Đam Mỹ Kiếp Này Không Hận Cũng Không Yêu

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Kiếp Này Không Hận Cũng Không Yêu
Chương 60: Chương 60


“Các hạ khiến cho thuộc hạ của ta bị thương nặng như vậy, thuộc hạ ta chỉ là phản kháng gi3t chết hai ngươi cũng không có gì là quá đáng cả, hơn nữa đường đường là một đám nam nhân đi gây khó dễ cho một tiểu cô nương các người không thấy mất mặt sao”
“Bọn chúng làm sao biết mất mặt chứ”
Chu Đình liền phụ hoạ theo
“Các vị không thể nói như vậy, hôm nay nhất định phải thoả đáng nếu không chúng ta đành phải đắc tội”
“Đắc tội sao, các vị là muốn gây sự với bọn ta bọn ta đương nhiên sẽ không ngồi yên rồi”
Lúc này một giọng nói liền vang vọng lên, từ trên mái nhà hai nam tử liền đáp xuống, Chu Đình nhìn thấy người liền nhanh chóng núp đi, còn núp sau lưng Tại Chính Hiên, Ngôn Tuấn Hàn liền kéo Tại Chính Hiên ngồi xuống bên cạnh, Chu Đình không núp được liền đứng im
“Muốn gây sự ở địa bàn của bổn toạ các ngươi thật là muốn chết rồi”
Đám ngươi kia liền cảnh giác đề phòng, Tống Kỳ Nam và Từ Chấn Thiên trên mặt đều đeo mặt nạ không để người khác nhận ra mình
“Các ngươi là ai”

“Xông vào địa bàn của ta liền hỏi ta là ai, các ngươi là không biết hay là cố tình không biết”
Tống Kỳ Nam liền bước đến, quạt trên tay liền khiến bọn họ không khỏi rét mà run, sớm đã nghe đến danh tiếng Hắc Sát giáo, mặc dù pà ma giáo nhưng ở Địch quốc vô cùng có danh tiếng vì nghe nói trước đây hoàng đế địch quốc đã từng vì cầu vị giáo chủ Hắc Sát giáo đến chữa bệnh cho mình mà không biết tốn bao nhiêu công sức, bọn họ biết Hắc Sát giáo chủ yếu hoạt động ở Thịnh Hà quốc hơn nhưng không nghĩ Hắc Sát giáo thế mà lại có thể làm mưa làm gió ở Bình Thiên quốc hơn nữa còn ngang nhiên chiếm lấy một trấn rộng lớn làm của mình, quả thật không coi ai ra gì
“Bọn ta không biết đây là địa bàn của người cho nên đắc tội nhưng bọn họ gi3t chết người của chúng ta, ít nhất cần phải thỏ đáng với chúng ta”
“Thoả đáng sao, một đám ngoại tộc các ngươi vào được đến đây mà không bị ai phát hiện đã là may mắn của các ngươi, nếu hôm nay dám ở chỗ bổn toạ gây sự, bổn toạ liền khiến cho các ngươi chôn xác tại đây”
Tống Kỳ Nam lạnh lùng nói
Ngôn Tuấn Hàn ở một bên cầm lấy hạt dưa mà Tại Chính Hiên vừa bóc cho mình thông thả mà ăn, như đang hóng chuyện vậy, quả thật Tống Kỳ Nam đến thật đúng lúc a, y như vậy liền không phải lo nữa
Chu Đình nhìn bộ dạng không sợ thiên hạ chưa đủ loạn của Ngôn Tuấn Hàn liền muốn mắng, y thông thả ăn hạt dưa trong khi tình hình căng thẳng như vậy
“Ngươi ăn từ từ thôi”
Tại Chính Hiên nhìn bộ dạng hóng chuyện của Ngôn Tuấn Hàn liền nói, hắn còn cho rằng sẽ diễn ra một trận đấu cùng đám người kia còn cho rằng Ngôn Tuấn Hàn sẽ gặp nguy hiểm lo lắng cho y, thế mà bây giờ hắn lại ngồi bóc hạt dưa cho y thong thả mà ăn với hóng chuyện, thật sự không hiểu nỗi mà
Đám người kia liền thấy tình hình không ổn liền muốn rút lui, Ngôn Tuấn Hàn đương nhiên không đơn giản bỏ qua cho họ, nhưng nghĩ lại từ từ xử lí bọn họ cũng không muộn
Đám người liền rút lui, Tống Kỳ Nam nhìn qua Ngôn Tuấn Hàn, thật là có nhã hứng mà vừa thấy hắn đến liền làm như không có việc gì để hắn xử lí bản thân bình tĩnh mà ngồi ăn hạt dưa
“Nhìn ta làm gì chứ”
Ngôn Tuấn Hàn nói
“Bên ngoài nói rằng ngươi bị thương không rõ sống chết thế mà ngươi ở đây lại như không hề có chút thương tích gì cả, thật nhàn hạ”
“Đương nhiên ở chỗ của ngươi ta phải nhàn hạ rồi chứ”
Ngôn Tuấn Hàn tiếp tục ăn hạt dưa, trong khi Chu Đình bên cạnh gần như đóng băng không nhúc nhích
“Chu Đình ngươi làm sao vậy a, cứ cảm giác như con thỏ nhìn thấy thợ săn vậy, khí thế bình thường của ngươi đâu rồi”

Tống Kỳ Nam liền nhìn sang Chu Đình, Chu Đình lúc này mới hoàn hồn liền lui vai bước
Tống Kỳ Nam đương nhiên biết là có việc gì chỉ là chuyện này không phải việc của hắn hắn không muốn xen vào, nhìn sang Ngôn Tuấn Hàn và Tại Chính Hiên, từ khi nào Ngôn Tuấn Hàn ở bên cạnh tên này mà không còn rung rẩy như lần trước nữa, còn có cảm giác khiến người ta nghĩ hai người họ là bằng hữu lâu năm hay là huynh đệ cũng không bằng
Nhưng Tống Kỳ Nam lại quên mất một điều Tại Chính Hiên là cùng Ngôn Tuấn Hàn lớn lên mặc dù sau này bọn họ có rất nhiều chuyện dẫn đến hai người không còn thân thiếc nhưng quan hệ giữa hai người có thể xem như là thanh mai trúc mã của nhau
Tại Chính Hiên đương nhiên nhận ra ánh mắt của Tống Kỳ Nam nhìn chầm chầm mình, hắn liền nhìn lại trên môi không khỏi nhếch lên một nụ cười
Từ Chấn Thiên nãy giờ không quan tâm gì đến Ngôn Tuấn Hàn, Tại Chính Hiên hay là Tống Kỳ Nam mà người hắn luôn nhìn chầm chầm là Chu Đình chỉ là Chu Đình gặp hắn như thấy quỷ liền lui đi vài bước, trước đây bọn họ cùng lắm là châm chọc nhau vài câu hoặc cùng lắm cãi nhau một trận nhưng mà hắn chưa nhìn thấy vẻ mặt sợ hãi này của Chu Đình, cứ như muốn chạy trốn vậy
Không khi này khiến cho ông chủ khách đi3m cũng có chút không chịu được, liền nhanh chóng trốn đi
“Được rồi, chúng ta đã lâu không gặp không nên căng thẳng như vậy”
Ngôn Tuấn Hàn nói, mặc dù lời này có chút vô lí vì bọn họ cùng lắm gần hai tháng không gặp mà thôi nhưng nếu y không lên tiếng thì cái không khí này liền khiến người ta ngợp chết mất
Chu Đình ngồi xuống nhưng ánh mắt vẫn là không nhìn vào Từ Chấn Thiên, Ngôn Tuấn Hàn đánh phải lần nữa lên tiếng
“Ngươi đi sai người chuẩn bị một chút thức ăn đi”
Tại Chính Hiên mặc dù không muốn đi nhưng vẫn phải đi, trước khi đi còn không quên liếc mắt nhìn Tống Kỳ Nam, Tống Kỳ Nam liền đáp lại bằng một nụ cười đầy hàm ý
“Đám người lúc nãy là người của địch quốc, xem ra địch quốc bắt đầu đánh chủ ý muốn xâm lược Bình Thiên quốc rồi, Tuấn Hàn ngươi đã có tính toán gì chưa”

Tống Kỳ Nam nhìn y hỏi
“Hiện tại vẫn là để chúng sống lâu một chút, Kỳ Nam chỗ này của ngươi thật tốt a, xem ra ma giáo kiếm được rất nhiều tiền ở đây”
“Kiếm đưỡ bao nhiêu chứ vẫn là không bằng một góc của triều đình rồi, mà này ngươi không còn sợ tên kia sao”
Ngôn Tuấn Hàn liền im lặng, chuyện của hắn và y hiện tại y vẫn không biết nên trả lời như thế nào, nói ra y đã không còn bài xích hắn nữa, chỉ là lần đầu có người hỏi thẳng việc này ra y không biết trả lời như thế nào
“Thôi mặc kệ nhưng nếu hắn tổn thương ngươi ta sẽ xử lí hắn, Tuấn Hàn lần trước ta trở về ma giáo tra trong bí tịch đã tìm được bệnh của ngươi, chỉ là ….


Tống Kỳ Nam đột nhiên ngưng lại, trong ánh mắt ấy Ngôn Tuấn Hàn liền hiểu được bệnh của y không thể chữa trị được.
 
Kiếp Này Không Hận Cũng Không Yêu
Chương 61: Chương 61


“Ta biết, Kỳ Nam ngươi không cần phải cố gắng”
Chu Đình và Từ Chấn Thiên cũng hiểu ra được là chuyện gì cả hai cũng im lặng, thật sự từ lần trước nghe Tống Kỳ Nam nói qua tình hình của y bọn họ liền biết được tình hình của Ngôn Tuấn Hàn không có khả quan, chỉ là không nghĩ lại nghiêm trọng như vậy
“Tuấn Hàn ngươi yên tâm ta sẽ nghĩ cách trị khỏi cho ngươi, thật ra trong bí tịch có căch chữa trị chỉ là bí tịch này dù gì cũng đã trải qua không biết bao nhiêu năm, cũng không biết đã trị khỏi cho ai hay chưa, nhưng ta nhất định sẽ nghĩ cách”
Ngôn Tuấn Hàn gật đầu
“Được rổi chuyện của ta để qua một bên đi, hôm nay bốn người chúng ta cùng nhau uống một trận được không”
Ba người còn lại gật đầu, Tại Chính Hiên ở xa xa quan sát Ngôn Tuấn Hàn, hắn nhận ra từ lúc nào xung quanh Ngôn Tuấn Hàn không còn một mình nữa, y từ lâu đã có bằng hữu cũng từ lâu không còn lại hài tử bám lấy hắn gọi Chính Hiên ca ca, đã lâu như vậy rồi, nghĩ lại là do hắn đã xa cách y tự hắn đẩy y ra xa khỏi mình, không thể trách y được, hắn chỉ lẳng lặng đứng phía xa mà nhìn y
Huỳnh Liên thấy vậy liền bước đến vỗ vai hắn
“Tại thị vệ ngươi là đang quan tâm điện hạ sao”

Tại Chính Hiên không nói
“Ta chỉ muốn khuyên ngươi một câu, nếu ngươi thật lòng với điện hạ thì hãy đối tốt với người, để sau này ngươi không hối hận”
Tại Chính Hiên cười thầm, hắn hối hận hối hận từ kiếp trước rồi, cho nên kiếp này hắn muốn bảo vệ y, mọi thứ đều theo ý của y, hắn dẹp bỏ tất cả mọi thứ, hắn cũng không mong Ngôn Tuấn Hàn có thể cùng hắn như lúc nhỏ chỉ mong y đừng đẩy hắn ra xa là được, cứ như bây giờ là được, hắn muốn chiếm hữu y nhưng nhận ra hắn không làm như vậy được, hắn sợ hắn chấp nhận bản thân hắn kiếp này rất nhát gan, rất sợ hãi, sợ Ngôn Tuấn Hàn rời xa hắn, sợ chỉ cần chạm vào y liền biến mất
“Mà này điện hạ đang uống rượu sao, ta đã bảo người không được uống rượu rồi mà”
Huỳnh Liên liền tức giận, điện hạ người nỏ ngoài tai lời của thần sao, uổng công thần suốt ngày nghĩ cách làm cho đan dược có vị dễ uống nhưng nhìn xem thần dặn người không uống rượu người lại uống
Tại Chính Hiên nghe vậy liền nhanh chóng đến ngăn lại ly rượu trên tay Ngôn Tuấn Hàn
“Điện hạ người không thể uống rượu”
Ngôn Tuấn Hàn vốn dĩ chỉ định nhấp một ngụm mà thôi, đã hai tháng hắn không chạm vào rượu, lần này chỉ muốn uống một chút liền bị người ngăn lại có chút khổ tâm
Huỳnh Liên lúc này cũng bước đến vẻ mặt vô cùng đáng sợ, lần đầu tiên Huỳnh thái y nổi giận, đương nhiên đối với Ngôn Tuấn Hàn thì không phải lần đầu nhìn thấy chỉ là Huỳnh Liên nổi giận thì đan dược sắp tới y uống thế nào cũng là mùi vị khó nuốt cho xem
“Điện hạ người bỏ ngoài tai lời của ta sao”
“Được rồi, hai người các ngươi không cần phải làm bộ mặt như vậy ta không uống là được chứ gì”
Ngôn Tuấn Hàn liền bỏ ly rượu xuống
“Tuấn Hàn ngươi vẫn là nên uống trà đi, rượu ngon để ta uống thôi”
Chu Đinh nói sau đó lấy ly rượu của Ngôn Tuấn Hàn uống cạn
“Được rồi hai người các ngươi lui xuống đi”
Tại Chính Hiên lúc này mới buông tay y ra nhưng không như Huỳnh Liên mà lui xuống vẫn đứng phía sau y, Ngôn Tuấn Hàn nhíu mày

“Ngươi sau không lui xuống, ta sẽ không uống một giọt rượu nào an tâm”
Tại Chính Hiên chính là quá hiểu tính cách của Ngôn Tuấn Hàn, an tâm hắn làm sao an tâm được, nếu lúc nãy Huỳnh Liên không nói Ngôn Tuấn Hàn không được uống rượu thì hắn còn không biết
“Ngươi không cần kè kè y như vậy bọn ta nhất định không để y uống rượu, Tại thị vệ ngươi cũng nên lui rồi, không lẽ ngươi muốn chống lại lệnh của y sao”
Tống Kỳ Nam liền lên tiếng, Tại Chính Hiên trừng hắn, Tống Kỳ Nam đương nhiên là đang muốn khích tướng rồi, cũng muốn thử xem Tại Chính Hiên có thật lòng với Ngôn Tuấn Hàn hay không
Không khí đột nhiên lại căng thẳng, Ngôn Tuấn Hàn liền cảm thấy khó chịu, từ lúc nào mà Tống Kỳ Nam và Tại Chính Hiên lại đối chọi nhau như vậy, y nhớ là cả hai người vẫn chưa gặp nhau lần nào, lần đầu gặp nhau liền cứ như đã kết thù rồi.

Đương nhiên Ngôn Tuấn Hàn không hề biết việc những lần y say đều là do Tống Kỳ Nam đưa y trở về cung và lần nào cũng chạm mặt Tại Chính Hiên hơn nữa Tống Kỳ Nam còn luôn miệng rồi y là Hàn nhi, chỉ là sau này y mới biết chuyện này mà thôi
“Tại Chính Hiên ngươi lui đi, ta có việc cần bàn với họ”
Tại Chính Hiên nhìn y sau đó liền hừ mạnh rồi mới lui xuống, Tống Kỳ Nam đương nhiên vẫn nhìn theo hắn rời đi trong lòng liền nổi lên ý định muốn cùng người này gây sự, Ngôn Tuấn Hàn đương nhiên nhìn ra ánh mắt của Tống Kỳ Nam muốn làm gì
“Kỳ Nam ngươi muốn gì đây”
“Yên tâm, ta sẽ không làm gì quá đáng chỉ là muốn thử xem tên kia có phải đối với ngươi có tình cảm rồi không mà thôi, Tuấn Hàn không phải ngươi cũng muốn biết sao”

Chu Đình nhìn Tống Kỳ Nam sau đó liền lắc đầu, Tống Kỳ Nam ngươi là đang muốn làm cái gì nữa đây, rõ ràng là muốn gây sự chứ giúp gì, ở đây người hiểu rõ tình cảm ngươi đối với Ngôn Tuấn Hàn nhất là ta, Ngôn Tuấn Hàn không biết nhưng ta biết đấy
Tống Kỳ Nam nhìn qua phía Chu Đình đang nhìn mình liền nở một nụ cười, Từ Chấn Thiên nảy giờ chỉ im lặng mà quan sát Chu Đình
Gốt cuộc cả bốn người chuyện chính vẫn chưa nói được nhưng chuyện khác thì lại tính toán hết rồi, Ngôn Tuấn Hàn thở dài, xem ra gốt cuộc y cũng phải mệt đầu nữa rồi đây.

Sau khi Tống Kỳ Nam và Từ Chấn Thiên rời đi, Ngôn Tuấn Hàn đỡ Chu Đình trở về phòng, sau đó đến xem tình hình của Tôn Tình, tiểu cô nương này theo y cũng gần mười năm, đây là lần đầu tiên bị thương nặng như vậy, tính ra y từ khi nào đã sớm đem Tôn Tình thành muội muội của mình mất rồi, mặc dù thường xuyên trách phạt nàng mỗi khi nàng không làm xong việc nhưng y chưa bao giờ phạt nặng cả
Bây giờ nhìn thấy Tôn Tình cả người đầy vết thương như vậy, y nhất định không để đám người địch quốc sống dễ dàng, bây giờ giữ lại mạng cho bọn họ sau khi việc đã thành y nhất định sẽ để chúng nếm đủ
Viên Trình Nam nhìn thấy sát khí trong mắt của chủ tử liền sợ hãi, bình thường điện hạ chưa bao giờ để lộ ta một chút gì đáng sợ nhưng bây giờ lại lộ ra như vậy e rằng đám người kia chắc chắn chết không toàn thây rồi.
 
Kiếp Này Không Hận Cũng Không Yêu
Chương 62: Chương 62


“Sau khi Tôn Tình và ngươi khoẻ lại chúng ta khởi hành đi phía nam”
Ngôn Tuấn Hàn bỏ lại một câu sau đó rời đi, trở về phòng, Tại Chính Hiên vẫn là đứng bên ngoài phòng y, Ngôn Tuấn Hàn bước đến
“Vào trong ta có việc cần hỏi”
Tại Chính Hiên không nói gì chỉ theo sau Ngôn Tuấn Hàn vào trong phòng, Ngôn Tuấn Hàn ngồi xuống ghế, nhìn Tại Chính Hiên lúc sau liền hỏi
“Ngươi và Kỳ Nam có thù địch sao, lần đầu hai người gặp nhau liền đối đầu, hắn là bằng hữu tốt của ta, ta không mong ngươi và hắn lại đối đầu nhau”
Tại Chính Hiên im lặng, Ngôn Tuấn Hàn là đang trách hắn sao, hắn vẫn chưa làm ra hành động gì y liền đi bênh vực người khác, hắn có chút không vui
“Đợi vết thương của Tôn Tình và Viên Trình Nam tạm ổn chúng ta khởi hành đi phía nam, ngươi chuẩn bị một chút”
Tại Chính Hiên gật đầu, Ngôn Tuấn Hàn suy nghĩ một lúc gốt cuộc cũng nói ra
“Trâm ngươi tặng ta rất thích”

Tại Chính Hiên vốn định ra ngoài nhưng nghe thấy câu nói kia liền quay lại không tin vào tai mình mà nhìn chầm chầm Ngôn Tuấn Hàn
“Ngươi vẫn còn giữ viên minh châu mà ngày đó ta tặng ngươi chứ”
Ngôn Tuấn Hàn hỏi, Tại Chính Hiên hắn đương nhiên còn giữ hơn nữa hắn vẫn còn cất kỹ xem như bảo vật luôn mang theo bên người, nếu Ngôn Tuấn Hàn để ý thì viên minh châu vốn dĩ đã được đính lên bội kiếm của Tại Chính Hiên
“Ta vẫn còn giữ hơn nữa luôn mang theo bên mình”
Tại Chính Hiên đưa ra bội kiếm, Ngôn Tuấn Hàn liền nhìn thấy viên minh châu thế mà ở trên bội kiếm, bội kiếm này vẫn luôn theo Tại Chính Hiên nhiều năm như vậy, xem ra hắn kiếp trước quả thật cũng có tình cảm với y chỉ là hai người kiếp trước có quá nhiều việc thân bất do kỷ
“Ta luôn giữ những thứ ngươi tặng ta, Hàn nhi ta muốn hỏi những món quà sinh thần mà ta tặng ngươi ngươi đều giữ chúng chứ”
Ngôn Tuấn Hàn đương nhiên vẫn giữ hơn nữa từng món từng món y đều giữ rất kỹ
“Ta đều giữ lại”
Tại Chính Hiên mỉm cười sau đó kéo Ngôn Tuấn Hàn vào lòng, đặt một nụ hôn lên đ ỉnh đầu y sau đó buông Ngôn Tuấn Hàn ra, liền lui ra ngoài hắn sợ ở lại một chút nữa hắn lại không kiềm nỗi
Ngôn Tuấn Hàn vẫn còn ngơ ngác một lúc lâu mời hoàng hồn, hành động lúc nãy nếu nói là hư tình giả ý làm sao có thể chứ, nhưng y vẫn rất vui vẻ vì hắn vẫn giữ đồ mà y tặng cho hắn như vậy y đã đủ vui vẻ rồi, câu hỏi này vốn dĩ kiếp trước y đã muốn hỏi chỉ là chưa có cơ hội, kiếp này hỏi được cho dù sau này có chết y cũng mãn nguyện rồi, kiếp này có thể xác định được y có một vị trí trong lòng hắn y đã hài lòng rồi, y biết bệnh tình của mình sớm hay muộn cũng sẽ chết mà thôi, sống thêm vài năm y liền dùng vài năm này thực hiện nhưng việc kiếp trước chưa làm được
Tại Chính Hiên ở bên ngoài phòng hắn cảm tạ ông trời đã cho hắn cơ hội được chuộc lại lỗi lầm của kiếp trước, hắn kiếp trước luôn trốn tránh tình cảm này, đến lúc người mất đi hắn mới nhận ra, suốt bao nhiêu năm người hắn thật sự yêu là ai, người hắn thật sự tâm niệm là ai, minh châu trên bội kiếm chính là rõ ràng nhất cho tình cảm này, tất cả những thứ mà Ngôn Tuấn Hàn tặng cho hắn hắn vẫn còn giữ chưa hề bỏ đi, chỉ là hắn trốn tránh mà thôi
Hai người mỗi người một tâm trạng nhưng đêm nay trong lòng cả hai người đều ấm áp vì cũng biết được bản thân ở trong lòng đối phương đểu chiếm một vị trí nào đó không thể thay thế được
Ngày hôm sau Phan Mạch buổi sớm đã đến phòng của Ngôn Tuấn Hàn nhưng nàng không muốn đánh thức điện hạ chỉ âm thầm ở ngoài chờ đợi, nhưng Tại Chính Hiên đối với nàng vẻ mặt không hề vui vẻ chút nào, Phan Mạch cũng không biết mình đã làm gì khiến hắn lại không thích mình, nhưng nàng cũng chả thèm để tâm, nàng vẫn phải đi báo cáo chuyện với điện hạ
Ngôn Tuấn Hàn lúc này đã dậy, nghe thấy là Phan Mạch cầu kiến liền cho nàng vào, kiếp trước Phan Mạch giống như một vị tỷ tỷ đối với y vô cùng tốt, nàng quả thật là một cô nương tốt chỉ là gả cho y nàng lại thiệt thòi, không thể có được một phu quân tốt hơn nữa cuối cùng còn vì y mà hy sinh
“Phan Mạch, không cần đa lễ, đứng dậy đi”
Ngôn Tuấn Hàn thấy nàng hành lễ liền nói
“Bẩm điện hạ, thần vừa nhận được thư của phụ thân ở trên triều bá quan văn võ đã xin hòng thượng lập chiếu chỉ lập thái tử mới, đa số bọn họ đều ủng hộ Tam hoàng tử”

