Tiên Hiệp Hậu Duệ Kiếm Thần

Hậu Duệ Kiếm Thần
Chương 3341


Chương 3341

Ầm!

Khu vực thời không ở chỗ Diệp Quân bị hủy diệt hoàn toàn, Diệp Quân liên tục lùi về sau, đám cường giả thị vệ cũng bị chấn động, liên tục lùi về sau.

Diệp Quân còn chưa dừng lại, tên thống lĩnh đội thị vệ lại lần nữa lao tới trước mặt. Lúc này, Diệp Quân đổi ý kiếm trong tay thành kiếm Thanh Huyên, chợt chém về phía trước.

Xoẹt!

Nhát kiếm này vừa được chém xuống, thời không trước mặt Diệp Quân bị xé toạc, trường đao trong tay tên thống lĩnh đội thị vệ lập tức bị kiếm Thanh Huyên xé nát.

Ầm!

Sức mạnh khủng khiếp đánh bay tên thống lĩnh đội thị vệ ra mấy ngàn trượng, gã vừa mới dừng lại, tay phải đã nổ tung, máu tươi bắn tung tóe.

Thống lĩnh đội thị vệ lập tức chết lặng.

Lúc này, gã ta như cảm nhận được gì đó, đồng tử đột nhiên co rút lại, gã ta còn chưa kịp phản ứng, một thanh kiếm đã đâm vào giữa trán của gã.

Diên Trì Nhất Kiếm!

Nhát kiếm này đã đóng đinh thống lĩnh đội thị vệ ngay tại chỗ.

Sắc mặt thống lĩnh đội thị vệ đầy vẻ khó tin: “Ngươi…”

Diệp Quân đột nhiên xuất hiện trước mặt thống lĩnh đội thị vệ, giơ tay chém một nhát kiếm.

Xoẹt!

Đầu của thống lĩnh đội thị vệ lập tức bay ra ngoài.

Thu kiếm lại.

Diệp Quân thu hồi thống lĩnh đội thị vệ vào nhẫn không gian, sau đó khẽ nói: “Người đã chết còn muốn nói cái gì nữa?”

Vừa nói, hắn vừa quay đầu nhìn về phía những thị vệ còn lại, sắc mặt bọn chúng biến đổi, xoay người bỏ chạy.

Diệp Quân cũng không đuổi theo, hắn cúi đầu nhìn về phía kiếm Thanh Huyên trong tay, lắc đầu cười: “Thanh kiếm này thật sự gây nghiện”.

Dùng ý kiếm, đánh đến mức ngươi chết ta sống.

Dùng kiếm Thanh Huyên, lập tức g**t ch*t trong nháy mắt.

Một khi đã giết đến mức nghiện, hắn không còn muốn dùng ý kiếm nữa.

Nghĩ tới đây, Diệp Quân khẽ mỉm cười, sau đó thu kiếm Thanh Huyên lại rồi vào trong Tiểu Tháp. Hắn phát hiện, Nhất Niệm vẫn đang nghiên cứu thời không, hơn nữa, nghiên cứu đến mức mê mẩn, khu vực thời không mà cô ta đang nghiên cứu rung chuyển như những gợn sóng trên mặt nước.

Diệp Quân kinh hồn bạt vía, bởi vì hắn cảm nhận được sức mạnh kinh khủng của thời gian, mạnh hơn gấp trăm ngàn lần so với sức mạnh thời gian mà hắn sử dụng.

Thật b**n th**!

Ngay lúc này, Nhất Niệm đột nhiên bước ra từ trong thời không đó, cô ta đi tới trước mặt Diệp Quân, bắt đầu cử động tay, làm một số động tác kỳ quái, cuối cùng chỉ vào khu vực thời không đặc biệt ở phía xa.

Thật lâu sau, cô ta nhìn về phía Diệp Quân, khẽ mỉm cười: “Như thế này, sau đó như vậy, lập tức có thể biến thành thế này… ngươi hiểu chưa?”

Sau khi yên lặng một lát, Diệp Quân nói: “Hay là cô thử nói chi tiết hơn được không?”
 
Hậu Duệ Kiếm Thần
Chương 3342


Chương 3342

Nhất Niệm chớp mắt, hơi cúi đầu, hồi lâu sau, cô ta mới thấp giọng nói: “Ngươi có muốn ta đổi một cái đầu khác cho ngươi không? Ta có thể làm được”.

Diệp Quân: “???”

Đổi luôn cả cái đầu ư?

Nghe Nhất Niệm nói thế, Diệp Quân sa sầm mặt mày.

Tổn hại không lớn nhưng khả năng sỉ nhục cực mạnh.

Thấy sắc mặt Diệp Quân không tốt, Nhất Niệm hơi ngại nói: “Ta không có ý gì khác, thật đó… ta không thấy ngươi ngốc đâu, thật…”

Nói đến đó, cô ta đã sốt sắng đến mức mắt cũng ngấn nước.

Diệp Quân: “…”

“Ha ha!”

Tiểu Tháp bật cười, đúng là hiếm khi thấy tên khốn này nghẹn họng.

Thấy Nhất Niệm như thể sắp khóc, Diệp Quân thầm thở dài, sau đó cười nói: “Đổi cái đầu … cô có thể làm được thật à?”

Thấy Diệp Quân không tức giận, Nhất Niệm vội gật đầu: “Ừ”.

Diệp Quân nhìn Nhất Niệm không nói gì.

Nhất Niệm chớp mắt: “Muốn không?”

Diệp Quân lắc đầu: “Đổi cái đầu khác, vậy vẫn là bản thân ta chứ? Mặc dù ta vẫn chưa đủ giỏi nhưng ta vẫn là ta, ta chỉ muốn làm chính mình”.

Nhất Niệm ngẫm nghĩ, sau đó nói: “Chính bản thân”.

Diệp Quân hơi ngờ vực: “Chính bản thân?”

Nhất Niệm mỉm cười không nói gì.

Diệp Quân lắc đầu khẽ cười, không hỏi tiếp nữa, vì có hỏi tiếp cũng chỉ sẽ rước nhục vào thân.

Diệp Quân nói: “Giúp ta xem cái này”.

Dứt lời, hắn dẫn Nhất Niệm rời khỏi Tiểu Tháp, ra đến bên ngoài hắn xòe bàn tay, quan tài máu xuất hiện trước mặt hai người.

Diệp Quân vẫn luôn rất tò mò về quan tài máu này, rốt cuộc bên trong có cái gì?

Tại sao người thần bí đó lại muốn giao quan tài máu này cho mình?

Vốn dĩ hắn muốn dùng kiếm Thanh Huyên để ép mở quan tài máu này, nhưng trực giác nói rằng Nhất Niệm có cách có thể mở quan tài máu này.

Nhìn thấy chiếc quan tài máu, Nhất Niệm cẩn thận đánh giá một lúc, sau đó đặt tay phải lên quan tài máu rồi ấn nhẹ một cái, thoáng chốc phù văn bí ẩn trên quan tài máu rung lên, sau đó tự động phân giải biến thành vô số mảnh vỡ, lui sang một bên.

Mở ra rồi!

Diệp Quân nhìn Nhất Niệm, Nhất Niệm mỉm cười không nói gì.

Diệp Quân im lặng hồi lâu, sau đó lấy một cây kẹo hồ lô ra đặt vào trong tay Nhất Niệm: “Cả đời làm bạn tốt”.

Tiểu Tháp: “…”
 
Hậu Duệ Kiếm Thần
Chương 3343


Chương 3343

Nhất Niệm chớp mắt, sau đó nhận lấy kẹo hồ lô.

Diệp Quân bước đến trước mặt quan tài máu, hắn vừa định mở ra thì Nhất Niệm cản lại.

Diệp Quân nhìn Nhất Niệm, Nhất Niệm khẽ lắc đầu.

Diệp Quân trầm giọng nói: “Nguy hiểm à?”

Nhất Niệm lắc đầu.

Diệp Quân khó hiểu.

Nhất Niệm chớp mắt không nói gì.

Diệp Quân nói: “Rất nguy hiểm với ta nhưng không nguy hiểm với cô, đúng không?”

Nhất Niệm cong môi cười, không nói gì.

Cả người Diệp Quân tê dại.

Giả vờ là đòn chí mạng nhất.

Ngay lúc này quan tài máu đó bỗng rung lên, Diệp Quân quay đầu sang nhìn quan tài máu, vẻ mặt đề phòng.

Không lâu sau, nắp quan tài chậm rãi mở tung, một bàn tay máu giơ ra.

Diệp Quân híp mắt lại.

Lúc này Nhất Niệm ở một bên bỗng ho một tiếng.

Bàn tay máu đó lập tức dừng lại, sau đó bàn tay máu lại rụt vào trong, đồng thời còn đóng nắp quan tài lại.

Diệp Quân quay sang nhìn Nhất Niệm, Nhất Niệm nở nụ cười, cực kỳ ngây thơ vô tội.

Diệp Quân cạn lời, hắn sải bước đi đến cạnh quan tài máu, sau đó nói: “Ra đây nói chuyện đi”.

Không ai đáp lời.

Diệp Quân ngẫm nghĩ, sau đó muốn đẩy nắp quan tài, nhưng vừa đẩy ra một bàn tay máu lại thò ra ngoài, sau đó giữ chặt nắp quan tài không cho Diệp Quân đẩy.

Diệp Quân: “…”

Diệp Quân quay sang nhìn Nhất Niệm: “Hình như nó rất sợ cô”.

Nhất Niệm l**m kẹo hồ lô, hơi cúi đầu không nói gì.

Diệp Quân vẫn còn muốn nói gì nữa, Tiểu Tháp đã nói: “Cô ta chỉ muốn tốt cho ngươi, thứ đó mà ra ngoài chắc chắn không phải là thứ mà hiện giờ ngươi có thể đấu lại”.

Diệp Quân nhìn quan tài máu đó, im lặng không nói.

Lúc nhìn thấy bàn tay máu, quả thật hắn cảm nhận được cảm giác nguy hiểm.

Diệp Quân thầm thở dài, mặc dù thực lực của mình đã được nâng cao hơn rất nhiều nhưng trong vũ trụ mênh mông vẫn còn quá nhiều thứ vượt khỏi tầm tay hắn.

Con đường Đại Đạo này vẫn còn rất dài.

Diệp Quân mỉm cười, ngưng suy nghĩ miên man, nếu đã không đủ mạnh thì cố gắng trở nên mạnh hơn, nghĩ những thứ này chỉ thêm phiền não.

