Đam Mỹ Kiếp Này Không Hận Cũng Không Yêu

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Kiếp Này Không Hận Cũng Không Yêu
Chương 40: Chương 40


Ngôn Tuấn Hàn cười nhẹ, quả thật bất cứ chuyện gì y muốn làm đều không qua mắt ca ca mình được, Ngôn Tuấn Vỹ so với y vẫn thích hợp làm hoàng đế hơn
“Huynh cũng biết ta ở trong cung sẽ chán chết, cho nên mới ra ngoài, dù gì cũng không ai biết”
Ngôn Tuấn Vỹ thở dài
“Nếu Chính Hiên hắn không đến vương phủ nói cho ta biết, chắc chắn lần này đệ không có bình an mà ngồi đó, có biết trên triều bọn đại thần dâng tấu lên muốn phụ hoàng phế bỏ thái tử hay chưa hả, đệ từ khi nào làm việc không biết suy nghĩ như vậy, phụ hoàng đặt tất cả kỳ vọng của người vào đệ đệ nhìn xem đệ làm cái gì”
Ngôn Tuấn Hàn nhíu mày, người phát hiện y trốn đi là Tại Chính Hiên sao, từ khi nào hắn lo nhiều đến như vậy
“Hoàng huynh ta đã nói không muốn làm thái tử, bọn họ dâng tấu phế ta cứ việc phế không lẻ huynh không biết sao”
“Nhưng việc đó không nói đến, đệ như thế nào lại có quan hệ với đám người của võ lâm, không phải đệ không biết võ lâm và triều đình luôn đối đầu nhau hay sao, đệ lại kết giao với con trai của minh chủ võ lâm, đệ…đệ thật kamf ta tức chết mà”

Ngôn Tuấn Vỹ đập bàn một cái, Tôn Tình giật mình rơi cả sách, lần đầu thấy tứ vương gia nổi giận với điện hạ như vậy, suốt thời gian nàng theo điện hạ chưa từng được nhìn thấy a
“Hoàng huynh võ lâm không phải đều đối đầu với triều đình hơn nữa bọn họ là bằng hữu của ta”
Ngôn Tuấn Hàn không biết vì sao đối với võ lâm Ngôn Tuấn Vỹ lại không thích như vậy nhưng y không muốn Ngôn Tuấn Vỹ đánh đồng bằng hữu của mình với những kẻ trong võ lâm
“Ta thật sự hết nói nổi đệ, Hàn nhi đệ có biết ta đã lo lắng cho đệ như thế nào không, mẫu hậu chỉ có hai chúng ta đệ nếu xảy ra chuyện gì ta làm sao ăn nói với người, hơn nữa nếu chuyện đệ có kết giao với người trong võ lâm truyền ra bên ngoài thì chắc chắn đệ sẽ không thể tiếp tục vững trên ngôi vị thái tử này”
Ngôn Tuấn Hàn thở dài
“Hoàng huynh ta đã nói bao nhiêu lần ta không muốn làm thái tử, cũng không muốn sau này trở thành hoàng đế, ta năng lực có hạn tự biết bản thân không thể trở thành minh quân cho nên sớm bị phế truất càng tốt”
Ngôn Tuấn Vỹ định nói tiếp nhưng nhìn Ngôn Tuấn Hàn, trong mắt đệ đệ của hắn toàn là ưu sầu cùng mệt mỏi, bao nhiêu năm qua hắn cho rằng Ngôn Tuấn Hàn trở thành thái tử sẽ vui vẻ, tất cả những việc khác hắn sẽ ở phía sau giúp y hoàn thành kẻ nào có ý muốn dòm ngó vị trí thái tử của y hắn sẽ giải quyết, kẻ nào có ý muốn đặt điều hãm hại y hắn sẽ khiến kẻ đó im lặng cả đời
Nhưng chỉ là hắn chưa từng nghĩ hoàng đệ hắn đệ đệ mà hắn yêu thương nhất lại chưa bao giờ muốn trở thành thái tử, trở thành hoàng đế cả
“Được rồi, Hàn nhi ta đã hiểu, nhưng hiện tại nếu như đệ bị phế truất chắc chắn trong cung sẽ lại nổi lên tranh đấu, những kẻ vốn không chịu yên thân nhất định sẽ lợi dụng việc này mà diệt trừ đệ cho dù đệ không làm thái tử nữa bọn chúng vẫn sẽ không buông tha cho đệ, nhưng ta nhất định sẽ bảo vệ đệ”
Ngôn Tuấn Hàn gật đầu, cho dù là kiếp này hay kiếp trước ca ca huynh vẫn luôn như vậy vẫn là bảo vệ ta, chỉ có điều ta lại không làm được gì cả việc duy nhất kiếp trước ta làm được cho huynh là đưa huynh tránh đi để huynh có thể sống sót
Nhưng Ngôn Tuấn Hàn đến sau này mới biết, ngày hôm đó Ngôn Tuấn Vỹ không hề đi mà quay trở lại, còn ôm lấy thân thể đã lạnh của y mà rời đi hơn nữa còn vì y mấy chục năm canh giữ bên mộ y, dùng hết mọi công sức tất cả mọi thứ đến lúc chết vẫn chưa bao giờ rời xa y nữa bước, cũng không cho Tại Chính Hiên đến nơi đây tìm được mộ của y
Ngôn Tuấn Vỹ nhìn đệ đệ mình không kiềm được đứng dậy tiến về phía y, ôm lấy y vào lòng
“Hàn nhi, đệ là đệ đệ duy nhất của ta, cho dù sao này có chuyện gì đi nữa ta cũng sẽ nhất định bảo vệ đệ”
Ngôn Tuấn Hàn gật đầu, ca ca thật cảm ơn người, cho dù là kiếp trước hay kiếp này ta đều không hối hận vì được làm đệ đệ của người

Ngốn Tuấn Vỹ sau đó cũng rời đi, nếu như Ngôn Tuấn Hàn không muốn làm thái tử nữa được hắn sẽ giúp y, nhưng cũng tuyệt đối không để kẻ nào đánh chủ ý lên ngôi vị thái tử lẫn đệ đệ của y, càng không để bất cứ kẻ nào vu oan giá hoạ cho Ngôn Tuấn Hàn
Tại Chính Hiên nhìn Ngôn Tuấn Vỹ bước ra nên ngoài một mặt quyết tâm liền có chút tò mò, lén nhìn vào bên trong thấy Ngôn Tuấn Hàn tay đang chống cằm mà nhắm mắt tựa như mệt mỏi đều tan vậy, hắn nhận ra thì ra Ngôn Tuấn Hàn lại có những lúc như thế này, hắn cũng nhận ra rằng bản thân hắn đã để tâ m đến y từ lâu rồi, người này mới là trúc mã của hắn chứ không phải Phùng Kiều Ngọc
Nhắc đến Phùng Kiều Ngọc, nàng ta năm lần bảy lượt muốn gặp hắn nhưng hắn lại không có ý muốn gặp người khiến cho nàng ta vô cùng tức giận, nghe nói lần trước trên phố nàng ta tức giận đánh người vô tình gặp phải Phan Mạch, bị Phan Mạch dạy dỗ một trận, trở về nhà khóc lóc với Phùng thượng thư, như Phùng thượng thư e ngại binh quyền trong tay Phan tướng quân cho nên chỉ đành dỗ ngọt Phùng Kiều Ngọc chứ không dám đến làm phiền phủ tướng quân
Ngôn Tuấn Hàn liền cứ như vậy nhắm mắt, Tôn Tình và Viên Trình Nam cùng Kim Hoa An liền lui ra xa một tí tránh làm phiền giấc ngủ của Ngôn Tuấn Hàn
Tại Chính Hiên cứ như vậy mà ngắm nhìn
Lúc này Huỳnh Liên liền đi đến, không những không nhẹ nhành thông báo muốn diện kiến điện hạ, liền đạp cửa bước vào khiến Ngôn Tuấn Hàn giật mình tỉnh giấc
“Ngươi không biết ta đang nghỉ ngơi sao Huỳnh thái y”
Huỳnh Liên cười cười, thần chỉ là gấp gáp đem dược đến xin điện hạ đừng trách tội”
Ngôn Tuấn Hàn hừ mạnh, đang nghỉ ngơi lại bị người làm phiền thật là
“Đem đến rồi lui ra đi”

Huỳnh Liên liền lui ra, nghĩ đến bây giờ làm thái y cũng thật khó mà
Ngôn Tuấn Hàn thấy người lui ra ngoài liền chợp mắt nhưng lại lần nữa có tiếng mở cửa khiến y tỉnh giấc
“Lại chuyện gì nữa”
“Bẩm…bẩm điện hạ thần chỉ muốn nói thuốc này mỗi ngày dùng hai lần người đừng quên, mỗi tháng thần sẽ lại đem đến”
Ngôn Tuấn Hàn lớn tiếng quát
“Cút”
Huỳnh Liên liền vội vội vàng vàng rời đi, sợ rằng ở lại lâu một chút chắc chắn bị đem đi lăn trì mất.
 
Kiếp Này Không Hận Cũng Không Yêu
Chương 41: Chương 41


Vốn dĩ thời hạn cấm túc còn hơn hơn một tháng nữa mới kết thúc nhưng đột nhiên hoàng thượng có chỉ sai thái tử điện hạ đến phía nam thị sát dân tình, lúc Ngôn Tuấn Hàn nhận được thánh chỉ vẫn còn đang mơ hồ chưa hiểu chuyện gì
Kiếp trước không hề có việc này tại sao bây giờ lại thị sát cơ, Ngôn Tuấn Hàn thật không biết có chuyện gì xảy ra
“Thái tử điện hạ mời tiếp chỉ”
Ngôn Tuấn Hàn nhận lấy thánh chỉ, vẫn rất mơ hồ không biết vì sao
“Ba ngày sau sẽ lên đường, điện hạ người chuẩn bị một chút, lần này theo bảo vệ người còn có Phan Mạch, con gái Phan tướng quân”
Ngôn Tuấn Hàn gật đầu
Mọi chuyện có chút khác so với kiếp trước khiến y chưa tiếp thu được, với lại chuyến đi lần này không biết là lành hay dữ khiến Ngôn Tuấn Hàn không dám thất trách
“Điện hạ vậy thuộc hạ đi chuẩn bị một chút”
Tôn Tình biết lần này e là chuyến đi sẽ không bình an như vậy, việc hoàng thượng ban thánh chỉ chắc chắn bá quan văn võ cũng như các vị hoàng tử khác đều biết, bọn họ có thể lợi dụng điểm này mà hành thích thái tử cũng không chừng
“Tôn Tình khoan đã, ngươi đi theo ta, Trình Nam, Hoa An hai người các ngươi chuẩn bị một chút”

“Tuân lệnh điện hạ”
Tại Chính Hiên lúc biết chuyện cũng liền đi căn dặn Dinh Lâm chuẩn bị mọi thứ trên đường bảo vệ Ngôn Tuấn Hàn, Dinh Lâm mặc dù không hiểu thiếu chủ muốn làm gì nhưng vẫn vâng lệnh mà làm
“Tôn Tình ngươi điều tra xem là ai dâng tấu chương muốn ta đi thị sát phía nam”
Tôn Tình vâng lệnh
“Còn nữa tuyệt đối điều tra được liền trở về tránh bứt dây động rừng, còn nữa mang thư đến chỗ Chu Đình cho ta”
Tôn Tình nhận lệnh đi làm
Ngôn Tuấn Hàn bây giờ đau đẩu, phía nam mặc dù không trù phú bằng phía bắc nhưng là một nơi gần với biên cương, bình thường cũng chẳng mấy khi được nói đến trừ khi có chiến loạn, tại sao lại muốn y đi thị sát nơi đó, không biết là kẻ nào đã dâng tấu lên phụ hoàng còn chỉ đích danh y phải đi, e rằng có âm mưu
Kiếp trước y dốc hết mọi công sức để bảo vệ vị trí thái tử cũng như củng cố mở rộng thế lực trong triều nên không có kẻ nào dám ra tay với y, kiếp này y mặc kệ tất cả, dường như có kẻ đã không chịu yên phận nữa rồi
Ngôn Tuấn Vỹ sau khi bãi triều cũng nhanh chóng đến đông cung
“Hàn nhi”
“Hoàng huynh sao huynh lại đến đây”
“Lúc nãy trên triều vừa nghe thánh chỉ của phụ hoàng ta liền nhanh chóng đến đây, không biết kẻ nào đang toang tính việc gì, Hàn nhi đệ nhất định cẩn thận, phía nam cách xa kinh thành hơn nữa nơi đó là thế lực nhà ngoại của Nhị ca và Tam ca, đệ phải cẩn thận”
Ngôn Tuấn Hàn gật đầu, lúc này y chợt nghĩ ra được, kiếp trước do thế lực của y quá lớn hơn nữa y cắt đứt mọi phe cánh của hoàng huynh hoàng đệ của mình thì đã sớm bị bọn họ hãm hại từ lâu rồi, kiếp này y không làm như vậy bọn họ ngươic lại sẽ dồn y vào chỗ chết
“Hoàng huynh huynh yên tâm, ta nhất định sẽ cẩn thận, huynh có biết được là ai dâng tấu hay không”
Ngôn Tuấn Vỹ lắc đầu, hắn cũng đang điều tra xem gốt cuộc là kẻ nào lại dâng tấu lên hoàng thượng muốn thị sát phía nam vậy
“Hàn nhi, đệ yên tâm ta đã bố trí thêm người âm thầm bảo vệ đệ, lần này đi e rằng không dễ dàng, Hàn nhi nhất định phải cẩn thận”
Ngôn Tuấn Hàn gật đầu, Ngôn Tuấn Vỹ sao khi căn dặn xong cũng rời đi, Tại Chính Hiên cũng bị Ngôn Tuấn Vỹ kéo đi
“Lần này đi phía nam thị sát e rằng có âm mưu ngươi nhất định phải bảo vệ đệ ấy an toàn”
“Không cần ngươi nói ta cũng sẽ không để Hàn nhi xảy ra chuyện”

“Ngươi là người ta tin tưởng nhất, mặc dù không biết ngươi đã làm gì Hàn nhi, nhưng ta vẫn tin ngươi nhất định sẽ không tổn thương đệ ấy, bảo vệ cho tốt đệ ây”
Tại Chính Hiên gật đầu, lần này hắn nhất định bảo vệ tốt Ngôn Tuấn Hàn, tuyệt đối không để xảy ra chút bất trắc gì
Ngôn Tuấn Vỹ gật đầu yên tâm, việc bây giờ là hắn sẽ đi điều tra xem kẻ này đã dâng tấu lên phụ hoàng, chắc chắn kẻ này phải có tiếng nói trên triều mới có thể khiến hoàng thượng đồng ý được
Huỳnh Liên nghe được Ngôn Tuấn Hàn sắp phải đi liền tức tốc từ thái y viện chạy đến
“Ngươi làm cái gì mà gấp gáp vậy còn mang bộ dạng thái y gì nữa chứ”
“Điện hạ thần lo lắng cho nên mới tức tốc đến”
“Không sao lần này đi cũng không lâu ngươi không cần phải lo đâu, Huỳnh Liên ngươi ở lại trong cung cẩn thận ta rời cung đám người thái y viện chắc chắn sẽ chèn ép ngươi”
Huỳnh Liên cười, hắn sợ sao đám người ở thái y viện muốn chèn ép hắn, hắn liền độc chết bọn họ, danh xưng thần y của phụ thân hắn không thể bừa được, hắn là con trai của thần t không lẽ lại sợ đám người thái y viện sao, cho dù bọn họ không công nhận cách chữa trị của hắn nhưng bọn họ vẫn phải nể sợ hắn vì lần trước người trị khỏi chứng đau đầu cho quý phi nương nương là hắn cơ mà
“Nhưng bệnh tình của người đi xa như vậy ta sợ không ổn, để ta dâng tấu khẩn xin hoàng thượng cho được đi theo cùng, dù gì bên cạnh thái tử có một thái y cũng tốt mà”
Ngôn Tuấn Hàn gật đầu, nhưng sợ phụ hoàng sẽ không đồng ý việc này
“Điện hạ thần sẽ lập tức trở về dâng tấu còn nữa sẽ luyện thêm đan dược, nếu không đến lúc đó chúng ta đến phía nam sợ là nhiều loại dược liệu không có”
Ngôn Tuấn Hàn gật đầu, chuyện đi thị sát phía nam lần này e là không dễ dàng gì
Tôn Tình sau khi điều tra cũng trở về nhưng chưa đến cổng cung liền ngất xĩu, Tại Chính Hiên đang ở một góc căn dặn Dinh Lâm liền nhìn thấy đi đến, Dinh Lâm cũng đi theo

“Thiếu chủ, đây không phải người bên cạnh tái tử sao”
Tại Chính Hiên gật đầu, nhìn bộ dạng Tôn Tình e là đã bị thương, hắn đành phải để Dinh Lâm đỡ người vào đông cung, lúc này phía sau liền chạy đến vài người nhìn có thể biết được là thị vệ nhưng tại sao Tôn Tình lại bị đám thị vệ này đuổi theo cơ chứ
“Ngươi có thấy một ngươi vừa chạy qua đây hay không”
Một người lớn tiếng hỏi
“Ta không thấy, cho hỏi các vị là thị vệ của nơi nào”
“Nơi nào không cần ngươi biết, ngươi là ai tại sao hỏi nhiều như thế”
Tại Chính Hiên cười
“Ta là Tại thị vệ của đông cung, bước vào bên trong chính là đông cung, các ngươi là thị vệ ở đâu tại sao ngay cả đông cung cũng không biết còn dám bước vào”
Cả đám người nghe đến hai từ đông cung liền xanh mặt, nơi đây là đông cung không thể gây sự được nếu không cái đầu bọn họ khó giữ, cả đám người nhìn nhau rồi rời đi.
 
Kiếp Này Không Hận Cũng Không Yêu
Chương 42: Chương 42


Tôn Tình lúc này cũng thanh tỉnh một chút, lúc nãy vì bị nội thương cộng thêm một đường liều mạng mà chạy cho nên không đủ sức mà ngất xĩu, nhìn người bên cạnh đỡ mình, Tôn Tình liền nhíu mày, đây đây không phải là tên lần trước đả thương mình sao, sao lại lại ở đây
“Tôn cô nương để ta đưa ngươi đến chỗ của thái tử”
Tại Chính Hiên thấy Tôn Tình tỉnh dậy liền lên tiếng, Tôn Tình nhìn Tại Chính Hiên xong nhìn Dinh Lâm liền cau mày, cảm giác có gì đó không đúng, nhưng bây giờ nàng đang bị nội thương không nghĩ được nhiều như vậy, hơn nữa còn có việc phải bẩm báo đến điện hạ
Ngôn Tuấn Hàn đang ngồi phía bên trong chính điện suy nghĩ, liền thấy Tại Chính Hiên bước vào, phía sau còn có Dinh Lâm đang đỡ lấy Tôn Tình, y liền đứng dậy chạy đến
“Ngươi đã làm gì Tôn Tình”
Tại Chính Hiên bị người vu oan liền cảm giác không được vui, hắn rõ ràng mới vừa cứu người
“Hàn nhi ngươi ăn nói với ta như vậy sao”
Ngôn Tuấn Hàn liền nổi giận, trước mặt người khác dám xưng hai từ Hàn nhi với y, Tại Chính Hiên càng ngày càng không coi ai ra gì sao
“Ta là thái tử điện hạ, ngươi đừng có thất lễ như vậy”
Tại Chính Hiên nhếch mép cười tiếng lên ôm lấy eo của Ngôn Tuấn Hàn
“Nói lại lần nữa”
Ngôn Tuấn Hàn nhíu mày, Tại Chính Hiên hắn là đang muốn làm cái gì đây

“Ngươi mau buông ta ra”
“Ngươi mau buông điện hạ ra”
Tôn Tình và Ngôn Tuấn Hàn đồng thanh
Tôn Tình vì bị thương nên liền ohun ra một ngụm máu, Ngôn Tuấn Hàn đẩy Tại Chính Hiên ra đỡ lấy Tôn Tình
“Là hắn đả thương ngươi sao”
Ngôn Tuấn Hàn vừa nói vừa liếc nhìn Tại Chính Hiên, hắn cười khổ, trong lòng Ngôn Tuấn Hàn từ khi nào hắn trở thành người như vậy
“Điện hạ không phải, là người khác”
Ngôn Tuấn Hàn nghe vậy liền có cảm giác yên lòng
“Ta đỡ ngươi về nghỉ ngơi, mời Huỳnh Liên đến xem qua cho ngươi”
“Để Dinh Lâm đỡ Tôn cô nương về, hắn biết võ công có thể chữa trị cho Tôn cô nương”
Ngôn Tuấn Hàn nhíu mày, y không muốn cho Tôn Tình và Dinh Lâm thân thiết với nhau
Dinh Lâm nhìn thiếu chủ của mình liền hiểu ý đỡ người đi, Ngôn Tuấn Hàn chưa kịp nói đã bị Tại Chính Hiên lần nữa kéo lại
“Ngươi lại làm cái gì nữa”
“Không có làm gì, chỉ muốn ôm ngươi một lát”
Ngôn Tuấn Hàn nhìn hắn, sao đột nhiên lại ôn nhu như vậy, ăn nhằm thứ gì rồi hay sao
“Lúc nãy một đám thị vệ lạ mặt đuổi theo Tôn Tình”
Tại Chính Hiên nói, Ngôn Tuấn Hàn liền biết chắc chắn chuyện y đến phía nam thị sát không hề đơn giản, chỉ là không nghĩ Tôn Tình trước giờ hành động kỹ lưỡng, lại lần đầu tiên bị người đã thương còn bị người đuổi đến đây
“Ta thấy bọn chúng không giống thị vệ trong cung”
Tại Chính Hiên nhớ lại, lúc nãy mặc dù bọn chúng đều bận y phục thị vệ nhưng rõ ràng làm thị vệ sao lại không biết phái trước là đông cung không được ra vào nếu không có lệnh bài, hơn nữa nếu là thị vệ trong cung sao không nhận ra cấp bậc thị vệ của hắn cơ chứ
“Cảm tạ ngươi vì đã cứu Tôn Tình”
“Không cần nói cảm tạ ta, chỉ cần ngươi đừng trốn tránh ta nữa là được, ta sẽ không ép buột ngươi, cũng sẽ không làm gì nếu ngươi không đồng ý”
Tại Chính Hiên nhìn Ngôn Tuấn Hàn, hắn cảm thấy thay vì cứng đối cứng với Ngôn Tuấn Hàn vẫn nên ôn nhu với y như vậy y mới có thể lần nữa chấp nhận hắn

“Ngươi buông ta ra được chưa, ta muốn đi xem Tôn Tình”
Tại Chính Hiên buông Ngôn Tuấn Hàn ra, Ngôn Tuấn Hàn liền chạy đi xem Tôn Tình.