Việc này vốn dĩ nằm trong dự tính của Ngôn Tuấn Hàn cũng không mấy bất ngờ
“Nhưng cũng có rất nhiều người ủng hộ Tứ hoàng tử, điện hạ người đã có tính toán gì chưa”
“Tạm thời không cần quan tâ m đến việc đó, chuẩn bị một chút ngày kia chúng ta lên đường đi đến phía nam”
“Điện hạ còn có một việc ta cần phải bẩm báo cho người”
“Việc gì”
“Ta nhận thấy có người giống như binh lính trong quân doanh ở đây, ta theo phụ thân từ nhỏ ở trong quân doanh cho nên chỉ cần nhìn qua liền biết được”
“Vậy cẩn thận hành tung một chút, mấy ngày này chúng ta tạm thời không rời khỏi khách đi3m”
Ngôn Tuấn Hàn nghĩ nghĩ, xem ra Ngôn Đình Anh chắc chắn đã nghi ngờ nếu không tại sao ở nơi này lại xuất hiện người của triều đình được chứ hơn nữa là binh lính
Tống Kỳ Nam đương nhiên cũng nhận được tin tức liền đến tìm Ngôn Tuấn Hàn, nhưng vừa đến đã đụng mặt Tại Chính Hiên ở bên ngoài, nhìn thấy người này có thể tự do đi lại ở nơi đây Tại Chính Hiên đương nhiên không vui, kiếp trước cho rằng bọn họ chỉ là bằng hữu bình thường kiếp này hắn liền nhận ra tên này thế mà có tình ý với Ngôn Tuấn Hàn hơn nữa còn vô cùng rõ ràng
“Tại thị vệ người đây là có ý gì”
“Điện hạ vẫn còn đang nghỉ ngơi tạm thời không tiếp đoán người lạ”
“Ta là bằng hữu của y, ngươi tốt nhất đừng cản đường nếu không chúng ta liền đánh một trận”

Tại Chính Hiên đương nhiên muốn đánh Tống Kỳ Nam, nhưng đúng lúc này cửa phòng mở ra, Ngôn Tuấn Hàn bước ra ngoài nhìn thấy hai người trước mặt gần như muốn nhào đến đánh nhau liền lên tiếng can ngăn
“Hai người các ngươi đang làm cái gì sáng sớm vậy”
“Ta đến tìm ngươi có chút việc hắn không cho ta vào”
Tống Kỳ Nam liền nói
“Ta sợ hắn làm phiền giấc ngủ của ngươi”
Ngôn Tuấn Hàn nhíu mày, y tin chắc, Phan Mạch đến y đã tỉnh từ lâu còn triệu nàng vào trong nói chuyện, Tại Chính Hiên thật biết viện cớ mà
“Kỳ Nam có việc gì chúng ta vào trong nói chuyện, ngươi và hắn không nên sáng sớm sinh sự”
Ngôn Tuấn Hàn nhìn Tống Kỳ Nam sau đó nhìn qua Tại Chính Hiên ánh mắt cảnh cáo, Tại Chính Hiên liền né sang một bên.
 
Kiếp Này Không Hận Cũng Không Yêu
Chương 63: Chương 63


“Sáng sớm đến tìm ta, có việc gì sao”
“Tuấn Hàn người bên dưới bẩm báo cho ta chỗ này có quan binh, ta cũng thật bất ngờ là kẻ nào không để ta vào mắt, địa bàn của ta còn dám cho quan binh đến”
“Ta đã biết, đợi thương thế của Tôn Tình và Viên Trình Nam tạm ổn ta liền đi đến Nam Thành sẽ không ở lại đây”
“Hiện tại người của ta sẽ gây chút khoa dễ cho bọn họ, Tuấn Hàn ngươi yên tâm sẽ không ai phát hiện hành tung của ngươi”
Ngôn Tuấn Hàn gật đầu, y tin Tống Kỳ Nam có thể xử lí những việc này
“Lần này đi Nam Thành vốn dĩ cần thu thập một số chứng cớ, ta muốn nhờ ngươi Kỳ Nam, nhưng ta sợ làm phiền ngươi”
Tống Kỳ Nam liền cười
“Không sao, dù gì ma giáo gần đây cũng không có việc gì, giúp được ngươi ta liền cảm thấy không phiền, ngươi có trâm cài mới sao”
Tống Kỳ Nam quan sát liền nhận ra, đối với các loại ngọc hắn đương nhiên rất dễ dàng nhận biết hơn nữa trâm ngọc trên tóc của Ngôn Tuấn Hàn còn là lam ngọc chứ không phải trâm vàng hắn đương nhiên nhận ra được, hơn nữa từ trước đến nay Ngôn Tuấn Hàn chỉ sử dụng trâm vàng
“Lần trước nhìn thấy ở tiệm ngọc ở nơi đây liền ưng ý”

Ngôn Tuấn Hàn không có ý giấu diếm chỉ là y cảm thấy đối với Tại Chính Hiên ba người bằng hữu của hắn dường như đều không có hảo cảm gì, hơn nữa Tại Chính Hiên và y hiện tại vẫn chưa xác nhận rõ ràng cho nên đối với ba bằng hữu y vẫn là chọn cách im lặng
“Lần sau ta tặng ngươi một trâm cài bằng hắc ngọc”
Tống Kỳ Nam nói
“Xem ra Tồng giáo chủ chúng ta thật là giàu a”
Tống Kỳ Nam liền vẫy vẫy quạt trên tay
“Ta không giàu chỉ là so với triều đình kém một chút”
Ngôn Tuấn Hàn liền liếc hắn, xem ra ma giáo làm ăn thật tốt đi, kém triều đình sao, nếu hơn triều đình hắn hẳn đã làm hoàng đế luôn rồi
“Từ Chấn Thiên đâu sao không đi cùng ngươi”
“Hơi, sáng sớm hắn đã đến đây có điều là gặp ai thì chúng ta đều biết rồi đấy”
Ngôn Tuấn Hàn liền hiểu, chỉ đành lắc đầu chuyện của bọn họ y không quản được, chỉ là không mong bốn người bọn họ phải ở trong tình cảnh khó xử mà thôi
Tại Chính Hiên ở bên ngoài đương nhiên không vui vẻ, hai người kia cư nhiên đóng cửa phòng trò chuyện, có chuyện gì hắn không thể nghe được cơ chứ, hắn không can tâm, tên kia tình ý đều rõ trên mặt như vậy, hơn nữa võ công thâm hậu, nếu như tên kia làm gì y thì sao
Thật ra thì Tại thị vệ của chúng ta có chút nghĩ nhiều rồi, Tống giáo chủ mặc dù tiếng xấu có nhiều nhưng đối với người mà bản thân thật tâm thích thì là một bước cũng không dám động huống chi là sẽ làm gì chứ
Lúc Tống Kỳ Nam bước ra liền nhìn thấy bộ mặt đen hơn chữ đen của Tại Chính Hiên liền cười, Ngôn Tuấn Hàn đương nhiên cũng thấy bộ mặt này liền muốn cười
“Được rồi ngươi trở về đi Kỳ Nam, chúng ta khi khác cùng nói tiếp”
Tống Kỳ Nam rời đi, Tại Chính Hiên vẫn nhìn chầm chầm theo bóng lưng Tống Kỳ Nam khiến cho Ngôn Tuấn Hàn cũng phải lên tiếng phân bình vài phần tránh cho Tại Chính Hiên đối Tống Kỳ Nam kết thù được
“Hắn chỉ đến báo cho ta việc sức hiện quan binh mà thôi, không có gì cả”
Tại Chính Hiên nhìn qua Ngôn Tuấn Hàn sau đó cũng bình tĩnh lại
“Quan binh, có thể là người của Tam hoàng tử không”
Ngôn Tuấn Hàn lắc đầu

“Không rõ nhưng chỗ này không thể ở lâu hơn nữa chúng ta phải nhanh chóng đi Nam Thành thu thập chứng cứ, lần này chỉ dẫn theo vài người để tránh đánh động đến bọn người kia”
Tại Chính Hiên gật đầu, hắn cũng nên đi chuẩn bị một chút, Nam Thành dù gì cũng là nhà ngoại của Ngôn Đình Anh, chi phủ nơi đây là thúc thúc của Ngôn Đình Anh, vẫn nên đề phòng một chút
“Ngươi láy nữa ra ngoài có thể mua vài xâu kẹo hồ lô cho ta không”
Ngôn Tuấn Hàn nhìn Tại Chính Hiên
“Chỉ cần điện hạ thích ta đều sẽ làm cho người”
Tại Chính Hiên mỉm cười, hắn hôm nay mặc dù tâm trạng có chút không vui khi nhìn thấy Tống Kỳ Nam nhưng khi nhìn thấy Ngôn Tuán Hàn đang cài trâm cài do hắn tặng hắn liền cảm thấy hôm nay cũng không tệ đến như vậy
Tại Chính Hiên sau đó liền rời khách đi3m tìm Dinh Lâm căn dặn vài chuyện, Ngôn Tuấn Hàn đi thăm Tôn Tình, trên tay còn cầm theo cao dược mà Tống Kỳ Nam đưa, đương nhiên đồ của Tống Kỳ Nam thì đều là thứ tốt cả
Tôn Tình lúc này đã tỉnh lại, còn luôn miệng mắng Huỳnh Liên mùi thuốc khó chịu không chịu uống, Huỳnh Liên liền cùng Tôn Tình hai miệng cãi nhau, Viên Trình Nam và Kim Hoa An ở một bên nghe đến đau đầu, không nghĩ hai con người này lại cãi nhau hăng say như vậy
“Mới sáng sớm đã ồn ào như vậy xem ra thương thế không đến nổi nào rồi”
Tôn Tình nghe là giọng của điện hạ liền im lặng
“Không cần hành lễ”
Ngôn Tuấn Hàn ngồi xuống ghế sau đó quăng cho Tôn Tình và Viên Trình Nam mỗi người một cái lọ nhỏ
Huỳnh Liên đương nhiên nhận ra mùi hương của thứ trong lọ chỉ là không nghĩ điện hạ sao lại có thứ này
“Là Kỳ Nam nghe ngươi bị thương cho nên đưa cho ta, còn nói cái gì mà tiểu cô nương còn nhỏ không nên để lại sẹo nếu không sau này không ai lấy”

Tôn Tình nghe vậy liền có chút khóc thầm, mong Tống giáo chủ đừng có mà đánh chủ ý lên nàng là được, bình thường người hay trêu chọc ta cũng được chỉ cần đừng có mà nói mấy lời đó thật làm người ta sợ
“Ta đã nghe qua danh của ma giáo quả thật ma giáo có nhiều thứ đồ tốt như vậy”
Huỳnh Liên liền nói, tay giúp Tôn Tình bôi dược
“Dược liệu trong đây đều là đồ tốt xem ra ma giáo thật là có nhiều đồ tốt như vậy”
Huỳnh Liên có chút hâm mộ, tiện tay tặng đượ trị thương lại là dược tốt nhất xem ra điện hạ không uổng công kết giao bằng hữu, hắn suy nghĩ cũng nên kết giao bằng hữu một chút không
“Nếu đã ổn vậy các ngươi chuẩn bị ngày kia lên đường đến Nam Thành, Huỳnh Liên ngươi ở lại đây hoặc ta sai người đưa ngươi về kinh thành sẽ an toàn cho ngươi”
“Điện hạ là chê ta võ công thấp kém sợ ta vướng tay hay sao”
“Đương nhiên là không chỉ là nếu ngươi đến Nam Thành sẽ có người lập tức nhận ra ngươi, quên rồi sao lúc đó người truy sát ngươi là ở Nam Thành sao, còn muốn đâm đầu vào chỗ chết sao”
Huỳnh Liên liền im lặng, quả thật mặc dù đã qua vài năm nhưng mà cũng không thể trở lại nơi đó nếu không chỉ cần bị nhận ra liền sẽ bị người truy giết hắn vẫn là nên ở lại Lam Ninh trấn hoặc trở về kinh thành vẫn hơn.
 
Kiếp Này Không Hận Cũng Không Yêu
Chương 64: Chương 64


Hai ngày sau, mọi thứ đều đã được chuẩn bị, Ngôn Tuấn Hàn cải trang thành nữ sau đó cùng Tôn Tình đóng vai thành một vị tiểu thư, Tống Kỳ Nam và Tại Chính Hiên thì trở thành hai vị ca ca của y
Chu Đình nhìn Ngôn Tuấn Hàn bận nữ trang liền không nhịn được mà cười lớn, Ngôn Tuấn Hàn đen mặt liền đánh hắn một cái
“Mắc cười lắm sao”
“Không có, không có, chỉ là nhìn ngươi bận nữ trang thật sự rất đẹp a, có điều nhìn như thế nào cũng cảm thấy có chút cao lớn a, nữ nhân sao lại cao như vậy”
Ngôn Tuấn Hàn nhịn không được liền đá Chu Đình một cái
“Tại sao hắn cũng đi cùng chúng ta”
Tại Chính Hiên nhìn qua Tống Kỳ Nam
“Nhiều người có võ công đi chung càng an toàn hơn, hơn nữa nhìn Kỳ Nam liền có cảm giác thương buôn từ nơi khác đến”

Tống Kỳ Nam cười nhẹ với Tại Chính Hiên, Tại Chính Hiên liền nhịn không được muốn đánh người, tên này là đang thách thức hắn sao
“Chu Đình ngươi cùng Từ Chấn Thiên đến sau đi”
“Ta tại sao phải đi cùng hắn, Tuấn Hàn ta muốn đi cùng ngươi mà”
Chu Đình liền ôm chân của Ngôn Tuấn Hàn, tại sao Tống Kỳ Nam lại được đi cùng y, hắn lại phải đi cùng Từ Chấn Thiên hơn nữa, kể từ ngày hôm đó hắn và Từ Chấn Thiên nửa lởi cũng không nói, đi với nhau chả khác nào giết hắn luôn đi
“Nhiều người như vậy sẽ dễ gây chú ý hơn nữa ngươi muốn theo ta vậy làm tì nữ theo cùng cũng được”
Chu Đình liền buông chân Ngôn Tuấn Hàn ra, có đời hắn mà đi giả dạng nữ nhân, tuyệt đối không bao giờ đâu
Sau người Ngôn Tuấn Hàn cùng ra khỏi khách đi3m bằng đường sau, phía sau đã chuẩn bị xe ngựa và ngựa đầy đủ, Phan Mạch hành lễ với Ngôn Tuấn Hàn
“Điện hạ ta sẽ ở bên ngoài Nam Thành đợi tin tức của người, chỉ cần thấy tín hiệu chúng ta liền xông vào”
Ngôn Tuấn Hàn gật đầu, lần này y để Phan Mạch chỉ huy binh mã cùng ám vệ đợi khi đã thu thập đủ chứng cứ tạo phản của Ngôn Đình Anh bọn họ liền cùng nhau một ổ bắt trọn đám người có lòng dạ không trung này
Ngôn Tuấn Hàn ngồi trên xe ngựa bên cạnh có Tôn Tình và Kim Hoa An, bên ngoài Viên Trình Nam đánh ngựa, Tại Chính Hiên và Tống Kỳ Nam cưỡi ngựa ở phía trước, phía sau cũng có thêm một đám thị vệ đóng giả thành những thuộc hạ cùng thương buôn đi khắp nơi buôn bán
Ban đầu Ngôn Tuấn Hàn vốn dĩ muốn để Tại Chính Hiên cùng hắn giả trang thành một đôi nô tài, để cho Tôn Tình trở thành một vị tiểu thơ nhưng như thế nào cũng không hợp lí, hơn nữa tri phủ của Nam Thành đã từng trạm mặt qua y, nếu như nhìn thấy liền nhận ra như vậy không ổn chút nào
Đến cùng thì y đành phải cải trang thành nữ nhân, ít ra thì cũng không thể nhìn ra được
“Điện hạ chúng ta làm vậy có ổn không, mặc dù người cải trang thành nữ nhưng tri phủ đó hắn từng gặp qua người rồi”
Ngôn Tuấn Hàn lắc đầu

“Không sao chăc chắn sẽ không nhận ra hơn nữa ta tin tưởng tay nghề của Hoa An, nhìn xem có chút nào nhìn giống nam nhân hay không”
Không phải nói chứ y hoàn toàn hài lòng với Kim Hoa An, hắn thế mà có thể biết cải trang còn có thể cải trang y nhìn không ra một chút nào của nam nhân chỉ là nữ nhân của Bình Thiên quốc không ai cao đến như vậy, bọn họ chỉ đành mượn danh là người của Thịnh Hà quốc, nhưng cũng may ở Thịnh Hà quốc nữ nhân cao một chút cũng không có gì bất thường, ở Thịnh Hà quốc nữ nhân còn có thể xin vào quân ngũ, cũng có thể trở thành tướng quân hoặc trở thành quan trong triều cho nên chuyện này cũng không phải lạ lẫm gì
“Sau khi vào Nam Thành cẩn thận hành động một chút, Tôn Tình thương thế của ngươi vẫn còn chưa ổn cho nên tạm thời không cần hành động gấp gáp, để Hoa An cùng Trình Nam hai người bọn họ đi thăm dò”
Tôn Tình vâng lệnh, thật ra thương thế của nàng đã không còn nặng nữa, hơn nữa nàng muốn cảm tạ người kia, nếu không phải người kia kịp thời ứng cứu nàng e là mạng cũng khó giữ, nhưng nàng muốn hỏi đến người cứu mình điện hạ liền không vui nên nàng không dám hỏi đến nhưng nàng nghĩ Tại Chính Hiên chắc chắn sẽ biết vì nàng cảm thấy Tại Chính Hiên và người kia có liên hệ
Một đường đến Nam Thành bọn họ đều không nghỉ ngơi, ba ngày đường liền đến Nam Thành, chỉ là không biết Nam Thành từ lúc nào lại kiểm soát người vào trong thành như vậy
Đám người của Ngôn Tuấn Hàn đành cách thành tìm một chỗ nghỉ chân, Kim Hoa An liền đi thăm dò tình hình
“Bẩm điện hạ, Nam Thành có rất nhiều binh lính canh giữ người ra vào đều kiểm tra một lượt mới có thể vào”
“Nam Thành cũng đâu phải là Kinh Thành, tại sao đột nhiên lại có nhiều binh lính canh giữ như vậy còn kiểm tra chặt chẽ người ra vào thật đáng nghi”
Tại Chính Hiên nói, hơn nữa hắn đã gửi thư cho ca ca nhưng vẫn chưa thấy người hồi đáp e rằng đã xảy ra chút chuyện không hay rồi, Dinh Lâm khó khăn trà trộn vào trong thành truyền tin tức liền biết được binh mã trong tay ca ca hắn thế nhưng đã sớm bị tri phủ thu lại cũng như không để binh mã cùng tướng quân ở biên cương được vào trong Nam Thành
Ngôn Tuấn Hàn tính toán việc này không đơn giản liền nhìn sang Tại Chính Hiên

“Chính Hiên ngươi gửi thư về kinh thành cho ca ca ta, nói rằng tình hình có chút biến động một mình ta e rằng xử lí không thể, có thể nhờ huynh ấy hỗ trợ hay không”
“Ta lậl tức đi viết thư”
“Tuấn Hàn chúng ta vào trong thành cũng không dễ dàng ngươi đã có tính toàn gì chưa”
Ngôn Tuấn Hàn lắc đầu, hiện tại y vẫn chưa nghĩ ra kế sách chu toàn, hơn nữa nếu lần này chỉ cần s ai một bước liền không thể vạch trần bộ mặt của Ngôn Đình Anh e là còn khiến cho Ngôn Đình Anh đề phòng hơn
Ở Kinh Thành, Ngôn Tuấn Vỹ gần như đau đầu, khoảng thời gian này trên triều đều muốn phụ hoàng lập tân thái tử, chỉ có điều vị trí này ngoài hắn và Ngôn Đình Anh ra thì không có khác dám tranh dành, đúng hơn là Ngôn Đình Anh không để người khác tranh giành vị trí này của mình cả
Hơn nữa số người ủng hộ Ngôn Đình Anh ngày càng nhiều, kể ra vô số chiến công mà hắn đã lập từ đánh trận ở biên cương, sau đó còn kể ra hắn đã giúp bá tánh trị thuỷ, dựng dê chắn lũ, trong khi Ngôn Tuấn Vỹ chỉ ở trong cung vẫn chưa làm được ít lợi gì làm sao có thể xứng đáng làm thái tử
Bọn họ cũng chỉ ra Ngôn Tuấn Hàn mấy năm gần đây ăn chơi trác táng, không giúp hoàng thượng xử lí triều chính còn ba lần bảy lượt cùng con trai tội thần qua lại, không xứng làm thái tử, cho dù bây giờ là mất tích hay là như thế nào y cũng không còn xứng làm thái tử nữa.
 