Diệp Quân nhìn quan tài máu, sau đó quay đầu nhìn Nhất Niệm, cười nói: “Đi thôi, đi mở mang kiến thức ở nền văn minh Tu La”.

Nhất Niệm mỉm cười: “Ừ”.

Diệp Quân bật cười, sau đó dẫn Nhất Niệm rời khỏi Tiểu Tháp.
 
Hậu Duệ Kiếm Thần
Chương 3344


Chương 3344

Diệp Quân lấy huy hiệu mà học sĩ tối thượng đưa cho mình ra, rất nhanh một bản đồ tinh không lấy hắn làm tọa độ, xuất hiện trước mặt hắn.

Sắc mặt Diệp Quân sa sầm.

Vì chỗ hắn hiện giờ cách nền văn minh Tu La quả thật quá xa, dù với thực lực của hắn e là cũng phải mất vài chục năm mới có thể đến được nền văn minh Tu La này.

Ngay lúc này huy hiệu đó bỗng phóng ra một luồng sáng màu xanh rực rỡ, ánh sáng xanh phủ khắp mặt đất tạo ra một trận pháp dịch chuyển.

Diệp Quân hơi sửng sốt, sau đó cười nói: “Còn kèm theo một trận pháp dịch chuyển, học sĩ tối thượng này đúng là có lòng thật”.

Nhất Niệm nhìn bản đồ tinh không đó, như có điều suy nghĩ.

Diệp Quân dẫn Nhất Niệm đi vào trận pháp dịch chuyển, chẳng mấy chốc trận pháp dịch chuyển chuyển động, hai người Diệp Quân biến mất khỏi đó.



Nền văn minh Cổ Nhân.

Trong một đại điện rộng rãi, Mặc Lão yên lặng đúng đó, có một người phụ nữ xinh đẹp đang ngồi ở nơi không xa trước mặt lão ta, người phụ nữ xinh đẹp mặc một bộ trường bào rộng, trước mặt bà ta là một bàn cờ, tay bà ta đang cầm một quân cờ màu trắng, nhìn chằm chằm bàn cờ, không có động tác tiếp theo.

Mặc Lão cung kính đứng đó, không nói gì.

Người phụ nữ xinh đẹp bỗng hạ cờ xuống, bà ta vừa hạ cờ, trên bàn cờ bỗng xuất hiện một con cờ màu đen.

Người phụ nữ xinh đẹp cau mày, lại rơi vào trầm tư.

Mặc Lão vẫn cung kính đứng đó đợi.

Lúc này người phụ nữ xinh đẹp bỗng nói: “Nền văn minh vũ trụ cấp bốn ư?”

Mặc Lão gật đầu: “Vâng”.

Người phụ nữ xinh đẹp cầm một con cờ lên, sau đó nói: “Nói ta nghe nền văn minh vũ trụ cấp bốn đó đi”.

Mặc Lão cung kính cúi người, sau đó nói hết những chuyện mà lão ta biết.

Nghe xong, bà ta bình tĩnh nói: “Nói thế tức là thiếu niên đó lấy được một quan tài máu trong di tích nền văn minh đó?”

Mặc Lão gật đầu: “Đúng thế”.

Người phụ nữ xinh đẹp thờ ơ nhìn Mặc Lão: “Ông nghĩ chúng ta nên làm gì?”

Mặc Lão do dự một chốc, sau đó nói: “Ta nghe theo Thượng Tôn”.

Người phụ nữ xinh đẹp khẽ cười nói: “Mặc trưởng lão, những năm nay ông đều rất thận trọng, không cầu lập công nhưng cầu cho mình không mắc sai lầm, thận trọng vững vàng không có gì sai, nhưng nếu ông thận trọng quá mức chẳng khác nào giậm chân tại chỗ, tự quan bế mình. Con đường Đại Đạo này vẫn phải có can đảm xông lên, dám thể hiện mới được”.

Mặc Lão vội nói: “Thượng Tôn dạy chí phải”.

Người phụ nữ xinh đẹp hạ cờ xuống, sau đó nói: “Lai lịch của thiếu niên không rõ, tùy tiện kết thù với hắn là không khôn ngoan, nhưng nếu không truy cứu cũng không được, dù sao, mặc dù con trai ta không thành nhân tài cũng vẫn là con trai ta”.

Mặc Lão không nói gì.
 
Hậu Duệ Kiếm Thần
Chương 3345


Chương 3345

Người phụ nữ xinh đẹp: “Lan truyền chuyện hắn có được truyền thừa của nền văn minh vũ trụ cấp bốn ra ngoài, hơn nữa mở đôi mắt vũ trụ, báo cáo hành tung của hắn với nền văn minh vũ trụ bên ngoài bất cứ lúc nào”.

Mượn dao giết người! Mặc Lão híp mắt, sau đó cúi người xuống nói: “Ta hiểu rồi”.

Dứt lời, lão ta lui ra ngoài.

Trong điện, người phụ nữ xinh đẹp giơ một con cờ trắng lên, một lúc sau bà ta mỉm cười ném con cờ sang một bên: “Ta lại thua rồi”.

Dứt lời, bà ta đứng dậy chậm rãi bước đến trước đại điện.

Người phụ nữ xinh đẹp ngẩng đầu nhìn tận cuối chân trời, hai mắt nheo lại: “Nền văn minh Thuật Giả…”

Một nền văn minh cấp bốn đã suy tàn.

Dĩ nhiên bà ta có cách.

Nhưng bà ta chưa từng nghĩ một mình bà ta sẽ đến di tích nền văn minh Thuật Giả thăm dò hoặc cướp đoạt, bà ta vẫn cực kỳ kiêng kỵ nền văn minh vũ trụ cấp bậc này.

Vì bà ta biết rõ nền văn minh vũ trụ cấp bậc này đáng sợ thế nào.

Nền văn minh Cổ Nhân là nền văn minh vũ trụ cấp ba, nếu nền văn minh Cổ Nhân muốn tiêu diệt nền văn minh vũ trụ cấp hai thì đó là chuyện quá mức đơn giản.

Bà ta rất động lòng với thứ mà thiếu niên kiếm tu đó lấy được từ trong nền văn minh Thuật Giả.

Còn đứa con trai đã chết của bà ta…

Đứng trước Đại Đạo, con trai là cái thá gì chứ?

Chỉ cần bà ta nghĩ thôi, bà ta có thể có rất nhiều đứa con trai.



Nền văn minh Quân Lâm.

Trong một tinh không nào đó, Đại Tôn ngồi khoanh chân lại, một bóng dáng mờ ảo như ma thần xuất hiện trên đỉnh đầu hắn ta, toát ra khí tức vô cùng đáng sợ.

Thời không xung quanh dần trở nên hư ảo dưới tác động của từng khí tức này.

Không biết qua bao lâu, Đại Tôn mở mắt ra.

Ầm!

Thời không xung quanh lập tức nổ tung.

Mười phần thần tính.

Đại Tôn hít sâu một hơi, ánh mắt hiện lên vẻ phấn khích.

Hắn ta đã dừng lại ở cảnh giới chín phần thần tính đã quá lâu rồi, đã vài trăm năm chưa vượt qua được bước này, hơn nữa còn trong trường hợp tích lũy đủ loại tài nguyên khác nhau của nền văn minh Quân Lâm.

Nhưng lúc này sau khi sử dụng cách của nền văn minh Thuật Giả, hắn ta chỉ mất ba ngày là đạt đến cảnh giới mười phần thần tính.

Thì ra cảnh giới mười phần thần tính đơn giản như thế, hơn nữa không còn bao lâu nữa hắn ta đã có thể đạt tới Độc Khai Nhất Đạo…

Ngoài sự phấn khích, còn có sự sợ hãi sâu sắc.

Nền văn minh vũ trụ cấp bốn.

Đó không phải là thứ mà nền văn minh vũ trụ cấp ba có thể tưởng tượng.

Vừa nghĩ đến sau này phải trả giá, vẻ mặt Đại Tôn lại dần trở nên nghiêm trọng.
 
Hậu Duệ Kiếm Thần
Chương 3346


Chương 3346

Một lúc sau, như nghĩ đến điều gì, Đại Tôn bỗng nói: “Khải Lão”.

Một ông lão xuất hiện phía sau Đại Tôn, ông lão cung kính chào, phấn khích nói: “Chúc mừng thiếu chủ đã đến cảnh giới mười phần thần tính”.

Đại Tôn nói: “Nói một chút về thiếu niên kiếm tu đó đi”.

Ông lão gật đầu: “Có người ở ngoài truyền tin thiếu niên đó có được truyền thừa của nền văn minh vũ trụ cấp bốn”.

Đại Tôn khẽ cười: “Nền văn minh vũ trụ đằng sau người đàn ông mang đao đó cũng không phải không có đầu óc, biết mượn dao giết người cơ đấy”.

Ông lão do dự, sau đó nói: “Thiếu chủ, quan tài máu mà thiếu niên đó có được…”

Đại Tôn híp mắt, không nói gì.

Dĩ nhiên hắn ta cũng dao động.

Thấy vẻ mặt của Đại Tôn như thế, ông lão nói: “Chúng ta có cần…”

Đại Tôn lắc đầu: “Cứ đợi trước đã”.

Ông lão trầm giọng nói: “Bây giờ hắn đã đến nền văn minh Tu La rồi, nếu giờ chúng ta ra tay, có thể cưỡng ép đánh chặn hắn, nếu không một khi hắn đi vào nền văn minh Tu La thì rất có khả năng đồ vật trên người hắn sẽ rơi vào tay nền văn minh Tu La…”

Đại Tôn im lặng không nói.

Ông lão lại nói: “Cơ hội không thể mất, mất rồi không tìm được, chúng ta…”

Đại Tôn bỗng quay sang nhìn ông lão: “Tại sao hắn dám đến nền văn minh Tu La?”

Ông lão sửng sốt.

Tại sao hắn dám đến nền văn minh Tu La?

Nghe Đại Tôn nói thế, ông lão sửng sốt, sau đó trầm tư.

Ông lão không phải già mà hồ đồ, dĩ nhiên hiểu rõ ý của thiếu chủ nhà mình là gì.

Đại Tôn cười nói: “Mặc dù ta không quen với người này lắm nhưng từ khoảng thời gian tiếp xúc với hắn, người này không phải là một người ngu ngốc. Hắn đã chủ động đến nền văn minh Tu La, tức là hắn không sợ nền văn minh Tu La, ngay cả nền văn minh Tu La mà hắn cũng không sợ…”

Nói đến đây hắn ta cười nói: “Thú vị thật đấy”.

