Ngôn Tình Lăng Thiếu Xin Anh Nhẹ Tay Một Chút

Lăng Thiếu Xin Anh Nhẹ Tay Một Chút
Chương 20


Lăng Hạo lái xe một mạch về Lăng Viện, hiện giờ không biết mình muốn gì chỉ biết là muốn thấy Hạ An Ngôn, muốn cô ấy.
Tại mái đình nghỉ mái của Lăng Viện có bốn người đang ngồi trò chuyện vui vẻ.
- Bà nội người nói xem có phải Tần Lãng con lớn lên rất đẹp trai hay không, sao Tiểu Ngôn gặp con là chốn như chốn tà vậy.

Tần Lãng bất bình lên án Hạ An ngôn
Bà nội cười vui vẻ:” phải Tần Lãng con rất đẹp trai, nhưng không trách Tiểu Ngôn được, gặp con bé có lúc nào mà con cư xử bình thường không”.
Hạ An Ngôn cúi đầu gót trà cho bà nội, bất cẩn làm đổ lên tay mình đỏ một mảng da thịt: “ A”
Cả ba hốt hoảng theo tiếng la của cô, Tần Thiên vội cầm tay cô xem: “ Ngôn Ngôn làm sao vậy, em bất cẩn như thế”.

- Quản Gia Vương nhanh lấy túi chườm đá tới.

Con bé bị bỏng rồi
- Vâng, lão phu nhân
- Con không sao, mọi người đừng hoảng lên
- Em như vậy lại nói sao có biết thương bản thân mình không.

Tần Thiên bực bội nói cô.
Bỗng một lực tay rất mạnh kéo lấy tay cô: “ Á … đau”.

Hạ An Ngôn quay đầu sang nhìn cô giật mình miệng nhỏ lắp bắp “ Lăng… Hạo, anh về rồi sao”
Từ lúc Lăng Hạo về Lăng viện đã chứng kiến toàn bộ câu chuyện.

Anh thấy cô cười nói vui vẻ với Tần Thiên trong lòng anh đã rất khó chịu, giờ lại ngang nhiên trước mặt mọi người lại nắm tay quan tâm nhau, anh không thể chịu nổi nữa.

Người phụ nữ đáng chết này.
Anh nghiến răng nghiến lợi gọi tên cô: HẠ AN NGÔN, cô còn gì để giải thích.

- “ A….

Lăng Hạo anh bỏ ra đã.

Em đau quá”.
Tần Thiên bước tới dần lấy tay Hạ An Ngôn ra:”Lăng Hạo, buông ra ,cậu làm cô ấy đau đấy”.
- Tần Thiên có phải cậu quá xen vào chuyện vợ chồng tôi rồi không.

Anh nhấn mạnh hai tiếng vợ chồng để nói cho Tần Thiên biết Hạ An Ngôn bây giờ là thuộc sở hữu của anh.
Tần Thiên cười khẩy 1 tiếng, nói:” hay cho hai tiếng vợ chồng, có bao giờ cậu xem Hạ An Ngôn là vợ mà đối xử không.

Cậu tự suy nghĩ xem chính bản thân cậu đã đối xử với cô ấy như thế nào?”
- Tần Thiên anh đừng nói nữa.

Hạ An Ngôn nhìn anh khó xử lên tiếng.
Lăng Hạo con mau buông Tiểu Ngôn ra, con không thấy tay nó đang đau sao, con xem cách cư xử của con có xứng làm chồng của nó hay không.

Bà Nội nãy giờ không chịu nổi tính tình của anh , lên tiếng bảo vệ Hạ An Ngôn.
- Tiểu Ngôn , qua đây anh chườm đá cho.
Hạ An Ngôn rút tay đi về phía Tần Lãng, bất ngờ bàn tay bị anh đưa tay nắm ngược lại.

Lăng Hạo đưa tay về phía Tần Lãng: “ Đưa tôi, vợ tôi, tôi tự chăm sóc”.

Anh hơi dùng sức chườm đá lên tay Hạ An Ngôn.

Cô đau, mà chỉ biết cắn răng chịu đựng không dám la, sợ thiên hạ lại đại loạn lên lần nữa.
- con có thể đưa cô ấy về Trang Viên được chưa.

Anh hỏi cho có lệ chứ thật ra anh đã lôi Hạ An Ngôn thẳng ra xe đẩy vào ghế phụ anh cũng leo lên xe lái thẳng ra khỏi Lăng Viện, bỏ lại ba người đang nhìn theo anh và Hạ An Ngôn..
 
Lăng Thiếu Xin Anh Nhẹ Tay Một Chút
Chương 21


Lốp xe ma sát xuống nền phát ra âm thanh chói tay.

Sau khi phanh gấp, xe của Lăng Hạo đã dừng lại trong khuôn viên của Trang Viên.

Đôi mắt Lăng Hạo như có hai ngọn lửa đang rực cháy, anh kéo thân hình mềm mại của Hạ An Ngôn về phía mình, ôm siết vòng eo nhỏ gọn.
Rồi cúi xuống hôn tới tấp vào đôi môi đỏ mọng của Hạ An Ngôn.
Anh hôn không chút dịu dàng, mà giống như dã thú, không ngừng dày vò đôi môi của cô.

Hạ An Ngôn khó khăn tiếp nhận nụ hôn của anh, chống cự đẩy ra, nhưng chẳng hề hấng gì.
- Lăng… ưm…
Anh điên cuồng hôn lấy cô, bàn tay không yên phận vén váy cô lên.

Cô lo sợ, bám chặt lấy tay anh ngang hành động ngỗ ngược của anh lại.

Tuy nhiên, cô sức yếu không thể ngăn cản được anh.

Anh nhìn vào đôi mắt ngân ngấn nước mắt của cô yết hầu lên xuống liên tục, hai tay không kiểm soát được mà tiếp tục động chạm trên người cô.

Hạ An Ngôn kháng cự, vùng vẫy cuối cùng cũng thoát ra được, thẳng tay tán vào mặt anh một cái thật mạnh.
- Hạ An Ngôn cô dám đánh tôi….

Anh như một con thú dữ có thể vồ lấy cô bắt cứ lúc nào.
Hạ An Ngôn không thèm nhìn lấy anh một cái mở cửa xe đi vào nhà.

Lăng Hạo đuổi theo bắt lấy cổ tay cô: “ Lăng Hạo, anh buông ra, anh làm em đau đấy”.
- “ Đau sao, nhìn cô đau tôi càng vui.

Tôi không phải Tần Thiên mà lúc nào cũng bị cô lừa bằng gương mặt giả tạo của cô”.
Nghe anh nói như vậy, Hạ An Ngôn biết dù có giải thích cũng là vô nghĩa.

Cô quay lưng đi lên phòng, Lăng Hạo thấy vậy khó chịu kéo cô đi ngang qua Nguyễn Nhã Hân đứng đó từ nãy giờ đi thẳng lên phòng.
- “ buông ra….

Anh buông em ra…” cô vùng vẫy thoát ra.
Lăng Hạo kéo cô vào phòng, đóng chặt cửa, vứt cô lên giường đè lên người cô:” sao hả, Tần Thiên vừa trở về liền không muốn gần gũi với tôi”.
-“ Lăng Hạo, anh sao lại nói như vậy, em và Tần Thiên không có gì.

Trước giờ vẫn vậy, bây giờ vẫn vậy”.
-“ Cô nghĩ là cô tin cô sao”.

- “Anh không tin em cũng được, nhưng Tần Thiên là bạn thân của anh”.
Anh chỉ nhìn cô cười khan, đáp lại cô bằng nụ hôn chiếm hữu đầy du͙ƈ vọиɠ.

Đến khi cả hai thở hổn hển anh mới buông tay.

Anh xé hết quần áo cô, nhìn th*n th* tr*ng n*n dưới thân, du͙ƈ vọиɠ xâm chiếm lý trí anh, giờ này anh muốn bỏ qua tất cả mà chiếm lấy cô.
Tay anh nhào nặn ngực cô, lưỡi vẫn làm càng trong miệng cô.
- “A… ưm” Hạ An Ngôn cô gắng hít lấy không khí .
Anh di chuyển xuống vành tai cô mà m*t lấy.
- “ Ngôn Ngôn, cho anh”.

Lăng Hạo thốt ra câu nói đến chính anh cũng ngỡ ngàng..
 
Lăng Thiếu Xin Anh Nhẹ Tay Một Chút
Chương 22


Hạ An Ngôn ngỡ ngàng trước câu nói của anh, đôi mắt cô đỏ hoe cô gật đầu.

Được, chỉ cần nghe câu nói này của anh, cô bất chấp phóng túng cùng anh một lần.

Bởi vì trong ngần ấy năm đây là câu nói ngọt ngào nhất mà anh nói với cô.
Hai tay cô quàng qua cổ anh, đáp lại bằng nụ hôn vụng về.
Du͙ƈ vọиɠ anh càng tăng cao, anh cúi người hôn từng cái xuống chiếc cổ trắng ngần của cô.

Hạ An Ngôn choàng tay qua eo anh, anh ngậm lấy đ** t* đã sớm dựng đứng.
Hạ An Ngôn thở hổn hển:” anh … đừng như vậy… dừng lại.”
Anh chen cơ thể rắn chắc của mình g*** h** ch*n cô, từ đưa v*t t* l*n vào, cúi hôn cô từng cái dịu dàng.
“ A…Lăng Hạo… đau quá.

Anh ra ngoài”.
Anh thở hổn hển, giọng gấp gáp
“ Ngôn Ngôn, ngoan … thả lỏng cho anh vào”.
Hạ An Ngôn hít sau một hơi… cố gắng thả lỏng… anh đẩy từng cái một.
-“ A… nhẹ một chút…”
Một lúc sau, cơn đau qua đi.

Hạ An Ngôn đã tiếp nhận được ** *** của anh.

Anh điên cuồng ra vào, thúc từng cơn mạnh mẽ.

Cả hai chìm trong lửa tình.
“ ưm… chậm một chút… sâu quá”.
Sau một lúc anh chạy nước rút phóng thẳng tinh hoa vào bên trong cô.
Nhìn người con gái vì mệt mỏi mà ngủ thiếp đi bên cạnh mình, tâm trạng anh dấy lên một cảm xúc khó hiểu.

Trước giờ anh luôn nghĩ là mình yêu Nguyễn Nhã Hân, nhưng khi cô ta bỏ đi anh không thấy khó chịu như một tuần qua anh không gặp Hạ An Ngôn.

Khi thấy cô cùng Tần Thiên ở cùng một chỗ anh khó chịu trong lòng, muốn cô giữ khoảng cách với Tần Thiên.

Nhìn thấy cô nằm dưới thân anh, anh chỉ biết anh rất muốn cô.

Một tuần qua Nguyễn Nhã Hân luôn tìm cách phát sinh quan hệ với anh, nhưng ngược lại đối với Nguyễn Nhã Hân anh không có cảm giác.
Nguyễn Nhã Hân đêm nay không ngủ được, cô không cam tâm.

Từ lúc, Lăng Hạo kéo Hạ An Ngôn đi qua cô như thể cô không tồn tại, rõ ràng là Lăng Hạo rất ghét Hạ An Ngôn nhưng tại sao có thể ở cùng cô ấy.

