Cập nhật mới

Dị Giới  Hắn Tuyệt Đối Là Bug! (Vô Hạn Lưu)

Hắn Tuyệt Đối Là Bug! (Vô Hạn Lưu)
Chương 1140: Là Đồng Đội Sao? (7)


Từ cá lớn ban đầu, đến phó bản chết chóc trước đó còn giữ lại một tia ý thức, anh ngày càng mạnh rồi.

Hòa Ngọc biết, đôi mắt xanh Ly Trạm đã đổi phó bản vì cậu.

Chỉ có anh sẽ làm như thế. Sau khi trở nên mạnh mẽ, có thể có được ý thức của chính mình, Ly Trạm đã thường xuyên theo dõi tình huống của Hòa Ngọc, một khi cậu gặp nguy hiểm, anh sẽ không nhịn được mà ra tay.

Hòa Ngọc không biết anh đổi phó bản như thế nào, cũng không biết anh đã phải trả giá những gì cho điều này, nhưng Hòa Ngọc chắc chắn anh đang ngày càng mạnh mẽ.

Cứ cái đà này thì anh sắp đi đến trước mặt cậu với cơ thể hình người rồi nhỉ?

Lúc này, Hòa Ngọc mới chợt nhận ra sai lầm của mình.

Cậu cứ tưởng là đôi mắt xanh là NPC, anh đúng thật là xuất hiện với thân phận trong tầm mắt của Hòa Ngọc, nhưng đó không có nghĩa là anh chỉ có thể là NPC. Một vị thần, một vị thần ở lại trong hơn một trăm năm, e rằng anh không đơn giản chỉ là NPC với bất cứ hình dạng nào.

Ý thức của anh có lẽ ở ngay bên cạnh. Có thể đổi Hòa Ngọc từ phó bản do hệ thống tính kế đến phó bản này, đôi mắt xanh Ly Trạm chắc chắn phải ở trong cả hai. Hơn nữa, anh chú ý Hòa Ngọc mọi lúc. Chỉ là không thể đi đến bên cạnh.

Anh có lẽ là gió, là không khí, là mặt đất, là mây trên bầu trời...

Hòa Ngọc không thể đoán được cái nào là anh.

Ánh mắt của cậu nhìn về phía trước, khóe miệng nhếch lên, lộ ra nụ cười sáng lạn, đôi mắt đen láy to tròn xinh đẹp như hai viên ngọc, sau đó nghiêng đầu, chớp mắt trái có nốt ruồi dưới khóe mắt, nháy mắt một cái. Gọng kính không viền ở trên cánh mũi không hề ảnh hưởng đến độ xinh đẹp, ngược lại càng tinh tế hơn.

Động tác này rất nhiều con trai làm có vẻ không đẹp, dễ trông sến sẩm. Nhưng mà đây là Hòa Ngọc làn da trắng trẻo như ngọc, ngũ quan tinh xảo hoàn hảo, cậu đẹp như tiên giáng trần, cười nháy mắt một cái, đúng là điểm chí mạng.

Cho dù là Hòa Ngọc hay là nguyên chủ, đều là ra mắt từ show sống còn. Hòa Ngọc ở vị trí trung tâm, năng lực nghiệp vụ không có chỗ nào để chê.

Chớp mắt một phát này, giống như cả thế giới đều đình trệ một lát.

Một góc nào đó của thế giới này, một tên nhóc đang đứng giống như uống rượu say, choáng váng ngã thẳng xuống, ngã vào trong nước, nổi lên bong bóng màu hồng, thế giới giống như đã tăng lên vài độ trong một khoảnh khắc, biến thành màu hồng.

Mặc dù không biết tên nhóc đó đang ở đâu, nhưng mà Hòa Ngọc giống như cảm nhận được cảm xúc của anh, đôi mắt ánh lên cười.

Khán giả đã nín thở một lúc lâu, sau đó nhịp tim những khán giả hình như ngừng lại mới phản ứng lại, spam bình luận phòng phát sóng trực tiếp --

"Chết tiệt, chết tiệt, chết tiệt! Ngất xỉu rồi! Tôi không chịu được nữa rồi, trái tim nhảy ra ngoài rồi a a a."

"Trái tim của tôi cũng chạy rồi, đi tìm Hòa Ngọc rồi."

"Má ơi, chồng ơi, không, phải là vợ mê chết người rồi!!"

"Má Hòa Ngọc nguy hiểm quá, quá con mẹ nó tuyệt rồi, tôi phải lưu lại mỗi ngày xem mười ngàn lần, hu hu hu, nước dãi chảy khắp sàn nhà luôn rồi."

"Má ơi, Hòa Ngọc chính là cục cưng của tôi hu hu hu."

Hòa Ngọc lúc này có thể nhìn thấy Bình luận, trong mắt cậu lộ ra một tia bất đắc dĩ, đang muốn không chú ý tới Bình luận nữa đột nhiên nhìn thấy một vài tin tức xen lẫn trong đó.

"Bên chính quyền đưa ra lời giải thích rồi!"

"Nói là đổi phó bản sẽ càng công bằng hơn, phó bản mới rất công bằng, có tổ chương trình và nhóm kỹ thuật được mời đến, chắc chắn không có người có thể nhúng tay vào nữa. Còn xin lỗi chúng ta, nói lúc trước chỉ là ngoài ý muốn."

"Cho nên, đổi phó bản là tổ chương trình làm sao?"

"Không nói cụ thể, nhưng xem giải thích giống như là ý này."

"Tổ chương trình xem như đã làm chuyện giống người hơn chút, mặc dù không đưa người đến chỗ an toàn xuất hiện chính là lỗi của tổ chương trình phải chịu, nhưng có cứu vãn, miễn cưỡng chấp nhận vậy."

"Hi vọng sau này đều có thể công bằng như vậy, ha ha."
 
Hắn Tuyệt Đối Là Bug! (Vô Hạn Lưu)
Chương 1141: Là Đồng Đội Sao? (8)


Ánh mắt Hòa Ngọc lập tức lạnh xuống, khóe miệng nở nụ cười chế giễu.

Thật sự là biết cách dát vàng lên mặt bản thân, đổi phó bản rõ ràng là đôi mắt xanh, còn không biết anh đã phải trả giá gì cho điều này mà tổ chương trình lại chiếm công lao một cách công khai.

Bọn họ có thể làm gì? Bọn họ chỉ có thể dịch chuyển Hòa Ngọc đến nơi "rơi xuống thành hộp"!

Có phải là Hòa Ngọc hiểu lầm không? Cho dù có dùng chân nghĩ thì cũng là không.

Nếu thật sự là tổ chương trình làm, có thể nói ra lời lẽ ba hoa như thế sao?

Không nói rõ, chỉ nói bóng gió, rõ ràng là chỉ muốn bản thân được lợi.

Thật là không biết xấu hổ.

Hòa Ngọc nhấc tay đẩy kính, che giấu sự lạnh lẽo trong mắt.

Bây giờ vẫn chưa thích hợp để nói gì đó quá nhiều, mọi chuyện đều phải đợi đến khi gặp được đôi mắt xanh, nhìn tình hình bây giờ cả đôi mắt xanh... Có lẽ, tình hình của anh không tốt lắm. Làm ầm ĩ như thế, Hòa Ngọc cũng không rảnh giận với đôi mắt xanh nữa.

Nơi cậu rơi xuống rất an toàn, vì thế, cậu đứng tại chỗ, chú ý quy tắc, nói thầm.

"Hai phe, mỗi phe 50 người, hơn nữa phân chia ngẫu nhiên, lực lượng ngang nhau, nói rõ những cao thủ không thể đều ở cùng một đội, hơi phiền phức rồi..."

Phe số 1 có năm mươi người, phe số 2 có năm mươi người. Nửa đầu trận bán kết chia một trăm tuyển thủ tham gia tuyển chọn ra hai nhóm "1" và "2". Sau khi hoàn thành toàn bộ nhiệm vụ của thế giới này, thống kê điểm tích lũy phe, bên cao chiến thắng, bên thấp 50 người cùng nhau loại.

Ở đây rõ ràng có sự khác biệt với những phó bản khác.

Sau khi tuyển thủ tham gia tuyển chọn "chết" điểm tích lũy về không, còn tham gia thi đấu nữa. "Chết" dùng dấu ngoặc kép, nói rõ không phải là chết thật sự, chỉ là mất đi tư cách tham gia dự thi vòng này, không tham gia thi đấu của phe nữa. Cho dù "chết" rồi, đợi phe bản thân chiến thắng, cũng có thể thăng cấp. Chỉ là, sau khi bị giết "chết", điểm tích lũy kiếm được trên người sẽ bị về không, không có bất kỳ cống hiến nào cho phe.

Nhìn có vẻ thoải mái hơn nữa phó bản trước đây, nhưng trên thực tế, càng độc ác tàn nhẫn hơn. Cho dù nhận được điểm tích lũy cao nhất của toàn phó bản, đè bẹp toàn bộ phó bản, cũng có thể bởi vì điểm tích lũy của đồng đội không đủ, theo đó cả phe cùng nhau bị loại.

Nhìn có vẻ công bằng, lại rất không công bằng. Nếu như chơi theo cách thông thường, chỉ quan tâm bản thân, chỉ có thể so may mắn.

Cách thi đấu đảm bảo chắc chắn không để lại sơ hở là... Chém giết.

Trước khi nhiệm vụ cuối cùng hoàn thành, giết sạch toàn bộ của phe đối nghịch.

Mà điều càng đáng sợ là, không tiết lộ phe của bản thân với bất cứ người nào, trừ khi sử dụng thẻ kiểm nghiệm thân phận. Nếu không, tuyển thủ căn bản sẽ không biết người đứng trước mặt bản thân rốt cuộc có phải đồng đội hay không.

Tên của phó bản - Là đồng đội sao?

Đã nói rõ trọn vẹn mọi thứ.

Trừ khi sử dụng thẻ kiểm nghiệm thân phận xác nhận đối phương ra, bất cứ người nào khác đều có thể là phe địch, cho dù là người vô cùng thân thiện với bản thân. Đối phương có thể thông qua thẻ kiểm nghiệm thân phận biết được thân phận của bạn, nhưng cũng có thể là ngụy trang, lừa gạt sự tin tưởng.

Vậy thì, muốn an toàn thăng cấp, phải giết hết toàn bộ trừ người xác định là đồng đội ra! Còn phải đề phòng đồng đội bạn xác định, bởi vì anh ta có thể không xác định thân phận của bạn, dẫn đến ra tay với bạn.

