Cập nhật mới

Dị Giới  Hắn Tuyệt Đối Là Bug! (Vô Hạn Lưu)

Hắn Tuyệt Đối Là Bug! (Vô Hạn Lưu)
Chương 1160: Là Đồng Đội Sao? (27)


[Bình luận: "Sao tôi cứ cảm thấy có điều gì đó không ổn?"]

[Bình luận: "Sao tôi lại cảm thấy, hình như Hòa Ngọc không muốn đưa tấm thẻ cho bọn họ, cũng không muốn tách bọn họ ra nhỉ?"]

[Bình luận: "Ý mấy người là gì?"]

Bên ngoài hoàng cung.

Joe cười: "Hòa Ngọc thực sự thông minh."

Larry còn chưa phản ứng kịp, ông hơi giật mình, nhìn Joe: "Hòa Ngọc có ý gì?"

Joe cười giải thích: "Ông không thấy rằng Hòa Ngọc không muốn tách bọn họ ra sao. Lúc đầu cậu ta nói rằng trước ngày hôm nay sẽ không giải tán, bây giờ biến thành đợi đến khi mỗi người có được một tấm thẻ mới giải tán."

Larry bừng tỉnh, hiểu ra: "Đúng! Tuy rằng ở chỗ này có thể lấy ngay được ba tấm thẻ kiểm nghiệm thân phận trong một lần, nhưng tôi cũng không tin thẻ kiểm nghiệm thân phận có thể lấy được dễ dàng như vậy, cho dù bọn họ có thể lấy được thẻ kiểm nghiệm thân phận ở một nhiệm vụ nào đó thì ít nhất cũng phải mất nửa ngày mới có thể hoàn thành nhiệm vụ."

Có nghĩa là không thể giải tán trong ngày hôm nay. Nếu xác suất lấy được thẻ kiểm nghiệm thân phận thấp hơn một chút thì ngày mai, ngày kia cũng không giải tán được.

Một khi biết được hành vi của Hòa Ngọc là sẽ nhanh chóng tìm ra mục đích của cậu. Hòa Ngọc là phe số ba! Ít nhất cho đến khi cậu nghĩ được cách giải quyết thì những người này không thể xác định rằng cậu là người của trận doanh phe địch.

Nếu không có đủ thẻ kiểm nghiệm thân phận thì sẽ không phát cho họ, không có thẻ nào được sử dụng, cũng không thể xác định thân phận được một người trong số họ.

Hơn nữa, cậu làm cho hơn chục cao thủ có thể đối phó cậu ở xung quanh cậu cùng một lúc. Đội hình này quá lớn, quá mạnh mẽ, bất cứ ai đi trên đường thấy được họ đều phải tránh đi.

Hòa Ngọc, rất an toàn.

Có thể gom góp điểm tích lũy, đảm bảo an toàn, khiến những cao thủ này không thể xác minh thân phận, một mũi tên bắn trúng ba con chim, Hòa Ngọc thực sự là cực kỳ thông minh.

Chẳng qua là không biết sau này cậu sẽ giải quyết vấn đề phe phái như thế nào?

Larry hít một hơi thật sâu: "Hòa Ngọc thông minh như vậy chắc chắn không thể chết trong một âm mưu."

Ông ta lấy trang bị khuếch đại âm thanh, tiếp tục hét về phía hoàng cung.

Joe xem truyền hình trực tiếp, đồng thời bảo vệ ở bên ngoài.

Họ biết, nếu Vương lại không đứng ra thì sẽ có người muốn ngồi lên ngai vàng đứng ra. Nghe nói An Tự, người phụ trách khu thứ nhất đã rục rịch...

Nếu có thể tạo cho Hòa Ngọc một môi trường cạnh tranh công bằng, họ sẽ sẵn sàng ủng hộ An Tự ngồi lên ngai vàng.

Những gì khán giả có thể nghĩ đến, Trấn Tinh và những người khác đương nhiên cũng có thể nghĩ đến.

Tuy nhiên, họ không biết rằng Hòa Ngọc thuộc phe số ba. Theo quan điểm của họ, Hòa Ngọc không biết ai là đồng đội, ai là kẻ thù, vì vậy cậu đã đoàn kết họ với nhau, vì quan niệm hợp tác từ trước đến nay của cậu.

Trấn Tinh bất lực nhìn Hòa Ngọc.

Eugene nhún vai, vẻ mặt đầy dung túng.

Họ chuẩn bị xuống núi.

Núi bây giờ đều là bùn lầy, lên xuống đều không dễ dàng. Vạn Nhân Trảm nghĩ một lúc, đột nhiên hỏi những người khác: "Có quần áo không? Cho tao một bộ."

Gã luôn mặc những bộ quần áo thông thường nhất, không quan tâm đến kiểu dáng của quần áo, vì vậy gã tự nhiên sẽ không chuẩn bị quá nhiều quần áo thay thế.

Mọi người: "..."

Trảm Đặc không nói nên lời: "Muốn quần áo làm gì?"

Vạn Nhân Trảm nhìn một chút, phát hiện dáng người của Trảm Đặc rất giống mình, tuy rằng còn không to lớn bằng mình, nhưng quần áo có tính co dãn tốt, hẳn là có thể mặc.

Vì vậy, gã hỏi Trảm Đặc: "Mày có quần áo không? Cho tao mượn một bộ?"

Trảm Đặc vẫn không nói nên lời, nhưng anh ta thật sự có quần áo, đưa cho Vạn Nhân Trảm.

Sau khi lấy được quần áo, Vạn Nhân Trảm khinh bỉ: "Thật xấu xí."

Trảm Đặc: "Vậy thì trả lại cho tao đi?"

Đương nhiên Vạn Nhân Trảm sẽ không trả lại anh ta, gã liếc mắt nhìn Hòa Ngọc, hừ một tiếng, thay quần áo tại chỗ.

Tuy là phát sóng trực tiếp nhưng bên trong vẫn là quần áo bảo hộ bó sát nên không có gì không thể cởi, quần áo được cởi ra, thân thể cường tráng hoàn toàn lộ ra ngoài.

Vóc dáng của Vạn Nhân Trảm thực sự rất đẹp, những nút thắt chắc khỏe, cơ bụng tám múi tiêu chuẩn, cơ bắp cuồn cuộn, vòng eo nam tính, tất cả đều đang "phô" ra khiến toàn thân toát ra nội tiết tố mạnh mẽ.

Eugene nhìn đi chỗ khác với vẻ ghê tởm, hỏi những người khác: "Anh ta đang làm gì vậy?

Thay quần áo làm gì chứ? Lúc xuống núi thì cũng dính bẩn lại thôi mà?
 
Hắn Tuyệt Đối Là Bug! (Vô Hạn Lưu)
Chương 1161: Là Đồng Đội Sao? (28)


vKhông có ai hiểu được Vạn Nhân Trảm muốn làm cái gì, mạch não của gã người bình thường không thể hiểu được.

Gã từ từ cởi bỏ quần áo, mắt liếc nhìn Hòa Ngọc, nếu phát hiện Hòa Ngọc đang nhìn mình, lập tức ngẩng đầu ưỡn ngực, duỗi tay ra, giống như người mẫu đang khoe thân hình.

Đoàn Vu Thần im lặng một lát, đoán: "Để khoe dáng thôi."

Eugene: "..."

Gã nhìn Vạn Nhân Trảm, lại nhìn bản thân, lắc đầu: "Chậc, có gì đáng để khoe ra? Ở trước mặt người của hành tinh Cơ Giới cũng dám khoe thân hình!"

Người của hành tinh Cơ Giới đa phần đều là tạo theo khuôn mẫu, dáng người tất nhiên cũng vô cùng hoàn mỹ.

Tất nhiên, Eugene nói dáng người của bản thân tốt hơn Vạn Nhân Trảm cũng chỉ là nói miệng.

Dáng người với cơ bắp khỏe khoắn mà rắn chắc đó của Vạn Nhân Trảm, là bất kỳ ai nhìn thấy rồi cũng không thể nói ra câu không đẹp.

Seattle đến gần Quỳnh, thầm cảm thán: "Nói thật, dáng người của anh ta thật sự rất đẹp, đáng tiếc..."

Cô ta bĩu môi về phía Hòa Ngọc.

Quỳnh nhìn qua, chỉ thấy Hòa Ngọc cũng đang nhìn Vạn Nhân Trảm, nhưng chỉ là mặt vô cảm nhìn hai lần, không hề dao động cảm xúc.

Quỳnh nghẹn cười, nói nhỏ: "Anh ta muốn khoe dáng người, e rằng Hòa Ngọc chỉ nghĩ rằng anh ta đang khoe khoang với cậu ấy thôi."

Seattle cũng cười theo, vẻ mặt của hai người đều như đang xem kịch vui.

Trấn Tinh chìm vào trong suy tư.

Vạn Nhân Trảm thấy Hòa Ngọc rời mắt, ánh mắt hiện lên sự thất vọng, lập tức kéo quần áo, nhanh chóng mặc vào, làm gì còn có dáng vẻ không nhanh không chậm như vừa nãy.

Gã thay quần áo xong, Trảm Đặc không kiên nhẫn nói: "Được rồi, đi xuống núi nhanh đi, đừng lãng phí thời gian."

Vạn Nhân Trảm không để ý đến anh ta, bước đi nhanh như gió, mấy bước liền đi đến trước mặt Hòa Ngọc, đôi mắt sáng lấp lánh: "Tên thấp bé, đến đây, tao cõng mày, với cánh tay nhỏ, chân nhỏ này của mày mà muốn xuống núi, có lẽ chỉ có thể lăn xuống núi thôi."

Hòa Ngọc: "..."

Có vài người vẫn ăn nói khó nghe như vậy.

Hòa Ngọc vô cảm liếc nhìn Vạn Nhân Trảm: "Đừng gọi tôi là tên thấp bé, cảm ơn."

Vóc dáng của Vạn Nhân Trảm cao, đứng ở trước mặt Hòa Ngọc, như ở trên cao nhìn xuống mà nói thầm một câu: "Vốn dĩ đã thấp mà, được, được, mày không thích thì không gọi như vậy nữa, lên đây, tao cõng mày."

Gã cúi người xuống.

Eugene có ý kiến, vô cùng khó chịu: "Tao thấy mày muốn chiếm tiện nghi, cõng Hòa Ngọc, mày đừng có làm người ta bị ngã, tao cũng có thể cõng Hòa Ngọc."

Vạn Nhân Trảm giũ quần áo, cau mày: "Người tao sạch sẽ, sẽ không làm bẩn quần áo của Hòa Ngọc."

Eugene muốn phản bác, mở miệng lại không biết nên nói thế nào.

Cuối cùng Trấn Tinh cũng hiểu ra vì sao Vạn Nhân Trảm lại thay quần áo, có chút nghẹn họng. Nhưng nghĩ đến đường đi lên ban đầu toàn vách núi đá đã không dễ đi, khi tuyết tan lại càng lầy lội, bọn họ đi lên cũng suýt chút nữa thì ngã, xuống núi chỉ sẽ càng khó đi hơn.

Trấn Tinh mặt vô cảm nói: "Để anh ta cõng Hòa Ngọc đi."

Quả thật chỉ có Vạn Nhân Trảm sạch sẽ nhất, hơn nữa tố chất của thân thể da dày thịt béo.

Hòa Ngọc cũng không phản bác. Cậu biết đường đi xuống núi khó đi, có người vui lòng giúp đỡ, tự nhiên sẽ không bắt buộc bản thân mình tự đi.

Vì thế, Vạn Nhân Trảm thành công cõng được Hòa Ngọc, cậu dựa vào lưng gã, trông càng thêm ốm yếu mỏng manh. Mà Vạn Nhân Trảm thì khuôn mặt rạng rỡ, như đã chiếm được tiện nghi rất lớn vậy.

Mọi người đều nghẹn họng, âm thầm trợn mắt trắng.

Chẳng trách cảm thấy gã càng ngày càng ngốc, chỉ có chút não như vậy, mỗi ngày đều không biết dùng vào chỗ kỳ quái nào rồi.
 
Hắn Tuyệt Đối Là Bug! (Vô Hạn Lưu)
Chương 1162: Là Đồng Đội Sao? (29)


[Bình luận: "Ha ha ha, đây có lẽ là lần tính kế thành công nhất của Vạn Nhân Trảm."]

[Bình luận: "Cười chết tôi, người khác đều đang nghĩ làm sao để thăng cấp, làm sao để có được thẻ kiểm nghiệm thân phận, lại phải xác minh ai, chỉ có anh ta nghĩ làm sao để được cõng Hòa Ngọc!"]

[Bình luận: "Không hổ là đồ ngốc."]

Không thể không nói, Vạn Nhân Trảm rất cường tráng, cũng thật sự rất khỏe mạnh. Lưng của gã rất dày, rộng rãi có lực, Hòa Ngọc được gã cõng xuống núi vô cùng nhẹ nhàng. Gã đi cũng rất vững, không làm cho Hòa Ngọc bị dính một chút bùn đất nào.

