Cập nhật mới

Ngôn Tình Hãy Cho Nhau Một Lối Thoát

Hãy Cho Nhau Một Lối Thoát
Chương 80: Giết Gà Doa Khi


Những vệ sĩ được huấn luyện lập tức ngăn những người có mặt ở hiện trường lại.

Lúc này biểu cảm của tất cả những người có mặt đều không được tốt cho lắm.

"Những người có mặt ở đây không một ai được bỏ trốn." Anh găn mạnh từng chữ: “Hôm nay tôi có thời gian, chúng ta cứ từ từ tính từng người một"
Tất cả mọi người run rẩy, lúc này đây mới ý thức được những gì mình vừa gây ra.

Lăng Diệu bế Lê Hân Dư như nâng niu viên ngọc quý vậy, anh hôn lên vết đỏ ửng trên trán cô.

Cô nắm lấy áo sơ mi của anh, kéo lấy tay áo được thiết kế cao cấp của nh.

Mắt cô đẫm lệ, giống như một con tuần lộc bị thương: "Lăng Diệu, em đau quá.”
Anh nhìn vết thương của cô, rồi lại nhìn những người xung quanh, nhẹ nhàng nói: “Không đau nữa, anh đã gọi tài xế lập tức đưa em tới bệnh viện."
Cô càng nắm chặt áo anh hơn, nước mắt cô lại trào ra: “Không, em không muốn! Em sợ!" Lỡ như đến cổng bệnh viện lại có một đám người như vậy chặn cô thì làm sao? “Đừng bỏ rơi em! Lăng Diệu, em sợ! Cầu xin anh! Đừng để em một mình.."
Cô sợ sệt vùi đầu vào ngực anh.

Anh ôm chặt cô, nhẹ nhàng dỗ dành cô: “Được, sẽ không để em một mình, đợi lát nữa tôi sẽ đích thân đưa em đi."
Lúc này cô mới bình tĩnh hơn, giống như một đưa trẻ: “Anh nói lời phải giữ lời, đừng lừa em."

Lăng Diệu hôn lên nước mắt ở khóe mắt cô: “Không lừa em”
Lúc này cô mới thả lỏng hơn.

Tình trạng này là gì, khác hoàn toàn so với những gì báo chí nói.

Chẳng phải nói, cuộc hôn nhân ba năm giữa Lăng Diệu và Lê Hân Dư chỉ là cuộc hôn nhân vỏ bọc sao, chẳng phải nói Lăng Diệu rất căm ghét Lê
Hân Dư sao? Vậy tại sao Lê Hân Dư làm ra chuyện mất mặt như vậy, ngoại tình với Giang Dật Hàn mà anh ta vẫn bảo vệ cô ta?
Lẽ nào..

Bài báo ấy là giả?
Đám người ấy bừng tỉnh nhưng càng hoang mang và sợ hãi hơn.

Thân hình Lăng Diệu cao to, bế Lê Hân Dư vóc dáng mảnh mai hoàn toàn không phải là vấn đề.

Anh lùi sang bên cạnh vài bước, nhìn những đống rác rưởi trên đất, ánh mắt sắc lạnh lướt nhìn những người xung quanh, khác hoàn toàn với ánh mắt dịu dàng ban nãy: "Ai vứt rác ở đây thì mau tự mình nhặt lên."
Không ai dám bước lên, bước lên lúc này coi như tự tìm lấy cái chết.

"Lúc này không ai dám thừa nhận sao?" Anh nhếch môi cười.

Cả đám người rùng mình.

"Tốt lắm, vậy thì không một ai được rời đi, tất cả đều đứng đó cho đến khi có người chịu đứng ra chịu thì thôi.”.

truyện đam mỹ
Anh nói xong thì bế Lê Hân Dư lên xe.

Tất cả mọi người ngơ ngác nhìn nhau, không hiểu câu anh vừa nói có ý gì.

Không một ai được phép rời đi?
Ở đây là đường phố, lẽ nào anh lại có thể khống chế hành động của bọn họ? Mặc dù có người hơi quá đáng một chút, nhưng bọn họ cũng chỉ là phỏng vấn, cũng đâu có thực sự đánh cô.

Một người đàn ông liều mình đẩy vệ sĩ chuẩn bị bước ra ngoài.

Vệ sĩ giữ anh ta lại, rút thẻ nghề của anh ta.

Sau khi xác định thân phận và công việc của anh ta, cũng không làm khó anh ta nữa mà thả anh ta đi.

Những người khác đang định làm theo, kết quả chưa đi xa thì nhìn thấy người đàn ông này mặt trắng bệch quay lại: "Là tôi sai, xin Chủ tịch Lăng tha cho.

Nhà tôi còn mẹ già con nhỏ, con tôi mới ba tuổi, tôi không thể mất công việc này, tôi không thể gánh được đống nợ hàng trăm vạn, như vậy cuộc sống của tôi coi như kết thúc rồi."
Những người khác vừa nghe xong tất cả đều đứng yên ở đó không dám nhúc nhích.

Động thái giết gà dọa khỉ đã có hiệu quả, một người vệ sĩ bước ra: “Những lời ngài Lăng nói lẽ nào các người không nghe thấy? Những ai vứt đồ lên người phu nhân, tự động đứng ra, nếu không sẽ thể thảm hơn anh ta.".
 
Hãy Cho Nhau Một Lối Thoát
Chương 81: Mở Lòng


Đám người vẫn yên lặng như vậy, thực sự phải thừa nhận sao? "Không nói cũng không sao, cái mà ngài Lăng không thiếu đó là tiền và sức lực, lấy dấu vân tay rồi đến lúc đó điều tra, hình phạt sẽ không giống với bây giờ."
Lúc này đám người mới dồn nhau bước lên, nhặt lấy những gì vừa vứt lên người Lê Hân Dư khi nãy.

Vệ sĩ xua tay ra hiệu cho những người khác rời đi, để lại những người đã động tay.

Mất việc là nhẹ, Lăng thị sẽ khiếu nại về những tổn thương, phỉ báng mà Lê Hân Dư phải chịu.

Có lẽ không phải ngồi tù quá lâu, nhưng sau cùng cũng sẽ có một người phải ở lại.

Có những người không cho họ một bài học, họ sẽ không biết cái gì không nên động vào.

Tài xế nhanh chóng lái xe đến bệnh viện.

Lăng Diệu bế Lê Hân Dư nhanh chóng bước vào phòng cấp cứu, bác sĩ ngoại khoa ngành xương khớp đều có mặt, kiểm tra tỉ mỉ cho cô mới dám xác định rằng cô không bị thương nặng lắm, chỉ bị thương ngoài da.

Chỉ là chân bị đè lên, e rằng phải nghĩ dưỡng một thời gian dài.

Cũng may không bị thương vào phần xương và gân bên trong, nên không cần làm phẫu thuật, chỉ cần tĩnh tâm điều dưỡng.

Nhưng nếu tình trạng này còn xảy ra thì e là không may mắn như lần này nữa.

Dưới quyền lực to lớn của Lăng Diệu, bác sĩ giúp Lê Hân Dư bằng bó vết thương trên trán xong rồi thì nhanh chóng rời đi.

Để lại không gian riêng cho cặp vợ chồng gượng gạo này.

Cô khiếp hãi đến tận bây giờ mới bình tĩnh trở lại.

Cô ngước mắt nhìn anh, l**m môi giống như định nói gì đó những rồi lại không dám mở miệng.

Lăng Diệu nghĩ cô vẫn còn sợ hãi nên bước lên phía trước ôm cô vào lòng.

“Đừng sợ, không sao, sau này tôi sẽ không để ai làm tổn thương em nữa."
Lê Hân Dư ngồi trên giường bệnh, anh đứng bên cạnh cô, mặt của cô vừa hay áp sát v*m ng*c săn chắc của anh.

Anh vừa nói chuyện thì cơ thể cũng rung theo.

Trái tim của cô cũng rung động theo những lời anh nói.

"Anh có trách tôi khiến anh mất mặt không?" "Em làm sai gì rồi?" Anh cúi người, đối diện với cô, anh có chút tức giận: "Trong trái tim em, tôi là người không phân rõ thị phi ư?" "Không phải, tôi sợ anh đọc những tin tức ấy xong sẽ không tin tưởng tôi."
Mắt cô đỏ hoe.

Nếu như đổi lại là cô nhìn thấy tin tức giữa anh và người phụ nữ khác, chắc chắn cô sẽ tin.

Cô còn nghĩ Lăng Diệu sẽ trách cô như lần trước.

Đôi mắt anh mênh mông như biển, nhìn xoáy vào trái tim cô, anh nói ra ba chữ giống như một lời thề: “Tôi tin em."
Lê Hân Dư ôm lấy lồng ngực phập phồng của mình, cảm nhận từng nhịp đập của con tim, bỗng rướn người lên ôm chặt lấy anh.

Cánh tay ôm lấy cổ anh, vùi mặt vào ngực anh: “Cảm ơn anh, xin lỗi."
Cảm ơn anh đã tin tưởng em.

Xin lỗi vì đã để con tim mình giấu quá sâu.

Nếu như cô mở rộng trái tim mình sớm hơn, dùng trái tim để đón nhận cuộc hôn nhân này thì có lẽ sẽ không có kết cục như ngày hôm nay.

Là do cô quá cố chấp.

Lăng Diệu không đáng ghét như cô nghĩ.

Người đáng ghét là cô mới đúng.

Trong lòng cô vô cùng rối bời, chỉ còn cách ôm anh thật chặt mới có thể cảm nhận được cảm giác an toàn.

Lăng Diệu cũng không nói gì, chỉ nhẹ nhàng vuốt tóc của cô.

Thực ra, anh vốn muốn hỏi rằng tại sao lại có bức ảnh ở quán lẩu kia.

Nhưng nhìn thấy bộ dạng hiện giờ của cô anh vẫn nên kiềm chế thì hơn.

Sau khi Lê Hân Dư xảy ra chuyện này, bà Hách Ánh luôn tự trách bản thân.

Bà luôn muốn để cô ra ngoài đi dạo cho thư giãn, nào ngờ lại xảy ra chuyện như này.

Giờ đây dù nói gì bà cũng không dám để cô ra ngoài nữa.

Vì luôn tự trách bản thân nên bà đối xử với Hân Dư lại càng tốt hơn.

Chuyện lần này xảy ra quá đột nhiên, mọi người trong lòng đều rõ chắc chắn có người đứng đằng sau chuyện này.

Sau chuyện này rõ ràng báo chí cũng có không chút bien chuyen.

Tinh cảm giữa Lăng Diệu và Lê Hân Dư cũng phát triển thuận lợi hơn, đột nhiên xảy ra chuyện này, không ai đứng đang sau, ai tin?
Còn những phóng viên ném đồ lên người Lê Hân Dư cũng bị xử lý một cách thích đáng.

Bọn họ khai rằng có người cho họ tiền, kêu họ đi chặn Lê Hán Dư, nhục mạ cô, làm chuyện này xé ra càng to càng tốt, càng khó coi càng hay.

Người ấy, chính là Y Nghê..
 
Hãy Cho Nhau Một Lối Thoát
Chương 82: Chạm Tới Giới Hạn Của Anh


**********
Con người Y Nghê, có tâm kế, nhưng lại quá nông cạn.

Nghĩ mình đã làm một chuyện có thể thay đổi cục diện, nhưng không ngờ lại là một việc điên rồ đẩy bản thân vào đường cùng.

Khi Lăng Diệu hẹn gặp cô ta, cô ta còn hớn hở nghĩ rằng sau khi nhận ra bản tính lẳng lơ của Lê Hân Dư, Lăng Diệu hối hận vì đã quyết định đuổi mình ra khỏi Lăng thị.

Cô ta còn cố tình sửa soạn cho thật đẹp, mặc một bộ trang phục kiểu mới nhất, trang điểm cầu kỳ đến quán cà phê gặp anh.

Quản cà phê này chính là nơi cô ta hai lần chạm mặt với Lê Hân Dư.

Quán có cái tên "Khởi niệm", không khí trong quán cũng vô cùng tuyệt vời, là nơi gần đây giới trẻ thường xuyên lui tới.

Mỗi khi không có gì làm, Y Nghệ cũng thích ngồi ở đây, không phải vì không gian xinh đẹp của nó, mà vì quán này mang họ Lăng.

Nhưng sau một đêm, tên quán bỗng đổi thành "Hân Dư".

Cô ta ngơ ngác, mắt nháy liên tục, cảm thấy có chuyện gì đó không hay sắp ập đến.

Nhưng cô ta lại không chịu tin rồi tự an ủi bản thân mình, nghĩ rằng chắc lần trước sau vụ hất cà phê, Lê Hân Dư sợ lại đối mặt với mình nên muốn mượn hành động này đến ra oai với cô.

Lần đầu tiên gặp Lê Hân Dư, cô đã đắc ý nói với Y Nghê rằng tiệm cà phê này là quà cưới của Lăng Diệu tặng cho cô,
Nghĩ làm như vậy có thể ra oai với cô sao?
Lê Hân Dư, cô còn non lắm! Người đàn ông vừa kiêu ngạo vừa tự tôn như Lăng Diệu sau khi nhìn thấy những chuyện dơ bẩn mà cô và Giang Dật Hàn làm, chắc chắn anh ấy sẽ ly hôn.

Đến lúc ấy, tên tiệm nhất định sẽ đổi về như trước.

Sau khi tự tẩy não mình, Y Nghê hả hê bước vào, chọn một chỗ ngồi yên tĩnh.

