Tiên Hiệp Hậu Duệ Kiếm Thần

Hậu Duệ Kiếm Thần
Chương 3401


Chương 3401

Không phục đấy!

Ba chữ này vừa ra, một bàn tay khổng lồ đã vươn ra từ trong tòa thành, vỗ mạnh vào chuôi kiếm Hành Đạo.

Theo đó, một luồng uy áp đáng sợ bao trùm toàn bộ Bỉ Ngạn Giới.

Đúng lúc ấy, kiếm Hành Đạo lại rơi xuống.

Bàn tay vỡ nát trong nháy mắt.

“Á!!”

Một tiếng hét thảm thiết vọng ra từ trong tòa thành, thể hiện sự kinh hoàng vô tận: “Ngươi là ai?!”

Kiếm Hành Đạo cuối cùng cũng đâm xuống thành Bỉ Ngạn.

Uỳnh!

Cả một tòa thành bị xóa sổ trong nháy mắt.

Nhìn thấy cảnh này, bà lão còn chưa chết hẳn ngây dại ra như bị sét đánh, trong đầu trống rỗng.

Hai mắt bà ta mở to đầy mờ mịt.

Thành Bỉ Ngạn cứ thế mà bốc hơi luôn ư?

Diệp Quân cũng không biết phải nói gì.

Hắn còn đang bận ngạc nhiên đây này.

Ai mà ngờ mọi chuyện sẽ thành ra thế này chứ?!

Hắn chỉ muốn mượn kiếm thôi mà.

Hắn có muốn gọi cô cô tới đâu!

Tiểu Tháp bỗng nói: “Hình như hôm nay cô cô ngươi không được vui”.

Diệp Quân: “…”

Nhất Niệm nhìn ra xa, miệng vẫn chăm chú m*t kẹo, hai mắt chớp chớp, không biết đang nghĩ gì.

Thành Bỉ Ngạn bên kia biến mất rồi, để lộ hình bóng của một người đàn ông áo trắng đứng đó.

Với một thanh kiếm cắm xuyên đỉnh đầu.

Ông ta ngẩng mặt nhìn trời với vẻ mê mang.

Đã bị giết mất rồi!

Mà hoàn toàn không có sức phản kháng.

Ông ta không hề cho rằng mình là cá thể vô địch trong vũ trụ vô tận này, nhưng cũng không nghĩ mình chỉ là một con kiến bé nhỏ.

Bởi vì ông ta đã đến cảnh giới Ách Đạo trong Độc Khai Nhất Đạo.

Vậy mà giờ phút này, đứng trước thanh kiếm này, ông ta mới nhận ra mình chẳng khác gì kiến cỏ.

Cảnh giới Ách Đạo có là gì, khi ông ta không hề có sức chống trả.

Rồi ông ta chợt nở nụ cười bao gồm tự giễu, không cam và cả nhẹ nhõm.

Tự giễu vì nhận ra mình vẫn chỉ nằm ở đáy vũ trụ mà thôi.

Không cam vì tu đạo mấy chục nghìn năm mà lại chết trong mơ hồ thế này, ngay cả đối phương là ai cũng không biết.

Nhẹ nhõm vì chết cũng không phải tệ lắm.

Người đàn ông ngoảnh đầu nhìn con sông Bỉ Ngạn một lần cuối. Khi gió thổi qua, ông ta đã hóa thành tro bụi tiêu tan.
 
Hậu Duệ Kiếm Thần
Chương 3402


Chương 3402

Chương 3402

Kiếm Hành Đạo lại run lên, hóa thành kiếm quang phóng lên cao rồi biến mất.

“Ngươi rốt cuộc là ai?”

Bà lão trên thuyền ngơ ngẩn hỏi Diệp Quân.

Hắn chỉ liếc nhìn bà ta một cái rồi dắt Nhất Niệm đi xa.

Để bà ta lại với vẻ mặt mờ mịt.

Sớm biết vậy đã để cho con bé kia nướng thịt trên thuyền.

Sớm biết vậy đã nhanh chóng rời đi sau khi hai tên này rời thuyền, thay vì buông lời độc địa.

Sớm biết vậy…

Bà ta và con thuyền dưới chân cùng nhau biến mất.

Nơi Diệp Quân và Nhất Niệm dừng lại vốn là thành Bỉ Ngạn.

Nhưng mà giờ nó đã biến mất rồi.

Hắn nhóm một đống lửa, bắt đầu nướng gà cho Nhất Niệm.

Cô bé ngồi đối diện hắn, chăm chú l**m kẹo, mắt không rời khỏi con gà trong tay hắn, nước miếng tuôn như suối.

Hai người không ai lên tiếng, một tập trung nướng gà, một tập trung nhìn.

Đêm ấy trăng sáng rực, sao lung linh, bốn bề tĩnh lặng.

Nhất Niệm chợt hỏi: “Huynh đang giận đúng không?”

Diệp Quân ngẩng lên: “Sao lại nói thế?”

Nhất Niệm chần chừ: “Nếu không vì ta thì mọi chuyện đã không như thế này”.

Diệp Quân cười: “Thì ra ý muội là vậy. Chuyện này không phải lỗi do muội, mà cả ta cũng không ngờ cô cô sẽ ra tay. Ta vốn chỉ muốn mượn kiếm, giúp muội chém chết con mụ thối mồm kia thôi, ai ngờ cô cô lại giết mụ luôn rồi. Tốt thì tốt, mỗi tội giờ chúng ta không còn chỗ lánh thân nữa”.

Hắn nói đến đây thì phá ra cười.

Muốn đến đây để lánh nạn, ai dè nơi này cũng bốc hơi luôn.

Nhất Niệm lẳng lặng nhìn hắn.

Diệp Quân hỏi: “Nhìn ta làm gì?”

Nhất Niệm: “Sao huynh lại tốt với ta vậy?”

Diệp Quân ngẩn ra, cong môi hỏi lại: “Ta tốt với muội lắm sao?”

Nhất Niệm gật đầu.

Diệp Quân lắc đầu cười: “Mỗi ngày ta chỉ cho muội hai xâu kẹo với nướng thịt thôi, vậy là tốt sao?”

Nhất Niệm nghiêm túc nói: “Ta thấy vậy là rất tốt”.

Diệp Quân cười cười: “Kẹo rẻ, thịt cũng rẻ nữa”.

Nhất Niệm lắc đầu: “Nói vậy không đúng”.

Diệp Quân hỏi: “Vì sao không đúng?”

Nhất Niệm suy nghĩ một hồi lâu: “Tạm thời không biết, nhưng không đúng là không đúng”.

Diệp Quân bật cười, đưa con gà nướng trong tay sang. Nhất Niệm vội vàng cất kỹ xâu kẹo vào túi xách rồi nhận lấy, há mồm cắn phập vào thịt gà.
 
Hậu Duệ Kiếm Thần
Chương 3403


Chương 3403

Một hồi sau, cô ta như sực nhớ ra gì mà xé một bên đùi gà ra, đưa cho Diệp Quân với một nụ cười toe toét bóng nhẫy: “Cho huynh nè”.

Diệp Quân nhận lấy, cắn thử một miếng, thấy chất thịt mềm mịn, thơm ngon vô cùng.

Hắn hỏi: “Tháp gia ăn không?”

Tiểu Tháp: “…”

Diệp Quân hỏi Nhất Niệm: “Muội có gia đình không?”

Cô ta vừa ăn vừa lắc đầu: “Không có”.

Diệp Quân: “Chỉ có mình muội thôi à?”

Nhất Niệm gật đầu: “Phải”.

Diệp Quân chần chừ rồi hỏi: “Từ trước đến giờ chỉ có một mình?”

Nhất Niệm lại gật đầu.

Diệp Quân rơi vào im lặng.

Không ngờ cô bé này lại là trẻ mồ côi.

Hắn lại hỏi: “Thế bình thường muội làm gì?”

Nhất Niệm ngoạm phập vào con gà: “Thanh trừ”.

“Thanh trừ?”

Diệp Quân nhíu mày: “Kiểu quét dọn ấy à?”

Nhất Niệm gật đầu.

Diệp Quân rơi vào im lặng.

Đã mồ côi.

Lại còn phải quét dọn.

Cô bé này đáng thương quá!

Hắn thở dài trong lòng. Tuy bản thân cũng bị nuôi thả nhưng Diệp tộc đối đãi hắn không tệ, cuộc sống ở nơi đó vẫn khá tốt.

Thế là hắn cười nói: “Muội nghỉ việc đi, sau này theo ta”.

Nhất Niệm cong môi cười, không đáp mà chỉ tiếp tục ăn gà.

Diệp Quân: “Ta nói thật đó. Mẹ ta giàu lắm lắm lắm luôn”.

Nhất Niệm lại lắc đầu: “Không nghỉ được”.

Diệp Quân nhíu mày: “Vì sao chứ?”

Nhất Niệm hơi cúi đầu trong im lặng.

Diệp Quân hạ giọng: “Vậy muội dẫn ta tới nói chuyện với chủ thuê của muội”.

Nhất Niệm chỉ đáp: “Huynh đánh không lại đâu”.

Sau một hồi im lặng, Diệp Quân nói: “Thì ta nhờ cô cô đi theo”.

Nhất Niệm nuốt miếng thịt gà xuống, hỏi: “Chính là chủ nhân của thanh kiếm ban nãy sao?”

Diệp Quân gật đầu: “Đúng”.

Nhất Niệm chần chừ: “Ta hỏi huynh câu này được không?”

Diệp Quân: “Hỏi đi”.

Nhất Niệm nghiêm giọng hỏi: “Vì sao cô cô của huynh mạnh vậy, mà huynh thì… Huynh hiểu ý ta không?”

