Cập nhật mới

Ngôn Tình Hãy Cho Nhau Một Lối Thoát

Hãy Cho Nhau Một Lối Thoát
Chương 120: Lăng Diệu Khốn Kiếp!


Nhìn thấy vết hôn và dấu móng tay trên ngực cô, lửa giận trong lòng anh thoáng chốc lại bùng lên.

Bất kể tối qua đã xảy ra chuyện gì, chắc chắn cô ấy và Giang Dật Hàn đã làm rồi chứ?
Anh kéo tay cô ra, đặt lên ngực mình rồi cười lạnh: “Cô đang sợ cái gì chứ? Sợ bị hắn biết, bị hắn nhìn thấy, sợ cô hủy hoại hình tượng của mình trong lòng hắn sao?”
“Lăng Diệu, anh đừng quá đáng nữa."
"Quá đáng? Như vậy đã quá đáng rồi ư?" Anh cắn rách môi cô, âm trầm nói: “Tối qua làmvới hắn một lần, hôm nay đã thủ thân vì hắn rồi à?"
Đừng hòng!
Cô là người của anh! Chỉ cần chưa ly hôn, cho dù chết cũng phải chết bên cạnh anh.

Cửa sổ xe mở ra một nửa, âm thanh khe khẽ theo gió truyền ra ngoài.

Giang Dật Hàn dừng chân lại, lông mày nhíu chặt.

Không chỉ quay đầu lại nhìn phía sau, chiếc xe đó chỉ cách mình hai mét, chiếc xe đang rung lắc kịch liệt, hơi thở nặng nề của đàn ông và tiếng rên khẽ đầy ẩn nhẫn của phụ nữđan xen lẫn nhau.

Trong xe đang xảy ra chuyện gì, không cần nói cũng rõ.

Chỉ là giọng của người phụ nữ đó hình như...!hơi quen tai.

Giang Nhiên Nhiên không cam lòng vẫn còn đuổi theo, nhìn theo hướng mắt của anh, liếc mắt nhìn biển xe của chiếc xe đó: “Xe này hình như là của Lăng Diệu mà.”
Giang Dật Hàn cứng đờ cả người: “Sao em biết?”
“Em từng thấy Hân Dư lên chiếc xe này, chỉ là lúc này trời quá tối, không nhìn rõ biển xe, em cũng không chắc có phảicùng một chiếc hay không.”
Giang Dật Hàn siết chặt nắm đấm, nói với Giang Nhiên Nhiên: “Chìa khóa xe của anh để ở văn phòng quên lấy rồi, em đi lấy giúp anh đi."
Giang Nhiên Nhiên không nghi ngờ gì anh, nhanh chóng chạy về.

Tiếng nói chuyện của hai người ở ngoài xe, hai người trong xe nghe rõ mồn một.

Lê Hân Dư biết, anh ấy đã biết rồi cho nên mới cố ý đuổi Giang Nhiên Nhiên đi.

Cô nhìn Giang Dật Hàn đứng ở trước xe không xa, trong mắtchứa đựng vẻ đau khổ.

Giang Dật Hàn đứng yên tại chỗ, đờ người nhìn chiếc xe đang không ngừng rung lắc, rất muốn nhanh chóng rời khỏi chỗ này nhưng hai chân lại giống như rót chì, anh không làm được.

Đó là Lê Hân Dư...!Lê Hân Dư vốn dĩ nên thuộc về anh.

Có rất nhiều chuyện, trong lòng biết và nhìn thấy tận mắt là hai sự cảm nhận hoàn toàn khác nhau.

Cô đã kết hôn với Lăng Diệu, chắc chắn từng cùng Lăng Diệu làm chuyện nam nữ không chỉ một lần.

Anh tưởngrằng mình đã biết rõ từ lâu, nhưng bây giờ anh lại bàng hoàng luống cuống như vậy...!
Giống như một đứa trẻ lạc đường, Giang Dật Hàn đứng trong gió đêm, đờ đẫn nhìn về phía chiếc xe.

Trong màn đêm, cộng thêm kính chắn gió được quét một lớp sơn dày màu đen, người ở bên ngoài hoàn toàn không thể nhìn rõ cảnh tượng trong xe,
Nhưng mà cho dù như vậy, Lê Hân Dư vẫn cảm thấy tầm nhìn của mình đối diện với ánh mắt bị thương của Giang Dật Hàn qua một lớp kính.Một cái tát "bốp...", là Lê Hân Dư tát thật mạnh lên mặt Lăng Diệu.

Cảm xúc của cô kích động nhưng giọng nói lại bình tĩnh đến đáng sợ: “Lăng Diệu, đồ khốn kiếp.”
“Đánh tôi? Cô đánh tôi vì Giang Dật Hàn?” Lăng Diệu khựng lại, nhìn người phụ nữ trước mặt với vẻ không tin được.

Anh biết là vì nhà họ Lê, vì bản thân mình, cho dù cô ấy có bất mãn cỡ nào cũng sẽ nhẫn nhịn trong lòng, nhưng bây giờ cô ấy lại tát mình vì Giang Dật Hàn?Rốt cuộc cô ấy yêu Giang Dật Hàn cỡ nào chứ.

Sắc mặt của Lăng Diệu âm trầm đến đáng sợ, anh hung hăng c*n v** c* người phụ nữ, cắn rất mạnh, dùng hành động nguyên thủy nhất để trừng phạt cô.

Tay của Lê Hân Dư run lên: "Tha cho tôi, tha cho tôi đi
Lăng Diệu.."
"Tha cho cô? Đừng hòng!".
 
Hãy Cho Nhau Một Lối Thoát
Chương 121: Yêu Bao Nhiêu Thì Hận Bấy Nhiêu


Động tác thô lỗ của người đàn ông khiến cô không chịu đựng nổi.

Trước đây không phải là chưa từng lên giường với Lăng Diệu nhưng lần này hoàn toàn khác, chỉ có đau đớn.

Cô kêu lên, muốn đẩy anh ra nhưng làm thế nào cũng không thể khiến anh nhúc nhích, chỉ có thể phát ra tiếng van xin khe khẽ và đáng thương.

Tiếng van xin lọt vào tai Giang Dật Hàn, anh không còn khống chế được mình nữa, chạy lại bên cạnh xe, ra sức và vào cửa sổ xe: “Lăng Diệu, buông cô ấy ra, anh buông cô ấy ra! Cô ấy đang kêu đau đó anh không nghe thấy sao?”
cửa sổ xe vốn đã bị Lăng Diệu hạ xuống ba phân, lúc này xuyên qua khe hở đó Giang Dật Hàn có thể nhìn thấy cảnh tượng trong xe, nhưng anh lại không thể mở cửa xe, cũng chẳng có cách nào cứu Lê Hân Dư.

Lăng Diệu không ngờ Giang Dật Hàn lại không bình tĩnh được như vậy, bất chấp tất cả mà xông đến.Anh ta ở bên ngoài đập cửa kính xe, Lê Hân Dư ở dưới người mình kêu cứu một cách bi thương, họ thật giống như một cặp uyên ương có nhau.

Mình là gì? Ác bá, ác bá chiếm đoạt dân nữ.

Nếu đã là như vậy, chi bằng hoàn toàn xứng với cái danh ác bá này đi!
Anh đóng kín khe hở cửa sổ xe lại, động tác ở th*n d*** càng mạnh bạo hơn.

Giang Dật Hàn ở bên ngoài, ngoại trừ trừng mắt lên nhìn thì chẳng làm gì được.

Sự căm hận bùng lên trong lòng Lê Hân Dư.

Trước đây yêu bao nhiêu, bây giờ hận bấy nhiêu.

Áy náy và luyến tiếc Giang Dật Hàn bao nhiêu thì cô lại căm hận anh bấy nhiêu.

Bất kể trước đây Lăng Diệu đối xử với cô ra sao cô đều nhẫn nhịn, bởi vì cô biết anh cũng là người bị hại, bởi vì cuộchôn nhân này cũng không phải điều anh muốn, không thể nói rõ được là ai đúng ai sai.

Nhưng hôm nay anh chà đạp sự tôn nghiêm của cô như vậy, ép Giang Dật Hàn nghe tiếng g*** h**n của họ, cô không thể chấp nhận được, không thể nào.

Cô cũng không kêu đau nữa, chỉ cắn môi nhìn chằm chằm vào anh như vậy, trong mắt tràn ngập ý châm chọc.

Cô cứ im lặng nhìn anh như vậy, giống như đang nhìn một người xa lạ.

Cô càng yên tĩnh, Lăng Diệu lại càng phẫn nộ.

Cho đến khi phát hiện thấy dưới thân mình không ổn thì anh mới dừng lại, đưa tay xuống sờ, ướt đẫm một mảng...!không phải bằng chứng cô l*n đ*nh, mà là máu của cô.

Lăng Diệu lập tức ôm cô vào lòng: “Tại sao cô không nói?""Tôi nói đau rồi, nhưng anh có nghe không?"
Anh ngồi về ghế lái, khởi động xe lập tức chạy đến bệnh viện.

Giang Dật Hàn vẫn đang bám vào cửa sổ xe, tốc độ xe khởi động rất nhanh, lướt qua bên người Giang Dật Hàn, bị anh kéo ngã xuống đất theo quán tính.

Lê Hân Dư nghiêng người nhìn vẻ mặt đau khổ trên mặt Giang Dật Hàn, giơ tay lên áp vào cửa sổ xe, muốn chạm vào lòng bàn tay của anh
Nhưng mà cô còn chưa chạm đến đã ngất xỉu.

Hôm qua đã ngâm nước lạnh cả đêm, gần như không ngủ được mấy.

Vừa về đến nhà họ Lăng thì cô bị sốt, lại bị Lăng Diệu giày vò như vậy, cuối cùng cũng không còn sức lực nữa.

Lăng Diệu ôm chặt cô, chạy nhanh vào bệnh viện.Vừa thấy Lăng Diệu đến, viện trưởng và trưởng khoa lập tức ùa đến.

Anh bế Lê Hân Dư vào phòng khám nhanh, phẫn nộ nói: “Tất cả cút ra ngoài cho tôi, chỉ một bác sĩ nữ được ở lại đây."
“Vậy anh?” Đây là phụ khoa.

Lăng Diệu lạnh lùng liếc nhìn anh ta một cái: “Lập tức cút ra ngoài!"
"Vâng, vâng." Trưởng khoa lau mồ hôi lạnh trên trán.

!.
 
Hãy Cho Nhau Một Lối Thoát
Chương 122: Bản Thân Cô Không Rõ Sao


Hạ thể của Lê Hân Dư bị rách, trước khi hoàn toàn hồi phục thì không thể làm chuyện chăn gối nữa.

Cộng thêm việc cô còn đang bị sốt cao, tình hình khá gay go.

Y tá lấy ống tiêm c*m v** cánh tay của cô, lấy ra một ít máu.