Trấn Tinh, Eugene mở đường, Vạn Nhân Trảm cõng Hòa Ngọc, đằng sau là Quỳnh và Seattle, sau cùng là Nguyên Trạch và Trảm Đặc.

Một đoàn người cẩn thận xuống núi.

Vạn Nhân Trảm đang cõng Hòa Ngọc thì kiễng chân lên, cau mày nói: "Sao mày lại nhẹ như vậy?"

Thực sự nhẹ giống như bông. Vạn Nhân Trảm cảm thấy bản thân cõng người như không cõng, còn không nặng bằng rìu của gã, thật sự quá nhẹ.

Hòa Ngọc thản nhiên đáp: "Ừ."

Là một ngôi sao, gầy chút mới ăn ảnh.

Ống kính của Trái Đất và ống kính của Liên Bang Vũ Trụ không giống nhau, một loại trông sẽ béo, một loại hoàn toàn bình thường, một chút khác biệt cũng không có. Đương nhiên, mặt đẹp gì đó cũng không nốt. Là một thế giới chiến đấu, vốn dĩ là dáng vẻ gì thì hiện ra cũng là như thế.

Vạn Nhân Trảm: "Mày vẫn nên nghĩ cách tăng sức chiến đấu đi, tuy rằng bọn tao có thể bảo vệ mày, nhưng mày như vậy trông có vẻ rất yếu ớt, đập nhẹ một cái cũng có thể đánh chết mày."

Gã thực sự có năng lực biến lời quan tâm thành lời đáng đánh.

Hòa Ngọc: "Nói sau đi."

Cậu hơi cụp mắt xuống, che giấu cảm xúc ở trong mắt. Sức chiến đấu hiện tại cũng là cách tự vệ của cậu. Chỉ cần sức chiến đấu của cậu thấp, người ở phía sau màn sẽ theo bản năng lấy sức chiến đấu làm điểm đột phá. Mà từ trước đến nay, sức chiến đấu không phải là thứ khiến cậu lo lắng.

Tăng sức mạnh bản thân, cậu có kế hoạch của riêng mình.

Nghĩ đến đây, Hòa Ngọc giơ tay lên đẩy mắt kính, để thấu kính che lại tất cả cảm xúc nơi đáy mắt.

Vạn Nhân Trảm vẫn tiếp tục cằn nhằn: "Chỉ chút sức chiến đấu đó, khi người khác đánh nhau không cẩn thận lan đến gần mày, chỉ cần ở bên cạnh, có lẽ mày sẽ xong đời luôn. Phó bản này càng nguy hiểm hơn, mày lại quá thu hút sự chú ý, cẩn thận người khác nhìn thấy mày ở phe địch, trực tiếp xử lý mày."

Hòa Ngọc: "Ừ."

Vạn Nhân Trảm nói nhỏ: "Nếu không mày âm thầm dùng một tấm thẻ kiểm nghiệm thân phận, xác nhận đồng đội xong, lại chia cho đồng đội một tấm thẻ kiểm nghiệm thân phận, để hắn ta xác định thân phận của mày."

Như vậy, sẽ có thêm một người bảo vệ Hòa Ngọc. Bản thân Vạn Nhân Trảm cũng có thể bảo vệ Hòa Ngọc, nhưng gã lo lắng bọn họ không cùng phe, không có cách nào luôn luôn bảo vệ được Hòa Ngọc. Hòa Ngọc chỉ cần xác định một đồng đội, trở thành phụ trợ mạnh nhất, bọn họ liền có thể đánh đâu thắng đó.

Tất nhiên, gã hy vọng người đó là mình.

Hòa Ngọc vẫn thờ ơ như trước: "Nói sau đi."

Vạn Nhân Trảm bĩu môi: "Chút sức chiến đấu đó của mày, thật sự không biết vì sao mày không hề lo lắng một chút nào."

Dường như gã nghĩ đến cái gì, đột nhiên chuyển chủ đề: "Nói lại thì, tao cảm thấy tao và mày có khả năng là đồng đội, tao có linh cảm, mà linh cảm của tao vô cùng chính xác!"

Hòa Ngọc: "..."
 
Hắn Tuyệt Đối Là Bug! (Vô Hạn Lưu)
Chương 1163: Là Đồng Đội Sao? (30)


Hòa Ngọc vẫn vô cảm nói: "À."

Vạn Nhân Trảm hì hục bước chân xuống núi, tiếp tục cằn nhằn: "Lại nói đến phó bản trước mày làm gì phải cứu tao chứ, tình huống như vậy, có lẽ tao hết cứu rồi, mày lại còn sẵn lòng cứu tao!"

Hòa Ngọc: "Không chết được, còn có thể cứu."

Vạn Nhân Trảm nhếch mép cười ngây ngô: "Đều sắp tự bạo rồi, làm gì có gì mà cứu, mày thế mà vẫn sẵn lòng mạo hiểm như vậy!"

Gã ho khan một tiếng, nói nhỏ: "Còn chưa thật sự nói lời cảm ơn với mày."

Ba chữ cuối, giọng bé như muỗi.

Hòa Ngọc nhướng mày: "Anh nói cái gì?"

Vạn Nhân Trảm khó chịu, hít một hơi thật sâu: "Tao nói cảm ơn."

Ngay tức khắc, tất cả mọi người ở phía trước và cả phía sau đều nhìn gã bằng ánh mắt kỳ quái, ánh mắt đó, giống như quan tâm một tên thiểu năng trí tuệ.

Vạn Nhân Trảm: "..."

Mặt đều đỏ bừng lên.

Hòa Ngọc mỉm cười, giọng nói bình tĩnh: "Đổi thành ai tôi cũng đều sẽ cứu."

Cậu muốn đưa tất cả mọi người đi ra ngoài.

Vạn Nhân Trảm hừ một tiếng: "Mày đừng có giấu, tao biết hết."

Hòa Ngọc: "..."

Cậu không muốn để ý đến gã nữa.

Những người khác đã thu lại ánh mắt, tiếp tục xuống núi. Vạn Nhân Trảm cũng bắt đầu lẩm bẩm nói chuyện với Hòa Ngọc. Gã nói rất nhiều, bình thường gã nói được một đoạn rất dài, Hòa Ngọc trả lời gã một hai chữ. Nhưng tuy là vậy, gã vẫn rất vui vẻ nói chuyện, vô cùng phấn khởi.

Ở đằng trước, Eugene nghe thấy cuộc đối thoại ở phía sau, nhịn không được mà cảm thán với Trấn Tinh: "Không thể không nói, người có đầu óc đơn giản sống thật vui vẻ."

Bây giờ là lúc nào rồi! Phó bản này có rất nhiều cạm bẫy đáng sợ còn chưa nhìn ra, vậy mà lại còn bình thường trò chuyện vui vẻ như vậy được!

Trấn Tinh nói nhỏ: "Có đôi lúc, chân thành mới là kỹ năng bắt buộc phải vứt bỏ."

Eugene quay đầu lại nhìn gã: "Ông nói cái gì vậy?"

Trấn Tinh lắc đầu: "Không có gì."

Gã đi đến vị trí Eugene đã đi qua, cố gắng đi thành một đường, Vạn Nhân Trảm ở phía sau cũng có thể đi vững hơn một chút.

Ở phía sau, Hòa Ngọc đột nhiên nói: "Anh như vậy cũng rất tốt, cố gắng sống sót ra ngoài."

Vạn Nhân Trảm theo bản năng hỏi: "Nếu tao chết rồi thì sao?"

Hòa Ngọc mặt vô cảm nói: "Xương cốt của anh rất tốt, nếu anh chết rồi, tôi sẽ..."

Vạn Nhân Trảm cắt ngang lời của Hòa Ngọc: "Mày sẽ lấy xương của tao làm vũ khí đúng không?"

Gã trợn mắt, khuôn mặt sẹo hung hãn mang theo quả quyết: “Cuộc thi đấu của kỳ trước tao có thể trở thành người duy nhất còn sống sót ra ngoài, kỳ này, tao cũng chắc chắn có thể sống sót ra ngoài. Yên tâm đi, mày không có cơ hội lấy xương của tao làm vũ khí đâu!”

Dừng lại một chút, Vạn Nhân Trảm lại nói: "Đương nhiên, mày cũng phải sống sót đi ra ngoài."

Cùng nhau sống sót.

Một lúc sau Hòa Ngọc mới trả lời: "Ừ."

Tất cả mọi người đều muốn sống sót đi ra ngoài. Cậu sẽ cố gắng hết sức để đạt được mục đích đó.

Xuống núi nhanh hơn lên núi, nhưng cũng phiền phức hơn lên núi. Tuyết tan trên những vách núi đá rất phiền phức, cả đoạn đường, mấy người bọn họ đều từng bị ngã.

Lúc Seattle ngã còn đụng ngã Quỳnh ở phía trước, dẫn đến ngay sau đó tất cả mọi người đều phải duy trì một khoảng cách nhất định với nhau.

Đợi đến khi thành công xuống núi, tất cả mọi người đều như vừa chạy ra khỏi trại tị nạn, trông vô cùng bẩn thỉu.

Chỉ có Hòa Ngọc quần áo trắng như tuyết, Vạn Nhân Trảm thật sự rất có năng lực, gã cõng Hòa Ngọc, lại khiến Hòa Ngọc không dính một chút bùn nào ở trên người.

Seattle giơ tay lên sờ mặt, sờ một tay đầy bùn. Cô ta không kìm được mà nhìn Hòa Ngọc bằng ánh mắt hâm mộ: "Vạn Nhân Trảm, anh cũng thật lợi hại, cả người Hòa Ngọc ngay cả một giọt bùn cũng không bị bắn vào."

Vạn Nhân Trảm đắc ý: "Đó là đương nhiên!"

Hòa Ngọc nhìn về phía chân của gã, hơi cau mày: "Làm sao vậy?"

Giày của Vạn Nhân Trảm là một món trang bị cao cấp, nhưng hiện tại, đôi giày đó đã rách tung tóe, bên trong còn có một chút vệt máu. Bởi vì bị bùn dính vào, cũng không quá rõ ràng.

Nghe vậy, tất cả mọi người đều nhìn về phía chân của Vạn Nhân Trảm.

Bản thân Vạn Nhân Trảm cũng cúi đầu nhìn, lập tức giơ một chân ra, tiếp tục đắc ý: "Đỉnh không? Ngay cả trang bị cao cấp tao cũng có thể giẫm nát, bởi vì chân tao đâm vào trong đất và đá, cho nên tao mới đi vững hơn chúng mày."

Gã còn rất đắc ý: "Người bình thường không sử dụng trang bị, chắc chắn không làm được như vậy!"
 
Hắn Tuyệt Đối Là Bug! (Vô Hạn Lưu)
Chương 1164: Là Đồng Đội Sao? (31)


Dáng vẻ kiêu hãnh kia của Vạn Nhân Trảm giống như con chim công đang khoe đuôi, cố gắng lấy điều này để bày ra sự khác biệt giữa bản thân với mọi người.

Đường trên núi trơn, vì để không bị trơn trượt, mỗi bước chân của gã đều cắm thẳng vào trong đất, trong đá. Trong đất còn đỡ, chỉ bị bẩn giày, nhưng khoáng thạch mà Liên Bang mang đi để rèn lại vô cùng cứng rắn, giẫm vào khả năng cao sẽ bị trầy xước da.

Trang bị cao cấp bị giẫm nát đã chứng minh tất cả.

Vạn Nhân Trảm thật sự rất lợi hại, người bình thường chắc chắn không thể làm được. Người bình thường lỡ chân dẫm phải vào trong khoáng thạch máu đã chảy đầm đìa, gã đi cả đoạn đường, lại chỉ chảy một chút máu. Đây là ỷ vào gã có một cơ thể cứng rắn như vũ khí vậy, nhưng cũng thật sự quá ngốc rồi.

Hòa Ngọc cau mày, mím môi: "Anh là đồ ngốc à?"

Vạn Nhân Trảm: "..."

Gã giậm chân tại chỗ: "Này, tao không có ngốc. Không phải tao đây đã cùng mày xuống núi an toàn sao? Mày nhìn bọn họ ngã thành cái gì rồi! Chỉ chút vết thương đó, một lát là có thể tự lành."

Eugene nghe thấy hết toàn bộ, ánh mắt phức tạp. Vạn Nhân Trảm thật sự rất ngốc, nhưng tên này có đôi lúc lại chân thành đến mức khiến người ta không biết làm sao để nói nữa.

[Bình luận: "Tự dưng có hơi cảm động."]

[Bình luận: "Đây là trai thẳng hệ chiến đấu đúng không? Chỉ biết làm, không biết nói, hu hu hu, úp vung CP Trảm Hòa!"]

[Bình luận: "Tôi vừa nghĩ đến những lời trước đây từ miệng anh ta phun ra liền không úp nổi, vẫn là đôi mắt xanh dễ úp, a a a, đôi mắt xanh của tôi đâu?"]

Hòa Ngọc nhìn chân của Vạn Nhân Trảm, muốn nói cái gì đó.

