Tiên Hiệp Hậu Duệ Kiếm Thần

Hậu Duệ Kiếm Thần
Chương 4261


Chương 4261

Khi giọng nói vừa dứt, Chử Thánh Vương cũng biến mất tại chỗ, trong tích tắc, thương mang vô cùng tận ngưng tụ từ khắp đất trời, mục tiêu chính là Diệp Quân cách đó không xa.

Mà gần như cùng lúc đó, Tông Thánh Vương cũng biến mất tại chỗ.

Giờ khắc này, khí thế của hai vị Thánh Vương đã đạt tới đỉnh cao.

Bọn họ muốn giết Diệp Quân!

Ở nơi không xa, Diệp Quân thấy hai Thánh Vương lại ra tay lần nữa thì hít sâu một hơi, lúc này thân xác và linh hồn của hắn vẫn đang bốc cháy, vì thế hắn đang liên tục được nhận sức mạnh.

Nhưng hắn cũng biết, cho dù như vậy, hắn cũng không thể là đối thủ của hai vị Thánh Vương trước mắt.

Thế thì sao?

Diệp Quân bật cười, sau này hắn còn phải đánh với cha và ông nội, hai Thánh Vương này có gì mà phải sợ?

Đang cười, khí thế của Diệp Quân bỗng nhiên tăng mạnh.

Không có gì phải sợ cả!

Hắn không đỡ lại được kiếm này, nhưng vậy thì đã sao? Cứ quyết chiến thôi! Giờ khắc này, hắn không hề có ý định gọi người.

Đối mặt với đòn dốc hết toàn lực của hai vị Thánh Vương, Diệp Quân không lùi mà tiến, lao thẳng về phía bọn họ, khi hắn lao ra, kiếm thế của hắn lại đột nhiên tăng lên.

Nhất Kiếm Quyết Sinh Tử!

Chiến đấu bằng tất cả sức lực của mình trong cảnh tuyệt vọng mới thực sự là trận chiến sinh tử thực sự.

Đùng đoàng!

Trong nháy mắt, tiếng nổ đinh tai nhức óc vang vọng khắp đất trời, sau đó một luồng kiếm quang vỡ vụn, Diệp Quân bay ngược lại, trong lúc bay, cơ thể hắn bắt đầu nứt vỡ từng chút.

Nhưng kiếm ý của hắn không yếu đi mà còn mạnh hơn, điên cuồng tăng vọt! Mà Tông Thánh Vương và Chử Thánh Vương cũng liên tục lùi lại mấy trăm trượng, sau khi hai Thánh Vương dừng lại thì nhìn nhau, cả hai đều kinh ngạc cực độ, bởi vì trên người bọn họ đều có không dưới mười vết kiếm.

Nhưng đó không phải do kiếm Thanh Huyên để lại, mà là do ý kiếm của Diệp Quân để lại!

Giờ khắc này, hai vị Thánh Vương thật sự kinh hãi, kiếm đạo của thanh niên kiếm tu trước mắt này không bình thường.

Xa xa, không biết Diệp Quân đã bay bao lâu, cuối cùng cũng dừng lại. Thiên Hành thể hắn vừa mới luyện thành đã hoàn toàn vỡ vụn, linh hồn cũng trở nên mờ ảo.

Thế nhưng kiếm ý của hắn không bị phá vỡ, ngược lại khí thế vẫn đang điên cuồng dâng lên…

Diệp Quân hít sâu một hơi, tựa như nghĩ tới cái gì, hắn hét lên một tiếng: “Ngưng tụ!”

Vù!

Trong nháy mắt, vô số kiếm ý vô địch lao về phía hắn, những ý kiếm đó không được hắn hấp thu mà từ từ biến thánh da thịt của hắn…

Thấy cảnh này, Tông Thánh Vương và Chử Thánh Vương đều trợn tròn mắt. Cái quái gì thế này?

Dùng kiếm ý tái tạo lại cơ thể?

Trong khoảng thời gian ngắn, vô số kiếm ý đã tái tạo lại cho Diệp Quân một thân xác mới, dưới sự vận hành của Quan Huyên Pháp, thân xác này và thân xác loài người thực sự không khác gì nhau, nhưng dưới lớp da lại chứa kiếm ý dày đặc!
 
Hậu Duệ Kiếm Thần
Chương 4262


Chương 4262

Kiếm ý vô địch!

Thân xác vô địch!

Sau khi tái tạo lại thân xác, Diệp Quân hít một hơi thật sâu, nắm chặt hai tay lại.

Ầm!

Một luồng khí thế đáng sợ đột nhiên dâng lên trong cơ thể hắn, chấn động thiên địa, nhưng vẻ mặt Diệp Quân lại đầy hưng phấn.

Khi thân xác vừa rồi hoàn toàn tan vỡ, hắn đã nghĩ vì sao không dùng kiếm ý hiện tại tái tạo thân xác mới? Dùng sao kiếm ý hiện tại với trước đây đã khác nhau rất nhiều, dù là sức mạnh của hai Thánh Vương này cũng không thể phá vỡ, nếu thành công thì chẳng phải còn lợi hại hơn thánh thể Thiên Hành nhiều sao?

Vì vậy hắn đã thử! Không ngờ lại thực sự thành công!

Mà hắn còn phát hiện cơ thể này của hắn được ngưng tụ từ kiếm ý, nếu đối mặt với kiếm ý yếu hơn hắn thì cơ thể hắn hoàn toàn có thể hấp thu kiếm ý của đối phương, thậm chí là kiếm kỹ.

Kiếm thế!

Diệp Quân không nhịn được bật cười. Mẹ kiếp! Rất nhiều lúc, đàn ông phải ép bản thân mình!

Xa xa, nét mặt Vu Dịch trở nên cực kỳ khó coi, cô ta không ngờ hai Thánh Vương bắt tay nhau công kích mà Diệp Quân vốn đã thế suy sức yếu chẳng những không chết, ngược lại còn mạnh hơn.

Sắc mặt hai Thánh Vương lúc này cũng hơi khó coi, bọn họ cũng không ngờ thanh niên kiếm tu trước mắt này lại có thể dùng kiếm ý để tái tạo cơ thể! Hai Thánh Vương nhìn nhau, giây tiếp theo, cả hai cùng biến mất tại chỗ.

Đùng đoàng!

Hai luồng sức mạnh đáng sợ đột nhiên quét qua nơi đây.

Trong mắt Diệp Quân hiện lên vẻ hung ác, hắn cầm kiếm Thanh Huyên, một lần nữa lao về phía hai vị Thánh Vương.

So với lúc trước, tuy hiện giờ hắn vẫn không đánh lại hai Thánh Vương, nhưng trong lòng hắn đã hoàn toàn coi thường đối phương.

Thánh Vương gì chứ? Chỉ là con kiến thôi!

Tất cả đều là kiến hôi!

Đừng nói là hai con kiến này, cho dù cha và ông nội có tới thì cũng chỉ là kiến.

Lúc này, sự tự tin của hắn đã bùng nổ!

Ta đây coi thường mọi thứ!

Bùm!

Kiếm quang vỡ vụn, Diệp Quân lại bị hất văng, mà lần này hai vị Thánh Vương không chút nương tay, điên cuồng đuổi theo về phía hắn.

Đoàng đoàng đoàng…

Chẳng mấy chốc, những tiếng nổ kinh hoàng vang lên khấp đất trời, mỗi tiếng nổ vang lên đều sẽ khiến những cường giả của nền văn minh Thiên Hành đang theo dõi trận chiến từ bốn phía phải run rẩy toàn thân.

Mà Diệp Quân cũng hoàn toàn bị hai vị Thánh Vương áp chế, tuy hắn có kiếm Thanh Huyên, nhưng sức mạnh vẫn còn kém xa hai Thánh Vương, vì vậy vẫn bị áp chế.

Nhưng khác với trước đó là sức mạnh của hai Thánh Vương không thể phá vỡ được thân thể của Diệp Quân nữa…
 
Hậu Duệ Kiếm Thần
Chương 4263


Chương 4263

Bên kia, Vu Dịch nhìn chằm chằm Diệp Quân, sắc mặt cô ta khó coi như sắp xuống mồ, giờ phút này cô ta phải chấp nhận một sự thật rằng tuy hai Thánh Vương áp chế được Diệp Quân, nhưng cũng không thể giết được hắn ngay trong thời gian ngắn.

Mà Diệp Quân chỉ cần kéo dài thêm ít nhất nửa khắc nữa là hai vị quan chấp hành đứng đầu sẽ có thể đi ra.

Nghĩ đến hai quan chấp hành đứng đầu, nét mặt Vu Dịch càng thêm khó coi. Cô ta cứ tưởng thực lực của Thánh Vương hẳn là tương đương với hai quan chấp hành đứng đầu kia, nhưng bây giờ xem ra thực lực của Thánh Vương chắc chắn vẫn có khoảng cách so với hai vị quan chấp hành đứng đầu kia. Bởi vậy, một khi họ khôi phục thương thế thì thế cục sẽ lập tức xoay chuyển.

Không thể kéo dài thêm nữa!

Vu Dịch như nghĩ tới điều gì, đột nhiên quay đầu nhìn Nhất Niệm cách đó không xa, lúc này Nhất Niệm đang giao đấu với Thế Tông.

Nhất Niệm cũng bị áp chế!

Nhưng khả năng điều khiển thời không của cô ta quá bất thường, cô ta cũng không phản kích mà luôn điều khiển thời không để phòng ngự, bởi vì thời không của cô ta quá kỳ lạ nên trong lúc nhất thời, Thế Tông cũng chẳng làm gì được cô ta.

Thấy Thế Tông không thể nhanh chóng giết được Nhất Niệm, mặt Vu Dịch lạnh đi. Đáng đời Ác Đạo Minh bị Diệp Quân đánh chỉ còn lại một điện!

Một đám ngu ngốc, vô dụng!

Vu Dịch bỗng nhìn về phía ông lão sau lưng: “Bố Lão, mau giúp ông ta bắt sống Nhất Niệm, dùng Nhất Niệm uy h**p Diệp Quân”.

Ông lão phía sau cô ta chần chừ một lúc, mặc dù cảm thấy hơi vô liêm sỉ, nhưng ông ta biết chuyện này cần lấy đại cục làm trọng, vì thế bèn gật đầu. Ông ta tiến lên một bước, một luồng sức mạnh đáng sợ đột nhiên quét tới.