Bình thường ở đây không bao giờ vắng khách, nhưng hôm nay không biết tại sao lại không có lấy một người nào.

Mắt cô nháy càng nhanh hơn, nhưng cô ta lại kiên trì tin rằng sau tất cả những chuyện cô ta làm, với sự kiêu ngạo của Lăng Diệu, anh nhất định sẽ không tin tưởng Lê Hân Dư.

Đúng, nhất định là như vậy!
Lăng Diệu đến đúng giờ, dưới sự dẫn dắt của nhân viên phục vụ, anh đến đúng chỗ trước mặt Y Nghề đang ngồi.

Thấy anh đến, Y Nghê lập tức nở nụ cười, muốn thể hiện ra mặt đẹp đẽ nhất của mình.

Nhưng cô ta còn chưa kịp nói gì, Lăng Diệu đã lạnh lùng vứt một tệp tài liệu xuống trước mặt cô.

Những tờ giấy A4 bay xuống, có một tờ vừa hay dừng trước mặt cô, đó là biên lai mua chiếc xe BMV màu trắng.

Lúc này cô ta mới cảm thấy hoảng loạn, hoang mang chộp lấy một tờ giấy khác, đó là chứng từ mua bán và thanh toán mà một phóng viên nào đó chuyển lại.

"Y Nghê, trước đây cô làm bao nhiêu chuyện tôi không hề phanh phui là muốn giữ thể diện cho cô." Thần sắc anh lạnh tanh: “Nhưng lần này cô đã chạm tới giới hạn của tôi rồi"
Anh nghĩ sự ghen tị giữa phụ nữ nhiều nhất cũng chỉ đến mức hất cà phê hay là giống như vụ hất nước lên người như ở nhà Cung gia mà thôi.

Nhưng, khi Lê Hân Dư xảy ra tai nạn xe, hôm nay mặt trắng bệch sợ hãi thu mình trong lòng anh thì anh mới hiểu mình sai rồi.

Sự ghen tị và thủ đoạn của người phụ nữ lớn lên cùng anh còn ác độc và ghê tởm hơn những gì anh tưởng tượng.

Ý thức được chuyện gì đang xảy ra, sắc mặt Y Nghê chuyển sang trắng nhợt.

Tại sao lại như vậy, đây hoàn toàn trái ngược với những gì cô ta tưởng tượng.

Tại sao Lăng Diệu lại không ly hôn với Lê Hân Dư mà lại tới chỉ trích cô ta? "Em..." "Y Nghê, tôi vẫn luôn nghĩ cô chỉ xốc nổi, nhưng không ngờ cô lại ghê tởm ác đoc đên như vày"
Y Nghe sơ hãi giải thich.

"Không phải, không phải như những gì anh nghĩ đâu, không phải, không phải như vay, thưc sự không phải.
 
Hãy Cho Nhau Một Lối Thoát
Chương 83: Là Cô Ta Đã Ảo Tưởng


“Cô muốn giải thích sao? Vậy tôi nghe đây, nhưng cô chỉ có hai phút." "Anh Diệu, em chỉ muốn cho anh nhìn rõ bộ mặt thật của cô ta, em làm vậy là vì tốt cho anh thôi.

Anh đã bị cô ta lừa rồi, Lê Hân Dư tâm cơ thâm trầm, cô ta còn qua lại với Giang Dật Hàn, cô ta là một con đ**m” “Bốp..” một tiếng.

Y Nghê bị tát lệch mặt, cô ta ôm má nhìn Lăng Diệu với vẻ không tin nổi: "Anh Diệu, anh...!đánh em sao? Chúng ta cùng lớn lên từ nhỏ, vậy mà anh lại đánh em vì con tiện nhân Lê Hân Dư đó?" "Y Nghê, cô đã không còn là trẻ con nữa rồi, cô chỉ kém tôi một tuổi nhưng lớn hơn Hân Dư ba tuổi." Anh cực kỳ thất vọng: "Có phải cô nghĩ tôi là kẻ ngốc không Y Nghệ? Cái cớ tồi tệ như vậy cũng chỉ có thể lừa được bản thân cô thôi chứ.

Bất kể con người cô ấy như thế nào, bây giờ cô ấy cũng là vợ của tôi."
Một chữ “vợ” hung hăng đâm vào Y Nghê: “Không phải vậy.

Anh thích em, nếu không phải Lê Hân Dư xen vào, vợ của anh sẽ chỉ là em." "Không." “Cái gì?” "Cho dù không có Hân Dư, tôi cũng sẽ không cưới cô." "Em không tin!" Cô ta gào lên như điên: “Nếu anh không thích em, tại sao từ nhỏ đến lớn anh luôn nhường nhịn em? Rõ ràng anh không thiếu thư ký nhưng vẫn mắt nhắm mắt mở cho em làm thư ký thân cận.

Mặc dù anh và Lê Hân Dư đã kết hôn nhưng trong ba năm này anh vẫn luôn tặng trang sức cho em, dẫn em đi dự đủ các bữa tiệc, em mới là người phụ nữ đứng bên cạnh anh!”
Giọng nói của cô ta chói tai đến mức đáng sợ.

Anh cũng bình tĩnh đến mức đáng sợ: “Từ nhỏ nhường nhịn cô là vì bố cô từng cứu tôi một lần.

Chuyện thư ký cũng là bố cô đến nhờ tôi, tôi trả ân tình cho ông ấy.

Còn về việc dự tiệc sau này là do cô chủ động yêu cầu, mà số trang sức đó, cô nhớ kỹ lại xem có lần nào là tôi tự tay tặng cô không?"
Không có..

Mặt của Y Nghê hoàn toàn trắng bệch, cô ta không tin tất cả những chuyện này đều là cô ta tưởng bở: “Nếu anh không thích em, tại sao lại bảo Nam Phong tặng trang sức cho em?” “Đó là quà cảm ơn cô đã dự tiệc cùng tôi, đều là Nam Phong chọn cho cô, tôi chưa bao giờ quan tâm chuyện này” Lời nói thốt ra từ cặp môi mỏng gợi cảm và đẹp đẽ lại khiến người ta tổn thương hơn cả kiếm sắc.

“Vậy anh bảo em rời khỏi Lăng Thị, không làm thư ký của anh nữa là vì Lê Hân Dư?" "Phải."
Y Nghê hoàn toàn không còn sức lực nữa: “Anh Diệu, em biết sai rồi, sau này em sẽ không làm như vậy nữa." “Cô còn đáng tin không? Y Nghê, lần cô hãm hại cô ấy trong bữa tiệc ở nhà họ Cung, cô cũng nói như vậy, nhưng sau đó cô đã làm gì?" Lăng Diệu bình tĩnh đến đáng sợ, giống như sự bình yên trước giông bão vậy: “Cô lái xe muốn đâm chết cô ấy.

Lần này cô lại muốn mượn dư luận ép cô ấy phát điên, tôi làm sao tin cô?"
Y Nghê run lên vì sự lạnh lùng này, cô ta bắt đầu giở chiêu bài tình thân ra: “Bố em đã từng cứu anh, anh Diệu” “Coi như một mạng trả một mạng đi, lần trước cô lái xe suýt nữa đâm chết cô ấy cũng đủ thanh toán món nợ ân tình đó rồi." Lăng Diệu lạnh lùng nói: “Cho nên lần này tôi sẽ không bỏ qua cho cô."
Y Nghê đã làm thư ký bên cạnh anh bốn năm, sớm đã biết thủ đoạn của anh tàn nhẫn.

Mặc dù Lăng Diệu không nói rõ mình sẽ làm thế nào nhưng cô ta biết, bất kể anh làm thế nào cũng chắc chắn là kết quả mà cô ta không thể gánh chịu được.

Cô ta khóc lóc giữ tay anh, ôm lấy cánh tay của anh: "Không, anh Diệu, anh không thể như vậy được.

Anh tha thứ cho em lần này được không, chỉ lần này thôi, lần cuối cùng, xin anh đó." "Người trưởng thành nên chịu trách nhiệm cho việc mình làm sai” Kéo tay của Y Nghê đang bám lấy cánh tay mình ra, anh quay người đi mà không hề lưu tình, giống như quăng bỏ một đống rác vậy..
 
Hãy Cho Nhau Một Lối Thoát
Chương 84: Người Phụ Nữ Trong Bóng Tối


Y Nghê không biết Lăng Diệu muốn trả thù tất cả những việc mình làm như thế nào, nhưng cô ta biết chắc chắn mình khó mà chấp nhận được những điều này.

Cảm thấy bất an, cô ta vội vàng về nhà, nhốt mình trong nhà và nghĩ kế sách đối phó.

Cô ta nhốt mình trong căn hộ cả một ngày, kết quả là mẹ cô ta gọi điện đến quở trách một trận, mắng cô ta mất mặt, danh tiếng của nhà họ Y đều bị cô ta làm cho tan tành.

Y Nghê sợ hãi cúp điện thoại, vội vàng mở máy tính ra.

Hóa ra cách làm của Lăng Diệu chính là gậy ông đập lưng ông.

Lăng Diệu nói cô ta suýt nữa đã đâm chết Lê Hân Dư đã đủ để trả ơn bố cô ta cứu mạng anh, cho nên anh sẽ bỏ qua cho tính mạng của cô ta, nhưng anh sẽ tính sổ chuyện cuối cùng, cô ta đã đơm đặt chuyện của Lê Hân Dư và Giang Dật Hàn.

Anh đã đăng tải video cô ta cùng hai người đàn ông l*m t*nh tập thể.

Trên mạng đang lan tuyền video nhạy cảm của cô ta, tiêu đề là: “Cuộc sống đồi trụy của tiểu thư nhà giàu”
Đây là đoạn video mà lúc trước một trong hai người đàn ông nhất thời nổi hứng quay lại, lúc đó cô ta cũng thấy sướng nên để mặc anh ta quay, không ngờ lại rơi vào tay Lăng Diệu.

Lượt tải xuống đã vượt quá mức mười triệu, mặc dù sau đó đã bị trang mạng nhanh chóng chặn lại nhưng quá nhiều người tải xuống, gần như hô một tiếng là sẽ có người tốt bụng gửi qua.

Giờ thì xong rồi, không chỉ là bản thân cô ta, ngay cả danh tiếng của nhà họ Y cũng hỏng rồi.

Nhà họ Y là gia đình gia giáo, mẹ là giáo sư đại học, bố cũng là từ chính trị chuyển sang kinh doanh.

Giờ thì hết cả rồi, danh tiếng của nhà họ Y đều bị cô ta hủy hoại rồi.

Nhất định bố sẽ không tha cho mình đâu, cả người Y Nghê run lên.

Cô ta không cam lòng, tại sao, dựa vào đâu chứ!
Cô ta hung hăng hất đổ bộ ấm chén trên bàn: "Lê Hân Dư! Con tiện nhân Lê Hân Dư này.

Nếu không phải vì mày, tao và anh Diệu cũng sẽ không đi đến bước đường hôm nay."
Từ nhỏ mình đã đi theo anh ấy, Lê Hân Dư mới xuất hiện có mấy tháng, dựa vào đâu mà đá mình ra khỏi thế giới của anh Diệu như vậy, còn hại mình mất hết thể diện nữa! "A! Lê Hân Dư, tao phải giết mày, tao phải giết mày." "Đúng là ngu xuẩn cùng cực, cô như thế này làm sao có thể đấu được với Lê Hân Dư." Cửa đột nhiên bị mở ra, một người phụ nữ từ chỗ cửa phòng khách tối tăm đi vào.

Trên mặt là nụ cười mỉa mai, cô ta nhìn Y Nghê đang phát điên, cười khẩy nói: “Chẳng lẽ cô thật sự tưởng là mình có thể giết được cô ta? Trải qua hai chuyện này, Lăng Diệu sẽ chỉ càng bảo vệ cô ta, yêu chiều cô ta gấp bội.

Đừng nói giết cô ta, thậm chí bây giờ cô còn không có cơ hội đến gần cô ta nữa."
Y Nghê bình tĩnh lại, người phụ nữ này nói không sai, là cô ta đã quá kích động.

Cô ta nhìn người phụ nữ đó với vẻ đề phòng: "Sao đột nhiên cô lại đến chỗ tôi?” “Biết cô sẽ phát điên nên tôi đến giúp cô." Người phụ nữ thong dong nói.

“Cô đến giúp tôi hay là cố ý hại tôi?" Nếu không phải vì nghe lời người phụ nữ này, hành động theo mưu kế của cô ta đưa ra, Lăng Diệu sẽ không phát hiện ra mình, mình cũng sẽ không rơi vào hoàn cảnh này.

“Đương nhiên là giúp cô, nếu không thì cô cho rằng tôi phí công đi một vòng xa như vậy để giỡn cô thôi sao?"
Y Nghê nói ngược lại: “Vậy tại sao cô muốn giúp tôi, giữa tôi và cô đâu có bất cứ liên quan gì?" “Bởi vì tôi giống cô." Cặp môi đỏ của người phụ nữ nhẹ nhàng thốt ra ba chữ: "Hận cô ta." Chung hận thù khiến hai người phụ nữ đứng trên cùng một chiến tuyến.

Y Nghệ tin cô ta nhưng vẫn xem thường tâm kế của cô ta: "Tôi làm người xấu xông lên phía trước, cô làm người tốt nấp ở phía sau, cô thật sự biết tính toán đó."
Người phụ nữ kia cũng không tức giận, cô ta nghịch bộ móng tay mới làm, thản nhiên nói: “Tôi còn một cách có thể khiến Lăng Diệu mà cô yêu sẽ chán cô ta, ghét cô ta, nhìn thấy cô ta liền cảm thấy dơ bẩn và phẫn nộ.".
 