Nói tóm lại, chẳng có sự tin tưởng nào ở đây hết, giết người bừa bãi.

Cũng không có chết thật sự, kết quả cái chết thật sự là lúc phó bản kết thúc mới xác định được.

Phó bản thật ra cũng có thể gọi là "Toàn bộ là gián điệp", "Toàn bộ là sát thủ". Hòa Ngọc rất nghi ngờ, phó bản này rất có thể sẽ trở thành phó bản cần phải tính kế nhau nhiều nhất.

Có chút khó khăn rồi.
 
Hắn Tuyệt Đối Là Bug! (Vô Hạn Lưu)
Chương 1142: Là Đồng Đội Sao? (9) - Số 3


[Bình luận: "Phó bản này thật ra cũng rất nguy hiểm, quy tắc thật là càng nghĩ càng thấy sợ."]

[Bình luận: "Không còn cách nào khác, phó bản của nửa đầu trận bán kết, sao mà có thế nhẹ nhàng?"]

[Bình luận: "May mà, trước khi phó bản này kết thúc, đều sẽ không có người chết thật sự."]

[Bình luận: "Nhưng mà, vào lúc phó bản kết thúc, một lần chết đi năm mươi người!"]

[Bình luận: "Đụ, tôi vừa mới qua phòng phát sóng trực tiếp khác, rất nhiều người đã rút số rồi, quá con mẹ nó tuyệt vọng quá."]

[Bình luận: "Tôi cũng xem rồi, a a a, Trấn Tinh và Eugene không phải một phe, Vạn Nhân Trảm và Lăng Bất Thần lại không phải một phe, má."]

So với phó bản "rơi xuống thành hộp", phó bản này vẫn tốt hơn nhiều.

Đôi mắt xanh có thể kéo cậu vào phó bản mới, lại không thể đặt ra quy tắc phó bản, mà quy tắc phó bản đặt ra, trước giờ đều chỉ muốn bọn họ chém giết lẫn nhau, không hề có bất kì sự tin tưởng nào.

Hòa Ngọc cười lạnh một tiếng. Thỉnh thoảng cậu có thể nhìn thấy Bình luận, có lẽ mấy cái đó sẽ giúp cậu gian lận được một chút trong phó bản này.

Nhưng mà, "phe mình" chiến thắng không phải là kết quả Hòa Ngọc mong muốn, cậu rất nghi ngờ những đồng đội mà cậu đã nhận ra thực chất lại được phân về phe còn lại.

Nghĩ đến đây, Hòa Ngọc lựa chọn lấy "số" của bản thân. Hệ thống lóe lên, sau đó một con số lăn đến trước mặt cậu rất mượt mà -

Hòa Ngọc: "???"

Những khán giả: "???"

lại dính bug rồi, vừa mới hứa sẽ có một trận thi đấu công bằng, Hòa Ngọc lấy được số "3".

Điều này con mẹ nó là ý gì? Là nói rõ cậu là phe thứ ba sao? Hay là nói rõ cậu có thân phận đặc biệt?

Quy tắc hệ thống không có công bố, cũng không nói có quy tắc ẩn, bên đó chỉ có thể là lỗi hệ thống.

Thu Đao nắm tóc chỉ còn lại vài cọng, lại bứt mất một cọng trong ba cọng tóc cuối cùng. Nhìn cọng tóc ngắn khô trên lòng bàn tay, anh ta tức giận gấp bội, quay đầu hỏi Ebil: "Đây rốt cuộc là chuyện gì nữa?!"

"Chắc là lỗi hệ thống." Ebil rõ ràng không suy nghĩ nhiều.

Thu Đao gắt gỏng: "Nhanh chóng sửa chữa đi! Phe số 1 chỉ có 49 người, cho cậu về phe số 1 đi!"

Ebil nâng tay nắn cằm, chớp mắt: "Nhưng mà lúc nãy vừa mới gia tăng phòng ngự hệ thống của với đội kỹ thuật, chúng ta cũng không thể thay đổi quy tắc phó bản được."

Thu Đao: "..."

Gia tăng phòng ngự là vì để tránh có người can thiệp thi đấu nữa, nhưng kết quả là bọn họ cũng hoàn toàn không thể can thiệp được vào nữa rồi. Vốn dĩ can thiệp thi đấu đã rất khó, bây giờ khó càng thêm khó.

Thu Đao hít sâu một hơi, giọng nói trầm khàn: "Vậy Hòa Ngọc tự động về phe số 1 nhỉ?"

Ebil: "Nếu như tính toán không xảy ra sai sót, bất kể là phe số 1 hay số 2 chiến thắng, phe số 3 Hòa Ngọc đều sẽ bị loại."

Thu Đao: "..."

Anh rất muốn gào lên với ông trời

— Hay là tiễn tôi đi luôn đi, tôi không muốn sống nữa!

Trí não liên tục kêu lên như điên, Thu Đao không dám nhìn qua, kể cả lời cảnh báo mệnh lệnh đến từ hoàng cung, anh cũng không dám đọc.

Anh ta muốn bứt tóc, sờ hai cọng tóc còn lại thì rút tay về, chà sát lên trên quần, lại hỏi: "Có thể bảo nhân viên kỹ thuật của hành tinh Cơ Giới cùng nhau sửa chữa không?"

Ebil nghĩ một lát, gật đầu: "Có thể."

Mắt Thu Đao sáng lên.

Ebil: "Nhưng mà vì lớp bảo vệ quá hoàn hảo, chúng ta sẽ mất rất nhiều thời gian."

Giọng nói Thu Đao trầm khàn: "Rất nhiều là bao lâu?"

Ebil: "Ba ngày trở lên."

Thu Đao: "..."

Vẫn là tiễn tôi đi đi.

Bây giờ anh ta hận bản thân không thể chính là tuyển thủ tham gia tuyển chọn trong đấu trường, anh ta cảm thấy, tất cả các tuyển thủ đều không có áp lực lớn bằng anh ta.

Khi rời xa nhà, anh ta có người ba.

Đợi đến khi về nhà, ba anh nhìn thấy bộ dáng của anh ta, chắc sẽ phải gọi anh ta là ba.

Không biết anh ta đã hốc hác đến mức độ nào rồi nữa.

Trí não tiếp tục nhắc nhở, hoàng cung truyền tin đến, nhưng Thu Đao không dám nhận.

Anh ta gào lên với Ebil: "Vậy thì nhanh chóng làm đi! Cái gì mà trên ba ngày, nhiều nhất là ba ngày!! Nhanh lên!"

Ebil đi rồi.

Thu Đao tắt trí não đi, bất động trên ghế.

Anh ta quyết định rồi, trước khi giải quyết xong chuyện này, anh ta sẽ giả chết.

Còn về sự tức giận của Vương và các thế lực khác? Mặc kệ đi.

Dù sao khi mùa thi đấu này kết thúc, anh ta cũng sống không nổi rồi.

Thật ra, nếu như phải truy cứu trách nhiệm thì lúc trước anh ta đã bị giải quyết rồi, hoặc là bị dòng họ người hâm mộ của tuyển thủ âm thầm g**t ch*t, nhưng mà Vương và thế lực lớn đang bảo vệ anh ta.

Không phải cố gắng giữ mạng anh ta lại vì anh ta có ích, hay trân trọng cống hiến của anh ta.

Mà là, muốn anh ta gánh tội!

bây giờ chính là củ khoai lang nóng, ai nhận người đó chết.

Thu Đao nghĩ đến đây, đột nhiên đã nghĩ thông rồi, lấy gương ra, cẩn thận từng li từng tí nhìn vào gương, định dán cọng tóc vừa mới rụng đó lên.

Liên Bang có kỹ thuật mọc tóc nhưng đáng tiếc, bây giờ anh ta không dám rời khỏi căn phòng làm việc này.
 
Hắn Tuyệt Đối Là Bug! (Vô Hạn Lưu)
Chương 1143: Là Đồng Đội Sao? (10)


Thu Đao đang giả chết, các thế lực lớn đều bị công dân oanh tạc, các hành tinh lớn đang làm ầm lên, và chính phủ của năm hành tinh chính đang nóng như kiến trên chảo nóng.

Khán giả cũng phẫn nộ cực độ:

"Thật là buồn nôn, phe số 3, đây là thật sự muốn dồn Hòa Ngọc vào chỗ chết mà?"

"Đúng vậy, cho dù phe nào chiến thắng, Hòa Ngọc đều phải chết, má bà nội mày."

"A a a a muốn giết người."

"Mẹ nó, Hòa Thần nhà tôi tại sao thảm như thế? Tại sao cứ phải bắt cậu gánh chịu mọi thứ? @Show sống còn đỉnh lưu, toàn bộ các ông đi chết đi!"

"Đổi Vương khác đi, Vương lần này quá con mẹ nó rác rưởi rồi."

"Đúng, nói cái gì mà công bằng, công bằng cái cục cứt."

"A a a rốt cuộc làm sao đây! Hòa Thần của tôi làm sao đây!"

"Tôi đã dự đoán được, phó bản này rất nhiều tuyển thủ tôi thích sẽ chết, hu hu hu."

"Nhớ lại cái nháy mắt rung động lúc nãy của Hòa Thần, tôi thích Ngọc Ngọc luôn luôn vui vẻ hạnh phúc, không hi vọng cậu đối mặt với cục diện thế này mà."

Không có người sẽ vĩnh viễn vui vẻ, nhất là trong đấu trường này.

Có lẽ chỉ có sống sót rời khỏi cuộc thi, mới là thực sự thả lỏng, vui vẻ thật sự.

Hòa Ngọc hít sâu một hơi, mở mắt lần nữa. Con số trước mặt biến mất, nhưng mà trang bảng điều khiển trước mặt cậu, thanh phe của phó bản mới được thêm rõ ràng - phe số 3.

Biểu cảm Hòa Ngọc khôi phục bình tĩnh, trên mặt không nhìn ra bất cứ sự khác thường nào.

Cậu nhấc tay đẩy gọng kính không viền, ánh mắt nhìn hoàn cảnh xung quanh, ánh mắt hờ hững, giống như không có chuyện gì xảy ra vậy, giống như cậu chỉ là đã lấy được một con số bình thường, mà không phải lỗi.

Nơi cậu đặt chân là bên cạnh một ngọn núi tuyết, tuyết trắng mênh mông bao trùm cả ngọn núi, nhìn đã khiến người cảm thấy lạnh giá. Hơn nữa, vách núi hoàn toàn dựng đứng, một ngọn núi tuyết sừng sững cao ngất tận mây xanh, cực kì dốc.