Ở bên cạnh, Lăng Bất Thần hít một hơi thật sâu, đi lên phía trước một bước. Lúc này, Vạn Nhân Trảm không hề đề phòng, trực tiếp bị Lăng Bất Thần ghì cổ, đổ một ống thuốc hồi phục ba sao phổ biến vào. Gã theo bản năng nuốt xuống, đừng nói chút vết thương ở trên chân, ngay cả cảm giác mệt mỏi khi mới xuống núi cũng bị quét sạch.

Vạn Nhân Trảm ngạc nhiên: "Mày làm gì đấy?"

Trấn Tinh lấy ra một đôi ủng, nhìn màu sắc và chất liệu, rõ ràng còn cao cấp hơn đôi ở trên chân Vạn Nhân Trảm. Gã đưa cho Vạn Nhân Trảm, mỉm cười: "Tặng cho mày."

Vạn Nhân Trảm: "..."

Gã sững sờ, không thể tin được mà nói: "Tặng cho tao?"

Ánh mắt của Trấn Tinh dịu dàng: "Đúng vậy, mày cần không?"

Vạn Nhân Trảm cướp lấy, híp mắt lại: "Tặng cho tao rồi thì không được phép hối hận!"

Trấn Tinh xua tay: "Yên tâm, chắc chắn không hối hận, cầm lấy đi."

Lúc này, Vạn Nhân Trảm tràn đầy năng lượng, lại nhìn tay đang ôm ủng, không hiểu bọn họ làm cái gì, đột nhiên đối xử tốt với mình như vậy!

Trấn Tinh quay đầu nhìn Hòa Ngọc, nói nhỏ: "Được rồi, không cần quan tâm đến anh ta nữa."

Lăng Bất Thần cũng nở nụ cười: "Tiếp theo đi đến điểm nhiệm vụ mà tôi phát hiện được, trên đường tiện nhìn xem còn có điểm nhiệm vụ nào khác không!"

Hòa Ngọc gật đầu, thu hồi sự chú ý đang để ở trên người Vạn Nhân Trảm, lại liếc qua mấy người đang bẩn vô cùng: "Đi tìm nơi có nước trước đi, rửa mặt một chút."

"Ừ."

Cả nhóm rời khỏi chân núi tuyết, đi sang phương hướng khác.

Vừa đi, vừa nói đến tình tiết của phó bản.

"Trên đường xuống núi các anh nhận được thông báo không?"

"Thông báo nhiệm vụ 17, 16 hoàn thành!"

"Đúng vậy."

"Có lẽ là đều nhận được, xem ra nhiệm vụ thật sự có số thứ tự, hơn nữa mỗi khi hoàn thành một nhiệm vụ thì sẽ thông báo cho toàn bộ phó bản, gia tăng cảm giác gấp gáp cho tuyển thủ."

"Cũng không biết là số lớn thì độ khó của nhiệm vụ càng cao, hay là số nhỏ thì độ khó càng cao."

"Cần làm thêm một nhiệm vụ nữa mới biết được, chắc chắn là điểm tích lũy cao thì càng khó!"

Cả nhóm nói chuyện, càng lúc càng xa.

Vạn Nhân Trảm rớt lại phía sau, gã nhìn đôi ủng ở trên tay mình, lại cảm nhận đôi chân được hồi phục, dường như đột nhiên hiểu vì sao bọn họ đột nhiên đối xử "tốt" với mình!

Đây rõ ràng là không muốn Hòa Ngọc quan tâm mình mà!

Vạn Nhân Trảm tức giận, đuổi theo gào thét: "Trấn Tinh, trả ủng cho mày này!"

Trấn Tinh: "Nếu đã tặng rồi, sẽ không chấp nhận trả đồ."

"Mày hãm hại tao!"

"Tao đang tặng quà mày, cảm ơn."

"Đúng vậy, Vạn Nhân Trảm, anh nhận đi, Trấn Tinh nhiều trang bị."

"Đúng đấy, giày của anh hỏng rồi, phải thay một chiếc khác."

"Giữ lại đi."

"Chúng mày!"

Cả nhóm nhao nhao lên đi ra xa.
 
Hắn Tuyệt Đối Là Bug! (Vô Hạn Lưu)
Chương 1165: Là Đồng Đội Sao? (32)


[Bình luận: "Ha ha ha, bây giờ đồ ngốc mới nhận ra, anh ta không ngẫm lại xem Lăng Bất Thần và Trấn Tinh làm gì mà lại đối xử tốt với anh ta!"]

[Bình luận: "Chậc chậc, hai người này cũng nham hiểm, lừa đồ ngốc xoay vòng vòng."]

[Bình luận: "Vừa nãy đồ ngốc còn rất vui, bảo Trấn Tinh đừng hối hận, ha ha, bây giờ bản thân hối hận rồi."]

Đi chưa được bao xa, cả nhóm dùng trang bị phi hành. Đích đến là điểm nhiệm vụ mà Lăng Bất Thần nói, nhưng khoảng cách rất xa. Cả đoạn đường tiện thể tìm điểm nhiệm vụ khác đồng thời có thể rửa mặt. Bay ở độ cao thấp, tốc độ nhanh lại có thể nhìn không bỏ sót bất kỳ thứ gì ở phía dưới.

Trong tầm mắt, một hồ nước xanh biếc. Tất cả mọi người lập tức đáp xuống, chuẩn bị đi rửa mặt trước. Nhưng mà, vừa mới đáp xuống bọn họ liền nhận được thông báo: Nhiệm vụ 31 hoàn thành.

Mọi người sững sờ, bởi vì cùng với tiếng thông báo này, có ba người xông ra từ trong hồ nước, trên mặt lộ rõ vẻ vui mừng, vừa ra ngoài liền đánh nhau với bọn họ. Rất rõ ràng, ba người này là người vừa mới hoàn thành nhiệm vụ.

Ngay tức khắc, ba người lập tức trở nên đề phòng. Trong đó người dẫn đầu giơ trang bị lên, quát lớn: "Chúng mày làm gì? Nhiệm vụ ở đây đã bị bọn tao hoàn thành, chúng mày đi nhanh đi!"

Nhóm Hòa Ngọc không đi. Mục đích của bọn họ là tắm rửa, không phải đến cướp nhiệm vụ, cũng không phải là đến giết người, tự nhiên sẽ không đi.

Người ở bên trái nói nhỏ: "Những người này e rằng có ý đồ xấu, nhiệm vụ ở đây đã hoàn thành, bọn họ thế mà vẫn không đi!"

Người ở bên phải: "Bọn họ có mười mấy người, làm sao đây?"

Người dẫn đầu liếc nhìn cả nhóm, bọn họ cả người đều là bùn, căn bản không nhìn ra được là ai, hơn nữa cực kỳ nhếch nhác. Vì thế gã nói: "Sợ cái gì, chúng ta còn vừa mới có được một kiện trang bị rất đặc biệt."

Người ở bên trái nghĩ cũng thấy đúng, gật đầu: "Không biết bọn họ làm sao, cả người đều là bùn đất, có lẽ thực lực không quá mạnh."

Top 100 đều là cao thủ, nhưng cũng có sự chênh lệch rất lớn. Một cao thủ vô cùng lợi hại kết hợp với trang bị hữu dụng, một đánh vài người cũng không có vấn đề gì, huống hồ, trang bị mà bọn họ vừa mới có được thực sự rất đặc biệt.

Nhóm người trước mặt để bản thân nhếch nhác như vậy, có lẽ thực lực nằm ở sau top giữa của Top 100. Ba người bọn họ đều nằm ở trên top giữa của Top 100.

Người ở bên phải nghe thấy vậy, cũng vào tư thế chuẩn bị chiến đấu. Không khí nháy mắt trở nên căng thẳng.

Hòa Ngọc đi đến vị trí ở phía sau, dáng người gầy yếu, hoàn toàn bị Vạn Nhân Trảm che lấp. Cậu lách qua Vạn Nhân Trảm đi ra ngoài, vẻ mặt bình tĩnh: "Vừa gặp mặt, chưa biết là địch hay là bạn, phải đánh nhau rồi à?"

Bọn họ hoàn toàn không quan tâm đến ba người này, cũng không có suy nghĩ muốn ra tay.

Ba người: "..."

Người ở giữa cất cao giọng nói, không thể tin được: "Hòa Ngọc!"

Vãi, vậy mà lại là Hòa Ngọc!

Hòa Ngọc, cái tên này trước cuộc thi đấu, không ai biết. Ở nửa đầu của cuộc thi đấu, cũng là một tên yếu ớt mọi người đều nghĩ dễ ra tay. Nhưng đến giai đoạn giữa và sau của cuộc thi đấu, ý nghĩa của cái tên Hòa Ngọc này lại hoàn toàn khác. Không chỉ các khán giả đều biết, tuyển thủ tham gia cũng đều biết. Hai chữ Hòa Ngọc, chẳng khác nào phiền phức, khó chơi đồng thời vô cùng thông minh.

Bọn họ thế mà lại gặp được Hòa Ngọc.

Người ở giữa dường như nghĩ đến cái gì, đồng tử co rụt lại, lại nhìn về phía những người khác, cẩn thận phân biệt. Cuối cùng, gã nhìn thấy dấu vết quen thuộc ở trên người của những "tượng đất" này. Hơn nữa một người lại quen hơn một người.

"Trấn Tinh, Eugene, Vạn Nhân Trảm, Cách Đới, Nguyên Trạch, Đoàn Vu Thần, Seattle, Quỳnh, Trảm Đặc, Đường Kha, Lăng Bất Thần và Bạc Kinh Sơn!" Nuốt nước miếng, cẩn thận nói ra một chuỗi tên.

Hai người ở bên cạnh gã đã bị kinh hãi đến nói không ra lời, mỗi một cái tên mà gã nói ra, lại là một hồi chấn động, nghe đến cuối cùng, trực tiếp chết lặng.

Vạn Nhân Trảm không kiên nhẫn: "Gọi ông mày làm cái gì?"

Ba người: "..."
 
Hắn Tuyệt Đối Là Bug! (Vô Hạn Lưu)
Chương 1166: Là Đồng Đội Sao? (33)


Bạn còn 6 lượt đọc trên websiteTìm hiểu thêm

Bọn họ nhanh chóng buông bỏ vũ khí, chân tay bủn rủn.

Trời ơi, đây rốt cuộc là tổ hợp ma quỷ gì vậy! Bọn họ tụ lại vào với nhau, còn cho người khác sống không?

Một mình gặp phải ai trong số họ cũng rất phiền phức, càng huống hồ còn là một lần gặp phải mười mấy người!

Lại nghĩ đến Hòa Ngọc, càng thêm tuyệt vọng.

Hòa Ngọc: "Yên tâm, sẽ không ra tay, chúng tôi chỉ đến để tắm rửa."

Nói xong, cậu nhấc chân muốn đi về phía hồ nước, không muốn nói chuyện phiếm với ba người này.

Ba người đề phòng lùi sang bên cạnh. Đối mặt với nhóm người này, ba người biết căn bản không chạy trốn được, cho nên cũng không dám chạy, một khi làm bọn họ tức giận, nhất định sẽ chết.

Dường như thật sự không muốn ra tay với bọn họ, nhóm Hòa Ngọc nhìn thẳng rồi đi về phía trước, ba người ở lúc Hòa Ngọc đang đến gần, cơ thể căng cứng, vô cùng căng thẳng.

Cách hoàn thành phó bản này là g**t ch*t người thuộc phe còn lại mà bọn họ chưa kiểm tra thân phận của nhau. Bọn họ thật sự lo lắng sẽ bị g**t ch*t. Ngộ nhỡ mười mấy người này liên hợp lại, quyết định giải quyết những người khác trước, rồi sau đó tranh đấu trong nội bộ riêng thì sao!

Khi đám Hòa Ngọc chỉ cách hai bước, người ở giữa đột nhiên lấy một tấm thẻ kiểm nghiệm thân phận ra, kiểm nghiệm thân phận của Hòa Ngọc. Mà người ở bên trái cũng lấy ra một tấm, kiểm nghiệm Trấn Tinh đang ở bên cạnh Hòa Ngọc.

Người ở giữa đồng tử co rụt lại, sự đề phòng với Hòa Ngọc đạt đến đỉnh điểm. Người ở bên trái lại phấn khích: "Trấn Tinh là đồng đội!"

Phó bản quy định, không thể nói ra bản thân là phe 1 hay phe 2. Nhưng bọn họ đã thử qua, có thể nói là đồng đội hay là kẻ địch.

Bởi vì điều này có thể thoải mái nói dối, thậm chí vừa gặp mặt đã có thể nói dối là địch hay là bạn.

Ví dụ như nói kiểm nghiệm được đối phương là địch, có thể nói là bạn, còn chưa kiểm nghiệm, lại có thể nói đã kiểm nghiệm rồi, là bạn.

Sử dụng thẻ kiểm nghiệm thân phận xong không có bất kỳ hiệu ứng đặc biệt nào, nó chỉ biến mất tại chỗ. Điều này cũng khiến cho họ rất dễ dàng nói dối rằng mình đã sử dụng trong khi chưa từng sử dụng qua. Nói tóm lại là rất dễ lừa người.

