Ngôn Tình Hợp Đồng Hôn Nhân Vợ Ơi Anh Yêu Em

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Hợp Đồng Hôn Nhân Vợ Ơi Anh Yêu Em
Chương 20: 20: Bữa Cơm Tại Hàn Gia


Triệu Thanh Tuyết khá tự tin trong việc nấu nướng, bởi mẹ cô mất sớm, cô lo chu toàn mọi công việc trong gia đình.

Tập đoàn nhà họ Triệu không còn trong giới kinh doanh nữa, ba cô đã mang nó đi đầu tư, ông không con gái sau này phải khổ cực tiếp quản công ty.
Trở về thực tại, Triệu Gia bây giờ có cuộc sống yên bình và cô cũng như vậy.
Thẩm Ngọc Vân nhìn cô rồi lại nghĩ đến Dương Khánh Chi - mẹ ruột của Triệu Thanh Tuyết.

Bà thật sự thấy tiếc cho số phận của mẹ cô, gặp tai nạn nhưng lại không thể qua khỏi.
Ba người chỉ mất hơn 1h để làm bữa tối, Triệu Thanh Tuyết thật sự rất khéo léo.

Thẩm Ngọc Vân nghĩ rằng Hàn Ngọc - con gái bà phải học hỏi chị dâu của nó nhiều rồi.
Trời đã tối nhưng cô vẫn chưa thấy anh về, không biết là có xảy ra chuyện gì không? Triệu Thanh Tuyết gọi bao nhiêu cuộc thì anh vẫn không nghe máy, nhắn tin cũng không thấy trả lời.
Cô thật sự lo lắng, không biết là anh đã xảy ra chuyện gì.
Thực sự là điện thoại của Hàn Dương Phong do hết pin nên đã sập nguồn, vậy nên không không thể trả lời cô được.

Hiện tại là giờ cao điểm, trên đường vô cùng tắc, nhích từng chút vẫn không thể lên nổi.
Bình thường thì 30 phút anh sẽ về đến Hàn Gia nhưng tình trạng ùn tắc giao thông như thế này thì chắc phải 1h anh mới về đến nhà.

Anh không biết ở Hàn Gia cô đang mong mỏi chờ anh về.
Triệu Thanh Tuyết không muốn mọi người nhìn thấy nên đã ra ngoài vườn ngồi, vừa ngồi hóng gió thì bạn thân Tôn My gọi video call cho cô.
" Hello, cậu không vui sao? Có chuyện gì vậy, trông mặt cậu ỉu xìu quá.

" Tôn My lo lắng hỏi
" Mình không sao, đừng lo " Triệu Thanh Tuyết lắc đầu
" Đừng nói dối mình, chữ hiện lên hết trên mặt cậu rồi kìa.

Có phải đang lo lắng cho Hàn Tổng không? " Tôn My nhìn nét mặt của Triệu Thanh Tuyết, cô hiểu ngay tức khắc
Triệu Thanh Tuyết nét mặt u sầu thấy rõ, cô gật đầu.

Tôn My biết rõ nỗi sợ của Triệu Thanh Tuyết là như thế nào.

Năm đó mẹ của cô cũng như vậy, đi mãi không về và kết quả là đi mãi mãi không quay về với cô nữa, cũng vào khoảng thời gian như thế này - trời tối.
" Hàn Tổng có lẽ đang trên đường về, sẽ không sao đâu.

"
Tôn My không biết phải làm gì để bạn mình hết buồn, chỉ có cách an ủi cô.

Nhưng kể từ khi bạn thân cô nhớ lại những chuyện trong quá khứ, tình yêu của Triệu Thanh Tuyết đối với Hàn Dương Phong ngày càng sâu đậm.
Nói chuyện một lúc lâu, Triệu Thanh Tuyết cũng tắt máy.

Cô chẳng biết phải nói gì, với lại Tôn My và Hoắc Bảo Minh cần không gian riêng, vẫn không nên làm phiền.
Triệu Thanh Tuyết vẫn ở ngoài vườn, gió mùa xuân nhè nhẹ thổi đến, rất dễ chịu.

Cơn buồn ngủ ập đến, cô cũng chợp mắt ngủ thiếp đi, ngay cả Hàn Dương Phong về khi nào cô cũng không biết.
Hàn Dương Phong đi vào nhà, nhìn đi nhìn lại anh vẫn không thấy vợ anh đâu.
- “ Ông bà, ba mẹ, vợ con đâu? ”
- “ Tiểu Tuyết? Bà tưởng con bé ở bên ngoài chờ cháu chứ, cháu thử ra ngoài vườn xem sao? Có lẽ cháu dâu đang ở đó.

” Bạch Mai nói

- “ Cháu cảm ơn bà nội, cháu đi tìm cô ấy đây.


Hàn Dương Phong lập tức đi ra vườn tìm cô, kết quả là anh thấy cô ngủ trên ghế.

Vợ anh ngủ đáng yêu như vậy, anh thật sự không nỡ đánh thức cô dậy.
Hàn Ngọc em gái anh nói rất đúng, vợ anh đúng là được rất nhiều nam nhân săn đón.

Cũng may là hiện tại cô đã thành vợ anh, Hàn Dương Phong cũng bớt lo lắng được một chút.

Anh chẳng sợ gì, chỉ sợ mất cô.
Hàn Dương Phong nắm lấy bàn tay đeo nhẫn cưới của cô rồi mỉm cười hạnh phúc.
Triệu Thanh Tuyết cảm nhận được có ai đó nắm tay mình, cô choàng tỉnh.

Chồng cô về rồi nhưng về lúc nào thì cô cũng không biết.
- “ Em dậy rồi ”
Vẫn là nụ cười đó, ấm áp như ánh mắt ban mai vậy.
- “ Người đẹp, cười cũng đẹp.

Anh về từ lúc nào vậy? ”
- “ Anh mới về, do tắc đường nên anh về muộn.



- “ Sao em gọi mà anh không nghe, anh cũng không trả lời tin nhắn của em.


Hàn Dương Phong giật nảy mình, trong lòng nghĩ " chết rồi " anh lấy điện thoại ra thì nó không còn lên nguồn nữa.
- “ Rồi, em hiểu luôn.

Nhưng mà anh đừng để điện thoại như thế này nữa, lỡ anh xảy ra chuyện gì thì em phải làm sao đây.


- “ Anh nhớ lời em, vào nhà ăn cơm thôi.


Triệu Thanh Tuyết gật đầu, Hàn Dương Phong lén hôn lên má cô một cái.

Cả hai người mắt nhìn nhau, tủm tỉm cười.
Sau đó là bữa cơm gia đình hạnh phúc, vui vẻ, những tiếng cười, tiếng trò chuyện vang lên không ngớt..
 
Hợp Đồng Hôn Nhân Vợ Ơi Anh Yêu Em
Chương 21: 21: Sự Chuẩn Bị Cho Năm Mới


Cơn mưa nhẹ cuối đông, buổi sáng ban mai hơi se lạnh.

Buổi sáng hôm ấy, người người qua lại tấp nập, mua sắm đông đúc.

Bầu trời một màu trắng xóa, mưa phùn bay bay, những chiếc ô nhiều màu sắc giơ cao lên không trung.

Ngày cuối năm đã trôi qua như thế.
Thành phố Thượng Hải ngập tràn sắc màu, tất cả chúng hòa quyện với niềm háo hức của mỗi người.

Ai ai cũng vui vẻ, hạnh phúc.

Trong các siêu thị, trung tâm mua sắm, các khu chợ đều trở nên kín chỗ, náo nhiệt.
Trong một khu chợ bình dân, Triệu Thanh Tuyết dắt tay Hàn Dương Phong đi vào trong.

Anh nhìn xung quanh, vẻ mặt ái ngại, anh chưa từng đến những nơi thế này bao giờ.

Mọi năm ngày Tết đến, cũng chỉ có mẹ anh và quản gia chuẩn bị.

Công việc của Hàn Thị vốn nhiều, anh mải mê với sự nghiệp mà bỏ mặc gia đình.

Hiện tại anh có cô, nhất định sẽ thay đổi bản thân.
Mọi người xung quanh đều nhìn về phía hai người, cười tủm tỉm.

Họ lần tiên gặp mặt vị tổng tài uy quyền sánh bước cùng vợ, chỉ nhìn thấy trên truyền hình, bây giờ đã được gặp mặt rồi.
Hàn Dương Phong lần đầu tiên đến những nơi như thế này, anh thật sự không quen nhưng vợ anh thì lại khác.

Anh nhìn cô, đủ biết tuổi thơ cô chịu cực cỡ nào rồi, dù là Tiểu Thư nhưng không kênh kiệu một chút nào.
Anh đi theo vợ, chọn mua những thứ cần thiết cho ngày Tết.

Hàn Dương Phong chỉ mua theo lời dặn của cô, không mua quá nhiều, nhiều quá sẽ rất hoang phí.

Anh vừa sợ cô mắng vừa nghĩ đến vợ chồng Vương Kiên, bạn anh cũng bị vợ của cậu ta mắng vì cái tội sống hoang phí.
Con người, ai rồi cũng sẽ thay đổi khi sống bên cạnh người mình yêu thương.

Hàn Dương Phong cũng vậy, anh có một sự thay đổi lớn, quan tâm đến gia đình nhiều hơn.

Sự nghiệp và gia đình luôn là hai yếu tố song song cần có.
Xong xuôi, anh và cô đi ra khỏi cổng chợ, Hàn Dương Phong một tay xách đồ, không cho cô đụng vào.

Anh đặt nó sau cốp xe, toan định về nhà thì cô nói với anh.
- “ Chúng ta đến cửa hàng hoa một chút nhé anh.


- “ Được thôi, chiều ý em, dù sao ngày Tết vẫn cần có hoa mà.


Triệu Thanh Tuyết gật đầu, Hàn Dương Phong mỉm cười nhìn cô, chưa bao giờ anh cảm thấy hạnh phúc như lúc này.

Chiếc BMW rời khỏi khu chợ, rẽ hướng vào một cửa hàng hoa.

Màu hoa sặc sỡ, mùi hương nhè nhẹ.

Cũng vì thế mà cửa hàng ấy như nổi bật ngay giữa lòng thành phố, người qua lại vô cùng đông đúc.
Hoa tượng trưng cho cái đẹp và sự tốt lành.

Khi bước qua năm mới ai ai cũng mong muốn bản thân mình sẽ có thành công mới, khởi đầu mới.
Triệu Thanh Tuyết chạy đến, cô chọn lấy một bó đẹp nhất ôm chầm lấy.

Loài hoa này tượng trưng cho may mắn, hạnh phúc, sự khởi đầu tốt đẹp.

Cô vẫn còn nhớ mỗi khi đến Tết, mẹ cô thường mua loại hoa này.

Cô ngồi nhìn bà cắm hoa, cùng bà sắm sửa cho ngày Tết.

Nhưng đáng tiếc, bây giờ cô không thể nữa rồi.

Triệu Thanh Tuyết không buồn bã, cô đã hứa với mẹ như vậy.

Mẹ chồng cô cũng rất tốt, cô sớm đã xem bà như mẹ ruột vậy.

Hàn Dương Phong nhìn cô, đôi môi khẽ cười, thật hạnh phúc.

Chọn tới chọn lui, Triệu Thanh Tuyết cũng đã chọn được vài loại hoa, vừa để trang trí vừa để đặt lên thắp hương bàn thờ gia tiên.
Triệu Thanh Tuyết cầm hoa đi ra, Hàn Dương Phong tiến đến rồi ôm cô vào lòng.

Cô ngước mắt nhìn anh khẽ nở nụ cười, cả hai rạo rực niềm hạnh phúc.
Hai ánh mắt, hai nụ cười, cái nắm tay, họ dường như rất hạnh phúc.

Đã lâu lắm rồi cả hai mới có khoảng thời gian bên nhau như thế này, cô bận cho việc học, anh bận rộn với công việc.

Ngày ngày từ sáng đến tối, cũng chỉ dành chút thời gian nói với nhau vài câu.

Khoảng thời gian này, Hàn Dương Phong và Triệu Thanh Tuyết thực sự rất trân trọng, trân trọng khoảnh khắc này.
Hai người chỉ hạnh phúc khi họ được đi cùng nhau chứ không phải là đi ở đâu.

Không cần biết nơi đang đến như thế nào, chỉ cần có nhau, vậy là đủ rồi..
 
Hợp Đồng Hôn Nhân Vợ Ơi Anh Yêu Em
Chương 22: 22: Bữa Cơm Cuối Năm


Tại dinh thự Hàn Gia, tất cả mọi người đều ngồi bên ghế sofa nói chuyện vui vẻ.

Cánh cửa mở ra, cả anh và cô cùng bước vào, tay xách nách mang đủ thứ.

Hàn Ngọc thấy thế liền chạy ra, cầm đồ giúp Triệu Thanh Tuyết.
- “ Chị dâu, em mang vào cho.


Hàn Dương Phong bất mãn nhìn, anh cũng xách nặng mà, em gái anh bơ phờ với anh thế ư?
- “ Anh mày trong mắt mày thành người vô hình rồi ư? ”
- “ Anh sức dài vai rộng, tự đi mà cầm.

Em chỉ giúp chị dâu thôi.


- “ Từ giờ cấm nhờ tao việc gì, không lo mà lấy chồng đi.

Bằng tuổi mày, nhiều người thành gia lập thất rồi đấy.



Hàn Dương Phong chỉ muốn trêu em gái một chút, không có hiềm khích chị dâu em chồng, anh cũng nhẹ lòng hơn.
- “ Kệ em, em phải chơi đã.

Bao giờ anh chị có em bé, cháu em lớn thì em mới lấy chồng.

Còn độc thân, cứ chơi cho sướng đã.


Triệu Thanh Tuyết nhìn hai anh em, lắc đầu mỉm cười.
- “ Thôi được rồi, vào thôi.

Ở đây cãi nhau có khi đến trưa mất.


Triệu Thanh Tuyết, Hàn Dương Phong cùng Hàn Ngọc đi vào nhà chào người lớn.
- “ Ông bà nội, ba mẹ.


- “ Hai cháu đi đâu về mà mang vác đủ thứ thế này.

” bà lão Bạch Mai hỏi
- “ Dạ bà nội, hôm nay là Tất Niên cuối năm, cũng là năm đầu tiên cháu làm dâu ở Hàn Gia.

Cháu muốn tự tay chuẩn bị một mâm cơm thịnh soạn ạ.

” Triệu Thanh Tuyết mỉm cười nói
Thẩm Ngọc Vân nhìn Triệu Thanh Tuyết, thật khiến bà nhớ lại những kỉ niệm năm xưa.

Khi đó Hàn Gia vẫn còn ở Bắc Kinh, hình bóng của Dương Khánh Chi vẫn còn đọng lại trong bà.
- “ Cực cho con quá, để quản gia chuẩn bị là được rồi.


- “ Dạ mẹ, con không thấy cực.

Cứ để một mình con chuẩn bị, mẹ cứ ngồi chơi đi ạ.

Mẹ con thường nói, ngày Tết tự tay chuẩn bị mọi thứ, như vậy mới có ý nghĩa.

” Triệu Thanh Tuyết đáp
- “ Được rồi, cùng chuẩn bị thôi.

Một mình con làm, sao mà kịp.

Con về nhà này làm dâu, không thể bị ngược đãi.


- “ Ba con nói phải đó, để ba mẹ cùng làm.


Hàn Dương Quyết cùng Thẩm Ngọc Vân đi vào, Hàn Dương Phong, Triệu Thanh Tuyết và Hàn Ngọc đi theo sau, cuối cùng là quản gia.
Tiếng cười vang của Hàn Dương Chí và Bạch Mai vang lên, ông bà đã có tuổi.

Ngày Tết, con cháu quây quần bên nhau như thế này, hai ông bà đã mãn nguyện lắm rồi.
Chưa bao giờ trong dinh thự nhà họ Hàn lại ấm cúng đến vậy.

