Tiên Hiệp Hậu Duệ Kiếm Thần

Hậu Duệ Kiếm Thần
Chương 3381


Chương 3381

Nhưng cô nhóc này không chỉ xa cách gia tộc mà còn mang thù oán trong lòng.

Tu La Tịnh không khỏi thở dài, mở miệng nói: “Nếu ngươi sẵn lòng buông bỏ thù hận, tộc trưởng kế nhiệm sẽ là ngươi”.

Cô ta chỉ cười khẽ: “Nếu không thì sao? Tiên tổ sẽ lập tức tiêu diệt ta ư?”

Tu La Tịnh chỉ nhìn lại, không đáp.

Cô gái áo đen nói thẳng: “Nếu ta nói ta có thể buông bỏ thù hận, tiên tổ có tin không?”

Sau một hồi im lặng, Tu La Tịnh lắc đầu: “Không”.

Cô gái áo đen cong môi: “Vậy mời tiên tổ ra tay”.

Tu La Tịnh không chút chần chừ, vung tay chưởng ra.

Chỉ cần còn một tia hy vọng thì ông ta cũng sẽ không diệt trừ một thiên tài tuyệt thế trong gia tộc, lại còn là siêu thiên tài duy nhất nữa chứ. Nhưng hết cách rồi, khi thù hận của đối phương dành cho gia tộc là quá sâu đậm.

Thiên tài thế này, để lại mới càng gây họa cho tộc Tu La.

Nếu để nó hoàn toàn trưởng thành, cả tộc chắc chắn sẽ rơi vào tai họa ngập đầu.

Đúng lúc này, cô gái áo đen vung tay, thả ra một tia sáng đen.

Ầm!

Tiếng nổ đinh tai vang lên, đồng thời đẩy lui hai người.

Tu La Tịnh dừng lại, nhìn đối phương đầy khó tin: “Ngươi… sao có thể…”

Cô gái áo đen chỉ lạnh lùng đáp: “Tiên tổ muốn giết được ta thì một là phải triệu tập toàn bộ cường giả cao cấp trong tộc, hai là gọi tiên tổ của người tới. Nhưng có lẽ tiên tổ sẽ không làm vậy, vì gọi tộc nhân đến giết đồng tộc của mình chẳng khác gì vứt bỏ mặt mũi bản thân và gia tộc, đúng chứ?”

Tu La Tịnh chỉ nhìn lại.

Cô gái áo đen: “Còn cách thứ hai… Người sàng lập xuất hiện, chưa biết chắc sẽ giúp ai, nhỉ?”

Tu La Tịnh rơi vào im lặng một hồi lâu mới nói: “Chỉ cần ngươi ở lại, cái gì ta cũng sẽ làm, kể cả diệt trừ tất cả những người ở dòng chính từng hãm hại cha mẹ ngươi”, chính vì những kẻ này mà cha mẹ cô gái mới chết thảm như vậy.

Nhưng cô ta chỉ liếc nhìn ông ta: “Nếu ban đầu ông chịu nói những lời này thì có lẽ ta còn cân nhắc, nhưng bây giờ đã muộn rồi”.

Dứt lời, cô xoay người rời đi.

Lý do từ chối rất đơn giản, tộc Tu La không bao lâu nữa sẽ gặp họa ngập đầu, bây giờ ở lại chỉ còn nước chết chung, chẳng thà trở mặt thì may ra còn đường tự vệ.

Tu La Tịnh nhìn theo bóng lưng xa dần của cô gái áo đen suốt một hồi lâu, cuối cùng thở dài với cõi lòng phức tạp.

Nửa hoảng hốt, nửa chấp nhận.

Hoảng hốt, là vì ông ta không ngờ sức mạnh của Tu La Hàn lại đáng sợ đến vậy, đúng là yêu nghiệt trong yêu nghiệt.

Chấp nhận, là vì ông ta không làm gì được Tu La Hàn.

Triệu tập cường giả trong tộc đến giết ư?

Đương nhiên là có thể, nhưng làm vậy cũng sẽ trở thành trò cười của văn minh Tu La, cũng khiến các dòng phụ trong gia tộc trở nên xa cách.

Gọi người sàng lập thì càng không được.
 
Hậu Duệ Kiếm Thần
Chương 3382


Chương 3382

Tu La Hàn nói phải, lỡ thỉnh đến rồi, còn chưa biết tiên tổ sẽ giúp ai hơn.

Bởi vì cô ta quá mức yêu nghiệt.

Tu La Tịnh lắc đầu, thu hồi suy nghĩ, lại buông một tiếng thở dài rồi biến mất tại chỗ.

Ông ta trở về tộc Tu La, dẫn một nhóm cường giả cao cấp đi đến một gian phòng bí mật, rồi gọi kiếm Thanh Huyên xuất hiện trong tay.

Mọi ánh mắt đều sống động hẳn lên khi nhìn thấy thanh kiếm.

Tu La Tịnh truyền sức mạnh vào nó, nhưng thanh kiếm không hề sứt mẻ.

Ông ta thoáng kinh ngạc trước khi lấy một lá chắn màu đen ra phang thật mạnh lên thân kiếm.

Rắc!

Tấm khiên vỡ vụn.

Các cường giả trố mắt nhìn nhau đầy khiếp sợ.

Tu La Tịnh mới thở dài, nói: “Đúng là đến từ văn minh vũ trụ cấp bốn”.

Những người khác gật đầu tán thành.

Tu La Tịnh nhìn kiếm Thanh Huyên với vẻ tham lam trong mắt. Cầm nó trong tay, ông ta thật sự cảm nhận được thế nào là sức mạnh vô biên, một loại sức mạnh không phải của ông ta nhưng có thể biến ông ta trở nên vô địch.

Đúng là thần vật!

Vẻ tham lam nóng cháy của ông ta đương nhiên không trốn thoát ánh mắt người khác, ai nấy tuy đều không vui nhưng cũng đành chịu, bởi vì Tu La Tịnh là người mạnh nhất tộc Tu La hiện nay.

Bỗng ông ta mở miệng: “Kiếm này bất phàm, ta sẽ nghiên cứu kỹ hơn”.

Không ai nói gì, không ai phản đối.

Tu La Tịnh không để ý đến họ mà chỉ cầm kiếm rời đi.

Sau một hồi im lặng, Tu La Tiêu mới nói: “Giải tán”.

Rồi cũng đi mất.



Tại học điện tối thượng.

Học sĩ tối thượng trở lại với gương mặt âm u tối sầm, giận không át được.

Đã tốn bao nhiêu công sức mới xây dựng được chút tình nghĩa với Diệp Quân, nào ngờ lại bị tộc Tu La và Huyền tộc phá hỏng.

Đúng là tức điên người mà!

Thái A Thiên bất ngờ xuất hiện cách đó không xa, thấp giọng hỏi: “Học sĩ tối thượng, thanh niên kia rốt cuộc có thân phận gì? Chẳng lẽ thật sự đến từ văn minh vũ trụ cấp bốn?”, Tín Du chỉ biết thở dài không nói.

Làm Thái A Thiên sinh lòng ngờ vực.

Tín Du lắc đầu: “Hắn có phải người của văn minh cấp bốn hay không thì văn minh Tu La chúng ta cũng không nên đối xử với hắn như vậy. Ta mời hắn đến đây bởi vì người này có rất nhiều thứ vượt qua văn minh vũ trụ cấp ba, nếu hắn đồng ý trao đổi thì tương đương với bằng lòng kết bạn, nào ngờ văn minh Tu La lại hành xử như thế…”

Cô ta lại lắc đầu: “Ta cũng không còn mặt mũi gặp lại hắn”.
 
Hậu Duệ Kiếm Thần
Chương 3383


Chương 3383

Thái A Thiên: “Vị Diệp công tử này thật sự là không hề tầm thường”.

Sắc mặt Tín Du trở nên phức tạp.

Thái A Thiên: “Học sĩ tối thượng đang lo lắng điều gì sao?”

Tín Du gật đầu: “Hắn đã đi nhưng mọi chuyện chưa kết thúc ở đây. Tộc Tu La và Huyền tộc lấy được hai món thần vật kia cũng không phải là phúc phận gì”.

Thái A Thiên thắc mắc: “Vì sao lại nói vậy?”

Tín Du: “Quan tài máu đến từ văn minh Thuật Giả, một nền văn minh vốn đã vô cùng kỳ quái, không rõ mục đích. Bản thân quan tài lại là vật hung hiểm, tuy ta không biết Diệp công tử làm sao mà trấn áp được nó, nhưng trực giác ta nói rằng Huyền tộc sẽ không làm được điều ấy”.

Thái A Thiên ngẫm nghĩ một hồi, hỏi: “Hắn thật sự đến từ văn minh cấp bốn sao?”

Tín Du lắc đầu: “Không, hắn nói hắn đến từ văn minh cấp một”.

Thái A Thiên liếc sang.

Tín Du khẽ cười: “Không tin?”

Thái A Thiên gật đầu: “Văn minh cấp một tuyệt đối không thể đào tạo ra thiên tài như hắn, ngay cả lịch sử văn minh Tu La chúng ta cũng hiếm thấy”.

Tín Du lại nói: “Ta cũng không tin, nhưng ta biết hắn không nói dối. Hắn không cần phải nói dối”.

Thái A Thiên rơi vào im lặng.

Tín Du: “Nên ta đoán hắn thật sự đến từ văn minh cấp một, nhưng người đứng sau hắn lại đến từ văn minh cao hơn”.

Thái A Thiên nhíu mày: “Người đứng sau?”

Tín Du gật đầu: “Trước đó thoạt nhìn là ta giúp hắn, nhưng thật ra là đang giúp chúng ta..”.