Chỗ này là phong cảnh mùa xuân xinh đẹp nhưng bên cạnh cậu lại là núi tuyết trắng tinh, hình như tuyết còn đang rơi. Núi tuyết này vừa nhìn thì vô cùng bất hợp lý, giống như không nên xuất hiện vậy.

Có nhiệm vụ. Rất rõ ràng, loại chỗ khác thường này, đều sẽ có nhiệm vụ.

Thế giới này không ít nhiệm vụ, bây giờ cậu đã gặp được một cái rồi.

Hòa Ngọc nghĩ một lát, giẫm lên cái chổi bay về phía núi tuyết, nhưng mà, khi sắp tiến vào núi tuyết, giống như là bị cái gì đó chặn lại vậy, căn bản không bay vào được. Cái chổi lùi về sau, tăng tốc bay qua đó, lại vẫn bị chặn lại, bởi vì sức quá mạnh, xém chút nữa Hòa Ngọc đã ngã xuống.

Hòa Ngọc nhăn mày suy nghĩ chốc lát, thử đáp xuống, nhấc chân bước vào núi tuyết. Cậu lập tức cảm nhận được cái lạnh thấu xương, hoa tuyết bay lên mặt, cái lạnh lan tràn từ chân đến toàn thân.

Cậu hiểu rồi.

Ngọn núi tuyết này chỉ có cho phép đi bộ, không thể bay qua.

Nhưng nghĩ đến thể lực của bản thân Hòa Ngọc...

Đột nhiên cậu nhớ đến ở đó, lần đầu tiên cậu chung sống với đôi mắt xanh, Hàn Băng thú Mèo lớn thật sự để lại cho cậu ấn tượng quá sâu đậm.

Chỗ này rất khiến người ta nhớ lại chuyện cũ.
 
Hắn Tuyệt Đối Là Bug! (Vô Hạn Lưu)
Chương 1144: Là Đồng Đội Sao? (11)


[Bình luận: "Ở đây có nhiệm vụ, nhưng mà nhìn có vẻ rất lạnh đó, không biết còn có nguy hiểm khác hay không."]

[Bình luận: "Hòa Ngọc bắt buộc phải kiếm được điểm tích lũy nhanh nhất có thể, cách tốt nhất chính là kiếm điểm tích lũy, đồng thời cố hết sức giết được nhiều người của hai phe, giành được thắng lợi."]

[Bình luận: "Đúng, người khác còn có thể cược điểm tổng cuối cùng của phe, Hòa Ngọc không được, cậu bắt buộc giết người cả hai đội còn lại có thể chiến thắng."]

[Bình luận: "Độ khó cấp địa ngục à? Nói vậy nếu như Hòa Ngọc chiến thắng, chẳng phải cậu có thể loại 99 người, trực tiếp trở thành đỉnh lưu?"]

[Bình luận: "Chỉ có tôi cảm thấy nơi này rất giống thiên đường băng tuyết sao? Phía trên nhỡ đâu sẽ có Hàn Băng thú."]

[Bình luận: "A! Tôi cũng nhớ đến đôi mắt xanh, có hơi nhớ anh ấy rồi, Ngọc Ngọc nhanh lên trên nhìn thử đi."]

Nhưng mà Hòa Ngọc chỉ là cảm nhận cái lạnh thâu xương một lát, lập tức rùng mình một cái, lui ra. Bên trong và bên ngoài, y hệt như hai thế giới. Vừa bước ra, hoa tuyết trên người lập tức tan chảy, sự ấm áp bao quanh toàn thân, khiến người thoải mái đến nỗi chỉ muốn vươn vai, ánh nắng chiếu lên người, đuổi cái lạnh đi.

Hòa Ngọc nghĩ một lát, quyết định vẫn là tập hợp với những người khác trước.

Hoàn thành nhiệm vụ gì gì đó, Hòa Ngọc không định tự mình làm.

Vì thế, cậu đi đến bên cạnh, dựa vào đá ngồi xuống, thả cái chổi xuống, móc ra một món đồ. Mặc dù cái chổi của cậu "không có gì để nhìn", nhưng mà vô cùng thông minh, ở bên cạnh xoay tròn bên người cậu, dáng vẻ vô cùng hưng phấn.

Hòa Ngọc giơ tay vỗ, nhẹ giọng nói: "Cây chổi cưỡi gió đạp sóng, xuất phát đi."

Dứt lời, cái chổi giống như tràn đầy năng lượng, "soạt" một tiếng bay lên trời, rất nhanh biến mất trong tầm nhìn. Không cần đem theo Hòa Ngọc, tốc độ của nó vô cùng nhanh.

Nhìn theo nó đi xa, Hòa Ngọc ngồi trên đá phơi nắng, chỉ cần những người đó muốn tìm cậu, đều sẽ đi theo cái chổi đến.

Cái gì gọi là oan gia ngõ hẹp? Có lẽ chính là ám chỉ Eugene và Cách Đới. Hai người đến phó bản không lâu đã đụng nhau rồi, duy trì khoảng cách mười mét, nhìn nhau ở xa, không ai muốn xích lại gần.

Nụ cười Eugene rạng rỡ: "Trùng hợp thật."

Cánh tay máy phía sau lưng đã lộ ra rồi.

Cách Đới nở nụ cười giả tạo: "Đúng là khá trùng hợp đó."

Chân để trên mặt đất, duy trì tư thế giây tiếp theo lập tức xông lên.

"Hi, là đồng đội sao?" Eugene cười hỏi.

Chân lý của phó bản này lập tức hiện ra, gặp mặt hỏi là đồng đội sao trước? Đương nhiên không nhận được đáp án. Nhưng mà, lại có thể xác định được đối phương chuẩn bị đối mặt với bản thân bằng thái độ gì.

Cách Đới kéo khóe miệng: "Có thể phải nhỉ, tôi vẫn chưa nhận được thẻ kiểm nghiệm thân phận, anh thì sao?"

Eugene: "Mới vừa tiến vào phó bản, tôi cũng không có."

"Anh chuẩn bị đi đâu?"

"Đại đại thôi, cậu thì sao?"

Giọng nói của hai người tràn ngập sự tìm tòi và thăm dò, cẩn thận từng li từng tí quan sát tình hình của đối phương, chuẩn bị chiến đấu bất cứ lúc nào.

Lúc này, một cái chổi lấp lánh trên không trung bay qua. Nó còn treo nửa khúc kiếm gãy, đó là trường kiếm Hòa Ngọc làm ra với nguyên vật liệu của "tiện đao", sau đó thanh kiếm dài bị gãy. Bây giờ, nó treo một nửa phần kiếm còn lại bay qua bầu trời trên đỉnh đầu, giống như nhiều thêm một mặt trời chói mắt, lóe sáng, thoáng qua cũng xém chút nữa lóe mù mắt người.

Hai người cùng nhau che mắt, nước mắt xém chút nữa rơi ra. Sống đến tận bây giờ mới thấy cảnh này.

Cách Đới: "Chuyện gì vậy?"

Eugene từ từ lấy tay ra: "Chắc chắn là Hòa Ngọc kêu gọi chúng ta đây mà."

Cách Đới cũng thả tay xuống, nhìn về phía Eugene: "Anh muốn đi không?"

Eugene: "Đương nhiên, cậu thì sao?"

Cách Đới không nói gì, nhưng thái độ cũng rất rõ ràng. Phải đi chứ.

Hai người đều không động đậy. Cách Đới híp mắt nhìn thoáng cái chổi xẹt qua, cảm thán: "Cái chổi này của Hòa Ngọc tốc độ quá nhanh, chắc là có thể quay lại ngay lập tức."

Eugene gật đầu: "Đúng, chúng ta đứng đây đợi đi."

[Bình luận: "Tại sao phải đợi?"]

[Bình luận: "Nói nhảm, cái chối này chói như thế lại lần đầu tiên nhìn thấy ở phó bản, với cả cái chổi còn đang một chiều đi về phía trước, đợi chút còn phải quay lại, đợi quay về bay theo là được rồi."]

[Bình luận: "Đúng thế, hơn nữa chói mắt như thế, đồ ngốc mới chạy theo bây giờ."]

Khán giả đang thảo luận sôi nổi thì thấy trên đỉnh đầu Eugene và Cách Đới, phía sau cái chổi, Vạn Nhân Trảm ngồi trên trang bị bay, chạy theo cái chổi, bay qua đỉnh đầu hai người.

[Bình luận: ".."]

Eugene, Cách Đới: ".."

Bọn họ ngẩng đầu, ánh mắt nhìn theo quỹ đạo bay của Vạn Nhân Trảm, từ trái qua phải, sau đó cùng nhau phun ra hai chữ:

"Đồ ngu"
 
Hắn Tuyệt Đối Là Bug! (Vô Hạn Lưu)
Chương 1145: Là Đồng Đội Sao? (12)


[Bình luận: "Đã nhìn thấy chưa?"]

[Bình luận: "Đây chính là hành động của mấy tên ngốc."]

Nếu chỉ là tình huống bình thường thì cũng thôi đi, nhưng trong lúc này “tiện đao” đang phát ra ánh sáng chói mắt như thế, mỗi lần vòng theo nó là một lần thương tổn nghiêm trọng tới mắt.

Cả khán giả và Eugene đều đang chế giễu Vạn Nhân Trảm, mà Vạn Nhân Trảm lại không hề hay biết.

Gã chỉ biết đấy là cái chổi của Hòa Ngọc, đi theo cái chổi là sẽ có thể tìm được Hòa Ngọc.

Nhưng mà, cứ tiếp tục bay mãi, cái chổi vẫn chưa hề dừng lại, mắt của Vạn Nhân Trảm sắp sửa mù đến nơi rồi.

Trên đường đi, bên dưới bọn họ có một vài tuyển thủ khác, nhưng đều đang ngửa đầu nhìn gã, họ vẫn đang dậm chân tại vị trí cũ.

Mắt của Vạn Nhân Trảm khẽ mở, cố chịu đựng ánh sáng chói mắt, khó khăn nhìn về phía trước.

Gã nhịn không được mà nói thầm một câu: "Hòa Ngọc, thấy gì chưa? Chỉ có lão tử đi theo mày thôi, mấy người khác không thèm quan tâm đến mày, sau này, nhớ phải xem trọng lão tử đấy."

[Bình luận: "Hòa Thần đang ngủ gật, nhìn qua thì có vẻ Vạn Nhân Trảm vẫn còn rất ổn, anh em mình cứ thế thôi hẹ hẹ hẹ."]

