Ngôn Tình Hợp Đồng Hôn Nhân Vợ Ơi Anh Yêu Em

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Hợp Đồng Hôn Nhân Vợ Ơi Anh Yêu Em
Chương 80: 80: Ngày Cuối Cùng Ở Lại Bắc Kinh


Hôm nay là ngày cuối cùng Triệu Thanh Tuyết ở đây cũng là tròn một tháng tuổi của Triệu Vĩnh Thiên, buổi lễ diễn ra rất tốt đẹp.

Không sang trọng, không cầu kì, chỉ có những thành viên trong gia đình tham dự.
Từ ngày đó, Hàn Gia không hề đến, không phải vì họ không muốn đến mà là họ không dám đến, không dám đối diện với cô.

Chọn cách tránh né dù trong lòng rất nhớ.
Triệu Thanh Tuyết nhờ em gái bế con, còn cô thì thu dọn đồ đạc, chiều nay cô sẽ có chuyến bay về Hà Nội.

Hợp đồng với căn hộ chung cư ở Vinhomes Smart City đã thoả thuận xong, cô chọn ở tạm một thời gian ngắn rồi sau đó mới tính định cư lâu dài ở đây.
Càng nghĩ Triệu Thanh Tuyết càng thấy chạnh lòng, cô cũng không muốn đi nhưng cái tình cảnh hiện tại, cô bắt buộc phải đi.

Nơi này cô sinh ra và lớn lên, cô không nỡ nhưng môi trường sống ở thủ đô Hà Nội cũng rất tốt.

Cô có con trai, cô muốn cho nó cuộc sống tốt nhất.

Không áp lực, không gò bó, thoải mái nhất có thể.
Cô chọn Vinhomes Smart City vì nơi này nằm ngay trung tâm thành phố, vị trí thuận tiện và xung quanh đầy đủ tiện nghi, an ninh cũng rất chặt chẽ.

Triệu Thanh Tuyết cũng yên tâm phần nào.
Triệu Thanh Tâm không cầm được sự buồn bã, cô thật sự không muốn chị mình đi, lại còn là đất nước khác.

Dù sát đường biên giới nhưng cô vẫn lo, chị cô lại một mình nữa.
- “ Chị à, hay là không đi nữa, ở lại Bắc Kinh đi chị.

Chị chưa từng đến Hà Nội mà, sao có thể ở đó, với lại là chị đâu có quen biết ai.


Nhìn con trai ngủ ngon trong vòng tay của Triệu Thanh Tâm, Triệu Thanh Tuyết lại nói.
- “ Chị nhất định phải đi, Hà Nội có gì không ổn đâu em.

Chị có người nhà ở đó nên em cứ yên tâm, không việc gì phải lo cả.

Với lại chị đã suy nghĩ rất kĩ thì mới quyết định như vậy.


- “ Chị làm vậy là để tránh anh Phong sao? ”
Nghe câu hỏi của em gái, Triệu Thanh Tuyết im lặng một hồi lâu, cô không lên tiếng.

Phải, cô đi là để tránh mặt anh, nếu anh đã quên thì cứ để anh quên đi.

Lời anh nói khi cô ở bệnh viện, hãy xem như đó chỉ là lời nói đùa.
- “ Tránh được thì cứ tránh, việc gì phải đối diện nhau khi không nhớ ra nhau.

Đừng hi vọng gì nữa, càng hi vọng thì lại càng thất vọng mà thôi.


- “ Em hiểu những gì chị đã trải qua nhưng nếu anh ấy nhớ lại… ”

- “ Nhớ lại cũng được mà không nhớ lại thì cũng chẳng sao, chị không quan tâm.

Chị đã sớm thôi hy vọng rồi, em đừng nhắc lại nữa.


Nghe chị nói thế, Triệu Thanh Tâm đành im lặng, cô tiếc thay cho anh chị.

Một tình yêu đẹp nhưng cuối cùng vẫn là chia ly.

truyen bac chien
- “ Sau này em yêu ai thì chọn cho thật kĩ, nếu hy vọng quá nhiều mà chỉ nhận lại thất vọng thì không nên hy vọng nữa.

Buông bỏ và chấp nhận sự thật, dù trong lòng không muốn thì vẫn phải chấp nhận.


- “ Em hiểu rồi… ”
Triệu Thanh Tâm gật đầu, cô cũng trải qua một mối tình đổ vỡ.

Chân lý rút ra là không nên quá chấp niệm, quá tin tưởng và thứ nhận lại chính là sự thất vọng.
Triệu Thanh Tuyết một khi đưa ra quyết định, cô luôn suy nghĩ rất kĩ.

Anh quên cô, muốn cô gái khác làm vợ mình, cô đã thành toàn cho anh, dù sao hai người cũng đã ly hôn từ trước.
Có những lúc cô suy nghĩ bản thân mình làm như vậy là đúng hay sai, có phải là quyết định đúng đắn không? Chiếc nhẫn này vốn dĩ không thể giữ nữa, Triệu Thanh Tuyết tháo nó ra, cho vào ngăn kéo tủ, cô không còn tư cách đeo nó nữa.

Những gì buông bỏ thì cũng đã buông, không còn vương vấn gì với những chuyện cũ.
Cô sẽ bắt đầu cuộc sống mới, tốt hơn, hạnh phúc hơn và quan trọng hơn cả, chỉ có mẹ con cô.

Không đau khổ, không nước mắt.

An nhiên sống cả một đời, vì con trai mà sống.

Triệu Vĩnh Thiên là tất cả của cô, Triệu Thanh Tuyết có thể mất tất cả nhưng con trai là điều quý giá nhất.

Sinh con rồi mới biết, con cái quan trọng đến nhường nào.
Triệu Thanh Tuyết sắp rời khỏi Bắc Kinh, Hàn Dương Phong thì vẫn đang nằm trên giường bệnh.

Anh thật sự không còn kịp níu kéo cô nữa cho dù đã nhớ lại tất cả, Hàn Dương Phong vẫn chậm một bước..
 
Hợp Đồng Hôn Nhân Vợ Ơi Anh Yêu Em
Chương 81: 81: Tạm Biệt Tất Cả


2h chiều, ông Triệu Lâm đã đưa hai mẹ con Triệu Thanh Tuyết đến sân bay.

Trong lòng ông không muốn rời xa con gái nhưng con ông đã quyết định như thế, ông dù muốn cũng không thể ngăn cản.

Ông tôn trọng quyết định của con, ông yên tâm vì ở bên đó vẫn còn người thân.

Vợ ông vốn là người Hà Thành, đường bay cũng gần.

Vậy nên ông mới không khuyên ngăn, thuận theo ý Triệu Thanh Tuyết.
Triệu Lâm là người làm hết mọi thủ tục bay cho con gái, tất nhiên những chuyện này đều được giữ bí mật và chỉ có một mình Triệu Gia biết, Hàn Gia không hề hay biết những chuyện này.

Cho dù họ có hỏi thì cũng không ai nói ra.
Triệu Thanh Tuyết bế con trai ngồi chờ ở băng ghế và đợi đến giờ bay.

30 phút sau, Triệu Lâm mới ngồi xuống bên cạnh con gái và cháu ngoại.
- “ Thanh Tuyết…con gái à, ba biết con đã gom đủ nhiều thất vọng nên mới quyết định như vậy.

Cho dù sau này, con quyết định như thế nào thì ba vẫn sẽ ủng hộ con.

Chuyện này chỉ có Triệu Gia và họ Dương của mẹ con biết, ngoài ra không còn ai biết cả.

Hàn Gia đến hỏi thì ba cũng không tiết lộ cho dù người đó là Hàn Dương Phong.

Phong mất trí nhớ nên mới không nhớ con là ai, con đừng buồn nữa.

Hãy vui vẻ và lạc quan lên con nhé! ”
Nhìn biểu cảm của ba, Triệu Thanh Tuyết không nỡ đi, ba cô làm mọi thứ đều vì cô, cô lại phải bỏ ba cô để đến một nơi khác sống.
- “ Con sẽ còn về Bắc Kinh thăm ba mà, con không đi biệt tích đâu.

Con đã sớm buông bỏ và sớm thôi hi vọng, con sẽ học cách quên đi anh ấy.

Toàn tâm toàn ý chăm sóc Tiểu Thiên, ba yên tâm.

Con ở Hà Nội thì vẫn còn có mọi người bên ngoại mà.


- “ Mọi người bên cạnh con nhưng con cũng phải dè chừng những người xung quanh, không nên quá tin tưởng bất kì ai.

Đặc biệt là đừng đưa Tiểu Thiên cho họ ẵm bồng, con nhé.


- “ Dạ ba, con nhớ rồi mà.


Triệu Lâm cũng như Triệu Thanh Tuyết, ông không hận Hàn Dương Phong cũng không hận Hàn Gia bởi không ai có lỗi.

Ông cho rằng duyên số không soi sáng cả đời hai người họ, chỉ được đến đây thôi.
Loa phát thanh của sân bay thông báo:
“ Xin kính mời quý hành khách của chuyến bay mang số hiệu 379264, đi Hà Nội.

Lộ trình vận hành: Bắc Kinh - Hà Nội.

Trân trọng kính mời quý hành khách lên máy bay để ổn định chỗ ngồi, chuyến bay sẽ được khởi hành sau 10 phút nữa.


Nghe loa thông báo, Triệu Thanh Tuyết biết mình đã đến lúc phải đi, Triệu Lâm cũng biết giây phút này phải rời xa con gái.
- “ Con à, đến lúc rồi, đi đường thuận lợi, vạn dặm bình an.

Đến nơi, hãy gọi cho ba nhé.


- “ Con đến nơi thì nhất định con sẽ gọi cho ba, ba và nhà mình giữ sức khỏe nhé, con sẽ sớm về thăm mọi người.


- “ Thôi được rồi, lên máy bay đi con, ở đây nói nữa sẽ trễ chuyến bay mất.


Triệu Thanh Tuyết gật nhẹ đầu, cô bế con trai và kéo hành lý bước đi, quay đầu lại nhìn, ba cô vẫn đứng đó vẫy tay với cô.

Triệu Thanh Tuyết ngồi trên máy bay cũng là lúc Triệu Lâm quay về.

Trong lòng không muốn nhưng vẫn phải chia xa.
Ít phút sau, chiếc máy bay khởi động.

Trên bầu trời cao, Triệu Thanh Tuyết nhìn ra ngoài, bịn rịn và lưu luyến.

Thời hạn một tháng đã hết, cũng là lúc cô bắt đầu một cuộc sống mới ở đất Hà Nội rồi.

“ Tạm biệt…hẹn một ngày tôi trở lại đây.

Khi ấy, tôi đã đủ trưởng thành, vững niềm tin, tự tin với những gì mình đã làm được.

Cố lên Triệu Thanh Tuyết, vì bản thân và cũng vì con trai của mình.


Bao nhiêu kỉ niệm, bao nhiêu hồi ức, giờ đây đành phải chôn vùi nó trong quá khứ.

Những gì không muốn nhưng đành buộc bản thân phải chấp nhận, sự thật vốn dĩ phũ phàng, không như chúng ta hằng mong ước.
Triệu Thanh Tuyết đã đi, đi đến cái nơi mà Hàn Dương Phong không hề hay biết.

Cứ ngỡ là xa tận chân trời nhưng lại gần ngay trước mắt.

Dù anh đã nhớ tất cả mọi chuyện nhưng không thể chạy đến gặp người mình yêu lần cuối.

Giây phút Hàn Dương Phong tỉnh dậy, hối hận muộn màng.
Triệu Thanh Tuyết đến một nơi xa, ấy vậy mà lại rất gần….
 
Hợp Đồng Hôn Nhân Vợ Ơi Anh Yêu Em
Chương 82: 82: Vinhomes Smart City


Sau khoảng 5h đồng hồ ngồi trên máy bay, mẹ con Triệu Thanh Tuyết đã đặt chân xuống sân bay quốc tế Nội Bài.

Nhìn mọi người xung quanh, cảm giác lạ lẫm vây quanh.

Đến một nơi bản thân chưa từng đến để sinh sống, đương nhiên sẽ không quen.

Nhưng Triệu Thanh Tuyết không nản, bây giờ chưa quen thì sau này sẽ quen.
Nhìn không gian trong xanh, cao vời vợi trên bầu trời.

Nó như thắp sáng niềm tin trong lòng Triệu Thanh Tuyết, cố gắng thật nhiều, nỗ lực thật nhiều vì tương lai.
“ Trước lạ sau quen, cố lên nhé, Triệu Thanh Tuyết.


Trước khi đến Hà Nội, cô đã tìm hiểu và chuẩn bị tất cả để không phải bỡ ngỡ.

Lối sống ở đây khác rất nhiều so với Trung Quốc, cô sẽ dần thích ứng được mà thôi.
Vừa bước lên phương tiện công cộng, cụ thể là xe bus, cô đã thấy sự khác biệt ở hình thức thanh toán.