Thái A Thiên nheo mắt: “Ý của học sĩ tối thượng là… người sau lưng hắn…”

Tín Du không đáp, chỉ gọi một chiếc bình ngọc trắng xuất hiện trong tay.

Cô ta nói: “Cách đây không lâu, ta vừa so sánh máu của hắn và máu của văn minh Tu La chúng ta, ngươi đoán kết quả thế nào?”

Thái A Thiên không trả lời.

Tín Du cười: “Huyết mạch Tu La thua hoàn toàn”.

Thua hoàn toàn!

Hai tay Thái A Thiên siết lại khi sóng cả dâng lên trong lòng.

Huyết mạch Tu La.

Là một loại huyết mạch đáng sợ do người sàng lập của văn minh Tu La tạo ra, nhưng lại thua trước huyết mạch trong người Diệp Quân.

Điều này có nghĩa là gì?

Người đứng sau Diệp Quân còn mạnh hơn cả người sàng lập văn minh Tu La?

Sắc mặt Thái A Thiên dần đọng lại.

Tín Du lắc đầu: “Không sợ đối thủ mạnh, chỉ sợ đồng đội ngu. Văn minh Tu La vốn có thể thành lập quan hệ hữu nghị, trao đổi cùng văn minh bên hắn, nhưng vì tộc Tu La và Huyền tộc…”

Thái A Thiên xen vào: “Bọn họ bị lợi ích làm mờ mắt, sớm muộn gì cũng hại chết toàn bộ văn minh Tu La… Nếu tộc Thái A ta có thể lên làm thủ lĩnh, chúng ta sẵn sàng giao hảo với Diệp công tử, cùng nhau phát triển”.
 
Hậu Duệ Kiếm Thần
Chương 3384


Chương 3384

Tín Du ngoái đầu đầy kinh ngạc.

Thái A Thiên giải thích: “Nếu người đứng sau Diệp công tử thật sự là cường giả bực ấy thì hành vi lần này của văn minh Tu La xem như đã rước họa vào thân. Chưa kể tộc Tu La và Huyền tộc chưa chắc sẽ chịu dừng lại, mà một khi họ lại đi gây sự với Diệp công tử, người đứng sau hắn rất có thể sẽ ra mặt. Nếu người ấy nóng tính thì không chỉ hai tộc kia mà toàn bộ văn minh Tu La đều sẽ gặp nguy hiểm!”

Tín Du im lặng.

Thái A Thiên tiếp tục: “Diệp công tử này thoạt nhìn hiền hậu gần gũi nhưng ta cho rằng còn tùy người, chứ bên trong hắn là một kẻ tàn nhẫn, bằng không đã không lập tức giết Huyền Minh. Nay tộc Tu La và Huyền tộc cướp đồ của hắn, chắc chắn hắn sẽ không bỏ qua…”

Ông ta ngước nhìn Tín Du.

Cô ta im lặng một hồi mới nói: “Ta đương nhiên sẵn sàng đưa tộc Thái A lên làm thủ lĩnh, nhưng ông cũng phải biết, tranh giành quyền lực lúc này sẽ đẩy văn minh Tu La vào hỗn loạn…”

Thái A Thiên: “Không cần, chuyện này để ta xử lý”.

Thấy Tín Du nhìn mình, ông ta nói: “Tộc Tu La và Huyền tộc làm ác thì chúng ta là thiện. Chúng ta sẽ chủ động giao hảo với Diệp công tử, cho hắn biết hai tộc kia không đại biểu cho toàn bộ văn minh Tu La”.

Tín Du suy tư một hồi rồi gật gù: “Được”.

Thái A Thiên nghe vậy thì hưng phấn siết tay lại.

Đây là học sĩ tối thượng.

Không chỉ là một người, mà sau lưng còn có một học điện tối thượng, được cô ta ủng hộ chẳng khác gì được học điện tán thành.

Mấu chốt là cô ta có thể áp chế được thần vệ Tu La.

Có học sĩ tối thượng ủng hộ, về sau khi hai tộc khai chiến, tộc Tu La sẽ mất đi một phần lớn sức mạnh.

Nói đúng hơn là một khi không có thần vệ, tộc Tu La chẳng khác gì bị chặt đứt hai tay.

Tín Du mở miệng gọi: “Thiên tộc trưởng”.

Thái A Thiên thu hồi suy nghĩ, nhấc mắt nhìn lên, nghe cô ta nghiêm giọng nói: “Vì văn minh Tu La”.

Ông ta gật đầu: “Nếu đây chỉ là vì Thái A Thiên thì ta hoàn toàn có thể tách ra khỏi văn minh này, vì ít nhất Diệp công tử vẫn có hảo cảm với chúng ta, chẳng phải sao?”

Tín Du gật đầu: “Chuyện kế tiếp thế nào, ông cứ việc sắp xếp”.

Rồi xoay người rời đi.

Cô ta biết tộc Tu La ngày càng đi xuống, nhưng vì bản thân vẫn luôn vùi đầu vào nghiên cứu học thuật nên không biết bọn họ đã lụn bại đến mức nào. Nhưng hành vi vừa rồi của tộc Tu La đã khiến cô thất vọng hoàn toàn.

Một nền văn minh vũ trụ hùng mạnh sao có thể giao vị trí thủ lĩnh cho những kẻ mắt nhìn không quá đầu như vậy?

Vì thế, cô ta bằng lòng giúp đỡ tộc Thái A.

Tín Du đi rồi, Thái A Thiên mới trở lại trong tộc.

Điện Thái A.

Thái A Thiên lên tiếng: “Nan trưởng lão”.

Thái A Nan lập tức xuất hiện, nghe Tộc trưởng phân phó: “Từ giờ trở đi, ông hãy lập tức theo dõi hành tung của Diệp công tử… Không, lập tức dẫn theo mười cường giả mười phần thần tính bảo vệ hắn”.

Ông ta lập tức thắc mắc: “Vì sao?”
 
Hậu Duệ Kiếm Thần
Chương 3385


Chương 3385

Thái A Thiên: “Tộc Tu La và Huyền tộc vừa kiếm được món hời nhưng chắc chắn sẽ không bỏ qua, mà theo hiểu biết của ta, họ sẽ không để cho Diệp công tử toàn mạng. Hắn quá mức yêu nghiệt, ngày sau trưởng thành sẽ trở thành uy h**p với họ, nên hai tộc đó đương nhiên sẽ tìm cách giết người diệt khẩu, tiêu trừ hậu họa”.

Sắc mặt Thái A Nan đanh lại: “Tộc trưởng, chúng ta làm vậy chẳng khác gì trở mặt thành thù với họ…”

Thái A Thiên nhắm mắt, nói: “Vì tương lai, chúng ta đánh cược một lần này!”

Sau khi rời khỏi nền văn minh Tu La, Diệp Quân tìm đến một vùng hư không, sau đó trở về trong Tiểu Tháp.

Diệp Quân ngồi xếp bằng ở một bờ biển, hắn chậm rãi nhắm mắt lại, những khí thế mạnh mẽ quanh người hắn không ngừng lan ra ngoài, chấn động khiến thời không xung quanh run rẩy.

Trận chiến lúc trước đã giúp hắn thu hoạch được rất nhiều thứ.

Khí thế quanh người Diệp Quân ngày càng mạnh hơn, thời không xung quanh cũng dần trở nên vặn vẹo.

Không biết đã bao lâu trôi qua, Diệp Quân chợt mở mắt, trong mắt hắn có hai tia kiếm quang loé lên.

Oanh!

Một khí thế đáng sợ thoáng chốc bộc phát từ trong cơ thể Diệp Quân, khiến thời không xung quanh vặn vẹo biến dạng.

Cảnh giới ba phần thần tính!

Diệp Quân hít sâu một hơi, sau đó hưng phấn nói: “Tháp gia, đột phá rồi”.

Tiểu Tháp nói: “Chúc mừng”.

Diệp Quân nhẹ giọng nói: “Xem ra đúng là nên hạn chế sử dụng kiếm Thanh Huyên”.

Bình thường, hắn sử dụng kiếm Thanh Huyên sẽ có thể tiêu diệt người khác trong nháy mắt, mà g**t ch*t trong nháy mắt như thế ngoài việc ra oai thì không hề có chút tác dụng gì với tu vi của hắn cả.

Mà mỗi lần quyết đấu sinh tử đều có thể khiến hắn có được thu hoạch hoàn toàn mới.

Trận chiến sinh tử có thể kích phát tiềm lực của một người nhất.

Lần này đại chiến với cao thủ mười phần thần tính kia để hắn biết được trình độ chiến lực của mình hiện tại, dưới Độc Khai Nhất Đạo, dù hắn không phải tồn tại vô địch nhưng chắc chắn cũng rất ít có ai thắng được hắn.

Mà bây giờ, hắn muốn đánh một trận với cao thủ Độc Khai Nhất Đạo, đặc biệt là cao thủ Độc Khai Nhất Đạo chân chính!

Vì trận chiến trước đó, hắn còn chưa đạt đến giới hạn của mình.

Còn chưa sử dụng huyết mạch, đương nhiên vẫn chưa đến giới hạn!

Diệp Quân cười nói: “Tháp gia, ta muốn bị đánh!”

Tiểu Tháp nói: “Trước đây có nhiều lúc cha ngươi cũng sẽ trở nên tự tin như ngươi, ngươi có biết kết quả là thế nào không?”

Diệp Quân hơi tò mò: “Là thế nào?”

Tiểu Tháp nói: “Rất thê thảm.”