Tiếng dao kéo bằm, dòng nước chảy róc rách, tiếng nói, giọng cười hòa cùng nhau nghe rất êm tai.
Đôi tay mềm mại nhào bột, thi thoảng rắc thêm một ít gia vị.

Triệu Thanh Tuyết đang chuẩn bị một ít sủi cảo, đây là một món ăn không thể thiếu trong ngày Tết cổ truyền ở Trung Quốc.

Món ăn cô chuẩn bị hôm nay đủ tiêu chuẩn của ngày giáp tết nhưng cũng không quá cao sang.

Bởi cô nghĩ chỉ cần một bữa ăn quây quần cả nhà bên nhau như thế là đủ.

Hàn Ngọc ngồi nhặt hết tất cả các loại rau củ, những việc nhẹ nhàng như vậy, Triệu Thanh Tuyết muốn nhường cho cô.

Sống trong giàu sang là thế nhưng Hàn Ngọc vẫn thường xuyên phụ giúp bà Thẩm Ngọc Vân chuyện gia đình.

Với chị dâu, cô luôn kính cẩn, dù bằng tuổi nhưng cũng là bề trên.

Với lại cô yêu quý Triệu Thanh Tuyết từ lâu.
Hàn Dương Quyết, Thẩm Ngọc Vân, Hàn Dương Phong cùng quản gia thì làm những việc rắc rối hơn và họ cũng không cho hai cô gái đụng tay vào những việc này.
Bột cũng vừa nhào xong thì Triệu Thanh Tuyết đặt lên chiếc mâm tròn bằng kim loại, bây giờ chỉ cần lăn bột thật mỏng để làm vỏ bánh rồi cho nhân vào là xong.

Có lẽ đã lâu lắm rồi Hàn Dương Phong mới ngồi cạnh gia đình nói chuyện vui đùa đến vậy, bình thường anh vốn ở Hàn Thị làm việc, ngay cả đó là ngày Tết.
Tiếng sôi sùng sục, hơi nóng nghi ngút, hương thơm lan tỏa cả biệt thự.
Tiếng cười rôm rả vang lên, thanh âm của hạnh phúc.

Ngày cuối năm viên mãn và thật sự ý nghĩa.
Tất cả mọi thứ đã chuẩn bị xong, một bàn thức ăn dọn sẵn.

Chiếc bàn tròn quây quần đủ ấm áp, trên gương mặt mỗi người hiện rõ niềm vui.
Hạnh phúc thật sự là khi bên cạnh nhau, dù hoàn cảnh có như thế nào nhưng vẫn cảm thấy vui vẻ..
 
Hợp Đồng Hôn Nhân Vợ Ơi Anh Yêu Em
Chương 23: 23: Khoảnh Khắc Giao Thừa


Thành phố sáng rực, ngập tràn sắc màu.

Tiết trời se lạnh, thi thoảng có vài cơn gió cuối đông thổi đến.

Ngoài đường người qua kẻ lại tấp nập đông đúc.

Dường như ai ai cũng háo hức chuẩn bị cho thời khắc giao thừa chuyển giao năm cũ sang năm mới.
Dinh thự Hàn Gia cũng vui vẻ, ấm cúng hơn bao giờ hết.

Bữa cơm cuối năm tự tay chuẩn bị, con cháu quây quần.

Hương vị gia đình vẫn luôn ngọt ngào, tình thân luôn là mãi mãi.
Trên gương mặt mỗi người đều rạng rỡ, hiện lên nụ cười tươi tắn.
Thời điểm đúng 00 giờ 00 phút, chuyển khắc năm mới.

Mọi ánh mắt của những con người trong thành phố sa hoa đều hướng về màn bắn pháo hoa tung bay, rực rỡ trên bầu trời.

Pháo bắn thành tiếng, nở rộ như một đóa hoa, màu sắc sặc sỡ, tia sáng lung linh.

Cả gia đình cùng nhau kéo ra trước sân, ngước mắt nhìn lên cao, môi mỉm cười.

Khoảnh khắc này hẳn là hạnh phúc lắm! Tiếng cười rộn vang cùng tiếng nổ của pháo hoa.
Hàn Dương Chí và Bạch Mai đứng trong thềm, ánh mắt nhìn con cháu đang vui vẻ trước sân tỏ rõ sự mãn nguyện, lòng thầm mừng rỡ.

Sống đến ngần này tuổi, điều mà ông bà vẫn muốn nhìn thấy nhất chính là khoảnh khắc sum vầy, sung túc như hiện tại.

Chẳng cần điều gì cao sang, con cháu quây quần bên nhau, như vậy là đủ.
Và rồi ông bà ngước mắt lên bầu trời, dần hoài niệm về kí ức của thời quá khứ.
Ánh mắt Hàn Dương Quyết và Thẩm Ngọc Vân nhìn nhau rồi quay sang ngắm nghía những đứa con, đôi môi mỉm cười hạnh phúc.
Hàn Ngọc cùng hướng mắt nhìn những tia pháo rực rỡ.

Nghĩ lại những điều đã qua của một năm vừa qua.

Thành công cũng như thất bại, cô đều trải qua trên đất Mỹ.

Cô chưa từng có một mối tình, cô muốn bên cạnh gia đình nhiều hơn, trân trọng từng khoảnh khắc.

Nhìn về phía anh chị mình, cô cũng vui lây, anh trai cô bao nhiêu năm cô đơn một mình, cuối cùng cũng được hưởng hạnh phúc trọn vẹn.
Hàn Dương Phong ôm Triệu Thanh Tuyết vào lòng, anh phải thật trân trọng khoảnh khắc này.

Khoảnh khắc hai người bên nhau, bình thường anh và cô vốn rất bận, không có thời gian cho nhau.
" Mẹ, mẹ ở trên đó có nhìn thấy con không? Con bên cạnh anh ấy, con gái mẹ hạnh phúc lắm.

Mẹ đừng lo cho con nữa nhé, con sắp tốt nghiệp Đại Học rồi.

"
Triệu Thanh Tuyết không cầm lòng được mà rơi nước mắt, lấy tay quệt đi hai hàng nước mắt.

Hàn Dương Phong dùng tay lau nước mắt cho cô, anh biết, khoảnh khắc này, cô rất nhớ gia đình.
- “ Đừng khóc, anh xót lắm.

Anh đã từng nói, nếu em muốn về nhà, Bắc Kinh đối với anh không thành vấn đề.

Ngày Tết, nhất định chúng ta sẽ về nhà.


- “ Chỉ là em nhớ mẹ một chút thôi, em không sao hết.

Có anh bên cạnh, em hạnh phúc lắm.


- “ Vợ, em đừng buồn nữa nhé.

Có anh và mọi người bên cạnh em.


Triệu Thanh Tuyết gật đầu, giọng thủ thỉ.
- “ Cảm ơn anh, nếu không vì hôn ước đó, em cũng chẳng thể nhận ra anh yêu em nhiều như thế và em cũng không nhận ra anh.


- “ Chẳng phải hiện tại chúng ta bên nhau rồi sao, đừng nghĩ nhiều nữa.

Anh phải cảm ơn em mới đúng, có em bên cạnh, anh thật sự thay đổi rất nhiều.

Bản hợp đồng hôn nhân em đưa cho anh vào sáng hôm đó, em biết tại sao anh lại xé nó đi không? ”

Triệu Thanh Tuyết lắc đầu, Hàn Dương Phong lại nói tiếp.
- “ Vì anh không muốn em đi càng không muốn rời xa em, anh nói trừ khi anh chán em nhưng chắc chắn rằng sẽ không có ngày đó, em yêu em còn không hết, làm sao có thể chán em được.

Nhiều năm qua đi, cho đến hiện tại, anh chỉ dành tình cảm cho một mình em, không dành cho bất kì ai.


- “ Anh dám sao? ” cô trừng mắt
- “ Không dám ”
Triệu Thanh Tuyết khẽ cười, ngay lúc này, thật sự hạnh phúc.

Cô chưa từng nghĩ đến, sẽ có một lúc nào đó, cô thực sự hạnh phúc đứng bên cạnh anh.

Nhưng nó đã xảy ra rồi, hôn nhân thật sự viên mãn.
Màn trời lung linh rực sáng hơn khi hiện dòng chữ “chúc mừng năm mới” đủ màu: vàng, đỏ, xanh.

Trên bờ môi ai cũng bất giác nở nụ cười, nụ cười tươi đầy tự nhiên hơn bao giờ hết.
Tiếng nói đồng thanh "Chúc mừng năm mới - Happy New Year " nụ cười hiện rõ trên gương mặt mỗi người..
 
Hợp Đồng Hôn Nhân Vợ Ơi Anh Yêu Em
Chương 24: 24: Sự Thay Đổi Của Ái Tuyền Và Triệu Ánh


Kể từ sau khi mẹ con Ái Tuyền và Triệu Ánh về quê, tính tình đột nhiên thay đổi một cách lạ thường.

Triệu Hưng và Triệu Lâm thấy rất lạ nhưng cũng không hỏi han gì.
Triệu Ánh không phải con ruột của Triệu Lâm, là con gái của Ái Tuyền.

Triệu Lâm và Ái Tuyền là hai con người chịu đau khổ tìm đến nhau, một người mất vợ, người còn lại bị chồng và gia đình chồng ruồng bỏ.
Triệu Gia chấp nhận điều đó, coi Triệu Ánh như huyết mạch của Triệu Gia.

Triệu Lâm và Ái Tuyền tuy là vợ chồng nhưng thực chất hai người chỉ là bạn.

Ái Tuyền chịu sự đả kích từ mối quan hệ cũ nên không dám mở lòng với bất kỳ ai, kể cả người đó là Triệu Lâm.

Triệu Lâm cũng như vậy, không yêu thêm bất kì ai nữa, chỉ dành tình yêu cho một người duy nhất là người vợ đã mất.

Ông muốn có người chăm sóc cho Triệu Thanh Tuyết nên mới chọn đi bước nữa và cũng thấy thương cảm cho số phận của mẹ con Ái Tuyền.

Triệu Lâm dùng cả thời gian dài để truy cứu cái chết của Dương Khánh Chi nhưng đều vô lực, dường như đã có thế lực nào đó ngăn chặn thông tin vậy.

Từ ngày có sự xuất hiện của mẹ con Ái Tuyền, Triệu Thanh Tuyết càng ngày càng căm ghét ba mình, căm ghét thêm cả Ái Tuyền và Triệu Ánh.

Cô cũng không biết bản thân mình bị sao, cô không muốn ai thay thế vị trí của mẹ mình.

Nhưng khi trưởng thành, hiện tại đã kết hôn, cô chợt nhận ra ba cô làm vậy cũng hợp tình hợp lý.

Nghe câu chuyện của mẹ kế, cô cũng không căm ghét hai mẹ con bà như trước nữa.
Trong suốt quá trình lớn lên, từ ngày Ái Tuyền về Triệu Gia làm dâu.

Bà chăm sóc Triệu Thanh Tuyết như con gái mặc dù nhận lại sự thù hận, căm ghét.

Triệu Ánh nhỏ hơn Triệu Thanh Tuyết bốn tuổi, kính cẩn khiêm nhường nhưng nhìn thấy Triệu Thanh Tuyết luôn thái độ với mẹ mình, cô lại không thích người chị này.

Cô nhiều lúc muốn nói với Triệu Thanh Tuyết, mẹ cô không đồng ý, Triệu Ánh cũng đành thôi.
Đối với Ái Tuyền, bà từ ngày về Triệu Gia, chỉ ở với con gái, bà chưa từng bước vào căn phòng của Triệu Lâm.

Ân huệ của Triệu Lâm và cả Triệu Gia, bà và Triệu Ánh không bao giờ quên.

Bà không đòi hỏi điều gì hơn, căn phòng đó cả đời bà không bao giờ bước vào dù chỉ là nửa bước chân.
Đứng sau ánh hào quang của Triệu Thanh Tuyết, Triệu Ánh không ghen tị mà chỉ biết ngưỡng mộ.

Cô ra ngoài, chưa từng rêu rao Triệu Thanh Tuyết là chị mình.

Cô không phải con ruột của bà Dương Khánh Chi, càng không phải là máu mủ với Triệu Gia.

Trong suốt những năm tháng đó, cô cố gắng học thật giỏi.

Cố gắng thật nhiều, trúng tuyển vào Đại Học Đông Hoa.

Mọi sự cố gắng đều được đền đáp, thời gian mười tháng đầy khổ luyện.

Đêm nay là đêm giao thừa, năm mới lại đến.

Cuộc sống mới, khởi đầu mới.

Triệu Ánh mong muốn rằng mọi chuyện sẽ tốt đẹp, vạn điều may mắn.
Đứng giữa bầu trời cao, pháo hoa tung bay rực rỡ, gió lạnh thổi đến.

Trên sân thượng, chỉ có một mình Triệu Ánh đứng đó, mọi người đều đã đi ngủ hết.
Triệu Lâm đêm nay không ngủ, một phần là năm nào ông cũng thức, phần còn lại là ông nhớ người vợ quá cố.

Ái Tuyền mệt mỏi nên đã ngủ sớm, dù gì sáng mai cũng phải dậy sớm chuẩn bị.
Triệu Lâm đi lên tầng thượng, thấy một mình Triệu Ánh đứng đó.

Ông vốn ít quan tâm đứa con này, Triệu Ánh nhiều khi hiểu chuyện đến mức khiến người khác cũng cảm thấy đau lòng.
Lúc Triệu Ánh quay lưng chuẩn bị về phòng thì thấy Triệu Lâm đứng đó, cô cúi chào.
- “ B…chú Lâm.


Nhìn người đàn ông trước mặt, Triệu Ánh cũng ước được bên cạnh ba ruột nhưng cô không thể.

Chính người đàn ông và ngôi nhà đó đã đuổi mẹ con cô, Triệu Ánh cả đời sẽ không bao giờ quên.

- “ Cháu xin lỗi… nhất thời quen miệng… lần sau cháu sẽ chú ý… ”
- “ Nếu đã quen miệng rồi thì cứ gọi như vậy đi.


- “ Nhưng…chị ấy sẽ không thích…cháu… ”
- “ Ba sẽ nói lại với chị con, giờ thì đi ngủ thôi.

Những người không cần mình, cứ quên họ đi, đừng nghĩ đến.


- “ Dạ…ba… ”
Triệu Ánh gật đầu, lần đầu tiên cô thấy hạnh phúc như vậy.

Đã bảy năm trôi qua, cô không còn nhớ mặt ba ruột của mình nữa rồi.

Nhà họ Triệu thực sự tốt..
 
Hợp Đồng Hôn Nhân Vợ Ơi Anh Yêu Em
Chương 25: 25: Ngày Đầu Năm Mới


Buổi sáng đầu xuân, trời trong xanh, tiết trời lành lạnh.

Đâu đâu cũng ngập tràn lời chúc, tiếng cười, bao lì xì đỏ rực.

Người lớn nhận lời chúc, trẻ nhận lì xì.

Vui sướng nhất vẫn là đám trẻ con, nụ cười hồn nhiên, ngây thơ.
Không khí tốt lành ngập tràn khắp mọi nơi, đặc biệt là Triệu Gia.

Cái Tết đầu tiên họ không có Triệu Thanh Tuyết bên cạnh.
- “ Tiểu Ánh, Hứa Ngụy đó, cháu mau bỏ nó đi, nó không phải người đàng hoàng tử tế gì đâu.

” ông lão Triệu Hưng nói
- “ Đầu xuân năm mới, ba thật sự không muốn nhắc.

Nhưng ông nội nói đúng, bỏ con người này đi.

” Triệu Lâm tiếp lời
Triệu Lâm nhìn sắc mặt của Ái Tuyền và Triệu Ánh thì đem một đoạn ghi âm ra trước mặt họ.

