Khác Lời giải sau 13 năm- Trinh thám

[BOT] Wattpad

Administrator
25/9/25
154,697
0
0
408622597-256-k778996.jpg

Lời Giải Sau 13 Năm- Trinh Thám
Tác giả: _wend_
Thể loại: Tiểu thuyết
Trạng thái: Hoàn thành


Giới thiệu truyện:

Trong hành trình giải mã một vụ án của hiện tại, hai thám tử dần dần đào lại một vụ án cách đây 13 năm trước và nhận ra những tội ác bị che giấu.

( mọi thứ đều là hư cấu không có gì là thật)
( lấy cảm hứng từ Thám tử Kỳ Phát, Holmes)
( mà sao tôi thấy thể loại này trên wattpad ít thế)
( nếu có lỗi gì xin hãy cứ nói, tôi gặp mấy đứa giấu r ức chế lắm)



truyện​
 
Có thể bạn cũng thích
  • Ác nữ? Xin lỗi, các ngươi nhầm người rồi!
  • Lời thu tha thiết ¦ Marjames
  • Sau Khi Tôi Nhận Lời Làm Nam Bảo Mẫu, Đại Lão Tàn...
  • (EDIT) LÔI ĐÌNH HÀNH ĐỘNG - TỪ TIỂU MIÊU
  • (DGGyeon/HoonGyeon) Lời hẹn dưới mồ
    • Người khởi tạo Người khởi tạo [BOT] Wattpad
    • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu
  • (ĐN Fairy Tail)Xin lỗi,ta đây là nữ!
    • Người khởi tạo Người khởi tạo [BOT] Wattpad
    • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu
  • Lời Giải Sau 13 Năm- Trinh Thám
    1.(xác chết trong phòng ăn)


    Sáng ngày 4 tháng 3 năm 2002

    Cảnh sát phong tỏa biệt thự nhà ông Minh vì có một thảm án xảy ra tại đây.

    Xác chết được xác nhận là ông Minh (35 tuổi), chết vì ngộ độc, thời gian tử vong khoảng độ 4h 50p .

    Người đầu tiên phát hiện ra xác chết là ông quản gia của gia đình.

    Khi nhận được vụ án thì thanh tra Tuấn đã được đảm nhận nội vụ.

    - Tôi có thể biết cách ông phát hiện ra cái xác như thế nào không?- Thanh tra Tuấn hỏi- Mong ông thành thật.

    - Vâng, mỗi sáng ông chủ tôi thường có thói quen dậy sớm nhưng tôi không thể nắm được lịch trình thức giấc của ông vì có hôm ông dậy sớm có hôm không.

    Hôm nay, trong lúc đi đánh thức mọi người thì như một thói quen tôi sẽ đi kiểm tra từng phòng cho đến khi tôi vào phong ăn... và thấy cái xác.

    - Lúc đó khoảng 5h hơn?

    - Vâng.

    - Ông có báo cảnh sát ngay lập tức?

    - Tôi đã báo động cho mọi người và sau đó báo cho bà giúp việc đi báo cảnh sát.

    - Được rồi, tôi sẽ đi hỏi thêm những người khác, khi nào cần tôi sẽ gặp lại ông.

    Đút cuốn sổ vào túi áo khoác, Tuấn bắt đầu khám xét hiện trường: Xác chết chết với tư thế ngồi, nguyên nhân ngộ độc được biết do ăn phải độc tố trong bát canh trên bàn, các khớp ngón tay có dấu hiệu bị giật do một trấn động, các cơ trên khuôn mặt cũng vậy.

    Khám xét xung quanh phòng anh không thấy có giấu hiệu đột nhập nên hướng chuyển xuống căn bếp.

    Bát canh được múc ra từ một cái xoong nhỏ, tuy nhiên các cảnh xác nhận định rằng bên trong nồi canh không có thuốc.

    Từ đây, Tuấn kết luận bát canh đã bị tẩm độc khi đang trên đường đi đến phòng ăn.

    Nếu đúng, Tuấn hướng sự nghi ngờ đến bà giúp việc tên Mai.

    - Bà xin vui lòng hợp tác với cảnh sát chúng tôi và mong bà hãy thành thật.

    - Vâng, tôi luôn sẵn lòng!

    - Bà có phải là người đã bưng bát canh đến cho nạn nhân?

    - Không thưa ông, tôi đã ngủ say đến mức không biết gì cho đến khi ông quản gia gọi tôi.

    - Vậy ai có thể bưng bát canh đó?

    - À, thường mỗi sáng khi mà thức dậy sớm như này thì thân chủ tôi sẽ tự phục vụ.

    - Ồ , vậy thì khó rồi đây- Anh thì thầm- Bà có thể cho tôi biết ông ấy có kẻ thù nào không?

    - Tôi cũng không giám chắc, ông hãy hỏi bà chủ của tôi, bà Lan, hiện đang đứng đằng kia.

    Theo hướng tay của bà giúp việc Tuấn thấy Lan, cô đang đứng thấp thỏm giữa vòng vây cảnh sát, ánh mắt cô đang đảo loạn và dừng lại khi anh tiến gần cô, anh có thể thấy được sự buồn bã trên khuôn mặt này.

    Cô nhẹ nhàng chào anh, một sự tinh tế y như nét đẹp bên ngoài của cô, anh cũng vội chào và bắt tay vào việc.

    - Tôi có thể hỏi cô được chứ?

    - Vâng.

    - Cô có biết chồng cô có kẻ thù nào không?

    - Ông ấy không.

    - Thật chứ?- Anh dừng bút nhìn cô.

    - Anh đừng biến tôi thành kẻ nói dối.

    - Tôi tin cô- Anh cười trừ.

    Anh đóng sổ, quay đi tiếp tục với công việc của mình.

    Hai ngày sau, 6/3/2002,

    Công việc điều tra đã có tiến triển, Tuấn đã thu thập được một lời khai hữu ích với anh đến từ phía chị gái của nạn nhân, tên Thảo, cô khai rằng: Minh có tranh chấp với một người phụ nữ ở Hà Nam về vấn đề tiền bạc.

    Nhưng Thảo lại không biết tên người phụ nữ đó khiến anh đau đầu.

    Anh cứ nhìn chăm chăm vào cây bút trên bàn, suy tư đến nỗi không để ý đến vị quản gia của căn biệt thự đã bước vào văn phòng của anh.

    - Ồ, chào ông Châu.- Anh giật mình.

    - Vâng, chào anh cảnh sát trẻ.

    Anh vội mời ông vào ghế thì thấy theo sau ông có một cậu thanh niên tầm trẻ hơn anh một chút, khuôn mặt mệt mỏi đến vô cảm.

    - À, tôi quên không giới thiệu, đây là Hoàng, một thám tử tư và tôi muốn nhờ cậu ta cùng anh giúp đỡ thân chủ tôi trong vụ này- Ông quan gia giới thiệu khi Hoàng cởi mũ chào Tuấn.

    Tuấn nhìn Hoàng từ đầu đến cuối rồi anh tỏ vẻ bực bội.

    - Ông muốn chúng tôi hợp tác với cậu ta?

    - Tất nhiên.

    - Sao ông lại nghĩ được vậy nhỉ, trông dáng vẻ cậu ta không đáng tin chút nào.

    Mà mấy vụ thám tử tư thì tôi chưa bao giờ thấy họ thật sự sáng suốt cả, chỉ toàn bọn giỏi vẽ hoa lá vớ vấn.

    Hoàng cười nhẹ, tiến lại gần Tuấn.

    - Cậu đừng có coi tôi như bọn nó đấy chứ?

    - Nếu tôi làm điều đó thì sao?

    - Tôi đã gặp những người như cậu nhiều lắm rồi và tôi có thể hiểu cho cậu khi cậu không chấp nhận tôi...

    - Anh làm gì tùy anh nhưng đừng có cản đường tôi.- Tuấn áp sát vào Hoàng và nhấn mạnh những chữ cuối như lời đe dọa.

    Ông quản gia tách hai người ra, nhìn hai người với vẻ bực dọc.

    Hoàng đội lại mũ rồi bỏ đi.

    Ông quản gia lại quay qua nhìn Tuấn, ánh mắt cầu mong rồi vội chạy theo Hoàng.

    Giờ chỉ còn mình Tuấn trong văn phòng, anh bực mình đá vào bàn làm việc rồi buông mình xuống ghế, tiếp tục công việc.

    Giờ nghỉ chưa, Tuấn xuống canteen và đây rồi!

    Anh tìm thấy Kim, một nữ cảnh sát cấp dưới thân cận của anh, đem chuyện mình vừa gặp kể cho Kim và thật bất ngờ Kim cũng biết Hoàng.

    - Cậu ta không phải người có tư duy như các thám tử tư khác đâu em- Kim bỗng nghiêm mình.

    - Nhưng...

    - Thôi!

    Nếu em đã nói cậu ta như thế thì em cũng không nên cản đường cậu ta.

    - Vầng- Tuấn vừa hậm hực vừa bối rối.

    Hành trình truy tìm người phụ nữ đó lại mất thêm hai ngày nữa mà không tìm ra được gì, Tuấn bắt đầu cảm thấy mất kiên nhẫn và lo lắng vì không muốn kéo dài việc điều tra mà không có một tia hy vọng nào.

    Hai ngày qua anh đã uống nhiều cà phê hơn nhiều bình thường rồi giờ nếu không đổi phương pháp điều tra thì chắc anh chết vì cà phê mất.

    Canh cửa kêu cách một cái- À chắc cà phê được mang lên rồi- Anh nghĩ thầm trong khi mệt mỏi đến mức không thèm nhấc người ra khỏi bàn, mặt thì cứ cắm xuống và vùi trong cánh tay cùng đống giấy tờ tung tóe.

    Cốc cà phê được đặt xuống bàn, một giọng nam vang lên khiến anh giật mình nhỏm dậy thì đập vào mắt anh là khuôn mặt của Hoàng.

    - Sa- sao..

    - Cậu đang thắc mắc tại sao tôi lại được vào đây đúng không?- Hoàng cười trước bộ mặt của Tuấn và tiến ra chỗ tủ sách- Kim cho tôi vào đấy, chị ấy dễ thương hơn cậu nhiều.

    - Hở, vậy liên quan gì.

    Rồi anh vào đây để làm gì?

    Định thể hiện cho tôi thấy anh không giỏi vẽ chuyện như các thám tử tư khác mà chỉ giỏi hơn thôi hả?

    Khuôn miệng Hoàng ngưng cười, ánh mắt nhìn thẳng vào Tuấn.

    - Tôi muốn cậu dừng truy tìm người phụ nữ đó, cô ta không có thật đâu.

    - Vì đâu...

    - Vì tôi đã đến chỗ ở của quản gia Châu.

    Rõ hơn là ông ta đang bị đuổi việc tạm thời và tôi đã đến nhà ông ta nhưng hoàn toàn không có thông tin hữu ích gì.

    Ông ta chỉ báo chó tôi rằng: Người phụ nữ do bà Thảo báo có thể không có thật do những lầm tưởng của bà ta mà ra.

    Mà đây không phải hướng điều tra của tôi...

    - Ồ được rồi.

    -Được rồi?

    Hừm, cậu đã thực sự khoanh vùng nghi phạm chưa?

    - Rồi, nhưng tôi đã chọn truy tìm người phụ nữ lên trên nhất.

    - Chán!- Hoàng quay đi vòm chán nhăn lại-Cậu làm ăn cẩu thả thật.

    Sao không điều tra kỹ ngững thứ trước mắt rồi đến những thứ xa hơn?

    Tuấn im lặng.

    - Thật sự, nếu cậu nói là không tin mấy người như tôi thì tôi cũng nói mấy cảnh sát mà làm ăn như cậu thì dân buồn- Hoàng tiếp lời.

    - Anh được thỏa mãn cái mồm rồi đấy.

    - Ừ!

    Một khoảng im lặng trôi qua, Hoàng lấy lại khuôn mặt vô tư, tiến đến đống giấy trên bàn Tuấn lật lật từng cái một.

    - Cậu đã tìm được chất độc làm nạn nhân tử vong chưa?

    - Đừng động vào đấy, nó không có ở đấy đâu.- Tuấn gạt đống giấy, kéo ngăn tủ lấy ra một tập giấy, đưa cho Hoàng- Nó đó, xyanua.

    Hoàng cầm lấy tờ giấy, ngẫm nghĩ.

    Anh quay lưng lại, dựa hông vào bàn còn Tuấn thì tiếp tục mệt mỏi gục xuống.

    - Loại từ bớt những khả năng hung thủ là dân thường vì đây không phải là chất dân thường nào cũng biết.

    Vậy ta nên ưu tiên nhắm tới những người có học thức cao, địa vị.

    -...

    -Này!

    Tuấn!

    Cậu ngủ à?-Hoàng lay vai Tuấn- Khỉ thật!

    Đặt tập giấy xuống, anh vớ lấy cái mũ tai bèo.

    Bỏ ra ngoài.

    Về đến căn trọ nhỏ của mình.

    Anh có bắc một cái ghế ra cái hiên nhỏ.

    Châm một điếu thuốc, anh ngồi trầm ngâm một lúc, rồi như nhớ lại điều gì anh vội chạy thẳng vào phòng ngủ-lục lọi mọi tủ sách.