Mặt Diệp Quân đông thành đá.

A đù má…

Sát thương không cao nhưng nghe nhục vãi.

Thấy mặt hắn đen sì lại, Nhất Niệm cười xòa: “Ta không có ý gì khác, huynh ăn gà đi…”

Cô ta chạy đến, nhét phần đùi gà chỉ còn lại mảnh xương vào miệng hắn.
 
Hậu Duệ Kiếm Thần
Chương 3404


Chương 3404

Diệp Quân cạn lời luôn.

Con bé này lắm lúc cũng làm tổn thương người ghê gớm.

Đêm xuống.

Nhất Niệm ngồi dựa vào Diệp Quân. Sông Bỉ Ngạn phản chiếu vô vàn ánh sao lấp lánh như Ngân Hà, đẹp không tả xiết.

Cô ta tựa đầu vào vai hắn, mắt nhìn ra bờ sông, thì thầm: “Tự dưng ta không muốn làm việc nữa”.

Tiểu Tháp: “…”

Diệp Quân nhăn nhở: “Thế thì đừng làm”.

Nhất Niệm cong môi, im lặng nép vào người hắn.

Diệp Quân hạ quyết tâm cứu lấy cô gái im lặng này, thế là hỏi han kể lể vô số chuyện, nhất là chuyện ở hệ Ngân Hà.

Nhất Niệm nghe hắn nói đến nơi này thì hứng thú vô cùng, còn hỏi thăm tọa độ ở đâu.

Một đêm trôi qua.

Sáng hôm sau, Diệp Quân ngồi xếp bằng với hai mắt khép hờ, kế bên là Nhất Niệm ôm cánh tay hắn, đầu gối lên vai, đang chìm vào giấc ngủ.

Khi mặt trời dâng lên, Diệp Quân chậm rãi mở mắt, mỉm cười nhìn chân trời.

Lâu lắm rồi không được nghỉ ngơi thế này.

Dạo gần đây bề bộn nhiều việc, ít có cơ hội tĩnh tâm thư giãn.

Bỗng Nhất Niệm cục cựa trên đầu vai hắn.

Diệp Quân vừa quay sang, cô ta như cảm nhận được gì mà ngẩng phắt dậy. Nhất Niệm thoáng sững ra khi thấy Diệp Quân, sau đó nhoẻn cười.

Diệp Quân đáp lại: “Dậy thôi”.

Nhất Niệm gật đầu rồi đứng dậy vươn vai, bỗng cảm nhận được túi trúc bên người run lên.

Diệp Quân đứng dậy, vừa định mở miệng thì bỗng nhíu mày. Hắn liếc nhìn bốn phía, chợt phát hiện có một vài khí tức âm thầm ở đây.

Hắn bèn hỏi: “Tháp gia?”

Tiểu Tháp đáp: “Chúng vừa đến, đang ẩn nấp trong bóng tối, mục tiêu hẳn là người”.

Diệp Quân nhíu mày: “Tộc Thái A trước đó vừa giết ba tên cường giả mười phần thần tính, bọn này cũng phải biết chứ, còn đến tìm ta làm gì… Chẳng lẽ văn minh Tu La gặp chuyện?”

Tiểu Tháp: “Chúng chắc cũng còn kiêng dè nên không ai ra tay trước, ngươi có kế hoạch gì không?”

Diệp Quân suy nghĩ một hồi, nói: “Rút lui trước”.

Hắn toan dẫn Nhất Niệm chạy đi nhưng rồi dừng lại. Nếu rút lui bây giờ thì những người kia chắc chắn sẽ ra tay.

Chắc chắn sẽ đánh hội đồng hắn.

Diệp Quân lập tức ngự kiếm bay lên, nhưng chưa được mấy vạn dặm thì đã bị thần thức bắt lại.

Diệp Quân dừng bước, cười nói với bốn phía: “Chư vị đã đến thì sao không ra mặt? Các người nhào lên đánh một lượt cũng được, ta chấp”.

“Vậy bọn ta không khách khí”.

Một giọng nói vang lên. Thời không run rẩy, để sáu cường giả xuất hiện.

Tất cả đều có mười phần thần tính.

Diệp Quân: “…”
 
Hậu Duệ Kiếm Thần
Chương 3405


Chương 3405

Cách Diệp Quân mười mấy trượng có một người đàn ông trung niên, người đàn ông trung niên mặt vuông, mái tóc dài được buộc lại bằng sợi vải dài, lơ lửng sau lưng, dài đến tận eo, khí thế trên người sâu thẳm như biển, cực kỳ mạnh mẽ.

Khí thế của những cao thủ mười phần thần tính xung quanh ông ta cũng rất mạnh mẽ, đều là những cao thủ chân chính.

Diệp Quân nhìn mọi người, cười nói: “Có nhiều cao thủ mười phần thần tính như thế từ bao giờ vậy?”

Người đàn ông trung niên dẫn đầu nhẹ nhàng lắc đầu: “Diệp công tử hiểu lầm rồi, mấy người chúng ta đều đến từ những vũ trụ khác nhau, có người là tán tu, có người có nền văn minh đứng sau… Nói một cách đơn giản là đội ngũ của chúng ta là đội ngũ chắp vá. Cũng phải chịu thôi, dù Diệp công tử có cảnh giới rất thấp nhưng sức chiến đấu lại rất cao, vì thế chúng tôi không thể không cẩn thận”.

Diệp Quân cười khẽ: “Truyền thừa của nền văn minh cấp bốn có sức hấp dẫn đến vậy sao?”

Người đàn ông trung niên nhìn chằm chằm Diệp Quân: “Nếu Diệp công tử cảm thấy không có sức hấp dẫn thì đưa nó cho ta đi?”

Diệp Quân cười nói: “Ta đâu phải cha của ông, tại sao ta phải cho ông?”

Người đàn ông trung niên im lặng nhìn Diệp Quân, chậm rãi siết chặt tay phải.

Thời không xung quanh lại bắt đầu hơi rung động.

Diệp Quân quay đầu nhìn Nhất Niệm bên cạnh, cười nói: “Về tháp trước đã”.

Nhất Niệm nhìn đám người kia rồi hỏi: “Có cần giúp đỡ không?”

Diệp Quân hỏi lại: “Cô biết đánh nhau không?”

Nhất Niệm ngẫm nghĩ rồi lắc đầu.

Cô ta đúng là không biết đánh nhau.

Nhưng… cô ta có thể giết người.

Nhất Niệm đang định nói thì Diệp Quân đã bảo Tiểu Tháp đưa cô ta vào trong.

Người đàn ông trung niên chợt nói: “Vậy thì để chúng ta xem thử rốt cuộc Diệp công tử yêu nghiệt đến mức nào”.

Dứt lời, ông ta đột nhiên tiến lên một bước, một ảo ảnh chợt xuất hiện sau lưng ông ta, ảo ảnh cao đến vạn trượng, che khuất bầu trời, tựa như một vị thần khổng lồ cao đến tận trời.

Khi ảo ảnh này xuất hiện, những uy áp đáng sợ lập tức lan tràn khắp xung quanh, khiến toàn bộ Bỉ Ngạn Giới rung động dữ dội.

Vừa ra tay đã sử dụng lá bài tẩy!

Đương nhiên người đàn ông trung niên không dám coi thường Diệp Quân, phải biết rằng lúc trước Diệp Quân một mình đấu với ba người vẫn không hề rơi vào thế yếu.

Lúc này, người đàn ông trung niên chắp hai tay, ảo ảnh sau lưng ông ta cũng thế, người đàn ông thầm đọc một thần chú cổ xưa, dần dần, ảo ảnh kia lập tức bốc cháy, những uy áp đáng sợ liên tục lan ra khắp xung quanh, toàn bộ Bỉ Ngạn Giới bắt đầu sụp đổ.

Ở phía xa, Diệp Quân mở lòng bàn tay, một thanh kiếm ý xuất hiện, hắn chậm rãi nhắm mắt lại, huyết mạch trong người dao động.

Người đàn ông trung niên chợt mở mắt, trong đôi mắt ảo ảnh sau lưng ông ta có một biển lửa dâng trào. Sau đó, ảo ảnh đè người về phía trước, tay phải chèn ép về phía Diệp Quân.

Một chưởng đánh xuống tựa như một biển lửa đổ xuống, trong nháy mắt, toàn bộ đất trời đã bắt đầu thiêu đốt.
 
Hậu Duệ Kiếm Thần
Chương 3406


Chương 3406

Diệp Quân chậm rãi ngẩng đầu nhìn bàn tay khổng lồ che khuất bầu trời đang chèn ép đến kia, hắn chợt cảm thấy khó thở.

Thật sự thấy ngạt thở.

Sau đó.

Diệp Quân động tâm niệm, huyết mạch phong ma và huyết mạch phàm nhân trong cơ thể lập tức được điều động, khi hai sức mạnh huyết mạch được điều đồng, vô số kiếm ý biến thành những tia kiếm quang phóng lên cao, chém thẳng về phía bàn tay lửa khổng lồ kia.

Chống lại bằng sức mạnh.

Ầm…

Khi bàn tay khổng lồ và vô số kiếm quang tiếp xúc với nhau, toàn bộ Bỉ Ngạn Giới lập tức vang lên những tiếng nổ đinh tai nhức óc.

Vô số kiếm quang và ngọn lửa không ngừng lan rộng ra khắp xung quanh thiên địa như thuỷ triều, lúc này toàn bộ Bỉ Ngạn Giới đã bắt đầu sụp đổ.

Ong!

Ngay lúc này, một tiếng kiếm reo chói tai chợt vang vọng trong đất trời, sau đó có một tia kiếm quang màu máu bắn lên cao, chém mạnh về phía tượng thần kia.