Dinh Lâm biết Tôn Tình bị nội thương cần trị thương gấp nhưng hai người nam nữ thụ thụ bất thân, hơn nữa Tôn Tình cũng chỉ là một tiểu cô nương hắn không dám mạo phạm
“Tôn Tình sao rồi”
Ngôn Tuấn Hàn chạy đến thấy Dinh Lâm vẫn còn ngây người ở đó liền hỏi
“Y bị nội thương, không sao chỉ là cần trị thương nhưng nam nữ thụ thụ bất thân thuộc hạ không dám mạo phạm”
Ngôn Tuấn Hàn nhíu mày, như vậy phải làm sao đây, nhưng Tôn Tình cần được trị thương
“Ngươi cứ làm đi, nếu như ngươi cảm thấy có lỗi sau này đối tốt với tiểu cô nương ấy là được”
Tại Chính Hiên bước vào nói, Ngôn Tuấn Hàn liền nhíu mày, y không muốn Tôn Tình và Dinh Lâm có tình cảm với nhau sợ rằng mọi chuyện sẽ như kiếp trước Tôn Tình sẽ chịu tổn thương mất, nhưng mà trị thương cần phải làm
“Vậy ngươi cứ trị thương cho Tôn Tình”
Ngôn Tuấn Hàn nói xong liền ra ngoài, Viên Trình Nam và Kim Hoa An cũng trở lại nhìn thấy Tại Chính Hiên đi bên cạnh điện hạ liền đồng loạt cảnh giác
“Các ngươi âm thầm đến mới Huỳnh thái y đến đây, đừng đả động tới người khác tránh bị nghi ngờ”
Hai người liền vâng lệnh mà đi mặc dù không biết đã xảy ra chuyện gì nhưng nhìn mặt nghiêm trọng của điện hạ liền biết chuyện không nhỏ, bọn họ phải âm thầm làm
Huỳnh Liên đang luyện dược thì bị người triệu đi, nhìn thấy là nhin hoàng tử liền cảm giác có chuyện
“Bẩm nhị hoàng tử, tất cả thái y đều ở đây”

“Vậy sao, vậy nãy giờ có người nào đã rời khỏi thái y viện không”
“Bẩm nhị hoàng tử tất cả đều không có ai rời khỏi thái y viện trong vòng một canh giờ”
“Được rồi các ngươi lui hết đi”
Nhị hoàng tử Ngôn Đình Anh nhíu mày, kẻ đó đã bị hắn đả thương nếu không đến thái y viện thái y cũng không rời khỏi thì ở đâu, lúc nãy đám thuộc hạ báo về bọn chúng mất dấu ở đông cung nhưng bên cạnh Ngôn Tuấn Hàn tên phế nhân đó làm sao có người có võ công giỏi như vậy chứ
Ngôn Đình Anh không nghĩ nhiều, tiếp tục cho người giám sát thái y viện, chỉ cần có người đến lấy thuốc liền sẽ biết
Viên Trình Nam và Kim Hoa An thấy tình hình không xong liền trở về báo cho Ngôn Tuấn Hàn
“Ngươi nói là nhị ca của ta sao”
“Đúng thưa điện hạ, nhị hoàng tử triệu tất cả thái y đến tập hợp, sau đó lại cho lui hết, nhưng người của nhị hoàng tử vẫn ở đó”
Ngôn Tuấn Hàn gật đầu, trong lòng thầm cười, nhị ca a nhị ca ta không ngờ huynh lại nhắm đến vị trí thái tử điện hạ này của ta như vậy xem ra lần này đến phía nam nếu không lấy được chứng cớ về việc hối lộ của nhà ngoại ngươi thì Ngôn Tuấn Hàn này sẽ lập tức gọi ngươi hai tiếng nhị ca đấy
Đả thương Tôn Tình y nhất định không bỏ qua, cái chức vị thái tử này nếu muốn y liền nhường cho nhưng sợ rằng Ngôn Đình Anh ngồi không nỗi mà thôi
Tại Chính Hiên nghe đến nhị hoàng tử liền nhíu mày, hắn biết kẻ này, một kẻ nham hiểm vô cùng, hơn nữa nhà ngoại hắn ở phía nam vô cùng lớn mạnh lần này đến phía nam e rằng là muốn ép Ngôn Tuấn Hàn phải chết rồi, hắn không ngờ Ngôn Đình Anh lại ra tay.
 
Kiếp Này Không Hận Cũng Không Yêu
Chương 43: Chương 43


Chuyện Tôn Tình bị thương tạm thời không nhắc đến, Ngôn Tuấn Hàn vẫn phải chuẩn bị để lên đường, để tránh người khác nghi ngờ Tôn Tình mặc dù bị thương nhưng hằng ngày vẫn gắng gượng mà đi theo bên cạnh Ngôn Tuấn Hàn, tránh ngưởi của Ngôn Đình Anh nghi ngờ
“Không cần quá sức, ngươi trở về nghỉ ngơi đi”
Tôn Tình liền lắc đầu
“Không được nếu không thấy thuộc hạ theo bên người, nhị hoàng tử sẽ nghi ngơ”
“Ngươi lần sau cẩn thận một chút”
Tôn Tình gật đầu, chỉ là nàng tò mò người trị thương cho mình nhưng Ngôn Tuấn Hàn vẫn không nói là ai cho nên nàng cũng không dám hỏi nhiều
“Tôn Tình lần trước ngươi điều tra được gì”
“Bẩm điện hạ, thuộc hạ điều tra được người dâng tấu lên hoàng thượng chỉ đích danh người đến phía nam di tuần là Phùng thượng thư”
Ngôn Tuấn Hàn nhíu mày, đời trước Phùng thượng thư làm việc cho phụ hoàng, từ khi nào lại đổi sang phía nhị hoàng huynh y, hay là kiếp trước y vẫn có gì đó không biết rõ hay sao
“Ngươi chắc chứ”

“Thuộc hạ chắc chắn, chính thuộc hạ nghe được cuộc trò chuyện giữa tiểu thư Phùng Kiều Ngọc cùng với nhị hoàng tử”
“Là Phùng Kiều Ngọc, nàng ta làm gì ở trong cung, từ khi nào một tiểu thơ phủ thượng thư lại được vào cung vậy, ta không biết đấy”
“Thuộc hạ cũng không rõ nhưng thuộc hạ không nhìn nhằm, là Phùng tiểu thơ, nàng ta với nhị hoàng tử dường như có giao tình”
Ngôn Tuấn Hàn gật đầu, xem ra có một số chuyện cần phải điều tra rõ ràng, mối quan hệ giữa Phùng Kiều Ngọc và Ngôn Đình Anh là như thế nào và thật sự kiếp trước Phùng Kiều Ngọc có chết hay không
“Hoa An ngươi và Trình Nam chuẩn bị đến đâu rồi”
“Bẩm điện hạ mọi thứ đã chuẩn bị xong rồi, lần này người thay hoàng thượng di tuần phía nam mang theo không ít người thuộc hạ theo lệnh người tất cả đều điều tra qua, còn có Tứ vương gia cũng đưa đến một số người”
“Được rồi ngươi và Trình Nam cứ sắp xếp mọi thứ ổn thoã, có gì không hiểu thì hỏi Tôn Tình là được”
Ngôn Tuấn Hàn muốn ra ngoài cung một chuyến nhưng Tôn Tình đang bị thương không thể đi cùng được, Hoa An và Trình Nam hai người cũng đã được hắn sắp xếp đi làm việc khác, chỉ còn lại Tại Chính Hiên, nhưng y vốn muốn cách xa Tại Chính Hiên ra, nhưng một mình ra ngoài cung có hơi nguy hiểm
“Tại thị vệ ngươi đến đây”
Tại Chính Hiên vừa trở về liền thấy Ngôn Tuấn Hàn, vốn cho rằng y sẽ không nói chuyện với mình nên định trở về vị trí tiếp tục canh giữ, thì Ngôn Tuấn Hàn lại lên tiếng
“Điện hạ cho gọi thần”
“Cùng ta ra bên ngoài cung”
Tại Chính Hiên bất ngờ nhìn Ngôn Tuấn Hàn, nhưng rồi cũng vâng lệnh mà đi, đây là lần thứ hai Ngôn Tuấn Hàn chủ động kếu hắn đi bên cạnh, lần thứ nhất là do hắn không kiểm soát được lửa giận làm chuyện tổn thương y, nhưng lần này tuyệt đối không tái phạm như vậy nữa, khó khăn lắm mới có thể cùng Ngôn Tuấn Hàn đi chung, hắn quyết định sẽ ôn nhu đối với Ngôn Tuấn Hàn
Nhưng tất cả mọi suy nghĩ của hắn đều sụp đổ khi Ngôn Tuấn Hàn dẫn theo hắn đến câu lang viện, Tại Chính Hiên lửa giận dâng cao nhưng ở đây là bên ngoài không thể tuỳ tiện hành động đành cố gắng kiềm chế theo Ngôn Tuấn Hàn bước vào trong
“Khách quan lại tới nữa sao, Chu công tử hôm nay cũng có ở đây”
Ngôn Tuấn Hàn gật đầu, y đã sớm đoán được Chu Đình chắc chắn sẽ đến đây, nhận được thư của y đương nhiên Chu Đình làm sao ở yên được còn không nhanh chân chạy đến kinh thành sao
Ngôn Tuấn Hàn không cần dẫn đường tự mình bước đến căn phòng chỗ Chu Đình đang uông rượu, Tại Chính Hiên phía sau mặt mài đáng sợ khiến mọi người xung quanh muốn cách xa, hắn làm người khác cảm giác áp bức
Ngôn Tuấn Hàn cũng không để tâ m đến liền đạp cửa
Chu Đình tay đang ôm mỹ nhân định uống rượu liền giật mình sặc cả rượu

“Ngôn Tuấn Hàn ngươi làm cái gì vậy”
Chu Đình quát lớn, có thể nào mở cửa một cách bình thường được không, làm người khác hết cả hôn vậy
“Ngươi trốn khỏi Chu phủ được rồi sao, Từ Chấn Thiên không theo bắt ngươi về sao”
Chu Đình nghe ba chữ Từ Chấn Thiên liền tức giận ôm lấy bình rượu uống
Ngôn Tuấn Hàn bình thãn ngồi xuống ghế, ra hiệu cho những người kia lui xuống, Tại Chính Hiên lúc này vẫn đứng một góc quan sát, trong lòng liền khó chịu vô cùng, Ngôn Tuấn Hàn thuận thục đến vậy hay sao có phải đã đến đây nhiều lần rồi hay không, không cần dẫn đường cũng biết đường vào trong đây hơn nữa còn biết cách đuổi các tiểu quan ở đây ra ngoài
Còn tên Chu Đình kia cứ như một con ma men vậy, y phục không chỉnh tề chút nào
“Đừng nhắc đến hắn, hắn và tỷ tỷ ta sắp thành thân rồi”
Ngôn Tuấn Hàn có chút bất ngờ y nhớ kiếp trước việc Từ Chấn Thiên và Chu Vân thành thân là khi y đã lên ngôi hoàng đế được một thời gian, bây giờ diễn biến dường như có còn hơi sớm thì phải
“Ngươi ổn chứ”
Ngôn Tuấn Hàn liền hỏi
“Ta còn chưa chết được đâu, Tuấn Hàn hôm nay ngươi nhất định phải uống với ta”
Chu Đình nói liền rót rượu cho Ngôn Tuấn ầhn, Ngôn Tuấn Hàn hiện tại mặc dù muốn uống nhưng Huỳnh Liên có căn dặn y nhất định phải ngừng uống rượu một thời gian
Tại Chính Hiên thấy Chu Đình đưa rượu cho Ngôn Tuấn Hàn liền giật lấy thay y uống.

Chu Đình lúc này cũng nhận ra sự xuất hiện của Tại Chính Hiên, hắn liền không vui, tên này làm tổn thương Ngôn Tuấn Hàn tại sao lại ở đây
“Tuấn Hàn cái tên này tại sao hắn lại đi cùng ngươi”
Ngôn Tuấn Hàn liền giải thích
“Tôn Tình bị thương, Kim Hoa An và Viên Trình Nam còn có việc cho nên ra ngoài cung cùng ta chỉ còn có hắn là có thể”
“Vậy sao, ta còn tưởng ngươi vẫn chưa từ bỏ được hắn, lần trước ngươi đã nói sẽ từ bỏ hắn không yêu hắn nữa mà không cố chấp vì hắn nữa mà, Tuấn Hàn ngươi nhất định phải lam được, đừng giống như ta nói cho cùng vẫn không thể từ bỏ tình cảm với Từ Chấn Thiên được”
Ngôn Tuấn Hàn liền muốn đánh Chu Đình, ai mượn ngươi nói vậy, cái con sâu rượu nhà ngươi thật khiến người ta tức chết
Tại Chính Hiên nghe những lời Chu Đình nói liền nhìn Ngôn Tuấn Hàn thì ra y muốn từ boe tình cảm với hắn sao, nhưng hắn lại không cho y từ bỏ nhất định không có chuyện đó
“Được rồi ngươi đừng uống nữa, bộ dạng của ngươi nếu Kỳ Nam thấy hắn nhất định sẽ chê cười ngươi, sẽ nhắc mãi chuyện này cho xem, ngày mốt đợi ta bên ngoài cổng thành ta sẽ sai Viên Trình Nam đón ngươi, cùng ta đi đến phía nam di tuần, bây giờ ta phải trở về cung”
Ngôn Tuấn Hàn nói, Chu Đình liền gật gật không biết có nghe hay chưa, Ngôn Tuấn Hàn thở dài thật là không hiểu nỗi hắn với Từ Chấn Thiên gốt cuộc làm sao nữa.
 
Kiếp Này Không Hận Cũng Không Yêu
Chương 44: Chương 44


Ngôn Tuấn Hàn nói xong liền rời đi, y vẫn chưa muốn rời cung muốn đi dạo một lát, Tại Chính Hiên liền theo sau, không khí giữa hai ngươi vô cùng im lặng gần như chie nghe thấy tiếng thở mà thôi còn lại nửa lời cũng chẳng nói
Ngôn Tuấn Hàn có chút buồn chán, nếu là Tôn Tình đi cùng y liền sẽ nói rất nhiều nhưng bây giờ là Tại Chính Hiên, giữa y và hắn có quá nhiều khuất mắc, có quá nhiều thứ không biết bắt đầu từ đâu cũng không biết kết thúc như thế nào, cảm giác khiến người ta khó chịu vô cùng
Ngôn Tuấn Hàn đi một lúc liền đến cổng thành, y đột nhiên muốn đi lên phía trên cổng thành
Tại Chính Hiên cũng âm thầm đi theo nhưng trong lòng hắn liền có chút sợ, cảm giác ở trên cổng thành khiến tim hắn có chút nhói đau
Ngôn Tuấn Hàn từ trên cổng thành nhìn xuống, bên dưới bá tánh cũng đang tấp nập mua bán đi lại, so với khung cảnh cuối cùng trong mắt y hoàn toàn khác nhau, y suy cho cùng vẫn không quên được cảnh tượng ngày hôm đó, phía sau đều là quân lính của Tại Chính Hiên, trước mặt cũng vật, còn có tiếng khóc, tiếng oán than ở trong cung của các nữ nhân chỉ mới vừa được vào cung còn chưa trở được ân sủng gì gì đó đều đã bị bắt bị bọn quân lính đem ra làm thú vui, còn có hình ảnh Phan Mạch vì y mà chết một mình đối chọi với mấy trăm tên, lần cuối cùng nhìn nàng nàng vẫn cười với y.

Còn có hình ảnh Tôn Tình vì y mà đỡ đao, hình ảnh Tôn Tình trong bộ hỷ phục trong ngày vui của nàng lại trở thành hỷ tang mất rồi

Nước mắt Ngôn Tuấn Hàn đột nhiên không kiềm được mà rơi xuống, Tại Chính Hiên liền đưa tay lao đi giọt nước mắt trên mặt y, mặc dù không biết tại sao Ngôn Tuấn Hàn lại khóc nhưng hắn cảm thấy vô cùng đau lòng
“Tại Chính Hiên có phải nếu như ta không thích ngươi thì tốt biết mấy”
Tại Chính Hiên liền kéo Ngôn Tuấn Hàn vào lòng
“Ta xin lỗi, Hàn nhi đều là lỗi của ta”
Ngôn Tuấn Hàn liền khóc lớn, không phải lỗi của ngươi ngươi không phải Tại Chính Hiên lúc trước làm sao có lỗi, cho dù là Tại Chính Hiên của kiếp trước ngươi cũng không có lỗi, mọi lỗi lầm đều là ở ta, cho dù có nói trăm lần vạn lần thì tất cả những lỗi lần này đều từ ta mà ra ngươi làm gì có lỗi, nếu ta không thích ngươi, nếu ta không mù quáng vì ngươi đã không có kết cục của kiếp trước, kiếp này không muốn dây dưa cùng ngươi nhưng ông trời nhất định bắt ta phải dây dưa cùng ngươi, Tại Chính Hiên gốt cuộc ta phải làm sao đây, làm sao mới tốt hết tất cả đây, làm sao có thể khiến cho kết cục kiếp trước không lập lại đây cũng làm sao từ bỏ được ngươi đây
Ngôn Tuấn Hàn cứ như vậy mà khóc, Tại Chính Hiên chỉ biết ôm y vào lòng, hắn lần đầu tiên nhìn thấy Ngôn Tuấn Hàn khóc lớn đến như vậy khóc đến bi thương trong lòng hắn rôid thiếp đi
Lúc hắn ôm lấy y trở về đông cung liền nhind thấy ba khuôn mặt đằng đằng sát khí nhìn chầm chầm mình nhưng hắn cũng không quan tâm liền ôm y đến tẩm cung, nhìn y an giấc rồi rời đi
“Tại Chính Hiên gốt cuộc ngươi muốn tổn thương điện hạ bao nhiêu nữa”
Tôn Tình tức giận nói, lần thứ hai điện hạ đi cùng Tại Chính Hiên trở về lại là hắn ôm về, hắn dám tổn thương điện hạ nàng nhất định liều mạng với hắn cho bằng được
“Không phải chuyện của ngươi, tiểu cô nương”
“Điện hạ là người cứu ta là người dạy dỗ ta như hiện tại, ta đương nhiên có quyền nói”
Tôn Tình định xông lên nhưng Kim Hoa An và Viên Trình Nam cản lại, bọn hắn nhìn thấy trong mắt Tại Chính Hiên cũng có bi thương, hơn nữa lúc nãy quan sát điện hạ vẫn an toàn không hề có gì khác lạ bọn họ không cho rằng Tại Chính Hiên lại tổn thương điện hạ lần nữa
Tại Chính Hiên lười giải thích liền đi trở vệ đúng vị trí canh giữ thường ngày
Tôn Tình tức giận nhìn sang hai người bên cạnh

“Sao lại cản ta, ta nhất định cho hắn mộ trận, đánh không lại vẫn đánh, các ngươi có biết điện hạ đã đau khổ vì hắn như thế nào không thế nhưng hắn trong lòng chỉ có thanh mai trúc mã Phùng Kiều Ngọc, chưa bao giờ hướng mắt về điện hạ, bây giờ đột nhiên lại đối xử với điện hạ như vậy gốt cuộc lại toang tính gì đây, lại muốn lần nữa tổn thương điện hạ sao”
Tôn Tình tức giận nói, Kim Hoa An liền ôm lấy tiểu cô nương vào lòng mà vỗ về
“Được rồi được rồi ta biết ngươi vì điện hạ nhưng ngươi đang bị thương đánh không lại người còn khiến bản thân bị thương như vậy làm sao bảo vệ điện hạ”
Tôn Tình lúc này mới chịu nín khóc, nhưng vẫn kiên quyết vô cùng, nhất định sẽ không để Tại Chính Hiên đến gần điện hạ nửa bước
Ngày tiếp theo gốt cuộc cũng đến ngày Ngôn Tuấn Hàn di tuần phía nam Bình Thiên quốc, Hoàng hậu trước khi y lên đường đã mang đến cho y một lá bùa bình an mong y bình an trở về
Ca ca Ngôn Tuấn Vỹ cũng đích thân tiễn y đến cổng thành, lần này đi e rằng không dễ dàng gì, Ngôn Tuấn Vỹ không thể cùng đi theo bảo vệ đệ đệ vô cùng lo lắng, hắn nhìn Tại Chính Hiên gật đầu một cái, Tại Chính Hiên đườn nhiên biết sẽ bảo vệ Ngôn Tuấn Hàn tuyệt đối bình an trở về
Vừa ra khỏi cổng thành một đoạn, Viên Trình Nam cũng đón thành công Chu Đình, Chu Đình so với mấy ngày trước đã phấn chấn lên rất nhiều, Chu Đình được ngồi cùng xe ngữa với Ngôn Tuấn Hàn bên trong còn có Huỳnh Liên
“Ta tưởng hôm đó ngươi say không nghe hết chứ”
Chu Đình cười cười say thì say nhưng hắn vẫn nhớ mà sao mà quên được, nếu mà quên Ngôn Tuấn Hàn nhất định sẽ không nhìn mặt hắn nữa, hắn dám quên mất hay sao
“Lần này ngươi đi di tuần phía nam có ta đi cùng bảo vệ ngươi an toàn đấy ngươi phải cảm tạ ta”

Ngôn Tuấn Hàn liền cười
“Ngươi mới nên cảm tạ ta, hôn trước ta nhâj được thư của Từ Chân Thiên, Chu minh chủ cho người tìm ngươi khắp nơi, nếu thấy ngươi ở đây lập tức bắt về, còn bảo lần này nhất định bẻ gãy chân ngươi để ngươi không tuỳ thời chạy khỏi Chu gia nữa”
Chu Đình liền cười
“Phụ thân không dám bẻ gãy chân ta đâu nếu thật sự bê gãy chân ta còn có gia gia đứng ra can ngăn, phụ thân không dám đâu, ta không muốn quay về tháng sau bọn họ thành thân, ta quyết định từ bỏ rồi nhất định không quay về”
Ngôn Tuấn Hàn định nói nhưng sau đó lại im lặng, thật ra Từ Chấn Thiên và Chu Vân không thành thân nữa, Chu Vân bảo khi nào tìm được Chu Đình trở về rồi tính
Kể từ ngày Chu Vân nghe được việc Chu Đình thích nam nhân liền biểu hiện khác thường, mặc dù Chu Vân không biểu hiện rõ nhưng là tỷ đệ Chu Đình làm sao không nhận ra, ở chõi phụ thân Chu Đình đương nhiên không lo, phụ thân sớm biết việc hắn thường xuyên đến câu lang viện chỉ là không quản được mà thôi.
 
