Ngôn Tình Hợp Đồng Tình Nhân Với Tổng Tài Ác Ma

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Hợp Đồng Tình Nhân Với Tổng Tài Ác Ma
Chương 81: Sinh Non


Thời gian thấm thoắt trôi qua, bụng của Tư Duệ mỗi ngày càng lớn lên, khi cô cúi xuống không còn nhìn thấy bàn chân nữa. Bác sĩ khám và nói rằng Tư Duệ đang mang thai một cặp song sinh. Cũng chỉ còn khoảng một tháng nữa là cục cưng sẽ chào đời. Suốt thời gian này, anh luôn thu xếp công việc về nhà sớm nhất để có thể để chăm nom cô. Mọi tiệc rượu hay các bữa tiệc ngoại giao đều bị anh từ chối và cử trợ lý đi thay. Anh không muốn cô đang mang thai mà thường xuyên phải thấy anh trở về nhà mà cả cơ thể nồng nặc mùi rượu cồn. Hơn nữa, anh còn bỏ thời gian ra nghiên cứu cách chăm phụ nữ mang thai rồi tối nào anh cũng xoa bóp chân cho cô đỡ bị chuột rút và kể chuyện cho bé cưng nghe.

- "Thiệu Huy à, anh đi làm cả ngày mệt mỏi rồi nên không cần lo quá cho em đâu. Nhà chúng ta còn có người giúp việc rồi mà. Anh mau ngủ sớm đi!"

Cô không đành lòng khi thấy anh cả ngày mệt mỏi vì công việc mà tối đến về nhà còn không được nghỉ ngơi nữa.

- "Không được! Anh muốn đích thân chăm sóc vợ con anh. Hơn nữa, nếu bé cưng mỗi ngày đều được nghe giọng nói của ba thì đảm bảo đứa nhỏ sẽ rất vui!"

Cô nghe vậy bỗng bật cười, giọng mang chút trêu chọc:

- "Gì chứ? Rõ ràng em thấy bảo bối đang bảo "mẹ ơi, con thấy ba ồn ào quá. Mẹ mau bảo ba đi ngủ đi~~~ " mà."

- "Thật vậy sao? Nếu vậy thì khi nào con ra đời, ba sẽ xử lí từng đứa nha. Dám hùa với mẹ bắt nạt ba!"_____Anh vừa nói vừa vỗ nhẹ vào bụng cô dọa nạt. Những lúc thế này, anh cảm thấy rất hạnh phúc. Đây mới chính là một gia đình đúng nghĩa mà anh hằng mong ước.

Sáng hôm sau, anh dậy đi làm từ khá sớm. Trước khi đi làm, anh dặn dò quản gia khi cô tỉnh dậy nhớ nhắc cô ăn bữa sáng do chính anh đích thân vào bếp chuẩn bị. Đây là khoảng thời gian cuối thai kì nên anh muốn chăm sóc cô kĩ càng hơn. Không hiểu sao hôm nay anh có chút cảm giác kì lạ.

Tư Duệ thức dậy khoảng 8h30" sáng. Cô hôm nay không hiểu sao thấy có chút tức bụng, điều đó khiến cô hơi lo lắng. Không phải gần 1 tháng nữa mới sinh sao? Mà đau bụng như vậy càng không phải bé cưng đạp bởi vì trước đây dù bé cưng có đạp mạnh thế nào thì cô cũng không thấy căng tức như vậy.

Tư Duệ lập tức thay đồ rồi đi xuống lầu gọi tài xế riêng của Chu gia. Cô muốn tới bệnh viện kiểm tra một chút vì cô cảm thấy hơi lo lắng.

- "Thiếu phu nhân, cô muốn đi đâu sao? Cô hãy ăn chút gì đó đi! Bữa sáng đã chuẩn bị xong rồi ạ! " ___ Quản gia thấy cô ăn mặc tươm tất đi xuống bèn ngạc nhiên hỏi. Vì bụng đã lớn nên việc đi lại khó khăn. Chính vì vậy mà cô đã xin nghỉ phép ở bệnh viện rồi.