    - Đây rồi!- Anh reo lên- "Năm 1989, có một chàng trai..."
     
    Lời Giải Sau 13 Năm- Trinh Thám
    2.(sự sai lầm)


    " Đêm mùa thu năm 1989, một cái chết thương tâm của một chàng trai đã xảy ra, anh tên * * Nam, sinh năm 1968 (21 tuổi) tại tòa X, đường X, tỉnh HY.

    Nam được phát hiện tử vong do rơi từ trên lầu xuống ngay trước cửa chính của tòa X.

    Theo cảnh sát, thời gian tử vong vào lúc 11 giờ tối, khi khám xét hiện trường và thi thể nạn nhân, cảnh sát không tìm ra giấu hiệu đáng nghi nào,

    *

    * *

    Cảnh sát kết luận đây là một vụ tai nạn."

    Tếng chân vội vã chạy trong hành lang, nó phá vỡ sự im lặng và kỷ luật nơi đây.

    - Tuấn!

    Tuấn!- Hoàng hổn hển đập cửa.

    - Hả?- Tuấn mở cửa, nhăn nhó- Là anh à?

    Anh muốn cái gì?

    - Vào phòng đi đã rồi tôi nói.- Hoàng đẩy Tuấn vào phòng.

    Cửa đóng lại, Hoàng ra giấu đợi anh điều hòa lại hơi thở.

    - Anh chạy bộ đến đây hả?- Tuấn khoanh tay.

    - Xe đạp.

    À, cậu có tài liệu gì về vụ án 13 năm trước của người chết tên Nam do ngã lầu không?

    - Câu đó anh nên hỏi Kim.

    - Tôi hỏi rồi.

    Nhưng một số tài liệu mất rồi.

    Tôi có thể xem bản thứ hai ở chỗ cậu chứ?

    - Tôi không thể tự tiện như vậy được.

    - Làm ơn đấy.

    Tôi muốn xem lời khai của cô Lan.

    - Hả?- Tuấn nghi hoặc nhìn Hoàng.

    - Ở chỗ chị Kim, thứ đó mất rồi.

    - Vậy...

    đành vậy.- Tuấn quay người ra khỏi phòng và nhanh chóng quay lại với một tập tài liệu bìa xanh, vứt lên bàn cho Hoàng.- Đây là anh ép tôi đó Hoàng.

    Hoàng chộp lấy tập tài liệu, rở nhanh nhất có thể để timg đến cái tên "Lan".

    Anh mân mê tờ giấy, hai mắt nhíu lại, cứ ngồi bất động như thế hơn 5p rồi bật dậy lượn qua chỗ bàn làm việc của Tuấn, đưa trả cậu ta tập tài liệu, rồi khoanh tay, ghé mặt qua cửa sổ.

    - Một cô gái đáng thương!

    Cô đã mất người mình yêu những tận hai lần!

    - Thương cảm cho cô ấy ở hiện tại thì đâu có ích gì bằng việc tìm ra hung thủ.

    - Tôi chỉ đang thư giãn đầu óc.

    - Ồ, vậy anh làm xong rồi đấy.

    Phiền anh rời đi ngay vì tôi cũng cần thư giãn đầu óc sau khi nhìn cái mặt anh.

    Tuấn đứng dậy khỏi bàn, kéo cánh tay Hoàng ra cửa.

    Trước khi đi Hoàng cố với lại để nói nốt với Tuấn.

    - Tôi nghĩ cậu nên đi ngủ thêm vì đầu óc sẽ thông suốt hơn khi tỉnh táo với lại tôi không muốn làm việc với xác sống.

    Hoàng hất tay Tuấn ra, ung dung bỏ đi.

    Tuấn làu bàu rồi cũng đóng của phòng lại, về nhà.

    Mỗi người một ngả.

    Chiều đấy, Hoàng không tính về nhà luôn mà men theo con đường nhựa.

    Anh len qua những cung đường, những hàng cây và dừng chân tại căn biệt thự, anh chuyển lời cho bảo vệ và chỉ lát sau anh được chị gái của chủ nhà ra tiếp đón.

    Đấy là một người phụ nữ đẹp, mái tóc búi gọn, mặc một bộ váy ngủ nhẹ nhàng.

    Ánh mắt cô thật sự đã xuyên thủng từng phần trên cơ thể Hoàng, nó sắc sảo cực kì.

    Cô nhẹ nhàng mời anh ngồi.

    - Cô thực sự biết tôi đến đây để làm gì?- Hoàng cười, đặt mũ xuống đùi.

    - Vâng anh yên tâm.

    Tôi sẽ luôn sẵn lòng thành thật với anh.

    - Vậy thì tôi sẽ không tốn thêm thời gian của cô nữa.

    Hôm nay tôi đến đây, chỉ muốn thêm một số thông tin còn thiếu về người em trai yêu quý của cô.

    Bắt đầu từ việc người em yêu quý của cô có kẻ thù nào không?

    - Thằng bé là một đứa lầm lì với chị nó, tôi không thể rõ được.

    - Phải có một mối quan hệ nào đặc biệt chứ nhỉ?

    - À!- Thảo nảy lên- Đôi lúc em trai tôi thường đi cùng một người phụ nữ, có lần họ còn đi ăn chung trông rất tình cảm.

    Tội nghiệp cái Lan!

    Thằng Minh làm chồng tệ quá...

    Cái người phụ nữ đó có lần ả ta gặp tôi và đe dọa nếu không lấy được Minh thì sẽ giết thằng bé, điều này sẽ được cái Lan kiểm chứng, anh hãy tin tôi!- Thảo buồn bã, lấy tay che mặt.

    - cô gái đó người ở đâu? như Hà Nam chẳng hạn?

    - Tôi không nghĩ vậy hoặc cũng có thể hoặc không.

    - Cô còn biết thêm gì về cô gái đó không?

    - Nếu đúng thì cô ta làm chung với em trai tôi tại công ty.

    - Được rồi, tôi sẽ cần thêm thông tin về công việc của anh ấy đấy.

    - Vâng, thằng bé làm ở...

    ***

    Ra đến cổng thì cũng đã sắp tối, Hoàng bắc một cuộc điện thoại, châm thêm điếu thuốc.

    Đầu dây đang kết nối và...

    - Chị Kim!

    Tối nay chị rảnh không?

    Em muốn đi ăn...

    - Chị đang đi chơi với bạn rồi mà tối nay chị cũng cần hoàn thành một số công việc ở đồn.

    Nếu em cần người ăn cùng thì, Tuấn, em ấy cũng vừa gọi chị để rủ đi ăn.

    - hehh, em chưa thân với cậu ta đến vậy đâu, chị à.- Hoàng cười trừ- Mà chị chuyển lời giúp em đến cậu ta là em sẽ tiến trước cậu ta đấy.

    ***

    Trời đã sáng, những làn gió rét nhẹ thật thoải mái.

    Một người phụ nữ với mái tóc uốn nhẹ đang ung dung thưởng trà thì cánh cửa phòng được đẩy ra, một người bảo vệ đứng tuổi bước vào.

    - Thưa bà, có một vị cảnh sát muốn được gặp bà.

    - Hửm?

    Mời vào đi- Người phụ nữ bối rối.

    Người bảo vệ lui xuống để cho anh chàng cảnh sát bước vào.

    Anh mặc kín với một chiếc áo khoác cao cổ, đội một chiếc mũ banama che mất một phần mặt.

    Người phụ nữ rót trà mời, anh kéo khóa áo khoác để lộ bộ áo xanh của quân triều đình, lấy ra một tấm thẻ.

    - Tôi tên Tuấn.

    Là người đảm nhiệm chính nhiêm vụ điều tra về cái chết của ông Minh.

    Theo những lời khai của các công nhân thì cô đây chính là người thân thiết nhất với ông Minh trong công ty.

    - Thì đúng rồi, tôi là sếp của anh ấy.

    Anh ấy là thư kí của tôi.

    - Cô đã có một cáo buộc là nhân tình của ông ấy.

    - CÁI GÌ?!- Người phụ nữ nhảy dựng lên- Tôi đã có chồng và hai đứa con.

    Không đời nào tôi làm chuyện đó!

    Mà ai giám nói vậy vậy?

    - Cô hãy bình tĩnh, trước hết, cô cho tôi biết cô có biết cô Thảo chị gái của nạn nhân không?

    - Không, tôi hoàn toàn không.

    -( Hoàn toàn không?

    Mẹ nó!

    Đây là người thứ hai trong sáng nay nói câu đó rồi đấy, mà mình lại không còn thời gian để ở đây lâu hơn rồi.

    Đành phải tìm cách rời đi thôi, còn lại thì ngày mai sẽ là một ngày thích hợp cho tất cả)

    Ra khỏi cửa công ty, anh chỉnh lại cái mũ cho nó ngửa lên, đút hai tay vào túi và hướng thẳng hướng đi về trụ sở cảnh sát trên con đường đông đúc, thì bỗng.

    - Hả?

    Hoàng!

    Em đang đi đâu đấy?

    Lại còn ăn mặc...

    Sời, bộ tìm được em nào hả?

    - Chị Kim?-không, không, em còn bé bỏng lắm chị à.

    Chị định lên trụ sở hả?

    Cho em đi với.- Hoàng nhảy lên xe máy.

    Đến nhà xe, Hoàng nói với Kim rằng anh cần gặp Tuấn gấp nên xin chuồn trước.

    Khi Kim xuống canteen thì thấy Tuấn đang ngời ở đó cùng với cốc cà phê của anh.

    Kim chạy lại hỏi:

    - Tình hình thế nào rồi?

    Hoàng có thêm thông tin gì mới cho em không?

    - Hả?

    Thông tin gì?

    Thằng đó có hả?

    - Chẳng phải...

    - A!

    Tuấn!- Hoàng từ hành lang chạy lại- Cậu đi đâu vậy?

    - Câu đấy tôi phải hỏi anh mới đúng.

    - Cậu đừng có mà...

    - Thôi!- Kim chen ngang- Mấy đứa không thể không cãi nhau được à?

    Tuấn, Hoàng im bặt.

    - Hoàng, em định gặp Tuấn với chuyện gì?

    - Em định hỏi xem cậu ta có thêm thồng tin gì không.

    Ai ngời...

    - Anh không tìm thấy thì tôi tìm thấy chắc!

    - Suỵt!- Kim cau có- Chị định ra đây tìm cái bánh mà hai đứa làm chị mất hứng rồi.

    Kim bỏ đi trước sự chứng kiến của hai ông con trai.

    Hoàng đội lại mũ, quay người rời đi, ra đến cổng thì Tuấn chạy tới.

    - Anh đã tìm được rồi mà dám khoe mẽ với tôi?

    - Thông tin về công việc của nạn nhân, từ đó khoanh vùng nghi phạm.

    - Nhưng tôi được biết rõ ràng là công việc của nạn nhân không có vấn đề gì mà.

    - Chính vì thế cậu mới thành ra như này...

    Nếu không có gì thì tôi xem phép.

    Tuấn bất ngời giữ chặt vai Hoàng, kéo khóa áo khoác của Hoàng xuống khiến anh vội giật ra.

    - Tôi biết ngay mà, anh định giả làm cảnh sát hả?

    - Đây là áo lao động...

    - Đừng có cãi, anh biết anh đang làm gì không.

    - Tôi biết!- Hoàng quay ngoắt người bỏ đi.

    Với thái độ bự tức đầu tiên của Hoàng, Tuấn khẽ phì cười rồi lại nghiêm nghị quay vào trong sở.

    -...trời..

    Thúy ơi....

    ***

    Đàn gà dưới sân gáy làm vỡ tan sự yên bình của không khí trời tờ mờ sáng.

    Hoàng cố gượng dậy khỏi chiếc giường, anh muốn ngủ nhưng còn công việc quan trọng.

    Lấy cái áo xanh hôm qua mặc lại y như vậy, còn cái mũ thì thôi, bỏ nó đấy.

    Xe đạp thì hỏng xích, thôi đành đi bộ vậy thì dù sao anh cũng muốn tập thể dục vào buổi sáng.

    Đi trên đường, anh có nhẩm rằng mình là Tuấn chứ không phải Hoàng và cố gắng nghi nhớ các ứng sử của Tuấn, anh cũng ước gì mình được làm cảnh sát thì mọi thứ có phải tiện hơn không cơ chứ.

    Nhưng anh thi trượt nên đành thỏa mãn cái óc thích suy luận này bằng cái nghề thám tử tư, nếu anh là cảnh sát thì chắc chắn sự nghiệp anh sẽ thăng tiến như gió!

    Chứ không phải nghèo như này.

    Giờ vào công ty anh chỉ cần cho họ xem cái áo xanh là đủ lòng tin rồi.

    Phải lưu ý rằng số lượng nhân viên nữ rất rất nhiều nên đây sẽ là một ngày mệt mỏi với anh.

    Hoàng đã cố đẩy nhanh tiến độ nhưng nếu không có thêm một manh mối rẽ hướng khác thì chắc phải mất tròn tuần.

    Nhưng vào ngày thứ ba, anh nhận được một hướng rẽ từ một người phụ nữ trung niên.

