Đam Mỹ Kiếp Này Không Hận Cũng Không Yêu

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Kiếp Này Không Hận Cũng Không Yêu
Chương 20: Chương 20


“Các người nói chuyện gì vui vậy”
Chu Đình mở cửa bước vào, hiếm khi có dịp Ngôn Tuấn Hàn chủ động rủ bọn họ đến tửu lâu thật là tò mò đấy
“Nói ngươi lại lăn đến kỹ viện nào rồi”
Chu Đình liền đen mặt quát
“Mẹ nhà ngươi đi kỹ viện đấy Tống Kỳ Nam, ta không đi nơi đó”
Tống Kỳ Nam đương nhiên biết Chu Đình không bao giờ bước chân vào kỹ viện nơi hắn đi là câu lang viện thì đúng hơn
“Tống Kỳ Nam ngươi biết Chu Đình hắn thế nào lại chọc hắn”
Tống Kỳ Nam cười lớn, chọc Chu Đình tức giận là thú vui của hắn vì trong tất cả bọn họ thit Chu Đình lộ liễu nhất việc bản thân chỉ thích nam nhân, hơn nữa nam nhân Chu Đình thích lại nằm trong bốn người bọn họ nữa mà
“Người được lắm Tống Kỳ Nam đợi đi có ngày lão tử trả lại cho ngươi”
Tống Kỳ Nam nhướn mày, ta đợi, đợi ngày đó a
Ngôn Tuấn Hàn phì cười, quả thật sống lợi đời này hắn thấy đáng lắm

“Này Tuấn Hàn ta nghe nói lần trước ngươi cầu xin cho tên đó mà bị thương a, sao rồi hắn động lòng với ngươi chưa”
Ngôn Tuấn Hàn liền thầm mắng sớm biết bọn họ sẽ nhắc nhiều như vậy y đã không kể chuyện bản thân thích Tại Chính Hiên cho bọn họ biết
“Mặc kệ hắn ta đi, ta không màn nữa, này Chu Đình ở câu lang viện có nhiều mỹ nhân không”
Chu Đình đang uống liền bị sặc rượu phun hết qua phía Tống Kỳ Nam, cũng may Tống Kỳ Nam thân thủ nhanh nhẹn liền lấy quạt chắn được
“Ha ha ta xin lỗi, tại ta bị sốc”
Chu Đình cười cười xin lỗi, Tống Kỳ Nam đen mặt
“Tuấn Hàn, Hàn nhi a ngươi muốn đến câu lang viện sao không nói sớm với ta, ta đưa ngươi đi a, bây giờ đi cũng được”
“Các người lại tính đi đâu”
Từ Chấn Thiên bước vào nhìn thấy Chu Đình không đứng đắng liền nghiêm mặt
“Đi câu lang viện ớ, Từ đại ca ngươi đi không, thái tử điện hạ muốn đi a”
“Chu Đình ngươi lại nói sai rồi, Từ Chấn Thiên hắn là chính nhân quân tử làm sao đi những nơi đó được nếu kêu hắn đến chỗ Chu minh chủ tìm tỷ tỷ ngươi thì đúng hơn”
Một tên trúng hai nhạn, Ngôn Tuấn Hàn thật khâm phục Tống Kỳ Nam a, một câu khiến hai người vừa định nói liền im bặt
Tống Kỳ Nam cười, hắn còn không hiểu nữa thì cái chức giáo chủ ma giáo này dẹp sang một bên đi a
“Được rồi được rồi, chúng ta uống rượu đi, đây là rượu ngon của Thuận An quốc đấy”
Chu Đình nghe đếb rượu liền sáng mắt ra, cả bốn người cùng nhau uống rượu trò chuyện phiếm
Ngôn Tuấn Hàn liền cảm thấy đời này chỉ cần có rượu ngon cung được y không cần thứ khác nữa, không quản nữa chỉ cần bảo toàn nhưng người thân yêu là được
Cả bốn người uống đến khi trời tối vẫn còn ngồi uống, riêng Chu Đình đã gục từ lâu, Ngôn Tuấn Hàn cũng không còn tỉnh táo là bao
“Chấn Thiên ngươi mang Chu Đình về đi hắn say quên trởi đất rồi”
Từ Chấn Thiên gật đầu, nhìn Chu Đình say đến quên trời đất liền cảm thấy như vậy càng tốt, bình thường hay người ta một câu ngươi một câu thật nhất cả đầu hơn nữa Từ Chấn Thiên ghét nhất bộ dạng đi câu lang viện tìm kỹ nam của Chu Đình nhất
“Tôn Tình ngươi vào đây”
Tôn Tình liền bước vào nhìn thấy thái tử điện hạ đã say không kém liền cười khổ, chủ nhân người say liền khó mang về cung nhất

“Ngươi dẫn đường ta đỡ y quay về cung”
Tôn Tình nghe vậy liền tuân lệnh mà làm, có Tống Kỳ Nam đưa Ngôn Tuấn Hàn về cung nàng càng yên tâm, một mình nàng suy cho cùng cũng không có nhiều sức lực
Tại Chính Hiên nhìn trời, đã không còn sớm Ngôn Tuấn Hàn vẫn chưa trở lại đông cung, hơn nữa lúc chiều Ngôn Tuấn Vỹ lại đến nhưng không tìm được Ngôn Tuấn Hàn, còn Dinh Lâm quay về báo cáo thì lại bảo mất dấu của Ngôn Tuấn Hàn chỉ biết Ngôn Tuấn Hàn đến cổng thành đón một nam nhân
Lúc này Tống Kỳ Nam cõng Ngôn Tuấn Hàn trên vai cùng Tôn Tình lén dụng khinh không lẻn vào cung, nhờ có sự quen thuộc hoàng cung của Tôn Tình bọn họ thành công về đến đông cung, Ngôn Tuấn Hàn bây giờ đã ngủ say Tống Kỳ Nam không còn cách nào đành phải đưa hắn đến tận phòng
Tại Chính Hiên nhìn thấy có thân ảnh nghĩ là Ngôn Tuấn Hàn trở về liền đi đến nhưng một màn trước mắt khiến Tại Chính Hiên nắm chặt tay, Ngôn Tuấn Hàn ở trên lưng nam nhân khác mà ngủ, còn Tôn Tình thì đang bên cạnh cười rất vui
“Ngươi là ai tại sao lại lẻn vào đông cung”
Tại Chính Hiên bước đến
“Tại thị vệ yên tâm đây là bằng hữu của thái tử, ngươi không cần lo, đi làm việc của ngươi đi”
Tôn Tình lên tiếng đáp lại
“Nhưng đây là đông cung không thể tuỳ tiện cho người khác vào, Tôn cô nương chắc hiểu rõ”
Tôn Tình liền muốn mắng người, ngươi quản cái quái gì chứ lúc chủ nhan nhà ta vì ngươi làm đủ chuyện ngươi không quản bây giờ lại quản
“Tại thị vệ đến không, ngươi yên tâm ta đưa Hàn nhi vào phòng liền rời đi, ta là bằng hữu của y”
Nghe hai từ Hàn nhi, Tại Chính Hiên liền nổi giận nhưng vẫn kiềm lại
“Đây là đông cung ngươi đưa người đến đây là được còn lại để ta đưa thái tử về”
Tống Kỳ Nam nhìn ra được gì đó liền muốn chọc ghẹo

“Ngươi là thị vệ nho nhỏ lại dám lên tiếng hay sao, ta đưa Hàn nhi vào trong có sự đồng ý của Hàn nhi lẫn Tôn Tình ngươi quản được sao”
Một câu Hàn nhi hai câu Hàn nhi, Tại Chính Hiên sắp nghe không lọt nữa rồi
“Tại thị vệ ngươi tránh đường a, thái tử say rồi, hơn nữa nếu có chuyện gì Tôn Tình ta chịu hoàn toàn trách nhiệm”
Tại Chính Hiên mặc dù tức giận nhưng không dám manh động liền phải né sang một bên để cho Tống Kỳ Nam đưa Ngôn Tuấn Hàn về phòng
Sau khi Ngôn Tuấn Hàn an vị, Tống Kỳ Nam liền cười, Tuấn Hàn coi như ta giúp ngươi a, sao này nhất định phải cảm tạ ta đi, ta thấy được tên kia là đã động tâm với ngươi rồi
Tống Kỳ Nam liền rời đi, Tôn Tình liền theo tiễn người ra ngoài cung
Tại Chính Hiên nhìn theo liền nổi giận, gọi Dinh Lâm ở trong bóng tối ra
“Thiếu chủ có gì căn dặn”
“Ngươi đi điều tra kẻ đó cho ta”
Dinh Lâm liền tuân lệnh đi làm, có điều hắn không hiểu sao thiếu chủ lại đột nhiên quan tâ m đến tên thái tử kia còn ba lần bốn lượt bảo hắn theo sát thái tử báo cáo tất cả việc thái tử làm cho người biết, còn không sai hắn đi làm những chuyện quan trọng như giết những kẻ đổ oan cho Tại tể tướng, thật là khó hiểu mà.
 
Kiếp Này Không Hận Cũng Không Yêu
Chương 21: Chương 21


Sáng hôm sau Ngôn Tuấn Hàn tỉnh dậy liền thấy bản thân đã trở về cung, liền nghĩ là Tôn Tình đưa mình về, hôm nay hắn vẫn phải diễn vai thái tử ăn chơi tiếp rồi
“Thái tử việc người sai ta chuẩn bị đã xong, Chu công tử cũng đưa đến vài người bảo là muốn thái tử vui vẻ”
Ngôn Tuấn Hàn thật muốn cảm tạ Chu Đình hết sức vậy, nhưng phải nói Chu Đình lựa người thật là hợp ý y mặc dù chỉ là muốn diễn để kẻ bên ngoài đều cho rằng y là một kẻ chỉ biết ngày ngày uống rượu ăn chơi mà thôi
Tôn Tình hầu hạ y thay y phục sau đó ra ngoài chính điện bên ngoài đã có ba bốn mỹ nữ cùng một số nam nhân nét mặt thanh tú đang đợi sẵn, y mỉm cười
“Tham kiến thái tử điện hạ”
“Miễn lễ, các ngươi vào trong hầu hạ ta uống rượu mau lên”
Tại Chính Hiên bây giờ mặt còn đen hơn gì nữa, đêm qua thì nam tử đưa về, sáng nay nam tử lẫn nữ tử đều xếp hàng bên ngoài đợi y, Tại Chính Hiên không biết gốt cuộc Ngôn Tuấn Hàn là muốn làm cái gì đây
Hôm nay thái tử lại không lên triều bá quan văn võ liền lại bị hoàng đế chút giận, bọn họ liền cảm thấy có phải hoàng thượng đang quá yêu thương vị thái tử này không, nhưng bọn họ cũng không dám nói
Ngôn Tuấn Vỹ thì trong lòng lo lắng gốt cuộc hoàng đệ của mình lại tính làm gì, muốn đối đầu với phụ hoàng sao, không phải lần trước hắn vào cung thăm mẫu hậu nghe người nói phụ hoàng và Tuấn Hàn đã không còn có khúc mắc gì với nhau hoàng thượng cũng tha tội cho Tuấn Hàn, tại sao bây giờ lại không lên triều nữa vậy cả ngày hôm qua thì lại trốn đi đâu mất rốt cuọc hắn không biết đệ đệ mình đang làm cái gì

Ở đông cung khung cảnh hiện tại khiến người ta nhìn thấy cũng có phần đỏ mặt, thái tử điện hạ đang ôm một bên nữ nhân một nên nam nhân mà uống rượu, y phục trên người thì xộc xệch không ra gì cả, nam nhân nữ nhân bên cạnh cũng không kém cạnh liên tục làm ra bộ dạng câu dẫn người
Tôn Tình đứng bên cạnh nhìn liền cảm thấy muốn trốn a, mù mắt nữ nhân a, nàng còn là tiểu cơ nương không nên thấy mấy việc này nhưng mà điện hạ người làm ta còn tưởng người thật sự là đang cùng bọn nam nữ nhân này sắp lên giường đến nơi
Ngôn Tuấn Vỹ liền đi đến đông cung, bước vào liền nhìn thấy mặc Tại Chính Hiên chính là nổi giận giận đến mức chỉ cần chạm vào liền bị đánh, Ngôn Tuấn Vỹ thấy liền cảm giác hơi sợ hãi, gốt cuộc là chuyện gì khiến Tại Chính Hiên giận đến như vậy còn hơn lúc hắn bị đám người trong doanh trại ức h**p lúc nhà hắn bị trị tội nữa
Ngôn Tuấn Vỹ vào chính điện liền hiểu sao Tại Chính Hiên lại giận như vậy ngay cả hắn cũng giận, giận rung người, Ngôn Tuấn Hàn thế mà đang cùng nam nhân âu yếm uống rượu, bên cạnh còn có mấy nữ nhân tay chân không yên phận
“NGÔN TUẤN HÀN ĐỆ ĐANG LÀM GÌ VẬY”
Tiếng hét lớn khiến mọi việc diễn ra liền dừng lại, Tôn Tình cũng bị quát cho sợ
“Hoàng huynh sao huynh đến đây”
Ngôn Tuấn Hàn ngồi dậy, sữa lại y phục sộc sệch nhưng không có ý cho những người bên cạnh lui đi
“Không lên triều lại ở đây cùng đám tiện nhân này làm cái gì vậy hả, đệ điên rồi sao”
Ngôn Tuấn Hàn liền mỉm cười tà mị, tay vẫn nắm lấy tay một nam nhân mà uống rượu
“Hoàng huynh nếu là đến đây mắng ta thì ta xin nghe, còn không thì người về đi, ta còn đang bận cùng bọn họ chơi đùa một tí”
“Tôn Tình mang bọn người này ra ngoài đánh năm mươi trượng”
Tôn Tình nhìn sang Ngôn Tuấn Hàn
“Đây là đông cung của ta ai cho phép huynh có quyền ra lênh”
“Các ngươi đừng sợ có ta ở đây”
Ngôn Tuấn Hàn nói rồi ôm lấy một nam nhân vỗ về
Ngôn Tuấn Vỹ bây giờ tức muốn chết, hắn lo cho Ngôn Tuấn Hàn xảy ra chuyện gì bây giờ lại thấy y ôm nam nhân làm đủ trò liền cảm thấy bản thân lo lắng dư thừa, hoàng đệ của hắn thay đổi rồi

Ngôn Tuấn Vỹ tức giận bỏ ra ngoài liền kéo Tại Chính Hiên đi theo
Sau khi Ngôn Tuấn Vỹ rời đi Ngôn Tuấn Hàn liền trở lại một mặt lạnh lùng
“Tôn Tình đưa ngân lượng cho họ sau đó tiễn họ ra ngoài cung an toàn đi”
Tôn Tình lập tức vâng mệnh, mặc dù đám người kia vẫn chưa hiểu nhưng nghe đến được thưởng thì bọn họ cũng vâng lời mà lui đi, Ngôn Tuấn Hàn mệt mỏi tựa vào ghế
Tôn Tình sau khi làm xong việc trở lại thấy bộ dạng của chủ nhân liền muốn hỏi gì đó nhưng rồi lại im bặt
“Tôn Tình, Tống Kỳ Nam hắn còn ở đây đúng chứ, ngươi đến đó nói ta đợi hắn ở tửu lâu”
Tôn Tình vâng mệnh, chỉ là mấy hôm nay thái tử cứ uống rượu như vậy nàng có chút lo lắng
Ở đình viện, Ngôn Tuấn Vỹ tức đến mức đạp ngã ghế đá đặt trong đình viện, Tại Chính Hiên ngược lại im lặng đương nhiên hắn bây giờ cũng nổi giận không kém
“Ngươi là thị vệ sao không can ngăn đệ ấy, lại cho đám tạp ô đó vào đông cung”
“Ta không thể làm gì được vì đó là người Tôn Tình dẫn vào có lệnh của y”
“Nếu chuyện hôm nay đến tay bá quan văn võ bọn chúng chắc chắn sẽ dâng tấu lên phụ hoàng, phụ hoàng gần đây không vui vì Hàn nhi không lên triều, nếu còn biết được việc này e rằng sẽ bị trách phạt hoặc phế truất”
Tại Chính Hiên gật đầu đương nhiên hắn biết nhưng hắn không có tư cách gì mà để can ngăn cả
“Ngày mai nếu đám tạp ô đó lại co mặt ở đông cung ngươi lập tức giết hết bọn chúng cho ta, Hàn nhi trách tội cứ nói ta bắt ngươi làm”

Không cần Ngôn Tuấn Vỹ nói đêm nay hắn nhất định sai Dinh Lâm đi giết không chừa lại một kẻ nhất là kẻ lúc nãy ôm lấy Ngôn Tuấn Hàn bên dươi
“Tuấn Vỹ ta có chuyện muốn hỏi”
“Chuyện gì”
“Y có bằng hữu bên ngoài sao”
Nghe câu này Ngôn Tuấn Vỹ liền tròn mắt, Hàn nhi có bằng hữu bên ngoài sao, hắn chưa từng nghe nói qua lần nào, hay là nếu có thì do huynh đệ họ đã lâu không nói chuyện như lúc nhỏ cho nên không biết
“Sao ngươi lại hỏi như vậy”
Tại Chính Hiên thở dài ngay cả Ngôn Tuấn Vỹ cũng không biết sao, gốt cuộc ở bên ngoài Ngôn Tuấn Hàn như thế nào
“Đêm qua y say, được một nam nhân cõng về, nam nhân đó thân thủ vô cùng tốt chỉ có điều nhìn hắn không phải người đàng hoàng”.
 
Kiếp Này Không Hận Cũng Không Yêu
Chương 22: Chương 22


“Đêm qua nam nhân cõng Hàn nhi về, vậy Tôn Tình ở đâu, còn ngươi nữa tại sao có người tự ý xông vào đông cung lại không bắt giữ, Tại Chính Hiên ngươi ngốc à”
Tại Chính Hiên thở dài, bắt kiểu gì khi Tôn Tình lên tiếng bảo kẻ đó là bằng hữu của Ngôn Tuấn Hàn
“Tôn Tình lên tiếng bảo người đó là bằng hữu của y, sau khi đưa y về phòng Tôn Tình đích thân đi tiễn người đó ra ngoài”
“Ta thật sự không biết gốt cuộc đên ấy bên ngoài có bằng hữu ta sẽ cho người lưu ý một chút, Chính Hiên ta muốn hỏi ngươi, ngươi lúc nãy tức giận là vì thấy Hàn nhi cùng người khác hay sao”
Ngôn Tuấn Vỹ cho dù có tức giận nhưng nhận ra có kẻ còn giận hơn cả mình, chỉ thiếu chút nữa giết nam nhân lúc nãy
“Ta không có”
Ngôn Tuấn Vỹ cười thầm, ngươi qua mặt người khác làm sao qua mặt được ta
“Nếu ngươi có tình cảm với Hàn nhi vậy thì ta mừng còn không ta thấy ngươi tốt nhất cũng nên vạch rõ một chút, ngươi còn có Kiều Ngọc”
Tại Chính Hiên gật đầu, sau đó quay trở về chỗ cũ nhưng lại không thấy Ngôn Tuấn Hàn đâu hỏi thì mới biết Ngôn Tuấn Hàn lại dẫn theo Tôn Tình đi mất rồi
Ở tửu lâu, Tống Kỳ Nam thông thả ngồi uống rượu
“Ngươi người đầy mùi rượu lại còn muốn gọi ta đến uống rượu sao”

Bên cạnh Ngôn Tuấn Hàn cũng đang nhâm nhi rượu
“Không được sao, hay lại làm phiền Tống giáo chủ đi chơi đùa nữ nhân vậy”
“Nào có nào có nữ nhân ở nơi đây so với song nhi của Thịnh Hà quốc làm gì bằng được chứ”
Tống Kỳ Nam cười, nói là vậy chứ hắn vẫn chưa thấy được một song nhi nào ở Thịnh Hà quốc cả
“Trên đời này có song nhi hay sao”
“Đương nhiên là có chỉ là ta vẫn là chưa gặp qua được thôi nhưng sớm muộn cũng sẽ tìm, nhất định dẫn cho ngươi xem, à nghe nói Chu Đình mang cho ngươi vài nam nhân, sao hả, so với cái tên thị vệ kia là ngon hơn nhiều đúng chứ”
Tống Kỳ Nam trêu ghẹo
“Ngươi đứng đắng một chút, ta chỉ là muốn diễn kịch để phụ hoàng phế ta mà thôi”
“Vậy sao ta còn tưởng ngươi lại đổi khẩu vị muốn thượng nam nhân thì ra vẫn là để nam nhân thượng”
Ngôn Tuấn Hàn liền đen mặt, Tống Kỳ Nam vẫn là Tống Kỳ Nam giáo chủ ma giáo làm sao nói chuyện đứng đắng được chứ
“Ta nói đúng quá hay sao ngươi lại im rồi”
“Không phải đúng hay không mà ngươi nói nhảm ta không nghe”
Ngôn Tuấn Hàn mặc kệ kẻ này tiếp tục uống rượu
Vẫn là một lần uống đến khuya đến khi say rồi mới trở về đông cung vẫn là do Tống Kỳ Nam mang người về và vẫn là sự tức giận không nói của Tại Chính Hiên
“Dinh Lâm”
“Thiếu chủ có gì căn dặn”
“Ngươi điều tra được gì chưa”
“Bẩm thiếu chủ vẫn chưa điều tra được gì, thuộc hạ vô năng xin thiếu chủ trách phạt”
Tại Chính Hiên cười, nếu dễ điều tra như vậy thì không còn gì thú vị nữa
“Được rồi ngươi lui đi có chuyện ta sẽ gọi”