Sau khi hai người kiểm nghiệm xong, người ở bên phải không thể tin được mà nhìn về phía bọn họ, ánh mắt kinh ngạc, trong mắt đầy sự tức giận. Bọn họ thế mà lại có thể kiểm nghiệm thân phận. Vậy có lẽ, trước đó khi kiểm nghiệm thân phận, hai người bọn họ đều đang nói dối. Bọn họ căn bản không sử dụng thẻ kiểm nghiệm thân phận, chỉ cất thẻ kiểm nghiệm thân phận vào ba lô, vậy thì hai người kia nói là "đồng minh", thực ra cũng chỉ đang lừa gã.

Hai người mỗi người một tấm thẻ kiểm nghiệm thân phận, lại hoàn toàn không dùng, ba người bọn họ, có lẽ không cùng một phe.

Người bên phải sụp đổ, nhưng hai người kia giờ phút này không rảnh quan tâm đến gã, sự chú ý của bọn họ đều bị thu hút bởi kết quả của thẻ kiểm nghiệm thân phận, vui buồn lẫn lộn.

Người bên trái kích động nhìn Trấn Tinh: "Đừng giết chúng tôi, chúng ta thật sự cùng một phe, tin tôi, tôi cũng có cách khiến anh tin."

Người ở giữa nhìn chằm chằm vào Hòa Ngọc, sau đó nói lớn hỏi Trấn Tinh: "Trấn Tinh, anh muốn tham gia với chúng tôi không? Đừng ở lại phe của kẻ địch, Hòa Ngọc rất khó đối phó."

Mọi người sững sờ.

Trấn Tinh cùng phe với đám người kia, Hòa Ngọc ở phe đối địch.

Chứng minh Trấn Tinh và Hòa Ngọc không cùng một phe.

[Bình luận: "Vãi, vãi!"]

[Bình luận: "Tin tức mà Hòa Ngọc muốn che giấu lại trực tiếp bị chọc thủng như vậy!"]

[Bình luận: "Mẹ ơi, quá đột ngột, sợ rằng Hòa Ngọc cũng không ngờ tới ba người này sẽ hành động như vậy."]
 
Hắn Tuyệt Đối Là Bug! (Vô Hạn Lưu)
Chương 1167: Là Đồng Đội Sao? (34)


Hành động của ba người đó có thể hiểu được.

Họ không thể chắc chắn rằng nhóm của Hòa Ngọc sẽ không làm gì mình, vậy nên cách tốt nhất là tìm ra một đồng đội trong số những người mạnh. Họ vừa mới hoàn thành nhiệm vụ, trên người có điểm tích lũy. Cao thủ cùng phe nhất định sẽ bảo vệ họ, không để họ chết dễ dàng như vậy, tránh việc phe mình bị loại.

Vậy nên bọn họ chọn Hòa Ngọc và Trấn Tinh để kiểm chứng. Lúc gặp người ở bên phải, bọn họ may mắn lấy được tổng cộng ba tấm thẻ kiểm nghiệm thân phận, đã dùng một tấm để xác nhận thân phận. Bọn họ đã hợp tác cùng nhau trong rất nhiều phó bản, có sự tin tưởng nhất định. Lúc gặp người thứ ba, bọn họ cùng nhau che giấu hai tấm thẻ kiểm nghiệm thân phận.

Không nỡ dùng thẻ kiểm nghiệm thân phận với những người bên phải nhưng không tiếc dùng thẻ kiểm nghiệm thân phận với Hòa Ngọc. Hòa Ngọc là người thông minh nhất, thực lực của Trấn Tinh vượt trội, chỉ cần trở thành đồng đội của một trong hai người đó là có thể được đảm bảo an toàn.

Kết quả tốt nhất đương nhiên là trở thành đồng đội của cả hai, kết quả xấu nhất là cả hai người đều không phải đồng đội. May mà kết quả không tồi, là đồng đội của Trấn Tinh.

Bọn họ nhìn Trấn Tinh đầy kỳ vọng. Sắc mặt Trấn Tinh trầm xuống trong chốc lát, cặp mắt nhìn chằm chằm bọn họ.

Ba người bị nhìn đến mức sởn tóc gáy nhưng vẫn kiềm chế suy nghĩ muốn bỏ chạy, nhìn Trấn Tinh: "Đây là cuộc thi đồng đội."

Thi đấu đồng đội, không phải cá nhân. Trấn Tinh cần đồng đội, cũng không thể đi bảo vệ kẻ địch chứ. Một khi kẻ địch thắng, dù biểu hiện của gã có xuất sắc đến đâu, đạt được bao nhiêu điểm, đều phải chết.

Thực tế, bọn họ không chỉ muốn Trấn Tinh tránh xa Hòa Ngọc mà còn muốn Trấn Tinh g**t ch*t Hòa Ngọc. Nhưng tất cả những người biết Hòa Ngọc đều hiểu người này khó đối phó đến mức nào, cậu ta ở trận doanh phe địch rất có thể sẽ bố trí những kế hoạch chu đáo, chặt chẽ khiến phe bọn họ thất bại.

g**t ch*t cậu ta trong giai đoạn đầu, khi cậu ta chưa phát huy được hết khả năng của mình, là lựa chọn tốt nhất.

Đương nhiên bọn họ không dám nói ra, dù sao ngoài Trấn Tinh ra còn có mười mấy cao thủ đang đứng ở đây. Ngộ nhỡ trong số đó có người đã xác nhận Hòa Ngọc là đồng đội, đối phó ngược lại bọn họ thì sao?

Bọn họ ngầm ra hiệu cho Trấn Tinh giết Hòa Ngọc, hy vọng Trấn Tinh nhận ra.

Tất cả mọi người đều nhìn Trấn Tinh, kể cả những người cùng đội với Hòa Ngọc. Tuy tình hình có chút không đúng nhưng Eugene và Vạn Nhân Trảm vẫn giữ thái độ xem kịch hay.

Trấn Tinh sẽ lựa chọn như thế nào?
 
Hắn Tuyệt Đối Là Bug! (Vô Hạn Lưu)
Chương 1168: Là Đồng Đội Sao? (35)


Trấn Tinh nhếch môi, sau đó chậm rãi tiến đến trước mặt hai người bọn họ, giọng nói khàn khàn: "Các ngươi nói có cách khiến tôi tin tưởng các ngươi?"

Mấy người phe tả vội vàng gật đầu, nhìn về phía người ở giữa. Người ở giữa: "Đúng, chúng tôi có cách khiến anh tin tưởng chúng tôi, ở nhiệm vụ 31 vừa rồi chúng tôi còn giành được một tấm thẻ kiểm nghiệm thân phận."

Ba người bọn họ vẫn chưa bàn bạc cách phân chia tấm thẻ kiểm nghiệm thân phận này, đúng lúc lấy ra sử dụng. Gã lấy thẻ kiểm nghiệm thân phận ra, có vài phần không nỡ, nhưng vẫn đưa cho Trấn Tinh. Trấn Tinh dùng tấm thẻ này kiểm tra thân phận của một trong hai người bọn họ liền biết bọn họ nói thật, tương tự có thể khẳng định Hòa Ngọc và gã không ở chung phe.

Cách nghĩ của ba người rất logic, thậm chí còn vì điều này mà không tiếc bỏ ra một tấm thẻ kiểm nghiệm thân phận.

Trấn Tinh nhận thẻ kiểm nghiệm thân phận, xem xét cẩn thận đường vân trên đó, khóe miệng chậm rãi câu lên, hất tay ra đằng sau, thẻ kiểm nghiệm thân phận bay ra sau.

Tấm thẻ xoay tròn trên không trung, phá tan bầu không khí yên lặng, bay về phía sau. Trong khoảnh khắc gã giơ tay lên, Hòa Ngọc cũng vô cùng ăn ý giơ tay lên. Hai người ở khá gần nhau, hơn nữa động tác của Trấn Tinh rất nhanh, hai người đồng thời giơ tay lên, Hòa Ngọc vừa hay đỡ được thẻ kiểm nghiệm thân phận.

Cậu cứ như biết trước Trấn Tinh sẽ ném thẻ cho mình vậy, vô cùng bình thản.

Mà trong lúc Trấn Tinh ném thẻ, khối rubik đã xoay tròn, như một tia chớp vụt vào giữa ba người. Khối rubik tung ra những đòn tấn công mạnh mẽ, khủng khiếp về phía ba người.

"Vù"

Ba người còn chưa kịp chuẩn bị đã bị hạ gục.

Bọn họ mở to mắt, không thể tin được nhìn về phía trước, giống như hoàn toàn không biết đã xảy ra chuyện gì. Trên mặt đầy vẻ kinh ngạc, hoảng sợ, cơ thể lập tức nhạt dần rồi tan biến.

Mà đằng sau, Trấn Tinh xoay lưng về phía họ bình thản thu lại rubik, những sợi tóc rối màu lam che đi cặp lông mày, mắt phượng sâu không thấy đáy, giọng nói bình tĩnh, lạnh lùng: "Tôi và Hòa Ngọc mãi mãi là đồng đội."

Nói xong, gã xoay người nhìn Hòa Ngọc.

Gã đang dùng hành động nói cho Hòa Ngọc biết, dù Hòa Ngọc ở phe nào, gã vẫn sẽ luôn bên cạnh cậu.

Thất bại thì sẽ bị loại?

Kể từ khi Hòa Ngọc xuất hiện, từ lúc Hòa Ngọc cõng gã chạy trốn, gã liền ở bên cạnh Hòa Ngọc vô điều kiện, quy tắc nào cũng không có tác dụng.

[Bình luận: "Aaaaaa Tinh Tinh của tôi đẹp trai quá!"]

[Bình luận: "Wow wow, xin lỗi đôi mắt xanh, tôi chuyển sang hâm mộ cậu ta đây, khi nào cậu xuất hiện thì tôi quay lại."]

[Bình luận: "Không phải fan cậu ta nhưng có sao nói vậy, Trấn Tinh thực sự rất đẹp trai, một tay ném thẻ kiểm nghiệm thân phận, một tay xoay rubik, trong nháy mắt giết ba người, quá đỉnh!"]

[Bình luận: "Hòa Thần cũng rất ngầu, cậu ấy tin Trấn Tinh sẽ không phản bội, đón lấy món đồ Trấn Tinh ném tới."]

Ba người vốn dĩ không dễ dàng bị giết như vậy, hôm nay một phần do bọn họ không kịp chuẩn bị, một phần do bọn họ vừa hoàn thành nhiệm vụ, là lúc mà bọn họ mệt mỏi nhất. Hơn nữa, trải qua phó bản trước, thực lực của Trấn Tinh đã đủ để nghiền nát bọn họ.

Nhiều nguyên nhân chồng chéo lên nhau dẫn đến việc ba người bị giết mà chưa kịp phản ứng gì, không thể tin được tình cảnh hiện tại.

Ba người hoàn toàn tan biến trước mắt.
 
Hắn Tuyệt Đối Là Bug! (Vô Hạn Lưu)
Chương 1169: Là Đồng Đội Sao? (36)


Trảm Đặc nuốt nước bọt, cả mặt đầy vẻ hâm mộ: "Thực lực của Trấn Tinh đúng là đáng sợ, tiếc là phó bản trước không được ở cùng với mọi người."

Cách Đới, Nguyên Trạch, Đường Kha, Bạc Kinh Sơn quay đầu. Phó bản g**t ch*t tù nhân quả thật vô cùng nguy hiểm, khiến người chơi đứng ngồi không yên, tuyển thủ tham gia thi đấu bị hành hạ đến mức không chịu nổi. Nhưng những lợi ích đạt được sau cùng cũng khiến người khác vô cùng đố kỵ.

Ánh mắt Eugene nhìn Trấn Tinh đầy phức tạp, gã làm vậy có nghĩa là chọn ở bên cạnh Hòa Ngọc dù sống hay chết. Từ phản ứng của ba người ban nãy có thể nhận ra Trấn Tinh và Hòa Ngọc chắc chắn không cùng một phe, gã chọn ở bên Hòa Ngọc cũng có nghĩa là gã sẽ chết trong phó bản này.

Gã quả thật điên rồi.

Tâm trạng Eugene rất phức tạp, gã hết nhìn Trấn Tinh rồi lại nhìn Hòa Ngọc, ngũ vị tạp trần. Gã cũng muốn bảo vệ Hòa Ngọc, nhưng đồng thời cũng không muốn chết.

Đây là điểm khác nhau giữa gã và Trấn Tinh sao?

Nếu ban nãy là gã mà không phải là Trấn Tinh, liệu Hòa Ngọc có dám trực tiếp vươn tay ra đón món đồ mà gã ném tới hay không?

Trấn Tinh quay về bên cạnh Hòa Ngọc. Hai người nhìn nhau, Trấn Tinh nở nụ cười, Hòa Ngọc cũng cười theo.

