Ngôn Tình Hợp Đồng Hôn Nhân Vợ Ơi Anh Yêu Em

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Hợp Đồng Hôn Nhân Vợ Ơi Anh Yêu Em
Chương 60: 60: Em Và Con Nhớ Anh Lắm


Hàn Dương Phong đã chết được ba ngày
Bên ngoài có tiếng gõ cửa, Nhiếp Long đang ở bên ngoài.

Triệu Thanh Tuyết hiện tại đã ổn định hơn, cô không thể như thế này mãi.

Cô giữ cho bản thân một niềm tin nhỏ bé, anh vẫn còn sống.

Triệu Thanh Tuyết không vì bản thân thì cũng phải vì con mà sống.
Nhiếp Long không thấy hồi âm, đành mở cửa đi vào.

Ông thấy Triệu Thanh Tuyết ngồi trên giường, đôi mắt vô hồn nhìn ra phía xa, đỏ ửng vì khóc nhiều.

Nhiếp Long bước đi nhẹ nhàng, ngồi xuống bên cạnh cô.
Triệu Thanh Tuyết quay mặt nhìn sang, cô bình thường trở lại.

Làm người mất hồn đến thế thôi, nên bình thường trở lại rồi.
- “ Cháu đã ổn hơn chưa? Thiếu Gia trước khi đi, nhờ bác gửi cho cháu những thứ này.


- “ Dạ…cháu cảm ơn bác, đáng lí ra cháu không nên bỏ đi như vậy.

Cháu chọn đến thành phố Toronto, Canada nhưng nơi đó cũng có trụ sở làm việc của anh ấy.


- “ Thiếu Gia đã có suy tính từ trước, chuyện này đằng nào cũng phải xảy đến.

Cháu có quyền biết sự thật, cậu ấy đã nói tất cả những gì cần phải nói với cháu, tất cả ở trong bao thư này.

Bác chỉ mong, Thiếu Gia sớm ngày quay lại.

Dù đau buồn thế nào, đứa bé trong bụng phải bảo toàn thật tốt.

Là huyết mạch của Hàn Gia cũng là huyết mạch duy nhất của cháu với Thiếu Gia.


Triệu Thanh Tuyết gật đầu, Nhiếp Long sau đó cũng lui ra ngoài.

Ông không nên ở đây quá lâu, Hàn Gia ai cũng đau buồn nhưng Thiếu Phu Nhân nhà ông, đau gấp nhiều lần.
Không gian yên ắng, mọi vật trong phòng vẫn được giữ nguyên, chỉ là người không còn nữa, lạnh lẽo vô cùng.
Phong thư được Triệu Thanh Tuyết mở ra, vẫn là những nét chữ đẹp đẽ ấy.
“ Anh không biết lúc em nhận được bức thư này là khi nào, anh không biết rõ được.

Anh khẳng định rằng, sau khi em đọc hết những dòng này, em sẽ rất hận anh, căm hận anh đến tận xương tủy.

Anh biết bản thân mình sai, sai vì đã giấu em từng ấy thời gian.

Từ cái ngày chúng ta đăng ký kết hôn, anh đã biết em là con gái của bà ấy, anh nhớ rõ chiếc vòng đó.

Tai nạn mười năm trước là do anh gây ra nhưng anh không phải chủ mưu, dù sự thật là như thế nhưng anh vẫn không thể thoát được tội, tội của anh quá lớn.

Anh không tha thứ cho chính mình, che giấu nó từng ấy thời gian.

Anh không thể tạ lỗi trước mặt em vì anh không đủ can đảm.

Đến bây giờ, anh đã phải trả giá rồi.

Anh quyết định ly hôn với em không phải vì anh chán em, mà là vì anh biết bản thân mình sẽ chết.

Anh mà chết rồi, em sẽ phải chịu cô độc, ràng buộc trong cái hôn nhân này cả một đời.

Em có thể đi thêm bước nữa, miễn là em hạnh phúc.

Thanh Tuyết à, anh yêu em nhiều lắm, yêu rất nhiều, em là người phụ nữ duy nhất trong cuộc đời anh.

Hàn Thị phân nhánh thành rất nhiều nơi, chỉ riêng Trung Quốc và Canada là lớn mạnh nhất.

Anh trao lại nó và những gì anh có cho em, luật sư sẽ sớm đến tìm em.

Anh vốn không muốn làm em khóc nhưng đã khiến em khóc vì anh, anh chỉ hận bản thân không dám ôm em vào lòng.

Nhưng bây giờ anh không còn nữa, em phải sống thật tốt, anh tin em sẽ là phiên bản tốt hơn anh.

Anh không nỡ tháo nhẫn cưới của chúng ta, anh muốn dù anh chết rồi, anh vẫn là chồng em.

Cô gái nhỏ của anh, em đừng khóc quá nhiều cũng đừng quá buồn vì anh.

Anh không muốn nhìn thấy em như vậy, anh đến lúc phải đi rồi.

Thời gian của anh đã hết rồi… ”
Phải khó khăn lắm Triệu Thanh Tuyết mới đọc hết bức thư của anh, vừa đọc vừa khóc, nước mắt lại không ngừng rơi.

- “ Em chẳng cần gì cả, em không hận anh nữa, em chỉ cần anh quay về với em như trước thôi.

Hàn Dương Phong…anh đừng đi nữa, sao anh nỡ để con anh nó mất cha khi chưa chào đời.

Sao anh ác với mẹ con em quá vậy.


Triệu Thanh Tuyết lại tiếp tục khóc, nước mắt lại trào dâng.

Cô không muốn khóc nữa, cô đã khóc quá nhiều, bé con của cô liệu có ổn không?
- “ Mẹ xin lỗi… ” Triệu Thanh Tuyết xoa bụng mình
- “ Tiểu bảo bối, cố lên con, mẹ con mình cùng cố gắng và chờ ba con quay về nhé.

” cô an ủi bé con trong bụng vừa tự an ủi chính mình
Cô đau buồn trước sự ra đi của anh nhưng Hàn Gia vẫn chưa tìm thấy thi thể của anh, cô vẫn còn niềm tin.

Triệu Thanh Tuyết không muốn sống nhưng con của cô cần điều đó, cô không thể phá hủy điều đó được.

Cô tin rằng, một ngày nào đó anh sẽ trở về..
 
Hợp Đồng Hôn Nhân Vợ Ơi Anh Yêu Em
Chương 61: 61: Đau Thương


Ngày hôm sau, bạn bè và quan khách đã về hết.

Chỉ còn Triệu Lâm ở đây, Ái Tuyền và Triệu Thanh Tâm đã về Bắc Kinh từ hôm qua.
Tinh thần của Triệu Thanh Tuyết đã dần ổn định hơn, cô bước xuống nhà.

Những người ở đây, cô không biết nên gọi họ là gì, dù sao cô với anh cũng đã ly hôn rồi.

Triệu Thanh Tuyết nhìn tất cả mọi người rồi cúi đầu, thay cho lời chào.
Tất cả mọi người phần nào hiểu tại sao Triệu Thanh Tuyết hành động như vậy, bà Thẩm Ngọc Vân dìu cô ngồi xuống sofa, sau đó nói.
- “ Con à, không nhất thiết phải làm như vậy đâu.

Chúng ta ai cũng biết nguyên do Phong nó ly hôn với con, đợi nó quay về, hai con sẽ trở thành vợ chồng thêm một lần nữa.


- “ Đúng vậy ”
Tất cả mọi người đồng thanh, trong đó có cả ba cô.

Mọi người thật sự quá tốt, Triệu Thanh Tuyết khẽ gật đầu, liệu có phải vì đứa bé này không?
- “ Con nghĩ mình nên về Bắc Kinh, không nên ở lại đây vì không có tư cách.

Con và anh ấy đã ly hôn, vốn dĩ là không còn quan hệ.

Còn những thứ anh ấy để lại cho con, con cũng sẽ không nhận bất cứ thứ gì.

Chờ ngày anh ấy quay về, anh ấy sẽ ngồi vào vị trí vốn có đó.


Nghĩ đi nghĩ lại, Triệu Thanh Tuyết cũng không dám nhận những thứ đó.

Ban đầu là của ai thì vẫn là của người đó, cô không có khả năng giữ chúng và cũng không có khả năng tiếp quản.
- “ Thôi mà con, mẹ biết con trai mẹ đã sai, khiến con chịu tổn thương hết lần này đến lần khác.

Ly hôn thì vẫn có thể kết hôn lại kia mà.


Thẩm Ngọc Vân ra sức khuyên giải, không phải vì Triệu Thanh Tuyết mang trong mình dòng máu của Hàn Gia mà bà đã sớm coi cô như con gái.

Những gì đã hứa với Dương Khánh Chi, chẳng lẽ bà lại không thực hiện được sao?
- “ Chờ đợi một người, con hoàn toàn chờ được, toàn tâm toàn ý chờ đợi một người nhưng con hiện giờ với mọi người là quan hệ gì đây.

Con không còn là con dâu của Hàn Gia nữa, chúng con thật sự đã ly hôn rồi.


Trong lòng không muốn nói ra nhưng đó lại là sự thật, cô và anh thật sự đã ly hôn.

Thực tế, cô với Hàn Gia là không có quan hệ gì.
- “ Anh ấy chờ con 17 năm, bây giờ con chờ đợi anh ấy nhưng tại sao lại là âm dương cách biệt chứ.


Triệu Thanh Tuyết nhìn lên bức ảnh gia đình, có cả cô và anh, cùng tất cả mọi người.

Hạnh phúc biết bao, vậy mà giờ đây không còn bóng dáng của anh nữa.
- “ Con gái, Phong nó sẽ quay về, nhất định là như vậy.

Con đừng bi quan nữa nhé.

” Triệu Lâm nhìn con gái, nói
Trong lúc Triệu Thanh Tuyết lưỡng lự thì luật sư của Hàn Dương Phong đến, anh ta chào từng người rồi bắt đầu nói.
- “ Chào mọi người, tôi là luật sư của Hàn Tổng.

Theo nguyện vọng của anh ấy, mọi tài sản thuộc quyền sở hữu của Hàn Dương Phong đều trao lại cho vợ mình là Triệu Thanh Tuyết.

Xin hỏi cô ấy có ở đây không ạ.

”.

Truyện mới cập nhật
Triệu Thanh Tuyết nhìn vị luật sư trẻ, sau đó lên tiếng.
- “ Là tôi.


- “ Cô vui lòng kí vào tờ giấy này để hoàn tất thủ tục.


- “ Tôi không kí, cứ để đó, tài sản của ai thì là của người đó.

Tôi không cần.


Triệu Thanh Tuyết vẫn khẳng định chắc nịch, cô không thể giữ, càng không có quyền sở hữu.
- “ Nếu cô không kí thì mọi thủ tục sẽ được hủy bỏ, sau cùng quyền sở hữu đều được về Hàn Tổng.

Cô chắc chắn chứ? ”
- “ Đúng, tôi chắc chắn.


Anh chàng luật sư nghe xong, chẳng còn lí lẽ gì để thuyết phục Triệu Thanh Tuyết.

Anh chào Hàn Gia rồi đi về văn phòng luật sư.
- “ Sao mọi người cứ phải thuyết phục con để làm gì? Có tác dụng gì sao? Con đã nói rồi, con không muốn dính líu tới bất cứ tài sản gì của Hàn Gia hết.



Triệu Thanh Tuyết vẫn giữ nguyên lập trường của mình, cô không bao giờ thay đổi quyết định.
- “ Được rồi, không muốn thì con không cần làm nữa.

Nhưng con có thể đến Hàn Thị làm việc không, mẹ chỉ mong có như thế.

Dù sao con vẫn có kinh nghiệm làm việc mà.

” Thẩm Ngọc Vân
- “ Dạ vâng, vậy cũng được ạ.

” Triệu Thanh Tuyết
- “ Con đang mang thai, vẫn cần sự chăm sóc tốt nhất, hãy ở Hàn Gia.

Đến khi sinh đứa bé ra, lúc đó con về Triệu Gia vẫn được.


Triệu Lâm nói với con gái như thế vì ông nghĩ khi đó Hàn Dương Phong có thể sống sót quay về, hàn gắn tình cảm một lần nữa.
Triệu Thanh Tuyết nhìn mọi người, sau cùng vẫn lựa chọn ở lại.

Cô nhìn mẹ chồng cũ, cô thật sự thương bà.

Cô cũng không muốn đi nhưng cô bây giờ đâu còn vợ anh, chỉ là trong bụng cô đang mang dòng máu của nhà họ mà thôi..
 
Hợp Đồng Hôn Nhân Vợ Ơi Anh Yêu Em
Chương 62: 62: Cơ Hội Sống Sót


Từ hôm đó, Triệu Thanh Tuyết sống ở Hàn Gia.

Ngày này qua tháng nọ, tin tức về anh vẫn vô bặt âm tín.

Cảnh sát cũng bất lực, họ truy tìm một tháng trời nhưng vẫn không có tin tức nào.
Một tháng trôi qua, cái bụng của Triệu Thanh Tuyết cũng lớn hơn trước.

Tinh thần thoải mái, cô vì con nên không buồn bã, cố gắng tất cả vì con.

Ở Hàn Thị, cô cùng Hàn Dương Quyết cùng phát triển Hàn Thị, không bỏ lại phía sau.

Nó là tâm huyết của Hàn Gia, được truyền từ đời này sang đời khác.
Hàn Gia không ngừng cho người tìm kiếm nhưng kết quả vẫn là con số 0, họ không mất niềm tin, tin rằng sẽ có ngày Hàn Dương Phong quay về bên cạnh họ.
Trần Đức hiện tại là trợ thủ bên cạnh Triệu Thanh Tuyết, luôn giúp đỡ cô hết khả năng của mình.

Anh biết Thiếu Phu Nhân của anh đau lòng hơn ai hết.
Thời gian không ngừng trôi nhưng vẫn không có kết quả gì, tất cả mọi người vẫn luôn tiếp tục chờ đợi, sự chờ đợi trong vô vọng.
Hàn Dương Phong thực sự đã chết? Phải chăng anh đã được người dân tốt bụng nào đó dưới chân núi cứu sống?
Ngày Hàn Dương Phong ngã xuống, anh may mắn bám vào một cành cây nhưng không được bao lâu thì anh cũng ngã xuống mặt đất.

Hàn Dương Phong hoàn toàn mất hết ý thức, anh không biết mình còn sống hay chết.
Sáng hôm nay, có một ông lão phát hiện anh nằm dưới chân núi, máu không ngừng chảy ra, bất tỉnh nhân sự.

Ông cố gắng đưa anh về nhà mình, dù khó khăn nhưng ông sẽ có cách cứu sống người thanh niên trẻ này.

Nhìn sơ qua, ông cũng ngầm xác định Hàn Dương Phong là người giàu có.

Nhìn thấy vết đạn ở trán, chắc hẳn là bị mưu hại rồi ngã xuống đây.

Ông là một danh y chữa bệnh trong ngôi làng nhỏ, chủ yếu bằng các bài thuốc đông y, từ các loài cây có công dụng chữa bệnh.
Ông lão tên Chu Sang, hiện tại đã 60 tuổi, có cô con gái tên Chu Tử Lan, 23 tuổi.

Hai người nương tựa nhau mà sống, không dám mơ mộng đến thành phố xa hoa vì hai người có cố gắng cả đời thì cũng không thể với tới.
Chu Tử Lan đang ngồi trước hiên sảy đậu thì thấy cha về, đằng sau còn thấy ông cõng một người nào đó.

Cô lập tức đứng dậy, đi đến chỗ Chu Sang.
- “ Cha, ai vậy? ”
- “ Cha không biết nữa, cha thấy cậu ấy nằm bất động dưới chân núi nên đã đưa về nhà.


- “ Tai nạn nặng như vậy… không biết những bài thuốc của cha có cứu được anh ấy không? Vết thương ở trán không hề nhẹ.


Chu Tử Lan lần đầu tiên thấy một người đàn ông đẹp như vậy, có lẽ là doanh nhân thành đạt, xuất thân giàu có nhưng số phận thật hẩm hiu.
- “ Thôi được rồi, cha sẽ cố gắng cứu chữa cho cậu ấy.

Cứu người, cố gắng hết sức mình, lỡ đâu người ta may mắn sống sót thì sao, hơn nữa nhịp thở của cậu ấy vẫn còn.