Dinh Lâm khóc thầm, thiếu chủ người quả thật nhẫn tâm mà, có việc thì gấp rút gọi, hết việc lại đuổi nhanh đi
Sáng hôm sau Ngôn Tuấn Hàn tỉnh dậy, mấy ngày liền uống rượu khiến y có chút đau đầu nhưng nếu không làm vậy làm sao diễn kịch được chứ
“Thái tử người đã dậy”
“Tôn Tình say người nấu canh giải rượu cho ta, ta nhức đầu”
Tôn Tình lập tức đi làm, Tại Chính Hiên nhìn thấy Tôn Tình gấp rút đi ra ngoài tưởng rằng xảy ra chuyện gì liền đi theo thì nghe được nàng căn dặn nô tỳ nấu canh giải rượu liền hiểu chắc là do y lại uống quá nhiều cho nên nhức đầu rồi đây
Tại Chính Hiên đang định vui mừng vì Ngôn Tuấn Hàn không tiếp tục uống rượu thì hôm nay lại xuất hiện một hai nam nhân nhìn liền biết là người của câu lang viện đưa đến hắn liền đen mặt
“Hai vị đến rồi sao, điện hạ đang đợi hai vị”
Tôn Tình liền dẫn hai người đó vào phòng của Ngôn Tuấn Hàn
“Đến rồi sao”
“Tham kiến thái tử điện hạ”
“Được rồi không cần đa lễ các ngươi muốn làm gì làm không được ra khỏi phòng còn nếu không thì chơi với Tôn Tình cũng được ta thấy tuổi các ngươi cũng không chênh lệch bao nhiêu”
Tôn Tình tròn mắt nhìn hai nam nhân bên dưới, chơi cái gì a,thái tử điện hạ kêu ta chơi với bọn họ chả khác nào bảo ta là trẻ con cần người canh cả
Ngôn Tuấn Hàn lười quan tâm tiếp tục nằm xuống nghỉ ngơi, hôm nay y không có sức lực để diễn kịch nhưng kịch thì vẫn phải diễn cho nên gọi hai người đến ở đó, việc thái tử cho nam nhân ở kỹ viện vào phòng cũng đủ khiến bên ngoài có tin đồn
Nhìn Ngôn Tuấn Hàn đã nghỉ ngơi Tôn Tình hết cách liền nhìn hai nam nhân kia, nếu tính tuổi tác chỉ hơn kém nàng một xíu, quả thật tội a, mới như vậy đã phải đến câu lang viện so với nàng năm đó vào cung may mắn gặp Ngôn Tuấn Hàn sau đó đi theo y nếu không bây giờ nàng cũng sẽ không dễ dàng sống gì cả

“Hai ngươi tên là gì”
Hai nam nhân nhìn nhau rồi nhìn tiểu cô nương này
“Bọn ta không có tên chỉ biết ở nơi đó bọn họ đều kêu tên bọn ta bằng một chữ, ta tên là Viên, hắn tên là Kim”
“Vậy sao, các ngươi bao nhiêu tuổi rồi”
“Bọn ta năm nay đều vừa tròn mười bảy”
Tôn Tình liền tròn mắt bằng tuổi thái tử điện hạ a, nhìn cũng vừa mắt nếu để lại đây có người chơi cùng ta cũng được, đợi thải tử tỉnh lại ta sẽ xin người cho bọn họ ở lại đông cung cũng được a
Tại Chính Hiên bên này không biết gốt cuộc hai nam nhân kia ở bên trong làm gì cùng y tức điên lên nhưng hắn có tư cách gì để xen vào cả
Lúc này liền nhìn thấy hoàng hậu nương nương đến hắn liền hành lễ, hoàng hầu xua tay ra hiệu không c ần sau đó tiến lại nơi thái tử đang nghỉ ngơi
Tôn Tình liền nhạy bén biết có người đến liền kêu hai huynh đệ kia mau nằm lên giường, liền gọi Ngôn Tuấn Hàn vậy, y vẫn còn mơ mơ màn màn liền thấy hai nam nhân trên giường và biểu tình hốt hoảng của Tôn Tình liền hiểu, liền cùng hai nam nhân diễn một màn kịch
Tôn Tình không biết làm nên ở đâu đành leo lên trên xà nhà mà ở trên đó, khổ thật mà.
 
Kiếp Này Không Hận Cũng Không Yêu
Chương 23: Chương 23


Hoàng hậu đẩy cửa bước vào theo sau có thái giám nô tỳ và cả Tại Chính Hiên liền bị một màn trước mặt mà hoá đá
“Các…ngươi…các ngươi….

đang làm cái gì vậy hả”
Hoàng hậu gần như muốn ngất xĩu khi nhìn thấy hoàng nhi mà nàng yêu thương đang ở giữa hai nam nhân, y phụ cởi ra hơn phân nữa hơn nữa khuôn mặt đỏ ửng, không khí trong phòng đầy phong vị ám muội liền tức đến ngất xĩu
Tại Chính Hiên nhìn cảnh này liền nắm chặt tay, bản thân cố gắng bình tĩnh trước khi làm ra hành động vì quá phận
Ngôn Tuấn Hàn liền diễn tròn vai mà giả vờ hoảng hốt bất ngờ sau đó chạy xuống giường hướng chỗ mẫu thân đỡ ngươi
“Các ngươi còn ngơ ra đó làm gì, hoàng hậu ngất xĩu mau đưa về tẩm cung nghỉ ngơi”
Thái giám cung nữ nghe vậy liền hoàng hồn đỡ lấy hoàng hậu đưa về cung không quên lén nhìn thái tử điện hạ, trên người thái tử có vài dấu vết ai muội liền không dám nhìn nữa
Tại Chính Hiên lúc này nhìn chầm chầm Ngôn Tuấn Hàn sau đó hắn phát hiện Tôn Tình thế mà không ở đây, lúc nãy hắn canh chừng rõ ràng nàng ta chưa hề bước ra khỏi phòng cơ mà
Ngôn Tuấn Hàn mặc kệ Tại Chính Hiên liền đóng cửa thở phào
Đau tim chết đi được, hắn không nghĩ mẫu hậu thế mà ngất xĩu a thật là có lỗi với người hài nhi bất hiếu
Tại Chính Hiên bình tĩnh ngồi xuống hai nam nhân kia cũng liền biết mà quỳ xuống bên dưới

“Các ngươi đứng lên đi, hôm nay làm khó các ngươi rồi”
“Được phục vụ thái tử điện hạ là may mắn của chúng nô tài”
“Tôn Tình xuống đây”
Tôn Tình liền phóng xuống, một màn khi nãy quả thật hú tim ớ
“Hai ngươi bọn họ ngươi sắp xếp chỗ cho họ ở lại đây, chuyện này chắc chắn sẽ có người không để yên cho bọn họ cho nên ngươi sắp xếp cho bọn họ ở lại đây đi theo ngươi”
Tôn Tình vâng mệnh đi làm, sau đó liền đưa hai nam nhân kia ra bên ngoài sắp xếp một phòng cho bọn họ, liền sai người bảo vệ bọn họ sau đó quay trở lại chỗ Ngôn Tuấn Hàn
“Ngươi giúp ta thay y phục, chúng ta đến chỗ mẫu hậu”
Tôn Tình liền nhanh tay làm theo, lúc nãy thứ nàng để ý không phải là hoàng hậu ngất xĩu mà là ánh mắt như muốn giết ngưởi của Tại Chính Hiên, nàng lần đầu nhìn thấy ánh mắt người kia như muốn giết người mà nhìn chầm chầm vào hai nam nhân kia, đến nàng cũng rùng mình một chút
“Có việc gì”
Ngôn Tuấn Hàn nhìn ra được Tôn Tình đang có suy nghĩ gì
“Bẩm thái tử lúc nãy ánh mắt của Tại thị vệ rất đáng sợ cứ như muốn gi3t chết hai người kia vậy”
“Vậy sao, vậy ngươi ở lại đây canh chừng hai người đó lát nữa ta gọi hắn theo đến chỗ mẫu hậu”
Tôn Tình mặc dù định nói gì đó nhưng sau đó cũng không dám lên tiếng
Bước ra ngoài một thân y phục chỉnh tề, Ngôn Tuấn Hàn liền lên tiếng
“Ngươi đi theo ta đến chỗ hoàng hậu”
Tại Chính Hiên lửa giận vẫn còn đang định xử lí hai tên kia thì lại vị Ngôn Tuấn Hàn gọi đi
“Ngây ra đó làm gì, theo ta đến chỗ mẫu hậu”
Ngôn Tuấn Hàn nói sau đó liền quay lưng đi, Tại Chính Hiên đuổi theo
Trên suốt đọan đường nhìn bộ dạng của Ngôn Tuấn Hàn, Tại Chính Hiên tức đến mức lập tức muốn đè hắn ra hỏi rõ, nhưng lại không dám ở đây mà manh động được
Lúc này cũng đến cung hoàng hậu, chuyện vừa rồi bọn nô tài đi theo hoàng hậu kẻ nào cũng không dám hé nữa lời, nhưng vừa thấy thái tử lại có chút không biết như thế nào chỉ mặt càng cúi xuống đất
Ngôn Tuấn Hàn bước vào, mẫu thân hắn bây giờ đang nằm trên giường đã tỉnh dậy, nhìn thấy Ngôn Tuấn Hàn đến liền cho người lui ra ngoài hết
“Ngươi còn biết đến đây sao”
“Mẫu hậu người đừng như vậy mà, người đâu phải không biết ta…thích…”
“Ta đương nhiên biết nhưng ta cho là ngươi chỉ thích Tại Chính Hiên, mấy hôm trước nghe được ngươi cho gọi kỹ nam kỹ nữ vào đông cung hầu rượu ta đã nhắm mắt làm ngơ, hôm nay còn cho hai tên tiện nam vào phòng, còn…còn ở giữa bọn chúng làm chuyện không đứng đắng”

Hoàng hậu tức đến mức sắp ngất thêm lần nữa nhưng nhìn biểu cảm của Ngôn Tuấn Hàn như đang uỷ khuất đến nơi liền không nỡ mắng
“Mẫu hậu ta chưa có làm gì cả, người tin ta”
Ngôn Tuấn Hàn đối mặt dưới mẫu hậu đương nhiên sẽ không nói dối
“Không làm gì, không làm gì mà lúc nãy ngươi…”
Ngôn Tuấn Hàn liền tiến đến bên giường hoàng hậu quỳ xuống
“Hài nhi chỉ là diễn kịch, thật sự không có làm như nếu không làm như vậy, phụ hoàng làm sao phế truất con được, không phải người bảo con muốn làm gì làm sao”
Hoàng hậu thật tức chết, muốn làm gì làm nhưng hiện tại đã có hơi quá rồi
“Mẫu hậu nếu ta không làm như vậy thì làm sao phụ hoàng phế ta được làm sao bá quan văn võ dâng tấu được a”
“Nhưng ngươi thật là, hết nói nổi”
Hoàng hậu thở dài sau đó cũng nguôi giận
“Ngươi trở về đông cung tự mà hối lỗi”
Ngôn Tuấn Hàn liền cười y biết mẫu thân đã nguôi giận, người làm sao có thể nỡ lòng nổi giận với y, chỉ là chắc chắn ca ca y khi biết việc này sẽ chạy đến đông cung mà tìm y cho xem
Bên ngoài Tại Chính Hiên nghe cung nữ thái giám thì thầm chuyện khi nãy mà giận đến bốc khói
“Ngươi biết gì không lúc nãy cảnh tượng phải nói thật là khiến người ta ngại ngùng”
“Vậy sao, ta nghe nói thái tử ở giữa hai nam nhân, khuôn mặt lúc đó đầy mê người a”
“Thế nhưng thái tử lại bị đè, ta không tin được, ta còn muốn gả cho người a”
……

Tại Chính Hiên nghe đến liền nhịn không được nữa, đúng lúc này Ngôn Tuấn Hàn bước ra, vẻ mặt không có gì là hối cãi cả còn đang mang theo ý cười
“Đi thôi”
Ngôn Tuấn Hàn liền đi trước, Tại Chính Hiên đi theo sau, vừa ra khỏi cung hoàng hầu, Tại Chính Hiên liền kéo tay Ngôn Tuấn Hàn đến một góc khuất ít người qua lại trong cung, Ngôn Tuấn Hàn tay bị người nắm chặt vùng vẫy không được
Sau đó y liền như thế bị người đẩy vào tường, có chút đau a, dù gì mấy hôm nay uống rượu nhiều y có chút không khoẻ
“Ngươi làm cái gì vậy”
Ngôn Tuấn Hàn quát, đột nhiên tên này phát điên cái gì vậy chứ
“Ngươi thiếu nam nhân lắm sao, ta không đồng ý ngươi ngươi liền cùng nam nhân khác sao”
Bị người quát lớn Ngôn Tuấn Hàn có chút sợ nhìn Tại Chính Hiên mặt lạnh như muốn giết người mà không khỏi rung, kiếp trước cho dù có như thế nào cũng chư từng thấy khuôn mặt này của hắn
“Ngươi bị điên à, mau thả ta ra ngươi là đang phạm thượng đấy”
Ngôn Tuấn Hàn quát lại
“Không phải muốn nam nhân sao, được ta chiều ý ngươi”
Ngôn Tuấn Hàn chưa kịp phản ứng đã bị người hôn lấy.
 
Kiếp Này Không Hận Cũng Không Yêu
Chương 24: Chương 24


Tại Chính Hiên đè lấy Ngôn Tuấn Hàn mà hôn, tay từ từ len lói vào trong y phục của Ngôn Tuấn Hàn mà x0a nắn, bị người tập kích y có chút khó thở, cái quái gì đang diễn ra vậy
Ngôn Tuấn Hàn phản ứng lại liền cắn một cái
Tại Chính Hiên bị đau mà buông ra, đồng thời xé nát y phục trên người Ngôn Tuấn Hàn còn cho y một cái tát
“Không phải muốn nam nhân sao, lúc nãy ngươi ở giữa hai nam nhân làm ra bộ dạng mê người như vậy mà, ta hôn liền cắn ta, hôm nay nhất định sẽ thành toàn cho ngươi”
Ngôn Tuấn Hàn chưa kịp phản ứng đã bị Tại Chính Hiên nhanh tay lấy đai lưng trói hai tay lại sau đó từ từ ngặm lấy một bên anh đào tay còn lại liền không yên phận xé y phục bên dưới của y
Ngôn Tuấn Hàn liền biết Tại Chính Hiên muốn làm gì liền ra sức đá loạn quát
“Ngươi mau bỏ ra, con mẹ nó ngươi bỏ ta ra nếu không….

ưm….

nếu không ta…thoát…ah…ra được.

.

a…ta gi3t chết người”
Tại Chính Hiên liền cười khinh bỉ
“Thái tử điện hạ, mặc dù nơi đây ít người qua lại nhưng nếu có kẻ vô tình nghe được tiếng hét sẽ chạy đến xem đến lúc đó nhìn thấy bộ dạng d@m đãng này của người ta thật không biết sẽ như thế nào”
Ngôn Tuấn Hàn nghe vậy liền sợ hãi, lúc trước đều là diễn kịch y không sợ để người nhìn thấy nhưng bây giờ y thật sự đang bị kẻ này c ường bạo nếu có người nhìn thấy được sẽ….

“Ưm…ah…ngươi…”
“Xem ra thân thể người thành thật hơn đấy thái tử, lúc nãy cùng hai nam nhân có lẽ chưa tận hứng, vậy ta liền hầu hạ người”
Tại Chính Hiên mặc kệ việc khác liền xoay người y lại sau đó cứ như vậy mà đâm vào, Ngôn Tuấn Hàn đau đến hét lên nhưng người phía sau đã nhanh chóng lấp miệng y lại bằng một nụ hôn
Mặc kệ Ngôn Tuấn Hàn đau đớn mà khóc, Tại Chính Hiên cứ như thế mà ra sức đâm vào, Ngôn Tuấn Hàn cả người vô lực gần như muốn ngất xĩu
Tại Chính Hiên đương nhiên bây giờ lửa giận đã che lắp lý trí mà ra sức ra vào, Ngôn Tuấn Hàn gốt cuộc cũng không chịu nỗi mà b ắn ra rồi ngất đi
Tại Chính Hiên vẫn ra vào bên trong y đến khi bản thân thoã mãn b ắn ra, Ngôn Tuấn Hàn đã ngất đi từ lâu
Lúc này hắn mới cảm thấy có việc không ổn nhìn lại Ngôn Tuấn Hàn đã ngất xĩu liền lo lắng, bản thân đã quá mức mất kiểm soát rồi, nhìn thân thể trắng ngần đầy dấu xanh đỏ cũng đủ biết khi nãy hắn xuống tay thô bạo như thế nào
Tại Chính Hiên liền ôm lấy Ngôn Tuấn Hàn khoác nhẹ ngoại bào vẫn còn nguyên vẹn lên người y sau đó tránh né đủ đường ôm Ngôn Tuấn Hàn trở về đông cung
Tôn Tình ở bên này đứng ngồi không yên, thái tử đã đi lâu nhưng vậy vẫn chưa trở về lúc nãy nàng sai người đến chỗ cung hoàng hậu hỏi thì biết thái tử người đã rời xung từ lâu, Tôn Tinhd lo lắng không yên vừa định ra ngoài tìm người thì nhìn thấy Tại Chính Hiên đang bế Ngôn Tuấn Hàn, có điều có gì đó không đúng thì phải
“Ngươi…ngươi…ngươi…”
Tại Chính Hiên mặc kệ nàng, sau đó bế Ngôn Tuấn Hàn về phòng đặt xuống giường sau đó liền đóng cửa không cho người vào

Tôn Tình tức giận muốn đạp của xông vào chỉ là kinh động người trong cung e là không nên chỉ đành hậm hực giậm chân bên ngoài, nàng là lo lắng không biết điện hạ bị làm sao
Tại Chính Hiên đặt người lên giường sau đó tìm xung quanh, hắn cho rằng Ngôn Tuấn Hàn cùng nam nhân qua lại chắc chắn sẽ có thứ đó, quả như dự đoán của hắn quả thật trên đầu giường thái tử có một hộp cao dược nhỏ, người thông mình nhìn quan nó để làm gì
Ngôn Tuấn Hàn sau đó liền mở cửa nhìn Tôn Tình bảo nàng đi lấy nước ấm đến đây, Tôn Tình mặc dù không biết vẫn vâng lệnh đi làm nàng cũng là vì điện hạ mà thôi
Nước được mang đến, Tại Chính Hiên nhận lấy sau đó liền đóng cửa Tôn Tình tiếp tục bị nhốt ở ngoài, nàng lo lắng cho thái tử không biết có sao không
Tại Chính Hiên sau khi lau người cho Ngôn Tuấn Hàn liền giúp y bôi cao dưỡ rồi kiểm tra thấy Ngôn Tuấn Hàn ổn liền rời đi
Tôn Tình vừa thấy Tại Chính Hiên rời đi liền chạy vào nhìn thấy thái tử điện hạ mặt mày không cỏn chút huyết sắc liền lo lắng định đi gọi thái y liền nhìn thấy trên cổ Ngôn Tuấn Hàn có dấu răng vô cùng lớn liền cảm thấy không nên đi gọi thái y, tốt nhất vẫn nên đi tìm Tống Kỳ Nam, dù gì người này cũng đang ở đây chưa trở về Thịnh Hà quốc
Nghĩ là làm Tôn Tình đi đến khách đi3m mà Tống Kỳ Nam đang nghỉ ngơi mời người
Vừa đẩy cửa vào liền thấy một màn nóng mắt người, Tôn Tình liền che mắt lại, thật lòng nàng không có cố ý phá hỏng chuyện tốt của Tống giáo chủ đâu a, nhưng mà thái tử nhà nàng có chuyện a
“Ngươi đến đây làm cái gì không bên cạnh Tuấn Hàn”
Tống Kỳ Nam bị người làm mất hứng liền nổi giận quay sang nữ nhân bên cạnh lạnh mặt nói
“Cút”
Nữ nhân sợ hãi lập tức leo xuống giường nhặt y phục rời đi
“Tống giáo chủ, thái tử nhà ta không ổn a”

Tống Kỳ Nam nhìn bộ dạng lo lắng như sắp khóc của Tôn Tình liền nhanh chóng mặt y phục sau đó theo nàng vào đông cung
Đến chỗ của Ngôn Tuấn Hàn nhìn thấy vài bết tích trên người y liền hiểu ra chuyện gì
Hắn bắt mạch liền phát hiện Ngôn Tuấn Hàn khí huyết không ổn còn cảm thấy người của y đang nóng vô cùng
“Người nào làm hắn ra như vậy”
Tống Kỳ Nam quay sang hỏi Tôn Tình, nàng không biết lúc nãy là Tại Chính Hiên đi theo người không phải nàng
“Ta thật không biết, lúc nãy ta không đi theo điện hạ, lúc người trở về là do Tại Chính Hiên hắn mang về”
Tống Kỳ Nam liền hiểu ra chuyện sau đó viết một đơn thuốc đưa cho Tôn Tình
“Ngươi mang thứ này đu thái y viện gì gì đó cũng được không thì mang ra ngoài cung đến chỗ đại phu bốc thuốc mang về”
Tôn Tình đương nhiên sẽ không đến thái y viện a, nếu không lại có chuyện là ra ngoài cung bốc thuốc
Tống Kỳ Nam nhìn người trên giường thở dài, thật là khổ cho ngươi huynh đệ ạ, ta thật không biết giữa ngươi và hắn có chuyện gì những hắn quả thật đã nặng tay quá rồi.
 
