Ngôn Tình Hợp Đồng Tình Nhân Với Tổng Tài Ác Ma

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!

[BOT] Dịch

Quản Trị Viên
Tham gia
24/9/25
Bài viết
1,279,675
Phản ứng
0
VNĐ
361,707
AJFCJaXn6pywIP_4-PlfF9HhgpqbU0EJxv8hQ5TOGT3aMdpGmuI3dEK_lc3VA_2NE4JRGnVmqqAkPySyrraUmGtkH7r-1-zSqzmkSXR8kbkSdZlvPlnU8DW_Xuf6FMPnaO2LXCO2RuSrr39qZIHtD56SrNLQ=w215-h322-s-no

Hợp Đồng Tình Nhân Với Tổng Tài Ác Ma
Tác giả: chanbaek92er
Thể loại: Ngôn Tình
Trạng thái: Full


Giới thiệu truyện:

Lam Tư Duệ - Người con gái xinh đẹp, tài hoa, đức hạnh.

Chu Thiệu Huy - Người thừa kế tập đoàn tài chính Chu Thị, đẹp trai, trí tuệ phi thường nhưng lại là một tay chơi gái, lạnh lùng, tàn khốc. Trong từ điển của anh không bao giờ có chữ "yêu" cho tới khi gặp được cô.

Lam Tư Duệ ban đầu vì muốn cứu mẹ nên đã ký hợp đồng trở thành tình nhân của Chu Thiệu Huy. Cuối cùng kết quả lại khiến cho bản thân mình yêu anh. Khi hợp đồng kết thúc thì cũng là lúc cô biết mình mang thai đứa trẻ của anh. Hai người một lần nữa lại tái hợp nhưng giữa hai người bắt đầu nảy sinh rất nhiều hiểu lầm khiến bản thân từ yêu trở nên hận. Liệu kết cục sẽ ra sao?​
 
Hợp Đồng Tình Nhân Với Tổng Tài Ác Ma
Chương 1: Khó Khăn


Lam Tư Duệ năm nay vừa tròn 23 tuổi, đang là sinh viên ngành Y của Đại học Bắc Kinh. Cô tuy nhan sắc không quá nổi bật như hoa khôi trong trường nhưng vẻ đẹp của cô phải nói là thuần khiết vô cùng khiến bao nhiêu chàng trai si mê. Cha mất sớm nên cô sống với mẹ. Mẹ cô vì bươn chải để lo cho cuộc sống, lại để nuôi cô ăn học nên vất vả rất nhiều, xương cốt, cơ thể bà cũng vì vậy mà yếu đi rất nhiều. Chính vì vậy, cô có một mong muốn là sau này phải trở thành 1 bác sĩ giỏi để chữa bệnh cho mẹ.

Tư Duệ đang ngồi nghe giảng thì chuông điện thoại reo lên, là số của dì Trương hàng xóm, cô vội nhấc máy lên nghe:

- "Alo dì Trương? Dì gọi con có chuyện gì vậy? "

Dì Trương ở đầu dây bên kia giọng điệu gấp gáp, nói:

- "Tư Duệ à? Mẹ con đột nhiên bị ngất xỉu, bây giờ đang trên đường tới bệnh viện. Con tới ngay nhé."

- "Sao cơ? Mẹ con....? Con tới ngay đây."

Tư Duệ vội vội vàng vàng thu dọn sách vở, xin phép giảng viên rồi ra về. Cô sốt ruột đứng đợi xe bus mãi mà không được, đành phải bắt taxi. Cuộc sống vất vả và thiếu thốn nhiều, để trụ được trong thành phố này, cô ngoài giờ học còn đi làm nhân viên bán hàng ở siêu thị để kiếm thêm thu nhập, giúp đỡ mẹ phần nào. Ngay cả ăn tiêu cũng phải chi li từng chút một.

Vừa tới cổng bệnh viện, Tư Duệ đã vội vã chạy thục mạng vào phòng cấp cứu.

- "Ai da."________Tư Duệ vì vội chạy đi mà va vào một người đàn ông rồi ngã xuống đất.

- "Này cô kia, cô đi đứng kiểu gì không nhìn đường. Cô va vào thiếu gia nhà chúng tôi rồi đấy."

Một người đàn ông lên tiếng quở trách Tư Duệ.

Tư Duệ bị ngã, đầu gối bị trầy xước nhưng trong đầu cô bây giờ chỉ nghĩ tới mẹ, cô vội nhặt túi xách lên, cúi đầu nói:

- "Xin lỗi, thành thật xin lỗi."

Nói rồi, cô vội bỏ đi luôn. Người đàn ông ban nãy bị cô va vào nhìn theo bóng dáng cô gái nhỏ nhắn kia không nói gì.

- "Thiếu gia! Cậu có sao không?"

- "Đi thôi."

Người đàn ông được gọi là thiếu gia kia lạnh lùng đáp lại rồi đi ra phía xa, nơi có một chiếc ô tô sang trọng đã chờ sẵn.

Tư Duệ chạy đến phòng cấp cứu thì nhìn thấy dì Trương đang ngồi đợi trên dãy ghế ngoài cửa phòng cấp cứu, cô vội hỏi:

- "Dì, tại sao mẹ con đột nhiên ngất xỉu? Buổi sáng mẹ còn khoẻ mạnh bình thường mà?"

- "Dì không biết. Buổi trưa dì nấu cơm xong, mang sang cho mẹ con bát canh chua thì thấy mẹ con đã ngất xỉu nằm dưới sàn nhà."

- "Dì, mẹ con sẽ không sao chứ? Mẹ mà có mệnh hệ gì, con làm sao mà sống nổi đây? "

Tư Duệ run lập cập, hai tay đan chặt vào nhau, nước mắt đã bắt đầu lăn dài trên má.

Dì Trương liền ôm cô, nhẹ nhàng an ủi:

- "Con đừng quá lo lắng. Mẹ con sẽ không sao đâu."

Một lát sau, cửa phòng cấp cứu mở ra, mẹ của Tư Duệ nằm trên giường bệnh được đẩy ra, Tư Duệ gấp gáp hỏi bác sĩ:

- "Bác sĩ! Mẹ tôi sao rồi? Bà ấy không sao chứ?"

- "Bệnh nhân hiện giờ đã qua cơn nguy kịch. Nhưng kết quả xét nghiệm cho thấy bệnh nhân bị suy tim, lại bị khối u ác tính chèn qua dây thần kinh ở não bộ, cần phải phẫu thuật gấp, nếu không thì e rằng..."

- "Cái gì? Sao có thể như vậy được?"

Tư Duệ như không tin vào tai mình, chân đứng không vững.

- "Nếu gia đình đồng ý phẫu thuật thì hãy qua làm thủ tục đặt cọc trước 200 triệu."

Bác sĩ lại nói tiếp.

- "Sao? 200 triệu?"

Dì Trương nghe nói đến con số khổng lồ cũng kinh ngạc. Bà là hàng xóm, chồng cũng mất sớm, con trai và con dâu thì làm việc ở Nam Kinh. Sống một mình nên bà rất yêu thương mẹ con Tư Duệ. Bà còn hiểu rõ hoàn cảnh của mẹ con cô.

- "Đó mới là tiền cọc thôi. Còn chi phí phục hồi và chăm sóc sau phẫu thuật nữa, khoảng 2 tỷ."

Tư Duệ nghe số tiền khủng như vậy thì choáng váng. Nhưng hơn ai hết, cô dù sao cũng học y nên cô hiểu, bệnh của mẹ nếu không sớm cứu chữa thì e rằng mẹ sẽ không qua nổi. Nhưng tiền mẹ con cô tiêu còn không đủ, lấy đâu ra số tiền lớn như vậy đây?

- "Được rồi. Bác sĩ cứ sắp xếp lịch phẫu cho mẹ tôi đi. Tiền tôi sẽ gom rồi gửi cho bệnh viện sớm nhất có thể."

- "Tư Duệ, số tiền lớn như vậy con định kiếm đâu ra?"

- "Tiền con sẽ có cách, nhưng con không thể để mẹ con chết được. Bây giờ con chỉ còn mỗi mình mẹ thôi. Con sẽ đi làm thêm để lo tiền viện phí cho mẹ. Dì giúp con chăm sóc mẹ nhé?"

Tư Duệ trong lòng vô cùng hỗn độn. Tuy miệng nói vậy nhưng bản thân cô hiểu rõ, không có công việc nào có thể kiếm tiền nhanh như vậy được.
 
Hợp Đồng Tình Nhân Với Tổng Tài Ác Ma
Chương 2: Mưa


Tư Duệ ngoài giờ học thì cô lại xin làm thêm 2 công việc khác để kiếm tiền. Tan học là 2 giờ chiều, cô tới cửa hàng tiện lợi làm việc đến 7h tối, sau đó cô lại chạy đi làm nhân viên phát tờ rơi từ 7h tối đến 11h đêm.

Lúc này đây, cô đang mặc một chiếc chân váy xếp ly màu vàng cùng một chiếc áo phông trắng, chân đi giày thể thao trắng. Đây chính là đồng phục của công ty nơi cô làm nhân viên phát tờ rơi. Cả ngày đi học, đi làm mệt mỏi nhưng nghĩ tới mẹ đang chờ mình, cô lại gạt bỏ đi tất cả mệt mỏi, tươi cười chạy đây chạy đó phát tờ rơi cho người qua đường.

**Ở một nơi khác**....

Trong căn phòng lớn ở khách sạn, một cặp đôi đang quấn quýt lấy nhau. Người đàn ông liên tục ra vào bên trong cơ thể người phụ nữ khiến cô ta lên đến cao trào của kh*** c*m, liên tục phát ra những âm thanh ám muội.

- "Ưm...Chu Tổng, mạnh nữa lên....ưm ưm..."

Người đàn ông kia phát tiết d*c v*ng của mình lên người phụ nữ kia, sau đó khi đã thoả mãn, anh đứng dậy, mặc quần áo vào rồi ném một xấp tiền vào người phụ nữ kia, lạnh lùng nói:

- "Nhớ uống thuốc tránh thai. Đừng để tôi phải đích thân ra tay giống như con đàn bà ngu ngốc kia."

Nhắc tới người phụ nữ ngu ngốc kia, cô ta bên anh ba tháng, nhưng lại không an phận, dám sau lưng anh không uống thuốc tránh thai, kết quả là mang thai, lại ngoan cố không phá bỏ cái thai, khiến anh hôm trước cất công phải tới bệnh viện một chuyến để xử lí.

Rời khỏi khách sạn, chiếc xe Lamborghini chuyển bánh về hướng biệt thự của Chu Thiệu Huy. Chu Thiệu Huy ngồi ở hàng ghế sau xe, nhìn ra ngoài đường phố qua cửa kính. Hình ảnh một cô gái xinh đẹp, thuần khiết thu hút sự chú ý của anh.

Nhìn cô gái có vẻ năng động, đang phát tờ rơi cho những người qua đường, thi thoảng không có khách thì lấy tay lau mồ hôi.

- "Quay xe lại! "

Chiếc xe đi khuất tầm, lúc này Chu Thiệu Huy đột nhiên ra lệnh cho tài xế quay đầu lại. Con đường này là đường hai làn, muốn quay đầu xe thì phải tốn khá nhiều thời gian. Đến lúc xe quay đầu được, đi tới chỗ kia thì cô gái nhỏ đã không còn ở đó, chẳng hiểu sao trong lòng Chu Thiệu Huy có chút mất mát, tiếc nuối sao sao ấy.

- "Thiếu gia! Sao vậy ạ?"

Người tài xế tên là Minh Kiệt thấy anh cứ nhìn ra ngoài nhưng không nói gì, bèn lên tiếng.

- "Lái xe về biệt thự đi."

- "Dạ vâng, thiếu gia."

Thế là chiếc xe lại lăn bánh bon bon trên đường phố tấp nập.

Về phần Lam Tư Duệ, ban nãy cô đang phát tờ rơi thì đột nhiên trời nổi gió lớn, có vẻ như sắp mưa, cô bèn vội thu dọn đồ đạc rồi đi về. Đã muộn như vậy, xe bus đã hết chuyến. Cô còn muốn tới bệnh viện thăm mẹ nữa. Nhưng bước chân mệt mỏi rảo bước nhanh trên phố.

Quả nhiên một lát sau, Tư Duệ thấy có hạt mưa và liền sau đó là một cơn mưa lớn, cô vội chạy đi tìm chỗ trú. Nhìn ngó xung quanh, Tư Duệ thấy bên kia đường có một nhà chờ xe bus, cô nhìn ngang nhìn dọc, muốn sang đường để trú mưa.

***két**!!!!!!!!!!!

Một chiếc ô tô từ xa phanh gấp, đèn ô tô chiếu thẳng vào mắt cô, Tư Duệ bị chói mắt, nhìn không rõ loạng choạng ngã xuống đường.

Từ xa, một người đàn ông từ trong xe bước ra, che dù, nhanh bước tới chỗ cô.

- "Xin lỗi, cô có sao không?"

- "À, tôi không sao. Là do tôi bất cẩn, sang đường mà không chú ý. Xin lỗi anh."

Cô ngước lên nhìn người đàn ông kia, đáp lại.

- "Để tôi đỡ cô dậy. Cô có cần tới bệnh viện không?"

- "Tôi không sao đâu. Cảm ơn anh."

Tư Duệ gượng cười, xua tay từ chối. Đầu gối của cô bị trầy rồi, nhưng lát nữa về, Tư Duệ có thể tự xử lý vết thương là được rồi.

Đang nói chuyện thì chuông điện thoại của người đàn ông kia reo lên, không biết người bên kia nói gì, chỉ thấy anh ta vâng vâng dạ dạ rồi cúp máy.

- "Thật ngại quá, nếu cô không có chuyện gì thì tôi xin phép đi trước."

Nói rồi, người đàn ông kia vội vàng chạy ra xe.

Tư Duệ ban nãy vốn định tới bệnh viện thăm mẹ, bây giờ thì quần áo ướt cả rồi, lại đành phải về nhà thôi, cũng không cần trú mưa nữa.

Chiếc xe Lamborghini ở phía sau chuyển bánh, lúc đi ngang qua, Chu Thiệu Huy vô tình lại thấy cô gái này chính là cô gái ban nãy. Anh vội ngoảnh đầu lại nhìn nhưng vì trời mưa nên rất khó nhìn. Anh liền ra lệnh cho tài xế:

- "Dừng xe."

Chiếc xe lại một lần nữa phanh gấp. Chu Thiệu Huy bước ra khỏi xe, lấy dù lên che rồi đi về phía cô gái.

- "Xin lỗi! Ban nãy tài xế của tôi chạy xe không cẩn thận khiến cô bị thương. Thân là chủ, tôi muốn thay mặt tài xế xin lỗi cô."

Chu Thiệu Huy giương dù ra che cho cô, lịch thiệp nói.

Lam Tư Duệ nhìn người đàn ông này mơ hồ có vẻ là người có tiền, vì không muốn đắp tội bừa nên cô cười xoà:

- "Cũng không có gì to tát cả. Cũng một phần là do lỗi của tôi. Anh không cần áy náy đâu."

- "Chân cô bị thương rồi. Hay để tôi đưa cô tới bệnh viện nhé? "

Chu Thiệu Huy nhìn vào chân, thấy đầu gối của cô bị trầy.

- "Không..."

Tư Duệ định từ chối thì lại bị anh cướp lời:

- "Tôi trước giờ luôn nghĩ nếu mà có lỗi thì phải nhận, có tội thì phải chịu. Xe của tôi làm cô bị thương, ít nhất cô phải để tôi đưa cô về nhà chứ?!"

- ".................."

- "Cô đồng ý nhé? Nếu không tôi rất áy náy."

Trước sự năn nỉ chân thành của người đàn ông này, cô đành gật đầu đồng ý.

- "Nhưng người tôi ướt cả rồi. Tôi sợ làm bẩn xe của anh."

Chu Triệu Huy mở cửa xe ra, ý mời cô lên xe, nhưng Tư Duệ lại đắn đo.

- "Không sao cả. Đó là vinh dự của tôi."

Tư Duệ mặc dù có chút gượng gạo nhưng cuối cùng đành lên xe. Lúc này Chu Thiệu Huy mới vui vẻ ngồi lên xe, bên cạnh cô và chiếc xe lại tiếp tục lăn bánh. Dù trong xe rất ấm nhưng vì ngấm nước mưa quá lâu, cơ thể Tư Duệ bắt đầu run lên cầm cập.

- "Minh Kiệt! Tăng nhiệt độ điều hoà lên."

Chu Thiệu Huy để ý cô, lập tức hiểu ý, liền ra lệnh cho tài xế tăng nhiệt độ lên. Sau đó, anh lấy một chiếc chăn nhỏ ra, đưa cho cô.

Thực ra công việc của Chu Thiệu Huy rất bận rộn lên đôi khi anh cũng phải tranh thủ chợp mắt trên xe. Và đó là lí do tại sao trên xe anh luôn có sẵn một chiếc chăn dự phòng.

- "Cảm ơn anh."

Tư Duệ nhận lấy chiếc khăn rồi nhanh chóng quấn quanh người để ủ ấm cơ thể. Chu Thiệu Huy nhìn cô, khẽ nhếch miệng cười.
 
Hợp Đồng Tình Nhân Với Tổng Tài Ác Ma
Chương 3: Chill Club


Vì nhà Tư Duệ ở trong một con ngõ nhỏ nên gần tới đầu ngõ thì cô bảo tài xế dừng lại. Cô bước xuống xe, vội nói lời cảm ơn anh rồi chạy nhanh vào trong nhà. Chu Thiệu Huy nhìn theo bóng dáng cô tới khi khuất dần anh mới cho xe rời đi.

Về tới biệt thự, Chu Thiệu Huy cầm theo chiếc chăn nhỏ đi vào trong nhà, nhưng không quên dặn dò Minh Kiệt:

- "Điều tra giúp tôi về cô gái đó."

- "Dạ vâng, thưa thiếu gia."

Chu Thiệu Huy cầm chiếc chăn nhỏ còn đọng lại một mùi hương phụ nữ nhè nhẹ rất dễ chịu, khác hẳn với mùi hương nước hoa nồng nặc của những người phụ nữ anh từng tiếp xúc. Chu Thiệu Huy tắm rửa, thay đồ xong, đích thân sấy khô chiếc chăn mà không giặt, vì anh không muốn mùi hương trên đó bị mất đi.

Sang ngày thứ 3 kể từ hôm mẹ nhập viện, Tư Duệ vẫn chưa thể gom đủ tiền. Từng địa chỉ in trên tờ báo tuyển dụng đều bị gạch đi mà không có chỗ nào kết quả, Tư Duệ mệt mỏi day day thái dương. Bỗng nhiên, một người phụ nữ khoảng ngoài 30 tuổi, dúi vào tay cô một tờ quảng cáo:

- "Cô gái, tôi nghĩ chắc hẳn là cô đang cần một công việc. Nếu cô không ngại thì hãy đến thử chỗ này xem."

Người phụ nữ kia nói xong thì bỏ đi.

Tư Duệ có chút bất ngờ, cô nhìn vào trong tờ quảng cáo, là công việc bưng rượu ở một hộp đêm nổi tiếng trong thành phố - Chill Club. Mức lương một ngày là 20 triệu, cộng thêm tiền tip thì mỗi ngày vào khoảng 25 triệu.

