Tiên Hiệp Hậu Duệ Kiếm Thần

Hậu Duệ Kiếm Thần
Chương 3361


Chương 3361

Nền văn minh ở cấp bậc này chắc chắn có âm mưu, hơn nữa còn là mưu đồ rất lớn.

Tín Du đang định nói gì đó, lúc này một thiếu niên xuất hiện, rồi hành lễ: “Học sĩ tối thượng, mấy các lão mời cô đến, nói là có tiến triển mới”.

Nghe thế, Tín Du lập tức đứng lên, cô ta nhìn Diệp Quân cười nói: “Chỗ này của ta có rất nhiều sách, các ngươi có thể đọc tùy thích, đợi ta giải quyết xong việc, ta quay lại tìm các ngươi”.

Diệp Quân cười nói: “Ừ”.

Tín Du vung tay lên, sau đó xoay người rời đi.

Diệp Quân quay sang nhìn Nhất Niệm bên cạnh, Nhất Niệm l**m kẹo hồ lô, thấy Diệp Quân nhìn sang, cô ta cong môi cười.

Diệp Quân mỉm cười, sau đó nhẹ nhàng xoa đầu Nhất Niệm: “Thích đọc sách không?”

Nhất Niệm lắc đầu.

Diệp Quân cười nói: “Vậy ta dẫn muội ra ngoài chơi”.

Nhất Niệm gật đầu.

Cô ta ra ngoài là vì rất thích đi chơi.

Diệp Quân dẫn Nhất Niệm rời khỏi học điện tối thượng, dò hỏi một chút, Diệp Quân dẫn Nhất Niệm đi đến trước một đại điện. Sau khi trả hai Tổ Nguyên, hai người bước vào trong đại điện, vừa mới bước vào đại điện, một khoảng không sao trời bao la xuất hiện trước mặt hai người họ.

Sao trời mênh mông vô tận như biển cả.

Biển sao!

Đây là phong cảnh của nền văn minh Tu La, nơi này vốn dĩ không phải của nền văn minh Tu La, mà là một bí cảnh đặc biệt nền văn minh Tu La phát hiện trong vũ trụ phát hiện vào năm đó, sau đó một vị cường giả tuyệt thế của nền văn minh Tu La dời nó đến đây bằng phép thần thông vô thượng.

Nơi này có sức mạnh sao trời cực kỳ mạnh, rất thích hợp cho việc tu luyện, không chỉ thế phong cảnh ở đây rất đẹp, cũng là lựa chọn hàng đầu của rất nhiều người muốn tản bộ giải sầu.

Diệp Quân nhìn xung quanh, có không ít nam nữ nắm tay chơi đùa. Mặc dù đều là người tu đạo nhưng không phải mọi người đều nói lời từ chối với con đường tình yêu.

Diệp Quân quay sang nhìn Nhất Niệm bên cạnh, thấy mặt Nhất Niệm không cảm xúc, hắn hơi thắc mắc: “Nơi này có đẹp không?”

Nhất Niệm chớp mắt không nói gì.

Diệp Quân cười khổ: “Muội không hứng thú với nơi này à?”

Nhất Niệm quay đầu lại nhìn đằng xa, l**m kẹo hồ lô khẽ nói: “Ta từng nhìn thấy nơi đẹp hơn”.

Diệp Quân khá hiếu kỳ: “Nơi đẹp hơn ư?”

Nhất Niệm gật đầu: “Nơi đó có rất nhiều rất nhiều ngôi sao, hơn nữa có màu khác nhau, rất đẹp…”

Diệp Quân hỏi: “Nơi nào thế?”

Nhất Niệm hơi cúi đầu xuống: “Đã không còn nữa”.

Diệp Quân sửng sốt: “Không còn nữa?”

Nhất Niệm gật đầu: “Ừ”.

Diệp Quân: “Bị hủy diệt rồi à?”

Nhất Niệm gật đầu.

Diệp Quân do dự, sau đó nói: “Đừng nói là do muội hủy diệt nó nhé?”
 
Hậu Duệ Kiếm Thần
Chương 3362


Chương 3362

Nhất Niệm l**m kẹo hồ lô: “Không tính là thế”.

Diệp Quân bỗng nghiêm túc nói: “Nhất Niệm, trước đây muội làm gì? Có thể nói cho ta nghe không?”

Nhất Niệm hơi cúi đầu xuống, khẽ nói: “Làm công ăn lương”.

Diệp Quân: “…”

Nhất Niệm thở dài, lại nói: “Từ khi ta bắt đầu hiểu chuyện, ta đã đi làm công cho người ta rồi. Cứ một trăm năm mới được nghỉ một năm… hơn nữa còn thường xuyên phải tăng ca…”

Diệp Quân: “…”

Làm công!

Diệp Quân lại hơi bất ngờ, vì hắn không ngờ Nhất Niệm lại là một người làm công.

Hắn không hề nghi ngờ gì với những gì Nhất Niệm nói, bởi vì tiếp xúc với cô ta một thời gian, hắn vẫn khá hiểu rõ Nhất Niệm, cô gái này không biết nói dối, một là cô ta không nói gì, nếu có nói thì thường đều là sự thật.

Diệp Quân nhìn Nhất Niệm, cười nói: “Làm công có phải rất mệt không?”

Nhất Niệm gật đầu, hơi bất lực nói: “Rất mệt, cũng rất nhàm chán”.

Diệp Quân mỉm cười: “Vậy thì xin nghỉ việc thôi”.

Nhất Niệm hơi do dự.

Diệp Quân hỏi: “Sao thế? Chủ của muội khó nói chuyện lắm à?”

Nhất Niệm gật đầu.

Diệp Quân cười nói: “Không sao, đến lúc đó ta dẫn muội đi, ta sẽ nói chuyện với chủ của muội”.

Nhất Niệm mỉm cười, không nói gì.

Diệp Quân bỗng cười nói: “Đến đây”.

Dứt lời, hắn kéo Nhất Niệm đi về phía xa, hóa ra cách chỗ họ cả ngàn trượng là một vùng biển, biển sao mênh mông.

Biển sao này tồn tại dưới tinh không, vô số vì sao lấp lánh như thể tinh không treo ngược.

Trên biển có rất nhiều nam nữ chèo thuyền dạo chơi.

Sau khi trả hai Tổ Nguyên, Diệp Quân dẫn Nhất Niệm bước lên một chiếc thuyền, chiếc thuyền không lớn, vừa cho hai người ngồi.

Diệp Quân bỗng cúi xuống, hai tay ôm đầu nhìn ngôi sao vô tận đó, lòng cảm thấy bình yên lạ thường.

Mấy năm nay, hắn cũng từng phiêu du đến rất nhiều vũ trụ, cũng từng gặp rất nhiều phong cảnh cực đẹp nhưng rất ít khi dừng lại ngắm nhìn như hôm nay.

Hắn vẫn luôn rất bận rộn.

Lúc này Nhất Niệm bỗng ngồi xuống bên cạnh Diệp Quân, cô ta l**m kẹo hồ lô không nói gì.

Diệp Quân nhìn Nhất Niệm, cười nói: “Muội có ước mơ gì không?”

Nhất Niệm ngẫm nghĩ, sau đó lắc đầu.

Diệp Quân sửng sốt: “Không có à?”

Nhất Niệm gật đầu: “Ừ”.

Diệp Quân khó hiểu: “Tại sao?”

Nhất Niệm l**m kẹo hồ lô, sau đó nói: “Công việc”.
 
Hậu Duệ Kiếm Thần
Chương 3363


Chương 3363

Diệp Quân nói: “Sau khi làm xong công việc thì sao?”

Nhất Niệm nói: “Chơi đu quay”.

Diệp Quân sửng sốt.

Nhất Niệm bỗng nhìn kẹo hồ lô trong tay mình, sau đó nói: “Ăn kẹo hồ lô”.

Diệp Quân lắc đầu, khẽ cười.

Nhất Niệm nhìn Diệp Quân: “Huynh thì sao?”

Diệp Quân cười nói: “Vượt qua những người lớn trong nhà ta”.

Nhất Niệm nói: “Thời không trong người huynh là do người lớn trong nhà huynh tạo ra sao?”

Diệp Quân nói: “Cô cô của ta tạo ra”.

Nhất Niệm quay sang nhìn Diệp Quân, nghiêm túc nói: “Cô cô của huynh rất mạnh”.

Diệp Quân bật cười nói: “Vậy sao?”

Nhất Niệm khẽ gật đầu: “Đúng thế”.

Diệp Quân nghiêm túc nói: “Nhất Niệm, muội đã giấu đi thực lực của mình, đúng không?”

Nhất Niệm nằm xuống bên cạnh Diệp Quân, cô ta nhìn tinh không vũ trụ, khẽ nói: “Ta không giỏi đánh nhau”.

Diệp Quân cười nói: “Vậy sau này muội có thể học thêm nhiều một chút, vì vũ trụ này rất nguy hiểm”.

Nhất Niệm bỗng nói: “Hay là sau này huynh đi làm công ăn lương với ta nhé?”

Diệp Quân sửng sốt.

Nhất Niệm mỉm cười nói: “Được không?”

Diệp Quân đùa: “Được thôi”.

Nhất Niệm rất vui: “Thật à?”

Diệp Quân gật đầu: “Đến lúc đó ta có thể đi thử cùng với muội, dù sao cũng đều là người khác làm việc cho ta, ta chưa từng làm việc cho người khác bao giờ”.

Nhất Niệm cười nói: “Ừ, đến lúc đó huynh nấu cơm cho ta”.

Diệp Quân: “…”

Cứ thế hai người nằm trên chiếc thuyền nhỏ, để mặc cho thuyền trôi theo dòng nước.

Hai người nói đủ chuyện trên trời dưới đất, dĩ nhiên đều là Diệp Quân nói, Diệp Quân nhận ra Nhất Niệm hiếu kỳ với rất nhiều chuyện.

Chẳng hạn như làm sao làm được một cây kẹo hồ lô… Lại như tại sao phải tu luyện… cô ta cứ như một đứa bé hiếu kỳ vậy.

