Cập nhật mới

Ngôn Tình Hãy Cho Nhau Một Lối Thoát

Hãy Cho Nhau Một Lối Thoát
Chương 100


chỉ là vì vẩn, đừng lôi chuyện ngoại tình ra, bao nhiêu phụ nữ sau khi theo đuổi cậu, chớp mắt đã lại lên giường của người khác, cậu từng để ý chưa? Đừng nói chuyện có phải Lê Hân Dư sừng cậu hay không, thân cậu cũng biết con người Lê Hân Du không thể nào thật sự có chuyện gì với Giang Dật Hàn.

Cách làm của cậu bây giờ chính là không biết diện với trái tim của mình như thể nào."
Lăng Diệu im lặng.

Đúng vậy, bây giờ anh cũng không biết mình đang nghĩ gì nữa.

Lê Hân Dư gài bẫy anh hết lần này đến lần khác, lúc đầu anh không tức giận.

Anh muốn có được cơ thể của cô, chơi đùa cơ thể của cô để trả thù.

Cho nên anh quyết không thừa nhận tờ đơn ly hôn đó, cố giữ cô ấy bên cạnh mình.

Nhưng không biết tại sao, rõ ràng sự việc đang phát triển theo như anh dự đoán, nhưng anh lại không cảm thấy vui chút nào.

Thấy cô không hề để ý đến mình, trong lòng anh thấy chua xót, cô dịu dàng với mình thì anh lại thích thú.

Thứ tình cảm không thể khống chế này khiến bản thân Lăng Diệu cũng cảm thấy hoang mang.

Sau đó Y Nghê đột nhiên nổi điên lên rồi hãm hại Lê Hân
Dư, anh thuận nước đẩy thuyền, nhân cơ hội lấy được lòng tin của cô.

Lúc đầu anh cũng từng nghĩ khi cô ấy tin tưởng mình nhất, có tình cảm với mình thì sẽ cho cô một đòn bất ngờ, nhưng hình như bây giờ anh không làm được.

Anh chỉ cảm thấy trong lòng rối bời, muốn né tránh cô.

Vừa thấy cặp mắt trong veo lấp lánh của cô là cơ thể và tư tưởng của anh đều sẽ không chịu khống chế.

"Hướng Lập Hiên, bây giờ tôi cũng không biết mình nghĩ thể nào nữa." Lăng Diệu hít sâu một hơi rồi chậm rãi nói.

"Tôi biết cậu đã hối hận rồi." Hướng Lập Hiên ngừng một chút, hạ thấp giọng nói xuống: "Bởi vì, tôi cũng đã hối hận."
Hối hận vì ý nghĩ xấu xa nhất thời, giúp Lăng Diệu đẩy Lê Hân Dư một phát, đẩy Lê Hân Dư vào con đường không có lối về.

Giống như Lăng Diệu muốn, Lê Hân Dư đã yêu anh, việc trả thù đã thành công một nửa.

Nhưng Hướng Lập Hiên lại thấy mình còn khó chịu hơn cả đương sự là Lăng Diệu.

"Cậu hối hận gì?" Lăng Diệu khẽ cười: "Cậu cũng không đến mức giống tôi, có tình cảm không thể khống chế được với Lê Hân Dư chứ."
Mí mắt của Hướng Lập Hiên khẽ giật.

Chắc anh ta...!không có chứ?
Bị Lăng Diệu hỏi như vậy, Hướng Lập Hiên cũng lòng rối như tơ vò, anh ta nói với Lăng Diệu: “Tôi nói thật với cậu nhé, bây giờ ngày nào tôi cũng nhớ Lê Hân Dư, bởi vì trước giờ tôi chưa từng làm việc thiếu đức như vậy.

Hướng Lập Hiên tôi tự nhận từng chơi bời lăng nhăng, nhưng chưa từng bạc đãi bất cứ người phụ nữ nào.

Người duy nhất tôi mắc nợ chính là Lê Hân Dư, trong lòng ông đây cũng cảm thấy không
Đã nói đến mức như vậy rồi, Hướng Lập Hiên cắn răng, dứt khoát nói huych toẹt ra: không phải Lê Hân Dư là vợ cậu, kiểu gì tôi cũng phải cưới cô ấy, Hướng Lập Hiên tôi đã sống hai mươi mấy năm rồi, chưa từng để vuột một người phụ nữ nào.”.

ngôn tình hài
Lăng Diệu bị Hướng Lập Hiên chạm trúng tim đen, sắc mặt anh lạnh lùng: “Được rồi, nói đùa kiểu vậy không vị đâu." “Chậc, cậu đây là đang ghen à, hay là không nỡ?”
Lăng Diệu trầm tĩnh trả lời anh ta hai chữ.

Không ngờ Lăng Diệu sẽ trả lời mình, Hướng Lập Hiên ngẩn người, lúc sau mới nói: “Nếu cậu không nỡ thì đối tốt với cô ấy một chút, cậu biết mấy ngày gần đây cô ấy có biểu cảm gì không?" “Hướng Lập Hiên, tôi phát hiện ra cái danh cao thủ tình trường của cậu không phải là gọi suông” Lăng Diệu khẽ cười: “Tôi hiểu rồi."
Anh lưu luyến Lê Hân Dư, không thể bỏ Lê Hân Dư.

Bỏ đi, mặc kệ là ba năm trước cô ấy chuốc thuốc mình, hay là chuyện năm nay Lê Khải Thiên mở miệng xin tiền, anh đều không tính toán nữa, ai bảo anh không thể bỏ cô ấy được.

Chuyện trước đây, tất cả đều cho qua đi.

"Còn có cả Lâm Dĩ Thuần gì đó nữa, cũng mau chóng đuổi đi, nhìn chướng mắt, chơi qua đường không phải làm như vậy.

Loại phụ nữ tham lam như cô ta sẽ chỉ càng ngày càng đòi hỏi nhiều hơn thôi."
Ừ..
 
Hãy Cho Nhau Một Lối Thoát
Chương 101


Lê Hân Dư không biết mình rời khỏi đó như thế nào, cả người có hoải, cứ nghĩ những lời Hướng Lập nói là tim lại đau nhói.

Cô không còn đi nổi nữa, yếu ớt đứng ở bên đường, chỉ chớp mắt một cái, giọt nước mắt đã không chịu chế mà lăn xuống.

Người đi đường nhìn cô khóc nước mắt giàn giụa, nhỏ tiếng bàn luận không biết là tình yêu không êm đẹp hay công việc không thuận lợi đây.

.

Truyện hay luôn có tại ~ T RUMtruyen.

NET ~
Một bàn tay bỗng nhiên ra trước mắt, bàn tay đó cầm một gói khăn giấy vẫn chưa bóc ra.

Cô gái trẻ rụt rè, sợ làm phiền cô: gì ơi...!Cho chị cái Lê Hân Dư nhận khăn giấy, nhìn cô ấy một cái với vẻ cảm ơn, khẽ nói: "Cảm ơn."
Cô gái trẻ ngẩn người: chị không phải là...!chị không phải là Lê tiểu thư Cô ấy nói xong lại vội vàng xua tay, tự mình phủ định: "Không đúng, nên gọi là Lăng phu nhân mới đúng."
Cô rút khăn giấy ra, lau nước mắt, cười tự giễu: “Thôi đừng gọi tôi là Lăng phu nhân nữa." Lăng phu nhân? Đối với cô mà nói, một tuần trước ba chữ này vẫn là kẹo ngọt, bây giờ lại biến thành thuốc độc.

"Đúng rồi, tên cô là gì? Hôm đó cảm ơn cô đã giúp tôi." Lê Hân Dư rất cảm ơn, cô gái này đã giúp mình hai lần rồi.

"Tôi tên là Lê Ngưng, thật ra..

thật ra hôm đó tôi cũng không tốt.

Hôm đó, tôi cũng đã chặn đường của chị.” Cô gái này chính là phóng viên trẻ đã không kiềm lòng được mà giúp Lê Hân Dư khi cô bị bao vây hôm đó.

Lê Hân Dư lắc đầu: “Cái đó không trách cô, cô rất lương thiện.”
Lê Ngưng ngại ngùng vì được cô khen, mặt đỏ lên: “Lê tiểu thư, tâm trạng của chị không tốt sao?" "Gọi tôi là Hân Dư đi, Lê tiểu thư nghe cứ kỳ kỳ." “Hân, Hân Dư.." Lê Ngưng không ngờ Lăng Diệu lạnh lùng vô tình, thể mà vợ của anh lại có tính cách dịu dàng như vậy.

Lê Ngưng là một cô gái lòng dạ lương thiện, tính cách ôn hòa, thấy tâm trạng của Lê Hân Dư không tốt liền kéo cô đi công viên giải trí.

Cô ấy nói là cảnh đêm đẹp, kéo Lê Hân Dư ngồi vòng đu quay, ở trên chỗ cao nhất nhìn xuống thành phố này, sau đó tặng Lê Hân Dư một lời chúc tốt đẹp.

Gió đêm thổi, bên cạnh có một người ríu rít kể chuyện cười cho bạn nghe, hình như cũng không quá buồn nữa.

Chia tay ở công viên giải trí, Lê Ngưng cười híp mắt vẫy tay với cô.

Lê Hân Dư bắt xem về nhà họ Lăng.

Lê Ngưng đúng là một cô gái có thể mang lại sự ấm áp cho người khác.

Cô thấy hơi hận vì không xin cô ấy cách liên lạc.

Khi cô về đến nhà họ Lăng thì đã tám giờ rưỡi.

Đi cả ngày khiến chân cô hơi đau nhức.

Đi đến cửa, cô dừng bước lại, cúi xuống xoa bắp chân.

Lăng Diệu đi đến trước mặt cô, trùm một vùng bóng tối xuống người cô: "Chân chưa khỏi hẳn đã chạy đi khắp nơi, khuya lắc khuya lơ mới về, không sợ để lại di chứng sao?" Câu nói này trước sau cũng không có quan hệ tất nhiên gì, nghe ra cũng có chút đau lòng.

Nếu là sáng nay, hắn cô vẫn sẽ cảm thấy ấm lòng, cảm thấy anh vẫn quan tâm đến mình.

Nhưng bây giờ thì cô lại chỉ thấy buồn cười.

Cô nhếch môi cười khẩy, đứng thẳng lên, đi ngang qua người anh.

Phớt lờ mình?
Lăng Diệu nhíu mày, chỉ coi như cô vẫn còn giận vì chuyện hôm qua.

có nghe anh nói không?" Anh bước nhanh hơn, trước mặt cô.

"Nghe rồi." Trên mặt cô không còn vẻ dịu dàng lúc trước nữa, cặp mắt nhìn anh tĩnh lặng như nước, không có một chút lăn tăn nào: "Sao đột nhiên anh lại về? Ở bên ngoài chơi chán rồi hu?" "Sao hôm nay em hơi lạ vậy?” Anh đi đến trước mặt cô, ỷ vào ưu thế chiều cao muốn sờ trán cô, xem có phải cô bị sốt rồi không.

Cô lập tức tránh đi, thái độ lạnh lùng và xa cách..
 
Hãy Cho Nhau Một Lối Thoát
Chương 102


Mình đã gạt lòng tự trọng, cúi đầu với cô ấy trước, thế mà cô ấy còn không biết điều.

Lăng Diệu lòng ngập lửa giận, nhưng nghĩ đến những lời hôm nay Hướng Lập Hiên đã nói với mình thì vẫn kiềm chế lại.

Anh đứng ở bên cạnh ôm lấy cô vào lòng, cô vừa từ bên ngoài về nên trên người vẫn còn hơi lạnh.

Anh nằm lấy hai tay cô, nhẹ nhàng xoa để tạo hơi ấm.

Anh kiên nhẫn hỏi cô: “Hôm nay em sao vậy? Tâm trạng không tốt ư?"
Cô không nói, chỉ nhếch khóe miệng, nụ cười đó cực kỳ châm chọc: "Anh quan tâm tâm trạng của tôi có tốt hay không sao?"
Lăng Diệu tì cắm lên bả vai cô, thân mật co cọ, ngừng lại rồi nói: “Tối hôm đó là anh không tốt, không nên để mấy người phụ nữ tiếp rượu trên bàn cơm đó dựa vào anh quá gần." Câu nói này là xuống nước, cũng là giải thích.

Giải thích mùi nước hoa trên người anh hôm đó chỉ là vì xã giao, anh không có đụng vào những người phụ nữ đó.

Nụ cười trên miệng cô càng rõ hơn: “Vậy sao? Đường đường là chủ tịch Lăng mà cũng cần phải xã giao với thư ký của mình ở trong phòng làm việc?" “Để tôi đoán thứ, nội dung của cuộc xã giao là gì nào?" Cô đưa ngón tay ra chọc chọc vào cổ áo của anh, chậm rãi di chuyển đến ngực của anh rồi rút ngón tay về: “Tôi không đoán được, chỉ có đương sự mới biết."

Anh hôn lên trán cô một cái, mim cười nói: "Em đang ghen."
Lê Hân Dư như cười như không nhìn anh.