“Lấy máu làm gì vậy?"
Vừa quay đầu lại đã thấy Lăng Diệu sa sầm mặt đứng ở đó, cô y tá trẻ hoảng hốt trả lời: “Phu nhân đã sốt đến bốn mươi độ rồi, cộng thêm âm đ*o bị rách...!sốt cao sẽ dẫn đến lây nhiễm, chúng tôi phải làm xét nghiệm máu cho phu nhân."
Lăng Diệu khoát tay bảo y tá đi.

Anh đứng bên cạnh giường, nhìn khuôn mặt tái nhợt của cô, không ngờ trong lòng lại nhói đau từng hồi.

Lúc đầu anh giữ cô bên cạnh chỉ là để trừng phạt người phụ nữ này.

Nhưng bắt đầu từ lúc nào đó, anh bắtđầu để ý đến nhất cử nhất động của cô, để ý đến tâm tình của cô...!
Anh tưởng rằng mình có thể cầm lên được bỏ xuống được, nhưng cho dù cô đã lên giường với Giang Dật Hàn, anh phát hiện mình vẫn không thể buông tay để cô đi.

Anh không làm được.

Lăng Diệu ngồi xuống cạnh giường, nắm lấy bàn tay trắng nõn của cô, nhẹ nhàng v**t v*: “Cho dù biết em và Giang Dật Hàn từng có quan hệ với nhau, anh vẫn không muốn từ bỏ em." Anh nói nhỏ: “Lê Hân Dư, rốt cuộc trên người em có ma lực gì mà khiến anh lún sâu không thể thoát ra được như vậy.”

Người phụ nữ trên giường nằm yên tĩnh, hai mắt nhắm chặt.

Cho dù là đang nằm mơ, lông mày của cô cũng nhíu chặt lại.

"Lê Hân Dư, lần này chúng ta hãy bỏ qua như vậy đi." Chuyện lần này tuyệt đối sẽ không xảy ra lần thứ hai nữa.Anh sẽ giữ cô bên cạnh, theo dõi thật sát sao, ngoài bản thân anh ra, bất cứ gã đàn ông nào cũng không thể đến gần cô nữa.

Cô sẽ chỉ thuộc về một mình anh thôi.

Lỗi của cô, anh có thể tha thứ, nhưng Giang Dật Hàn từng đụng vào cô, anh không thể nào phớt lờ được.

Nhà họ Giang cũng nên trả giá một chút rồi.

Lê Hân Dư hôn mê một ngày một đêm.

Khi cô tỉnh lại thì đã là buổi trưa ngày hôm sau.

Trong phòng bệnh có hai người hộ lý, nói là chủ tịch Lăng đặc biệt chọn đến chăm sóc cho cô.

Nhưng Lăng Diệu mãi vẫn không xuất hiện.

Cô nhếch khóe miệng lên cười khẩy một cái, nghĩ chắc lần này Lăng Diệu đã chơi đủ rồi chứ.

Chuyện xảy ratrên xe, đổi lại là ai cũng không thể chịu được nỗi nhục như vậy.

Sự không cam lòng của anh ta, cơn phẫn nộ của anh ta, tối hôm đó đã hoàn toàn trút hết ra ngoài rồi chứ?
Tiếp theo sẽ như thế nào đây?
Cho là mình không chung thủy, ly hôn? Hoặc là tiếp tục giữ cô lại, giày vò cô.

Lê Hân Dư nghiêng đầu nhìn ra ngoài cửa sổ, không nói lời nào.

Đang là giữa thu, lá trên cây đổi màu vàng, rơi rụng lả tả.

Lê Hân Dư cảm thấy hiện giờ mình giống như những cái cây này, đã dần dần đến lúc xơ xác, mục rông
Hộ lý thấy cô tỉnh lại liền rót một ly nước đặt ở đầu giường, sau đó ra ngoài gọi bác sĩ.

Bác sĩ kiểm tra một lượt, nói là đã giảm sốt nhưng vẫn chưa hết hoàn toàn, phải chăm sóc kỹ lưỡng, đợi khi hoàn toàn hết sốt sẽ đỡ hơn.Lê Hân Dư cũng không có phản ứng gì, để mặc cho những người đó làm việc.

Bởi vì đây là phòng bệnh VIP đặc biệt, cứ cách nửa tiếng là sẽ có y tá đến kiểm tra phòng, đề phòng bất trắc.

Ánh mắt cô y tá nhìn cô hơi kỳ lạ.

Hai lần trước cô không dám xác định, sau vài lần thì cô mới rõ ánh mắt họ nhìn mình là khinh thường và chán ghét.

Cô đã quá quen với kiểu ánh mắt này, lúc trước bị đám phóng viên bao vây, đám người đó cũng đều có ánh mắt kiểu này.

Cô chống cánh tay ngồi dậy, hỏi cô y tá đến thay thuốc cho mình: “Đã xảy ra chuyện gì vậy?" Lần đầu tiên nói chuyện, cổ họng của cô khàn đặc.

Cô y tá ngạc nhìn cô một cái: "Chuyện cô tự làm, bản thân cô còn không rõ sao?".
 
Hãy Cho Nhau Một Lối Thoát
Chương 123: Tôi Xem Cô Là Bạn


Cô đã ở trong bệnh viện suốt hai ngày, làm sao có thể biết rõ bên ngoài xảy ra chuyện gì?
Những người đứng nhìn câu chuyện từ góc nhìn của thượng đế luôn xem người mắc kẹt trong câu chuyện là kẻ ngốc, cứ cảm thấy sao lại ngu ngốc đến vậy, ngay cả chút chuyện này mà cũng không hiểu.

Thế nhưng một khi mọi chuyện xảy ra với mình thì họ lại là người khóc lóc thảm thiết hơn ai hết.

Lê Hân Dư lạnh nhạt hỏi: "Lại có tin tức gì nữa?"
"Chẳng phải cô biết rồi sao?"
Cô vươn tay về phía y tá: “Đưa điện thoại cho tôi xem thử."
Y tá vừa định nói gì đó thì bị hộ lý cắt ngang: "Thay thuốc, kiếm tra xong rồi thì đi ra đi.

Chủ tịch Lăng đã dặn không được ăn nói lung tung, nếu không thì các cô không gánh nổi trách nhiệm này đâu."
Y tá lập tức ngậm miệng, vụt chạy rangoài.

Nhìn bộ dạng này càng giống như đã xảy ra chuyện lớn gì đó.

Trong lòng Lê Hân Dư đại khái đã đoán được chút ít, trông cô ta thế này chắc chắn không phải tin gì mới.

Cô quay đầu hỏi hộ lý: "Tôi còn phải ở lại bệnh viện bao lâu nữa?"
"Cho đến khi cô bình phục."
"Ừ."
Vừa khéo như ý muốn của cô.

Bây giờ hắn là Lăng Diệu sẽ không muốn nhìn thấy cô, nếu về nhà họ Lăng thì sẽ rất lúng túng.

Bố lại một lòng muốn trèo lên cao nên cũng không thể về nhà Lê.

Cô cũng không thể qua chỗ Giang Nhiên Nhiên, vậy thì không bằng ở lại bệnh viện cho yên ổn.

Cô vừa nghĩ một mình yên tĩnh như vậy cũng khá tốt thì Hướng Lập Hiên đã đến.Hướng Lập Hiên ôm một bó hoa bách hợp tươi, còn xách theo một giỏ trái cây nhập khẩu đủ loại.

Hộ lý tiến lên định nhận đồ nhưng Hướng Lập Hiên không buông tay mà kiên quyết tự mình đặt hoa xuống bên đầu giường của cô, anh ta nở nụ cười với cô: “Nhìn những thứ đẹp đẽ nhiều thì tâm trạng cũng tốt hơn."
Lê Hân Dư không nói gì, chỉ đưa mắt nhìn anh ta.

Hướng Lập Hiên có cùng mục đích với Lăng Diệu, anh ta qua đây chắc hẳn không chỉ đơn giản là thăm bệnh.

“Mít Ướt, ánh mắt này của cô là sao hả? Cứ như nhìn kẻ thù vậy, hình như tôi đâu có đắc tội với cô." Hướng Lập Hiên kéo ghế ra, ngồi xuống bên giường cô rồi hừ một tiếng.

"Anh đến đây làm gì? Có chuyện gì muốn nói với tôi à?” Cô chớp mắt, sắc mặt bình thản.

"Không làm gì cả, không có gì để nói thì tôi không được đến đây sao?” HướngLập Hiên nổi giận: "Tôi bảo này Mít Ướt, lúc trước cô còn cười vui vẻ với tôi, nói muốn mời tôi ăn cơm cơ mà, sao chớp mắt một cái đã trở mặt luôn vậy?"
Lê Hân Dư cười khẩy một tiếng: “Bây giờ tôi thành ra như vậy, không thể mời anh ăn cơm được, nếu anh không ngại thì tôi có thể tặng cháo của bệnh nhân cho anh.”
"Tôi không có ý này." Anh ta ngừng một lúc rồi nói tiếp: "Tôi là một cá thể độc lập, cô đừng có gán nợ của người khác lên đầu tôi có được không? Tôi xem cô là bạn nên mới đến thăm cô, tôi không có mục đích nào khác, cô không cần đề phòng tôi."
Anh ta biết vì cớ gì mà Lê Hân Dư lại nằm viện.

Do gã Lăng Diệu đó quá tàn nhẫn, anh ta không ngờ Lăng Diệu có thể vô liêm si với một người phụ nữ đến mức này.

Lăng Diệu có thái độ không rõ ràng, lại thêm đoạn video đó được lan truyền điên cuồng, cục diện hỗn loạn.

Nếukhông muốn bị kéo vào mở rắc rối này, anh ta vốn không nên đến thăm Lê Hân Dư, thế nhưng anh ta vẫn lo lắng, không thể yên lòng.

“Tôi có một sợi dây chuyền vẫn chu tìm được, không biết có phải đã rơi ở chỗ của anh không." Hướng Lập Hiên tỏ ra yếu thế, thái độ của Lê Hân Dư cũng mềm mỏng đi một chút.

Cô không nên giận cá chém thớt, những chuyện Lăng Diệu đã làm với cô không liên quan đến Hướng Lập Hiên.

“Để tối nay tôi về tìm thử giúp cô, nếu tìm được thì sẽ đem qua cho cô."
"Không cần phiền anh, cứ cho người làm đem qua cho tôi là được rồi."
Thái độ của cô lạnh nhạt xa cách, Hướng Lập Hiên rất không được tự nhiên.

Anh ta đứng thẳng dậy, Lê Hân Dư tưởng rằng anh ta muốn rời đi, thế mà không ngờ anh ta lại đưa tay gỡ giỏ trái cây ra, cầm một quả táo vào nhà vệ sinhrửa sạch, rồi lại ngồi xuống trước mặt cô gọt vỏ táo..
 