Ầm!

Sau tiếng nổ vang, Nhất Niệm bị hất văng cả mấy nghìn trượng.

Ông lão đang định ra tay lần nữa thì đúng lúc này, ông ta như cảm nhận được điều gì, con ngươi đột nhiên co rụt lại, ông ta quay đầu nhưng lại kinh hãi phát hiện, mình chẳng thể di chuyển được nữa.

Phập!

Máu tuôn ra như suối từ cổ họng ông lão!

Đầu ông ta đã lìa khỏi cổ từ lúc nào.

Đằng sau ông ta không xa có một người phụ nữ đang đứng.

Người phụ nữ kiêu ngạo đứng đó, tay cầm thanh kiếm.

Chính là Phục Võ.

Vết thương của bà ta vẫn chưa hồi phục hoàn toàn, chỉ hồi phục được sáu bảy phần nhưng không còn cách nào khác, bà ta phải ra ngoài vì Diệp Quân và Nhất Niệm đã không thể chống đỡ được nữa.

Nhìn thấy Phục Võ, Vu Dịch biến sắc, vô thức lùi về sau cả mấy trăm trượng, dường như thấy vẫn không đủ lại lùi lại gần ngàn trượng.

Vèo!

Đúng lúc này, một sức mạnh đáng sợ bỗng truyền đến từ một bên khác, Vu Dịch lập tức quay đầu nhìn lại, chỉ thấy hai vị Thánh Vương ở bên kia đang liên tục lui về phía sau.

Lúc này một người phụ nữ đúng trước mặt Diệp Quân.
 
Hậu Duệ Kiếm Thần
Chương 4264


Chương 4264

Chính là Tịnh Sơ.

Thấy Tịnh Sơ cũng xuất hiện, sắc mặt Vu Dịch trở nên cực kỳ khó coi, không chút do dự xoay người, một trận pháp dịch chuyển xuất hiện trước mặt cô ta, cô ta bước vào trong đó, trận pháp dịch chuyển khởi động định rời đi.

Ầm!

Một luồng khí thế đáng sợ bỗng bao trùm lấy khu vực thời không chỗ cô ta đứng.

Kiếm thế!

Vù!

Một tia kiếm quang xuất hiện phía sau cô ta.

Kiếm của Phục Võ.

Vu Dịch hoảng sợ, cô ta bỗng giật đứt sợi dây chuyền trên ngực, sợi dây chuyền bỗng toát ra luồng sức mạnh đáng sợ, ngay sau đó một thị vệ mặc áo giáp vàng xông ra, hai tay cầm trường kiếm chém mạnh một nhát.

Soạt!

Hai tay thị vệ áo giáp vàng này cầm kiếm chém mạnh xuống, thế mà đỡ được nhát kiếm của Phục Võ.

Vu Tướng kim giáp!

Những con rối đỉnh cấp mà tộc Đại Vu ở nền văn minh Vô Gian từng luyện chế, được tạo thành từ người sống, cả người từ trên xuống đều là trang bị đỉnh cấp, thời kỳ đỉnh cao, tộc Đại Vu có hàng vạn Vu Tướng kim giáp này. Năm đó thời đại loạn cổ, lúc vạn tộc tranh giành chém giết, cả vạn Vu Tướng kim giáp này từng rất hiển hách huy hoàng, g**t ch*t vô số cường giả.

Thấy Vu Tướng kim giáp đỡ được nhát kiếm của Phục Võ, Vu Dịch thầm thở phào nhẹ nhõm, nhưng ngay sau đó Phục Võ bỗng lao đến, chỉ thấy một nhát kiếm chém mạnh về phía Vu Tướng kim giáp.

Vèo!

Vu Tướng kim giáp lập tức văng ra xa, ngay khi gã văng ra xa, toàn thân giáp vàng bắt đầu nứt ra, khi dừng lại một thanh kiếm bỗng rơi xuống từ trên đỉnh đầu.

Soạt!

Thanh kiếm đó rơi thẳng vào đỉnh đầu Vu Tướng kim giáp, ghim chặt gã tại chỗ.

Thấy thế Vu Dịch hoảng hồn kinh sợ, vừa định chạy trốn, lúc này một thanh kiếm đã lao đến trước mặt cô ta.

Nhưng vào thời khắc mấu chốt này, thời không trước mặt Vu Dịch bỗng tách lìa, sau đó một bàn tay như xương khô đột nhiên đưa ra, sau đó đấm mạnh.

Bốp!

Kiếm bị văng ra xa.

Phục Võ ở đằng xa xòe tay, kiếm bị chấn động văng ra xa bay về lại trong tay bà ta, bà ta không cảm xúc nhìn bàn tay như xương khô đó, trên đó có một vết kiếm mờ nhạt.

Lúc này một giọng nói bỗng vang lên trong bàn tay đó: “Không hổ là quan chấp hành đứng đầu Phục Võ, thú vị đấy”.

Vừa dứt lời, nó bỗng quét sạch, chỉ thoáng chốc thời không cả nền văn minh Thiên Hành bỗng bắt đầu phân giải từng chút.

Trong trời đất có sức mạnh Đại Đạo bí ẩn xuất hiện, sức mạnh Đại Đạo này đến từ một nền văn minh khác.

Phục Võ cau mày, bà ta tiến đến một bước, kiếm trong tay bay ra.

Vèo!
 
Hậu Duệ Kiếm Thần
Chương 4265


Chương 4265

Nhát kiếm này vừa bay ra, trời đất như có sức mạnh gì đó đang liên tục phá vỡ, từng tiếng xé toạc vang lên.

Ngay lúc này Phục Võ lại tiến đến trước một bước, bà ta vung tay lên.

Soạt!

Tiếng kiếm vang lên, sau đó kiếm ý đáng sợ lập tức bao phủ lấy chư thiên vạn giới.

Ầm!

Sức mạnh Đại Đạo bí ẩn đó bị phá tan.

Phục Võ vừa định ra tay lần nữa, ngay lúc này chỉ thấy khu vực nơi Diệp Quân đứng cách đó không xa bỗng trở thành một vòng xoáy thời không kỳ lạ.

Phục Võ cau mày, lúc này Tịnh Sơ đang đánh với hai vị Thánh Vương cách đó không xa nói: “Đó là Pháp Thần Ác Đạo, cẩn thận với người này… lúc này Diệp Quân cũng biến sắc.

Mẹ kiếp!

Không dễ gì thoát thân, hắn đang định trị thương không ngờ lại có cường giả đánh hắn.

Lúc này hắn cực kỳ yếu ớt, làm sao có thể đánh trả?

Chỉ trong chốc lát, hắn cảm thấy choáng váng, sau đó ngất đi, ngay lúc Diệp Quân bị hút vào vòng xoáy đó, một tia kiếm quang đuổi theo, sau đó tiến vào trong vòng xoáy.

Chính là Phục Võ.

Cùng lúc đó giọng Phục Võ vang lên từ trong vòng xoáy: “Tịnh Sơ, ngươi trấn áp nền văn minh Thiên Hành…”, bỗng chốc giọng nói đó đã cách rất xa.

Ở một bên khác, nhìn thấy cảnh này, sắc mặt Nhất Niệm trở nên tái nhợt, cô ta lao về phía vòng xoáy màu đen đó, nhưng ngay khi cô ta vừa lao tới, vòng xoáy màu đen đã lặng lẽ biến mất.

Nhất Niệm nổi giận, hai tay cô ta đập mạnh về phía trước, thời không đó bị đập vỡ nhưng vẫn không thấy Diệp Quân.

Nhất Niệm ngây người.

Bàn tay khô trước mặt Vu Dịch bỗng nói: “Rút thôi”.

Vu Dịch do dự, sau đó nói: “Chí tôn, bây giờ nền văn minh Thiên Hành không có ai…”

Bàn tay đó nói: “Bản thể của ta không ở đây, không thể làm gì quan chấp hành đứng đầu Tịnh Sơ đâu”.

Vu Dịch sầm mặt, lạnh lùng liếc mắt nhìn Tịnh Sơ ở phía xa, cô ta biết cho dù là ba vị Thánh Vương cũng chưa chắc có thể làm gì được vị quan chấp hành đứng đầu này, chứ đừng nói là hai vị Thánh Vương.

Mặc dù không cam lòng nhưng Vu Dịch vẫn xoay người rời đi.

Hai vị Thánh Vương đó nhìn Tịnh Sơ, trong mắt đầy vẻ nghiêm trọng, vừa rồi hai người họ hợp sức nhưng vẫn bị Tịnh Sơ áp đảo.

Mạnh quá!

Hai vị Thánh Vương nhìn chằm chằm Tịnh Sơ, cũng xoay người rời đi. Tịnh Sơ không đuổi theo, bây giờ nền văn minh Thiên Hành đã thành ra như vậy, bà ta nào dám bỏ đi?

Như nghĩ đến điều gì, Tịnh Sơ bỗng xoay người đến cạnh Nhất Niệm, nhìn Nhất Niệm trước mặt, ánh mắt bà ta lóe lên vẻ an ủi, cũng may hậu thế nền văn minh Thiên Hành vẫn còn.

Nhìn thấy vẻ lo lắng trong mắt Nhất Niệm, Tịnh Sơ nói: “Đừng sợ, quan chấp hành đứng đầu Phục Võ đã đuổi theo rồi, hắn sẽ không có việc gì đâu”.

Nhất Niệm siết chặt hai tay, không nói gì.
 
Hậu Duệ Kiếm Thần
Chương 4266


Chương 4266

Tịnh Sơ quay đầu lại nhìn xung quanh, lúc này nền văn minh Thiên Hành đã tan tành… hơn nữa nguyên khí bị tổn thương nặng nề.

Bà ta không biết làm gì.

Như nghĩ đến điều gì, bà ta lại quay đầu nhìn Nhất Niệm, cũng may không trời không tuyệt đường của nền văn minh Thiên Hành.

Ở một tinh không chưa biết tên.

Vèo!

Thời không nơi nào đó bỗng nứt toác, sau đó một thanh kiếm lao ra.

Ầm!

Cả tinh vực đều sôi trào.

Một người phụ nữ chậm rãi bước ra từ trong thời không bị nứt đó.

Chính là Phục Võ.