Mà cô ta thì không được, có ai biết một tuần cùng anh ở Mỹ cô đã
nghỉ ra không biết bao nhiêu cách để lên giường anh nhưng lần nào cũng không được.
Hạ An Ngôn tôi đã tính sai một nước cờ là đưa cô lên giường Lăng Hạo.

Nhưng cả đời này cô đừng mơ có được Lăng Hạo.

Hạ An Ngôn tôi hận cô.
Đêm nay người thì ngủ quên trời quên đất, còn kẻ muốn ngủ mà ngủ cũng chẳng được..
 
Lăng Thiếu Xin Anh Nhẹ Tay Một Chút
Chương 23


Khi mặt trời bắt đầu lên cao, chiếu vàng cả căn phòng Hạ An Ngôn khẽ cựa mình tỉnh dậy, thấy Lăng Hạo đang ngủ bên cạnh mình trong lòng không khỏi vui sướng, đây là lần đầu tiên anh ngủ cùng cô từ lúc kết hôn đến giờ.

Gương mặt của anh lúc ngủ cũng toả ra sức hút mê hoặc lòng người.
Cô đưa tay lên phác hoạ khuôn mặt anh say đắm,
- “ngắm đủ chưa”.

Giọng nói trầm khàn còn ngáy ngủ của anh vang lên.
Hạ An Ngôn hoảng hồn ngồi dậy làm tấm chăn che trên người rớt xuống, một thân ảnh mỹ miều hiện trước mặt anh.

Mặt cô đỏ như trái cà chua, vội vàng túm chăn che lại, anh đột ngột vật cô ngã xuống giường: “ sao, mới sáng sớm lại công khai quyến rũ tôi nữa rồi sao, huh.”
- Không….

Không có mà, anh đứng dậy đi.
- Không có quyến rũ tôi, hay tối qua tôi chưa đáp ứng đủ cho em”.
- “Không có… anh đừng có nói bậy”.

Làm gì có chuyện không đủ chứ, tối qua không biết anh bị làm sao lại dày vò cô tới mức cô ngất đi.

Nếu nói không đủ, không phải là muốn lấy luôn cái mạng nhỏ này của cô sao.
Lăng Hạo cúi đầu xuống cổ cô cắn một cái mạnh, chắc ăn đã để lại dấu vết mới đứng dậy khỏi người cô:” em tốt nhất nên tránh xa Tần Thiên một chút cho tôi”.

Bỏ lại câu nói đi thẳng vào phòng tắm.
Sau khi tắm rửa sạch sẽ đi ra, nhìn khắp phòng không thấy bóng dáng Hạ An Ngôn đây, anh khẽ cừoi: “ chạy nhanh thật”…
Trong phòng ăn dưới nhà, Hạ An Ngôn đang ăn như bị bỏ đói mấy ngày, đúng là cả buổi chiều hôm qua chưa kịp ăn gì đã bị Lăng Hạo kéo vào phòng lăn giường cả một đêm.
Quản gia Trương nhìn cô ăn mà lắc đầu cười nói: “Tiểu Ngôn con ăn chậm thôi, coi chừng bị nghẹn”.
Cô vẫn cúi đầu ăn ngấu nghiến, Nguyễn Nhã Hân từ trên lầu bước xuống ngồi vào bàn, Hạ An Ngôn làm như không thấy cô ta , nhanh chóng ăn hết phần ăn của mình.

Bị Hạ An Ngôn làm lơ, cô ta khó chịu .
- Hạ An Ngôn, cô đừng nghĩ trèo được lên giường Lăng Hạo thì sẽ có được tình yêu của anh ấy.

Cô nên nhớ kĩ người anh ấy yêu chính là Nguyễn Nhã Hân tôi.
Hạ An Ngôn vẫn cúi đầu ăn không nhìn cô ta nhàn nhạt nói: “ tôi biết rồi”.
Lăng Hạo một thân tây trang lịch lãm bước xuống nhà, thấy cô ngồi ở đó bước lại đưa cho cô một viên thuốc: “ uống đi”.
Hạ An Ngôn nhận lấy viên thuốc từ tay anh uống xong liền lướt qua anh đi lên phòng.

Chạy vào phòng tắm nôn thuốc ra, cô nhìn mình trong cười tự giễu bản thân: Hạ An Ngôn, mày đúng là quá ngu ngốc
Ha, đúng là cô quá ngây thơ, đêm qua anh chỉ mới ngọt ngào với cô một chút cô liền cảm thấy hạnh phúc, nhưng đến cuối cùng anh vẫn chỉ xem cô là công cụ để giải toả du͙ƈ vọиɠ của anh..
 
Lăng Thiếu Xin Anh Nhẹ Tay Một Chút
Chương 24


Tại Lăng thị, trong phòng họp
Khi Lăng Hạo bước vào, không khí phòng họp trở nên ngộp ngạt, tất cả những người trong phòng đều e sợ.

Anh chỉ ngồi yên đó lắng nghe từng người báo cáo về kế hoạch thâu tóm đất ở Thành phố S.
Mãi một lúc lâu sau anh mới lên tiếng: “ các người về làm lại bản kế hoạch cụ thể, ngày mai tôi muốn nghe một bản kế hoạch hoàn chỉnh, chứ không phải mấy cái lý thuyết các người đem từ trường học ra đây”.
- Dừng họp tại đây.

Anh đứng dậy đi thẳng ra ngoài: “ Trần Khiêm cậu vào phòng tôi”.
- “ Vâng, Lăng tổng”
Khi anh bước ra khỏi phòng họp mọi người thở phào, ai nấy tự động đi về vị trí của mình để hoàn thành công việc sếp giao cho.

Tại phòng tổng giám đốc, anh đang ngồi phía sau bàn làm việc, ánh mắt nhìn xa xăm về phía cửa sổ kính
-“ Trần Khiêm, cậu điều tra được Nhã Hân sang Mỹ làm gì không”.
- “ Không, thưa Lăng Tổng.

Lúc người của mình tìm được cô Nhã Hân là ở một bệnh viện”.
- “ tìm được ở bệnh viện”.

Anh khẽ nhìu mày, theo anh được biết từ ngày Nguyễn Nhã Hân bước chân vào Lăng viện cơ thể rất khoẻ mạnh.

Đôi lúc, anh có thấy Hạ An Ngôn bệnh vặt nhưng Nguyễn Nhã Hân thì chưa.

Cô ta mất phải bệnh gì mà phải sang tận Mỹ chữa trị.
- “ Đúng, thưa Lăng Tổng”.
- “Anh cho người điều tra Nhã Hân sang Mỹ làm gì.

tại sao lại ở bệnh viện”.
- “ vâng, Lăng tổng”.

Trần Khiêm cúi người rồi đi ra ngoài
Trong phòng trở nên yên tĩnh, không phải đơn giản anh muốn điều tra Nguyễn Nhã Hân.

Cuộc nói chuyện buổi sáng của cô ta anh đều nghe được hết,anh nhớ lại từ lúc Nguyễn Nhã Hân trở về thái độ rất khác.
“ Tít ….

Tít… tít” anh nhấc máy gọi nội bộ rất nhanh được nối máy với thư kí của anh
Thư kí lên tiếng: “ Lăng tổng, ngài cần gì”
- “ mang vào cho tôi một cốc cà phê và các giấy tờ cần ký của hôm nay”
- “ Vâng, Lăng Tổng”.
Tại Trang Viên…
Nguyễn Nhã Hân đang nhàm chán ngồi xem tivi, ăn hoa quả.
-“ Tít… tít… “ tiếng điện thoại vang lên, là điện thoại của cô ta.

Cô ta cau mày cầm điện thoại lên.

Nhìn số điện thoại cô ta hiện rõ vẻ lo sợ.

Nguyễn Nhã Hân đi xa ngoài vườn rồi mới nghe máy
- Alo.

Giọng cô ta run sợ rõ rệt.

Bên kia, người đàn ông cười nhe răng: “ em yêu, anh giúp em xong em liền mất dạng, em quên lời em hứa rồi sao”.
- Anh muốn gì
Người đàn ông cười nham nhở:” anh muốn gì chẳng phải em biết rõ rồi sao”.

Người đàn ông rần rõ từng chữ một “ anh… muốn…em”
- “ anh còn muốn gì nữa, anh muốn tiền tôi cũng đã cho anh rồi”.
Nghe cô ta nói người đàn ông càng cười lớn: “ ha , cô nghĩ một chút tiền đó Mã Phong tôi làm được gì.

Cái Mã Phong tôi muốn không chỉ là tiền, cô biết mà đúng không”.
Cô ta nghiến răng nghiến lợi nói:” cho tôi địa chỉ”
Mã Phong là người trong đám bạn ăn chơi tại quán bar , là người lên giường cùng cô ta hôm đó.

Chính Mã Phong là người giúp cô ta đưa Hạ An Ngôn lên giường của Lăng Hạo.
Khi hoàn thành công việc cô ta cho hắn một số tiền và một đêm ân ái liền biến mất tâm.

Hắn ta bỏ công tìm mấy tháng nay, cuối cùng cũng tìm được cô ta..
 
Lăng Thiếu Xin Anh Nhẹ Tay Một Chút
Chương 25


Tập đoàn Lăng thị
Lăng Hạo ngồi làm việc cả một ngày, anh mệt mỏi dựa người ra ghế nhắm mắt lại, đột nhiên anh cảm thấy nhớ Hạ An Ngôn, nhớ lúc cô cười vui vẻ cùng Tần Thiên, mà chưa từng cười với anh như vậy, cũng có thể là đã từng cười chỉ là do anh không thèm chú ý tới cô:” chết tiệt, Hạ An Ngôn em dám làm phiền tâm trí của tôi”.
( anh ơi anh hơi vô lý nha anh nha, anh nhớ người ta, mà người ta cũng có lỗi).
Anh đứng dậy, cầm áo khoác đi thẳng xuống tầng hầm lấy xe lái về Trang Viên.
Về tới Trang Viên, Lăng Hạo bất gặp một cảnh tượng rung động lòng người.

Hạ An Ngôn mặc chiếc váy trắng ngồi trên chiếc xích đu đang chú tâm đọc sách, làn gió nhẹ nhàng chơi đùa mái tóc đen dài tới thắt lưng được thả ra sau tai.

Khuôn mặt trắng nõn, bờ môi đỏ mọng, đôi mắt to tròn, Hạ An Ngôn xinh đẹp rung động lòng người.
Đây là lần đầu tiên anh phát hiện Hạ An Ngôn xinh đẹp đến như vậy.
Lăng Hạo đi tới trước mặt cô, không biết cô đọc cái gì mà chăm chú khi anh tới cô vẫn chưa phát hiện ra.

Nhìn cái đầu nhỏ đang cúi nhẹ đọc sách….
Anh cười khẽ rồi nâng người cô lên dành lấy vị trí của cô rồi để cô ngồi trên đùi của mình
Hạ An Ngôn hoảng hốt hét lên…
-“ A….

Lăng Hạo… bỏ em xuống…”
Nhìn khuôn mặt xinh đẹp của Hạ An Ngôn lúc này, anh cảm thấy trái tim mình có gì đó khó hiểu.

Anh chỉ biết, anh muốn giữ Hạ An Ngôn cho mình.
- “ ngồi yên”.

