Hài Hước [Jensoo] [Lichaeng] Đại Chiến Miền Tây

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
348,768
Phản ứng
0
VNĐ
44,735
385237149-256-k50685.jpg

[Jensoo] [Lichaeng] Đại Chiến Miền Tây
Tác giả: MyPhm270611
Thể loại: Hài hước
Trạng thái: Hoàn thành


Giới thiệu truyện:

Hai chị em vì không muốn cha ép uổng nữa nên chấp nhận thử thách của cha mình.

Tự thân vận động sống trong vòng một năm.



vui​
 
Có thể bạn cũng thích !
  • [JENSOO] - TIỂU MỸ NHÂN
  • [Jensoo] Duyên Quê
  • [Jensoo] NGẪU
  • [Jensoo] Bến Tàu
  • [Jensoo] [Lichaeng] Đại Chiến Miền Tây
    Chap 1


    Tui viết fic nhằm mục đích giải trí nên nếu không hợp thì mong đừng toxic nha.🥰

    _______

    Trời dần khuya thành phố cũng lên đèn.

    Đường xá tấp nập những tiếng còi xe vang lên liên tiếp nhau không dứt.

    - Nhanh hơn nữa không được sao chú?

    - Hai cô thông cảm, đường đang tắt nên tôi cũng bó tay.

    - Chú tài xế ngoái đầu ra sau đáp.

    Thái Anh thở dài ngã ạch lưng ra sau ghế.

    Cứ kẹt xe thế này thì chừng nào mới đến nơi.

    - Mấy giờ đến chúng ta diễn?

    - Dạ 7 giờ...

    Nghe Trân Ni hỏi Thái Anh nhướn mày trả lời rồi lại nằm ườn ra chán nản.

    Còn mười phút nữa là đến giờ diễn, mà hai người vẫn còn ngoài đường tóc tai make up chưa chuẩn bị.

    Nghe xong Trân Ni nhắc điện thoại gọi cho ai đó:

    - Alo, chế có thể hoãn lịch diễn lại cho tụi em một tiếng nữa hay không?

    - Hai đứa có chuyện gì sao?

    - Dạ...cũng có chút chuyện trục trặc ngoài đường nên đến có thể trễ.

    - Ừm, giải quyết nhanh nha.

    Chế sẽ dồn phần diễn của hai đứa xuống cuối.

    - Cảm ơn chế nhiều.

    Thái Anh trông chờ hỏi:

    - Sao rồi chị, chế nói sao?

    - Hoãn được cỡ 1 tiếng thôi nếu trễ hơn nữa thì không kịp.

    Hai người chỉ biết cầu trời cho buổi diễn hôm nay suông sẻ.

    Nếu không là toang luôn.

    Họ là Trân Ni và Thái Anh hai người hiện đang là ca sĩ tự do thường đi hát ở các phòng nhạc hay quán cafe tùy theo khách hàng yêu cầu.

    Chợp mắt một lát thì cũng đến nơi, hai ngươi dụi dụi mắt cho tỉnh táo bước xuống xe.

    Vừa đúng giờ không quá trễ, chạy nhanh vào trong còn chuẩn bị buổi diễn tối nay.

    Nghe nói toàn là giám đốc chủ tịch ở quán đêm nay.

    ....

    Kết thúc màn biểu diễn là một tràn pháo tay khá lớn vang lên, Mc từ cánh gà bước ra tươi cười giới thiệu.

    - Tiếp theo đây xin mời các quý ông quý bà thưởng thức tiết mục của cặp chị em nổi tiếng trên mạng xã hội gần đây.

    Trân Ni và Thái Anh!!

    Dứt câu Trân Ni bước ra với bộ váy đỏ tóc được xõa ra uốn xoăn lơi cùng với lối make up môi đỏ sexy, theo sau là Thái Anh cùng cây đàn guitar quen thuộc.

    Cách make up có phần nhẹ nhàng nữ tính hơn.

    Từng đợt hoang hô hò hét khi nhìn thấy hai người họ bước ra.

    Cả hai ngồi vào ghế chỉnh lại mic và tai nghe chuẩn bị trình diễn.

    Bên dưới mọi người cũng hết sức trông đợi, chỉ riêng có một người đàn ông từ lúc họ bước ra đến giờ ông ta luôn trầm mặt khó chịu.

    Thái Anh khẩy từng dạo guitar đầu tiền bên dưới ai cũng nhắm hờ mắt lắc lư hưởng thụ.

    Dường như họ bị tiếng nhạc của hai người họ thôi miên.

    Lock me up and throw away the key

    He knows how to get the best out of me

    I'm no force for the world to see

    Trade my whole life just to be

    Top of the world, but I'm still not free

    This is a secret that I keep

    Until it's gone, I can never find peace

    Waste my whole life just to be

    One of the girls - The Weekend, Jennie, Lily Rose Deep

    Trân Ni cất tiếng hát đầu tiên cả kháng phòng đều ngơ ngác khi chất giọng dầy khỏe của cô vang lên, có chút ma mị cuốn hút.

    Thái Anh cũng chill theo điệu nhạc, xong phần hát cho Trân Ni Thái Anh cũng nhanh chống đổi sang điệu nhạc của mình:

    I thought that you'd remember, but it seems that you forgot

    It’s hard for me to blame you when you were already lost

    Oh, yeah

    I'm tired of always waiting

    Oh, yeah, yeah

    I see you changed your number, that's why you don’t get my calls

    I gave you all of me, now you don't wanna be involved

    Oh, yeah, yeah

    I really gotta face it

    Oh, yeah, yeah

    ......

    Gone - Rosé.

    Chất giọng nhẹ nhàng tình cảm nhưng lại có chút đượm buồn của Thái Anh làm mọi người cũng trầm tư theo.

    Tiếng khẩy của kịp đàn cuối cùng kết thúc Thái Anh và Trân Ni đứng dậy cúi người một cái rồi đi vào trong tiếng vỗ tay và hò hét của mọi người.

    .....

    Sau buổi biểu diễn, Thái Anh và Trân Ni còn phải đến thêm hai nơi khác để hát đến gần nửa đêm mới về đến nhà.

    Cứ ngỡ trong nhà mọi người đã ngủ hết, nào ngờ đèn trong nhà được bật sáng chưng còn có cả người ngồi đợi sẵn nữa.

    - Hai đứa đi đâu vừa về đó!?

    Trân Ni nhìn Thái Anh như cầu cứu nhưng Thái Anh thì lắc đầu mím môi liên tục buộc cô phải tự lên tiếng:

    - Dạ..tụi..con đi..đi...

    - Dạ đi qua nhà bạn học nhóm.

    Thấy chị mình cứ ấp úng Thái Anh lên tiếng giải vay.

    Nhưng ông đầu đã hai thứ tóc muốn gạt ông dễ lắm sao.

    Ông Đinh hạ tách trà trên tay quăng thêm cái phong bì lên bàn gằn giọng:

    - Hai đứa ngồi xuống đi, rồi tự mình xem cái cái này.

    Cả hai ngồi xuống ghế từ từ mở cái phong bì trắng trên bàn ra xem.

    Một xấp ảnh chụp lại cảnh hai người hát ở phòng hát.

    Thái Anh sợ đến toát mồ hồi hột níu chặt cứng lấy vạt vào của Trân Ni.

    Học nhóm mà cầm đàn cầm mic thế này thì ăn nói làm sao?

    - Học nhóm của con đây hả Thái Anh!?

    - Dạ..con..con..

    Nghe cha hỏi Thái Anh sợ đến mức chỉ biết ấp úng cúi mặt.

    Thấy em mình bị mắng Trân Ni liền lên tiếng nói đỡ:

    - Là con rũ Thái Anh đi hát, cha muốn la cứ la con đừng la Thái Anh.

    - Con không xem lời cha nói ra gì sao!?

    Cha đập mạnh xuống bàn trừng mắt nhìn hai người họ.

    Cả hai giật mạnh vai nhíu mắt hơi thở cũng bắt đầu gấp rút hơn.

    - Cha..là con rủ chị hai đi...con..

    - Còn con nữa!!

    Học hành không lo suốt ngày hát hát hát, con có biết cha tốn bao nhiêu tiền của cho hai đứa đi học hay không?

    Thứ cha cần là hai đứa về tiếp quản công ty không phải là ôm đàn ôm mic đi hát từ quán này đến quán nọ.

    Ông tức điên lên giọng cũng bắt đầu lớn hơn.

    Ông quát khiến cả hai im bặt từng câu nói như nhát dao khứa vào tim của hai đứa con gái bé nhỏ.

    Từ nhỏ cha đã bắt hai đứa học học và học ngay cả thời gian nghỉ ngơi vui chơi cũng không có.

    Cha luôn bắt học nhưng môn cả hai không yêu thích vì thương cha nên cả hai cũng cô gắng học.

    Cho đến khi phát hiện ra bản thân thật sự không phù hợp với việc quản lý một công ty như cách cha cô muốn.

    - Cha không được sỉ nhục ước mơ của tụi con.

    - Trân Ni đứng bật đậy đáp lời ông một cách kiên quyết.

    - Sỉ nhục hả!?

    Cha còn làm hơn thế nếu hai đứa còn tiếp tục làm chuyện ngu ngốc đó.

    - Ngu ngốc sao?

    Vậy chuyện cha bắt ép con mình học những thứ nó không thích là thông minh là khôn khéo hay sao?

    *** Chát...

    Trân Ni bị cha mình tát cho một cái khiến má cô in rành rạnh năm dấu tay.

    Chắc lúc tức giận ông có hơi quá trớn nên cũng giật mình khi thấy hai mắt Trân Ni đỏ hoe rơm rớm nước mắt nhìn ông.

    Hai hốc mắt em trực trào thứ lệ đau khổ nhìn cha, em ấm ức:

    - Cha đánh đi!!

    Nếu đánh con mà trả lại tự do cho con thì cứ đánh.

    - Chị hai..

    Thái Anh vuốt nhẹ vai Trân Ni an ủi nhưng Trân Ni chỉ nhẹ nhang đẩy Thái Anh sang một bên nói tiếp:

    - Cha chưa bao giờ nghĩ đến cảm nhận của hai đứa con, con mình có mệt, có áp lực hay không.

    Nó thích cái gì, nó muốn cái gì thậm chí cha còn không rõ.

    Cha nghĩ số tiền cha cho tụi con du học ở Mỹ là nhiều lắm hay sao?

    Số tiền đó có đủ trả lại thời gian cho tụi con hay không!!

    - Con!!

    Ông đưa tay lên định tát Trân Ni nhưng bản thân cũng có chút xót con nên dừng tay kịp.

    Trước thái độ cương nghạnh của Trân Ni ông chỉ thở dài phát tay.

    - Hai đứa lên phòng đi!!

    - Con không đi!!

    Trân Ni không chịu đi mặc cho Thái Anh có nài nỉ kéo tay.

    Biết được nếu cả hai còn nói chuyện tiếp thì lại xảy ra chuyện không hay cho coi.

    - Chị hai, có gì mai nói chuyện sau đi giờ cha đang giận lắm.

    - Ông ta không quan tâm đến hai chị em mình thì hà cớ gì phải quan tâm đến ông ta.

    Ngay cả vợ mình còn bỏ mặc đến chết huống chi là con mình.

    Nghe nhắc đến vợ mình cơn giận được kìm nén trong ông lại bọc phát.

    Ông trợn trừng hai mắt nhìn:

    - Kim Trân Ni!!

    Cha cấm con nhắc đến mẹ.

    - Sao?

    Ông sợ hả?

    Sợ mẹ tôi về đòi mạng ông sao?

    Mạng của ông có quăng ra đường chó cũng không thèm tha.

    *** Chát...

    Một cái tát như trời giáng váng xuống lần nữa, lần này còn mạnh hơn lần trước.

    Má Trân Ni xưng đỏ lên khóe môi cũng dính chút máu.

    Trân Ni nhìn ông ta bằng cặp mắt đỏ lừ, chứa đựng bao nhiệm sự ấm ức hờn giận, còn có cả sự câm thù bên trong.

    Trân Ni không khóc thành tiếng nhưng nước mắt cứ chảy ra ròng ròng đến ướt cả cổ.

    Thái Anh cũng nước mắt tèm lem ôm lấy người chị hai.

    Về phần cha cô, ông ta không khóc nhưng hốc mắt cũng đo đỏ khi nhắc đến người vợ quá cố.

    - Nói đúng quá nên có tật giật mình sao?

    Ông luôn muốn con mình trở thành một người giỏi nhất tốt nhất, nhưng chính ông!!

    Ngay cả làm một người cha tự tế cũng không làm được, thì ông đòi hỏi điều gì từ người khác!!

    - Con!!

    Cho ăn cho học rồi về đây trả treo với cha mình vậy hả?

    Cái thứ mày có bây giờ là nhờ tao!!

    Nhờ tao đây nè, những thứ mày đang làm là vô dụng!!

    Ngay cả mày cũng vô dụng!!

    Ông vừa nói vừa đập mạnh vào lòng ngực.

    Hai người đổi cách xưng hô xa lạ, lời qua tiếng lại bắt đầu cay nghiệt, người làm trong nhà cũng đứng ở một góc hóng chuyện.

    Hai người bốn mắt nhìn nhau, Trân Ni chỉ cười khẩy đáp lại một câu rồi đi một mạch lên lầu.

    - Gen vô dụng của tôi được thừa kế từ ông đó!!

    Thái Anh đứng đó nước mắt đầm đìa nhìn theo bóng lưng của chị hai rồi lại nhìn cha.

    Cô biết làm sao bây giờ, nếu cô không rũ chị hai đi hát thì mọi chuyện đã khác rồi.

    Một bên là chị hai một bên là cha em biết tính làm sao đây.

    ______

    Fic mới, có hơi nhạt nhưng đọc giải trí cũng được 😅

    Có thiếu xót gì cứ comment góp ý nha😁
     
    [Jensoo] [Lichaeng] Đại Chiến Miền Tây
    Chap 2


    - Sa!!

    Sa à...

    Tiếng người đàn bà vang lên dăng dẳng hình như đang gọi ai đó thì phải, tiếng kêu ấy hình như vọng từ sau hè.

    Lệ Sa ngáy ngủ tóc tai bù xù miệng thì chảy ke vừa ngáp vừa lựng khựng bước ra sau hè:

    - Dạ má...

    - Nhảy xuống mương nhổ má nắm bông súng với rau muống nấu chua ăn coi.

    Nghe xong Lệ Sa tỉnh ngủ hai mắt mở toang dựa một bên vai vào tường nhà:

    - Trời trời...mới 6 dờ mấy sáng kêu nhảy xuống mương, chắc lạnh chết quá má.

    - 6 dờ cái nổi gì cô nương.

    Mặt trời lên tới đỉnh rồi kìa, lo ngủ nướng không à biết dì.

    Má cầm rỗ cá mần sẵn đi từ sau vào nhà, đi ngang con nhéo lỗ mũi Lệ Sa một cái.

    Lệ Sa không tin nhìn lên đồng hồ treo lên tường.

    10 giờ mấy gần mười một giờ, trời cô ngủ trưa tới vậy sao.

    Nghe má, cô đi ra sau hè nhảy xuống cái mương nhỏ, dưới đó bông súng rau muống mọc đầy có ăn ra bứt ra hái xíu là ăn mệt nghỉ.

    Hái xong Lệ Sa trèo lên bờ tay cầm rỗ rau kê vào hông tay còn lại cầm đôi dép tổ ong đem vào nhà.

    Trên đường đi vào nghe tiếng đóng đinh cạch cạch Lệ Sa quay đầu xung quanh tìm kiếm rồi mới lên tiếng:

    - Chị Tú?

    Nghe gọi Trí Tú ngoái đầu nhìn.

    - Chị làm gì trỏng ạ?

    - Đóng lại cái giường ngủ ngoài trại dịt nè.

    - Ủa mình chị khinh từ ngoải dô đây á hả?

    Lệ Sa trố mắt nhìn cái giường tre Trí Tú đang đóng.

    Nó nằm tuốt mị mị ngoài đồng mà mình chỉ tự khiên cái giường bự chảng dô luôn hả tả?

    Cái mặt đờ ra của Lệ Sa khiến Trí Tú muốn nhào tới quánh cho nó cái:

    - Bà nội mày khiên dô cũng hông nổi nữa, tao với chú 9 khiên.

    - Sao hông kêu em.

    - Kêu mày có nghe hông?

    Ngủ như chết.

    Thôi đem rau dô cho má nấu canh đi trưa trời trưa trật rồi kìa.

    Nói dứt câu Trí Tú xoay lại đóng tiếp, nhưng lại nghe tiếng Lệ Sa lải nhải sau lưng.

    - Bà nội mình là bà nội chỉ mà ta, sao chỉ chửi chi dạ.

    - Trả treo hông?

    Trí Tú đứng dậy cầm cây búa đóng đinh nhá nhá Lệ Sa vài cái thì nó mới chịu vào nhà.

    Hai chị em nó suốt ngày ghẹo qua ghẹo lại miết.

    Lệ Sa để rỗ rau dưới sàn nước còn mình thì lấy đồ tắm rửa cho sạch sẽ rồi ra ăn cơm.

    Bà Lệ lặt rau xong chuẩn bị cơm cho hai đứa nó.

    Nhà có ba má con, hai đứa nó thì làm vườn với chăn nuôi con này con kia bán kiếm tiền, dưới quê toàn vậy không.

    Mà sức đàn bà có giỏi tới đâu cũng đâu có lại sức đàn ông, cực là cực thân hai đứa nó.

    - Tú à, dô ăn cơm nè con.

    Nghe má gọi Trí Tú lớn giọng đáp lại từ sau hè:

    - Dạ con dô liền.

    Trí Tú gôm gọn mớ đinh búa vào một góc.

    Ăn xong ra làm tiếp chứ sáng giờ làm bụng cũng đói meo hết rồi.

    Vào trong nhà thì má đã dọn cơm sẵn rồi.

    Trí Tú ngồi vào bàn xoay mặt xung quanh tìm kiếm gì đó rồi mới hỏi:

    - Con Sa đâu má?

    - Nó đương tắm sau hè.

    Lát nó dô chứ dì.

    Vừa dứt tiếng Lệ Sa bước vào từ nhà sau ngồi vào bàn.

    Nhìn thấy mâm đồ ăn bóc khói, mùi thì dậy lên thơm ngây ngất cái nồi đất kho cá còn nghe tiếng xèo xèo sôi lục xục.

    - Nay má nấu đồ ngon ngon không ta.

    - Chứ bình thường má nấu đồ ăn dỡ cho bây hả?

    Lệ Sa ngơ mặt cười cười, cô suốt ngay chọc má chửi cứ nói ra một hai câu là bà với nó có chuyện.

    Trí Tú không nói gì cứ từ tốn gắp cá chang canh ăn như bình thường cho đến khi....

    - Chị Tú...

    Lệ Sa đứng dậy đi lại vỗ vào lưng Trí Tú một cái phịch khiến cô phung luôn họng cơm trong miệng.

    Trí Tú hạ chén gác đôi đũa dừa lên đó xoay sang nhìn Lệ Sa đang đứng banh miệng cười:

    - Hết chuyện cho mày giỡn hả!?

    - Dạ hết ời...

    - Dị hả!!

    Lại đây tao giỡn với mày.

    Trí Tú cười nương theo rồi đứng bật dậy kéo Lệ Sa lại góc cột có buộc sẵn sợi dây.

    Mặc Lệ Sa có dẫy cỡ nào Trí Tú cũng kẹp tay kẹp dò trói nó chặt cứng ở góc cột, miệng Lệ Sa thì la lên oai oải.

    Trí Tú với tay lấy cái khăn trên xào nhét vào họng Lệ Sa cho nó khỏi la nữa.

    Làm xong Trí Tú phủi phủi hai tay vào nhau nhướn mày nói:

    - Ở đó chơi đi, tao đi ăn cơm.

    Cô bỏ lại bàn một mạch ngồi ăn ngon lành mặc Lệ Sa có ú có ớ đến nổi hết gân cổ.

    Má cũng bất lực nhìn hai chị em nó giỡn hớt mấy kiểu thô bạo.

    - Giỡn với má bây còn có cơm ăn, giỡn với chị hai bây thì nhìn nó ăn cơm nghe con.

    Trói góc cột là còn may, chọc trúng bữa nó mệt nó lôi tới gốc đa giữa đồng trói ở ngoải là no đời nghen con.

    Vừa nói bà vừa cười nhìn Lệ Sa.

    Tính Lệ Sa thì nhí nhố thích giỡn hớt Trí Tú thì có vẻ trầm tính ít nói hơn nên giỡn hớt kiểu Lệ Sa thì bị trói cũng vừa tội.

    Lệ Sa khóc không thành tiếng, đây cũng hông phải lần đầu bị trói nhưng mà lần này Trí Tú trói chặt quá Lệ Sa thoát ra không được nên cứ giẫy giụa như con lăn quăn đằng góc cột.

    Đói muốn rả ruột mà chị hai chơi ác quá.

    Đương ăn tự nhiên má nhớ sực lại chuyện gì đó nên kiều tay Tú:

    - Thôi lại thả em ra đi con, má nói chuyện chút coi.

    Nể má Trí Tú mới chịu thả con báo đó ra, còn đá vào đít Lệ Sa một cái mới chịu cởi trói.

    Lệ Sa không dám hó hé đi ton ton tới bàn cầm chén cơm lên dà liên tục.

    Đợi hai đứa ngồi ngay ngắn vào bàn bà mới nói:

    - Má tính dầy coi được hông nghe.

    Nhà mình thì nuôi trồng đủ thứ, có mướn người cũng làm ăn theo tiếng hay là mướn thêm hai người nữa tối phụ hai đứa ngủ canh trại.

    Trí Tú ngẩn mặt sau câu nói của má, cô từ tốn đáp:

    - Thôi khỏi đi má, con với Sa canh được rồi mướn thêm chi cho phiền phức.

    - Phiền cái gì mà mà phiền.

    Thấy hai đứa làm quằn quật từ sáng tới tối không kịp nghỉ ngơi mướn thêm người thay phiên nhau canh cũng đỡ hơn.

    Còn trẻ lướt được chứ già già là bệnh đủ thứ nghe con.

    Lệ Sa ngốn cả họng cơm nhưng vẫn mở miệng nói:

    - Má khỏi lo, con với chị Tú canh được ời.

    - Hay hai đứa bây lấy chồng đi, má bắt rể.

    Cho chồng bây lo tiếp chuyện đồng trại đồ.

    Nhắc đến chồng Trí Tú nhìn Lệ Sa rồi hai người tự rùng mình dợn ốc.

    Nghe thôi đã ớn lạnh rồi nói chi là lấy.

    - Con không muốn ở tù sớm đâu má.

    Trí Tú cười trừ rồi đi ra sau hè một mạch.

    Nó nói dị là sao trời, biết má không hiểu ý của bị hai nên Lệ Sa vừa nhai vừa lên tiếng:

    - Ý chỉ là nếu lấy chồng ăn nhậu bài bạc như ông năm râu là chỉ đánh chết chồng chỉ á má.

    - Sao bây biết?

    - Thì con em chỉ mà.

    Lệ Sa lè lưỡi liếm một vòng quanh môi rồi cười hì hì.

    Lệ Sa đứng dậy dò dò cái bụng no nóc chứa bốn chén cơm ở trỏng nhìn má:

    - Chồng con chi má ơi, ở dậy cho khỏe.

    - Bây khỏe chứ má rầu chết.

    Thấy con cái người ta có chỗ nương tựa nhìn lại con mình không có ai cũng tủi chứ.

    Bà thở dài thường thượt nhìn ra ngoài sân.

    Sợ là sợ về già không có ai chứ còn trẻ thì ai nói dì.

    Mà lấy thì lấy lúc mơn mởn chứ già khú đế muốn xuống lỗ hết rồi thì lấy làm cái gì.

    Lệ Sa chặc lưỡi một cái:

    - Thôi má lo chi xa xôi, duyên nợ tới thì mình nhận không tới thì thôi ép uổng chi má.

    Thôi con ra sau hè phụ chị hai.

    Nói xong Lệ Sa chạy tọt ra sau hè.

    Trí Tú thì lôi cái giường đóng dỡ khi nảy ra sửa tiếp.

    Lệ Sa bước tới ngồi cạnh Trí Tú nhí nhố:

    - Má kêu chị hai lấy chồng mà chị hai bỏ đi đâu dạ?

    - Má kêu mày đó.

    - Có đâu, má kêu hai lấy đó.

    Trí Tú nhíu mày ngẩng mặt nhìn Lệ Sa:

    - Muốn ra góc đa hóng gió hông?

    Gà dịt cho ăn chưa mà ở đây lải nhải, hửm?

    - Dạ cho ăn rồi.

    Lệ Sa cười tươi rói, có chửi có la cỡ nào Lệ Sa cũng cười miết.

    Trí Tú nhìn nó cũng tự giác bật cười theo.

    Hai người gặp nhau là chí chóe vậy đó chứ có chuyện gì là binh nhau dữ lắm.

    Việc nặng nhọc gì cũng sang qua sẻ lại.

    ______

    Văn theo giọng miền Tây, nên có một vài từ thay đổi.

    Nếu không rõ chỗ nào cứ cmt nha🥰
     
    [Jensoo] [Lichaeng] Đại Chiến Miền Tây
    Chap 3


    Trân Ni nằm dài trên bàn cạnh cửa xổ nhìn ra mấy tán cây đong đưa theo gió, vài chú chim sẻ ríu rít bay lượn.

    Nhìn chúng tự do vô cùng.

    Đương băng khoăn suy nghĩ Trân Ni giật mình sau tiếng gõ cửa.

    - Em vào được không?

    Giọng Thái Anh khẽ cất lên từ sau cách cửa.

    Trân Ni nhẹ giọng đáp vọng lại:

    - Ừm, em vào đi.

    Thái Anh đẩy cửa vào, nhìn thấy chị mình ngồi sầu não như thế cũng tủi trong lòng.

    Thái Anh bước đến nhẹ nhàng ngồi ở mép giường đối diện với Trân Ni đang ngồi ở bàn:

    - Chị ổn chứ?

    Má của chị bớt đau chưa?

    - Chị ổn, không sao.