Ông đã để ý cái tên này từ lâu, quả nhiên không sai.
- “ Nghe đi rồi bà và con sẽ hiểu.



Đoạn ghi âm được bật lên, là giọng nói của Hứa Ngụy với bạn thân anh ta.
" Triệu Ánh ấy à, cô ta là Nhị Tiểu Thư của Triệu Gia.

Giàu sang phú quý, sống trong nhung lụa, chỉ cần nói vài lời ngon ngọt là cô ta đổ gục ngay.

Quá đơn giản! "
" Cậu đúng là giỏi thật "
" Cô ta ngu ngốc như vậy, dụ dỗ cũng dễ thôi.

Đợi sau này kết hôn với cô ta, tài sản của Triệu Gia nhiều như vậy, Triệu Ánh cũng được hưởng rất nhiều.

Lợi dụng xong thì vứt bỏ.

Cô ta có một người chị nhưng chị của cô ta thông minh hơn cô ta rất nhiều.

Vả lại vợ của Hàn Dương Phong, tao không ngu mà động vô.

"
" Hàn Dương Phong ra tay tàn độc, đừng dại mà động vào "
Cuộc ghi âm kết thúc, sự thật như vỡ òa, cô không muốn tin nhưng sự thật vạch ra trước mắt như thế này, không muốn tin cũng phải tin.

Ánh mắt căm tức nhìn dòng tin nhắn vừa gửi đến, Triệu Ánh nói lời chia tay cho xong rồi chặn Hứa Ngụy ngay lập tức.
- “ Nhìn lầm người dẫn đến yêu sai người, sau này con đừng như vậy nữa.

” Triệu Lâm nói tiếp
- “ Dạ, con đã chia tay với anh ta rồi.

Con sợ anh ta sẽ đến đây gây sự.


- “ Đến để xem Triệu Gia xử lý hắn như thế nào.

” Triệu Lâm nhàn nhạt nói
Triệu Lâm đoán quả thực không sai.

Vài phút sau, đã có tiếng náo động từ bên ngoài.

Hứa Ngụy đang ầm ĩ ở bên ngoài, dù hắn có nói gì thì bảo vệ canh cửa vẫn không cho hắn vào.
“ Tiểu Ánh… em ở trong đó có đúng không? Mở cửa cho anh đi… ”
- “ Đi thôi, giải quyết nhanh gọn lẹ.

” Triệu Lâm kéo tay Triệu Ánh đi ra cổng
Trong nhà chỉ còn Triệu Hưng và Ái Tuyền, bà định đi ra ngoài đó xem tình hình ra sao nhưng lại bị ông lão Triệu Hưng ngăn lại.

Thấy Triệu Hưng và Triệu Ánh đi ra, Hứa Ngụy vừa mừng vừa run.

Hắn trước giờ luôn lo ngại ông, hơn nữa là ông chưa từng yêu quý hắn.
- “ Làm loạn đủ chưa? Triệu Gia là nơi để cậu tung hoành như thế à? ”
- “ Cháu không cố ý kinh động đến bác và Triệu Gia, cháu không liên lạc được với cô ấy nên mới như vậy.

” Hứa Ngụy nhún nhường đáp
- “ Từ nay không cần liên lạc với con tôi nữa, chia tay rồi còn vương vấn cái gì.

Cây kim trong bọc lâu ngày cũng sẽ lòi ra, cậu nghĩ mình che giấu được mãi sao? ”
- “ Cháu yêu cô ấy là thật, cháu không hiểu bác đang nói gì.

Có lẽ là cháu đã làm cô ấy tức giận nên cô ấy mới làm như vậy.


- “ Thật sao? ” Triệu Lâm khinh bỉ nói
Triệu Ánh nghe những lời Hứa Ngụy nói ra, trong lòng cảm thấy thật mắc ói, là do bản thân ngu ngốc nên mới yêu phải loại người này.
- “ Vâng, là thật.


Phải nói Hứa Ngụy đúng là ngôi sao hạng A, diễn hay như thật, không hề giả trân một chút nào.
- “ Nói những lời này, không thấy ngượng miệng sao? Cút khỏi cuộc đời con tôi, cấm làm phiền nó.


- “ Cháy yêu cô ấy, xin bác đừng làm như vậy.


- “ Ba à, để con giải quyết, ba đi vào đi.



- “ Đừng để những lời mật ngọt đánh lừa.

” Triệu Lâm nói nhỏ vào tai cô, sau đó ông cũng đi vào nhà.
- “ Con biết rồi ”
Triệu Lâm đi vào nhà, Triệu Ánh mới bắt đầu nói.
- “ Đầu xuân năm mới, anh đến nhà tôi làm ồn.

Chỉ vì tôi chia tay anh à, anh làm những gì sau lưng tôi, tưởng gia đình tôi không biết hay sao? Tôi ngu nhưng ba tôi không dễ lừa gạt như anh tưởng đâu.

Tất cả tài sản sẽ thuộc về chị tôi, tôi không lấy bất cứ thứ gì, anh còn yêu tôi hay là chạy theo phú bà? Nực cười thật đấy, lợi dụng tôi thì nói thẳng ra.

Cút đi và đừng làm phiền cuộc sống của tôi nữa.


- “ Em đùa anh sao? ”
- “ Bản chất thật sự đã lộ ra, còn chối được nữa ư? Giờ thì cút.

Không tử tế với người khác đừng mong người khác tử tế với mình.


Triệu Ánh nói xong, cô đi thẳng vào trong nhà, mặc xác Hứa Ngụy đứng ở bên ngoài.

Hắn không hiểu vì sao Triệu Ánh lại trở nên như vậy, hắn cũng chẳng thể làm gì được cô, chỉ còn cách lủi thủi ra về..
 
Hợp Đồng Hôn Nhân Vợ Ơi Anh Yêu Em
Chương 26: 26: Cảm Ơn Chị


Những ngày Tết trôi qua nhanh chóng, đã đến lúc tất cả mọi người phải quay trở lại trạng thái ban đầu.
Đại Học Đông Hoa đông đúc náo nhiệt, hoà chung với không khí vui tươi phấn khởi của sinh viên trong ngày trở lại trường học.
Những đàn anh đàn chị, sinh viên năm cuối khuôn mặt bồi hồi xao xuyến, chỉ còn vài tháng nữa là họ sẽ rời xa nơi thân thuộc này để bước chân ra xã hội.

Một cuộc sống mới cũng như một môi trường mới để làm việc.
Sinh viên năm nhất hồn nhiên ngây thơ, niềm vui khi đạt được ước mơ của mình.

Những kỉ niệm, hoài bão sẽ tạo thành dấu ấn trong suốt những năm tháng dưới mái trường này, sẽ là những hồi ức không bao giờ phai trong tâm trí họ.
Triệu Ánh cũng như vậy, suốt thời gian học THPT, cô luôn mong ước được rằng sẽ có một ngày cô bước chân vào ngôi trường danh tiếng này.

Cuối cùng cô cũng làm được, là sự cố gắng không ngừng nghỉ của cô.

Nhìn hàng loạt những bằng khen, chứng chỉ quốc tế của Triệu Thanh Tuyết được treo trong nhà.

Triệu Ánh ngưỡng mộ chị mình vô cùng, cô cũng ước bản thân mình được một phần như thế, dù chỉ là một phần nhỏ nhoi nhưng cô cũng rất mãn nguyện.
Ngày ấy, khi mẹ con Triệu Ánh lần đầu tiên về Triệu Gia, khi ấy cô mới là cô bé 9 tuổi, vô cùng hiểu chuyện.

Ám ảnh quá khứ, sợ hãi không dám nói chuyện với ai.

Sau này mới biết, Triệu Gia thật sự rất tốt, tốt hơn cô tưởng.

Cô cũng biết nguyên do Triệu Thanh Tuyết ghét mẹ con cô, cô không oán cũng không hận.

Cô thương chị mình, chỉ có vậy nhưng chị cô vẫn luôn ghét cô, cô hiểu.
Trở lại hiện tại, Triệu Thanh Tuyết và Triệu Ánh gặp nhau ở cổng trường.

Triệu Ánh vẫn như thường lệ, cúi chào Triệu Thanh Tuyết và sau đó sẽ nhận được sự thờ ơ từ người chị này.
Triệu Thanh Tuyết còn chưa nói gì, đã nghe được lời châm biếm từ đám nữ sinh phía sau.
- “ Ây yo, Hàn Thiếu Phu Nhân không để cô ở trong mắt cô ấy, cố gắng làm gì cho phí sức.

Cóc ghẻ mà tưởng mình là thiên nga sao? ”
“ Đúng đó ” một tốp khác nói chen vào
Triệu Ánh cúi đầu xuống, cô không biết mình đã gây ra tội gì mà đám người này luôn luôn gây khó dễ, gây sự với cô.

Cô cứ tưởng Triệu Thanh Tuyết sẽ mặc kệ nhưng cô lầm rồi.
- “ Nói xong chưa? Trước khi nói người khác thì hãy xem lại bản thân mình đi, các cô nghĩ người nhà họ Triệu dễ bị bắt nạt lắm sao.

Nếu các cô thích thì Hàn Dương Phong sẽ là người đạp đổ sự nghiệp nhà các cô, thích thì tôi chiều.



Triệu Thanh Tuyết giọng đầy quyền uy nói, thu hút một lượng lớn sinh viên đến xem.

Những nữ sinh gây sự với Triệu Ánh thì cúi mặt xuống, không dám ho he tiếng nào.
- “ Chúng tôi xin lỗi, sau này chúng tôi không dám như thế nữa.


Nhìn sắc mặt của Triệu Thanh Tuyết, đám nữ sinh đó đành phải xin lỗi Triệu Ánh, bọn họ không muốn nhưng cũng phải làm điều đó, bọn họ hiểu rõ quyền lực của Hàn Dương Phong lớn mạnh cỡ nào.
- “ Không sao đâu ”
Triệu Ánh vẫn nhỏ nhẹ như thế, yếu đuối vô dụng, cô biết bọn họ bị ép buộc nên mới làm như vậy.
- “ Nhị Tiểu Thư nhà họ Triệu là Triệu Ánh, nhớ cho kĩ điều này.


Triệu Thanh Tuyết kéo Triệu Ánh rời khỏi đó.

Nếu không có cô chắc cô gái này sẽ nhẫn nhịn mãi.
Đám nữ sinh sau đó liền rời đi, bọn họ không có ngu mà đụng đến Triệu Ánh vì lời của Triệu Thanh Tuyết ngang như kim cương, họ sợ rồi, không vì sự ngu ngốc của bản thân mà ảnh hưởng đến gia đình.
Đám đông sau đó cũng tản ra, chuyện này đã kinh động đến toàn thể sinh viên, không ai dám đụng đến Triệu Ánh nữa.
Triệu Thanh Tuyết đưa Triệu Ánh đến một quán nước gần KTX, cả hai cùng ngồi xuống.
- “ Em…em cảm ơn chị.


- “ Sau này đừng để ai áp bức mình, tao không bảo vệ mày mãi được đâu.


Triệu Ánh gật đầu, chị cô nói lời thô như thế nhưng cô cảm nhận được Triệu Thanh Tuyết không còn ghét cô như trước nữa.

Cô cảm thấy rất vui và hạnh phúc.
Sau một hồi trò chuyện thì cũng đến giờ vào học, buổi học đầu tiên của năm mới.

Triệu Thanh Tuyết cảm thấy cô em này cũng không đáng ghét lắm.

Những gì đã qua thì cô cứ để cho nó đi hết luôn..
 
Hợp Đồng Hôn Nhân Vợ Ơi Anh Yêu Em
Chương 27: 27: Nỗi Lo Sợ Của Hàn Dương Phong


Hàn Dương Phong mấy hôm nay trong lòng luôn cảm thấy thấp thỏm, bồn chồn lo lắng, anh không biết mình bị cái gì.

Anh nghĩ nhiều, làm việc cũng chẳng tập trung,
Hàn Dương Phong điều chỉnh tinh thần cũng như cảm xúc của mình, anh không thể để cảm xúc chi phối công việc.

Nói là làm, anh không nghĩ nhiều nữa.
Người khiến anh nghĩ nhiều như vậy cũng chỉ có Mộ Quân Phong mà thôi và hắn cũng chính là kẻ thù lớn nhất của anh.

Chính hắn khiến anh sống trong lo sợ suốt những năm qua, sự thật về tai nạn đó là gì, chính anh cũng không biết.
Giờ nghỉ trưa, Hàn Dương Phong chợp mắt một lúc, lại thấy điện thoại rung chuông, là một tin nhắn lạ gửi đến.

Anh mở ra đọc, nhìn sơ qua cũng biết người gửi là ai rồi.
" Hàn Dương Phong, 10 năm rồi.

Sống yên từng đó thời gian, thù của tao và mày, đã đến lúc tính từng món một.

Hẹn ngày khiêu chiến.

"
Hàn Dương Phong tặc lưỡi, cuối cùng thì Mộ Quân Phong cũng đã lộ diện rồi.

Sau bao nhiêu năm ẩn náu ở một nơi nào đó, ngày hôm nay gửi tin nhắn nặc danh cho anh, thay cho lời thách thức.

- “ Thù này không trả, không thể sống yên.


Triệu Thanh Tuyết bận rộn với việc học, vợ anh là sinh viên năm cuối nên anh cũng không gọi làm phiền cô.

Tuy nhiên vẫn căn chừng thời gian nói chuyện với vợ, anh thật sự rất nhớ cô.
Tín hiệu Mộ Quân Phong quay trở về cũng đã đến tai Khải Minh Kiệt, anh đã chờ ngày này từ rất lâu, chỉ chờ cơ hội phản công mà thôi.

Anh bày mưu tính kế, dựng lên một kế hoạch hoàn hảo nhất để từng bước lật đổ Mộ Quân Phong.
Mười năm trước, Khải Minh Kiệt đã dựng lên một vở kịch để đưa người của mình làm việc cho Mộ Quân Phong nhằm mục đích lấy tất cả thông tin cũng như bí mật của hắn.

Quả nhiên trời không phụ lòng người tốt, kế hoạch thành công mĩ mãn, Mộ Quân Phong đã mắc vào cái bẫy do anh gài sẵn.

Hắn không những tin tưởng người của anh tuyệt đối mà còn nói bí mật của mình cho anh ta, thậm chí Khải Minh Kiệt còn biết rõ những gì hắn trải qua trong mười năm qua.
Người của anh luôn luôn cẩn thận, không để lộ ra chút sơ hở gì.

Mộ Quân Phong muốn nghi ngờ thì cũng không có căn cứ.
Khải Minh Kiệt quyết định gọi điện cho Hàn Dương Phong, thù oán sâu nặng, đến lúc phải giải quyết rồi.
" Alo "
" Nghe đây, Mộ Quân Phong có trạng thái sắp quay về Thượng Hải, cả Tống Nguyệt Như cũng như vậy đấy.

"
" Ồ, vậy à.

Hắn ta cũng vừa gửi tin nhắn nặc danh cho tao, có ý muốn gây chiến rồi.

"
" Nhanh thật đấy, chơi trò ẩn danh sao? "
" Đương nhiên là như vậy rồi, tạo cho chúng ta một tâm lí hoang mang.

Loại người thâm độc như hắn, có việc gì mà không dám làm chứ.

" Hàn Dương Phong khẳng định
" Tống Nguyệt Như bên cạnh hắn, không ít thì nhiều cũng có tình cảm.

Chưa chắc là hoàn toàn lợi dụng.

Nếu cô ta về Thượng Hải, chắc chắn sẽ đến Hàn Thị gây sự.

Khi đó, mày nói với tao, đưa người giam giữ ở Vương Long bang.

Tao nghĩ Mộ Quân Phong sẽ nóng lòng lắm đấy, người phụ nữ thân cận bên cạnh hắn cơ mà.

"
" Được, cứ làm như vậy đi.