- "Tôi muốn tới bệnh viện một chuyến! "

- "Sao vậy? Cô thấy trong người không khoẻ sao?"

- "Tự nhiên hôm nay thức dậy tôi thấy hơi tức bụng mà tôi thì chưa tới ngày sinh. Tôi lo cho bé cưng quá! " ________Trên khuôn mặt xinh đẹp của cô lại thoáng nỗi lo âu. Lần trước đã sảy thai rồi nên lần này cô không muốn có bất kỳ sự cố nào xảy ra cả.

- "Tức bụng sao? Còn chưa tới ngày sinh mà? "___ Châu quản gia nghe vậy cũng dần lo lắng, bởi vì ông coi cô như con ruột của mình nên ngay cả ngày dự sinh của cô ông cũng biết rõ.

- "Vậy thì không được rồi! Để tôi gọi điện cho thiếu gia! "___ Nói rồi ông liền lấy điện thoại ra, nhấn một dãy số.

- "Không cần đâu ạ. Bác đừng khiến Thiệu Huy lo lắng. Giờ này anh ấy chắc đang bận. Cháu sẽ nhờ tài xế đưa đi là được mà! "____Cô lập tức ngăn cản.

- "Thôi được! Nhưng cô phải ăn sáng đã. Cô còn chưa ăn gì mà. Hơn nữa đây chính tay thiếu gia chuẩn bị cho cô và dặn tôi nhắc cô ăn hết đó! "

Tư Duệ không muốn phụ tấm lòng cuat anh, cô nghe vậy cũng không đắn đo liền ngồi xuống bàn.

Ăn được một chút thì bụng cô nhói đau, cô đưa tay ôm bụng, mặt bắt đầu nhăn nhó.

Quản gia đứng ngay đó liền nhận thấy vẻ mặt bất thường của cô, ông vội bước tới:

- "Thiếu phu nhân! Cô sao thế? Cô đau lắm sao?"

- "Á!!!!! Quản gia, tôi....tôi....đau quá...... Á!!!!!"

Cô nãy giờ đau quá không chịu nổi mà kêu lên, tay ôm chặt bụng.

- "Thiếu phu nhân, hình như cô sắp sinh rồi. Tôi thấy cô như vỡ nước ối vỡ ra rồi kìa! Người đâu! Mau gọi xe cấp cứu! Tiểu Liên, mau gọi điện thoại cho thiếu gia,

thiếu phu nhân sắp sinh rồi! "

- "Quản gia! Bác nói là vỡ nước ối.... rồi sao? Là sinh.....non....s...ao? "

Tư Duệ không kiềm chế nổi sự lo lắng. Đây là lần đầu cô làm mẹ, vừa vui nhưng cũng sợ mình làm không tốt bởi vì cô còn trẻ.

- "Thiếu phu nhân, cô cứ bình tĩnh, đừng lo lắng, sẽ không sao đâu! Tôi đã gọi xe cấp cứu rồi! Rất nhanh sẽ tới bệnh viện! "

Châu quản gia và tiểu Liên ở bên cạnh cô và không ngừng chấn an tinh thần cô.

Anh lúc này đang ngồi trong phòng họp thì trợ lý bỗng chạy vào...

- "Chủ tịch! Ngài có điện thoại từ Dạ Nguyệt Viên, cô ấy nói rằng thiếu phu nhân sắp sinh, hiện giờ đang tới bệnh.... "

Nhưng mà cậu trợ lý còn chưa kịp nói xong thì anh đã vội vàng rời đi, để lại ánh mắt ngạc nhiên của các cổ đông.

Bệnh viện quốc tế Bắc Kinh_____

Ngay khi nhận được thông báo thì Chu Thiệu Huy liền gọi cho quản gia hỏi rõ tình hình rồi tức tốc lái xe tới bệnh viện.