Một người như cô, lớn lên chưa từng đến mấy nơi ăn chơi như vậy, cả ngày chỉ biết việc học và đi làm thêm ở cửa hàng tiện lợi. Nhưng nghĩ tới mẹ, cô nghĩ mình nên thử xem sao.

Chiều hôm đó, Tư Duệ vào bệnh viện thăm mẹ, mẹ cô thấy cô thì vừa vui mừng, vừa có chút xót xa:

- "Tiểu Duệ, mấy ngày nay vất vả cho con quá. Nhìn con gầy đi nhiều lắm."

- "Mẹ, con không sao đâu. Chỉ là con nhớ mẹ thôi. Vậy nên mẹ phải sớm khoẻ lại để về nhà với con đấy."

Tư Duệ không nói cho mẹ biết về tình hình sức khỏe của bà vì cô sợ bà sẽ lo lắng mà suy sụp. Vậy nên mẹ cô chỉ nghĩ là mình bị kiệt sức đến nỗi phải nhập viện mà thôi.

- "Đứa trẻ ngốc. Mẹ chỉ là bị mệt chút thôi. Mẹ sẽ sớm về nhà với con."

Mẹ cô ôm cô vào lòng, tay v**t v* mái tóc mềm mại của cô.

Sau khi rời khỏi bệnh viện, Tư Duệ tìm đến làm việc ở Chill Club.

Trong phòng thay đồ của nhân viên, cô nghe người ta bàn tán với nhau rất rôm rả.

Cô gái 1: Trời ơi, hôm nay Chill Club chúng ta sẽ tiếp đón ba vị khách quý đó.

Cô gái 2: Có công tử Mạc Ninh và Dương Vân đó. Hai người họ vừa đẹp trai, vừa hào phóng. Các chị hôm nay không được tranh giành với em đâu.

Cô gái 3: Các em trật tự, để chị nói cho mà nghe. Mới có thiếu gia Mạc Ninh và Dương Vân thôi mà đã điên đảo hết cả lên. Chị mới nghe được, hôm nay Chu thiếu gia Chu Thiệu Huy cũng tới đây đó.

Cả hội nghe xong, trầm trồ lên, đồng thanh:

- "Sao cơ? Chu thiếu gia? Là Chu Thiệu Huy sao? Đó chẳng phải là người thừa kế tập đoàn tài chính Chu Thị, người đàn ông trong truyền thuyết của biết bao cô gái chúng ta hay sao?"

Một lúc sau, Chu Thiệu Huy cùng Mạc Ninh và Dương Vân bước vào hộp đêm trong sự chào đón nồng nhiệt của những cô gái và "bà bà" nơi đây.

- "Ôi, khách quý! Cơn gió nào đưa các vị tới đây. Thật là vinh dự quá."

Tư Duệ không biết mấy người đàn ông mà mọi người bàn tán xôn xao cả buổi tối ngày hôm nay là người như thế nào nhưng trong đầu cô chỉ có một suy nghĩ "Nếu đã đến những chỗ như thế này thì cũng chỉ là cậu ấm cô chiêu thích ăn chơi mà thôi. Hơn nữa công việc của cô cũng chỉ là mang rượu từng phòng có người nên cô cũng không suy nghĩ nhiều nữa.

Chu Thiệu Huy cùng hai người bạn thân của mình bước vào, mọi ánh nhìn đều dồn vào ba người bọn họ nhưng ánh nhìn của anh lại dừng lại trên người cô gái nhỏ đang đứng một góc kia. Cô gái à! Không ngờ lại có duyên gặp em ở đây. Khoé miệng anh nhếch lên, sau đó anh ghé tai bảo quản lí điều gì đó.

Tư Duệ đang thu dọn bàn của những vị khách đã rời đi thì quản lí bước tới, bảo cô:

- "Cô đi thay bộ đồ này đi, rồi tới phòng VVIP tiếp rượu ở đó."

- "Quản lí, nhưng mà tôi chỉ là nhân viên bồi bàn thôi mà. Tôi..."

- "Làm bồi bàn không có nghĩa là không đi tiếp rượu. Hơn nữa, vị khách hôm nay rất đặc biệt. Nếu cô làm ngài ấy hài lòng, tôi sẽ thưởng cho cô 300 triệu."

Bây giờ trong đầu Tư Duệ chỉ có suy nghĩ là làm sao phải kiếm tiền thật nhanh để cứu mẹ. Hai ngày nay, mỗi lần nhìn thấy mẹ đau đớn là cô lại không thể chịu đựng được. Thế là cô miễn cưỡng đi thay đồ. Bộ đồ màu tím lavender ôm sát cơ thể, để lộ ra đường cong tuyệt đẹp của Tư Duệ, một bên tà váy xẻ đến giữa đùi, để lộ ra đôi chân thon dài của cô.

Tư Duệ đối với mấy loại váy này có chút không thoải mái.

Cô căng thẳng đi vào trong căn phòng VVIP. Dưới ánh đèn xanh đỏ đủ màu, cô thấy có ba người đàn ông đang ngồi ở ghế. Có hai người đàn ông, mỗi người hai bên hai cô gái, ăn mặc rất hở hang đang hôn hít nhau. Duy nhất chỉ có người đàn ông ngồi ở ghế giữa là không có cô gái nào. Mà người đàn ông này có chút quen quen.

- "Thiệu Huy này! Cậu hôm nay sao thế? Đến Chill Club mà không chơi em nào à? "

Người đàn ông tên Mạc Ninh vừa ôm ấp mĩ nhân của mình, lại châm chọc Chu Thiệu Huy.

- "Tay chơi này hôm nay mèo chê mỡ cơ đấy. Haha."

Người đàn ông tên Dương Vân lại hùa vào.

Chỉ thấy người đàn ông kia yên lặng không nói gì.

Tư Duệ lấy hết can đảm, tiến lại gần người đàn ông lạnh lùng, cao ngạo kia mà nói:

- "Chào...chào ngài..."

- "Phụt! Nhân viên Chill Club hôm nay sao vậy? Dùng cách gọi ngây thơ này để chào khách à? Hahaah. Cô gái, em làm tôi bất ngờ đấy."

Lại là thiếu gia Mạc Ninh đào hoa nghe cái câu cô chào anh xong thì không nhịn được cười, lập tức chỉnh đốn.

- "Em rót rượu tôi xem nào."

Mạc Ninh buông hai cô gái của mình ra, nhìn Tư Duệ mà ra lệnh.

Tư Duệ cúi người xuống, cẩn thận rót rượu ra ly, sau đó dâng lên cho Mạc Ninh:

- "Xin mời công tử."

- "Haha! Cô gái nhỏ à! Đừng nói với tôi đây là ngày đi làm đầu tiên của em nha?"

Tư Duệ chỉ cúi đầu không đáp. Với mấy tình huống như này, cô cũng không biết phải bắt chuyện như thế nào. Ly rượu ở trên tay bị giật lấy, Mạc Ninh đứng dậy, nâng cằm cô lên, rồi đổ rượu vào miệng Tư Duệ, vẻ mặt thích thú:

- "Nếu muốn chuộc lỗi thì uống hết ly rượu này đi."

Đổ hết rượu vào miệng cô xong, Mạc Ninh buông cô ra, Tư Duệ ôm ngực ho sặc sụa, chân đi giày cao gót, đứng không vững mà ngã ngửa ra sau thì lại bị một cánh tay rắn chắc ôm lấy, Tư Duệ ngã vào lòng người đàn ông lạnh lùng kia.

- "Mạc Ninh! Quậy vậy đủ rồi. Cô gái này là tôi gọi tới, cậu cứ an phận chơi đồ của mình đi."

Chu Thiệu Huy ôm cô trong lòng, lại quay sang lườm Mạc Ninh. Mạc Ninh thấy vậy thì lảng đi, rồi trực tiếp bảo:

- "Dương Vân! Hôm nay Chu thiếu gia bị khó ở rồi. Chúng ta đi chỗ khác chơi thôi."

- "Vậy bọn tôi đi trước nhé. Cậu ở lại chơi vui vẻ."

Dương Vân cùng đồng tình, liền ôm hai cô gái của mình rời đi theo tiếng gọi của Mạc Ninh. Trong phòng bây giờ chỉ còn lại anh và cô. Tư Duệ vội thoát khỏi vòng tay anh, sau đó bện chặt hai tay vào nhau, cúi gằm mặt:

- "Xin lỗi đã làm thiếu gia mất vui. Để tôi bảo quản lí tìm người chuyên nghiệp hơn tới phục vụ ngài, tôi xin phép."

Tư Duệ nói rồi định bỏ đi, thì Chu Thiệu Huy lại bảo:

- "Em không định lấy số tiền 300 triệu nữa à? "

- "Tôi không làm được gì cả, tôi sẽ không nhận tiền."

Tư Duệ quay đầu lại, đáp.

Chu Thiệu Huy đứng dậy, tiến lại gần chỗ cô, cười lạnh:

- "Không phải em đang cần tiền sao? Hay em chê tiền ít? "

- "Sao anh biết tôi đang cần tiền? Anh là ai? Tại sao anh lại điều tra tôi?"

Tư Duệ ban đầu cứ nghĩ người đàn ông này chính là người đàn ông hôm trước cô gặp, nhưng xem xét cách hành xử thì người đàn ông này thật thô lỗ, khác hẳn với sự lịch thiệp của người đàn ông hôm trước.

- "Chỉ cần em ngoan ngoãn phục vụ tôi thật tốt. Thì đừng nói là 300 triệu, tôi sẽ cho em nhiều hơn thế."

Chu Thiệu Huy ôm chặt lấy cô từ phía sau, khẽ thì thầm vào vành tai cô, tay lại m*n tr*n s* s**ng bên đùi của cô. Tư Duệ giật mình, vội đẩy anh ra:

- "Xin anh hãy giữ tự trọng. Tôi xin phép."

Tư Duệ nói rồi bỏ đi.

Chu Thiệu Huy bị khước từ, nhếch miệng cười nham hiểm:

- "Để xem! Tôi sẽ khiến em phải tìm đến cầu xin tôi."
 
Hợp Đồng Tình Nhân Với Tổng Tài Ác Ma
Chương 4: Uy Hiếp


Sáng hôm sau, phải gần trưa Tư Duệ mới thức dậy vì hôm qua, sau khi cô rời khỏi quán bar thì trở về nhà, đầu óc choáng váng, nôn mửa gần chết, sau đó thì ngủ không biết trời đất là gì. Hôm nay cô sẽ tới hộp đêm xin nghỉ việc bởi vì lẽ công việc này không thích hợp với cô.

Tư Duệ mặc một chiếc váy màu xanh da trời chấm hoa nhí, chân đi dép sandals màu đen, tóc buộc cao đuôi ngựa.

Vừa vào tới cửa, cô thấy quản lý đang đi đi lại lại có vẻ lo lắng lắm. Nhìn thấy cô, anh ta vội chộp lấy tay cô, gấp rút bảo:

- "Tư Duệ, cô tới rồi. Mau lên gặp ông chủ đi."

- "Ông chủ? Gặp tôi có chuyện gì sao? "

Tư Duệ chỉ là nhân viên mới, nhưng có nghe qua danh tiếng ông chủ của hộp đêm này là một người có thế lực rất lớn. Và một người nhân viên quèn, vô danh tiểu tốt như cô thì có việc gì lại khiến ông chủ đích thân gặp chứ? Nghĩ vậy, cô có chút ngạc nhiên.

- "Hôm qua cô làm gì đắp tội với Chu Tổng, để ngài ấy đang gây khó dễ cho nơi này. Sáng giờ liên lạc cho cô thì không được. Bây giờ cô mau lên gặp ông chủ nói chuyện, đừng để ông ấy làm khó chúng tôi nữa nhé."

- "Dạ, vâng. Tôi biết rồi."

Tư Duệ thực không biết mình đã khiến nhân viên cùng quản lí trong quán bị liên lụy. Xem ra cần phải nói chuyện với ông chủ, đồng thời xin nghỉ việc thôi.

Theo sự hướng dẫn của quản lý, Tư Duệ đi lên căn phòng ở tầng 4. Có lẽ vì đây là khu vực dành cho ông chủ nên người đi lại cũng rất ít, hầu như là không có. Chẳng hiểu sao Tư Duệ có chút sợ sệt, cô đắn đo một lúc rồi đưa tay lên gõ cửa. Gõ mãi mà không có tiếng ai trả lời, Tư Duệ thầm nghĩ, rõ ràng là quản lý nói ông chủ đang chờ cô trên phòng mà.

Tư Duệ nắm lấy tay nắm cửa, thì thấy cửa không khoá. Cô nhìn vào bên trong, chỉ thấy có ánh đèn vàng trên bàn làm việc, còn lại không gian đều tối om.

- "Ông chủ...Tôi là Lam Tư Duệ..."

Tư Duệ đi vào bên trong, mạnh dạn lên tiếng, đôi mắt cũng đảo nhìn xung quanh, nhưng không thấy có ai. Cô thầm nghĩ, có lẽ là ông chủ vừa đi đâu đó, đèn làm việc vẫn còn mở như vậy. Nhưng ở đây có vẻ không ổn, tốt hơn hết là nên đi ra ngoài chờ. Nghĩ vậy, cô lùi lại, đi về phía cửa, thì có tiếng **cạch**, cánh cửa đóng lại, ánh đèn cũng vụt tắt. Cô sợ hãi, vươn tay quờ quạng lung tung. Từ phía sau, một bóng đen ôm chặt lấy cô, dồn cô vào tường.

- "Ai? "_______Tư Duệ hét lên, cả người khẽ run lên.

Lập tức, môi cô bị áp đảo, người kia hôn môi cô cuồng nhiệt, tay không an phận lại s* s**ng chân cô, lại luồn cả vào trong váy. Tư Duệ cực kì sợ hãi, nước mắt bắt đầu lăn trên má.

- "Đừng mà...Đừng làm như vậy..."

Cô lấy tay, đẩy người kia ra, liên tục van lơn nhưng sức của cô chỉ có hạn, so với lực của người đàn ông này thì không là gì cả. Người kia hôn cô chán chê rồi lại buông cô ra. Tư Duệ vội chạy ra khỏi căn phòng đó. Trong phòng chỉ còn lại mình người đàn ông, anh ta chính là Chu Thiệu Huy, nghĩ tới vẻ sợ hãi của cô ban nãy, cùng hương vị ngọt ngào của cô còn đọng lại trong khoang miệng, anh l**m nhẹ môi, rồi nói:

- "Cô gái nhỏ, tôi có hứng thú với em rồi đấy. Thứ mà Chu Thiệu Huy tôi quan tâm, nhất định phải có được."

Tư Duệ như người mất hồn trở, trở về nhà. Cô không biết người đàn ông kia có phải là ông chủ bí ẩn hay không, nhưng rõ ràng anh ta không phải là người tốt. Đang chìm trong sợ hãi và hỗn độn thì điện thoại của cô reo lên một tiếng, là tin nhắn tới. Tư Duệ theo thói quen mở ra xem, là một xấp ảnh của cô và người đàn ông ban nãy ở trong căn phòng đó. Chỉ có điều anh ta hoàn toàn không lộ mặt, nhân vật chính của bức ảnh chính là cô. Căn phòng tối như vậy mà lại chụp được những bức ảnh như vậy thì quả thực là cao thủ.

"**Anh là ai? Anh muốn gì**?"

Tư Duệ nhắn tin vào số điện thoại vừa gửi tới.

"**Tôi muốn chúng ta làm một giao dịch**."

Người kia nhắn tin đáp lại.

"**Giao dịch gì? Tôi với anh không quen biết, tại sao anh lại muốn hại tôi? "

"Tôi không muốn hại em. Tôi chỉ muốn em đồng ý làm người phụ nữ của tôi**. "

Cái gì? Anh ta tại sao lại muốn mình trở thành người phụ nữ của anh ta? Tư Duệ hoảng hồn khi đọc xong tin nhắn đó.

"**Tại sao tôi phải đồng ý?"

"Em sẽ phải đồng ý. Em chắc không muốn những bức ảnh này bị lộ ra đâu nhỉ? Mẹ em nghe nói là đang bị bệnh, bà ấy chắc sẽ không chịu được đâu. Nghe nói em cũng là một sinh viên ưu tú ngành y của Đại học Bắc Kinh. Sẽ ra sao nếu mọi người nhận ra bộ mặt thật của em?"

"Tại sao anh lại biết rõ về tôi như vậy? Anh điều tra về tôi sao? Không lẽ...anh chính là người đàn ông đó**? "

Tư Duệ nửa nghi ngờ, nửa chắc chắn.

"**Xem ra em cũng thông minh đấy. Hạn cho em trong vòng ngày hôm nay, tới Chu Thị gặp tôi. Nếu không em biết hậu quả rồi đấy**."

Đọc xong những tin nhắn đó, Tư Duệ thất thần buông điện thoại ra, hai chân sõng soài, bây giờ cô phải làm gì đây? Suy đi nghĩ lại, cô không sao yên lòng, đành bắt xe bus tới tập đoàn Chu Thị.

- "Xin cho tôi gặp Tổng giám đốc Chu ạ."

Cô tới quầy tiếp tân, lễ phép nói với cô lễ tân đang trực ở quầy.

- "Xin hỏi cô có hẹn trước với Chu Tổng không ạ?"

- "Dạ, không có."

- "Xin lỗi cô, quy tắc của Tổng giám đốc là nếu không có hẹn trước thì không được gặp đâu ạ."

- "Để cô ấy lên đi."

Tư Duệ vừa định rời đi thì có một giọng nam nhân vang lên. Cô vội quay ra nhìn, chính là người đàn ông hôm qua ép cô uống rượu.

- "Là anh?"

- "Đi theo tôi. Huy nói tôi xuống đón cô."

Tư Duệ vốn có thiện cảm không tốt về người đàn ông này, lại cực kì sợ anh ta, cô chỉ dám đi cách anh ta khoảng một mét.

Anh ta dẫn cô lên tầng 62 của toà nhà, cửa thang máy mở ra, anh ta bảo:

- "Tôi tên Mạc Ninh. Cô không cần sợ tôi vậy đâu. Mau vào đi, Huy đang đợi cô đó."

Cô nhìn anh ta không nói gì, một mình cô bước đi "chặng đường tiếp theo", đi được vài bước thì có một cô gái ăn mặc trang phục công sở lại gần chỗ cô, cô ấy mỉm cười bảo:

- "Cô là Lam tiểu thư?"

- "Vâng là tôi."

- "Chu Tổng đang chờ cô trong phòng làm việc đấy. Mời cô vào."

- "Vâng."

Tư Duệ hít một hơi thật sâu rồi lấy hết can đảm đi vào bên trong. Chu Thiệu Huy đang ngồi xem mấy bản hợp đồng thì nghe tiếng gõ cửa, anh vẫn tập trung nhìn vào tài liệu, nhàn nhã đáp:

- "Vào đi."

Nhận được lệnh, Tư Duệ liền mở cửa vào, cô thấy người đàn ông kia đang tập trung làm việc.

- "Ngồi xuống ghế. Chờ tôi."

Anh ta vẫn tập trung nhìn vào đống giấy tờ, không mảy may nhìn lên. Phải nói là nhìn dáng vẻ này của anh ta, không ai nghĩ anh ta lại là kẻ hai mặt, lật mặt nhanh hơn lật bánh tráng, hôm đầu tiên hai người gặp nhau, anh ta là người đàn ông lịch thiệp, hôm sau gặp nhau anh ta liền trở thành kẻ b**n th**, hôm nay thì là bộ mặt người đàn ông nghiện công việc ư? Tư Duệ ngồi trên ghế mà cứ thấp thỏm.

