Ngôn Tình Hợp Đồng Hôn Nhân Vợ Ơi Anh Yêu Em

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!

[BOT] Dịch

Quản Trị Viên
Tham gia
24/9/25
Bài viết
1,271,570
Phản ứng
0
VNĐ
361,707
hop-dong-hon-nhan-vo-oi-anh-yeu-em.jpg

Hợp Đồng Hôn Nhân Vợ Ơi Anh Yêu Em
Tác giả: Hách Liên Mạc Hân
Thể loại: Ngôn Tình, Đô Thị, Truyện Teen, Ngược, Khác, Sủng
Trạng thái:


Giới thiệu truyện:

[Tác giả Hách Liên Mạc Hân -- Thể loại: Đô thị, Ngôn Tình, Truyện Teen ]
Bạn đang đọc truyện Hợp Đồng Hôn Nhân: Vợ Ơi, Anh Yêu Em của tác giả Hách Liên Mạc Hân.

Thuở nhỏ, Hàn Dương Phong cùng với Triệu Thanh Tuyết luôn chơi cùng nhau, cùng thân thiết.

Có điều ngày tháng tươi đẹp kéo dài không lâu, năm anh mười tuổi, cả gia đình rời khỏi nơi này, chuyển về Trùng Khánh sinh sống.

Thiếu niên hiện tại đã 17, tuổi còn rất trẻ nhưng đã là chủ tịch của Hàn thị danh tiếng, thiếu nữ Triệu Thanh Tuyết ngày càng xinh đẹp, là một nữ sinh dễ khiến các chàng trai rung động.

Hàn Gia và Triệu Gia lập ra hôn ước cho hai người, Hàn Dương Phong vui mừng khôn xiết. Nhưng khi anh quay lại thì cô không còn nhớ những chuyện năm xưa, cô yêu một người khác. Vì gia đình, cô chia tay người mình yêu để đến với anh.

Hợp đồng hôn nhân một năm xuất hiện, một năm sau hai người sẽ ly hôn. Ở bên cạnh anh, cô yêu anh lúc nào không hay, cô dần dần nhớ lại tất cả những chuyện trong quá khứ. Hợp đồng hôn nhân một năm cứ như vậy mà xóa bỏ.

Những sự thật dần dần được hé lộ, hỉ nộ ái ố trầm luân đau khổ. Liệu hai người có thể hạnh phúc bên nhau không?​
 
Hợp Đồng Hôn Nhân Vợ Ơi Anh Yêu Em
Chương 1: 1: Mở Đầu Sơ Lược Nhân Vật Tiêu Biểu


Nam chính: Hàn Dương Phong
- Gia cảnh: Con trai duy nhất của chủ tịch Hàn gia, người thừa kế của Hàn Thị.

Có hôn ước với Đại Tiểu Thư Triệu gia.
- Tuổi: 27
- Nghề nghiệp: Tổng giám đốc tập đoàn Hàn thị
- Ngoại hình: Cao 1m89, khuôn mặt điển trai, ngũ quan sắc nét.
- Tính cách: Lạnh lùng với người khác; dịu dàng với nữ chính.
Ông nội là Hàn Dương Chí - 82 tuổi.

Bà nội là Bạch Mai 75 tuổi.

Cha là Hàn Dương Quyết, 55 tuổi, hiện đang là chủ tịch của Hàn thị.

Mẹ là Thẩm Ngọc Vân 50 tuổi, có em gái là Hàn Ngọc 19 tuổi đang làm việc tại Mỹ thiên về thời trang
Nữ chính: Triệu Thanh Tuyết
- Xuất thân: Là Đại Tiểu Thư của Triệu gia.

Là một người xinh đẹp, tài giỏi và có hôn ước với thiếu gia của Hàn Gia.

Mẹ mất khi cô 15 tuổi, cha cô lấy vợ mới là Lý Thu Lan và sau này có con gái là Triệu Ánh.

Triệu Ánh vốn là hôn thê của Hàn Dương Phong nhưng không muốn gả cho anh ta, mẹ kế cô vì không muốn rời xa con gái nên đã bắt cô gả thay.

Cô không còn cách nào khác đành đồng ý cuộc hôn nhân này.
- Tuổi: 22
- Nghề nghiệp: Hiện đang là sinh viên năm cuối của nghành thiết kế tại trường đại học có tiếng ở ở Bắc Kinh.
- Ngoại hình: Cao 1m68, xinh đẹp, kiều diễm, người con gái có tính kiêu ngạo.
- Tính cách: Vui vẻ, hoà nhã với mọi người xung quanh.

Không kiêu ngạo và nịnh nọt người khác để trục lợi cá nhân.
Có hai người bạn thân là Tôn My và Hoắc Bảo Minh, họ đều là Tiểu Thư - Thiếu Gia của 2 gia tộc có tiếng ở trong nước.
[ Tống Nguyệt Như ]
- Gia thế: Thiên kim tiểu thư của Tống gia, tốt nghiệp đại học khoá quản trị kinh doanh.

Từ nhỏ được gia đình nuông chiều, muốn gì được đó nên sinh ra thói coi thường người khác.

Ái mộ nam chính, muốn trở thành Hàn Thiếu Phu Nhân.
- Tuổi: 24
- Nghề nghiệp: Giám đốc điều hành Tống thị
- Ngoại hình: Xinh đẹp, yểu điệu, kiêu sa, cao 1m70.
- Tính cách: Kiêu căng ngạo mạn, không xem ai ra gì, luôn coi thường người khác.
Cha là Tống Quân, chủ tịch Tống thị.

Mẹ là Lý Thanh Túc, Tiểu Thư Lý gia.
[ Mộ Quân Phong ]
- Xuất thân: Thiếu Gia của Mộ thị, là tổng giám đốc của Mộ thị.

Có tình cảm với nữ chính nhưng không dám nói ra, chỉ âm thầm ở phía sau bảo vệ nữ chính và đặc biệt có mối thù sâu nặng với nam chính.
- Tuổi: 27
- Nghề nghiệp: Tổng giám đốc điều hành tập đoàn Mộ thị
- Ngoại hình: Cao 1m80, ngoại hình chuẩn hot boy, soái ca.

Hình mẫu bạn trai nhà người ta được các cô gái theo đuổi cuồng nhiệt.
- Tính cách: Ôn hoà, dịu dàng với nữ chính.

Bên ngoài lạnh lùng bên trong ấm áp.
[ Tôn My ]
- Xuất thân: Cô là bạn thân của nữ chính từ nhỏ, là Tiểu Thư của Tôn gia, tuy không phải gia tộc lớn nhưng cũng được xem là có tiếng.

Cô đang học năm cuối ngành kinh tế tại đại học Harvard.
- Tuổi: 22
- Nghề nghiệp: Tôn My đang là tân sinh viên năm cuối của nghành kinh tế ở đại học Harvard danh tiếng.
- Ngoại hình: Chiều cao 1m68, dung mạo xinh đẹp, khả ái, đáng yêu.
- Tính cách: Hiền lành, dịu dàng, được lòng người khác và được nhiều người yêu mến.
[ Hoắc Bảo Minh ]
- Xuất thân: Anh là đại thiếu gia của Hoắc gia, người thừa kế của tập đoàn Hoắc Thị lớn mạnh.

Cha anh là Hoắc Kiến Bảo, chủ tịch của Hoắc thị.
- Tuổi: 22
- Nghề nghiệp: Sinh viên năm cuối khoá quản trị kinh doanh, tốt nghiệp sẽ tiếp quản sản nghiệp của gia đình.
- Ngoại hình: Cao 1m77, khuôn mặt tuấn tú, đẹp trai.
- Tính cách: Có phần lạnh lùng, ấm áp, ôn hoà.
Và còn một số nhân vật khác, tác giả sẽ giới thiệu ở trong truyện sau.
Đây là tác phẩm thứ hai của mình, mọi góp ý hay phản hồi các bạn cứ bình luận.

Xin cảm ơn!.
 
Hợp Đồng Hôn Nhân Vợ Ơi Anh Yêu Em
Chương 2: 2: Hôn Ước Được Định Sẵn


Tại nhà chính Hàn Gia ~ Thượng Hải
Hôm nay ông cụ Hàn - Hàn Dương Chí triệu tập tất cả thành viên trong gia đình lại với nhau ở phòng khách.

Bao gồm Bạch Mai, Hàn Dương Quyết, Thẩm Ngọc Vân, Hàn Dương Phong và Hàn Ngọc.
Anh đã lái xe về nhà chính đúng giờ ông nội yêu cầu, anh cứ nghĩ lần này chỉ là họp gia đình bình thường thôi nhưng điều anh không ngờ tới chính là anh sẽ kết hôn.
Lúc Hàn Dương Phong tới thì mọi người đã tập trung đông đủ ở phòng khách hết rồi.
- Cháu chào ông bà, con chào ba mẹ.

Không biết mọi người gọi con về có việc gì không ạ.
Ông cụ Hàn nói: Dương Phong, cháu ngồi xuống đi.

Ta có chuyện muốn nói.
- Vâng ạ.
Anh ngồi xuống phía chỗ ngồi còn trống, anh cảm thấy chuyện lần này rất quan trọng mặc dù không biết nó là chuyện gì, ai ai trong nhà cũng nghiêm túc trừ em gái anh - Hàn Ngọc.
- Ngọc, em làm sao vậy.

Chuyện gì khiến em vui như vậy?
Anh thắc mắc hỏi còn Hàn Ngọc thì vô tư trả lời:
- Lát nữa anh sẽ rõ thôi anh hai, em rất vui đó.
Hàn Ngọc cười vui vẻ còn anh thì chẳng hiểu chuyện gì đang diễn ra, mẹ của anh cũng cười vui vẻ y như em gái của anh vậy.
Ông cụ Hàn từ tốn nói:

" Phong nó cũng 27 tuổi rồi, không còn nhỏ nữa, đã đến tuổi lập gia đình.

Hàn Gia và Triệu Gia đã có hôn ước từ trước, Dương Phong sẽ kết hôn với Đại Tiểu Thư Triệu Gia.

Hàn Gia trong lúc khó khăn, lão Triệu đã giúp chúng ta rất nhiều nên đã đến lúc chúng ta đền ơn ông ấy rồi.

"
Bạch Mai nói:
" Phải, tôi đồng ý với ông.

Hôn ước đã được định sẵn từ lâu, không ai có thể làm trái nó.

"
Hàn Dương Quyết lên tiếng:
" Ba à, con và Triệu Lâm là bạn thân.

Hôn ước này con tán thành với ba, Phong nó tiếp quản Hàn thị rất tốt.

Đã đến lúc thành gia lập thất rồi, con và Triệu Lâm thành thông gia thì còn gì bằng.

"
Thẩm Ngọc Vân nói:
" Ba, con nghe nói Đại Tiểu Thư Triệu Gia tính tình ôn lương lại dịu dàng.

Học vấn và dung mạo thì không cần bàn cãi, xinh đẹp kiều diễm và rất là tài giỏi.

"
Hàn Ngọc nhanh nhảu nói chen vào:
- Bao giờ chúng ta sẽ gặp chị ấy vậy, chị ấy rất được nhiều người theo đuổi nha.

Sinh viên khoa thiết kế được rất nhiều nam sinh mến mộ đó, anh hai giữ chị ấy phải cẩn thận đó.
Hàn Dương Phong trầm tư đáp:
- Con không muốn kết hôn lúc này, một người chưa gặp lần nào tại sao lại nói kết hôn là được.
" Hôn ước đã được lập ra từ nhiều năm trước rồi, con không thể chống lại được đâu.

" Hàn Dương Chí nói
- Ông nội, tên của cô ta con còn không biết thì làm sao có thể kết hôn.

Hàn Dương Quyết ngạc nhiên: " Phong, con chấp nhận kết hôn với con bé đó sao.

"
- Vâng, hôn ước đã được lập ra sao có thể kháng cự.

Triệu Gia cũng từng giúp đỡ Hàn thị, không có họ làm sao chúng ta có ngày hôm nay.
" Con bé là Đại Tiểu Thư Triệu Gia - Triệu Thanh Tuyết "
- Vâng, con đồng ý mối hôn sự này.
" Tất cả hãy giải tán đi, ngày mai đến Triệu Gia ở Bắc Kinh một chuyến " Hàn Dương Chí nói.
Ông cụ Hàn ra lệnh cho mọi người giải tán, ai nấy đều về phòng của mình.
Hàn Dương Phong đi lên phòng của mình, anh nằm xuống giường cười vui vẻ.
- Tiểu Tuyết, cuối cùng anh cũng tìm được em.

Nằm mơ cũng đừng mong chạy thoát khỏi anh.
Cùng lúc đó ở Triệu Gia ~ Bắc Kinh
Cả gia đình đang ngồi nghiêm chỉnh ở phòng khách, Triệu Thanh Tuyết và Triệu Ánh cũng không ngoại lệ.
Triệu Hưng nói: Hôm nay ta kêu các con đến đây là có chuyện cần nói.

Năm xưa, ta và Cố lão chủ tịch của Hàn thị lập ra hôn ước cho Thanh Tuyết và cháu trai của ông ấy.

Thanh Tuyết và Hàn Tổng đã đến tuổi kết hôn, ta sẽ gả Thanh Tuyết đến Hàn gia.

Các con thấy thế nào.
Triệu Lâm nói: Thanh Tuyết vẫn còn đi học, con e là......
- Ông nội, ba, con đồng ý.

Con sẽ xin nghỉ phép vài ngày, em gái đã có bạn trai của nó rồi.
Bạn trai của Triệu Ánh chính là Hứa Ngụy, 1 tên tra nam đểu cáng và khốn nạn.

Hắn dùng lời mật ngọt để tán tỉnh phụ nữ, ai mà được hắn tán tỉnh thì cũng rơi vào lưới tình một cách dễ dàng, Triệu Ánh cũng không ngoại lệ.

Cũng may là có Châu Gia Việt, không là cô chết chắc rồi.

Cô yêu anh nhưng có lẽ 2 người không có duyên rồi, cô sẽ phải chấm dứt đoạn tình cảm này........
Triệu Lâm ngập ngừng: Nhưng mà.......
- Ba, không nhưng nhị gì hết.

Con đồng ý kết hôn, vậy nha ba.

Ông nội và ba cứ lên phòng nghỉ ngơi đi, nha nha.
Triệu Hưng và Triệu Lâm không thể nói gì thêm nữa đành đi về phòng, cô nhìn thấy bóng lưng họ đi khuất thì ánh mắt tức giận đổ về phía hai mẹ con nhà kia rồi bước lên lầu.
Triệu Thanh Tuyết không muốn làm khó ba và ông nội, cô đành chấp nhận hôn lễ này.

Cô nhẫn nhịn ở lại ngôi nhà này vì muốn trả thù cho mẹ, nghĩ đến cảnh mẹ mình chết như thế nào nước mắt cô lại trào ra.

Cô tự nhủ với lòng mình, những kẻ gây ra đau khổ cho gia đình cô đều phải chết một cách đau đớn..
 
Hợp Đồng Hôn Nhân Vợ Ơi Anh Yêu Em
Chương 3: 3: Cuộc Gặp Gỡ Đầy Bất Ngờ Và Mối Nhân Duyên Đính Ước


Sáng sớm hôm sau, Hàn Gia khởi hành từ Trùng Khánh để đến Bắc Kinh.

Hàn Dương Phong vui mừng không tả xiết, liệu cô có còn nhớ anh không?
Ngày đó, Hàn Gia với Triệu Gia rất hay đến nhà nhau chơi.

Hàn Dương Phong và Triệu Thanh Tuyết chơi với nhau rất thân, hai người không khác gì thanh mai trúc mã.

Sau này Hàn Gia không còn ở Bắc Kinh nữa, anh từ đó phải từ biệt cô.

Nhiều năm trôi qua, anh không thể liên lạc được với cô nữa.

Trước khi rời đi, anh có nói với cô.
- “ Tiểu Tuyết, chờ anh, sau này khi anh lớn, anh sẽ quay về, Hàn Dương Phong sẽ cưới em, em sẽ là vợ anh.