Đến trước phòng cấp cứu, anh thấy quản gia và một cô giúp việc đang ngồi chờ ở ngoài. Trên khuôn mặt họ lộ rõ vẻ sốt ruột.

- "Thiếu phu nhân đâu? Cô ấy sao rồi? "

- "Thưa thiếu gia, thiếu phu nhân đã vào trong khoảng một tiếng rồi, bác sĩ chuẩn đoán thiếu phu nhân có dấu hiệu sinh non ngoài dự kiến. Thai nhi chính xác được 8 tháng 3 tuần....."

Quản gia cẩn trọng kể lại tình hình cho anh nghe. Nhưng mới nói nửa chừng đã bị anh cắt ngang:

- "Ông mới nói gì? Sinh non sao?"

Ngay lập tức anh chạy tới cửa phòng cấp cứu còn đang bật đèn đỏ, sốt ruột nhìn vào bên trong nhưng đều không thấy gì.

- "Rốt cuộc tại sao lại như vậy? Ông mau kể rõ ràng cho tôi xem nào? "

Anh ra lệnh cho quản gia.

- "Sáng nay đột nhiên thiếu phu nhân thấy tức bụng, đang chuẩn bị tới bệnh viện thì cô ấy đột nhiên kêu đau dữ dội và sau đó nước ối cũng chảy ra..."

- "Chết tiệt, tại sao lại như vậy, sáng nay tôi đã có linh cảm kì lạ, hoá ra.... "

Tư Duệ tuy không phải là lần đầu mang thai nhưng lần này cô lại mang song thai, việc sinh non anh sợ bọn nhóc chào đời sẽ không được khoẻ mạnh vì chưa đủ tháng.

- "Thiếu gia, thiếu phu nhân tốt bụng, nhân hậu như vậy, ông trời chắc chắn sẽ phù hộ. Chắc chắn cô ấy sẽ bình an vô sự! "

Quản gia cũng nhẹ giọng an ủi.

Một lát sau, cô y tá trẻ từ phòng cấp cứu chạy ra. Anh và mọi người đều vội vã chạy lại:

- "Y tá, Tư Duệ sao rồi?"

- "Chu Tổng, ngài có đây thật tốt. Thiếu phu nhân đau đã khá lâu nhưng vẫn chưa thể sinh được nên bác sĩ kêu tôi mời Chu Tổng vào trong! "

- "Được! Mau lên!"______ Anh liền theo y tá vào trong.

Bên trong phòng cấp cứu, bác sĩ và y tá đang hết sức hỗ trợ. Anh thấy cô nằm trên bàn sinh đau đớn, mồ hôi ướt đẫm.

- "Bác sĩ, Chu Tổng đã tới! "

- "Duệ nhi! Anh đây, em không cần sợ! "

Anh nhanh chóng tới bàn sinh, nắm tay cô chấn an.

- "Thi..Thiệu Huy.....Á!!!!!!! "

- "Bác sĩ, ông có thể cho cô ấy sinh mổ không? Nếu cứ chờ sinh thế này thì cô ấy sẽ đau chết mất!"

Anh không đành lòng khi nhìn thấy cô phải chịu đau đớn nhiều đến thế. Nhìn cô đau đớn, anh thật như bị ngàn nhát dao đâm vào tim.

- "Không...Thiệu Huy...em chịu được. Bác sĩ, không cần mổ, tôi có thể sinh được"

Tư Duệ tuy đang rất đau nhưng khi nghe anh đề xuất sinh mổ thì cô cố nén đau rồi nói với anh.

- "Tư Duệ, nếu không mổ em sẽ phải chịu đau rất lâu, anh.... "

- "Không! Em không muốn tổn thương bé cưng! Sinh thường sẽ tốt hơn cho các con. Anh hãy tin em, em sẽ làm được! "

Tư Duệ cắn răng chịu đựng rồi mạnh mẽ thuyết phục anh.