Quan trọng là cô ta có đến Hàn Thị gây sự không? "
" Nếu không đến thì đương nhiên phải truy lùng rồi.

Chuyện mày kết hôn, đằng nào chẳng đến tai cô ta, làm gì có chuyện Tống Nguyệt Như không biết mày đã có vợ.

"
" Nhưng nó chỉ ồn ào trong nước, có lẽ là người Tống Gia nói với cô ta.

Tao không liên lạc với báo chí để tung tin ra quốc tế, sau vài ngày nó cũng hạ xuống.

"
" Thế thì Mộ Quân Phong có nguy cơ không biết lắm đấy, mày cũng không công khai chị dâu lên đúng không? "
" Không, cô ấy không thích nên tao cũng không làm.

Ban đầu, cô ấy ghét tao còn không hết.

"
" Đó quả nhiên là chuyện tốt, bảo vệ chị dâu cẩn thận.

Không để Mộ Quân Phong nhìn thấy chị dâu càng tốt, đỡ hiểm hoạ.

"
" Cô ấy ở trường nhiều hơn, ít đi ra ngoài, nếu đi ra ngoài thì luôn có người đi theo sau bảo vệ.

Vợ tao gặp người gây phiền phức cho cô ấy là cô ấy chửi thẳng mặt, không kiêng nể gì đâu.

"
" Vậy thì cũng yên tâm rồi, Mộ Quân Phong cũng không biết tên và cũng không biết mặt chị dâu.

Tính cách chị ấy cũng tương đương chị Ngọc nhỉ, như thế cũng tốt.

"
" Dè chừng và hết sức cẩn thận với hắn, không nên chủ quan mà lơ là.

"
" Được rồi, mày nghỉ ngơi đi.

Giữ cho mình một trạng thái tốt nhất.

"
" Ừm, mày cũng thế.

"
Sau cuộc trò chuyện dài, tín hiệu của hai người cũng ngắt kết nối, dành chút thời gian buổi trưa để nghỉ ngơi, chuẩn bị tinh thần cho buổi chiều làm việc hiệu quả..
 
Hợp Đồng Hôn Nhân Vợ Ơi Anh Yêu Em
Chương 28: 28: Mộ Quân Phong Xuất Hiện


Tại sân bay, bóng dáng một nam nhân bước xuống, hắn là một người lạnh lùng, băng lãnh, không ai khác chính là Mộ Quân Phong.
Vệ sĩ bao vây xung quanh, hắn là tổng giám đốc của Mộ Thị, tập đoàn cạnh tranh đối đầu với Hàn Thị.
Hắn toàn thân mặc đồ đen, rất thần bí nhưng chính Mộ Quân Phong cũng không biết, bản thân hắn bị người của Hàn Dương Phong và Khải Minh Kiệt theo dõi.
Hắn vốn dĩ là bạn tốt của Hàn Dương Phong và Khải Minh Kiệt nhưng nó đã kết thúc từ 13 năm trước rồi.

Mối quan hệ vốn dĩ tốt đẹp nhưng hắn là người tâm cơ, suy tính, độc đoán.

Từ bạn trở thành kẻ thù không đội trời chung.
Con đường tội lỗi hắn đang đi, là tự hắn dấn thân vào, có trách thì trách bản thân hắn.
Mộ Quân Phong được vệ sĩ hộ tống về biệt thự riêng, hắn mệt mỏi nằm xuống chiếc giường lớn.

Mắt nhắm nghiền, lộ rõ vẻ mệt mỏi.
Bao nhiêu năm sống ở Anh Quốc, hắn không ngày nào là không mơ thấy ác mộng.

Có một người phụ nữ luôn đến đòi mạng hắn, khiến cho hắn ăn không ngon ngủ không yên.

Mộ Quân Phong phải mời rất nhiều bác sĩ tâm lý, dùng thuốc an thần thì mới vơi bớt đi phần nào nhưng trong thâm tâm hắn cũng không thể thôi lo sợ, ngày ngày sống trong nỗi bất an.
Tai nạn mười năm trước, người chủ mưu là hắn.

Nhưng Hàn Dương Phong không biết, anh luôn nghĩ mình là người gây ra tai nạn.
Mộ Quân Phong không thể ngủ được, anh nhìn lên trần nhà.
- Hàn Dương Phong… mày quả nhiên ngu ngốc, chẳng phải mày thông minh lắm sao, đó là cái bẫy mà cũng không biết.
Trong đầu Mộ Quân Phong luôn nghĩ Hàn Dương Phong ngu ngốc nhưng hắn chưa từng đặt mình vào vị trí của Hàn Dương Phong để mà suy nghĩ.

Thử hỏi rằng, thù hận giữa hắn và Hàn Dương Phong lớn đến mức nào mà khiến hắn phải làm chuyện độc ác đến như thế.
Oán nặng thù sâu, ganh ghét đố kỵ.

Hai yếu tố này khẳng định sẽ thay đổi được một con người, nhất là ở trường học và xã hội.
Mộ Quân Phong nói Hàn Dương Phong ngu ngốc nhưng hắn cũng ngu ngốc không kém, bị dắt mũi từng ấy năm mà vẫn không biết.

Người hắn một mực tin tưởng, đặt niềm tin sẽ quay lưng lại với hắn.
Trợ lý của hắn chính là người của Khải Minh Kiệt gài vào, hắn cũng không biết.

Còn Tống Nguyệt Như, hắn dùng Tống Gia ép buộc cô ta bên cạnh hắn, làm việc cho hắn.

Đây là lý do cho việc Tống Nguyệt Như bỏ Hàn Thị chạy theo Mộ Thị.

Sẽ có một ngày hai người này phản công lại hắn, Mộ Quân Phong hối hận cũng đã muộn rồi, không kịp nữa.
Trong bóng tối, trợ lý của Mộ Quân Phong âm thầm báo tin cho Khải Minh Kiệt và những âm mưu của hắn.

Anh ta rất tài giỏi, thủ đoạn khôn lường, có cách để Mộ Quân Phong tin tưởng mình tuyệt đối.

Bên ngoài là một trợ thủ đắc lực của Mộ Quân Phong, bên trong mưu tính kế hoạch đạp đổ Mộ Quân Phong.
Nghiêm Tuyết Tình ngu ngốc là thế, cô ta cũng mong sớm chờ ngày thoát khỏi ánh mắt của Mộ Quân Phong.

Những năm qua, Mộ Quân Phong dùng Tống Gia uy h**p Nghiêm Tuyết Tình.

Sống trong bị ép buộc, sao mà cam cho nổi.
Mộ Quân Phong đã quay về Thượng Hải, Nghiêm Tuyết Tình không sớm thì muộn cũng phải về đó.

Nhớ đến Hàn Dương Phong, Nghiêm Tuyết Tình thật sự rất nhớ, cô ta cũng biết chuyện anh kết hôn, là Tống Gia nói cho cô ta biết.

Hỏi khi đó Nghiêm Tuyết Tình có đau lòng không? Đương nhiên là có, cô cũng yêu anh nhưng tâm trí anh đã đặt ở nơi khác, trái tim anh đã có vị trí cho cô gái khác.

Yêu một người mà người đó không yêu mình, nó thật sự rất đau.
Trong mắt người khác, Nghiêm Tuyết Tình luôn là người xấu xa.

Cô chẳng oán cũng chẳng trách người khác được bởi vì bọn họ nói đúng, không sai câu nào.
Hai năm Hàn Dương Phong hợp tác cùng Nghiêm Tuyết Tình, hai người chỉ nắm trọn trong hai chữ " công việc " từ đầu đến cuối chỉ là quan hệ hợp tác, có trách thì trách Nghiêm Tuyết Tình động lòng trước.
Phải nói Nghiêm Tuyết Tình rất giỏi, Tống Gia đầu tư vào việc học cho cô rất nhiều.

12 năm học trường Quốc Tế, 5 năm Đại Học học tại trường Đại Học Thanh Hoa danh tiếng.

Nhưng đường tình duyên lại không may mắn như bao người, kết cục chắc hẳn cũng rất thê thảm..
 
Hợp Đồng Hôn Nhân Vợ Ơi Anh Yêu Em
Chương 29: 29: Triệu Thanh Tuyết Gặp Mộ Quân Phong


Triệu Thanh Tuyết đã hoàn thiện tất cả các tín chỉ, chỉ cần làm luận văn bảo vệ tốt nghiệp là sẽ ra trường.

Cô quyết định về Hàn Viên tạo cho chồng cô một bất ngờ.
Cô quyết định qua trung tâm thương mại cách Đại Học Đông Hoa 700m, vì khá gần nên Triệu Thanh Tuyết muốn đi bộ.

Mùa hè ở Trung Quốc khá mát, rất thích hợp để dạo phố.

Con phố này thường xuyên đông đúc người qua lại, náo nhiệt ồn ào.
Bước vào sảnh chính, cô cảm nhận được nơi này giành riêng cho giới thượng lưu rồi.

Sa hoa lộng lẫy, từng món đồ đều toát lên vẻ sang trọng của nó.

Những người bước vào đây, chắc hẳn rất giàu có hoặc là những quý ông quý bà xuất thân từ gia tộc có tiếng.

Triệu Thanh Tuyết cảm thấy thật tự ti khi xuất hiện ở cái nơi sang trọng này.
" Thôi kệ đi, ai chẳng được quyền mua sản phẩm.

Có gì phải miệt thị nhau chứ.

"
Triệu Thanh Tuyết trong lòng nghĩ như vậy, cô mua nhanh rồi về.

Nhưng cô cứ thấy người khác nhìn mình chằm chằm.
" Cái gì vậy? Sao ai cũng nhìn mình hoài, mình lạ lắm hay sao? "
Cô cố lơ đi, tập trung vào dự định của mình.

Mấy ánh mắt này đúng là thật kì lạ, cô đâu phải người nổi tiếng.
Triệu Thanh Tuyết ghé qua gian hàng áo sơ mi, mẫu mã đa dạng, nhân viên tư vấn nhiệt tình.

Sau một hồi đắn đo chọn lựa, cô quyết định chọn hai chiếc áo màu đen và trắng.

Phù hợp với công việc của anh.
Bước qua khu vực trưng bày các sản phẩm lưu niệm, rất nhiều và được đặt trên một giá khá cao.

Cũng may có một người đàn ông tốt bụng lấy dùm cô, Triệu Thanh Tuyết mỉm cười cảm ơn.
Hắn chính là Mộ Quân Phong, vô tình đi vào trung tâm thương mại này.

Mục đích hắn vào đây là đi loanh quanh và mua một số thứ cần thiết, thấy cô khó khăn trong việc lấy đồ nên hắn mới lấy giúp cho cô.

Thực chất hắn cũng không biết cô là ai.
Ra về, Mộ Quân Phong không ngừng nghĩ về cô.

Hắn chẳng biết mình bị sao, chẳng lẽ lại lưu tâm với cô gái mới gặp lần đầu sao?
Hắn đột nhiên lại mỉm cười, Mộ Quân Phong hắn chưa bao giờ gặp ai xinh đẹp như vậy, cũng thật dịu dàng.

Mộ Quân Phong không biết tên cô càng không biết danh tính của cô như thế nào, thôi thì hắn chỉ biết thích thầm cô.

Hắn không biết bản thân mình sống trong bao lâu nữa vì cuộc chiến với Hàn Dương Phong, hắn không rõ mình sống hay chết.

Làm nhiều việc ác như vậy, ông trời sẽ tha cho hắn sao? Nhưng thâm tâm Mộ Quân Phong không hối hận, hắn quyết tâm đi theo con đường đó.

Chết cũng được mà sống cũng được, hắn không quan tâm.

Mộ Quân Phong ép buộc Tống Nguyệt Như bên cạnh mình bởi cô ta quá giỏi, bảo sao Hàn Thị lại vươn tầm quốc gia như thế.

Cô ta luôn chống đối hắn, trừ phi dùng Tống Gia uy h**p thì Tống Nguyệt Như mới làm theo lời hắn nói.

Thái độ hoàn toàn là sự chống đối, hắn không yêu ai trừ cô gái hắn gặp ở trung tâm thương mại.

Hắn đâu ngờ, cô gái ấy là vợ của Hàn Dương Phong.
Triệu Thanh Tuyết ra quầy thanh toán rồi mua một ly nước, cô ngồi bên trong quán nước và ngay cạnh cửa sổ.

Hiện tại cô đang rất là vui, cô đã hoàn thành chương trình học, bây giờ chỉ cần hoàn thiện luận văn bảo vệ tốt nghiệp nữa là xong.
Màn hình điện thoại sáng lên rồi đổ chuông, là chồng cô gọi, cô không biết tại sao anh lại gọi cho cô vào giờ này, chẳng phải anh nói anh bận nhiều việc sao?
" Em nghe nè "
" Em khỏe không? Có học nhiều quá không? Năm cuối thường học rất nhiều, em phải chú ý sức khỏe, đừng gắng gượng quá, anh xót lắm.

"
Hàn Dương Phong thật sự rất lo lắng cho vợ anh, năm xưa anh cũng như vậy.

Sinh viên năm cuối bao nhiêu thứ phải làm, huống hồ trường nào ở Trung Quốc cũng học nặng như nhau.
" Em vẫn khỏe mà, năm cuối ắt sẽ phải học nhiều hơn bình thường rồi.

Em phải cố gắng chứ, anh cũng phải chú ý đến bản thân mình.

Làm người đứng đầu chưa bao giờ đơn giản như thế.

"
Triệu Thanh Tuyết khẽ cười, chồng cô không biết cô sắp về nhà.

Cũng tốt, cô sẽ tạo cho anh một bất ngờ.
" Anh nhớ mà, anh nhớ em quá.

"
" Anh cố gắng đi, em tốt nghiệp thì sẽ được ở nhà.

Anh làm việc đi nhé.

"
" Anh nhớ rồi, em học tốt nha.

"
Hàn Dương Phong tắt điện thoại, tiếp tục công việc, anh không biết vợ anh âm thầm trở về nhà.

Triệu Thanh Tuyết cũng chuẩn bị về Đại Học Đông Hoa..
 
Hợp Đồng Hôn Nhân Vợ Ơi Anh Yêu Em
Chương 30: 30: Bí Mật Trở Về Nhà


Đầu giờ chiều, Triệu Thanh Tuyết kéo hành lý mang lên phương tiện công cộng về Hàn Viên.

Ngồi trên xe, cô không ngừng nghĩ ngợi, cảm giác được về nhà thật sự rất phấn khích.
45 phút ngồi trên xe, cuối cùng cũng đến nơi.

Nhà biệt thự trước mắt, thân quen đến khó tả.

Lần cuối cùng cô ở đây là những ngày Tết, Triệu Thanh Tuyết ở trong trường đến ngày hôm nay, chưa một lần quay về vì không có thời gian rảnh.

Tính đến nay cũng đã mấy tháng rồi.
Cánh cửa mở ra, bảo vệ cúi đầu chào cô, hai người họ rất vui khi thấy nữ chủ nhân quay về.

Triệu Thanh Tuyết cũng gật đầu chào họ, dù là ai thì phép lịch sự vẫn luôn được ưu tiên.
Triệu Thanh Tuyết kéo hành lý đi vào trong nhà, quản gia ở trong bếp, ông nghe thấy tiếng bước chân thì lập tức chạy ra.

Quản gia khá là bất ngờ, Thiếu Phu Nhân nhà ông bất ngờ quay về, ông thật sự rất vui.
- “ Thanh Tuyết, cháu về rồi.

Hành lí để bác kêu người mang lên cho cháu.

” quản gia xém chút nữa thì gọi cô là Thiếu Phu Nhân, cũng may là ông nhớ kịp
- “ Cháu khoẻ chứ ạ, cháu mới về.

Đồ của cháu ít nên là cháu tự mang được ạ.


Triệu Thanh Tuyết mỉm cười, cô chào quản gia rồi mang đồ lên phòng.