Vạn Nhân Trảm chen vào giữa hai người, ngăn hai người nhìn nhau, lẩm bẩm: "Mày làm vậy cũng đúng, nếu là tao thì tao cũng làm như vậy."

Trấn Tinh: "..."

Sao gã lại có chút muốn đánh Vạn Nhân Trảm?

Gã không thích đánh nhau với kẻ đã từng thua dưới tay gã.

Hòa Ngọc thở dài, cất tấm thẻ kiểm nghiệm thân phận đó lại, giọng điệu ung dung, bình tĩnh: "Không phải thẻ kiểm nghiệm thân phận của mình, những gì đã nói cũng chưa chắc đã đúng. Bây giờ chúng ta có bốn tấm thẻ kiểm tra thân phận, tiếp tục cố gắng nào. Đi thôi, đi tắm rửa."

Cậu nhấc chân đi về phía hồ nước trước, những người khác nhanh chóng theo sau.

[Bình luận: "Tuy Hòa Ngọc không nói gì nhưng tôi có thể cảm nhận được cậu ấy đang rất áp lực."]

[Bình luận: "Nói thừa, người khác giao tính mạng cho cậu ấy, không cho phép bất cứ ai làm tổn thương cậu ấy, hơn nữa mục đích của cậu ấy vẫn luôn là đưa tất cả mọi người ra ngoài, mà bây giờ cậu ấy lại ở phe thứ ba, sao có thể không áp lực chứ?"]

[Bình luận: "Thương Hòa Ngọc quá, hi vọng cậu ấy có thể mau chóng nghĩ ra biện pháp."]

Hai vị nữ sĩ đứng cạnh hồ rửa sạch đất dính trên quần áo, đang livestream nên đương nhiên không thể c** q**n áo ra tắm. Nhưng những người không để ý như Vạn Nhân Trảm thì nhảy thẳng xuống, mặc cả quần áo tắm rửa.

Gã vừa gội đầu rửa mặt, vừa không ngừng lắc lư trước mặt Hòa Ngọc.

Hòa Ngọc đang ngồi trên đá rửa chân.

Trên người Vạn Nhân Trảm gần như viết đầy hai chữ "nhìn tao", "nhìn tao", "nhìn tao" .

Lăng Bất Thần cũng đang tắm rửa, lúc này là khoảng thời gian yên bình hiếm hoi. Cậu ấy tắm xong dùng năng lượng sấy khô tóc và quần áo, nhìn Vạn Nhân Trảm đang "xòe đuôi" rồi lại nhìn Hòa Ngọc: "Lời ba người đó nói chưa chắc đã là thật, nhưng chắc chắn không phải tất cả mọi người trong nhóm đều chung phe."

Những lúc như này, ai cũng hy vọng mình cùng phe với Hòa Ngọc. Không vì lý do nào khác, chỉ là không muốn coi cậu ấy như kẻ thù, muốn tiếp tục sống sót cùng cậu ấy.
 
Hắn Tuyệt Đối Là Bug! (Vô Hạn Lưu)
Chương 1170: Là Đồng Đội Sao? (37)


Tai Đoàn Vu Thần động đậy, ngẩng đầu nhìn sang: "Hòa Ngọc, cậu có cách nào không? Cơ chế chia phe thật sự rất phiền, rõ ràng nói sẽ dựa vào thực lực của mỗi người mà đi đến cuối cùng, giờ lại buộc chúng ta chọn phải lựa trong những lúc như thế này."

Phó bản này và thi đấu hai người không giống nhau, thi đấu cá nhân chỉ dựa thực lực của mình, ai mạnh hơn thì được thăng cấp. Nhưng kiểu thi đấu theo phe hàng trăm người này sẽ bị vạ lây. Trong hai phe chỉ có một phe được sống, phe nào thua thì sẽ thua hoàn toàn, mất tất cả kể cả mạng.

Trải qua phó bản trước, lúc gặp loại luật chơi này, phản ứng đầu tiên của Đoàn Vu Thần đã không phải là làm thế nào để chiến thắng, mà là có cách nào lách luật hay không. Phải nói rằng, sức ảnh hưởng của Hòa Ngọc là rất lớn.

Eugene đến bên cạnh Hòa Ngọc, cười hì hì, xoa xoa tay, thấp giọng nói: "Tôi có một ý tưởng, Hòa Ngọc, cậu cảm thấy có được không?"

Hòa Ngọc nhìn gã, con ngươi dưới gọng kính khẽ động, ra hiệu cho gã nói, còn mình chăm chú lắng nghe.

Eugene: "Hòa nhau, được không?"

Giọng gã không nhỏ, đủ để tất cả mọi người nghe thấy.

Tất cả mọi người, dù đang tắm rửa hay đang trầm tư đều ngừng lại, nhìn về phía hai người. Mắt bọn họ lập tức sáng lên. Đúng rồi, nếu phe hòa nhau thì sẽ thế nào?

Hơi thở Đoàn Vu Thần trở nên nặng nề: "Chúng ta tập hợp tất cả mọi người lại, chỉ cần chúng ta kiên trì, có mười mấy người chúng ta trấn áp, nhất định sẽ không xảy ra chuyện gì."

Seattle không chắc chắn nói: "Ý của anh là, chúng ta chia lại điểm, khiến phe 1 và phe 2 hòa nhau."

Vạn Nhân Trảm: "Hình như cũng được."

Đường Kha hỏi lại: "Vậy nếu có người không nghe lời thì sao?"

Ánh mắt Trảm Đặc lạnh xuống: "Vậy thì giết hết bọn chúng, chúng ta giết hết những người còn lại, hoặc chỉ giữ lại vài người, điểm do chúng ta chia."

Quỳnh suy nghĩ một chút, gật gật đầu: "Có thể thử, trong phó bản này bị giết cũng không chết thật, kể cả lúc chúng ta chia điểm số cho nhau cũng có thể để một vài người rời đi trước."

Nguyên Trạch: "Cuối cùng chỉ giữ lại hai người."

Cách này thực ra rất đơn giản, chỉ cần chắc chắn số điểm của người ở phe 1 và phe 2 bằng nhau là được. Chỉ cần chọn ra hai người có điểm số bằng nhau ở hai phe, sau đó g**t ch*t 98 người còn lại, chỉ giữ lại hai người đó, vậy chắc chắn 100% sẽ hòa.

Cách Đới nhìn Hòa Ngọc: "Cách này có ổn không?"

[Bình luận: "Aaaa quá ổn rồi."]

[Bình luận: "Hòa Ngọc nói ra chuyện mình là người ở phe thứ ba, bọn họ nhất định sẽ dẫn theo cậu ta, đến lúc đó ba phe mỗi phe một người, hòa, tất cả mọi người đều thăng cấp."]

[Bình luận: "Trời ơi, cách này quá hay, nếu có thể như vậy thì quả thật là kết cục trong mơ, tất cả mọi người đều thăng cấp."]

[Bình luận: "Hòa Ngọc mau nói ra chuyện cậu ở phe thứ ba đi, hợp tác cùng với bọn họ."]
 
Hắn Tuyệt Đối Là Bug! (Vô Hạn Lưu)
Chương 1171: Là Đồng Đội Sao? (38)


[Bình luận: "Này này này! Các người quên là không thể nói ra trận doanh sao? Hòa Ngọc hoàn toàn không có biện pháp giải thích phe số ba của chính mình đâu!"]

[Bình luận: "Bọn họ có thẻ kiểm nghiệm thân phận, hơn nữa Hòa Thần muốn cho bọn họ biết, tôi cảm thấy không khó."]

[Bình luận: "Đúng vậy, Hòa Ngọc có thể làm được, trận doanh cuối cùng còn lại một người, tất cả thành viên sẽ hòa nhau, như vậy kết quả sẽ là điểm tuyệt đối!"]

Hòa Ngọc còn chưa trả lời, Lăng Bất Thần lại lắc đầu: "Chỉ sợ là không được."

Tất cả mọi người nhìn về phía cậu ấy. Lăng Bất Thần: "Các cậu quên phó bản của Thành Chiêu với Hòa Ngọc rồi sao? Nếu như hòa, hệ thống sẽ có khả năng giữ tất cả chúng ta ở đây, hoặc là --"

Vạn Nhân Trảm nhíu mày cắt ngang: "Không thể nào, tất cả thành viên đều chết ở vòng bán kết, người bên ngoài sẽ điên lên đấy."

Trước đó cũng đã xảy ra tình huống như thế này, đó là gián đoạn phát sóng trực tiếp, cuối cùng cũng thả ra một người với tư cách là "Đỉnh lưu". Lần này không thể nào trực tiếp làm tất cả thành viên chết ở nửa trận đầu vòng bán kết được, như vậy sẽ ảnh hưởng quá lớn. T

ất cả thành viên trực tiếp bị tử vong như vậy thì có khác gì trực tiếp xóa sổ bọn họ rồi bỏ dở cuộc thi đấu mùa này cơ chứ?

Phó bản kia của Hòa Ngọc với Thành Chiêu là bởi vì bọn họ chỉ là phó bản cá nhân, chỉ có hai người, dù trận đấu có hòa và bọn họ đều phải chết thì cuộc thi đấu vẫn có thể tiếp tục.

Nghe vậy, sắc mặt Lăng Bất Thần cũng không thay đổi, bổ sung thêm nửa đoạn sau của mình: "Hoặc là, chỉ để người còn sống được thăng cấp."

Ví dụ như bọn họ lựa chọn hai người ở lại để rút thăm, trong trường hợp nhỡ đâu hệ thống chỉ định trực tiếp chỉ có hai người bọn họ thắng thì sao? Trực tiếp đào thải 98 người còn lại, cũng không phải không có khả năng.

Hơi thở của mọi người đều khựng lại.

Đường Kha lắc đầu: "Hệ thống không đến mức sẽ quyết định như vậy, quy tắc có thể sửa, nhưng không thể trái ngược lại với quy tắc trước đó. Lúc trước đã nói rồi, dù phó bản có chết thì cũng không phải thật sự đã chết, cần phải xem kết quả cuối cùng nữa, kết quả cuối cùng đó sẽ không được làm trái quy tắc, như vậy sẽ không công bằng với người trước."

Lăng Bất Thần: "Tôi chỉ đang đưa ra một phương hướng, chúng ta có thể suy xét thử mà thôi."

Trấn Tinh hít sâu một hơi, ánh mắt lạnh băng: "Đừng đặt cược vào hệ thống và lương tâm của người ở phía sau màn."

Làm trái với quy tắc, bọn họ sẽ phải suy xét đến mọi khía cạnh.

Eugene cũng nhíu mày, bởi vì đang suy nghĩ, gã không chú ý tới chân mình đang dẫm phải vũng nước, vô số tia nước b*n r*, trong đó còn có cả nước bắn lên mặt Hòa Ngọc.

Vạn Nhân Trảm tức giận nói: "Mày làm gì vậy?"

Trấn Tinh cũng cau mày, ánh mắt không vui.

Hòa Ngọc vẫn vô cùng bình tĩnh tháo mắt kính xuống, lau đi giọt nước bắn lên mặt mình.

Mái tóc bạc của Eugene cũng bị ướt nhem, ngượng ngùng ló đầu ra: "Xin lỗi, tôi sai rồi, vừa nãy tôi không cố ý!"

Gã lại nhìn về phía Hòa Ngọc: "Nhưng thật ra tôi đã nghĩ ra được một cách..."

"Cách gì?"

Eugene nhếch miệng cười: "Chúng ta đều có thể sống, dù sao còn có thẻ kiểm nghiệm thân phận để có thể phán đoán thân phận, thống kê điểm, phân phối điểm, bảo đảm chúng ta đều sống đến thời điểm hoàn thành nhiệm vụ sở hữu, tích điểm điểm của trận doanh cũng sẽ được san bằng."
 
Hắn Tuyệt Đối Là Bug! (Vô Hạn Lưu)
Chương 1172: Là Đồng Đội Sao? (39)


Đoàn Vu Thần tán đồng: "Đúng vậy, chúng ta không thể tìm ra bất kỳ vấn đề nào ở mọi khía cạnh, như vậy không phải là không có việc gì rồi sao?"

Tất cả mọi người đều rơi vào trầm tư, tự hỏi xem cách này có được hay không. Bọn họ có tổng cộng 13 người ở đây, nếu như gia nhập một người, hoặc phân phối điểm một lần nữa, chắc chắn đến lúc cuối cùng, tích điểm của trận doanh 1, 2 sẽ bằng nhau, còn tất cả bọn họ đều còn sống. Bất kể là bọn họ chọn cách nào để thăng cấp, đều không thể khiến bọn họ rời khỏi top 50 đầu tiên được!

Cách Đới nhếch môi: "Chúng ta còn có điên cuồng tích lũy điểm, như vậy điểm của chúng ta cũng sẽ luôn đứng đầu..."

Đến lúc đó, dù hệ thống có quyết định như thế nào thì bọn họ vẫn sẽ còn sống để thăng cấp!

Trừ khi... hệ thống chỉ định tất cả bọn họ đều phải tử vong. Nhưng như vậy càng không thể.

