Ngôn Tình Hợp Đồng Tình Nhân Với Tổng Tài Ác Ma

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Hợp Đồng Tình Nhân Với Tổng Tài Ác Ma
Chương 20: Đi Dự Tiệc Cùng Anh


Sáng hôm sau, Tư Duệ dậy sớm, giúp mẹ chuẩn bị đồ ăn sáng, sau đó hai mẹ con cô vừa ăn vừa ngồi nói chuyện vui vẻ. Bữa sáng kết thúc, mẹ cô giúp cô chuẩn bị đồ để lên thành phố.

- "Tiểu Duệ, con mới về mà đã đi rồi à. Không thể ở lại thêm một ngày sao?"

Mẹ cô đã gần một tháng không gặp con gái nên bà rất nhớ cô. Thế nhưng Tư Duệ một phần vì bận công việc, một phần là vì cô sợ ở lại thêm ngày nào thì mẹ cô sẽ phát hiện ra bí mật của cô, nên cô không thể ở lại thêm một ngày nào nữa. Hôm qua suýt chút nữa là mẹ nghi ngờ cô rồi.

Nghĩ vậy, cô liền đáp:

- "Bệnh viện còn nhiều việc, con chỉ xin nghỉ được 1 ngày thôi. Khi nào rảnh con lại về thăm mẹ mà."

- "Thôi được rồi. Đi đi kẻo trễ xe đó."

Mẹ cô tuy rằng lưu luyến nhưng vì đặc thù công việc, bà không thể ngăn cản được. Tư Duệ cũng không biết từ khi nào mà cô lại có thể nói dối mẹ nhiều như thế. Cô tự nhủ trong lòng sau khi chuyện này được giải quyết, cô sẽ không bao giờ lừa dối mẹ nữa.

Tư Duệ rời khỏi nhà, bắt xe lên thành phố. Ngồi taxi hơn 1 tiếng khiến cô mệt rã rời, vừa về tới nhà thuê, liền đặt hành lí xuống, nằm phịch luôn xuống giường rồi ngủ quên khi nào không hay.

Cô đang ngủ ngon lành thì chuông điện thoại reo lên, cô bị đánh thức, giọng ngái ngủ hỏi:

- "Alo? Ai đấy?"

- "Là tôi."

Giọng nói nam nhân bên đầu dây kia trầm lặng vang lên.

- "Tôi? Là ai...Khoan! Là...là anh?"

Tư Duệ đang ngái ngủ liền bừng tỉnh, lúc này cô mới nhận ra giọng của người kia. Chính là Chu Thiệu Huy. Lập tức, cô liền bật dậy, chỉnh đốn lại giọng nói rồi bảo:

- "Có chuyện gì vậy?"

- "Em sắp xếp mọi chuyện xong chưa?"

- "Tôi giải quyết xong rồi..."

- "Vậy chuẩn bị đồ đạc lát tôi cho người tới đón em. Sau đó sẽ có người trang điểm, làm tóc, stylist tới giúp em tân trang lại, tối nay cùng tôi đi dự tiệc.

Tư Duệ nghe đến hai chữ "dự tiệc" thì liền bối rối. Cô bây giờ trong tình trạng này thì có thể đi dự tiệc sao?

*tút tút*

Mặc kệ cô đã nghe rõ hay chưa, anh liền cúp máy.

Một lát sau, tài xế riêng của anh tới nhà đón cô tới biệt thự của anh. Khi bước vào thì cô đã thấy đội ngũ staff đã đứng chuẩn bị sẵn sàng để giúp cô xinh đẹp trong buổi tiệc. Chủ đề buổi tiệc hôm nay là "Dạ hội thiên nga đen" nên stylist chọn cho Tư Duệ một bộ váy có tên "black rose". Đó là chiếc váy phiên bản giới hạn được thiết kế bởi nhà thiết kế nổi tiếng người Pháp, là một chiếc váy ôm sát cơ thể, thắt ở phần mông và xoè ở phần chân, mặc vào làm tôn lên đường cong cơ thể tuyệt đẹp của cô. Một điểm mà cô hơi e ngại khi mặc chiếc váy này đó là cổ áo xẻ sâu chữ V làm lộ ra da thịt vòng ngực của cô. Phụ kiện đi kèm là chiếc vòng cổ làm bằng đá quý màu xanh lam có hình cánh bướm của thương hiệu Tiffany and Co nổi tiếng. Mái tóc được uốn xoăn, tết nhẹ. Nhìn cô như một nàng công chúa vừa thuần khiết lại vừa ma mị.

- "Tôi mặc chiếc váy này thấy không quen lắm..."

Tư Duệ ngập ngừng nói với stylist. Ý cô là muốn đổi chiếc váy khác.

- "À, xin lỗi nhưng chúng tôi chỉ làm theo lời dặn của Chu Tổng, là ngài ấy tự tay chọn mẫu và kêu chúng tôi cấp tốc may nó theo số đo của tiểu thư trong vòng 24 giờ đấy ạ. Hơn nữa tôi thấy tiểu thư đây mặc bộ này rất đẹp mà."

Người stylist nhìn cô vừa nói vừa cười, thân thiện đáp.

- "Vâng. Tôi hiểu rồi."

Tư Duệ gượng cười đáp. Cô thực sự không nhớ là anh còn đích thân chọn cho cô bộ đồ hở hang như vậy đi dự tiệc, lại còn nhớ số đo của cô để dặn người ta may trang phục nữa chứ.

Sau khi thay trang phục và làm tóc, trang điểm xong, stylist lại mang ra một chiếc hộp giấy rất sang trọng đặt trước mặt cô, sau đó cô ấy mở chiếc hộp ra, bên trong là một đôi giày cao gót hiệu YSL màu đen.

- "Tiểu thư thử đi vào xem có vừa không? Vẫn là Chu Tổng chọn size cho cô đó. Chắc hẳn ngài ấy rất yêu thương và quan tâm tới tiểu thư nên mới biết nhiều thứ về cô như vậy. Tiểu thư thật là có phúc nha."

- "Không phải vậy đâu."

Mối quan hệ với anh và cô là gì thì cũng chỉ là anh và cô biết mà thôi. Anh trước giờ nổi tiếng là sát thủ tình trường, chu đáo như vậy là điều dễ hiểu. Chắc hẳn mọi cô gái trước kia anh quen anh đều đối xử như vậy cả mà thôi. Cô thật là ngốc khi đã lầm tưởng tình cảm anh dành cho mình mà. Nhưng đôi giày này cũng cao khoảng 7cm, gót giày còn hơi nhỏ nữa, mà cô thì lại đang mang thai, làm sao mà đi đây.

- "Tôi không thể đi đôi giày khác sao? Vì tôi không quen đi giày cao gót lên là sợ..."

- "Lam tiểu thư, thiếu gia đang đợi cô ngoài xe, nếu cô đã chuẩn bị xong rồi thì chúng ta mau xuất phát thôi."

Cô đang định nói thì quản gia từ bên ngoài đi vào, cất giọng nói từ xa. Sau đó cô không nói thêm gì nữa, cũng miễn cưỡng đi đôi giày vào rồi đi ra xe.

Ngồi trong xe, Chu Thiệu Huy thấy cô bước ra, nhìn cô diễm lệ, xinh đẹp như một đoá hồng rực rỡ. Anh lại không ngờ người con gái ngốc nghếch mà anh biết khi mặc chiếc váy này vào lại trở lên ma mị, cuốn hút như thế.
 
Hợp Đồng Tình Nhân Với Tổng Tài Ác Ma
Chương 22: Sự Cố Trong Bữa Tiệc


Chiếc xe lăn bánh rời khỏi biệt thự đến bữa tiệc. Hôm nay là tiệc sinh nhật 65 tuổi của Dương lão gia (cha Dương Vân). Dương gia là một gia đình bề thế, có tiếng tăm trong giới thương trường (Dương Vân là con trai cả nhưng lại không theo nghiệp gia đình mà học ngành Y) lại có nhiều "mối quan hệ" rộng trong xã hội nên tiệc sinh nhật này cũng có rất nhiều gương mặt "tai to mặt lớn" trong giới kinh doanh.

Chiếc xe sang trọng của Chu Thiệu Huy dừng lại trước đại sảnh được trải thảm đỏ, cô khoác tay anh đi vào với sự chú ý của bao nhiêu ánh đèn flash và cặp mắt của những người tham dự tiệc ngày hôm nay. Đây là lần đầu tiên Chu Thiệu Huy dẫn theo nữ nhân tới tham dự tiệc của trưởng bối. Anh cùng cô đi tới chỗ nhân vật chính của bữa tiệc, trợ lý của anh cũng đi theo, tay cầm một hộp quà.

- "Chào bác Dương, chúc bác sinh nhật vui vẻ. Cháu có món quà nhỏ tặng bác, hi vọng là bác thích nó ạ."

Anh vừa nói dứt lời thì anh trợ lý liền mang hộp quà đưa cho anh, rồi anh lại trao cho Dương lão gia.

- "Ôi chao, quà cáp làm gì. Cháu đến là ta vui rồi."

Dương lão gia nở một nụ cười hiền hậu đáp.

- "Cũng không có gì to tát cả. Chỉ là chút tấm lòng của cháu thôi ạ."

- "Vậy ta cảm ơn. Còn vị tiểu thư này là...?"

Lúc này ông mới để ý đến cô gái xinh đẹp đi bên cạnh anh.

- "Dạ, chào Dương lão gia. Tôi là Lam Tư Duệ, tôi là bạn của Chu thiếu. Rất vui được gặp ngài."

Tư Duệ lúc này mới cúi đầu chào, đáp lại sự tò mò của Dương lão gia nhưng cô lại không để ý thấy nét mặt của anh lúc này.

- "Thì ra là vậy. Rất vui được gặp cô. Chậc, cũng không biết khi nào Dương Vân nó..."

- "Ơ kìa Huy, tới khi nào sao không báo một tiếng? "

Dương lão gia đang chuẩn bị than thở bài ca "người con trai mãi không chịu kết hôn" thì Dương Vân từ đâu xuất hiện khiến ông không kịp than.

- "Tư Duệ cũng tới à? Thật không ngờ bác sĩ Lam của chúng ta lại xinh đẹp xuất thần như vậy nha. Bảo sao mà..."

- "Chào viện trưởng Dương. Anh quá khen rồi."

Tư Duệ cũng vui vẻ đáp lại. Đây là lần đầu cô mặc mấy bộ cánh như vậy nên khi được người khác khen thì cô thấy hơi ngại ngùng.

- "Từ giờ nếu không phải ở bệnh viện thì cứ gọi anh là Dương Vân là được rồi. Em gọi Thiệu Huy như nào thì cứ gọi anh như thế."

- "Hừ. Giống thế nào được chứ? Tôi là tôi, cậu là cậu."

Anh đứng đó lập tức đáp lại kèm theo ánh mắt lạnh lùng.

- "Cha, con xin phép dẫn những người bạn của con đi dự tiệc ạ."

- "Dạ, chúng cháu xin phép."

Cả anh và cô cùng đáp lại rồi sau đó theo Dương Vân nhập tiệc.

Nghi thức cắt bánh sinh nhật và rót rượu vang còn chưa thực hiện thì Tư Duệ đã bắt đầu thấy khó chịu vì quanh đây nồng nặc mùi nước hoa của những vị khách sang trọng khiến cô hơi choáng váng cộng thêm đông người ngột ngạt và điều quan trọng là chân cô đi đôi giày vừa cao vừa nhọn này không quen nên bắt đầu thấy đau chân rồi. Chiếc váy cũng dài nên di chuyển cũng hơi khó khăn.

Lúc anh và Dương Vân đi giao lưu với mấy người trong giới kinh doanh thì cô tranh thủ đi WC một chút.

Cô vội vàng đi vào nhà vệ sinh, đóng cửa lại rồi nôn. Thực sự mấy buổi tiệc này cô không quen. Không biết khi nào tiệc mới kết thúc để cô có thể về nhà. Sau khi đã cảm thấy thoải mái hơn, cô sửa soạn lại cho chỉnh tề rồi đi ra ngoài. Vừa ra đến cửa thì cô chạm trán luôn với một người đàn ông trung niên ăn mặc lịch sự. Chắc ông ta cũng là khách mời.

Đột nhiên ông ta chặn đường cô rồi bảo:

- "Chào tiểu thư. Ban nãy tôi đã thấy cô trong bữa tiệc nhưng bây giờ mới có cơ hội chào hỏi trực tiếp."

- "Vâng, chào ông. Tôi xin phép đi trước."

Tư Duệ chào hỏi cho xong rồi định bỏ đi bởi vì cô thấy ánh mắt người đàn ông này có ý đồ không tốt.

- "Ây, khoan đã. Chúng ta còn chưa chào hỏi xong mà, cô định đi đâu mà vội thế."

Người đàn ông kia nhanh chóng bắt lấy cổ tay cô kéo lại khiến Tư Duệ hơi loạng choạng.

- "Ông làm gì thế? Mong ông hãy giữ tự trọng."

- "Tôi chỉ muốn chào hỏi và làm quen với em thôi mà. Cô gái xinh đẹp như vậy mà lại đi có một mình thì hơi uổng nha."

Thực ra là lúc ông ta thấy cô là khi cô đang đứng một mình trong bữa tiệc, anh đi ra mời rượu với mấy vị khách khác nên ông ta cứ tưởng là cô đi một mình.

- "Xin lỗi, ông buông tôi ra."

Cô càng quậy thì ông ta càng ôm chặt lấy cô khiến váy của cô bắt đầu xộc xệch ra. Ông ta bắt đầu giở trò, đưa tay lên m*n tr*n vào da thịt cô. Tư Duệ sợ hãi khóc hét lên:

- "Thiệu Huy...cứu em..."

Khi cô vì anh mà mất đi trinh tiết, cô cứ nghĩ rằng mình sẽ không sợ bất cứ điều gì nữa, cũng không còn gì để mất nữa. Nhưng lúc này, cô rất sợ người đàn ông này sẽ làm điều tồi tệ đối với mình. Vào cái khoảnh khắc Tư Duệ tưởng mình xong đời rồi thì cô nghe thấy một giọng nói nam nhân quen thuộc vang lên:

- "Buông cô ấy ra. Tên khốn này."

Tư Duệ còn chưa kịp mở mắt ra nhìn xem điều gì xảy ra thì người đàn ông kia đã bị đánh cho ngã ngửa xuống đất. Một chiếc áo mang mùi hương quen thuộc được phủ lên người cô, người đó chính là anh.

- "Chu Tổng, sao cậu lại ở đây?"

Người đàn ông trung niên kia bây giờ mới hoàn hồn nhận ra anh.

- "Người phụ nữ của tôi ở đây thì ông nói tôi làm sao mà không ở đây được?"
 
Hợp Đồng Tình Nhân Với Tổng Tài Ác Ma
Chương 23: Mèo Hoang Nhỏ


Anh vừa nói dứt lời thì người đàn ông kia bắt đầu nhìn sang cô, khuôn mặt tái nhợt, miệng lắp bắp hỏi:

- "Cô...cô...cô gái này là người của ngài sao? Không thể nào..."

- "Sao mà không thể?"

Anh trừng mặt nhìn hắn, tay vẫn ôm chặt lấy cô gái nhỏ đang run rẩy trong ngực.

- "Mỗ Đại tôi đúng là có mắt không tròng nên mới chọc phải vị tiểu thư đây. Tôi thật sự không biết cô ấy là người của ngài. Xin lỗi tiểu thư. Xin Chu Tổng hay tha thứ cho sự hồ đồ của tôi."

Lập tức, ông ta liền nhào tới van xin anh và cô nhưng anh lại không bận tâm đến hắn, người anh bận tâm lúc này là cô, là cảm xúc của cô.

- "Dương Vân, nói với bác Dương là tôi có việc bận phải về trước, mong bác thứ lỗi. Còn bây giờ tôi phải đi đây."

Chu Thiệu Huy quay sang nói với Dương Vân cũng đứng đó rồi ôm cô rời đi, không quên nói với người tên Mỗ Đại kia:

- "Ông cứ chờ đấy."

Đi được một đoạn thì Tư Duệ thấy mình không thể gắng gượng được thêm, chiếc giày quá cao, gót lại quá nhọn khiến chân cô đau và sưng tấy cả lên rồi. Vậy nên cô bắt đầu đi khập khiễng. Nhận thấy sự khác lạ từ dáng đi của cô, anh liền dừng lại, hỏi:

- "Em làm sao thế?"

- "Tôi...tôi không sao."

Cô giật mình đứng thẳng người lại, đáp lại anh rồi cố đi về phía trước. Thế nhưng anh lại nắm tay cô kéo lại, Tư Duệ dừng lại không bước nữa. Sau đó anh cúi người xuống, nhấc một chân cô lên khiến Tư Duệ mất thăng bằng mà người cúi xuống, tay vịn vào vai anh. Chiếc giày bị anh cởi tuột ra khỏi chân cô, anh nhìn thấy những vết sưng đỏ trên chân cô rồi bảo:

- "Vậy còn nói không sao ư? Đã đỏ và sưng như vậy rồi? Sao đi giày cao gót không được mà em không nói với tôi?"

Nghe qua rõ ràng là anh đang quở trách cô nhưng thực ra đó là tiếng mắng của sự lo lắng, yêu thương. Nghe anh nói như vậy thì tim cô lại loạn nhịp, anh là đang lo lắng cho cô sao. Nhưng suy nghĩ đó lập tức vụt tắt, cô tự an ủi rằng bản thân đang làm quá, chứ anh không phải là đang lo lắng cho cô.

- "Chỉ đau một chút thôi, tôi vẫn đi được."

Dứt lời, cô lại xỏ chiếc giày vào chân rồi đứng thẳng người lên, bước đi. Nhưng cô mới bước được vài bước thì anh từ sau đã bế bổng cô lên, ôm cô ngang người.

- "Anh...anh làm gì vậy? Thả tôi xuống."