Hạ An Ngôn không dám phản kháng, cúi đầu ngồi yên chẳng dám nhìn anh.
- “ ngước mặt lên nhìn tôi”
Hạ An Ngôn ngoan ngoãn ngước lên, nhìn vào người đàn ông trước mặt, người đàn ông cô yêu, người mà trước giờ chưa bao giờ cho cô dù chỉ một ánh mắt, chưa bao giờ ngọt ngào với cô dù chỉ một tiếng nói.
- “ làm gì mà tôi về cũng không hay”.
- “ em đọc sách”.
Lăng Hạo dành lấy cuốn sách từ tay Hạ An Ngôn lên xem “ sách về kinh tế học” anh nhíu mày khó hiểu.

Trước kia anh từng nghe bà nội nói là cô rất thích học dương cầm, nhưng trong một lần nghe nói anh không thích, cô không học nữa, tại sao lại đọc sách này.
- “ trước kia em không học cái này”.
- “ ờ ờ, em chỉ đọc cho bớt buồn thôi”.
- “ chẳng phải em thích dương cầm sao, tại sao không học nữa”
Hạ An Ngôn giật mình nhìn thẳng vào Lăng Hạo, anh biết mình thích dương cầm sao, chẳng phải là anh không thích sao, miệng nhỏ lắp bắp” là tại anh không thích”.
- “ chỉ cần tôi không thích, em liền không học nữa sao”.
- “ Vâng”.

Lăng Hạo m*n tr*n bàn tay Hạ An Ngôn, bàn tay cô rất đẹp, rất thích hợp để học dương cầm.
- “ sau này chỉ cần em ngoan ngoãn, biết thân biết phận, em muốn học thì cứ học, tôi không muốn người ngoài nhìn vợ tôi là một người vô tích sự.

Mặc dù tôi cưới em chỉ là để trả thù, ngoài ra chẳng có gì khác”.
- “ em biết rồi”.

Đến cuối cùng anh vẫn tạt thẳng một ráo nước lạnh, để cô nhớ rằng cả đời này anh chưa bao giờ yêu cô.
Nhìn cô chịu đựng không phản kháng, không hiểu sau anh rất khó chịu.
- “ vào nhà ăn cơm”
- “ ồ”
Thật ra em đâu có mù, mà không thấy cách anh đối xử với em, chỉ vì quá yêu anh nên em chấp nhận..
 
Lăng Thiếu Xin Anh Nhẹ Tay Một Chút
Chương 26


Cả hai cùng đi vào nhà, Lăng Hạo nhìn xung quanh
- “ Nhã Hân đâu rồi”
Quản gia Trương: “ thưa thiếu gia, cô Nhã Hân đã ra ngoài từ sáng”.
Anh cau mày rồi đi về phía bàn ăn cùng cô, chiều nay anh không đi làm, bởi vì tối nay phải tham gia một buổi tiệc.
Anh nhìn Hạ An Ngôn, mấp máy môi: “ tối nay có làm gì không”.
Nghe anh hỏi Hạ An Ngôn hoảng hồn sặc cơm” khụ… khụ… em… không làm gì.

Tối nay em không làm gì”.

- “ tối nay đi dự tiệc cùng tôi”.
- “ Tiệc gì, anh không đi cùng Nhã Hân….”.

Nhìn thấy ánh mắt của anh, những lời định nói liền bị chặn lại.
- “ em biết rồi”.
- “ em lại quên lời tôi nói rồi, ở cạnh tôi em chỉ cần ngoan ngoãn nghe theo, biết thân biết phận của mình, những việc tôi yêu cầu, em không có quyền để từ chối”.

Nói xong anh lấy điện thoại gọi đi rất nhanh bên kia có người bắt máy:” Trần Khiêm, trước 5h cậu cho người tới chuẩn bị cho Hạ An Ngôn đi dự tiệc cùng tôi”.
Đầu dây bên kia Trần Khiêm đứng hình rất lâu, trước giờ đều là Nguyễn Nhã Hân đi cùng anh.
- “ Trần Khiêm”
Bên kia vội trả lời:” vâng, tôi biết rồi thưa Lăng Tổng”.

Nói xong anh đứng dậy bỏ lên lầu.
Quản gia Trương đi đến cạnh cô, thấy cô buồn bã khẽ nói:” Tiểu Ngôn, đừng buồn nữa, thiếu gia chịu đưa con đi dự tiệc cùng chẳng phải là một chuyện tốt hay sau”.
Hạ An Ngôn mỉm cười:” dạ con biết rồi bác Trương”.
-“ rồi sẽ có ngày thiếu gia biết được tấm lòng của con thôi”.

Quản gia Trương nói.
Hạ An Ngôn mỉm cười, cúi đầu ăn cơm.
Anh biết không? Đôi khi em rất ấm ức với những gì anh đối xử với em, với tất cả những thiệt thòi khi yêu anh em phải chịu đựng.

Nhưng rồi em phải tự an ủi mình,dù thế nào em cũng chịu được chỉ cần có anh.

Thế rồi, thứ duy nhất làm cho em bình tâm, lại khiến cho em bất an vẫn là anh.
Đến tối sau khi xe của Lăng Hạo rời khỏi Trang Viên, một chiếc xe khác đỗ đến, Nguyễn Nhã Hân bước xuống, đầu tóc quần áo xộc xệch hơn lúc đi
- “ Cô Nhã Hân, cô về rồi”.

Quản gia Trương thấy cô chào hỏi.” Cô Nhã Hân, quần áo của cô làm sao vậy, sắc mặt cô dường như không được tốt cho lắm”.
Cô ta đưa tay chỉnh lại quần áo rồi sờ lên mặt mình:” Bác quản được sao? Bác quản tốt cái miệng mình cho tôi, chuyện hôm nay không được để ai biết”.

Nói rồi cô ta đi thẳng lên phòng, đóng chặt cửa ném túi xách lên giường.

Mẹ kiếp, bỏ công đi làm lại thân thể, cuối cùng một tên không ra gì như Mã Phong được hưởng lần nữa, đã dậy hắn còn chọc tức cô:” em yêu, em bỏ đi bấy lâu nay là để làm cái màng này à, tại sao lại phí công như vậy, trước sau gì cũng là của tôi, em ra sao tôi đều thích”.
Cô ta điên cuồng la lên:” Á … Mã Phong anh chết đi”.

Màn đêm rực rỡ , thâm thuý.
Câu lạc bộ tổ chức tiệc đêm, nơi đỗ xe đã đầy từ rất lâu.

Đèn trang trí thắp sáng khắp nơi như những chấm nhỏ lấp lánh nơi chân trời.

Câu lạc bộ nằm ở nơi phồn hoa của Thành Phố S nhưng lại giấu mình vào yên lặng.

Ý tưởng của ngôi nhà là sự tĩnh lặng giữa những thứ ồn ào của cuộc sống.

Ở đây rất hạn chế hội viên.

Vì vậy, những người tới dự tiệc hôm nay không giàu cũng quý.
Ngoài trừ những nhà tài phiệt nổi tiếng hoạt động trong giới kinh doanh, còn có những tiểu thư danh gia vọng tộc tới đây chủ yếu để tìm một người đàn ông kim cương thích hợp với mình.
 
Lăng Thiếu Xin Anh Nhẹ Tay Một Chút
Chương 27


Hơn bảy giờ tối, một chiếc xe thương vụ màu đen chậm rãi chạy vào sân của câu lạc bộ rồi ngừng lại.

Nhân viên phục vụ liền tiến đến chào đón.
Trong xe, Hạ An Ngôn khẩn trương tới mức hít thở còn thấy khó khăn.

Suốt đoạn đường đi cô đều cố gắng thả lỏng nhưng tới nơi vẫn rất sợ.

Đây là lần đầu tiên cô được đi dự tiệc như thế này.

Bởi vì trước kia tất cả các buổi tiệc đều là do Nguyễn Nhã Hân đi.
Nhân viên cung kính mở cửa xe Lăng Hạo xuống xe trước rồi đi vòng qua cửa còn lại đích thân mình mở cửa cho Hạ An Ngôn.
Anh nắm bàn tay đang thấp thỏm lo lắng, lòng bàn tay anh rất lớn, rắn chắc giống hệt như con người anh.
Càng đến gần câu lạc bộ, cô càng khẩn trương “ Lăng Hạo”.

Cô cảm giác mọi sức lực mình có hiện giờ đều do Lăng Hạo mang đến.

Cô ngẩng cái đầu nhỏ lên nhìn anh” em sợ, em chưa bao giờ tham gia các buổi tiệc như thế này”
Lăng Hạo quay lại nhìn cô, màn đêm phủ lên đôi mắt to tròn trong sáng như ánh trăng của cô, bộ dáng cô lúc này giống như thiên thần lạc vào rừng sâu, anh vô nhẹ vào mu bàn tay cô: “ cứ coi như một bữa tiệc bình thường, cứ theo tôi là được.

Người nào không quen biết, em không cần để ý tới.

Thả lỏng, không cần căng thẳng”.
Hạ An Ngôn gật đầu.
Không nghi ngờ gì Lăng Hạo và Hạ An Ngôn vừa đặt chân tới đại sảnh đã trở thành trung tâm ở nơi đây.

Ngoại hình Lăng Hạo cao lớn, tuấn tú, không chỉ khiến không ít người đẹp điên đảo mà càng khiến đám đàn ông mặc cảm.
Hạ An Ngôn thì khỏi phải nói, thướt tha trong chiếc váy dạ hội màu trắng, tóc búi cao.

Lộ ra một mảng lưng trắng nõn càng truyền thêm sự quyến rũ của màn đêm lên cô, phảng phất tựa như hạt sương long lanh đọng trong đêm tối.

Đứng cạnh Lăng Hạo tạo nên một đôi trai tài gái sắc.
Những gương mặt ở đây Hạ An Ngôn đều thấy lạ lẫm, muốn hoà nhập rất khó có thể.

Trái lại, ở cách đó không xa có hai người đang nhìn chăm chú vào cô là Tần Lãng và Tần Thiên.

Đúng, đã là buổi tiệc của giới thượng lưu thì không thể thiếu nhà họ Tần được.

Lăng Hạo nhìn theo ánh mắt cô, thấy hai anh em nhà họ Tần gật đầu xem như chào hỏi:” em tốt nhất nên giữ khoảng cách với Tần Thiên cho tôi.

Tôi không muốn mất anh em vì em”.
Cô cúi đầu miệng nhỏ nói: “ em biết rồi”.

“ Lăng Hạo, lâu rồi không gặp” Tần Lãng bước đến chào hỏi.
Lăng Hạo môi mỏng khẽ cong một nụ cười:” chẳng phải cậu vì Tiểu Ngôn mà muốn cắt đứt tình bạn với tôi sao”.
Tần Lãng vội xua tay:” nào có, tôi đến thời gian thở còn không có, ở đâu ra mà nghĩ như thế”.
Nhìn sang Hạ An Ngôn bên cạnh: “ Tiểu Ngôn? Đep, thật sự em rất xinh đẹp”.
- Đừng chọc em mà.

Hạ An Ngôn ngại ngùng nói.
Lúc này một ông cụ tiến lên, cười tươi roi, bắt tay với Lăng Hạo: “ Lăng Hạo, cháu tới rồi, ta còn tưởng cháu không nể mặt”.
Lăng Hạo môi mỏng khẽ cười, bắt tay với ông:” lời này cháu không gánh nỗi, cháu chỉ là hậu bối”.
Ông cụ vô cùng hài lòng, nhìn Hạ An Ngôn bên cạnh, vẻ mặt kinh ngạc:” đây là phu nhân của cháu sao.