Ghen? Đúng vậy, hôm đó cô đã ghen, nhưng bây giờ cô sẽ không bao giờ ghen nữa.

Nếu đã chỉ là một ván cờ của anh ta, anh ta đứng ở một bên xem trò hay, coi mình là một món đồ chơi, vậy thì sao cô phải nghiêm túc chứ.

Nhưng mà Lăng Diệu cũng thật sự lợi hại, biết tình yêu là điểm yếu của phụ nữ.

Anh ta dùng tình yêu của cô trả thù cuộc hôn nhân của anh ta.

Thật đáng thương...!Thế mà lại còn muốn làm ra vẻ thâm tình.

"Cuối cùng em cũng biết ghen rồi, Lê Hân Dư." Trong lòng anh không phải là không vui, từ không hề quan tâm đến ghen tuông, cuối cùng Lê Hân Dư cũng không còn lạnh nhạt với mình nữa.

Lăng Diệu càng ôm cô chặt hơn, cúi xuống muốn hôn lên môi cô.

Thế nhưng cô lại giơ tay ra cho môi của mình, đẩy anh ra, lạnh nhạt lên tiếng: "Tôi mệt rồi." "Hân Dư mệt rồi à? Vậy thì mau ăn cơm tối, ăn xong lên lầu tắm rửa nghỉ ngơi đi." Đúng lúc này Hách Ánh đến, nhìn thấy con trai và con dâu đang ôm nhau, tưởng rằng cuối cùng họ cũng đã làm lành, bà cười tươi: “Mau mang đồ ăn lên đi, đã sắp chín giờ rồi, chắc Hân Dư đói rồi."
Lê Hân Dư ngẩn ra, trong lòng chua xót.

Cho dù Lăng Diệu đang lừa mình nhưng Hách Ảnh thật sự quan tâm đen cô: "Cảm ơn mẹ." Vì đợi cô cùng ăn cơm tối mà đợi đến tận bây giờ.

"Con bé ngốc này, người một nhà mà sao con cứ nói cảm ơn vậy.

Nào, qua đây cả đi, ăn cơm thôi."
Ông Lăng bị Hách Ánh lớn tiếng gọi ra, không có một chút dáng vẻ hô mưa gọi gió nào, ngồi bên cạnh bà giống như bị vợ quản thúc nghiêm ngặt.

Người nhà họ Lăng ăn cơm không phân biệt chủ vị thứ vị, thông thường đều là muốn ngồi đâu thì ngồi, muốn ngồi gần ai thì ngồi gần người đó.

Ông Lăng và bà Lăng ngồi cạnh nhau, Lê Hân Dư và Lăng Diệu ngôi đối diện với họ.

Đã cùng cô nhóc Lê Ngưng đó ăn không ít đồ ăn vặt ven đường nên Lê Hân Dư thật sự không đói nhưng vẫn ngoan ngoãn ngồi xuống.

Lăng Diệu chăm chú nhìn khuôn mặt trắng nõn của cô: “Đã gọi nhiều cuộc điện thoại như vậy, tại sao không nghe?" “Để trong túi xách không nghe thấy." Cô tưởng anh đang trách mình làm lỡ thời gian của mọi người: "Lần sau nếu như về muộn thì sẽ nói trước với mẹ một tiếng, mọi người không cần đợi tôi."
Hôm nay cô thực sự quá kỳ lạ, Lăng Diệu nhíu mày, trầm giọng gọi cô: "Lê Hân Dư.".
 
Hãy Cho Nhau Một Lối Thoát
Chương 103: Không Phải Đã Có Thai Rồi


Cô ngừng đũa lại, "ừm" một tiếng, coi như là trả lời.

Lăng nhíu chặt lông mày, tại sao bỗng nhiên lại trở nên như vậy? Mấy tháng nay rõ ràng là cô ấy đã thay đổi rất nhiều, tại sao thoáng chốc đã trở lại trạng thái xa cách lúc ban đầu?
Anh thò tay xuống bàn, đưa tay qua nằm lấy bàn tay ngọc ngà của cô.

Cô muốn giật tay ra, anh không cho phép, liền ấn chặt lên chân cô.

Biết tay không thắng được chân, cô cũng không đấu lại được Lăng Diệu, cô dứt khoát từ bỏ việc giãy giụa, để mặc anh.

Anh cầm tay cô, ngón tay chạm vào đầu ngón tay của cô: “Đừng giận nữa, lúc trước là anh không tốt, không nên vừa nghe đến tên của Giang Dật Hàn đã ghen tuông.

Còn cô thư ký lòng dạ không tốt Lâm Dĩ Thuần đó, anh cũng đuổi việc rồi."
Cô hời hợt "ừm" một tiếng.

Bề ngoài bình tĩnh nhưng trong lòng thì thấy cực kỳ tởm.

Chắc có lẽ đây lại là một thủ đoạn mà anh ta dùng để chiếm lòng tin tưởng của mình chăng.

“Hân Anh áp sát lại gần, dường như muốn hôn cô.

Cô phản xạ theo điều kiện ngoảnh mặt đi.

Cứ nghĩ đến cảnh anh ta và Lâm Dĩ ôm nhau, nghĩ đến mùi nước hoa và dấu son môi của người phụ nữ lạ trên người anh ta, cô cảm thấy dơ
Anh ta dùng hai bàn tay từng động vào người phụ nữ khác để chạm vào mình, dùng đôi môi lăng nhăng đó để hôn mình, thể mà mình cũng thật sự ngu xuẩn mà động
Cô rút tay ra, không nhịn được bèn che miệng nôn khan.

Động tác của Lăng Diệu khựng lại.

Bà Lăng sáng mắt lên: “Hân Dư lúc nãy đã ăn gì rồi?
Anh nhìn chén của cô: miếng cá."
Mắt của bà Lăng càng sáng hơn, giống như nhìn thấy châu báu tuyệt thế vậy: “Hân Dư à, con đã đến kỳ chưa?"
Lúc này Lê Hân Dư cũng người ra.

Trước nay rất cẩu rất ít khi nhớ chính xác thời gian kỳ kinh nguyệt.

Bà Lăng bất chợt hỏi đến, mặc dù cô không nhớ nhưng cũng lập tức thấy căng thẳng.

Bà Lăng lại nói: "Hân Dư à, có phải là "Có thai rồi?" Người tiếp lời là Lăng Diệu.

Cặp mắt sáng lấp lánh của anh đang nhìn chằm chằm vào cô không chớp mắt, ánh mắt liên tục di chuyển trên bụng của cô.

"Không có." Cô ra sức lắc đầu, hoảng loạn đứng dậy, bất ngờ đụng vào ly nước trước mặt, nước văng lên người, cô hit một hơi: "Con ăn no rồi, con lên lầu thay đồ trước, bố mẹ từ từ ăn cơm."
Cô hơi cúi người xuống, chạy đi như chạy trốn.

Bước chân của cô gấp gáp hỗn loạn, lúc lên lầu còn suýt thì bị vấp ngã ở bậc cầu thang đầu tiên, cả người giống như mất hồn vậy.

Về phòng, cô lập tức đóng cửa lại.

Cô đi vào phòng vệ sinh, dùng nước lạnh rửa mặt.

Cô bình tĩnh nhớ lại chu kỳ kinh nguyệt của mình, hình như quả thật đã chậm mấy ngày?
Có thai?
Hai chữ này đối với cô mà nói hoàn toàn là sét đánh giữa trời quang.

Qua tấm gương, Lê Hân Dư nhìn thấy Lăng Diệu cũng đấy cửa đi vào.

Lăng Diệu ôm cô từ phía sau, bàn tay lớn nhẹ nhàng áp lên bụng của cô, tựa như trong đó thực sự có một đứa trẻ vậy.

Sự tiếp xúc của anh khiến cô cảm thấy buồn nôn, lại không kiềm chế được mà cúi đầu vào bồn nước nôn khan.

Cô nôn khan dữ dội, giống như muốn nôn hết cả tim gan tì phối ra vậy, nhưng ngoài một chút nước chua thì chẳng nôn ra được gì.

Nhìn bộ dạng này của cô, anh buông cô ra, bàn tay lớn nhẹ nhàng vỗ lưng cô, dịu dàng an ủi.

Lê Hân Dư gạt tay của anh ra, bình tĩnh nói: “Tôi không có thai, anh không cần như vậy." "Cái này không liên quan đến chuyện em có thai hay không, chúng ta là vợ chồng, Lê Hân Dư." Cặp mắt sâu thằm của Lăng Diệu phản chiếu bóng người nho nhỏ của cô.

"Chúng ta không phải là vợ chồng hợp đồng sao? Anh kéo Lê Thị một cái, tôi chơi cùng với anh.".
 
Hãy Cho Nhau Một Lối Thoát
Chương 104


” Lăng Diệu cười thành tiếng: anh thừa nhận đã dùng thư ký trẻ đó để khiến em ghen, là anh không đúng, nhưng anh không ngờ cơn ghen của em lại lâu như vậy, bây giờ vẫn chưa hết."
Anh nghiêm túc giải thích: thề, từ sau khi em về nước, anh chưa từng đụng đến người phụ nữ nào khác.".

||||| Truyện đề cử: Nam Chủ Bệnh Kiều, Sủng Lên Trời |||||
Bộ dạng thâm tình đó thật mang tính lừa đảo, Lê Hân Dư cười châm chọc: tháng rồi, anh vẫn chưa chơi đủ sao?”
Cô đã thật lòng với anh ta, thật sự yêu anh ta, bây giờ cũng cảm thấy đau thấu tâm can, anh ta vẫn chưa cảm thấy đủ sao?
Chẳng lẽ anh ta còn có kế hoạch khác?
Anh đờ người, nhưng mà rất nhanh chóng khôi phục lại, áp vào trán cô, nhỏ giọng nói: "Nói lung tung gì vậy, chẳng lẽ thật sự mang thai sẽ ngốc ba năm à."
Làm sao cô ấy có thể biết tâm tư của mình được.

Ngoài Hướng Lập Hiên ra, anh chưa từng nói chuyện này với ai.

Anh chắc chắn Hướng Lập sẽ không nói với Lê Hân Dư, bởi vì cậu ta cũng không muốn làm tổn thương cô ấy.

“Lăng Diệu, đừng quậy nữa, như thế này thực sự không thú vị gì Trước đây chưa từng cảm thấy sự dịu dàng của anh ta tạo như vậy, bây giờ nhìn lại, biểu cảm của anh ta cứng đờ ra, mà mình cũng lại rơi vào cái hổ sâu này.

“Vậy em nói xem, như thế nào mới được tính là thú vị?" Tay của anh luồn vào trong áo cô, muốn cởi áo của cô ra: "Em thật sự đã mang thai rồi?" "Không có." Cô giữ tay anh lại.

Ánh mắt của anh chăm chú nhìn khắp mặt cô, chú ý đến mỗi một biểu cảm rất nhỏ của cô.

"Thật sự không có thai?" "Nếu anh đã không tin tôi, hà tất phải hỏi tôi."
Anh kiên nhẫn giải thích: “Với cái tính cách hay lơ mơ của em, anh đoán rốt cuộc có thai hay không, bây giờ em cũng không có đáp án chính xác."
Lê Hân Dư siết chặt tay, không sai, quả thực cô không thể xác định được, nhưng cô không muốn thừa nhận.

Người đàn ông Lăng Diệu này thật sự chỉ cần một ảnh mắt là có thể nhìn thấu cô.

Cứ nghĩ đến chuyện mình gần như biến thành con rối, bị anh ta đi vào cái bẫy dịu dàng, mà anh ta lại thản nhiên đứng ngoài xem trò vui, trong lòng cô lại dậy sóng cuồn cuộn.

Cô giận dỗi nói: “Phải, tôi không chắc chắn rốt cuộc có thai hay không, nhưng chuyện khác thì tôi có thể chắc chắn một trăm phần trăm."
Nhìn vào mắt anh, cô nói từng câu từng chữ: "Cho dù thật sự có thai, tôi cũng sẽ không sinh đứa con này cho anh."
Lăng Diệu vốn không phải là người dễ nổi nóng gì, nhưng anh đã bị chọc giận: "Chuyện này em không quyết được, nếu thực sự đã có thai, em không sinh cũng phải sinh."
Anh cầm tay cô, kéo cô đi một cách thô lỗ.

Cô không thể giải thoát được: "Anh muốn đưa tôi đi đâu?"

Anh nghiêm giọng nói: “Bệnh viện."
Lấy máu và đợi kết quả xét nghiệm theo trình tự.

Không biết Lăng Diệu đã nói gì với bác sĩ mà khi có kết quả bác sĩ lại chỉ gọi một mình Lăng Diệu vào.

Lê Hân Dư tức giận giậm chân.

Lăng Diệu luôn ngang ngược như vậy, bất kể có thai hay không cũng là cơ thể của mình, anh ta dựa vào đâu mà không cho mình nghe trước?
Không biết bác sĩ đã nói gì với anh, lúc anh ra ngoài, sắc mặt không tốt lắm.

Thấy vẻ mặt này của anh, ngược lại cô còn thở phào một hơi.