    - Bà có chắc cô ta đã thân thiết đến mức như người yêu của nạn nhân?

    - Không, họ yêu nhau thật đấy chứ!

    - Hah, bà hãy cho tôi tên cô gái đó.

    - Cô gái đó tên Linh, Vũ Cát Linh đây là địa chỉ nơi làm của cô ta, tôi chỉ biết đến đó thôi- người phụ nữ đưa ra một tờ giấy- Mà cô ta trẻ kinh luôn.

    - Cảm ơn bà đã tiết lộ thông tin nay cho cảnh sát chúng tôi.- Hoàng không thể giấu được sự phấn khích- Giờ thì, chúc một ngày tốt lành.

    Ngay tối, anh lục đục đạp xe xuống địa chỉ được cho, quả thật ở đây có một quán bar, nếu không thì chắc anh lại phải đi lùng sục địa chỉ của cô gái đó mất thêm mấy ngày nữa.

    Đẩy cửa bước vào,- Đông đúc thật- Anh nghĩ, đấy không phải lần đầu tiên anh đến mấy nơi như này, theo tính chất công việc thì có lần anh buộc phải vào trong một ổ buôn bám mại dâm trái phép chỉ để tìm nghi phạm thì nơi này cũng tạm với anh...

    Ánh đèn đường nhập nhòe, Tuấn trở về nhà sau ca làm.

    Anh bước dọc theo lùm cỏ dại, cứ chậm rãi cho đến khi thấy một cái bóng người phụ nữ đang đứng bơ vơ một mình, nơi cô đứng ánh đèn không với tới.

    Anh cẩn thận tiến gần, dưới ánh trăng nhẹ anh thấy Thảo.

    - Ủ- Ủa?

    - A!

    Anh cảnh sát.- Thảo giật mình mở to đôi mắt đó.

    Trong thoáng chốc, Tuấn thấy lồng ngực của anh hững lại như có cái gì đó túm chặt lấy tim anh khi nhìn thấy ánh mắt sắc sảo đó được mở to cho ánh trăng chiếu vào sự long lanh của nó.

    - Sao cô lại đi một mình giờ này vậy?- Tuấn lúng túng.

    - À thì, em mới từ nhà bạn em về mà trời lại tối mất rồi, ờm, anh có thể đi cùng em về được không?

    Chứ như này về nhà một mình thì thật là...

    - Vậy để tôi về cùng cô.

    Tuấn thật sự bối rối rồi...

    Đây là lần đầu anh có được cái cảm giác này nhưng anh vẫn chẳng dám chắc lắm- Chắc cần thêm thời gian- Anh liên tục lặp đi lặp lại câu đó.

    Cuối cuộc gặp gỡ tưởng chừng như bất tận đó, cô đưa cho anh một tấm danh thiếp, và hẹn sẽ lại được gặp anh vào một ngày khi cả hai cùng rảnh.

    Tối hôm đó thật đặc biệt.

    - Má nó!

    Mấy cái đèn LED chó chết!- Hoàng bước ra khỏi quán, làu bàu, anh chưa say, rượu mới làm anh nóng người thôi.

    Loạng choạng đi xe về nhà trọ, anh vui sướng khi cuối cùng cũng tìm được cô gái đó, giờ thì chỉ cần chuẩn bị thật tốt cho buổi hẹn ngày mai thôi là được.

    ***

    Những cái cây khô đét đang được tưới nước, chắc để chuẩn bị cho cuộc hẹn của Hoàng, anh thực sự thoải mái cho đến khi anh thấy Kim đang hớt hải.

    - Ô!

    Chào buổi sáng nhá chị!

    - Mày nói cho chị biết mày định gặp ai đúng không?!

    - Nào, nào chị từ từ, chị làm gì vội vã thế?- Hoàng đẩy cửa phòng.

    - Nhanh lênnnn, cho chị biết đi!- Kim vừa vào phòng vừa than.

    - Em định gặp một cô gái, cô ấy hẹn em tới quán cà phê ở vòng xuyến á.

    - Có phải người này?- Kim rút trong túi ra một bức ảnh cô gái.

    - À, phải rồi.

    - Mày điên à?

    -Hở?

    - Cái người đó không nên xếp vào danh sách nghi phạm.

    - Sao không?

    - Vì- vì đó là bạn chị.

    Người bạn thân cùng thuê nhà với chị.

    - Thì sao?

    - Trời ạ, chị sẽ làm chứng cho cô gái đó là cô ta không liên quan đến vụ này.

    - Em muốn tự kiểm chứng.

    - Tùy em, đừng cảm thấy tiếc thời gian đấy.

    Và nếu em định đi gặp cô ấy bây giờ thì chị đi cùng em.

    - Được thôi...

    Em sẽ mượn cái mũ bảo hiểm của chị.

    Hai người tức tốc chạy xe đến cái quán cà phê đó và ngồi đợi.

    Trong thời gian đó, Kim luôn cố thuyết phục rằng Linh là người tốt nhất trên đời.

    Cho đến khi Linh đến, cô có vẻ không bất ngờ gì khi nhìn thấy Kim, cô ngồi xuống đối diện Hoàng.

    - Mình cũng được nghe chị Kim kể về cậu nhiều rồi nhưng không ngờ lại được đích thân chở thành nghi phạm hàng đầu của cậu.

    - Nói là nghi phạm hàng đầu thì cũng không đúng lắm- Hoàng cười và từ từ ghé mặt qua chỗ kim mà thầm thì- Chị kể gì đấy?

    Mà bạn chị nhiêu tuổi nhỉ?

    Hôm qua em quên không hỏi.

    - Nó 28 bằng mày mà chị cũng không kể gì đặc biệt đâu.

    - Điêu!- Hoàng nhanh chóng quay lại với Linh.- Chị ấy kể gì với cậu vậy?

    - Chị ấy kể.. cậu là một thám tử tuyệt vời nhất chị từng gặp, một người em đáng yêu nhất của chị và là một người điên khùng.

    - heheh- Hoàng vẻ thích thú- Nào quay lại vấn đề chính nào, thư giãn đầu óc vậy đủ rồi.

    - Bạn này đây quen được nạn nhân như nào nhỉ?

    - Mình từng làm việc ở công ty đấy, nhưng đã nghỉ lâu lắm rồi.

    Lúc làm việc tại đấy, đúng là mình quen được với ông ta nhưng đó chỉ là quan hệ xã giao bình thường của mình, cũng không biết ông ta có suy nghĩ gì nhưng mình đã không tiến xa hơn với ông ta, chắc chắn là vậy.

    Trong lúc Hoàng đang thẩm vấn Linh thì ánh mắt của Kim liên tức di chuyển giũa hai người như kiểu nếu Hoàng kết luận sai về Linh là sẽ cạo đầu thằng em đó ngay lập tức vậy.

    - Được rồi, thật lòng xin lỗi khi mình đã lấy mất thời gian của bạn bằng mấy câu hỏi ác ý.

    - Không tệ đến vậy đâu, dù sao đây cũng là một phần trong quá trình điều tra của cậu.

    - Đấy chị đã bảo rồi, giờ chúng ta về.- Kim đứng dậy.

    Tối đó, Hoàng cứ suy tư mãi khi anh biết rằng Linh không có liên quan gì đến vụ này.

    Anh thở dài, lấy cái mũ tai bèo rồi đi đến trụ sở cảnh sát.

    Anh đoán chắc rằng Tuấn vẫn chưa tan làm và anh đã đúng, văn phòng của Tuấn vẫn sáng đèn, anh bước thẳng vào trong mà không nói tiếng nào.

    Anh thấy Tuấn đang cười rồi chột dạ khi nhìn thấy anh.

    - Gì vậy Tuấn?

    Cất điện thoại nhanh thế.

    - Không liên quan gì đến anh.

    Mà anh vào đây tự tiện nhể?

    - Điều đó chẳng quan trọng bằng việc cậu đang có vấn đề.

    - Đừng có mà...

    - Nói thật đi, cậu đang để cảm xúc riêng tham gia vào vụ này?

    - Cái gì?

    - Cậu thích ai rồi?- Hoàng tắt nụ cười, khuôn mặt quay về trạng thái lúc lần đầu gặp Tuấn, " mệt mỏi đến vô cảm".

    - Thảo.- Tuấn quay đi.

    - Cái gì?

    Kông, không, cậu nên thôi cái việc đó đi.

    - Liên quan gì đến anh?

    - Có! có đấy, vì cậu là người điều tra vụ này cùng tôi.

    - Tôi không quan tâm!

    Tôi đã bảo anh đừng cản đường tôi cơ mà.

    - Thì tôi đâu có cản đường cậu.

    - Anh đang cản đấy!

    Không muốn đôi co thêm nữa, Hoàng bỏ ra ngoài cửa.

    Quay lại nhìn Tuấn lần cuối, anh lầm bầm

    - Một sự sai lầm.....
     
    Lời Giải Sau 13 Năm- Trinh Thám
    3( đổi vai)


    Đã hơn một tuần kể từ lần đó, Hoàng vẫn chưa đến gặp Tuấn lần nào mà anh cũng không mượn.

    Mà dường như Kim cũng biết chuyện anh cạch mặt với Hoàng nên đã đôi lần khuyên anh nhưng không có tác dụng gì, anh không quan tâm vì anh thấy mình có thể tự điều tra được mà không cần cậu ta.

    Cho đến một đêm, khi anh đang chơi với một con chó cỏ con anh vừa được cho. thì anh nghe thấy tiếng động ở ngoài vườn.

    Ra đến nơi anh thấy mấy cái xào mướp bị đổ và hung thủ chính là một cái bóng đen trong góc vườn, chẳng biết nó có nhìn thấy anh không nó đã chạy thẳng vào nhà bằng cửa sau ( khác với cửa anh đang đứng).

    Anh quay lại, xuống thẳng bếp ( nơi cánh cửa sau dẫn đến).

    Anh thấy Hoàng, nhìn cậu ta anh chỉ thấy sự tàn tạ; quần áo lệch xệch, bụi bặm, khuốn mặt thì có vài vết bầm, xước.

    Hoàng nhìn thấy anh, cũng bất ngờ y như anh nhìn thấy cậu ta.

    - Sao lại là cậu?- Hoàng lắp bắp- Đây nhà cậu hả?

    - Tôi sẽ hỏi lại anh cả hai câu như thế.

    Hoàng lấy lại hơi thở bình tĩnh, phũi bớt bụi trên người trước khi giải thích với Tuấn.

    - Thật tình, tôi không phải ăn trộm hay biến thái gì nhưng cậu có thể cho tôi trốn ở đây một lát được không?

    - Không.

    - Chỉ một lát thôi, chứ giờ tôi mà ra ngoài thì bọn giang hồ đập tôi chết mất.

    - Giang hồ?

    Tụi nó vẫn còn loanh quanh ở đây đúng không?- Tuấn ngó qua cửa, tay rút điện thoại ra, bấm nhanh một số rồi anh rời đi đâu đó trong một, hai phút song quay lại.

    Anh đưa cho Hoàng một miếng băng cứu thương và lập tức cưỡng ép đuổi Hoàng ra ngoài.

    - Này, cậu muốn tôi chết hả?

    - Cảnh sát sẽ lo liệu việc này.

    - Vậy được rồi, nếu cậu muốn thì tôi sẽ đi.

    Nhưng tôi muốn khuyên cậu lần cuối là đừng để cảm xúc riếng che mờ con mắt cậu.

    Tuấn im lặng, nhìn chằm chằm vào Hoàng.

    - Anh đừng có lên tiếng dạy đời tôi.

    Đời tôi, tôi tự quản, không mướn anh.

    Giờ đi ra khỏi nhà tôi.

    Nhanh!- Tuấn đẩy mạnh Hoàng ra ngoài cổng rồi bỏ vào trong thẳng thừng.

    Hoàng đứng đực ra đấy, khua tay đấm vào không khí rồi bỏ đi, anh vừa đi vừa lầm bần chửi.

    Loay hoay thế nào mà anh không về nhà luôn mà lại ra cái hồ nhỏ thì anh thấy có người chạy theo mình, anh nói lớn.

    - Cậu chạy theo tôi làm gì hả, Tuấn?

    Tính xin lỗi tôi hả?...

    - Sao vậy anh?

    - Hả?

    Thảo?- Hoàng ngạc nhiên.

    - Anh thực sự nhầm tôi với Tuấn à?- Thảo cười.

    - Cô đi theo tôi làm gì?

    - Đâu có đâu, tôi chỉ đang đi dạo và vô tình thấy anh từ xa.

    - Vậy thì cô về với Tuấn của cô đi.

    -Thôi nào, tôi chỉ muốn ngắm trăng thôi mà.

    À, anh có muốn ngắm cùng tôi?

    Hoàng im lặng nhìn ra mặt hồ, cô cũng vậy.

    Ánh trăng làm mặt hồ lấp lánh phảm chiếu lên bóng hình của hai người trên bờ hồ.

    Thảo cất lời trước.

    - Này, tôi với Tuấn chỉ là bạn bè mới quen nên có phần thân thiết hơi quá...

    - Ồ.- Hoàng cắt ngang.

