Ngôn Tình Hợp Đồng Tình Nhân Với Tổng Tài Ác Ma

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Hợp Đồng Tình Nhân Với Tổng Tài Ác Ma
Chương 61: Tìm Em


Tư Duệ biết rằng Lý Nhã Hân cô ta đang lên cơn điên rồi. Nhìn cô ta bây giờ đầy rẫy âm mưu, hận thù và rất đáng sợ. Điều cô lo lắng nhất bây giờ là cô không biết phải làm gì, không biết chỗ này là ở đâu và không biết làm sao để thoát khỏi nơi quái quỷ này nữa.

- "Nhã Hân! Cô làm ơn hãy tỉnh táo lại đi. Thiệu Huy với cô đã là quá khứ rồi. Bây giờ cho dù cô có làm gì đi chăng nữa thì hai người vẫn chỉ là có duyên nhưng không có phận mà thôi, cho dù không có tôi thì anh ấy vẫn sẽ không thể yêu cô được nữa đâu. Bởi vì anh ấy vì cô mà đã chịu tổn thương quá nhiều rồi. Xin cô hãy bình tĩnh lại và tha cho tôi đi mà! "

Tư Duệ hết mực cầu xin lòng vị tha của Nhã Hân.

- "Cô im đi. Cô có gì hơn tôi mà cô đòi lên mặt dạy đời tôi hả? Cũng tại cô cả, tại cô mà tôi mất Thiệu Huy, tại cô mà con tôi mới chết."

Nhã Hân gằn giọng quát lớn lên.

Tư Duệ nghe vậy lại nói tiếp:

- "Tôi không có giết con cô! Chính lòng đố kỵ của cô đã hại chết đứa bé. Chính cô vì muốn vu oan cho tôi nên mới hi sinh đứa bé còn là cục máu đỏ hỏn của mình. Không phải lỗi của tôi."

- "Là lỗi của mày. Nếu con của tôi cũng không có cơ hội được chào đời thì đứa bé trong bụng cô cũng đừng mong được chào đời."

Nhã Hân vừa nói vừa cầm sợi dây thừng lại gần chỗ cô. Tư Duệ vừa nghe cô ta nhắc đến đứa bé trong lòng mình thì cô lập tức sợ hãi mà lùi về phía sau, cô nói:

- "Cô đừng tiến lại gần đây! Cô định làm gì tôi?"

*vút

Tư Duệ vừa nói dứt câu thì Lý Nhã Hân không nói không rằng liền lấy sợi dây thừng quất mạnh vào người cô rồi sau đó liên tiếp mấy cái nữa quất vào người cô. Nhã Hân đánh cô rất đau. Tư Duệ vì vừa sợ hãi và vì vừa đau mà khóc nức nở, cô né tránh những nhát dây thừng của Nhã Hân rồi cầu xin:

- "Xin cô dừng lại đi. Xin cô hãy tha cho đứa bé trong bụng tôi. Đứa bé vô tội, nó không có lỗi gì cả. Xin cô đừng làm hại con tôi mà, huhuhu...."

- "Tội của nó chính là đã đầu thai làm con của cô và Thiệu Huy."

Phùng Chính Kiên nãy giờ đứng bên cạnh không xen ngang vào việc của Nhã Hân nhưng hắn lại thấy Tư Duệ bị đánh đến chảy máu miệng, trên lớp vải mỏng ở ống tay áo của chiếc váy cô đang mặc cũng dính chút máu chảy ra bởi vì bị Nhã Hân hành hạ, hắn lập tức nắm tay Nhã Hân ngăn cô dừng lại.

- "Anh nghĩ là hôm nay khởi động tới đây đủ rồi đấy! Nếu để cô ta chết nhanh quá thì dễ dàng cho cô ta quá rồi. Hãy để cô ta sống và nếm trải mùi vị đau khổ cả về thể xác lẫn tinh thần trước đi, phải để cô ta sống không bằng chết mới được chứ!"

Thực ra không phải vì Phùng Chính Kiên thương xót Tư Duệ nên mới xin Nhã Hân tạm tha cho cô đâu, mà là hắn thực sự muốn cô nếm trải cảm giác đau đớn dày vò, bởi vì suy cho cùng cũng chính vì cô mà Nhã Hân mới nảy sinh lòng đố kỵ mà hại chết con của hắn. Lại nói một chút về Phùng Chính Kiên, hắn chính là một tên giàu có Hoa Kiều giàu có nhưng lấy vợ đã gần chục năm nay mà vợ hắn chẳng thể sinh cho hắn được một đứa con. Vậy nên đứa bé mà Nhã Hân bị mất đi đã từng là một phần hạnh phúc trong cuộc đời của hắn. Bây giờ con của hắn đã không còn, đương nhiên mấu chốt của mọi chuyện là Tư Duệ cũng nên phải trả giá rồi.

(Au: Công nhận là Phùng Chính Kiên và Lý Nhã Hân hai đứa này não ngắn nên yêu nhau hợp ghê ý mọi người nhỉ =.=)

Nhã Hân nghe hắn nói vậy ngẫm lại cũng thấy hợp lí nên đành tạm tha không đánh cô nữa.

- "Anh giúp em lấy băng dính dán vào miệng cho cô ta khỏi kêu đi chứ em đau đầu quá."

- "Được rồi. Tôi dán băng dính này cho cô khỏi nói nhiều nhé."

Sau đó Phùng Chính Kiên hắn lấy băng dính đen dán vào miệng cô. Tư Duệ đau đớn khóc, nước mắt đầm đìa khuôn mặt sớm đã tái nhợt đi vì bị tra tấn.

Bảo bối nhỏ! Mẹ nhất định sẽ không để con xảy ra chuyện gì đâu. Mẹ sẽ bảo vệ con đến cùng. Vậy nên mẹ con mình hãy cùng nhau mạnh mẽ để chiến đấu con nhé. Tư Duệ tự động viên tinh thần của chính mình.

Còn về phần Chu Thiệu Huy, đã gần một ngày rồi mà anh không tìm thấy cô. Rốt cuộc là cô có thể đi đâu được chứ. Điện thoại của cô không liên lạc được càng khiến anh sốt ruột. Bây giờ trời đã gần tối rồi, anh rất lo lắng cho cô và cả đứa nhỏ trong bụng của cô nữa. Tất cả tiền bạc, đồ đạc, giấy tờ cô đều để cả ở nhà không mang theo.

- "Tư Duệ à! Bây giờ em đang ở đâu vậy? Anh rất lo cho em và con. Làm ơn hãy trở về với anh đi."

Chu Thiệu Huy bây giờ không còn đủ tỉnh táo hay tâm trí nào nữa. Anh đã nhờ tới sự giúp đỡ của cả Mạc Ninh và người của cậu ấy nhưng tới giờ vẫn "biệt vô âm tín".
 
Hợp Đồng Tình Nhân Với Tổng Tài Ác Ma
Chương 62: Con Tin


Trải qua một ngày một đêm dài đằng đẵng, Tư Duệ cảm thấy bản thân mình như không còn chút sức lực nào nữa. Cô đói, cô khát, cô mệt, vết thương trên cơ thể chằng chịt còn trên áo cô thì đầy dấu vết máu đã khô. Cả ngày hôm qua Tư Duệ chưa được ăn gì cả, bọn họ thi thoảng mới cho cô uống một ngụm nước để duy trì sự sống cho cô. Tư Duệ mệt mỏi quá nên thiếp đi lúc nào không hay.

- "Dậy! Dậy mau con sâu lười biếng này!"

Tư Duệ đang ngủ gục ở một góc thì Lý Nhã Hân lại xuất hiện, ả lấy chân đá vào người cô rồi gọi cô thức dậy. Tư Duệ mệt mỏi mở mắt. Nhã Hân thấy vậy liền nhếch mép cười rồi hỏi cô:

- "Sao hả? Đêm qua cô ngủ ngon không hả?"

Nhã Hân vừa nói vừa lấy tay dựt mạnh miếng băng dính trên miệng cô ra.

- "Nhã Hân! Tôi đói quá! Xin cô hãy cho tôi ăn chút gì đi có được không?"

Tư Duệ thì vẫn cảm thấy bản thân cô đói ở mức độ này vẫn có thể chịu đựng được nhưng còn bảo bảo trong bụng cô thì đâu có thể để cả ngày không được ăn gì chứ. Cô vừa đặt tay lên ôm bụng mình vừa hết mực van xin Nhã Hân.

- "Ăn à? Tôi đâu có dư thừa tiền mà mua đồ ăn cho cô? May là tôi còn nhân từ cho cô uống nước đấy con khốn ạ!"

- "Tôi xin cô đấy! Đứa bé trong bụng tôi không có tội tình gì cả. Xin cô hay để tôi đi đi mà."

- "Im ngay. Mọi chuyện mới là khởi động thôi, còn chưa bắt đầu đâu cô gái ạ."

*vút vút vút

Nhã Hân vừa nói dứt lời thì ả lại lấy sợi dây thừng còn dính đầy máu của cô hôm qua liên tục đánh vào da thịt của cô. Tư Duệ dù có bị đánh đau cỡ nào thì cô vẫn khom người, ôm chặt bụng mình. Cô nhất định sẽ không để bảo bảo nhỏ chịu tổn thương đâu.

- "Nhã Hân! Dù cô có làm gì thì Thiệu Huy anh ấy cũng không thể yêu cô đâu. Nên cô đừng tốn công vô ích nữa."

- "Lam Tư Duệ! Con khốn này, cô đi chết đi!"

Lý Nhã Hân tức giận, cô ta cúi người xuống tháo chiếc nhẫn cưới ra khỏi tay của cô rồi vứt mạnh xuống đất. Chiếc nhẫn nhỏ bé là kỉ vật tình yêu của cô và anh văng ra xa khỏi tầm mắt của cô. Rồi sau đó Nhã Hân lại lấy gót giày giẫm mạnh lên bàn tay của Tư Duệ.

- "Aaaaaaa! Thiệu Huy à! Anh ở đâu, mau tới cứu..."

*chát

Tư Duệ vừa mới nhắc tới tên của anh thì Nhã Hân lại càng tức giận, ả lại giáng xuống gương mặt xinh đẹp của cô một cái tát nữa. Khắp người cô bây giờ toàn là vết bầm tím cả. Nhưng Tư Duệ vẫn như cũ, cô chỉ nằm sấp để bảo vệ bảo bảo nhỏ trong bụng, mặc kệ Nhã Hân có đánh đập cô như thế nào đi chăng nữa.

- "Chính Kiên! Anh giúp em quay phim để gửi cho Chu Thiệu Huy! Em cũng muốn anh ta phải nhìn thấy cảnh người phụ nữ mà anh ta yêu thương chịu dày vò ra sao."

Nhã Hân vừa nói xong thì Phùng Chính Kiên lập tức lấy máy quay ra đặt trước mặt cô để quay phim, còn Nhã Hân thì lại tiếp tục dùng những màn tra tấn Tư Duệ.

- "Thiệu Huy, anh hãy tới đây cứu em với, anh mau tới đây cứu con của chúng ta đi mà....huhu...."

Tư Duệ cầu cứu trong vô vọng bởi vì mặc dù bọn chúng không bịt miệng cô lại nhưng cô lại không biết nơi này là ở đâu nên cô cũng chẳng thể nói cho anh biết được.

- "Tư Duệ à, cô cứ kêu cứu to vào nhưng mà điều đó chỉ tốn công sức của cô mà thôi. Bởi vì tôi sẽ gửi cho Chu Thiệu Huy một video không có âm thanh đâu. Hahaha! "

Lý Nhã Hân cười một cách hả hê rồi sau đó ả dùng mũi giày đạp vào bụng cô. Tư Duệ vì muốn bảo vệ bảo bối nhỏ trong bụng nên đã gồng mình lên để chống cự. Chính vì thế mà mặt cô phải hứng chịu rất nhiều cú đá đau điếng người của Nhã Hân.

Sang đến ngày thứ ba Tư Duệ bị mất tích, Chu Thiệu Huy cả ngày chỉ biết uống rượu và dày vò chính bản thân mình đã không bảo vệ tốt cho cô đến nỗi tóc tai thì rối bời, khuôn mặt thì hốc hác, râu cũng mọc lên thấy rõ.

- "Thiếu gia à! Cậu đừng uống nữa. Bây giờ cậu chính là điểm tựa cho thiếu phu nhân, nếu bây giờ cậu mà đổ bệnh ra đó thì phải làm sao? Ai sẽ là người đi tìm thiếu phu nhân về đây?"

Châu quản gia những ngày qua cũng rất nóng ruột, lo lắng cho cả anh và cô.

- "Thiếu gia ơi! Có một bưu kiện gửi tới cho thiếu gia đây này! "

Đột nhiên tiểu Liên từ bên ngoài chạy hớt hải vào, trên tay còn cầm một túi bưu kiện. Chu Thiệu Huy vội cầm lấy bưu kiện trên tay tiểu Liên rồi bóc ra. Bên trong là một đĩa CD có dán một nhúm tóc.

- "Là tóc của Tư Duệ!!!"______Chu Thiệu Huy hoảng hốt nói.

- "Tiểu Liên! Ai là người gửi nó?"

Châu quản gia quay sang hỏi cô bé tiểu Liên. Thế nhưng cô lại lắc đầu nói:

- "Dạ, cháu cũng không biết nữa. Lúc sáng cháu ra ngoài đổ rác thì đã thấy bưu kiện này để ở trong hòm thư trước cổng nhà chúng ta rồi ạ."

- "Châu quản gia! Mau mang laptop ra đây. Tôi muốn xem bên trong chiếc CD này có gì."

- "Vâng! Thưa thiếu gia!"
 
Hợp Đồng Tình Nhân Với Tổng Tài Ác Ma
Chương 63: Manh Mối


Châu quản gia vội vàng đi lấy chiếc laptop mang ra, sau đó Chu Thiệu Huy liền mở đĩa CD lên. Đập vào mắt anh là hình ảnh của Lý Nhã Hân.

- "Thiệu Huy à, xin chào anh. Mấy hôm nay anh có khoẻ không? Em nghe nói là cô vợ nhỏ của anh đang mất tích hả? Chắc là anh đang lo lắng cho cô ta lắm đúng không? Haizzz, phải nói sao bây giờ nhỉ? Anh thích món quà em tặng chứ? Nếu anh không sớm tìm ra cô vợ nhỏ của anh thì em không biết là mình sẽ làm gì với cô ta đâu nhé!"

Sau đó Lý Nhã Hân biến mất khỏi đoạn video và thay vào đó là một đoạn video không có tiếng mà hình ảnh trong đó chính là Tư Duệ đang bị tra tấn dã man. Trên gương mặt cô lộ rõ sự mệt mỏi, khắp người thì toàn là vết thương và vết bầm tím, chiếc váy mặc trên người cô cũng bị rách ít nhiều.

- "Tư Duệ! Nhã Hân cô ta đang làm gì cô ấy vậy? Cô ấy làm sao có thể chịu nổi chứ? Tư Duệ sẽ chết mất."

Chu Thiệu Huy xót xa mà thốt lên những lời nói trong sự đau đớn tột cùng.

Đến ngày hôm sau, Chu Thiệu Huy lại nhận được một đĩa CD khác. Lần này, sau khi nhận được đĩa CD thì Chu Thiệu Huy lập tức gọi điện cho Mạc Ninh.

- "Mạc Ninh! Từ hôm qua tới giờ tôi liên tục được tin tức từ Nhã Hân, cậu mau qua đây đi."

Chu Thiệu Huy vừa gọi điện thì một lát sau, Dương Vân và Mạc Ninh cùng nhau kéo tới nhà anh.

- "Thiệu Huy! Sao rồi? Cậu có tin tức gì của Tư Duệ rồi à? Là liên quan đến Nhã Hân sao?"

Mạc Ninh nhìn tình trạng của anh hiện giờ mà cũng sốt ruột thay. Sau đó Chu Thiệu Huy không nói gì, lẳng lặng mở hai đĩa CD lên cho Mạc Ninh và Dương Vân xem.

- "Bây giờ tôi rất lo lắng cho Tư Duệ. Tôi không biết phải làm gì nữa. Cô ấy đang mang thai, sức khoẻ cùng thể trạng của cô ấy vốn yếu, mấy ngày nay lại cứ bị đánh đập thế kia thì cô ấy làm sao có thể chịu đựng nổi cơ chứ? Nhã Hân là một con đàn bà độc ác, cô ta sẽ không tha cho Tư Duệ đâu. Ước gì tôi có thể thay cô ấy hứng chịu những trận đòn roi kia."

Bất lực vì thấy người phụ nữ mà mình yêu tổn thương nhưng lại không thể làm gì được, giọt nước mắt của người đàn ông mạnh mẽ như anh bắt đầu rơi. Đây cũng là lần đầu tiên mà Mạc Ninh và Dương Vân, Châu quản gia nhìn thấy anh khóc. Chưa bao giờ họ lại thấy Chu Thiệu Huy cao cao tại thượng lại đột nhiên trở nên yếu đuối như vậy kể từ sau khi ba anh qua đời.

- "Thiệu Huy! Cậu bình tĩnh lại đi. Người của tôi vẫn đang ráo riết đi tìm kiếm Tư Duệ rồi. Chắc chắn sẽ sớm tìm ra cô ấy thôi. Cậu hãy mạnh mẽ lên."

Mạc Ninh cúi người xuống, nhẹ nhàng an ủi anh.

- "À, tôi có cách rồi. Tôi có người bạn rất giỏi về IT (công nghệ thông tin), tôi sẽ liên lạc nhờ anh ta khôi phục âm thanh trong đoạn video. Biết đâu chúng ta sẽ dựa vào đó để xem Tư Duệ đang nói gì và cũng có thể dựa vào cảnh trong đoạn băng mà tìm xem khung cảnh đó là ở đâu thì sao?

- "Được. Bây giờ mọi thứ, miễn sao là còn hi vọng thì tôi đều muốn thử."

Anh lập tức đáp lại.

Cả đêm hôm đó, bốn người bọn họ tập trung trong thư phòng của anh để thực hiện khôi phục âm thanh và màu sắc hình ảnh trong video.

- "Jack! Sao rồi? Có khả thi không?"

Dương Vân đứng ở bên cạnh sốt ruột hỏi người đàn ông tên là Jack. Anh ta chính là người bạn mà Dương Vân nhắc tới lúc chiều.

- "Video này quả nhiên là được chỉnh sửa rất chuyên nghiệp và kĩ lưỡng, nhưng mà không sao, tôi có thể làm được. Hiện giờ đã khôi phục được khoảng 65% rồi."

- "Dương Vân! Mạc Ninh! Vậy là chúng ta có hi vọng rồi."