    Trân Ni cười đáp em, sờ nhẹ lên bên má vẫn còn đau rát.

    Miệng thì hỏi nhưng em cũng thừa biết nó còn rất đau, nó không đỏ nữa mà chuyển sang bầm tím.

    Thái Anh cảm thấy tội lỗi cứ siết chặt tay trên đùi rồi rưng rưng nói:

    - Em xin lỗi...tại em mà chị với cha mới..

    - Không sao..không phải lỗi của em.

    Trân Ni đến ngồi cạnh em vuốt vai an ủi, càng nói Thái Anh càng khóc lớn hơn.

    Cả đêm qua cứ trằn trọc mãi không ngủ tự trách bản thân mình.

    Tiếng khóc của Thái Anh chưa dứt thì tiếng gõ cửa vang lên:

    - Cô chủ, ông gọi hai cô xuống dưới nhà có chút chuyện.

    - Ừm, dì xuống trước đi.

    Nghe gọi hai người cũng chuẩn bị xuống nhà, dù Trân Ni vẫn còn giận cha chuyện tối qua nhưng dù sao ông ấy cũng là cha cô.

    Vừa xuống đến đã thấy ông chuẩn bị một cái balo nhỏ đặt trên bàn không biết bên trong đó có gì.

    Trân Ni ngồi xuống ghế khoang tay trước ngực chân thì bắt chéo.

    Ngay cả nhìn lướt qua mặt ông cô cũng không thèm.

    - Dạ cha gọi hai chị em con có chuyện gì sao?

    - Thái Anh lễ phép hỏi cha.

    Ông Đinh chỉ hừ giọng một cái nói:

    - Nếu hai đứa muốn cha chấp nhận cái nghề ca hát đó thì hai đứa phải làm cho cha một chuyện.

    Cả hai bất ngờ xoay sang nhìn cha khi nghe ông ấy nói thế.

    Từ trước giờ có nài nỉ vang xin thì nửa lời ông cũng không đồng ý bây giờ đột nhiên lại đổi ý như thế có thật sự không có ý đồ gì không.

    Trân Ni lên tiếng đáp ngay:

    - Chuyện gì?

    Ông nhướn cao đôi lông mày rậm chép chép miệng nhìn Trân Ni:

    - Cầm balo này và tự thân sống trong vòng một năm.

    Nếu sau một năm đó hai đứa quay về đây an toàn thì cha sẽ chấp nhận cái ước mơ ca hát đó.

    -.....

    Cả hai nhìn vào cái balo nhỏ xíu trên bàn.

    Không biết bên trong là cái gì nữa.

    Trân Ni không chút do dự đồng ý ngay lập tức.

    Nhưng lại đơ người ra sau câu nói tiếp theo của cha mình:

    - Tài khoản ngân hàng của hai đứa cha đã khóa hết rồi.

    Ra đi với hai bàn tay trắng, 5 triệu và một chiếc xe máy cũ.

    Đặc biệt là phải đến một nơi khác, không phải ở Sài Gòn này!!!

    - Cha!!

    Trân Ni ấm ức không nói nên lời.

    Ông ấy làm dậy chẳng khác nào ép hai người họ vào đường cùng.

    Không tiền bạc biết đi đâu, nếu ở Sài Gòn còn có chút mối quan hệ đi đến nơi khác như đứa mù bỏ gậy.

    Chuyến này lành ít dữ nhiều rồi.

    - Sao?

    Hai đứa làm được không?

    Cha nhìn Trân Ni nói một câu như thách thức.

    Càng nhìn cái vẻ mặt khinh người của ông Trân Ni càng muốn đi, còn về Thái Anh cũng không biết xử trí làm sao.

    Có lẽ sẽ làm theo chị hai.

    - Cha nói thì tự mình nhớ lời, nếu hai đứa con quay về sau một năm thì cha tự biết trả lại tự do cho tụi con.

    Thái Anh đi thôi.

    Trân Ni cầm cái balo đùng đùng bỏ lên lầu.

    Thái Anh cũng lủi thủi đi theo sau.

    Ông Định cũng có chút bất ngờ khi thấy Trân Ni kiên quyết đến vậy, nhưng ông không tin với hai đứa lớn lên trong sự giàu sang sung sướng thì tự thân mình làm được gì.

    Trân Ni trên phòng lấy quần áo bỏ vào vali trong dáng vẻ tức tối.

    Cô phải chứng minh cho ông ta thấy cô không vô dụng như cách ông ta nghĩ về cô.

    Thái Anh cũng chỉ biết thở dài.

    - Mình đi thiệt hả chị?

    - Ừm đi, em không muốn được tự do sao?

    - Dạ muốn..nhưng mà..sợ hai đứa mình không làm nổi.

    Thái Anh rầu rĩ đáp, cô thậm chỉ còn không biết thế giới ngoài kia có bao nhiêu loại người.

    Người xấu ra sao người tốt ra sao cô cũng không biết nữa là.

    Trân Ni cũng có chút lung lay sau khi nghe Thái Anh nói, nhưng rất nhanh lấy lại tin thần nắm chắt lấy hai vai Thái Anh:

    - Em phải tự tin lên chứ.

    Có chị đây rồi em khỏi lo.

    Trân Ni vỗ ngực cười tươi hai chị em ôm nhau một cái em như truyền động lực.

    Thái Anh lúc đi cũng không quên mang theo con thỏ ghiền bằng gấu bông.

    Không có nó cô sẽ không ngủ được.

    ....

    Chuẩn bị đồ xong xui hai người kéo vali xuống nhà lướt qua cha đang ngồi ở ghế.

    Trân Ni còn không thèm nhìn chỉ có Thái Anh là cúi đầu một cái.

    Ra trước Trân Ni bàn hoàn buôn luôn cái vali trên tay xuống đất.

    Một cái xe cub nhỏ xíu, không biết từ đời nào nữa.

    Nó cũ kỹ, cái này có đậu giữa đường trộm cũng không thèm ngó.

    Đầu đèn thì bể nát cái xe thì chỗ nào cũng rỉ sét.

    - Cái này là xe chuẩn bị cho tụi con á hả?

    Trân Ni vẫn chưa hết sốc ú ớ hỏi người làm đang đứng đó:

    - Dạ đúng thưa cô chủ, ông chủ dặn hai cô đi bằng xe này.

    - Giỡn hay sao vậy?

    Cái xe cà tàn này chạy không biết ra khỏi cổng không nữa nói chi là ra khỏi Sài Gòn.

    Trân Ni dậm chân nhảy đỏng lên khó chịu.

    Ông ta đúng là đang ép hai người họ thì có, ít nhất cũng cho cái xe lành lặn một chút chứ.

    Trân Ni tức điên lên nhưng không nói lên lời, cô chống hông nhìn nó rồi lại thở dài.

    - Thái Anh đặt xe đi.

    - Dạ?

    Đột nhiên Trân Ni xoay mặt sang nói làm Thái Anh ngơ ngác.

    - Đặt xe đi khỏi Sài Gòn, chứ cái xe này làm sao chạy nổi.

    - Cái này đặt xe được không hai?

    Thái Anh chìa cái điện thoại bám nút ra trước mặt Trân Ni.

    Cô chỉ biết cười chua chát lòng bàn tay đập đập liên tục vào chán.

    Ông ta thật sự muốn ép chết hai người họ mà.

    Có cái điện thoại cục gạch này thì làm được gì chứ.

    Trân Ni phát hỏa gạt chân chống xe dẫn chiếc cub ra cổng.

    Còn Thái Anh thì kéo hai vali theo sau..

    Cha làm vậy chả khác nào kêu họ bỏ cuộc đi.

    Mà chị hai thì không một chút nhúng nhường.

    Haizzz...biết làm sao bây giờ.

    Trời cũng đã trưa nắng muốn nức cả đầu.

    - Lên chưa chị hai?

    Trân Ni ngồi trên xe xì hục đạp máy nhưng đạp muốn hục hơi trẹo háng cái xe cũng không lên máy.

    - Aizzz..mệt quá.

    Cái xe này cũng là chẳng được tích sự gì hết.

    Trân Ni chống hông thở hì hục, chân thì đá mấy cái vào bánh xe cho hả giận.

    Đã cùi còn chết máy thì quăng là vừa rồi.

    - Hay là xe hết xăng?

    - Để chị xem thử.

    Thái Anh đứng ngẫm một hồi mới nói, Trân Ni mở ra nhìn thử bên trong.

    Nó ráo quảnh không có một giọt xăng, Trân Ni cắn môi đến tím tái cô cố gắng hít sâu thở ra vài lần để lấy lại bình tĩnh.

    Xe không có giọt xăng kêu chạy thì chạy làm sao.

    Trân Ni bức xúc đến tuông đại một câu cho thõa chí:

    - Ông ta mới lượm chiếc xe này ở bãi rác rồi đem xe về làm quà cho hai chị em mình nè.

    Thái Anh thở dài nhìn chiếc xe trước mặt.

    Giờ mà dẫn đi tìm cây xăng lôi thêm hai vali đồ này nữa thì chắc giảm mười kí lô quá.

    *** Tin..tin..tin..

    - Đi đâu đây hai cô em?

    Tiếng còi xe kêu lên khiên scả hai giật mình.

    Anh lơ xe phi từ xe xuống đối điện hỏi.

    Trân Ni ngẫm lại rồi trả lời:

    - Xe đi đâu?

    - Đi miền Tây.

    - Nhiêu?

    - Hai trăm rưỡi một người, gửi thêm xe thì ba trăm.

    Anh ta lướt nhìn xe cạnh Trân Ni rồi nói.

    Trân Ni nhíu mày trả giá:.

    - Cái xe cùi bắp này mà mắc hơn tui nữa hả?

    - Ừmm..lấy cô em bằng giá luôn.

    Lên..lên xe đi, đậu dọc đường công an thấy nó hốt luôn bây giờ.

    Trân Ni kéo tay Thái Anh lên xe, đồ đạt thì có lơ xe lo rồi.

    Thái Anh ngồi cạnh Trân Ni mắt thì liếc nhìn xung quanh.

    Nói là đi miền Tây chứ cũng không biết là tới đâu nữa.

    Thôi kệ đi miễn sao khỏi Sài Gòn là được rồi.

    Hai người chợp mắt tựa lưng ra sau ghế nghỉ ngơi.

    Từ ngày hôm nay họ phải tự thân vận động.
     
    [Jensoo] [Lichaeng] Đại Chiến Miền Tây
    Chap 4


    - Em gái!

    Tới chỗ rồi em.

    Trân Ni nheo nheo con mắt đau rát lờ mờ tỉnh dậy.

    Cả xe người ta đã chuẩn bị xuống hết rồi.

    Trân Ni khều nhẹ tay Thái Anh gọi xong thì cả hai cũng xuống xe.

    Bây giờ trời tối ôm đoán chừng cũng 6 giờ mấy 7 giờ không ít.

    Nhìn xung quanh thì toàn là cây với cỏ là nhiều nhà thì không biết được mấy căn nữa.

    Mà nhìn thì nhìn vậy thôi chứ cũng chả biết ở đây là ở đâu nữa.

    Đồ đạt của hai người được lơ xe đem ra sẵn, thuận nên Trân Ni hỏi luôn:

    - Đây là đâu dậy?

    - Vĩnh Long.

    - Ờ..ờ..cảm ơn.

    Trân Ni gật gù, nói cho biết vậy đó chứ có bao giờ đặt chân xuống miền Tây đâu mà biết Vĩnh Long ra sao.

    Dẫn xe một đoạn khá xa mới tìm được cây xăng.

    Đổ vào thì may quá nó nổ máy.

    Việc cần làm bây giờ là kiếm chỗ ngủ chứ trời tối thui rồi biết đi đâu bây giờ.

    Nhưng chạy mãi không thấy nhà cửa nào hết toàn là cây với cỏ.

    Có biết đường xá gì đâu, chạy xe cũng không biết có lạc đường hay không.

    Đường thì là đất đá lỏm chỏm Trân Ni thì tay lái lụa cầm xe Thái Anh ngồi ở sau cầm vali kéo vừa cầm vừa niệm phật.

    Trời tối thui hai bên đường lúc thì bạch đằng lúc thì tre nhìn thôi đã ớn ốc rồi.

    Một bừa ruộng vườn, một bên là bờ sông.

    Cái đèn xe mờ hơn tương lai còn nhấp nháy sáng không rõ, cái pô xe thì tè tè nghe ghê muốn chết.

    - Gần tới chưa chị hai?

    - Chị..cũng hông biết nữa, nhưng mà người ta chỉ là ở cúi đường này nè.

    - Mình chạy nảy giờ cũng lâu lắm rồi đó.

    Sợ xa quá xe không đủ xăng đâu hai.

    Thái Anh sợ đến sựng tóc gáy vừa nói vừa nhìn dáo dát xung quanh.

    Trời tối thui hai bên nhà người ta cũng tắt đèn ngủ hết rồi biết hỏi đường ai bây giờ, chạy từ nảy giờ cũng không thấy cây xăng, hết xăng ở đây chắc có nước dẫn bộ.

    Trân Ni cũng sợ toát mồ hôi chứ có khá khẩm gì đâu.

    Tay lái cũng muốn nhũng ra đến nơi rồi.

    ** Cạch..

    Trân Ni cán lên viên đá khiến nó bắn lên vành xe kêu một tiếng rất lớn làm hai người họ muốn rớt tim ra ngoài.

    Chạy được một hồi cảm thấy chiếc cứ quăng qua lại rất kì lạ, Trân Ni hạ ga tắt máy xem thử.

    - Aizz, lủng bánh rồi.

    Lốp xe sẹp lép hơi cũng bay ra hết rồi.

    Thái Anh nhìn Trân Ni rầu rĩ:

    - Giờ này làm gì có chỗ vá xe, chắc phải dẫn bộ thôi chị ơi.

    Xui tận mạng là đây chứ đâu.

    Dù cho có tức đến bốc khói đầu cũng phải chịu, giờ mà quăng chiếc xe này đi lấy gì mà chạy nên ngậm ngùi dắt đi chứ sao giờ.

    Gió đêm cứ se lạnh quật mấy đọt bạch đằng qua lại.

    Mấy con cú cứ kêu lên vài tiếng rồi im ngang.

    Không gian im lặng chỉ còn tiếng ếch nhái kêu cộng thêm tiếng kéo vali trên đá lọc cọc.

    Dắt xe hết một đoạn khá xa thì mới nhìn thấy bóng đèn treo trước cửa một căn nhà thiếc nhỏ.

    Thái Anh nhíu mắt đọc dòng chữ sơn đỏ trên tấm bảng thiếc:

    - Sửa xe miễn phí!!

    Chị hai ở trước có tiệm sửa xe kìa.

    Thái Anh hớn hở chỉ về trước, Trân Ni cũng vui không kém đẩy xe đến.

    - Anh sẽ vì em làm thơ tình ái~~ Anh sẽ gom mây kết thành lâu đài...

    Lệ Sa nhắm híp mắt nằm trên võng vừa đong đưa vừa hát cho đến khi có giọng nói cắt ngang.

    - Anh ơi....

    - Thái Anh nhỏ giọng gọi.

    Lệ Sa bật dây khỏi võng đi ra trước đường.

    - Bộ nhìn giống con trai lắm hả?

    Lệ Sa khoanh tay trước ngực tựa một bên vai vào vách vừa cười vừa đáp lại.

    Thái Anh chỉ gãi gãi đầu cười gượng gạo.

    Cô thấy thường sửa xe là con trai nên gọi đại, ai dề là con gái sao.

    Cũng lạ thật.

    - Bể bánh hả?

    Nhìn lướt qua thấy bánh trước xẹp lép Lệ Sa hất mặt hỏi, cả hai cùng gật đầu nhìn Lệ Sa.

    Trân Ni lên tiếng trước:

    - Chị vá bánh xe dùm tụi em với, trời tối lắm rồi.

    - Dô ngồi đợi tui chút.

    Lệ Sa lấy hai cái ghế mủ trong góc ra cho hai người họ ngồi nghỉ tạm trong lúc đợi vá.

    Lệ Sa kéo chân chống giữa lên một cách nhẹ sờn trước sự bất ngờ của hai chị em.

    Trân Ni dẫn nó muốn thở hơi lên mà Lệ Sa như thể một tay nhắc cái xe lên đi vòng vòng còn được.

    Lệ Sa khéo mấy cái thùng đồ nghề ra chuẩn bị làm, nại ruột xe ra kiểm trả tỉ mỉ.

    Thái Anh với Trân Ni thì ngồi nhìn dáo dát xung quanh.

    Chỗ sửa xe này cũng nhỏ có cái võng dăn ngang thôi còn lại thì không có gì hết, đoán được đây chỉ là chỗ làm chứ không phải nơi ở.

    - Lần đầu tiên em thấy con gái làm nghề sửa xe luôn đó.

    Không gian im lặng đến phát chán Thái Anh lên tiếng bắt chuyện trước.

    Tuy đáp lại nhưng tay Lệ Sa vẫn làm:

    - Không tin tưởng tay nghề tui sao?

    - Dạ đâu có!

    - Thái Anh hốt hoảng xua tay

    Lệ Sa chỉ cười cười rồi làm tiếng, người dưới mê người ta dui tánh nên ai không biết là bị chọc miết.

    - Chị là người ở đây sao?

    - Ừm.

    Nói qua lại được một hai câu thì hết cái hỏi.

    Xa lạ lần đầu gặp biết nói cái gì hơn đâu.

    Ngồi nhìn Lệ Sa một hồi lâu cuối cùng cũng xong, định rời đi thì Lệ Sa lại lên tiếng hỏi:

    - Hai cô đi đâu mà vào giờ này.

    Cũng tám chín giờ tối rồi, đường quê giờ này vắng lắm thân lại con gái nữa.

    Trân Ni cười cười đáp:

    - Tụi tui đi tìm việc làm, người ta chỉ ở đường này nên chạy đi kiếm.

    Lệ Sa cười nhăn mặt khó hiểu.

    Tìm gì giờ này trời, giờ này tìm ma thì có chứ việc đâu ra.

    Thái Anh ngồi sau xe sực nhớ nên hỏi:

    - Chị biết nhà dì tư Lệ ở đâu hông, chỉ tui dới.

    -.....

    .......

    - Má ơi..má ơi má, có người tìm má nè má ơi.

    Lệ Sa đi vào nhà miệng la ong ỏng không dứt.

    Má cô vừa cúng xong chưa kịp cởi cái áo cúng ra nữa đã nghe tiếng nó la rồi.

    - Cái gì mà kêu dực dọng dậy bây, ai mà kiếm giờ này nữa.

    Bà bước ra nhà trước thì thấy Lệ Sa ngồi ở bàn còn dẫn theo hai cô gái nữa nhìn lạ lắm không phải người xóm này.

    Bà nheo con mắt mờ nhòe nhìn hai cô gái hỏi:

    - Hai cô tìm ai?

    - Dạ con tìm dì tư Lệ.

    - Tui tư Lệ đây, hai cô ngồi đi.

    Sa rót nước mời khách con.

    Bà ngồi xuống đối diện với hai người họ mời nước, Lệ Sa thì dựa cột hóng chuyện.

    Không biết hai người này là ai mà kiếm má cô làm chi giờ này.

    Trân Ni lấy ra tờ rơi lúc sáng nhặt ở ngoài đường đưa cho cô xem:

    - Dạ con thấy cô cần hai người làm nên tụi con tới xin dô làm.

    - Dậy he, nhưng mà...nhìn nhỏ nhắn quá làm nổi hông.

    Ở đây tui làm vườn chăn nuôi không à khỏe khỏe làm mới nổi.

    Bà nhìn từ trên xuống dưới, người nhỏ nhắn da dẻ thì trắng tươi mịn ngần.

    Liếc sơ cũng biết không phải dân xứ này cũng không phải dân làm đồng làm ruộng.

    Sợ bị từ chối Thái Anh gật đầu lia lịa:

    - Dạ được, tụi con làm được.

    Cái gì tụi con làm cũng được hết trơn á, miễn là cho tụi con làm.

    Lệ Sa đứng đó còn ngỡ ngàng thay, sao thái độ quyết tâm dữ dậy.

    Nhìn mặt mũi cũng sáng sủa xinh đẹp sao không làm diễn viên ca sĩ gì đi tự nhiên đi về quê làm đồng làm ruộng chi cho cực hông biết.

    Cô cũng nhúng vai khó hiểu.

    - Nếu muốn thử sức thì tui cho thử sức, cảm thấy làm hông nổi cứ tìm chỗ khác làm tui hông ép.

    Còn giờ trời tối rồi, mai hai cô quay lại tui giao việc cho.

    Nghe mai quay lại Thái Anh với Trân Ni mễm nhũng người ra.

    Giờ mà quay lại đường lớn rồi tìm chỗ ngủ chắc tới sáng mà chắc gì tìm được, còn xăng trong xe không được bao nhiêu.

    Trân Ni ấp úng mãi không nói cứ ú a ú ớ.

    Thái Anh đứng dậy lên tiếng, không nói thì ngủ ngoài đường là cái chắc:

    - Dạ dì ơi..

    - Sao cô?

    Còn chuyện gì cần hỏi sao?

    - Dạ..dì..dì cho tụi con ở đây một đêm được hông.

    Tụi con ở chỗ xa đến đây nên chưa tìm được chỗ ở...

    Thấy Thái Anh ngượng ngùng cúi mặt như thế làm bà Lệ bật cười:

    - Mèn ơi..chỗ ngủ thiếu cha gì, ngủ thì dô ngủ nhầm mẹ gì đâu.

    Sa ra dẫn xe mấy cô dô nhà con.

    Lệ Sa ra trước sân dẫn xe vào trong sẵn tiện kéo hai cái vali vào luôn.

    Vừa tắm xong nghe tiếng nói chuyện trước nhà Trí Tú cũng ra xem thử.

    Trí Tú với cái quần sọt áo thun đầu tóc thì ướt nhem cô chà chà khăn lau đầu nhướn mày nhìn về hai người lạ hỏi:

    - Ủa ai dậy má?

    Nghe Tú hỏi bà vỡ lẽ đáp:

    - À, người làm má mới mướn.

    Tối con qua ngủ với Sa đi nhườn phòng cho hai cô này ngủ một đêm.

    Nói xong má cô cũng đi vào phòng.

    Trí Tú lướt nhìn một lượt, nhìn sơ qua cái dáng vẻ chân guốc má hồng thì xin làm ruộng làm vườn cái nổi gì.

    - Hai cô theo tui.

    Trí Tú đi trước để Thái Anh với Trân Ni bẻn lẻn theo sau, Lệ Sa cũng kéo vali đum hai người họ.

    Trí Tú đẩy cửa bước vào phòng.

    Căn phòng không quá rộng có một cái giường đặt sát vách trong phòng cũng không trang trí gì nhiều nhưng rất gọn gàng sạch sẽ.

    - Hai cô chịu khó ngủ chung một phòng đi, tuy hơi nhỏ nhưng cũng đủ hai cô ngủ.

    Công tắc đèn ở đó, nhà vệ sĩ thì mở cửa đi thẳng ra sau là tới.

    Chỉ xong xui những thứ cơ bản Trí Tú cũng rời đi trả lại không gian riêng cho họ.

    Trân Ni cúi đầu xem như lời cảm hơn vì cơ bản họng cô đã đơ cứng rồi không nói được gì nữa.

    Người gì đâu mà lạnh lùng thấy ớn.

    Đi cả ngay trời ai cũng mệt lả nằm xuống giường ngủ li bì tới sáng.
     
    [Jensoo] [Lichaeng] Đại Chiến Miền Tây
    Chap 5


    Trân Ni nheo nheo mắt mơ hồ ngồi dậy, hôm nay sao lạ vậy nhỉ có tiếng gà vịt cả tiếng người nữa trộn lẫn vào nhau, cô nhớ phòng cô có cách âm cơ mà.

    Hai mắt cứ bị màn nước mỏng che đi, khi bừng tỉnh lại Trân Ni mới vỡ lẽ nhớ ra từ từ về chuyện hôm qua, cô thở dài với tay khều khều Thái Anh gọi:

    - Thái Anh...dậy đi em.

    Thái Anh ưỡn người lăn qua lăn lại trên giường.

    Cái giường tre cứng ngắc ngủ cả đêm qua làm cho hai người đau mỏi gần chết.

    Mới có 6 giờ sáng mà ôm xồm vậy sao.

    Hai người bước ra khỏi phòng đi thẳng ra sau hè thì một luồng gió thổi qua mát rượi.

    Hai người bị cảnh trước mắt mê hoặc, đêm qua do tối quá nên không thấy rõ cảnh ở đây.

    Đâu cũng là cây cối xanh ngát xa xa còn có đồng lúa nữa.

    Miền Tây là như vậy sao.

    Trân Ni nhắm hờ mắt hít một hơi thật sâu nhưng chưa kịp hưởng thụ một tiếng nói cắt ngang:

    - Đứng đây làm dì, súc miệng đánh răng gì đi má tui đợi hai cô ở trước kìa.

    Trí Tú cầm thùng lúa từ sau hè đi dô gặp ngay trước cửa nên nói luôn.

    Nói xong Trí Tú lượng vào nhà để lại Trân Ni che tay hờ lên miệng ngượng ngùng còn Thái Anh thì cau mày khó chịu.

    Cùng là con gái sao cô ta lại chẳng hiểu ý tứ gì của con gái hết vậy.

    Rửa mặt mũi chỉnh lại tóc tai quần áo ra trước nhà, bà Lệ ngồi trước bàn giữa nhâm nhi trà nhìn ra đường lộ đất.

    - Hai cô dậy rồi he, uống miếng nước đi rồi tui dới hai cô nói chút chuyện nhe.

    Bà hòa nhã rót hai tách trà mời khách.

    Hai người ngồi xuống nâng tách trà lên nhấp một miếng.

    Trời ơi nó đắng dữ lắm, sao người ta uống được hay dậy.

    - Dờ tui tánh dày, hai cô chịu thì làm không chịu thì cứ tìm chỗ mới.

    - Dạ dì cứ nói.

    - Trân Ni gật nhẹ đầu đáp.

    - Nhà tui thì cũng làm vườn nuôi con này con nọ tới đợt thì có người tới mua, không có cực chỗ đi bán nhưng cực ở công nuôi.