    - Thiệt?- Thảo nhìn Hoàng rồi quay đi nhìn trăng.- Trăng hôm nay đẹp nhỉ, à, tôi muốn nói cho anh biết điều này, thì từ khi 18 đến giờ tôi chưa từng thử một nụ hôn từ một người đàn ông bao giờ.

    Ước gì tôi được thử nó ở thời tiết như này thì thật hạnh phúc.

    Hoàng nhẹ nhàng cúi người xuống gần mặt cô, anh nhìn thẳng vào đôi mắt đó.

    - Cô chưa từng được thử?- Anh nói nhỏ.

    Thảo khẽ gật đầu.

    - Vậy được rồi, tôi cũng chưa thử cái đó bao giờ.

    Thảo khựng lại như pho tượng.

    Anh đứng thẳng dậy, cười với cô rồi nhanh bước rời đi để lại cô với sự ngỡ ngàng tràn ngập trong cơ thể.

    ***

    Sáng hôm sau, Hoàng đem chuyện này đi kể với Kim, cô bật cười trước cách cư sử khi bị gái tán của Hoàng và cũng hướng dẫn cậu cách đáp lại tình yêu sẽ trông như thế nào, nhưng có vẻ anh chẳng để ý gì.

    Hiện tại, đấy không phải thứ để anh quan tâm.

    - À, chị Kim này.

    Chị có tính chiều đi ăn với em không?

    - Để xem nào.

    Được rồi, chiều chị rảnh nên sẽ đi cùng em.

    - Hoan hô!

    Vẫn quán đấy nhá chị.

    Chiều tối, anh ăn mặc đơn giản như thường ngày, ra cổng đứng đợi Kim đến đón.

    Khi anh đang đứng, anh thấy một cái bóng đội nón lá kín mít, anh toan tiến đến chỗ nó thì Kim tới.

    Cô gọi anh.

    Anh ngoảnh nhìn cô rồi quay lại để nhìn cái bóng đó lần cuối nhưng nó đã biến mất.

    Lông mày anh nhăn lại, trong ánh mắt ẩn chứa điều gì đó.

    Tại quán ăn, Kim để ý ánh mắt Hoàng rất lạ, nó nhìn ngó khắp nơi, chạy quanh mí mắt của anh hoặc thi thoảng nhìn cô với sự lo lắng rồi đảo đi, cô thật sự không đoán được trong con mắt đen đấy đang chứa những gì, nó như cái hố sâu không đáy.

    Ngoài điểm lạ đó ra thì anh cư sử hoàn toàn bình thường cho đến tận cuối bữa ăn.

    Cô có mong muốn được đưa anh về cho an toàn nhưng anh đã từ chối rồi tự mình đi về trên con đường tối.

    Trên con đường chỉ còn vài cửa hàng tạp hóa nhỏ, anh cứ đi.

    Rồi anh thấy lại được nó, cái bóng đội nón đó đang đứng ở một con hẻm nhìn ra, anh đứng lại, yên lặng nhìn nó.

    Rồi sự tò mò đã thôi thúc anh chạy về phía nó.

    Anh đã chạy.

    Bỗng có một cánh tay túm lấy vai anh mà kéo lại một cách mạnh bạo.

    Một cơn choáng chạy nhanh qua tâm trí anh và khi anh tỉnh lại, anh thấy mình đang được Tuấn dữ chặt trong hai tay.

    Một số người dân ở gần đấy cũng vây lại hóng chuyện.

    Anh cố nhìn qua vai Tuấn xem kẻ theo dõi đã đi chưa thì nó đã đi từ lâu rôi.

    Bất chợt Tuấn lay mạnh anh.

    - Anh muốn chết à?

    - Không.- Hoàng vùng vằng tách Tuấn ra.

    - Không?

    Hờ, vậy anh chạy ra đầu xe tải để làm gì?

    -Tôi đâu có...

    - Cậu có sao không?- Một người đàn ông chừng 50 chạy tới.- Tôi là chủ của xe tải kia kìa, cậu có thể cho tôi là biết cậu có sao không?

    Dù có áp lực gì thì đừng có làm liều vậy chứ.

    - Tôi không sao.- Hoàng xua tay.

    - Vậy thì tốt quá rồi, tôi rất xin lỗi cậu.

    - Không phải lỗi của chú, ấy là lỗi của tôi mà.

    - Mọi người giải tán được rồi đấy, nạn nhân không sao cả.- Tuấn nói lớn.

    - Cái áo xanh của cậu gây chú ý thật.- Hoàng nói khi nhìn mọi người giải tán đi.

    - Anh phiền phức thật, sao lúc vui vẻ nào của tôi thì anh cũng phải có mặt để làm gì?- Tuấn nhăn nhó.

    - Cậu nghĩ tôi thích gặp cậu chắc?

    Khó chịu vãi ra.

    - Hở?

    - Để tôi yên đi.- Hoàng quay người- Người gì đâu vừa lì vừa khó tính.

    Tuấn điếng người, trơ mặt ra nhìn Hoàng rời đi mà không nói gì.

    Hôm đó kết thức như vậy đó.

    ***

    Văn phòng thật yên bình, Tuấn ngồi lặng thinh suy nghĩ cái gì đó, về chuyện hôm qua chăng? chắc chắn không phải.

    Anh lại định đầu độc mình với cà phê tiếp thì đụng mặt Kim ngay tại cửa văn phòng khi anh đang định đi xuống canteen.

    Kim điềm tĩnh giữ anh lại trong văn phòng một chút để nói chuyện.

    - Tối nay em có rảnh không?

    - Tuy thôi chị à.

    - Đến bệnh viện phường thăm thằng Hoàng chút nhé?- Cô nhìn anh với ánh mắt cầu mong.

    - Cái gì?

    Thằng đó cũng bệnh được hả?

    Nếu chỉ là mấy cái bệnh vớ vẩn thì...

    - Nó không ốm.

    Nó... bị tai nạn, vỡ đầu, đang năm trong viện.

    Mà nghe nói là bị nặng lắm nên em phải đi cùng chị!

    Cấm được lí do.

    - Chắc vậy.- Tuấn thầm thì đầy hậm hực.

    Tối đó, Tuấn với Kim lục đục đi xe xuống viện.

    Trên đường đi, Kim kể cho Tuấn về hoàn cảnh gia đình của Hoàng: Sinh ra một cách bình thường và có một gia đình yên ổn, nhưng từ khi bố mẹ ly hôn thì mọi thứ đã thay đổi một chách chóng mặt, mẹ đi với nhân tình sang Trung còn bố thì biệt tăm, chỉ còn ông bà nội là người thân duy nhất của Hoàng.

    Tuấn nghe, thấy cũng tệ cho Hoàng, khi anh có một gia đình hạnh phúc hơn Hoàng dù bố anh cũng thường không về nhà vì là một ngư dân đánh bắt xa bờ.

    Tại phòng bệnh số 12.

    Kim đã vào trong thăm Hoàng trước, còn Tuấn thì đứng ngoài vì anh không hẳn là muốn vào cho đến khi Kim đi ra.

    - Không muốn vào hả em?

    - Chị cứ thăm đi rồi về, em vào làm gì.

    - Không.

    Mày phải vào.

    Đứng ngoài mắc cười lắm.- Vừa nói vừa kéo Tuấn vào trong phòng bệnh.

    Trong phòng bệnh, anh thấy Hoàng đang nằm trông rất " thư giãn" trên giường.

    Anh ta trông chẳng giống người gặp tai nạn chút nào.

    Tuấn lại gần và ngồi xuống cái ghế cạnh giường.

    Khi anh vừa đặt người xuống Kim lập tức chuồn ra ngoài, chỉ để lại câu nói: Hai đứa hãy tự nói chuyện với nhau đi nhé, chị đi kiếm chút gì ăn.

    Giờ chỉ còn hai người trong phòng, Tuấn quay lại nhìn Hoàng, anh ta đang nhắm mắt, ngủ hả?

    Tuấn cứ im lặng nhìn như vậy cho đến khi Hoàng bất ngờ mở mắt.

    - Cậu tính nhìn tôi đến hết giờ hả?

    Nói gì đi chứ.

    - Tôi chẳng có gì cả.

    Một khoảng im lặng chôi qua.

    - ...Tôi cũng thấy mình hới phiền phức.- Hoàng cất tiếng trước.

    - Anh tính xin lỗi hả?

    Bộ vết thương trên đầu anh làm thay đổi tính cách anh hả?

    - Không.

    Nó chỉ là vết thương nhẹ bèo, chẳng ảnh hưởng gì cả.

    - Nếu anh đã "xuống nước" trước thì tôi cũng sẽ " xuống".

    Tôi cũng thấy mình có hơi "cáu bản".

    Hoàng bật cười, Tuấn nhìn Hoàng rồi cũng cười theo.

    - Vậy hả, nếu đã giải quyết xong vấn đề của hai chúng ta thì giờ đã đến lúc đưa ra những quyết định cuối trong công cuộc điều tra.

    - Anh có thêm gì mới?

    - Đừng xưng hô như vậy chứ.- Hoàng hạ giọng xuống sau tiếng cười.- Sao anh không gọi tôi như cách tôi gọi anh.

    - Ồ...

    được rồi, tôi sẽ cố.- Tuấn bất ngờ trước sự thay đôi xưng hô nhanh như vậy của Hoàng.- Giờ anh có thể vào vấn đề chính đi được không?

    - Được chứ, thì với tình trạng của tôi như này, anh sẽ đi điều tra một mình với những lời gợi ý của một tên liệt giường.

    Giờ tôi muốn anh điều tra vào cái quá khứ của cái gia đình đó.

    - Tôi đã xác định được mục tiêu rồi.

    - Tuyệt!

    Cứ vậy mà phát huy.

    Nhưng hãy cẩn thận với người anh yêu thương nhất.- Hoàng quay mặt đi.

    Tuấn im lặng, tối mặt xuống.

    - Tôi không muốn chúng ta lại quay ra đối đầu nhau đâu.

    - Được rồi, nhưng xin hãy bảo trọng.

    Hai người còn nói thêm vài chuyện vô nghĩa trước khi Tuấn rời đi.

    Ra đến cửa phòng bệnh, Tuấn thấy có hai người già đang lúng túng nhìn lên từng số phòng và họ dừng lại trước mặt Tuấn.

    - Đây phòng đây rồi.- Người đàn ông nói nhỏ.- Ô, cậu đây là?

    - Dạ, cháu là bạn của bệnh nhân.

    - Bạn của thằng Đất đó ông.- Người phụ nữ cười.

    - Vậy hai bác đây là?

    - Chúng tôi là nội của nó.- Người phụ nữ tiếp lời.

    - Vậy, cháu không phiền hai bác nữa.

    Hoàng tỉnh rồi đấy ạ, hai bác vào đi.

    Còn cháu xin phép.- Tuấn tránh ra một bên.

    Khi hai ông bà lão vào thăm cháu, Tuấn không về luôn mà đứng ngoài hành lang nhìn họ qua cửa sổ.

    Anh chăm chú nhìn mãi, nhìn vào cách ông bà chăm cháu, vào cách Hoàng cười.

    Anh cứ đứng đực ra đấy, cho đến khi Kim đến chọt tay vào người anh.

    - Sao vậy?

    Đứng đây làm gì?

    Bộ bị Hoàng đuổi hả?

    - Không, tụi em làm hòa rồi.

    Chỉ là...- Tuấn dừng lại, khiến Kim bối rối rồi nhìn theo ánh mắt anh vào phong bệnh.

    - Ý em là sao?

    Hay là em...

    - Ý em là em nhớ ông bà em khi thấy ông bà của Hoàng.

    - Ờ, được rồi giờ về thôi.

    Đợi khi Tết đi rồi đi thăm ông bà.- Kim kéo cánh tay Tuấn về.

    ***

    Tuấn nhận được một số tờ giấy, nó là thông tin về lịch trình thu gom rác của cả xã.

    Anh lật qua lại, xem xét kĩ từng thời gian, địa điểm sẽ được thu gom rác trong cuối tuần này.

    Chợt, anh reo lên.

    - Cuối tuần này!

    Hy vọng là vẫn có thể tìm thấy nó nếu thông tin là chính xác.

    Không thì mệt lắm đây.

    Hóa trang là một phần trong lĩnh vực của anh nên tối nay anh sẽ là một ông lão ăn xin.

    Anh đến biệt thự nhà ông Minh, núp hoặc loanh quanh xung quanh ngôi nhà để chờ cho đến khi chủ nhà đi ngủ, và tất nhiên phải không để họ phát hiện ra anh đang lản vản quanh đấy.

    Khoảng đến nửa đêm, anh bắt đầu vào việc.

    Anh lục rác, lục từng thứ một và soi cái đèn bin nhỏ vào chúng, vì đã mấy tuần trôi nên số lượng rác cũng khá lớn nên anh biết phải làm xong hôm nay không thì ngày sẽ rất bất lợi.

    Lục lội liền mấy tiếng, anh cầm được một vật bằng nhựa, long lanh dưới ánh đèn.

    Anh nhảy cẫng lên khi cuối cùng cũng tìm thấy nó, giờ phải sắp sếp lại đống rác không thì sẽ gấy nghi ngờ.