Lê Hân Dư nhíu mày đi đến trước mặt anh, hỏi: "Có phải tôi không có thai, chỉ là viêm đường ruột không?"
Anh không nói gì, u ám nhìn cô.

"Anh nói đi, rốt cuộc tôi có thai hay không?" "Em mong là không có thai như vậy à?"
Ánh mắt của anh sắc bén đáng sợ, khí thế bức người.

Cho dù như vậy thì Lê Hân Dư cũng nghe theo nội tâm, gật đầu thật mạnh.

"Phải."
Một chữ "phải" thốt ra trịnh trọng, không phải ghen tuông, cũng không phải giận dỗi, cô thật sự không muốn có thai..
 
Hãy Cho Nhau Một Lối Thoát
Chương 105: Em Không Cơ Của Mình


Nếu thật sự có thai, đó chính là một sinh mệnh nhỏ.

Nhưng với cuộc hôn nhân của cô hiện giờ, làm sao có thể cho đứa trẻ một gia đình hoàn Đợi khi nào Lăng Diệu chơi chán rồi thì sẽ thôi, nếu thật sự có con, chắc chắn anh sẽ không để đứa trẻ đi cùng mình, nhưng cô cũng không muốn trẻ rời xa mình.

Nếu thật sự có thai, đứa trẻ này chắc chắn sẽ không hạnh phúc.

Nếu có thể lựa chọn, đương nhiên cô mong mình không có thai.

Nhưng nếu lần này không có thai, sau này cô cũng phải chú ý tránh thai, những chuyện trước đây không chú ý, bắt đầu từ bây giờ cô nhất định phải chú ý.

Bởi vì ngoài bản thân cô ra, không người nào có thể bảo vệ trái tim của mình cả.

Lê Hân Dư càng né tránh chuyện mang thai, anh lại càng không muốn nói cho cô biết sự thật.

Lăng Diệu cười khẩy một tiếng, hỏi lại cô: “Bản thân em không rõ cơ thể của mình sao?"
Lòng cô chùng xuống, xem ra là có thai thật rồi?
Sắc mặt của cô lập tức nhợt.

Nụ cười trên khuôn mặt càng rõ hơn, anh bất chợt cảm thấy mình là một kẻ ngốc.

Hướng Lập Hiên nói cô ấy vì anh mà cảm xúc dậy sóng rất lớn, nói cô ấy quan tâm đến anh, thể mà anh lại tin thật.

Anh không muốn tiếp tục những kế hoạch trả thù ấu trĩ đó nữa, anh muốn thử chung sống êm ấm với cô.

Cho dù cô mang thai con của anh ngoài ý muốn, anh cũng đồng ý chấp nhận đứa trẻ này, đồng ý chăm sóc mẹ con cô thật tốt.

Nhưng Lê Hân Dư thì sao?
Thậm chí cô ấy còn không muốn mang thai con của anh.

Anh còn tưởng sự dịu dàng mấy ngày nay có thể sưởi ẩm trái tim của cô, xem ra là anh đã nghĩ quá nhiều.

Người phụ nữ này vẫn vô tâm như vậy.

Hai người về đến nhà họ Lăng, vẻ mặt mỗi người đều khác nhau.

Ông bà Lăng đều quan tâm có phải mình sắp được bế cháu hay không, nhưng nhìn cảm xúc của cặp vợ chồng trẻ này không ổn, hai người lại nhẫn nhịn không hỏi.

Về phòng ngủ, Lăng Diệu nhìn dáng vẻ đau khổ vì thai của Lê Hân Dư, lạnh lùng nhếch khóe miệng.

mang
Anh cầm tay cô, kéo cô đến trước mặt mình: "Em thẳng rồi, Lê Hân Dư."
Cặp mắt đen láy nhìn anh, Lê Hân Dư nghe anh tiếp tục nói.

"Em không có thai."
Cô dừng chân lại, trong mắt lóe lên ánh sáng.

Ảnh sáng đó quá chói mắt, Lăng Diệu không thể nhịn được, gạt tay cô ra, bước nhanh ra khỏi phòng.

Cô chớp mắt, phát hiện mình đã biết khống chế nước måt roi
Giọt nước mắt đảo vòng trong hốc mắt nhưng hồi lâu vẫn không rơi xuống.

Lê Hân Dư thầm nghĩ thật may, cô vẫn chưa nói yêu Lăng Diệu trước mặt anh ta, nếu không thì anh ta sẽ chỉ có thêm một vũ khí để làm tổn thương mình.

Tưởng rằng Lăng Diệu sẽ đến phòng sách ngủ giống như lần trước, kết quả là đến nửa đêm anh lại trở về.

Anh vén chăn ra, quấn chặt chăn, lồng ngực áp vào lưng cô, ôm chặt lấy cô.

Cô nhắm mắt nhưng vẫn chưa ngủ, nghe thấy hơi thở của anh rất rõ ràng.

Anh quay người cô lại đối mặt với mình, sau đó đặt một nụ hôn dịu dàng lên trán cô.

Trái tim anh lạnh lẽo đáng sợ, nhưng cơ thể lại ấm áp nóng rực đến vậy.

Lê Hân Dư nép vào lòng anh năm im, cô mất ngủ nhưng không ngờ lại thật sự ngủ thiếp đi.

Sáng sớm hôm sau, lúc mở mắt ra thì anh vẫn chưa đi.

Hai người vẫn giữ tư thế ngủ tối qua, anh ôm chặt cô, cô nép vào lòng anh.

Nhưng anh đã tỉnh giấc từ lâu, đang ngắm cô ngủ an lành, vẻ mặt bình tĩnh khiến người ta không nhìn ra được anh đang nghĩ gì.

Ánh nắng sớm có thể mang lại cho người ta năng lượng mới.

Lê Hân Dư nhìn người đàn ông trước mặt, bỗng nhiên cô cũng đã nghĩ thông suốt, phản kháng với anh ta, chắc chắn là lấy trứng chọi đá.

Thuận theo anh ta cho xong, đợi anh ta cảm thấy chơi chán rồi, hết hứng thú rồi thì tự nhiên sẽ chấm dứt.

Thuận theo là lựa chọn tốt nhất của cô bây giờ..
 
Hãy Cho Nhau Một Lối Thoát
Chương 106: Không Mang Đủ Tiền


Bốn nhìn nhau, giống như cuộc tranh chấp tối qua và sự hiểu lầm mấy ngày trước chưa bao giờ xảy ra vậy.

Không muốn phá vỡ sự yên tĩnh của sáng sớm, họ không hẹn mà cùng không nhắc đến.

Lê Hân Dư hàng giọng: "Hôm nay không đến công ty sao?" "Đợi lát nữa sẽ Mặc dù Lăng Diệu nói vậy nhưng không có ý rời khỏi giường.

Cô biết phận của mình ở đâu, cũng nhớ lời anh nói với cô lúc đầu.

Làm nghĩa vụ của một người vợ?
Thời gian này, cô chìm đắm trong sự dịu dàng của anh, thế mà lại quên chuyện đã ước hẹn với anh lúc trước.

Chui ra khỏi vòng tay của anh, chân trần trên sàn nhà, cô đứng bên cạnh giường hỏi anh: “Bữa sáng ăn gì, tôi đi làm giúp anh."

Cô hơi khác thường, tuy chủ động bắt chuyện nhưng thái độ lại xa cách đến đáng sợ.

Anh ngồi dậy, kéo tay cô, cặp mắt sâu thẳm nhìn vào mắt cô: “Người làm sẽ chuẩn "Biết rồi." Cô rút tay mình ra: "Hôm nay anh mặc gì, tôi đi lấy quần áo giúp anh?" "Những việc này anh sẽ tự làm." Anh nhíu mày, duỗi cánh tay ra, ôm cô vào lòng: thêm một lúc
Theo tính cách của cô, Lăng Diệu tưởng rằng cô sẽ giay giua, thể nhưng cô chậm rãi gật đầu, nhẹ nhàng nói một chữ "được"
Anh càng ôm cô chặt hơn.

Giống như trở lại nửa tháng trước, cả nhà hòa thuận êm đềm, mỗi ngày Lăng Diệu đều sẽ về nhà họ Lăng đúng giờ, nhưng tất cả lại giống như đã thay đổi rất nhiều.

Cô trở nên trầm tĩnh, trở nên nghe lời..

Lăng Diệu cảm thấy Lê Hân Dư như vậy không còn sức sống như lúc trước nữa, cô hơi giống một con rối.

Lúc đầu thứ thu hút anh là sức sống bừng bừng ở cô ấy, nhưng bây giờ.

Lăng Diệu cảm thấy tiếp tục dây dưa nữa hình như cũng không có ý nghĩa gì, nhưng thực sự phải buông tay thì anh lại không nỡ.

Trong tình hình lòng dạ rồi bời, cả Lăng Thị cũng gặp họa theo.

Mọi người đều biết gần đây tâm trạng của chủ tịch Lăng không tốt, bất kể là báo cáo hay họp hành, tất cả mọi người đều căng thẳng, nói chuyện hết sức cẩn thận, sợ có chút lỗi nhỏ là cũng hứng lửa giận.

Đảng sợ nhất không phải chỉ có như vậy, ngay cả chủ tịch Hướng Lập Hiên có tính khí tốt nhất mà gần đây cũng có khuynh hướng ác hóa.

Mọi người đều cảm thán thật sự không dễ lăn lộn trong tâm bão Lăng Thị.

Tối nay Lăng Diệu không về.

Lê Dư cười nhạt, thời gian này thái độ của Lăng Diệu đối với cô thay đổi, cô đều nhìn thấy hết.

Lúc trước cô vẫn không hiểu tại sao Lăng Diệu ghét mình như vậy mà đột nhiên lại không muốn ly hôn, ép mình ở lại bên cạnh.

Thời gian gần đây bình tĩnh hơn rất nhiều, lúc này cô mới hiểu người đàn ông đó thích mới lạ, thích k*ch th*ch, mình đã bất ngờ chọc trúng điểm nhạy cảm của anh ta, cho nên anh ta mới có hứng với mình như vậy.

Ngoài ra, Lăng Diệu cũng phẫn nộ với cuộc hôn nhân bị ép buộc này, cho nên thái độ của anh ta với mình cũng thất thường.

Thời gian này mình ngoan ngoãn một cách bất ngờ đã khiến anh ta cảm thấy chán ngán, cô có thể nhìn ra được.

Càng ngày anh ta càng về muộn, đến hôm nay thì không về, đây chính là minh chứng tốt nhất.

Có lẽ không bao lâu nữa Lăng Diệu sẽ lại trở thành người đàn ông trăng hoa lúc trước.

Cuộc hôn nhân này chỉ là một tờ giấy, đối với anh ta mà nói hoàn toàn không có tác dụng ràng buộc.

Lê Hàn Dư đang say sưa nghĩ thì bỗng nhiên nhận được điện thoại của Giang Nhiên Nhiên.

Trong điện thoại ầm ĩ tiếng nhạc, người nói chuyện là một người đàn ông trẻ tuoi: "Chào cô Lê, xin hỏi cô Giang Nhiên Nhiên là bạn của cô phải không?" "Phải, cô ấy sao vậy?"
Giang Nhiên Nhiên uống rượu say xin ở quán bar, đã tiêu hết không ít tiền, nhưng nhìn bộ dạng của cô ấy lại giống như lén chạy ra khỏi nhà, trên người không một đồng tiền nào.

Bên quán bar nghĩ cô ấy giống kẻ lừa đảo, nếu Lê Hân Dư không đến thanh toán giúp cô ấy, quán bar sẽ báo cảnh sát.

Lê Hân Dư vừa nghe vậy liền vội vàng chạy đến..
 
Hãy Cho Nhau Một Lối Thoát
Chương 107: Uống Ly Rượi Này Để Các Cô Đi


"Giang Nhiên Nhiên, cậu còn muốn sống nữa không? Lúc trước đã sốt cao đến mức thành viêm phổi, khó khăn lắm mới tĩnh dưỡng lại được mà cậu lại liều mạng uống rượu như vậy
Lê Hân nghĩ Giang Nhiên Nhiên chỉ là đi uống rượu mà không mang theo tiền, không ngờ cô ấy lại uống đến mức như vậy.

Giang Nhiên Nhiên uống say mèm, bị một đám người vây quanh, có nhân viên của bar, có đàn ông đứng xem náo nhiệt.

Lê Hân Dư lạnh toát sống lưng, cảm thấy hơi sợ.

Nếu mình không đến kịp, liệu Giang Nhiên Nhiên có bị những gã đàn ông lòng bất chính đó đưa đi không? "Giang Nhiên Nhiên, có phải cậu điên rồi không? Rốt cuộc gã đàn ông đó quan trọng cỡ nào mà đáng để cậu không cần cả tính mạng như
Giang Nhiên Nhiên gục trên bàn ngẩng đầu lên: "Đáng! Đáng chứ, anh ấy đáng để mình bỏ ra tất cả.

Mình thích anh ấy, mình yêu anh ấy, nhưng tại sao anh ấy không thể yêu mình một chút thôi chứ."
Lê Hân Dư hít sâu một hơi: "Được, người đó là ai? Mình đưa cậu đi tìm anh ta, nói rõ ràng mọi chuyện, cũng tránh để sau này cậu còn giày vò bản thân như thế này nữa."