Kiếp Này Không Hận Cũng Không Yêu
Chương 45: Chương 45


“Cảm tạ ngươi rất nhiều Tuấn Hàn vì lần này đưa ta theo”
“Có gì mà cảm tạ, chúng ta cùng là bằng hữu với nhau hơn nữa ngươi với giang hồ quen biết rộng rãi xem như mang ngươi theo có lợi mà thôi”
Chu Đình liền xụ mặt, vốn cho rằng bằng hữu tốt quan tâ m đến mình thì ra là vì mình có lợi ích, Chu Đình suy nghĩ bản thân bây giờ xuống khỏi xe ngựa này trở về kinh thành liệu còn kịp không
Ngôn Tuấn Hàn nhìn bộ dạng Chu Đình liền cười
Tại Chính Hiên ở bên ngoài nghe hai người trò chuyện liền có chút khó chịu, bản thân hắn không được vào bên cạnh y lại để một tên nam nhân ở cùng bên trong như vậy, ngay cả Tôn Tình cũng ngồi bên ngoài xe ngựa, hai nam nhân bên trong làm cái gì cơ chứ
“Tại thị vệ ngài nên đánh xe tốt một tí, từ nãy đến giờ mắt cứ một xíu liền nhìn vào bên trong xe ngựa đấy”
Tôn Tình nhắc nhở
“Ta đã biết”
“Yên tâm đi Chu công tử và điện hạ không có như ngươi và điện hạ”
Tôn Tình không biết làm sao lại nói thêm một câu, nói xong bản thân nàng mới thấy hơi thừa lời nếu để điện hạ nghe được thế nào cũng phạt nàng cho xem

Tại Chính Hiên nhìn Tôn Tình, như hắn và Hàn nhi sao, tốt nhất là không như hắn và y nếu không hắn nhất định gi3t chết tên đó
Lúc này trời tháng sáu vô cùng ôi bức, từ đây đến phía nam còn rất xa, đoàn người của thái tử đành phải kiếm một tửu lâu để dừng chân, Tại Chính Hiên sớm đã sắp xếp tửu lâu an toàn để dừng chân
Ngôn Tuấn Hàn bước xuống, cái nắng liền khiến cho y có chút không chịu được, xem ra lần này đến phía nam có chút mệt mỏi rồi đây
Huỳnh Liên xem ra là thông thả nhất trong tất cả mọi người vì hắn trước khi vào cung làm thái y có một gian cùng phụ thân mình lang bạt khắp nơi chữa bệnh cho bá tánh nên chút nắng này không là gì
Tại Chính Hiên liền lấy dù che lên cho Ngôn Tuấn Hàn, Chu Đình nhìn cả hai người liền cười thầm, gì đây gì đây, nhưng mà Chu Đình vẫn cảm thấy khoing thích Tại Chính Hiên cho mấy, sau lần trước ấn tượng của hắn về Tại Chính Hiên chỉ có một từ tệ, hơn chữ tệ
Vừa thấy có người tiểu nhị liền đi đến chào hỏi các vị khách quý, nhìn y phục bọn họ bận liền biết là khách quý rồi xem ra lần này khách đ**m của bọn họ sẽ được không ít bach đây
“Hai ngày tiếp theo chúng ta bao trọn khách đ**m của các người”
Tôn Tình lên tiếng sau đó đặt lên bàn một sắp ngân phiếu, chủ quán nhìn thấy liền sáng rỡ mắt nhanh chóng sai người đi sắp xếp phòng cho các vị khách quý, bản thân thì cầm lấy ngân phiếu mà đếm, xem ra lần này phát tài rồi
Chu Đình liền tròn mắt, làm thân cận bên thái tử điện hạ nhiều tiền vậy sao, hắn cũng muốn a
“Tôn Tình ngươi khi nào có nhiều ngân phiếu vậy”
“Chu công tử người hiểu lầm rổi, ngân phiếu của điện….

công tử nhà bọn ta, ta chỉ là nô tài không có nhiều ngân phiếu vậy đâu”
Chu Đình liền biểu môi ai không biết quốc khố hoàng cung nhiều như thế nào cơ chứ, hơn nữa Ngôn Tuấn Hàn còn là hoàng tử đươhc hoàng thượng yêu thương nhất, tám tuổi liền lậo thành thái tử, nghĩ mà xem chắc chắn Ngôn Tuấn Hàn có rất nhiều ngân phiếu rồi, nếu lúc nào đó xin y vài tờ cũng được, Chu Đình nghĩ nghĩ
Mặc dù tiền của nhà ngoại hắn cũng không thiếu nhưng mà thái tử cho thì hắn càng thích a, Ngôn Tuấn Hàn nhìn bộ dạng Chu Đình liền hiểu
“Đừng có mơ, nhà ngươi cũng đâu thiếu ngân phiếu đâu chứ trừ khi nào phụ thân ngươi từ mặt ngươi nhà ngoại ngươi cũng không thèm để tâ m đến ngươi đến lúc đó thì may ra còn có thể ta sẽ cho ngươi vài tờ”
Chu Đình liền xụ mặt
Phòng liền được chủ quán cho người sắp xếp ổn thoã, Tôn Tình và Phan Mạch cùng ở chung, Viên Trình Nam và Kim Hoa An ở chung, Chu Đình ở riêng, Tại Chính Hiên cũng riêng biệt một phòng, nhưng không hiểu làm như thế nào phòng của Tại Chính Hiên lại ở kế bên phòng của y, Ngôn Tuấn Hàn liền có chút không vui dù gì kể từ hôm đó đến bây giờ hắn và y vẫn chưa nói với nhau một lời gì
Những người khác thì cứ như vậy một phòng hai người, để tránh sự chú ý xưng hô của bọn họ cũng phải thay đổi, đương nhiên các thị vệ đi theo cũng rất biết điều mà làm theo lệnh

Ngôn Tuấn Hàn cả ngày đã mệt vốn định nghỉ ngơi thì bên ngoài có tiếng gõ cửa, y cho rằng là Tôn Tình lại không chịu ở yên mà đến đây bảo vệ y liền lên tiếng
“Vào đi”
Nhưng người bước vào không ai khác là Tại Chính Hiên, Ngôn Tuấn Hàn liền bất ngờ
“Tham kiến điện hạ”
“Ngươi đến đây làm gì”
“Thần lo điện hạ ở một mình xảy ra chuyện cho nên…”
“Ta không phải hài tử xảy ra chuyện gì được”
Ngôn Tuấn Hàn nói, Tại Chính Hiên từ từ tiến đến
“Hàn nhi ngươi lại ghét ta sao”
Ngôn Tuấn Hàn tròn mắt, Tại Chính Hiên làm vẻ mặt đấy làm gì không phải lúc đều là uy h**p y hay sao, đột nhiên làm vẻ mặt như bị bỏ rơi là sao chứ
“Không có”
“Vậy tại sao kể từ ngày hôm đó người liền né tránh ta”
“Ta không né tránh ngươi”

“Điện hạ lần trước là ta mạo phạm người là lỗi của ta, hơn nữa ta còn uy h**p người điện hạ người tha lỗi cho ta được không”
Ngôn Tuấn Hàn có chút khó hiểu nhìn Tại Chính Hiên, tên này nắng quá nên bị say hay sao, hôm nay lại nói chuyện kỳ lạ đến vậy Ngôn Tuấn Hàn có chút không quen
“Nếu ngươi nói xong rồi thì ra ngoài đi”
“Hàn nhi, ngươi cho ta cơ hội được không”
Ngôn Tuấn Hàn liền sững người, Tại Chính Hiên a Tại Chính Hiên ngươi lại muốn làm gì đây, ta đã muốn từ bỏ ngươi tại sao ngươi đột nhiên lại như cho ta thêm hy vọng vậy, này là thật lòng hay lợi dụng, một kiếp quá đủ rồi nói xem ta có thể tin ngươi hay không
“Cơ hội gì, ngươi đã sớm có thanh mai trúc mã là Phùng Kiều Ngọc, chuyện hôm đó ta cũng đã không còn nhớ nữa cũng không để tâ m đến nữa, bây giờ ngươi nói như vậy bổn điện hạ liền khó xử”
“Hàn nhi nghe ta nói được không”
Tại Chính Hiên nhìn Ngôn Tuấn Hàn, kể từ ngày hôm đó cùng đứng trên tường thành với Ngôn Tuấn Hàn hắn liền có suy nghĩ nhất định phải giải quyết mâu thuẫn giữa hắn và y, không thể đối với Ngôn Tuấn Hàn cứng chọi cứng được, hắn quyết định thổ lộ lòng mình với Ngôn Tuấn Hàn cho dù Ngôn Tuấn Hàn không chấp nhận thì hắn sẽ đợi y
“Ngươi gốt cuộc hôm nay làm sao vậy, Tại Chính Hiên gốt cuộc ta không biết ngươi đang nghĩ gì, lúc trước ta nói thích ngươi ngươi liền từ chối ta, sau đó thấy ta cùng người khác liền đè ta ra cưỡng ép sau đó liền lấy chuyện đó ut h**p ta rồi bây giờ khi ta muốn từ bỏ muốn đối xử với ngươi một cách bình thường thì ngươi cầu xin ta cho ngươi cơ hội, Tại Chính Hiên ta không có gì để ngươi lợi dụng đâu, tình cảm cũng không có”.
 
Kiếp Này Không Hận Cũng Không Yêu
Chương 46: Chương 46


Ngôn Tuấn Hàn nói sau đó liền quay mặt đi, y không muốn nhìn vào ánh mắt đó, ánh mắt đó khiến y cảm giác như nhìn thấy Tại Chính Hiên của kiếp trước, ánh mắt của Tại Chính Hiên đứng bên dưới tường thành rào thét vang xin y đừng nhảy xuống vậy
“Ta biết rồi, đã làm phiền điện hạ, ta biết ta đã làm điện hạ tổn thương nhiều, nhưng ta sẽ đợi, đợi đến khi điện hạ chấp nhận cho ta cơ hội, ta từ nay nhất định sẽ không làm bất cứ chuyện gì nếu như điện hạ chưa cho phép”
Tại Chính Hiên thở dài sau đó lui ra bên ngoài, hắn biết bây giờ muốn Ngôn Tuấn Hàn chấp nhận lại hắn sau chuyện hắn cưỡng ép và uy h**p y đương nhiên là không thể nhưng hắn tin Ngôn Tuấn Hàn chắc chắn sẽ cho hắn cơ hội vì hắn hiểu rõ Ngôn Tuấn Hàn, mỗi khi y trốn tránh việc gì đó liền không bao giờ nhìn thẳng vào hắn
Sau khi Tại Chính Hiên rời khỏi Ngôn Tuấn Hàn liền ngã xuống giường, gốt cuộc chuyện này là như thế nào y không rõ nữa gốt cuỗ Tại Chính Hiên lại có âm mưu gì, hơn nữa ánh mắt đó khiến cho y không biết là thật lòng hay giả vờ nữa
Lúc này Huỳnh Liên liền gõ cửa, mặc dù không muốn làm phiền thái tử điện hạ nhưng thuốc vẫn nên mang đến cho người
“Công tử, là Huỳnh Liên đây có thể vào không”
Ngôn Tuấn Hàn bật dậy sau đó lên tiếng
“Vào đi”
Huỳnh Liên liền đẩy cửa bước vào
“Lúc nãy ta nhìn thấy Tại thị vệ vừa bước ra, mặt hắn trong có vẻ buồn”
“Ngươi vào đây là vì việc đó”
Huỳnh Liên liền cười cười
“Ta đem dược đến cho điện hạ, điện hạ người gần đây huyết khí có thể xem là ổn định rồi, nhưng thần vẫn chưa tìm ra được bệnh này người phải cẩn thận một chút”

“Được rồi được rồi ta đã biết, hết việc thì lui ra ngoài ta còn phải nghỉ ngơi”
Huỳnh Liên quay lưng lui ra ngoài, trước khi mở cửa liền lên tiếng
“Điện hạ ngài thật sự đối với Tại thị vệ đã không còn tình cảm hay sao”
Ngôn Tuấn Hàn nhìn Huỳnh Liên không trả lời, tình cảm này còn hay không y cũng không rõ nữa chỉ là một kiếp dây dưa không có kết cục tốt kiếp này y không muốn như vậy nữa
Huỳnh Liên thấy thái tử im lặng liền không hỏi nữa liền lui ra ngoài
Ở bên này, Phan Mạch cùng Tôn Tình nói chuyện khá hợp ý, Phan Mạch vốn cho rằng Tôn Tình ở bên Ngôn Tuấn Hàn vì Ngôn Tuấn Hàn có tình cảm với nàng nhưng sau khi nóic chuyện xong liền hiểu ra hai người như chủ tử đối với thuộc hạ vậy không hơn không kém
“Không nói với tỷ nữa ta phải đến chỗ điện hạ bảo vệ điện hạ”
“Việc bảo vệ điện hạ là chức trách của chúng ta, hơn nữa lúc nãy điện hạ có căn dặn người muốn nghỉ ngơi muội đến đó sẽ làm phiền điện hạ thì sao”
“Ta theo điện hạ nhiều năm như vậy tỷ đừng lo, Phan Mạch tỷ tỷ ta rất mến mộ tỷ đấy là con của tướng quân vừa xinh đẹp vừa tài giỏi như vậy sau này nhất định sẽ trở thành một nữ tướng quân tài ba đấy”
“Đừng có mà khen ta như vậy, ta cảm thấy muội cũng rất tài giỏi thân thủ cũng tốt có dịp chúng ta cùng đấu thử”
Tôn Tình mỉm cười
“Được.

Bây giờ ta phải đển chỗ điện hạ, tỷ nghỉ ngơi trước đi”
Tôn Tình nói rồi liền đi nhưng vừa đến đã thấy Tại Chính Hiên đứng ở bên ngoài, hắn canh gác hay sao nàng đâu nhớ điện hạ căn dặn hôm nay không cần canh gác mà
“Tại thị vệ sao ngươi ở đây”
“Ta bảo vệ điện hạ”
“Nhưng điện hạ đâu có căn dặn”
“Nhưng ta vẫn bảo vệ điện hạ, Tôn cô nương không cần để ý đến ta”
Tôn Tình nhíu mày gốt cuộc điện hạ và Tại Chính Hiên là sao đây sao nàng cảm giác bây giờ cứ như Tại Chính Hiên đang đuổi theo điện hạ vậy, lúc trước thì là điện hạ đuổi theo Tại Chính Hiên hắn nhìn cũng không nhìn đến người bây giờ điện hạ lại là người không nhìn đến Tại Chính Hiên
Tôn Tình không hiểu gốt cuộc là hai người làm sao vậy chứ
“Ngươi thích điện hạ sao”
Tại Chính Hiên quay sang nhìn Tôn Tình sau đó liền nói
“Không, ta yêu y”
Tôn Tình mở to mắt, nàng có nghe lầm không, Tại Chính Hiên nói yêu điện hạ sao, có phải hôm nay trời nắng quá não hắn bị hư hay không vậy, là ai thẳng thừng tử chối điện hạ một năm trước, là ai khiến điện hạ sau ngày hôm đó liền đổ bệnh, bây giờ lại nói yêu điện hạ

“Tại thị vệ ta không biết ý của ngươi là gì nhưng đừng làm tổn thương điện hạ, nếu không ta nhất định liều mạng với ngươi”
Tại Chính Hiên không thèm trả lời, Tôn Tình cũng không quan tâ m đến nữa đứng một bên đợi điện hạ tỉnh dậy nếu c ần sai bảo nàng liền có thể làm
Đến tối Ngôn Tuấn Hàn cũng tỉnh dậy, người có chút mệt mỏi, đứng dậy khoác y phục lên người, muốn qua tìm Chu Đình ra ngoài nói chuyện
Vừa mở cửa liền nhìn thấy Tại Chính Hiên và Tôn Tình có chút giật mình
“Hai người các ngươi đứng đây làm gì”
“Thuộc…nô tỳ đứng đây đợi công tử tỉnh dậy nếu có gì c ần sai bảo có thể làm”
“Nô tài ở đây bảo vệ điện hạ”
Ngôn Tuấn Hàn thở dài, Tôn Tình coi như không nói, Tại Chính Hiên khiến y có chút không biết nên nói gì
“Được rồi, ta không có việc gì các ngươi trở về phòng đi, không phải xung quanh đều bố trí ngươi canh gác hay sao”
“Nhưng….


Tôn Tình định nói thì thấy ánh mắt cảnh cáo của thái tử liền im lặng
Ngôn Tuấn Hàn không để ý đến nữa tiếp tục đi về hướng phòng của Chu Đình, đạp cửa ra thì Chu Đình đã không có trong phòng
Ngôn Tuấn Hàn nhíu mày tên này chạy đi đâu không biết nữa, Ngôn Tuấn Hàn ngồi trong phòng đợi Chu Đình trở về, quả thật Chu Đình lát sau liền trở về trên tay là hai bình rượu
“Tuấn Hàn sao ngươi ở đây”
“Đến tìm ngươi nhưng xem ra ngươi lại ra ngoài mua rượu sao”

Chu Đình cười cười, biết làm sao được khách đi3m này vừa hay hết rượu, hắn đánh phải ra ngoài mua về thôi
“Uống cùng không”
“Ta không uống ngươi uống đi”
Chu Đình cười khổ, từ khi nào bằng hữu của hắn rượu cũng không uống một giọt vậy thật hiếm lạ mà
“Có tâm sự sao”
“Sao ngươi biết”
Chu Đình đương rượu lên uống cạn ly rồi nói
“Ánh mắt ngươi biểu lộ là như vậy”
Ngôn Tuấn Hàn thở dài quả thật không thể qua mắt người khác được
“Sao vậy ngươi lại có chuyện gì sao, là với tên thị vệ kia”
Ngôn Tuấn Hàn gật đầu
“Này Tuấn Hàn ta vốn dĩ rất tò mò gốt cuộc tại sao ngươi lại thích hắn như vậy hắn có cái gì chứ”
Ngôn Tuấn Hàn cười khổ, đây cũng là câu hỏi mà kiếp trước y tự hỏi mình tại sao lại thích Tại Chính Hiên, tại sao vì hắn làm nhiều việc như vậy nhưng hắn có đáp lại y lần nào hay không, cho dù có thì những lần đó đều là hắn có ý lợi dụng y mà thôi.
 
Kiếp Này Không Hận Cũng Không Yêu
Chương 47: Chương 47


“Chắc là do từ lúc nhỏ ta đã nhận định hắn rồi”
“Giống ta, từ lúc nhỏ đã nhận định Từ Chấn Thiên rồi chỉ tiếc là hắn lại để tâ m đến tỷ tỷ ta”
Chu Đình cười khổ, suy cho cùng hắn không thể tranh giành người của tỷ tỷ được
“Chu Đình, nếu như có ngươi cầu xin ngươi cho hắn cơ hội ngươi sẽ làm gì”
“Tuỳ vào người đó có xứng đáng để cho cơ hội hay không, có phải Tại Chính Hiên cầu xin ngươi cho hắn cơ hội hay không”
Ngôn Tuấn Hàn không gì bất ngờ khi Chu Đình thế mà đoán ra được
“Nhưng ta lại không biết như thế nào, ta vốn dĩ muốn từ bỏ tình cảm này rồi”

“Ngươi chắc chứ, đừng như ta nói rằng từ bỏ nhưng năm lần bảy lượt đều không làm được”
Chu Đình có chút thất vọng với bản thân, rõ ràng nói sẽ từ bỏ nhưng rồi lại không làm được, hắn không biết Ngôn Tuấn Hàn như thế nào nhưng hắn quan sát được Tại Chính Hiên cư nhiên là thật lòng với Ngôn Tuấn Hàn, suốt cả đoạn đường này bất cứ hành động gì mà Tại Chính Hiên làm đều là để tâ m đến Ngôn Tuấn Hàn, ngay cả việc Ngôn Tuấn Hàn có chút say nắng hắn liền nhanh chóng lấy ô che cho y, Chu Đình không nhìn sai được
“Nhưng ta không biết có thể cho hắn cơ hôj hay không”
“Vậy bây giờ cứ xem thái độ của hắn như thế nào, Tuấn Hàn ta mong ngươi sẽ có được tình yêu của mình, đừng như ta và Kỳ Nam, yêu kẻ không yêu mình”
Ngôn Tuấn Hàn bất ngờ y chưa bao giờ nghe nói Tống Kỳ Nam để ý đến người khác, sao Chu Đình lại nói như vậy
“Được rồi, được rồi đừng nghĩ nhiều nữa cùng ta uống rượu, à ta quên mất ngươi không uống được vậy để ta uống ngươi ngồi nhìn thôi”
Ngôn Tuấn Hàn cười khổ y cũng muốn uống nhưng Huỳnh Liên nếu biết y đụng vào một giọt rượu liền lãi nhãi cả một ngày cho xem
Ngôn Tuấn Hàn cùng Chu Đình trò chuyện, Chu Đình uống càng lúc càng nhiều, mấy vò rượu nhanh chóng uống sạch, Ngôn Tuấn Hàn ngăn cản hắn đừng uống nữa nhưng hắn vẫn cố chấp uống rồi sau đó liền khóc lớn
“Tại sao gốt cuộc là tại sao, rõ ràng là hắn biết ta thích hắn nhưng hắn cứ lơ ta qua một bên, ngươi nói xem Từ Chấn Thiên gốt cuộc là muốn ta như thế nào”
Nhìn bộ dạng Chu Đình say khướt, Ngôn Tuấn Hàn liền nhíu mày, lần sau không để tên này uống nhiều như vậy nữa, bình thường không say hôm nay lại say còn nói nhảm nữa
“Ta nói cho ngươi biết Tuấn Hàn, Từ Chấn Thiên hắn là một tên vô trách nhiệm, rõ ràng đêm đó hắn cứ thế mà đè ta dưới thân nhưng luôn miệng gọi tên tỷ tỷ, ta lúc đó thật sự muốn đánh hắn cho hắn nhìn rõ xem người dưới thân hắn là ai, nhưng ta lại sợ, sợ hắn biết người dưới thân hắn là ta hắn liền ghét bỏ ta”
Ngôn Tuấn Hàn tròn mắt, Chu Đình và Từ Chấn Thiên gốt cuộc đã xảy ra chuyện gì rồi, thật ra y cũng không rõ kiếp trước sau khi trở thành hoàng đế người y còn gặp chỉ có Tống Kỳ Nam, còn Chu Đình và Từ Chấn Thiên đều không gặp qua chỉ biết Từ Chấn Thiên thành thân với Chu Vân, Chu Đình thì mất tích không ai biết hắn ở đâu ngay cả Tống Kỳ Nam cũng không biết hắn gốt cuộc trốn đi đâu mất rồi, cho nên bây giờ nghe Chu Đình nói như vậy Ngôn Tuấn Hàn liền có chút tò mò, Từ Chấn Thiên thật sự không có tình cảm gì với Chu Đình hay sao
Ngôn Tuấn Hàn vất vả để con sâu rượu này đi ngủ, bản thân sau đó liền trở về phòng, y nhìn lên trời hôm nay trăng sáng như vậy sao, sáng như chiếu rọi vào tâm người vậy, đến gian phòng của bản thân y liền nhìn thấy Tại Chính Hiên vẫn đứng ở đó, y định quay đầu đi nhưng sau đó liền nghĩ bản thân y đã làm gì đâu mà lại sợ Tại Chính Hiên, y cư nhiên nhút nhát như vậy sao, không được nhất định phải bình tĩnh vậy