Hãy Cho Nhau Một Lối Thoát
Chương 124: Nhất Định Đã Xảy Ra Chuyện Gì Đó


Có thể thấy vị Hướng đại thiếu gia này rất hiếm khi làm những việc vặt thế này, gọt trái cây lại hướng lưỡi dao vào bên trong, sơ ý một cái là rất dễ bị cắt trúng tay.

Anh ta gọt chậm rì, gọt một quả táo mà cẩn thận tỉ mỉ như đang làm thí nghiệm khoa học gì đó.

Lê Hân Dư không nhìn nổi nữa: “Để hộ lý gọt giúp anh đi.”
Hướng Lập Hiên liếc xéo về phía cô: "Cái này là gọt cho cô, tôi phải tự tay làm mới có thành ý."
Dứt lời, anh ta lại cúi đầu chiến đấu với quả táo.

Động tác của Hướng Lập Hiên không thuần thục nhưng lại cực kỳ nghiêm túc, góc mặt nghiêng của anh ta trông tuấn tú mê người.

Lê Hân Dư không biết nên nói gì, vị Hướng đại thiếu gia này cứ luôn hành động không theo lẽ thường.

Cô cũng thường xuyên nghe được nhiều chuyện về Hướng Lập Hiên.

Anh ta là một gã lãng tử có trái tim phong lưu, thế mà vẫn có không ít phụ nữ đâm đầu vào như con thiêu thân.

Tin rằng một phần là do vẻ ngoài điển trai và gia thế tốt của anh ta, phần còn lại hẳn là cũng thích tính cách của anh ta.

So với tính cách thất thường của Lăng Diệu thì tính tình của Hướng Lập Hiên thật sự tốt hết chỗ nói.

Chật vật cả buổi, cuối cùng anh ta cũng gọt xong.

Hướng Lập Hiên đưa táo như dâng bảo vật đến bên miệng cô: “Cho cô này!"
Lê Hân Dư không nhận, chỉ nhìn anh ta một cách khó hiểu.

Anh ta đối xử tốt với mình, nếu là lần trước thì là để giúp Lăng Diệu, còn lần này thì lại là vì cái gì?
Hướng Lập Hiên lại rụt tay lại, tự lẩm bẩm: “Lớn như vậy đúng là không dễ cắn.”Anh ta tìm một cái dia, cắt táo thành từng miếng nhỏ rồi cầm thêm vài cây tăm vào.

Lúc này anh ta mới nhét vào tay cô một cách gượng ép: “Trái cây do bổn thiếu gia tự chọn, tự tay gọt vỏ, ăn thử nào."
Mắt anh ta sáng ngời, lấp lánh như một đứa trẻ.

Lê Hân Dư vốn không muốn nhận nhưng rồi vẫn lấy một miếng bỏ vào miệng.

"Có phải có vị rất ngon, rất cảm động không?"
Mặc dù không có được câu trả lời nhưng Hướng Lập Hiên vẫn rất vui vẻ, cười tủm tim nhìn cô ăn táo.

Ánh mắt của anh ta rất chăm chú, đến nỗi có chút đáng sợ.

Lê Hân Dư âm thầm sớn gai ốc, cuối cùng vẫn đặt dĩa trái cây sang một bên: "Hướng Lập Hiên, hôm nay anh qua đây rốt cuộc có chuyện gì?"
"Không việc gì chẳng lẽ tôi không đượcđến sao?" Hướng Lập Hiên nhún vai: "Tôi đến để thăm bệnh."
Cô nhiu mày, câu trả lời của anh ta không chút sơ hở nhưng cô vẫn cảm thấy có chỗ nào không đúng lắm.

Điện thoại di động của Hướng Lập Hiên bồng đổ chuông, anh ta cũng không thèm nhìn mà tát luôn.

Lê Hân Dư nói: "Thăm bệnh xong rồi, bây giờ đi được rồi chứ? Tôi thấy anh có vẻ bận, chính sự quan trọng hơn."
"Tôi mới đến thôi mà cô đã đuối tôi đi, thời buổi này làm người tốt cũng khó that do."
Thần thái, hành động của anh ta cũng không giống đang có chuyện giấu giếm chút nào.

Không lẽ Hướng Lập Hiên thật sự đến thăm CÔ ư?
Hướng Lập Hiên ngồi trong phòng bệnh với cô suốt một tiếng đồng hồ cũng không có ý định rời đi.

Bất kế cô có lạnh nhạt thế nào, anh ta cũng có thế tự pha trò vui.

Lúc này Lê Hân Dư mới pháthiện, một trong những đặc điểm của Hưởng Lập Hiên chính là mặt dày.

"Lê Han Du, cô thích hoa gì vậy? Để ngày mai tôi mang đến thăm cô.”
Cô tùy ý ứng phó: "Hoa cúc."
"Hoa cuc xui xẻo, đổi cái khác đi."
"Thôi bỏ đi, đến lúc đó để tôi tu chọn." Hưởng Lập Hiên bỗng nghĩ đen gì đó, bèn hỏi cô: "Điện thoại của cô đâu?"
"Không có."
"Có iPad không?"
Lê Hân Dư chỉ vào tivi: "Chỉ có cái này."
Hướng Lập Hiên thở phào một hơi, lộ ra vẻ mặt yên tâm.

Nhớ lại ánh mắt xem thường và giọng điệu khinh bỉ trước đó của y tá, Lê Hân Dư bất chợt thông suốt, hóa ra Hướng Lập Hiên qua đây là muốn biết cô có xem tin tức gần đây hay không.Thế nhưng cô vẫn luôn bị nhốt trong bệnh viện, tivi cũng không có bao nhiêu kênh, cô thật sự không biết gì cả.

Bọn họ càng như vậy, cô càng tò mò: "Rốt cuộc là tin tức gì mà các người giấu kín mít không cho tôi biết thế?”.
 
Hãy Cho Nhau Một Lối Thoát
Chương 125: Tin Vật Định Tinh


"Sao có thể có tin gì chứ, không có gì cả."
"Thật sự không có ư?"
"Thật!" Anh ta gần như nói với vẻ đảm bảo.

Vậy thì cô càng không tin, nhất định đã xảy ra chuyện gì đó, hơn nữa còn là chuyện vô cùng tiêu cực.

Trái lại, cô bật cười khi nhìn thấy dáng vẻ dè dặt của Hướng Lập Hiên: "Tôi không có yếu đuối như anh tưởng đâu.

Bất kể tin đồn có kinh khủng đến cỡ nào, tôi cũng chịu được hết, thật đấy."
Không có gì khó chịu hơn việc tan nát cõi lòng, nỗi nhục đêm hôm ấy cô cũng đã chịu đựng được, vậy thì còn gì mà cô không hứng chịu được nữa.

Hướng Lập Hiên nhìn thắng vào mắt cô, phát hiện cô không có nói dối.

Ánh mắt của cô bình thản đến đáng sợ, tựa như một vũng nước lặng.

Anh ta cau mày thật chặt: “Cô đừng nóibậy nữa, cũng đừng nghĩ đến việc nghe ngóng những chuyện lung tung này, cho dù là ai cũng không chịu nổi đâu."
"Thế nên rốt cuộc đã có tin khó nghe gì bị lan truyền ra ngoài?"
Hướng Lập Hiên vừa định mở miệng, thể rồi lại sực tỉnh: "Ối, suýt nữa đã mắc bẫy của cô rồi.

Mít Ướt, cô hư quá rồi đấy.

Thật sự không có gì đâu, cô đừng nghĩ lung tung.”
"Đừng gọi tôi là Mít Ướt, tôi không thích khóc."
“Vớ vẩn, cô mà không thích khóc à? Cô mà khóc là tôi cũng phải sợ đấy.” Hướng Lập Hiện đổi chủ đề: "Hôm đó ở trong thang máy cô khóc gần một tiếng đồng hồ, tôi còn sợ cô khóc đến ngất luôn.

Cũng may cô còn tỉnh táo, vẫn có thể đi đứng bình thường, nếu không là tôi phải chịu trách nhiệm rồi."
Chuyện cô mất kiểm soát ở Lăng Thị cũng không phải hồi ức tốt đẹp gì.

Lê Hân Dư biết vì bản thân quan tâmLăng Diệu mới bi thương như vậy.

Mà hiện giờ, nỗi buồn qua đi chỉ còn lại sự tĩnh lặng.

Thấy sắc mặt cô sa sầm đi, Hướng Lập Hiên sờ mũi, giọng nói cũng nhỏ đi: "Xin lỗi, tôi đã lỡ lời rồi."
"Không cần xin lỗi, anh nói sự thật thôi mà." Lê Hân Dư bình thản cười một tiếng.

Cô dám thừa nhận, cũng dám chịu tổn thương, như vậy mới biết né tránh, mới biết mình phải đóng cửa trái tim thật chặt.

Hướng Lập Hiên chưa từng gặp qua người phụ nữ nào làm ra vẻ mặt nhìn thấu sự đời như thế, ngay cả mẹ anh ta cũng chưa từng có ánh mất chết lặng như vậy.

Mỗi một người đều có sự khao khát đối với cuộc sống, với tiền bạc, với gia đình, hoặc với tình yêu..

Thế nhưng trong mắt Lê Hân Dư lạikhông có gì cả, không hy vọng không khát khao đến nỗi khiến người khác đau lòng.

Hướng Lập Hiên như mất kiểm soát mà vươn tay ra đặt lên mặt cÔ.

Cửa phòng bệnh bỗng bị đẩy ra, các hộ lý đồng thanh thốt lên: “Ngài Lăng đến rồi."
Rõ ràng biết rằng mình không nên hành động như vậy nhưng tay của Hướng Lập Hiên vẫn không kịp rụt lại.

Lăng Diệu bước đến gần thì anh ta mới chậm rãi đưa về.

Bầu không khí trong phòng bệnh thoáng chốc đã trở nên nặng nề.

"Thăm bệnh tốt nhất vẫn không nên tiếp xúc da thịt, bây giờ cô ấy gầy yếu như thế, không lăn lộn nổi nữa đâu." Lăng Diệu nheo mắt, trong lời nói có ẩn ý khác.

Lê Hân Dư nghe hiểu, bèn cười khẩy một tiếng.Hướng Lập Hiên cũng hiểu, không tiếp lời: “Tôi đi trước đây.”
Anh ta bước đến cửa thì dừng lại, quay đầu nhìn cô rồi kiên định nói: "Nếu tìm được dây chuyền, tôi sẽ tự mang đến.”
"Cảm ơn."
"Không cần khách sao.”
Hướng Lập Hiên rời đi một mạch không quay đầu lại, hộ lý cũng đi ra theo, nhẹ nhàng đóng cửa lại.

Lăng Diệu đứng bên giường, nhìn cô một cách trào phúng: “Dây chuyền, tín vật định tình à?"
“Đúng."
"Lê Hân Dư, cô không cần chọc tức tôi như thế, không phải lời nói ngu ngốc nào tôi cũng tin đâu."
“Nếu tôi nói không phải, chắc anh cũng sẽ không tin một cách dễ dàng như vậy chứ?” Sắc mặt Lê Hân Dư bình tĩnh: “Lăng Diệu, rốt cuộc anh muốn tôi phảinhư thế nào?".
 