Cuối cùng Diệp Quân xác định cô gái Nhất Niệm này làm việc quá lâu rồi nên đã tách hẳn khỏi xã hội.

Thảm thật đấy.

Một lúc sau, Diệp Quân bắt đầu nướng cá ở trên thuyền cho Nhất Niệm.

Nhất Niệm l**m kẹo hồ lô, mắt nhìn chằm chằm vào cá nước màu vàng óng đó, nước bọt chảy xuống.

Nhìn thấy Nhất Niệm như thế, Diệp Quân bật cười, đưa cá nướng trong tay cho Nhất Niệm, Nhất Niệm vội nhận lấy, sau đó gói kẹo hồ lô lại rồi cho vào túi trúc nhỏ, lúc này mới bắt đầu ăn cá.

Vì mái tóc che đi hết nửa khuôn mặt, lúc cô ta ăn cũng không tiện lắm, Diệp Quân vốn dĩ muốn nhắc cô một câu nhưng lại nghĩ thì chắc phải có nguyên nhân nào đó, cô ta mới lấy tóc che đi nửa khuôn mặt trong thời gian dài như thế, nếu mình lên tiếng nhắc e là hơi mạo muội.
 
Hậu Duệ Kiếm Thần
Chương 3364


Chương 3364

Diệp Quân thôi suy nghĩ, sau đó lấy một con gà từ trong chiếc nhẫn ra, sau một loạt động tác, hắn tiếp tục nướng cho Nhất Niệm.

Mặc dù hiện giờ hắn đã không cần ăn rồi nhưng vẫn thường xuyên mang theo những thức ăn này, bởi vì nếu gặp được Nhị Nha và Tiểu Bạch, hắn có thể nấu cho hai người này ăn, hai người này đều rất thích ăn, nhất là Nhị Nha.

Chẳng mấy chốc Nhất Niệm đã ăn hết cá nướng trong tay, sau đó cô ta lại nhìn gà nướng trong tay Diệp Quân, ánh mắt sáng rực.

Diệp Quân bật cười, sau đó lấy một tờ giấy ra đưa cho Nhất Niệm, Nhất Niệm mỉm cười, cầm lấy giấy lau khóe miệng mình.

Ngay lúc này Nhất Niệm bỗng quay đầu nhìn lại, cách bên phải họ mười mấy trượng có một chiếc thuyền đang trôi nổi, trên chiếc thuyền là một đôi nam nữ đang thâm tình ôm hôn nhau.

Nhất Niệm chớp mắt, sau đó nói: “Họ làm gì thế?”

Diệp Quân: “…”

Thấy Diệp Quân không trả lời, Nhất Niệm quay đầu lại nhìn Diệp Quân mặt đầy vẻ tò mò.

Diệp Quân suy nghĩ, sau đó nói: “Họ đang chơi”.

Nhất Niệm hỏi: “Chơi gì thế?”

Diệp Quân: “…”

Tiểu Tháp bỗng nói: “Đang tạo nghiệt”.

Diệp Quân: “…”

Nhất Niệm mỉm cười nói: “Chào Tiểu Tháp”.

Mặc dù cô ta từng ở trong Tiểu Tháp nhưng Tiểu Tháp chưa từng nói chuyện với cô ta, đây là lần đầu tiên.

Tiểu Tháp nói: “Ừ”.

Nó cũng khá có thiện cảm với cô gái Nhất Niệm này, không có tâm tư xấu xa gì.

Lúc này, Diệp Quân và Nhất Niệm đồng thời quay đầu nhìn về phía bên phải, chỉ thấy tay người đàn ông bắt đầu không thành thật, mới đầu họ chỉ ôm nhau nhưng bây giờ đã bắt đầu mò mẫm lên xuống, hơi thở của cả hai người đã bắt đầu trở nên gấp gáp.

Thấy thế, Diệp Quân sầm mặt.

Nền văn minh Tu La này phóng khoáng vậy sao?

Nhất Niệm nhìn đôi nam nữ đó, mặt đầy vẻ hiếu kỳ.

Thấy đôi nam nữ đó càng lúc càng k*ch t*nh, Diệp Quân lập tức kéo Nhất Niệm lại, sau đó dẫn cô ta biến mất khỏi đó.

Trên bờ ánh mắt Nhất Niệm đầy vẻ hiếu kỳ.

Diệp Quân bật cười: “Đi thôi”.

Dứt lời, hắn kéo Nhất Niệm xoay người rời đi, hai người vừa ra khỏi đại điện, Diệp Quân không biết cảm nhận được gì mà đồng tử đột nhiên co rút lại, ngay sau đó hắn bỗng kéo Nhất Niệm ra phía sau, đồng thời vô số kiếm ý trào ra từ trong người hắn.

Thế nhưng ngay khi vô số kiếm ý đó xuất hiện, thời không mà hắn đang đứng bỗng dừng lại, hai người Diệp Quân và thời không đó lập tức biến mất.



Tộc Thái A.

Trong điện, ông lão áo sợi gai trầm giọng nói với Thái A Thiên ở trước mặt: “Huyền tộc ra tay rồi”.
 
Hậu Duệ Kiếm Thần
Chương 3365


Chương 3365

Thái A Thiên không nói gì, chỉ chậm rãi bước đến trước cửa đại điện.

Ông lão áo sợi gai do dự một lát, sau đó nói: “Chúng ta có cần ra tay không?”

Thái A Thiên bình tĩnh nói: “Lý do?”

Ông lão áo sợi gai im lặng.

Lý do!

Huyền tộc có thể ra tay với Diệp Quân nhưng Thái A Thiên không thể tùy tiện ra tay với Huyền tộc, dù sao mọi người cũng đều thuộc nền văn minh Tu La.

Vô duyên vô cớ đánh Huyền tộc, lúc này mình không chiếm được lý, cũng sẽ khiến người dân nền văn minh Tu La tức giận.

Phải biết mặc dù nền văn minh Tu La có đấu đá nội bộ nhưng lúc đấu tranh với người ngoài thì vẫn phải đồng lòng với nhau.

Đoàn kết!

Đây cũng là lý do tại sao nền văn minh Tu La có thể mạnh đến thế.

Thái A Thiên bỗng nói: “Có thông báo cho học sĩ tối thượng không?”

Ông lão áo sợi gai trầm giọng nói: “Học sĩ tối thượng đang ở cấm địa, chúng ta không thể vào đó, hơn nữa Huyền tộc có cường giả trấn giữ… Dĩ nhiên là họ sợ có người đi thông báo cho học sĩ tối thượng”.

Thái A Thiên nói: “Nghĩ cách thông báo cho học sĩ tối thượng… Huyền tộc gài bẫy hãm hại Thái An Thiên ta, dĩ nhiên chúng ta cũng không thể để chúng dễ chịu”.

Ông lão áo sợi gai nói: “Nếu thiếu niên đó đã bị giết…”

Thái A Thiên nhắm mắt lại: “Vậy thì chẳng còn ý nghĩa gì nữa”.

Ông lão áo sợi gai gật đầu, sau đó xoay người rời đi.



Trong hư không bí ẩn nơi nào đó, sắc mặt Diệp Quân trở nên u ám, hắn và Nhất Niệm bị ai đó sử dụng thần thông vô thượng ép buộc dẫn đến đây.

Nhất Niệm nhìn sương mù ở đằng xa, sau đó tiếp tục l**m kẹo hồ lô.

Lúc này một người đàn ông chậm rãi bước ra từ trong sương mù.

Người đàn ông mặc một bộ đồ trắng, khí chất bất phàm, trên môi là nụ cười nhàn nhạt.

Người đàn ông nhìn Diệp Quân, mỉm cười nói: “Ta tự giới thiệu, Huyền Minh”.

Huyền tộc!

Diệp Quân bình tĩnh nói: “Có việc gì?”

Huyền Minh cười nói: “Rơi vào nguy hiểm nhưng sắc mặt không đổi, thú vị đấy”.

Dứt lời, gã chậm rãi bước đến chỗ Diệp Quân: “Theo ta được biết, trên người ngươi có bảo vật của nền văn minh vũ trụ cấp bốn đúng không?”

Diệp Quân cười nói: “Thì ra là đến vì thứ này”.

Huyền Minh nhìn Diệp Quân cười nói: “Chết có rất nhiều kiểu, nếu ngươi chủ động giao đồ ra, ta có thể để ngươi chọn cho mình một cách chết, ngươi thấy sao?”

Diệp Quân nhìn xung quanh, sau đó nói: “Ngươi đang kéo dài thời gian”.

Huyền Minh híp mắt, Diệp Quân lại nói: “Ngươi đang đợi người à?”

Huyền Minh cười nói: “Sao mà biết được?”
 
Hậu Duệ Kiếm Thần
Chương 3366


Chương 3366

Diệp Quân nhìn Huyền Minh: “Kết giới thời không ở đây đang không ngừng tăng cường, nói cách khác ngươi không chắc có thể giết được ta nên mới kéo dài thời gian chờ viện binh”.

“Ha ha!”

Huyền Minh bật cười: “Phải nói rằng ta đánh giá ngươi hơi thấp đấy”.

Đúng là gã đang trì hoãn thời gian, sở dĩ làm như Diệp Quân nói, không phải vì gã không chắc có thể giết được Diệp Quân, mà là bởi vì Diệp Quân nắm giữ một bảo vật đến từ nền văn minh vũ trụ cấp bốn.

Từ lúc đầu gã không hề xem thường Diệp Quân.

Gã biết rất rõ khinh địch là một hành động cực kỳ ngu xuẩn.

Thế nên gã đang đợi, đợi một vị lão tổ Huyền tộc đến.

Diệp Quân bỗng nói: “Có biết tại sao ta để ngươi kéo dài thời gian không?”

Huyền Minh cười nói: “Tại sao?”

Diệp Quân phất vạt áo trước, sau đó bình tĩnh nói: “Vì ta cũng đang kéo dài thời gian”.

Huyền Minh sửng sốt, ngay sau đó đồng tử gã co rụt lại, lúc này lông tơ cả người dựng đứng hết lên, vì một thanh kiếm bỗng xuất hiện trước mặt gã mà không hề có tiếng động.