Hãy Cho Nhau Một Lối Thoát
Chương 85: Rơi Vào Đường Cùng


Y Nghê cắn môi: “Bây giờ tôi đã như thế này ròi, dựa vào đầu mà tiếp tục mạo hiểm nghe theo cô nữa." “Bởi vì cô đã rơi vào đường cùng, không thể lựa chọn nữa” "Ai nói tôi không thể lựa chọn!"
Người phụ nữ khẽ cười khinh miệt: “Vậy cô còn có thể dựa vào cái gì? Cô đã không thể nào quay lại bên cạnh Lăng Diệu nữa, nhà họ Y cũng đã mất mặt vì cô.

Lê Hân Dư khiến cô trở thành như bây giờ, thế mà cô lại muốn bỏ qua cho cô ta?".

Truyện Quan Trường
Y Nghê nằm chặt tay, nhìn mặt đất bừa bộn, hung hăng nói: “Vậy thì tôi sẽ nghe cô một lần nữa.

Nhưng mà...!lần này tôi sẽ không để cô sai khiến, cô nhất định phải cùng làm với tôi.

Bây giờ tôi đã như thế này, nhiều nhất cũng sẽ không mất mặt lần nữa, nhưng cô thì khác, cô là người đứng trên bờ.

Một khi cô rơi xuống nước thì sẽ không bao giờ gột sạch được."
Lần này hành động tôi nhất định sẽ giúp cô, hơn nữa còn dốc hết sức lực giúp cô che giấu.

Nếu không, còn bại lộ lần nữa là chúng ta sẽ cùng chết chung.

Dù sao những hình ảnh gây sốc này cũng không phải là tôi chụp, tôi có thể đẩy cô ra bất cứ lúc nào." Y Nghệ cũng biết mình thật sự đã rơi vào đường cùng, nhưng cô ta không thể để mình đi vào ngõ cụt.

Cô ta biết Lăng Diệu làm vậy coi như đã nhân từ với mình rồi, nếu còn có lần sau thì sẽ không chỉ là chế tạo dư luận thôi.

Người phụ nữ khẽ cười một tiếng, không ngờ lần này Y
Nghê đã thông minh hơn rồi.

"Đương nhiên tôi sẽ giúp cô, không phải tôi vẫn đang giúp cô sao?" “Tốt nhất là như vậy." "Hợp tác vui vẻ."
Người phụ nữ đi đến trước mặt Y Nghê, bắt tay cô ta, trên mặt nở một nụ cười độc địa.

Qua mấy ngày sau Lê Hân Dư mới phát hiện sự thật về chuyện của Y Nghê.

Hôm đó cô ngồi trên ghế lắc ở trong vườn hoa tắm nắng, chỗ xa có hai cô giúp việc bàn tán về chuyện này mà không biết là cô đang ở gần đó, vừa hay bị Lê Hân Dư nghe thấy.

"Có đánh chết em cũng không ngờ cô Y Nghê lại là người như vậy." "Tôi đã sớm đoán được Y Nghệ không phải người tốt gì rồi.

Lúc trước ở nhà họ Lăng cô ta có từng hòa nhã với chúng ta không? Toàn coi mình giống như nữ chủ nhân rồi ra vẻ cao ngạo, loại người này vừa nhìn đã biết không lương thiện rồi."
Nhưng không lương thiện là một chuyện, ác độc lại là một chuyện khác.

Đến bây giờ em cũng không dám tin cô Y Nghê lại muốn lái xe đâm chết thiếu phu nhân, còn bịa chuyện muốn mượn dư luận ép chết thiếu phu nhân nữa.

Em cảm thấy chuyện này không quá hợp lý, nếu mấy tháng trước chủ nhân chiếc xe đâm vào thiếu phu nhân thật sự là cô Y Nghệ, tại sao tiên sinh không tìm cô Y Nghệ tính số, ngược lại vì chuyện dư luận lần này mà đạp cô Y Nghệ xuống chứ?"

Người giúp việc lớn tuổi hơn nhíu mày thở dài, dáng vẻ như biết nội tình: “Cô mới đến nhà họ Lăng vài ba năm, cô không biết tình hình đâu.

Tôi ở nhà họ Lăng đã mười mấy năm rồi, cô biết tại sao thiếu gia lại nhẫn nhịn cô Y Nghê như vậy không?"
Người giúp việc trẻ tuổi hạ thấp giọng rồi mới dám nói: “Vì...!thích sao?" “Vớ vẩn, nếu thiếu gia thích cô Y Nghệ thì đã cưới cô ta về từ lâu rồi, sao lại luôn dửng dưng với cô ta." "Nhưng thiếu gia cũng rất tốt với cô Y Nghê mà, trước đây trên báo hay viết thiếu gia và cô Y Nghê cùng tham gia đủ các bữa tiệc, còn tặng cô Y Nghệ đủ các loại trang sức đá quý.

Ngay cả sau này, sau này.." Người giúp việc trẻ tuổi có vẻ không dám nói nữa.

"Sau này cái gì?" "Ngay cả sau này có Ý Nghệ ức h**p thiếu phu nhân như vậy, thiếu gia cũng đều mắt nhắm mắt mở, bây giờ đột nhiên mạnh tay như vậy để trút giận cho thiếu phu nhân, em cứ cảm thấy có chỗ nào đó là lạ."
Người giúp việc lớn tuổi dùng một chứng cứ bí mật để giữ luận điểm của mình, chỉ dựa vào một câu nói đã đập tan ảo tưởng lãng mạn của người giúp việc trẻ tuổi: "Đó là bởi vì hồi thiều gia còn nhỏ, bố của cô Y Nghê từng cứu mạng thiếu gia một lần.".
 
Hãy Cho Nhau Một Lối Thoát
Chương 86: Dao Động Trong Lòng


**********
Người giúp việc trẻ tuổi trợn to mắt: “Ý của chị là trước đây thiếu gia tốt với cô Y Nghê như vậy đều là vì trả ân tình?" "Đương nhiên rồi, nếu không thì cô nghĩ với tính cách của thiếu gia làm sao lại nhẫn nhịn một người như vậy? Thiếu gia là người không biết dịu dàng, càng dịu dàng với cô Y Nghệ mới càng là không yêu.

Bởi vì trả ân tình mà nhiều năm nay thiếu gia đều bỏ mặc những chuyện cô Y Nghê làm, nhưng lần này thì khác." “Nhưng vẫn không hợp lý, vậy tại sao thiếu gia không tìm cô Y Nghệ tính sổ khi phát hiện ra cô ta lái xe đâm thiếu phu nhân?" “Bởi vì năm đó thiếu gia rơi xuống nước suýt mất mạng, ông Y đã cứu mạng thiếu gia, cho dù thiếu gia phẫn nộ cỡ nào cũng phải nhịn, dùng lần đó để thanh toán hết mọi ân tình." Người giúp việc lớn tuổi cũng hạ thấp giọng xuống, thì thầm nói với người giúp việc trẻ: “Thật ra không chỉ là áp lực về dư luận, ông Y vốn là người làm chính trị, sự nghiệp chính trị phát triển không như ý nên mới đổi sang kinh doanh, nếu không phải nhà chúng ta giúp, nhà họ Y cũng đâu thể được như bây giờ.

Hôm đó tôi ở thư phòng nghe thấy thiếu gia và lão gia nói chuyện, muốn mua luôn một lúc hết cổ phần của nhà họ Y, hoàn toàn thay đổi dòng họ của nhà họ Y." "Thiếu gia cũng hơi nhẫn tâm rồi." Người giúp việc trẻ tuổi sợ hãi, một câu nói của nhà họ Lăng đã có thể phá hủy một gia đình rồi: “Nhưng nói đi nói lại, thiếu gia làm như vậy có phải là rất thích thiếu phu nhân không?"
Người giúp việc lớn tuổi trầm ngâm giây lát rồi nghiêm túc nói: “Tôi cảm thấy là yêu." "Hóa ra thật sự có chuyện cưới trước yêu sau, nhưng thiếu phu nhân đẹp như vậy, thiếu gia thích cũng đúng thô.."
Nói xong những chuyện này, cây cối quanh đó cũng đã được cắt tỉa gọn gàng, hai người giúp việc vừa trò chuyện vừa đi xa.

Vườn hoa lại yên tĩnh trở lại, lúc này Lê Hân Dư mới bừng tỉnh, hóa ra Lăng Diệu đã làm nhiều việc vì cô như vậy nhưng lại chẳng nói gì cả.

Trong lòng cô có cảm giác không nói ra được, giống như áy náy, lại giống như động lòng.

Thật ra Lăng Diệu thực sự không ác liệt như trong tưởng tượng, anh ấy ép mình như vậy, vừa nghe mình nói ly hôn liền nổi điên lên, có phải giống như hai người giúp việc kia nói, thật ra anh ấy...!thích mình?
Tim cô đập thình thịch thình thịch, đúng lúc Lăng Diệu xách một cái hộp giữ nhiệt dễ thương đi về phía cô.

Cô ngây người nhìn anh.

Anh hơi mất tự nhiên khi bị cô nhìn, đặt đồ lên cái bàn tròn bên cạnh, giải thích: “Mẹ bảo tôi đưa canh dinh dưỡng cho em” "Lại ăn.." Cô đã ăn gần năm tháng liên tục rồi.

Tuy mẹ chồng đã nghĩ cách thay đổi đủ mọi cách nấu cho cô, nhưng bất kể làm như thế nào, phải liên tục ăn những món canh vừa nhìn đã không muốn ăn này lâu như vậy, cô sắp điên rồi.

Lăng Diệu bật cười trước điệu bộ của cô: "Nhưng làm sao được, bà Lăng, chân của em vẫn chưa hoàn toàn hồi phục, chỉ có thể tiếp tục ăn thôi."
Cô hít sâu một hơi, dũng cảm giơ tay ra: "Đưa đây nào." Dù sao cũng phải ăn, cái này đều là tâm ý của mẹ chồng.

Anh khẽ cười, đổ một ít canh trong hộp giữ nhiệt vào chén rồi tự húp.

Lê Hân Dư ngẩn người: “Anh đây là..."
Anh húp hết canh, nhướn mày nhìn cô: "Là đang giúp em đó."
Cô chăm chú nhìn anh, lại nhớ đến cuộc đối thoại của hai người giúp việc, sự dao động trong lòng càng rõ ràng hơn.

Anh nói: “Hôm nay phải đến bệnh viện tái khám." “Tôi biết, mẹ nói rồi, buổi chiều sẽ đi cùng tôi." Từ sau hai lần xảy ra tai nạn, nhà họ Lăng bảo vệ cô cực kỳ tốt, bất kể đi đâu cũng có người bên cạnh.

"Chiều nay mẹ có việc, bảo tôi đi cùng em."
Tuy mẹ chồng đã nghĩ cách thay đổi đủ mọi cách nấu cho cô, nhưng bất kể làm như thế nào, phải liên tục ăn những món canh vừa nhìn đã không muốn ăn này lâu như vậy, cô sắp điên rồi.

Lăng Diệu bật cười trước điệu bộ của cô: "Nhưng làm sao được, bà Lăng, chân của em vẫn chưa hoàn toàn hồi phục, chỉ có thể tiếp tục ăn thôi."
Cô hít sâu một hơi, dũng cảm giơ tay ra: "Đưa đây nào." Dù sao cũng phải ăn, cái này đều là tâm ý của mẹ chồng.

Anh khẽ cười, đổ một ít canh trong hộp giữ nhiệt vào chén rồi tự húp.

Lê Hân Dư ngẩn người: “Anh đây là..."
Anh húp hết canh, nhướn mày nhìn cô: "Là đang giúp em đó."
Cô chăm chú nhìn anh, lại nhớ đến cuộc đối thoại của hai người giúp việc, sự dao động trong lòng càng rõ ràng hơn.

Anh nói: “Hôm nay phải đến bệnh viện tái khám." “Tôi biết, mẹ nói rồi, buổi chiều sẽ đi cùng tôi." Từ sau hai lần xảy ra tai nạn, nhà họ Lăng bảo vệ cô cực kỳ tốt, bất kể đi đâu cũng có người bên cạnh.

"Chiều nay mẹ có việc, bảo tôi đi cùng em.".
 
Hãy Cho Nhau Một Lối Thoát
Chương 87: Phu Nhãn Chủ Tịch


**********
Lăng Diệu đưa cô đến bệnh viện tái khám, bác sĩ nói cô hồi phục rất tốt.

Vốn tưởng rằng con gái sẽ yếu đuối một chút, cần phải tĩnh dưỡng một thời gian, không ngờ cô lại hồi phục nhanh hơn người bình thường.

Lăng Diệu nghĩ xem ra canh dinh dưỡng mẹ nấu cũng không phải là vô ích.

Ở trước mặt bác sĩ, anh ghé sát vào tai cô, hơi thở mập mờ phả vào vành tai cô: “Sau này không ăn giúp em nữa, em phải ăn đến khi hoàn toàn hồi phục mới được."
Cô phẫn nộ bất bình: “Đàn ông lật lọng."
Bác sĩ đã quen nhìn hành động thân mật của hai người, mấy tháng nay anh ta đã nhìn không biết bao nhiêu lần rồi.

Ra khỏi bệnh viện thì cô phát hiện phương hướng không đúng.