Ông lão trầm giọng nói: “Nhưng ngoài nền văn minh Quân Lâm chúng ta, chưa từng nghe nói đến nền văn minh vũ trụ nào khác có thể đối đầu với nền văn minh Tu La”.

Đại Tôn khẽ nói: “Khải Lão, vũ trụ rất lớn”.

Ông lão im lặng không nói.

Đại Tôn chậm rãi đứng dậy, sau đó nói: “Lúc ta chưa tiếp xúc với nền văn minh Thuật Giả, ta thực sự không để tâm đến người ngoài. Khi ta ở bên ngoài, ta vẫn luôn cho rằng ông đây là số một, muốn làm gì thì làm… Nhưng sau khi ta tiếp xúc với nền văn minh Thuật Giả, Khải Lão, ông có biết bây giờ ta đang có ý nghĩ gì không?”

Ông lão nhìn Đại Tôn, Đại Tôn tự giễu nói: “Trong mắt một vài người, chúng ta chẳng qua nhỏ bé như con kiến thôi”.

Ông lão do dự, sau đó nói: “Thiếu chủ, thiếu niên đó quả thật không đơn giản, nhưng ta không cho rằng hắn đến từ nền văn minh vũ trụ cấp bốn gì đó”.

Đại Tôn lại nói: “Khải Lão, ông nghĩ ta thế nào?”
 
Hậu Duệ Kiếm Thần
Chương 3347


Chương 3347

Ông lão lập tức nói: “Đương nhiên là thiên tài của thiên hạ, thế gian hiếm gặp”.

Đại Tôn khẽ gật đầu: “Lúc đối mặt với nền văn minh Thuật Giả, ta rất thận trọng và cẩn thận, thậm chí hơi thấp kém nhưng hắn thì không, hắn dám lên tiếng đòi hỏi”.

Ông lão sửng sốt, lão ta không để ý đến chi tiết này.

Đại Tôn nói tiếp: “Người bí ẩn ở nền văn minh Thuật Giả đó không chỉ không tức giận mà ngược lại còn mặc cả với hắn, cuối cùng tặng cho hắn một quan tài máu”.

Nói đến đây, hắn ta lắc đầu: “Người ở cấp bậc đó tuyệt đối sẽ không vui vẻ hòa nhã với người bình thường, giống như việc người đàn ông mang đao đó bị xem thường vậy”.

Ông lão thở dài, hổ thẹn nói: “Thiếu chủ chu đáo tinh tế, thuộc hạ kém xa”.

Đại Tôn mỉm cười nói: “Mặc dù ta cũng thèm muốn quan tài máu trên người hắn nhưng không nên tùy tiện trở thành kẻ thù với loại người này. Ta tin chắc thân phận và thế lực đằng sau hắn sẽ dần dần lộ ra khỏi mặt nước”.

Ông lão cười nói: “Thiếu chủ, nếu đằng sau hắn chỉ là một thế lực bình thường, vậy chúng ta sẽ bỏ lỡ một cơ hội tuyệt vời”.

Đại Tôn nhắm mắt lại: “Vậy thì ta tình nguyện cược thua”.



Một tinh vực chưa được biết đến.

Thời không nơi nào đó rung chuyển, sau đó thời không đó nứt lìa, Diệp Quân và Nhất Niệm chậm rãi bước ra.

Sau khi bước ra, Diệp Quân nhìn xung quanh, sau đó khẽ nói: “Vũ trụ Tu La”.

Nhất Niệm nhìn quanh, như có điều suy nghĩ.

Diệp Quân bỗng ngạc nhiên nói: “Hả?”

Dứt lời, tay phải hắn đưa ra trước khẽ chạm, thời không trước mặt hắn bỗng dập dờn như sóng nước.

Diệp Quân trầm giọng nói: “Khu vực thời không này là giả”.

Nhất Niệm mỉm cười, không nói gì, cũng không cảm thấy bất ngờ.

Diệp Quân nhắm mắt lại, quan sát thế giới bằng tâm niệm, chẳng mấy chốc khu vực thời không đó dần trở nên rõ ràng.

Chính là khu vực thời không giả.

Ngay lúc này thời không trước mặt hai người bỗng xao động, ngay sau đó một ông lão bước ra.

Ông lão hơi nhíu mày khi nhìn thấy hai người Diệp Quân.

Diệp Quân lấy huy hiệu đó ra, nhìn thấy huy hiệu, ông lão sửng sốt, sau đó cung kính nói: “Không biết ngươi có gì căn dặn”.

Diệp Quân cười nói: “Có thể thông báo với học sĩ tối thượng một tiếng không? Nói Diệp Quân đến thăm”.

Ông lão vội nói: “Đương nhiên là được, hai vị đi theo ta”.

Dứt lời, ông ta xoay người nhẹ nhàng ấn xuống, khu vực thời không trước mặt ông ta bỗng chốc xuất hiện rất nhiều đường hầm thời gian.

Có hơn mấy trăm vạn.

Thấy thế Diệp Quân hơi ngạc nhiên: “Đây là?”

Ông lão mỉm cười giải thích: “Trong số hàng trăm vạn đường hầm thời không chỉ có một đường hầm có thể dẫn đến tinh vực Tu La, còn lại đều là vũ trụ giả do bọn ta xây dựng, mục đích là để tránh bị nền văn minh Thiên Hành bắt giữ”.
 
Hậu Duệ Kiếm Thần
Chương 3348


Chương 3348

Nhất Niệm nhìn ông lão, không nói gì.

Diệp Quân hơi tò mò: “Các ông từng tiếp xúc với nền văn minh Thiên Hành sao?”

Ông lão lắc đầu: “Chưa từng, nhưng từng có vài nền văn minh vũ trụ khác cùng cấp bậc với nền văn minh Tu La đã bị nền văn minh Thiên Hành tiêu diệt”.

Diệp Quân còn định hỏi gì đó, ông lão đã dẫn hắn và Nhất Niệm đi vào một đường hầm thời không trong số đó. Khi từng màn sáng lướt qua trước mắt, đầu Diệp Quân bắt đầu choáng váng, nhưng lại không bao lâu cảm giác đó đã biến mất.

Diệp Quân mở hai mắt ra, lúc này họ đang ở trên một vùng đồng bằng, phía trước mấy ngàn trượng là từng bức tượng uy nghiêm hùng vĩ đứng sừng sững. Ngoại hình của những bức tượng này giống hệt con người, cao cả ngàn trượng, nửa th*n d*** lõm xuống đất, cánh tay như trụ cột, tay giáo dài, có mấy vạn bức tượng chỉnh tề xếp thành hai hàng, ở giữa là một con đường rải sỏi, cuối con đường là một thành cổ tráng lệ.

Có một bức tượng người đàn ông đứng sừng sững phía trên thành cổ, người đàn ông có sáu cánh tay, chín đầu, cúi đầu nhìn cả thành cổ, cực kỳ áp bức.

Nền văn minh Tu La.

Diệp Quân nhìn cảnh tượng trước mắt, vừa cảm thấy kinh ngạc vừa tò mò, sở dĩ hắn đến nơi này là muốn nhìn thấy các nền văn minh vũ trụ khác để mở mang kiến thức.

Ông lão cung kính nói: “Mời công tử”.

Dứt lời, ông ta dẫn Diệp Quân đi về phía thành cổ đó.

Lúc đi ngang qua mấy bức tượng, Diệp Quân bỗng cảm nhận được có ai đó đang theo dõi hắn.

Diệp Quân nhíu mày, lúc này ông lão bỗng nói: “Các vị, đây là bạn của học sĩ tối thượng, không được vô lễ”.

Ông ta vừa dứt lời, Diệp Quân lập tức không còn cảm giác đó nữa.

Ông lão xoay người nhìn Diệp Quân, hơi cúi người xuống: “Xin lỗi ngươi, họ không biết ngươi là bạn của học sĩ tối thượng nên đã mạo phạm, mong được lượng thứ”.

Diệp Quân mỉm cười nói: “Không sao”.

Ông lão gật đầu, sau đó dẫn Diệp Quân đi về phía trước.

Diệp Quân nhìn mấy bức tượng này nói: “Mấy bức tượng này là gì?”

Ông lão cười nói: “Thần vệ Tu La phụ trách bảo vệ vương đô Tu La, họ ở trong trạng thái ngủ say, chỉ khi nền văn minh Tu La bọn ta có nguy cơ bị hủy diệt mới thức tỉnh. Dĩ nhiên Tu La Vương và học sĩ tối thượng đều có thể cưỡng ép đánh thức họ”.

Diệp Quân hơi tò mò: “Địa vị của học sĩ tối thượng có ở nền văn minh Tu La các ông cao thế nào?”

Ông lão do dự, sau đó nói: “Rất cao”.

Diệp Quân cười nói: “Cụ thể chút đi”.

Ông lão trầm giọng nói: “Chỉ đứng sau tộc trưởng tộc Tu La, nhưng dù là tộc trưởng tộc Tu La cũng không thể ép buộc ra lệnh cho cô ấy”.

Diệp Quân gật đầu: “Ta hiểu rồi”.

Dứt lời, ba người đã đi vào trong thành, sau khi vào thành Diệp Quân nhìn xung quanh, trong thành là từng tòa nhà cao tầng, cả biển người, cực kỳ tấp nập.

Nhất Niệm nhìn xung quanh, trong mắt là vẻ hiếu kỳ.
 
Hậu Duệ Kiếm Thần
Chương 3349


Chương 3349

Diệp Quân bỗng nói: “Khoan đã”.

Dứt lời, hắn kéo Nhất Niệm đến một gánh hàng rong bên đường, người bán hàng này bán một số đồ cũ, cái gì cũng có, thứ mà Diệp Quân chọn là một chiếc gương nứt.

Người bán hàng là một người đàn ông trung niên, sắc mặt rất khó coi cứ như người ta thiếu nợ tiền của ông ta vậy.

Diệp Quân chỉ vào chiếc gương: “Cái này bán thế nào?”

Người đàn ông trung niên nhìn Diệp Quân: “Một Tổ Mạch”.

Diệp Quân định lên tiếng, lúc này ông lão ở một bên lấy một chiếc nhẫn ra đưa cho người đàn ông trung niên, sau đó cầm lấy chiếc gương đưa cho Diệp Quân, mỉm cười: “Công tử”.

Diệp Quân vội lấy một Tổ Mạch ra đưa cho ông lão, ông lão lại lắc đầu: “Công tử, không cần đâu”.