Lúc này ngay cả Lăng Bất Thần đều gật đầu: "Ừm, có vẻ không có vấn đề gì, hai điểm đầu rất dễ đảm bảo, chỉ cần điểm thứ ba làm hết sức là được."

Dù sao trong lúc bọn họ vẫn còn đang rửa mặt thì lại có hai nhiệm vụ được hoàn thành. Hiện tại tổng cộng phải hoàn thành sáu nhiệm vụ, trong đó bọn họ mới chỉ hoàn thành một nhiệm vụ, sau đó lại phải giết người thì mới hoàn thành được nhiệm vụ kế tiếp, muốn bảo đảm điểm của bọn họ đều dẫn đầu thì phải dốc hết sức mới được.

[Bình luận: "Cách này thế nào?"]

[Bình luận: "Phải làm sao với Hòa Ngọc bây giờ? Cậu ấy không nói gì cả, cảm giác biện pháp này không được."]

[Bình luận: "A a a sao Hòa Ngọc không nói lời nào vậy chứ!"]

Bên ngoài hoàng cung.

Joe biến đổi sắc mặt: "Biện pháp này không được, Hòa Ngọc sẽ gặp nguy hiểm!"

Bạn bè nhíu mày: "Hòa Ngọc không nói chuyện, hẳn là phương pháp này có vấn đề, nhưng tôi không nhìn ra được vấn đề ở đâu cả."

Larry đang xem phát sóng trực tiếp, nghe vậy cũng bình tĩnh giải thích.

"Biện pháp này khả thi với 2 trận doanh đầu, nhưng trận doanh thứ ba quá khó. Trận doanh của Hòa Ngọc chỉ có một người, điểm của cậu ấy phải ngang với điểm của hai trận doanh còn lại, rất khó có thể làm được. Trừ phi mấy người Trấn Tinh bọn họ từ bỏ một phần điểm để chờ Hòa Ngọc tích được số điểm bằng nhau, nhưng như vậy cũng dẫn tới điểm của bọn họ sẽ bị thấp đi. Bọn họ muốn đồng thời vừa giết người vừa hoàn thành nhiệm vụ, những người khác cũng đang điên cuồng hoàn thành nhiệm vụ để lấy được điểm, cuối cùng đều sẽ được thăng cấp, chỉ sợ là điểm của bọn họ không chắc có thể đạt tiêu chuẩn!"

Hòa Ngọc không thể chết được, nếu như cậu chết trong phe số ba thì sẽ bị đào thải, dù cho có thật sự phải chết thì đó cũng là mục đích của hệ thống. Cho nên Hòa Ngọc phải sống đến cuối cùng, nhưng trận doanh thứ ba chỉ có một mình cậu, hai trận doanh khác vẫn may còn có những người này, điểm tích lũy của cậu nhất định phải bằng với hai trận doanh kia mới được.

Nói cách khác, điểm tích lũy của Hòa Ngọc phải bằng số điểm của mấy người Trấn Tinh sống đến cuối trận của trận doanh thứ nhất, cũng phải bằng với số điểm của mấy người Eugene còn sống đến cuối trận của trận doanh thứ hai.

Hòa Ngọc cần phải đạt được số điểm siêu cao, nhưng điểm của những người khác cũng không thể thấp, cũng cần phải cạnh tranh, hoặc là ít nhất cũng nằm trong top 50.

Nhưng bọn họ vừa muốn giết người lại vừa muốn hoàn thành nhiệm vụ, nhiệm vụ vẫn phải tìm kiếm và xuất hiện ngẫu nhiên. Những người đã "chết" đó cũng có thể đã hoàn thành nhiệm vụ nằm rải rác trong phó bản, bọn họ cũng không thể ngăn được những người khác đi tích điểm.

Điểm thứ ba rất khó đảm bảo. Nếu không bảo đảm được điểm thứ ba, dựa theo thái độ của những người phía sau nhất định phải giết Hòa Ngọc, theo quy tắc thật sự rất có khả năng sẽ căn cứ vào điểm thứ ba để xác định danh sách thăng cấp!
 
Hắn Tuyệt Đối Là Bug! (Vô Hạn Lưu)
Chương 1173: Là Đồng Đội Sao? (40)


Sắc mặt của Joe u ám: "Nếu như bọn họ không có cách nào suy xét đến tất cả các mặt, vậy thì biện pháp này cũng không thể đảm bảo được."

Ông ta hít sâu một hơi, cắn răng nói: "Hơn nữa, phương pháp này vẫn còn có một vấn đề chí mạng!"

Những người xem phát sóng trực tiếp đã phát hiện vấn đề, dù sao người ngoài cuộc vẫn luôn tỉnh táo, hơn nữa bọn họ biết Hòa Ngọc là trận doanh thứ ba, cậu có thể nhìn ra vấn đề.

Nhưng đám người Trấn Tinh không biết Hòa Ngọc là phe số ba, vậy nên bọn họ không cảm thấy phương án này có vấn đề gì cả.

Bạc Kinh Sơn rất ít khi lên tiếng trong những trường hợp này, nhưng lúc này, anh ấy lại đột nhiên nói: "Các cậu nói hệ thống sẽ không trực tiếp g**t ch*t 100 người chúng ta, vậy nếu cuối cùng hòa nhau, hệ thống sẽ giống như phó bản của Trò chơi tiền tệ>, cho chúng ta lựa chọn, để chính chúng ta quyết định sẽ thăng cấp hay là tất cả cùng chết sao?"

Mọi người như ngừng thở lại.

Chuyện này rất có khả năng!

Đến lúc đó hệ thống sẽ cho họ một khoảng thời gian, để bọn họ quyết định thắng bại, nếu không kết cục là tất cả sẽ phải chết.

Nếu bọn họ vẫn lựa chọn một trận hòa, vậy tất cả thành viên cùng chết... có vẻ không logic lắm nhỉ? Đó là do chính lựa chọn của bọn họ.

Vạn Nhân Trảm cau mày, vẫn lắc đầu: "Tao không tin vòng bán kết sẽ để chúng ta chết hết, như vậy thật sự ảnh hưởng quá lớn, ít nhất ở hiện tại, hệ thống không hề trực tiếp phá bỉnh chúng ta."

Ngay cả trong một phó bản đầy rẫy những quy tắc ẩn giấu, nhưng vẫn phải để lại một con đường, không tới nỗi hoàn toàn bị phong tỏa kín lối ra.

Người ở phía sau màn cũng không chắc là kẻ địch của toàn bộ Liên Bang, đối phương vẫn luôn hành động lén lút, mặc dù những người sáng suốt vừa nhìn sẽ hiểu ngay, nhưng vẫn có một điều gì đó ẩn giấu.

Trấn Tinh suy nghĩ một lát, giọng điệu bình tĩnh nói: "Thật ra điểm này cũng không quan trọng, bảo chúng ta cuối cùng phải phân thắng bại, thì có gì khác so với bây giờ phân thắng bại chứ?"

Đoàn Vu Thần cười khổ: "Đúng vậy, nếu như thật sự tới bước đường kia, vậy chúng ta so đấu trận cuối cùng đi."

Hơn nữa nếu thật sự phải tới mức so đấu lại, thật ra còn công bằng hơn hiện tại, ít nhất, những tuyển thủ dự thi khác sẽ không ảnh hưởng được tới bọn họ, thắng bại đều sẽ do bọn họ.

Điều này tương đương với việc rất nhiều tuyển thủ sẽ thực hiện theo kế hoạch, tìm đồng minh trước, sau đó giết sạch những người khác, cuối cùng lại phân thắng bại với đồng minh của mình...

Trấn Tinh nói đúng, thật ra cũng không có gì khác biệt.

Đường Kha tổng kết: "Vậy đi, hiện tại thật ra tôi cũng có hai phương án. Thứ nhất là giết sạch những người khác, dù cho muốn phân ra thắng bại, thì cũng là tự chúng ta đấu với nhau. Đương nhiên, đó chỉ là lựa chọn phía sau, chúng ta phải cố gắng làm theo phương án thứ hai, duy trì điểm tích lũy của trận doanh 1, 2 bằng nhau, giữ vững vị trí dẫn đầu của mình."

Có thể làm được phương án thứ hai là tốt nhất, nếu như không làm được phương án hai, vậy chỉ có thể làm theo phương án một. Không có gì khác biệt so với hiện tại cả.

Đoàn Vu Thần: "Hòa Ngọc, cậu cảm thấy sao?"

Hòa Ngọc đang lau mắt kính, cúi đầu, hơi rũ mắt, khiến người ta không thể nhìn rõ được cảm xúc trong đáy mắt cậu. Sau một lúc lâu, cậu mới ngẩng đầu, không có mắt kính che đậy, nốt ruồi dưới khóe mắt vô cùng kinh diễm.

Cậu chậm rãi đeo mắt kính lên, lộ ra một nụ cười tươi: "Khả thi, chúng ta cứ làm như vậy đi."
 
Hắn Tuyệt Đối Là Bug! (Vô Hạn Lưu)
Chương 1174: Là Đồng Đội Sao? (41)


[Bình luận: "???"]

[Bình luận: "ĐM! Hòa Ngọc có ý gì vậy?"]

[Bình luận: "A a a cậu ấy muốn hy sinh chính mình, bảo toàn cho những người khác sao?!"]

[Bình luận: "Không đúng, đầu tiên, Hòa Ngọc không phải là người như vậy, tiếp theo, căn bản cậu ấy cũng không giấu được nữa, một khi cậu ấy dùng thẻ kiểm nghiệm thân phận thì cậu ấy sẽ bị đưa đến trận doanh của quân địch ngay... Hòa Ngọc đang có ý gì vậy?"]

[Bình luận: "Không hiểu hành động của Hòa Ngọc... Nhưng tôi lại biết cậu ấy sẽ đồng ý, chắc chắn là có suy nghĩ riêng."]

[Bình luận: "A a thật muốn đuổi kịp mạch não của Hòa Ngọc, huhuhu."]

[Bình luận: ".. Có lẽ cậu ấy cũng không biết nên làm như thế nào, chỉ có thế đi một bước xem một bước?"]

Phương án đã được xác nhận, bọn họ biết rõ cách để hoàn thành phó bản này. Mặc dù không có cách nào đảm bảo rằng tất cả thành viên sẽ được thăng cấp, nhưng ít ra ý tưởng đã rõ ràng.

Đoàn Vu Thần nhún vai: "Hy vọng tất cả có thể thăng cấp, vậy thì nhất định sẽ là kỳ tích trong lịch sử , trở thành thần thoại độc nhất vô nhị."

Mặc dù là bọn họ đều cảm thấy kết cục thứ nhất có xác suất thành công lớn hơn. Nhưng ai cũng muốn thử cả phương án thứ hai đúng không?

Từ sau sau khi bị hệ thống tính kế, bọn họ rất khó chấp nhận việc không làm gì mà đã trực tiếp từ bỏ. Hơn nữa, càng hiểu biết nhiều về , càng xem nhiều trận đấu, biết đôi mắt xanh là ai... trong lòng bọn họ giống như có một hòn núi lớn đang đè nặng lên, giọng điệu đó khiến bọn họ không muốn trực tiếp thuận theo quy tắc.

Đau khổ! Ly Trạm, đó chính là thần của bọn họ, thần tượng của bọn họ!

Eugene bò lên trên bờ, đi đến bên cạnh Hòa Ngọc, tầm mắt đảo qua những người khác: "Bây giờ chúng ta cần bàn kế hoạch cụ thể."

Vạn Nhân Trảm nhún vai: "Tao tin tưởng Hòa Ngọc, cứ thực hiện đi, tao sẽ nghe theo."

Lăng Bất Thần vẫn luôn nhìn Hòa Ngọc, Hòa Ngọc người này rất khó bị người khác nhìn ra được cảm xúc. Nhưng Lăng Bất Thần với cậu lại có sự ăn ý ngầm, không biết vì sao, cậu ấy cứ cảm thấy... phản ứng của Hòa Ngọc không đúng lắm.

Phản ứng của Hòa Ngọc, từ biểu cảm, ánh mắt, tất cả đều như bình thường, nhìn không ra được bất cứ vấn đề gì, nhưng không biết vì sao, Lăng Bất Thần vẫn cứ cảm thấy có chỗ nào không đúng lắm... Cậu ấy chưa bao giờ sẽ bởi vì không nhìn ra được vấn đề, nên trực tiếp bỏ qua trực giác của mình.

Nghĩ nghĩ gì đó, cậu ấy đưa ra ý kiến: "Hòa Ngọc là đội trưởng, sau này tất cả chúng ta đều giao cho Hòa Ngọc sắp xếp, chắc chắn là cậu ấy có thể tính được điểm số rõ ràng, thẻ kiểm nghiệm thân phận cũng cho cậu ấy sử dụng, các anh cảm thấy thế nào?"

Trấn Tinh không chút do dự: "Không thành vấn đề."

Vạn Nhân Trảm: "Đương nhiên không thành vấn đề, đầu tao cũng không chắc chắn có thể tính rõ ràng, vẫn là giao cho Hòa Ngọc đi, chắc chắn tên lùn sẽ biết lập kế hoạch tốt."