Tuy đây là cổng phụ của căn biệt thự nhưng Tư Duệ vẫn lo sợ có người nhìn thấy, cô rất ngượng.

- "Một là em im lặng, ngoan ngoãn để tôi bế em rời đi, hai là tôi sẽ ở ngay đây liền muốn em. Em chọn đi."

Chu Thiệu Huy lạnh nhạt ra điều kiện với cô.

Phụt! Anh ta đang nghĩ cái gì vậy chứ? Sao có thể trơ trẽn nói ra những điều như vậy? Đúng là không biết xấu hổ mà. Nhưng dù vậy thì Tư Duệ vẫn thấy rén nhiều phần nên cô đành im lặng để anh bế ra xe.

Ngồi trong xe, Tư Duệ ngại ngùng không biết đối với bầu không khí này, không biết đối diện với anh phải ứng xử ra làm sao. Hai tay cô cứ đan vào nhau thật chặt, răng cắn nhẹ vào môi. Những điều này đương nhiên không thể lọt qua khỏi mắt anh.

Anh cũng không nói gì, cả hai người đều im lặng suốt quãng đường cho tới khi về đến biệt thự, anh lại bế cô từ trên xe đi lên phòng rồi nhẹ nhàng đặt cô xuống giường. Lúc này anh mới lên tiếng:

- "Em ổn chứ?"

- "Ý anh là...gì?"

- "Ban nãy ông ta chắc là làm em sợ rồi."

Anh để ý thấy nãy giờ dù đã ngồi một đoạn đường dài mới về tới nhà nhưng anh thấy sắc mặt cô vẫn không được tốt cho lắm nên anh đoán là do chuyện vừa nãy.

- "Tôi không sao. Chỉ là hơi mệt một chút."

Đúng rồi, là do anh quá nghĩ ngợi chứ người phụ nữ cứ hở ra ngoài là có đàn ông theo như cô thì mấy chuyện đó có là gì. Nhưng vậy thì tại sao ban nãy cô lại gọi tên anh, cầu cứu anh làm gì.

- "Lần sau đừng ăn mặc hở hang đến nơi đông người như vậy."

Anh lại nói, tay nhân tiện tháo cà vạt ra.

- "Không phải là anh chọn hay sao. Bây giờ còn quay sang trách tôi?"

Tư Duệ cũng nhanh chóng đáp trả.

- "Thì đúng là như vậy, nhưng mà ai biết được mới hơn một tháng không gặp mà ngực em lại có vẻ to hơn số đo mà tôi biết nên bộ váy mới trở nên như vậy. Em đi nâng ngực đấy à?"

(Au: Mình nghe nói là phụ nữ mang thai thì ngực sẽ to lên ^^ Dù không biết thật hay không nhưng mọi lời nói trong này như các bạn đã biết, tất cả đều là trí tưởng tượng và sự chém gió không hề giả trân của mình!)

- "Anh nói gì vậy chứ?"

- "Ai da, tôi thật muốn thử xem cảm giác có lạ hơn trước đây không nha."

Chu Thiệu Huy bắt đầu ngồi sát cô và giở cái giọng b**n th** ra.

Còn Tư Duệ, cô bắt đầu lùi lại đến khi bị dồn vào thành giường thì cô mới ngồi im, không nhúc nhích, mắt nhắm nghiền, phó mặc mọi chuyện sẽ xảy ra. Tự dưng cô không thấy có gì lạ xảy ra, nhưng một hơi ấm phả vào vành tai cô, anh khẽ thì thầm:

- "Em đang nghĩ gì thế?"

Lập tức cái suy nghĩ kia liền biến mất, Tư Duệ nhanh chóng mở mắt ra, xấu hổ đẩy anh ra rồi chạy vào trong phòng tắm.
 
Hợp Đồng Tình Nhân Với Tổng Tài Ác Ma
Chương 24: Không Thể Tiết Lộ


Mở tủ đồ ra, điều cô thật sự ngạc nhiên khi lấy quần áo để đi tắm đó là những bộ quần ao trước kia cô mặc trong quãng thời gian ngăn chung sống cùng anh, anh vẫn để nguyên trong tủ chứ không hề bị bỏ đi. Thấy cô đứng tần ngần nhìn vào tủ quần áo, anh liền bảo:

- "Chỉ là những bộ đồ này bỏ đi cũng uổng, nên tôi cứ để đó, phòng khi dùng đến."

Anh không muốn cô nghĩ và biết là anh vì nhớ cô nên mới giữ lại những món đồ của cô trong suốt hơn một tháng qua.

Thế rồi câu trả lời của anh khiến cô thất vọng, cô lại một lần nữa hiểu lầm, ngộ nhận hành động anh làm là vì nghĩ tới cô. Cũng phải, chắc là anh thường xuyên đưa phụ nữ về nên mới để đống đồ này để phòng khi dùng đến. Không biết chừng trong số những bộ độ này còn có người phụ nữ khác ngoài cô mặc tới rồi. Tuy là đồ cô từng mặc nhưng bây giờ lại có người phụ nữ khác dùng rồi thì cô làm sao muốn mặc nữa chứ. Nghĩ vậy, cô liền lấy quần áo mà cô mang tới hồi sáng rồi lạnh nhạt đáp:

- "Tôi sẽ mặc đồ của tôi. Đồ đã bỏ đi rồi thì cũng không nên dùng lại."

Anh nghe cô nói vậy cũng không nói gì thêm, nhân lúc cô đi tắm thì anh châm một điếu thuốc hút một hơi để giải toả căng thẳng rồi cũng dập đi ngay.

__________________

Tư Duệ tắm xong, đi ra ngoài thì thấy anh cũng đã tắm xong, trên người mặc bộ đồ ngủ pijama bằng lụa cao cấp đang ngồi đọc tạp chí kinh tế rất chăm chú. Cô khẽ liếc nhìn anh rồi khẽ trèo lên giường, kéo chăn đi ngủ. Ngày hôm nay cô đã quá mệt rồi, bảo bối nhỏ chắc cũng đã rất mệt rồi, bây giờ cô cần đi ngủ lấy lại sức để mai còn đi làm. Cô vừa nằm lên giường, còn chưa ngủ thì đèn trong phòng cũng tắt, chỉ còn ánh đèn ngủ mập mờ. Cô vẫn nằm nghiêng người nhưng cô cảm nhận được nệm lún xuống, tim cô đập loạn xạ và một vòng tay ấm áp ôm eo cô, giọng nói khàn khàn khẽ phả một hơi ấm vào vành tai cô, thì thầm:

- "Ngủ ngon."

Đêm đó anh ngủ rất ngon, vừa đặt lưng xuống giường thì liền chìm vào giấc ngủ ngon lành. Bởi vì hơn một tháng rồi anh mới lại được ôm người con gái này ngủ trong lòng.

Sáng hôm sau, anh dậy sớm hơn cô, thay âu phục rồi đi xuống dưới ăn sáng trước. Anh ngồi nhâm nhi hết 1/3 tách cà phê thì cô cũng từ trên lầu đi xuống, mặc một bộ đồ công sở đơn giản: áo sơ mi trắng, chân váy len trơn đen, giày bệt. Thấy cô đi xuống, quản gia liền bảo:

- "Lam tiểu thư, đồ ăn sáng của cô đã chuẩn bị xong rồi. Mời cô dùng bữa."

- "Vâng, cháu cảm ơn."

Tư Duệ vừa nói vừa từ từ kéo ghế ra rồi ngồi xuống.

Cô không dám nhìn anh, chỉ nhìn liếc qua thấy bữa sáng của anh chỉ vỏn vẹn một tách cà phê và một tờ báo kinh tế.

Trước kia cô cũng thấy anh có thói quen này. Thực sự là một thói quen không tốt cho sức khỏe chút nào.

- "Anh...không ăn sáng sao?"

Tư Duệ đã định không hỏi anh nhưng cô không hiểu tại sao đầu thì nghĩ vậy nhưng miệng lại nói ra.

- "Dạ, thiếu gia không có thói quen ăn sáng, cậu ấy chỉ uống cà phê thôi ạ."

Người quản gia trung niên liền đáp lại. Ông là người nhìn anh từ nhỏ lớn lên, khi mẹ anh bỏ đi, ba anh mất, một tay ông chăm sóc cho anh nên ông coi anh như người thân của mình.

Tư Duệ nghe vậy cũng chỉ ậm ừ một tiếng rồi tập trung ăn. Bữa sáng là bánh mì phết bơ tỏi và thịt xông khói kèm một lu sữa nóng. Mùi thức ăn lại khiến cô thấy khó chịu, nội tạng cô bắt đầu như muốn trào lên lồng ngực vậy.

- "O...ực..."________Tư Duệ cố kìm nén cơn buồn nôn và lấy dao cắt bánh và thịt.

- "Oẹ...o...e..."_____Một lần nữa, cơn buồn nôn lại trào lên cổ họng, cô vội đưa tay lên che miệng.

Anh đang tập trung đọc báo, thấy cô như vậy thì liền ngẩng đầu lên nhìn. Quản gia thấy vậy, liền hỏi:

- "Lam tiểu thư, cô sao vậy? Nhìn sắc mặt cô không được tốt cho lắm?"

- "Cháu...cháu không sao. Tự nhiên cháu không thấy đói, cháu xin phép đi làm đây. Tôi đi làm đây."

Tư Duệ sợ nếu cô tiếp tục ngồi đây thì cô sẽ không thể chịu được mà nôn trước mặt anh mất, thế là cô vội vội vàng vàng rời đi.

Đi được một đoạn khá xa thì cô mới khó chịu ngồi xuống ven đường, nôn ra hết. Vì dạ dày chưa có gì nên cũng chỉ nôn ra toàn là nước, thế nhưng cô lại cảm giác như thiếu chút nữa là lục phủ ngũ tạng của cô cũng tuôn ra. Khi cơ thể đã ổn định trở lại, Tư Duệ liền bắt taxi đi tới bệnh viện. Từ khi biết mình mang thai tới nay cũng được một tuần, nhưng vì thai nghén nên cô hầu như không ăn uống được gì nhiều, nếu cứ như vậy thì em bé làm sao có thể khoẻ mạnh được. Chắc hôm nay, sau khi tan làm, cô phải tới một bệnh viện tư nhân để nhờ tư vấn.

Cô cất đồ đạc vào tủ đồ cá nhân trong phòng làm việc, áo blouse trắng khoác bên ngoài để chuẩn bị cho ca phẫu thuật sẽ tiến hành sau 30 phút nữa. Tư Duệ cầm lọ thuốc ức chế thần kinh cô vẫn thường dùng mỗi khi chuẩn bị vào phòng phẫu thuật, cô định lấy thuốc ra uống nhưng nghĩ tới con thì cô lại thôi. Có lẽ từ bây giờ cô sẽ không sử dụng loại thuốc này nữa, vì sự phát triển khoẻ mạnh của con, cô sẽ chịu đựng và làm quen dần với việc không uống thuốc.
 
Hợp Đồng Tình Nhân Với Tổng Tài Ác Ma
Chương 25: Bắt Gặp


Cô hít một hơi thật sâu rồi cất lọ thuốc đi, tay không đi tới phòng phẫu thuật. Cũng hơn một tuần rồi cô không thực hiện các ca phẫu thuật lớn như vậy, đam mê nghề nghiệp khiến cô thấy một tuần mà dài như một tháng vậy. Ca phẫu thuật hôm nay do bác sĩ Hàn phụ trách chính. Một tuần rồi mới thấy cô vào phòng phẫu thuật, bác sĩ Hàn liền nói:

- "Bác sĩ Lam, lâu rồi mới lại hợp tác chung với em. Anh cứ tưởng em sẽ không quay lại phòng phẫu thuật làm việc nữa chứ."

- "Vâng. Rất vui vì lại được hợp tác cùng anh."

Tư Duệ cũng mỉm cười thật tươi, được làm việc cùng mọi người thế này cô thấy phấn chấn cả lên.

- "Được rồi. Mọi người chuẩn bị, chúng ta bắt đầu thôi."

Bác sĩ Hàn vừa nói dứt lời, Tư Duệ nhanh chóng lấy thuốc bơm vào kim tiêm, động tác rất thuần thục. Gây mê xong, bác sĩ Hàn bắt đầu tiến hành việc của mình. Từng vết dao rạch trên bụng bệnh nhân, máu cũng chảy ra, Tư Duệ bắt đầu giật giật lông mày nhưng cô cố giữ cho tinh thần phấn chấn, mắt mở căng ra. Tư Duệ à, không sao đâu. Mày làm được mà. Cô tự nhủ với chính mình. 5 phút trôi qua, rồi lại 10 phút trôi qua, trán cô bắt đầu lấm tấm mồ hôi hột, trong người cô cứ rạo rực cả lên.

- "Bác sĩ Lam, cô sao vậy?"

Một y tá đứng cạnh đó, thấy biểu hiện khác lạ của cô, bèn hỏi.

- "Tôi không sao."

- "Bác sĩ Lam, cô ra nhiều mồ hôi lắm. Hay để bác sĩ khác làm thay cô đi."

Bác sĩ Hàn đang phải tập trung phẫu thuật nên không thể lơ là, chỉ dám liếc nhanh cô một cái rồi bảo:

- "Để bác sĩ Tần thay cô ấy đi. Sức khỏe của em bây giờ quan trọng hơn đấy."

- "Em...em...kh..."

Trước mắt lại mờ dần, tai cô cũng chỉ nghe lờ mờ được giọng của Hàn Tuấn Kiệt rồi ngất đi.

__________________

Chu Thiệu Huy đang thực hiện một cuộc họp dự án thì trợ lý riêng đi vào, anh ta khẽ nói vào tai anh:

- "Chủ tịch, Dương thiếu gia vừa gọi điện báo Lam tiểu thư đang cấp cứu. Cô ấy bị ngất khi đang làm việc."

Nghe được tin đó, anh liền cau mày rồi nói với mọi người trong phòng họp:

- "Cuộc họp kết thúc tại đây. Tôi có chút việc phải đi trước."

Anh nói rồi tức tốc rời đi ngay.

- "Cô ấy tại sao lại bị ngất?"

Lúc sáng anh đã thấy sắc mặt của cô không được tốt rồi nhưng anh lại không rõ cô bị cái gì.

- "Cái này Dương thiếu cũng không nói nên tôi chưa rõ thưa Chủ tịch."

- "Dạo này hình như cậu làm việc mệt quá nên năng suất không được cao nhỉ?"

- "Chủ tịch. Xin ngài tha lỗi..."

______________________

Tư Duệ từ từ mở mắt, cô thấy loáng thoáng bóng người đàn ông cao lớn đang đứng kiểm tra bịch nước biển.

- "Em tỉnh rồi đấy à?"

Là giọng nói của Dương Vân.

- "Viện trưởng, là anh đấy à? Sao em lại ở đây?"

- "Em không nhớ gì à? Em bị ngất trong phòng phẫu thuật. Tư Duệ à, đây là lần thứ 2 rồi đấy. Anh không muốn cản trở đam mê công việc của em nhưng nếu em cứ tiếp tục như vậy thì không chỉ ảnh hưởng đến bệnh nhân mà sức khỏe của em cũng bị ảnh hưởng đấy."

- "Dương Vân, em xin lỗi..."

- "Em không cần xin lỗi. Anh chỉ mong em suy nghĩ lại về việc rời phòng phẫu thuật và thực hiện những ca bệnh nhỏ, không nghiêm trọng vì anh thấy cứ tình hình này thì không ổn."

Dương Vân biết cô là một bác sĩ có tâm và có tâm huyết với nghề, muốn cống hiến nhưng dù thế nào thì cũng phải chọn cái phù hợp với bản thân.

- "Vâng, em hiểu rồi. Anh hãy cho em thêm thời gian để suy nghĩ về việc này."

Cô nhẹ nhàng trả lời.

- "Còn nữa, em vẫn chưa cho Thiệu Huy biết là em đang mang thai sao? Đứa bé là con cậu ấy mà, đúng chứ?"

Câu này anh đã hỏi cô trước đây rồi, nhưng cô một mực không nói.

- "Em..."

- "Tư Duệ...Ồ, viện trưởng cũng ở đây sao ạ? Tôi có làm phiền hai người không?"

Bác sĩ Hàn vừa kết thúc ca phẫu thuật liền tới thăm cô, thì lại gặp Dương Vân ở đây.

- "À không, tôi cũng định đi đây. Hai người cứ từ từ nói chuyện nhé."

Dương Vân nói rồi rời đi. Lúc này trong phòng chỉ còn cô và bác sĩ Hàn, anh nói:

- "Tư Duệ, em thấy trong người khoẻ hơn chưa? Anh thấy em như vậy anh rất lo lắng nhưng bây giờ anh mới kết thúc ca phẫu thuật nên mới có thể qua đây thăm em."

- "Em không sao. Xin lỗi vì đã để mọi người lo lắng nhiều như vậy."

- "Em có đi kiểm tra chưa? Anh thấy em dạo này xanh xao mà gầy hơn đấy."

- "Em...thực ra em...em bị hội chứng sợ phòng phẫu thuật nên..."

Tư Duệ thầy Hàn Tuấn Kiệt quan tâm đến mình nên cô cũng thành thật nói cho anh nghe. Hàn Tuấn Kiệt nghe xong thì rất sửng sốt. Không ngờ một bác sĩ xuất sắc như cô lại mắc chứng bệnh này.

- "Không sao. Có anh ở đây rồi. Từ giờ anh sẽ giúp em, anh sẽ chăm sóc cho em."

Hàn Tuấn Kiệt lấy hết can đảm ôm cô vào lòng, nói. Hành động của anh khiến cô rất bất ngờ.

- "Tuấn Kiệt...à không, bác sĩ Hàn, anh...anh làm gì vậy?"

Tư Duệ đẩy anh ra nhưng không được, anh vẫn ôm cô rất chặt.