Diệp Quân: “…”

Tiểu Tháp lại nói: “Sau khi thực lực tăng lên khó tránh khỏi việc sẽ quá tự tin, cũng giống như nhà giàu mới nổi ở thế giới thường. Đột nhiên trở nên giàu có, ngươi sẽ không khỏi thấy kiêu ngạo, không nhìn rõ bản thân mình, càng ngày càng phách lối, đồng thời cũng sẽ tự mãn, một người tự mãn sẽ không thể nào tiến bộ thêm nữa.”
 
Hậu Duệ Kiếm Thần
Chương 3386


Chương 3386

Nói đến đây, nó thoáng im lặng, sau đó mới tiếp tục: “Đừng trách Tháp gia lắm chuyện, Tháp gia hy vọng ngươi có thể ngày càng tốt hơn, vì năm đó mỗi lần cha và ông nội ngươi cảm thấy tự tin đều ngầu chưa đến ba ngày, đặc biệt là cha ngươi, thê thảm lắm”.

Diệp Quân mỉm cười nói: “Sao có thể chứ? Ta hiểu ý Tháp gia, Tháp gia yên tâm, ta vẫn sẽ giữ suy nghĩ như bình thường, dù sao mục tiêu của ta cũng là biển sao chứ không phải con đom đóm trước mắt”.

Tiểu Tháp nói: “Dưới sự dạy dỗ của ta, ngươi thật sự ngày càng xuất sắc”.

Diệp Quân: “…”

Sau khi khoác lác qua lại với Tháp gia một lúc, Diệp Quân đi tới một biển mây, Ngao Thiên Thiên đang bế quan tu luyện ở sâu trong biển mây.

Hiện tại Ngao Thiên Thiên đang đột phá cảnh giới Thần Đạo.

Lúc trước Ngao Thiên Thiên từng nói với hắn, Long tộc càng tu luyện lên sẽ càng khó, đương nhiên nếu cô ấy có thể đột phá thì sức chiến đấu của cô ấy sẽ hơn hẳn người cùng cảnh giới.

Sức chiến đấu của Ngao Thiên Thiên cũng là một trong số ít những người cùng thế hệ có thể đuổi kịp hắn.

Diệp Quân nhẹ giọng nói: “Không biết bây giờ Diệp Khải lão đệ thế nào rồi”.

Tiểu Tháp nói: “Hắn ta có chủ nhân bút Đại Đạo dạy dỗ, chắc chắn sẽ không tệ”.

Diệp Quân mỉm cười nói: “Cũng đúng”.

Diệp Quân không làm phiền Ngao Thiên Thiên, hắn lại tìm đến Nhất Niệm, cô ta vẫn đang nghiên cứu thời không đặc biệt trong tháp, khu vực thời không chỗ cô ta lúc ẩn lúc hiện, thỉnh thoảng biến thành vô số mảnh vụn, lúc thời không biến thành vô số mảnh vụn, Nhất Niệm cũng biến thành như thế theo…

Diệp Quân nhìn mà trợn mắt há mồm.

Lúc này, thời không kia trở lại bình thường, Nhất Niệm bước nhanh đến trước mặt Diệp Quân, cô ta duỗi tay hé miệng cười.

Diệp Quân cười khẽ, sau đó lấy một xâu kẹo hồ lô ra đặt vào tay Nhất Niệm.

Nụ cười trên mặt Nhất Niệm lập tức rực rỡ như hoa, cô ta nhẹ nhàng bóc vỏ kẹo, sau đó bắt đầu l**m.

Diệp Quân vốn định thỉnh giáo Nhất Niệm về đạo Thời Gian, nhưng nghĩ lại thấy thôi.

Hắn sợ bị đả kích!

Chuyện lần trước Nhất Niệm bảo hắn đổi một cái não khác thật sự khiến hắn tổn thương.

Lúc này, Nhất Niệm đột nhiên kéo Diệp Quân ngồi xuống, cô ta lấy một quyển sổ nhỏ màu đen ra, sau đó mở sổ, bên trên vẽ rất nhiều ký hiệu kỳ lạ.

Diệp Quân nhìn mà thấy nghi ngờ.

Lúc này, Nhất Niệm lấy một cây bút ra, sau đó chỉ một dãy ký hiệu trong đó, chậm rãi nói: “Giả thiết thời gian là T, không gian là V, vật chất là M, trong một không gian, vật chất là tồn tại chiếm một không gian nhất định, vì thế nếu chúng ta muốn điều khiển thời gian thì phải giảm vật chất, có nghĩa là V trừ đi M, mà trong thời gian ngoài vật chất còn có sức mạnh thời gian. Vì thế, chúng ta phải tính toán lực cản của sức mạnh thời gian, mỗi lực cản của sức mạnh thời gian ở mỗi một khoảng thời gian đều sẽ khác nhau. Vì thế chúng ta còn phải tính ra lực cản của các khoảng thời gian khác nhau. Có nghĩa là T trừ đi lực cản thời gian S, sau khi cho ra kết quả còn phải tính ra tốc độ thời không cá nhân là H…”

Nói đến đây, cô ta đột nhiên quay đầu nhìn Diệp Quân: “Huynh hiểu ý ta chứ?”

Diệp Quân im lặng, Nhất Niệm tỏ vẻ uất ức: “Ta đã nói đơn giản lắm rồi… Còn muốn đơn giản nữa thì khó lắm!”

Diệp Quân ngẫm nghĩ, sau đó nói: “Thật ra cũng hiểu được chút chút”.
 
Hậu Duệ Kiếm Thần
Chương 3387


Chương 3387

Nhất Niệm lập tức tỏ vẻ hớn hở: “Được, vậy ta tiếp tục giảng cho huynh, nói đến thời gian, không gian và vật chất thì không thể không nói đến định luật thời gian, định luật không gian và định luật vật chất, giả thiết…”

Diệp Quân đột nhiên ngẩng đầu: “Hình như có kẻ địch tới!”

Dứt lời, hắn lập tức rời khỏi Tiểu Tháp.

Nhất Niệm: “…”

Bên ngoài tháp.

Diệp Quân trầm giọng nói: “Tháp gia, có phải cô ta đến từ nền văn minh vũ trụ cấp bốn không?”

Tiểu Tháp hỏi: “Ngươi nghe không hiểu cô ta nói gì à?”

Diệp Quân đen mặt: “Ngươi nghe hiểu không?”

Tiểu Tháp nói: “Hiểu được đại khái”.

Diệp Quân thoáng ngây người, sau đó vội hỏi: “Cô ta nói gì vậy?”

Tiểu Tháp đáp: “Cô ta đang hướng dẫn ngươi vận dụng thời gian như thế nào”.

Diệp Quân hỏi: “Rồi sao nữa?”

Tiểu Tháp đáp: “Hết rồi”.

“Mẹ kiếp!”

Diệp Quân lập tức sa sầm mặt.

Lúc này, thời không sau lưng Diệp Quân đột nhiên hơi rung động, một ông lão áo đen chậm rãi bước ra.

Cảnh giới mười phần thần tính!

Diệp Quân quan sát ông lão áo đen: “Nền văn minh Tu La?”

Ông lão cũng nhìn chằm chằm Diệp Quân: “Nghe nói ngươi có truyền thừa của nền văn minh vũ trụ cấp bốn, có phải là thật không?”

Diệp Quân nhíu mày: “Ông không phải người của nền văn minh Tu La”.

Cơ thể ông lão áo đen chợt trở nên hư ảo, trong nháy mắt, thời không xung quanh Diệp Quân xuất hiện vô số trụ đá màu đen, chỉ trong nháy mắt, Diệp Quân đã bị những trụ đá này vây quanh. Sau đó, vô số tia chớp máu đen b*n r* từ trong trụ đá đen nhánh, chỉ trong nháy mắt, Diệp Quân đã bị tia chớp bao phủ.

Sau một thoáng im lặng!

Ong! Một tiếng kiếm reo đột nhiên vang vọng trong đất trời, sau đó, một tia kiếm quang xẹt qua một vùng tia chớp, nhanh chóng chém về phía ông lão áo đen.

Ông lão áo đen híp mắt, vung tay áo, một tia sáng màu đen đón lấy chiêu kiếm.

Ầm!

Sau một tiếng nổ, hai người liên tục lùi lại.

Diệp Quân dừng lại trước, hắn nhìn ông lão áo đen phía xa, người hơi rung lên sau đó bay lên rời, một khắc sau, hắn biến thành một tia kiếm quang vạn trượng chém mạnh xuống.

Trong thiên địa bị chém rách một khe hở khổng lồ!

Lúc này, ánh mắt ông lão cũng trở nên nặng nề, ông ta vốn cho rằng thiếu niên trước mắt chỉ có ba phần thần tính, có thể dễ dàng ức h**p. Nhưng sau một lúc giao thủ, ông ta phát hiện mình đã đánh giá thấp thực lực của thiếu niên kiếm tu này rồi!

Ông lão không dám lơ là nữa, đột nhiên tiến lên một bước, người rung lên, tay phải đánh ra một quyền, vô số tia chớp màu đen lập tức bắn lên cao.
 
Hậu Duệ Kiếm Thần
Chương 3388


Chương 3388

Hai người đối đầu trực diện một lần nữa!

Ầm!

Vô số kiếm quang và tia chớp b*n r*, những cơn sóng xung kích năng lượng thoáng chốc khiến thiên địa vỡ thành hư vô.

Ông lão áo đen vừa dừng lại, một thanh kiếm ý đã xuất hiện trước mặt ông ta mà không hề có chút dấu hiệu nào.

Thanh kiếm xuất hiện quá kỳ lạ, sắc mặt ông lão thay đổi, cũng may ông ta phản ứng rất nhanh, vào khoảnh khắc kiếm chém ra, một lá chắn sấm sét màu đen đã chắn trước mặt ông ta.