Diệp Quân mỉm cười, vẫn bỏ chiếc nhẫn vào trong tay ông lão, hắn biết đối phương làm thế là vì học sĩ tối thượng, nhưng hắn lại không muốn nợ ơn nghĩa này.

Thấy Diệp Quân cố chấp như vậy, ông lão do dự, sau đó cất chiếc nhẫn đi.

Diệp Quân cho chiếc gương vào trong tháp, thầm nói: “Tháp gia, chiếc gương này có gì đặc biệt?”

Tiểu Tháp nói: “Ta nghiên cứu trước đã”.

Diệp Quân gật đầu: “Ừ”.

Lúc này Nhất Niệm ở một bên bỗng ngồi xổm xuống, tầm mắt cô ta nhìn đến một tượng gỗ trong đó.

Diệp Quân nhìn sang tượng gỗ theo ánh mắt Nhất Niệm, tượng gỗ chỉ lớn bằng bàn tay, giữa trán còn có một dấu chấm đỏ máu.

Diệp Quân cười nói: “Cô thích cái này à?”

Nhất Niệm gật đầu, đang định giơ tay lấy tượng gỗ đó, người đàn ông trung niên bỗng nói: “Nếu không mua thì đừng sờ lung tung”.

Diệp Quân nói: “Bao nhiêu?”

Người đàn ông trung niên nhìn Diệp Quân nói: “Mười Tổ Mạch”.

Diệp Quân nhíu mày, hắn nhìn kỹ tượng gỗ đó, hắn không thấy có chỗ nào đặc biệt cả.

Diệp Quân quay sang nhìn Nhất Niệm, Nhất Niệm mỉm cười, sau đó đứng lên kéo hắn đi.

“Đợi đã”.

Đúng lúc này, người đàn ông trung niên bỗng nói.

Diệp Quân xoay người nhìn người đàn ông trung niên, ông ta nhìn Diệp Quân: “Ngươi có thể trả bao nhiêu?”

Diệp Quân quay sang nhìn Nhất Niệm, Nhất Niệm lại lắc đầu.

Diệp Quân mỉm cười, Nhất Niệm chỉ nhất thời hiếu kỳ, cũng chẳng hứng thú gì với tượng gỗ đó.

Diệp Quân nhìn người đàn ông trung niên cười nói: “Bọn ta không cần nữa”.

Dứt lời, hắn kéo Nhất Niệm xoay người đi.

Nhưng lúc này một luồng khí tức đáng sợ bỗng ập đến.

Diệp Quân sửng sốt.

Người đàn ông trung niên nhìn Diệp Quân, ánh mắt lạnh lùng: “Ngươi đang giở trò với ta sao?”

Diệp Quân khẽ cười: “Ông này, mua bán là do hai bên thuận mua vừa bán, giờ ta không muốn nữa thì có vấn đề gì sao?”

Người đàn ông trung niên híp mắt: “Ngươi đã hỏi rồi thì phải mua”.
 
Hậu Duệ Kiếm Thần
Chương 3350


Chương 3350

Diệp Quân nhíu mày: “Sao ông giống thiểu năng quá vậy?”

Người đàn ông trung niên nổi giận, lúc này ông lão đó bỗng giơ tay lên đè xuống.

Ầm!

Sức mạnh khủng khiếp lập tức trấn áp người đàn ông trung niên.

Ông lão thu lại chiếc nhẫn của người đàn ông trung niên, sau đó cầm tượng gỗ đó lên, cung kính được đến cho Diệp Quân và Nhất Niệm: “Diệp công tử, cô nương”.

Diệp Quân nhìn ông lão mỉm cười, sau đó nói: “Nên gọi ông thế nào?”

Ông lão nói: “Khưu Sử, người bảo vệ biên giới… là người canh cửa…”

Diệp Quân gật đầu: “Tiền bối là một nhân tài, làm người bảo vệ biên giới quả thật hơi uổng phí, ta sẽ nói với học sĩ tối thượng chuyện này”.

Ông lão lập tức cúi đầu, run giọng nói: “Cảm ơn công tử… Công tử, ta… ta có một đứa cháu gái, nó rất xinh…”

Diệp Quân: “?”

Cô gái xinh đẹp ư?

Diệp Quân nhìn ông lão trước mắt, vẻ mặt ngạc nhiên, ông lão này nghiêm túc đấy à?

Ông lão cung kính, nụ cười nịnh nọt trên khuôn mặt không thèm che giấu.

Nhìn vẻ mặt nịnh nọt của đối phương, Diệp Quân biết, có lẽ hắn đã đánh giá thấp vị trí của vị học sĩ tối thượng trong nền văn minh Tu La.

Diệp Quân mỉm cười, sau đó nói: “Chúng ta đi gặp học sĩ tối thượng đi”.

Thấy Diệp Quân không có ý đó, ông lão cảm thấy hơi thất vọng, nhưng cũng không dám nhiều lời nữa, vội nói: “Được!”

Nói xong, ông ta làm động tác mời.

Diệp Quân và Nhất Niệm tiếp tục đi theo ông lão, trên đường, Diệp Quân nhìn lướt qua xung quanh, ánh mắt dần lạnh như băng.

Người bán hàng rõ ràng cố ý nhắm vào hắn, mà hắn không hề quen ông ta, chắc chắn có người xúi giục sau lưng ông ta.

Ai xúi giục?

Trong lòng Diệp Quân đã hiểu rõ.

Bên kia, trên đường phố, một cô gái lạnh lùng nhìn hai người Diệp Quân từ phía xa.

Cô gái đó chính là Bàn thống lĩnh, thống lĩnh của Tu La Vệ.

Cô ta cảm thấy khá ngạc nhiên khi Diệp Quân xuất hiện, đương nhiên, càng nhiều hơn là mừng rỡ.

Quan tài máu!

Thần vật của nền văn minh vũ trụ cấp bốn, cô ta đã có ý tưởng, đương nhiên, cô ta sẽ không ngu xuẩn đến mức chủ động nhắm vào Diệp Quân.

Học sĩ tối thượng đó không phải là người mà cô ta có thể chọc vào.

Vì vậy, mặc dù trước đó cô ta đã có ý đồ, nhưng cũng không biết nên làm thế nào, bây giờ Diệp Quân đã tới nền văn minh Tu La.

Cô ta không dám làm gì, không có nghĩa là những người khác ở trong nền văn minh Tu La cũng không dám làm gì.
 
Hậu Duệ Kiếm Thần
Chương 3351


Chương 3351

Bàn thống lĩnh thu hồi ánh mắt, xoay người rời đi.

Trên đường phố, Nhất Niệm đang chơi với tượng gỗ nhỏ.

Diệp Quân hơi tò mò: “Đây là gì?”

Nhất Niệm khẽ mỉm cười, sau đó đến gần Diệp Quân, nói nhỏ: “Đợi đến lúc nào không có người khác thì ta sẽ nói cho ngươi”.

Diệp Quân sửng sốt, sau đó cười nói: “Được”.

Chẳng mấy chốc, Diệp Quân và Nhất Niệm đi theo ông lão tới trước một tòa đại điện, đại điện nguy nga lộng lẫy, có một người thanh niên mặc áo bào trắng đứng trước cửa.

Người thanh niên đi tới trước mặt ba người Diệp Quân, y khẽ nhíu mày: “Khưu Sử, ông không ở bên ngoài trấn giữ, tới đây làm gì?”

Khưu Sử vội vàng hành lễ, sau đó nói: “Thưa Vũ học sĩ, hai vị khách này là bạn của học sĩ tối thượng”.

Vừa nói, ông ta vừa vội vàng nhìn về phía Diệp Quân, Diệp Quân lấy huy hiệu ra.

Ngay khi nhìn thấy huy hiệu, Vũ học sĩ hơi sửng sốt, y quan sát Diệp Quân và Nhất Niệm, sắc mặt lạnh như băng nhất thời dịu xuống: “Hai vị chờ chút”.

Nói xong, y xoay người đi vào trong điện.

Diệp Quân nhìn xung quanh, cau mày, bởi vì hắn phát hiện, có một số người ở xung quanh đang dòm ngó hắn.

Đúng lúc này, có một người thiếu niên đột nhiên từ xa đi tới, người thiếu niên mặc bộ vân bào, trên mặt là nụ cười như có như không.

Nhìn thấy người thiếu niên, Khưu Sử vội vàng cung kính thi lễ, sau đó nói: “Thuộc hạ kính chào cậu chủ Khương”.

Thái A Khương!

Ở trong nền văn minh Tu La, có ba đại gia tộc, theo thứ tự là tộc Thái A, tộc Tu La và Huyền tộc.

Tam đại gia tộc, quyền thế ngút trời.

Thái A Khương không để ý tới Khưu Sử, mà nhìn về phía Diệp Quân, cười nói: “Ngươi chính là Diệp Quân à?”

Diệp Quân hơi kinh ngạc: “Ngươi biết ta sao?”

Thái A Khương cười nói: “Nghe nói ngươi đã lấy được thần vật của nền văn minh vũ trụ cấp bốn, ta rất tò mò, có ngại lấy ra cho ta xem thử không?”

Diệp Quân gật đầu: “Ngại”.

Thái A Khương híp mắt lại, nụ cười vẫn như cũ: “Không nể mặt như vậy sao?”

Diệp Quân thản nhiên nhìn Thái A Khương, sau đó quay đầu nhìn về phía Khưu Sử ở bên cạnh: “Ở chỗ này của các ông, giết người có phạm pháp không?”

Khưu Sử trợn mắt há mồm.

“Ha ha!”

Thái A Khương đột nhiên cười lớn: “Ở chỗ này của bọn ta, kẻ mạnh là vua, giết người không phải vấn đề gì lớn, đến giết ta đi”.

Còn chưa dứt lời, một thanh kiếm đột nhiên xuất hiện trước mặt Thái A Khương.

Diên Trì Nhất Kiếm!

Hơn nữa còn là kiếm Thanh Huyên!

Vừa mới gặp đã thẳng thắn dứt khoát như vậy.
 
Hậu Duệ Kiếm Thần
Chương 3352


Chương 3352

Đồng tử của Thái A Khương đột nhiên co rút lại, phất tay áo, trước mặt gã ta xuất hiện một tấm khiên ma thuật.

Ầm!

Tấm khiên ma thuật vỡ tan tành, kiếm Thanh Huyên cách giữa trán Thái A Khương năm tấc, gần như đúng lúc đó, một ông lão áo sợi gai xuất hiện sau lưng Thái A Khương, ông ta nắm chặt tay phải, không dám ra tay.