Chu Thiệu Huy bất giác cười. Anh hi vọng là ông trời nghe thấy lời cầu nguyện của anh.

- "Mọi người ăn chút gì đi cho có sức làm việc. Từ chiều tới giờ mọi người chưa ăn gì cả rồi."

Châu quản gia ở bên ngoài gõ cửa rồi mang vào một số món ăn đặt trên bàn để bốn người họ ăn đêm.

Đến sáng sớm thì cuối cùng đoạn video đã được khôi phục âm thanh.

- "Thiệu Huy! Anh mau tới đây cứu em và con đi...em sắp không cầm cự được nữa rồi...em..."

*vút vút

Không để Tư Duệ nói được câu nào tử tế, Lý Nhã Hân cứ điên cuồng đánh đập cô. Nghe những âm thanh sắc lẹm phát ra từ sợi dây thừng và âm thanh chói tai cùng tiếng hét đau đớn của cô khiến tất cả những người có mặt trong phòng đều rùng mình và xót xa cho cô.

- "Thiệu Huy...em không biết đây là đâu nữa...em...em chỉ nhớ là lúc người đàn ông kia đưa em đi...em thấy rất vắng vẻ, đây...đây cứ như là một nơi nào đó rất gần bãi biển...em...em thi thoảng nghe thấy tiếng sóng vỗ nữa."

- "Mạc Ninh! Tôi chắc chắn là Tư Duệ đang ở một ngôi nhà hoang nào đó gần biển."

Chu Thiệu Huy lập tức quay sang rồi nói với Mạc Ninh. Mạc Ninh nghe anh nói vậy thì cũng gật đầu đồng tình rồi Mạc Ninh rút điện thoại ra gọi cho đàn em của mình:

- "Mau huy động tất cả lực lượng đi tìm kiếm Chu thiếu phu nhân ở tất cả những ngôi nhà hoang ven biển."

- "Thiếu gia! Vậy là chúng ta có hi vọng rồi."________Châu quản gia rơm rớm nước mắt nói. Bốn ngày qua, ông đều vì lo lắng cho người mà ông coi như con trai và con gái kia mình đến mất ăn mất ngủ. Tại sao ông trời cứ phải đặt ra nhiều thử thách cho hai người họ vậy chứ?
 
Hợp Đồng Tình Nhân Với Tổng Tài Ác Ma
Chương 64: Bỏ Trốn


Tư Duệ bị bỏ đói tới nay đã là sang ngày thứ 5 rồi. Bụng thì đói, tay chân thì bủn rủn, khắp cơ thể của cô chẳng chịt các vết thương và các vết bầm tím. Ở đùi cô còn có cả vết máu đã khô. Tư Duệ cố nhướn người nhìn thử rồi bật khóc trong vô vọng:

- "Bảo bảo nhỏ của mẹ à, mẹ xin lỗi vì đã làm liên lụy đến con. Bây giờ con chắc cũng đang đau lắm có đúng không? Lỗi là tại mẹ hết, tại mẹ không tốt nên mới để con phải chịu khổ thế này. Mẹ hứa mẹ sẽ tìm cách trốn thoát khỏi đây."

Tư Duệ cố gắng mở căng mắt ra nhìn bên ngoài, cô thấy trời hình như đang sáng. Cô liếc mắt nhìn xung quanh thấy rất im ắng không biết là Nhã Hân và người đàn ông kia đã đi đâu rồi. Một ý định bỏ trốn đột nhiên nảy lên trong đầu cô.

Tư Duệ ngó ngang ngó dọc rồi tự nhiên cô nghe thấy tiếng gió kêu ù ù, cái gió lạnh sáng sớm đối với một người đang rất yếu ớt như cô thì đúng là lạnh đến thấu xương. Tư Duệ theo chiều gió thổi vào đưa mắt nhìn ra thì cô phát hiện gần đó có một khung cửa kính đã bị vỡ. Giá như mà ở đó có một mảnh vỡ thủy tinh nào đó thì thật là tốt. Nghĩ là như vậy nhưng cô cũng muốn thử tìm kiếm xem và quả nhiên là không ngoài dự đoán, Tư Duệ đi chân trần, vì chân đã bị trói nên cô cố lê người ra gần chỗ khung cửa đó, ngắm nhìn một hồi thì cô liền thấy ngay một mảnh kính thủy tinh.

Hay tay đã bị trói chặt ở sau lưng, Tư Duệ liền xoay người ra rồi tiếp cận mảnh vỡ đó từ phía sau. Cô cầm mảnh thủy tinh lên, khó khăn cứa đứt sợi dây thừng đang trói tay mình. Cô dồn hết sức lực để cắt đứt sợi dây đến không thèm để ý rằng tay mình vì cầm chặt vào mảnh thủy tinh nên đang chảy máu. Một lúc sau thì sợi dây cũng chịu đứt. Tay Tư Duệ được tự do. Không chần chừ thêm nữa, cô lập tức cắt đứt nốt sợi dây buộc chân mình rồi bỏ chạy. Cô không biết đây là đâu nhưng chạy trốn còn tốt hơn là ngồi đây chờ chết.

- "Nhã Hân! Mãi anh mới tìm được nguồn thu mua đấy. Bán cô ta đi thì chúng ta sẽ có một món hời đấy. Anh còn mang theo mấy tên đàn em của họ tới để kiểm tra mặt hàng đây."

Tư Duệ vừa bỏ đi được một lúc thì bên ngoài truyền tới giọng nói của Phùng Chính Kiên và Nhã Hân. Đi theo họ còn có ba tên đàn ông tai to mặt lớn nữa.

- "Đêm qua anh vẫn canh chừng cô ta tốt đấy chứ? Cô ta bị bỏ đói mấy ngày rồi nên hôm nay em đã mua cho cô ta chút đồ ăn. Nếu để cô ta đói thì nhan sắc sẽ tiều tụy, bán không được giá đâu, haha! "

Nhã Hân vừa nói vừa cười hả hê. Mấy ngày qua ả nghĩ hành hạ Tư Duệ như vậy là đủ rồi, bây giờ ả sẽ bán cô đi cho bọn buôn người.

- "Đêm qua anh ngồi bên ngoài canh chừng suốt đêm, cô ta mệt quá nên ngủ li bì."_____Phùng Chính Kiên đáp.

- "Chính Kiên! Cô ta đâu rồi?"

Nhã Hân mở cửa bước vào nhưng lại không nhìn thấy bóng dáng cô đâu, chỉ thấy trên sàn có hai sợi dây thừng đã bị cắt đứt.

- "Khốn kiếp! Cô ta bỏ trốn rồi.

- "Sao cơ? Anh mới rời mắt một tí mà cô ta đã bỏ trốn rồi sao?"

Phùng Chính Kiên trợn mắt hoảng hốt

- "Các anh mau giúp tôi đi tìm cô ta đi. Đừng để nó chạy thoát. Nó yếu lắm nên chưa chạy được xa đâu."

Nhã Hân cuống cuồng cả lên, hô hoán tất cả đi tìm cô. Tư Duệ cố gắng chạy nhanh nhất có thể đến nỗi đôi chân trần của cô cũng bắt đầu rớm máu. Thế nhưng, chẳng chạy được bao xa thì cô đã nghe thấy tiếng người nói ầm ĩ đằng sau.

- "Cô ta kia rồi. Mau bắt lấy nó, đừng để nó chạy thoát! "

Tư Duệ vừa chạy vừa mải ngoái đầu nhìn lại phía sau xem bọn có đuổi kịp mình không. Cô cảm thấy sợ hãi khi thấy tên Phùng Chính Kiên kia và 2 người đàn ông to béo đang đuổi sát nút đằng sau cô.

- "Lam Tư Duệ! Mau đứng lại cho tôi. Cô chạy không thoát đâu."

- "Huhu, Thiệu Huy à, anh ở đâu mau tới cứu em đi. Các người tha cho tôi đi, tôi sẽ không quay lại chỗ đó với mấy người đâu."_______Tư Duệ vừa chạy vừa khóc lóc thảm thiết.

*oạch

Ông trời dường như chẳng thèm thương xót cho cô, Tư Duệ cứ mải mê chạy nên đã vấp phải một hòn đá rồi ngã sõng soài dưới đất. Cô lại ngoái đầu nhìn về phía sau, bọn họ đang tiến gần về phía cô hơn rồi. Không kịp suy nghĩ, cô lại cố gắng ngồi dậy rồi chạy. Thế nhưng một tên đàn ông to béo đã nhanh tay túm được chân của Tư Duệ làm cô không tài nào đứng dậy được.

- "Tôi bắt được cô rồi. Để xem cô chạy đâu cho thoát? Dám bỏ trốn à?"

- "Tôi xin anh hãy tha cho tôi đi mà. Huhu..."

- "Này thì chạy này."

- "Aaaa...."

Tư Duệ ra sức chống cự rồi muốn bỏ chạy. Cô vừa đứng lên rồi xoay người đi định chạy tiếp thì tên đàn ông kia đã giơ cú đấm to lớn, đấm thẳng vào bụng cô. Tư Duệ đau điếng kêu lên.

- "Mau đưa cô ta về chỗ cũ. Tôi sẽ có thưởng cho các cậu."

Phùng Chí Kiên cuối cùng cũng đuổi kịp, vừa tới nơi anh ta liền tức giận quát lên.
 
Hợp Đồng Tình Nhân Với Tổng Tài Ác Ma
Chương 65: Giải Cứu


Nhận được lệnh của Phùng Chính Kiên, một trong hai người đàn ông kia liền vác bổng cô lên vai rồi đưa về lại căn nhà hoang.

Về tới nơi mà đối với Tư Duệ chính là ác mộng, bọn họ liền trói tay chân cô lại như cũ, Lý Nhã Hân thì trừng mắt nhìn cô với ánh mắt đầy tức giận như muốn ăn tươi nuốt sống cô vậy. Sau khi để bọn thuộc hạ trói chân tay cô xong thì ả liền cúi người xuống rồi tát lia lịa vào mặt cô 2-3 cái tát.

*chát chát chát

- "Dám bỏ trốn à? Cô to gan thật đấy. Để tôi xem cô còn bỏ trốn đi đâu."

- "Nhã Hân! Tôi xin cô đấy. Đừng mắc thêm sai lầm, đừng tạo thêm nghiệp nữa. Xin cô hãy tha cho tôi đi."

- "Cô im đi! Cô có tư cách gì mà lên mặt dạy đời tôi hả? Hôm nay tôi sẽ bán cô đi, để xem cô còn ở đó mà lên mặt dạy đời tôi nữa không hả? Lam Tư Duệ, hãy tỉnh táo lại đi. Người chồng mà cô vẫn yêu thương và tin tưởng, anh ta không biết cô ở đâu mà tới cứu đâu. Đã sang ngày thứ 5 cô mất tích rồi đấy, hừ. Không phải các cậu muốn kiểm tra hàng sao? Tôi tặng cô ta cho các cậu đấy. Phục vụ nó tốt vào."

Nhã Hân quay sang nói với ba tên đàn ông to béo kia.

- "Cô Lý! Cô yên tâm, chúng tôi sẽ phục vụ cô ta thật tốt, heheh!"

Ba tên kia vừa nhận được lệnh của Nhã Hân thì lập tức tiến về phía cô và nhìn chằm chằm cô với ánh mắt thèm khát. Lý Nhã Hân và Phùng Chính Kiên không nói gì, họ ung dung đứng nhìn màn kịch hay mà nạn nhân chính là Tư Duệ.

- "Không! Các anh đừng lại đây."

Tư Duệ vừa gào thét vừa lấy chân đạp loạn xạ.

*ựa

Một trong ba tên đó lại cúi người xuống và đấm liên tục mấy cú đấm vào bụng Tư Duệ. Cô đau đớn quằn quại, cả người cong lại như con tôm rồi ôm bụng.

- "Xin các anh...tha cho tôi...đừng làm hại con tôi...."

Tư Duệ thều thào van xin sự tha mạng. Nhưng ba tên kia vẫn túm tụm lại vào người cô.

- "Cô Lý! Con nhỏ này đang mang thai mà nhìn vẫn thật hấp dẫn. Người cô ta nhìn nhếch nhác như một bé mèo tội nghiệp đáng thương vậy, hahah! "

Bọn chúng nhìn cô van xin mà cười phá lên.

- "Để tao làm trước rồi tới chúng mày."

Một trong ba tên đó mà có lẽ là "đại ca" đẩy hai tên còn lại ra rồi ngồi đè lên người cô.

- "Đại ca làm nhanh lên nhé. Bọn em cũng muốn thèm lắm rồi."

Từng lời bọn chúng nói ra đều khiến Tư Duệ cảm thấy ghê tởm.

- "Không! Aaaaaa! Các người tránh xa tôi ra."

Tư Duệ nước mắt bắt đầu giàn dụa, cô biết được chuyện gì sắp xảy ra với mình và cô không mong muốn điều ấy xảy ra.

- "Mĩ nhân, em ngoan ngoãn phục vụ tôi thì tôi sẽ có thể suy nghĩ mà mua em với giá cao đấy."

Tên đó nói vừa dứt lời thì liền cúi xuống hôn lên môi cô. Tư Duệ ghê tởm bọn họ, ghê tởm hắn ta. Cô liên tục lắc đầu nhưng hắn đã sớm nắm chặt hai tay cô rồi đặt lên trên đỉnh đầu. Với một sức lực cạn kiệt như cô hiện nay thì vốn là có chống cự cũng không đấu lại tên b**n th** lưu manh này.

Thiệu Huy, anh đang ở đâu mau tới cứu em đi, em đau bụng quá...Tư Duệ khóc nhưng răng vẫn nghiến chặt để tên kia không có cơ hội luồn vào trong miệng mình. Bụng cô bây giờ đang rất đau. Liệu có phải bảo bảo đang xảy ra chuyện rồi hay không?

*roẹt

Váy trên người cô đồng thời bị xé nát để lộ ra thân hình quyến rũ và nước da trắng ngần của cô.

- "Con nhỏ này không ngờ ngon như vậy. Để ta xem nào."

Tên kia nói rồi cúi xuống hôn cuồng nhiệt lên cổ, xương quai xanh của cô.

- "Không...đừng mà....huhu....làm ơn cứu con tôi..."

Cơn đau dưới bụng cô càng ngày càng dữ dội, Tư Duệ không nhìn nhưng cô còn cảm nhận được dưới chân mình đang có thứ chất lỏng ươn ướt.

- "Đại ca! Cô ta đang chảy máu."

Lời nói của một tên đàn em bọn chúng nói ra Tư Duệ nghe rất rõ. Là máu sao?

Tên kia nghe được thì đột nhiên dừng lại động tác rồi quay sang nói với Nhã Hân:

- "Cô Lý! Có phải cô ta sảy thai rồi không? Máu chảy nhiều thế này chơi cô ta thì bẩn chết đi được."

- "Nhã Hân! Cô ta đang chảy máu đó. Hay là chúng ta đưa cô ta tới bệnh viện đi! "

Phùng Chính Kiên thấy Tư Duệ ra nhiều máu thì bắt đầu thấy sợ hãi, liền quay sang nói với Nhã Hân.

- "Kệ cô ta."_______Ả ta lạnh lùng đáp.

- "Nhưng nếu chúng ta không đưa cô ta đi bệnh viện thì sẽ có án mạng xảy ra đó."

- "Phải đó. Cô Lý! Tôi không làm nữa đâu. Chúng tôi không thu mua cô ta nữa."

Tên đại ca kia cũng thấy sợ là sẽ gây ra án mạng, bèn tha cô ra rồi mặc quần áo vào. Tư Duệ vô lực nằm trên sàn, nước mắt giàn dụa hai gò mát nhem nhuốc, tay thì cứ ôm chặt lấy bụng.

- "Các người gây ra chuyện này rồi định bỏ đi à? Là anh đấm vào bụng cô ta nên nó mới sảy thai đấy."

Lý Nhã Hân không dễ dàng để cho ba tên kia rời đi, ả bắt đầu đổ lỗi cho bọn chúng.

- "Tôi không biết. Chúng tôi đi đây..."

- "Tư Duệ! Tư Duệ!"

Ba tên kia vừa định rời đi thì họ nghe được tiếng gọi dồn dập bên ngoài và một đám người dồn dập kéo vào.

Chu Thiệu Huy cùng Mạc Ninh và Dương Vân xuất hiện. Vừa nhìn thấy bọn họ thì cả 5 người bọn chúng đã hoảng loạn định bỏ chạy.

- "Bắt bọn chúng lại, không được để bất kì ai chạy thoát."

Mạc Ninh lớn tiếng ra lệnh. Sau đó bọn đàn em của anh rất nhanh, liền tóm cổ bọn chúng lại.

Chu Thiệu Huy chạy nhanh tới đỡ cô dậy, thấy quần áo trên người cô tả tơi, anh lập tức cởi áo vest trên người mình ra rồi choàng lên người cô, anh ôm cô vào lòng rồi nói:

- "Tư Duệ, xin lỗi anh đến muộn rồi...."

- "Thiệu Huy à...Con của chúng ta....Anh hãy...hãy cứu con đi...."

- "Tư Duệ! Em đừng lo. Để anh đưa em tới bệnh viện. Có anh ở đây rồi thì không ai có thể làm hại em được nữa đâu.
 
Hợp Đồng Tình Nhân Với Tổng Tài Ác Ma
Chương 66: Con Mất Rồi


Tư Duệ được đưa tới bệnh viện cấp cứu trong tình trạng hôn mê và mất máu quá nhiều, cơ thể thì bầm tím nhiều vết thương và có một số vết thương còn có dấu hiệu nhiễm trùng nữa.

- "Tư Duệ à, mạnh mẽ lên em. Em và con sẽ không sao đâu."

Chu Thiệu Huy cả người dính đầy máu của cô theo sát cô tới tận cửa phòng cấp cứu.

- "Mời người nhà bệnh nhân đứng ở bên ngoài chờ."

- "Bác sĩ! Xin anh hãy cứu lấy vợ và con của tôi."

Chu Thiệu Huy run rẩy nắm lấy tay bác sĩ nhờ vả.

- "Chúng tôi sẽ cố hết sức."

Đèn phòng cấp cứu bật lên màu đỏ. Bên ngoài Chu Thiệu Huy cứ sốt ruột mà đi đi lại lại. Mạc Ninh, Dương Vân và Châu quản gia cũng có mặt kịp thời và cùng anh đợi bên ngoài.

- "Thiếu gia! Quần áo của cậu bẩn rồi. Cậu đi thay bộ đồ này đi. Lát nữa thiếu phu nhân tỉnh lại sẽ không muốn nhìn thấy cậu nhếch nhác, tiều tụy như vậy đâu."

Châu quản gia ân cần đến gần anh, đưa cho anh một bộ đồ mà ông vừa mang ở nhà tới.