- “ Dạ ” Chu Tử Lan khẽ gật đầu
- “ Con chuẩn bị cho ta một chậu nước ấm và một số vật dụng y tế khử trùng vết thương.


- “ Vâng cha, con đi làm ngay.


Chu Tử Lan gật đầu đi làm ngay, Chu Sang cõng Hàn Dương Phong vào trong nhà.

Đặt anh nằm xuống giường, càng nhìn ông càng thấy thương cho số phận của chàng trai này.
Ở Trung Quốc, đời sống của người dân vùng núi càng ngày càng được cải thiện nhưng vẫn còn nhiều khó khăn.

Cơ sở y tế, giáo dục được làm trọng, hướng tới một xã hội tốt đẹp.

Không còn nạn mù chữ và hiện tượng mê tín dị đoan trong trí óc của người dân.
Một lúc sau, Chu Tử Lan mang một chậu nước ấm kèm các vật dụng y tế như lời cha cô đã dặn.
- “ Con đã mang hết những thứ cha dặn rồi ạ.


- “ Con đến trạm y tế trong làng rồi gọi bác sĩ đến đây, tình hình của cậu ấy rất nghiêm trọng.

Cha không thể tự mình chữa trị vết đạn trên trán được.


- “ Vâng ạ, con đi ngay đây.


Chu Tử Lan vâng lời cha, cô lấy xe đạp lên trạm y tế gọi bác sĩ đến nhà.

Trong lúc chờ Chu Tử Lan gọi bác sĩ đến, Chu Sang khử trùng sơ qua vết thương cho Hàn Dương Phong.

Ông không biết chàng trai này xuất thân thế nào, rơi từ trên núi xuống không biết bao lâu rồi.

Đợi đến lúc anh khoẻ lại, ông sẽ tìm cách giúp anh tìm lại người thân, về với gia đình.
Mất gần 1h thì Chu Tử Lan mới đạp xe đến trạm y tế, cô chạy dứt hơi thì mới tìm được bác sĩ.

Cô chạy hồng hộc, thở không ra hơi
- “ Bác sĩ… cứu… cứu… ”.
- “ Cháu gái, bình tĩnh, có chuyện gì cứ từ từ nói.

” vị bác sĩ ôn tồn nói
- “ Bác cứu người đi ạ…cha cháu phát hiện anh ấy nằm dưới chân núi, trên trán còn bị trúng đạn.

Nhanh lên bác sĩ… ”
- “ Được rồi, đi thôi.


Thấy Chu Tử Lan gấp rút như thế, vị bác sĩ cũng không chần chừ gì.

Ông mang dụng cụ phẫu thuật vào túi, đeo bên người rồi đi theo Chu Tử Lan..
 
Hợp Đồng Hôn Nhân Vợ Ơi Anh Yêu Em
Chương 63: 63: Được Cứu Sống


1h sau, Chu Tử Lan cùng bác sĩ đã đến được nhà cô.

Cả hai người cùng bước vào, Hàn Dương Phong đã được Chu Sang khử trùng vết thương, khá sạch sẽ.
Chu Sang đứng dậy, chào vị bác sĩ vừa đến.
- “ Bác cứ ngồi xuống, không phải đứng dậy chào cháu như thế đâu ạ.


Chu Sang gật đầu, ông qua chiếc ghế khác ngồi, để bác sĩ xem xét tình trạng của Hàn Dương Phong.
Sau một hồi nhìn sơ qua, vị bác sĩ phán đoán.

Lần đầu tiên anh thấy một người bị tai nạn nặng như thế này nhưng sức sống vô cùng cao.

Vết thương ngoài da không quá nặng, bị xô xát với v@t cứng nên người trở nên lạnh ngắt do mất máu.

Vết đạn giữa trán không quá nguy hiểm, chỉ cần lấy ra và khử trùng là xong.
- “ Hai cha con yên tâm, ca này tôi làm được.

Cậu ấy sẽ được cứu sống.


Nghe vị bác sĩ nói, Chu Sang cùng Chu Tử Lan đi ra ngoài để bác sĩ tiến hành cứu chữa.

Thấy hai cha con rồi đi, vị bác sĩ mới dám nói ra suy nghĩ của mình.
“ Haizz…rõ là thanh niên trẻ tuổi, sao số phận lại hẩm hiu như vậy chứ.


Bác sĩ tiến hành chữa trị cho Hàn Dương Phong, dù chỉ hành nghề y ở ngôi làng nhỏ này nhưng anh đầy đủ kinh nghiệm trong việc cứu người.

Từ sơ cứu cho đến phẫu thuật, anh đều trang bị đầy đủ.
Phẫu thuật bắt đầu, mất 3h thì xong.

Hàn Dương Phong hiện giờ đã qua cơn nguy kịch, viên đạn đã được lấy ra.

Nhìn viên đạn dính đầy máu khiến vị bác sĩ cảm thấy thật hãi hồn, người ra tay quả nhiên tàn độc.

Nếu để quá lâu, sẽ lan vào các tế bào bên trong cơ thể, đến lúc đó dù là bác sĩ tài giỏi cũng không cứu được.
Anh lấy lá thuốc, đắp vào vùng cổ tay trái và bắp chân phải của Hàn Dương Phong.

Rơi từ trên cao xuống, tứ chi cũng bị chấn thương không ít.

Chỉ là vùng xương bị ảnh hưởng, tịnh dưỡng một thời gian, sẽ đi lại bình thường như trước.
Vị bác sĩ cầm đồ nghề đi ra ngoài, nói với hai cha con Chu Sang để họ yên tâm.
- “ Hai người yên tâm, cậu ấy đã không sao rồi.

Vùng trán bị thương tổn do đạn bắn, khả năng sẽ bị mất trí nhớ tạm thời.

Khi gặp người thân và cảnh vật cũ, sẽ dễ dàng nhớ lại mọi chuyện trong quá khứ.

Tay trái và chân phải do va chạm mạnh nên bị chấn thương, bó lá một thời gian.

Sẽ hồi phục sớm thôi, đừng để cậu ấy vận động mạnh hoặc quá kích động.

Tạm thời không nên nhắc đến nguyên do tại sao cậu ấy xuất hiện ở đây, khi hoàn toàn bình phục rồi hãy nói.


- “ Vâng, cảm ơn bác sĩ.


Chu Sang cảm ơn rối rít, ông định lấy từ trong túi một chút tiền thì vị bác sĩ ngăn lại.

- “ Không cần đâu ạ, bác cứ giữ lấy.

Cứu người là sứ mệnh của người làm nghề y như cháu, cháu xin phép.


Anh chào hai cha con rồi về lại trạm y tế, anh thấy Hàn Dương Phong thật sự rất quen nhưng mà anh không biết đã gặp ở đâu.
Chu Sang cùng Chu Tử Lan bước vào, hai người mở hé cửa thì thấy Hàn Dương Phong đã ngủ.

Họ không làm phiền anh mà ra ngoài nói chuyện.
- “ Cha, bây giờ tính sao với anh ấy.

” Chu Tử Lan nói
- “ Cứ để cậu ấy ở đây đến khi bình phục hoàn toàn, người ta nhớ lại kí ức thì sẽ tự động rời đi, trở lại nơi cậu ấy thuộc về.

Cha nghĩ, cậu thanh niên này vốn là Thiếu Gia giàu có, đồ dùng trên người là loại đắt tiền, chiếc nhẫn cậu ấy đeo cũng rất sang trọng.

Con tốt nhất đừng nảy sinh tình cảm với cậu ta bởi vì chúng ta không xứng, hãy nghe lời ba.


- “ Dạ cha, con luôn nhớ và biết rõ điều đó.

Chẳng lẽ anh ấy rơi từ trên đỉnh núi sao cha? ”
- “ Cha không rõ lắm nhưng có lẽ là như vậy, dù sao bây giờ bác sĩ đã giữ lại mạng cho cậu ấy được rồi.

Cha con mình không nên nhắc đến chuyện cũ, hãy để cậu ấy tự động nhớ lại mọi chuyện, như vậy sẽ tốt hơn.


- “ Dạ, con biết rồi.

Bị ép nhớ lại những chuyện trong quá khứ khi anh ấy mất trí nhớ, sẽ đau đầu lắm.


- “ Được rồi, cha sẽ lên chợ mua một số thứ cho cậu ấy.

Con ở nhà nấu cơm nhé, cha sẽ về sớm.


Chu Tử Lan gật đầu, Chu Sang cũng cầm giỏ đi lên chợ.

Ông chỉ mong con gái không động lòng với chàng trai này, gia cảnh nghèo khó, không nên yêu người giàu.

Nhìn chiếc nhẫn trên ngón áp út bên tay trái của Hàn Dương Phong, ông đoán anh đã có vợ.

Vì vậy, Chu Tử Lan càng không nên động lòng.

Tương lai không thể biết trước, liệu Chu Tử Lan có động lòng với Hàn Dương Phong hay không?.
 
Hợp Đồng Hôn Nhân Vợ Ơi Anh Yêu Em
Chương 64: 64: Mất Hết Kí Ức


Hai ngày sau…
Hàn Dương Phong tỉnh dậy sau một thời gian dài mê man bất tỉnh, anh mở mắt nhìn xung quanh, đầu đau như búa bổ.

Anh không biết nơi này là nơi nào, mọi thứ đối với anh rất lạ.

Anh không hề nhớ gì cả, mọi kí ức trước đây cứ như thể đã tan biến.
Anh gắng gượng ngồi dậy, thấy tay và chân đều băng bó, vừa nhức vừa đau.

Biết bản thân đang rất đau đớn nhưng Hàn Dương Phong không hề sợ hãi, tính cách của anh không thay đổi nhưng kí ức đã hoàn toàn biến mất.
Chu Tử Lan đi vào thì thấy anh đã tỉnh dậy, cô định tiến đến hỏi han thì nhận được ánh mắt sắc lạnh từ anh, Chu Tử Lan sợ hãi lùi bước, trong lòng nghĩ thầm.
" Người đàn ông này bị làm sao vậy chứ? Khó gần đến như vậy sao? ”
- “ Cô là ai? Tại sao lại ở đây? Còn nữa, tại sao tôi lại bị như thế này? ”
Hàn Dương Phong liên tục đặt câu hỏi cho Chu Tử Lan, cô nàng vừa ngu ngơ vừa thấy khó hiểu, lần đầu tiên cô gặp kiểu người như thế này.
- “ Tôi là Chu Tử Lan, đây là nhà tôi.

Cha tôi phát hiện anh nằm bất tỉnh dưới chân núi nên đã đưa anh về đây.

Anh bị thương khá nặng, cần phải tịnh dưỡng, đừng quá kích động.

” Chu Tử Lan nhẹ nhàng nói
- “ Cô đi ra ngoài được rồi, tôi muốn ở một mình.


Nghe Hàn Dương Phong nói như thế, Chu Tử Lan cũng không còn tư cách để ở lại.

Cô đành đi ra ngoài, để không gian riêng tư cho anh.
Thấy Chu Tử Lan đi rồi, Hàn Dương Phong mới bắt đầu nhìn ngó xung quanh.

Mọi kí ức trước kia đã không còn, anh không còn nhớ bất kỳ chuyện cũ.

Bác sĩ đã nói rất đúng, do Hàn Dương Phong bị đạn bắn vào giữa trán, trí não bị ảnh hưởng vậy nên khả năng mất trí sẽ sẽ cao.

Nhưng anh không hoàn toàn mất hết tất cả mà chỉ tạm thời mất trí nhớ.
Hàn Dương Phong lại nhìn chiếc nhẫn trên ngón tay, những dòng suy nghĩ lại hiện lên trong tâm trí.
- “ Mình đeo nhẫn? Chẳng lẽ đã kết hôn? Đã có vợ rồi hay sao? ” Anh vừa nhìn chiếc nhẫn vừa tự hỏi mình
Anh cố gắng nhớ lại một chút kí ức nào đó nhưng anh không thể nhớ nổi, càng cố nhớ thì đầu anh càng đau.
Hàn Dương Phong thấy bản thân vừa rồi cũng hơi quá đáng thật, cô gái ấy đâu có làm gì anh đâu, tự nhiên lớn tiếng với người ta, chắc anh phải xin lỗi thật.
Bây giờ đang là thời điểm mùa vụ, người dân trong làng đều lên ruộng trồng và thu hoạch lương thực.

Chu Sang và Chu Tử Lan cũng không ngoại lệ, hai người đi làm đến tối mịt mới về.

Chu Sang vào phòng thì thấy Hàn Dương Phong đã tỉnh dậy, ông mau chóng ngồi xuống hỏi han.

Đối với ông, chàng thanh niên này có nét gì đó rất đặc biệt, từ phong cách cho đến thần thái.
- “ Cháu đã thấy khỏe hơn chưa? ”
Hàn Dương Phong nhìn ông lão trước mặt, trong lòng nghĩ ông chắc cũng không có ý xấu, anh đáp.
- “ Cháu không biết nhưng vẫn còn đau, tại sao cháu lại ở đây vậy? ”
Lần đầu tiếp chuyện, ông lão Chu Sang thấy Hàn Dương Phong khá dễ tính.

Đợi anh bình phục hoàn toàn, ông sẽ tìm cách để anh lên thành phố lớn, như vậy anh sẽ sớm tìm được người nhà.
- “ Ta không biết trước đó cháu xảy ra chuyện gì nhưng ta thấy cháu nằm ở dưới chân núi nên đã đưa cháu về đây và nhờ bác sĩ cứu sống cháu.

Cháu có còn nhớ gia đình của mình không? ”
Hàn Dương Phong lắc đầu, anh chỉ nhớ những chuyện từ lúc tỉnh lại, còn những chuyện trước đó, anh không nhớ gì hết.
- “ Cháu không nhớ gì cả, một chút cũng không.


- “ Bây giờ không nhớ cũng không sao, từ từ sẽ nhớ, cháu đừng ép bản thân.

Cứ an tâm nghỉ ngơi, chân tay cháu sẽ sớm bình phục.


Hàn Dương Phong lại gật đầu, anh mới lần đầu tiếp xúc với Chu Sang nên cũng không thân thiết lắm.
Kể từ đó, Hàn Dương Phong sống với Chu Sang và Chu Tử Lan.

Mọi kí ức về gia đình, người thân và bạn bè cứ như vậy mà tan biến.

Họ không biết anh vẫn còn sống, cảnh sát điều tra lại càng không thể biết anh đang ở nơi này.

Đây là vùng thôn quê nghèo khó của thành phố Thượng Hải, đường đi xuống vô cùng loằng ngoằng và đầy trở ngại.

Chỉ có người dân ở đây họ mới biết cách đi, vì vậy cảnh sát không thể tìm thấy Hàn Dương Phong.
Triệu Thanh Tuyết vẫn chờ vẫn đợi, chờ cái ngày anh quay về nhưng cô càng chờ càng không có kết quả gì..
 
Hợp Đồng Hôn Nhân Vợ Ơi Anh Yêu Em
Chương 65: 65: Tất Cả Chỉ Là Tạm Thời


Sáu tháng sau…
Thời gian trôi qua nhanh chóng, Hàn Dương Phong đã bình phục hoàn toàn về sức khỏe.

Sống ở đây những nửa năm, tâm trí anh đã thôi không còn hy vọng tìm lại gia đình của mình nữa.

Anh đối với Chu Tử Lan cũng dịu dàng hơn, như thể anh đã yêu cô gái này vậy.
Chiếc nhẫn đó vẫn còn tồn tại trên tay Hàn Dương Phong, anh muốn tháo cũng không thể tháo, anh sớm đã xem Chu Tử Lan là vợ.

Hai cha con cô là ân nhân cứu mạng anh, chỉ còn cách này để trả ơn họ.

Hàn Dương Phong hiện giờ đều không có gì trong tay, đây là cách duy nhất.
Chu Sang vô cùng lo sợ, đã đến lúc để anh quay về với gia đình của mình rồi.

Ông biết anh đã có vợ, chỉ là hiện giờ anh không nhớ gì nên mới có chút tình cảm với con gái ông.

Chỉ cần anh nhớ lại, mọi chuyện sẽ thay đổi hoàn toàn.
Ông gọi Chu Tử Lan vào trong phòng, cho dù con ông đau lòng nhưng ông nhất định phải nói.

Chu Tử Lan đi vào trong, ngồi xuống bên cạnh cha mình.
- “ Cha gọi con.