[Bình luận: "Đồng ý, trong một cuộc thi đầy áp lực như thế này, có lẽ chỉ có Vạn Nhân Trảm đúng là cội nguồn vui vẻ của tôi."]

Vạn Nhân Trảm cứ bay mãi bay mãi, bỗng nhiên cảm thấy cái chổi ở phía trước đã không còn tiến về phía trước nữa, nó quay vòng, quay đầu ngược lại, trở về đường cũ.

Không thể nào, nó thực sự đi một vòng hết hành tinh này chỉ để kêu gọi được mọi người tới.

Vạn Nhân Trảm: "..."

Gã cứ cảm thấy có gì đó không đúng lắm.

Nhưng bởi vì không biết Hòa Ngọc đang ở đâu, gã vẫn chỉ có thể tiếp tục bay theo cây chổi. Lần trải nghiệm cảm giác bay này không giống với những lần khác. Cùng một tốc độ, cùng một mức chói mắt, nhưng đã có người gia nhập cùng bọn họ.

Từng người, từng người một.

Phàm là những người bạn từng nghiêm túc hợp tác cùng Hòa Ngọc, tất cả đều đã bay lên cùng.

Lăng Bất Thần, Bạc Kinh Sơn, Trấn Tinh, Seattle, Quỳnh, Đoàn Vu Thần, Nguyên Trạch, Đường Kha, Eugene, vốn dĩ bọn họ chỉ đang đứng xem ở bên dưới, nhưng bây giờ, đều đã bay hết lên.

Vạn Nhân Trảm: "..."

Dường như gã đã phát hiện ra được điểm không đúng ở đây rồi.

Lúc đoàn người tìm được Hòa Ngọc, cậu đang đặt tay trên trí não, trong miệng ngậm một nhành cỏ dại, chân vắt chéo, trông rất nhàn nhã lười biếng, mắt hé mở nhìn lên từng đám mây đang trôi lềnh bềnh trên trời, cảm nhận sự yên bình.

Cây chổi và đoạn kiếm bay đến bên cạnh cậu. Hòa Ngọc giơ tay đón lấy đoạn kiếm, cuối cùng cái "bóng đèn" sáng lóa chói mắt đã biến mất.

Trấn Tinh là người đầu tiên xuống dưới, nhìn thấy bộ dạng lười biếng của Hòa Ngọc, vốn dĩ mọi người còn đang cảm thấy lo lắng và gấp gáp, trong chớp mắt đã không còn cảm xúc gì.

Gã nhẹ nhàng cười, đi về phía của Hòa Ngọc.

Lăng Bất Thần cùng đi ngay phía sau, cùng đi về phía của Hòa Ngọc.

Chỉ có Vạn Nhân Trảm tiếp đất sau cùng, chân vừa chạm tới mắt đất đã mềm nhũn, thiếu chút nữa đã ngã sõng soài trên mặt đất, đi đường cũng đã hơi đánh võng, dường như đã không phân nổi đông tây nam bắc nữa rồi.

Hòa Ngọc bỏ nhánh cỏ ra khỏi miệng, tò mò hỏi một câu: "Anh ta bị làm sao thế?"

Quỳnh cố nén cười: "Bị hoa mắt."

Hòa Ngọc có chút hoang mang: "Năng lực chịu đựng kém đến thế cơ à?"

"Không, năng lực chịu đựng không kém nhưng mà gã đã đi theo cái chổi cả mấy vòng rồi." Đoàn Vu Thần yếu ớt mở lời.

Hòa Ngọc: "..."
 
Hắn Tuyệt Đối Là Bug! (Vô Hạn Lưu)
Chương 1146: Là Đồng Đội Sao? (13)


Vạn Nhân Trảm gào thét: "Tao làm vậy không phải là vì để có thể sớm tìm thấy mày sao?"

Hòa Ngọc nhìn gã một cái, rồi lặng lẽ dời tầm mắt.

Eugene cũng đã tới nơi, giở giọng chất vấn: "Hòa Ngọc, là đồng đội sao?"

Hòa Ngọc trả lời không chút do dự: "Không phải."

Eugene: "..."

Nguyên Trạch nghi hoặc: "Cậu đã nhận được thẻ kiểm nghiệm thân phận chưa?"

Hòa Ngọc lắc đầu, vô cùng thản nhiên đáp: "Không có."

Eugene trừng mắt trắng: "Thế mà còn dám kêu không phải cùng đội? Nói chắc nịch như vậy, suýt nữa thì làm tôi tưởng cậu đã biết chúng ta không cùng một đội rồi chứ." Gã tiến lại gần, hạ thấp giọng nói: "Tôi có một linh cảm, là chúng ta ở cùng một đội đấy."

Hòa Ngọc: "..."

[Bình luận: "Hahaha, Hòa Thần đã nói thật rồi, đáng tiếc không ai tin tưởng cả."]

[Bình luận: "Tuy rằng tôi rất tức giận vì Hòa Ngọc ở đội 3, nhưng mà, quả thực Hòa Ngọc là người duy nhất ở hiện trường không cần dùng đến thẻ kiểm nghiệm thân phận."]

[Bình luận: "Đồng ý, cậu ta có thể nói với một người một cách chắc nịch, không cùng một trận doanh, dù sao thì trận doanh của cậu ta cũng chỉ có một người là cậu ta."]

[Bình luận: "@Show sống còn đỉnh lưu, mau đưa ra lời giải thích và cách giải quyết chuyện này đi, Hòa Ngọc như vậy thì làm sao mà chơi được?"]

Khán giả cảm thấy lo lắng thay cho Hòa Ngọc. Cậu là người đội 3 mà lại đứng chung với người đội 1 và đội 2, thực sự quá nguy hiểm.

Nhưng mà dường như Hòa Ngọc không hề cảm thấy lo lắng chút nào.

Cậu hướng mắt nhìn về phía mọi người đang đứng ở bên cạnh.

Tuy rằng bọn họ đều đang đứng cạnh nhau, nhưng đâu đó vẫn có sự phòng bị.

Ở phó bản này khi giết người thì đối phương tạm thời sẽ không chết, nên cảm giác "áy náy" của bên giết người sẽ giảm xuống trên diện rộng. Cũng vì vậy, bất cứ lúc nào cũng sẽ có người ra tay.

Mắt của Vạn Nhân Trảm cuối cùng đã nhìn thấy đường rồi, gã đen mặt bước tới, hỏi: "Không một ai trong số bọn mày có thẻ kiểm nghiệm thân phận sao?"

Cách Đới đảo mắt một vòng: "Phí lời, không phải là chỉ mới vào được phó bản thôi sao?"

Trảm Đặc nhìn về phía núi tuyết ở trước mặt, tò mò mở lời: "Đấy là nơi phát sinh nhiệm vụ sao? Nhìn qua không giống lắm."

Hòa Ngọc gật đầu: "Có lẽ là vậy." Cậu đem những thông tin mà mình biết nói cho bọn họ: "Có lẽ nhiệm vụ ở trên đỉnh núi, không thể bay vào dãy núi này được, chỉ có thể leo lên thôi."

Lăng Bất Thần: "Hình như tôi cũng phát hiện ra một địa điểm làm nhiệm vụ rồi, có điều cách đây hơi xa."

Seattle cũng nhìn về phía núi tuyết: "Vậy thì đợi đến lúc hoàn thành cái này xong đã, rồi lại đi làm nhiệm vụ kia."

Nói xong, cô ta quay sang nhìn những người khác với vẻ đầy đề phòng. Những người còn lại cũng nhanh chóng cảnh giác trở lại, bầu không khí cũng trở nên hồi hộp lên.

Hòa Ngọc bình tĩnh ngồi trên một tảng đá, hơi nghiêng đầu: "Nhiệm vụ đầu tiên, chúng ta có nên thử cảm giác cùng nhau hoàn thành nhiệm vụ này không?"
 
Hắn Tuyệt Đối Là Bug! (Vô Hạn Lưu)
Chương 1147: Là Đồng Đội Sao? (14)


Mọi người sững sốt, và nhanh chóng phản ứng lại.

Đường Kha bước lên trước một bước: "Cậu muốn thử một lần không phân biệt trận doanh, cùng nhau hoàn thành nhiệm vụ xem sẽ điểm số sẽ được phân chia như thế nào đúng không?"

Hòa Ngọc gật đầu.

Eugene vuốt cằm: "Cũng được thôi, vậy tạm thời chúng ta không được ra tay với người bên cạnh mình đâu đấy."

Hòa Ngọc ngồi thẳng dậy, ánh mắt đảo qua tất cả mọi người: "Phó bản lần này và lần trước rất giống nhau, đều có thể giết chóc lung tung, bất cứ lúc nào người đi bên cạnh cũng có thể ra tay với mọi người."

Mọi người thấy nhìn về phía cậu, nhưng cũng tỏ vẻ phòng bị với người bên cạnh.

Hòa Ngọc cười khẽ: "Nhưng mà, con người tôi ghét nhất là tuân thủ quy tắc."

Cậu nhảy xuống từ trên tảng đá, động tác vô cùng tự nhiên, vỗ tay một cái để bớt đi phần bụi bặm dính trên tay, rồi khẽ nâng cằm, chiếc cằm trắng trẻo tinh tế, gọng kính không viền đặt ở trên mũi.

Cậu cao giọng nói: "Khi chưa biết rõ toàn bộ quy tắc, hoặc là nói, trong hôm nay chúng ta sẽ tạm thời không ra tay với người bên cạnh mình, trước mắt cứ hợp tác đã. Thay vì giết người bừa bãi và chết không có nguyên nhân, tôi thà tìm cơ hội xoay chuyển tình thế còn hơn."

Lời này vừa được nói ra đã nhận được những cái gật đầu từ mọi người.

Bọn họ đều ở trong top ba mươi người có năng lực mạnh nhất. Ở vòng này có một trăm người tiến vào nhưng chỉ lấy năm mươi, nếu không phải vì cách tính điểm của trận doanh này không đủ, chết tại phó bản này, vậy thì quả là đáng tiếc, cũng thật đáng thương.

Nhưng mà, để bọn họ giữ lời hứa không ra tay trước, vậy thì lại không được. Vậy nên Hòa Ngọc đã cho thêm một điều kiện, đó là "hôm nay".

Ngày hôm nay cần phải làm rõ tình hình trước đã, tạm thời hòa bình, những chuyện sau này cứ để sau.

Tầm mắt của Hòa Ngọc nhìn mọi người một lượt, nét mặt trở nên nghiêm túc hơn, nhẹ nhàng cất giọng: "Mọi người đều đồng ý chứ? Nếu như tất cả đều đồng ý, vậy thì trước mười hai giờ đêm nay, tuyệt đối không được ra tay với người bên cạnh mình."