    Hai cô phụ dới hai đứa con gái tui làm công chuyện vòng vòng, nói chung cũng không có cực.

    Tháng thì năm triệu bao ăn bao ở.

    Hai cô tính sao?

    Thái Anh chán nản nhìn Trân Ni.

    Năm triệu ở đây so với Sài Gòn thì chẳng là gì hết, 5 triệu một đêm đã tiêu hết rồi.

    Nhưng mà ở quê kiếm được 5 triệu đỏ mắt.

    Nếu không làm ở đây thì hai người biết đi đâu?

    Lạ nước lạ cái trong người cũng không còn bao nhiêu tiền.

    Ở đây có chỗ ăn chỗ ở cũng gọi là tạm ổn rồi, còn chuyện sau này để tính sau.

    - Dạ vậy dì cho hai con làm nha.

    Nhưng mà...tụi con hông có biết nấu cơm..

    - Trân Ni cười ngại nhìn dì.

    Bà chỉ cười hiền lên tiếng:

    - Hai cô yên tâm, cơm nước tui lo sẵn làm về là ăn thôi khỏi lo chuyện đó.

    - Vậy bây giờ tụi con phải làm gì trước ạ?

    - Thái Anh lên tiếng hỏi.

    - Sa, Sa à.

    Ra má biểu cái coi.

    - Bà nhóm người ra trước cửa gọi Lệ Sa.

    - Dạ.

    - Lệ Sa đáp lại từ cái nhà thiếc trước nhà.

    Lệ Sa chạy dô nhà tay chân mình mẩy vẫn còn nhớt nhao tùm lum.

    - Kêu con có dì hông má?

    - Con coi dẫn hai cô ra chỉ việc đi, chị hai bây ở sau hè hay dì đó.

    - Dạ, đi theo tui.

    Nói xong Lệ Sa đi ra sau hè, Trân Ni với Thái Anh cũng lẽo đẽo theo sau.

    Dẫn đâu đi đó chứ có biết gì đâu mà đi lung tung.

    Ra tới sau hè thì thấy Trí Tú cấm cúi lục lội gì đó trong cái thùng phi bự.

    - Chị hai...

    Nghe tiếng Trí Tú ngốc đầu dậy nhìn:

    - Chuyện gì?

    - Má kêu chị hai chỉ việc cho người ta làm kìa.

    Trí Tú xoay người nhìn hai con người lúp ló sau lưng Lệ Sa.

    Nhìn tay chân yểu điệu vậy làm được hông, móng tay còn dài ngoằn sơn màu lòe loẹt nữa, tóc tai thì se loạn se loạn.

    Không biết Trí Tú có biết chút ý tứ nào của con gái không nữa, cô phà một câu khiến hai người họ đơ mặt ra đó:

    - Làm không nổi đâu, đi kiếm chuyện khác làm đi.

    Nhìn thấy thái độ khinh bỉ của Trí Tú làm Trân Ni tức điên lên đi được, nói chuyện còn không thèm nhìn mặt nữa chứ.

    Trân Ni hậm hực đáp lại ngay:

    - Chị không giao việc sao biết tụi tui làm không được.

    - Cần phải nói sao?

    Nhìn sơ là biết ngay mà, giờ đi kiếm cái khác mà làm cho đỡ phí thời gian.

    Trí Tú vừa nói vừa đóng đóng cái thùng cạch vạch xem Trân Ni như vô hình.

    Trân Ni phát hỏa bóng khói đầu chống hông hét lớn:

    - Nè!!

    Chị tôn trọng tôi xíu đi chứ, nói chuyện không nhìn mặt nhau vậy đó hả!?

    Đương làm Trí Tú phải buông búa ngưng ngang cô gác một tay lên miệng thùng tay còn lại chống hông nhướng mày nhìn em:

    - Dậy được chưa?

    Hay cô muốn tôi nhìn cô vầy?

    Đủ tôn trọng chưa?

    Vừa nói Trí Tú vừa lấy tay banh mắt mình ra thật bự để nhìn Trân Ni, làm em muốn nhào tới quánh cho một cái nhưng may là có Thái Anh níu tay lại.

    Mình đi làm công cho người ta mà giờ đánh luôn chủ chắc có nước bị đuổi quá.

    Trí Tú cười nhếch mép nhìn Trân Ni như chọc quê rồi cầm búa lên đóng tiếp.

    - Là má chị nhận tụi tui vào làm...

    Trân Ni cố gồng để nói nhỏ giọng nhưng chưa hết câu Trí Tú đã nhảy vào họng người ta rồi.

    - Thì kêu má tui chỉ việc cho cô chứ cô kiếm tui chi.

    Thấy chuyện có vẻ không ổn lắm nên Lệ Sa đứng đơ ra đó nảy giờ mới lên tiếng:

    - Chị hai, đừng làm khó người ta nữa.

    Má kêu em dẫn người ta ra cho chị hai chỉ việc đó.

    - Mày thấy có làm được tích sự gì hông mà đòi làm?

    Mắc công chỉ xong làm không được phí thời gian của tao.

    Trí Tú nhíu mày khó chịu, mới sáng sớm bị làm phiền đã không vui rồi.

    Má mướn người về phụ hay về phá không biết nữa.

    Trân Ni chịu hết nổi cái thái độ cao ngạo của chị ta săn tay áo lên cao thách thức:

    - Chỉ đi tui làm cho chị coi!!

    Trí Tú không nói gì chỉ lia mắt nhìn xung quanh một vòng rồi chỉ tay về phía cái thùng:

    - Khiên thùng phân ra góc bưởi kia đi, làm được thì tui chỉ việc tiếp cho.

    Trí Tú chỉ ra cái góc bưởi cách xa chỗ đang đứng cũng tầm hai chục mét hơn rồi nhìn lại Trân Ni.

    Trân Ni thì cũng có máu liều nên nhào đến nắm cái quai của thùng 20 lít nhưng nắm nhấc lên lại nhắc không nổi.

    Trí Tú nhướng mày dò hỏi, còn nhịp nhịp dò:

    - Sao?

    Cô khiên nổi hông?

    - Hớ, chị chờ đó nhìn tui khiên nè.

    Vẫn còn sức để cãi nhau nên chắc là khiên nổi.

    Trí Tú tự lưng vào vách khoanh tay trước ngược chờ em cô ta có làm được hay không hay chỉ mạnh miệng.

    Trân Ni nghiến răng hai tay nắm chặt vào quai thùng gồng hết sức nhắc lên nhưng mà nhắc lên rồi để lại chỗ cũ.

    Trí Tú mím môi nhịn cười, cười lớn quá cô ta quê thì sao.

    Trân Ni gồng đến đỏ mặt tía tai nhắc lên đi được một hai bước rồi hạ xuống, cứ làm vậy cho tới khi khiên đến góc bưởi.

    Tới nơi Trân Ni ngồi ịt xuống đất vì mệt mồ hôi mồ kê đổ ra ròng ròng.

    Trí Tú cũng hơi bất ngờ vì cô ta không giống như cô nghĩ.

    - Chị hai, chị có sao hông?

    Thái Anh lo lắng chạy đến đỡ người Trân Ni dậy.

    - Không sao...

    - Cũng được việc đó chứ.

    Mà đây mới thùng đầu thôi còn trỏng hơn chục thùng nữa đang đợi hai cô kìa.

    - Hả!?

    - Thái Anh với Trân Ni đồng thanh.

    Cái gì mà hơn chục thùng.

    Cái này là giết người hay sao?

    Một thùng đã muốn xĩu khiên nữa chắc có nước chết ở đây.

    Nhưng mà không làm thì lấy gì mà ăn đây, tiền bạc cũng không có dư dã.

    Dưới quê đa số làm đồng làm vườn chỗ này hay chỗ khác gì cũng vậy thôi.

    Nói xong Trí Tú chấp tay sau đít đi vào nhà để lại Trân Ni thở hì hục phía sau, còn khua tay múa chân nhá nhá.

    - Người gì mà thấy ghét, nhìn cái mặt ưa không nổi!!

    Trân Ni vuốt tóc lại vắt lên hai tai còn chặm chặm bớt mồ hôi trên trán.

    Thái Anh cũng chỉ biết thở dài:

    - Thôi ráng đi hai, không làm ở đây thì mình đi đâu giờ.

    Tiền cũng hông còn bao nhiêu đâu có xài lung tung được, ở đây được lo ăn ở chắc gì chỗ khác có.

    Mặc dù làm có hơi cực nhưng mà mình phải ráng chứ biết sao giờ.

    - Ừm, thôi hai đứa khiên chung cho nhẹ một chút.

    Nói rồi Thái Anh với Trân Ni đi bộ lai rai vào nhà, trời cũng bắt đầu hửng nắng.

    Lệ Sa tựa vách nhăn mặt khó hiểu nên mới đi đến vỗ vai Tú:

    - Ủa chị hai, bình thường mình có khiên từng thùng vậy đâu?

    Sao nay hai bắt người ta khiên chi dạ?

    - Khiên cho biết cực biết khổ, cái cực khổ làm được thì cái sung sướng nhầm gì!

    - Ờ..ờ..

    Lệ Sa gật đầu thí đại chứ không biết có hiểu hay hông nữa.

    Bình thường thảy bao phân lên xe yên xe máy là chở ra đó phẻ rẻ à có tốn sức miếng nào đâu.

    Sao nay chị hai rạch bao đổ ra mấy cái thùng bê chi?

    Thì ra là bày dụ này.

    Trí Tú cứ đứng đó nhìn chầm chầm vào hai con người đang hì hục khiên phân ngoài nắng.

    Cái đà này chắc tới trưa mới đi rải phân quá.
     
    [Jensoo] [Lichaeng] Đại Chiến Miền Tây
    Chap 6


    - Cuối cùng cũng xong..

    Hai người tựa lưng nhau đồng thanh lên tiếng.

    Sau một hồi hì hục cũng khiên hết mấy thùng phân như Trí Tú yêu cầu nhưng mà chị ta lại biến đi đâu mất biệt, buộc hai người họ phải đảo vào nhà tìm.

    - Ủa hai cô xong rồi hả?

    Vừa bước đến cửa nhà sau thì Lệ Sa cũng vừa ra tới nên thuận miệng hỏi luôn.

    Nhìn hai người họ mồ hôi đầm đìa hai má dỏ ửng lên cũng có chút buồn cười.

    Trân Ni vừa thở hơi lên vừa hỏi:

    - Chị cô đâu?

    - À, chị Tú đang thay đồ ở trỏng á.

    - Vậy là tui với chị hai tui làm vậy là xong rồi đúng hông?

    - Thái Anh lên tiếng hỏi.

    Nhưng Lệ Sa chưa kịp mở miệng thì Trí Tú từ nhà bước ra trả lời:

    - Ai nói?

    Mới làm nhiêu đó mà đòi nghỉ hả?

    Thấy cái bản mặt Trí Tú Trân Ni đã ưa không nổi cộng thêm đang mệt nên dễ quạo.

    Trân Ni bước tới nạp cho Trí Tú một cái khiến cô im re:

    - Nè!!

    Muốn làm cái gì thì nói thẳng ra đi, đừng có vòng vo rồi bắt tụi tui làm đủ thứ chuyện.

    Mệt thở không nổi hơi đâu mà đứng đây cãi lộn với cô nữa.

    Miếng nước uống cũng hông có!!

    Lệ Sa đơ người, lần đầu cô lấy chị hai bị người ta chửi xa xả vậy đó.

    Giờ chỉ im re cái mặt ngu ra luôn mà, Lệ Sa cười cười chỉ tay vào trong nhà:

    - Thùng nước trên bàn, hai cô uống rồi nghỉ mệt chút hả ra làm.

    Làm vườn thì phải vậy chứ sao, mệt thì nghỉ hết mệt thì làm chứ không có giờ giấc đâu.

    Nói rồi Lệ Sa đội cái nón tay bèo đi theo sau Trí Tú.

    Trí Tú bỏ đi từ nảy giờ lâu rồi, chỉ chửi mà đứng đó chi.

    Thái Anh nhìn theo bóng lưng Lệ Sa thì gật gù không biết trong đầu đang nghĩ gì nữa.

    Thấy Trí Tú hậm hực đi một mạch ra vườn Lệ Sa thì cười hí hí đi theo sau.

    Trí Tú giận cá chém thớt quay ra nạt Lệ Sa một cái:

    - Mày bị khùng hả!?

    Cười cái gì mà quài dậy!!

    - Hả?

    Tự nhiên chửi em, tại thấy chị hai lần đầu bị chửi nên cười dậy thôi.

    Mà công nhận em mới thấy chị hai bị chửi ghê dậy luôn á.

    - Mày phe tụi nó thì đi dô trỏng đi!!

    - Trí Tú đá dô đít Lệ Sa một cái rồi cầm lấy thùng phân đi mấy hàng bưởi.

    Chọc quê được Trí Tú nên Lệ Sa khoái trí ôm bụng cười quài.

    Lâu lâu bà chị dà mới có dịp quê đến nói không nên lời.

    Trân Ni với Thái Anh đi ra Lệ Sa mới thôi cười lên tiếng:

    - Cô lùn lùn này đi theo chị hai tui đi còn cô này theo tui.

    Lệ Sa chỉ Trân Ni rồi chỉ về hướng Trí Tú còn Thái Anh thì theo Lệ Sa.

    Trân Ni háy Lệ Sa muốn lòi tròng mắt, lùn lùn kệ người ta, hông biết hỏi tên hay gì mà lấy cái chiều cao của người ta ra gọi thế.

    Trân Ni dù ghét cái bà chị kia nhưng mà làm công cho người ta thì người ta sai đâu làm đó cãi sao được.

    Trân Ni đi lẽo đẽo theo sau Trí Tú, cô không nói gì hết chỉ đi theo nhìn Trí Tú rãi phân vào từng góc cây bưởi.

    - Nhìn gì! làm đi chứ!?

    - Trí Tú hạ thùng phân xuống đất nhìn Trân Ni.

    - Làm gì?

    Cô không chỉ sao tui biết!!

    Cũng đâu có ai nhịn ai đâu, Trí Tú nói một câu Trân Ni trả lời lại hai câu.

    Bây giờ Trí Tú có nói cũng không lại thôi thì nhịn để hơi lúc mệt còn thở.

    - Múc một chén phân đầy rãi đều lên góc.

    Mỗi cây một chén, hiểu chưa?

    - Hiểu rồi!

    Trân Ni dực cái chén trên tay cô một cái xột làm Trí Tú giật cả mình.

    Trân Ni cho cái tay trần vào múc chén phân làm Trí Tú hét toát lên:

    - Ê...ê...

    - Chuyện gì nữa!?

    - Sợ Trí Tú lại kiếm cớ gây sự nên Trân Ni có hơi khó chịu đáp.

    - Mang bao tay vào, phân độc lắm.

    Trí Tú lấy ra hai cái bao tay đưa cho Trân Ni rồi xách thùng phân đến trước góc cây khác, Trân Ni chỉ việc múc đổ thôi còn xách thì có Trí Tú lo rồi.

    Trân Ni có vẻ khoái chí với việc này, bởi mấy tán cây bưởi cũng lớn cao nên che nắng mát rượi, còn có gió phất phất cũng dễ chịu.

    .....

    Lệ Sa với Thái Anh bên đây cũng người cầm thùng người múc phân nhưng mà tâm trạng của bên đây thoải mái hơn nhiều.

    - Cô tên gì?

    - Lệ Sa thuận miệng hỏi.

    - Tui tên Thái Anh.

    - Thái Anh xoay mặt nhìn Lệ Sa đáp còn cười một cái.

    - Ờ, tui tên Lệ Sa.

    Biết tên dậy cho dễ xưng hô.

    Tui hai bốn, cô bao nhiêu?

    - Hả?

    Vậy phải gọi bằng chị lận đó.

    Em chỉ mới hai hai thôi à.

    Nghe xong Thái Anh liền thay đổi cách xưng hô.

    Nhìn Lệ Sa cứ tưởng trạc tuổi, ai dề cô lại nhỏ hơn chị tận hai tuổi lận.

    Nói qua lại cũng thấy tính tình hợp nhau cũng không quá gây gắt như cặp bên kia.

    Thái Anh có chút thắc mắc nên lên tiếng hỏi:

    - Chị với chị kia là hai chị em ruột hả?

    - Ừm.

    - Chị em mà tính tình khác quá ha.

    - Hai tui là dậy đó, nói chuyện cọc lóc cọc lờ à.

    Tại đó giờ hai hông có thích mấy cái kiểu yếu đuối hay nói chuyện õng ẹo đâu.

    Vừa làm hai người vừa nói chuyện qua lại cho đỡ buồn.

    Lệ Sa sực nhớ nên hỏi lại:

    - Người kia cũng chị cô sao?

    Thái Anh gật đầu đáp:

    - Ừm, mà chị Ni 25 tuổi lận.

    - Dị chỏ hơn chị Tú hai tuổi.

    Cái gì đây trời, rối rắm quá.

    Lệ Sa thì lớn hơn Thái Anh, Trân Ni lớn hơn Lệ Sa và Trí Tú lớn hơn Trân Ni.

    Hông ấy kêu mày tao hết đi cho đỡ mắc công nhớ tuổi người này người nọ.

    .....

    Làm đến chiều chập tối mới rãi phân xong hết vườn bưởi, giờ ai cũng quải hết rồi.

    - Hai cô tắm trước đi.

    Trí Tú cởi cái nón tay bèo với cái áo sơ mi tay dài máng lên xào.

    Trân Ni cũng mệt lả người nên chỉ muốn đi tắm cho mát mẻ.

    Nhà chỉ có một cái nhà tắm thôi nên nhườn nhau cũng phải thôi.

    Trời nhá nhem tối muỗi cũng bắt đầu dậy lên.

    Mấy con ếch ngoài đồng kêu lên sen kẻ nhau.

    Trên Sài Gòn kiếm đâu ra mấy tiếng này mà nghe, nhưng mà giữa đồng ruộng mênh mông không có tiếng động gì cứ nghe mấy tiếng con này con kia kêu không sợ mới là lạ.

    *** Ộp..ộp..chít..chít..

    Đương tắm Trân Ni nghe tiếng dép sen lẫn tiếng chuột khiến cô ớn ốc vuốt vai liên tục.

    - Thái Anh, em còn ở đó hông?

    - Dạ còn, hai tắm đi em ở ngoài đây canh cho.

    Trân Ni lên tiếng gọi thấy Thái Anh đáp lại nên mới yên tâm tắm tiếp.

    Thái Anh ngồi trên khúc cây cưa tròn giống cái ghế bên ngoài co chân lên đập muỗi bẹp bẹp.

    Dù sợ cũng không kém chị hai mình nhưng mà cũng phải canh.

    - Chị tắm xong rồi em vào tắm đi.

    Trân Ni bước ra với mái tóc được búi gọn lên cao trên người là áo thun đơn giản nhưng mà lại là quần đùi.

    Ở Sài Gòn cô toàn đồ như thế thôi chứ lấy đâu ra đồ dài, nếu có chỉ toàn đầm với váy.

    .....

    - Ra coi hai đứa nó tắm xong chưa mà lâu dữ vậy Sa?

    Lỡ có chuyện gì thì sao.

    Má Lệ Sa ngồi trên bàn ăn trước nhà nhưng ngóng ngó ra sau hè kiếm.

    Nảy giờ cũng gần cả tiếng mà chưa thấy hai đứa nó lên ăn cơm nữa, lo nên bà thúc giục Lệ Sa ra sau coi thử.

    Vừa đứng dậy thì hai người kia cũng vừa lúc ra tới.

    - Ngồi xuống ăn cơm luôn đi hai đứa.

    Trân Ni với Thái Anh ngồi cạnh nhau đối diện là Trí Tú với Lệ Sa.

    Thái Anh lướt nhìn sơ mớ đồ ăn trên bàn rồi nhìn chị mình, toàn là những món lạ lạ.

    Một dĩa dưa hấu, một nồi cá kho tiêu một nồi canh cá, một dĩa rau luộc còn xanh ngồm.

    Thấy hai đứa nó cứ lưỡng lự không gắp ăn bà mới lên tiếng hỏi:

    - Bộ nhìn dì nấu hông ngon hả hai đứa?

    - Dạ đâu có, chỉ là..thấy mấy món này lạ quá.

    - Trân Ni lắc đầu đáp.

    Đó giờ cô có ăn cơm với dưa hấu cá kho bao giờ đầu.

    Toàn là Beefsteak, cá hồi, Sushi...

    Mấy món nước ngoài thì nhiều, có nghe nói nhưng ăn thử thì cô với Thái Anh chưa ăn.

    Bà cười dẻ thử hai bước cá to để vào chiếc từng đứa.

    - Ăn thử đi cho biết món miền Tây đồ.

    Thái Anh với Trân Ni cũng vui vẻ với chuyện đó dà thử miếng cơm nóng cùng với miếng cá lóc kho quẹt mặn mặn ngọt ngọt cay thơm nồng của tiêu làm hai con người Sài Gòn kia mê mẩn trợn to mắt, ăn đến độn phồng hai má.

    Trong hai đứa nó ăn ngon bà cũng dui trong lòng.

    Mà đúng thiệt là làm mệt ăn cái gì dô cũng ngon.

    - Ngày đầu làm thấy công việc sao, có cực lắm hông hai đứa?

    Trân Ni liếc nhìn Trí Tú, nhưng cô chỉ chú tâm gấp cá dà cơm có để ý đến ánh mắt của Trân Ni đâu, em cười nhẹ đáp:

    - Dạ lần đầu làm nên tụi con chưa quen việc lắm.

    - Ừm, làm từ từ là quen hết trơn à.

    Có gì thì kêu hai đứa nó chỉ cho.

    Tú hay Sa gì cũng được.

    - Dạ.

    - Mà hai đứa ở đâu xuống đây?

    - Dạ tụi con ở Sài Gòn.

    - Thái Anh lễ phép đáp.

    Bà Lệ có hơi bất ngờ trợn mắt hỏi lại:

    - Dậy he, bộ Sài Gòn áp lực lắm hay sao mà bỏ dề quê làm đồng đây?

    Trong ý bà là chọc ghẹo cho vui nào ngờ lại đúng với tâm trạng của hai người họ.

    Thái Anh cười gượng đáp lại:

    - Dạ cũng có một chút...

    Ở Sài Gòn cái gì cũng tiền tiền không, làm nhiêu cũng đắp qua đắp lại.

    Mua cái gì cũng mắc mỏ hết trơn.

    Dưới quê tuy hỏng có sang mà được cái dễ sống, con cá cộng rau ăn qua bữa sống ào ào.

    Ở quê dễ là cái thoải mái không có xô bồ như thành phố, cũng có phần yên bình thoát mát hơn hẳng.

    Có người ta bỏ thành phố dề quê chứ có ai bỏ quê lên ở thành phố đâu.

    Sau bữa cơm tối những con người một hai lần gặp mặt lại trò chuyện với nhau rất thoải mái.

    Khiến họ dần trở nên thân thiết hơn.
     
    [Jensoo] [Lichaeng] Đại Chiến Miền Tây
    Chap 7


    ** Cạp..cạp..ét..ét...ét...

    Bình thường sẽ là chuông báo thức gọi hai cô công chúa dậy nhưng bây giờ thời thế khác rồi.

    Mỗi sáng Trân Ni và Thái Anh sẽ được nghe tiếng vịt tiếng heo kêu.

    Trân Ni vung vai lăn qua lại cái giường tre cứng ngắt.

    Mình mẩy ê ẩm hết trơn chắc do làm hôm qua, đó giờ có làm mấy chuyện nặng nhọc này bao giờ đâu.

    Thái Anh cũng không khá khẩm gì hơn, cũng ê tay nhức lưng cứ tưởng năm sáu chục tuổi không đó.

    Hai người bước ra sau thì thấy Lệ Sa với Trí Tú lôi ra cái bao to đùng từ nhà kho không biết là làm gì nữa.

    - Đứng đó làm gì nữa thay đồ chuẩn bị ra đồng.

    Trí Tú lên tiếng khi thấy hai pho tượng đứng đực mặt ra ngay cửa.

    Hai người chưa tỉnh ngủ mặt mũi vẫn còn say ke ngơ ngác gật đầu đại.

    Không biết dưới quê người ta sài giờ gì nữa trời còn sớm bửng nắng chưa kịp lên thì đã thức mất tiêu rồi.

    - Cái này mặt làm sao?

    Nó dài quá.

    Trân Ni khó hiểu nhìn vào bộ đồ mình đang mặt trên người. quần thun dài thòng lòn cái áo sơ mi cũng dài rộng thùng thình.

    Là đồ của Trí Tú chứ ai, tại Trân Ni lùn nhất trong đám nên đồ cô hay đồ Lệ Sa mặc cũng vậy thôi.

    Thái Anh thì mặc đồ Lệ Sa vừa in.

    Trí Tú nhìn Trân Ni nhăn mặt cảm thán.

    Cô ta cứ như con bù nhìn rơm ngoài đồng ấy nhỉ.

    Miệng Trân Ni cứ nói không dứt buộc Trí Tú phải bước đến:

    - Đứng im coi!!

    Cô cúi xuống xăn cái ống quần lên cao cho vừa vặn, xong thì chỉnh lại tay áo với lấy cái nón tay bèo đội dùm luôn.

    Mà cái đầu Trân Ni nhỏ xíu có chỉnh làm sao cũng sụp xuống con mắt hết trơn.

    Nhìn Trân Ni cứ như em bé trộm đồ của cha mặc vậy.

    - Xong rồi đó, cô đi với tui còn em cô đi với Lệ Sa.

    Trí Tú quẩy cái bao gì đó trên lưng đi ra vườn bưởi.

    Hôm nay tới đợt bao trái rồi.

    Đương đi phía trước thì Trí Tú nghe tiếng gọi hơi hơi phía sau:

    - Đợi tui dới...

    Trân Ni chạy lúc khúc theo sau, cái nón tay bèo che mắt tiêu con mắt nên có thấy đường thấy xá gì đâu nên la lên dậy đó.

    Trí Tú tuy khó chịu nhưng vẫn nán lại đợi.

    - Nay tui phải làm gì?

    - Bao bưởi thôi, việc nhẹ nhàng.

    Nói xong Trí Tú lấy ra cái bao lưới trong bao chỉ cho Trân Ni từng chút một.