Mở cánh cửa phòng ra, cô cảm thấy trong này thật lạnh lẽo.

Triệu Thanh Tuyết cảm tưởng đã lâu rồi chồng cô không về đây, cô không trách anh được bởi công việc của anh quá nhiều.
Cô sắp xếp lại mọi thứ, mở cửa ra cho thông thoáng.

Triệu Thanh Tuyết ngước mắt lên nhìn ảnh cưới của hai người, cô hoài niệm nhớ về những chuyện đó.
Cô kết hôn với anh là muốn để gia đình vui lòng, cái tên " Hàn Dương Phong " đối với cô rất lạ lẫm.

Ấy vậy mà đột nhiên thành vợ chồng, cô dù mơ cũng chưa từng nghĩ tới.

Quên đi một người đã khó, học cách nhớ lại càng khó hơn.

Có lẽ đã trải qua khoảng thời gian dài không có anh nên cô mới dễ dàng quên đi anh như thế, anh lớn lên thay đổi quá nhiều khiến cô khó mà nhận ra.

Ai cũng phải thay đổi, chính cô cũng như thế.
Trở lại hiện tại, hai người hạnh phúc bên nhau, như vậy là đủ rồi.

Mấy chuyện giường chiếu, sinh hoạt vợ chồng, Triệu Thanh Tuyết cũng đã sẵn sàng, cô đâu thể tránh né mãi được.

Triệu Thanh Tuyết không nghĩ nữa, cô đóng cửa phòng rồi đi xuống nhà.

Cô làm mấy việc vặt rồi đi loanh quanh trong biệt thự thì trời cũng tối, thời gian đúng là trôi qua nhanh thật.
Cô nấu cơm tối chờ anh về, bày tất cả các món lên bàn ăn.

Cô chờ anh đến 7h tối nhưng chẳng thấy anh về, cô gọi điện nhắn tin anh cũng không trả lời.

Triệu Thanh Tuyết vừa sốt ruột vừa lo lắng cho anh, cô gọi điện đến Hàn Thị thì nhân viên bảo anh không ở đó.

Hiện giờ cô không xác định được chồng cô đang ở nơi nào.
Cô tiếp tục chờ, cô chờ mãi chờ mãi cũng không thấy anh về.

Nhìn đồng hồ đã điểm 10h đêm, chồng cô vẫn không về.
Triệu Thanh Tuyết đi đi lại lại trong nhà, bên ngoài nổi gió rất to.

Cô chẳng hiểu anh đã đi đâu, không báo cho cô một tiếng.
Cô lại ngồi xuống sofa, thỉnh thoảng lại nhìn ra ngoài xem anh đã về chưa.

Nhưng kết quả vẫn vậy, cô hy vọng thì nhận lại thất vọng.

Ngồi ở ghế rồi nhìn ra bên ngoài, cơn buồn ngủ ập đến, Triệu Thanh Tuyết ngủ gục ngay trên ghế sofa.

Quản gia bước đến, trên tay cầm chiếc chăn mỏng đắp lên người cho cô.
Quản gia vẫn chưa ngủ, công việc của ông là chăm sóc vợ chồng Hàn Dương Phong và ngôi biệt thự này.

Thiếu Gia dạo này thường xuyên đi đêm, có khi đến sáng hôm sau mới về, ông thật sự rất lo.

Ông vừa lo lắng cho Thiếu Gia vừa thương cho Thiếu Phu Nhân, thật tình ông không biết phải làm gì, ông vốn dĩ chỉ là quản gia nhỏ bé trong căn biệt thự rộng lớn này.
Ngoài trời gió vẫn thổi, lòng người nặng trĩu..
 
Hợp Đồng Hôn Nhân Vợ Ơi Anh Yêu Em
Chương 31: 31: Say


Cùng lúc đó, tại quán bar có tiếng ở Thượng Hải.

Hàn Dương Phong sau khi bàn bạc với đối tác thì liền rủ Khải Minh Kiệt đi bar uống rượu.

Anh nghĩ cô ở trường nên mới dám đi một chút, âu cũng vì quá mệt mỏi.

Nhưng anh nào biết vợ anh đang ở nhà chờ anh về.
Khung cảnh xa hoa, tiếng nhạc xập xình, ánh đèn nhấp nháy nhiều màu sắc, người khác nhìn vào cũng thấy chói mắt.

Nơi tụ tập các tay ăn chơi khét tiếng, các cậu ấm cô chiêu đều xuất hiện ở đây.

Các cô gái ăn mặc rất s3xy, thân hình nóng bỏng, v3 vãn bao nhiêu đàn ông.
Hàn Dương Phong uống rất nhiều, Khải Minh Kiệt ngồi cạnh cũng phải lắc đầu.

Anh thật không thể hiểu, thằng bạn anh bị làm sao mà lại uống nhiều như thế.
Khải Minh Kiệt không dám uống nhiều, anh cùng lắm chỉ uống một chút cùng thằng bạn.

Vợ anh cấm anh uống rượu, anh mà về trong bộ dạng say xỉn chắc anh sẽ ngủ ngoài đường mất.

Không một cô gái nào dám bước đến bên cạnh Hàn Dương Phong v3 vãn.

Trước đó có một cô gái bước đến, liền bị Hàn Dương Phong đuổi đi không thương tiếc.
Khải Minh Kiệt thở dài, anh rất muốn về nhà nhưng sao anh có thể bỏ mặc thằng bạn anh ở đây một mình.
- “ Này, Hàn Dương Phong, mày uống đủ chưa? Sao mà uống lắm thế? Về đi thôi.


- “ Mày cứ kệ tao… về trước đi… không cần lo.

” Hàn Dương Phong đáp lại.

harry potter fanfic
- “ Đi về, uống thế thôi.


Khải Minh Kiệt đi ra thanh toán rồi lôi Hàn Dương Phong về Hàn Viên, chơi với nhau 15 năm trời.

Anh làm sao có thể bỏ mặc thằng bạn này được.

Hàn Dương Phong ngồi trên xe không ngừng lãi nhãi, khiến Khải Minh Kiệt vô cùng mệt mỏi.
- “ Mẹ tổ mày, mày bị làm sao thế hả? Mày có nằm yên để tao đưa mày về nhà không? ”
Khải Minh Kiệt tăng tốc lái xe, 20 phút sau đã đưa Hàn Dương Phong về đến Hàn Viên.

Quản gia và Triệu Thanh Tuyết bừng tỉnh chạy ra ngoài, Khải Minh Kiệt được phen bất ngờ, thằng bạn anh ngày mai chết chắc rồi.
- “ Thanh Tuyết, anh trả nó cho em đấy.

Nó uống nhiều lắm, em chăm sóc nó nhé.


- “ Anh ấy…anh ấy sao lại uống nhiều thế anh? ” Triệu Thanh Tuyết lo lắng hỏi
- “ Anh không rõ, có thể là do áp lực công việc.

Anh về trước nhé.


Khải Minh Kiệt chào Triệu Thanh Tuyết và quản gia rồi lái xe về nhà, anh phải mau chóng về tạ lỗi với vợ ngay.
- “ Anh sao lại uống nhiều như vậy chứ? ”
Triệu Thanh Tuyết cố gắng đưa Hàn Dương Phong lên phòng, cô chưa bao giờ chăm sóc người say rượu nên không biết phải làm như thế nào.
- “ Cháu cứ đưa Thiếu Gia lên phòng, bác sẽ pha nước giải rượu cho cậu ấy.


Hàn Dương Phong mắt nhìn quản gia, ánh mắt này của Thiếu Gia.

Quản gia như ông hoàn toàn hiểu rõ, ông lui về phòng ngủ của mình.

Để không gian riêng cho Thiếu Gia và Thiếu Phu Nhân nhà ông.
Hàn Dương Phong không có say lắm, anh vẫn tỉnh, chỉ là đầu óc có hơi mơ hồ.

Anh thật sự rất bất ngờ, vợ anh về mà không nói với anh một tiếng, nếu đã giả vờ thì cố giả vờ cho trót vậy.
Triệu Thanh Tuyết gắng sức đặt anh nằm xuống giường, cái lưng cô vừa đau vừa mỏi.

Cô cởi giày cho anh sau đó cô lại chạy vào phòng tắm, vắt khăn ướt để lau mặt cho anh.

Vừa lau mặt cho anh cô vừa nghĩ đến tương lai sau này của mình, cũng khó khăn như vậy.
- “ Nhìn anh như vậy, em lại càng lo lắng cho sau này.

Em càng nghĩ đến bản thân thì càng sợ, nghĩ đến anh lại thấy anh rất vất vả.

Người ngoài cứ nghĩ ngồi ở vị trí cao sẽ rảnh rỗi, thảnh thơi nhưng không ở trong cuộc, làm sao mà hiểu được.

Sống trong giàu có, anh có vui không? ”
Triệu Thanh Tuyết đặt một câu hỏi nhưng chắc là anh không trả lời cô được rồi, chồng cô đang ngủ, cô là đang nói chuyện với chính bản thân mình.
Hàn Dương Phong không ngủ, tâm tư của vợ, anh đã nghe thấy hết.

Tất cả những gì đã trải qua, anh chịu được, đó là trách nhiệm và bổn phận, không thể né tránh.
Triệu Thanh Tuyết đứng dậy, cô treo khăn vào phòng tắm.

Bây giờ cũng là nửa đêm, cô thật sự buồn ngủ, cô còn phải làm luận văn bảo vệ tốt nghiệp nữa chứ.

Cô kéo hết rèm lại, điều chỉnh nhiệt độ của máy lạnh ở mức độ vừa phải, bật một chiếc đèn nhỏ để nhìn đường, sau đó cô bước lên giường ngủ, ôm anh thật chặt.
Khi cô đã ngủ, Hàn Dương Phong mở mắt ra.

Đã lâu không ngủ cùng cô, mà vợ anh cứ như thế này thì làm sao anh ngủ được..
 
Hợp Đồng Hôn Nhân Vợ Ơi Anh Yêu Em
Chương 32: 32: Em Muốn Làm Mẹ


Hôm nay quả là một đêm không ngủ đối với Hàn Dương Phong, vợ anh ngủ như thế này cứ như đang hành hạ anh vậy.

Anh không đụng vào cô, anh muốn vợ anh sẵn sàng, không hối thúc cũng không ép buộc.

Tương lai của cô còn rộng mở, anh không thể ép buộc cô trong khuôn khổ " con cái " được.
Hàn Dương Phong hiểu rõ những vấn đề đằng sau cuộc sống hôn nhân, đám bạn của anh thì đứa nào cũng đã làm cha hết cả rồi.

Riêng mình anh thì vẫn chưa, anh còn mối thù hận chưa giải quyết xong, sống hay chết anh còn chưa biết.

Thâm tâm Hàn Dương Phong thật sự rất lo, anh không sợ chết.

Anh chỉ sợ nếu anh không may chết đi thì cô sẽ như thế nào, chẳng phải sẽ chịu đơn độc trên thế gian này sao?
" Sau này, nếu không có anh, em nhất định phải sống thật tốt.

"
Một khi thù chưa trả, ắt không thể thoải mái được, Hàn Dương Phong và Mộ Quân Phong đều như vậy.
Hàn Dương Phong cố gắng chợp mắt ngủ, thoắt một cái đã đến sáng hôm sau.
Ánh mặt trời hiện lên sau khung cửa sổ, điện thoại của Triệu Thanh Tuyết đổ chuông.

Mới sáng sớm mà không biết ai gọi cho cô.
" Alo " Triệu Thanh Tuyết với bộ dạng ngái ngủ nghe điện thoại
" Mình có thai rồi, được 2 tuần rồi á " đầu dây bên kia là Tôn My, cô với Hoắc Bảo Minh đã gạo nấu thành cơm rồi
" Hả? " Triệu Thanh Tuyết tá hỏa, cô nói lớn đến mức khiến Hàn Dương Phong phải giật mình
" Cậu có thai? Với Hoắc Bảo Minh? Ôi trời ơi cái gì thế Tôn My? Yêu đương nên lú luôn hay sao? Chưa tốt nghiệp đã muốn làm mẹ rồi.

" Cô ngồi bật dậy, chấp vấn Tôn My
" Thì có rồi đành phải chịu thôi, đợi mình tốt nghiệp xong thì sẽ kết hôn á.

"

" Trời đất, lạy cậu luôn đó.

Thôi thì chúc mừng hạnh phúc của hai người nha, bất lực.

Giờ chắc ở phải gọi cậu là bà Hoắc rồi.

"
" Gọi sao cũng được mà, cần gì phải bà này bà nọ.

Mà cậu với Hàn Tổng…vẫn chưa sao? "
" Chưa… sợ đau lắm…ba mẹ chồng cũng không hối thúc… "
" Không đau lắm đâu, mà giờ đang ở cạnh chồng à.

"
" Đang ở bên cạnh đây thây.

Mà thôi, hai mẹ con phải đảm bảo sức khỏe đấy nhé.

Ôi giời ơi, vẫn không thể tin nổi mà.

"
" Tin đi mà, khổ thật, bạn bè mà không tin tưởng nhau.

"
" Ừ, tin, bất ngờ quá.

Lo mà làm luận văn, mình cũng chuẩn bị làm đây.

"
" Mình biết rồi, tắt đây.

"
" Oke "
Triệu Thanh Tuyết tắt điện thoại, đầu óc mơ màng, cô thật sự không thể tin, bạn cô có thai rồi.

Cô quay sang nhìn anh, chẳng lẽ làm chuyện đó không đau như bạn cô nói sao?
- “ Chồng, anh muốn làm cha không? ”
- “ Khánh Linh đó, anh làm cha lâu rồi.


- “ Khánh Linh khác, không tính.

Sao anh lại nhận em ấy làm con vậy.


- “ Thông minh, nhanh nhẹn, ưu tú và rất xuất sắc.

Quan trọng là chửi rất giỏi, chửi anh như con mỗi khi anh làm sai.

Không riêng gì anh, Vương Kiên, Trịnh Hoàng, Khải Minh Kiệt đều bị như thế.

Quen luôn rồi.


- “ Cô bé ấy đúng là ưu tú thật, kết hôn sớm y như bạn em vậy.


- “ Yêu nhau lắm quá, bọn anh không cản được.


- “ Em muốn có con, được không? Bạn em nó làm mẹ rồi đó.


Nghe tin Tôn My đã làm mẹ, Triệu Thanh Tuyết cũng muốn có con.

Sau này nếu như lúc nào buồn chán, có thể nói chuyện với con.

Triệu Thanh Tuyết nghĩ đến thôi cũng thấy vui rồi.
- “ Không được, bây giờ không phải là lúc.

Em còn chưa tốt nghiệp, còn sự nghiệp ở phía sau.

Không thể được.

” Hàn Dương Phong cũng muốn nhưng sự nghiệp của cô vẫn còn, cô còn có tương lai, anh không thể phá vỡ tương lai của vợ anh được
- “ Đi mà, có con vui mà, như bạn em vậy đó.


Triệu Thanh Tuyết kéo tay nài nỉ Hàn Dương Phong không biết bao nhiêu lần nhưng anh vẫn nói câu ban đầu, không thay đổi gì.

Anh vẫn không đồng ý.
Hàn Dương Phong nhìn vợ, có phải anh không muốn đâu.

Anh sợ cô đau, nguyên nhân cái chết của mẹ cô anh vẫn còn chưa rõ, chưa kể anh còn phải sống chết với Mộ Quân Phong.
- “ Đau lắm, cứ để từ từ rồi có cũng được.

Em sao cứ phải hối thúc.


- “ Bạn em có em bé rồi, không thể chịu thua được.


Hai chữ " bất lực " diễn tả đúng tâm trạng hiện tại của Hàn Dương Phong, không chiều theo ý vợ thì vợ giận, chiều theo ý vợ thì sợ vợ đau.

Thâm tâm anh không biết phải làm thế nào cho đúng.
- “ Chỉ vì hơn thua thôi sao? ”
- “ Không, em thấy có con vui lắm.