Trấn Tinh, Lăng Bất Thần gật đầu trước tiên, những người còn lại cũng nhao nhao đồng ý theo.

Eugene: "Không thành vấn đề, chỉ có hôm nay thôi mà."

Hòa Ngọc chưa nói nếu ra tay với đồng đội thì sẽ như thế nào, nhưng tất cả mọi người đều biết rằng, khi có một người phá hoại quy tắc, Hòa Ngọc nhất định sẽ không khách khí.

Sức chiến đấu của cậu không cao, cũng chẳng thể làm gì tất cả mọi người. Nhưng Trấn Tinh, Lăng Bất Thần, Bạc Kinh Sơn, Vạn Nhân Trảm bốn người này, lại luôn luôn ở bên cạnh cậu.

Cậu nói gì, thì những người khác sẽ làm theo y như vậy.

Eugene, Đoàn Vu Thần cũng là những người đã trải qua nhiều phó bản cùng với Hòa Ngọc, cũng đã quen với việc nghe theo sắp xếp của cậu.

Hòa Ngọc là bộ não, không có bao nhiêu sức chiến đấu, nhưng cậu lại có vô số vũ khí hình người.
 
Hắn Tuyệt Đối Là Bug! (Vô Hạn Lưu)
Chương 1148: Là Đồng Đội Sao? (15)


Hòa Ngọc nở một nụ cười, cực kỳ vừa lòng: "Rất tốt, hợp tác mới có thể cùng nhau dành được chiến thắng, đi thôi, chúng ta cùng lên núi tuyết nào."

Cả đoàn người cùng quay đầu, đối mặt với núi tuyết. Vách núi cao thẳng đứng, phủ đầy tuyết, hiển nhiên là không có đường, lại không thể bay được, đường đi lên nhất định sẽ khó khăn hơn lúc đi lên thiên đường băng tuyết rất nhiều lần.

Cũng may, bọn họ đều đã mạnh mẽ hơn rất nhiều.

Hòa Ngọc vừa muốn nhấc chân lên, vài giọng nói đã đồng thời vang lên: "Hòa Ngọc, để tôi/tao cõng cậu/mày."

Trấn Tinh, Lăng Bất Thần, Vạn Nhân Trảm, Eugene, cùng với Trảm Đặc.

Seattle và Quỳnh liếc nhau, cả hai đều thấy tâm trạng ngóng chờ kịch hay ở trong mắt đối phương.

Cả năm người đều phát hiện có người khác cùng đồng thanh với mình, không chỉ không cảm thấy ngại ngùng, mà còn nhìn chằm chằm về phía Hòa Ngọc, dường như muốn xem xem cậu sẽ chọn ai.

Mặt của Trấn Tinh không cảm xúc, nhìn theo đôi mắt đan phượng nhưng dịu dàng lạ thường của Hòa Ngọc.

Lăng Bất Thần cũng không nói chuyện, chỉ lặng yên nhìn cậu.

Vạn Nhân Trảm lẩm bẩm: "Một đám yếu xìu, vậy mà còn đòi cõng Hòa Ngọc, tao khỏe mạnh nhất, tao là người phù hợp nhất."

Eugene yếu ớt bổ sung: "Mày chỉ giỏi lợi dụng người khác là nhất."

Trảm Đặc chỉ đơn giản là muốn góp vui.

Hai tay của Đoàn Vu Thần ôm lại thành nắm đấm, cười nói: "Hòa Ngọc, cậu có thể để tôi cõng cậu mà."

Hòa Ngọc: "..."

Cậu hít một hơi sâu, mặc lên chiếc áo khoác bằng da thú băng, bước chân lên núi tuyết: "Cảm ơn, tôi có thể tự đi."

Năm người phía Trấn Tinh: "..." Chỉ đành lặng lẽ đi theo.

[Bình luận: "Hahaha, buồn cười chết mất."]

[Bình luận: "Ý của Hòa thần là, để ông đây tự lực cánh sinh, không cần nhờ tới một ai hết."]

[Bình luận: "Nếu như đôi mắt xanh mà ở đây chắc hẳn sẽ rất vui mừng."]

[Bình luận: "... Vậy cũng chưa chắc, dù sao thì cũng có quá nhiều lựa chọn quá đi, chính thất và tiểu thiếp đại chiến."]

Núi tuyết này rất khó để trèo lên, nhưng bọn họ đều là những chiến sĩ có tố chất cơ thể siêu vượt trội, đặc biệt là đám người Vạn Nhân Trảm, Trấn Tinh. Phó trước bọn họ đã tăng rất nhiều năng lực cá nhân, một núi tuyết, hoàn toàn không phải là vấn đề to tát với họ.

Tố chất cơ thể của Hòa Ngọc so với bọn họ thì còn kém xa. Vạn Nhân Trảm gần như là phải vừa đi vừa kéo theo cậu, vừa hay có thể đợi được những người còn lại.

Cách Đới tỏ vẻ ngưỡng mộ: "Năng lực cơ thể của mấy người tốt thật đấy."

Gã thầm nghĩ, nếu như lần trước gã cùng chọn đi đến phó bản "g**t ch*t tù nhân" thì tốt biết bao.

"Đừng nghĩ nữa, tôi cũng có mạnh lên đâu, bác sĩ không thích người máy ngoài hành tinh." Eugene đảo mắt một vòng, thở một hơi mạnh rồi tiếp tục leo lên trên.

Cách Đới: "... Nói vậy cũng đúng."

Vừa tưởng tượng như vậy, tâm lý của gã đã được cân bằng trở lại.
 
Hắn Tuyệt Đối Là Bug! (Vô Hạn Lưu)
Chương 1149: Là Đồng Đội Sao? (16)


Khi núi tuyết rung chuyển, Cách Đới đang leo lên một cách khó khăn thì Quỳnh đưa một sợi dây thừng về phía gã, ý bảo gã hay cầm lấy mà leo lên.

Cách Đới hơi ngạc nhiên, nhưng rất nhanh đã hiểu bèn nằm lấy dây thừng.

Quỳnh mở lời: "Đừng hiểu lầm, tao chỉ không muốn bị mày ngáng chân sau mà thôi."

Cách Đới không nói gì, chỉ hơi ngớ người.

Nguyên Trạch th* d*c, tầm mắt rơi vào Hòa Ngọc đang gần như bị Trấn Tinh và Vạn Nhân Trảm tranh nhau để kéo lên trên, ánh mắt đầy phức tạp: "Hòa Ngọc, có nhớ lần leo núi tuyết trước kia không, vừa mới leo được một lúc, đã bị đôi mắt xanh đụng trúng rồi rơi xuống ấy..."

Cách Đới: "Huhu -- Tôi vẫn nhớ lần đó, Hòa Ngọc rất hận chúng ta, còn để cho Hàn Băng thú dày vò chúng ta một trận ra trò."

Hòa Ngọc đáp đất, mặt không cảm xúc nói: "Cảm ơn, lúc đó mấy người còn đang truy sát tôi đấy."

So với sự nhân nhượng của cậu, đám người này còn không đáng làm người.

Nghe vậy, Trấn Tinh sờ sờ cánh mũi: "Lúc đó mọi người vẫn chưa quen nhau mà."

Đoàn Vu Thần trở nên hoảng hốt: "Lật mặt ghê thật đấy."

Khi đó bọn họ còn là kẻ thù của nhau, phòng bị lẫn nhau, sau khi bị Hòa Ngọc lừa qua một lần, còn thành lập một "Biệt đội báo thù", chuẩn bị để trừ khử Hòa Ngọc... Còn ở hiện tại, bọn họ đã tín nhiệm và ỷ lại vào Hòa Ngọc, cũng đã yên tâm giao phía sau của mình cho cậu và những người bên cạnh.

Bọn họ đều đã thay đổi rất nhiều.

Hòa Ngọc: "Theo hướng tích cực mà, có đúng không?"

Nghe vậy, tất cả mọi người đều phì cười.

Lúc này Vạn Nhân Trảm đã leo tới đỉnh núi, bèn quay đầu lại hô lớn: "Này, sao chúng mày còn không mau lên đây?"

Hét xong, gã lại nhìn về phía Hòa Ngọc, cười xán lạn: "Hòa Ngọc, mau tới đây, để tao bế mày lên!" Vì để tăng cơ hội tiếp xúc với Hòa Ngọc, gã đã kiên quyết xung phong làm người đi đầu. Mà một người có cơ thể đã qua biến đổi như gã, quả thực là vượt trội hơn người. Vào những lúc không được sử dụng trang bị, thì với tố chất cơ thể như vậy, Vạn Nhân Trảm chắc chắn là người mạnh nhất.

Cả đoàn người chậm rãi leo lên, cùng giúp đỡ nhau lên tới nơi.

Khi gần tới đỉnh núi, dường như là do có ám ảnh tâm lý trước đó, Eugene thấp giọng nói: "Xem tình huống trước đã, đừng vội vã leo lên, nhỡ đâu lại có Hàn Băng thú hay là cái gì gì đó thì sao..."

Trấn Tinh gật đầu, cùng Nguyên Trạch kiểm tra xung quanh, nhìn về phía trước. Sau đó, hai người bị làm cho giật mình.
 
Hắn Tuyệt Đối Là Bug! (Vô Hạn Lưu)
Chương 1150: Là Đồng Đội Sao? (17)


Không, nó không phải là một Hàn Băng thú thực sự, mà là một con Hàn Băng thú được tạo thành từ tuyết.

Trấn Tinh và Nguyên Trạch có những ký ức rất “sâu đậm” về phó bản thiên đường băng tuyết.

Có một "Hàn Băng thú" trên đỉnh núi.

Vào thời điểm đó, Hòa Ngọc đã làm một con gần như giống hệt Hàn Băng thú cho Mèo lớn, điều này làm cho Hàn Băng thú rất phấn khích.

Thời gian trôi nhanh, Hàn Băng thú không còn, đã vượt qua tới bốn phó bản, trải qua vô số lần sống chết. Bây giờ họ lại nhìn thấy hình ảnh giống hệt như vậy ở trên núi tuyết, như thể thời gian quay ngược về quá khứ, ký ức chồng lên nhau.

"Nó" còn ngậm một bông hoa trong miệng, nếu nhìn kỹ, rõ ràng đó là một bông hoa hàn băng.

"Hàn Băng thú..." Eugene lẩm bẩm.