Ầm!

Tượng thần rung động dữ dội rồi bắt đầu nứt ra, mà lúc này, tượng thần kia đột nhiên đấm xuống một quyền từ trên trời.

Oanh!

Kiếm quang vỡ tan tành, một bóng người liên tục lùi lại.

Bóng người đó chính là Diệp Quân!

Mà trong lúc Diệp Quân lùi lại, vô số thanh kiếm ý đột nhiên b*n r* từ xung quanh tượng thần kia, chỉ trong nháy mắt, vô số kiếm quang đã bao phủ lấy tượng thần.

Xoẹt xoẹt xoẹt…

Những tiếng xé rách liên tục vang vọng trong đất trời, tượng thần kia như thoáng chốc vỡ thành vô số mạnh vụn, sau đó b*n r* khắp xung quanh.

Dưới tượng thần, sắc mặt người đàn ông trung niên tái nhợt, ánh mắt vô cùng nặng nề, ông ta nhìn chằm chằm thiếu niên kiếm tu đỏ như máu ở cuối tầm mắt: “Giết!”

Giết!

Chỉ mới giao thủ, ông ta đã biết một mình ông ta hoàn toàn không thể g**t ch*t kiếm tu trước mắt được, sức chiến đầu của kiếm tu này hoàn toàn không tương xứng với cảnh giới của hắn.

Khi người đàn ông trung niên vừa nói xong, năm cao thủ mười phần thần tính khác lập tức triệu hoán tượng thần của mình.

Bắt đầu đánh phải sử dụng hết thực lực.

Bọn họ đều biết rõ nếu không sử dụng toàn lực thì hoàn toàn không thể g**t ch*t kiếm tu này, hơn nữa còn đêm dài lắm mộng.

Nếu đã ra tay thì không được lề mề, phải sử dụng lá bài tẩy mạnh nhất của mình, dốc hết sức lực.

Năm tượng thần vừa xuất hiện, toàn bộ Bỉ Ngạn Giới đã lập tức trở thành tro bụi, vì hoàn toàn không thể chịu được lực lượng kinh khủng như thế.

Mà lúc này, tất cả mọi người đều đang ở một thời không hư vô.
 
Hậu Duệ Kiếm Thần
Chương 3407


Chương 3407

Ở phía xa, sau khi dừng lại, Diệp Quân lau đi máu tươi trên khoé miệng, thật ra đòn tấn công trước đó đã khiến hắn bị thương, sức mạnh của tượng thần đó thật sự rất kinh khủng.

Mà lúc này khi nhìn thấy năm tượng thần, Diệp Quân chậm rãi nhắm mắt lại: “Thiên Thiên!”

Hiện tại hắn biết rõ nếu chỉ dựa vào sức mạnh huyết mạch và kiếm ý vô địch sẽ hoàn toàn không thể chống lại sáu người trước mặt.

Phải kết hợp!

Diệp Quân vừa mới nói xong, một tia sáng vàng đã phóng lên cao từ trong cơ thể hắn, sau đó, một long uy đáng sợ lan tràn khắp xung quanh, chấn động cả đất trời!

Mà khí thế của Diệp Quân cũng dâng lên rất nhiều.

Thấy cảnh này, đám người đàn ông trung niên ở phía xa đều kinh ngạc, người đàn ông trung niên dẫn đầu nhìn chằm chằm Diệp Quân: “Quả nhiên hắn vẫn còn lá bài tẩy để giữ mạng!”

Ông lão bên cạnh người đàn ông trung niên trầm giọng nói: “Người này không đơn giản chút nào, chúng ta…”

Nói thật, bây giờ lão ta thấy hơi chột dạ, vì sức chiến đấu của thiếu niên trước mắt thật sự quá yêu nghiệt.

Người đứng sau thiên tài cấp bậc thế này chắc chắn không đơn giản!

Ít nhất là Độc Khai Nhất Đạo!

Người đàn ông trung niên lắc đầu: “Chúng ta đã không còn đường lui nữa rồi”.

Mọi người im lặng.

Sở dĩ bọn họ mạo hiểm đến đây là vì đã không còn hy vọng đột phá nữa, nếu không tìm kiếm cái mới thì mười phần thần tính sẽ là điểm cuối của cuộc đời bọn họ.

Nếu còn có hy vọng thì bọn họ cũng sẽ không đến mạo hiểm.

Ai không biết lai lịch của thiếu niên kiếm tu này không đơn giản chứ?

Ai không biết sau lưng thiếu niên kiếm tu này có người chống lưng?

Bọn họ đều biết!

Nhưng mà bọn họ vẫn muốn liều một lần.

Con đường Đại Đạo cần phải liều mạng.

Có thua cũng không sao, dù gì bọn họ vẫn có thể trốn bất cứ lúc nào.

Nhưng lỡ như thắng thì sao?

Thì sẽ trở mình từ lúc này!

Khi Diệp Quân có Ngao Thiên Thiên gia trì, lúc này sức mạnh của hắn đã đạt tới một tầm cao mới.

Đối mặt với năm tượng thần và một cao thủ mười phần thần tính, trong mắt Diệp Quân không hề có chút sợ hãi nào, lúc này, hắn cảm nhận được một sức mạnh vô cùng vô tận.

Diệp Quân tiến lên một bước, trong nháy mắt, vô số kiếm ý vô địch dâng trào từ trong cơ thể hắn, sau đó biến thành những thanh phi kiếm chém về phía năm tượng thần kia.

Một đấu với năm!

Mà lúc này dưới sự gia trì của Ngao Thiên Thiên, uy lực phi kiếm của hắn cũng đã đạt đến một mức độ rất đáng sợ, mỗi một kiếm đều có uy lực xé rách hư không, huỷ diệt vũ trụ.
 
Hậu Duệ Kiếm Thần
Chương 3408


Chương 3408

Ầm!

Sau đó, xung quanh vang lên những tiếng nổ đinh tai nhức óc, vô số kiếm khí nổ tung trong thiên địa, mà năm tượng thần kia cũng bắt đầu nứt ra từng chút một.

Lúc này, người đàn ông trung niên dẫn đầu chợt biến thành một tia sáng biến mất khỏi vị trí ban đầu.

Ở phía xa, Diệp Quân đột nhiên giơ tay chém xuống một kiếm.

Ầm.

Khi kiếm chém xuống, người đàn ông trung niên kia lập tức bị chiêu kiếm này của Diệp Quân chém bay xa mấy nghìn trượng.

Sau khi dừng lại, người đàn ông tỏ vẻ vô cùng sợ hãi, vì toàn bộ cánh tay phải của ông ta đã gãy lìa.

Lúc này, Diệp Quân đột nhiên vung tay, kiếm quyển Tinh Hà xuất hiện sau lưng hắn, sau đó, vô số kiếm khí bay ra từ trong kiếm quyển Tinh Hà, trong nháy mắt, tượng thần kia như bị vô số kiếm khí tinh thần bao phủ, sau đó những tiếng nứt vỡ liên tục vang vọng trong đất trời.

Thấy những tượng thần kia vỡ tan thành, sắc mặt người đàn ông trung niên dẫn đầu trở nên rất khó coi, lúc này, ông ta không chút do dự xoay người bỏ chạy.

Có nhiều lúc, Đại Đạo cần phải liều mạng, nhưng cũng có vài lúc Đại Đạo cũng cần biết sợ.

Thấy người đàn ông trung niên thẳng thừng chạy trốn, năm cao thủ còn lại hoàn toàn bối rối.

Mẹ kiếp!

Chạy luôn à?

Cái quái gì vậy?

Năm người không chút do dự, cũng xoay người bỏ chạy rất dứt khoát.

Đối thủ của Diệp Quân nhanh chóng biến mất không còn tăm hơi.

Diệp Quân ở phía xa chậm rãi nhắm mắt lại, hắn cũng không đuổi theo mà mở lòng bàn tay, vô số kiếm khí tinh thần trở lại trong kiếm quyển Tinh Hà, sau đó kiếm quyển Tinh Hà quay về tay hắn.

Sau khi cất kiếm quyển Tinh Hà, Diệp Quân chậm rãi xoay người nhìn lại, cách mấy trăm trượng bên phải hắn có một người phụ nữ xinh đẹp đang đứng, sau lưng người phụ nữ này còn có ông lão mặc áo choàng đen.

Hắn không biết người phụ nữ này!

Nhưng hắn biết ông lão kia, lúc trước đối phương từng đi giết hắn cùng với người đàn ông mang đao.

Nền văn minh Cổ Nhân!

Diệp Quân nhìn người phụ nữ, không nói gì.

Người phụ nữ cũng nhìn chằm chằm Diệp Quân, cười nói: “Lợi hại, thì ra ngoài sức mạnh huyết mạch, ngươi còn có một yêu thú đi theo bên cạnh”.

Diệp Quân nhìn người phụ nữ xinh đẹp: “Nền văn minh Cổ Nhân?”

Người phụ nữ cười khẽ: “Đoán đúng rồi”.

Diệp Quân lau đi máu tươi trên khoé miệng, sau đó hỏi: “Là các ngươi vẫn luôn đi nói ở khắp nơi là ta có truyền thừa của nền văn minh cấp bốn đúng không?”

Người phụ nữ xinh đẹp gật đầu: “Là chúng ta đấy, nhưng chúng ta không hề nói dối, ngươi thật sự có mà, không phải sao?”

Diệp Quân gật nhẹ đầu: “Đúng là ta có, hơn nữa còn có rất nhiều”.