Ầm!

Lá chắn bị kiếm chém lên lập tức nứt ra, mà sau đó lại một chiêu kiếm chém tới, không chỉ có thể mà xung quanh ông lão áo đen còn đồng thời xuất hiện vô số thanh kiếm ý!

Những thanh kiếm ý này cũng xuất hiện mà không có chút dấu hiệu!

Ông lão thầm hoảng hốt, đột nhiên nắm chặt hai tay, những tia chớp liên tục b*n r* từ trong người ông ta.

Toàn bộ hư không lập tức vang lên tiếng sấm cuồn cuộn, đinh tai nhức óc.

Ầm…

Vô số tia chớp và kiếm quang liên tục vỡ vụn, sau đó biến thành những năng lượng đáng sợ lan ra khắp xung quanh.

Thiên địa hư không hỗn độn! Ông lão áo đen kia liên tục lùi lại mấy vạn trượng mới dừng lại, vừa dừng lại, cả người ông ta đã nứt ra, máu tươi chậm rãi tuôn trào.

Diệp Quân cầm kiếm đứng ở phía xa, chiến ý ngút trời.

Diệp Quân đang muốn xuất kiếm một lần nữa thì ông lão áo đen chợt nói với giọng điệu nôn nóng: “Đợi đã!”

Diệp Quân thoáng ngây người, hắn nhíu mày hỏi ông lão: “Làm sao?”

Ông lão nhìn chằm chằm Diệp Quân với nét mặt rất khó coi: “Ngươi thật sự chỉ có cảnh giới ba phần thần tính ư?”

Diệp Quân cười nói: “Chẳng lẽ cái này còn làm giả được?”

Ông lão chần chừ một lát rồi nói: “Cách đây không lâu, một nguồn tín hiệu bí ẩn đột nhiên truyền bá trong vũ trụ, nội dung là ngươi có truyền thừa của nền văn minh vũ trụ cấp bốn, không chỉ thế mà trong nguồn tín hiệu bí ẩn kia còn cập nhật liên tục vị trí của ngươi…”

Diệp Quân nhíu mày: “Ai làm?”

Ông lão áo đen lắc đầu: “Không biết”.

Diệp Quân sa sầm mặt.

Vũ trụ nền văn minh Tu La?

Diệp Quân lại hỏi: “Bắt đầu từ khi nào?”

Ông lão đáp: “Mười mấy ngày trước”.

Diệp Quân híp mắt, đó là lúc hắn tiến vào nền văn minh Tu La, nói cách khác là có người đã nhằm vào hắn sẵn.

Nền văn minh Quân Lâm?
 
Hậu Duệ Kiếm Thần
Chương 3389


Chương 3389

Hay là nền văn minh vũ trụ của người đàn ông mang đao kia?

Cũng có thể!

Ông lão đột nhiên chắp tay, nghiêm túc nói: “Ta không biết thực lực của các hạ lại mạnh mẽ như thế, khi nãy xin lỗi vì đã đắc tội”.

Dứt lời, ông ta chủ động tháo nhẫn không gian của mình đặt xuống trước mặt rồi xoay người bỏ chạy.

Quy tắc giang hồ, đầu hàng không giết!

Diệp Quân: “…”

Sau khi ông lão đã chạy được một lúc, thấy Diệp Quân không đuổi theo, ông ta lập tức thở phào nhẹ nhõm.

Thật ra nếu tiếp tục đánh, không phải ông ta không có khả năng thắng.

Nhưng ông ta không muốn đánh nữa.

Vì thiếu niên này thật sự quá yêu nghiệt, cảnh giới ba phần thần tính lại có thực lực không thua gì mười phần thần tính là ông ta, thật sự quá khó tin.

Người đứng sau thiếu niên thiên tài này chắc chắn là trên mười phần thần tính.

Đối mặt với thiên tài yêu nghiệt thế này, dù có g**t ch*t cũng sẽ để lại tai hoạ khôn lường, vì thế ông ta quyết định chọn của đi thay người để giải trừ đi nhân quả này.

Ông lão áo đen nhìn chân trời phía xa, trong mắt lộ vẻ phức tạp: “Truyền thừa của nền văn minh vũ trụ cấp bốn…”

Dứt lời, hắn xoay người rời đi.

Dù trong lòng còn có rất nhiều suy nghĩ, nhưng hắn biết rõ còn sống mới là quan trọng nhất.

Chuyện phức tạp thế này, một tán tu không có bối cảnh như ông ta nên trốn xa chừng nào tốt chừng đó.

Ở một nơi khác.

Diệp Quân nhận lấy nhẫn không gian của ông lão áo đen, hắn quan sát nhẫn không gian, bên trong có sáu Tổ Mạch.

Diệp Quân cất nhẫn đi, sau đó nhìn về phía cuối chân trời, nếu ông lão áo đen không nói dối thì bây giờ chắc chắn đang có rất nhiều người chú ý đến hắn.

Truyền thừa của nền văn minh vũ trụ cấp bốn!

Chắc chắn rất nhiều người không thể chống lại sức hấp dẫn của nó.

Nhưng điều mà hắn đang thắc mắc là rốt cuộc nền văn minh vũ trụ nào đang nhằm vào hắn?

Phải điều tra xem sao!

Diệp Quân thôi suy nghĩ, sau đó nói: “Tháp gia, giúp ta che giấu hơi thở”.

Tiểu Tháp đáp: “Được”.

Nói xong, dưới sự giúp đỡ của Tiểu Tháp, hơi thở của Diệp Quân được che giấu.

Diệp Quân biến thành một tia kiếm quang biến mất ở cuối chân trời.



Không lâu sau đó, Diệp Quân lại đi tới di tích nền văn minh Thuật Giả một lần nữa, vì trực giác nói với hắn chắc chắn sẽ còn rất nhiều người đến thăm dò di tích nền văn minh này.

Đúng như dự đoán, hắn vừa tới nơi này đã thấy không ít người quanh quẩn trước cửa đá, thời điểm ngẫu nhiên cửa đã sẽ mở ra một lần, sau đó cho một người đi vào, mà sau khi đi ra ngoài, người đó sẽ tỏ vẻ rất hưng phấn.

Diệp Quân trầm giọng nói: “Rốt cuộc nền văn minh Thuật Giả này muốn làm gì vậy?”
 
Hậu Duệ Kiếm Thần
Chương 3390


Chương 3390

Nền văn minh Thuật Giả liên tục trao đổi với người khác, hành động này rất không bình thường.

Tiểu Tháp chợt nói: “Ngươi đưa quan tài máu kia cho Huyền tộc có phải vì muốn vứt củ khoai lang bỏng tay này đi không?”

Diệp Quân gật đầu.

Thật ra hắn cũng không thấy hứng thú lắm với nền văn minh Thuật Giả, đùa à, nếu hắn thật sự muốn có truyền thừa thì tìm cha và ông nội chẳng phải tốt hơn sao?

Đương nhiên nếu đối phương không có ác ý thì chắc chắn hắn cũng sẽ nhận, nhưng rõ ràng là đối phương có ý đồ khác.

Vì thế hắn dứt khoát đưa thứ đó cho Huyền tộc!

Tiểu Tháp nói: “Kiếm Thanh Huyên…”

Diệp Quân cười nói: “Việc này không cần lo lắng, cứ cho bọn họ giữ tạm đi”.

Tiểu Tháp nói: “Ta cũng không lo lắng cho Tiểu Hồn, bây giờ ta lo lắng về nha đầu Nhất Niệm kia hơn”.

Diệp Quân vội hỏi: “Cô ta làm sao?”

Tiểu Tháp trầm giọng nói: “Cô ta chia thời không trong tháp thành rất nhiều ô vuông, chơi vui quên lối về luôn rồi…”

Diệp Quân: “…”

Lúc này, thời không nơi Diệp Quân đang đựng đột nhiên rung động dữ dội, sau đó một ánh sáng trắng bao phủ lấy hắn.

Khung cảnh này lập tức thu hút ánh mắt của mọi người xung quanh, mọi người đồng loạt nhìn về phía Diệp Quân.

Khi nhìn thấy Diệp Quân, mọi người chợt nói: “Hắn là Diệp Quân có truyền thừa của nền văn minh cấp bốn kia…”

Diệp Quân sa sầm mặt, mẹ kiếp, rốt cuộc là ai đang nhằm vào hắn vậy?

Lúc này lại có người nói: “Hắn chỉ có cảnh giới ba phần thần tính thôi!”

Nghe thấy thế, lập tức có người lao thẳng về phía Diệp Quân.

Có truyền thừa của nền văn minh cấp bốn, cảnh giới còn thấp… Ai mà không động lòng được?

Thấy có người xông đến chỗ mình, Diệp Quân giơ tay chém tới một kiếm.

Xoẹt!

Trong nháy mắt, đầu một người đàn ông lập tức rơi xuống, máu tươi b*n r* mấy chục trượng.

Thấy cảnh này, những người xung quanh lập tức sửng sốt.

Diệp Quân không quan tâm đến mọi người, hắn chậm rãi ngẩng đầu, mấy khí thế trên không trung đã bao trùm lên hắn.

Diệp Quân di chuyển tới một vùng tinh không.

Vừa đến tinh không này, thời không xung quanh hắn chợt rung động, sau đó có ba người xuất hiện.

Một ông lão mặc áo choàng màu vàng, hai tay chắp sau lưng, che giấu khí thế, trên người có một cảm giác áp lực vô hình.

Bên phải là một người đàn ông trung niên, người đàn ông vạm vỡ, cơ bắp trên người gồ lên, gân xanh lộ ra, đặc biệt là đôi tay rất giống hai cây cột, có thể đập đất xé trời.