- “ Con có tình cảm với cậu ấy đúng không? ”

- “ Con…con… ”
- “ Con gái…ba biết, ở cạnh nhau suốt sáu tháng, không thể không rung động nhưng cậu ấy đang mất trí nhớ, hơn nữa người ta đã có vợ rồi.

Gia đình, bạn bè và vợ con của cậu ấy vẫn đang ở nơi nào đó đang chờ cậu ấy trở về.

Nơi này vốn dĩ không phải nơi cậu ấy nên ở, nơi cậu ấy cần ở phải là thành phố.

Ba không biết xuất thân của cậu ấy ra sao nhưng chắc chắn rất giàu có, chiếc nhẫn đó không hề tầm thường.


Nghe cha nói, Chu Tử Lan cũng hiểu vấn đề.

Cha cô nói rất đúng, anh chỉ tạm thời để đây với cha con cô.

Không sớm thì muộn cũng phải đi, cô càng không nên hy vọng quá nhiều.

Chi bằng giúp anh tìm lại người thân, như thế sẽ tốt hơn.
- “ Cha, con hiểu, không nên quá lún sâu vào tình cảm này.

Con sẽ thôi hi vọng, nhất định là như thế.


- “ Con nghĩ được như vậy, cha rất mừng.

Nhà mình nghèo khó, không xứng với bất kỳ ai.

Cha xin lỗi vì không lo được cho con một cuộc sống sung túc, khiến con phải chịu khổ.


Chu Tử Lan nắm lấy đôi bàn tay đầy những nếp nhăn của cha, nói.
- “ Cha đừng nói như vậy, con không sao cả.

Chính con cũng tự cảm thấy con không xứng đáng với anh ấy, con không cần gì, chỉ cần cha bên cạnh con là đủ rồi.

Ngày mai, con sẽ đưa anh ấy lên thành phố, với niềm hi vọng sẽ tìm được gia đình cho anh ấy.

"
- “ Được rồi, ba không thể đi được vì còn phải lên chợ, con đi đường phải cẩn thận đấy.


- “ Dạ con biết rồi ba.


Chu Tử Lan gật đầu, cô chào cha mình rồi bước ra ngoài.

Đi ra ngoài hiên, nhìn lên bầu trời đầy sao, mong rằng chuyến đi ngày mai sẽ không vô ích.
Chu Tử Lan mở cửa phòng của anh, dù sao cũng nên nói trước, như vậy tâm lý sẽ không quá lo lắng.
Hàn Dương Phong tươi cười nhìn Chu Tử Lan, cô cũng mỉm cười đáp lại anh.

Hãy nhìn thật kĩ, thật rõ, sau này muốn nhìn cũng không thể được.
- “ Ngày mai anh lên thành phố với em một chuyến, có chuyện quan trọng.

Em sẽ tìm người thân cho anh, dù khó khăn nhưng em vẫn phải làm việc đó.

"
Chu Tử Lan ngồi xuống cạnh Hàn Dương Phong, nói.
- “ Tại sao phải tìm, họ không cần anh thì việc gì anh phải về đó.

Khó khăn thì không cần phải tìm nữa.


Hàn Dương Phong không suy nghĩ, nói ngay lập tức.

Anh đâu biết Hàn Gia đưa tin tìm kiếm bao nhiêu ngày tháng nhưng họ vẫn không thể tìm thấy anh.
- “ Anh đừng nói như vậy, nơi này là nơi rất khó tìm, với lại gia đình anh không biết anh đang ở đây.


- “ Chắc gì họ đã cần anh, tìm làm gì cho phí công.

Anh chẳng cần.


- “ Dù phí công thì cũng phải tìm, em biết rõ gia đình anh đang tìm anh.

Ngày mai chúng ta nhất định phải đi.


- “ Đi thì đi, em thích là được.

Dù sao anh cũng không có ý định ở với bọn họ.


- “ Anh có nhớ tên của mình không? Hay là anh có nhớ mặt người thân của anh không? ”.

- “ Không ” Hàn Dương Phong lắc đầu
- “ Thôi được rồi, anh đi ngủ sớm đi.

Em về phòng đây.


Chu Tử Lan muốn tìm người nhà cho anh nhưng không biết tìm ở đâu, thôi thì cứ đi rồi hỏi người xung quanh, được đến đâu thì hay đến đó.
Ngày mai, tất cả mọi thứ sẽ thay đổi..
 
Hợp Đồng Hôn Nhân Vợ Ơi Anh Yêu Em
Chương 66: 66: Lướt Qua Nhau


4h sáng, Chu Tử Lan và Hàn Dương Phong đã tỉnh dậy để chuẩn bị cho chuyến đi lên thành phố.

Vì đường xa, khó khăn lại thêm đường ở đây rất khó đi, họ phải dậy từ sớm.
Ngồi trên xe, Hàn Dương Phong từ sớm đã ngủ.

Dường như anh đã quên những thói quen trước kia của mình, hoá thân thành một người bình thường, không màng đến công việc chồng chất ở Hàn Thị như trước kia.
Chu Tử Lan nhìn anh, cô chợt mỉm cười, trời bây giờ vẫn còn chưa sáng, ai trên xe cũng nhắm mắt ngủ ngon.

Ánh mắt cô nhìn sang chiếc nhẫn anh đang đeo, nghĩ trong lòng.
“ Chiếc nhẫn này đẹp thật, nó lại là nhẫn cưới.

Có lẽ vợ anh ấy đang mong anh ấy quay về, không chỉ vợ anh ấy mà còn cả gia đình, bạn bè.

Việc của mình là phải sớm tìm được gia đình của anh ấy, xong việc thì quay lại nơi vốn thuộc về mình.


Chu Tử Lan suy nghĩ một hồi thì cũng buồn ngủ, mọi người trên xe ngủ một lúc thì trời cũng đã sáng, đồng hồ đã điểm 7h 00 phút.

Chiếc xe chạy hết tốc độ rồi dừng hẳn, điểm cuối là bến xe khách nằm ở gần trung tâm thành phố Thượng Hải.
Chu Tử Lan dắt anh đi hỏi những người xung quanh, họ vừa nhìn Hàn Dương Phong đã nhận ra anh là con trai độc nhất của Hàn Gia nhưng chẳng phải đã tung tin tức con trai qua đời rồi hay sao? Họ đột nhiên lại nhìn thấy anh xuất hiện, phải chăng là do kì tích xuất hiện nên anh đã sống lại.

Họ không nghĩ nhiều, cũng không bàn tán, kẻo rước họa vào thân.

Họ tận tình chỉ đường cho Chu Tử Lan đến Hàn Gia, Chu Tử Lan cảm ơn mọi người rồi dắt tay Hàn Dương Phong đến khu vực chờ tàu điện ngầm.
Trong lúc chờ xếp hàng để mua vé, Chu Tử Lan không ngừng nghe thấy những tiếng xì xào bàn tán của những người xung quanh.
" Chủ tịch Hàn Thị chẳng phải đã mất rồi sao? Hôm nay đột nhiên xuất hiện, đã thế còn đi cùng một cô gái khác.

"
" Haizzz…chỉ tội Hàn Thiếu Phu Nhân, thân đang mang bầu, còn phải làm việc ở Hàn Thị.

Cô ấy mà nhìn thấy cảnh này thì… "
" Tội nghiệp cô ấy quá… Aizzz… "
" Cô gái kia… làm sao xứng với Hàn Tổng chứ.

"
Từng lời bàn tán có thế vang lên cho đến khi Chu Tử Lan rời khỏi đó, cô không lên tiếng, cô thấy lời họ nói cũng đúng, cô đúng là không xứng với anh thật.
Hai người ngồi trên tàu, Hàn Dương Phong hứng thú nhìn ra bên ngoài.

Anh thấy nơi này vừa đẹp vừa lạ, lần đầu tiên anh được nhìn thấy.

Còn Chu Tử Lan trong đầu không ngừng vang lên những lời nói vừa nãy cô nghe được.

Thật đau lòng mà, có cần phải quá đáng như thế không? Cô chọn ngủ một chút để quên hết muộn phiền, như vậy sẽ dễ chịu hơn?
Triệu Thanh Tuyết mang thai đã được chín tháng, bụng cô đã rất lớn, ngày sinh cũng sắp cận kề.

Cô đi đứng cũng khó khăn hơn trước, phải nói thời kỳ mang thai của cô rất khó khăn và vất vả, cũng may là có bà Thẩm Ngọc Vân bên cạnh.

Cô không ngừng nhớ về anh, mong ngóng anh quay về nhưng cô đã chờ nửa năm rồi, anh vẫn không về.

Triệu Thanh Tuyết lại thêm thất vọng.
Cô muốn đi ra ngoài cho khuây khỏa, coi như là tản bộ cho thoải mái, bác sĩ cũng khuyến khích cô đi bộ nhiều một chút.

Vì con, cho dù chịu cực như thế nào, cô cũng chấp nhận.
Vừa hay lúc ấy, tàu điện ngầm đã dừng xuống gần biệt thự Hàn Gia.

Hàn Dương Phong đi cùng Chu Tử Lan, Triệu Thanh Tuyết cũng đi ngang qua.

Hai người cứ như vậy mà lướt qua nhau, gần nhau nhưng không thể nhìn thấy nhau, không biết sự hiện diện của đối phương.

Triệu Thanh Tuyết tự nhiên cảm thấy tim đập thình thịch, rất nhanh.

Cảm giác anh đang ở gần đây nhưng lúc cô quay lưng lại thì không thấy ai cả, cô cho rằng đó chỉ là ảo giác của bản thân.

Nhưng cái ảo giác này cô chưa từng cảm nhận được, đây là lần đầu tiên.
Hàn Dương Phong cùng Chu Tử Lan đã đi xa nên Triệu Thanh Tuyết không thể nhìn thấy, Chu Tử Lan tìm mãi tìm mãi.

Nhìn toà dinh thự to lớn, nguy nga tráng lệ, vệ sĩ canh gác hai bên cổng.

Cô đoán đây chính là dinh thự nhà họ Hàn, nó rất giống với những người ở bến xe đã nói với cô.

Chu Tử Lan đứng trước cửa, bấm chuông.
Một chuyện bất ngờ sẽ đến với Hàn Gia, Hàn Dương Phong quay về cũng là lúc họ đánh mất Triệu Thanh Tuyết cũng như đứa bé trong bụng cô..
 
Hợp Đồng Hôn Nhân Vợ Ơi Anh Yêu Em
Chương 67: 67: Gặp Lại


Vệ sĩ bước ra mở cửa, xém chút nữa thì té ngã.

Chẳng phải Thiếu Gia nhà anh đã qua đời rồi sao, bây giờ đột nhiên quay trở về, đúng là một tin đáng mừng mà.
Hàn Dương Phong thấy hai người này cứ nhìn chằm chằm anh, cảm thấy có điều không ổn rồi.

Anh rất muốn rời khỏi đây nhưng Chu Tử Lan không chịu, cô cố gắng mãi mới tìm được gia đình của anh, không thể để vụt mất cơ hội này.
Hai người vệ sĩ mở cửa cho Chu Tử Lan và Hàn Dương Phong, một người ở đây canh chừng, người còn lại đi vào trong thông báo.
Anh vệ sĩ vừa ngạc nhiên vừa bất ngờ, anh tức tốc chạy vào trong sảnh chính với tâm thế vô cùng vội vã.
- “ Thiếu… Thiếu Gia đã trở về rồi…cậu ấy đang cùng với một cô gái đang ở bên ngoài.


Tất cả mọi người trong nhà được phen bất ngờ, ai nấy cũng đều chạy ra ngoài.

Thẩm Ngọc Vân vừa thấy con trai thì bật khóc, đúng là Hàn Dương Phong thật rồi, con trai bà đã trở về rồi.

Họ đều nhìn Hàn Dương Phong với ánh mắt nhớ nhung, nửa năm trôi qua rồi, họ thật sự không ngờ có một ngày anh quay về như thế này đây.
Nhưng bà Thẩm Ngọc Vân nhìn sang cô gái đứng bên cạnh con trai, có vẻ như không phải người ở đây.
Hàn Dương Phong nhìn những người này, anh không biết họ là ai, anh chỉ muốn rời khỏi đây ngay lập tức.
- “ Nửa năm qua con đã ở đâu vậy, con có biết mọi người nhớ con lắm không? ”
Thẩm Ngọc Vân không ngăn được cảm xúc, chạy đến ôm lấy con trai, Chu Tử Lan hiểu tình cảnh hiện tại nên cũng né sang một bên.

Cô rất mừng vì bản thân đã tìm được gia đình cho anh.
Hàn Dương Phong cũng ôm lại bà, anh không nhớ gì nhưng có cảm giác rất quen thuộc với những người ở đây và những thứ xung quanh.
Mọi người đều vui mừng và hạnh phúc, cuối cùng Hàn Dương Phong cũng đã quay về sau bao nhiêu ngày tháng họ trông mong.
Vừa lúc ấy, Triệu Thanh Tuyết cũng đã về, nhìn cảnh tượng trước mắt, cô không khỏi kích động.

Cảm giác vừa rồi của cô không hề sai, người cô mong nhớ đêm ngày đã về rồi.
- “ Hàn Dương Phong… có phải anh không? ”

- “ Tôi là Hàn Dương Phong sao? Đó là tên của tôi à? Cô là ai? ”
Hàn Dương Phong nhìn người phụ nữ đang mang thai, mọi kí ức cứ như muốn ùa về, đầu anh rất đau, đau vô cùng, như muốn nổ ra vậy.

Chu Tử Lan biết tình hình nguy cấp, cô lập tức bước đến, xoa dịu cơn đau của anh.
Cô nhìn tất cả mọi người, lắc đầu, cô phải giải thích cặn kẽ với gia đình của anh để họ hiểu.
Triệu Thanh Tuyết vẫn đứng nhìn, nước mắt đã chảy xuống má từ lúc nào, cô đã khóc.

Cô ngày đêm nhớ mong anh, bây giờ gặp lại thì anh lại hỏi cô là ai, Triệu Thanh Tuyết cô phải làm sao đây.
Cả gia đình nhìn tình trạng hiện tại của Hàn Dương Phong lại nhìn sang Triệu Thanh Tuyết, cái tình cảnh này sao mà éo le vậy chứ.
- “ Mọi người, con xin phép.


Triệu Thanh Tuyết nén nuốt nước mắt vào trong, cô không muốn ở đây, càng không muốn nhìn cảnh tượng này nữa.
Thẩm Ngọc Vân muốn chạy theo nhưng bị Hàn Dương Quyết ngăn lại.
- “ Hãy để con bé một mình, em không nên làm phiền.

Còn Phong, nó dường như đã bị mất trí nhớ rồi, không còn nhớ ai nữa.


- “ Nó nói đúng đó, hãy hỏi cô gái kia cho rõ rồi nghĩ đến phương án tiếp theo, phải làm gì để Phong nó nhớ lại tất cả.

” Bạch Mai nói
Ông lão Hàn Dương Chí nghe xong, cũng gật đầu theo.
- “ Người đâu, đưa Thiếu Gia vào phòng nghỉ.

” Hàn Dương Chí ra lệnh
- “ Vâng, cố lão gia.


Một đám vệ sĩ đưa Hàn Dương Phong lên phòng nghỉ, thần tốc và nhanh chóng.
- “ Cô gái, cô vào đây, chúng ta sẽ nói chuyện.

” Hàn Dương Chí nói tiếp
- “ Vâng ạ ”
Chu Tử Lan theo người Hàn Gia vào phòng khách, nhìn mọi thứ xung quanh, khiến cô không khỏi choáng ngợp trước kiến trúc của căn biệt thự này.

Quá sang trọng.
Tất cả mọi người đều ngồi xuống sofa, Chu Tử Lan cũng là lần đầu ngồi cái ghế sang - xịn - mịn như thế, mọi thứ thật khác biệt.

Hít thở một lúc, Chu Tử Lan mới dám lên tiếng.
- “ Cháu chào mọi người, cháu tên Chu Tử Lan.


Hàn Ngọc xem xét Chu Tử Lan, nhìn từ đầu đến chân, cô thấy cô gái này không phải người xấu, phải chăng là người đã cứu anh trai cô?
- “ Cháu có biết nó là ai không? ” Hàn Dương Chí đặt câu hỏi
- “ Cháu không biết, ngay cả tên của anh ấy cháu cũng không biết nhưng cháu đoán chị ấy là vợ của anh Phong và đứa bé trong bụng là con của anh ấy.