Diên Trì Nhất Kiếm!

Hơn nữa còn là kiếm Thanh Huyên.

Phản ứng của Huyền Minh cũng nhanh, ngay khi thanh kiếm xuất hiện, gã vội vận khí, một màn bảo vệ che phủ lấy gã, thế nhưng thanh kiếm lập tức đâm phá màn bảo vệ đó.

Vèo!

Kiếm Thanh Huyên đâm xuyên qua giữa trán, ghim chặt gã tại đó.

Hai mắt Huyền Minh trợn to, ngây ngốc.

Đúng lúc này, một luồng khí tức đáng sợ bỗng dâng lên từ hư không, một giọng nói vang lên: “Nếu ngươi giết gã, ta nhất định sẽ giết cả nhà ngươi…”

Giết cả nhà sao?

Nghe vậy, Diệp Quân lập tức phấn khích, không chút do dự lập tức vung tay chém tới.

Xoẹt!

Đầu Huyền Minh lập tức bay ra ngoài.

Máu tươi phun trào!

Linh hồn của gã cũng bị kiếm Thanh Huyên hấp thụ ngay lập tức.

Hoàn toàn không còn lại gì!

Diệp Quân ngẩng đầu nhìn về phía sâu trong hư không, một ông lão áo trường bào đang xuyên qua hư không bước tới, luồng khí tức cường đại như thủy triều không ngừng lan toả, hư không xung quanh ông ta cũng bắt đầu tan chảy từng chút.

Cảnh giới mười phần thần tính!

Diệp Quân hơi kinh ngạc, bởi vì hắn phát hiện cường giả cảnh giới mười phần thần tính ở đây mạnh hơn rất nhiều so với cường giả mười phần thần tính ở nền văn minh Sâm Lâm.

Không đúng, phải nói là căn bản không thể so sánh.

Dường như nghĩ tới điều gì, Diệp Quân quay đầu nhìn Nhất Niệm bên cạnh: “Vào Tiểu Tháp nhé?”
 
Hậu Duệ Kiếm Thần
Chương 3367


Chương 3367

Nhất Niệm liếc mắt nhìn ông lão đằng xa, khẽ gật đầu: “Được”.

Nói xong, cô ta tiến vào Tiểu Tháp.

Cô ta thật sự không có hứng thú đánh nhau, cũng chưa từng đánh nhau.

Sau khi Nhất Niệm tiến vào Tiểu Tháp, Diệp Quân nhìn về phía ông lão mặc áo trường bào, ánh mắt ông ta nhìn chằm chằm vào Diệp Quân: “Ông đây phải giết cả nhà ngươi…”

Ông ta còn chưa dứt lời, đột nhiên, thời không trước mặt tách lìa, trong nháy mắt, một nhát kiếm không hề báo trước xuất hiện ở trước mặt ông ta.

Ý kiếm!

Lần này, hắn không sử dụng kiếm Thanh Huyên, bởi vì hắn muốn đánh một trận với cường giả mười phần thần tính thật sự.

Ông lão áo trường bào khẽ nheo mắt lại, phất tay áo, một luồng sức mạnh đáng sợ chợt bộc phát.

Bụp!

Ý kiếm bị đánh bay, nhưng trong khoảnh khắc tiếp theo, vô số ý kiếm ý chém xuống đỉnh đầu ông ta.

Bùm!

Vô số kiếm quang vỡ vụn, ông lão áo trường bào lui ra ngoài trăm trượng, nhưng ngay sau đó, ông lão lại tiến lên một bước, tung nắm đấm, một đạo quyền ấn đánh về phía Diệp Quân trong nháy mắt.

Tâm niệm Diệp Quân khẽ động, hàng ngàn kiếm ý hóa thành một tấm khiên chặn trước mặt hắn.

Bụp!

Quyền ấn lao đến, tấm khiên chắn trước mặt hắn lập tức vỡ tan, sức mạnh cường đại đánh bật Diệp Quân văng ra xa.

Ông lão áo trường bào vừa định ra tay, nhưng lúc này, thời không xung quanh ông ta tách lìa, hàng vạn ý kiếm giết tới.

Trong mắt ông lão áo trường bào lóe lên vẻ hung ác, ông ta gầm lớn, giống như sấm rền, chân phải giậm mạnh, hư không bỗng chốc vỡ vụn, vô số kiếm quang chợt vỡ nát.

Ngay lúc ông ta chuẩn bị ra tay lần nữa, dường như cảm nhận được điều gì đó, đột nhiên ông ta ngẩng đầu nhìn Diệp Quân phía xa. Lúc này, Diệp Quân chậm rãi bay lên không trung, trên đỉnh đầu hắn, lơ lửng một đạo kiếm hình quyển trục.

Kiếm quyển Tinh Hà

Tâm niệm Diệp Quân vừa động, kiếm quyển chấn động kịch liệt, hóa thành tinh hà vô tận treo lơ lửng phía sau Diệp Quân, một khắc sau, kiếm khí của tinh hà vô tận chém giết ra ngoài.

Kiếm khí tinh hà được kiếm ý vô địch gia tăng sức mạnh, uy lực nâng cao cực lớn, mỗi đạo kiếm khí đều có sức mạnh hủy diệt trời đất.

Nhìn thấy cảnh tượng này, đồng tử của ông lão áo trường bào nhất thời co rụt lại, ông ta không dám sơ suất, tiến lên một bước. Sau lưng xuất hiện một tượng thần ư ảo cao nghìn trượng, ông ta đột nhiên chắp tay, tượng thần hư ảo cũng chắp tay theo, từng ngọn lửa cứ thế phun trào.

Rầm rầm…

Trong hư không, vô số kiếm khí và ánh lửa không ngừng va chạm, toàn bộ hư không bắt đầu vỡ vụn, tan tành từng chút một.

Cứ như vậy, khoảng chừng nửa canh giờ, Diệp Quân đột nhiên hóa thành một đạo kiếm quang, lao về phía tượng thần hư ảo.

Ông lão áo trường bào nhìn thấy cảnh này, sát khí trong mắt lóe lên, ông ta gầm lớn, một làn sóng lửa từ bức tượng thần phóng lên tận trời.

Bụp!

Trong nháy mắt, toàn bộ hư không ở chiến trường hóa thành biển lửa.
 
Hậu Duệ Kiếm Thần
Chương 3368


Chương 3368

Cùng với nhát kiếm của Diệp Quân, ngay lập tức, vô số ánh lửa và kiếm khí chợt bộc phát, bỗng chốc, toàn bộ hư không bắt đầu bị chôn vùi.

Diệp Quân và ông lão áo trường bào đồng thời lùi về phía sau!

Sau khi lùi lại mấy vạn trượng, Diệp Quân mới dừng lại, khi dừng lại, cơ thể hắn mềm nhũn, suýt chút nữa ngã xuống.

Sự thúc giục của kiếm quyển Tinh Hà làm tiêu hao sức mạnh thật sự quá lớn.

Hơn nữa, thực lực của ông lão áo trường bào quá mạnh, cho nên cơ thể hắn hoàn toàn không chịu nổi.

Lúc này, cơ thể của hắn như bị rút cạn, ngay cả tâm sinh mệnh và cây thần tự nhiên cũng không thể khôi phục.

Diệp Quân chậm rãi ngẩng đầu nhìn phương xa, lúc này tình trạng của ông lão áo trường bào không tốt lắm, bức tượng thần hư ảo của ông ta đã bị đập nát, trên người đầy vết kiếm, máu tươi không ngừng tràn ra.

Nhìn thấy Diệp Quân, sắc mặt ông lão áo trường bào nhất thời trở nên cực kỳ u ám, đương nhiên càng thêm chấn động, thiếu niên kiếm tu trước mặt tuy rằng chỉ là cường giả hai phần thần tính nhưng chiến lực của đối phương lại kh*ng b* như vậy, đúng là quá bất thường.

Ông ta biết mình đã khinh địch.

Lúc này, ông lão áo trường bào cau mày, bởi vì ông ta phát hiện cơ thể Diệp Quân đang tự chữa lành với tốc độ đáng sợ.

Ông lão áo trường bào khẽ nheo mắt lại, tay phải chậm rãi siết chặt.

Xa xa, Diệp Quân cười nói: “Nói chuyện một lát nhé?”

Ông lão áo trường bào hung tợn nói: “Muốn kéo dài thời gian sao?”

Dứt lời, ông ta đột nhiên hóa thành một luồng sáng đen, biến mất tại chỗ.

Tuy rằng cơ thể không thoải mái, nhưng lúc này Diệp Quân cũng không để ý tới những thứ khác, cơ thể rung chuyển, hóa thành một đạo kiếm quang, chém giết về phía ông lão áo trường bào.

Xoẹt!

Một tiếng xé gió đinh tai nhức óc đột nhiên vang lên.

Chẳng mấy chốc, cả hai lại lao vào chiến đấu.



Ở một cấm địa bí ẩn.

Ông lão áo sợi gai đột nhiên xuất hiện ở trước cấm địa, ông ta đang định tiến lên, một ông lão tóc bạc đột nhiên xuất hiện ở trước mặt ông ta cách đó không xa.

Ông lão tóc bạc cười khẽ: “Thái A Nan, ông không được vào trong”.

Ông lão áo sợi gai tên là Thái A Nan khẽ liếc nhìn ông lão tóc bạc: “Huyền Già, ta muốn gặp học sĩ tối thượng”.

Huyền Già cười khẩy: “Ông nghĩ ông có khả năng đó sao?”

Thái A Nan nhìn Huyền Già chằm chằm không nói gì.

Huyền Già khẽ mỉm cười, sau đó nói: “Thái A Nan, nói thật, kiếm tu trẻ tuổi kia và tộc Thái A các ông không có quan hệ gì, sao các ông lại vì hắn mà kết thù với Huyền tộc bọn ta?”

Mặt Thái An Nan không chút biểu cảm: “Chẳng lẽ không phải Huyền tộc các ông bày mưu tính kế hãm hại tộc Thái A bọn ta trước sao?”
 