Đẹp, rất đẹp”..
 
Lăng Thiếu Xin Anh Nhẹ Tay Một Chút
Chương 28


Lăng Hạo giới thiệu, Hạ An Ngôn mới biết ông là chủ bữa tiệc, cô lễ phép bắt tay, nụ cười ngọt ngào hiện trên môi cô.
Lăng Hạo nhanh chóng biến mình từ khách thành chủ.

Hết người này tới người khác tới chào hỏi anh, Hạ An Ngôn phối hợp đứng cạnh anh nở nụ cười tiêu chuẩn, nhưng một lát sau không chịu nổi nữa, liền nói với Lăng Hạo một tiếng đi chỗ khác nghỉ ngơi.
Xoay người Hạ An Ngôn, đi tới cửa sổ sát sàn, trái với sự náo nhiệt của anh, cô lẻ loi vô cùng.
- “ mỹ nhân, cô cần người vui vẻ đêm nay không”.

Người đàn ông mặc tây trang lịch lãm, nhưng trái ngược lại gương mặt của anh ta vô cùng nham nhở.
Hạ An Ngôn lùi người về phía sau:” tôi không có hứng thú, cám ơn”.
Hạ An Ngôn càng lùi anh ta càng tiến tới chụp lấy tay cô:” nhưng tôi có hứng thú”.
Một giọng nói lạnh lùng vang lên:” người của Lăng Hạo, mà anh cũng dám có hứng thú, anh chưa nghe tới Lăng Hạo là người thế nào sau, hay là anh ngại mạng mình sống quá lâu”.
Người đàn ông vội vàng buông ta ra nhìn về phía kia bất ngờ lên tiếng:” ra là Tần Thiếu, thì ra mỹ nhân này là người của Lăng Hạo.”
- “ người đẹp như vậy mà lại bị bỏ ở đây một mình thiệt là lãng phí”.

Bỏ lại câu nói hắn quay lưng đi ra ngoài.
Hạ An Ngôn nãy giờ vẫn còn run sợ:” Tần Thiên, cám ơn anh”.
Từ nãy giờ Tần Thiên luôn dõi theo cô, nhìn người con gái đứng bên cạnh Lăng Hạo mà lòng anh đau như cắt.

Anh tự nói với lòng nếu cô cảm thấy cuộc sống hôn nhân này hạnh phúc anh sẽ chúc phúc cho cô.

Còn không anh sẽ nhúng tay vào.
Anh vừa gặp một vài người quen tới chào hỏi, quay lại không thấy cô ở cùng Lăng Hạo, tức tốc đi tìm, một chút nữa thôi nếu anh không tới kịp không biết chuyện gì sẽ xảy ra.
- “ Tiểu Ngôn, em có sao không”.
- “ em không sao”
- “ không ở cùng Lăng Hạo, sao lại ở đây một mình”
- “ em không quen những chỗ như thế này, nên tính kiễm chỗ yên tĩnh ngồi một chút, không ngờ lại như vậy”.

Cô cười ngượng ngùng với anh.
Tần Thiên thở dài bất lực với cô, Hạ An Ngôn tò mò nhìn ra sau lưng.
Anh khó hiểu quay đầu lại thì không thấy ai: “ em kiếm ai”

- “ à….

Hôm nay anh không đi cùng đối tượng anh hẹn hò sao.

Em rất tò mò xem cô ấy như thế nào”.
- “ không có, hôm nay anh đi cùng Tần Lãng”.
Nhắc tới Tần Lãng cô mới nhớ, từ lúc nãy tới giờ anh ta như bốc hơi vậy, không thấy người đâu: “ anh ấy đâu”.

Tần Thiên hất mặt về phía một đá mỹ nữ quay quanh một chàng trai đó chính anh ta Tần Lãng, không biết anh ta đang nói cái gì mà khiến đám phụ nữ cười rất vui vẻ..
 
Lăng Thiếu Xin Anh Nhẹ Tay Một Chút
Chương 29


Một người phục vụ trên tay bưng khay nước uống đi ngang vô tình va phải Hạ An Ngôn làm cô mấy thăng bằng té ngã ra sau, Tần Thiên nhanh mắt choàng tay sang eo đỡ lấy cô:” em có sao không”.
- “ em không sao”.
Người phục vụ: “ thật xin lỗi, tôi đi vội quá không thấy tiểu thư”.
- “ Tôi không sao”.

Cô vội xua tay
Một màn vừa rồi loạt vào mắt của một người cách đó không xa.

Đôi mắt Lăng Hạo khoét sâu vào hai đang tình tứ trước mắt, tay anh siết chặt lại.

Vốn dĩ, anh muốn đi xem xem Hạ An Ngôn ra sao, thì lại thấy một màn như thế này.

Anh đi lại gần bọn họ: “ Hạ An Ngôn, xem ra tôi đã quá nhẹ tay với em rồi đúng không”.
Hạ An Ngôn hoảng hồn buông Tần Thiên ra :” Lăng Hạo, mọi chuyện không như anh thấy đâu.

Nghe em giải thích được không”.

Cô lúng túng giải thích với anh.
- “ Lăng Hạo chuyện không như cậu thấy”.
Anh cười khẩy một cái:” không như tôi thấy, hay là đợi hai người lên giường với nhau thì mới được xem là như tôi thấy”
- “ LĂNG HẠO”.

Hạ An Ngôn và Tần Thiên hét lên.
Tần Thiên bước tới túm lấy cổ áo anh:” Lăng Hạo cậu có thôi đi không, nếu cậu còn nghĩ tôi và Tiểu Ngôn như vậy tôi không khách sáo với cậu nữa đâu”.
- “ Tiểu Ngôn, còn gọi thân mật như vậy cơ à, không khách sáo thế nào”.

Gương mặt anh khiêu khích
- “ nhường Hạ An Ngôn cho cậu đã là nhân nhượng cuối cùng của tôi rồi, nếu cậu còn làm cô ấy đâu khổ thì đừng trách tôi không nghĩ đến tình bạn của chúng ta”.
Hạ An Ngôn chạy đến can hai người ra:” Tần Thiên anh mau buông tay”.
- “ hôm nay Lăng Hạo tôi cũng nói cho cậu biết.

Hiện tại, Hạ An Ngôn là vợ tôi, tôi muốn làm gì cô ấy, là chuyện của tôi, cậu không có quyền xen vào”.

Nói rồi anh nắm tay Hạ An Ngôn kéo đi thẳng ra xe.

Suốt đoạn đường ra xe mặc dù tay rất đau, nhưng cô vẫn không dám lên tiếng.

Lăng Hạo mở cửa ghế phụ đẩy mạnh Hạ An Ngôn lên xe, rồi chính mình lên ghế lái, lái xe đi.
Trên suốt đoạn đường về Trang Viên, không khí trong xe ngộp ngạt, bàn tay Hạ An Ngôn nắm chặt sợ dây an toàn muốn lên tiếng giải thích nhưng lại không dám.

Thỉnh thoảng liếc nhìn người đàn ông lạnh lùng đang lái xe.
“ két…” chiếc xe phanh gấp làm cô nhào tới trước đầu đập vào bảng điều khiển xe, cô đau đớn la một tiếng” Á” quay qua nhìn người đàn ông bên cạnh đang lạnh lùng nhìn mình.
- “ Lăng Hạo anh làm gì vậy”.
- “ tôi làm gì à, không phải tôi đã cảnh cáo em không được lại gần Tần Thiên rồi mà, có phải em xem lời nói tôi không ra gì đúng không”.
- “ chuyện không như anh thấy, lúc nãy là người phục vụ đụng chúng em.”
Bất ngờ anh kéo cô hôn tới tấp:” ưm… Lăng … Hạo”
Nhìn cái miệng nhỏ lắp bắp giải thích cho Tần Thiên trước mắt anh, thật khó chịu trong lòng.
Hôn tới khi cả hai thở hổn hển anh mới buông cô ra, lái xe trở về Trang Viên..
 
Lăng Thiếu Xin Anh Nhẹ Tay Một Chút
Chương 30


Tia nắng sớm đầu tiên rọi vào rèm cửa, ánh nắng chiếu sáng cả căn phòng.

Trên giường, một thân thể mỹ miều đáng yêu khẽ động đậy, bờ môi đỏ mọng phát tiếng thở như có như không.
Hạ An Ngôn cựa mình tỉnh dậy, đôi mắt mơ màng nhìn xung quanh, cô chợt tỉnh hẳn.

Hạ An Ngôn vội vàng ngồi dậy, nhìn xung quanh đây là phòng của cô, tại sao cô lại ở đây.

Đầu óc cô mơ hồ nhớ lại, chuyện ở câu lạc bộ, sau đó Lăng Hạo hôn cô trên xe.

Trên đoạn đường về Trang Viên do mệt quá cô mơ màng thiếp đi.

Hạ An Ngôn nghĩ chắc là Lăng Hạo bế cô về phòng cô cười thoả mãn.
Vén chăn định xuống giường, gương mặt Hạ An Ngôn trắng bệch.
Là ai thay váy ngủ cho cô.
Khuôn mặt Hạ An Ngôn thoáng chốc đỏ ửng, thế nào có nghĩa là anh ấy đã thay váy ngủ cho cô.
Vậy bây giờ anh ở đâu.
Hạ An Ngôn đứng dậy bước ra khỏi phòng đi thẳng một mạch xuống lầu, mọi thứ vẫn yên tĩnh như mọi khi.
Có lẽ anh đã đi rồi.
Trái tim Hạ An Ngôn đang treo lơ lửng thoáng chốc trượt dốc.
Nhưng không ngờ vừa đi tới phòng ăn, bắt gặp một thân ảnh quen thuộc ngồi ở bàn ăn, ăn sáng cũng Nguyễn Nhã Hân.
Đây là lần đầu tiên, Hạ An Ngôn thấy anh ăn sáng ở Trang Viên từ lúc anh kết hôn cùng cô.

Đúng chỉ có Nguyễn Nhã Hân mới khiến anh làm trái những điều mà cô nghĩ đối với sẽ không bao giờ có.
Hạ An Ngôn không ngờ sẽ gặp được cảnh tượng như vậy, cô đứng chôn chân tại chỗ.

Rung động thoáng chốc thành kinh ngạc, khẩn trương vô cớ cuốn lấy cô lần nữa.
Lăng Hạo dường như cảm thấy có ai nhìn mình, thoáng quay đầu lại, ánh mắt sâu thẫm nhìn cô u ám.

Hạ An Ngôn đứng cách đó không xa, cô mặc trên người chiếc váy ngủ hai dây mà đêm qua anh thay cho cô.

Vẻ mặt cô lim dim, còn lộ ra chút dè dặt.
Hạ An Ngôn bị nhìn đến khẫn trương, vô thức ôm lấy cơ thể:” em tưởng anh đã đi làm rồi… em ….

em… em lên thay đồ”.
“ Ngồi xuống ăn sáng” Lăng Hạo lên tiếng cắt ngang, nhìn cô với ánh mắt không cho phép cô cãi lại.
“ Dạ, À” cô khẩn trương đi tới bàn ăn.