Giang Nhiên Nhiên dùng sức vùng vẫy, vẻ mặt giống như muốn khóc: "Không muốn, mình không muốn, anh ấy không cần mình, mình quan lấy anh ấy làm gì." "Nhiên Nhiên, một người đàn ông quan trọng hay là người nhà của cậu quan trọng? Cậu đòi sống đòi chết như vậy, những người yêu cậu sẽ buồn như thế nào, cậu có biết không?” Lê Hân Dư không kiềm chế được liên bật khóc: "Cậu còn có bố mẹ quan tâm, còn có anh trai yêu thương, nhưng mình chẳng có gì cả, không phải mình đã chống đỡ đến bây giờ sao? Mình đã cố gắng sống, tại sao cậu không thế?" “Đàn ông không phải thứ tốt lành gì." Cô lau nước mắt, khẽ măng một câu.

Nghe những lời này, Giang Nhiên Nhiên cũng bình tĩnh lại một chút, chỉ là trong mắt vẫn có chút mờ mịt: “Hân Dư, cậu nói đúng, mình không nên giày vò bản thân như vậy." "Bây giờ cậu uống say mèm rồi, nghĩ thông suốt là thông suốt, mình đưa cậu về nhà trước." Lê Hân Dư không biết làm sao với cô ấy, lại sợ cô ấy không quan tâm đến bản thân, chớp mắt lại giấu mình quay lại uống rượu tiếp.

Cô thanh toán giúp Giang Nhiên Nhiên, dìu Giang Nhiên Nhiên đã say mềm như cọng bún, để cô ấy dựa vào vai mình, đi cùng mình ra ngoài.

Mới đi được hai bước thì có ba gã đàn ông dàn hàng ngang đứng trước mặt hai người chặn đường đi.

Ba gã đàn ông này không quá cao, khuôn mặt không đoan chính, nhìn không giống người tốt lắm.

Lê Hân Dư đang diu Giang Nhiên Nhiên, không muốn xảy ra xung đột với bọn họ, cố định vòng qua bên cạnh để đi.

Người đứng ở ngoài ria duôi cánh tay ra, tiếp tục cản đường của hai người họ, cợt nhả nói: "Cô là bạn của người này?" "Phải." Cô nghiêm giọng nói.

Gã đàn ông ngửa đầu, nheo mắt lại nói: "Lúc nãy con nhóc này uống rượu nổi điên, hắt rượu vào mặt đại ca tôi.

Cô nói chuyện này phải xử lý thế nào?"
Lê Hân Dư ngầng đầu liếc nhìn một cái, trên người gã đàn ông đó quả thực bị hắt không ít nước: "Thực sự xin lỗi, áo của đại ca anh, chúng tôi sẽ đền anh một cái mới, coi như là chuộc lỗi.” “Chậc, tôi thật sự không thiếu tiền mua cái áo này." Gã đàn ông được gọi là đại ca kia tiến lên một bước.

Lê Hân Dư giữ vững tinh thần: "Vậy anh muốn làm sao?"
Gã đàn ông nói chuyện lúc trước cầm ly rượu trên bàn bên cạnh qua, nhét vào tay Lê Hân Dư.

"Chúng tôi cũng không phải là người không biết lý lẽ gì, người có thể đến đây tiêu xài cũng không thiếu tiền mua một cái áo.

Nếu các cô có thành ý xin lỗi, chuyện này coi như xong.

Nếu các cô không có thành ý thì tôi cũng không thể chịu thiệt được có đúng không?" Gã đàn ông cười, để lộ ra hàm răng xấu xí ổ vàng vì rượu thuốc: “Uống một hơi cạn ly rượu này, tôi sẽ để các cô đi.

Nếu không uông..".
 
Hãy Cho Nhau Một Lối Thoát
Chương 108: Hướng Này Không Đúng


Ảnh mất suồng sã của ba gã đàn ông di chuyển khắp người các cô: "Nếu không uống, tôi sẽ dùng cách của mình để giải quyết."
Lê Hân Dư cầm ly rượu, cô đang do dự.

Cô không giống Giang Nhiên Nhiên, cô dính một chút rượu đã đỏ mặt, có thể coi là người không biết uống rượu, uống hết ly rượu đầy này, cô thật sự không biết chắc có thể đưa Giang Nhiên Nhiên ra ngoài hay không.

"Không uống?" Gã đàn ông lại tiến lên một bước, áp sát hai người, thò tay ra giống như muốn sàm sỡ.

Mùi rượu và thuốc lá lộn gay mũi, Lê Hân Dư giật mình: uống."
Cô cầm ly rượu uống một hơi.

Ba gã đàn ông vỗ tay bốp bốp": "Thật sảng
Nói xong hắn còn muốn vỗ vai cô.

Lê Hân Dư lùi lại hai bước né tránh, cảnh giác nhìn ba gã đàn ông này: “Bây giờ có thể để chúng tôi đi rồi chứ?" nhiên có thể, tôi luôn giữ lời hứa." Gã đàn ông cầm đầu xua tay, hai người khác liền tránh sang một bên để Lê Hân Dư đi.

Cô Giang Nhiên Nhiên nhanh chóng rời đi.

Nhìn bóng lưng mảnh mai và hoảng loạn đó, gã đàn ông cười âm hiểm.

rít một hơi thuốc lá, nhả khói ra, hàm răng vàng kia bị khói thuốc bao phủ, che đi xấu xí thật "Đi đi, bảo chuẩn bị, đừng để con mồi chạy mất.

Người ta đã bỏ số tiền lớn ra bảo chúng ta làm, không thể có bất cứ sai sót nào được."
Ra khỏi quán bar, thở không khí trong lành bên ngoài, lúc này Lê Hân Dư mới thở phào một hơi.

mình đưa cậu về trước, sau này không được uống rượu một mình như thế này nữa, không an toàn." Lê Hân Dư rằng, nói: "Nếu sau này cậu thật sự muốn uống thì gọi mình uống cùng cậu, cũng tốt hơn là một mình cậu nơi thể này."
Cho dù tính cách của Giang Nhiên Nhiên ương bướng cỡ nào thì cô ấy cũng là một con gái.

Lúc nãy có nhiều đàn ông vây quanh cô ấy như vậy, nếu có một người có ý đồ xấu thì cô ấy xong đời rồi.

Nhất là ba gã đàn ông cản đường họ lúc nãy, cô cứ cảm thấy có chỗ nào đó không ổn.

Thôi vậy, không nghĩ nữa, ra ngoài được là tốt rồi.

Dư, cậu thật tốt." Giang Nhiên Nhiên người toàn mùi rượu dính sát vào người cô: “Nhưng mình không muốn để cậu nhìn thấy bộ dạng thảm hại như vậy của nữa, cậu gọi xe giúp mình, mình tự về có được không?"
Lê Hân Dư bị cô ấy chọc cười, bây giờ Giang Nhiên
Nhiên còn sĩ diện cái chứ.

"Không được, mình đưa cậu mà mình nhếch nhác như vậy cũng bị cậu nhìn thấy, lát nữa về mình sẽ không nhịn được rồi nôn lên người cậu, ở nhà còn cần cậu chăm sóc mình nữa, rồi lau dọn vệ sinh...!Đợi sau khi mình tỉnh rượu, chắc chắn sẽ không còn mặt mũi gặp cậu "Năm đó mình bất ngờ xảy ra quan hệ với Lăng Diệu, chuyện mất mặt như vậy cũng không giấu cậu.

Bây giờ cậu cũng không cần giấu mình, chúng ta giống nhau cả mà." "Không giống nhau, cậu và Lăng Diệu đã là thì quá khứ rồi, nhưng mình là thì hiện tại và thì tương lai.

Cậu nghĩ đi, mình vẫn chưa từ bỏ người đàn ông đó, sau này chắc chắn mình vẫn phải tìm cậu đến bầu bạn với mình, sau này tìm cậu nhiều lần, cậu mình phiền thì làm sao.

Mình chỉ có một người bạn tốt là cậu thôi." Giang Nhiên Nhiên nửa nũng nịu nửa say rượu, cô ấy giãy nảy lên, Lê Hân Dư cũng thật sự không làm gì được.

Giang Nhiên Nhiên uống say nhưng nói chuyện lại cực kỳ có logic, Lê Hân Dư cũng không nói lại cô ấy được, cũng không đả động được cô ấy.

Cô thực sự không có cách nào bèn vẫy một chiếc taxi ở cửa quán bar cho cô ấy lên, lại ghi lại biển số xe, chụp hình của tài xế, lúc này mới yên tâm để cô ấy đi.

Cô thở dài một hơi rồi lên một chiếc taxi sau đó.

Tài xế không hỏi cô địa chỉ đã phỏng đi, lái xe chạy như bay
Lê Hán Du vừa uống một ly rượu lớn, đầu óc hơi nặng nề, vẫn chưa ý thức được nguy hiểm: "Bác tài, lái xe chậm một chút, tôi muốn đi phía đông thành phố, hướng này không đúng.".
 
Hãy Cho Nhau Một Lối Thoát
Chương 109: Rơi Vào Tròng


Thế nhưng tài xế lại đạp ga mạnh hơn.

Chiếc xe đột nhiên chuyển cơ thể Lê Hân Dư nghiêng sang một bên theo quán
Lúc này cô mới phát hiện thấy điều bất ổn: xe, dừng xe!"
Tài xế cười lạnh một tiếng, hoàn toàn không nghe lời cô nói.

Dừng xe ư? Đợi đến nơi rồi hãy dừng đi.

Lúc nãy đã uống một ly rượu như vậy, đầu óc Lê Hân Dư hơi choáng váng, cơ thể cũng không còn sức lực, bây giờ hoàn toàn không thể làm gì được.

Cô muốn lấy điện thoại ra cầu cứu nhưng tìm mãi mà không thấy.

Chẳng lẽ lúc nãy khi uống rượu đã bị ba người kia thuận tay lấy đi rồi? "Anh là ai, muốn đưa tôi đi đâu?" Cô vừa chú ý đến cử chỉ của tài xế vừa muốn kéo cửa sổ xe xuống, thò ra ngoài kêu cứu.

Tài xế không quan tâm đến động tác của cô chút nào: "Cô còn sức nói chuyện à, xem ra thuốc vẫn chưa phát huy tác dụng rồi.

Không cần kéo cửa sổ xe cửa này đã khóa chặt rồi, không có chuẩn bị kỹ từ trước, sao chúng tôi dám bắt cóc cô chứ, Lăng phu
Lê Hân Dư chùng lòng xuống: "Anh biết tôi? Rốt cuộc anh muốn làm gì?" "Tiết kiệm sức chút đi.

Tôi muốn làm gì, đợi lát nữa cô sẽ biết ngay" Tài xể cười điên cuồng: "Không biết chừng đợi khi thuốc có tác dụng, cho dù có khắc chế đen mức nào thì chắc chắn cũng không biết trời đất nữa.”
Thuốc
Không ngờ trong ly rượu đó lại có thuốc.

Lê Hân Dư xoa trán, cô đã hơi hoa mắt.

Chiếc xe taxi được lái đến cửa một khách sạn năm sao, tài xế dừng xe lại, nhân viên trực cửa của khách sạn Cảnh Hy mở cửa sau của xe, dìu Lê Hân Dư vào trong.

Người ngoài nhìn căn bản không giống như uy h**p, chỉ là giúp đỡ mà thôi.

Lê Hân Dư cố sức mở to mắt mới phát hiện ba người trực cửa này chính là mấy gã đã ép mình uống rượu ở quán bar lúc nãy.

“Rốt cuộc các người muốn làm gì?" "Đã đến khách sạn rồi, còn có thể làm gì nữa?" Gã đàn ông cầm đầu cười phụt một tiếng, vừa lôi vừa kéo cô đi.

"Đã thuê phòng xong rồi chứ?" "Thuê xong rồi." thì ta đưa phu nhân tôn quý vào trong." Kéo cánh tay của Lê Dư, da cô mại không vết.

Lão nhị nhất thời nổi ý xấu, thuận tay muốn sờ mặt Lê Hân Du nhưng bị lão đại trừng mắt nhìn: cái móng bẩn thỉu xuống cho tao.

Vị Lăng phu nhân này không phải người mày có thể đụng vào, nếu làm hỏng việc lớn của sếp, e rằng không phải đền tiền là có thể giải quyết được đâu."
Lão nhị rút tay về, lão tam lên thay đỡ Lê Hân Dư, cùng lão đại ném cô vào một gian phòng.

“Chậc chậc, chỉ đáng tiếc là chúng ta không thể hưởng diễm phúc này." “Diễm phúc? Hai ngu ngốc chúng mày, muốn mạng hay là muốn đàn ca, không thể vừa tiên cũng vừa cần đàn bà sao?"
Lão đại một nước bọt trước bọn "Cái thứ tầm nhìn thiển cận.