Người phụ nữ nhìn chằm chằm Diệp Quân, cười khẽ: “Có phải ngươi cho rằng tộc Thái A của nền văn minh Tu La sẽ đến cứu ngươi không? Ta cho ngươi biết, ngươi đừng nghĩ đến bọn họ nữa. Có lẽ ngươi vẫn chưa biết, hiện tại nội bộ nền văn minh Tu La đã xảy ra chuyện lớn, rất hỗn loạn, nếu không ta thật sự cũng không dám đến tìm ngươi”.
 
Hậu Duệ Kiếm Thần
Chương 3409


Chương 3409

Bà ta vừa dứt lời, thời không xung quanh đột nhiên rung động, chẳng mấy chốc, mười mấy nghìn cao thủ cao cấp đã xuất hiện ở xung quanh.

Nền văn minh Cổ Nhân điều động tất cả tinh nhuệ!

Bà ta sẽ không phái người đến cho thiếu niên trước mắt tích luỹ kinh nghiệm!

Không làm thì thôi, một khi đã làm thì phải dốc hết toàn lực.

Diệp Quân nhìn xung quanh rồi hỏi: “Bà định đánh hội đồng à?”

Người phụ nữ nhún vai, cười nói: “Ngươi cũng có thể gọi người, cứ gọi thoải mái, ta thích kiểu đánh từ nhỏ đến lớn nhất”.

Diệp Quân chậm rãi nhắm mắt lại: “Ông…”

Nói được một chữ, hắn đột nhiên đổi lời: “Cô cô!”

Oanh!

Thời không bên cạnh Diệp Quân nứt ra, một người phụ nữ mặc váy đỏ như máu chậm rãi bước ra.

Một bộ váy đỏ, sát ý ngút trời.

Diệp Quân: “…”

Tiểu Tháp: “…”

Cô cô váy đỏ?

Thấy cô cô bước ra, Diệp Quân ngây người.

Sao cô cô lại mặc váy đỏ như máu thế này?

Ai gây chuyện với bà ấy sao?

Không đúng, ai có thể gây chuyện với bà ấy được?

Không đúng lắm!

Lúc này đầu Diệp Quân kêu ong ong.

Tiểu Tháp chợt run rẩy nói: “Váy đỏ… Xong đời rồi”.

Lần trước lúc bà ấy biến thành váy đỏ là vì Kiếm Chủ Nhân Gian ngủ say, bà ấy muốn tiêu diệt toàn bộ vũ trụ, sát khí ngút trời, cho nên mới biến thành váy đó.

Lần này là vì lý do gì đây?

Tiểu Tháp lập tức nghĩ đến tiểu chủ.

Kiếm Chủ Nhân Gian!

Chẳng lẽ tiểu chủ chết rồi?

Nghĩ thế, Tiểu Tháp lập tức sợ hết hồn, suy nghĩ này rất khó chấp nhận, hơn nữa thực lực của tiểu chủ vốn đã ở trạng thái vô địch, bên cạnh còn có tỷ tỷ Thiên Mệnh Váy Trắng, sao có thể xảy ra chuyện gì được?

Chẳng lẽ là cãi nhau?

Tiểu Tháp thầm thấy nghi ngờ.

Theo sự xuất hiện của người phụ nữ váy trắng, đám cao thủ của nền văn minh Cổ Nhân đang có mặt đều nhíu mày, sau đó nét mặt mọi người trở nên nặng nề.

Vì bọn họ hoàn toàn không cảm nhận được hơi thở của người phụ nữ váy trắng trước mặt.

Tựa như không tồn tại.

Còn Nhất Niệm ở bên cạnh Diệp Quân thì tò mò nhìn người phụ nữ váy trắng, lúc này, người phụ nữ đột nhiên quay đầu nhìn về phía Nhất Niệm, Nhất Niệm chợt run rẩy một cách khó hiểu, vô thức vội vàng nắm chặt lấy tay Diệp Quân, trốn sau lưng Diệp Quân tựa như chuột thấy mèo.
 
Hậu Duệ Kiếm Thần
Chương 3410


Chương 3410

Diệp Quân nắm tay Nhất Niệm, đang định lên tiếng thì người phụ nữ xinh đẹp phía xa đột nhiên cười khẽ: “Bà là người sau lưng hắn…”

Người phụ nữ váy trắng vung tay áo.

Oanh!

Người phụ nữ xinh đẹp lập tức nổ tung, biến thành tro bụi.

Mọi người: “???”

Người phụ nữ váy trắng lại vung tay áo một lần nữa, mười nghìn cao thủ của nền văn minh Cổ Nhân đang có mặt đồng loạt rơi đầu.

Máu bắn khắp bầu trời!

Người phụ nữ váy trắng không nói gì mà xoay người biến mất khỏi vị trí ban đầu.

Giết xong đi ngay.

Không nhiều lời dù là một câu.

Diệp Quân đứng tại chỗ nhìn mưa máu đầy trời và đầu người rơi xuống, mãi không nói một lời.

Nhất Niệm nắm chặt lấy tay Diệp Quân, cũng không l**m kẹo hồ lô nữa.

Một lúc lâu sau đó, Tiểu Tháp cất lời: “Bà ấy đi rồi”.

Diệp Quân chậm rãi ngẩng đầu nhìn về phía hư không, nhẹ giọng nói: “Hình như cô cô rất tức giận”.

Tiểu Tháp trầm giọng nói: “Chắc chắn có liên quan đến cha ngươi”.

Diệp Quân hơi nhíu mày: “Chẳng lẽ cha xảy ra chuyện gì đó?”

Tiểu Tháp nói: “Không có khả năng đó cho lắm, thực lực của cha ngươi cũng có thể nói là vô địch, ông ấy có thể xảy ra chuyện gì được?’

Diệp Quân nghi ngờ: “Vậy tại sao cô cô lại tràn đầy sát khí như thế?”

Tiểu Tháp trầm giọng nói: “Không biết”.

Diệp Quân im lặng suy nghĩ một lúc lâu rồi lắc đầu cười khẽ, không nghĩ đến vấn đề này nữa, chắc chắn cha và cô cô váy trắng sẽ không xảy ra chuyện gì.

Hắn vẫn nên bớt lo lắng về chuyện giữa họ thì hơn.

Diệp Quân thôi suy nghĩ, sau đó mở lòng bàn tay, trong nháy mắt, mười mấy nghìn chiếc nhẫn không gian bay vào tay hắn.

Diệp Quân nhìn thoáng qua, trong mười mấy nghìn chiếc nhẫn không gian có khoảng ba trăm tám mươi Tổ Mạch, gần một triệu Tổ Nguyên và vô số thần vật linh bảo.

Tài sản của một nền văn minh!

Dù những người trước mắt không thể hoàn toàn đại diện cho nền văn minh Cổ Nhân, nhưng không thể nghi ngờ rằng đây đều là những người mạnh nhất của nền văn minh Cổ Nhân, đương nhiên cũng là những người giàu có nhất.

Cộng với Tổ Mạch của nền văn minh Cổ Nhân, bây giờ hắn có khoảng hơn bốn trăm Tổ Mạch.

Vô cùng giàu có!

E rằng chỉ có Tiểu Bạch mới có thể so tài sản với hắn.

Nghĩ đến Tiểu Bạch, Diệp Quân chợt khẽ nói: “Tự nhiên thấy hơi nhớ Tiểu Bạch và Nhị Nha, không biết bây giờ hai người họ sống có tốt không, có bị người khác bắt nạt không”.

Tiểu Tháp lạnh nhạt nói: “Ngươi vẫn nên lo lắng cho bản thân thì hơn”.

Diệp Quân cười to.
 
Hậu Duệ Kiếm Thần
Chương 3411


Chương 3411

Như cảm nhận được điều gì, Diệp Quân quay đầu nhìn về phía Nhất Niệm bên cạnh, Nhất Niệm cúi đầu, im lặng không nói một lời.

Cảm xúc có gì đó không đúng lắm.

Diệp Quân nhẹ giọng hỏi: “Sao vậy?”

Nhất Niệm chậm rãi ngẩng đầu nhìn về phía Diệp Quân, cô ta hơi chần chừ, sau đó nói: “Người phụ nữ khi nãy… lợi hại hơn ngươi rất nhiều rất nhiều rất rất rất nhiều…”

Nét mặt Diệp Quân thoáng chốc trở nên cứng đờ.

Nhất Niệm hít sâu một hơi, trong mắt vẫn đang có vẻ sợ hãi: “Ta chưa từng gặp người nào mạnh như thế bao giờ”.

Diệp Quân cười nói: “Người mạnh nhất cô từng gặp trước kia mạnh đến mức nào?”

Nhất Niệm ngẫm nghĩ rồi nói: “Mạnh hơn ngươi rất nhiều rất nhiều rất nhiều”.

Diệp Quân đen mặt: “Cô có thể đừng so sánh với ta không?”

Nhất Niệm nhẹ giọng nói: “Nhưng ta chỉ quen mỗi ngươi thôi”.

Diệp Quân thoáng sửng sốt, sau đó cười nói: “Được rồi”.

Nhất Niệm đột nhiên nắm tay Diệp Quân: “Chúng ta thành thân đi”.

“Hả?”

Diệp Quân ngơ ngác: “Gì… Gì cơ?”

Nhất Niệm nghiêm túc nói với Diệp Quân: “Thành thân đi”.

Diệp Quân: “…”

Nhất Niệm nghi ngờ hỏi Diệp Quân: “Không được sao?”

Yết hầu của Diệp Quân lăn lộn, hắn hỏi: “Vì… Vì sao phải thành thân?”

Nhất Niệm nghiêm túc nói: “Ở vũ trụ của các ngươi chú trọng vợ chồng như một đúng không?”

Diệp Quân gật đầu: “Ừm”.