Có một người đàn ông nằm cách trước mặt bà ta không xa, chính là Diệp Quân.

Lúc này Diệp Quân đã bị thương nặng, rơi vào hôn mê.

Phục Võ liếc nhìn Diệp Quân, sau đó quay đầu nhìn xung quanh, không lâu sau bà ta cau mày vì bà ta phát hiện ra thời không ở đây rất kỳ lạ. Lúc này một tiếng bước chân bỗng vang lên bên phải Phục Võ.

Phục Võ chậm rãi quay đầu lại nhìn, một người phụ nữ đi đến từ nơi đó, người phụ nữ mặc một bộ trường bào màu đỏ, chói mắt như lửa, ánh mắt thâm sâu như tinh không sâu không thấy đáy, vừa bí ẩn vừa uy nghiêm.

Pháp Thần Ác Đạo!

Một trong ba người mạnh nhất của Ác Đạo Minh.

Pháp Thần Ác Đạo không để ý tới Phục Võ, cô ta nhìn Diệp Quân nằm cách đó không xa, cô ta xòe tay ra, thoáng chốc cả người Diệp Quân run lên, huyết dịch sôi trào, làn da nhúc nhích, máu như sắp phá vỡ mạch chảy ra.

Rút máu!

Ngay lúc này một tia kiếm quang bỗng lướt qua.

Tay phải của Pháp Thần Ác Đạo bỗng đè ép về phía trước.

Ầm!

Tia kiếm quang đó bị khóa chặt tại đó.

Tay Pháp Thần Ác Đạo khẽ quét qua.

Tia kiếm quang đó bị tiêu diệt.

Pháp Thần Ác Đạo quay đầu nhìn Phục Võ, không hề do dự, tay phải cô ta bỗng giơ lên.

Rắc!

Thời không trên đỉnh đầu Phục Võ bỗng nứt ra, một cột sáng màu đỏ đen xuất hiện, Pháp Thần Ác Đạo nhẹ nhàng đè ép xuống. Ầm! Cột sáng đỏ đen đó rơi xuống.

Tinh hà sục sôi.

Mặt Phục Võ không cảm xúc giơ tay lên đánh ra một nhát kiếm.

Vèo!

Cột sáng đỏ đen đó bị phá vỡ.

Phục Võ liên tục lùi về sao cả trăm trượng.
 
Hậu Duệ Kiếm Thần
Chương 4267


Chương 4267

Pháp Thần Ác Đạo bỗng tiến đến trước một bước, dưới chân có sấm sét, thời không trước mặt Phục Võ bỗng tách ra, một cột lôi màu đỏ máu phá không trung lao ra, Phục Võ đâm một nhát kiếm.

Vèo!

Huyết lôi vỡ nát.

Phục Võ lùi về sau cả ngàn trượng.

Pháp Thần Ác Đạo lại tiến đến trước một bước.

Soạt!

Cả tinh vực bộ nứt ra, vô số tia chớp đỏ như máu cuồn cuộn lao ra, chỉ trong thoáng chốc những tia chớp đỏ như máu này đã tụ lại trước mặt Phục Võ.

Phục Võ híp mắt lại, giơ tay lên đánh ra một nhát kiếm.

Rầm!

Vô số sấm chớp màu đỏ máu lại bị phá vỡ.

Nhưng Phục Võ lại lùi về sau cả ngàn trượng.

Nhưng lúc này, Pháp Thần Ác Đạo bỗng xòe tay ra, ngay lập tức những tia sấm sét vỡ vụn đó tụ lại vào lòng bàn tay cô ta, không đến nửa giây sau, cột sấm sét lớn màu đỏ máu cả vạn trượng tụ lại từ lòng bàn tay cô ta.

Chưởng giữ Thần Lôi!

Ngay lúc này Phục Võ bỗng biến mất.

Một tia kiếm quang như Kinh Lôi xoẹt qua.

Mặt Pháp Thần Ác Đạo không cảm xúc, tay phải bỗng siết chặt, cột sấm sét đó rơi mạnh xuống.

Ầm!

Một tia kiếm quang và vô số lôi quang bỗng bộc phát, cả không trung lập tức biến thành một vùng lôi hải, lúc này một tia kiếm quang bỗng xuất hiện giữa trán Pháp Thần Ác Đạo, mà Pháp Thần Ác Đạo lại đâm nhát kiếm này vào không trung với khuôn mặt không cảm xúc.

Phục Võ dừng lại, bà ta ngẩng đầu lên nhìn, Pháp Thần Ác Đạo đó đã xuất hiện cách đó ngàn trượng.

Tay phải Pháp Thần Ác Đạo bỗng giơ lên cao.

Soạt!

Thời không trên đầu cô ta nứt ra, một thời không kỳ lạ xuất hiện, ngay sau đó một luồng sức mạnh đáng sợ tuôn ra từ thời không quỷ dị kia, cuối cùng rót vào trong lòng bàn tay cô ta.

Sau khi sức mạnh này xuất hiện, thời không xung quanh bắt đầu trở nên hư ảo.

Thời không Hỗn Độn!

Sức mạnh Hỗn Độn!

Thời không Hỗn Độn này là thế giới thời không của một nền văn minh cấp năm trước kia, sau đó nền văn minh đó bị diệt vong, toàn bộ thời không đều bị cô ta luyện chế thu phục, chỉ cần cô ta muốn thì có thể đạt được sức mạnh thời không Hỗn Độn liên tục bất cứ lúc nào. Chưởng giữ Hỗn Độn!

Phục Võ ở phía xa khẽ nhíu mày, bà ta không ra tay trước mà lắc người đi đến trước mặt Diệp Quân, vì sức mạnh này quá mạnh, đã không còn là thứ Diệp Quân có thể chống chịu ngay lúc này.

Pháp Thần Ác Đạo bỗng vung tay phải về phía trước, vô số sức mạnh Hỗn Độn lập tức quét về phía Phục Võ và Diệp Quân như thủy triều.

Ầm!
 
Hậu Duệ Kiếm Thần
Chương 4268


Chương 4268

Thời không xung quanh bắt đầu bị tiêu diệt…

Đối mặt với sức mạnh Hỗn Độn đáng sợ này, sắc mặt Phục Võ vẫn vô cùng bình tĩnh, tay phải bà ta bỗng cầm kiếm ấn nhẹ về phía trước.

Ầm!

Kiếm ý như thủy triều lao ra từ trong người bà ta.

Ầm!

Hai luồng sức mạnh vừa tụ lại, khu vực tinh không này lập tức biến thành tro tàn. Diệp Quân ở phía sau Phục Võ được kiếm ý bà ta bao phủ, bảo vệ rất tốt.

Nhưng ngay lúc này, thời không trước mặt bà ta bỗng thay đổi, một người đàn ông bước ra đi về phía bà ta.

Nhìn thấy người đàn ông, đồng tử Phục Võ co rụt lại, mặt đầy vẻ khó tin.

Kiếm thế của Phục Võ bắt đầu trở nên yếu dần.

Người đàn ông nhìn Phục Võ, đưa tay ra khẽ nói: “Tiểu Phục…”

Giọng nói quen thuộc khiến cả người Phục Võ run lên, nước mắt rơi xuống.

Bà ta rõ ràng biết đây là thuật ảo giác.

Lý trí mách bảo bà ta nên xuất kiếm.

Nhưng lúc này cho dù thế nào bà ta cũng không đánh được, mà trong lúc này kiếm ý của bà ta bắt đầu vỡ vụn nhanh chóng, sức mạnh Hỗn Độn vẫn còn đó, chỉ cần mấy giây thôi cũng đã có thể nhấn chìm bà ta và Diệp Quân.

Phục Võ bỗng ngẩng đầu lên nhìn người đàn ông ngày càng gần mình, nước mắt bà ta như vỡ đê: “Xin lỗi… ta xin lỗi…”

Nói rồi bà ta bỗng gào lên.

Ầm!

Hàng ngàn kiếm quang lao ra từ trong người bà ta.

Nhưng kiếm quang đó lại không đâm vào người đàn ông trước mặt.

Ảo giác xung quanh đều vỡ vụn.

Nhưng lúc này sức mạnh Hỗn Độn đó đã nhấn chìm bà ta và Diệp Quân.

Sức mạnh Hỗn Độn cực mạnh đó khiến bà ta và Diệp Quân văng ra xa gần cả vạn trượng, cũng may Phục Võ đứng chắn trước mặt Diệp Quân, thế nên Diệp Quân vốn đã bị thương nặng hôn mê không bị tổn thương quá nhiều.

Nhưng khóe miệng Phục Võ lại xuất hiện một vệt máu.

Lúc này thời không xung quanh bỗng trở nên hư ảo, thoáng chốc bà ta và Diệp Quân đã ở trong một tinh không nào đó.

Không thấy Pháp Thần Ác Đạo.

Ánh mắt Phục Võ lóe lên một tia lạnh lẽo, bà ta vừa định rút kiếm ra, các tinh tú trong tinh vực xung quanh bắt đầu rung chuyển, ngay lập tức vô số tinh tú biến thành cột sáng tinh tú màu đỏ như máu bắn về phía Phục Võ và Diệp Quân.

Thuật Ác Pháp Tinh Thần.

Hàng vạn tinh tú tụ lại, chỉ là một khí tức đã mạnh đến mức khiến người ta tuyệt vọng.

Đối mặt với tinh tú vô tận này, ánh mắt Phục Võ cũng hiện lên vẻ nghiêm trọng hiếm thấy, tay phải bà ta cầm kiếm để dọc xuống.

Vù!
 
Hậu Duệ Kiếm Thần
Chương 4269


Chương 4268

Thời không xung quanh bắt đầu bị tiêu diệt…

Đối mặt với sức mạnh Hỗn Độn đáng sợ này, sắc mặt Phục Võ vẫn vô cùng bình tĩnh, tay phải bà ta bỗng cầm kiếm ấn nhẹ về phía trước.

Ầm!

Kiếm ý như thủy triều lao ra từ trong người bà ta.

Ầm!

Hai luồng sức mạnh vừa tụ lại, khu vực tinh không này lập tức biến thành tro tàn. Diệp Quân ở phía sau Phục Võ được kiếm ý bà ta bao phủ, bảo vệ rất tốt.

Nhưng ngay lúc này, thời không trước mặt bà ta bỗng thay đổi, một người đàn ông bước ra đi về phía bà ta.