Đây chính là vợ của Lăng Diệu, nếu hôm nay chúng ta đụng vào, cho dù đã nhận tiền của Y đại tiểu thư thì cũng chưa chắc còn mạng để tiêu." "Vậy gã đàn ông tối đàn ông đó sống hay chết có liên quan gì đến chúng ta?" Lão đại nói với vẻ âm hiểm: "Dù sao trong phòng cũng đã lắp máy quay xong rồi, chúng ta cũng đã đưa người vào, kiếm được năm triệu này là chúng ta đi." "Vẫn là đại ca suy nghĩ chu toàn."
Lê Hân Dư bị ném lên chiếc giường lớn trong phòng khách sạn, thuốc đã phát huy tác dụng, toàn thân Lê Hân Dư mềm nhũn không có sức lực, cô muốn chạy ra khỏi phòng nhưng ngay cả cử động ngón tay cũng không có sức.

Tâm nhìn cũng dần dần mơ hồ, cô cố gắng mở to mắt nhưng vẫn không nhấc nổi mí mắt.

Lão đại liếc xéo cô một cái, ra lệnh: “Chúng ta đi mau, đừng làm hỏng việc.".
 
Hãy Cho Nhau Một Lối Thoát
Chương 110: Có Người Gửi Tin Nhắn Cho Anh


**********
Thuốc này chi lúc đầu mới có tác dụng rất mạnh, khiến người ta không còn sức lực.

Sau đó thì mức độ giảm đi rất nhiều, ngoài tâm nhìn vẫn còn hơi mơ hồ ra thì sức lực cũng đã hồi lại một chút, chỉ là cơ thể đột nhiên hơi kỳ lạ, nóng bừng lên từng hồi.

Cũng không giống như nhiệt độ của da, giống như trong lòng có một ngọn lửa đang cháy, nhiệt độ đó là từ trong đáy lòng dâng lên.

Cô cố gằng bò xuống giường nhưng vẫn không đủ sức lực để khiến mình đứng vững, chân vừa chạm đất liên ngã xuống.

Ở lại đây không biết sẽ xảy ra chuyện đáng sợ gì, cho dù chỉ có một tia hy vọng thì cô cũng không thể từ bỏ.

Cô chống tay lên sàn nhà, cho dù là bò cũng phải bò ra ngoài.

Nhưng cô mới bò được hai bước đã không còn sức lực nữa, toàn thân cô đang nóng bừng và cực kỳ ngứa ngáy, giống như có rất nhiều con kiến đang không ngừng cắn người cô vậy.

Cửa phòng bị đấy ra, Giang Dật Hàn kinh ngạc nhìn người phụ nữ nằm sấp dưới sàn nhà.

Anh ngạc nhiên hỏi: “Hân Dư, Hân Dư, em sao vậy?" "Anh, anh Dật Hàn?" Bây giờ cô nhìn vẫn còn hơi mơ hồ, cổ sức dụi mắt nhưng vẫn không nhìn rõ, thứ duy nhất có thể cảm nhận rõ ràng là cơ thể nóng rực của mình: "Anh Dật Hàn, thật sự là anh sao?" “Là anh, Hân Dư, rốt cuộc em sao vậy?"

Cả người cô mềm nhũn, không có sức lực, sắc mặt đỏ bừng, cơ thể vẫn đang nóng rực, không bình thường chút nào.

Lê Hân Dư giống như túm được cong rơm cứu mạng, nằm lấy góc áo của anh ấy: “Sao anh lại...!đột nhiên xuất hiện ở đây?" "Chúng ta, chúng ta mau đi.

Chúng ta...!mau đi.

Đợi những người đó về, là không đi được...!nữa.." "Có người nhắn tin cho anh, chụp hình em với Nhiên Nhiên ở quán bar, sau đó gửi địa chỉ này, anh liền chạy qua đây” Giang Dật Hàn nhìn dáng vẻ yếu ớt của cô, ngay cả ngồi cũng không vững, anh không nhịn được liền đến đỡ cô.

Khi cơ thể tiếp xúc, những lời cô muốn nói đều biển thành một tiếng rên “ưm.."
Cơ thể của Giang Dật Hàn giống như thuốc giải, chỗ anh chạm vào lại thoải mái đến vậy.

Thuốc đã hoàn toàn phát huy tác dụng, tâm trí của Lê Hân Dư đã không còn tỉnh táo, cô khẽ rên lên, kêu nóng, kêu ngứa, nước mắt chảy xuống, cô cuộn tròn người, giống như một động tác nhỏ cực kỳ đáng thương.

Lúc này coi như Giang Dật Hàn cũng đã hiểu ra, Lê Hân
Dư bị chuốc thuốc.

"Đừng sợ, Hân Dư, đừng sợ, anh đưa em đến bệnh viện." Anh bể cô lên, bước nhanh ra ngoài, nhưng mới đi được hai bước đã bị ép dừng lại.

Cô năm trong lòng anh, động tác càng mạnh mẽ hơn.

Nơi bị anh ấy chạm vào chỉ thoải mái mấy giây, sau đó lại càng nóng ran lên.

Đầu óc hoàn toàn mơ hồ, Lê Hân Dư bắt đầu kéo áo của mình, nửa bờ vai thon lộ ra, nhìn dáng vẻ giống như say rượu vậy.

Nhân viên dọn vệ sinh liếc nhìn họ một cái, lại cúi đầu xuống giả vờ như không nhìn thấy gì.

Giang Dật Hàn cắn răng, bế Lê Hân Dư trở lại.

Lúc nãy mình đã quá kích động, không thể trực tiếp đưa cô ấy đến bệnh viện như vậy được.

Bây giờ cô ấy là Lăng phu nhân, là vợ của Lăng Diệu, mình đưa cô ấy ra khỏi khách sạn, nếu bị người khác nhìn thấy, chỉ sợ sẽ bị lợi dụng.

Anh không mong Lê Hân Dư khó chịu.

Anh đặt cô lên giường, đóng cửa phòng lại, vắt một cái khăn ướt đi qua lau người cho cô, hy vọng khiến cô dễ chịu hơn một chút.

Nhưng lúc anh trở lại thì phát hiện cô đã cởi áo của mình ra, trên người chỉ còn một chiếc áo lót cùng màu, nhưng cô vẫn khó chịu kêu khóc.

"Nóng quá, khó chịu quả." Måt cô không mở ra nhưng nước mắt không ngừng rơi xuống.

Giang Dật Hàn nhìn mà cực kỳ đau lòng, câm khăn lông ướt áp lên má cô, hy vọng cô có thể thoải mái hơn.

Nhưng Lê Hân Du túm chặt tay anh, áp tay anh sờ lên má của mình, tay của anh giải nhiệt tốt hơn khăn ướt..
 
Hãy Cho Nhau Một Lối Thoát
Chương 111: Đừng Vứt Bỏ Em


**********
Không đủ, còn lâu mới đủ, ngoài má ra, mỗi một chỗ trên cơ thể đều rất khó chịu...!
Hai tay hơi run lên, cô không kiềm chế được mà kéo tay của Giang Dật Hàn qua áp vào cổ mình, xương quai xanh, dần dần trượt xuống ngực.

Cô không biết mình đang làm gì, cô chỉ biết như thế này có thể khiến mình dễ chịu hơn một chút...!
Giang Dật Hàn phải tốn rất nhiều sức mới rút được tay của mình ra.

Yết hầu khẽ chuyển động, anh suy nghĩ rồi rút cả tấm chăn lông ra, ôm vào phòng tắm.độ của cô, muốn khiến cô dễ chịu hơn một chút.

Lúc đầu cô thoải mái cọ quậy, sau đó lại khó chịu đạp chăn lông ra.

Giang Dật Hàn không có cách nào bèn bước lên giường, cách một lớp chăn lông, ôm chặt cô trong lòng: "Không thể cử động lung tung được, nếu trực tiếp xối nước lạnh thì em sẽ không chịu nổi, quấn cái này vào, em sẽ dễ chịu hơn.”
Cô khóc thút thít, không ngừng kêu khó chịu.

Giang Dật Hàn cố sức nén nhịn trong lòng, mắt anh hơi đỏ lên, càng ôm cô chặt hơn.Nhiệt độ trên người cô quá cao, không bao lâu sau nước lạnh trên chăn lông đã bị cơ thể của hai người làm ấm lên.

Giang Dật Hàn kéo chăn lông ra, định đi thẩm nước lại lần nữa.

Đầu ngón tay của anh bất ngờ sượt qua vai cô, cơ thể của cô run lên giống như bị điện giật, cô ôm chặt tay anh, làm thế nào cũng không chịu buông ra.

Cô giống như một con mèo nhỏ đáng thương, khẽ kêu khóc: “Đừng, đừng vứt bỏ em..

Đừng bỏ em lại một mình...!em thật sự rất khó chịu."Bàn tay bị cô nắm chặt giống như không chịu bị khống chế, cô nằm hai bàn tay ấy đi khắp trên cơ thể mình.

Giang Dật Hàn trơ mắt nhìn động tác của cô, không còn sức rút tay ra nữa.

Giọng nói của anh khàn đặc: "Anh sẽ không đi.” Anh sẽ ở bên cạnh em.

Ba năm trước, anh không thể giúp cô khi cô cần mình nhất, bây giờ sẽ càng không bỏ lại một mình cô.

Cho dù cô không còn là Lê Hân Dư lúc đầu nữa.

"Anh Dật Hàn, anh Dật Hàn...!em khó chịu quá.." Đầu óckhông tỉnh táo, cô ôm lấy tay của anh.

Mất đi sự ngăn cách của lớp chăn lông, sự tiếp xúc trực tiếp khiến cô cảm thấy sảng khoái.

Cô cầm tay anh, ôm lấy cánh tay của anh, cả cơ thể mềm mại đều áp sát vào anh.

Người phụ nữ trước mắt không mảnh vai che thân, sức khống chế vốn là sự tự hào của Giang Dật Hàn đã ở bên bờ vực sụp đổ.

Đó là Lê Hân Dư...!Lê Hân Dư mà anh đã yêu nhiều năm như vậy..

Cơ thể của người đàn ông áp sát vào cô, cô thuận theo cánhtay của anh, áp lên người anh, bàn tay trắng nõn nóng ran không hề ngần ngại cởi áo sơ mi của anh, muốn tiếp xúc với anh thân mật hơn.

Quá nóng, quá ngứa...!Cô cảm thấy mình giống như con cá trên bờ, sắp sửa chết đến nơi rồi.

Thấy anh không cử động, không chịu giúp mình, Lê Hân Dự đã mất đi lý trí cấu lấy cơ thể mình.

Ngực ngứa, cánh tay ngứa, toàn thân đều ngứa...!Móng tay để lại vết đỏ chói mắt trên người cô, như vậy mới có thể dễ chịu hơn một chút.Chăn lông trong tay rơi xuống đất, Giang Dật Hàn không thể chịu nổi việc cô tự làm hại mình như vậy.

Anh đột nhiên xoay người, đè Lê Hân Dư đã hoàn toàn khỏa thân xuống dưới người, anh vừa kéo áo sơ mi của mình ra vừa vùi đầu xuống hôn.

Làm đi...!Giang Dật Hàn tự nói với mình..
 
Hãy Cho Nhau Một Lối Thoát
Chương 112: Tại Sao Lại Trở Thành Như Thế Này


**********
Làm, Giang Dật Hàn, anh nói với mình.

Lê Hân Dư dường như không được thỏa mãn, lại giống như cảm nhận được chuyện bi thương gì đó, đột nhiên cô khóc lớn.

Không giống với tiếng rên khe khẽ lúc bị tác dụng của thuốc khống chế, lúc này là khóc lớn một cách suy sụp và tuyệt vọng...!
Cuối cùng Giang Dật Hàn vẫn dừng lại.

d*c v*ng trong mắt anh vẫn chưa tiêu tán nhưng anh không thể nào tiếp tục được nữa.

Bởi vì anh biết hiện giờ Lê HânDư ý thức không tỉnh táo, bị bỏ thuốc nên mới như thế này.

Nếu anh thực sự làm, sau khi cô tỉnh táo lại sẽ chỉ càng thêm tuyệt vọng.

Anh bế cô lên.

Cô dựa vào lòng anh khóc, vừa khóc vừa cào cấu cơ thể mình, anh thật sự không có cách nào, vẫn phải ném cô vào bồn tắm.

Nước trong bồn tắm có nhiệt độ thấp nhưng vẫn còn hơi ấm.

Dù sao cô cũng là phụ nữ, không thể ngâm nước quá lạnh được.

Có vẻ như Lê Hân Dư cảm thấy khó chịu, đạp nước bì bõm, không chịu yên ổn, hai tay vẫn cào cấu cơ thể mình,để lại vết thương trên người mình.

Giang Dật Hàn không có cách nào nên cũng nhảy vào, giữ chặt hai tay của cô, không để cô tự làm mình bị thương như vậy nữa.

“Hân Dư, sẽ qua thôi, hãy tin anh, hãy tin anh...!sẽ qua thôi."

Anh ôm cô từ phía sau, kẹp chặt lấy cơ thể cô, hai người dính sát vào nhau, ngâm mình trong bồn nước lạnh này.