Ở Trung Quốc, cô đã quen với thanh toán chuyển khoản hoặc quét QR, bây giờ thanh toán bằng tiền mặt thì lại có phần không quen.

Triệu Thanh Tuyết nhìn ra ngoài, đâu đâu cũng thấy lạ, những toà nhà cao ốc thì vẫn giống Trung Quốc.
- “ Đẹp thật! ”
Một lát sau, cô đã dừng chân xuống điểm đỗ xe bus Smart City, đối diện trung tâm thương mại Vincom Mega Mall Smart City.

Xung quanh là những toà nhà, công viên trung tâm và đặc biệt là vườn đào Nhật Bản giữa lòng Hà Nội.
Vinhomes Smart City là đại đô thị thông minh đầu tiên tại Việt Nam, được xây dựng tại khu vực phường Tây Mỗ và phường Đại Mỗ, quận Nam Từ Liêm, Hà Nội.

Sở hữu hạ tầng giao thông đồng bộ, ôm trọn cả ba cung đường đại lộ Thăng Long, quốc lộ 70, Lê Trọng Tấn cùng hệ sinh thái thông minh với 4 trục cốt lõi: Vận hành thông minh – An ninh thông minh – Cộng đồng thông minh – Căn hộ thông minh.

Chung cư Vinhomes Smart City mang đến một cuộc sống 4.0 đích thực, nơi những chủ nhân thời thượng làm chủ thế giới công nghệ bằng sự hiện diện của mình.
Vinhomes Smart City sở hữu hệ thống giao thông hoàn chỉnh bậc nhất khu vực phía Tây Hà Nội, vừa dễ dàng kết nối khu vực trung tâm thành phố, vừa thuận tiện trong việc di chuyển đến các tỉnh thành lân cận.
Ngoài ra theo quy hoạch mới tại Hà Nội, các bộ ban ngành sẽ được chuyển dịch về phía đại lộ Thăng Long, hình thành nên khu hành chính, kinh tế, văn hóa mới.

Chưa kể, dự án còn ôm trọn cả ba tuyến metro số 5, 6, 7, nên tiềm năng phát triển của khu đô thị là vô cùng lớn.

Trong tương lai, Vinhomes Smart City hứa hẹn sẽ trở thành tâm điểm mới sống mới của khu vực phía Tây nói riêng và của cả thủ đô Hà Nội nói chung.
Cô phải di chuyển bằng một tuyến xe bus bội khu Smart City thì mới đến được chung cư, tất nhiên là giá thành cũng không hề rẻ nhưng vì cho con cuộc sống tốt nhất, cô phải làm vậy.

Với lại ở đây cô không quen biết ai, thuê trọ cũng khó, còn phải sắm sửa đủ thứ.

Thuê chung cư với đầy đủ tiện nghi vẫn tiện lợi hơn.

Hoàn tất mọi thủ tục, Triệu Thanh Tuyết được bàn giao thìa khóa và thẻ phòng.

Vừa mở cửa ra, cô đã thấy hoa mắt bởi những thứ bên trong.

Quả nhiên của đẹp vì lụa, giá càng cao thì càng đẹp, càng hiện đại.
Triệu Vĩnh Thiên không khóc mà ngược lại, em còn cười rất tươi.

Triệu Thanh Tuyết nhìn con trai, trong lòng cũng thấy vui.

Cô đặt con xuống giường, sắp xếp lại hành lý vào tủ, lắp lại nôi cho Triệu Vĩnh Thiên.
Mọi thứ đã xong, Triệu Thanh Tuyết mở rèm cửa, toàn cảnh thành phố hiện ra vô cùng đẹp trước mắt Triệu Thanh Tuyết.

Những công viên cây xanh nằm trong khuôn viên Trung tâm Hội Nghị Quốc Gia, những toà nhà cao vút và cả Bảo tàng Hà Nội rộng lớn.

Tất cả mọi thứ, đều rất đẹp.
Triệu Thanh Tuyết ngước mắt nhìn ra không gian ngoài kia, ước mong về cuộc sống tốt đẹp sau này.

Cô cầm điện thoại, gọi điện cho Triệu Lâm.
“ Ba à....con đến nơi rồi, con và Tiểu Thiên thuận lợi bình an đặt chân xuống Hà Nội rồi.

Hai mẹ con con đều khỏe, ba yên tâm nhé.


Triệu Lâm mừng rỡ khi thấy cuộc gọi của con gái, ông không biết con và cháu ngoại có xảy ra chuyện gì hay không nhưng nghe xong lời này, ông đã yên tâm hơn.
“ Con giữ sức khỏe nhé, có gì cứ gọi cho chú thím.

Nhớ thường xuyên gọi điện cho ba đấy.


“ Dạ ba "
Hai người nói chuyện một hồi lâu thì Triệu Thanh Tuyết cũng tắt máy.

Cuộc sống mới của mẹ con cô đã bắt đầu từ ngày hôm nay.....
 
Hợp Đồng Hôn Nhân Vợ Ơi Anh Yêu Em
Chương 83: 83: Hối Hận Muộn Màng


Hôm sau, Hàn Dương Phong mới tỉnh dậy, Cố Nam vẫn ở đó.

Anh mở mắt ngồi dậy, nhìn xung quanh, không thấy gì lạ, bởi lẽ bây giờ anh đã nhớ hết tất cả.

Nhìn Hàn Dương Phong ngồi dậy, Cố Nam hết sức bất ngờ.
- “ Tôi bị làm sao vậy? Mà cậu ở đây làm gì? ” Hàn Dương Phong nhìn Cố Nam
Cố Nam ba giây ngơ ngác, chẳng lẽ bạn anh đã nhớ hết tất cả rồi hay sao?
- “ Nhớ hết mọi chuyện rồi? ”
Hàn Dương Phong gật đầu, anh nhớ hết rồi nhưng anh không biết tại sao mình lại bị như thế này, đã vậy còn thấy Cố Nam ở đây.

Rõ là bạn anh có công việc ở Mỹ, với lại không hề có người thân ở Trung Quốc.

Vậy bạn anh về Thượng Hải để làm gì?
- “ Thật à? ”
Cố Nam vẫn không tin, đùng cái mà bạn anh đã nhớ lại, kì diệu vậy sao?
- “ Thật, chẳng lẽ mày nghĩ tao đang lừa đảo sao? ”
Nghe Hàn Dương Phong, Cố Nam đã tin bạn thân đã nhớ lại tất cả.

Trường hợp này của Hàn Dương Phong, quả nhiên là kì tích tuyệt vời.
- “ À không, tao tin rồi.


- “ Cô ấy đi rồi sao? Còn ở Trung Quốc không? ”
Hàn Dương Phong nhìn thẳng vào bức tường trước mặt, anh nhớ rất rõ, cái ngày cô sinh con cũng là ngày cô rời đi.
- “ Đi rồi, chúng ta không kịp nữa, đã bay khỏi Trung Quốc từ ngày hôm trước.

” Cố Nam buồn bã nói
- “ Cũng là lỗi tại tao, không trách ai được.

Lúc gặp cô ấy, là tao không biết giữ, không biết trân trọng.

Để cô ấy thất vọng hết lần này đến lần khác, cô ấy bỏ đi là phải.


Hàn Dương Phong vốn dĩ đã biết kết quả nhưng anh chỉ nghĩ cô sống ở Bắc Kinh như trước đây, anh không ngờ cô rời khỏi Trung Quốc, anh phải làm sao mới tìm được cô đây.
- “ Không phải lỗi của mày, đừng bi quan như thế.

Chẳng phải Thùy Linh là em gái chị dâu sao, nhờ Khánh Linh cũng được mà.

Thùy Linh với Khánh Linh là bạn thân của nhau còn gì.


- “ Con bé đang giận tao, cứ để mọi chuyện lắng xuống thì tao mới lựa lời mà nói được, còn bây giờ thì không được.


- “ Khánh Linh khi tức giận thì mới như vậy, con bé cũng không giận mày quá lâu đâu.


- “ Tao không rõ lắm, mọi chuyện cứ phải từ từ.

Mà có ai biết tao nhớ lại chưa? ”
- “ Chưa, vì mày bất tỉnh nên không ai biết.

Tao cũng thế, mày không thấy lúc mày tỉnh dậy tao rơi vào trạng thái hoang mang à.

Tao không biết thì làm sao mọi người biết được.


Hàn Dương Phong gật đầu, Cố Nam nói cũng có lý.

Anh vừa mới tỉnh dậy mà.
- “ Ừ, tao biết rồi.

Bây giờ phải đến Hàn Gia thôi, dù có như thế nào thì tao cũng cam chịu.

Còn Tử Lan, nên giải thoát cho cô ấy được rồi.


Việc đầu tiên Hàn Dương Phong muốn làm là muốn trả lại tự do cho Chu Tử Lan, thành phố này không hề phù hợp với cô.

Chu Tử Lan không thể sống, không thể tồn tại ở đây được.

Cô dễ tin người, ngây thơ, làm sao có thể ở đây.

Ở đâu thì vẫn nên về đó.

Báo đáp công ơn là điều Hàn Dương Phong nên làm ngay lúc này, xong việc thì em mới theo đuổi lại vợ anh.
Trong phòng tắm, nước từ vòi hoa sen chảy xuống người, Hàn Dương Phong sống lại những kí ức đã qua.

Bây giờ mới có cảm giác sống lại con người mình của ngày trước.

Thời gian qua không nhớ gì, bây giờ nhớ lại thật khó chịu.

Nếu không ngờ cha con Chu Tử Lan, không biết Hàn Dương Phong bây giờ lưu lạc ở đâu rồi.

Công ơn của họ đối với anh là vô cùng lớn.
- “ Hi vọng mọi chuyện mình có thể cứu vãn được, cũng may chưa đi quá xa, nhớ lại kịp lúc.

Không biết bây giờ cô ấy đang ở đâu? Sống như thế nào? Con trai mình nữa, nó có ngoan không? ”
Anh vừa tắm vừa nghĩ, nghĩ đến cô và con.

Con anh chào đời cũng là lúc cô đau đớn trong phòng sinh, anh lại không bên cạnh cô mà ở ngoài.

Cô rời đi, anh cũng không biết.

Hàn Dương Phong thật sự đã làm người anh yêu đã đau càng thêm đau, để cô gieo hi vọng rồi nhận lại thất vọng.
Cố Nam cùng Hàn Dương Phong đến dinh thự Hàn Gia, anh phải đi cùng nhỡ thằng bạn anh làm gì đó không kịp khống chế bản thân.
Về phía Triệu Thanh Tuyết, cô sống rất tốt, không có gì phải lo ngại.

Cô vừa chăm con vừa làm việc online cho một công ty về thiết kế, thu nhập ở mức ổn định.

Dương Thùy Linh và họ hàng cũng hay đến chơi, mẹ con Triệu Thanh Tuyết cũng không cô đơn ở đất Hà Nội này..
 
Hợp Đồng Hôn Nhân Vợ Ơi Anh Yêu Em
Chương 84: 84: Con Nhớ Lại Rồi


Chiếc xe lăn bánh vào sảnh chính, vừa nhìn Hàn Dương Phong, Chu Tử Lan đã thấy anh thật khác lạ, không giống với trước đây.

Cũng phải, anh bây giờ có khi đã nhớ lại kí ức, trở về con người trước đây, sự thay đổi này chỉ khác trong mắt cô nhưng bình thường đối với bao người, đặc biệt là Hàn Gia.

Nhìn anh bây giờ, cô ngẫm lại những lời mình đã được nghe khi đến đây và những lời cha cô nói với cô, đúng là không xứng thật.

Lời người ta nói cay nghiệt thì cay nghiệt, nhưng nó lại là sự thật.
Hàn Dương Phong sớm đã nhìn thấy Chu Tử Lan, biết anh nhìn thấy mình, Chu Tử Lan bèn đi ra chỗ khác.

Cô là người biết điều, người ta không thích mình, không nên ở lại, Chu Tử Lan cũng nên rời đi khỏi nơi này.
- “ Cô gái này hiểu chuyện thật.

” Cố Nam nhìn Hàn Dương Phong rồi nói
- “ Cũng nên để cô ấy rời khỏi đây, không nên ở lại.

Mà là cô ấy không thể sinh sống ở thành phố này được.

Không phải là cô ấy hiểu chuyện mà là cô ấy sợ, nghĩ gì cũng không dám nói ra vì không có ai để nói.

Tao nhớ lại rồi, cô ấy cũng tự động tránh xa tao ra.



Hàn Dương Phong chỉ cần nhìn hành động của Chu Tử Lan là anh hiểu, mọi chuyện sẽ được giải quyết từ hôm nay.
Vừa bước vào nhà, tất cả thành viên của Hàn Gia đều ngồi ở đây.