“Anh đưa tôi đi đâu vậy? Đây không phải đường về nhà mà." "Ở cùng em một ngày, cũng không thể bỏ công ty được." "Tôi cũng đâu cần quản chuyện của công ty." "Em ngồi bên cạnh cùng tôi là được.

Tôi đã ở cùng em nửa ngày, em ở cùng tôi nửa ngày, vậy mới công bằng.” "Đâu có vợ chồng nào mà so đo từng chút như vậy.” Cô khẽ lẩm bẩm.

"Em nói gì?” Cũng không biết anh không nghe rõ thật hay là giả vờ không nghe rõ, rõ ràng là đang hỏi nhưng vẻ mặt lại rất thoải mái.

Lăng Diệu không đưa cô về nhà họ Lăng mà thật sự dẫn cô đến Lăng Thị.

Nhưng không giống như anh nói là để cô ở cùng anh một ngày.

Dẫn cô đến Lăng Thị rõ ràng là tuyên bố địa vị của cô.

Anh không đi thang máy chuyên dụng cho chủ tịch ở bãi đậu xe dưới đất mà đi vào từ cửa lớn.

Các nhân viên ngây người một giây sau đó đồng loạt khom người chào: “Chào chủ tịch."
Anh nhếch khóe miệng lên, chỉ vào người phụ nữ mình ôm trong lòng: “Còn có phu nhân chủ tịch nữa."
Mọi người kinh ngạc nhưng vẫn ngoan ngoãn chào: "Chào phu nhân chủ tịch."
Thế là dọc đường tiếng "chào chủ tịch" và “chào phu nhân chủ tịch" liên tục vang lên.

Chưa từng thấy cảnh tượng như vậy, Lê Hân Dư vội vùi mặt vào ngực anh giống như một con đà điểu, che giấu vẻ mặt không bình thường của mình.

Nhân viên lễ tân lần trước cản Lê Hân Dư phát hiện mình đã cản nhầm người không nên cản, thầm chột dạ, tiếng hô "chào phu nhân chủ tịch” rõ ràng là yếu hơn rất nhiều.

Chết rồi, lần trước mình lại còn lừa phu nhân chủ tịch, phu nhân sẽ không gây khó dễ cho mình chứ?
Tình hình rất dễ chuyển biến, Lăng Thị không chủ động biện bạch về những tin đồn lúc trước mà chỉ thản nhiên bày tỏ sẽ truy cứu trách nhiệm, tất cả những phóng viên tham gia tung tin đồn nhảm lúc đầu đều nhận được báo ứng xứng đáng, những chuyện tồi tệ đó cũng dần dần lắng xuống.

Rồi đến bây giờ những người có tâm âm thầm theo dõi sự tương tác thân mật giữa hai người Lăng Diệu và Lê Hân Dư, cứ cách hai tháng là chuyện này lại lên trang nhất, hiện trạng ân ái của vợ chồng Lăng Thị.

Lê Hân Dư lại dưỡng thương thêm hai tháng.

Cái chân bị thương đã có thể đi lại bình thường, chỉ đi hơi khó một chút, đi lâu sẽ cảm thấy mỏi.

Lời đồn đại cũng đã lắng xuống, cô đang suy nghĩ có cần tiếp tục kế hoạch vĩ đại của mình, tạo dựng sự nghiệp cho mình hay không thì Giang Nhiên Nhiên khóc lóc gọi cô ra ngoài.

Hách Ánh thấy cô muốn ra ngoài, còn định sắp xếp cho cô hai vệ sĩ.

Lần trước cô gặp chuyện cũng là đi cùng Giang Nhiên
Nhiên.

Nhưng Giang Nhiên Nhiên khóc lóc như vậy, Lê Hân Dư không đành lòng nên vẫn từ chối người khác ngoài tài xế đi cùng mình.

Trên đường đi, Giang Nhiên Nhiên lại liên tục gọi cho cô mấy cuộc điện thoại, khóc lóc hơi thảm thiết.

Cô quen Giang Nhiên Nhiên đã lâu, họ là bạn học từ hồi cấp ba, Giang Nhiên Nhiên tính cách cởi mở, rất ít khi khóc, đối với chuyện gì cũng có thể nghĩ thoáng được.

Quen biết Giang Nhiên Nhiên nhiều năm như vậy nhưng tổng cộng chỉ thấy cô ấy khóc hai lần, lần trước là khi cô kết hôn, cô ấy mím chặt môi rớt hai giọt lệ.

Nhưng lần này lại khóc lóc lớn tiếng như vậy.

Lê Hân Dư thấy hơi sợ, nhất định là đã xảy ra chuyện gì đó, nếu không thì Giang Nhiên Nhiên sẽ không suy sụp như vậy..
 
Hãy Cho Nhau Một Lối Thoát
Chương 88: Tình Yêu Của Giang Nhiên Nhiên


Bị kẹt xe nên khi Lê Hân Dư đến bờ sông thì đèn đường đã sáng rồi.

Giang Nhiên Nhiên đứng cô đơn lẻ loi một mình ở bờ sông, vịn vào lan can uống rượu, dưới chân là một đống vỏ chai trống rỗng.

Gần đây nhiệt độ giảm xuống, thời tiết ngày càng lạnh, Lê Hân Dư vừa xuống xe đã cảm nhận được hơi lạnh thấu xương.

Cô rụt cổ lại, lê cái chân vẫn chưa hoàn toàn hồi phục của mình đi đến bên cạnh Giang Nhiên Nhiên, giật lấy chai rượu trong tay cô ấy.

"Cậu điên rồi à? Trời lạnh vậy mà chạy đến bờ sông uống rượu một mình, còn uống nhiều như vậy nữa, lỡ như xảy ra chuyện gì thì làm sao!" “Xảy ra chuyện thì thế nào, dù sao anh ấy cũng sẽ không đau lòng.

Mình đã làm nhiều việc như vậy, cố gắng như vậy, thậm chí mình còn đồng ý trao thân cho anh ấy, tại sao anh ấy lại không cần mình?" Giang Nhiên Nhiên vừa khóc vừa gào thét, muốn cướp lại chai rượu.

Lê Hân Dư thấy cô ấy kêu gào ầm ĩ liền ném thẳng chai rượu xuống sông, nước sông cuồn cuộn nuốt chửng nó trong nháy mắt.

“Nhiên Nhiên, cậu tỉnh táo lại đi, chỉ là một gã đàn ông mà thôi, cậu hà tất phải giày vò bản thân như vậy." "Cậu không hiểu đâu, mình thích anh ấy rất lâu rồi, tất cả tình yêu của mình đều dành cho anh ấy, nhưng anh ấy lại không để ý đến mình một chút nào." Giang Nhiên lớn tiếng khóc lóc.

Lê Hân Dư đau lòng ôm lấy cô ấy: “Có nhiều đàn ông lắm, cũng đâu chỉ có một mình anh ta, đừng khóc nữa, đừng khóc nữa, chúng ta sẽ tìm được người tốt hơn." "Không đâu, sẽ không có người tốt hơn nữa đâu.

Mình yêu anh ấy, mình chỉ yêu một mình anh ấy thôi."
Giang Nhiên Nhiên nép vào lòng cô, đấm vào ngực cô để phát tiết.

Lê Hân Dư không hề đề phòng, bị cô ấy đấm cũng hơi đau nhưng vẫn nhẫn nhịn: “Chúng ta về trước đã, cậu đã uống nhiều vậy rồi, ở đây không an toàn." "Mình không đi, mình muốn ở đây uống rượu, mình muốn uống say, mình muốn uống đến chết, mình xem anh ấy có đến tìm mình không.

Nếu anh ấy không đến, đợi sau khi mình chết rồi liệu anh ấy có áy náy không.

Mình yêu anh ấy như vậy, tại sao anh ấy không thể yêu mình một chút chứ?” Xem ra sau khi cô ra nước ngoài, Giang Nhiên Nhiên đã tìm được người mình thích.

Sau khi về nước thi thoảng cũng nghe Giang Nhiên Nhiên nhắc đến người mà cô ấy thích, nhưng cô vẫn chưa từng gặp người đàn ông đó nên không để ý lắm.

Có điều cô hoàn toàn không ngờ Giang Nhiên Nhiên đã yêu người đàn ông đó đến mức độ này.

Mặt Giang Nhiên Nhiên đỏ bừng: “Hôm nay mình đã tốn rất nhiều tâm tư để bày tỏ với anh ấy, nhưng anh ấy liếc mắt đã nhìn thấu, nói là anh ấy không thích mình.

Mình nói là không sao cả, mình có thể đợi, đợi đến khi anh ấy thích mình, nhưng anh ấy nói không thể nào...!Không thể nào!” Cô ấy lôi kéo Lê Hân Như giống như phát điên, ánh mắt tràn ngập vẻ không cam lòng, hung hãn đến mức đáng sợ: “Tại sao không thể chứ? Anh ta chỉ hời hợt nói một câu đã hủy hoại tình yêu của mình rồi." “Nhiên Nhiên, cậu lý trí một chút đi.

Nhiên Nhiên!” Cô bị Giang Nhiên Nhiên lắc đến mức không đứng vững.

Khi cô tưởng mình sắp bị Giang Nhiên Nhiên xô ngã thì Giang Nhiên Nhiên lại nhắm mắt rồi ngất xỉu.

Giang Nhiên Nhiên đã uống quá nhiều bia, lại hứng gió ở bờ sông cả ngày nên lên cơn sốt, còn bị viêm phổi nữa.

Lê Hân Dư không thể bỏ đi được, đành phải ở lại bệnh viện chăm sóc cô ấy một đêm.

Sáng sớm hôm sau Giang Dật Hàn nghe tin liền vội vàng chạy đến, đúng lúc chạm mặt cô.

Lê Hân Dư đứng dậy, khẽ nói: “Anh Dật Hàn, giao Nhiên Nhiên lại cho anh chăm sóc, chân của em cũng không tiện nên em về trước đây."
Giang Dật Hàn nhìn thẳng vào cô: "Anh tiễn em."
Cô từ chối: “Nhiên Nhiên vẫn chưa truyền nước xong, cần có người ở đây trông chừng.” Giọng của Giang Nhiên Nhiên hơi khàn: “Không sao, mình sẽ tu án chuông goi bac sĩ, nêu hai người có chuyen muôn noi thì không cần lo cho mình”.
 
Hãy Cho Nhau Một Lối Thoát
Chương 89: Đã Gặp Al


**********
"Anh Dật Hàn, anh ở lại chăm sóc Nhiên Nhiên, em đi trước đây." Lê Hân Dư quay người đi.

Giang Dật Hàn liếc nhìn Giang Nhiên Nhiên một cái rồi vẫn theo Lê Hân Dư ra ngoài.

Cô y tá đến kiểm tra phòng nhìn thấy trong ống truyền dịch toàn là máu của Giang Nhiên Nhiên liền vội vàng tiến lên rút kim ra, cô gái sợ đến nỗi giọng nói cũng thay đổi: "Cô Giang, tay truyền dịch không thể cử động mạnh được, cô xem máu cũng chảy ngược rồi, nếu cô có chuyện gì thì gọi tôi giúp.

Bây giờ tôi thay cái khác cho cô, lần này cô tuyệt đối đừng cử động lung tung được không?"
Giang Nhiên Nhiên cụp mắt nhìn xuống: “Làm phiền cô rồi."
Hành lang bệnh viện.

“Hân Dưem vẫn ổn chứ?"
Phát hiện Giang Dật Hàn đi theo ra ngoài, Lê Hân Dư hơi sốt ruột.

Giang Nhiên Nhiên đã bệnh như vậy mà anh ấy thà bỏ Giang Nhiên Nhiên lại, chẳng lẽ chỉ vì muốn hỏi mình một câu vậy sao? "Em rất ổn, Lăng Diệu cũng rất tốt với em, anh ấy luôn bảo vệ em." Lê Hân Dư biết lời anh ấy nói có ý gì, cô cắn răng, dứt khoát nói ra sự tình: "Anh Dật Hàn, chuyện chúng ta đã qua rồi, thật sự đã qua từ lâu rồi.

Em đã buông bỏ rồi, cũng hy vọng anh có thể buông bỏ."
Mặc dù những lời này khiến người khác rất tổn thương nhưng không thể không nói.

Giang Dật Hàn nắm tay cô: “Thật sự không còn chút hy vọng nào sao?"
Cô rút tay ra: "Tin đồn hai tháng trước, em không muốn xảy ra thêm một lần nữa, càng không muốn kéo anh vào” "Anh biết rồi, chúc em hạnh phúc." Trên mặt anh ấy vẫn là nụ cười dịu dàng đó, chỉ là nụ cười hơi miễn cưỡng, vẻ dịu dàng cũng không toàn vẹn.

"Cảm ơn anh." Lê Hân Dư quay người đi, trong lòng thầm nói một câu xin lỗi.

Đối với Giang Dật Hàn, cô có áy náy, có đau lòng, có cảm ơn...!nhưng duy nhất là không thể nào tiếp tục yêu anh ấy.

Bây giờ, người cô yêu là Lăng Diệu.

Lúc Lê Hân Dư về đến nhà họ Lăng thì Lăng Diệu vẫn chưa đến công ty.

Anh mặc đồ ở nhà, ngồi bên bàn ăn, ăn bữa sáng một cách nho nhã.