Một cánh tay đặt ngang bên miệng cô, anh đau lòng nói: “Khó chịu thì cứ cắn anh, trút bỏ ra ngoài thì sẽ không còn khó chịu nữa.

Hân Dư, hãy tinanh, sẽ qua thôi.."
Lê Hân Dư cắn một cái.

Anh kêu lên một tiếng nhưng vẫn nhẹ giọng an ủi bên tai cô: "Đừng sợ, Hân Dư, anh sẽ luôn bên cạnh em.”
Nước trong bồn tắm dần dần lạnh hơn, nhiệt đột vốn đã không cao cuối cùng cũng trở nên lạnh băng.

Nhưng nhiệt độ cơ thể của hai người cũng không duy trì được lâu.

Cô khó chịu, chỉ có thể cắn vào cánh tay đặt bên miệng mình, nghe người đàn ông dịu dàng an ủi mình.

Đầu óc Lê Hận Dư trở nên hỗnloạn, khoảng thời gian tươi đẹp khi ở bên anh vào ba năm trước, những ngày tháng ở bên Lăng Diệu vào ba năm sau đan chéo, chồng chất hỗn loạn trước mắt.

Nhưng cô có thể cảm nhận được người đàn ông ở phía sau luôn ở bên cạnh cô..
 
Hãy Cho Nhau Một Lối Thoát
Chương 113: Nhất Định Phải Làm Rõ Ràng


Ngâm nước lạnh cả đêm, tác dụng của thuốc dần mất đi, lý trí của Lê Hân Dư dần trở lại mới phát hiện mình lại không mảnh vải che thân ôm Giang Dật Hàn suốt đêm.

Chuyện xảy ra lúc tối lại hiện lên trong đầu, cô cười bị thương.

Lần này thậm chí cô không biết là ai đang gài bẫy mình như vậy.

Nếu không phải Giang Dật Hàn xuất hiện đúng lúc, mình sẽ như thế nào?
Cô cử động cơ thể, Giang Dật Hàn lập tức tỉnh lại.

Anh dồn sức ôm chặt cô, không cho cô cử động lungtung: “Hân Dư cố chịu đựng, không sao đâu, chịu đựng thêm một lát nữa sẽ qua thôi, nếu cảm thấy khó chịu, em cứ cắn vào cánh tay anh.”
Giang Dật Hàn đưa cánh tay lên bên miệng cô, phát hiện trên tay đã đầy vết răng, anh lại đưa cánh tay trái qua: “Cắn một lát, cắn một lát sẽ ổn thôi...!tin anh đi.”
Anh giơ cao cánh tay, đưa sát vào miệng cô.

Lê Hân Dư cử động khóe miệng, khóe miệng hơi nhợt nhạt vì ngâm nước lạnh cả đêm sượt qua cánh tay của anh, cô nghiêng đầu sang.Lúc này Giang Dật Hàn mới ý thức được cô đã tỉnh táo.

Hai cánh tay đang kẹp chặt cô từ từ buông lỏng, anh rút khăn tắm ở bên cạnh ra quấn lên hông, lại lấy một cái khăn nữa che lên người cô.

Giang Dật Hàn mở vòi sen, điều chỉnh nước ấm, để nước ấm xối lên người cô: “Em xối một lát trước để cơ thể ấm lại đã.

Em đã ngâm nước lạnh cả đêm, không thể điều chỉnh nhiệt độ quá cao, dễ bị bỏng.

Em xối nước trước một lúc, anh ra ngoài đợi em."
Anh mím môi, quay người rời đi.Lê Hân Dư ôm lấy mình, ánh mắt lướt qua cánh tay của anh, trên đó toàn là những dấu răng do cô cắn.

Giang Dật Hàn mãi mãi dịu dàng như vậy.

Rõ ràng anh biết họ đã không thể quay lại trước kia được nữa nhưng vẫn cứ dịu dàng như vậy...!
Cô chớp mắt, muốn khóc nhưng không khóc nổi.

Cô biết, tối qua Giang Dật Hàn không động vào mình mà ở cạnh mình ở đêm.

Nếu không phải Giang Dật Hàn, sợ là bây giờ mình đã nằm sâu dưới địa ngục rồi.Rốt cuộc là ai hận mình như vậy, muốn đẩy mình vào chỗ chết?
Y Nghê sao?
Hay là...!Lăng Diệu?
Lê Hân Dư bị thương phát hiện ra rằng từ sau khi biết anh giữ cô lại bên cạnh, dịu dàng và che chở cô đều là để trả thù, cô đã hoàn toàn không tin tưởng Lăng Diệu nữa.

Nước trong vòi sen phun ra, cơ thể cô dần dần khôi phục lại nhiệt độ, chỉ là đầu óc vẫn hơi nặng nề, không biết là vì đã ngâm nước cả đêm hay là tác dụng phụ của thuốc.Lau khô người, dùng khăn tắm quấn người xong cô mới ra khỏi phòng tắm.

Giang Dật Hàn đã thay đồ xong, quay lưng về phía cô, nhìn xa xăm ngoài cửa, không biết anh đang nghĩ gì.

"Anh Dật Hàn, tối qua cảm ơn anh."
“Em không sao là tốt rồi." Giang Dật Hàn miễn cưỡng cười.

"Chỉ là, sao tối qua anh lại đột nhiên xuất hiện ở đây?"
“Có người chụp hình em và Nhiên Nhiên ở quán bar gửi cho anh, còn có địa chỉ kháchsạn và số phòng." Ánh mắt của Giang Dật Hàn hơi trầm xuống.

Lê Hân Dư chùng lòng xuống, cô cứ cảm thấy sự tình sẽ không đơn giản như vậy.

Tình huống này quá kỳ lạ.

Nếu người đó chỉ muốn hại mình, tùy tiện tìm một chỗ là có thể giải quyết mình, hoàn toàn không cần phải đưa mình vào khách sạn như thế này.

Cô mơ hồ cảm thấy người đó không chỉ hãm hại mình, Giang Dật Hàn cũng là một mắt xích trong kế hoạch của bọn họ.

Giang Dật Hàn giải thích: “Vốndĩ anh định đưa em đến bệnh viện, nhưng nghĩ đến người gửi tin nhắn cho anh lai lịch bất minh, trôi qua tình thần em không tỉnh táo, anh không thể đưa em đi như vậy được.

Lỡ như trên đường đi bị người khác chụp được, dù thể nào cũng không thể nói rõ."
"Anh nói có người gửi tin nhắn cho anh?” Lê Hân Dư hít sâu một hơi, càng chắc chắn với suy nghĩ của mình.

Rốt cuộc người đó muốn làm gì?
“Anh Dật Hàn, em về nhà họ Lăng trước, chuyện này nhất định phải làm cho rõ ràng." Cô nhất định phải tìm ra mấy người đàn ông tối qua trước, nếu không thì cô không thểgiải thích chuyện này được.

“Đợi đã." Giang Dật Hàn kéo cánh tay của cô..
 
Hãy Cho Nhau Một Lối Thoát
Chương 114: Tối Qua Đã Đi Đầu


Lê Hân Dư xối nước ấm một lát, cơ thể đã trở lại nhiệt độ bình thường, còn anh ngâm mình cả đêm, đến bây giờ cơ thể vẫn còn lạnh toát.

Hơi lạnh từ lòng bàn tay anh truyền qua làn da, len vào trong tim cô.

Anh hơi ngẩn người, lại buông tay ra: "Em đến chỗ Nhiên Nhiên nghỉ ngơi một lát trước đã, thay đồ rồi hãy về nhà họ Lăng.

Anh không tiễn em, anh ở đây nghỉ một lát rồi đến công ty luôn."
Mắt cô hơi nóng lên: “Cảm ơn anh, anh Dật Hàn."
Lê Hân Dư biết là anh đang suy nghĩ cho mình.

Anh muốn phân chia thời gian với cô,tránh để người có ý đồ nhìn thấy lại động chân tay.

Hơn nữa, bộ dạng của cô hiện giờ quá nhếch nhác.

Lê Hân Dư về đến nhà họ Lăng đúng vào giờ ăn sáng.

Chào hỏi hai ông bà nhà họ Lăng xong, cô nhẹ nhàng đi lên lầu.

Đẩy cửa phòng ra, trong phòng tối om, rèm cửa sổ che kín mít, không lọt một tia sáng nào.

Nhưng khi cô bật đèn lên lại nhìn thấy Lăng Diệu ngồi cạnhgiường, im lặng nhìn cô: “Lê Hân Dư, em đúng là lợi hại, rốt cuộc em còn nhớ thân phận hiện tại của mình không? Em là thiếu phu nhân của nhà họ Lăng, biết đi qua đêm không về nhà từ khi nào vậy?"
Lời anh nói rất hời hợt, thậm chí còn có sự châm chọc.

Trải qua chuyện tối qua, cô đã mệt mỏi rã rời, trên đường về còn nghĩ có cần nói cho anh biết chút chuyện tối qua hay không, nhưng bây giờ thái độ của anh khiến cô không thể nào mở miệng được.

Cô mím chặt môi, không nói lời nào.“Tối qua đã đi đâu?" Anh không ngủ cả đêm, mắt giăng đầy tơ máu màu đỏ, nhìn rất đáng sợ.

Lê Hân Dư kiềm chế cảm giác khác lạ trong lòng, lạnh nhạt và bình tĩnh nói: “Ở cùng Giang Nhiên Nhiên.”
Anh đứng dậy, đi đến bên cạnh cô, hơi thở nam tính mãnh liệt bao trùm lấy cô, đầu ngón tay của anh sờ qua vạt áo của cô: “Ở cùng Giang Nhiên Nhiên, sao lại thay quần áo?"
Cô nắm chặt nắm đấm: “Cô ấy nôn lên người tôi, quần áo cũ không thể mặc được, đây là đồ của cô ấy.”"Vậy sao?"
"Nếu anh đã không tin thì đừng hỏi tôi." Lê Hân Dư hất tay anh ra, nhìn anh với vẻ bị thương.

“Cả đêm không về mà còn hiên ngang như vậy, ai cho em tự tin đó? Hử?” Anh tức quá lại thành bật cười.

Lê Hân Dư nhốt mình trong phòng thay đồ.

Cô dựa lưng vào cánh cửa, hai tay che miệng, ngăn mình khóc thành tiếng.

Lăng Diệu yên lặng nhìn cánh cửa đóng chặt, cười lạnh một tiếng.

Cả đêm anh lo sợ cô gặp chuyện không hay, đổi lạilà sự đối đãi lạnh nhạt như vậy? Người phụ nữ không có lương tâm này!
Anh giật cửa bỏ đi, ngay cả quần áo cũng không thay, trực tiếp lái xe rời khỏi nhà họ Lng.

Hôm nay chủ tịch đến muộn, mặt sa sầm trông rất đáng sợ, tất cả mọi người đều chấn chỉnh tinh thần, sợ làm saoi lại chọc giận chủ tịch.

Trợ lý Lưu cũng nơm nớp lo sợ “Chủ tịch, sáng sớm hôm nay có người gửi chuyển phát nhanh đến, nói là gửi cho anh.”
"Chuyện thế này cũng phải hỏi tôi?" Quanh người Lăng Diệutoát ra hơi lạnh.

Thông thường những thứ chuyển phát nhanh kiểu này đều bị thẳng tay vứt bỏ, hợp đồng chính thức hoặc việc qua lại hợp tác giữa các công ty, hoặc là báo cáo số liệu của công ty con đều không thể dùng chuyển phát nhanh để gửi đến.

Người dùng chuyển phát nhanh thường đều là những đồ vớ vẩn của những kẻ ngốc.

Nhưng lần này thì khác, trợ lý Lưu do dự rồi nói: “Chỉ là trên bưu kiện có viết, nếu anh không xem...!nhất định sẽ hối hận."
Chữ đó còn được viết rất lớnbằng bút mực đỏ, nhìn hơi đáng sợ.

Rõ ràng là tiếng Trung nhưng nhìn lại giống như lời nguyền u ám.

Lăng Diệu ngẩn người, mí mắt giật giật: “Lấy đến đây."
Trợ lý Lưu để đồ xuống, quay người đi, đóng cửa lại giúp anh.

Mở gói hàng chuyển phát nhanh ra.

bên trong có mấy tấm hình và một cái USB.

Anh siết chặt cái USB, sắc mặt phức tạp..
 
Hãy Cho Nhau Một Lối Thoát
Chương 115: Anh Điều Tra Tôi


**********
Ngâm mình trong nước lạnh cả đêm, Lê Hân Dư hơi sốt nên uống hai viên thuốc cảm, quấn chăn dày cộp ở trong phòng ngủ cả ngày.

Nhưng cô càng ngủ càng mê man, không hết sốt mà ngược lại còn có hiện tượng chuyển thành sốt cao.

Miệng lưỡi khô khốc, cô kéo lê cơ thể mệt mỏi dậy, muốn đi rót ly nước.