Nghe thấy tiếng nói của Hàn Dương Phong, họ vừa không tin, vừa bất ngờ.
- “ Mọi người, con nhớ hết mọi chuyện rồi.


Ai cũng giật mình nhưng ngay sau đó, nụ cười đã nở trên môi, họ không giấu nổi niềm hạnh phúc.

Chờ đợi đã lâu, bây giờ Hàn Dương Phong đã nhớ lại tất cả.
- “ Tốt rồi, như vậy là tốt rồi.

” Hàn Dương Chí, Bạch Mai tươi cười nói
- “ Đúng là một chuyện tốt, hai đứa mau ngồi xuống đi.

” Hàn Dương Quyết
Thẩm Ngọc Vân không giấu nổi niềm vui, bà vô cùng hạnh phúc, con trai bà nhớ lại rồi, sớm muộn gì con dâu và cháu trai bà cũng sẽ quay lại Hàn Gia.

Hàn Dương Phong và Triệu Thanh Tuyết sẽ kết hôn lại một lần nữa, sẽ trở thành vợ chồng, hạnh phúc viên mãn.

Càng nghĩ đến, Thẩm Ngọc Vân càng thấy vui nhưng điều quan trọng là con trai bà phải theo đuổi thành công vợ nó thì mới được.
- “ Tốt rồi con à, mẹ cứ sợ con sẽ xảy ra chuyện gì.


- “ Sống lại là một kì tích, mất kí ức và bây giờ đã nhớ lại.

Có những chuyện phải giải quyết ổn thỏa, Tống Nguyệt Như ngày đó vì đỡ cho con mà cũng chết.

Số kiếp của con xem ra may mắn hơn.


Hàn Dương Phong ngẫm lại mọi chuyện, nhìn từng ngóc ngách trong dinh thự, quá đỗi quen thuộc và thân quen.
- “ Chuyện cũ không nên nhắc lại nữa.

” Hàn Dương Quyết nói
- “ Chuyện của Chu Tử Lan, ba đừng can thiệp quá sâu, con sẽ có cách.

Thượng Hải không phải là nơi cô ấy có thể tồn tại.

” Hàn Dương Phong
- “ Ba cũng nghĩ như vậy.

Một cô gái biết an phận, điềm tĩnh, không biết đáp trả người khác thì không thể ở đây được.

Nên để con bé về với gia đình của mình, thời gian qua đã quá đủ rồi.

Vì con, vì gia đình mình mà chấp nhận tất cả, chịu đựng những lời mắng nhiếc, xúc phạm của người ta.

Trong đó có em gái con.

” Hàn Dương Quyết
- “ Công ơn của họ đối với Hàn Gia rất lớn, làm những gì trong khả năng của chúng ta.

” Hàn Dương Chí lên tiếng
- “ Mà Ngọc nó đâu rồi ba, chẳng phải nó mong con nhớ lại để Chu Tử Lan rời khỏi đây sao.


Hàn Dương Phong nhìn mãi cũng chỉ thấy ông bà và cha mẹ, còn em gái anh ở đâu thì anh không thấy.
- “ Đi chơi rồi, con cứ kệ nó.

Em gái con ở nhà, nó lại đâm thọc Tử Lan, người ta không nói ra nhưng chịu ủy khuất rất nhiều.

Nó không ở nhà cho mọi chuyện yên ổn.

” Hàn Dương Quyết
- “ Nhà chúng ta chỉ có nó là con gái, cũng vì lo cho Phong thôi.

Con đừng trách cháu nó.

” Bạch Mai nhẹ nhàng nói
- “ Mẹ, con biết là thế nhưng nó như thế này là không được.

Mẹ nghĩ cho cháu mẹ, mẹ không nghĩ cho Tử Lan sao? Cô gái đó ở nhà được gia đình yêu thương, đến nhà chúng ta lại chịu ủy khuất.

” Hàn Dương Quyết nói tiếp
Bạch Mai định nói thì Hàn Dương Phong nói xen vào, nghe xong, bà không thể nói thêm gì nữa.
- “ Cô ấy không có bất cứ người thân nào ngoài cha của mình cả.

Em gái cháu, đừng quá bênh vực và chiều chuộng nó.

” Hàn Dương Phong
- “ Tội nghiệp quá.


Thẩm Ngọc Vân giờ đây mới thực sự thấy xót thương cho số phận của Chu Tử Lan.

Thành phố sa hoa nhưng ở một nơi nào đó, số phận con người ở nơi nghèo khổ còn khó khăn hơn nhiều..
 
Hợp Đồng Hôn Nhân Vợ Ơi Anh Yêu Em
Chương 85: 85: Em Không Muốn Nữa Em Mệt Mỏi Lắm Rồi


Hàn Dương Phong đi tìm Chu Tử Lan thì đã thấy cô thu dọn tất cả, anh nhìn bóng dáng này rất quen, cô gái đêm hôm đó không phải vợ anh mà là cô.

Ấy thế mà anh lại nhận nhầm, bên cạnh cô mà gọi tên người khác, cô chắc chắn sẽ đau lòng lắm.

Bóng dáng cô rất giống Triệu Thanh Tuyết nhưng khuôn mặt lại rất khác.
- “ Em tính đi đâu? ”
Chu Tử Lan quay người lại, nhìn thấy anh, cô cúi người.
- “ Thiếu Gia… ”
Hàn Dương Phong một giây lặng người, anh nhớ lại cũng là lúc hai người trở nên xa lạ.
- “ Hàn Thiếu Gia, em nghĩ mình nên rời khỏi đây càng sớm càng tốt.

Không nên ở lại thêm một giây phút nào nữa.

Cảm ơn anh và Hàn Gia suốt thời gian qua, cho em một cơ hội để trải nghiệm.

Đó là khoảng thời gian đáng nhớ, chúc anh hạnh phúc và sẽ thành công trong việc theo đuổi lại chị ấy.

Anh có vợ và con trai, nhất định phải sống thật tốt.



Chu Tử Lan hít thở sâu rồi nói, ngay lúc này đây, là thời gian hợp lý để cô rời đi.
- “ Anh sẽ tạo điều kiện để em và bác có cuộc sống tốt hơn, không phải chịu khổ nữa.


Hai người có công ơn đối với anh, sao anh có thể để họ tiếp tục cuộc sống khổ sở như trước kia.
- “ Cha con em chịu khổ đã quen, không thích cuộc sống giàu sang.

Anh là Thiếu Gia nhà giàu, anh nói gì cũng đúng.

Em không cần anh và gia đình anh tạo điều kiện, đừng có xen vào.

Em tìm lại gia đình và góp phần vào việc giúp anh nhớ lại, đó là lòng tốt của em.

Em không cần anh báo đáp hay như nào, em cần tự do, thế thôi.


Hiện giờ, Chu Tử Lan đối với Hàn Dương Phong cứ như người lạ.

Anh thực sự muốn báo đáp ơn cứu mạng nhưng cô cứ chối đây đẩy.
- “ Anh không có ý gì, chỉ muốn đền ơn cứu mạng, như vậy cũng không được sao? ”
Hàn Dương Phong nhiều lúc không hiểu, cuộc sống khó khăn, chẳng lẽ không muốn khá hơn để ổn định sao?
- “ Em đã nói không cần, anh đừng cố tình không hiểu.

Em không thích to tiếng, anh đừng nói nhiều nữa.

Hình dáng này không phải của em, chúng ta sẽ vĩnh viễn không gặp lại nhau và em cũng không muốn gặp lại anh.

Anh hãy mau về bên cạnh chị ấy đi.


Chu Tử Lan không có nhiều đồ, cô mang đi những gì thì cô mang về như thế.

Những thứ Hàn Gia cho cô, cô để lại tất cả và cất ngay ngắn trong tủ.
- “ Sao em cứ phải cứng đầu như thế, anh nhớ trước khi em đâu có như vậy.


Hàn Dương Phong thật sự không hiểu, anh chỉ muốn đền ơn cứu mạng, khó như vậy sao?

- “ Giờ thì anh biết rồi đấy.

Em không muốn nữa, em mệt mỏi lắm rồi.


Chu Tử Lan nói xong, cô xách túi đi.

Cô đến phòng khách, chào hỏi tất cả mọi người rồi mới đi.
- “ Cháu biết bản thân đã đến lúc phải đi.

Mọi người không cần phải làm gì đâu ạ, cha cháu và cháu đều không cần.

Giúp anh ấy là cái tâm của cháu, giờ đã xong.

Chu Tử Lan xin phép.


Chu Tử Lan cúi người rồi nhanh chân rời khỏi dinh thự nhà họ Hàn, Hàn Dương Phong chỉ nhìn từ trong nhà, nhìn cô rời đi.
- “ Con bé là người có lòng tự trọng, không nhận bất cứ thứ gì.

Chúng ta vẫn cứ âm thầm làm, coi như một phần giúp đỡ cuộc sống của họ.


Hàn Dương Quyết nói, mọi người trong nhà cũng gật đầu đồng ý.
Chu Tử Lan bắt tàu điện đến bến xe, nhìn lại thành phố Thượng Hải lần cuối trước khi về nhà.

Ở đây một thời gian dài, cũng có rất nhiều kỉ niệm.

Mà kỉ niệm lại là thứ khó quên, cô đã sớm quên đi cái tình cảm chớp nhoáng giữa cô và anh rồi.
" Đẹp thật nhưng đáng tiếc nó không dành cho mình, buông bỏ kịp lúc là một chuyện tốt.

Không buồn, không đau.

Chu Tử Lan à, anh ấy đã có người trong lòng từ rất lâu rồi, vả lại mày đâu hề xứng với anh ấy.

Thời gian qua, là chính bản thân mày mơ mộng.

"
Mất một thời gian, tàu điện đã dừng xuống bến xe.

Chu Tử Lan bắt một chiếc xe khách quen thuộc về nhà, đã đến lúc cô được đoàn tụ với cha mình rồi, cô sắp được về nhà.

Cuộc sống yên bình, hạnh phúc chứ không phải là những lời xỉa xói cay nghiệt của những người trên thành phố.
Chu Tử Lan đến cuối ngày thì về đến nhà, hai cha con mừng rỡ ôm lấy nhau.

Cô kể hết mọi chuyện cho cha nghe, những chuyện cũ cô đều học cách quên và bắt đầu một cuộc sống mới..
 
Hợp Đồng Hôn Nhân Vợ Ơi Anh Yêu Em
Chương 86: 86: Cha Con Đoàn Tụ


Buổi sáng hôm sau khi Chu Tử Lan về nhà sau một thời gian dài ở Thượng Hải.

Ban đầu, Chu Sang còn không nhận ra con gái vì cô thay đổi vẻ ngoài quá nhiều, ông còn tưởng cô là một vị Tiểu Thư quyền quý nào đó nhưng lại là con gái mình.
Chu Tử Lan thay đổi hoàn toàn diện mạo, như biến thành một con người khác.

Chuyện này là giúp Hàn Dương Phong nhớ lại thì cô mới làm như vậy, bây giờ mọi chuyện kết thúc rồi.

Diện mạo này cũng sớm tàn phai thôi vì cô sẽ không bao giờ bước chân lên thành phố nữa.
Cuộc sống mới bắt đầu, cái gì cũng trở lại dáng vẻ vốn có của nó.

Chu Tử Lan cũng như vậy, cô vẫn làm việc cùng cha mình như trước kia.
Buổi sáng hôm ấy, Chu Sang không đi lên đồng mà ở nhà với con.

Ngày đêm mong ngóng con về, thời gian cô đi cũng phải mấy tháng.

Ông thật sự rất nhớ Chu Tử Lan, cứ tưởng con gái sẽ không quay về.

Ông không cần gì cả, chỉ mong con bình an, hạnh phúc, vậy là đủ rồi.
Trong bữa sáng, Chu Tử Lan cảm nhận được hạnh phúc của gia đình chứ không cô đơn như mấy tháng trước.

Sống ở Hàn Gia, thật sự rất cô độc, việc gì cũng làm một mình, buồn hay vui cũng giấu trong lòng, không có ai để chia sẻ.

Hiện tại được bên cạnh cha, cô cảm thấy trong lòng thật hạnh phúc.
- “ Con gái à, con ở đó sống có tốt không? Họ có gây khó dễ cho con không? ”
Chu Sang mừng rỡ khi con trở về nhưng lại sợ trong lúc ở đó, cô không may đắc tội với họ.

Ông biết gia đình của Hàn Dương Phong rất giàu có từ chiếc nhẫn anh đeo, nó chứng minh tất cả nên ông rất lo.
- “ Con ở đó sống rất tốt, cuộc sống đủ đầy.

Họ rất tốt nhưng em gái anh ấy không thích con cho lắm, con cũng hiểu lý do mà.

Con không gây sự, nhẫn nhịn chịu đựng đến ngày hôm nay để rời đi trong yên bình.