Thái A Khương nhìn chằm chằm kiếm Thanh Huyên trước mặt, sắc mặt tái xanh.

Thua trong chốc lát!

Diệp Quân không giết Thái A Khương, hắn mở lòng bàn tay ra, kiếm Thanh Huyên bay về trong tay hắn, hắn nhìn Thái A Khương, sau đó nói: “Bị người khác xúi giục, chết trong mơ hồ, có đáng không?”

Vừa nói, hắn vừa nhìn ông lão áo sợi gai phía sau Thái A Khương: “Ông thấy sao?”

Ông lão áo sợi gai hơi chắp tay: “Cảm ơn cậu đã giơ cao đánh khẽ”.

Nói xong, ông ta lập tức dẫn Thái A Khương xoay người rời đi.

Thái A Khương đột nhiên nói: “Nếu không phải nhờ thanh kiếm kia thì ngươi…”

“Im miệng!”

Ông lão áo sợi gai đột nhiên gầm lên như sấm.

Sắc mặt Thái A Khương hơi khó coi.

Ông lão áo sợi gai lạnh lùng nhìn Thái A Khương, sau đó chắp tay với Diệp Quân: “Vị công tử này, tộc Thái A ta quả thật không biết chuyện này, nếu không, nhất định sẽ không để gã ta nhắm vào cậu, hôm nay đã đắc tội nhiều rồi, thực xin lỗi, ngày sau nếu công tử có thời gian rảnh, mời tới tộc Thái A, để tộc Thái A ta làm tròn chức trách của chủ nhà”.

Diệp Quân mỉm cười nói: “Nếu có cơ hội, nhất định sẽ tới quấy rầy”.

Ông lão áo sợi gai chắp tay lần nữa: “Vô cùng hoan nghênh!”

Nói xong, ông ta dẫn Thái A Khương xoay người rời đi.

Sau khi hai người rời đi, Tiểu Tháp trong cơ thể Diệp Quân đột nhiên nói: “Ta cứ tưởng là ngươi sẽ giết gã”.

Diệp Quân cười khẽ: “Tại sao?”

Tiểu Tháp nói: “Tại sao không giết chứ?”

Diệp Quân suy nghĩ, sau đó nói: “Thiếu niên đó rõ ràng là bị người khác lợi dụng, nếu ta giết gã, thì chẳng khác nào kết thù với tộc Thái A, như mong muốn của người đó. Sau đó, tộc Thái A chắc chắn sẽ trả thù ta bằng bất cứ giá nào, khả năng cao là ta không đánh lại họ, sau đó lại chạy trốn, khi không còn trốn được nữa, lại để cho cô cô váy trắng hoặc ông nội giải quyết ư?”

Tiểu Tháp yên lặng.

Diệp Quân khẽ mỉm cười: “Có một vài phiền phức có thể tránh được, giống như lần này, ngươi nghĩ xem, thiếu niên đó bị người khác lợi dụng, tộc Thái A có tức giận không? Chắc chắn là có tức giận, nếu như vậy, ta sẽ ít đi một đối thủ, lại còn có khả năng sẽ có nhiều thêm một thế lực đồng minh”.

Tiểu Tháp khẽ nói: “Ngươi đã trưởng thành hơn rất nhiều”.

Diệp Quân mỉm cười, sau đó xoay người nhìn về phía cửa đại điện, ở đó, một cô gái bước ra.

Cô ta khoác trên mình một bộ áo bào trắng như tuyết, không nhiễm một hạt bụi nào.

Chính là học sĩ tối thượng.

Học sĩ tối thượng đi nhanh đến trước mặt ba người Diệp Quân, lúc này Khưu Sử quỳ thẳng xuống, run giọng nói: “Thuộc hạ kính chào học sĩ tối thượng”.
 
Hậu Duệ Kiếm Thần
Chương 3353


Chương 3353

Học sĩ tối thượng khẽ mỉm cười: “Không cần đa lễ”.

Khưu Sử cúi lạy, rồi mới chậm rãi đứng dậy, sau đó cung kính đứng ở một bên, luôn cúi đầu xuống, không dám đứng thẳng.

Học sĩ tối thượng nhìn về phía Diệp Quân, mỉm cười nói: “Xin lỗi, ta vừa mới làm nghiên cứu học thuật, nếu không, ta sẽ đích thân đi tiếp đón ngươi”.

Đích thân tiếp đón!

Nghe học sĩ tối thượng nói vậy, mí mắt Khưu Sử ở một bên khẽ giật, vô cùng khiếp sợ.

Học sĩ tối thượng cười nói: “Mời đi theo ta”.

Nói xong, cô ta xoay người đi vào trong điện.

Lúc này, Diệp Quân đột nhiên nói: “Khoan đã”.

Học sĩ tối thượng xoay người nhìn về phía Diệp Quân, Diệp Quân khẽ mỉm cười: “Đây là lần đầu tiên ta tới đây, gặp một chút phiền phức, là vị tiền bối Khưu Sử ở bên cạnh đã giải quyết giúp ta, chuyện này hơi phức tạp, ông ấy sẽ không bị người khác nhắm vào chứ?”

Nghe vậy, Khưu Sử nhất thời hơi cảm động, thật ra, lúc thấy Thái A Khương nhằm vào Diệp Quân, ông ta cũng biết chuyện này không đơn giản. Rõ ràng, người đàn ông trung niên chủ quầy hàng lúc trước cũng bị người khác xúi giục, mà ông ta đã ra tay giết đối phương trong tình huống không biết chuyện, chắc chắn đã đắc tội với một vài người, hơn nữa, ông ta còn không biết đã đắc tội với ai.

Ở trong nền văn minh Tu La, ông ta là cái thá gì chứ?

Nếu có người muốn ông ta biến mất thì chỉ cần một cái nháy mắt.

Lúc này Diệp Quân nói chuyện này với học sĩ tối thượng, hiển nhiên, là vì muốn xin cho ông ta một tấm bùa cứu mạng, ông ta dĩ nhiên rất cảm động.

Học sĩ tối thượng nhìn về phía Khưu Sử: “Từ giờ trở đi, ông tới học viện tối thượng của ta làm việc, A Khổ, ngươi sắp xếp đi”.

Thiếu niên áo trắng sau lưng cô ta vội vàng gật đầu: “Vâng”.

Khưu Sử cúi người thật sâu, kích động không thôi.

Học sĩ tối thượng dẫn Diệp Quân và Nhất Niệm đi vào trong đại điện.

Bên kia.

Ông lão áo sợi gai lạnh lùng nhìn chằm chằm Thái A Khương trước mặt, không nói lời nào.

Thái A Khương trầm giọng nói: “Tam thúc, chúng ta cần gì phải sợ hắn chứ? Hắn chỉ là một người bên ngoài thôi mà”.

“Ngu xuẩn!”

Ông lão áo sợi gai gầm lên, chòm râu rung lên vì tức giận, vốn định nói gì đó, nhưng lúc này, một người đàn ông trung niên đột nhiên xuất hiện giữa sân.

Thấy người đến, sắc mặt Thái A Khương khẽ biến, vội vàng hành lễ thật sâu: “Kính chào tộc trưởng!”

Người đàn ông trung niên trước mắt chính là tộc trưởng của tộc Thái A, tên là Thái A Thiên.

Thái A Thiên nhìn Thái A Khương, khẽ gật đầu: “Về tộc trước đi”.

Thái A Khương cung kính hành lễ, sau đó lặng lẽ lui ra.

Sau khi Thái A Khương đã ra ngoài, Thái A Thiên mới bình tĩnh nói: “Nói với Trưởng Lão Các, loại bỏ gã khỏi danh sách ứng cử viên cho ngôi vị thế tử, không cần phải quan tâm và bồi dưỡng gã nữa”.

Ông lão áo sợi gai muốn nói gì đó nhưng lại thôi.
 
Hậu Duệ Kiếm Thần
Chương 3354


Chương 3354

Thái A Thiên bình tĩnh nói: “Phạm sai lầm không đáng sợ, đáng sợ là không biết mình phạm sai lầm, đáng sợ hơn là đến chết cũng không hối cải sau khi phạm phải sai lầm, loại người như vậy, không đáng để bồi dưỡng”.

Ông lão áo sợi gai thấp giọng thở dài.

Thái A Thiên xoay người nhìn về phía học điện tối thượng ở xa, sau đó nói: “Người đâu”.

Vừa dứt lời, một cái bóng xuất hiện sau lưng Thái A Thiên.

Thái A Thiên bình tĩnh nói: “Nói”.

Cái bóng nói: “Người đã xúi giục cậu chủ Khương là thế tử Huyền Minh của Huyền tộc, còn thông tin Diệp công tử có được truyền thừa của nền văn minh vũ trụ cấp bốn là do Bàn thống lĩnh của Tu La Vệ cố ý truyền ra”.

Thái A Thiên híp mắt lại: “Bàn thống lĩnh đang muốn mượn đao giết người, còn Huyền tộc muốn mượn tộc Thái A ta để thử năng lực của thiếu niên kiếm tu kia”.

Nói đến đây, ông ta quay đầu nhìn về phía ông lão áo sợi gai: “Lấy đầu của Bàn thống lĩnh đi, sau đó đưa cho Diệp công tử”.

Ông lão áo sợi gai vội nói: “Tộc trưởng, Bàn thống lĩnh là thống lĩnh của Tu La Vệ, nếu chúng ta…”

Thái A Thiên vung tay: “Cô ta cũng chỉ là con kiến mà thôi, Tu La Vệ sẽ không vì một cô gái mà trở mặt với tộc Thái A”.

Ông lão áo sợi gai trầm giọng nói: “Nhưng làm như vậy thì chúng ta cũng không có ích lợi gì”.

Thái A Thiên bình tĩnh nói: “Ta đã cầu kiến học sĩ tối thượng ba lần, cả ba lần, cô ta đều không hề xuất hiện để gặp ta, nhưng lần này, cô ta đích thân tiếp đón thiếu niên kia”.

Vừa nói, ông ta vừa nhắm mắt lại: “Đương nhiên, quan trọng nhất là người thiếu niên kia đã nể mặt tộc Thái A, hắn kính ta một bậc, ta kính hắn một trượng”.

Ở một nơi nào đó trong bóng tối, Bàn thống lĩnh ngồi xếp bằng trong phòng, hai tay khoanh trước ngực, toàn thân toát ra một luồng khí tức mạnh mẽ.