Hãy Cho Nhau Một Lối Thoát
Chương 126: Đến Chết Cũng Là Người Của Tôi


Anh nhìn thẳng vào mắt cô, giọng nghiêm nghị: “Tôi muốn cô ngoan ngoãn ở bên cạnh tôi."
Thế nhưng Lê Hân Dư lại cười: “Tôi tưởng rằng anh không muốn nhìn thấy tôi chứ." Nhất là sau khi xảy ra chuyện này.

Nụ cười của cô thật nhức mắt, sắc mặt Lăng Diệu càng lúc càng sa sầm xuống: "Cô cho rằng, cô cho rằng, cái gì cũng là cô cho rằng, cô còn biết gì nữa?"
"Tôi còn biết lý do anh giữ tôi bên cạnh, không chịu ly hôn là vì trả thù.” Nắm đấm dưới lớp chăn mỏng siết chặt lại, Lê Hân Dư nói: “Bây giờ chắc cũng đủ rồi chứ? Tôi đã đau khổ rồi, anh có thể buông tay rồi chứ?"
Bị bởi dáng vẻ thờ ơ của cô chọc giận, Lăng Diệu đá một cú vào tủ đầu giường.

Dĩa trái cây sứ màu trắng rơi xuống đất vỡ vụn, táo chưa ăn hết vung vãi khắp sàn.

“Mẹ kiếp, cô tưởng là tôi không muốn buông tay sao?"Ngay từ đầu Lăng Diệu cũng nghĩ như vậy, chẳng qua chỉ là một người phụ nữ thôi, có gì mà không buông được.

Thế nhưng dẫu biết cô đã ngủ với Giang Dật Hàn, anh vẫn không cách nào nói ra được hai chữ “ly hôn”.

Cô mím môi, ánh mắt tối đi.

Đúng vậy, vốn dĩ anh ta đã không dễ dàng bỏ qua cho cô, thêm chuyện cô bị chuốc thuốc ở chung một phòng với Giang Dật Hàn, anh ta lại càng không dễ gì kết thúc trò chơi này.

"Tôi biết rồi."
"Cô biết cái rắm!" Lăng Diệu không nhịn được buông lời chửi tục.

Cô chỉ xem như không nghe thấy, giơ tay ra với anh: “Điện thoại của tôi đâu?”
Anh khựng lại, cơn giận đã giảm đi vài phần, lạnh lùng đáp: “Đang dưỡng bệnh còn chơi điện thoại gì nữa, tưởng mình là trẻ con sao?""Tôi có việc cần liên hệ với Giang Nhiên Nhiên." Cô cần phải điều tra rõ ràng chuyện ở quản bar hôm ấy, không thể chịu oan ức một cách mờ mịt như vậy được.

Đến tận bây giờ cô vẫn chưa hiểu rốt cuộc là ai đang hãm hại mình, lại còn hành động kín kế đến vậy.

"Đợi cô khỏe lại rồi hãy nói." Lăng Diệu từ chối.

Làng Diệu, anh không có quyền hạn chế tự do của tôi."

"Có quyền hay không, không do CÔ quyết định."
Lê Hân Dư xoa ấn đường: "Lăng Diệu, anh đúng là không nói lý lẽ, tôi không phải là đồ vật của anh, tôi cũng có chuyện riêng cần xử lý"
"Chuyện của có? Liên hệ với Giang Nhiên Nhiên và Giang Dật Hàn à?" Anh khom người, áp vào trán cô, khê cười: "Đứng hòng! Lê Hân Dư, đến chết có cũng là người của tôi "Lê Hân Dư cố ý chọc giận anh: “Anh không chê bẩn à? Cho dù bị cắm sừng cũng không ngại sao?"
Bị chọc trúng chỗ đau, Lăng Diệu trừng mắt nhìn người phụ nữ không biết sống chết này, gần như tốn hết sức lực toàn thân mới thốt ra được một câu: "Hôm đó cô bị người khác hãm hại, thế nên tôi chỉ bỏ qua cho cô một lần này thôi."
"Chẳng phải anh không tin sao? Bởi vì Nhiên Nhiên tùy tiện nói một câu mà anh đã tin rồi?" Lời anh nói chỉ càng khiến Lê Hân Dư cảm thấy đau lòng.

Tối hôm ấy mặc kệ cô giải thích cỡ nào anh ta cũng không hề tin, thế mà bây giờ lại độ lượng như vậy, thật nực cười biết bao.

"Mọi chuyện rốt cuộc là thế nào, tôi sẽ điều tra rõ ràng.

Cô không cần nhọc lòng, chỉ cần ở bệnh viện dưỡng thương cho tốt.

Mọi chuyện hãy đợi cô khỏe lại rồi hãy nói."

"Khỏe lại rồi nói gì chứ? Ly hôn à?"“Lê Hân Dư!" Lăng Diệu nắm lấy cảm cô: "Quyền định đoạt cuộc hôn nhân này nằm trong tay tôi, cô không có quyền nói đến ly hôn.”
Cô nhìn thẳng vào mắt anh, không một chút sợ hãi: “Tôi biết anh đã nắm được điểm yếu của tôi nhưng tôi không còn quan tâm nữa."
"Cô có biết cô đang nói gì không?" Anh giận dữ nhìn chằm chằm cô.

Anh luôn nhẫn nhịn nhường bước, cho dù cô có ngủ với Giang Dật Hàn, anh cũng ép buộc mình phải chấp nhận.

Thế nhưng bây giờ cô đang nói gì đây? Ly hôn? Không quan tâm?
Lê Hân Dư nhẹ nhàng nói: “Tôi biết, tôi nói tôi không quan tâm nữa.”
Câu này của cô triệt để khiến anh nổi giận, Lăng Diệu mạnh bạo hôn cô, cứ như muốn nuốt chửng đôi môi này vào bụng để không còn phải nghe thấy những lời này được thốt ra từ miệng cô..
 
Hãy Cho Nhau Một Lối Thoát
Chương 127: Cô Không Cần Biết


Lê Hân Dư dùng sức đẩy anh ra, chà thật mạnh khóe môi bị anh hôn đến sưng đỏ: “th*n d*** của tôi bị rách còn chưa hồi phục, không thể làm chuyện đó với anh đâu."
“Tôi đúng là điên thật rồi!” Lăng Diệu hít sâu một hơi, sắc mặt u ám đến đáng sợ.

Anh điên rồi nên mới muốn cố gắng sưởi ấm một người máu lạnh như Lê Hân Dư.

Tốt lắm, nếu cô đã vô tâm thì đừng trách anh tàn nhẫn.

Nếu cứng mềm đều không ăn, anh cũng không cần thiết phải làm khó bản thân để chiều lòng cô.

"Lê Hân Dư, tốt nhất cô nên nghe lời một chút, nếu không thì tôi cũng không biết bản thân sẽ làm ra chuyện gì đâu." Lăng Diệu lạnh lùng nói: “Nếu muốn thách thức giới hạn của tôi thì cô cũng có thể thử xem, còn nếu ngoan ngoãn nghe lời thì tôi sẽ yêu thương cô."
Yêu thương?Hai chữ này bất chợt khiến tim cô đau nhói.

Cô suýt nữa đã tưởng rằng anh ta thương cô, yêu cô.

Thế nhưng thực tế thì sao? Anh ta chỉ đang dùng sự yêu thương giả tạo ấy để cho cô một cú chí mạng.

"Nếu tôi không nghe thì sao?”
"Cô có thể không nghe nhưng tôi có trăm phương nghìn kế để khiến cô hối hận."
"Lê Thị mất thì cứ mất đi, những ngày tháng sống vì người khác đã quá mệt mỏi rồi."
"Cô tưởng là chỉ có Lê Thị thôi sao? Bố mẹ và em gái cô thì sao? Bạn thân Giang Nhiên Nhiên của cô, người tình cũ Giang Dật Hàn của cô...!nếu cô đều không quan tâm thì cứ phản kháng tôi tùy thích."
Lê Hân Dư cảm thấy bất lực.Muốn đấu với Lăng Diệu, cô vĩnh viễn thua kém hơn rất nhiều.

"Ngoan ngoãn ở trong bệnh viện cho tôi, ăn uống nghỉ ngơi thật tốt.

Chỉ cần có một chút chống đối, tôi sẽ khiến cho những người mà cô quan tâm nhất phải chịu khổ cùng với cô.”
Lê Hân Dư không trả lời, sự im lặng của cô đã thể hiện sự thỏa hiệp.

"Thật ra tôi không hiểu, cũng đã khó chịu như vậy rồi mà vẫn cố gắng giữ tôi lại bên cạnh.

Chẳng lẽ anh không cảm thấy kinh tởm sao?”
"Cô không cần biết.”
Bị cô đâm trúng chỗ đau liên tiếp năm lần bảy lượt, Lăng Diệu lạnh nhạt xoay người đi.

Vốn định hỏi cô cho rõ ràng rốt cuộc chuyện gì đã xảy ra vào tối hôm đó, thế nhưng bây giờ xem ra không thể nào nói chuyện một cách bình tĩnh được.

Lăng Diệu nhìn cô với ánh mắt thâmtrầm rồi đá cửa rời đi.

Hộ lý đứng ở ngay cửa, vừa nhìn thấy anh đi ra liền cúi chào một cách cung kính.

Giọng nói của Lăng Diệu lạnh lẽo đến đáng sợ: “Chăm sóc tốt cho phu nhân, nếu để cho cô ấy biết được chuyện không nên biết thì tôi sẽ hỏi các người.”
Hai hộ lý thầm rùng mình, gật đầu rồi đồng thanh: “Vâng."
Sau khi ra khỏi phòng bệnh của Lê Hân Dư, anh không rời khỏi bệnh viện ngay mà đã đi qua một phòng bệnh VIP khác.

Giang Dật Hàn cũng ở bệnh viện này.

Hôm ấy bị xe tông mạnh, gân gót chân của anh ấy bị thương nhưng không nghiêm trọng.

Vốn dĩ có thể tĩnh dưỡng tại nhà nhưng Giang Nhiên Nhiên không yên tâm, bắt anh ấy phải nằm viện, bảo là như vậy sẽ an toàn hơn chút, bình phục nhanh hơn.

Lăng Diệu đẩy cửa phòng bệnh ra, nhìn thấy Giang Nhiên Nhiên đang đút canhcho anh ấy.

Vừa thấy Lăng Diệu đi vào, động tác của Giang Nhiên Nhiên hơi khựng lại rồi tiếp tục đút canh, thế nhưng Giang Dật Hàn lại đẩy cô ấy ra, trừng mắt với Lăng Diệu: “Anh đến đây làm gì?"
“Đương nhiên không phải là đến thăm anh." Lăng Diệu đứng cách xa hai mét, bình tĩnh đánh giá anh ấy.