    Hôm nay Trí Tú lạ lắm không có kiếm chuyện với cô như thường ngày, mà chắc do cô nghĩ nhiều chứ cái bản mặt thấy ghét đó không làm gì cô cũng ghét.

    - Trái đó cao quá sao tui bao tới?

    Trân Ni chỉ lên trái bưởi tuốt trên đọt cao, Trí Tú cũng nhìn theo hướng tay lên tiếng đáp:

    - Trèo lên đi hỏi gì nữa.

    - Trí Tú nói chuyện tưởng giỡn chơi hay gì.

    Cái nhánh bưởi nhỏ xíu mỏng lét trèo lên trển cho té gãy tay lội dò hay chi.

    Tưởng Trí Tú giỡn chơi nên cô không quan tâm mấy quằn nhánh bưởi khác xuống để bao trái ai ngờ Trí Tú lại lập lại lần nữa.

    - Tui nói thiệt cô trèo lên bao đi.

    - Sao chị không trèo!?

    - Trân Ni đanh đá hỏi lại.

    - Cô đi làm mướn hay tui đi làm mướn?

    Trân Ni bị cấm chat ngay lập tức.

    Cô quên chuyện bản thân đang đi làm công cho người ta, Trân Ni không muốn đôi co nên nắm nhánh cây trèo lên nhưng mà cứ nhấp nhử nhấp nhử mãi mới đứng được lên cây.

    Mà hai cái chân rung như bị giật kinh phong, trèo lên được một nhánh Trân Ni lại thở phù một cái, Trân Ni nằm lên nhánh đu cứng ngắt khiến Trí Tú phải nhịn cười.

    Cô không bận tâm đến Trân Ni nữa lo bao cây bưởi còn vài trái trước mặt nhưng vừa bao xong một trái Trí Tú lại nghe tiếng rắc rắc trên đầu.

    Xoay lên nhìn thấy Trân Ni ở trển vừa la vừa khóc:

    - Cú...cú..tui dới...nó..nó xắp gãy rồi kìa...

    Dứt tiếng cái nhánh cây gãy ngang Trí Tú cũng như bây phi tới, dục hết mớ đồ trên tay.

    *** Ạch..

    Trân Ni té xuống nhưng mà là té lên người cô..còn..còn ịnh nguyên cái vựa trái cây vào mặt Trí Tú.

    Thái Anh với Lệ Sa đang đi bên hàng bưởi khác nghe tiếng cũng chạy qua nhưng mà bị đứng hình trước cái thế té đó vài giây mới chạy lại đỡ.

    - Có sao hông chị hai?

    - Thái Anh kéo tay Trân Ni dậy hỏi han.

    - Ờ..ờ..không sao...

    - Trân Ni ngượng chín mặt ậm ừ đáp.

    Trí Tú khó chịu đứng dậy phủi phủi cái lưng đầy đất:

    - Tui mới là người có sao đây nè!!

    Nguyên cái...

    - Nói đến đây Trí Tú ngại nên khựng lại.

    - Thôi chị hai, chuyện cũng không có gì.

    - Lệ Sa tay vuốt lưng an ủi nhưng miệng lại cười tủm tỉm.

    Không thèm đôi co nữa cô bỏ đi một nước một, Trân Ni cũng không dừa dì chề môi lặn mắt lên liếc hấy.

    Làm như cô muốn té lên người chị ta lắm vậy đó, người thì khô như nhái có cái gì đâu mà thèm.

    Mạnh ai náy làm việc không đá qua đá lại câu nào, chắc do ngượng.

    Làm đến chiều cũng xong hết vườn bưởi Trí Tú đi lai rai vào nhà tự nhiên sau lưng có tiếng la:

    - Á..!!

    Vừa quay lại đã thấy Trân Ni lọt dưới cái mương nước để dành tưới cây.

    Đường nước không quá sâu chỉ tới nữa bụng Trân Ni thôi.

    Trí Tú cười thách thức:

    - Sao?

    Nực quá nên nhảy xuống tắm hả?

    - Kéo tui lên đi cười cái dì?

    - Nhờ dã người ta mà thái độ kiểu đó sao?

    Nói câu nào nghe cho lọt lỗ tai xíu đi.

    Trí Tú đứng trên bờ nhịp nhịp dò vờ nhìn trời nhìn mây.

    Thái Anh với Lệ Sa dô nhà từ nảy giờ rồi tại Trân Ni đi chậm nên kéo theo Trí Tú phải đi mò mò đợi nên mới trễ.

    Vậy mà hời được vố trả thù Trân Ni.

    - Kéo tui lên nhanh đi lạnh quá nè!!

    - Cô kêu tui bằng chị đàng hoàng đi rồi tui kéo cô lên.

    - Nằm mơ đi!!

    Vẫn còn cứng miệng Trân Ni thà nắm níu mấy bụi bỏ còn hơn, mà nắm trúng mấy cọng cỏ chỉ chút xíu là đứt ngang, bờ thì quá dốc mà Trân Ni lại nhỏ con không đủ sức leo lên.

    Thấy Trân Ni mãi không chịu kêu Trí Tú mới nói vờ:

    - Không kêu thì thôi tui đi dô trước cô ở đó đi nào leo lên được gì dô.

    Trí Tú đi xa được vài bước thì mới nghe thấy tiếng Trân Ni kêu phía sau.

    - Chị...kéo tui lên!!

    - Hả?

    Cô nói gì tui nghe hông có rõ?

    Trí Tú vờ như không nghe, cô lắng tau nghiêng người làm Trân Ni tức điên lên hét một cái tới Sài Gòn còn nghe lòng lọng:

    - Chị!!

    Trí Tú giật mình bịt tai lại, đúng là nhỏ con nhưng cái miệng cô ta to quá kêu một cái gà vịt heo chó gì kêu theo hết trơn.

    Kêu cũng kêu rồi buộc Trí Tú phải đi xuống cặp mé mương, một tay nắm lấy nhanh bưởi một tay chìa ra trước mặt Trân Ni.

    Trân Ni chụp lấy tay chị trèo lên tới bờ, lên được rồi thì trở mặt liếc xéo Trí Tú một cái.

    Trời thì tối nên Trí Tú không thấy được cái vẻ mặt hậm hực đó đâu.

    ......

    Hai người ngoài đồng thì cãi nhau chí chóe, hai người trong nhà có vẻ hòa thuận hơn:

    - Dưới quê vui quá hé.

    - Ừm, vui lắm.

    Sắm tết còn vui nữa, con nít xóm này nhiều như đám giặc chiều chiều là tụi nó chơi đầy ngoài đường.

    Chiều mát rượi à mấy đứa con nít cũng đi học về nên hay chơi giỡn ngoài đường.

    Thái Anh với Lệ Sa đang ngồi ở cái bàn đá trước sân.

    Thái Anh nhìn tụi nhỏ chơi mà vui lây, từ nhỏ đến lớn có biết đi chơi hay chạy giỡn với bạn bè là gì đâu.

    Có hai chị em chơi với nhau ngay cả bạn bè cha cô cũng phải là người chọn.

    Nghĩ đến cuộc sống của mình Thái Anh lại hẳng đi một nhịp về tiền thì không thiếu nhưng mà tình thì có, thiếu...thiếu rất nhiều là đằng khác.
     
    [Jensoo] [Lichaeng] Đại Chiến Miền Tây
    Chap 8


    Tối đến, sau khi ăn cơm nước xong ai cũng về phòng nghỉ ngơi.

    Thái Anh trằn trọc không ngủ được nên khẽ hỏi chị:

    - Chị Ni, chị ngủ chưa?

    - Vẫn chưa, em sao đó?

    - Trân Ni hé mắt liếc nhìn em.

    Thái Anh ngẫm nghĩ một hồi lâu mới nói:

    - Chị nhớ nhà hông?

    -....

    Trân Ni hẵng đi một nhịp, cô chỉ im lặng sau câu hỏi ấy.

    Nói không nhớ thì không đúng, nhưng mà cô chỉ nhớ nhà nhớ những khoảnh khắc còn mẹ ở cùng thôi.

    - Nếu mẹ còn sống thì chị sẽ nhớ nhà, còn bây giờ thì không!!

    - Chị trả lời bằng giọng nặng trĩu rồi nhắm tịt mắt lại.

    Nhắc đến mẹ Trân Ni lại thêm phần hận ông ta.

    Nếu năm đó ông ta chịu quay về thì mẹ cô đã...Thái Anh cũng rơm rớm nước mắt khi nhắc đến mẹ, em hít hít vài cái sờ lên chóp mũi sụt sùi đã cứng lên vì khóc.

    - Tới giờ chị vẫn chưa tha thứ cho cha sao?

    - Thái Anh nức nở.

    - Không!!

    Cả đời chị cũng không tha thứ.

    - Trân Ni đáp bằng giọng nghẹt mũi.

    Cô cũng khóc rồi, khóc đến ướt cả tai cả hai bên tóc mai nhỏ xuống cổ.

    Thái Anh hức lên một cái cô gồng để không phát ra tiếng khóc lớn.

    Cô nhớ nhà, cô cũng nhớ cha nữa.

    Trân Ni biết Thái Anh là đứa có tính tình hiền lại ngoan ngoãn không cương nghạnh như cô.

    Trân Ni lên tiếng thỏ thẻ:

    - Nếu em không chịu nổi nữa thì về Sài Gòn đi, chị ở lại một mình cũng được.

    Nghe Trân Ni nói Thái Anh sựng người:

    - Chị nghĩ em là người vậy sao?

    Em sẽ ở đây với hai, còn chờ ngày cha đồng ý cho tụi mình tự do.

    Hai chị em nhìn nhau, ai cũng đẫm nước mắt.

    Họ nhớ nhà nhưng mà họ nhớ sự tự do hơn.

    .....

    - Mấy con heo sao rồi Tú, nghe nói hổm có mấy con bệnh hả?

    - Dạ chích thuốc mấy nay cũng khỏe khỏe lại rồi má.

    Tú với bà ngồi uống nước trà ở bàn sẵn hỏi chuyện đám heo luôn.

    Nay không có chuyện làm vườn nhưng còn chuyện ở chuồng heo.

    Đương nhấp tách trà nhìn trời nhìn đất ngoài sân thì má cô lên tiếng hỏi:

    - Con thấy hai cô đó làm việc sao, ổn hông?

    - Dạ cũng bình thường.

    Trí Tú nhún vai hờ hững đáp.

    Có mỗi cái mỏ cô ta là hỗn thôi còn lại thì cũng nhanh nhẹn thạo việc không lười biếng.

    Bà gật gù, hỏi cho biết tình hình chứ sao.

    Thấy tụi nó cũng ngoan ngoãn lễ phép, mà người ta dân Sài Gòn về làm vườn được vậy là giỏi rồi.

    - Có gì nói người ta từ từ nghe, tính bây má thấy nóng nảy quá.

    - Sai thì con mới nói chứ đúng con nói chi má.

    Má không bênh con thì thôi đằng này đi bênh người ngoài.

    Trí Tú bĩu môi nhõng nhẽo với bà.

    Nhưng lại bị má la thêm một trận nữa:

    - Người trong người ngoài dì, ai đúng thì má bênh.

    Nghe con Sa nói con cứ kiếm chuyện ép con gái người ta miết.

    Chuyến này Lệ Sa mềm mình, cái tội bép xép không bỏ đã dậy còn đi miết má không biết nó có dậm mắm thêm muối gì không nữa.

    Lệ Sa tính xổ sau, bây giờ là lo nói chuyện với má trước kìa.

    - Ép gì mà ép má, bình thường làm sao thì con kêu người ta làm vậy.

    - Con sức trâu bò đi so với con gái người ta sao mà được.

    Má nói rồi, làm gì thì làm đừng có ép người ta quá hễ có bề gì người ta bắt đền không kịp đó nghen.

    - Dạ con biết rồi.

    - Trí Tú nhoẻn miệng đáp.

    Tự nhiên sáng sớm bị má la cho một trận không quạo sao được, không biết má nghĩ gì mà đi bênh người ngoài nữa.

    Trí Tú tựa lưng ra sau ghế liếc nhìn lên đồng hồ treo tường.

    8 giờ đúng.

    Trí Tú đứng dậy nói với má một câu rồi rời đi:

    - Chừng nào cái cô lùn lùn kia thức dậy má chỉ đường cho cô ta đi qua bên trại heo dùm con nha.

    Nói xong Trí Tú ra sau thay đồ đội nón đi qua bên trại heo.

    Nay tới đợt nên phải qua coi sốc chứ bình thường đã có người canh rồi.

    Bà nhìn Tú lắc đầu ngao ngán.

    Ý là mướn người phụ nó chứ để nó làm một mình chắc nó chết.

    ....

    Nay sao không có tiếng vịt tiếng heo gì kêu nên khá trưa hai con người kia mới dậy.

    Cứ tưởng như thường ngày dậy sớm nên cứ thong thả ưỡn người lăn lộn trên giường một xíu.

    Thái Anh mò mò bấm cái điện thoại cục gạch lên thì...

    - Hai..hai..- Em bật dậy la toát lên, còn liên tục vỗ vỗ kéo kéo tay chị.

    - Ummm...gì dậy Thái Anh..

    - Chín..chín...giờ rồi dậy đi hai...

    - Cái dì!?

    Trân Ni bật dậy bay xuống giường hai chị em guộn đại mềm gối cất vào một góc rồi đi ra đánh răng súc miệng.

    Cứ như một cơn gió, trễ lại bị Trí Tú la cho coi.

    Sau một hồi vật vã Trân Ni mới ngờ ngợ, hôm nay sao cô không thấy bóng dáng của con người đáng ghét kia.

    Bình thường vừa thò đầu khỏi phòng cô ta đã hối thúc cô rồi.

    Trân Ni nhẹ nhàng ra đến bàn hỏi khi thấy bà đương ngồi đó uống trà:

    - Dì cho con hỏi hôm nay con làm gì ạ?

    Nghe tiếng bà xoay người lại nói:

    - Ờ, con đi ra cửa hé rồi quẹo trái đi tầm hai ba căn nhà là tới trại heo.

    Tú nó ở đẳng.

    Cái dì!?

    Trại heo..nghe đến đây Trân Ni biết ngay đời cô sẽ tàn.

    Nay cô phải đi chăn heo sao.

    Tuy không muốn nhưng công việc buộc em phải đi, từng bước chân trở nên nặng nề, mà bộ nhìn cô lạ lắm hay sao mà người ta chạy ngoài đường cứ nhìn cô lôm lôm thế kia.

    Đi một hồi cũng đến Trân Ni bước vào trong hàng chục ánh mắt đổ về cô.

    Trí Tú thì ngồi trên bộ ghế đá do quay lưng lại nên không hay Trân Ni tới.

    - Tui tới rồi nè, giờ tui làm gì?

    - Ờ cô...

    Trí Tú nghe tiếng nên xoay lại nhưng mắt miệng lại chữ O chữ A.

    Trân Ni mặc nguyên cái đầm hoa trên mắt cá một chút môi còn tô son đỏ nhẹ nữa chứ.

    Nguyên trại heo ai cũng bụm miệng cười không ngớt, đi dô trại heo mà bận đầm bận váy rồi làm được gì.

    Trí Tú vuốt mặt vuốt mũi nhìn Trân Ni cười ghẹo hỏi:

    - Bộ cô định đi thi hoa hậu chuồng heo hay gì mà ăn bận kiểu đó?

    Bị chọc quê Trân Ni khó chịu lên tiếng:

    - Thì tui đi làm, còn chuyện bận cái gì thì kệ tui.

    Chị soi mói chi?

    Giờ tui làm gì chị nói đi.

    - Cũng đơn giản thôi, ở đây người ta làm cái gì thì cô làm cái đó.

    - Cụ thể là làm dì chị nói luôn đi.

    - Thì cô tắm rửa cho heo, cho heo ăn chích thuốc cho heo dội chuồng heo.

    Trí Tú nhàn nhã đáp tay còn gác lên thành ghế.

    Trân Ni khó hiểu ấp úng:

    - Mặt tui dầy mà đi dội chuồng heo á hả?

    Chị có bị điên hông?

    Tui nói cho chị nghe tôi có hai bằng học ở Mỹ đó.

    - Ờ..rồi sao!?

    Hay cô dô nói tiếng Anh với mấy con heo tui đi, heo biết tiếng anh chắc bán mắc hơn.

    Năm nay chơi sang mướn tận người học ở Mỹ dề Việt Nam nuôi heo.

    Trí Tú không quan tâm mấy chỉ ung dung nâng tách trà lên uống.

    Còn vừa cười vừa nói.

    Bị phớt lờ Trân Ni tức rung người muốn đến tát cho chị ta một cái cho bỏ ghét nhưng mà nhớ lại người ta chủ còn mình tớ.

    - Chị dẹp cái mặt khinh người đó được hông!?

    - Hông!!

    Mặt tui dậy đó.

    Trí Tú hờ hững đáp còn không thèm nhìn Trân Ni một cái mặt cứ đâm đâm ghi ghi chép chép gì đó.

    - Tí, lại đây.

    - Trí Tú ngoắc tay gọi thằng con trai đương đứng trong chuồng theo.

    - Dạ chị gọi em?

    - Chỉ cô ta làm việc đi.

    Tí tuy nhỏ con nhưng tui cũng hai mốt hai hai gì rồi.

    Tí nhìn Trân Ni hông thèm chớp mắt, không biết lời Trí Tú nói nó có nghe lọt tai không nữa.

    Trí Tú khó chịu nhíu mày phảy phảy tay qua lại trước mặt nó nhưng nó vẫn đờ ra đó.

    - Tí!!

    - Cô gọi lớn thục vào vai nó một cái đau điếng.

    - Ui da..đau em chị.

    - Có nghe nói dì không đó?

    - Dạ nghe..

    - Tí ôm cái vai đương tê rần.

    Trí Tú nói xong thì đi một mạch mất dạng để lại Trân Ni với Tí.

    Tí nhìn Trân Ni cười cười:

    - Cô theo tui.

    Đi càng gần thì mùi phân heo càng nồng nặc hơn.

    Trời ạ chắc cô chết trong nay mai gì thôi, sống không thọ đâu.

    Ai cũng mang ủng đeo găng tay cầm mô tơ xịt chuồng quần áo người ta gọn gàng lắm.

    Nhưng mà Trân Ni mặc bộ váy đó thì làm ăn được gì.
     
    [Jensoo] [Lichaeng] Đại Chiến Miền Tây
    Chap 9


    - Em chỉ ngồi chơi thôi á hả?

    - Chứ cô muốn làm gì?

    Lệ Sa nằm đung đua trên võng đáp.

    Thái Anh thì ngồi trên ghế nhìn xung quanh.

    Thái Anh với Lệ Sa chỉ có ở cái nhà thiếc trước cửa chờ có ai sửa xe thì sửa thôi.

    - Mà chị có thấy chị hai em đi đâu hông?

    Thay đồ xong thì chị ấy đi mất tiêu.

    - Chắc là đi lại trại heo với chị Tú rồi.

    - Trại heo hả?

    Vậy em cũng phải đi làm phụ.

    Nói xong Thái Anh đứng bật dậy, chị hai cô đi làm sao cô có thể thông thả ngồi ở đây chơi được.

    Chưa kịp đi thì Lệ Sa đã lên tiếng trước:

    - Chị cô làm với chị tui còn cô làm với tui, sáng thì không có chuyện làm nhưng mà tối thì có.

    Thái Anh đờ người, tối thì còn làm gì nữa?

    Không phải thời gian cho người ta nghỉ ngơi hay sao?

    Thái Anh ngồi lại ghế nhìn Lệ Sa nhắm mắt hờ trên võng.

    .....

    Trân Ni trở về nhà với bộ dạng tả tơi đầu tóc rối bời mình mảy toàn là mùi phân heo áp lên.

    Vào đến được nhà tắm Trân Ni còn lại dựa tường nôn mửa mấy vì còn ám ảnh mùi phân heo cứ quanh quẩn.

    Tay chân em mềm nhũng ra vì mệt.

    Cả ngày hôm nay phải làm quần quật không được nghỉ bụng cũng đói meo luôn.

    Tắm rửa sạch sẽ Trân Ni mới vào nhà nhưng mà lạ thật, chả thấy Thái Anh đâu hết.

    - Thái Anh đâu rồi ta?

    Nhìn ngó xung quanh không thấy Trân Ni mới ra trước nhà thì có Trí Tú dì Lệ trên bàn ăn Lệ Sa với Thái Anh thì không thấy.

    - Ngồi xuống ăn cơm luôn đi con.

    - Dạ.

    Trân Ni ngồi vào bàn nhưng cứ ngó nghiêng miết, một hồi mới chịu lên tiếng hỏi:

    - Dì có thấy Thái Anh đâu không?

    - Đi với Lệ Sa ra trại dịt rồi.

    Chưa kịp nói Trí Tú đã cướp lời bà nhưng mà trả lời một cách cọc lóc cọc lơ.

    Trân Ni nhẹ giọng hỏi lại:

    - Giờ này còn đi nữa hả?

    - Chứ đi giờ nào?

    Canh dịt thì đi ban đêm chưa ban ngày ra ngoải chi.

    Vừa nói cô vừa dà cơm không thèm liếc Trân Ni một cái.

    Trời khuya như vậy còn đi đồng sao?

    - Nhưng mà khi nào về?

    - Sáng mai!!

    - Cái dì?

    Ngủ cả đêm ngoài ruộng á hả?

    - Chứ cô tưởng ra đồng giờ này làm gì?

    Khi Trân Ni có chút cao giọng Trí Tú mới chịu hạ chén cơm đang ăn xuống nhìn cô.

    Trân Ni khó chịu khi biết em mình phải ngủ ngoài đồng cả đêm.

    - Tui muốn nói chuyện với chị chút!!

    Ánh mắt Trân Ni như tóe ra lửa nhìn Trí Tú, bà Lệ cũng ngơ ra đó hếch mặt ra hiệu cho cô đi theo hướng Trân Ni.

    Không biết Trí Tú có bị ai kéo đi hay không mà bước ra rất nhanh Trân Ni thì đang đứng quay lưng lại ở trước sân.

    - Muốn dì nói đi!!

    - Chị hành hạ người ta vừa vừa phải phải thôi chứ!!

    Làm từ sáng đến tối bây giờ cả tối cũng không cho người ta nghỉ ngơi ra sao!!

    Thái Anh là con gái từ trước đến giờ chưa ngủ ngoài đồng ngoài ruộng bao giờ lỡ gió mấy vào người nó bệnh thì sao?

    Còn nữa, lỡ như có chuyện gì không may xảy ra em tui mà có mệnh hệ dì tui không tha cho chị đâu!!

    Trân Ni xổ một tràn rap không cho Trí Tú lấy một cơ hội chèn vào.

    Tự nhiên bị chửi oan Trí Tú cũng đực mặt ra đó, cô cũng từ trại heo về có biết chuyện trời trăng mây gió gì ở nhà đâu.

    Nghe má nói lại chuyện Lệ Sa ra trại dịt ngủ mới hay thôi.

    Trí Tú cười bất lực chống hông:

    - Cô có vấn đề gì về não hay không?

    Tui từ trại heo về còn về sau cô lấy đâu ra gặp mặt em cô bắt nó làm cái này làm cái kia như cô nói.

    Mà cũng phải thôi hai chị em cô đến đây làm việc thì sai gì làm đó chứ cãi cái dì.

    - ....

    Trân Ni nói không nên lời nhưng nhìn là biết tức đến sắp khóc rồi.

    - Ê..ê..tui hông có làm gì cô nha, đừng có dỡ trò nước mắt cá sấu ở đây lỡ người ta đi qua không biết chuyện nói tui ăn hiếp cô bu dô quánh tui rồi sao.

    Trí Tú hốt hoảng lên tiếng rồi nhìn ra ngoài đường có vài chiếc xe chạy qua lại.

    Lỡ người ta không biết đậu xe lại quánh cô chắc chết quá.

    Trân Ni khóc rứt cặp mắt đỏ hoe nhìn cô.

    - Nè...cô đừng có khóc má biết má chửi tui chết.

    - Trí Tú chít lưỡi thở dài, nghó nghiêng vào nhà nhìn xem má có thấy hay không.

    Lần đầu tiên Trí Tú phải hạ mình xin ai đó.

    Má dặn có gì từ từ nói chuyện với người ta đằng này làm sao để người ta khóc, má không dót roi quắc cô mới sợ.

    Càng nói Trân Ni càng khóc lớn hơn đến trong nhà bà Lệ cũng nghe.

    - Chuyện dì dậy Tú?

    Bà bước ra thì đã thấy Trân Ni khóc đến sưng mắt sưng mũi chưa rõ chuyện bà đã kéo bắp tay cô lại dã vào đít một cái rõ đau.

    - Con làm dì mà con gái người ta khóc dữ dậy hả!?

    - Đau con má, sao má đánh con.

    Con có làm gì cô ta đâu!!

    Trí Tú hít hà tay chà chà cái đít đau rát né người sang một bên phòng hờ má lại đánh nữa.

    Trí Tú nhìn Trân Ni như cầu cứu nhưng mà Trân Ni không nói gì hết cứ khóc nấc lên hông thôi.

    - Xin..xin lỗi con người ta mau lên.

    Bà tát thêm hai cái vào đít Trí Tú bắt cô phải xin lỗi Trân Ni mà Trí Tú cũng lì mãi không chịu nói.

    - Con có làm gì đâu mà má đánh con, nữa con Sa dề má đánh nó đi tội của nó mà.

    - Con dô nhà đi má tính tội con sau.

    Biện minh không thành Trí Tú dậm dò giận lẫy đi một mạch dô nhà.

    Tự nhiên bị đánh bị chửi oan không tức sao được.

    - Thôi con vào nhà đi, dì la nó rồi.

    Mai dì bắt nó xin lỗi con.

    Bà vuốt nhẹ tóc Trân Ni rồi đẩy lưng em vào nhà có thế Trân Ni mới thôi khóc rứt.

    Nhưng mà cái đà này chắc Trí Tú bị má quất dài dài.

    .....

    - Sao cô không ở nhà đi tui nói giỡn thôi.

    - Tại em thấy áy náy nên đi theo chị.