Họ muốn đền ơn nhưng con đã từ chối rồi, con không muốn nhận.

” Chu Tử Lan đáp
- “ Cứu cậu ấy, giúp cậu ấy là cái tâm của cha con mình.

Nếu nhận, họ lại nghĩ rằng chúng ta ham của.

Không nhận là cái tốt con ạ.


- “ Con cũng nói với họ như vậy rồi mới rời đi.


- “ Chuyện qua rồi, đừng nhắc lại nữa, chỉ thêm buồn thôi con ạ.


- “ Con đã sớm học cách quên đi tất cả mọi chuyện rồi, coi như chưa từng có sự tồn tại của anh ấy.

Anh ấy là Hàn Dương Phong, thân phận cao quý, có người trong lòng từ rất lâu rồi.


- “ Cha sớm đoán trước được nên đã nói với con, không chìm sâu sẽ không đau khổ.



Chu Tử Lan gật đầu, bên ngoài là tiếng người nói vọng vào.

Hai người không biết ai đang ở bên ngoài, họ đâu hề có người thân.

Cả hai cùng đi ra, vừa nhìn Chu Tử Lan liền biết họ là ai, chẳng phải là người của Hàn Gia sao.

Ăn mặc sang trọng thế này, chắc chắn là họ rồi.
- “ Các anh là ai? ” Chu Sang
- “ Chúng tôi là người của Hàn Lão Gia, phụng mệnh đến đây gửi những thứ này cho mọi người.

Mọi người có công cứu mạng Thiếu Gia nhà chúng tôi, những thứ này xin mọi người hãy nhận lấy.

Ngôi nhà này, Hàn Gia sẽ tu sửa hoàn toàn.


Chu Sang nghe xong không đáp, ông chỉ nghĩ gia đình của Hàn Dương Phong giàu có nhưng không ngờ anh lại là con trai của gia tộc lớn như thế này.
Chu Tử Lan nghe xong liền hiểu, cô đoán đâu có sai, rõ ràng cô nói không cần nhưng họ vẫn làm.
- “ Phiền anh đem về cho, chúng tôi không thể nhận.

Tôi hôm đó đã nói rõ với Hàn Gia rồi, chẳng lẽ họ không hiểu? ”
- “ Cô thông cảm cho chúng tôi, chúng tôi không thể mang về.

Chúng tôi cũng chỉ là người làm công của Hàn Gia.

Những thứ này xin gia đình hãy nhận cho.


Chu Tử Lan vừa khó xử mà cô cũng thấy họ thật tội, cô không muốn nhận một chút nào cả.
- “ Chúng tôi để nó ở đây, ngày mai sẽ có người đến thi công.

Xin phép gia đình.

”.

truyện ngôn tình
Họ nói xong thì rời đi khỏi tầm mắt, Chu Sang và Chu Tử Lan chỉ còn cách nhận lấy.

Cha con Chu Tử Lan không khác gì một bước lên mây, sống trong khá giả.
Thông báo gửi về Hàn Gia, Hàn Dương Quyết cứ tưởng Chu Tử Lan không nhận nhưng họ đã nhận.

Ông nghĩ những người này phải có biện pháp thì cô gái đó mới nhận, Hàn Gia cũng bớt áy náy hơn.

Họ có công với Hàn Gia, cứu mạng Hàn Dương Phong, như thế này vẫn chưa là gì.

Công ơn của cha con Chu Tử Lan với Hàn Gia là vô cùng lớn, trả ơn là việc Hàn Gia nên làm..
 
Hợp Đồng Hôn Nhân Vợ Ơi Anh Yêu Em
Chương 87: 87: Con Sẽ Theo Đuổi Cô Ấy Một Lần Nữa


Sảnh chính - dinh thự Hàn Gia
Hàn Dương Phong bộ mặt nghiêm túc khiến ai cũng hoang mang không hiểu anh muốn nói cái gì.

Hàn Ngọc về nhà thì nghe tin Chu Tử Lan đi rời đi, cô rất vui.

Như vậy thì anh trai và chị dâu cô sẽ sớm về bên nhau.
- “ Anh làm sao vậy? ” Hàn Ngọc không chịu được sự nghiêm túc này, đành phải lên tiếng
- “ Cứ từ từ rồi anh trai con sẽ nói.

” Thẩm Ngọc Vân nhìn Hàn Ngọc nói
- “ Nhưng mà anh con nhìn căng thẳng lắm mẹ, cứ như có chuyện nghiêm trọng vậy.

” Hàn Ngọc.

========== Truyện vừa hoàn thành ==========
1.

Bạch Tiên Sinh, Tôi Muốn Ly Hôn
2.

Vườn Bách Thảo
3.

Phong Tổng: Sủng Thê Trọn Kiếp
4.

Bông Hồng Cuối Cùng
=====================================
- “ Con sống cho đàng hoàng vào, đừng làm chuyện gì khiến gia đình phải mất mặt.

Không có việc ở bên đó sao mà ở nhà suốt mấy tháng trời.

” Hàn Dương Quyết lên tiếng
- “ Con có chứ, sang tuần con mới đi.

Chơi ở nhà chưa được một tháng mà ba cứ phải căng.


Hàn Ngọc về nhà khi anh chị ly hôn rồi cô lại đi, tròn đúng một tuần.

Cô mới về nhà mười ngày mà ba cô như muốn đuổi cô đi vậy.
- “ Ba nói rồi đấy, tốt nhất là đừng gây chuyện.


- “ Con biết rồi mà.

"
Hàn Dương Phong trầm ngâm suy nghĩ một hồi lâu rồi mới nói.
- “ Mọi người, con quyết định sẽ đến Hà Nội một thời gian.

Con sẽ về sớm, mọi người đừng lo.


- “ Đến đó để làm gì chứ? ”
Thẩm Ngọc Vân không muốn Hàn Dương Phong đi đâu, nhỡ anh xảy ra chuyện gì, bà rất sợ.
- “ Tìm vợ nó chứ làm gì.


Hàn Dương Quyết không cần suy nghĩ cũng biết con trai đến đó để tìm con dâu, không tự nhiên mà Hàn Dương Phong lại muốn đến Hà Nội.

Vả lại Vương Kiên cũng sống ở đó.
- “ Hả? ” Cả Thẩm Ngọc Vân và Hàn Ngọc đều ngỡ ngàng, Triệu Thanh Tuyết chẳng lẽ ở Hà Nội thật sao?
- “ Bà quên rồi à, không còn nhớ những gì cháu gái đã nói với chúng ta hay sao? Nhớ lại ngày Minh Kiệt và Cố Nam đến đây xem nào.


Hàn Dương Quyết như muốn điên với Thẩm Ngọc Vân, chưa già mà đầu óc đãng trí rồi sao?
- “ À, tôi nhớ rồi.

Khánh Linh nói con dâu của chúng ta sẽ rời khỏi Bắc Kinh nhưng chẳng lẽ con bé sống ở Hà Nội sao? ” Thẩm Ngọc Vân
- “ Có lẽ vậy, bởi mẹ của con bé là người Hà Nội.

” Hàn Dương Quyết

- “ Nếu là như vậy thì tốt quá rồi ạ.

" Hàn Ngọc
Hàn Dương Phong không biết cô có ở Hà Nội không, anh cứ thử xem, không thử thì làm sao biết được.
- “ Phong, nếu cháu đã quyết định như vậy thì cứ đi đi.

Theo đuổi lại cháu dâu một lần nữa, bà tin cháu làm được.

” Bạch Mai
- “ Bà cháu nói phải, hai đứa đã bỏ lỡ nhau mất 17 năm, lại thêm nửa năm xa cách.

Đừng chịu cảnh chia ly nữa, cố gắng lên.

” Hàn Dương Chí
- “ Con sẽ theo đuổi cô ấy một lần nữa, nhất định con sẽ làm được.


Những lời động viên của gia đình như tiếp thêm sức mạnh cho Hàn Dương Phong, anh có một niềm tin, dù không biết hiện giờ cô ở đâu nhưng anh tin, anh sẽ tìm được cô.

Lời hứa ấy, anh sẽ thực hiện cho bằng được.
- “ Anh hai, chắc phải nhờ Thùy Linh rồi.

Em thấy cô bé ấy cũng tốt mà, không ác cảm với anh lắm.


- “ Cũng nhờ Hàn Gia là người thân của Khánh Linh nên mới được như vậy.

Nếu không, dùng tiền cũng chẳng mua được.

” Hàn Dương Chí
- “ Tiền không mua được tất cả nhưng không thể mua được hạnh phúc, bởi hạnh phúc là vô giá.

” Bạch Mai
Ngẫm thấy lời của hai người lớn tuổi trong nhà nói rất đúng, hạnh phúc vốn dĩ không thể mua được bằng tiền, quyền lực và địa vị cũng không thể mua.

Trong một số trường hợp có thể mua được nhưng nó không phải là hạnh phúc thật sự.
- “ Mọi người, con xin phép về Hàn Viên thu dọn hành lý vì con bay gấp trong chiều nay.

Con sẽ thường xuyên gọi về nhà.

” Hàn Dương Phong
- “ Cháu hãy bảo trọng.

” Hàn Dương Chí, Bạch Mai
- “ Đi đường cẩn thận con nhé, dù xảy ra chuyện gì nhất định phải gọi về nhà.

” Thẩm Ngọc Vân
- “ Anh đi cẩn thận và theo đuổi chị dâu thành công nha.

” Hàn Ngọc
Hàn Dương Phong chào gia đình rồi về Hàn Viên, anh rất muốn gặp cô ngay không lại không thể.

Anh không mong điều gì, cũng không mong nhận được sự tha thứ, chỉ mong cô cho anh một cơ hội để làm lại tất cả.

Anh không dám đến Triệu Gia, anh chưa dám đối mặt với họ, anh đã làm cô buồn, đau khổ thì làm sao có thể đến đó được chứ.

Đợi sau này, nếu còn cơ hội thì anh sẽ đến..
 
Hợp Đồng Hôn Nhân Vợ Ơi Anh Yêu Em
Chương 88: 88: Vương Kiên - Trợ Thủ Đắc Lực


Hành lí đã được sắp xếp cẩn thận, mang theo những thứ vô cùng cần thiết.

11h trưa, anh có một ở sân bay quốc tế phố Đông, Thượng Hải và ngồi ở hàng ghế chờ.

Vì anh bay sớm nên bây giờ phải có mặt.
Hàn Dương Phong nhanh chóng hoàn tất thủ tục để có chuyến bay thuận tiện nhất, trong lòng vừa lo vừa hồi hộp.

Đúng 12h trưa, anh ngồi trên máy bay.

Chuyến bay Thượng Hải - Hà Nội bắt đầu khởi hành.
Nhìn những đám mây trắng trên bầu trời xanh, đúng là thật đẹp.

Hàn Dương Phong ngồi ở vị trí cạnh cửa sổ để ngắm cảnh bên ngoài.

Nhìn một lúc thì anh chìm vào giấc ngủ.
5h sau, anh đã đặt chân xuống sân bay quốc tế Nội Bài - huyện Sóc Sơn, Hà Nội.

Vương Kiên đã chờ sẵn Hàn Dương Phong ở nhà ga T1.

Bạn bè gặp nhau là một chuyện vui nhưng họ gặp nhau lại khác, một người hạnh phúc bên gia đình nhỏ, một người chịu sự chia ly.
- “ Lâu rồi mới gặp nhau mà mày khác quá, chẳng giống lúc xưa chút nào.



Hàn Dương Phong còn nhớ trước kia Vương Kiên bảnh bao lắm nhưng bây giờ anh không nhận ra đây là bạn mình nữa.
- “ Ai rồi cũng phải thay đổi, vì gia đình nên ai cũng vậy.

Mày chưa hiểu được đâu, sau này mày sẽ hiểu.

” Vương Kiên nói
Cả hai người nhìn nhau, Hàn Dương Phong lúc này vốn đã hiểu ra vấn đề.

Cái ngày anh xảy ra chuyện, Trần Thanh Ngọc vẫn đang mang thai.
- “ Thôi đi, không nhắc nữa.

Cứ từ từ, mọi chuyện sẽ tốt đẹp hơn.

Tao sẽ có cách giúp mày, không thể trơ mắt nhìn mày như thế.


- “ Aizzz… được đến đâu thì mừng đến đó vậy, tao là người có lỗi mà.


- “ Thôi được rồi, im lặng, không nói nữa.

Tao nói có cách là sẽ có cách, đừng có bi quan.

Bây giờ thì đi về.


Vương Kiên đưa Hàn Dương Phong về nhà mình, quãng đường tuy lòng vòng nhưng cũng không dài lắm.