- "Được! Anh nghe theo em! Nhưng bác sĩ, ông có cách nào khác không? Không phải mổ nhưng không phải đợi sinh lâu như thế này?"

- "Vậy chỉ còn một cách, chúng tôi sẽ tiêm cho thiếu phu nhân thuốc k*ch th*ch để dễ sinh hơn. Nếu ngài đồng ý, chúng tôi sẽ ngay lập tức thực hiện. "
 
Hợp Đồng Tình Nhân Với Tổng Tài Ác Ma
Chương 82: Nhóc Tì Của Tổng Tài


Bước vào phòng bệnh, anh thấy cô mặc bộ đồ bệnh nhân, sắc mặt nhợt nhạt và có phần tiều tụy. Cô vì sinh cho anh hai đứa trẻ mà đã chịu rất nhiều đau đớn, anh càng thấy mình càng phải yêu thương cô nhiều hơn nữa.

Người phụ nữ trước mặt đã kết hôn với anh, cô từng vì anh mà chịu nhiều ấm ức. Nhưng sau tất cả, cô vẫn ở bên cạnh anh, cùng anh xây dựng tổ ấm, bây giờ giữa anh và cô lại có thêm sợi dây gắn kết chặt chẽ đó chính là hai tiểu bảo bảo mới chào đời. Nhờ có cô mà anh hiểu được cảm giác làm ba, làm chồng hạnh phúc như thế nào.

- "Duệ nhi! Cảm ơn em. Cảm ơn em vì đã sinh cho anh hai đứa trẻ đáng yêu

Anh đến bên giường cô, giọng nói cưng chiều nói rồi đặt lên trán cô một nụ hôn.

_"Thiệu Huy, con của chúng ta đâu? Em muốn gặp con!"____ Chính cô cũng chưa được thấy con của mình. Hai đứa trẻ sinh ra trong trường hợp đặc biệt như vậy lại càng khiến cô lo lắng.

- "Con không sao! Hai nhóc đều khỏe mạnh. Bọn nhóc còn đẹp trai giống anh nữa đó!"

Nói đến đây thì trên mặt anh hiện đầy ý cười và sự hãnh diện. Tuy rằng anh chưa đi xem bọn nhóc nhưng nghe y tá thông báo cô đã sinh hai bé trai thì anh chắc chắn một điều trong đầu rằng chúng đều đẹp trai bởi vì anh chính là cực phẩm mà.

- "Thiệu Huy, vậy con chúng ta là....."

- "Chúng là hai bé trai!"

Tư Duệ nghe vậy thì rất ngạc nhiên bởi vì trước đây khi mang thai cô không hề siêu âm giới tính của bé.

- "Thiệu Huy, em muốn gặp con có được không? Tại sao anh không mang con nằm cạnh em chứ?"

- "Các con hiện giờ đang nằm trong lồng kính...."

- "A....Sao lại....."

Nghe hai từ "lồng kính" cô liền hoảng hốt.

- "Không nghiêm trọng như em nghĩ đâu. Chỉ là em sinh non nên bọn nhóc cần được chăm sóc tốt hơn thôi. Bác sĩ nói ba ngày sau là chúng ta có thể về nhà!"_____Anh tỉ mỉ giải thích để cô khỏi lo lắng nữa.

- "Vậy anh cho em đi thăm con một chút đi. Em muốn nhìn con một chút!"

Tư Duệ vô cùng hào hứng muốn xem mặt hai đứa trẻ của mình. Lần đầu làm mẹ khiến cô có những loại cảm giác khó tả vô cùng.

- "Em mới sinh xong, còn yếu lắm. Lát nữa anh sẽ nói y tá bế con tới đây cho em xem mặt nhé."

Anh buông những lời dỗ dành cô. Tư Duệ nghe vậy thì mới yên lòng nhưng cô vẫn rất mong cô y tá sớm bế các con tới đây với cô.