    Dù sao cả ngày cũng không làm gì rồi.

    Hai người rọi đèn đi dọc theo đường đê dẫn ra đồng.

    Giờ ngoài đây tối thui có gì ngoài bóng đèn của hai người họ.

    Trại dịt ngoài ruộng xa nên phải ra ngủ canh không canh bọn ác nó lùa đi hét lỗ tuột quần luôn.

    Lúc chiều có nói đùa rằng tối Thái Anh sẽ ra đồng ngủ giữ dịt tưởng Thái Anh không đi còn la quảng ai ngờ tối lại đòi đi theo mới ghê.

    Dù Lệ Sa có nói không cần theo Thái Anh vẫn muốn đi.

    Là con gái lại lần đầu về quê ra ngủ đồng ngủ ruộng không quen tối lỡ gió độc lùa trúng bệnh thì sao.

    Với lại ngoài đồng ruộng có vài thứ không được sạch sẽ.

    - Cô sợ ma hông?

    Đương đi tự nhiên Lệ Sa lại trầm giọng hỏi.

    Thái Anh nghe cũng sỡn da ga vuốt vuốt hai bắp tay.

    Ra giữa đồng ban đêm nhắc đến ba cái chuyện này làm gì, không sợ nghe cũng sợ ngang.

    - Sợ sao hông, ma ai mà hông sợ.

    - Cô thấy ma ra sao chưa mà sợ?

    - Thì chưa nhưng mà...

    - Có giống dầy hông?

    Lệ Sa xoay người lại lấy đèn pin rọi từ dưới cằm lên trợn mắt trắng dã còn lè cái lưỡi nữa chứ.

    - Á..!!

    Chị hông có giỡn dậy nha, tui bị yêu bóng día, lỡ xĩu ở đây là chị chịu trách nhiệm đó.

    Thái Anh giật mình hét toán lên tát vào bắp tay cô một cái chát.

    Lệ Sa cười cười đáp:

    - Rồi rồi..không giỡn.

    Cô mà có chuyện gì chắc tui ở tù.

    Đi thêm chục bước nữa cũng tới trại.

    Có cái giường tre ở trong, thùng nước bàn kệ gì đầy đủ hết.

    - Nè, cầm đèn đi cho đỡ sợ ma tui ra kia mở đèn.

    Lệ Sa đưa cái đèn pin về phía Thái Anh nhưng vô tình tay hai người chạm vào nhau Thái Anh giật mình vì tay Lệ Sa lạnh ngắt, tiếng mấy con vịt kêu rộn Thái Anh mới định hình lại thì Lệ Sa đã lội ra đồng bật đèn cho trại dịt.

    Bật xong thì quay lại trại chuẩn bị ngủ tại trời cũng khuya rồi.

    Bình thường sẽ có người canh nhưng mà người ta xin nghỉ vài hôm nên Lệ Sa phải ra canh.

    Giờ gần tết bọn ác dữ lắm.

    - Giường hơi nhỏ cô chịu khó chút nha.

    - Ờ, không sao.

    Để Thái Anh nằm nép bên trong Lệ Sa thì nằm bên ngoài giường khá nhỏ nên vai hai người cũng chạm nhau.

    Lệ Sa thì nhắm mắt thiu thiu ngủ có Thái Anh vẫn tỉnh như sáo mắt mở trân.

    Bình thường ngủ với chị hai bây giờ tự nhiên lại ngủ với người lạ có chút không quen.

    Đúng là cảm giác ngủ ngoài ruộng ban đêm có khác, trời thì lạnh lại tối lâu lâu còn có mấy con này con kia kêu lên, nghe tôi da gà da vịt gì nổi lên hết.
     
    [Jensoo] [Lichaeng] Đại Chiến Miền Tây
    Chap 10


    Cả đêm qua tức không ngủ được Trí Tú bây giờ cứ như con gấu trúc ngồi uống trà.

    Má cô thì đi chợ từ sớm rồi, còn cô ta thì chưa thức.

    - Ủa chị hai, sao thức sớm dậy.

    Lệ Sa từ sau đi đến vỗ vai cô một cái.

    - Nhờ ơn mày!!

    - Hả?

    Dì tại em, cả đêm em ở trại dịt mà có quậy phá dì chị đâu mà đổ thừa em.

    Lệ Sa khó hiểu ngồi xuống nghiêng đầu hỏi.

    Có quậy gì đâu mà chị hai nói vậy ta, cố nhớ coi có làm gì sai hông mà tự nhiên chị Tú nói dậy gặn mãi cũng không ra được lí do.

    - Mày dẫn em người ta đi ra đồng người ta đổ thừa chị hai mày bốc lột sức lao động gì đó lỡ em người ta có bệnh hoạn gì người ta bắt đền chị hai mày.

    Thấy cái mặt ngơ ngơ của nó Trí Tú nói luôn cho lẹ, Thái Anh cũng nghe được loáng thoáng nên cũng có chút áy náy.

    Tại cô không nói với chị Ni trước nên mới gây ra sự hiểu lầm này.

    - À, tại đòi theo nên em dẫn thôi.

    Mà chị hai có sao hông?

    - Hông!!

    Bị má quánh có mấy cái, cả đêm hông ngủ chứ hông có sao hết á.

    Khỏe re à!!

    Trả lời mà xéo sắc dễ sợ, Lệ Sa cũng chỉ biết cười trừ thôi chứ biết làm sao giờ.

    - Ủa mà chị đi thăm cái dớn dưới sông chưa?

    - Chưa, định một hồi đi.

    Giờ có nước lớn ra dô đặt vài cái dưới sống kiếm cá mắm đồ ăn cũng được.

    Nhăm nhi hết ly trà Trí Tú xỏ đôi dép xuống mé sông.

    Giờ trời mát đi cho khỏe chứ nắng lên còn làm chuyện khác.

    Đi tới đầu cầu dưới sông đương mở dây thì nghe tiếng ai gọi trên bờ:

    - Ê bà chị kia!!

    Trân Ni đứng trên bờ gọi nhưng Trí Tú lại vờ không nghe vẫn ngồi đó gỡ dây tiếp.

    *** Tủm..

    Trân Ni cầm cục đất bên đường chọi xuống sông ngay mặt Trí Tú khiến nước văng lên tung tóe.

    - Cô muốn cái gì!?

    - Trí Tú khó chịu nhăn mày.

    - Tui..tui chỉ muốn nói chuyện đàng hoàng tại chị không chịu nghe.

    Có chút hoảng khi Trí Tú lần đầu khó chịu đến mức này Trân Ni bước xuống đầu cầu leo luôn lên xuồng ngồi.

    Trí Tú nhíu mày khó hiểu nhưng không hỏi chờ xem cô ta định làm gì.

    Trân Ni hừm hừm lấy lại giọng:

    - Thái Anh có nói lại với tui chuyện tối qua, nên tui đến đây xin lỗi chị.

    - Ừm, nói xong rồi thì lên đi.

    Tui còn phải đi.

    Không chút tình người Trí Tú phũ phàng đến thế là cùng, đuổi Trân Ni lên bờ để cô đi công chuyện.

    Cảm giác như người tàn hình khiến Trân Ni điên tiếc nhưng phải nhịn vì mình đang là người sai.

    Trân Ni cười hiền lành:

    - Cho tui đi theo đi.

    -...

    - Trí Tú đứng chống hông nhìn cả buổi mới lên tiếng.

    - Tùy cô, nếu có rớt xuống sông thì tui không chịu trách nhiệm đâu.

    Nói xong Trí Tú đưa dầm xuống sông bơi ra khỏi bờ.

    Trân Ni không sợ còn có vẻ khoái chí vì đây là lần đầu tiên cô đi xuồng.

    Trân Ni bận nhìn trời nhìn mây, Trí Tú vờ lắc xuồng một cái nhưng Trân Ni ngay từ đầu đã bấm cứng ngắt hai bên xuồng nên không sợ té.

    Bơi đến một khúc khá xa Trí Tú thăm mấy cái dớn nhưng toàn là cá nhỏ nên không bắt.

    Trí Tú bơi vào bụi bần gần đó hái một cái rồi cạp ăn ngon lành, còn chép chép nữa chứ.

    - Chị ăn cái dì dạ cho tui ăn dới.

    Trí Tú trợn mắt lắc đầu:

    - Thôi..thôi..người thành phố như cô làm dì biết ăn, với lại trái này hiếm lắm cô ăn hết lấy gì tui ăn.

    Trân Ni bĩu môi nhíu mày, chị ta láo ăn thì có.

    Khó ăn gì chứ đưa lên miệng cạp ăn là xong mà.

    - Chị xạo dừa thôi, cây trái nhóc kìa.

    Trân Ni chỉ tay lên mấy nhánh cây quần trái gần mé sông, Trí Tú không cho để cô tự hái.

    Trân Ni chòm tới nắm một trái dựt mạnh rồi cho vào miệng cạp thử.

    *** Phụt...

    Trân Ni nhổ ra phun phèo phèo vì vị nó vừa chua vừa chát mắt cô cứ giật giật mãi vì cảm giác chua vẫn chưa hết.

    Gạt được Trân Ni Trí Tú cũng phun ra cười một trận đã đời.

    - Chị chơi cái trò dì kì dậy hả!?

    - Cô tự ăn tôi đâu có ép.

    Từ đầu đã nói khó ăn cô ăn không được rồi mà, tại cô tự hái ăn mà sao giờ đổ thừa tui.

    Trân Ni bị Trí Tú tắt mic luôn.

    Tại cô tự hái tự ăn giờ đi trách người ta coi có kì cục không chớ.

    Quê quá không nói nổi Trân Ni xoay mặt ra trước, Trí Tú thì vừa bơi xuồng vừa cười nức nẻ ở sau, cho tới khi tới bến buộc dây vào cột Trí Tú vẫn còn cười.

    Trả thù đúng là cảm giác vui khó tả.

    Trí Tú hớn hở đi vào nhà còn ca hát nghêu ngao.

    Dáng vẻ của người thắng cuộc đây sao?

    .....

    - Ông chủ, hai cô đang ở Vĩnh Long đang làm thuê cho một nhà ở dưới.

    - Còn vấn đề gì không?

    - Dạ không thưa ông.

    - Ừm, có tin gì mới cứ báo.

    Ông Đinh phảy tay.

    Tuy nói vậy nhưng vẫn cho người theo dõi tụi nhỏ hằng ngày có chuyện gì lập thực báo ngay.

    Dù có giận cách mấy nó cũng là con gái của ông, chỉ muốn cho nó biết kiếm đồng tiền cực khổ ra sau để nó ngoan ngoãn một chút.

    Từng hơi thở dài dồn dập hơn.

    Công việc ở công ty chất đóng thành núi nhưng trong đầu ông chứ lo cho hai đứa nó tâm trạng đâu mà làm việc.

    Nhưng mang nó về chắc chắc nó sẽ lại đi ca hát.

    Ông không thích chuyện đó chút nào ông muốn hai đứa nó quản lý công ty không phải làm cái nghề hát dạo đó.

    *** Cốc..cốc...

    Tiếng gõ cửa vang lên cắt ngang dòng suy nghĩ của ông:

    - Mời vào.

    Được sự đồng ý người bên ngoài mới đẩy cửa vào.

    - Phong..con về nước khi nào?

    Ông Đinh khá bất nhờ khi có sự xuất hiện của chàng trai trẻ cao ráo điển trai kia.

    Phong chỉ cười nhẹ đáp:

    - Con vừa về tối qua sáng nay sắp xếp việc nên đến thăm chú liền.

    - Cần chi gấp, ngồi đi con.

    Hai người ngồi vào sofa nói chuyện qua lại, nhìn họ khá thân thiết.

    - Dạo này con thế nào công ty đã ổn hơn chưa?

    - Dạ ổn rồi chú, một số nhà đầu tư cũng bắt đầu góp vốn.

    Phong là chủ tịch công ty đối tác của ông, hợp tác cũng khá lâu nên cũng có chút thâm tình.

    Phong nâng tách trà trên tay nhấp một miếng xong mới ngượng ngùng hỏi:

    - Con nghe nói Trân Ni không ở Sài Gòn nữa hả chú?

    - Ờ..con bé bướng quá chú cho hai chị em nó về quê tự làm tự sống cho biết cực.

    - Nhưng mà...Trân Ni chịu nổi không chú hay là để con đi đón em ấy về.

    Phong có chút xót khi biết tin Trân Ni phải sống dưới quê, còn phải đi làm cực khổ.

    Ông Đinh chỉ cười còn lên tiếng ghẹo cậu:

    - Lo cho vợ quá he, thôi khỏi đón.

    Vài tháng vừa chú sẽ cho người xuống rước tụi nhỏ về vợ con không có mất miếng da miếng thịt đâu mà lo.

    - Chú cứ ghẹo con, Trân Ni vẫn chưa đồng ý lời cầu hôn của con nữa mà.

    Nhắc đến có chút buồn bã, đã cầu hôn Trân Ni không dưới chục lần nhưng lần nào cũng thất bại ê chề.

    Thấy vẻ mặt rầu rĩ của Phong ông vỗ vai động viên cậu:

    - Đừng buồn nó, khi nào nó về lại Sài Gòn chú sẽ nói chuyện với con bé.

    Không gã nó cho con biết gã cho ai bây giờ.

    Phong chỉ cười gượng gạo, sợ Trân Ni lại từ chối giống mấy lần trước.

    Dù có nói thế nào Trân Ni cũng không chịu, người như anh có gì không tốt sao?

    Có tiền lại có nhan sắc.

    Hay vẫn còn thiếu!!!

    _____

    Cây Bần, dưới quê hay mọc cặp mé sông ăn nó vừa chua vừa chát nữa.

    Thường hái để nấu canh chua bần.

    Dớn này dưới quê hay đặt để bắt cá ngoài ruộng ngoài sông hay trong vườn
     
    [Jensoo] [Lichaeng] Đại Chiến Miền Tây
    Chap 11


    Mới đó qua đó mà gần tết rồi.

    Một năm nghe lâu chứ quay qua quay lại mấy hồi.

    Tết tới thì đủ thứ chuyện phải lo, từ trong nhà đến ngoài nhà.

    - Chị đợi tui dới, đi dì mà nhanh quá ai đi cho lại.

    - Tại cô lùn thì chịu đi trách ai.

    Trân Ni ríu ra ríu rít sau lưng Trí Tú bắt cô phải đi chậm lại chờ, dù có khó chịu cỡ nào cô cũng phải đi chậm lại nếu không lại dỡ trò khóc lóc má biết thì quánh cô chứ ai.

    Trân Ni tay xách một bọc bưởi Trí Tú thì xách bọc dưa hấu nhìn là biết đi biếu Tết rồi.

    - Dì Nga ơi...

    - Trí Tú quẹo vào một căn nhà khá to đứng ngoài sân ngóng nghó kêu.

    Người đàn bà trạc tuổi má cô bước ra, thấy Trí Tú bà cười đáp:

    - Ủa, Tú hả con?

    Kiếm dì có chuyện chi hông?

    - Dạ nhà con có trồng mớ bưởi với dưa hấu biếu dì ăn Tết.

    - Ờ dậy hén,má bây hổm rài sao rồi.

    Khỏe hông?

    - Dạ má con khỏe re à.

    Hai người nói chuyện qua lại quên luôn chuyện Trân Ni đang ở đó.

    Dưới quê toàn dậy không đó, nhà trông cà trồng rau nhà trong trái cây có là cho qua cho lại ăn không hết.

    Bởi nói sống dưới quê sướng là sướng cái đó.

    Chào hỏi xong thì cũng dề còn lo công chuyện ở nhà.

    Đi dọc đường Trân Ni nghía cây xài người ta trồng gần mé sông.

    Trân Ni kiều vai Trí Tú hỏi nhỏ:

    - Xòai này của ai dạ, tui hái một trái ăn được hông?

    Trí Tú ngóng ngó vào căn nhà đối diện lộ xem rồi lớn giọng nói vọng vào:

    - Cho con dài trái xài ăn chơi nhe bà tám.

    - Òh..hái hết luôn cũng được, trồng dậy chứ có ăn đâu.

    Ai ăn được thì hái ăn phức đi.

    Bà tám đáp ghẹo cô, dưới quê ăn thì xin ai hông cho, chứ ghét cái thứ ăn cắp ăn trộm.

    Được sự đồng ý Trí Tú dựa rào nhướn mày nhìn em:

    - Muốn ăn tự trèo hái đi.

    - Chị hái dùm tui hông được hả, cao quá sao tui hái tới!!

    - Hái hông được thì khỏi ăn.

    Trí Tú nhún vai, Trân Ni tức đến bốc cả khói đầu cô chưa thấy ai mà vừa dô diêng vừa kém tinh tế như Trí Tú vậy á.

    Trân Ni nhìn lên mấy trái xoài treo lủng lẳng trên đọt thở dài, nhớ đợt trèo cây bưởi sợ đến giờ.

    Thấy Trân Ni cứ chằng chừ Trí Tú khó chịu lên tiếng:

    - Hái thì hái lẹ đi hông hái tui đi dề trước à, nhà còn công chuyện tùm lùm hơi đâu đứng đây đợi cô.

    - Từ từ..mà chị phải đỡ tui lên mới được.

    Trí Tú chịu tay vào thân cây để Trân Ni đứng lên đó, trèo được lên nhánh Trân Ni ôm chặt cứng, nhìn thấy Trí Tú cũng duột miệng cười lắc đầu.

    Cứ đứng dưới góc nhìn ra sông chờ khi nào Trân Ni hái xong thì về nhà.

    - Chị Tú!!

    Một giọng nói trong trẻo vang lên từ sau lưng, Trí Tú nghiêng người xoay lại cũng có chút bất ngờ:

    - Ủa Bích, em về khi nào?

    - Em vừa về khi nảy thôi, nghe má nói chị vừa mang biếu ít trái cây biết chị chưa đi xa nên em chạy theo.

    Bích là con gái gặt miền tây, nhẹ nhàng dễ thương cái gì cũng giỏi hết trơn đặt biệt là nấu đồ ăn rất ngon.

    Trí Tú không nói nhưng nhìn Bích rất lâu đến cả nước mắt chảy lúc nào cũng không hay.

    Trí Tú nghiêng mặt tránh né rồi cười gượng hỏi:

    - Dạo này em vẫn ổn chứ?

    - Em...vẫn ổn, còn chị thì sao?

    - Sức khỏe thì vẫn vậy, nhưng mà tâm trạng thì không tốt một chút.

    Hai người nói chuyện mà quên luôn đang có người ở trên cây nghe hết tất cả.

    Trân Ni cứ hoài nghi mãi cô gái đó là ai mà khiến cho cái tên đáng ghét kia khóc còn nói chuyện với cô ta bằng giọng nhẹ nhàng còn khi nói với cô thì như chửi vào mặt.

    Bích cúi gầm mặt nhỏ giọng:

    - Chị còn giận em sao?

    - Em có làm gì đâu mà chị phải giận phải hờn em.

    Cô đáp với chất giọng khá buồn.

    Bích còn lạ gì tính tình cô nữa, em khẽ bước đến nắm lấy tay chị:

    - Em không cố ý làm chị buồn nhưng mà em...

    - Không phải lỗi của em, chuyện đó chị đã quên từ lâu rồi.

    Trí Tú nhẹ nhàng rụt tay lại cho vào túi quần như một cách từ chối nhẹ nhàng.

    Trân Ni trên cây thì tự hỏi mình mấy câu nhảm:

    - Cô ta là ai vậy ta?

    Mà lỗi là lỗi dì?

    Trên cây kiến cắn gãi đến nổi mẩn đỏ Trân Ni cũng không dám la cứ đu nhánh cây hóng chuyện.

    Mà nghe khúc hiểu khúc hông nữa chứ, nhiều chuyện mà nghe đứt khúc sao biết đường đi kể.

    - Dì vẫn khỏe chứ, lâu rồi em cũng không gặp dì.

    Hay là em qua đó chơi một chút rồi về, được hông?

    - Tùy em.

    Nói xong Trí Tú bỏ đi trước Bích cũng lẽo đẽo theo sau, quên luôn cả chuyện Trân Ni còm đang trên cây.

    Trân Ni vừa hét vừa ôm cây rung:

    - Ê..ê!!

    Còn tui sao?

    Trí Tú!!

    Ê...

    Kêu đến rát họng Trí Tú cũng không nghe, Trân Ni khóc không ra nước mắt nhìn xuống dưới đất thì đầu ốc xoay mồng mồng lại còn bị kiến cắn nữa chứ.

    .....

    - Ủa hai người họ đi đâu mà lâu dữ vậy ta?

    Thái Anh ngồi trong nhà ngóng ngó ra sân.

    Đi gì mà lúc còn nắng giờ tắt nắng luôn chưa về nữa.

    Lệ Sa từ sau nhà bưng ra dĩa bánh đặt trước mặt Thái Anh hỏi:

    - Em làm dì mà ngồi thẫn thờ dậy, kiếm gì ngoài đó?

    - Nói xong cô cũng ngóng ngó nhìn theo mà chả thấy gì hết.

    Thái Anh thở dài:

    - Thì chị Tú với chị Ni đó, đi đâu nảy giờ chưa thấy về.

    - Em lo chi, lớn hết rồi.

    Lệ Sa ngồi xuống ghế nhốp nhép bánh, vừa dứt câu thì Trí Tú bước sụp vào cổng theo sau còn là một cô gái nhưng mà không phải Trân Ni.

    Lệ Sa khó chịu ra mặt khi thấy cô ta bước vào nhà:

    - Cô tới đây làm gì?

    Bích cúi mặt ấp úng:

    - Chị..chị...

    Thấy thái độ Lệ Sa có chút không đúng Trí Tú liền lên tiếng:

    - Lệ Sa!!

    - Cô nhíu mày.

    - Lệ Sa Lệ Séo dì, hạng người như cô ta không xứng đứng trong nhà mình.

    Thái Anh cũng chả hiểu tại sao Lệ Sa lại hành xử như thế bình thường Lệ Sa có vậy đâu.

    Em nắm tay cô lắc lư vài cái Lệ Sa mới chịu ngồi xuống bàn.

    Bích có phần ngượng ngùng nhưng vẫn ngồi vào ghế cạnh Trí Tú, được Trí Tú mời trà mời bánh trong Bích cũng có phần vui nhưng Lệ Sa thì không, mặt mày cứ câu có.

    - Cô tới đây chi!?

    - Chị chỉ muốn đến thăm dì với em rồi còn cả chị Tú nữa..

    - Vừa nói vừa nhìn Trí Tú với ánh mắt dịu dàng.

    Lệ Sa đáp bằng cái giọng săn xẳn nghe thôi cũng thấy tự ái:

    - Nhà này khỏe hết khỏi lo giờ về đi!!

    - Lệ Sa!

    Nói chuyện cho đàn hoàn chút đi.

    Trí Tú lên tiếng chấn chỉnh nhưng Lệ Sa lại không chịu thôi còn trả lời ngược lại:

    - Loại người vậy cần gì phải dàn hoàn!!

    Chị tự tế được chứ em thì không.

    Nói xong Lệ Sa bỏ vào phòng một mạch trước sự bất ngờ của Thái Anh.

    Cô cứ như trên trời rơi xuống không biết trời đất gì hết, mà Trí Tú đây Trân Ni đâu?

    Không hỏi, Thái Anh đi luôn theo Lệ Sa.

    Bây giờ chỉ còn Bích với Trí Tú:

    Cô ngượng ngùng giải thích:

    - Xin lỗi em, Lệ Sa dạo này có nhiều việc phải làm nên nó cũng hay quạo quọ.

    Em đừng giận nó.

    Bích lắc đầu, vừa nói vừa mím môi gục mặt:

    - Dạ em đâu dám giận, mọi chuyện cũng do em mà.

    - Thôi đừng nhắc đến chuyện xưa nữa, cái gì qua rồi thì để cho nó qua đi.

    Trí Tú cười nhẹ, vuốt lưng Bích trấn an, hai người nói chuyện hỏi thăm qua lại mà quên luôn có một người vẫn còn trên đọt cây không biết có xuống được hay chưa?
     
    [Jensoo] [Lichaeng] Đại Chiến Miền Tây
    Chap 12


    Trân Ni kéo lê thân xác mệt mỏi đầu tóc bù xù về nhà, cái mặt đờ ra nhìn trong ngố ngố gì đầu.

    Khó khắm lắm mới xuống được cái cây đó đầu còn dính vài cái lá khô nữa.

    - Ủa hai?

    Chị đi đâu mà tới giờ mới về vậy?

    Thái Anh từ phòng bước ra thì Trân Ni từ trước đi vào nên hỏi.

    Chưa kịp hiểu chuyện gì thì Thái Anh đã bị Trân Ni ôm chặt cứng.

    - Chị bị tên đê tiện bỏ rơi trên cây...

    Chị ấy bị sao vậy ta?

    Cái gì mà tên đê tiện, mà tên đê tiện là ai?

    Thái Anh vuốt lưng chị:

    - Thôi chị đi tắm trước đi có gì từ từ nói.

    Trân Ni hít hít vài cái rồi đi vào phòng lấy quần áo, bị kiến cắn nổi mẩn ngứa khắp cả người.

    Thù này nhất định phải trả.

    Tắm rửa xong Trân Ni ngóng ngó khắp nhà vẫn không thấy chị ta ở đâu nên đi vào phòng tìm hỏi Thái Anh:

    - Em có thấy Trí Tú đâu hông?

    - Chị ấy nói chuyện với ai dưới đầu cầu ngoài sông á.

    Nghe xong Trân Ni mở cửa đi một mạch ra bờ sông.

    Nhìn thấy bóng lưng Trí Tú ngồi với cô gái nào đó nên cũng có chút tò mò mà đứng đó thì không thấy rõ mặt, Trân Ni vờ đi đến cây cầu bắt ngang sông có đám con nín đang chơi trên đó.

    Đi lên đó nhìn xuống thì khá xa cộng thêm trời tối nên Trân Ni phải nheo mắt mới nhìn rõ được.

    Là cô gái lúc chiều nói chuyện với Trí Tú dưới góc cây xoài mà, nhờ cô ta nên cái con người đáng ghét kia mới bỏ cô trên cây đó.

    Nhắc lại tức xì khói, nhưng xa quá cô không nghe họ nói gì cả chỉ thấy cười cười vậy thôi.