- "Nhìn đủ chưa? Có phải tôi đẹp trai lắm không?"

Giọng nói khàn khàn của anh ta đột nhiên vang lên, kéo Tư Duệ về hiện tại.

- "Tôi đến đây để yêu cầu anh xoá bỏ những tấm ảnh đó đi."

- "Nếu không thì sao? "

- "Nếu không thì tôi sẽ kiện anh tội quấy rối."

- "Haha. Em nghĩ cảnh sát sẽ tin em hay tin tôi? Nếu em thích thì em cứ kiện đi. Việc đó có nghĩa là những bức ảnh này sẽ được mang ra toà làm bằng chứng. Lúc đó thì..."

Chu Thiệu Huy thu dọn tài liệu lại, rồi cầm những bức ảnh đã được rửa ra từ phim máy ảnh, đưa tới trước mặt cô.

Tư Duệ chộp lấy, xé lấy xé để cho chúng tan nát cả.

- "Em. muốn xé nữa không? Tôi còn nhiều lắm. Đảm bảo em xé cả năm không hết."

Chu Thiệu Huy kề mặt sát lại gần mặt cô, tay đưa lên v**t v* gò má cô. Tư Duệ lấy tay, nhanh chóng gạt ra.

- "Tôi không đắp tội với anh, anh có quyền gì mà uy h**p tôi? "

- "Đơn giản là vì tôi có nhiều tiền."

- "Nhà giàu các người đừng cậy nhiều tiền thì khi dễ người nghèo, anh muốn làm gì thì làm đi, tôi không sợ."

Tư Duệ tức giận nói rồi bỏ đi.

Cô vừa rời đi thì Mạc Ninh bước vào, mặt kiểu đắc ý lắm:

- "Thật không ngờ Chu Tổng cũng có ngay bị từ chối nha. Xem ra mèo nhỏ này của cậu không dễ ăn rồi."

- "Thực hiện phương án tiếp theo đi."

Chu Thiệu Huy bực bội đấm tay lên bàn, ra lệnh cho Mạc Ninh.
 
Hợp Đồng Tình Nhân Với Tổng Tài Ác Ma
Chương 5: Giao Dịch


Lại một ngày mới bắt đầu, hôm nay chính là Chủ nhật, Tư Duệ định sẽ dành cả ngày hôm nay để đi làm thêm, nếu làm vào ngày nghỉ lương sẽ cao gấp 3 lần ngày thường. Tư Duệ chuẩn bị đồ ăn trưa rồi tới chỗ làm. Những ngày này, thật may là có dì Trương giúp cô chăm sóc mẹ nên cô có thể chuyên tâm làm việc. Vì là ngày cuối tuần nên cửa hàng khá đông khách. Tư Duệ vừa thay đồng phục xong, đang đứng ở quầy thì quản lí đi tới, bảo cô:

- "Tư Duệ à! Từ hôm nay trở đi cô không cần tới đây làm việc nữa đâu."

- "Quản lí! Sao vậy ạ? Tôi làm việc có chỗ nào không tốt sao?"

Tư Duệ sửng sốt hỏi lại.

- "Không! Chỉ là cửa hàng chúng tôi không cần cô nữa. Mau đi đi! "

Anh ta phủi phủi tay ý bảo cô đi. Mấy người bạn làm cùng cô chỉ biết nhìn Tư Duệ bằng ánh mắt thương hại. Tư Duệ rời khỏi cửa hàng với bao nhiêu u buồn. Nhưng không sao, cô sẽ đi tìm một công việc khác. Kì lạ thay, bất kì nơi nào nghe tên cô xong thì đều không nhận cô vào làm. Đang lo lắng thì chuông điện thoại reo lên, là số điện thoại của dì Trương, Tư Duệ liền bắt máy:

- "Alo dì Trương? Con đây."

- "Tư Duệ à! Mau mau tới bệnh viện cứu mẹ con đi. Tình hình sức khỏe của bà ấy đột nhiên chuyển biến xấu, bác sĩ bảo khối u của mẹ con đã đang bắt đầu phát tác, nếu không phẫu thuật ngay, mẹ con sẽ không qua khỏi."

- "Dì, con sẽ tới đó ngay."

Tư Duệ vội vàng ngắt máy rồi bắt taxi tới thẳng bệnh viện. Vào tới phòng bệnh của mẹ, cô thấy dì Trương đang lo lắng đi đi lại lại trong phòng, các bác sĩ thì đang kiểm tra cho mẹ.

- "Dì Trương, mẹ con sao rồi?"

Tư Duệ nắm tay dì Trương, gặng hỏi.

- "Mẹ con đau quá, không chịu đựng được nên đã ngất đi rồi. Bác sĩ đang kiểm tra chỉ số cho mẹ con."

- "Cô Lam, mẹ cô đã lớn tuổi, lại bị suy tim nữa, cần phải phẫu thuật gấp, không thì e rằng bà ấy sẽ không sống nổi 1 tháng nữa."

Bác sĩ sau khi kiểm tra xong thì quay sang nói với Tư Duệ.

Cô rất muốn cứu mẹ, nhưng bây giờ cô không có tiền, mà nếu không có tiền thì bệnh viện sẽ không cứu mẹ cô. Hôm nay quả thật là một ngày đen tối, ban đầu là bị đuổi việc, sau đó là không nơi nào nhận cô vào làm, và bây giờ là bệnh tình của mẹ chuyển biến ngày càng xấu đi. Không thể nào có sự trùng hợp như vậy, chẳng lẽ lại là...do anh ta làm?

- "Dì Trương! Dì ở lại chăm sóc mẹ giúp con. Con có việc gấp cần phải giải quyết."

Nói rồi, Tư Duệ liền rời đi. Cô tìm đến tập đoàn Chu Thị. Nhân viên tiếp tân hôm trước thấy cô, không ngăn cản nữa mà ngược lại, đưa cô lên hẳn văn phòng Tổng giám đốc. Tư Duệ lần này không thèm gõ cửa, cô xông hẳn vào phòng anh.

- "Có phải là anh làm không?"

Bên trong Chu Thiệu Huy cùng thư kí đang bàn giao cái gì đó, nhìn thấy Tư Duệ, anh ta liền quay sang bảo thư kí:

- "Cô đi làm việc của mình đi."

- "Vâng, thưa Tổng giám đốc."

Cô gái đó nhẹ nhàng nói rồi rời đi, lúc đi ngang qua cô còn mỉm cười, chào cô. Tư Duệ cười gượng gạo chào lại.

Đến khi chỉ còn hai người trong phòng, Tư Duệ lại tiếp tục nói:

- "Tại sao anh lại làm thế?"

Chu Thiệu Huy đứng dậy, rời khỏi ghế, tiến lại gần phía cô, giọng nói ma mị, anh nói:

- "Một cô gái thô lỗ, phép tắc của em đâu hết rồi? "

- "Tôi không có thời gian tranh cãi với anh."

- "Vậy em có thể đi mà."

Chu Thiệu Huy bắt đầu giở trò thách thức.

- "Làm ơn hãy tha cho mẹ tôi. Bà ấy không có tội."

Tư Duệ bắt đầu trùng giọng xuống.

- "Sao? Em nói muốn tôi tha cho mẹ em? Nực cười! Em quên tôi là người làm kinh doanh à? Tôi chính là Chu Thiệu Huy, người đang làm mưa làm gió trên thương trường, trong kinh doanh, không bao giờ có chuyện thương hại hay chịu lỗ vốn cả."

- "Vậy anh muốn tôi phải làm gì thì mới tha cho mẹ tôi? "

- "Coi như em hiểu vấn đề rồi đấy."

Nói rồi, anh tiến sát lại gần chỗ cô, Tư Duệ lại lùi lại cho tới khi lưng cô chạm vào cánh cửa. Chu Thiệu Huy lấy tay chống vào cửa, khoá cô ở bên trong vòng tay mình, rồi anh ghé sát tai cô, dùng giọng nói khàn khàn mà nói:

- "l*m t*nh nhân của tôi."

- "............."

- "Đây là lựa chọn tốt nhất cho em rồi. Bây giờ chỉ có tôi mới có thể cứu mẹ em thôi. Thử nghĩ mà xem, cả tuần nay em kiếm được bao nhiêu tiền? Với cái đồng tiền ít ỏi đó, chỉ sợ mẹ em chết lúc nào không biết chừng."

Phải, với năng lực hiện giờ của cô, cô hoàn toàn không có khả năng làm phẫu thuật cho mẹ. Mặc dù cô không muốn giao dịch này chút nào, nhưng bây giờ cô chỉ còn có mẹ, cô nhất định phải cứu mẹ.

- "Được. Vậy thì một lần giao dịch, anh phải cứu mẹ tôi bằng mọi giá."

- "Được."

Thoả thuận vừa xong, anh liền cúi xuống, hôn lên môi cô, nhưng Tư Duệ lại né đi. Chu Thiệu Huy nhíu mày nhìn cô, tỏ ý không hài lòng.

- "Tôi...tôi chưa sẵn sàng."

- "Đi đi. Về chuẩn bị, tối nay tôi sẽ cho người tới nhà đón em. Tối nay nếu em làm tôi hài lòng, ngày mai mẹ em sẽ được phẫu thuật."

________________

Buổi tối, cô thấp thỏm không yên. Cô mặc áo sơ mi sọc kẻ cùng với chiếc quần jean, chân đi giày thể thao. Vừa hay chuẩn bị xong thì cô nhận được điện thoại của ai đó, cô liền khoá cửa nhà rồi đi ra đầu ngõ. Cô thấy tài xế riêng của Chu Thiệu Huy đã đợi sẵn, anh ta chạy sang, mở cửa xe cho cô.

- "Lam tiểu thư, xin mời cô lên xe."

Chiếc xe trở Tư Duệ đi tới một khách sạn chất lượng nhất thành phố, sau đó tài xế đưa cô lên phòng khách sạn rồi rời đi. Trong căn phòng rộng lớn, Tư Duệ nghe thấy tiếng nước chảy trong phòng tắm. Cảm giác này không khác gì là gái đi khách cả. Một lát sau, tiếng nước chảy dừng hẳn và Chu Thiệu Huy từ trong phòng tắm bước ra. Trên người anh ta chỉ quấn một chiếc khăn, để lộ ra cơ bụng săn chắc, lại còn đọng lại vài giọt nước. Anh ta liếc ánh mắt sắc bén nhìn cô, Tư Duệ lại không dám nhìn, cứ cúi gằm mặt xuống, hai tay bện chặt vào nhau.

Chu Thiệu Huy nhếch mép lên cười nham hiểm. Trong mắt Tư Duệ lúc này, anh ta đúng kiểu "bad boy".

- "Cho tôi thấy thành ý của em trước đi."

- "............."

Anh ta vừa mở miệng nói thì tim Tư Duệ như muốn nhảy ra ngoài, bây giờ cô cực kì căng thẳng. Anh ta bảo cô thể hiện thành ý, cô đã phải chủ động tới căn phòng này, còn không phải là thành ý hay sao?

- "Nhắc cho em nhớ. Nếu em làm tôi hài lòng thì mẹ của em mới có thể phẫu thuật được."

Chu Thiệu Huy thấy cô ngồi yên bất động thì tiếp tục nói. Nghe nhắc tới mẹ, Tư Duệ lập tức đứng dậy, bối rối bảo:

- "Chu Tổng, tôi....tôi tới rồi."

- "Có phải em đang cố ý không hiểu ý tôi có phải không?"

Chu Thiệu Huy nâng cằm cô lên, trừng mắt hỏi. Tư Duệ đưa mắt nhìn xuống, không dám đối diện với ánh mắt sắc lẹm này của anh. Lập tức, Chu Thiệu Huy cúi xuống hôn ngấu nghiến môi cô. Vì Tư Duệ chỉ có có m6, còn anh thì cao m85 nên hôn cô được một lúc thì anh liền bế cô lên giường, đẩy cô nằm xuống, tiếp tục hôn. Tư Duệ không dám chống cự vì cô nghĩ tới lời đe doạ của anh ta. Anh hôn môi cô cuồng nhiệt như đứa trẻ con đang c*n m*t viên kẹo ngọt cho tới khi cảm thấy cô đã thiếu dưỡng khí, anh mới tha cho đôi môi của cô, nhưng lần này lại là h*n l*n c*n c* cùng xương quai xanh kh*** g** của cô. Tư Duệ nhắm tịt mắt lại, nghiêng mặt sang một bên, nước mắt đã trào ra. Chu Thiệu Huy trước giờ đã quen với loại con gái chủ động, bây giờ lại nhìn thấy một cô gái được nằm dưới thân anh mà lại khóc, anh liền buông cô ra.

- "Lên giường với tôi khiến em ủy khuất đến vậy sao?"

Giọng nói của anh ta rõ ràng là đang chứa đầy tức giận.

- ".........."

- "Uống cái này đi. Nó sẽ khiến em thoải mái hơn."

Nói rồi, anh lấy vài viên thuốc gì đó nhét vào miệng Tư Duệ, ép cô nuốt xuống.
 
Hợp Đồng Tình Nhân Với Tổng Tài Ác Ma
Chương 6: Đêm Kích Tình


Thứ mà Chu Thiệu Huy vừa cho Tư Duệ uống chính là xuân dược, cô uống với liều lượng mạnh nên một lát sau thì cả cơ thể nóng bừng lên. Tư Duệ ngồi trên giường, khó chịu mà lấy tay s* s**ng khắp người, cô chỉ cảm thấy rất nóng, ngón tay thon dài từ từ cởi bỏ từng cúc áo sơ mi ra, vòng ngực đẫy đà thoắt ẩn thoắt hiện dưới lớp áo bra màu đen, cơ thể bắt đầu ra mồ hôi.

Chu Thiệu Huy nhàn nhã ngồi nhìn cô khổ sở nhưng bên dưới cũng bắt đầu có phản ứng rồi.

- "Ưm....khó chịu quá, giúp tôi..."

- "Cô gái! Như này là em đang quyến rũ tôi nhé. Tôi không thể để em thất vọng được."

Dứt lời, anh lao đến, đè cô ngã xuống giường rồi hôn lên đôi môi anh đào của cô. Tư Duệ gần như mất đi ý thức, cô chỉ cảm thấy bây giờ cơ thể thoải mái rất nhiều. Anh mò tay ra sau lưng cô, cởi bỏ đi chiếc áo bra vướng víu, b** ng*c căng tròn của cô hiện ra trước mắt anh, Chu Thiệu Huy thích thú cúi xuống c*n m*t một bên ngực, tay thì n*n b*p b** ng*c còn lại.

- "A! Đau..."______Tư Duệ bị anh bóp mạnh b** ng*c thì khẽ kêu lên.

Hai n*m v* bị k*ch th*ch thì dựng đứng cả lên, khiến anh không nỡ rời xa, tham lam chiếm lấy như đứa trẻ khát sữa mẹ.

Tay anh lại bắt đầu lần mò xuống bên dưới, lần vào trong quần cô thấy đã ướt đẫm một mảng. Rồi anh buông cô ra, để thoát y cho mình. Tư Duệ đang mơ hồ hưởng thụ, bị anh buông ra thì mắt lơ đãng nhìn. Nhìn thấy ánh mắt d*m đ*ng này của cô, anh chịu không nổi, nhanh chóng cởi bỏ hết những thứ còn lại trên cơ thể cả hai. Từng ngón tay m*n tr*n vào trong hậu huyệt của cô, đến khi cảm thấy đã đủ ẩm ướt, anh đeo bao vào cho c** nh* của mình rồi nâng chân cô lên, để c** nh* của mình nãy giờ đã ***** **** đi vào bên trong cô thật nhanh.

- "Á! Đau quá...đau..."

Dù ý thức rất mơ hồ, nhưng th*n d*** đột nhiên đau đớn như bị xé tan thành từng mảnh nhỏ, Tư Duệ lấy tay cào mạnh vào lưng anh, hét lớn lên một tiếng.

Thấy cô kêu đau, anh mới tỉnh táo lại, rút cự long ra, thấy nó dính ít tơ máu. Chẳng lẽ đây là lần đầu tiên của cô sao? Nghĩ vậy, anh cố kiềm chế mình, ra vào trong cô nhẹ nhàng hơn, cũng không quên dỗ dành cô:

- "Tư Duệ ngoan, tôi sẽ nhẹ nhàng. Lát nữa em sẽ thoải mái thôi."

Chu Thiệu Huy như muốn nuốt trọn cô gái nhỏ này. Cơ thể của hai người bây giờ như hoà quyện làm một. Vì thuốc chưa hết tác dụng và bản thân anh cũng cảm thấy chưa thoả mãn nên hai người mây mưa đến gần sáng, anh mới tha cho cô, mang cô đi tắm rửa sạch sẽ rồi ôm cô ngủ.

Đồng hồ sinh học của Tư Duệ khá đúng giờ nên mặc dù hôm qua bị mệt, nhưng cô vẫn dậy sớm như mọi ngày. Tư Duệ mơ màng mở mắt ra, bình minh lúc này còn chưa lên hẳn, cô giật mình khi thấy người đàn ông đang ngủ bên cạnh mình, mọi kí ức về đêm hôm qua đều hiện lên rõ ràng trong đầu cô. Tư Duệ vội lật chăn ra nhưng tránh kinh động đến người đàn ông đang ngủ kia, chân vừa chạm xuống đất thì cả cơ thể cô vì th*n d*** còn đau nhức nên ngã khụy xuống sàn. Tư Duệ đau đến ứa nước mắt, nhưng cô ghê tởm người đàn ông này, cô cũng ghê tởm chính bản thân mình, cô phải rời khỏi đây trước khi anh ta tỉnh dậy.

Tức thì, Tư Duệ nhặt quần áo rơi vãi dưới đất lên, mặc vào rồi vội vã rời đi. Những lúc buồn, cô đều tâm sự với mẹ, nhưng lần này thì cô không thể để mẹ biết được cô vì cứu mẹ mà bán thân được, nếu vậy có chết mẹ cũng không thể tha thứ cho bản thân. Hồi trước, cô cứ nghĩ rằng cô sẽ dành nụ hôn đầu của mình, dành thứ quý giá nhất của người con gái cho người mà cô yêu. Vậy mà bây giờ thì...

Ánh mặt trời lên cao, chiếu qua khung cửa sổ khiến nam nhân đang ngủ trên giường tỉnh giấc. Anh s* s**ng xung quanh, chỉ thấy trống trơn, vị trí bên cạnh đã nguội lạnh. Vậy là cô gái của anh đã rời đi từ lâu. Chu Thiệu Huy lật chăn ra, bước xuống giường, trên drap giường còn in vệt máu đỏ thẫm, khoé miệng anh bất giác cong lên.

Anh cầm điện thoại lên, gọi điện cho Dương Vân:

- "Sắp xếp bác sĩ tốt nhất phẫu thuật cho mẹ cô ấy. Nhất định phải cứu sống bà ấy."

- "Nhưng cậu biết rõ đây là một ca phẫu thuật rất phức tạp mà, phẫu thuật ở não, khả năng thành công chỉ là 30% thôi."

- "Không phải cậu là người có bàn tay phù thủy sao? Bao nhiêu năm ăn học ở châu Âu, lần này cậu làm được tôi mới công nhận là cậu có bàn tay phù thủy thật."

Chu Thiệu Huy cố tình khiêu khích. Với bản tính hiếu thắng của Dương Vân, anh tin là anh ta sẽ làm được.