Anh mọi lần thường di chuyển bằng phương tiện công cộng đến sân bay nên anh cứ đi theo lộ trình của bus 109 bao gồm các đường Võ Văn Kiệt - Cầu Thăng Long - Bắc Thăng Long - ngã tư Ph ạm Văn Đồng, Đỗ Nhuận - ngã tư Ph ạm Văn Đồng, Cổ Nhuế - Ph ạm Văn Đồng - ngã tư Ph ạm Văn Đồng, Xu@n Thủy, Hồ Tùng Mậu, Phạm Hùng - Phạm Hùng - Khuất Duy Tiến - Tố Hữu.
Về đến nhà của Vương Kiên, Hàn Dương Phong đã cảm nhận được hơi ấm gia đình.

Chỉ vì cái thù hận đó mà anh đã đánh mất cô, đánh mất đi gia đình nhỏ.
- “ Đi vào, nhìn gì mà chăm chú thế.

” Vương Kiên đập vào người Hàn Dương Phong mấy phát thì anh mới tỉnh
- “ Nhìn gì đâu, sao không có ai hết vậy.


- “ Đi ngủ hết rồi, nhìn đồng hồ xem bây giờ là mấy giờ.



Vương Kiên nói thì Hàn Dương Phong mới để ý, bây giờ đã là 10h tối, ai cũng nghỉ ngơi.

Riêng hai người là còn thức.
- “ Thôi, lên nghỉ ngơi đi, ngày mai rồi tính.


- “ Ừm… ”
Vương Kiên và Hàn Dương Phong đều về phòng nghỉ, mở cửa phòng thì thấy Vương Quỳnh Trang và Vương Nghiêm đã ngủ, anh nhìn thật kỹ rồi mới về phòng ngủ với vợ.
Vương Kiên nằm xuống giường, ôm lấy Trần Thanh Ngọc.

Hai đứa trẻ ngủ rất ngoan, giống như anh ngày còn nhỏ vậy.

Trần Thanh Ngọc cảm thấy khác lạ, chồng cô đã về rồi.
- “ Anh về lúc nào vậy? Anh Phong ổn chứ? ” Cô quay người lại, nói thật nhỏ để không làm hai đứa bé thức giấc
- “ Anh vừa mới về, nó buồn lắm.

Ngày mai chắc phải có cách để giúp nó.


- “ Chẳng phải Thùy Linh là người biết Thanh Tuyết đang ở đâu sao, cứ nhờ cô bé ấy thử xem.


- “ Anh cũng định làm vậy.

Muộn rồi, ngủ thôi.


Vương Kiên ôm Trần Thanh Ngọc đi ngủ, sau bao nhiêu thăng trầm, anh cũng có được hạnh phúc.

Hai người cũng tin Hàn Dương Phong và Triệu Thanh Tuyết sẽ hạnh phúc như thế.

Trời đã tối, ai cũng nghỉ ngơi sau một ngày dài làm việc mệt mỏi.

Chỉ riêng Hàn Dương Phong vẫn thức, anh suy nghĩ về mọi thứ, không biết là anh có thể gặp cô trong những ngày sắp tới hay không? Đặt tay lên trán suy nghĩ rồi nhìn ra ngoài cửa sổ, đây là tầng 4, có thể nhìn thấy toàn cảnh thành phố, bao bọc bởi những dãy nhà cao tầng, những hàng cây của công viên rộng lớn trên đường Hoàng Minh Giám.
- “ Vĩnh Thiên… Triệu Vĩnh Thiên, con trai của ba, là ba không tốt, ba không bên cạnh hai mẹ con trong lúc này.

Chờ ba nhé, ba sẽ sớm tìm được hai mẹ con và gia đình chúng ta sẽ đoàn tụ.

Nhưng hiện giờ con đang ở đâu, ba lại không biết.


Trong lòng Hàn Dương Phong là nỗi buồn nặng trĩu, anh thật sự rất nhớ, rất nhớ cô và con trai.

Bao giờ anh mới gặp được hai người họ đây.
Triệu Vĩnh Thiên đột nhiên khóc lớn, dường như giữa em và Hàn Dương Phong có một mối liên kết nào đó.

Triệu Thanh Tuyết dỗ dành ra sao thì em vẫn không nín, đến lúc cô nhắc đến anh thì con mới chịu im lặng.

Cô không hiểu chuyện gì nhưng tại sao con trai cô lại như thế, trước kia đâu có như vậy.

Triệu Thanh Tuyết cảm giác như anh đang ở gần cô vậy nhưng rốt cuộc là ở đâu, cô ngoài mặt nói không nhớ anh nhưng cô rất nhớ.

Không biết bây giờ anh sống như thế nào, đã kết hôn với cô gái đó hay chưa? Có con chưa?.
 
Hợp Đồng Hôn Nhân Vợ Ơi Anh Yêu Em
Chương 89: 89: Đại Lộ Thăng Long - Chờ Tôi


Sáng hôm đó, Trần Thanh Ngọc chưa đến lúc phải đi làm và Vương Quỳnh Trang cũng không phải đi học.

Cả ba người Vương Kiên, Trần Thanh Ngọc và Vương Quỳnh Trang đều giúp Hàn Dương Phong, trong đó có nguồn thông tin xác thực từ Dương Thùy Linh.
Dương Thùy Linh đã gửi tin nhắn cho Vương Quỳnh Trang từ tối qua, bản thân cô cũng muốn anh chị hạnh phúc và thành đôi như trước kia.

Cô đành nói nơi ở của Triệu Thanh Tuyết cho Vương Quỳnh Trang, chính Dương Thùy Linh cũng biết anh rể đã đến Hà Nội.
Vương Quỳnh Trang đọc tin nhắn đó lên và cũng gửi qua cho Hàn Dương Phong.
- “ Vinhomes Smart City, tầng 8, số 384.

Địa chỉ là Đại Lộ Thăng Long, phường Đại Mỗ, quận Nam Từ Liêm.

Hướng đi Khuất Duy Tiến rẽ trái, nút giao Đại Lộ Thăng Long - Khuất Duy Tiến - Trần Duy Hưng - Phạm Hùng.

Có cả bảng chỉ dẫn nên không sợ lạc đâu ạ, vả lại cũng có xe đi vào đó nữa.


Vương Quỳnh Trang biết những gì liền nói hết, cô cũng chưa vào đó bao giờ nhưng cũng biết một chút.
- “ Thì cứ đi vào, địa chỉ chi tiết thế này rồi còn gì.

Đối diện 289 Khuất Duy Tiến cũng có xe đi vào đó đấy, hình như là E09 của Vinbus.

” Vương Kiên suy đoán
- “ Em nghĩ là anh nên đi cùng anh ấy, Đại Lộ Thăng Long tuy dễ đi nhưng phải nhớ đường.

Di chuyển bằng vinbus cũng không tệ.

” Trần Thanh Ngọc
- “ Vậy thì ngày mai chúng ta sẽ đi.

” Vương Kiên nhìn Hàn Dương Phong
Hàn Dương Phong gật đầu, anh và cô đúng là xa tận chân trời, gần ngay trước mắt.

Cứ ngỡ rất xa nhưng lại rất gần.
- “ Ba ạ, con vừa nói với chị Thùy Linh, chị ấy nói sẽ chờ ba và chú ở điểm đỗ xe bus Smart City.

” Vương Quỳnh Trang nói tiếp
- “ Tốt rồi, dù sao cũng là lần đầu đến Vinhomes Smart City.

” Vương Kiên
- “ Chú Phong, chú cố lên nha.

Theo đuổi lại cô một lần nữa, như ba mẹ cháu vậy.


Vương Quỳnh Trang nghĩ lại câu chuyện tình yêu của ba mẹ, con đường ba mẹ đi đầy những chông gai, không phải con đường rải đầy hoa hồng mà là những bi kịch xảy đến.

Nhưng sau tất cả, ba mẹ cô vẫn hạnh phúc và sự xuất hiện của hai đứa trẻ đáng yêu.
- “ Mặt dày là được rồi, còn yêu là còn thương.

” Vương Kiên
- “ Làm như chỉ cần mặt dày là được í, nếu không phải còn yêu nhau thì mặt dày đến mấy thì cũng không có tác dụng.

” Trần Thanh Ngọc
- “ Thì anh nói trong trường hợp còn yêu nhau mà, chúng ta ngày trước chẳng phải cũng như thế sao? ”
Vương Kiên nghĩ lại chuyện cũ, cũng may anh xảy ra cái tai nạn đó cộng thêm chuyện cô mất kí ức tạm thời.

Trói buộc hôn nhân nhưng hiện tại, anh và cô rất hạnh phúc.

Trần Thanh Ngọc bế con, lườm chồng mấy cái, cô là người mắc bẫy thì đúng hơn.

Muốn ly hôn nhưng đâu có được, sợ anh phải chịu đau nên đành thôi.

Chồng cô trong lòng cô là người đàn ông tốt nhất rồi.
- “ Con nghĩ cô vẫn còn yêu chú mà, chẳng qua vì chú bị mất trí nhớ một thời gian, cô tưởng chú không yêu cô nữa nên mới vậy.

” Vương Quỳnh Trang
- “ Anh cứ mặt dày như chồng em í, tỉ lệ thành công cao lắm.

” Trần Thanh Ngọc.

Vương Quỳnh Trang cười không ngậm được miệng, mẹ cô nói đúng quá.

Theo đuổi vợ thì phải mặt dày thôi, liêm sỉ gì tầm này nữa.

Vương Kiên thấy vợ nói quá đúng, anh cũng mong thằng bạn anh sẽ hạnh phúc như ngày trước.
- “ Cô ấy chấp nhận em thì em mới bên cạnh cô ấy, còn cô ấy không thích thì em sẽ đi.

Em không muốn ép buộc cô ấy, càng ép buộc thì cô ấy càng ghét em.

Con người Thanh Tuyết thế nào, em hiểu mà.

” Hàn Dương Phong
- “ Có chuyện gì em ấy chưa biết, hãy nói ra anh ạ.

Đừng để hiểu lầm chồng chất hiểu lầm, hơn nữa, hai người còn ly hôn rồi.

Bây giờ, anh chỉ là ba ruột của con trai em ấy, không phải chồng của em ấy.

” Trần Thanh Ngọc
- “ Cứ chờ đến khi gặp cô ấy chị ạ, em sẽ làm những gì đúng đắn nhất.

Cô ấy cho em cơ hội, em sẽ theo đuổi cô ấy cho bằng được.

Còn cô ấy không muốn, em sẽ đi.


Hàn Dương Phong suy nghĩ như vậy, anh tin bản thân làm như vậy là đúng.

Anh không biết ngày mai thế nào, cô có vui khi nhìn thấy anh không? Anh rất nhớ cô, thật sự rất nhớ.

Nếu biết trước như vậy, thà rằng không nên ly hôn.

Nhưng làm gì có ai biết trước tương lai sẽ như thế nào chứ?.
 
Hợp Đồng Hôn Nhân Vợ Ơi Anh Yêu Em
Chương 90: 90: Anh Đến Đây Làm Gì


Sáng hôm sau, Vương Kiên và Hàn Dương Phong đã có mặt ở điểm đỗ xe bus Smart City.

Vì cự ly khá gần nên chỉ mất 15 phút để di chuyển, nơi này đúng là rất đẹp.

Dương Thùy Linh đã chờ sẵn Hàn Dương Phong ở đó, cô đến đây rất nhiều lần nên biết rõ đường đi.

Cô nàng không hận Hàn Dương Phong, thâm tâm cô biết anh làm như vậy là vì nghĩ đến chị ạ.

Cô với Khánh Linh là bạn tốt nhiều năm, cô cũng muốn giúp bạn, không muốn cả hai khó xử.

Triệu Thanh Tuyết là chị cô nhưng Khánh Linh bạn thân cô cũng là con gái của anh rể.
Vương Kiên để Hàn Dương Phong đi với Dương Thùy Linh, còn anh thì đi về nhà.

Anh không có việc gì nữa, mọi chuyện đều nhờ Dương Thùy Linh cả rồi.
Hàn Dương Phong và Dương Thùy Linh di chuyển trên tuyến bus SMC01 xuất phát từ điểm đỗ xe bus Smart City đến toà nhà S1 - 06, chỉ hết 10 phút thì hai người đã đến nơi.

Họ tiến thẳng đến thang máy và đi lên tầng 7, vì trong thang máy không có ai nên Dương Thùy Linh đã mở lời với Hàn Dương Phong.
- “ Chị em có thể sẽ làm anh buồn, anh đừng để tâm.

Nói cho anh biết nơi chị ấy đang ở, là em đã thất hứa, em đã hứa với chị ấy mà.

Nhưng anh hãy cố lên, chị em nhớ anh lắm nhưng không nói ra, em nhìn thôi cũng hiểu.

Đừng bỏ lỡ nhau nữa, em chỉ mong anh chị hạnh phúc bên nhau như trước kia.

Anh đừng nghĩ đến chuyện cũ vì anh không làm gì sai.


- “ Cảm ơn em.