- “ Anh Phong, em sẽ chờ anh.


Hàn Gia rời khỏi Bắc Kinh, khi cả hai đang là đứa trẻ mười tuổi.

Hàn Dương Phong vẫn nhớ về cô nhưng Triệu Thanh Tuyết không còn nhớ nữa, cô đã sớm quên và yêu một người khác tên Châu Gia Việt.

Hai người rất hạnh phúc, cô không còn nhớ đến Hàn Dương Phong nữa.
Đến nơi, Hàn Gia bước vào, Triệu Gia tiếp đón họ rất chu đáo, bắt đầu bàn về hôn sự của Hàn Dương Phong và Triệu Thanh Tuyết.
Không thấy cô gái của mình đâu, Hàn Dương Phong sốt ruột không thôi.

Nghe thấy tiếng xe bên ngoài, Hàn Dương Phong chạy ra ngoài, cảnh tượng không nên nhìn thấy đập vào mắt anh.

Anh chờ cô bao nhiêu năm, bây giờ nhìn thấy cô ôm ấp người đàn ông khác.

Anh và Tống Nguyệt Như cũng chẳng đến mức này, cô ta yêu tiền của anh là chính, anh đối với cô ta cũng chỉ có thái độ lạnh nhạt và hờ hững.

Hai người chỉ là lợi dụng nhau vì lợi ích mà thôi.

Cơn tức giận dồn lên não, càng nhìn càng thấy tức.

Hàn Dương Phong bước đến, kéo Triệu Thanh Tuyết về phía mình.
- “ Châu Gia Việt, chủ tịch Châu Thị, tránh xa vợ tôi từ bây giờ đi.

Nếu không thì đừng trách tôi.

” ánh mắt giết người của Hàn Dương Phong nhìn Châu Gia Việt
Châu Gia Việt nhìn người đàn ông trước mặt, người anh không thể đấu lại nhưng tại sao bạn gái của anh lại là vợ của anh ta.

Anh không ở lại mà rời đi ngay sau đó, anh nhất quyết phải hỏi cô cho ra lẽ.
- “ Còn em, anh không cần biết hai người yêu nhau bao lâu nhưng hãy sớm chia tay đi.

Tiểu Tuyết, em quên hết rồi, không còn nhớ gì nữa hết.


Hàn Dương Phong ôm cô, giọng nói dịu dàng chứa đầy những thất vọng, anh cũng chưa từng nghĩ cô quên anh và yêu một người khác.
- “ Anh là ai? Anh là Hàn Thiếu Gia sao? Anh bỏ tôi ra đi.


- “ Anh là Hàn Dương Phong.

Tiểu Tuyết, em thật sự không nhớ anh sao? ”
- “ Anh là Hàn Thiếu, là người sẽ kết hôn với tôi từ hôn ước đó.

Chúng ta chưa từng gặp mặt, sao tôi có thể biết được anh.


Hàn Dương Phong ôm cô thật chặt, sợ rằng cô sẽ chạy đi mất.
" Em quên rồi, quên hết rồi, chúng ta bên nhau, chắc chắn em sẽ nhớ lại thôi.

" Hàn Dương Phong nghĩ trong lòng
Hai bên gia đình đã bàn bạc xong về hôn lễ của hai người, ngày giờ cũng như thời gian và địa điểm cũng đã được xác định.

Hàn Gia và Triệu Gia nhìn ra bên ngoài, thấy đôi trẻ hạnh phúc như vậy, họ rất vui mừng.
Hàn Dương Phong dẫn Triệu Thanh Tuyết vào trong nhà, Triệu Thanh Tuyết lễ phép chào hỏi tất cả mọi người.
- “ Ông nội, ba.

Cháu chào Hàn Cố Lão Gia, Hàn Lão Phu Nhân, Hàn Lão Gia, Hàn Phu Nhân.


- “ Con bé này, chúng ta sắp thành người một nhà rồi.

Không cần phải gọi như thế đâu con, ngồi xuống đây.

” Thẩm Ngọc Vân nói
- “ Dạ ”
Trong suốt cuộc trò chuyện, Triệu Thanh Tuyết cũng chỉ biết dạ vâng.

Cô cũng không biết phải nói những gì, lần đầu gặp mặt với lại cô ít tiếp xúc với người giàu như thế này.

- “ Chúng tôi cũng xin phép trở lại Trùng Khánh, mọi việc thì cũng đã bàn xong.

Xin phép Triệu Gia cho Dương Phong ở lại đây mấy ngày, để tụi nhỏ tìm hiểu nhau.

Ông có thấy hợp lý không? ” Hàn Dương Chí
- “ Được được, không thành vấn đề.

” Triệu Lâm
Hàn Dương Chí bắt tay Triệu Lâm, khởi đầu cho mối quan hệ đã tốt đẹp càng tốt đẹp hơn nữa.

Hàn Gia sau đó cũng trở về Trùng Khánh, ngày cưới sẽ được tiến hành sớm.

Hàn Gia rất ưng Triệu Thanh Tuyết, đã chấm cô là con dâu của Hàn Gia từ rất lâu rồi.
Trong phòng ngủ của Triệu Thanh Tuyết, hai người ngồi đối diện nhau trên giường.

- “ Chia tay Châu Gia Việt, từ nay không được phép qua lại với nhau.

” ánh mắt sắc bén, khuôn mặt lạnh tanh của Hàn Dương Phong nhìn Triệu Thanh Tuyết
- “ Tại sao lại có hôn ước này, anh có thể hủy nó mà.

” Triệu Thanh Tuyết cúi mặt xuống, không dám nhìn anh
- “ 17 năm tôi chờ em, tôi một lòng chung thủy chờ đợi em nhưng em lại đi yêu người khác.

Triệu Thanh Tuyết, tại sao em không giữ lời hả? Tại sao em nói được mà lại không làm được.

Em nói tôi biết đi, nói đi.

” Hàn Dương Phong gầm lên, Triệu Thanh Tuyết sợ hãi không dám nói câu nào
- “ Anh là ai, tôi cũng mới biết.

Tôi còn chưa từng gặp anh, tôi chưa bao giờ nói với anh câu nào hết.

Tôi không hề yêu anh, tôi chỉ yêu Gia Việt.


- “ Thôi được, cứ coi như là em quên hết rồi đi.

Chỉ mình tôi nhớ, sẽ có ngày em nhớ lại tất cả.

Ngày mai, chia tay Châu Gia Việt ngay lập tức cho tôi.

Em không sớm thì muộn cũng sẽ là vợ tôi, tôi là chồng em, nghiêm cấm em thân mật với người khác giới trừ tôi ra.


- “ Tôi biết rồi, xin phép.

Anh cứ ngủ ở đây, tôi qua phòng khác ngủ.


Triệu Thanh Tuyết bước xuống giường, cô đứng dậy, đi được vài bước thì bị Hàn Dương Phong kéo lại, Triệu Thanh Tuyết ngả vào lòng anh.

Đôi mắt to tròn, chớp chớp nhìn Hàn Dương Phong.
- “ Ngủ chung, hôm nay và sau này đều sẽ như vậy.


- “ Nhưng mà chúng ta còn chưa kết hôn....tôi....!” Triệu Thanh Tuyết chưa ngủ với đàn ông bao giờ, cô với Châu Gia Việt cũng chưa từng nằm chung với nhau
- “ Không nhưng nhị gì hết, tôi không ăn thịt em đâu mà sợ.

Đi ngủ.


Hàn Dương Phong đặt Triệu Thanh Tuyết nằm xuống giường, cả ngày hôm nay đi đường xa khiến anh rất mệt, anh ôm cô rồi ngủ thiếp đi.
Triệu Thanh Tuyết không buồn ngủ vì vẫn còn sớm, lần đầu tiên bị ôm chặt như thế này khiến cô rất khó chịu.

Cô cảm thấy thật khó hiểu, cô với anh quen nhau và đã từng gặp nhau sao? Cô thật sự không nhớ, cô không tài nào nhớ nổi.

Triệu Thanh Tuyết nằm suy nghĩ một hồi lâu, cô nhìn người đàn ông này, đúng là rất đẹp trai.

Nhìn ngắm một chút rồi cười trong lòng, sau đó cô cũng nhắm mắt đi ngủ..
 
Hợp Đồng Hôn Nhân Vợ Ơi Anh Yêu Em
Chương 4: 4: Châu Gia Việt Em Xin Lỗi


Sáng hôm sau, khi hai người ăn sáng cùng gia đình xong, Triệu Thanh Tuyết phải gặp mặt Châu Gia Việt để nói lời chia tay anh và tất nhiên là Hàn Dương Phong cũng đi theo.
Ngồi trong xe cùng Hàn Dương Phong, Triệu Thanh Tuyết lấy điện thoại gọi cho Châu Gia Việt.
Hai bên được kết nối sau ít phút, Châu Gia Việt cảm tưởng có chuyện không hay xảy ra.

Trong lòng vô cùng bất an.
" Gia Việt, mình gặp nhau được không anh.

"
" Được chứ, em sao vậy.

Có chuyện gì? "
Châu Gia Việt vô cùng lo lắng cho cô, anh không biết là cô đã xảy ra chuyện gì?
" Em không sao đâu, anh đừng lo.

Gặp nhau ở công viên Changpuhe Park ( West Gate 2) nhé anh.

Địa chỉ là Beijing, Dongcheng, E Changan, 东华门 邮政编码.

"
" Được rồi, anh đến đó ngay.

"

" Vâng, em chờ anh.

"
Cả hai tắt điện thoại, Châu Gia Việt ngay lập tức chuẩn bị đến điểm hẹn.

Triệu Thanh Tuyết nhìn ra bên ngoài, lòng nặng trĩu, cô buộc phải chia tay người mình yêu để kết hôn với người xa lạ.

Nhưng Triệu Thanh Tuyết không biết rằng Hàn Dương Phong một lòng yêu cô sâu đậm, chờ đợi cô 17 năm, chỉ là cô không nhớ những chuyện ngày bé mà thôi.
- “ Em là đang không bằng lòng sao? ”
- “ Tôi không muốn nhưng vì ông nội và ba, tôi bắt buộc phải đồng ý.

Tại sao anh không hủy hôn ước này đi.


- “ Anh không thể hủy, không có quyền hủy.

Anh yêu em nên đã đồng ý hôn sự này.

Thanh Tuyết, sẽ có một ngày em nhớ ra tất cả.


- “ Tôi đâu có bị mất trí nhớ.


- “ Em không mất trí nhớ nhưng có một số chuyện trong quá khứ em không còn nhớ rõ.


" Anh hy vọng rằng em sẽ nhớ lại, em cũng sẽ yêu anh như năm chúng ta 10 tuổi vậy.

"
Triệu Thanh Tuyết càng nghe càng thấy khó hiểu, chẳng lẽ cô đã từng gặp anh rồi?
Đến nơi, cả hai cùng đi vào.

Triệu Thanh Tuyết ngồi ở ghế chờ Châu Gia Việt đến, Hàn Dương Phong ngồi ở xa quan sát.
Triệu Thanh Tuyết gửi định vị cho Châu Gia Việt, 20 phút sau anh có mặt, anh ngồi xuống cạnh cô.
- “ Gia Việt, chúng ta chia tay đi.

Em phải kết hôn, anh ấy là Hàn Thiếu.

Em không thể bên cạnh anh được nữa.


- “ Em bị ép buộc có đúng không? Anh ta đã nói gì với em? Anh ta đã làm gì em? ”
Châu Gia Việt không muốn, hai người bên cạnh nhau lâu như vậy.

Anh không muốn hai người chia tay, thật sự không muốn.
- “ Em không bị ai ép buộc cả, là em tự nguyện.

Anh ấy không làm gì em cả, gia đình em và Hàn Gia là bạn tốt.

Hôn ước này lập ra từ lúc ông nội em còn trẻ rồi, rất lâu rồi anh có hiểu không? Em không muốn một chút nào nhưng em phải làm gì đây, em cãi lại ông nội em sao? Nhưng Hàn Gia liệu có để yên cho chúng ta không anh.

Anh có biết quyền lực và địa vị của Hàn Dương Phong lớn cỡ nào không? Trái đất này tròn lắm, em gái em còn là bạn thân của con gái anh ta nữa đấy.


- “ Tại sao ông ấy phải làm như vậy? Thời đại bây giờ, sao vẫn còn có suy nghĩ lập ra hôn ước, áp đặt hôn nhân với con cháu nữa.


- “ Tình bạn giữa ông nội em và ông nội anh ấy rất đặc biệt, vô cùng bền chặt, nó vượt qua cả tình thân.

Ba em và ba anh ấy cũng như vậy.

Em không thể cãi lại lời ông, em lại càng không thể cãi lời ba em.

Mẹ em mất rồi, em lại là đứa con gái duy nhất.

Em không muốn chia tay anh nhưng lại không muốn làm người con bất hiếu.

Em xin lỗi...!chúng ta đường ai nấy đi, có duyên mà không có nợ, sau này gặp lại hãy chỉ như bạn bè.


Từng lời nói ra, vô cùng đau lòng nhưng Triệu Thanh Tuyết không thể làm gì khác.

Cô sắp kết hôn với anh, bắt buộc phải chấm dứt với người cũ, không còn vương vấn.
Châu Gia Việt nghe xong, trái tim tan vỡ, nó vỡ nát ra từng mảnh, lòng anh đau như cắt.

Tại sao chứ? Tại sao anh và cô yêu nhau nhưng lại không đến được với nhau?
- “ Hai người không yêu nhau, sớm muộn cũng sẽ ly hôn.

Đến lúc đó, chúng ta lại trở về như xưa.

Được không em.


Châu Gia Việt nắm hai tay cô nói, Triệu Thanh Tuyết không biết nói câu gì.
- “ Tôi yêu cô ấy và dám chắc chắn rằng chúng tôi không bao giờ ly hôn, Châu Tổng đừng mơ tưởng hão huyền.


Hàn Dương Phong đột nhiên xuất hiện, giọng nói đầy lạnh lẽo, khuôn mặt sát khí nhìn Châu Gia Việt, anh kéo Triệu Thanh Tuyết về phía mình..
 
Hợp Đồng Hôn Nhân Vợ Ơi Anh Yêu Em
Chương 5: 5: Những Thứ Đã Cũ Không Nên Giữ Lại


Châu Gia Việt vô cùng ngạc nhiên, anh không hiểu vì sao Hàn Dương Phong lại xuất hiện ở đây.

Chẳng lẽ đi theo Triệu Thanh Tuyết sao?
- “ Tại sao anh lại xuất hiện ở đây? Anh theo dõi cô ấy? ”
Châu Gia Việt không sợ hãi gì mà hùng hổ đáp lại, anh không thua kém gì Hàn Dương Phong.

Tại sao Triệu Gia lại muốn cô kết hôn với anh ta, chỉ vì mối giao hảo đó sao? Anh rõ ràng là người đến trước cơ mà.
- “ Tại sao tôi lại không thể ở đây.

Theo dõi à, buồn cười, tôi đưa vợ tương lai của mình đến đây, đương nhiên sẽ về cùng cô ấy.


- “ Chậc....lá gan cũng lớn đấy...!” Hàn Dương Phong tặc lưỡi
- “ Thanh Tuyết không yêu anh, sớm muộn gì hai người cũng sẽ ly hôn mà thôi.


- “ Vậy sao? Để xem Châu Tổng có được như ý không nhé.


Hàn Dương Phong nhìn chiếc vòng trên cổ và chiếc nhẫn trên ngón tay cô, anh nói lớn.

- “ Tháo ra, trả lại cho anh ta.

Trước khi bước chân vào nhà họ Hàn, không được lưu giữ bất cứ thứ gì của tình cũ.


Triệu Thanh Tuyết nhìn anh rồi nhìn Châu Gia Việt, cô tháo khỏi người mình rồi đưa cho Châu Gia Việt.
- “ Hai thứ này em trả lại cho anh, em không được phép giữ nó bên mình nữa.

Chúc anh hạnh phúc.


Châu Gia Việt cầm nó trong tay, anh tìm mãi mới mua được cho cô.