Kiếp Này Không Hận Cũng Không Yêu
Chương 65: Chương 65


Ngôn Tuấn Vỹ đương nhiên không để đệ đệ mình bị người khác mắng chửi, hơn hết hắn muốn bảo toàn vị trí thái tử cho Ngôn Tuấn Hàn, nhưng tình thế hiện tại chỉ có thể một là hắn trở thành thái tử hai là để Ngôn Đình Anh trở thành thái tử
Đương nhiên không thể để Ngôn Đình Anh làm thái tử được, năm đó người khiến cho Ngôn Tuấn Hàn bệnh liên miên một năm liền chính là Ngôn Đình Anh, hắn thế nhưng lại dám đem một con cẩu đang phát điên vào cung còn cho con cẩu đó cắn Ngôn Tuấn Hàn, lúc đó Ngôn Tuấn Hàn chỉ là một hài tử đương nhiên không thể tránh được, hơn thế sau lần đó hắn bắt Ngôn Tuấn Hàn đến ép y lại gần con cẩu đó, Ngôn Tuấn Hàn sợ đến ngất xĩu, sau lần đó Ngôn Tuấn Vỹ liền không nhịn nữa cùng Tại Chính Hiên hai người đem con cẩu đó gi3t chết, còn cho người đem con cẩu làm thành thức ăn mang lên cho Ngôn Đình Anh, cũng từ đó bọn họ cùng nhau ghi thù lớn
Ngôn Đình Anh vốn dĩ là người được xem như thái tử trước khi Ngôn Tuấn Hàn chào đời, hắn quả thật có tài nhưng lại là một kẻ quá tham độc quá độc ác từ nhỏ sớm đã không vừa mắc các huynh đệ của mình, ba lần bảy lượt gây khó dễ cho họ, Ngôn Tuấn Vỹ cũng không thoát khỏi vài lần bị Ngôn Đình Anh hại, nhưng người này càng lớn giả tâm càng lớn hơn, nếu bây giờ hắn lên làm thái tử liệu có phải sẽ giết hết tất cả hai không, không từ thủ đoạn mà đoạt ngôi hay không
Ngôn Tuấn Vỹ vài ngày trước nhận được thư của Tại Chính Hiên nói về việc xuất hiện đám người địch quốc có thân thủ tốt, hắn liền lo lắng cho an nguy của đệ đệ mình nhưng cũng may trong thư nói rằng mọi việc đều ổn hắn không cần phải lo lắng, hơn hết bây giờ là đề phòng Ngôn Đình Anh
Ngôn Tuấn Vỹ lần nữa vào cung thăm mẫu hậu, đã một thời gian không có tung tích của Ngôn Tuấn Hàn, mẫu hậu luôn u buồn lo lắng, phụ hoàng cũng vô cùng đau lòng, hắn mặc dù muốn nói cho mẫu hậu tin tức của đệ đệ nhưng nếu nói ra lỡ như có người nghe được nói cho Ngôn Đình Anh xem như lần mạo hiểm này hoàn toàn công cóc hết, Ngôn Tuấn Vỹ cũng cho người âm thầm đón Huỳnh Liên trở về phủ của mình để an toàn
“Tham kiếm mẫu hậu”
“Vỹ nhi đứng lên, ta đã nói bao nhiêu lần không cần phải hành lễ”
Ngôn Tuấn Vỹ liền mỉm cười, mẫu hậu đã gầy đi rất nhiều từ ngày đệ đệ mất tích
“Có tin tức gì của Hàn nhi chưa”

“Vẫn chưa mẫu hậu, người không cần lo lắng, không có tung tích cũng là việc tốt”
Hoàng hậu gật đầu, nếu như có tin tức lại là tin tức xấu vậy thà không có tin tức cũng được, bây giờ trên dưới triều đình đang xôn xao việc lập tân thái tử mới, nàng đương nhiên biết hoàng nhi của mình mệt mỏi như thế nào nhưng Hàn nhi không muốn làm thái tử nàng đã biết nhưng Vỹ nhi đứa nhỏ này rất có tài nhưng lại quá yêu thương đệ đệ không muốn giành lấy ngôi vị thái tử của đệ đệ mình
“Vỹ nhi ta đã nghe phụ hoàng ngươi qua, người tính toán muốn để ngươi làm thái tử, chuyện của Hàn nhi đợi khi Hàn nhi trở về rồi tính tiếp”
Ngôn Tuấn Vỹ bất ngờ, không nghĩ phụ hoàng thế mà đã tính toán để hắn làm thái tử, nhưng cũng có thể hiểu được phụ hoàng yêu thương mẫu hậu như vậy ngoài hoàng nhi của mẫu hậu sinh ra người còn muốn để người khác bước lên ngôi vị thái tử hay sao
“‘Nhưng nếu Hàn nhi, đệ ấy trở về như vậy phải làm sao”
Hoàng hậu thở dài rồi nói
“Ta đã sớm nói với phụ hoàng các ngươi về việc Hàn nhi không muốn làm thái tử, phụ hoàng các ngươi ban đầu vô cùng tức giận nhưng sau đó cũng đã suy nghĩ kỹ, người muốn thấy Hàn nhi có thể vui vẻ như trước đây cho nên quyết định để cho ngươi trở thành thái tử, Vỹ nhi trở thành thái tử rồi phải bảo vệ đệ đệ thật tốt có biết chưa, đứa trẻ Hàn nhi đã chịu khổ nhiều rồi”
Ngôn Tuấn Vỹ gật đầu
“Mẫu hậu người yên tâm, nhi thần sẽ bảo vệ Hàn nhi thật tốt”
Ở chỗ Ngôn Tuấn Hàn, gốt cuộc y cũng quyết định đành phải liều một phen, cùng nhau vào Nam Thành
Cả đoàn xe ngựa vừa đến cổng thành liền bị binh lính chặn lại
Tống Kỳ Nam liền lên tiếng
“Vị quan binh đây bọn ta là thương buông từ Thịnh Hà quốc đến”
“Thương buôn từ Thịnh Hà quốc sao, các ngươi có giấy hay không, còn nữa các ngươi buôn cái gì”
“Chúng ta buôn ngọc, hơn nữa còn có giấy rất rõ ràng”
Tại Chính Hiên ở bên cạnh bất ngờ, không nghĩ Tống Kỳ Nam thế mà có thể diễn đạt như vậy, chỉ là trong mấy ngày liền có thể có đầy đủ những thứ như giấy buôn còn có mọc, vô cùng xác thực

Ngôn Tuấn Hàn ở bên trong xe ngựa thầm cười, Tống Kỳ Nam vốn dĩ đã sớm buôn những thứ ngọc quý cũng như là dược liệu cho nên lần này y nhờ đến Tống Kỳ Nam cũng là có lí do
Binh lính nhìn giấy sau đó cùng nhau liếc mắc ta phía sau
“Các ngươi buôn ngọc tại sao lại đi nhiều người như vậy”
“Vị quan binh này, ngọc đều là ngọc quý phải đi nhiều người để đám bảo an toàn, nếu các vị nghi ngờ có thể kiếm tra”
Mấy tên binh lính liền nhìn nhau
“Vậy trên xe ngựa là ai”
“Trên xe ngựa là muội muội của ta, ta cùng đệ muội đi khắp nơi buôn ngọc”
“Được rồi các ngươi vào đi, đến lúc đó đến chỗ tri phủ đại nhân báo một tí để người biết”
Tống Kỳ Nam gật đầu sau đó nhét một túi bạc cho vị quan binh kia
Thế là bọn họ thành công vào trong Nam Thành, bây giờ phải tìm một khách đi3m an toàn để nghỉ chân, Ngôn Tuấn Hàn nghĩ nhưng lại không nghĩ đến trước mặt bọn họ lại là một phủ đệ không hề nhỏ, nhưng nhìn bảng hiệu Ngôn Tuấn Hàn liền hiểu ra, lại là do Tống Kỳ Nam mở cửa tiệm buôn ngọc tại đây
“Xem ra ngươi thật sự giàu đấy”
Tại Chính Hiên châm chọc nói

“Không giàu, không giàu so với thiếu chủ ta vẫn không giàu bằng”
Tại Chính Hiên bất ngờ, Tống Kỳ Nam thế mà biết được thân phận của hắn, xem ra người này đã có điều tra rồi
“Mau vào trong đi, ở bên ngoài không tiện”
Tống Kỳ Nam nói
Cả bọn người cùng vào trong, phòng ốc đều đã được sắp xếp
Ngôn Tuấn Hàn ở trong phòng liền nhanh chóng cởi bỏ nữ trang trên người, mệt mỏi mà dựa vào giường, nhiều ngày đêm bọn họ không ngừng lên đường, bây giờ y phải suy nghĩ làm sao để có thể thành công trà trộn vào phủ của tri phủ Nam Thành đây, hơn hết cũng phải ra ngoài dò xét một phen
Tại Chính Hiên ở bên ngoài liền tìm hồ lô cho y, sau đó liền gõ gõ cửa phòng của Ngôn Tuấn Hàn
“Vào đi”.
 
Kiếp Này Không Hận Cũng Không Yêu
Chương 66: Chương 66


Tại Chính Hiên bước vào, trên tay cắm một túi lớn đồ ăn còn có kẹo hồ lô, Ngôn Tuấn Hàn ngửi thấy là mùi thức ăn liền hết mệt mỏi
Mặc dù Nam Thành này đã sớm bị người đem ra thành một nơi không còn tốt đẹp nhưng phải nói thức ăn nơi đây vô cùng ngon
“Ngươi ra ngoài mua sao”
Tại Chính Hiên gật đầu
“Từ nay không cần tốn công như vậy nếu lỡ may đụng phải tên tri phủ kia thì phải làm sao”
Tri phủ đại nhân nơi đây là thúc thúc của Ngôn Đình Anh, từng tiến cung cho nên cũng đã gặp qua Tại Chính Hiên và y, nếu như vô tình gặp phải e là không xong
“An tâm ta không sao, ta biết tính toán, hơn nữa ra ngoài cẩn thận trước sau”
Ngôn Tuấn Hàn gật đầu
“Ta đã gửi thư cho ca ca ta nhưng vẫn chưa có hồi âm, không biết là xảy ra chuyện gì nhưng tin tức truyền về tri phủ nơi đây không để binh lính của biên cương vào trong thành còn ngan nhiên thu hồi binh lính ở biên cương về nơi này”
“Vậy ca ca ngươi có làm sao không”
Tại Chính Hiên lắc đầu, hắn đã cho Dinh Lâm đi dò la mong là ca ca sẽ không sao
“Không sao, tin tức ở kinh thành hoàng thượng quyết định lập tân thái tử, việc ngươi mất tích hoàng thượng không nhắc đến”
Ngôn Tuấn Hàn gật đầu, như vậy cũng tốt xem như nếu trở về y cũng không còn là thái tử nữa như vậy chẳng phải tốt hơn sao

“Vậy là ai sẽ trở thành thái tử”
“Chuyện này vẫn chưa quyết định được, ngươi thật sự không muốn làm thái tử nữa sao”
Tại Chính Hiên hỏi
“Ta vốn dĩ không xứng làm thái tử, ta không làm thái tử ngươi liền thấy ta không thể lợi dụng được nữa sao”
“Không phải, ta không có ý đó, chỉ là bao nhiêu năm qua ngươi cố gắng nhiều như vậy, ở vị trí thái tử chưa hề làm ra việc gì quá.

.


Ngôn Tuấn Hàn cười khổ, chính vì bao nhiêu năm qua y cố gắng trở thành một vị thái tử tốt mà kiếp trước đã là một thảm kịch không thể cứu vãn, kiếp này đối với y làm thái tử hay không sớm đã không còn quan trọng, quan trọng vẫn là bảo vệ tất cả những người ở kiếp trước đã bảo vệ y được bình an mà thôi, cũng như có thể lần nữa gặp lại cái người mà y muốn hận cũng không hận được
Không khí của hai người liền rơi vào trầm mặc, Tại Chính Hiên muốn nói gì đó nhưng lại thôi, đúng lúc này Tống Kỳ Nam đẩy cửa bước vào
“Xem ra ta vào không đúng lúc rồi”
“Không có, có việc gì sao”
Ngôn Tuấn Hàn hỏi
“Lúc nãy tri phủ cho người mời chúng ta ba ngày nữa đến phủ một chuyến, muốn chiêu đãi khách quý cùng chúng ta bàn chút chuyện”
“Nhanh vậy sao, xem ra tri phủ đại nhân thật tin tức nhanh nhậy, bàn chuyện gì đây”
“Đương nhiên ông ta là muốn chúng ta ăn chi việc buôn ngọc rồi”
Ngôn Tuấn Hàn cười, quả thật tham vọng, bọn họ lén lút buôn muối bây giờ còn muốn lén lút buôn ngọc kiếm lời sao thật là cần nhiều tiền như vậy để nuôi binh sao, suy nghĩ này liền khiến y sực tỉnh ra, đúng vậy Ngôn Đình Anh chắc chắn đang nuôi binh nếu không tại sao tri phủ Nam Thành lại kiếm nhiều ngân lượng như vậy để làm gì
“Ngươi vừa nghĩ ra gì sao”
Nhìn Ngôn Tuấn Hàn, Tại Chính Hiên liền hiểu y đã nghĩ ra được chuyện gì rồi
“Ngôn Đình Anh đang nuôi binh, đúng vậy hắn ở phía nam này nuôi binh”
Tại Chính Hiên và Tống Kỳ Nam có chút bất ngờ sau đó liền hiểu ra, bọn họ trên đường đến phủ này nhìn thấy có rất ít nam hài ở tuổi thiếu niên, chủ yếu chỉ là nữ nhân cũng như ngững người độ tuổi đã tứ tuần, không thì là những cụ ông cụ bà
“Xem ra hắn đã có ý tạo phản rồi”
Ngôn Tuấn Hàn gật đầu
“Ta ra ngoài điều tra một chút, Tuấn Hàn ngươi vừa hắn ở lại đi, bên ngoài e là không an toàn, còn việc đến chỗ chi phủ chúng ta liền để sau đi”

Tống Kỳ Nam nói xong liền nhanh chóng đi ra ngoài
Tại Chính Hiên nhìn Ngôn Tuấn Hàn sau đó liền nói
“Lúc nãy ta phát hiện có rất nhiều người giống người của địch quốc xuất hiện, chỉ là không tiện theo dấu bọn chúng”
“Vậy sao, ngươi không nên theo dấu bọn chúng, rất nguy hiểm, mặc dù ta đã sớm đoán được đám người địch quốc sẽ xuất hiện ở đây, nhưng không nghĩ đến Ngôn Đình Anh thế nhưng đem Nam Thành thành nơi nuôi binh của hắn”
“Nói như vậy hắn ta nhất định cần một tướng lĩnh, có khi nào…”
Tại Chính Hiên nghĩ đến đây liền bất ngờ, quả thật kiếp này có nhiều việc thay đổi nhưng hắn vẫn công nhận một chuyện dã tâm của Ngôn Đình Anh rất lớn
“Có lẻ không phải như vậy, có thể tướng lĩnh của bọn chúng là người của Địch quốc cũng nên”
Ngôn Tuấn Hàn biết Tại Chính Hiên lo lắng điều gì
“Ta vẫn nên ra ngoài một chuyến, ta sẽ gọi Tôn Tình đến đây bảo vệ người”
Tại Chính Hiên đứng dậy rời đi, Ngôn Tuấn Hàn liền đưa tay kéo áo y lại, lực kéo có hơi quá tay liền khiến hắn ngã nhào vào người y
“Đừng đi, ngươi ở lại đi”
Ngôn Tuấn Hàn lo lắng Tại Chính Hiên sẽ không suy tính chu toàn cho nên liền không để hắn đi
Tại Chính Hiên nghe câu nói của Ngôn Tuấn Hàn cùng vẻ mặt của y liền không kiềm được mà hôn xuống, Ngôn Tuấn Hàn cũng không trốn tránh mà đáp trả lại người
Hai người ôm lấy nhau mà hôn, đúng lúc này Tôn Tình chạy vào bẩm bảo nhìn thấy một màn này liền nhanh chân mà chạy ra ngoài
Sao lần nào nàng cũng không đúng lúc mà đi vào thế này, làm thuộc hạ quả là khổ mà
Ngôn Tuấn Hàn và Tại Chính Hiên liền buông nhau ra, hai người vô cùng gượng gạo, Tại Chính Hiên đối với nụ hôn kia liền có chút tiếc nuối, Ngôn Tuấn Hàn thì mặt vô cùng đỏ thầm mắng mình bị điên rồi, thế mà đáp lại nụ hôn của hắn
“Ngươi…ngươi ra ngoài đi, gọi.

.

gọi Tôn Tình vào đây”
Tại Chính Hiên biết Ngôn Tuấn Hàn ngại liền ra lui ra ngoài
Tôn Tình bước vào nhìn điện hạ đang đỏ mặt liền muốn cười
“Cười cái gì, lúc nãy có chuyện gì sau”
“A, chỉ là thuộc hạ đến báo với người một chuyến Huỳnh Liên đã được Tứ vương gia đón về kinh thành rồi”
Ngôn Tuấn Hàn gật đầu như vậy cũng tốt, để Huỳnh Liên về kinh thàn ở chỗ ca ca y sẽ an toàn hơn
“Điện hạ, người và Tại Chính Hiên…”
“Không phải ngươi lần trước nói với ta cái gì mà hãy suy nghĩ hay sao, nên để mọi thứ theo tự nhiên sao, cho y cơ hội hay sao”
Tôn Tỉnh nghĩ nghĩ nàng có nói vậy sao, điện hạ người rõ ràng là đổ lên đầu ta mà ta có nói như vậy khi nào chứ, nhưng mấy lời này Tôn Tình chỉ dám nói trong lòng, nếu nói ra ngoài nàng liền biết bản thân nhất định bị điện hạ trừ bổng lọc a, làm thuộc hạ thật khổ mà
“Điện hạ người có tính toán gì chưa, Hoa An cùng Trình Nam hai người bọn họ ra ngoài thám thính rồi lát nữa sẽ trở về”.
 
Kiếp Này Không Hận Cũng Không Yêu
Chương 67: Chương 67


“Đợi hai người bọn họ thám thính trở về rồi tính tiếp, bên ngoài thành Phan Mạch sao rồi”
“Người yên tâm Phan Mạch đã ẩn nấp không đánh động đến Nam Thành, bọn họ ở ngoài chờ tín hiệu”
Ngôn Tuấn Hàn gật đầu, y sắp xếp cho Phan Mạch ở bên ngoài là vì sợ rằng nếu bọn họ cùng nhau vào thành sẽ khiến người khác nghi ngờ, hơn nữa nơi đây cách xa kinh thành nếu như có bất trắc gì cũng phải bảo toàn được binh lực của mình còn hơn tất cả đều xảy ra chuyện
“Điện hạ người nghĩ việc nhị hoàng tử với đám người địch quốc có phải hay không đã sớm tính toán tạo phản rồi”
“Ta không rõ, nhưng nếu như hiện tại thì ta chắc Ngôn Đình Anh đã có ý muốn tạo phản từ lâu rồi, nhưng điều ta vẫn luôn nghi ngờ là hắn làm cách nào lại có thể cùng địch quốc cấu kết”
Tôn Tình gật đầu, thật sự chuyện này nàng cũng đã điều tra nhưng không tra ra được, năm đó đánh với địch quốc chỉ có Ngôn Đình Anh dẫn binh đi, nhưng dường như trận đánh đó diễn ra rất nhanh chóng thì phải
“Điện hạ người có nghĩ là trận chiến vài năm trước hay không”
Ngôn Tuán Hàn cũng chợt nhớ ra, đúng vậy cách đây vài năm Ngôn Đình Anh dẫn binh đi đánh địch quốc ở biên cương, trận đơ ai cũng cho rằng đánh ít nhất nửa năm, nhưng chỉ ba tháng địch quốc liền rút quân
“Tôn Tình tra xem năm đó gốt cuộc có chuyện gì”

Tôn Tình gật đầu lập tức đi làm, thương thế trong người đã ổn nàng không thể tiếp tục ở yên một chỗ không giúp được gì cho điện hạ cả
Ngôn Tuấn Hàn ở lúc này lấy ra lọ thuốc lần trước Huỳnh Liên đưa uống vào, thật sự thân thể này của y không biết chống cự được bao lâu đây, nhưng ít nhất cũng phải lo cho mọi thứ chu toàn rồi mới an tâm được
Hiện nay việc phải làm là dẹp yên mối nguy của địch quốc cũng như thành công khiến Ngôn Đình Anh không còn có thể ở vị trí hòng tử nữa, nếu không sau này nhất định sẽ có hoạ, hơn hết y vẫn luôn nhớ việc Phùng Kiểu Ngọc và Ngôn Đình Anh
Phùng Kiều Ngọc không phải là thanh mai chúc mã của Tại Chính Hiên sao, kiếp trước Phùng Kiều Ngọc và Tại Chính Hiên một đoạn tình cảm ai mà không biết nhưng tại sao kiếp này lại là Ngôn Đình Anh, hay vốn dĩ kiếp trước có ẩn khuất mà y không biết được, xem ra trở về phải điều tra một lần nữa
Hơn hết phải xem lại lòng trung thành của Phùng thượng thư rồi đây, nếu như lão ta đã sớm có lòng dạ khác thì đành phải tiến Phùng gia lên đường lần nữa thôi
Tại Chính Hiên theo lời Ngôn Tuấn Hàn cho nên không manh động, vẫn là ở lại chỗ này nhưng hắn cung không an tâm, việc ca ca đột nhiên không có tung tích khiến hắn cho rằng rất có khả năng ca ca đã bị bắt hoặc có thể ca ca đồng ý theo phe của Ngôn Đình Anh như vậy càng không xong
Dinh Lâm lúc này cũng vừa điều tra trở về, hắn phải tránh rất nhiều mới có thể thành công vào phủ tìm Tại Chính Hiên, quả thật ma giáo thật có thế lực mà, một phủ nhỏ như vậy nhưng nhìn xem từ người hầu kẻ hạ đều biết võ công hơn hết còn rất cảnh giác
Dinh Lâm đẩy cửa bước vào, hành lễ với Tại Chính Hiên
“Ngươi tìm được ca ca ta chưa”
“Bẩm thiếu chủ thật sự vẫn chưa có tin tức của tướng quân chỉ là thuộc hạ tra ra được một chuyện, một tháng trước tri phủ nơi đây mời tướng quân đến chỗ họ sau đó liền không có tin tức”
Tại Chính Hiên đập bàn, quả thật phán đoán không sai, nhưng bây giờ để trà trộn vào phủ của tên tri phủ kia không dễ dàng
“Ở xung quanh Nam Thành này có nơi nào có thể trở thành nơi huấn luyện binh sĩ được không”
Dinh Lâm nhớ nhớ lại, hắn đã đi thám thính khắp nơi, quả thật có, nhưng chỗ đó để huấn luyện binh sĩ thật sự là không sợ người khác phát hiện hay sao, một nơi vô cùng bằng phẳng không có núi non như Nam Thành này
“Theo thuộc hạ nhớ là có, nhưng nơi đó nếu huấn luyện binh sĩ, chả khác nào là đang nói cho người bên ngoài biết rằng bọn họ muốn tạo phản sao”
“Nơi nguy hiểm nhất là nơi an toàn nhất, ngươi không thấy người ra vào thành đều được kiểm tra gắt gao hay sao, nhưng người ra thành thì ít vào thành thì nhiều”
Dinh Lâm nghĩ nghĩ, quả thật đúng là như vậy, xem ra nơi đây sớm trở thành nơi để Ngôn Đình Anh cùng thúc thúc của hắn làm chủ rồi
“Vậy thuộc hạ sẽ đến đó điều tra một chiến, thiếu chủ người ở lại đây cẩn thận một chút”