- “ Không có gì đâu anh, chỉ có anh mới đem lại hạnh phúc cho chị ấy.

Em và mọi người tin anh.


Hàn Dương Phong lại gật đầu, tim đập thình thịch, anh sắp gặp được cô rồi.
Ting ting ting
Thang máy mở cửa, đã đến tầng 7, cả hai đi tìm phòng 384, Dương Thùy Linh bấm chuông điện tử.
- “ Em đi đây, anh cố gắng lên nhé.


- “ Anh biết rồi, cảm ơn em.

Anh sẽ cố gắng.


- “ Bye anh, có chuyện gì cứ gọi em.


Dương Thùy Linh xong việc thì đi về trường, cô học ở Đại Học Y Hà Nội nên cũng không xa lắm.
Triệu Thanh Tuyết vừa bế con thì thấy bên ngoài có chuông cửa, cô không biết người bên ngoài là người đàn ông cô mong nhớ.

Cô đặt Triệu Vĩnh Thiên nằm xuống nôi rồi ra mở cửa.

M ở cửa ra là lúc Triệu Thanh Tuyết không ngờ nhất, sao anh có thể xuất hiện ở đây.

Bóng dáng này quá quen thuộc, cô không thể nhận nhầm được.
- “ Anh đến đây làm gì, để mời tôi tham dự lễ cưới của hai người sao? ”
Triệu Thanh Tuyết rất muốn ôm anh, rất muốn trong vòng tay của anh nhưng không thể, anh bây giờ có lẽ là chồng người ta mất rồi.
- “ Đến để thực hiện lời hứa, anh vẫn còn nhớ lời mình đã hứa.


Hàn Dương Phong ôm lấy cô, ôm thật chặt, anh thật sự rất nhớ, rất nhớ cô.

Thời gian quá dài, anh không muốn vụt mất cô nữa, dù cô không cho anh cơ hội, anh vẫn quyết tâm theo đuổi cô.
- “ Đau, lời hứa gì chứ? ”
Triệu Thanh Tuyết không biết lời hứa anh nói là gì nhưng hiện tại, cảm giác này thật giống với ngày trước.

Ngày đêm mong nhớ, bây giờ lại được anh ôm như thế này, rõ là cô đã muốn buông bỏ nhưng hôm nay anh lại xuất hiện.

Sao anh lại biết cô ở đây mà tìm đến chứ.
- “ Lời hứa khi Tiểu Thiên chào đời, chẳng lẽ em đã quên rồi sao.

Hửm? ”
Triệu Vĩnh Thiên bây giờ chưa được hai tháng tuổi, thấy cha mẹ bên cạnh nhau, em không khóc mà nằm chơi rất ngoan…
- “ Chúng ta ly hôn rồi, anh đừng dây dưa với người cũ.

Cô ấy sẽ không vui, anh đi đi.

Về với vợ của mình đi.


- “ Cô ấy là ai? Là em sao? ”
- “ Người đã cứu anh, không phải tôi.

Bỏ tôi ra được rồi đấy.


Triệu Thanh Tuyết càng muốn thoát ra thì anh lại càng ôm chặt cô hơn, cô muốn thoát ra cũng chẳng được.
- “ Người cứu mạng là ân nhân, không phải vợ.


- “ Tôi không quan tâm, bỏ tôi ra rồi đi về đi.

Đừng ở đây thêm một giây phút nào nữa.


Cô sống một mình đã quen, bây giờ anh đột nhiên đến đây, gieo hi vọng rồi lại dập tắt hi vọng đó.

Cô thật sự rất mệt, không muốn như thế này nữa.
- “ Chị dâu ngày trước cũng thực giống em bây giờ, nói không cần nhưng lại rất cần.

Em có thể nói dối người khác nhưng không thể dối lòng mình được.


- “ Tôi… ”
Triệu Thanh Tuyết bị nói trúng tim đen, cô nói gì để biện minh bây giờ.

Hàn Dương Phong dùng tay khóa chặt cửa.

Đặt xuống môi cô một nụ hôn, là yêu thương, nhớ nhung và cả sự chiếm hữu nhẹ nhàng….
 
Hợp Đồng Hôn Nhân Vợ Ơi Anh Yêu Em
Chương 91: 91: Em Tha Thứ Cho Anh Có Được Không


“ Ưm… ”Hai bờ môi chạm nhau, thời gian như ngưng đọng lại, môi lưỡi hai người như hoà làm một.

Triệu Thanh Tuyết bị ghì chặt vào anh, Hàn Dương Phong tay ôm eo cô, hai bàn tay nắm chặt, không nỡ rời xa.

Nụ hôn nóng bỏng, anh tách môi cô ra, đầu lưỡi luồn vào khuôn miệng.

Hôn mạnh hơn, hút hết dưỡng khí bên trong khoang miệng cô.

Thân thể Triệu Thanh Tuyết bị đè ép vào tường, hai người dính chặt vào nhau, không muốn tách rời.

Đôi tay không yên phận, lân la thăm dò bên trong, di chuyển khắp nơi trên cơ thể cô, mang theo tràn ngập d*c vọng.
- “ Đừng mà… ưm… ưm… ”
Triệu Thanh Tuyết càng muốn thoát ra thì cô lại càng bị anh giữ chặt, bờ môi bị anh hôn đến sưng đỏ khiến cô đau đến nhíu mày.

Phải nói thân thể của Triệu Thanh Tuyết rất đẹp, khiến Hàn Dương Phong mê mẩn không lối thoát.

Chiếc váy cô mặc bị anh vén lên tận ngực, cô mặc để dễ dàng cho con trai bú sữa nhưng vô cùng thuận tiện để Hàn Dương Phong hành sự.

Bàn tay đặt trên núi đồi trắng trẻo, mềm mại nắn b óp.

Cô muốn thoát khỏi anh thì càng bị anh kìm chế, Triệu Thanh Tuyết hoàn toàn bị cưỡng chế, không có khả năng kháng cự.
- “ Anh quá đáng…hic… ”
- “ Tiểu Thiên hai tháng tuổi, chúng ta kết hôn lần nữa.


Tiếng nói của Hàn Dương Phong không khác nào như muốn ra lệnh cho Triệu Thanh Tuyết, không cần biết cô gái nhỏ có muốn hay không, ràng buộc hôn nhân thêm một lần nữa.

Vương Kiên và Hàn Dương Phong đúng là bạn thân của nhau nên tính cách cũng giống y chang nhau.
- “ Không muốn… ưm… ”
Hàn Dương Phong chặn miệng cô bằng nụ hôn, anh không để cô nói thêm câu gì mà lập tức hôn xuống.

Triệu Thanh Tuyết dù muốn kêu lên thì cũng chỉ là những tiếng r3n rỉ đầy ái muội, cô cũng muốn nhưng mà phải nói chuyện rõ ràng, không thể như thế này được.
Bàn tay Hàn Dương Phong không yên phận, trực tiếp đưa tay chui vào bên trong lớp qu@n lót, x0a nắn bờ m ông mềm mại.

Triệu Thanh Tuyết bất lực không làm được gì, có phải cô quá dễ dãi rồi không? Rõ là không muốn nhưng bây giờ cô với anh lại ân ái với nhau.
Triệu Thanh Tuyết bị hôn đến không còn dưỡng khí, gương mặt bắt đầu đỏ lên vì khó thở.

Hàn Dương Phong lưu luyến buông môi cô ra, tay không ngừng sờ s0ạng những đường cong trên cơ thể trắng hồng của Triệu Thanh Tuyết.
- “ Buông ra…tôi không đủ bản lĩnh để chống lại vợ anh, Hàn Gia sẽ sớm có người nối dõi, Tiểu Thiên chỉ là con trai của một mình tôi.


Triệu Thanh Tuyết nhân lúc Hàn Dương Phong không để ý, cô đạp anh một phắt rồi nhanh chân chạy vào phòng tắm.

Cho cô cơ hội, cô phải nắm bắt chứ.

Hàn Dương Phong lắc đầu, cô gái của anh bạo lực thật.
- “ Haizzz…bao năm tính vẫn như vậy.


Hàn Dương Phong chỉnh lại quần áo, ngồi xuống bên nôi, bây giờ anh mới được nhìn con trai.

Triệu Vĩnh Thiên nằm trong nôi mở to đôi mắt nhìn ba mình, giữa em và ba ruột luôn tồn tại một mối liên kết nào đó.
- “ Ba bế con trai của ba nhé.


Nằm trong vòng tay của Hàn Dương Phong mà Triệu Vĩnh Thiên không hề khóc, em rất ngoan.

Thậm chí còn quơ tay múa chân, tỏ vẻ thích thú.
- “ Không biết mẹ đã hết giận ba chưa? Ba biết ba mắc sai lầm, ba sẽ sửa chữa sai lầm đó.


Bé con không hiểu Hàn Dương Phong nói gì, khuôn mặt đầy sự thích thú nhìn chằm chằm anh.

Hai con người, một lớn một nhỏ, người khác nhìn vào liền biết đứa trẻ này là con trai của Hàn Dương Phong.

Thật sự rất giống, Triệu Vĩnh Thiên cứ như phiên bản lúc nhỏ của Hàn Dương Phong vậy.
Triệu Thanh Tuyết ở trong phòng tắm, cô nhìn bản thân mình trong gương.

Những chuyện vừa trải qua là thực hay mơ, chẳng phải anh yêu cô gái đó sao.

Bây giờ lại đến tìm cô, rốt cuộc là có mục đích gì.

Đến để cướp con trai của cô hay là còn mục đích gì khác.

Con trai là mạng sống của cô, cô vất vả 9 tháng trời để sinh ra nó, cô tuyệt đối không để ai mang con cô đi, kể cả người đó là anh.
Cô để làn nước ấm chảy xuống người, thật cảm thấy dễ chịu, cảm giác này đã lâu không có được, trải qua cảm thấy rất lạ lẫm.

Cô không biết anh thật lòng hay giả dối, cô vốn đã mất niềm tin với anh.

Triệu Thanh Tuyết ăn mặc kín cổng cao tường bước ra ngoài, là bộ pijama dài tay.

Cô thấy anh bế con nhưng nó lại không khóc, chẳng lẽ nó biết anh là cha của nó sao?
- “ Đưa nó cho tôi, anh về đi.

Đừng đến đây nữa, hãy về nơi anh thuộc về, về với những người cần anh.

Đó chính là Thượng Hải chứ không phải Hà Nội này.

Tôi sẽ xem như chúng ta chưa có gì xảy ra và anh cũng như vậy, quên hết đi.


- “ Em tha thứ cho anh có được không? Thực sự anh không có yêu Chu Tử Lan, lúc đó anh không nhớ gì nên mới như vậy.

Anh biết mình đã làm em phải chịu tổn thương, chỉ cần em cho anh cơ hội, anh sẽ sửa chữa lỗi lầm của mình.


Triệu Thanh Tuyết bế Triệu Vĩnh Thiên từ tay Hàn Dương Phong, đặt con vào trong nôi.

Cô nhìn anh rồi nói.
- “ Có những thứ xảy ra rồi không làm gì được, tôi hy vọng rồi được cái gì, thất vọng sao? Đủ rồi Hàn Dương Phong, tôi không muốn nữa.

Cho dù bây giờ mọi chuyện có như thế nào, cứ như hiện tại đi.

Chúng ta không thể nữa, anh về đi.


- “ Em chịu tổn thương, là tại anh.

Em ghét anh cũng được, chẳng lẽ em không muốn Tiểu Thiên có một gia đình hoàn chỉnh sao? ”
Nghe Hàn Dương Phong nói, Triệu Thanh Tuyết im lặng, cô nhìn sang con trai.

Đúng rồi, dù cô vừa làm cha vừa làm mẹ nhưng khi con cô lớn lên, nó sẽ hỏi ba nó đâu.

Cô lúc đó phải giải thích làm sao đây?
Hàn Dương Phong nắm lấy tay Triệu Thanh Tuyết cô muốn gì cũng được, anh đều đáp ứng nhưng đừng bắt anh rời xa cô.
- ” Chỉ cần em cho anh một cơ hội, cho dù là cơ hội nhỏ nhoi, anh sẵn sàng chấp nhận.


Triệu Thanh Tuyết vẫn im lặng, nhìn vào ánh mắt anh, cô thấy đó là sự chân thành.

Cô không biết là thật hay giả, cô còn có thể hy vọng ở anh nữa không?
- “ Anh về đi, tôi cần phải suy nghĩ.


- “ Bây giờ anh về, ngày mai anh lại đến.


Hàn Dương Phong đặt nụ hôn lên trán cô sau đó mới rời đi, xúc cảm trong lòng có chút thay đổi.

Liệu cô có cho anh cơ hội và hai người có thể như trước được hay không?.
 