Cũng là kỉ niệm hai năm yêu nhau, nhưng bây giờ nó lại nằm trong tay anh.

Yêu nhau bốn năm nhưng anh phải nhìn cô kết hôn với người khác.

Châu Gia Việt anh phải làm sao đây.
- “ Đi thôi, về nhà.


Hàn Dương Phong kéo tay Triệu Thanh Tuyết rời đi, để Châu Gia Việt một mình đứng đó.
Ánh mắt thất thần nhìn theo bóng dáng của cô rồi dần dần biến mất.
Châu Gia Việt có phải là đang thất tình không? Châu Thị phải làm sao?
Anh cất chúng đi, Triệu Thanh Tuyết không yêu Hàn Dương Phong, anh vẫn nuôi hy vọng sẽ có một ngày cô quay về bên anh.

Châu Gia Việt lái xe về nhà.
Trên đường về Triệu Gia, Triệu Thanh Tuyết luôn thất thần, buồn bã.

Hàn Dương Phong có nói với cô bao nhiêu câu thì cô vẫn im lặng.
- “ Em định im lặng đến khi nào? ”
- “ Anh có thấy ai vui khi bắt buộc phải chia tay người mình yêu không? Anh có phải là tôi với anh ấy đâu mà anh hiểu.


- “ Ha, em muốn anh hiểu cho hai người nhưng em có bao giờ hiểu cảm giác của anh trong ngày hôm đó chưa.

Em chưa từng hiểu, anh chỉ hận năm đó mình phải rời khỏi Bắc Kinh, nếu anh không đi thì chúng ta không bỏ lỡ nhau, em cũng sẽ không yêu anh ta.


- “ Anh luôn miệng nói với tôi câu này, nếu như tôi yêu anh thì đó cũng chỉ là tình yêu trẻ con.

Là do anh không thể dứt bỏ, tôi yêu người khác có tội sao? ”
- “ Đúng, anh không thể dứt bỏ, em không có tội nhưng sẽ có ngày hai người phải chia cắt.

Em bây giờ không yêu anh như xưa nhưng anh sẽ có cách khiến em yêu anh lần nữa.


Hàn Dương Phong gằn giọng nói, anh đã cố gắng không nổi điên để cô sợ.

Nếu Hàn Gia không biến anh trở thành con người như thế này, liệu rằng anh có thể cướp cô về bên cạnh anh được nữa không? Nếu không có quyền lực trong tay, có lẽ người anh yêu đã thật sự trở thành Châu Phu Nhân rồi.
- “ Tùy anh, tôi sẽ không bao giờ yêu anh.

Kết hôn với người mình không yêu, sẽ không bao giờ hạnh phúc.


- “ Em đừng vội nói câu này, lửa gần rơm lâu ngày cũng bén.


- “ Hàn Thiếu anh quá tự tin rồi, dù sống chung dưới một mái nhà, tình cảm không có, không hạnh phúc nổi đâu.


- “ Để xem ”
Hàn Dương Phong không hề nổi giận, anh tự tin đáp lại.

Anh không tin cô không yêu anh lần nữa.
Triệu Thanh Tuyết cảm thấy con người này thật khó hiểu, đáng lẽ phải tức giận chứ.
Điện thoại Hàn Dương Phong đổ chuông, là thằng bạn kính mến của anh gọi đến, không ai khác là Khải Minh Kiệt.
- Alo bạn thân, gọi tao có chuyện gì?
- Ông đây không gọi là mày không bao giờ gọi lại, mày chưa về Trùng Khánh à? Đang ở đâu đấy?
- Tắt chuông nên không biết, chưa về.

Mấy ngày nữa, đang ở Bắc Kinh với vợ đây.
- Ái chà, được đấy.

Cuối cùng cũng có vợ rồi nhỉ, chị dâu có phải là cô gái 17 năm trước không?
- Đúng rồi, Tịch Dao ổn chứ? Có chuyển biến tốt hơn chưa?
- Aizzz, vẫn chưa.

Vẫn cứ chọn im lặng với tao nhưng tao tin cô ấy sẽ sớm tỉnh lại, tao vẫn mong sẽ chữa khỏi bệnh cho cô ấy.
- Mày thật lòng với em ấy là được, khi nào về thì nói chuyện sau.
- Ừ, được.
Hai người tắt điện thoại, Hàn Dương Phong lái xe về nhà, cũng gần trưa rồi..
 
Hợp Đồng Hôn Nhân Vợ Ơi Anh Yêu Em
Chương 6: 6: Chuẩn Bị Trước Hôn Lễ


Hôm sau, Hàn Gia và Triệu Gia tất bật chuẩn bị cho lễ cưới.
Hàn Dương Phong đã mời tất cả bạn bè của mình đến, anh cũng chỉ có vài người bạn thân thiết mà thôi.
Hàn Kiều Du - con anh vì bận học nên không thể về.

Cô bận học nên anh cũng không trách, Hàn Kiều Du cũng chính là Vương Khánh Linh.

Còn có cả sự xuất hiện của Hàn Phương Ly.
Hàn Dương Phong đưa Triệu Thanh Tuyết đến một tiệm áo cưới sang trọng ở Bắc Kinh.
Anh gây được tiếng vang lớn, nổi tiếng khắp Trung Quốc.

Đi đến đâu cũng được tiếp đón nồng hậu, từ khi Triệu Thanh Tuyết được xác định là con dâu Hàn Gia, ai ai cũng kính nể và ngưỡng mộ cô hơn.
Triệu Thanh Tuyết thay vô số chiếc váy cô ưng ý nhưng chỉ chọn một, chọn được chiếc váy mà mất tới nửa ngày.

Hàn Dương Phong có vest sẵn rồi nên anh không cần phải mua.
Triệu Thanh Tuyết chọn một chiếc váy trễ vai tung xòe công chúa, xung quanh đính kết kim cương đá quý.

Lấp lánh sáng chói, rất đẹp, giá của chiếc váy này không hề ít, rất đắt đỏ.

Cô cũng chọn cho mình bộ hỷ phục màu đỏ nhưng anh không đồng ý, anh luôn chọn những thứ đẹp nhất và đắt nhất.
Nhân viên giúp Triệu Thanh Tuyết mặc váy cưới và sau đó là hỷ phục, rèm vừa kéo ra, Hàn Dương Phong đã ngây người trước cô.
" Quá đẹp " Hàn Dương Phong nghĩ trong lòng
Mãi đến khi nhân viên nói lớn thì anh mới trở lại bình thường.
- “ Hàn Tổng, anh có sao không ạ? ”
- “ À, không sao.

Lấy cái đó, thanh toán đi.


Hàn Dương Phong đưa chiếc thẻ cho nhân viên, cầm chiếc thẻ trong tay cô không khỏi ngưỡng mộ.
Triệu Thanh Tuyết trong lòng không hề vui, gả cho người mình không yêu thì làm sao vui nổi.

Kết hôn là chuyện đại sự cả đời của người con gái, mặc trên mình chiếc váy cưới, nắm tay người mình yêu đi vào lễ đường nhưng còn cô thì lại khác.
Cô cố gắng gượng cười, anh nhìn rõ được điều đó.

Mới chỉ là thời gian đầu, sau này thì sẽ khác.
Nhân viên kéo rèm lại giúp Triệu Thanh Tuyết cởi bỏ váy cưới, cô thay đồ rồi bước ra ngoài.
- “ Chiều ngày 15 mang đến Triệu Gia.


- “ Dạ vâng ”
Hàn Dương Phong đưa Triệu Thanh Tuyết rời khỏi tiệm áo cưới, anh đưa cô đi mua nhẫn cưới.
Bên trong sang trọng, toàn những người quyền quý có mặt ở đây.

Hàn Dương Phong nắm tay cô bước vào, nhân viên ngay lập tức cúi đầu chào cung kính.
- “ Hàn Tổng, Hàn Thiếu Phu Nhân.


Hàn Dương Phong không chào lại, cứ thế đi thẳng, Triệu Thanh Tuyết lịch sự chào lại họ.
- “ Người ta chào anh mà anh không gật đầu với người ta một tiếng.


- “ Không cần.


Anh di chuyển mãi mới thấy thương hiệu nhẫn cưới DR, vô cùng nổi tiếng và có ý nghĩa vô cùng đặc biệt.
Nhẫn Darry Ring tượng trưng cho tình yêu duy nhất và mỗi người đàn ông tại Trung Quốc chỉ được mua nhẫn cưới DR một lần trong đời.
Nhẫn Darry Ring Forever
Forever trong tiếng Anh có nghĩa là mãi mãi.

Nhẫn cưới DR Forever mang thông điệp: Anh sẽ ở bên em mãi mãi, giữa cuộc đời xô bồ tấp nập, trước những khó khăn và thử thách, thứ anh cần chỉ là được nắm lấy đôi bàn tay em.

"
Nhẫn cưới DR Forever được thiết kế bao gồm một viên kim cương lớn ở chính giữa và các viên nhỏ ở xung quanh.

Điều đó có ý nghĩa giữa hàng vạn người trên thế giới, anh chỉ nhìn thấy em thôi.

Nhẫn này hiện đang được bán với giá 870 USD.
Hàn Dương Phong đã suy nghĩ từ lâu, chiếc nhẫn này chỉ có thể mua một lần và chỉ dành tặng cho một người.

Cô là người anh yêu, dù hiện tại hay sau này cũng sẽ như vậy.
- “ Anh bị điên rồi sao? Anh mà mua nó thì sau này không thể mua lần nữa đâu.

” Triệu Thanh Tuyết nói nhỏ
- “ Ai nói là anh sẽ mua lần hai, chỉ mua duy nhất một lần và dành cho em.

” Hàn Dương Phong đáp lại
Anh bảo nhân viên lấy nó cho anh, quả nhiên rất đẹp.

Hàn Dương Phong đeo vào tay cô sau đó anh đeo vào tay mình, rất vừa vặn.
Anh đưa nó cho nhân viên, Hàn Dương Phong phải làm thủ tục thì mới có thể mua nó được.
Nhẫn cưới đại diện cho tình yêu, nhẫn cưới DR đại diện cho cả tình yêu và sự chung thuỷ.

Hàn Dương Phong phải dùng căn cước công dân để xác minh thân phận và lưu giữ thông tin.
Xong xuôi, anh thanh toán rồi cầm lấy nó, anh đưa cô ra khỏi cửa hàng nhẫn.
- “ Mua cái bình thường được rồi, anh mua thương hiệu này làm gì cho tốn kém.


- “ Em nói nhiều quá rồi đấy, về nhà thôi.

Ngày mai chúng ta đi đăng ký kết hôn.


Triệu Thanh Tuyết gật đầu, dù cô có nói thêm thì cũng chẳng có tác dụng..
 
Hợp Đồng Hôn Nhân Vợ Ơi Anh Yêu Em
Chương 7: 7: Đăng Ký Kết Hôn


Cục dân chính - Bắc Kinh, Trung Quốc
Hôm nay đó là một buổi sáng mùa đông giá lạnh, gió thổi từng đợt, ai ai cũng khoác chiếc áo lông dày cộp để giữ ấm cơ thể.
Hàn Dương Phong và Triệu Thanh Tuyết cũng như vậy, đồ cô mặc cũng chỉ là đồ bình thường, không phải hàng hiệu đắt tiền.

Hàn Dương Phong khá ngạc nhiên, cô vốn là Tiểu Thư đài các, được gia đình cưng chiều mà lại ăn mặc thế này sao?
Nhìn chiếc vòng trên tay cô, Hàn Dương Phong nhìn nó rất quen, anh không nhớ mình đã đưa cho ai và anh cũng không hiểu tại sao cô lại đeo nó.
- “ Tại sao em lại có chiếc vòng này.


- “ Mẹ tôi trong một lần đến Trùng Khánh thì bị xảy ra tai nạn, có người đưa mẹ đến bệnh viện cấp cứu nhưng không qua khỏi.

Trước khi lâm chung, mẹ tôi đã đưa nó cho tôi.

Bà dặn tôi phải giữ cho thật kĩ, sau này sẽ có người tìm đến.

Tôi nghĩ nguồn gốc của nó không đơn giản, chắc hẳn là vòng gia truyền của gia tộc lớn.


- “ Tai nạn sao? Người gây ra tai nạn là ai? Mẹ em mất bao lâu rồi? ”
- “ Đúng vậy, Triệu Gia không biết người gây tai nạn là ai.

Chỉ biết anh ta là một thanh niên, chắc là học sinh lớp 12.

Trước khi đi, anh ta để lại chiếc vòng này vào tay mẹ tôi.

10 năm trước, khi ấy tôi mới 13 tuổi.


Hàn Dương Phong nghe xong cũng không hỏi gì thêm, càng nghĩ anh càng thấy giống vụ việc năm anh học lớp 12.

Nhưng chắc là không phải đâu, sao anh có thể gây tai nạn cho mẹ cô được.
- “ Vào thôi ”
- “ Ừm ”
Cả hai cùng bước vào, giấy đăng ký kết hôn trước mắt.

Anh và cô đặt bút xuống điền thông tin cá nhân và kí tên.
Một lát sau, giấy chứng nhận kết hôn đã được làm xong.

Anh và cô kí tên một lần nữa, cán bộ đóng dấu và ép plastic.

Cán bộ cục dân chính đưa cho Hàn Dương Phong và trả lại sổ hộ khẩu cho hai người.
Hàn Dương Phong cùng Triệu Thanh Tuyết bước ra khỏi cục dân chính, bầu trời chuyển nắng nhẹ.
Từ giây phút này trở đi, anh và cô chính thức trở thành vợ chồng.

Anh là chồng cô, cô là vợ anh, hai người danh chính ngôn thuận đến với nhau.
Triệu Thanh Tuyết gửi lời mời tham dự lễ cưới đến hai người bạn của mình là Tôn My và Hoắc Bảo Minh.
- “ Anh đưa em về Triệu Gia, anh phải về Trùng Khánh rồi.

Hẹn ngày gặp lại.


- “ Anh về cẩn thận.


Hàn Dương Phong đưa cô về nhà rồi lái xe về Trùng Khánh.
Triệu Thanh Tuyết nằm trong phòng, cuộc gọi nhóm từ wechat đến.

Vừa kết nối, cô chưa kịp hỏi thì Tôn My đã nói lớn.

- “ Thanh Tuyết, cậu kết hôn à? Kết hôn với ai? Là Châu Tổng sao? ”
- “ Từ từ để cậu ấy nói xem nào, cậu vội vàng cái gì.

” Hoắc Bảo Minh nói
- “ Ngạc nhiên quá mà.

” Tôn My
- “ Đúng vậy, mình kết hôn.

Với Hàn Thiếu - Hàn Dương Phong, không phải Châu Gia Việt.

Mình chia tay anh ấy rồi, hôn ước này mình không thể kháng cự, chỉ còn cách chấp nhận.

” Triệu Thanh Tuyết buồn rầu nói
- “ Là hôn ước sao? Mối giao hảo của nhà họ Hàn và nhà họ Triệu tốt như thế nào, không ai là không biết.

Anh ta có đối xử tốt với cậu không? ” Tôn My
- “ Hàn Tổng một mình quản lý Hàn Thị, tài giỏi vô cùng.

Ba mình muốn hợp tác với anh ta cũng là một chuyện khó.

Hàn Dương Phong lạnh lùng vô cảm, người thích anh ta nhiều vô kể.

Tống Nguyệt Như giỏi đến mấy thì cũng chỉ là lợi dụng, không chút tình cảm dù cô ta yêu anh ta.

Liệu cậu có thể sống được với người như anh ta không? ” Hoắc Bảo Minh
- “ Vì lợi ích thì ai chẳng như vậy, huống hồ người đó là Hàn Dương Phong.

Nghe nói yêu một người con gái từ lúc 10 tuổi, 17 năm sau vẫn sẵn sàng chờ đợi người con gái ấy.

Mình nghĩ anh ta chỉ yêu cô gái ấy thôi.

” Tôn My
Hoắc Bảo Minh gật đầu, anh thích Triệu Thanh Tuyết nhưng cô không thích anh.