Nỗi sợ hãi khi bị Hàn Băng thú vờn đuổi khiến gã theo bản năng nhìn xung quanh. Đỉnh núi là một vùng đất trống bằng phẳng, nhỏ hơn rất nhiều so với "Thiên đường băng tuyết", liếc mắt liền có thể nhìn thấy điểm cuối. Chỉ có một con Hàn Băng thú làm bằng tuyết này, ngoài nó ra, không có gì khác.

Không một ai, không một âm thanh.

Vạn Nhân Trảm cũng ló đầu ra, nhìn kỹ một chút, sau đó cau mày nói: "Nơi này không có người, là ai làm ra con Hàn Băng thú này vậy? Hơn nữa nhìn hình dạng này, xem ra là chưa được một ngày."

Trên núi đang có tuyết rơi, nếu như Hàn Băng thú này được làm từ lâu rồi thì nhất định sẽ bị tuyết vùi lấp, không thấy được hình dạng cụ thể. Bây giờ họ còn có thể nhìn thấy hình dạng đại khái, nói cách khác, Hàn Băng thú này được tạo ra chưa lâu, cùng lắm là được một ngày.

Một ngày trước, hoặc vài giờ trước, ai đó hoặc một sinh vật nào đó đã làm ra con Hàn Băng thú này ở đây.

Kẻ nặn ra một con Hàn Băng thú, còn ngậm bông hoa trong miệng...

Tốt lắm, nhất định là người có đôi mắt màu xanh làm ra.

Đột nhiên, ánh mắt của Vạn Nhân Trảm hơi thay đổi.

Lại là anh ta? Sao cứ đeo bám dai dẳng thế nhỉ?

Cho dù bọn họ biết danh tính của người kia, biết anh là thần tượng của bọn họ, nhưng nghĩ đến mỗi hành động của đối phương đều là “trêu ghẹo” Hòa Ngọc, tâm tình lại không được tốt cho lắm.

Đến nỗi thái độ của gã đối với Ly Trạm, người có đôi mắt xanh không mấy thân thiện.

"Hừ, có thể nặn ra Hàn Băng thú, sao lại còn trốn đi không muốn gặp người chứ?" Vạn Nhân Trảm châm chọc nói.

Hòa Ngọc nghe thấy từ "Hàn Băng thú" thì giật mình, sau đó ngẩng đầu lên: "Để tôi xem xem."

Vạn Nhân Trảm, Trấn Tinh và Eugene đứng thẳng cũng chỉ có thể ló một cái đầu ra. Hòa Ngọc kiễng chân lên nhưng vẫn không thể nhìn thấy...

Sắc mắt của cậu lập tức không dễ nhìn.

"Tên thấp bé, mày không thấy sao?" Vạn Nhân Trảm vẫn luôn chú ý tới cậu, nhìn thấy cảnh này nhướng mày.

Hòa Ngọc: "..."

Sắc mặt trở nên tối sầm lại.

Cậu rất không thích người khác gọi cậu là tên thấp bé!

Cậu thật sự không thấp, chỉ là bởi vì một đám chiến sĩ Liên Bang quá cao to mập mạp.
 
Hắn Tuyệt Đối Là Bug! (Vô Hạn Lưu)
Chương 1151: Là Đồng Đội Sao? (18)


[Bình luận: "Hahaha, Hòa Thần dễ thương quá!"]

[Bình luận: "Khuôn mặt của cậu ta đen lại luôn rồi, thật dễ thấy."]

[Bình luận: "Không biết tại sao, nhưng tôi luôn cảm thấy khi Vạn Nhân Trảm gọi ba tiếng 'tên thấp bé' rất là cưng chiều."]

[Bình luận: "Cho dù Hòa Ngọc đứng ở bên cạnh ai đều rất xứng đôi, không chỉ là Vạn Nhân Trảm đâu."]

Lăng Bất Thần ở bên cạnh không kìm được khóe miệng mà nhếch lên, mắt đầy ý cười mà nhìn Hòa Ngọc.

Hòa Ngọc hít một hơi thật sâu, chuẩn bị quay lên.

Lăng Bất Thần đưa tay ra: "Để tôi dẫn cậu đi xem."

Ở một bên, Vạn Nhân Trảm cũng đồng thời đưa tay ra, không cho Hòa Ngọc có cơ hội từ chối. Hai người nhấc bổng Hòa Ngọc lên, một bên trái và một bên phải, khiến đầu cậu cũng thò ra ngoài.

Trấn Tinh và những người khác đều quay đầu lại nhìn họ, đặc biệt là Hòa Ngọc, ánh mắt tràn ngập ý cười.

Khuôn mặt của Hòa Ngọc không lộ biểu tình: "Có gì mà buồn cười chứ?"

Khuôn mặt cậu không lộ biểu tình, nhưng cậu toát ra một luồng hơi thở nguy hiểm.

Trấn Tinh hắng giọng, giọng nói vẫn tươi cười: "Không, chúng ta vẫn là đi ngắm phong cảnh đi."

Trên đỉnh núi bằng phẳng phía trước, không chỉ có một con Hàn Băng thú đáng yêu được tạo thành từ tuyết, sau lưng nó còn có mặt trời vừa mới mọc. Ánh mặt trời chiếu xuống làm cho lớp tuyết dưới đất và Hàn Băng thú đều tỏa ra ánh sáng lấp lánh. Những tia nắng mặt trời mới mọc khắp bầu trời phản chiếu l*n đ*nh ngọn núi cao nhất này, phác họa nên một bức tranh tuyệt đẹp.

Một nhóm người xếp thành hàng, tất cả đều chỉ có nửa cái đầu lộ ra, treo trên vách đá. Cảnh tượng trông thật buồn cười, nhưng lại rất ấm áp, ánh mặt trời chiếu vào người họ khiến tất cả đều trở nên ấm áp.

Đối mặt với ánh sáng, khuôn mặt trắng nõn như ngọc của Hòa Ngọc trở nên lấp lánh. Cậu khẽ nheo mắt, ánh mắt vẫn luôn nhìn con Hàn Băng thú được làm nặn ra từ tuyết kia, rồi lại nghĩ đến nơi mình đã ở khi tiến vào phó bản...

Người đó định gặp cậu ở đây.

Có lẽ, cậu cũng hình dung ra vô số cảnh gặp gỡ.

Điều mà đôi mắt xanh cảm thấy đáng tiếc nhất chính là Hàn Băng thú Mèo lớn. Lúc đó anh căn bản không có trí nhớ, không thể nói chuyện. Anh giống như một con Hàn Băng thú bình thường nhất, không thể biểu đạt rõ ràng bản thân, chết cũng là "thật sự" chết đi. Vì vậy, đây có lẽ cũng là điều hối tiếc của anh.

Thật đáng tiếc khi Hòa Ngọc bị lừa khi dịch chuyển vào một phó bản khác, đôi mắt xanh đã gặp nạn vì thay đổi phó bản nên không thể gặp cậu ở đây như đã hẹn.

Hòa Ngọc không hề thất vọng, cậu chỉ cần biết người đó vẫn còn sống.

Cho dù đôi mắt xanh gặp phải rắc rối gì, hay vì những tai nạn khác mà anh không thể xuất hiện trước mặt Hòa Ngọc, Hòa Ngọc sẽ tìm được anh trong thế giới này.

Nhìn bông hoa trong miệng băng thú cùng đỉnh núi trắng xóa phản chiếu ánh mặt trời, Hòa Ngọc mỉm cười, đôi mắt dưới gọng kính không viền toát lên vẻ dịu dàng.

Cậu đã nhận được món quà này.
 
Hắn Tuyệt Đối Là Bug! (Vô Hạn Lưu)
Chương 1152: Là Đồng Đội Sao? (19)


Nhìn cảnh tuyết rơi, bầu trời cùng những đám mây vô cùng vô tận, ngọn núi này rất cao, họ ở trên đỉnh núi như đang ở trong mây, giống ở trong tiên cảnh.

Hòa Ngọc nhẹ giọng nói: "Thật đẹp."

Trấn Tinh ở bên cạnh, nghe vậy thì mỉm cười, nhìn về phía trước và nhẹ nhàng nói:

"Khu thứ nhất của Liên Bang có núi tuyết Ô Lộ, là ngọn núi cao nhất Liên Bang, cũng là ngọn núi có phong cảnh đẹp nhất, không có cao thủ cấp S chỉ dẫn, người bình thường không thể leo lên đấy được, ngay cả trang bị phi hành cũng không thể điều khiển được."

"Nhưng nếu có thể đi lên, leo lên núi bằng trang bị phi hành, đỉnh núi được bao phủ bởi những bông hoa băng tuyết chỉ có ở khu thứ nhất. Hoa nở vào thời điểm mặt trời mọc. Khi mặt trời mọc tỏa sáng trên nền tuyết, hoa băng tuyết sẽ phá đất mà ra."

"Tất cả những đóa hoa đó nở trong nháy mắt, đẹp đến mê người, là một trong mười cảnh quan đẹp nhất của Liên Bang."

"Khi mặt trời biến mất, những bông hoa đó lập tức héo đi, biến thành tuyết, tan biến vào hư vô."

"Nếu trên núi có quá nhiều người, hoặc là quá ồn ào, những bông hoa đó cũng sẽ tàn, hơn nữa chúng không thể rời khỏi đỉnh núi, một khi rời đi, cho dù có bảo tồn bằng cách nào cũng không được, chúng đều sẽ hóa thành tuyết, không hề có bất kỳ giá trị gì cả."

Giọng của Trấn Tinh rất mềm mại, gã như vẽ ra một bức tranh đẹp, thật hấp dẫn.

Hòa Ngọc nhìn về phía xa, như thể nhìn thấy cảnh tượng đó, nhẹ nhàng nói: "Vậy thì đợi chúng ta ra ngoài, nhất định phải đi xem xem."

Lăng Bất Thần nhướng mày lên: "Được, hâm nóng một bình rượu rồi cùng nhau đi."

Vạn Nhân Trảm lẩm bẩm: "Với cái thân thể nhỏ bé này của mày, Hòa Ngọc, mày không thể tự mình đi đến đó được đâu. Nếu mày xin tao, đến lúc đó tao sẽ cùng mày đi..."

Seattle trợn mắt: "Còn cần xin à? Đến lúc đó Hòa Ngọc chỉ cần nói một câu thôi, anh chạy đi còn nhanh hơn người khác đấy."

Vạn Nhân Trảm: "..."

Eugene: "Cùng nhau đi, tôi mang theo trang bị của hành tinh Cơ Giới, còn có thể ở trên đỉnh núi ngủ một đêm."