Nhìn thấy người đàn ông, đồng tử Phục Võ co rụt lại, mặt đầy vẻ khó tin.

Kiếm thế của Phục Võ bắt đầu trở nên yếu dần.

Người đàn ông nhìn Phục Võ, đưa tay ra khẽ nói: “Tiểu Phục…”

Giọng nói quen thuộc khiến cả người Phục Võ run lên, nước mắt rơi xuống.

Bà ta rõ ràng biết đây là thuật ảo giác.

Lý trí mách bảo bà ta nên xuất kiếm.

Nhưng lúc này cho dù thế nào bà ta cũng không đánh được, mà trong lúc này kiếm ý của bà ta bắt đầu vỡ vụn nhanh chóng, sức mạnh Hỗn Độn vẫn còn đó, chỉ cần mấy giây thôi cũng đã có thể nhấn chìm bà ta và Diệp Quân.

Phục Võ bỗng ngẩng đầu lên nhìn người đàn ông ngày càng gần mình, nước mắt bà ta như vỡ đê: “Xin lỗi… ta xin lỗi…”

Nói rồi bà ta bỗng gào lên.

Ầm!

Hàng ngàn kiếm quang lao ra từ trong người bà ta.

Nhưng kiếm quang đó lại không đâm vào người đàn ông trước mặt.

Ảo giác xung quanh đều vỡ vụn.

Nhưng lúc này sức mạnh Hỗn Độn đó đã nhấn chìm bà ta và Diệp Quân.

Sức mạnh Hỗn Độn cực mạnh đó khiến bà ta và Diệp Quân văng ra xa gần cả vạn trượng, cũng may Phục Võ đứng chắn trước mặt Diệp Quân, thế nên Diệp Quân vốn đã bị thương nặng hôn mê không bị tổn thương quá nhiều.

Nhưng khóe miệng Phục Võ lại xuất hiện một vệt máu.

Lúc này thời không xung quanh bỗng trở nên hư ảo, thoáng chốc bà ta và Diệp Quân đã ở trong một tinh không nào đó.

Không thấy Pháp Thần Ác Đạo.

Ánh mắt Phục Võ lóe lên một tia lạnh lẽo, bà ta vừa định rút kiếm ra, các tinh tú trong tinh vực xung quanh bắt đầu rung chuyển, ngay lập tức vô số tinh tú biến thành cột sáng tinh tú màu đỏ như máu bắn về phía Phục Võ và Diệp Quân.

Thuật Ác Pháp Tinh Thần.

Hàng vạn tinh tú tụ lại, chỉ là một khí tức đã mạnh đến mức khiến người ta tuyệt vọng.

Đối mặt với tinh tú vô tận này, ánh mắt Phục Võ cũng hiện lên vẻ nghiêm trọng hiếm thấy, tay phải bà ta cầm kiếm để dọc xuống.

Vù!
 
Hậu Duệ Kiếm Thần
Chương 4270


Chương 4270

Pháp Thần Ác Đạo đứng cách trước mặt bà ta và Diệp Quân không xa.

Pháp Thần Ác Đạo nhìn chằm chằm Phục Võ, cô ta bỗng xòe tay ra, một cuốn sách cổ màu máu dày xuất hiện trong lòng bàn tay cô ta.

Tay phải cô ta bỗng siết chặt, cuốn sách đó biến thành vô số huyết tự bay ra, cùng lúc đó thời không xung quanh lại thay đổi.

Diệp Quân và Phục Võ xuất hiện trong thế giới của một cuốn sách.

Vô số huyết tự bay vòng xung quanh, dày đặc, vô tận.

Ác Thư!

Nó chứa đựng tà ác vô tận của vũ trụ vô tận, mỗi lần vũ trụ xảy ra Vũ Trụ Kiếp, cô ta sẽ luyện chế ác niệm tồn đọng trong vũ trụ đó thành một chữ sau khi vũ trụ đó bị tiêu diệt, có thể nói mỗi một chữ đều chứa đựng tà ác của một vũ trụ.

Chí tà chí ác! Mà cô ta luyện chế tất cả ác tự thành một cuốn sách: Ác Thư!

Trong Ác Thư, có một thế giới tà ác, khi Phục Võ và Diệp Quân bước vào thế giới tà ác này, thế giới này bắt đầu rỉ máu, vô cùng đáng sợ.

Phục Võ nhíu chặt mày, năm đó bà ta cũng từng đánh nhau với rất nhiều cường giả, nhưng đây là lần đầu tiên bà ta gặp một thần pháp sư mạnh như vậy, rất nhiều lần kiếm của bà ta cũng không thể phá được nó.

Phục Võ không suy nghĩ nữa, bà ta không quan tâm đến mấy huyết tự kia nữa, ánh mắt bà ta luôn nhìn chằm chằm vào Pháp Thần Ác Đạo, ngay khi Pháp Thần Ác Đạo mở miệng định nói gì đó, kiếm của bà ta đột nhiên xuất hiện.

Mục tiêu của nhát kiếm này không phải là mấy ác tự xung quanh đó mà là Pháp Thần Ác Đạo.

Ha ha!

Đúng lúc này, một tiếng cười quái dị bỗng vang lên từ thế giới tà ác này, sau đó kiếm của Phục Võ bắt đầu chậm lại với tốc độ mắt thường có thể thấy, hóa ra kiếm của bà ta không biết từ lúc nào đã bị từng ác tự che phủ, mấy ác niệm đó đang nuốt chửng kiếm của bà ta, quan trọng nhất là kiếm và kiếm ý của bà ta đều đang bắt đầu dần biến mất.

Thấy thế trong mắt Phục Võ hiện lên tia kinh ngạc, kiếm và kiếm ý của bà ta thuần khiết như thế nào? Thế nhưng lại không đỡ được mấy ác tự này! Phục Võ nhìn xung quanh, bà ta nhận ra mình đã đánh giá thấp Ác Thư kỳ dị này rồi.

Không nghĩ nhiều, Phục Võ bỗng buông thanh kiếm đó ra, vì không biết từ lúc nào mấy ác tự đó đã đến trước mặt bà ta muốn gặm nhấm bà ta.

Phục Võ nhắm mắt lại, bà ta xòe tay ra.

Ầm ầm!

Trong lòng bàn tay của bà ta, hai tia kiếm quang đáng sợ bỗng phóng lên trời, kiếm quang cực mạnh kết hợp với ý chí kiếm đạo của bà ta làm chấn động các ác tự và ác huyết xung quanh.

Rầm rầm…

Khí thế của hai tia kiếm quang rất mạnh, điên cuồng đánh vào cả thế giới Ác Thư muốn cưỡng ép phá vỡ thế giới Ác Thư này.

Ngay lúc này Pháp Thần Ác Đạo bỗng tiến đến trước, cô ta bỗng nói: “Ác Pháp”.

Ầm!

Hàng vạn ác tự xung quanh bỗng biến thành từng huyết quang cuồn cuộn lao theo các ác huyết xung quanh đó.

Thấy thế Phục Võ híp mắt lại, tay trái bỗng siết chặt một thanh ý kiếm, ngay sau đó cơ thể bà ta lập tức trở nên hư ảo, thoáng chốc hàng vạn kiếm quang quét ra từ trong người bà ta.

Kiếm quang! Huyết quang! Ác huyết!
 
Hậu Duệ Kiếm Thần
Chương 4271


Chương 4271

Mấy loại sức mạnh không ngừng điên cuồng đánh phá trong Ác Thế Giới, cả Ác Thế Giới chấn động, sóng xung kích sức mạnh đáng sợ không ngừng chấn động từ bốn phía giống như động đất, cực kỳ kinh khủng.

Pháp Thần Ác Đạo cách đó không xa nhìn thấy Phục Võ cứng rắn ngăn cản ác tự và ác huyết này, ánh mắt cô ta dần trở nên lạnh lùng. Phải nói rằng cô ta hơi ngạc nhiên, cô ta cũng không ngờ thực lực của quan chấp hành đứng đầu trong truyền thuyết này lại mạnh đến thế.

Pháp Thần Ác Đạo bỗng duỗi tay phải ra, sau đó cô ta siết chặt lại, thoáng chốc các ác tự xung quanh nhanh chóng bị thiêu đốt, lúc này các tà huyết cũng biến thành máu bị thiêu đốt.

Ầm!

Sau khi mấy ác tự và ác huyết đó bắt đầu bùng cháy, kiếm thế và kiếm quang của Phục Võ bị trấn áp, mà sau khi kiếm thế và kiếm quang bị áp chế, vô số tà niệm ùa vào, Phục Võ cau mày, mấy tà niệm đó quá mạnh, nếu ở trạng thái đỉnh phong thì bà ta sẽ không sợ, nhưng lúc này bà ta chỉ có sáu bảy phần thực lực lúc thời kỳ đỉnh cao thôi, cộng thêm còn bị phân tâm nên bà ta đã hơi khó chống cự.

Thấy thế Pháp Thần Ác Đạo bỗng niệm một câu chú cổ, ngay sau đó vô số tiếng gầm gừ tà ác bỗng xuất hiện trong thế giới Ác Thư, những âm thanh này thổi về phía Phục Võ như cơn bão dữ.

Phục Võ nhìn Diệp Quân sau lưng, bà ta nhắm mắt lại, sau khi ổn định tâm thái, bà ta đột nhiên mở mắt ra, vô số kiếm quang bay ra từ giữa trán bà ta, điên cuồng đánh lại sức mạnh tà ác đáng sợ xung quanh.

Nhưng ngay lúc này, đồng tử Phục Võ co rụt lại, bà ta xoay người, một sức mạnh đáng sợ bỗng lao đến.

Lại một cường giả nữa xuất hiện.

Phục Võ kéo Diệp Quân ra phía sau, chém mạnh một nhát kiếm về phía trước. Keng! Kiếm quang vỡ tan, Phục Võ và Diệp Quân bị đánh văng ra xa, ngay khi họ văng ra, vô số ác tự và ác huyết lao về phía họ như điên.

Khi Phục Võ và Diệp Quân bị đánh bay ra ngoài, bà ta bảo vệ gắt gao Diệp Quân đang ở sau lưng mình, tự nhận lấy gần như toàn bộ sức mạnh.