Ngày xưa á, em muốn có em để chơi cùng nhưng mà mẹ em lúc sinh em ra, gặp nguy hiểm, xém chút nữa thì băng huyết.

Kể từ đó, ba em không cho mẹ em mang thai nữa.


Hàn Dương Phong nghe xong, anh càng thương cô hơn, anh càng lo sợ cô sẽ gặp nguy hiểm khi sinh con.

Dù chuyện đó là quá xa vời nhưng anh vẫn sợ, anh chắc phải đồng ý thôi.
Không đồng ý thì vợ anh sẽ buồn, vợ anh buồn thì Hàn Gia sẽ biết, từ đó mẹ anh sẽ cho anh một bài học vì cái tội làm vợ giận.
- “ Được rồi, sinh con thì sinh con, một lần thôi đấy.

Anh cảnh cáo em trước rồi, đau thì đừng có nói là tại anh.

Có biết chưa? ”
Triệu Thanh Tuyết gật đầu lia lịa, tươi cười đi vào phòng tắm.

Hàn Dương Phong ngơ ngác nhìn cô, trong lòng suy nghĩ " có con vui đến thế cơ à, cô ấy không sợ đau sao? "
Suy nghĩ trong đầu là thế, Hàn Dương Phong cũng bước ra khỏi giường, anh sang phòng khác vệ sinh cá nhân rồi xuống nhà nấu đồ ăn sáng cho cô..
 
Hợp Đồng Hôn Nhân Vợ Ơi Anh Yêu Em
Chương 33: 33: Thật Hạnh Phúc


Trong bữa sáng, Triệu Thanh Tuyết hí hửng nhắc đi nhắc lại với Hàn Dương Phong.

Anh ăn sáng cũng không được yên với cô vợ, thôi thì chiều ý cô, kêu đói thì đừng có đổ lỗi cho anh.
- “ Thế thì bây giờ chúng ta cùng " tạo em bé " nhá vợ yêu, em đừng có mà kêu đói bụng, nghe chưa hả? ”
Triệu Thanh Tuyết gật đầu, cô vui lắm nhưng chỉ ít phút nữa thôi, cô sẽ đau và mệt mỏi đến ngất.

Quản gia đứng ở trong bếp không hiểu chuyện gì nhưng chắc chắn có tin vui rồi, ông mỉm cười hoan hỉ, nếu biệt thự này có tiếng của trẻ con thì còn gì bằng.
Hàn Dương Phong bế cô lên phòng, anh khoá cửa lại, đóng kín rèm, sau đó đặt cô xuống giường.

Triệu Thanh Tuyết nhìn cứ thấy sợ sợ, Hàn Dương Phong thấy vợ như thế thì bèn trêu.
- “ Sao? Thấy sợ rồi à? ”
- “ Có gì mà phải sợ.

” cô hùng hổ đáp lại nhưng trong lòng không ngừng run, tim đập rất mạnh
Hàn Dương Phong ghé sát tai cô, giọng nói vừa trầm vừa ấm áp.
- “ Có hối hận không? Anh mà làm, em có hối hận cũng không kịp đâu.


- “ Không hối hận ” cô đáp
- “ Là em nói đấy nhé.

Nếu là con trai, nó là người kế nhiệm vị trí của anh trong tương lai.

Còn nếu là con gái, con muốn làm gì cũng được hết.


- “ Anh trọng nữ khinh nam đấy à ”
- “ Không, trai gái đều được nhưng anh thích con gái hơn vì con sẽ xinh đẹp giống như vợ anh.


Hàn Dương Phong nhìn vào mắt cô nói, anh chỉ sợ anh không sống được đến lúc đó.

Anh vẫn mong sau trận chiến đó, ông trời sẽ cho anh một cơ hội để sống.
Anh cúi xuống chiếm lấy môi cô, nụ hôn đầu tiên của hai người cũng là lần đầu tiên gần gũi, thân mật như vậy.

Năm xưa, trước khi đi anh cũng hôn cô nhưng khi ấy hai người chỉ là một đứa trẻ, không hiểu rõ tình yêu là như thế nào, ngày ngày trưởng thành, anh mới nhận ra điều đó.
Triệu Thanh Tuyết không phản kháng mà phối hợp theo anh, cô là người muốn như vậy.

Bây giờ, chính lúc này cô mới nhớ ra, cô luôn thắc mắc vì sao nụ hôn của anh lại quen thuộc với cô đến như vậy, cuối cùng cô cũng nhận ra rồi.

Cô bị hôn đến đầu óc lờ mờ, không thể thở được, mở mắt nhìn không gian xung quanh chỉ thấy toàn là mờ ảo.

Chẳng lẽ cô bị hôn mà thần trí cũng điên đảo rồi hay sao?
Đôi môi mềm mại của Triệu Thanh Tuyết bị Hàn Dương Phong ra sức cắn m*t, hiện lên màu sắc đỏ hồng, môi lưỡi quấn quýt không rời, anh hút hết mật ngọt bên trong khoang miệng cô.

Hàn Dương Phong thuận tay kéo áo ngủ trên người vợ xuống, lộ làn da trắng mịn không tì vết.
Hôn đã thoả mãn, anh cúi xuống hôn vùng cổ và xương quai xanh, vừa hôn vừa cắn nhẹ để lại những dấu ái muội, như thể khẳng định chủ quyền trên người cô.

Triệu Thanh Tuyết lúc này mới được hít thở không khí, vì đau mà kêu lên, đôi mắt long lanh phủ một tầng sương mờ, gợi sự quyến rũ mê người trong mắt của Hàn Dương Phong.
Hàn Dương Phong một lần nữa hôn lên đôi môi mềm mại đó, hai người nằm đè lên nhau, rất gần gũi, đến mức có thể nghe thấy tiếng tim đập thình thịch.

Triệu Thanh Tuyết cảm nhận cái đó của anh rất gần, nó đang chạm vào bụng cô, chỉ được ngăn cách bởi một lớp vải.
Tay anh tiến gần, chạm vào áo cô, đang định cởi phanh nó ra.

Triệu Thanh Tuyết giơ tay định kháng cự nhưng lại thôi, cô nghĩ chuyện này là chuyện hết sức bình thường.

Hàn Dương Phong lấy tay còn lại xoa nhẹ gương mặt xinh đẹp đáng yêu của vợ, trong lòng anh ẩn giấu rất nhiều chuyện không thể nói.

Dù có chết, anh luôn ghi nhớ tận sâu hồi ức về cô trong đầu, tuyệt đối không bao giờ quên.
- “ Thanh Tuyết! ”
Một tiếng gọi người con gái đầy thân thương, trầm ấm dễ nghe, chan chứa biết bao tình cảm anh dành cho người con gái ấy.
- “ Vợ…anh muốn em.


Câu nói vừa dứt, Hàn Dương Phong lại tiếp tục áp môi mình xuống môi cô.

Nụ hôn nhẹ nhàng, sâu lắng.

Triệu Thanh Tuyết vẫn còn lơ ngơ vì câu nói vừa rồi, không phải cô không tin mà nó đến đột ngột quá.

Trong lúc cô còn đang ngơ ngác thì bộ đồ trên người đã bị anh quăng xuống sàn nhà, cảm giác lạnh toát xung quanh khiến cô khẽ run.
Anh cúi xuống hôn vùng ngực đầy đặn rồi ngậm lấy viên ngọc hồng trên đỉnh đồi m*t mát, bàn tay kia không an phận mà xoa bóp bầu ng ực còn lại thành đủ hình dạng.
Lần đầu có cảm giác người khác giới đụng vào người, Triệu Thanh Tuyết vừa sợ vừa hưởng thụ những gì anh mang lại.

Cảm nhận Hàn Dương Phong đang lân la từng tấc da thịt trên cơ thể, đầu óc cô mê man, ngậm chặt miệng lại để không phát ra những âm thanh xấu hổ.
Hàn Dương Phong hiện tại rất tỉnh, anh là đang làm theo bản năng của thằng đàn ông.

Nơi to lớn nào đó đã ngẩng cao đầu, nó chỉ muốn gấp rút hành động đến nơi, anh không để mất thời gian, đặt nó vào hang động chật hẹp, ấn sâu vào.
- “ Áaaaaa… ”
Triệu Thanh Tuyết cảm nhận được cơn đau đó còn đau hơn cơn đau hàng tháng cô chịu, nó đau như muốn rách ra vậy, thật sự rất đau.

Giọt nước mắt chảy xuống, lần đầu tiên của cô là dành cho anh nhưng sao nó đau quá.
Bên dưới anh cũng bị cô kẹp chặt, thật sự rất bức bối khó chịu.

Hàn Dương Phong nhẹ giọng.
- “ Vợ, em cố gắng chịu đau một chút, sẽ nhanh hết đau thôi.


Triệu Thanh Tuyết đau đến sợ hãi, câu nói này của anh làm vơi bớt chút ít nỗi đau trong lòng cô.

Trên mắt còn đọng lại nước mắt thành một màng sương mờ, cô không còn nhìn rõ xung quanh như thế nào.

Hàn Dương Phong mau chóng hành động, anh rút nhẹ ra rồi lại đâm sâu vào thêm một lần nữa.

Dòng máu đỏ chảy xuống ga giường, chứng tỏ cô đã thuộc về anh.
Hàn Dương Phong không ngừng vận động, Triệu Thanh Tuyết vừa sướng vừa đau, dù sao cũng là lần đầu của cô, dù làm thế nào cũng sẽ rất đau.

Tay bấu chặt ga giường, chịu đựng từng nhịp thúc.
Dần dần biết cô đã thích ứng được, động tác của Hàn Dương Phong càng nhanh, miệng không ngừng kêu những tiếng rên khe khẽ, khó mà diễn tả được cảm giác này.
Cả hai đều là lần đầu của nhau, trao cho nhau cảm giác hạnh phúc nhất..
 
Hợp Đồng Hôn Nhân Vợ Ơi Anh Yêu Em
Chương 34: 34: Luận Văn Bảo Vệ Tốt Nghiệp


Triệu Thanh Tuyết tỉnh dậy vào chiều tối, cả người đau nhức không thôi, nhìn người đàn ông bên cạnh vẫn còn đang say giấc, cô không nỡ đánh thức anh dậy.

Cô nhẹ nhàng gỡ tay anh ra rồi đi sang phòng khác thay đồ, bài luận văn cho còn chưa làm một chút nào trong khi chỉ có thời hạn ba ngày.
Thay một bộ đồ pijama lụa dài tay với hoạ tiết đơn giản, màu xanh nhạt trên nền trắng làm chủ đạo.

Cô cầm máy tính, bút, giấy trắng và tài liệu đi xuống nhà.

Đi cũng hơi khó khăn nhưng cô vẫn đi được, không đau lắm.

Cô cũng không biết anh ngủ lúc mấy giờ, thôi thì cô cứ để cho chồng ngủ, lúc nào nấu cơm tối xong cô sẽ gọi anh dậy.
Đặt máy tính và tài liệu xuống bàn, cô ngồi xuống viết phác thảo những nội dung cần phải làm.

Sau đó cô tìm và chỉnh sline trên Pown Point sao cho đẹp mắt.

Nhìn đồng hồ đã điểm 6h30, cô mau chóng chạy vào trong nhà bếp.

Thấy quản gia đang ở trong đó, cô cũng phụ giúp ông một tay.
- “ Cháu bận việc thì cứ làm, bác tự làm một mình cũng được.


- “ Sao cháu có thể để bác làm một mình được, cái đó cháu làm sau cũng được ạ.


Hai người vừa làm vừa trò chuyện, chỉ mất 30 phút là xong.

Các món ăn đã được bày trí lên bàn, cô nhờ quản gia gọi anh xuống.

Triệu Thanh Tuyết tranh thủ thời gian để làm luận văn, chứ cô chỉ còn hai ngày nữa, không làm là không kịp, nếu không đạt cô sẽ khó mà tốt nghiệp được.
Triệu Thanh Tuyết chăm chú làm, vừa lúc đó Hàn Dương Phong cũng đi xuống nhà.

Anh ngồi xuống bên cạnh cô, nhìn vào màn hình máy tính, cũng biết là vợ anh đang làm gì, anh ngày trước cũng như cô vậy.
- “ Nghỉ tay ăn cơm đã em, cái này có nhiều thời hạn mà.


- “ Em còn đúng hai ngày, bây giờ không làm thì không kịp đâu.

Em không muốn ở lại thêm một năm nữa đâu, cái này không qua, sẽ khó tốt nghiệp lắm.


- “ Cũng đúng nhỉ, vậy em cứ làm đi.


Hàn Dương Phong đứng dậy, anh không đi ăn cơm mà qua bàn ăn lấy cơm cho cô.

Chứ vợ anh cứ tập trung thế này, có lẽ đến đêm cũng không có thời gian ăn.
Cầm bát cơm nóng hổi trên tay, Hàn Dương Phong lấy một muỗng vừa đủ, anh thổi đi thổi lại cho bớt nóng rồi đút cho cô.
- “ Để em tự ăn cũng được mà, lát em ăn sau.


- “ Anh dám khẳng định em sẽ không bao giờ ăn, thậm chí là bỏ luôn.

Anh ngày trước khi làm luận văn tốt nghiệp cũng thế, mẹ anh không đánh là anh không bao giờ chịu đi.

Đến bây giờ anh vẫn nhớ cú đánh đó, phải ăn thì con mới phát triển.


- “ Vẫn còn chưa thành một sinh linh mà, anh nghĩ hơi xa rồi đó.


- “ Bây giờ thì chưa có nhưng vài tuần nữa sẽ có, ăn nào.



- “ Đi, qua kia ăn, chứ cứ như thế này, đến khi nào mới xong chứ.

Anh phải nghỉ ngơi ăn uống đầy đủ, còn phải đi làm nữa.


Triệu Thanh Tuyết đứng dậy kéo tay Hàn Dương Phong vào bàn ăn, không quên cầm theo bát cơm dang dở.

Cô gọi luôn quản gia vào ăn chung cho vui, cô đã sớm coi ông như người thân trong gia đình.
Ăn xong, Hàn Dương Phong đuổi khéo vợ ra ngoài, việc học của cô quan trọng hơn.

Mấy cái chuyện dọn dẹp này, anh làm được.

Quản gia vừa dọn dẹp vừa mỉm cười, Thiếu Gia của ông còn có mặt này sao?
- “ Bác cười cái gì vậy? ”
- “ Tại tôi thấy Thiếu Gia hơi lạ nên mới cười.


- “ Chẳng lẽ tôi lại để bác làm một mình sao? Tôi không muốn bị vợ mắng đâu đấy, bác quên chuyện tôi làm việc với Nghiêm Tuyết Tình đã bị mẹ tôi đánh chửi như thế nào rồi hay sao? ”
Quản gia ngẫm nghĩ lại những chuyện xưa, không quên Thiếu Gia của anh đã bị mẹ cậu ấy đánh như thế nào.
- “ Phu Nhân quả nhiên ra tay rất mạnh.


- “ Bởi vậy, tôi không muốn để cô ấy buồn và nghĩ nhiều.

Nếu như sau này, tôi không còn ở đây nữa, hãy chăm sóc cô ấy thật tốt.


Hàn Dương Phong đếm ngược từng ngày, ngày anh chiến đấu với Mộ Quân Phong càng ngày càng đến gần.
- “ Thiếu Gia nói vậy là có ý gì? Chẳng lẽ là chuyện năm xưa? ” Ánh mắt lo lắng của Nhiếp Long hiện lên

- “ Đúng vậy, thù này ắt phải trả, tôi muốn tìm ra chân tướng.

Nếu tôi không may chết đi, bác hãy bên cạnh cô ấy như một người thân.

Thời gian không còn nhiều nữa.