Tại Chính Hiên thấy bóng người liền nhận ra là Ngôn Tuấn Hàn, cả buổi chiều Ngôn Tuấn Hàn cứ như vậy rời đi hắn liền không đi theo bên cạnh vẫn đứng ở đây chờ y trở về
“Đã không còn sớm điện hạ người mau đi nghỉ ngơi đi”
Ngôn Tuấn Hàn gật đầu
“Ngươi cũng nghỉ ngơi đi, nơi đây cũng có rất nhiều thị vệ canh giữ”
Ngôn Tuấn Hàn nói sau đó liền mở của phòng đi vào, y không hiểu sao đối với bộ dạng quan tâm ôn nhu của Tại Chính Hiên y liền cảm giác quen thuộc, giống với hắn của kiếp trước, y không biết trong khoảng thời gian đó hắn có từng thật tâm với mình hay không nhưng y lại đắm chìm vào trong đó, Tại Chính Hiên thật sự là một nam nhân tốt hắn đối xử với người mình yêu sẽ vô cùng ôn nhu gần như tôn trọng bất cứ gì mà người đó nói chỉ là y lại không phải người hắn yêu
Cả một đêm mất ngủ, Ngôn Tuấn Hàn cư nhiên nhớ những chuyện kiếp trước, nhớ khoảng thời gian ba tháng trước khi chuyện đó xảy ra, y và hắn như một đôi phu phu vậy, hằng ngày y tảo triều xong hắn liền đến tẩm cung cùng y phê duyệt tấu chương sau đó bọn họ cùng nhau dạo ngự hoa viên, cùng dùng điểm tâm cùng ôn lại những chuyện lúc nhỏ, Tại Chính Hiên còn vì y mà hái một bông hoa sen trong hồ, còn mang ngọc bội tặng cho y
Tất cả những chuyện đó cứ như ký ức trong đầu y vậy, nhớ bọn họ cùng nhau dùng bữa sau đó Tại Chính Hiên ở lại tẩm cung cùng y, cò khi lại trở về phủ tướng quân
Còn có một lần y muốn ra ngoài cung chơi, hắn cư nhiên đáp ứng cùng y cải trang ra ngoài cung chơi, hôm đó rất vui, hắn còn cho y tuỳ ý mua thứ mình thích, y còn nhớ rõ lúc đó hắn còn mua một đôi khuyên tai, cư nhiên trở về cung liền đeo cho y một cái một cái còn lại giữ bên mình, cho đến lúc từ trên tường thành nhảy xuống y vẫn chưa từng tháo ra
Đó quả thật là khoảng thời gian đẹp đẽ nhất của y khi trở thành hoàng đế cũng như khoảng thời gian đẹp đẽ nhất khi y và hắn ở bên cạnh nhau, sau đó liền không có sau đó nữa

Tại Chính Hiên đương nhiên đêm qua cũng không ngủ hắn cả đêm canh giữ bên ngoài như sợ rằng Ngôn Tuấn Hàn sẽ biến mất vậy, đến sáng Tôn Tình đến nhìn đôi mắt đầy quầng thâm của điện hạ và Tại Chính Hiên còn cho rằng đêm qua hai người có gian tình, nhưng nàng chỉ thầm ở trong lòng không dám nói ra
“Tôn Tình ngươi hôm nay luôn nhìn chầm chầm ta”
Ngôn Tuấn Hàn đương nhiên đi tít trong bụng Tôn Tình rồi, vừa nhìn là biết lại nghĩ cái gì nữa đây rồi
“Đêm qua điện hạ mất ngủ sao”
“Không có chỉ là lạ chỗ ta không chợp mắt được”
Tôn Tình liền thầm nói trong lòng, điện han ta hiểu người nhất, rõ ràng là đang có tâm sự trong lòng, lạ chỗ sao lí do thật là, vậy tại sao lúc ở chỗ của Chu công tử người lại ngủ ngon như vậy.
 
Kiếp Này Không Hận Cũng Không Yêu
Chương 48: Chương 48


Chu Đình sau khi tỉnh dậy liền chạy đến chỗ Ngôn Tuấn Hàn, nhìn thấy Tại Chính Hiên hắn liền giật mình tên này cả đêm không ngủ sao, mặt mài đến sợ như vậy nhưng bước vào bên trong phòng hắn còn cảm thấy đáng sợ hơn vì ngay cả Ngôn Tuấn Hàn cũng cư nhiên như là cả đêm không ngủ vậy
“Tuấn Hàn ta không muốn nói nhưng vẻ mặt của ngươi bây giờ liền có thể doạ sợ người đây”
Ngôn Tuấn Hàn nhíu mày, tệ như vậy sao, lúc nãy y có nhìn vô gương cũng đâu đến nổi nào đâu
“Ta nói thật bộ dạng này của ngươi nếu đi ra ngoài chắc chắn sẽ doạ người cho mà xem”
Tôn Tình cũng gật gật đồng ý, Chu công tử nói đúng, điện hạ người hiện tại nhìn rất doạ người e rằng nếu trẻ con nhìn thấy không khóc mới lạ
Ngôn Tuấn Hàn không nghĩ một đêm không ngủ liền khiến cho cả Tôn Tình lẫn Chu Đình liền nhìn y với ánh mắt như vậy
Lúc này Viên Trình Nam và Kim Hoa An cũng đến vừa vào liền mém tí nữa không nhận ra Ngôn Tuấn Hàn, chỉ mới một đêm sau mắt củ điện hạ sắp như gấu trúc đến nơi rồi
“Tuấn Hàn ta nghĩ ngươi nên nghỉ ngơi một lát, buổi chiều chúng ta ra ngoài dạo cũng được”Chu Đình nói rồi kéo Ngôn Tuấn Hàn lại giường để y ngồi xuống
“Điện hạ Chu công tử nói đúng, người nên nghỉ ngơi một chút, dù gì ngày mai chúng ta mới tiếp tục khởi hành”

Ngôn Tuấn Hàn suy nghĩ sau đó liền quyết định nghe theo bọn họ, chợp mắt một lát, cả bốn người thấy y nhắm mắt liền biết mà luo ra ngoài, ra ngoài nhìn đến Tại Chính Hiên, Chu Đình đành bất đắc dĩ lên tiếng
“Vị thị vệ đây cả đêm không nghỉ ngơi ngươi cũng nên trở về nghỉ ngơi đi, nhìn ngươi và y ta cảm thấy sợ hãi dùm đấy”
Tại Chính Hiên vẫn im lặng không nói, Chu Đình liền không thèm để ý đến hai người này liền kéo Viên Trình Nam và Kim Hoa An ra ngoài, Tôn Tình vẫn ở lại bên ngoài
Nhìn cả điện hạ và Tại Chính Hiên nàng bấy giác thở dài đúng là ái tình khiến con người ta thật đau đầu mà
Ngôn Tuấn Hàn nhắm mắt lại liền chìm vào giấc mơ, trong giấc mơ y nhìn thấy Tại Chính Hiên lúc này đã là hoàng đế nhưng hắn lại không lập phi tử, hậu cung cứ như vậy trống nhiều năm, Tại Chính Điền lúc này cũng đã là một vương gia
Nhìn thấy đệ đệ của mình hiện tại sống như một cái xác liền khuyên ngăn hơn nữa còn muốn đưa người vào hậu cung hắn, nhưng Tại Chính Hiên năm lần bảy lượt đều từ chối
“Ca, người không cần làm chuyện như vậy nữa, cả đời này ta ngoài y ra sẽ không để bất cứ ai bên cạnh mình, người đừng phí công sức như vậy nữa”
Tại Chính Điền thở dài
“Hoàng thượng, y đã mất nhiều năm như vậy nhưng đệ vẫn không quên được y hay sao, đệ muốn Tại triều cứ như vậy kết thúc một đời hoàng đế hay sao, không muốn có người nối nghiệp hay sao”
“Ta sẽ lập hoàng nhi của huynh làm thái tử như vậy triều đại của Tại thị vẫn còn mãi
Tại Chính Điền thật không nói nổi liền bỏ ra ngoài, Tại Chính Hiên sau khi ca ca mình rời đi liền gục ở đó, đã nhiều năm như vậy giang sơn này vẫn ngày ngày an bình ấm no, nhưng hắn cũng ngày càng cô đơn kể từ khi người hắn yêu chết trước mặt hắn, hắn mất cả người lẫn hoàng nhi, Tại Chính Hiên gắng gượng nhiều năm như vậy đến cuối cùng vẫn không thể nhìn thấy được nụ cười ngày đó của người dành cho hắn
Giang sơn này hắn đã có được rồi, thù của phụ thân và Kiều Ngọc cũng trả được thế nhưng hắn lại cô đơn, cô đớn đến tột cùng, Dinh Lâm cũng rời đi chấn thủ biên cương nhiều năm như vậy chưa bao giờ trở về, đến tột cùng ngồi lên ngai vị này hắn còn lại những gì, tất cả đều đã không còn nửa
Ngôn Tuấn Hàn bừng tỉnh khỏi giấc mộng, hai hàng nước mắt chảy xuống, tại sao y lại mơ thấy hắn chứ, còn mơ thấy hắn cô độc như vậy, hắn có được ngai vàng mà hắn muốn, hắn cũng báo thù được cho Phùng Kiều Ngọc, tại sao, tại sao hắn lại như vậy chứ
Ngôn Tuấn Hàn cảm thấy giấc mơ đó vô cùng chân thật, chân thật đến đau lòng, lúc y nước ra bên ngoài Tôn Tình cũng bất ngờ, điện hạ người dường như khóc thì phải nhưng nàng không dám nhiều lời
Riêng Tại Chính Hiên nhìn thấy y khóc, trong lòng liền đau vô cùng, y sao lại khóc rồi, hắn rất muốn ôm y vào lòng giống như lần trước vậy
“Tôn Tình theo ta ra ngoài một chuyến”

Tôn Tình vâng lệnh, nhưng nàng lại thấy Tại Chính Hiên cũng đi theo liền nhìn điện hạ, bây giờ phải làm sao đây
“Tại thị vệ ngươi ở lại đi”
Ngôn Tuấn Hàn lên tiếng, Tại Chính Hiên liền ngừng bước
Nhìn theo bóng dáng Ngôn Tuấn Hàn đi xa lòng hắn chợt đau đớn
Tôn Tình đi theo Ngôn Tuấn Hàn, nhìn điện hạ trong lòng chất chứ nhiều tâm tư liền không nhịn nỗi mà lên tiếng
“Điện hạ người lại có tâm sự sao”
“Tôn Tình nếu như ngươi nhận ra ngươi vẫn còn yêu người đó nhưng người đó từng gây ra rất nhiều đau khổ cho ngươi vậy ngươi có tiếp tục yêu người đó nữa không”
Tôn Tình nhìn Ngôn Tuấn Hàn, điện hạ người vẫn là còn tình cảm với Tại Chính Hiên đi, mặc dù ngoài mặt không thể hiện ra nhưng ta đi theo người đã lâu như vậy làm sao không nhìn ra được chứ
“Điện hạ người trong lòng vẫn là không buông tay được Tại thị vệ”
Ngôn Tuấn Hàn cười đau xót, nhớ lại trong giấc mộng, thân ảnh đó cô độc đến nhường nào so với y còn cô độc hơn gần như chỉ còn là một cái xác không có hồn mà thôi
“Tôn Tình, ta muốn hận y lại không hận được muốn yêu y cũng không yêu được nhưng khi ta ở trong mộng thấy y cô độc tim ta liền đau xót”

Tôn Tình thở dài
“Điện hạ sao người không thử một lần xem đánh cược một lần xem Tại thị vệ hắn gốt cuộc đối với người như thế nào”
Ngôn Tuấn Hàn đương nhiên muốn cuộc nhưng y lại không dám cược vì y biết trọng lượng của mình trong lòng người kia suy cho cùng cũng không là gì cả
Ngôn Tuấn Hàn tiếp tục đi dạo xung quanh, Tôn Tình cũng ở phía sau đi theo người, điện hạ người thật khổ a
Đến lúc hai người trở về thì trời cũng đã chập tối, Phan Mạch vô cùng lo lắng điện hạ đi ra ngoài chỉ dẫn theo một mình Tôn Tình làm sao mà an toàn được, nàng vốn dĩ muốn dẫn theo thị vệ ra ngoài tìm thì Ngôn Tuấn Hàn cùng Tôn Tình trở về, nhìn thái tử điện hạ một mặt đầy tâm tư nàng cũng có chút tò mò
Chu Đình kéo đám người Viên Trình Nam và Kim Hoa An đi đến giờ vẫn chưa trở lại y cũng không quan tâm nhiều đến Chu Đình tự biết mò đường về chỉ căn dặn Tôn Tình một chút sau đó lại trở về phòng
“Tôn Tình điện hạ có tâm sự sao”
Phan Mạch hỏi, chỉ thấy Tôn Tình thở dài, nếu sớm biết Tại Chính Hiên trở thành thị vệ bên cạnh điện hạ khiến điện hạ ngày nào cũng không vui vẻ nàng nhất định đã sớm ngăn cản người, nhìn xem bây giờ điện hạ luôn là một bộ mặt đầy tâm tư đó, thật là.
 
Kiếp Này Không Hận Cũng Không Yêu
Chương 49: Chương 49


“Phan tướng quân chúng ta nên đi chuẩn bị một chút ngày mai lên đường sớm”
Tôn Tình không nói gì chỉ kéo Phan Mạch đi
Tại Chính Hiên vẫn đứng ở đó trước cửa phòng của Ngôn Tuấn Hàn dường như không có dấu hiệu rời đi, Ngôn Tuấn Hàn trở về cũng không nhìn lấy hắn một lần chỉ mở cửa vào trong rồi đóng cửa lại
Tại Chính Hiên đương nhiên nhìn ra y đang có tâm sự, đôi mắt đó dường như biểu lộ rõ đến như vậy, hắn càng chắc chắn hơn tâm sự trong lòng Ngôn Tuấn Hàn có liên quan đến hắn
Chu Đình trở về nhìn thấy Tại Chính Hiên vẫn đó có chút lắc đầu, các kẻ này đều cứng đầu như nhau vậy, nhưng Chu Đình cũng tự cười nhạo bản thân mình hai người họ là cứng đầu vậy hắn là gì
“Tuấn Hàn hắn đã trở về chưa ta muốn gặp hắn”
Tại Chính Hiên nghe nam nhân trước mặt gọi tên y thân mật như vậy kiền nhíu mày
“Điện hạ đã trở về đang nghỉ ngơi bên trong”
Chu Đình không hỏi thêm liền đẩy cửa bước vào, nhìn thấy Ngôn Tuấn Hàn bộ dạng thất thần liền bước đến
“Tuấn Hàn”

Ngôn Tuấn Hàn vẫn không đáp trả lại hắn, Chu Đình liền lắc đầu mà vỗ nhẹ vai y, lúc này Ngôn Tuấn Hàn mới có phản ứng
“Có việc gì”
“Ngươi lại có tâm sự hay sao”
“Không có gì, mà này Chu Đình ta muốn hỏi một chút, gốt cuộc ngươi và Chấn Thiên hai ngươi đã xảy ra chuyện gì, đêm qua ngươi uống sai liền nói ra không ít lời”
Chu Đình nghe đến đây liền ngây người, hắn như vậy cư nhiên uống say nói nhảm hay sao, thật là không được rồi, bản thân hắn nói gì hắn cũng không nhớ rõ nhưng nhìn một mặt nghiêm túc của Ngôn Tuấn Hàn hắn liền biết bản thân đêm qua đã nói ra vài việc không nên nói
“Tuấn Hàn ngươi đừng để tâ m đến mấy việc này, thật sự không sao đâu”
Ngôn Tuấn Hàn nhíu mày, không sao sao, Chu Đình ngươi là ngốc đến mức nào vậy
“Chu Đình ta chỉ khuyên ngươi vẫn là nên cùng Từ Chấn Thiên một lần nói rõ, nếu không người đau lòng là ngươi”
Chu Đình cười khổ
“Tuấn Hàn ngươi cũng vậy a, sớm cùng người bên ngoài nói rõ ràng một chút, nhìn bộ dạng của ngươi lúc này ta liền khiến người ta cảm thấy ngươi có quá nhiều tâm sự trong lòng”
Ngôn Tuấn Hàn thở dài, nói rõ, nói rõ thế nào được khi mà y biết được kết cục của kiếp trước rõ ràng đến như vậy
Cả hai người có tâm sự trong lòng cho nên bầu không khí trong phòng liền ảm đạm, cả hai người mỗi người một suy nghĩ một câu chuyện nhưng suy cho cùng đều vì một chữ tình mà thôi
Chu Đình gốt cuộc cũng trở về phòng của mình, Ngôn Tuấn Hàn nhìn bên ngoài bóng dán đó vẫn đứng ở đó không có rời đi, bóng dáng đó trên cửa giống với bóng dáng trong mộng của y vậy chỉ là người trong mộng đã trở thành hoàng đế cửu ngũ chí tôn mà thôi
Ngôn Tuấn Hàn cũng phải thừa nhận một điều Tại Chính Hiên có cốt cách trở thành hoàng đế, mọi việc hắn xử lí đều rất dứt khoác ngay cả việc lợi dụng tình cảm của y cũng dứt khoác vô cùng.

Thế nhưng y lại hoàn toàn thận theo như vậy, chỉ có một lí do lúc đó y muốn bù đắp lại cho hắn vốn muốn đánh cược xem hắn có vì y mà không tạo phản hay khoing, gốt cuộc y đã quá đặt giá trị bản thân mình trong lòng hắn rồi, chỉ là nghĩ lại khoảng thời gian đó cũng thật hạnh phúc cứ như một giấc mộng của y vậy
Lại một đêm có ba người trầm tư mà không thể chợp mắt được, ngày hôm sau ba người Tôn Tình nhìn thấy Ngôn Tuấn Hàn, Tại Chính Hiên và Chu Đình liền sợ hãi
“Kim Hoa An ngươi nói xem gốt cuộc là đã xảy ra chuyện gì”

Viên Trình Nam nhìn qua Kim Hoa An hỏi
“Ta làm sao biết được, ngươi đi mà hỏi Tôn Tình kìa, không phải nàng là người thân cận với điện hạ nhất hay sao”
Tôn Tình liền phản bác
“Ta không biết gì cả, nhưng tình trạng như cậy ra ngoài liền dọa người mất, vẫn là ta đi khuyên điện hạ nghỉ ngơi ngày mai hãy lên đường, hai người đi lo chỗ Chu công tử đi”
Chu Đình nhìn bản thân trong gương liền cảm thấy thảm vô cùng chỉ một đêm đã như vậy rồi sao, hắn có chút cười khổ nhưng gặp Ngôn Tuấn Hàn và Tại Chính Hiên liền biết bản thân mình đêm qua không phải là người duy nhất không ngủ được
Ở trên xe ngựa, Huỳnh Liên nhìn bộ dạng thái tử điện hạ hiện tại liền muốn trách mắng, nhưng hắn thân phận gì làm sao dám lên tiếng cơ chứ
“Ngươi đừng cứ nhìn chầm chầm ta như vậy nữa Huỳnh Liên”
“Điện hạ a, ta cũng không muốn nhìn người nhưng chỉ mới hai ngày người liền như vậy ta cũng muốn khuyên người một chút sức khoẻ người không thể lao lực được”
Ngôn Tuấn Hàn gật đầu, chỉ là đêm qua suy nghĩ quá nhiều nên không thể nào chợp mắt được
Bên ngoài Tôn Tình nhìn bộ dạng Tại Chính Hiên cũng không khá khẩm hơn là mấy liền lên tiếng
“Ngươi nghỉ ngơi đi, để ta kêu Trình Nam hắn đánh ngựa,sắc mặt của ngươi bây giờ thật tệ a”
Tại Chính Hiên vẫn im lặng, lúc này tranh thủ dừng chân Huỳnh Liên liền ra ngoài
“Tại thị vệ ngươi vào trong xe ngựa bảo vệ điện hạ đi, ta cùng vị Chu công tử kia ngồi xe ngựa còn lại”

Huỳnh Liên chỉ là có ý tốt muốn tác hợp mà thôi đương nhiên là vì không muốn nhìn bộ dạng điện hạ và Tại thị vệ cứ tiếp tục như vật e rằng sẽ có người đổ bệnh mất mà thôi
Tôn Tình cũng đồng tình, nàng cũng suy nghĩ kỹ càng, điện hạ đối với Tại Chính Hiên gốt cuộc cũng là không buông bỏ được vậy nàng liền giúp người vậy giúp người ở bên cạnh Tại Chính Hiên, nếu như Tại Chính Hiên lại lần nữa tổn thương điện hạ nàng liền giết hắn
Tại Chính Hiên vào bên trong xe ngựa, Ngôn Tuấn Hàn bây giờ đã ngủ say, nhìn ngắm y hắn liền cảm thấy đau lòng, liền nằm bên cạnh người nhẹ nhàng vuốt v e khuôn mặt mà hắn thầm nhớ mong
Nếu có người hỏi Tại Chính Hiên hắn hối hận chưa, hắn nhất định sẽ trả lời hắn hối hận hối hận cực kỳ, nếu như tất cả chỉ là nếu như, đời này hắn muốn ôm lấy người này cả đời không phụ người này, hắn muốn cùng y bắt đầu lại tất cả chỉ mong người đừng từ chối hắn mà thôi
Ngôn Tuấn Hàn cảm nhận bên mình có hơi ấm liền nhích lại, Tại Chính Hiên mỉm cười ôm người vào lòng rồi chợp mắt
Xe ngựa tiếp tục lên đường đến phía nam.

Lúc Ngôn Tuấn Hàn tỉnh dậy liền nhìn thất khuôn mặt an an ổn ổn của Tại Chính Hiên, y muốn vương tay nhưng rồi lại ngưng lại nhìn ngắm người này quả thật vẫn như vậy cho dù là kiếp trước hay kiếp này, lúc hắn an ổn cùng y ngủ đều là bộ dạng này, Ngôn Tuấn Hàn lúc đó còn cho rằng hắn đã thật sự yêu mình rồi
Tại Chính Hiên dường như cảm thấy người dậy liền mở mắt, hai người liền chạm mắt, Tại Chính Hiên liền buông Ngôn Tuấn Hàn ra sợ y lại hiểu làm mà nổi giận.
 