Hai người lùi lại mấy vạn trượng mới dừng lại, khi vừa mới dừng lại, Phục Võ cảm thấy trong cổ họng mình hơi ngọt, ngay sau đó, một vệt máu tươi từ từ chảy ra từ trong khóe miệng của bà ta. Bà ta cũng không quan tâm đến bản thân mình mà ngay lập tức phóng ra kiếm ý bảo vệ Diệp Quân đang ở sau lưng, đồng thời, đột nhiên bà ta vung tay cầm kiếm về phía trước.

Kiếm quang giống như ánh trăng.

Vèo!

Ác tự và ác huyết bùng cháy ở trước mặt ngay lập tức bị kiếm của bà ta đẩy lùi, mặc dù ác tự và ác huyết vô cùng mạnh mẽ, nhưng thanh kiếm của Phục Võ cũng rất đáng sợ, vì vậy, những ác tự và ác huyết này hơi kiêng dè thanh kiếm của Phục Võ.

Phục Võ thấy Diệp Quân không bị thương mới từ từ ngẩng đầu nhìn về phương xa, ở bên ngoài cách đây mấy vạn trượng, có một ông lão đang đứng ở đó. Ông lão đó mặc áo dài màu đen, vẻ mặt cực kỳ hung ác, đôi mắt sáng rất có tinh thần, vác theo một thanh kiếm trọng xích ở sau lưng, thanh trọng xích này rất lớn, còn lớn hơn cả cơ thể ông ta, tạo nên cảm giác cực kỳ áp bức.

Tầm mắt của Phục Võ dừng lại trên thanh trọng xích sau lưng ông lão đó một lúc, bà ta xòe bàn tay trái, một luồng kiếm ý bay ra, cuối cùng nó biến thành từng lớp lá chắn bảo vệ Diệp Quân đang đứng ở sau lưng bà ta. Bởi vì bà ta sợ Pháp Thần Ác Đạo sẽ nhân lúc bà ta không chú ý mà hút máu của Diệp Quân một lần nữa.

Ở phía đối diện, Pháp Thần Ác Đạo nhìn ông lão đột nhiên xuất hiện đó, nhíu chặt lông mày lại, cực kỳ không vui: “Hồng Thánh Vương, ông đang làm gì vậy?”

Ông lão bình tĩnh đáp: “Pháp Thần, ta biết ngươi muốn ba loại huyết mạch đặc thù trong người Diệp Quân, ba loại huyết mạch đặc thù đó có thể thuộc về ngươi, nhưng tòa tháp và thanh kiếm trên người hắn phải thuộc về tộc Đại Vu ta. Còn thần vật của nền văn minh Thiên Hành cũng sẽ được phân chia theo những gì chúng ta đã thỏa thuận trước đó”, Pháp Thần Ác Đạo nhìn chằm chằm ông lão, không nói gì.
 
Hậu Duệ Kiếm Thần
Chương 4272


Chương 4272

Ông lão cũng không sợ cô ta: “Rất công bằng, đúng không?”

Pháp Thần Ác Đạo thu ánh mắt lại, cô ta nhìn vào Phục Võ và Diệp Quân đang ở xa xa: “Được”.

Ông lão nhìn Pháp Thần Ác Đạo: “Hợp tác vui vẻ”.

Dứt lời, ông ta đột nhiên bước về phía trước một bước, chỉ trong tích tắc, thanh trọng xích đó đã phóng tới đỉnh đầu của Phục Võ, sau đó đập mạnh xuống.

Vào lúc trọng xích giáng xuống, một luồng khí thế mạnh mẽ đột nhiên càn quét, ngay cả ác tự và ác huyết ở xung quanh cũng liên tục bị ép lùi lại.

Đốt mặt với thanh trọng xích đáng sợ này, Phục Võ vẫn hờ hững, bà ta đâm một thanh kiếm tới.

Ầm!

Một luồng kiếm quang bùng lên, Hồng Thánh Vương cầm trọng xích liên tục lùi lại phía sau ngàn trượng, một luồng sức mạnh vô hình lại một lần nữa xông ra từ trong sân, thời không của toàn bộ thế giới Ác Thư dao động liên hồi, vô cùng kinh khủng.

Sau khi Hồng Thánh Vương dừng lại, ông ta nhìn vào cánh tay đang nứt ra của mình, sau đó ngẩng đầu lên nhìn Phục Võ đang ở phía xa, cười phá lên: “Không hổ là quan chấp hành đứng đầu của nền văn minh Thiên Hành, nếu không phải nền văn minh Thiên Hành đang có xung đột nội bộ thì ngay cả khi tộc Đại Vu của ta và Ác Đạo Minh liên thủ với nhau cũng khó có thể đánh bại được”.

Nền văn minh Thiên Hành!

Nền văn minh này là nền văn minh cấp năm đỉnh cao, chiến đấu một mình, hiện giờ bất cứ nền văn minh cấp năm nào được biết đến đều không phải là đối thủ của họ.

Nghe thấy những gì Hồng Thánh Vương nói, Phục Võ cụp mắt xuống, không nói lời nào.

Hồng Thánh Vương quay đầu lại nhìn Pháp Thần Ác Đạo: “Pháp Thần, bây giờ đừng nói tới mấy quy tắc trong giang hồ nữa, ngươi thấy thế nào?”

Hiển nhiên, ông ta đang bất mãn với việc Pháp Thần Ác Đạo chỉ đứng bên ngoài theo dõi trận chiến mà không vào hỗ trợ. Ông ta cũng biết rằng muốn g**t ch*t quan chấp hành đứng đầu dù lúc này không phải là thời kỳ đỉnh cao của đối phương cũng là chuyện không thể xảy ra.

Nghe thấy lời nói của Hồng Thánh Vương, Pháp Thần Ác Đạo lạnh lùng liếc ông ta, vừa định mở lời thì vào lúc này, Phục Võ đột nhiên biến mất tại chỗ, vẻ mặt của Hồng Thánh Vương đột nhiên thay đổi, vung trọng xích lên chắn ở trước mặt.

Bốp!

Khi nhát kiếm này giáng xuống, Hồng Thánh Vương lập tức bị chém bay, nhưng Phục Võ cũng không thừa thắng xông lên truy đuổi, cơ thể bà ta chợt lóe lên, lại lùi về phía sau bảo vệ bên cạnh Diệp Quân.

Vừa mới về đến bên cạnh Diệp Quân, một luồng ác huyết đã đánh tới, mục tiêu của nó chính là Diệp Quân đang nằm trên mặt đất.

Đôi mắt của Phục Võ lóe lên sự lạnh lùng, chợt chém xuống một kiếm.

Phịch!

Ác huyết lập tức bị chém lùi lại.

Lúc này, Hồng Thánh Vương đột nhiên lao tới phía trước, hai tay cầm theo trọng xích nện thẳng vào người Phục Võ.

Đập xuống một nhát, vô số ác huyết ở xung quanh lập tức sôi sục, dâng cao lên ngàn trượng.

Phục Võ hờ hững giơ tay ra chém một kiếm. Chỉ có một kiếm đơn giản! Phịch! Hồng Thánh Vương và thanh trọng xích lại bị đánh bay ra bên ngoài một lần nữa, nhưng vào lúc này, một cột máu đột nhiên xẹt qua sân, chỉ trong nháy mắt đã đến trước mặt của Phục Võ.

Phục Võ cầm kiếm đâm tới.
 
Hậu Duệ Kiếm Thần
Chương 4273


Chương 4273

Ầm!

Kiếm quang tỏa ra, các cột máu lập tức bị cản lại, nhưng vào lúc này, Hồng Thánh Vương bất ngờ xông tới trước mặt Phục Võ, ông ta gào lên đầy giận dữ, lại hung hăng đập trọng xích vào người Phục Võ.

Phục Võ phất tay áo bên trái.

Ầm!

Hồng Thánh Vương và thanh trọng xích lại bị đánh bay ra ngoài.

Sau khi dừng lại, hai mắt của Hồng Thánh Vương mở to, cảm thấy hơi khó tin, ông ta yếu như vậy sao?

Pháp Thần Ác Đạo hờ hững nhìn Hồng Thánh Vương, rồi nhíu mày lại, lúc lão già này ra sân, thoạt nhìn đánh đấm rất khá, không ngờ lại yếu như vậy! Không thể không nói, quả thật là lúc này Hồng Thánh Vương hơi nghi ngờ cuộc đời.

Theo những gì ông ta thấy, lẽ ra ông ta, Phục Võ và Pháp Thần Ác Đạo phải cùng một cấp bậc, thậm chí ông ta còn có thể mạnh hơn một chút, nhưng trong lúc hai bên đánh nhau, ông ta lại cảm thấy có gì đó không ổn, người phụ nữ này mạnh hơn những gì ông ta tưởng tượng rất nhiều.

Hồng Thánh Vương hơi do dự, sau đó nhìn Diệp Quân đang nằm ở cách đó không xa: “Pháp Thần, ngươi cản bà ta lại, ta giết kẻ này trước”.

Vừa nói ông ta vừa muốn tấn công, nhưng lại chần chừ, sau đó quay đầu nhìn về phía Pháp Thần Ác Đạo.

Sâu thẳm bên trong đôi mắt của Pháp Thần Ác Đạo hiện lên vẻ chán ghét, cô ta cực kỳ khinh thường một số người trong tộc Đại Vu của nền văn minh Vô Gian, nhưng vì toàn cục, cô ta không còn cách nào khác nên đành phải hợp tác với họ.

Không suy nghĩ gì nhiều, Pháp Thần Ác Đạo vung tay áo lên, trong phút chốc, ác tự ở xung quanh đột nhiên tỏa ra từng cột máu cực kỳ đáng sợ bắn nhanh về phía Phục Võ.

Nhìn thấy Pháp Thần Ác Đạo tấn công, cơ thể của Hồng Thánh Vương mới run lên, vọt về phía của Diệp Quân ở đằng xa.

Nhìn thấy cảnh này, Phục Võ cau mày lại, bà ta tiến về trước một bước, tay phải cầm lấy thanh kiếm chém xuống một nhát.

Ầm!

Khi thanh kiếm này chém xuống, đã ép các cột máu đó ngừng lại, nhưng vào lúc này, Hồng Thánh Vương đã lao tới trước mặt Diệp Quân, hung hăng đá một cú về phía Diệp Quân đang nằm trên mặt đất, bấy giờ, Diệp Quân đang nằm trên mặt đất bỗng mở mắt ra.