- "Chu Thiệu Huy, cậu khinh thường tôi quá rồi đấy. Tôi sẽ cho cậu thấy."

- "Tốt."

- "Mà này, tại sao cậu lại muốn cứu mẹ cô ta? Thịt được rồi à?"

Dương Vân lại tò mò hỏi.

- "Không hỏi nhiều. Tôi cúp máy đây."

Dứt lời, anh trực tiếp ngắt điện thoại, thay đồ rồi rời đi.
 
Hợp Đồng Tình Nhân Với Tổng Tài Ác Ma
Chương 7: Ca Phẫu Thuật


Tư Duệ sau khi rời khỏi khách sạn, cô trở về nhà, tắm rửa, thay quần áo rồi tới bệnh viện. Bệnh viện vừa gọi tới nói là hôm nay mẹ cô sẽ được chính viện trưởng đích thân làm phẫu thuật cho. Quả nhiên người đàn ông kia không lừa cô.

Tư Duệ tới bệnh viện, vừa nhìn thấy mẹ, cô liền ôm mẹ thật chặt:

- "Mẹ..."

- "Tiểu Duệ, tại sao mẹ bị bệnh mà con lại giấu mẹ? "

- "Mẹ, con xin lỗi. Vì con không muốn mẹ lo lắng. Hôm nay mẹ được làm phẫu thuật rồi, mẹ nhất định sẽ khoẻ mạnh trở lại."

Tư Duệ ôm mẹ, động viên. Vì để chuẩn bị cho ca phẫu thuật mà mái tóc dài của mẹ đã bị cắt đi, nhìn bà gầy gò và xanh xao rất nhiều.

- "Tiểu Duệ, nhưng còn tiền phẫu thuật? "

Mẹ cô băn khoăn, lo lắng hỏi.

- "Mẹ đừng lo, con đã xoay sở, mượn bạn bè được chút ít. Với lại con là sinh viên trường Y nên được bệnh viện hỗ trợ một chút, sau này có thể làm việc để trả lại."

Tư Duệ chưa bao giờ nói dối mẹ cả, tuy cô có hơi chột dạ, nhưng hi vọng là mẹ không nghi ngờ.

- "Vậy mẹ yên tâm rồi. Thời gian này đã để con chịu nhiều vất vả rồi".

Cuộc nói chuyện của hai mẹ con dừng lại khi mẹ cô được đưa tới phòng phẫu thuật. Vì học y nên Tư Duệ ít nhiều biết được ca phẫu thuật này rất nguy hiểm. Cô sẽ cầu nguyện mẹ được bình an, mẹ yêu cô như vậy, sẽ không bỏ cô lại đâu.

Đèn đỏ phòng phẫu thuật bật lên, Tư Duệ ngồi bên ngoài mà vô cùng bất an. Đã nhiều giờ trôi qua, trong phòng phẫu thuật không có động tĩnh gì ra bên ngoài cả.

Sau hơn 10 tiếng chờ đợi bên ngoài, Dương Vân mặc bộ đồ bác sĩ đi ra, Tư Duệ vội vàng đứng dậy, bất an hỏi:

- "Bác sĩ! Mẹ tôi sao rồi? "

- "Mẹ cô đã qua cơn nguy kịch, nhưng thể trạng vẫn không được tốt cho lắm, cần nằm viện để theo dõi thêm một thời gian."

- "Bác sĩ! Cảm ơn anh nhiều lắm."

- "Người cô phải cảm ơn không phải là tôi đâu."

Cơ mặt Tư Duệ nghe được lời nói kia thì dãn hẳn ra, cô thở phào nhẹ nhõm. Nhưng sao cô lại cảm thấy người đàn ông này có chút quen quen, hình như gặp ở đâu rồi. Mà anh ta nói vậy là ý gì? Tư Duệ định hỏi thì anh ta đã rời đi từ khi nào rồi.

Dương Vân trở về phòng làm việc của mình, rút điện thoại ra gọi điện cho Chu Thiệu Huy:

- "Từ giờ cậu phải công nhận bàn tay phù thủy của tôi rồi nhé. Phẫu thuật thành công rồi."

- "Ai biết. Cậu nói với tôi để làm gì? "

- "Không phải cậu vì thỏ non kia mà muốn tôi cứu sống bà ấy sao? Bây giờ còn chối? "

- "Cậu suy nghĩ nhiều rồi. Tôi chỉ là không muốn cậu mất danh dự, đến một người cũng không cứu nổi thôi."

***tút tút***

- "Ơ kìa! Sao cậu dám...?"_____Dương Vân còn chưa nói hết chuyện thì đã bị phũ, anh tức lắm.

Còn Chu Thiệu Huy lúc này đang ngồi trong văn phòng làm việc, người hướng ra cửa sổ nhìn thành phố nhộn nhịp, khẽ day day thái dương rồi cúp máy. Tự dưng anh nhớ mùi hương nhẹ nhàng của cô gái kia, mùi hương ấy nhẹ nhàng, dễ chịu giống hương thơm của một loại cây cỏ vậy.

Bỗng ngoài cửa truyền đến tiếng gõ cửa, anh nhìn lên thì thấy một cô gái đi vào. Cô ta mặc chiếc váy bó sát màu đỏ, khoét sâu ngực, để lộ ra b** ng*c căng tròn, lại còn hở cả bờ lưng trần quyến rũ nữa, mái tóc dài uốn xoăn, được xoã ngang lưng. Cô ta tên là Phi Yến, bạn gái hiện giờ của anh. Cô ta vứt túi xách lên ghế sofa rồi chạy nhanh tới chỗ anh, cọ cọ b** ng*c vào người anh, giọng nũng nịu:

- "Sao hôm qua anh không tới tìm người ta? Làm người ta nhớ anh muốn chết mà."

Anh kéo cô ta ngồi xuống lòng mình, giọng ôn nhu:

- "Anh bận chút việc."

- "Vậy hôm nay anh phải bù đắp cho người ta đấy."

Nói dứt lời, Phi Yến đưa tay cởi 2 cúc áo đầu tiên của anh ra, để lộ ra cơ ngực đàn ông săn chắc, sau đó cô ta lại đưa tay lần mò vào bên trong sờ mó.

- "Anh đang làm việc. Đi ra kia ngồi đợi anh."

Anh nắm tay cô ta, ngăn lại. Chẳng hiểu sao đầu anh bây giờ cứ nghĩ tới người phụ nữ kia.

- "Anh hôm nay sao thế? Đây có phải là lần đầu tiên chúng ta như vậy ở đây đâu?"

Phi Yến không chịu buông ra, ả cúi thấp người xuống, cố để lộ ra càng nhiều da thịt càng tốt. Cuối cùng, Chu Thiệu Huy cũng chiều theo ý cô ta, đứng dậy, bế Phi Yến ngồi lên trên bàn, sau đó anh cúi xuống hôn lên môi cô ta, thuận tay kéo váy của cô ta tuột xuống vai. Sau đó, quần áo lần lượt rơi xuống sàn nhà.

Nhưng Phi Yến vừa mới bắt đầu cơn đê mê thì anh lại dừng lại, đẩy cô ta ra, rồi bảo:

- "Hôm nay anh hơi mệt. Em về trước đi."

Dứt lời, anh chỉnh sửa lại quần áo rồi đi ra ngoài, bỏ mặc Phi Yến đang nhen nhóm cơn giận.

- "Hôm nay Thiệu Huy bị sao vậy chứ?"
 
Hợp Đồng Tình Nhân Với Tổng Tài Ác Ma
Chương 8: Giao Dịch Lần 2


Cả đêm chăm sóc mẹ trong bệnh viện, đến chiều, Tư Duệ nhờ y tá chăm sóc mẹ giúp rồi trở về nhà tắm rửa, thay quần áo rồi nấu cháo mang tới cho mẹ. Bắt xe bus đi hơn 30 phút thì về tới nhà, trước con đường lớn ngoài ngách ngõ nhỏ nhà cô, Tư Duệ thấy có một chiếc ô tô màu đen đang đỗ ở trước đó. Nhìn nó rất sang trọng. Kì lạ là đây là khu nhà bình dân, làm sao lại có người tầng lớp trên sống ở đây được. À, cũng có thể là xe của người họ hàng nào đó của người sống trong khu này. Không nghĩ ngợi nhiều, Tư Duệ đi vào trong nhà, tắm rửa, thay đồ rồi lấy gạo, hạt sen và xương lợn hầm vào trong nồi áp suất. Trong thời gian chờ đợi hầm cháo, cô vào trong phòng, tranh thủ chợp mắt một chút bởi vì buổi tối cô sẽ lại vào bệnh viện chăm mẹ. Đang thiu thiu ngủ, Tư Duệ liền cảm thấy môi mình ẩm ướt, cô vội mở mắt ra thì giật mình khi thấy Chu Thiệu Huy đang đè trên người cô. Cô vội đẩy anh ra, ngồi dậy, chỉnh đốn quần áo, lắp bắp hỏi:

- "Anh...anh làm cái trò gì vậy? Tại sao anh lại vào đây được?"

- "Em nhìn xem, con gái con đứa ở nhà một mình không thèm cảnh giác khoá cửa. Nếu hôm nay không phải là tôi thì chắc gì không có kẻ khác vào?"

Chu Thiệu Huy nói vậy thôi chứ thực ra là anh dùng biện pháp bỉ ổi để vào nhà cô. Mà Tư Duệ nghe vậy cứ nghĩ là mình quên khoá cửa thật. Cô khẽ ho khan một chút rồi tiếp tục nói:

- "Chuyện giữa tôi và anh chấm dứt cả rồi. Anh còn đến đây làm gì? Đừng tới đây tìm tôi hay tỏ ra biết tôi nữa."

- "Ai nói là giao dịch giữa chúng ta đã kết thúc?"

- "Anh nói vậy là ý gì?"_________Tư Duệ lại hỏi.

- "Ý gì ư? Ý là giao dịch giữa chúng ta vẫn còn hiệu lực."

Anh vừa nói vừa đưa tay v**t v* lên má cô, lập tức lại bị Tư Duệ hất ra, cô nói:

- "Không phải anh nói là chỉ cần tôi ngủ với anh một đêm, anh sẽ giúp mẹ tôi phẫu thuật hay sao? Bây giờ anh còn muốn gì nữa?"

- "Hừ. Em nghĩ mình có giá trị như vậy sao? Chỉ cần trao thân một đêm thì ngay lập tức đủ tiền thực hiện một ca phẫu thuật đắt đỏ như thế? "

Chu Thiệu Huy cười lạnh, sau đó lấy ra một điếu biết xì-gà, nhàn hạ châm lửa rồi hút.

- "Anh thật bỉ ổi."

Tư Duệ không chịu được mùi khói thuốc nên ngay khi anh nhả ra một làn khói trắng, cô lập tức đứng dậy. Chu Thiệu Huy tất nhiên không để cô đi, anh nhanh chóng kéo tay cô, ép cô ngồi xuống lòng mình, rồi ôm chặt.

- "Cảm ơn em đã quá khen."________Anh ghé sát tai cô, thì thầm, nhân tiện nhả tiếp một làn khói trắng vào mặt cô, khiến cô ho sặc sụa.

- "Anh, rốt cuộc anh muốn tôi làm thế nào anh mới chịu tha cho tôi?"

- "Coi như em cũng thông minh đấy. Vậy để tôi nói thẳng luôn. Em tiếp tục l*m t*nh nhân của tôi, khi nào tôi chán, tôi sẽ tha cho em."

- "Nếu tôi không đồng ý thì sao?".

Tư Duệ tiếp tục ngoan cố.

- "Nếu em không đồng ý thì đống ảnh này cùng đoạn ghi âm thú nhận ban nãy của em, mẹ em sẽ nhận được. Anh nghe nói, mẹ em tuy đã được phẫu thuật nhưng sức khỏe vẫn còn yếu lắm. Nếu bà ấy mà biết đứa con gái ngoan ngoãn của mình ăn ngủ với một người đàn ông xa lạ, trao thân mình cho người khác để kiếm tiền chữa bệnh cho bà ấy, sợ rằng bà ấy sẽ cảm thấy tội lỗi mất thôi...."

Chu Thiệu Huy lấy ra một xấp ảnh cùng một cái máy ghi âm để lên bàn. Đó toàn là những bức ảnh chụp cảnh giường chiếu của cô và anh. Tư Duệ nhìn đống ảnh, trong lòng dấy lên không ít lo sợ. Cô mất bình tĩnh, lấy tay xé tan nát xấp ảnh. Chu Thiệu Huy nhìn cô như vậy thì trong lòng vui lắm, anh cười lớn, nói:

- "Tôi còn nhiều lắm. Em có muốn xé nữa không?"

Anh lại lấy ra nhiều tấm ảnh nữa để khiêu khích cô.

Tư Duệ nhìn những tấm hình đáng xấu hổ của mình mà khóc thét lên:

- "Đủ rồi đấy! Tôi thua anh rồi. Được chưa?"

- "Vậy thì tốt. Mau gọi điện tới bệnh viện nói với mẹ em là em phải đi thực tập một thời gian rồi đi theo tôi."

- "Vậy mẹ tôi thì phải làm sao? Bà ấy mới phẫu thuật xong, tôi không thể để mẹ tôi một mình được."

Tư Duệ cúi thấp đầu, hai tay đan chặt vào nhau, bả vai run run lên. Cô không biết mình đang làm gì thế này.

- "Mẹ em, tôi đã sắp xếp người chăm sóc rồi. Không cần phải lo."

Thế là Tư Duệ gọi điện cho mẹ theo như căn dặn của anh, rồi bị anh kéo đi. Chủ nhân của chiếc xe ban nãy, không ai khác chính là Chu Thiệu Huy. Chiếc xe đi tới một khu biệt thự rất lớn. Tư Duệ tuy chưa từng tới đây, nhưng có nghe qua đây là khu đắt đỏ nhất thành phố. Chiếc xe đi qua một cánh cổng kiến trúc châu Âu rồi dừng lại.

- "Anh đưa tôi đi đâu đây?"

- "Dạ Nguyệt Viên. Đây chính là biệt thự riêng của tôi."
 
Hợp Đồng Tình Nhân Với Tổng Tài Ác Ma
Chương 9: Đầu Hàng


Vừa thấy anh, những người làm trong nhà đều cúi đầu chào, nhưng cô gái nhỏ đi bên cạnh thiếu gia mới khiến họ chú ý. Cô gái có vóc người nhỏ nhắn, mái tóc dài màu hạt dẻ, hàng mi cong vút, đôi môi đỏ mọng, nước da trắng hồng nhìn ngoại hình rất kiều diễm. Tư Duệ bị lôi kéo về đây, mọi thứ đối với cô đều lạ lẫm.

- "Đưa cô ấy lên lầu cất đồ đạc."

Giọng nói lạnh băng của Chu Thiệu Huy vang lên khiến Tư Duệ hơi giật mình. Nhưng rồi cô cũng theo người làm đi lên cất đồ. Căn phòng của cô được bố trí rất ngăn nắp, mở cửa ra ban công có ngay một tán cây xanh mát. Thực ra vừa nãy Chu Thiệu Huy cũng không để cho cô mang nhiều đồ tới nên có lẽ cuộc giao dịch này sẽ sớm kết thúc mà thôi. Tư Duệ cất đồ đạc xong thì ngồi phịch xuống giường.

Cuối cùng thì cô vẫn bị hắn lừa, chẳng lẽ quãng đời còn lại cô thực sự phải ở bên cạnh phục tùng hắn như một món đồ chơi ư? Không được, cô nhất định sẽ tìm cách trốn đi.

Nghĩ tới việc bản thân bị anh ta lừa một vố, Tư Duệ liền bật khóc. Cô khóc không phải vì cô tức do mắc bẫy hắn, mà cô khóc vì cô lo cho mẹ, cô khóc vì cuộc đời cô vì hắn mà không còn nhìn thấy tương lai nữa. Tư Duệ đang khóc nức nở thì cánh cửa bật mở, Chu Thiệu Huy bước vào. Tư Duệ thấy vậy thì cứ cúi đầu khóc, cũng chẳng bận tâm đến xung quanh. Anh cau mày, ngồi xuống bên cạnh cô, nâng cằm cô lên, ép cô phải nhìn hắn, hắn hỏi:

- "Tại sao lại khóc?"

- "Xin anh hãy để tôi đi đi! Tôi không xứng đáng với anh đâu. Người có điều kiện tốt như anh, muốn gì chẳng được, ngoài kia cũng không thiếu gì những cô gái đẹp muốn có anh, tại sao anh cứ phải giữ một cô gái như tôi bên cạnh chứ?"

Tư Duệ cầu xin hắn, nước mắt lã chã rơi.

Đúng thế, người như anh phụ nữ theo đuổi xếp hàng dài, ngoài kia có bao nhiêu người muốn leo lên giường của anh mà không được. Nhưng anh chỉ biết là bây giờ món đồ này đang thu hút anh. Nghĩ vậy, anh cười ma mị, đáp:

- "Biết sao đây. Tôi lại cứ thích giữ cô bên cạnh cơ. Cô không thích ở nhà lầu, có xe hơi à? Không phải phụ nữ các cô đều muốn có tiền à? Tôi có rất nhiều tiền, tôi sẽ cho cô!"

- "Tôi không cần tiền của anh! Tôi cần tự do!"

Tư Duệ lại đáp. Lời nói của cô càng khiến hắn thêm khó chịu. Cô chẳng phải vì tiền nên mới leo lên giường anh hay sao? Cô cũng như đám phụ nữ ngoài kia, còn ra vẻ thanh cao cái gì? Đúng là giả dối. Nghĩ thế, anh liền buông cằm cô ra, đẩy thật mạnh khiến Tư Duệ ngã rạp ra giường.

- "Im miệng! Cô là đang ra vẻ thanh cao chứ gì? Đừng có ra vẻ nữa. Để tôi xem cô thanh cao thế nào?"

Dứt lời, Chu Thiệu Huy liền áp sát cô vào thành giường, tay nâng mặt cô lên mà hôn. Tư Duệ ra sức chống cự. Thật đáng xấu hổ, ban ngày ban mặt sao anh ta có thể làm chuyện đáng xấu hổ này chứ?

- "Buông tôi ra, tôi không muốn...ưm..."

Chu Thiệu Huy chẳng thèm nghe, cứ như con mãnh thú mà c*n m*t môi cô khiến nó đau đớn, sưng tấy lên. Đột nhiên trong miệng truyền tới mùi máu tanh, hắn dừng lại, trừng mắt nhìn cô rồi tát cho cô một cái, quát:

- "Con đàn bà khốn nạn! Cô dám cắn tôi?"

Tư Duệ bị hắn tát mạnh khiến một bên má đỏ ửng, hằn rõ mấy ngón tay, khoé miệng chảy chút máu.

- "Sao? Có gì mà tôi không dám? Anh mau lại đây, lại đây đánh chết tôi đi. Haha!"

Tư Duệ đầu tóc rối bù, miệng chảy máu nhìn rất thê lương.

- "Được. Cô muốn thì tôi sẽ làm. Nhưng người sẽ phải chết không phải là cô, mà là mẹ cô."

Nghe nhắc tới mẹ, Tư Duệ khuôn mặt tái nhợt không còn chút máu nào.

- "Sao? Sợ rồi?"