Bên trái là một người phụ nữ xinh đẹp, người phụ nữ mặc váy dài màu đỏ thẫm, trên mặt là nụ cười như có như không.
 
Hậu Duệ Kiếm Thần
Chương 3391


Chương 3391

Ba người đều có cảnh giới mười phần thần tính!

Người phụ nữ quan sát Diệp Quân một lúc rồi cười nói: “Không ngờ ngươi thật sự chỉ có cảnh giới ba phần thần tính… Chậc chậc”.

Diệp Quân nhướn mày nhìn về phía người phụ nữ: “Đấu tay đôi không?”

Người phụ nữ nhếch môi: “Ngươi đúng là mơ mộng hão huyền”.

Dứt lời, ba người họ đồng thời biến mất.

Diệp Quân híp mắt tiến lên một bước, Kiếm Vực lập tức bao phủ tất cả mọi người xung quanh, sau đó có vô số kiếm quang b*n r*.

Xoẹt…

Trong thời không của Kiếm Vực có kiếm quang chém loạn khắp nơi, không lâu sau đó, ba sức mạnh đáng sợ bộc phát từ trong Kiếm Vực, chỉ trong nháy mắt, Kiếm Vực của Diệp Quân đã vỡ tan tành, hắn cũng bị ba sức mạnh cường đại làm chấn động đến mức liên tục lùi lại.

Sau khi lùi gần nghìn trượng Diệp Quân mới dừng lại, hắn vừa mới dừng lại, một nắm đấm đã đánh vỡ hư không, lao đến gần trước mặt hắn.

Uy áp của sức mạnh cường đại lập tức khiến Diệp Quân thấy ngạt thở.

Diệp Quân chợt đâm ra một kiếm.

Thời Không Nhất Kiếm!

Đây là chiêu kiếm có lực bộc phát mạnh nhất trước mắt của hắn.

Oanh!

Quyền và kiếm vừa tiếp xúc với nhau, hai người đã lập tức ngã ra ngoài, lúc người đàn ông to con kia dừng lại, thời không sau lưng gã ta lập tức sụp đổ.

Người đàn ông nhìn nắm đấm của mình, nắm đấm của gã ta đã nứt ra, máu tuôn không ngừng, có thể thấy cả xương trắng.

Người đàn ông nhíu mày, sức mạnh của thiếu niên kiếm tu trước mắt hơi vượt quá dự đoán của gã ta.

Ở phía xa, sau khi dùng kiếm chống lại nắm đấm của người đàn ông kia, cánh tay phải của Diệp Quân cũng nứt ra, toàn bộ cánh tay bị máu tươi nhuộm đỏ.

Lúc này, một ánh sáng trắng đột nhiên xuất hiện trước mặt hắn, người ra tay là ông lão mặc áo choàng màu vàng kia, ông lão vừa xuất hiện trước mặt Diệp Quân, thời không ở chỗ ông ta đứng lập tức sụp đổ.

Cùng lúc đó, một sức mạnh đáng sợ cũng dâng lên từ sau lưng ông ta.

Diệp Quân không dám lơ là, hắn lập tức điều động huyết mạch phong ma.

Ầm!

Một ánh sáng màu đỏ bay lên trời từ trong cơ thể Diệp Quân.

Diệp Quân chém ra một kiếm, kiếm quang màu máu bùng nổ, chỉ trong nháy mắt, ông lão và người phụ nữ đều phải lùi lại.

Lúc này, người đàn ông cao to lại đấm một phát đến trước mặt Diệp Quân, cú đấm này của gã ta khiến thời không xung quanh nứt ra.

Diệp Quân đâm kiếm tới, kiếm ý trong tay hắn đã trở thành màu đỏ như máu.

Oanh!

Hai người liên tục lùi lại.

Cả hai dừng lại gần như cùng lúc, người đàn ông nhìn Diệp Quân ở phía xa, ánh mắt trở nên nặng nề hơn: “Sức mạnh huyết mạch!”
 
Hậu Duệ Kiếm Thần
Chương 3392


Chương 3392

Không chỉ người đàn ông mà ông lão và người phụ nữ cũng tỏ vẻ kinh ngạc.

Bọn họ vốn cho rằng ba người liên thủ chắc chắn sẽ g**t ch*t Diệp Quân một cách dễ dàng, nhưng bọn họ phát hiện mình đã đánh giá thấp thực lực của Diệp Quân.

Người phụ nữ trầm giọng nói: “Ung Lão, thiếu niên này không đơn giản”.

Ông lão nhìn chằm chằm Diệp Quân với nét mặt u ám, không biết đang nghĩ gì.

Người phụ nữ nói tiếp: “Nền văn minh Cổ Nhân cố ý để lộ tung tích của người này… Có lẽ là không biết thực lực của hắn ta, vì thế muốn người ngoài đến thăm dò hắn ta”.

Nói đến đây, bà ta nhìn ông lão: “Thiếu niên này chắc chắn không phải người tầm thường, dủ chúng ta có thể giết hắn ta thì e rằng cũng sẽ bị dính vào nhân quả lớn”.

Cảnh giới tu luyện càng cao sẽ càng sợ nhân quả, người đàn ông cao to cũng gật đầu: “Thiếu niên này có huyết mạch đặc biệt, có lẽ tổ tiên là một nhân vật ghê gớm, nếu chúng ta giết hắn… e rằng sẽ có tai hoạ khôn lường”.

Ông lão nhìn chằm chằm Diệp Quân phía xa: “Đương nhiên là nền văn minh Cổ Nhân không có ý đồ tốt, nhưng đây chẳng phải là cơ hội của chúng ta sao? Ba người chúng ta đã ở cảnh giới mười phần thần tính mấy nghìn năm rồi, nếu còn không gặp được cơ duyên khác, cả đời chúng ta sẽ không thể tiến thêm một bước, Độc Khai Nhất Đạo”.

Người đàn ông và người phụ nữ im lặng.

Đúng thế, lần này bọn họ chọn ra ngoài mạo hiểm là vì đã không còn hy vọng tăng lên một bậc nào nữa, muốn thử liều mạng một lần.

Nhưng bọn họ không ngờ thiếu niên kiếm tu trước mắt lại lợi hại đến thế.

Ông lão lại nói: “Chúng ta có thể đi tới bước này vốn không phải dựa vào con đường bình thường…”

Nói đến đây, ông ta ngẩng đầu nhìn Diệp Quân phía xa: “Làm xong vụ này, chúng ta sẽ dừng tay”.

Phi vụ cuối cùng!

Nghe thấy lời của ông lão, người phụ nữ và người đàn ông nhìn nhau, hai người gật đầu.

Truyền thừa của vũ trụ nền văn minh cấp bốn rất đáng để bọn họ mạo hiểm. Nghĩ vậy, người phụ nữ cất lời: “Giết!”

Bà ta vừa nói xong, ba người đã biến mất ở vị trí ban đầu.

Lúc này, ba người cũng không che giấu thực lực nữa, khi ba người dốc toàn lực, toàn bộ tinh không đều bắt đầu sụp đổ.

Ở phía xa, khi nhìn thấy ba người ra tay, Diệp Quân đã thức tỉnh huyết mạch phong ma không chút do dự điều động huyết mạch phàm nhân trong người!

Điều động hai loại huyết mạch cùng một lúc!

Diệp Quân chậm rãi ngẩng đầu, lúc này hai mắt hắn dần nhắm lại, trước mặt hắn có vô số kiếm ý chém ra.

Tuy trước đó hắn không ra tay công khai, nhưng cũng đã sử dụng Diên Trì Nhất Kiếm.

Vào khoảnh khắc vô số kiếm ý xuất hiện, sắc mặt ba người kia lập tức thay đổi, vì bọn họ phát hiện kiếm ý của Diệp Quân đã mạnh hơn lúc trước.

Ầm!

Những tiếng nổ liên tục vang vọng.

Trong lúc bốn người chiến đấu, đã có vô số cao thủ lén tập trung, hơn nữa cao thủ còn ngày càng nhiều hơn…
 
Hậu Duệ Kiếm Thần
Chương 3393


Chương 3393

Chuyện Diệp Quân có truyền thừa của nền văn minh cấp bốn được thông báo ở nền văn minh Cổ Nhân, mà bây giờ đã thành toàn bộ vũ trụ đều biết.

Điều quan trọng nhất là Diệp Quân chỉ có cảnh giới ba phần thần tính!

Oanh!

Lúc này, ba người phía xa và Diệp Quân đồng thời lùi lại.

Sau khi dừng lại, người phụ nữ nhìn Diệp Quân đang ngày càng có khí thế mạnh hơn với nét mặt nặng nề: “Thiếu niên này…”

Ông lão bên cạnh gằn giọng nói: “Sau khi làm xong vụ này sẽ dừng tay!”

Dứt lời, ông ta lại xông về phía Diệp Quân ở phía xa.

Thấy ba người lao tới, trong mắt Diệp Quân không có chút sợ hãi nào, ngược lại ý chí chiến đấu còn dâng cao hơn.

Chiến!

Diệp Quân không nói lời thừa thãi mà trực tiếp hóa thành kiếm quang rồi phóng ra.

Một chọi ba thì có gì phải sợ?

Cứ bắt tay vào hành động thôi.

Dưới sự hỗ trợ của hai loại sức mạnh huyết mạch, khí thế của Diệp Quân lúc này cũng đã đạt đến đỉnh cao, mỗi nhát kiếm chém ra đều có sức mạnh hủy thiên diệt địa.

Cũng chính vì vậy mà Diệp Quân lúc này có thể chống lại đòn tấn công của ba người bằng sức của một mình hắn.