Mục đích cháu đến tận đây là muốn tìm gia đình cho anh Phong, bây giờ đã tìm được rồi ạ.

” Chu Tử Lan
- “ Sao cháu dám chắc chắn đây là gia đình của nó? ” Hàn Dương Chí tiếp tục hỏi

- “ Lúc ở nhà ga chờ tàu điện, cháu không ngừng nghe thấy những lời bàn tán về anh ấy.

Khi đến đây, cảm xúc của mọi người đã hiện lên tất cả.

Nếu không phải gia đình thật sự, sẽ không có cảm xúc như vậy.

Hơn nữa, anh Phong cũng không xa lánh nơi này, nếu anh Phong thấy lạ, chắc chắn sẽ chạy đi.

” Chu Tử Lan
Hàn Dương Chí nghe xong, ông cũng thấy có lí.

Ông cũng đoán cháu ông đã bị mất trí nhớ thật rồi.
- “ Cô biết Hàn Gia ở đây sao? Cô phát hiện nó ở đâu? ”
Bà Thẩm Ngọc Vân không thích cô gái này lắm, linh cảm trong người cho bà thấy, cô gái này ảnh hưởng đến hạnh phúc của gia đình này, không phải điềm tốt mà là điềm xấu.
- “ Cháu không biết bất cứ thông tin gì về gia đình của anh Phong, anh Phong cũng không nhớ gì.

Là cháu từ vùng núi lên thành phố lớn để tìm nhưng không ngờ Thượng Hải là quê hương của anh Phong luôn, cũng nhờ những người ở bến xe thì cháu mới biết mà tìm đến đây.

Người phát hiện ra anh Phong là cha của cháu, cha cháu thấy anh ấy nằm bất tỉnh ở dưới chân núi.

Nhờ bác sĩ trong làng mà anh Phong được cứu sống, cũng may là cha cháu phát hiện ra, nếu không thì cũng không giữ được mạng.


Mọi người nghe xong, thầm cảm ơn cha con Chu Tử Lan, nhờ có họ thì Hàn Dương Phong mới có thể quay về đây.

Họ chính là ân nhân của Hàn Gia.
- “ Anh ấy đã tìm được ra đình là mọi người rồi, cháu cũng nên về nhà ạ, không ở đây làm phiền mọi người nữa.

Cháu cũng không muốn bị hiểu lầm.


Chu Tử Lan biết điều, thành phố này và cả nơi này vốn dĩ không phải là nơi cô nên ở.

Nhanh chóng rời đi vẫn tốt hơn.
- “ Phong nó mất trí nhớ, chúng ta sẽ chữa trị để khiến nó nhớ lại.

Từ lúc tỉnh dậy sau tai nạn, nó chỉ có người thân là cháu.

Chu Tử Lan, cháu hãy phối hợp với chúng ta để khôi phục lại kí ức cho Hàn Dương Phong.

Một khi con trai ta nhớ lại tất cả, Hàn Gia sẽ đầu tư một khoản lớn vào ngôi làng cháu đang sinh sống.

Cuộc sống của cha con cháu sẽ tốt hơn trước, hai người là ân nhân của Hàn Gia.


Hàn Dương Quyết nói, ông muốn con ông nhớ lại mọi chuyện, càng sớm càng tốt.

Mọi người trong nhà đều gật đầu đồng tình, họ không có ý kiến gì về chuyện này.

Chỉ cần chờ lời đồng ý của Chu Tử Lan mà thôi.
Chu Tử Lan trong lòng ngẫm nghĩ mấy lời đề nghị của Hàn Dương Quyết, Hàn Gia là gia tộc lớn, vừa có tiền vừa có thế, nếu cô ở đây thì cuộc sống của cha con cô và mọi người trong làng sẽ tốt hơn.

Vì cha, vì mọi người, Chu Tử Lan liền gật đầu đồng ý.
- “ Được rồi, cứ quyết định như vậy đi.

Ngày mai sẽ mời Cố Nam về đây chữa trị, dù sao cũng là bạn thân của nó.

Quản gia, sắp xếp phòng nghỉ và một số đồ dùng cần thiết cho cô ấy.

” Hàn Dương Quyết nói
Quản gia gật đầu, Chu Tử Lan đứng dậy cúi đầu cảm ơn.

Từ hôm nay, cô sẽ sống cùng Hàn Gia..
 
Hợp Đồng Hôn Nhân Vợ Ơi Anh Yêu Em
Chương 68: 68: Sự Tức Giận Không Thể Kiềm Chế


Triệu Thanh Tuyết ngồi trong phòng, cô lại khóc, khóc hết nước mắt.

Chờ đợi, mong ngóng nửa năm trời, cái gì cô làm cũng một mình.

Lễ thất tịch một mình, giáng sinh một mình, dịp Tết sắp tới có lẽ cũng tiếp tục một mình.

Bao nhiêu cô gái khác có người mình yêu thương bên cạnh, còn cô thì không.

Cô cố gắng chịu đựng, chờ đợi cái ngày anh quay về.

Vậy mà giờ đây, anh quay về rồi, còn hỏi cô là ai, đã vậy bên cạnh một cô gái khác.

Cái tai nạn này, cô biết đó là không may nhưng tại sao anh gần gũi với mẹ mình mà lại xa lánh cô.

Vì sao chứ? Triệu Thanh Tuyết cô đã làm gì sai? Tại sao ông trời lại đối xử với cô như vậy.
Ánh mắt anh nhìn mẹ mình với ánh mắt anh nhìn cô, sao nó khác biệt đến thế.

Cô cũng biết đau, biết buồn.
- “ Mẹ ơi, con phải làm sao đây… ”
Cô thử hỏi bản thân mình ở đây để làm gì? Không quan hệ? Người cô yêu cũng chẳng nhớ ra cô là ai? Đợi con cô chào đời, cô sẽ rời khỏi đây.
Triệu Thanh Tuyết đã thôi không khóc nữa, cô lấy tay lau nước mắt.

Khóc vì anh như thế đã đủ rồi, cô chọn làm mẹ đơn thân, sống vì con.

Còn anh muốn hạnh phúc bên người ấy thì cứ thoải mái, cô không có ý kiến, dù sao hai người cũng đã ly hôn rồi.
Hàn Dương Phong lúc này đã tỉnh dậy, đầu anh không còn đau như trước.

Nhìn xung quanh, anh chẳng biết đây là nơi nào, rất lạ.

Anh nhớ từ khi đến đây, sau khi nhìn thấy cô gái ấy thì đầu anh rất đau.

Hàn Dương Phong muốn chạy đi tìm Chu Tử Lan, anh không thấy cô đâu cả.
Hàn Dương Phong và Triệu Thanh Tuyết chạm mặt nhau ở cầu thang, cô nhìn anh rồi cũng bước đi, cái nhẫn này nên trao lại cho chủ nhân mới của nó rồi.

Anh cảm thấy thật lạ, dường như anh cảm nhận được cô gái ấy rất ghét mình.
Chu Tử Lan thấy Triệu Thanh Tuyết xuất hiện, cô đứng dậy cúi chào.

Mọi người trong nhà không hiểu chuyện gì, họ cảm giác sắp có chiến tranh lạnh xảy ra.
Triệu Thanh Tuyết không nói nhiều, cô hành động nhanh chóng, chiếc nhẫn cưới đeo trên tay cô hơn một năm đã được tháo ra.

Cô đặt nó xuống bàn, âm thanh kêu leng keng.

Hàn Dương Phong nhìn chiếc nhẫn rồi nhìn lên tay mình, chiếc nhẫn anh đeo với chiếc nhẫn cô vừa đặt xuống sao lại giống nhau đến như thế.
- “ Ông bà, ba mẹ.

Nhân tiện có cả Hàn Dương Phong và cô gái đi cùng anh ta ở đây.

Con muốn tác thành cho hai người họ, nhìn hai người họ rất xứng đôi vừa lứa.

Chúng con đã ly hôn, đứa bé này con tự nuôi.


Triệu Thanh Tuyết suy nghĩ rất kĩ, cô mới đưa ra quyết định này.

Coi như sự chờ đợi của cô trở nên công cốc và vô nghĩa.
- “ Con bình tĩnh đi, con trai mẹ sẽ nhớ lại tất cả rồi hai đứa sẽ như trước mà con.


Thẩm Ngọc Vân đứng dậy, khuyên giải Triệu Thanh Tuyết.

Bà không thể vụt mất con dâu và đứa cháu tương lai của Hàn Gia được.
- “ Chị dâu, mẹ nói phải đó, chị hãy suy nghĩ lại đi.

Anh em sẽ sớm nhớ ra chị mà.

” Hàn Ngọc đứng dậy nói
- “ Mẹ con nói đúng đó, ba mong con có thể suy nghĩ lại.

” Hàn Dương Quyết lên tiếng
Hàn Dương Phong nghe xong không hiểu chuyện gì, chẳng lẽ anh có quan hệ với cô gái đang mang thai này ư?
- “ Cô ta thích thì cứ để cô ta đi, việc gì phải níu kéo trong khi cô ta không muốn ở lại.


Hàn Dương Quyết chỉ muốn chửi thằng con của ông một trận, cũng bởi vì mất trí nhớ nên mới nói năng như vậy.
- “ Xin thưa với anh, tôi chưa từng muốn ở lại ngôi nhà này từ nửa năm trước rồi.

Là gia đình anh đã níu kéo tôi, với một niềm tin bản thân mình sẽ được hạnh phúc nhưng tôi đã lầm rồi.

Bây giờ mọi chuyện đã rõ, không có gì phải thắc mắc nữa.


Triệu Thanh Tuyết nói với Hàn Dương Phong rồi quay sang nhìn mọi người.
- “ Con biết mọi người đều muốn con ở lại nhưng con không thể nữa, con không có khả năng chờ đợi một người trong khi người đó bên cạnh một người khác.

Một chiếc ô không thể che cho ba người được, cũng như một cuộc tình không thể có ba người và con chính là kẻ dư thừa.

Con thừa nhận mình không có khả năng chờ đợi, đúng vậy, không sai.

Vậy nên, con xin phép ở lại đến khi đứa bé chào đời.

Sau khi con của con chào đời, con sẽ về nhà của mình.

Con biết mình làm vậy là ích kỷ nhưng con không còn lựa chọn nào khác.

Thanh Tuyết xin lỗi mọi người.


Triệu Thanh Tuyết lặng lẽ cúi đầu, cô hoàn toàn bất lực, không có khả năng níu giữ anh nữa.

Hai người bây giờ trở nên xa lạ.
- “ Thanh Tuyết…con à… ”
Thẩm Ngọc Vân một mực muốn khuyên ngăn cô nhưng bà phải khuyên ngăn thế nào, nói con dâu bà tiếp tục chờ đợi sao? Đã hi vọng một thời gian dài nhưng cuối cùng nhận lại thất vọng.

Con trai bà không xa lánh mọi người nhưng lại xa lánh con dâu bà, thử hỏi làm sao con dâu bà chịu được chứ.
- “ Thôi ạ, con mệt rồi, con không muốn nghe nữa.

Con xin phép.


Triệu Thanh Tuyết cất bước đi, mệt mỏi và chậm rãi, một tay ôm bụng một tay chống lưng.

Người khác có chồng bên cạnh, còn cô thì luôn cô đơn một mình.
- “ Cháu xin lỗi…đáng lí ra cháu không nên ở lại đây.

” Chu Tử Lan cúi mặt xuống
- “ Không phải tại cô sao? Nếu không phải tại cô, chị dâu tôi đã không như vậy.

Cô vừa lòng chưa.

Cóc ghẻ mà tưởng mình là thiên nga, đũa mốc mà chòi được mâm son chắc.

” Hàn Ngọc mỉa mai nói
- “ HÀN NGỌC.

Im lặng, không nói nữa.

” Hàn Dương Quyết lớn tiếng
- “ Con sai, được chưa, ba lúc nào cũng đúng.

Mọi người thích làm gì thì cứ làm, muốn cưới chị ta cho anh con thì tùy.


Hàn Ngọc tức giận đứng dậy, không quên nhìn Chu Tử Lan bằng ánh mắt giận dữ.
Triệu Thanh Tuyết sẽ sớm sinh con và rời khỏi Hàn Gia, liệu Hàn Dương Phong có sớm nhớ lại tất cả mọi chuyện.

Anh có kịp để theo đuổi lại vợ cũ hay không?.
 
Hợp Đồng Hôn Nhân Vợ Ơi Anh Yêu Em
Chương 69: 69: Gia Đình Náo Loạn


Từ giây phút đó, mọi vật như ngưng đọng lại.

Tất cả thành viên nhà họ Hàn không biết phải làm gì cho cam, họ không thể trách Hàn Dương Phong cũng không thể trách Triệu Thanh Tuyết, Chu Tử Lan không có tội cũng bị Hàn Ngọc chửi mắng.
Nhắc đến Chu Tử Lan, cô đứng lặng, trong lòng không ngừng nghĩ đến những lời vừa rồi.

Cô giúp anh tìm lại gia đình, còn những chuyện của gia đình anh, cô không hề biết.

Sao cô còn bị chửi chứ?
Hàn Dương Phong thì đứng ở một góc, từ lúc ở đây, anh thấy gia đình này xảy ra đủ chuyện.

Đây chẳng lẽ là gia đình của anh.

Ông bà nội, ba mẹ, em gái, còn người phụ nữ đang mang thai kia là vợ của mình ư? Không đúng, Chu Tử Lan mới là vợ của anh cơ mà.
- “ Tử Lan, ta thay mặt Hàn Ngọc xin lỗi cháu.

Những sự việc vừa rồi, cháu đừng để tâm, sự việc sẽ được giải quyết ổn thỏa sớm thôi.

” Hàn Dương Chí nói
- “ Dạ cháu không sao, cô ấy cũng vì thương anh chị của mình thôi ạ.

Phụ nữ khi mang thai thường rất nhạy cảm, mọi người không nên ép buộc chị ấy, không ai thích bị ép những việc họ không muốn làm.

Hãy để chị ấy giữ tinh thần thoải mái cho đến ngày sinh ạ.

” Chu Tử Lan đáp
- “ Thanh Tuyết con bé sắp sinh rồi, chúng ta đừng ép buộc con bé nữa.

Là Hàn Gia đã sai, đã ép con bé ở lại đây, để con bé hi vọng nhưng cuối cùng vẫn nhận lại thất vọng.

” Bạch Mai nói
Bà nhìn cháu trai Hàn Dương Phong đứng đó, cháu bà đã về nhưng tâm trí lại không ở nơi này.

Muốn khôi phục trí nhớ, phải mất một thời gian dài.
- “ Ừm… nhà này nát hết cả rồi… ” Hàn Dương Chí thở dài
Không khí dần trở nên im lặng, không ai nói lời này, chỉ còn âm thanh tích tắc của kim đồng hồ.
Chu Tử Lan ra ngoài hoa viên của Hàn Gia, cô ngồi bên cạnh hồ nước nhìn những chú cá đang bơi lội.

Cô nghĩ về gia đình của mình, không biết cha cô ở nhà như thế nào rồi.

Cô mong anh sẽ sớm nhớ lại, nhớ lại tất cả, có như vậy cô mới có thể về nhà.
- “ Cha mình nói đúng thật.

Anh ấy đúng là rất giàu có, dinh thự to lớn như thế này nhưng chỉ có vài người sinh sống, người làm thuê thì nhiều vô kể.

Đi đâu cũng thấy, cuộc sống thật sung sướng.

Cũng may mình thức tỉnh kịp lúc, không lún sâu vào, hậu quả phải gánh lấy đều không hề nhẹ.

Anh ấy nhớ lại mọi chuyện thì tốt quá, chị ấy sẽ không đau khổ, buồn tủi.

Nhìn từ bên ngoài, mình nhận thấy chị ấy phải cố gắng lắm mới nói ra được những lời đó.

Bóng lưng đầy mệt mỏi của chị ấy, thật sự rất thương, mang thai nhưng lại không có chồng bên cạnh.

Nếu là mình, mình cũng sẽ hành động như vậy.

Hàn Dương Phong - Triệu Thanh Tuyết, cặp tên này thật đẹp.

Mình phải làm mọi cách, dù như thế nào cũng phải khiến anh ấy nhớ lại.

Anh ấy hạnh phúc, nhờ vậy mà cuộc sống của cha con cô và người dân trong làng cũng tốt hơn, như vậy là đủ.