- "Gọi anh là Tuấn Kiệt! Tư Duệ, thực ra lần đầu mới gặp em anh đã thích em rồi nhưng anh không đủ can đảm để nói ra. Hãy đồng ý làm bạn gái của anh và cho anh cơ hội được chăm sóc cho em nhé?"

- "Bác sĩ Hàn, không được đâu, buông em ra. Nhỡ có người nhìn thấy thì sao."

Một màn như vậy trùng hợp lại đập vào mắt Chu Thiệu Huy. Nghe tin cô bị ngất, anh tức tốc rời cuộc họp đến đây, thật không ngờ lại thấy cô cùng người đàn ông khác tình tứ, ôm nhau trong phòng bệnh. Cô xem anh là cái gì chứ? Là bệ phóng để cô thăng tiến thôi sao? Anh cuộn chặt nắm đấm, nghiến răng ken két rồi tức giận bỏ đi. Trợ lý của anh cũng vội chạy theo.

__________
 
Hợp Đồng Tình Nhân Với Tổng Tài Ác Ma
Chương 26: Tức Giận


Hàn Tuấn Kiệt vẫn ôm cô thật chặt, Tư Duệ nhịn không được nữa bèn đẩy mạnh anh ra rồi nói:

- "Tuấn Kiệt, xin anh hãy giữ tự trọng. Trước giờ em chỉ coi anh là một tiền bối, một đồng nghiệp, một người anh trai mà thôi."

- "Nhưng anh yêu em. Em không thể cho anh một cơ hội hay sao?"

Trong lòng anh cảm thấy hụt hẫng tràn trề khi nghe câu nói này từ cô. Thứ anh cần là sự đáp lại tình cảm của anh từ cô, chứ không phải là việc cô coi anh như anh trai.

- "Nhưng em không yêu anh. Em đã có người trong lòng rồi."

- "Em nói sao? Em có người trong lòng rồi? Không thể nào."

- "Sao lại không thể nào? Người em yêu là người khác, không phải anh."

- "Không sao. Anh có thể cạnh tranh công bằng với anh ta. Chỉ cần em cho anh một cơ hội là được."

Tuấn Kiệt vẫn mù quáng nói, tay cứ níu lấy tay cô.

- "Nhưng em đang mang trong mình đứa con của anh ấy rồi."

Tư Duệ bị ép vào thế bí, bèn nói.

*đoàng

Lời nói của cô như tiếng sét đánh ngang tai anh.

- "Em...em nói em có thai rồi?"

- "Phải. Em có thai rồi. Đứa bé này là chính là sự kết tinh tình yêu của em và anh ấy. Nếu anh chịu dừng lại, thì có lẽ em với anh vẫn có thể làm bạn. Còn nếu không, thì e rằng chúng ta ngay cả làm đồng nghiệp cũng không thể. Còn bây giờ, xin mời anh đi cho. Em cần phải nghỉ ngơi."

Tư Duệ lạnh lùng nói rồi quay mặt đi. Hàn Tuấn Kiệt nghe những lời đó, tim đau như cắt, nhưng cô đã nói như vậy rồi, anh không thể ép cô nữa. Anh không muốn sau này ngay cả nhìn mặt cô cũng không thể, nhưng anh sẽ không từ bỏ, cô mang thai thì đã sao? Chỉ cần cô cho anh cơ hội thì anh sẵn sàng làm cha của đứa bé và yêu thương nó.

- "Vậy...em nghỉ đi."

Hàn Tuấn Kiệt nói rồi lưu luyến rời đi.

Tư Duệ nằm đợi truyền hết bịch nước biển xong, nhìn đồng hồ đã là 20h30. Hoá ra đã muộn như vậy rồi, cô phải nhanh chóng về nhà thôi. Mặc dù trong người chưa khoẻ hẳn nhưng cô đã thấy khá hơn rồi. Nếu cô nằm đây, liệu anh có lo lắng? Cô cũng không biết nữa. Tư Duệ đang tháo mũi kim cắm ở tay ra thì Dương Vân lại đi vào, thấy cô chỉ có một mình, anh hỏi:

- "Em đang làm gì thế?"

- "Em định đi về. Anh chưa về sao?"

- "Anh định qua đây gặp Huy có chút việc, nhưng cậu ta không tới đây sao? Lúc em ngất đi, anh có gọi cho trợ lý của cậu ta bảo cậu ta tới đây mà?"

- "Anh nói sao? Anh gọi cho anh ấy nói em cấp cứu sao?"

Tư Duệ bất ngờ hỏi. Nãy giờ cô không thấy anh hay trợ lý của anh tới đây. Cô cứ tưởng là anh không biết nhưng hoá ra là anh biết nhưng vẫn không tới thăm cô. Có lẽ là anh chẳng hề quan tâm cô như cô đã từng nghĩ. Nghĩ vậy, lòng cô lại trùng xuống.

- "Vậy là cậu ta không tới sao? Thật là vô tâm mà. Sao có thể để em một mình ở đây chứ? Hai người rốt cuộc có quan hệ gì thế hả?"

- "........"

- "Bây giờ em còn chưa khoẻ hẳn. Nếu em muốn về Dạ Nguyệt Viên thì để anh đưa em về."

- "Em cảm ơn nhưng mà em tự bắt taxi về là được rồi ạ. Xin lỗi vì ngày hôm nay đã khiến anh bận tâm nhiều như thế."

Tư Duệ nhất quyết từ chối việc Dương Vân đưa cô về rồi tự mình bắt taxi về.

Về đến Dạ Nguyệt Viên, Tư Duệ thấy không khí yên ắng lạ thường. Người làm trong nhà thấy cô về cũng chỉ dám cúi chào nhỏ tiếng. Cô không hiểu chuyện gì đang xảy ra mà mọi người lại như vậy cho tới khi bước vào tới phòng khách, cô thấy đồ đạc vứt lung tung, mảnh vỡ bình hoa các thứ như một đống đổ nát vương vãi trên sàn. Lúc này, cô nhìn thấy quản gia từ trên lầu đi xuống, sắc mặt có vẻ căng thẳng, cô bèn hỏi:

- "Bác Châu, xảy ra chuyện gì vậy ạ? Sao nhà cửa lại tan hoang như này ạ?"

- "Lam tiểu thư, cuối cùng cô cũng về rồi. Tôi không biết là có chuyện gì xảy ra, hôm nay sau khi thiếu gia trở về thì cậu ấy liền nổi nóng đập phá hết đồ đạc, suốt hai tiếng rồi cậu ấy cứ ngồi trong phòng uống rượu, tôi có nói sao cậu ấy cũng không nghe..."

Ông quản gia bắt đầu than phiền. Ông biết rõ tính cách của thiếu gia, một khi đã tức giận thì không ai quản được, tính khí thất thường.

- "Bác cứ đi nghỉ trước đi. Để cháu lên xem anh ấy thế nào."

- "Cảm ơn cô. Nhưng cô nhớ cẩn thận nhé. Thiếu gia tâm trạng đang không tốt chút nào cả."

- "Vâng. Bác cứ yên tâm, cháu biết mình phải làm gì mà."

Tư Duệ nói rồi nhẹ nhàng đi lên lầu. Cô cẩn trọng vừa dò xét tình hình bên trong, tay vừa vặn tay cầm cửa, từ từ mở ra. Cô thấy anh đang ngồi trên sofa uống rượu, quần áo, đầu tóc thì xộc xệch. Nhìn thấy cô, anh càng uống rượu nhanh hơn, nhiều hơn. Thấy vậy, cô liền bước tới, giật lấy chai rượu từ tay anh rồi nói:

- "Anh đừng uống nữa. Anh say lắm rồi đó."

- "Mặc kệ tôi. Cô cũng biết về đấy à?"

- "Anh nói thế là ý gì?"

- "Cô đừng giả vờ nữa. Cô quên trong bản hợp đồng của chúng ta, tôi đã nói gì rồi à?"

Đôi mắt hổ phách vì tức giận và say mag đỏ ngàu, anh trừng mắt nhìn cô.

- "Em...em thực sự không hiểu anh đang nói gì. Bây giờ anh say rồi, hay để ngày mai anh tỉnh táo lại thì hãy nói chuyện. Để em dìu anh lên giường nghỉ."

Nói rồi, cô vươn tay ra định dìu anh đứng dậy thì anh liền đẩy cô ra, trừng mắt quát:

- "Buông tôi ra. Tôi không sao."

- "Anh đừng quậy nữa. Anh đã uống hết 4 chai rượu rồi mà còn nói không sao ư? Nghe em, đừng uống nữa, đi ngủ đi."

Tư Duệ lại kiên trì dỗ dành anh.

Chu Thiệu Huy nhìn thấy cô thì cơn tức giận lại phừng phừng trong lồng ngực, anh đứng bật dậy, đẩy cô ra khiến cô mất thăng bằng mà ngã xuống ghế, một lần nữa quát:

- "Tôi không cần cô. Cô đi mà lo lắng cho hắn ta đi. Đừng có giả bộ nữa. Rốt cuộc là cô đang quen bao nhiêu người đàn ông hả? Cô nói đi."
 
Hợp Đồng Tình Nhân Với Tổng Tài Ác Ma
Chương 27: Hiểu Lầm Nối Tiếp


- "Anh nói vậy là gì? Người đàn ông nào? Em không biết anh đang nói ai cả."

- "Nói dối. Cô và tên bác sĩ kia, không phải hai người đang quen nhau sao? Trong hợp đồng đã nói chừng nào còn ở bên cạnh tôi thì cô không được lại gần người đàn ông khác còn gì? Nhưng tôi lại không phải chỉ bắt gặp hai người dan díu với nhau một lần thôi đâu."

Anh ngồi xuống cạnh cô, tay nắm cằm cô nâng lên, gằn giọng nói từng chữ.

- "Anh...anh theo dõi em?"

- "Sao? Tôi nói trúng tim đen của cô rồi à?"

Anh vừa nói vừa bóp mạnh cằm cô khiến cô vô cùng đau đớn.

- "A...anh buông ra đi. Em đau lắm."

- "Muốn tôi tin cô cũng dễ thôi. Cô hãy lấy thân mình chứng minh đi."

Nói rồi, anh đè cô xuống dưới ghế, mạnh bạo hôn. Nụ hôn mang theo sự tức giận, cuồng nhiệt của anh trút hết xuống. Anh không ngừng c*n m*t, dày vò đôi môi nhỏ nhắn của cô. Đầu óc cô bắt đầu mơ hồ, dường khĩ cũng đang bị rút cạn. Anh hôn cô cho tới khi cảm thấy đã rút cạn dưỡng khí của cô mới chịu buông cô ra. Tư Duệ nằm dưới thân anh thở hổn hển. Chu Thiệu Huy đứng dậy, bế cô đi đến bên giường rồi vứt cô xuống. Tư Duệ trong cơn mê man liền tỉnh táo lại. Cô vội ngồi dậy, nói:

- "Anh định làm gì vậy? Dừng lại đi. Khi nào anh tỉnh táo lại thì chúng ta nói chuyện."

- "Tôi không muốn. Tôi không nghe, cũng không cần thiết phải biết hai người có gì với nhau hay không. Tôi chỉ cần biết, bây giờ cô là của tôi."

Chu Thiệu Huy tuy rằng miệng nói như vậy nhưng trong tâm can anh rất đau, cứ nghĩ đến việc hai người họ ôm ấp nhau trong phòng bệnh, cùng nhau ngồi trên một chiếc ô tô, rồi đầu anh lại bắt đầu nghĩ ra mọi tình huống khác nữa. Còn Tư Duệ, cô thấy anh bây giờ đang nói chuyện rất vô lý, cũng không chịu nghe cô giải thích gì cả.

Chu Thiệu Huy bị cơn ghen làm cho mờ mắt, trong đầu anh bây giờ chỉ toàn là viễn cảnh hai người họ đang ân ái với nhau, và anh thì không thích điều đó. Anh vươn tay ra, kéo chân cô khiến cô mất thăng bằng mà nằm ngửa ra giường. Sau đó anh tiến tới, đè lên người cô, tay nắm hai tay cô lại, đưa lên trên đỉnh đầu, không cho cô cơ hội vùng vẫy hay chống cự. Anh lại cúi xuống, tiếp tục hôn cô, Tư Duệ thì cứ liên tục lắc đầu từ chối.

- "Thiệu Huy, anh điên rồi, mau bỏ em ra...ưm...ưm..."

Tư Duệ khẽ lẩm bẩm, miệng cô vừa hé ra, Chu Thiệu Huy lập tức nhân cơ hội luồn lưỡi vào bên trong mà chiếm lấy cô. Hương vị này lâu lắm rồi anh mới được thưởng thức, anh rất nhớ nó, nhưng càng nhớ anh lại càng tức giận vì nghĩ có người đàn ông khác cũng từng chiếm lấy nó. Hôn môi chán chê, anh bắt đầu đưa tay xuống, giật xé mạnh chiếc áo sơ mi của cô, cúc áo bay tứ tung. Chiếc áo bung ra, để lộ ra b** ng*c căng tròn của cô dưới lớp áo bra màu đen. Ngực cô vì căng thẳng mà phập phồng, khiến anh càng hưng phấn. Anh đưa tay ra phía sau, giật phăng đi cái móc áo, và thế là đ** g* b*ng của cô hiện ra trước mắt anh, Chu Thiệu Huy điên cuồng cúi xuống mà c*n m*t như đứa trẻ khát sữa, bên còn lại được đôi bàn tay to lớn của anh không ngừng vân vê. Tư Duệ mê man, đầu óc bắt đầu mơ hồ, nhưng cô vẫn có suy nghĩ là nhất định không thể để anh làm thêm nữa. Đứa bé nhất định sẽ gặp nguy hiểm nếu anh và cô tiếp tục. Nhưng bây giờ cô phải làm sao để anh dừng lại đây? Bây giờ anh đang giống như một con thú dữ mất kiểm soát vậy.

- "A....đau..."

Anh bóp mạnh ngực cô khiến Tư Duệ vô thức kêu lên. Từ ngực cho đến cổ cô bây giờ toàn là dấu hôn của anh. Tay anh bắt đầu mò xuống phía dưới cởi bỏ chiếc váy cùng nội ý của cô ra, thứ chất lỏng ướt át đã thấm đẫm cả một mảng q**n l*t. Anh thích thú nói với cô:

- "Đừng nói với tôi là em không muốn nhé?"

- "Không, dừng lại đi. Chúng ta không thể tiếp tục...em..."

- "Sao lại không thể, bây giờ cô là của tôi rồi, cô muốn gì tôi đều có thể cho cô, chỉ cần đêm nay cô ngoan ngoãn phục vụ tôi như khi ở bên hắn ta là được."

Dứt lời, anh liền ngồi dậy, tự thoát ý cho chính mình, Tư Duệ lường trước được điều gì sắp xảy ra, cô cố khép hai chân lại.Nhưng anh nào để cô được tọại nguyện, anh đưa ** *** đã căng cưng từ lâu tới sát cô bé của cô, Tư Duệ cứ liên tục lắc đầu, nước mắt bắt đầu rơm rớm:

- "Em xin anh đấy, anh mau dừng lại đi...em...em không muốn..."

Giây phút này cô đấu tranh rất nhiều là có nên nói cho anh biết cô đang mang thai hay không hay là anh đang tức giận thì sẽ làm hại đứa bé? Bây giờ cô rất rối, không biết làm cách nào để ngăn cản anh.

Cô càng nói không muốn thì anh lại càng không muốn tha cho cô, anh lấy tay dang rộng hai đùi cô ra rồi đâm mạnh c** nh* của mình vào bên trong cô. Tư Duệ đau đớn hét lên thật to:

- "Á! Không được, dừng lại đi. Em không muốn mà...huhu"

Tư Duệ khóc nức nở, cô liều mình, lấy hết sức đẩy mạnh anh ra. Chu Thiệu Huy bị cô đẩy ra thì mất hứng xen tức giận, anh liền rút c** nh* ra khỏi người cô, sau đó kề sát mặt cô, quát:

- "Tại sao không được? Hay là cô muốn giữ tấm chung tình với hắn? Không phải cô từng nói ngủ với ai cũng không quan trọng hay sao? Sao bây giờ còn làm bộ thanh cao?"

Tư Duệ không đáp lại, cô nhướn người lên nhìn bên dưới, thấy có một chút máu rơi trên drap giường. Cô khóc nấc lên. Lúc này anh mới để ý ánh mắt cô rồi nhìn theo, trên giường có chút máu, và trên c** nh* của anh cũng dính vài tia máu. Không thể nào, rõ ràng là cô đã bị anh lấy đi lần đầu tiên rồi cơ mà.

- "Tư Duệ, em...em làm sao thế?"

Lúc này, Tư Duệ không suy nghĩ được gì, trong đầu cô chỉ có đứa bé, con của cô...không xong rồi.

- "Em...em....đang mang thai...anh....mau cứu con..."

Tư Duệ bị sốc tinh thần rồi ngất đi.
 
Hợp Đồng Tình Nhân Với Tổng Tài Ác Ma
Chương 28: Động Thai


Tư Duệ ngất đi khiến anh trong trạng thái rối bời không hiểu gì. Cô nói cô mang thai sao? Đứa bé là con ai? Là con người đàn ông kia hay sao?

- "Tư Duệ! Tư Duệ, tỉnh lại đi. Em phải nói cho tôi biết đứa bé là con ai!"

Anh lay lay người cô muốn cô tỉnh lại nhưng cô sớm đã bất tỉnh rồi.

_____________________

Tư Duệ được đưa tới bệnh viện cấp cứu trong trạng thái hôn mê, Dương Vân đang ngủ thì cũng bị cuộc điện thoại của anh làm phiền đành phải rời giường tới bệnh viện gấp.

- "Có chuyện gì thế? Sáng nay cô ấy ngất xỉu cũng mới tỉnh lại thôi mà."

Dương Vân vừa khám cho cô vừa hỏi anh.