Hợp Đồng Hôn Nhân Vợ Ơi Anh Yêu Em
Chương 92: 92: Buông Bỏ Là Cách Tốt Nhất


Từ hôm đó, Hàn Dương Phong luôn đến Vinhomes Smart City với cô.

Triệu Thanh Tuyết dù không thích lắm nhưng cũng không nỡ đuổi anh đi, cô vẫn không tin rằng anh đã thay đổi, trở lại con người của ngày trước.

Là một Hàn Dương Phong yêu Triệu Thanh Tuyết say đắm.
Triệu Thanh Tuyết trong lòng vẫn còn nhiều đa nghi về anh, dù đã qua một thời gian nhưng cô vẫn chưa thể tin tưởng ở anh.

Sự thất vọng trước khi về anh có lẽ đã vây bủa lấy tâm trí cô, khiến cô chưa thể chấp nhận hiện tại.

Chịu thương tổn bởi những nỗi đau đã trải qua trong quá khứ, một phần nào nó đã khiến con người ta mất niềm tin với hiện tại, không tin tưởng đối phương thêm một lần.

Chỉ khi mất đi rồi, lại thấy tiếc nuối.
Trong khoảng thời gian này, ba người họ như một gia đình thật sự, Triệu Vĩnh Thiên từ lúc Hàn Dương Phong đến đây, em không bao giờ quấy khóc, rất ngoan và nghe lời.

Triệu Thanh Tuyết ru con trai ngủ xong, cô muốn kết thúc mọi chuyện, không muốn dây dưa đụng chạm với người cũ nữa.

Mắc công người khác lại hiểu lầm rồi lầm tưởng về mối quan hệ này.

- “ Hàn Dương Phong, anh về đi, đừng đến đây nữa.

Chúng ta không thể, ai có đường người ấy đi.


Triệu Thanh Tuyết hiểu thành ý của anh nhưng tình cảm không còn nữa, không thể tiếp tục.

Dù mới có hai tháng trôi qua nhưng cô đã quên đi anh, quên đi những kí ức lẫn kỉ niệm của hai người.

Bây giờ quay lại là điều không thể, nó rất khó…
- “ Thành ý của anh, tôi hiểu… nhưng mà tình cảm theo thời gian sẽ tàn phai, không còn được như trước.

Học cách yêu một người, học cách hi vọng và chờ đợi, học cách quên đi một người.


Hàn Dương Phong sững người, thời gian qua anh chưa đủ tốt sao, chưa đủ để cô tin tưởng anh thêm một lần nữa ư? Chẳng lẽ vi phạm sai lầm lại không có cơ hội sửa chữa lỗi lầm sao?
_ “ Em nói xem, em muốn gì, anh đều sẽ làm.

Thanh Tuyết, em đừng như vậy có được không? Anh biết rõ bản thân mình đã sai, khiến em đau hết lần này đến lần khác nhưng mà anh có thể sửa mà, chỉ cần em muốn anh làm gì, anh đều làm theo những gì em muốn.

Chỉ xin em một điều, đừng làm như vậy.


Điều anh muốn nhất bây giờ là bên cạnh hai mẹ con, chỉ thế thôi, Hàn Dương Phong không mong gì hơn ngoài việc đó.

Sai lầm chồng chất sai lầm, nếu biết trước như vậy, thà rằng không ly hôn.
- “ Lúc tôi cần anh, anh đang ở đâu.

Lúc tôi còn hi vọng, anh không có mặt nhưng lúc tôi mất hết hi vọng rồi, lúc đó anh lại xuất hiện.

Ngày đó, anh thân thiết với tất cả mọi người ngoại trừ tôi ra.

Thử hỏi rằng tôi sai ở đâu, tôi làm gì sai.

Đúng, tôi không có sự kiên nhẫn để chờ đợi anh.

Vậy nên bây giờ chúng ta buông tay nhau đi, tốt cho tất cả.

Anh vẫn là ba của con trai tôi, Hàn Gia vẫn là nhà nội của nó.

Hãy quay về Thượng Hải, nơi anh thuộc về đi.


Triệu Thanh Tuyết dốc cạn sức lực để nói, cô sắp khóc đến nơi rồi, cô phải gồng mình để mạnh mẽ, càng không để bản thân mình yếu đuối.
- “ Không được, anh làm sai những gì, em muốn anh làm gì, anh sẽ làm tất cả.

Miễn em thấy vui là được.


Ngày ấy cô là người níu kéo anh, bây giờ anh lại níu kéo cô.

Giá mà hai người không ly hôn thì đâu phải chịu cảnh này nhưng trên đời này làm gì có " giá như "
- “ Ngày đó, cái ngày anh đề nghị ly hôn với tôi, tôi ra sức níu kéo anh, níu kéo cuộc hôn nhân của chúng ta nhưng cuối cùng tôi nhận được gì ngoài ly hôn.

Bây giờ anh níu kéo làm gì hả? Anh làm những gì với tôi, bây giờ tôi trả lại cho anh rồi đó.

Hàn Dương Phong, anh làm sao biết được khoảng thời gian đó đến cái ngày anh trở về, tôi sống như thế nào? ”
Triệu Thanh Tuyết khóc, cô khóc đến thê lương, cô chẳng hiểu bản thân mình đã làm cái gì sai, lại phải chịu cái cảnh này vậy.

Cô chỉ muốn bình yên sống qua ngày ở đây cùng con trai, chẳng lẽ nó khó vậy sao?
Tại sao cứ phải dày vò nhau để làm gì, không thể bên cạnh nhau thì đừng nên dây dưa nữa, đã giải thoát cho nhau sao còn muốn như thế này.

Triệu Thanh Tuyết sớm đã quên việc anh làm với mẹ cô, cô không còn nhớ nó trong đầu nữa.

Anh có cuộc sống của anh, cô có cuộc sống của cô.

Thà rằng không bên cạnh nhau, như vậy sẽ tốt hơn rất nhiều..
 
Hợp Đồng Hôn Nhân Vợ Ơi Anh Yêu Em
Chương 93: 93: Cầu Xin Sự Tha Thứ


Hàn Dương Phong và Triệu Thanh Tuyết vẫn tiếp tục cuộc cãi vã không đáng có, một người muốn sửa sai để duy trì mối quan hệ, người còn lại không muốn tiếp tục.

Nhịn nhau một chút, cho nhau cơ hội thì chẳng phải sẽ được hạnh phúc sao.

Triệu Vĩnh Thiên sẽ được bên cạnh cả ba và mẹ, cũng không phải chịu cảnh gia đình li tan như hiện tại nữa.
Triệu Thanh Tuyết chỉ nghĩ đến hiện tại mà không nghĩ đến tương lai, bây giờ con trai cô còn nhỏ, có thể chưa biết ba mẹ đã ly hôn nhưng sau này em lớn lên, có nhận thức.

Em sẽ hỏi ba mình đâu, Triệu Thanh Tuyết nói dối nhưng không thể nói dối mãi được.

Đứa trẻ nào cũng được, làm sao chịu được cảnh ba mẹ mỗi người một phương chứ.
Cuộc cãi vã vẫn chưa có hồi kết, ai cũng cho rằng bản thân mình phải như vậy.

Hàn Dương Phong một mực nghĩ đến tương lai của con trai mà cầu xin cô nhưng Triệu Thanh Tuyết vẫn không đồng ý.
- “ Em à, đừng cãi vã như thế này nữa có được không? Anh thật sự mệt mỏi lắm.


- “ Anh nghĩ tôi không mệt à, tôi đã bảo anh về đi nhưng anh đâu có chịu.

Con của tôi, tôi tự nuôi.

Nó đúng là con anh thật nhưng tôi không cần anh phải bận tâm, về nơi anh nên thuộc về đi.


- “ Cho anh một cơ hội nhỏ nhoi để sửa lỗi, nó khó đến vậy sao? Là em không thích hay là em không muốn đây.


- “ Tôi vừa không thích vừa không muốn.


- “ Được thôi, nếu đã như thế thì anh đi, không làm phiền đến em nữa.

Em muốn làm gì thì cứ làm, anh không quan tâm nữa.

Đừng để Vĩnh Thiên thành Vương Nghiêm thứ hai, vậy thôi.


Hàn Dương Phong nói xong thì bỏ đi, cô đã muốn như thế thì anh còn làm được gì khác ngoài việc đồng ý, thuận theo ý cô chẳng phải cô sẽ vui hơn sao.

Anh không có bản lĩnh như Vương Kiên, níu kéo thì cũng đã níu kéo rồi, kết quả vẫn như ban đầu, thà rằng buông bỏ sẽ tốt hơn nhiều.

Anh quyết định sẽ về lại Thượng Hải, không ở đây nữa.
Triệu Thanh Tuyết ngã xuống sàn nhà, anh đã làm theo ý muốn của cô mà, việc gì cô phải buồn chứ.

Nhưng sao cảm giác trong lòng cô lại khó chịu như vậy, cô không biết và cô cũng không hiểu.

Đột nhiên Triệu Vĩnh Thiên khóc, cô lại phải đứng dậy dỗ con.
- “ Mẹ đây, mẹ đây… ”
Bế con trên tay nhưng con cô vẫn không ngừng khóc, Triệu Thanh Tuyết không hiểu con trai bị làm sao? Có cần phải đến bệnh viện không, cho ăn cũng không chịu mà cứ phải cựa quậy tứ tung, ru ngủ nhưng lại không ngủ.

Cô kiểm tra tất cả, con trai không có vấn đề gì mà sao cô ru mãi mà nó vẫn không chịu nín.
- “ Ngoan nào…mẹ đây mà…em làm sao mà cứ khóc mãi thế…em khó chịu ở đâu… ”
Đáp lại Triệu Thanh Tuyết là những tiếng khóc " oa…oa…oa… ” của Triệu Vĩnh Thiên, em không nín mà cứ quấy khóc khiến mẹ vô cùng mệt mỏi.
- “ Mẹ mệt lắm con à, con nín đi có được không? ”
Triệu Thanh Tuyết thật sự muốn điên lên mất, từ cái lúc Hàn Dương Phong đi thì con cô lại quấy khóc.

Cô chẳng hiểu làm sao nữa, cô cũng muốn cho con cô một gia đình hoàn chỉnh nhưng tình cảm không còn thì làm sao có thể tiếp tục được đây.
Không biết Triệu Vĩnh Thiên có hiểu được những gì Triệu Thanh Tuyết đã nói hay không, em nín khóc rồi im lặng hẳn.

Cô cứ tưởng con trai xảy ra chuyện nhưng khi nhìn lại thì thấy nó đã ngủ ngon giấc trên vai cô rồi.

Triệu Thanh Tuyết đặt con trai nằm xuống giường, vừa vỗ về con vừa nghĩ đến câu nói của Hàn Dương Phong.

Cô không hiểu tại sao anh lại nói câu đó, có lẽ cô phải tìm đến Trần Thanh Ngọc để hỏi rồi.
Hàn Dương Phong chưa về hẳn, anh vẫn đang ngồi trong quán cà phê ở Trung tâm thương mại Vincom Mega Mall Smart City.

Lúc đó là do anh giận quá mất khôn hay là đơn thuần làm theo ý muốn của người anh yêu, anh không biết, ngày dài tháng rộng nhưng cô vẫn vậy, vẫn ghét anh như lúc ban đầu.

Mà cô làm vậy cũng không có gì sai, rất đúng, có lẽ anh nên về Thượng Hải.

Thời gian qua, anh đã làm phiền cô, quay lại dáng vẻ của ngày trước, nhớ nhung một người nhưng không thể gặp mặt người đó..
 
Hợp Đồng Hôn Nhân Vợ Ơi Anh Yêu Em
Chương 94: 94: Cho Nhau Cơ Hội Là Cho Nhau Hạnh Phúc


Hôm sau, Triệu Thanh Tuyết nhờ Dương Thùy Linh trông con.

Cô đã hẹn gặp mặt Trần Thanh Ngọc ở Highlands coffee Mega Mall Smart City.

Bởi lẽ hai người cũng gần khu vực, không muốn đi quá xa, hơn nữa Vinhomes Smart City này tiện đường đi đối với Trần Thanh Ngọc.
Triệu Thanh Tuyết sớm đã đến điểm hẹn, chỉ cần chờ Trần Thanh Ngọc mà thôi.

Cô sống trong khu vực nội khu nên cũng dư dả thời gian, đến rất sớm, cô thà đến sớm còn hơn đến muộn.

Đúng thời gian đã hẹn, Trần Thanh Ngọc đã có mặt tại đây.
Cô gọi cho mình một ly nước ép rồi mở lời, cô nghĩ Triệu Thanh Tuyết rất có nhiều điều muốn hỏi cô.

Tình thế hiện tại của cô ấy, chính bản thân cô cũng đã trải qua khi vừa mới kết hôn được một thời gian.
- “ Em thắc mắc điều gì, cứ nói, đừng giấu trong lòng.

Ngày trước, chị cũng như em.