Tại Chính Hiên gật đầu
Một đêm qua đi, Tại Chính Hiên vì lo lắng cho an nguy của Ngôn Tuấn Hàn mà nửa đêm lại đứng bên ngoài canh chừng, đến lúc Ngôn Tuấn Hàn tỉnh dậy mới phát hiện ra, trong lòng thầm mắng Tại Chính Hiên điên thật mà
“Ngươi tại sao không nghỉ ngơi cả đên qua ở ngoài này canh giữ chứ”
“Ta lo lắng cho ngươi”
“Ta không phải hài tử không bảo vệ được mình”
Ngôn Tuấn Hàn nói
“Nhưng ta ngược lại muốn bảo vệ ngươi”
Tại Chính Hiên nhìn y sau đó tiến lên giúp y chỉnh lại y phục, Ngôn Tuấn Hàn liền bất ngờ, thật ra ở nơi này y có thể không cần bận y phục của nữ nhân nhưng vì an toàn nên y vẫn nên cải trang nữ
“Nữ nhân không bận y phục như vậy”
Ngôn Tuấn Hàn bất ngờ, hắn làm sao biết được chứ
“Ta chỉ là nhìn thấy các cung nữ lẫn các tiểu thơ con nhà quan thần, đừng nghĩ nhiều, ta ngoài người ra chưa đụng vào nữ nhân nào khác”
Ngôn Tuấn Hàn lúc này liền đỏ mặt, hắn đang nói cái gì vậy chứ, y…y cũng không phải nữ nhân, cái gì mà ngoài y ra cơ chứ, thật quá đáng mà
Ngôn Tuần Hàn liền đẩy Tại Chính Hiên ra, vào trong phòng đóng cửa, thật là sáng sớm lại lại bị người trêu ghẹo

Tại Chính Hiên nhìn theo bóng dáng y mà không nhịn được nở một nụ cười, quả thật là lâu lắm rồi không được nhìn thấy bộ dạng xấu hổ này của Ngôn Tuấn Hàn, trong lòng có chút ấm áp
Tại Chính Hiên vẫn ở bên ngoài canh giữ, Ngôn Tuấn Hàn nghĩ một lúc gốt cuộc cũng kêu hắn vào trong phòng
“Ca ca ta có gửi thư cho ngươi hay chưa”
“Vương gia vẫn chưa gửi thư cho thần, điện hạ người lo lắng sao”
Ngôn Tuấn Hàn gật đầu, hiện tại không có tin tức ở kinh thành y có chút lo lắng, không biết người trở thành tân thái tử là ai, hơn hết y không mong người đó là Ngôn Đình Anh, nếu không thì chuyện này e càng phức tạp hơn rồi
“Người an tâm, vị trí thái tử sẽ là của vương gia”
“Ngươi làm sao biết được”
“Thần nghĩ hoàng thượng ngoài hai vị điện hạ ra không mong người khác trở thành thái tử đâu”.
 
Kiếp Này Không Hận Cũng Không Yêu
Chương 68: Chương 68


Ngôn Tuấn Hàn đồng ý với câu nói này, quả thật phụ hoàng đối với mẫu hậu là yêu thương vô cùng, hơn hết ngoài hai huynh đệ bọn họ còn có ai có thể ngồi lên vị trí thái tử danh chính ngôn thuận hơn chứ, bọn họ là hoàng tử do hoàng hậu sinh ra, thân phận hòng hậu vốn đã cao quý, chỉ cần như vậy y đủ tin tưởng vào việc Ngôn Tuấn Vỹ sẽ trở thành thái tử
Nhưng chắc chắn trên dưới triều đình sẽ tranh luận vì dù gì Ngôn Đình Anh cũng lập kha khá chiến công, hắn cũng chiếm được rất nhiều bá quan văn võ trong triều về phe hắn
“Người đừng lo lắng nữa, hơn nữa ở đây là chỗ của tên kia, đám người tri phủ sẽ không dám động vào người không cần phải cải trang nữ, mặc dù nhìn rất đẹp nhưng ta vẫn thích người như lúc trước hơn”
Ngôn Tuấn Hàn mới vừa bình tĩnh tâm trạng nhưng lại bị người làm cho đỏ cả mặt lần nữa, gần đây mặc dù hai người bọn họ đã không còn xa cách như lúc trước, mặc dù y nói cho hắn cơ hội bắt đầu lại nhưng mà y vẫn có chút không quen với những lời này, cứ có cảm giác ngượng ngùng vô cùng
“Ngươi sai người chuẩn bị thức ăn đi, ta có chút đói”
“Vậy thần ra ngoài chuẩn bị, điện hạ người không cần ngượng ngùng ta sẽ không nói những lời khó nghe a”
Ngôn Tuấn Hàn nghe vậy mặc càng đỏ hơn, cái quái gì đang diễn ra vậy chứ, y có chút theo không kịp, đây thật sự là Tại Chính Hiên hay sao
Đương nhiên vẫn là Tại Chính Hiên nhưng là một Tại Chính Hiên nhìn rõ lòng mình, là một Tại Chính Hiên rõ tâm mình, cũng như một Tại Chính Hiên có tính chiếm hữu người cực kỳ cao
Tống Kỳ Nam gốt cuộc cũng trở về, bên cạnh còn có Từ Chấn Thiên và Chu Đình, có điều Chu Đình không hề vui vẻ chút nào, mặc cứ như muốn giết người đến nơi, không biết cả đoạn đường đã xảy ra chuyện gì rồi

“Chu Đình mặt người làm sao vậy”
“Không có sao hết, ta mệt, Tuấn Hàn ta về phòng nghỉ ngơi trước”
Chu Đình nói rồi liền đi, Ngôn Tuấn Hàn cũng không cản hắn lại mà nhìn sang Từ Chấn Thiên, Từ Chấn Thiên vẫn im lặng
“Được rồi, được rồi, không khí này là sao a ta có chút không thích, Chấn Thiên ngươi cũng đi nghỉ ngơi đi, suốt chặn đường đã mệt mỏi rồi”
Tống Kỳ Nam lên tiếng, Từ Chấn Thiên sau đó cũng rời đi, nhìn hai người bọn họ Tống Kỳ Nam và Ngôn Tuấn Hàn có chút thở dài, từ khi nào mà bốn người bọn họ cùng có mặt lại là không khí gượng gạo như vậy chứ
“Tuấn Hàn ta đã tra ra được chút việc”
“Là về địch quốc sao”
Tống Kỳ Nam gật đầu, hắn cho thuộc hạ th ân cận của mình đi tra vài việc, biết được địch quốc đã sớm có âm mưu xâm chiến Bình Thiên quốc, muốn lợi dụng việc hoàng thất tranh giành ngai vị mà thừa cơ đánh Bình Thiên quốc
“Từ khoảng một năm trước người của địch quốc thường xuyên ra vào Bình Thiên quốc thông qua Nam Thành nhưng bọn họ chủ yếu chỉ ở Nam Thành chưa từng đi sâu vào Bình Thiên quốc”
“Vậy xem ra lần này đám người ở Lam Ninh trấn là đi thám thính tình hình rồi”
Tống Kỳ Nam gật đầu, quả thật là như vậy.

Đúng lúc này Tại Chính Hiên đẩy cửa bước vào trên tay còn bưng theo một ít thức ăn, nhìn thấy Tống Kỳ Nam hắn liền cảnh giác
Ngôn Tuấn Hàn đương nhiên nhận ra Tống Kỳ Nam và Tại Chính Hiên đang trừng mắt nhìn nhau, y cũng không biết nên nói gì đành phải im lặng mà nhìn hai người
“Điện hạ người mau dùng bữa”
Ngôn Tuấn Hàn gật đầu, Tại Chính Hiên vẫn không có ý định lui xuống, Tống Kỳ Nam cũng mặc kệ liền nói tiếp
“Tuấn Hàn năm đó địch quốc đánh Bình Thiên quốc ngươi biết tại sao bọn họ nhanh chóng thua cuộc hay không”

Ngôn Tuấn Hàn bất ngờ hỏi
“Tại sao”
“Ngoài trừ việc có liên quan đến giao dịch giữa địch quốc và nhị hoàng huyng của ngươi ta điều tra được còn liên quan đến một nữ nhân nữa, theo như ta biết nàng ta là quận chúa Địch quốc, nàng ta tên là Hạ Đoan”
Ngôn Tuấn Hàn liền nhìn chầm chấm Tống Kỳ Nam, Hạ Đoan, y từng nghe ra, là vị quận chúa đã chết trong trận chiến năm đó không phải sao, đám người địch quốc thua cuộc Hạ Đoan trong lúc cùng tướng quân địch quốc trốn chạy bị quân của Ngôn Đình Anh gi3t chết không phải sao
“Ta không biết việc này như thế nào nhưng Hạ Đoan nàng ta biết dịch dung hơn hết là một nữ nhân không tầm thường, e là năm đó nàng ta không hề chết”
Cả Ngôn Tuấn Hàn và Tại Chính Hiên điều bất ngờ về việc này, Hạ Đoan biết dịch dung thế chả khác nào chính là nàng ta có thể không chết, vậy không lẻ Ngôn Đình Anh liên thủ với Địch quốc có liên quan đến nàng ta hay sao
“Sao ngươi biết được việc này vậy Kỳ Nam”
“Ta đương nhiên từng gặp qua Hạ Đoan, nàng ta may mắn từng được phụ thân ta nhận là đồ đệ chỉ có điều sau khi biết nàng ta là người địch quốc phụ thân ta liền đuổi nàng ta không nhận nàng ta, năm đó mẫu thân ta không may mất có liên quan đến địch quốc”
“Vậy có thể nói Hạ Đoan là sư tỷ của ngươi a”
Tại Chính Hiên châm chọc nói
“Không tình, nàng ta đã sớm bị đuổi khỏi giáo, nhưng nàng ta cũng rất thông minh, đã học được thuật dịch dung từ phụ thân ta”
Tống Kỳ Nam nhớ đến nữ nhân kia liền không khỏi khinh bỉ, nhưng thế nào nàng ta cũng không phải đối thủ của y, nàng ta tham vọng như vậy lúc trước còn muốn hại y để có thể trở thành người duy nhất trở thành giáo chủ ma giáo kế nhiệm, nhưng cũng may phụ thân sớm biết mưu đồ của ả liền đuổi ả đi

“Chuyện này trở về kinh thành chúng ta nên điều tra một chuyến”
Hai người Tại Chính Hiên và Tống Kỳ Nam gật đầu
Tống Kỳ Nam sau đó cũng rời đi, Tại Chính Hiên vẫn ở lại trong phòng của Ngôn Tuấn Hàn, hiện tại bọn Tôn Tình đều không ở đây hắn không an tâm để Ngôn Tuấn Hàn một mình được
“Chính Hiên ta có việc muốn hỏi ngươi một chút”
Tại Chính Hiên bất ngờ, Ngôn Tuấn Hàn lần đầu chủ động hỏi hắn một việc nào đó
“Người muốn hỏi gì ta đều trả lời”
“Ngươi và Phùng Kiều Ngọc bây giờ như thế nào rồi”
Đột nhiên nhắc đến Phùng Kiều Ngọc, Tại Chính Hiên liền không biết nên nói thế nào, kiếp trước khi biết chuyện Phùng Kiều Ngọc là người hãm hại phụ thân hắn, từ đó hắn đối với Phùng Kiều Ngọc đã không còn tình cảm, hơn nữa kiếp này hắn không muốn cùng nàng dây dưa, hơn hết hắn chỉ muốn chuộc lại lỗi lầm đối với Ngôn Tuấn Hàn, muốn có thể cùng y, mọi thứ đều bắt đầu lại, muốn cùng y công khai với thiên hạ hai người ở bên nhau như nguyện vọng của y kiếp trước.
 
Kiếp Này Không Hận Cũng Không Yêu
Chương 69: Chương 69


“Ta và nàng ấy hiện tại không có liên hệ gì, người yên tâm, hôn ước gì đã sớm đã được Phùng thượng thư huỷ bỏ”
Bây giờ xâu chuỗi lại mọi thứ Tại Chính Hiên nhận ra một điều, sau khi phụ thân hắn bị hoàng thượng trị tội, Phùng thượng thư liền nhanh chóng giải trừ hôn ước giữa hai nhà, cũng từ lúc đó hắn và Phùng Kiều Ngọc cũng không còn thường xuyên gặp nhau, hơn hết nghĩ kỹ lại hắn cũng bắt đầu nghi ngờ hài tử mà Phùng Kiều Ngọc đang mang trong người, thật ra đêm đó hắn say cho nên hắn cũng không nhớ được gốt cuộc xảy ra chuyện gì
“Ngươi không phải yêu Phùng cô nương sao”
Tại Chính Hiên liền muốn ngay lập tức chứng minh cho Ngôn Tuấn Hàn biết trong tâm mình là ai, nhưng vì sợ sẽ khiến y kinh sợ nên vẫn là không dám động vào y
“Ta và nàng ta thật sự đã không còn liên hệ, điện hạ người an tâm”
Ngôn Tuấn Hàn nghe đến đây liền có chút bất ngờ, Tại Chính Hiên kiếp trước vẫn một lòng trả lời bản thân hắn không hề yêu y, người hắn yêu là Phùng Kiều Ngọc, nhưng kiếp này lại dứt khoác trả lời như vậy
“Ta thật ra, lần trước Tôn Tình theo dõi Ngôn Đình Anh, phát hiện người đến gặp Ngôn Đình Anh là Phùng cô nương, ngươi có biết bọn họ có quan hệ gì không”
Tại Chính Hiên nghe đến đây lập tức nhíu này, Phùng Kiều Ngọc từ lúc nào lại quen biết Ngôn Đình Anh, chuyện này hắn phải tra rõ một chút, xem ra kiếp trước đã có một số việc mà hắn không hề hay biết rồi đây
“Ta không biết, nhưng người yên tâm ta hiện tại đối với Phùng cô nương không có gì cả”

Tại Chính Hiên nhắc lại một lần nữa vô cùng dứt khoác
Ngôn Tuấn Hàn nhìn hắn sau đó cũng gật đầu, thật ra y vốn không định nói ra nhưng không hiểu tại sao trong lòng lại thôi thúc y nói ra, nhưng khi nghe câu trả lời của Tại Chính Hiên, lòng y có chút rợn sóng, cảm giác người này thật sự thay đổi rồi sao
“Mặc kệ việc này đi, chúng ta ra ngoài dạo một chút, dù gì cũng ở trong phòng ta có chút buồn chán”
Ngôn Tuấn Hàn nói sau đó liền đứng dậy mở cửa phòng, Tại Chính Hiên liền đi theo phía sau, hai người bọn họ chỉ dạo xung quanh phủ đệ, không ra ngoài vì bên ngoài ít nhiều sẽ đụng mặt tri phủ, bọn họ không liều lĩnh như vậy
Hai người đi dạp xung quanh, lúc này liền cảm thấy nơi này có chút rộng thì phải, một phủ đệ lớn như vậy đủ thấy việc làm ăn của Tống Kỳ Nam thật sự tốt a, mặc dù người khác nói ma giáo làm nhiều chuyện ác nhưng Ngôn Tuấn Hàn không nghĩ vậy chỉ là cách làm việc của ma giáo khác người thôi, chứ y vẫn chưa từng thấy Tống Kỳ Nam làm quá việc gì cả, hắn là người biết chừng mực
Hai người mãi lo đi dạo khiến cho Tôn Tình và Dinh Lâm đi kiếm khắp nơi, cả hai đều đi báo cáo tìnhh hình cho chủ nhân của mình nhưng mà tìm mãi vẫn không thấy người, thế nhưng lại đụng mặt nhau
“Lần trước cảm tạ ngươi cứu ta”
Tôn Tình nói
“Không có gì chỉ là tiện tay, ngươi không nghi ngờ gì ta sao, sao bình tĩnh nói chuyện như vậy”
Tôn Tình nhún vai, nghi ngờ gì chứ, điện hạ cũng đã từng nói qua một ít nàng đâu ngốc đến mức không biết gì, nói chung nàng không quan tâm nhiều, nếu người không có ý xấu với điện hạ nàng cũng không quan tâm nhiều
“Ngươi kiếm Tại Chính Hiên sao”
Dinh Lâm gật đầu, hắn đi điều tra theo lệnh thiếu chủ đã có kết quả nhưng trở về báo cáo thì lại không thấy người, đúng lúc đungh phải Tôn Tình dường như cũng đang đi tìm người
“Còn ngươi đi tìm thái tử sao”
“Nhưng ta lại không thấy điện hạ ở đâu”
Tôn Tình có chút bất lực, điện hạ người ở một mình ở nơi này lại đi đâu nữa rồi, hại nàng đi tìm khắp nói vô cùng lo lắng
“Ngươi không cần lo lắng, có thể điện hạ ngươi đang ở cùng với chủ tử của ta”

Dinh Lâm nói, sau đó hai người cùng nhau đi tìm người, tìm mãi gốt cuộc cũng nhìn thấy Ngôn Tuấn Hàn và Tại Chính Hiên đang ở một cái đình viện nhỏ
“Điện hạ người làm ta lo chết đi được”
Tôn Tình lên tiếng, Ngôn Tuấn Hàn nhíu mày nhìn Tôn Tình đi chung với Dinh Lâm
“Nơi này an toàn không cần lo lắng như vậy”
Ngôn Tuấn Hàn nhìn qua Tại Chính Hiên sau đó đứng dậy rời đi, y không có hứng thú nghe việc của Tại Chính Hiên hơn hết y không muốn Tôn Tình và Dinh Lâm thân thiết, mặc dù lần đó Dinh Lam cứu Tôn Tình, cứu tận hai lần nhưng đối với chuyện kiếp trước xảy ra y có chút ác cảm với Dinh Lâm, Dinh Lâm bị người ghét bỏ lại không biết lí do tại sao, có chút khổ a
Trở về phòng, Ngôn Tuấn Hàn vẫn nhìn Tôn Tình khiến Tôn Tình rất muốn khóc, hôm nay rõ ràng không hề chọc giận điện hạ a, sao điện hạ gần đây thật đáng sợ
“Sau lại đi cùng tên kia”
“A, ta vô tình gặp hắn trong lúc tìm điện hạ, điện hạ yên tâm ta cái gì cũng không có nói hết”
Ngôn Tuấn Hàn nhìn bộ dạng của Tôn Tình không khỏi thở dài, dù gì nàng vẫn là một tiểu cô nương, y cũng không quá khắt khe với nàng nhưng sớm đem nàng thành muội muội của mình, Ngôn Tuấn Hàn đương nhiên không vui khi nhìn thấy Tôn Tình cùng Dinh Lâm thân thiết
“Được rồi, điều tra được gì rồi”
Tôn Tình liền báo cáo tất cả cho Ngôn Tuấn Hàn

“Theo như lời điện hạ, trận chiến năm đó quả thật có vấn đề, Địch quốc rõ ràng có khả năng sẽ thắng lợi thế nhưng trong một đêm nghe nói lương thảo của bọn chúng bị người đốt sạch, hơn nữa còn xảy ra dịch bệnh trong quân doanh dẫn đến thiệc hại vô cùng cho nên năm đó mới thua trận”
“Chỉ đơn giản như vậy, ta thấy vẫn có gì đó không đúng”
“Điện hạ quả thật không đúng, mặc dù nói xảy ra dịch bệnh nhưng theo như thuộc hạ điều tra số lượng binh lính chết cũng không hế nhiều hơn hết theo như thuộc hạ điều tra phát hiện ra, Địch quốc vốn dĩ không chỉ có một nơi đựng lương thảo trong quân doanh được”
Ngôn Tuấn Hàn liền mỉm cười, nụ cười khiến Tôn Tình có chút sợ hãi, chắc chắn điện hạ đã nghĩ ra được chuyện gì rồi
“Tạm thời cứ như vậy, ngươi không cần tiếp tục tra trận chiến năm đó, đi tra thử xem những năm qua có nữ nhân nào nhập phủ của Ngôn Đình Anh hay không”
Tôn Tình liền vâng lệnh, chỉ là việc này có thể mất chút thời gian vì tin tức từ kinh thành đến Nam Thành vô cùng mất thời gian
“Không cần gấp, chỉ cần tra kỹ cho ta, tuyệt đối không bỏ qua bất kỳ người nào, tốt nhất tra cả nam tử lẫn nữ tử cho ta, vì theo như lời Kỳ Nam, người kia biết dịch dung, không tránh khỏi việc cải nam trang được”
Tôn Tình lập tức nhanh chóng đi điều tra, cộng thêm nàng thu thập một số tin tức ở Nam Thành này.
 