Hàn Dương Phong đi tìm Chu Tử Lan, thấy cô ngồi ở ngoài vườn, anh cũng ngồi xuống bên cạnh cô.
- “ Sao em lại ra đây ngồi, bọn họ quá đáng thật.


- “ Không đâu, em thấy không có gì quá đáng cả.

Cô ấy làm như vậy đúng mà, em chỉ mong anh sớm nhớ lại mọi chuyện.

Đến lúc đó, mọi chuyện sẽ trở nên tốt hơn.

” Chu Tử Lan nhìn anh, đáp
- “ Anh không nhớ gì cả, chẳng biết bọn họ là ai nhưng anh lại có một cảm giác quen thuộc.

Còn cô gái ấy, anh có cảm giác cô ấy rất ghét anh, hơn nữa anh không có cảm giác thân thuộc với cô ấy và cả cô gái chửi em.


Hàn Dương Phong nói ra hết cảm xúc của mình, những gì anh đã cảm nhận được.

Kí ức trước kia anh vẫn không thể nhớ gì.
- “ Bước đầu như vậy đã tốt rồi, chỉ cần thời gian nhưng em hiểu rõ, chị ấy là vợ anh, đứa bé trong bụng chị ấy là con anh.


- “ Không, em là vợ anh mà, cô ta hung dữ như vậy, không phải vợ anh đâu.


- “ Anh đừng có nói như thế, em không phải vợ anh, vợ của anh là chị ấy.


Chu Tử Lan rất sợ, người khác nghe thấy lời này, họ lại nghĩ cô muốn trèo cao, lợi dụng Hàn Dương Phong mất trí nhớ để đạt được mục đích.
- “ Em là vợ anh mà…huhu… em không thương anh nữa.


- “ Được rồi, được rồi.

Anh đừng khóc nữa, em thương anh mà.


Thấy Hàn Dương Phong mếu máo, Chu Tử Lan cũng không nói về mấy chuyện đó nữa.

Cô thương anh nhưng trước kia, người anh thương không phải là cô..
 
Hợp Đồng Hôn Nhân Vợ Ơi Anh Yêu Em
Chương 70: 70: Nhập Viện


10h đêm, Triệu Thanh Tuyết thấy bụng mình đau nhức không thôi.

Cô không muốn nhờ ai, gắng gượng với lấy điện thoại, gọi điện cho Triệu Thanh Tâm.
Triệu Thanh Tâm đang ngủ, điện thoại bất ngờ đổ chuông, là cuộc gọi của chị gái, cô lập tức bắt máy.
" Chị, em nghe đây "
" Chị đau bụng quá…em đến Hàn Gia… có được không? "
" Chị ở đó chờ em, em đến ngay đây.

"
Triệu Thanh Tâm rời khỏi giường, cô thắc mắc là tại sao Hàn Gia lại không bên cạnh chăm lo cho chị cô? Chẳng lẽ lại xảy ra xích mích sao? Anh rể cô cũng đã đi nửa năm rồi.

Cô không nghĩ ngợi nhiều nữa, lập tức lái xe đến Hàn Gia.
Triệu Thanh Tuyết nằm ôm bụng, mồ hôi ướt đẫm trên trán, cô gắng chịu cơn đau.

Vì con cô và cả cuộc sống sau này mẹ con cô, cô không muốn nhờ vả Hàn Gia vì cô có lòng tự tôn của chính mình.

Nửa năm qua đã quá đủ rồi, nếu đã không cần nhau thì không nhất thiết phải nhìn nhau nữa.
Một lát sau, Triệu Thanh Tâm đã đến Hàn Gia.

Biết cô là em gái của Thiếu Phu Nhân nhà mình nên họ cũng không ngăn cản, Triệu Thanh Tâm lập tức chạy lên phòng ngủ của chị.

Mở cửa ra thì cô thấy chị mình đau đớn nằm trên giường, cô nhanh chóng bước đến.
- “ Chị…đau như vậy… tại sao lại không nói với họ… ”
- “ Đưa chị đến bệnh viện…mau lên… không cần gọi họ đâu…nhanh đi.

” Triệu Thanh Tuyết lắc đầu, nói
Triệu Thanh Tâm gật đầu, cô không nói gì thêm nữa, đưa chị mình đến bệnh viện.

Thấy tiếng động ở bên dưới, Thẩm Ngọc Vân tỉnh dậy, bà lập tức chạy xuống nhà.

Thấy Triệu Thanh Tâm đang dìu con dâu ra khỏi nhà, bà chạy đến.
- “ Có chuyện gì vậy? Thanh Tuyết, con làm sao thế.


Triệu Thanh Tuyết vì quá đau, cô không muốn nói, chỉ đành lắc đầu, Triệu Thanh Tâm bèn lên tiếng.
- “ Chị cháu có lẽ sắp sinh rồi, đừng nói nhiều nữa ạ, cháu đưa chị ấy đến bệnh viện đây.


Triệu Thanh Tâm không kéo dài thời gian, càng không để Thẩm Ngọc Vân trả lời, cô nhanh chóng đưa Triệu Thanh Tuyết vào xe, đưa chị đến bệnh viện.
Thẩm Ngọc Vân nghe xong, gọi tất cả mọi người đi theo xe của Triệu Thanh Tâm.

Còn chuyện kia, phải nhanh chóng xử lý, con bà nhớ lại, mọi chuyện sẽ được giải quyết ổn thỏa.
Nhấn một cuộc điện thoại đến bệnh viện gần nhất để họ chuẩn bị phòng sinh, vì trời cũng tối nên đường khá vắng, chẳng mấy chốc họ đã đến được bệnh viện.
Bệnh viện 上海交通大学附属, đường NS Elevated Rd, đối diện công viên Yulanyuan.
Triệu Thanh Tuyết được đẩy vào phòng sinh, Triệu Thanh Tâm buộc phải đứng ở ngoài.

Ánh đèn đỏ bật lên, cô đi đi lại lại trong trước phòng bệnh.

Một lát sau, người Hàn Gia đã đến, trong đó cũng có Hàn Dương Phong.

Triệu Thanh Tâm quay mặt nhìn lại, cô đứng hình mất mấy giây.
- “ Hàn Dương Phong??? Là anh đó sao? ”
Cô cứ tưởng bản thân mình bị hoa mắt nhưng càng nhìn thì càng không phải, là người thật, mắt cô không hề bị ảo giác.
- “ Hình như vậy, tôi không nhớ.


Hàn Dương Phong nói, hồi ức trong quá khứ của anh vẫn còn rất mơ màng.
" Chẳng lẽ bị mất trí nhớ sao? Bảo sao chị mình lại nói như vậy, để ngày mai rồi gọi điện thông báo với ba vậy.

"
- “ Mọi người, cháu không có ý gì nhưng mà anh Phong và chị cháu đã ly hôn.

Bây giờ anh ấy quay về, cháu cứ nghĩ anh chị sẽ được hạnh phúc nhưng không, cháu đã lầm rồi.

Con người một khi đã thất vọng thì không dám hi vọng lại nữa, chị cháu cũng vậy.

Coi như anh chị duyên tận tình tan, có duyên gặp gỡ nhưng không thể bên cạnh nhau cả đời.


Triệu Thanh Tâm nói, cô không biết Hàn Dương Phong đã quay về từ bao giờ nhưng mấy lời chị cô đã nói, cô cũng hiểu vấn đề.

Không nhớ nhau thì ai có đường người đó đi.

- “ Không phải đâu, con trai bác nó sẽ sớm nhớ lại, hai đứa nó sẽ như trước.

” Thẩm Ngọc Vân nói xen vào
- “ Bác ạ, cháu không có ý gì đâu, cháu cũng muốn chị cháu hạnh phúc nhưng mà chị cháu không muốn, không nên ép buộc.

Nếu chị ấy muốn, chị ấy sẽ mở lời, còn không thì thôi.

Chị cháu là người muốn sao thì làm vậy, còn cô gái kia, cháu không biết nhưng có lẽ anh Phong rất yêu thương thì phải.


Nghe Triệu Thanh Tuyết nói như thế, Chu Tử Lan chỉ biết cúi mặt xuống.
- “ Yêu ai thương ai thì bên cạnh người đó, vậy thôi.

Cháu nghĩ sau khi chị ấy tỉnh lại, mọi người sẽ có câu trả lời, có được như mong muốn của mọi người hay không thì cháu không biết.


Lời mà Triệu Thanh Tâm nói ra khiến cho Hàn Gia có cảm giác hoang mang lẫn lo lắng, Thẩm Ngọc Vân càng thấp thỏm lo sợ, không biết mọi chuyện sẽ như thế nào..
 
Hợp Đồng Hôn Nhân Vợ Ơi Anh Yêu Em
Chương 71: 71: Tiểu Bảo Bảo Chào Đời


Mọi người im lặng, không ai nói thêm câu gì, cũng bởi vì đêm khuya vắng lặng.

Mọi người đều ngủ gật, chỉ riêng Hàn Dương Phong còn thức.

Ánh đèn đỏ trước cửa phòng cấp cứu vẫn còn bật, anh cảm thấy trong lòng mình đang trông mong một chuyện gì đó.

Triệu Thanh Tuyết nằm bên trong phòng sinh, Hàn Dương Phong sốt ruột chờ ở bên ngoài.

Bà Thẩm Ngọc Vân nói cô đang ở bệnh viện, anh không suy nghĩ mà lập tức đi theo bà.

Từ lúc đến đây, anh không có cảm giác gì nhưng sao bây giờ anh lại suy nghĩ nhiều về cô đến như thế.
Giây phút mà Hàn Dương Phong nhận ra tất cả thì cũng đã muộn, người anh yêu cũng đã đi, con của anh cũng đi luôn.
Triệu Thanh Tuyết đau đớn nằm trong phòng sinh, cô cố gắng hết sức, gắng chịu cơn đau.

Năm xưa khi mẹ cô sinh cô ra thì vẫn còn có ba cô bên cạnh nhưng sao cô bây giờ lại cô đơn một mình.
Khải Minh Kiệt biết tin Hàn Dương Phong đã quay về, anh lập tức vùng dậy, lái xe đến bệnh viện 上海交通大学附属.

Cái tin này là Hàn Ngọc đã nói với anh, nếu không thì anh cũng không biết.

Anh luôn tin rằng sẽ có một ngày thằng bạn anh sẽ quay trở lại, niềm tin ấy đã thành sự thật.

Lúc anh đến nơi là trời vừa hửng sáng, Khải Minh Kiệt đoán Triệu Thanh Tuyết đang nằm trong phòng sinh nhưng anh không biết cô gái lạ mặt kia là ai.

Càng hoang mang khó hiểu hơn là Hàn Dương Phong lơ ngơ nhìn anh.

Tuy là không hiểu lắm nhưng Khải Minh Kiệt phải chào người lớn trước.
- “ Cháu chào mọi người.

” Khải Minh Kiệt cúi đầu
- “ Minh Kiệt đấy à, cháu ngồi đi.

” Thẩm Ngọc Vân nói
- “ Chị dâu vẫn ở trong đó sao bác? Sao thằng kia lại ngồi đây, đáng lí phải vào trong đó với chị ấy chứ.


Khải Minh Kiệt nhìn xung quanh, tất cả mọi người đều ở đây nhưng anh thấy thằng bạn anh vẫn cứ chơi im lặng, đã vậy còn gương mắt nhìn anh.

Anh cảm thấy thật hỏi chấm.
Thẩm Ngọc Vân không biết nói sao cho phải, con bà mất trí nhớ, đương nhiên sẽ không nhớ Triệu Thanh Tuyết.

Khải Minh Kiệt chỉ thấy bà lắc đầu, Hàn Ngọc cũng lắc đầu theo.
Hàn Dương Phong chỉ biết Khải Minh Kiệt nhìn mình, trong lòng không ngừng nghĩ về những gì Khải Minh Kiệt đã nói.

Rốt cuộc anh với cô gái đó có quan hệ gì.
Khải Minh Kiệt nhìn biểu hiện Thẩm Ngọc Vân, Hàn Ngọc và Hàn Dương Phong.

Anh xem như đã hiểu, có lẽ là mất trí nhớ rồi nhưng anh không biết Triệu Thanh Tuyết có chấp nhận chờ đợi thằng bạn anh thêm một thời gian nữa không?
Tất cả mọi người đều nhìn nhau, trong lòng họ chỉ cầu mong mẹ con Triệu Thanh Tuyết đều bình an.

Một lát sau, Triệu Lâm đã đến, sự tồn tại của Hàn Dương Phong khiến ông phát hoảng nhưng ông nhìn qua cũng biết tính cách đã thay đổi.

Nhớ trước kia, mỗi khi con gái ông xảy ra chuyện là sẽ đứng ngồi không yên nhưng bây giờ lạ quá.
- “ Ba, chị vẫn ở trong đó.

” Triệu Thanh Tâm đứng dậy nói
Triệu Lâm gật đầu, ông chào từng người một rồi mới ngồi xuống, cứ phải chờ đợi xem tình hình của con gái bên trong như thế nào.
- “ Anh chị, tôi không biết chuyện của hai đứa nó như thế nào.

Con gái tôi nó muốn cái gì, tôi cũng đồng ý, coi như chúng nó không có duyên.

” Triệu Lâm cất tiếng
- “ Đúng vậy, chuyện tình cảm không thể ép buộc được.

” Hàn Dương Quyết nói
Thẩm Ngọc Vân nghe chồng nói như thế, bà cũng không nói gì thêm, chuyện tình cảm vốn dĩ không thể ép buộc được, càng không nên gượng ép người khác làm theo ý mình.
Sau hẳn mấy tiếng kiệt sức trong phòng sinh, cuối cùng thì đứa bé cũng chào đời, Triệu Thanh Tuyết sau khi nhìn được con thì ngất lịm, con của cô bình an rồi, thật sự bình an rồi.
Ánh đèn đỏ đã tắt, bác sĩ bế đứa trẻ trên tay đi ra ngoài, đằng sau là hai y tá đẩy Triệu Thanh Tuyết đến phòng chăm sóc đặc biệt.
- “ Chúc mừng gia đình, là một bé trai.


Triệu Thanh Tâm đứng dậy, bế đứa bé từ tay bác sĩ, thật đáng yêu, rất giống chị cô.

- “ Xin hỏi ai là gia đình của cô ấy, theo tôi đi làm thủ tục nhập viện.

” bác sĩ nói
- “ Là tôi, tôi là ba của con bé.

” Triệu Lâm
- “ Dạ vâng, mời bác đi theo cháu.


Triệu Lâm và bác sĩ rời đi nhanh chóng, Hàn Dương Phong trong lòng lại rất run, cảm giác như anh với đứa bé ấy có mối liên hệ nào đó vậy.
Triệu Thanh Tâm đưa cháu mình cho Thẩm Ngọc Vân, dù sao Hàn Gia cũng là nhà nội của đứa bé.

Dù sao chị cô cũng sẽ về Triệu Gia, Triệu Thanh Tâm trong lòng nghĩ vậy.
Thẩm Ngọc Vân bế cháu nội trong tay, không giấu khỏi hạnh phúc, Chu Tử Lan cũng mừng cho họ, cô mong anh sớm nhớ lại.

Anh còn có cả vợ con nữa cơ mà..
 
Hợp Đồng Hôn Nhân Vợ Ơi Anh Yêu Em
Chương 72: 72: Con Trai Của Con Tên Triệu Vĩnh Thiên


Em bé đang nằm trong nôi bên cạnh giường của cô, mọi người đều ngồi ở trong đó.

Chu Tử Lan biết điều nên cũng không ở lại, bản thân cô chỉ muốn rời khỏi thành phố này ngay lập tức.

Nếu không vì những đãi ngộ mà Hàn Gia ban cho làng mình, cô đã sớm rời khỏi đây.
Nụ cười rạng rỡ, hạnh phúc trên môi mỗi người, không ai giấu nổi điều đó.

Chỉ có Hàn Dương Phong là điềm tĩnh, anh chẳng có cảm giác gì vì kí ức không còn.

Mọi người đều ngao ngán, Khải Minh Kiệt chẳng biết làm gì để cứu rỗi thằng bạn anh.

Giờ đánh đấm thì cũng không giải quyết được vấn đề, người theo khuynh hướng bạo lực như anh cảm thấy vô cùng ức chế.

Mà cái tên Cố Nam ở Mỹ đang bận yêu đương nên chưa thể về chữa trị cho Hàn Dương Phong được, chỉ còn cách chờ đợi.
8h sáng cũng là lúc Triệu Thanh Tuyết mở mắt tỉnh dậy, cô nhìn thấy tất cả mọi người đều ở đây, còn có cả ba cô.

