Cả kháng đài im lặng.
Chăm chú nhìn đến nơi ánh đèn vàng màu hổ phách nhập nhòe.
Martin ngồi đó, tĩnh lặng và lãng tử như một bức tranh phục hưng.
Khi đôi bàn tay anh lướt nhẹ trên những phím đàn trắng muốt, cả không gian dường như ngưng đọng, chỉ còn lại thanh âm trong trẻo của tiếng piano rót vào hư không.
Từng nốt nhạc rơi xuống, tròn trịa và lấp lánh như những hạt ngọc quý, đan xen cùng chất giọng trầm ấm, phong trần của cậu.
Martin hát như đang tự sự với chính tâm hồn mình, giọng hát của anh khi thì thủ thỉ như gió thoảng, khi lại cuộn trào mãnh liệt theo từng nhịp nhấn của phím đàn.
Ở khoảnh khắc ấy, người nghệ sĩ và cây đàn đã hòa làm một, tạo nên một bản giao hưởng của cảm xúc, khiến trái tim người nghe không khỏi rung lên những nhịp đập thổn thức, say mê.
Nơi kháng đài mờ nhạt góc tối.
Chàng trai trẻ chăm chú nhìn ca sĩ nọ.
Đáy mắt còn đọng lại khuôn mặt tuấn tú của người ban nãy vừa ngồi cạnh.
Căn bản chỉ là bảo anh chờ đợi ở dãy phòng học cũ, không được quên lời nói của cậu.
Vũ Phàm nhớ giọng nói, thái độ, ánh mắt mà Martin dành cho mình.
Vẫn quen thuộc, vẫn là cái dáng vẻ tận tâm xuống nước vì anh.
Vẫn là..Park Wooju của năm nào.
Thời gian lấy đi tất cả.
Nó căn bản chỉ biết chạy.
Người đời thường kêu ca rằng thời gian càng trôi đời họ càng tàn.
Nhưng họ quên rằng, thời gian chẳng thể nào chạm vào họ, nó chỉ biết chạy.
Và bị gắn mác là một kẻ trộm.
Triệu Vũ Phàm nhìn chiếc áo khoác len mỏng, khẽ miết tay áo nọ.
Mùi hương bạc hà mát lạnh song lại trầm mặc của tuyết tùng làm Vũ Phàm không kiềm được.
Chỉ muốn ôm trọn lấy nó vào lòng, âu yếm như một món báu vật nhỏ của riêng mình.
Thời niên thiếu, mỗi mùa đông lạnh gia khi có Wooju bên cạnh.
Phàm Phàm đều quen tay mò mẫm chiếc áo khoác ngoài nỉ màu đen thơm ngát.
Túi áo rộng sâu, bàn tay Phàm Phàm vậy mà cũng còn bé so với túi áo một chút.
Nhưng đều mang một cảm giác, một hương thơm ngào ngạt của bạn cùng bàn.
Park Wooju đôi lúc rảnh lại thử ném bóng rổ, anh đều là người giữ đồ.
Đều siết tay ghì chặt áo khoác vào lòng, cảm nhận hương thơm đang áp vào quần áo trên cơ thể mình, Vũ Phàm lạnh sóng lưng nhìn vè hướng Wooju.
Cậu vậy mà cũng nhìn anh.
Khi âm những câu ca cuối lướt nhẹ bên tai, kéo anh khỏi giấc mộng của ngày trước.
Một thực tại áp lực đang dồn nén anh, tạo ra khoảng cách vô hình ngăn cách cả hai.
Khi Martin đứng dậy, cuối chào và nói chuyện cùng các bạn học sinh.
Ánh mắt ấy không dừng ở bất cứ ai, lướt nhanh cười và vỗ tay.
Mọi thứ như ban đầu, chỉ là thói quen nghề nghiệp.
Triệu Vũ Phàm trong mắt cậu vậy mà cũng chẳng còn được quý trọng, thật buồn.
Anh khom người rời khỏi kháng đài.
Lách nhẹ người rời đi.
Đế dày êm ái không tiếng động.