Thấy cô về, anh ngước mắt lên liếc nhìn cô, ánh mắt lạnh nhạt: "Đi gặp ai cả đêm? Bộ dạng như mất hồn vậy."
Cô đứng thẳng lưng, giải thích với anh: “Nhiên Nhiên bị sốt cao, em ở bệnh viện cùng cô ấy cả đêm." "Chỉ có người chột dạ thì lúc nói chuyện mới đặc biệt tỏ ra nghiêm túc” Lăng Diệu có thể dễ dàng nhìn thấu nội tâm của một người: “Em và Giang Dật Hàn đã gặp nhau?" "Chỉ là gặp ở phòng bệnh, sau khi anh ấy đến thì em lập tức về ngay." "Ô, hóa ra là vậy à." Anh đáp lại một câu khó nắm bắt, không ăn sáng nữa mà về phòng thay quần áo.

Lê Hân Dư biết Lăng Diệu rất để ý đến quá khứ của mình và Giang Dật Hàn, cô đuổi theo giải thích: “Em và Giang Dật Hàn không có gì cả, quá khứ chính là quá khứ, em tự đưa ra quyết định thì sẽ không hối hận, bây giờ em và anh ấy sẽ không có gì, sau này càng không có
Anh c** đ* ở nhà xuống, không hề ngại khoe cơ thể rắn rỏi của mình trước mặt cô, lại lấy áo sơ mi mặc vào.

Thấy anh không nói, cô biết là anh thật sự tức giận.

Cô tỏ ý tốt, bước lên chủ động giúp anh cài khuy áo nhưng anh lại nắm chặt tay cô, nhìn cô với ánh mắt sáng quắc: “Ngày thứ hai tôi đi nước M, em cũng gặp Giang Dật Hàn đúng không."
Cô ngẩn người, giờ mới hiểu anh đang nói ngày cô gặp tai nạn xe.

"Có gặp, nhưng mà..."
Lăng Diệu đẩy cô ra, mở miệng nói châm choc: "Ha, tình chàng ý thiếp, đúng là cắt không đứt."
Cô gấp gáp giải thích, khó khăn lắm mới làm dịu quan hệ được, cô không muốn khiến anh hiểu lầm: "Không phải như anh nghĩ đâu, là Nhiên Nhiên hẹn gặp em, em cũng không biết Giang Dật Hàn qua đó." "Được, tôi tin em."
Lời nói xoay chuyển: “Nếu lần nào cũng là vì Giang Nhiên Nhiên, vậy thì sau này em không được tiếp xúc với người nhà họ Giang nữa, bao gồm cả Giang Nhiên Nhiên”.
 
Hãy Cho Nhau Một Lối Thoát
Chương 90: Chủ Động Thân Thiện


**********
"Lăng Diệu, anh làm vậy là không công bằng với em! Anh dựa vào đâu mà tước đoạt cả quyền tiếp xúc với bạn của em?” Giang Nhiên Nhiên là bạn thân nhất của cô, tại sao cô không thể gặp Giang Nhiên Nhiên? "Vậy em và Giang Dật Hàn lén lút gặp nhau thì công bằng với tôi sao?" Anh nheo mắt, lạnh lùng hỏi ngược lại.

Mấy chữ mang tính nhục mạ như "lén lút gặp nhau" này đã làm tổn thương lòng tự trọng của cô: "Anh đừng có nói khó nghe như vậy, em không có hành vi bất chính, càng chưa từng hai lòng, từ sau khi kết hôn với anh, em luôn giữ thân tâm sạch sẽ.

Nhưng anh thì sao, anh dám nói trong ba năm sau khi kết hôn, ngoài em ra, anh chưa từng có người phụ nữ khác không?" "Phụ nữ bên cạnh anh, chắc không chỉ có một mình Y Nghệ chứ."
Hai người họ chưa từng trực tiếp nói những chuyện này, bây giờ Lăng Diệu tốt với cô, như có một sự ăn ý, họ không hẹn mà cùng ém những chuyện đó trong lòng, chuyện quá khứ đã qua sẽ không nhắc lại nữa.

Nhưng lần này Lê Hân Dư tức quá nên không thể nhịn được nữa.

Bầu không khí lập tức yên tĩnh lại.

"Phụ nữ bên cạnh tôi?" Lăng Diệu tức quá lại thành bật cười: “Trước giờ em đều không để ý đến phụ nữ bên cạnh tôi, em chỉ một lòng muốn ly hôn, nhưng đàn ông bên cạnh em, tôi để ý."
Nói xong, anh hung hăng hôn lên môi cô, hút đi tất cả hơi thở trong lồng ngực cô.

Cho đến khi cô mềm nhũn, không còn chút sức lực nào thì anh mới buông cô ra.

Anh lạnh lùng liếc nhìn cô một cái, chỉnh lại áo sơ mi rồi đi thẳng ra cửa, đến công ty.

Tiếng sập cửa cực lớn, trái tim của cô cũng run lên theo.

Anh ấy nói...!anh ấy để..

Lê Hân Dư che miệng, cảm thấy vừa đẳng vừa ngọt.

Lần này cãi nhau khiến Lăng Diệu rất tức giận, mấy ngày liền không về nhà họ Lăng.

Lê Hân Dư đẳn đo mãi rồi vẫn quyết định xuống nước, đến Lăng Thị tìm anh.

Cô muốn giải thích rõ ràng với anh, cô và Giang Dật Hàn thật sự chỉ là quá khứ thôi.

Lê Hân Dư cố gắng lệ cái chân vẫn chưa hoàn toàn hồi phục của mình đến Lăng Thị.

Cô nghĩ mình vẫn còn là người bệnh chưa khỏi, làm nũng, tỏ vẻ đáng yêu chắc cũng sẽ được chứ.

Từ sau khi Lăng Diệu đưa cô đến công ty, tất cả nhân viên đồng thanh chào "phu nhân chủ tịch", Lê Hân Dư vào Lăng Thị cũng không còn có ai ngăn cản nữa, nhân viên không dám đi cùng thang máy với cô, đều mời cô đi thang máy chuyên dùng của chủ tịch.

Cô đi vào thang máy chuyên dùng của chủ tịch theo thói quen.

Đến tầng mười tám, vừa đến gần phòng làm việc thì nhìn thấy Hướng Lập Hiên bị đẩy ra ngoài, Hướng Lập Hiên tức điên lên vỗ cửa, người ở bên trong cũng không có chút phản ứng nào.

Nhìn thấy Lê Hân Dư đến, nhân viên ở khu văn phòng chung đồng loạt cúi đầu xuống, giống như nhìn thấy bom hẹn giờ vậy.

Bầu không khí hơi kỳ lạ.

Hướng Lập Hiên quay đầu lại nhìn thấy Lê Hân Dư, sắc mặt hơi thay đổi sau đó cười tươi đi đến trước mặt cô chào hỏi: “Chậc, trùng hợp nhỉ bà Lăng, lần nào chúng ta gặp nhau cũng là ở Lăng Thị”
Lê Hân Dư khách khí cười với anh ta, đi qua anh ta, định đi thẳng vào phòng làm việc của Lăng Diệu.

Hướng Lập Hiên sốt ruột kéo tay cô lại: “Ây da, giờ này là giờ mang trà chiều đến cho chủ tịch Lăng của chúng ta sao? Có phải là người thấy có phần, tôi cũng có thể ăn ké một chút không?"
Cô nhíu chặt lông mày, cảm thấy biểu hiện của Hướng Lập Hiên rất kỳ lạ: “Ngại quá, tôi chỉ mang một phần "Vậy à." Hướng Lập Hiên thuận tay giành lấy đồ trên tay cô, giao cho trợ lý ở bên cạnh: "Cái này để họ đưa cho Lăng Diệu, cô mời tôi uống trà chiều cũng không quá chứ, lần trước cũng là tôi đã giúp cô." "Lần sau được không? Hôm nay tôi không tiện lắm” "Chọn ngày không bằng gặp ngày, lần sau cũng không biết khi nào tôi mới có thể gặp được cô nữa.

Không cần quá lâu, dưới lầu Lăng Thị có đủ các quán trà, tôi sẽ đưa cô về nhanh thôi.”
Lê Hân Dư mím môi: "Hướng Lập Hiên, anh hơi lạ đó.".
 
Hãy Cho Nhau Một Lối Thoát
Chương 91: Thư Kỳ Mới Đến Làm Di Thuần


**********
"Có sao?" Không ngờ nhanh như vậy đã bị nhìn thấu, Lê Hân Dư cũng rất thông minh, nhưng anh ta tuyệt đối không thể thừa nhận được.

"Anh đang làm mất thời gian của tôi." Cô gạt tay anh ta ra, đi qua đẩy cửa phòng làm việc của chủ tịch.

Hướng Lập Hiên đứng trước mặt cô, chặn cửa: "Cô cũng không nể mặt tôi quá đó, một ly trà cũng không được sao?"
Hành động của anh ta càng khiến cô nghi ngờ, cô lấy bánh ngọt và đồ uống mà mình mang đến từ tay thư ký, nhét vào lòng anh ta: "Cho anh hết, bây giờ tôi có thể vào được rồi chứ?”
Hướng Lập Hiên: "..." Cái cô Lê Hân Dư này khó đối phó quá, tại sao luôn ra chiêu không theo lẽ thường vậy.

"Hướng Lập Hiên, buông tay, chúng ta không quá thân, anh đừng kéo tôi như vậy."
Hướng Lập Hiên vẫn còn cố gắng: "Không sao, Lăng Diệu sẽ không hiểu lầm đâu, thật ra tôi.” “Được được được, tôi sợ anh rồi còn chưa được sao, anh chọn chỗ đi." “Được.”
Hướng Lập Hiên thở phào.

Anh ta vừa buông lỏng thì Lê Hân Dư trực tiếp nhấc chân bước qua anh ta, đá cửa mở ra.

Khung cảnh trong phòng làm việc lập tức hiện ra trước mắt cô, Hướng Lập Hiên sực tỉnh lại, muốn che mắt cô nhưng đã muộn rồi.

Lê Hân Dư trợn mắt nhìn cảnh tượng trong văn phòng chủ tịch, mắt chớp chớp, muốn làm ra vẻ như không có chuyện gì nhưng mắt đã đỏ lên mà không kiềm chế được.

Chẳng trách Hướng Lập Hiên lại bị đẩy ra ngoài không hề lưu tình như vậy.

Chẳng trách Hướng Lập Hiên còn nói đủ thứ cản cô lại, không cho cô vào.

Hóa ra trong phòng làm việc là cảnh tượng như vậy, bọn họ nóng lòng muốn làm những chuyện đó.

Giống hệt tình huống lần trước khi cô đến một mình, một thư ký ngồi trên đùi anh, chẳng qua là người mới thay người cũ, người phụ nữ đó không phải Y Nghê.

Không, còn tệ hại hơn cả cảnh lần trước cô nhìn thấy.

Cổ áo sơ mi của Lăng Diệu đã bị cởi ra ba cái khuy, lồng ngực rắn chắc nửa kín nửa hở, trên bả vai và trên má anh còn in hai dấu son môi đỏ chót, dấu đó đến từ người phụ nữ ngồi trên đùi anh.

Người phụ nữ nhìn còn rất trẻ, có vẻ như vẫn đang học đại học, mặt trang điểm đậm, vừa trong sáng lại vừa có chút quyến rũ.

Người phụ nữ đó cũng không sợ bị cô nhìn thấy, nghiêng đầu sang, yểu điệu chào hỏi cô: "Chào phu nhân chủ tịch, em là thư ký mới đến, tên Lâm Dĩ Thuần."
Dáng vẻ đó ro ràng là đang thị uy với cô.

Cô nhìn thang về phía Lăng Diệu, muốn anh cho mình một phản ứng, cho mình một lời giải thích, chỉ cần anh nói, cho dù là lấp l**m thì cô cũng tin.

Giọng nói của Lê Hân Dư cũng run lên: “Lăng Diệu, tại sao?" "Chẳng phải cô nói tôi có nhiều phụ nữ thì cô cũng không quan tâm sao? Nếu cô đã độ lượng như vậy, đương nhiên tôi phải lợi dụng thật tốt." Thậm chí Lăng Diệu còn không liếc nhìn cô, chỉ mải ôm người phụ nữ trong lòng, càng dính chặt lấy người phụ nữ đó hơn.

Lúc thấy tay của anh cởi áo của Lâm Dĩ Thuần, đôi tay thon dài đó luồn sâu vào ngực của Lâm Dĩ Thuần, cô không còn nhìn tiếp được nữa.

Cô quay người bỏ đi.

Đi đến trước thang máy chuyên dụng của chủ tịch, nhìn cửa thang máy mở ra nhưng cô không vào.

Chẳng trách hôm nay ánh mắt của những người đó nhìn mình vào cái thang máy này lại kỳ lạ như vậy.

Xem ra, chỉ cần là người phụ nữ của anh thì đều có thể tùy ý bước vào trong này.

Vậy mà cô còn tưởng đây là thứ chỉ thuộc về cô, chỉ có “bà Lăng" mới có thể hưởng thụ.

Cô không vào thang máy, cô dụi cặp mắt sưng đỏ, vừa lau nước mắt vừa đi đến cầu thang.

.

truyện ngôn tình
Cô thà tự đi xuống cũng sẽ không dùng cái thang máy đáng ghét đó nữa.

Một bàn tay dày rộng và ấm áp nắm lấy cổ tay của cô, cô nghiêng mặt sang chỗ khác: “Không phải anh có niềm vui mới rồi sao, anh quan tâm đến tôi làm gì." “Cái đó.." Người đàn ông chậm rãi lên tiếng, nhưng người đó là Hướng Lập Hiên.