Triệu Thanh Tâm đỡ chị ngồi dậy, ân cần hỏi han.
- “ Chị cảm thấy trong người sao rồi, có khó chịu ở đâu không? ”
Triệu Thanh Tuyết lắc đầu, cô mới tỉnh dậy nên vẫn còn đau và mệt.

Con của cô bình an chào đời, nó khoẻ mạnh như thế này là cô mừng rồi, cô không mong mỏi gì hơn.

Cô bây giờ đã làm mẹ, tất cả mọi thứ đều gác lại, vì con của cô.
- “ Đưa đứa bé cho chị.

” Triệu Thanh Tuyết nhỏ giọng, cô khó khăn nói
Thẩm Ngọc Vân, Hàn Ngọc định lên tiếng nhưng lại thôi.

Họ cảm giác tình cảm của Triệu Thanh Tuyết đối với họ không còn thân thiết như trước nữa.
Triệu Thanh Tâm bế đứa nhỏ đang nằm trong nôi đưa cho chị, từ lúc được vào phòng này đều không khóc, nhiều người cũng cảm thấy thật kì lạ nhưng Thẩm Ngọc Vân nhận ra, đứa nhỏ này rất giống cha nó là Hàn Dương Phong.

Đáng tiếc khi vừa mới chào đời cha mẹ lại phải chia ly.
Triệu Thanh Tuyết bế con trong tay, trong lòng trào dâng niềm hạnh phúc vô tận, cô thực sự đã làm mẹ.

Nhìn con của mình một hồi, cô lại nói.
- “ Mọi người...con không biết mọi người đến đây từ khi nào nhưng có lẽ đã đến từ lâu, rất mệt mỏi.

Mối giao hảo thân thiết giữa hai nhà, con không muốn phá vỡ nó.

Nhưng người con yêu dù mất trí nhớ nhưng không hề nhớ ra con nhưng đối với mọi người, vẫn có một chút thân thiết.

Con không muốn như thế này nhưng con không thể làm gì khác.

Đứa nhỏ này, vẫn là cháu của ba mẹ, vẫn là con cháu của Hàn Gia.

Ba mẹ có thể đến Triệu Gia thăm nó nhưng con không thể quay về Hàn Gia sống nữa rồi.

Trên pháp luật, con với mọi người đích thực là không còn quan hệ.

Con chúc ba mẹ sớm tìm được nàng dâu ưng ý....con lại nhầm rồi, ba mẹ đã tìm được nàng dâu mới rồi.

Con của con không mang họ Hàn mà sẽ mang họ Triệu, tên Triệu Vĩnh Thiên.


Từng câu từng chữ nghe như dao cứa vào tim, vô cùng đau đớn, là người một nhà nhưng bây giờ lại trở thành người dưng.

Giọt nước mắt khẽ rơi trên khuôn mặt của Triệu Thanh Tuyết, cô quay mặt đi, để mọi người không nhìn thấy.

Giờ đây mọi thứ đã khác, tất cả mọi thứ, cô phải tự mình làm.

Tự lấy tay lau đi nước mắt, phải mạnh mẽ vì con.
- “ Oa....oa....oa.....!”
Triệu Vĩnh Thiên đột nhiên khóc lớn, dường như em cảm nhận được mẹ mình đang khóc, cảm nhận được cuộc chia ly đẫm nước mắt của gia đình nhỏ.

Triệu Thanh Tuyết dỗ dành con trai, cô cũng muốn khóc lắm nhưng cô không thể nữa.
- “ Nửa năm qua con tận tâm với Hàn Thị, mẹ rất muốn con ở lại với gia đình mình nhưng hai đứa lại không thể.

” Thẩm Ngọc Vân buồn bã nói
- “ Chị dâu....!nếu như anh em nhớ lại....chị có thể hàn gắn tình cảm với anh ấy không.....? ”
Hàn Ngọc thực không muốn anh chị xa nhau nhưng Hàn Gia chẳng thể níu kéo Triệu Thanh Tuyết được nữa.

Dù mang trong mình một chút hy vọng nhưng thứ Hàn Ngọc nhận lại là cái lắc đầu của Triệu Thanh Tuyết.
Hàn Dương Quyết im lặng, không phải vì ông không muốn nhưng phải để con trai ông nhớ lại.

Triệu Lâm, Triệu Thanh Tâm thuận theo ý của Triệu Thanh Tuyết nên họ cũng không nói một câu, tình cảnh hiện tại không ai muốn nhưng nó vốn dĩ đã xảy ra.

Có trách thì trách số phận đã đẩy họ xa nhau một lần nhưng trớ trêu thay, số phận lại đẩy họ xa nhau thêm một lần nữa.
Khải Minh Kiệt liên tục hối thúc Cố Nam đến Thượng Hải nhưng anh hẹn mấy ngày nữa, Cố Nam nghĩ rằng phải để Hàn Dương Phong quen với môi trường sống rồi mới tiến hành phục hồi trí nhớ được.
Hàn Dương Phong nghe những lời nói rồi nhìn những hành động của người xung quanh, anh càng nghe càng không hiểu.

Anh có vợ? Có con? Đã ly hôn? Có gia đình, bạn bè? Mất trí nhớ? Là Thiếu Gia nhà giàu? Nếu là như vậy thì chữa trị càng sớm càng tốt đi, chứ như thế này thì mệt mỏi lắm.

Anh mệt mỏi mà mọi người cũng mệt mỏi..
 
Hợp Đồng Hôn Nhân Vợ Ơi Anh Yêu Em
Chương 73: 73: Niềm Hy Vọng


Mọi người đều đã về, chỉ có Hàn Dương Phong ở lại.

Anh nhìn chằm chằm Triệu Thanh Tuyết, bây giờ anh lại thấy cô có chút gì đó rất quen trong kí ức của anh.

Ánh mắt hai người vô tình chạm nhau, Triệu Thanh Tuyết đã lâu không nhìn song cũng không tránh khỏi cảm giác run run trong lòng.
- “ Anh nhìn tôi làm gì? ”
Triệu Thanh Tuyết đặt câu hỏi, cô không muốn ở trong tình thế này, cô cũng không muốn hy vọng gì về anh nữa, cô thất vọng quá nhiều rồi.
Hàn Dương Phong thấy bản thân mình hơi quá nhưng không hiểu sao anh cảm tưởng anh với cô trước kia có mối liên kết nào đó.

Chiếc nhẫn hôm đó cô tháo ra, anh giữ lại cho đến bây giờ.

Hàn Dương Phong đeo nó vào ngón tay cô, nhìn lại, cặp nhẫn này đúng là một đôi.
Triệu Thanh Tuyết được ba giây ngỡ ngàng, là cô từ bỏ, sao bây giờ lại như thế này.
- “ Giữ nó đi, đừng làm mất cũng đừng tháo ra.

Hình như cô là vợ tôi, nếu không phải thì tại sao hai chiếc nhẫn này lại giống nhau đến như thế.


Hàn Dương Phong nắm lấy tay cô rồi nhìn vào tay mình, đúng thật là rất giống nhau.

Nhìn cô một hồi, anh cảm thấy có một mảnh kí ức dần hiện ra nhưng anh không rõ đó là gì.
Triệu Thanh Tuyết bế con mà cảm xúc khác lạ, hơi ấm này nửa năm qua cô chưa từng được nắm, vậy mà giờ đây anh lại nắm tay cô trong khi anh không nhớ gì.

Đây là thực hay là mơ, cô không biết nhưng cô vẫn phải đi bởi vì cô đâu còn là vợ anh.
- “ Tại sao lại là tôi, đáng lí phải là cô ấy.


- “ Tử Lan có lẽ không phải vì cô ấy không hề có bất cứ thứ gì có giá trị trên người, không phải người thuộc lớp quý tộc.

Hơn nữa, mọi người trong nhà ai cũng nói tôi bị mất trí nhớ, có lẽ là tôi bị mất trí nhớ thật.

Tôi sẽ chữa trị, tôi phải biết được những kí ức trước kia.

Dù cô ở đâu, tôi sẽ quay lại tìm cô một lần nữa.

Tôi hứa danh dự đấy.


Hàn Dương Phong dõng dạc nói, anh đâu biết những hành động vừa rồi đều bị Hàn Dương Quyết nhìn thấy.

Ông lúc đó vẫn chưa về hẳn, ai ngờ được nhìn thấy cảnh này.
" Xem ra đã có cách để Phong nó nhớ lại rồi, dù thế nào cũng phải để hai đứa nó hạnh phúc bên nhau như trước.

"
Hàn Dương Quyết ra về, ông nhất định phải nói chuyện riêng với Chu Tử Lan.
Triệu Thanh Tuyết cảm xúc hỗn loạn, một nửa không muốn, một nửa lại muốn tin anh.

Cô dự định ở Bắc Kinh một tháng rồi đến Hà Nội, để sinh sống và tránh mặt anh nhưng anh bây giờ lại như thế nào, sao cô dám bỏ mặc.
- “ Không cần đâu, nơi tôi ở, anh không thể biết được.

Không ai biết, chỉ có tôi biết.

Anh cứ sống cuộc sống của mình đi, đừng nghĩ đến tôi.


Cô không hy vọng, không tin anh nữa, Triệu Thanh Tuyết vẫn giữ nguyên lập trường của mình, là rời đi, rời khỏi cuộc sống của anh.
- “ Không sao, cô muốn thì cô cứ đi, tôi không níu giữ nhưng tôi chắc chắn, khi tôi nhớ lại tất cả thì tôi sẽ đến tìm cô.

” Hàn Dương Phong nói tiếp
Ánh mắt hai người họ vẫn nhìn nhau như lúc đầu, Triệu Vĩnh Thiên ngủ ngon trong vòng tay mẹ.

Phải chăng em chính là cầu nối đưa Hàn Dương Phong và Triệu Thanh Tuyết gắn kết lại với nhau.

" Em có thể tin anh thêm một lần nữa không? Thất vọng nhiều rồi, em muốn buông bỏ, tại sao anh bây giờ lại có hành động như vậy.

Ban đầu anh xa lánh em, bây giờ lại chủ động như vậy.

Anh có ý gì vậy chứ.

"
Triệu Thanh Tuyết sợ, cô sợ bản thân hy vọng rồi lại thất vọng.

Hàn Dương Phong vẫn ở đó, vẫn bên cạnh cô.

Hàn Gia và Triệu Gia đâu nhìn thấy được cảnh này, nếu họ biết, chắc chắn sẽ rất vui mừng.
[ Phòng đọc sách của Hàn Dương Quyết ]
Hàn Dương Quyết từ trước đã gọi Chu Tử Lan đến, ông đã có phương pháp để con trai ông nhớ lại.

Cố Nam chữa trị là thế nhưng vẫn cần sự tác động từ chuyện trong quá khứ.

Lời đề nghị này ông đã được nhận từ Vương Hải - anh trai của Vương Kiên.
- “ Bác có chuyện gì cần nói với cháu sao ạ? ”
Chu Tử Lan cảm nhận được chuyện gì đó nghiêm trọng nhưng cô không biết đó là cái gì, đó chỉ là linh cảm của cô thôi.
- “ Cháu biết con dâu của ta là ai rồi chứ.


Hàn Dương Quyết nói xong, Chu Tử Lan cũng gật đầu, cô đương nhiên là biết.

Cô còn muốn anh mau chóng nhớ lại để hai người họ hạnh phúc bên nhau nữa.
- “ Ta muốn cháu trở thành phiên bản thứ hai của Thanh Tuyết, chỉ có như vậy, con trai bác sẽ sớm nhớ lại, cháu cũng sớm về với gia đình.

Hàn Gia sẽ lại hạnh phúc như xưa.


Chu Tử Lan im lặng, cô lưỡng lự, chẳng lẽ bây giờ cô phải biến mình thành người khác sao? Liệu cô có làm được không?
- “ Cháu hãy nhanh chóng quyết định, một khi con bác nhớ lại, cháu sẽ được tự do.


- “ Dạ vâng, cháu đồng ý.


- “ Được rồi, cháu ra ngoài đi.

Đến lúc đó, ta sẽ cho người thay đổi vẻ ngoài của cháu.


- “ Vâng ạ, cháu xin phép.


Chu Tử Lan ra khỏi phòng, nước mắt rơi xuống, cô phải chấp nhận biến bản thân mình thành người khác, làm vật thế thân.

Bị người khác khinh thường, sỉ nhục..
 
Hợp Đồng Hôn Nhân Vợ Ơi Anh Yêu Em
Chương 74: 74: Về Triệu Gia


Sau một tuần ở bệnh viện, Triệu Thanh Tuyết cuối cùng cũng đã được xuất viện, chỉ có ba và em gái đến.

Hàn Dương Phong không có mặt, anh ở Hàn Gia, cố gắng để nhớ lại một chút gì đó.

Anh muốn biết những chuyện trong quá khứ của mình càng sớm càng tốt.
Hành lý, vật dụng của Triệu Thanh Tuyết đã được đưa về Triệu Gia.

Cô không phải quay về Hàn Gia nữa, những thứ quan trọng ở Toronto trước đó cũng được đưa về nhà cô.
Chiếc xe dừng lại trong khuôn viên, Triệu Thanh Tuyết bước xuống, đã từ lâu cô không về nhà, cảm xúc cũng thật khó tả.

Từ ngày kết hôn, cô rất ít về nhà, thậm chí là không có cơ hội.

Tuy Hàn Gia thoải mái nhưng cô cũng biết điều, kết hôn rồi, hở cái là đòi về nhà mẹ, người ta lại nói ra nói vào, sẽ không hay.

Bây giờ đã ly hôn, tuy sống ở ngôi nhà của mình nhưng cô lại không vui nổi.

Cứ cho là những gì hôm trước anh nói với cô chỉ là một giấc mơ đi, cô sẽ sớm quên đi.

Triệu Thanh Tuyết bế con đi vào, ông nội cô chống gậy, đứng bên cạnh cô, nở nụ cười hiền từ.
- “ Hôn nhân không hạnh phúc thì cứ về Bắc Kinh, không nên ở đó gượng ép chính mình.


Cô gật đầu, nhà là nơi tuyệt vời nhất, là nơi chúng ta muốn về sau những vất vả của cuộc sống ngoài xã hội.

Nhưng đối với Triệu Thanh Tuyết, cô về nhà sau sự thất vọng, mệt mỏi.
Cả gia đình cùng ngồi xuống bên bộ bàn ghế ở phòng khách, ấm áp và đầy tình thương…
- “ Chắt của ta thật đáng yêu và dễ thương, rất giống với mẹ nó.

” ông lão Triệu Hưng nói
Triệu Thanh Tuyết sinh thường nên sức khỏe của cô cũng ổn định hơn những người sinh mổ, Triệu Vĩnh Thiên sinh ra khoẻ mạnh chứ không hề yếu ớt, cô cũng bớt lo hơn.
- “ Ba…Hàn Dương Phong nó không chết, hoàn toàn khỏe mạnh nhưng chẳng nhớ gì cả.

Thanh Tuyết cũng vì thất vọng quá nhiều nên không còn trông mong điều gì từ nó nữa.


Triệu Lâm nói, ông không thể giấu ba mình mãi được.

Ông có quyền được biết và ai rồi cũng sẽ biết.
- “ Tai nạn như vậy…mất trí nhớ là điều không thể tránh khỏi nhưng cháu ta đã thất vọng rồi thì con bé sẽ không hi vọng nữa.

Hàn gắn được hay không là phải phụ thuộc vào nó rồi.

” Triệu Hưng
- “ Ba nói phải, Hàn Gia không nỡ nhưng không làm gì được hết.

” Triệu Lâm
- “ Ba nghĩ là đến đâu thì hay đến đó, không nên can thiệp.

” Triệu Hưng
- “ Cháu đã thôi hi vọng từ ngày hôm ấy, không còn gì để níu giữ nữa.

” Triệu Thanh Tuyết lên tiếng
- “ Chị…em thấy anh bị mất trí nhớ…nhỡ anh í nhớ lại thì sao… ” Triệu Thanh Tâm nói
- “ Chị không biết và cũng không rõ, thôi em đừng nhắc đến, mọi chuyện đã ổn thỏa rồi.


Triệu Thanh Tâm gật đầu, cô không nói gì thêm.