Lăng Diệu đạp cửa đi vào, túm lấy cổ áo của cô, hung hăng nhìn chằm chằm vào cô, ánh mắt hung tàn: "Lê Hân Dư, rốt cuộc tối qua cô đã đi đâu?"
Cô xây xẩm mặt mày: “Nếuanh đã không tin tôi, vậy thì đừng hỏi tôi."
"Cô còn có mặt mũi nhắc đến từ tin tưởng với tôi?” Lăng Diệu cười gắn, đưa tay xách cô lên, ấn chặt ở giữa tường và ngực của mình: “Lê Hân Dư, có phải cô muốn chết không, cô lại dám giấu tôi đi thuê phòng với gã đàn ông khác!"
Lê Hân Dư kinh ngạc nhìn anh, thất vọng đến cùng cực: “Anh điều tra tôi?"
Anh không cần phải nói với bất cứ người nào, cô đi cả đêm không về, anh chỉ cần nhếch mép là có thể điều tra được tung tích của cô, nhưng anh không làm vậy, bởi vì anhtin cô.

Mặc dù ngoài miệng nói rất nhiều lời khó nghe nhưng anh vẫn tin tưởng cô.

Nhưng cô đã làm gì?
Đập một gậy vào đầu anh!
Lúc nhìn thấy cảnh trong USB, cô quần áo xộc xệch, bị Giang Dật Hàn bế vào phòng tắm, anh còn ôm ấp một tia hy vọng là cô đã uống say, có lẽ cô bị ép buộc.

Nhưng khi nhìn cơ thể của cô và Giang Dật Hàn dính chặt với nhau, nơi bí mật nhất cũng chạm vào nhau, anh không thể nào lừa mình dối người được.Cặp chân thon dài trắng nõn đó chủ động quấn trên hông của Giang Dật Hàn.

“Tôi cần phải điều tra cô? Cô nghĩ cô là cái thứ gì." Tay của anh di chuyển xuống dưới một chút, bóp cổ cô, cơn phẫn hận trong lồng ngực gần như sắp khiến anh nổ tung: "Nếu không phải sợ cô làm mất mặt tôi, mất mặt nhà họ Lăng, dù cô có chết tôi cũng chẳng thèm quan tâm."
“Vậy là ai nói với anh?" Hai mắt của cô đỏ ửng: “Y Nghê, hay là Lâm Nhã Thuần?"
Là ai nói chuyện này với Lăng Diệu? Sao người đó lại biết tối qua cô ở cùng với Giang DậtHàn? Nhất định là người đó! Nhất định là người đã hãm hại cô!
Từ khi ở bên cạnh anh thì cô mới liên tiếp bị người khác hãm hại.

Cô chưa từng đắc tội với ai, hai mươi ba năm cuộc đời của cô đều trôi qua trong bình yên, kể từ khi gặp anh là tất cả đều thay đổi.

“Lăng Diệu, là ai? Là ai làm? Là ai hại tôi?" Lê Hân Dư điện cuồng lắc cánh tay của anh.

Nhưng anh lại kéo cô ngã xuống đất.

Anh đứng nhìn cô từ trên cao xuống, giống như đang nhìn một thứ rác rưởi thấp hèn: “Lê Hân Dư, cô thật ti tiện."Anh tưởng rằng ít nhất cô sẽ nói thật với anh.

Nhưng cô lại đùn đẩy, đùn đẩy nói là người khác đang hãm hại cô.

Hãm hại?
Ha, đây đúng là chuyện nực cười.

.

Ngôn Tình Hài
Trong video cô tự bắt taxi, tự đến khách sạn.

Giang Dật Hàn cũng không hỏi thăm bất cứ người nào đã lập tức tìm được số phòng của cô.

Đây là hãm hại? Rõ ràng là cuộc hẹn hò tự nguyện.

Hiển nhiên là cô đã uống rượu,thần trí không tỉnh táo lắm, nhưng tuyệt đối không đến mức ngay cả người đàn ông đang ôm cô là ai mà cũng không biết.

Hai người ở trong phòng hôn nhau, ôm nhau, c** đ*...!tất cả đều tự nhiên như vậy, thế mà Lê Hân Dư lại còn mặt mũi nói có người hãm hại cô?
“Là ai? Lăng Diệu, rốt cuộc là ai nói với anh? Rốt cuộc là ai?" Lê Hân Dư túm lấy tay anh, mắt ngấn nước: "Người đó đã chuốc thuốc tôi, là người đó gài bẫy tôi!”
Một cái tát giáng vào mặt cô.

Một tiếng “bốc” chói tai vanglên.

"Lê Hân Dư, cô thật không biết xấu hổ!” Mặt anh dữ tợn, chỉ hận không thể b*p ch*t người phụ nữ trước mặt.

Nhưng anh sợ dơ bẩn, ngay cả đụng vào cô cũng cảm thấy ghê tởm.

Anh móc USB ra, ném xuống trước mặt cô.

....
 
Hãy Cho Nhau Một Lối Thoát
Chương 116: Khách Sạn Đó Là Của Giang Dật Hàn


**********
Lê Hân Dư run rẩy cầm USB lên, nắm chặt trong lòng bàn tay.

Quả nhiên là có người cố ý sắp đặt..

Cô không biết trong USB này chứa thứ gì, nhưng cô biết nhất định là chứng cứ “thiết thực”, khiến cô có trăm miệng cũng không thể chối cãi.

"Anh không tin tôi một chút nào sao?" Mắt cô ngấn nước nhìn về phía anh, ôm ấp một tia hy vọng cuối cùng.

Còn anh lại hời hợt đập tan tia hy vọng cuối cùng của cô: “Cô đáng để tôi tin tưởng sao?”Trái tìm của cô đã hoàn toàn nguội lạnh.

Lý trí mách bảo cô chuyện này không thể để lâu, nếu không thì nhà họ Giang và nhà họ Lê đều sẽ bị ảnh hưởng.

Cô chỉ có thể mệt mỏi giải thích với anh: “Nhiên Nhiên uống say, tôi đến quán bar đón cô ấy.

Có ba người đàn ông đã chuốc thuốc tôi.."
Cô cắn chặt môi dưới, gạt bỏ lòng tự tôn để nói với anh: "Giang Dật Hàn không đụng vào tôi."
"Không đụng vào cô? Tôi mù hay là bản thân cô mù vậy?" Lăng Diệu cười khẩy, quăng mấy tấm hình kia lên mặt cô.Trong hình, cô và Giang Dật Hàn không mảnh vải che thân ôm chặt lấy nhau, Giang Dật Hàn hôn cơ thể của cô, cô say sưa nhắm mắt lại...!
Cô bỗng nhiên bình tĩnh lại, lau khô nước mắt, trầm giọng hỏi anh: “Bất kể tôi nói thế nào, anh cũng sẽ không tin tôi, đúng không?"
"Cô bảo tôi làm sao tin cô? Lê Hân Dư, có phải cô hận không thể cho cả thế giới biết tình nhân của cô là Giang Dật Hàn không?" Nụ cười của anh lạnh lẽo đến cực điểm: “Lê Hân Dư, Giang Dật Hàn, Hân Dư, Dật Hàn, khách sạn Cảnh Hy.

Cô cũng biết chọn địa điểm thật đó."Lê Hân Dư ôm ngực: "Ý của anh là, khách sạn Cảnh Hy là của Giang Dật Hàn?"
“Năm cô ra nước ngoài, Giang Dật Hàn không dùng một đồng tiền của nhà họ Giang, dùng tất cả tiền tích cóp của mình mở khách sạn này.

Tối hôm qua mới đến thuê phòng, cô lại không biết ư? Coi tôi là kẻ ngốc dễ lừa sao?" Lăng Diệu hận nhất là bị người khác lừa gạt, mà người phụ nữ trước mặt đã lừa anh ba lần rồi.

.

ngôn tình hay
Lần thứ nhất, ba năm trước, chuốc thuốc anh, lừa anh phát sinh quan hệ.

Lần thứ hai, ba năm sau, tạinhà họ Lăng, giả vờ như không biết anh, thu hút tâm tư của anh.

Lần thứ ba, là hiện giờ, lén lút cùng Giang Dật Hàn làm chuyện không thể để người khác thấy nhưng lại muốn giả vờ như không biết gì cả.

Chuyện hai lần trước, anh tưởng rằng mình có thể bỏ qua, nhưng cô lại bỗng nhiên làm ra chuyện thứ ba khiến anh không thể nhẫn nhịn được
"Giang Dật Hàn...!khách sạn Cảnh Hy..." Nếu tối hôm qua khách sạn mà họ ở là của Giang Dật Hàn, nếu khách sạn là của anh ấy, tại sao anh ấykhông nói với mình.

Vậy thì có phải là thật ra Giang Dật Hàn cũng có khả năng là người đã gài bẫy mình không?
Lê Hân Dư biết mình không nên nghĩ như vậy, nhưng sự thực bày ra trước mắt.

Cô cố gắng để mình bình tĩnh nhưng nước mắt vẫn không ngừng rơi xuống.

Giọt nước mắt rơi trên sàn nhà, bắn lên từng đóa bọt nước.

Không ngờ cả Giang Dật Hàn cũng lừa mình...!
"Khóc cái gì chứ? Tình cũ khó quên?” Lăng Diệu ghét nhất bộ dạng này của cô, khóc vìGiang Dật Hàn, cười vì Giang Dật Hàn.

Còn anh thì sao? Anh mới là chồng của cô, có khi nào cô nhớ không!

Không đâu, Giang Dật Hàn sẽ không làm như vậy đâu.

Nếu anh ấy không cam tâm khi năm đó mình rời bỏ anh ấy mà kết hôn với Lăng Diệu, anh ấy có hàng ngàn hàng vạn cách có thể trả thù mình, anh ấy sẽ không lựa chọn phương thúc ngu xuẩn nhất này.

Làm những việc này, còn gửi đồ cho Lăng Diệu, sẽ chỉ kéo nhà họ Giang xuống nước thôi.

Giang Dật Hàn là người con có hiếu, anh ấy tuyệt đối sẽ không làm như vậy.Cô hít sâu một hơi, vẫn mặc áo ngủ đã chạy ra ngoài.

Lăng Diệu túm lấy cổ tay cô, lạnh giọng chất vấn: “Đi đâu?"
“Tôi phải điều tra rõ sự việc."
"Sự việc ra sao, tôi sẽ điều tra rõ ràng, trong thời gian này, cô không được bước ra khỏi căn phòng này một bước.".
 
Hãy Cho Nhau Một Lối Thoát
Chương 117: Lăng Diệu Anh Điên Rồi Sao


**********
“Không, tôi nhất định phải làm rõ, rốt cuộc là ai đang hại tôi.” Lê Hân Dư hất tay anh ra, kiên quyết từ chối.

Bây giờ cô không thể tin tưởng bất cứ người nào, bao gồm cả Lăng Diệu.

Cô không biết mình đã đắc tội với ai mà người đó lại lập cái bẫy lớn như vậy để hại cô.

Nhưng cô có thể xác định chắc chắn người đó ở gần Lăng Diệu.

Có lẽ là Lăng Diệu muốn
mượn chuyện này để trả thù cô và nhà họ Lê, trả lại mối thù chuyện năm đó đã ép anh kết hôn.

Cũng có lẽ là người phụ nữ bên cạnh Lăng Diệu muốnđuổi cô đi xa khỏi anh...!
Anh cười khẩy: "Cô làm rõ như thế nào? Chẳng lẽ làm trên giường của Giang Dật Hàn?"
"Lăng Diệu, anh đừng quá đáng, tôi tự hỏi lòng mình chưa từng làm bất cứ chuyện gì có lỗi với anh."
“Cái miệng này cũng cứng rắn đó, đã như vậy rồi còn không thừa nhận?" Đầu ngón tay đẩy cằm cô lên, trong mắt anh tĩnh lặng không một gợn sóng.

“Lăng Diệu, dáng vẻ của anh bây giờ khiến tôi nghi ngờ có phải chuyện này là anh sắp đặt để tôi nhảy vào bẫy hay không." Lê Hân Dư đã khôngôm ấp bất cứ hy vọng gì nữa, cô không quan tâm đến gì nữa, cười buồn bã: “Có người gửi cho anh những thứ này, anh không hỏi xem lai lịch đã chỉ trích tôi? Hay là những thứ này chính là cái bẫy anh sắp đặt?"
Anh chăm chú nhìn khuôn mặt cô, không bỏ qua một biểu cảm nhỏ nào của cô: “Vậy cô nói những thứ này là giả, tôi sẽ tin cô!"
Trên mặt cô còn vương vết nước mắt nhưng lại khẽ cười.

"Không cần thiết nữa." Cô khẽ lắc đầu, giọng nói nhẹ đến đáng sợ, giống như một cơn gió cũng có thể thổi bay vậy:"Mấy tháng nay anh cũng đã chơi đủ rồi chứ? Đúng lúc nhân chuyện này, anh kết thúc luôn đi."
Bởi vì việc trả thù của anh đã thành công, tôi từng chìm đắm trong tình ý và sự dịu dàng của anh, bây giờ chỉ cảm thấy tuyệt vọng vô biên...!
Nhưng cô sẽ không nói với anh, bởi vì đây là bí mật và chút tôn nghiêm cuối cùng của cô.