Hậu Duệ Kiếm Thần
Chương 3369


Chương 3369

Huyền Già nhún vai, cười nói: “Không còn cách nào khác, ai bảo Thái A Khương quá ngu ngốc?”

Thái A Nan im lặng.

Huyền Già cười nói: “Đừng nóng giận, ông cũng biết con người ta là tính tình thẳng thắn, thích nói thật, ha ha…”

Thái An Nan chậm rãi nhắm mắt lại, ông ta không ra tay, cũng không rời đi.

Huyền Già ngẩng đầu nhìn bầu trời xa xăm, sau đó cười nói: “Lúc này, thiếu niên tu kiếm đó chắc hẳn đã không còn xương cốt”.

Thái A Nan vẫn không lên tiếng.

Lúc Huyền Già đang nói, một cái bóng đột nhiên xuất hiện bên cạnh Thái An Nan, cái bóng nhỏ giọng nói gì đó, Thái An Nan chợt mở mắt, nhìn về phía Huyền Già: “Đánh vài chiêu đi!”

Nói xong, ông ta hóa thành một luồng sáng đen, biến mất tại chỗ.

Thấy Thái A Nan ra tay, sắc mặt Huyền Già bỗng trở nên u ám, trong mắt càng thêm lo lắng, chẳng lẽ tình thế đã thay đổi?



Bên kia, một ông lão và một cô gái trẻ đang theo dõi trận chiến giữa Thái A Nan và Huyền Già.

Ông lão mặc một chiếc áo hoa bào, bộ râu và mái tóc bạc trắng, trông rất hiền lành.

Cô gái hai mươi tám tuổi, phong thái tuyệt thế vô song.

Ông lão này chính là Tu La Tiêu, tộc trưởng của tộc Tu La.

Tu La Tiêu cười nói: “Nhóc con, cháu nói xem tại sao tộc Thái A lại làm vậy?”

Cô gái bình tĩnh nói: “Huyền tộc mưu hại tộc Thái A trước, tộc Thái A đang báo thù”.

Tu La Tiêu nhìn cô gái cười nói: “Với ông nội mà còn định che giấu sao?”

Cô gái im lặng.

Trong mắt Tu La Tiêu hiện lên vẻ phức tạp: “Ông nội biết vì vấn đề lúc ra đời nên từ nhỏ cháu bị người trong tộc ruồng bỏ, hành sự cũng rất cẩn trọng… ông nội có thể hiểu được”.

Cô gái nhướng mày không đáp.

Tu La Tiêu tiếp tục nói: “Từ sau khi anh họ của cháu chết yểu, các gia tộc khác đều đang đợi tộc Tu La của chúng ta hoàn toàn suy tàn… Đáng tiếc, bọn họ nhất định sẽ phải thất vọng”.

Nói đến đây, ông ta nhìn cô gái trước mặt.

Mười phần thần tính!

Mười chín tuổi đã đạt tới cảnh giới mười phần thần tính, hơn nữa còn sắp bước đến Độc Khai Nhất Đạo.

Thiên phú như vậy, trong toàn bộ nền văn minh Tu La cực kỳ hiếm.

Đáng tiếc, bởi vì bởi vì vấn đề lúc ra đời, từ nhỏ cô gái đã bị người trong tộc ruồng bỏ, cộng thêm việc năm đó tộc Tu La đã g**t ch*t mẹ của cô gái, cho nên những năm qua cô gái chẳng có tình cảm gì với tộc Tu La.

May mắn thay, bây giờ vẫn còn cơ hội để cứu vãn.

Cô gái đột nhiên nói: “Kiếm tu trẻ tuổi kia không đơn giản”.

Tu La Tiêu nhìn cô gái, cười nói: “Sao cháu lại nói vậy?”

Cô gái bình tĩnh trả lời: “Người này tuy chỉ là cường giả hai phần thần tính nhưng lực chiến đấu không thua kém cường giả mười phần thần tính, nếu không học sĩ tối thượng cũng sẽ không coi trọng hắn như vậy. Không chỉ học sĩ tối thượng không coi trọng hắn mà nền văn minh vũ trụ cấp bốn cũng sẽ không coi trọng hắn, đưa thần vật cho hắn. Vả lại người này còn dám đến nền văn minh Tu La”.

Tu La Tiêu hơi nheo mắt lại.
 
Hậu Duệ Kiếm Thần
Chương 3370


Chương 3370

Cô gái nói tiếp: “Hắn đang có bảo vật trên người nhưng lại dám tới nền văn minh Tu La, hơn nữa sau khi hắn tới, theo những gì cháu điều tra được, hắn chỉ là tò mò, không phải kính sợ. Rõ ràng, hắn đã từng thấy nền văn minh mạnh hơn, hoặc hắn đến từ một nền văn minh vũ trụ đặc biệt hùng mạnh”.

Tu La Tiêu trầm giọng nói: “Cấp bốn ư?”

Cô gái bình tĩnh nói: “Không phải là không có khả năng này”.

Sắc mặt Tu La Tiêu tối sầm lại.

Cô gái lại nói: “Đương nhiên, đây cũng là một cơ hội của nền văn minh Tu La chúng ta, bởi vì thanh kiếm trong tay hắn chắc chắn là sự tồn tại vượt qua nền văn minh vũ trụ cấp ba. Nếu có được thanh kiếm kia, thực lực cá nhân sẽ được được nâng cao về chất, thậm chí có thể nhờ vào thanh kiếm đó để đạt được một tầm cao mới”.

Tu La Tiêu cau mày.

Cô gái liếc nhìn hai người còn đang đánh nhau đằng xa, sau đó nói: “Nền văn minh Tu La có hai lựa chọn, thứ nhất là kết bạn, đương nhiên cũng có mạo hiểm. Bởi vì nếu như hắn thật sự đến từ một nền văn minh vũ trụ cấp bốn, hắn biết vị trí của nền văn minh Tu La, sau này rất có khả năng hắn sẽ dẫn theo cường giả đến hủy diệt nền văn minh Tu La. Lựa chọn thứ hai, bây giờ g**t ch*t hắn, lấy được thần vật trên người hắn, dựa vào thần vật đó để nâng cấp nền văn minh Tu La…”

Tu La Tiêu trầm giọng nói: “Nếu như hắn thật sự đến từ văn minh vũ trụ cấp bốn…”

Cô gái bình tĩnh nói: “Vậy thì càng nên giết”.

Tu La Tiêu sửng sốt.

Cô gái nói: “Một nền văn minh cao hơn đối xử với một nền văn minh thấp hơn không có lòng nhân từ, chỉ có sự cướp đoạt”.

Tu La Tiêu trầm mặc.

Cô gái từ từ nhắm mắt lại, không nói gì nữa.

Vẫn còn một câu mà cô gái không nói ra:

“Khi không rõ về kẻ địch, vội vàng trở thành kẻ thù là hành động ngu xuẩn, đặc biệt thiếu niên này đến nền văn minh Tu La không có bất kỳ ý đối địch nào”.

Nếu để cô gái lựa chọn, cô gái sẽ làm bạn với người đó giống như học sĩ tối thượng.

Các nền văn minh không phải chỉ có thể trở thành kẻ thù, cũng có thể kết thành đồng minh cùng nhau chia sẻ.

Nhưng cô gái sẽ không nhắc nhở ông lão bên cạnh.

Nền văn minh Tu La bị hủy diệt… không phải là một chuyện rất tốt sao?

Thần vật của nền văn minh vũ trụ cấp bốn!

Tu La Tiêu trầm mặc, ánh mắt lóe sáng, sao ông ta lại không động lòng được chứ?

Nếu một vật thần vật như vậy rơi vào tay ông ta thì thực lực của ông ta sẽ đạt đến một tầm cao mới.

Thần vật áp chế mọi thứ, có thể nói, thần vật đó có thể khiến nền văn minh vũ trụ cấp bốn của ông ta trở thành vô địch. Nếu thần vật ở trong tay một cường giả tuyệt thế thì đương nhiên ông ta không dám có ý nghĩ gì, nhưng ông ta đã điều tra Diệp Quân… cảnh giới của hắn cực kỳ yếu, chỉ là sức chiến đấu khá tốt mà thôi.

Loại người này chỉ may mắn mới có được thần vật của nền văn minh Thuật Giả… Mà thần vật ở trong tay loại người này quả thật là phí của trời.

Cô gái thờ ơ liếc nhìn ông lão bên cạnh, nhưng không nói gì.
 
Hậu Duệ Kiếm Thần
Chương 3371


Chương 3371

Mỗi người đều có lòng tham sự và ý đồ riêng.

Sự tham lam và ý đồ riêng này thường làm mù quáng tâm trí của họ.

Cô gái lại nói: “Tộc Tu La có thể ngư ông đắc lợi”.

Tu La Tiêu do dự, sau đó lo lắng nói: “Học sĩ tối thượng thì sao?”

Cô gái bình tĩnh nói: “Yên tâm, cô ta sẽ không vì một người ngoài mà liều chết với tộc Tu La, bởi vì không đáng cũng không có lý do gì. Hơn nữa nếu cô ta thật sự làm như vậy, cũng sẽ khiến lòng người của nền văn minh Tu La nguội lạnh”.

Tu La Tiêu suy nghĩ một lúc, rồi nói: “Cũng đúng”.

Sở dĩ học sĩ tối thượng được người dân của nền văn minh Tu La tôn kính là bởi vì mọi việc cô ta làm đều vì lợi ích của nền văn minh Tu La. Nếu cô ta thực sự giúp đỡ người ngoài thì địa vị và uy tín của cô ta trong lòng người dân nền văn minh Tu La sẽ giảm đi rất nhiều, tổn thất nghiêm trọng.

Ở phía xa, cuộc chiến vẫn đang diễn ra.

Sắc mặt cô gái bình tĩnh, ánh mắt không hề gợn sóng.



Trong hư không.

Diệp Quân vẫn đang chiến đấu với ông lão áo trường bào.

Lúc này, trận chiến giữa hai người đã bước vào giai đoạn ác liệt, toàn bộ hư không đã bị phá vỡ vô số lần.