Kiếp Này Không Hận Cũng Không Yêu
Chương 50: Chương 50


Ngôn Tuấn Hàn không nói gì chỉ im lặng nà ngồi dậy, y cảm thấy bản thân lúc nãy sao lại có thể ngủ ngon như vậy thì ra là vì có hắn bên cạnh sao, đã lâu như vậy y mới có thể ngủ ngon mà không bị giật mình tỉnh giấc
“Thần có tội, xin điện hạ trách phạt”
“Được rồi, không cần ta không trách tội người”
Tại Chính Hiên thở phào, trong suốt thời gian này, đây là lần đầu tiên Ngôn Tuấn Hàn đối với hắn ôn hoà như vậy
“Đã đến đâu rồi”
“Bẩm điện hạ còn mười ngày nữa sẽ đến phía nam, chúng ta ngày kia sẽ kiếm một quán trọ nghỉ chân”
Ngôn Tuấn Hàn gật đầu, lần này đi nam tuần thật sự không dễ dàng gì, y luôn có cảm giác lo lắng trong lòng, phía nam là nhà ngoại của Ngôn Đình Anh, vị hoàng huynh của y làm sao để y có thể bình an mà trở về cung được, nhưng suốt mấy ngày nay đều không ra tay e là có mưu tính khác
Thấy Ngôn Tuấn Hàn đang trầm tư, Tại Chính Hiên muốn nói gì đó thì đúng lúc này bên ngọi giọng của Tôn Tình liền hét lớn
“Bảo vệ điện hạ”
Ngôn Tuấn Hàn liền cười, xem ra là thật linh đấy y vừa nghĩ đến người liền đến sao
Tại Chính Hiên cảm thấy nguy hiểm liền chắn trước mặt Ngôn Tuấn Hàn, Ngôn Tuấn Hàn cũng không quan tâm chỉ là đang lo cho bọn người Tôn Tình bên ngoài
Tôn Tình và Viên Trình Nam cùng nhau tấn công thích khách vừa bảo vệ xe ngựa, Chu Đình đương nhiên cũng trợ giúp, đừng thấy hắn bình thường ăn chơi trác táng mà xem thường, võ công của Chu Đình cũng không thua kém gì Từ Chấn Thiên, Chu Đình liền bảo vệ Huỳnh Liên nhưng Huỳnh Liên chỉ cười trừ, sau đó phóng ra kim châm về phía thích khách, Chu Đình tròn mắt nhìn xem ra hắn lo nhiều rồi

Người của Tại Chính Hiên nhận thấy nguy hiểm liền xông lên tiếp ứng, Dinh Lâm quan sát đám thích khách e rằng bọn chúng được huấn luyện rất kỹ càng so với thị vệ triều đình có thể hơn vì chiêu thức ra tay điều là muốn lấy mạng nhanh chóng
Phan Mạch lúc này liền giết vài tên sau đó đến chỗ xe ngựa của Ngôn Tuấn Hàn, nàng nhìn Tôn Tình sau đó gật đầu
Phan Mạch liền đốt pháo tín hiệu, pháo tín hiệu vừa được bắn lên lập tức có thêm rất nhiều ám vệ xuất hiện, bọn thích khách thấy tình hình không ổn liền lập tức tự kết liệu, Phan Mạch đương nhiên không để bọn chúng chết dễ dàng như vậy liền ngăn lại nhưng vẫn là chậm chân chỉ còn một tên sống sót mà thôi
Dinh Lâm thấy tên này đang có ý định cắn thuốc độc tự sát liền đánh ngất hắn, Tôn Tình nhìn vậy liền gật đầu cảm tạ
Một hồi mưa máu qua đi, Ngôn Tuấn Hàn xuống khỏi xe ngựa, Tại Chính Hiên còn cho rằng y sẽ sợ hãi nhưng nhìn thấy Ngôn Tuấn Hàn vẫn bình thản như đã đoán trước được liền cảm thấy bản thân hắn đã quá coi thường y rồi, y kiếp trước nếu không có khả năng làm sao có thể dễ dàng làm thái tử đến lúc đăng vị như vậy
“Bẩm báo điện hạ là thuộc hạ vô năng thích khách đều đã tự sát chỉ còn lại một tên”
“Không sao còn một tên là được”
“Tuấn Hàn ngươi sao không nói trước với ta là ngươi đã có chuẩn bị làm ta sợ chết khiếp vậy”
Chu Đình liền đi đến
“Ngươi sợ sao, không phải lúc nãy đánh nhau rất hăng sao”
Chu Đình cười cười, quả thật là hắn cũng không thích phải động tay đến
“Được rồi Trình Nam, Hoa An các ngươi dọn dẹp một chút, chúng ta chuẩn bị lên đường, à kiếm một quán trọ dừng chân vài ngày đi không cần gấp”
Ngôb Tuấn Hàn nói sau đó liền lên xe ngựa, Tại Chính Hiên cũng đi theo sau
Tôn Tình nhìn qua Phan Mạch sau đó cũng nhanh chóng dọn mấy cái xác này rồi tiếp tục đi, Chu Đình thì lại leo lên xe ngựa cùng Ngôn Tuấn Hàn
“Tuấn Hàn, lần này ngươi mabg ta theo thì ra là có nguy hiểm mới mang ta theo sao”
Chu Đình giả vờ uỷ khuất nói
Ngôn Tuấn Hàn liền đánh hắn một cái
“Ta là có ý tốt, với lại cũng đúng như ngươi nói, ai bảo ngươi là con trai của Chu minh chủ, có nhiều lợi như vậy nên mang theo cũng tốt”
Chu Đình liền cảm thấy tổn thương vô cùng
“Ngươi đừng có giả vờ uỷ khuất, thân thủ tốt như vậy lúc nào cũng giả vờ cho ngươi vận động xương cốt một chút mà thôi”
Chu Đình liền cưởi cười khoác vai Ngôn Tuấn Hàn, Tại Chính Hiên thấy vậy liền nhíu mày
“Vậy ta phải cảm tạ thái tử điện hạ nếu không ta quên mất bản thân cũng biết võ công a”

Đoàn người tiếp tục lên đường, Chu Đình bị Ngôn Tuấn Hàn đuổi về xe ngựa cùng Huỳnh Liên, bản thân hắn tiếp tục ngồi cùng xe ngựa với Tại Chính Hiên, không khí vẫn cứ im lặng như vậy
“Ngươi là muốn hỏi ta gì sao”
Ngôn Tuấn Hàn nhìn Tại Chính Hiên rõ ràng người này muốn nói gì với mình nhưng vẫn im bặt như vậy
“Thần.

.

thần chỉ tò mò điện hạ sớm biết sẽ có thích khách”
Ngôn Tuấn Hàn cười nhạt, Tại Chính Hiên ngươi còn giả vờ hay sao lúc nãy không phải người của ngươi cũng vừa lúc nãy cũng xuất hiện hỗ trợ hay sao
“Ta làm sao không đoán được, ngươi nghĩ hoàng huynh của ta dễ dàng để ta đến phía nam như vậy sao, cũng dễ dàng để ta trở về kinh thành hay sao”
Ngôn Tuấn Hàn ngưng lại trong giây lát sau đó liền cho gọi Tôn Tình vào đây
Tôn Tình nghe điện hạ gọi mình liền nhanh chóng vào bên trong xe ngựa
“Truyền tin ra ngoài nói thái tử điện hạ trên đường nam tuần bị thích khách tấn công, tính mạng nguy kịch”
Tại Chính Hiên nghe vậy liền mỉm cười, Hàn nhi của hắn gốt cuộc cũng không tầm thường gì
Tôn Tình vâng lệnh
“Còn có phía trước là Lam Ninh trấn, tìm một khách đi3m chúng ta ở đó một vài ngày đi”

Tôn Tinh sau đó liền lui ra ngoài
“Tại Chính Hiên ta hỏi ngươi một câu”
Tại Chính Hiên liền giật mình
“Ngươi nói muốn bắt đầu lại vậy ngươi có thật sự sẽ từ bỏ việc đòi lại công bằng cho cho Tại tể tướng khay không”
Tại Chính Hiên có hơi bất ngờ sau đó lại im lặng, việc của phụ thân đương nhiên hắn cũng đòi lại công đạp nhưng hắn lại không muốn chuyện của đời trước lại một lần nữa hắn và y phải có kết cục đau lòng kia
“Chuyện của gia phụ là chuyện đã qua”
Ngôn Tuấn Hàn gật đầu sau đó mỉm cười
“Vậy ngươi có chắc sẽ ở bên cạnh ta nếu như ta không còn là thái tử nữa hay không”
Tại Chính Hiên nhìn y, làm thái tử hay không làm ta đều quan trọng sao, ta chỉ muốn ngươi bình an mà thôi
“Chỉ cần Hàn nhi, những việc khác ta không quan tâm”
Ngôn Tuấn Hàn liền kéo hắn lại ôm lấy hắn trong lòng thầm nói, Tại Chính Hiên xem như ta đặt cược đi cược xem ngươi có vì ta từ bỏ dã tâm, cược xem chúng ta có thật sự sẽ có thể ở bên cạnh nhau hay không, cược xem nếu một ngày ta chết đi ngươi có vì ta mà đau lòng hay không.
 
Kiếp Này Không Hận Cũng Không Yêu
Chương 51: Chương 51


Lúc này Tôn Tình liền vào trong nhìn thấy một màn này liền lập tức lui ra, Ngôn Tuấn Hàn và Tại Chính Hiên liền đỏ mặt
Nhìn Tôn Tình ra ngoài thất thần Viên Trình Nam liền hỏi
“Này ngươi đi báo cáo với điện hạ sao lại thất thần đi ra, bộ có gì sao”
Tôn Tình nhớ lại lúc nãy thấy điện hạ và Tại thị vệ ôm nhau chuẩn bị hôn thì liền lập tức đỏ mặt
Viên Trình Nam nhìn thái độ của Tôn Tình liền hiểu
“Xem ra có người vào không đúng lúc rồi”
Đoàn người tiếp tục lên đường đến Lam Ninh trấn, trấn này tuy nhỏ nhưng lại vô cùng náo nhiệt không thua kém bất cứ nơi nào, Tôn Tình chọn được một khách đi3m liền cho xe ngựa dừng lại
Tại Chính Hiên đỡ Ngôn Tuấn Hàn xuống khỏi xe ngựa
Tôn Tình bước vào trước căn dặn ông chủ nơi này sau đó đặt một lượng lớn ngân phiếu lên bàn, ông chủ nhìn thấy liền biết bản thân phát tài rồi liền nhanh chóng sai người sắp xếp phòng
Chu Đình vẫn đang rất hâm mộ Tôn Tình, làm thuộc hạ của Ngôn Tuấn Hàn có nhiều ngân phiếu như vậy sao, nhưng Tôn Tình liền mỉm cười nói
“Chu công tử người đừng đánh chủ ý này nữa a, lần trước ta nói qua rồi ngân phiếu này là của công tử nhà ta không phải của ta ngày đừng mơ nữa”
Sau khi phòng được sắp xếp xong ai nấy đều làm việc của mình, Phan Mạch đi sắp xếp thị vệ bảo vệ xung quanh khách đi3m, Tôn Tình và Viên Trình Nam và Kim Hoa An áp giải tên thích khách duy nhất còn sống đến chỗ của Ngôn Tuấn Hàn

Tại Chính Hiên cũng rời đi gặp Dinh Lâm
“Điện hạ đây là tên thích khách duy nhất còn sống”
Ngôn Tuấn Hàn gật đầu nhìn tên thích khách đang trừng mắt nhìn mình mà mỉm cười
“Thả hắb đi”
Tôn Tình tròn mắt
“Điện hạ…”
“Không nói nhiều thả hắn đi”
Tôn Tình mặc dù không hiểu điện hạ đang tính toán gì nhưng vẫn vân lệnh mà làm, thích khách được thả ra nhưng lại không đi
“Đứng đó làm gì ta thả ngươi may đi nếu không ta đổi ý thì ngươi khó mà sống được”
Thích khách liền cười
“Ta vốn nghe qua danh của thái tử điện hạ, người làm sao dễ dàng thả ta đi như vậy, hơn nữa ta trở dù gì cũng là con đường chết chả có gì khác nhau cả”
Ngôn Tuấn Hàn cười, tên thích khách này cũng không phải ngu ngốc lắm
“Ta tha mạng cho ngươi cũng là ý muốn ngươi rời đi nếu ngươi không muốn đi liền cứ ở lại đây khi nào muốn đi liền đi”
Ngôn Tuấn Hàn đương nhiên có suy tính của mình, không đơn giản giữ lại một tên thích như vậy vì hắn nhận ra tên thích khách này kẻ này không ai khác là người sau này xuất hiện bên cạnh Tại Chính Hiên giúp hắn thắng trận là một người có tài, giết đi thật phí
Tôn Tình khó hiểu nhìn điện hạ
“Ơn tha mạng của thái tử điện hạ ta nhất định sẽ báo đáp”
“Không cần ngươi báo đáp chỉ cần ngươi sau này dốc lòng vì Bình Thiên quốc mà thôi, ngươi là kẻ có tài e rằng biết nên theo ai”
Tên thích khách gật đầu hiểu rõ, Ngôn Tuấn Hàn lệnh Kim Hoa An và Viên Trình Nam đưa tên thích khách ra ngoài
“Điện hạ người tha mạng cho hắn sao”
“Tôn Tình chúng ta phải biết xem trọng người có tài hơn nữa tương lai hắn chắc chắn sẽ làm được nhiều việc có ích xem như giữ lại cho hắn một mạng”
Tôn Tình gật đầu, quả là điện hạ nhìn xa trong rộng, nàng vẫn còn nhỏ vẫn không thể hiểu được
Buổi tối Tôn Tình vẫn ở ngoài cửa canh giữ, Tại Chính Hiên sau khi gặp Dinh Lâm cũng trở về nhìn thấy Tôn Tình đang đứng liền lên tiếng
“Tôn cô nương cả ngày đã bảo vệ điện hạ cũng nên nghỉ ngơi, ở đây cứ giao cho ta”

Tôn Tình đương nhiên nhanh chóng đồng ý, nàng muốn mau chóng trở về cùng Phan Mạch nói chuyện a, Phan Mạch có rất nhiều chuyện kể cho nàng nghe như một người tỷ tỷ vậy, hơn nữa nàng phải thương lượng với Phan Mạch về việc điện hạ căn dặn những ngày sắp tới
Ngôn Tuấn Hàn lúc này đang đọc sách liền thấy trước cửa có bóng người nhìn liền nhận ra là Tại Chính Hiên, y liền lên tiếng
“Vào đi”
Tại Chính Hiên liền đẩy cửa vào bênh trong
“Vẫn còn sớm ngươi có muốn ra ngoài dạo không”
Tại Chính Hiên hỏi, Ngôn Tuấn Hàn nghĩ nghĩ sau đó liền gật đầu, nghe nói Lam Ninh trấn buổi tối cũng rất náo nhiệt
Hắn và y cứ thế liền cùng nhau ra bên ngoài, bên ngoài trấn người người tấp nập cho dù là ban đêm cũng không thua kém, nghe nói Lam Ninh trấn có một ngôi đền, nơi đây nghe nói chỉ cần những người nào có tâm nguyện đều sẽ thành cả cho nên người đến Lam Ninh trấn chủ yếu đều muốn đến đây cầu nguyện cho nên Lam Ninh trấn trở nên tấp nập cũng là vì vậy
Hai người đi cùng nhau nhưng lại im lặng không nói lời gì, cứ có cảm giác như cả hai vẫn có một bức tường ngăn cản vậy, Tại Chính Hiên đương nhiên không muốn không khi như vậy liền lên tiếng
“Ta nghe nói ở Lam Ninh trấn có một ngôi đền, nghe nói ở đây chỉ cần thành tâm cầu gì đều được”
“Vậy sao, nhưng ta cho rằng điều ta cầu lại không được”
Tại Chính Hiên nhìn y, cứ có cảm giác đây không phải là Ngôn Tuấn Hàn thì phải, một thiếu niên mười bảy mười tám nhưng hắn cứ cảm thấy tâm tư của y quá nhiều, hoàn toàn không giống năm đó một chút nào
“Vậy người có muốn đi hay không”
“Đi, chúng ta cùng đi”
Vừa bước vào bên trong Ngôn Tuấn Hàn liền muốn cười thành tiến, xem ra đây lại là cái trò gì đó của ma giáo rồi đây, nhìn xem cái pho tượng kia thần thánh chỗ nào nhìn điểm nào cũng thấy giống Tống Kỳ Nam không sai lệch
Xem ra Tống Kỳ Nam thật sự cũng rất thích mấy trò này thì phải
Tại Chính Hiên nhìn Ngôn Tuấn Hàn cười liền tò mò, y sao lại cười như vậy

“Xem ra thật sự không có thần phật gì rồi, chúng ta vẫn là nên rời đi thôi”
Ngôn Tuấn Hàn nghĩ liền đoán ra lí do Lam Ninh trấn tấp nập người như vậy không phải là vì nơi đây có ngôi đền này mà vì vốn dĩ đây là nơi ma giáo hoạt động, để buôn bán cho nên nó lại đông đúc, chắc chắn tin tức y đến đây sẽ truyền đến tay Tống Kỳ Nam mà thôi, nhưng ở lại đây càng có thể an toàn, phạm vi của ma giáo ít người dám gây sự
Tại Chính Hiên mặc dù không hiểu gì nhưng vẫn theo Ngôn Tuấn Hàn rời khỏi chỗ này
“Lúc nhỏ người thích ăn kẹo hồ lô nhất, phía trước có kẹo hồ lô người có muốn ăn không Hàn nhi”
Ngôn Tuấn Hàn gật đầu, xem ra là hắn vẫn còn nhớ, Tại Chính Hiên liền đi đến phía trước mua kẹo hồ lô đến, Ngôn Tuấn Hàn liền cầm lấy kẹo hồ lô, đã lâu như vậy y không đụng vào những thứ có vị ngọt như kẹo hồ lô
Ngôn Tuấn Hàn hài lòng mà cầm lấy kẹo hồ lô cắn một miêng, Tại Chính Hiên nhìn thấy nét của y liền mỉm cười
Đúng lúc này hai người liền thấy Chu Đình bước ra từ một tửu lâu
“Tuấn Hàn ngươi cũng ra ngoài a”
“Ngươi lại đi mua rượu, khách đi3m không có sao”
Chu Đình cười cười
“Thật ra không phải chỉ là ở Lam Ninh trấn thì tửu lầu phía trước là có rượu ngon a, giống với loại rượu Kỳ Nam đen đến mấy lần trước”.
 
Kiếp Này Không Hận Cũng Không Yêu
Chương 52: Chương 52


“Ngươi không cảm nhận được gì hay sao Chu Đình”
Chu Đình liền mỉm cười đắc ý
“Ta còn cho rằng Tuấn Hàn không nhận ra a, xem ra ta còn nhận ra sớm hơn ta”
Ngôn Tuấn Hàn không nói gì chỉ tiếp tục ăn kẹo hồ lô, Tại Chính Hiên nhíu mày nhìn về phía hai người, trấn này có gì lạ hay sao, hắn đã cho Dinh Lâm điều tra không có gì đặc biệt cả
“Tuấn Hàn nơi xem mấy ngày nữa Kỳ Nam có đến đây hay không”
“Sao ngươi không là Từ Chấn Thiên cũng sẽ đến”
Chu Đình liền im bặt sau đó lắc đầu
“Không cần lo lắng, hắn nhất định không đến hắn chuẩn bị thành thân rồi a”
Ngôn Tuấn Hàn nhìn Chu Đình cảm thấy hắn dường như có gì đó còn chư biết thì phải

“À sao ngươi lại cùng tên kia ra ngoài, Tôn Tình đâu”
“Tôn Tình có việc của nàng ngươi có phải giấu ta việc gì hay không”
Chu Đình cười khổ, quả thật không qua mắc được Ngôn Tuấn Hàn mà
“Vào tửu lâu đi, chúng ta cùng nói”
Ngôn Tuấn Hàn gật đầu, cả ba người sau đó liền vào tửu lâu, Chu Đình liền gọi món, Ngôn Tuấn Hàn đương nhiên đều để hắn tự ý mà chọn
“Gốt cuộc là việc gì”
“Ta rời khỏi Chu gia rồi, bây giờ không còn liên quan gì đến Chu gia nữa”
Ngôn Tuấn Hàn nhém tí nữa phun hết trà trong miệng ra bên ngoài, Chu Đình lại gây sự gì nữa đây
“Ngươi cũng không tin a, thật khổ mà, ta bây giờ rất tội nghiệp a, cho nên Tuấn Hàn ngươi nhất định phải cưu mang ta”
Ngôn Tuấn Hàn liền đánh cho Chu Đình một cái vào đầu
“Ngươi nói rõ nếu không ta liền gưi thư cho Từ Chấn Thiên”
“Được rồi được rồi ta nói, chuyện là ngày hôm đó tỷ tỷ nghe xong việc đó liền không nhìn đến ta nừa, hơn nữa còn tìm nữ nhân đến cho ta, ngươi biết ta với nữ nhân làm sao có thể cho nên nổi giận cùng tỷ ấy cãi nhau, vừa lúc phụ thân trở về liền nhìn thấy ta đẩy ngã tỷ ấy liền tức giận đánh ta còn mắng ta đoạn tụ, mắng ta vì ta mà mẫu thân qua đời, người hơn thế còn cho rằng ta không phải con trai của người chỉ là một phế vật ăn chơi trác táng, ta liền tức giận bảo từ này ân đoạn nghĩa tuyệt với Chu gia, còn nói cứ xem ta như đã chết rồi đi”
Chu Đình ngưng lại sau đó lại nói tiếp
“Cho nên ngươi an tâm bọn họ sẽ không tìm ta đâu”
Ngôn Tuấn Hàn nhìn Chu Đình, tên này thật sự giỏi che giấu thật, chuyện đến như vậy suốt thời gian đều làm như không có gì không xảy ra việc gì cứ bình thản mà sống như vậy sao
“Ngươi thật sự quyết định như vậy sao”
“Ta quyết định rồi, lần tới sau khi cùng ngươi an toàn nam tuần trở về ta liền đến Thịnh Hà quốc tìm Kỳ Nam, hắn giàu như vậy chắc không ngại nuôi thêm một miệng, hơn nữa hắn nuôi nhiều nam nhân nữ nhân như vậy còn được cơ mà”