“Kết thúc? Ly hôn? Để cô và Giang Dật Hàn đến với nhau?”
"Vậy thì sao, anh ấy tốt hơn anh quá nhiều.”Lăng Diệu cực kỳ phẫn nộ, anh nói liền ba chữ "được": “Nếu cô đã muốn ở bên hắn như vậy, tôi giúp cô!"
Anh lạnh mặt kéo cô ra ngoài.

Người giúp việc nhìn thấy cậu chủ nổi giận đùng đùng cũng không dám cản, chỉ dám đứng nhìn từ xa.

“Lăng Diệu! Buông tay, anh đưa tôi đi đâu?” Sức lực của anh cực lớn, cổ tay cô bị anh nắm đến phát đau.

“Đưa cô đi gặp người trong lòng cô đó.” Nhét cô vào ghế phó lái, anh vòng sang bên kia lên xe, khóa cửa xe lại, khởi động xe, đạp mạnh xuốngchân ga.

Anh lái xe cực nhanh, có mấy lần sắp tông vào xe khác nhưng rồi tránh được trong mấy giây, lướt qua nguy hiểm.

Tim của Lê Hân Dư nhảy vọt lên tận cuống họng: "Lăng Diệu, anh điên rồi sao!"
“Tôi điên rồi!” Tôi điện mới muốn giữ cô lại bên cạnh.

Anh đạp chân ga hết cỡ, Lê Hân Dư hét lên.

Cuối cùng xe dừng lại ở dưới lầu Giang Thị, đã qua thời gian làm, chỗ này gần như không có mấy người.Giang Dật Hàn vẫn đang tăng ca, đèn trên lầu cao vẫn còn sáng.

Lăng Diệu cởi dây an toàn của cô, nâng cằm cô lên, ép cô nhìn lên lầu: “Nhìn thấy chưa, hắn ở trong đó, có phải cô rất mong đợi gặp hắn không?"
Cô trầm giọng mắng anh: "Đồ điện!"
Cô cố sức tách tay của anh ra, không muốn giằng co với anh nơi này, nhưng sức của anh quá lớn, cô hoàn toàn không thể thoát ra được, chiếc cằm trắng nõn đã bị anh bóp hằn vết đỏ.

Anh châm chọc nói: “Chậc, tôichỉ sờ một cái cũng không được, Giang Dật Hàn thì cái gì cũng có thể làm phải không? Vậy thì tôi cử phải làm một chút gì đó mới được.”
Anh buông bàn tay đang bóp cầm cô ra nhưng lại đặt lên áo trước ngực cô.

Anh giật mạnh một cái, chiếc áo mặc ở nhà mỏng manh lập tức thành một miếng vải rách.

Mà trên ngực của cô, mấy vết móng tay và dấu hôn đỏ chót khiến anh nhức mắt..
 
Hãy Cho Nhau Một Lối Thoát
Chương 118: Ném Cô Xuống


**********
Hôm qua anh đã đợi cô cả đêm.

Nhưng cô thì sao, thật sự cùng Giang Dật Hàn vui vẻ cả đêm.

Anh nhoài người đến trước mặt cô, ngả ghế xe ra, đè lên người cô, anh dùng lực bóp cổ cô, mắt đỏ rực: “Lê Hân Dư, không phải cô luôn miệng nói hai người không có chuyện gì hết sao? Được, vậy cô nói cho tôi biết đây là cái gì? Những thứ này là cái gì?"
Bị nghẹn thở, Lê Hân Dư đỏ bừng mặt, cô vô cùng sợ hãi.

Người đàn ông này bóp rất mạnh, giống như thật sự muốn giết cô vậy.Hôm qua anh đã đợi cô cả đêm.

Nhưng cô thì sao, thật sự cùng Giang Dật Hàn vui vẻ cả đêm.

Anh nhoài người đến trước mặt cô, ngả ghế xe ra, đè lên người cô, anh dùng lực bóp cổ cô, mắt đỏ rực: "Lê Hân Dư, không phải cô luôn miệng nói hai người không có chuyện gì hết sao? Được, vậy cô nói cho tôi biết đây là cái gì? Những thứ này là cái gì?"
Bị nghẹn thở, Lê Hân Dư đỏ bừng mặt, cô vô cùng sợ hãi.

Người đàn ông này bóp rất mạnh, giống như thật sự muốn giết cô vậy."Lê Hân Dư, cô là của tôi, con mẹ nó ai cho cô ra ngoài dan díu với người khác, cô là của tôi cô có biết không?" Lăng Diệu cảm thấy mình sắp phát điên rồi.

Anh chưa từng nghĩ người phụ nữ ở bên cạnh mình thật sự không hề để ý đến mình chút nào, mà lại yêu một gã đàn ông khác.

Lăng Diệu đột nhiên buông cổ cô ra, bắt chéo hai tay của cô trên đỉnh đầu, anh nhìn chằm chằm vào cô.

Sự điên cuồng của anh ngược lại còn khiến cô bình tĩnh hơn, cô cười, trong mắt lóe lên ánh nước: “Lăng Diệu anh có biếtkhông? Trước đây tôi cũng từng thấy ghê tởm như thế này.

Biết rõ anh đã đụng đến không chỉ một người phụ nữ, nhưng tôi vẫn không có cách nào, chỉ có thể chấp nhận sự chiếm hữu của anh.”
Anh ngẩn người, dừng động tác lại.

Cô rút tay của mình ra, nhẹ nhàng sờ mặt anh: “Có phải bây giờ anh cảm thấy rất ghê tởm, rất bất lực, rất phẫn nộ không? Tôi thường xuyên cảm thấy như vậy."
Lăng Diệu nắm lấy đôi tay ngọc ngà đó, đặt lên môi hôn.

Anh nhếch khóe miệng, ánhmắt đáng sợ giống như ma quỷ: "Thì ra cô vẫn luôn cảm thấy tôi dơ bẩn? Không sao, dù sao thì chúng ta ai cũng không sạch sẽ, đừng ai chê ai nữa”
Mắt cô ngẩn nước, khẽ lắc đầu: "Chúng ta không giống nhau."
"Giống nhau, cô nói không tính." Lăng Diệu hoàn toàn bị cô chọc giận, xé rách áo của cô, kéo luôn cả quần ngủ lẫn q**n l*t của cô xuống tận mắt cá chân.

Anh sờ môi của mình, lạnh lùng nói ra hai từ: “Lấy lòng tôi, nếu không thì tôi sẽ ném cô xuống trong tình trạng này.”Lấy lòng, lấy lòng đàn ông là phương thức cấp thấp nhất.

Lê Hân Dư kinh ngạc nhìn anh, nhưng lại phát hiện ánh mắt của anh không giống như đang nói đùa.

"Không tìn? Vậy thì chúng ta thử xem là được." Anh cười lạnh lùng, giống như Satan đến từ địa ngục vậy.

Anh ấn nút điều khiển ở bên cạnh tay từ từ hạ cửa sổ xe xuống.

Lê Hân Dư cứng đờ người túm lấy tay anh, chậm chạm hôn lên môi anh, đặt một nụ hôn lên khóe miệng lạnh ngắt của anh.

Đang muốn rút ra thì anh lạighi co xuống, áp sát trên người cô, Cô cảm nhận được một cách chân thực nhiệt độ từ lồng ngực rắn chắc và cơn phần nộ trong lòng anh.

Hơi thở của anh phả lên chóp mũi cô, không khỉ có lần mùi hoocmon nam tỉnh lại bị cô hít vào.

Cô vừa muốn phản khánh đầy anh ra, lại nghĩ đến sự uy h**p của anh nên lập tức cứng đờ người, không cử động nữa.

Con người Lăng Diệu còn tệ hại hơn cô tưởng tượng.

Ném mình không mành vài che thân từ đây xuống? Anh ta thật sự có thể làm được
Trong cập mát sắc bén sauthẩm, anh chăm chủ nhìn khuôn mặt cô, anh cười khẩy: "Lúc cô lấy lòng Giang Dật Hàn cũng hời hợt như vậy sao?"
"Nếu cô vẫn chưa học được, vậy thì tôi dạy cô." Anh bóp cầm của cô, ép cô mở miệng, hôn thật sâu..
 
Hãy Cho Nhau Một Lối Thoát
Chương 119: Không Thể Mất Mặt Ở Đây


Ngày nào chưa ly hôn thì cô chỉ có thể nghe lời anh.

Nếu cô không quên được Giang Dật Hàn thì anh sẽ nghĩ cách khiến cô quên.

Một chút ác liệt lóe lên trong cặp mắt mang ý cười của Lăng Diệu.

Lê Hân Dư nắm chặt tay, móng tay bấm sâu vào lòng bàn tay, nhưng khi cô chậm rãi nhắm hai mắt lại và chấp nhận theo thói quen, anh lại đột nhiên buông cô ra.

Trong mắt anh có sự đắc ý ác độc: “Học được rồi chứ?"
Cô cứng đờ người nhìn anh, khóe miệng bị anh hôn ẩmướt.

.

Truyện Đam Mỹ
Lăng Diệu không quan tâm đến sự im lặng của cô mà chỉ ngửa người ra phía sau, tựa lên chiếc ghế bằng da thật: “Vậy thì tiếp tục lấy lòng tôi đi."
Lê Hân Dư không nhúc nhích, anh liền thò tay ra mở cửa.

Cô không có cách nào đành cúi người ôm anh, hôn môi lên môi anh, hôn lên yết hầu của anh.

Anh không hài lòng, thò tay luồn xuống dưới người cô giống như uy h**p: “Thật chán quá, sao Giang Dật Hàn lại để ý đến cô, lưu luyến cô mãi vậynhỉ."
Lê Hân Dư cảm thấy rất ấm ức.

Nhưng mà cô không dám lên tiếng, cô bịt miệng cố chịu đựng.

Nơi này là ở dưới tòa nhà Giang Thị, cô không thể...!không thể mất mặt ở đây được.

Cho dù biết cửa sổ xe đang đóng, không ai có thể nhìn thấy dáng vẻ của cô lúc này, thế nhưng cô vẫn cảm thấy vô cùng xấu hổ.

Có hai bóng người đột nhiên xuất hiện ở cửa Giang Thị,Giang Nhiên Nhiên đang kéo Giang Dật Hàn, dường như hai người đang tranh cãi, họ vừa nói chuyện vừa đi về phía này.

Lê Hân Dư chưa từng nghĩ mình sẽ làm chuyện như vậy với anh ở nơi công cộng.

Họ càng đến gần, động tác của Lăng Diệu càng mạnh.

"Che miệng làm gì? Kêu lên đi." Anh cắn môi cô, nhìn cô với vẻ khinh miệt: “Kêu đi, kêu lên đi, để cho hắn nghe thấy! Không phải cô muốn gặp hắn sao? Bây giờ kêu lên, cô sẽ có thể gặp hắn ngay lập tức rồi.”

“Không, đừng.” Cô cắn vào mu bàn tay của mình.Đúng lúc Giang Dật Hàn đi đến cạnh xe, bị Giang Nhiên Nhiên kéo lại: “Anh, anh đợi em đã.

Em biết anh đang giận, nhưng chuyện này cũng không thể hoàn toàn trách em được.”
Giang Dật Hàn rút cánh tay của mình ra, xoa mi tâm: "Nhiên Nhiên, chuyện này có trách em hay không, trong lòng em tự biết."
"Anh, em mới là em gái của anh, Hân Dư đã lấy chồng rồi, anh có thể công bằng với em một chút không." Giang Nhiên Nhiên đứng yên tại chỗ chứ không đuổi theo, cô ấy khó chịu nói: “Em biết tối qua là vì em nên Hân Dư mới ra ngoài, nhưng em cũng không ngờ sẽxảy ra chuyện.

Với lại, không phải anh đã kịp thời đến cứu cô ấy sao? Anh lo cho Hân Dư, em cũng lo, Hân Dự là bạn thân của em.

Anh không thể vì lo cho Hân Dư mà đổ hết lỗi lên đầu em được."
Giang Nhiên Nhiên cực kỳ ấm ức nhưng Giang Dật Hàn lại không có ý dừng chân: "Anh!"
Cuộc nói chuyện của hai người họ, hai người ở trong xe nghe thấy rõ ràng.

Lăng Diệu dừng động tác lại, hóa ra Lê Hân Dư không nói dối..

Tối qua thật sự có người đã hãm hại họ.Anh rút bàn tay đang bị Lê Hân Dư cắn chặt ra: "Tốt qua rốt cuộc là có chuyện gì?"
Cô cười với anh có vẻ châm chọc nhưng lại cắn chặt môi không nói.

Mới một tiếng trước, bất kể mình giải thích thể nào anh ta cũng không tin, chửi bởi mình bằng những lời lẽ cay nghiệt nhất, bây giờ anh ta muốn nghe rồi ư? Nhưng cô không muốn nói nữa.

“Lê Hân Dư, nói đi!”
Bóng dáng của Giang Dật Hàn càng lúc càng gần, Lê Hân Dư vội vã bịt miệng anh lại.Cô không muốn bị Giang Dật Hàn và Giang Nhiên Nhiên phát hiện mình và Lăng Diệu làm chuyện này ở đây.

....
 
Back
Top Bottom