Kiếp Này Không Hận Cũng Không Yêu
Chương 70: Chương 70


Ở Kinh Thành, gốt cuộc sau bao nhiêu ngày bá quan văn võ cùng nhau dâng tấu, ngày hôm nay hoàng thượng chính thức ban chiếu chỉ lập Tứ vương gia Ngôn Tuấn Vỹ làm thái tử, còn về thái tử trước đó Ngôn Tuấn Hàn, chỉ nói rằng người bất tài không thể đảm đương được vị trí thái tử nhưng vì bao năm qua luôn cố gắng làm tốt việc hoàng thượng giao cho nên không rách phạt mà còn phong cho làm vương gia, đợi khi tin tức bình an trở về liền làm lễ sắc phong
Còn về tân thái tử Ngôn Tuấn Vỹ mười ngày sau liền làm lễ sắc phong, ban cho được dọn đến đông cung ngay bây giờ
Ngôn Tuấn Vỹ nhận chỉ, nắm chặt thánh chỉ trên tay, Ngôn Đình Anh ở bên cạnh hận không thể gi3t chết huynh đệ Ngôn Tuấn Vỹ, vì lẽ nào hắn gốt cuộc lại không thể trở thành thái tử, một tên phế vật như Ngôn Tuấn Hàn từ khi sinh ra liền được cưng chiều được trở thành thái tử, sau đó khó khăn lắm hắn mới hãm hại được Ngôn Tuấn Hàn, có thể giành lại ngôi vị thái tử thì lại là Ngôn Tuấn Vỹ được chọn
Ngôn Tuấn Vỹ có gì tài giỏi chứ, trước mặt phụ hoàng luôn là bộ dạng thuận theo ý người làm một chính nhân quân tử, phía sau năm lẫn bảy lượt hãm hại tất cả những người có ý định tranh giành ngôi vị thái tử của Ngôn Tuấn Hàn, nói xem mấy năm qua nếu không phải có Ngôn Tuấn Vỹ ở phía sau dọn đường, Ngôn Tuấn Hàn làm sau thuận lợi ở vị trí thái tử nhiều năm như vậy mà bình an được, hơn hết tất cả các hoàng tử đều hận huynh đệ Ngôn Tuấn Vỹ thấy xương nhưng vì điểm yếu đều bị Ngôn Tuấn Vỹ nắm trúng, trừ Ngôn Đình Anh hắn ra và Ngôn Đình Quang đệ đệ hắn ra thì tất cả đều không ai dám đối đầu với Ngôn Tuấn Vỹ và Ngôn Tuấn Hàn cả
Ngôn Đình Anh trở về phủ đệ của mình vô cùng tức giận mà đập phá, lúc này một thân ảnh nam nhân liền bước đến
“Ngươi sao lại tức giận như vậy, chỉ là ngôi vị thái tử thôi, sau này hoàng đế chính là người không phải sao”
Ngôn Đình Anh liền kéo thân ảnh đó vào lòng ôm lấy
“Đinh nhi ngươi nói xem, chúng ta nên làm thế nào đây, ta thật muốn gi3t chết Ngôn Tuấn Hàn và Ngôn Tuấn Vỹ”
“Ngươi đừng gâp gáp an tâm ta đã có kế sách, hơn hết bây giờ ta đang lo việc Ngôn Tuấn Hàn mất tích là giả”

Nghe được lời này Ngôn Đình Anh liền nghĩ đến, quả thật người gửi đi hành thích Ngôn Tuấn Hàn đếu không có trở về chỉ là tin tức Ngôn Tuấn Hàn bị thương mất tích lại lan rộng mau như vậy e là có người bày mưu rồi
“Đình Anh, chàng mau chóng cắt đứt liên lạc với thúc thúc người, ta e rằng Ngôn Tuấn Hàn nây giờ đã đến Nam Thành rồi, tuyệt đối không để bản thân dính dán đến việc nuôi binh tạo phản này, nếu có thể cứ đẩy hết trách nhiệm lên người đệ đệ của chàng đi”
Người kia nói
“Đinh nhi, dù gì Đình Quang cũng là đệ đệ của ta, làm như vậy có hơi…”
“Đình Anh ngươi muốn làm hoàng đế, tuyệt đối không thể để tình cảm xen vào được, nghe lời ta, chúng ta tạm thời nhẫn nhịn, hy sinh một chút cũng được, sau này khi đại nghiệp đã thành sẽ bù đắp lani cho Ngôn Đình Quang”
Ngôn Đình Anh liền gật đầu đồng ý, đúng vậy mỹ ngân của ta nói gì cũng đúng cả
“Đinh nhi, còn về nữ nhân Phùng Kiều Ngọc kia phải làm sao đây”
“Cứ để nàng ta ở đó, hiện tại Tại Chính Hiên không ở kinh thành, không thể để nàng ta tiếp cận Tại Chính Hiên được, hơn hết bây giờ nàng ta và đệ đệ chàng có chút tình cảm, cứ để đó đi, nàng ta vẫn còn chịu khống chế của ta, một khi không cần đến liền giết nàng ta”
Người kia nói
Trở lại Nam Thành, Ngôn Tuấn Hàn nhìn Chu Đình trước mặt muốn nói vài lời rồi lại im, nhìn xem Chu Đình bình thường làm sao chịu im miệng nói không ngừng, hôm nay nữa lời cũng không nói, ở giữa Chu Đình và Từ Chấn Thiên, y có chút khổ a, hai người này muốn im lặng đến bao giờ
“Ta ra ngoài tìm Kỳ Nam, Tuấn Hàn người ở lại đây đi”
Từ Chấn Thiên gốt cuộc cũng lên tiếng, chỉ là nửa câu cúng không nhắc đến Chu Đình, đến khi Từ Chấn Thiên rời khỏi, Chu Đình liền thở dài
“Sao vậy, ngươi với Từ Chấn Thiên lại làm sao nữa vậy”
Ngôn Tuấn Hàn hỏi
“Ta thật là mệt, Tuấn Hàn a ngươi xem xem ta có phải sắp bị điên không”
Chu Đình uỷ khuất nói

“Không, ngươi có bình thường đâu mà điên, nói xem gốt cuộc ngươi và Từ Chấn Thiên lại làm sao nữa vậy, mấy ngày qua xảy ra chuyện gì”
Chu Đình nhìn Ngôn Tuấn Hàn một lúc lâu gốt cuộc cũng nói ra
“Tuấn Hàn a, Từ Chấn Thiên hắn vẫn sẽ thành thân với tỷ tỷ a, thế nhưng….

thế nhưng hắn lại hôn ta”
Ngôn Tuấn Hàn mở to mắt nhìn Chu Đình, trong đầu chạy đủ loại suy nghĩ, Từ Chấn Thiên và Chu Đình và Chu Vân gốt cuộc là sao vậy, có ai nói cho y biết được không, những việc này có chút nằm ngoài chuyện của kiếp trước rồi
“Ngươi nói, Chấn Thiên hắn hôn ngươi nhưng vẫn muốn lấy Chu Vân sao”
Chu Đình gật đầu, đây mới là điều khiến Chu Đình đau đầu, gốt cuộc Từ Chấn Thiên nghĩ cái quái gì vậy, hắn không biết được Từ Chấn Thiên gốt cuộc có ý gì nữa
“Chu Đình, ngươi có nói cho Chấn Thiên biết ngươi thích hắn hay không”
Chu Đình lắc đầu, đương nhiên là không, nếu nói ra hiện tại Từ Chấn Thiên còn đến tìm hắn hay sao, không chán ghét hắn hay sao, mặc dù trước đây cũng không ưa gì nhưng vì bốn người bọn họ là bằng hữu thân thiết cho nên Từ Chấn Thiên vẫn không nói ra, nhưng Chu Đình biết rõ Từ Chấn Thiên không ưa mình
“Được rồi, ngươi bình tĩnh một chút, chuyện này ta bàn với Kỳ Nam xem sao, thật ra chuyện tình cảm của các người ta cũng không thể xem vào được”
“Ngươi nói đúng, nhưng ta thật sự không biết phải làm như thế nào nữa, Tuấn Hàn a ta không muốn về Chu gia, cũng không muốn gặp Từ Chấn Thiên nữa”

Ngôn Tuấn Hàn thở dài, xem ra chuyện này đau đầu rồi đây
“Mà này Tuấn Hàn, ngươi với Tại Chính Hiên làm sao rồi”
Đột nhiẻn bị người hỏi chuyện này Ngôn Tuấn Hàn không biết nên nói thế nào, nói bọn họ bây giờ không có gì, ai mà tin, Chu Đình càng không tin, nói y chấp nhận Tại Chính Hiên càng không thể vì y chưa chấp nhận hắn chỉ là đang cho hắn một cơ hội bắt đầu lại
“Hắn có thật sự sẽ thích ngươi, không lợi dụng ngươi hay sao”
Đây chính là cây hỏi mà Ngôn Tuấn Hàn cũng tự hỏi bản thân mình, Tại Chính Hiên là thật lòng hay giả dối đây
“Ta không biết nữa, hiện tại ta không muốn suy nghĩ đến, Chu Đình ta vẫn là đối với hắn vẫn có phòng bị, không thể như trước đây được, ta….

”.
 
Kiếp Này Không Hận Cũng Không Yêu
Chương 71: Chương 71


“Ta hiểu, Tuấn Hàn ta hiểu, ta hiểu rõ mà, Tuấn Hàn chỉ là ta mong ngươi sẽ không như ta và Từ Chấn Thiên, Từ Chấn Thiên hắn và Tại Chính Hiên không giống nhau, ta thấy được trong mắt Tại Chính Hiên hắn đối với ngươi là thật tâm, còn có đau lòng nữa, ta không biết hai ngươi xảy ra chuyện gì nhưng ta mong bằng hữu của ta có thể hạnh phúc”
Chu Đình nói
“Ta đã biết, Chu Đình đừng nói đến mấy chuyện này nữa, ta có việc muốn bàn cùng ngươi”
“Tuấn Hàn có việc gì sao”
“Ngươi ở phía nam có bằng hữu giang hồ không”
Chu Đình nghĩ nghĩ, nói không có thì không phải chỉ là bằng hữu này đều là bằng hữu của phụ thân hắn, hắn ngoài ba người Ngôn Tuấn Hàn, Tống Kỳ Nam và Từ Chấn Thiên ra không còn có bằng hữu nào khác vì vốn dĩ người khác muốn tiếp cận hắn đều nhắm đến cái ghế minh chủ của phụ thân hắn mà thôi
“Bọn họ nói thế nào cũng không phải là bằng hữu của ta, Tuấn Hàn có việc gì hay sao”
Ngôn Tuấn Hàn gật đầu, y đã tính toán nếu muốn đối chội với người của Ngôn Đình Anh vẫn nên là có thêm vài cao thủ của võ lâm, mặc dù có Tống Kỳ Nam và Từ Chấn Thiên võ công cao cường nhưng như thế nào cũng phải có thêm người, đối chội với Địch quốc không dễ dàng

“Nếu ngươi cần đến người của võ lam ta có thể đi hỏi thử xem, Tuấn Hàn ngươi cứ yên tâm giao cho ta”
“Nhưng bây giờ ra vào Nam Thành vô cùng khó khăn, ngươi cứ vậy mà đi không an toàn”
Chu Đình vỗ vai Ngôn Tuấn Hàn
“Ngươi xem thường thân thủ ta đến vậy sao Tuấn Hàn, mặc dù so với Kỳ Nam và Từ Chấn Thiên ta không so bằng bọn họ nhưng nếu là ra khỏi Nam Thành là chuyện đơn giản”
Chu Đình nói xong liền đi, Ngôn Tuấn Hàn chưa kịp dặn dò hắn bình an thì đã một cước đi mất, khiến Ngôn Tuấn Hàn không khỏi lắc đầu, y hiểu rõ Chu Đình đi vì một phần muốn trốn Từ Chấn Thiên
Ở chỗ của Tại Chính Hiên, Dinh Lâm đã báo về tin tức tốt lành
“Bẩm thiếu chủ người an tâm tướng quân không sao, chỉ là người bị thương, cho nên quân doanh không để lan truyền tin tức ra bên ngoài mà thôi, thư đã đến tay tướng quân rồi”
Tại Chính Hiên gật đầu, ca ca không cùng đám người tri phủ chung một bọn hắn đã an tâm rồi, chuyện ca ca bị thương e rằng có liên quan đến đám người tri phủ
“Ở kinh thành có động tĩnh gì không”
“Bẩm thiếu chủ kinh thành tạm thời vẫn ổn, có tin tức mới đó là Tứ vương gia trở thành tân thái tử, mười ngày sau liền làm lễ, còn thái tử hiện tại trở thành vương gia”
“Ngươi theo lệnh ta cho người ở kinh thành điể tra một chút về Phụng Kiều Ngọc và Kiều gia, ta có chút nghi ngờ, hơn hết phải tra cho ta quan hệ của Phụng Kiều Ngọc với Ngôn Đình Anh”
Dinh Lâm bất ngờ, hắn chưa từng nghĩ Phùng cô nương thế mà có quan hệ với nhiu hoàng tử, hơn nữa nghe giọng điệu của thiếu chủ e rằng người nổi giận rồi đây, thật ra hắn không rõ gốt cuộc thiếu chủ có còn tình cảm với Phùng cô nương hay không nhưng mà ,hắn cũng cảm thấy Phùng cô nương này có chút phiền, so với Tôn Tình mà hắn gặp qua, Phùng cô nương này luôn một bộ dạng yếu đuối, lúc nào cũng chạy đến tìm thiếu chủ, mặc dù nàng ta đối với thiếu chủ rất tốt nhưng Dinh Lâm cảm thấy hơi phiền với người này
“Thuộc hạ lập tức đi điều tra”
Dinh Lâm liền rời đi, Tại Chính Hiên lại lần nữa đến tìm Ngôn Tuấn Hàn báo tin tốt cho y, thật ra hắn muốn tranh thủ ở bên cạnh Ngôn Tuấn Hàn, một phần muốn bảo vệ y một phần muốn ra uy với Tống Kỳ Nam, hắn đương nhiên nhận ra Tống Kỳ Nam đối với Ngôn Tuấn Hàn có tình ý, chỉ là Ngôn Tuấn Hàn không nhìn ra
Nhưng một kẻ đã sống hai đời Tại Chính Hiên làm sao không nhìn ra được chứ, mặc dù kẻ kia không quá lộ liễu để y nhận ra nhưng Tại Chính Hiên thì khác
Ngôn Tuấn Hàn vốn muốn nghỉ ngơi, thân thế này của y đang có bệnh không thể quá lao lực cũng như suy nghĩ quá nhiều theo lời của Huỳnh Liên, hơn nữa y phải tịnh dưỡng sức lần này bản thân cũng phải đánh với đám người tri phủ, y không muốn làm vướn tay vướn chân

Tại Chính Hiên vốn dĩ định vào trong phòng thì nhìn thấy Tôn Tình
“Ngươi đừng nên làm phiền, điện hạ có chút mệt, người muốn nghỉ ngơi”
Tại Chính Hiên gật đầu
“Ngươi có việc thì cứ đi trước đi, chỗ này có ta bảo vệ không có chuyện gì xảy ra đâu”
Vốn dĩ Tôn Tình định đợi khi Chu Đình rời đi sẽ vào nói với điện hạ cẩn thận sức khoẻ nhưng khi nàng vào thì điện hạ đã chợp mắt ở trên giường cho nên nàng đành lui ra, thì đụng phải Tại Chính Hiên, ấn tượng gần đây của Tôn Tình có chút tốt hơn với Tại Chính Hiên, ít ta giao điện hạ cho Tại Chính Hiên, Tôn Tình cũng có thể an tâm phần nào
Tôn Tình tiếp tục đi làm việc Ngôn Tuấn Hàn giao cho nàng, Tại Chính Hiên vẫn thói quen ở ngoài cửa canh chừng cho Ngôn Tuấn Hàn nghỉ ngơi
Thật ra hắn muốn ngắm nhìn Ngôn Tuấn Hàn nghỉ ngơi nhưng sợ sẽ đánh thức y, đối với người mà bản thân khó khăn lắm mới một lần nữa được gặp lại, được chuộc lại những sai lầm kiếp trước, Tại Chính Hiên trân trọng hơn hết
Ngôn Tuấn Hàn một giấc liền đến khi trời tối, Tại Chính Hiên lo lắng Ngôn Tuấn Hàn xảy ra chuyện, muốn đẩy cửa bước vào liền thấy Ngôn Tuấn Hàn bước ra ngoài
“Ngươi vẫn đứng đây hay sao”
“Ta bảo vệ người”
“Được rồi, ta có chút đói ngươi cho người nấu chút gì đó cho ta đi”

Tại Chính Hiên liền lập tức đi làm, Ngôn Tuấn Hàn nhìn theo bóng dáng của Tại Chính Hiên liền có chút hoài niệm nhớ lại giấc mơ mà gần đây y hay mơ thấy, chỉ là lần nào mơ cũng là giữa chừng không hề có kết thúc đều là đến một đoạn rồi lại tỉnh dậy, Ngôn Tuấn Hàn có chút bật cười, có thật hay không Tại Chính Hiên cũng thật sự yêu y như y yêu hắn vậy, câu hỏi này Ngôn Tuấn Hàn chỉ dám hỏi bản thân mình mà thôi
Lúc Tại Chính Hiên quay lại vẫn thấy Ngôn Tuấn Hàn đứng tựa vào cửa nhìn ra bên ngoài, bên ngoài trăng sáng vô cùng, có thể hôm nay là ngày rằm, bận bịu cả một thời gian y cũng không rõ được đã đến rằm rồi sao
“Tại Chính Hiên ngươi nói xem trăng hôm nay có phải rất sáng không”
“Quả thật rất sang”
“Ta thấy phía nam này cũng thật tốt, không đến nổi nào, chỉ là do tri phủ nơi đây lòng tham quá lớn cho nên bá tánh mới phải khổ như vậy”
“Điện hạ người an tâm, sau này bá tánh sẽ không cực khổ nữa”
Ngôn Tuấn Hàn gật đầu, bá tanh không khổ nữa nhưng lòng y lại khổ a, Ngôn Tuấn Hàn nhìn qua Tại Chính Hiên như muốn hỏi gì đó nhưng rồi lại thôi.
 
Kiếp Này Không Hận Cũng Không Yêu
Chương 72: Chương 72


“Tin tức kinh thành truyền đến, vương gia trở thành tân thái tử, mười ngày sau làm lễ sắc phong”
Tại Chính Hiên nói, Ngôn Tuấn Hàn nghe vậy liền vui mừng, ca ca có thể trở thành thái tử y cũng an lòng rồi, chỉ là Ngôn Đình Anh sẽ không chịu an phận khi vị trí thái tử lần nữa vượt khỏi tay hắn
“Kinh thành còn có tin tức gì nữa không?”
“Hoàng thượng lập người làm vương gia, đợi người bình an trở về lập tức ban vương phủ”
Ngôn Tuấn Hàn gật đầu, như vậy cũng được nhưng y lại chưa có ý muốn quay trở về kinh thành, y có dự tính sau khi chuyện này kết thúc y liền tạo ra một cái chết giả, sau đó ở phía sau âm thầm giúp cho ca ca thuận lợi đăng cơ, điều này y vẫn chưa nói với ai nhưng Tại Chính Hiên ở bên cạnh lại nhìn ra được, Ngôn Tuấn Hàn dường như đang có suy tính gì đó
“Ngươi không định trở về kinh thành sao”
Ngôn Tuấn Hàn liền cười

“Cũng có thể, trận này đánh với đám người Địch quốc và tri phủ Nam Thành không biết có toàn mạng hay không, huống hồ về kinh thành chứ”
Kế hoạch ban đầu vốn dĩ Ngôn Tuấn Hàn chỉ muốn thu thập bằng chứng tham ô hối lộ của tri phủ Nam Thành, nhưng sau khi biết được có Địch quốc ở phía sau, cộng thêm việc Ngôn Đình Anh nuôi binh thì y liền muốn liều một lần duyệt sạch cả bọn, mặc dù bên người y dẫn theo không có bao nhiêu để đổi chọi với binh lính nhiều như vậy chả khác gì liều mạng, nhưng liều mạng một chút cũng có thể giúp cho Bình Thiên quốc bình an, y vẫn sẽ làm
“Trận này an tâm chúng ta sẽ thăng, huynh trưởng của ta hắn không cùng bọn tri phủ cấu kết, hắn bị người làm bị thương cho nên thời gian này luôn không có tung tích”
Ngôn Tuấn Hàn bất ngờ, nhưng nghĩ lại quân doanh biên cương vô cùng trọng yếu, mặc dù Tại Chính Điền chỉ là một phó tướng nhưng phó tướng cũng vô cùng quan trọng, bây giờ phó tướng bị thương truyền tin ra ngoài sẽ khiến cho những nước có mưu đồ lợi dụng cơ hội này đánh vào biên cương
“Ca ca của ngươi vẫn ổn chứ”
“Thương tích không nặng, theo ta biết là do đám người tri phủ không mua chuộc được hắn cho nên liền ra tay hãm hại”
Đối với cách làm này Ngôn Tuấn Hàn không còn lạ lẫm, một kẻ mưu mô như tri phủ Nam Thành và Ngôn Đình Anh nếu như đã không có được liền ám hại
“Chúng ta phải nhanh chóng thu thập tin tức, e rằng yến tiệc ngày kia đành phải đi thôi, đợi Tống Kỳ Nam trở về chúng ta liền bàn tính một chút”
Tại Chính Hiên gật đầu
Hai người cùng nhau dùng bữa, Tại Chính Hiên vẫn quyết định đêm nay ở bên ngoài canh giữ cho Ngôn Tuấn Hàn
Không biết như thế nào Ngôn Tuấn Hàn lại có một suy nghĩ, muốn để Tại Chính Hiên ở lại trong phòng, hơn hết còn để hắn ở bên mình mà nghỉ ngơi
Thật ra ngày đó trên xe ngựa thật y đã ngủ rất ngon, đã lâu như vậy mà không gặp phải ác mộng, vô cùng bình yên, mấy ngày nay liên tiếp nằm mộng y có chút mệt mỏi khi giật mình tỉnh lại
“Đã không còn sớm, người cũng nên nghỉ ngơi sớm”