“ còn đợi tôi mời ngồi sao”.
“ À , dạ không” cô kéo ghế ngồi xuống.
Từ lúc Hạ An Ngôn xuất hiện, Nguyễn Nhã Hân liền bị Lăng Hạo bỏ quên, cô ta ấm ức lên tiếng.
“ Tiểu Ngôn mới sáng sớm đã ăn mặc như thế này, cô định quyến rũ Lăng Hạo sao”.
“ Tôi không có”.
Đối với Nguyễn Nhã Hân, Hạ An Ngôn bây giờ là cái gai trong mắt cô ta cần phải nhổ đi gấp.

Bởi vì, cô ta cảm nhận được Lăng Hạo sau khi kết hôn cùng Hạ An Ngôn đã dần thay đổi rồi.

Sợ một ngày nào đó mọi chuyện bại lộ, người phải đi khỏi nơi đây là cô ta.
Chỉ cần Hạ An Ngôn biến mất mọi thứ mới quay trở lại ban đầu..
 
Lăng Thiếu Xin Anh Nhẹ Tay Một Chút
Chương 31


Hạ An Ngôn giương mắt nhìn Lăng Hạo rồi nhìn lại váy ngủ trên người.

Kỳ thực rất muốn hỏi anh váy ngủ của cô có phải là anh thay hay không.
Dường như anh biết suy nghĩ của cô, giọng nói đàn ông đầy bình tĩnh vang lên:” có chỗ nào của em mà tôi chưa thấy, thay váy ngủ cho em lạ lắm sao”.
Hạ An Ngôn mở to mắt nhìn anh, chỗ này có biết bao nhiêu người anh có cần nói trắng ra như vậy không chứ.
Lăng Hạo nhìn Nguyễn Nhã Hân lên tiếng:” Nhã Hân ăn sáng đi, chẳng phải em nói cần mua đồ sao, anh xong anh đưa em đi”.
Cô ta cười vui vẻ ôm lấy cánh tay Lăng Hạo” cám ơn anh”.

Hạ An Ngôn ngưng dùng bữa, ngẩng đầu nhìn hai người họ, có chút tủi hờn, cô là vợ của anh, mà dường như anh chưa từng chăm chút quan tâm cô như vậy.
Sống mũi cô cay cay, vội thu tầm mắt, cúi đầu ăn tiếp phần ăn của mình.

Nói ăn vậy thôi, chứ thật ra cô chẳng nuốt nỗi nữa.
Nhìn thấy Hạ An Ngôn như vậy, Nguyễn Nhã Hân nhếch môi cười đắc ý, nũng nịu nói:” Lăng Hạo em xong rồi mình đi được chưa”.
- “ Được”.

Ánh mắt chưa một giây rời khỏi Hạ An Ngôn.

“ những lời tôi nói đêm qua em còn nhớ không, còn lần sau đừng trách tôi”.

Lời này là nói với Hạ An Ngôn, ánh mắt đay nghiến nhìn cô.
- “ em hiểu rồi”.
Nghe được câu trả lời vừa ý, Lăng Hạo đứng dậy đi ngang qua Hạ An Ngôn thể như cô không tồn tại.
Hạ An Ngôn vẫn ngồi yên đó không nhúc nhích.

Đối với cô mà nói những chuyện mà Lăng Hạo làm cho Nguyễn Nhã Hân đã không còn xa lạ nữa.

Nhưng, lần này không hiểu sao cô lại đau đến như vậy.

Cơn đau thoáng chốc lan tràn khắp cơ thể, thẩm thấu vào máu.
Nguyễn Nhã Hân nhìn cô cười nhạt, cầm chiếc túi xách bên cạnh lên :” Hạ An Ngôn, cả đời này cô đã xác định thua dưới tay tôi rồi.

Cô nên biết mình nên làm gì.

Không thì đừng trách tôi”.
Hạ An Ngôn nhìn Nguyễn Nhã Hân như nhìn người xa lạ, cô hít sâu một hơi:” rốt cuộc cô muốn gì”.
“ Lăng Hạo không yêu cô, tội gì phải ngu ngốc ở đây giữ cái danh Lăng thiếu phu nhân hữu danh vô thực này”.

Nguyễn Nhã Hân không chút khách khí rằn từng chữ vào mặt Hạ An Ngôn” nếu đổi lại là tôi, tôi tuyệt đối sẽ không ở lại làm chướng mắt anh ấy.

Cô hiểu tôi muốn gì rồi chứ”.
Hạ An Ngôn không trả lời, mãi một lúc lâu sau, cô ngẩng đầu lên nhìn Nguyễn Nhã Hân với ánh mắt kiên định:” tôi sẽ không rời khỏi anh ấy, cho dù cái danh Lăng thiếu phu nhân này hữu danh vô thực tôi chấp nhận”.
Khoé miệng Nguyễn Nhã Hân giựt nhẹ, giễu cợt nói” vậy thì xin lỗi, tôi không thể nhẹ tay với cô được rồi”.

Nói xong cô ta xoay người đi thẳng ra ngoài xe.
Hạ An Ngôn ngồi đó như người vô hồn.

Mãi đến khi nghe tiếng xe chạy truyền đến bên tai, cô vô thức ôm chặt lấy ngực mình, mái tóc đen dài xoã xuống hai nên vai, đôi mắt mờ mịt do nước mắt.

Lời nói của Nguyễn Nhã Hân văng vẳng bên tai cô, rốt cuộc cô ta muốn cái gì nữa chứ, Lăng Hạo đối với cô ta toàn tâm toàn ý, còn đối với Hạ An Ngôn cô thì sao, chưa từng dù chỉ một lần..
 
Lăng Thiếu Xin Anh Nhẹ Tay Một Chút
Chương 32


Mùa đông năm nay đang đến gần và cũng sắp đến Đại thọ 80 của bà nội.
Hạ An Ngôn trầm ngâm nhìn ra cửa sổ.
Sau buổi sáng hôm đó.

Dường như, cuộc sống của cô quay về quỹ đạo ban đầu, Lăng Hạo đối với cô vẫn lạnh nhạt như trước, Nguyễn Nhã Hân thì thường xuyên đi ra ngoài không ai làm phiền đến cô.
Còn Tần Thiên từ chuyện xảy ra hôm đó, cô cũng không gặp được anh ấy.
Chưa được bao lâu, tiếng nói của giúp việc làm cô giật mình” thiếu phu nhân, bên ngoài có người đến nói là tìm cô Nhã Hân”.
- “ là đàn ông hay phụ nữ”

- “ thưa, là người đàn ông.

Tôi đã báo là cô Nhã Hân không có ở nhà.

Nhưng người đó nói là gặp thiếu phu nhân cũng được”.
Trong lòng Hạ An Ngôn dâng lên nỗi bất an, cô chưa từng có người bạn nào chung với Nguyễn Nhã Hân còn là đàn ông, ngoài Lăng Hạo, Tần Thiên và Tần Lãng.

Không biết có nên gặp hay không
- “ Thiếu phu nhân, cô có gặp hay không ạ”.
- “ cô cho người đó vào đi, nói anh ta đợi tôi một chút”.
- “ Dạ, tôi biết rồi”.
Người giúp việc đi rồi, cô thay quần áo, chỉnh trang lại một chút, bước xuống lầu.
Vừa bước xuống đập vào mắt cô là một người đàn ông da hơi ngâm đen, dáng vẻ lưu manh.
Thấy Hạ An Ngôn xuống hắn nở nụ cười lưu manh “ chào mỹ nhân”
- “ cho hỏi anh tên gì, Tôi và anh quen nhau sao”.

Hạ An Ngôn tiến lại gần sôpha rồi xuống.
- “ chào Lăng thiếu phu nhân, đúng là trăm nghe không bằng mắt thấy”.

Đôi mắt nham nhở của hắn cứ dán chặt lên người Hạ An Ngôn “ thật tiếc cho cô, xinh đẹp như vậy lại là một thiếu phu nhân hữu danh vô thực”
- “ anh là ai, sao lại biết chuyện của tôi”.
- “ tôi là ai quan trọng lắm sao”.
- “ tôi nhớ tôi không quen biết anh, nghe nói anh là tới tìm Nguyễn Nhã Hân “.
- “ phải công nhận cô xinh đẹp hơn Nguyễn Nhã Hân rất nhiều”.

Hắn cợt nhã trêu đùa cô.
- “ hiện tại Nguyễn Nhã Hân không có ở nhà, phiền anh quay lại tìm cô ấy sao”.
Hạ An Ngôn đứng dậy tiễn khách, cô cảm thấy người này không có ý tốt.
Đôi môi của hắn khẽ nhếch lên, ánh mắt nhìn cô hiện lên vẻ thích thú.

Hắn đứng dậy đi lại hướng của cô.

Hạ An Ngôn run sợ, theo bản năng lùi ra sau” anh muốn gì, anh đừng có tới gần tôi”.

Hắn nhào tới vật cô xuống sôpha
“ A, anh làm gì vậy, anh tránh ra”.
- “ cô thật sự rất xinh đẹp, chẳng phải cô muốn biết tôi là ai sao.

Tôi tên Mã Phong, nếu sau này cái tên Lăng Hạo ngu ngốc kia có chán ghét cô, cô có thể tìm tôi”.
- “ A, anh buông ra”.
Hắn chính là Mã Phong, hắn xuất hiện ở đây cũng là kế hoạch của Nguyễn Nhã Hân.
Lúc này ngoài cửa có một ánh mắt như muốn gϊếŧ người nhìn thẳng vào hai người trên sôpha.
- Hạ An Ngôn.
Lăng Hạo lạnh lùng gọi tên cô, cái tên cô lúc này được nói ra từ miệng anh nặng nề biết bao..
 
Lăng Thiếu Xin Anh Nhẹ Tay Một Chút
Chương 33


Nghe tiếng gọi Hạ An Ngôn hoảng hốt đẩy Mã Phong trên người ra.
- Lăng Hạo anh nghe em giải thích, chuyện không phải như anh thấy
Hạ An Ngôn chạy lại nắm lấy tay anh gấp gáp giải thích.

Nhưng anh lạnh lùng đẩy cô ra, tiến tới ngồi xuống sôpha
- Anh là ai.
Lăng Hạo lạnh lùng ngồi đó, cả người toát ra khí chất vương giả.
Mã Phong tiến lại gần Hạ An Ngôn, cô vội né đi nhưng bị hắn chụp lại ôm sát vào người.

Hắn cợt nhã , trêu đùa mái tóc cô
- Tôi là ai sao, có thể nói là người tình của Lăng thiếu phu nhân được không
- Anh đừng có nói bậy, tôi không có quen anh.
Hạ An Ngôn nghe hắn ta nói gương mặt xanh như tàu lá, nhìn sang Lăng Hạo giải thích.
- Lăng Hạo anh tin em, em không có quen biết anh ta.
Lăng Hạo nhìn Hạ An Ngôn với ánh mắt hình viên đạn.

Nếu ánh mắt có thể gϊếŧ chết người, thì lúc này chắc chắn Hạ An Ngôn đã chết dưới ánh mắt của anh.
- Không quen .
- Em không quen anh ta.

Anh ta nói tới đây để tìm Nguyễn Nhã Hân.
- Anh quen Nguyễn Nhã Hân
Lăng Hạo không nói chuyện với cô nữa, lúc này càng nghe giọng nói của cô, anh càng khó chịu.
- Nguyễn Nhã Hân là ai tôi không biết, có xinh đẹp bằng Lăng thiếu phu nhân không.
- Anh……
- Nếu là người tình của Lăng thiếu phu nhân thì hôm nay anh tới đây không thích hợp rồi.