Kiếp Này Không Hận Cũng Không Yêu
Chương 25: Chương 25


Tôn Tình sau khi bốc thuốc trở về liền chính mình đem đi sắt vì an toàn của thái tử điện hạ
Tống Kỳ Nam thì ở bên giường chăm sóc y, thầm nghĩ chuyện này cũng thật là sợ rằng sau khi tỉnh lại Ngôn Tuấn Hàn tâm trí cũng bị đã kích một phần cho nên vẫn là ở lại đây canh chừng
Lúc này Tại Chính Hiên quay trở lại vừa định vào chăm sóc Ngôn Tuấn Hàn thì nhìn thấy Tôn Tính bưng thuốc đi vào, hắn liền ở ngoài cửa lén nhìn vào, liền nhìn thấy nam nhân mấy hôm trước đưa Ngôn Tuấn Hàn trở về đang ngồi một bên thấy Tôn Tình bưng thuốc vào liền đỡ Ngôn Tuấn Hàn dậy mà cho y uống thuốc
Ngôn Tuấn Hàn vẫn chưa tỉnh lại, Tống Kỳ Nam đành phải đắc tội, cậy miệng y đổ thuốc từ từ vào, khổ thật mà, nhưng nếu không để y uống thuốc e là sẽ có chuyện mất
“Tống giáo chủ, thái tử người sẽ không sao chứ”
“Tạm thời không sao nhưng ta lo y tỉnh lại sẽ có chút đả kích, Tôn Tình ngươi nói hôm nay là cái tên đó đi theo Tuấn Hàn sao”
Tôn Tình gật đầu, nàng hôm nay ở lại canh chừng huynh đệ kia cho nên Tại Chính Hiên đi theo thái tử nhưng khi trở về thì lại xảy ra chuyện, không biết tên đó bảo vệ kiểu gì a
Tống Kỳ Nam mỉm cười, lần này coi như tên điên đó tự đào hố chôn mình đi, với chuyện này là chuyện của bọn họ hắn không thể xen vào nhưng cũng không nhắm mắt làm ngơ được, ai bảo Ngôn Tuấn Hàn là huynh đệ kết nghĩ của hắn làm chi chứ
“Được rồi ta sẽ ở lại đây đến khi Tuấn Hàn hắn tỉnh lại, ngươi chạy đôn chạy khắp nơi như vậy cũng mệt rồi đi nghỉ đi”
“Không được ta sẽ ở đây canh chừng thái tử điện hạ nếu không Tại Chính Hiên nếu hắn quay lại lại thấy có người ở đây hiểu nhằm má đánh nhau với người”

Tôn Tình nói, Tống Kỳ Nam cũng gật đầu
Tại Chính Hiên ở bên ngoài nắm chặt nắm đấm, hắn còn lo cho Ngôn Tuấn Hàn xảy ra chuyện không ngờ chưa gì đã có nam nhân đến chăm sóc, quả thật là do hắn đã quá xem thường Ngôn Tuấn Hàn rồi mà, nhìn nam nhân kia cũng biết chắc là kẻ không tầm thường nếu là kẻ tầm thường sao có thể ra vào hoàng cung dễ dàng như vậy cơ chứ
Ngày hôm sau, Ngôn Tuấn Hàn gốt cuộc cũng không còn nóng nữa, mạch tượng cũng ổn định, Tống Kỳ Nam thở phào nếu không hắn thật không biết làm sao
Ngôn Tuấn Hàn từ từ mở mắt, nhìn thấy trước mắt là khung cảnh quen thuộc của tẩm cung mình sau đó nhìn qua thấy Tống Kỳ Nam và Tôn Tình liền cảm thấy chắc chắn chuyện hôm qua là năm mơ
Nhưng chợt sững người lại nếu bản thân y không có chuyện tại sao Tống Kỳ Nam lại xuất hiện ở đây còn có khuôn mặt Tôn Tình vui mừng khi thấy y tỉnh lại, thật khiến y cảm thấy có gì đó không đúng, cố gắng cử động ngồi dậy, thì cơn đau dưới hạ thể khiến y muốn ngất đi lần nữa, liền chứng minh cho một điều chuyện hôm qua không phải mơ mà là thật sự
“Ngươi đừng cử động, nằm yên đó đi”
“Sao ngươi lại ở đây”
Tống Kỳ Nam cười
“Nhờ phước của ngươi ta mới phải bỏ mỹ nhân của mình chạy đến đây, sao rồi ổn chứ”
Ngôn Tuấn Hàn liếc người kia một cái
“Chưa chết được ngươi yên tâm đi, Tôn Tình ngươi ra ngoài canh chừng đi ta có vài câu nói riêng với y”
Tôn Tình liền hiểu ý ra ngoài canh chừng
“Không khóc, không nháo, có thể thấy tinh thần ngươi không tệ như ta nghĩ đó”
Ngôn Tuấn Hàn thở dài, kiếp trước đâu phải chưa làm chỉ là kiếp này y không muốn dây dưa thế nhưng vẫn không thoát được còn bị người hành ra cái nông nỗi này, không phải nợ nầng kiếp trước đã trả hết rồi hay sao
“Sao ngươi lại biết”
Tống Kỳ Nam cười lớn
“Ngươi quên ta là ai hay sao, nam nữ ta đều đã chơi qua, nhìn liền biết ngươi làm sao ra nông nỗi như vậy, ra tay cũng nặng thật, không phải ngươi bảo không còn tình cảm với hắn sao, thế mà bị hắn thượng đến nằm một chỗ ngồi cũng không nỗi vậy”
Ngôn Tuấn Hàn liền muốn đánh chết người trước mặt, quả thật ma giáo nói chuyện không biết ngại gì cả cứ như đây là chuyện bình thường
“Ta bị hắn cưỡng ép”

Tống Kỳ Nam nghe đến đây liền nhíu mày, không phải hắn chưa từng nghĩ đến việc này, nhưng hắn cho rằng Ngôn Tuấn Hàn và kẻ kia cũng có tình cảm chắc là lỡ hơi quá tay chứ không nghĩ tên kia thật sự cưỡng ép y như vậy
“Ta không hiểu các ngươi có việc gì nhưng ta mong lần sau không gặp bộ dạng này của ngươi nữa”
Ngôn Tuấn Hàn cười, không biết là có thể hay không nữa đây
“Ngươi chuẩn bị trở về hay sao”
“Đưng vậy, ta chỉ mới lên làm giáo chủ chưa bao lâu cả trong ma giáo vẫn có kẻ vẫn còn chưa hoàn toàn bằng lòng dưới trướng ta ta cũng nên trở về một chút tránh cho bọn chúng làm loạn”
“Được rồi ngươi trở về đi khi nào rãnh chúng ta lại uống rượu”
“Ở đây ta có mang vài lọ cao dược cho ngươi coi như tặng ngươi a dùng cho nơi đó”
Ngôn Tuấn Hàn liền giận đỏ mặt muốn đánh người nhưng Tống Kỳ Nam đã nhanh chân mở cửa rời
“Được rồi ngươi ở lại chăm sóc y đi, ta tự biết đường ra khỏi đây”
Tống Kỳ Nam nói với Tôn Tình rồi rời đi
Tôn Tình bước vào trong phòng
“Thái tử điện hạ, ngươi không sao chứ”
Ngôn Tuấn Hàn cười khổ, chắc chắn tiểu cô nương này đã lo lắng cho mình cả ngày nhìn xem trên mặt cứ như tiểu hài tử bị mắng vậy
“Ta không sao, ngược lại ngươi làm tốt lắm, biết đến chỗ Tống Kỳ Nam chứ không đến chỗ thái y viện ta có lời khen, à ngươi gọi hai nam nhân kia đến đây ta có việc căn dặn”

Tôn Tinh vâng mệnh liền đi làm
Một lát sao dẫn hai nam nhân kia đến
“Tham kiến thái tử điện hạ”
“Được rồi các người không cần đa lễ”
“Tôn Tình ngươi đến câu lang viện chuộc thân cho bọn họ, từ nay họ là người của ta, còn nữa chuẩn bị cho họ mấy bộ y phục đứng đắng một chút”
Tôn Tình liền vâng lệnh đi làm mặc dù không hiểu thái tử đang có ý định gì
“Hai ngươi mặc dù ở nơi kia nhưng nhìn cũng biết được là do cùng đường, ta thấy các ngươi thân thủ cũng tốt chắc trước kia có luyện võ, từ nay đi theo ta làm thị vệ thân cận bên cạnh ta, sau này các ngươi không còn là người của câu lang viện nữa nên nhớ không được nghĩ đến bản thân dơ bẩn hay gì gì đó nữa”
“Đa tạ thái tử điện hạ”
Cả hai người vui mừng từ nay có thể thoát khỏi chỗ kia thật là may mắn, vốn dĩ ba tháng trước bọn họ vô tình bị kẻ xấu lừa đến câu lang viện, mặc dù chưa từng bán thân nhưng cũng chịu qua không ít huấn luyện của nơi đó, vô tình một lần gặp được Chu Đình, liền biết đây chính là Chu công tử con của Chu minh chủ, Chu Đình nhìn cũng rõ hai người bị ép nên lần nào cũng đến bao trọn hai người, mặc dù không làm gì chỉ cùng người uống rượu mà thôi.
 
Kiếp Này Không Hận Cũng Không Yêu
Chương 26: Chương 26


Chu Đình sau đó liền mang bọn họ đến tặng cho thái tử, vốn dĩ bọn họ còn lo lắng rằng lần này nhất định sẽ bán thân, nhưng ngược lại còn được thái tử chuộc thân ra khỏi câu lang viện còn được đi theo thái tử thật nay mắn
“Các ngươi bây giờ đã là người theo bên cạnh ta, ta viết ở câu lang viện không cho các người nhớ đến cái tên cũ của mình nhưng đi theo ta rồi thì các ngươi cứ lấy tên cũ của mình, các người tên là gì”
“Nô tài tên là Viên Trình Nam”
“Nô tài tên là Kim Hoa An”
“Được rồi các ngươi sau này theo phân phó của Tôn Tình mà làm, có gì không hiểu liền hỏi nàng, trước mặt người khác cứ giả vờ làm nam sủng của ta, còn lại cứ bình thường”
“Tuân lệnh thái tử điện hạ”
“Được rồi ta hơi mệt các ngươi ở đây canh giữ đừng để người khác vào”
Ngôn Tuấn Hàn nói xong liền nhắm mắt lại, y vẫn còn rất mệt mỏi chuyện hôm qua
Tại Chính Hiên cả đêm cứ như vậy biến mất,đến sáng hắn vốn dĩ muốn đến nhìn xem tình hình của y như thế nào nhưng vừa định vào thì nhìn thấy Tôn Tình bước ra, sau đó hắn âm thầm lén nhìn vào thì thấy hai nam nhân kia lửa giận lần nữa dâng trào bỏ đi

Ngôn Tuấn Vỹ hôm nay lại đến đông cung tìm Ngôn Tuấn Hàn việc hôm qua mẫu hậu ngất xĩu hắn đương nhiên đã nghe được nhưng hôm qua đến thì Tôn Tình bảo y chưa trở về cho nên hôm nay lại đến vừa đến liền thấy khuôn mặt đầy giận dữ của Tại Chính Hiên
“Ngươi làm sao vậy, bộ hôm nay ăn phải cái gì sao”
“Không sao”
“Hàn nhi đệ ấy có ở đây không”
“Đang ở bên trong cùng hai nam nhân”
Ngôn Tuấn Vỹ nghe vậy liền nhanh chân tiếng đến tẩm cung, đẩy cửa vào thì nhìn thấy hai nam nhân đang đứng bên cạnh giường của y, nhìn y phục liền biết là hạng người gì, hắn còn cho là đệ đệ mình đang giở trò không ngờ lại là thật liền tức giận quát
“Ngôn Tuấn Hàn đệ dậy cho ta”
Hai nam nhân nghe có người đến, nhìn người trước mặt một thân y phục có thể đón được là người không tầm thường hơn thế nữa còn gọi thẳng tên thái tử e là
Ngôn Tuấn Hàn nhíu mày, y chỉ vừa mới chợp mắt được một chút, bây giờ rất mệt mỏi không muốn tiếp đón ai cả
Ngôn Tuấn Vỹ mặc kệ hai người kia liền tiến đến kéo Ngôn Tuấn Hàn dậy sau đó nhìn y bàng hoàng, trên người Ngôn Tuấn Hàn chi chít dấu hôn còn có cả dấu răng, hắn liền tức giận liếc qua hai nam nhân
“Ah…hoàng huynh ta mệt”
Ngôn Tuấn Hàn bất ngờ bị người kéo dậy đau đớn từ phía dưới truyền lên khiến y muốn ngất đi
“Mệt, đệ còn biết mệt sao, cùng nam nhân vui vẻ như vậy mà mệt sao hả, nhìn cái bộ dạng của đệ xem còn thể thống gì nữa hả”
Ngôn Tuấn Hàn không muốn đôi co liền nhìn sang hai thuộc hạ
“Các ngươi tiễn vương gia ra ngoài, ta mệt muốn nghỉ ngơi”
Ngôn Tuấn Hàn thờ ơ nói, hai người kia liền có chút không biết như thế nào ánh mắt của Ngôn Tuấn Vỹ hiện tại rất đáng sợ

Tại Chính Hiên nghe động tĩnh lớn liền bước vào, nhin thấy Ngôn Tuấn Hàn sắc mặt vô cùng kém bị Ngôn Tuấn Vỹ loi kéo liền ngăn cản
“Ngươi bình tĩnh lại một chút, ngươi không thấy y đang không khoẻ sao”
Ngôn Tuấn Vỹ lúc này mới quan sát Ngôn Tuấn Hàn quả thật mặt mày vô cùng kém sắc
“Không phải cùng nam nhân chơi quá sức hay sao, đáng đời đệ ây”
Ngôn Tuấn Vỹ buông tay ra, Ngôn Tuấn Hàn liễn ngã ra giường Tại Chính Hiên nhanh chóng đỡ lấy, Ngôn Tuấn Hàn như hiện tại cũng là một phần lỗi của hắn nhưng nếu hắn nói ra Ngôn Tuấn Vỹ chắc chắn sẽ gi3t chết hắn cho xem
Ngôn Tuấn Hàn tưởng rằng bản thân sẽ phải tiếp giường một cách đau đớn nhưng sau đó lại cảm thấy bản thân được người đỡ lấy nhìn thấy là Tại Chính Hiên liền vùng vẫy, y không muốn gặp người này, không muốn
Nhìn thấy Ngôn Tuấn Hàn đột nhiên kích động Ngôn Tuấn Vỹ liền nghi ngờ, Tôn Tình lúc này cũng vừa trở về vì lo lắng hai người kia là thuộc hạ mới sẽ không chăm sóc thái tử được tốt nên nàng nhanh chóng trở về, nhìn thấy Ngôn Tuấn Hàn vùng vẫy liền lên tiếng
“Tại thị vệ người mau buông thái tử điện hạ ra”
Tại Chính Hiên thấy thái độ của Ngôn Tuấn Hàn liền không muốn y bị thương cho nên nhẹ nhàng đặt y xuống sau đó lui qua một bên
“Tôn Tình ta mệt”
Nhìn thấy Tôn Tình trở lại Ngôn Tuấn Hàn liền bình tĩnh
“Thuộc hạ đã biết”

“Mời vương gia cùng Tại thị vệ ra ngoài, thái tử bây giờ không được khoẻ không muốn bị người khác làm phiền”
Ngôn Tuấn Vỹ nhìn sang Ngôn Tuấn Hàn một cái rồi hậm hực bước ra bên ngoài, Tại Chính Hiên cũng bước theo
“Các ngươi ở đây chăm sóc thái tử, nếu có người vào liền ngăn cản tuyệt đối không để người vào, ta đi sắt thuốc cho thái tử”
Hai người liền vâng lệnh, bọn họ không phải không nhìn ra hiện trạng của thái tử bọn họ ở câu lang viện cũng nửa năm đương nhiên biết nhưng mà chuyện của chủ tử đâu đến phiên bọn họ nói, ngay cả Tôn Tình nàng nhỏ hợ bọn họ nhưng lại hiểu chuyện như vậy bọn họ không hiểu chuyện nữa hay sao, chỉ là lúc nhìn thấy thái tử bị Tại thị vệ ôm liền vùng vẫy họ liền có cảm giác gì đó không đúng lắm
Tại Chính Hiên đi ra bên ngoài liền nhận lại một cú đấm từ Ngôn Tuấn Vỹ
“Tại Chính Hiên ngươi nói cho ta biết ngươi đã làm cái gì khiến Hàn nhi như vậy, đệ ấy tử nhỏ đến lớn ngoài trừ bị đả kích ra còn lại sẽ không tự nhiên bài xích còn vũng vẫy kịch liệt như vậy”
Ngôn Tuấn Vỹ mắt không bị mù mà không thấy được hành động khi nãy của hai người, Ngôn Tuấn Hàn ra sức vùng vẫy như sợ hãi điều gì đó, hắn là ca ca y làm sao không biết
Lúc nhỏ Ngôn Tuấn Hàn bị chó đuổi theo một lần khiến cho y ngã xuống hồ nước đến giờ hễ gặp chó liền rung rẩy hơn thế nữa có lần các vị hoàng tử khác vì biết y sợ mà đã bắt y đến gần một con chó còn dùng sức không cho y chạy, kể từ lần đó hể nhìn thấy tam hoàng tử Ngôn Tuấn Hàn liền sợ, có lần tam hoàng tử ôm lấy y y liền vũng vẫy như nhớ lại ngày hôm đó vậy, Tại Chính Hiên chắc chắn đã làm gì đó mới khiên Ngôn Tuấn Hàn như vậy, vì theo lời Tôn Tình hôm qua là Tại Chính Hiên đi cùng Ngôn Tuấn Hàn nói hắn không làm gì đệ đệ mình Ngôn Tuấn Vỹ không tin.
 
Kiếp Này Không Hận Cũng Không Yêu
Chương 27: Chương 27


Tại Chính Hiên im lặng không nói liền bị một đấm vào bụng nữa
“Tại Chính Hiên, chúng ta là bằng hữu bao nhiêu năm nếu ngày hôm nay ngươi không nói rõ coi như ta và ngươi từ nay cắt đứt ta không có loại bằng hữu tổn thương đệ đệ mình”
Ngôn Tuấn Vỹ quát lớn
“Ta không làm gì y hết, ngươi không tin sao”
Tại Chính Hiên bình thản mà nói
Ngôn Tuấn Vỹ tức giận liền bỏ đi, hắn không hiểu được gốt cuộc tại sao bọn họ lúc xưa tình cảm rất tốt ba người bọn họ vô cùng tốt hiện tại lại thành ra như vậy chứ, có phải vì ngai vàng, vì quyền lực hay không
Tại Chính Hiên sau khi Ngôn Tuấn Vũ rời đi cũng liền ngồi gục xuống, một đấm hồi nãy khiến cho hắn gần như nội thương, Ngôn Tuấn Vỹ ra tay rất nặng đủ thể hiện sự tức giận của mình
Tại Chính Hiên nhìn về phía tẩm cung, Tôn Tình lại trên tay bưng chén thuốc, hắn không nghĩ hôm qua mình nặng tay với Ngôn Tuấn Hàn như vậy
“Dinh Lâm ra đây”
“Thiếu chủ cho gọi”
Dinh Lâm liền đột nhiên xuất hiện
“Ngươi âm thầm quan sát động tĩnh của chỗ thái tử, có việc gì liền báo cho ta biết”
Tại Chính Hiên hắn còn việc phải làm không thể ở lại đây được hắn có vài việc cần tự mình điều tra

Dinh Lâm khó hiểu một chút nhưng vẫn vâng lệnh mà làm
“Thái tử điện hạ thuốc đã sắt xong người mau uống”
Ngôn Tuấn Hàn ngồi dậy nhưng vẫn là không có sức, Viên Trình Nam liền đỡ y dậy, Ngôn Tuấn Hàn gật đầu quả thật có thêm thuộc hạ cũng tốt
Chén thuốc được uống hết, Ngôn Tuấn Hàn nằm xuống, y cả người vô cùng mệt mỏi có thể mấy ngày nữa chưa thể xuống giường được
Ba ngày sao, gốt cuộc Ngôn Tuấn Hàn cũng tạm thời khoẻ lại, y đã có thể xuống giường nhưng mà phía sau đương nhiên vẫn còn đau, hôm nay y muốn ra ngoài cung một chút, ở đây nhìn thấy Tại Chính Hiên lại lập tức nhớ lại những chuyện đó khiến y có chút rung rẩy
“Tôn Tình”
“Có thuộc hạ”
“Ngươi chuẩn bị một chút chúng ta đến câu lang viện”
Tôn Tình tròn mắt, thái tử thương thế của người chưa khỏi còn muốn đến những chỗ đó hay sao
“Còn ngây ra đó làm gì”
Tôn Tình liền lập tức đi làm, nàng không hiểu nỗi gốt cuộc thái tử điện hại người muốn làm gì đây
Tại Chính Hiên ba ngày này đều âm thầm ở bên ngoài không dám bước vào.

Hôm nay nhìn thấy Ngôn Tuấn Hàn bước ra khỏi tẩm cung hắn hết sức vui mừng nhưng rồi mọi thứ lại trở thành tức giận khi nhìn thấy theo sau Ngôn Tuấn Hàn không chỉ có Tôn Tình mà còn có thêm hai nam nhân khác, là hai nam nhân đã ở trong phòng Ngôn Tuấn Hàn mấy ngày hôm nay, nhìn theo hướng bọn họ đi là đang có ý định ra khỏi cung hay sao, Ngôn Tuấn Hàn y vừa mới khoẻ còn muốn đi đâu vậy
“Dinh Lâm”
“Có thuộc hạ”
“Đi theo sau thái tử sau đó bẩm báo về lại cho ta”
Dinh Lâm tuân lệnh mà làm
Ngôn Tuấn Hàn đứng trước câu lang viện sau đó hít mạnh một cái bước vào, quả thật y chưa từng đến đây lần nào cả, bình thường ra ngoài cung cùng lắm là đến tửu lâu cùng bọn Tống Kỳ Nam uống rượu, y đương nhiên biết Chu Đình cũng thường xuyên đến đây cho nên hôm nay cố ý đến, y biết Chu Đình chắc chắn có ở đây, thay vì uống rượu một mình có Chu Đình cùng mình uống thì cũng đỡ nhàm chán hơn nữa y cũng tò mò về nơi này
Vừa bước vào, ông chủ của nơi nây liền đến đón tiếp, nhìn một phát liền nhận ra hai nam đi phía sau y, không phải là người của câu lang viện mấy ngày trước hay sao, còn có vị cô nương hôm đó đem rất nhiều ngân phiếu đến chuộc thân cho bọn họ, hôm nay sao lại đến đây
“Khách quan, khách quan muốn chọn người nào hay là khách quan lần đầu đến ta có thể giới thiệu cho người một vài người nổi bật nhất nơi đây”
“Không cần, ta đến tìm Chu Đình, hắn có ở đây chứ”
Tú ông nghe đến Chu Đình liền hiểu, chắc chắn đây là một vị bằng hữu của Chu Đình, nhìn thấy y phục của y bận có thể nhìn ra là người không tầm thường ít nhất cũng có tiền

“Là bằng hữu của Chu công tử sao, ngươi theo ta ta lập tức dẫn ngươi đến chỗ Chu công tử”
Ngôn Tuấn Hàn gật đầu, vừa bước vào nơi này mùi hương trong đây khiến y có chút đau đầu, chẳng hiểu sao Chu Đình có thể ngày nào cũng chạy đến đây
Mở cửa phòng Chu Đình thấy người bước vào liền định mắng chửi nhưng nhận ra đây là Ngôn Tuấn Hàn liền mỉm cười đón tiếp
“Ngươi đến sao không nói với ta một tiếng”
“Ta biết ngươi ở đây cần gì phải nói”
“A haha quả thật xứng đáng là bằng hữu của ta đoán được ta ở đây thật là tài giỏi mà, mau ngồi mau ngồi.