Tại Chính Hiên vốn định lui đi nhưng Ngôn Tuấn Hàn đột nhiên kéo lấy vạt áo hắn
“Đêm nay không cần canh giữ, ở lại đây đi, ở một bên giường canh giữ ta, bên ngoài lạnh”
Tại Chính Hiên có chút bất ngờ, ngơ ngác một lúc lâu mới nhận ra lúc nãy Ngôn Tuấn Hàn thế mà cho hắn được phép ở lại phòng
“Người nói thật chứ”
Ngôn Tuấn Hàn gật đầu, thật ra nếu đã sống lại một đời, y liền muốn thử một lần xem thử tâm của Tại Chính Hiên có mình hay không, thời gian qua quả thật có thể thất Tại Chính Hiên cư nhiên đã làm rất nhiều việc mà kiếp trước y chưa bao giờ nhìn thấy được
Ngôn Tuấn Hàn thay ra y phục sau đó liền nằm lên giường chợp mắt, Tại Chính Hiên đợi khi y hoàn toàn thiếp đi mới từ từ ngồi xuống bên cạnh, vuốt v e mái tóc của Ngôn Tuấn Hàn, nhìn dung nhan của y một cách gần nhất, người nàu cư nhiên lại gầy đi, hay vốn dĩ y lúc nào cũng gầy như vậy
Tại Chính Hiên nhẹ nhàng nằm xuống bên cạnh Ngôn Tuấn Hàn, đêm nay hắn không thể ngủ được, cứ nhớ lại ngày hôm đó nhìn thấy y từ trên tường thành nhảy xuống, máu chảy khắp nơi, nhìn thấy Ngôn Tuấn Vỹ ôm thi thể y rời đi, tim hắn liền thắt lại, đã bao nhiêu đêm cứ chợp mắt liền nhìn thấy vẻ mặt bin thương của y trước khi chết, lại nhớ đến khoảng thời gian đó, hư tình giả ý nhưng thật chất hắn đã thật sự muốn buồn tay hận thù khi nghe Ngôn Tuấn Hàn nói muốn cùng hắn nắm tay cùng hắn thành thân, nhưng tất cả gốt cuộc vẫn không thể xảy ra được
Ôm người trong lòng, nước mắt liền rơi, nam nhân không thể rơi lệ chỉ là nói mà thôi, nam nhân khi đau lòng nhất liền rơi lệ, hắn trong lòng thật muốn trăm lần ngàn lần xin lỗi y, tất cả đều là do sự mù quáng của hắn, hắn cho rằng bản thân vốn dĩ thông minh tính toán mọi thứ đều không sai lệch, nhưng mà ngay từ đầu mọi thứ đã sai mất rồi, hắn sai hoàn toàn rồi
Một đêm trôi qua, Ngôn Tuấn Hàn đương nhiên thiếp đi một cách ngon giấc, chỉ là trong tiềm thức luôn nghe thấy câu xin lỗi ngươi của ai đó

Ý thức được trời đã sáng, Tại Chính Hiên liền ngồi dậy khỏi giường, trở về đứng bên giường như đêm qua, hắn không muốn để Ngôn Tuấn Hàn tỉnh dậy thấy hắn ôm y, y chắc chắn sẽ nổi giận
Đương nhiên mọi chuyện đêm qua Tống Kỳ Nam đều biết, hắn trở về muốn cùng Ngôn Tuấn Hàn bàn chút việc liền ở bên ngoài nghe được lời mà Ngôn Tuấn Hàn nói với Tại Chính Hiên, trong lòng hắn liền có chút không vui, cho rằng ngày hôm đó Ngôn Tuấn Hàn đối với Tại Chính Hiên đã không còn tình cảm hắn liền mong rằng bản thân sẽ có cơ hội, cư nhiên Tại Chính Hiên thế mà cũng có tình cảm với Ngôn Tuấn Hàn, khiến cho hắn liền không biết phải làm như thế nào
Lúc Ngôn Tuấn Hàn tỉnh dậy nhìn thấy Tại Chính Hiên có cảm giác nhìn thấy lại kiếp trước, Tại Chính Hiên cùng y tỉnh dậy
“Người tỉnh rồi sao, để ta ra ngoài căn dặn nô tì chuẩn bị thức ăn cho người”
Ngôn Tuấn Hàn gật đầu, sau khi Tại Chính Hiên đi y liền thay đổi khuôn mặt, hơi ấm bên cạnh vẫn còn, nói đêm qua Tại Chính Hiên ôm y ngủ là sự thật, chỉ là lúc tỉnh dậy hắn lại đứng một bên, nhưng đêm qua Ngôn Tuấn Hàn thật sự ngủ rất ngon, cảm giác so với kiếp trước không hề khác biệt, chỉ là tình cảm trong lòng không giống như kiếp trước nữa mà thôi, kiếp trước là y nợ hắn và y thật lòng yêu hắn
Kiếp này Ngôn Tuấn Hàn nửa muốn buông bỏ nửa lại không khiến y vô cùng đau đầu.
 
Kiếp Này Không Hận Cũng Không Yêu
Chương 73: Chương 73


Lúc này Tống Kỳ Nam trở về, mang theo một chút tin tức hữu ích cũng như bàn tính về việc bọn họ sẽ đến chỗ tên tri phủ kia
“Tuấn Hàn ngươi quyết định như thế nào”
“Đương nhiên chúng ta phải cùng đến dự rồi, nhưng Tại Chính Hiên không thể theo cùng được, gã tri phủ kia sẽ nhận ra hắn”
Tống Kỳ Nam gật đầu
“Vậy chúng ta chia ra mà làm, ta và ngươi sẽ đến chỗ tri phủ dự tiệc, Tại Chính Hiên tên đó sẽ đột nhập vào phủ lấy đi nhưng sổ sách quan trọng để chứng minh kẻ kia tham ô hối lộ, buôn bán muối trái phép”
“Nhưng việc này phải cẩn thận, ta không nghĩ sổ sách quan trọng hắn không bảo mật cẩn thận đâu”
“Ta sẽ cho người trà trộn vào đó quan sát”
Tống Kỳ Nam nói
“Kinh thành truyền đến tin tức gì chưa”
“Ca ca của ta trở thành thái tử, mười ngày nửa làm lễ sắc phong thái tử, còn ta trở thành vương gia”
Ngôn Tuấn Hàn nói
“Vậy sao vậy thì sau này ngươi sẽ có nhiều thời gian cùng bọn ta uống rượu rồi”

“Vậy thì ngươi lần tới đến Bình Thiên quốc phải mang rượu ngon đến phủ của ta”
Tống Kỳ Nam đương nhiên sẽ mang rượu ngon kèm thêm quà mừng đến
“Tuấn Hàn, bệnh của ngươi, yên tâm ta trở về tra bí tịch chắc chắn sẽ có, sẽ nhất định chữa trị cho ngươi, ngươi đừng nản lòng”
Ngôn Tuấn Hàn gật đầu mặc dù biết hy vọng có chút mong manh, nhưng y không muốn nói ra để Tống Kỳ Nam thêm lo lắng
“Ngươi và Tại Chính Hiên như thế nào rồi”
Tống Kỳ Nam nhìn Ngôn Tuấn Hàn, bản thân hắn đương nhiên hiểu rõ được một điều Ngôn Tuấn Hàn đối với Tại Chính Hiên vẫn còn tình cảm
“Không biết, cũng không muốn nghĩ, ta vẫn còn nhiều thứ phải bận tâm”
“Vậy thì ngươi cho hắn cơ hội sao”
Vốn dĩ Tống Kỳ Nam muốn hỏi bản thân hắn có cơ hội hay không nhưng lại thôi
“Có lẽ là như vậy, Kỳ Nam ngươi chưa bao giờ nói ta biết ngươi gốt cuộc thích ai a, trong bốn người chúng ta ngoài Chu Đình thích Từ Chấn Thiên và Từ Chấn Thiên lại thích Chu Vân ra thì ta chưa vao giờ nghe ngươi nói về người ngươi thích”
Tống Kỳ Nam cười
“Ta không có người ta thích, ta thấy tự do tự tại hơn, chơi đùa nhiều người thu thập hậu cung mới là thú vui của ta”
Ngôn Tuấn Hàn nghe vậy liền muốn đánh, nhưng quả thật mà nói, Tống Kỳ Nam dù gì cũng là ma giáo cơ mà, ma giáo đó giờ chưa từng nghe nói giáo chủ ma giáo nào là chung tình cả
“Mà này ngươi điều tra được thêm tin tức gì từ Địch quốc chưa”
“Đương nhiên là có chút tung tích, theo ta biết Hoàng đế hiện tại của Địch quốc vốn không phải là người được trọn, nghe nói là sau khi đệ đệ song sinh của quận chúa Địch quốc mất đi, hắn mới trở thành người kế vị”
Ngôn Tuấn Hàn nghe vậy liền hiểu ra
“Có thể ả quận chúa kia muốn mượn tay Bình Thiên quốc để đánh Địch quốc trả thù cũng nên, ta ở trong hoàng cung đối với việc hãm hại lẫn nhau để trở thành thái tử không phải chưa từng thấy qua”
Tống Kỳ Nam đồng tình, ngoài việc này ra không còn nguyên do nào mà ả quận chúa kia tìm đến sự trợ giúp của Bình Thiên quốc và còn là sự trợ giúp của Ngôn Đình Anh
“Chuyện đến nước này ngươi đã suy toán xử lí ả ra sao chưa Tuấn Hàn”
“Đợi trở về kinh thành sẽ tính, ta cứ có cảm giác lần này Ngôn Đình Anh sẽ thoát được tội, nhưng là vẫn chưa nghĩ ra sẽ thoát tội như thế nảo”
Và nghi ngờ của Ngôn Tuấn Hàn quả thật là đúng
Tống Kỳ Nam cùng y nói chuyện một chút cũng rời đi, hắn có nhiều việc cần phải xử lí, Ngôn Tuấn Hàn cũng không níu người ở lại
Một mình ở trong phòng Ngôn Tuấn Hàn có nhiều suy nghĩ, việc đầu tiên là về việc làm sao cùng đối đầu với lượng lớn binh lực từ phía Ngôn Đình Anh và Địch quốc với số lượng người bên y không nhiều, nếu mượn binh từ biên cương chả khác nào thì chả khác nào biên cương binh lực giảm Địch quốc có thể lợi dụng mà tấn công vào đó

Ngôn Tuấn Hàn mãi bận suy nghĩ mà không biết bên cạnh đã xuất hiện thêm một người, Tại Chính Hiên không muốn làm phiền y cho nên ở bên cạnh quan sát y
Đến lúc Ngôn Tuấn Hàn thoát khỏi dòng suy nghĩ mới nhận ra bên cạnh đã có thêm một người
“Ngươi vào từ khi nào”
“Vào lúc ngươi đang bận tâm suy nghĩ, có việc gì sao”
Ngôn Tuấn Hàn thở dài
“Ta đang lo lắng làm sao đối đầu với binh mã của Ngôn Đình Anh trong khi người ta dẫn theo quá ít so với vạn binh mã của hắn”
“Ca ca ta đã nhận được thư, có thể sẽ giúp chúng ta, người đừng nghĩ nhiều nữa”
“Nhưng nếu rút một phần binh mã ở biên cương đi, việc này truyền đến tay Địch quốc e là bọn chúng sẽ nhanh cơ hội tấn công Bình Thiên quốc chúng ta”
Tại Chính Hiên đương nhiên biết việc này, chỉ là bây giờ chỉ còn cách sử dụng chút mưu kế
Ngôn Tuấn Hàn nhìn Tại Chính Hiên liền biết được hắn đã nghĩ ra cách gì đó thì phải
“Ngươi nghĩ ra gì sao”
Tại Chính Hiên gật đầu
“Nhưng ta sợ ngươi sẽ không chấp ngận kế sách này của ta”
“Nếu là kế hữu ích ta đều sẽ chấp nhận”
Tại Chính Hiên im lặng một chút liền nói
“Chúng ta âm thầm hạ độc vào trong quân doanh của bọn chúng, nhằm làm bọn chúng tiêu giảm một phần binh lực, như thế cũng sẽ giúp trận này chúng ta có thể thắng”

Ngôn Tuấn Hàn đối với kế sách này của Tại Chính Hiên cũng cảm thấy khả thi chỉ là hạ độc nếu cùng lúc chết quá nhiều người vô tội cũng không đáng, bọn họ đều là bị ép buộc mà thôi, nhưng nếu là binh lính của Địch quốc chết thì cũng đáng nhưng con dân của Bình Thiên quốc chết, y cảm thấy có lỗi
“Nhưng đa phần binh lính đều là người của Bình Thiên quốc chúng ta”
Tại Chính Hiên đương nhiên biết lo lắng của Ngôn Tuấn Hàn
“Chúng ta chỉ hạ độc khiến chúng bị bệnh mà thôi sẽ không chết người, được không”
Ngôn Tuấn Hàn nghĩ nghĩ sau đó gật đầu, quả thật như vậy cũng tốt a, không chết người cũng khiến cho phần thắng về tay bọn họ cao hơn, nhưng nhất định trong mười ngày tới phải thành công vì mười ngày sau Ngôn Tuấn Vỹ sẽ làm lễ sắc phong thái tử, không thể để Ngôn Đình Anh đắc ý được
“Vậy việc này nhờ ngươi”
Tại Chính Hiên gật đầu
“Hôm nay bên ngoài trời rất trong, người có muốn ra bên ngoài nhìn thử không”
Ngôn Tuấn Hàn đương nhiên hiểu ý Tại Chính Hiên muốn cùng y ra ngoài rồi, nhưng bây giờ trong người y có chút không ổn y không muốn để hắn phát hiện
“Ta không muốn ra ngoài, ngươi ra ngoài mua kẹo hồ lô cho ta được không”
Tại Chính Hiên thấy y chủ động liền vui vẻ chấp nhận, đương nhiên là được rồi hắn dám nói không được sao.
 
Kiếp Này Không Hận Cũng Không Yêu
Chương 74: Chương 74


Đợi khi Tại Chính Hiên rời đi, Ngôn Tuấn Hàn liền đến bên giường, lấy ra lọ đan dược mà Huỳnh Liên đưa cho mình sau đó nuốt xuống hai viên, gần đây thân thể y quả thật vô cùng mệt mỏi, mặc dù Huỳnh Liên đã dặn y không được lao lực không được suy nghĩ nhiều nhưng Ngôn Tuấn Hàn không khỏi suy nghĩ, bây giờ kế sách đã có chỉ là trong lòng y vẫn có chút lo lắng, cứ linh cảm sẽ có chuyện gì xảy ra cho xem và linh cảm thì không bao giờ sai được
Qua hai hôm sau rốt cuộc thì cũng đến lúc tiến hành kế hoạch, người của Tống Kỳ Nam đã trà trộn vào tri phủ được và thành công biết được chỗ lão ta giấu đóng sổ sách đó
Ngôn Tuấn Hàn và Tống Kỳ Nam cùng nhau tới yến tiệc mà tri phủ tổ chức, Tại Chính Hiên cùng với người của Tống Kỳ Nam sắp xếp trà trộn vào đi trộm đống sổ sách đó
Dinh Lâm thì theo lệnh của Tại Chính Hiên âm thầm hạ độc vào trong lương thực của quân doanh, thành công tạo nên một trận loạn không hề nhỏ
Hai đêm trước khi mọi chuyện xảy ra, trong phòng của Ngôn Tuấn Hàn tập trung khá nhiều người
“Vậy ngươi đã quyết định là ngày kia sẽ tiến hành kế hoạch vào ngày kia sao”
Ngôn Tuấn Hàn gật đầu

“Chúng ta phải nhanh chóng trước khi đếb đại lễ sắc phong của ca ca ta, đến lúc đó nếu như chưa tiêu diệt được binh mã của Ngôn Đình Anh e là sẽ có một cuộc tạo phản lớn, hơn hết chúng ta ở đây càng lâu càng khiến tên tri phủ kia nghi ngờ”
Tống Kỳ Nam đồng ý với điều này, sau đó lấy ra một bình độc dược
“Đây là độc của ta an tâm không chết người, hơn nữa thuốc giải cũng dễ điều chế và độc sẽ phát tác nhanh mà không dễ nhận ra được”
Tại Chính Hiên nhận lấy bình độc dược
“Chỗ ca ca ta nói sẽ giúp sức hết mình, lần này nhất định thành công”
“Bên ngoài thành Phan Mạch đã đợi sẵn chỉ cần nhận được pháo hiệu liền sẽ tiến công vào trong, hơn nữa người của Chu công tử cũng đã đến giúp sức”
Ngôn Tuấn Hàn hài lòng gật đầu, xem như mọi thứ đã ổn thoã chỉ cần hành động mà thôi
“Ngày kia ta và Kỳ Nam sẽ đến phủ của tri phủ dự yến tiệc, chúng ta trong ứng ngoại hợp nhất định sẽ thành công”
Cả đám người cũng quyết tâm
Trở lại thời điểm hiện tại, tin tức quân doanh xảy ra chuyện khiến mặt của tri phủ vô cùng li lắng, nếu như không khéo xử lí chuyện này sẽ như công cóc.

Nhìn thấy tri phủ rời đi Tống Kỳ Nam và Ngôn Tuấn Hàn mỉm cười, xem ra độc mà Tống Kỳ Nam đưa quả thật có tác dụng nhanh như vậy
Đúng lúc này Tại Chính Hiên đã thành công lấy được sổ sách của nhưng cũng tìm được một thứ khác, khi hắn lật ra xem hoàn toàn bất ngờ, gần như bị thứ bên trong làm cho sốc, đến khi nghe được tiếng của người bên hoàn mới hoàn hồn

Lúc này hắn liền trốn đi, cùng lúc nghe được tri phủ thế nhưng cho người bao vây yến tiệc còn nhận ra được Ngôn Tuấn Hàn
Tại Chính Hiên liền nhanh chóng đến chỗ yến tiệc, lúc này yến tiệc vô cùng náo loạn, Tống Kỳ Nam và Ngôn Tuấn Hàn đang đánh nhau với một đám sát thủ, nhưng nói gì thì nói vẫn không thể nào cùng lúc vừa giúp đám người vô tội chạy đi vừa đối chọi với một đám sát thủ
Bên ngoài tiếng pháo vô cùng lớn nổ lên giữa bầy trời đêm, người của Phan Mạch bên ngoài thành nhận thấy pháo đã biết đến lúc tấn công, bọn họ liền lao đến, chỗ quân doanh sớm đã được Tại Chính Điền chiếm lấy, thành công bắt đám người Địch quốc tại đây còn khiến cho những binh lính khác quy hàng
Tại Chính Hiên chạy đến tiếp ứng Ngôn Tuấn Hàn, thấy y chật vật đánh với đám sát thủ liền lao đến
Ngôn Tuấn Hàn lúc này không cẩn thận đã bị thương một bên vai, vô cùng đau đớn nhưng vẫn ráng cầm cự, chỗ Tống Kỳ Nam bị một đám sát thủ cầm chân gốt cuộc cũng đại khai sát giới mà giết bọn chúng, vốn dĩ hắn Tống Kỳ Nam không muốn phải giết đám này nhưng nhìn thấy Ngôn Tuấn Hàn bị thương liền nhịn không được mà dùng đến vũ khí, đám sát thủ nhận ra thân thủ người trước mặt không tầm thường liền bày trận nhằm ngăn cản hắn đến bên chỗ Ngôn Tuấn Hàn
Ở Kinh thành, Ngôn Tuấn Vỹ đã chuẩn bị xong hết thảy, chỉ cần tin tức thành công của Ngôn Tuấn Hàn truyền về hắn liền dâng tấu vạch tội của Ngôn Đình Anh, đệ đệ hắn Ngôn Tuấn Hàn suốt thời gian qua đã cực khổ như thế nào hắn đều biết rõ, hắn không thể để công sức của Ngôn Tuấn Hàn thành công cóc, nhất định sẽ khiến Ngôn Đình Anh bị trị tội
Lúc này ở chỗ Ngôn Đình Anh, người kia đã thành công đem hết mọi tội lỗi đẩy lên người Ngôn Đình Quang, một chút cũng không để dính đến Ngôn Đình Anh, Ngôn Đình Anh nhìn ái nhân hao tâm tổn lực vì mình không khỏi đau lòng, mà quên mất đau lòng cho đứa đệ đệ của mình, chỉ tội Ngôn Đình Quang cái gì cũng chưa biết, bị người ta đem như quân cờ thế mạng mà vẫn còn yêu thương người ta
Trở lại chỗ Ngôn Tuấn Hàn, đối phó với một đám sát thủ thật sự không dễ dàng gì, cũng may Tại Chính Hiên đến trợ giúp y, y tạm thời mới có thể thở
Lúc này Tôn Tình ở một bên chặng đường thành công bắt được lão tri phủ Nam Thành, Phan Mạch cũng đến được phủ nhanh chóng giao chiến giải vây cho Ngôn Tuấn Hàn bên trong phủ
Tại Chính Hiên vừa cùng đám sát thủ giao chiến vừa bảo vệ Ngôn Tuấn Hàn phía sau mình, bảo hộ y không bị thêm thương tích

Bên phía Tống Kỳ Nam bây giờ sát khi đầy trời, hắn thế mà đã giết hơn chục tên sát thủ, tất cả đều bị Tống Kỳ Nam vặn gãy cổ trong vô cùng đáng sợ, cả đám người liền chuyển qua tấn công về phía Ngôn Tuấn Hàn và Tại Chính Hiên
Tại Chính Hiên một kiếm lại một kiếm giết từng tên từng tên một như nói rằng dám làm bị thương Ngôn Tuấn Hàn bọn chúng chán sống rồi sao
Ngôn Tuấn Hàn không thích việc bản thân vị xem là yếu đuối cũng tiếp tục cùng mấy tên đó giao chiến
Bất ngờ trong các tên sát thủ bị kiếm xiên kia lại có tên cầm lấy nỏ cung, dùng sức lực cuối cùng nhắm phía Ngôn Tuấn Hàn mà bắn
Tại Chính Hiên nhìn thấy liền ôm lấy y, bản thân bị mũi tên bắn vào sau lưng, mũi tên có độc, điều đó đương nhiên cả hai người không biết vẫn lao vào đánh nhau cho đến khi người của Phan Mạch đến, thành công khống chế cục viện hiện tại
Lúc này Tại Chính Hiên cũng ngất đi, Ngôn Tuấn Hàn nhìn thấy hắn ngất xĩu liền lao đến đỡ lấy hắn, máu từ phía lưng của Tại Chính Hiên chảy ra.
 