Mời anh về, rồi hôm khác chồng cô ấy không có ở nhà, anh quay lại sau.
Lăng Hạo lạnh lùng cắt ngang lời nói của cô, nói một tràng với Mã Phong đuổi hắn ta đi.
Mã Phong sau nghe không được ý tứ rõ ràng kia của Lăng Hạo.

Hắn nhếch môi cười vuốt tóc Hạ An Ngôn “ hôm nay anh đến thật không đúng lúc, hẹn gặp em hôm khác Lăng thiếu phu nhân, bye bye”.

Hắn buông cô ra thông thả đi ra ngoài.
Hạ An Ngôn lúc này chỉ muốn chết đi cho xong, cô quay đầu lại nhìn anh, anh vẫn ngồi yên ở đó nhưng khuôn mặt mang theo tức giận nhìn thẳng vào Hạ An Ngôn.
Trên khuôn mặt thiên thần của anh mang theo sự đáng ghét nhìn Hạ An Ngôn rõ ràng.
- Hạ An Ngôn, em thấy tôi nên giải quyết chuyện này như thế nào cho hợp tình hợp lý đây.

Có lẽ tôi đã để em thấy cuộc sống Lăng thiếu phu nhân của em quá nhàm chán rồi đúng không.
Lăng Hạo lạnh lùng hừ một tiếng, đôi mắt nhìn sang Hạ An Ngôn, rằn từng chữ mà nói với cô.
- Lăng Hạo, anh nghe em giải thích , anh ta tới đây là tìm Nhã Hân.

Em không biết anh ta.
Hạ An Ngôn như con thỏ nhỏ run sợ giải thích, chỉ sợ chậm trễ một giây sẽ bị con sư tử ăn thịt.

Lăng Hạo nghe cô nói mà chỉ lạnh lùng cười, đứng dậy tiến lại gần phía cô.

Anh đi từng bước một, rõ ràng anh đi rất nhẹ nhàng nhưng Hạ An Ngôn biết những bước chân này tới gần cô, cô sẽ rất nguy hiểm.

Thấy anh càng tới gần Hạ An Ngôn hoảng sợ thót tim, vô thức lùi về phía sau, gót chân cô va phải sofa, thân thể liền mất thăng bằng, ngã ngồi lên sofa.
Cô liên tục lùi về phía sau, lưng dính sát vào sofa.

Cô hồi hộp nuốt nước bọt.
- Lăng Hạo anh bình tĩnh nge em giải thích.
Lăng Hạo không có ý định buông tha cô, cánh tay dài giam giữ cô trong lòng.

Anh nhìn cô từ trên xuống khoé miệng lạnh lùng nhếch lên “ giải thích thế nào, anh ta tìm Nhã Hân sao, Hạ An Ngôn tôi không ngờ con người em lại xấu xa như vậy, chuyện em làm mà lại đổ hết lên đầu Nhã Hân sao.

Em nghĩ là tôi tin em hay tin Nhã Hân”..
 
Lăng Thiếu Xin Anh Nhẹ Tay Một Chút
Chương 34


Gương mặt anh rất gần cô, cho tới bây giờ cô mới phát hiện Lăng Hạo rất nguy hiểm
- Lăng Hạo em không có quen anh ta, anh tin em một lần này thôi, có được không”.
- Tin em.

Em nghĩ tôi ngu hay tôi ngốc mà tin em.
Đôi mắt anh nhìn cô càng thêm sâu thẳm mờ mịt, hơi thở khác thường của anh phà nhẹ vào gương mặt cô.

Chuông báo động mãnh liệt vang lên trong đầu cô, cô vội vàng đẩy anh ra, muốn đứng dậy.

Nhưng lại bị anh đè xuống, một tay nắm lấy cằm cô bóp chặt khiến cô đâu tới mức nhăn mặt.
“ Lăng Hạo…” cô sợ, thật sự rất sợ.
“ tôi trước giờ không biết em có sở thích làʍ ŧìиɦ trên sofa, có phải người chồng như tôi quá vô tâm rồi không”.

Lời nói của anh rất nhẹ nhàng như đủ để Hạ An Ngôn khiếp sợ.
“ không….” Đầu Hạ An Ngôn nổ vang, cô vô thức lẩm bẩm.

Nỗi bất an trong lòng càng tăng lên.
“ nếu hôm nay, tôi không thoả mãn cho em, có phải tôi không xứng làm chồng em không”.

Vừa dứt lời Lăng Hạo cúi đầu hôn ngấu nghiến đôi môi của cô, nụ hôn không chút nhẹ nhàng.
“ ưm….

Lăng Hạo….”
Hạ An Ngôn, nước mắt giàn giụa, yếu ớt lắc đầu.
Anh điên cuồng dày vò đôi môi của cô, bàn tay không chút nhẹ nhàng xé váy cô.
Hạ An Ngôn càng dẫy giụa, cô thoát được nụ hôn của anh, gương mặt đầy nước mắt nhìn anh cầu xin
“ Lăng Hạo ở đây là phòng khách, anh tha cho em đi có được không.

Em không có muốn như vậy, anh đừng hiểu lầm em”

Lăng Hạo làm như không nghe lời cô van xin, tiếp tục làm việc mình muốn làm.

Anh chỉ biết hôm nay nhìn thấy cô ở cùng tên đó, anh thật sự rất tức giận.

Cảm xúc trong lòng anh giống như món đồ mà anh yêu thích bị người ta lấy mất.

Nhưng rõ ràng là anh không yêu Hạ An Ngôn, tại sao anh lại có cảm giác khó hiểu như vậy.
Anh cúi xuống hôn lấy môi cô, cắи ʍút̼ cánh môi của cô.
“ không… Lăng Hạo … em xin anh” cô yếu ớt cầu xin.
“ chẳng phải em muốn làʍ ŧìиɦ ở đây sao, tôi thoả mãn cho em, em la cái gì”
“ không có, Lăng Hạo em không có muốn, anh tha cho em, xin anh”
Nụ hôn của anh rơi xuống cổ cô, di chuyển xuống ngực cô, anh cắn mạnh một cái.

Hạ An Ngôn đau đớn la lên “ A… đau quá, bác Trương ơi cứu con”.
“ Bác Trương ơi cứu con”.

Cô hét khàn cả cổ
Quản gia Trương nghe tiếng hét thất thanh của cô vội đi vào thì thấy cảnh tượng phải khiến người ta đỏ mặt, bà ngại ngùng lên tiếng hy vọng có thể giúp được Hạ An Ngôn “ thiếu gia, cậu…”
“ tất cả đi xuống hết cho tôi, không có sự cho phép của tôi, không ai được phép bước chân lên đây”.

Lăng Hạo vội vàng ôm lấy thân thể cô, hét lên.

Mặc dù anh trả thù cô nhưng cũng là một người ít kỉ, thân thể Hạ An Ngôn là của anh.

Anh không cho phép bất cứ ai nhìn thấy dù chỉ là một tấc da, tấc thịt trên người cô, khi chưa được sự cho phép của anh.
“ Bác Trương cứu con” Hạ An Ngôn yếu ớt nhìn quản gia Trương.
Quản gia Trương chỉ biết lắc đầu, nhìn Hạ An Ngôn rồi cúi đầu lui xuống.
Thấy bà lui xuống, trái tim đang treo lơ lửng của cô cũng rơi xuống theo.

Cô biết hôm nay cô không thoát khỏi tay anh, nên cô nằm yên đó mặc anh muốn làm gì thì làm.

Có phản kháng, dẫy dụa cũng là vô ích.
Nhìn gương mặt đầy nước mắt của cô, trái tim anh phút chốc đau lòng.

Nhưng rất nhanh anh gạt sang một bên, anh kết hôn cùng cô là để trả thù..
 
Lăng Thiếu Xin Anh Nhẹ Tay Một Chút
Chương 35


Cũng giống như những lần trước, chẳng có màn dạo đầu, th*n d*** bắt đầu làm việc, anh dùng sức điên cuồng xâm chiếm cô.
n** t* m*t nhỏ hẹp của cô, bắt ngờ có một v*t t* l*n xâm chiếm khiến cô đau đớn vô cùng “ xin anh ra ngoài… Lăng Hạo đau quá… xin anh”
Cô vừa cầu xin vừa khóc, cô đau tới nỗi phát khóc, gương mặt cô giàn giụa nước mắt.

Đáp lại lời cầu xin của cô là sự im lặng và anh càng điên cuồng ra vào huyệt nhỏ của cô.

Hạ An Ngôn cắn răng chịu đựng, hai tay siết chặt cạnh ghế, đôi mắt bi ai nhìn anh.

Anh là người đàn ông cô yêu, yêu đến tâm can phế liệt,nhưng đổi lại đối với anh cô chỉ công cụ để anh trả thù, giải toả du͙ƈ vọиɠ, anh luôn tổn thương đến cô, lạnh nhạt với cô.
Thấy cô như vậy cam chịu, cố gắng chịu đựng.

Anh không khỏi tức giận mà mạnh bạo hơn, bàn tay bóp lấy miệng cô “ Hạ An Ngôn em kêu lên cho tôi”.
Miệng bị anh bóp đến đau đớn, h* th*n lại bị anh dùng lực mạnh mẽ mà ra vào.

Miệng bất giác không tự chủ được mà rên lên một tiếng.

Nghe được tiếng rên của cô, anh nhếch mép cười hài lòng, bên dưới ra vào càng mạnh mẽ hơn “ Hạ An Ngôn, tôi là ai”
- “ ưm… Lăng… Hạo”

- “ tôi là gì của em”
- “ em … không … biết… ưm… A… dừng lại… a…a… dừng … lại”
- “ em không biết, giỏi lắm”
Câu trả lời của cô đã vô tình đánh thức con quái thú trong người anh.

Anh động thân càng mạnh mẽ khiến cô chịu không nổi kêu lên một tiếng vô cùng thảm thiết thê lương, có thể làm vỡ tất cả màng nhĩ của mọi người “A….”
- “ van anh….

Lăng Hạo… xin anh….

a….

dừng lại”.
- “ xin anh ra ngoài, em đau quá, thật sự rất đau….” Trên khuôn mặt nhỏ nhắn của cô đã không còn màu sắc, chỉ có thống khổ, chỉ có nước mắt.
Lăng Hạo nhìn chỗ hai người kết hợp, nơi đó rịn ra một ít máu, h* th*n của cô đã bị anh tàn phá bừa bãi sưng đỏ không chịu nổi, nhưng anh vẫn không có ngừng động tác của mình, anh chính là muốn cô đau khổ, muốn dày vò cô.
Anh lại va chạm thật sâu, thúc từng cơn mạnh mẽ, cô đau đớn nắm chặt tay vịnh ghế, tại vì một đợt ra vào điên cuồng của anh, cuối cùng cô cũng đã bất tỉnh.
Lăng Hạo cảm giác chỗ hai người kết hợp truyền đến một trận nhiệt lưu, anh cúi đầu nhìn xuống, thấy h* th*n của Hạ An Ngôn không ngừng chảy máu.

Anh rút chính mình ra, sắc mặt càng lạnh lùng, mà sắc mặt Hạ An Ngôn lúc này trắng bệch không còn một chút tia sống..
 