Anh thật sự không nhìn ra được rốt cuộc Giang Dật Hàn mạnh hơn mình chỗ nào.

Về gia thế, diện mạo, năng lực, Giang Dật Hàn đều không sánh bằng anh, vậy thì tại sao Lê Hân Dư lại không buông bỏ được người này.

"Vậy tại sao anh đến đây?"
“Kêu em gái anh an phận một chút, đừng đến thăm Lê Hân Dư.

Em gái của anh không kín miệng, nếu nhìn thấy Lê Hân Dư thì chắc chắn sẽ lỡ lời.

Có một số chuyện, tôi không muốn cho cô ấy biết." Lăng Diệu liếc mắt sang GiangNhiên Nhiên đầy ẩn ý.

Giang Nhiên Nhiên thầm run rẩy nhưng ngoài mặt vẫn bình thản: "Vậy anh định làm gì? Giấu Hân Dư cả đời ư? Chuyện này đã làm nảo loạn cả thành phố A rồi đẩy.".
 
Hãy Cho Nhau Một Lối Thoát
Chương 128: Không Có Phát Sinh Quan Hệ


"Tôi sẽ giải quyết chuyện này trước khi cô ấy xuất viện.” Ánh mắt Lăng Diệu sáng quác.

"Anh không cần bày ra dáng vẻ thâm tình đó, nếu anh thật sự đối xử tốt với Hân Dư thì sẽ không để cô ấy bị tổn thương! Nếu anh thật sự muốn giải quyết chuyện này thì đoạn video đó sẽ không bị lan truyền ra ngoài." Giang Nhiên Nhiên tức giận cùng cực.

Vừa nghe nhắc đến video, Giang Dật Hàn cũng biến sắc.

Video mà Lăng Diệu nhận được đã bị người nặc danh đăng lên mạng chỉ sau một ngày.

Khi điều tra IP thì chỉ tìm ra được nơi đăng lên là từ một quán net.

Điều tra từng người một đã từng lên mạng ở quán net đó cũng không tìm ra được gì cả.

Người nọ đã tiêu hủy dấu vết rất sạch sẽ, người đứng sau sai khiến là ai cũng không điều tra được.

Lại thêm từ quán net đến khách sạn, mỗi một bước đều kết nối rất chặt chẽ,rõ ràng đây là một kế hoạch có dự tính từ trước, hơn nữa còn làm rất kín kẽ.

Không giống những tấm hình bị chụp lén trước kia, hình ảnh có thể nói là đã qua chỉnh sửa, có thể nói là cắt câu lấy nghĩa nhưng video thì khác.

Đó là chứng cứ biết chuyển động và nói chuyện.

Vị trí của nhà họ Lăng vốn đã được chú ý, lại thêm dạo trước cuộc hôn nhân này cũng từng gây ra náo động không nhỏ, đoạn video này là một mồi lửa châm vào quả pháo này.

Sự việc tiếp tục lan rộng, càng lúc càng lớn, khuôn mặt của Lê Hân Dư trong video rất rõ ràng, không thể nào phản bác được.

Giang Dật Hàn ngẩng đầu nhìn anh: “Anh định làm thế nào?"
Chuyện này đã tiến triển đến mức này, không phải là vấn đề có thể giải quyết bằng cách tuyên bố vài câu khủng hoảng truyền thông,Vì Lê Hân Dư mà hai người đàn ông này không cần bàn bạc cũng có thể thống nhất với nhau.

Lăng Diệu nói: “Tôi cần sự phối hợp của anh.”
Giang Dật Hàn không chút chần chừ, đồng ý ngay: "Tôi sẽ dốc toàn lực phối hợp."
Anh nhướn mày: "Đồng ý nhanh vậy? Không nghe thử phương án xử lý trước à?"
"Không cần, chỉ cần giải quyết được chuyện này."
"Anh cũng khá là thâm tình với Lê Hân Du."
"Đương nhiên không sánh bằng sự tàn nhẫn máu lạnh của anh." Giang Dật Hàn nở nụ cười lạnh lẽo, anh sẽ không để cho Lê Hân Du tốt đẹp của anh phải sống trong sự chửi rủa của người khác.

Mặc kệ Lăng Diệu muốn anh phải phối hợp thế nào, Giang Dật Hàn cũng đồng
ý.Ba năm trước không thể thuyết phục bố mình giúp đỡ Lê Thị, khiến cho Lê Hân Dư phải cưới Lăng Diệu là chuyện làm anh hối hận nhất cả đời này.

Lăng Diệu không chút biểu cảm: “Cảm ơn."
"Anh không cần cảm ơn tôi, anh cũng không có lập trường để cảm ơn tôi.

Những gì tôi đồng ý làm đều là vì Lê Hân Dư, không liên quan đến anh.”
"Tôi là chồng của cô ấy." Tất nhiên có lập trường.

Giang Dật Hàn nói: "Tôi còn tưởng anh sẽ lấy chuyện này làm cái cớ để ly hôn với cô ấy, khôi phục thân phận độc thân hoàng kim của anh.

Để một mình cô ấy sa vào nơi vạn kiếp bất phục, chứ không phải là tốn sức kéo cô ấy lên từ bùn lầy."
Giọng điệu của Lăng Diệu bình thản nhưng lại cố chấp đến đáng sợ: “Tôi sẽ không, tôi sẽ không để cô ấy đi.”
Giang Dật Hàn trở nên kích động: "Lăng Diệu, rõ ràng anh không tin cô ấy, tại saocòn muốn ép cô ấy ở lại bên cạnh, giày vò cô ấy cũng như giày vò bản thân anh?”
"Video rõ rành rành ra đó, tôi nên tin tưởng cô ấy kiểu gì đây?” Ánh mắt của Lăng Diệu cũng trở nên hung hăng, dẫu biết Lê Hân Dư bị người khác gài bẫy nhưng anh cũng rất khó chịu, người phụ nữ của mình bị người đàn ông khác cướp mất.

Thế nhưng dẫu vậy thì anh vẫn không cách nào để cho Lê Hân Dư rời xa mình.

Anh sẽ không buông bỏ Lê Hân Dư, trừ phi anh chết.

Giang Dật Hàn thấy được nỗi đau và kiên định từ đáy mắt của anh, anh hít sâu một hơi, chậm rãi mở miệng: "Tôi không có phát sinh quan hệ với cô ấy."
Lăng Diệu sững sờ: “Anh nói cái gì?"
"Tôi cảm thấy may mắn vì không có phát sinh quan hệ với cô ấy, bây giờ cô ấy mới có thể dễ chịu hơn chút.

Xem như tôi cầu xin anh, nếu anh không chịu để cô ấy đi thì có thể đối xử tốt với côấy một chút không?"
...
 
Hãy Cho Nhau Một Lối Thoát
Chương 129: Cô Ấy Sẽ Không Tha Thứ Cho Anh


Lăng Diệu bước nhanh lên trước, nắm lấy cổ áo của Giang Dật Hàn rồi nhìn chằm chằm vào mắt anh ấy: "Anh nói lại lần nữa.”
"Ngày hôm đó cô ấy bị chuốc thuốc, thần trí không tỉnh táo.

Tôi nghĩ nếu đau đớn đến vậy thì cứ làm luôn cho xong.

Thế nhưng từ đầu đến cuối cô ấy cứ luôn khóc, cứ khóc mãi..." Giang Dật Hàn nhớ lại tình cảnh đêm hôm đó: “Chính là kiểu khóc theo bản năng, đó là sự khổ sở phát ra từ đáy lòng.

Đến bước cuối cùng, tôi không thể làm tiếp nữa nên đã ôm cô ấy ngồi trong bồn tắm cả đêm."
Trong lòng Lăng Diệu vừa vui mừng vừa bị thương.

Hóa ra cô thật sự không có phát sinh quan hệ với Giang Dật Hàn, cô vẫn là của anh, thuộc về một mình anh.

Lăng Diệu từ từ buông lỏng tay, lòng càng thêm kiên định sẽ không buông tay cô.

“Giang Dật Hàn, cảm ơn anh.”Một Lăng Diệu vừa cao quý vừa kiêu ngạo, lần đầu tiên nói ra lời cảm ơn với một người đàn ông khác.

Không biết là cảm ơn anh ấy đã không chạm vào Lê Hân Dư, hay là cảm ơn vì đã nói sự thật cho anh biết, hoặc có lẽ là cả hai.

Lăng Diệu bỗng nhiên rất muốn nhìn thấy Lê Hân Dư, muốn sờ mặt cô, muốn ôm lấy cơ thể cô.

Anh xoay người muốn đi, thế nhưng lại nghe thấy giọng nói trầm thấp của Giang Dật Hàn: “Nhưng cô ấy sẽ không tha thứ cho anh."
Lăng Diệu dừng bước, xoay người nhìn anh ấy rồi cong khỏe môi, ánh mắt tràn ngập sự khinh khi: "Là cô ấy chọc giận tôi.

Giữa chúng tôi, không ai có tư cách nói tha thứ."
“Cô ấy chọc giận anh?” Giang Dật Hàn cảm thấy buồn cười: "Hân Dư chưa từng nợ anh điều gì, mà là anh vẫn luôn nợ cô ấy!"Hồi tưởng lại quá khứ, mắt Giang Dật Hàn ửng đỏ.

Lê Hân Dư là cô gái lớn lên trong sự yêu thương của anh, vậy mà lại bị Lăng Diệu tùy ý làm nhục như vậy.

Anh rất hận, rất hận bản thân tại sao lúc trước lại thỏa hiệp, rõ ràng anh có cơ hội thay đổi mọi thứ.

Giang Nhiên Nhiên bị Giang Dật Hàn thô bạo đẩy ra, chén canh rơi xuống đất vỡ vụn.

Cô cúi xuống thu dọn.

Sắc mặt của Lăng Diệu lạnh nhạt: “Ba năm trước, cô ấy chuốc thuốc tôi để có được cuộc hôn nhân này.

Ba năm sau, tôi vì cuộc hôn nhân này mà c**ng b*c cô ấy.

Hà cớ gì nói ai tha thứ ai, chúng tôi không khác gì nhau cả?"
Thế nhưng Giang Dật Hàn lại cười, một nụ cười tràn ngập sự trào phúng: “Anh sẽ hối hận.

Ba năm sau là hiểu lầm cô ấy, c**ng b*c cô ấy.

Thế nhưng chuyện của ba năm trước cũng không như anh nghĩ."
Giang Nhiên Nhiên đang nhặt mảnh vỡbỗng run tay, bị cắt vào đầu ngón tay.

Từng giọt máu đỏ tươi nhỏ xuống sàn nhà, tạo thành một đóa hoa kiều diễm chói mắt.

Đóa hoa ấy chứa đựng sự ghen tỵ, chứa đựng sự áy náy, chứa đựng sự ác độc..