Kiếp Này Không Hận Cũng Không Yêu
Chương 75: Chương 75


Ngôn Tuấn Hàn gần như bất ngờ không phản ứng lại đến khi Tống Kỳ Nam bước đến kêu lớn
“Hắn bị thương rồi, mũi tên có độc, Tuấn Hàn ngươi còn ngồi ngơ ở đó hay sao”
Lúc này Ngôn Tuấn Hàn mới hoàn hồn lại, nhìn Tại Chính Hiên đang chảy máu mà lo lắng
Ngôn Tuấn Hàn đỡ lấy Tại Chính Hiên, bản thân y muốn rút mũi tên ra nhưng Tống Kỳ Nam lại ngăn cản
“Cho hắn uống, chúng ta trở về phủ nơi đó an toàn hơn”
Tống Kỳ Nam đưa một viên đan dược cho Ngôn Tuấn Hàn, y gật đầu sau đó nhìn qua Tôn Tình, Tôn Tình liền hiểu ý của điện hạ mà ở lại giải quyết đám người tri phủ
Ngôn Tuấn Hàn và Tống Kỳ Nam đỡ lấy Tại Chính Hiên rồi rời đi, cả một đêm đó Ngôn Tuấn Hàn gần như không chợp mắt, cứ vừa nhắm mắt lại nhìn thấy hình ảnh Tại Chính Hiên tiều tuỵ vô hồn và nhìn thấy hình ảnh hắn vì y mà đỡ lấy mũi tên
Cả một đêm đó Ngôn Tuấn Hàn luôn kề bên Tại Chính Hiên, vết thương của Tại Chính Hiên mặc dù không nặng nhưng do độc trong mũi tên cho nên dẫn đến vết thương nặng hơn, mặc dù đã được Tống Kỳ Nam cho uống đan dược giải độc nhưng tình trạng vẫn không tốt

Tống Kỳ Nam ở bên ngoài nhìn Ngôn Tuấn Hàn lo lắng cho Tại Chính Hiên trong lòng có chút đau, thật sự nếu hắn ích kỷ hắn đã không cứu lấy Tại Chính Hiên, nếu Tại Chính Hiên chết thì hắn sẽ có thể ở bên Ngôn Tuấn Hàn, nhưng hắn không muốn làm gì như vậy hắn không muốn nhìn thấy Ngôn Tuấn Hàn đau lòng
(Nói thật thì bên đây hình tượng của Tống Kỳ Nam phải nói là nam phụ mà tui muốn yêu mất thôi nhưng qua hên Bắt Được Một Thái Tử thì đm bye anh)
Tôn Tình và Viên Trình Nam xử lí tàn dư của tri phủ Nam Thành, tri phủ bỏ trốn bị Kim Hoa An bắt sống được giam lại
Những sổ sách hối lộ của tri phủ Nam Thành cũng như nhà ngoại của Ngôn Đình Anh đều được thu thập và do Phan Mạch mang về kinh thành
Lúc này Ngôn Tuấn Vỹ vẫn đang ở kinh thành chuẩn bị cho đại lễ sắc phong
Tại Chính Hiên cứ như vậy hôn mê suốt ba ngày liền, ba ngày này đều do Ngôn Tuấn Hàn bên cạnh y chăm sóc, đến nổi Tôn Tình phải khuyên y đi nghỉ ngơi nhưng y lại không chịu, rốt cuộc dẫn đến lao lực mà ngất đi
Tống Kỳ Nam thở dài mà nhìn Ngôn Tuấn Hàn, bản thân y không thể quá lao lực nếu không bệnh tình sẽ nặng hơn thế mà y vẫn cố chấp để rồi xem bây giờ Tôn Tình và hắn phải chăm sóc đây
Bắt mạch cho Ngôn Tuấn Hàn, Tống Kỳ Nam không khỏi nhíu mày, mạch tượng suy yếu hơn so với trước, nếu cứ cái đà này mạng của Ngôn Tuấn Hàn khó mà giữ được nữa, hắn phải nhanh chóng quay về ma giáo coi lại bí tịch ở mật thất đề tìm ra cách chữa trị cho y
“Tôn Tình, ngươi ở đây chăm sóc cho Tuấn Hàn cẩn thận, đừng để y lao lực, ở ma giáo có chuyện ta phải trở về, phủ này các ngươi cứ ở tạm thời, khi nào muốn rời đi thì cứ rời đi”
Tống Kỳ Nam nói rồi rời đi, Tôn Tình nhìn Ngôn Tuấn Hàn trên giường sắc mặt xanh xao mà trong lòng liền nặng đi mấy phần, cứ cái đà này có ngày nàng sẽ bị điện hạ làm cho hết hồn mà chết mất
Nhớ lại lúc Ngôn Tuấn Hàn ngất xỉu bên giường của Tại Chính Hiên cả Tôn Tình và Tống Kỳ Nam lo lắng vô cùng
Tại Chính Điền sau khi xử lí bọn người Địch quốc có mưu tính xong thì xem tướng quân của mình cho phép đi gặp đệ đệ, lần này hắn lập công cho nên việc này tướng quân biên cương cũng không ngăn cản hơn nữa cũng có lệnh từ phía của tân thái tử truyền đến cho nên cũng không dám ngăn cản
Nhìn đệ đệ mình trên giường hắn thở dài, rốt cuộc tất cả mọi kế hoạch mà hai huynh đệ hắn suy tính lại bị huỷ, mặc dù không can tâm nhưng nếu đệ đệ của hắn không muốn hắn cũng không thực hiện, hơn hết hắn cũng mong đệ đệ của mình có thể buông bỏ nhưng gánh nặng trên vai đi, phụ thân bọn họ có oan ức hay không cả hai đều biết, suy cho cùng cho dù là bị gài bẫy hãm hại hay là thật như vậy thì bọn họ đều phải công nhận một điều triều đình này đã mục nát, nếu không có sự thay đổi thì chắc chắn không sớm thì muộn cũng sẽ phải đổi chủ
Nhưng khi nhìn thấy những việc mà Ngôn Tuấn Hàn làm thì Tại Chính Điền liền có hy vọng triều đình này Bình Thiên quốc này sẽ có hy vọng rồi
Tại Chính Hiên từ từ mở đôi mắt ra, nhìn thấy bên cạnh là ca ca của mình liền bất ngờ, nhưng cũng có chút thất vọng, hắn hy vọng khi tỉnh lại nhìn thấy Ngôn Tuấn Hàn, nhưng xem ra Ngôn Tuấn Hàn đường đường là một điện hạ cao quý làm sao có thể chăm sóc cho hắn được chứ

“Ca ca sao huynh ở đây”
Tại Chính Hiên ngồi dựa vào giường hỏi
“Ta đến thăm đệ, sao vậy nhìn thấy huynh trưởng thất vọng sao”
Tại Chính Điền đương nhiên nhận ra ánh mắt của Tại Chính Hiên, nhìn xem tỉnh dậy không muốn nhìn thấy người thân của mình mà lại muốn nhìn thấy người khác
“Mọi chuyện sao rồi ca ca”
“Mọi chuyện đều ổn cả, chứng cứ cũng đã được người mang về kinh thành, chắc vài ngày nữa kinh thành nhất là hoàng thất sẽ loạn một trận”
Tại Chính Điền nhàn hạ nói
“Vậy cũng không cần sớm quay về kinh thành”
“Ta thấy đệ là đang không muốn nhìn thấy vị huynh trưởng này, sao vậy tỉnh dậy không nhìn thấy người muốn nhìn sao”
Tại Chính Hiên im lặng, trong lòng quả thật là vậy

“Y ngất xỉu vì chăm sóc cho đệ cho nên bây giờ đang ở gian phòng khác”
Tại Chính Hiên nghe vậy liền lập tức muốn rời giường nhưng Tại Chính Điền ngăn cản
“Vừa mới tỉnh dậy, cho rằng bản thân bị thương nhẹ hay sao, y không sao, thuộc hạ của y biết cách chăm sóc”
Tại Chính Hiên nghe thấy Ngôn Tuấn Hàn vì chăm sóc cho mình mà ngất xỉu liền cảm thấy ấm lòng nhưng lại lo lắng khi y ngất xỉu, hắn luôn cảm thấy thân thể y không khoẻ nhưng lại không nhìn ra biểu hiện của y
“Nói xem huynh đệ ta có gì cần nói với nhau hay không”
Tại Chính Điền đương nhiên nhìn ra đệ đệ mình và vị kia có gì đó không đúng lắm, ngay từ lúc cả hai còn là hài tử đã thấy không đúng rồi
Nhớ lại lúc còn nhỏ đệ đệ được đặt cách vào cung học cùng hai vị hoàng tử do hoàng hậu sinh ra, so với sự thân thiết giữa đệ đệ và tứ hoàng tử thì Tại Chính Điền lại cảm thấy đệ đệ của vị lục hoàng tử mới có cảm giác thân thiết hơn, nhất là khi nhìn thấy minh châu trên bao kiếm của đệ đệ mình, hắn đương nhiên biết viên minh châu từ đâu ra.
 
Kiếp Này Không Hận Cũng Không Yêu
Chương 76: Chương 76


Tại Chính Điền không như những kẻ khác, hắn yêu thương đệ đệ của mình, cho nên chỉ cần là điều Tại Chính Hiên muốn hắn nhất định sẽ ủng hộ, không ngăn cản vì đối với Tại Chính Điền, Tại Chính Hiên là đệ đệ của hắn cho dù là gì đi chăng nữa
“Ca ca huynh không hận hoàng thất hay sao”
Tại Chính Điền mỉm cười
“Hận đương nhiên sẽ hận, nhưng đương nhiên cũng sẽ hiểu, phụ thân chúng ta thật sự cũng có lòng tạo phản, cho nên hoàng thượng muốn duyệt trừ cũng không lạ, ít ra còn nhân từ khi không tru di cả nhà ta, vẫn còn có lương tâm”
Tại Chính Hiên không nghĩ ca ca mình lại suy nghĩ thấu đào như vậy nhưng kiếp trước khi hắn muốn tạo phản ca ca cũng giúp sức mà chưa hề hỏi điều gì
“Ca ca ta yêu y, người ta yêu là Ngôn Tuấn Hàn không phải Phùng Kiều Ngọc”

Tại Chính Điền không có gì bất ngờ vì ngay từ đầu hắn đã nhìn ra được, còn nhớ khi đệ đệ hắn còn nhỏ, lúc đấy còn nói rằng sau này sẽ thật tài giỏi để bảo vệ Ngôn Tuấn Hàn, lúc đấy hắn đã biết rồi
“Huynh không phản đối sao”
Tại Chính Hiên nhìn Tại Chính Điền bình thản lạ thường
“Ta có thể phản đối hay sao, chỉ là Bình Thiên quốc chúng ta đối với việc hai nam nhân bên nhau không phải dễ dàng chấp nhận cũng như thân phận của đệ và y, còn thêm vào đó y có yêu đệ hay không hay chỉ mình đệ yêu y, ta không muốn đệ đệ của ta đau lòng”
Tại Chính Hiên cũng tự hỏi bản thân Ngôn Tuấn Hàn có yêu hắn hay không, có thể như trước đây hay không, kiếp này hắn vốn muốn bù đắp cho Ngôn Tuấn Hàn tất cả, một đời trước hắn hối hận vô cùng, dằn vặt hơn chục năm rốt cuộc hắn cũng hiểu ra được rằng tất cả ngay từ đầu đều là do hắn mà ra
Cho nên có thể sống lại một kiếp nhìn thấy Ngôn Tuấn Hàn vẫn còn sống, vẫn là một thiếu niên như ngày nào, Tại Chính Hiên trong lòng vui vẻ nhưng khi nhìn thấy y lạnh nhạt với mình hắn rất đau, khó khăn lắm mới có thể được cho cơ hội này hắn không muốn đánh mất
Quả thật lần này đỡ một mũi tên cho y, hắn cư nhiên có thể biết được một điều Ngôn Tuấn Hàn vẫn có hắn trong lòng, vì sao ư, vì nhìn thấy đôi mắt của y khi thấy hắn bị thương, cả đôi mắt lúc y hoảng sợ trên tay toàn máu của hắn hắn liền biết, Ngôn Tuấn Hàn vốn dĩ chưa bao giờ hết tình cảm với hắn, hắn vẫn còn hy vọng
“Được rồi, bây giờ vẫn là nên dưỡng thương đi, ta không muốn thấy đệ bộ dạng như bây giờ, thật yếu đuối”
Tại Chính Điền nhìn Tại Chính Hiên, Tại Chính Hiên gật đầu, hắn sẽ dưỡng thương nhưng hắn vẫn đang lo cho Ngôn Tuấn Hàn
Đúng lúc này Viên Trình Nam bưng bát thuốc vào, còn có một ít thức ăn
“Tại thị vệ ngươi tỉnh rồi sao, vậy thì tốt, nếu không thật sự ta không biết phải như thế nào, cả ngươi và điện hạ đều xảy ra chuyện, Tôn Tình và Dinh Lâm hai người họ liền muốn đánh chết lão tri phủ kia”
Viên Trình Nam nói, sau khi Tại Chính Hiên đỡ một mũi tên cho Ngôn Tuấn Hàn, Viên Trình Nam đối với Tại Chính Hiên cũng không còn như lúc trước, ít nhất thái độ có phần hoà nhã hơn trước nhiều
“Cảm tạ ngươi, điện hạ như thế nào rồi”

“Điện hạ không sao, chỉ là quá lao lực cho nên ngất xỉu”
Viên Trình Nam nói
Tại Chính Hiên nghe vậy cũng an tâm
Viên Trình Nam đặt thức ăn lên bàn rồi lui ra ngoài
Còn về Chu Đình sau khi mọi chuyện đã xong, lúc Tống Kỳ Nam rời đi, Chu Đình cũng rời đi, chỉ để lại một lá thư cho Ngôn Tuấn Hàn rồi đi mất, Từ Chấn Thiên cũng rời đi, cả phủ rộng lớn chỉ còn lại bọn họ mà thôi, đương nhiệ cũng yên tĩnh hẳn ra
Dinh Lâm và Kim Hoa An xử lí những tàn dư của lão tri phủ kia không để xót lại bất kỳ ai
Tôn Tình nhìn Ngôn Tuấn Hàn vẫn chưa tỉnh có chút lo lắng, lúc này nàng không biết có nên cho người đưa Huỳnh Liên đến hay không, ít ra có Huỳnh Liên ở đây thì Huỳnh Liên biết phải làm gì nhưng kinh thành đến đây tốn rất nhiều thời gian, rốt cuộc cũng từ bỏ suy nghĩ
Cửa phòng mở ra Tôn Tình liền nhìn thấy Tại Chính Hiên chỉ nhẹ nhàng gật đầu sau đó liền lui ra, nàng đương nhiên hiểu vẫn lui ra ngoài bên ngoài còn khá nhiều việc xử lí, Tại Chính Hiên tỉnh lại xem như bớt đi một chuyện

Nhìn thân ảnh trên giường có chút tiểu tuỵ, Tại Chính Hiên đưa tay vuốt v e khuôn mặt quen thuộc, cho dù là kiếp trước hay kiếp này hắn vẫn luôn muốn ngắm nhìn Ngôn Tuấn Hàn bình yên an ổn mà nằm ngủ, nhìn xem chỉ mới vài ngày mà y tiều tuỵ như vậy rồi sao, hắn thấy có lỗi vô cùng
Nhớ lại kiếp trước, sau khi truyền ngôi lại cho hoàng nhi của ca ca hắn, Tại Chính Hiên liền lên đường đi khắp nơi, tìm tung tích của Ngôn Tuấn Vỹ, duy nhất một điều đó chính là muốn đên mộ của Ngôn Tuấn Hàn
Sau chục năm sống trong dằn vặt đau khổ và hằng đêm đều mơ thấy những kỷ niệm trước đây của hai người Tại Chính Hiên bây giờ đã già đi rất nhiều so với cái tuổi của mình, nhìn xem chỉ hơn bốn mươi mấy mà đã như tám mươi tuổi, khuôn mặt tiều tuỵ
Quả thật Ngôn Tuấn Vỹ sau ngày hôm đó ôm di thể của Ngôn Tuấn Hàn đi liền biệt vô tâm tích, cho dù có cho bao nhiều người đi tìm cũng tìm không thấy nhưng Tại Chính Hiên không bỏ cuộc, đến cuối cùng hắn nhận ra một điều Ngôn Tuấn Vỹ chưa hề rời khỏi kinh thành vì nơi đây có rất nhiều thứ mà bản thân Ngôn Tuấn Vỹ không muốn rời đi hơn hết là vì Ngôn Tuấn Hàn, trong bức thư mà Ngôn Tuấn Hàn nhờ Tống Kỳ Nam đưa cho Ngôn Tuấn Vỹ, y hy vọng khi bản thân chết vẫn có thể ở lại kinh thành này, muốn nhìn thấy hoàng cung và kinh thành cũng như muốn nhìn thấy giang sơn dưới tay của Tại Chính Hiên có tốt hay không
Cho nên đến cùng Ngôn Tuấn Vỹ cũng không rời đi mà ở một nơi ngoại thành, một ngọn núi nhỏ trên cao làm một căn nhà trúc mà sống ở đó suốt mấy chục năm chưa từng rời đi
Lúc Tại Chính Hiên tìm đến bị Ngôn Tuấn Vỹ liên tục đuổi đi, đóng cửa không muốn nhìn thấy người, sau tất cả bọn họ không có thể là những người bằng hữu như trước đây cũng không thể nói chuyện cùng nhau nữa vì Ngôn Tuấn Vỹ hận Tại Chính Hiên, hận người khiến đệ đệ của hắn đau khổ khiến đệ đệ hồn nhiên của hắn cư nhiên từ trên tường thành cao kia mà ngã xuống, khiến cho Ngôn Tuấn Vỹ cả đời cũng không thể nhìn thấy nụ cười của đệ đệ mình nữa.
 
Kiếp Này Không Hận Cũng Không Yêu
Chương 77: Chương 77


Tại Chính Hiên vẫn kiên trì suốt nhiều ngày liền quỳ trước cửa chỉ mong Ngôn Tuấn Vỹ cho mình được thăm mộ của Ngôn Tuấn Hàn, đến cùng Ngôn Tuấn Vỹ vẫn để hắn đến mộ của Ngôn Tuấn Hàn
Ngôi mộ đơn sơ, giữa trời tuyết, Tại Chính Hiên đã nhiều ngày liền quỳ trong tuyết lúc đứng dậy có chút khó khăn, khi nhìn thấy mộ trên đó có tên Ngôn Tuấn Hàn trong lòng hắn liền đau nhói
Người ta nói đáng sợ nhất không phải là yêu nhau rồi chia xa, hoặc phản bội mà đáng sợ nhất là khi hai người âm dương cách biệt
Tại Chính Hiên thật sự rất hối hận, hắn hối hận vô cùng, nếu lúc đó hắn không tạo phản nếu lúc đó hắn không chối bỏ tình cảm của mình đối với Ngôn Tuấn Hàn, nếu lúc đó hắn dẹp bỏ hết thù hận thì cả hai có phải sẽ có thể ở bên nhau hay không, có phải sẽ không âm dương cách biệt hay không
Tại Chính Hiên hắn quỳ trước mộ của y, bàn tay nhẹ nhàng chạm lên dòng chữ khắc trên đó, từng đoạn ký ức cứ lùa về, những ký ức khi bọn họ còn nhỏ, những ký ức khi Ngôn Tuấn Hàn làm hoàng đế, mọi thứ như dần hiện ra rõ, Tại Chính Hiên hắn khóc
Đúng vậy Tại Chính Hiên rốt cuộc cũng không chịu được mà khóc lớn, tất cả đều tại hắn, đều là do hắn, hắn có lỗi với y, nếu có kiếp sau hắn thật sự mong muốn sẽ bù đắp tất cả cho Ngôn Tuấn Hàn, ngay cả mạng của hắn cũng được, chỉ cần Ngôn Tuấn Hàn bình an là được
Trở lại với thực tại, Tại Chính Hiên ngắm nhìn người nằm trên giường, hắn biết Ngôn Tuấn Hàn vẫn còn tình cảm với hắn, nếu không sẽ không biểu lộ vẻ mặt lo lắng cùng hoảng sợ khi hắn bị thương
Trước khi ngất đi hắn đều thấy rõ tất cả, hắn chấp nhận bản thân bị thương cũng nhất định bảo vệ Ngôn Tuấn Hàn
Ngôn Tuấn Hàn cảm nhận được hơi ấm bên người liền từ từ mở mắt, nhìn thấy là Tại Chính Hiên, khuôn mặt đó khiến y như thấy được Tại Chính Hiên của kiếp trước vậy, rất giống hoàn toàn giống, tại sao lại như vậy

Ngôn Tuấn Hàn toang ngồi dậy thì Tại Chính Hiên đỡ lấy y
“Ngươi sao lại ở đây”
Ngôn Tuấn Hàn hỏi
“Ta nghe nói người vì chăm sóc cho ta mà ngất đi, cho nên ta đến”
Tại Chính Hiên trầm giọng nói
“Thương thế của ngươi chỉ vừa mới khỏi, ngươi trở về phòng nghỉ ngơi đi, ta không sao”
Tại Chính Hiên đương nhiên không tin, không sao tại sao lại ngất xĩu, Ngôn Tuấn Hàn chưa bao giờ yếu đuối đến mức chỉ vài ngày sẽ ngất đi, đột nhiên Tại Chính Hiên lại hơi nhíu mày, dường như kiếp trước Ngôn Tuấn Hàn cũng từng như vậy, lúc đó Huỳnh Liên đến bắt mạch bảo y không sao, chỉ là lao lực quá độ dẫn mà thôi, hắn cũng không quan tâm nhiều
Giờ nghĩ lại cảm thấy có điểm không đúng, rõ ràng Ngôn Tuấn Hàn đang giấu diếm hắn điều gì, nhưng Tại Chính Hiên lại không dám hỏi
“Người không cần lo cho ta, phận nô tài như ta không quan trọng bằng người”
Tại Chính Hiên nói
Ngôn Tuấn Hàn im lặng, thật ra y không muốn để Tại Chính Hiên biết bệnh tình của mình, ngoài Huỳnh Liên, Tôn Tình và Tống Kỳ Nam biết y không muốn ai biết được nhất là Tại Chính Hiên
“Mọi chuyện sao rồi”
Ngôn Tuấn Hàn liền hỏi sang chuyện khác
“Phan Mạch giờ này chắc đã sớm về đến kinh thành giao chứng cứ cho tân thái tử rồi”
Ngôn Tuấn Hàn nghe vậy an tâm gật đầu nhưng trong lòng vẫn có chút gì đó đăm chiêu, cứ có cảm giác lần này Ngôn Đình Anh nhất định sẽ thoát tội được
“Vậy thì tốt, hiện tại nơi này cứ ở lại đợi thương thế cùa ngươi khỏi hãy khởi hành trở về kinh thành, tốt nhất là sau đại lễ sắc phong của huynh ấy”