Hồng Thánh Vương nhìn thấy Diệp Quân mở mắt, chợt sửng sốt.

Đột nhiên Diệp Quân xuất kiếm.

Kiếm Thanh Huyên! Phập!

Thanh trọng xích trong tay Hồng Thánh Vương bị kiếm Thanh Huyên của Diệp Quân chém vỡ, nhưng Diệp Quân lại bị đánh bay ra ngoài lần nữa, lần này hắn bị đánh bay ra thật xa, cuối cùng nặng nề ngã xuống, hắn phun máu tươi, tức giận mắng: “Mẹ kiếp…”, vốn dĩ hắn đã bị thương nặng, phải nghỉ rất lâu mới bình phục lại được, nhưng vừa mới tỉnh lại đã thấy một lão già khốn kiếp vung thanh trọng xích đánh hắn…

Không còn cách nào khác, hắn chỉ có thể cố gắng đánh thêm một đòn.

Nhưng trạng thái bây giờ của hắn làm sao ngăn cản nổi sức mạnh của Hồng Thánh Vương…

Đánh ra một đòn này, cơ thể và kiếm ý của hắn mặc dù không bị đánh vỡ, nhưng linh hồn của hắn lại chịu không nổi, nó lập tức trở nên mờ ảo, giống như làn khói, đã muốn hoàn toàn tiêu tán.

Đúng lúc đó, kiếm Thanh Huyên bỗng nhiên hóa thành kiếm quang bay vào trán của Diệp Quân, giúp hắn chữa trị thần hồn…
 
Hậu Duệ Kiếm Thần
Chương 4274


Chương 4274

Đằng xa, Hồng Thánh Vương vừa sợ hãi vừa hưng phấn, sợ hãi là vì ông ta thật sự không ngờ thanh kiếm này của Diệp Quân lại đáng sợ như thế, ngay cả thần vật trong tay ông ta cũng có thể đánh vỡ, hưng phấn là vì thanh kiếm này sắp thuộc về ông ta rồi.

Thấy Diệp Quân đã ngất xỉu, Hồng Thánh Vương nhanh chóng xông về phía hắn.

Nhưng đúng lúc đó, ở đằng xa, cột máu trước mặt Phục Võ bị bà ta chém thẳng tới, tiếp đó, cơ thể bà ta run lên, biến thành một luồng kiếm quang chém thẳng về phía Hồng Thánh Vương.

Bùm!

Hồng Thánh Vương bị một kiếm này của Phục Võ chém lùi xa gần ngàn trượng.

Nhưng Phục Võ không thừa thắng xông lên, cơ thể bà ta run rẩy, lùi đến trước mặt Diệp Quân.

Sau khi Hồng Thánh Vương dừng lại, ông ta nhìn xuống ngực mình, chỗ đó có một vết kiếm sâu, ông ta bỗng nhiên trở nên sợ hãi và căng thẳng.

Pháp Thần Ác Đạo vừa muốn ra tay, bỗng nhiên cô ta như cảm nhận được gì đó, chân mày cau lại, cô ta nhìn chằm chằm Phục Võ: “Bà đang giữ sức”.

Giữ sức sao?

Nghe thấy Pháp Thần Ác Đạo nói như vậy, Hồng Thánh Vương rất ngạc nhiên, đánh cả nửa ngày trời, người phụ nữ này vẫn còn giữ sức sao?

Bỗng nhiên ánh mắt Phục Võ lóe lên tia hung dữ, bà ta chắp hai tay thành hình chữ thập, tiếp đó, bà ta bước lên trước một bước, hai tay làm kiếm chém thẳng về phía trước: “Phá!”

Xoẹt!

Chém ra kiếm này, cả Ác Thế Giới bị chém ra một vết nứt dài, nhưng khóe miệng bà ta lại nhuốm máu tươi.

Bà ta xoay người nhìn Diệp Quân nằm trên mặt đất, sau đó cơ thể bà ta run lên, trốn khỏi Ác Thế Giới.

Vẻ mặt Pháp Thần Ác Đạo trở nên u ám, cơ thể cô ta run lên, biến mất tại chỗ.

Bên ngoài.

Cơ thể đang kéo Diệp Quân của Phục Võ run lên, bà ta đi xuyên qua hàng triệu tinh vực. Khóe miệng bà ta không ngừng trào ra máu tươi.

Bà ta đưa Diệp Quân trở về nền văn minh Thiên Hành, giao Diệp Quân cho Tịnh Sơ. Nhưng vào lúc này, thời không xung quanh bà ta đột nhiên trở nên mờ ảo, sắc mặt Phục Võ trở nên u ám, bà ta chém xuống một nhát kiếm, thời không mờ ảo trước mặt lập tức bị xé rách, ngay sau đó có một bàn tay khô héo từ thời không trước mặt bà ta đưa ra bắt lấy.

Phục Võ híp hai mắt lại, tay trái bà ta kéo Diệp Quân ra phía sau, tay phải vung kiếm ngăn cản.

Bụp!

Kiếm quang vỡ vụn.

Diệp Quân và Phục Võ bị đánh bay thẳng ra rất xa, lúc đó thời không xung quanh tan vỡ, Pháp Thần Ác Đạo cầm Ác Thư chậm rãi xuất hiện, bên cạnh cô ta còn có năm cường giả đi theo.

Chử Thánh Vương, Hồng Thánh Vương, Tông Thánh Vương, Thế Tông, Vu Dịch!

Ngoại trừ những người này thì còn có một ảo ảnh, cánh tay khô héo kia thì ra là của ảo ảnh này, nhưng mà ông ta không phải bản thể mà là một ảo ảnh.

Phục Võ đỡ Diệp Quân ngừng lại, bà ta lau máu tươi trên miệng, sau đó ngẩng đầu nhìn đám cường giả Pháp Thần Ác Đạo, không nói lời vô nghĩa, cơ thể và linh hồn của bà ta đột nhiên bốc cháy.

Khí tức nhanh chóng tăng vọt.

Nhìn thấy cảnh này, Pháp Thần Ác Đạo cau chặt mày.
 
Hậu Duệ Kiếm Thần
Chương 4275


Chương 4275

Còn những vị Thánh Vương khác thì ánh mắt tràn đầy sự căng thẳng.

Không thể không nói, bọn họ thật sự vô cùng kiêng dè Phục Võ, nếu người này vẫn ở trạng thái đỉnh cao…

Bọn họ không dám nghĩ nhiều thêm nữa!

Tay trái của Phục Võ đột nhiên kéo Diệp Quân, sau đó tay trái nắm lấy eo của Diệp Quân, tiếp theo bà ta biến thành một luồng kiếm quang biến mất tại chỗ!

Sắc mặt của Pháp Thần Ác Đạo và những cường giả kia đều thay đổi.

Ngân hà xung quanh bỗng chốc sôi trào, sau đó từng chút tắt đi. Bây giờ, ảo ảnh kia đột nhiên tiến về phía trước, ông ta đưa một cánh tay khô héo ra, sau đó nhẹ nhàng đè xuống phía trước.

Đùng!

Cái đè này, đè thẳng luồng kiếm quang kia xuống đất.

Phục Võ đột nhiên quát lên, tay phải đang cầm kiếm mạnh mẽ xoay tròn.

Rầm!

Ảo ảnh kia lập tức bị đẩy lui xa ra ngoài.

Lúc đó, những cường giả Pháp Thần Ác Đạo đồng thời ra tay…

Đùng đùng…

Giữa sân, theo những tiếng vang lớn đinh tai nhức óc, từng luồng kiếm quang vỡ tan nát, nhưng những cường giả Pháp Thần Ác Đạo cũng bị đánh bay ra… một lát sau, một kiếm quang xé mở thời không, biến mất trong tinh hà vô tận.

Ảo ảnh kia đang muốn đuổi theo, Pháp Thần Ác Đạo đột nhiên nói: “Bà ta sống không nổi đâu”, đám cường giả nhìn Pháp Thần Ác Đạo, lúc này mới phát hiện Ác Thư trong tay cô ta đã biến mất.

Pháp Thần Ác Đạo nhìn tinh không sâu thẳm: “Chuẩn bị đi, lập tức tiêu diệt nền văn minh Thiên Hành và Diệp Quân”.

Cửa vào nền văn minh Thiên Hành.

Phục Võ giúp Diệp Quân đến lối vào, bà ta không đưa Diệp Quân đi vào trong, mà đặt Diệp Quân xuống đất, sau đó tay phải nhẹ nhàng đặt lên ngực Diệp Quân, một tia sức mạnh ôn hòa mạnh mẽ chui vào ngực Diệp Quân, lát sau Diệp Quân đã tỉnh lại.

Thấy Diệp Quân mở mắt ra, Phục Võ nói nhỏ: “Tỉnh rồi sao?”

Diệp Quân ngạc nhiên: “Tiền bối?”

Nói xong, hắn muốn đứng lên nhưng lại phát hiện bây giờ bản thân vô cùng yếu ớt, ngay cả một chút sức cũng không có.

Phục Võ ôn hòa nói: “Ngươi đã từng đến hệ Ngân Hà rồi à?”

Diệp Quân hơi tò mò: “Sao tiền bối biết được?”

Phục Võ nói: “Nhất Niệm nói với ta”.

Diệp Quân đang muốn nói gì đó, nhưng hắn bỗng nhiên nhận ra Phục Võ không bình thường, hắn đang muốn hỏi thì Phục Võ đã nói: “Ta muốn nhờ ngươi hai chuyện, được không?” Diệp Quân trầm giọng nói: “Tiền bối…”

Phục Võ mỉm cười: “Nhất Niệm gọi ta là Phục tỷ…ngươi cũng có thể gọi ta là Phục tỷ…”

Diệp Quân do dự một lát, sau đó gọi: “Phục tỷ…”

Phục Võ gật đầu, nói nhỏ: “Lúc bước vào Tiểu Tháp, ta đã biết được người có thể cứu nền văn minh Thiên Hành chỉ có ngươi… đây là chuyện thứ nhất…”

Nói đến đây, cổ họng bà ta đột nhiên tanh ngọt, một ngụm máu tươi tràn lên. Diệp Quân sợ hãi, vội vàng ngồi dậy đỡ lấy bà ta, giọng run run nói: “Tiền bối?”
 