Cô ta đang tu luyện Tu La Quỷ Thuật – công pháp đứng thứ ba trong nền văn minh Tu La, công pháp này có một điểm đặc thù, đó là càng chiến đấu, thực lực của bản thân sẽ càng mạnh.

Toàn bộ các Tu La Vệ ở bên ngoài cũng đang tu luyện công pháp này!

Khí tức của Bàn thống lĩnh ngày càng mạnh mẽ, cô ta sắp đột phá.

Đột nhiên, cô ta đột nhiên mở mắt, lúc này, một đạo huyết mang chém đến trước mặt cô ta không chút động tĩnh.

Sắc mặt của Bàn thống lĩnh thay đổi, cô ta cầm thanh đao dài bên cạnh bằng tay phải, chặn ngay trước mặt.

Bụp!

Cùng với một luồng sáng sắc lạnh xuất hiện, Bàn thống lĩnh bị đánh bay, khi cô ta dừng lại, một luồng sáng lạnh khác giết đến, luồng sáng sắc lạnh này còn nhanh hơn, trong nháy mắt đã xuyên qua lông mày của cô ta.

Xoẹt!

Bàn thống lĩnh bị trấn áp ngay tại chỗ.

Bàn thống lĩnh vừa kinh ngạc vừa tức giận nói: “Ta là Tu La Vệ, các ngươi lại dám…”

Cô ta còn chưa nói xong, cơ thể đột nhiên trở nên hư ảo.

Cảm nhận được cảnh tượng này, Bàn thống lĩnh sợ hãi tột độ, lúc này, một sức mạnh thần bí đột nhiên bao trùm lấy cô ta.
 
Hậu Duệ Kiếm Thần
Chương 3355


Chương 3355

Bàn thống lĩnh kinh hãi nói: “Hoang thống soái, cứu ta”.

Lúc này, một bóng đen đột nhiên xuất hiện trên đỉnh đầu Bàn thống lĩnh.

Hoang thống soái!

Thống soái cao nhất của Tu La Vương.

Hoang thống soái lạnh lùng nhìn phương xa: “Tộc Thái A, không biết thuộc hạ của ta đã đắc tội gì, khiến các ông ra tay chém giết như vậy?”

Lúc này, một ông lão áo sợi gai từ xa chậm rãi bước ra, ông ta bình tĩnh nói: “Hoang thống soái, ông thật sự không biết người của ông đã làm gì sao?”

Hoang thống soái cau mày, từ từ quay sang nhìn Bàn thống lĩnh.

Khuôn mặt của Bàn thống lĩnh tái nhợt như tờ giấy, đôi mắt cô ta đầy vẻ kinh hãi.

Ông lão áo sợi gai bình tĩnh nói: “Ta đã điều tra biết được rằng, Bàn thống lĩnh từng xảy ra vài chuyện không vui với Diệp công tử, nhưng vì học sĩ tối thượng nên Bàn thống lĩnh không dám nhắm vào Diệp công tử. Có điều sau khi Diệp công tử đến nền văn minh Tu La của chúng ta, Bàn thống lĩnh đã bí mật tung tin đồn rằng Diệp công tử có truyền thừa của di sản văn minh vũ trụ cấp bốn, muốn mượn đao giết người”.

Hoang thống soái nhìn chằm chằm vào Bàn thống lĩnh, sắc mặt Bàn thống lĩnh cực kỳ khó coi: “Mặc dù ta đã lan truyền tin tức rằng tu kiếm trẻ tuổi đó có truyền thừa văn minh vũ trụ cấp bốn, nhưng ta không xúi giục Thái A Khương nhắm vào hắn. Chuyện này liên quan gì đến ta?”

Ông lão áo sợi gai liếc nhìn Bàn thống lĩnh, trầm giọng nói: “Thấy ngươi chướng mắt, ta muốn giết ngươi, được không?”

Bàn thống lĩnh: “…”

Hoang thống soái đột nhiên nói: “Chuyện này…”

Ông lão áo sợi gai đột nhiên hất tay áo, tia sáng lạnh lẽo giữa hai lông mày của Bàn thống lĩnh đột nhiên bay ra, cùng lúc đó, đầu của Bàn thống lĩnh bay thẳng ra ngoài, cuối cùng bị luồng sáng lạnh tanh đưa đến trước mặt ông ta.

Rầm!

Ngay lập tức, một luồng khí tức khủng khiếp khóa chặt ông lão áo sợi gai.

Ông lão áo sợi gai không hề sợ hãi, ông ta lạnh lùng liếc nhìn Hoang thống soái: “Hoang thống soái, ta giết cô ta, nếu ông muốn báo thù thì bất cứ lúc nào ta cũng có thể tiếp ông”.

Nói xong, ông ta xoay người, biến mất ở phương xa.

Sắc mặt Hoang thống soái cực kỳ u ám.



Ở một diễn biến khác, trên một đỉnh núi nào đó, một người đàn ông áo trắng đang khoanh chân ngồi trên mặt đất, dựa vào một gốc cây khô, phía dưới là dãy núi dài vô tận, mây mù bao phủ giữa những ngọn núi như sương mù, tựa như xứ sở thần tiên.

Người này là Huyền Minh – thế tử của Huyền tộc.

Bên cạnh Huyền Minh có một ông lão mặc áo bào đen, tóc hoa râm, thân hình hơi khom. Huyền Minh đột nhiên cười nói: “Ta vừa mới nhận được tin tức, Bàn thống lĩnh đã chết”.

Ông lão bình tĩnh nói: “Đáng đời, không tự biết lượng sức mình”.

Huyền Minh cười nói: “Cô ta đánh giá thấp học sĩ tối thượng, đùa à? Người có thể được học sĩ tối thượng coi trọng sao có thể là người bình thường được chứ?”

Ông lão trầm giọng nói: “Vậy tại sao thiếu chủ lại đi xúi giục Thái A Khương?”
 
Hậu Duệ Kiếm Thần
Chương 3356


Chương 3356

Huyền Minh cười nói: “Ông đoán thử xem?”

Ông lão lắc đầu: “Không đoán được”.

Huyền Minh mỉm cười, sau đó nói: “Bởi vì thiếu niên kiếm tu kia quả thật có thần vật của nền văn minh cấp bốn”.

Ông lão trầm giọng nói: “Nhưng hắn là người được học sĩ tối thượng coi trọng…”

Huyền Minh khẽ gật đầu: “Đây là một vấn đề”.

Chương 3357

Huyền Minh đột nhiên hỏi: “Tộc Tu La có thái độ thế nào?”

Ông lão lắc đầu: “Không biết, đến tận bây giờ bọn họ cũng không cử người đi tiếp xúc với thiếu niên kiếm tu, có lẽ bọn họ đang chờ xem”.

Huyền Minh cười nhạt: “Kể từ khi người kia chết, tộc Tu La không xuất hiện thêm bất kỳ ai giống vậy, do đó những năm qua bọn họ trở nên cực kỳ khiêm tốn… ”

Ông lão trầm giọng nói: “Cẩn thận lời nói”.

Huyền Minh mỉm cười không nói nữa.



Học điện tối thượng.

Sau khi học sĩ tối thượng đưa Diệp Quân vào đại điện, toàn bộ đại điện là một vũ trụ tinh không đặc biệt, trong vũ trụ tinh không này có vô số chùm sáng, những cuốn sách cổ treo lơ lửng trong những chùm sáng đó.

Diệp Quân nhìn xung quanh, đôi mắt đầy tò mò.

Nhất Niệm bên cạnh đã cất tượng gỗ đi, cô ta l**m những viên kẹo, không ngừng nhìn xung quanh, cảm thấy khá hứng thú.

Đối với cô ta, mọi thứ đều mới mẻ.

Học sĩ tối thượng liếc mắt, sau đó nhìn về phía Diệp Quân, cười nói: “Cô gái này là ai?”

Diệp Quân cười nói: “Muội muội của ta!”

Học sĩ tối thượng chớp mắt: “Muội muội ư?”

Diệp Quân gật đầu: “Ừ”.

Học sĩ tối thượng nhìn Nhất Niệm, Nhất Niệm mỉm cười cũng gật đầu.

Cô ta đã tiếp thu hầu hết thông tin kiến thức của nền văn minh vũ trụ Quan Huyên, vì vậy cô ta biết ý nghĩa của hai từ muội muội, cô ta nghĩ cách gọi này của Diệp Quân cũng rất hay.

Bao gồm cả Diệp Quân, cô ta cũng cảm thấy rất tốt, bởi vì mỗi ngày cô ta sẽ được cho ba cây kẹo hồ lô, hơn nữa có lúc hắn còn nấu ăn cho cô ta.

Đến bây giờ cô ta vẫn không nghĩ ra được, sao người này lại có thể thu phục được ngọn lửa Thiên Hành?

Cô ta không thể tiếp xúc với ngọn lửa Thiên Hành, bởi vì ngọn lửa Thiên Hành đã bị phong ấn, cô ta hoàn toàn không thể tiếp xúc được.

Học sĩ tối thượng liếc nhìn, mỉm cười, không nói gì nữa, cô ta dẫn theo hai người Diệp Quân đi tới một cái đình tinh không, làm ra tư thế mời: “Mời ngồi”.

Diệp Quân gật đầu, sau đó dẫn theo Nhất Niệm ngồi xuống, lúc này học sĩ tối thượng mới nói: “Thật sự xin lỗi, ta không ngờ lại có người nhằm vào ngươi”.

Diệp Quân cười nói: “Không sao”.

Học sĩ tối thượng trầm giọng nói: “Ta đã điều tra rõ ràng, là Bàn thống lĩnh cố tình lan truyền thông tin, nói rằng ngươi đã có được thần vật của nền văn minh vũ trụ cấp bốn…”

Đúng lúc này, trong sân đột nhiên xuất hiện một ông lão mặc áo sợi gai, ông lão hành lễ với học sĩ tối thượng, nói: “Kính chào học sĩ tối thượng”.

Học sĩ tối thượng nhìn ông lão áo sợi gai: “Có chuyện gì vậy?”

Ông lão áo sợi gai lại hành lễ, sau đó xòe bàn tay ra, một cái đầu bay tới trước mặt Diệp Quân.

Đó là đầu của Bàn thống lĩnh!

Ông lão áo sợi gai chắp tay về phía Diệp Quân nói: “Diệp công tử, lúc trước tộc Thái A của ta đã đắc tội với cậu, mong cậu thứ lỗi”.