Chu Đình nói, Ngôn Tuấn Hàn bên cạnh vẫn im lặng, xem ra kiếp trước Chu Đình Và Từ Chấn Thiên cũng có rất nhiều chuyện thì phải xem ra kiếp này y cũng biết thêm một vài chuyện chẳng mong gì chỉ mong giúp được Chu Đình một chút
Tại Chính Hiên nãy giờ vẫn im lặng một bên mà nghe chuyện, xem ra bằng hữu này của y cũng có thể được xem như là tốt đi, hắn vẫn luôn lo lắng Ngôn Tuấn Hàn có quan hệ với đám người trong giang hồ sớm muộn cũng không phải là chuyện tốt nhưng xem ra cũng không đến nỗi nào hơn nữa hắn nghe Dinh Lâm nói thân thủ của tên Chu Đình này cũng không tầm thường, bình thường nhìn hắn cứ như một tên vô dụng nhưng xem ra là thâm tàng bất lộ rồi
Ba người cùng nhau ăn uống no say ở tửu lâu, Ngôn Tuấn Hàn thở dài nhìn bộ dạng say đến không biết trời đất của Chu Đình, vốn dĩ muốn đỡ lấy hắn nhưng Tại Chính Hiên đã nhanh hơn y một bước
“Hàn nhi để ta đỡ hắn ngươi thân phận cao quý không tiện”
Ngôn Tuấn Hàn gật đầu, hơn nữa Chu Đình quả thật so với y có chút cao đỡ người cũng thật khó đi
Ba người liền trở về khách đi3m, sau khi đưa Chu Đình trở về phòng hai người cũng quay về phòng, trên đường quay về Ngôn Tuấn Hàn liền lên tiếng
“Chúng ta ở lại đây một thời gian đi, nam tuần gì đó cứ tạm thời không gấp, ngày mai bồi ta ra ngoài trấn được không”
Tại Chính Hiên bất ngờ sau đó liền gật đầu
“Chỉ cần người muốn đi đâu ta đều sẽ bồi người đi thưa điện hạ”
Ngôn Tuấn Hàn không nói gì liền trở về phòng, Tại Chính Hiên vẫn ở bên ngoài canh giữ chờ đến khi đám người Tôn Tình đến canh giữ liền mới trở về phòng của mình
Ngôn Tuấn Hàn ở trong phòng nhớ lại cảnh tượng lúc nãy liền bất giác cười, đã bao lâu rồi y còn tưởng hắn sẽ không nhớ chứ
Lúc nhỏ Ngôn Tuấn Hàn vô cùng thích ăn những thứ có vị ngọt trong đó có kẹo hồ lô, nhưng kẹo hồ lô ở trong hoàng cung được xem là thứ tầm thường cho nên y không được ăn, mỗi lần Tại Chính Hiên vào cùng cùng y và ca ca học đều lén mang vào cho y một cây kẹo hồ lô cứ như vậy mấy năm liền nhưng từ khi y thành thái tử hắn liền không còn mang cho y kẹo hồ lô nữa

Nhớ lại những ký ức đẹp lúc nhỏ y có chút hồi tưởng, quả thật ngày hôm nay lúc Tại Chính Hiên cầm kẹo hồ hô đến cho y, y bất giác nhìn thấy hình ảnh Tại Chính Hiên của năm đó, một tiểu hài tử vô cùng cưng chiều y, nhưng tất cả chỉ là hồi ức mà thôi
Ngôn Tuấn Hàn thở dài sau đó cho gọi Tôn Tình vào
“Điện hạ cho gọi thuộc hạ”
“Chuyện ta giao đã làm xong chưa”
“Bẩm điện hạ đã làm xong rồi, bên ngoài tin tức điện hạ bị thích khách tập kích bị thương đã được lan truyền đi, còn có thuộc hạ lan truyền rằng điện hạ đã mất tích không rõ tung tích”
Ngôn Tuấn Hàn gật đầu, hắn vốn dĩ muốn tung tin này ra sau đó ở lại Lam Ninh trấn một thời gian sau đó âm thầm đến phía nam thu thập chứng cứ tham ô hối lộ của nhà ngoại Ngôn Đình Anh, sau đó giao danh sách cho Ngôn Tuấn Vỹ để ca ca lập công, bản thân lại có thể ở bên ngoài chơi một đoạn thời gian sau đó trở về
Y muốn trong thời gian đó phụ hoàng cảm thấy ca ca thích hợp làm thái tử hơn để người lập ca ca làm thái tử sau đó y sẽ quay về lúc đó dù muốn hay không phụ hoàng vẫn phải phế truất y, y thành công trở thành vương gia theo ý muốn rồi
Tôn Tình mặc dù không biết điện hạ đang muốn làm gì nhưng nàng vẫn ủng hôh điện hj hết mình.
 
Kiếp Này Không Hận Cũng Không Yêu
Chương 53: Chương 53


Ngày hôm sau, sáng sớm Chu Đình đã chạy đến y, Ngôn Tuấn Hàn có chút lười nhát nhìn người trước mặt
“Tuấn Hàn ngươi còn ngủ được sao”
“Ta làm sao không ngủ được”
“Từ….

Từ….

Chấn Thiên huỷ hôn cùng tỷ tỷ ta còn có còn có đang trên đường đến đây a”
Chu Đình nói, Ngôn Tuấn Hàn liền cười, Từ Chấn Thiên đến cũng tốt, Chu Đình cũng nên nói rõ ràng rồi
“Ngươi còn cười được sao, ngươi có biết lúc ta nhận được tin tức này có bao nhiêu lo lắng không, hắn đột nhiên huỷ hôn cùng tỷ tỷ hơn nữa còn lên đường đến đây tìm ta, ngươi nói xem có phải Kỳ Nam truyền tin cho hắn hay không”

“Ngươi nghĩ thư truyền nhanh như vậy sao, thật ra trước khi rời khỏi kinh thành ta đã gửi thư cho Từ Chấn Thiên nói rằng ngươi sẽ đi cùng ta, cho nên ngươi mới có thể đi cùng ta nếu không lúc đó Từ Chấn Thiên đã chạy đến kinh thành bắt ngươi trở về”
“Ngôn Tuấn Hàn ngươi thế mà bán đứng bằng hữu”
“Ngươi dám gọi tên thái tử điện hạ bộ chán sống rồi sao”
Chu Đình liền nhìn bộ dạng không sợ thiên hạ loạn của Ngôn Tuấn Hàn mà không nói nên lời, tưởng y là bằng hữu tốt nhưng xem ra hắn ngốc thật, Ngôn Tuấn Hàn và Tống Kỳ Nam có khác gì đâu chứ đều xem trọng Từ Chấn Thiên hơn hắn
“Được rồi được rồi hắn đến đây chứng tỏ hắn đối với ngươi có tâm ý, không phải ngươi luôn mong vậy sao”
Chu Đình đương nhiên mong muốn nhưng tỷ tỷ hắn sẽ đau lòng, hắn không muốn nhìn thấy tỷ tỷ phải đau lòng, y muốn tỷ tỷ được vui vẻ
“Nhưng hắn sao lại huỷ hôn cùng tỷ tỷ, không phải hắn đối với tỷ tỷ ta luôn một lòng hay sao”
“Ai biết được, có khi hắn nhận ra người hắn muốn thật lòng là ngươi thì sao”
Chu Đình nhìn Ngôn Tuấn Hàn liền muốn đánh người, nếu y không phải thái tử điện hạ hắn nhất định sẽ ra tay đánh Ngôn Tuấn Hàn một trận, dám bán đứng bằng hữu tốt là hắn, hơn nữa bán cho ai không bán bán cho tên Từ Chấn Thiên cơ chứ
Ngôn Tuấn Hàn sau đó liền đuổi Chu Đình ra khỏi phòng
Tại Chính Hiên vừa đến nhìn thấy bộ dạng Chu Đình bước ra liền cười thầm, đáng đời tối ngày bám lấy Hàn nhi của ta
“Ngươi cười cái gì chứ ta nói cho ngươi biết Tại thị vệ a ngươi một góc cũng không bằng Kỳ Nam, chẳng hiểu sao Tuấn Hàn lại thích ngươi mà không thích Kỳ Nam”
Trong lúc tức giận Chu Đình liền lỡ miệng nói ra sau đó cảm thấy mình đã nói sai rồi e rằng lời này Ngôn Tuấn Hàn và Tống Kỳ Nam nghe được liền đánh hắn một trận mất
Tại Chính Hiên nhíu mày, Kỳ Nam Kỳ Nam bọn họ thân đến mức đó sao, sao hắn không biết nhỉ, nhưng nhớ lại lúc đó hắn liền cảm thấy thật sự đối với người này cần có chút đề phòng
Tại Chính Hiên mặc kệ Chu Đình liền gõ cửa phòng Ngôn Tuấn Hàn
“Vào đi”
“Tham kiến điện hạ”
“Không cần gọi ta là điện hạ, dù gì hiện tại tin tức truyền ra bên ngoài thái tử điện hạ đã mất tích rồi”
Ngôn Tuấn Hàn nói

“Vậy Hàn nhi hôm nay có muốn cùng ta ra ngoài không”
“Không được gọi ta là Hàn nhi gọi là Tuấn Hàn”
“Được được, người muốn thế nào ta liền làm theo ý người”
Nhìn Ngôn Tuấn Hàn của bây giờ hắn liền mỉm cười
Lúc này Tôn Tình vừa bước đến đẩy cửa bước vào liền thấy Tại Chính Hiên, nàng nhìn qua điện hạ liền cười cười, không lẻ đêm qua điện hạ và Tại Chính Hiên ở cùng sao
“Còn dám suy diễn bậy bạ thì tháng này bổng lộc của ngươi giảm một nữa chia cho Trình Nam và Hoa An”
Tôn Tình liền nhìn Ngôn Tuấn Hàn nà mếu máo, điện hạ ta đã nghĩ cái gì đâu rõ ràng là người có tật giật mình mà điện hạ, điện hạ thật quá đáng mà
“Ra ngoài chuẩn bị hai con người ta muốn ra ngoài trấn”
“Tuân lệnh, nhưng mà người đi cùng ai a”
Ngôn Tuấn Hàn nhìn Tôn Tình, nha đầu này gần đây bắt đầu không biết phép tắc rồi, trở về nhất định trừ hết bổng lộc của nàng xem thử nha đầu này còn dám như vậy không
“Ta đi ra ngoài cần nói cho ngươi sao Tôn Tình, gần đây ngươi cũng thật nhiều chuyện rồi, việc ta giao đã làm tới đâu rồi”
“Bẩm điện hạ mọi việc đã như sắp xếp của người”
“Được rồi đi chuẩn bị ngựa đi”
Ngôn Tuấn Hàn trừng Tôn Tình, Tôn Tình uỷ khuất đi ra ngoài, điện hạ gần đây ngươi ức h**p ta, ta giúp người như vậy người nỡ lòng nào ức h**p đòi trừ bổng lộc ta, ta đến chỗ Phan tướng quân đây không thèm đi theo người nữa

Tại Chính Hiên nhìn một màn này liền muốn cười, hắn biết Tôn Tình nghĩ gì, nhưng nếu được như suy nghĩ của Tôn Tình hắn liền hài lòng, chỉ là đến bây giờ quan hệ của hắn và y chỉ mới tiến triển được một chút, Ngôn Tuấn Hàn không bài xích hắn cũng không rung sợ khi ở bên cạnh hắn là hắn đã thấy an tâm rồi, mọi thứ từ từ cũng được
Tin tức thái tử điện hạ mất tích nhanh chóng được truyền đến kinh thành, Ngôn Tuấn Vỹ lo lắng cho hoàng đệ của mình liền xin hoàng thượng cho mình dẫn theo người đi tìm nhưng hoàng đế vẫn chưa đáp lại
Ngôn Tuấn Vỹ không biết đệ đệ có làm sao không nhưng hay tin mẫu hậu vì nghe được tin này liền ngất xĩu, hắn nhanh chóng vào cung thăm người
“Mẫu hậu người không sao chứ”
Hoàng hậu sau khi hay tin Ngôn Tuấn Hàn bị thích khách hành thích mất tích liền ngất xĩu, nàng sớm đã không muốn y đi đến phía nam, ai cũng biết nơi đó là nhà mẹ của Ninh Quý Phi, Ninh Quý Phi vốn đối với nàng đối đầu, hoàng tử của nàng ta đối với hoàng nhi của nàng căm ghét làm sao có thể để Hàn nhi của nàng bình yên được chứ
“Vỹ nhi, đã có tin tức gì của Hàn nhi chưa, ta lo lắng Hàn nhi không biết bây giờ đã như thế nào”
“Mẫu hậu người đừng lo lắng, ta đã dâng tấu lên phụ hoàng xin người cho ta dẫn người đi đến phía nam tìm kiếm tin tức đệ đệ nhưng phụ hoàng vẫn chưa duyệt cho ta”
“Không được, nơi đó là nhà mẹ của Ninh Quý Phi, nàng ta sớm đã cùng ta ở hậu cung đối đầu, Hàn nhi chưa đến phía nam trên đường đã bị tập kích nếu như ngươi cũng đi, xảy ra chuyện gì mẫu hậu làm sao chịu được chứ”
Ngôn Tuấn Vỹ biết nhưng hắn lo lắng cho đệ đệ của mình, rõ ràng Tại Chính Hiên đã nói sẽ bảo vệ đệ đệ mình, nhưng nhìn xem bây giờ bọn họ đều cùng nhau mất tích như vậy hắn không lo sao được chứ, hơn nữa trên triều Ngôn Đình Anh liên tục cùng hắn đối đấu, nếu lần này Ngôn Tuấn Hàn không bình an trở về e rằng vị trí thái tử chắc chắn phải chọn người khác, nhưng trong tất cả hoàng tử người khiến phụ hoàng hài lòng sao Hàn nhi thì chỉ có hắn và Ngôn Đình Anh.
 
Kiếp Này Không Hận Cũng Không Yêu
Chương 54: Chương 54


Khác với sự lo lắng của Ngôn Tuấn Vỹ ở kinh thành, Ngôn Tuấn Hàn ở đây lại vô cùng thoải mái, y cùng Tại Chính Hiên cưỡi ngựa ra khỏi Lam Ninh trấn, bên ngoài Lam Ninh trấn có một ngon núi, Ngôn Tuấn Hàn đã lâu không được ra ngoài ngắm nhìn phong cảnh lần này hắn liền muốn như vậy mà vừa thực hiện mưu kế vừa đi ngao du sơn thuỷ, phía nam mặc dù là nhà ngoại của Ngôn Đình Anh, nhưng nơi đây cũng trù phú không kém, nghe nói ở nơi đây có rất nhiều phong cảnh đẹp, y liền nghĩ đến liền muốn đến đây ngắm nhìn phong cảnh mà vẽ mấy bức hoạ
Tại Chính Hiên ở bên cạnh quan sát Ngôn Tuấn Hàn, đã lâu không nhìn thấy y thoải mái như vậy, lúc trước hắn chưa từng để ý đến Ngôn Tuấn Hàn có thật sự vui vẻ không, nhưng hắn đời này lại để ý Ngôn Tuấn Hàn trong cung chưa từng vui vẻ, ở bên ngoài y thoải mái nói chuyện, cũng thoải mái hành động như chưa từng ràng buột vậy
Hai người xuống ngựa dừng chân ở một con sông nhỏ, hai bên sông là bãi cỏ xanh ngát, Ngôn Tuấn Hàn liền ngồi xuống, không khí ở đây thật tốt, thật bình yên, nếu sớm biết bên ngoài Lam Ninh trấn có một địa phương nhue vậy y đã sớm đến đây một chút
“Tuấn Hàn ngươi mang giấy bút theo là muốn vẽ tranh sao”
Ngôn Tuấn Hàn gật đầu
“Mặc dù tranh ta vẽ trước nay đều là phong cảnh không có thật nhưng ta cũng muốn vẽ phong cảnh thật sự bên ngoài vào tranh, vốn dĩ nghe nói càng xuống phía nam Bình Thiên quốc càng có những phong cảnh đẹp ta còn cho rằng chỉ là đồn thoải, nhưng xem ta quả là vậy”
Tại Chính Hiên cũng gật đầu, thật sự Bình Thiên quốc phía nam vô cùng trù phú, cảnh đẹp khắp nơi nhưng lại vì tham quan hối lộ mà cuộc sống của bá tánh vô cùng lầm than, nơi nào đông đúc người thì phía sau ít nhất có người nên bọn tham quan không dám lộng hành
Tại Chính Hiên đột nhiên nghĩ ra, Lam Ninh trấn tại sao không có quan binh, một nơi tấp nập người như vậy chưa từng xuất hiện bóng dáng quan binh hơn nữa ngay cả một người đi tuần cũng không có
“Ngươi đang nghĩ gì vậy”

Nhìn thấy Tại Chính Hiên thất thần ngưng mài mực, Ngôn Tuấn Hàn liền hỏi
“Ta có một thắc mắc, tại sao Lam Ninh trấn lại không có quan binh hay quan lại, nơi đây dù gì cũng là một trấn tấp nập ít nhất cũng cơ một vị quan cai quản chứ”
Ngôn Tuấn Hàn liền cười, ai dám đi gây sự với ma giáo, cho dù là triều đình và giang hồ không ưa gì nhau nhưng cũng không ai muốn đụng đến ma giáo, đám người ma giáo hành tung rất khó đoán hơn nữa thủ đoạn cũng đáng sợ, bọn họ không sợ triều đình, cũng không sợ võ lâm, nghĩ xem ai lại muốn gây sự với bọn họ
“Ngươi đã từng nghe đến ma giáo chưa”
Tại Chính Hiên gật đầu đương nhiên đã từng nghe qua, cũng biết ma giáo của hai nước Bình Thiên quốc và Thịnh Hà quốc đều do một người cai quản, là giáo chủ của Hắc Sát giáo làm chủ, mọi người đều tránh gây sự cùng Hắc Sát giáo, cho nên nơi nào được xem như địa bàn của Hắc Sát giáo liền không dám nhúng tay vào
“Lam Ninh trấn là địa bàn của Hắc Sát giáo”
Ngôn Tuấn Hàn gật đầu
“Đúng vậy, cho nên khi vừa đến đây ta liền có ý định ở lại đây dừng chân một thời gian, nơi đây là địa bàn của ma giáo, đương nhiên đám người của Ngôn Đình Anh không dại gì dây vào cũng như không dám làm loạn ở đây”
Tại Chính Hiên nghĩ đến giáo chủ Hắc Sát giáo liền nhớ đến lời nói hôm qua của Chu Đình cùng Ngôn Tuấn Hàn, hắn liền cảm giác được người tên Kỳ Nam chắc chắn có liên hệ với ma giáo nhưng nghĩ kỹ hớn hai người nói đây là địa bàn của tên đó, e rằng hắn không chỉ có liên hệ mà còn chính là giáo chủ ma giáo hoặc là thiếu chủ của giáo
“Vậy cho nên chúng ta ở đây sẽ an toàn sao”
Ngôn Tuấn Hàn gật
“Có thể là như vậy, này ngươi mài mực tiếp đi ta còn chưa vẽ xong”
Tại Chính Hiên liền mỉm cười tiếp tục mài mực, xem ra hắn nên căn dặn Dinh Lâm cẩn thận hành động, nơi đây là ma giáo, không thể cùng bọn người ma giáo đắc tội được
Hai người cùng nhau người mài mực người vẽ tranh, đến khi tranh xong trời cũng đã sắp xuống nhí mất rồi
“Tuấn Hàn, đã không còn sớm chúng ta trở về khách đi3m thôi”
“Có thể đến nơi lần trước mua kẹo hồ lô hay không”
“Có thể a”

Tại Chính Hiên giúp Ngôn Tuấn Hàn thu lại giấy bút sau đó cùng nhau cưỡi ngựa quay về trấn, hắn đến nơi hôm qua hai người đi ngang liền mua hai xâu kẹo hồ lô cho Ngôn Tuấn Hàn, Ngôn Tuấn Hàn liền nhận lấy, mặc dù mùi vị không bằng ở kinh thành nhưng mà cũng khá ngon hơn nữa bây giờ y chỉ là một vị công tử bình thường đương nhiên có thể tuỳ ý mà ăn được rồi
Trở về khách đi3m họ liền nhìn thấy Chu Đình đang trốn một góc thì liền bước đến, Ngôn Tuấn Hàn vỗ nhẹ vai của Chu Đình, Chu Đình nhém xíu đã hét toáng lên, cũng may Ngôn Tuấn Hàn nhanh tay bịnh miệng hắn lại
“Ngươi làm cái gì lén lén lút lút trốn ở đây vậy chứ”
“Ta thấy có một đám người bước vào khách đi3m, nhìn bộ dạng rất lạ, ta sợ là người của phụ thân”
Ngôn Tuấn Hàn theo hướng chỉ của Chu Đình mà nhìn, thật sự là lạ mà nhưng khách đi3m này đã được y bao trọn, đám người này không thể đến ở được
“Chính Hiên ngươi đưa Chu Đình lẻn vào đường sau, ta ở đây xem bọn họ là ai”
Tại Chính Hiên nhíu này, hắn phải ở lại bảo vệ y tại sao phải giúp tên kia lẻn vào chứ
“Chính Hiên ta tự lo liệu được”
Ngôn Tuấn Hàn biết hắn nghĩ gì nên liền lên tiếng, Ngôn Tuấn Hàn liền gật đầu, thật là bất lực mà, nhưng biết làm sao được chứ, Ngôn Tuấn Hàn đã ra lệnh rồi
Chu Đình mặc dù không muốn cùng Tại Chính Hiên lẻn vào nhưng cũng phải theo lời Ngôn Tuấn Hàn mà vào, hắn không muốn gây rắc rối cho y
Ngôn Tuấn Hàn chỉnh lại y phục sau đó bước vào khách đi3m, ông chủ nhìn hắn liền lên tiếng
“Các vị khách quan khách đi3m này đã được vị cô nương đi cùng công tử kia bao trọn rồi, thật sự không còn phòng”

“Các vị thật xin lỗi, nơi đây ta đã bao trọn rồi”
Đám người liền nhìn Ngôn Tuấn Hàn sau đó một trong bọn họ liền lên tiếng
“Không biết công tử đây có thể thương xót cho chúng ta một vài phòng, ở trấn này chỉ có ba khách đi3m nhưng hai cái còn lại đều đã không còn chỗ”
Ngôn Tuấn Hàn quan sát đám người này, liền cảm thấy có gì đó không đúng, nhìn cỡ nào cũng không nhìn ra là thương nhân hay là người của giáo nào cứ cảm giác là một đám cướp vậy, nhưng cướp lại dám đến chỗ của Tống Kỳ Nam gây sự e rằng là muốn tìm chết rồi đây
“Tiếc quá các vị, chỗ ta cũng có rất nhiều người không còn phòng trống nữa, không thể chia cho các vị”
“Tên kia ngươi có ý gì đây, lão đại bọn ta đã nói rất nhẹ nhàng là muốn mượn một vài phòng rồi,ngươi là đang muốn gây sự sao”
Một tên liền lên tiếng quát ý định xông lên đánh y nhưng chưa kịp chạp vào y đã bị một đá đá văng ra xa
“Ngươi nào có mắt như mù dám đụng vào công tử nhà bọn ta”.
 