Nhất Niệm cười hì hì: “Sau khi chúng ta thành thân, cô cô của ngươi cũng sẽ là cô cô của ta! Đúng không?”

Diệp Quân: “…”

Tiểu Tháp: “…”

Nhất Niệm chớp đôi mắt to, tỏ vẻ chờ mong: “Được không?”

Diệp Quân ngẫm nghĩ rồi hỏi: “Chỉ vì lý do này thôi à?”

Nhất Niệm gật đầu: “Đúng vậy”.

Diệp Quân cười khẽ: “Chúng ta nói chuyện này sau nhé”.

Dứt lời, hắn đưa mắt nhìn xung quanh, lúc này, đầu của những người phía xa đã rơi xuống đất.

Mười mấy nghìn cái đầu đầm đìa máu tươi xếp ngay ngắn dưới đất.

Ở đây thấp nhất cũng là cảnh giới Thần Đạo, không chỉ thế còn có mười phần thần tính và Độc Khai Nhất Đạo.

Nhưng tất cả mọi người đều không có khả năng chống lại chiêu kiếm kia.

Diệp Quân chợt nhẹ giọng nói: “Tháp gia, ngươi nói xem rốt cuộc nền văn minh Thiên Hành kia mạnh đến mức nào?”
 
Hậu Duệ Kiếm Thần
Chương 3412


Chương 3412

Tiểu Tháp nói: “Sao tự nhiên lại hỏi thế?”

Diệp Quân trầm giọng nói: “Nền văn minh Thiên Hành là nền văn minh cấp năm, ta rất tò mò cao thủ đứng đầu trong nền văn minh của bọn họ đã đạt đến cấp bậc gì”.

Tiểu Tháp nói: “Không cần phải vội, có lẽ sau này ngươi sẽ gặp bọn họ thôi”.

Diệp Quân gật đầu: “Cũng đúng”.

Nói xong, hắn quay đầu nhìn xung quanh, sau đó vừa kéo Nhất Niệm định rời đi thì thời không trước mặt hắn đột nhiên rung động.

Truyền âm!

Diệp Quân nhanh chóng sa sầm mặt, Thái A Nan truyền âm đến nói là nền văn minh Tu La xảy ra chuyện.

Diệp Quân hơi chần chừ, sau đó biến thành một tia kiếm quang bay lên cao.

Dù không có thiện cảm với Huyền tộc và tộc Tu La, nhưng hắn vẫn rất có thiện cảm với tộc Thái A và Tín Du này.



Nền văn minh Quân Lâm.

Đại Tôn ngồi xếp bằng trong một vùng tinh không, trên đầu hắn ta có vô số phù văn kỳ lạ lơ lửng, mỗi phù văn đều chứa đựng một sức mạnh đại đạo cường đại.

Khắp nơi trong tinh không đều tràn đầy sức mạnh đại đạo.

Đại đạo hiện hữu.

Hai tay Đại Tôn tạo thành động tác bí ẩn, mà khi động tác tay của hắn thay đổi, những phù ấn đại đạo trên đầu hắn ta cũng bắt đầu rung lên, không lâu sau đó, tất cả phù ấn đại đạo chợt biến thành những tia sáng bay vào giữa chân mày của Đại Tôn.

Oanh!

Trong người Đại Tôn bộc phát ra một khí thế đại đạo đáng sợ, lúc này, toàn bộ tinh không đều trở nên hư ảo trong suốt.

Đại Tôn chậm rãi mở lòng bàn tay, giữa chân mày của hắn ta chợt ngưng tụ ra một dấu ấn Đại Đạo.

Dấu ấn Đại Đạo hiện hữu!

Độc Khai Nhất Đạo.

Lúc này một ông lão xuất hiện trước mặt Đại Tôn, ông lão cung kính hành lễ với Đại Tôn, kích động nói: “Chúc mừng Thiếu chủ Độc Khai Nhất Đạo, trở thành người trẻ tuổi nhất Độc Khai Nhất Đạo của nền văn minh Quân Lâm chúng ta”.

Đại Tôn chậm rãi mở mắt, trong mắt có ánh sáng thoáng qua, hắn ta nhẹ nhàng sờ dấu ấn Đại Đạo ở giữa chân mày của mình, sau đó cười giễu cợt: “Độc Khai Nhất Đạo… Đây hoàn toàn không thể xem là Độc Khai Nhất Đạo… Chỉ có thể nói là Bình Đạo thôi…”

Ông lão hơi nghi ngờ: “Bình Đạo?”

Đại Tôn không giải thích mà hỏi: “Gần đây thiếu niên kiếm tu kia sao rồi?”

Ông lão trầm giọng đáp: “Tình hình của hắn rất tệ”.

“Hả?”

Đại Tôn nhìn ông lão: “Sao lại nói thế?”

Ông lão giải thích: “Theo ta được biết không ít cao thủ tán tu bí ẩn đều đang tìm hắn, hơn nữa cách đây không lâu ta vừa nhận được tin, nền văn minh Cổ Nhân phái ra mười mấy nghìn cao thủ cao cấp đi tìm hắn, nếu không có gì bất ngờ thì bây giờ hắn đã chết rồi”.
 
Hậu Duệ Kiếm Thần
Chương 3413


Chương 3413

Đại Tông nhíu mày.

Ông lão đang định nói tiếp thì thời không trước mặt ông ta hơi rung động, sau đó ông lão ngẩng đầu, nói với vẻ kinh ngạc: “Tất cả cao thủ của nền văn minh Cổ Nhân đều đã chết”.

Đại Tôn híp mắt: “Đều đã chết?”

Nét mặt ông lão rất nặng nề: “Đúng thế, lần này do chủ của nền văn minh Cổ Nhân dẫn đầu, có hai cao thủ Độc Khai Nhất Đạo, chín cao thủ mười phần thần tính, còn lại thấp nhất cũng là cao thủ sáu phần thần tính trở lên, nhưng ta vừa nhận được tin tất cả cao thủ của nền văn minh Cổ Nhân đều đã chết ở Bỉ Ngạn Giới, hơn nữa đầu còn được xếp rất ngay ngắn…”

Đại Tôn chậm rãi đứng lên, sau đó nói: “Người kia của Bỉ Ngạn Giới đâu?”

Ông lão trầm giọng đáp: “Cũng đã chết rồi”.

Sâu trong mắt Đại Tôn thoáng lộ vẻ khiếp sợ.

Hắn ta không biết rõ thực lực của nền văn minh Cổ Nhân cho lắm, nhưng hắn ta lại biết rõ thực lực của người kia ở Bỉ Ngạn Giới, đây là người mà ngay cả nền văn minh Quân Lâm và nền văn minh Tu La cũng không muốn động đến.

Ngay cả người đó cũng chết?

Đại Tôn im lặng suy nghĩ một lúc rồi nhẹ giọng nói: “Có điều tra được vì sao lại chết không?”

Ông lão lắc đầu: “Không điều tra được, nhưng trước đó Diệp công tử kia từng xuất hiện ở Bỉ Ngạn Giới, hơn nữa hắn lại còn sống, bây giờ hắn đang đi tới nền văn minh Tu La”.

Đại Tôn đột nhiên cười khẽ: “Ta biết hắn thật sự không đơn giản, nhưng không ngờ hắn lại che giấu kỹ như thế”.

Ông lão chần chừ một lúc rồi nói: “Ý thiếu chủ là tất cả mọi người của nền văn minh Cổ Nhân đều bị người đứng sau Diệp công tử kia tiêu diệt?”

Đại Tôn gật đầu: “Có lẽ thế”.

Ông lão trầm giọng nói: “Chẳng lẽ Diệp công tử kia thật sự đến từ một nền văn minh cấp bốn? Nhưng trước mắt chúng ta chỉ biết một nền văn minh cấp bốn là nền văn minh Thuật Giả…”

Đại Tôn nhìn ông lão, sau đó nói: “Vũ trụ này rộng lớn thế nào? Mấy năm qua nền văn minh Quân Lâm chúng ta không ngừng thăm dò vũ trụ bên ngoài, thăm dò mấy tỉ năm rồi, nhưng chúng ta đã thăm dò đến biên giới của vũ trụ chưa? Vũ trụ vẫn là vô cùng vô tận, trong vũ trụ vô cùng vô tận này, có một nền văn minh vũ trụ mạnh mẽ khác có gì kỳ lạ đâu?”

Ông lão gật đầu: “Nói thế cũng đúng”.

Đại Tôn chợt nói: “Khi nãy ông nói hắn ta đi tới nền văn minh Tu La…”

Ông lão vội nói: “Vừa nhận được tin dường như nền văn minh Tu La có biến…”

Đại Tôn cau mày: “Có biến?”

Ông lão gật đầu: “Trước đó không lâu, nội gián của chúng ta ở nền văn minh Tu La gửi tin đến, Diệp công tử đó từng đi tới nền văn minh Tu La, khi đó nền văn minh Tu La và Huyền tộc đã cướp đi một ít thần vật trên người Diệp công tử, bao gồm quan tài máu kia…”

Đại Tôn chậm rãi siết chặt tay, sắc mặt khó coi: “Nền văn minh Thuật Giả… Âm mưu của bọn họ…”

Nói đến đây, hắn ta chậm rãi nhắm mắt lại.

Lúc này, hắn ta thấy hơi hối hận, hối hận vì trước đây đã giao dịch với đối phương.

Đương nhiên cũng chỉ là trong nháy mắt.

Vì những gì hắn ta có được bây giờ là thứ trước đây hắn ta còn không dám nghĩ tới, hơn nữa hắn ta còn có thể tiến bộ hơn.
 