Ông chủ mang rượu ngon lên đây”
Ngôn Tuấn Hàn ngồi xuống, quả thật trong này chỉ có Chu Đình cùng hai nam nhân khác, xem ra Chu Đình thật biết chơi mà
“Ngươi dẫn theo người lần trước ta tặng ngươi sao, sao tốt chứ”
“Ăn nói linh tinh”
“Không phải sao, à mà đến đây tìm ta có việc gì”
“Buồn chán, muốn kiếm người cùng uống rượu nhưng Tống Kỳ Nam hắn trở về Thịnh Hà rồi, chỉ còn lại ngươi liền đến tìm ngươi”
“Thì ra ngươi đâu có vì tình bằng hữu mà đến tìm ta, chỉ là không có ai cùng ngươi uống rượu mà thôi”
Chu Đình liền làm bộ dạng uỷ khuất, Ngôn Tuấn Hàn liền khinh bỉ
“Mặc kệ người coi ta là bằng hữu hay là người uống rượu giải sầu cùng nhưng hôm nay không sai không về”

Cứ như thế cả hai người uống đến khi trời chợp tối mới ngừng
Ngôn Tuấn Hàn mặc dù còn chút tỉnh táo nhưng cũng không đứng vững nỗi, hai người Viên Trình Nam và Kim Hoa An mỗi người một bên đỡ y về đông cung, Tôn Tình thì đi theo sau bảo vệ
Về đến đông cung liền gặp bộ mặt kh ủng bố của Tại Chính Hiên đang đứng ở cửa cung, Tôn Tình nhíu mày không phải hắn phải canh giữ bên trong sao, sau lại chạy ra đây làm gì hơn nữa bộ mặt kia là gì đây
“Các ngươi buông y ra”
Tại Chính Hiên lạnh lùng nói
“Tại sao phải buông, ngươi có tư cách gì ra lệnh cho bọn ta”
Viên Trình Nam nhìn Tại Chính Hiên một cách thách thức, dù gì thì hắn cũng hiểu một số chuyện nhờ vào lúc Ngôn Tuấn Hàn và Chu Đình nói liền hiểu ra được Ngôn Tuấn Hàn thích Tại Chính Hiên và cũng hiểu bộ dạng mấy ngày trước nằm trên giường của thái tử điện hạ là do ai gây ra
“Ta không nói lần nữa các ngươi buông y ra, đây là đông cung không phải nơi cho đám kỹ nam các ngươi có thể tự ý ra vào”
“Bọn ta không buông thì làm sao”
Kim Hoa An nhìn Tại Chính Hiên liền cười khinh bỉ, hành hạ chủ tử bọn ta nằm trên giường mấy ngày bây giờ lại làm thái độ như vậy, hắn chỉ là một tên thị vệ nghĩ rằng hai người bọn họ sợ sao
Tại Chính Hiên liền rút kiếm ra định đánh nhưng Tôn Tình nhanh chân cản kiếm của hắn lại
“Tại thị vệ chú ý thân phận của mình một chút, hơn nữa hai người bọn họ đã là người của đông cung ngươi không có quyền gì động đến, xin ngài biết điều một chút tránh đường”.
 
Kiếp Này Không Hận Cũng Không Yêu
Chương 28: Chương 28


Tại Chính Hiên nhìn ánh mắt Tôn Tình liền nhận ra bản thân đã có chút quá phận hắn cơ bản đang là thị vệ nếu chuyện hôm nay truyền ra bên ngoài lại có không ít sóng gió, liền thu kiếm nhưng vẫn không tránh sang một bên
“Để ta đưa y vào tẩm cung”
“Tại sao ta phải giao thái tử điện hạ cho ngươi”
“Các người đừng có đứng đó mà cãi nhau, thái tử ta tự đỡ người trở về tẩm cung, lui hết đi”
Tôn Tình quát sau đó cố gắng đỡ lấy Ngôn Tuấn Hàn đưa người về tẩm cung, nàng ghét đám nam nhân này chủ tử đang say bọn họ thì ngươi một câu ta một câu thật là từ khi nào đông cung loạn như vậy vậy hả
Ngày hôm sau Ngôn Tuấn Hàn tỉnh dậy liền nhìn thấy bộ dạng hốt hoảng của Tôn Tình
“Có chuyện gì vậy”
“Thái tử, hoàng thượng cấm túc người không được ra khỏi đông cung ba tháng”
Ngôn Tuấn Hàn giật mình, y là đang mong phụ hoàng phế truất mình càng tốt sao lại cấm túc ba tháng, ba tháng ở đông cung chả khác gì bắt y đối mặt với Tại Chính Hiên mỗi ngày
“Chuyện là thế nào”
“Bẩm thái tử, hôm nay trên triều có người dâng tấu kể tội trạng thời gian gần đây của người còn có việc chúng ta đến câu lang viện hôm qua”
Ngôn Tuấn Hàn nhíu mày

“Được rồi nếu cấm túc vậy chúng ta uống rượu ở đông cung vậy”
“Nhưng mà….

nhưng mà Tứ vương gia đến mang tất cả rượu đi hết rồi”
Ngôn Tuấn Hàn bật dậy, cái gì tất cả rượu đều mang đi, đây là có ý gì
“Ngươi không ngăn cản huynh ấy hay sao”
“Thái tử điện hạ, Tứ vương gia là vì có thánh chỉ cho nên ….


“Được rồi ngươi lén trốn ra ngoài cung đến choi Chu Đình mang rượu về đây kêu Viên Trình Nam theo ngươi đi”
Tôn Tình vâng lệnh, chủ tử không ra khỏi đông cung được nhưng nàng thì được a, trước khi đi vẫn nên kêu Kim Hoa An đến đây bảo vệ người tránh Tại Chính Hiên lại gây sự với người
Tôn Tình nghĩ là làm liền cùng Viên Trình Nam trốn khỏi đông cung đến chỗ Chu Đình xin rượu a, quả thật nghe việc Ngôn Tuấn Hàn xin rượu từ hắn, Chu Đình cười cả ngày
Trong đông cung, Kim Hoa An vừa mới hầu hạ Ngôn Tuấn Hàn bận y phục, sau đó theo sau y ra ngoài thế nào liền đụng mặt Tại Chính Hiên, Ngôn Tuấn Hàn lui về sau vài bước, Kim Hoa An nhận ra chủ tử có gì đó không ổn liền lên chắn trước mặt người
“Ngươi làm cái gì”
Tại Chính Hiên không thèm nhìn đến kẻ đang chắn trước mặt mình, một mặt nhìn Ngôn Tuấn Hàn
“Ta có việc bẩm báo thái tử điện hạ ngươi tránh ra”
“Bẩm báo thì đứng ở đây cũng được cần gì đến gần như vậy”
Kim Hoa An nói
“Chuyện quan trọng ta bẩm báo với thái tử không thể để người ngoài nghe được”
Tại Chính Hiến nói sau đó một cước đá Kim Hoa An, khiến Kim Hoa An lùi về sau vài bước, ra tay cũng thật dứt khoác xem ra võ công người này cũng không tầm thường
Tại Chính Hiên tiến lại gần Ngôn Tuấn Hàn, y liền lùi về phía sau không ngừng rung rẩy, Tại Chính Hiên nhíu mày, sao nam nhân khác có thể tuỷ thời đụng y nhưng thấy hắn liền làm ra bộ dạng như vậy
“Hàn nhi”

Tại Chính Hiên nhẹ nhàng gọi
Ngôn Tuấn Hàn ngẩng đầu, hai tiếng Hàn nhi này nghe Tại Chính Hiên gọi liền như một dao đâm vào ngực Ngôn Tuấn Hàn vậy
“Câm miệng”
Ngôn Tuấn Hàn vừa lui về sau vừa quát lớn
“Hàn nhi, ta sẽ không làm gì ngươi nghe ta nói được không”
Tại Chính Hiên có chút cười khổ
“Ngươi cút, ta không muốn nghe gì hết, cũng không được gọi tên ta, tránh ra”
Ngôn Tuấn Hàn bị Tại Chính Hiên kéo tay ôm vào lòng không ngừng vùng vẫy, y ghét người này, kiếp trước là mù quáng yêu kiếp này y chỉ muốn có thể bình yên không muốn đâm đầu vào thứ mù quáng như vậy càng thêm hận Tại Chính Hiên kiếp này vì hắn đã cưỡng ép y
“Ta xin lỗi, Hàn nhi ngươi bình tĩnh lại một chút”
Ngôn Tuấn Hàn đương nhiên không bình tĩnh hơn nữa còn liều mạng vùng vẫy hơn nữa còn dùng hết lực cắn Tại Chính Hiên một cái, Tại Chính Hiên mặc dù đau nhưng vẫn không buông, lúc này một giọng lớn tiếng quát
“Tại Chính Hiên ngươi buông Hàn nhi ra cho ta”
Là Ngôn Tuấn Vỹ, hôm nay trên triều nghe phụ thân cấm túc Ngôn Tuấn Hàn hắn liền lo lắng muốn đến thăm đệ đệ, dù gì từ ngày hôm đó đến nay hắn vẫn chưa đến nhìn qua Ngôn Tuấn Hàn, lúc đến liền thấy một màn này hơn nữa, nhìn thấy Tại Chính Hiên thế mà lại ôm Ngôn Tuấn Hàn, không phải hắn đã có Phùng Kiều Ngọc rồi sao đừng làm khổ đệ đệ của y
Ngôn Tuấn Vỹ kéo Tại Chính Hiên ra sau đó để Ngôn Tuấn Hàn ở sau lưng, nhìn thấy đệ đệ mình rung rẩy liền trừng mắt về phía Tại Chính Hiên
“Tại Chính Hiên phạm thượng với thái tử liền đem ra ngoài đánh năm mươi roi”
Ngôn Tuấn Vỹ nói, Tại Chính Hiên bất đắc dĩ nhíu mày
“Còn ngây ra đó làm gì ngươi tự đi lãnh phạt không cần đợi bổn vương sai người mang ngươi đi hay sao”

Tại Chính Hiên nhìn Ngôn Tuấn Hàn sau đó liền bỏ đi
Kim Hoa An liền chạy đến dùng khăn lao vết máu trên miệng của Ngôn Tuấn Hàn
“Điện hạ không sao chứ, đều là do ta thất trách”
“Không sao, ngươi không phải đối thủ của hắn, ta không trách ngươi”
Ngôn Tuấn Hàn nói
Ngôn Tuấn Vỹ nhìn đệ đệ mình liền đau lòng
“Hàn nhi, hắn ta đã làm gì đệ nói cho ta biết ta liền giết hắn”
Ngôn Tuấn Hàn liền lắc đầu, chuyện này suy cho cùng là chuyện của y y không muốn liên luỵ đến ca ca, hơn nữa Ngôn Tuấn Vỹ y làm sao không hiểu người này chứ, chỉ cần biết được chuyện đó chắc chắn sẽ chạy đi đánh Tại Chính Hiên một trận hoặc hơn nữa là giết Tại Chính Hiên, y không muốn tay ca ca mình phải dính máu
“Hàn nhi đệ không nói cũng được nhưng sớm muộn gì ta cũng sẽ biết, Hàn nhi đứa trẻ ngốc này”
Ngôn Tuấn Vỹ liền ôm Ngôn Tuấn Hàn vào lòng
Lúc Tôn Tình cùng Viên Trình Nam trở về nghe Kim Hoa An kể lại mọi chuyện, Tôn Tình liền muốn đến cùng Tại Chính Hiên nói chuyện, kêu hắn từ nay làm đúng bổn phận thị về, tránh ta chủ tử của nàng ra, từ ngày hắn xuất hiện ở đông cung chủ tử chưa ngày nào bình yên cả hơn nữa nhớ lại những chuyện Ngôn Tuấn Hàn âm thầm làm vì Tại Chính Hiên, Tôn Tình liền tức giận, chủ tử nhà mình quả thật quá tốt bụng rồi.
 
Kiếp Này Không Hận Cũng Không Yêu
Chương 29: Chương 29


Nhưng chưa kịp đi thì Tôn Tình đã bị Viên Trình Nam và Kim Hoa An kéo lại, bọn họ đương nhiên biết tiểu cô nương này muốn vì chủ tử đòi lại chút công đạo nhưng ngay cả hai người bọn họ cũng không đấu lại Tại Chính Hiên thì Tôn Tình chỉ là một cô nương làm sao đấu lại người chứ
“Ta không có đi đánh nhau với hắn, ta không ngốc hai người buông ta ra, chỉ là đến nói hắb tránh xa điện hạ ra mà thôi”
Tôn Tình vũng vẫy thoát khỏi hai người này
“Nhưng không phải lần trước ngươi bảo chuyện của chủ tử thuộc hạ chúng ta không nên xen vào sao”
Tôn Tình liền im bặt, coi như lúc đó nàng nói sau đi
“Ta không xen vào chỉ là nhịn không được tên kia chỉ là một thị vệ thấp kém thế nào lại dám làm tổn thương điện hạ chứ”
Tôn Tình hậm hực
Lúc này Tại Chính Hiên sau khi lãnh năm mươi trượng trở về, Dinh Lâm nhìn thấy thiếu chủ bị thương liền đỡ người lên giường thấy thuốc giúp người thoa
“Thiếu chủ cần gì phải chịu như vậy, người đáng ra không cần phải tự mình lãnh trượng, tìm một người dịch dung giả dạng người là được”
Dinh Lâm nói

“Chuyện của ta không cần ngươi quản”
Dinh Lâm nhìn bộ dạng của thiếu chủ nhà mình liền nhịn không được muốn mắng nhưng nhìn ánh mắt Tại Chính Hiên liền không dám lên tiếng
“Thiếu chủ, Phùng tiểu thơ ngày hôm nay có nhờ thuộc hạ chuyển lời đến người, Phùng tiểu thơ nhớ người, lo lắng cho người”
Tại Chính Hiên liền lạnh mặt
“Mặc kệ nàng ta, kêu nàng ta ngoan ngoãn đừng gây chuyện gì là được”
Dinh Lâm tròn mắt, từ khi nào thiếu chủ hắn lại không thích Phùng tiểu thơ, không phải lúc trước người hết mực yêu thương Phùng tiểu thơ còn để hắn thường xuyên đến bảo vệ Phùng tiểu thơ hay sao, sao bây giờ lại biểu hiện ra chán ghét người ta vậy chứ
“Ngươi điều tra xem hôm nay là ai dâng tấu lên hoàng đế việc thái tử đến câu lang viện cũng như điều tra xem thái tử gốt cuộc đến câu lang viện làm gì”
Dinh Lâm có chút thắc mắc, chuyện đầu tiên hắn có thể hiểu nhưng chuyện tiếp theo thái tử đến câu lang viện thì đương nhiên làm gì người cần điều tra việc gì đây thiếu chủ, thiếu chủ thật làm khó người
Dinh Lâm cũng nhận ra gần đây Tại Chính Hiên rất lạ, không còn sai hắn đi điều tra về việc của Tại đại nhân, cũng như không sai hắn đi giết những kẻ năm đó vu hại Tại đại nhân nhưng lại chỉ toàn những việc liên quan đến thái tử điện hạ, hắn không biết thiếu chủ mình đang có ý gì đây
Ở tẩm cung sau khi Ngôn Tuấn Vỹ ôm Ngôn Tuấn Hàn vào lòng, Ngôn Tuấn Hàn cũng bình tĩnh lại sau đó từ từ chìm vào giấc ngủ, Ngôn Tuấn Vỹ nhìn đệ đệ liền đau lòng, đệ đệ hắn hắn làm sao không hiểu cơ chứ nhưng đệ đệ không muốn nói hắn cho dù có hỏi trăm lần cũng như một mà thôi vẫn là nên âm thầm bảo vệ đệ ấy, bảo vệ ngôi vị thái tử của đệ đệ mình
Nhưng Ngôn Tuấn Vỹ lại không biết Ngôn Tuấn Hàn đã không còn muốn làm thái tử nữa, những việc gần đây y làm chính là muốn bản thân có nhiều điều tiếng làm cho bá quan có thể dâng tấu xin phụ hoàng phế bỏ thái tử là y để y có thể vui vẻ mà sống không quan tâm chuyện khác nữa
Ngôn Tuấn Vỹ ra khỏi tẩm cung, nhìn thấy bọn Tôn Tình đang đứng đó trên tay còn cầm theo mấy bình rượu liền nhíu này, hắn đã lấy hết rượu ở đông cung sao lại xuất hiện nữa vậy
“Tôn Tình thứ trên tay ngươi là gì”
Tôn Tình giật mình liền giấu đi, mỉm cười nhìn Ngôn Tuấn Vỹ lòng thầm mắng, Tứ vương gia ngươi đi ra thật đúng lúc ta còn chưa cất đóng rượu này
“Làm dấm thưa vương gia”
“Vậy sao”
Ngôn Tuấn Vỹ tiếng lại, Tôn Tình liền cảm thấy bây giờ có nên chạy hay không, rượu này nếu để Tứ vương gia tịch thu nữa thì thái tử sẽ mắng nàng mất thôi, khó khăn lắm Chu công tử mới đưa cho nàng a, mất cả một buổi để ngồi nghe giọng cười của Chu công tử
“Đưa cho bổn vương”
“Bẩm vương gia, nô tỳ không đưa cho người được, nếu đưa cho người thái tử trách tội xuống nô tỳ không biết làm sao được”

Ngôn Tuấn Vỹ nhíu mày, đệ đệ y từ khi nào thành kẻ nghiện rượu rồi, thiếu rượu liền không chịu được hay sao
“Ngươi giỏi lắm, ngươi sợ thái tử trách tội vậy không sợ hoàng thượng trách tội sao”
Tôn Tình nghĩ nghĩ một lúc, sợ cả hai nhưng thái tử trước mắt sợ hơn a, người dậy thấy nàng không hoàn thành việc được giao chắc chắn sẽ phạt nặng lắm
“Vương gia xin người, thái tử bị cấm túc ở đông cung người buồn chán, cho nên người đừng lấy rượu này đi mà”
“Nếu ta vẫn lấy thì sao”
“Vương gia nô tỳ xin người”
Ngôn Tuấn Vỹ lắc đầu, chủ tử nhà này thật khéo làm nũng biết hắn sẽ động tâm liền làm ra bộ dạng uỷ khuất quả là chủ nào tớ nấy
“Không được cho đệ ấy uống quá nhiều”
“Tuân lệnh vương gia”
Ngôn Tuấn Vỹ nói rồi rời đi
Viên Trình Nam và Kim Hoa An nhìn Tôn Tỉnh ánh mắt khâm phục, bộ dạng uỷ khuất khi nãy diễn thật đạt a, bọn họ còn bị lừa theo nếu không nhìn thấy nụ cười đắc ý của Tôn Tình
“Hai người nhìn gì mang rượu này đi cất đi, ta ở lại bảo vệ điện hạ”
Hai người nhìn nhau sau đó gật đầu sau đó đem rượu đi cất

Tôn Tình ở lại canh chừng Ngôn Tuấn Hàn nghỉ ngơi
Ngôn Tuấn Hàn lần thứ hai tỉnh dậy trời đã sắp tối, nhìn thấy Tôn Tình đang đứng một bên liền ngồi dậy, suy nghĩ một lát, liền sai Tôn Tình làm chút chuyện
“Tôn Tình ngươi kiếm một kẻ đến đây đóng giả ta, chúng ta ra ngoài chơi”
Tôn Tình tròn mắt điện hạ người lại nghĩ ra chủ ý gì
Ngôn Tuấn Hàn đương nhiên sẽ không ở lại đông cung, y không muồn nhìn thấy Tại Chính Hiên hơn nữa kêu y ba tháng ở đông cung thật chán ngắt thay gì vậy cứ giả bệnh, sau đó liền kéo Tôn Tình trốn ra ngoài cung chơi vài hôm liền trở về, chắc chắn sẽ không ai hay biết vì mỗi khi y bệnh đều có thói quen không muốn gặp bất cứ ai, đương nhiên không sợ sẽ bị nghi ngờ rồi
“Nhưng nếu lỡ mai có người phát hiện”
Tôn Tình nói
“Ngươi từ khi nào nhát như vậy hả, nếu có chuyện gì bổn thái tử chịu toàn bộ trách nhiệm”
Ngôn Tuấn Hàn nói.
 