Thấy cô cứng họng không nói được gì, Chu Thiệu Huy lại áp sát tai cô, khẽ thì thầm. Tư Duệ như tê liệt, không nói nửa lời. Thế rồi, hắn cười nhạt rồi hôn lên cổ cô. Tư Duệ mặc dù rất khó chịu nhưng không dám nhúc nhích hay chống cự. Hắn ta chính ác ma, nắm giữ được điểm yếu của cô. Hắn để cô nằm ngửa xuống giường, sau đó nằm đè lên người cô, cúc áo trên người bị hắn dựt tuột hết ra, để lộ áo bra màu đen bên trong và bên dưới là b** ng*c căng tròn. Lần đầu tiên bị hắn bỏ thuốc lại là ban đêm nên cô không biết được cảm giác nhục nhã lúc đó. Hôm nay, đúng là thật nhục nhã. Cảnh đẹp nửa kín nửa hở trước mặt k*ch th*ch d*c v*ng trong hắn, hắn lập tức vục mặt xuống, hôn lên xương quai xanh của cô, tay m*n tr*n mò ra đằng sau gạt phăng đi móc áo bra. Chiếc áo lỏng lẻo dần, không che được hết b** ng*c nõn nà, căng đầy kia. Tiếp đó, anh hôn lên một bên ngực của cô tham lam c*n m*t như đứa trẻ khát sữa mẹ, bên còn lại thì lấy tay bóp nặn thành đủ hình dạng.

- "A, đau..."______Tư Duệ đau đớn kêu lên. Tay cô vòng sau lưng hắn, vì không chịu được đau mà vô thức cấu vào da thịt hắn. Nhiệt độ trong phòng dần nóng lên, cả hai bắt đầu toát mồ hôi mặc dù trong phòng có điều hoà. Tư Duệ cắn chặt răng, ngăn không cho tiếng khóc bật ra. Vì mẹ, bây giờ cô không thể chống cự hắn. Chơi đùa với hai trái gò bồng chán chê, hắn bắt đầu lần mò xuống bên dưới vùng ẩm ướt của cô, tay sờ vào chỗ đã ướt đẫm của cô, lấy ra một chút chất lỏng, bôi lên ngực cô, cười khinh bỉ:

- "Nhìn xem, cơ thể cô còn thành thật hơn cái miệng nhỏ của cô nhiều. Mới đó mà đã ướt như vậy rồi đây?"

Chính Tư Duệ cũng không muốn điều này xảy ra, cô không muốn thấy cảnh đáng xấu hổ này. Hai chân cọ xát vào nhau lại bị hắn tách ra, sau đó, vật cản trở là quần nhỏ cũng bị hắn cởi ra. Toàn bộ *** **** cứ thế thấm xuống drap giường. Tư Duệ càng không ngờ được là anh lại còn cúi đầu xuống chỗ đó mà m*t mát chỗ đó. Tư Duệ xấu hổ, cố vươn người dậy đẩy anh ra với lí do:

- "Đừng, chỗ đó bẩn lắm..."

Nhưng hắn thì nào có thèm nghe. Một lát sau, hắn ngồi dậy thoát y cho mình. c** nh* nãy giờ đã dựng đứng cả lên. Tư Duệ cố hết sức kẹp hai chân vào vì cô biết điều gì sắp xảy ra. Rất nhanh chóng, hắn đưa ** *** của mình đâm mạnh vào bên trong cô, so với lần trước thì cô không còn thấy đau đớn kịch liệt nữa, nhưng hơi có chút bức bối.

- "Xin anh, từ từ thôi, tôi chịu...không được..."

- "Của em khít quá, em muốn bức chết tôi đấy à? Đừng căng thẳng, mau thả lỏng cơ thể ra!"

Sau khi lên cao trào của kh*** c*m, Tư Duệ bắt đầu mê man, còn anh cứ liên tục dày vò cơ thể cô cho tới khi đã thấm mệt. d*c v*ng của anh quá mãnh liệt đến nỗi khi kh*** c*m đã qua đi, anh còn mang cô đi tắm rửa sạch sẽ, thay đồ cho cô mà cô không hề hay biết. Tư Duệ mệt quá rồi. Để cô ngủ trong phòng, anh bắt đầu chuẩn bị đến bữa tiệc tối của công ty.
 
Hợp Đồng Tình Nhân Với Tổng Tài Ác Ma
Chương 10: Nụ Cười


Những ngày sau đó, Tư Duệ phải ở lại biệt thự của anh. Cô cả ngày như con chim bị cầm tù, chỉ quanh quẩn trong phòng. Cứ bước chân ra khỏi phòng thì đều có người giám sát.

Khoảng thời gian thoải mái nhất trong ngày của cô đó chính là khi anh ta đi làm không có nhà. Thông qua Chu Thiệu Huy, cô biết được rằng mẹ cô đang dần phục hồi và nếu cứ duy trì trạng thái như vậy thì có thể tiến hành phẫu thuật đợt 2. Cô sẽ ráng chịu cảnh tù giam lỏng này cho tới khi mẹ hoàn toàn bình phục.

*cốc cốc

Bên ngoài truyền tới tiếng gõ cửa. Tư Duệ liền đáp:

- "Ai vậy? Cửa không khoá đâu."

- "Lam tiểu thư, thiếu gia vừa gọi điện về, nói trưa nay muốn ăn cơm tiểu thư nấu. Còn dặn tiểu thư phải đích thân mang tới công ty nữa."

Quản gia mở cửa đi vào, truyền đạt lại "thánh chỉ" cho cô rồi đi ra.

Tư Duệ cũng nghe theo, cô liền thay đồ rồi đi siêu thị mua đồ về nấu. Kỹ năng bếp núc cô rất thành thạo vì ở nhà cô thường xuyên nấu cơm cho mẹ ăn. Nấu nướng xong xuôi thì cũng gần tới giờ ăn trưa, thế nên cô liền đi bộ ra bến xe buýt, bắt xe tới Chu Thị. Cô mặc một chiếc váy tím nhạt trễ vai kết hợp với một chiếc khăn voan trắng buộc nơ trên cổ nhìn rất xinh đẹp. Toà nhà Chu Thị sừng sững trước mắt, cô đi vào bên trong, tới quầy tiếp tân, nhẹ nhàng hỏi:

- "Chị ơi, cho em hỏi văn phòng của Tổng giám đốc ở đâu ạ?"

- "Xin lỗi, cô có lịch hẹn trước với Tổng giám đốc không ạ?"

- "Em...em không."

Tư Duệ không biết trả lời như thế nào. Chẳng lẽ cô lại bảo là anh ta bảo cô mang cơm trưa tới ư? Ai mà tin chứ.

Còn cô tiếp tân, trước giờ vốn đã quen với việc các cô gái tới tìm Tổng giám đốc rồi. Nhưng cô gái này nhìn có vẻ kém nóng bỏng, kém sắc xảo hơn so với những cô gái kia. Cô gái này nhìn thuần khiết hơn. Chẳng lẽ Tổng giám đốc đổi khẩu vị rồi sao?

- "Vậy xin lỗi cô. Tổng giám đốc chúng tôi có quy định là phải hẹn trước mới được gặp..."

- "Để cô ấy lên đi!"

Đột nhiên, từ xa, giọng một người nam nhân truyền tới. Tư Duệ hơi giật mình, còn cô tiếp tân thì lập tức cúi đầu chào:

- "Giám đốc Ngô..."

- "Đi theo tôi."______ Người đàn ông kia tiến lại gần nói với cô rồi quay đi. Tư Duệ nghe vậy cũng chỉ biết đi theo. Anh ta dẫn cô đi vào thang máy đặc dụng cho Tổng giám đốc, ấn số 62. Trong một không gian chật hẹp, Tư Duệ với người đàn ông này thấy có chút ngượng.

- "Cảm ơn anh đã giúp tôi..."

- "Không có gì. Tôi chỉ là thay Thiệu Huy xuống đón cô thôi. Tôi là Ngô Kiến Đình, giám đốc tài chính công ty kiêm bạn thân của Chu Thiệu Huy."

Từng lời nói của người đàn ông này rất rành mạch, quả không hổ danh là bạn của anh ta.

- "Còn tôi là Lam Tư Duệ."

- "Tôi đã nghe Chu Thiệu Huy nói qua về cô. Quả thật là xinh đẹp, chỉ có điều hơi lệch gu phụ nữ của Chu Thiệu Huy nha. Tôi thấy cô phù hợp với gu của tôi đó, hay là...cô bỏ Chu Thiệu Huy đi, tôi hứa sẽ nâng niu cô."

Ngô Kiến Đình vừa nói vừa áp sát Tư Duệ vào một góc, tay khẽ lướt trên khuôn mặt của cô. Tư Duệ thì run sợ, cứ như con mèo nhỏ đang né tránh móng vuốt của con hổ lớn.

(Au: Ý ông này là gu của nam chính là mẫu phụ nữ s*x*, nóng bỏng, sắc xảo chứ không phải dạng thỏ non như cô nha!)

*ting

Cửa thang máy liền mở ra, Chu Thiệu Huy đã đứng sẵn trước cửa thang máy, mặt lạnh lùng nhìn Ngô Kiến Đình một cái thật sắc, sau đó nói:

- "Xong việc của cậu rồi thì đi đi. Đùa vậy không vui đâu."

Thực ra là ban nãy anh sai Ngô Kiến Đình đi xuống dưới đón cô, ai dè lúc quan sát camera trong thang máy đặc dụng lại nhìn thấy màn tình tứ này, anh liền đứng phắt dậy, ra chờ trước cửa thang máy.

- Ok, bro! Tạm biệt thỏ non, hẹn gặp khi khác nha."

Nói rồi, Ngô Kiến Đình liền chạy biến đi. Tư Duệ nãy giờ bị doạ sợ, mồ hôi lạnh lấm tấm trên trán.

- "Tôi...tôi mang cơm tới cho anh! "

- "Đi theo tôi!"

Vừa nói, anh vừa nắm tay cô kéo đi. Bên trong phòng làm việc của anh rất xa hoa, khiến cho cô hơi choáng ngợp. Chỉ là nơi làm việc thôi mà có cần phải xa xỉ như vậy không.

Tư Duệ đặt hộp cơm lên bàn, rồi nhẹ nhàng mở từng hộp thức ăn ra. Vì được đựng trong hộp cách nhiệt nên thức ăn vẫn còn rất nóng và toả khói nghi ngút kèm mùi thơm nữa.

- "Anh mau ăn đi kẻo nguội."

- "Toàn bộ đều là cô làm?"

- "Không phải anh nói tôi phải trực tiếp nấu cho anh sao?"

- "Vậy để tôi thử."

Chu Thiệu Huy cũng ngồi xuống sofa, lấy đũa gắp thức ăn lên bỏ vào miệng. Tư Duệ lén quan sát phản ứng của anh. Anh ta trước giờ đều quen ăn đồ ăn do đầu bếp cao cấp nấu, không biết đồ cô nấu anh ta có ăn nổi không đây?

- "Sao? Anh thấy thế nào?"

- "Cũng được. Ngon hơn tôi nghĩ."

Tư Duệ nghe vậy thì khẽ thở phào trong lòng.

- "Cô đút cho tôi ăn đi!"

Đang ăn thì anh lại buông đũa xuống, bảo cô đút cho mình ăn. Tư Duệ cũng không thắc mắc gì, liền nghe làm theo yêu cầu của anh.

Chu Thiệu Huy thấy vậy thì rất hài lòng.

- "Cô đã ăn gì chưa? Ăn chung luôn đi!"

Dứt lời, anh lại cầm đũa lên đút đồ ăn cho cô.

Đợi khi anh đã ăn uống xong, Tư Duệ liền lau dọn bàn rồi định ra về.

- "Để tôi kêu tài xế đưa cô về."

- "Tôi....có thể tới thăm mẹ được không? Gần bốn tuần nay tôi đã không gặp mẹ rồi."

- "Được. Để tài xế chở cô đi."

- "Cảm ơn anh!"

Tư Duệ vui mừng, liền nở một nụ cười. Nụ cười ấy đều thu hút ánh nhìn của anh. Lần đầu tiên anh thấy cô cười, khi cô cười lại càng xinh đẹp gấp bội lần. Tư Duệ trong lòng thầm nghĩ, chắc tại hôm nay cô lấy lòng được anh ta nên anh ta mới để cho cô đi dễ dàng như vậy.
 
Hợp Đồng Tình Nhân Với Tổng Tài Ác Ma
Chương 11: Phút Động Lòng


Lâu lắm rồi Tư Duệ mới được tới thăm mẹ nên cô rất vui. Hôm nay cô mặc đồ rất đơn giản, đó là áo phông trắng kết hợp với quần jeans và đi giày thể thao, trút bỏ những bộ đồ đắt tiền mà Chu Thiệu Huy mua cho cô. Cô không muốn mẹ biết cô đang bị bao nuôi, và tiền chữa bệnh cho mẹ cũng từ người đàn ông này mà ra. Mẹ cô bị nhiều loại bệnh, còn phải phẫu thuật 2 lần nữa, từ giờ tới lúc đó cô không thể để tâm lí của mẹ ảnh hưởng tới sức khoẻ được.

Tư Duệ từ chối tài xế riêng của Chu Thiệu Huy chở đi, muốn tự mình đi xe bus tới. Cô không muốn có người nhìn thấy. Cô mua chút hoa quả và cháo tới cho mẹ thì cô y tá nói mẹ cô được người chăm sóc riêng đưa ra ngoài tắm nắng rồi. Vậy là Tư Duệ để cháo và hoa quả lại phòng bệnh của mẹ, sau đó đi ra vườn của bệnh viện tìm mẹ. Từ xa, cô thấy mẹ đang được người chăm sóc riêng dìu đi dạo trong vườn.

- "Chị à! Chị là do Tư Duệ nhà tôi đưa về chăm sóc tôi. Cả tháng nay nó không tới thăm tôi, cũng không gọi điện, không biết nó làm gì, có khoẻ không nữa."

Mẹ Tư Duệ khẽ than thở. Bà rất nhớ cô, cũng mong mỏi cô tới từng ngày. Dì Tiêu - người chăm sóc riêng mà cô thuê (thực ra là người của Chu Thiệu Huy đưa tới) nghe bà nói vậy, mặc dù trong lòng hiểu rõ là Tư Duệ đang ở đâu nhưng không thể nói, chỉ biết trấn an bà:

- "Cô Lam chẳng phải là đi thực tế sao? Bà không cần phải lo lắng đâu, sẽ ảnh hưởng sức khoẻ đó. Chắc do cô ấy bận nên mới không thể gọi về cho bà. Tôi còn nghe nói trường Y của cô ấy rất khắt khe, hình như là trong thời gian thực tế, điện thoại cũng bị giám sát vì họ muốn sinh viên của mình làm việc hết mình đó. Bà yên tâm đi nha."

- "Vậy sao. Không biết khi nào con bé nó về nữa. Tôi rất nhớ nó."

Bà Lam chỉ biết thở dài.

Tư Duệ từ xa nghe thấy vậy thì nén nước mắt, chạy nhanh tới bên mẹ cô, gọi to:

- "Mẹ ơi, tiểu Duệ của mẹ về rồi này!"

- "Tiểu Duệ! Đúng là con rồi."

- "Con nhớ mẹ! Dạo này mẹ thấy trong người thế nào rồi?"

- "Mẹ khoẻ! Nhìn thấy con là mẹ khoẻ rồi. Đợt này về con sẽ không bận nữa chứ?"

- "Con...thực ra con chưa hết kì thực tế. Chỉ là hôm nay đoàn có việc gần đây nên con...."

Tư Duệ cố tìm ra lí do, và cô cũng không ngờ mình lại nói dối mẹ trắng trợn như thế.

- "Dạo này mẹ nhìn con gầy đi đấy. Có phải học hành mệt lắm không?"

- "Con không sao. Con còn thấy dạo này con mập lên cơ."

Tư Duệ nửa đùa nửa thật vì không muốn mẹ lo lắng nhiều.

Nhìn con gái cưng gầy đi, bà Lam trong lòng xót xa. Có một điều bà thắc mắc mà không có cơ hội hỏi.

- "Tiểu Duệ! Mẹ có chuyện muốn hỏi con."

- "Vâng, thưa mẹ."

- "Cả tháng nay, tiền thuốc men, phòng bệnh, ăn uống, người chăm sóc cho mẹ mỗi ngày tốn cả mấy nghìn tệ, con còn đang đi học thì lấy đâu ra số tiền đó? "

Nghe mẹ hỏi, cô liền chột dạ, không biết phải trả lời như thế nào. Thấy cô im lặng, bà Lam lại hỏi dồn dập:

- "Duệ à, hay là con làm chuyện gì thất đức nên mới có số tiền lớn như vậy? Con mau nói mẹ nghe đi, nếu vì mẹ mà con phải khốn khổ thì mẹ cũng không muốn sống đâu."

- "Mẹ! Mẹ đừng nói gở. Tiền đó một phần là do con đi làm thêm tích góp được, thêm vào đó, con mượn bạn bè. Với lại con đi thực tế như vậy cũng được trả tiền nữa. Mẹ đừng suy nghĩ quá."

Tư Duệ viện một lí do hoàn hảo, ăn nói trôi chảy để mẹ không phát hiện ra là cô nói dối.

- "Hay cho mẹ xuất viện đi."

- "Mẹ, đúng là bây giờ con gặp khó khăn về tiền bạc nhưng mà sức khỏe của mẹ quan trọng hơn. Mẹ bây giờ có thương con thì hãy chăm sóc bản thân thật tốt, như vậy mẹ mới đủ sức khỏe làm phẫu thuật và con mới an tâm học hành tốt được."

Nghe cô an ủi thì bà có yên tâm đi phần nào. Tư Duệ ở lại trò chuyện và ăn trưa cùng mẹ, tâm sự thêm một chút rồi rời đi.

Sau khi trở về từ bệnh viện, Tư Duệ như người mất hồn, cô rất bận tâm đến lời mẹ nói. Cô chỉ sợ một ngày nào đó, mọi chuyện vỡ lở ra, mẹ phát hiện thì chắc bà không chịu nổi cú sốc này mất.

Tư Duệ lúi húi trong bếp chuẩn bị bữa tối. Chu Thiệu Huy thì ngồi đọc báo ở phòng khách.

Đang cắt rau củ, vì không chú tâm mà cô vô tình cắt vào tay.

- "Ui da..."

Tư Duệ bị đau thì mới tỉnh táo lại được, cô vội chạy đi tìm bông băng thì chân lại đá trúng bàn khiến cô vấp rồi ngã xuống đất.

Chu Thiệu Huy đang đọc báo nhưng khi nghe thấy tiếng động trong bếp liền đi vào xem thử. Thấy cô đang ngã nhoài trên sàn, anh vội chạy tới, đỡ cô dậy:

- "Có sao không? Sao cô không cẩn thận chút nào vậy?"

- "Tôi không sao..."

- "Còn nói không sao....Tay cô...Sao lại chảy máu thế kia?"

Chu Thiệu Huy còn đang định trách mắng cô vì không cẩn thận thì lại nhìn thấy ngón tay trái của cô chảy máu.

- "....."

- "Người đâu! Mau mang bông gạc và thuốc sát trùng tới đây! "

Chu Thiệu Huy vừa gọi lớn vừa đưa ngón tay của cô ngậm vào trong miệng (để cầm máu).

Mọi hành động của hắn đều thu vào tầm mắt cô. Tư Duệ thì muốn kéo giật tay lại nhưng lại bị hắn giữ chặt.

Lát sau, người làm mang bộ đồ y tế đến, ai cũng lấy làm ngạc nhiên khi một người bị hội chứng sạch sẽ như thiếu gia lại cầm máu cho một cô gái bằng cách đưa tay cô ấy ngậm trong miệng.