Lòng Lăng Diệu chùng xuống: "Giang Dật Hàn, câu này của anh có ý gì?"
"Ý trên mặt chữ."
"Anh biết được những gì?”

"Tại sao tôi phải nói anh nghe? Tôi đồng ý giúp anh, nói cho anh biết chuyện đêm đó đều là vì Hân Dư.

Thế nhưng chuyện của ba năm trước, tôi không cần thiết phải nói cho anh biết." Khuôn mặt ôn hòa của Giang Dật Hàn trở nên méo mó: "Lăng Diệu, chẳng phải anh không gì không làm được sao? Chẳng phải anh một tay che trời ở thành phố A sao? Có bản lĩnh thì anh tự đi điều tra đi!"
Lăng Diệu siết chặt nắm đấm, chợt nghe Giang Dật Hàn nói tiếp: “Đừng có bày ra dáng vẻ tình thâm ý nặng nữa, côấy chưa từng nợ anh, mà anh mới là người vẫn luôn nợ cô ấy."
Sau khi Lăng Diệu rời đi, Giang Dật Hàn vẫn không nói gì, anh chỉ thở hồng hộc, tựa như đã mất rất nhiều sức lực.

Giang Nhiên Nhiên thu dọn xong những mảnh vỡ, lúc này mới nói chuyện với anh: "Anh, anh thật sự đã buông bỏ được Hân Dư sao?"
"Không buông thì có thể làm gì nữa đây? Anh không đấu lại Lăng Diệu.

Anh có thể bất chấp mọi thứ mà tranh giành với anh ta, thế nhưng cuối cùng người chịu tổn thương cũng chỉ là Hân Dư mà thôi.” Giang Dật Hàn không ngốc, anh có thể cảm nhận được những biến hóa gần đây của Lê Hân Dư đối với Lăng Diệu, và còn ánh mắt tràn đầy tính chiếm hữu của Lăng Diệu khi nhắc đến Lê Hân Dư.

"Thế nên anh mới nhắc lại chuyện ba năm trước, muốn Lăng Diệu tự đi tìm chân tướng, muốn anh ta cảm thấy day dứt với Hân Dư, để rồi đối xử với Hân Dư tốt hơn?”.
 
Hãy Cho Nhau Một Lối Thoát
Chương 130: Trồng Nửa Ra Lau


Giang Nhiên Nhiên cảm thấy chua xót, Giang Dật Hàn vẫn luôn đối xử ấm áp với Lê Hân Dư, cho dù bản thân có đau lòng đến chảy máu cũng phải bảo vệ cô.

"Anh, anh ngốc quá."
Giang Dật Hàn không nói gì nữa, anh vẫn luôn im lặng, tay luôn nắm chặt túi cầu phúc rẻ tiền năm ấy đã cầu được khi leo núi với Lê Hân Dư.

Giang Nhiên Nhiên vẫn tự nói chuyện một mình bên cạnh anh, dù không có được phản hồi nhưng cô cũng không cảm thấy lúng túng.

Mãi cho đến khi ba mẹ hai người gọi đến kêu Giang Nhiên Nhiên trở về ăn cơm, lúc này cô mới rời đi: "Anh, em đi trước đây.

Ăn cơm với ba mẹ xong, em sẽ lại đến chăm sóc anh.

Nếu anh cần gì thì có thể bấm chuông gọi y tá."
Lúc này Giang Dật Hàn mới ngẩng đầu nhìn cô: “Tiểu Nhiên, người ngốc thật sự là em."
Giang Nhiên Nhiên hơi khựng lại, rờikhỏi đó như trốn chạy.

Hôm nay Giang Dật Hàn nhắc đến chuyện ba năm trước, giọng điệu bình tĩnh và thái độ như nhìn thấu hết thảy của anh khiến Giang Nhiên Nhiên hoảng loạn.

Trong suốt ba năm nay, anh trai vẫn luôn đổi xử với cô không nóng không lạnh, lẽ nào anh ấy đã biết được sự thật?
Không đâu, không đâu.

Anh ấy yêu Hân Dư như vậy, nếu biết được sự thật thì anh ấy chắc chắn sẽ không bình tĩnh đối mặt với mình.

Nhất định là cô nghĩ nhiều rồi, nhất định là vậy.

Một bóng dáng diêm dúa đứng thẳng tắp dưới ánh đèn đường.

"Y Nghĩa, sao cô tìm tới đây? Mau đi khỏi đây trước khi có người phát hiện!” Cô gái sa sầm mặt.

Y Nghê đẩy tay cô ta ra, đứng thật vữngvàng: “Tôi tới đây để nói cho cô biết, chúng ta đã thành công.

Lăng Diệu điều tra suốt mấy ngày cũng không tìm ra được manh mối.

Anh ấy không hề phát hiện mọi chuyện do chúng ta làm ra.

Cô đúng là lợi hại, đích thân ra tay mà cũng có thể làm tron tru như vậy.

Trước đó nghĩ kế giúp tôi mà sao không mưu tính chu toàn cho tôi giống vậy hả?"
"Tôi đâu ngờ cô ngốc đến thế, làm gì cũng lộ liễu quá." Cô gái phản bác lại: "Ván này đúng là đã thành công nhưng tôi không muốn cô giữa chừng xông ra làm chúng ta bị bại lộ trước khi mọi sóng gió qua đi.”
"Được rồi, được rồi.

Cô cũng đâu cần dạy dỗ tôi, tôi biết tôi tự ý đến tìm cô là do tôi suy nghĩ không chu toàn.

Thế nhưng còn chẳng phải do tôi bứt rút quả nên mới không nhịn được sao?"
Y Nghê hít sâu một hơi, rút thuốc lá dành cho phụ nữ ra, châm lửa rồi hút một hơi.

Đã thành công rồi nhưng cô ta không cảm thấy vui vẻ tí nào.Lê Hân Dư rõ là không còn sạch sẽ.

Những hình ảnh của cô với Giang Dật Hàn, cô cũng đã chỉnh sửa xong rồi gửi cho Lăng Diệu.

Làm gì có người đàn ông nào có thể chịu được việc vợ cắm cho mình một cái sừng to như vậy? Thế mà Lăng Diệu vẫn cứ khư khư giữ cô ta lại bên cạnh.

Cô ta không cam lòng, lại cho lan truyền video đó ra ngoài.

Chuyện này gây náo loạn cả thành phố A, ngay cả sản nghiệp nhà họ Lăng cũng bị liên lụy.

Thế nhưng Lăng Diệu không những không đuổi cổ Lê Hân Dư ra ngoài, ngược lại còn bảo vệ cô ta thật kín kẽ.

Y Nghệ cũng từng nghĩ cách tìm cơ hội đến bệnh viện gặp Lê Hân Dư một lần nhưng mãi vẫn chưa thể vào được phòng bệnh của cô.

Cô ta nghe ngóng khắp nơi, nhiều nhất cũng chỉ nghe nói rằng Lê Hân Dư bây giờ mỗi ngày chỉ ăn rồi ngủ, không hề biết gì cả.

Chuyện lớn nháo nhào cả thành phố mà Lê Hân Dư cũng không biết!Lăng Diệu bảo vệ cô ta hết mực như vậy, đừng nói là ly hôn, ngược lại còn trông chừng cô ta kỹ càng hơn.

Tại sao lại như vậy?
Sự việc rõ ràng đều tiến triển theo kế hoạch của họ nhưng tại sao kết cục lại khác hoàn toàn.

Y Nghê phiền não vô cùng, rít mạnh mấy lần cho đến khi hết cả điếu thuốc rồi vứt tàn thuốc xuống đất.

"Hãm hại đã thành công, danh tiếng của Lê Hân Dư cũng hỏng hết, nhưng đây cũng không phải là kết quả tôi muốn! Rõ ràng tôi muốn hủy hoại hôn nhân của họ nhưng tại sao trồng nửa lại ra lau? Một người đàn ông kiêu ngạo như Lăng Diệu sao lại giữ một người phụ nữ dơ bẩn bên cạnh mình?".
 
Hãy Cho Nhau Một Lối Thoát
Chương 131: Đừng Hòng Đứng Ngoài Cuộc


**********

ppjpg


ppjpg


ppjpg


ppjpg


ppjpg


ppjpg


ppjpg

.
 
Hãy Cho Nhau Một Lối Thoát
Chương 132: Biết Đươc Sự Thật


ppjpg


ppjpg


ppjpg


ppjpg


ppjpg


ppjpg


ppjpg

.
 
Hãy Cho Nhau Một Lối Thoát
Chương 133: Kịch Một Vai Của Anh


ppjpg


ppjpg


ppjpg


ppjpg


ppjpg


ppjpg


ppjpg

.
 
Hãy Cho Nhau Một Lối Thoát
Chương 134: Chỉ Muốn Ở Bên Cô


ppjpg


ppjpg


ppjpg


ppjpg


ppjpg


ppjpg


ppjpg


ppjpg

.
 
Hãy Cho Nhau Một Lối Thoát
Chương 135: Tôi Đã Hối Hận Rồi


ppjpg


ppjpg


ppjpg


ppjpg


ppjpg


ppjpg


ppjpg


ppjpg

.
 
Hãy Cho Nhau Một Lối Thoát
Chương 136: Ngôi Nhà Thuộc Về Chúng Ta


Lăng Diệu trốn chạy một cách chật vật.

Mấy ngày sau đó, anh không còn đến bệnh viện nữa.

Lê Hân Dư vui vẻ tự tại, anh vừa xuất hiện đã khiến trái tim cô rung động.

Cô muốn kiểm soát bản thân để dần quên đi người đàn ông này.

Cô biết thật ra cơ thể mình không có bệnh nặng gì nhưng Lăng Diệu không cho cô xuất viện.

Thế là Lê Hân Dư buộc phải nằm viện suốt một tháng trời.

Thế nhưng cũng may một tháng này trôi qua khả bình yên, chỉ ít không cần phải đổi mặt với những chuyện khiến người ta sầu não.

Ngày xuất viện, Lăng Diệu đích thân đến đón cô.

Lăng Diệu đã đổi sang chiếc xe màu trắng.

Cô cười cười, cũng may anh ta đã đổi xe.

Nếu vẫn còn là chiếc xe tối hôm đó, cô sợ mình sẽ thà chết chứ không chịungồi lên đó lần nữa.

Lăng Diệu xuống xe rồi bước đến trước mặt cô.

Lê Hân Dư cũng không ngoan cố, trực tiếp ngồi lên xe.

Bởi vì cô biết rằng hiện giờ mình như một con rối, không có chỗ nào để đi.

Lăng Diệu im lặng nhìn cô một cái rồi khởi động xe.

Cô ngắm nhìn phong cảnh ngoài cửa sổ.

Chẳng qua chỉ mới một tháng thôi mà mùa thu đã hoàn toàn chuyển sang mùa đông.

Ngoài cửa sổ vẫn còn tuyết rơi lất phất, một mảng sương lớn bám trên kính xe.