    Tuấn vừa đi vừa ngắm cái vật đó, anh thấy mình cũng đâu có tệ trong vụ này khi anh đã tìm được một thứ khá quan trọng để đưa vụ án đến kết thúc, giờ anh sẽ cho Hoàng thấy trình độ phá án của anh được hơn bọn thám tử tư nhiều.

    ***

    Lại một buổi sáng yên bình bị phá phá vỡ bởi tiếng chân chạy vội vã, lần này là của Kim.

    Cô hớt hải báo cho Tuấn một tiến chiển mới của vụ này.

    - Tuấn!

    Cảnh sát hiện đang tạm giam một người đàn ông tự nhận mình là hung thủ trong vụ án rồi đấy.

    - Cái gì?

    Nhanh vậy sao?- Tuấn bất ngờ.- Vậy suy đoán của em...

    - Suy đoán cái gì nữa?

    Nhanh lên đi gắp hắn đi, mọi người đang đợi.

    Tuấn cùng Kim xuống phòng thẩm vấn, ở đó có một người đàn ông trông còn khá trẻ chắc tầm tuổi của Hoàng.

    Người đàn ông trông còn trẻ nhưng với cái nước gia đấy thì Tuấn đoán chắc người này làm công việc lao động chân tay ngoài trời.

    - Chào anh...- Người đàn ông mở lời.

    - Vâng, anh cũng vậy.- Tuấn kéo ghế ngồi xuống.- Giờ tôi sẽ không lòng vòng nữa, chúng ta vào luôn vấn đề nhé.

    - Vâng.

    - Tên anh là gì?

    - Quân, thợ làm vườn nhà ông Minh.

    - Anh nói anh chính là người đã giết nạn nhân?

    Vậy dựa vào cái gì chúng tôi có thể tin anh?

    - Tin tôi đi, tôi đã giết hắn ta và đi đầu thú vì tôi đã bị lương tâm cắn giứt.

    - Động cơ của anh là gì?

    - Tôi... tôi giết hắn vì tôi ghét cách hắn chỉ đạo tôi làm việc cực khổ rồi lại ăn bớt số tiền công mà đáng kẽ ra hắn nên trả cho tôi.

    - Vậy anh đã giết ông ta như thế nào?

    - Tôi đã vô tình biết đến xyanua và nó thực sự là một chất độc tuyệt vời.

    Tôi đã theo dõi ông ta để biết được thói quen sinh hoạt của ông ta và đột nhập bằng chìa khóa dự phòng của gia nhân vào trong căn bếp và rắc thứ đó vào...- à, bát canh trong phòng ăn của ông ta.

    Ánh mắt Tuấn lóe lên một tia ngờ vực.

    Và anh tiếp tục công việc thẩm vấn như bình thường với một mớ suy nghĩ trong lòng.

    Đến cuối buổi thẩm vấn, Kim với anh đang đứng ngoài hành làng.

    Anh hỏi cô liệu có thấy điểm lạ trên Quân không.

    - Chị không thấy anh ta lạ sao?

    - Lạ gì?

    - Lời khai của anh ta vấp mấy lần khi càng hỏi sâu vào vấn đề.

    - À thì có thấy, nhưng chị đoán là do căng thẳng hay anh ta có vấn đề tâm lý.

    - Còn em thì không nghĩ vậy.

    - Sao nữa vậy, nó rõ ràng là đã rõ hết rồi.

    - Em tìm được một người khác thậm chí còn hợp lí hơn anh ta.

    Chị cứ đợi em.

    Sau ca làm, Tuấn nhanh chóng đi đến một công viên mà anh anh đã nhận được trong một lá thư mà Kim đã chuyển cho anh.

    - Chị nhận nó từ bác bảo vệ đấy, bác nói có một người phụ nữ đã nhờ bác gửi nó cho em.

    Chữ viết trên lá thư là những chữ được cắt ra từ những tờ báo.

    Tất nhiên là anh sẽ đề phòng với nó nên cũng mang theo một khẩu súng nhỏ.

    Đến công viên, Tuấn chọn tạm một cái ghế ngồi.

    Anh cứ ngồi miệt cho đến khi tất cả các bóng người dân xung quanh thưa dần, toan tính về thì anh thấy có một người khả nghi đang tiến gần về phía anh.

    Anh nắm chặt khẩu súng trong túi và đứng yên chờ người đó đến gần.

    - Anh có phải người đó?

    - Vâng.

    - Anh muốn gì ở tôi?

    - Tiếc quá tao chỉ muốn cái mạng chó đẻ của mày!- Nói rồi cái bóng lao lên, trên tay lăm lăm con dao, Tuấn vội rút súng ra nhưng đã bị hắn hất văng vào bụi cây.

    Thật sự, hắn là một đối thủ khá nặng đô.

    Hai người cứ thế vật lộn với nhau, họ lăn góc này ngã góc kia rồi tên kia làm một cú vào tay Tuấn.

    Nhân lúc anh đang choáng váng hắn nhảy lên người anh, cố gắng dùng dao để chọc thẳng vào cổ anh.

    Tình huống này, Tuấn chỉ biết dùng hết sức lực còn lại để dữ lấy tay hắn, không cho hắn đâm xuống.

    Nhưng anh đã bị đè lên ngực khiến việc thở trở nên khó khăn, rồi anh cũng yếu dần đi, nếu cứ phải trụ lâu hơn thì chắc anh chết mất.

    Cuối cùng, vì kiệt sức, anh nhắm mắt lại đón nhận cái chết với lòng tin Hoàng sẽ thay anh kết thúc vụ này vì những bằng chứng anh đang có sẽ giúp được cậu ta.

    - Mày chấp nhận số phận rồi hả.

    Tao biết ngay mày ăn hại đến mức nào mà!

    Sau khi xử mày xong là đến đống bằng chứng mày đang có.- Tên kia hổn hển.

    Lưỡi dao đã gần cổ hơn rồi, anh có thể cảm nhận được cái lạnh của nó.

    Tên kia tiếp tục chửi rủa mấy câu nữa nhưng anh chẳng phản ứng, tiếp tục nhắm mắt chấp nhận số phận.

    Bỗng, anh thấy con dao đang đưa vào cổ mình dừng lại rồi anh thấy mình nhẹ nhỏm đi và không còn thấy cái hơi thở hừng hực của tên kia nữa.

    Anh chết rồi sao?

    Anh từ từ mở mắt thì thấy hắn, hắn đang nằm gục cạnh anh cùng với một vũng máu.

    Anh giật mình bối rối ngẩng dậy, nhìn xuống chân thì anh thấy Hoàng, tay cậu ta đang cầm một khẩu súng và đầu vẫn còn miếng băng trắng xóa.

    Cậu chạy lại, đẩy cái xác kia ra khỏi người anh và đỡ anh dậy.

    - Hắn chết rồi?- Tuấn nhìn cái xác.

    - Chắc thế.

    - Sao cậu không bắn cho hắn trọng thương mà lại bắn hắn chết?

    -Tôi cứu được anh là may lắm rồi đấy.- Hoàng bực bội.- Mà tên này là ai vậy?

    - Nghi phạm của tôi, mặc dù hắn đã nhận hắn là hung thu nhưng tôi không tin vì những bằng chứng của hắn mơ hồ quá.

    - Nghi phạm?

    Hắn ở trong nhà ông Minh hả?

    Sao tôi chưa bao giờ thấy hắn.

    - Hắn thi thoảng mới đến nhà Ông ấy để làm việc thôi mà đêm xảy ra vụ án thì hắn không có ở đấy.

    Thôi, không cần giải thích nữa, xử lý hắn đi đã rồi tôi nói cho một cái mà tôi vừa tìm được.

    Cảnh sát và cứu thương phong tỏa công viên.

    Tại trạm ý tế, Tuấn vừa được y tá sơ cứu cho vết thương đã vội ra ngoài sảnh tìm Hoàng.

    Anh thấy Hoàng đang ngồi ở ghế đá của trạm.

    Anh tiến nhanh lại.

    - Cậu kiểm tra xong rồi hả?

    - Xong rồi.

    Anh nhìn tôi có bị làm sao không?- Hoàng cười.- Anh cũng xong rồi hả?

    - Ừ.

    Hoàng nhấc cổ tay Tuấn lên, nhìn ngó mọi góc rồi thả xuống.

    - Thật tình, tôi chẳng giỏi đấm đá gì nên rút súng ra cho nhanh.

    - Vậy hả?

    Vậy tôi sẽ bắt anh vì tội tàng trữ vũ khí trái phép.

    Hoàng nhăn mặt, không thèm trả lời câu đó của Tuấn.

    - Mà sao hắn lại gan vậy nhỉ?

    Rõ ràng là đã đầu thú rồi mà vẫn có ý định phạm tội.

    - Tôi sẽ xét theo hai trường hợp một là hắn chỉ là tay sai, hai là hắn bị tâm thần thật.

    - Trường hợp một của anh nghe hay đấy.- Hoàng trở lại trạng thái phấn chấn.

    - Chúng ta sẽ thẩm vấn lại hắn khi hắn tỉnh.

    Cậu thực sự đã bắn hắn trọng thương thay vì chết đấy, Hoàng.

    - Thật hả?- Hoàng quay mặt đi tiếc nuối.

    Điện thoại của Hoàng đổ chuông.

    Đầu giây bên kia là của Kim, anh có vẻ chột dạ khi nhìn thấy nó.

    Từ từ bấn nhấc máy, cả hai người nghe thấy tiếng la cáu kỉnh của Kim.

    - Hoàng!

    Mày đi đâu vậy?

    Có biết ông bà lo cho mày lắm không?

    Về viện nhanh!

    - Em đang ở viện khác rồi chị à.

    - Mày đừng có láo.

    Về viện nhanh!

    - Vầng.

    Lúc này Tuấn mới để ý đến cái dép mà Hoàng đang đi, nó là dép của bệnh viện Hoàng đang nằm.

    - Cậu thực sự trốn viện hả?

    - Ừ, tất cả là vì tính mạng của anh đấy.

    - Sao cậu biết được?

    - Kim kể chứ sao.

    Tôi đã nhắm được mục tiêu trước anh rồi nên việc anh có lá thư hẹn đáng nghi như vậy thì tôi đoán chắc là bọn nó muốn giết anh rồi.

    - Từ.

    Ý cậu là 'bọn nó'?

    - Có thể vụ này khá đông người nhúng tay vào đấy...- Hoàng định nói thêm nhưng như có tia sét đáng qua đầu anh làm anh đau điếng.

    Hoàng nhăn mặt lại, ngắt luôn ý đang định nói.

    - Cậu đau đầu hả?

    Kim đã bảo là chưa khỏi mà, thôi về đi.

    - Nhưng còn cái anh nói...

    - Cậu lì hơn tôi rồi đấy.

    Về đi khi nào khỏe rồi tôi nói cho.

    - Không.

    - Về nhanh!- Tuấn nghiêm mặt nhìn Hoàng.

    Hoàng đành gửi vị trí cho Kim đến đón.

    Còn Tuấn thì quay vô lại viện để xem xét tình hình của tên kia.

    ***

    Ngay sáng hôm sau, Hoàng đã vội gọi Tuấn để được gặp anh ta.

    Và Tuấn đã đồng ý đến sau giờ nghỉ trưa nên Hoàng phải sắp xếp để ông bà anh không có mặt ở đó.

    - Sau giờ nghỉ trưa ông bà có thể về nhà không?

    Vì con có một cuộc gặp khá là quan trọng với bạn con.

    - À là cậu con trai lần trước đó hả.

    - Vâng.

    - Uizh, vậy ông bà ra hành lang hoặc loanh quanh đâu đó ở viện này là được rồi.- Người ông hằm học.

    - Không, không thể thế được.

    Vì đây là chuyện... của công an đó ông.

    - Mày vẫn còn tiếp với cái ghề đấy hả?

    Tao đã bảo mày nghỉ cơ mà.

    - Ông...

    - Thôi.

    Thôi được rồi ông bà sẽ về nhưng bà có thể nói vài điều với bạn con được chứ?

    Sau một giấc ngủ ngắn, Tuấn đến viện theo đúng lời hẹn.

    Ở ngay tại cửa phòng bệnh của Hoàng anh thấy bà cậu ta.

    Chưa kịp hiểu tình hình, thì bà đã vẫy anh lại.

    - Dạ bà gọi cháu?

    - Ừ, bà biết thằng Đất nhà bà và cháu chuẩn bị có một cuộc nói chuyện rất quan trọng, nên bà muốn nhờ cháu cái này vì không chắc khi nào lại được gặp cháu nữa, cháu sẽ làm hộ bà chứ?

    - Cháu sẽ cố.

    - Thì cái thằng nhà bà nghịch ngợm dữ lắm nên cháu giúp ông bà chăm nom nó nhé vì cháu là đàn ông nên chắc thằng đó sẽ nghe chứ Kim là đàn bà thì sợ nó không nghe.

    Cháu chỉ cần nhắc nó ăn đủ bữa và không ra ngoài trời nắng cho khỏi say.

    Chỉ vậy thôi, cảm ơn cháu.

    - Ông bà cứ yên tâm!

    - À mà cháu là công an đúng không?

    Hãy bảo vệ nó nhé, chứ thằng đó không giỏi đấm đánh đâu, nhớ hôi trước nó bị đấm cho tím mặt.- Bà cười rồi rời đi.