Những dấu hôn trên người cô nói lên tất cả, Dương Vân thấy vậy thì giật mình, sửng sốt hỏi:

- "Cậu bị điên à? Đừng nói với tôi là hai người vừa mới quan hệ đấy nhé? Cô ấy đang mang thai đấy."

- "Thì ra cậu cũng biết cô ấy mang thai à? Vậy là chỉ có mình tôi không biết sao? Vậy tại sao cậu không nói cho tôi biết?"

- "Tôi cũng chỉ mới biết được ít hôm thôi. Tại vì Tư Duệ không cho tôi nói."

Dương Vân bắt đầu thanh minh cho mình.

- "Cậu là bạn tôi hay là bạn cô ấy?"

Chu Thiệu Huy hỏi ngược lại.

- "Nhưng đứa bé là con của cậu đúng không? Vậy thì tại sao cô ấy lại không nói cho cậu biết chứ?"

Dương Vân đưa tay sờ lên cằm, thắc mắc.

- "Không phải. Là con của người khác."

Nói đến đây, Chu Thiệu Huy cau mày, thể hiện rõ sự tức tối. Cô không chỉ sau lưng anh qua lại với người khác, mà còn âm mưu bắt anh "đổ vỏ".

- "Trời đất. Không phải chứ? Cậu chắc không?"

Dương Vân ngạc nhiên khi nghe anh nói vậy. Tư Duệ trong mắt anh là một cô gái hiền lành, thuần khiết chứ tại sao lại là một người phụ nữ trăng hoa, tráo trở như vậy được.

- "Là thật. Tôi đã hai lần bắt gặp bọn họ bên nhau rồi."

- "Vậy bây giờ cậu tính thế nào? Hơn nữa hai người có quan hệ là gì? Tôi tưởng hai người cắt đứt quan hệ hơn một tháng trước rồi?"

- "Cậu hỏi nhiều quá đấy. Lo mà làm việc của mình đi! "

- "Cô ấy bị động thai. May là đưa tới bệnh viện kịp thời, nếu không thì đứa bé đã nguy hiểm rồi. Cô ấy sức khoẻ vốn rất yếu, nếu còn có lần sau thì e rằng đứa bé sẽ không may mắn như hôm nay đâu."

Dương Vân kiểm tra sơ bộ kết hợp với kết quả xét nghiệm mà bác sĩ khác đã đưa cho anh lúc nãy xong kết luận.

- "Đứa bé được mấy tháng rồi?"

- "Đứa bé được 4 tuần tuổi rồi. Cô ấy cần phải nằm lại bệnh viện để theo dõi. Trong thời gian này cần tránh áp lực tâm lý và xúc động mạnh. Cậu ấy, tôi biết là sinh lực của cậu mạnh nhưng mà ai lại đè một người phụ nữ đang mang thai ra thịt bao giờ. Ít nhất là trong 3 tháng đầu, cậu phải nhịn. Nếu nhịn không được thì ra ngoài kiếm cô khác mà xả, đó là nghề của cậu còn gì?!"

Dương Vân nhân cơ hội giáo huấn anh một trận nhưng sau đó lại nhận được ánh mắt lườm cực sắc lạnh từ anh, thế là Dương Vân im bặt không dám nói nữa rồi lẳng lặng rời đi, để lại không gian cho hai người họ.

Anh nhìn cô nằm trên giường bệnh, khuôn mặt nhỏ nhanh xanh xao đi vài phần, người cô gầy đi rất nhiều. Thì ra trước đây cô đã để lộ ra dấu hiệu của người phụ nữ mang thai nhưng anh lại không biết. Nếu là cô mang thai được 4 tuần rồi thì tức là trước khi anh và cô tái kí hợp đồng cơ mà. Tại sao cô biết mình mang thai còn cố tình tiếp cận anh? Rốt cuộc cô có mục đích gì?

Chu Thiệu Huy đứng nhìn cô một lúc rồi đi ra ngoài hành lang hút thuốc. Người con gái này rốt cuộc có bao nhiêu bí mật mà anh không biết?

Tư Duệ từ từ mở mắt, cô nhìn xung quanh bốn bề trắng xoá, mùi thuốc sát trùng xộc thẳng lên mũi, tay trái của cô có cái gì đó vương vướng, cô đưa tay lên nhìn thử thì là chiếc kim truyền dịch đang được gắn trên tay cô. Thì ra đây là bệnh viện. Tư Duệ trầm mặc một lúc nghĩ lại chuyện xảy ra trước khi cô ngất đi. Đứa bé? Con của cô? Nghĩ đến đứa bé, cô vội vàng ngồi dậy, miệng không ngừng nói:

- "Con của tôi? Con của tôi đâu rồi?"

Anh đứng bên ngoài nghe được tiếng hét thất thanh của cô thì vội chạy vào. Nhìn thấy anh, cô vội nắm lấy tay anh, gấp gáp hỏi:

- "Con của em đâu rồi? Đứa bé đâu rồi? Anh đã làm gì nó?"

- "Tư Duệ, em bình tĩnh đã. Mau lên giường nằm đi. Em còn yếu lắm."

Anh vừa nói vừa dìu cô đi về phía giường nhưng Tư Duệ lại hất tay anh ra, nước mắt đã lăn dài trên hai gò má, cô lại nói:

- "Anh trả lại con cho tôi đi. Trả lại con cho tôi."

- "Tư Duệ, đứa bé không sao cả. Con của em vẫn ở đây."

Anh cầm tay cô đặt lên bụng, rồi bảo. Lúc này, Tư Duệ mới tỉnh táo lại một chút, cô xoa xoa lên bụng rồi lại hỏi anh:

- "Đứa bé vẫn còn? Con em vẫn còn phải không?"

- "Phải. Đứa bé không sao cả. Bây giờ em nghe lời anh, lên giường nằm đi. Sức khỏe của đứa nhỏ bây giờ không được tốt đâu."

Tư Duệ nghe anh nói đến đứa bé đang còn yếu, bèn nghe lời, quay lại giường nằm. Anh đỡ cô nằm xuống rồi kéo chăn đắp cho cô. Lúc này cô mới an tâm mà ngủ tiếp.
 
Hợp Đồng Tình Nhân Với Tổng Tài Ác Ma
Chương 29: Cô Đơn


Suốt 3 hôm nay, cô không thấy anh tới thăm cô, chỉ toàn là bác quản gia hoặc người làm thay nhau đến chăm sóc cho cô. Kể từ sau đêm hôm cô nhập viện thì anh hoàn toàn biến mất, cô chưa nhìn thấy mặt mũi anh lần nào. Hôm nay chính là ngày cô được xuất viện trở về nhà, cô mong chờ anh sẽ tới nhưng càng mong chờ nhiều thì càng thất vọng nhiều. Chỉ có bác quản gia và một chị giúp việc tới đón cô.

- "Bác Châu! Thiệu Huy anh ấy...không tới ạ?"

- "À, cậu ấy đi công tác bên Pháp rồi nên chỉ có tôi và tiểu Liên tới đón tiểu thư thôi. Tôi cũng giúp cô xin nghỉ ở bệnh viện rồi. Cô mới bị động thai nên cần ở nhà tĩnh dưỡng và an thai."

- "Vậy bao giờ anh ấy về ạ?"

Tư Duệ không suy nghĩ gì liền hỏi.

- "Cái này tôi cũng không rõ nữa. Nếu tiểu thư nhớ thiếu gia thì có thể gọi cho cậu ấy mà."

Bác quản gia mỉm cười đáp lại, ông nghĩ là chắc cô đang nhớ anh nên mới có vẻ mong chờ thế này.

- "Vâng, cháu hiểu rồi ạ."

Tư Duệ buồn bã đáp lại.

Về đến Dạ Nguyệt Viên, tiểu Liên dìu cô lên phòng rồi giúp cô mang đồ lên phòng luôn. Căn phòng trống trơn không có chút hơi ấm nào. Anh đi công tác nhưng cũng không gọi cho cô cuộc điện thoại nào cả. Có lẽ anh thực sự cũng chẳng quan tâm đến đứa bé này, hoặc là anh còn giận cô chuyện hôm trước.

- "Lam tiểu thư, tôi mang lên cho cô chút cháo bào ngư, cô ăn đi rồi còn uống thuốc. Là thuốc an thai Dương thiếu kê cho cô đấy."

Cô đang ngồi đọc sách thì Châu quản gia gõ cửa đi vào, trên tay bưng một khay gỗ có bát cháo nghi ngút khói và một cốc sữa.

- "Cháu cảm ơn. Bác cứ để đó lát cháu ăn."

- "Vậy tôi để đây nhé? Cô nhớ ăn hết đó. Nếu có cần gì thì cứ gọi tôi."

Châu quản gia dặn dò kĩ càng rồi mới rời đi. Tư Duệ cảm thấy đói và hình như bảo bảo cũng thấy đói rồi. Mặc dù không có tâm trạng ăn uống nhưng nghĩ tới bảo bối nhỏ, cô lại vui vẻ xúc từng muỗng cháo lên ăn. Nhưng cơn buồn nôn lại không buông tha cho cô, Tư Duệ vừa ăn được mấy miếng cháo thì lại nôn hết ra. Mấy ngày nay có vẻ như triệu chứng nghén của cô càng nghiêm trọng hơn. Mỗi lần cô nôn mà cảm thấy không còn chút sức lực nào giống như người bị ho lâu ngày không khỏi, liền thấy lồng ngực rất đau và mệt. Cuối cùng cô đành phải từ bỏ. Ăn được 1 thì nôn ra 10.

Tư Duệ cứ như vậy, ở nhà dưỡng thai, mỗi ngày đều được tẩm bổ 5 bữa, ba bữa chính và hai bữa phụ. Thấm thoát nửa tháng trôi qua, anh và cô vẫn không có liên lạc gì. Mà cô cũng không thể mỗi ngày đều hỏi bác quản gia được. Nhiều lần cô nhớ anh, cô muốn gọi cho anh nhưng cầm điện thoại lên mà phân vân không biết nên gọi hay không, và cuối cùng là cô chọn không. Anh sẽ cảm thấy cô phiền phức mà càng ghét bỏ cô hơn.

Cô ngồi trong phòng, xung quanh là bốn bức tường khiến cô buồn chán nhưng cô lại chẳng thiết ra ngoài. Buổi tối cũng một mình một căn phòng lớn, cô nằm ngủ trên chiếc giường Kingsize, cô đơn, cô lại nhớ anh. Nghĩ đến việc mình mang thai khổ sở, ăn uống cũng không được ngon miệng, anh thì biến mất khỏi tầm mắt như không khí không một lần liên lạc, cô tủi thân mà khóc một mình. Thời gian này cô thấy bản thân nhạy cảm hơn, dễ khóc hơn. Vì quá buồn chán nên cô đã hai lần đề xuất với Dương Vân xin đi làm lại nhưng anh đều không đồng ý, nói cô nên ở nhà dưỡng thai.

Một ngày trôi qua,

Hai ngày trôi qua,

Ba ngày trôi qua,.......

Đến nay tròn 35 ngày cô và anh không liên lạc với nhau. Tư Duệ mặc váy suông đi tảo bộ trong vườn. Đang mùa hè nên hoa hồng nở rực rỡ, đỏ thắm cả một góc vườn. Trong khu vườn này trồng rất nhiều loại hoa khác nhau với đủ sắc màu rực rỡ. Ánh nắng buổi sáng nên chưa cực kì gay gắt, Tư Duệ ngồi xuống xích đu dưới gốc cây anh đào tắm nắng, hít thở khí trời. Có lẽ dạo gần đây tâm trạng của cô đã ổn định hơn rồi, cô không còn hay tự khóc một mình rồi dày vò bản thân nữa.

- "Lam tiểu thư! Thiếu gia về rồi."

Cô đang nhắm mắt thư giãn với khí trời thì tiếng nói của tiểu Liên đánh thức tâm trí cô. Trong lòng cô vui mừng vô cùng. Vậy là cuối cùng anh cũng chịu về rồi. Hơn 1 tháng qua cô nhớ anh biết chừng nào.

Tư Duệ nhanh chóng đứng dậy, rảo bước thật nhanh vào trong nhà.

- "Lam tiểu thư, cô đi từ từ thôi."

Tiểu Liên lâu lắm mới thấy cô lại cười thì cũng vui lây, chạy theo nói.

Bước chân nhanh nhẹn của cô đang đi thì dừng lại. Trước mặt cô là hình ảnh anh cùng một cô gái trẻ, rất xinh đang khoác tay nhau đi vào trong nhà. Theo sau họ là tài xế riêng của anh đang kéo hành lí vào. Anh đương nhiên có nhìn thấy cô nhưng lại giả vờ như không thấy, cười nói với cô gái kia rất tươi. Hai người họ nhìn rất tình tứ. Cô gái kia đột nhiên dừng bước, nhìn cô rồi quay sang hỏi anh:

- "Thiệu Huy, cô gái này là ai?"

- "Cô ta là cún cưng anh nuôi thôi."

Anh liếc nhìn cô rồi lạnh nhạt đáp.

- "À~~~ Thì ra là như vậy. Xin chào, tôi là Lý Nhã Hân, bạn gái của Thiệu Huy."

Cô gái kia vừa nói vừa kéo anh sát gần mình hơn như để đánh dấu chủ quyền.

Bốn chữ "cún cưng", "bạn gái" khiến cô thẫn thờ. Hoá ra trong mắt anh cô chỉ là món đồ chơi, không hơn không kém rồi còn dẫn cái người gọi là "bạn gái" về đây sống cùng với cô hay sao?
 
Hợp Đồng Tình Nhân Với Tổng Tài Ác Ma
Chương 30: Người Thứ Ba


Không muốn mình bị đối xử bất công, cô liền đi tới trước mặt anh, hỏi:

- "Anh quên thoả thuận của chúng ta rồi sao? Tại sao anh lại đưa cô gái này về đây?"

- "Cô còn hỏi tôi sao? Rõ ràng cô là người vi phạm trước còn gì?"

Anh nhìn cô, vẻ mặt đầy kiêu ngạo đáp.

- "Em đã nói là em và anh ta không có gì cả? Bọn em hoàn toàn trong sáng. Tại sao anh không cho em cơ hội giải thích?"

- "Ôi chao, ai đây? Là Nhã Hân đây sao? Lâu không gặp cháu lại càng ngày càng xinh đẹp đấy!"

Hai người đang cãi vã căng thẳng thì mẹ của anh từ tới, bà vừa nhìn thấy Lý Nhã Hân thì liền ôm cô, hỏi thăm rối rít.

- "Sao bà lại tới đây?"

Chu Thiệu Huy nhìn bà, lạnh lùng hỏi. Mối quan hệ của anh và bà không được tốt nên anh càng không muốn bà ấy tới nhà anh tùy tiện như thế này.

- "Là em nói với bác gái đó. Anh không ý kiến gì chứ?"

Lý Nhã Hân vừa cười vừa đáp lại câu hỏi của anh. Nghe cô ta nói vậy, anh rõ ràng là không vừa ý, định nói lại nhưng lại nhớ tới cô đang đứng đó, bèn nhéo chóp mũi Nhã Hân, giọng ngọt ngào nói:

- "Đương nhiên là được rồi. Em làm gì anh đều chiều theo ý em cả."

- "Thiệu Huy à! Nghe tin hai đứa tái hợp, ta vui lắm. Nếu trước kia không phải Nhã Hân đi du học thì có lẽ con bé đã sớm trở thành con dâu ta rồi."

- "Bác gái! Vậy lần này hãy để cháu có cơ hội được chuộc lỗi nhé?"

- "Tất nhiên là được rồi. Ta chỉ ưng cháu làm con dâu thôi."

Nói đến mối quan hệ giữa anh và Lý Nhã Hân....

6 năm trước, Chu Thiệu Huy còn là một cậu thanh niên đang chật vật vì vừa phải đi học lại vừa phải thay ba tiếp quản công ty, đang lúc anh cần có người ở bên cạnh nhất thì Lý Nhã Hân - người yêu của anh lúc đó tìm đến rồi nói lời chia tay với anh. Cô nói cô cần phải đi du học để tạo dựng sự nghiệp, thực hiện ước mơ làm người mẫu nổi tiếng toàn cầu. Không cần anh có đồng ý hay không, cô một mực rời xa anh và đi. Họ mới gặp lại nhau ở Paris rồi Lý Nhã Hân mở lời muốn quay lại với anh và theo anh về đây. Cứ tưởng anh sẽ không tha thứ cho cô nhưng anh lại rất nhanh chóng, đồng ý nhận lời xin lỗi của cô.

- "Chẳng mấy Nhã Hân mới về đây, hay hôm nay chúng ta ăn một bữa thật thịnh soạn đãi cháu nhé?"

- "Nếu bà muốn thì có thể đưa cô ấy đến nhà bà làm tiệc. Bây giờ tôi phải tới công ty xử lý chút việc rồi."

Anh không có hứng thú khi phải ăn cơm chung cùng với mẹ mình.

- "Thiệu Huy, anh cùng em đi được không?"

Lý Nhã Hân ôm anh làm nũng.

- "Em đi một mình đi. Anh phải tới công ty xử lý công việc tồn đọng đã. Tối về anh bù cho em sau nhé! "

- "Thôi được rồi, người ta nghe lời anh đó."

Một cô gái nhỏ nhắn nãy giờ như người vô hình, bây giờ mẹ anh mới để ý tới, bà đi gần tới chỗ cô, hỏi:

- "Cô là ai? Lại là tình qua đường của con trai tôi đấy à? Ui da, thằng nhỏ này cũng thật không biết lựa đồ ăn nha. Ăn đồ linh tinh, không rõ nguồn gốc như vậy sẽ hại dạ dày đó."

Bà nhìn cô một lượt từ trên đầu xuống dưới chân soi xét, cô gái này có vóc người nhỏ nhắn, tuy cũng cao nhưng mà lại gầy, đã thế vóc dáng cũng không có chút quyến rũ chút nào, ngoại trừ khuôn mặt khả ái, xinh đẹp ra thì đúng là không giống mấy cô gái mọi lần bà từng thấy đi cùng với con trai mình mà.