Hậu Duệ Kiếm Thần
Chương 4276


Chương 4276

Phục Võ lắc đầu, tiếp tục nói: “Chuyện thứ hai.. ta vẫn luôn muốn đến nơi có tên là hệ Ngân Hà đó nhìn xem, đáng tiếc… vẫn mãi không có thời gian… ta hy vọng… sau này nếu ngươi có thời gian, đưa quả hạch của ta đến hệ Ngân Hà một chuyến… đưa ta đi ăn những món ngon của hệ Ngân Hà… sau đó chôn ta ở hệ Ngân Hà…” Nói xong, bà ta chậm rãi ngẩng đầu nhìn về hướng nền văn minh Thiên Hành ở đằng xa, đôi mắt dần dần tiêu tán, thều thào: “Đừng để quả hạch của ta vào tổ thạch luân hồi… sống… quá mệt mỏi… quá mệt mỏi rồi…”

Diệp Quân đang muốn nói gì thì hắn bỗng kinh hãi, vì hắn phát hiện sau lưng Phục Võ có gì đó đang bốc cháy.

Đó là Ác Thư.

Hàng vạn ác tự đang ăn mòn thân xác và linh hồn bà ta.

Diệp Quân nhanh chóng rút kiếm Thanh Huyên ra đâm vào cơ thể Phục Võ, khi chạm vào kiếm Thanh Huyên, Ác Thư và hàng vạn ác tự lập tức sợ hãi, vội vàng trốn ra khỏi cơ thể Phục Võ, nhưng đã không kịp nữa, thân xác và linh hồn Phục Võ đang nhanh chóng biến mất.

Quan trọng nhất là bản thân Phục Võ đã có ý nghĩ chết, thế nên bà ta không trấn áp ác huyết và ác niệm đó.

Diệp Quân run giọng nói: “Phục Võ tiền bối…”

Cuối cùng Phục Võ nhìn chằm chằm về hướng thần cảnh Thiên Hành, từng cảnh tượng trước kia lóe lên trong đầu bà ta như ánh sáng.

Nhìn một hồi, bà ta nở nụ cười, nhưng dần dần hai hàng nước mắt từ từ rơi xuống, chẳng mấy chốc thân xác và linh hồn của bà ta biến mất hoàn toàn, một quả hạch rơi xuống.

Diệp Quân vội nhận lấy quả hạch, nhìn quả hạch đó, hắn sửng sốt.

Không phải là kiếm Thanh Huyên không có tác dụng, mà Phục Võ tiền bối trước mặt đã không muốn sống nữa.

Nhìn quả hạch trước mặt, cảm xúc của Diệp Quân vô cùng phức tạp.

Ngay lúc này phía sau hắn bỗng có tiếng bước chân.

Diệp Quân xoay người lại nhìn, người đến là Tịnh Sơ và Nhất Niệm.

Nhìn thấy Diệp Quân, Nhất Niệm lập tức chạy đến trước mặt hắn, sau đó ôm chặt lấy hắn.

Diệp Quân nhẹ nhàng ôm Nhất Niệm, dịu dàng nói: “Không sao”.

Nhất Niệm cúi đầu nhìn quả hạch trong tay Diệp Quân, run giọng nói: “Phục tỷ…”, vẻ mặt Diệp Quân rất phức tạp, thấp giọng thở dài.

Tịnh Sơ ở một bên khẽ cau mày, nhưng không nói gì, Diệp Quân trầm giọng nói: “Ác Đạo Minh và vũ trụ Vô Gian sẽ không bỏ qua…”, nói rồi hắn nhìn Tịnh Sơ.

Bây giờ người có thực lực mạnh ở cả nền văn minh Thiên Hành chỉ có quan chấp hành đứng đầu Tịnh Sơ này.

Lặng im một lúc, Tịnh Sơ nhìn Diệp Quân và Nhất Niệm: “Các ngươi đi theo ta”.

Nói rồi bà ta xoay người đi.

Diệp Quân nhìn quả hạch trong tay, cất nó đi, sau đó kéo Nhất Niệm đi theo.

Tịnh Sơ dẫn Diệp Quân và Nhất Niệm đến trước tổ thạch luân hồi và cây thần Sinh Mệnh, bà ta quay sang nhìn Nhất Niệm: “Đưa tổ thạch và cây thần đi đi”, Nhất Niệm sửng sốt.

Diệp Quân cũng ngơ ngác.

Tịnh Sơ cứ thế nhìn Nhất Niệm, bà ta rất nghiêm túc, Diệp Quân thầm thở dài, quả nhiên là thế.
 
Hậu Duệ Kiếm Thần
Chương 4277


Chương 4277

Bây giờ chỉ dựa vào quan chấp hành đứng đầu Tịnh Sơ thì không thể ngăn được Ác Đạo Minh và vũ trụ Vô Gian, nếu mang theo tổ thạch và cây thần Sinh Mệnh, vậy thì nền văn minh Thiên Hành vẫn còn hy vọng”,

Diệp Quân nhìn Tịnh Sơ: “Bà thì sao?”

Tịnh Sơ không nói gì mà xoay người nhìn về phía chân trời, nơi đó còn có rất nhiều người nền văn minh Thiên Hành.

Diệp Quân đã hiểu ý của bà ta, bà ta muốn sống chết đến cùng. Diệp Quân ngẫm nghĩ rồi nói: “Tịnh Sơ tiền bối, ta có một ý, bà nghe thử xem nhé?”

Tịnh Sơ nhìn Diệp Quân, gật đầu.

Diệp Quân trầm giọng nói: “Bây giờ bà dẫn họ đi chiến đấu cũng chẳng có ý nghĩa gì, nếu đã thế, chi bằng giữ lại sức mạnh sinh cơ về sau”, Tịnh Sơ không nói gì.

Diệp Quân nói tiếp: “Ta có thể bỏ người nền văn minh Thiên Hành vào trong Tiểu Tháp”.

Nhất Niệm nhìn Diệp Quân, ánh mắt đầy vẻ trìu mến.

Tịnh Sơ bỗng cúi người với Diệp Quân: “Cảm ơn”.

Diệp Quân nói: “Ta có một yêu cầu nhỏ”, Tịnh Sơ nói: “Được”, lúc này Diệp Quân đưa ra bất kỳ yêu cầu gì, bà ta cũng sẽ đồng ý.

Diệp Quân nói: “Ta muốn một tờ giấy kết hôn”.

Tịnh Sơ nhìn Nhất Niệm, sau đó gật đầu: “Được”.

Diệp Quân lại nói: “Không phải ta và Nhất Niệm”.

Tịnh Sơ sửng sốt, nhưng nhanh chóng hiểu ra, cũng không do dự mà gật đầu: “Được”.

Diệp Quân gật đầu, sau đó xòe tay ra, Tiểu Tháp bỗng phóng lên trời, ngay sau đó Tiểu Tháp phóng ra hàng vạn tia sáng màu vàng bao phủ lấy những người nền văn minh Thiên Hành đó, tất cả bọn họ đều nhận được thu vào trong Tiểu Tháp.

Tổ thạch luân hồi bỗng nói: “Còn ta nữa”.

Khoảng thời gian này, nó thật sự rất khiếp sợ, bên ngoài đúng là nguy hiểm quá.

Diệp Quân để Tiểu Tháp thu cả tổ thạch luân hồi và cây thần Sinh Mệnh vào trong Tiểu Tháp. Vừa vào Tiểu Tháp, tổ thạch luân hồi đó giật mình: “Ôi vãi, lợi hại quá”.

Tiểu Tháp: “…”

Tịnh Sơ nhìn Diệp Quân, Diệp Quân trầm giọng nói: “Hai người cũng vào Tiểu Tháp đi”.

Tịnh Sơ khẽ gật đầu: “Ừ”.

Đợi Tịnh Sơ và Nhất Niệm vào Tiểu Tháp, Diệp Quân lấy kiếm Thanh Huyên ra, sử dụng kiếm Thanh Huyên, bỗng chốc hắn biến thành tia kiếm quang rồi biến mất.

Quay về Đại Chu!

Nơi đó có kiếm khí của cô cô để lại, quay lại nơi đó mới có thể an toàn được.

Bây giờ dĩ nhiên hắn sẽ không liều chết với Ác Đạo Minh và vũ trụ Vô Gian… đánh không lại.

Phát triển thực lực trước đã!

Vừa tiến vào thời không, dường như cảm nhận được gì, Diệp Quân bỗng biến sắc, chỉ thấy thời không xung quanh chỗ hắn bỗng đông cứng lại, thoáng chốc hắn đã tiến vào một thời không kỳ lạ.

Ác Thế Giới! Pháp Thần Ác Đạo!

Diệp Quân sầm mặt, hai tay hắn cầm kiếm chém một nhát.

Vèo!
 
Hậu Duệ Kiếm Thần
Chương 4278


Chương 4278

Thời không ở Ác Thế Giới này bị hắn xé toạc nứt ra, nhưng lúc này một bàn tay khô phá vỡ thời không trước mặt hắn.

Diệp Quân biến sắc, hai tay hắn cầm kiếm chém mạnh một nhát.

Vèo!

Một tia kiếm quang bị phá vỡ, Diệp Quân văng ra xa, lúc dừng lại, hắn đã xuất hiện trong một tinh không chưa được biết đến.

Một người phụ nữ chậm rãi bước đến từ nơi cách hắn cả ngàn trượng.

Chính là Pháp Thần Ác Đạo.

Bên cạnh Pháp Thần Ác Đạo là Vu Dịch, ba vị Thánh Vương và hư ảnh bí ẩn, có cả Thế Tông.

Pháp Thần Ác Đạo liếc nhìn kiếm Thanh Huyên trong tay Diệp Quân, không nói gì, nhưng ánh mắt của mấy cường giả khác đều đổ dồn vào kiếm Thanh Huyên trong tay Diệp Quân, họ đều khá ngạc nhiên, tất nhiên cũng thèm muốn nó.

Vu Dịch không có hứng thú với kiếm Thanh Huyên, cô ta nhìn chằm chằm Diệp Quân, cười nhạo: “Muốn chạy à? Chạy đi đâu?”

Diệp Quân nhìn Vu Dịch: “Một đánh một?”

Vu Dịch khẽ cười: “Ta muốn đánh hội đồng với ngươi, ngươi muốn thế nào?”, Diệp Quân lạnh nhạt nhìn Vu Dịch: “Không biết xấu hổ”.