Băng vết thương lại xong, anh liền bế ngang người cô đưa lên lầu. Tư Duệ vô cùng xấu hổ, cô liền cựa quậy:

- "Tôi chỉ bị thương nhẹ ở tay thôi, cũng không có không đi được, anh mau thả tôi xuống đi."

- "Còn nói? Chân cô cũng bị bầm luôn rồi kìa. Nói cô là sinh viên ngành Y? Ai mà tin? Hậu đậu như cô thì có ngày giết người đó."

- "Anh...."

- "Tôi làm sao?"

- "Không nói chuyện với anh nữa."

- "Vậy thì ngoan ngoãn đi, đừng ngoan cố nữa."

Chu Thiệu Huy lại ra lệnh cho cô

Đầu gối của cô cũng bắt đầu bầm lên, Chu Thiệu Huy lại kêu người luộc trứng rồi đích thân chườm cho cô.

Hành động ân cần của hắn khiến cô cảm thấy biết ơn.
 
Hợp Đồng Tình Nhân Với Tổng Tài Ác Ma
Chương 12: Vết Thương Lòng


Ngày tháng trôi qua, thấm thoắt Tư Duệ đã là tình nhân của Chu Thiệu Huy được 3 tháng, sức khỏe của mẹ cô cũng đã phục hồi và xuất viện trở về nhà. Lẽ ra như ban đầu thì Tư Duệ rất vui vì nếu mẹ cô khỏi bệnh thì cô cũng sẽ dễ dàng thoát khỏi Chu Thiệu Huy hơn. Nhưng cô đã lầm. 3 tháng qua, Chu Thiệu Huy như biến thành một con người khác, anh ấm áp, chu đáo và đối xử với cô rất tốt. Anh còn cho phép cô được đi học, nhờ vậy mà Tư Duệ cũng đã tốt nghiệp và đi làm. Điều đó khiến cho Tư Duệ quên đi lí trí, quên đi những thứ tàn nhẫn mà anh mang đến cho cô những phút ban đầu và yêu anh từ lúc nào không hay.

Tại căn phòng chủ tịch trên tầng 62 của tập đoàn tài chính Chu Thị, Chu Thiệu Huy đang ngồi làm việc thì trợ lý của anh đi vào, cậu ta đặt lên bàn anh một sấp ảnh.

- "Chủ tịch, đây là những gì mà thám tử chụp lại được trong thời gian gần đây, mời anh xem."

Chu Thiệu Huy đang phê duyệt văn bản thì dừng bút, cầm sấp ảnh lên xem. Trong hình là một người phụ nữ trung niên nhưng nhìn rất quý phái, trẻ trung và xinh đẹp. Người đó không ai khác chính là mẹ của anh. Bà ấy là một người phụ nữ sắc sảo, xinh đẹp. Bà là tiểu thư nhà giàu thuộc dòng dõi hoàng tộc, kết hôn với ba anh - một người đàn ông không có tiền đồ, không giỏi giang. Hai năm sau khi kết hôn, bà sinh ra anh. Nhưng bản chất vốn là cành vàng lá ngọc, lâu dần bà không chịu đựng được ba anh, liền đi ngoại tình. Ba anh vẫn ngốc nghếch yêu bà ấy dù biết được điều đó. Một lần nọ, mẹ anh nói với ba anh là bà đã có thai với người đàn ông kia và đòi ly hôn, ba anh rất đau lòng nhưng không thể níu kéo thêm nữa. Ba mẹ anh ly hôn khi anh mới 5 tuổi, anh ở với ba, nhìn ba một mình gây dựng lên công ty. Thế nhưng vết thương lòng vẫn còn đó, ba anh vì nhớ nhung mẹ anh mà ốm yếu liên tục, 12 năm sau đó thì qua đời. Sau khi ba mất thì mẹ anh cũng thường xuyên đến thăm anh hơn nhưng nhìn thấy bà ấy thì anh lại càng thương ba và hận bà ấy. Chứng nào tật nấy, người ta nói, giang sơn dễ đổi, bản tính khó dời, sau khi người chồng hiện tại của bà qua đời vì tai nạn giao thông thì bà ấy không đi thêm bước nữa nhưng lại thường xuyên cặp kè với đại gia hoặc bao nuôi trai trẻ. Chính vì vậy mà anh rất ghét phụ nữ, anh nghĩ phụ nữ không chung thủy, cũng chỉ mê tiền, ham vật chất. Mặc dù chơi bời với rất nhiều cô gái nhưng anh chưa để một ai ở trong lòng cả. Trong vô thức, Chu Thiệu Huy vò nát cả sấp ảnh từ khi nào không hay.

- "Chủ tịch! Anh không sao chứ?"

- "Tôi không sao? Tôi muốn yên tĩnh, cậu ra ngoài đi!"

Chu Thiệu Huy day day thái dương, lạnh nhạt đáp.

Anh lại chợt nghĩ tới cô, chẳng lẽ những gì mà cô đang làm cho anh cũng chỉ vì anh giúp mẹ cô chữa bệnh ư? Tóm lại cũng chỉ vì tiền thôi sao? Nhưng thứ anh mong đợi là điều khác. Nói mới nhớ, bệnh viện vừa gửi thông báo là mẹ cô đã được xuất viện, vậy thì có lẽ anh cũng nên kết thúc mối quan hệ lợi ích này đi thôi.

Ngày hôm đó, Chu Thiệu Huy rời khỏi công ty thì đến quán bar uống rượu say mèm rồi mới trở về nhà. Tư Duệ vì chờ anh nên cũng chưa ngủ được. Đang lo lắng không biết tại sao anh về muộn như vậy thì cô thấy tiếng xe ô tô, Tư Duệ vội chạy từ trong nhà đi ra thì thấy tài xế riêng của anh đang đỡ anh ra khỏi xe.

- "Có chuyện gì vậy? Thiệu Huy sao thế?"

Tư Duệ phụ giúp cậu tài xế đỡ anh, nhân tiện hỏi.

- "Tôi không biết, hôm nay tan làm, chủ tịch bảo tôi đưa tới quán bar xong thì uống say khướt như vậy đây."

- "Anh mau giúp tôi đưa anh ấy lên phòng."

- "Vâng, Lam tiểu thư."

Thế là tài xế giúp cô đưa anh lên phòng rồi mới tan làm. Ở trong phòng, một mình Tư Duệ chật vật tháo giày, tháo tất cho anh. Cô chạy vào trong phòng tắm lấy một chậu nước ấm rồi đưa tay lên cởi nút áo định lau người cho anh thì lại bị bàn tay to lớn của anh giữ lại. Chu Thiệu Huy mở mắt ra lờ đờ, nhìn cô hỏi:

- "Em có yêu tôi không?"

Khuôn mặt Tư Duệ bất giác đỏ ửng, cô đờ người một lúc rồi ngập ngừng:

- "Tôi...tôi...."

Không đợi cô nói ra thì Chu Thiệu Huy lại cười lạnh, đáp:

- "Tôi hiểu rồi."

Sau đó, nhanh như chớp, anh kéo cô ngã vào lòng mình, chậu nước rơi xuống, bắn tung toé lên cả váy của cô, để lộ ra b** ng*c căng tròn lấp ló sau lớp áo ngủ mỏng. Chu Thiệu Huy để cô nằm dưới thân, sau đó cúi thấp người xuống rồi hôn cô. Nụ hôn cuồng nhiệt, anh cứ tham lam hôn ngấu nghiến khiến cho đôi môi sớm sưng lên. Không biết từ khi nào, Tư Duệ không còn muốn chống cự khi ở bên anh nữa. Chiếc áo bị cởi mấy cúc ra, để lộ ra v*m ng*c màu đồng săn chắc của anh, đè lên ngực cô. Bàn tay anh đan chặt vào tay cô. Lát lâu sau, khi cảm nhận được cô đang th* d*c vì thiếu dưỡng khí, anh mới rời môi cô. Tư Duệ thở hổn hển, ngực cũng vì vậy mà phập phồng trong lồng ngực. Bàn tay to lớn của anh xé mạnh váy ngủ của cô, làm lộ ra b** ng*c với hai nh* h** đã căng cứng từ lâu.
 
Hợp Đồng Tình Nhân Với Tổng Tài Ác Ma
Chương 13: Kiss Goodbye (H+)


- "Em dám kh*ng m*c ** ng*c cơ à?"

Chu Thiệu Huy nhìn chằm chằm cô rồi nói.

Câu nói của anh khiến cô đỏ bừng mặt. Theo kiến thức sinh học thì phái nữ không nên mặc áo ngực đi ngủ mà. Chỉ có điều, mọi khi cô luôn mặc áo ngực, cho tới khi anh đã ngủ, cô mới dám cởi ra rồi ngủ. Chỉ có điều hôm nay, cô đợi anh mãi không về, ai biết sẽ phát sinh chuyện này đâu.

- "Anh...đừng nhìn chằm chằm như vậy..."

Tư Duệ thỏ thẻ nói. Đôi mắt hổ phách của anh cứ nhìn nơi đó của cô như vậy, khiến cô thấy xấu hổ vô cùng.

- "Cũng không phải chưa từng."

Mùi thơm nhè nhẹ trên làn da cô k*ch th*ch kh*** c*m của anh, anh lập tức cúi xuống mà c*n m*t một bên ngực của cô, bên còn lại thì lấy bàn tay to lớn mà x** n*n. Anh say nhưng khi bên cô thì anh vô cùng tỉnh táo. Chỉ nghĩ đến việc sắp phải rời xa cô, anh cũng không thể chịu đựng được rồi. Nỗi đau trong lòng dâng lên, anh vô thức bóp mạnh một bên ngực của cô, miệng thì lại cắn bên nh* h** khiến Tư Duệ cảm thấy nh* h** của mình đau như muốn đứt ra vậy.

- "A....đau....đau...Thiệu Huy...nhẹ thôi..."

Trong cơn mê man, Tư Duệ gọi tên anh, khiến anh càng thêm hưng phấn hơn.

Anh cứ tham lam mà bú m*t ngực cô trong điên cuồng và đê mê. Từ ngực lên tới cổ cô, không chỗ nào là không có vết đỏ anh để lại. Chơi đùa chán bên trên, Chu Thiệu Huy liền mò tay xuống bên dưới, c** q**n lót của cô ra. th*n d*** cô vì bị k*ch th*ch mà đã ướt đẫm cả. Chu Thiệu Huy từ từ đưa từng ngón tay vào bên trong cô rồi lại rút ra như trêu đùa cô.

- "Anh...anh...em muốn...cho em..."

Tư Duệ khó chịu cọ cọ hai chân vào nhau.

Giọng nói nhỏ mang theo sự nũng nịu của cô khiến anh như muốn phát điên lên. Lập tức, anh liền thoát y cho chính mình rồi đâm mạnh c** nh* đã căng cứng từ lâu vào bên trong cô. Cơ thể hai người như hoà làm một, mồ hôi ra ướt đẫm mặc dù trong phòng có mở điều hoà. Tư Duệ đón nhận anh bằng tất cả tình yêu, còn anh đón nhận cô bằng tất cả sự đau thương và hối tiếc. Sau đó, anh lại cúi đầu xuống vùng kín của cô mà tham lam hút hết chất dịch bên trong cơ thể cô.

- "Anh, đừng! Bẩn lắm."

Tư Duệ đầu óc mơ hồ trong cơn mê, khẽ đẩy anh ra. Cơ thể cô sớm đã mệt nhoài nhưng còn anh thì vẫn kịch liệt ra vào bên trong cô. Cô cảm nhận được chất lỏng của anh đã lấp đầy trong bụng dưới của cô khiến nó căng tức vô cùng. Đến khi cả anh cũng thấm mệt thì anh mới dừng lại, bế cô vào trong phòng tắm, xả nước ấm ra, tắm rửa cho cô thật kĩ. Giá mà khoảnh khắc này trôi qua thật chậm thì thật tốt biết mấy. Cả hai cùng chìm vào giấc ngủ là lúc gần rạng sáng. Anh ôm cô ngủ trong lòng mình, còn Tư Duệ thì tận hưởng hơi ấm và cái ôm ấm áp từ anh, thật nhanh liền chìm vào giấc ngủ. Sáng hôm sau, anh thức dậy khi cô còn đang ngủ. Hôm nay anh đặc biệt vào bếp chuẩn bị bữa sáng cho cả hai. Tư Duệ đang ngủ ngon, cô vô thức quơ tay sang bên cạnh thì thấy trống trơn, hơi ấm ở chỗ anh nằm cũng đã lạnh. Tư Duệ sau trận đêm qua thì còn muốn ngủ thêm nhưng hôm nay cô lại muốn nói cho anh một chuyện, cô muốn nói với anh rằng cô yêu anh. Vừa nghĩ tới anh thì anh liền xuất hiện, thấy cô đang ngồi ngây ngốc trên giường, anh hỏi:

- "Cô dậy rồi à? Đồ ăn sáng tôi chuẩn bị xong rồi, mau xuống ăn đi."

- "Vâng."

Tư Duệ nở một nụ cười rồi đáp lại. Dứt lời, cô liền chạy vào phòng tắm làm vệ sinh cá nhân rồi thay một chiếc váy thật đẹp. Hôm nay là chủ nhật, cô không phải đi làm. Thay đồ xong thì Tư Duệ liền đi xuống dưới phòng ăn, thấy đồ ăn sáng đã dọn sẵn ra, Chu Thiệu Huy ăn mặc chỉnh tề, tóc undercut vuốt dựng rất bảnh trai đang ngồi đọc báo.

- "Nay...chủ nhật mà anh vẫn phải đi làm à?"

- "Ừ."_________Anh lạnh lùng đáp, xong cũng bỏ tờ báo xuống rồi cầm dao nĩa lên ăn.

Thấy anh trả lời lạnh lùng như vậy thì Tư Duệ thoáng hụt hẫng trong lòng.

- "Tôi/Em có chuyện muốn nói với cô/anh."

Cả hai đồng thanh nói.

- "Vậy cô nói trước đi."

- "Dạ không, anh nói trước đi."

Tư Duệ lại nói. Vì nói thật là cô vẫn chưa tự tin để nói. Nghe cô nói vậy, Chu Thiệu Huy khẽ uống một ngụm cà phê rồi bảo:

- "Vậy thì tôi sẽ nói trước. Như cô biết đấy, mẹ cô hôm qua là được xuất viện rồi. Giữa tôi và cô chẳng còn ràng buộc gì cả. Vậy nên tôi muốn quan hệ của chúng ta kết thúc tại đây, tôi trả lại tự do cho cô. Từ nay coi như tôi và cô không ai nợ ai nữa. Sau này có gặp cũng coi như người xa lạ thôi. Lát nữa cô dọn đồ đi luôn đi, chắc mẹ cô đang chờ cô ở nhà rồi đó. Tôi sẽ kêu người giúp cô."

Lời anh vừa nói ra thì Tư Duệ lập tức cứng họng, thức ăn nuốt không trôi, dao nĩa trên tay cũng rơi xuống mặt bàn kêu leng keng. Thì ra đúng là trong mối quan hệ này chính cô đã tự mình ảo tưởng, tự mình nhầm lẫn giữa việc đóng kịch và đối xử tốt thật của anh. Trước giờ cô cứ nghĩ vì anh cũng yêu cô nên mới thay đổi thái độ với cô như vậy nhưng thì ra đó chỉ là đóng kịch mà thôi. Người tài giỏi, giàu có, đẹp trai như anh thì cần gì mà yêu một người con gái bình thường như cô. Cô lấy tư cách gì mà yêu anh đây?

- "Còn cô, nãy cô định nói gì?"

Chu Thiệu Huy lại hỏi.

- "Không có gì đâu. Tôi...tôi cũng định nói với anh chuyện đó nhưng...nhưng không ngờ là anh đã nói ra trước rồi."

Tư Duệ cố mỉm cười, giả vờ như không có gì. Ít ra cô không được phép thảm hại trước mặt con người hoàn hảo như anh.

- "Được. Vậy tôi đi làm đây."

Nghe cô nói vậy thì anh cũng không nói gì thêm, liền đứng dậy và rời đi. Thì ra là em cũng rất mong đợi ngày này. Hi vọng là em sẽ hạnh phúc khi không ở bên tôi.
 
Hợp Đồng Tình Nhân Với Tổng Tài Ác Ma
Chương 14: Nỗi Nhớ


Sau khi Chu Thiệu Huy rời khỏi nhà thì Lam Tư Duệ cũng thu dọn bát đĩa, rửa thật sạch rồi mới lặng lẽ lên phòng thu dọn hành lí. Những hồi tưởng về những ngày ở bên anh hiện lên rõ ràng trong đầu cô. Tư Duệ bắt đầu rơi lệ và khóc thút thít. Ban đầu khi tới đây, cô chưa từng có suy nghĩ là mình sẽ phải lòng người đàn ông này, nhưng cuối cùng thì bây giờ cô lại là người thua cuộc khi chính cô là người yêu anh trước. Tất cả quần áo trong tủ cô đều để lại bởi vì đó là đồ anh bỏ tiền ra mua, cô chỉ mang đi những thứ mà cô mang khi tới đây thôi. Lẽ ra cô nên vui vì ngày tự do của cô rốt cuộc cũng đã tới nhưng tại sao tim cô lại đau thế này. Tư Duệ lưu luyến kéo hành lí ra khỏi căn nhà. Từ xa, Chu Thiệu Huy ngồi trong xe nhìn về phía có bóng dáng cô gái bé nhỏ đang lẳng lặng rời đi khỏi căn nhà của mình cho đến khi bóng cô đã khuất hẳn. Anh không nói gì cũng không có chút biểu cảm gì nhưng trong lòng vô cùng đau.

- "Chủ tịch! Anh không sao chứ?"

Tài xế riêng của anh nhìn qua gương chiếu hậu, khẽ hỏi.

- "Lái xe đến quán bar Blue Moon!"

Chiếc xe của anh cũng bắt đầu lăn bánh chở anh tới quán bar sôi động tiếng nhạc. Vừa thấy anh, các cô gái ăn mặc quyến rũ đổ xô ra vồ lấy anh.

Cô gái A:

- "Chu Tổng! Lâu rồi không thấy ngài tới đây. Ngài không nhớ em sao?"

Cô gái B:

- "Lâu không gặp mà Chu Tổng vẫn đẹp trai, quyến rũ như trước. Hay để tối nay em phục vụ ngài nha?"

- "Buông ra. Đừng làm phiền tôi."

Anh hất mạnh mấy cô ả ra rồi ngồi vào quầy gọi rượu ra uống. Chu Thiệu Huy uống đến say mèm không biết trời đất sao trăng gì nữa.

Tài xế của anh chờ bên ngoài đã cả 3 tiếng đồng hồ mà không thấy anh ra, anh ta sốt ruột đi vào bên trong thấy anh đang nằm gục trên quầy rượu.

- "Chủ tịch, anh say rồi. Để tôi đưa anh về nhé?!"

Vừa nói người tài xế vừa dìu anh đi ra xe.

Về tới biệt thự, người tài xế bèn gọi mấy người làm trong nhà ra giúp đưa anh lên phòng. Quản gia nhìn thấy thiếu gia say khướt, bèn hỏi:

- "Thiếu gia sao mà say thế này?"

- "Tôi không biết. Hôm nay tâm trạng của chủ tịch không được tốt nên chủ tịch đã đến quán bar uống rượu."