Hậu Duệ Kiếm Thần
Chương 3414


Chương 3414

Ông lão trầm giọng nói: “Thiếu chủ, bây giờ chúng ta phải làm sao đây?”

Đại Tôn bình tĩnh nói: “Im lặng theo dõi tình hình”.



Khi Diệp Quân đi tới nền văn minh Tu La, hắn lập tức nhíu mày…

Mùi máu.

Lúc này, Diệp Quân cảm nhận được một mùi máu gay mũi, mùi máu này rất tà ác, mà khi những mùi máu này tiếp cận hắn, huyết mạch phong ma trong cơ thể hắn chợt chủ động thức tỉnh, một sức mạnh huyết mạch phong ma đáng sợ lập tức lan ra khắp xung quanh…

Khi những mùi máu ở xung quanh tiếp cận sức mạnh huyết mạch phong ma của hắn, chúng lập tức như chuột thấy mèo, vội vàng lùi lại.

Diệp Quân ngẩng đầu nhìn chân trời phía xa, nhẹ giọng nói: “Chẳng lẽ là vì quan tài máu kia?”

Lúc này, thời không trước mặt hắn chợt nứt ra, Thái A Nan xuất hiện.

Thái A Nan bước nhanh đến trước mặt Diệp Quân, sắc mặt vô cùng nặng nề: “Diệp công tử, Huyền tộc xảy ra chuyện rồi”.

Diệp Quân hỏi: “Vì quan tài máu kia à?”

Thái A Nan gật đầu: “Đúng thế”.

Diệp Quân đang định hỏi tiếp thì Thái A Nan đã nói: “Đi theo ta”.

Dứt lời, ông ta dẫn theo Diệp Quân cùng biến mất ở cuối chân trời.

Chẳng mấy chốc, Thái A Nan đã dẫn Diệp Quân đến trước một kết giới, lúc này xung quanh đã có không ít cao thủ của nền văn minh Tu La tập trung.

Học sĩ tối thượng Tín Du kia cũng có mặt.

Thấy Diệp Quân, Tín Du gật nhẹ đầu với hắn, sau đó nói: “Ngươi đến rồi”.

Diệp Quân đi tới bên cạnh Tín Du, sau đó nhìn về phía bên kia kết giờ, ở nơi đó có những khí thế mạnh mẽ và tà ác liên tục kéo đến.

Diệp Quân trầm giọng hỏi: “Đã xảy ra chuyện gì vậy?”

Tín Du đang định đáp lời thì một hơi thở đáng sợ đột nhiên kéo đến từ bên cạnh, mục tiêu chính là Diệp Quân.

Diệp Quân cau mày, Thái A Nan ở không xa bên cạnh hắn chợt quát lên: “Láo xược!”

Dứt lời, ông ta chắn trước mặt Diệp Quân, sau đó vung tay áo.

Oanh!

Khí thế mạnh mẽ kia lập tức bị nghiền nát.

Diệp Quân nhìn về phía cách đó không xa, người xa tay với hắn là một ông lão mập mạp, ông lão đang tức giận nhìn hắn, trong mắt là sát khí và lửa giận không hề che giấu.

Thái A Nan giận dữ nói: “Huyền Lập, ông làm gì đấy?”

Ông lão béo tên là Huyền Lập tức giận chỉ vào Diệp Quân, cất giọng nặng nề: “Làm gì à? Nếu không vì hắn cố ý đưa quan tài máu cho Huyền tộc chúng ta, Huyền tộc chúng ta sẽ có kết cục thế này sao?”

Diệp Quân bình tĩnh nói: “Tên béo, hình như ta đâu có cho các người cái quan tài máu kia, là các người cướp đi mà?”

Huyền Lập tức giận gào to với Diệp Quân: “Âm mưu, đây đều là âm mưu của ngươi, ngươi cố ý đưa quan tài máu cho Huyền tộc chúng ta để hại chúng ta, ngươi đừng có cãi lão phu, ngươi…”

Diệp Quân chợt nói: “Đúng là ta cố ý đấy”.
 
Hậu Duệ Kiếm Thần
Chương 3415


Chương 3415

Huyền Lập sửng sốt.

Diệp Quân nhìn chằm chằm Huyền Lập, không nhanh không chậm, nói rất nghiêm túc: “Đúng là ta cố ý đấy”.

“Ngươi!”

Huyền Lập tức giận đến mức thịt mỡ trên người run lên, ông ta đang muốn ra tay thì Tín Du bên cạnh chợt cau mày nói: “Tránh ra!”

Sắc mặt Huyền Lập rất khó coi, nhưng ông ta vẫn không dám cãi lại Tín Du, chỉ có thể liếc Diệp Quân một cái rồi tránh sang bên cạnh.

Lúc nà, Diệp Quân đột nhiên cười to: “Tên béo, ông đánh ta đi”.

Mọi người: “…”

Huyền Lập nghe thấy thế thì suýt tức nổ phổi, ông ta cũng không nhịn được nữa, đang định ra tay thì Tín Du chợt quay đầu lạnh lùng nhìn ông ta.

Thấy ánh mắt của Tín Du, Huyền Lập thầm thấy sợ hãi, mồ hôi lạnh thoáng chốc tuôn rơi, lúc này ông ta cũng tỉnh táo lại, vì ông ta hiểu tình cảnh của Huyền tộc bây giờ, nếu đắc tội học sĩ tối thượng vào lúc này thì rõ ràng là tự tìm đường chết.

Thấy Huyền Lập đã tỉnh táo lại, Diệp Quân thản nhiên nhìn thoáng qua ông ta, sau đó quay đầu nhìn kết giới phía xa: “Tín Du cô nương, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì vậy?”

Tín Du trầm giọng nói: “Ngày đó sau khi Tộc trưởng Huyền Sắc của Huyền tộc mở quan tài máu kia ra thì lập tức bị Huyết Thi trong quan tài máu khống chế cơ thể…”

Diệp Quân ngạc nhiên: “Đoạt xác?”

Tín Du lắc đầu: “Vẫn chưa tính là đoạt xác, dường như lão ta vẫn chưa chết, chỉ là quyền khống chế thân thể nằm trong tay Huyết Thi kia thôi”.

Diệp Quân nhíu mày: “Hình như Huyền Sắc kia là cảnh giới Ách Đạo đúng không?”

Tín Du gật đầu: “Phải”.

Nét mặt Diệp Quân dần trở nên nặng nề: “Thứ trong quan tài máu kia là… Khai Đạo à?”

Tín Du trầm giọng nói: “Không phải Khai Đạo chân chính, có lẽ là Bán Bộ Khai Đạo”.

Bán Bộ Khai Đạo!

Diệp Quân thầm thấy nhẹ nhõm, nếu thứ kia thuộc cảnh giới Khai Đạo thì quá kinh khủng.

Phải biết rằng nếu một nền văn minh có một cao thủ cảnh giới Khai Đạo thì đó chính là nền văn minh cấp bốn!

Mà nền văn minh Thuật giả kia có tận chín quan tài máu!

Chín cao thủ cảnh giới Khai Đạo?

Nghĩ thôi đã thấy đáng sợ.

Đoạt xác!

Sắc mặt Diệp Quân chợt trở nên lạnh lẽo, mẹ kiếp, người bí ẩn đó đưa quan tài máu này cho hắn rõ ràng là không có ý tốt.

Tín Du lại nói: “Sau khi Huyền Sắc bị đoạt xác, Huyền tộc bất ngờ không kịp đề phòng, có mười mấy cao thủ cao cấp bị ‘ông ta’ cắn nuốt… Mà bây giờ ‘ông ta’ bị kẹt trong Huyền Giới, người ở bên trong…”

Diệp Quân chợt nói: “Đã chết hết rồi à? Thế thì tốt quá”.

Tín Du: “…”
 
Hậu Duệ Kiếm Thần
Chương 3416


Chương 3416

“Ngươi!”

Huyền Lập ở phía xa nghe thấy lời của Diệp Quân thì tức đến mức suýt hộc máu.

Diệp Quân không thèm quan tâm đến Huyền Lập, hắn nhìn Huyền Giới phía xa, khí thế tà ác kia ngày càng lớn mạnh, rõ ràng đối phương vẫn còn tiếp tục cắn nuốt người khác.

Diệp Quân nói: “Có phải người kia cắn nuốt càng nhiều người sẽ trở nên càng mạnh không?”

Tín Du gật đầu.

Diệp Quân quay đầu nhìn về phía Tín Du với vẻ nghi ngờ: “Vậy mọi người không ngăn cản ông ta à?”

Tín Du lắc đầu: “Tộc trưởng Thái A Thiên và Tộc trưởng tiền nhiệm Tu La Tịnh của tộc Tu La đều đã ra tay, nhưng không thể làm gì được đối phương”.

Diệp Quân cười như không cười: “Không phải không làm gì được, mà là không muốn dốc toàn lực đúng không?”

Nghe thấy lời của Diệp Quân, sắc mặt Huyền Lập ở phía xa lập tức trở nên rất khó coi.

Dù nền văn minh Tu La rất đoàn kết đối ngoại, nhưng đó là đối ngoại, còn đối nội thì vẫn tranh đấu gay gắt, đặc biệt là lần này vì thần vật của nền văn minh cấp bốn kia khiến mọi người cực kỳ mâu thuẫn.

Trong mắt Tín Du lộ vẻ phức tạp.

Sao cô ta có thể không biết tranh đấu giữa nội bộ của nền văn minh Tu La được?

Nhưng cô ta cũng không thể làm gì cả.

Tín Du quay đầu nhìn về phía Diệp Quân: “Trước đây khi quan tài máu kia đi theo ngươi cũng không tiến hành đoạt xác, có lẽ là ngươi trấn áp được ông ta, ngươi có thể trấn áp ông ta lần nữa không?