- "Ông cứ để đó lát tôi thay. Bây giờ trong đầu tôi chỉ lo cho Tư Duệ thôi."

- "Thiếu gia, tôi tin ở hiền sẽ gặp lành. Thiếu phu nhân sẽ bình an mà."

Châu quản gia lại nhẹ nhàng an ủi.

Hơn hai tiếng trôi qua, đèn phòng cấp cứu cuối cùng cũng tắt. Bác sĩ từ trong phòng cấp cứu đi ra, Chu Thiệu Huy liền hỏi với ánh mắt đầy mong chờ nhưng cũng có chứa sự mệt mỏi:

- "Bác sĩ! Tình hình vợ con tôi sao rồi?"

- "Hiện giờ bệnh nhân đã được xử lý vết thương và không sao rồi. Chỉ có điều...không giữ được đứa bé. Cô ấy đã mất máu quá nhiều trước khi được đưa tới đây rồi. Xin chia buồn với gia đình."

Bác sĩ lặng lẽ cúi đầu đáp lại.

Nghe được câu trả lời này, tất cả mọi người đều cảm thấy hối tiếc và buồn cho anh. Còn trong lòng anh, mặc dù Tư Duệ không sao rồi nhưng còn con của hai người không còn nữa. Tất cả là tại anh, là tại anh không đến kịp để bọn chúng làm hại con. Anh chính là một người ba đáng chết. Chu Thiệu Huy như đứa trẻ bị cướp mất món đồ mà nó yêu thích nhất, ngồi gục hẳn xuống dưới sàn đá lạnh lẽo.

- "Bây giờ Chu phu nhân đã được đưa tới phòng bệnh hồi sức VIP, người nhà có thể vào thăm cô ấy được rồi."

- "Thiếu gia! Cậu đứng dậy đi. Cậu đừng buồn nữa. Bây giờ cậu chính là điểm tựa cho thiếu phu nhân, nếu cậu cứ yếu đuối như vậy thì Tư Duệ cô ấy phải nương tựa vào đâu đây?"

- "Thiệu Huy! Châu quản gia nói đúng đấy. Cậu phải mạnh mẽ lên. Sau này hai người cũng có thể có những đứa trẻ khác mà."

Cả Dương Vân và Mạc Ninh cũng cùng Châu quản gia an ủi anh.

- "Chuyện này tạm thời đừng để mẹ Tư Duệ biết. Mọi người về nghỉ đi. Để tôi ở đây chăm sóc cho Tư Duệ là được rồi."

Chu Thiệu Huy buồn bã nói rồi rời đi.

______________

Anh ngồi túc trực bên giường bệnh của cô nửa bước không rời.

Tư Duệ hiện giờ đang bị kiệt sức do bị bỏ đói nhiều ngày và tổn thương nhiều chỗ trên cơ thể. Nhìn cô như vậy lòng anh đau đớn vô cùng. Khuôn mặt của cô cũng bị bầm tím và sưng vù cả lên. Tư Duệ à, là anh không tốt nên em mới phải chịu khổ nhiều đến thế này. Là anh không tốt nên đã không thể giúp em bảo vệ con. Chu Thiệu Huy nắm chặt lấy tay cô và tự dằn vặt, trách móc chính bản thân mình. Anh đang không biết lát nữa khi cô tỉnh dậy thì anh sẽ nói với cô chuyện này ra sao đây.

Tư Duệ mơ thấy bản thân mình đang nắm tay bảo bối nhỏ cùng lên thiên đường nhưng anh lại nắm tay cô quay trở lại...Rồi cô đột nhiên mở mắt ra. Không gian xung quanh bốn bề đều là màu trắng. Cô chỉ cảm thấy toàn thân mình đau nhức nặng nề. Nơi này có lẽ là thiên đường rồi. Vậy là cô đang ở trên thiên đường rồi sao?

- "Tư Duệ! Em tỉnh lại rồi hả?"

Cô đang mơ hồ về mọi thứ thì đột nhiên khuôn mặt anh xuất hiện trước mắt cô. Tại sao anh lại ở đây? Anh đã tìm ra cô rồi sao?

Chu Thiệu Huy thấy cô không nói gì thì lại sốt ruột hỏi tiếp:

- "Tư Duệ! Là anh Thiệu Huy đây. Em có nhận ra anh không?"

- "Đây là đâu?"_________Tư Duệ lại mơ hồ hỏi.

- "Đây là bệnh viện."______Anh lập tức đáp.

Cô nghe anh nói vậy thì mới ngộ ra được rằng nơi này không phải là thiên đường. Cô lại nhớ lại những kí ức trước đó. Cô bị Nhã Hân bắt cóc và sau đó anh đã tới cứu cô và cô đã ngất đi. Sau đó chuyện gì xảy ra thì cô không nhớ nữa.

- "Em thấy trong người thế nào rồi? Còn khó chịu hay đau ở đâu không? Để anh đỡ em dậy!"

Chu Thiệu Huy liên tục hỏi thăm cô rồi đỡ. cô ngồi dậy, đặt lưng tựa vào gối.

Tư Duệ nhớ lại mọi chuyện trước khi mình ngất đi rồi cô vội đưa tay đặt lên bụng mình thì cô liền thấy bụng mình phẳng lì. Lo lắng cộng bất an, cô vội hỏi anh:

- "Thiệu Huy, con của em đâu?"

- "Tư Duệ! Em mới tỉnh lại còn yếu lắm. Em có đói không? Để anh lấy cháo cho em ăn nhé?"

Anh cố tình lảng đi trước câu hỏi của cô.

Tư Duệ thấy anh phớt lờ câu hỏi của mình thì sự lo lắng và hoài nghi trong lòng cô càng dấy lên cao.

- "Thiệu Huy! Anh trả lời em đi. Con của em đâu? Bảo bảo của chúng ta đâu rồi?"

Cô vừa ấm ức vừa sợ hãi, nước mắt lại một lần nữa tuôn trào.

- "Tư Duệ, em phải bình tĩnh nghe anh nói. Con...con mất rồi."

Nói ra những lời này anh rất sợ cô sốc và càng thêm đau khổ hơn. Quả nhiên Tư Duệ vừa nghe anh nói vậy thì cô càng khóc to hơn.

- "Không đúng! Anh lừa em. Bảo bảo không thể bỏ em đi được. Anh đang gạt em đúng không? Em phải đi hỏi bác sĩ."

Tư Duệ vừa nói vừa hất chăn ra định đứng dậy nhưng anh lại ôm chặt lấy cô rồi nói:

- "Duệ nhi à, em hãy bình tĩnh lại đi."

- "Anh là đồ xấu xa. Anh đang gạt em đúng không? Em mau nói thật cho em biết đi, anh đùa vậy em không vui đâu."

Cô ở trong lòng anh cứ liên tục đánh vào ngực anh rồi khóc nức nở.

- "Anh không gạt em. Em cứ đánh anh đi, đánh anh thật nhiều vào miễn sao là em đừng tự hành hạ chính mình nữa."

- "Huhu...Thiệu Huy...con của chúng ta mất thật rồi. Là em không tốt nên không thể bảo vệ được con...là em đáng chết mà..."

Tư Duệ càng ngày càng nghĩ ngợi lung tung và cô bắt đầu nghĩ rằng mọi chuyện đều là do mình gây ra.
 
Hợp Đồng Tình Nhân Với Tổng Tài Ác Ma
Chương 67: Trả Giá


Khó khăn lắm anh mới có thể dỗ dành cô ngủ được. Anh biết đây chính là một cú sốc đối với cô, hơn ai hết, anh biết rõ là cô mong chờ đứa bé này chào đời như thế nào mà. Bây giờ đứa bé mất đi thì không chỉ cô mà chính anh cũng đau đớn như mất đi khúc ruột của chính mình.

Ngày hôm sau, Châu quản gia mang đồ đạc và thức ăn tới cho hai người. Lúc này anh đã thức dậy rồi nhưng còn Tư Duệ thì dường như vẫn đang ngủ.

- "Thiếu gia! Cậu về nhà tắm rửa rồi nghỉ ngơi chút đi. Để tôi ở đây chăm sóc cho thiếu phu nhân cho."

- "Không được. Tư Duệ mới tỉnh lại đêm qua, tinh thần của cô ấy còn chưa ổn định. Tôi phải ở đâu trông chừng cô ấy."

Cả đêm hôm qua Tư Duệ liên tục gặp ác mộng khiến cố nhiều lần tỉnh giấc, cả đêm thổn thức đều không thể ngủ ngon. Bây giờ cô ngủ rồi thì anh lại muốn ở bên cạnh chăm sóc cho cô. Nhưng lại nghĩ tới những kẻ đã khiến cô thành ra nông nỗi như thế này, anh liền nói:

- "Vậy ông ở đây chăm nom cô ấy giúp tôi. Tôi có chuyện cần phải đi xử lí một chút. Có chuyện gì thì gọi ngay cho tôi."

- "Vâng, thiếu gia cứ yên tâm. Tôi sẽ chăm sóc chu đáo cho thiếu phu nhân."

Dứt lời, Chu Thiệu Huy liền rời khỏi bệnh viện và đến thẳng căn cứ Hắc Bang của Mạc Ninh.

- "Cậu đến rồi đấy à? Tư Duệ cô ấy sao rồi?"_______Mạc Ninh hôm qua rời khỏi bệnh viện liền tới đây ngay bởi vì anh cũng muốn tra hỏi đám người kia một chút rồi sau đó ngủ lại đây luôn.

- "Cô ấy tỉnh lại đêm hôm qua nhưng sau khi biết đứa bé đã không còn thì đã rất sốc, tinh thần hiện giờ của cô ấy không được ổn định cho lắm."

- "Tội nghiệp Tư Duệ...Cậu ráng động viên cô ấy nhé, hai người còn trẻ, còn có thể có những đứa trẻ khác mà."

Mạc Ninh thở dài nói.

- "Bọn họ đâu?"______Chu Thiệu Huy lại hỏi. Mục đích hôm nay anh tới đây chính là muốn xử lí và bắt bọn họ phải trả giá cho những việc mà mình đã gây ra.

- "Đều đang được nhốt ở trong ngục rồi. Cậu mau đi theo tôi."

Mạc Ninh vừa nói rồi vừa dẫn Chu Thiệu Huy tới gặp bọn họ.

Vừa nhìn thấy anh, Lý Nhã Hân liền thảm thiết nói:

- "Thiệu Huy...xin anh hãy bảo họ thả em ra đi...."

- "Cô im miệng. Cô không có tư cách nói chuyện với tôi, càng không có quyền lên tiếng ở đây."

Anh trừng mắt nhìn cô ta rồi gằn giọng nói.

- "Chu Tổng! Là tôi có mắt như mù, là tôi ngu dốt nên không biết đó là vợ của ngài. Mọi chuyện tất cả là do hai người họ xúi giục bọn tôi."

Ba tên to béo kia bắt đầu lên tiếng van xin anh. Hôm qua bọn họ đã bị Mạc Ninh tra tấn một trận tơi bời bằng dùi cui điện rồi dìm vào nước. Lúc đó bọn họ tưởng như mình sắp đi gặp ông bà rồi vậy.

- "Chu Tổng! Không phải do tôi. Tất cả là do Lý Nhã Hân cô ta ép tôi làm. Tôi không biết gì hết."

Phùng Chính Kiên bây giờ cũng gân giọng lên cãi để thanh minh cho mình.

- "Các người im đi. Các người không muốn thì tôi làm sao ép các người được? Phùng Chính Kiên! Anh nên nhớ chính anh là người bắt cóc cô ta tới đó. Còn các người, chính các người đã đánh vào bụng khiến Tư Duệ sảy thai. Lỗi không phải do tôi."

Lý Nhã Hân cũng đổ lỗi cho mấy người kia. Năm người bọn họ, không ai chịu nhận lỗi về mình, cứ cãi nhau để đùn đẩy trách nhiệm.

- "Các người im hết đi. Lúc các người ỷ mạnh để hành hạ một người phụ nữ đang mang thai yếu đuối sao các người không chịu nghĩ tới hậu quả? Các người đụng tới một sợi lông của cô ấy cũng không được phép rồi chứ đừng nói là các người đã đánh đập, hành hạ rồi hại cô ấy sảy thai."

- "Thiệu Huy! Tên béo kia, chính anh ta đã đánh Tư Duệ rồi còn cưỡng h**p cô ấy nữa..."_____Lý Nhã Hân lại nói tiếp.

- "Dù có phải hay không, dù các người có làm hay không thì cũng chính là đồng phạm rồi. Tôi sẽ khiến các người phải trả giá vì đã khiến người phụ nữ của tôi tổn thương, khiến tôi không thể làm ba. Các người phải trả giá!"

- "Thiệu Huy! Anh hãy nể tình nghĩa giữa chúng ta mà tha cho em một con đường sống có được không? Em cầu xin anh!"

Lý Nhã Hân biết mình bây giờ đã phạm vào giới hạn lớn nhất của anh rồi. Ả không muốn chết.

- "Cô từ lâu đã không có tư cách cầu xin tôi tha thứ rồi."

Gương mặt Chu Thiệu Huy lúc này đúng chất một tên ác ma máu lạnh, đôi mắt hổ phách đỏ ngầu, ngữ điệu thì rùng rợn đến kinh người.

- "Thiệu Huy! Bây giờ cậu định xử lí bọn chúng thế nào?"

Mạc Ninh mặc dù có rất nhiều cách xử lý dành cho bọn họ những anh vẫn muốn trực tiếp Chu Thiệu Huy đưa ra lựa chọn.

- "Không phải đàn "con cưng" của cậu dạo này đang chưa có miếng mồi nào ngon hay sao? Ném bọn họ cho chúng đi. Tôi muốn họ phải chịu đau đớn gấp vạn lần những gì họ đã gây ra cho Tư Duệ."

Đàn "con cưng" mà Chu Thiệu Huy nhắc tới đây chính là 2 con rắn độc mà Mạc Ninh nuôi như thú cưng. Chúng là rắn độc nhưng được Mạc Ninh huấn luyện từ nhỏ, thân thiện với người nhà và độc ác với người ngoài - những người mà ba của chúng gọi là kẻ thù. Đó chính là một trong những thú vui tao nhã của Mạc Ninh.

- "Tiểu Nã! Cậu nghe rõ chưa? Mang bọn chúng đi! "______Mạc Ninh quay sang ra lệnh cho tên đàn em của mình. Ngay lập tức bọn chúng đều được mang đi.

- "Thiệu Huy! Xin anh hãy tha cho em. Em không muốn chết."

- "Chu Tổng! Mạc công tử! Xin hai người hãy tha cho chúng tôi. Chúng tôi không muốn chết."

Sau đó là âm thanh kêu thất thanh của bọn chúng. Năm người bọn họ bị nhốt vào trong căn phòng của hai con rắn độc kia. Vừa thấy người lạ, chúng lập tức phi ra, bò trườn lên người bọn họ rồi há miệng có hàm răng sắc nhọn ra mà xẻ thịt những con mồi béo bở.
 
Hợp Đồng Tình Nhân Với Tổng Tài Ác Ma
Chương 68: Phát Điên


Sau khi xử lý xong đám rác rưởi kia, Chu Thiệu Huy liền trở về nhà tắm rửa thật nhanh rồi mang chút cháo vào bệnh viện cho Tư Duệ.

Ở bệnh viện, Châu quản gia thấy cô tỉnh dậy thì không ngừng hỏi han:

- "Thiếu phu nhân! Cô sao rồi? Cô thấy trong người có chỗ nào con đau hay mệt không?"

Tư Duệ cứ như người mất hồn mà thất thần nhìn vô định. Cô nghe thấy Châu quản gia hỏi thì cũng không nói gì.

- "Thiếu phu nhân! Hay để tôi mua bánh ngọt cho cô ăn nhé? Không phải cô thích nhất là ăn bánh ngọt sao? Mà tôi còn nghe nói lúc buồn ăn đồ ngọt vào sẽ thấy vui hơn đấy."

Tư Duệ vẫn không nói gì cả.

- "Thiếu phu nhân à! Cô đừng như vậy nữa. Cô làm ơn hãy nói gì với tôi đi. Cô như vậy làm tôi rất lo lắng đấy."

Châu quản gia khổ tâm nhìn cô mà không biết phải làm sao.

Sau đó Tư Duệ chợt nhìn thấy trên bàn có đĩa hoa quả, nghĩ ngợi một lúc thì cô liền quay sang nói với Châu quản gia:

- "Cháu muốn ăn nho."

Châu quản gia cuối cùng cũng thấy cô chịu mở miệng ra nói thì vui mừng, ông nhanh nhảu đáp:

- "Vậy để tôi lấy nho cho cô ăn."

Vừa nói ông vừa đi ra bàn tìm trên đĩa hoa quả xem có nho không. Nhưng kết quả là chỉ có dâu tây, chuối và táo ở đó.

- "Chết rồi. Ở đây không có nho. Hay là cô ăn dâu tây nhé?"

- "Không. Cháu chỉ muốn ăn nho thôi."

Tư Duệ lại đáp.

- "Thiếu phu nhân! Vậy để tôi chạy ù ra ngoài mua nho cho cô nhé? Cô có thể ở đây một mình được không?"

Bây giờ nếu cô muốn ăn nho thì ông phải chạy ra ngoài mua thôi. Nhưng để cô ở đây một mình ông không yên tâm.

Cô liền gật nhẹ đầu không đáp.

- "Vậy cô ngồi yên trong này đừng đi đâu nhé!? Tôi đi mua nho cho cô sẽ về ngay."

Châu quản gia vừa dặn dò cô rồi tranh thủ chạy nhanh ra ngoài. Khó khăn lắm cô mới chịu ăn thứ gì đó, ông phải đi nhanh ra ngoài mua nho cho cô ăn kẻo cô lại đổi ý mất.

Châu quản gia vừa ra ngoài thì Tư Duệ lập tức tháo kim tiêm gắn ở trên tay ra rồi đi ra ngoài. Cô đi lang thang khắp bệnh viện vừa đi vừa lẩm bẩm:

- "Bảo bảo à! Con đang ở đâu? Mẹ đi tìm con đây! Con đừng chơi trốn tìm với mẹ nữa."

Tư Duệ đến bây giờ vẫn không thể chấp nhận được sự thật rằng bảo bối nhỏ của mình không còn nữa. Cứ mỗi khi chợp mắt là cô lại nhớ tới những kí ức đen tối kia, rằng cô đã bị bắt cóc ra sao, bị đánh đập như thế nào rồi còn bị cưỡng h**p nữa.