- "Dạ, cháu...cháu..."

Tư Duệ bây giờ cảm thấy mình như người xa lạ, cô bấu chặt hai tay vào nhau, không biết trả lời làm sao.

- "Hai người đi được rồi đó."

Thấy bộ dạng khó xử của cô, anh bèn lên tiếng đuổi hai người họ đi. Vì bà biết là dù cô có như vậy nhưng bà cũng không thể xen vào cuộc sống riêng của con trai nên không nói thêm gì nữa và cùng Lý Nhã Hân rời đi.

Lúc này Tư Duệ mới bật khóc chạy một mạch lên phòng.

- "Thiếu gia, cậu có nên đi xem Lam tiểu thư như thế nào không ạ? Cô ấy suốt một tháng nay tâm trạng đều không được vui, ăn cũng không được ngon miệng..."

Châu quản gia nhìn theo cô gái nhỏ, trong lòng không khỏi xót xa bởi vì cô rất lễ phép và đối xử với mọi người rất tốt.

- "Không phải tôi nói ông hãy chăm sóc tốt cho cô ấy à?"

- "Nhưng cô ấy vẫn đang nghén nên..."

- "Vậy thì kêu bác sĩ tới khám cho cô ấy."

- "Nhưng Lam tiểu thư nhất định không chịu đi, cô ấy cả ngày cứ ở trong phòng, hôm nay mới chịu ra vườn đi dạo được một chút thì..."

____________________

Đến giờ ăn tối, vì Tư Duệ không chịu xuống ăn nên Chu Thiệu Huy đích thân mang thức ăn lên trên phòng cho cô. Mở cửa ra, anh thấy cô đang ngồi lủi thủi một mình ở trên giường, đôi mắt sưng cả lên vì khóc. Anh đặt khay thức ăn lên trên bàn rồi bảo:

- "Mau lại đây ăn chút gì đi."

Tư Duệ không trả lời, mắt vẫn nhìn vô định. Thấy cô không trả lời lại mình, anh lại kiên nhẫn nói tiếp:

- "Tôi nói em mau lại đây ăn chút gì đi cơ mà."

- "......................"

Lúc này anh bắt đầu mất kiên nhẫn, nhanh chóng sải bước tới chỗ cô, kéo cô đứng dậy. Nhưng Tư Duệ lập tức hất tay anh ra, đôi mắt đầy đau khổ và tội nghiệp nhìn anh, nói:

- "Tôi không đói, tôi không ăn. Anh không cần lo lắng cho tôi, anh đi mà lo cho người phụ nữ của anh đi."

- "Em không ăn có phải không?"

- "Phải. Anh đi ra ngoài đi, tôi cần được yên tĩnh."

- "Vậy để tôi giúp em."

Dứt lời, anh liền hôn vào môi cô, một thứ chất lỏng mằn mặn trôi vào trong miệng cô, đó chính là cháo. Sau đó, anh buông cô ra rồi nói:

- "Em muốn tôi đút cho em ăn như vậy đúng không? Bây giờ em chọn đi. Một là em tự ăn, hai là em để tôi đút em ăn."

Chu Thiệu Huy vừa nói tay vừa bưng tô cháo nóng hổi đưa ra trước mặt cô. Tư Duệ nhìn anh rồi đáp:

- "Không cần, để tôi tự ăn."
 
Hợp Đồng Tình Nhân Với Tổng Tài Ác Ma
Chương 31: Đố Kỵ


Lý Nhã Hân vừa từ nhà của mẹ anh về, định chạy lên tìm anh thì liền thấy cảnh này, cảnh anh hôn cô, ả tức lắm, tay nắm thật chặt. Vậy thì ra anh có tình cảm với cô gái này sao? Không được, vậy thì nhất định cô sẽ là đối thủ của ả.

- "Ngày mai tôi muốn đi làm trở lại. Anh có thể nói với Viện trưởng giúp tôi không?"

Tư Duệ đã suy nghĩ rất kĩ rồi. Cô muốn đi làm, cô không muốn ở nhà để chịu cảnh giam lỏng, nhìn anh và cô gái khác tình tứ bên nhau được.

- "Nhưng em đang mang thai, sức khoẻ lại không được tốt vậy nên em cứ ở nhà dưỡng thai đi. Em sợ tôi không nuôi nổi em hay sao?"

- "Anh quan tâm đến đứa bé sao?"

Hỏi anh câu này, cô rất mong chờ một câu trả lời tốt đẹp từ anh.

- "Cha đứa bé là ai? Có phải là..."

- "Nếu em nói đứa bé là con của anh thì anh có tin không?"

Anh yên lặng, nhìn cô nhưng lại không đáp. Thấy vậy, Tư Duệ cười lạnh:

- "Em biết mà, anh sẽ không tin em đâu."

Lúc cô hỏi anh câu hỏi kia, cô mong là anh sẽ trả lời là "anh tin em" nhưng kết quả lại ngược lại với mong muốn của anh. Một người như anh, phụ nữ theo đuổi không thiếu thì mắc mớ gì anh phải vì một đứa bé mà yêu cô chứ.

- "Thiệu Huy à~ Em về rồi~"

Đột nhiên bên ngoài truyền đến giọng nói của Lý Nhã Hân, Tư Duệ lập tức lau nước mắt rồi bảo anh:

- "Cô gái của anh đang tìm anh kìa. Anh mau ra đi. Tôi không muốn cô ấy hiểu lầm đâu. À quên, căn phòng này ngày mai tôi sẽ trả lại anh. Tôi sẽ qua phòng ngủ dành cho khách."

Bên ngoài, tiếng nói của Lý Nhã Hân ngày càng dồn dập, Chu Thiệu Huy đành đứng dậy rồi rời đi. Lý Nhã Hân thấy anh thì vui mừng chạy tới ôm anh, nở một nụ cười thật tươi.

- "Em về rồi nè~ Anh có nhớ em không? Người ta nhớ anh lắm đó."

- "Phòng của em anh đã kêu người làm sắp xếp xong cả rồi. Đi tắm đi rồi còn đi ngủ."

Anh đẩy ả ra rồi nói.

- "Ơ? Anh quên lúc chiều anh nói gì rồi à? Anh nói tối về sẽ đền cho người ta cơ mà? Bây giờ anh định nuốt lời đấy à?"

Lý Nhã Hân nhất định không buông anh ra, còn cố tình nói câu sau thật to để cho cô nghe thấy.

- "Bây giờ anh phải qua thư phòng xem nốt đống tài liệu. Thôi để hôm khác đi."

Chu Thiệu Huy lại chối. Không hiểu sao mặc dù lúc gặp lại cô, tình đầu của anh, anh có chút xao xuyến nhưng anh lại không muốn cùng cô làm mấy chuyện nam nữ mặc dù bây giờ Lý Nhã Hân đã là một siêu mẫu hàng đầu thế giới, thân hình so với ngày xưa có phần hấp dẫn, nóng bỏng hơn nhiều.

Nhưng ban nãy, ả sớm đã nghe được chuyện cô mang thai, nếu cô thực sự mang thai con của anh thì ả cũng phải nhanh chóng có thai, xem ai mới thực sự là nữ chủ nhân của căn nhà này. Nghĩ vậy, ả lập tức đẩy anh tựa vào cánh cửa (phòng cô) rồi hôn anh. Chu Thiệu Huy ban đầu định từ chối nhưng nghĩ sau cánh cửa kia là cô, anh lập tức đón nhận ả, anh muốn phục thù cô, phục thù chuyện cô dám sau lưng anh qua lại với người đàn ông khác. Nghĩ vậy, anh đang từ thế bị động liền chuyển sang chủ động. Anh xoay người, đẩy ả vào cánh cửa rồi hôn ngấu nghiến. Nụ hôn cuồng nhiệt khiến ả mê say, ả ngửa cổ lên tận hưởng, miệng không ngừng nói lớn:

- "Anh hư quá đi, ban nãy còn từ chối mà bây giờ lại cuồng nhiệt như vậy...ưm...ưm..."

Tư Duệ ở bên trong nghe rõ mồn một giọng nói của hai người họ, cô không kìm nén nổi sự tò mò, chân nhẹ nhàng bước tới gần cánh cửa lắng nghe. Những âm thanh r*n r* cứ dồn dập rót vào tai cô, Tư Duệ đau lòng nhưng không dám khóc thành tiếng.

- "Chúng ta về phòng của em thôi nào."

Chu Thiệu Huy bế bổng ả lên, tiến về phía phòng của ả.

Về tới phòng của ả, anh vừa đặt ả xuống giường thì ả lập tức nhổm dậy, kéo cổ áo anh khiến anh cúi gập người xuống rồi hôn anh. Váy của ả vì sự va chạm cuồng nhiệt mà tuột dần xuống, để lộ ra b** ng*c chỉ dán hai miếng dán ngực bên trong, cực kỳ căng tròn. Lâu lắm rồi ả mới lại được tận hưởng cơn kh*** c*m này nên bên dưới ả chưa gù đã ướt đẫm, con tim như gào thét đòi anh chiếm lấy. Thế nhưng đang lúc cao trào thì anh liền dừng lại, đẩy ả ra rồi nhanh chóng mặc áo vào. Lý Nhã Hân đang tận hưởng thì đột nhiên mất hứng, mặt mày nhăn nhó, làm nũng với anh:

- "Em muốn anh...đừng dừng lại mà. Chúng ta tiếp tục đi."

- "Để hôm khác đi. Hôm nay anh mệt rồi."

Mặc dù trước kia anh từng qua lại với nhiều cô gái nhưng từ khi gặp cô, anh đối với những cô gái khác đều không có hứng thú. Mặc quần áo xong, anh không quan tâm đến ả nữa, lạnh lùng rời đi.

Cả đêm đó, anh không ngừng suy nghĩ về những gì cô nói lúc tối. Nếu đứa bé là con anh thì anh sẽ chấp nhận một cô gái thực dụng như cô sao? Còn Tư Duệ, cả đêm cô gần như khóc hết nước mắt cho tới khi mệt quá mà thiếp đi.
 
Hợp Đồng Tình Nhân Với Tổng Tài Ác Ma
Chương 32: Rời Đi


Cả đêm qua cô đã suy nghĩ rất nhiều, cô còn yêu anh rất nhiều, cô cũng muốn bảo bối nhỏ của anh sinh ra có ba, không phải như cô cả đời không biết ba mình là ai. Cô đã định mặt dày, mặc anh nghĩ cô là người thực dụng, hám danh hám lợi nên mới tới với anh để con của cô có thể được sinh ra có đầy đủ cả ba lẫn mẹ, nhưng anh lại chẳng tin cô nói. Vậy cô ở lại đây còn có ý nghĩa gì nữa? Hôm nay, cô sẽ rời khỏi đây, đi đến một nơi chỉ có cô, cô sẽ sinh con rồi quay lại tìm mẹ mình. Trước khi đi, cô để lại cho anh một lá thư với nội dung "Thiệu Huy, em xin lỗi vì đã rời đi mà không nói cho anh biết nhưng em không thể ở lại đây thêm được nữa. Em rất yêu anh nhưng lại không dám nói ra, em đã bị trúng sét ái tình của anh từ khi chúng ta có những ngày tháng tươi đẹp bên nhau. Sau khi rời xa anh thì em biết mình có thai, đứa bé chính là con của anh, nhưng anh lại ghen tuông và không nghe em giải thích, vậy nên em cũng không thể ép anh phải tin tưởng hay chịu trách nhiệm với đứa bé được. Anh bây giờ đã có người phụ nữ của riêng mình rồi, em nghĩ chắc hẳn anh không cần đến em nữa đâu nhỉ. Lúc anh đọc được lá thư này thì có lẽ em đã đi xa rồi. Xin lỗi vì thời gian qua đã khiến anh phiền lòng. Tạm biệt."

Tư Duệ thu dọn hành lí, để lại lá thư trên bàn nhưng vì muốn qua mặt người làm trong nhà, cô âm thầm gửi hành lí đi trước rồi một mình rời đi sau. Cô ăn mặcgiản dị, khoác mỗi chiếc túi xách nhỏ đi xuống lầu, Châu quản gia nhìn thấy cô thì vui vẻ nói:

- "Lam tiểu thư, cô định đi đâu đấy à?"

- "Dạ, cháu định ra ngoài đi dạo một chút, ở trong nhà mãi cũng ngột ngạt lắm ạ."

Châu quản gia nghe cô nói vậy thì vui lắm, bởi vì ông biết sự việc ngày hôm qua chắc hẳn cô cũng không vui vẻ gì, nếu cô đã muốn ra ngoài đi dạo thì ông ủng hộ.

- "Được vậy thì tốt quá. Để tôi kêu tài xế đưa cô đi nhé?"

- "Dạ, không cần đâu ạ. Cháu muốn một mình yên tĩnh một chút ạ."

- "Vậy cô đi cẩn thận, nhớ về sớm nhé. Trưa nay tôi sẽ kêu người làm món gì ngon ngon tẩm bổ cho cô."

- "Vâng. Cháu chào bác."

Tư Duệ nói lời chào nhưng cũng là lời tạm biệt với Châu quản gia. Trước khi về căn nhà thuê mới, Tư Duệ bắt xe về quê thăm mẹ. Đã hơn một tháng cô không gặp mẹ, cô nhớ mẹ lắm. Nhân lúc bụng cô chưa lớn, cô muốn về thăm mẹ một chuyến. Những lúc như thế này, cô rất cần mẹ ở bên. Về đến nhà, vừa nhìn thấy mẹ, cô đã chạy tới, ôm chầm lấy mẹ và oà khóc nức nở. Mẹ cô thấy cô về mà không báo trước thì có chút bất ngờ, nhưng sau đó cũng ôm cô mà vỗ về, rồi hỏi:

- "Duệ à! Có chuyện gì vậy? Nói mẹ nghe xem nào?"

- "Hức...cũng không có gì...chỉ là dạo này công việc áp lực, lại phải xa mẹ nên con nhớ mẹ thôi..."

Tư Duệ khóc một lúc rồi mới đáp lại mẹ được.

- "Ngoan. Đừng khóc nữa. Mẹ cũng nhớ con lắm."

- "Trưa nay con muốn ăn cơm với mẹ có được không?"

Tư Duệ đột nhiên thấy mình như nàng công chúa nhỏ được mẹ ôm ấp.

- "Con bé này, con nói gì vậy? Đương nhiên là được rồi."

Thế là hai mẹ con cô cùng nhau vào trong bếp chuẩn bị bữa trưa. Trong bữa ăn, cô và mẹ kể đủ thứ chuyện trên trời dưới đất nên tâm trạng của cô cũng vui lên nhiều. Ăn xong bữa trưa, cô xin phép mẹ rồi rời đi. Căn nhà cô thuê chỉ rộng mấy chục mét vuông, nằm ở một nơi rất xa trung tâm thành phố. Trong khu vườn nhà cô có một cây anh đào và một khoảng sân để phơi đồ. Cô thay bộ đồ mặc ở nhà rồi một mình thu xếp đồ đạc vào tủ, quét nhà, lau nhà. Đây là một vùng quê xa thị trấn khoảng 5km nên Tư Duệ tranh thủ đi mua đồ ăn tích trữ cho cả một tuần để tiết kiệm thời gian đi chợ. Dọn dẹp nhà cửa xong xuôi là cũng đã 6h tối. Vì số tiền mà cô có không có nhiều nên Tư Duệ định là sẽ đi tìm một công việc làm thêm để kiếm sống. Một mình cô và phải ăn tiêu tiết kiệm đến khi tìm được việc nên bữa tối đầu tiên này chỉ vỏn vẹn có cơm trắng, một chút rau luộc và thịt ức gà xào giá đỗ. Cô đưa tay xoa xoa lên bụng, miệng khẽ thì thầm:

- "Bảo bối nhỏ! Xin lỗi vì đã để con chịu khổ cùng mẹ nhé. Ráng chịu một chút, mẹ còn mình cùng nhau vượt qua được mà, đúng không?"

Nghĩ đến chiếc điện thoại cô tắt nguồn từ sáng, Tư Duệ bèn lấy điện thoại ra, thay sim mới và cho nó khởi động. Cũng may là cô đã kịp lưu số này vào cho mẹ rồi.

Dạ Nguyệt Viên.....

Quản gia nửa ngày trông ngóng vẫn không thấy cô về thì bắt đầu sốt ruột nên gấp rút cho người đi tìm cô.

- "Mấy người mau đi tìm Lam tiểu thư về đây. Cô ấy rời nhà đi đã nửa ngày rồi mà không thấy về, gọi điện cũng không liên lạc được. Không biết có chuyện gì xảy ra với cô ấy không?"

- "Cô ta đi đâu được chứ? Với lại cô ta tự đi thì sẽ biết tự về thôi."

Lý Nhã Hân ngồi ung dung trên ghế duỗi móng tay, nghe Châu quản gia kêu người đi tìm cô bèn nói chen ngang.

- "Sao thế được. Thiếu gia về mà không thấy cô ấy sẽ quở trách chúng tôi đấy."

Châu quản gia bèn đáp.

- "Vậy tùy mấy người."
 
Hợp Đồng Tình Nhân Với Tổng Tài Ác Ma
Chương 33: Đi Tìm Cô Ấy


Lý Nhã Hân nói rồi đi lên lầu. Ả nhìn ngó xung quanh, thấy không có ai nên lén lút đi vào trong phòng cô lục lọi. Quả nhiên là cô có để lại một bức thư. Ả mở bức thư ra, đọc nội dung bên trong xong, nghiến răng ken két:

- "Quả nhiên không ngoài dự đoán. Cô ta chính là đối thủ của mình. Cô ta đang mang thai con của Thiệu Huy. Chuyện này mình nhất định không thể để Thiệu Huy biết được."

Nghĩ vậy, ả liền lấy bức thư ra, mang về phòng mình rồi âm thầm đốt và để nguyên đống tro trong phòng rồi đi ra ngoài và làm như không có chuyện gì xảy ra.