Ánh mắt Vu Dịch trở nên lạnh như băng: “Pháp Thần, giết hắn”.

Pháp Thần Ác Đạo quay đầu nhìn Vu Dịch, nhíu mày: “Có phải đầu ngươi có vấn đề không? Ta là thuộc hạ của ngươi à?”

Vu Dịch: “…”

Lúc này hư ảnh đó bỗng nói: “Tất cả mọi thứ của nền văn minh Thiên Hành đều nằm trong tháp của hắn, đừng lãng phí thời gian nữa”.

Nói rồi gã tiến đến trước, đánh ra một quyền.

Ầm! Tinh không dậy sóng.

Diệp Quân cách đó khá xa híp mắt, vừa định ra tay thì lúc này Tịnh Sơ bỗng xuất hiện trước mặt hắn, bà ta đánh ra một quyền.

Bụp!

Hư ảnh đó bị chấn động lùi về sau cả ngàn trượng.

Nhìn thấy Tịnh Sơ, vẻ mặt của mấy vị Thánh Vương trở nên nghiêm trọng, thực lực của quan chấp hành đứng đầu Tịnh Sơ này không thua kém gì Phục Võ.

Tịnh Sơ vừa định ra tay lần nữa, Diệp Quân bỗng nói: “Chúng ta đi thôi, đắc tội rồi”.

Nói rồi hắn kéo cánh tay Tịnh Sơ, sau đó dùng kiếm Thanh Huyên cưỡng ép xuyên qua thời không.

Hắn biết đánh nhau với đám người này ở bên ngoài như vậy, hai người họ không có khả năng thắng, phải dẫn chúng đến Đại Chu.

Nhưng vừa xuyên qua thời không, sắc mặt hắn lại thay đổi, vì xung quanh bỗng xuất hiện rất nhiều chữ màu đỏ máu.

Ác tự!

Tịnh Sơ bỗng tiến đến trước, tay phải bà ta giơ lên, sau đó siết chặt lại.

Ầm!

Một ý chí võ đạo đáng sợ bỗng trào ra từ trong người bà ta, ý chí võ đạo cực mạnh ép ác tự đó lùi lại.
 
Hậu Duệ Kiếm Thần
Chương 4279


Chương 4279

Soạt!

Lúc này thời không cách đó không xa bỗng nứt ra, sau đó một bàn tay khô tóm lấy.

Cả người Diệp Quân run lên, chém một nhát về phía đó.

Diệp Quân bị văng ra xa, nhưng ngay sau đó một bàn tay lại tóm lấy hắn, chính là Tịnh Sơ.

Bàn tay khô đó lại bị nhát kiếm của Diệp Quân chém trúng làm cho trở nên hư ảo.

Sau khi dừng lại, Diệp Quân cảm thấy cánh tay mình tê cứng, hắn ngẩng đầu lên nhìn về phía cuối tầm nhìn, đám người Pháp Thần Ác Đạo chậm rãi bước đến.

Thời không xung quanh rung chuyển từng đợt, sau đó rất nhiều máu trào ra.

Ác huyết!

Rất nhiều ác huyết dâng về phía Diệp Quân và Tịnh Sơ theo các ác tự xung quanh.

Tịnh Sơ híp mắt lại, đang định ra tay thì vào lúc này, Diệp Quân bỗng truyền truyền âm huyền khó cho bà ta: “Tịnh Sơ tiền bối đừng đánh, đợi lát nữa trợ giúp Tháp gia của ta”.

Tịnh Sơ sửng sốt, hơi khó hiểu, vừa định hỏi thì ngay sau đó vô số ác tự và ác huyết đã lao đến trước mặt họ, ngay lúc này Diệp Quân đột nhiên siết chặt hai tay, huyết mạch phong ma trong người hắn lao ra ngoài.

Rầm!

Một sức mạnh huyết mạch đáng sợ dâng lên từ trong người hắn, vì Tịnh Sơ có ý chí võ đạo bảo vệ nên các ác tự và ác huyết kia không thể tới gần bà ta, nên tất cả đều lao về phía Diệp Quân.

Diệp Quân không hề phòng vệ, vô số ác huyết và ác tự lao vào trong người Diệp Quân như điên.

Thấy thế các cường giả Pháp Thần Ác Đạo đều sửng sốt.

Đây là làm gì?

Thật ra Diệp Quân cũng đang đánh cược xem mấy ác huyết và ác tự này không thắng được huyết mạch phong ma.

Mà sự tự tin của hắn là ông nội.

Nhưng Diệp Quân cũng không dám xem thường ác tự và ác huyết này, thế nên lần này hắn hoàn toàn phát điên.

Khi vô số ác huyết và ác tự xâm nhập vào người Diệp Quân, chúng lập tức muốn ăn mòn thân xác và linh hồn của Diệp Quân, nhưng chúng lại giật mình nhận ra huyết mạch phong ma của Diệp Quân đang nuốt lấy chúng.

Cái gì đây?

Các ác tự và ác huyết đều ngơ ngác.

Đã nhiều năm thế rồi, chỉ có chúng ăn mòn người khác, hôm nay lại có người đến nuốt chửng lấy chúng?

Dĩ nhiên chúng sẽ không ngồi yên đợi chết, thế là đánh nhau với huyết mạch phong ma.

Tính cách của huyết mạch phong ma rất tệ.

Lập tức nổi giận.

Điên cuồng hấp thụ ác tự và ác huyết đó.

Sau khi Diệp Quân hoàn toàn phát điên, huyết mạch phong ma của hắn trở nên cực kỳ đáng sợ, ép buộc trấn áp mấy ác tự và ác huyết đó, sau đó nuốt chửng chúng.
 
Hậu Duệ Kiếm Thần
Chương 4280


Chương 4280

Chỉ trong thoáng chốc, khí tức huyết mạch phong ma trên người Diệp Quân đã tăng lên rất nhanh, tốc độ đó hệt như núi lửa phun trào.

Thấy thế sắc mặt đám cường giả Pháp Thần Ác Đạo đều sa sầm lại.

Vu Dịch quay đầu nhìn Pháp Thần Ác Đạo, tức giận nói: “Ngươi mang đến sự ấm áp cho người ta sao? Ngươi…”

Pháp Thần Ác Đạo xoay người tát một bạt tai.

Bốp!

Vu Dịch không kịp đề phòng bị tát văng ra xa.

Pháp Thần Ác Đạo lạnh lùng nhìn Vu Dịch ở đằng xa: “Mẹ kiếp, ngươi lấy can đảm ở đâu ra mà dám nói với ta như thế hả?”

Các cường giả nền văn minh Vô Gian đó đều ngơ ngác, vì họ không ngờ Pháp Thần Ác Đạo sẽ bất ngờ tấn công.

Sau khi hoàn hồn, sắc mặt các cường giả nền văn minh Vô Gian sa sầm lại.

Pháp Thần Ác Đạo không chỉ đánh vào thể diện của Vu Dịch mà còn là thể diện của nền văn minh Vô Gian, mặc dù họ không thích vài hành động của Vu Dịch nhưng dĩ nhiên lúc này họ cũng không thể khoanh tay đứng nhìn.

Hư ảnh đó bỗng nói: “Pháp Thần Ác Đạo, cô làm thế là có ý gì?”

Pháp Thần Ác Đạo lạnh lùng nhìn hư ảnh: “Ba Chí Tôn, Ác Đạo Minh ta và vũ trụ Vô Gian của ngươi có quan hệ đồng minh, không phải là quan hệ cấp trên cấp dưới, ta hành xử thế nào, không cần vũ trụ Vô Gian các ngươi chỉ tay năm ngón, hiểu không?”

Dứt lời, cô ta lại nhìn Vu Dịch ở đằng xa, ánh mắt toát ra sát khí: “Còn dám vung tay múa chân với ta nữa thì ta nuốt sống ngươi đấy”.

Vu Dịch nổi giận, định phát cáu nhưng lại bị Ba Chí Tôn ở một bên ngăn lại.

Ba Chí Tôn nói: “Dịch tiểu thư, cô nên có sự tôn trọng với cường giả”.

Sắc mặt Vu Dịch vô cùng khó coi nhưng lại không dám làm gì.

Ba Chí Tôn cũng mặc kệ cô ta, nhìn sang Pháp Thần Ác Đạo: “Pháp Thần, nhiệm vụ cấp bách của chúng ta là giải quyết Diệp Quân này, cô nghĩ sao?”

Pháp Thần Ác Đạo thu hồi ánh mắt, quay đầu nhìn Diệp Quân cách đó không xa, lúc này khí tức của Diệp Quân đã tăng đến mức cực kỳ mạnh, sắc mặt cô ta cực kỳ khó coi.

Vì cô ta nhận ra ác tự và ác huyết của cô ta không đấu lại huyết mạch đặc biệt này của Diệp Quân, thế mà lại bị nuốt chửng hết.

Cô ta khá ngạc nhiên.

Phải biết mấy ác tự và ác huyết này của cô ta đều chứa tà niệm tối thượng của thế gian, mà huyết mạch này lại không hề sợ, hấp thu gần hết?

Huyết mạch này còn mạnh hơn ác tự và ác huyết của cô ta ư?

Pháp Thần Ác Đạo chỉ cảm thấy hơi vô lý.

Tịnh Sơ nhìn Diệp Quân, ánh mắt cũng lộ ra vẻ bất ngờ và kinh ngạc. Ba Chí Tôn bỗng nói: “Phải ngăn hắn lại”.

Lúc này huyết mạch phong ma của Diệp Quân mạnh đến mức bất thường. Pháp Thần Ác Đạo không suy nghĩ nhiều nữa, xòe tay ra, một pháp trượng cổ bỗng xuất hiện trong tay cô ta, cô ta cách không trung chỉ nhẹ về phía Diệp Quân ở phía xa. Thoáng chốc vô số Lôi Kiếp tụ lại từ giữa không trung, cuối cùng lao về phía Diệp Quân như thủy triều. Thấy thế, Tịnh Sơ lập tức bước ra, chậm rãi giơ hai tay lên, sau đó siết chặt lại, khí thế ý chí võ đạo cuộn lên như sấm sét, chống lại những Lôi Kiếp giữa không trung đó.
 
Back
Top Dưới