_______________

Chu Thiệu Huy tới bệnh viện và vừa mở cửa phòng bệnh của cô ra thì anh đã không nhìn thấy cô đâu rồi. Cây để treo bình nước biển cũng bị đổ trên sàn nhà. Anh vội đặt túi đồ xuống rồi vào nhà vệ sinh xem cô đâu nhưng không thấy. Châu quản gia cũng không có ở đâu. Không biết hai người họ đi đâu rồi nhỉ? Sức khoẻ của Tư Duệ còn đang rất yếu nên không thể tuỳ tiện ra ngoài được. Hơn nữa cô ấy còn đang truyền dịch dở mà.

- "Thiếu gia! Cậu tới rồi đó hả?"

Vừa nghĩ tới Châu quản gia thì ông liền xuất hiện. Ông thấy anh thì liền lên tiếng hỏi.

- "Châu quản gia! Ông đi đâu vậy? Tư Duệ đâu rồi?"

Chu Thiệu Huy cứ nghĩ cô cùng quản gia đi đâu nhưng bây giờ anh lại chỉ thấy có một mình ông, bèn hỏi.

- "Thiếu phu nhân không phải đang ở trong phòng sao ạ? Cô ấy nói muốn ăn nho nên tôi ra ngoài mua nho cho cô ấy."

- "Vậy Tư Duệ đi đâu rồi? Cô ấy không có trong phòng. Tôi đã dặn ông phải trông cô ấy cẩn thận không được rời nửa bước cơ mà."

Chu Thiệu Huy lo lắng quở trách quản gia rồi ba chân bốn cẳng chạy đi tìm cô.

Anh tìm khắp các nơi trong bệnh viện, đi đến đâu anh cũng hỏi thăm về cô nhưng đều không ai thấy cô. Chết tiệt! Tư Duệ em đang ở đâu vậy?

Sau đó anh lại đi xuống vườn của bệnh viện. Lúc này anh thấy ở phía trước có một đám đông đang tụ tập rất ồn ào. Anh lập tức chạy ra xem thử xem thế nào.

- "Cô gái này điên rồi. Cô bỏ ra đi. Cô làm con tôi khóc rồi đấy!"

- "Không...bảo bối nhỏ, con về với mẹ đi...mẹ hứa mẹ sẽ không làm con đau nữa đâu. Mẹ sai rồi, con đừng bỏ mẹ mà..."

Cô gái kia chính là Tư Duệ. Ban nãy cô đi tìm bảo bối nhỏ của mình rồi ra tới đây, cô nhìn thấy một người phụ nữ đang chơi đùa với một đứa bé khoảng hơn một tuổi. Nỗi đau và nỗi xót thương con lại dâng trào trong lòng, Tư Duệ đột nhiên chạy tới ôm đứa bé rồi nhận đó là con của mình khiến cho đứa bé hoảng sợ mà khóc rất to. Mẹ đứa bé thì cứ liên tục giành lấy đứa bé khỏi tay cô nhưng Tư Duệ cứ khăng khăng bế lấy nó rồi nhận là con mình. Mọi người xung quanh đó thấy vậy thì cũng tụm lại xì xào.

- "Cô điên rồi. Đây là con của tôi mà, không phải con cô đâu. Cô mau trả con cho tôi đây, cô đang làm nó khóc đó."

Người mẹ kia lại tiếp tục mắng cô. Chu Thiệu Huy nhìn thấy cảnh này thì liền chen qua khỏi đám đông rồi chạy vào ôm chặt lấy cô:

- "Tư Duệ! Anh tìm thấy em rồi."

- "Cô ta là vợ của cậu à?"____Người mẹ kia thấy anh ôm cô thì lại hỏi.

- "Vâng. Cô ấy là vợ tôi. Xin lỗi vì đã gây phiền phức cho cô, vợ tôi cô ấy vừa mới sảy thai nên cô ấy mới như vậy."

- "Thì ra là thế. Vậy thì cũng không trách được cô ấy cứ nhận con gái tôi là con của cô ấy. Anh mau đưa cô ấy về nghỉ ngơi đi."_____Người phụ nữ kia nghe anh nói vậy thì cũng lập tức hiểu ra và thương cảm với cô.

Tư Duệ nghe người phụ nữ kia nói vậy thì bật khóc.

- "Vợ à, để anh đưa em về phòng nghỉ ngơi nhé!?"

Dứt lời anh liền bế ngang người cô lên rồi đi về phòng bệnh của cô. Tư Duệ mới sảy thai, cơ thể còn yếu mà cô lại chạy ra ngoài, quần áo thì mặc phong phanh nên cả người cứ lạnh ngắt.

Sau khi đưa cô về phòng thì anh liền gọi bác sĩ tới khám cho cô. Bác sĩ khám rồi kết luận là cô bị rối loạn tâm lý do cú sốc quá lớn và những ký ức đen tối trong quá khứ.

- "Bác sĩ! Vậy ý ông là cô ấy bị điên sao?"

Anh sửng sốt hỏi.

- "Cũng không hẳn. Nhưng cô ấy mới trải qua cơn đại nạn nên tâm lí mới không ổn định. Nếu điều trị ngay bây giờ thì cô ấy sẽ sớm khoẻ lại thôi."

- "Tôi có thể đưa cô ấy về nhà điều trị được không? Biết đâu là nếu về nhà thì mọi thứ gần gũi và ấm áp sẽ khiến cô ấy sớm quên đi đau thương và nhanh chóng bình phục hơn thì sao?! "

- "Vậy cũng được. Tôi sẽ kê cho cô ấy một số thuốc an thần."

- "Cảm ơn bác sĩ."______Anh đáp.

Thế là sau hôm đó Tư Duệ được đưa về nhà tiếp tục điều trị.
 
Hợp Đồng Tình Nhân Với Tổng Tài Ác Ma
Chương 69: Hạnh Phúc Giản Đơn


Từ hôm về nhà tiếp nhận điều trị của bác sĩ tư nhân thì Chu Thiệu Huy cũng không tới công ty thường xuyên nữa. Anh chủ yếu là làm việc ở nhà, có gì gấp lắm thì anh mới tới công ty còn không thì trợ lý của anh sẽ mang những tài liệu công việc hay công văn cần kí mang tới cho anh. Anh muốn dành nhiều thời gian cho cô hơn, anh muốn cùng cô vượt qua giai đoạn khó khăn này. Mấy ngày nay lúc nào cô cũng ôm con gấu bông và gọi đó là "bảo bối nhỏ" khiến anh rất đau lòng.

- "Vợ à, để anh dẫn em ra vườn đi dạo nhé?"

Chu Thiệu Huy thu dọn đống tài liệu trên bàn xong xuôi rồi anh tiến lại gần chỗ cô. Anh quỳ một bên đầu gối xuống sàn gỗ đã trải thảm lông cừu rồi nhẹ nhàng nói với Tư Duệ đang ngồi ôm và chơi đùa với "con" ở đó.

- "Không. Tư Duệ chỉ muốn ở trong phòng chơi với con thôi. Chồng đi một mình đi."

Tư Duệ thản nhiên từ chối anh. Tâm trí của cô bây giờ có lúc tỉnh có lúc thì lại chỉ như một đứa trẻ.

- "Vậy thì chúng ta dẫn theo cả con đi ra ngoài vườn tắm nắng nhé? Nếu mà vợ cứ để con ở trong phòng suốt cũng không tốt đâu nha."

Thời tiết dạo này đang bắt đầu chớm thu nên mãi hôm nay mới thấy có chút ánh nắng ấm. Vậy nên anh muốn tìm cách để đưa cô ra ngoài hóng gió và hít thở không khí một chút. Tư Duệ nghe anh nói vậy thì ngước mắt lên rồi tròn mắt nhìn anh đầy vẻ ngây thơ. Cô dường như đang băn khoăn suy nghĩ điều gì đó, sau đó cô lại nói:

- "Nhưng mà ra ngoài vườn có người xấu không? Tư Duệ sợ lắm. Họ sẽ bắt cóc Tư Duệ và bảo bối nhỏ đi đấy! "

- "Vợ ngoan, em nghe anh nói này. Đây là nhà của chúng ta. Ở đây có anh này, có Châu quản gia này, và có cả mọi người trong nhà nữa. Anh và mọi người sẽ bảo vệ em, sẽ không có ai có thể bắt cóc em và con đi đâu. Với lại anh thấy con đang ngủ kìa. Hay là em đặt con lên giường ngủ đi rồi chúng ta cùng nhau đi dạo một chút nhé?"

Anh hết lời dỗ dành cô bằng cử chỉ và giọng nói ân cần nhất.

Tư Duệ nghe anh nói thấy cũng hợp lí nên cô liền khẽ đặt "đứa bé" lên giường của hai người sau đó cẩn thận đắp chăn cho "con" rồi cô quay sang mỉm cười với anh, nói:

- "Vậy được. Để em bế con cùng ra ngoài đi dạo nha."

Thế rồi anh khoác cho cô một chiếc áo mỏng lên người rồi cùng cô xuống vườn đi dạo. Tiết trời mùa thu trong xanh và hơi se se lạnh vào buổi tối là khoảng thời gian thích hợp cho khóm cúc hoạ mi và giàn hoa hồng leo trong vườn đua nhau khoe sắc. Trong vườn nhà anh trồng rất nhiều loại cây và hoa lại được người thợ làm vườn tài ba chăm sóc nên cây cối quanh năm xanh tốt, hoa thì bốn mùa nở rộ. Tư Duệ thích thú chơi đùa trong vườn, hái hoa rồi nghịch ngợm. Anh ngồi trên chiếc xích đu nhìn cô chơi đùa vui vẻ thì mọi muộn phiền đều tan hết.

- "Duệ nhi à, mau khoẻ nhé em! "______Anh khẽ lẩm bẩm.

Còn Tư Duệ, vừa ra tới vườn thì cô đã cực kỳ thích thú khi nhìn thấy trong vườn có rất nhiều loại hoa. Cô đột nhiên nhìn về phía anh rồi hỏi:

- "Chồng ơi, hoa này đẹp quá. Liệu em có được hái chúng không?"

- "Tất nhiên là được rồi. Vườn hoa này tất cả đều là của em, em muốn hái bao nhiêu cũng được."__________Chu Thiệu Huy nhìn cô bằng ánh mắt trìu mến rồi tươi cười đáp.

- "Em cảm ơn anh."_______Tư Duệ lại đáp.

Rồi sau đó, cô thoả thuê hái một bó cúc hoạ mi và điểm vào giữa một vài bông hoa hồng đỏ, sau đó cô tháo sợi ruy băng đang buộc trên tóc mình ra rồi buộc chúng lại thành một bó hoa. Tư Duệ nhìn thấy thành quả của mình thì lập tức mỉm cười thật tươi. Rồi cô lại nhìn về phía anh, nghĩ ngợi một lúc, cô nhanh nhảu cầm bó hoa chạy về phía anh rồi nói:

- "Tặng chồng này."______Cô vừa nói vừa đưa bó hoa cho anh.

Chu Thiệu Huy bất ngờ nhìn cô rồi hỏi:

- "Không phải em thích chúng lắm sao? Sao em lại tặng cho anh?"

- "Đúng là em thích chúng nhưng mà em muốn tặng cho anh thứ mà em yêu thích nhất. Bởi vì em thấy anh rất tốt với em."

Tư Duệ ngượng ngùng đáp. Cử chỉ này của cô khiến anh nhớ tới lần đầu tiên hai người gặp nhau ở bệnh viện. Khi đó cô và vào anh xong thì cũng có biểu cảm lúng túng và ngại ngùng như thế này. Nghe cô nói vậy thì anh rất lấy làm cảm động. Không phải anh định nói xấu cô đâu nhưng mà đây cũng là món quà đầu tiên cô tặng anh đấy.

Chu Thiệu Huy liền nhận lấy bó hoa từ trên tay cô rồi lấy ra một bông hoa cúc hoạ mi đẹp nhất, to nhất rồi nhẹ nhàng cài nó lên mái tóc cô. Tư Duệ xấu hổ mà hai má đỏ lên như hai trái cà chua. Chu Thiệu Huy nhìn cô đầy cưng chiều rồi nói:

- "Em đẹp lắm."

- "Thôi, Tư Duệ ra kia chơi tiếp đây."

Tư Duệ xấu hổ quá bèn lảng tránh anh rồi chạy đi.

Đột nhiên Tư Duệ thấy ở trong bụi cây đằng trước có thứ gì đó đang động đậy, cô hơi sợ hãi nhưng lại nhớ tới lời anh nói ban nãy đó là đây là nhà của anh, không người xấu nào có thể vào đây làm hại cô được, hơn nữa anh cũng đang ngồi ở kia nên cô lại không sợ gì nữa. Nghĩ vậy, Tư Duệ bèn nhẹ nhàng bước tới chỗ bụi cây đó rồi lấy tay nhẹ nhàng rẽ lá cây ra. Không biết trong bụi cây đó có gì nhưng Tư Duệ vừa nhìn thấy thì khoé miệng liền nhếch lên cười, đôi mắt buồn bã mấy ngày nay thì lập tức lấp lánh cả lên.
 
Hợp Đồng Tình Nhân Với Tổng Tài Ác Ma
Chương 70: Thành Viên Mới


Từ xa, Chu Thiệu Huy thấy cô đang chơi vui vẻ cạnh khóm hoa thì lại đột nhiên chạy đi và rồi đứng yên ở trước một bụi cây to thì anh không khỏi tò mò. Tư Duệ đang làm gì vậy nhỉ? Nghĩ vậy, anh liền nhẹ nhàng bước tới chỗ cô rồi dịu dàng hỏi:

- "Duệ nhi à, có chuyện gì vậy?"

- "Thiệu Huy, anh nhìn xem."

Tư Duệ thấy anh thì hào hứng đáp rồi dùng tay chỉ trỏ về phía trước. Lúc này anh mới để ý trong bụi cây đó là một chú cún con màu trắng nhưng lông thì lại nhem nhuốc nên trông rất nhếch nhác và xấu xí. Ánh mắt nó tội nghiệp nhìn cô và anh rồi cái đuôi nhỏ khẽ ngoe nguẩy. Chắc là con chó này đi lạc hoặc bị bỏ rơi. Nhưng nó đi vào đây bằng cách nào chứ?

- "Này cún con! Mày ở đâu ra vậy?"

Anh cúi người ngồi xuống rồi lạnh lùng hỏi con cún đang nhìn mình với anh mắt lấp lánh. Con cún thấy anh nói chuyện với nó thì không sủa, nó chỉ càng ngoe nguẩy cái đuôi nhanh hơn thôi. Chu Thiệu Huy vẫn tò mò không biết con cún này từ đâu mà ra nên anh liền đưa mắt nhìn xung quanh. Cuối cùng là anh phát hiện ra một cái lỗ nhỏ ở bức tường cạnh đó. Cái lỗ đó lúc trước được người thợ làm vườn đục ra để lắp vòi tưới cây nhưng xong bây giờ không dùng đến nữa.

- "Vậy là màu từ cái lỗ kia chui vào hả?!"

Anh lại hỏi tiếp con cún nhỏ. Con cún dường như hiểu được lời anh nói, nó lập tức sủa lại mấy tiếng "gâu gâu".

- "Vậy chủ của mày đâu rồi? Sao mày lại ở đây? Mau chui ra rồi về nhà đi chứ."

Chu Thiệu Huy nhìn con cún nói rồi lại quay sang bảo Tư Duệ:

- "Kệ nó đi. Chúng ta vào trong nhà thôi."

Dứt lời anh liền ôm Tư Duệ rời đi. Nhưng cô mặc dù chân thì đi theo anh nhưng tim cô lại muốn ở lại chơi với con cún đó.

Đột nhiên Tư Duệ cảm thấy chân mình ươn ướt và hơi buồn, cô lập tức quay đầu lại thì thấy con cún kia nó vẫn đi theo cô và l**m chân cô

*gâu gâu

- "Này cún con! Mày muốn ăn đòn hả? Không được l**m chân cô ấy nữa. Mày bẩn lắm! "_______Chu Thiệu Huy thấy nó cứ l**m chân cô rồi lại sủa ầm ĩ thì bèn quát nạt nó. Tư Duệ nhìn cún con thấy tội nghiệp thì cô liền nói với anh với ánh mắt đầy sự mong đợi:

- "Chồng ơi, có phải nó không muốn chúng ta đi không? Hay là anh cho Tư Duệ nuôi nó nhé? Tư Duệ thấy bé cún con này tội nghiệp lắm."

- "Sao? Em muốn nuôi cún sao? Nhưng mà em bị dị ứng lông thú cưng mà?"

Chu Thiệu Huy sửng sốt trước lời đề nghị của cô.

- "Nhưng mà Tư Duệ muốn nuôi con cún này cơ. Chồng đừng đuổi nó đi mà tội nghiệp, đi mà~~huhu..."

Tư Duệ bắt đầu xị mặt ra chỉ chực chờ khóc. Anh thấy cô như vậy thì lập tức ôm lấy cô dỗ dành:

- "Được rồi. Vậy anh sẽ đồng ý cho em nuôi nó nhưng mà em phải hứa với anh là không được thường xuyên tiếp xúc với nó, mỗi khi tiếp xúc với nó thì đều phải mặc áo bảo hộ và uống thuốc bác sĩ kê cho nhé? Anh sẽ nhờ Dương Vân kê cho em vài loại thuốc uống chống dị ứng."

- "Tư Duệ đồng ý! Chỉ cần chồng cho Tư Duệ nuôi cún con thì việc gì Tư Duệ cũng đồng ý."

- "Được rồi. Này cún con, may cho mày là có Tư Duệ xin tao cho mày ở lại đây đó. Mày phải làm cô ấy vui vẻ đấy có biết chưa?"

*gâu gâu

Con cún nghe anh nói thì lập tức vẫy đuôi rối rít và sủa loạn lên.

- "Mày trông vậy mà khôn thế nhỉ! Mày đang nịnh tao đúng không? Mau theo ta vào nhà để tiểu Liên tắm cho mày sạch sẽ đã."

Chu Thiệu Huy trước giờ rất bận và cũng không có quan tâm đến mấy loại thú cưng như thế này nhưng có một điều là anh phải công nhận đúng là con cún này biết lấy lòng người khác. Vừa gặp đã khiến Tư Duệ làm khó anh để nhận nuôi nó rồi.

Cún con sau khi được tiểu Liên tắm cho sạch sẽ thơm tho, được bác sĩ thú ý tiêm thuốc chống dại cho thì nó xuất hiện trước mặt anh và cô với bộ lông trắng muốt kiêu sa. Nhìn bộ dạng của nó bây giờ chẳng giống con cún kia chút nào.

- "Ui da! Đáng yêu quá!"