Kiếp Này Không Hận Cũng Không Yêu
Chương 30: Chương 30


Ngôn Tuấn Hàn nghĩ là làm sau đó kiếm để ám vệ giả thành mình nằm bệnh trên giường, để Viên Trình Nam ở lại canh chừng không để người khác ra vào, bản thân thì kéo Tôn Tình cùng Kim Hoa An trốn ra ngoài cung chơi
Ngôn Tuấn Hàn đến câu lang viện tìm Chu Đình sau đó liền kéo hắn đi, khiến Chu Đình đang ôm mỹ nhân uống rượu cũng bị làm cho tỉnh
“Thái tử điện hạ người lại muốn gì đây”
“Chu Đình thay vì uống rượu ở nơi đây vậy ngươi theo ta đi chơi đi, khônc phải ngươi rất rành về giang hồ hay sao”
Chu Đình thở dài, vốn tưởng bằng hữu tốt muốn tìm hắn cùng đi ngao du sơn thuỷ thì ra là muốn hắn làm người dẫn đường kiêm bảo vệ cho y, Chu Đình hắn hối hận rồi sao lại đi kết nghĩa huynh đệ với người này làm chi
Chu Đình quả thật xứng với danh con trai của Chu minh chủ, hắn biết rất nhiều nơi cũng như giao thiệp rộng suốt mấy ngày liền bọn họ chưa hề chi một tí ngân lượng nào
Lúc này trong cung, Tại Chính Hiên sau kho bình phục, nghe bảo Ngôn Tuấn Hàn lại đổ bệnh hắn lo lắng nhưng biết Ngôn Tuấn Hàn không muốn thấy mình nên âm thầm đến nhìn y chợt nhận ra có gì đó không đúng, người nằm trên giường không phải Ngôn Tuấn Hàn, hơn nữa nếu Ngôn Tuấn Hàn bị bệnh, Tôn Tình làm sao không ở bên cạnh chăm sóc lại giao cho người khác
Tại Chính Hiên lén lút nhìn kỹ lại, quả thật không phải Ngôn Tuấn Hàn, vậy Ngôn Tuấn Hàn chạy đi đâu
“Dinh Lâm ngươi ra đây”

“Thiếu chủ cho gọi”
“Sai người đi điều tra tìm thái tử mau lên”
Dinh Lâm bất ngờ, thái tử không phải đang nằm trên giường bệnh sao, sao lại kêu hắn đi tìm người
“Còn ngây ra đó làm gì, thái tử chắc chắn đã ra khỏi đông cung, ngươi mau cho người đi tìm người mau lên, ta đến chỗ Tứ vương gia”
Tại Chính Hiên mặc dù không muốn có Ngôn Tuấn Vỹ xen vào nhưng chuyện này nếu không có Ngôn Tuấn Vỹ đối phó người khác nếu biết được Ngôn Tuấn Hàn trong thời gian cấm túc lén bỏ đi e rằng hoàng đế sẽ nổi trận lôi đình
Ngôn Tuấn Vỹ ở phủ vương gia đọc sách thì nô tài vô bẩm báo, có Tại thị về cầu kiến, hắn liền nở nụ cười nham hiểm, ta chưa đến tính sổ với ngươi việc Hàn nhi ngươi lại tự mình đến đây vậy đừng trách ta
Ngôn Tuấn Vỹ cho người mời Tại Chính Hiên vào
“Tham kiến vương gia”
“Tại thị vệ sao lại chạy đến vương phủ của bổn vương mà không ở đông cung bảo vệ thái tử”
“Bẩm vương gia, thái tử biến mất”
Ngôn Tuấn Vỹ tròn mắt, không phải Ngôn Tuấn Hàn đang bệnh sao, tại sao lại biến mất
“Ngươi đang nói gì vậy, thái tử đang bệnh nằm ở đông cung, ngươi là có mưu lế gì đây”
“Tuấn Vỹ ngươi không tin ta sao, Hàn nhi hắn thật sự không có ở đông cung”
Ngôb Tuấn Vỹ nhìn thái độ nghiêm túc của Tại Chính Hiên e rằng người này không hề nói dối, Hàn nhi thật sự không có trong cung
“Đứng lên đi, nói rõ ràng”
Tại Chính Hiên kể lại việc mình muốn đến nhìn Ngôn Tuấn Hàn vì nghe y bệnh, nhưng lúc nhìn thấy liền nhận ra đó không phải Ngôn Tuấn Hàn, cho dù là dịch dung thành nhưng người đó cơ bản không phải Ngôn Tuấn Hàn, Ngôn Tuấn Hàn chưa bao giờ để tẩm cung tối đèn khi ngủ càng không thể để cho một người vừa mới đến đông cung bảo vệ mình khi bị bệnh mà không phải Tôn Tình

Ngôn Tuấn Vỹ đương nhiên biết, Ngôn Tuấn Hàn không thích bóng tối cho mấy cho nên tẩm cung lúc nào cũng sáng cho dù là lúc y đã ngủ, Tại Chính Hiên nói không sai
“Ta sẽ cho người tìm đệ ấy ngươi trở về đông cung trước đi”
“Ta cũng muốn đi tìm, là ta tất trách, thái tử biến mất lại không biết”
“Nếu người không có ở đông cung càng khiến người nghi ngờ hơn, như vậy sẽ có người biết việc Hàn nhi không có ở trong cung”
Ngôn Tuấn Vỹ nói
“Ngươi yên tâm lần trước năm mươi trượng ai cũng nghĩ ta ít nhất mười ngày mời có thể xuống giường rời đi một lúc không sao, ta sẽ tìm Hàn nhi về”
Ngôn Tuấn Vỹ chưa kịp nói gì thì Tại Chính Hiên đã đi mất, hắn thở dài gốt cuộc không hiểu Tại Chính Hiên là yêu Phùng Kiều Ngọc hay là đệ đệ hắn, cho dù là ai thì hắn cũng không mong nhìn thấy Ngôn Tuấn Hàn chịu thương tổn
Lúc này Chu Đình và Ngôn Tuấn Hàn đang nghỉ ngơi tại một khách đi3m, mấy ngày nay bọn họ đi khắp nơi vui chơi uống rượu, ngắm cảnh phải nói vô cùng vui vẻ
“Chu Đình ngươi đi theo ta lâu vậy không có ý định dẫn ta về Chu gia một lần thử sao”
Ngôn Tuấn Hàn hỏi
“Không trở về, Từ Chấn Thiên đang ở đó ta không muốn về”
Ngôn Tuấn Hàn đương nhiên biết còn là người đầu tiên biết Chu Đình thế nhưng lại thích Từ Chấn Thiên, nhưng Từ Chấn Thiên được Chu minh chủ coi như con rể tương lai, coi như là lang quân của Chu Vân

“Ngươi chấp nhận nhìn hắn lấy tỷ tỷ mình sao”
Ngôn Tuấn Hàn nghiêm túc nhìn Chu Đình hỏi
“Vậy Tuấn Hàn ngươi nói thử xem ta phải làm sao đây, hắn đối với ta ngoài huynh đệ kết nghĩa và là đệ đệ của người hắn thương ra thì còn là gì nữa hơn nữa ta không muốn tỷ tỷ ta đau lòng”
Ngôn Tuấn Hàn đương nhiên hiểu, nhưng nhìn Chu Đình như bây giờ chỉ biết trốn tránh, y không quen, trước đây Chu Đình mặc đu có tuỳ ý một chút nhưng là người không sợ trời đất chuyện gì cũng dám nhưng từ khi hắn có tình cảm khác thường với Từ Chấn Thiên liền trốn tránh, mỗi ngày ra vào câu lang viện cùng kỹ viện uống rượu như một thú vui
“Nếu nói vậy ngươi buông bỏ tình cảm với Từ Chấn Thiên đi”
Chu Đình liền cười
“Nếu ta buông bỏ được tình cảm với Từ Chấn Thiên thì đã buống bỏ từ lâu, giống như ngươi cho đến bây giờ vẫn là còn thích Tại Chính Hiên đi, ngoài mặt thì nói không thích như ngươi tự hỏi lòng mình xem tại sao lại trốn khỏi cung, không phải vì cấm túc buồn chán mà là không muốn nhìn mặt người ta đi”
Ngôn Tuấn Hàn bị nói đúng tim liền đen mặt, được rồi xem như y muốn trốn đi, nhưng chuyện của y hoàn toàn khác với chuyện của Chu Đình, Chu Đình không trọng sinh sống lại, không trãi qua một kiếp, còn nữa Chu Đình không như y bị Tại Chính Hiên cưỡng ép để lại đả kích trong lòng.
 
Kiếp Này Không Hận Cũng Không Yêu
Chương 31: Chương 31


Bên này Tại Chính Hiên cũng tìm kiếm Ngôn Tuấn Hàn nhưng quả thật hắn không nghĩ Ngôn Tuấn Hàn thế mà lại có thể che giấu tung tích tốt đến như vậy, đường đường thái tử điện hạ trốn ra ngoài nhưng không ai nghi ngờ cũng như không làm hành động quá khiến người chý ý, hắn vốn định cho rằng Ngôn Tuấn Hàn chỉ ở trong kinh thành không nghĩ đến thế mà Ngôn Tuấn Hàn đã cùng Chu Đình chạy đến Tình Châu mất rồi
Ngôn Tuấn Vỹ mấy này liền cố gắng giấu diếm việc hoàng đệ mình bỏ trốn khỏi đông cung, cho người tuyệt đối không để ai đến làm phiền hoàng đêh đang dưỡng bệnh ở đông cung
“Sao rồi, tìm được đệ ấy chưa”
Tại Chính Hiên lắc đầu, quả thật hắn đã sai người lật tung cái kinh thành lên nhưng một tung tích cũng không có
“Có thể đệ ấy sớm rời khỏi kinh thành từ lâu rồi”
Ngôn Tuấn Vỹ hiểu rõ đệ đệ nhà mình nhất, nếu đã trốn đi ít nhất cũng không trốn ở kinh thành đâu, mà gần kinh thành có một noie cũng tấp nập không kém là Tình Châu
“Ngươi đến Tình Châu thử xem, ta nghĩ Hàn nhi có thể ở đó, với tính cách của đệ ấy, chắc chắn là không dám đi xa hơn nữa”
Tại Chính Hiên gật đầu sau hắn lại quên mất ngoài kinh thành, Tình Châu cũng là một nơi không thua kém hơn nữa ở đây còn có thể xem là nơi những người trong võ lâm thường xuyên lui tới
Tại Chính Hiên không nghĩ nhiều liền kéo Dinh Lâm dẫn theo vài người đến Tình Châu
Ngôn Tuấn Hàn và Chu Đình ở Tình Châu uống rượu vui chơi vô cùng vui vẻ, đến khi Từ Chân Thiên đến bắt Chu Đình trở về
“Ta không về, ta còn phải ở đây bồi Tuấn Hàn chơi”
Chu Đình nói
“Phụ thân ngươi kêu ta đến đây bắt người về ngươi không về thì ta bắt”
Từ Chấn Thiên nói, vốn định đến kinh thành tìm Chu Đình trở về ai ngờ nhận được tin Chu Đình thế mà đã ở Tình Châu từ lâu nhưng lại không chịu về Chu minh chủ liền nổi trận lôi đình

“Ngươi muốn phụ thân ngươi chặt gãy chân ngươi sao”
“Phụ thân không dám làm việc đó đâu, mẫu thân ta mất sớm để lại hai tỷ đệ ta, phụ thân cưng chiều không hết, chỉ là hâm doạ thôi”
Ngôn Tuấn Hàn nhìn màn này liền phì cười, y nhận ra phụ hoàng y cũng vậy mặc dù người rất hay mắng nhưng chưa bao giờ người làm vậy cả, lần này trốn khỏi cung y cũng không sợ mấy cùng lắm phụ hoàng phạt một trận nữa mà thôi, phế y nữa thì càng tốt
“Chu Đình ngươi đừng cứ suốt ngày cứng đầu như vậy, Chu Vân lo lắng cho ngươi”
“Ta không quan tâm, ngươi không có quyền bắt ta về”
“Ta là tỷ phu của ngươi đương nhiên có quyền”
“Ngươi và tỷ tỷ vẫn chưa thành thân ngươi không có cái quyền đó”
Chu Đình quát lớn, Ngôn Tuấn Hàn thấy vậy liền lên tiếng
“Chấn Thiên ngươi không cần lớn tiến với Chu Đình, ngày mai ta sẽ cùng Chu Đình về Chu gia được chứ, ngươi cứ về trước đi”
“Ngươi chắc”
Ngôn Tuấn Hàn gật đầu
“Vậy được rồi ta trở về trước, Chu Đình ngươi không thể như lúc nhỏ được sao nghe lời một chút không phải tốt hơn hay sao”
Từ Chấn Thiên nói rồi quay lưng đi, ba người Tôn Tình ở bên ngoài bị một trận náo động bên trong làm giật mình
“Đó là Từ đại hiệp nổi danh hay sao”
Kim Hoa An hỏi
“Đúng vậy, là bằng hữu của điện hạ a”
“Ta không nghĩ điện hạ lại có quan hệ tốt với người võ lâm như vậy, không phải là đó giờ triều đình và võ lâm đều không hợp sao”
“Chuyện triều đình và võ lâm không liên quan đến điện hạ, điện hạ nói chỉ cần là bằng hữu tốt thì quan trọng những thứ khác làm gì”
Tôn Tình giải thích
“Mà nè vậy ngày mai chúng ta thật sự đến chỗ minh chủ võ lâm sao”
Tôn Tình gật đầu
“Điện hạ đã nói cùng Chu công tử trở về thì chính là vậy a”
Hai ngươi Kim Hoa An và Viên Trình Nam gật đầu
Tại Chính Hiên theo lời Ngôn Tuấn Vỹ đến Tình Châu tìm người không quản ngày đêm thúc ngựa mà đi, gốt cuộc cũng có thể đếb Tình Châu
Theo như thuộc hạ ở đây báo lại có nhìn thấy người như diễn tả của thiếu chủ, bên cạnh người đó còn có ba nam nhân và một nữ nhân, bọn họ nhận ra một trong ba nam nhân, không ai xa lạ chính là Chu Đình, con trai duy nhấ của Chu minh chủ, hai ngày trước bọn họ đã về Chu gia
Tại Chính Hiên gật đầu, xem ra hắn còn nhiều thứ không hiểu rõ về Ngôn Tuấn Hàn, ngay cả con trai của Chu minh chủ, minh chủ võ lâm y cũng có quen biết thật là khiến người ta tò mò gốt cuộc thái tử điện hạ có bao nhiêu quan hệ với những kẻ trong gianh hồ đây

“Dinh Lâm ngươi điều tra một chút về Chu Đình cho ta”
Dinh Lâm tuân lệnh đi làm
Quay trở lại với Ngôn Tuấn Hàn và Chu Đình, vì có sự xuất hiện của Ngôn Tuấn Hàn đương kim thái tử điện hạ cho nên Chu Minh cũng tạm thời bỏ qua cho nhi tử của mình, cũng nồng hậu đón tiếp Ngôn Tuần Hàn, mặc dù võ lâm và triều đình không ưa nhau nhưng người đến đều là khách Chu Minh cũng không muốn sau này lại mang tiếng đối đãi khổng tốt với điện hạ
“Có ngươi trở về thật may mắn nếu không ta thật sự bị phụ thân chặt chân”
Chu Đình ôm lấy Ngôn Tuấn Hàn cười vui vẻ
“Ngươi bảo không sợ mà, sao giờ lại bày ra bôh mặt này”
Ngôn Tuần Hàn cười, đồ thỏ đế không sợ sao ngươi trốn đi lâu như vậy chứ
“Đình nhi đệ trở về rồi”
Giọng nói này không ai khác chính là Chu Vân tỷ tỷ của Chu Đình
“Tham kiến thái tử điện hạ”
“Không cần đa lễ như vậy, ta hiện tại là trốn ra ngoài cung, không phải thái tử gì đó, Chu cô nương không cần phải hành lễ”
Chu Vân mỉm cười
“Đệ đên ta ở kinh thành chắc là đã làm phiền điện hạ rất nhiều”
“Không có, là làm phiền hắn, Chu cô nương nghe nói không lâu nữa sẽ thành thân với Từ Chấn Thiên”
Chu Vân mỉm cười
“Không gấp như vậy đợi một thời gian nữa đợi Đình nhi thành gia lập thất ta mới an tâm mà thành thân”
Ngôn Tuấn Hàn liền nhìn Chu Đình, Chu Dinhd cười cười
“Ta không thành thân đâu ta sẽ cứ là tiểu hài tử để cho a tỷ chăm sóc”

Chu Đình nói, lúc này Từ Chân Thiên cũng bước đến
“Vân nhi”
“Chấn Thiên, ngươi chưa đi cùng phụ thân sao”
Từ Chấn Thiên cười ôn nhu nhìn nàng
“Phụ thân muội kêu ta ở lại canh chừng Chu Đình, không để y lần nữa chạy đi”
Chu Đình hậm hực, Ngôn Tuấn Hàn nhìn, cảm thấy tốt nhất vẫn là đưa Chu Đình rời khỏi đây
“Chu Đình ngươi dẫn ta đi xem chỗ này đi”
Chu Đình hiểu ý liền cáo từ Chu Vân và Từ Chấn Thiên
Đi được một đoạn xa, Ngôn Tuấn Hàn liền lên tiếng
“Ngươi ổn không”
Chu Đình cười đau xót, ổn làm sao mà được chứ
“Ta không sao, Tuấn Hàn ngươi ở chơi một thời gian, khi nào trở về kinh thành thì đưa ta theo được không”
Ngôn Tuấn Hàn gật đầu.
 
Kiếp Này Không Hận Cũng Không Yêu
Chương 32: Chương 32


Tại Chính Hiên sau khi nghe thuộc hạ nói về Chu Đình liền đâm chiêu, Chu Đình thế nhưng lại thích nam nhân sao, chuyện này lan truyền trong giang hồ, Chu Đình đã năm lần nảy lượt bị bắt về Chu gia giáo huấn một trận nhưng gốt cuộc vẫn là như vậy, hơn thế nửa năm nay hắn trốn ở kinh thành không thèm về Chu gia, ngày nào cũng ra vào câu lang viện đến say khướt, vì mẹ hắn mất sớm cho nên nhà mẹ vô cùng cưng chiều hắn, Chu Minh cho dù có đánh hắn mắng hắn không cho hắn bất cứ thứ gì cả nhưng nhà mẹ vẫn cho hắn hơn nữa muốn bao nhiêu cho bấy nhiêu, nên những ngày tháng ở kinh thành hắn vô cùng thoải mái
Chu Đình có một vị tỷ tỷ là Chu Vân, Chu Vân vô cùng xinh đẹp chỉ tiếc là nữ nhi không thể kế thừa chức vị võ lâm minh chủ được, mà Chu Đình thì suốt ngày ăn chơi nên người ngoài sớm đã cho rằng Từ Chấn Thiên sau này sẽ trở thành minh chủ tương lai vì không ai là không biết Chu Vân và Từ Chấn Thiên là một đôi, có người còn nói là sớm hay muộn Từ Chấn Thiên cũng bước chân vào Chu gia mà thôi
“Ngày mai chúng ta đến phủ Chu minh chủ đón thái tử trở về”
Dinh Lâm tròn mắt, thiếu chủ người muốn làm gì đây nếu đến đó chẳng khác nào để lộ thân phận của người, như vậy gia gia của người không phải sẽ tức chết sao, người tốn bao nhiêu công sức để gây dựng thế lực âm thầm ở trong giang hồ thành lập một tổ chức sát thủ mà giang hồ nghe đến vẫn phải sợ vài phần, nếu bây giờ đến như vậy lấy tư cách gì mà đến
“Ngươi không cần lo, ta không lấy tư cách thiếu chủ của của Phong ra mà đến đó, ta lấy danh nghĩa của tứ vương gia đón thái tử về cung”
Dinh Lâm thở phào
“Ngươi chuẩn bị một chút”
Ngày hôm sau, Tại Chính Hiên dẫn theo người đến cầu kiến Chu minh chủ, nhưng hiện tại Chu minh chủ đã ra ngoài, trong phủ giao cho Từ Chấn Thiên, Từ Chấn Thiên đương nhiên biết Tại Chính Hiên, đây là nam nhân mà Ngôn Tuấn Hàn có tình cảm
“Không biết Tại thị vệ đến đây có việc gì”
“Từ đại hiệp hẵn là nên hỏi Chu công tử”
Chu Vân nghe đến đệ đệ liền lo lắng, đột nhiên người của triều đình lại đến đây không lẽ Chu Đình lại đắc tội gì sao
Chu Đình lúc này cũng đến, bên cạnh còn có Ngôn Tuấn Hàn, vừa nhìn thấy khuôn mặt của người bên trong, Ngôn Tuấn Hàn liền khựng lại, sao hắn lại ở đây chứ

“Tuấn Hàn người sao vậy”
Nhìn thấy Ngôn Tuấn Hàn đột nhiên rung rẩy, Chu Đình liền lo lắng
“Ta ….

ta muốn trở về phòng”
“Vậy ta đưa ngươi trở về”
“Các người đến rồi thì vào đây đi”
Từ Chấn Thiên liền lên tiếng
Ngôn Tuấn Hàn nhìn Chu Đình sau đó bảo hộ người phía sau bước vào
Tại Chính Hiên liền hành lễ
“Tham kiến thái tử điện hạ”
Ngôn Tuấn Hàn im lặng không nói, Tôn Tình nhìn chủ nhân không ngừng rung rẩy liền bước đến đỡ Ngôn Tuấn Hàn
“Chủ nhân không sao, ở đây có bọn ta”
Ngôn Tuấn Hàn gật đầu ngồi xuống ghế, Tại Chính Hiên không nhìn nhưng vẫn biết Ngôn Tuấn Hàn hiện tại như thế nào
“Đứng lên đi”
Tại Chính Hiên đứng dậy, đối diện với hắn là khuôn mặt khônv xòn chút huyết sắc của Ngôn Tuấn Hàn và ánh nhìn của Tôn Tình, Kim Hoa An và Viên Trình Nam, ba người ở phía sau bảo hộ Ngôn Tuấn Hàn
“ Đình nhi đệ lại gây rắc rối gì vậy”
Chu Đình nhìn Ngôn Tuấn Hàn không rời mắt, hắn nhìn liền biết Ngôn Tuấn Hàn đang sợ hãi Tại Chính Hiên
“Đệ không có làm gì cả, Tại thị vệ đến đây có việc gì”
Tại Chính Hiên nhìn Chu Đình đánh giá, quả thật tướng mạo cũng không tồi, xung quanh Ngôn Tuấn Hàn quả thật là nhiều nam nhân thế mà hắn lại không hay biết
“Ta là phụng mệnh vương gia đón thái tử điện hạ về cung”
Tại Chính Hiên nói

“Ngươi muốn về cung cùng hắn không”
Chu Đình quay sang hỏi Ngôn Tuấn Hàn, Ngôn Tuấn Hàn liền lắc đầu
“Tuấn Hàn hắn không muốn trở về cùng Tại thị vệ ngươi không nên ép”
Tại Chính Hiên nghe Chu Đình gọi Ngôn Tuấn Hàn là Tuấn Hàn liền biết hai người chắc chắn không phải huynh đệ bình thường, lòng hắn lại chợt lạnh một chưt, hết tên kia nửa đêm đưa Ngôn Tuấn Hàn về gọi y là Hàn nhi, sau đó đến hai tên phía sau y rồi bây giờ xuất hiện thêm cả Chu Đình, Ngôn Tuấn Hàn quả thật là đào hoa quá vậy mà hắn còn tin Ngôn Tuấn Hàn chỉ có một mình hắn mà thôi
“Nhưng đây là ý của vương gia, mong thái tử mau chóng cùng thần trở về nếu việc người bỏ trốn trong lúc bị cấm túc đến tai hoàng thượng, hậu quả vô cùng lớn”
Từ Chấn Thiên nhìn qua Ngôn Tuấn Hàn, không nghĩ người này thế mà lại trốn khỏi cung đây
“Ta…ta tự mình trở về, không phiền Tại thị vệ”
Ngôn Tuấn Hàn nói nhưng mắt vẫn không nhìn Tại Chính Hiên một lần
“Nếu vậy thuộc hạ đành đắc tội thài tử”
Tại Chính Hiên nói sau đó liền nhanh bước đến kéo Ngôn Tuấn Hàn đi, Tôn Tình liền ngăn cảm thế nhưng bị Dinh Lâm theo sau cản lại còn đánh nàng một chưởng
Ngôn Tuấn Hàn lúc này bị người chạm vào càng vùng vẫy kịch liệt hơn nhưng lực tay y không lại Tại Chính Hiên
Chu Đình thấy vậy liền nhanh chân né Dinh Lâm kéo Ngôn Tuấn Hàn về phía mình
“Thỉnh Chu công tử buông tay, nếu không đừng trách ta đắc tội”
Chu Đình đương nhiên không buông, Ngôn Tuấn Hàn là bằng hữu của hắn, nhìn Ngôn Tuấn Hàn bây giờ có chút nào là nguyện ý để Tại Chính Hiên đụng vào hay không
Kim An Hoa cùng Viên Trình Nam cũng chắn trước mặt Tại Chính Hiên không để người mang điện hạ đi
Thấy tình hình không ổn, Từ Chấn Thiên đành lên tiếng

“Thỉnh Tại thị vệ không nên như vậy, nếu Tuấn Hàn hắn không muốn trở về cùng người người đừng ép buột hắn như vậy, nếu không e là cũng phải đắc tội với Tại thị vệ rồi”
Tại Chính Hiên nhìn Ngôn Tuấn Hàn, Ngôn Tuấn Hàn bây giờ chính là sợ hãi hắn, vùng vẫy muốn thoát khỏi tay, hơn nữa còn cắn vào tay hắn, Tại Chính Hiên nhíu mày buông tay, Chu Đình liền kéo người ôm vào lòng
“Không sao, không sao, Tuấn Hàn là ta đây”
Chu Đìn biết Ngôn Tuấn Hàn đã rơi nước mắt liền ôm lấy Ngôn Tuấn Hàn trong lòng
Tôn Tình trúng một trưởng được Chu Vân đỡ dậy, một trưởng này không hề nhẹ xem ra tên này võ công cũng không tầm thường
“Không biết vị thị vệ đây là có ý gì nhưng trước giờ quân tử không đánh nữ nhân, ngươi đã thương một tiểu cô nương như vậy có chút quá đáng”
Chu Vân nói, Dinh Lâm lúc này cũng cảm thấy bản thân hơi thất lễ liền muốn xem xét tình hình Tôn Tình liền bị người mạnh mẽ hất tay
“Ngươi không phải thị vệ trong cung, cũng không phải người của vương gia”
Dinh Lâm liền tròn mắt, sao một tiểu cô nương lại nhận ra
“Y là người của vương gia chính vương gia kêu y đi theo ta đón điện hạ về”
Tại Chính Hiên nói, Tôn Tình đương nhiên không tin chuyện này.
 