Không muốn tiếp tục, chỉ muốn chấm dứt.

Nhưng mà sau đó, chị lại nghĩ đến con, chị học cách chấp nhận và bây giờ chị với anh ấy rất hạnh phúc.


Trần Thanh Ngọc hoài niệm, nhớ lại chuyện cũ.

Kì thực lúc đó, sau khi nhớ lại, cô chỉ muốn ly hôn, sống cuộc sống của riêng mình nhưng cô lại nghĩ đến con, cô từ bỏ ý định đó và học cách chung sống với người chồng hiện tại.

Bây giờ, chẳng phải rất hạnh phúc sao?
- “ Nhưng em lại khác, chúng em đã ly hôn rồi.

Em không có can đảm đối mặt với họ nữa.

” Triệu Thanh Tuyết nói nhỏ
- “ Chị biết em sợ hãi nhưng mà em hãy can đảm lên, chỉ có em mới làm chủ được cuộc đời của mình.

Trên đời này, ngoài người thân ruột thịt ra, không ai yêu em sâu đậm như anh Phong.

Chị nói thật, anh ấy có mặt xấu nhưng bên cạnh đó tồn tại rất nhiều mặt tốt.

Anh ấy là người mang cho em hạnh phúc.

Chị thì không tiếp xúc nhiều với anh ấy nhưng mà chị cũng biết một phần, người đàn ông này rất chung thủy.


Trần Thanh Ngọc không tiếp xúc nhiều với Hàn Dương Phong nhưng cũng biết một phần nào về con người anh, những chuyện về công việc cô không thể giúp nhưng chuyện tình cảm này có lẽ có khả năng.
- “ Em biết… nhưng mà… ”
Triệu Thanh Tuyết ngập ngừng, cô chẳng biết phải nói câu gì, không biết nói sao cho đúng.
- “ Cái tôi của mỗi người đều rất lớn, ai cũng như vậy.

Chỉ mong em suy nghĩ thật kỹ và đề cập đến tất cả các khía cạnh, bởi vì trong cuộc sống luôn có những quyết định khiến chúng ta hối tiếc.


- “ Tình cảm không còn thì phải làm sao hả chị? Cảm giác bên cạnh anh ấy hiện tại không còn như ngày trước nữa, thời gian trôi qua không quá lâu, chưa qua một năm nhưng em đối với anh ấy như người xa kẻ lạ.


- “ Theo thời gian, tình cảm sẽ tàn phai.

Ba năm sống trong hiểu lầm, chị đem lòng hận nhầm người nhưng trong lòng vẫn không ngừng nhớ về anh ấy.

Tình cảm còn hay không, tùy vào mỗi người.

Em không còn tình cảm với anh Phong, hai người có thể dần dần bồi đắp.

Không tình yêu, không tình cảm nhưng còn đứa nhỏ thì sao? Em có nghĩ đến con em không? Đừng để con em giống con chị, đứa bé sẽ rất buồn.



Mọi chuyện đã qua, Trần Thanh Ngọc không muốn nghĩ đến nhưng mà cô phải nói cho Triệu Thanh Tuyết hiểu.

Cha mẹ ly hôn, gia đình ly tán, không có đứa trẻ nào vui cả, thậm chí còn có những bệnh lý nguy hiểm, ảnh hưởng đến tương lai sau này.
- “ Vương Nghiêm thứ hai là sao chị? Hôm qua anh ấy nói với em câu này, em càng nghĩ thì em càng không hiểu.

Câu nói này rốt cuộc là có ý nghĩa gì? ”
- “ Con trai đầu lòng của chị, đó là một tai nạn, là nỗi ám ảnh mà chị không muốn nhớ đến.

Ngày ấy, chồng chị một mình chăm sóc và nuôi lớn con, chị lại không biết sự tồn tại của thằng bé.

Con một mình lớn lên, việc gì cũng tự lập, rất muốn gặp mẹ nhưng lại không được, đi học bị bạn trong lớp chế nhạo.

Qua chuyện này, chị chỉ muốn nhắn nhủ với em.

Chúng ta trước khi quyết định việc gì thì hãy nghĩ đến con cái, một đứa trẻ luôn luôn cần cả cha và mẹ bên cạnh.

Yêu cũng được, không yêu cũng được, muốn bỏ nhau thì hãy đợi con lớn lên và nhớ giải thích cho con hiểu.

Chị nghĩ rằng hai người không đến mức phải như thế, hãy sống với nhau một thời gian, em có yêu anh Phong thêm một lần nữa hay không, lúc đó em sẽ biết.


Triệu Thanh Tuyết nghe xong thì sững người, nếu cô làm theo ý muốn của mình thì chẳng phải con cô sẽ như thế sao? Chỉ cần con trai hạnh phúc, cô làm gì cũng được.
- “ Em nghĩ em sẽ làm vậy, em ra sao cũng được, miễn là làm những gì tốt đẹp cho con, em đều có thể làm được.


- “ Hãy suy nghĩ cho kĩ em à, đừng nhanh chóng quyết định như vậy.

Có thể em sẽ hối hận.



- “ Con là mạng sống của em, tại sao phải hối hận chứ.

Buổi hẹn hôm nay, cảm ơn chị đã đến gặp mặt em.

Em không biết có làm phiền chị không nữa.


- “ Không sao, chị đi làm thì vẫn luôn có những cuộc gặp mặt với người nhà bệnh nhân.

Chị cũng đã sớm quen rồi, không có vấn đề gì cả.


- “ Chị làm bác sĩ, chắc sẽ bận lắm.


- “ Đương nhiên phải bận rồi, làm cả ngày vừa phải trực đêm.

Con đường này chị đã chọn, không thể quay đầu, chỉ có thể bước tiếp.


Hai người nói chuyện đến trưa, Trần Thanh Ngọc cũng phải đi về.

Buổi gặp mặt hôm nay, cô đã cho Triệu Thanh Tuyết một hướng đi, dù không khiến Triệu Thanh Tuyết yêu Hàn Dương Phong nhưng đã tạo cho hai người một cơ hội, cơ hội để hạnh phúc..
 
Hợp Đồng Hôn Nhân Vợ Ơi Anh Yêu Em
Chương 95: 95: Muốn Hạnh Phúc Thì Phải Kiên Trì


Vương Kiên khi nhìn thấy Hàn Dương Phong mang hành lý đi thì cũng hiểu vấn đề, chắc chắn giữa hai người họ lại xảy ra cãi vã, anh phải ngăn thằng bạn anh lại bằng mọi giá.

Không có cách này thì vẫn còn có cách giải quyết khác, không thể nản chí như thế này được.

Vốn là bạn thân, thế mà chẳng kiên trì một chút nào, cứ phải để người mình yêu hạnh phúc bên thằng khác thì lúc đó hối hận cũng chẳng kịp.
- “ Mày tính đi đâu hả thằng điên kia? ”
Vương Kiên không kìm chế được cảm xúc, lớn tiếng nói, anh cứ như chửi thẳng mặt Hàn Dương Phong vậy.
- “ Đi về! ” Hàn Dương Phong đáp lại
Chỉ bằng hai chữ ngắn ngủi nhưng cái Vương Kiên nghe được là sự thất bại trong lòng Hàn Dương Phong, sai lầm của anh mãi mãi không được Triệu Thanh Tuyết tha thứ.
- “ Mới từng ấy thời gian mà mày đã muốn bỏ cuộc, mày không sợ về đó sẽ bị chú chửi cho một trận hay sao? ”
- “ Nghe chửi nhiều rồi, nghe thêm một lần cũng chẳng sao.

Tao đâu thể làm gì khác nữa, cô ấy không muốn nhìn thấy mặt tao.


- “ Chắc chưa, Thanh Tuyết bảo như vậy à? ”
- “ Cô ấy không nói nhưng tao cũng biết, tao đoán thế.


Vương Kiên nghe xong, không suy nghĩ gì nhiều, anh giơ tay muốn đấm thằng bạn ngu ngốc này nhưng Hàn Dương Phong không có ngu mà đứng lại, anh đương nhiên phải chạy để cứu mạng mình, Vương Kiên là cao thủ của bạo lực, bị đấm coi như tàn đời.

Vậy là cuộc rượt đuổi khắp nhà của hai người đàn ông, Vương Nghiêm nhìn thấy cảnh này thì không khỏi buồn cười, em không ngăn cản mà vỗ tay cổ vũ cho ba mình chiến thắng.
- “ Ba ơi, cố lên.

Chú Phong sao lại bị ba của Tiểu Nghiêm đuổi đánh thế ạ.


- “ Chú biết đâu được, tự nhiên chú nói xong thì bị như thế này.

” Hàn Dương Phong vừa chạy vừa nói lớn
- “ Mày cứ chạy đi, xem mày chạy được bao lâu.

Hàn Tổng mày chỉ giỏi trong công việc kinh doanh mà thôi, chuyện tình cảm thì ngu hết chỗ nói.


- “ Thì tao có bảo tao thông minh đâu, tao mà thông minh thì không đến mức này.


- “ Mày lại còn thích trả treo à, chưa được ăn đấm thì chưa yên.

Để Thanh Tuyết dạy lại cái mặt mày.


- “ Được như thế thì vinh hạnh quá bạn thân à! ”
- “ Chú nói cứ như kiểu chọc tức ba cháu, chú bị bạn thân đấm là đúng rồi.

” Vương Nghiêm đứng từ xa nhìn, em nói
- “ Đâu, chú có sao nói vậy mà.

Chú nói đúng mà còn bị đuổi đánh, chẳng thể hiểu nổi.


- “ Mày im ngay, muốn hạnh phúc mà không kiên trì nổi thì mày hạnh phúc thế nào hả.

Mày nghĩ vợ tao tự nhiên mà tha thứ cho tao à, không kiên trì thì cướp đâu ra.


Trong khi Vương Kiên và Hàn Dương Phong rượt đuổi nhau thì Trần Thanh Ngọc đã về đến nhà, cô chẳng hiểu hai người này xảy ra chuyện gì thì con trai cô đã lên tiếng.
- “ Ba với chú Phong đuổi nhau mãi mà chưa dừng mẹ ạ, chú còn trêu ba cơ.

” Vương Nghiêm chạy đến ôm mẹ, nhanh nhảu nói
- “ Vậy hai người đó vẫn đang đuổi nhau như con nói sao? ” Trần Thanh Ngọc tiếp tục hỏi con trai
- “ Lúc con ra thì ba với chú vẫn thế mẹ ạ, chị Trang với hai em vẫn ngủ mẹ ạ.


- “ Chắc là có bất đồng gì đó, lát nữa hỏi thì sẽ biết.

Chú cũng lâm vào tình trạng giống ba con ngày trước, chỉ là ba con mặt dày hơn thôi.


Vương Nghiêm cười tủm tỉm, em sớm đã học cách trưởng thành, bây giờ không còn phải làm người lớn nữa.

Từ ngày có Trần Thanh Ngọc, mọi chuyện đều khác hẳn.
Hàn Dương Phong chạy mãi cũng chịu thua sức lực của Vương Kiên, anh thật sự mệt mỏi lắm.
- “ Tha tao đi mày ơi, mày muốn làm gì cũng được, đừng có đuổi nữa.

Cô ấy không muốn nhìn thấy tao, rời đi là đúng rồi.

Mày với chị dâu khác mà, hoàn toàn không giống tao và cô ấy.


- “ Trong những cái ngu mà tao mắc phải là tin những lời vợ tao nói ra và rồi chúng tao đã bỏ lỡ nhau những mấy năm.

Lời của phụ nữ, họ nói không chắc chắn là có, bởi vì họ chưa hoàn toàn tin tưởng chúng ta.

Thanh Tuyết cũng như vậy, thất vọng quá nhiều nên không dám tin tưởng mày.

Việc mày cần làm bây giờ là lấy lại lòng tin của em ấy chứ, bỏ cuộc mà được à.


- “ Đã bảo cô ấy không thích tao rồi mà, mày không hiểu ra vấn đề ư? ”
- “ Ai nói tao không hiểu, tao rất hiểu.

Lúc vợ tao nhớ lại kí ức thì cũng có thích tao đâu, ghét tao là đằng khác.

Hai người ly hôn, lập bản hợp đồng sống chung đi, đưa lên cục dân chính là xong ngau.

Vợ tao cũng đã nói chuyện với em ấy, có lẽ trong lòng em ấy đã có những suy nghĩ khác rồi.


- “ Như vậy ổn không đấy? ”
Hàn Dương Phong không biết có nên nghe lời của Vương Kiên không nữa, bỏ cuộc rồi lại kiên trì theo đuổi.
- “ Ổn, ngày mai tiếp tục đi, đừng có mà nhờn.


Nghe bạn thân nói như thế, Hàn Dương Phong chỉ còn cách làm theo, anh đâu còn sự lựa chọn nào khác..
 
Back
Top Bottom