Lăng Thiếu Xin Anh Nhẹ Tay Một Chút
Chương 36


Trong bệnh viện, Lăng Hạo ngồi đó, nhìn chăm chú vào cô gái nằm trên giường bệnh.

Trong đầu anh hiện lên một tia phức tạp, nhìn Hạ An Ngôn như vậy anh có một chút lo lắng, một chút đau lòng.

Không đúng, anh cưới cô là để trả thù, sinh tử của cô không liền quan gì đến anh.

Lăng Hạo tự trấn an lấy bản thân mình.
Hạ An Ngôn em tốt nhất đừng chết, nếu em chết tôi cũng không bỏ qua cho em.

Trên giường bệnh Hạ An Ngôn nằm đó, khuôn mặt không chút sắc hồng,
“ cô ấy thế nào” Lăng Hạo chỉ ngồi yên ở ghế sofa trong phòng bệnh, gương mặt lạnh lùng không chút cảm xúc.

Giống như người nằm trên giường bệnh đó chỉ là người xa lạ, không một chút liên quan tới anh.
“ Lăng thiếu….” Bác sĩ có chút khó nói.
“ Nói” Lăng Hạo động tác vẫn vậy, nhàn nhạt lên tiếng.
“ Là như vậy, Lăng thiếu…” bác sĩ hít sâu một hơi, nói một tràng dài dường như quên thở “ đáy huyệŧ của phu nhân chịu sự va chạm mạnh, sau này đối với việc mang thai e rằng sẽ gặp chút trở ngại.

Nhưng mà anh đừng lo lắng, chỉ là khó thụ thai, chứ không phải là không sinh được”.
Lăng Hạo nhìn thẳng vào Hạ An Ngôn” ông nói về sau cô ấy không thể sinh con được đúng không” anh hỏi tuyệt tình tuyệt ý, đến bác sĩ cũng phải ngỡ ngàng.
“ cái kia, không phải….

Lăng thiếu tôi chỉ nói phu nhân khó thụ thai…”
“Tôi hỏi có phải về sau cô ta không thể sinh hay không?” Lăng Hạo không quan tâm lời bác sĩ nói, anh quan tâm chỉ có cô còn có thể sinh hay không.
Bác sĩ sửng sốt một chút, sau đó nhẹ nhàng gật đầu một cái.
“ Đúng vậy , Lăng thiếu”

“ cho người chăm sóc cô ấy cẩn thận” anh bỏ lại câu nói cho bác sĩ rồi anh người đi ra ngoài.
Anh từng nói qua, đây là cô nên nhận, con của anh chỉ có thể do Nguyễn Nhã Hân sinh ra, còn Hạ An Ngôn cô không xứng.
Bác sĩ chỉ đồng tình nhìn thoáng qua cô gái nằm trên giường bệnh, thở dài lắc đầu, quả nhiên người có tiền không phải tốt đến như vậy.
Khách sạn Phượng Hoàng
Trong một căn phòng xa hoa, hai thân thể đang quấn quýt bên nhau.
Nguyễn Nhã Hân với thân thể l** l* nằm dưới thân uốn éo đến nhăn nhúm chiếc grap trải giường.

Mã Phong điên cuống vận động trên thân thể cô ta.

Sao một hồi chạy nước rút, hắn rầm nhẹ một tiếng nằm luôn trên người cô ta “ bảo bối, em ngon quá đi mất”
Nguyễn Nhã Hân nằm đó với th*n th* tr*n tr**, đã bị hắn giày vò cả 2 tiếng đồng hồ, cô ta giờ đến sức chống cự cũng không nỗi , nghiến răng nói “ anh câm miệng lại cho tôi”
- “ bảo bối, em định qua cầu rút ván dí anh sao”
Bàn tay cô ta siết chặt grap giường, đôi mắt sắc lạnh nhìn lên trần nhà “ Hạ An Ngôn, tất cả là tại mày”.
Mã Phong đứng dậy khỏi người cô đi vào phòng tắm sau một hồi hắn đi ra trên người chỉ quấn chiếc khăn che đi hạ bộ của mình.

Hắn đi thẳng lại giường nhìn Nguyễn Nhã Hân “ chuyện em muốn anh đã hoàn thành, em tốt nhất nên ngoan ngoãn một chút, nếu không đừng trách anh”.

Bàn tay v**t v* thân thể Nguyễn Nhã Hân.
- “ tôi biết rồi”.

Cô ta hắt bàn tay của hắn ra “ anh tốt nhất nên chốn kỹ một chút, đừng để người của Lăng Hạo bắt được, nếu có bắt được thì coi như không quen biết tôi”
Hắn ta cau mài khó hiểu “ chính em là người đưa cô ấy lên giường của Lăng Hạo, giờ cũng chính em là người muốn cô ấy biến mất”.
- “ anh quản tốt cái miệng của mình”.

Cô ta ném cho hắn một xấp tiền
- “ cám ơn em yêu, anh biết rồi”.

Hắn ta cầm tiền cười nham nhở.
 
Lăng Thiếu Xin Anh Nhẹ Tay Một Chút
Chương 37


Hạ An Ngôn tỉnh dậy đã là buổi tối, cô mơ màng mở mắt nhìn xung quanh.

Nhìn thấy quản gia Trương cô yếu ớt lên tiếng “ bác Trương”
Quản gia Trương thấy cô tỉnh dậy mừng rỡ “ Tiểu Ngôn, con tỉnh rồi”
- “ tại sao con lại ở đây”
- “ là thiếu gia đưa con tới đây, con bị ngất”
“ con ngất xỉu…” Hạ An Ngôn mơ màng nhớ lại chuyện hôm qua, hai tay cô nắm chặt grap giường.
Quản gia Trương thấy cô như vậy khẽ vỗ vai an ủi“ Tiểu Ngôn, mọi chuyện đã qua rồi, sau này con đừng chọc giận cậu ấy”
Hạ An Ngôn nhìn quản gia Trương mà rưng rưng nước mắt “ con không có chọc giận anh ấy”.
- “ tại sao bác lại ở đây”
- “ là thiếu gia kêu bác tới đây chăm sóc con” Quản gia Trương mỉm cười ôn hoà nói.
- “ anh ấy đâu ạ”

- “ bác không biết, khi bác tới đây chỉ có một mình con”
Hạ An Ngôn yên lặng
“ Lăng Hạo hỏi cô anh là gì của cô, cô phải trả lời như thế nào cho hợp lý, có người chồng nào mà đối xử với vợ mình như vậy không.

Cô không cho anh được câu trả lời anh muốn.

Anh liền hành hạ cô đến nông nỗi như vậy”.
Bên tai cô vang lên từng lời nói lãnh khốc tuyệt tình của Lăng Hạo, Hạ An Ngôn hai mắt đỏ hoe.
Quản gia Trương thấy cô như vậy khẽ lắc đầu “ à, Tiểu Ngôn con nằm viện chuyện này bên Lăng Viện chưa biết, con có muốn bác báo về đó không”.
Hạ An Ngôn nhanh tay lau nước, khẽ lắc đầu” không ạ, bác đừng báo về bên đó, đừng để bà nội với mẹ biết”.
- “ bác biết rồi” quản gia Trương gật đầu
Một tuần sau, cô trở về Trang Viên, biệt thự vô cùng hào nhoáng, đẹp đẽ, nhưng đối với cô nơi đây bây giờ không khác gì chiếc lồng chim nhốt cô.

Từ ngày cô nằm bệnh viện anh chưa từng tới thăm cô, chỉ có một mình Quản gia Trương chăm sóc cô.

Hiện giờ, cô cũng không muốn gặp anh, cô sợ anh.
Hạ An Ngôn trở về phòng của mình, cô ngã người xuống giường.

Trái tim sau lại đau đến như vậy, tay cô đặt lên ngực của mình, chỉ là vì cái gì anh đối xử với cô như vậy, cô vẫn không hối hận, không hận anh.

Bởi vì, cuộc đời này cô đã thua anh vì một chữ yêu.

Hạ An Ngôn co người khóc nấc lên từng tiếng.
“ tít….tít… tít” tiếng chuông điện thoại vang lên làm cho Hạ An Ngôn thoát ra khỏi sự thống khổ kia.

Cô nhìn điện thoại, lau nhanh nước mắt, chấn tỉnh bản thân lại vui cười bắt máy

“ alo, mẹ à”
Đầu máy bên kia nghe được giọng nói của Hạ An Ngôn thoáng chốc vui vẻ nói “ Tiểu Ngôn, sắp tới đại thọ 80 của bà nội, bà nội kêu con về Lăng viện trước vài hôm”.
- “ Dạ, con biết rồi.

Ngày mai, con sẽ về ạ”
- “ Được, ta cúp máy đây, trời bắt đầu lạnh rồi.

Con nhớ mặc đồ đủ ấm.

Đừng để bản thân bị bệnh”.
- “ Dạ mẹ, người cũng nhớ giữ gìn sức khoẻ”.
Cửa phòng cô đột nhiên mở ra, Nguyễn Nhã Hân nhìn Hạ An Ngôn ngồi trên giường cô ta cười từ từ tiến lại gần “ thật tội nghiệp”.
- “ Nguyễn Nhã Hân rốt cuộc cô muốn cái gì ở tôi”.

Hạ An Ngôn hỏi
Nguyễn Nhã Hân nhún vai “ tôi muốn cái gì chẳng phải cô biết rõ rồi sao.

Cái gì của mình là của mình.

Còn không thì nên trả nó về vị trí ban đầu.

Cô nhanh chóng rời khỏi đây, là điều tôi muốn”.
Hạ An Ngôn cười lạnh “ cái vị trí ban đầu là của ai, chẳng phải cô biết rõ hơn tôi sao”.
“ cô….” Nghe Hạ An Ngôn nói cô ta tức điên, nhưng biết nói gì vì sự thật cô ta biết rõ.
“ nếu cô đến đây là để nói chuyện này, thì mời cô đi cho, tôi muốn nghỉ ngơi” nói rồi Hạ An Ngôn nằm xuống nhắm mắt lại.

Nguyễn Nhã Hân nằm chặt tay “ Hạ An Ngôn cô đừng mơ tưởng có một ngày anh ấy sẽ yêu cô, nhanh thôi cô sẽ phải rời khỏi nơi đây.

Lăng thiếu phu nhân sẽ là tôi”.
Thấy Hạ An Ngôn không trả lời cô ta tức tối đi ra ngoài.
Nguyễn Nhã Hân xách túi đi thẳng xuống nhà.
- “ cô Nhã Hân, cô đi ra ngoài sao” quản gia Trương hỏi cô ta
- “ tôi đi bà quản được sao” cô ta trả lời như trút bực bội lên Quản gia Trương
- “ tôi chỉ muốn nói với cô, sắp tới đại thọ 80 của Lão phu nhân.

Phu nhân kêu tôi nói với cô là sắp xếp về sớm vài hôm”
Vẻ mặt cô ta ngớ ra, như suy nghĩ được chuyện gì.

Cô ta vui vẻ trả lời” tôi biết rồi”.
Đến tối, Hạ An Ngôn ăn cơm xong rồi đi lên phòng.

Nằm một chút, chắc do tác dụng phụ của thuốc cô mơ màng thiếp đi.

Dường như, cả ngày hôm nay cô về đây, cô chưa từng mơ miệng nhắc tới Lăng Hạo dù chỉ một lần.