Kiếp Này Không Hận Cũng Không Yêu
Chương 33: Chương 33


“Hôm nay nếu điện hạ không trở về thì thuộc hạ sẽ đợi nhất định sẽ cùng người trở về”
Tại Chính Hiên nói rồi rời đi, Dinh Lâm thấy vậy cung lui đi
Chu Đình ôm người trong lòng khóc đến ngất xỉu bế về phòng, Tôn Tình cũng được Chu Vân đỡ về, Kim Hoa An và Viên Trình Nam đi theo chỉ có Từ Chấn Thiên là ở lại, hắn nhận ra bất thường của Ngôn Tuấn Hàn vẫn cảm thấy không an tâm một tí dù gì cũng là bằng hữu, liền đem bồ câu truyền thư cho Tống Kỳ Nam kêu hắn đến đây một chuyến
Tống Kỳ Nam đang bận bịu thu thập hậu cung liền nhận được thư, hắn liền nhíu mày, cho rằng Ngôn Tuấn Hàn sẽ không sao nhưng trong thư của Từ Chấn Thiên có lẽ Ngôn Tuấn Hàn thật sự có chuyện rồi, hắn phải đến nhìn một tí
Tại Chính Hiên trở về khách đi3m, nhớ đến Ngôn Tuấn Hàn lúc nãy vùng vẫy kịch liệt như vậy thà ở trong lòng nam nhân khác để nam nhân khác đụng chạm cũng không để mình chạm vào liền tức giận, nếu vậy chỉ còn xài đến hạ sách bắt ngờ trở về
Nhưng mấy ngày tiếp theo hắn đều không tìm được thời cơ để thành công đưa Ngôn Tuấn Hàn trở về, còn gặp được một gương mặt vô cùng quen thuộc, tên đó lại lần nữa tới
“Ngươi tới rồi sao, là Từ Chấn Thiên kêu ngươi tới sao”
Chu Đình nhìn thấy Tống Kỳ Nam liền biết chắc là Từ Chấn Thiên gọi hắn đến
“Tuấn Hàn hắn sao rồi”
“Tạm thời không sao nhưng ta cảm giác y không ổn thì phải, cứ vừa nhìn thấy Tại Chính Hiên liền rung rẩy”
Tống Kỳ Nam thở dài sau đó kể lại mọi chuyện của Chu Đình, Chu Đình liền tức giận muốn đi tìm người giải quyết một chút, không nghĩ Tại Chính Hiên lại dám làm như vậy, không thích Ngôn Tuấn Hàn thì thôi đi còn c ường bạo y như vậy, là bằng hữu Chu Đình nhất định phải đòi lại công đạo cho y

“Ngươi bình tĩnh lại một chút”
Từ Chấn Thiên can ngăn, lúc nãy hắn vừa đến trốn ở một bên nghe được
“Ta làm sao mà bình tĩnh được chứ, hắn dám đối xử với bằng hữu của ta như vậy ta lọc da móc mắt hắn còn chưa đủ hả giận, nhìn Tuấn Hàn hắn như vậy ta làm sao có thể bình tĩnh được chứ”
“Chấn Thiên hắn nói đúng, Chu Đình ngươi bình tĩnh một chút, bây giờ ta vào xem tình hình Tuấn Hàn”
Tống Kỳ Nam nói liền bước vào, bên trong Kim Hoa An và Viên Trình Nam đứng bên cạnh giường bảo vệ người
“Tôn Tình đâu”
“Bị thương đã được Chu cô nương chăm sóc”
Tống Kỳ Nam gật đầu sau đó bắt mạch cho Ngôn Tuấn Hàn, mạch tượng không ổn định, hơn thế cứ có cảm giác Ngôn Tuấn Hàn là mọit ngươi sắp chết vậy, nhưng hắn không bệnh cũng không bị thương làm sao lại như vậy được
Ngôn Tuấn Hàn tỉnh dậy nhìn thấy Tống Kỳ Nam
“Ngươi sao rồi, có phải là đã để lại ám ảnh trong lòng rồi không”
Ngôn Tuấn Hàn gật đầu
“Ta kê cho ngươi mấy đơn thuốc nhưng cũng phải nỏi tâm bệnh tốt nhất chữa bằng tâm dược, ngươi vẫn là nên đối mặt đi”
Ngôn Tuấn Hàn đương nhiên biết nhưng kêu y đối mặt làm sao đối mặt đây, nếu là kiếp trước chắc chắn y sẽ chấp nhận chuyện này nhưng kiếp này y đã buông bỏ muốn bình an mà sống nhưng tại sao lại như vậy hơn nữa kiếp trước là ngươi tình ta nguyện còn bây giờ là hắn cưỡng ép y, lúc đó nhìn hắn vô cùng đáng sợ, so với kiếp trước lúc nhìn thấy hắn còn đáng sợ hơn
“Tôn Tình sao rồi”
“Được tỷ tỷ của Chu Đình chăm sóc, không sao yên tâm ngược lại là ngươi đấy Tuấn Hàn, ta bắt mạch cảm thấy mạch tượng ngươi yếu như người sắp chết nhưng lại không tìn ra gốt cuộc ngươi bị làm sao”
Tống Kỳ Nam nói
“Sắp chết thôi mà chưa chết được”
Ngôn Tuấn Hàn cười gượng
“Để ta trở về xem lại trong tẩm thất xem có quyển nào nói về tình trạng của ngươi bây giờ không”
Ngôn Tuấn Hàn gật đầu, y biết bản thân nhìn bên ngoài rất khoẻ mạnh nhưng bên trong đã sớm không cầm cự được nữa, kiếp trước cũng vậy suy cho cùng nếu không nhảy từ trên tường thành xuống y cũng không sống được bao lâu nữa

Mấy ngày tiếp theo Tống Kỳ Nam ở lại Chu phủ xem tình trạng của Ngôn Tuấn Hàn đến khi cảm thấy người này tạm ổn mới rời đi
“Ngươi định trở về cung sao”
Chu Đình hỏi
“Ta trốn đi lâu như vậy cũng nên về nếu không phụ hoàng biết được sau này không trốn ra ngoài uống rượu cùng các người được nữa”
“Vậy khi nào ngươi rời đi, đã nói là đi sẽ dẫn ta theo mà”
Ngôn Tuần Hàn cười, dẫn ngươi đi khỏi Chu gia ta lại mang tiếng xấu hay sao, đường đường thái tử điện hạ lại dẫn công tử nhà người khác trốn đi thì còn ra thể thống gì
“Ngươi ở lại đi, nếu còn đi nữa ngươi không sợ Chu minh chủ bẻ gãy chân sao, với ta thấy tỷ tỷ ngươi cũng không muốn ngươi rời đi”
Chu Đình bĩu môi nhưng Ngôn Tuấn Hàn nói đúng nếu phụ thân trở về thấy y lại không có ở phủ chắc chắn sẽ tìm bằng được y bẻ gãy chân y không cho y đi nữa
“Ngươi tốt nhất vẫn ở yên chỗ này cho ta, đừng lợi dụng Tuấn Hàn mà muốn trốn đi, Chu minh chủ đã giao ngươi cho ta canh chừng rồi”
Từ Chấn Thiên xuất hiện nói, hắn gần như hiểu rõ Chu Đình chắc chắn sẽ lại trốn đi lần nữa cho xem
“Ta biết rồi, nếu không đi kinh thành thì ở đây cũng được đâu phải chỉ có kinh thành mới có câu lang viện đâu”
Lời Chu Đình nói ra Từ Chấn Thiên liền đen mặt, cái tên này vẫn chứng nào tật nấy không bỏ được mà
“Ngươi muốn tỷ tỷ ngươi tức chết sao, ở kinh thành ngươi muốn làm gì làm nhưng ở đây thì không được”
Từ Chấn Thiên quát, thất ra Chu Vân không hề biết đệ đệ mình thích nam nhân trong lòng nàng luôn nghĩ Chu Đình thích nữ nhân và còn mong hắn sớm ngày chọn một cô nương thành gia lập thất

“Có gì mà tức, ta thích nam nhân chuyện này sớm muộn tỷ ấy cũng biết mà thôi, thích nam nhân thì đã sao hả”
Chu Đình cũng quát lại, hắn đã chịu quá đủ rồi, chỉ là thích nam nhân tại sao ai nấy đều cho rằng đây là chuyện không nên, nam nhân thì nên thích nữ nhân sao, hắn không cho là như vậy
Chu Vân lúc này cũng vừa đến nghe được lời này liền ngất xĩu, Tôn Tình liền đỡ lấy người, Từ Chấn Thiên thấy vậy liền trừng mắt nhìn Chu Đình, Chu Đình không quan tâm mà bỏ đi
Ngôn Tuấn Hàn thấy vậy đuổi theo
“Ngươi có hơi quá rồi, không đi xem tỷ tỷ ngươi sao”
“Tỷ ấy không sao chỉ là kích động một tí, Tuấn Hàn nếu như phụ hoàng và mẫu hậu ngươi biết ngươi thích Tại Chính Hiên thì sao, còn hoàng huynh của ngươi nữa họ sẽ làm sao”
Ngôn Tuấn Hàn cười nhạt, mặc dù không nói nhưng chắc chắn là đều đã biết cả rồi mẫu hậu và ca ca thì y có thể nghĩ đến nhưng mà còn về phụ hoàng không biết người sẽ như thế nào mà thôi
“Ta thấy nếu người thật lòng yêu thương ngươi sẽ chấp nhận ngươi mà thôi”
Chu Đình cười bất đắc dĩ
“Ta thì không cho là vậy”.
 
Kiếp Này Không Hận Cũng Không Yêu
Chương 34: Chương 34


Ngày hôm sau, Chu Đình tiễn biệt Ngôn Tuấn Hàn còn căn dặn y đủ thứ còn bảo đợi hắn hắn sẽ mau chóng đến kinh thành thôi
Ngôn Tuấn Hàn chỉ biết lắc đầu, tên này vẫn là như vậy cho dù có sợ Chu minh chủ bẻ gãy chân cũng sẽ nhất định đến kinh thành cho xem
Ngôn Tuấn Hàn vừa ra khỏi cổng thành đã nhìn thấy Tại Chính Hiên, mặc dù bản thân đã cố gắng bình tĩnh nhưng nhìn thấy người này vẫn rung rẩy, Tôn Tình thấy vậy liền tiến lên phía trước
“Xe ngựa đã chuẩn bị xong, mời thái tử điện hạ lên”
Tại Chính Hiên nói
“Không cần Tại thị vệ nhọc lòng, ngươi cứ về kinh thành trước, thái tử đã có bọn ta hộ tống trở về”
Tôn Tình chặn trước mặt Tại Chính Hiên nói
“Nhưng vương gia đã có căn dặn nhất định phải thuộc hạ phải hộ tống người bình an trở về”
Tôn Tình muốn nói gì đó nhưng Ngôn Tuấn Hàn đi lên vịnh vai nàng lại
“Được rồi đi thôi”
Tôn Tình sững người một chút sau đó cũng vâng lệnh, Ngôn Tuấn Hàn lên xe ngựa ngồi, Tôn Tình ở bên ngoài canh giữ
Một đường cứ như vậy không ai nói với ai nửa lời, ngày tiếp theo bọn họ dừng chân tại một khách đi3m nhỏ
Ngôn Tuấn Hàn bước xuống nhìn thấy Tại Chính Hiên đang đứng đơ nhìn mình thì liền lùi lại, nhìn phía sau hắn còn có Dinh Lâm, Ngôn Tuấn Hàn liền nhíu mày
Tôn Tình cũng thấy, nhìn thấy người liền chán ghét cực độ
“Khách đi3m đã chuẩn bị phòng, mời thái tử”

Tại Chính Hiên nói
Đến phòng Ngôn Tuấn Hàn liền gọi Tôn Tình vào trong
“Ngươi lúc nãy sao vậy”
“Bẩm thái tử, không có gì”
Ngôn Tuấn Hàn làm sao tin, nhìn thái độ như muốn đánh người của Tôn Tình liền biết
“Thật sao, ta không thích ngươi giấu diếm”
Tôn Tình biết không giấu được liền thở mạnh rồi nói
“Thuộc hạ không thích kẻ đó, kẻ đó đả thương thuộc hạ”
Ngôn Tuấn Hàn liền muốn cười, xem ra kiếp này không cần bận tâm Tôn Tình sẽ lần nữa thích Dinh Lâm rồi, Tôn Tình đi theo y lâu như vậy y hiểu hơn ai hết, tiểu cô nương này không thích nam nhân đả thương nữ nhân như vậy
“Không thích cũng đừng biểu lộ ra mặt như vậy”
“Thuộc hạ đã biết”
Ngôn Tuấn Hàn gật đầu cho người lui ra
Tống Kỳ Nam nói đúng nếu y còn tiếp tục như vậy sẽ không được, vẫn là phải nên đối mặt với Tại Chính Hiên cho dù là gì đi chăng nữa hắn cũng là thị vệ bên cạnh mình ngày đêm đều gặp nếu như vậy thì càng phải đối mặt
Nghĩ là làm, Ngôn Tuấn Hàn gọi Kim Hoa An vào kêu hắn gọi Tại Chính Hiên đến đây
Tại Chính Hiên nghe Ngôn Tuấn Hàn muốn gặp mình thì liền đi, hắn còn cho rằng y sẽ không chịu gặp mình nữa
“Tham kiến thái tử”
“Không cần đa lễ”
“Trở về ta sẽ xin phụ hoàng cho ngươi được về doanh trại, tiếp tục làm binh linh”
Tại Chính Hiên liền nhíu mày, đây là ý gì muốn đuổi hắn đi hay sao
“Nếu thuộc hạ không đồng ý thì sao”
Tại Chính Hiên tiến lại gần Ngôn Tuấn Hàn, y liền theo quán tính mà lui lại phía sau
“Ngươi là thuộc hạ không.

.

không có việc ngươi được nói không đồng ý”
Tại Chính Hiên vẫn tiến lại

“Ngươi lui ra xa một chút”
“Tại sao lại sợ ta đến như vậy”
Ngôn Tuấn Hàn cảm thấy lạnh run, người này, người này tại sao kiếp này khiến y thấy đáng sợ như vậy hay rõ từ trước hắn đã đáng sợ chỉ là y không phát hiện ra
“Thái tử điện hạ người sợ ta đến như vậy sao”
Giọng nói lại vang lên, Ngôn Tuấn Hàn hết sức lùi về sau, đến bên giường liền mất đà ngã xuống, Tại Chính Hiên đè lên y, y liền vũng vẫy
“Ngươi…ngươi tránh ra”
“Thần không tránh thì sao, chúng ta cái gì không nên làm đã làm rồi người còn biểu hiện như vậy làm gì”
Ngôn Tuấn Hàn liền rung rẩy
“Nếu như bên ngoài truyền ra tin tức thái tử điện hạ nằm dưới thân thị vệ r3n rỉ thì sẽ như thế nào nhỉ, nếu hoàng thượng nghe được lời này thì sao, có thể tức giận mà băng hà không”
Ngôn Tuấn Hàn liền xanh mặt, phụ hoàng nếu biết được e là sẽ thật sự tức chết vì cho dù người biết y không thích nữ nhân nhưng cũng không chấp nhận y và Tại Chính Hiên xảy ra gì đó
“Ngươi…ngươi muốn gì”
“Thuộc hạ không muốn gì hết, chỉ muốn thái tử ngoan ngoãn một chút, đừng chạy ra ngoài tìm nam nhân, ta là nam nhân của người là đủ rồi”
Ngôn Tuấn Hàn sững người, hắn đang nói cái gì vậy không phải không phải hắn đã có Phùng Kiều Ngọc sao, lại muốn trêu đùa y như vậy làm gì, một kiếp mù quáng đã quá đủ rồi kiếp này y không muốn như vậy nữa
“Thái tử suy nghĩ cho kỹ nếu ta đem việc người nằm dưới thân ta r3n rỉ còn sướng đến ngất đi nói cho hoàng thượng và hoàng hậu biết còn có ca ca người thì sẽ thế nào”
Ngôn Tuấn Hàn không muốn nghĩ nữa, Tại Chính Hiên của kiếp này dường như không phải người của kiếp trước kiếp trước âm thầm tính kế y cũng có thể hiểu được nhưng kiếp này lại như là không hề che giấu âm mưu cùng sự độc ác hoàn toàn lộ rõ
“Sao nào điện hạ người suy nghĩ thế nào”
“Không phải….

không phải ngươi có Phùng Kiều Ngọc sao”

Tại Chính Hiên cười nhếch mép
“Có nàng ta có thêm cả điện hạ thì còn gì bằng, không phải người thích ta sao vậy ta sẽ phục vụ người”
Tại Chính Hiên nói tay liền len lối vào bên trong y phục Ngôn Tuấn Hàn, bị người đụng chạm Ngôn Tuấn Hàn liền rùng mình
“Ngươi….

ngươi điên rồi, Tại Chính Hiên ngươi không phải y tuyệt đối không phải”
Ngôn Tuấn Hàn nói nước mắt liền chảy ra, cho dù Tại Chính Hiên kiếp trước âm mưu thủ đoạn gì cũng được nhưng trước mặt y vẫn là bộ mặt ôn nhu hoặc là bộ mặt lạnh nhạt nhưng kẻ trước mặt đáng sợ rất đáng sợ cứ như ác quỷ vậy khiến người ta sợ hãi tột cùng
“Hàn nhi đừng khóc”
Tại Chính Hiên biết bản thân có chút quá đáng liền ôm lấy Ngôn Tuấn Hàn vỗ về, nhưng nếu không làm vậy hắn không thể nào trói Ngôn Tuấn Hàn bên cạnh mình được hắn là vì sợ sợ người lại lần nữa rời bỏ hắn
Ngôn Tuấn Hàn nghe hai từ Hàn nhi thì càng khóc lớn hơn, thà đừng gọi y như vậy càng gọi lại càng thương tâm hơn
Tôn Tình bên ngoài cùng hai người kia nghe tiếng khóc liền đạp cửa xông vào, nhìn thấy Tại Chính Hiên đang ôm lấy Ngôn Tuấn Hàn liền quát lớn
“Ngươi bỏ điện hạ ra, ngươi không được phép thất lễ như vậy”
Nhưng trả lời lại bọn họ là ánh mắt vô cùng đáng sợ của Tại Chính Hiên
Viên Trình Nam thấy vậy liền kéo Tôn Tình cùng Kim Hoa An ra ngoài, sợ rằng nếu như không kéo người ra bọn họ liền có thể chết ngay tại đây.
 