Khi nhìn thấy cảnh này, đám người đang ẩn trong bóng tối xung quanh đều kinh hãi.

Đây thật sự chỉ là cảnh giới ba phần thần tính ư?

Thật sự hơi khó tin đấy.

Bịch!

Xa xa, Diệp Quân bị một quyền đánh bay mấy nghìn trượng, mà hắn còn chưa dừng lại, người phụ nữ xinh đẹp và ông lão áo vàng đã lại vọt tới trước mặt hắn.

Thấy hai người xông tới, trong mắt Diệp Quân lóe lên ý lạnh, hắn giơ tay chém xuống một nhát.

Bùm!

Một luồng kiếm khí đáng sợ thoáng chốc phá vỡ thời không trước mặt hắn, cùng lúc đó người phụ nữ xinh đẹp và ông lão áo vàng kia cũng bay ngược ra ngoài, nhưng chính lúc này, người đàn ông vạm vỡ lại lao đến trước mặt Diệp Quân, tung một quyền vào mặt hắn.

Vô số quyền mang lóe lên, đất trời hóa thành hư không.

Diệp Quân không né tránh mà đâm ra một nhát kiếm.

Cứng đối cứng!

Bùm!

Quyền và kiếm vừa chạm vào nhau, hai người đã đồng thời bay ra ngoài, thời không hai người lùi lại không chịu nổi sức mạnh của hai người bèn nứt ra từng tấc, cực kỳ đáng sợ.

Sau khi người đàn ông vạm vỡ dừng lại, toàn thân ông ta nứt ra, máu đỏ phun trào.

Người đàn ông vạm vỡ ngẩng đầu nhìn Diệp Quân nơi xa, vẻ mặt nặng nề chưa từng có: “Kiếm ý và sức mạnh huyết mạch đáng sợ thật…”

Tình hình của Diệp Quân lúc này cũng không tốt lắm, khắp người đều xuất hiện vết nứt, nếu không có cây thần tự nhiên và tâm sinh mệnh thì hắn đã sớm tan thành mây khói.
 
Hậu Duệ Kiếm Thần
Chương 3394


Chương 3394

Mặc dù hắn bị thương nặng, nhưng khí thế quanh người hắn lại ngày càng mạnh hơn, bao gồm cả kiếm ý.

Huyết mạch phong ma!

Huyết mạch phàm nhân!

Hai dòng huyết mạch đều thuộc dạng càng chiến đấu càng mạnh, nhất là huyết mạch phong ma, càng chiến càng điên, như vậy sẽ càng đáng sợ hơn.

Lúc này, ba người phía ông lão áo vàng cũng nhận ra điều này.

Thanh niên trước mặt không chỉ càng đánh càng mạnh mà còn có khả năng tự phục hồi mạnh mẽ, cứ tiếp tục thế này sợ là người phía mình sẽ bị tiêu hao năng lượng đến chết.

Nghĩ đến đây, ba người phía ông lão áo vàng nhìn nhau, trong mắt hiện lên sát khí lạnh lẽo.

Giây tiếp theo…

Bùm!

Sau lưng ba người xuất hiện ba thần tượng cao vạn trượng, mà sau khi ba thần tượng này xuất hiện, vũ trụ tinh không bao la đều sôi trào.

Thấy ba người tế thần tượng ra, đám đông ẩn trong bóng tối cũng kinh hãi, liên tục lùi lại phía sau tránh xa nơi này.

Ba thần tượng cảnh giới mười phần thần tính!

Hiển nhiên ba người đã không còn muốn tiếp tục kéo dài nữa, bởi vì càng kéo dài càng bất lợi cho họ, vì thế họ buộc phải nhanh chóng kết thúc trận chiến.

Đúng lúc này, người đàn ông vạm vỡ tiến lên phía trước, thần tượng phía sau ông ta cũng tiến lên một bước, tinh hà cuộn trào tựa như động đất dữ dội.

Ngay sau đó, thần tượng đột nhiên gầm lên rồi đánh một quyền về phía Diệp Quân.

Quyền này tung ra, cả vũ trụ tinh hà đều bắt đầu hủy diệt.

Trước một quyền này, Diệp Quân chỉ nhỏ bé như hạt bụi.

Chung quanh, vô số cường giả điên cuồng lùi về phía sau, tránh xa nơi này, sợ không cẩn thận sẽ bị g**t ch*t.

Xa xa, Diệp Quân chậm rãi nhắm hai mắt lại, bình tĩnh tập trung dường như không cảm nhận được gì.

Đất trời chỉ còn lại một mình hắn!

Đột nhiên, khi quyền ấy đánh tới thời không trước mặt, thời không trước mặt Diệp Quân tách ra, vạn thanh ý kiếm bay ra sau đó ngưng tụ thành một thanh kiếm.

Thời Không Nhất Kiếm!

Thời Không Nhất Kiếm được hai loại sức mạnh huyết mạch hỗ trợ!

Nhát kiếm này tựa như tia chớp, thoáng chốc chém lên nắm đấm kia.

Bùm!

Tiếng nổ đột nhiên vang lên như tiếng sấm mùa xuân, sau đó từng làn sóng kiếm khí và sóng xung kích không ngừng lan rộng khắp bốn phía như trận hồng thủy.

Toàn bộ vũ trụ tinh hà bắt đầu biến mất với tốc độ có thể nhìn thấy bằng mắt thường!

Lúc này, thần tượng của người phụ nữ xinh đẹp và ông lão áo vàng cũng tiến lên một bước, đồng thời đấm một quyền về phía Diệp Quân.

Nơi xa, cơ thể Diệp Quân run lên dữ dội, hắn nhẩm niệm, một luồng quyển trục bay l*n đ*nh đầu hắn, sau đó quyển trục ấy hóa thành vùng tinh không.
 
Hậu Duệ Kiếm Thần
Chương 3395


Chương 3395

Kiếm quyển Tinh Hà!

Diệp Quân kẹp hai ngón tay lại chỉ về phía trước, ngay lập tức, vô số kiếm khí Tinh Hà từ tinh không b*n r* như mưa xối xả.

Kiếm khí Tinh Hà dưới sự hỗ trợ của kiếm ý vô địch và hai dòng sức mạnh huyết mạch, uy lực lập tức tăng lên tới độ cao chưa bao giờ có.

Mỗi luồng kiếm khí đều chứa đựng sức mạnh hủy diệt vũ trụ tinh hà!

Mà khi Diệp Quân sử dụng kiếm quyển Tinh Hà cũng gần như đánh liều một phen.

Bởi vì kiếm quyển Tinh Hà tiêu hao quá nhiều sức mạnh nên trong thời ngắn hắn sẽ không thể có sức chiến đấu nữa.

Nhìn thấy kiếm khí Tinh Hà chém ra vô cùng tận, sắc mặt ba người phía ông lão áo vàng thay đổi, bọn họ không dám lơ là, vội vàng thôi thúc thần tượng của mình phóng ra sức mạnh đáng sợ tấn công những kiếm khí kia.

Chẳng mấy chốc đã có những tiếng nổ đáng sợ vang lên trong toàn tinh vực vũ trụ.

Giờ khắc này, tinh vực vũ trụ đều đã hủy diệt!

Mà vô số cường giả ẩn trong bóng tối đều đang điên cuồng rút lui, tránh xa tinh hà vũ trụ này.

Ở khu vực trung tâm, vô số kiếm quang và sức mạnh thần tượng đều đang điên cuồng lan rộng.

Cứ như vậy, không biết kéo dài bao lâu khu vực này mới từ từ bình yên trở lại, lúc này ba thần tượng đã bị vỡ nát.

Sắc mặt ba người phía ông lão áo vàng bản thể tái nhợt, cơ thể suy yếu cùng cực.

Đối diện với bọn họ, Diệp Quân cầm trường kiếm đứng thẳng, sắc mặt hắn cũng tái nhợt như tờ giấy, trông vô cùng yếu ớt, trong mắt hắn hiện lên biển máu, toàn thân toát khí từng luồng sức mạnh huyết mạch và chiến ý cường đại.

Ai thua rồi?

Người ở trong bóng tối hơi nghi hoặc.

Nơi xa, ông lão áo vàng lau vết máu ở khóe miệng, sau đó nhìn Diệp Quân phía xa: “Hắn đã thế suy sức yếu thế rồi”.

Người phụ nữ xinh đẹp và người đàn ông vạm vỡ chỉ nhìn Diệp Quân, nhưng không ra tay.

Bởi vì trong trận chiến cuối cùng vừa rồi, bọn họ đều bị thương nặng, lúc này bọn họ không còn dám ra tay liều lĩnh nữa, lỡ như thanh niên này vẫn còn con át chủ bài gì nữa thì sao?

Thấy người phụ nữ xinh đẹp và người đàn ông vạm vỡ đều không ra tay, ông lão áo vàng nhíu mày bảo: “Tốc độ khôi phục của hắn rất nhanh, không thể cho hắn thời gian, chúng ta cùng ra tay đi”.

Người phụ nữ xinh đẹp và người đàn ông vạm vỡ khẽ gật đầu, tỏ ý đồng ý.

Ba người đồng thời biến mất, lại lao về phía Diệp Quân một lần nữa.

Xa xa, Diệp Quân nhìn thấy ba người lao tới, vẻ mặt hắn vẫn bình tĩnh, chỉ thầm nói trong lòng: “Thiên…”

Lời còn chưa dứt, đột nhiên hơn chục luồng khí đáng sợ xuất hiện xung quanh, ngay sau đó mất tàn ảnh lao thẳng tới trước mặt ba người ông lão áo vàng.