- "Lam tiểu thư đâu? Cả ngày nay tôi không thấy cô ấy. Mau gọi cô ấy xuống phụ tôi đưa thiếu gia lên phòng đi."

- "Dạ thưa...Lam tiểu thư đã rời khỏi đây rồi."

- "Sao? Khi nào? Tại sao ta không biết?"

Quản gia bất ngờ khi nghe tin cô đã rời đi.

Hôm qua quản gia có chút việc riêng phải về quê ban nãy mới lên nên không biết là cô đã rời đi.

- "Là...thiếu gia bảo cô ấy đi."

- "Được rồi, ta biết rồi. Mau nấu cho thiếu gia bát canh giải rượu."

Trong cơn say, anh nghe bọn họ nhắc tới cô, cái tên Tư Duệ hiện rõ trong kí ức của anh. Căn nhà vì thiếu đi bóng dáng cô mà trở nên lạnh lẽo, trống vắng.

Còn về phần cô, sau khi rời khỏi Dạ Nguyệt Viên thì cô trở về nhà. Mẹ cô nhìn thấy cô thì vô cùng vui mừng.

- "Mẹ! Con về rồi đây."

- "Tư Duệ! Con đi đường có mệt lắm không? Mau đi tắm rửa rồi ăn cơm, cơm mẹ nấu xong hết rồi."

Mẹ cô ôm cô vào lòng để thoả mãn nỗi nhớ nhung bao lâu nay.

- "Mẹ! Mẹ mới xuất viện hôm qua, mẹ đừng làm việc nhiều quá."

- "Có sao đâu. Được nấu cho con ăn là mẹ vui rồi. Dạo này con gầy đi nhiều đấy. Mà ít nữa con có đi công tác nữa không?"

- "Dạ...Không ạ. Sau này con sẽ ăn cơm cùng mẹ mỗi ngày luôn. Con sẽ không đi đâu nữa cả."

Tư Duệ trầm mặc một lúc rồi đáp.

Trong suốt bữa ăn, Tư Duệ không nói câu gì, cô mải suy nghĩ không biết giờ này anh đang làm gì, đã về nhà chưa?

Đêm hôm đó, sau bữa ăn, Tư Duệ ngồi trò chuyện với mẹ rồi mới đi ngủ. Nói là đi ngủ nhưng thực ra những lúc rảnh rỗi như vậy, cô lại nghĩ đến anh.

Giữa anh và cô, một người mượn rượu để quên đi đối phương, người còn lại thì vì nhớ đến người kia mà không thể nào ngủ được.

Sáng hôm sau, Chu Thiệu Huy thức dậy mà đầu cứ ong ong. Anh lấy tay vỗ đầu vài cái cho tỉnh táo rồi đi thay đồ. Lúc lấy quần áo, anh vô thức mở tủ đồ của cô ra thì thấy đồ đạc của cô vẫn còn đó, chỉ có vài món đồ đơn giản là không thấy đâu nữa. Anh lấy ra một chiếc váy của cô rồi đưa lên hít hà. Một mùi hương phụ nữ quen thuộc, mùi thơm đặc trưng của cô. Vậy là đã một ngày anh không được nhìn thấy cô rồi. Kể từ hôm đó, anh cứ vùi đầu vào công việc để quên đi việc ngồi suy nghĩ đến cô. Anh muốn mình bận rộn để dễ dàng quên đi cô hơn.
 
Hợp Đồng Tình Nhân Với Tổng Tài Ác Ma
Chương 15: Tái Ngộ


Tư Duệ nhờ có thành tích học tập tốt nên cô đã được tốt nghiệp sớm và sau đó thì đã được giáo sư của mình giới thiệu vào làm việc ở một bệnh viện lớn của thành phố với tư cách là bác sĩ khoa Gây mê. Công việc hàng ngày của cô là mỗi khi có ca phẫu thuật thì sẽ đứng bên cạnh giúp bác sĩ phẫu thuật chính gây mê cho bệnh nhân. Vì là bệnh viện lớn nên số ca phẫu thuật mỗi ngày có rất nhiều. Có những hôm Tư Duệ đến khuya mới có thể tan làm. Nhưng từ hôm qua, sau khi rời khỏi nhà anh, cô nhớ anh vô cùng, đến nỗi làm việc cũng không tập trung.

- "Bác sĩ Lam! 30 phút nữa sẽ có một ca phẫu thuật mổ tim, cô chuẩn bị vào phòng phẫu thuật hỗ trợ bác sĩ Hàn nhé."

Tư Duệ ngồi trong phòng làm việc riêng cứ mải suy nghĩ mà y tá trưởng vào cũng không biết.

Nghe y tá trưởng nói, cô giật mình, ngay lập tức trả lời:

- "Vâng. Tôi biết rồi ạ."

- "Bác sĩ Lam, hôm nay cô không khoẻ à? Sao tôi thấy cô khác với mọi ngày..."

Y tá trưởng nhìn sắc mặt cùng sự "mất hồn" của cô rồi hỏi.

- "Không. Tôi ổn mà. Cô nói với mọi người là tôi sẽ tới ngay đây."

Tư Duệ vừa đứng dậy khỏi ghế, vừa nói tay nhân tiện lấy chút đồ cần thiết. Thực ra thì Tư Duệ chỉ là bác sĩ gây mê thôi nhưng cô lại mắc chứng sợ máu nên trước khi vào phòng phẫu thuật, cô đều phải uống thuốc ứng chế thần kinh để không bị mất bình tĩnh khi làm việc và hôm nay cũng vậy.

_______

Ca phẫu thuật kết thúc thì cũng đã quá giờ ăn trưa nên Tư Duệ bỏ bữa luôn.

Một ngày trôi qua,

Hai ngày trôi qua,

Một tuần trôi qua...

Tư Duệ vừa tan làm thì trời đổ mưa tầm tã. Bến xe buýt thì khá xa mà cô thì lại không mang theo ô nên Tư Duệ chỉ còn biết đứng chờ cho mưa ngớt. Bây giờ là 8h tối, trời lại mưa nên bệnh viện có vẻ vắng người hơn. Cô đang đứng trước sảnh bệnh viện thì có một chiếc ôtô đi gần tới rồi dừng lại. Tư Duệ đang tò mò không biết là ai thì từ trong xe, Hàn Tuấn Kiệt (bác sĩ Hàn) mang ô tới, bảo cô:

- "Bác sĩ Lam, cô còn chưa về sao?"

- "Tôi đang định về thì trời mưa to nên..."

- "Vậy cô lên xe đi, tôi chở cô về, chứ trời mưa như vậy cũng không biết là khi nào thì tạnh cả. Phụ nữ đêm khuya ở ngoài không an toàn đâu."

- "Nhưng mà...tôi..."

Tư Duệ ngập ngừng.

- "Thôi nào, cô mau lên xe đi, đừng ngại."

Hàn Tuấn Kiệt vừa nói vừa đẩy cô lên xe.

Cảnh tượng đó đều lọt vào mắt Chu Thiệu Huy cả. Một tuần qua, vì quá nhớ cô nên mỗi ngày anh đều lái xe tới đây, từ xa nhìn cô tan làm rồi đi bộ tới trạm xe bus. Hôm nay được chứng kiến cảnh này, tim anh như vỡ tan.

- "Hừ. Thì ra em lại là loại con gái dễ dãi như vậy. Mới đó mà đã có người khác bao nuôi rồi ư?"

Mẹ anh như vậy, nay cô cũng như vậy, nỗi hận phụ nữ trong lòng anh dâng lên, Chu Thiệu Huy nhấn ga rồi bỏ đi. Trước giờ anh chơi đùa với biết bao cô gái, cũng chia tay biết bao người, tất cả họ đều lợi dụng anh nên sau khi chia tay anh cũng đều kiếm người khác bao nuôi, vậy tại sao chỉ khi nhìn thấy cô gái này đi với người đàn ông khác thì anh mới khó chịu và tức giận trong lòng?

Rồi một tháng trôi qua....

Hôm nay chính là tròn một tháng cô và anh chia tay. Tư Duệ cả ngày chỉ quanh quẩn trong bệnh viện đến bận rộn mà không có thời gian nghỉ ngơi nên cô gầy đi rất nhiều. Bận rộn là thế nhưng chưa có lúc nào cô thôi không nghĩ đến anh. Người đàn ông xấu xa đó khiến cô yêu hắn rồi lại đá cô đi. Có trách cũng trách cô ngu ngốc mà để sa vào lưới tình của anh ta thôi. Cũng phải, Chu Thiệu Huy vốn là một tên sát thủ tình trường mà. Biết vậy mà sao cô vẫn phải lòng anh ta chứ?

- "Bác sĩ Lam! Có một ca tai nạn giao thông, bệnh nhân đang được cấp cứu tới bệnh viện, cô mau đi chuẩn bị để phẫu thuật cho bệnh nhân đi ạ."

Y tá trưởng đột nhiên ở bên trong chạy vào. Tư Duệ sau đó cũng lập tức đi vào phòng phẫu thuật. Một lát sau, bệnh nhân được chuyển tới trong trạng thái hôn mê, người đầy máu. Và càng bất ngờ hơn người đó lại là Chu Thiệu Huy. Tư Duệ cảm giác tim mình như ngừng đập. Đi cùng anh chỉ có tài xế riêng, vừa nhìn thấy cô, tài xế lập tức bắt lấy tay cô, cầu xin:

- "Lam tiểu thư, không biết trước đây thiếu gia đối xử với cô ra sao, nhưng hôm nay xin cô hãy hết sức cứu lấy thiếu gia nhà chúng tôi với."

- "Bây giờ tôi phải vào bên trong đây."

Tư Duệ vội nói rồi chạy vào bên trong. Cô cuống quýt lấy thuốc gây mê rồi tiêm cho anh. Nhìn khuôn mặt đầy máu của anh, rốt cuộc tại sao anh lại bị tai nạn chứ? Trước giờ không phải anh có tài xế riêng rồi sao? Nhưng cô lại ngửi thấy mùi rượu toả ra trên cơ thể anh.

- "Bác sĩ Hàn! Bệnh nhân này là uống rượu nên bị tai nạn sao?"

- "Đúng vậy."

Sau khi làm hàng loạt các xét nghiệm và chụp chiếu, xác định anh bị gãy 3 xương sườn và chấn thương đầu.
 
Hợp Đồng Tình Nhân Với Tổng Tài Ác Ma
Chương 16: Bí Mật


Trong phòng phẫu thuật, Tư Duệ sốt ruột, lo lắng cho tình trạng của anh. Nãy giờ đã bốn tiếng trôi qua rồi.

- "Bác sĩ Hàn! Liệu anh ấy có sao không?"

Cô sốt ruột hỏi.

- "Anh ta bị chấn thương khá nặng..."

- "Phiền anh hãy cứu anh ấy, nhất định..."

Tư Duệ tự dưng thấy mất tỉnh táo, mọi hình ảnh trước mặt bỗng mờ ảo, còn hơn buồn nôn nữa. Cô chợt nhớ ra ban nãy, vì vội chạy theo anh tới phòng cấp cứu mà cô quên uống thuốc, chắc vì vậy nên bây giờ bệnh cũ của cô lại tái phát rồi. Không được! Lam Tư Duệ! Cố lên. Cô lắc lắc đầu trấn an và động viên để bản thân tỉnh táo lại.

- "Bác sĩ Lam! Cô sao vậy? Cô ra nhiều mồ hôi quá!"

Một cô y tá đứng bên cạnh thấy cô là lạ, liền lên tiếng.

- "Tôi...không..."

Thế nhưng Tư Duệ còn chưa kịp nói hết thì cả cơ thể cô đã ngã xuống dưới sàn nhà.

- "Bác sĩ Lam! Bác sĩ Lam! Cô làm sao vậy? Cô tỉnh lại đi!"

Vì ca phẫu thuật đang diễn ra nên chỉ có một số y tá giúp cô ra ngoài cấp cứu mà thôi. Hai tiếng sau thì ca phẫu thuật kết thúc, Hàn Tuấn Kiệt đi ra ngoài, lúc đó có tài xế và quản gia ở đó, họ liền nắm lấy tay bác sĩ và hỏi:

- "Bác sĩ Hàn! Thiếu gia nhà chúng tôi sao rồi ạ?"

- "Hiện tại bệnh nhân đã qua cơn nguy kịch, cũng may là được đưa tới bệnh viện kịp thời, nếu không thì...Tuy nhiên cần phải theo dõi chấn thương ở đầu, và xương sườn mới được bó lại nên tạm thời chưa thể cử động được. Bây giờ bệnh nhân đã được đưa đến phòng hồi sức VIP, lát nữa người nhà có thể vào thăm rồi."

- "Cảm ơn bác sĩ!"

Hai người họ đồng thanh đáp. Hàn Tuấn Kiệt chợt nhớ tới cô, vội cáo từ rồi đi xem cô thế nào.

Tư Duệ được đưa tới phòng bệnh, bác sĩ làm khám và xét nghiệm cho cô lại chính là Dương Vân.

Nhưng hiện tại cô vẫn đang hôn mê, Dương Vân đang trầm mặc nhìn người con gái này, khẽ lắc đầu. Một lúc sau, Hàn Tuấn Kiệt đi vào, thấy cô còn chưa tỉnh, anh ta liền hỏi Dương Vân:

- "Bác sĩ Dương! Bác sĩ Lam cô ấy sao rồi?"

- "Bác sĩ Lam cô ấy do mệt quá nên ngất thôi. Tôi đang truyền nước cho cô ấy, chắc lát nữa sẽ tỉnh lại thôi. Anh vừa kết thúc ca phẫu thuật, chắc cũng mệt rồi, vậy nên hãy đi nghỉ ngơi đi. Tôi ở đây đợi bác Lam tới."

- "Vậy tôi đi trước nhé. Lát nữa tôi qua thăm cô ấy."

- "Được."_____Dương Vân cười đáp.

Khoảng 15 phút sau thì Tư Duệ tỉnh lại, cô mơ màng nhìn mọi thứ xung quanh.

- "Cô tỉnh lại rồi à?"

Thấy cô mở mắt, Dương Vân liền hỏi.

Nghe thấy giọng nói có chút quen, Tư Due bèn đảo mắt một lượt rồi dừng lại khi nhìn thấy Dương Vân đứng đó.

- "Sao anh lại ở đây? Sao tôi lại nằm đây?"

- "Cô bị ngất trong phòng phẫu thuật, cô quên rồi sao? Với lại tôi là Viện trưởng ở đây mà cô không biết sao?"

Thực ra khi nghe tin Chu Thiệu Huy cấp cứu thì anh đã xuống xem tình hình thì vừa đúng lúc bên trong thông báo Lam Tư Duệ bị ngất, mà cô gái này trước đây từng có quan hệ với Chu Thiệu Huy nên anh rất chú ý. Thế nên khi cô ngất đi thì chính anh đã khám cho cô.

- "À~~ Xin lỗi anh. Nhưng mà Chu Thiệu Huy anh ấy sao rồi? Phẫu thuật xong chưa?"

Tư Duệ lập tức nghĩ tới anh, liền hỏi.

- "Cậu ta ổn rồi. Trước hết cô hãy lo cho bản thân mình trước đi. Cô biết là bác sĩ mà có bệnh tâm lý thì không thể thực hiện các cuộc phẫu thuật lớn mà đúng không?"

- "Viện trưởng, anh nói vậy nghĩa là sao? Chẳng lẽ anh..."

- "Phải. Tôi biết rồi. Ban nãy tôi làm xét nghiệm cho cô phát hiện lượng thuốc an thần khá cao trong máu của cô, chứng tỏ cô uống rất nhiều. Với tư cách là một bác sĩ thì cô phải biết điều này chứ? Từ nay cô sẽ chỉ được phép tham gia vào các cuộc tiểu phẫu mà thôi."

Dương Vân nghiêm túc nói.

- "Không, mong anh hãy để tôi làm công việc hiện tại đi. Tôi hứa sẽ rèn luyện để thay đổi, chẳng qua là bây giờ tôi mới tốt nghiệp nên chưa quen..."

Tư Duệ khẩn thiết cầu xin.

- "Không được. Điều đó vốn không tốt cho sức khỏe nếu cô dùng mỗi ngày, đặc biệt là cô còn đang mang thai nữa. Sẽ không tốt cho thai nhi đâu."

Hai từ "mang thai" khiến Tư Duệ bàng hoàng, tai cô như có một dòng điện chạy qua, như không tin được vào tai mình, cô bèn hỏi lại:

- "Anh nói tôi mang thai ư?"

- "Phải. Cái thai được 3 tuần rồi. Ba đứa bé có phải là...Chu..."

Tư Duệ liền nghĩ tới anh, cô đang mang thai con của anh sao? Trong suốt thời gian hai người bên nhau, anh đều dùng biện pháp phòng tránh, nhưng chỉ có ngày hôm đó, đêm cuối hai người ở bên nhau, anh vì say nên không có dùng bao, còn cô thì cũng quên không uống thuốc (do chấn động vì việc anh nói chia tay). Nhưng chẳng lẽ chỉ một lần đó liền mang thai sao?

- "Bác sĩ Dương! Xin anh đừng nói cho Thiệu Huy biết. Chúng tôi đã chia tay rồi."

- "Thế bây giờ đứa bé này cô định làm thế nào? Đừng nói với tôi là cô sẽ bỏ nó đi nhé?"

- "Anh...hãy cho tôi chút thời gian suy nghĩ được không? "

- "Vậy thì...tạm thời tôi sẽ giữ bí mật với cậu ta giúp cô."

Dương Vân chần chừ một lúc rồi đáp.

- "Vâng, cảm ơn anh."

- "Vậy cô nghỉ ngơi đi."

Dương Vân nói rồi rời khỏi phòng bệnh. Lúc này chỉ còn mình cô, Tư Duệ đưa tay lên xoa bụng mình, lẩm bẩm:

- "Con à! Tại sao con lại tới vào lúc này? Bây giờ mẹ biết phải làm sao đây?"
 
Hợp Đồng Tình Nhân Với Tổng Tài Ác Ma
Chương 17: Nội Tâm


Sau một ngày, dẹp bỏ mọi cảm xúc hiện tại, Tư Duệ nghe tin anh đã tỉnh lại liền đấu tranh rất nhiều trong tâm rằng có nên đi thăm anh hay không, có nên nói cho anh biết việc cô đang mang thai không, rồi nếu anh biết được thì mọi chuyện sẽ ra sao? Cô đi tới cửa phòng anh thì thấy bên trong, một người phụ nữ trung niên quý phái đang ngồi cạnh anh.

- "Thiệu Huy! Con có biết ta lo lắng cho con lắm không? Rốt cuộc con đã làm gì mà lại uống say đến nỗi bị tan nạn như vậy? Chẳng lẽ con không cần cái mạng này nữa ư?"

- "Bà còn biết lo lắng cho tôi à? Đúng là tôi nợ bà vì đã ban cho tôi cái mạng này, nhưng bây giờ, cái mạng này là của tôi, tôi muốn sao thì mặc tôi, bà đừng bận tâm."

Chu Thiệu Huy nằm trên giường, mặt xanh xao vì sức khỏe chưa phục hồi, lạnh nhạt đáp.

- "Thiệu Huy! Sao con lại nói với ta như vậy?"

- "Bà đi về đi. Tôi muốn nghỉ ngơi."

Anh lại nói.