Tư Duệ nhìn thấy cún con xinh đẹp thì không kìm nén nổi sự hào hứng liền ôm con cún vào lòng mà cưng nựng. Nãy giờ cô chờ mãi chỉ mong tiểu Liên tắm cho nó nhanh nhanh để cô có thể chơi đùa cùng với nó. Còn con cún này dường như biết ơn Tư Duệ vì đã nhận nuôi nó nên khi được cô bế lên cưng nựng thì nó cứ rúc rúc vào trong người cô rất đáng yêu.

- "Chồng ơi, Tư Duệ muốn đặt tên cho nó."

- "Vậy em đã nghĩ ra tên nào cho nó chưa?"_____Anh cưng chiều hỏi cô.

- "Em...để em nghĩ đã."

Tư Duệ ngập ngừng một chút rồi cô lại nói:

- "À, hay là đặt tên cho nó là Mi Mi nha?!"

- "Mi Mi sao? Anh thấy cũng được đấy. Cái tên rất đáng yêu. Duệ nhi của anh đúng là thông minh mà."

Anh lập tức tán thưởng với cô.

Kể từ ngày nuôi cún con thì dường như tâm trạng của Tư Duệ có cải thiện rõ rệt. Cô ít khi nhắc tới và dường như đang dần quên đi chuyện mình từng sảy thai cùng những kí ức đen tối kia và cô cũng không phải dùng thuốc an thần nữa. (Au: Mà thay vào đó là thuốc để chống dị ứng
 
Hợp Đồng Tình Nhân Với Tổng Tài Ác Ma
Chương 71: Kết Cục Cuối Cùng Cho Nhân Vật Phản Diện (Part 1)


Nhiều khi cô vì có ham mê với cún con mà quên mất đi anh khiến Chu Thiệu Huy cảm thấy không biết bản thân anh nên biết ơn hay nên ghét con cún Mi Mi kia nữa.

_____________________

Tại Hắc Bang - căn cứ bí mật của Mạc Ninh.

Bốn người đàn ông kia sau khi bị thả vào căn phòng của hai con rắn kia thì bị chúng túm tụm lại xẻ thịt rồi chích độc đến chết. Hôm sau, Mạc Ninh cho người tới dọn dẹp mọi thứ để cho "con cưng" của mình có không gian sống sạch sẽ nhất. Lạ thay là anh không thấy xác của Lý Nhã Hân đâu.

- "Các người canh chừng kiểu gì vậy? Lý Nhã Hân đâu rồi?"

Mạc Ninh giọng nói sắc lạnh tra hỏi bọn đàn em của mình. Bọn chúng cũng rất ngạc nhiên kèm theo sợ hãi vì không h

thấy xác của cô ta.

- "Thiếu gia, bọn em rõ ràng là đã nhốt cô ta vào đây cùng với 4 tên kia rồi mà. Sau đó bọn em cũng đứng ở ngoài canh chừng suốt, cô ta không thể thoát đi đâu được."

- "Vậy sao không thấy xác của cô ta đâu?"

- "Bọn em cũng không biết. Để bọn em đi tìm thử."

Bọn đàn em của Mạc Ninh một số thì dọn dẹp lại căn phòng đầy máu, một số thì đi tìm Lý Nhã Hân. Lúc này đột nhiên Mạc Ninh nghe thấy tiếng khóc ở đâu đó.

- "Thiếu gia, cậu có nghe thấy tiếng khóc không?"_______Mấy tên đàn em của Mạc Ninh cũng nghe thấy và chúng quay sang hỏi anh. Mạc Ninh lúc này cũng gật đầu rồi sau đó anh cẩn trọng lắng nghe xem tiếng khóc phát từ đâu. Mạc Ninh nhẹ nhàng đi tới cái tủ gỗ nhỏ kê ở gần đó và nghe thấy âm thanh ngày một rõ hơn. Mạc Ninh lập tức mở toang cánh tủ ra. Lý Nhã Hân lúc này đang sợ hãi, cả người thì run rẩy kêu toáng lên:

- "Đừng...đừng mà.Tránh xa tôi ra đi..."

Mấy ngày trước, khi bị bắt nhốt vào đây Lý Nhã Hân sợ hãi ôm sau lưng Phùng Chính Kiên làm màng chắn, để con rắn kia cắn anh ta. Nhìn bọn rắn bò trườn rồi cắn xé mấy tên kia, trong phòng bắt đầu nồng nặc mùi máu tanh, Nhã Hân sợ hãi nhìn xung quanh để tìm chỗ tẩu thoát. Cuối cùng ả lại nhanh mắt nhìn ra cái tủ gỗ kia, ả vội buông Phùng Chính Kiên ra rồi chạy nhanh về phía chiếc tủ rồi đóng lại không cho ai vào. Lý Nhã Hân ngồi trong tủ nhưng những tiếng la hét thất thanh cứ đập vào tai ả khiến ả rất sợ hãi. Ả cứ như vậy mà trốn trong chiếc tủ kín mít mấy ngày nay không ăn không uống đến nỗi sức khỏe cạn kiệt cả rồi, ả chỉ sợ nếu bây giờ mở tủ chạy ra ngoài thì ả cũng sẽ bị ăn tươi nuốt sống như 4 người kia mất.

- "Cô chưa chết sao?"_____Mạc Ninh cau mày hỏi.

Nhã Hân nhìn ngang nhìn dọc rồi sau đó liền túm lấy chân Mạc Ninh, thều thào nói với anh:

- "Mạc Ninh...xin anh tha cho em...xin anh hãy...hãy cứu em...nể tình trước đây chúng ta từng...từng quen biết nhau....xin anh hãy tha cho em một con đường sống..."

Phải. Trước đây Lý Nhã Hân là người yêu của Chu Thiệu Huy, còn Mạc Ninh và Dương Vân lại là bạn từ thời tiểu học của Chu Thiệu Huy nên tất nhiên là anh biết cô ta rồi. Nhưng cô ta bây giờ không còn là Nhã Hân thuần khiết của trước đây nữa. Cô ta bây giờ chính là con quỷ đội nốt người, là người phụ nữ nham hiểm có thể vì lòng đố kỵ mà g**t ch*t đứa con của mình cũng như làm hại số phận của cả một đứa trẻ vô tội khác.

- "Thiếu gia, bây giờ phải xử lý cô ta làm sao đây ạ? Có cần nói cho Chu thiếu biết chuyện này không ạ?"

- "Để tôi nói với cậu ấy. Các người đưa cô ta ra ngoài, cho cô ta ăn chút gì đó đi."

Mạc Ninh phẩy tay ra lệnh cho người của mình và sau đó Mạc Ninh liền rút điện thoại ra gọi cho Chu Thiệu Huy rồi kể hết sự tình.

Lúc này Chu Thiệu Huy đang ở công ty thì nhận được điện thoại của Mạc Ninh. Anh nghe Mạc Ninh nói xong thì lập tức trách móc:

- "Không ngờ người của cậu mà cũng xử lý công việc tắc trách thế đấy."

- "Chẳng lẽ là do cô ta quá độc ác nên đến cả Diêm Vương cũng không muốn nhận cô ta ư?"______Mạc Ninh lại hỏi.

- "Cậu còn hỏi nữa. Cứ nhốt cô ta ở chỗ cậu, tôi tới liền đây."

Chu Thiệu Huy không cam lòng khi nghe Mạc Ninh nói cô ta vẫn còn sống, anh không tin là cô ta may mắn đến nỗi Diêm Vương cũng không muốn nhận như vậy đâu. Vậy thì anh sẽ bắt cô ta phải nếm trải mùi vị mà Tư Duệ đã phải chịu đựng. Lập tức Chu Thiệu Huy liền lái xe đi tới Hắc Bang. Lý Nhã Hân vừa nhìn thấy anh thì mặt tái nhợt lại.

- "Sao? Cô sợ tôi sao? Cô mà cũng biết sợ tôi sao?"______Chu Thiệu Huy ánh mắt chứa đựng đầy sự giận dữ, bàn tay to lớn bóp mạnh cằm cô ta rồi quát.

- "Ư...ư...làm ơn tha...tha cho em..."

- "Cô không có tư cách cầu xin tôi. Cô đã khiến Tư Duệ bây giờ người không ra người, cả ngày lúc nào cũng mơ hồ giữa quá khứ và thực tại. Tôi đã nghĩ rằng cô may mắn khi Diêm Vương không mang cô đi nhưng bây giờ tôi suy nghĩ lại thì thấy rằng không phải là cô may mắn, mà chỉ là ông trời muốn cô phải sống để mà chịu đựng cảm giác sống không bằng chết."

Chu Thiệu Huy nghiến răng ken két, gằn giọng nói từng chữ.

- "A...anh định...định làm gì em? "
 
Hợp Đồng Tình Nhân Với Tổng Tài Ác Ma
Chương 72: Kết Cục Cuối Cùng Cho Nhân Vật Phản Diện (Part 2)


- "Mạc Ninh! Nói với đàn em của cậu là món quà này tôi tặng cho bọn họ, coi như là trả công cho bọn họ thời gian qua đã vất vả đi tìm kiếm Tư Duệ giúp tôi. Nhắc bọn họ nhớ chăm sóc cô ta thật chu đáo nhé. Cậu hiểu ý tôi nói chứ?"

Chu Thiệu Huy lạnh lùng nói rồi bỏ đi, Mạc Ninh cũng đi theo anh luôn, để mặc Lý Nhã Hân một mình ở đó. Và sau đó mấy tên đàn em của Mạc Ninh lập tức lao tới "chơi" Lý Nhã Hân. Chúng thay phiên nhau thưởng thức phụ nữ. Trong căn phòng u ám đầy tiếng la hét của người phụ nữ và âm thanh ám muội của đám đàn ông. Nhã Hân mặc dù trước giờ không phải là loại phụ nữ trong sạch gì nhưng bây giờ một mình cô bị 5 tên đàn ông lần lượt cưỡng h**p, cảm giác này tủi nhục vô cùng. Chơi ả xong, bọn chúng cũng xách quần rồi bỏ đi, để lại Lý Nhã Hân toàn thân không chút vải che thân, trên làn da trắng trẻo của cô ta đầy vết bầm tím và đầy cả chất dịch lỏng của đám đàn ông kia nhìn nhếch nhác vô cùng. Trước giờ ả không bao giờ ngờ tới rằng một ngôi sao như mình cũng có ngày này. Khi bọn chúng đã bỏ đi, Nhã Hân cố gượng dậy, nhặt đống quần áo tồi tàn kia mặc lên rồi cố gắng trở về nhà. Thế nhưng vì đã qua tay quá nhiều đàn ông nên Nhã Hân với trận cưỡng h**p tập thể kia không lấy gì là sốc đến phát điên như Tư Duệ cả.
 
Hợp Đồng Tình Nhân Với Tổng Tài Ác Ma
Chương 73: Lỗi Tại Mi Mi?


Suốt một tháng nay, nhờ có Mi Mi mà Tư Duệ đã vui lên rất nhiều, tâm trạng thì có sự chuyển biến rõ rệt. Hơn một tuần nay anh bắt đầu không còn thấy cô nằm mơ thấy ác mộng nữa và cũng không còn nhắc tới chuyện đứa bé nữa. Phải chẳng nỗi mất mát trong lòng cô đã được nguôi ngoai rồi. Thế nhưng mỗi lần anh đòi hỏi quan hệ vợ chồng với cô thì Tư Duệ lại khóc và có những biểu hiện không tích cực cho lắm. Có lẽ là cô vẫn còn những vướng mắc bởi chuyện kia nên anh nghĩ mình cần phải cho cô thêm thời gian để cô hoàn toàn có thể vui vẻ mà tiếp tục sống một cuộc sống bình thường như trước đây. Mỗi lần thất bại dụ dỗ cô, Chu Thiệu Huy chỉ còn biết chịu đựng và chạy vào trong phòng tắm tắm nước lạnh để hạ hoả. Mặc dù bản thân bị dị ứng thú cưng nhưng Tư Duệ cả ngày cứ chơi đùa với Mi Mi mà không biết chán. Có nhiều hôm Tư Duệ mẩn đỏ cả người vì lông của Mi Mi không may dính vào quần áo cô. Mỗi lần cô bị như vậy thì anh đều không cho cô chơi với Mi Mi nữa và Tư Duệ lại bắt đầu rơm rớm nước mắt khiến anh đành chịu thua. Nhiều khi Mi Mi thân thiết với cô đến nỗi khiến Chu Thiệu Huy phát ghen lên được. Anh đòi hỏi thì cô không cho anh chạm vào người mình ngoại trừ những cái ôm nhưng còn Mi Mi, cô ôm nó rồi còn để nó rúc vào trong ngực mình ngủ. Còn con cún Mi Mi kia thì lại được nước lấn tới, hình như nó cũng thích mùi hương trên người cô nên cứ rúc đầu vào ngực cô mà ngủ thôi. Phải, các bạn không có nhìn nhầm đâu. Chu Thiệu Huy đường đường là một mĩ nam "cao soái phú" là thế nhưng lại đi ghen với một con cún. Mặc dù anh rất biết ơn vì Mi Mi đã giúp bệnh của Tư Duệ có chuyển biến tốt nhưng anh cũng ghét nó vì có nó mà trong mắt cô sắp không có anh luôn rồi. Nhiều khi Mi Mi nó vào trong phòng anh rồi trèo lên giường để cô ôm nó ngủ. Thế nên mỗi tối trước khi đi ngủ, anh đều kiểm tra kĩ trong phòng xem Mi Mi có ở trong đó không, nếu có thì nhất định anh sẽ vứt nó ra ngoài rồi khoá cửa lại.

Mi Mi được Tư Duệ cưng chiều nhưng lại bị Chu Thiệu Huy hắt hủi. Sáng hôm nay, Chu Thiệu Huy thức dậy rồi đi làm trước. Lúc này cô vẫn còn đang ngủ. Không biết Mi Mi làm cách nào mà chui được vào trong phòng mà anh không hay biết. Đợi tới khi anh đã ra khỏi phòng rồi, nó mới chui ra rồi nhảy lên giường cô đang ngủ. Tư Duệ đang ngủ thì thấy mặt mình buồn buồn. Cô vội mở mắt ra thì thấy Mi Mi đang nhìn cô và vẫy đuôi rối rít.

- "Mi Mi! Mày dậy rồi à? Mày đã ăn gì chưa?"

*gâu gâu

Con cún thấy cô nói chuyện với mình thì bắt đầu sủa rồi rụi đầu vào người cô.

- "Mi Mi! Mày muốn tao dậy đưa mày đi chơi hả?"

*gâu gâu gâu

Mi Mi lại tiếp tục sủa và vẫy đuôi rối rít chắc là muốn cô đưa nó đi chơi. Bởi vì hôm qua Tư Duệ có hứa với Mi Mi là hôm nay sẽ dẫn nó đi siêu thị mua đồ ăn và đồ chơi.

- "Được rồi. Vậy mày đợi tao một chút nhé. Tao đi thay quần áo một chút rồi sẽ dẫn mày đi mua đồ ăn và đồ chơi nha."

Mi Mi nghe Tư Duệ nói vẫy thì thè lưỡi ra, đôi mắt đen láy lấp lánh và sau đó nó ngồi đặt mông xuống giường, ngoan ngoãn đợi cô.

Tư Duệ thay đồ xong thì đi xuống dưới nhà ăn sáng, Mi Mi cũng chạy theo cô. Có vẻ như hôm nay nó biết được đi chơi nên nó rất vui.

- "Mi Mi à, cho mày này."

Tư Duệ vừa nói vừa đưa cho Mi Mi một cái xúc xích. Ăn xong cô bắt đầu bế Mi Mi lên định đi ra ngoài. Châu quản gia thấy vậy liền hỏi:

- "Thiếu phu nhân! Cô định đi đâu sao?"

- "Bác Châu, Tư Duệ định cho Mi Mi đi mua thức ăn với đồ chơi."

Tư Duệ nhanh nhảu đáp.

- "Vậy để tôi kêu tài xế đưa cô đi nhé?"

Châu quản gia vốn là không yên tâm để Tư Duệ ra ngoài một mình mặc dù bây giờ Nhã Hân đã thân bại danh liệt rồi, cũng sẽ không thể làm hại được cô nữa nhưng Tư Duệ bây giờ vốn ngốc nghếch nên ông không yên tâm để cô ra ngoài một mình.

- "Bác yên tâm, Tư Duệ có thể tự đi được mà. Tư Duệ sẽ không đi lạc đâu, Tư Duệ biết đường mà."

Tư Duệ khẳng định chắc nịch rằng cô có thể tự đi ra ngoài một mình được. Châu quản gia nghe cô nói vậy thì chỉ biết thở dài rồi nói:

- "Thôi được rồi. Nhưng cô phải bỏ Mi Mi xuống, bác Châu sẽ cho Mi Mi một cái dây xích để cô dắt nó đi chứ cô mà cứ ôm nó suốt thế kia là lại bị ngứa nữa đó."

- "Vâng!"__________Mấy lần Tư Duệ bị ngứa đều phải chích thuốc rất đau nên cô rất sợ. Sau đó quản gia lấy một sợi dây xích màu xanh rất đẹp móc vào vòng cổ của Mi Mi.

Tư Duệ dẫn Mi Mi ra ngoài và con cún có vẻ rất thích. Nó cứ đi rồi chốc chốc lại dừng lại bên đường ngắm nghía một lúc rồi mới chịu đi tiếp. Hai người họ tới cửa hàng bán đồ cho thú cưng. Mi Mi thích thú chạy khắp cửa hàng, ngửi hết món đồ này đến món đồ kia.

*gâu gâu

- "Mày thích cái này hả?"

*gâu

- "Vậy để tao mua cho mày cái này nhé!?"

*gâu

Mua được kha khá đồ trong siêu thị thú cưng, Tư Duệ lại cùng Mi Mi ra về. Ở trong siêu thị Mi Mi có được gặp vài người bạn cún giống nó và cũng có nhiều người cưng nựng nó nên lúc ra về có vẻ nó vẫn không muốn đi, còn muốn chơi thêm nữa.

- "Mi Mi à, đi thôi. Nếu mày ngoan thì hôm khác tao lại đưa mày đi chơi tiếp nữa."

Mi Mi nghe vậy mặc dù rất buồn vì phải chia tay bạn của nó nhưng nó cũng không muốn không nghe lời cô nên đành theo cô đi về.

Lúc sáng đường, Mi Mi đột nhiên tuột dây xích rồi chạy vọt sang đường. Tư Duệ hoảng hốt khi nhìn thấy có một chiếc xe đang tiến về phía Mi Mi. Không chần chừ, cô lập tức lao sang đường và hốt hoảng gọi:

- "Mi Mi! Cẩn thận xe đó!"

*kít

Tư Duệ ngã xuống đường, đầu đập mạnh xuống đất rồi bất tỉnh. Trước khi ngất đi, cô còn nghe thấy có tiếng người nói:

- "Này cô ơi, cô tỉnh lại đi."
 