Đây là sự tín nhiệm vô điều kiện.

Bạc Kinh Sơn: "Được."

Trấn Tinh, Lăng Bất Thần, Vạn Nhân Trảm, Bạc Kinh Sơn, từ trước đến nay bốn bọn họ đều nghe theo sự sắp xếp của Hòa Ngọc vô điều kiện, giờ phút này cũng trực tiếp đồng ý, rồi sau đó lại nhìn về phía những người khác.

Trước kia giao tính mạng mình vào trong tay Hòa Ngọc đều là bởi vì không có bất cứ biện pháp hay sự lựa chọn nào khác.

Hiện tại vẫn chưa rơi vào đường cùng, những người khác sẽ nguyện ý đem giao tính mạng cho Hòa Ngọc sao?

Dù sao nếu như Hòa Ngọc có tâm tư riêng, cậu hoàn toàn có thể tự mình giành thắng lợi âm thầm trong trận doanh ở trong quá trình phân phối, đến cuối cùng, trận doanh của quân địch sẽ không thể phản kháng và không còn lấy một con đường sống...

Dưới tình huống này, những người khác sẽ nguyện ý tin tưởng Hòa Ngọc sao?
 
Hắn Tuyệt Đối Là Bug! (Vô Hạn Lưu)
Chương 1175: Là Đồng Đội Sao? (42)


Đường Kha ngay lập tức cảm thấy căng thẳng, anh ta mím môi, nắm chặt tay, trong mắt lộ ra vẻ rối rắm. Ngay cả Cách Đới và Nguyên Trạch cũng có chút do dự.

Hoàn toàn tin tưởng vào Hòa Ngọc sao?

Tình cảm và lí trí bắt đầu hướng tới hai câu trả lời.

Lí trí nói cho họ biết rằng đây là trận đấu chém giết và tiền đánh cược chính là mạng sống của mình, cho nên chắc chắn không thể giao cho người khác được. Về tình cảm thì... người đó là Hòa Ngọc.

Chính Hòa Ngọc đã thành công cứu mọi người vô số lần khi bọn họ đang thoi thóp ở giữa ranh giới của sự sống và cái chết.

Trước đây, ở trong Show sống còn đỉnh lưu, mọi người đều luôn chém giết và tính toán hại nhau. Mặc dù là hợp tác với nhau thì cũng sẽ luôn dè chừng chứ sẽ không hoàn toàn tin tưởng, cho nên vào thời điểm này, họ chắc chắn sẽ không giao mạng sống của mình vào tay người khác.

Tuy nhiên, khi ở đây, họ đã trải qua việc tin tưởng người khác, trải qua việc vào sinh ra tử cùng với nhau và giao phía sau lưng của mình cho đối phương. Loại cảm giác này chỉ có những người đã từng trải qua thì mới có thể hiểu được, nghĩa là, ngay cả khi bộ não điên cuồng nói rằng không được phép tin, cho dù thế nào cũng không được phép tin. Nếu cậu lừa dối họ thì họ đã quá ngu ngốc và phải trả giá bằng mạng sống của mình.

Nhưng có một tiếng nói ở trong lòng khiến cho họ không thể kìm nén được mà bùng lên ngọn lửa nhiệt huyết.

Eugene nói: "Chết tiệt, đây cũng không phải là lần đầu, cho nên tôi chọn tin cậu."

Đoàn Vu Thần hít một hơi rồi thở dài một cái rồi nói với vẻ mặt bình tĩnh: "Nếu không có cậu thì tôi đã chết từ lâu rồi, Hòa Ngọc, tôi tin tưởng cậu."

Quỳnh cũng muốn mở miệng nói chuyện, nhưng Hòa Ngọc đã nâng tay lên và ngắt lời cô ta.

Cho dù là người đã đưa ra quyết định từ sớm rồi hay là người vẫn đang rối bời như tơ vò ở trong lòng thì tất cả mọi người đều nhìn về phía Hòa Ngọc và muốn nghe xem cậu sẽ nói cái gì.

Hòa Ngọc cong môi một cái: "Mọi người đang làm gì mà tự đặt mình vào tình cảnh khó khăn này vậy? Không cần phải lựa chọn giữa sự tin tưởng và mạng sống. Tôi không cần sự tin tưởng của mọi người và cũng không muốn mạng sống của mọi người. Tôi chỉ muốn thăng cấp thôi."

Phó bản này có nguy hiểm không? Không cần phải băn khoăn vì đó là điều chắc chắn.

Nhưng bây giờ không phải là thời khắc nguy hiểm, không phải là thời điểm họ đang đối diện với mũi dao cho nên không cần phải lo lắng và cũng không cần phải đánh cược mạng sống của mình.

Mọi người còn chưa đến tình cảnh không còn lối thoát nhưng vẫn sẵn lòng giao mạng sống của bản thân cho cậu. Điều đó cho thấy họ vô cùng tin tưởng cậu và họ cũng là những người mà cậu tin tưởng nhất.

Còn những người trong lòng đang rối như tơ vò thì không phải là họ không tin tưởng Hòa Ngọc, chỉ là lí trí của họ mách bảo rằng họ không thể dễ dàng giao mạng sống của mình ra như vậy. Đó là một quyết định thông minh và không có vấn đề gì cả.

Họ vẫn nghe theo sự sắp xếp của Hòa Ngọc và họ vẫn bảo vệ Hòa Ngọc như trước. Hiện tại Hòa Ngọc không cần bọn họ đưa ra sự lựa chọn, mục tiêu của cậu là thăng cấp chứ không phải là đạt được sự tin tưởng một cách tuyệt đối của bọn họ, từ đầu đến cuối đều không phải như vậy.

Sự tin tưởng cũng chỉ là có lợi hơn cho việc thực hiện kế hoạch của cậu mà thôi.
 
Hắn Tuyệt Đối Là Bug! (Vô Hạn Lưu)
Chương 1176: Là Đồng Đội Sao? (43)


Hòa Ngọc giơ tay đẩy kính mắt rồi tiếp tục nói: "Trước khi hoàn thành tất cả các nhiệm vụ, chúng ta sẽ giết hết những tuyển thủ tham gia tuyển chọn khác rồi phân phối điểm tích lũy. Mọi người làm việc còn tôi sẽ suy nghĩ biện pháp. Khi nhiệm vụ cuối cùng chưa được hoàn thành thì mọi người kiểm tra và xác nhận kết quả, sau đó chúng ta sẽ hoàn thành nhiệm vụ một cách triệt để. Mọi người thấy thế nào?"

Nói cách khác, trong giai đoạn đầu, họ sẽ đóng góp sức mạnh còn Hòa Ngọc sẽ đóng góp trí tuệ. Đợi đến cuối cùng, khi nhiệm vụ còn chưa được hoàn toàn hoàn thành và phó bản còn chưa kết thúc, những người khác có thể kiểm chứng các kết quả rồi sau đó sẽ đưa ra sự lựa chọn. Đến lúc đó, khi họ cầm thẻ xác minh thì tự nhiên là họ có thể xác minh xem Hòa Ngọc có đang giở trò sau lưng họ hay không.

Một sự sắp xếp hoàn hảo và hoàn toàn không có sai sót gì khiến cho mọi người cảm thấy rất yên tâm.

Đôi mắt của Đường Kha sáng lên: "Đây thật sự là một biện pháp tốt."

Anh ta nhìn về phía Hòa Ngọc với ánh mắt phức tạp: "Cậu đúng là sinh ra để làm đội trưởng đấy."

Anh ta không tiếp xúc nhiều với Hòa Ngọc như những người khác, nhưng dù vậy, trong khoảng thời gian tiếp xúc ngắn ngủi này cũng đủ để khiến cho anh ta không thể kìm được mà cảm thấy tin tưởng Hòa Ngọc, dựa vào Hòa Ngọc và coi cậu là đội trưởng.

Đường Kha cảm thấy rằng nếu như có một lần tiếp theo, khi tất cả lí trí của anh ta có lẽ sẽ hoàn toàn biến mất rồi sau đó anh ta cũng sẽ trở nên giống như Trấn Tinh và những người khác, hoàn toàn tin tưởng Hòa Ngọc một cách vô điều kiện.

Tâm trạng của Đoàn Vu Thần và những người khác cũng có chút phức tạp, nhưng họ lại cảm thấy nhẹ nhõm hơn. Họ đã trao đi niềm tin và Hòa Ngọc chưa bao giờ thất bại trong việc đáp lại lòng tin của họ. Loại phản hồi tích cực này luôn luôn khiến cho con người ta cảm thấy vui sướng.

Hòa Ngọc nhận được rất nhiều sự khen ngợi, mọi người đều nhìn cậu với ánh mắt nóng bỏng, nhưng cậu vẫn bình tĩnh và thong dong như trước. Cậu đứng dậy, phủi bụi ở trên quần áo rồi cầm chổi đi ra.

Cậu đưa mắt nhìn lướt qua mọi người một lượt, sau đó nhướng mày và nói: "Không đi sao?"

Rõ ràng là cậu sẽ không tiếp tục thảo luận về kế hoạch vượt qua phó bản này cùng với bọn họ. Những gì cần thảo luận và nên thảo luận đều đã được nghĩ ra hết, cho nên không cần phải tiếp tục trao đổi nữa.

"Đi chứ, đi chứ."

"Đã thảo luận ra biện pháp rồi thì tất nhiên là đi chứ."

"Đi lấy điểm tích lũy trước đã."

Tất cả mọi người đều đứng lên. Sau khi nghỉ ngơi, vào lúc này, họ đều sạch sẽ và tràn đầy năng lượng.

Hòa Ngọc nói: "Vậy thì chúng ta xuất phát thôi, một nhóm sẽ đi hoàn thành nhiệm vụ, còn một nhóm sẽ đưa các tuyển thủ khác đi nghỉ ngơi trước."

Bây giờ "chết" chính là phải đi "nghỉ ngơi giữa trận", kết quả là chờ đợi xét xử và phán quyết. Về phần những tuyển thủ khác có đồng ý hay không thì điều đó nằm ngoài sự cân nhắc của Hòa Ngọc. Thời gian cấp bách, họ không còn nhiều thời gian để tiếp tục trì hoãn nữa.

Đoàn người sử dụng nhiều trang bị phi hành khác nhau và bắt đầu bay về phía trước.

Trấn Tinh bay ở bên cạnh Hòa Ngọc, gã nhìn liếc Hòa Ngọc một cái với vẻ kì lạ. Trong đôi mắt phượng xinh đẹp của gã lộ ra vẻ khó hiểu.

Gã cũng phát hiện ra sự bất thường của Hòa Ngọc, nhưng giống như Lăng Bất Thần, gã không nói cái gì cả.

Dường như Hòa Ngọc rất muốn làm cho mọi người hoàn toàn tin tưởng mình và kiểm soát toàn bộ tình hình.

Tại sao vậy chứ?
 
Hắn Tuyệt Đối Là Bug! (Vô Hạn Lưu)
Chương 1177: Là Đồng Đội Sao? (44)


Phương án mà Hòa Ngọc đề xuất đã khiến cho tất cả mọi người cảm thấy yên tâm và tự nhiên cũng nhận được sự tin tưởng của họ.

Bình luận đang được spam một cách điên cuồng.

[Bình luận: "Aaa, Hòa Ngọc đang suy nghĩ cái gì vậy?"]

[Bình luận: "Trong tình huống này, một khi cậu ta để cho người khác xác minh bản thân thì cậu ta sẽ lập tức xong đời luôn."]

[Bình luận: "Đúng vậy, ở trong mắt mọi người, cậu ta là người ở trận doanh phe địch, không biết cậu ta còn có thể làm cái gì để phá vỡ tình huống khó khăn này."]

[Bình luận: "So với cách phá vỡ tình huống khó khăn thì tôi muốn biết hơn tại sao cậu ta không nói rằng cậu ta là trận doanh số ba và muốn làm thế nào để có thể ra trận hòa."]

[Bình luận: "Cho dù là trận hòa thì đối với Hòa Ngọc cũng không phải là điều tốt, người ở phía sau màn chắc chắn sẽ chèn ép cậu ta và loại bỏ cậu ta."]

[Bình luận: "Lẽ nào chỉ có tôi là người duy nhất nhìn ra Hòa Ngọc muốn khống chế tình hình và muốn làm cho mọi người đều tin tưởng cậu ta trước thời khắc cuối cùng sao?"]

[Bình luận: "Nhưng ngay cả khi hiện tại mọi người tin tưởng cậu ta thì vào giây phút cuối cùng, mọi người sẽ phát hiện ra có điều gì đó không ổn."]

[Bình luận: "Ôi trời, Hòa Thần ơi, vừa rồi rõ ràng bọn họ đều hoàn toàn đồng ý sẽ để cho cậu sắp xếp, nhưng vì sao cậu lại đưa ra việc xác minh vào giây phút cuối cùng và khiến cho mọi người nghe theo lời cậu nói chứ? "]

Những người xem không hiểu hành động của Hòa Ngọc, nhưng điều đó không ngăn được việc họ đấu tranh cho quyền lợi của Hòa Ngọc và phản đối vì Hòa Ngọc.