    Trân Ni dựa thành cầu làm ra bộ mặt khinh khỉnh:

    - Hứ lúc chiều thì khóc, giờ thì ngồi đó cười cười.

    Thù này Kim Trân Ni tôi phải trả cho bằng được

    Nghĩ một hồi Trân Ni có một ý tưởng hay.

    - Nhỏ, lại đây chị biểu cái.

    Trân Ni ngoắc một thằng nhóc đứng dưới chân câu, nghe gọi nó chạy lại.

    - Nhóc cho chị mượn cái này một xíu được hông?

    Nó gật đầu rồi đưa cho Trân Ni, là một cái ná thun.

    Trân Ni cười đắc ý nhìn dáo dát tìm một cục đá vừa tay.

    Trân Ni vưng ná nhắm một mắt lại ngắm cho chính xác:

    ** Cốc...

    Viên đá trúng vào đầu Trí Tú một cái khiến cô nhăn mặt quay xung quanh tìm kiếm.

    Trân Ni cũng giật mình ngồi thụp xuống nhưng mà cái cầu trống rỗng muốn trốn cũng thấy rõ cái lưng người lớn.

    Trí Tú không nói gì chỉ hừ lạnh xoa xoa cái trán đỏ chét.

    Bích hốt hoảng kéo đầu Trí Tú qua xem, giọng gấp rút hỏi:

    - Chị có sao hông?

    Ai mà chơi ác ôn vậy nè, đỏ hết rồi kìa.

    - À chị hông sao.

    Trí Tú từ chối nhẹ nhàng cô kéo người ra sau tránh né nhưng Bích cứ nhích tới kéo mặt cô thổi thổi vào chỗ xưng.

    Trí Tú phút chốc lại quên mất chuyện năm xưa mặc cho Bích muốn làm gì thì làm.

    Trân Ni trên cầu thấy cảnh đó cũng ngứa mắt, cô cũng chỉ định bắn xuống nước thôi ai ngờ lại bắn trúng đầu Trí Tú chứ.

    Trả lại ná cho thằng nhóc Trân Ni dậm chân đùng đùng vào nhà.

    Sao cứ thấy khó chịu khi Trí Tú nói chuyện thân mật với người khác không biết nữa.

    Đi ngang còn thấy cảnh Bích kéo đầu Trí Tú hôn vào vết thương khi nảy nữa chứ, Trân Ni muốn nhào đến đẩy hai con người kia xuống sông thấy sợ.

    Trí Tú giật mình nên giữ mạnh hai bắp tay Bích lại:

    - Em làm dì dậy!?

    - Giọng có chút khó chịu.

    Bích có hơi bất ngờ bởi phản ứng của cô:

    - Không phải lúc trước chị bị thương em hay làm vậy sao?

    Chị nói là đỡ đau hơn mà..

    - Đó là lúc trước thôi.

    Bây giờ chị không thích vậy nữa..vã lại em cũng...

    Nhắc đến Trí Tú lại nghẹn ứ cổ họng không nói nên lời, cô đứng dậy nói với Bích xong thì đi một mạch vào nhà

    - Tối rồi em về nhà đi.

    Chưa kịp để Bích nói thêm lời nào Trí Tú đã mất bóng vào nhà rồi, Bích cũng ngậm ngùi đi về.

    Vào trong thì thấy Trân Ni đang ngồi uống trà trên bàn nhưng mặt mày nhăn nhó khó chịu.

    Vừa thấy Trí Tú bước vào Trân Ni đã ngoách mặt bỏ vào phòng khiến Trí Tú đờ ra tự hỏi:

    - Cô ta bị sao dậy ta?

    Trí Tú không biết Trân Ni bị cái gì mà mặt này lại trong khó ở vậy nữa, cô thậm chí còn không nhớ chuyện đã bỏ Trân Ni trên cây mấy tiếng đồng hồ.

    Vào phòng Trân Ni cứ lăn qua lộn lại mãi không ngủ được không biết bản thân bị cái gì nữa trong đầu cứ nghĩ đến chị ta và cô gái lạ kia.

    - Kim Trân Ni mày bị điên rồi sao!?

    Mắc gì cứ nghĩ tới chị ta hoài vậy.

    Trân Ni nghĩ thầm trong bụng càng nghĩ càng tức không ngủ được, cứ khua tay múa chân lâu lâu con hét hoảng lên.

    Thái Anh giật mình mơ hồ hỏi bằng giọng mớ ngủ:

    - Chị sao vậy hai?

    - Chị hông sao, em ngủ tiếp đi.

    Thái Anh híp mắt gật gù nhưng nói vậy chứ ngủ có yên với Trân Ni đâu, cô cứ trở mình qua lại như đang nằm trên lửa vậy.

    .....

    - Con Sa đâu rồi má?

    - Ai có biết, sáng sớm có thấy mặt mũi nó đâu.

    Trí Tú từ sau hè đi ra mặt mũi nhìn là biết mới dậy.

    Sáng thì không thấy Lệ Sa trong phòng sau hè cũng hông thấy hông biết nó đi đâu nữa.

    - Ủa mà con đi hỏi giá dưa với bưởi chưa?

    Bà hạ tách trà xuống hỏi, Trí Tú chép miệng một cái rồi đáp:

    - Con chờ con Sa đi chung nè, mà không thấy nó đâu hết.

    - Ừm, coi hỏi sớm sớm rồi chở đi cân cho người ta luôn đi.

    Tết tới nơi rồi đó nghe trễ trễ nó dẹo nó tuột giá là khỏi bán khỏi buôn dì hết.

    - Dạ.

    Tết năm nào cũng phải bán đồ trước chứ gần tới bán ai mua, trữ lâu nó hư nó thúi người ta bán lại sao mà lời.

    Trồng cả năm mới được vụ đợi tới Tết bán lấy vốn lại chứ lời thì cũng không bao nhiêu.

    Ngồi đợi cả buổi thì mới thấy bóng dáng Lệ Sa lấp ló trước cổng nhưng mặt mày nó cứ hầm hầm khó chiu.

    Trí Tú thắc mắc nên lên tiếng hỏi:

    - Đi đâu mà từ sáng tới giờ dậy?

    - Đi chơi mà gặp thứ ngáng đường nên hơi lâu.

    Nói xong Lệ Sa đi luôn ra sau hè, Trí Tú ngoái đầu ra sau lớn giọng:

    - Thay đồ đi công chuyện với tao xíu coi.

    - Biết gòi!!

    ....

    - Hai à, mình làm dậy có ác quá hông?

    - Ác cái dì mà ác, dậy còn nhẹ đó.

    Em không thấy cô ta bỏ chị trên cây mấy tiếng sao!!

    Thái Anh với Trân Ni lọ mọ bên vách xù xì qua lại hình như hai người họ đang làm gì đó với chiếc xe.

    - Xong chưa Tí?

    - Dạ sắp xong ời.

    Có cả thằng Tí làm đồng bọn nữa chứ, Thái Anh đứng lù lù canh cho hai con người nhưng cứ sợ sợ:

    - Cái này có nguy hiểm gì không đó, em sợ...lỡ như hai người họ có chuyện gì thì sao?

    - Xong!!

    Em khỏi lo cái này hông sao hết á, chơi vui thôi.

    Tí đứng dậy trấn an Thái Anh gom hết mấy cái cờ lê vào hộp chuồng đi.

    Vừa đi một chút thì Lệ Sa với Trí Tú cũng tới.

    Trí Tú dẫn chiếc Dream ra trước sân vòng chân trèo lên vừa đạp máy một cái thì...

    ** Keng..keng..

    Tiếng cái pô xe rơi xuống va vào nền xi măng, Trí Tú còn không hay cứ hồi thúc Lệ Sa:

    - Lẹ lên, đứng đó làm dì ạ!?

    - Chị hai..cái..cái..

    Lệ Sa ú ớ chỉ vào cái pô dưới đất Trí Tú thì cứ tưởng Lệ Sa dỡ thối giỡn nhay nên khó chịu bật lại:

    - Nhanh lên.

    - Cái pô dậy sao đi!!

    Trí Tú nhíu mày nhìu theo hướng tay Lệ Sa, do lâu ngày không chạy nên nghe tiếng xe cô cũng không biết.

    Trí Tú ngóng ngó một hồi mới nhận ra cần số xe cũng lõng lẽo đạp một cái là rớt ra luôn.

    - Mày làm phải hông!?

    - Hồi nào trời, bộ hai nghĩ em rảnh lắm hay sao mà đi làm ba cái tào lao này.

    - Chứ ai làm!?

    - Ai mà biết, hai hỏi em em biết hỏi ai!!

    Lệ Sa chống hông nhìn cái xe rơi ra từng mảnh, chán thế chứ lị.

    Bộ ông trời định thử tài sửa xe của cô nữa hả.

    Ba cái này chuyện nhỏ như con thỏ, cô đi ra cái nhà thiếc trước lấy hộp đồ nghề.

    - Ủa xe bị sao dậy cà?

    Trân Ni hốt hoảng chạy từ sau ra chân còn khiều khiều cái pô trên đất, Trí Tú híp mắt nghi ngờ.

    Chả lẻ là cô ta?

    Nhưng mà mình cô ta sao biết gỡ mấy cái này.

    Trí Tú lia sang nhìn Thái Anh chỉ thấy em xoay mặt tránh né.

    Còn có thằng Tí đứng lúp xúp sau lưng Trân Ni Trí Tú biết ngay nên túm cổ nó ra một góc hỏi chuyện:

    - Mày bày trò này đúng hông!?

    Tí cười gượng nhìn cô lắp bắp:

    - Chị tha cho em đi mà, muốn lấy le với gái chút thôi.

    Trí Tú cười cười theo nó:

    - Muốn lấy le dới gái mà lại đây phá tao hả?

    Tao đuổi việc mày cho mày tha hô đi lấy le dới gái luôn.

    - Thôi mà chị, mới có một lần à chị tha cho em đi.

    Em hứa lần sau hông làm dậy nữa.

    - Còn có lần sau nữa hả?

    Tí lắc đầu lia lịa.

    Sao nó dám chơi kiểu này nữa, chị Tú mà bắt được chắc quánh nó rồi đuổi việc luôn quá.

    Trí Tú xoay mặt nhìn lại Trân Ni chỉ thấy em có vẻ hớn hở lắm.

    - Mày thích đứa nào?

    Đột nhiên Trí Tú hỏi thế, Tí nhón chân nói nhỏ vào tai cô:

    - Cái em lùn lùn ấy.

    Là Trân Ni sao?

    Trí Tú cười nhẹ rồi vỗ vỗ vào ngực Tí:

    - Yên tâm đi, tao giúp mày cua gái.

    Nói rồi Trí Tú cũng leo lên xe đi với Lệ Sa, để lại thằng Tí còn ngơ ngác.

    Chị Tú giúp nó cua thiệt hả!?

    _____

    Xe Dream.
     
    [Jensoo] [Lichaeng] Đại Chiến Miền Tây
    Chap 13


    - Cho tui đi dới!!

    Trân Ni nài nỉ Trí Tú nhưng Trí Tú vẫn cương quyết từ chối.

    - Không!!

    - Thái Anh với Lệ Sa ra trại dịt rồi chị cũng đi, dì thì không có ở nhà.

    Ở nhà một mình tui sợ....

    Hai người kia đi ngủ canh dịt dì thì đi đám xa, Trí Tú đêm nay cũng đến trại heo để Trân Ni ở nhà một mình chắc chết quá.

    Trí Tú cười tươi rói đột nhiên tắt ngang không cười, còn giả vờ nói bằng cái giọng nhệ nhệ:

    - Cô ngủ ở nhà đi ~~ có nhiều người lắm tại cô hông thấy thôi.

    - Thôi nha!!

    Tui hông thích giỡn kiểu đó đâu!!

    Trân Ni tát vào vai Trí Tú một cái vừa vuốt lấy hai bắp tay mắt thì đảo xung quanh.

    Tự nhiên một cơn gió lạnh lùa qua ớn cả ốc.

    Trí Tú xếp theo cái mền với cái gối đem theo để tối nay ngủ giữ heo.

    Sáng mai cân heo sớm với lại gần tết nên tụi nó hay ăn trộm lắm, mớ heo non vừa ra chuồng.

    Nài nỉ Trí Tú đến gãy lưỡi cô cũng không cho em theo, ở nhà một mình lỡ có chuyện gì thì sao.

    - Tui là con gái đó, tối lỡ có chuyện gì sao?

    Lỡ như có trộm dô nhà nó thấy tui nó giết?

    Chị có chịu trách nhiệm hông?

    -.....

    Trí Tú đực cái mặt ra, cô ta bị overthinking giai đoạn cuối hay sao, ba cái chuyện tào lao đó cũng nghĩ ra được, cô lắc đầu đi được vài bước thì cũng thấy lo lo.

    Lỡ có thiệt thì sao, cô ta mà chết thì nhà cô cũng luyên lụy.

    - Dô lấy áo khoác với mền theo đi.

    Lẹ lên đó, tui hông có rảnh chờ đợi.

    Biết Trí Tú cho theo nên em chạy dô phòng lấy đồ, phá cửa nẻo cẩn thận hai người đi qua trại heo.

    Chỗ ngủ khá xa nên cũng không quá khó chịu với lại lần đầu thì ngửi thấy hôi chứ về lâu cũng muốn quen mùi.

    Nằm trong cái chòi nên mưa cũng hông sợ, mà công nhận ngủ ngoài trời gió lùa vào lạnh tét nách.

    Trân Ni rùng mình một cái.

    - Lạnh hả?

    - Trí Tú xoay qua hỏi.

    - Ừm...

    Môi em cứ mấp mấy chà tay liên tục vào nhau để giữ ấm.

    Trí Tú nhìn sang cứ thấy Trân Ni rung lên bần bật cô lên tiếng:

    - Nằm xít qua đây cho đỡ lạnh.

    Trân Ni nhích lại cho đến khi vai mình chạm vào vai cô.

    Trăng khá sáng nên không phải là không thấy mặt nhau, hai má em ửng đỏ lên khi Trí Tú đột nhiên chụp lấy tay em.

    Trân Ni không phản ứng gì vì vốn dĩ tay của cô rất ấm.

    Trí Tú đã nhắm mắt ngủ từ lâu rồi chỉ có mỗi em vẫn đang ngắm nhìn khuôn mặt góc cạnh đó, sống mũi cao thẳng tắp môi cũng căng mọng.

    Phải như chị ta đừng mở miệng ra thì tốt biết mấy, mỗi lần nói chuyện với chị ta không chửi cũng rủa nhau miết.

    Trân Ni chề môi nghĩ thầm trong bụng:

    - Bình thường mà chị cũng như dậy thì tui đâu có kiếm chuyện phá chị.

    Em cứ nằm nghiêng người một bên nhìn chị, tay thì vẫn để yên cho Trí Tú nắm.

    Đột nhiên Trí Tú trở mình nghiêng qua đối diện em gần để nổi chớp mũi cao kia chạm vào đầu mũi nhỏ của em, hai mắt chị vẫn nhắm ghiền.

    Trân Ni trợn tròn hai mắt nhưng vẫn không khước từ cứ chầm chậm khép mi lại, từng hơi thở nóng rằn của Tú em đều cảm nhận được hết.

    Sao hôm nay tim em lạ quá, có cứ đập mạnh hơn bình thường có phải là biết yêu rồi không.

    *** Vài tiếng sau...

    Tiếng heo trong chuồng đột nhiên rộ lên, Trí Tú giật mình bật dậy lấy cái đèn pin trên đầu nằm đi ra kiểm tra.

    Ngủ canh trại là vậy đó nghe tiếng nhỏ tiếng lớn gì cũng phải ra coi.

    Đi ra tới chuồng Trí Tú rọi xung quanh kiểm tra, rồi đếm luôn heo trong chuồng đương điếm dỡ thì một cái bóng vụt qua cô lặp tức lia đèn chạy theo tìm.

    Ra tới phía sau chuồng thì thấy một đám cỡ 5 sáu thằng nhưng nhỏ nhỏ con đứng bên bờ kênh kia đợi còn một thằng đứng bên đây trên tay còn ôm con heo con trọng trọng bên hông.

    Cô hét lên nó mới dục con heo qua bên kia định nhảy xuống kênh thì Trí Tú đã kịp chụp nó lại..

    - Thả..ra..

    - Mới bây lớn mà ăn cắp ăn trộm hả mậy!!

    Con cái nhà ai đây!!

    Tao báo công an bắt hết nguyên đám tụi bây cho chừa.

    Trí Tú kéo tay nó lên gần mé bờ nhưng nó vùng vẫy mạnh quá, cô dọa nó vài câu nhưng ai ngờ nó sợ quá nên rút cái dao thái trong lưng quần đâm vào bụng Trí Tú một cái rồi nhảy xuống sông ôm con heo với đám kia chạy trốn.

    Trí Tú ôm lấy bụng đầy máu gục xuống đó...

    ....

    Tiếng heo kêu lớn quá khiến Trân Ni giật mình tỉnh dậy, em mồ mẫm sang bên kia chỉ thấy một khoảng giường trống lạnh ngắt.

    Chị ta đi đâu vậy nhỉ?

    Trời giờ còn tối lắm, nhìn xung quanh toàn cây với cỏ, Trân Ni nhát nên không dám ra ngoài nhưng mà linh cảm cứ hối thúc cô buộc cô phải bước ra ngoài.

    Trân Ni bật cái đèn điện thoại lên lia xung quanh:

    - Trí Tú...chị đâu rồi...

    Vừa nhấp nhử từng bước em vừa gọi nhưng không dám gọi lớn, đêm hôm la lớn chả khác nào nói với người ta là tui ở đây nè.

    Kêu mấy tiếng liên tục không thấy Trí Tú trả lời Trân Ni bắt đầu rưng rưng như sắp khóc.

    - Trí Tú...tui hông có giỡn với chị đâu đó, chị ở đâu mau ra đây đi tối rồi...

    Có khi nào bình thường cô hay kiếm chuyện với chị ta nên chị ta bày trò này dọa cô không dậy.

    - Aaaa...

    Trân Ni hét toát lên khi vô tình đập lên nhánh cây khô khiến nó phát ra tiếng.

    Lúc này không biết Trân Ni nghĩ gì nữa, cảm giác cứ hối thúc cô đi về phía trước, càng đi Trân Ni càng thấy trong lòng khó chịu, vừa bước đến mé thì thấy một cái bóng đèn pin từ dưới mé kênh rọi lên.

    - Trí Tú...

    Trân Ni lao xuống ngay khi thấy Trí Tú ngồi tựa lưng vào một góc cây, do bên đây phức bóng nên không thấy rõ, Trân Ni rọi đèn vào mặt cô chỉ thấy môi mỏ cô khô khóc tái nhợt mặt thì lấm tấm mồ hồi.

    Máu..tay Trí Tú dính máu còn cả một mảng lớn trên bụng nó còn ương ướt.

    - Tú..Tú..chị đừng làm em sợ mà..

    Vừa nói em vừa tát tát nhẹ vào má chị, Trí Tú thì cứ lật lìa trong lòng em không ừ hử hơi thở cũng yếu ớt.

    Do hoảng quá nên không biết phải làm gì em cứ ôm lấy cô vừa khóc vừa gọi tên.

    Trân Ni khóc nấc tay chân run rẩy, mình cô không thể khiên nổi Trí Tú mà giờ Trí Tú lại bất tỉnh nữa nên khiến em càng hoảng hơn.

    - Gọi...gọi Thái Anh...

    Sực nhớ đến Thái Anh Trân Ni lấy điện thoại rà số, tay cũng lộng cộng hơn nên sau một hồi lâu mới gọi được.

    Vừa nghe thấy giọng Thái Anh vang lên Trân Ni lắp bắp:

    - Thái Anh...
     
    [Jensoo] [Lichaeng] Đại Chiến Miền Tây
    Chap 14


    - Cũng may là không sâu lắm, không ảnh hưởng gì nhiều đến nội tạng bên trong.

    Tui có khâu vết thương lại rồi, người nhà coi rửa sát trùng thay băng gạt mỗi ngày hạn chế đi lại cử kiêng ba đồ ăn dễ cương như rau muống, tôm, cua...

    Nói xong bác sĩ cũng rời Trí Tú còn nằm trên giường truyền nước.

    Lệ Sa Thái Anh với Trân Ni thì ngồi ở băng ghế bên ngoài tránh làm ồn đến cô bên trong.

    - Chị Tú bị ai đâm chị biết hông!?

    Trân Ni cúi mặt lắc đầu vì vẫn còn hơi hoảng chuyện lúc nảy, mình mảy cô toàn dính máu của Trí Tú.

    Thái Anh vuốt lưng chị trấn an:

    - Không sao đâu hai, chị Tú sẽ ổn mà.

    Lệ Sa xoay mặt nhìn vào phòng, Trí Tú vẫn còn hôn mê do mất máu quá nhiều nên mới gây ra tình trạng bất tỉnh như vậy.

    Nếu Trân Ni không phát hiện chắc tới sáng Trí Tú cũng đi theo ông bà luôn rồi.

    Bây giờ chỉ biết ngồi bênh ngoài chờ đợi đến khi nào Trí Tú tỉnh dậy, may mà trạm xá cũng gần nhà lại làm việc xuyên đêm, trong cái rủi nó có cái may.

    .....

    Trí Tú mơ hồ tỉnh dậy sau khi tan hết muốn mê, một cơn đau thắt từ bụng truyền lên khiến cô nhăn mặt thở gấp.

    Tay thì vướng víu cộng dây truyền nước.

    - Tú..con có sao hông Tú...

    Má vừa khóc vừa rung rung sờ tay sờ mặt Tú.

    Cô công đôi môi khô khốc cười, thiều thào đáp lại:

    - Con hông sao, má đừng có lo.

    Bà chùi đi hai hàng nước mắt vào bắp tay, rưng rức:

    - Không biết cái quân ác ôn nào làm nữa, đó giờ có gây thù gây oán với ai đâu.

    Đó giờ Tú tuy lạnh lùng khó ở nhưng được lòng hàng xóm xung quanh lắm, có ai ghen ghét hay hiềm khích dì đâu.

    Đương đi đám ở xa nghe Sa điện bà bắt xe dề liền trong đêm, bây giờ cũng muốn sáng trời rồi.

    Tỉnh dậy chứ Trí Tú còn yếu lắm phải truyền nước liên tục để lấy lại sức.

    - Để má về nấu con ít cháo thịt, chứ mua ngoài không ngon.

    - Con chở má về.

    - Lệ Sa ngồi dậy định lấy chìa khóa thì bà lên tiếng ngăn lại.

    - Thôi má bắt xe ôm về được rồi, bây coi ở đây với chị hai bây đi, má dề lát má dô.

    Bà rời đi Lệ Sa mới dám lên tiếng hỏi cô:

    - Ai đâm chị!

    Nói em nghe, em tới hốt xác nó luôn.

    Tiếng Lệ Sa hậm hực tức tối vì ức, Trí Tú vậy mà để người ta đâm.

    Trí Tú cười trừ lên tiếng:

    - Tụi con nít trộm heo thôi, kệ tụi nó đi.

    - Kệ là kệ sao, lỡ mà có chuyện lớn là em bắt nó đem lên phường chứ kệ.

    Lệ Sa săn áo săn quần làm hùm làm hổ, xém làm Trí Tú cười bung chỉ.

    - Chị Tú thấy đỡ hơn chưa?

    - Thái Anh cùng Trân Ni từ cửa bước vào.

    Tối qua Lệ Sa kêu Thái Anh với Trân Ni về nhà, vì ở trạm xá nhiều người không có chỗ nghỉ ngơi, còn mình mảy Trân Ni nữa nên phải về.

    Sáng nghe Lệ Sa gọi Trí Tú đã tỉnh thì hai người cũng gắp rút vào.

    Trân Ni cứ rút sau lưng Thái Anh từ lúc bước vào.

    Trí Tú cứ nhìn theo rồi lại tự cười tủm tỉm, nhớ tới đêm qua Trân Ni vừa ôm cô vừa khóc, cô biết chứ nhưng do vừa đau vừa mệt nên không thể nói được.

    Đợi khi Trân Ni ngồi vào giường đối diện Trí Tú mới nhỏ giọng lên tiếng:

    - Cảm ơn cô..nếu không có cô chắc tui chết từ đêm qua rồi.

    Trân Ni khẽ gật đầu, chỉ là thấy hơi lạ bình thường Trí Tú có nói chuyện với cô bằng chất giọng đó đâu.

    Không khí đương vui vẻ tự nhiên cánh cửa phòng mở ra.

    Bích bước vào trên tay còn là bọc trái cây.

    Cô đi đến cạnh giường lo lắng ôm mặt Trí Tú hỏi tới tấp:

    - Chị có sao hông?

    Em nghe người ta nói chị bị đâm đang nằm ở trạm xá nên em chạy ra liền.

    - Ờ..chị không sao, chỉ xước nhẹ thôi.

    Trí Tú hơi ngượng ngùng nhưng không tránh né, cứ để Bích vuốt ve mặt mũi.

    Lệ Sa ngồi đó ngứa mắt ngứa miệng nên lên tiếng:

    - Hỏi thăm xong thì đi dề đi, ở đây có người lo cho chỉ rồi không cần cô.

    - Sa!!

    Bích cũng có ý tốt đến thăm thôi, đừng lôi chuyện cũ ra nữa.

    - Chị quên chứ em không có quên!!

    Lệ Sa liếc Bích đến tóe lửa, Bích chỉ biết cụp mặt lặng thinh.

    Có nói gì cũng vô ích thôi, vốn dĩ tội của cô không thể tha.

    - Em đừng buồn, tính Lệ Sa nó vậy đó.

    - Dạ.

    Bích ngồi xuống ghế cạnh giường, tay cứ nắm lấy tay cô miết không buông.

    Trân Ni với Thái Anh thì đực mặt ra vì không biết giữa Trí Tú blvà cô gái tên Bích đó là gì nhìn có vẻ thân thiết lắm.

    Cái ánh mắt dịu dàng của Trí Tú khi nhìn cô ta đúng là khác hẳng với người bình thường.

    - Khi nào bác sĩ cho về nhà hả chị?

    - Bác sĩ nói chiều nay, sau khi thay thuốc xong là được về.