Tại Chính Hiên gật đầu hiểu
“Ngươi trở về đi, ta muốn nghỉ ngơi”
Ngôn Tuấn Hàn nói rồi nằm xuống sau đó nhắm mắt, Tại Chính Hiên nhìn y một cái cũng lui ra, lúc ra bên ngoài liền nhìn thấy Tôn Tình và Dinh Lâm đàn nói gì đó
Hắn nhìn khung cảnh này mỉm cười nhẹ, kiếp trước do hắn khiến cho hai người họ phải âm dương cách biệt, kiếp này coi như tác thành cho hai người bọn họ đi
Tại Chính Hiên rời đi trở về phòng của mình, ca ca hắn vẫn còn ngồi đó
“Sau rồi”
“Không có gì cả, ca ca ở biên cương cực khổ không”
“Không sao, đã quen rồi, dù gì tướng quân cũng không bạc đãi ta, đệ an tâm, còn nữa lần này địch quốc hành động như vậy xem ra tương lai phải chiến một trận rồi, đến lúc đó nếu ca ca ngươi có chết ở sa trường thì ngươi nhớ phải thay ca ca là ta mà sống tốt đấy”
Tại Chính Hiên nhíu này, Tại Chính Điền nói cái gì vậy chứ, thật ra đời này có nhiều thứ thay đổi cho nên Tại Chính Hiên cũng không rõ sẽ xảy ra chuyện gì, chỉ mong là mọi thứ điều không dẫn đến kết cục tồi tệ mà thôi
“Huynh sẽ không chết được đâu, nếu huynh chết ta nhất định sẽ đem huynh sống lại, ta chỉ còn có một người thân là huynh mà thôi”
Đúng vậy Tại gia bây giờ chỉ còn huynh đệ bọn họ, nhất định phải bình an, hắn sớm đã đem mạng mình cho Ngôn Tuấn Hàn, để y quyết định sống chết, cho nên Tại Chính Điền nhất định phải sống, sống để còn có thể tiếp tục Tại gia đời sau
Hai huynh đệ hai người ngồi ôn lại chuyện cũ một lúc Tại Chính Điền cũng cáo từ trở về doanh trại, hắn vốn định khi Tại Chính Hiên tỉnh lại sẽ trở về doanh trại thân làm phó tướng hắn đương nhiên phải ở doanh trại không nên ở mãi nơi đây

Tại Chính Điền rời đi, Dinh Lâm cũng đến, mấy ngày nay hắn theo Tôn Tình xử lí những kẻ nguy hại cũng như chăm sóc cho hai vị chủ tử, Dinh Lâm cũng nhận ra Tôn Tình có chút đáng yêu, cảm giác như tiểu cô nương vậy, nhưng nà ra tay cũng rất độc a, nhìn xem Tôn Tình đem đám thích khách hành hạ đáng sợ như thế nào
“Ngươi đang nghĩ gì vậy Dinh Lâm”
“Bầm thiếu chủ, thuộc hạ có chút phân tâm xin thiếu chủ trách tội”
Tại Chính Hiên đương nhiên biết tại sao Dinh Lâm lại như vậy
“Được rồi, ngươi đã tra được gì chưa”
Dinh Lâm liền nhớ đến lần trước Tại Chính Hiên giao cho hắn tra xem Phùng Kiều Ngọc, Phùng gia có liên quan gì đến nhị hoàng tử hay không
“Bẩm thiếu chủ, theo như các ám vệ báo lại quả thật Phùng cô nương từng gặp qua nhị hoàng tử và cả tam hoàng tử, chỉ là tam hoàng tử đến gặp Phùng cô nương nhiều hơn”
Tại Chính Hiên nhớ đến tam hoàng tử Ngôn Đình Quang tên này kiếp trước hắn có gặp qua, cũng biết chuyện Ngôn Đình Quang từng có ý muốn rước Phùng Kiều Ngọc về phủ của mình, nhưng điều hắn để tâm là Ngôn Đình Anh và Phùng Kiều Ngọc lẫn rốt cuộc năm đó hắn thật sự đã có gì với Phùng Kiều Ngọc thật sự hay sao.
 
Kiếp Này Không Hận Cũng Không Yêu
Chương 78: Chương 78


“Còn có một việc, thuộc hạ tra được ở phủ của hai vị hoàng tử có một nữ nhân xuất hiện, nữ nhân này không phải thiếp thất cũng không phải là nô tì, có điều nữ nhân này có chút giống nam nhân”
Dinh Lâm nhớ lại những gì mà thuộc hạ báo lại cho mình, phủ của hai vị hoàng tử xuất hiện một nữ nhân có thể tự do đi lại lại không mang danh phận gì sẽ có người để ý hơn hết nữ nhân này lại có chút gì đó không giống với nữ nhân của Bình Thiên quốc, có phải quá cao lớn rồi hay không
“Theo dõi người đó lẫn Phùng Kiều Ngọc, ta cảm thấy bọn họ có liên quan”
Dinh Lâm lặp tức đi làm
Tại Chính Hiên nghĩ nghĩ, xem ra kiếp này sống lại hắn có thể biết được không ít chuyện rồi đây, hắn nhất đinhh phải biết rõ rốt cuộc kiếp trước còn có những bí mật nào mà hắn chưa biết
Ở kinh thành, Ngôn Tuấn Vỹ đang ngồi nhìn Huỳnh Liên, rốt cuộc hắn cũng tìm được người này, quả thật trốn thật giỏi mà, thần y trong lời đồn quả ra lại chưa hề mất tích mà là trở thành thái y trong cung, còn là thái y của đệ đệ hắn

Huỳnh Liên lúc này cũng lo sợ không ít, vốn dĩ đã trốn người, thế mà lại vẫn phải gặp, chuyện năm đó Huỳnh Liên đương nhiên nhớ rõ a, làm sao quên được, khi biết Ngôn Tuấn Hàn là đệ đệ của Ngôn Tuấn Vỹ, y cực lực muốn trốn, nhưng nghĩ đến Ngôn Tuấn Hàn cứu mình một mạng rốt cuộc Huỳnh Liên cũng không trốn được, y sớm tránh né Ngôn Tuấn Vỹ thế mà cũng trốn không được
Vốn dĩ Huỳnh Liên định sẽ ở lại Lam Ninh trấn đợi Ngôn Tuấn Hàn sau đó cùng về kinh thành, nhưng thế nào bị người của Ngôn Tuấn Vỹ mang về kinh thành còn cùng hắn đối mặt, đúng là trốn cũng không trốn được
“Ngươi rốt cuộc muốn gì đây THÁI TỬ ĐIỆN HẠ”
Huỳnh Liên nhấn mạnh bốn từ cuối
Ngôn Tuấn Vỹ nhìn người trước mắt, cảm thấy có chút nực cười, xem kìa tìm người nhiều năm rốt cuộc người lại không hề xa ở ngay trước mắt mà hắn không biết, có phải lần này may mắn hay không
“Ở lại đây, ngươi ở lại đây, ta bảo vệ ngươi, phụ thân ngươi đã chết nếu như thân phận của ngươi lộ ra bên ngoài sẽ có rất nhiều người muốn tìm giết ngươi”
Huỳnh Liên nhếch mép cười, thay vì bị đám người bên ngoài truy sát vẫn tốt hơn ở bên cạnh Ngôn Tuấn Vỹ
“Ta là người điện hạ, điện hạ đã cứu ta, ta nếu có ở lại cũng là ở bên cạnh điện hạ, mong thái tử đừng làm khó ta, chuyện năm đó hãy coi như chưa từng xảy ra”
Huỳnh Liên nói
“Chưa từng xảy ra, Liên nhi, ngươi nói nghe thật nực cười, rõ ràng như vậy ngươi còn bảo ta xem chưa từng xảy ra, hay để ta nói cho ngươi biết rõ chuyện ngươi đã quên”
Ngôn Tuấn Vỹ nắm lấy cằm của Huỳnh Liên, Huỳnh Liên nhíu này, quả thật năm đó y nên chết cùng phụ thân, y không muốn gặp lại người này, càng không muốn dây dưa, năm đó đã đủ đau khổ với y rồi

Ngôn Tuấn Vỹ nhìn Huỳnh Liên, hừ mạnh rồi buông tay ra, bỏ mặt Huỳnh Liên ở đó rồi rời đi, sai người canh chừng y thật kỹ không để y chạy thoát được
Ngôn Tuấn Vỹ thở dài, xem ra hắn cùng đệ đệ cần nói vài chuyện rồi đây, nhắc đến đệ đệ, Ngôn Tuấn Vỹ có chút lo lắng, Phan Mạch đem chứng cứ trở về cũng báo cho hắn biết chuyện diễn ra lúc đó
Tại Chính Hiên thế mà đỡ cho đệ đệ hắn một tên, hắn còn cho rằng Tại Chính Hiên thích Phùng Kiều Ngọc cơ chứ, đối với Tại Chính Hiên, Ngôn Tuấn Vỹ vẫn xem hắn là bằng hữu tốt, chỉ là như thế nào hắn cũng không mong Tại Chính Hiên không lợi dụng đệ đệ mình, nếu không Ngôn Tuấn Vỹ nhất định sẽ bắt Tại Chính Hiên trả giá
Ngày hôm sau ở trên triều, mốt trận loạn vô cùng diễn ra, hoàng thượng nổi trận lô đình nhìn Ngôn Đình Quang, đến cả Ngôn Tuấn Vỹ cũng bất ngờ, thế quái nào lại là Ngôn Đình Quang mà không phải Ngôn Đình Anh cơ chứ
Ngôn Đình Anh sớm đã dâng lên tấu chương đem tội trạng tất cả đẩy lên đầu của đệ đệ của mình, Ngôn Đình Quang trở thành thí tốt, Ngôn Đình Anh thoát tội trạng mưu phản nhưng cũng bị liên luỵ nhưng suy cho cùng hắn cũng không bị trách tội gì chỉ trừ bổng lộc và cấm túc trong phủ một thời gian
Ngôn Đình Quang không tin được nhìn hoàng huynh của mình, thế nhưng bây giờ hắn làm được gì cơ chứ, người thương của mình bị đem ra làm con tin, uy h**p tính mạng, Ngôn Đình Quang rốt cuộc cũng chấp nhận mọi thứ, chỉ là hắn không hề biết sớm hắn đã bị tính toán, mà ca ca của hắn bây giờ rất thông thả
Ngôn Đình Quang bị phế truất, đày đi biên cương cả đời không được quay về, hoàng thượng cũng trách tội cả ngoại tộc của hai người bọn họ tất cả đều bị bãi bỏ chức quan bị đày đi nơi xa không được trở về kinh thành, quý phi nương nương nghe đến đây liền ngất đi, nhưng Ngôn Đình Anh vẫn thông thả vì hắn bây giờ vẫn an yên ở kinh thành, chỉ là hắn không ngờ chỉ cần chậm một chút người bị đày đi biêng cương kia là bản thân hắn
Ngôn Tuấn Vỹ gần như tức giận, mọi công sức của đệ đệ hắn thế mà vẫn để Ngôn Đình Anh thoát tội trạng, đã vậy còn khiến phụ hoàng nhém nữa trách tội hắn vì vu khống huynh trưởng, xem kì rốt cuộc một tên như Ngôn Đình Anh từ khi nào thông minh như vậy xem ra có ẩn tình đây

Ở Nam Thành, Ngôn Tuấn Hàn hiện tại đã khoẻ, y cũng Tại Chính Hiên ra ngoài dạo, đã lâu rồi từ ngày đến Nam Thành y sớm đã muốn ra ngoài dạo chỉ là lúc đó không thể được bây giờ mọi chuyện đã xong, Ngôn Tuấn Hàn thông thả đi dạo
Cảm thấy thật bình yên, y muốn cứ như vậy mãi, kiếp trước Ngôn Tuấn Hàn có một việc rất muốn làm đó là cùng với Tại Chính Hiẻn dạo phố, nhìn cuộc sống của bá tánh như bây giờ, chỉ là đến cuối cùng cái gì cũng không thể
Bây giờ hai người song song nhau mà đi, chỉ là Ngôn Tuấn Hàn bây giờ lại có chút rung động, hình ảnh Tại Chính Hiên bị thương vì mình khiến Ngôn Tuấn Hàn luôn muốn hỏi vì sao hôm ấy hắn lại làm vậy, nhưng nghĩ đến câu trả lời vì người là điện hạ cần bảo vệ, Ngôn Tuấn Hàn liền im lặng không muốn hỏi nữa
Tại Chính Hiên trong lòng vui vẻ vô cùng, cảm giác được song hành cùng Ngôn Tuấn Hàn khiến hắn tham lam, tham lam thời gian cứ như vậy đừng tiếp tục nữa, có thể để hắn đi cùng y hay không
Nhìn Ngôn Tuấn Hàn khuôn mặt thoải mái mà đi dạo Tại Chính Hiên có cảm giác muốn nắm lấy bàn tay kia nhưng hắn lại không dám sợ y sẽ hất tay mình ra.
 
Kiếp Này Không Hận Cũng Không Yêu
Chương 79: Chương 79


Hai người cùng nhau song hành trên một đoạn dài, ở phía sau bốn con người lén lút theo đuôi
Tôn Tình nhìn bàn tay Tại Chính Hiên đưa ra muốn nắm lấy tay của điện hạ rồi lại thu lại liền cười làm cho Viên Trình Nam và Kim Hoa An nhìn như sinh vật lạ, nhưng đối với Dinh Lâm lại có chút đáng yêu
Chuyện là bốn người bọn họ vốn ra ngoài mua chút lương khô để chuẩn bị trở về kinh thành, không ngờ lại thấy được hai vị chủ nhan thế mà cùng nhau đi dạp cho nên liền theo sau
Ngôn Tuấn Hàn nhìn Nam Thành tấp nập so với lần đầu đến liền bất giác mỉm cười, quả thật phía nam rất tốt, bốn mùa đều không quá nóng cũng không quá lạnh, không như kinh thành phía bắc mùa đông sẽ có tuyết thì nơi đây luôn ấp áp, có cảm giác khiến người ta muốn ở lại, hơn hết phải nói mỹ thực ở phía nam quả thật phong phú vô cùng
“Trở về kinh thành ngươi định như thế nào, ta không còn là thái tử, ngươi trên danh nghĩa vẫn là thị vệ của thái tử, sẽ trở về đông cung dưới trướng huynh ấy”
Ngôn Tuấn Hàn nói, Tại Chính Hiên đương nhiên biết chuyện này, nhưng hắn đương nhiên có cách để ở lại bên cạnh Ngôn Tuấn Hàn
“Nếu ta muốn đi theo người thì sao”
Ngôn Tuấn Hàn bất ngờ nhưng rồi chỉ mỉm cười nhẹ
“Ta thật nhớ lúc nhỏ, chúng ta ba người thật vui vẻ biết bao”

“Chúng ta sẽ lại như lúc nhỏ, Hàn nhi ta thật sự thích ngươi, không lợi dụng ngươi cũng chẳng mưu cầu gì cả, cho ta được ở bên cạnh ngươi được chứ”
Tại Chính Hiên dừng lại nói, Ngôn Tuấn Hàn bất ngờ quay lại nhìn hắn, bây giờ tâm trạng y rối bời không biết nên trả lời như thế nào, nhưng trong lòng y rõ nhất y vẫn còn thích Tại Chính Hiên, đúng hơn vẫn còn yêu hắn rất nhiều, nói buông bỏ đâu dễ dàng được, nhưng bản thân y biết y không thể sống được bao lâu, níu kéo một chút hơi ấm này có tác dụng gì chứ
“Ngươi không cần phải trả lời ta bây giờ, Hàn nhi ta sẽ đợi ngươi”
Tại Chính Hiên hắn sẽ đợi, sẽ đợi Ngôn Tuấn Hàn lần nữa chấp nhận hắn, Ngôn Tuấn Hàn mỉm cười không nói gì tiếp tục bước đi
Tin tức ở kinh thành đã truyền đến, Ngôn Tuấn Hàn cũng không mấy bất ngờ, sớm đã có cảm giác Ngôn Đình Anh sẽ thoát tội, quả thật sự hắn thoát khỏi tội trạng, tội trạng đều đẩy lên đầu Ngôn Đình Quang, xem ra đệ đệ hắn lại là kẻ chết thay rồi, thật đáng tiếc a
Tại Chính Hiên cũng biết tin này, hắn có chút nhíu mày, không khỏi nghi ngờ, nhưng hiện tại trở về kinh thành mới rõ chuyện như thế nào
Tại Chính Hiên suy nghĩ một lúc liền lần nữa ra ngoài mua kẹo hồ lô cho Ngôn Tuấn Hàn, rõ nhẹ cửa phòng y, Ngôn Tuấn Hàn bây giờ đang căn dặn Tôn Tình về chuyện bọn họ sẽ trở về kinh thành
Nghe được tiếng rõ cửa và giọng nói của Tại Chính Hiên, y ngưng lại một chút sau đó lên tiếng
“Vào đi”
Tại Chính Hiên liền bước đến, Tôn Tình hiểu ý liền lui xuống, bước ra ngoài không quên đóng cửa lại
“Ngươi có việc gì sao”
Ngôn Tuấn Hàn vẫn còn có chút ngại nhớ lại chuyện lúc nãy, nhưng mà nhìn thấy kẹo hồ lô trên tay Tại Chính Hiên liền biết hắn là muốn đưa kẹo hồ lô cho mình
“Hàn nhi, cho ta gọi ngươi là Hàn nhi được không”
Ngôn Tuấn Hàn im lặng mà gật đầu, quả thật khi nghe hai từ Hàn nhi tim y liền đập vô cùng nhanh, giọng nói của Tại Chính Hiên mỗi lần gọi y là Hàn nhi liền khiến những ký ức lúc nhỏ ùa về, bọn họ của lúc đó thật vui mà
“Có thể”
Tại Chính Hiên nghe vậy liền vui mừng, chỉ cần y chấp nhận hắn gọi như vậy là đã quá đủ rồi, hai từ Hàn nhi này hắn đã muốn gọi rất lâu nhưng vẫn e ngại, bây giờ có thể tuỳ thời mà gọi được

“Nhưng hạn chế trước mặt người khác”
Ngôn Tuấn Hàn nói thêm, mặc dù có chút thất vọng nhưng Tại Chính Hiên cũng cảm thấy vui mừng đôi chút
Ở kinh thành, Ngôn Tuấn Vỹ đã trở thành vị thái tử mới của Bình Thiên quốc, bá quan văn võ vô cùng hài lòng với vị thái tử mới này
Ngôn Tuấn Vỹ lúc này đang ở đông cung, Huỳnh Liên cũng được đưa đến đông cung
Hắn đang nghĩ về đệ đệ mình, lẽ ra bây giờ phải trở về kinh thành tại sao y vẫn còn ở nơi xa xôi kia chứ
Hoàng hậu hôm nay sau lễ sắc phong liền đến gặp Ngôn Tuấn Vỹ
“Nhi thần tham kiến mẫu hậu”
“Không cần đa lễ như vậy, Vỹ nhi, đã có tin tức của Hàn nhi chưa”
Đã mấy tháng liền Ngôn Tuấn Hàn không một chút tin tức, người làm mẫu hậu như nàng cũng lo lắng khôn nguôi
“Mẫu hậu người an tâm, Hàn nhi đệ ấy sẽ trở về”
Hoàng hậu gật đầu

“Bây giờ ngươi đã làm thái tử, hãy bảo vệ đệ đệ ngươi thật tốt, y vốn không thích hợp làm thái tử, cũng đã sớm có ý định muốn xin phụ goàng các ngươi phế truất, nếu đã làm thái tử, ta mong ngươi hãy bảo vệ đệ đệ ngươi”
Ngôn Tuấn Vỹ hiểu rõ điều này, hắn nhất định sẽ bảo vệ Ngôn Tuấn Hàn, hoàng đệ duy nhất cùng huyết thống với hắn, cũng như khiến cho Bình Thiên quốc ngày càng phát triển
Trở về chỗ Nam Thành, sau những ngày nghỉ ngơi thì rốt cuộc Ngôn Tuấn Hàn cũng trở về kinh thành, mọi chuyện đã tạm thời ổn định y phải mau chóng về kinh thành, hơn nữa phải đề phòng Ngôn Đình Anh
Tại Chính Hiên cùng Ngôn Tuấn Hàn bên trong xe ngựa, hai người không nói một lời, Ngôn Tuấn Hàn tựa vào vai Tại Chính Hiên mà chợp mắt
Quả thật thời gian này không uổng công chịu một mũi tên, Tại Chính Hiên cảm thấy chịu mười mũi tên cũng có thể huống chi một mũi tên nhỏ nhoi kia chứ
Đường trở về kinh thành vô cùng thuận lợi, Ngôn Tuấn Hàn trở về kinh thành có chút mệt mỏi, nếu được chọn y muốn có thể ở bên ngoài ngao du tứ hải, kinh thành tấp nập thật nhưng y lại thích sự yên tĩnh, y nhớ phía ngoài thành có một vài ngọn núi, thật muốn ở nơi đó dựng một ngôi nhà trúc sau đó hằng ngày ở đó vẽ tranh, thật là yên bình biết bao nhiêu
Nhưng vốn dĩ sinh ra là hoàng tử làm gì có được cuộc sống yên bình cơ chứ, mặc dù hiện tại y đã thành công để Ngôn Tuấn Vỹ trở thành thái tử nhưng không biết rõ tiếp theo lại xảy ra những chuyện gì, hơn hết y không biết bản thân sẽ chịu được bao lâu nữa đây
Tại Chính Hiên nhìn Ngôn Tuấn Hàn, hắn nhận ra trong mắt y chất chứa nhiều tâm sự, nhưng hắn không thể hỏi, hắn biết y sẽ không nói ra, Ngôn Tuấn Hàn chính là như vậy, mọi chuyện đều không nói, một mình gánh vác tất cả.
 
Back
Top Bottom