Dù sao thì chị cô ở đây cũng tốt hơn, cô nàng mang hết hành lý lên phòng ngủ trước khi của chị.

Triệu Gia đối với Triệu Thanh Tâm là mục tiêu cố gắng, là động lực phấn đấu vậy.
- “ Con mới về nhà, hãy lên phòng nghỉ ngơi, đừng làm gì quá sức, ảnh hưởng đến sức khỏe và cuộc sống sau này.

” Triệu Lâm
- “ Vâng ba ” Triệu Thanh Tuyết gật đầu, cô bế con lên phòng
Từ ngày hôm đó, ở Triệu Gia là không gian hạnh phúc, vui vẻ.

Triệu Thanh Tuyết với Ái Tuyền cũng hoà hợp hơn trước kia, tất cả mọi người đều vui vẻ cùng nhau.

Trái ngược với Hàn Gia, không khí u ám đến lạ, không lấy một tiếng cười, đâu đâu cũng là bộ mặt buồn bã.

Hàn Dương Phong trong thời gian đó, anh tranh thủ nhìn xung quanh ngôi nhà, cố gắng từng chút để nhớ lại một chút kí ức nhưng vẫn chỉ là hồi ức thời sinh viên.

Anh vẫn không biết Mộ Quân Phong, Tống Nguyệt Như và Triệu Thanh Tuyết là ai.

Anh ngộ nhận những người trong nhà là gia đình của mình nhưng vẫn còn rất mơ hồ, chưa thể khẳng định chắc chắn.
Cố Nam đã sẵn sàng đề ra phương án chữa trị cho Hàn Dương Phong, anh đang trên máy bay từ thành phố New York về Thượng Hải.

Chuyến đi lần này, anh phải làm được.

Khôi phục kí ức cho bạn thân, giúp Hàn Dương Phong hàn gắn tình cảm.

Cả hội chơi với nhau, ai cũng có người thương và gia đình nhỏ, không thể để Hàn Dương Phong đau khổ cả đời được.

Anh nghĩ đến Vương Khánh Linh, cô con gái quyền lực của bốn người kia, không sợ ai chỉ sợ con gái tức giận.

Muốn dỗ dành vô cùng khó, địa vị của cải cô nàng không có hứng thú, vì thế càng không thể để cô tức giận, Cố Nam cũng thế, anh cũng sợ cháu mình..
 
Hợp Đồng Hôn Nhân Vợ Ơi Anh Yêu Em
Chương 75: 75: Giúp Bạn Nhớ Lại


Ngày hôm sau, Cố Nam đã đặt chân đến Thượng Hải.

Đến sân bay, anh đã liên lạc cho người anh em Khải Minh Kiệt.

Cố Nam ăn mặc kín cổng cao tường, vì thời gian ở đây rất lạnh, tuy là mùa xuân nhưng không khác gì mùa đông ở New York, cũng may bây giờ không có tuyết.
“ Đến sân bay quốc tế phố Đông Thượng Hải đón tao đi, đang đứng trước sân bay.


“ Gửi hộ cái định vị, tao đến ngay.


“ Rồi đấy ”
“ Ừ ”
Hội bạn thân chí cốt nên tính cách của họ đa phần giống nhau, nói ít hiểu nhiều.

Cố Nam về chữa trị cho Hàn Dương Phong nên không cần đem theo hành lý.
Một lát sau, Khải Minh Kiệt đã đến, hai người đến Hàn Gia.
- “ Chị dâu đi rồi ư? ” Cố Nam hỏi
- “ Thất vọng quá nhiều thì không thể ở lại, chị ấy cũng như vậy.

Nó cứ gọi cái người cứu nó là vợ mới chết chứ, chị dâu đau lòng, nhẫn cưới cũng tháo ra luôn.

Người đề nghị ly hôn là nó, chẳng hiểu nó nghĩ gì nữa.

” Khải Minh Kiệt vừa lái xe vừa nói
- “ Trước đó âu cũng vì nó nghĩ đến những chuyện xấu không may xảy ra, nếu nó không ly hôn, dù mất trí nhớ thì chị dâu vẫn chờ.

Chứ bây giờ như thế này… haizzz… ”
- “ Phải dùng mọi cách để nó nhớ lại thôi, tao xém chút nữa là đấm nó rồi… ”
- “ Không điềm tĩnh được mà, quan trọng là phải để nó nhớ lại càng sớm càng tốt.

Tao nghĩ chị dâu sẽ không ở Bắc Kinh lâu đâu, cái này phải nhờ Thùy Linh rồi, bạn thân của Khánh Linh, mày có nhớ không? ”
Lần tham dự lễ cưới của Hàn Dương Phong, Cố Nam có nhìn thấy Dương Thùy Linh, anh nghĩ cô bé ấy sẽ giúp Hàn Dương Phong được.

Nhưng chuyện này phải nhờ Vương Khánh Linh thì mới được, để Hàn Dương Phong nhớ lại tất cả rồi tính tiếp.
Cố Nam và Khải Minh Kiệt quyết định sẽ đến Hàn Gia nói chuyện rồi mới tiến hành khôi phục trí nhớ cho Hàn Dương Phong.
Khải Minh Kiệt nghĩ rằng Cố Nam sẽ phát sốc khi nhìn thấy Hàn Dương Phong mất.

Bởi thằng bạn anh bị mất trí nhớ, chẳng nhớ ai cả.

Anh cũng như bao người, mong thằng bạn anh sớm trở lại như ngày xưa.
Chiếc xe dừng lại trong khuôn viên Hàn Gia, Khải Minh Kiệt và Cố Nam đi vào.
- “ Hai bác.

” hai người đồng thanh chào
- “ Hai đứa ngồi xuống đi.

” Thẩm Ngọc Vân nói, Hàn Dương Chí cúi đầu thay cho lời chào
- “ Dạ vâng.

” Khải Minh Kiệt, Cố Nam ngồi đối diện
Vừa ngồi xuống được vài phút, điện thoại của Khải Minh Kiệt đổ chuông, là con gái yêu quý của anh gọi đến.
" Ba nghe đây tiểu công chúa ”
“ Khải Minh Kiệt, tôi mệt ông rồi nha.

Bao nhiêu tuổi rồi mà còn gọi kiểu đó.


Vương Khánh Linh xém chút nữa thì nôn ra ngoài, chẳng hiểu sao cô có thể nhận cái con người này làm cha được nữa.
“ Được mà, con mãi là công chúa của ba nhé.

” Khải Minh Kiệt cười cười
“ Thích đùa thì tự mình soi gương rồi đùa một mình đi.

Nghe đây, một tháng nữa chị Thanh Tuyết sẽ không ở Bắc Kinh nữa đâu, Thùy Linh nó bảo con thế.


“ Hả? Tại sao? ” Khải Minh Kiệt ba giây ngỡ ngàng, anh không hiểu vì sao lại như thế
“ Ai mà biết được, ba hỏi con thì con hỏi ai.

Ba Phong nhớ được trong một tháng thì có khả năng giữ được chân chị ấy lại, còn không thì chịu.

Con hết cách.


“ Ba biết rồi.


“ Con biết những gì thì con đã nói hết rồi đấy, còn lại thì chịu.

Con đến giảng đường đây, bye.


“ Học tốt nhé.


“ Ba và chú Nam cố gắng, giúp ba Phong được từng nào hay từng ấy.



“ Ba biết rồi ”
Cả hai đều tắt liên lạc, Khải Minh Kiệt nói lại những lời Vương Khánh Linh đã nói với anh.
- “ Khánh Linh nói chị dâu sẽ rời khỏi Bắc Kinh sau một tháng, nếu Phong không kịp nhớ lại thì e là sẽ lạc mất cả vợ lẫn con.


Cả ba người đều sững sờ, Cố Nam phải làm cho Hàn Dương Phong nhớ lại trong vòng một tháng.

Dù phải làm cách gì, anh phải cứu được thằng bạn anh.
- “ Hai bác, cháu sẽ khơi gợi những mảnh kí ức quan trọng nhất trong cuộc đời nó.

Tác động vào kí ức, như vậy thì mới có thể nhớ lại trong khoảng thời gian ngắn.

” Cố Nam nói
- “ Ta cũng đã có cách, hai chúng ta phối hợp, khẳng định con bác sẽ nhớ lại tất cả.


Hàn Dương Quyết nói ra quyết định của mình, ban đầu Thẩm Ngọc Vân còn không đồng ý nhưng suy nghĩ một hồi, bà cũng gật đầu.

Bà nghĩ Chu Tử Lan cũng vì muốn rời khỏi đây nên mới đồng ý nhanh như thế.

Cố Nam, Khải Minh Kiệt nhìn nhau rồi cũng không nói gì, họ làm như thế là đều vì Hàn Dương Phong..
 
Hợp Đồng Hôn Nhân Vợ Ơi Anh Yêu Em
Chương 76: 76: Bước Đầu Điều Trị


Hôm sau, Hàn Dương Phong đã bước vào quá trình khôi phục lại kí ức.

Hôm nay là ngày đầu tiên nên Cố Nam không tác động quá mạnh đến kí ức của Hàn Dương Phong, anh muốn xem bạn anh có nhớ được chút kí ức nào trong quá khứ không? Sau đó mới tiến hành phương pháp điều trị, nhớ trong một tháng thì cũng được nhưng anh sợ Hàn Dương Phong sẽ phải chịu thương tổn.

Nhưng Hàn Gia muốn như thế, không biết bạn anh có muốn như thế hay không?
Hai người ngồi đối diện nhau, trong số tất cả, Cố Nam là người nhiều tuổi nhất.

Cơ duyên gặp gỡ và quen biết với Vương Kiên, trở thành bạn bè.

Từ đó, trở thành bạn với những người còn lại.

Tình bạn thân thiết này được duy trì, không thay đổi, chỉ tội Mộ Quân Phong.

Nếu không có người cha như vậy, đã trở thành một người tốt.
Cố Nam đem tất cả những bức ảnh thân thuộc với Hàn Dương Phong nhất, anh hi vọng bạn mình vẫn nhớ được một chút.
Hàn Dương Phong nhìn qua, trong đầu anh lại hiện lên mảnh kí ức nào đó.

Những hình ảnh này vô cùng quen thuộc, như thể anh đã nhìn thấy ở đâu đó.

Gương mặt này lại rất giống anh, chẳng lẽ đó là anh hay sao?
Cố Nam chăm chú quan sát sắc thái của Hàn Dương Phong, anh mong bạn anh sẽ có tiến triển tốt.
Hàn Dương Phong vẫn nhìn mấy tấm ảnh, dường như nó có sức hút đối với anh.

Anh lúc này vẫn mơ hồ, không rõ những kí ức trước kia nhưng hiện tại anh đã nhớ được một chút ít, cũng được xem như là tốt.
- “ Người này là tôi à? ”
Hàn Dương Phong nhìn Cố Nam rồi lại nhìn vào bức ảnh sáu người, đó là tấm ảnh ghi dấu hồi ức vui vẻ của họ.
- “ Đúng rồi, là do cậu chưa nhớ thôi.

Cậu có nhớ được gì chưa, một chút cũng được.


Cố Nam nuôi niềm tin, anh hi vọng những gì anh nghĩ là đúng.
- “ Một chút, cảm giác rất quen thuộc.

Trong đầu xuất hiện kí ức nhưng không thể nhớ rõ.


- “ Không sao, nhớ được một chút là tốt rồi.

Kí ức phải cần thời gian thì mới có thể nhớ được.


Cố Nam trong lòng mừng rỡ, Hàn Dương Phong không phải quên đi tất cả mà trong đầu vẫn xuất hiện một chút kí ức.
Hàn Dương Phong gật đầu, người ngồi cùng anh cũng giống người ở trong ảnh.

Chẳng lẽ anh và năm người còn lại là bạn của nhau hay sao?
- “ Từ lúc tỉnh dậy sau tai nạn cho tới khi đến đây, cậu có nhớ gì không? Nhìn thấy Triệu Thanh Tuyết, cảm giác của cậu như thế nào? ”
Cố Nam dùng đủ mọi cách đơn giản nhất để giúp Hàn Dương Phong bởi nếu tác động mạnh đến trí não, sẽ rất đau đớn.
- “ Không nhớ được gì.

Nhìn họ, có cảm giác gì đó rất thân thuộc nhưng kí ức vẫn không nhớ.

Triệu Thanh Tuyết là ai vậy? Có phải cô gái lúc trước ở đây không? ”
Hàn Dương Phong nhớ lại, anh vẫn nhớ rõ khuôn mặt của cô nhưng những hồi ức trong quá khứ vẫn là một dấu chấm hỏi, anh không nhớ gì.
- “ Đúng rồi nhưng bây giờ không còn ở đây nữa.


- “ Hmm… cũng tại tôi cả, có lẽ tôi đã làm tổn thương cô ấy, trong quá khứ chắc cũng như vậy.

Tôi không dám khẳng định chắc chắn nhưng phần trăm cao là như vậy.


Hàn Dương Phong chỉ nói theo linh cảm và suy nghĩ của mình, anh không chắc chắn lắm nhưng anh nghĩ nó đúng.

Còn Cố Nam không thôi nghi ngờ, anh nghĩ chỉ cần sử dụng những liệu pháp không quá khó thì Hàn Dương Phong sẽ nhớ được.

Cái này là do mỗi người, trước kia Trần Thanh Ngọc cũng như vậy.
- “ Chỉ cần cậu nhớ lại tất cả thôi, mọi chuyện sẽ được sáng tỏ.

Hai người sẽ hạnh phúc như trước, không phải chia ly nữa.


- “ Chuyện trước kia là chuyện gì? ”
Hàn Dương Phong tò mò hỏi, chẳng lẽ chuyện trong quá khứ của anh và cô nghiêm trọng lắm hay sao?
- “ Vẫn nên để cậu tự nhớ ra tất cả, mọi chuyện sẽ được giải quyết ổn thỏa.

Đừng lo.


Hàn Dương Phong tiếp tục gật đầu, anh chẳng biết nói gì ngoài gật đầu.

Kí ức không có nên chẳng biết tiếp chuyện với ai.
- “ Cậu nghỉ ngơi đi, tôi sẽ kê cho cậu một số thuốc bổ để cải thiện trí nhớ.

Đừng ép buộc bản thân mình, hãy giữ tinh thần thoải mái nhất.

Thời gian không chờ đợi bất kỳ ai, chỉ cần cậu cố gắng, không gì là không thể.


- “ Tôi biết rồi, cảm ơn rất nhiều.


Cố Nam chào tạm biệt Hàn Dương Phong rồi về căn hộ của mình, vẫn không nên ở lại Hàn Gia và để bạn anh có thời gian yên tĩnh..
 
Hợp Đồng Hôn Nhân Vợ Ơi Anh Yêu Em
Chương 77: 77: Những Mảnh Kí Ức


Tính đến nay đã được hai tuần kể từ khi Hàn Dương Phong bắt đầu quá trình khôi phục trí nhớ, anh đã có tiến triển tốt hơn hẳn.

Nhớ được tuổi thơ và tuổi trẻ của mình diễn ra như thế nào.

Còn về phía gia đình, bạn bè thì đã nhớ được mang máng nhưng hình bóng của Triệu Thanh Tuyết anh vẫn không thể nhớ.
Hồi ức về cô, trong đầu anh vẫn là con số không.

Không nhớ chút gì nhưng anh vẫn hy vọng bản thân sẽ nhớ lại, anh vẫn còn nhớ lời hứa với cô khi cô nằm trong bệnh viện.
Trong cơn mơ, Hàn Dương Phong nhìn thấy chính bản thân mình trong đó.

Khi ấy, anh với cô vẫn còn là đứa trẻ, anh quả nhiên đã có những kí ức về cô nhưng là đoạn kí ức về tuổi thơ của hai người.
Ngày đó gia đình anh vẫn ở Bắc Kinh, anh và cô vốn dĩ rất thân thiết, rồi sau đó anh phải rời đi, bỏ cô ở lại.

Lạc mất nhau những 17 năm, không thể liên lạc, không thể gặp mặt.

Truyện Nữ Phụ

Năm anh 27 tuổi, hai người gặp nhau, khi ấy cô đã yêu người khác, vì gia đình nên mới đồng ý kết hôn với anh, trong lòng cô đã có người khác, cô đã quên đi anh, quên hết tất cả.

Kết hôn cùng anh, là cô tự ép buộc chính mình, trong lòng không vui nhưng vẫn cố gắng gượng cười.