Hợp Đồng Tình Nhân Với Tổng Tài Ác Ma
Chương 74: Hồi Phục


Chu Thiệu Huy đang ở công ty thì nghe nhận được một cuộc điện thoại của Châu quản gia báo Tư Duệ bị tai nạn. Anh lập tức thông báo dừng cuộc họp rồi phóng xe đi thẳng tới bệnh viện.

Châu quản gia đang đứng chờ ở ngoài phòng cấp cứu thì nhìn thấy anh đang hớt hải chạy vào, ông liền cất tiếng gọi:

- "Thiếu gia! Tôi ở đây."

Chu Thiệu Huy nghe được tiếng gọi của Châu quản gia thì lập tức chạy đến, dồn dập hỏi:

- "Tư Duệ cô ấy đâu rồi? Không phải cô ấy ở nhà sao? Tại sao lại bị tai nạn được?"

- "Thiếu gia! Sáng nay thiếu phu nhân nói là dẫn Mi Mi ra ngoài mua đồ, tôi có nói với cô ấy là để tôi kêu người đưa cô ấy đi mà cô ấy không chịu. Rồi ban nãy tôi đang ở nhà thì có người gọi điện tới nói là thiếu phu nhân bị tai nạn nên tôi vội báo cho cậu rồi chạy tới đây ngay. Tôi cũng không rõ chuyện gì xảy ra nữa."

- "Thế còn kẻ gây ra tai nạn đâu?"

Hắn ta đã được đưa tới đồn công an để cho lời khai rồi. Thiếu phu nhân là do người đi đường đưa tới đây.

- "Cho dù cô ấy có nói là không cần thì ông cũng không nên để cô ấy tự ra ngoài một mình như vậy chứ. Ông biết là bây giờ đầu óc cô ấy không tỉnh táo mà. Châu quản gia, tôi nghĩ là ông đã già mất rồi nên làm việc không được như trước nữa đâu đấy."

Anh vì quá lo lắng cho cô mà bực dọc quở trách quản gia.

- "Thiếu gia, tôi xin lỗi."

Một lát sau đèn phòng cấp cứu vụt tắt, bác sĩ lại từ trong đi ra. Chu Thiệu Huy vội nắm tay bác sĩ rồi gấp gáp hỏi:

- "Bác sĩ, vợ tôi cô ấy sao rồi?"

- "Cũng may là tài xế phanh kịp nên cô ấy không sao, chỉ bị xây xước nhẹ với lại đập đầu xuống đường nên gây ra choáng mà ngất đi thôi. Lát nữa là cô ấy tỉnh thôi. Mọi người đừng lo lắng quá."

- "Tạ ơn trời phật thiếu phu nhân không sao."_________Châu quản gia nghe bác sĩ nói vậy thì nhẹ cả lòng. Nếu cô mà xảy ra mệnh hệ gì thì ông hối hận cả đời.

- "Bác Châu, ban nãy tôi vì quá lo lắng cho Tư Duệ nên hơi nóng giận và đã trách mắng ông..."_______Chu Thiệu Huy bây giờ nghĩ lại thấy mình lúc nãy có nói lời hơi quá đáng với quản gia nên muốn xin lỗi ông. Châu quản gia liền đáp:

- "Thiếu gia, tôi đã chăm sóc cậu từ bé nên tôi hiểu cậu mà. Nếu đặt hoàn cảnh của cậu vào tôi thì tôi cũng sẽ như vậy thôi. Vợ mình nằm ở trong phòng cấp cứu thì có ai mà không lo lắng cho được chứ."

- "Vậy bây giờ chúng ta cùng nhau vào thăm Tư Duệ thôi."

- "Vâng."

Nói vậy nhưng khi tới phòng bệnh của cô, Châu quản gia muốn để cho anh có thời gian riêng tư bên cạnh Tư Duệ nên lấy cớ đi về nấu cháo cho cô rồi rời đi trước.

Trong phòng bệnh bây giờ chỉ còn mình anh và Tư Duệ thì vẫn chưa tỉnh. Chu Thiệu Huy ngắm nhìn cô ngủ miệng khẽ thì thầm:

- "Bảo bối à, em có biết là lúc nãy anh lo sợ biết chừng nào không? Anh cứ tưởng mình sẽ mất em cơ. Sau này em đừng có doạ anh như vậy nữa nhé. Em phải mau chóng khoẻ đi để rồi sau này con sinh con cho anh nữa chứ."

- "Đây là đâu?"_______Tư Duệ đột nhiên cử động tay rồi từ từ mở mắt ra và hỏi.

- "Tư Duệ! Em tỉnh lại rồi sao? Em còn thấy đau nhức gì nữa không?"

- "Thiệu Huy, em làm sao vậy? Tại sao em lại ở đây?"

- "Đây là bệnh viện. Em không nhớ gì hết sao? Vừa nãy em bị tai nạn nhưng rất may là không có chuyện gì xảy ra. Em chỉ bị thương và bị choáng một chút thôi."

Tư Duệ nghe anh nói đến chuyện mình bị tai nạn thì cô lập tức nhớ lại việc mình dẫn Mi Mi đi mua đồ rồi sau đó Mi Mi đột nhiên chạy sang đường và có một chiếc xe lao về phía nó. Nghĩ vậy, cô liền hỏi anh với vẻ mặt lo lắng:

- "Thiệu Huy! Mi Mi, Mi Mi đâu rồi? Có phải Mi Mi bị xe tông rồi không?"

Lúc này anh mới ngẩn người ra, anh cũng không biết Mi Mi đâu nữa, lúc nãy anh tới đây làm gì có thấy nó đâu. Nhưng bây giờ Tư Duệ đang lo lắng cho nó, anh không thể trả lời với cô là không biết Mi Mi ở đâu được. Thế là anh liền đáp lại cô:

- "Em bình tĩnh. Mi Mi không sao, bây giờ nó đang ở nhà rồi."

- "Có thật không?"

"Anh nói thật mà."_____Chu Thiệu Huy mạnh miệng trả lời để trấn an cô nhưng trong lòng đang lo lắng không biết Mi Mi nó đang ở đâu. Nếu Tư Duệ mà biết được thì cô sẽ chạy loạn đòi đi tìm nó mất.

- "Vậy là em yên tâm rồi."______Tư Duệ nghe anh nói vậy thì thở phào nhẹ nhõm.

- "À, em ở đây đợi anh một chút, anh ra ngoài gặp bác sĩ hỏi xem bao giờ em có thể xuất viện nhé?!"

- "Vâng."

Chu Thiệu Huy nói vậy thôi nhưng thực ra là anh lấy cớ trốn ra ngoài để gọi điện cho người đi tìm Mi Mi, bằng không để cô phát hiện ra nó không có ở đây, cũng không có ở nhà thì xong rồi. Còn việc cô được xuất viện khi nào thì bác sĩ đã sớm nói cho anh biết rồi.

- "Châu quản gia, ông mau cho người đi tìm Mi Mi ngay. Tư Duệ cô ấy đang hỏi tới nó mà tôi không biết nó đang ở đâu nên tôi đang nói dối cô ấy là nó ở nhà với ông. Ông mau đi tìm nó ngay trước chiều nay là nó phải có ở nhà. Chiều nay Tư Duệ xuất viện rồi."

Gọi điện xong, anh lại làm như không có chuyện gì xảy ra rồi đi vào với cô.

- "Thiệu Huy, anh hỏi bác sĩ chưa? Bác sĩ nói khi nào thì em có thể về nhà vậy?"

- "À, bác sĩ nói chiều nay là em có thể về rồi. Em yên tâm nhé."________Anh đáp. Nhưng đột nhiên anh lại cảm thấy hôm nay cách xưng hô của cô với anh có gì khang khác mọi ngày. Mọi ngày cô toàn xưng Tư Duệ gọi chồng với anh cơ mà. Chẳng lẽ...cô đã bình thường trở lại rồi sao?

- "Tư Duệ, em...có phải là em...em khỏi bệnh rồi không? Trí nhớ của em không còn mơ hồ nữa đúng không?"

Anh lập tức nắm chặt tay cô rồi hỏi.

- "Phải. Thiệu Huy, em đã khoẻ lại rồi. Em không còn bị ngốc nữa."

Cô nhẹ nhàng đáp. Vừa nói dứt lời, Chu Thiệu Huy không kìm nén nổi xúc động, anh liền ôm chặt cô vào lòng rồi nói:

- "Tư Duệ, cảm ơn em. Cảm ơn em vì đã khoẻ lại."
 
Hợp Đồng Tình Nhân Với Tổng Tài Ác Ma
Chương 75: Tình Địch Của Anh


Châu quản gia sau khi nhận được điện thoại của Chu Thiệu Huy thì tức tốc cho người đi tìm Mi Mi. Tiểu Liên cũng đi tìm Mi Mi giúp. Cô tới chỗ xảy ra tai nạn rồi hỏi thăm người dân xung quanh đó.

- "Cô ơi, cô cho cháu hỏi có phải sáng nay ở đây có xảy ra một vụ tai nạn không ạ?"

- "Đúng rồi. Nhưng mà cô gái đó đã được đưa tới bệnh viện cấp cứu rồi."

Một người phụ nữ trung niên bán quán ăn vỉa hè ở đó liền đáp.

- "Vậy cô cho cháu hỏi là cô có thấy một chú chó nhỏ nhỏ chừng này, có bộ lông trắng muốt nào lúc đó không ạ?"

- "À, cô gái đó vì chú chó đó nên mới bị tai nạn mà. Nhưng mà lúc tai nạn xảy ra có đông người quá nên tôi cũng không để ý nữa."_____Người phụ nữ kia lại đáp.

- "Vậy ạ. Vậy cháu cảm ơn cô."

Không thu được kết quả mong muốn, tiểu Liên lại lặng lẽ rời đi.

- "Mi Mi, em đang ở đâu?"

Tiểu Liên cứ lang thang đi tìm Mi Mi bởi vì nó rất quan trọng đối với thiếu phu nhân của cô. Mà thiếu gia và thiếu phu nhân đều tốt với cô nên cô không muốn thiếu phu nhân buồn vì Mi Mi mất tích. Chán nản, bất lực, cô đành trở về tay không. Thế nhưng điều bất ngờ là vừa về tới nhà thì tiểu Liên đã thấy Mi Mi đang chơi đùa với quả bóng nhựa ở trước đại sảnh.

- "Mi Mi! Mày về khi nào đấy? Làm thế nào mà mày về đây được vậy? Tao còn tưởng mày bị bắt mất rồi chứ."

Tiểu Liên vội ôm lấy Mi Mi, cô như vỡ oà trong hạnh phúc. Tuy Mi Mi là cún cưng của Tư Duệ nhưng mỗi ngày chính tay cô đều tắm cho nó, cho nó ăn nên nó và cô cũng rất thân thiết.

- "Công nhận Mi Mi đúng là một con cún thông minh."____Quản gia lúc này cũng từ trong nhà đi ra vẻ mặt có vẻ rất hài lòng về Mi Mi.

- "Bác quản gia, mọi người tìm thấy Mi Mi ở đâu vậy ạ?"

- "Không phải có ai tìm thấy nó đâu mà là nó tự tìm về đây đấy. Lúc đầu ta cũng rất bất ngờ khi thấy nó đứng ở cổng sủa ầm ĩ cả lên. Ai ngờ là nó lại biết tìm đường về giữa trốn đô thi đông đúc này chứ. Không ngờ Mi Mi thông mình như vậy mà chủ trước của nó lại vứt bỏ nó."

- "Ôi Mi Mi của chị, mày thật là thông minh mà. Nhưng bây giờ mày bẩn quá rồi. Để tao cho mày đi tắm nhé. Lát nữa thiếu phu nhân về nhìn thấy mày chắc sẽ vui lắm đấy."

*gâu gâu gâu

Sau đó Mi Mi vẫy đuôi rối rít rồi theo tiểu Liên đi vào trong nhà tắm rửa sạch sẽ.

____________

Đến chiều Tư Duệ xuất viện và được Chu Thiệu Huy đưa về nhà. Vừa nhìn thấy cô, Mi Mi đã chạy ra dụi dụi người vào chân Tư Duệ. Còn Chu Thiệu Huy lén nhìn Châu quản gia vì không ngờ là có cơ hội tìm thấy Mi Mi. Tư Duệ vừa nhìn thấy Mi Mi thì đã ôm lấy nó rồi v**t v*:

- "Mi Mi! May quá mày không sao. Tao cứ tưởng mày bị người ta tông vào rồi chứ. Lần sau mày không được tùy tiện chạy sang đường như thế đâu có biết chưa?"

*gâu gâu gâu

- "Mi Mi! Mày có biết vì mày mà Tư Duệ xém chút nữa là mất mạng không hả? Tối nay cho mày nhịn cơm nhé?"

Chu Thiệu Huy đúng là lật mặt rất nhanh. Không thấy Mi Mi đâu thì ra sức tìm kiếm nó, đến lúc thấy nó rồi thì bắt đầu doạ nạt. Mi Mi nghe vậy thì nó nhìn anh bằng ánh mắt tội nghiệp. Tư Duệ thấy vậy bèn nói với anh:

- "Mi Mi không sao là may rồi. Anh đừng doạ nó nữa."

- "Lần sau anh không cho phép em mang theo nó ra ngoài đâu. Con cún này nghịch ngợm chết đi được."

Thực ra ban đầu anh vốn không thích mấy con chó hay mèo cảnh chút nào cả nhưng con cún này lại là niềm yêu thích của cô và nó cũng có công giúp tâm trạng cô trở nên tốt hơn nên anh mới nhượng bộ. Nhưng từ lúc nó chiếm trọn tình cảm của cô và vì nó mà cô lạnh nhạt với anh thì anh đã tự nhủ trong lòng là Mi Mi nó chính là tình địch của anh rồi. Một con chó Corgi vừa lùn vừa béo mà dám so với nhan sắc của anh á, không có chuyện đó đâu.

- "Mi Mi đáng yêu mà."

Cô nhìn Mi Mi rồi đáp.

- "Thế anh với nó em thấy ai đáng yêu hơn?"_______Anh lại đáp.

- "Mi Mi."

- "Thế anh với Mi Mi em yêu ai hơn?"

- "Mi Mi...."_______Tư Duệ vừa nói vừa liếc nhìn anh. Sau đó cô thấy biểu cảm khó ở trên mặt anh, cô liền đáp:

- "Đương nhiên là em yêu anh hơn rồi."
 
Hợp Đồng Tình Nhân Với Tổng Tài Ác Ma
Chương 76: Món Quà Sinh Nhật


Một tuần sau.....

Hôm nay là ngày sinh nhật của Chu Thiệu Huy nên Tư Duệ đặc biệt đã lên một kế hoạch để tạo bất ngờ cho anh. Hôm nay cô xin nghỉ làm buổi chiều để đi siêu thị mua đồ về nấu nướng và trang trí cho bữa tiệc sinh nhật đặc biệt của anh hôm nay. Tư Duệ đích thân làm bánh kem và vào bếp nấu những món ăn mà anh thích. Thêm vào đó, cô còn mua tặng anh một chiếc đồng hồ đắt tiền - thứ mà đã ngốn hết 2/3 tháng lương của cô.

- "Alo? Thiệu Huy à, hôm nay anh nhớ về sớm nha?"

Cô vừa lúi húi chuẩn bị đồ trong bếp vừa gọi điện thoại cho anh. Chu Thiệu Huy lúc này căng thẳng đang ngồi đọc tài liệu thì nhận được cuộc điện thoại của cô khiến anh phấn chấn hơn hẳn. Anh nói với cô bằng giọng đầy cưng chiều nhưng cũng trêu chọc cô:

- "Sao thế? Mọi hôm có khi nào em lại gọi điện bắt anh về sớm đâu? Chẳng lẽ em sợ anh có người phụ nữ khác bên ngoài à?"

- "Anh dám hả? Tại vì em....a...."_____Tư Duệ lại bắt đầu r*n r*. Rõ ràng là cô đang nói nghiêm tục mà anh cứ thích chọc cô là sao chứ. Vậy thì anh đừng trách cô trêu chọc lại anh nhé.

- "Tư Duệ, em làm sao thế?"_____Chu Thiệu Huy nghe thấy tiếng rên của cô thì sắc mặt cùng ngữ điệu lập tức liền thay đổi.

- "Em...tự nhiên em đau bụng quá..."

- "Tư Duệ, em đợi anh, bây giờ anh về luôn đây."______Chu Thiệu Huy thấy cô kêu đau bụng thì tức tốc trở về nhà.

Vừa về đến nhà thì anh đã thấy trong nhà tối om, yên tĩnh không một tiếng người. Tư Duệ và mọi người trong nhà đi đâu hết rồi chứ. Chẳng lẽ cô ấy đau bụng quá nên mọi người đưa cô ấy tới bệnh viện rồi?

- "Tư Duệ! Anh về rồi. Em đâu rồi? Châu quản gia, có ai ở nhà không?"

Chu Thiệu Huy vừa tiến vào trong nhà vừa gọi um lên.

- "Happy birthday to you, happy birthday to you, happy birthday, happy birthday, happy birthday to you~"

Đột nhiên Tư Duệ cầm chiếc bánh kem đã được thắp nến rồi đi ra, vừa đi cô vừa hát. Chu Thiệu Huy rất bất ngờ. Anh vì bận rộn quá mà đã quên đi mất hôm nay là sinh nhật mình luôn.

- "Tư Duệ, em..."

- "Anh mau cầu nguyện và thổi nến đi."

Tư Duệ nhìn anh cười thật tươi rồi nói. Đây chính là sinh nhật đầu tiên anh và cô bên nhau. Chu Thiệu Huy nghe cô nói vậy thì lập tức chắp tay cầu nguyện rồi thổi tắt nến. Nến vừa tắt thì đèn điện trong nhà cũng được bật lên. Sau đó Tư Duệ cầm tay anh dẫn vào trong phòng ăn. Trên bàn ăn lúc này đã được chuẩn bị sẵn đồ ăn, hoa, nến và cả rượu vang nữa.

- "Anh có thích không?"____Tư Duệ nhìn anh hỏi.

- "Duệ nhi, tất cả những thứ này đều là do em chuẩn bị sao?"

Tư Duệ gật đầu không đáp. Tức thì, anh liền ôm chầm lấy cô khiến Tư Duệ giật mình, rồi anh lại nói:

- "Duệ nhi, em có biết đây là sinh nhật ý nghĩa nhất đối với anh kể từ sau khi ba anh qua đời đến giờ không? Mọi năm anh đều đón sinh nhật một mình với Dương Vân và Mạc Ninh nhưng là ở quán bar. Còn sinh nhật năm nay anh đã có em, anh được em chuẩn bị sinh nhật cho. Duệ nhi, anh cảm ơn em."