Cái gì mà phe số ba cơ chứ? Có vấn đề gì sao? Phe số một thiếu một người thì Hòa Ngọc nên đến phe số một là đúng rồi. Cần phải vì Hòa Ngọc mà nhanh chóng thay đổi kết quả để cậu có thể được nhận một sự công bằng.

Khán giả tiếp tục làm loạn một cách điên cuồng và yêu cầu một lời giải thích. Thu Đao vẫn bị mắc kẹt với tổ tiết mục và hoàn toàn không dám ló mặt ra, nghe nói rằng Vương đã bị ép đến mức ông ta phải tự đi tìm Thu Đao.

Thu Đao sốt ruột đến mức đứng ngồi không yên, anh ta quay đầu sang bên cạnh và hỏi: "Còn bao lâu nữa? Còn phải mất bao lâu nữa vậy?"

Ebil nói: "Bây giờ mới chỉ là bắt đầu thôi, có lẽ là sẽ mất ba ngày."

Thu Đao: "..."

Anh ta vò đầu bứt tai: "Ba ngày ư? Ba ngày sau thì các cậu đi nhặt xác của tôi đi."

Anh ta vừa gào vừa lấy tay giật ra một trong hai sợi tóc còn lại. Âm thanh la hét của anh ta càng lúc càng to, vẻ mặt càng ngày càng suy sụp.

Cùng lúc đó, ở bên ngoài có người đi tới rồi mở miệng với vẻ cẩn thận: "Ngài Thu Đao, Vương đến rồi."

Thu Đao: "..."

Anh ta nhéo một sợi tóc của mình, sau đó xoay người và chạy: "Tôi đi trốn trước đây. Các cậu tiếp đón giúp tôi nhé."

Nói xong, anh ta liền bỏ trốn mất dạng.
 
Hắn Tuyệt Đối Là Bug! (Vô Hạn Lưu)
Chương 1178: Là Đồng Đội Sao? (45) - Nhiệm vụ thứ 100


Mục tiêu nhiệm vụ mà Lăng Bất Thần biết thực sự rất xa.

Đoàn người bay mãi cho đến khi bầu trời chìm vào bóng tối thì mới đến nơi cần đến.

Cũng giống như sự xuất hiện đột ngột của những ngọn núi phủ đầy tuyết, các địa điểm thực hiện nhiệm vụ luôn khác biệt, không phù hợp với khung cảnh xung quanh và thế giới này. Lúc này, trước mặt bọn họ là một ngọn núi bình thường, nhưng có một con kênh nép mình dưới chân núi. Con kênh ẩn hiện trong làn sương mù dày đặc và chỉ có thể nghe thấy tiếng nước chảy róc rách.

Sự xuất hiện của sương mù chắc chắn chỗ đó có vấn đề. Xung quanh khu vực này không có sương mù, từ trên trời nhìn xuống chỉ có thể thấy sườn núi phía tây xuất hiện sương mù dày đặc. Không có gì ngạc nhiên khi chỉ đi ngang qua thôi mà Lăng Bất Thần đã có thể phát hiện ra rằng có một nhiệm vụ ở đây.

Họ hạ cánh ở bên ngoài màn sương mù rồi cực kỳ cẩn thận tiến lại gần nơi có tiếng nước chảy róc rách. Vừa mới tới gần màn sương mù dày đặc, họ lập tức cảm giác được hơi thở của một người mạnh và cảm thấy cực kỳ áp lực.

"Ở bên trong chắc chắn là có sinh vật nguy hiểm." Trấn Tinh đi lên phía trước, đồng thời gã phân công: "Bạc Kinh Sơn, Vạn Nhân Trảm, hai người bảo vệ Hòa Ngọc."

Hai người gật đầu rồi lập tức đi tới bên cạnh Hòa Ngọc.

Đàn cổ của Lăng Bất Thần nằm ngang trước mặt cậu ấy. Cậu ấy bước đến bên cạnh Trấn Tinh và dẫn đầu trận chiến với gã. Eugene, Đoàn Vu Thần ở phía sau. Trảm Đặc và Cách Đới cùng với những người khác cũng đều ở bên cạnh. Họ bao vây xung quanh Hòa Ngọc để cậu đứng ở giữa, cực kỳ an toàn.

Dựa vào sức chiến đấu hiện tại của họ, những con quái vật bình thường chắc chắn sẽ không thể đánh bại họ, nhưng đoàn người vẫn rất cảnh giác như trước và không dám lơ là một chút nào.

Bước vào màn sương mù dày đặc, họ lập tức như mất đi thị giác, trong tầm mắt chỉ có màn sương mù mờ ảo, giống như không nhìn thấy bất cứ cái gì nữa.

Vẻ mặt của Vạn Nhân Trảm thay đổi, gã lớn tiếng kêu: "Hòa Ngọc."

Ở bên cạnh gã, Hòa Ngọc nhẹ nhàng nói: "Tôi có thể nghe thấy anh."

Vạn Nhân Trảm thở phào nhẹ nhõm.

Ở phía trước, Trấn Tinh mở miệng: "Chúng ta chỉ là không thể nhìn thấy cái gì thôi chứ chúng ta vẫn có thể nghe thấy được. Chúng ta hãy dựa theo hướng kênh đào để đi."

Lăng Bất Thần nói: "Mọi người hãy cảnh giác."

Nghe thấy âm thanh, Quỳnh ước lượng vị trí của mọi người, sau đó thả sợi tơ ra và giải thích: "Tốt hơn hết là buộc mọi người lại với nhau để không bị lạc đường."

Không có ai phản đối, tất cả mọi người đều cực kỳ cảnh giác với nơi này.

Bước từng bước về phía trước một cách vô cùng cẩn thận. Chờ đến khi đi bên bờ con kênh, giẫm phải vũng nước ẩm ướt và lạnh lẽo, Trấn Tinh dừng lại: "Tới nơi rồi, nhưng tôi vẫn không phát hiện ra được cái gì."

Ngay khi gã vừa nói xong, hệ thống vang lên âm thanh nhắc nhở.

[Kích hoạt nhiệm vụ thứ 100 vùng nước sương mù, có một sinh vật rất mạnh mẽ đang sinh sống ở vùng nước sương mù. Nó đã chiếm giữ vùng nước này và mang đến tai họa cho con người trên thế giới này. Sự xuất hiện của nó có ý nghĩa là một điềm xấu. Vì vậy, hãy giết những kẻ mang "điềm xấu" để duy trì sự an toàn của thế giới này. Nếu hoàn thành nhiệm vụ thì sẽ nhận phần thưởng là một nghìn điểm tích lũy.]
 
Hắn Tuyệt Đối Là Bug! (Vô Hạn Lưu)
Chương 1179: Là Đồng Đội Sao? (46)


Mọi người: "..."

Hô hấp của Đoàn Vu Thần như ngừng lại, sau một lúc lâu anh ta mới thở ra một hơi thật dài: "Có vẻ như con số càng lớn thì tức là nhiệm vụ càng khó khăn và điểm tích lũy cũng càng cao."

Nhiệm vụ trước đó của bọn họ là một nhiệm vụ cực kỳ đơn giản, mặc dù có chút phiền toái nhỏ, nhưng cũng không có nguy hiểm gì. Cho đến nay, trong số tất cả các nhiệm vụ mà họ đã hoàn thành thì con số cao nhất là số ba mươi mốt.

Trong sương mù, âm thanh của Cách Đới vang lên: "Một nghìn điểm tích lũy đúng là gấp mười lần so với con số của nhiệm vụ, nhiệm vụ ở trước đó cũng là gấp mười lần con số của nhiệm vụ. Làm một nhiệm vụ như vậy còn nhiều hơn cả ba nhiệm vụ vào buổi sáng, chậc chậc."

Seattle nói: "Nói cách khác, có người hoàn thành nhiệm vụ số ba mươi mốt là đã có thể đạt được ba trăm mười điểm tích lũy. Nhưng chúng ta sắp có thể có nhiều điểm tích lũy hơn những người khác, cho nên chúng ta phải cố gắng lên."

Nói thì nói như vậy nhưng họ cũng không có gì mà phải sốt ruột quá. Mặc dù nhiều người thì sẽ phải phân chia điểm tích lũy, nhưng họ cũng sẽ hoàn thành nhiệm vụ dễ dàng hơn. Nhiệm vụ số ba mươi mốt kia cũng chưa chắc chỉ cần một người là có thể hoàn thành được.

Nguyên Trạch nói: "Các người đừng có vui mừng quá về việc nhiều điểm tích lũy nữa. Từ trước đến nay, đây là nhiệm vụ được đánh số cao nhất mà chúng ta gặp phải và điều đó có nghĩa là..."

Đường Kha nói: "Có nghĩa nhiệm vụ này rất khó khăn."

Lăng Bất Thần đột nhiên mở miệng: "Tại sao Eugene lại không nói gì vậy?"

Cậu ấy nói xong, nhưng không có ai trả lời. Tất cả mọi người đều trở nên căng thẳng và cảm thấy lạnh sống lưng. Trong nháy mắt, họ bắt đầu thấy khẩn trương, quay đầu nhìn lại với vẻ mặt đề phòng, ánh mắt sắc bén, cầm vũ khí trong tay và sẵn sàng để chiến đấu bất cứ lúc nào.

Eugene đang đi theo ở phía sau họ. Thật sự rất đáng sợ khi khiến Eugene biến mất mà không có một tiếng động nào. Do không thể nhìn thấy bất cứ thứ gì ở xung quanh cho nên cảm giác nguy hiểm của họ đang tăng lên mức cực độ.

"Thịch thịch thịch."

Dường như bọn họ có thể nghe được âm thanh trái tim đang đập một cách mạnh mẽ của chính mình. Ở xung quanh đột nhiên trở nên yên tĩnh lại, ngoại trừ tiếng nước chảy róc rách thì bọn họ không thể nghe thấy cái gì cả.

Vạn Nhân Trảm nắm lấy cổ tay của Hòa Ngọc và kéo cậu lại gần bên cạnh gã, gần đến mức gã có thể nhìn thấy nửa khuôn mặt của Hòa Ngọc đang ẩn hiện trong sương mù. Thấy Hòa Ngọc không có việc gì, gã thở phào nhẹ nhõm sau đó hạ giọng nói: "Không thấy Eugene ở đâu cả, mày cẩn thận một chút, tao sẽ dẫn mày đi theo."

Với đôi tay và đôi chân nhỏ bé của Hòa Ngọc thì bất kỳ nguy hiểm nào cũng có thể g**t ch*t cậu chứ chưa nói đến là một "sinh vật mạnh mẽ". Vạn Nhân Trảm cảm thấy cực kỳ lo lắng, gã chỉ có thể giữ Hòa Ngọc ở bên cạnh mình thật chặt.

Hòa Ngọc còn chưa kịp trả lời thì phía trước đột nhiên truyền đến một tiếng cười to: "Ha ha ha, tôi dọa cho mọi người sợ rồi à."

Là Eugene.

Trảm Đặc tức giận: "Anh bị điên à? Tại sao lại đi hù dọa mọi người vào lúc này chứ?"

Eugene trả lời với vẻ bất đắc dĩ: "Chúng ta ở trong sương mù đã một thời gian dài rồi nhưng cũng không có phát hiện ra cái gì. Tôi vừa mới kiểm tra qua thì ở đây chỉ có dấu vết của sự sống của một ít thực vật nhỏ yếu ớt chứ không có tồn tại cái gọi là sinh vật mạnh mẽ cả."

Gã gần như đã có thói quen với việc sử dụng bản thân như một cái máy. Vì không thể sử dụng mắt thường để dò xét ở địa phương này cho nên gã lập tức trở thành thiết bị cảm biến để điều tra tình huống, nhưng căn bản là không phát hiện ra có sinh vật mạnh mẽ nào, cho nên gã mới đùa giỡn với bọn họ.

Đương nhiên, cũng là bởi vì thời điểm lần đầu tiên bọn họ gọi tên gã thì gã đang tập trung dò xét chỗ này nên không có cách nào trả lời họ được.

"Không có sinh vật mạnh mẽ nào sao?"

Seattle nhíu mày, khuôn mặt tràn đầy vẻ nghi ngờ: "Chẳng lẽ là đã có người nhanh chân tới trước rồi sao?"

Quỳnh lắc đầu rồi nói: "Không thể có chuyện đó được, sau khi chúng ta tiến vào thì mới có tiếng nhắc nhở có nhiệm vụ, điều đó chứng tỏ chúng ta là người đầu tiên kích hoạt nhiệm vụ. Hơn nữa trước đó cũng không có nhận được thông tin nào về việc nhiệm vụ một trăm này đã được hoàn thành."

Khi cô ta vừa nói xong thì mọi người càng trở nên khẩn trương hơn.

Rõ ràng là có quái vật nhưng tại sao chúng lại không xuất hiện chứ?
 
Back
Top Bottom