Anh một mình đơn phương, chỉ cần cô hạnh phúc là được rồi.

Anh âm thầm chúc phúc cho cô.
- “ Rất tốt, anh ấy có nói yêu mình.

Còn nói chúng mình đã từng gặp nhau hồi nhỏ, mình chẳng nhớ gì cả.

Mình đã nói là không cần mua nhẫn DR làm gì nhưng anh ấy vẫn mua, là nhẫn DR forever.

” Triệu Thanh Tuyết
- “ Nhẫn DR chỉ mua một lần trong đời, chẳng lẽ cậu là người con gái mà anh ấy yêu sâu đậm sao? Nếu là như vậy thì quá tốt rồi Thanh Tuyết à.

” Tôn My vui vẻ nói
- “ Mình không biết nữa, mình không còn nhớ những chuyện đó.

Tống Nguyệt Như là ai vậy? Người yêu cũ sao? ” Triệu Thanh Tuyết
- “ Nói Tống Nguyệt Như là người yêu cũ của Hàn Tổng thì sang quá, thực chất là lợi dụng.

Cô ta cần nổi tiếng và cần tiền, Hàn Tổng thì cần lợi ích.

Nó kết thúc từ hai năm trước rồi, chung quy hai người đều vì lợi ích cá nhân của mình.

” Hoắc Bảo Minh
- “ Sau này rồi cậu sẽ nhớ thôi.

” Tôn My
Triệu Thanh Tuyết gật đầu sau đó nói.
- “ 16 và 17 nhớ đến nha.


- “ Mình nhớ rồi.

” Tôn My, Hoắc Bảo Minh đồng thanh
Ba người nói chuyện một hồi rồi tắt điện thoại, Triệu Thanh Tuyết xuống nhà ăn trưa..
 
Hợp Đồng Hôn Nhân Vợ Ơi Anh Yêu Em
Chương 8: 8: Hôn Lễ 1


Theo tục, ngày hôm trước Triệu Gia phải đến Hàn Gia để tổ chức lễ cưới.

Người nhà gái túi lớn túi nhỏ, đây đều là tư trang của cô dâu mang về nhà chồng bởi lễ cưới được tổ chức tại khách sạn.
Hàn Gia và Triệu Gia ngày hôm nay vô cùng nổi bật, xung quanh dinh thự trang trí đều là màu đỏ.

Chữ " HỶ " in phun khổ lớn, nổi bật cả một không gian.
Triệu Thanh Tuyết mặc hỷ phục đỏ đã được chuẩn bị từ trước, cô đã được người thợ trang điểm và làm tóc xong.
Hỷ phục đỏ được thiết kế vô cùng đẹp, vàng ngọc được đính kết xung quanh, vô cùng đẹp mắt.

Trên đầu cài trâm phượng hoàng màu đỏ, trên tay cầm chiếc quạt được làm công phu.
Dương Thùy Linh và Tôn My được chọn làm phù dâu cho Triệu Thanh Tuyết, hai người mặc đồ rất là đẹp.
Trung Quốc có một phong tục giấu giày đỏ của cô dâu, nếu chú rể tìm được đôi giày đó thì mới có thể rước dâu.

Nếu không tìm được thì phải đưa phong bao lì xì thì mới được rước dâu về.

Đoàn nhà trai đã đến đủ, không khí tưng bừng, tiếng cười nói vui vẻ.

Hàn Dương Phong dẫn đầu, anh cũng hơi căng thẳng một chút.
Hàn Dương Phong cầm trên bó hoa, thân mặc hỷ phục giống Triệu Thanh Tuyết.

Anh phải vượt qua những thử thách trò chơi mà nhà cô đưa ra.

Đoàn nhà trai dù không muốn nhưng vẫn phải thực hiện xong thử thách.
Ở Trung Quốc, muốn đón được cô dâu là một chuyện không hề đơn giản.
Cuối cùng, họ phải đi tìm giày của Triệu Thanh Tuyết.
Hàn Dương Phong và phù rể vô cùng đau đầu, mấy trò kia vẫn chưa đủ sao? Anh và họ biết giày ở đâu mà tìm?
Hàn Phương Ly hỏi Dương Thùy Linh.
- “ Chị Thùy Linh, giày ở đâu vậy? ”
- “ Chị không biết ” Dương Thùy Linh cười cười, cô đáp lại
- “ Đi mà chị, nói em biết đi.

” Hàn Phương Ly tiếp tục năn nỉ
- “ Không được, nói với em để em nói anh Phong biết sao? Chị không nói đâu.


Dương Thùy Linh kiên quyết không nói, Hàn Phương Ly cũng không hỏi gì thêm.

Cô chỉ mong ba và các chú sẽ sớm tìm được đôi giày đỏ ấy.
30 phút trôi qua, họ vẫn không tìm thấy được.

Hàn Dương Phong đành phải đưa phong bao lì xì cho nhà gái, sau đó nhận đôi giày từ tay họ.
Hàn Dương Phong cầm đôi giày đi vào căn phòng mà cô đang ở trong đó, anh đeo giày và đưa hoa cho cô.

Hàn Dương Phong, Triệu Thanh Tuyết chụp ảnh cùng gia đình.

Sau đó làm nốt những nghi thức cuối cùng ở nhà gái trước khi đến Hàn Gia.
Trước khi đi, mẹ cô dâu sẽ bón sủi cảo cho cô dâu ăn.

Vì mẹ của Triệu Thanh Tuyết đã mất nên Thẩm Ngọc Vân là người làm thay.

Sau đó, Triệu Lâm và Thẩm Ngọc Vân chùm khăn đỏ lên đầu cho Triệu Thanh Tuyết.
Triệu Thanh Tuyết nước mắt rơi rồi, cô cầm theo chậu đồ sính lễ đi ra cửa, trên tay cầm bó hoa của Hàn Dương Phong, anh đi bên cạnh cô.
Tất cả mọi người sẽ về Hàn Gia và hội trường lễ cưới.
Cách dinh thự Hàn Gia 100m, tiếng pháo nổ không ngớt, khói bay nghi ngút, trên đường rơi đầy xác pháo.
Đến nơi, tất cả cùng đi xuống.

Họ đã nghe thấy tiếng trống dồn dập, rất hoành tráng.

Đến giờ lành, Triệu Thanh Tuyết sẽ cùng gia đình đi vào Hàn Gia.
Người Triệu Gia bê hết sính lễ vào gian chính của Hàn Gia, Triệu Thanh Tuyết vẫn đang chờ ở ngoài sân.

Giờ lành đã đến, Hàn Dương Phong và Triệu Thanh Tuyết làm lễ bái đường, cúng bái tổ tiên.
- “ Nhất bái thiên địa ”
- “ Phu thê giao bái ”
- “ Uống rượu giao bôi ”
Hàn Dương Phong, Triệu Thanh Tuyết cầm chén rượu phu thê, uống trước sự chứng kiến của bao nhiêu người.
Các nghi lễ tại Hàn Gia đã hoàn thành, bây giờ tất cả mọi người đi ra khách sạn để hoàn thiện nốt những nghi thức còn lại của lễ cưới.
Hôm nay là ngày vui đối với Hàn Dương Phong và tất cả mọi người, riêng Triệu Thanh Tuyết và Châu Gia Việt là không vui.
Triệu Thanh Tuyết ngồi trong xe hoa bên cạnh Hàn Dương Phong, Châu Gia Việt ngồi trong phòng uống rượu.
Hỷ sự của Hàn Dương Phong là một chuyện lớn, được báo chí truyền thông quan tâm rất nhiều, đây không khác gì một sự kiện nóng hổi.
Tống Nguyệt Như ở Canada rất tức giận, cô ta nói yêu anh bao nhiêu lần nhưng anh không bao giờ nói yêu cô ta.

Thẳng thừng vứt bỏ cô ta, ấy vậy mà hôm nay lại kết hôn với người con gái khác.

Tống Nguyệt Như không cam lòng, đáng lẽ vị trí Hàn Thiếu Phu Nhân phải thuộc về cô ta..
 
Hợp Đồng Hôn Nhân Vợ Ơi Anh Yêu Em
Chương 9: 9: Hôn Lễ 2


Triệu Thanh Tuyết ngồi trong phòng, cô đang được trang điểm và làm tóc.

Ngày quan trọng nhưng cô chẳng vui nổi, cố gượng cười cho qua ngày hôm nay.
Trong phòng chỉ có Trần Thanh Ngọc, Hàn Phương Ly, Dương Thùy Linh và Tôn My.
- “ Vui lên chị, buồn mãi thế.

Ngày trọng đại mà cứ như đám tang vậy.

” Dương Thùy Linh
- “ Không ai vui khi bị ép buộc kết hôn đâu, chút nữa ra ngoài kia không như thế này là được rồi.

Thời gian đầu sẽ khó chấp nhận nhưng rồi cũng sẽ yêu đối phương thôi.

” Trần Thanh Ngọc nói
- “ Chị ấy nói đúng đó, vui lên nha.

” Tôn My
Triệu Thanh Tuyết gật đầu, cô được trang điểm và làm tóc xong.

Triệu Lâm sẽ là người dắt cô ra lễ đường.
Hội trường cưới trang trí màu đỏ rực, mang đậm phong cách Trung Hoa xưa.

Sân khấu vô cùng lung linh, đâu đâu cũng thấy một màu đỏ.
Tất cả mọi người ngồi vào bàn, chờ đợi các nghi lễ tiếp theo.
Thời khắc tất cả mọi người chờ đợi cũng đã đến.

Khoảnh khắc Triệu Lâm dắt tay Triệu Thanh Tuyết đi vào lễ đường cực xúc động.
Hàn Dương Phong đứng trên sân khấu, Triệu Lâm trao con gái cho Hàn Dương Phong, ông nói.
- “ Họ Triệu và họ Hàn có mối quan hệ rất tốt đẹp, ba biết 17 năm qua con chỉ chờ đợi con gái ba.

Ngày hôm nay, ba trao lại con gái ba cho con, gửi gắm con bé cho con chăm sóc.

Nếu như sau này con không cần con gái ba, hãy đưa con bé cho ba, đừng làm Thanh Tuyết đau khổ.

Con làm được không? ”
- “ Ba hãy yên tâm, 17 năm qua con chỉ một lòng một dạ với một mình cô ấy.

Dù hiện tại hay sau này cũng sẽ như vậy, con sẽ chăm sóc cô ấy thật tốt, sẽ không khiến vợ con phải đau khổ.

” Hàn Dương Phong dõng dạc nói
Triệu Lâm mỉm cười hài lòng, gửi gắm con gái cho anh, ông vô cùng yên tâm.
Nghe mốc thời gian 17 năm, ai ai cũng ngưỡng mộ trước tình yêu của Hàn Dương Phong dành cho Triệu Thanh Tuyết.

Dù thời gian trôi qua bao lâu, anh vẫn không thay đổi, một lòng với cô.
- “ Trước sự chứng kiến của gia đình hai bên, chúc cho đôi trẻ của chúng ta trăm năm hạnh phúc, bách niên giai lão, sớm sinh quý tử.

” người dẫn chương trình nói
- “ Xin mời hai vị trao nhẫn cho nhau.


Hộp nhẫn DR được mở ra, bên trong là một cặp nhẫn dành cho anh và cô.

Hàn Dương Phong đeo vào ngón áp út của cô, Triệu Thanh Tuyết cũng đeo vào ngón áp út của anh.

Tất cả mọi người vỡ tay nồng nhiệt, vui mừng không tả xiết.

Thương hiệu nhẫn DR này vô cùng đặc biệt, không ai là không biết.
Triệu Thanh Tuyết cố mỉm cười, cô nhìn thấy bóng dáng mẹ cô xung quanh đây.

Lời nói bà vang vảng bên tai cô.
" Con gái của mẹ, ngày hôm nay thật đặc biệt, con phải thật hạnh phúc đó biết không? Dương Phong thằng bé là người đàn ông tốt, nó chờ con 17 năm rồi, nó sẽ che chở cho con cả một đời.

Hai con phải thật hạnh phúc, mẹ đi đây.

"
Triệu Thanh Tuyết nhìn vào khoảng không gian vô hình, bóng dáng mẹ dần dần vụt tắt.

Ngày cô kết hôn, bà xuất hiện rồi biến mất, liệu bà còn xuất hiện nữa không?
- “ Sao vậy? ” Hàn Dương Phong thấy Triệu Thanh Tuyết thất thần, anh hỏi cô
- “ Không sao? Chỉ là tôi nhớ mẹ thôi.

” Triệu Thanh Tuyết trở lại trạng thái bình thường, cô đáp lại
- “ Sắp kết thúc rồi, cố gắng một chút nữa thôi.

” Hàn Dương Phong

Triệu Thanh Tuyết gật đầu, đi giày cao gót lâu như vậy khiến chân cô rất đau.
" Hôn đi, hôn đi "
Tiếng cổ vũ reo hò ở dưới không ngừng vang lên, Hàn Dương Phong đặt lên môi Triệu Thanh Tuyết một nụ hôn.
Nụ hôn nhẹ nhàng lướt qua như gió, Triệu Thanh Tuyết lại có chút cảm giác quen thuộc, nhưng rồi cũng dần quên.

Trong đầu cô đã nghĩ ra nội dung của bản hợp đồng hôn nhân, khi nào về biệt thự của anh, cô sẽ viết nó.
Hồi ức, 17 năm trước
Hàn Dương Phong 10 tuổi, Triệu Thanh Tuyết 6 tuổi.

Tình yêu trẻ con vô cùng trong sáng, ngay cả khi chúng yêu nhau, chúng ta cũng không thể biết đó là tình yêu.

Trước khi rời khỏi Bắc Kinh, anh trao cô một nụ hôn rồi mới đi.
Trở lại hiện tại, tất cả nghi thức kết thúc.

Hàn Dương Phong phải đi tiếp rượu bạn bè và quan khách.

Anh không cho cô uống rượu, chỉ cho cô uống nước hoa quả mà thôi.
Triệu Thanh Tuyết ăn uống xong, cô được vệ sĩ của anh đưa về biệt thự nghỉ ngơi..
 
Hợp Đồng Hôn Nhân Vợ Ơi Anh Yêu Em
Chương 10: 10: Hợp Đồng Hôn Nhân


Đêm nay là đêm tân hôn của hai người, là đêm mà các cặp đôi yêu nhau mong chờ nhất.

Nhưng Hàn Dương Phong và Triệu Thanh Tuyết lại không như vậy, Hàn Dương Phong còn bận chút việc nên chỉ có một mình cô về biệt thự.
Nhìn biệt thự rộng lớn trước mắt, Triệu Thanh Tuyết không khỏi cảm thán.

Vệ sĩ mở cửa cho cô, vừa bước vào cô đã gặp được người đàn ông trung niên, có lẽ là quản gia ở đây.
- “ Thiếu Phu Nhân, tôi là Nhiếp Long, quản gia ở đây.

Thiếu Phu Nhân cần gì cứ gọi tôi, Thiếu Gia sẽ sớm về đây thôi ạ.


- “ Dạ, cháu chào bác, cứ gọi cháu là Thanh Tuyết, khi nào anh ta về thì phiền bác nói với anh ta lên gặp cháu một chút ạ.

” Triệu Thanh Tuyết lễ phép nói
Nhiếp Long nghe danh tiếng về Đại Tiểu Thư Triệu Gia đã lâu, nay được gặp mặt, quả nhiên đúng như lời đồn.
- “ Được rồi, bác sẽ nói với Thiếu Gia.

Cháu cứ lên phòng nghỉ ngơi.


- “ Dạ cháu cảm ơn ạ ”
Triệu Thanh Tuyết nói xong, cô bước lên cầu thang với chiếc váy cưới vừa to vừa nặng.

Cô mãi mới đi vào phòng được.
Đồ của cô đã được để vào góc tường, cô rất muốn thay chiếc váy cưới này ra nhưng làm sao để cởi.
- “ Aizzz, vướng víu quá.

Đi tìm giấy bút trước đã.


Triệu Thanh Tuyết tìm xung quanh, mở ngăn kéo ra thì cũng tìm được giấy và bút.