Kiếp Này Không Hận Cũng Không Yêu
Chương 55: Chương 55


Tôn Tình nói, bên cạnh là Viên Trình Nam và Kim Hoa An còn có Phan Mạch, bốn người vừa ra ngoài làm việc điện hạ giao trở về liền nhìn thấy một màn này, quả là không biết sống chết còn muốn gây sự với điện hạ của bọn họ thật chán sống
Đám người liền cảm thấy được sát khí đằng đằng liền đứng lên, người được gọi là lão đại lúc nãy cũng nhíu mày xem ra bọn họ đụng phải nhân vật không tầm thường rồi
“Tôn Tình không được vô lễ”
Tôn Tình liền lui lại
“Các vị thứ lỗi, nô tì của ta có chút thất lễ”
“Công tử không nên nói vậy bọn ta mới là người thất lễ”
“Không biết cao danh quý tánh của vị công tử đây là gì”
“Ngài cứ gọi ta là Tuấn công tử, hiện tại khách đi3m này đã được ta bao trọn không còn phòng trống xin lỗi các vị”
Ngôn Tuấn Hàn mỉm cười sau đó nhìn sang Tôn Tình, Tôn Tình đương nhiên hiểu ý mà đi theo sau y, đám người kia liền nhìn nhau sau đó rời đi, xem ra người này không thể đắc tội được, hơn nữa bọn họ không muốn gây sự ở nơi này

“Tôn Tình đi tra xem bọn họ là ai, ngươi với Trình Nam cùng đi, Hoa An theo ta trở về phòng, Phan Mạch canh chừng cẩn thận chút, à mà Huỳnh Liên đâu”
“Bẩm điện hạ Huỳnh thái y nói rằng không khí bên ngoài ôi bức không thích hợp nên đều ở trong phòng”
Ngôn Tuấn Hàn gật đầu vốn dĩ cũng biết rõ tính tình của Huỳnh Liên nên không hỏi nhiều nữa
Kim Hoa An theo y đi vào trong phòng liền nhìn thấy Chu Đình và Tại Chính Hiên
“Tuấn Hàn đám người đó có phải có vấn đề gì không, nhìn kỹ lại không giống đến tìm ta a”
“Bọn họ giống như không rõ tình hình của Bình Thiên quốc, nếu là quan binh đương nhiên sẽ biết, người trong giang hồ càng biết rõ hơn nơi đây là do ai quản, làm sao dám đến đây gây sự”
Chu Đình gật đầu, quả thật danh tiếng ma giáo ở trong giang hồ không tầm thường, ở Bình Thiên quốc này ai cũng sẽ nghe qua việc này, trừ khi bọn người này không phải người của Bình Thiên quốc
“Là ngoại tộc sao”
Tại Chính Hiên nói
“Ta không chắc nhưng nhìn bọn họ có thể là vậy, nếu là thương nhân đương nhiên xuất hiện ở đây cũng là bình thường không hiếm lạ nhưng bọn họ không giống thương nhân”
Chu Đình gật đầu, đám người này tỏ ra sát khí như vậy làm sao có thể là thương nhân được
“Hoa An ngươi lúc nãy có quan sát bọn họ không”
“Bẩm điện hạ thứ cho ta nói nhưng ta cảm giác bọn họ giống người của địch quốc, ta may mắn được gặp qua người của địch quốc khi còn ở câu lang viện, ta nhìn thấy bọn họ lúc đó trên đường được gọi đến chỗ Chu công tử”
Ngôn Tuấn Hàn gật đầu, Địch quốc thủ đoạn và tham vọng vô cùng lớn, trước giờ chưa từng các nước khác có giao tình hơn nữa thương buôn địch quốc cũng không thường xuyên đến các nước khác, một đám người địch quốc đột nhiên xuất hiện ở một trấn như vậy thật khiến người ta chú ý mà
“Ta cảm thấy chuyện này không ổn, tạm thời chúng ta không nên làm bất cứ hành động gì khiến bọn họ chú ý đến, ta sẽ gửi thư về cho Tuấn Vỹ”
Tại Chính Hiên nói, vốn dĩ đụng độ Địch quốc là chuyện chưa từng phát sinh, xem ra đời này có nhiều thứ thay đổi hơn so với dự định của hắn rồi, chỉ là Địch quốc là mối hoạ không hề nhỏ không thể xem thường được

“Ta đã sai Tôn Tình đi tra về bọn họ một chút, bọn họ có thể tiến vào Bình Thiên quốc mà không ai hay biết xem ra là có người bên trong hỗ trợ rồi đây”
“Tuấn Hàn ngươi cẩn thận a”
Ngôn Tuấn Hàn gật đầu, xem ra vừa dè chừng đám người Địch quốc vừa phải thu thập chứng cứ hối lộ của nhà ngoại Ngôn Đình Anh không dễ dàng rồi đây
“Ngươi trở về phòng nghỉ ngơi trước đi”
Chu Đình gật đầu, hắn cũng không muốn ở đây làm phiền Ngôn Tuấn Hàn hơn nữa những chuyện này không nằm trong phạm vi hắn có thể quản được
Sau khi Chu Đình đi, Kim Hoa An cũng được Ngôn Tuấn Hàn cho lui ra ngoài, trong phòng chỉ còn hắn và y, Tại Chính Hiên cũng im lặng quan sát nét mặt của Ngôn Tuấn Hàn
“Tình hình này ngày mai không thể ra ngoài trấn vẽ tranh được rồi”
Ngôn Tuấn Hàn thở dài nói
“Thật tiếc a, tranh vẫn chưa vẽ xong, nếu người muốn lần sau ta đưa người đến đây vẽ tranh”
Ngôn Tuấn Hàn liền cười, có thể có lần sau sao, y cũng muốn nói nhưng lại im lặng
“Kẹo hồ lô lúc nãy ta làm rơi rồi, có thể ra ngoài mua lại một xâu không”
Tại Chính Hiên bất ngờ sau đó liền gật đầu

“Ta ra ngoài mua cho người”
Tại Chính Hiên nói xong liền đi, Ngôn Tuấn Hàn nhìn bóng dáng người ra ngoài sau đó liền lấy cái lọ trắng lần trước Huỳnh Liên mang đến, lấy ra một viên đan sau đó liền nuốt vào trong, thật sự mùi vị đang dược này thật tệ mà y chẳng thích chút nào, nhưng y biết đang dược này chỉ là cầm cự mà thôi bệnh này ngay cả truyền nhân của thần y như Huỳnh Liên còn không tra ra được thì làm sao có thể trị được, lúc phát hiện ra tình trạng bản thân Huỳnh Liên cũng đã nói cùng lắm y chỉ sống được ba đến năm năm mà thôi, nếu như không tra được đây là bệnh gì thì chỉ có một con đường là chết mà thôi
Kiếp trước một phần vì muốn trả lại tất cả những gì bản thân y và phụ hoàng nợ Tại gia, nợ Tại Chính Hiên, một phần là y biết bản thân không còn có thể sống được bao lâu nữa cho nên y mới làm như vậy nhưng kiếp này mặc đu sống lại nhưng y vẫn là số mệnh của kiếp trước vẫn không tránh khỏi sinh tử được
Chỉ là kiếp này y muốn bảo vệ những người kiếp trước vì y mà phải hy sinh, cũng như không muốn thảm cảnh kiếp trước lập lại mà thôi
Ngôn Tuấn Hàn thở dài, quả thật y vẫn vô dụng đến hiện tại nhiều việc xảy ra y còn không thể hiểu được huống hồ gì thay đổi đây
Tại Chính Hiên trở về nhìn thấy Ngôn Tuấn Hàn trên mặt đều là lo âu cùng suy tư liền muốn vươn tay ôm lấy người vào lòng nhưng sau đó liền sựng lại, hắn lấy tư cách gì ôm lấy y đây hơn nữa hai người chỉ vừa có một chút tốt lên một chút hắn không muốn phá hỏng
Tại Chính Hiên bước đến đưa trước mặt Ngôn Tuấn Hàn, đem xâu hồ lô đưa ra, Ngôn Tuán Hàn nhìn thấy xâu hồ lô liền nhìn hắn, cảm giác như nhìn thấy Tại Chính Hiên lúc nhỏ vậy, bất giác liền mỉm cười
Tại Chính Hiên liền đơ ra, đã bao lâu hắn chưa nhìn thấy Ngôn Tuấn Hàn mỉm cười nhìn hắn, đã bao lâu rồi hắn cũng không nhớ được nhưng nhìn thấy nụ cười của y dành cho hắb tim hắn liền đập mạnh.
 
Kiếp Này Không Hận Cũng Không Yêu
Chương 56: Chương 56


“Cảm ơn ngươi”
Ngôn Tuấn Hàn nhận lấy xâu hồ lô liền cắn một cái
“Sau này ngươi mỗi ngày mua cho ta một xâu được không”
“Được chỉ cần người muốn bao nhiêu xâu cũng được”
Ngôn Tuấn Hàn gật đầu, lần này y phải thưởng thức tất cả món ngon ở nơi đây, khó lắm nới có dịp này không thể bỏ qua được, cũng may lần này đi y đã lén mang theo rất nhiều ngân phiếu cùng ngân lượng tất cả đều giao cho Tôn Tình giữ lấy nếu không số ngân phiếu phụ hoàng ban cho y làm sao có thể đủ được chứ, đương nhiên việc này phụ hoàng không hề biết
Ngôn Tuấn Hàn đã sớm sai Tôn Tình mang các lễ vật sinh thần của y chọn ra một vài thứ sau đó đem ra ngoài cung bán, đương nhiên số lễ vật này không là cống phẩm cũng là đồ quý bán rất được giá, thế y liền có được một số tiền lớn, nhưng việc này chuyện này chỉ có y và Tôn Tình biết mà thôi
“À, ngươi cùng ca ca ta có thể trao đổi thư từ sao”
Tại Chính Hiên gật đầu
“Trước khi xuất phát vương gia đã căn dặn nếu như có gì bất trắc lập tức phải báo về cho ngài ấy”

“Vậy ngươi có thể báo với ca ca ta vẫn bình an hay không, mặc dù tin tức truyền ra bên ngoài đã đến tay huynh ấy nhưng ta la lắng cho huynh ấy”
“Người cứ yên tâm ta đã sớm truyền tin về cho vương gia, chắc bây giờ người đã nhận được thư rồi, chuyện của Địch quốc lát nữa ta sẽ báo về”
“Vậy được rồi, bức hoạ ngươi cứ tam thời giữ thay ta đi”
Tại Chính Hiên bất ngờ nhưng sau đó liền gật đầu, trong lòng hai người dêud hiểu ý bức hoạ kia xem như tính vật lần sau bọn họ nhất định quay trở về nơi đây hoàn thành bức hoạ mà hai người thích
Hai ngày cứ như vậy trôi qua trong sự bình yên, Tôn Tình và Viên Trình Nam hai ngày đều theo sát đám người kia vẫn chưa trở về, Chu Đình từ ngày hôm đó cũng không còn không ra bên ngoài chủ yếu ở trong khách đi3m, Phan Mạch thì ngày đêm canh chừng, Tại Chính Hiên thì vẫn vậy bình thường canh giữ bên người y sau đó mỗi ngày liền mua một xâu hồ lô cho y
Đã qua hai ngày đám người kia e rằng đã phát hiện ra chút gì cho nên cũng không có động tỉnh gì cả, lúc này Chu Đình liền chạy đến gõ cửa phòng y, y vừa tỉnh dậy liền nhíu mày, Chu Đình sáng sớm lại sinh sự gì đây
“Chu Đình ngươi lại sinh sự gì đây”
“Không phải ta sinh sự, lúc nãy ta nhận được thư của Kỳ Nam, hắn sắp đến đây”
Ngôn Tuấn Hàn gật đầu, Tống Kỳ Nam đến đương nhiên là việc tốt, làm cái gì mà cứ hét toáng lên khiến y giật mình như vậy, sáng sớm Chu Đình thật sự muốn ăn đấm
“Ngươi ngươi không bất ngờ sao”
“Kỳ Nam và ta sớm đã thân thuộc còn cái gì là bất ngờ, chỉ là Kỳ Nam đến chứ có phải Từ Chấn Thiên đến đâu, ngươi làm ta thật đau đầu mà”
Ngôn Tuấn Hàn ngồi dậy khoác y phục lên
“Ngươi đừng hỡ nhắc đến hắn có được hay không, mặc dù chúng ta là bằng hữu ngươi cũng là thái tử điện hạ nhưng đừng có như vậy ức h**p người, ta không phục đâu”
Ngôn Tuấn Hàn liền đánh Chu Đình một cái
“Ngươi…ngươi…Tuấn Hàn ngươi đánh ta”
“Được rồi sáng sớm đừng ồn ào ta như vậy, Kỳ Nam sắp đến sau ngươi không ra ngoài tìm rượu ngon đợi hắn đến chúng ta cùng uống”

“Nhưng ra ngoài nguy hiểm a, ngươi nỡ lòng nào thấy ta nguy hiểm”
Ngôn Tuấn Hàn liền cười khinh bỉ
“Chu thiếu hiệp còn sợ ai dám đánh người, một thân võ công của người e rằng ta còn không đánh lại người còn sợ ai”
Chu Đình liền gãi đầu cười, vốn dĩ không muốn động tay nhưng mà trước mặt Ngôn Tuấn Hàn bộ dạng uỷ khuất kia chỉ là vô nghĩa, bọn họ bốn người đã sớm biết gần như tất cả về nhau rồi, còn cái gì không rõ nữa, Chu Đình bình thường nhìn như là một công tử chỉ biết trêu hoa ghẹo nguyệt nhưng thật ra cũng có võ công không tầm thường
“Nói đi nói lại chỗ này do Kỳ Nam quản, sớm đã thử qua rượu ở đây còn gì lạ nữa đâu, hắn đến thì hắn tự kiếm đi chứ”
Chu Đình liền bỏ ra ngoài, điều hắn lo chính là Từ Chấn Thiên cũng sẽ đến đây
Ngôn Tuấn Hàn cũng không quan tâm nhiều tiếp tục nằm ngủ dù gì hiện tại cũng không có việc gì cả, y phải tranh thủ nghỉ ngơi đợi vài ngày nữa lên đường đến phía nam e rằng muốn ngủ cũng không được
Tại Chính Hiên ở bên ngoài đã nghe được chuyện Tống Kỳ Nam đến trong lòng liền cơ chút không vui, thêm nữa nơi đây là là địan bàn của ma giáo hắn không thể hành động được, Dinh Lâm cũng không thể đến chỗ này được tránh đả động đến người của ma giáo điều đó làm hắn không mấy vui vẻ hơn nữa giao tình giữa Ngôn Tuấn Hàn và Tống Kỳ Nam xem như không phải bằng hữu bình thường đi
Tôn Tình và Viên Trình Nam gốt cuộc cũng trở về, vừa định vào báo cáo cho điện hạ thì nhìn thấy bộ mặt đầy sát khí của Tại Chính Hiên hai người liền nhìn nhau không lẻ Tại thị vệ và điện hạ lại xảy ra chuyện gì nữa sao
Thấy hai người muốn gõ cửa phòng của Ngôn Tuấn Hàn hắn liền lên tiếng
“Y chỉ mới chợp mắt có việc gì đợi y tỉnh dậy rồi hẵn báo”

Tôn Tình nhìn qua Viên Trình Nam sau đó gật đầu lui đi, họ cũng không muốn phá giấc ngủ của điện hạ, hơn nữa hai người suốt nhiều ngày điều tra theo dõi động tĩnh của đám người kia cũng có chút mệt mỏi cũng trở về phòng nghỉ ngơi một chút
Buổi trưa Ngôn Tuấn Hàn gốt cuộc cũng vậy, Tại Chính Hiên biết y thức dậy liền chuẩn bị thức ăn mang vào, đối với sự chăm sóc tận tình của Tại Chính Hiên, Ngôn Tuấn Hàn cũng không nói gì cũng không đáp trả lại nhiều vì y vẫn cảm thấy Tại Chính Hiên có chỗ nào không đúng lắm
“Lúc nãy Tôn Tình và Viên Trình Nam vừa trở về nhưng người vẫn còn ngủ ta đã bảo bọn họ đợi người tình lại rồi hãy đến”
Ngôn Tuấn Hàn gật đầu
“Lát nữa cùng ta ra ngoài một chuyến ở trong đây cũng không làm gì chúng ta ra ngoài dạo được không”
“Tất cả đều theo ý người”
Tại Chính Hiên lui ra bên ngoài ra hiệu cho Dinh Lâm chuẩn bị một chút, hiện tại noie này có người của địch quốc, hai người bọn họ ra ngoài phải cẩn thận, tốt nhất vẫn sắp xếp một chút nhưng không đã động đến người của ma giáo là được, Dinh Lâm nghe căn dặn liền đi chuẩn bị, quả thật địa bàn của ma giáo bọn họ phải cẩn thận đề phòng nếu như đắc tội lại phải cùng ma giáo đánh một trận thật không nên
Tôn Tình và Viên Trình Nam sau khi nghe Ngôn Tuấn Hàn đã tỉnh liền đến, nhưng hai người chỉ rời đi mấy ngày Tôn Tình không nghĩ vị trí chăm sóc điện hạ của nàng đã bị Tại Chính Hiên cướp mất rồi.
 
Kiếp Này Không Hận Cũng Không Yêu
Chương 57: Chương 57


Tôn Tình trừng mắt nhìn Tại Chính Hiên giúp điện hạ dọn thức ăn còn chuẩn bị mọi thứ như y phục tất cả gần như còn chu đáo hơn nàng, Tôn Tình cảm thấy địa vị có chút lung lay rồi, có khi nào từ nay nàng chỉ lo chạy việc cho điện hạ hay không, không thể hầu hạ điện hạ được nữa
“Điều tra như thế nào rồi”
“Bẩm điện hạ bọn họ quả là người của địch quốc chỉ là người của địch quốc làm sao có thể vào Bình Thiên quốc dễ dàng như vậy hơn nữa bọn họ mang theo rất nhiều ngân lượng”
Tôn Tình bẩm báo
“Thuộc hạ đã theo lời Tôn Tình một đường dò hỏi từ biên cương phía nam đến tận đây quả thật bọn họ đã từ biên cương phía nam thuận lợi tiến đến đây, chỉ là một đám người địch quốc như vậy dễ đang vào Bình Thiên quốc xem ra người ở phía sau giúp bọn họ không tầm thường”
Viên Trình Nam nói, một đường đi đến phía nam rồi đến đây hắn còn không ngờ được đám người địch quốc cứ thản nhiên như vậy mà không bị ai phát hiện được thật đúng là lạ mà

“Điện hạ chúng ta có cần tiếp tục giám sát bọn họ hay không”
“Giám sát bọn họ một chút nhưng đừng để lộ hành tung, nếu ta đoán không lầm người phía sau giúp bọn họ là Ngôn Đình Anh, hơn nữa bọn người địch quốc kia e là thân phận không tầm thường, chớ đánh rắn động cỏ”
Tôn Tình vâng lệnh sau đó cùng Viên Trình Nam rời đi tiếp tục đi giám sát đám người địch quốc
Ngôn Tuấn Hàn nghĩ nghĩ, quả thật đời này hắn vạch trần chứng cứ Ngôn Đình Anh cùng nhà mẹ hắn tham ô có hơi trễ hơn đời trước không nghĩ được rằng Ngôn Đình An như vậy đã cấu kết cùng địch quốc, e rằng kiếp trước nếu như y không diệt hắn sớm hơn thì Bình Thiên quốc đã sớm bị địch quốc xâm chiếm rồi, nhưng Ngôn Đình Anh giúp bọn người địch quốc vào Bình Thiên quốc có thể thấy hắn đã có âm mưu trong lòng rồi, y càng phải đề phòng, mặc dù đời này y không muốn làm tử cũng không muốn xen vào chuyện triều đình cũng như chỉ muốn bảo vệ vẹn toàn những người bên cạnh mình nhưng y không thể để kẻ có dã tâm kia khiến cho Bình Thiên quốc một trận mưa tanh máu đổ được
“Tại Chính Hiên binh mã ở phía nam phó tướng là đại ca của ngươi đúng không”
Ngôn Tuấn Hàn đột nhiên hỏi hắn có chút giật mình
“Quả thật là vậy”
“Nếu ta muốn diệt nhà mẹ của Ngôn Đình Anh nhất định phải mượn một chút binh mã, chỉ là có điều ta biết ca ca ngươi với triều đình có thành kiến với ta còn có thành kiến hơn”
Tại Chính Hiên đương nhiên biết, năm đó kế hoạch tạo phản là do chính hắn và ca ca lập nên, ca ca hắn là một người có tài nếu như không phải vì chuyện của phụ thân ca ca sớm đã có thể thành một vị tướng quân tài giỏi rồi không phải cái vị trí phó tướng bị người ta xem thường đó, bọn họ thừa nhận bất mãn với hoàng đế nhưng bọn họ chưa hề muốn ngoại tộc chiếm lấy Bình Thiên quốc, năm đó nếu hoàng đế không vì đa nghi cho rằng phụ thân hắn muốn mưu đồ tạo phản, tham ô hối lộ của triều đình hơn nữa nghe lời tên Phùng thượng thư đó thì huynh đợi hắn nhất định chưa từng nghĩ đến chuyện sẽ tạo phản nhất định một mực trung thành với hoàng đế cho dù là ai làm hoàng đế cũng được, nhưng hoàng đế vẫn không tha cho phụ thân họ, uổng công ông cả đời thanh liêm trung trực gốt cuộc lại bị hoàng đế hàm oan mà chết, hơn nữa con cháu đều không thể bước vào quan trường
Nếu không phải ca ca hắn là người có tài thì hoàng đế đã sớm không để người còn ở lại trong quân danh, còn hắn là vì Ngôn Tuấn Hàn vì hắn mà ở phía sau cầu xin hết mực hắn mới được giữ lại, chỉ là lúc hắn biết ra hết những việc này đã là quá muộn rồi, cho dù hắn muốn tìm lại Ngôn Tuấn Hàn cũng không tìm được nữa
“Nêu người muốn mượn binh ta sẽ gửi thư cho ca ca ta nghĩ ca ca sẽ đồng ý”