Nhìn thấy dáng vẻ lúng túng không biết nói sao của Hướng Lập Hiên, ngược lại cô còn lập tức nghĩ thông suốt.

Vậy mà cô còn tưởng Lăng Diệu sẽ quan tâm đến mình, sẽ đuổi theo, hóa ra tất cả đều là cô tự đa tình..
 
Hãy Cho Nhau Một Lối Thoát
Chương 92: Đúng Là Qua Ngu Xuẩn


**********
Cô đúng là quá ngu xuẩn.

Không phải cô sớm đã biết Lăng Diệu là đàn ông quen thói trăng hoa rồi sao?
Không phải cô sớm đã cảnh cáo mình vô số lần là đừng động lòng với anh ta, đừng ôm ấp hy vọng xa vời đối với cuộc hôn nhân này sao?
Tại sao, tại sao lại vì một chút dịu dàng lúc mình bị thương, nghe được mấy câu bàn tán của người giúp việc đã thật sự tưởng rằng người đàn ông này là của riêng mình, sẽ chỉ tốt với một mình mình?
Lê Hân Dư, mày đúng là ngu xuẩn đến mức hết thuốc chữa rồi.

Tay của Hướng Lập Hiên vẫn giữ chặt cổ tay cô, tựa như nơi đây không phải là đầu cầu thang mà là ban công trên nóc nhà vậy.

Cô bị dáng vẻ căng thẳng của anh ta chọc cười: “Hướng Lập Hiên, tôi không yếu đuối như vậy."
Hướng Lập Hiên hoảng hốt vì sự bi thương trong mắt cô, anh ta ngập ngừng một chút mới buông tay cô ra: "Tôi không biết cô yếu đuối hay không, nhưng tôi cảnh cáo cô đừng có tức giận lên là đi thang bộ.

Chân của cô vẫn chưa khỏi hẳn, giày vò như vậy đến cuối cùng người chịu khổ vẫn là bản thân cô." "Anh đang quan tâm đến tôi sao?" "Không thì sao, cô tưởng tôi đang cười nhạo cô?" “Nhưng anh cũng thấy tình hình giữa tôi và Lăng Diệu rồi, anh không cần cố ý quan tâm đến tôi vì anh ta." "Nói cố ý quan tâm gì chứ, cô này nói chuyện thật muốn đòn." Hướng Lập Hiên hừ một tiếng: "Con người cô ăn thú vị như vậy, tôi coi cô là bạn bè được chứ.

Đây là sự quan tâm giữa bạn bè."
Cô lau nước mắt: “Thật sao?" “Tôi là đàn ông, lừa cô thì có ích gì." “Cảm ơn anh." Giọng của cô nhẹ bằng giống như một cơn gió cũng có thể thổi đi, dáng vẻ của cô hiện tại cũng giống như yếu ớt đến mức đụng vào là vỡ.

Hướng Lập Hiên cảm thấy mình có cảm giác là lạ, trước đây chưa từng có, nói đau lòng thì cũng không giống đau lòng lắm, nói tội nghiệp cũng không giống tội nghiệp.

Anh ta kéo Lê Hân Dư đi đến chỗ thang máy, ấn số tầng cho cô sau đó lại đi ra ngoài, đứng ở cửa nhìn cô và dặn dò: "Cô đi thang máy này xuống, đây là thang máy tòa nhà nên không sao, tôi còn có chút việc ở đây, không tiễn cô nữa”
Cửa thang máy chậm rãi đóng lại, cô nhìn anh ta, mắt rưng rưng lệ, khe hẹp của cửa thang máy nhỏ dần.

Hướng Lập Hiên nhói lòng, một giây trước khi cửa thang máy khép lại, anh ta ấn nút trên tường, cửa lại mở ra lần nữa, anh ta cũng đứng vào.

“Thôi vậy, thôi vậy, nhìn cô như thế này, cảm giác đi đến nửa đường là người có thể biến mất vậy, tôi tiễn cô xuống dưới vẫn tốt hơn." Hướng Lập Hiên rối bời lẩm bẩm: “Thôi thôi, hay là đưa cô về nhà đi, nếu cô xảy ra chuyện gì trên đường thì cũng là tội của tôi."
Anh ta cứ lải nhải nói, không hề nhắc đến chuyện của Lăng Diệu, chỉ luôn miệng nói muốn cô cẩn thận, sợ cô xảy ra chuyện.

Lê Hân Dư không nhịn được nữa, ngồi xổm trong thang máy òa khóc, giống như một đứa trẻ bị giành mất món đồ chơi yêu thích vậy.

Hướng Lập Hiên cũng chưa từng thấy phụ nữ khóc như vậy, anh ta lóng ngóng muốn kéo cô dậy, lại nghĩ đến cô là vợ của Lăng Diệu, động tay động chân không thích hợp lắm.

Nhưng không làm gì thì có vẻ như mình lạnh lùng quá.

Anh ta không có cách nào, chỉ có thể luôn miệng nói: "Cô đừng khóc nữa mà, khóc trôi phấn rồi, đến lúc đó sẽ dọa chết người đi đường mất."
Người phụ nữ đang ngồi xổm khóc lớn còn bớt thời giờ trả lời anh ta một câu: “Tôi không trang điểm” Sau đó lại tiếp tục khóc.

"Không trang điểm à, không trang điểm mà da vẫn đẹp như vậy đúng là vẻ đẹp trời ban.

Nếu cô còn khóc nữa, còn khóc...!nếu còn khóc nữa.” Không có kinh nghiệm an ủi người khác, Hướng Lập Hiên mãi mới rặn ra được ba chữ: “Sẽ xấu đó.".
 
Hãy Cho Nhau Một Lối Thoát
Chương 93: Cảm Ơn Anh Hưởng Lập Hiên


Đúng lúc thang máy đã đến lầu một, cửa thang máy mở ra, mọi người nghe thấy tiếng khóc đều đưa mắt nhìn qua.

Hướng Lập Hiên quát các nhân viên: “Nhìn gì mà nhìn, chưa từng thấy người khác khóc à.

Đi làm việc của mình hết đi!"
Anh ta thở dài, dứt khoát ấn nút đóng cửa thang máy, cũng ngồi xổm xuống bên cạnh chờ cô khóc.

Đợi khi nào cô khóc xong thì chắc sẽ tốt hơn.

Không biết ai đã nói phụ nữ chỉ khóc một lúc là được rồi.

Nhưng Lê Hân Dư đã khóc tận hai mươi phút cũng chưa có dấu hiệu dừng lại, Hướng Lập Hiên thật sự sợ cô khóc đến hỏng mắt mất, cặp mắt đó đẹp như vậy mà, khóc hỏng mắt thì quá đáng tiếc.

Hướng Lập Hiên cắn răng, kéo người phụ nữ đang ngồi thu lu trong góc mà khóc dậy: "Đừng khóc nữa Lê Hân Dư, cô phải biết trên thế giới này chuyện vô ích nhất chính là khóc.

Cô có thể thử thay đổi bản thân, cũng có thể thay đổi người khác, nhưng tất cả những việc này đều cần phải hành động, chứ không phải chỉ dựa vào nước mắt, cô biết không?"
Cô khóc thút thít, ngước mắt nhìn anh ta, trong lòng khó chịu đến mức không nói ra được.

Hướng Lập Hiên thở dài, dùng mu bàn tay lau nước mắt cho cô: “Nhìn bộ dạng của cô bây giờ xem, mắt sưng như quả đào vậy, ra ngoài đi trên đường sẽ bị người ta cười chết mất.”
Cô thút thít: “Vậy, vậy, phải làm sao?" "Không phải tự cô muốn khóc sao? Làm thế nào thì phải hỏi bản thân cô đó."
Cô khịt mũi, bình tĩnh trở lại.

Đúng lúc bên ngoài có người ấn nút định đi thang máy, cửa thang máy vừa mở ra, Lê Hân Dư che mặt đi ra ngoài.

Hướng Lập Hiên bước nhanh đuổi theo: “Giận rồi à? Nói đùa với cô thôi, để tôi đưa cô về nhà.

Bây giờ tâm trạng của cô không ổn lắm, tôi sợ cô xảy ra chuyện trên đường” "Tôi không muốn về nhà họ Lăng” Bây giờ về nhà họ Lăng, cô sẽ chỉ càng buồn hơn.

"Vậy thì nhà họ Lê?"
Cô lắc đầu.

Nếu bố nhìn thấy bộ dạng của cô bây giờ sẽ chỉ trách cô không giữ được trái tim của Lăng Diệu.

Hướng Lập Hiên bất đắc dĩ: “Vậy cô muốn đi đâu, cũng phải nói một địa chỉ thì tôi mới có thể đưa cô đến chứ."

Lê Hân Dư nghĩ rất lâu mới phát hiện ngoài căn hộ riêng của Giang Nhiên Nhiên ra thì ngay cả một nơi có thể dừng chân nghỉ ngơi mà cô cũng không có.

"Ấy ấy ấy! Sao lại khóc rồi? Tiểu tổ tông ơi, tôi xin cô đó, cô khóc như vậy làm tôi sợ."
Vẻ mặt đùa giỡn kết hợp với câu nói này cuối cùng cũng khiến cô từ khóc thành cười.

Cô chân thành nhìn anh ta, nói một cách nghiêm túc: “Cảm ơn anh, Hướng Lập Hiên” “Này này này, Lê Hân Dư, bấy giờ vẻ mặt này của cô không đúng lắm.

Đừng nói là cô đột nhiên phát hiện ra điểm tốt của tôi, liền không kiềm chế được tình cảm mà yêu tôi rồi đó chứ?" “Đồ thần kinh." Lê Hân Dự cho anh ta một cú đấm nhưng mà ra tay không nặng.

“Được được được, tiểu tổ tông cô nói tôi bệnh gì thì tôi bị bệnh đó, chỉ cần cô đừng khóc là được.”
Lê Hân Dư đột nhiên nghĩ đến điều gì đó: “Đúng rồi, lúc nãy anh ở lầu mười tám, không phải anh còn có việc ở đó sao? Nếu anh đưa tôi đi sẽ không lỡ việc chứ?”
Anh ta thở dài: "Bây giờ không có việc gì rồi." Dù sao lỡ thì cũng đã lỡ rồi, vậy thì làm người tốt đến cùng đi.

Hướng Lập Hiên đưa Lê Hân Dư đến bãi đậu xe dưới lòng đất, ga lăng mở cửa xe để cô ngồi vào trước, sau đó ngồi vào ghế lái.

“Nói đi, cô đi đâu, tôi chở cô."

Lê Hân Dư cài dây an toàn, không nói gì.

Anh ta nghiêng đầu sang nhìn cô, có vẻ không tin được: “Nói thật, cô sẽ không thật sự thảm đến mức không có chỗ nào để đi chứ?”
Cô biện giải cho mình: “Cái gì mà thảm đến mức không có chỗ nào để đi.

Tôi ở nước ngoài mấy năm, vừa mới về không bao lâu, chắc chắn không phải thỏ khôn có ba hang giống như anh.".

truyện kiếm hiệp hay
Nhìn dáng vẻ này của cô thì đúng là không có nơi nào để đi thật, Hướng Lập Hiên thầm nghĩ mình đúng là một người tốt bụng.

"Vậy thì tôi tìm một chỗ cho cô ở trước.".
 
Hãy Cho Nhau Một Lối Thoát
Chương 94: Có Thể Là Hiểu Làm


Hướng Lập Hiên đưa Lê Hân Dư đến một căn hộ nhỏ ở ngoại ô.

Mở cửa để cô vào, thuận tiện nói cho cô biết mật mã mở cửa.

“Đây là nhà của anh sao?" Nếu cô ở đây thì hình như không tiện lắm.

Thấy cô nhìn mình với vẻ cảnh giác, anh ta nhún vai: "Đừng nghĩ nhiều quá, tiểu gia tôi đây thỏ không chỉ đào ba hang, có rất nhiều nhà ở thành phố A, đây là căn nhà không thường ở, nể tình con người cô cũng khá thú vị nên tạm thời cho cô ở mấy ngày” "Nhưng như thế này thật sự được chứ?” Tại sao anh ta lại tốt với mình như vậy? "Chỗ này bình thường không có người ở, có rất nhiều đồ dùng một lần, để ở đâu thì tôi cũng không nhớ, cô tự tìm mà dùng là được."
Hướng Lập Hiên làm như không nghe thấy câu hỏi của cô, thuận miệng để lại một câu rồi đi: “Đúng rồi, khi nào cô có chỗ ở thì mau dọn đi, tiểu gia không thích nuôi phụ nữ bên ngoài, đặc biệt là phụ nữ đã kết hôn”
Anh ta nghêng ngang rời đi, quay lưng về phía cô và vây tay.

Cửa đóng lại cạch một tiếng, trong căn phòng của Hướng Lập Hiên chỉ còn lại một mình cô.

Cô nhìn chung quanh, phát hiện Hướng Lập Hiên không lừa mình.

Chỗ này khá sạch sẽ, trong phòng bếp không có gì cả, phòng vệ sinh cũng sạch sẽ, mở tủ cất đồ ra nhìn, để cho thuận tiện nên bên trong cũng thật sự chất một đống đồ vệ sinh cá nhân dùng một lần.

Người nào không biết e là còn tưởng đây là chỗ ở tạm thời.

Lê Hân Dư không có chỗ nào để đi, ở tạm đây để bình tĩnh lại cũng rất tốt, cô nhốt mình ở đây cả ngày.