    - Vậy em qua nhà chăm chị vài hôm nha, chứ chị như vầy đi đứng một mình sao được.

    Bích nắm lấy tay chị nỉ non, Trí Tú thì khó xử không biết nói sao chỉ biết cầu cứu Lệ Sa:

    - Thôi khỏi phiền đến cô, tui tự lo chị hai tui được.

    Cô cứ về nhà lo cho chồng cô đi chứ đi lâu quá chồng chửi.

    Cái mỏ hỗn của Lệ Sa có thua gì Trí Tú đâu chỉ là không đúng đối tượng thôi.

    Bích như bị tạt một gáo nước lạnh vào mặt.

    - Hai nghĩ hai người họ là gì?

    - Ai mà biết được, chuyện của người ta.

    Thái Anh với Trân Ni bên này xì xầm to nhỏ qua lại, mà càng nói càng thấy khó hiểu.

    .....

    Chiều đến Trí Tú được về nhà nên cũng thoải mái hơn, vết thương còn mới nên đi đứng hơi khó khăn Lệ Sa phải kè Trí Tú từ xe vào nhà.

    Ở trám xá toàn mùi thuốc không à khó chịu lắm, về được nhà thì mười phần khỏe được tám phần rồi.

    - Trân Ni, tối chị thay thuốc dùm chị Tú nha, tay chân em cứng ngắt lộng cộng lắm nên nhờ chị nha.

    - Hả??

    Sao...sao..là chị?

    - Hông chị chứ ai?

    Lệ Sa ngay mặt ra hỏi, nhà này không còn Trân Ni thì ai nữa.

    Thái Anh thì không được!!

    Má cô thì mắt yếu tay cũng không còn linh hoạt nữa.

    - Thái..Anh đó..

    Trân Ni hơi sựng lại ú ớ nói, nhưng Lệ Sa lại nhoẻn miệng lắc đầu:

    - No..no..Thái Anh không được...vậy nhờ chị nha, để em mang đồ của chị qua phòng.

    Tối chị ngủ với chị Tú luôn, chứ em ngủ quậy lắm sợ trúng chị Tú.

    Không để Trân Ni trả lời trả vốn Lệ Sa đã lượn đi mất hút rồi, miệng Trân Ni còn hả tan quát.

    Cô ngủ với chị ta nữa sao?

    Lần trước đã sợ đến toát mồ hôi rồi, không biết lần này có chuyện gì không nữa.

    Đem hết đồ đạt của Trân Ni qua phòng, Trí Tú nằm đó hé mắt hỏi:

    - Đem đồ gì lùm xùm dậy?

    - Tối nay chị Ni ngủ dới hai em qua ngủ dới Thái Anh.

    - Hả?..Aaaa..

    Do theo thói quen bật dậy nên động vào vết thương khiến cô nhăn mặt thở phù phù.

    - Đừng cử động mạnh, em ngủ mê lắm quơ tay đá chân tùm lum lỡ trúng chị rồi sao.

    Em nhờ chị Ni chiều thay thuốc cho chị luôn rồi đó.

    Nói xong Lệ Sa mở cửa đi mất không để Trí Tú kịp lên tiếng.

    Đợi cô lành chất đánh Lệ Sa một trận đã tay luôn quá.

    Nhưng mà bây giờ điều quan trọng là nằm xuống nghỉ ngơi.

    *** Cạch..

    Nằm xuống chưa được bao lâu thì Trân Ni bước vào, trên tay là thau nước ấm với bớ bông băng gạt.

    Trí Tú biết đó là Trân Ni và cũng biết em định làm gì.

    Cô đưa tay gỡ hai ba cái cúc áo dưới để bộ ra phần bụng bị thương.

    Em ngồi cạnh giường nhỏ giọng:

    - Có đau thì nói để tui biết làm nhẹ lại.

    - Ừm..

    Hai mắt Tú nhắm hờ nhưng vẫn nhìn rõ được Trân Ni đang làm gì, cẩn thận gỡ từng miếng keo non trên băng gạt vừa gỡ ra Trân Ni đã nhăn mặt vì vết thương mới chát may chắc tầm năm sáu mũi chứ không ít.

    Vết đâm lệch sang bên trái rốn, trong lúc lau thuốc Trí Tú có rít lên vài tiếng nhưng chỉ khẽ đủ cô nghe, nếu la lớn sợ Trân Ni nhát tay không làm được.

    Sát trùng xong Trân Ni lấy băng gạt băng lại đàn hoàn.

    Mọi cử chỉ lo lắng đều thu gọn vào mắt cô.

    Cứ nghĩ Trí Tú đã ngủ nên em mới nhẹ nhàng cài lại cúc áo cho chị, nhưng vừa cầm mí áo lên mắt em cứ va vào phần bụng căng cứng lên.

    Trân Ni lắc đầu tự chấn chỉnh mình lại nhanh chống cài áo xong cũng lên giường ngủ.

    Nhưng chỉ nằm co lại một bên sợ chạm trúng cô.
     
    [Jensoo] [Lichaeng] Đại Chiến Miền Tây
    Chap 15


    - Aaa....

    - Đau hả?

    Trân Ni giật mình dực tay lại khi nghe Trí Tú rít giọng.

    Trí Tú nhăn mặt mím môi làm Trân Ni sợ muốn chết, sợ cô làm mạnh tay quá.

    Sáng phải thay băng gạt mới chứ sao, người làm thì còn ai khác ngoài cô.

    Trí Tú nằm trên giường trước nhà, được Trân Ni ân cần thoa thuốc.

    Hôm qua do mới, còn thuốc tê nên không đau, hôm nay thuốc tan vừa đau vừa nhức.

    Trí Tú cứ rên làm Trân Ni nhát tay không dám làm.

    - Đây để tui làm cho.

    Bích từ trước bước vào cầm lấy chai thuốc với miếng bông gòn trên tay làm Trân Ni ngơ ngác, em ừ ờ rồi lại bàn ngồi chung với Thái Anh.

    Thấy sự xuất hiện của Bích Trí Tú có chút bất ngờ, cô thều thào nói:

    - Không cần phiền đến em đâu, chị nhờ Trân Ni làm được rồi.

    - Phiền hà gì đâu, em biết ý chị em làm dễ hơn.

    Bích chậm chậm nhẹ vào vết thương của cô còn cuối nhẹ đầu thổi vào đó, Trí Tú cứ nhìn chằm chằm vào Bích một giây cũng không rời khỏi.

    Thái Anh ngồi bên bàn khều vai Trân Ni to nhỏ:

    - Chị Tú với cái cô Bích gì đó chắc là người yêu ha chị?

    Đương uống ly trà nghe Thái Anh nói Trân Ni ngưng ngang hạ ly uống bàn chép miệng một cái:

    - Chuyện của người ta, em quan tâm chi.

    - Dạ...

    Miệng thì nói chứ mắt Trân Ni từ nảy giờ cứ nhìn qua hai người bên kia không dứt, Trí Tú nhìn có vẻ vui khi được Bích chăm sóc thì phải cười không ngớt luôn mà.

    Trân Ni cứ cầm ly trà xoay xoay miết mắt thì nhìn qua bên kia không thèm chớp, vậy là không quan tâm dữ chưa.

    Lệ Sa từ sau hè bước vào thấy Bích sắc mặt liền thay đổi.

    Cô bước đến bàn ngồi cùng hai người kia.

    - Nè, cô ta tới hồi nào dậy?

    - Lệ Sa ngồi xuống ghế hỏi nhỏ Thái Anh.

    - Vừa mới tới thôi à.

    Mà chị làm gì mà ghét người ta dữ dậy?

    Em thấy người ta cũng hiền lành mà.

    Thái Anh thắc mắc hỏi chị.

    Hình như Lệ Sa không thích Bích thì phải, lần nào gặp cũng cau có mặt mày còn nói mấy câu khó nghe nữa.

    Nhắc tới Lệ Sa tỏ thái độ ra mặt:

    - Em đừng có bị vẻ ngoài ngoan hiền của cô ta đánh lừa, bên trong khác lắm.

    - Nhưng mà người ta có làm gì chị hông mà chị ghét người ta?

    - Không có làm gì chị, nhưng mà cô ta làm chị của chị buồn nên chị ghét!!

    Thái Anh ngơ mặt khó hiểu.

    Ủa thấy chị Tú có vẻ vui mà có buồn bả gì đâu.

    - Em thấy cũng đâu đến nổi buồn đâu, thấy chị Tú cười nảy giờ kìa.

    Đúng hông hai?

    Hai..hai!!

    Xoay qua gọi đến hai ba tiếng liên tiếp nhưng Trân Ni vẫn trơ ra đó không thèm trả lời.

    Thái Anh quơ tay qua lại trước mặt cho đến khi khều vai Trân Ni mới chịu trả lời:

    - Hả?

    - Nảy giờ tụi em nói gì hai có nghe hông?

    Trân Ni ngơ ngác lắc đầu.

    Nảy giờ hồn vía cô đã bay đi mất rồi có ở đây đâu mà nghe.

    Trân Ni tò mò hỏi lại:

    - Hai đứa nói cái dì?

    - Haizz...hai thiệt tình.

    Em đang nói chị Tú với cái cô Bích gì đó đẹp đôi chắc là người yêu.

    Nghe Thái Anh nói xong Lệ Sa đáp lại:

    - Người yêu cũ thì đúng hơn!!

    - Hả!?

    Trân Ni với Thái Anh đồng thanh, người yêu cũ mà bây giờ tìm đến tận nhà cười cười nói nói vậy đó hả.

    Hay muốn nói lại tình xưa!?

    Thái Anh vẫn chưa hết bất ngờ trố mặt hỏi:

    - Chị Tú vậy mà cũng bị bỏ hả?

    Thấy chỉ cũng đâu có tệ lắm đâu.

    Mà sao họ chia tay dạ chị?

    - Cô ta đá chị Tú để đi lấy chồng đại gia trên Sài Gòn, lúc đó nhà chị chưa có của ăn của để nên mới bị người ta coi thường người ta bỏ.

    Lệ Sa cố nhướn cổ nói lớn để Bích với Trí Tú bên kia có thể nghe thấy.

    Bích chỉ biết gục mặt, Lệ Sa nói đúng mà có sai lệch chữ nào đâu.

    Trân Ni từ nảy giờ im thin thít không nói lời nào chỉ ngồi đó nghe vậy thôi.

    - Tồi vậy luôn hả chị?

    - Thái Anh nhăn mặt hỏi lại

    - Ừm, cô ta còn tệ hơn thế nữa.

    Vì cô ta mà chị Tú ngày đêm không ngủ khóc đến sưng mắt sưng mũi.

    Dậy mà người ta đâu có biết có tiền ăn sung mặc sướng đã cái thay đâu có thèm dề xóm quê này đâu không biết năm nay sao ló mặt về không biết.

    Chắc moi hết tiền thằng đó rồi nên về kiếm đứa khác moi của.

    Cái giọng khinh bỉ của Lệ Sa lộ rõ.

    Cô đâu có nói xấu đâu cô nói đúng mà, nói thẳng ngay mặt luôn chứ có dấu diếm gì đâu mà sợ.

    Thấy Lệ Sa có phần quá đáng nên Trí Tú cũng chỉ biết ngượng ngùng nói nhỏ với Bích:

    - Em đừng để ý nó, về nhà nghỉ ngơi đi.

    Hôm nay cảm ơn em.

    - Em không để tâm đâu, vậy em xin phép về trước chiều em qua thay thuốc cho chị.

    Bích mặt buồn rười rượi cúi mặt đi ra trước nhà ra về.

    Lệ Sa nhìn cô ta chỉ cười nhếch mép không có biểu cảm nào hơn.

    - Nhưng mà giờ em thấy chỉ với chị Tú có vẻ thân ha, chắc định nói lại tình xưa.

    - Thái Anh gật gù nói.

    Lệ Sa buông liền ly trà trên tay đập bàn phản bát:

    - Còn lâu cô ta mới có cửa với chị Tú.

    Nhìn chỉ vậy thôi chứ chỉ còn hận cô ta lắm.

    Đi lấy chồng bỏ người ta kêu không hận sao được.

    Nhắc tới là tức, hồi đó tại chị Tú cản cô nếu không cô đã tới quậy banh cái đám cưới đó rồi.

    Trân Ni từ nảy giờ cứ trầm ngâm gì đó không nói.

    Đột nhiên Trân Ni bật dậy đi vào phòng một mạch Thái Anh còn chưa kịp ở miệng hỏi thì Trân Ni đã mất bóng vào phòng rồi.

    Lệ Sa với Thái Anh nhìn nhau ú ớ hỏi:

    - Chị có thấy cái gì kì kì hông?

    - Em cũng thấy vậy hả?

    - Ừm, nhưng mà cũng hông chắc nữa.

    - Muốn biết thì phải thử.

    Lệ Sa nhướn mày đắc ý.

    Thái Anh nhoẻn miệng:

    - Nhưng mà phải có thời gian quan sát nữa chứ làm vội quá đỗ bể chuyện.

    Với lại chị Tú đang bị thương mà.

    - Chị biết mà, bây giờ mỗi đứa một nhiệm vụ nha.

    Hai người nháy mắt đá mày ra hiệu rồi mạnh ai náy đi.

    Không biết hai con người kia định bày ra trò gì nữa đây.
     
    [Jensoo] [Lichaeng] Đại Chiến Miền Tây
    Chap 16


    Trí Tú từ lúc bị thương thì chỉ có nằm một chỗ đi đứng cũng hạng chế hơn.

    Cứ nằm đó chờ cơm thôi.

    - Nào..hả miệng ra em đúc cho chị.

    - Không cần đâu chị tự ăn được mà.

    - Thôi, tay chân chị chậm chạp lắm, để em đúc cho.

    Bích múc muỗng cháo đưa lên miệng thổi qua lại cho nguội bớt rồi mới đúc cho cô.

    Tuy có hơi ngại nhưng Trí Tú vẫn nhận lấy còn cười rất tươi nữa chứ.

    Trí Tú được Bích đúc cơm bên giường còn bên bàn thì cả nhà đang ăn cơm.

    Trân Ni ăn nhưng mắt cứ nhìn bên đó miết.

    Miếng thịt nhai nửa tiếng chưa xong.

    Trân Ni hôm nay cứ yểu xìu, ăn uống cũng ít hơn bình thường.

    Thấy Trân Ni xứ lùa cơm trắng ăn không bà Lệ mới gắp miếng cá bỏ vào chén em:

    - Ăn thịt cá dô đi con sao ăn cơm không dậy, bộ nay hông khỏe trong mình hay sao mà nhìn con mặt mày xanh xao quá.

    Nghe hỏi Trân Ni lắc đầu cười gượng:

    - Dạ đâu có, tại hồi nảy ăn mấy củ khoai no quá nên giờ có hơi căng bụng.

    - Tưởng bệnh thì để dì đi kiếm bức mớ thuốc dô làm nồi xông, xông một cái là khỏe re liền.

    - Dạ con hông sao đâu dì.

    Giọng nói cũng nhỏ nhẹ hơn bình thường mặt mày thì chù ụ.

    Thái Anh nhìn Lệ Sa rồi đá đá chân cô hai người ra hiệu qua lại.

    Thái Anh hạ chén cơm xuống nhìn sang Trân Ni:

    - Tối nay em ngủ dới hai nha.

    - Ừm, sao cũng được.

    - Dị chị ngủ đâu?

    - Lệ Sa bĩu môi hỏi.

    - Thì chị ngủ dới chị Tú chứ ở đâu, nhà có hai phòng chứ nhiêu.

    - Thôi, chị ngủ quậy lắm lỡ trúng chị Tú rồi sao.

    Thái Anh nhíu mày đáp lại:

    - Thì chị ngủ dưới sàn chị Tú trên giường.

    Chứ ngủ với người lạ em ngủ hông quen.

    - Thôi, phòng chật lắm để cái giường là hết chỗ đi rồi còn đâu mà ngủ nữa.

    Với lại chị Tú ban đêm ban hôm đâu có bỏ một mình được.

    Hai người nói qua nói lại khiến Trân Ni có chút bàn hoàn.

    Sao tự nhiên nay lại tranh nhau chuyện ngủ nghỉ không biết nhưng mà tâm trạng cô bây giờ đang để chỗ khác.

    Thái Anh ngẫm nghĩ một lát thì lên tiếng:

    - Hay mình nhờ chị Bích ở lại vài đêm chăm chị Tú, tại em thấy chị Bích cũng hiểu ý chị Tú mà, dù gì cũng là người từng thương hiểu rõ hơn người ngoài.

    Câu nói của Thái Anh thu hút sự chú ý của Trân Ni, em nhìn lom lom Thái Anh nhưng không nói.

    Lệ Sa chặc lưỡi khó chịu:

    - Thôi, ai cũng được chứ cô ta thì khỏi!!

    Có người lạ vào nhà không quen, với lại ở nhà mình chắc gì người ta chịu.

    Tiếng nói qua lại đủ lớn để Bích với Trí Tú nghe thấy nhưng họ không nói chờ xem mấy người kia giải quyết như thế nào.

    Thái Anh phụng phịu, cái này không được cái kia cũng không được.

    - Chị thấy Sa nói đúng đó, để người ta về nhà ngủ cho thoải mái sợ chỗ lạ người ta ngủ cũng không quen.

    Em ráng ngủ với Lệ Sa vài bữa đi chừng nào chị Tú đi lại một mình được thì chị về ngủ với em.

    - Dạ...dậy chứ sao giờ..

    Thái Anh kéo dài giọng đáp lại nhìn mặt thì buồn chứ trong lòng thì dui muốn chết.

    Thái Anh bên dưới bàn cứ đá đá chân Lệ Sa ra hiệu.

    - Hay em ở lại với chị vài đêm khi nào chị khỏe hẳng em về.

    Bích nắm tay chị dịu dàng hỏi.

    Trí Tú cười khì đáp:

    - Thôi em cứ về nhà ngủ đi.

    Có Trân Ni lo cho chị được rồi.

    - Vậy cũng được....

    Bích gật gù đáp chị rồi xoay mặt nhìn Trân Ni, vô tình hai người họ chạm mắt nhau.

    Trân Ni cũng chỉ cười nhẹ cúi đầu như một lời chào nhưng Bích lại nghoách mặt đi.

    .....

    Tối đến Trí Tú được diều vào phòng nghỉ ngơi trước Trân Ni thì bận phụ dọn dẹp.

    Từ lúc đi đến nay cũng ba bốn tháng hơn rồi mấy chuyện vật vãnh cô cũng học được chút ít.

    *** Cạch...

    Trân Ni đẩy cửa vào, như thường ngày vẫn là khay thuốc của Trí Tú.

    Nhưng mà Trân Ni hôm nay là lạ, cứ im ỉm không nói gì hết.

    Trí Tú cũng đâu biết phải làm sao nằm im đó để Trân Ni làm giúp.

    - Cảm ơn cô nha, phiền cô quá.

    Trí Tú lên tiếng khi Trân Ni vừa cài xong cúc áo cuối.

    Em không nói gì chỉ cười mỉm rồi bê khay thuốc ra ngoài.

    Bình thường Trân Ni có vậy đâu, Trí Tú nhìn theo bóng lưng nhỏ nhoẻn miệng.

    Tâm tư con gái đúng là khó đoán.

    ......

    - Chị có nghe được gì hông?

    Thái Anh tò mò hỏi, Lệ Sa thì vẫn áp sát tai vào tường nghe ngóng, nhưng mãi chả thấy gì hết.

    - Hình như bọn họ ngủ rồi, chị có nghe thấy tiếng gì đâu.

    - Để em nghe thử.

    Thái Anh kéo tay Lệ Sa ra rồi áp sát tai vào tường, cố nín thở để xem thử bên kia có tiếng động gì hay không nhưng mà vẫn vậy im liềm.

    Thái Anh chít lưỡi nhìn cô:

    - Hay mình đoán sai chị?

    - Sai đúng bây giờ chưa biết được, chị Tú đang bị thương có làm ăn được gì đâu.

    Chờ khi nào lành hẳng mới biết được.

    - Chắc phải chờ rồi.

    Hai người này không biết đang làm cái gì nữa, cứ mờ mờ ám ám.

    Thái Anh vừa đặt lưng xuống chưa kịp nhắm mắt thì Lệ Sa đột nhiên trèo lên bụng Thái Anh làm em giật mình:

    - Chị bị khùng hả?

    Tối rồi không ngủ đi còn định làm gì nữa!?

    Lệ Sa nỡ một nụ cười biến thái vô cùng, cô rút vào hổm cổ Thái Anh hít một hơi ngẩng mặt lên:

    - Chuyện người ta thì kệ người ta đi, em lo chuyện của hai đứa mình nè.

    Thái Anh chớp chớp mắt liên tục hai tay để lên ngực che chắn ú ớ đánh trống lảng:

    - Chuyện..chuyện..mình là chuyện gì!?

    Em hổng biết, tối rồi ngủ đi em buồn ngủ.

    - Ể?

    Thái Anh đẩy người Lệ Sa sang một bên nhưng cô gồng chắc quá một chút cũng không sê dịch được.

    Lệ Sa kéo hai tay em đè lại chặt cứng, bây giờ nhúc nhích cũng khó nữa.

    - Em hông có giỡn dới chị nha!!

    Chị nặng quá à, trèo xuống đi.

    Ngồi một hồi em ói hết đồ ăn ra bây dờ.

    - Hông xuống rồi sao?

    Nói dứt câu Lệ Sa cúi xuống hôn vào môi Thái Anh, em chỉ biết cười ngại có cự quậy sao Lệ Sa cũng không chịu buông.

    Cô cúi xuống múc mát cổ em đến để lại mấy vết đỏ, chuyển đến môi Lệ Sa hôn sâu đến nổi Thái Anh không thể thở nổi quánh bịt bịt vào lưng cô mấy cái ra hiệu.

    - Người chị hôi heo quá à!!

    Lệ Sa yểu xìu xụ mặt bĩu môi:

    - Hồi nào chời, tắm rửa sạch sẽ thơm tho xịt dầu thơm rồi mà.

    Cô nghiêng mặt qua hai bên ngưởi lấy ngưởi để người, ủa có hôi đâu mà Thái Anh chê ta, cô hay đi chăn vịt không hôi vịt mà hôi heo là sao.

    Thái Anh khó chịu gạt người Lệ Sa sang một bên rồi xoay lưng lại chửi thầm:

    - Bộ lần đầu có ghệ hay dì á, hôn hông kịp thở nữa!!

    Lệ Sa làm bộ nũng nịu nằm xuống luồng tay qua eo em, còn hôn mấy cái vào gáy.

    - Thôi mà...

    - Em đang đến ngày đừng có đụng vào em!!

    Thái Anh đáp một câu lạnh tanh Lệ Sa cũng tự khắc hiểu rụt tay lại nằm sát ra ngoài ôm gối ôm ngủ.

    Cô cũng có đến ngày mà, nhưng đâu có khó chịu quạo quọ như Thái Anh.

    Nói thì nói vậy chứ Lệ Sa có dám động chạm gì nữa đâu, cố tình chọc thì nằm dưới gạch ngủ chứ đời nào Thái Anh cho lên giường nằm.
     
    [Jensoo] [Lichaeng] Đại Chiến Miền Tây
    Chap 17


    Mới đó cũng cả tháng trời, ăn có cái tết mà chuyện làm không siếc.

    Đồng ruộng vườn tược gì cũng phải làm lại vụ mới, con này con kia cũng bắt từ con con lại nuôi.

    - Chị khỏe hẳng chưa mà đòi đi đó?

    Lỡ động vết thương thì sao.

    Bích lo lắng hỏi cô, mới có một tháng mấy à chỉ mới tan vết thương còn đau ê ẩm vậy mà Trí Tú đòi ra ruộng ra vườn.

    Lỡ có chuyện gì là ảnh hưởng về sau lắm.

    Trí Tú cười nhẹ, đáp xong thì đi luôn ra vườn.

    - Chị đi ra vườn coi thôi chứ đâu có làm gì nặng nhọc đâu mà sợ động vết thương.

    Em cứ về nhà nghỉ ngơi đi khỏi lo cho chị.

    Bích nhìn theo bóng lưng của cô thở dài.

    Bao nhiêu năm chị ấy vẫn vậy không đổi gì hết, vẫn ham làm sức khỏe của mình cũng không màn tới.

    .....

    - Cái này tui không hứa trước được.

    - Không sao, Ni cứ từ từ suy nghĩ nha.

    Tí chờ được, Tí có rủ Thái Anh với Lệ Sa rồi hai người đó nói tối cũng đi nữa.

    Có chị Tú là chưa gặp nên chưa rủ được.

    Nói xong Tí chạy ù vào trong trại heo.

    Tối có hội chớ lớn ở ngoài đường lớn bên sông nên Tí ngõ lời mời, Trân Ni thì ngại ngùng không dám hứa vì biết Tí có vẻ mến cô.

    Nhưng nếu đi cùng Thái Anh với Lệ Sa cô cũng an tâm phần nào hơn.

    Trân Ni bây giờ chỉ việc ngồi ghi xổ sách, coi theo dõi đàn heo tiêm thuốc rồi ăn uống ra sao thôi.

    Chứ tắm heo cho heo ăn với dội chuồng Trí Tú phân cho người ta làm hết rồi.

    Làm xong Trân Ni cứ ngồi thẫn thờ trên ghế đá nhìn cây nhìn cỏ không biết trong đầu nghỉ cái gì nữa.

    Mấy bữa nay trong người cứ là lạ buồn vui bất thường lắm.

    Lay quay cũng đến chiều Trân Ni gắp mấy cuốn xổ để vào tủ trong trại rồi tản bộ về nhà, đường quê chiều chiều nhìn yên ấn lắm.

    Chiều thì có tiếng ghe máy chạy dưới sông, không thì mấy tiếng rao của cô chú bán đồ rẫy.

    Đi tầm vài bước nữa thì tới cổng, Trân Ni đã nghe được tiếng cười nói.

    - Bánh chuối hả?

    - Ừm..biết chị thích nên em làm mang qua.

    Cũng lâu rồi không làm không biết có còn ngon không nữa.

    - Để chị ăn thử coi.