- "Thiệu Huy, vậy thì sau này em sẽ tổ chức cho anh những buổi sinh nhật như thế này nữa nhé. Sau này mỗi năm sinh nhật anh, em đều sẽ cùng anh trải qua nó thật ý nghĩa nhé."____Tư Duệ cũng vòng tay ra ôm chặt lấy anh rồi đáp. Chu Thiệu Huy bề ngoài tuy là một người đàn ông kiêu ngạo, đầu đội trời, chân đạp đất nhưng tận sâu trong lòng anh vẫn chỉ là một con người có một quá khứ đầy tổn thương mà thôi. Cô tuy nghèo nhưng so với anh thì lại có một tuổi thơ tốt đẹp hơn nhiều vì cô có mẹ luôn bên cạnh và động viên.

- "Em còn có một món quà nữa tặng anh."

Tư Duệ buông anh ra rồi lấy ra một hộp quà màu xanh than, bên trong là một chiếc đồng hồ, sau đó anh tận tay đeo nó cho anh.

- "Chiếc đồng hồ này tuy không đắt bằng những chiếc đồng hồ khác của anh nhưng mà cũng là gần cả tháng lương của em đấy. Nên là anh phải giữ gìn cẩn thận đó có biết chưa?"

- "Chỉ cần là quà em tặng thì dù nó có giá là bao nhiêu thì vẫn là món quà có ý nghĩa nhất đối với anh."

- "Vậy bây giờ mình cùng nhau dùng bữa đi. Đều là món em tự tay chuẩn bị cho anh đấy. Anh ráng ăn hết đó có biết chưa?"

- "Tuân lệnh vợ yêu."

Sau đó hai người cùng nhau dùng bữa vui vẻ và có một bữa tiệc sinh nhật ý nghĩa bên nhau.

Ăn tối xong anh cùng cô lên phòng. Mi Mi thấy cô thì cũng chạy theo nhưng lại bị anh túm mông vứt ra ngoài.

- "Anh đừng bắt nạt Mi Mi nữa mà."

Tư Duệ lại bênh vực con cún của mình.

- "Tại nó cứ làm phiền hai chúng ta."

Anh lạnh lùng đáp lại.

- "Thôi được rồi. Anh mau đi tắm đi. Em pha sẵn nước ấm cho anh rồi đấy."

Tư Duệ nhiều lúc thấy anh đúng là giống trẻ con, ai lại đi ghen tị với cả một con chó chứ.
 
Hợp Đồng Tình Nhân Với Tổng Tài Ác Ma
Chương 77: Cú Lừa


Cô vừa giục anh đi tắm vừa đẩy anh vào trong phòng tắm. Bây giờ bên ngoài phòng ngủ chỉ còn lại mình cô, Tư Duệ lại mang sách ra ngồi đọc. Trước giờ cô vốn có sở thích đọc mấy loại sách liên quan tới khoa học - một loại sách nhàm chán đối với phái nữ nhưng đối với cô thì là cả một bầu trời kiến thức. Còn về Chu Thiệu Huy, sau khi đã vào trong phòng tắm thì anh bắt đầu nảy ra một kế hoạch để trêu chọc cô. Ban nãy vì quá cảm động với bữa tiệc sinh nhật và những món quà cô dành cho mình mà anh quên mất cái vụ cô lừa anh giả vờ bị đau bụng. Nụ cười trên khuôn mặt anh dần biến mất.

*oạch

- "Aaaaa!"______Chu Thiệu Huy giả vờ ngã xuống sàn phòng tắm rồi kêu to lên, cốt là để Tư Duệ nghe thấy được. Tư Duệ đang mải mê đọc sách thì nghe thấy tiếng la hét của anh, cô vội buông cuốn sách trên tay ra rồi chạy vào trong. Cô đứng bên ngoài cửa phòng tắm, ngữ điệu đầy lo lắng hỏi anh:

- "Thiệu Huy à, anh làm sao thế? Có chuyện gì vậy?"

- "A...Duệ nhi à, anh...anh bị trượt chân ngã đau quá..."________Chu Thiệu Huy bắt đầu rên.

- "Sao cơ? Anh bị ngã sao? Anh ổn chứ?"

Tư Duệ nghe thấy anh nói mình bị ngã thì bắt đầu sốt sắng.

- "An...anh bị chảy máu rồi...."

- "Thiệu Huy...anh đợi em một chút..."

Tư Duệ vô cùng lo lắng cho anh bèn chạy nhanh ra ngoài bàn trang điểm, lấy từ trong ngăn kéo ra bông băng và thuốc sát trùng rồi lại chạy nhanh vào, cô sốt sắng gõ cửa rồi nói từ bên ngoài vọng vào:

- "Thiệu Huy, anh có ổn không? Anh mau mở cửa ra đi, để em băng vết thương lại cho anh. Tại sao anh lại không cẩn thận như thế chứ? Tối nay em nhớ là anh đâu có uống rượu đâu."

- "Tư Duệ à, anh đau quá...ư...Nhưng mà anh đang không mặc quần áo...An...anh không thể mở cửa cho em vào được."

Chu Thiệu Huy mỗi lúc một kêu to hơn nhưng khuôn mặt thì hiện rõ ý cười, khiến Tư Duệ càng thêm lo lắng. Anh vốn dĩ không phải con người yếu đuối, mọi vết thương nhỏ bình thường đâu thể khiến anh r*n r* như vậy được. Chắc hẳn là anh bị ngã đau lắm nên mới kêu như vậy. Và Tư Duệ ngốc nghếch tin rằng anh bị thương nặng nên cô càng sốt ruột hơn.

- "Thiệu Huy à, anh còn ngại cái gì nữa. Anh đang bị thương đó. Anh mau mở cửa ra để em băng bó vết thương cho anh đi."

- "Vậ...vậy anh mở cửa ra nhé?"

- "Vâng. Anh mau lên đi."______Tư Duệ vẫn không hay biết là mình đang bị lừa. Còn Chu Thiệu Huy nghe cô nói vậy thì khẽ cười, trong lòng không giấu nổi cảm giác thích thú. Sau đó anh chỉnh đốn lại nét mặt để tỏ ra đau đớn rồi vươn tay lên mở cửa cho cô. Tư Duệ vội chạy vào, cô vội ngồi sụp xuống xem xét xem anh ngã và bị thương ở đâu mà không để ý anh đã nhanh tay chốt cửa phòng tắm lại.

- "Thiệu Huy, anh bị thương ở đâu? Mang đây em xem nào."

Cô thì sốt ruột hỏi anh nhưng Chu Thiệu Huy thì lại chẳng nói gì, cứ nhìn cô cười.

- "Thiệu Huy! Em đang hỏi anh bị thương ở đâu mà? Sao anh cứ nhìn em cười thế? Hay là anh bị ngã nên đập đầu vào đâu rồi hả?"

Tư Duệ vì quá lo lắng cho anh mà bắt đầu chuyển sang phê phán thái độ của anh. Lúc này Chu Thiệu Huy mới nắm tay cô rồi thật nhanh chóng đặt tay cô lên ngực trái của mình, anh nói:

- "Anh bị đau ở đây."

- "Đâu? Để em xem có bị bầm tím gì không? Hay là để em đưa anh tới bệnh viện nhé?"

Tư Duệ đứng dậy định ra ngoài gọi xe cấp cứu nhưng Chu Thiệu Huy đã nhanh chóng kéo tay cô khiến cô mất thăng bằng mà ngã vào ngực mình. Sau đó anh ghé sát vào tai cô, phả hơi thở ấm áp vào tai cô rồi thì thầm:

- "Tại sao phải tới bệnh viện khi anh có một cô vợ là bác sĩ ở đây chứ?"

- "Nhưng em chỉ là bác sĩ gây mê thôi. Em làm sao biết anh có..."

- "Vậy thì bây giờ em gây mê anh đi..."

Chu Thiệu Huy dùng giọng nói đầy chất ma mị của mình rồi nói với cô, đôi bàn tay hư hỏng bắt đầu luồn vào trong lớp váy ngủ của cô mà sờ mó lộn xộn. Tư Duệ bắt đầu ngửi thấy mùi nguy hiểm, khuôn mặt bất giác đỏ bừng lên và cô như ngộ ra được điều gì đó, cô lại nói:

- "Anh...anh...anh định làm gì? Anh...anh lừa em đúng không?"

- "Hehe, anh đâu có lừa em. Là em lừa anh trước nên bây giờ anh trả lại em thôi mà."

Chu Thiệu Huy xấu xa nhìn cô nói.

Tư Duệ lúc này bắt đầu phát hiện ra mình đã bị lừa. Cô lập tức đẩy anh ra rồi đứng dậy, vặn nhanh núm cửa rồi bỏ chạy. Nhưng cô vừa kịp xoay người đi thì anh đã ôm chặt cô từ phía sau rồi nói:

- "Không cho em chạy đi đâu hết. Can tội dám lừa anh là em đau bụng nhé."

- "Em...em... lúc đó em đau bụng thật mà. Anh thả em ra!"

Tư Duệ lập tức phủ nhận. Chu Thiệu Huy bây giờ cả người mới tắm xong nên còn đọng lại vài giọt nước trên cơ thể, cả người quấn mỗi chiếc khăn tắm dưới thân, mái tóc thì ướt nhẹp nhưng không làm mất đi nét quyến rũ của anh.

Tim Tư Duệ lúc này như loạn nhịp cả lên.

- "Em còn dám chối nữa. Để xem đêm nay anh trừng phạt em thế nào nhé?!"
 
Hợp Đồng Tình Nhân Với Tổng Tài Ác Ma
Chương 78: Anh Muốn Em Sinh Con Cho Anh


Chu Thiệu Huy vừa nói dứt lời thì anh lập tức bế bổng cô lên rồi đi ra phía giường ngủ. Tư Duệ căng thẳng tròn mắt nhìn anh. Đi tới giường, anh dừng bước lại rồi nhẹ nhàng đặt cô xuống.

- "Thiệu...Thiệu Huy...anh chơi ăn gian. Anh lừa em."

Tư Duệ và anh mặc dù đã ân ái bên nhau rất nhiều lần rồi nhưng mà chẳng hiểu sao cô đối với ánh mắt chứa đầy d*c v*ng của anh như lúc này thì vô cùng bối rối và ngượng ngùng.

- "Em xấu hổ à?"

Chu Thiệu Huy khẽ cười khi thấy cô cứ trốn tránh ánh mắt mình, khuôn mặt thì đỏ bừng. Sau đó anh cầm tay cô lên rồi từ từ hôn.

- "Duệ nhi, hãy nhìn thẳng vào mắt anh đi!"

Anh nhẹ nhàng nâng cằm cô lên, ép cô nhìn đối diện vào mắt mình. Lúc này Tư Duệ mới bẽn lẽn nhìn anh. Chu Thiệu Huy đến giờ vẫn không tìm ra được lí do gì khiến anh chỉ cần nhìn vào mắt cô thì liền bị mê hoặc. Phải chăng là do cô là một bác sĩ gây mê sao? Không chần chừ được thêm nữa, Chu Thiệu Huy lập tức đè cô nằm ngửa xuống rồi sau đó anh liền cúi đầu xuống mà hôn lên môi cô. Đã bao lâu rồi anh và cô không được gần gũi bên nhau nhỉ? Hai tháng ư? Không! Là gần 4 tháng rồi. Chính vì vậy mà anh mang theo bao nhiêu h*m m**n, d*c v*ng mà mình phải kìm nén suốt gần 4 tháng nay mà hôn lên môi cô ngấu nghiến.

- "Thiệu Huy...ưm..."_____Tư Duệ khẽ gọi tên anh. Còn anh nhân cơ hội cô mở miệng ra thì bắt đầu luồn chiếc lưỡi điêu luyện của mình vào trong khoang miệng cô. Bao nhiêu tư vị của cô anh đều điên cuồng mà chiếm lấy. Anh hôn cô cuồng nhiệt cho tới khi cảm nhận được Tư Duệ ở dưới thân mình đang dần thiếu dưỡng khí thì anh mới lưu luyến rời môi cô. Tư Duệ ở dưới thân anh mà thở hổn hển. Những cái va chạm mạnh của hai người sớm đã khiến cho một bên dây váy ngủ của Tư Duệ tuột ra để lộ ra một bên vai mảnh khảnh đầy quyến rũ của cô. Chu Thiệu Huy đắm đuối nhìn cô rồi nói:

- "Tư Duệ, đêm nay anh muốn em sinh cho anh một đứa con có được không?"

Tư Duệ nhìn anh không đáp, cô chỉ khẽ gật đầu. Nhận được sự đồng ý từ cô, anh lập tức một lần nữa hôn cô. Nụ hôn triền miên từ môi cho tới cổ rồi là cả một bên xương quai xanh quyến rũ của cô nữa. Lần lượt, lần lượt anh đều để lại trên làn da trắng ngần của cô những dấu hôn đỏ chót. Rồi anh lại còn l**m cả vành tai của cô khiến Tư Duệ cảm thấy nhồn nhột mà cong cả người lên.

Váy ngủ hai dây từ từ bị anh kéo xuống, sau đó Chu Thiệu Huy vòng tay ra sau lưng cô gạt phăng đi móc áo bra của cô. Lập tức đ** g* b*ng trắng mịn và căng tròn của cô lại đập vào mắt anh. Đã bao lâu rồi anh mới lại được chiêm ngưỡng nó.

- "A...Thiệu Huy....ư...."

Anh nhanh chóng cúi xuống mà ngậm lấy một bên nh* h** của cô khiến Tư Duệ khẽ r*n r*. Tiếng rên của cô càng k*ch th*ch anh hơn, Chu Thiệu Huy tham lam l**m láp một bên gò bồng của cô tạo nên một âm thanh ám muội đầy k*ch th*ch và tay còn lại không ngừng n*n b*p khiến nó biến ra đủ loại hình thù. Chu Thiệu Huy điên cuồng hôn như là một đứa trẻ khát sữa mẹ. Bị k*ch th*ch bởi lưỡi của anh, hai đ** nh* hồng hào căng cứng và dựng đứng cả lên. Bên dưới của Tư Duệ đã bắt đầu ướt át.

- "A....nhẹ thôi...đau...."________Tư Duệ lại khẽ rên lên bởi vì anh còn lấy răng cà cà vào ngực cô rồi cắn nó nữa.

- "Bảo bối, có phải lâu không anh huấn luyện nên em quên bài rồi không?"

Giọng nói ma mị chứa đầy d*c v*ng của anh khiến cô lúng túng. Sau đó Tư Duệ vừa mơ màng vừa tỉnh táo, cô vòng tay ra ôm cổ anh để anh có thể hôn mình sâu hơn. Bàn tay hư hỏng của anh bắt đầu rời ngực cô mà sờ mò xuống bên dưới của cô. Nhận thấy chiếc q**n l*t của cô đã bị ướt, anh lập tức cởi bỏ nó ra giúp cô. Cả n** t* m*t kín đáo nhất của cô cũng hiện ra trước mắt anh. Anh lấy tay chạm vào ch* k*n của cô thì các đầu ngón tay liền ướt đẫm. Anh giơ bàn tay nhớp nháp dính đầy *** **** của cô lên trước mặt cô rồi nói:

- "Em nhìn xem, bảo bối d*m đ*ng của anh đã ướt đẫm cả rồi này."

Biểu cảm khuôn mặt của cô lúc này khiến anh rất thích thú và hài lòng.

Lập tức, anh liền cúi đầu xuống mà l**m láp và rút cạn những tinh hoa từ bên trong cơ thể nhạy cảm của anh. Tư Duệ chìm trong cơn kh*** c*m nhưng cô vẫn cố nhướn người lên nhìn xuống bên dưới rồi thì thầm với anh:

- "Thiệu Huy, anh đừng l**m chỗ đó. Bẩn...bẩn lắm...ư...ư..."

Nhưng Chu Thiệu Huy chẳng bận tâm đến lời cô nói, anh càng l**m láp điên cuồng hơn.

- "A....ư....."______Tư Duệ mê man và chìm đắm trong những cảm xúc thăng hoa mà anh mang tới cho cô. Sau đó, Chu Thiệu Huy ngồi dậy để thoát y nốt cho chính mình. Đột nhiên, Tư Duệ liền đẩy anh ra rồi ngồi trên người anh. Đây là lần đầu tiên anh thấy cô chủ động và mãnh liệt như vậy khiến anh không khỏi tò mò liền hỏi:

- "Bảo bối, em muốn làm gì?"

- "Lần này để em giúp anh nhé!"

Lập tức cô liền đưa tay xuống giúp anh cởi bỏ nốt những thứ vướng víu trên người anh ra. Động tác của cô còn nhiều lúng túng khiến anh phì cười. Sau đó Tư Duệ liền chủ động mà đưa c** nh* của anh vào trong miệng mình mà m*t mát. Động tác của cô tuy không được mượt mà, thành thục nhưng anh vẫn rất k*ch th*ch. Một lúc lâu sau, Chu Thiệu Huy không chịu được mà bắn đầy chất dịch lỏng vào trong miệng cô. Sau đó anh lại lật đổ tình thế, ép cô nằm xuống bên dưới, còn anh thì nằm bên trên cô.

- "Tư Duệ, anh không chịu nổi nữa rồi. Anh vào đây."

Vừa dứt lời, anh liền đút c** nh* đã căng cứng của mình vào bên trong hậu huyệt của cô. Tư Duệ ban đầu có một chút đau và căng thẳng, cô bé của cô cứ bóp chặt lấy c** nh* to lớn của anh. Rồi Chu Thiệu Huy lại rút nó ra như để trêu đùa với cô. Tư Duệ cảm thấy bên trong trống rỗng thì cô lập tức nói:

- "Thiệu Huy, cho em...ưm..."

- "Bảo bối, vậy anh không khách sáo đâu nhé! Hôm nay anh sẽ thao nát em, em phải sinh con cho anh đấy."

Dứt lời, anh liền nhanh chóng đưa ** *** to lớn đã căng cứng của mình vào bên trong cô và không ngừng ra vào.

- "Bảo bối, em thả lỏng ra đi. Chỗ đó của em khít chặt quá."

Hai người cứ như thế mà triền miên, mây mưa cả mấy tiếng cho tới 2-3 giờ sáng. Chu Thiệu Huy bắn đầy **** **** vào bên trong cô, Tư Duệ cảm thấy bụng dưới của mình căng tức cả lên. Sau trận h**n **, Tư Duệ mệt mỏi mà thiếp đi. Chu Thiệu Huy liền bế cô đi tắm rồi dày vò một trận nữa trong phòng tắm. Tư Duệ trong cơn mơ màng, khẽ lẩm bẩm:

- "Chồng à, anh hư quá đấy. Em mệt rồi...".