Diệp Quân vội xua tay, đang định từ chối thì một suy nghĩ đột nhiên xuất hiện trong đầu hắn, hắn ngẫm nghĩ rồi nói: “Ta có một cách có thể trấn áp ông ta, nhưng sẽ rất khó khăn”.

Tín Du vội hỏi: “Cách gì vậy?”

Huyền Lập kia cũng nhìn Diệp Quân bằng ánh mắt chờ mong.

Diệp Quân nói: “Lúc trước ta sử dụng thanh kiếm kia trấn áp nó, chỉ cần trả thanh kiếm kia lại cho ta, ta sẽ có thể trấn áp nó lại lần nữa…”

“Ngươi nói láo!”

Lúc này, một ông lão ở cách đó không xa đột nhiên quát to.

Người nói chuyện chính là Tu La Tiêu – Tộc trưởng đương nhiệm của tộc Tu La.

Tu La Tiêu nhìn chằm chằm Diệp Quân: “Ranh con, ngươi đúng là xấu xa, đã lúc này rồi mà ngươi còn chia rẽ chúng ta, thật là đáng chết”.

Diệp Quân bình tĩnh nói: “Ông không tin thì ta cũng đành chịu”.

Tu La Tiêu nhìn chằm chằm Diệp Quân, nếu không vì kiêng dè Tín Du và tộc Thái A thì ông ta thật sự đã thẳng thừng ra tay rồi.

Mẹ kiếp!

Từ lần đầu gặp thiếu niên này, ông ta đã biết hắn không phải kẻ tốt lành gì, lòng dạ xấu xa.

Diệp Quân không thèm quan tâm đến ánh mắt chứa đựng sát khí của Tu La Tiêu, hắn lui sang một bên, hắn còn mong Huyền tộc này chết sạch ấy chứ.

Mà Huyền Lập chợt cất lời: “Có lẽ hắn đang nói thật”.

Nghe thấy lời của Huyền Lập, Tu La Tiêu kia lập tức nổi giận, ông ta nhìn chằm chằm Huyền Lập: “Người này cố ý chia rẽ quan hệ giữa hai tộc chúng ta, chẳng lẽ ông không nhìn ra à?”
 
Hậu Duệ Kiếm Thần
Chương 3417


Chương 3417

Huyền Lập trầm giọng nói: “Lúc trước khi quan tài máu đó ở trong tay hắn ta đúng là đã bị trấn áp… Với thực lực của hắn ta, hắn ta hoàn toàn không có khả năng trấn áp nó, rõ ràng là nhờ thanh kiếm kia”.

Nét mặt Tu La Tiêu không chút cảm xúc, cũng không nói một lời.

Đưa kiếm cho Diệp Quân?

Mơ đi!

Huyền Lập nhìn về phía Tu La Tiêu: “Cũng đâu cần phải trả kiếm lại cho hắn ta, chỉ cần tộc Tu La lấy kiếm ra trấn áp là được mà”.

Tín Du cũng gật đầu, cô ta nhìn về phía Tu La Tiêu: “Ta biết bình thường mọi người đều tranh đấu gay gắt, nhưng đã đến giờ phút này, xin tộc Tu La chú trọng tình hình chung”.

Nếu Huyền tộc thật sự bị tiêu diệt thì cũng không phải chuyện tốt với toàn bộ nền văn minh Tu La.

Tu La Tiêu im lặng một lúc rồi nói: “Chuyện này ta không thể quyết định, phải thương lượng với cha của ta”.

Tín Du lập tức nói: “Ta sẽ nói chuyện với ông ta”.

Dứt lời, cô ta quay đầu nhìn về phía kết giới phía xa, bắt đầu dùng huyền khí truyền âm.

Không lâu sau đó, kết giới kia đột nhiên rung động, Tu La Tịnh chậm rãi đi ra, lúc này sắc mặt lão ta hơi tái, hơi thở hỗn loạn, rõ ràng là vừa đại chiến.

Tín Du trầm giọng nói: “Tịnh tộc trưởng, thanh kiếm kia có thể trấn áp Huyết Thi, xin ông hãy chú trọng tình hình chung…”

Tất cả mọi người xung quanh đều nhìn Tu La Tịnh.

Tu La Tịnh im lặng.

Lão ta biết nếu mình cố chấp không sử dụng thanh kiếm kia thì uy tín của tộc Tu La sẽ bị ảnh hưởng nghiêm trọng.

Dù sao nền văn minh Tu La cũng lấy tộc Tu La làm chủ đạo, dưới tình huống này mà tộc Tu La vẫn thấy chết không cứu, sau này ai sẽ xông pha cùng tộc Tu La nữa?

Lúc này, kết giới phía xa đột nhiên vỡ tan tành, sau đó những hơi thở tà ác chợt kéo đến như thuỷ triều.

Thấy cảnh này, mọi người đều hoảng hốt, đồng loạt lùi lại.

Thấy cảnh này, mọi người sợ hãi vội vàng lùi lại.

Diệp Quân nhìn về phía xa, thời không nơi đó đột nhiên vỡ tan, có mấy người bay ra từ bên trong, dẫn đầu chính là “Huyền Sắc” kia, lúc này cả người “Huyền Sắc” đỏ như máu, tóc khô héo, mặt mũi dữ tợn, vô cùng tà ác.

Cách “Huyền Sắc” không xa chính là Thái A Thiên và một vài cao thủ của nền văn minh Tu La.

Lúc này, Diệp Quân chợt nói: “Tịnh tộc trưởng, bây giờ sử dụng thanh kiếm trấn áp còn có thể cứu được Huyền Sắc tộc trưởng, nếu ông còn do dựa thì Huyền Sắc tộc trưởng sẽ đi đời đấy”.

Tu La Tịnh lạnh lùng nhìn Diệp Quân, không nói gì.

Các cao thủ Huyền tộc ở xung quanh đều vội vàng nhìn về phía Tu La Tịnh, trong mắt tràn đầy chờ mong và nôn nóng.

Tu La Tịnh không do dự nữa, lão ta mở lòng bàn tay, kiếm Thanh Huyên xuất hiện, người lão ta rung lên, biến mất khỏi vị trí ban đầu.

“Huyền Sắc” ở phía xa chợt nâng cánh tay phải lên đỡ đòn.
 
Hậu Duệ Kiếm Thần
Chương 3418


Chương 3418

Keng!

Tu La tịnh lập tức bị đánh bay cả nghìn trượng.

Mọi người sửng sốt.

Tu La Tịnh cũng ngạc nhiên, lão ta nhìn kiếm Thanh Huyên trong tay với vẻ mặt nghi ngờ: “Tại sao không có tác dụng?”

Diệp Quân chợt trầm giọng nói: “Tịnh tộc trưởng, đã đến lúc này rồi ông còn muốn giở trò thế à? Dù ông không muốn cứu Huyền Sắc tộc trưởng cũng nên tìm một cái cớ hay hơn chứ?”

Mọi người đồng loạt nhìn về phía Tu La Tịnh với nét mặt kỳ lạ, mà sắc mặt những người của Huyền tộc thì cực kỳ khó coi, đã lúc này rồi mà tộc Tu La còn muốn nội chiến, mẹ kiếp, nếu thật sự không sống nổi thì huỷ diệt cùng nhau đi!

Không muốn cứu!

Lúc này mọi người đều nghĩ Tu La Tịnh này không muốn cứu người, làm gì có chuyện kiếm có vấn đề chứ?

Kiếm này nằm trên tay ngươi có thể xảy ra vấn đề gì được?

Lúc này sắc mặt các cường giả Huyền tộc đều cực kỳ khó coi, thậm chí trong mắt đằng đằng sát khí.

Tín Du cũng cau mày, nhưng cô ta lờ mờ cảm thấy có gì đó không ổn, Tu La Tịnh không thể làm chuyện như vậy vào lúc này, chọc giận mọi người, làm mất lòng dân, lão ta không ngu ngốc đến thế.

Cách đó không xa, sắc mặt Tu La Tịnh sa sầm, lão ta không giải thích, chỉ nhìn thoáng qua kiếm Thanh Huyên trong tay, sau đó lại biến thành một luồng kiếm quang chém về phía Huyết Thi, Huyết Thi giơ tay tung ra một quyền, máu phun trào.

Ầm!

Tu La Tịnh bị đánh văng ra xa cả ngàn trượng.

Sau khi dừng lại, sắc mặt Tu La Tịnh cực kỳ khó coi, nhìn chằm chằm kiếm Thanh Huyên trong tay: “Kiếm này có vấn đề, nó không có thần lực…”

Dứt lời, lão ta ngẩng đầu lên nhìn mọi người, sau đó lại nói: “Nó có vấn đề thật mà”.

Huyền Lập ở phía xa bỗng tức giận nói: “Tu La Tịnh, là kiếm có vấn đề hay là người? Hả?”

Các cường giả Huyền tộc đều tức giận nhìn lão ta.

Rõ ràng tộc Tu La không muốn cứu người.

Tín Du nhíu mày trầm tư một hồi, sau đó quay sang nhìn Diệp Quân bên cạnh, Diệp Quân nghiêm túc nói: “Chắc chắn kiếm không có vấn đề gì”.

Kiếm quả thật không có vấn đề, chỉ là hiện giờ hắn không trao quyền cho Tu La Tịnh này mà thôi.

Tín Du bước đến cạnh Diệp Quân, sau đó khẽ nói: “Ngươi nói ta biết thanh kiếm này có phải chỉ có ngươi mới dùng được không?”

Diệp Quân cảm thấy kinh ngạc, mẹ kiếp?