.

Truyện hay luôn có tại || TrumTruy en.

NE T ||
Thời tiết thay đổi thật nhanh chóng, lòng người sao lại không mau đổi thay? Trong nửa năm về nước này, tâm tình hiện tại của cô sớm đã không còn như năm ấy.

"Không đến nhà họ Lăng sao?"Lăng Diệu không ngờ cô sẽ chủ động nói chuyện với mình, anh ngẩn người rồi mới sực tỉnh: “"Chúng ta về trang viên Ngự Thủy."

"Ừ." Cô gật đầu, dựa lên cửa sổ không còn nói gì nữa.

Lăng Diệu có chút hụt hẫng, anh còn tưởng rằng cô sẽ hỏi tiếp, hỏi tại sao phải đến đó, vậy thì anh có thể nói cho cô biết, mấy tháng trước họ vừa bổ sung thêm rất nhiều thứ, cố gắng khiến nơi đó trở nên có sức sống hơn.

Thời gian gần đây, anh đã cho người đến trùng tu lại một lần, bên trong cũng không thiếu thứ gì, hiện đã hoàn toàn trở thành một ngôi nhà, một ngôi nhà thuộc về chúng ta.

Thế nhưng cô vẫn không hỏi gì cả.

Xe đã đến trang viên Ngự Thủy, hai người họ lên lầu rồi bước đến cửa.

Mật mã cửa không thay đổi, vẫn là ngày sinh nhật của anh.

Lăng Diệu cố tình đi chậm lại, để Lê HânDư đi phía trước.

Anh muốn thấy cô mở cửa và dáng vẻ khi cô nhớ ngày sinh nhật của anh.

Thế nhưng cô đứng ngay cửa, chỉ lắng lặng nhìn anh mà không có ý định mở.

Lăng Diệu cảm thấy hơi thất vọng nhưng vẫn cam chịu tiến lên, tự mở cửa.

Ngay khoảnh khắc cửa được mở ra, Lê Hân Dư sững sờ.

Phong cách trang trí với hai màu đen trắng chủ đạo lạnh lẽo lúc ban đầu của căn nhà đã bị gỡ bỏ hết, bây giờ đều là kiểu thiết kế với tông màu chủ đạo là màu xanh lam nhạt, tủ giày ở gần cửa còn gắn thêm vài thứ đồ trang trí thú vị.

Những cái này đều là sở thích của phái nữ.

Lăng Diệu nhạy bén phát hiện ra biển hóa cảm xúc của cô, anh dịu dàng hỏi: "Có thích không? Anh cố tình thiết kế theo kiểu dáng phòng của em, còn cố tình kêu nhà thiết kế đẩy nhanh tiến độ.”
Anh kéo cô vào phòng bếp, nói với dángvẻ như dâng bảo vật: “Em xem này, những thứ lần trước chúng ta mua đều đây cả, các vật dụng cần thiết khác cũng đã được bày trí xong xuôi.

Sau này chúng ta sẽ sống ở đây."
Lê Hân Dư đại khái chỉ quét mắt nhìn phòng bếp một lượt rồi cầm lên một gói gia vị đã mở sẵn, ném thẳng vào thùng rác: “Đã qua mấy tháng, có những thứ đã không ăn được từ lâu rồi."
Cơ thể anh cứng đờ nhưng rất nhanh đã khôi phục lại: “Không sao, lát nữa chúng ta đi siêu thị mua cái mới."
"Không cần phải tự đi mua, anh kêu người làm chuẩn bị là được." Cô lạnh nhạt tạt nước lạnh: “Còn nữa, phòng của tôi được trang trí từ nhỏ, do không muốn phiền phức nên không có sửa sang lại thôi, cũng không có nghĩa là tôi thích thiết kế kiểu này."
Lăng Diệu tiến lên chặn cô lại rồi ôm chầm lấy cô, lồng ngực nóng bỏng dán sát lên tấm lưng gầy yếu của cô: “Lê Hân Dư, em có thể nào trở lại như trước đây, đối xử tốt với anh một chút, hoặccười với anh thôi cũng được không?"
...
 
Hãy Cho Nhau Một Lối Thoát
Chương 137: Bắt Đầu Lại Từ Đầu Có Được Không


**********
Cô không từ chối mà chỉ ngẩng đầu nhìn anh rồi nghe lời nở nụ cười.

Lăng Diệu thầm mừng rỡ nhưng lại nghe thấy cô lên tiếng với giọng nói dịu dàng mà xa cách: “Muốn tôi cười thì cũng cười rồi, bây giờ anh buông tôi ra được rồi chứ?"
Anh không buông tay nhưng trong lòng đã mất hết sức lực.

Lê Hân Dư đẩy tay anh đang đặt trên eo mình ra, bước thẳng ra ngoài.

Bỗng cô nghĩ đến điều gì đó, dừng bước rồi quay đầu hỏi anh: “Sau này chúng ta sống ở đây, bố mẹ có ý kiến gì không?"
Lăng Diệu ngẩn người rồi mới nói: “Sẽ không đâu."
Thật ra, hai người lớn tuổi trong nhà có rất nhiều ý kiến là đằng khác.

Thế nhưng không phải vì vấn đề chuyển ra sống riêng mà là vì đoạn video bị lan truyền ra ngoài ấy.

Bây giờ vấn đề video đã được giải quyết nhưng phương pháp giải quyết cũng chỉcó thể qua mặt được công chúng, còn người thật sự tiếp xúc với Lê Hân Dư sẽ không có chuyện không kiềm chế được, người đó chính là bản thân cÔ.

Hách Ánh rất thương yêu Lê Hân Dư và cũng thật lòng đối đãi với cô như con gái của mình.

Thế nhưng khi chuyện này xảy ra, Hách Ánh không thể nào đối xử tốt với Lê Hân Dư được nữa.

Cho dù người mẹ chồng có tốt cỡ nào đi chăng nữa cũng không thể tha thứ cho một cô con dâu ngoại tình.

"Anh chắc chứ?"
"Hai vị ấy cũng cần có thế giới riêng của hai người chứ." Lăng Diệu không muốn để Lê Hân Dư biết chuyện này, nên đành phải lấy cớ để ứng phó với cô.

Lê Hân Dư cười khi nghĩ đến người mẹ chồng Hách Ánh vẫn còn tính trẻ con ấy.

Mẹ chồng của cô đúng là một người vừa dịu dàng vừa rất đáng yêu, thế giới riêng của hai người? Đây đúng là lời mà bà có thể nói ra được.Thế nhưng cũng phải có tiền đề là một cuộc hôn nhân hạnh phúc.

Hai người họ thật sự rất yêu nhau.

Hai người tốt như thế tại sao lại có một đứa con trai tồi tệ như Lăng Diệu? Xem ra vật cùng tất phản đúng là có thật.

Cô cười khẽ một tiếng.

Cô cũng đã từng mơ mộng rằng sẽ có một tương lai hạnh phúc mỹ mãn với Lăng Diệu như bố mẹ chồng vậy.

Thế nhưng giờ nhìn lại, chẳng qua chỉ là một trò cười.

"Tôi ở phòng nào đây?"
"Chỗ này, phòng ngủ chính." Anh kìm lại cảm xúc của mình rồi đẩy cô đến cửa phòng ngủ.

Anh giới thiệu cho cô xem phòng ngủ đã được sửa sang lại, trong tủ âm tường đều là những bộ quần áo kiểu dáng mới mẻ dành cho cô.

Cô hờ hững quan sát hết theo chỉ dẫn của anh, sau đó bình tĩnh hỏi: “Vậy anh ngủ ở đâu?” Cô không cho rằng anh vẫnmuốn ngủ chung một giường với cô sau khi chuyện đó xảy ra.

Lăng Diệu sững sờ, bước đến trước mặt cô rồi khẽ củi người xuống, anh đưa tay nâng mặt cô lên: "Lê Hân Dư, em nghe cho rõ đây, chuyện trước kia đều là lỗi của anh."
Trong mắt cô không chút gợn sóng: "Cho nên?"
Anh tì trán lên trán cô, ma sát nhẹ nhàng, mùi hương thanh mát trên người anh bay vào khoang mũi cô.

Anh hạ giọng nói dịu dàng, mê hoặc lòng người biết bao: "Chúng ta hãy quên hết mọi chuyện trước đây, bắt đầu lại từ đầu được không?"

Lê Hân Dư thế mà lại nở nụ cười nhưng không trả lời.

Dẫu cho có nhẹ nhàng bâng quơ nói một câu được, chúng ta sẽ cùng quên đi, lẽ nào có thể quên thật sao?
Không thể, cô không làm được.Cô không quên được sự trả thù của anh, không quên được khoảnh khắc Lăng Diệu không tin tưởng cô, không quên được những cô gái bên cạnh anh, càng không quên được lúc anh vũ nhục cô trên xe và ngay trước mặt Giang Dật Hàn.

"Em không nói gì thì anh xem như em đồng ý đấy." Anh áp sát khuôn mặt có chút lạnh lẽo của cô rồi khẽ nói: “Hửm?”
Cô bật cười rồi đẩy người đàn ông tuấn tú này ra: “Đừng bày trò nữa, anh đi đi về về cả ngày trời mà không thấy mệt à?"
“Mệt nhưng vẫn có sức bế em." Anh trở tay bế ngang cô lên, trước kia không phải chưa từng bế qua, hiện giờ anh phát hiện cô nhẹ đi rất nhiều.

Rõ ràng anh có phân phó ở bệnh viện rằng phải nuôi dưỡng thật tốt, tại sao vẫn gầy đi?
Anh áp bàn tay mình lên vòng eo thon gọn của cô rồi s* s**ng, thật sự không còn tí thịt nào.Cảm thấy tìm hơi nhói đau, anh đặt cô xuống giường rồi hôn lên mặt cô..
 
Hãy Cho Nhau Một Lối Thoát
Chương 138: Ai Làm Mất Mặt


**********
Cô khẽ nghiêng đầu, thể là nụ hôn của anh đáp xuống vành tai cô: "Tôi không muốn làm, tôi vẫn chưa bình phục nên không muốn phải nhập viện lần nữa."
Cô tạt một gáo nước lạnh vào anh.

Lăng Diệu đứng trước mặt cô rồi ôm lấy cô thật chặt: "Xin lỗi, tối hôm ấy là anh không tốt."
"Ừ, tôi chấp nhận." Thế nhưng không có nghĩa là cô tha thử.

sức nhẫn nại của Lăng Diệu có tốt đến cỡ nào cũng triệt để bị mất sạch, nói chi anh vốn không có tính kiên nhẫn.

Lời nói lạnh lùng cay nghiệt của cô khiến lòng anh đau đớn nhưng anh đã có lỗi với cô, không nỡ rời xa cô thì còn có cách nào nữa đây?
Lăng Diệu thấy Lê Hân Dư kháng cự mình đến vậy, anh đi sang phòng ngủ cho khách với sắc mặt nặng nề, cả đêm không trở lại.