Ông lão áo trường bào cũng điên tiết, bởi vì đối với ông ta mà nói, bị một người mới đạt tới cảnh giới hai phần thần tính đả thương đúng là xấu hổ và nhục nhã!

Tuy nhiên, càng chiến đấu ông ta càng kinh hãi, bởi vì ông ta phát hiện ra rằng thực lực cận chiến của kiếm tu trẻ trước mặt quá đáng sợ.

Ý thức chiến đấu!

Ý thức chiến đấu của kiếm tu trẻ tuổi này thực sự đã áp chế ông ta!

Thiếu niên này mới hai mươi mấy tuổi, sao có thể có ý thức chiến đấu đáng sợ như vậy?

Ông lão áo trường bào vừa kinh ngạc vừa khó hiểu.

Điều đáng sợ nhất là tốc độ tự khôi phục của người này, tốc độ tự khôi phục này quả thực rất b**n th**, một khi vết thương xuất hiện, không bao lâu sau đã có thể tự chữa lành.

Ông ta đánh không nhanh bằng tốc độ khôi phục của đối phương!

Vậy thì đánh kiểu gì?

Đánh đến bây giờ, ông lão áo trường bào mới biết mình không làm gì được kiếm tu trẻ tuổi trước mặt, không chỉ vậy, nếu cứ tiếp tục chiến đấu thì tính mạng của ông ta cũng sẽ gặp nguy hiểm.

Hơn nữa, nếu cứ kéo dài thì không có lợi cho ông ta.

Nghĩ đến đây, sau khi đẩy lùi Diệp Quân về phía sau, ông lão áo trường bào không tấn công nữa mà lấy ra một lá bùa đen rồi nghiền nát nó.

Bụp!

Lá bùa hóa thành ngọn lửa phóng lên trời, chìm vào chỗ sâu nhất trong hư không. Ở đằng xa, Diệp Quân nhìn thấy cảnh này bỗng nhướng mày, lão già này đang muốn gọi người sao?

Ông lão áo trường bào nhìn chằm chằm Diệp Quân, lúc này ông ta rất nhếch nhác, khắp người đều là vết kiếm, máu đã nhuộm đỏ toàn bộ áo trường bào.

Ngược lại, Diệp Quân mặc dù cũng bị thương, nhưng hắn khôi phục rất nhanh, so sánh thì ông ta nhếch nhác hơn nhiều.

Diệp Quân bỗng nhiên cười nói: “Tiếp nào”.
 
Hậu Duệ Kiếm Thần
Chương 3372


Chương 3372

Dứt lời, hắn hóa thành một đạo kiếm quang, giết về phía ông lão áo trường bào.

Lúc này hắn càng đánh càng hăng.

Lâu lắm rồi hắn mới gặp một đối thủ đẳng cấp như vậy.

Rất phù hợp cho việc luyện tập.

Nhìn thấy Diệp Quân đuổi tới, trong mắt ông lão áo trường bào hiện lên vẻ hung ác, cơ thể rung chuyển, hóa thành một luồng sáng đen lao về phía Diệp Quân.

Bùm!

Khoảng không một lần nữa vỡ tan tành, vô số kiếm quang và luồng sáng đen chấn động xung quanh như sóng xung kích.

Chẳng mấy chốc, hư không xuất hiện vô số kiếm quang và luồng ánh sáng đen. Sức mạnh đáng sợ va chạm vô cùng khủng khiếp!

Cứ như vậy khoảng nửa canh giờ, đột nhiên, khoảng không phía trên đầu Diệp Quân và ông lão áo trường bào đột nhiên tách lìa, sau đó, mấy luồng khí tức đáng sợ lao ra, xông về phía Diệp Quân.

Bùm bùm bùm!

Trên chiến trường, Diệp Quân bỗng lùi ra ngoài mấy vạn trượng mới dừng lại.

Nhưng lúc này, cơ thể của hắn đã bị nứt toác, máu từ khóe miệng chậm rãi tràn ra.

Đối diện với Diệp Quân, ngoại trừ ông lão mặc áo choàng, còn có ba cường giả mười phần thần tính đỉnh cao.

Tổng cộng có bốn cường giả mười phần thần tính đỉnh cao.

Diệp Quân lau vết máu nơi khóe miệng, sau đó ngẩng đầu nhìn ông lão áo trường bào phía xa, ông ta trừng mắt liếc xéo Diệp Quân: “Giết!”

Diệp Quân hơi híp mắt lại, kiếm Thanh Huyên trong cơ thể khẽ rung lên, chuẩn bị ra tay.

“Dừng tay!”

Đúng lúc này, một tiếng hét giận dữ đột nhiên vang lên, sau đó, một luồng sáng trắng xuyên thủng hư không, xuất hiện ở trước mặt Diệp Quân.

Người đến là học sĩ tối thượng, nhìn thấy học sĩ tối thượng, đám cường giả Huyền tộc lập tức dừng lại, bọn họ trố mắt nhìn nhau, sau đó nhìn về phía ông lão áo trường bào.

Khoảnh khắc nhìn thấy học sĩ tối thượng, sắc mặt của ông lão trở nên u ám.

Học sĩ tối thượng lạnh lùng nhìn chằm chằm ông ta: “Huyền Ninh, ông đang làm gì vậy?”

Huyền Ninh siết chặt tay, sau đó nói: “Học sĩ tối thượng, người này đã giết thế tử Huyền Minh của Huyền tộc ta, ta muốn dẫn hắn về Huyền tộc”.

“Hỗn láo!”

Học sĩ tối thượng đột nhiên tức giận hét lớn: “Ta đã biết tất cả mọi chuyện, là Huyền tộc của ông đã cưỡng ép đưa Diệp công tử đến đây để giết hắn. Mà thực lực của thế tử Huyền tộc không đủ mạnh, nên đã bị giết ngược lại, hoàn toàn là tự làm tự chịu”.

Sắc mặt Huyền Ninh hơi khó coi.

Học sĩ tối thượng lạnh lùng nhìn chằm chằm Huyền Ninh: “Chẳng lẽ Huyền tộc các người không biết hắn là khách do ta mời tới sao?”

Huyền Ninh đang muốn lên tiếng, học sĩ tối thượng lại nói: “Sao hả? Huyền tộc các người không coi ta ra gì à?”

Sắc mặt Huyền Ninh cực kỳ khó coi, ông ta muốn nói ra mấy lời cứng rắn, nhưng lại không dám.
 
Hậu Duệ Kiếm Thần
Chương 3373


Chương 337

Chương 3373

Xét về cấp bậc, đừng nói là ông ta, ngay cả tộc trưởng Huyền tộc cũng không cao bằng học sĩ tối thượng.

“Học sĩ quá lời rồi”.

Đúng lúc này, một âm thanh cổ xưa đột nhiên vang lên trong hư không, sau đó, một ông lão chậm rãi bước ra từ hư không sâu thẳm.

Huyền Sắc.

Tộc trưởng của Huyền tộc đương nhiệm.

Thấy người tới, Huyền Ninh nhất thời thả lỏng, nếu tộc trưởng còn không tới, ông ta thật sự không dám làm gì l* m*ng trước mặt học sĩ tối thượng.

Nhìn thấy Huyền Sắc, Tín Du lạnh lùng liếc nhìn: “Huyền Sắc, ông có ý gì?”

Huyền Sắc khẽ mỉm cười: “Học sĩ hiểu lầm rồi, ta thật sự không biết những chuyện họ làm, tuy nhiên… nếu biết thì ta cũng sẽ ủng hộ bọn họ làm như vậy”.

Tín Du hơi nheo mắt lại, ánh mắt dần dần trở nên lạnh lùng.

Huyền Sắc cười nói: “Học sĩ đừng nóng giận, từ đầu đến cuối, Huyền tộc bọn ta không có bất kỳ ý thù địch nào với học sĩ, chuyện này cũng không phải cố ý nhằm vào học sĩ”.

Nói đến đây, lão ta liếc mắt nhìn Diệp Quân phía sau Tín Du, nói: “Dù nói thế nào, hắn cũng đã giết thế tử của Huyền tộc, Huyền tộc tìm hắn báo thù cũng là lẽ đương nhiên, phải không nào?”

Tín Du lạnh lùng nói: “Huyền tộc các ông nhằm vào hắn trước, hắn chỉ hành động tự vệ, ta cảm thấy không có gì không ổn cả”.

Huyền Sắc khẽ cười nói: “Nếu như học sĩ nói như vậy thì bọn ta cũng không còn gì để nói”.

Vừa dứt lời, không gian xung quanh khẽ rung chuyển, ngay sau đó, vô số khí tức cường đại xuất hiện bốn phía.

Tín Du đột nhiên bật cười: “Sao thế, hôm nay Huyền tộc các ông còn muốn giết cả ta sao?”

Huyền Sắc lắc đầu: “Không dám. Học sĩ, mục tiêu của bọn ta chỉ là thiếu niên kia, hắn không có quan hệ gì với học sĩ, mong học sĩ đừng nhúng tay vào chuyện này. Chỉ cần hôm nay học sĩ không xen vào thì coi như Huyền tộc nợ học sĩ một ân tình lớn, học sĩ thấy thế nào?”

Tín Du nhìn chằm chằm Huyền Sắc: “Hắn là do ta mời đến, ta tuyệt đối sẽ không để hắn xảy ra chuyện ở nền văn minh Tu La. Huyền tộc các người cứ thử đụng vào hắn xem”.

Nghe vậy, sắc mặt Huyền Sắc dần trở nên u ám.

Bỗng chốc, bầu không khí trở nên căng thẳng.

Mặc dù bị người của Huyền tộc vây quanh, nhưng trên mặt Tín Du không hề sợ hãi.

Sắc mặt của tất cả cường giả Huyền tộc đều hơi khó coi. Họ không ngờ rằng học sĩ tối thượng lại bảo vệ kiếm tu trẻ tuổi như vậy, thậm chí không màng đến việc kết thù với Huyền tộc.

Điều này vượt quá dự liệu của họ!

Cũng vượt ra khỏi dự đoán của Huyền Sắc.

Theo lý mà nói thì không nên như vậy mà!

Bỏ cuộc ư?