“Nếu được thì hãy nói là Tứ vương gia mượn binh, không phải là ta”
Tại Chính Hiên nhìn y, mặc dù không biết y muốn làm gì nhưng vẫn gật đầu
Ngôn Tuấn Hàn tính toán, đợi Tống Kỳ Nam đến nhờ hắn giúp một vài việc để kế hoạch này có thể thành công, đám người địch quốc tạm thời cứ theo dõi bọn họ, còn về chuyện phía nam y phải nhanh chóng nghĩ cách thu thập bằng chứng nhưng bằng chứng này e rằng không dễ dàng mà lấy được
Ở kinh thành, Ngôn Tuấn Vỹ gốt cuộc cũng nhận được thư bình an báo về, hắn liền thở phào chỉ là hắn không biết gốt cuộc Ngôn Tuấn Hàn muốn làm gì mà thôi, chuyện này nếu tính toán không chu toàn như vậy chẳng khác nào bọn họ dâng gian sơn lên cho Ngôn Đình Anh cả, hơn nữa đám đại thần trong triều gần đây đang khẩn xin hoàng thượng lập thái tử vị mới, thái tử hiện tại mất tích không rõ sống chết, thái tử vị không thể để trống được, cho dù nếu thái tử hiện tại còn sống trở về nhưng thái tử trước đây tiếng xấu đồn xa hơn nữa còn vì một nam nhân con của tội thần mà đối nghịch hoàng thượng sớm đã không xứng với vị trí thái tử nữa rồi
Nhưng hoàng đế đương nhiên không chấp nhận việc này, người vốn yêu thương Ngôn Tuấn Hàn, yêu thương hoàng hậu đương nhiên sẽ không chấp nhận việc để hoàng tử của phi tử khác trở thành thái tử được, đại thần trong triều ngày đêm dâng tấu, hoàng thượng lần nào lên triều cũng vô cùng nổi giận, Ngôn Tuấn Vỹ đương nhiên hiểu rõ, ngoài trừ Ngôn Tuấn Hàn ra người có thể ngồi lên ngôi vị thái tử điện hạ chỉ còn có hắn mà thôi, nhưng nếu hắn ngồi lên vị trí đó thì đệ đệ hắn phải làm sao, hơn nữa bây giờ đệ đệ vẫn còn sống vẫn bình an hắn càng không thể làm vậy hắn nhất định không để ngôi vị thái tử của đệ đệ mình bị người khác cướp mất được
Ngôn Tuấn Hàn và Tại Chính Hiên cùng nhau ra ngoài, khác lần trước y ra ngoài còn mang theo một cái mũ che mặt mình lại, y không muốn người khác chú ý đến mình, Tại Chính Hiên mặc dù không hiểu y sao lại làm vậy nhưng vẫn không hỏi gì
Ngôn Tuấn Hàn đương nhiên đề phòng địch quốc hơn nữa lần trước bọn họ đã nhìn thấy rõ dung mạo y, e rằng nếu như chuyện này lọt đến tay Ngôn Đình Anh sẽ làm hỏng chuyện nên muốn ra ngoài phải cẩn thận một chút

“Người muốn đi đâu”
“Đến tiệm ngọc”
Tại Chính Hiên bất ngờ, Ngôn Tuấn Hàn tại sao lại muốn đến tiệm ngọc chứ, hơn nữa nơi đây làm sao có được thứ đồ bằng kinh thành được, nhưng hắn đã sai, nơi đây không những có thứ đồ hơn ở kinh thành mà còn là rất nhiều
“Ngươi cho rằng tiệm ngọc ở nơi đây không có gì quý báu hay sao”
Ngôn Tuấn Hàn hỏi, Tại Chính Hiên liền gật đầu, Ngôn Tuấn Hàn tiến vào bên trong bắt đầu trọn lựa, y biết kinh thành làm sao có được hắc ngọc chỉ có cùng lắm là huyết ngọc nhưng rất hiếm, nhưng đây là địa bàn của ma giáo hơn nữa ma giáo chủ yếu đến từ Thịnh Hà quốc nơi có rất nhiều bảo ngọc quý hiếm phải nói huyết ngọc ở nơi khác hiếm nhưng ở Thịnh Hà quốc chỉ như khối đá cho bọn nhỏ ném mà thôi, nhưng hắc ngọc lại là thứ cực kỳ quý hiếm không phải dễ dàng có được.
 
Kiếp Này Không Hận Cũng Không Yêu
Chương 58: Chương 58


Ngôn Tuấn Hàn đương nhiên đến đây không phải tìm hắc ngọc chỉ là muốn tìm một ít huyết ngọc cùng lam ngọc mà thôi, những thứ này để khi đến phía nam có thể sẽ cần dùng đến
Tại Chính Hiên cũng nhìn sau đó chọn một trâm cài cho nam nhân bằng lam ngọc, hắn là muốn tặng cho Ngôn Tuấn Hàn, âm thầm kêu ông chủ gói lại cho mình, đương nhiên ông chủ rất vui lòng mà gói lại cho hắn vì hắn bỏ ra một số ngân phiếu lớn mà không cần hỏi giá của cây trâm này
Ngôn Tuấn Hàn gốt cũng chọn xong nhưng lúc này y mới sựt nhớ ra ngân phiếu đều giao cho Tôn Tình giữ, bản thân y đương nhiên không mang theo bất cứ gì rồi, Tại Chính Hiên liền hiểu ra sau đó chính tay lấy ngân phiếu của mình mà trả, ông chủ liền đem ngọc gói lại cho họ sau đó còn trả lại số ngân lượng còn dư
Ngôn Tuấn Hàn nhìn Tại Chính Hiên, y không biết hắn cũng có nhiều ngân phiếu như vậy vốn cho rằng Tại phủ đã sớm không còn như trước nhưng nghĩ lại kiếp trước Tại Chính Hiên có thể nuôi nhiều binh mã như vậy e rằng vốn dĩ Tại phủ không hề nghèo đi, hơn nữa y nhớ rằng mẫu thân của Tại Chính Hiên là một tiểu thơ của một điền trang vô cùng lớn, cho dù Tại gia bị trị tội trên dưới nhưng mà nhà mẹ của Tại Chính Hiên đương nhiên không xảy ra chuyện gì a
“Số ngân phiếu kia trở về ngươi đến chỗ Tôn Tình mà đòi lại”
Tại Chính Hiên lắc đầu
“Không cần, xem như ta đây là ta muốn tặng điện hạ”
Ngôn Tuấn Hàn thầm mắng, ai thèm hắn tặng chứ, y cũng không phải nghèo đến mức đó chỉ là lúc ra ngoài cung mọi thứ đều giao cho Tôn Tình giữ mà thôi, thế nhưng Tôn Tình cũng thật quên mất để lại ngân phiếu cho y, trở về liền trừ bổng lộc của nàng để nàng lần sau nhớ lấy

Hai người trở về khách đi3m, Ngôn Tuấn Hàn liền nhìn thấy một bóng người quen thuộc, y bước đến
“Từ Chấn Thiên ngươi đến rồi sao”
Từ Chấn Thiên nhìn thấy Ngôn Tuấn Hàn liền quay lại
“Tuấn Hàn, ta nghe nói Chu Đình ở chỗ ngươi”
Ngôn Tuấn Hàn gật đầu
“Ngươi kiếm hắn sao, hắn ở bên trong khách đi3m nhưng ta không chắc việc hắn sẽ theo ngươi về đâu”
Ngôn Tuấn Hàn nói
“Ta đến đây không phải vì tìm hắn về”
“Vậy ngươi đến đây làm gì”
“Kỳ Nam gửi thư kêu ta đến đây”
Ngôn Tuấn Hàn gật đầu
“Ở bên ngoài không tiện chúng ta vào trong đi”
Từ Chấn Thiên cùng Ngôn Tuấn Hàn và Tại Chính Hiên bước vào trong
Tại Chính Hiên liền kêu ông chủ chuẩn bị bình trà cho họ sau đó đứng phía sau Ngôn Tuấn Hàn, đối với đán bằng hữu này của Ngôn Tuấn Hàn hắn không thiện cảm gì
“Bên ngoài truyền đi tin tức thái tử điện hạ mất tích ngươi lại ở đây bình thản như vậy thật có nhã hứng đấy Tuấn Hàn”
“Bên ngoài tin tức đã truyền nhanh vậy sao, thật đúng ý ta mà”

Ngôn Tuấn Hàn nhấp một ngụm trà nói
“Ta nghe nói ngươi và tỷ tỷ của hắn huỷ hôn, thật sao”
“Không có, chỉ là ta thấy vẫn còn sớm không cần gấp gáp như vậy mà thành thân, hơn nữa sau khi hắn bỏ đi Chu gia vô cùng loạn, gia gia của hắn đến đòi phụ thân hắn tìm bằng được hắn về, một trận náo loạn”
Ngôn Tuấn Hàn không nghĩ chuyện sẽ đến mức như vậy xem ra gia gia của Chu Đình rất mực yêu thương hắn
“Tuấn Hàn hắn sao lại theo ngươi đến đây, bình thường hắn không hề thích những việc này”
“Ta thấy hắn ở kinh thành buồn chán liền mang hắn theo hơn nữa hắn thân thủ không tồi coi như ta có thêm một cận vệ, cũng có thêm người bằng hữu cùng ta tâm sự”
“Chấn Thiên ngươi với hắn gốt cuộc là sao”
Ngôn Tuấn Hàn nghiêm túc hỏi, y không muốn thấy Chu Đình như bây giờ chút nào, hơn nữa lần đó Chu Đình say liền nói ra rất nhiều chuyện xem ra bọn họ cái gì không nên làm đã làm rồi chỉ là không biết Từ Chấn Thiên có biết hay không mà thôi
“Là bằng hữu, là huynh đệ ta đối với hắn chỉ có như vậy”
Ngôn Tuấn Hàn nghe vậy liền thở dài, xem ra chuyện của hai người này thật không thể mà giúp được rồi, nhưng chuyện của y còn chưa xong làm sao có thể nói Chu Đình và Từ Chấn Thiên được
“Ngươi đã tìm được khách đi3m chưa”

“Đã tìm được, đợi Kỳ Nam đến chúng ta cùng nhau nói chuyện, bây giờ ta rời đi tránh đụng mặt hắn”
Từ Chấn Thiên nói sau liền đi, Ngôn Tuấn Hàn cũng không ngăn cản, Tại Chính Hiên nhìn Ngôn Tuấn Hàn hắn cũng muốn hỏi gốt cuộc bọn họ là sao, hắn cảm thấy mặc dù Ngôn Tuấn Hàn đối với hắn không còn xa cách nhưng để có thể như lúc trước cùng nhau lại không thể, con đường này là do hắn lúc đó đã chọn chỉ có điều sau một kiếp hắn liền hối hận hắn muốn bù đắp cũng như điều tra rõ mọi chuyện kiếp trước
Nhớ lại kiếp trước sau khi Ngôn Tuấn Hàn từ trên tường thành nhảy xuống, hắn gần như phát điên lên, hắn vốn dĩ nên vui mừng vì gốt cuộc cũng đã trả thù được cho Phùng Kiểu Ngọc, trả thù được cho phụ thân và hài tử của mình nhưng hắn lại không hề vui vẻ trong tâm hắn đau đớn vô cùng, nhớ lại từng câu từng chữ Ngôn Tuấn Vỹ nói hắn liền cảm thấy mình thật ngu ngốc, mọi chuyện thuận lợi dễ dàng như vậy tại sao hắn không mải mai nghi ngờ là Ngôn Tuấn Hàn đã biết tất cả chứ
Ba ngày ba đêm hắn không biết uống bao nhiêu là rượu, càng uống hắn càng nhìn thấy hình bóng của y, càng nhìn thấy nụ cười của y lúc trên tường thành, hắn đau, hắn thật sự đau thì ra hắn đã yêu y mất rồi hay đúng hơn từ trước đến giờ người ở trong lòng hắn vốn dĩ vẫn là Ngôn Tuấn Hàn không phải là Phùng Kiều Ngọc
Lúc Phùng Kiểu Ngọc chết hắn cùng lắm là ôm lấy xác nàng mà khóc, sau đó liền nghĩ cách trả thù, nhưng khi Ngôn Tuấn Hàn chết hắn gần như rơi vào tuyệt vọng, hắn đi đến bất cứ nơi đâu trong hoàng cung đều là hình bóng của y, từ tiểu hoàng tử đến khi y trưởng thành, tất cả đều có hình bóng của y
Sau đó vì ca ca đóc thúc hắn, hắn gốt cuộc cũng đăng cơ, tên nước vãn giữ hơn nữa tha chết cho hoàng thất tiền triều không đuổi cùng giết tận bọn họ, hắn cũng chiếu cáo thiên hạ cả đời này không tuyển tú không nạp phi tần vào hậu cung còn có hắn làm một việc khiến cả Bình Thiên quốc đều bàn tán xôn xao suốt nhiều năm
Hắn lập Ngôn Tuấn Hàn làm hoàng hậu, đối với việc này các bá quan văn võ vô cùng phản đối, nhưng kẻ nào dám phản đối hắn liền ra lệnh chém đầu bọn họ đương nhiên không ai còn dám phản đối chỉ là giai thoại về hắn và Ngôn Tuấn Hàn lan truyền khắp nơi.
 
Kiếp Này Không Hận Cũng Không Yêu
Chương 59: Chương 59


Trở về thực tại, lúc này Ngôn Tuấn Hàn đã trở về phòng, hắn cũng theo sau y, muốn đưa trâm cài cho y nhưng lại thôi
Ngôn Tuấn Hàn nhìn Tại Chính Hiên cứ ấp ấp mở mở gốt cuộc cũng nhịn không được mà lên tiếng
“Ngươi có việc gì sao”
Tại Chính Hiên suy nghĩ một lúc cũng lấy ra cây trâm ngọc, Ngôn Tuấn Hàn nhìn trâm ngọc sau đó nhìn hắn
“Ngươi tặng cho ta sao”
Tại Chính Hiên gật đầu, kiếp trước bất cứ thứ gì tốt y đều mang tặng cho hắn nhưng hắn đến lúc y chết vẫn là không thể tặng cho y được một thứ gì cả, ngay cả mộ của y hắn suốt mấy chục năm kia vẫn chưa một lần được thấy, đến lúc chết hắn mới được nhìn thấy mộ phần của y
Ngôn Tuấn Hàn liền nhận lấy trâm cài, nếu như hắn đã có lòng y sẽ nhận, hơn nữa y vốn đã muốn đặt cược một lần xem thử đoạn tình cảm này gốt cuộc là nghiệt duyên hay là duyên của bọn họ, y muốn đặt cược thử hắn có vì y mà tử bỏ tất cả hay không, cũng muốn đặt cược lời nói muốn bắt đầu lại từ đầu với y là thật hay không, đời này có nhiều việc xảy ra nằm ngoài dự liệu của y nên y cũng không biết kết cục cuối cùng như thế nào nhưng nếu hắn thật sự lần nữa muốn lợi dụng tình cảm này y sẽ tự tay giết hắn sau đó bồi hắn dưới hoàng tuyền
“Ta rất thích”
Tại Chính Hiên bất ngờ sau đó cũng nở nụ cười, hắn muốn cài lên tóc y nhưng lúc này ngoài cửa liền có tiếng động vô cùng lớn, Viên Trình Nam một thân thương tích xong vào
Ngôn Tuấn Hàn thấy vậy điền đỡ hắn, nhìn lại không thấy Tôn Tình liền lo lắng bọn họ gốt cuộc đã gặp chuyện gì

“Tôn Tình đâu”
“Thuộc hạ không biết, lúc nãy Tôn Tình đẩy thuộc hạ đi trước một mình đối phó với đám người kia”
“Các người bại lộ hành tung sao”
“Không phải, bọn họ chỉ là vô tình cùng bọn ta đối đầu một tên trong đó là tên lần trước bị Tôn Tình đá văng, hắn ghi thù cũ liền cùng chúng ta đánh chỉ là chiêu thức của bọn chúng quá xảo huyệt cho nên chúng ta có chút chật vật hơn nữa bọn họ còn cố tình tung ra mê hương khiến thuộc hạ và Tôn Tình trúng kế, Tôn Tình liền đẩy thuộc hạ đi trước một mình ở lại đối đầu cùng bọn họ”
Ngôn Tuấn Hàn tức giận đập bàn, vốn dĩ chưa muốn cùng bọn họ trực tiếp đối đầu bây giờ lại dám làm bị thương thuộc hạ của y, y nhất định không bỏ qua
Tại Chính Hiên liên vỗ vai Ngôn Tuấn Hàn để y bình tĩnh
“Ngươi không cần lo lắng ta sẽ đi cứu nàng về cho ngươi”
“Không được bọn họ sớm đã cố ý muốn ta phải lộ mặt cho nên ngươi đi nếu bọn họ lại lần nữa giở thủ đoạn thì làm sao”
Ngôn Tuấn Hàn lo lắng nói hơn nữa y tin chắc Tôn Tình đã có kế chu toàn nên mới đẩy Viên Trình Nam đi trước
Quả thật nửa canh giờ sao Tôn Tình liền trở về chỉ có điều nàng là được Dinh Lâm ôm trở về, trên người vô số thương tích, xem ra đã đánh một trận ác liệt cùng đám người kia, Tại Chính Hiên có chút bất ngờ không nghĩ Dinh Lâm lại đưa Tôn Tình trở về
Ngôn Tuấn Hàn liền đi đến nhìn Tôn Tình đã hôn mê lập tức cho gọi Huỳnh Liên, Huỳnh Liên gốt cuộc cũng có thể động tay chân liền nhanh chóng mang dược liệu, kim châm đ ến, nhìn đến Viên Trình Nam sau đó nhìn Tôn Tình, hắn liền quăng một viên đan dược cho Viên Trình Nam sau đó quăng vài lọ dược trị thương, Kim Hoa An liền giúp Viên Trình Nam băng bó vết thương
Tại Chính Hiên nhìn Dinh Lâm sau đó ra hiệu ra bên ngoài nói chuyện, hai người liền ra bên ngoài, Ngôn Tuấn Hàn cũng không có ngăn cản
Chu Đình nghe động tĩnh lớn ở đây cũng đi đến
“Ngươi làm sao gặp được Tôn Tình hơn nữa còn cứu nàng trở về”
“Lúc nãy ta vừa lúc nhìn thấy Viên Trình Nam một thân thương tích quay về liền cho rằng tiểu cô nương đi cùng hắn bọn họ gặp chuyện cho nên liền ra ngoài tìm, quả thật đúng là như vậy, tiểu cô nương bị một đám nam nhân vây lấy hơn nữa bọn chúng trên tay có chuỷ thủ đang tấn công cho nên ta liền đến hỗ trợ”
Tại Chính Hiên gật đầu
“Ngươi thấy thân thủ đám ngươi kia như thế nào”
“Thân thủ quả thật rất tốt xem chừng có thể ngang với sát thủ của chúng ta”
“Ngươi để ngươi của chúng ta giám sát bọn họ, thư của ta gửi đến ca ca đã đến chưa”

“Bẩm thiếu chủ hai ngày nữa sẽ đến tay công tử người yên tâm”
Tại Chính Hiên ra hiệu cho Dinh Lâm lui đi sau đó quay trở lại phòng, Huỳnh Liên đã giúp Tôn Tình chữa trị vết thương, hơn nữa còn không ngừng mắng đám người kia không biết thương hoa tiếc ngọc, dù gì cũng là một tiểu cô nương ra tay nặng như vậy với một tiểu cô nương thật không đáng mặt
“Huỳnh Liên ngươi ngưng ồn ào được chưa”
Ngôn Tuấn Hàn gốt cuộc cũng lên tiếng, Huỳnh Liên liền cười cười
“Điện hạ ta chỉ là thay tiểu muội muội bất bình mà thôi, đây là lần đầu tiên ta thấy Tôn Tình bị thương nặng như vậy”
Ngôn Tuấn Hàn không nói gì liền bước ra ngoài, Tại Chính Hiên cũng đi theo y, đương nhiên Chu Đình cũng nhanh chân chạy theo
“Đám người địch quốc này xem ra không tầm thường rồi đây”
“Sao ngươi lại nói vậy”
“Nhìn những vết thương kia toàn muốn lấy mạng người ra tay lại chuẩn xác như vậy, Tuấn Hàn ngươi có kế sách gì chưa, nếu đến lúc đó ngươi gặp nguy hiểm ta liền sẽ bảo vệ ngươi a”
Ngôn Tuấn Hàn chưa kịp chửi hắn miệng quạ thì Phan Mạch đã chạy đến, nàng hớt hãi nói
“Bẩm điện hạ đám người lần trước lại xông đến”
Ngôn Tuấn Hàn nhìn qua Chu Đình hắn chỉ cười cười, không nghĩ miệng mình lại linh nghiệm đến như vậy a
“Tuấn Hàn ngươi không nên ra gặp bọn chúng, không rõ bọn chúng có ý gì”
Tại Chính Hiên ngăn cản, hơn hết hắn biết Ngôn Tuấn Hàn võ công chỉ ở mức vừa, đối với đám người thân thủ sát thủ kia e rằng sẽ gặp nguy hiểm

“Không phải có ngươi hay sao, hơn nữa còn có Chu Đình và Phan Mạch ta sợ bọn họ sao, đả thương thuộc hạ th ân tín của ta dễ dàng bỏ qua cho bọn chúng sao”
Ngôn Tuấn Hàn nói sau đó liền bước ra bên ngoài sảnh, đám người địch quốc nhìn thấy y cùng Tại Chính Hiên phía sau liền có chút đề phòng, bọn họ không nghĩ ở cái trấn này lại xuất hiện những người có võ công không tầm thường xem ra Bình Thiên quốc không dễ dàng đọng vào
“Không biết các vị đây lần này đến đây là có việc gì”
Tên lần trước liền lên tiếng nói
“Ta đến đây đòi chút công đạo không biết Tuấn công tử có chấp thuận không”
“Công đạo sao, các vị đả thương thuộc hạ của ta ta còn chưa tìm các vị tính toán các vị đã tưn dâng mạng đến là trách chúng ta quá nhân nhượng sao”
Ngôn Tuấn Hàn ngồi xuống ghế bình tĩnh nói
“Lần trước là cô nương kia đả thương thuộc hạ ta, lần này chỉ là bọn ta đáp trả lại nhưng các người thế mà gi3t chết người của chúng ta”
Ngôn Tuấn Hàn nhíu mày, Tại Chính Hiên liền biết rõ có lẻ Dinh Lâm trong lúc cứu người đã giết liền nhếch mép, lần này là đụng đến Tôn Tình nếu bọn họ đụng đến Ngôn Tuấn Hàn hắn liền gi3t chết bọn họ chứ không phải như Dinh Lâm chỉ gi3t chết hai người mà thôi.
 
Back
Top Bottom