Mẹ anh nhìn anh một lúc rồi cũng rời đi. Vốn dĩ bà cũng chỉ muốn tới thăm anh cho gọi là có, chứ bà cũng không bận tâm và lo lắng cho anh quá nhiều như thế. Mẹ anh vừa mở cửa ra thì nhìn thấy cô, vì cô mặc áo blouse trắng, bà đoán cô là bác sĩ nên chỉ "hừ" một tiếng rồi bỏ đi.

Lúc này chỉ còn một mình Tư Duệ lén lút ở bên ngoài, cô nửa muốn đứng ngoài cửa nhìn anh, nửa lại muốn vào thăm anh nhưng lại không biết lấy lí do, tư cách gì để vào thăm anh, bởi vì cô cũng không phải bác sĩ phụ trách thăm khám bệnh cho anh.

- "Lam tiểu thư, cô đang làm gì vậy?"

Tư Duệ còn đang chần chừ không biết nên làm gì thì Ngô Kiến Đình và Mạc Ninh từ đằng sau xuất hiện, họ gọi tên cô khiến cô giật mình.

[Ps: Hai người này cùng với Dương Vân là bạn thân của Chu Thiệu Huy, mấy chap đầu có xuất hiện rồi.]

Sở dĩ họ biết cô là vì có gặp qua vài lần và cũng biết đến mối quan hệ trong quá khứ của anh và cô.

- "Ơ, tôi...tôi...Không có gì, tôi chỉ tình cờ đi ngang qua. Tôi xin phép."

Nói rồi cô định chạy đi thì Ngô Kiến Đình nhanh chóng chụp được tay cô kéo trở lại:

- "Tôi biết cô tới thăm cậu ta. Mau vào đi, vậy bây giờ chúng tôi về, hôm khác tới thăm Thiệu Huy vậy. Huy à! Giao cô gái này cho cậu nhé!"

Mạc Ninh và Ngô Kiến Đình vừa nói vừa mở cửa đẩy cô vào trong rồi bỏ đi.

Bị rơi vào tình huống khó xử, cô bối rối không biết đối mặt ra sao, cứ cúi gằm mặt xuống. Chu Thiệu Huy tất nhiên biết đến sự tồn tại của anh ở trong căn phòng này nhưng anh không nói gì. Cũng lúc đó, anh cố gắng chịu đựng cơn đau ở bụng hậu phẫu thuật để ngồi dậy, đưa tay ra muốn lấy nước uống. Rất nhạy bén, Tư Duệ lập tức nhìn thấy và chạy ra lấy bình nước rót vào cốc rồi đưa cho anh.

- "Để tôi giúp anh."

Chu Thiệu Huy lạnh nhạt cầm lấy cốc nước, không nói một lời nào.

- "Anh mới phẫu thuật xong, vết thương ở sườn còn chưa cử động được đâu. Anh cẩn thận một chút."

Tư Duệ nhẹ nhàng nói tiếp.

- "Em đang lo lắng cho tôi đấy à?"

Anh nhìn cô, hỏi.

- "Tôi...tôi là bác sĩ nên tôi muốn nhắc nhở bệnh nhân của mình một chút."

Cô ngập ngừng đáp.

- "Vậy sao? Nhưng theo tôi được biết thì em đâu có phải bác sĩ điều trị cho tôi?"

- "À...ừm...ờ thì...tôi...tôi..."

- "Em làm như vậy không sợ người đàn ông của em ghen hay sao?"

Chu Thiệu Huy bắt đầu nói vào chuyện khiến anh bức xúc gần một tháng nay.

- "Người đàn ông của tôi? Ý anh là gì? Tôi không hiểu."

- "Tôi biết cả rồi. Em đừng có giả vờ ngây thơ, thuần khiết nữa. Tôi chán nhìn cái bộ mặt giả tạo của phụ nữ lắm rồi."

Ngữ điệu của anh rõ ràng là mang theo sự tức giận, khó chịu và bực bội.

- "Nếu sự xuất hiện của tôi khiến anh thấy khó chịu thì tôi sẽ đi. Anh nghỉ ngơi đi."

Tư Duệ không muốn chọc giận anh nữa. Bác sĩ có nói là anh chưa cử động được, phải đợi cho vết bó bột ở sườn lành lại, cũng không nên khiến bệnh nhân kích động vì sẽ ảnh hưởng tới sự phục hồi chấn thương ở đầu. Vậy nên cách tốt nhất là cô nên rời đi.

Mặc dù miệng nói có vẻ như rất giận nhưng tâm của anh lại xao động khi nhìn thấy cô, anh không nỡ để cô gái này rời đi, anh muốn ở bên cô thêm chút nữa. Nghĩ là làm, anh liền nói:

- "Em đừng đi. Ở đây với tôi một chút. Bây giờ chẳng có ai ở đây cả? Em đành lòng để một kẻ bệnh tật như tôi ở đây một mình hay sao?"

Nghe anh nói vậy thì Tư Duệ cũng hơi động lòng, cô chần chừ một lúc rồi bảo:

- "Vậy tôi sẽ ở đây với anh thêm chút nữa."

- "Cảm ơn em."

Nghe anh nói cảm ơn nhưng sâu trong tim cô, cô nghĩ người cần nói cảm ơn là cô mới đúng. Cô muốn cảm ơn vì anh đã cho cô cơ hội ở bên cạnh anh thêm một chút nữa.
 
Hợp Đồng Tình Nhân Với Tổng Tài Ác Ma
Chương 18: Điều Kiện


Những ngày sau đó, Tư Duệ lại tìm lí do, viện cớ nào đó để tới thăm anh. Cô cũng không hiểu sao mình lại hành động mất kiểm soát như vậy nữa. Chẳng lẽ cô yêu anh đến điên cuồng rồi ư? Mỗi ngày cô đều tới bệnh viện làm việc, còn anh thì vẫn chưa xuất viện. Khoảng cách giữa hai người đã được rút ngắn rất nhiều nên nếu một ngày mà không thể gặp anh, trong lòng cô rất khó chịu. Thế nhưng sáng nay, khi tới bệnh viện, thông qua đồng nghiệp thì cô biết được rằng ngày mai anh sẽ xuất viện. Vậy là cô sẽ lại không thể gặp anh mỗi ngày rồi. Nghĩ tới điều đó, trong lòng cô lại khó chịu không yên, cô bèn lấy hết dũng khí, mặt dày đến phòng anh nữa.

Cô mang bình cháo buổi sáng đích thân cô nấu vào bệnh viện cho anh, lúc mở cửa ra thì cô thấy anh đang nhắm mắt, có lẽ là anh đang ngủ. Cô khẽ đặt bình cháo xuống bàn, nghiêng đầu nhín lén xem anh còn thực hay thực sự đã ngủ, lập tức anh liền mở mắt nhìn cô chằm chằm. Tư Duệ giật mình, mất thăng bằng mà ngã vào người anh, áp nửa khuôn mặt vào ngực anh. Nhanh chóng nhận thức được sự việc sai lầm của mình, cô lập tức đẩy anh ra, nói:

- "Tôi xin lỗi. Tôi không cố ý."

Chu Thiệu Huy lập tức nhăn mặt lại, không nói lời nào, tay đưa lên ôm bụng. Tư Duệ thấy anh như vậy, lập tức đưa tay lên sờ bụng anh, gấp gáp hỏi:

- "Tôi đụng phải vết thương của anh sao? Anh đau lắm không? Mang tôi xem vết thương cho. Tôi xin lỗi..."

Tư Duệ còn chưa nói hết câu thì anh đã đưa tay lên từ từ cởi từng nút áo ra, để lộ ra v*m ng*c săn chắc. Tuy bụng anh có vết thương hậu phẫu thuật nhưng không làm giảm đi sức quyến rũ trên cơ thể anh. Tư Duệ như xịt máu mũi, cứng họng không nói được câu nào nữa.

- "Sao? Không phải em muốn xem vết thương cho tôi sao?"

Thấy cô im lặng, anh lại hỏi.

- "Tôi...tôi...nhìn như vậy chắc là không đau lắm đâu...nhỉ?"

Tư Duệ nở một nụ cười vô tội ra đáp lại anh.

- "Anh có đói không? Tôi lấy cháo cho anh ăn nhé?"

Để phá tan đi bầu không khí ngột ngạt, Tư Duệ vừa nói vừa đi quanh phòng sắp xếp đồ đạc, lại kiểm tra bình nước truyền dịch, máy đo,...v...v.

- "Tôi không đói."

- "Hay anh uống nước cam nhé? Để tôi đi vắt nước cam cho anh!"

Tư Duệ vừa nói vừa đi đến chiếc bàn bên cạnh giường anh lấy một quả cam vàng mọng, thế nhưng Chu Thiệu Huy lại bắt lấy tay cô không buông.

- "An...anh làm gì vậy?"

- "Có phải em đang cố tình tiếp cận và lấy lòng tôi hay không?"

Chu Thiệu Huy dùng ánh mắt nghi ngờ nhìn cô. Tư Duệ chột dạ, không dám nhìn thẳng vào mắt anh, đáp:

- "Tôi đã nói rồi còn gì. Tôi chỉ tình cờ đi ngang qua đây thôi. Hơn nữa không phải anh nói tôi ở lại đây với anh sao?"

- "Vậy sao cô không từ chối? Cô có thể từ chối mà? Rốt cuộc cô có mục đích gì?"

Chu Thiệu Huy đứng dậy, dùng lời nói chắc nịch để hỏi cô, ép cô phải nói ra.

- "Tôi...tôi...tôi muốn anh giúp một việc."

- "Việc gì?"_______Anh lại nhớn mày hỏi.

- "Tôi...thực ra tôi bị Dương Vân hạ bệ, anh ấy không cho tôi tham gia các cuộc phẫu thuật lớn vì tôi mắc một sai lần. Mà anh biết đấy, nếu cứ chỉ làm mấy công việc nhỏ nhặt bên ngoài thì tôi sẽ rất lâu được thăng tiến. Mà tôi thì không thích điều đó. Bây giờ chỉ cần anh giúp tôi quay trở lại phòng phẫu thuật, tôi sẽ đáp ứng mọi yêu cầu của anh."

Bị dồn hỏi quá nhiều, Tư Duệ bèn nghĩ ra một lí do mà nói xong rồi cô mới thấy nó "phèn".

- "Giúp cô? Cô sẽ đáp ứng mọi yêu cầu của tôi?"

Chu Thiệu Huy lại hỏi lại.

- "Đúng vậy."_______Tư Duệ vừa nói vừa gật đầu lia lịa.

- "Sao cô không tìm người khác giúp mà cứ phải là tôi?"

- "Vậy...nếu anh không muốn giúp tôi thì thôi đi Tôi sẽ đi tìm người khác giúp đỡ."

- "Kể cả bán thân hay sao?"

Chu Thiệu Huy nghe cô nói xong, lập tức đáp trả.

Nghe anh nói vậy, Tư Duệ sững người một lúc, sau đó cô lại cười, bảo:

- "Đúng. Dù sao tôi cũng còn trinh tiết nữa đâu. Ngủ với ai đâu còn quan trọng nữa. Miễn sao là tôi được nâng vị trí của mình lên."

- "Mới hơn một tháng không gặp mà em đã thèm khát danh vọng như vậy sao?"

- "Trước giờ tôi vẫn như vậy mà. Là do anh không biết đấy thôi. Nếu anh không muốn giúp thì thôi, tôi đi đây. Từ nay tôi cũng chẳng còn lí do gì để qua đây nữa. Tôi sẽ không làm phiền anh nữa đâu."

Nói ra những lời này thực sự cô rất đau đớn nhưng cô không còn cách nào khác. Cô yêu anh, một tình yêu đơn phương. Còn anh là một người đàn ông xấu xa, khiến cô yêu anh rồi lại rời xa cô. Có trách thì trách tim cô quá yếu mềm, nên mới dễ dàng đổ gục trước anh như thế. Nếu anh không yêu cô thì thà rằng cô khiến anh ghét cô, để anh không còn nói những lời đường mật khiến cô ảo tưởng nữa.

- "Được. Tôi sẽ giúp cô."

Tuy rằng anh ghê tởm người phụ nữ toan tính, thực dụng như cô nhưng chỉ cần nghĩ tới việc cô sẽ đi tìm kim chủ khác, thậm chí là bán thân để có được thứ danh vọng nằm trong tầm tay anh, anh không cam tâm. Vậy nên anh liền đồng ý.
 
Hợp Đồng Tình Nhân Với Tổng Tài Ác Ma
Chương 19: Suýt Chút Là Bị Phát Hiện


- "Vậy ngày mai anh sẽ giúp tôi trở lại làm việc ở phòng phẫu thuật chứ?"

Nhận được câu trả lời của anh, cô lại hỏi xác minh thêm một lần nữa. Thực ra chuyện cô muốn trở lại làm việc ở phòng phẫu thuật chỉ là một phần, chỉ là lí do mà cô đưa ra để muốn ở bên cạnh anh mà thôi.

- "Cô về thu xếp chuyện gia đình đi, khi nào xong thì tôi sẽ cho người tới đón cô. Lúc ấy tôi sẽ gửi bản hợp đồng cho cô kí, sau khi kí xong thì cô sẽ được làm việc trong phòng phẫu thuật."

Giọng anh khàn khàn đáp lại cô.

Vốn dĩ Tư Duệ đã lường trước được việc này, kể từ ngày cô biết mình mang thai, cô vẫn giấu không cho mẹ cô biết, cô sẽ bà sẽ bị sốc vì cô con gái mà bà yêu thương và tin tưởng lại không chồng mà có thai. Nhưng bây giờ cô lại có thêm một nỗi lo khác đó là nếu cô dọn đến ở với anh, nếu anh biết cô có thai thì liệu anh có chấp nhận đứa bé không? Cô còn nhớ như in lời anh nói khi xưa "Cô không được phép mang thai con của tôi nếu tôi không cho phép." Nhiều hôm suy nghĩ, cô đã có câu trả lời cho mình. Dù mẹ cô có phản đối, dù anh có không chấp nhận đứa bé thì cô vẫn sẽ sinh con ra, dù cô không có được tình yêu của anh thì đứa bé này chính là sự kết tinh, là kết quả tình yêu của cô và anh.

- "Được."

Tư Duệ nhẹ nhàng trả lời.

______________________

Rời khỏi bệnh viện, Tư Duệ bắt xe về quê thăm mẹ. Nhà cô ở ngoại thành cách xa trung tâm thành phố 50km nên sau khi đi làm thì cô lên thành phố thuê nhà ở, mẹ cô ở nhà cô nhờ họ hàng chăm lo. Đợt này cô sẽ có thể rất lâu mới có thể về thăm mẹ nên cô nhân dịp này về thăm mẹ một chút. Ngồi trên xe, Tư Duệ rút điện thoại ra gọi cho mẹ:

- "Mẹ à, bây giờ con đang trên đường về thăm mẹ đây ạ."

- "Bao giờ thì con về tới nơi? Để mẹ đi chợ mua đồ về làm cái gì ngon ngon cho con ăn."

- "Chắc khoảng hơn một tiếng nữa con sẽ về tới nhà ạ."

- "Ừ, mẹ biết rồi."

- "Con chào mẹ."

- "Hẹn gặp lại con ở nhà nhé."

- "Vâng."

Tư Duệ gọi điện báo cho mẹ xong liền ngắt máy.

Lúc cô về tới nhà thì thấy mẹ cô đang hì hục nấu cơm trong bếp. Thấy cô về, mẹ cô liền nở nụ cười thật vui, mang cốc nước cam ra, đưa cho cô, bảo:

- "Con đi đường có mệt không? Uống cốc nước cam này đi cho lại sức."

- "Dạ, con không mệt đâu ạ."

- "Bệnh viện đã hỗ trợ cho con rất nhiều để giúp mẹ chữa bệnh, bây giờ con đi làm mẹ biết là con đang phấn đấu để trả tiền cho rằng người ta, nhưng cũng phải giữ gìn sức khoẻ, đừng để mình kiệt sức đấy."

Mẹ cô nhìn con gái cứ xanh xao, gầy đi thì bà rất lo lắng.

- "Mẹ yên tâm đi. Con nhìn vậy thôi nhưng mà con khoẻ mà. Chà, bây giờ con đói bụng rồi, mẹ con mình vào ăn cơm đi."

Cô vừa nói vừa ôm vai mẹ đi vào trong phòng ăn.

- "Khoan đã. Đi tắm đi rồi hãy ăn cơm. Con là bác sĩ mà không biết sống khoa học gì cả. Con không biết là ăn cơm xong mới đi tắm là rất hại dạ dày sao?"

Mẹ cô giả vờ nghiêm trọng nói với cô.

- "Tuân lệnh mẫu hậu! Vậy để con đi tắm nha."

Tư Duệ nói rồi buông mẹ ra, lấy quần áo đi tắm. Đến khi cô tắm xong, đi ra thì mẹ cô đã dọn xong bữa tối ra cả rồi.

- "Nào, ngồi xuống ăn cơm đi. Nay mẹ làm toàn món con thích để tẩm bổ cho con đấy."

Mẹ cô xới cơm ra bát rồi gắp miếng cá kho tộ bỏ vào bát cô. Tư Duệ thích ăn nhất là cá kho cộp mác của mẹ và canh sườn nấu chua. Và thực đơn hôm nay ngoài hai món đó thì còn có thịt heo xào rau củ ngũ vị nhìn rất bắt mắt.

Tư Duệ hào hứng vì được ăn món ăn yêu thích và cũng vì cơn đói ập tới, bèn đưa miếng cá lên ăn. Thế nhưng, tay còn chưa đưa tới miệng thì một cơn buồn nôn ập đến, cô xô ghế, tay đưa lên che miệng rồi chạy vội vào trong phòng tắm nôn thốc nôn tháo. Mẹ cô thấy cô như vậy cũng lo lắng mà đi theo cô vào. Bà vừa lấy tay vuốt vuốt sống lưng cho cô, vừa sốt ruột hỏi:

- "Duệ à, con sao vậy? Còn chưa ăn được chút nào mà đã nôn nhiều như vậy? Con thấy không khoẻ chỗ nào à? Để mẹ đưa con tới bệnh viện nhé?"

- "Kh...không cần đâu ạ. Oẹ...oẹ...Con không...không sao."

Vì bụng chưa có gì nên cô chỉ nôn ra toàn nước cam ban nãy uống còn chưa tiêu hết. Nôn một trận mệt đứt hơi xong thì Tư Duệ mới hết cảm thấy buồn nôn. Lập tức cô nghĩ tới mẹ, liệu mẹ có nghi ngờ gì không? Ít nhiều mẹ cô cũng từng sinh ra cô, cũng có kinh nghiệm, cô chỉ sợ mẹ biết điều gì đó, nghĩ vậy, cô lập tức ngồi dậy, nói với mẹ:

- "Dạo này con bận quá, ăn uống không đúng bữa nên rối loạn dạ dày thôi. Con đã kiểm tra và mua thuốc uống rồi. Mẹ không phải lo cho con đâu, con ổn mà."

- "Con đó, làm mẹ lo lắng lắm có biết không hả? Bản thân là bác sĩ mà còn không biết chăm sóc bản thân thì con còn lo được cho ai hả? Con mà còn tham công tiếc việc để ảnh hưởng sức khỏe thì mẹ sẽ không cho con đi làm ở bệnh viện lớn nữa đâu."

Ban đầu bà cũng cảm thấy hơi kì lạ nhưng sau khi nghe cô nói thì tạm thời tin nên không nói thêm gì nữa. Bởi vì bà cũng tin tưởng con gái mình.

- "Con biết rồi mà~"

Tư Duệ ôm chặt lấy mẹ làm nũng.
 
Back
Top Bottom