Huyền Sắc chưa bao giờ nghĩ tới việc bỏ cuộc, chuyện đã đến nước này, nếu cứ từ bỏ như vậy thì chẳng những kết thù với một kiếm tu trẻ tuổi thần bí, mà còn đắc tội với học sĩ tối thượng.

Quá thua thiệt!

Nếu đã đắc tội rồi thì dứt khoát đắc tội đến cùng, chỉ cần lấy được thần vật truyền thừa trên người thiếu niên đó thì mọi việc đều đáng giá.
 
Hậu Duệ Kiếm Thần
Chương 3374


Chương 3374

Nghĩ đến đây, Huyền Sắc nhìn về phía học sĩ tối thượng: “Học sĩ, người này đã giết thế tử của Huyền tộc ta, hắn lại là một người ngoài, học sĩ sẽ vì hắn mà trở thành kẻ thù của Huyền tộc thật sao?”

Tín Du bình tĩnh nói: “Sao lại nói nhảm nhiều vậy? Huyền tộc các người muốn ra tay thì cứ ra tay đi”.

Huyền Sắc nhìn chằm chằm vào Tín Du, đôi mắt dần trở nên u ám.

Lúc này, ánh mắt của tất cả cường giả Huyền tộc xung quanh đều lạnh tanh. Diệp Quân đứng bên cạnh Tín Du, hơi do dự nói: “Tín Du cô nương, chuyện này…”

Tín Du cắt ngang lời Diệp Quân: “Ta mời ngươi tới nền văn minh Tu La, ta có trách nhiệm bảo vệ ngươi chu toàn, ngươi yên tâm, trừ phi ta chết, nếu không, không có ai ở nền văn minh Tu La có thể hại ngươi”.

Diệp Quân nhìn Tín Du, hơi ngạc nhiên.

Tín Du quay đầu nhìn Huyền Sắc: “Ông còn chờ gì nữa?”

Huyền Sắc trầm mặc một lát, nói: “Học sĩ, nếu học sĩ khăng khăng muốn giúp đỡ người ngoài thì Huyền tộc của ta chỉ có thể đắc tội”.

Nói xong, lão ta đột nhiên tiến lên một bước, một luồng khí tức đáng sợ khóa chặt Tín Du.

Cường giả Độc Khai Nhất Đạo!

Cùng lúc đó, Tín Du đột nhiên tiến lên một bước, giận dữ hét lớn: “Thần vệ Tu La đâu?”

Bụp!

Bên ngoài Tu La Thành, mấy vạn pho tượng cầm trường đao đột nhiên rung chuyển, sau đó chậm rãi mở mắt ra, bỗng chốc, những luồng khí tức khủng khiếp tràn ngập toàn bộ nền văn minh Tu La.

Trong hư không.

Sắc mặt Huyền Sắc thay đổi, kinh hãi nói: “Học sĩ… học sĩ điên rồi sao? Vậy mà lại đánh thức thần vệ Tu La…”

Thần vệ Tu La!

Không chỉ có đám người Huyền Sắc khiếp sợ, đám người Thái A Thiên trong bóng tối cũng vô cùng hoảng hốt.

Thần vệ Tu La này là một trong những con át chủ bài mạnh nhất của nền văn minh Tu La, hàng năm đều trấn giữ Tu La Thành. Bởi vì một vài nguyên nhân đặc biệt, thần vệ Tu La này chỉ có thể bị phong ấn chìm vào trong giấc ngủ say, trừ phi không còn cách nào khác, nếu không thì không thể đánh thức bọn họ.

Nền văn minh Tu La có lịch sử hơn mười tỷ năm, mà trong hơn mười tỷ năm lịch sử này, thần về Tu La tổng cộng cũng chỉ được đánh thức ba lần mà thôi.

Mỗi lần cũng đều vì nền văn minh Tu La đều đang ở trong thời điểm nguy cấp!

Tất cả mọi người cũng không ngờ học sĩ tối thượng lại đánh thức thần vệ Tu La!

Mới mở màn đã bùng nổ như vậy sao?

Phải nói rằng, không chỉ đám người Huyền tộc bối rối, toàn bộ người của nền văn minh Tu La cũng hoang mang.

Chẳng mấy chốc, hư không xung quanh dần dần vỡ vụn, ngay sau đó, những thần vệ Tu La cường đại xuất hiện ở xung quanh.

Ngay khi nhìn thấy những thần vệ Tu La này, sắc mặt Diệp Quân cũng dần trở nên nghiêm trọng.

Hàng vạn thần vệ Tu La có khí tức vô cùng mạnh mẽ, vừa mới xuất hiện đã làm chấn động khắp thời không, trở nên hư ảo.
 
Hậu Duệ Kiếm Thần
Chương 3375


Chương 3375

Quá kinh khủng!

Một đội quân như vậy…

Trong đó thấp nhất cũng là cường giả cảnh giới bảy phần thần tính, hơn nữa, trên người mỗi một thần vệ Tu La đều tản ra khí tức và ý chí chiến đấu cực kỳ mạnh.

Thật kinh khủng!

Vào giờ phút này, hắn mới phát hiện nền văn minh Tu La này kh*ng b* thế nào.

Thảo nào khi nền văn minh Sâm Lâm phát hiện ra nền văn minh Tu La đã quả quyết lựa chọn lui về vũ trụ Quan Huyên.

Trong chiến trường, sau khi những thần vệ Tu La xuất hiện đều đồng loạt cung kính hành lễ với Tín Du.

Những người duy nhất có thể triệu hồi thần vệ Tu La, ngoài trừ Tu La Vương của các triều đại, cũng chỉ còn học sĩ tối thượng của các triều đại. Bởi vì quân đội thần vệ Tu La này được thành lập bởi Tu La Vương và học sĩ tối thượng thế hệ đầu, do đó, thần vệ Tu La chỉ nghe theo lệnh của Tu La Vương và học sĩ tối thượng.

Huyền Sắc liếc nhìn đám thần vệ Tu La, sắc mặt vô cùng khó coi.

Bởi vì Huyền tộc căn bản không phải là đối thủ của thần vệ Tu La, tất nhiên, cũng đánh không lại được.

Tín Du xoay người nhìn về phía Diệp Quân, sau đó khẽ nói: “Xin lỗi, mời ngươi đến nền văn minh Tu La, không ngờ lại xảy ra chuyện như vậy, ta thật sự xin lỗi”.

Diệp Quân cười nói: “Không liên quan gì đến cô”.

Tín Du khẽ lắc đầu, cô ta nhìn về phía thống lĩnh của thần vệ Tu La ở phía xa: “Hộ tống Diệp công tử rời khỏi tộc Tu La”.

Thống lĩnh thần vệ Tu La hành lễ với Tín Du, sau đó mới nhìn về phía Diệp Quân: “Mời”.

Diệp Quân liếc nhìn Tín Du: “Hẹn gặp lại”.

Tín Du cười nói: “Có thể cho ta phương thức để liên lạc với ngươi không?”

Diệp Quân hơi do dự, sau đó lấy ra một tấm truyền âm phù đưa cho Tín Du.

Tín Du cười nói: “Đi nhanh đi”.

Diệp Quân gật đầu, hắn ngự kiếm bay lên, đang định phá vỡ hư không để rời đi, nhưng lúc này, một luồng sức mạnh thần bí đột nhiên giáng xuống từ trên trời, trấn áp Diệp Quân về lại chỗ cũ.

Mọi người sửng sốt.

Diệp Quân trở lại bên cạnh Tín Du, Tín Du híp mắt lại, cô ta nhìn về phía chân trời, lúc này một vài thần vệ Tu La phóng lên trời, đang định ra tay, nhưng ngay sau đó, không biết bọn họ nhìn thấy gì, lại nhanh chóng quay trở về chỗ cũ.

Thấy cảnh tượng này, Tín Du nhíu mày.

Trên hư không, một ông lão và một cô gái đang chậm rãi bước tới.

Ông lão chính là tộc trưởng của tộc Tu La – Tu La Tiêu.

Cô gái ở bên cạnh ông ta mặc áo đen, phóng thái tuyệt thế.

Thấy Tu La Tiêu, Huyền Sắc nhất thời nhíu mày, sao người này lại ra đây?

Chẳng lẽ….

Nghĩ tới đây, lão ta nhìn Diệp Quân ở phía xa, rõ ràng, tộc Tu La cũng đã xao động, Huyền Sắc đột nhiên bật cười.

Chuyện này chắc chắn là chuyện tốt đối với Huyền tộc, bởi vì tộc Tu La cũng có thể ra lệnh cho thần vệ Tu La.

Sau khi Tu La Tiêu xuất hiện, ông ta nhìn Diệp Quân, sau đó nhìn về phía Tín Du ở xa, khẽ lắc đầu: “Học sĩ tối thượng, chuyện này cô làm vậy là không đúng”.
 
Hậu Duệ Kiếm Thần
Chương 3376


Chương 3376

Tín Du bình tĩnh nói: “Ta lại rất bất ngờ, không ngờ Tiêu tộc trưởng cũng dấy lên lòng tham”.

Tu La Tiêu lắc đầu: “Ta không phải dấy lên lòng tham, mà đang suy nghĩ cho đại cục. Học sĩ tối thượng, ta hỏi cô, người này đến từ nền văn minh vũ trụ nào?”

Tín Du khẽ nhíu mày, cô ta cũng không biết Diệp Quân đến từ nền văn minh vũ trụ nào, vì cô ta chưa bao giờ hỏi.

Tu La Tiêu tiếp tục nói: “Học sĩ tối thượng, người này có thể lấy được thần vật truyền thừa của nền văn minh vũ trụ cấp bốn, chắc chắn không phải người bình thường, mà hắn tới nền văn minh Tu La ta, chẳng lẽ thật sự chỉ là để đi dạo thôi sao?”

Tín Du thấp giọng nói: “Là ta mời hắn tới nền văn minh Tu La, sao vậy, Tiêu tộc trưởng cho rằng ta sẽ phản bội nền văn minh Tu La à?”