Ông lão nhắc nhở: “Thiếu chủ, thiếu niên kia không đáng sợ, nhưng học sĩ tối thượng… Tuy rằng cô ta không tham gia bất kỳ phe phái tranh đấu nào, nhưng nếu cô ta có ý đối địch với Huyền tộc chúng ta thì chắc chắn là một tai họa đối với Huyền tộc. Nếu thật sự đến lúc đó e rằng gia tộc sẽ không bảo vệ được thiếu chủ”.

Huyền Minh nhìn biển mây xa xăm, nụ cười trên mặt dần dần biến mất: “Ông à, nếu chúng ta có thể có được thần vật của nền văn minh cấp bốn, cho dù đắc tội với học sĩ tối thượng thì đã sao?”

Ông lão im lặng.

Nếu thực sự có được thần vật đó, đồng thời giá trị của thần vật đó đủ lớn thì Huyền tộc vẫn có thể hứng chịu được việc đắc tội với học sĩ tối thượng, dù sao học sĩ tối thượng cũng không thể vì một người ngoài mà liều chết cùng Huyền tộc.

Ông lão nhìn về phía Huyền Minh: “Sao thiếu chủ có thể khẳng định được giá trị thần vậy mà thiếu niên đó có đủ lớn?”

Huyền Minh cười nói: “Trước đây ta cũng không chắc lắm, cho nên mới xúi giục Thái A Khương đi thăm dò, nhưng bây giờ, ta đã có thể khẳng định chắc chắn, giá trị của thần vật mà thanh niên đó sở hữu là không thể đo lường được”.

Ông lão hơi híp mắt: “Thanh kiếm kia à?”

Huyền Minh gật đầu: “Thực lực của Thái A Khương không hề yếu, là cường giả tám phần thần tính đỉnh cao, chiến lực thật sự có thể so sánh với một vài cường giả chín phần thần tính. Hơn nữa, khi đối mặt với nhát kiếm của thiếu niên đó, gã thậm chí còn phát hiện pháp bảo trời sinh là ma khiên Tu La chỉ như một tờ giấy mỏng trước mặt thanh kiếm đó, phải biết rằng, đó là bảo vật, ít nhất có thể xếp trong hạng mười bảo vật của tộc Thái A, nhưng…”

Nói đến đây, vẻ mặt của gã dần dần trở nên nghiêm túc: “Quan trọng nhất là một nhát kiếm phá vỡ thời không”.

Đồng tử của ông lão đột nhiên co rụt lại: “Cái này…”

Thời không!

Thời không nơi này khác với thời không bên ngoài, thời không ở đây được trận pháp Tu La gia tăng sức mạnh, vì vậy cực kỳ kiên cố. Chỉ có cường giả Độc Khai Nhất Đạo mới có thể lay chuyển, mà Diệp Quân chỉ mới là cường giả Thần Cảnh, đương nhiên hắn không có thực lực làm chấn động thời không ở đây!

Kiếm!

Là vì thanh kiếm đó!

Huyền Minh cười nói: “Hơn nữa ta đoán, thanh kiếm kia cũng chỉ là một trong số đó, hắn nhất định còn có những thần vật khác”.

Ông lão nhìn Huyền Minh, trầm giọng nói: “Thiếu chủ muốn đánh cược thật sao?”

Huyền Minh cười nói: “Sao lại không cược chứ? Đó gọi là mưu cầu phú quý trong cảnh hiểm nguy, là một cơ hội của Huyền tộc… Đương nhiên, chuyện này không thể vội, cũng không nên hành động thiếu suy nghĩ. Một khi ra tay thì phải giết luôn, không thể cho hắn bất kỳ cơ hội nào”.

Trầm mặc một lát, ông lão khẽ gật đầu: “Cần phải lên kế hoạch cẩn thận”.
 
Hậu Duệ Kiếm Thần
Chương 3357


Chương 3357

Huyền Minh đột nhiên hỏi: “Tộc Tu La có thái độ thế nào?”

Ông lão lắc đầu: “Không biết, đến tận bây giờ bọn họ cũng không cử người đi tiếp xúc với thiếu niên kiếm tu, có lẽ bọn họ đang chờ xem”.

Huyền Minh cười nhạt: “Kể từ khi người kia chết, tộc Tu La không xuất hiện thêm bất kỳ ai giống vậy, do đó những năm qua bọn họ trở nên cực kỳ khiêm tốn… ”

Ông lão trầm giọng nói: “Cẩn thận lời nói”.

Huyền Minh mỉm cười không nói nữa.



Học điện tối thượng.

Sau khi học sĩ tối thượng đưa Diệp Quân vào đại điện, toàn bộ đại điện là một vũ trụ tinh không đặc biệt, trong vũ trụ tinh không này có vô số chùm sáng, những cuốn sách cổ treo lơ lửng trong những chùm sáng đó.

Diệp Quân nhìn xung quanh, đôi mắt đầy tò mò.

Nhất Niệm bên cạnh đã cất tượng gỗ đi, cô ta l**m những viên kẹo, không ngừng nhìn xung quanh, cảm thấy khá hứng thú.

Đối với cô ta, mọi thứ đều mới mẻ.

Học sĩ tối thượng liếc mắt, sau đó nhìn về phía Diệp Quân, cười nói: “Cô gái này là ai?”

Diệp Quân cười nói: “Muội muội của ta!”

Học sĩ tối thượng chớp mắt: “Muội muội ư?”

Diệp Quân gật đầu: “Ừ”.

Học sĩ tối thượng nhìn Nhất Niệm, Nhất Niệm mỉm cười cũng gật đầu.

Cô ta đã tiếp thu hầu hết thông tin kiến thức của nền văn minh vũ trụ Quan Huyên, vì vậy cô ta biết ý nghĩa của hai từ muội muội, cô ta nghĩ cách gọi này của Diệp Quân cũng rất hay.

Bao gồm cả Diệp Quân, cô ta cũng cảm thấy rất tốt, bởi vì mỗi ngày cô ta sẽ được cho ba cây kẹo hồ lô, hơn nữa có lúc hắn còn nấu ăn cho cô ta.

Đến bây giờ cô ta vẫn không nghĩ ra được, sao người này lại có thể thu phục được ngọn lửa Thiên Hành?

Cô ta không thể tiếp xúc với ngọn lửa Thiên Hành, bởi vì ngọn lửa Thiên Hành đã bị phong ấn, cô ta hoàn toàn không thể tiếp xúc được.

Học sĩ tối thượng liếc nhìn, mỉm cười, không nói gì nữa, cô ta dẫn theo hai người Diệp Quân đi tới một cái đình tinh không, làm ra tư thế mời: “Mời ngồi”.

Diệp Quân gật đầu, sau đó dẫn theo Nhất Niệm ngồi xuống, lúc này học sĩ tối thượng mới nói: “Thật sự xin lỗi, ta không ngờ lại có người nhằm vào ngươi”.

Diệp Quân cười nói: “Không sao”.

Học sĩ tối thượng trầm giọng nói: “Ta đã điều tra rõ ràng, là Bàn thống lĩnh cố tình lan truyền thông tin, nói rằng ngươi đã có được thần vật của nền văn minh vũ trụ cấp bốn…”

Đúng lúc này, trong sân đột nhiên xuất hiện một ông lão mặc áo sợi gai, ông lão hành lễ với học sĩ tối thượng, nói: “Kính chào học sĩ tối thượng”.

Học sĩ tối thượng nhìn ông lão áo sợi gai: “Có chuyện gì vậy?”

Ông lão áo sợi gai lại hành lễ, sau đó xòe bàn tay ra, một cái đầu bay tới trước mặt Diệp Quân.

Đó là đầu của Bàn thống lĩnh!

Ông lão áo sợi gai chắp tay về phía Diệp Quân nói: “Diệp công tử, lúc trước tộc Thái A của ta đã đắc tội với cậu, mong cậu thứ lỗi”.
 
Hậu Duệ Kiếm Thần
Chương 3358


Chương 3358

Diệp Quân liếc nhìn cái đầu, sau đó cười nói: “Chuyện qua rồi”.

Ông lão áo sợi gai khẽ mỉm cười: “Vâng”.

Ông ta vừa nói vừa quay người cung kính hành lễ với học sĩ tối thượng, rồi biến mất.

Diệp Quân nhẹ nhàng vung tay, cái đầu đẫm máu ngay lập tức biến thành tro bụi.

Diệp Quân nhìn về phía học sĩ tối thượng, cười nói: “Lần này tới nền văn minh Tu La, ta muốn tìm hiểu nhiều hơn về nền văn minh Tu La, không quấy rầy cô chứ?”

Học sĩ tối thượng cười nói: “Đương nhiên là không. Kỳ thực nếu Diệp công tử không tới thì ta cũng đang định đi tìm ngươi”.

Diệp Quân hơi kinh ngạc: “Tại sao?”

Học sĩ tối thượng ngẫm nghĩ, sau đó nói: “Diệp công tử, mạo muội hỏi một câu, tổ tiên của ngươi có nhân vật nào… cực kỳ mạnh không?”

Diệp Quân chớp mắt không nói gì.

Học sĩ tối thượng đứng dậy đi tới gần Diệp Quân, nghiêm túc nói: “Ngươi lén nói bí mật cho ta, ta đảm bảo nhất định sẽ không truyền ra ngoài, thật đấy”.

Diệp Quân: “…”

Học sĩ tối thượng nhìn Diệp Quân cực kỳ nghiêm túc, cô ta không đùa.

Diệp Quân ngẫm nghĩ, sau đó nói: “Vì huyết mạch của ta à?”

Học sĩ tối thượng gật đầu: “Lúc đầu sau khi ta trở về vẫn luôn nghiên cứu giọt tinh huyết mà ngươi cho ta, phát hiện trong giọt tinh huyết đó có chứa đựng sức mạnh huyết mạch vượt xa những gì ta nghĩ”.

Nói đến đây, cô ta bỗng trở nên phấn khích: “Ta thế mà lại không thể cảm nhận được giới hạn huyết mạch của ngươi, quả thật là khó tin”.

Diệp Quân hơi tò mò: “Cô nghiên cứu thế nào?”

Học sĩ tối thượng cười nói: “Một loại bí pháp”.

Diệp Quân khẽ cười nói: “Huyết mạch này tên là huyết mạch phong ma, là huyết mạch độc nhất của nhà họ Dương, đạt đến đỉnh cao ở thời đại ông nội ta. Còn rốt cuộc ông nội ta mạnh thế nào, nói thật thì ta cũng không biết vì cho đến nay ta chưa từng thấy ông ấy điên cuồng”.