Cô viết lên đó một bản hợp đồng hôn nhân hoàn chỉnh, thời hạn chính là một năm.

Một năm sau cô sẽ ly hôn.
Cô viết xong, sau đó đặt lên bàn.

Ít phút sau, có một hầu nữ lên giúp cô thay váy cưới.

Triệu Thanh Tuyết mới thấy thoải mái hẳn, cô đi tắm rửa tẩy trang rồi đi ngủ.
11h đêm, Hàn Dương Phong mới về đến nhà trong bộ dạng say khướt.

Nhiếp Long nghe thấy tiếng động cơ xe, cô chạy ra đỡ Thiếu Gia của mình.
Hàn Dương Phong ngồi xuống sofa, mùi rượu nồng nặc.

Nhiếp Long đưa anh lên phòng, Triệu Thanh Tuyết đang ngủ, cô nghe thấy tiếng gõ cửa đành phải tính giấc.

Vừa mở cửa đã thấy Nhiếp Long đỡ Hàn Dương Phong đang say rượu.
- “ Thanh Tuyết, Thiếu Gia say rượu.

Bác chưa thể nói với cậu ấy được.


- “ Dạ không sao ạ, bác để anh ta cho cháu, bác pha giúp cháu nước giải rượu với ạ.

” Triệu Thanh Tuyết
- “ Được rồi, bác đi làm ngay.


Triệu Thanh Tuyết ôm cơ thể Hàn Dương Phong từ tay Nhiếp Long, cô mệt mỏi đưa anh nằm lên giường.
- “ Anh thật biết cách hành hạ người khác.


Triệu Thanh Tuyết nhìn anh nói, cô vào phòng tắm lấy chậu nước và khăn lau.

Cô cởi giày và áo lau người cho anh, lần đầu tiên như thế này cũng khá ngại ngùng.

Cô định sẽ bàn bạc với anh về hợp đồng hôn nhân nhưng xem ra không được rồi, phải chờ đến ngày mai.

Một lát sau, Nhiếp Long mang nước giải rượu đến.

Cô bảo ông mau chóng đi nghỉ ngơi, bây giờ cũng khuya rồi.

Triệu Thanh Tuyết cho anh uống, dọn dẹp rồi đi ngủ, tất nhiên là được ngăn cách giữa một chiếc gối dài.
Sáng hôm sau, Hàn Dương Phong tỉnh dậy, đầu cũng không thấy đau.

Tư thế ngủ đêm qua và hiện tại hoàn toàn khác nhau, anh không hiểu sao cô lại ôm anh thế này, dù không biết nguyên do nhưng trong lòng anh thấy rất hạnh phúc.
Triệu Thanh Tuyết choàng tỉnh dậy, bởi lẽ vì đi học nên cô có thói quen dậy sớm, cô cảm giác cơ thể bị ai đó ôm lấy.
- “ Tại sao anh lại ôm tôi? ” Triệu Thanh Tuyết ngu ngơ hỏi
- “ Anh làm sao biết được, ngủ dậy đã thấy như thế.

Vợ chồng ôm nhau là chuyện bình thường, em thắc mắc cái gì.

” Hàn Dương Phong ôm cô chặt hơn, đáp
- “ Bỏ ra, tôi là thú nhồi bông của anh chắc.

Tránh ra, tôi đưa cho anh cái này.


- “ Cái gì? ”
- “ Bỏ tôi ra để tôi đi lấy.


Triệu Thanh Tuyết gỡ tay Hàn Dương Phong ra, cô lấy bản hợp đồng hôn nhân đưa ra trước mặt anh.
Hàn Dương Phong nhìn qua, anh không nghĩ ngợi gì nhiều, cũng chẳng tức giận.

Anh xé vụn bản hợp đồng hôn nhân trước mặt cô.

Triệu Thanh Tuyết ngỡ ngàng, cô cất công viết nó, ấy vậy mà anh lại xé nó trước mặt cô.
- “ Em nhớ cho kĩ, đừng bao giờ đề cập đến vấn đề này trước mặt anh.

Trừ khi anh muốn, còn không đừng mơ tưởng đến chuyện này.


- “ Tại sao vậy? Tôi không muốn, tôi muốn ly hôn.

Một năm, tôi sẽ bên cạnh anh một năm.

Một năm sau chúng ta hãy ly hôn đi.



- “ Hoắc Bảo Minh là bạn em, Hoắc Thị vốn rất cần sự hợp tác với Hàn Thị.

Em nên hiểu vị thế của anh ở Trung Quốc này như thế nào.


- “ Anh đe doạ tôi sao? ”
- “ Không hề, anh không hề đe doạ.

Hoắc Tổng cần hợp đồng này, anh không có nó cũng chẳng sao.

Anh chẳng mất gì.

Chỉ cần em không ly hôn, mọi việc sẽ đơn giản hơn rất nhiều.


- “ Anh khốn nạn vừa phải thôi, anh rõ ràng là đang đe doạ tôi.


- “ Anh đối với em đã là rất nhân từ rồi, em đừng để anh phải khốn nạn với em.

Nhanh rồi xuống ăn sáng, em đừng để anh phải nghe hai chữ ly hôn thêm một lần nào nữa.


Hàn Dương Phong bước ra khỏi phòng, cửa bị anh đập mạnh khiến Triệu Thanh Tuyết cũng thấy rùng mình.

Đây chẳng lẽ là hậu quả khi chọc giận anh sao?.
 
Hợp Đồng Hôn Nhân Vợ Ơi Anh Yêu Em
Chương 11: 11: Ngày Đầu Sống Chung


Đồ ăn sáng đã được chuẩn bị, Hàn Dương Phong ngồi vào bàn, chỉ cần chờ cô xuống.

Hành động vừa rồi của mình, anh không kiểm soát nổi bản thân, đã lớn tiếng với cô.

Nhưng nếu anh không làm như vậy thì cô đã rời khỏi anh, anh không thể đánh mất cô thêm một lần nào nữa.
Triệu Thanh Tuyết đi xuống nhà, cô ngồi vào bàn ăn.

Cô cúi mặt xuống, không dám nhìn anh.
- “ Ngẩng mặt lên ”
Sống chung chưa được một ngày, cô đã làm anh tức giận, thử hỏi sau này phải làm sao đây.

Cô không nói như thế, anh cũng không tức giận với cô như vậy.

Hàn Dương Phong thực sự không thể tin, cô lại muốn ly hôn với anh.

Anh không tốt ở đâu?
Triệu Thanh Tuyết mặc kệ lời nói của Hàn Dương Phong, cô tập trung ăn xong bữa sáng rồi đi ra chỗ khác.
- “ Triệu Thanh Tuyết! Em có nghe thấy lời anh nói không hả? ”
Lời nói bị cô phớt lờ, anh càng tức giận hơn.

Hàn Dương Phong đập tay xuống bàn, tạo nên tiếng động lớn khiến ai cũng thấy sợ hãi.

Triệu Thanh Tuyết cũng không ngoại lệ, Nhiếp Long không dám vào, ông chỉ đứng ở trong bếp nhìn, ông biết hiện tại Thiếu Gia rất tức giận.
Triệu Thanh Tuyết chẳng còn tâm trạng mà ăn nữa, con người này thật sự rất đáng sợ, cô không nên chống lại.
- “ Tôi....tôi...!”
- “ Ăn đi rồi đến Hàn Gia, em tốt nhất đừng có làm tôi điên lên.

” giọng nói của anh nhẹ nhàng hơn lúc đầu rất nhiều, cô cũng bớt sợ hãi hơn
- “ Tôi biết rồi, tôi sẽ cố gắng nhớ những chuyện bản thân vô tình quên lãng, sẽ không nói ly hôn nữa.


Tâm tình Hàn Dương Phong tốt hẳn lên khi nghe cô nói những lời này, không còn tức giận nữa.
Ăn xong, cả hai thay đồ sau đó anh đưa cô đến Hàn Gia.
Vừa đến nơi, đã thấy Hàn Gia tập trung đông đủ và ngồi ở phòng khách.

Hàn Dương Phong nắm tay Triệu Thanh Tuyết đi vào.
- “ Ông bà nội, ba mẹ.

Chúng con đến rồi.


- “ Anh hai, chị dâu.

” Hàn Ngọc
Hàn Dương Chí, Bạch Mai, Hàn Dương Quyết, Thẩm Ngọc Vân gật đầu sau đó Hàn Dương Chí nói.
- “ Ngồi xuống đi ” Hàn Dương Chí
- “ Dạ ” cả hai cùng ngồi xuống
- “ Anh chị hạnh phúc quá nha, em độc thân lại phải ăn cơm tó.

” Hàn Ngọc nói
- “ Mày thích thì yêu đi, đến lúc đó không phải nhìn nữa.

” Hàn Dương Phong đáp
- “ Thôi nào hai cái đứa này, lớn rồi còn trêu nhau.

” Thẩm Ngọc Vân
Hàn Dương Phong, Hàn Ngọc im lặng.
- “ Thanh Tuyết, con sống cùng Phong nhà mẹ có thoải mái không? Nó có ức h**p hay làm gì con không? ” Thẩm Ngọc Vân nhìn Triệu Thanh Tuyết
- “ Dạ có ạ, anh ấy không làm gì con cả.

Mọi người, ngày đầu về Hàn Gia làm dâu, con thực sự muốn biết.

Chẳng lẽ 10 năm trước Hàn Gia sống ở Bắc Kinh sao? Con và anh ấy đã từng thân thiết sao? ” Triệu Thanh Tuyết lấy hết dũng khí, cô hỏi
- “ Phải, 10 năm trước chúng ta sống ở Bắc Kinh nhưng phải quay lại Trùng Khánh để tiếp tục công việc.

Cũng là khoảng thời gian 10 năm về trước, hai đứa rất thân thiết.

Ngày cháu chào đời, Hàn Gia đã muốn cháu gả cho Phong rồi.

” Hàn Dương Chí nói
- “ Con được một tháng tuổi, hôn ước đã được lập ra.

Hễ nó không làm gì, nó đều qua Triệu Gia chơi với con.

Có lẽ là con đã quên những chuyện đó.

” Hàn Dương Quyết nói thêm
Triệu Thanh Tuyết tiếp nhận những gì cô vừa nghe, chẳng lẽ những chuyện này là thật sao? Cô nhìn Hàn Gia rồi nhìn anh, cô vẫn không có chút kí ức nào về khoảng thời gian đó.
- “ Dạ....con chẳng nhớ gì cả.


- “ Cháu dâu, từ từ cháu sẽ nhớ thôi.

Cháu vẫn còn đi học có đúng không? Vậy cháu học trường nào và học ngành gì? ” Bạch Mai nụ cười hiền từ nhìn cô
- “ Cháu vẫn còn đi học ạ, cháu học hết năm nay sẽ tốt nghiệp.

Cháu học Đại Học Đông Hoa ở Thượng Hải, Khoa Thiết kế Nghệ thuật Thời trang ạ.


- “ Tốt rồi, ở ngay Thượng Hải đây.

Tốt nghiệp thì hãy đến Hàn Thị, không cần phải đi nơi khác tìm việc.

” Bạch Mai
Triệu Thanh Tuyết cũng chỉ biết gật đầu, cô vốn định sẽ tự đi xin việc thế mà bà nội lại bảo cô đến Hàn Thị.

Nó nằm ngoài dự tính của cô rồi.
- “ Phong, vợ cháu học ở đây.

Biết bản thân mình phải làm gì rồi đấy.

” Hàn Dương Chí
- “ Cháu biết rồi mà.

Ba, Hoắc Thị muốn hợp tác, không biết có nên...!” Hàn Dương Phong hỏi ba mình
- “ Tùy ý con vậy nếu có lợi cho Hàn Thị thì đồng ý còn không thì cứ trực tiếp hủy.

Hoắc Thị làm ăn cũng ổn mà không biết cách phát triển, thường bị công ty khắp cướp mất vốn làm ăn.

” Hàn Dương Quyết
- “ Cứ để con suy nghĩ xem sao.


Hàn Dương Phong chỉ còn chờ biểu hiện của cô mà thôi, thiệt hại tổn thất như thế nào, Hoắc Thị là người chịu.
- “ Em nghe thấy rồi đấy, em cũng hiểu mà, đúng không? ” Hàn Dương Phong nói nhỏ vào tai cô
Triệu Thanh Tuyết đắn đo, cô phải làm gì mới đúng.

Nếu cô không ly hôn thì gia đình của Hoắc Bảo Minh sẽ được cứu, còn không đồng ý sẽ bị hủy hoại.

Anh là bạn tốt của cô, sao cô có thể nhìn sự nghiệp của gia đình bạn mình tan nát.

Cô kết hôn rồi, vốn dĩ không thể quay lại với Châu Gia Việt.
- “ Nào, trưa rồi.

Chuẩn bị vào ăn cơm thôi.

” Hàn Dương Chí
Giờ trưa đã đến, Hàn Gia đoàn tụ trong bữa cơm gia đình, Triệu Thanh Tuyết cảm nhận được rằng mọi người đối xử rất tốt với cô.

Những điều hôm nay cô được nghe, Triệu Thanh Tuyết nhất định phải tìm hiểu thật kĩ.

Nếu là thật, cô thật sự có lỗi với anh..
 
Hợp Đồng Hôn Nhân Vợ Ơi Anh Yêu Em
Chương 12: 12: Em Yêu Anh


Hôm sau, vợ chồng Hàn Dương Phong sẽ về nhà họ Triệu.
Chiếc xe lăn bánh trên đường lớn, mất 2 - 3h thì hai người mới có mặt tại Bắc Kinh.
Hàn Dương Phong và Triệu Thanh Tuyết đi vào, Triệu Lâm cùng với Triệu Hưng đang ngồi ở phòng khách.
Triệu Thanh Tuyết thấy rất lạ, kể từ ngày cô gặp người Hàn Gia thì không thấy mẹ con nhà kia đâu.

Biệt tăm biệt tích từ khi đó đến giờ.
- “ Ông nội, ba.

” Hàn Dương Phong, Triệu Thanh Tuyết
- “ Các con đến rồi, mau ngồi xuống.

” Triệu Lâm mỉm cười nói
- “ dạ ” Hàn Dương Phong và Triệu Thanh Tuyết cùng ngồi xuống
- “ Tuyết Nhi, cháu ở bên Hàn Gia tốt chứ.

Ông nội biết cháu không hề có tình cảm với Phong, lại ép buộc cháu như vậy......!” Triệu Hưng mái tóc bạc phơ, khuôn mặt nhăn nheo nhìn cháu gái
- “ Ông nội, Hàn Gia đối xử với cháu rất tốt.

Ông đừng nói nữa, dù gì cũng đã xảy ra rồi.

Họ cũng không bạc đãi cháu.

” Triệu Thanh Tuyết
- “ Phong, chuyện này đều do người lớn sắp đặt, ba chỉ sợ con đau lòng.

” Triệu Lâm nhìn Hàn Dương Phong
- “ Không sao đâu ba, rồi vợ con sẽ nhớ lại những chuyện trước kia.

Con không đau lòng, có cô ấy bên cạnh, con không cô đơn cũng không đau lòng nữa.

” Hàn Dương Phong
- “ Rốt cuộc mọi chuyện là như thế nào? Sao ai cũng nói con quên chuyện gì đó ở quá khứ là sao? ” Triệu Thanh Tuyết không nhịn được nữa, cô phải hỏi cho ra lẽ
- “ Con gái, ngày con còn nhỏ, con với Phong luôn bên cạnh nhau.

Hai nhà liền lập ra hôn ước cho hai đứa, con luôn miệng nói yêu thằng bé, con không nhớ gì sao? 17 năm trước, Hàn Gia phải chuyển đến Trùng Khánh, hai đứa chia cắt.

Hai năm con bên cạnh Châu Gia Việt nhưng con đã quên Phong.

” Triệu Lâm nói, hồi tưởng lại quá khứ
- “ Có sao? Nghe cái tên con không thể nhớ được gì.

” Triệu Thanh Tuyết
- “ Thời gian trôi đi, không gặp nhau những 17 năm.