Cách Đới bổ sung: "Vậy thì tôi sẽ mang chất dinh dưỡng đến."

Nguyên Trạch: "Mạch não này của mày thật là không giống ai, có thể nghĩ tới chất dinh dưỡng luôn rồi. Nhưng mà không cần, có ai uống chất dinh dưỡng ở trên núi chứ, khi hâm rượu thì chúng ta nấu thêm mấy món ngon mang lên là được rồi."

Đoàn Vu Thần cũng cười nói: "Vậy thì tôi cũng đi."

Đường Kha: "Thêm tôi nữa, thêm tôi nữa, tôi còn chưa từng tới đó, trước đây chỉ biết nâng cao sức mạnh, không có thời gian đi chơi."

Quỳnh: "Làm thế nào mà thiếu tôi được? Tôi cũng muốn đi."

Bạc Kinh Sơn quý chữ như vàng: "Còn có tôi."

Hòa Ngọc nhẹ nhàng đáp lại: "Được, ra ngoài rồi hẹn nhau."

"Được, ra ngoài rồi hẹn nhau."

Cho nên, đều phải sống sót, sống sót ra ngoài rồi đến điểm hẹn.

[Bình luận: "Ôi, đột nhiên cảm thấy thật ấm áp."]

[Bình luận: "Đúng vậy, nhìn bọn họ mỗi người chỉ lộ ra cái đầu kìa, thật dễ thương."]

[Bình luận: "Hẹn nhau sau trận đấu, tôi cũng muốn tham gia cùng họ, huhu."]

[Bình luận: "Không sao, đến lúc đó Seattle nhất định sẽ chụp ảnh đăng lên mạng xã hội thôi."]

[Bình luận: "Tôi muốn khóc rồi, không được thiếu ai đâu đấy! Thiếu một người tôi cũng rất buồn!"]
 
Hắn Tuyệt Đối Là Bug! (Vô Hạn Lưu)
Chương 1153: Là Đồng Đội Sao? (20)


Hòa Ngọc: “Vậy chúng ta có nên đi lên rồi hay không?”

Quả thật là một bậc thầy lão luyện trong việc phá hủy bầu không khí.

Những cảm xúc phức tạp của lo lắng và khao khát bị cuốn đi sạch sẽ, mọi người đều lặng lẽ chôn lại cảm xúc cảm động ban nãy.

Trấn Tinh nhảy lên, đi lên bầu trời phía trên Hòa Ngọc, đưa tay về phía cậu. Vạn Nhân Trảm bĩu môi một cái, rất là mất hứng, nhưng gã vẫn cùng Lăng Bất Thần cùng nhau dùng sức, nâng Hòa Ngọc lên.

Hòa Ngọc đưa tay ra, Trấn Tinh nắm lấy, hai tay nắm chặt nhau, đưa cậu l*n đ*nh núi.

Những người khác cũng lần lượt nhảy lên, đỉnh núi không lớn, liếc mắt liền có thể nhìn thấy điểm cuối, cho nên khi bọn họ đi lên, phát hiện chẳng có gì khác ngoài con Hàn Băng thú được làm bằng tuyết.

Đoàn Vu Thần cau mày: "Kỳ quái, ngọn núi này khác biệt như vậy, hẳn là có nhiệm vụ mới đúng, tại sao không có?"

Một nhóm người đi vòng quanh trên đó, nhưng vẫn không tìm thấy gì.

Hòa Ngọc đứng bên cạnh Hàn Băng thú, giơ tay chạm vào hoa hàn băng mà Hàn Băng thú đang ngậm trong miệng, ánh mắt sâu xa, vẻ mặt không có gì khác thường.

[Bình luận: "Hôm nay cũng là một ngày để nghĩ về Mèo lớn."]

[Bình luận: "Đôi mắt xanh là Mèo lớn, nhớ Mèo lớn, nhớ đôi mắt xanh rồi, huhu."]

Trấn Tinh và những người khác tập trung bên cạnh Hòa Ngọc, lắc đầu, bày tỏ họ không tìm thấy gì.

Eugene đứng xa nhất đi tới, hơi lắc lư, trên mặt lộ ra vẻ suy tư: "Chẳng lẽ trên ngọn núi này không có nhiệm vụ?"

Khi gã vừa nói xong, một thông báo hệ thống quen thuộc vang lên.

[Kích hoạt nhiệm vụ 28 trên đỉnh núi tuyết: Ngọn núi tuyết này không nên tồn tại ở một nơi ấm áp như vậy, vì vậy, hãy dọn hết tuyết ra khỏi núi tuyết, hoàn thành nhiệm vụ, nhận được 280 điểm tích lũy.]

Mọi người: ".."

Cách Đới cau mày: "Cho nên nhiệm vụ được kích hoạt rồi sao?"

Quỳnh gật đầu: "Đúng vậy, nơi này xác thực có một nhiệm vụ, chúng ta kích hoạt thành công rồi, hiện tại chúng ta phải dọn sạch tuyết trên toàn bộ ngọn núi mới có thể hoàn thành nhiệm vụ."

Đường Kha rùng mình một cái: "Làm sao mà làm được? Núi tuyết này có nhiều tuyết như vậy, chúng ta làm sao có thể dọn hết được chứ?"

Nếu họ có thể sử dụng trang bị thì đó không phải là vấn đề lớn. Nhưng vấn đề lớn nhất là bọn họ hiện tại không cách nào điều khiển được trang bị, những trang bị kia chỉ có thể coi là công cụ sử dụng trụ cột nhất, có thể lấy từ trong ba lô ra, nhưng không thể vận hành, càng không thể sử dụng trang bị để nhanh chóng dọn dẹp tất cả tuyết ở đây!

Đoàn Vu Thần: “...Tôi tò mò hơn về ý nghĩa của cái tên nhiệm vụ ”thứ 28" là gì."

Trấn Tinh suy nghĩ một lúc rồi trả lời: "Chắc là đã xuất hiện 28 nhiệm vụ, là có người đã làm xong 27 nhiệm vụ hay số lượng nhiệm vụ ở địa điểm này?"

Tuy rằng bọn họ mạnh mẽ, nhưng trong top 100 tuyển thủ thì không có ai là yếu cả, đều có khả năng kích hoạt nhiệm vụ và hoàn thành nhiệm vụ rồi.

Hòa Ngọc: "Số thứ tự, số thứ tự có lẽ là tương ứng với độ khó, cũng tương ứng với điểm tích lũy."

Cậu có thể đoán được, cậu cũng tìm được câu trả lời từ bình luận khán giả.

Có người đã kích hoạt nhiệm vụ, lại là một con số khác, con số này nhỏ hơn so với con số của Hòa Ngọc và những người khác, điểm tích lũy cũng ít hơn.

Vạn Nhân Trảm hoạt động cái cổ: "Nghĩ nhiều như vậy làm gì, làm nhiệm vụ trước đi, sau đó lại tìm nhiệm vụ khác xác minh, rất nhanh sẽ phát hiện quy luật thôi."

Nguyên Trạch gật đầu: "Ăn nói thô thiển nhưng lý lẽ thì được, Vạn Nhân Trảm nói đúng."

Vạn Nhân Trảm nghe vậy, lập tức hếch cằm, kiêu ngạo nhìn về phía Hòa Ngọc, giống như một con chim công xòe đuôi.
 
Hắn Tuyệt Đối Là Bug! (Vô Hạn Lưu)
Chương 1154: Là Đồng Đội Sao? (21)


Hòa Ngọc lười nhìn gã, dùng ánh mắt đầy dò xét nhìn xung quanh, vẻ mặt trầm tư, không tham gia vào cuộc thảo luận của họ.

Bạc Kinh Sơn cau mày: "Tuyết vẫn đang rơi."

Tuyết vẫn đang rơi, việc dọn sạch tuyết gần như là bất khả thi.

Eugene cũng đang quan sát, quay đầu lại lắc đầu: "Không, mọi người không thấy tuyết rơi nhỏ hơn lúc chúng ta mới đến sao? Theo lý mà nói, tuyết trên đỉnh núi hẳn phải nhiều hơn chứ."

Càng lên cao tuyết càng nhiều.

Nhưng ở đây, tuyết lại rơi ít hơn...

Seattle chợt nhận ra: "Nói cách khác, khi mặt trời mọc, nhiệt độ bên ngoài tăng lên, tuyết sẽ ngừng rơi!"

Trấn Tinh vươn tay, bắt lấy tuyết, gật đầu nói: "Đúng vậy, tuyết rơi càng ngày càng nhỏ, đợi lát nữa nhiệt độ đạt tới cao nhất, nhất định sẽ ngừng rơi."

Ánh mắt Vạn Nhân Trảm sáng lên: "Vậy thì chúng ta ở đây đợi đến khi tuyết ngừng rơi rồi dọn tuyết đi."

Mọi người: "..."

Lăng Bất Thần nhàn nhạt thở dài: "Đợi đến khi tuyết ngừng rơi mới bắt đầu thì đã quá muộn. Bây giờ tuyết có rơi hay không không phải là việc quan trọng đối với chúng ta, quan trọng là lát nữa tuyết có rơi hay không."

Vạn Nhân Trảm nghe xong, chợt hiểu ra.

Cách Đới hắng giọng một cái, sau đó lấy ra một món trang bị, sử dụng nó như một công cụ thông thường, cuộn quả cầu tuyết lại với nhau, càng cuộn càng to, rồi sau đó lăn xuống núi...

Đây là nguồn cảm hứng mà gã có được từ Hàn Băng thú.

Những người khác lập tức di chuyển. Trấn Tinh nâng Hòa Ngọc ngồi lên Hàn Băng thú, nhẹ giọng nói: "Cậu ngồi đây nghỉ ngơi, chờ chúng tôi."

Eugene: "Ha ha ha, Ngọc Ngọc, cuối cùng cậu cũng không phát huy được tác dụng nữa rồi."

Vạn Nhân Trảm cứng cổ mở miệng: "Với năng lực chiến đấu kém cỏi kia của mày, mày nên nghỉ ngơi đi, đừng làm loạn thêm."

Hòa Ngọc: "..."

Lăng Bất Thần: "Mặc kệ bọn họ, cậu có lạnh hay không?"

Hòa Ngọc lắc đầu, quấn áo khoác Hàn Băng thú quanh người: "Tôi không lạnh, bộ quần áo này rất ấm áp."

Cậu bình tĩnh dặn dò họ: "Cẩn thận một chút, kẻo ngã xuống là chết luôn đấy."