    Tuấn vào trong phòng bệnh thấy Hoàng đang tươi tỉnh nhìn anh đăm đăm.

    - Nào vào việc luôn đi, không chào hỏi gì hết.

    - Được rồi, bắt đầu từ đâu nhỉ?

    Trong lúc tôi với cậu ngưng gặp mặt thì tôi đã tìm được một hướng đi có tín hiếu rất tốt.

    Nhớ cái lúc cậu xem lại tờ báo 13 năm trước không, tôi cũng đã xem lại thì tôi đẩy hết sự nghi ngờ đến Lan và thái độ của cô ta càng làm cho suy đoán của tôi đáng tin hơn, chẳng có người phụ nữ nào lại tươi như thế khi chồng chết.

    Nhưng dựa vào đó là chưa đủ để bắt được cô ta, nên tôi đã đột nhập vào phòng bếp và quả thực cảnh sát đã kiểm tra rất kỹ nhưng không thấy gì cả và tôi cũng thế.

    Tuy vậy, bà Mai (bà giúp việc) đã cho tôi biết một thông tin quan trọng, rằng cô Lan đã tự mình ra ngoài để mua một món đồ gì đó rất lấp lánh, đấy là một điều khá hiếm vì cô ta rất bận bịu nên thường bảo bà giúp việc mua.

    Cùng với đó, khi tôi gặng hỏi bà thì nhà hôm đó không có thêm đồ ăn, đồ dùng cũng không, vậy có thể là cái gì?

    Tôi giám chắc đó chỉ là một món đồ nhỏ bé vì bà Mai đã chứng kiến được.

    Cái đồ đó cũng có thể là cái bút, Châm cài hoặc một cái gì đó liên quan đến làm đẹp hoặc công việc nhưng bà Mai đã khẳng định rằng nhà không thiếu những thứ đó nên tôi loại trừ suy đoán này, mà cái chết của ông Minh là chết vì thức ăn nên tôi đánh liều nghĩ đến món đồ đó là đồ nhà bếp.

    Tôi đã đi hỏi hết tất cả các cửa hàng và thật may mắn có một người nhận ra cô Lan dù cô ta đã cố gắng che giấu thân phận khi mua đồ, người đó cho tôi biết rằng cô ta đã mua một lọ gia vị ở cửa hàng và họ đưa cho tôi mẫu, nó giống y hệt cái của nhà cô ta!

    Nhưng cậu còn nhớ khi kiểm tra cái lọ ở nhà bếp thì nó hoàn toàn bình thường không?

    Nên chắc chắn rằng hai cái lọ đã được hoán đổi mà cá chắc cái lọ còn lại đang ở trong thùng rác, nên... tôi đã đi lục thùng rác.

    Suy đoán đó của tôi đã đúng.

    Cậu thấy thế nào?

    - Kể tiếp đến cách thức giết người của cô ta đi.- Hoàng nhìn vào hư không, trầm ngâm.

    - Cô ta hoán đổi hai cái lọ đó và một trong hai chứa xyanua và tiếp theo là để nạn nhân tự vào bẫy.

    - Anh thực sự làm rất tốt đó, Tuấn.

    Nhưng tôi lại nghĩ đến một nghi phạm khác.

    Hắn thậm chí còn hơn cả Lan.

    - Ai?

    - Tôi sẽ nói khi có đủ bằng chứng.

    - Ồ, được rồi.

    Đến lúc tạm giam cô ta rồi.

    - Nếu có thêm gì hãy nói cho tôi.

    Ngay buổi chiều, cảnh sát bao vây lấy căn biệt thự.

    Phú bà Lan được áp giải về đồn.

    Tuấn trực tiếp lấy lời khai từ bà.

    Xong việc anh lập tức gọi cho Hoàng.

    - Sao rồi?

    - Cô ta đã thừa nhận rồi, và mọi thứ đều đúng như những gì tôi đã nói với cậu, phạm tội vì "tình".

    - Từ đã, cô ta mua xyanua từ đâu?

    - À, từ một người đàn ông.

    - Phải bắt được hắn.

    - Tôi biết, tôi biết.

    - Hắn sẽ cho chúng ta biết về kẻ đứng sau...

    Tuấn im lặng trước câu nói đầy ẩn ý của Hoàng.
     
    Lời Giải Sau 13 Năm- Trinh Thám
    4 ( chủ nhân lũ rối)


    Trên hành lang tối được soi sáng bởi ánh trăng, Hoàng bước đi trong đó, ánh mắt anh nhìn thẳng lên ánh trắng và những ngọn đèn của phố thị về đêm.

    Con mắt đen như đang hút hết tất cả những gì anh nhìn thấy vào trong.

    Chợt điện thoại có thông báo mới, đó là của Tuấn, anh đọc lướt qua rồi cất đi.

    Nhìn lại lên ánh trăng, anh biết cái người mình sắp đối đầu sẽ khác với mọi khi.

    - Cái gì?!

    Hắn chết rồi á?- Tuấn thét vào mặt Kim.

    - Ừ.

    - Tại sao hắn chết được?

    - Ngộ độc xyanua.

    Tuấn chợt lặng thinh khi nghe được câu đó.

    Anh cầm điện thoại lên, ra khỏi phòng.

    - Hoàng à, Quân chết rồi.

    - Tôi đã đoán trước điều này, nhưng nó sảy ra sớm hơn dự định của tôi.

    - Rồi được rồi, chúng ta đã mất một bằng chứng quan trọng rồi.

    - Nó cũng không quan trọng bằng tôi được.

    - Hả?

    - Không có gì, giờ chúng ta chỉ còn Lan thôi, kiểm tra kỹ cô ta đi.

    Đặc biệt là mấy mối quan hệ.

    Tuấn đã lưu ý đến lời khuyên của Hoàng, và gặp Lan tại nơi tạm giam của cô.

    Nhưng...

    - Cô Lan!

    Cô Lan!

    Cô sao vậy?

    - Hớ, thần thật đáng tội chết.

    - Cô nói gì vậy?

    - Tên lính quèn như người mà cũng ra lệnh cho ta.

    Người đâu.

    Mang hắn ra chém đầu.

    Bệnh điên đến thật đúng lúc, Lan đã rất mất bình tĩnh với tất cả mọi người, toàn thân run rẫy, chân tay cào cấu khắp nơi, khá chắc đấy không phải là giả điên theo những gì nhìn thấy.

    Vì không có thêm được gì từ Lan nữa, Tuấn đành tìm đến Hoàng để bàn lại kế hoạch, người lúc này vừa được ra viện vài tiếng trước.

    Không mất nhiều thời gian để đến được khu trọ của Hoàng.

    Trong phòng trọ Tuấn thấy Hoàng, đang ngồi co gối lên cằm để xem cái ti vi bé tẹo đang chếu mấy cái bản tin thời sự lặt vặt, đầu anh ta giờ chỉ còn dán một cái băng nhỏ bằng bàn tay.

    Hoàng chẳng nhìn Tuấn lấy một cái, anh chỉ ra dấu cho Tuấn ngồi lên cái ghế sofa vải cứng ngắc của mình.

    - Liệu việc Lan phát điên có nằm trong kế hoạch của cậu không?

    - Lòng người khó đoán lắm.

    - Ồ được rồi, thế cái hướng đi tiếp theo mà cậu hẹn tôi đến đây?

    - Điều tra các mối quan hệ của cô ta.- Hoàng vừa nói vừa quay người, đôi mắt đen nhìn thẳng vào Tuấn, khiến Tuấn có hơi giật mình trước sự vô cảm của đôi mắt đó.

    - Khoan khoan, chẳng phải chúng ta đã bắt được hung thủ thật sự?

    - Chưa đâu.

    - Bằng chứng rõ ràng mà.

    - Cô ta chỉ là một con rối.

    Và có rất nhiều con rối như vậy trong vụ này, vậy nên anh cứ nghe tôi trong vụ này.

    - Tôi đã nghe cậu rồi, và chỉ thấy có sự vô nghĩa thôi khi ta đã tìm ra hung thủ rồi mà.

    - Bắt được tên buôn xyanua là anh sẽ biết có người nhúng tay từ xa vào vụ này.

    Hoàng quay lại với chiếc ti vi.

    Tuấn thấy Hoàng không giải thích gì thêm thì cũng đành đi về.

    Đi được vài bước thì Hoàng khe khẽ nói mấy câu.

    - Đi ăn không?

    - ...

    Hở?- Tuấn quay lại nhìn Hoàng.

    - Tôi biết một quán.

    - Tiền?

    - Anh bao.

    - Tại sao?- Tuấn bối rối.

    - Vì tôi không có tiền.

    - Nhưng...

    - Nào đi thôi.- Hoàng đội cái mũ cối, đẩy Tuấn ra khỏi cửa.

    Quán ăn hạng trung, nhưng nó lại nằm lọt thỏm so với những quán khác, phải đến thật gần mới nhận thấy có một quán ăn ở đấy.

    Tuấn theo sau Hoàng vì anh ta có vẻ thân thuộc với con đường vào quán ăn này.

    - Này, tại sao lại chọn quán này vậy? có nhiều quán trông khang tranh hơn mà.

    - Cứ đi theo tôi.

    Họ chọn nhanh một chỗ.

    - Cứ gọi những gì anh muốn trước đi.- Hoàng nói trong khi mắt anh cứ liếc ra ngoài cửa quán, nhìn mãi đầy toan tính.

    Bữa ăn có thể nói là có hơi lạ với hai người vì đây là lần đầu của họ, một cái có thể vì thái độ như đang thấp thỏm chờ cái gì đó của Hoàng.

    - Nhìn kìa.- Hoàng nhìn Tuấn rồi đảo mắt đến cái nơi anh đang chỉ.

    Tuấn nhìn theo.- Hắn kìa.

    Tuấn nhìn thấy một bóng người.

    Đánh giá bên ngoài thì hắn cao trung bình, mặt mũi che kín, từ những lớp áo mỏng đó Tuấn có thể thấy hắn gầy khô và những cử chỉ dù nhỏ nhất của hắn cũng đang cho thấy hắn là một thằng nghiện trân chính.

    Theo một số hồ sơ truy nã thì cũng có một tên y như hắn và theo cả lời kể của Lan trước khi bệnh điên thì ngoại hình của kẻ buôn xyanua trông như vậy.

    - Cẩn thận với hắn.- Hoàng nói.

    Thành quả tối đó là bắt được thêm một nghi phạm nữa.

    ***

    Hoàng đã nghe được tiếng kèn đưa tang từ xa, anh cũng không nghĩ nhiều mà cứ đi thẳng.

    Dừng lại trước cửa nhà ông Châu, anh ngỡ ngàng khi biết người mất là ông.

    Anh vội tìm đến một người hàng xóm để hỏi thăm.

    - Bác ơi, ông Châu mất lúc nào vậy?

    - Từ hôm qua thôi.

    À mà cậu con cháu nhà ai?

    Tôi chưa thấy cậu bao giờ.

    - Cháu là bạn ông ấy thôi, vậy mà ông đi mà không nói tiếng nào.- Hoàng làm bộ buồn bã khi người hàng xóm có vẻ nghi ngờ cậu.

    - Vậy cậu phải biết sự cực khổ của ông ấy?

    Tội thật.

    - Ông ấy bị sao?

    - Thì thằng con trai nghịch tử của ông ý, nó ăn chơi rồi sinh nợ nần khiến ông già rồi mà vẫn phải làm việc cực khổ.

    Mà chính vì bị cho nghỉ việc quản gia ở nhà có án mạng nên ông chẳng tìm được việc nào nhẹ nhàng để thay thế cả.

    Người ta đều sợ cả.- Người hàng xóm cúi người nói nhỏ với Hoàng.

    - Mọi chuyện thế nào nữa xin bác nói tiếp.

    - Thì làm việc ắp lực cộng với cả những lần bị siết nợ nên bệnh tim của ông quay lại, chắc chết vì nó rồi.

    Mà cậu này lạ thật, bạn mình mà không biết gì hết.

    - Không giấu gì bác thì cháu cũng vừa viện ra nên cũng mới biết là bạn chết thôi ạ.

    Mà bác có thể cho cháu biết mặt của người thân ông Châu được không?

    Người hàng xóm chỉ vào một cậu thanh niên từ xa, cậu ta đứng ở góc bàn thờ, mặc chiếc áo xô, thân hình thì gầy gò.

    Hoàng có thể nhìn thấy đôi mắt tránh né của anh ta, và nó khựng lại khi Hoàng đến gần.

    Hoàng chậm rãi thắp hương, rồi quay sang cậu thanh niên với khuôn mặt thương sót, đồng cảm.

    Sau một lúc tiếp xúc với cậu thanh niên hay giờ đây được biết tên là Kiên, Hoàng đánh giá Kiên là một tên nghiện từ những cử chỉ tay chân, khoang miệng và hắn cũng có thể rất liều lĩnh.

    Trong lúc nói chuyện vặt vãnh với cậu ta Hoàng giả bộ để có thể đi lại và khám xét căn phòng, nó hơi ít đồ đạc so với lần trước thì phải phải, cũng không biết có phải đã bị dọn đi hay không nhưng với Hoàng thì điều đó chỉ đúng một phần nhỏ.