Hắn nhận ra hình như hắn đánh giá cô gái xinh đẹp này hơi thấp rồi.

Thấy Diệp Quân không đáp lời, Tín Du kéo góc áo Diệp Quân, sau đó lại nói: “Có phải không?”

Diệp Quân nghiêm túc nói: “Thật ra người khác cũng có thể dùng”.

Tín Du ngẫm nghĩ, sau đó nói: “Có phải cần được ngươi trao quyền không?”

Diệp Quân: “…”

Tín Du nhìn chằm chằm Diệp Quân, muốn tìm được chút đầu mối gì đó từ nét mặt của Diệp Quân, tiếc là Diệp Quân giả vờ rất giỏi, cực kỳ bình tĩnh.
 
Hậu Duệ Kiếm Thần
Chương 3419


Chương 3419

Thế nhưng Tín Du nghĩ vẻ bình tĩnh này quá bất thường.

Tín Du vốn định nói gì đó nhưng lời vừa đến môi, cuối cùng vẫn không thốt thành lời.

Tộc Tu La và Huyền tộc đối xử với người ta thế nào?

Lúc này nếu mình muốn cầu xin Diệp công tử trượng nghĩa cứu giúp, vậy thì có vẻ quá thánh mẫu rồi.

Tín Du nhìn Tu La Tịnh sắc mặt tái xanh và đám người Huyền tộc đang tức giận, thầm thở dài, mọi chuyện đều do họ tự chuốc lấy.

Tu La Tịnh bỗng xoay người tức giận nhìn Diệp Quân, hai mắt như sắp phun ra lửa: “Kiếm này của ngươi có vấn đề”.

Diệp Quân bình tĩnh nói: “Vấn đề gì chứ?”

“Ngươi!”

Tu La Tịnh nhìn Diệp Quân chằm chằm, sát khí đó cứ như thực thể.

Diệp Quân khẽ cười: “Tịnh tộc trưởng, ông cũng hay thật, một câu kiếm có vấn đề là có thể đẩy hết mọi tội lỗi lên đầu ta, nếu ông không muốn cứu người thật thì cứ nói thẳng, cần gì phải làm như thế?”

Tu La Tịnh bỗng biến mất khỏi đó.

Sức mạnh khủng khiếp lao đến chỗ Diệp Quân.

“Hỗn xược!”

Ngay lúc này một giọng nói tức giận bỗng vang lên từ đằng xa, sau đó Thái A Thiên xuất hiện trước mặt Diệp Quân, ông ta giơ tay lên tung cú đấm.

Ầm!

Hai sức mạnh cực lớn vừa tiếp xúc với nhau, làn sóng xung kích đáng sợ nổ tung, vài người có thực lực khá yếu bị chấn động văng ra xa.

Sau khi dừng lại, Tu La Tịnh ngẩng đầu lên nhìn Thái A Thiên trước mặt Diệp Quân, ánh mắt u ám: “Lẽ nào ông muốn cấu kết với người ngoài?”

Thái A Thiên khẽ cười: “Tịnh tộc trưởng, ông đừng đổ oan cho ta, mọi người ở đây đều có mắt đấy”.

Tu La Tịnh nhìn xung quanh, lúc này có rất nhiều người nhìn lão ta, ánh mắt đều hơi kỳ lạ.

Ngay cả vài người tộc Tu La cũng như thế.

Mọi người đều nghĩ Tu La Tịnh không muốn cứu người, bao gồm cả người tộc Tu La.

Lúc này, Diệp Quân nhìn Huyết Thi ở đằng xa, lúc này Huyết Thi đã bị một đám cường giả nền văn minh Tu La ngăn lại nhưng thực lực của Huyết Thi quá mạnh, cường giả nền văn minh Tu La xung quanh đều bị trấn áp hoàn toàn.

Diệp Quân nghiêm túc nói: “Tịnh tộc trưởng, ông còn không cứu người nữa thì Huyền Sắc tộc trưởng không cứu được thật đấy”.

Tu La Tịnh nhìn chằm chằm kiếm Thanh Huyên trong tay, vừa tức giận vừa ngờ vực. Trước đó thanh kiếm này không có vấn đề gì, nhưng tại sao bây giờ dường như trở thành một thanh kiếm bình thường?

Chắc chắn là do Diệp Quân giở trò.

Nghĩ đến đây, Tu La Tịnh nhìn Diệp Quân ở đằng xa, đang định lên tiếng thì Huyền Lập ở cách đó không xa bỗng nói: “Tịnh tộc trưởng, ta biết trước đó hai gia tộc chúng ta có chút bất hòa vì tranh đoạt thần vật, nhưng lúc đó chẳng phải Huyền tộc ta cũng đã trao thần kiếm cho tộc Tu La rồi đấy sao? Nếu ông vẫn chưa hả giận, ta thay mặt Huyền tộc xin lỗi ông, mong ông rộng lượng đừng chấp tiểu nhân, xin hãy giúp một tay, Huyền tộc ta rất biết ơn”.

Dứt lời, ông ta cúi người thật thấp với Tu La Tịnh.
 
Hậu Duệ Kiếm Thần
Chương 3420


Chương 3420

Những người Huyền tộc khác cũng vội cúi người với Tu La Tịnh.

Mọi người đều đang nhìn lão ta.

Tu La Tịnh quay đầu nhìn Diệp Quân, Diệp Quân cười nói: “Nếu ông nghĩ kiếm có vấn đề thì đưa kiếm cho ta, để ta dùng”.

Tu La Tịnh mặc kệ Diệp Quân, chỉ khẽ cười, sau đó xòe tay ra, kiếm Thanh Huyên trong tay lão ta bay thẳng đến trước mặt học sĩ tối thượng.

Tu La Tịnh nói: “Học sĩ tối thượng, kiếm này có vấn đề hay không, cô dùng thử là biết”.

Dĩ nhiên lão ta sẽ không đưa kiếm cho Diệp Quân, đùa à, đưa kiếm này cho Diệp Quân thì còn có thể lấy lại được sao?

Nhưng học sĩ tối thượng thì khác, bởi vì phẩm chất của cô ta khá tốt, chỉ cần cô ta cũng không thể sử dụng thanh kiếm này thì mọi người sẽ biết Diệp Quân đang giở trò, lão ta có thể nhân cơ hội tiêu diệt Diệp Quân.

Lúc đó, dù là tộc Thái A cũng không thể bảo vệ Diệp Quân.

Vốn dĩ lão ta có thể làm thế sớm hơn, nhưng sở dĩ lão ta không làm thế là vì đang đợi, đợi cảm xúc giận dữ của người xung quanh lên đến đỉnh điểm.

Bây giờ họ tức giận bao nhiêu, lát nữa sẽ hung hăng với Diệp Quân bấy nhiêu.

Sau khi đưa kiếm cho học sĩ tối thượng, Tu La Tịnh quay sang nhìn Diệp Quân. Khi nhìn thấy sắc mặt Diệp Quân trở lên khó coi, lão ta mỉm cười, Diệp Quân bắt đầu hoảng hốt rồi.

Học sĩ tối thượng cầm kiếm Thanh Huyên trước mặt lên, cô ta quay sang nhìn Diệp Quân, sau đó xoay người biến thành kiếm quang lao đến chỗ Huyết Thi đó.

Huyết Thi ở phía xa thấy học sĩ tối thượng chém một kiếm đến, ánh mắt lóe lên vẻ khinh thường, giơ tay lên tung ra một quyền.

Rầm!

Trong ánh mắt chăm chú của mọi người, Huyết Thi bị đánh văng ra xa, khi nó dừng lại, cả cánh tay phải của nó nổ tung, không chỉ thế cơ thể nó cũng dần nứt ra.

Mọi người đều sững sờ.

Thoáng chốc mọi người đều nhìn Tu La Tịnh, khuôn mặt Tu La Tịnh đầy vẻ khó tin nhìn cảnh tượng này.

Như nghĩ tới điều gì, Tu La Tịnh quay phắt lại nhìn Diệp Quân ở phía xa, hung hăng nói: “Ngươi, là ngươi, ngươi có thể khống chế thanh kiếm này, ngươi… tên khốn kiếp nhà ngươi, ngươi đùa giỡn với ta, ngươi…”

Diệp Quân nhìn Tu La Tịnh, sau đó nhìn học sĩ tối thượng, cười nói: “Tín Du cô nương, cô hãy sử dụng thanh kiếm này lần nữa, thanh kiếm này chuyên để không chế thần hồn…”

Tín Du khẽ gật đầu, cô ta lập tức biến mất khỏi đó, thoáng chốc một nguồn sức mạnh bí ẩn bao phủ lấy Huyết Thi ở phía xa. Nhìn thấy cảnh tượng này, sắc mặt Huyết Thi thay đổi, nó vừa định bỏ chạy thì một luồng kiếm quang nhấn chìm nó ngay lập tức.

Diệp Quân liên hệ với Tiểu Hồn để giúp trấn áp.

Ầm!

Thần hồn của Huyết Thi dần bị trấn áp phong ấn, lúc này Huyền Sắc vốn dĩ bị thần hồn trấn áp dần bắt đầu trở nên tỉnh táo.

Diệp Quân đảo mắt, bỗng nói: “Tín Du cô nương, đưa kiếm cho Huyền Sắc tộc trưởng, mau…”

Tín Du hơi sửng sốt, thấy Diệp Quân nói có vẻ gấp gáp, cô ta không nghĩ nhiều lập tức ném kiếm cho Huyền Sắc. Lúc này Tu La Tịnh biến sắc: “Không thể đưa cho ông ta…”

Dứt lời, lão ta xông đến chỗ Huyền Sắc.
 
Back
Top Dưới