_______3 ngày sau_______

Hôm nay Tư Duệ và các bé cưng được xuất viện trở về nhà nên ai nấy đều vui vẻ cả. Không khí trong Dạ Nguyệt Viên náo nhiệt hẳn lên vì ai cũng mong đợi chào đón mẹ con cô trở về.

Một lát sau, một chiếc xe sang trọng tiến vào trong sân, Chu Thiệu Huy bước xuống trước, một tay ôm eo cô còn tay kia lại bế một đứa trẻ và đứa trẻ còn lại là cô bế trên tay. Bọn chúng lúc này đang ngủ ngon lành. Nhìn chúng dễ thương vô cùng.

- "Chúc mừng thiếu phu nhân mẹ tròn con vuông trở về!"

Quản gia lên tiếng trước và sau đó là tiếng chúc mừng không ngớt của những người làm trong nhà.

- "Thiếu gia, phòng ốc tôi đã cho người trang trí xong!"

- "Cho người mang đồ lên phòng tôi đi!"

Anh phân phó với Châu quản gia xong liền đưa cô lên lầu.

Vừa mở cửa phòng ra, cô đã thấy có chút thay đổi về trang trí không guan. Căn phòng của hai người bây giờ đã được tranh trí phong cách dành cho trẻ sơ sinh nhưng cũng rất sang trọng.

- "Thiệu Huy, đây tất cả đều là ý của anh sao?"_____Cô nhẹ nhàng hỏi anh.

- "Ừ. Em có thích không?"

- "Đẹp lắm. Nhưng anh phải hỏi ý kiến bọn nhóc chứ,đúng không hai bảo bối của mẹ?"

Cô vừa nhìn các con vừa nói với giọng điệu mang đầy yêu thương.

- "Ừ nhỉ! Ba quên mất. Nào, hai tiểu bảo bối của ba có thấy thích căn phòng này không nào?!"

Anh cũng hùa theo cô mà nựng má hai nhóc con. Hai nhóc nghe ba nói dường như cũng vui liền nhoẻn miệng cười.

- "Tư Duệ! Em xem, hai nhóc này đẹp trai y như anh vậy. Mới bé xíu mà đã mê hoặc như vậy thì không biết mai này lớn lên sẽ thế nào nữa chứ."

Chu Thiệu Huy vừa nhìn bọn nhỏ vừa tấm tắc khen ngợi mình "gen tốt".

- "Ai nha! Con giống em nên mới xinh đẹp, đáng yêu như vậy chứ? Anh lại tự luyến à?!!"

Tư Duệ cũng không chịu nghe anh nói mấy lời kia.

- "Giống anh nha! Trời ơi, em nhìn xem. Rõ ràng mắt, mũi, miệng đều là sao chép từ anh mà!"

- "Anh nằm mơ đi! Con của em thì phải giống em mới đúng!"___Cô nhất định không chịu thua.

- "Không phải, là con của hai chúng ta! Được rồi. Giống ai cũng được bởi vì giống anh hay em thì đều đẹp cả haha, phải không các con?"

Hai đứa nhóc là sinh đôi cùng trứng nên đều rất giống nhau y như hai giọt nước.

- "Thiệu Huy, anh nghĩ đặt tên con là gì chưa?"_____Đột nhiên cô sực nhớ ra chuyện này.

- "Chu Gia Khánh và Chu Gia Bảo nhé!"

- "Gia Khánh, Gia Bảo sao? Được đó chồng yêu. Cái tên rất đẹp."

Tư Duệ khẽ lẩm bẩm hai cái tên trong đầu và nghe rất hay, có ý nghĩa.

- "Khánh Khánh, Bảo Bảo! Hai con phải hay ăn, chóng lớn, ngoan ngoãn nha. Mẹ phải vất vả lắm mới sinh ra hai con đó! "

Anh hạnh phúc trò chuyện cùng hai đứa trẻ của mình.