- “ Thiếu Gia…đừng nói như vậy…cậu sẽ chiến thắng trở về mà… ”
Nếu Thiếu Gia của ông không trở về, Thiếu Phu Nhân phải làm sao đây?
- “ Thôi, đừng nói nữa, im lặng, đừng để cô ấy biết mấy chuyện này.


Quản gia gật đầu, ông không nói thêm lời nào nữa.

Xong xuôi, Hàn Dương Phong đi ra ngoài ngồi với vợ.
Anh chỉ ngồi nhìn cô học, không gây một tiếng động nào.

Thời gian cứ thế trôi qua với âm thanh tích tắc của kim đồng hồ, 11h đêm, Triệu Thanh Tuyết ngủ gật xuống ghế.

Anh nhẹ nhàng tắt màn hình máy tính, bế cô lên phòng ngủ, cái này ngày mai vợ anh làm tiếp cũng được.
Màn đêm buông xuống, không gian tĩnh lặng, ai ai cũng chìm trong giấc ngủ say..
 
Hợp Đồng Hôn Nhân Vợ Ơi Anh Yêu Em
Chương 35: 35: Món Quà Tặng Anh


Sáng hôm sau, Hàn Dương Phong dậy sớm để đến Hàn Thị.

Hôm nay anh có cuộc họp hội đồng lúc 8h sáng, anh rón rén bước ra khỏi phòng để không làm cô tỉnh giấc.

Vợ anh muốn ngủ dậy lúc nào cũng được, anh cũng dặn quản gia không gọi cô, sau đó Hàn Dương Phong lái xe ra khỏi Hàn Viên.
7h sáng là lúc Triệu Thanh Tuyết ngủ dậy, nhìn sang bên cạnh không thấy anh, có lẽ là chồng cô đã đến Hàn Thị rồi.

Triệu Thanh Tuyết rời khỏi giường, vệ sinh cá nhân và ăn uống nhanh chóng, cô phải tăng tốc độ để làm nốt luận văn trong ngày hôm nay.
Đến chiều, Triệu Thanh Tuyết ngồi hàng tiếng đồng hồ, cuối cùng cũng hoàn thiện.

Cô lưu lại rồi cất hết đồ đạc lên phòng, chỉ cần chờ ngày thuyết trình trước các thầy cô.
Còn thời gian rảnh, Triệu Thanh Tuyết cùng quản gia dọn dẹp nhà và chăm sóc cây ngoài vườn.

Vườn hoa này vừa mát mẻ vừa thoáng đãng, cô thật khâm phục những người giàu, muốn cái gì là có cái đó.
Lấy một cuốn sách về thiết kế thời trang ra đọc, cô sắp ra trường, phải đọc để ngẫm và tìm hiểu chứ.

Cô không biết khi đi làm sẽ phải trải qua những gì, nhưng chắc hẳn sẽ rất khó.

Triệu Thanh Tuyết cũng thực tập ở trường một thời gian nhưng đối với các công ty doanh nghiệp, yêu cầu của họ vẫn cao hơn.
Triệu Thanh Tuyết chợt nhớ, cô mua quà tặng anh, thế mà cô quên béng mất.

Đợi anh về, lúc ấy tặng cũng không sao?
5h chiều, tiếng động cơ xe vang vọng từ ngoài cổng, Triệu Thanh Tuyết từ trong nhà chạy ra, Hàn Dương Phong thuận tay bế cô lên.

- “ Hôm nay vui vậy sao? ”
- “ Em vừa vui vừa lo lắng, luận văn em hoàn thành rồi nhưng ngày mai sẽ thuyết trình trước giảng viên.

Em hơi lo.


- “ Anh đến cổ vũ em, lo gì chứ.

Bình tĩnh, tự tin rồi sẽ chiến thắng, vợ anh giỏi mà.


- “ Anh không phải đi làm ư? Em tự đi cũng được, có bạn em nữa mà.


- “ Nghỉ, ném hết việc cho Trần Đức làm.


- “ Đểu thật, anh chơi ác quá đấy.

Anh là chủ tịch, anh có quyền.


Trần Đức về đến nhà bỗng hắt xì mấy cái, anh không biết ngày mai anh sẽ được làm rất nhiều việc.
- “ Làm được đến đâu thì làm, cậu ta không làm hết nổi số đó đâu.


- “ Thả em xuống đi, em cho anh xem cái này.


- “ Cái gì? ”
- “ Đi rồi biết, cứ phải thắc mắc.


Vợ anh là người phụ nữ thứ hai dám chửi anh đấy, chỉ sau mẹ anh.

Hàn Dương Phong nhẹ nhàng thả cho xuống đất, Triệu Thanh Tuyết kéo tay anh lên phòng ngủ của hai người.
Triệu Thanh Tuyết mở ngăn kéo tủ, lấy ra một hộp quà màu trắng khá lớn, đưa cho anh.

Hàn Dương Phong cầm lấy mà lơ ngơ không biết đây là cái gì, anh lại hỏi.
- “ Cái gì thế em? Sao cứ phải thần bí như vậy? ”
- “ Quà cho anh, mở ra thì biết, anh hỏi nhiều thật đấy.


Hàn Dương Phong mở nó ra, nở nụ cười hạnh phúc, quả nhiên là một bất ngờ thật lớn của vợ anh mà.

Đồ hiệu anh không thiếu nhưng đồ cô tặng dù là cái gì, anh coi nó như báu vật.
- “ Đẹp lắm, cảm ơn em.

” Hàn Dương Phong ôm chầm lấy cô
- “ Anh thích là được rồi, à mà hôm đó em có gặp một người, anh ta có lấy đồ giúp em á.

Em cảm ơn rồi anh ta cũng đi luôn.


- “ Xem ra cũng biết điều, anh ta cũng tốt bụng đó chứ.

Nếu là anh, người đó không phải em, anh cũng mặc kệ không quan tâm.


- “ Anh lạnh lùng băng giá từ xưa rồi, anh ấm áp như nắng mùa xuân với người khác thì chỉ có ở trong mơ thôi.


Hàn Dương Phong gật đầu, anh lấy điện thoại ấn một cuộc gọi đi cho thư kí.
" Ngày mai tôi không đến Hàn Thị, ở lại tăng ca, cuối tháng hưởng phúc lợi gấp đôi.

"
" Vâng chủ tịch, nhưng mà tăng ca đến khi nào ạ? "
" 7h30 sáng đến 12h trưa, 2h chiều đến 9h30 tối.

Đồng ý không? "

" Tất nhiên là tôi đồng ý rồi, chủ tịch cứ yên tâm ở nhà.

"
" Ừ "
Hàn Dương Phong ngắt kết nối, Trần Đức vui vẻ là thế nhưng 5s sau đã khóc ròng.

Cái lưng của anh ngày mai sẽ gãy mất nhưng vì cái phúc lợi hậu hĩnh đó, anh sẽ cố gắng.
- “ Anh đúng là đồ đểu, làm nhiều thế ai mà chịu nổi.

"
- “ Nhưng người ta đồng ý rồi "
- “ Chịu anh luôn "
- “ Đi tắm thôi ”
- “ Vậy em qua phòng bên tắm nha.


- “ Tắm ch ung, đi.


Triệu Thanh Tuyết đỏ mặt, Hàn Dương Phong bế cô vào phòng tắm.

Khung cảnh vừa ám muội vừa hạnh phúc..
 
Hợp Đồng Hôn Nhân Vợ Ơi Anh Yêu Em
Chương 36: 36: Buổi Thuyết Trình Tại Giảng Đường


Giảng đường C10 - Đại Học Đông Hoa
Hôm nay, là ngày tất cả sinh viên năm cuối ngành thiết kế thuyết trình khoá bảo vệ tốt nghiệp của mình trước tất cả các giảng viên phụ trách.

Xung quanh toà nhà C10 đông đúc các sinh viên, người thân của họ đến.
Triệu Thanh Tuyết ngày hôm qua đi ngủ sớm, tuy là đã chuẩn bị tâm lý thật tốt cho ngày mai nhưng hôm sau cô cũng rất lo lắng.

Không chỉ riêng cô, sinh viên năm cuối nào cũng như cô cả.
7h sáng, cô có mặt tại trường để chuẩn bị chu toàn tất cả mọi thứ.

Tất nhiên Hàn Dương Phong cũng có mặt ở đó, anh nhìn cô.
- “ Cố lên, tự tin chiến thắng.

Đừng lo lắng hay sợ hãi điều gì cả.


- “ Em biết rồi nhưng mà vẫn hơi run.


- “ Đừng quá sợ hãi, em sẽ bị ảnh hưởng trong lúc thuyết trình.

Tâm lý rất quan trọng.


- “ Aizzz…em biết rồi, em sẽ cố gắng.


Mọi thứ chuẩn bị xong xuôi, chỉ cần chờ các thầy cô đến.

Nhìn đồng hồ còn vài phút nữa, Hàn Dương Phong xuống hàng ghế gần cuối để ngồi, tay ra hiệu cho cô, mong muốn vợ anh cố gắng hết sức mình.
7h30 phút, các thầy cô cũng bước vào.

Buổi thuyết trình được bắt đầu.
Phong thái tự tin, giọng nói rõ ràng.

Triệu Thanh Tuyết được ghi điểm gần như tuyệt đối trong mắt các giảng viên, tấm bảng loại A được giơ lên, khuôn mặt vui vẻ của giảng viên hiện lên và khuôn mặt của cô cũng vui vẻ như thế.

Vậy là sự cố gắng không ngừng nghỉ của cô đã được giảng viên ghi nhận, chắc chắn rằng bằng tốt nghiệp của cô sẽ đạt từ khá trở lên.

Mọi việc diễn ra thành công hơn mong đợi, chỉ cần chờ ngày tốt nghiệp là xong.
Buổi thuyết trình kết thúc, Triệu Thanh Tuyết thu dọn mọi thứ rồi cùng Hàn Dương Phong bước xuống sân trường.

Tôn My từ xa đi đến, khuôn mặt tươi cười rạng rỡ.

Hoắc Bảo Minh chỉ nhìn Triệu Thanh Tuyết rồi gật đầu, Hàn Dương Phong đang ở đây, anh nào dám.

Vả lại anh thật sự buông bỏ cô bạn này, kết quả vẫn tốt hơn trước.
- “ Cậu sao rồi? Thuyết trình có tốt không? ”
- “ Tốt lắm, cậu thế nào? Ok không? ”
- “ Tốt lắm nha, ban đầu cũng hơi căng thẳng một chút.


- “ Ai mà chẳng căng thẳng, mình cũng thế.

Nhớ cái ngày lần đầu tiên bước chân vào cánh cổng này, thế mà giờ đây, sắp phải rời đi rồi.


- “ Thời gian không chờ đợi bất kì ai, sắp tốt nghiệp và ra trường rồi.


Triệu Thanh Tuyết dần hoài niệm, bốn năm ở trên đất Thượng Hải này.

Biết bao kỉ niệm, thật sự khó quên.
- “ Qua kia ngồi đi, đứng không tốt.


Triệu Thanh Tuyết nhìn vào cái bụng của Tôn My, tuy bây giờ chưa có dấu hiệu gì nhưng sau này sẽ rất lớn cho mà xem.
- “ Thanh Tuyết, hay là vào quán nước ngồi đi.

Cậu và My My đều mệt rồi.

” Hoắc Bảo Minh đề nghị
- “ Cũng được, cho mượn vợ cậu một chút nha, tí trả.


Triệu Thanh Tuyết dắt tay Tôn My đi trước, Hàn Dương Phong và Hoắc Bảo Minh đi phía sau, dường như hai người đàn ông này đi cùng nhau không mấy vui vẻ.

Thấy cái không khí ngượng ngùng như thế này, Hoắc Bảo Minh bèn mở lời trước.
- “ Hàn Tổng đi cùng tôi xem ra rất khó chịu thì phải.



- “ Hoắc Thiếu Gia nghĩ nhiều rồi, tôi phải cảm ơn cậu mới đúng.

Dứt bỏ được vợ tôi, chẳng phải đều tốt cho đôi bên hay sao.


- “ Việc tôi nên làm, dù sao thì tôi cũng biết Thanh Tuyết cậu ấy yêu anh rất nhiều.


Hoắc Bảo Minh chẳng tiếc nuối điều gì, đối với anh mà nói, cuộc sống hiện tại này rất tốt.
Cả bốn người cùng ngồi vào quán nước trong căng tin, hai cô gái trò chuyện vui vẻ, trái ngược với hai người đàn ông ngồi đối diện.
Nhìn xung quanh, Hàn Dương Phong lại nhớ về thời sinh viên của mình, tính đến nay cũng đã 5 năm ra trường rồi.

Ai cũng thành công, ai cũng tài giỏi nhưng anh lại không biết những năm qua cô gái anh yêu theo học một trường Đại Học ở Thượng Hải.
Anh còn nhớ những năm tháng đó rất khổ cực, học quá nhiều, vừa nhiều vừa nặng, có cả những môn học đến bây giờ anh vẫn thấy ám ảnh.

Học đi học lại không biết bao nhiêu lần vì quá khó, nghĩ đến hiện tại, anh lại bật cười.
Thời gian cứ thế trôi đi, không chờ đợi một ai.

Hàn Dương Phong trân trọng hiện tại, đối với anh như thế đã rất hạnh phúc rồi..
 
Hợp Đồng Hôn Nhân Vợ Ơi Anh Yêu Em
Chương 37: 37: Phiền Phức


Buổi thuyết trình của Triệu Thanh Tuyết diễn ra thành công rực rỡ, Đại Học Đông Hoa đang chuẩn bị trang trí hội trường với sự kiện lễ tốt nghiệp sắp diễn ra.
Từ ngày có Triệu Thanh Tuyết giải vây, các cô gái kia không ai gây sự với Triệu Thanh Tâm nữa.

Cô nàng cũng chuyên tâm học hành hơn, nhiệt tình tham gia các hoạt động tình nguyện của trường, sôi nổi trong các CLB.
Biết ngày mai là ngày lễ tốt nghiệp của chị, Triệu Thanh Tâm cũng gọi video call chúc mừng chị mình.

Cô sợ ngày mai đông người, sẽ khó gặp nhau được.
Triệu Thanh Tâm cùng cô bạn của mình tên Phương Thảo ra ngoài chơi, cô nhìn thấy tên người yêu cũ trước mặt, hai người không quan tâm, cứ thế mà lướt qua.

Nhưng Hứa Ngụy nào để cho Triệu Thanh Tâm đi dễ dàng, ra sức níu kéo cô.
- “ Tiểu Ánh… chúng ta nói chuyện một chút được không em? ”
Triệu Thanh Tâm quay người lại, khuôn mặt khinh bỉ nhìn hắn ta.
- “ Tôi không phải Tiểu Ánh anh nhắc đến, nhận nhầm người rồi.


- “ Không…em chắc chắn là Tiểu Ánh…em vẫn còn giận anh có đúng không…anh biết anh sai rồi… ”
- “ Điên à? Không thân không quen, đừng có ở đây nhận bừa.

Nếu anh không cút, tôi gọi cho bên an ninh đến xử anh vì tội danh quấy rối.


- “ Không phải…em là cô ấy mà… ”
Hứa Ngụy không muốn buông, đây chắc chắn là Triệu Ánh, hắn sao có thể nhận nhầm người.

Hắn cứ tưởng Triệu Gia vứt bỏ Triệu Ánh, hoá ra còn cưng chiều cô hơn, hắn lúc đó thật ngu ngốc mà.
- “ Này, buông bạn tôi ra.

Anh nghe không hiểu ư? Cô ấy là Triệu Thanh Tâm, nghe rõ chưa.


Phương Thảo nhìn bộ dạng của hắn ta thì chỉ muốn rời đi ngay lập tức, thật khiến cô thấy ghê tởm mà.
- “ Cái gì… Triệu Thanh Tâm? Không phải… Tiểu Ánh… là em mà.