Hàn Dương Phong vô cùng đau khổ nhưng vẫn kiên trì, tin cô sẽ nhớ lại mọi chuyện.
Một thời gian sau, cô nhớ lại tất cả, hai người hạnh phúc bên nhau.
Hàn Dương Phong dùng cách diệt trừ Châu Gia Việt rời khỏi cuộc sống của cô, hai người đàn ông chọn cách đối đầu trong hoà bình.

Kết quả là anh chiến thắng, Châu Gia Việt sau khi làm Triệu Thanh Tuyết đau khổ thì biến mất vĩnh viễn.

Từ đó, không thấy bóng dáng của Châu Gia Việt đâu cả.
Cuộc sống của Hàn Dương Phong và Triệu Thanh Tuyết ngập tràn màu hồng của tình yêu nhưng đối với Hàn Dương Phong là cả sự lo sợ với Mộ Quân Phong, không ngày nào là không suy nghĩ.
Hàn Dương Phong bừng tỉnh, mồ hôi ướt đẫm trên trán, tim đập mạnh, đầu anh đau như chết đi sống lại.

Cơn đau đến co thắt tâm trí, nó rất rõ ràng, chẳng lẽ đây kí ức của anh sao?
“ Kí ức của mình? Mình là Hàn Dương Phong? Cô ấy là Triệu Thanh Tuyết? Chẳng phải mình đã làm tổn thương cô ấy rồi hay sao? Nhưng tại sao chỉ nhớ đến đây, những chuyện sau đó lại không thể nhớ.


Câu nói " Không có kí ức sẽ không đau thương, càng nhớ thì lại càng đau " Hàn Dương Phong cũng như vậy.
Lúc này, anh đã tỉnh, không thể ngủ nữa, anh muốn cũng không thể ngủ.

Hiện tại, anh đã là Hàn Dương Phong của ngày trước, trong lòng chỉ có Triệu Thanh Tuyết.

Nhưng chính anh lại vụt mất cô, vụt mất cả con của anh.

Thời gian dài đằng đẵng, cô chờ anh, cô đơn một mình.

Còn anh đã làm gì, làm cô mất niềm tin, khiến cô trở nên buồn tủi.

Nước mắt lúc này đã rơi, anh tự trách chính mình.

Ân nhân là ân nhân nhưng anh ngộ nhận ân nhân là vợ mình, anh quên rằng ở Hàn Gia vẫn có người chờ anh quay về.
“ Lời hứa ấy vẫn còn, nhớ lại tất cả, tìm mẹ con cô ấy, theo đuổi lại một lần nữa....!”
Bây giờ, Hàn Dương Phong đã quên đi Chu Tử Lan, xem cô là ân nhân cứu mạng.
Triệu Thanh Tuyết ở Triệu Gia, không ngày nào là cô không mệt mỏi.

Triệu Vĩnh Thiên nửa đêm hay quấy khóc, tự mình chăm con khiến cô già đi mấy tuổi vậy.

Thật sự rất vất vả, cô nói tự mình chăm sóc nhưng vẫn nhờ vả mẹ kế nhiều hơn.

Tiếp xúc nhiều một chút, cô cũng không bài xích với bà.

Cô không bị trầm cảm sau sinh, cũng là một chuyện tốt.

Nhiều người phụ nữ sau khi sinh con mắc phải triệu chứng này, Triệu Thanh Tuyết cảm thấy mình thật may mắn.

Vừa dỗ dành con, cô lại nhớ đến anh.
- “ Nhớ đến làm gì chứ, có khi lúc này anh ấy đang bên cạnh cô gái đó mất rồi.

Vốn dĩ không nên để tâm, càng quên thì lại càng nhớ.

Dù sao thì vài ngày nữa mình cũng rời khỏi đây.


Triệu Thanh Tuyết hoài niệm, kỉ niệm là thứ khó quên, cô chọn rời đi để quên hết mọi thứ.

Buồn, vui, đau khổ, tủi hận.

Cảm xúc hỗn độn, đều có đủ, cô đều trải qua.

Cô cũng chẳng hận anh vì vốn dĩ không ai có lỗi cả, do duyên số không soi sáng cả cuộc đời của hai người.
Duyên tận tình tan
Nhân duyên sớm đã sắp đặt, duy trì bao lâu là do duyên số.....
 
Hợp Đồng Hôn Nhân Vợ Ơi Anh Yêu Em
Chương 78: 78: Nhớ Lại Mọi Chuyện


Chu Tử Lan hiện tại không khác gì Triệu Thanh Tuyết thứ hai vì rất giống, vô cùng giống, chỉ khác khuôn mặt.

Cô chấp nhận là bởi vì cô sẽ sớm được rời khỏi đây, dù sao bây giờ anh cũng gần như nhớ lại kí ức của mình rồi.
Từ trang phục cho đến mái tóc, tất cả mọi thứ đều giống Triệu Thanh Tuyết.

Nếu không nhìn mặt, người khác sẽ lầm tưởng Chu Tử Lan là Triệu Thanh Tuyết, là Hàn Thiếu Phu Nhân.
Chu Tử Lan chỉ biết cười ngượng, cô chưa từng nghĩ đến bản thân mình sẽ rơi vào tình cảnh này, hoá thân thành người khác, trở thành phiên bản thứ hai của người ta.

Có điều, cô vì cha, vì người dân trong làng nên mới đồng ý.

Không phải người ở đây nhưng Chu Tử Lan biết Hàn Gia này rất quyền lực và giàu có.
Thời gian đã đến, trong căn phòng tối, chỉ còn chút ánh sáng ít ỏi từ đèn ngủ, Chu Tử Lan đã chuẩn bị tinh thần.

Cô giúp anh thì sẽ giúp cho trót, nhớ lại tất cả, đoàn tụ bên gia đình nhỏ của anh.

Anh hạnh phúc thì cô cũng hạnh phúc, đơn giản vậy thôi.
Hàn Dương Phong đi vào, ánh sáng mờ ảo, không nhìn rõ mọi thứ.

Nhìn bóng dáng quen thuộc ấy, đầu của Hàn Dương Phong lại đau, từng mảng kí ức lại hiện lên.
“ Anh Phong, em yêu anh ”
Giọng nói dịu dàng, ngọt ngào của Triệu Thanh Tuyết hiện lên trong tâm trí của Hàn Dương Phong.

Vẫn là bóng dáng đó, nó quá giống, thật sự rất giống, mùi hương này cũng thật giống mùi hương của ngày trước.

Thật sự là cô sao? Cái ngày đó, những ngày đầu tiên sau khi kết hôn, anh và cô về Triệu Gia.

Ngày đó, cô nói yêu anh, Hàn Dương Phong như vỡ òa trong hạnh phúc.
Bức tường quá khứ hiện lên, nó tái hiện lại tất cả.

Thời gian hai người hạnh phúc nhưng cho đến khi Tống Nguyệt Như gặp anh, mọi thứ thay đổi, sự thay đổi chóng mặt, không ai ngờ đến, ngay cả Hàn Dương Phong cũng cảm thấy như vậy.
Ba người gồm Hàn Dương Phong, Khải Minh Kiệt, Tống Nguyệt Như đang bàn về kế hoạch đáp trả Khải Minh Kiệt.

Hàn Dương Phong sau hôm đó, biết sự thật từ Hàn Dương Quyết, cũng là cha của anh.

Anh luôn tự trách bản thân mình, cho rằng bản thân đã gây nên cái chết cho mẹ vợ.

Từ đó, anh quyết định chuyển nhượng tài sản cho Triệu Thanh Tuyết và ly hôn với cô.

Anh biết chuyến đi này, anh không qua khỏi.

Giây phút Hàn Dương Phong ngã xuống, anh không còn nhận thức.
Mọi kí ức trước kia, Hàn Dương Phong đã nhớ lại hết, đã đau càng thêm đau.

Anh nhìn vào bóng lưng kia, có phải là cô không? Nhưng nó rất giống, vô cùng giống.

Ngày ấy cô chọn rời đi nhưng sao bây giờ cô lại xuất hiện ở đây? Hàn Dương Phong bước đến bên cạnh cô, ôm cô từ phía sau, đã lâu lắm rồi, anh mới được bên cạnh cô.

Chu Tử Lan giữ im lặng vì cô đang sống dưới cái bóng của Triệu Thanh Tuyết.
- “ Vợ, anh thật sự rất nhớ em và con của chúng ta.

Em đừng đi nữa nhé, anh nhớ hết tất cả rồi.

Em sẽ không còn sự thất vọng, không còn mất niềm tin về anh nữa.

Anh biết bản thân đã làm em đau, anh xin lỗi.

Chúng ta kết hôn lần nữa nhé, được không em.

Thanh Tuyết à…anh nhớ em.


Từng câu nói là những lời giải bày của Hàn Dương Phong nhưng tiếc là người anh đang ôm không phải là Triệu Thanh Tuyết, không phải là người anh yêu.

Chu Tử Lan nghe những lời này, tim cô đau nhói, run lên từng hồi.

Cha cô nói đúng, mất trí nhớ anh yêu cô, chọn cô.

Còn khi anh khôi phục trí nhớ, người anh chọn là người anh yêu sâu đậm.

Càng lún sâu vào thì càng thêm đau.
- “ Sao em không nói gì, em mắng anh cũng được, chửi anh cũng được.

Em đừng đi nữa nhé… ”
Hàn Dương Phong ôm Chu Tử Lan thật chặt, cô rất khó chịu nhưng không thể phản kháng.

Cô khó chịu không phải vì anh ôm cô mà cô khó chịu vì anh ôm cô nhưng lại gọi tên người khác.

Mà cũng phải thôi, là cô chọn con đường này, cô phải chịu.

Anh nhớ lại thì cô sẽ được đi, cái cô cần là tự do chứ không phải ngày ngày sống trong biệt thự này.
- “ Thanh Tuyết à…sao em không nói gì, em vẫn còn giận anh có phải không? Anh biết lỗi của mình rồi, em tha thứ cho anh nhé.


Hàn Dương Phong vẫn ôm chặt Chu Tử Lan, anh cứ ngỡ người đang bên cạnh anh là Triệu Thanh Tuyết..
 
Hợp Đồng Hôn Nhân Vợ Ơi Anh Yêu Em
Chương 79: 79: Muộn Màng


Đầu của Hàn Dương Phong đột nhiên đau đớn dữ dội, mọi kí ức đã hoàn toàn nhớ lại nhưng đầu anh hiện giờ lại rất đau.

Anh ngã xuống, ôm lấy đầu mình, khuôn mặt tái đi rồi trở nên xanh xao.

Chu Tử Lan không nghĩ ngợi, lập tức chạy đi gọi Hàn Dương Quyết.
Chu Tử Lan gõ cửa, Hàn Dương Phong đang rất nguy kịch, cô sợ anh sẽ xảy ra chuyện.

Thẩm Ngọc Vân đứng dậy mở cửa, bà không biết ai ở bên ngoài mà lại gõ cửa lâu như thế.

Mở cửa ra thì thấy Chu Tử Lan ở bên ngoài, vừa nhìn thấy Thẩm Ngọc Vân, cô nhanh chóng nói.
- “ Phu Nhân…anh Phong…anh ấy đang đau đầu lắm ạ… bác mau đến xem… ”
Thẩm Ngọc Vân nghe xong, lập tức chạy sang, Hàn Dương Quyết cũng đi theo.

Biệt thự Hàn Gia lập tức sáng đèn, ai ai cũng có mặt trong phòng.

Cố Nam đang chìm trong giấc ngủ, cuộc gọi của Hàn Gia khiến anh bừng tỉnh, ngay lập tức chạy đến dinh thự.
Hàn Dương Phong lúc này đã bất tỉnh vì quá đau, tất cả mọi người đều ở xung quanh.

Ngay cả Hàn Dương Chí và Bạch Mai cũng chống gậy để qua xem tình hình của cháu trai.

Ông bà gần đất xa trời, cũng chỉ mong các cháu được hạnh phúc.
- “ Thật ngứa mắt ”
Hàn Ngọc vừa nhìn thấy Chu Tử Lan, cô đã mở miệng châm chọc.

Từ cái ngày Chu Tử Lan xuất hiện, Hàn Ngọc luôn bài xích với cô bởi cô nàng cho rằng, Chu Tử Lan là nguyên do của mọi chuyện.

Khiến anh chị cô trở nên như thế này, bây giờ lại giống y chang vẻ ngoài của Triệu Thanh Tuyết, càng khiến Hàn Ngọc căm tức Chu Tử Lan hơn.
Chu Tử Lan thì khỏi phải nói, khi đối diện với những người trong gia đình này, cô luôn cúi đầu, không dám ngẩng mặt lên.

Cô không dám nhìn thẳng, không dám đối diện vì cô thấy Hàn Ngọc nói rất đúng, không sai.

Là tại cô, tại cô nên mọi chuyện mới trở nên như vậy.
- “ Ngọc, ba bảo thôi rồi cơ mà, sao con cứ phải dùng cái thái độ đấy với người khác là thế nào.

Người ta là ân nhân của gia đình này, con không biết ơn thì thôi, sao cứ phải gây khó dễ.


Hàn Dương Quyết thực không hiểu nổi đứa con gái này của ông bị cái gì, cứ mở miệng ra là phải đâm thọc Chu Tử Lan.

Trong mắt con gái ông, cô gái đó đáng ghét đến như thế sao?
- “ Con thích, con ghét cô ta, chỉ cần cô ta thở thôi, con cũng ghét.

Ân nhân là ân nhân nhưng cô ta sao còn ở đây, ở đây để làm gì.

Để lấy lòng gia đình mình à, một bước lên mây trở thành Hàn Thiếu Phu Nhân sao? Đừng có mơ, vị trí đó vĩnh viễn thuộc về chị dâu con, là chị Thanh Tuyết.


Hàn Ngọc không nhanh chóng cãi lại, miệng lưỡi sắc bén, đanh đá, không chịu khuất phục.

Thuận theo ý cô thì cô sẽ im lặng, còn ngược lại thì cô sẽ đáp trả kịch liệt.

Hàn Dương Quyết định nói thì Cố Nam đi vào, ông lại thôi.

Chu Tử Lan vẫn cúi mặt, nhanh chóng rời khỏi đó.
- “ Cháu chào mọi người ”
Cố Nam cúi đầu chào, anh để ý Chu Tử Lan vừa bước ra, nhìn thấu ánh mắt buồn bã của cô.
- “ Cháu xem Phong nó như thế nào, có cần phải đến bệnh viện không? ” Hàn Dương Chí nói
- “ Vâng ạ, mọi người đợi cháu một chút.


Cố Nam nói xong, anh đặt túi dụng cụ xuống đất, bắt đầu khám cho Hàn Dương Phong.

Một lúc sau, anh chuẩn đoán.
- “ Phong chỉ bị đau đầu một chút thôi nên mọi người cứ yên tâm, kí ức đã nhớ lại hoàn toàn hay chưa thì phải đợi tỉnh dậy thì mới biết được ạ.


- “ Không sao là tốt rồi.

” Bạch Mai nói
Mọi người trong nhà mừng rỡ, Hàn Dương Phong vẫn bình an, không xảy ra chuyện gì.
- “ Cứ hãy đợi đến ngày mai, Phong tỉnh dậy.

Nhớ lại tất cả được hay chưa, lúc đó sẽ rõ ạ.

Mọi người cứ về phòng nghỉ ngơi, không cần lo lắng, cháu sẽ bên cạnh nó.

” Cố Nam nói tiếp
Mọi người gật đầu, ai đều về phòng nghỉ ngơi, bây giờ lại là nửa đêm.

Ai cũng buồn ngủ, có điều Cố Nam không thể ngủ.
- “ Phong… chúng ta không kịp nữa rồi, chậm rồi.

Tao không biết mày đã nhớ hay là chưa nhưng có lẽ là mày với cô ấy đã bỏ lỡ nhau rồi.

Hôm nay là hết một tháng, chị dâu sẽ sớm đi cùng con trai chị ấy.

Haizzz… ”
Cả anh và Hàn Dương Phong đều đã chậm một bước, không thể níu giữ Triệu Thanh Tuyết, bạn anh lại không thể gặp cô vì ngày mai là ngày Triệu Thanh Tuyết rời khỏi Bắc Kinh.

Thời hạn một tháng đã hết.
Bỏ lỡ một lần, lạc mất nhau cả một đời….
 
Back
Top Bottom