Về phần Châu quản gia, mặc dù đã tìm kiếm rất nhiều nơi nhưng không thấy tung tích của cô, ông đang lo lắng không biết làm sao thì anh về. Vừa bước xuống xe, anh thấy mặt ai cũng có vẻ căng thẳng và lo lắng, bèn hỏi:

- "Có chuyện gì à?"

Mấy người làm im re không dám trả lời. Lúc này anh liền nhìn Châu quản gia một cái sắc lạnh, Châu quản gia biết là sớm muộn gì anh cũng biết, liền thành thật nói:

- "Thiếu gia, Lam tiểu thư...cô ấy..."

- "Tư Duệ làm sao?"

- "Lam tiểu thư cô ấy....mất tích rồi."

- "Cái gì? Ông nói Tư Duệ mất tích rồi? Sao lại có chuyện đó?"

- "Tôi...tôi cũng không biết nữa. Sáng nay Lam tiểu thư có xin phép tôi ra ngoài đi dạo nhưng mãi tôi không thấy cô ấy trở về. Tôi cũng cho người đi tìm cô ấy rồi mà không thấy. Tôi xin lỗi thiếu gia."

- "Vậy sao bây giờ các người mới nói cho tôi biết hả?"

Chu Thiệu Huy nóng giận quát. Người làm trong nhà ai cũng sợ hãi mà run bần bật. Lúc này Lý Nhã Hân mới từ trong nhà đi ra, thấy anh tức giận thì lại thêm dầu vào lửa:

- "Thiệu Huy, anh bình tĩnh. Biết đâu cô ấy bỏ nhà đi theo người đàn ông khác rồi thì sao? Cô ấy xinh đẹp như vậy chắc cũng không khó để được nam nhân khác yêu thương, chiều chuộng đâu."

- "Cô nói cái gì?"_________Chu Thiệu Huy mất bình tĩnh khi nghe ả nói như vậy, lấy tay bóp cằm ả, trừng mắt hỏi.

- "Á! Anh làm em đau đấy. Bỏ em ra, em vừa tìm được một thứ trong phòng cô ấy này."

Lý Nhã Hân vừa cầu xin anh buông mình ra, vừa rút từ trong người ra một lá thư.

- "Này, anh đọc thử đi."

Chu Thiệu Huy buông ả ra, cầm lấy lá thư đọc thử. Nội dung bên trong thư như sau:"Thiệu Huy à, thời gian qua em ở bên anh vì em nghĩ rằng sẽ không tìm được người đàn ông nào giàu có hơn anh. Nhưng bay giờ em đã tìm được kim chủ tốt hơn anh rồi. Vậy thì em không còn lí do gì ở lại bên cạnh anh nữa. Tạm biệt anh."

- "Khốn nạn! Tại sao cô có thể đối xử như vậy với tôi chứ? Lam Tư Duệ!!!!"

Chu Thiệu Huy đọc xong lá thư thì càng thêm tức giận, tay nắm chặt vò nát luôn lá thư rồi bỏ lên phòng. Anh làm loạn cả lên, mở tủ ra nhưng bên trong trống trơn, không còn chút đồ nào của cô cả.

- "Vậy là cô đã sớm có kế hoạch từ trước đúng không? Haha, tôi đúng là ngu ngốc khi mà cho cô một cơ hội, tôi đã định cho bản thân tin rằng cô đang mang thai đứa con của tôi mà."

Chu Thiệu Huy tự lẩm bẩm một mình rồi rút điện thoại ra gọi cho Mạc Ninh.

- "Alo? Huy à? Định rủ tôi đi nhậu đấy à? Chán cậu quá cơ, từ ngày có mĩ nhân bên cạnh thì quên luôn người anh em tốt này rồi."

(Ps: Chu Thiệu Huy, Mạc Ninh với Dương Vân là bạn thân. Anh này từng xuất hiện ở mấy chap đầu rồi nhé mọi người.)

- "Tôi đang cần cậu giúp đây."

Mạc Ninh đang định bỡn cợt anh nhưng khi nghe anh nói bằng giọng đầy nghiêm túc thì cũng không đùa nữa, bèn hỏi:

- "Sao? Có chuyện gì?"

- "Tư Duệ bỏ đi rồi. Tôi muốn nhờ cậu tìm cô ấy trở về."

Mạc Ninh chính là thiếu gia con nhà trùm xã hội đen nên mấy việc như vậy tìm anh giúp là nhanh nhất.

- "Cậu làm gì mà để cô ấy chịu đựng không được phải bỏ đi thế?"

- "Tôi không có tâm trạng đùa với cậu đâu. Giúp hay là không giúp?"

- "Nhìn xem có ai nhờ khác giúp mà lại quạu như cậu không hả? Nếu tôi không giúp thì cậu cũng để tôi yên chắc?"

- "Biết vậy thì nhanh chóng tìm cô ấy về đây."

- "Được rồi. Cậu chỉ giỏi ra lệnh cho người khác thôi. Tôi đúng là nhọ mới..."

*tút tút

Mạc Ninh còn chưa nói hết câu thì anh đã cúp máy luôn rồi.

- "Lam Tư Duệ, cô muốn chơi tôi thì tôi sẽ chơi với cô đến cùng. Đừng để tôi bắt được nếu không cô sẽ thê thảm đó."

Ánh mắt Chu Thiệu Huy vì tức giận mà đỏ ngàu lên.
 
Hợp Đồng Tình Nhân Với Tổng Tài Ác Ma
Chương 34: Khởi Đầu Mới


Ngày thứ hai sau khi chuyển tới nơi ở mới, Tư Duệ bắt đầu đi tìm việc làm thêm. Cô bắt xe búyt tới một thị trấn nhỏ gần đó, cô đi khắp các cửa hàng quần áo, quán cà phê, quán ăn, tìm mãi tìm mãi thì cũng có một quán cà phê nhận. Công việc của cô là thu ngân. Ít nhất là nó hợp với cô, vì không phải đi lại nhiều.

Vì đang là buổi sáng nên quá khá đông khách. Tư Duệ vì đã học qua đại học nên tính toán rất nhạy bén, thành thạo.

- "Của quý khách hết 5 tệ ạ."

- "Của quý khách 1 ly cà phê và một chiếc bánh matcha mang về là 8 tệ ạ."

Cứ như thế, Tư Duệ mải mê làm việc mà không biết rằng một buổi sáng đã trôi qua. Đến giờ nghỉ trưa, cô ngồi ăn cơm cùng các bạn nhân viên trong quán. Quán có tất cả 2 nhân viên nữ, 3 nhân viên nam và 1 thu ngân chính là cô.

- "Xin chào, tôi tên Thiện Mĩ, còn cô tên gì?"

Tư Duệ đang ngồi ở một góc bàn ăn trưa thì ột cô gái có mái tóc ngắn ngang vai, chủ động tới bắt chuyện với cô. Tư Duệ lập tức nở một nụ cười thật tươi:

- "Chào cô, tôi tên Tư Duệ. Rất vui được gặp và mong sau này được giúp đỡ ạ."

- "Cô bao nhiêu tuổi rồi?"

Cô gái tên Thiện Mĩ lại hỏi. Từ lúc nhìn thấy nụ cười của Tư Duệ thì cô đã thấy rất có cảm tình với cô gái này rồi.

- "Tôi 23 tuổi. Còn cô?"

- "Ôi, vậy thì chị hơn em ba tuổi rồi. Em đang là sinh viên năm ba nhưng em làm thêm ở quán này. Từ giờ chúng ta làm bạn nhé. Ở đây còn có Trân Châu, nhưng hôm nay cậu ấy có việc bận nên xin nghỉ. Bọn em bằng tuổi nhau. Nãy em thấy chị làm việc nhanh nhẹn lắm, chị mới đến mà nhanh quen việc quá đi~"

- "Cũng không có gì to tát cả, trước đây chị cũng từng làm nhân viên siêu thị mà."

Hai chị em đang trò chuyện vui vẻ thì 3 cậu nhân viên nam kia cũng bưng khay cơm tới làm quen. Thiện Mĩ nhanh nhảu giới thiệu mọi người với cô:

- "Đây là anh Quách Tuấn, 24 tuổi. Còn đây là anh Chung Nhân, 25 tuổi. Và cuối cùng là anh Khánh Trung, 24 tuổi. Mọi người làm quen với nhau đi. Đây là chị Tư Duệ, chị ấy hơn em 3 tuổi."

- "Chào Tư Duệ, rất vui được quen biết em."

Cả ba người lần lượt bắt tay với cô, sau đó cả 5 người bọn họ đều nói chuyện rất vui vẻ. Ngày đầu tiên đi làm, vì liên tục phải đứng nên Tư Duệ cảm thấy có chút hơi mệt và hơi mỏi lưng nhưng bù lại, cô rất vui và không có thời gian nghĩ tới anh nữa. Lúc quán đóng của chính là 10 giờ đêm. Lúc này đường xá bắt đầu vắng người, Tư Duệ đứng ở ven đường đợi bắt taxi thì một chàng trai đi xe máy tới trước mặt cô rồi dừng lại.

- "Tư Duệ, em còn chưa về sao?"

- "Anh Chung Nhân đấy à? Em đang đợi xe ạ."

Tư Duệ mỉm cười, nhẹ nhàng đáp lại.

- "Giờ này muộn rồi, khó bắt xe lắm. Nhà em ở đâu? Nếu em không ngại thì để anh trở em về."

- "Như vậy thì phiền anh quá. Cũng muộn rồi nên anh cứ về trước đi, em sẽ bắt được xe mà."

Tư Duệ khéo léo từ chối.

- "Đừng ngại. Để anh đưa em về cho nhanh, chứ em con gái đêm hôm đứng đây nguy hiểm lắm."

Chung Nhân cứ nói mãi, cô vì nể anh nên đành để anh đưa về. Đi 20 phút sau thì về tới nhà của cô. Tư Duệ vội xuống xe, tay đưa lên tháo mũ bảo hiểm, nhưng vì tóc cô dài, ban nãy đi gió nên tóc bị mắc vào, Tư Duệ loay hoay một lúc vẫn không tháo được, Chung Nhân thấy thế thì cười, rồi bảo cô:

- "Để anh giúp em."

- "Em cảm ơn. Ngày mai để em mời anh ăn trưa, coi như cảm ơn vì hôm nay anh đã giúp em nhé?! "

Tư Duệ cảm thấy mình đã làm phiền anh nhiều nên rất áy náy.

- "Phiền gì đâu. Không biết là chúng ta có duyên hay không nhưng mà nhà anh cách đây có 5 phút thôi đó."

- "Ôi, thật vậy sao ạ?"

Tư Duệ ngạc nhiên hỏi. Cô không ngờ lại trùng hợp như vậy.

- "Em không tin sao? Vậy nếu có thời gian thì anh mời em tới nhà chơi nhé? Nhà anh chỉ có 2 mẹ con thôi."

- "Em tin mà. Hahha."

- "Em không định mời anh vào nhà chơi à?"

Chung Nhân lại hỏi, nhưng mục đích là để chọc cô.

Tư Duệ ngập ngừng bởi vì trong nhà cô chẳng có gì cả, một mình cô sống ở đây nên đến bộ bàn ghế tiếp khách cô còn không có, ai ngờ lại có ngày nhà cô có khách chứ.

Thấy cô khó xử, anh đành phá lên cười để giải vây cho cô:

- "Anh đùa thôi. Cũng muộn rồi, em mau vào nghỉ ngơi đi. Anh cũng về đây kẻo mẹ anh mong."

Nghe Chung Nhân nói vậy, Tư Duệ càng thêm áy náy, đến nỗi khuôn mặt đỏ ửng lên vì ngại. Bộ dạng đó của cô qua con mắt của Chung Nhân lại vô cùng đáng yêu. Hai người tạm biệt nhau từ đó. Tư Duệ đi vào nhà, bật điện lên, tắm rửa rồi lên giường nằm. Cả ngày đứng mệt, bây giờ được ngả lưng như vậy thật dễ chịu làm sao. Thật may mắn vì cô có những người bạn mới thân thiện như vậy.

Tư Duệ mệt mỏi nhìn lên trần nhà, không biết bây giờ anh đang làm gì, liệu rằng anh có nhớ tới cô hay đang ân ái bên người phụ nữ kia?
 
Hợp Đồng Tình Nhân Với Tổng Tài Ác Ma
Chương 35: Nhầm Lẫn


Tư Duệ đi làm được ba ngày thì quán bắt đầu chia ca làm việc nửa buổi một, để nhân viên trong quán có thời gian cho gia đình hơn. Tư Duệ cùng Thiện Mĩ, Chung Nhân làm ca sáng trưa, ba người còn lại làm ca chiều tối.

Hôm nay, Tư Duệ có hẹn đi khám thai nên tan làm, cô vội vội vàng vàng bắt xe búyt đi khám ở một bệnh viện tư nhân gần đó. Chung Nhân vốn là muốn chở cô về nhưng vừa lấy xe ra đến nơi thì thấy Tư Duệ bắt xe buýt đi rồi.

Tư Duệ nằm trên giường để cho bác sĩ siêu âm. Cô rất vui khi được nhìn hình ảnh bảo bối nhỏ qua màn hình máy siêu âm.

- "Thai nhi được 10 tuần rồi, nhưng xét thấy cân nặng chưa đủ, em bé hơi còi rồi đó. Sản phụ cần tẩm bổ thêm mới được."

Cô bác sĩ vừa khám vừa nhận xét.

Tư Duệ nghe bác sĩ nói bảo bối nhỏ bị nhỏ hơn với cân nặng tiêu chuẩn thì bắt đầu lo lắng. Từ lúc mang thai tới giờ, cô ốm nghén suốt, dạo gần đây mới đỡ hơn thì ăn được chút.

- "Mà cô không có chồng hay người nhà đi cùng à?"

Bình thường các sản phụ đều đi cùng chồng hoặc người nhà tới khám thai, thấy cô đi một mình, bác sĩ lại hỏi.

- "À, chồng tôi...anh ấy bận nên tôi đi một mình."

Tư Duệ gượng gạo đáp lại, nhưng sao chữ "chồng" cô nói ra lại chua chát thế này.

- "Lần sau cô nhớ tới khám cùng chồng mình nhé. Đi khám thai là cả ba và mẹ đều đi thì em bé mới vui."

Bác sĩ nghe cô nói vậy thì cũng cố tình động viên cho cô vui.

Tư Duệ rời khỏi bệnh viện mà không hay biết rằng có một người đàn ông đang theo dõi mình.

Còn về Chu Thiệu Huy, đã 4 ngày rồi mà không tìm được tin tức gì của cô, anh như phát điên lên vậy. Anh không biết cảm xúc của mình, anh muốn tìm cô để trừng phạt nhưng anh lại cảm thấy nhớ cô nhiều hơn. Lý Nhã Hân vì tâm trạng của anh mấy hôm nay không được tốt nên cũng không làm nũng được gì cả. Tối đến, ả mặc bộ váy ngủ xuyên thấu, xịt nước hoa có mùi hương k*ch th*ch h*m m**n của đàn ông để dụ dỗ anh nhưng anh vừa nhìn thấy cô thì liền né tránh. Tối nay cũng vậy, Lý Nhã Hân vừa đi tham gia một buổi biểu diễn thời trang, về đến nhà thì thấy anh đang ngồi uống rượu. Ả liên chạy tới, giật lấy chai rượu từ tay anh, ôm lấy anh, rồi nói:

- "Anh đừng uống nữa. Tại sao anh cứ phải điên cuồng đi tìm kiếm cô ta làm gì? Người phụ nữ đó không xứng đáng để anh phải như vậy. Cô ta bỏ anh đi theo người đàn ông khác rồi."

- "Mang rượu đây, tôi muốn uống nữa."

- "Không được, anh say lắm rồi đấy."

- "Tôi bảo cô đưa đây cơ mà? "

Chu Thiệu Huy say khướt nhưng giọng nói vẫn đầy uy quyền và lí trí.

- "Được rồi. Nếu anh vẫn muốn uống thì em sẽ uống cùng anh. Em sẽ không bao giờ rời bỏ anh giống như cô ta đâu."

Nói rồi, ả rót rượu vào hai cái ly, một ly cho anh, một ly cho ả. Uống thêm hai ly nữa là anh say rồi gục luôn xuống bàn. Lý Nhã Hân phải nhờ sự giúp đỡ của người làm mới đưa anh lên được tới phòng. Đặt anh nằm trên giường, ả vào phòng tắm lấy một cái khăn mặt lau người cho anh. Từng cúc áo được cởi ra, cái cảm giác mát lạnh khiến anh tỉnh giấc.

Chu Thiệu Huy lúc này từ từ mở mắt, anh mơ hồ nhìn thấy dáng vẻ, nụ cười xinh đẹp của cô, anh thấy cô đang ở bên cạnh mình. Anh đưa tay lên sờ má "cô" miệng thì thầm:

- "Tư Duệ! Là em sao? Em trở về rồi sao?"

- "Thiệu Huy...."______"Cô" cũng gọi tên anh. "Cô" vừa nói dứt lời thì lập tức bờ môi bị môi anh bao phủ. Hai người môi lưỡi cứ quấn quýt lấy nhau.

- "Tư Duệ! Em có biết anh nhớ em thế nào không? Hôm nay anh sẽ không tha cho em đâu."

- "Thiệu Huy....em cũng yêu anh..."

Dù say nhưng anh nghe rất rõ "em yêu anh". Sức chịu đựng của anh thì có hạn, không chần chừ, anh liền lột hết quần áo trên người "cô" ra. Đêm đó, cả hai người có một màn ân ái kịch liệt.