Con quên cũng là chuyện thường.

” Triệu Lâm
- “ Bây giờ hay đứa đã là vợ chồng rồi, từ từ con sẽ nhớ thôi.

” Triệu Lâm nói tiếp
Triệu Thanh Tuyết gật đầu, chẳng lẽ ngày còn bé cô thật sự nói yêu anh sao? Nhưng cô vẫn chẳng nhớ gì.
- “ Tuyết Nhi, vẫn không nhớ đúng không? Cháu xem cái này đi.

” Triệu Hưng nói

Ông gọi quản đem nó đưa cho Triệu Thanh Tuyết, cô nhận lấy mà không biết trong cuốn album này là gì?
- “ Cháu mở nó ra thì sẽ biết, không phải tò mò như vậy đâu.

” Triệu Hưng
Triệu Thanh Tuyết mở cuốn album ra, toàn bộ là những bức ảnh thuở bé của anh và trong đó có cả anh.
" Người này chẳng lẽ là anh ấy sao? "
Xem một hồi lâu, Triệu Thanh Tuyết gập lại, cô xin phép ông nội và ba mình, sau đó đi lên ban công.

Mùa đông lạnh giá, tuyết bắt đầu rơi xuống không gian, gió từng đợt thổi mạnh.
Hàn Dương Phong cũng xin phép người lớn rồi đi theo cô.

Anh đến bên cạnh vợ mình, cởi áo khoác rồi mặc cho cô.
Anh ôm cô từ phía sau, trời lạnh như vậy nhưng trong lòng Triệu Thanh Tuyết đột nhiên cảm thấy ấm áp lạ thường.
- “ Bây giờ không nhớ cũng không sao, chỉ cần em bên cạnh anh là đủ rồi.


Hàn Dương Phong vòng tay ôm eo Triệu Thanh Tuyết, vùi đầu vào cổ ngửi mùi hương từ cơ thể cô.
- “ Người đó thật sự là anh sao? ”
Hàn Dương Phong không nói, anh chỉ gật đầu thay cho câu trả lời của mình.
Triệu Thanh Tuyết nhìn hành động của anh, cô cũng hiểu.
- “ Anh Phong, em yêu anh.


Hàn Dương Phong ngây ngốc, anh vừa nghe gì vậy? Cô nói yêu anh, cô gái của anh đã nhớ lại tất cả rồi hay sao?
Anh không tin, anh xoay người cô lại, hai cặp mắt nhìn nhau.

- “ Em mau nói lại lần nữa.


Triệu Thanh Tuyết không biết vì sao cô lại nói câu đó, chỉ là bên cạnh anh cô cảm thấy rất hạnh phúc.
- “ Em nói....anh Phong....em yêu anh....17 năm trôi qua rồi, sao anh vẫn chọn em trong khi em đang bên cạnh người khác.


- “ Chúng ta lớn lên cùng nhau, anh yêu em từ bé, dù trải qua bao nhiêu năm thì anh cũng không một lòng đổi thay.


- “ Vậy mới chọn nhẫn DR sao? ”
- “ Anh từ lâu đã nghĩ đến việc mua nhẫn DR rồi, bởi anh chỉ mua được một lần duy nhất và hơn cả chỉ tặng nó cho một mình em.


Hàn Dương Phong ôm chầm lấy cô, ngày hôm nay đối với anh quá đỗi hạnh phúc.

Triệu Thanh Tuyết không biết bản thân mình bị gì, cô rất muốn biết Tống Nguyệt Như là ai? Anh có yêu cô ta không?
Cả hai ở lại ăn cơm với Triệu Gia sau đó quay về biệt thự, ngày mai cô sẽ phải quay trở lại trường học..
 
Hợp Đồng Hôn Nhân Vợ Ơi Anh Yêu Em
Chương 13: 13: Triệu Thanh Tuyết Trở Lại Trường Học


Kết thúc ngày nghỉ vì hôn lễ, hôm nay Triệu Thanh Tuyết sẽ quay trở lại với việc học.
Trong khi anh đang ngủ, cô đã dậy để chuẩn bị mọi thứ.

Xong xuôi, Triệu Thanh Tuyết gọi anh dậy, cô không biết anh có đi làm hay không?
Hàn Dương Phong buồn ngủ mở mắt dậy, bây giờ vẫn còn sớm, sao vợ anh lại dậy sớm như thế làm gì?
- “ Em đi đâu, sao lại mặc như thế này? ”
Anh nhìn bộ đồ cô đang mặc, trong lòng không vui một chút nào.
- “ Em đi học, em đã tốt nghiệp đâu.

Anh có đi làm không? Nếu không thì anh cứ ngủ đi.


- “ Đi ”
Hàn Dương Phong ngồi bật dậy, kéo cô sang phòng thay đồ.

Đi học gì mà ăn mặc như thế này, anh phải tìm hiệu trưởng trường vợ anh học để nói chuyện mới được.
- “ Đi đâu? ”
- “ Thay váy khác ra, không được mặc váy ngắn như thế này.

Anh cấm.


- “ Nhưng mà đây là đồng phục trường mà, em không muốn cũng phải mặc.


- “ Từ nay không cần mặc nữa, mặc váy dài qua gối cho anh.

Lát nữa anh đưa em đến trường.


Triệu Thanh Tuyết gật đầu, cô lấy một váy voan màu be vàng thay cho chiếc váy chữ A hiện tại.

Mặc thế này cô cũng ngại nhưng mà quy định của trường, cô cãi làm sao được.
Hàn Dương Phong vào phòng tắm vệ sinh cá nhân và thay đồ đi làm, Triệu Thanh Tuyết xuống phòng ăn chờ anh.
Anh và cô ăn sáng xong, Hàn Dương Phong đưa cô đến Đại học Đông Hoa.

Vừa bước xuống, hai người đã thu hút mọi ánh nhìn.
- “ Từ hôm nay, sẽ có người đi theo bảo vệ em.

Anh không an tâm được, những ánh mắt kia nhìn em không hề đơn giản.


- “ Anh đừng làm quá, em thấy không cần phải có người đi theo đâu.


- “ Cần, giờ đi lên gặp hiệu trưởng với anh.


Hàn Dương Phong nắm chặt tay cô, Triệu Thanh Tuyết chỉ biết đi theo anh.

Cô đưa anh đến phòng của hiệu trưởng, Triệu Thanh Tuyết gõ cửa, sau khi được đồng ý thì hai người mới đi vào.
Thầy hiệu trưởng khi nhìn thấy Hàn Dương Phong, ông cũng không quá đỗi bất ngờ.

Tin tức chủ tịch Hàn Thị sánh đôi cùng với Tiểu Thư danh giá nhà họ Triệu, không ai là không biết.
- “ Em chào thầy.


- “ Hàn Tổng, Hàn Thiếu Phu Nhân.

Mời ngồi.


- “ Không cần, tôi đến đây để nói vài việc.

Vấn đề về đồng phục của sinh viên, tôi không đồng ý vợ tôi mặc váy ngắn như thế.

” Hàn Dương Phong mặt nghiêm nghị nói
- “ Đại học Đông Hoa từ trước đến giờ, sinh viên nữ luôn mặc như vậy.

Hàn Thiếu Phu Nhân không mặc cũng không có vấn đề gì.



- “ Thầy chắc chứ? ”
- “ Hàn Tổng xin cứ yên tâm, tôi nói được thì tôi sẽ làm được.

Hàn Thiếu Phu Nhân xinh đẹp giỏi giang, ai cũng quý mến cô ấy.

Hàn Thiếu Phu Nhân là ngoại lệ.


Ông biết rõ quyền lực của Hàn Gia lớn như thế nào, chuyện nhỏ nhặt như thế không có vấn đề gì.
- “ Thầy nói được thì phải làm được, tôi mà biết thầy làm không đúng so với những gì thầy nói thì đừng trách tôi.


- “ Tôi xin cam đoan với Hàn Thiếu, sẽ không khiến cậu phải thất vọng.


- “ Xin phép ”
- “ Hàn Tổng, Hàn Thiếu Phu Nhân đi thong thả.


- “ Em chào thầy ạ ”
Hàn Dương Phong, Triệu Thanh Tuyết rời khỏi phòng hiệu trưởng.

Lúc này, ông mới thở phào.
- Có quyền có thế nhưng rất lễ phép, có lẽ mình cũng phải chấn chỉnh lại đồng phục của sinh viên nữ trong năm tới đây.
Triệu Thanh Tuyết tiễn anh ra tận cổng trường.
- “ Anh đi làm cẩn thận nha.


- “ Anh biết rồi, học tốt nhé.

Anh sẽ rất nhớ em.


Hàn Dương Phong đặt lên môi cô một nụ hôn, Triệu Thanh Tuyết mỉm cười nhìn anh.

Đến khi chiếc xe dần khuất bóng, cô mới quay vào trường.
Ít phút sau, Hàn Dương Phong đã điều người đến Đại học Đông Hoa bảo vệ cô.
Triệu Thanh Tuyết vào lớp học, Tôn My và Hoắc Bảo Minh đã ngồi trong đó rồi.
- “ Bạn của tôi hạnh phúc quá la, ngọt ngào như kẹo vậy.

” Tôn My vừa cười vừa nói
- “ Muốn ngọt ngào thì yêu đi, hai cậu yêu nhau à? Lúc nào cũng thấy đi cùng với nhau.


Câu nói của Triệu Thanh Tuyết khiến Tôn My và Hoắc Bảo Minh chột dạ.
- “ Không có, tiện đường nên đi cùng thôi.

” Hoắc Bảo Minh
Tôn My nhìn Hoắc Bảo Minh rồi im lặng, cô biết anh thích Triệu Thanh Tuyết.

Tình cảm giấu kín trong lòng, cô không nói ra, chỉ một mình cô biết thôi.
Triệu Thanh Tuyết nhận ra tất cả, cô không vạch trần Tôn My.

Cô chỉ mong bạn mình đừng đơn phương quá nhiều, yêu thì cứ nói, không được chấp nhận còn thoải mái hơn khi giấu mãi trong lòng.
Trong lòng Hoắc Bảo Minh biết Tôn My thích anh nhưng anh chưa thể buông bỏ Triệu Thanh Tuyết được, anh chưa sẵn sàng.

Một chiếc ô không thể che được cho cả ba người được, đến khi sẵn sàng, anh sẽ thổ lộ..
 
Hợp Đồng Hôn Nhân Vợ Ơi Anh Yêu Em
Chương 14: 14: Hàn Thiếu Phu Nhân


Tại Hàn Thị
Hàn Dương Phong từ hôm qua đến giờ, trên môi luôn mỉm cười.

Thư kí nhìn thôi cũng toát hết cả mồ hôi, anh không biết sếp anh bị gì nữa.
Trần Đức - anh đã theo Hàn Dương Phong từ khi anh tiếp quản Hàn Thị, anh rất ít khi nhìn thấy chủ tịch cười.

Dung mạo cô gái ấy khiến anh tò mò, không biết có phải là Thiếu Phu Nhân nhà anh hay không?
- “ Chủ tịch, cô gái ấy là ai thế ạ? Thiếu Phu Nhân biết được chắc chắn sẽ không vui.

” Trần Đức lấy hết dũng khí để hỏi Hàn Dương Phong
- “ Là vợ tôi, bé gái này chính là cô ấy.


Trần Đức hết hồn, anh quá đỗi ngạc nhiên.

Ấy vậy mà cô gái 6 năm qua chủ tịch thầm thương trộm nhớ, bây giờ đã thành Thiếu Phu Nhân của Hàn Thị rồi.
- “ Chủ tịch, hợp đồng của Hoắc Thị anh tính làm gì? Có đồng ý hợp tác không ạ? Họ liên tục gọi đến.


- “ Hợp tác, mời chủ tịch Hoắc Thị đến đây.


- “ Vâng, chủ tịch.

Tôi xin phép.


Hàn Dương Phong nói xong, anh bắt đầu làm việc.
Trần Đức đi ra ngoài, chủ tịch anh nói gì thì anh sẽ phải làm như thế.

Hôm trước còn từ chối vậy mà hôm nay đã đồng ý rồi, thật khó hiểu.
Hoắc Kiến Bảo ngồi ở phòng chủ tịch, ông vô cùng ngạc nhiên khi Hàn Thị đồng ý hợp tác.

Sau bao nhiêu lần bị từ chối, lần này được họ đồng ý, ông không biết có nguyên nhân sâu xa nào khác không?
Ông không nghĩ nhiều, cùng thư kí đến Hàn Thị.

Hai người được nhân viên dẫn lên hội trường phòng khách, Hàn Dương Phong đang chờ trong đó.
Hai người đi vào, chào hỏi nhau rồi bắt đầu bàn luận về việc hợp tác.

Sau một hồi thống nhất, Hàn Thị và Hoắc Thị hợp tác thành công.
Hoắc Kiến Bảo cùng thư kí ra về, Hàn Dương Phong cũng về phòng làm việc.
Hoắc Bảo Minh đang ở trường thì nhận được cuộc gọi của ba, anh vui mừng cho ba anh cũng vui mừng cho Hoắc Thị.

Anh trong lòng biết rõ Hàn Dương Phong làm như vậy cũng vì anh là bạn của cô.
" Thanh Tuyết, có lẽ mình nên buông bỏ cậu rồi.

Cậu nhất định phải thật hạnh phúc.

Tiểu My My, chúng ta yêu nhau thôi.

"
Hoắc Kiến Bảo quyết định rồi, người con gái yêu thầm anh, anh nhất định sẽ giữ chặt cô ấy.
12h trưa, Hàn Dương Phong đưa Triệu Thanh Tuyết đi ăn trưa nên chỉ còn Hoắc Bảo Minh và Tôn My đi cùng nhau.
Trong bữa ăn, nhiều người cứ lầm tưởng hao người đang yêu nhau nhưng thực chất không phải vậy.
Hoắc Bảo Minh không ăn mà cứ nhìn Tôn My, cô đáng yêu như vậy, thế mà bấy lâu nay anh không nhận ra.

Tôn My cứ có cảm giác ai đó đang nhìn mình nhưng không biết là ai.
Ăn trưa xong, anh đi mua nước cho cô.

Cả hai đi dạo trong khuôn viên trường, vừa đi vừa nói chuyện.
- “ Thanh Tuyết cậu ấy thực sự đã có được hạnh phúc, mình thật mừng cho cậu ấy.


- “ Đúng vậy, Thanh Tuyết bây giờ có chồng, phải khác chứ.


- “ Sắp tốt nghiệp rồi, mà cậu tốt nghiệp xong cũng sẽ làm việc ở Hoắc Thị, ba người chúng ta cũng sẽ ít gặp nhau hơn.


- “ Cậu đi đâu sao? ”
- “ Mình không ở Thượng Hải nữa thôi, mà đi làm rồi, thời gian rảnh làm gì có chứ.


Tôn My nghĩ rằng, tốt nghiệp xong cô sẽ rời khỏi Thượng Hải.

Như vậy cũng sẽ dần quên được tình yêu đơn phương với anh.

Hoắc Bảo Minh anh không yêu cô, sau này cũng sẽ kết hôn, người bên cạnh anh cũng không phải là cô.

Rời đi vẫn tốt hơn, ở lại sẽ đau lòng.
Hoắc Bảo Minh không hiểu sao lại có cảm giác sợ hãi, như thể anh sẽ mất mát một thứ gì đó rất quan trọng.
- “ Cậu định sẽ đi đâu? Có gần Thượng Hải này không? ”
- “ Mình không biết, mình chưa xác định được.


Tôn My không nói, cô không thể nói anh biết được, cô sẽ đến Quảng Châu làm việc.

Vĩnh viễn biến mất khỏi cuộc đời anh.
- “ Không thể ở lại Thượng Hải sao? Chẳng lẽ ở đây không tốt.


Hoắc Bảo Minh nghe cô muốn rời khỏi đây, trong lòng tức tối không thôi.

Anh không hiểu tại sao khi nghe tin cô muốn đi thì lại thấy khó chịu.
- “ Thượng Hải rất tốt nhưng mình không thể ở lại, mình không muốn làm việc ở đây.