Đùng đoàng đoàng…

Trong giây lát, ba người phía ông lão áo vàng đều bị đánh bay.

Sự thay đổi đột ngột khiến tất cả mọi người có mặt đều sững sờ.

Diệp Quân nhìn ông lão trước mặt, khi thấy ông ta, hắn giật mình, bởi ông lão này chính là Thái A Nan của tộc Thái A.

Diệp Quân hơi ngạc nhiên: “Tiền bối?”
 
Hậu Duệ Kiếm Thần
Chương 3396


Chương 3396

Thái A Nan quay đầu nhìn Diệp Quân, khẽ cười: “Ta tuân theo lệnh của gia chủ tới đây bảo vệ Diệp công tử”.

Tộc Thái A!

Diệp Quân đang định hỏi gì đó thì Thái A Nan đã nói: “Ta biết Diệp công tử có rất nhiều thắc mắc, nhưng chúng ta phải giải quyết đám người trước mắt này trước đã”.

Nói xong Thái A Nan quay lại nhìn ba người phía ông lão áo vàng, ông lão áo vàng nhìn chằm chằm ông ta: “Các người là ai…”

Thái A Nan thẳng thừng vung tay: “Giết”.

Dứt lời, những cường giả tộc Thái A xung quanh đều lao thẳng về phía ba ông lão áo vàng.

Thấy thế, ông lão áo vàng biến sắc, lập tức nhìn về phía Diệp Quân: “Diệp công tử, ba người chúng ta đồng ý trung thành với cậu…”

Thái A Nan giơ tay phải lên, cường giả của tộc Thái A dừng lại.

Thái A Nan quay đầu nhìn Diệp Quân, Diệp Quân nhìn ông lão áo vàng: “Thật chứ?”

Ông lão áo vàng mừng khôn xiết, vội gật đầu: “Thật, ba người chúng ta nguyện ý làm trâu làm ngựa cho Diệp công tử”.

Diệp Quân gật đầu rồi bảo: “Ta không cần”.

Ông lão áo vàng giật mình sau đó nổi trận lôi đình: “Mẹ kiếp…”

Lúc này cường giả tộc Thái A xung quanh đã lao về phía ba người bọn họ.

Ba người lúc trước chiến đấu cùng Diệp Quân đã sức cùng lực kiệt, bây giờ sao bọn họ có thể là đối thủ của cường giả tộc Thái A được nữa?

Không lâu sau, ba người đã bị cường giả của tộc Thái A chém hết.

Thái A Nan chậm rãi nhìn xung quanh: “Diệp công tử là người của nền văn minh Tu La ta, sau này nếu các vị muốn giết người cướp của có thể đến nền văn minh Tu La của ta, chúng ta hoan nghênh các vị bất cứ lúc nào”.

Nền văn minh Tu La!

Lời này vừa thốt ra, những người ẩn trong bóng tối lập tức quay đầu bỏ chạy.

Họ không dám động đến nền văn minh này.

Thái A Nan quay sang nhìn Diệp Quân, trầm giọng bảo: “Diệp công tử, ta đã điều tra rõ ràng rồi, cậu được truyền thừa nền văn minh vũ trụ cấp bốn, được truyền lại bởi nền văn minh Quy Nhân, nhưng tiếc là chúng ta không tra ra được tọa độ vũ trụ của họ”.

Diệp Quân nhíu mày: “Nền văn minh Quy Nhân?”

Thái A Nan gật đầu: “Diệp công tử còn nhớ người đàn ông mang đao lúc trước không?”

Diệp Quân hơi híp mắt: “Có liên quan đến người đàn ông mang đao đó à?”

Thái A Nan khẽ gật đầu.

Diệp Quân lại hỏi: “Nền văn minh Quân Lâm thì sao?”

Thái A Nan lắc đầu: “Chuyện này không liên quan đến họ, nhưng khi chúng ta đến thì phát hiện liên tục có người bí mật đi theo Diệp công tử, đối phương hẳn là đến từ nền văn minh Quân Lâm”.

Diệp Quân im lặng.

Thái A Nan trầm giọng bảo: “Diệp công tử, tình huống của cậu bây giờ không tốt lắm, vì theo như chúng ta biết, có một vài nền văn minh vũ trụ đang âm thầm đi tìm cậu”.
 
Hậu Duệ Kiếm Thần
Chương 3397


Chương 3397

Diệp Quân hơi khó hiểu: “Người vào Thạch Môn không chỉ có một mình ta, vì sao họ lại đuổi theo ta?”

Thái A Nan do dự một chút rồi bảo: “Sau lưng người khác đều có nền văn minh vũ trụ cường đại, chỉ có cậu một người một ngựa, sau lưng không có nền văn minh cường đại, không có chỗ dựa cường đại… Bóp hồng đương nhiên phải chọn quả mềm rồi…”

Tiểu Tháp: “…”

Diệp Quân: “…”

Nghe Thái A Nan nói vậy, Diệp Quân chỉ biết lắc đầu cười trong im lặng.

Nhưng tính ra cũng dễ hiểu, một khi đã thừa nhận mình đến từ văn minh vũ trụ cấp một, cảnh giới lại thấp, người khác nảy ra ý xấu cũng là bình thường.

Thái A Nan nói: “Diệp công tử, ta vốn định đưa cậu trở về văn minh Tu La, nhưng vừa nhận được tin từ tộc trưởng, rằng nơi ấy có lẽ sắp xảy ra chuyện lớn nên không thể đưa cậu về, nhưng bọn ta thì phải lập tức trở về”.

Diệp Quân hỏi: “Là Huyền tộc và tộc Tu La?”

Thái A Nan gật đầu: “Phải”.

Diệp Quân: “Vậy các vị về trước đi”.

Thái A Nan trầm ngâm một hồi rồi nói: “Chúng ta có thể hộ tống Diệp công tử đi đến Bỉ Ngạn Giới, nơi văn minh Cổ Yên không thể nhúng tay vào”.

Diệp Quân tò mò hỏi lại: “Bỉ Ngạn Giới?”

Thái A Nan gật đầu: “Là một nơi đặc biệt không thuộc về văn minh nào, có một vị cường giả trú ngụ. Diệp công tử có thể đến đó lánh tạm”.

Diệp Quân ngẫm nghĩ một hồi, nói: “Thế cũng được”.

Thứ hắn cần nhất bây giờ là thời gian.

Thái A Nan nói: “Công tử hãy theo ta”.

Rồi ông ta xoay người biến mất.

Diệp Quân cũng hóa thành kiếm quang đi theo.

Trong cánh cửa đá dưới di tích văn minh Thuật Giả, một người bí ẩn chậm rãi thu hồi ánh mắt với đôi mày nhíu chặt.

Một Giọng nói vang lên từ quan tài máu sau lưng y: “Kẻ này không tầm thường, ngươi nhất quyết phái lão Cửu đi đoạt xác à?”

Người bí ẩn khẽ cười: “Chính vì hắn không tầm thường nên mới phái lão Cửu đi”.

Giọng nói: “Thanh kiếm kia cũng không phải vật phàm”.

Người bí ẩn bình tĩnh hỏi lại: “Ngươi cho rằng hắn đến từ văn minh vũ trụ cấp bốn nào sao?”

Giọng nói không trả lời.

Người bí ẩn lắc đầu: “Tuyệt đối không thể”.

Giọng nói hỏi: “Vì sao?”

Người bí ẩn cười khẽ: “Vì đạo tu hành. Nếu hắn đến từ văn minh cấp bốn thì tốc độ tu luyện không thể chậm như vậy được, nói rõ nơi ấy chưa phát minh ra đạo thuật truyền thừa, chỉ có thể tu luyện từng bước…”

Y cười cười: “Mà cho dù hắn có đến từ văn minh cấp bốn thì lại càng tốt hơn thôi, có thể làm đá kê chân cho văn minh Thuật Giả chúng ta”.

Giọng nói: “Năm xưa chúng ta cũng vì khinh địch mà bị văn minh Thiên Hành tiêu diệt…”
 
Hậu Duệ Kiếm Thần
Chương 3398


Chương 3398

Nụ cười trên mặt người bí ẩn biến mất: “Suốt nhiều năm qua, ta vẫn luôn điều tra quy luật hủy diệt vũ trụ của văn minh Thiên Hành. Nếu tinh vực này đã từng bị chúng tàn phá thì sẽ không tiếp tục lục soát nữa, ít nhất là trong mười tỉ năm tới”.

Giọng nói không lên tiếng.

Người bí ẩn tiếp tục: “Mười tỉ năm, vậy là đủ cho văn minh Thuật Giả chúng ta rồi”.

Y nhắm mắt lại: “Chỉ cần văn minh Thiên Hành không có mặt, chúng ta chính là vô địch”.

Văn minh Thiên Hành là vũ trụ có văn minh cao cấp nhất được biết đến hiện nay.

Năm xưa, văn minh Thuật Giả ở đỉnh cao tột cùng nhất đã từng cho rằng mình có thể sánh ngang với văn minh Thiên Hành, nào ngờ cuối cùng vẫn bị tiêu diệt vì một ngọn lửa Thiên Hành.

Chỉ một ngọn lửa mà thôi!

Vậy mà khiến toàn bộ văn minh Thuật Giả phải bó tay chịu chết. Nếu khi ấy y không kịp thời dẫn theo một bộ phận tháo chạy thì có lẽ họ đã bị tận diệt.

Nhiều năm đã qua, y vẫn luôn mang theo chín cái quan tài máu cùng vô số tượng đá, vừa ẩn náu vừa dùng Vô Thượng Thuật Giả Đạo Thư để thôi diễn quy luật hủy diệt vũ trụ của văn minh Thiên Hành. Cuối cùng y cũng nhận ra bọn họ sẽ không trở lại nơi nào đã từng bị phá hủy trong vòng mười tỉ năm.