- "Vậy em cứ ngủ đi. Việc của anh thì anh tự làm."

Chu Thiệu Huy bá đạo đáp. Tư Duệ không biết nói gì hơn bèn mặc kệ anh. Sao chồng cô tinh lực dồi dào vậy chứ. Anh nói cô cứ ngủ đi, việc của anh thì anh làm nhưng mà anh thế này là đang khuấy đảo giấc ngủ của cô mà.
 
Hợp Đồng Tình Nhân Với Tổng Tài Ác Ma
Chương 79: Chúng Ta Lại Được Làm Ba Mẹ Rồi


Một tháng sau,...

Chu Thiệu Huy vì mấy ngày nay đang triển khai dự án kinh doanh mới nên khá là bận rộn. Tư Duệ thấy anh ngày nào cũng bận rộn nhưng vẫn luôn dành thời gian cho cô thì lấy làm rất áy náy và lo lắng cho sức khỏe của anh. Chính vì thế mà sáng nào cô cũng dậy sớm rồi giúp anh chỉnh trang lại quần áo, cô còn giúp anh thắt cà vạt nữa.

- "Bảo bối, em cứ ngủ thêm đi. Em không cần dậy sớm làm mấy việc này cho anh đâu. Anh tự làm được rồi."

Chu Thiệu Huy mặc dù để yên cho cô giúp mình thắt cà vạt nhưng thực tâm anh không muốn cô vì anh mà chịu cực khổ. Tư Duệ nghe anh nói vậy bèn đáp:

- "Em là vợ anh mà. Chúng ta sướng khổ có nhau, em đâu thể thấy anh bận rộn vất vả mà có thể ngủ yên được? Hơn nữa em thích chính tay mình giúp anh sửa soạn đi làm, em thấy rất hạnh phúc."

- "Vợ anh đã vất vả rồi. Sau đợt này anh sẽ đưa em đi Bali nghỉ ngơi nhé."

Anh vừa nói vừa hôn lên môi cô, bàn tay hư hỏng lại bắt đầu làm rộn sau lớp áo của cô. Tư Duệ thấy vậy bèn nắm lấy tay anh rồi nói:

- "Anh đi làm đi. Đừng làm loạn nữa. Dạo này em thấy anh mệt mỏi lắm đó."

- "Nhưng nhìn thấy em là anh hết mệt rồi. Hay là chúng ta làm một hiệp rồi anh đi làm muộn một chút cũng được? "

Chu Thiệu Huy bắt đầu mặt dày thương lượng.

- "Không được. Anh mau đi làm đi."

Tư Duệ vẫn nghiêm túc từ chối. Sức khỏe phải là trên hết. Hơn nữa lần nào anh cũng ăn sạch cô rồi mới chịu tha, ai mà tin anh chỉ làm một hiệp rồi thôi chứ. Lát cô còn phải đi làm nữa mà.

Bị cô từ chối, Chu Thiệu Huy bèn giả vờ xị mặt xuống giận dỗi. Tư Duệ thấy anh những lúc này thật là trẻ con, bèn nhón gót chân lên và đặt lên trán anh một nụ hôn.

- "Anh đi làm đi, tối về em sẽ bù cho anh mà."

Lúc này Chu Thiệu Huy mới cười nhẹ rồi đáp:

- "Tuân lệnh vợ yêu. Em hứa rồi đấy nhé! Anh đi làm đây."

Chu Thiệu Huy vừa rời đi thì Tư Duệ cũng chuẩn bị, thay quần áo rồi đi xuống dưới nhà ăn sáng để chuẩn bị đi làm.

- "Oẹ...oẹ..."

Tư dưng Tư Duệ cảm thấy buồn nôn vô cùng. Lập tức cô bịt miệng lại rồi chạy vào trong nhà vệ sinh nôn thốc nôn tháo. Cảm giác này cô thấy rất quen, y như cái lần cô mang thai vậy. Hơn nữa, cô đã bị chậm mất hơn một tuần rồi, chẳng lẽ cô...Nghĩ vậy, cô liền tới bệnh viện khám một mình.

- "Chu phu nhân, chúc mừng cô. Cô đang mang thai được 3 tuần rồi ạ."

Bác sĩ sau khi làm các thủ tục xét nghiệm cho cô và khám siêu âm liền vui vẻ thông báo cho cô. Tư Duệ như không tin được vào tai mình, cô lại hỏi lại:

- "Bác sĩ, anh nói sao? Tôi đang mang thai sao? Chuyện này là thật sao?"

- "Đúng vậy. Cô đang mang thai. Chúc mừng cô và Chu Tổng nhé!"

Bác sĩ lại một lần nữa nhắc lại. Cảm xúc trong cô như vỡ oà. Cô lại mang thai rồi. Cô lại sắp được làm mẹ rồi.

- "Cảm ơn bác sĩ!"

________________

Rời khỏi bệnh viện, Tư Duệ trở về nhà trong tâm trạng háo hức, nôn nóng xen hạnh phúc. Cô sẽ tìm cơ hội thông báo cho anh tin mừng này nhưng phải đợi sau khi anh hết bận rộn đã.

Thế là cô bèn giấu tờ giấy khám thai vào trong tủ quần áo của mình rồi lấy điện thoại ra gọi cho anh:

- "Alo, anh đây?"______Thấy tên cô hiện trên màn hình, Chu Thiệu Huy lập tức nghe máy.

- "Thiệu Huy à, mẹ mới vừa gọi điện nói em về nhà chơi với mẹ ít hôm. Bây giờ em sẽ về nhà mẹ nhé."

Cô phải lấy lí do để về nhà mẹ chơi ít hôm thôi không thì nếu cứ ở nhà thì sớm muộn anh cũng phát hiện ra. Cô muốn giữ bí mật tuyệt đối cho tới khi anh thu xếp xong công việc.

- "Nhưng sao đột ngột thế? Sáng nay em còn nói với anh là... Hay để anh về đưa em đi nhé?"

- "Tại mẹ vừa gọi điện cho em. Em tự bắt xe đi được mà, anh không cần bận tâm đến em đâu. Anh cứ lo mà làm việc đi nha."

- "Vậy em nhớ đi cẩn thận đó. Tới nơi thì gọi cho anh."

- "Vâng, em biết rồi."

Tư Duệ nói rồi cúp máy và thu dọn chút đồ về nhà với mẹ mấy hôm.

Hai ngày sau...

Hôm nay, trước khi chuẩn bị đến công ty, anh mở tủ quần áo tìm cà vạt. Công việc này thời gian nay đều là cô lo cho anh, bây giờ cô không có nhà thì anh lại phải tự túc rồi. Thế nhưng anh tìm mãi mà không biết cô để chiếc cà vạt mà anh định đeo hôm nay đâu cả.

- "Không biết Tư Duệ để cà vạt đó của mình ở đâu rồi nhỉ? Không biết cô ấy có cất nhầm vào trong tủ đồ của cô ấy không ta?"

Nghĩ vậy, anh liền mở tủ đồ của cô ra rồi lục tung cả nhưng vẫn không thấy.

"Đúng là mình đã bắt đầu quen được bảo bối chăm sóc nên bây giờ thiếu cô ấy, mình bắt đầu làm không tốt mấy việc này rồi. Mà thôi, tìm mãi chẳng thấy, chi bằng không đeo nữa vậy. Dù sao mình cũng bảnh trai sẵn rồi! "

Chu Thiệu Huy tặc lưỡi nói rồi lại treo gọn lại quần áo vào tủ cho cô.

Đúng lúc đó, anh liền thấy một tờ giấy rơi ra.

Anh tò mò bỏ ra đọc.Vừa mở tớ giấy ấy ra thì một dòng chữ to đùng đập vào mắt anh: "Giấy siêu âm ".

- "Sao lại là giấy siêu âm? Bảo bối bị bệnh gì sao? "

Anh vừa thắc mắc vừa tiếp tục đọc cho tới khi....

- Họ và tên: Lam Tư Duệ

- Tuổi: 23

.......

..........

........

- Kết luận: Có một bào thai 3 tuần đang hình thành trong t* c*ng."

- "Sao? Cái....cái gì? Duệ nhi có thai sao? Được 3 tuần rồi á? Vậy chẳng phải mình sắp làm ba rồi sao? Nhưng tại sao cô ấy lại giấu không cho mình biết?"

Chu Thiệu Huy cầm tờ giấy trên tay mà run run vì xúc động. Vậy là anh lại sắp được làm ba rồi.

Sau một hồi sửng sốt, anh chạy vội xuống gara lấy xe rồi phóng nhanh như gió rời khỏi nhà

_________________________________________

Ở nhà Tư Duệ....

Tư Duệ mấy ngày nay mệt mỏi vì ốm nghén và rất buồn ngủ nên cô cả ngày chỉ ở trên phòng.

(Au: Sau khi kết hôn thì anh cũng mua cho mẹ vợ một căn nhà khác để ở, thay thế căn nhà tồi tàn và cũ kĩ trước kia).

Chu Thiệu Huy vừa tới nơi, nhìn thấy mẹ liền lập tức hỏi:

- "Mẹ ơi, vợ con đâu rồi ạ?"

- "Con rể Chu tới đó hả? Tiểu Duệ nó đang ở trên phòng đó. Con có chuyện gì hả?"

- "Vâng. Con cảm ơn mẹ. Con xin phép lên trên phòng cô ấy một chút ạ."

Thế rồi anh phi bạt mạng lên trên lầu, vừa tới cửa phòng đã gõ liên hồi làm cô đang thiu thiu ngủ bỗng tỉnh giấc.

- "Thi...Thiệu Huy, anh tới hồi nào vậy? "

- "Sao em không nói cho anh biết? "

- "Nói gì cơ?"

- "Em còn chối? Anh biết hết rồi! Em có thai sao không chịu nói cho anh biết, anh là ba đứa bé cơ mà! "

Anh nói giọng đầy trách móc, giận hờn.

- "Sao anh lại biết?"_____Rõ ràng chuyện này cả mẹ cô cũng chưa nói mà tại sao anh lại biết được.

- "Sáng nay anh đọc ở tờ giấy em giấu trong tủ đồ ý!"

- "E..em..."

- "Theo anh về!" _ Nói rồi anh liền kéo tay cô định rời đi. Bây giờ anh hơi tức giận vì cô dám giấu anh chuyện này.

- "Anh, từ từ thôi, em đang có thai mà!"

Tư Duệ bèn lên tiếng.

Anh nghe vậy chợt nhớ ra là mình hơi hấp tấp nên anh lập tức dừng bước và bế ngang người cô lên rồi bước xuống nhà. Vừa nhìn thấy mẹ cô, anh bèn nói:

- "Con chào mẹ. Con xin phép mẹ cho con đưa vợ và con con về nhà chăm sóc nhé mẹ!"

- "Thiệu Huy, con nói vậy là sao?"

- "Mẹ! Tư Duệ cô ấy đang mang thai nhưng cô ấy lại giấu con không cho con biết đấy ạ."

- "Tiểu Duệ, thật vậy sao? Con có thai rồi sao?"

Bà gần đây cũng vừa mới biết tin con gái mình sảy thai. Thật không ngờ bây giờ lại nghe thấy tin này khiến bà vui mừng khôn xiết.

- "Vâng ạ. Con cũng vừa mới biết thôi."

Anh bắt đầu mách mẹ vợ.

- "Tại em thấy anh dạo này bận nên..."

- "Nên em định giấu anh sao?"

- "Không phải thế. Nên em tính là sẽ nói cho anh biết khi nào anh có thời gian."

- "Đồ ngốc nhà em. Anh bận rộn thì em vẫn phải nói ra chứ? Anh không muốn mình là một ông chồng vô trách nhiệm, vì bận rộn mà vợ mình ốm đau hay có thai cũng không biết. Anh phải được biết để anh còn chăm sóc cho hai mẹ con em chứ."

- "Em...em...xin lỗi."_____Bị anh mắng cho một trận Tư Duệ bèn rụt "lông nhím" lại, ngoan ngoãn nghe anh nói. Cô biết anh quan tâm tới mình nên mới như vậy, nghĩ đến đây cô càng thấy mình sai hơn.

- "Tiểu Duệ à, chồng con nói đúng rồi đó. Con mau theo con rể Chu về nhà đi. Làm ba mà không biết đến sự tồn tại của con mình thì sẽ tủi thân lắm đó. Lần này con sai rồi nên mẹ sẽ không bênh vực con nữa."_____Mẹ cô cũng bắt đầu trách mắng cô.

- "Mẹ, vậy tụi con xin phép về ạ. Khi nào rảnh con lại đứa vợ con về chơi."

- "Được rồi, hai đứa đi cẩn thận nhé."

- "Vâng. Con chào mẹ."

Sau đó hai người, anh bế cô ra xe rồi trở về thành phố.
 
Hợp Đồng Tình Nhân Với Tổng Tài Ác Ma
Chương 80: Ngày Kỉ Niệm


Từ khi biết cô lại lần nữa mang thai thì Chu Thiệu Huy bắt đầu chăm sóc cô ngày càng kĩ lưỡng hơn. Rút kinh nghiệm từ lần trước, lần này cô mỗi khi đi làm đều là do đích thân anh đưa đón, mỗi khi ra ngoài cũng đều có vệ sĩ đi theo nhưng vì không muốn Tư Duệ cảm thấy không thoải mái nên họ đi theo nhưng vẫn giữ khoảng cách 5m với cô.

Hôm nay là kỉ niệm 500 ngày anh và cô gặp nhau-cái ngày định mệnh của hơn 1 năm trước. Chính vì vậy mà Chu Thiệu Huy đã đặt sẵn một nhà hàng đồ Ý để đưa cô tới đó. Tư Duệ vừa tan làm, ra tới cổng bệnh viện thì đã thấy xe của anh đỗ ở đó từ xa rồi.

- "Anh tới lâu chưa?"

- "Anh cũng vừa mới tới thôi. Hôm nay bảo bối của anh đi làm có mệt không nào?"

Anh vừa nhìn thấy cô thì đã ân cần hỏi thăm.

- "Em không mệt. Mỗi ngày đều được anh đưa đón tận nơi thì em làm sao mệt được chứ."______Tư Duệ mỉm cười đáp.

- "Vậy lên xe thôi. Anh hôm nay muốn dẫn em tới một nơi."

- "Anh muốn dẫn em đi đâu?"

- "Em cứ đi theo anh đi rồi em sẽ biết."

Anh bí mật nói rồi nhân tiện mở cửa xe để cô ngồi vào. Sau đó chiếc xe từ từ lăn bánh rời khỏi.

Chu Thiệu Huy đưa cô tới một nhà hàng Ý nổi tiếng trong thành phố-nơi anh đã bao trọn toàn bộ nhà hàng và các dịch vụ tối hôm nay. Đứng trước nhà hàng xa xỉ này, Tư Duệ tròn mắt ngạc nhiên rồi hỏi anh:

- "Sao tự nhiên hôm nay anh lại đưa em tới đây?"

- "Bí mật. Bây giờ chúng ta vào trong trước đã."

Dứt lời Chu Thiệu Huy liền nắm tay cô dắt cô đi vào trong. Bên trong nhà hàng chẳng có một người khách nào cả, chỉ có nhân viên ở đó. Họ đã xếp thành hai hàng chờ sẵn ở đó. Vừa thấy anh và cô bước vào thì họ lập tức cúi người chào.

- "Rất hân hạnh được đón tiếp Chu Tổng và phu nhân ạ. Bàn của hai vị đã chuẩn bị sẵn sàng. Mời hai vị đi theo tôi ạ."

Một chàng trai khoảng hơn 30 tuổi có lẽ là quản lý của nhà hàng nhanh chóng dẫn đường cho anh và cô vào phòng Tổng thống của nhà hàng. Bên trong không gian đã được trang hoàng hoa hồng và bóng bay lộng lẫy. Ở trung tâm là một chiếc bàn đã bày sẵn nến và rượu vang. Tư Duệ ngạc nhiên vì bất ngờ.

- "Thiệu Huy, hôm nay là...."

- "Hôm nay chính là kỉ niệm 500 ngày chúng ta quen nhau."

Nghe đến đây, Tư Duệ lập tức nhớ lại những chuyện của hơn một năm trước. Mới đó mà đã hơn một năm rồi sao. Không ngờ trong một năm mà anh và cô đã cùng nhau trải qua bao nhiêu gian nan như vậy rồi lại được ở bên nhau tới tận bây giờ. Xúc động, Tư Duệ không kìm nổi nước mắt, cô liền ôm chầm lấy anh:

- "Thiệu Huy, huhu...ư...ư..."

- "Bảo bối, em sao vậy? Tại sao em lại khóc?"

Chu Thiệu Huy thấy cô khóc thì rất bối rối. Từ lúc mang thai thì cô trở nên rất nhạy cảm và dễ xúc động. Anh làm gì cũng sợ nhất là nước mắt của cô.

- "Anh khiến em cảm động quá...huhu...chúng ta đã trải qua bao nhiêu sóng gió rồi đấy...em không ngờ là mình có thể bên anh đến tận bây giờ..."

Tư Duệ lại thút thít nói.

- "Đồ ngốc, không phải chỉ một năm, bây giờ mà là cả mai này chúng ta vẫn sẽ ở bên nhau, mãi mãi tới đầu bạc răng long. Nhưng hôm nay là lần đầu tiên trong đời anh cảm thấy đúng đắn khi đã khiến em khóc."_____Chu Thiệu Huy ôm cô, tay khẽ vỗ nhẹ lưng cô.

- "Thôi được rồi. Hôm nay là ngày vui mà, tại sao em lại xúc động thế này. Em đúng là ngốc mà."_____Tư Duệ đột nhiên bật cười. Cô không muốn buổi tối lãng mạn này vì cô mà trở nên trầm lắng.

- "Tư Duệ, em ngồi xuống đi. Anh còn một thứ muốn cho em xem nữa."

Chu Thiệu Huy vừa nói rồi vừa kéo ghế ra cho cô ngồi trước. Sau đó anh liền búng tay một cái, lập tức một nhân viên phục vụ mang ra một bó hồng rất to, nó thậm chí còn to hơn cả người cô nữa và một bản nhạc du dương bắt đầu vang lên. Ở phía xa có một nghệ sĩ piano đang chơi đàn. Sau đó, trên màn hình máy chiếu trong phòng hiện lên những kỉ niệm của anh và cô trong suốt hơn một năm qua. Kết thúc đoạn phim là dòng chữ "Mãi yêu em cô vợ bé bỏng của anh".

Tối hôm đó, hai người cùng bên nhau trải qua một ngày kỉ niệm đáng nhớ.
 
Back
Top Bottom