Thứ nhất là không phù hợp với con người mình, hai nữa là mình muốn tránh mặt một người.


- “ Ai? ” Hoắc Bảo Minh cảm tưởng như cô đang nói anh vậy
- “ Cậu không cần biết đâu.

Mình đơn phương anh ấy, anh ấy không yêu mình.

Mình chọn rời đi vẫn tốt hơn.

Từ đầu đến cuối chỉ có mình yêu anh ấy, ngu ngốc nhỉ.


- “ Anh ta có biết không? ”
- “ Không biết ”
- “ Về phòng nghỉ ngơi thôi, mình đưa cậu về.


Tôn My không biết ý định của Hoắc Bảo Minh, cứ như vậy mà đi theo anh.

Không ai biết Hoắc Bảo Minh sẽ làm gì Tôn My, anh nghĩ gì chỉ có một mình anh biết..
 
Hợp Đồng Hôn Nhân Vợ Ơi Anh Yêu Em
Chương 15: 15: Thân Mật


Hoắc Bảo Minh đưa Tôn My về phòng, anh ngồi xuống ghế nghĩ ngợi.

Từ lúc cô nói sẽ rời khỏi đây, anh luôn thấy khó chịu, chẳng lẽ là anh yêu cô rồi.
Tôn My cứ tưởng Hoắc Bảo Minh đã về rồi nên cô mau chóng thay đồ ngủ cho thoải mái, cô cũng không mặc đồ lót bên trong.

Dù sao thì chiều hôm nay cô cũng không phải học, Triệu Thanh Tuyết đến tối mới về trường.
Mở cửa ra thì thấy Hoắc Bảo Minh vẫn còn ở đây, cô nhìn lại cơ thể mình, định chạy vào nhà tắm thay đồ thì cô đã bị anh tóm lại.
Cô ngã trong vòng tay của anh, Tôn My khó xử vô cùng.

Lần đầu tiên cô gần với anh như thế này, cô sắp rời khỏi đây, không được xảy ra bất cứ hiểu lầm gì.
- “ Mình xin lỗi, mình cứ nghĩ cậu về rồi.


- “ Tiểu My My, cậu giỏi thật, ăn mặc như vậy.

Nếu mình không ở đây, thằng khác nhìn thấy cậu như thế này thì không biết cậu sẽ ra sao nữa.


Sự thật là thế, anh mà không ở đây, có lẽ bây giờ cô đang r3n rỉ dưới thân của thằng khác rồi.
- “ Mình sẽ cẩn thận hơn, cậu về ngủ đi.


Tôn My muốn thoát ra mà sao anh cứ ôm chặt cô thế này? Anh có ý gì chứ.

- “ Tiểu My My, cậu yêu mình có đúng không? ” Hoắc Bảo Minh không lòng vòng nữa, anh nhất định phải hỏi cô cho rõ
- “ Cậu đừng có gọi mình như thế, mình không yêu cậu.

Bỏ mình ra đi....aaaa...!”
Hoắc Bảo Minh vừa nghe vừa chạm tay vào bên trong cơ thể Tôn My, cô không nhịn được mà kêu lên.
- “ Thật sao? Vậy tại sao lại muốn rời khỏi Thượng Hải trong khi gia đình cậu ở Thượng Hải vậy, cậu cố tình đúng không? ”
- “ Mình thích tự lập, cậu đừng vượt quá giới hạn bạn bè, đừng để đến lúc chúng ta làm bạn cũng không thể.


Hoắc Bảo Minh cứ chạm tay vào cơ thể cô khiến cô run lên từng hồi, rốt cuộc anh bị làm sao vậy chứ?
- “ Cậu nói đúng lúc lắm, vừa hay mình không muốn làm bạn với cậu nữa, chúng ta đừng làm bạn nữa.


- “ Được thôi, mình toại nguyện cho cậu.

Cậu bỏ ra được rồi, về đi.


- “ Khoan, mình vẫn chưa nói hết.

Không làm bạn, thay vào đó làm bà Hoắc, cậu thấy sao? ”
Hoắc Bảo Minh nói giọng đầy ma mị, Tôn My bắt đầu thấy sợ hãi rồi.

Cô không muốn, cô hiện tại rất sợ anh, một con người hoàn toàn khác.
- “ Mình không muốn....áaaaaa....!”
Anh kéo váy cô xuống, lộ ra bờ vai với xương quai xanh đẹp mắt, không nhịn được mà cắn một cái, để lại dấu hôn đỏ hồng.
- “ Hoắc Bảo Minh....!cậu điên rồi....!mình xin cậu....!đừng làm như vậy với mình.....!” Tôn My nỉ non cầu xin, chiếc váy cô mặc đã bị anh kéo lên tận ngực.
- “ Tiểu My My, cậu đẹp lắm.

Vừa hay Hoắc Gia đang cần cháu dâu.


Hoắc Bảo Minh lân la từng tấc da thịt trên cơ thể Tôn My, làn da trắng không tì vết, hương thơm nhẹ nhàng của hoa ly khiến anh mê mệt không lối thoát.
- “ Cậu tìm người khác....!mình không muốn...!”
- “ Cái miệng nhỏ này của cậu, cậu thật là không biết quản nó.

Nhưng không sao, mình sẽ quản được.


Hoắc Bảo Minh cởi hết những thứ vướng víu trên cơ thể Tôn My, mái tóc dài cố định bởi chiếc kẹp tóc cũng bị anh gỡ ra.
- “ Tiểu My My, tôi mê chết em rồi.


- “ Tôi hận cậu, tôi ghét cậu.

Tôi hối hận vì yêu cậu, cậu nói yêu Thanh Tuyết vậy mà giờ đây lại làm nhục tôi.

Hoắc Bảo Minh, cậu là đồ khốn....! hức....!” Tôn My vừa mắng vừa khóc
- “ Ngoan, không khóc, chẳng phải Thanh Tuyết đã có chồng rồi sao, cậu ấy rất yêu chồng mình.

Em yêu anh, sao lại không thừa nhận chứ.

My My, em định giấu kín trong lòng mãi sao, đã vậy còn muốn rời khỏi anh.

Cô gái ngốc, anh cũng yêu em.


Hoắc Bảo Minh đắp chăn cho cô, anh nằm xuống ôm lấy Tôn My.

Cô vừa hoang mang vừa khó hiểu.
- “ Cậu cút đi, tôi ghét cậu.

” cô vùng vẫy để thoát khỏi vòng tay của Hoắc Bảo Minh, cô không muốn như thế này
- “ Anh không cút, em ghét anh cũng được nhưng đừng hi vọng thoát khỏi anh.

Gần bốn năm, em một mực giấu kín trong lòng, tại sao lại không nói ra.

Em đi thật, có phải là anh đã mất em rồi không? ”
Trước đây, anh chưa từng lo sợ mất ai nhưng nghe tin cô đi thì anh rất sợ hãi.

Hoắc Bảo Minh thật sự đã yêu Tôn My mất rồi.

Tôn My trầm ngâm suy nghĩ, mọi chuyện không còn như cô suy tính nữa rồi.

Cô có nên tin tưởng anh không?
Thấy cô im lặng, anh nói tiếp.
- “ Tiểu My My, anh biết em sẽ khó chấp nhận, anh đường đột như vậy mà.

Nhưng hãy tin anh, anh yêu em từ hôm nay và về sau, sẽ không thay đổi.

Bà Hoắc của anh, anh yêu em.


- “ Ai thèm làm bà Hoắc của anh chứ.


- “ Vậy là hết giận dỗi rồi, anh không cần em thèm, là anh ban tặng cho em.

Tốt nghiệp xong, chúng ta kết hôn nhé.


Tôn My gật đầu, mọi chuyện diễn ra quá nhanh, nhanh đến mức cô không ngờ tới.
Chiều hôm ấy, Hoắc Bảo Minh và Tôn My chính thức hẹn hò, Triệu Thanh Tuyết vừa bất ngờ vừa vui mừng cho hai người bạn của mình.
Tin tức này rất nhanh đã đến tai nhà họ Hoắc, họ sắp có nàng dâu tương lai rồi..
 
Hợp Đồng Hôn Nhân Vợ Ơi Anh Yêu Em
Chương 16: 16: Châu Thị Hàn Thị Đối Chọi


Một tháng trôi qua, hình ảnh Hàn Dương Phong và Triệu Thanh Tuyết hạnh phúc bên nhau trở thành tâm điểm của báo chí.

Mấy chuyện này cũng đã đến tai của Châu Gia Việt, anh không tin đây là sự thật.
Châu Gia Việt không màng đến công việc, anh tức tốc lái xe đến Hàn Thị.
Hàn Dương Phong ngồi trước màn hình máy tính, đọc những tin tức này, vô cùng thoả mãn.
Anh đoán chắc Châu Gia Việt sẽ sớm tìm đến đây để gây sự, Hàn Dương Phong tặc lưỡi.
- Chậc....!để xem cô ấy chọn tôi hay là chọn anh.
Trần Đức đứng cạnh Hàn Dương Phong, anh nhìn chủ tịch của mình mà nổi hết cả da gà, cái bộ mặt kinh dị này thật khiến anh phải sợ hãi.
Những tin tức này đối với Triệu Thanh Tuyết, cô cảm thấy rất bình thường nhưng có lẽ cô đã quên hình bóng của Châu Gia Việt.

Đã từng đau lòng nhưng giờ đây đã khác.
Châu Gia Việt lao nhanh trên đường quốc lộ khiến ai đi đường cũng phải nép sát vào lề đường, nếu không chắc chắn sẽ xảy ra tai nạn.
1h sau, anh có mặt ở Hàn Thị.

Hàn Dương Phong đã thông báo với quầy lễ tân nếu Châu Gia Việt đến thì cứ trực tiếp lên phòng chủ tịch gặp anh.
Châu Gia Việt bước vào, ban lễ tân liền nói với anh như những gì Hàn Dương Phong nói với họ.
Anh gật đầu sau đó lên tìm Hàn Dương Phong, trong lòng không ngừng nghĩ ngợi.

" Hàn Dương Phong rốt cuộc là đang suy tính chuyện gì? Tại sao Thanh Tuyết lại cười nói vui vẻ bên cạnh anh ta chứ? "
Hàn Dương Phong không chút biểu cảm tay, gõ tay xuống bàn và nói.
- “ Năm.....bốn....ba.....hai....!một....!”
Ngay sau đó, bên ngoài truyền lên tiếng gõ cửa.

Hàn Dương Phong cười đắc ý, anh đứng dậy sau đó ngồi xuống sofa, ra lệnh cho Trần Đức.
- “ Mở cửa ”
Trần Đức cúi đầu tuân lệnh, anh mở cửa cho Châu Gia Việt sau đó cũng đi ra ngoài.

Anh biết đây là cuộc gặp không bình thường, né đi vẫn tốt hơn.
Châu Gia Việt mắt căm phẫn nhìn Hàn Dương Phong.
- “ Châu Tổng đừng nhìn tôi bằng ánh mắt đó, ngồi đi.


- “ Anh muốn gì? Nói mau? Tôi chắc chắn những bài báo đó là do anh cố tình.

” Châu Gia Việt tức càng thêm tức, sao người con gái anh yêu có thể vui vẻ bên cạnh loại người như thế này được chứ?
- “ Ngồi xuống rồi nói, tôi đang rất lịch sự với anh đấy.

NGƯỜI YÊU CŨ CỦA VỢ.


Hàn Dương Phong cố tình nhấn mạnh ba chữ " người yêu cũ " khiến Châu Gia đã tức giận càng thêm tức giận.
- “ Anh....!”
Châu Gia Việt ngồi xuống, mặt hằm hằm nhìn người đối diện.
- “ Anh ép buộc Thanh Tuyết có đúng không? ”
- “ Không hề, vợ tôi yêu tôi, Châu Tổng không vui sao? ” Hàn Dương Phong nhướn mày nói
- “ Rõ ràng là anh ép buộc cô ấy, những bài báo đó anh cũng cố tình làm như vậy.


- “ Châu Tổng nên nhớ tôi là tâm điểm chú ý của truyền thông, paparazzi lén lút quay phim chụp ảnh.

Tôi làm sao biết được nhưng tôi cũng không có ý định gỡ nó xuống, rất đẹp.

Không phải sao? ”
Không để Châu Gia Việt đáp, Hàn Dương Phong nói tiếp.
- “ Châu Gia Việt, tiện đây Hàn Dương Phong tôi cũng nói thẳng với anh luôn.

Chúng tôi 17 năm yêu nhau, 4 năm của anh không là gì cả.

Một tháng trước, cô ấy nói yêu tôi, vợ tôi đã nhớ lại hết mọi chuyện rồi.

Hãy quên vợ tôi đi, đừng phí công vô ích nữa.

Anh nên giống như Hoắc Bảo Minh, buông bỏ đi.


- “ Tôi không tin, tôi không tin Thanh Tuyết yêu anh.


Châu Gia Việt không muốn tin, cô làm sao có thể nhớ được những chuyện đó.

Nếu là anh, anh cũng không nhớ nổi.
" Chắc chắn Hàn Dương Phong có mưu đồ, không tự nhiên mà Thanh Tuyết nhớ lại mọi chuyện.

"
- “ Tin hay không thì tùy anh, hay là để tôi gọi cho vợ tôi.

Nếu đúng thì sao? ”
- “ Nếu cô ấy yêu anh thì tôi sẽ biến mất khỏi cuộc đời Thanh Tuyết vĩnh viễn, không gặp lại.

Còn nếu sai thì sao? Anh mất gì? ”
- “ Ly hôn.

Cá cược đi, để xem phần thắng thuộc về ai.


- “ Được thôi ”
Hàn Dương Phong và Châu Gia Việt mặt đối mặt nhìn nhau, Triệu Thanh Tuyết không hề biết rằng mình sẽ phải chọn một trong hai người đàn ông cô yêu.
Lần cá cược này, Triệu Thanh Tuyết sẽ chọn ai? Cô sẽ chọn chồng cô hay tình cũ? Ai sẽ là người thắng và ai sẽ là người thua?.
 
Hợp Đồng Hôn Nhân Vợ Ơi Anh Yêu Em
Chương 17: 17: Anh Thua Rồi


Hàn Dương Phong ấn số gọi, anh mở loa ngoài để Châu Gia Việt nghe rõ.

Cuộc gọi được kết nối, Triệu Thanh Tuyết đang ngồi ở thư viện trường.

Cô thắc mắc không biết tại sao anh gọi vào giờ này nhưng vẫn cầm điện thoại lên nghe.
- Alo, em nghe.
Vừa nghe giọng nói của Triệu Thanh Tuyết, Hàn Dương Phong vô cùng đắc ý.

Châu Gia Việt ngớ người, sao cô lại xưng " em " với Hàn Dương Phong rồi.
- Anh còn đó không? Gọi em có việc gì thế, anh bị làm sao à?
Triệu Thanh Tuyết khó hiểu, anh gọi cho cô mà chẳng nói gì, cứ im lặng mãi.
- À, không có gì.

Em bận không? Nếu không thì đến Hàn Thị với anh.
Hàn Dương Phong thực sự muốn biết, giữa anh và Châu Gia Việt.

Cô sẽ chọn ai, tình huống khó xử nhưng cô buộc phải đưa ra lựa chọn.
- Em đang học ở thư viện, bận lắm.

Em sắp tốt nghiệp nên học nhiều.
- Dù học nhiều cũng phải chú ý sức khỏe, đừng quá sức.
- Em biết rồi mà anh có gì mờ ám à, nghi ngờ thật sự.
- Anh không có, chồng em sao lại lừa gạt em.
- Anh làm việc đi, em tắt đây.
- Khoan đã, anh hỏi.

Vợ, em có yêu anh không? Còn tình cảm gì với Châu Gia Việt nữa không?
Hàn Dương Phong và Châu Gia Việt đều mong chờ câu trả lời của Triệu Thanh Tuyết.
- Chẳng phải hôm đó đã nói hết rồi hay sao, bây giờ anh còn muốn hỏi ngược lại em.