Sáng hôm sau, Chu Thiệu Huy từ từ mở mắt ra, anh thấy đầu đau như búa bổ, lại thấy cánh tay mình nặng nề, anh liền quay sang nhìn, anh thấy một người phụ nữ đang gối đầu trên tay mình ngủ ngon lành. Như không tin được vào mắt mình, anh lắc lắc đầu cho tỉnh táo rồi nhìn kĩ lại một lần nữa. Là Lý Nhã Hân. Sửng sốt, bất ngờ, anh lập tức rút tay ra và ngồi dậy khiến cho ả cũng tỉnh giấc. Thấy anh đã tỉnh, ả giọng còn hơi ngái ngủ, nói:

- "Có chuyện gì vậy? Sao anh không ngủ thêm đi?"

- "Cô...sao cô lại ngủ trên giường của tôi?"

- "Ơ? Anh không nhớ gì cả à? Đêm qua là anh chủ động đòi hỏi em. Hại em bị anh ăn sạch, đến bây giờ người còn mỏi rã rời này."

*đoàng

Đầu anh nghe được những lời này thì như có dòng điện xoẹt qua. Vậy cô gái hôm qua không phải là cô mà chính là Lý Nhã Hân sao? Không thể nào như thế được.
 
Hợp Đồng Tình Nhân Với Tổng Tài Ác Ma
Chương 36: Tìm Ra


Thấy anh lặng thinh không phản ứng gì, ả trong lòng mừng thầm vì cuối cùng anh cũng thuộc về ả rồi. Nước mắt cá sấu tuôn ra, Lý Nhã Hân cả cơ thể không một mảnh vải che thân, cứ bám chặt lấy anh, khóc lóc:

- "Thiệu Huy! Anh như vậy là định chối bỏ trách nhiệm với em sao? Chính anh đồng ý nối lại tình xưa với em mà sao bây giờ anh lại như vậy? Em yêu anh mà. Không phải trước đây chúng ta từng có quãng thời gian tươi đẹp bên nhau hay sao??"

Anh đẩy cô ra, kiên quyết phủ nhận:

- "Cho dù tôi có không yêu Tư Duệ thì người tôi yêu cũng sẽ không bao giờ là cô. Tôi tha thứ cho cô nhưng cũng không có nghĩa là tôi sẽ yêu cô như xưa. Năm xưa, cô vì ánh hào quang bên ngoài mà rời xa tôi lúc tôi khó khăn nhất. Bây giờ giữa chúng ta chỉ là người cũ thôi."

- "Anh không thể nói như vậy được. Thiệu Huy, em biết em sai rồi, anh tha thứ cho em, chúng ta sẽ làm lại từ đầu được không?"

- "Cô...."

*ring ring ring

Chuông điện thoại của anh đột nhiên reo lên, trên màn hình hiện lên 2 chữ "Mạc Ninh", anh vội nhấn nút nghe:

- "Mạc Ninh! Sao rồi? Có tin tức gì của cô ấy chưa?"

- "Đã tìm thấy Tư Duệ rồi. Cô ấy đang ở một căn nhà nhỏ ở ngoại ô phía Nam, đường XX, thị trấn XY..."

Mạc Ninh còn chưa nói hết câu, anh đã vội ngắt máy, đứng dậy về phòng thay đồ rồi lái xe tới chỗ cô. Lý Nhã Hân biết chắc là anh đã có tin tức về cô, ả bắt đầu tính kế. Nhất định không thể để thua cô được.

Chu Thiệu Huy theo địa chỉ mà Mạc Ninh gửi cho tìm đến quán cà phê cô đang làm. Anh vội mở cửa vào trong quán, nhìn qua một lượt nhưng không thấy cô đâu.

- "Xin chào, quý khách cần tôi giúp đỡ gì không ạ?"

Một chàng thanh niên trẻ lại gần chỗ anh hỏi.

- "Cho hỏi ở đây có ai tên Tư Duệ không? Cô ấy có vóc người nhỏ nhắn, cao khoảng m65, khuôn mặt xinh xắn, mái tóc dài màu hạt dẻ."

- "À, anh hỏi Lam Tư Duệ đấy hả? Cô ấy vừa tan làm khoảng một tiếng trước rồi."

- "Vậy anh có biết nhà cô ấy ở đâu không?"

- "Nhưng anh là gì của cô ấy?"

- "Tôi...tôi...à, tôi là chồng của cô ấy."

Chu Thiệu Huy ngập ngừng một lúc rồi đáp.

- "Thật sao? Tư Duệ vậy mà đã kết hôn rồi hả? Vậy tại sao cô ấy lại tới đây?"

- "À, chúng tôi xảy ra chút chuyện, cô ấy giận tôi nên tới đây..."

Chàng thanh niên kia không ngờ cô lại có chồng rồi. Vậy mà mấy hôm gần đây, anh lại tưởng Chung Nhân sẽ có cơ hội đến với cô chứ. Thế nhưng cuối cùng anh vẫn cho Chu Thiệu Huy biết địa chỉ nhà cô. Anh lái xe khoảng 15 phút thì tới một đoạn đường khá vắng, nhà dân thì thưa thớt. Cô nói là cô đi theo một người đàn ông giàu có khác, vậy thì tại sao cô lại tới nơi vắng vẻ như vậy chứ? Một căn nhà màu trắng, có một cây anh đào nhỏ trước cửa hiện ra trước mắt anh. Theo như địa chỉ thì đây chính là nhà cô. Chu Thiệu Huy ngồi trong xe, từ một gốc cây to gần đó, nhìn về phía nhà cô.

10 phút, rồi 20 phút trôi qua. Từ trong nhà, cô mặc chiếc váy màu xanh nước biển nhạt, mái tóc xoăn nhẹ buộc nửa từ trong nhà đi ra. Mới một tuần không gặp mà cô gầy đi nhiều quá. Thế nhưng, ngay sau đó, một chàng trai cũng đi ra theo cô, họ cười nói rất vui vẻ.

- "Chung Nhân, em rất cảm ơn vì anh đã giúp em sửa lại bóng đèn, nếu không ở đây vắng vẻ như vậy, em cũng không biết phải làm sao nữa."

- "Em đừng khách sáo. Nhà anh gần đây, có gì hỏng hóc hay cần anh giúp cứ gọi cho anh, anh sẽ tới giúp em ngay. Mà em có số của anh rồi đúng chứ?"

- "Vâng."

- "Vậy anh về nhé. Tạm biệt em."

Chung Nhân vừa nói, vừa cười rất tươi, tay lại xoa xoa lên đầu cô khiến Tư Duệ ngại ngùng.

- "Tạm biệt."

Tư Duệ tiễn anh ra đến cổng, nhìn anh lái xe rời đi nhưng miệng vẫn nhoẻn cười. Trong ấn tượng của cô thì Chung Nhân đúng là một chàng thư sinh hiền lành, mà đôi lúc còn cư xử rất dễ thương nữa.

- "Tư Duệ!"

Tư Duệ mải nhìn mà không để ý Chu Thiệu Huy đang tới gần mình. Anh cất tiếng gọi cô, Tư Duệ giật mình, nhìn thấy anh, cô vội quay người bỏ chạy vào trong nhà. Nhưng cô chưa kịp khoá cổng thì anh đã nhanh tay chặn lại rồi.

- "Anh làm gì vậy? Bỏ ra để tôi còn khoá cổng."

Tư Duệ cố đẩy anh ra ngoài để đóng cổng, nhưng anh lại nhanh chóng chụp được tay cô:

- "Tư Duệ, em nghe anh nói."

- "Tôi không còn gì để nói với anh hết. Hợp đồng của chúng ta kết thúc rồi."

- "Ai nói vậy? Là do em đơn phương chấm dứt nhé? Chẳng lẽ em quên điều khoản trong đó có ghi nếu đơn phương chấm dứt hợp đồng thì sẽ phải bồi thường bao nhiêu à?"

Tư Duệ suy nghĩ một lúc, đúng là cô chưa nghĩ tới số tiền phải bồi thường vi phạm hợp đồng. Nó là một số tiền mà chắc cô phải làm nửa đời ở tiệm cà phê thì mới trả hết được.
 
Hợp Đồng Tình Nhân Với Tổng Tài Ác Ma
Chương 37: Ép Cô Trở Về


- "Vậy anh muốn tôi phải làm sao thì anh mới để tôi đi hả? Anh cũng có người phụ nữ khác rồi thì tại sao anh lại cứ muốn trêu đùa tôi? Tôi không phải là món đồ chơi của anh."

Tư Duệ lại bắt đầu rưng rưng nước mắt, cô cố giằng tay mình thoát ra khỏi tay anh, nhưng Chu Thiệu Huy lại càng không dễ gì buông ra, anh đưa tay luồn vào eo cô, ôm cô sát lại gần mình, giọng nói khàn khàn thì thầm với cô:

- "Em phải quay về cùng anh."

- "Nếu tôi không muốn thì sao?"

- "Nếu em không muốn thì em sẽ phải bồi thường hợp đồng cho anh. Hơn nữa, mẹ em cũng sẽ biết chuyện giữa chúng ta."

*chát

Cô lập tức đẩy anh ra, vung tay lên tát anh một cái thật đau.

- "Anh là đồ khốn. Anh lại dám lôi mẹ ra để uy h**p tôi nữa sao? Anh có là con người nữa không hả?"

Không ngờ bị cô đánh, Chu Thiệu Huy đứng hình, anh nhìn cô chằm chằm. Người phụ nữ anh yêu đánh anh, không sao cả. Dù sao so với việc bị cô đánh, bị cô ghét thì anh ghét việc mỗi ngày không được nhìn thấy cô hơn. Nghĩ vậy, anh lại nói:

- "Em suy nghĩ kĩ đi. Anh cho em một ngày suy nghĩ. Ngày mai anh sẽ lại tới đây. Lúc đó hi vọng em cho anh câu trả lời."

Dứt lời, anh liền đặt lên trán cô một nụ hôn rồi rời đi. Tư Duệ lập tức ngồi gục xuống đất, khóc thảm thương. Tại sao, tại sao cô đã trốn đi thật xa rồi mà vẫn không thể trốn thoát khỏi anh. Tại sao người đàn ông ác ma như vậy cô lại vì anh mà rơi nhiều nước mắt như vậy. Vậy thì có đáng không?

Cả đêm hôm đó Tư Duệ lại gần như mất ngủ, cô không muốn quay về để mà phải nhìn thấy anh, nhìn thấy người phụ nữ đó. Nhưng cô không muốn mẹ cô lại vì cô mà đau lòng. Nếu mẹ cô mà biết vì bà mà cô bán thân thì cho dù có chết bà cũng không nhắm được mắt. Chính cô hiểu mẹ mình hơn ai hết.

Sáng hôm sau, đúng như đã hẹn, Tư Duệ thức dậy thì đã thấy anh đang ở trước cửa nhà rồi. Anh ta chắc hẳn mong chờ cô khuất phục lắm nên mới tới sớm như vậy. Nếu anh ta nghĩ vậy thì anh ta nghĩ đúng rồi đấy. Cô không chỉ bán thân mà còn đang mang thai nữa, nếu mẹ mà biết được thì không biết chuyện gì sẽ xảy ra nữa. Bây giờ quay lại căn biệt thự đó, cô tuy sẽ phải chịu đựng nhưng ít ra mẹ cô sẽ được sống vui vẻ.

Tuy vậy, Tư Duệ cứ ở yên trong nhà không chịu ra mở cửa cho tới khi Chung Nhân tìm tới nhà, đón cô đi làm chung. Lại thấy chàng trai hôm qua lấp ló trước cổng nhà cô, Chu Thiệu Huy lại nổi cơn ghen, anh bước ra khỏi xe, đi về phía cậu rồi hỏi:

- "Tư Duệ từ hôm nay sẽ không đi làm nữa. Mong anh đừng tới tìm cô ấy nữa."

Chung Nhân thấy một người đàn ông lạ tự dưng nói với mình như vậy, bèn hỏi:

- "Anh là ai? Anh nói thế là có ý gì?"

- "Tôi là chồng của Tư Duệ. Hôm nay tôi đến đón cô ấy."

Chữ "chồng" Chu Thiệu Huy cố tình nhấn mạnh như để đánh dấu chủ quyền. Chung Nhân nghe xong thì há hốc mồm sững sờ, Tư Duệ đã kết hôn rồi sao? Không phải cô ấy nói là chỉ sống một mình thôi sao?

- "Ai nói anh là chồng tôi?"

Tư Duệ liền lên tiếng, đính chính lại câu nói của Chu Thiệu Huy.

Chung Nhân nhìn thấy cô thì lập tức mỉm cười rồi bảo:

- "Tư Duệ, anh tới đón em đi làm. Người đàn ông này là chồng em sao?"

- "Chung Nhân, hôm nay anh giúp em xin nghỉ nhé. Em có chút chuyện cần giải quyết. Hơn nữa, người đàn ông này không phải như anh ta nói đâu. Anh đi đi."

Tư Duệ quay sang nói với Chung Nhân, cô cố giữ nét mặt thân thiện, vui vẻ thường ngày. Chung Nhân là người hiểu chuyện, anh đoán là giữa cô và người đàn ông này có chuyện riêng cần nói nên cũng chào tạm biệt cô rồi rời đi. Lúc này, Tư Duệ mới tỏ rõ sự mệt mỏi, ngao ngán khi nhìn thấy anh, cô nói:

- "Tôi không phải là vợ anh nên mong anh sau này có chút liêm sỉ, đừng làm ảnh hưởng tới thanh danh của tôi."

- "Em sợ hủy hoại thanh danh mà còn cùng anh ta trốn tới đây?"

- "Anh nói thế là ý gì? Tôi không hiểu?"

Tư Duệ không hiểu anh đang nói cái gì. Trốn cùng Chung Nhân tới đây? Cô với Chung Nhân là quen nhau ở chỗ làm mà. Thế nhưng Chu Thiệu Huy trong lòng cô bây giờ giống như một tên điên, không biết nói đạo lý, còn bị ảo tưởng nữa nên cô chẳng muốn thanh minh.

- "Bây giờ em mau theo anh về."

Dứt lời, Chu Thiệu Huy cũng chẳng hỏi ý kiến của cô, lập tức vác cô trên vai rồi đi ra xe. Tư Duệ vùng vẫy trên vai anh, hét:

- "Anh thả tôi xuống. Tôi sẽ tự đi. Tôi còn chưa dọn đồ đạc nữa."

- "Em nói vậy tức là đồng ý về nhà cùng anh rồi? Vậy thì cứ đi đi, đồ đạc của em, nếu em muốn thì anh sẽ cho người tới lấy, hoặc không anh sẽ mua đồ mới cho em."

Chu Thiệu Huy thả cô ngồi xuống ghế rồi thắt chặt dây an toàn. Tư Duệ giận lắm, anh ta luôn làm theo ý mình. Cô ngồi trong xe nhưng mắt lại cứ nhìn ra ngoài, không thèm nhìn hay nói chuyện với anh. Anh thấy cô như vậy thì rất hài lòng, trong lòng mừng thầm. Từ nay anh sẽ giữ cô ở bên cạnh, không để cô có cơ hội ra ngoài gặp gỡ người đàn ông khác ngoài anh nữa.
 
Hợp Đồng Tình Nhân Với Tổng Tài Ác Ma
Chương 38: Chúng Ta Lại Gặp Nhau Rồi


Ngồi xe gần hai tiếng thì về tới biệt thự, Châu quản gia sớm biết hôm nay anh đi đón cô về nên đã nghênh đón từ đại sảnh.

- "Lam tiểu thư, chào mừng cô trở về."

- "Dạ, cháu chào bác."

Tư Duệ chỉ kịp chào quản gia một tiếng thì đã bị anh lôi đi xồng xộc. Vừa đi tới cầu thang thì cô liền nhìn thấy Lý Nhã Hân đang đứng ở lan can cầu thang, nhìn cô trừng trừng. Tư Duệ biết là sẽ rơi vào hoàn cảnh này, cô chỉ cúi đầu rồi lẳng lặng đi theo anh.

- "Thiệu Huy! Sao anh lại đưa cô ta về đây?"

- "Sao? Cô ý kiến gì? Nhà của tôi, tôi muốn đưa ai về mà không được? Nếu cô không thích thì cứ việc dọn đi."

Lý Nhã Hân cứng họng không nói lên lời. Cô không thể dọn ra khỏi đây được, nhờ có anh mà dạo này có rất nhiều nhãn hàng mời cô đóng quảng cáo.

Chu Thiệu Huy kéo cô vào trong phòng rồi đóng chặt cửa lại, anh ôm chặt lấy cô, tham lam hít hà hương thơm nhè nhẹ trên cơ thể, mùi hương mà bao lâu nay anh vẫn nhớ nhung.

- "Tư Duệ, từ nay xin em đừng rời xa anh nữa, có được không?"

Tư Duệ bàng hoàng, cả người không nhúc nhích, cứ mặc kệ cho anh ôm. Anh hôm nay bị sao vậy, tự nhiên lại dịu dàng đến như thế này?

- "Chỉ cần em không bỏ anh đi nữa thì anh sẽ bỏ qua cho em mọi chuyện, trước đây em có quen ai, gặp gỡ ai anh cũng không tính toán với em nữa. Anh không muốn người phụ nữ của mình ở bên cạnh người đàn ông khác."

Chu Thiệu Huy lại nói tiếp.

Tư Duệ vốn thắc mắc một người như anh sao lại dễ dàng bỏ qua mọi chuyện cho cô như thế. Là vì anh đã đọc được lá thư cô để lại nên mới như vậy hay sao? Nhưng nói đi cũng phải nói lại, mọi chuyện là do anh không tin cô, vô duyên vô cớ áp đặt cho cô, xong bây giờ nghe anh nói như thể mọi lỗi lầm là do cô gây ra vậy. Thấy cô im lặng, anh liền để cô ngồi xuống giường, bản thân mình thì quỳ gối xuống sàn, rồi đưa tay mình sờ lên bụng cô, anh nói:

- "Bảo bối nhỏ. Con xem, mẹ con hình như giận ba rồi. Con mau nói mẹ tha thứ cho ba đi."

- "Anh tin đây là con anh rồi sao?"