    Trên các bức tường, lớp sơn xanh bị bong chóc do va đập, gạch sàn xước những vết anh cho là mới bị, ở ngoài hiên trước cửa thì những viên gạch nứt vỡ lớn hơn đối với lần trước.

    Trông căn phòng như một hiện trường ẩu đả đã được dọn dẹp.

    Lúc sau anh ra chỗ mấy ông hàng xóm ngồi, lân lê tiến tới nói chuyện.

    Anh bắt đầu bằng một câu vu vơ.

    - Nhà này xây từ năm bao nhiêu rồi mấy bác nhỉ?

    Chứ nhìn cũ quá.

    - Hôm bữa có mấy thằng đòi nợ đến mới đập cái nhà ra tàn như vậy, chứ nhà này cũng vừa xửa gần đây thôi.

    - Ui!

    Ghê vậy bác.

    Mà bọn nó đông không bác.- Hoàng nhỏn người tỏ vẻ hứng thú.

    - Cũng khá, còn nữa trong nhóm có tên cầm đầu trông bố đờ cực kì, thằng ý săm kín tay.

    Nó quát tháo nghe ghê lắm.

    - Kinh thật.

    - Mà cậu là?

    - Cháu bạn ông Châu ạ.

    ***

    Mới 5:30 sáng, tiếng chuông điện thoại đánh thức Hoàng khỏi giấc ngủ.

    Anh làu bàu nhấc máy, đầu dây bên kia là Tuấn, Anh ta có vẻ hớn hở.

    - Bắt được hắn rồi.

    Tôi không ngờ tên tội phạm ma túy đang bị truy nã này lại có liên quan đến vụ án.

    - Ừ ừ, tốt.

    Để tôi ngủ.

    - Ngủ á?

    Mấy giờ rồi mà ngủ?

    Đến giờ dậy rồi đấy.

    - Tôi không kỉ luật như vậy đâu.

    Chốt xong câu cuối, Hoàng tắt máy, chùm chăn ngủ tiếp, đối với một con người không nghề nghiệp xác định như anh thì ngủ chính là công việc ít biến động nhất trong tất cả các công việc.

    Cạnh đó thì với Tuấn, anh chẳng thèm gì ngủ, anh thà ăn để thay thế nó còn hơn.

    Ngủ chưa được bao lâu thì có tiếng bước chân vào trong căn phòng trọ.

    Thì ra là Tuấn đã tranh thủ chạy từ trụ sở xuống nhà Hoàng.

    - Sướng nhất cậu rồi đấy nhá, có cả cán bộ xuống gọi dậy.

    - Ai mướn?

    - Tôi.

    - Ai cần?

    - Tôi.

    - Chẳng đôi co với anh nữa.

    Anh về đi!

    Tuấn chẳng quan tâm, anh ngồi xuống mép giường trong khi Hoàng chùm chăn, rúc xuống gối nhưng với sức nặng của Tuấn thì chiếc chăn nhỏ không che nổi mặt của Hoàng, bất lực anh lấy tay che mặt để khỏi phải nhìn thấy ánh sáng ban ngày.

    - Cậu muốn nghe lời khai của hắn không?

    Hắn tên Vũ.

    Hoàng im lặng.

    - Tên này bắt cũng dễ, dù sao thì cũng có cái tài ẩn náu nên mới bị truy nã.

    - Vào thẳng cái anh nói đi.- Hoàng làu bàu.

    - Thì hắn nói đã là người bán xyanua cho Lan thật, và khi tôi dò hỏi xem có người đứng sau không thì hắn cứ cố tình úp mở.

    - Đấy chính là những gì tôi cần ở hắn, giờ anh tin tôi là có người thuê hắn giúp Lan giết ông Minh chưa?

    - Người đó là?

    - Tôi chưa đủ bằng chứng.

    - Được rồi tôi sẽ gọi cậu khi có thêm gì mới.

    Chứ bây giờ Lan với Vũ, một người thì phát điên, một người thà chết chứ không chịu khai.

    Haizz.

    ***

    Hai ngày sau,

    Hoàng đang có mặt tại văn phòng của Tuấn nghe anh ta báo cáo vài điều vô nghĩa, thật sự nó chẳng có gì đặc biệt để tiến thêm.

    Toan tính ra về thì Tuấn đề nghị tiễn một đoạn vì tiện đường.

    - Mấy cái đó nó chẳng có ích gì cả.

    Anh cũng nên cẩn thận không lại bị khai gian đấy.- Hoàng nhắc nhở Tuấn lần cuối.

    - Tôi biết, tôi biết.

    Hai người đang đi dọc hành lang thì từ đằng xa, tiếng nói yêu kiều đó vang lên gọi cả hai lại.

    - Anh Tuấn!

    À còn cả Anh Hoàng nữa!- Thảo chạy vội lại.

    Khi thấy hình bóng quen thuộc đó, Hoàng để ý thấy mặt Tuấn tươi hẳn ra, vậy mà còn nói là không yêu nhau.

    - Hai anh định đi đâu vậy ạ?

    - Ờm, tiễn cậu này về.- Tuấn nói khi tiến gần Thảo.

    - Vậy hả?- Ánh mắt của Thảo nhìn Hoàng có vẻ không thích lắm, chắc tại từ cái đêm trăng đó.

    - Cô đến đây làm gì?- Hoàng tiếp.

    - Tôi thăm anh Tuấn.- Thảo túm nhẹ cổ tay áo của Tuấn.

    - Vậy thôi nhé, anh cứ đi với cô đi tôi tự về được.

    ***

    Hoàng đang ung dung ngồi trên cái ghế nhựa trước cửa hàng tạp hóa của bà chủ nhà trọ, thì một thằng bé giao báo đến gần.

    - Anh đọc gì đấy?- Nó ngó vào tờ báo Hoàng đang cầm.- Giời, em có báo mới mà sao anh không đọc?

    Đọc cái vụ đó làm gì?

    Bắt được hung thủ rồi thì thôi chứ, mà cũng gan thật, hung thủ là nữ mới ghê chứ, tên Lan đúng không nhỉ?

    Cũng phải nhờ bà cô đó mà hôm đó em bán hết báo cực nhanh luôn.

    - Rồi em lại sắp bán được hết báo cực nhanh thêm một lần nữa rồi đấy.- Hoàng cười, đặt tờ báo xuống.

    - Ý anh là sao?

    Hoàng không trả lời, cứ im im nhìn đi đâu đó khiến thằng bé cũng hết kiên nhẫn mà rời đi.

    Ngay lúc này tại sở, đang thực sự náo loạn khi nơi đây lại xảy ra một vụ nghi là tự tử.

    Tuấn đoán đây có thể là một cái chết có chủ đích nên gọi nhanh cho Hoàng.

    Đầu dây bên kia vừa nhấc máy thì cả hai người cùng nói.

    - Chết thật rồi!

    - Từ đã anh có thể nói trước.- Hoàng.

    - Ờ thì tên Vũ chết rồi.

    Cái chết không khác gì Quân với Minh, má nó!

    Người thứ ba rồi đó.

    - Lần này anh nhớ kiểm tra kĩ hơn lần trước đấy.

    - Được rồi.

    Mà cậu biết có thêm cái chết nào hả.

    - Anh còn nhớ ông Châu?

    Ông ta chết rồi.

    Tuy đây có thể là cái chết bình thường do tuổi già nhưng tôi thấy nó cứ sao ý.

    - Vậy cậu cứ đi theo hướng cậu muốn.

    - Nếu anh thực sự muốn tôi đi theo hướng của tôi thì tôi có một lời khuyên để cả hai chúng ta có thể về đích nhanh nhất đó là: Cẩn thận với người anh yêu thương nhất hiện tại.

    Tuấn im lặng nhưng lần này thì không tức giận nữa mà ánh mắt anh chuyển thành sự căng thẳng.

    ***

    Sau khi giải quyết xong vài thứ ở trụ sở, Tuấn rảo bước về lại nhà, đến gần nhà thì anh thấy Hoàng.

    Anh ta đang ngồi trước cổng nhà, tay ngứa ngáy dựt mấy cọng cỏ.

    Tuấn nhìn Hoàng như nhìn người điên.

    - Cậu làm gì ở đây?

    - Thì tôi đã hẹn anh rồi còn gì.

    - À ừ, nhớ rồi.

    Đợi tôi tìm cái chìa khóa cổng.

    Vào đến trong nhà, Hoàng ngồi ngay xuống cái ghế gần nhất, để cái mũ cối lên bàn.

    Không nói thêm gì Hoàng vào luôn.

    - Anh đã tìm được cái gì rồi?

    - Cái chết của Vũ thì như cậu biết thì là đo xyanua, và nó được tìm thấy trong trai nước cuối cùng mà anh ta uống.

    Nhưng hãy loại bỏ việc nước đã bị pha lẫn chất độc trước khi được mang vào trại, vì trong túi anh ta có một cái túi nhỏ đang chứa một ít chất này nên đây có thể là do anh ta tự bỏ vào.

    - Cái chai đó đến từ đâu?

    - Đồ của người nhà anh ta gửi.

    - Anh ta có người nhà?

    - Một cô bạn gái duy nhất.

    Còn đâu chẳng có ai cả.

    - Rẽ hướng khác đi, cô bạn gái đó không cần để ý nhiều đâu.

    - Vậy cậu hướng đi đâu?

    - Cái chết của Vũ là để bịt miệng, vậy nên tôi có ý này.

    Chúng ta sẽ bắt thêm một người nữa trước khi hắn bị tẩm xyanua, ngay tối nay.

    Anh đi với tôi.

    ___

    Trăng đêm nay sáng lắm,

    Giữa đêm khuya thanh vắng, một bóng người đàn ông đang lén lút đi ra đồng, đến nơi anh ta hớn hở khi thấy đã có hai người đang đứng chờ anh ta ở đó.

    - Đâu.

    Các ông có mang đồ đến không?

    - Có chứ.

    - Cho tôi xem nào, nhanh lên.

    - Ấy từ từ, cho tôi hỏi chút đã.

    Ông em có biết đàn anh của chúng tôi không?- Người kia chìa một bức ảnh ra.

    - Vũ ấy hả?

    Giời, ai chẳng biết.

    Mà nó chết rồi còn đâu.

    - Vậy đúng người rồi.

    Anh Vũ của chúng tôi nói về ông em nhiều lắm, nghe nói ông em rất sòng phẳng khi mua bán.

    - Lại quá khen tôi.

    - Vì đây là người quen của anh Vũ nên tôi sẽ bán cho ông em với mọi giá, coi như quà gặp mặt.

    - Vậy quý hóa quá.

    Một người tiến về phía trước tay móc trong túi ra một cái bịch nhỏ.

    Người đàn ông vừa cầm lấy cái bịch thì...người đó bỗng khóa tay và đánh ngã Kiên.

    - Rồi, đi theo chúng tôi.- Một trong hai người chĩa súng vào đầu Kiên.- Và anh cũng đừng tưởng trong này có ma túy cho anh.

    - Mày muốn gì hả Hoàng?

    Tao làm mấy cái này thì liên quan gì đến mày?- Kiên thét lên.

    - Có, có đấy.- Hoàng cười.- Tuấn, kéo hắn về.

    Đèn được bật lên từ con chòi nhỏ, Hoàng vẫn lăm lăm khẩu súng chĩa về phía Kiên, còn Kiên thì bị chói chặt bằng nhiều lớp dây.

    - Đưa tao về đây làm gì?

    Muốn bắt thì bắt mẹ đi, đưa đến đây làm khỉ gì?

    - Nào, bình tĩnh nào.

    Tôi chỉ muốn hỏi anh mấy câu trước khi anh bị nữ hoàng xyanua giết thôi.

    - Hả?

    - Nếu tôi không nhầm thì anh đã giết bố anh.

    - Hờ, giết làm chó gì?

    - Tiền.

    Chỉ vậy thôi.

    - Tằm bậy.

    - Khai thật đi, tôi biết anh nói giối khi nào và khi nào không.- Hoàng nhìn thẳng vào đôi mắt đang tránh né của Kiên.

    - Mày đang bắt buộc tao phải làm theo ý mày?

    - Tôi chỉ cần lời khai thành thật của anh.- Hoàng để lên bàn một bức ảnh.

    Kiên nhìn chăm chăm vào nó.

    - Tao không biết người này.

    - Anh đã nhận bao nhiêu tiền?

    - Tiền gì?

    Tao đã bảo là không biết người này.

    Hoàng để lên bàn một tấm phong bì, bên trong có một số tiền khá lớn.

    Kiên có vẻ chột dạ khi nhìn thấy nó.

    - Anh được nhận nhiều phết đấy.

    - ...

    - Nếu anh khai thì anh còn có khả năng sống để hưởng số tài sản còn lại của bố anh, bằng không thì anh cũng chết như Vũ và ông chủ của căn biệt thự.

    Anh thấy thế có đáng để anh im miệng không?

    - Tôi...- Kiên đổi lại giọng điệu.

    - Hoặc tôi cho anh đi theo hai người kia luôn cũng được.- Hoàng đặt lên bàn một lọ bột trắng.

    - Nếu tôi nói tôi không biết gì hết thì sao?- Kiên thăm dò.