Có lẽ, hiện giờ anh đang là bóng ma trong lòng cô..
 
Lăng Thiếu Xin Anh Nhẹ Tay Một Chút
Chương 38


11h khuya một xe thương vụ màu đen chạy thẳng vào sân Trang Viên.

Một thân ảnh lịch lãm bước từ trên xe xuống với gương mặt mệt mỏi.

Anh đi thẳng vào trong nhà
Quản gia Trương thấy anh “ thiếu gia, cậu mới về, cậu đã ăn tối chưa”
Lăng Hạo cau mày nhìn xung quanh “ bà ở đây, cô ấy đâu”
- “ À thiếu phu nhân giờ này chắc đã ngủ rồi ạ”
Lăng Hạo chỉ gật đầu tỏ vẻ mình đã biết đi thẳng lên lầu.

Anh không đi về phòng mình, nhưng lại đi vào phòng Hạ An Ngôn.
Anh ngồi xuống cạnh giường nhìn cô, một tuần qua anh có việc gấp phải sang Mỹ để giải quyết việc của công ty.

Không nghĩ hôm nay anh về thì cô đã về rồi.

Một tuần không gặp dường như cô đã ốm đi rất nhiều, trong suốt thời gian cô nằm viện anh không dám gọi điện hỏi thăm cô, là vì anh phát hiện ra dường như anh đã để tâm đến Hạ An Ngôn, nên anh không dám gặp cô thường xuyên.

Hôm đó, anh nghe bác sĩ nói sau này cô khó có thể mang thai, anh có chút đau lòng.

Nhưng anh liền nói với bản thân rằng đó là điều cô đáng nhận được, người anh yêu là Nguyễn Nhã Hân.
Lăng Hạo lẳng lặng nhìn người con nằm trên giường gương mặt trắng nõn, đôi mắt nhắm nhẹ, chiếc mũi cao, đôi môi đỏ , mái tóc đen dài xoã lên chiếc gối làm nổi bật lên gương mặt của cô đẹp tựa thiên thần.
“Hạ An Ngôn rốt cuộc em là người như thế nào”
Lăng Hạo đứng dậy đi vào phòng tắm, anh dứng dưới vòi nước mặc cho nước chảy xối xả lên thân hình săn chắc của anh.

Hôm nay, anh rất muốn được ngủ ở đây vời cô, anh hiện giờ không biết mình muốn như thế nào.

Anh luôn nói với chính mình người anh yêu là Nguyễn Nhã Hân nhưng đối với cô ta, anh lại thấy rất bình thường.

Nhưng đối với Hạ An Ngôn thì khác, không gặp cô anh cảm thấy rất khó chịu.
Lăng Hạo không nghĩ nữa, nhanh chóng tắm xong.

Trên người anh mặc bộ đồ ngủ rất thoải mái, đi thẳng lại giường, vén chăn leo lên giường ngủ cùng Hạ An Ngôn.
Buối sáng ánh mặt trời rực rỡ, thời tiết ấm áp.
Hạ An Ngôn khẽ cựa mình, đôi mắt mơ màng mở ra, đập thẳng vào mắt cô là một v*m ng*c r*n ch*c.

Hạ An Ngôn ngước mặt nhìn lên, cô hoảng hốt run sợ, miệng nhỏ lắp bắp “ Lăng Hạo”, tại sao anh ấy lại ngủ ở đây.
Người đàn ông với gương mặt tựa điêu khắc, ngũ quan tinh xảo, có thể nói ông trời dường như đã ưu ái cho anh rất nhiều.

Người đàn ông cô yêu đang ở trước mặt cô nhưng dường như rất xa vời đối với cô.

Người đàn ông này là chồng của Hạ An Ngôn cô.
Hạ An Ngôn khẽ cười một cái thật hay cho chữ “ chồng “ này, nó chỉ tồn tại để anh trả thù cô.
Cô khẽ kéo tay Lăng Hạo ra khỏi người cô, nhẹ nhàng đắp chăn lại cho anh rồi bước xuống giường đi thẳng vào phòng tắm.
Nghe tiếng nước chảy ra từ phòng tắm, Lăng Hạo từ từ mở ra.

Thật ra, anh đã thức từ lúc cô run sợ nhìn thấy anh khẽ kêu “ Lăng Hạo”.
Anh thật sự đáng sợ như thế nào sao, thấy anh thôi mà đã phải sợ như dậy.
Hạ An Ngôn từ phòng tắm đi ra đã thấy giường trống không, trong lòng có chút hụt hẫng.

Khẽ thở dài một cái, đi qua tủ sắp xếp một ít đồ để về Lăng Viện.
Lúc Hạ An Ngôn đi xuống nhà, bỗng tầm mắt chợt ngỡ ngàng.

Lăng Hạo ngồi ở bàn ăn, nhàn nhã đọc báo.

Thấy Hạ An Ngôn xuống anh bỏ tờ báo xuống, nhìn thấy cô ăn mặc chỉnh tề tay xách đồ, anh cau chặt mày “ Đi đâu” đối với cô anh luôn lạnh nhạt như vậy.
- “ em về Lăng viện”
Anh suy nghĩ một chút rồi lãnh đạm nói
- “ em ngồi xuống ăn sáng, ăn xong tôi đưa em đi”
Dứt lời anh bình thản ăn bữa sáng của mình.

Hạ An Ngôn nghe vậy có chút kinh hãi, nhưng vẫn ngồi xuống ăn bữa sáng của mình, không dám cãi lại anh.
- “ quản gia Trương, bà lên gọi Nhã Hân xuống ăn sáng”.
Quản gia Trương “ thưa thiếu gia, cô Nhã Hân đêm qua không có về nhà”
Lăng Hạo cau mày, nhưng không nói gì thêm.

Anh cảm giác được rằng anh đối với Nguyễn Nhã Hân thật sự không còn để tâm nhiều như trước.

Nếu là trước kia, Nguyễn Nhã Hân không về anh đã điên cuồng tìm cô..
 
Lăng Thiếu Xin Anh Nhẹ Tay Một Chút
Chương 39


Sau khi ăn sáng xong, Hạ An Ngôn cùng anh đi ra xe để về Lăng Viện.
Hạ An Ngôn mở cửa xe ở ghế sau định leo lên liền nghe giọng anh “ ngồi đằng trước”.
Cô lẳng lặng mở cửa ghế trước ngồi lên.

Trên xe cô không dám nói một câu nào.

Cô cảm nhận được Lăng Hạo rất khác, cô sợ lại chọc giận anh, không biết anh lại đối xử với cô ra sao nữa.
Thấy cô im lặng, Lăng Hạo lên tiếng “ sao không nói gì”
“ à… em không biết phải nói chuyện gì” giọng nói trầm lặng của anh vang lên làm Hạ An Ngôn giật mình.
- “ sao em không hỏi tôi, một tuần qua làm gì không đến thăm em”
- “ chắc là anh bận công việc, nên em không hỏi”

Nghe câu trả lời của cô anh chẳng còn biết nói gì, trong xe rơi vào trạng thái im lặng.
Xe vừa lái vào sân của Lăng viện, Nguyễn Nhã Hân đang nghịch điện thoại ở ban công trên cầu thấy bóng dáng Lăng Hạo.

Cô ta kinh ngạc đặt điện thoại xuống.

Chạy thẳng xuống lầu ôm chặt Lăng Hạo.
“ Lăng Hạo anh về rồi.

Sao không nói cho em biết”
Hạ An Ngôn làm như không thấy, cúi đầu xuống mắt nhìn mũi, mũi nhìn tim.

Đi thẳng vào trong nhà.
Quản gia Vương thấy cô về mừng rỡ ra đón “ thiếu phu nhân cô về rồi, nhìn cô hôm nay xanh xao quá.

Trong người cô có khoẻ không”.
“ bác Vương, con khoẻ , con không sao đâu ạ”.

Hạ An Ngôn vội nắm lấy tay bà “ bà nội và ba mẹ đâu rồi ạ”.
Quản gia Vương vội nói: “ lão phu nhân và phu nhân ở khu vườn sau nhà.

Còn lão gia thì đang ở thư phòng”.
- “ dạ, con biết rồi.

Để con đem đồ lên phòng rồi sẽ ra đó” Hạ An Ngôn mỉm cười

Quản gia Vương vội cúi người nói “ thiếu phu nhân để tôi đem lên cho, cô mau ra ngoài đó đi.

Lão phu nhân và phu nhân trông cô từ sáng”.
“ bác Vương lại gọi con là thiếu phu nhân rồi.

Bác cứ gọi con là Tiểu Ngôn như trước kia đi ạ”.

Hạ An Ngôn nũng nịu nói
Quản gia Vương mỉm cười nắm tay cô “ ta biết rồi, con mau ra ngoài đó đi”.
“Dạ” Hạ An Ngôn quay người đi thẳng ra khu vườn.
Thấy Hạ An Ngôn đi vào nhà, Lăng Hạo đẩy Nguyễn Nhã Hân ra “ Nhã Hân sau này em nên giữ ý tứ với anh một chút”.
- “ Lăng Hạo anh ghét bỏ em sau, chẳng phải lúc trước cũng như vậy sau”.

Nguyễn Nhã Hân kéo tay Lăng Hạo nũng nịu nói.
Lăng Hạo rút tay ra khỏi khuỷu tay cô ta, quay đầu lại nói “ đó là trước kia, hiện giờ anh là người đã có gia đình”.
Lăng Hạo mặt không đổi sắc, bước đi vào nhà.
Trong trí nhớ của Nguyễn Nhã Hân, Lăng Hạo chưa bao giờ đối với cô ta như vậy.

Tại sao, mọi chuyện lại như vậy.

Từ ngày kết hôn cùng Hạ An Ngôn anh đã khác rất nhiều.

Không được, phải nhanh chóng cho Hạ An Ngôn rời khỏi nơi này.

Nếu không cô ta không có một ngày ngủ ngon giấc.

Gương mặt cô ta trở nên dữ tợn, bàn tay nắm lại thật chặt.
Lăng Hạo bước vào nhà ánh mắt đảo xung quanh nhưng chẳng thấy bóng dáng cô đâu.

Chắc có lẽ đã lên tầng, anh sải bước lên cầu thang.

Nhưng chưa đi được bao xa đã thấy quản gia Vương cúi đầu chào anh “ thiếu gia, cậu mới về”
Anh gật đầu “ cô ấy đâu”
“ thiếu phu nhân đang ở khu vườn sau nhà cùng lão phu nhân và phu nhân ”
Anh phất phất tay ý bảo đã biết “ bà lui xuống đi”.
Lăng Hạo không đi ra khu vườn mà đi thẳng lên phòng của mình ở Lăng viện.

Anh mở cửa ban công phòng anh có thể thấy được khu vườn phía sau nhà.
Hạ An Ngôn hôm nay mặc chiếc váy hai dây dài qua đầu gối màu xanh da trời, màu này rất hợp với làn da trắng nõn của cô, giữa trăm hoa đua sắc cô cũng không bị lưu mờ, không biết cô đang nói cái gì mà cười rất vui vẻ.

Nụ cười của cô rất đẹp, nụ cười này dường như khi ở Trang Viên anh chưa từng nhìn thấy cô vui vẻ như vậy.

Nhìn Hạ An Ngôn cười mà khoé môi anh bất giác cũng cười theo mà anh không hề hay biết..
 
Back
Top Dưới