5 năm sau_____

- "Gia Khánh, anh đứng lại, anh không trả tiền cho em em sẽ mách ba và mẹ đó ~ "

Trong vườn Dạ Nguyệt Viên lúc này đang có hai đứa trẻ cực kì đẹp trai và dễ thương đang đuổi nhau và la hét om sòm.

- "Chu Gia Bảo, anh không trả đâu, là em làm hỏng đồ chơi của anh nên anh phải phạt em a~~"

- "Này,hai đứa nhóc không chạy nữa, coi chừng ngã đó!"

Lam Tư Duệ bây giờ đang mang thai 2 tháng. Cô ngồi trên ghế đá trong vườn nhìn theo hai đứa nhóc đang chạy lung tung mà quát lớn. Nhưng chúng vẫn tỏ vẻ không nghe cô mà cứ chạy vòng vòng quanh vườn.

- "Chu Gia Khánh! Chu Gia Bảo! Hai đứa không nghe mẹ gọi đúng không?"

Tư Duệ bắt đầu bực mình mà giọng bắt đầu nghiêm khắc nói. Cô vừa nói vừa giả vờ trừng mắt quát lớn.

- "Thiệu Huy, anh còn không nói chúng dừng lại giúp em? "

Tư Duệ bất lực với hai đứa trẻ này, cô lại quay sang nhìn người đàn ông bên cạnh đang cười sung sướng.

- "Gia Khánh, Gia Bảo, các con mau lại đây!"

Anh đưa tay vẫy vẫy hai đứa nhóc đằng xa. Hai đứa nhóc nghe ba gọi liền nhanh chóng chạy tới:

- "Ba~~~Anh Gia Khánh không chịu trả tiền cho con! " ____ Gia Bảo uất ức nói với anh.

- "Tại em làm hỏng đồ chơi của anh nhé!"

Gia Khánh cãi lại.

- "Không phải em a~~ là anh tự làm hỏng mà~!"

Hai đứa nhóc này cứ cãi nhau om sòm cả một khoảng vườn.

- "Hai đứa con có thôi ngay không? Các con không sợ mẹ đúng không? Mẹ gọi thì không tới, ba con gọi liền tới ngay?"

Tư Duệ thấy người bên cạnh không nói gì, cứ cười mặc kệ tụi nhỏ cãi nhau, ánh mắt toát lên đầy sự cưng chiều, cô liền lườm một cái rồi nói lớn.

- "Thôi nào hai đứa, Gia Khánh, con là anh thì không được bắt nạt em, con mau trả em đi, ba sẽ mua cho con đồ chơi khác! "

Lúc này Chu Thiệu Huy mới chịu lên tiếng nói giúp cô. Vợ yêu đang mang thai nên không nên khiến cô ấy bực bội thêm nữa.

Gia Khánh nghe anh nói liền nghe lời, trả lại tiền cho em trai:

- "Em đó, con trai mà động chút là mách ba, thật là không có tiền đồ! "

Cậu bé Gia Khánh sau khi trả lại tiền cho em thì khoanh tay nhìn xéo em trai chào đời sau mình 15 phút.

- "Anh...thì tiền này em để dành mai kia mua quà tặng cho em chúng ta mà! Là anh không tốt nha! "

Chu Thiệu Huy và Tư Duệ thấy vậy liền hết nói nổi. Hai đứa nhóc này lúc nào cũng ồn ào như vậy. Chúng đều thừa hưởng khí chất kiêu ngạo từ anh và tính cách bướng bỉnh từ cô.

Anh ôm vai cô, để cậu tựa vào vai mình. Một nhà 4 người hạnh phúc chơi cùng nhau trong vườn. Cuộc sống của họ cứ thế mà tràn ngập trong hạnh phúc và ấm êm.....

__________________HẾT_________________
 
Back
Top Bottom