Cuộc đi chơi của hai người bị dừng lại bởi cái tên phiền phức này, Triệu Thanh Tâm hất tay Hứa Ngụy ra, cùng Phương Thảo đi vào trong trường.

Hứa Ngụy muốn đi vào trường nhưng bị bảo vệ cản lại, không có nhiệm vụ thì không được vào, huống hồ anh ta còn thấy hắn cố ý gây rối với nữ sinh.

Hứa Ngụy bên ngoài gào thét ầm ĩ nhưng dù hắn có gào thét như thế nào thì kết quả vẫn như vậy, hắn thất vọng đành phải bỏ đi.
Triệu Thanh Tâm và Phương Thảo trên tay mỗi người cầm một ly nước hoa quả, ngồi ở ghế đá cạnh bồn hoa.

Hai người mới quen nhau được một thời gian nhưng họ khá thân thiết.
- “ Cảm ơn cậu vì chuyện vừa rồi nha, mình thật sự không muốn gặp hắn ta chút nào.

” Triệu Ánh nhìn Phương Thảo, mặt thở dài
- “ Cái tên đó mặt dày thật đấy, còn dám tìm đến tận đây gây phiền.

Mà cái tên Tiểu Ánh hắn nói là sao? Rõ là cậu tên Triệu Thanh Tâm mà.


- “ Cái tên đó là quá khứ của mình, mình đã sớm quên nó rồi.

Rất nhiều chuyện mình muốn quên đi, sai lầm tuổi trẻ, không biết trân trọng những gì đang có.

Nhưng mình đã nhận ra, rất ưng với cuộc sống hiện tại.

Cái tên mới Triệu Thanh Tâm là ba đã đặt cho mình.

Cái tên mới, cuộc sống mới, khởi đầu mới.

"
Triệu Thanh Tâm nhắc lại quá khứ, thật hoài niệm.
- “ Ra là vậy, cái tên này rất hay nha.

Những chuyện cũ cứ quên hết đi, không việc gì phải nhớ lại.

” Phương Thảo cười cười
- “ Tất nhiên rồi, mình cũng không muốn nhớ lại đâu.

Ngày mai đối với mình, rất đặc biệt.


- “ Mai là ngày lễ tốt nghiệp của các anh chị khoa thiết kế, sao lại đặc biệt thế? ” Phương Thảo thắc mắc, cô cũng không quan tâm lắm
- “ Ngày mai chị mình sẽ tốt nghiệp, chị mình hạnh phúc, mình cũng hạnh phúc.

Trong mắt mình, chị ấy vừa xinh đẹp lại vừa tài giỏi.


- “ Woa…chị của cậu là ai vậy? ” Phương Thảo suy đoán, cô không biết chị của bạn mình là ai nhưng có lẽ rất giỏi nhỉ

- “ Chị ấy hoàn thành chương trình cử nhân khoa thiết kế, chị ấy là Hàn Thiếu Phu Nhân của tập đoàn Hàn Thị - Triệu Thanh Tuyết.

” Triệu Thanh Tâm ngưỡng mộ nói với Phương Thảo, thật hãnh diện
- “ Quá tuyệt, 100 điểm nha.

Chị ấy giỏi thật đó, mình cũng ước được như chị ấy.


- “ Vậy thì cố gắng học nha, chứ lười là không được đâu á.


- “ Mình biết rồi mà, cậu có tính học lên thạc sĩ tiến sĩ không? ”
- “ Không á, mình chỉ học hệ đào tạo chính quy thôi.

Mình không học được, khó lắm và năng lực mình có hạn nữa.


Phương Thảo gật đầu, cả hai trò chuyện luyên thuyên một lúc rồi về KTX nghỉ ngơi..
 
Hợp Đồng Hôn Nhân Vợ Ơi Anh Yêu Em
Chương 38: 38: Tạo Bất Ngờ Cho Em


Tối hôm đó, Triệu Thanh Tuyết háo hức vô cùng.

Cô cũng muốn chồng cô đến tham gia ngày lễ tốt nghiệp của mình nhưng anh nhiều việc như thế, cô định qua thư phòng nói với anh.

Đúng trước thư phòng, chuẩn bị vặn tay nắm cửa, lại nghe thấy tiếng nói của anh, chắc hẳn là anh đang nói chuyện với ai đó.
" Hàn Tổng, ngày mai có việc quan trọng, cần phải bàn bạc với các cổ đông lớn của Hàn Thị.

Anh nhất định phải có mặt.

"
" Chủ tịch, anh có lịch hẹn gặp mặt với giám đốc của ba nhãn hàng nổi tiếng.

Nhất định phải gặp mặt.

"
" Chủ tịch, ngày mai… "
Sau đó là những tiếng nói của từng cổ đông của Hàn Thị.
Sau đó là những công việc ngày mai của Hàn Dương Phong, những giọng nói liên tiếp vang lên Cô áp sát tai vào cánh cửa để nghe, thật sự rất thất vọng nhưng phải làm gì bây giờ, chồng cô nhiều việc, cô không trách anh được.

Triệu Thanh Tuyết thẫn thờ đi về phòng, phải giữ tâm trạng thật tốt cho ngày mai, cái ngày cô mong chờ sau bốn năm Đại Học.

Bước chân lên giường ngủ, Triệu Thanh Tuyết cố gắng nhắm mắt ngủ một giấc nhưng cô không tài nào ngủ được.

Đành đứng dậy thắp đèn và lấy một cuốn sách ra đọc.
Trong căn phòng, tiếng gõ bàn phím liên tục, máy tính bảng bên trái đang tham gia cuộc họp trực tuyến.
- “ Hàn Tổng, thật sự phải họp bằng hình thức này sao? ” một vị cổ đông nói
- “ Ngày mai là ngày cô ấy mong chờ nhất, bốn năm rồi.

Mải mê kiếm tiền để làm gì, kiếm nhiều tiền cũng không thể đổi lại nụ cười của cô ấy.

Chi bằng không cần số tiền đó còn hơn, tiền có thể kiếm lại được nhưng nụ cười của vợ tôi liệu có dễ dàng lấy lại không? Tôi biết rõ hiện tại cô ấy rất thất vọng, vô cùng thất vọng.


- “ Vậy thì tất cả chúng ta, cứ làm theo ý của Hàn Tổng đi.


Tất cả mọi người gật đầu, ngụ ý đồng thuận.

Cảm giác của Hàn Dương Phong, họ hiểu vì họ đã từng trải qua.
Vị cổ đông lớn gật đầu, ông thật sự khâm phục Hàn Dương Phong.

Gắn bó với Hàn Thị bao nhiêu năm, chứng kiến hôn nhân của cố chủ tịch Hàn Dương Quyết và giờ Hàn Dương Phong là chủ tịch đương nhiệm.

Quả nhiên là cha con, thật sự giống nhau.
- “ Vậy còn buổi hẹn ngày mai? Thế nào ạ? ” Trần Đức lên tiếng, anh nghĩ chủ tịch cũng sẽ hủy những buổi hẹn quan trọng này
- “ Chuyển sang ngày khác, nếu như họ không hài lòng thì cứ hủy, không việc gì phải nài nỉ.


- “ Vâng ”
10h, cũng là lúc buổi họp kết thúc, mọi người ai ai cũng nghỉ ngơi, chỉ riêng mình Hàn Dương Phong vẫn còn thức.

Ánh đèn trong thư phòng vẫn sáng, đèn điện ngoài đường đã tắt, cả thành phố chìm trong giấc ngủ sâu, anh cố gắng hoàn thiện văn kiện ngày mai, tạo cho vợ anh một bất ngờ thật lớn.
Thời điểm 12h khuya, bây giờ mới là lúc Hàn Dương Phong đi ngủ.

Anh nhẹ nhàng mở cửa phòng, tắt điện, bỏ quyển sách ra khỏi tay vợ, có lẽ vợ anh đang đọc sách rồi ngủ quên đây mà.

Hàn Dương Phong hôn lên trán cô, ôm vợ vào lòng, ngày mai sẽ là một ngày thật đặc biệt.
Triệu Thanh Tuyết tỉnh giấc vào sáng sớm, cảm giác bị ai đó ôm chặt.

Cô ngước mắt nhìn lên, cô đoán anh sẽ đi sớm.

Triệu Thanh Tuyết không nghĩ nhiều, tiếp tục giấc ngủ, anh gánh trên vai trọng trách lớn, cô không trách anh được.
Hàn Dương Phong rời khỏi nhà từ rất sớm, dù sao ngày hôm nay ba mẹ anh và ba vợ anh cũng sẽ đến Đại Học Đông Hoa chúc mừng cô.

Anh đã vạch ra kế hoạch tạo bất ngờ cho vợ, càng nghĩ đến anh càng thấy vui.
Triệu Thanh Tuyết ngủ dậy thì không còn thấy người bên cạnh đâu.

Cô mệt mỏi đi vào phòng tắm, chuẩn bị đến trường.
Bên phía Hàn Dương Quyết, Thẩm Ngọc Vân và Triệu Lâm cũng đang chuẩn bị đến Đại Học Đông Hoa, chúc mừng lễ tốt nghiệp của cô..
 
Hợp Đồng Hôn Nhân Vợ Ơi Anh Yêu Em
Chương 39: 39: Lễ Tốt Nghiệp


Buổi sáng, Trường Đại Học Đông Hoa.
Cuối cùng thì lễ tốt nghiệp cũng đến, không khí trong trường nhộn nhịp đông vui.

Vì hôm nay chính là một ngày vô cùng trọng đại đối với sinh viên của khoa khiết kế, chuyên ngành thiết kế thời trang.
Ngôi trường xinh đẹp này, sau bốn năm gắn bó, họ cuối cùng cũng khoác lên mình chiếc áo của cử nhân màu xanh dương thăm thẳm, màu của hi vọng cho một tương lai tươi sáng ở phía trước.
- “ Ngày hôm nay, anh không thể đến nhưng mà em đã làm được rồi.

Tự tin đứng bên cạnh anh mà không cảm thấy tự ti.


Nhắc đến Hàn Dương Phong, cô lại buồn một chút nhưng cô cảm giác anh đang che giấu cô chuyện gì đó.

Trực giác của Triệu Thanh Tuyết cảm nhận được điều gì đó không đúng nhưng cô không thể biết đó là chuyện gì.
Đứng trên ban công của trường, Triệu Thanh Tuyết cứ vậy mà đặt cả tâm tư vào anh rồi cười đến rạng rỡ.

Dưới ánh nắng ban mai sáng sớm, đôi má hơi ửng hồng, gió nhẹ thổi hết những lọn tóc ra phía sau, để lộ hết một khuôn mặt xinh đẹp, đôi mắt long lanh nhìn về phía xa.

Ước nguyện một tương lai tươi sáng, hạnh phúc.

Lúc này, Hàn Dương Quyết, Thẩm Ngọc Vân và Triệu Lâm đều đã đến.

Họ đang ngồi ở dưới sân trường…
Từ phía sau, Tôn My đi đến, thấy Triệu Thanh Tuyết đang suy tư, lại cười khẽ một mình, nụ cười đó mang đầy hạnh phúc, càng làm cho thêm tươi tắn, diễm lệ hơn mọi ngày.
- “ Thanh Tuyết, sao cậu lại đứng ở đây.

Thầy kêu chúng ta mau chóng vào hội trường để buổi lễ bắt đầu, đi thôi nào.
Tôn My vừa nói vừa kéo tay Triệu Thanh Tuyết đi xuống hội trường.
- “ Được rồi, đi thôi.

Đi chậm thôi, cậu đang mang thai đấy, coi chừng nguy hiểm.

Tiểu bảo bối của Hoắc Gia đấy nhé, mình không bắt đền nổi đâu.


Triệu Thanh Tuyết chịu thua luôn cô bạn này, đang mang thai mà cứ vội vàng hấp tấp, không biết trước sau gì cả.
- “ Mình cẩn thận mà, yên tâm.


- “ Hoắc Tổng nhà cậu đâu rồi, sao không thấy nhỉ? Đừng nói là bận việc giống chồng mình đó chứ.


- “ Anh ấy đang ở dưới sân trường á, đi nhanh thôi.


Hai cô gái, đi xuống cầu thang, rồi tiến đến hội trường G2.

Buổi lễ tốt nghiệp khoa thiết kế chính thức bắt đầu.
Ngay lúc này tại cửa hàng hoa lớn nhất Thượng Hải, Hàn Dương Phong chọn một bó hoa to nhất, đẹp nhất rồi đi đến Đại Học Đông Hoa.

Ngày hôm nay không chỉ đặc biệt với vợ anh, mà đối với anh, nó cũng đặc biệt hơn cả.
Hàn Dương Phong mặc chiếc áo sơ mi cô tặng, quần âu chỉnh tề vào nếp, giày da bóng loáng, hương thơm dịu nhẹ mùi hoa cỏ.
Chiếc xe chạy nhanh trên đường quốc lộ, anh sẽ sớm có mặt ở Đại Học Đông Hoa thôi.

" Hàn Thiếu Phu Nhân, anh đã đến rồi.

"
Hàn Dương Phong soạn một tin nhắn rồi gửi đến Wechat cho cô.
Trong hội trường lớn…
Buổi lễ tốt nghiệp gần như đã kết thúc, tất cả sinh viên trong trường lúc này đã tản ra, chụp những tấm hình chung để làm kỉ niệm.
Triệu Thanh Tuyết chọn cho mình một chỗ ngồi ngay gần cửa sổ, gió thổi vào, thực mát mẻ, tâm trạng cô cũng thoải mái lên không ít.
Nhìn mọi người vui vẻ, Chu Thanh Vũ cũng vui lây, trên tay cầm hai tấm bằng loại Giỏi.

Thực cảm thấy tự hào, hoàn thành xuất sắc chương trình cử nhân ngành thiết kế.
Nhớ lại nhiều năm trước, ngày đó hai người bên cạnh nhau.

Dù còn nhỏ nhưng anh học rất giỏi, cô không để ý, cho đến khi lớn lên.

Triệu Gia mong ước cô trở thành sinh viên Đại học Đông Hoa.

Cô thực sự đã làm được, đây cũng là suy tính của Triệu Gia và Hàn Gia.

Nhằm gắn kết anh và cô lại với nhau nhưng cả hai người đều không biết.
Thời gian bốn năm đã đến, Triệu Thanh Tuyết đã trở thành cử nhân ngành thiết kế.

Sau này có thể giúp đỡ anh nhiều hơn, giảm bớt một phần gánh nặng.
Mọi thứ cứ như vừa trải qua một giấc mơ vậy, mà giấc mơ này lại vô cùng đẹp…chỉ tiếc là mẹ của Triệu Thanh Tuyết không còn.

Cô làm gì cũng một mình, những chuyện thầm kín chẳng dám chia sẻ với ai.
Trở về với thực tại, cô không buồn, Triệu Thanh Tuyết vẫn ghi nhớ lời dặn của mẹ.

Mẹ chồng đối xử với cô cũng giống như mẹ cô vậy, rất tốt.
Triệu Thanh Tuyết từ sáng đến giờ luôn luôn cảm nhận sẽ có một điều gì đó đến với cô nhưng cô vẫn không biết nó là cái gì? Chồng cô bận việc, làm sao có thể đến đây được chứ.

Cô vì nhớ anh nên nghĩ nhiều rồi sinh ra hoang tưởng sao?
- “ Thanh Tuyết, đi chụp hình kỉ niệm thôi.


Tiếng nói của Tôn My kéo Triệu Thanh Tuyết về hiện tại, cô gật đầu đồng ý.

Kể ra cô cũng muốn có vài tấm hình làm kỉ niệm cùng với các thầy cô giảng viên và bạn bè ở đây, dù sao cũng đã cùng đồng hành, cùng học với nhau suốt bốn năm.
Thế là tất cả kéo nhau đi để chụp hình.

Một loạt những chiếc điện thoại được giơ lên, chụp bằng camera trước, camera sau nháy lên liên tục..
 
Back
Top Bottom