    Trí Tú hào hứng gjim miếng bánh chuối nào nĩa chấm ngập vào chén nước cốt dừa bèo ngậy.

    Cô trợn tròn mắt nhai ngấu nghiến miếng bánh chuối, ăn xong con búng búng tay cảm thán:

    - Ngon đó, lâu rồi mới ăn lại.

    - Ừm, chị thấy ngon là được ời.

    Nếu thích lâu lâu em lại làm cho chị ăn.

    Bao nhiêu chữ bọn họ nói từ nảy giờ Trân Ni đều nghe không xót một câu.

    Em hít một hơi sâu rồi bước vào nhà một mạch lướt qua hai con người đang cười cười nói nói trên bàn trước sân.

    Đi vào nhà Trân Ni ngồi vào bàn rót ly trà nóc một hơi cạn queo còn thở hì hục nữa chứ.

    Nghe tiếng ly đập mạnh xuống bàn Thái Anh từ phòng mò ra thì thấy Trân Ni mặt mày cau có nhìn lom lom ra trước sân, Thái Anh nghiêng người nhìn theo thì biết được lí do rồi.

    Hai người kia chị em ngọt xớt đúc bánh qua lại ngoài kia kìa.

    Thái Anh ngồi xuống đối diện lên tiếng:

    - Nhìn họ đẹp đôi ha chị?

    - Ừm!!

    - Giọng Trân Ni có vẻ không vui mấy.

    - Đẹp đôi vậy mà là người yêu cũ gì chứ, em thấy họ sắp nối lại tình xưa rồi.

    Ngồi sát rạt vừa cười vừa nói không yêu mới lạ đó.

    - Em đừng lo chuyện bao đồng nữa!!

    Tự nhiên Trân Ni trả lời cọc lóc làm Thái Anh cũng bất ngờ, đó giờ chỉ có nói chuyện bằng tông giọng này đâu.

    Nhưng Trân Ni càng khó chịu Thái Anh càng phải nói thêm:

    - Chuyện bao đồng dì đâu, chị Tú với bọn mình cũng như người một nhà rồi.

    Mà người một nhà phải giúp đỡ lẫn nhau chứ.

    Đẹp đôi vậy không yêu nhau thì phí lắm.

    - Đẹp dì mà đẹp!!

    - Ủa nảy chị mới ừ mà.

    - Hồi nảy là hồi nảy bây giờ là bây giờ!!

    Trân Ni đổi tông giọng hơi thở cứ dồn dập tay thì siếc chặt ly trà.

    - Chị sao dậy?

    Tự nhiên lại quạo với em.

    Tại em thấy đẹp đôi quá nên muốn giúp thôi.

    Thái Anh cứ nhắc đến đẹp đôi làm Trân Ni nóng đến phát quả bật lại:

    - Chị ta vừa cọc cằn vừa thô lỗ ai mà yêu cho nổi, hiểu sao bị cô Bích dì đó bỏ là đúng rồi.

    Có ai ưa nổi cái tính của chị ta đâu bị bồ đá là phải rồi.

    Thái Anh xoa cằm nhìn ra hai người ngoài sân:

    - Em thấy đâu tới nổi tệ đâu, chị Tú lúc nào cũng nói chuyện dịu dàng với cái chị Bích gì đó.

    Chắc do mình không phải ngoại lệ của người ta nên người ta đối xử khác.

    Một nhát dao chí mạng Thái Anh vừa ghim vào Trân Ni, ý là nói Trân Ni chỉ là người ngoài lề thôi nên Trí Tú mới đối xử thô lỗ cọc cằn.

    Trân Ni cắn môi đến tím tái, đáp lại:

    - Em đừng nói tầm bậy nữa, người ta có chồng rồi đó để chồng người ta biết được là không hay đâu.

    Chị đi tắm tối đi chơi.

    - Đi dới ai?

    - Tí!!

    Em cũng đi với Lệ Sa phải hông?

    Nhắc đến dụ chơi bời Thái Anh mới sực nhớ chuyện Lệ Sa rủ cô lúc chiều.

    Em gật gù một cái như đáp lời chị.

    Trân Ni ngoảnh mặt đi ra sau nhà lúc đi còn không quên ngoái lại nhìn.

    Thái Anh chống cầm nhìn ra sân thở dài:

    - Tối nay ổn không đây, chứ thấy tình hình này có vẻ căng quá.

    ....

    Hai con người ngoài sân say sưa nói chuyện cho đến khi thấy bóng Tí bước sụp vào sân.

    Trí Tú bất ngờ khi thấy Tí nên lên tiếng hỏi:

    - Ủa Tí, qua đây giờ này có chuyện dì hông?

    Đi đâu mà mặc đồ đẹp dị.

    Tí cười ngượng ngùng nhưng mắt cứ nghó nghiêng vào nhà:

    - Em tìm Ni.

    - Trân Ni hả?

    Kiếm cô ta chi?

    Làm dì?

    Trí Tú đứng dậy chống hông đi đến trước mặt Tí hỏi như hỏi cung phạm nhân.

    Hai mày cô đâu chặt vào nhau làm Tí sợ đến đổ mồ hôi hột.

    - Dạ nay có hội chợ bên sông nên rủ Ni đi coi chơi thôi à.

    - Có hai người thôi hả!?

    Tí không đáp chỉ cúi mặt gãi đầu ngượng ngùng.

    Không biết Trí Tú có vấn đề gì không nữa lúc nảy còn cười cười nói nói bây giờ thì mặt lạnh tanh.

    Tí liếc nhìn xung quanh rồi nhón gót nói nhỏ vào tai cô:

    - Chị chỉ cách để em cua Ni đi, hổm chị có hứa rồi mà.

    Nhắc đến Trí Tú khó chịu ra mặt:

    - Tao không biết, muốn dì mày tự đi mà làm.

    Mà nó không có ở nhà đâu, mày dề nhà ngủ đi.

    Trí Tú đẩy lưng Tí ra phía cổng nhưng vừa đi vài bước Lệ Sa từ trong nhà phi ra cau lấy cổ Tí kéo ngược vào trong còn vừa cười vừa vỗ vỗ lên ngực Tí:

    - Chị Tú không giúp thì để Lệ Sa này giúp, bí kíp cua gái Lệ Sa này nhiều lắm.

    Cua đâu là dính đó!!

    Lệ Sa nhướng mày nhịp nhịp dò đắc ý.

    Trí Tú nở một nụ cười khinh búng vào trán Lệ Sa một cái rõ đau:

    - Tối ngày tào lao là hay à.

    Mặc đồ bảnh tỏn dậy, đi đâu đó?

    Giờ mới để ý, Lệ Sa mặct mmcái áo thun trắng phối với quân jean xanh rách gối.

    Dân làm ruộng mà chịu ăn dọn nhìn cũng ra dì quá chứ.

    Lệ Sa vuốt tóc làm màu:

    - Mặc dầy hơi bị hút gái luôn đó nghe, đừng có dỡn à.

    Mà tối nay có hội chợ bên sông á hai đi chơi hông?

    - Hông!!

    Ai rảnh như tụi bây.

    Nói xong định quay lưng đi vào nhà.

    Vừa xoay lại đã thấy Trân Ni với cái váy lửng trên gối một chút, còn cái kiểu tóc xoăn xả lơi làm Trí Tú có chút sững sờ.

    Bình thường cô đâu có thấy Trân Ni trong bộ dạng này, toàn thấy bà chằn lửa đội lớp người thôi.

    Trân Ni bước ngang qua cô đi đến gần Tí đang đứng phía sau, còn không thèm liếc Trí Tú lấy một cái.

    - Mặc vậy nhìn được hông?

    Tí ngại ngùng ú ớ gật gù:

    - Ờ đẹp..đẹp..

    Bích từ nảy giờ đứng một góc không nói, cô đi lại cau lấy bắp tay chị lắc lư:

    - Hay mình đi chung đi chị cho vui, chứ lâu rồi em cũng không đi chơi hội chợ dưới quê.

    Trí Tú nhìn một vòng rồi thở dài:

    - Đợi chị đi thay cái áo cái.

    Bích gật gù vui vẻ đứng bên ngoài đợi.

    Trân Ni có vẻ không được vui lắm thì phải, mặt mày chù ụ mặc cho Tí đứng cạnh cười típ mắt.

    Thái Anh kéo vai Lệ Sa xuống nói nhỏ:

    - Chị nghĩ có ổn hông, chứ em thấy tối nay coi chừng có án mạng luôn đó.

    Lệ Sa vỗ vỗ tay em trấn an:.

    - Yên tâm đi, tính chỉ không có dễ bị lung lay vậy đâu.

    Đợi Trí Tú thay áo xong thì cả bọn cùng đi.

    Chỉ qua cầu tản bộ một đoạn là tới ngay ấy mà, nhưng đến được hội chợ phải đi qua thêm một đoạn đường nữa, bên đây sông đã nghe tiếng nhạc hơi hơi rồi.
     
    [Jensoo] [Lichaeng] Đại Chiến Miền Tây
    Chap 18


    Hội chợ loto người ta kêu rần rần người cũng đông ì xèo.

    Trời tối nên đèn cũng mở lên hết, dưới quê lâu lâu có hội chợ về bởi người ta đi nhiều hết biết.

    Ngày càng đông chứ có bớt đi đâu.

    Cả bọn đi vòng vòng chơi đến mệt lả mới ghé dô quán nước trên vỉa hè ngồi nghỉ:

    - Ni ăn gì hông để Tí đi mua?

    Tí xoay sang cười hỏi.

    Trân Ni cười mỉm liếc nhìn qua Trí Tú một cái mới lên tiếng:

    - Ăn chả cá đi.

    - Ờ, để Tí đi mua.

    Trí Tú ngồi gần nghe hết có xót chữ nào đâu, nhưng mà người ta vẫn bình thường:

    - Bích ăn gì hông, chị mua cho?

    - Ừm...em cũng muốn ăn chả cá.

    - Tí đợi đi chung dới.

    Trí Tú đứng dậy câu vai Tí kéo đi, hai người kiếm cái xe chả cá bán dạo tấp dô mua.

    - Bộ định cua con nhỏ đó sao?

    Tí ngơ ngác khi tự nhiên nghe Trí Tú hỏi, Trí Tú bỏ tay vào túi quần nhịp nhịp dò nhìn sang Tí.

    - Dạ...nhưng mà hông biết nói sao cho Ni chịu.

    - Dị bỏ cuộc đi, tao thấy con nhỏ đó không hợp với mày đâu.

    Dưới quê mình thiếu gì đứa đẹp tha hồ lựa lo gì.

    - Nhưng mà...em vẫn thích Ni hơn.

    Trí Tú cau mày nhìn Tí rồi nghĩ ngợi gì đó trong đâu:

    "Nói dậy mà bỏ vẫn chưa chịu bỏ, phải làm sao nó mới không thích con Ni nữa?"

    - Chị Tú..chị Tú...

    Tí vừa đánh vào vai vừa kêu nhưng không thấy Trí Tú, cái mặt thì câu có cắn môi.

    - Chị Tú!!

    - Tí hét lớn làm mọi người xung quanh đều nhìn hai người họ.

    - Hả?

    - Nảy giờ nghe em kêu dì hông?

    Trí Tú ngớ cái mặt đần ra, nảy giờ nó kêu cái dì vậy ta.

    Trí Tú gật gù đáp thí đại:

    - Nghe sao hông, tao đâu có điếc.

    Lấy hộp chả cá xong hai người quay về chỗ cũ.

    Trân Ni có vẻ hào hứng mở hộp chả cá ra ngửi thử, còn ghim một cây đưa cho Tí trước.

    - Tí ăn đi.

    Tí nó dui như được mùa cầm lấy ăn ngon lành cười tươi rói.

    Nhưng mà kẻ vui người thì quạo, Trí Tú siết cái que tre trên tay đến gãy ngang làm Bích giật mình khều tay chị hỏi:

    - Chị sao dạ, bộ chả cá hông ngon hả?

    - Đâu có đâu, chắc nhạc ồn nên chị thấy hơi nhức đầu thôi à.

    Nghe Trí Tú nói nhức đầu Bích lo lắng ôm lấy mặt chị, còn sờ tay đến cổ kiểm tra:

    - Hay là mình về đi chị, em thấy chị hầm hầm trong người rồi đó.

    - Ừm, vậy chắc mình về.

    Nói xong hai người kia đứng đậy định về nhưng thấy Tí với Trân Ni vẫn còn ngồi đó vừa ăn vừa nói.

    Trí Tú nhíu mày lên tiếng:

    - Sao còn chưa dề!?

    Trân Ni tắt lịm nụ cười ngẩng mặt đáp miệng vẫn nhóp nhép chả:

    - Dề chi, đang dui mà.

    Hai người muốn dề thì dề đi tui đâu có bắt ở lại đâu.

    Lớn hết rồi ai muốn dề thì dề ai muốn ở thì ở.

    Nói xong em nhìn sang Tí cười nhẹ không thèm để ý tới sắc mặt của Trí Tú lúc này ra sao.

    Nó nhăn như đít khỉ hai tay siết chặt dính sát vào đùi.

    Trí Tú vờ xoay người lại nhìn về hướng sân khấu loto rồi nhìn lại Bích:

    - Thôi ở lại chút nữa đi người ta sắp kêu loto rồi kìa.

    Lâu rồi không được nghe.

    Trí Tú đảo lại ngồi vào ghế buộc Bích cũng lại ngồi cùng, vì đường tối về một mình sao dám.

    Trân Ni với Tí vui bao nhiêu thì Trí Tú càng khó chịu bấy nhiêu không biết vì chuyện gì nữa.

    Lệ Sa với Thái Anh thì lượn đi đâu mất biệt rồi.

    - Tí!!

    - Dạ?

    Tự nhiên Trí Tú gằn giọng gọi, làm Tí nó giật mình đáp ngay.

    - Mai tới đợt chích heo chưa?

    - Dạ chưa chị, mà có chuyện gì hông?

    Sao tự nhiên lại hỏi em, em đâu có biết dụ chích heo.

    Trí Tú liếc trời liếc đất, cô không muốn nó nói chuyện với Trân Ni nên kiếm cớ hỏi đại dị chứ có để ý dụ nó không chích heo đâu.

    Trí Tú gật gù như hiểu, nhưng thật ra là đang quê.

    Trong đầu bây giờ trống rỗng không có nghĩ ra được cái gì hết.

    - Thôi về đi Tí, Ni buồn ngủ quá à.

    Trân Ni ngáp ngủ một cái kéo tay Tí dậy.

    Hai người vừa bước đi Trí Tú cũng lóc cóc theo sau, Trân Ni khó hiểu xoay lại hỏi:

    - Ủa, hông phải chị nói thích nghe loto hả?

    Mới kêu được vài con à đứng dậy đi về rồi.

    - Thì..thì..tối rồi về, hông thôi má trông ở nhà.

    - Còn Lệ Sa với Thái Anh thì sao?

    - Kệ hai đứa nó, lớn hết rồi.

    Nói xong cả bốn tảng bộ về nhà.

    Đi xa hội chợ phải đi qua một con đường đất đá vắng tanh hai bên là cỏ với cây không à nhìn ghê chết, mà dưới quê mấy đường vậy đâu có đèn đuốt gì đâu nên tối ôm.

    Nhờ thấy trăng leo loét nên đi về.

    - Đường tối thấy ghê quá à.

    Trân Ni rít giọng nắm lấy bắp tay Tí.

    Lúc nảy đi đâu có tối vậy đâu sao giờ tối thui nhìn ớn quá.

    Hình ảnh hai con người kia thu gọn vào mắt cô, Bích đi cạnh cũng níu lấy bắp tay chị suốt chặn đường.

    Trí Tú không quan tâm cứ đi mắt thì dán lên hai con người phía trước.

    Đi một hồi cũng hết đoạn vắng bắt đầu có đèn của nhà dân rọi ra đi qua cây cầu nữa là tới nhà.

    - Ể!!

    Đi đâu đó?

    Trí Tú chặn ngực Tí lại khi thấy nó định bước vào cổng.

    Tí ngơ ngác trả lời:

    - Dạ em đưa Ni vào nhà.

    - Thôi khỏi!!

    Tới đây được rồi, về đi.

    À mà mày chung đường nhà Bích sẵn đưa Bích dề dùm tao luôn.

    Dứt câu Trí Tú đóng cửa rào cái xột rồi đi luôn tuồng vào nhà để hai con người đứng ngoài cửa ngơ ngác.

    Vào đến nhà Trí Tú rót ly trà nguội ngắt nóc một cái còn đập cái ly cái cốc lên bàn làm Trân Ni giật mình, em không nói gì chỉ rót một ly nước lọc uống thấm giọng.

    - Nay dữ hé đi chơi dới trai đồ.

    Trí Tú đột nhiên lên tiếng nhưng cái chất giọng như hờn dỗi làm Trân Ni sởn hết da gà.

    Cô thờ ơ đáp lại:

    - Ờ...

    - Chắc thích nó rồi chứ dì!!

    - Ùmm, Tí dễ thương mà, còn vui tính nữa con gái nào mà hông thích.

    Trí Tú đơ cái mặt chỉ ra, không ngờ Trân Ni lại trả lời như vậy.

    Cứng họng nói không được nên im ỉm ngồi đó.

    Trân Ni vẫn rất nhàn vừa nhai bánh vừa nhịp nhịp dò.

    Tự nhiên Trí Tú lại lên giọng khó chịu:

    - Lo làm đi, đừng có yêu đương vớ vẫn tui đuổi việc cả hai đó!!

    - Ừm.

    Trân Ni gật gù một cái, câu trả lời hết thảy nhẹ nhàng.

    Mắt em vẫn nhìn vào trăng trước cửa nhà.

    Trí Tú bị Trân Ni bơ đẹp từ nảy tới giờ thì nổi đóa lên đứng dậy khép cửa lại.

    Trân Ni đương ngắm trăng tự nhiên bị phá cũng tức chứ:

    - Nè!!

    Chị dô riêng vừa phải thôi chứ.

    - Tối rồi đóng cửa ngủ, ai ở đây quài mà canh.

    - Lệ Sa với Thái Anh chưa về mà!!

    - Chừng nào về nó đẩy cửa dô.

    Còn cô đi ngủ đi sáng mai đi làm sớm đó thức trễ tôi trừ lương cô.

    Nói xong coi đi vào phòng để lại Trân Ni dậm dò tới vò đầu tóc bù xù.

    Chị ta đang chọc điên cô hay sao.

    _____

    Fic hơi nhạt nhẽo nên đọc giải trí vui vui thoii nhe🤣
     
    [Jensoo] [Lichaeng] Đại Chiến Miền Tây
    Chap 19


    - Lẹ đi ai đâu chờ đợi cô quài.

    - Chị thích thì đi trước đi, tui có bắt chị đợi đâu.

    Hồi tui ra với Tí sau.

    Trân Ni khó chịu đáp lại lời hối thúc của cô.

    Trí Tú nín khe, bị chửi là đúng mà có ai bắt đợi đâu đứng đợi đã rồi quạo hối người ta.

    Nay ngoài đồng cắt lúa nên ra ngoải chơi, mấy đứa con nín ở ngoải đông ì xèo người lớn kẻ nhỏ đều có, mùa lúa năm nào hông dậy dù hông làm lúa cũng đi hóng coi giá coi ai trúng ai lỗ rồi đi tám chuyện vậy đó.

    Bị Trân Ni làm một vố quê độ Trí Tú nín khe không nói gì thêm.

    Thái Anh với Lệ Sa nó đi từ sáng rồi giờ nổi nắng lên mà Trân Ni chưa chịu đi.

    - Ủa Bích, em qua đây có chuyện gì sao?

    Bích từ nhà trước bước vào trên đầu là nón lá đội sẵn, nghe chị hỏi em cười tươi đáp:

    - Em qua rủ chị đi coi cắt lúa nè.

    - Ờ..ờ..

    Nói xong Bích kéo tay cô đi,cô cũng không thể nào từ chối được chả lẻ nói đợi Trân Ni thì kì quá.

    Đi được một đoạn cũng khá xa Trí Tú mới ngoái đầu lại nhìn thì thấy Tí với Trân Ni vừa đi vừa nói chuyện với nhau phía sau.

    - Chị sao dạ, cứ nhìn lại kiếm cái dì không à.

    Trí Tú dường như không nghe thấy lời Bích chỉ chăm chăm nhìn.

    Đi một chút nữa là tới bờ đê, đối diện ruộng đương cắt phía sau là cái kênh nhỏ, trên bờ người ta trồng xoài trồng dừa nên bóng mát rượi à ngồi coi đã luôn.

    Ngoài đồng máy cắt chạy ồ ồ may mà ngồi trên gió nên ít bụi, mùi rơm mới thoảng qua thơm phức.

    Trí Tú lót dép ngồi xuống đắt hai tay chàng qua hai gối nheo nheo mắt nhìn ra ruộng.

    Mùa này cũng trúng đó, chứ thấy tụi nó đá bao xuống liên tục.

    Nhìn ngó một hồi Trân Ni với Tí cũng tới.

    - Cỡ này rảnh rỗi quá hé?

    - Trí Tú nhìn Tí hỏi.

    - Dạ cũng có rảnh gì đâu, tại heo con nên nuôi cũng nhàn.

    Tí nó chỉ biết gãi gãi đầu, heo lớn bán tết rồi giờ nuôi lại heo nhỏ nên cũng đỡ cực.

    Trí Tú cười nhép môi với tay bức bức mấy cây đồng tiền gần đó trụi lủi lá.

    - Nữa xuống thêm mớ heo bự cho mày nuôi đã đời luôn khỏi có thời gian đi cua gái.

    - Xời, xuống nhiêu tùy chị, em nuôi ráo hết.

    Tối tụi nó ngủ thì em đi chơi.

    Càng nói Trí Tú càng bị dí vào đường cùng, cái mặt ngố đến nói không nên lời khiến Trân Ni cười đến nổi mím môi nở mũi.

    Biết thế nào cũng bị dập lần nữa nên cô không nói ngậm ngùi ngồi đó.

    Trân Ni cũng là lần đầu tiên thấy cảnh đồng lúa như này, thành phố lấy đâu ra mà xem.

    Nhìn một hồi em va phải mấy bông lúa nằm xẹp gần bờ mà máy bỏ xót.

    Trân Ni đi xuống đê thò tay hái thử vài bông thì đột nhiên.

    - Áaaaa..!!

    Con chuột chà bá từ trong hang nhảy vào người em, Trân Ni đứng bật dậy vừa phủi vừa la.

    Nghe tiếng la Trí Tú gấp rút bật dậy còn đứng chưa vững Trân Ni đã bay lên đu dính trên người cô, nhưng do mất đà với Trân Ni ôm bất ngờ quá nên hai người lộn mèo lăn cù xuống dưới mương nước.

    Trân Ni nằm gọn trên người Trí Tú còn cô thì phải trượt lưng dài trên nền đất cứng lục cục lòn hòn.

    Cơn đau rớt từ lưng truyền đế khiến cô nhăn mặt.

    Lệ Sa ở gần đó nghe Tí vừa ngoắc tay vừa kêu nên chạy lại, hai người tuột xuống kênh lôi hai con người kia lên.

    Do nằm trên cập mé nên không ướt nhiều chỉ có dơ quần áo.

    - Chị..có sao hông, tui hông cố ý.

    Tui...

    Trân Ni sợ hãi rung giọng hỏi khi thấy Trí Tú cứ nhăn mặt nhắm tịt mắt ôm lấy vết thương ở bụng.

    Còn chưa kịp nghe chị trả lời thì Bích bước tới đẩy Trân Ni một cái thiệt mạnh vào người Tí, Bích đứng trước mặt Tú trợn mắt quát em:

    - Cô có chút ý tứ gì không hả!!

    Không biết chị ấy đang bị thương sao?

    Chị ấy mà có chuyện gì tôi không tha cho cô đâu.

    Nói xong Bích xoay lại sờ mặt hỏi chị không ngớt tiếng, Trí Tú chỉ lắc đầu nhưng tay vẫn còn ôm lấy bụng chắc tác động mạnh quá cộng với vết thương chưa lành hẳng hên hơi thốn một chút.

    Trân Ni nhíu mày khó chịu khi Bích mắng cô xa xả, cô đang nhận lỗi kia mà là cô ta không biết điều kiếm chuyện với cô trước.

    - Nè!!

    Tui không cố ý làm chị ấy đau, tui vừa định nói xin lỗi thì cô nhào đến đẩy tôi ra còn gì, giờ trách tôi không ý tứ là sao!?

    Đương lay hoay xem người chị nghe Trân Ni nói Bích cười khảy xoay lưng đối diện không nói không rằng tát Trân Ni một cái rõ đau.

    - Tôi không những chửi cô mà tôi còn đánh cô nữa!!

    Cái tát vừa đau vừa mạnh đến nổi Trân Ni phải rơm rớm nước mắt nghiêng mặt sang một bệnh.

    Bích nghiến răng trợn mắt nhìn Trân Ni như thách thức Trân Ni không nói gì chỉ nhìn cô ta lôm lôm.

    Chị mình bị người ta ăn hiếp Thái Anh sao để yên được.

    Em nhào đến đẩy vai Bích một cái lớn tiếng quát lại:

    - Nè cô kia!!

    Có gì thì từ từ nói mắc dì động tay động chân.

    -Hứ, cô là em cô ta chắc là cá mè một lứa có tin là tôi đánh luôn cô hông!?

    Bích đưa tay định đánh thì Lệ Sa đã nhanh chụp lại hất mạnh cô ta ra.

    Lệ Sa xỉ thẳng mặt cảnh cáo:

    - Cô dám đụng đến Thái Anh cái nhà cô tôi cũng đốt!!

    Cô chả là cái thá gì hết đừng có đứng đây lên giọng, chị hai tôi không cần cô lo.

    - Lệ Sa!!

    Chị hai em bị người ta làm cho động vết thương em không lo đi lo cho người ngoài là sao!!

    - Cô mới là người ngoài, họ thì không!!

    Lệ Sa lướt ngang qua người Bích còn đụng vào vai cô ta một cái mạnh.

    Nhờ Tí đỡ Trí Tú lên lưng Lệ Sa cõng vào nhà còn Thái Anh đi cùng Trân Ni để lại Bích vẫn đứng đó cung tay la hét.
     
    Back
    Top Bottom