Lúc trước mỗi khi cả hai từ ngoài đi vào hành lang , giày của Phàm Phàm sẽ luôn lộc cộc vì đế dày cứng.
Tiếng lạch cạch và tiếng thở đều của bạn học Wooju rõ mồn một.
Cánh cửa lớp học mở ra, chẳng còn là lớp học nhộn nhịp năm nào.
Không khí thoáng đãng, bàn ghế đầy bụi và mạn nhện.
Bàn học nơi từng chất chứa bao cảm xúc giờ đây thật bình dị, chẳng một miếng ghi chú nào dán lên đầu bàn vào mỗi sáng.
Thoáng chốc đã sáu năm, Vũ Phàm bấy giờ mới biết mình đã bước khỏi cái gọi là ranh giới của Wooju từ lâu rồi.
Chỉ là..anh cố chấp.
Triệu Vũ Phàm đẩy nhẹ cửa sổ cũ, cánh cửa kêu nhẹ.
Thanh âm vang lên chói tai nhưng đầy hoài niệm.
Một tiếng rít mang theo làn gió sượt qua mặt Phàm Phàm, loạn tóc mỏng lay nhẹ áp vào gương mặt thanh tú.
Đây từng là góc nhìn Wooju yêu thích, một nơi chỉ có cây lá và sân trường.
Vũ Phàm nhoẻn cười, thì ra Wooju không nhìn gì chỉ là đăm chiêu nghĩ gì đó.
Một điều mà bạn cùng bàn như cậu không biết đến, có lẽ cũng chẳng nên biết.
Cộc cộc.
Tiếng va chạm nhẹ nhàng dứt khoát.
Ngón tay thẳng đều gõ nhẹ lên mặt bàn.
Không lớn, nhưng đủ để nghe.
Vũ Phàm giật nảy mình quay lại.
Là ..Martin
—Cậu đang nhìn gì vậy?
Vũ Phàm nhất thời đơ người, dù là khoảng cách năm xưa quen thuộc nhưng anh không trụ nổi nữa, lùi bước nhanh chóng.
—Không..không gì đâu!
Martin khẽ cười.
Nụ cười rạng rỡ đến mức Vũ Phàm hơi ngại. mà cuối đầu, vành tai ửng hồng thấy rõ.
Cậu bây giờ đang mặc áo đồng phục của trường.
Dù là áo mới hay cũ, con người bên trong cậu vẫn chưa thay đổi.
—Phàm Phàm..sao thế?
Vũ Phàm lắc đầu, ngước lên nhưng không chạm mắt với Martin.
Gương mặt điển trai, mái tóc vàng cắt ngắn hơn trước kia, đôi mắt đẹp như ánh dương.
Cậu cười nhẹ, nhìn người đối diện rồi hơi cuối xuống.
Vẫn là thói quen cũ.
Tim Triệu Vũ Phàm đập mạnh liên hồi, tay bấu chặt vạt áo mỏng.
— Wooju.
Năm đó cảm ơn cậu đã giúp tớ, số tiền này tôi trả cho cậu.
Vũ Phàm đặt tiền vào bàn tay cậu, nhanh chóng rụt tay về.
Martin lặng người.
Chuyện năm xưa cậu không quên, nhưng những lời Wooju năm đó nói cũng chỉ là để cậu an tâm, không hề có ý định đòi gì cả.
Vũ Phàm vậy mà trọng nghĩa, thật sự trả lại số tiền này.
—Được tôi nhận.
Một thằng nhóc từng cầm đàn chạy theo Vũ Phàm khi vào lớp.
Lại lẳng lặng nhìn bạn cùng bàn qua tấm kính trong suốt bóng loáng.
Park Wooju năm đó chưa từng để lộ một chút cảm xúc nào.
Nhưng trong lòng Park Wooju hiện tại, mang danh là Martin Edwards ca sĩ nổi tiếng đình đám.
Lại lần nữa rung động với con người trước mặt.
Bạn cùng bàn nhỏ.
.....
Bạn cùng bàn nhỏ tốt bụng.
Bạn cùng bàn nhỏ rất đáng yêu, rất đáng được trận trọng.