Kiếp Này Không Hận Cũng Không Yêu
Chương 35: Chương 35


Tôn Tình nhíu mày, tại sao kéo nàng ra làm gì, Tại Chính Hiên là đang muốn cưỡng ép chủ nhân, nàng phải bảo vệ chủ ngân
“Tôn Tình bình tĩnh”
“Ta làm sao mà bình tĩnh được, tên đó hắn lại muốn làm điện hạ, ta phải bảo vệ điện hạ”
“Nhưng ngươi đấu không lại hắn, hơn nữa chuyện của điện hạ chúng ta không nên xen vào không phải ngươi nói vậy sao”
“Đó là đối với các ngươi, ta từ nhỏ là được điện hạ cứu là người bảo vệ ta đến ngày hôm nay ta còn sống được đều là nhờ người đối với ta người không còn là chủ tử nữa mà gần như là phụ thân của ta rồi”
Kim Hoa An và Viên Trình Nam sững người một chút, bọn họ chỉ cho rằng Tôn Tình đi theo Ngôn Tuấn Hàn vài năm nhưng chưa bao giờ nghĩ được từ nhỏ Tôn Tình đã đi theo Ngôn Tuấn Hàn
“Nhưng ngươi cũng bình tĩnh một chút, ta thấy hắn sẽ không làm gì điện hạ đâu, nếu thật sự làm gì chúng ta cùng nhau xông vào trong đó liều mạng bảo vệ điện hạ”
Tôn Tình lúc này mới bình tĩnh lại một chút
Bên trong phòng, Ngôn Tuấn Hàn gốt cuộc cũng ngưng khóc chỉ là bắt đầu vũng vẫy khỏi Tại Chính Hiên
“Hàn nhi ngươi ngoan một chút được không, ta không muốn phải dùng biện pháp mạnh”
Ngôn Tuấn Hàn nghe vậy liền không vùng vẫy nữa, y biết hắn nói được làm được cho nên không dám vùng vẫy nữa nhưng mà người vẫn rung

“Rốt cuộc ngươi muốn làm sao”
“Chỉ cần Hàn nhi ngoan ngoãn nghe lời ta là được, cũng đừng ở bên cạnh mấy gả nam nhân khác là được”
Ngôn Tuấn Hàn tròn mắt, Tại Chính Hiên lại muốn gì đây, đột nhiên y có cảm giác tên này đang ghen thì phải nhưng vừa nghĩ đến Ngôn Tuấn Hàn liền loại bỏ, không thể nào nhất định không thể có chuyện này, kiếp trước lẫn kiếp này cho dù là thế nào cũng không có chuyện Tại Chính Hiên ghen vì hắn
“Ngươi buông ta ra một chút”
Ngôn Tuấn Hàn nói, Tại Chính Hiên liền buông tay ra một chút nhưng vẫn là không rời khỏi Ngôn Tuấn Hàn
“Hàn nhi ta cho ngươi suy nghĩ, trở về cung liền trả lời ta, hơn nữa đừng nghĩ đến việc đuổi ta đến doanh trại để tránh mặt, ta nhất định không đi”
Tại Chính Hiên nói sau đó hôn lấy Ngôn Tuấn Hàn một cái liền rời đi, Ngôn Tuấn Hàn chưa kịp nghĩ chuyện gì xảy ra thì người đã đi mất
Tại Chính Hiên bước ra ngoài liền bị bọn người Tôn Tình nhìn với ánh mắt muốn giết người, thấy người đi ta Tôn Tình liền chạy vào
“Thái tử có phải hắn ta ức h**p người không, thuộc hạ lập tức đi giết hắn”
“Tôn Tình ta không có việc gì, các ngươi ra ngoài đi”
Tôn Tình liền tròn mắt
“Nhưng….

.


“Ta nói ra ngoài”
Tôn Tình bị quát liền có chút uỷ khuất nhưng vẫn lui ra ngoài
Ngôn Tuấn Hàn cứ như vậy cả đêm không ăn uống gì cả, đến sáng hôm sau lại tiếp tục lên đường trở về cung
Tại Chính Hiên biết được Ngôn Tuấn Hàn chư ăn gì nên đã chuẩn bị một ít thức ăn vốn định mang lên xe ngựa cho y liền bị Tôn Tình và Kim Hoa An chặn lại

“Ngươi muốn làm gì”
“Ta biết thái tử chưa ăn cho nên mang chút đồ ăn đưa cho người”
“Đưa cho bọn ta bọn ta sẽ đem lên cho người, ngươi chỉ là một thị vệ nhỏ nhoi không được phép đến gần thái tử”
Dinh Lâm phía sau nhìn thấy liền muốn đi lên nói một lời nhưng nhìn thấy ánh mắt Tại Chính Hiên trừng mình liền không dám tiến lên
“Vậy phiền Tôn cô nương mang cho thái tử”
Tôn Tình nhận lấy sau đó liền đem vào trong cho Ngôn Tuấn Hàn, nhin thấy sắc mặt chủ tử xanh xao liền lo lắng
“Điện hạ người không ổn”
“Ta không sao đừng manh động đến người khác, nhanh chóng trở về cung đi”
Tôn Tình nhìn người liền xót sau đó đem thức ăn đưa đến
“Tại thị vệ hắn mang cho người”
“Để đó đi, Tôn Tình trở về cung liền gọi Huỳnh thái y đến”
Tôn Tình vâng lệnh
Gốt cuộc cũng trở về đến hoàng cung, Tôn Tình vẫn theo đường cũ đưa Ngôn Tuấn Hàn về đông cung, con đường này chỉ có nàng và thái tử biết được và hiện tại có thêm cả Viên Trình Nam và Kim Hoa An, còn Tại Chính Hiên đã đến vương phủ báo cáo tình hình cho Tứ vương gia
Ngôn Tuấn Hàn vừa vào đến tẩm cung liền ngất xĩu, Tôn Tình ngay lập tức đi tìm Huỳnh thái y Huỳnh Liên, Huỳnh Liên nghe việc liền nhanh chân đến đông cung, trên đường đến để tránh sự để ý của mọi người cho nên hai người mất khá nhiều thời gian
Huỳnh Liên đến nhìn thấy sắc mặt của Ngôn Tuấn Hàn liền không nói nhiều lấy kim châm ra châm lên người của Ngôn Tuấn Hàn

“Tôn Tình ngươi mau ra ngoài y quán của ta bên ngoài cung lấy những thứ này”
Tôn Tình liền đi còn kéo theo Viên Trình Nam phụ mình tìm kiếm, Huỳnh Liên bên ngoài cung có một y quán nhỏ do hắn mở lén lút, nơi đây khác các y quán khác, có rất nhiều loại thuốc quý hiếm mà nhiều khi ngay cả trong cung cũng không có được
Huỳnh Liên là thái y duy nhất cũng là người mà Ngôn Tuấn Hàn hết sức tin tưởng, vì năm đó Ngôn Tuấn Hàn khi biết thân phận của Huỳnh Liên chính là con trai duy nhất của thần y Huỳnh Nhất, liền cứu hắn về cung sau đó đưa vào thái y viện, Huỳnh Nhất vì bản thân là thân y nắm giữ nhiều loại y dược có công dụng vô cùng lợi hại nên bị người trong giang hồ truy sát ngay cả hoàng cung cũng truy sát, trong một lần trốn ra khỏi cung liền vô tình cứu được người từ đó Huỳnh Liên trở thành thân tín ở thái y viện của Ngôn Tuấn Hàn
Nhưng khác ở chỗ các thái y khác đều bận rộn riêng Huỳnh Liên thì luôn rãnh rỗi vì ở thái y viện không ai tin tưởng vào y thuật của hắn nên hắn gần như là phế nhân của thái y viện chỉ có Ngôn Tuấn Hàn là người duy nhất tin tưởng y thuật của Huỳnh Liên
Tại Chính Hiên sau khi báo cáo mọi việc với Ngôn Tuấn Vỹ, Ngôn Tuấn Vỹ liền nhíu mày không nghĩ tới hoàng đệ của mình lại có quan hệ tốt với những kẻ trong giang hồ như vậy, đầu tiên không kể đến Chu Đình vì kẻ này chủ yếu dựa vào phụ thân là minh chủ võ lâm, nhưng người còn lại là Từ Chấn Thiên vang danh thiên ạ ai cũng biết cả, nổi tiếng là một người vô cùng trượng nghĩa hơn nữa võ công vô cùng giỏi phải nói thân thủ bất phàm, chỉ có một người là Ngôn Tuấn Vỹ hơi nhíu mày khi nghe Tại Chính Hiên nói
Nếu suy đoán của hắn không sai thì có thể kẻ đó là kẻ mà trong giang hồ đều đồn đại và sợ hãi cho dù là Thịnh Hà quốc hay là Bình Thiên quốc
“Vương gia biết kẻ đó sao”
Ngôn Tuấn Vỹ gật đầu
“Nếu như ngươi nói thì kẻ đó có thể là giáo chủ tân nhiệm của ma giáo Tống Kỳ Nam”
Tại Chính Hiên nghe đến ba chữ này cũng nhíu này, hắn đã từng nghe qua cái tên này gia gia từng có nhắc đến.
 
Kiếp Này Không Hận Cũng Không Yêu
Chương 36: Chương 36


Tống Kỳ Nam mặc dù chỉ là kẻ vừa mới trở thành tân giáo chủ ma giáo nhưng phải nói thủ đoạn vô cùng tàn độc hơn nữa hắn còn là một kẻ chuyên chơi đùa nam nhân nữ nhân rồi bỏ, nghe nói ở ma giáo hắn có một nơi để cho đám nam sủng cùng nữ nhân ở đó, nhưng đặc biệt kẻ nào cũng vô cùng mê luyến hắn không muốn rời xa
“Hàn nhi giao du với bọn người trong giang hồ ta có thể nhắm mắt bỏ qua nhưng ngay cả ma giáo cũng có liên hệ thì không thể bỏ qua được, tên Tống Kỳ Nam đó không phải là một kẻ tốt đẹp gì”
Ngôn Tuấn Vỹ nói
“Nhưng chúng ta vẫn chưa chắc đó là Tống Kỳ Nam, hơn nữa nếu thật sự là Tống Kỳ Nam vậy vương gia sẽ làm như thế nào”
Ngôn Tuấn Vỹ liền im bặt, làm thế nào còn làm được thế nào đây chứ
“Được rổi chuyện đó để sau này hẵn nói, ngươi về cung đi tránh người khác nghi ngờ còn nữa lần này ngươi tìm được Hàn nhi về nhưng ta vẫn không quên việc tìm xem ngươi đã làm gì khiến Hàn nhi sợ hãi như vậy”
Ngôn Tuấn Vỹ nhắc nhở, Tại Chính Hiên chỉ cười nhẹ hành lễ rồi rời đi
Ở đông cung, sau một lúc Ngôn Tuấn Hàn cũng tỉnh dậy, Huỳnh Liên thở phào
“Ta sao rồi”
“Điện hạ người không sao chỉ là không nên uống rượu nữa nếu không tính mạng người thật sự sẽ khó giữ, còn nữa người cũng đừng kích động nữa sẽ ảnh hưởng không tốt”
Ngôn Tuấn Hàn gật đầu
“Ta biết ngươi là đang nói dối mà thôi, sớm hay muộn ta cũng sẽ không sống được”
“Thái tử người đừng nói như vậy, thần sẽ cố gắng hết sức để tìm được phương thuốc chữa bệnh cho người”
Ngôn Tuấn Hàn cười nhạt, nếu tìm được thì hai năm trước đã tìm được rồi
“Thái tử người yên tâm ta nhất định tìm được phương thuốc chữa bệnh cho người”
“Bệnh này là gì ngươi còn chưa biết làm sao tìm được phương thuốc”

“Thần nhất định tìm được, mạng thần là do thái tử cứu về thần nhất định sẽ dùng hết sức mình để tìm được bệnh này cũng như phương thuốc chữa bệnh”
Ngôn Tuấn Hàn gật đầu
“Điện hạ một tháng tới không được uống rượu, phải bồi bổ sức khoẻ, thần sẽ điều chế đan dược cho người hằng ngày sử dụng”
Ngôn Tuấn Hàn gật đầu
“Nếu đã không có việc gì ngươi về lại thái y viện đi tránh người nghi ngờ”
“Đợi Tôn Tình mang dược về thuộc hạ sắt thuốc cho người rồi trở về”
Huỳnh Liên nói
Tại Chính Hiên trở về cung cũng đồng thời nhìn thấy Tôn Tình và Viên Trình Nam gấp gấp rút rút chạy về đông cung, hắn liền đi theo sợ Ngôn Tuấn Hàn có chuyện mới khiến Tôn Tình làm ra biểu tình như vậy
Trở về liền nhìn thấy Huỳnh thái y đang ở đây hắn nhíu mày, tên thái y y thuật kém cỏi này tại sao lại ở đây chứ
“Huỳnh thái y thứ người dặn dò đã có đủ”
“Được rồi ngươi theo ta đi sắt thuốc”
Tôn Tình gật đầu đi theo
Viên Trình Nam và Kim Hoa An ở lại canh chừng bên ngoài tẩm cung, nhìn thấy Tại Chính Hiên cả hai đồng loạt nhíu mày
“Tại thị vệ đến đây làm gì”
“Ta là thị vệ ở đông cung, bảo vệ điện hạ thì đến các ngươi chỉ là nam sủng của người không có quyền lên tiếng”
Hai người liền im bặt, mặc dù trước mặt người khác bọn họ chỉ là nam sủng của điện hạ nhưng bên trong bọn họ là thuộc hạ của người, đối với người trước mặt từ khi bọn họ biết được hắn cưỡng ép chủ nhân liền không thích kẻ này
“Các ngươi tốt nhất tránh xa y ra nếu không ta không tha mạng cho các ngươi”
Tại Chính Hiên lướt ngang qua hai người nói
Bước vào trong phòng, Ngôn Tuấn Hàn bây giờ đã nhắm mắt, cảm thấy có người bước vào liền mở mắt ra nhìn thấy Tại Chính Hiên liền giật mình
“Ngươi đến đây làm gì, đây là tẩm cung của ta”
“Ta lo lắng cho Hàn nhi, vẫn còn nhớ ngươi sẽ trả lời cho ta khi trở về cung mà đúng không”
Ngôn Tuấn Hàn lúc này nhớ lại, quả thật có chuyện này
“Ta vẫn chưa nghĩ xong”
“Điện hạ đang muốn thất hứa sao, tính nhẫn nại của thần có hạn”
Ngôn Tuấn Hàn trừng hắn, y hứa khi nào thất hứa cái gì chứ
“Ngươi tại sao lại muốn như vậy, không phải không thích nam nhân sao, không phải chán ghét ta sao, làm vậy làm gì”
“Quả thật lúc trước có chút ghét nhưng ăn qua điện hạ rồi liền nghiện, ta cảm thấy cũng không tệ”
Ngôn Tuấn Hàn liền tức giận, tên này muốn trêu đùa y sao

“Ngươi là đồ cặn bã”
“Cặn bã này đã đè điện hạ dưới thân làm người không ngừng r3n rỉ”
Ngôn Tuấn Hàn càng tức giận hơn
“Điện hạ không phải thích ta lâu như vậy sao, giờ ta đáp lại người sao lại từ chối ta”
“Ngươi cút”
Ngôn Tuấn Hàn quát, Tại Chính Hiên không những không cút còn ngồi xuống bên cạnh đưa tay nhẹ nhàng bóp cằm của Ngôn Tuấn Hàn
“Thần không muốn phải mạnh tay với ngươi đâu điện hạ”
Ngôn Tuấn Hàn nhíu mày có chút đau
“Điện hạ có đồng ý hay không”
“Ta….

ta không đồng ý”
“Hahaha”
Tại Chính Hiên cười lớn
“Không đồng ý ta cũng ép ngươi đồng ý, điện hạ cho rằng hôm đó không ai nhìn thấy người bị ta đè dưới thân sao, thật ra là có kẻ đó đã bị ta bắt chỉ cần người không ngoan ngoãn nghe lời ta liền mang nô tỳ đó đến chỗ hoàng thượng để ả nói hết tất cả việc ả nhìn thấy, đến lúc đó sẽ như thế nào”
Ngôn Tuấn Hàn liền rùng mình, không được tên này là ác ma, nếu hắn chấp nhận tên này liền như vậy hắn sẽ càng có nhiều yêu cầu quá đáng hơn, nếu không chấp nhận chuyện này liền sẽ ….

.

“Ngươi suy nghĩ kỹ chưa”

“Được rồi, ta đồng ý”
“Hàn nhi như vậy mới ngoan chứ”
Tôn Tình cùng Huỳnh Liên trở lại nhìn thấy Tại Chính Hiên, Tôn Tình liền nhíu mày
“Tại thị vệ sao lại ở đây còn ở trên giường thái tử điện hạ vậy”
Huỳnh Liên liền nói
“Lúc nãy ta bất cẩn ngã nên Tại thị vệ đỡ dậy”
Huỳnh Liên liền cười nhẹ, hắn làm sao không biết được giữa Ngôn Tuấn Hàn và Tại Chính Hiên có gì đó được, hắn đã biết Ngôn Tuấn Hàn thích Tại Chính Hiên từ lâu chỉ là không nghĩ đến Tại Chính Hiên thế mà đáp trả lại
“Nếu đã không có gì Tại thị vệ người nên ra ngoài, thái tử điện hạ cần nghỉ ngơi”
Tôn Tình liền lên tiếng, nàng không thích Tại Chính Hiên kể từ lần đó Tại Chính Hiên làm việc đấy với Ngôn Tuấn Hàn
“Thuộc hạ cáo lui”
Tại Chính Hiên hành lễ sao đó rời đi, cũng không quên nhìn Ngôn Tuấn Hàn một cái
“Thuốc đã sắt xong, thái tử người mau uống”
Huỳnh Liên bưng chén thuốc đưa đến, Ngôn Tuấn Hàn nghe mùi liền muốn nôn, ngó ngửi như vậy
“Điện hạ người nhất định phải uống, ta sẽ về xem xét lại làm cho thuốc bớt mùi vị khó ngửi đi”
Ngôn Tuấn Hàn cắn răng uống chén thuốc, Tôn Tình thấy mà xót, ngay cả nàng lúc nãy sắt thuốc nghe mùi liền muốn nôn, điện hạ thế mà có thể uống hết thật khâm phục mà.
 
Kiếp Này Không Hận Cũng Không Yêu
Chương 37: Chương 37


Vài ngày sau bệnh tình liền khoẻ lại, Ngôn Tuấn Hàn cũng có thể xuống giường, như bị nhốt ở đông cung cả ngày nhàm chán hơn nữa luôn nhìn thấy Tại Chính Hiên y có chút khó chịu
Hơn nữa bây giờ rượu cũng không thể uống, Huỳnh Liên bắt y một tháng không được đọng vào bất cứ một giọt rượu nào khiến y không biết làm gì liền lấy bút, giấy ra mà vẽ
Có thể không ai nghĩ được thái tử điện han thế nhưng lại vẽ tranh rất đẹp, những thứ trong tranh thái tử vẽ đều là do người nghĩ ra chưa từng có những nơi như thế này trên đời, lhung cảnh mà Ngôn Tuấn Hàn vẽ cái nào cũng chân thật cả chỉ là có điều đều không có thật
“Làm sao vậy, lâu quá không mài mực cho ta nên mỏi tay rồi sao”
Nhìn bộ dạng Tôn Tình, Ngôn Tuấn Hàn liền cười, mài mực một lát liền như vậy quả thật là vẫn nên để Tôn Tình mài mực nhiều hơn một chút
“Thái tử điện hạ người là đang đày đọ thuộc hạ, thật quá đáng”
Tôn Tình biểu tình uỷ khuất vô cùng, Ngôn Tuấn Hàn nhíu mày quăng cho nàng một quyển thi tập
“Đọc thuộc hết mấy thứ đó cho ta”
“Trình Nam ngươi lại đây mài mực cho ta”
Viên Trình Nam nãy giờ ở bên cạnh liền không nhịn được cười, quả thật người có thể dám nói ra mấy lời này chỉ có Tôn Tình mà thôi
Tôn Tình nhìn thi tập liền muốn khóc không ra nước mắt, điện hạ thật ác độc nàng chữ biết có hạn làm sao đọc được hết quyển này

“Nhìn ta làm gì hôm nay không đọc hết thi tập thì cứ như vậy đừng ăn cơm nữa, lãng phí thức ăn của đông cung”
Tôn Tình bây giờ chân chính là bị người dùng quyền lực mà ức h**p
Viên Trình Nam và Kim Hoa An phì cười, thật là lần này xem Tôn Tình có uỷ khuất thì điện hạ cũng không tha tội cho y
Tại Chính Hiên bên ngoài lén nhìn vào liền thấy một màn này, mấy ngày nay vì biết Ngôn Tuấn Hàn bị bệnh hắn cũng không muốn làm khó y, nhưng nhìn người bây giờ đã khoẻ rồi, cũng nên làm chú gì đó thôi
Lát sau Tại Chính Hiên liền bước vào, cả ba người liền nhíu này, thật thất lễ mà, hắn sao lại vào đây khi điện hạ chưa có lệnh cho vào chứ, Ngôn Tuấn Hàn chỉ im lặng không liếc nhìn
“Tham kiến thái tử điện hạ”
Ngôn Tuấn Hàn nhíu mày, Tại Chính Hiên lại muốn gì đây
“Có việc gì”
Bây giờ cả ba người Tôn Tình đều bất ngờ, Tại Chính Hiên to gan ra vào khi chưa có lệnh nhưng điện hạ không trị tội hắn liền khiến va người bất ngờ
“Thần có việc cần bẩm báo với điện hạ”
Tại Chính Hiên nhìn Ngôn Tuấn Hàn, y nhíu mày sao đó nói
“Tôn Tỉnh, các ngươi lui ra đi, những vẫn phải học thuộc thi tập”
Tôn Tình vốn tưởng sẽ thoát nhưng điện hạ vẫn là nhớ vụ thi tập đành uỷ khuất ôm quyển thi tập lui ra ngoài, Viên Trình Nam và Kim Hoa An không yên tâm nhưng lệnh chủ điện hạ bọn họ không dám làm trái
Ba người đi ra ngoài liền đóng cửa lại, Tại Chính Hiên lúc này tiến đến chỗ Ngôn Tuấn Hàn, Ngôn Tuấn Hàn lại bắt đầu rung rẩy, thật sự vẫn là y không muống chung đụng với người này nhưng hiện tại thì đành phải vậy
“Ngươi vẽ tranh sao”
Ngôn Tuấn Hàn không trả lời, Tại Chính Hiên chỉ cười, không sao không trả lời cũng được lát nữa cũng sẽ trả lời
“Để ta mài mực cho điện hạ được chứ”
Ngôn Tuấn Hàn vẫn im lặng, Tại Chính Hiên ở một bên mài mực đến khi bức hoạ gần hoàn thành thì làm mực đổ lên trên đó, Ngôn Tuấn Hàn khó chịu nhíu mày
“Ngươi muốn cái gì”
“Điện hạ không trả lời ta”
Ngôn Tuấn Hàn bây giờ lửa giận dâng trào, y muốn hoàn thành bức hoạ nhưng nhìn xem cơ người lại phá bức hoạ của y

Ngôn Tuấn Hàn định nói gì đó liền bị người kéo ôm vào lòng
“Không phải đã đồng ý hay sao, bây giờ ta mới là nam nhân của ngươi, tại sao không để ta mài mực cho ngươi”
Ngôn Tuấn Hàn vùng vẫy liền bị Tại Chính Hiên một tay kéo cằm bắt Ngôn Tuấn Hàn nhìn thẳng vào hắn
“Hàn nhi lại không ngoan rồi, có nên bị phạt không”
Ngôn Tuấn Hàn liền rùng mình, tên này muốn làm cái gì đây.