Nhưng dù nghĩ nát óc thì cô cũng không hiểu tại sao Lăng Diệu lại đối xử như vậy với mình.

Thư ký mới? Người thay thế vị trí của Y Nghê sao? Trong lòng nhói đau từng hồi.

Càng bình tĩnh lại càng khó chịu.

Trong không gian trống trải chỉ có một mình cô, trong đầu toàn nghĩ đến cảnh Lăng Diệu và người phụ nữ đó ôm hôn nhau.

Cô thực sự không có cách nào khác, ép mình tìm chút việc để làm.

Lê Hân Dư chạy đến bệnh viện một chuyến thăm Giang Nhiên Nhiên, xác nhận Giang Dật Hàn không ở đó, cô chạy đến bệnh viện giống như đi ăn trộm vậy.

Giang Nhiên Nhiên sốt cao cảm nhiễm thành viêm phổi, bệnh viện ba ngày mới đỡ hơn một chút.

Lê Hân Dư buồn bã liền tâm sự với Giang Nhiên Nhiên.

Giang Nhiên Nhiên nói: “Không có ai vô duyên vô có đối tốt với cậu cả, người thích cậu lại càng không vô duyên vô cớ phản bội cậu.

Lăng Diệu đã làm nhiều việc vì cậu như vậy, có thể thấy là thật sự quan tâm đến cậu, sao có thể nói dan díu với thư ký là dan díu được.

Trong chuyện này, nói không chừng là có hiểu lầm gì đó?" "Hiểu lầm sao.." “Hân Dư, trước giờ cậu luôn lý trí hơn mình.

Chuyện tình cảm, người khác không nói rõ được, chỉ có cảm nhận của bản thân là chân thực nhất” "Nhưng bây giờ đầu óc mình rất loạn, không biết phải làm sao mới được." “Tìm anh ấy mặt đối mặt hỏi rõ ràng thôi, cũng nói rõ ràng với anh ấy.

Nếu cậu thích anh ấy thì phải nói với anh ấy, cởi bỏ khúc mắc.

Nếu thật sự như anh ấy nói, là vì để ý chuyện cậu và anh mình gặp nhau mới cố ý như vậy thì chứng tỏ anh ấy cũng yêu cậu, có lẽ không xảy ra chuyện gì với cô thư ký đó cả, chỉ là chọc tức cậu thôi.

Nếu cậu không thích anh ấy như vậy thì càng không phải sợ, cứ trực tiếp nói rõ ràng.

Nếu anh ấy còn trêu hoa ghẹo bướm như vậy, muốn có cả vợ và nhân tình thì cậu cũng không có gì để do dự nữa, hãy bảo vệ tốt trái tim của mình, vĩnh viễn đừng động lòng trước anh ấy."
Vĩnh viễn đừng động lòng trước anh ấy sao?
Nhưng mà cô đã động lòng rồi..
 
Hãy Cho Nhau Một Lối Thoát
Chương 95: Nói Rõ Với Anh


Lúc cô về thì phát hiện cửa phòng đang mở.

Cô còn tưởng là có trộm vào, len lén nhìn vào mới phát hiện Hướng Lập Hiên đã đến.

Hướng Lập Hiên cũng vừa mới đến, anh ta xách hai cái túi trong tay, trong túi đựng đồ ăn đóng gói, nhìn có vẻ như mới đến.

Lúc này Lê Hân Dư mới thở phào một hơi: "Sao anh lại đến?”
Hướng Lập Hiên bực bội: “Cô nói chuyện thể nào vậy, giọng điệu nghe giống như đang trách tôi vậy, đừng quên đây là nhà của tôi." "Xin lỗi Hướng đại thiếu gia, tôi tưởng là trộm vào." "Có tên trộm nào đẹp trai tiêu sái, phong lưu giàu có như thế này không?" "Không có, chỉ có duy nhất mình anh." Cô cười.

Hướng Lập Hiên đặt túi trong tay lên bàn trà trước mặt, anh ta cũng không giải thích mà chỉ đẩy hết đống đồ đến trước mặt cô.

Cô liếc mắt nhìn, chay mặn kết hợp, cân bằng dinh dưỡng, có đủ loại đồ ăn.

Nhiều đồ như vậy, hai người họ cũng chưa chắc đã ăn hết.

"Cảm ơn anh, Hướng Lập Hiên” “Đừng khách khí, thiếu gia xưa nay hào phóng." "Hai ngày nay tôi ở một mình đã suy nghĩ không ít, trốn tránh cũng không phải cách giải quyết, tôi muốn về nhà họ Lăng.

Bất kể như thế nào, tôi cũng muốn đối mặt và trịnh trọng nói rõ với anh ấy."
Nụ cười trên mặt Hướng Lập Hiên liền đờ lại: “Cô đã nghĩ kỹ rồi?" “Ừm.”
Anh ta giơ ngón tay cái lên: "Điều chỉnh cảm xúc vô cùng nhanh, hai ngày đã suy nghĩ rõ ràng rồi.

Tôi còn tưởng hôm đó cô khóc thảm như vậy, ít nhất cũng phải trốn hai mươi ngày chứ.

Giờ cũng không còn sớm nữa, đi thôi, tôi đưa cô về” "Cảm ơn." Cô cũng không từ chối: “Nhưng không thể lãng phí đồ ăn, thấy anh mua nhiều quá, chúng ta ăn xong rồi hãy đi nhé." Cô chỉ vào đống đồ ăn trên bàn mà anh ta mang đến.

Lê Hân Dư biết kiểu đại thiếu gia như Hướng Lập Hiên mà chịu tự gói đồ ăn mang đến cho mình, đó có thể được coi là nể mặt rất nhiều rồi, cô không thể lãng phí tấm lòng của người ta được.

Anh ta nhìn thức ăn nóng hổi trên bàn: “Thôi bỏ đi, tôi đưa cô về” “Hướng đại thiếu gia, anh không vội đến mức thời gian ăn một bữa cơm cũng không có chứ?" Lê Hân Dư cười nói: “Vậy thì không cần làm phiền anh đưa tôi về.

Chúng ta ăn cơm trước, ăn xong rồi anh đi làm việc của mình, tôi bắt xe về cũng được."
Anh ta hơi nhướn mày lên: “Hướng Lập Hiện tôi sao lại để cho phụ nữ từ chỗ tôi đi ra bắt xe chứ, ăn đi, ăn xong rồi tôi đưa cô về sớm."
Hai người mở đồ ăn trong túi ra, đặt lên bàn trà.

Trên nền nhà trải một lớp thảm, cô trực tiếp ngồi dưới nền, cùng anh ta ăn cơm.

Tính cô dịu dàng nhưng rất thích ăn cay, ăn ớt vào mặt lại đỏ bừng lên, trông hết sức đáng yêu.

Hướng Lập Hiên nhìn cô một cái, vội vàng dời mắt đi, ngấu nghiến ăn cơm trong chén.

Ăn cơm xong, quả thật anh ta đích thân lái xe đưa cô về nhà họ Lăng.

Anh ta dừng xe ở ngoài cửa nhà họ Lăng nhưng không có ý vào: “Đến rồi, cô tự vào đi." "Anh không vào ngồi chơi sao?" Cô biết quan hệ của nhà họ Hướng và nhà họ Lăng không tệ.

Hướng Lập Hiên xua tay: “Lăng phu nhân hết sức chính trực, nhìn thấy loại công tử đào hoa như tôi sẽ khó chịu, vì sức khỏe của Lăng phu nhân, tôi không vào góp vui nữa."
Cô xuống xe, đóng cửa xe lại rồi nói với anh ta qua cửa sổ xe: “Cảm ơn."
Hướng Lập Hiên cười: “Lê Hân Dư cô có biết không, câu nói cô nói với tôi nhiều nhất chính là cảm ơn anh." "Tôi biết." "Lần sau tôi muốn nghe câu khác."
Lê Hân Dư cười nói: “Được, lần sau sẽ nói nhiều, mời anh ăn cơm”
Hướng Lập Hiên cũng cười: "Chúc phúc cho cô, người phụ nữ thú vị” "Nhờ lời may mắn của anh.".
 
Hãy Cho Nhau Một Lối Thoát
Chương 96: Mùi Nước Hoa Lạ


Nhìn thấy Lê Hân về, mẹ chồng Hách còn cưng chiều hỏi cô có ăn chè không.

Cô nói chuyện với Hách một lúc rồi mới lên trở về căn phòng của mình và Lăng Diệu nhưng trong phòng trống Mấy ngày nay cô không về, Lăng Diệu cũng không về.

Hách Ảnh có tư tưởng rất tiến bộ, bà không truy hỏi kẽ rốt cuộc hai vợ chồng họ đã xảy ra chuyện gì, sau đó dùng tư thái của người lớn để giúp giải quyết, bà muốn để vợ chồng trẻ tự điều chỉnh.

Bầu không khí nhà họ Lê rất tốt, có cảm giác gia đình rất cúng.

Chỉ là căn phòng này lại thiếu sự ấm cúng của gia đình.

Lê Hân Dư không muốn đến Lăng Thị tìm anh nữa, một là nói chuyện không tiện, hai là không muốn nhìn thấy những cảnh nhức mắt đó nữa.

Cô quyết định ở nhà họ Lăng đợi, đợi anh về rồi hai người có thể nói chuyện đàng hoàng ở trong phòng.

Nhưng mà Lăng Diệu mãi vẫn không về.

Nhẩm tính thời gian, đã tròn mười ngày rồi.

Thật ra Hách Ảnh thấy được mỗi ngày con dâu đều đợi chồng.

Bà không nhịn được nữa bèn gọi điện thoại cho con trai, yêu cầu con trai ngày mai nhất định phải về, đã một tuần không thấy bóng dáng rồi, trước đây dù thế nào thì một tuần cũng sẽ về hai lần.

Có lẽ Lăng Diệu không phải một người chồng tốt, nhưng anh là một đứa con trai tốt.

Buổi tối ngày nhận được điện thoại anh đã về nhà ngay.

Lúc đến nhà họ Lăng thì đã hơn mười một giờ đêm, hai ông bà già nhà họ Lăng đã ngủ, anh trở về phòng ngủ, cả người nồng nặc mùi rượu.

Lê Hân Dư giật mình khi nghe tiếng động anh về, không ngờ anh lại đột ngột trở về, lại thấy bộ dạng say khướt của anh, cô vội vàng chui ra khỏi chăn, đi chân trần ra cửa đỡ anh.

Anh gạt tay cô ra, quay người đi vào nhà vệ sinh.

Cô xuống lầu rót ly nước ấm mang lên, gõ cửa nhà vệ sinh.

Cửa thình lình mở ra, anh đã cởi áo, đang c** th*t l*ng của quần Tây, mắt anh vẫn tia máu, trông hơi đáng sợ.

Anh thiếu kiên nhẫn hỏi: "Làm gì?"

Sự lạnh nhạt của anh khiến cô buồn bã, đưa ly nước qua: "Uống chút nước mật ong để giải rượu.” "Không cần." Anh đẩy tay cô ra.

Cô cố chấp muốn anh uống.

Cô chưa từng thấy bộ dạng say khướt của anh bây giờ, cô cảm thấy sợ hãi.

Anh cầm tay cô, bất ngờ kéo cô vào lòng mình.

Một mùi nước hoa xa lạ và gay mũi thoảng qua, nước hoa đó tuyệt đối không phải loại anh dùng.

Nước mật ong bản lên người, văng một ít lên áo ngủ của cô và cơ thể màu bánh mật của anh.

Tim Lê Hân Dư thắt lại, cô nắm chặt tay, cố gắng khiến mình bình tĩnh: Lăng Diệu, anh say rồi."
Anh đưa tay lên vuốt tóc cô, thì thầm bên tai cô: “Đúng vậy, nếu không say, làm sao tôi lại ôm loại phụ nữ không có lương tâm như cô."
Không có lương tâm?
Cô chỉ gặp Giang Dật Hàn một lần, chẳng làm gì hết cả, nhưng anh ấy thì sao? Anh ấy ôm ấp hết người phụ nữ này đến người phụ nữ khác trước mặt mình.

Hôm nay về nhà, trên người cũng ám mùi nước hoa của phụ nữ xa lạ, rốt cuộc là ai không có lương tâm?
Dùng sức đẩy anh ra, cô thất vọng nhìn người đàn ông trước mặt: “Lăng Diệu, em chưa bao giờ làm chuyện có lỗi với anh.”
Anh không hề phòng bị nên hơi lảo đảo khi bị cô đầy, lùi lại hai bước mới đứng vững được.

Anh cười khẩy một tiếng, hai mắt trừng lên: “Vậy sao? Thật sự không có?" "Trước khi hỏi em câu này, có phải anh cũng nên hỏi lại bản thân mình một chút không?" "Ba năm trước, khi cô leo lên giường của tôi, không phải đã biết tôi không chi có một người phụ nữ là cô rồi sao? Bây giờ là đang tính nợ cũ với tôi sao?" Hơi thở đầy mùi rượu của anh phả vào mũi cô: "Bây giờ dựa vào cái gì? Dựa vào việc tôi cung chiêu cô?" “Lăng Diệu, chúng ta nói chuyện đàng hoàng đi." "Nói gì, nói ly hôn sao?" Anh cười xấu xa.

"Lăng Diệu, anh là đồ khốn kiếp!”.
 
Hãy Cho Nhau Một Lối Thoát
Chương 97: Lăng Diệu Anh Thật Bẩn Thỉu


**********
Trái tim của Lê Hân Dư hoàn toàn nguội lạnh.

Người nói ly hôn là anh, sau này người không ly hôn cũng là anh, người ép cô cầu xin anh không ly hôn vẫn là anh.