Em bây giờ là vợ anh, vương vấn với anh ấy thì em phải đối mặt với anh và Hàn Gia như thế nào.

Anh đừng có nhắc đến chuyện này nữa, em đã cố quên rồi, anh đừng có nhắc lại.

Hàn Thiếu Gia, em yêu anh.

Được chưa, biến đi để em còn học.
- Anh nhớ rồi, không chọc giận em nữa.

Em học đi nhé.
Triệu Thanh Tuyết kết thúc cuộc gọi, cô chẳng hiểu chồng cô bị cái gì nữa.

Suy nghĩ vu vơ rồi lại tập trung học.
Cô ở trường thường hay ăn cơm chó từ hai người bạn của mình, đúng là yêu nhau thường hay đi phát cơm cho người khác ăn mà.

Cô cũng mừng cho Tôn My, sao bao nhiêu năm che giấu tình cảm thì cuối cùng cũng được hạnh phúc.

Cô không biết Hoắc Bảo Minh đối với Tôn My là thật hay giả, nếu là giả thì sẽ không xong với cô đâu.

Hoắc Bảo Minh đường đột như vậy, Triệu Thanh Tuyết và Tôn My đều không thể tin được, người Hoắc Gia thầm chấp nhận nàng dâu này.

Cũng từ lúc hợp tác với Hàn Thị, Hoắc Thị càng ngày càng đi lên.
Sau đó là lúc Châu Gia Việt phải đưa ra quyết định của mình, câu nói " lửa gần rơm lâu ngày cũng bén " là có thật, cô đã yêu Hàn Dương Phong.

Cô cố gắng quên đi anh thì anh còn mong chờ điều gì nữa, chấm dứt và kết thúc thôi.
- “ Đã có đáp án, tôi thua, anh thắng.

Những gì đã nói, tôi sẽ làm đúng với những gì mình đã nói.

Chỉ xin được gặp mặt cô ấy lần cuối, nói những lời chưa thể nói ra.


Châu Gia Việt trầm tư nói, cô gái anh yêu đã nói như thế thì anh còn hi vọng làm gì nữa.
- “ Được, một lần cuối cùng.


- “ Cảm ơn, xin phép.


Châu Gia Việt rời đi, Hàn Dương Phong không xúc cảm, nói.
- Xem như Châu Gia Việt biết điều.
Anh đứng dậy rồi đi làm việc, công việc chất cao như núi thật khiến anh mệt mỏi.
Châu Gia Việt lái xe đến một hồ nước rộng lớn, anh ngồi xuống ghế đặt ở ven hồ.

Tâm trạng thật khó tả, có lẽ nên buông bỏ thật rồi.

- Thanh Tuyết, anh ta nói phải.

Em nhất định phải thật hạnh phúc, hiện tại hay sau này đều sẽ như vậy.
Châu Gia Việt mở danh bạ điện thoại lên, anh xoá số của Triệu Thanh Tuyết đi, mọi phương thức liên lạc anh đều xoá đi hết, không còn lưu giữ bất cứ thứ gì.
- Không liên lạc sẽ không đau lòng, càng đau thì càng tỉnh ngộ.

17 năm đúng là không bằng 4 năm thật, chênh lệch quá lớn, lớn đến mức không thể làm gì được.

Mối tình đầu thường sẽ khó quên, đúng thật, em dù quên anh ta nhưng bây giờ em đã nhớ lại.

Anh phải làm sao để quên em đây, khó lắm Thanh Tuyết à.

Mối tình đầu thường là mối tình khắc cốt ghi tâm, mà đã là khắc cốt ghi tâm thì quên như thế nào.
Châu Gia Việt tự cười chính mình, anh luôn cho rằng cô sẽ ly hôn với Hàn Dương Phong nhưng anh lầm rồi.

Yêu còn không hết, làm sao có thể ly hôn chứ.
Nhưng người tính làm sao bằng trời tính, những chuyện chúng ta không ngờ tới thì nó lại càng xảy đến với chúng ta..
 
Hợp Đồng Hôn Nhân Vợ Ơi Anh Yêu Em
Chương 18: 18: Vĩnh Viễn Không Gặp Lại


Đầu giờ chiều hôm ấy, Châu Gia Việt có tìm đến Triệu Thanh Tuyết.

Cô khá bất ngờ khi thấy anh, mấy tháng rồi không gặp anh, khá nôn nao trong lòng nhưng niềm vui chưa kịp đến thì đã bị anh tạt gáo nước lạnh vào mặt.
Anh hẹn cô đến công viên cây xanh gần Đại học Đông Hoa, hai người đi bộ chứ không đi xe.
- Anh, lâu rồi không gặp.
Triệu Thanh Tuyết vẫn nói bằng giọng dịu dàng, nhẹ nhàng như trước nhưng sao cô lại thấy bất an trong lòng vậy.
- Phải, lâu rồi không gặp.

Hàn Thiếu Phu Nhân sống tốt chứ?
Châu Gia Việt lạnh lùng nói, anh không muốn nhưng từ nay về sau anh phải như vậy rồi.
- Anh......sao lại gọi em như thế, làm bạn cũng được mà.
Hai người chia tay, chẳng lẽ tư cách làm bạn cũng không có sao?
- Hàn Thiếu Phu Nhân, chúng ta không còn như trước nữa.

Không thể làm bạn.
- Anh đừng gọi em như thế nữa, có được không? Em không muốn nghe.
Triệu Thanh Tuyết buồn bã nói, sao anh lại thay đổi một cách chóng mặt như vậy.
- Hàn Thiếu Phu Nhân hãy nghe đi, từ hôm nay cô sẽ không nghe được nữa đâu.

Hàn Thiếu Phu Nhân thật sự khiêm tốn quá, cô đứng trên hàng bao nhiêu người ở Hàn Thị và Trung Quốc này.

Không muốn nghe nhưng cô cũng phải tiếp nhận.
Triệu Thanh Tuyết im lặng, Châu Gia Việt cũng im lặng.

Cả hai đi đến hồ nước trước mặt, anh nghĩ mặt hồ này khá sâu.
Châu Gia Việt lấy từ trong túi ra chiếc vòng cổ và nhẫn cưới đã tặng cho cô, chiếc nhẫn anh ném ngay xuống mặt nước.

Chiếc vòng cổ anh giằng đứt nó, sau đó cũng ném xuống hồ nước.

Tay anh vì thế mà bị sưng đỏ rồi bật máu.
Từ khoảnh khắc Châu Gia Việt thẳng tay vứt nó đi, lại nhìn nhẫn cưới trên tay.

Cô kết hôn rồi, làm gì còn tư cách hỏi anh tại sao lại làm như vậy.
- Anh phải để em nhìn anh thẳng tay vứt không chút do dự thì anh mới hài lòng sao?
- Hàn Thiếu Phu Nhân có vẻ đã quên, ngày đó cô cũng dứt khoát như vậy.

Cô lưu luyến, không thấy có lỗi với chồng mình là Hàn Tổng sao?
- Phải ha, em đã từng làm như vậy mà.
Từng câu từng chữ Châu Gia Việt nói ra, lòng cô đau như cắt.

Cô đã phụ anh, phụ đi tình cảm của anh.
- Ngày đó, cô cũng làm trước mặt tôi.

Có qua thì phải có lại.
Triệu Thanh Tuyết gật đầu, cô nhìn bàn tay anh, nó chảy đầy máu.

Cô định cầm tay anh thì anh đã dứt khoát hất tay cô ra.
- Hàn Thiếu Phu Nhân, cô đừng động vào người tôi.

Cô cao quý như vậy, tôi không xứng.

Tôi tự làm thì tôi tự chịu, không cần cô phải bận tâm.
- Nhưng.....tay của anh.....
- Tránh ra, tôi cấm cô đụng vào người tôi.

Cô nghe không hiểu hay sao? Từ nay về sau vĩnh viễn không gặp lại.
Châu Gia Việt nói lớn sau đó rời đi, để một mình Triệu Thanh Tuyết đứng đó.

Cô ngồi thụp xuống đất, nước mắt rơi xuống.
Vệ sĩ đi theo cô chứng kiến tất cả, anh ta cũng biết Châu Gia Việt cố tình làm như vậy.

Nhưng nhìn Thiếu Phu Nhân đau lòng như vậy, anh thật sự không đành lòng, anh lấy điện thoại gọi cho Hàn Dương Phong.
- Thiếu Gia, Thiếu Phu Nhân đang khóc, anh đến với cô ấy đi.
- Cô ấy đang ở đâu?
- Công viên gần Đại học Đông Hoa ạ, tôi vừa gửi định vị cho anh rồi.
- Được, trông chừng cô ấy, tôi đến ngay.
- Vâng, Thiếu Gia.
Hàn Dương Phong vứt hết công việc, lập tức đến địa chỉ đó.

Vì cô, anh bỏ mặc tất cả, không quan tâm đến những thứ còn lại.

Đến nơi, anh nhìn thấy cô, vợ anh vẫn ngồi đó, Hàn Dương Phong nghĩ Châu Gia Việt là người khiến cô như vậy, cũng tốt.
Anh ngồi xuống cạnh cô, lấy chiếc khăn trong túi áo lau nước mắt cho cô.

Vợ anh khóc nhiều như thế, đủ biết cô đau lòng cỡ nào.
- Nào, đứng dậy, về với anh, không buồn nữa.

Em cứ buồn như vậy, anh rất lo lắng, em biết không?
Triệu Thanh Tuyết chọn im lặng, cô không đáp lại anh.
- Muốn khóc thì cứ khóc, khóc đến khi nào hết thì thôi, đừng cố gắng kìm nén.

Anh bế em về.
Hàn Dương Phong bế Triệu Thanh Tuyết lên, anh ra hiệu cho vệ sĩ kia rời đi.

Sau đó đưa cô về nhà.

Dù sao ngày mai cũng là cuối tuần, cô không phải đến trường học.
Châu Gia Việt ngồi trong xe, tự băng bó vết thương, nhìn Hàn Dương Phong bế Triệu Thanh Tuyết, anh lại đau lòng.

Thà rằng để cô đau lòng, như vậy thì cô sẽ quên đi anh..
 
Hợp Đồng Hôn Nhân Vợ Ơi Anh Yêu Em
Chương 19: 19: Có Anh Ở Đây Rồi


Hàn Viên
Hàn Dương Phong bế cô vào nhà, quản gia nhìn thấy không biết cô đã xảy ra chuyện gì.
- “ Thiếu Gia, Thiếu Phu Nhân cô ấy bị sao vậy? ”
- “ Không sao, cô ấy chỉ mệt chút thôi.

Pha cho tôi một cốc sữa nóng rồi mang lên phòng.


- “ Vâng, Thiếu Gia.


Quản gia mau chóng vào bếp pha sữa cho cô, Hàn Dương Phong bế cô lên phòng, đặt cô nằm trên giường rồi đắp chăn lại.
Triệu Thanh Tuyết đã ngủ, đôi mắt sưng đỏ vì khóc nhiều.

Hàn Dương Phong không biết anh với Châu Gia Việt làm vậy là đúng hay sai, nhưng mọi chuyện đã xảy ra rồi, không nói với cô vẫn tốt hơn.
Anh nắm lấy bàn tay cô, chiếc vòng này thật sự rất quen.

Nó đã thành nỗi ám ảnh đối với anh, 10 năm qua anh không thể quên đi nó.

" Tại sao em lại có chiếc vòng này, rốt cuộc em có quan hệ gì với người phụ nữ đó.

"
Đây là câu hỏi anh thắc mắc từ lâu nhưng chưa hề có lời giải đáp.
Một lúc sau, quản gia đem sữa lên.

Anh gọi cô dậy.
- Vợ, dậy uống sữa nào em.

Uống xong rồi lại ngủ tiếp.
Triệu Thanh Tuyết mở mắt, cô mệt mỏi ngồi dậy.
- Anh sao không đi làm, ở nhà làm gì vậy chứ.

Em ở nhà một mình cũng được mà.
- Em như vậy, sao anh có thể yên tâm đi làm được.
- Em ổn hơn rồi, anh cứ đi đi.

Hàn Thị một mình anh gánh vác, vì em mà ở nhà, không được đâu.

Chuyện ngày hôm nay, Châu Gia Việt anh ấy làm đúng lắm, em không trách được.

Âu cũng là tránh được những hiểu lầm không đáng có, em không muốn anh bị ảnh hưởng bởi những thị phi không may xảy ra.
Hàn Dương Phong xoa đầu cô, cười nói.
- 6 năm qua anh một mình lo cho Hàn Thị, anh cũng đâu có sao.

Hiểu lầm, thị phi dù lớn như thế nào anh không quan tâm, anh chỉ tin em.
- Gánh vác trách nhiệm nhưng anh cũng không được quá lao lực, anh mà chết em biết phải làm sao.
- Anh không chết được đâu.
- Thôi, anh mau đi làm đi.

Em cũng muốn đến Hàn Gia thăm mọi người, ngày mai em cũng được nghỉ mà.
Triệu Thanh Tuyết uống xong cốc sữa rồi vào tắm rửa, đến gia đình chồng, phải tươm tất một chút.

Hàn Dương Phong đi xuống phòng khách chờ cô, anh đưa vợ đến Hàn Gia rồi mới quay lại Hàn Thị.
Triệu Thanh Tuyết mặc váy nhung đỏ, mặc áo khoác dạ bên ngoài.

Từ khi kết hôn, hình cô ăn mặc sang hơn thì phải.

Mùa hè mặc váy nhiều nhưng mùa đông cô ưa chuộng quần áo hơn.
- Những thứ này mặc thật không quen, phô trương quá rồi đó.
Tiện tay poss một bức ảnh lên Weibo, cũng chẳng muốn khoe khoang điều gì.

Ấy thế mà người theo dõi tăng lên một cách chóng mặt, cảm xúc và bình luận trong bài viết đó cũng nhiều hơn bình thường.

Cô cảm tưởng mình cứ như là người nổi tiếng vậy.
Triệu Thanh Tuyết vừa xem điện thoại vừa xuống cầu thang, xém chút nữa là ngã rồi, cũng may là Hàn Dương Phong ở đó.
- Mải mê thì cũng phải cẩn thận chứ, lỡ ngã rồi sao, cũng may là anh đứng ở đây đó.
- Em biết rồi nhưng mà sự ảnh hưởng của anh lớn quá đó, em thành người nổi tiếng luôn rồi.
Cô đưa điện thoại cho anh xem, Hàn Dương Phong chỉ biết cười, anh cũng đã quá quen với mấy cái như thế này rồi.
- Tập quen thôi, đến Hàn Gia nào.
Triệu Thanh Tuyết bảo Hàn Dương Phong đặt cô xuống đất, cô chọn đôi giày cao gót bảy phân.

Cô thật sự rất muốn đi giày thể thao nhưng lại không hợp với bộ váy này.
Cô bước thử vài bước, xem như cũng ổn, không cao quá, cô cũng không bị ngã.
- “ Sao em không đi giày thấp một chút, đôi này hơi cao.

” Hàn Dương Phong thật lo lắng cho cô, anh chỉ sợ cô ngã, đi nhiều cũng sẽ đau chân
- “ Không sao, em đi được mà, đến Hàn Gia cũng sẽ đi dép trong nhà mà.

Đừng lo.

” Triệu Thanh Tuyết mỉm cười đáp
- “ Thôi được rồi, đi thôi.


Hàn Dương Phong, Triệu Thanh Tuyết đi vào trong xe.

Chiếc xe lăn bánh, dần dần khuất khỏi biệt thự, cánh cửa rộng lớn đóng lại, hai vệ sĩ đứng uy nghiêm canh gác.
Trên đường đi, Triệu Thanh Tuyết ngủ ngay trên xe, đi chặng dài cô rất hay ngủ, bình thường đi phương tiện công cộng cô cũng như vậy.
Trong thời gian chờ đèn đỏ, anh chăm chú nhìn cô, không quên chụp một bức ảnh sau đó đặt làm ảnh bìa trên weibo cá nhân.

Lượt thích và bình luận tăng vùn vụt, không có dấu hiệu thuyên giảm..
 
Back
Top Bottom