Lê Hân Dư cũng mặc kệ anh, thể là anh tự nghẹn lấy cơn tức ấy mà ngủ cả đêmphòng cho khách.

Một đêm qua đi, nỗi buồn bực của anh cũng tan biến.

Khi Lăng Diệu chuẩn bị hạ mình củi đầu với cô thì bất ngờ sáng hôm sau thức dậy đã không còn thấy bỏng dáng của Lê Hân Dư.

Lồng ngực anh bốc lên từng cơn giận nhưng lại không thể nổi nóng với cô.

Dù sao cũng là anh đáng đời.

"Hướng Lập Hiên có ở đây không?"
“Xin lỗi, chủ tịch Hưởng không gặp khách, nếu không có hẹn trước thì không thể vào trong a.”
Lê Hân Dư ngẩn người: "Vậy tôi nên đợi anh ấy ở đâu đây?"
"Việc này thì cô cần hẹn trước thì chủng tôi mới có thể xác nhận địa điểm cho cô a." Lễ tân từ chối cô với thái độ đúng mực."Ý của tôi là nếu anh ấy đi ra thì sẽ đi đường nào? Tôi có thể tự mình đợi.”
"Xin lỗi ạ, đây là chuyện của ông chủ, tôi cũng không rõ."
Lê Hân Dư hít sâu một hơi rồi lại từ từ thở ra.

Lễ tân ở công ty của Hướng Lập Hiên khó đối phó hơn ở Lăng Thị nhiều.

Cô cầm điện thoại lên thử gọi một cuộc cho anh ta nhưng vẫn luôn hiển thị trạng thái tát máy.

Chỉ mới sáng sớm mà đã tắt điện thoại ư? Hướng Lập Hiên không muốn gặp cô nên đã liệt cô vào danh sách đen hay thật sự đang bận?
Cho dù anh ta có liệt cô vào danh sách đen thì cũng phải trả lại dây chuyền cho cô trước chứ, sợi dây chuyền đó là chút ấm áp còn sót lại của cô.

Mỗi ngày ở bệnh viện hết ăn rồi lại ngủ, cô cũng nhớ ra là hôm đó đi tắm có tháo dây chuyền ra một lần, chắc hẳn là đã bỏ quên ở bên bồn tắm trong nhà vệsinh.

Cô không hỏi được câu nào hữu dụng từ lễ tân, hết cách rồi đành phải trở về trước.

Kết quả, cô vừa xoay người lại thì bất ngờ nhìn thấy Lê Ngưng.

Cô có ấn tượng rất tốt với Lê Ngưng, cô ấy là một cô gái vừa cởi mở vừa lương thiện.

Nhưng Lê Ngưng không nhìn thấy cô.

Cô ấy mang một chiếc ba lô nhỏ, tay cầm thật chặt bộ hồ sơ với vẻ mặt buồn bã.

Trông có vẻ như đến để phỏng vấn xin việc nhưng lại thất bại.

Lễ tân cười khẩy một tiếng, mấy chuyện như phỏng vấn xin việc thất bại, cô ta đã gặp nhiều rồi.

Công ty của nhà họ Hướng không phải dễ dàng gì, những nhân viên có thể vào đây đều là được chất lọc kỹ càng, phỏng vấn không đậu mới là bình thường, được đến phỏng vấn đã là vinh hạnh lắm rồi, nhưng đâyvẫn là lần đầu tiên cô ta nhìn thấy có người khóc lóc đi ra.

Lễ tân gọi bảo vệ đuổi Lê Ngưng đi để tránh cho bản mặt thảm thương này làm ảnh hưởng đến hình hướng công ty.

Lê Ngưng còn chưa kịp hiểu chuyện gì đang xảy ra thì đã bị bảo vệ đẩy ra ngoài.

"Dừng tay!" Lê Hân Dư nhíu mày, ngăn cản bảo vệ: “Thả cô ấy ra."
"Cô ta làm ảnh hưởng hình tượng công ty, chúng tôi phải đuổi cô ta ra ngoài."
"Một người đến phỏng vấn xin việc mà bị nhân viên chính thức đuổi ra ngoài, vậy rốt cuộc là ai đang làm ảnh hưởng đến hình tượng của công ty đây?” Lê Hân Dư nói chuyện hùng hồn: "Thả tay, chúng tôi biết tự đi ra.”
Bảo vệ bị cô nói đến đỏ mặt tía tai, bèn thả Lê Ngưng ra.

Lê Hân Dư kéo tay Lê Ngưng rồi ngẩng cao đầu rảo bước ra ngoài.Lê Ngưng khụt khịt mũi, dằn hết biểu cảm buồn tủi vào trong, chỉ để lại sự mừng rỡ: “Lăng phu nhân! Khéo quá, chúng ta lại gặp nhau rồi!” Cô ấy rất quý Lê Hân Dư, luôn cảm thấy cô là một người rất đỗi dịu dàng.

"Gọi tôi Hân Dư là được." Lê Hân Dư cười cười: "Thế nhưng đúng là trùng hợp thật, có lẽ là duyên phận chăng? Cô xem đi, chúng ta đều là họ Lê, không chừng mấy trăm năm trước là người chung một nhà, vận mệnh đang chỉ dẫn chúng ta gặp nhau đấy.”.
 
Hãy Cho Nhau Một Lối Thoát
Chương 139: Hân Dư Cô Thật Tốt


**********
"Đúng đó!" Lê Ngưng cười tít cả mắt: “Dạo này tôi có về quê, nghĩ lại cũng lâu rồi không có gặp cô!"
"Tôi bị bệnh nên cứ ở trong bệnh viện suốt, cho nên lấy phương thức liên lạc của cô xong, tôi cũng không có cơ hội liên hệ với cô.”
"Cô dễ bị bệnh lắm sao?” Lê Ngưng tự lẩm bẩm, do dự một lúc lâu rồi móc ra một lá bùa hộ thân nho nhỏ: “Cái này tặng cô, lúc tôi về quê có cầu được ở chùa.

Thành phố bên chúng tôi tuy nhỏ nhưng ngôi chùa đó linh lắm, có rất nhiều người nghe danh tìm đến đó đấy.

Hơn nữa tôi đã cầu rất thành tâm, này, cho cô đó, mong rằng nó có thể mang đến vận may cho cô.”
Lê Hân Dư không từ chối mà nhận lấy: "Cảm ơn cô, vậy để tôi mời cô ăn cơm đi."
Lê Ngưng mặt dày vốn định từ chối nhưng cái bụng lại không chịu hợp tác mà kêu lên một tiếng:

"Ùng ục ùng ục."Lê Hân Dư cười khẽ: “Đi thôi, cô xem cái bụng của cô cũng đồng ý thay cho cô luôn rồi."
Lê Ngưng đỏ mặt phừng phừng cảm thấy ngượng ngùng.

Họ đã chọn một nhà hàng ở ngay dưới lầu gần công ty.

Thế nhưng Lê Ngưng lại dừng bước ngay trước cửa, rồi kéo tay Lê Hân Dư nói nhỏ: “Chỗ này đắt lắm đó."
"Không sao, tôi đãi.

Cô cũng đã tặng thứ quý giá đến thế cho tôi rồi mà.”
Lê Ngưng liên tục xua tay, lập tức giải thích: “Cái đó không có đáng tiền đâu nhưng ăn cơm ở chỗ này rất tốn tiền, phí chỗ ngồi cho một người đã mua được mấy lá bùa hộ thân rồi."
"Thế nhưng tình nghĩa vô giá mà." Lê Hân Dư cuối cùng vẫn kéo Lê Ngưng đi vào trong.

Lê Ngưng chưa từng vào nhà hàng như thế này nên cô ấy vô cùng e dè.Lê Hân Dư thấy dáng vẻ này của cô mới cảm thấy hơi hối hận, đáng lẽ nên chọn một hoàn cảnh giúp cô ăn uống thoải mái hơn.

Thế nhưng dù sao cũng đến rồi.

Cô bảo nhân viên phục vụ mang hai phần thực đơn đến, cô đưa một phần cho Lê Ngưng rồi giữ lại một phần, vừa lật xem vừa chu đáo quan tâm cảm giác của cô ấy: "Cô thấy món ăn ở trang hai thế nào?"
Lê Ngưng chỉ đưa mát nhìn cô, giá cả này khiến cô ấy không thể phản ứng.

Lê Hân Dư đành phải tự gọi món rồi trả lại thực đơn cho nhân viên phục vụ.

Sau khi nhân viên đi rồi, chỉ còn lại hai người họ, lúc này Lê Ngưng mới không còn hồi hộp như thế.

Lê Hân Dư trò chuyện với cô ấy: "Phải rồi, nhà cô chẳng phải ở thành phố A sao? Lúc nãy nghe cô nói về quê."
"Không phải, không phải." Lê Ngưng rấtthành thật: “Tôi là người ở dưới quê lên, sống ở thành phố rất mệt.

Cô nhìn đi, tôi muốn tìm việc thôi mà cũng bị người khác chế bai làm ảnh hưởng hình tượng của công ty rồi bị quẳng ra như ném rác.”
"Nhà cô ở thị trấn Tiểu Phật sao?"
"Đúng rồi, đúng rồi! Sao cô biết hay vậy?"
Lê Hân Dư huơ huơ chiếc túi cầu phúc màu đỏ trong tay: "Lúc nãy cô có nói đó thôi, ở chỗ các cô có một ngôi chùa rất nổi tiếng." Thị trấn Tiểu Phật có núi non nhưng không gần sông hồ, điều kiện sinh sống bình thường, kinh tế cũng lạc hậu nhưng lại có một cảnh quan nổi tiếng toàn quốc.

Trên ngọn núi đó có một tảng đá rất giống tượng Phật do thiên nhiên tạo nên, hằng năm đều có rất nhiều người nghe danh mà đến cầu phúc, cũng có rất nhiều người trở về đó hoàn nguyện.

Nghe nói nơi đây vô cùng linh nghiệm."Nếu có cơ hội, cô có thể dẫn tôi cùng đi xem thử không?"
"Tất nhiên là được, chỉ là nhà tôi quá nhỏ, nếu đi thì cô có lẽ phải chen chúc chung một giường với tôi.

Thật ra ở nhà trọ cũng được nhưng các quán trọ chỗ chúng tôi có điều kiện rất kém, còn không bằng ở nhà đấy.”
"Không sao, tôi rất bằng lòng là đằng khác." Lê Hân Dư cười cười.

Hai người đang trò chuyện thì thức ăn đã được lần lượt mang lên.

Lê Ngưng cực kỳ đói bụng, ăn như hổ đói nhưng vẫn không quên dành thời gian ra để cảm thán một tiếng: "Hân Dư, cô thật tốt."
Gia đình tốt, tính cách tốt, lấy chồng gả tốt, điểm nào cũng tốt..
 
Back
Top Bottom