Tu La Tiêu cười nói: “Học sĩ tất nhiên sẽ không phản bội nền văn minh Tu La ta, nhưng không thể không đề phòng lòng người, người này không rõ lai lịch, nếu hắn đến từ nền văn minh vũ trụ cấp bốn, vậy hôm nay để hắn rời đi, chẳng phải là ngày sau tai họa sẽ ập lên đầu nền văn minh Tu La ta sao?”

Tín Du nhíu mày: “Hắn không phải đến từ nền văn minh vũ trụ cấp bốn, hắn đến từ một nền văn minh vũ trụ miễn cưỡng đạt tới cấp một”.

Tu La Tiêu bình tĩnh nói: “Học sĩ, cô cho rằng loại thiên tài yêu nghiệt này lại đến từ một nền văn minh vũ trụ miễn cưỡng đạt tới cấp một thôi sao?”

Tín Du nhìn về phía Diệp Quân: “Ta tin lời hắn nói”.

Diệp Quân khẽ mỉm cười.

Tu La Tiêu khẽ cười: “Học sĩ, cô đã bị hắn lừa rồi. Người này cùng lắm cũng chỉ là cường giả hai phần thần tính, lại có thể đánh đến mức không phân cao thấp với cường giả cảnh giới mười phần thần tính. Loại thiên tài yêu nghiệt này, đừng nói là nền văn minh vũ trụ cấp một, ngay cả trong lịch sử nền văn minh vũ trụ Tu La chúng ta, cũng vô cùng hiếm thấy”.

Tín Du khẽ lắc đầu: “Tiêu tộc trưởng, cho dù hắn thật sự đến từ nền văn minh vũ trụ cấp bốn, nền văn Tu La ta có quan hệ tốt với hắn, chẳng lẽ không phải là chuyện tốt sao?”

Tu La Tiêu nhìn chằm chằm Tín Du: “Nền văn minh cấp cao sẽ không có sự nhân từ với nền văn minh cấp thấp, chỉ có cướp đoạt”.

Tín Du nhíu mày: “Tiêu tộc trưởng, ta biết, những lời ông nói đều là mượn cớ, mục đích của ông là muốn cướp thần vật trên người Diệp công tử, nhưng ông có nghĩ đến hành động của ông sẽ mang lại hậu quả như thế nào cho nền văn minh Tu La chúng ta không?”

Huyền tộc chỉ có thể đại diện cho Huyền tộc, không thể đại diện cho toàn bộ nền văn minh Tu La.

Nhưng tộc Tu La thì khác, tộc Tu La đại diện cho toàn bộ nền văn minh Tu La.

Tu La Tiêu khẽ lắc đầu: “Học sĩ tối thượng, ta làm vậy là vì tương lai của nền văn minh Tu La chúng ta!”

Vừa nói, ông ta vừa nhìn về phía Diệp Quân: “Người này không rõ lai lịch, nếu cứ để hắn trở về như vậy sẽ gặp vô số phiền toái, vì vậy, hắn không thể rời đi”.

Tín Du nhíu mày, ánh mắt dần trở nên lạnh như băng.

Lúc này, một người đàn ông trung niên chậm rãi bước ra, người này là Thái A Thiên, bên cạnh ông ta là Thái A Nan.

Thấy người của tộc Thái A xuất hiện, Tu La Tiêu và Huyền Sắc nhíu mày.

Thái A Thiên khẽ mỉm cười: “Ta cảm thấy học sĩ tối thượng nói không sai, cho dù vị Diệp công tử này thật sự đến từ nền văn minh vũ trụ cấp bốn, chúng ta cũng có thể kết bạn. Dù sao, Diệp công tử tới nền văn minh Tu La ta, cũng không thể hiện bất kỳ ý thù địch gì cả, tại sao nền văn minh Tu La không thể làm bạn với hắn?”

Tu La Tiêu nhìn chằm chằm Thái A Thiên: “Hắn có thể đại diện cho nền vũ trụ văn minh sau lưng hắn sao? Nếu không, cho dù hắn đồng ý làm bạn với nền văn minh Tu La ta, nền văn minh vũ trụ của hắn liệu có đồng ý không?”
 
Hậu Duệ Kiếm Thần
Chương 3377


Chương 3377

Thái A Thiên cười khẩy, sau đó nói: “Tiêu tộc trưởng, những người đang đứng ở đây đều không phải kẻ ngốc, ai cũng biết mục đích của ông là gì, cần gì phải tìm cho mình những lý do cao siêu, tạo thêm trò cười?”

Sắc mặt Tu La Tiêu dần trở nên khó coi.

Thái A Thiên tiếp tục nói: “Ông làm vậy là đang đe dọa, đơn giản chỉ muốn tìm một lý do đàng hoàng để ra tay với Diệp công tử, cướp đi thần vật từ trên người hắn…”.

“Chẳng lẽ không được sao?”

Lúc này, Huyền Sắc ở một bên đột nhiên cười nói: “Nền văn minh Tu La bắt nguồn từ đâu? Là từ cướp đoạt! Trên người của hắn có thần vật của nền văn minh vũ trụ cấp bốn, tại sao chúng ta không thể cướp? Ta cho rằng có thể cướp, dù sao quy luật sinh tồn trong vũ trụ cũng là kẻ mạnh trở thành vua, không phải sao?”

Thái A Thiên nhìn Huyền Sắc: “Cháu trai của ông bị giết cũng đáng đời”.

Huyền Minh là cháu trai của Huyền Sắc.

Sắc mặt Huyền Sắc lập tức trở nên khó coi: “Thái A Thiên, ông đừng quên tổ huấn văn minh của nền văn minh Tu La chúng ta, khi đối phó với người ngoài, phải đoàn kết làm một”.

Thái A Thiên trầm mặc.

Quả thật, ông ta có thể âm thầm trợ giúp Diệp Quân, nhưng tuyệt đối không thể trợ giúp công khai, bởi vì Diệp Quân không phải người của nền văn minh Tu La.

Mà tổ huấn văn minh của nền văn minh Tu La có nói khi đối phó với người ngoài, phải đoàn kết làm một.

Không ai dám phản bội tổ huấn.

Bởi vì tổ huấn do tổ tiên của các gia tộc cùng nhau đặt ra, ai dám vi phạm tổ huấn, thì chẳng khác nào vi phạm tổ tiên nhà mình.

Lúc này, học sĩ tối thượng ở một bên đột nhiên nói: ‘Hắn không phải người ngoài”.

Mọi người sửng sốt, đồng loạt nhìn về phía học sĩ tối thượng, học sĩ tối thượng nhìn Diệp Quân, sau đó nói: “Quên nói cho mọi người, ta và Diệp công tử đang yêu nhau, lần này mời hắn tới tộc Tu La là để thành thân”.

Vừa dứt lời, mọi người đều xôn xao.

Đùa gì ác vậy?

Diệp Quân cũng sửng sốt.

Thái A Thiên nhìn học sĩ tối thượng, trầm mặc không lên tiếng, phải nói rằng, ông ta rất bất ngờ.

Đương nhiên, ông ta cũng không tin lời của học sĩ tối thượng, điều khiến ông ta cảm thấy bất ngờ là học sĩ tối thượng lại không tiếc hủy hoại thanh danh của mình để bảo vệ thiếu niên kiếm tu trước mắt này.

Không bình thường!

Thái A Thiên nhìn Diệp Quân ở phía xa, mình có lẽ đã đánh giá thấp thiếu niên kiếm tu này rồi.

Trong mắt cô gái mặc áo đen bên cạnh Tu La Tiêu cũng thoáng qua vẻ kinh ngạc, ngay sau đó, cô gái nhìn về phía Diệp Quân với ánh mắt đăm chiêu.

Sắc mặt Tu La Tiêu cực kỳ khó coi: “Học sĩ tối thượng, chuyện này không thể nói bậy bạ, cô…”

Học sĩ tối thượng bình tĩnh nói: “Ta không nói bậy bạ”.

Huyền Sắc đột nhiên nói: “Nhưng hai người cũng chưa thành thân, trước mắt hắn vẫn chỉ là người ngoài”.

Học sĩ tối thượng nhìn về phía Huyền Sắc, mặt Huyền Sắc không cảm xúc: “Học sĩ tối thượng, cô hy sinh thanh danh của mình như vậy chỉ để bảo vệ một người ngoài, có đáng không?”
 
Hậu Duệ Kiếm Thần
Chương 3378


Chương 3378

Học sĩ tối thượng đang định đáp lời, lúc này, Diệp Quân đột nhiên chậm rãi đi tới: “Ta và học sĩ tối thượng chỉ là bạn, chỉ vậy mà thôi”.

Mọi người nhìn về phía Diệp Quân.

Học sĩ tối thượng nhìn Diệp Quân, muốn nói gì đó, Diệp Quân cười nói: “Ta rất cảm kích ý tốt của Tín Du cô nương, nhưng như vậy sẽ làm tổn hại đến thanh danh của cô, Diệp Quân ta không thể làm vậy”.

Nói đến đây, Diệp Quân nhìn về phía Huyền Sắc và Tu La Tiêu ở xa: “Các ông chỉ muốn thần vật trên người ta, cũng được, ta sẽ đưa cho các ông, để đổi lấy bình an”.

Nói xong, hắn phất tay áo, quan tài máu của nền văn minh Thuật Giả đưa cho hắn bay thẳng ra, cuối cùng vững vàng rơi xuống trước mặt Huyền Sắc.

Như còn chưa đủ, Diệp Quân lại mở lòng bàn tay ra, kiếm Thanh Huyên cũng bay đến trước mặt Huyền Sắc.

Hành động của Diệp Quân làm tất cả người đang có mặt đều sửng sốt.

Tu La Tiêu nhìn chằm chằm quan tài máu và kiếm Thanh Huyên trước mặt Huyền Sắc…

Giao nộp luôn?!

Hành động của Diệp Quân khiến tất cả sửng sốt.

Mục đích của họ đương nhiên là thần vật trong tay hắn, nhưng chẳng ai ngờ hắn lại giao ra ngay tắp lự như vậy.

Cô gái áo đen đứng cạnh Tu La Tiêu nhìn hắn với ánh mắt ngạc nhiên.