Chỉ cần văn minh Thiên Hành không xuất hiện, văn minh Thuật Giả chính là vô địch vũ trụ.

Cho dù kiếm tu trẻ kia có đến từ văn minh cấp bốn nào đó cũng mặc kệ.

Bởi vì văn minh Thuật Giả không như những văn minh cấp bốn khác mà đã đi được nửa bước lên cấp năm, lại còn từng hủy diệt hai văn minh cấp bốn khác.

Người bí ẩn cho rằng chỉ cần văn minh Thiên Hành không xuất hiện, văn minh Thuật Giả chính là vô địch vũ trụ.

Bỗng giọng nói trong quan tài lại hỏi: “Còn bao lâu nữa?”

Người bí ẩn mỉm cười: “Đã sắp xếp xong rồi, nhanh thôi”.

Rồi y xoay người đi mất.

Để tinh không trở lại với lặng im.

Bên kia, dưới sự che chở của Thái A Nan và những người khác, Diệp Quân đặt chân đến một vùng tinh không vô danh, chỉ có một dòng sông bạc trắng vắt ngang cách đá mấy nghìn trượng.

Diệp Quân nhíu mày hỏi: “Đó là gì vậy?”

Thái A Nan hạ Giọng nói: “Sông Bỉ Ngạn, nghe nói do nước mắt của vị cường giả kia tạo thành”.

“Nước mắt ư?”

Diệp Quân kinh ngạc: “Tiền bối chắc chứ?”

Thái A Nan cười cười: “Ta không dám chắc, ta chỉ biết nơi này rất kỳ quặc. Văn minh Tu La chúng ta đã chinh phục bao nhiêu văn minh vũ trụ khác, nhưng chưa bao giờ dám tơ tưởng nơi này”.

Diệp Quân thắc mắc: “Vì sao?”, Thái A Nan chỉ nói: “Vì bị đánh”.

Diệp Quân: “…”

Thái A Nan: “Văn minh Tu La đã từng đến chỗ này, cường giả mạnh nhất thời điểm đó còn từng giao thủ với vị kia, sau đó bị đánh bại. Kể từ đó, chúng ta hoàn toàn từ bỏ vùng tinh không này, vả lại nơi này cũng không được xem là văn minh, mà chỉ có một mình cường giả tuyệt thế kia sinh sống, vị ấy lại chẳng có ý định xưng bá chinh phục gì. Thế này văn minh Tu La lẫn văn minh Quân Lâm đều lựa chọn chung sống trong hòa bình”.

Diệp Quân vừa muốn mở miệng thì thấy một chiếc thuyền con xuất hiện ở xa xa trên dòng sông, với người lái thuyền là một bà lão tóc trắng hoa râm.
 
Hậu Duệ Kiếm Thần
Chương 3399


Chương 3399

Thái A Nan nói: “Muốn vào thành Bỉ Ngạn thì phải lên thuyền này”.

Diệp Quân nhìn lên trên, thấy vùng trời tinh không này không có cấm chế gì.

Thái A Nan lại nói: “Bà lão trên thuyền kia chính là người thủ giới nơi này, đã đạt đến cảnh giới Độc Khai Nhất Đạo”.

Độc Khai Nhất Đạo!

Diệp Quân nghe mả hết hồn, lập tức nhìn lại bà lão. Chỉ thấy bà đầu hai thứ tóc, thoạt nhìn gầy yếu, hoàn toàn không giống cường giả tuyệt thế gì. Nào ngờ nhìn lầm rồi!

Sắc mặt hắn đanh lại khi nhận vũ trụ bên ngoài có quá nhiều điều nguy hiểm, quá nhiều thứ hắn không biết có tồn tại.

Nếu sau này có cơ hội, hắn sẽ đưa cô cô hoặc ông nội đi dạo quanh di tích một vòng, trải nghiệm cảm giác siêu tốc xem sao.

Đúng là đáng mong đợi vô cùng, làm Diệp Quân bỗng chốc bật cười.

Lúc này, chiếc thuyền con kia cũng đã đi đến trước mặt.

Thái A Nan đẩy một chiếc nhẫn sang cho bà lão. Diệp Quân ghé mắt vào, thấy bên trong là hai tổ mạch!

Bà lão chỉ im lặng thu nhẫn vào.

Thái A Nan nói với Diệp Quân: “Diệp công tử, chúng ta chỉ có thể đưa cậu đến đây”.

Thấy hắn lấy một chiếc nhẫn ra, ông ta cười nói: “Không cần đâu. Xin cáo từ”.

Nói rồi dẫn theo những người khác biến mất.

Diệp Quân cất nhẫn vào, lắc đầu cười, tự nhủ mình nợ ân tình nhiều ghê!

Hắn không nghĩ nhiều nữa mà bước chân lên thuyền, để bà lão chầm chậm lái xa bờ.

Bà lão im lặng trên suốt quãng đường.

Diệp Quân lên tiếng hỏi: “Tiền bối ơi, sông Bỉ Ngạn này thật sự là nước mắt của vị cường giả tuyệt thế kia sao?”

Đối phương liếc lại: “Nói thêm một tiếng nữa là ta vứt xuống ngay”.

Diệp Quân: “…”

Đúng lúc này, Nhất Niệm xuất hiện cạnh Diệp Quân.

Làm hắn không biết nên nói gì.

Vì sao?

Vì hắn chợt nhận ra cô ta hiện đã có thể tự do ra vào Tiểu Tháp mà không cần hắn cho phép, mà Tiểu Tháp cũng không cản được.

Nó cũng cạn lời lắm.

Cả hai chẳng ai biết Nhất Niệm làm thế nào mà lại ra ngoài được!

Nhưng mở mồm hỏi thì sẽ bị thế nào cô ta cũng hỏi lại “Nó dễ ợt mà?”, thế là cứng họng.

Tóm lại, Nhất Niệm đã là người thuộc phạm trù nhìn-lạ-mãi-cũng-thành-quen trong mắt Diệp Quân, cô ta có làm gì bất thường thì hắn cũng chỉ có thể xem như bình thường. Nhất Niệm bước tới, vươn tay ra, trên môi là một nụ cười.

Diệp Quân cũng cười cười, lấy xâu kẹo hồ lô ra đặt lên tay cô ta. Hai mắt Nhất Niệm cong thành vầng trăng, đưa kẹo lên ngậm rồi gọi một con gà xuất hiện trong tay.

Diệp Quân chần chừ: “Bây giờ nướng gà e là không hợp lắm”.
 
Hậu Duệ Kiếm Thần
Chương 3400


Chương 3400

Nhất Niệm hỏi lại: “Vì sao?”

Diệp Quân đánh mắt sang bà lão: “Đang ở trên thuyền người ta mà”.

Nhất Niệm nhìn theo, thấy bà lão cũng đang nhìn mình, bèn hỏi: “Không được thật à?”

Bà lão không đáp.

Bởi vì bà không nhìn thấu được cô bé này!

Nhất Niệm cũng chỉ im lặng nhìn lại.

Bỗng dưng muốn hơn thua tới cùng!

Bỗng bà lão phát ra tiếng cười âm u: “Thú vị, nếu ta không cho các ngươi nướng thì sao?”

Nhất Niệm không nói gì, nhưng đốm lửa Thiên Hành trong người Diệp Quân bỗng hơi chấn động.

Hắn vươn tay kéo cô ta lại, mỉm cười giải thích: “Đây là thuyền của người ta, họ đã không cho phép thì chúng ta phải tôn trọng, không được làm trái, hiểu chưa?”

Nhất Niệm ngẫm nghĩ một hồi rồi gật đầu.

Diệp Quân vươn tay xoa đầu cô ta: “Đợi lên bờ rồi ta nướng cho muội hai con, à không, ba con luôn”.

Hai mắt Nhất Niệm lập tức sáng rỡ, đầu gật như giã tỏi.

Diệp Quân bật cười.

Thấy cả hai chịu xuống nước, bà lão lộ ra vẻ xem thường.

Thuyền nhanh chóng cập bến, Diệp Quân vừa dắt Nhất Niệm bước xuống thì nghe bà lão gọi lại: “Người trẻ tuổi”.

Hắn quay lại, nghe bà ta nói: “Dẫn thứ lai căng vô giáo dục này ra ngoài chỉ khiến ngươi ăn đòn thôi, hiểu không?”

Diệp Quân biến mất tại chỗ.

Kiếm quang lóe lên.

Ầm!

Bà lão bị đẩy lui mấy chục trượng. Từ trong cơ thể Diệp Quân, một tia sáng đỏ phóng lên cao.

Hắn biến thành huyết nhân trong giây lát, đôi mắt nhìn bà lão đã trở thành biển máu: “Mụ chó già, mụ tưởng ta tôn trọng mụ là sợ mụ hay gì?”

Rồi hắn vươn tay ra: “Cô cô! Con mượn kiếm!”

Xoẹt!

Một thanh kiếm giáng xuống từ trên cao.

Hành Đạo!

Nhưng nó không rơi vào tay hắn mà lập tức đâm xuyên đầu bà lão.

Giết luôn ngay tức khắc.

Diệp Quân: “…”

“Ồ?”

Một giọng nói xa xưa bỗng vang lên từ trong thành Bỉ Ngạn.

Kiếm Hành Đạo bay ra, lập lòe trôi nổi trên cao, phát ra một giọng nói lạnh lùng: “Không phục à?”

Là cô cô!

Có tiếng cười khẽ vọng ra từ trong thành: “Không phục đấy”.
 
Back
Top Dưới