Tư Duệ đi hết từ bất ngờ này đến bất ngờ khác. Chẳng lẽ cô đang mơ à?

- "Anh tin chứ. Bây giờ em nói gì anh cũng tin hết."

Câu trả lời lần này của anh khiến cô hoàn toàn không thích nghi kịp. Vậy là bao nhiêu tủi thân bấy lâu nay bắt đầu ùa về, cô bật khóc. Thấy thế, anh vội đứng dậy, ôm cô vào lòng, vỗ về.

- "Anh xin lỗi vì đã khiến em buồn, anh xin lỗi vì đã không tin tưởng em. Là do anh ghen tuông nên đã khiến em phải chịu nhiều ủy khuất."

Điều mà anh nhận ra được sau khi cô rời bỏ anh đi lần thứ hai này, chính là anh không thể chối bỏ được tình cảm của mình đối với cô được nữa. Cho dù cô có thế nào thì anh cũng chấp nhận kể cả việc đánh mất tất cả mọi thứ.

- "Huhuhu..."

Tư Duệ cứ khóc nức nở, không nói được câu nào. Cô tựa cằm vào vai anh khóc lóc cho tới khi mệt quá mà ngủ thiếp đi trên vai anh. Đến khi không nghe thấy cô khóc nữa, anh nhìn thử thì thấy cô đã ngủ trên vai mình. Mèo hoang nhỏ này, mới đó mà đã ngủ rồi. Anh nhẹ nhàng đặt cô nằm xuống, kéo chăn đắp lên người cô rồi đi ra ngoài, đóng cửa lại.

Lý Nhã Hân nãy giờ nín nhịn, đứng chờ bên ngoài. Thấy anh ra, ả vội vàng lao tới, ôm chặt lấy tay anh, mặt tỏ vẻ ủy khuất, nói:

- "Thiệu Huy, em không cho phép cô ta sống cùng anh đâu. Cô ta cũng chỉ đồ lẳng lơ, có gì mà anh lại giữ cô ta ở bên mình chứ."

- "Em trong ngày hôm nay hãy dọn ra khỏi đây đi. Anh sẽ sắp xếp cho anh một căn nhà khác."

- "Thiệu Huy, anh vì cô ta mà đuổi em đi sao? Em không đi đâu hết."

Lý Nhã Hân phụng phịu, khua chân múa tay làm mình làm mẩy.

- "Nếu em không đi thì ngay ngày mai, em sẽ không còn một cái hợp đồng quảng cáo nào hết."

Chu Thiệu Huy lạnh lùng đáp.

- "Anh...Thôi được, em sẽ đi."

Nhắc đến hợp đồng quảng cáo, ả lập tức hoảng hốt. Khó khăn lắm mới thành người đại diện của các thương hiệu nổi tiếng, không thể để tuột mất được. Tạm thời cứ dọn ra khỏi đây, mọi chuyện còn lại để sau hãy tính.
 
Hợp Đồng Tình Nhân Với Tổng Tài Ác Ma
Chương 39: Cầu Hôn


Tư Duệ ngủ một giấc dậy thì mặt trời đã tắt. Đến bây giờ cô vẫn nghĩ là chuyện cô và anh làm lành chỉ là giấc mơ thôi. Tư Duệ ngồi dậy, đi vào trong phòng tắm, cô ngắm mình trong gương rồi tự nhéo mình một cái vào má. Ui da, thật là đau. Vậy tức là cô không có mơ hay sao?

- "Bảo bối! Em làm gì đó?"

Tư Duệ đang tự độc thoại một mình trong phòng tắm thì anh đi vào, giọng nói của anh khiến cô giật mình, cả người mất thăng bằng ngã ngửa ra.

- "Aaaaaaaa!"

Tư Duệ nhắm mắt hét lên, cô xác định phen này ngã không kịp ngáp rồi. Nhưng khoan đã, cô không thấy đau mà còn thấy eo mình có thứ gì đó ôm chặt. Cô từ từ mở mắt ra, đập vào mắt cô là khuôn mặt như tạc tượng của anh, cô chớp chớp mắt nhìn anh, mặt đỏ ửng như hai trái cà chua chín. Anh thấy bộ dạng đáng yêu của cô như vậy, liền bật cười rồi nói:

- "Em phải cẩn thận chút chứ? Em là phụ nữ mang thai đó."

- "Tất cả là tại anh đấy."

Cô bĩu môi càu nhàu.

- "Ừ, tất cả là tại anh. Vậy đã được chưa? Bây giờ em mau thay đồ đi, chúng ta xuống nhà ăn tối."

Chu Thiệu Huy nói rồi buông cô ra, để cho cô đứng ngay ngắn trở lại. Tư Duệ đi ra bên ngoài thì thấy một đống đồ với các túi lớn nhỏ đặt trên giường. Cô tò mò hỏi anh:

- "Mấy thứ này là gì?"

- "Quần áo anh mới mua cho em. Em mặc xem có vừa không?"

Tư Duệ từ từ bỏ từng túi đồ ra xem. Bên trong nào là quần áo, váy vóc đủ loại, còn có cả váy bầu nữa, toàn là các nhãn hàng đắt tiền cả.

- "Sao anh mua nhiều vậy?"

- "Anh không biết em thích mặc gì nên anh cứ mua về cho em chọn."

Tư Duệ đúng là cạn lời với người đàn ông này. Đống đồ này cô mặc cả tháng không có ngày nào trùng nhau luôn quá.

- "Vậy em vào thay đồ nhé? Anh thấy bộ nào đẹp? Bộ này được không? "

Tư Duệ chọn một bộ váy màu tím nhạt có chiết eo, cổ chữ V đưa lên hỏi anh, nét mặt đầy phân vân.

Chu Thiệu Huy ậm ừ nhìn cô một hồi rồi nói:

- "Anh thấy em mặc gì cũng đẹp cả. Nhưng mà đẹp nhất là không mặc gì."

- "Anh này! Thật là xấu xa. Anh đang nghĩ bậy bạ gì thế?"

- "Ơ? Anh chỉ nói vậy thôi mà."

Chu Thiệu Huy lại giả vờ ngây ngô vô tội. Tư Duệ hoá thẹn, vội cầm chiếc váy đi thay sau đó cùng anh đi xuống dưới nhà. Thấy trong nhà im ắng lạ thường, và cũng không thấy Lý Nhã Hân đâu, cô không giấu nổi tò mò, bèn hỏi anh:

- "Lý Nhã Hân cô ấy đâu rồi?"

- "Anh đuổi cô ta đi rồi."

- "Là vì em sao? Vậy...anh...anh không yêu cô ấy sao?"

- "Đồ ngốc! Em đang nói gì thế? Người anh yêu chỉ có mình em thôi."

Anh quay sang dí nhẹ vào trán cô, rồi mắng yêu.

- "Vậy sao lúc đầu...Anh với cô ấy là...tình đầu có phải không? Em thấy mẹ anh rất quý cô ấy."

- "Thôi, chúng ta đừng nói chuyện đó nữa. Em đang khiến anh mất vui đó."

Nghĩ đến chuyện trong quá khứ, cũng như mẹ anh thì anh lại buồn và tức giận vô cùng. Dứt lời, anh lập tức nắm tay cô kéo đi. Tư Duệ biết anh là người đàn ông lạnh lùng, tàn ác nhưng lại có rất nhiều tâm sự, nhạy cảm. Nếu anh đã không muốn nhắc tới thì cô cũng sẽ không hỏi nữa. Quan trọng là bây giờ cô và anh được ở bên nhau. Cô cứ nghĩ là anh đưa cô xuống phòng ăn, nhưng không, anh đưa cô xuống phòng khách rồi đột nhiên dừng lại. Tư Duệ khó hiểu hỏi:

- "Thiệu Huy! Không phải chúng ta xuống ăn tối ư?"

- "Anh có một bất ngờ muốn dành cho em. Nhưng trước hết, anh phải bịt mắt em lại đã."

Rồi anh lấy một mảnh vải màu kem giấu trong túi áo ra, đưa lên che mắt cô. Tư Duệ rất tò mò xem anh định làm gì. Chu Thiệu Huy đưa cô ra vườn, nơi cạnh hồ bơi và khóm hồng đỏ rực. Ở đó có một chiếc bàn được trang trí hoa, nến, rượu vang, bánh kem và một số món ăn khác. Xung quanh đó là những người làm trong nhà đang đứng thang một vòng cung.

- "Thiệu Huy! Khi nào thì anh mới tháo bịt mắt cho em vậy?"

- "Đợi anh một chút."

Nói rồi anh từ từ tháo miếng vải ra. Bàn tiệc được bài trí đẹp đẽ dưới khung cảnh lãng mạn khiến cô rất bất ngờ. Chu Thiệu Huy quỳ xuống trước mặt cô, tay cầm một bó hoa và một hộp trang sức màu xanh dương. Anh mở chiếc hộp ra, bên trong là một chiếc nhẫn kim cương đang phát sáng lấp lánh.

- "Tư Duệ! Em có đồng ý làm vợ anh không?"

Thực ra sáng nay, khi mà tự xưng là chồng cô, bị cô chối bỏ, anh đã rất quyết tâm là phải nhanh chóng cưới cô, biến cái mác giả mạo đó thành thật. Vậy nên nhân lúc cô ngủ, anh đã cùng người làm chuẩn bị. Tư Duệ xen lẫn cảm xúc bất ngờ, ngạc nhiên, hạnh phúc đến nỗi không nói lên lời. Anh nhìn cô bằng ánh mắt đầy mong chờ.

- "Tư Duệ à, anh biết là thời gian qua, anh đã làm nhiều chuyện có lỗi với em, khiến em phải đau lòng và chịu nhiều tổn thương nhưng anh cũng biết là mình không thể giấu nổi tình cảm của mình dành cho em được nữa, anh chọn con tim nhưng lí trí anh cũng mách bảo anh rằng người anh yêu là em. Anh biết là chuyện này hơi bất ngờ đối với em nhưng dù câu trả lời có là gì thì anh vẫn sẽ không bỏ cuộc, anh vẫn chờ đợi em. Hãy cho anh một cơ hội được bù đắp cho em và bảo bảo nhỏ của chúng ta, em nhé?"

- "Lam tiểu thư, cô đồng ý đi!"

Châu quản gia không nén nổi xúc động khi nghe anh nói như vậy. Ông sớm biết rằng thiếu gia có tình cảm với cô gái này rồi, nhưng lại vì nỗi đau quá lớn trong quá khứ mà không biết yêu thương người con gái mà anh yêu. Ông rất mong thiếu gia mở lòng và đón nhận cô gái tốt bụng này.

- "Đồng ý đi! Đồng ý đi!"

Những người còn lại cũng đồng thanh hô. Tư Duệ xúc động không kìm nén nổi nước mắt, cô nhìn mọi người rồi lại nhìn anh.

- "Em...Em đồng ý!"

Và thế là tất cả mọi người đều vỡ oà trong vui mừng và hạnh phúc. Anh vội vàng đeo nhẫn vào tay cô rồi ôm cô thật chặt, anh nói:

- "Tư Duệ! Cảm ơn em. Anh yêu em."

- "Em cũng yêu anh, Thiệu Huy."
 
Hợp Đồng Tình Nhân Với Tổng Tài Ác Ma
Chương 40: Chính Thức Ra Mắt


Ngày hôm sau, Tư Duệ đưa anh về nhà ra mắt mẹ mình. Cô đề xuất với anh là sẽ chỉ nói cho mẹ biết chuyện hai người sẽ kết hôn, chứ sẽ không nói cho mẹ biết những chuyện xảy ra trước kia với hai người. Và anh đương nhiên là đồng ý.

- "Mẹ ơi! Con về rồi! "

Tư Duệ cùng anh bước ra khỏi xe tiến thẳng vào trong nhà gọi mẹ. Theo sau hai người là trợ lý riêng của anh xách vài món đồ gọi là quà ra mắt mẹ vợ tương lai. Mẹ cô được thông báo trước nên đã sớm chuẩn bị xong mọi thứ, kể cả cơm nước. Mẹ cô từ trong nhà đi ra, anh vội cúi xuống chào:

- "Dạ, cháu chào bác. Cháu tên là Chu Thiệu Huy, cháu là bạn trai của Tư Duệ ạ."

- "Chào cháu. Hai đứa đi đường chắc là mệt lắm nhỉ. Mau vào nhà đi."

- "Dạ vâng."

Anh lễ phép đáp lại rồi cùng cô đi vào trong nhà. Anh cầm mấy túi đồ vừa nhận từ tay của cậu trợ lý đưa cho mẹ cô:

- "Thưa bác, hôm nay cháu tới đây, cháu có chút quà nhỏ biếu bác ạ."

- "Ôi dào, cháu tới chơi là ta vui rồi, quà cáp làm gì cho tốn kém ra."

- "Dạ, bác cứ nhận cho cháu vui ạ."

Anh vẫn kiên trì nói tiếp. Và cuối cùng thì cũng được mẹ cô "đáp lễ".

Mẹ cô rót nước ra hai cốc, một cốc đưa cho anh, một cốc đưa cho cô con gái quý giá.

- "Cháu tên gì? Năm nay bao nhiêu tuổi? Làm nghề gì? Nhà có những ai? Hai đứa quen nhau khi nào?"

Mẹ cô bắt đầu đặt vô số câu hỏi cho anh.

- "Ơ kìa mẹ, mẹ hỏi từ từ thôi. Mẹ hỏi nhiều vậy thì anh ấy trả lời sao kịp."

Tư Duệ thấy xót cho anh khi mà mẹ cô hỏi như hỏi cung, bèn lên tiếng.

- "Dạ, cháu tên Chu Thiệu Huy, cháu năm nay 28 tuổi. Cháu làm kinh doanh tài chính ạ. Ba cháu đã mất, còn mẹ cháu...."

- "Mẹ! Mẹ hỏi như vậy là đủ rồi đấy. Bọn con tình cờ quen nhau trong một lần anh ấy tới bệnh viện của con khám định kì đó ạ."

Tư Duệ biết anh khó trả lời chuyện về mẹ mình thì lập tức lên tiếng để giải vây cho anh. Còn mẹ cô thì không phải người khó tính nên nghe cô và anh nói vậy thì cũng không cố chèn ép nữa.

- "Dạ thưa bác, hôm nay cháu tới đây cũng là muốn xin phép bác cho cháu và Tư Duệ kết hôn. Chúng cháu yêu thương nhau thật lòng."

Anh lại nói tiếp.

Mẹ cô nghe vậy thì rất bất ngờ, hỏi:

- "Hai đứa muốn kết hôn sao? Có gấp quá không?"

- "Cháu nghĩ giữa cháu và Tư Duệ đã hiểu rõ được tình cảm của đối phương rồi."

- "Tư Duệ, ý con thế nào?"

Mẹ cô lại quay sang hỏi con gái. Tư Duệ nhìn mẹ mình, chỉ gật đầu không đáp. Mẹ cô biết là con gái sớm muộn gì cũng sẽ phải đi lấy chồng nhưng không ngờ lại nhanh như vậy. Cô chỉ mới có 23 tuổi thôi. Nhưng nếu nó cũng muốn kết hôn thì bà sẽ tác thành cho hai đứa.

- "Vậy thì cứ làm theo ý hai đứa đi. Bây giờ chúng ta vào ăn cơm đi, mẹ chuẩn bị xong xuôi cả rồi.".

Trong suốt bữa cơm hôm đó, mẹ cô tuy rằng chỉ là người mới gặp thôi nhưng bà lại cho anh cảm giác của một gia đình, cảm giác của một người mẹ yêu thương con cái mà bao lâu này anh khao khát. Phải chăng vì vậy mà cô cũng rất yêu thương mẹ mình.

Sau bữa cơm thì anh và cô trở lại thành phố. Vì cô mang thai đang chuẩn bị bước sang tháng thứ ba, bụng sẽ to dần lên, khi đó sẽ có nhiều bất tiện nên hôn lễ của hai người dự định sẽ diễn ra sau 2 tuần nữa.

Những ngày này, tin tức lan truyền đầy tin "Chủ tịch tập đoàn tài chính Chu Thị thông báo kết hôn". Còn anh và cô, hai người tất bật chuẩn bị cho đám cưới, may trang phục, chọn nhẫn cưới, v...v...

- "Tư Duệ! Anh thấy hai hôm nay em vì lo cho hôn lễ mà mệt mỏi nhiều rồi đấy. Hay là em cứ nghỉ ngơi đi, để mình anh lo là được rồi."

Anh ngồi bên cạnh cô, nhìn thấy cô có vẻ mệt thì nhẹ nhàng nói.

- "Em không sao mà. Em muốn cùng anh chuẩn bị cơ."

Tư Duệ nở một nụ cười thật tươi để chấn an anh rằng mình ổn.

- "Vậy khi nào em mệt thì nói anh nhé."

- "Em biết rồi mà~!"

Chuyện anh và cô sắp kết hôn truyền đến tai Lý Nhã Hân, ả dạo này đang có một buổi chụp hình quảng cáo ở Bali, sau khi đọc được tin tức thì ả tức giận vô cùng. Anh dám cùng cô ta kết hôn ư. Không bao giờ có chuyện như thế. Nghĩ là làm, ả nhấc điện thoại lên gọi cho mẹ anh, bù lu bù loa:

- "Alo! Dì ơi, Thiệu Huy anh ấy sắp kết hôn với cô gái kia rồi. Anh ấy không chịu cưới con thì con làm sao có thể trở thành con dâu dì đây? Huhuhu. Con yêu anh ấy mà. Dì nghĩ cách giúp con với."

- "Tiểu Hân ngoan, cháu hãy bình tĩnh. Ta cũng mới biết chuyện thôi. Ta sẽ giúp con, nhất định con dâu nhà họ Chu chỉ có con thôi. Con nhỏ kia không bao giờ có cửa bước chân vào nhà họ Chu đâu."

- "Vậy dì phải nghĩ cách giúp con nhé! Con cảm ơn dì!"
 
Back
Top Bottom