Bởi điều này hoàn toàn nằm ngoài dự đoán của cô ta.

Nhưng nghĩ kỹ lại một chút, đây mới chính là lựa chọn tốt nhất của Diệp Quân, bởi vì cho dù có được học sĩ tối thượng bảo vệ thì tộc Tu La và Huyền tộc cũng không đời nào chịu tha cho hắn.

Nhất là vào hôm nay.

Một khi bọn họ đã bắt tay với nhau thì học sĩ tối thượng cũng phải chịu thua, không thể nào vì một người ngoài mà liều chết chống lại họ được. Đây cũng là lý do vì sao hai tộc trên dám làm như vậy. Nếu Diệp Quân là người của tộc Tu La thì cả hai bên sẽ không dám thật sự trở mặt với học sĩ tối thượng, nhưng hiện giờ thì hắn chỉ còn một con đường chết mà thôi.

Nào ngờ Diệp Quân lại chủ động giao nộp món đồ ấy ra.

Lại còn rất biết điều mà lấy ra hết, đặt xuống trước mặt Huyền Sắc.

Để di dời mâu thuẫn.

Sự chú ý của Tu La Tiêu đã không còn nằm trên người Diệp Quân nữa.

Khiến cô gái váy đen sinh ra chút hiếu kỳ.

Thái A Thiên cũng nhìn thanh niên kia.

Ông ta phát hiện mình đã xem thường người này.

Quyết đoán ngoài sức tưởng tượng!

Đúng lúc này, Huyền Sắc bất ngờ thu chiếc quan tài máu và kiếm Thanh Huyên vào.

Tu La Thiên thấy vậy thì gầm lên: “Huyền Sắc! Ngươi làm gì đấy?!”

Huyền Sắc chỉ lãnh đạm đáp: “Làm gì là làm gì?”

Tu La Thiên trừng mắt: “Hai thứ thần vật kia thuộc về toàn bộ văn minh Tu La, ngươi lấy về riêng cho mình là thế nào?”
 
Hậu Duệ Kiếm Thần
Chương 3379


Chương 3379

Huyền Sắc lại đáp: “Là hắn cho ta, Tu La Thiên à, nên chúng thuộc về Huyền tộc”.

Tu La Thiên càng quắc mắt: “Chúng là của văn minh Tu La!”

Huyền Sắc cười khẩy: “Ngươi đang ăn nói hàm hồ cái gì thế hả Tu La Thiên? Ta được biết tộc Tu La của ngươi năm xưa từng có một siêu thần vật, sao ngươi không nói nó là của văn minh Tu La luôn đi?”

Tu La Thiên nín họng. Bỗng thời không bốn phía chấn động, tỏa ra khí tức bí ẩn.

Cường giả tộc Tu La đến!

Sắc mặt Huyền Sắc lạnh đi: “Tộc Tu La các ngươi muốn cướp của chứ gì?”

Bỗng Diệp Quân ôm quyền chào Tín Du và Thái A Thiên: “Hai vị hôm nay dốc lòng tương trợ, Diệp Quân xin khắc trong tâm khảm, ngày sau sẽ trả lại. Xin cáo từ”.

Nói rồi xoay người rời đi.

Đi là đương nhiên, bởi vì chỉ khi hắn không còn ở đây nữa, hai lão kia mới có thể đấu đá ác liệt hơn. Tín Du thấy hắn ngoảnh đi thì mở miệng như muốn nói gì, cuối cùng vẫn lựa chọn im lặng, bởi vì đây mới là lựa chọn tối ưu của Diệp Quân.

Thái A Thiên im lặng nhìn theo, không biết đang suy nghĩ gì.

Tu La Thiên và Huyền Sắc cũng không lên tiếng.

Diệp Quân đã không còn giá trị lợi dụng trong mắt họ, bây giờ mà gây chuyện với hắn mới là ngu xuẩn.

Vì khi ấy sẽ đắc tội cả học sĩ tối thượng và tộc Thái A.

Vậy nên họ sẽ mắt nhắm mắt mở để hắn đi.

Cô gái áo đen kia thấy Diệp Quân biến mất rồi thì thoáng nhìn sang nhóm Tu La Thiên và những người khác rồi lắc nhẹ đầu.

Trở lại bên này, Tu La Thiên tuyệt đối không thể cho phép Huyền Sắc và Huyền tộc lấy được hai món thần vật kia.

Văn minh Tu La hiện do tộc Tu La đứng đầu, nắm trong tay rất nhiều tài nguyên, nếu Huyền tộc trỗi dậy thì danh dự của họ sẽ bị thách thức.

Đây là điều ông ta tuyệt đối không cho phép.

Về phần Huyền Sắc, vật đã vào tay, làm sao có thể nhả ra?

Nhất là khi ông ta dám cam đoan quan tài máu và thanh kiếm đều là vật từ văn minh vũ trụ cấp bốn.

Có báu vật này trong tay, Huyền tộc có thể trỗi dậy mạnh mẽ, hoặc thậm chí là hạ bệ tộc Tu La dễ như chơi.

Hai bên đã chọn đối đầu nhau.

Không ai bằng lòng nhượng bộ.

Đương lúc họ muốn ra tay, thời không phía sau Tu La Thiên chợt vỡ ra, để một lão già bước ra.

Sự xuất hiện tộc trưởng tiền nhiệm của tộc Tu La – Tu La Tịnh khiến Tu La Thiên ngạc nhiên.

Huyền Sắc thì nhíu mày lại.

Tu La Tịnh liếc nhìn Huyền Sắc một cái rồi nói với học sĩ tối thượng: “Hôm nay tộc Tu La đã đắc tội học sĩ, mong người đừng để trong lòng”.

Cô ta chỉ đáp: “Tộc Tu La đứng đầu văn minh Tu La, tầm nhìn không nên hạn hẹp thế này”.

Nói rồi xoay người rời đi, không thèm để ý khi sắc mặt Tu La Thiên tối sầm đi.

Thái A Thiên liếc nhìn hai người Tu La Thiên và Huyền Sắc, cười khẩy một tiếng rồi cũng rời đi.

Ông ta đương nhiên là có hứng thú với hai món báu vật kia, nhưng hứng thú với vị công tử họ Diệp lại càng lớn hơn.
 
Hậu Duệ Kiếm Thần
Chương 3380


Chương 3380

Thanh niên này đúng là không đơn giản tẹo này!

Nhóm Thái A Thiên và học sĩ tối thượng đi rồi, Tu La Tịnh mới chầm chậm cất giọng nói với Huyền Sắc: “Ngươi hẳn cũng hiểu rõ, thanh niên kia cố tình đưa ra hai món thần vật này để di dời mâu thuẫn, khiến hai gia tộc chúng ta xích mích với nhau”.

Huyền Sắc im lặng.

Ông ta đương nhiên biết được đây là ý đồ của Diệp Quân, nhưng lại không cách nào từ chối dương mưu này.

Tu La Tịnh không nói gì nữa mà chỉ nhìn Huyền Sắc. Nếu Huyền tộc thật sự muốn chiếm làm của riêng thì tộc Tu La cũng không ngại một trận chiến.

Dù sao họ vẫn còn thần vệ Tu La ở đây.

Nếu thật sự tranh chấp, phần thắng của tộc Tu La vẫn lớn hơn.

Nhưng trừ khi thật sự bất đắc dĩ thì tộc Tu La cũng không muốn ra tay, thứ nhất vì đây là tranh chấp nội bộ, thứ nhì là tộc Tu La có thắng thì cũng sẽ chịu tổn thất nặng nề.

Lấy góc nhìn đại cục mà nói, tộc Tu La không muốn ra tay.

Nhưng nếu Huyền tộc thật sự muốn chiếm làm của riêng thì tộc Tu La cũng sẽ đáp trả không chút do dự, vì họ không muốn để Huyền tộc giành được món lợi uy h**p tộc Tu La.

Sau một hồi im lặng, Huyền Sắc mới vươn tay gọi kiếm Thanh Huyên xuất hiện, rồi đẩy nó sang cho Tu La Tịnh.

Huyền tộc không có kiếm tu đủ mạnh, có mang về cũng vô nghĩa.

Ông ta để tâm đến quan tài máu hơn.

Chỉ nhìn thôi cũng biết đây không phải thần vật tầm thường rồi.

Tu La Tịnh liếc Huyền Sắc một cái, không nhiều lời nữa mà thu kiếm vào, nói: “Đi thôi”.

Ông ta dẫn các cường giả tộc Tu La rời đi.

Huyền Sắc đứng lại hồi lâu rồi cũng dẫn phe mình trở về.

Trong đám mây, Tu La Tịnh nhìn Tu La Thiên với ánh mắt thất vọng. Người sau không dám hé răng.

Một hồi sau, Tu La Tịnh phẩy tay: “Các ngươi trở về đi”.

Tu La Thiên vội vàng nghe theo.

Lại nghe Tu La Tịnh lên tiếng: “Tiểu Hàn ở lại”.

Cô gái áo đen ngoái nhìn lại, gật đầu.

Đợi Tu La Thiên và những người khác đi rồi, Tu La Tịnh quay sang nhìn cô ta.

Cô ta vẫn giữ sắc mặt bình tĩnh đúng mực.

Ánh mắt Tu La Tịnh trở nên phức tạp: “Ta biết ngươi có thù oán với gia tộc, nhưng đó không phải lý do để đẩy cả tộc vào nguy khốn”.

Cô gái chỉ đáp: “Tiên tổ nói gì, ta không hiểu”.

Tu La Tịnh nhìn cô ta chằm chặp, ánh mắt dần lạnh đi.

Cường giả vẫn bình chân như vậy.

Một hồi sau, vẻ lạnh lùng trong mắt Tu La Tịnh tan đi, chỉ còn lại phức tạp trong lòng. Kể từ khi thiên tài tuyệt thế của tộc Tu La yểu mệnh chết đi, thế hệ trẻ của họ chỉ còn cô gái này là lợi hại nhất, nếu giết đi sẽ khiến tương lai của họ bị đứt đoạn.

Sẽ trở thành điểm yếu chí mạng của tộc Tu La.
 
Back
Top Dưới