Thật ra hắn cũng khá tò mò.

Cho dù là hắn hay cha hắn, huyết mạch phong ma đều không thuần khiết như ông nội, cho nên hắn rất tò mò, nếu ông nội đánh thức huyết mạch phong ma hoàn toàn thì sẽ như thế nào?

Nghe Diệp Quân nói thế, học sĩ tối thượng suy ngẫm một lát rồi nói: “Ngoài huyết mạch phong ma này, trong người ngươi còn hai loại huyết mạch đặc biệt nữa, đúng không?”

Diệp Quân gật đầu: “Ừ”.

Học sĩ tối thượng chớp mắt: “Có thể cho ta một ít không?”

Diệp Quân cười nói: “Được”.

Dứt lời, hắn giơ ngón tay lên, hai giọt tinh huyết từ từ bay đến trước mặt học sĩ tối thượng.

Trong hai giọt tinh huyết đó có chứa sức mạnh phàm nhân và sức mạnh viêm hoàng.

Khi nhìn thấy hai giọt tinh huyết này, ánh mắt học sĩ tối thượng sáng lên, cô ta nhanh chóng lấy một chiếc bình ngọc màu trắng ra, sau đó cẩn thận đổ hai giọt tinh huyết đó.

Diệp Quân bỗng nói: “Học sĩ tối thượng, có thể nói một chút về nền văn minh Tu La không? Ta rất tò mò về nền văn minh của các cô”.
 
Hậu Duệ Kiếm Thần
Chương 3359


Chương 3359

Học sĩ tối thượng cười nói: “Tên thật của ta là Tín Du, ngươi gọi ta Tín Du là được”.

Diệp Quân gật đầu: “Được”.

Tín Du nói: “Nền văn minh Tu La của bọn ta bắt đầu từ mười hai tỷ năm trước. Tu La Vương – thế hệ đầu tiên của lúc đó vì có được vài cơ hội đặc biệt nên sức mạnh của họ tăng lên rất nhanh, cuối cùng đã dẫn dắt người dân bọn ta tạo ra nền văn minh Tu La. Những ngày sau đó, được ông ấy lãnh đạo nên nền văn minh Tu La của bọn ta bắt đầu chinh phục vũ trụ, hơn nữa thâu tóm những nền văn minh vũ trụ khác, thế nên sức mạnh của nền văn minh bọn ta đã phát triển nhanh chóng…”

Nói đến đây cô ta nhìn Diệp Quân mỉm cười: “Bây giờ bọn ta đang có xu hướng dồn hết sức mạnh của cả nền văn minh tiến đến nền văn minh vũ trụ cấp bốn”.

Diệp Quân hơi tò mò: “Tiến đến nền văn minh vũ trụ cấp bốn ư?”

Tín Du gật đầu: “Ừ”.

Diệp Quân hỏi tiếp: “Làm sao để phân biệt được nền văn minh vũ trụ cấp bốn và nền văn minh vũ trụ cấp ba?”

Tín Du suy nghĩ, sau đó nói: “Cách đơn giản nhất có hai kiểu, một là trong nền văn minh này có cường giả đỉnh cấp Độc Khai Nhất Đạo”.

Diệp Quân lắc đầu: “Ta biết nền văn minh vũ trụ Sâm Lâm, Thủy tổ của họ đều đạt tới Độc Khai Nhất Đạo…”

Tín Du bỗng cười nói: “Là Việt Cổ Thị – người mà đạt được Độc Khai Nhất Đạo thông qua nền văn minh vũ trụ cấp bốn đó à?”

Diệp Quân gật đầu.

Tín Du lắc đầu: “Ông ta là giả đó”.

Diệp Quân sửng sốt.

Tín Du giải thích: “Cái gọi là Độc Khai Nhất Đạo không chỉ là nói đến một cảnh giới, mà còn là một mình tạo ra một Đại Đạo. Hơn nữa còn phải là một Đại Đạo hoàn hảo, trình độ đó của ông ta thậm chí còn không hơn được những Đại Đạo hiện có, chứ đừng nói đến Độc Khai Nhất Đạo”.

Diệp Quân lặng thinh.

Hàng giả!

Mẹ nó chứ!

Dây dưa một thời gian, tên đó thế mà lại là hàng giả.

Nhưng nghĩ lại thì hình như cũng rất bình thường, dù sao cảm giác mà ông ta và tông chủ của Quá Khứ Tông đem lại cho hắn hoàn toàn khác nhau.

Dù là hắn, đến giờ chỉ cần nghĩ đến người phụ nữ đó cũng cảm thấy hơi bất lực.

Tín Du nói tiếp: “Ta đã từng nghiên cứu cảnh giới Độc Khai Nhất Đạo, cường giả cấp bậc này vượt xa Đại Đạo hiện có, hơn nữa tự mình mở ra một con đường, nói đơn giản là ông ta có cách tu luyện của riêng mình, không còn phải đi theo quỹ đạo của Đại Đạo nữa. Độc Khai Nhất Đạo cũng phân chia mạnh và yếu, có tất cả ba loại, một là Đại Đạo do đối phương mở ra công bằng với Đại Đạo hiện có, không có phân biệt cao thấp, chúng ta gọi đây là cảnh giới Bình Đạo”.

Cô ta dừng một chút, sau đó nói tiếp: “Loại thứ hai chính là Đại Đạo được tạo ra phải hơn hẳn Đại Đạo hiện có, chúng ta Độc Khai Nhất Đạo ở cấp bậc này là cảnh giới Ách Đạo, thông thường có cường giả cấp bậc này tương đương với nền văn minh vũ trụ cấp ba”.

Diệp Quân hơi tò mò: “Còn loại thứ ba thì sao?”

Tín Du trầm giọng nói: “Khai Đạo”.

Diệp Quân: “Khai Đạo ư?”
 
Hậu Duệ Kiếm Thần
Chương 3360


Chương 3360

Tín Du gật đầu: “Cái gọi là Khai Đạo này tức là sau khi ông ta Độc Khai Nhất Đạo thì đạo này đã được hoàn thành, là một Đại Đạo hoàn toàn mới, có thể cho người đời tu hành và đi theo Đại Đạo của ông ta. Cường giả ở cấp bậc này muốn giết một người trong vũ trụ Đại Đạo của ông ta thật sự quá đơn giản, chỉ một câu nói là được”.

Khai Đạo!

Diệp Quân im lặng không nói, hắn không chắc tông chủ của Quá Khứ Tông có phải là cảnh giới Khai Đạo hay không.

Tín Du nói tiếp: “Nền văn minh Tu La có hơn mười tỷ năm lịch sử nhưng không ai có thể trở thành Khai Đạo, Thủy tổ nền văn minh mạnh nhất cũng chỉ là Bán Bộ Khai Đạo mà thôi”.

Diệp Quân nhìn Tín Du: “Tín Du cô nương, lúc nãy cô nói các cô muốn tiến đến nền văn minh vũ trụ cấp bốn có phải là Thủy tổ nền văn minh các cô sắp đạt đến cảnh giới Khai Đạo không?”

Tín Du lắc đầu: “Không phải”.

Diệp Quân sửng sốt.

Tín Du cười nói: “Chẳng phải vừa rồi ta đã nói có hai cách có thể đạt đến nền văn minh vũ trụ cấp bốn đó sao? Cách thứ hai chính là kỹ thuật, nếu con đường kỹ thuật có thể đạt đến vũ trụ vật chất thì bọn ta có thể dẫn dắt cả nền văn minh thăng cấp, đạt đến nền văn minh vũ trụ cấp bốn”.

Diệp Quân hơi hiếu kỳ: “Vũ trụ vật chất?”

Tín Du gật đầu: “Ngươi có biết nền văn minh Thiên Hành không?”

Diệp Quân khẽ gật đầu: “Ừ, có”.

Tín Du trầm giọng nói: “Khi bọn họ quét sạch một nền văn minh vũ trụ, họ đã dùng đến lửa Thiên Hành, sở dĩ lửa Thiên Hành này đáng sợ như thế là vì nó có thể vật chất hóa vũ trụ, mọi thứ ở những nơi nó đi qua đều biến thành bụi, trở về trạng thái ban đầu, ngay cả Đại Đạo cũng có thể bị xóa sổ”.

Vũ trụ vật chất!

Diệp Quân lặng thinh, trong người hắn có một ngọn lửa Thiên Hành.

Cho đến hiện giờ, ngọn lửa Thiên Hành này đều không có động tĩnh gì, cũng không thể nói chuyện được, khiến hắn cảm thấy hơi bất lực.

Tín Du bỗng nói: “Hiện giờ bọn ta thiếu một cơ hội, chỉ cần có thời cơ, kỹ thuật nền văn minh vũ trụ của bọn ta có thể đạt đến một tầm cao hoàn toàn mới”.

Diệp Quân nói: “Ý là sao?”

Tín Du cười nói: “Mấy ngàn năm trước, bọn ta tình cờ nhặt được một thể chữ bí ẩn, thể chữ bí ẩn đó đến từ một nền văn minh khá mạnh, ta đã nghiên cứu nền văn minh vũ trụ đó, ít nhất là nền văn minh vũ trụ cấp bốn. Qua những gì ta nghiên cứu trong nhiều năm, ta đã từ từ giải được chữ đó, hơn nữa nghiên cứu được một bí thuật tu hành cổ đại từ nó, nhưng tiếc là vẫn chưa hoàn thiện, hơn nữa còn gặp phải vài vấn đề, bây giờ ta đang giải quyết những vấn đề này”.

Diệp Quân bỗng nói: “Tín Du cô nương, nền văn minh Thuật Giả trước đó là nền văn minh vũ trụ cấp bốn thật sao?”

Tín Du gật đầu: “Ừ”.

Diệp Quân nói: “Ta nhớ lúc đó cô từ chối giao dịch của họ…”

Tín Du khẽ gật đầu: “Ta không chấp nhận điều kiện mà họ đưa ra, cũng không thể chấp nhận, hơn nữa việc giúp người khác Độc Khai Nhất Đạo thật ra là một Độc Khai Nhất Đạo giả tạo, không phải là Độc Khai Nhất Đạo thật”.

Cô ta dừng một chút, sau đó nhìn Diệp Quân: “Nền văn minh Thuật Giả này có ý đồ không rõ ràng, ngươi tiếp xúc với họ nhất định phải cẩn thận”, Diệp Quân gật đầu, hắn vẫn luôn có sự đề phòng với nền văn minh Thuật Giả bí ẩn đó.
 
Back
Top Dưới