Một tay Tại Chính Hiên liền bắt đầu cởi đai lưng của y, tay còn lại chế ngự Ngôn Tuấn Hàn đè lên bàn, môi liền hôn lấy môi y
Ngôn Tuấn Hàn muốn phản kháng nhưng sức lực của y không lại Tại Chính Hiên liền bị áp đảo, y phục đã cởi ra phân nửa
Lúc này bên ngoài liền truyền đến tiếng của bọn Tôn Tình
“Tham kiến hoàng hậu nương nương”
Ngôn Tuấn Hàn liền đẩy Tại Chính Hiên ra lập tức chỉnh lại y phục, Tại Chính Hiên nhìn bộ dạng đỏ mặt của y liền cười, thật khiến người ta muốn đè dưới thân, Ngôn Tuấn Hàn không biết nên kêu Tại Chính Hiên đi đâu mà trốn đây thì hoàng hậu bước vào
Nhìn thấy hoàng nhi của mình bên cạnh còn có Tại Chính Hiên nàng hơi nhíu mày, từ khi nào tì nữ thân cận là Tôn Tình lại ở bên ngoài, mà một tên thị vệ thấp hèn lại ở trong này cùng thái tử hơn nữa nhìn xem y phục của thái tử không đứng đắng hơn nữa mặt còn đỏ vô cùng, nói không có chuyện gì ai mà có thể tin được
Ngôn Tuấn Hàn nhìn thấy mẫu hậu liền hành lễ
“Nhi thần tham kiến mẫu hậu”
“Thuộc hạ tham kiến hoàng hậu nương nương”

“Đứng lên đi, Hàn nhi, mẫu hậu nghe nói con bệnh vừa mới khỏi nên đến thăm con”
Hoàng hậu tiến đến, Ngôn Tuấn Hàn liền đi đến tránh để mẫu hậu nghi ngờ
“Nhi thần chỉ là nhiễm phong hàn, hiện tại đã khỏi, mẫu hậu đến ngồi xuống ta sai người dâng trà cho người”
Hoàng hậu mỉm cười lắc đầu
“Ta chỉ muốn đến xem Hàn nhi đã khoẻ hay chưa, không muốn làm phiền con, ta còn ohair đến chỗ phụ hoàng con”
“Cung tiễn mẫu hậu”
Ngôn Tuấn Hàn thở phào cũng may lúc nãy bọn Tôn Tình nhanh trí hành lễ thật lớn khiến y bên trong này nghe được nếu không cảnh tượng lúc nãy thật sự sẽ chọc tức mẫu hậu mất thôi
Hoàng hậu vừa rời đi, Tại Chính Hiên lại lần nữa kéo Ngôn Tuấn Hàn vào lòng, thì thầm vào tai y
“Chúng ta cứ như đang vụng trộn vậy, đún không Hàn nhi”
Ngôn Tuấn Hàn lỗ tay liền đỏ, vụng trộm cái gì chứ, y bị hắn ép buột hơn nữa nếu mẫu hậu không đến thật sự sẽ xảy ra chuyện gì Ngôn Tuấn Hàn đều đón được
Tại Chính Hiên nhìn Ngôn Tuấn Hàn liền cảm thấy trêu chọc Ngôn Tuấn Hàn thật thú vị sao lúc trước hắn không nghĩ ra chứ, nhìn xem Ngôn Tuấn Hàn của bây giờ mặc dù không nghe theo lời của hắn nhưng cũng thấy được y có phần sợ hãi hắn, chỉ cần như vậy Tại Chính Hiên cũng hài lòng, như vậy càng có thể bắt trọn Ngôn Tuấn Hàn không để y lại tiếp tục bên cạnh đám nam nhân kia, chỉ có hắn mới có quyền đó mà thôi.
 
Kiếp Này Không Hận Cũng Không Yêu
Chương 38: Chương 38


Ngôn Tuấn Hàn nhíu mày muốn đẩy người ra
“Ngươi lại làm gì nữa vậy”
“Điện hai lại nổi giận rồi sao, như vậy không tốt đâu”
Tại Chính Hiên nói, đưa tay vuốt cằm của Ngôn Tuấn Hàn, sao hắn lại không phát hiện ra Ngôn Tuấn Hàn câu nhân đến như vậy quả thật là một thiếu xót
Ngôn Tuấn Hàn liền đá hắn một cái, Tại Chính Hiên không phòng bị liền đau đến nhăn mặt, Ngôn Tuấn Hàn cười nhếch mép bước ra bên ngoài
Tôn Tình thấy chủ tử an toàn bước ra bên ngoài liền mừng rỡ
“Làm sao vậy, thi thư đã học xong chưa”
Tôn Tình liền xụ mặt, tại sao điện hạ cứ như giận cá chém thớt vậy, quyển này nàng làm sao học thuộc trong một ngày được cơ chứ, thái tử h**p người quá đáng, nàng phải đi cáo trạng, nhưng tìm ai để cáo trạng đây
Kim Hoa An bên cạnh chỉ biết vỗ nhẹ vai Tôn Tình an ủi, lần này quả thật là do Tôn Tình xui xẻo mà thôi

Ngôn Tuấn Hàn bị cấm túc gần như không thể rời khỏi đông cung, y cũng chẳng biết làm gì vẽ tranh thì bị người làm phiền, uống rượu thì không thể, đông cung lại chẳng có gì để chơi hơn nữa càng phải tránh tránh né né Tại Chính Hiên, nghĩ đến liền đau đầu
Nếu bây giờ có bọn Tống Kỳ Nam ở đây thì hay biết mấy, nhưng chỉ là nếu mà thôi, Tống Kỳ Nam năm tiếp theo liền chính thức trở thành giáo chủ ma giáo cho nên hắn vô cùng bận rộn không thể cứ chạy đến Bình Thiên quốc được
Chu Đình thì không biết đã trốn được khỏi Chu gia hay chưa, Từ Chấn Thiên thì không cần nói hắn bây giờ chuẩn bị để làm hiền tế tương lai của Chu minh chủ rồi
Suy cho cùng đến bây giờ y vẫn chưa thay đổi được việc gì cả, càng khiến cho sự việc so với kiếp trước có quá nhiều thay đổi rồi mà lớn nhất vẫn là Tại Chính Hiên
“Thái tử người làm sao vậy”
Nhìn thái tử cứ như có tâm sự Tôn Tình liền hỏi, nàng đi theo thái tử đã được chín năm gần như có thể nhìn ra biểu hiện của người mà biết người đang vui hay buồn, đang có tâm sự hay phiền não
“Tôn Tình”
“Có thuộc hạ”
“Nếu sau này ta không làm thái tử nữa, ngươi có đi theo ta không”
Tôn Tình liền mỉm cười trả lời
“Nếu sau này người không làm thái tử nữa thuộc hạ vẫn đi theo người, mạng này là do thái tử cứu về, thuộc hạ có thể sống một cuộc sống như bây giờ là đều nhờ có thái tử cả, cho dù sau này có chuyện gì đi chăng nữa ta vẫn sẽ bảo vệ người, không bao giờ bỏ người”
Ngôn Tuấn Hàn nghe lời này liền có chút đau lòng, Tôn Tình của kiếp trước cũng vậy cho đến cuối cùng cũng hy sinh vì y, đáng ra một tiểu cô nương còn nhỏ như vậy phải có được hạnh phúc, là vì đi theo y mà ngay trong ngày thành hôn một thân hỷ phục mà chết, còn có cả Phan Mạch, Phan Mạch từ lúc thành thái tử phi đến khi trở thành hoàng hậu chưa bao giờ y làm được gì cho người con gái đó cả
Kiếp này y nhất định cho dù như thế nào cũng sẽ giúp Phan Mạch có thể trở thành một nữ tướng quân như nàng mong ước chứ không phải trở thành một đoá hoa trong hậu cung mà phí phạm tài năng được
“Thái tử điện hạ người dường như có rất nhiều điều phiền muộn, có muốn để thuộc hạ chia sẻ cùng người hay không, mặc dù thuộc hạ có thể không hiểu nhưng người nói ra cũng nhẹ lonhf hơn mà”
“Tôn Tình nếu như ngươi từng hết lòng yêu một người vì người đó mà làm tất cả ngay cả chết đi rồi sống lại lần nữa lại gặp lại người đó, nhưng ngươi bây giờ đã từ bỏ đã buông tay nhưng người đó cứ như là muốn giữ lấy ngươi vậy ngươi sẽ làm sao”
Tôn Tình quả thật không hiểu thái tử muốn nói gì nhưng mà nàng cũng đáp lại bằng những gì mà mình nghĩ

“Theo thuộc hạ sao không thử cho người đó một cơ hội nếu như kiếp trước có hiểu lầm, kiếp này có thể hoá giải để đừng lập lại sai lầm đó”
Ngôn Tuấn Hàn gật đầu, Tôn Tình nói đúng, kiếp trước tất cả đều là sai lầm lẫn hiểu lầm, cứ như bọn họ đã bị cuống vào cuộc chiến giữa quân và thần, cuộc chiến giữa trách nhiệm và tình yêu khiến cho kiếp trước có một kết cục bi thảm như vậy, nhưng kiếp này nếu y buông bỏ hoàng vị buông bỏ mọi thứ liệu có thể hay không người cùng ta buông bỏ trở thành hai người bình thường, bình bình an an mà sống hay không
“Được rồi trở về thôi, ngồi trên mái nhà lâu như vậy ta cũng có chút lạnh”
Tôn Tình gật đầu vui vẻ phóng xuống, Ngôn Tuấn Hàn bây giờ mới có cảm giác y biết cách leo lên được đây nhưng không biết làm sao để leo xuống
“Điện hạ người cứ xuống đi nếu có gì ta sẽ đỡ người”
Tôn Tình bên dưới nói, Ngôn Tuấn Hàn đương nhiên sẽ không xuống, cao như vậy nếu y bất cẩn có thể nằm trên giường một thời gian đấy, không được
Lúc này cả Viên Trình Nam lẫn Kim Hoa An đều tới
“Sao vậy”
“Thái tử người không xuống được a”
Cả hai người nhìn lên, cái gì mà bên dưới này nói chuyện không được lại leo lên tới trên đó làm gì, Tôn Tình lần này xem như ngươi chắc chắn bị điện han phạt cho một trận
Tôn Tình oan ức bị hai người trừng mắt, ngưởi muốn leo lên trên đó nói chuyện là điện hạ mà, nàn chỉ đi theo thôi mà
Tại Chính Hiên nghe ồn ào cũng bước đến, nhìn một màn này hắn liền có cảm sợ hãi như tất cả mọi thứ đều diễn lại một lần nữa, Ngôn Tuấn Hàn lúc này liền chợt chân ngã xuống, Tại Chính Hiên lập tức đỡ lấy người

Nhìn thấy Tại Chính Hiên đỡ mình Ngôn Tuấn Hàn liền sững người lại một tí, tại sao trong ánh mắt hắn lại tràng ngập bi thương như vậy tại sao khiến y có cảm giác hắn đang đau lòng sao
“Điện hạ người nên cẩn thận một chút trên đó rất cao”
Ngôn Tuấn Hàn gật đầu, lúc cùng Tôn Tình lên trên đó y không quan tâm nhiều chỉ là muốn trên đây yên tĩnh một chút, nhưng y cũng phát hiện ra nếu buổi tối ngắm trăng ở đây thì cũng thật thích hợp đấy
“Ngươi ngươi bỏ ta ra được rồi”
Tại Chính Hiên liền đặt người xuống, lúc nãy nhìn thấy Ngôn Tuấn Hàn té xuống trong lòng hắn liền đau nhói hơn nữa nhất định phải đỡ được Ngôn Tuấn Hàn bình an
“Được rồi được rồi, Tại thị vệ người về chỗ ngươi đi, chỗ điện hạ đã có ta lo rồi”
Tôn Tình liền lên tiếng nói, Tại Chính Hiên vẫn không rời đi khiến Tôn Tình tức chết, nàng không thích Tại Chính Hiên vì nàng không muốn hắn tổn thương chủ tử
Nhớ lại lúc đó khi Tại gia bị người khác hãm hại vu oan, bá quan văn võ đều dâng tấu lên hoàng thượng mong người trị tội Tại gia, nhưng chính điện hạ lại là người duy nhất quỳ suốt mấy canh giờ bên ngoài điện để cầu xin tha mạng cho Tại gia.
 
Kiếp Này Không Hận Cũng Không Yêu
Chương 39: Chương 39


Cũng chính điện hạ lúc đó quỳ đến đổ bệnh nhưng Tại Chính Hiên lúc đó lại lo việc này ảnh hưởng đến nàng thanh mai trúc mã Phùng Kiều Ngọc mà mau chóng trước mặt mọi người cắt đứt hoàn toàn với Phùng Kiều Ngọc tránh liên luỵ
Thế nhưng lúc hắn say khướt ở bên ngoài cung, ngưởi xuất hiện đưa hắn về lại là điện hạ, điện hạ lúc đó vì quỳ quá lâu mà sức khoẻ liền không tốt nhưng hay tin Tại Chính Hiên uống say ở tửu lầu liền lo lắng, nửa đêm kéo nàng ra khỏi cung, sau đó còn đỡ Tại Chính Hiên trở về
Nhưng lúc điện hạ bày tỏ lòng mình với Tại Chính Hiên liền nhận được ánh mắt căm ghét cũng như khinh bỉ từ người còn tát người một cái lúc đó nàng liền muốn xông lên giết kẻ trước mặt vì hành động vô lễ đó, nhưng điện hạ thế nhưng lại ngăn cản còn để cho Tại Chính Hiên đi
Ngày hôm sau điện hạ thế nhưng bệnh nặng nằm trên giường suốt nhiều ngày nhưng vẫn liên tục cầu xin hoàng thượng tha tội chết cho Tại gia cũng như đừng đày họ ra biên cương xa sôi
Hoàng thượng nhìn thấy điện hạ như vậy liền đồng ý, phải nói nếu không phải điện hạ là hoàng nhi mà hoàng thượng yêu thương nhất, chắc chắn việc cầu xin cho Tại gia thôi cũng đủ khiến người mất đi ngôi vị thái tử
Nhưng Tại Chính Hiên lại đối xử với điện hạ nhà nàng như thế nào, nhớ lại lúc đó vì đề cầu xin cho Tại Chính Hiên đến đông cung làm thị vệ mà điện hạ không tiếc tất cả làm bị thương bản thân mình, lấy tính mạng ra để khiến hoàng thượng đồng ý, hoàng thượng vì xót hoàng nhi nên liền đồng ý để Tại Chính Hiên đến đông cung làm thị vệ
Nhưng Tại Chính Hiên đã bao giờ hy sinh vì điện hạ nhà nàng lần nào chưa chỉ toàn tổn thương người mà thôi, lúc biết Tại Chính Hiên cưỡng ép điện hạ Tôn Tình liền muốn liều mạng giết người này cho dù điện hạ biết được có trách phạt nàng cũng được giết nàng cũng được nhưng mấy năm qua nhìn điện hạ như vậy nàng rất đau lòng
Thế nhưng điện hạ vẫn lại ngăn cản nàng suy cho cùng người cũng vì nam nhân này rất nhiều, nhưng nam nhân này gốt cuộc đối với điện hạ được bao nhiêu chứ
“Tại thị vệ ngươi lui ra đi, ta không sao”
Ngôn Tuấn Hàn thấy hắn không muốn rời đi liền lên tiếng, Tại Chính Hiên nhìn y một cái an tâm rồi lui xuống
“Lần sau ta nhất định không cùng điện hạ leo lên mái nhà nữa”

Tôn Tình nói
“Vậy ngươi đã thuộc xong thi thư chưa”
Tôn Tình nghe đến hai chữ thi thư liền nhanh chóng chuồng đi, không thể thuộc, không thể thuộc điện hạ đáng sợ
“Trình Nam ngươi đi theo Tôn Tình nhất định bắt Tôn Tình học thuộc lòng, đã tuổi này rồi vẫn còn có chữ biết chữ không thật khiến người ta phiền não”
Viên Trình Nam liền vâng lệnh đi theo
Kim Hoa An thì tiếp tục theo phía sau Ngôn Tuấn Hàn
“Hoa An nếu sau này ta không còn là thái tử nữa thì sao”
“Sao điện hạ đột nhiên lại nói như vậy”
Ngôn Tuấn Hàn cười nhẹ
“Ta sớm biết ta không phù hợp trở thành thái tử huống chi trở thành hoàng đế, ta chỉ mong bản thân trở thành một cái vương gia hoặc là một bá tánh bình thường cũng được”
Kim Hoa An có hơi không hiểu, người khác đều muốn trở thành thái tử, trở thành người kế vị ngai vàng của hoàng thượng nhưng tại sao người lại không muốn
“Ngươi có biết không, năm tám tuổi ta liền cứ như vậy trở thành thái tử cũng từ lúc đó người đối với ta yêu thương cung chiều nhất liền thay đổi, vô cùng khách sáo với ta, khiến ta cảm thấy như một người khác khi mới ngày hôm trước, người ta vẫn gọi ta hai tiếng Hàn nhi, nhưng hôm sau liền thành thái tử điện hạ khiến ta không quen”
Kim Hoa An nhìn Ngôn Tuán Hàn liền thấy đau lòng, cảm giác như điện hạ đã phải chịu rất nhiều áp lực của việc trở thành thái tử vậy
“Thái tử người có rất nhiều tâm sự sao”
Ngôn Tuấn Hàn cười nhẹ sau đó im lặng, cho dù có nói ngươi cũng không thể hiểu được chie có Tôn Tình và Tống Kỳ Nam mới thật sự hiểu được y mà thôi
Tôn Tình gốt cuộc cũng là không học thuộc được hết quyển thi thư, đành quỳ bên ngoài tẩm cung
Viên Trình Nam và Kim Hoa An chỉ biết nhìn mà thôi, điện hạ đã ra lệnh nếu như Tôn Tình không thuộc thì không được ăn cho dù có quỳ cũng vậy
Tôn Tình buồn chán quỳ bên ngoài sau đó liền nghĩ ra cách, điện hạ không chịu thì nàng khóc khóc đến khi nào người đau lòng thì thôi
Nghĩ là làm, Tôn Tình liền khóc to, Viên Trình Nam và Kim Hoa An trừng mắt, cách này cũng làm được hay sao, Tôn Tình đương nhiên mặc kệ, dù là lần đầu làm cái việc mất mặt này nhưng mà mặc kệ được ăn vẫn tốt nhất
Tại Chính Hiên đang dặn dò Dinh Lâm vài việc nghe tiếng khóc lớn tưởng là Ngôn Tuấn Hàn xảy ra chuyện liền chạy đến, Dinh Lâm cũng đi theo

Thấy một màn trước mắt hắn liền tức chết, tưởng rằng Ngôn Tuấn Hàn xảy ra chuyện gì nhưng thật ra là Tôn Tình chỉ đang nháo lên để Ngôn Tuấn Hàn ra ngoài mà thôi, Dinh Lâm nhìn cũng không nhịn nổi cười
Ngôn Tuấn Hàn muốn an ổn đọc sách, một màn này khiến đầu y bóc hỏa
“Tôn Tình ngươi nháo cái gì vậy hả”
Ngôn Tuấn Hàn mở cửa quát
“Thái tử điện hạ…hic….

thuộc hạ….

biết sai rồi”
“Ngươi nháo đến nhứt cả đầu, đứng lên không có lần sau, nếu còn không thuộc từ nay cứ quỳ ở đó cho ta”
Tôn Tình liền vui vẻ lau nước mắt đứng dậy, Viên Trình Nam và Kim Hoa An khâm phục, quả thật người đi theo điện hạ lâu năm có khác
Tại Chính Hiên thấy Ngôn Tuấn Hàn không có việc gì liền yên tâm, tiếp tục căn dặn Dinh Lâm điều tra về Tống Kỳ Nam
Ngày hôm sau, vừa thay y phục muốn dạo một vòng trong cung thì ca ca của y Ngôn Tuấn Vỹ lại đến
“Hoàng huynh đến tìm ta có việc gì”
“Ta nghe nói đệ vừa mời khỏi bệnh muốn đến thăm đệ”

“Vậy chúng ta vào trong nói chuyện, Hoa An ngươi đi chuẩn bị trà”
Ngôn Tuấn Vỹ nhíu mày nhìn, từ khi nào mà hai tên nam sủng kia lại đi kè kè bên cạnh Ngôn Tuấn Hàn vậy, đã vậy còn bưng trà sao, thật là lạ đấy, việc này bình thường đều là Tôn Tình làm
Ngôn Tuấn Vỹ nhìn qua Tôn Tình, Tôn Tình đang cầm một quyển thi thư
“Tôn Tình từ khi nào đọc sách vậy”
“Là ta bắt y học, là thuộc hạ bên cạnh ta lại chữ biết chữ không thật là kém cỏi, ta bắt y đọc nhiều một chút”
Tôn Tình trên mặt vô cùng uỷ khuất, Ngôn Tuấn Vỹ cười, quả thật Ngôn Tuấn Hàn nói cũng có lí nhưng dường như Tôn Tình thật sự không muốn đọc thì phải
Vừa bước vào trong, Viên Trình Nam liền đóng cửa lại theo ám hiệu của điện hạ
“Hoàng huynh sao huynh biết chuyện ta rời cung”
Ngôn Tuấn Vỹ cười
“Ngươi là đệ đệ của ta ta còn không hiểu ngươi hay sao Hàn nhi”.
 
Back
Top Bottom