Bây giờ lại nói ly hôn một cách hời hợt, anh coi cô là gì? Đồ chơi sao? "Khốn kiếp? Tôi chưa từng khoe khoang mình là người tốt." Anh hời hợt hỏi ngược lại: "Sao nào, chẳng lẽ bây giờ yêu tôi rồi, không muốn ly hôn nữa sao?" “Nhà họ Lăng ai cũng có tư cách chất vấn tôi, nhưng anh không có!" Cô đã đỏ cả mắt.

“Chậc, bộ dạng đáng thương này thật khiến người ta đau lòng” Anh nheo mắt, ghé người đến gần môi cô nhưng không hôn, chỉ dừng lại ở đó, nhìn thẳng vào cô: “Lê Hân Dư, cô biết không, bộ dạng của cô bây giờ giống như là đã yêu tôi vậy, yêu đến mức không dứt ra được"

Cô chớp mắt, nước mắt không ngừng lăn trên gò má.

Cô kiếng chân lên, chủ động áp lên môi anh.

Trước giờ cô luôn bị động trong chuyện thế này, Lăng Diệu ngẩn người mấy giây vì không ngờ cô lại làm như vậy, nhưng cũng chỉ là mấy giây đã lập tức đổi khách thành chủ, anh tiến lên ép cô vào vách tường lạnh lẽo.

Mùi nước hoa lạ trên người anh khiến cô bị thương, củi mắt nhìn người đàn ông đang chinh chiến trên người mình, lúc này cô rất muốn anh giải thích với mình một câu, thật ra anh không làm gì cả, chỉ là vui chơi qua đường mà thôi.

Nhưng anh không nói, không nói gì cả.

Trái tim của Lê Hân Dư giống như bị đâm mạnh một nhát dao, như vừa tỉnh khỏi cơn mơ.

Cô đẩy anh ra, nhặt chiếc áo sơ mi anh ném dưới đất lên, quả nhiên ở góc áo sơ mi cũng dính vết son cùng màu.

Một giây có thể khiến người ta từ trạng thái cuồng nhiệt rơi vào hồ bằng.

Lê Hân Dư không khỏi đỏ mắt lên, cô dùng sức đẩy anh ra, khóc nói: "Lăng Diệu, anh thật bẩn thỉu."
Sau khi đụng vào người khác lại đụng đến cô, thật ghê tởm, thật sự ghê tởm...!Anh coi cô là gì? Đồ chơi ư? "Tôi bẩn thỉu?" Anh dừng động tác lại, d*c v*ng trong mắt tan đi, chỉ còn lại sự bằng giá: "Cô nghĩ Giang Dật Hàn thì sạch sẽ?" "Phải, anh ấy sạch sẽ hơn anh gấp trăm lần, sạch sẽ hơn anh gấp ngàn lần." "Đồ đàn bà ngu xuẩn, Giang Dật Hàn thích chơi hàng cấm, khẩu vị nặng hơn tôi nhiều." Lãng Diệu cười khẩy, ghé sát vào tai cô: "Tôi cùng lắm cũng chỉ chơi phụ nữ dính trên người tôi, nhưng hắn, thích chơi em gái c...".
 
Hãy Cho Nhau Một Lối Thoát
Chương 98: Là Cô Không Tư Trọng


**********
Lê Hân Dư chưa từng suy nghĩ lời anh nói rốt cuộc có ẩn ý gì, cô chỉ cảm thấy lời nói như vậy vượt quá luan thường, khiến người ta ghê tom.

Cô chán ghét nhìn anh: “Lăng Diệu, bôi nhọ người khác như vậy thật sự không có nghĩa lý gì cả." "Lê Hân Dư, cô đúng là tốt thật." Anh nheo mắt, không khí nguy hiểm lập tức tràn ngập cả căn phòng: “Nhưng cô đừng quên, rốt cuộc cô là người phụ nữ của ai.

Chuyện cô hứa với tôi lúc trước, quên hết rồi à?"
Ảnh mắt của anh càng u ám hơn, tay cũng dùng lực mạnh hơn, muốn để lại dấu vết của riêng mình trên cơ thể người phụ nữ này.

Việc tiếp xúc không có tình cảm khiến Lê Hân Dư tuyệt vọng đến cực điểm: "Đừng! Tôi không muốn! Lăng Diệu, anh đừng chạm vào tôi!" Lúc chưa động lòng, cô có thể nói với mình rằng việc yêu đương như vậy chỉ là trao đổi lợi ích.

Nhưng bây giờ cô đã động lòng, việc ân ái không có tình cảm chỉ là những nhát dao đâm mạnh vào tim cô mà thôi.

Lê Hân Dư không kiềm chế được liền kêu khóc: “Tôi không muốn anh dùng bàn tay dơ bẩn đã chạm vào người phụ nữ khác để chạm vào tôi."
Cô giãy giụa, khóc lóc, nơi anh hôn đến đều có nước mắt mặn chát của cô.

Lăng Diệu ngẩng đầu lên nhìn cô, ngón tay thon dài nâng câm cô lên, nói với giọng khinh miệt và chế giễu: "Trưng ra bộ dạng đáng thương này cho ai xem đây? Lê Hân Dư, lúc nãy chẳng phải là cô chú động lao vào sao?" “Là tôi không tự trọng, là tôi không tự trọng còn không được sao?"

Là cô không tự trọng nên mới biết rõ không nên nhưng vẫn không kiềm chế được mà động lòng với anh.

Lời cô nói khiến anh đờ người.

Không tự trọng? Bây giờ chính anh cũng không phân biệt rõ rốt cuộc là cô đang không tự trọng, hay là bản thân anh không tự trọng.

Lăng Diệu mở cửa ra ngoài, lạnh lùng vào phòng sách ngủ cả đêm.

.

Truyện Sắc
Lê Hân Dư ôm chặt người cuộn tròn trong góc, cơ thể yếu ớt run lẩy bẩy.

Hôm sau mới sáng sớm Lăng Diệu đã đi.

Trên bàn ăn sáng, Hách Ảnh lầu bầu: “Nửa đêm mới về, sáng sớm hôm nay đã đi, ngay cả một bữa cơm sáng cũng không ăn cùng mẹ.

Hai đứa con tôi nuôi đều là đám vô ơn, vẫn là con dâu tốt, biết bầu bạn với bà già này."
Lê Hân Dư thẫn thờ bưng bát, húp từng ngụm chảo nhỏ.

Rõ ràng mình là người buồn nhất nhưng cô vẫn xốc lại tinh thần và an ủi Hách Ảnh, bởi vì bà mẹ chồng này quá tốt với cô: “Chắc công ty có chuyện gấp, với lại mẹ còn trẻ măng, chẳng giống bà già chút nào cả." "Thật sao?" "Thật ạ."
Hách Ảnh giống như một đứa trẻ, rất dễ dỗ dành, bà lại vui vẻ ngay.

Bà nói bây giờ mình trẻ đẹp như vậy, đều là nhờ đi thẩm mỹ viện đốt tiền.

Bà cũng nhìn ra được giữa con dâu và con trai của mình đang có vấn đề, bà suy nghĩ một chút rồi nhất quyết kéo cô cùng mình đi thẩm mỹ viện giải sầu.

Mấy ngày liên Lê Hân Dư đều bị Hách Ánh kéo đi làm việc này làm việc kia, mấy ngày sau mới phát hiện dây chuyền của mình bị mất.

Sợi dây chuyền đó là quà bổ cô tặng khi cô trưởng thành, chỉ là một sợi dây chuyền đơn giản có xỏ một chiếc nhẫn, nghe nói là tín vật hẹn ước của bố năm đó.

Mấy ngày nay trong lòng buồn phiền nên cũng không chú ý, đột nhiên phát hiện dây chuyền bị mất mới nhớ đến có thể là rơi ở chỗ Hướng Lập Hiên.

Sợi dây chuyền đó tuy không đáng tiền nhưng lại rất quan trọng.

Lê Hân Dư cầm túi xách của mình lên rồi chạy ra ngoài..
 
Hãy Cho Nhau Một Lối Thoát
Chương 99: Nghe Được Sự Thật


**********
Nhớ Hướng Lập Hiên từng nói căn nhà đó bình thường không có người ở, Lê Hân Dư liền trực tiếp nhập mật mã mở cửa.

Cô vừa đẩy cửa ra thì nhìn thấy một đôi giày nam để ở cửa, xem ra Hướng Lập Hiên cũng ở đây.

Cô nghĩ Hướng Lập Hiên luôn bảo mình mời cơm, nếu hôm nay đã gặp thì dứt khoát mời anh ta ăn bữa cơm, dù sao anh ta cũng đã giúp mình nhiều như vậy.

Cửa phòng ngủ chính không đóng kín, loáng thoáng vọng ra tiếng nói.

Cô đi về phía phòng ngủ chính, đứng ở cửa, cô định gõ cửa nhưng nghe thấy giọng của Hướng Lập Hiên càng lúc càng nóng nảy, anh ta gần như hét lên: "Cậu hà tất phải vậy chứ!"
Lê Hân Dư giật mình, bàn tay đưa đến gần cánh cửa lại lång lặng rụt về.

Nếu hôm nay anh ta đã không tiện thì mình cũng không làm phiền nữa.

Cô đang chuẩn bị đi nghe thấy Hướng Lập Hiện nói ra tên của Lăng Diệu, hai chân của cô không thể khống chế được liền dừng lại.

Hướng Lập Hiện tức giận nói: "Lăng Diệu, tôi thấy cậu điên thật rồi."
Cô không biết người ở đầu dây bên kia đã nói gì, cô chỉ có thể nghe thấy Hướng Lập Hiên dần nói lớn tiếng hơn, hơi thở cũng trở nên nặng nề.

"Cậu là đàn ông, dùng tình cảm trả thù một người phụ nữ, không cảm thấy mất mặt "Tôi biết, lúc đầu là cô ấy chuốc thuốc cậu, lập mưu để được gả vào nhà họ Lăng, nhưng cậu nghĩ xem, lúc cô ấy cho cậu là lần đầu tiên, cô ấy cũng không chiếm được bao nhiêu lợi lộc.

Vừa kết hôn là cô ấy đã ra nước ngoài học luôn, ba năm qua đi, ngay từ đầu cậu đã định ly hôn để cô ấy đi, tại sao lại đột nhiên đổi ý muốn giày vò cô
Hướng Lập Hiên ngừng một chút: “Tôi không lạnh lùng như cậu, tôi sẽ cảm thấy áy náy không yên.

Lúc đầu tôi không nên nghe theo cậu, nói địa chỉ đó cho cô ấy biết, khiến một con thỏ trắng nhảy vào cái bẫy của cậu theo sự dẫn dắt của cậu."
Toàn thân Lê Hân Dư cứng đờ, người phụ nữ đáng thương mà Hướng Lập Hiên nói là cô.

Trực giác nói với cô rằng nếu nghe tiếp thì mọi giấc mộng đẹp của cô đều sẽ vỡ nát, nhưng cô không muốn bị lừa, cô muốn biết sự thật.

Cô nắm chặt tay, móng tay được cắt tỉa gọn gàng bấm mạnh vào lòng bàn tay mềm mại, cô nín thở và tiếp tục nghe.

gì cậu làm vậy, chẳng qua chỉ là một người phụ nữ, cảm thấy chán ghét thì ly hôn sớm đi, ném cô ấy đi xa không phải là được rồi à.

Mẹ nó chứ, tôi thấy bộ dạng của cậu hiện giờ thật không giống đàn ông!" "Lúc đầu cô ấy không yêu cậu, câu không cam lòng, cổ sức dịu dàng với cô ấy, đúng lúc thứ ngu xuẩn Y Nghê đó quấy nhiễu, thuận tay đẩy thuyền cho cậu, giúp cậu lấy được lòng tin của cô ấy, bây giờ trông cô ấy rõ ràng là đã có tình cảm với cậu, nhưng cậu lại nhấc chân đạp cô ấy ra.

Cậu biết hôm đó cô ấy khóc như thế nào không? Giờ đã bao nhiêu ngày rồi, rốt cuộc cậu định khi nào mới dừng lại?"
Không biết người đàn ông ở đầu dây bên kia nói gì, Hướng Lập Hiên cười khẩy: “Nếu cô ấy thật sự có tâm kế thì sẽ không bị cậu lừa.

Lăng Diệu, tôi biết suy nghĩ của cậu hiện giờ cũng giống tôi, cậu cũng phát hiện sự việc đã phát triển theo hướng bản thân cậu không thể khổng chế được, cho nên cậu mới luôn không về nhà họ Lăng không gặp cô ấy!"
Hóa ra Hướng Lập Hiên đối xử tốt với cô, lúc đầu còn cho cô địa chi, để cô...!là Lăng Diệu cổ ý gài bẫy.

Cũng đúng thôi..

Bạn của Lăng Diệu sao lại vô duyên vô cớ giúp mình chứ?
Nếu lúc trước mình không chủ động tìm đến nhà anh ta, cầu xin anh ta, bây giờ cũng đâu đến nỗi đi vào ngõ cụt không có đường lui.

Hướng Lập Hiên ở trong phòng vẫn đang nói, nhưng Lê
Hân Dư không còn nghe rõ anh ta nói gì nữa.

Cô lầng lặng lui ra ngoài, coi như hôm nay chưa từng đến đây..
 
Back
Top Bottom