    - Vậy anh cứ sống nốt mấy ngày còn lại của anh đi, vì anh sẽ chết bất cứ lúc nào đấy.

    Nó có thể ở khắp mọi nơi.

    Hoàng thu dọn hết tất cả món đồ trên bàn rồi bước ra ngoài.

    Tuấn lúc này đang quanh quẩn bên ngoài, thấy Hoàng ra thì Tuấn hớt hải hỏi luôn.

    - Sao rồi?

    Hắn khai không?

    - Anh vào cởi trói rồi thả hắn về, đợi mấy ngày nữa là có.

    Tôi không muốn dùng vũ lực.

    Tuấn thắc mắc nhưng cũng làm theo Hoàng.

    ***

    Ngày nọ,

    Tuấn đã nhận được cuộc gọi của Hoàng, và giờ anh đang trên đường đến điểm Hoàng hẹn.

    Đó là một ngã tư, hai người tìm được nhau rồi Hoàng dẫn Tuấn đi về nhà ông Châu.

    - Tôi dám chắc tên kia đã chịu khai.

    Chắc chỉ cần dọa thêm chút thôi.

    Loại người như hắn thì đầy.

    Đến ngôi nhà đó, không khí tang vẫn còn ám lạnh ngôi nhà.

    Tuấn thấy hơi rùng mình, anh nhìn sang Hoàng nhưng có vẻ anh ta chẳng quan tâm gì cả, cứ đi thẳng vào nhà.

    Trong nhà, hai người thấy Kiên đang ngồi co rúm trong ghế.

    Hoàng bảo Tuấn đóng cửa lại rồi ngồi xuống, đối diện Kiên.

    - Tôi có thể nói cho anh biết....

    Tôi đã quá mệt mỏi rồi.- Kiên lắp bắp.

    - Vậy được, hãy nói cho cả anh chàng này.

    Kiên liếc mắt nhìn ra phía Tuấn rồi lại nhìn sang Hoàng.

    - Các anh có đảm bảo là tôi sẽ sống?

    Các anh có định giết tôi không?

    - Chúng tôi sẽ không.- Hoàng im lặng để Tuấn nói.

    - Vậy được rồi, tôi sẽ nói... trước đó là tôi đã nhận tiền của cô ta, rất nhiều tiền.

    Cô ta bảo tôi giết được bố tôi thì tôi sẽ được số tiền đó và hơn thế nữa, thực sự lúc đó tiền đã che mờ mắt tôi và thứ tôi cần chỉ là giết chết một ông bố không đem lại ích lợi gì cho tôi.

    Và nghĩ gì nữa?

    Tôi giết quách ông ta đi cho xong.

    - Anh đã làm gì?

    - Tôi liên tục báo nợ về cho lão, nhờ cô ta thuê giang hồ về dọa, bọn nó còn lấy bớt mấy món lặt vặt.

    Cứ thế, lão phát bệnh tim mà chết thôi.- Giọng điệu của Kiên có vẻ cợt nhả.

    - Mấy món đồ lặt vặt, nó có cả di vật của mẹ anh?- Hoàng nghiêm lại.

    - Tôi không quan tâm bọn nó lấy gì đâu.

    - Vậy cô ta là ai?- Tuấn có vẻ lưỡng lự.

    - Anh không biết thật hả?

    Tôi tưởng thứ đó anh phải biết rồi chứ?

    -...

    - Được rồi, cô ta là con mụ Thảo.

    Tuấn có vẻ sốc trước cái tên người con gái đó.

    Anh đã không ngờ người con gái anh yêu lại là người đang phản bội anh.

    Chẳng nói gì thêm, Tuấn đứng dậy, còng tay Kiên lại và mang anh ta về đồn.

    Tất vả quá trình Hoàng chỉ im lặng nhìn theo những gì Tuấn làm.

    Phải đến tầm 10-11h tối Hoàng mới dám men đến trụ sở để hỏi thăm Tuấn.

    - Cậu đến đây làm gì?

    Mọi việc xong hết rồi.

    - Hỏi thăm thôi.

    Cảm giác thất tình luôn là cảm giác tệ nhất mà.

    Tuấn để Hoàng vào phòng rồi cả hai cùng ra cửa sổ đứng.

    - Làm sao cậu biết được đó là Thảo.

    - Tôi nhận được tin báo từ một người.... anh không cần biết đâu.

    - Nó nói cho cậu biết hết tất cả sao?

    - Không.

    Chỉ phiên phiến thôi.

    Hắn có bao giờ nói thẳng đâu.

    - Vậy sao cậu nghi ngờ được Kiên hay vậy?

    - Tôi tìm được quyển nhật ký nhỏ của ông Châu.

    Cái đó viết rời rạc dữ lắm, tôi cố liên kết chúng lại thì Kiên là kẻ cần được nghi ngờ nhất để bắt được Thảo.

    - Vậy hết tối này thôi, Thảo sẽ bị bắt.

    Cậu về ngủ đi, còn lại để cảnh sát.

    Hoàng tỏ vẻ không muốn về nhưng đành phải làm vậy vì anh hết nhiệm vụ rồi.

    ***

    Mới tờ mờ sáng, tiếng chuông điện thoại lại đánh thức Hoàng.

    Anh vật vã bò lên bàn để lấy điện thoại, chẳng nhìn ai đang gọi anh nhấc máy luôn.

    - Hoàng à...

    Thảo trốn rồi.- Giọng Tuấn run run vì giận.

    - Rõ ràng hơn xem nào.- Hoàng tỉnh cả ngủ.

    - Khi cảnh sát đến nhà, thì cô ta đã dọn hết mấy món đồ có giá trị rồi trốn sang Tàu rồi, đấy là những gì mà bà Mai ( bà giúp việc) nói.

    - Má!

    - Này, bên Tàu sẽ hỗ trợ chúng ta.

    -... vậy chiều này tôi sẽ đến trỗ anh, nhớ ở yên trong phòng đấy.

    Chiều đấy, Hoàng đến gặp Tuấn trong văn phòng và anh cũng dẫn cả Kim theo vì đây là chị anh mà.

    Trong phòng, cả ba nhìn nhau có vẻ lạ, đặc biệt là Tuấn nhưng Hoàng chẳng quan tâm, anh vào thẳng vấn đề luôn.

    - Đáng lẽ ra những cái này phải để Thảo tự khai nhưng cô ta trốn rồi nên tôi sẽ nói thay cô ta.- Hoàng nhìn Tuấn.

    - Dù sao đây cũng là lần đầu của em mà Tuấn.- Kim cũng nhìn Tuấn.

    - Tôi sẽ cho anh biết về động cơ của cô ta.

    Đối với vụ án hiện tại, những người như ông Minh, Quân, Vũ, ông Châu chết đều vì mục đích của ả ta là muốn bịt miệng manh mối, còn lí do tôi đề cập đến ông Minh thì ông ta đang dữ vai trò vừa là nạn nhân vừa là đồng phạm của Thảo.

    Đến đây thì phải nhắc đến vụ của 13 năm trước, cái chết của chàng thanh niên đó là do một tay Minh sắp xếp và đồng phạm là Thảo.

    Còn ở hiện tại, ông Minh chết đúng là do Lan làm nhưng lên kế hoạch thì phần lớn vẫn là Thảo, mục đích để cô ta làm vậy là vì vấn đề tiền đất.

    Đặc bệt ở chỗ ả không xúi dục Lan giết ông Minh luôn mà để khi hai người họ đang có xích míc rồi ả nhảy vào.

    - Vậy cô ta là đồng phạm của cả hai vụ án.

    - Ừ.- Hoàng đặt lên bàn một cuốn sổ nhỏ, cũ rích.- Một phần thông tin tôi đã lấy từ đây, chỉ một phần thôi.

    Đây là nhật ký của Lan.

    - Anh lấy nó ở đâu?- Tuấn cần lấy cuốn sổ.

    - Cô ấy đã đưa cho tôi khi tôi đến gặp cô... và anh không biết được đâu.

    Tuấn im lặng xem từng trang sách.

    - Mà anh còn nhớ lúc tôi bị bọn giang hồ đuổi không?

    Tôi chắc đó chính là mưu của Thảo.

    - Có.-Tuấn nhìn Hoàng.

    - Thực tình trước lúc tôi chạy vào nhà anh thì có vẻ như ả ta đang muốn giết tôi bằng những tai nạn, kiểu như tôi suýt bị ô tô đâm.

    Rồi lúc tôi vào viện, cũng là do bị nguyên cái chậu cây rơi vào đầu và không thể nào là trùng hợp được.

    Nên từ hôm đó tôi mới đội mũ cối thay cho cái mũ tai bèo của tôi.- Hoàng gõ tay vào mũ.

    - À, cái lúc mà em bị chó đuổi mà chạy thẳng vào khu trọ của chị?- Kim vừa nói vừa cười, Tuấn cũng vậy.

    - Chị, em mách bà.- Hoàng cười gượng.

    - Thôi được rồi, cảm ơn cậu vì cuốn sổ, nó sẽ giúp ích cho cảnh sát đấy.- Tuấn nén lại nụ cười.
     
    Lời Giải Sau 13 Năm- Trinh Thám
    5 ( hãy đưa tôi lên Hà Nội)


    Cảnh sát vẫn đang cố gắng để lùng ra tung tích của Thảo.

    Còn bên này, Hoàng đang tận hưởng một vài ngày rảnh trước khi phải tìm việc gì đó để làm chứ không thì chết đói.

    Và đi chơi với Kim là một cách tận hưởng của anh, ngồi với Kim ở ngoài phố anh uống hết hai cốc nước mía, một của cô, một của anh.

    - Khiếp.

    Uống gì lắm thế, khéo tí nữa mày uống hết luôn của thằng Tuấn ấy.

    - Ngọt chết mất.

    - A, thằng Tuấn đến rồi.

    Từ đằng xa Tuấn vác con xe máy đến, mặt khó đăm đăm.

    - Chị với cậu ta gọi em đến làm gì?

    Em đang bận lắm.

    - Thôi nào, chị ấy biết khi nào anh có thời gian nghỉ ngơi mà, chứ 'cày' liên tiếp thì chết à.- Hoàng cười.

    Tuấn cũng đành đỗ xe rồi xuống ngồi với hai người.

    - Chỉ lần này thôi.

    - Ừ lần này thôi.

    Mà, anh không tính đáp ơn tôi khi tôi đã giúp anh rồi đó.

    - Cậu muốn gì?

    Hoàng cười tủm tỉm nhìn Kim.

    - Em có chắc em làm được không?

    Chứ thằng này không làm cho nó thì nó hay dỗi lắm.

    Chị thử rồi chị biết.- Kim nghênh mặt lên.

    - Em gái em còn ghê hơn cậu ta nhiều, chị khỏi lo.

    Hoàng đặt tay lên cằm, nhìn Tuấn.

    - Vậy... hãy đưa tôi lên Hà Nội.
     
    Lời Giải Sau 13 Năm- Trinh Thám
    Lời tác giả


    Dear độc giả,

    Truyện này cũng đã hết rồi, tôi cũng biết nó vẫn còn nhiều lỗi- thiếu sót nên tôi đã cố gắng để nó hoàn hảo nhất có thể và chỉ mong mọi người sau khi đọc nó sẽ thấy hay hoặc thấy tạm cũng được.

    Bên cạnh đó, nội dung ( cốt truyện) không hoàn toàn do mình tôi viết mà đã có sự hỗ trợ của hai người khác: Một người đã giúp tôi xây dựng lên cái khung truyện và đặc biệt người còn lại đã giúp hoàn thiện các mưu mô của nhân vật Thảo ( thật sự lúc mới xây dựng chúng tôi còn không biết cách giải).

    Cũng đó, những truyện tiếp theo của tôi có thể sẽ vẫn là hành trình của Hoàng với Tuấn trong những vụ án.

    Vậy thôi, đây là tất cả những gì tôi muốn chia sẻ và thành thật cảm ơn các độc giả và hai người đã hỗ trợ tôi.

    ***

    Fact nhỏ: Ban đầu câu truyện này dự định sẽ là một bài tập Văn để nộp của tôi.

    ***

    Một vài điều về nhân vật có thể cần:

    - Hoàng tên đầy đủ là Dương Đinh Hoàng ( dựa theo vua Đinh Tiên Hoàng).

    Hình tượng bên ngoài của Hoàng được lấy từ nhân vật cùng tên trong "Mùi cỏ cháy"

    - Kim tên đầy đủ là Phan Nguyệt Kim ( mới đầu là Phụng Nguyệt Kim)

    - Tuấn tên đầy đủ là Nguyễn Tất Tuấn ( mới đầu là Nguyễng Anh Tuấn nhưng được sửa lại theo cái tên Nguyễn Tất Thành của Bác)

    - Không liên quan nhưng Linh- người bạn cùng phòng của Kim tên đầy đủ là Vũ Cát Linh( mới đầu là Trần Cát Linh nhưng đổi lại vì viết tắt là VCL)

    - Cái tên Thúy mà Tuấn gọi chính là em gái ổng.

    - Tên ở nhà của Hoàng là Đất ( aka hoàng kim cốt)

    - Tuấn là người Thái Bình thời điểm đó.

    Ổng ở Thái Thụy.
     
    Back
    Top Dưới