Eugene híp mắt: "Ngọc Ngọc, cậu là đang quan tâm chúng tôi sao?"

Hòa Ngọc cười không đáp.

"Ha ha ha ha ha." Tâm trạng của Eugene rất tốt, cười to.

Những người khác ở xung quanh cũng cười lên.

[Bình luận: "Ở với nhau càng ngày càng ấm áp rồi, không thể tưởng tượng được nếu có người chết thì sẽ như thế nào..."]

[Bình luận: "Phi! Đừng nói bậy!"]

Hòa Ngọc được bọc trong một chiếc áo khoác Hàn Băng thú mềm mại, ngồi bên trên Hàn Băng thú làm bằng tuyết.

Bộ quần áo bông bao bọc chặt lấy cậu, gần như hòa làm một thể với "Hàn Băng thú", tựa như hai con Hàn Băng thú một lớn một nhỏ.

Chỉ khi đến gần mới có thể nhìn thấy khuôn mặt của Hòa Ngọc. Trên nền lông bạc trắng, khuôn mặt cậu đặc biệt nổi bật, trở nên trắng nõn như ngọc, đồng thời cũng trông nhỏ nhắn thanh tú hơn, cho dù là đôi mắt, mũi hay miệng thì đều vô cùng hoàn mỹ.

Cậu ngồi trên Hàn Băng thú ở trên cao, khí chất trong trẻo lạnh lùng rất hợp với khung cảnh, lạnh lùng như tuyết, hòa quyện với đất trời, thực sự giống như một vị tiên nhân giáng trần.

Bọn họ bắt đầu điên cuồng di chuyển tuyết. Lúc đi ngang qua đấy không khỏi nhìn cậu vài lần, nhất thời cảm thấy tâm tình tốt hơn, lực đẩy tuyết cũng càng ngày càng mạnh.

Đặc biệt là Vạn Nhân Trảm. Kể từ phó bản trước, gã dường như đã được khai sáng mạch não, hướng về phía Hòa Ngọc suốt ngày giống một con chim công đực đang xòe đuôi, trang điểm lộng lẫy khoe khoang chính mình.

Gã cởi áo khoác ra, để lộ cánh tay cường tráng và mạnh mẽ. Khi đẩy quả cầu tuyết, gã luôn đẩy nó đến mức to nhất, dùng sức mạnh lớn nhất khi đi qua Hòa Ngọc, cho Hòa Ngọc nhìn thấy sức mạnh và dáng người của mình.

Đoàn Vu Thần trợn tròn mắt: "Vạn Nhân Trảm, mày đừng đẩy quả cầu tuyết đi đi lại lại trước mặt Hòa Ngọc nữa, cẩn thận đừng làm cậu ấy bị thương."

Vạn Nhân Trảm nhìn lên, thấy rằng mọi người đang nhìn gã một cách lên án.

Gã lặng lẽ đẩy quả cầu tuyết ra xa Hòa Ngọc. Đồng thời, gã thấp giọng thì thào nói: "Đương nhiên tao sẽ không làm Hòa Ngọc bị thương, chúng mày chỉ đang ghen ghét thôi."

Cho dù có nói như vậy, nhưng gã vẫn cẩn thận không đến gần Hòa Ngọc.
 
Hắn Tuyệt Đối Là Bug! (Vô Hạn Lưu)
Chương 1155: Là Đồng Đội Sao? (22)


[Bình luận: "Haha, Hòa Ngọc thật hạnh phúc, mọi người đối xử với cậu ta rất tốt."]

[Bình luận: "Đó là những gì cậu ta xứng đáng nhận được."]

[Bình luận: "Tôi thừa nhận rằng Hòa Ngọc có năng lực, nhưng mọi người đã mệt mỏi thành dáng vẻ như kia rồi mà cậu ta vẫn ngồi ở đấy nghỉ ngơi là đạo lý gì vậy..."]

[Bình luận: "Liên quan gì đến cậu, người ta nguyện ý để Hòa Ngọc nghỉ ngơi, cậu cũng đi đi, xem bọn họ có để cho cậu nghỉ ngơi hay không."]

[Bình luận: "Hòa Ngọc là một bộ não, có bộ não nào cần phải làm công việc thể chất không?"]

[Bình luận: "Đừng nói chuyện với người đó, khiếu nại, chặn."]

[Bình luận: "Đừng vội khiếu nại rồi chặn, chúng ta mắng một trận đã rồi nói."]

Có người chỉ trích Hòa Ngọc, dù sao cậu có hoàn hảo đến đâu thì cũng sẽ có người không thích, đưa ra những nhận xét không hay về cậu. Đương nhiên, thông thường khi xuất hiện thì sẽ bị người khác mắng lại. Người hâm mộ của Trấn Tinh, Eugene, Vạn Nhân Trảm và những người khác cũng sẽ đến tiếp viện, giúp mắng thêm.

Lúc này, Cách Đới lau mồ hôi, lắc đầu một cái: "Thật sự không được, chúng ta không thể nào dọn hết toàn bộ chỗ tuyết này trước khi tuyết ngừng rơi, toàn bộ ngọn núi này quá nhiều tuyết, chúng ta phải nghĩ biện pháp khác."

Vạn Nhân Trảm: "Chúng mày thật là vô dụng, nếu có mười tao đây thì nhất định có thể hoàn thành, chúng mày đơn giản chỉ đang cản trở tao."

Gã vừa nói, vừa vô tình như cố ý nhìn về phía Hòa Ngọc, rõ ràng là gã lại đang khoe khoang.

Eugene liếc gã: "Không có não."

Hòa Ngọc mặc chiếc áo khoác Hàn Băng thú, ngẩng đầu nhìn lên bầu trời, đột nhiên nói: "Bên ngoài núi tuyết rất ấm áp, theo lý thì ở đây không thể có tuyết rơi. Tuy nhiên, dường như chỗ này được bao phủ bởi một chiếc lồng, ngăn cách nhiệt độ bên trong và bên ngoài."

Mọi người khẽ cau mày, chìm trong suy nghĩ.

Hòa Ngọc thu hồi ánh mắt, nhìn bọn họ: "Nói cách khác, nhiệt độ bên trong không thể thoát ra ngoài, không thể lưu thông ra bên ngoài..."

Ánh mắt của mọi người lập tức sáng lên.

Trấn Tinh, Lăng Bất Thần, Eugene, Quỳnh và Đoàn Vu Thần đều đồng thanh nói: "Tăng nhiệt độ! Lửa!"

Cách Đới vỗ trán, tràn đầy bực bội: "Thật sự là trèo núi nhiều làm cho mình trở nên ngu ngốc luôn rồi, tôi lại không nghĩ đến chuyện này."

Seattle cười khổ: "Tôi cũng không nghĩ ra được."

Vạn Nhân Trảm đi đến bên cạnh Hòa Ngọc, vẻ mặt khó hiểu: "Ý mày là gì? Chúng mày đang nói cái gì đấy?"

Eugene nhìn gã thật sâu, nhìn gã rồi lại nhìn Hòa Ngọc ở bên cạnh, thở dài nói: "Vạn Nhân Trảm, thật ra mày vẫn có não. Chỉ là não của mày không ở trong đầu mày mà thôi."

Vạn Nhân Trảm: "???"

[Bình luận: "Ha ha ha, cười chết mất!"]

[Bình luận: "Eugene rõ ràng là đang nói Hòa Ngọc là bộ não của Vạn Nhân Trảm!"]

[Bình luận: "Vạn Nhân Trảm không có não, chỉ có thể sử dụng ké não của Hòa Ngọc."]
 
Hắn Tuyệt Đối Là Bug! (Vô Hạn Lưu)
Chương 1156: Là Đồng Đội Sao? (23)


Có giải pháp, vấn đề sẽ được giải quyết rất nhanh.

Họ chia thành hai nhóm. Đầu tiên, họ sử dụng tất cả đá lửa và những trang bị còn sử dụng được. Họ không thể dùng trang bị để tấn công, nhưng những trang bị có thể đốt lửa thì vẫn có tác dụng.

Khi ở trong địa ngục rực lửa, họ đã lấy được cỏ lửa. Lúc này, Lăng Bất Thần, Hòa Ngọc, Vạn Nhân Trảm, Đoàn Vu Thần mỗi người lấy ra một cây, nghiền nát, trộn chất lỏng với tuyết rồi rắc khắp sườn núi. Cỏ lửa là một nguyên liệu làm thuốc rất tốt, nhưng nếu bị nghiền nát, nó là một chất hỗ trợ đốt cháy siêu tốt.

Vạn Nhân Trảm, Trấn Tinh, Đoàn Vu Thần, Lăng Bất Thần có thể lực tốt, xuống núi để mang củi tăng khả năng bốc cháy. Hòa Ngọc và những người khác ở lại sườn núi, cậu lấy chiếc bật lửa quen thuộc ra, đốt đá lửa.

Ngọn lửa dữ dội đột nhiên bùng cháy.

Nguyên Trạch kéo Hòa Ngọc qua, đưa cậu leo lên, rút lui l*n đ*nh núi. Lúc này anh không quá để tâm tới, Hòa Ngọc cũng không nói gì, vô cùng phối hợp.

Họ đợi ở bên cạnh Hàn Băng thú được làm bằng tuyết, bắt đầu nhóm lửa từ sườn núi, còn Trấn Tinh và những người khác bắt đầu nhóm lửa từ dưới chân núi.

Khi toàn bộ tuyết trên đỉnh núi tan hết cũng là lúc toàn bộ tuyết sẽ cùng nhau tan ra. Nhiệm vụ là dời tuyết đi, tuyết biến thành nước, chẳng phải cũng là dời đi rồi hay sao?

Cái lồng ở bên ngoài vốn dĩ được dùng để phòng bị họ, nhưng bây giờ đã bị họ lợi dụng để giữ nhiệt độ ở lại bên trong. Khi Hòa Ngọc bắt đầu đổ mồ hôi, Hàn Băng thú bắt đầu tan chảy, nhiệm vụ đã hoàn thành hơn một nửa.

Hòa Ngọc nhìn vào Hàn Băng thú làm từ tuyết, đưa tay lên định chạm vào, rồi lại rụt lại, nhìn đi chỗ khác.

Đến trưa, tuyết đã tan hết.

Trấn Tinh và những người khác ướt nhem leo lên, tất cả đều bẩn thỉu, rõ ràng là hành trình này không hề dễ dàng.

Lăng Bất Thần thấy đỉnh núi toàn bùn, chớp chớp mắt, "Vậy là hoàn thành rồi sao?"

Hòa Ngọc gật đầu: "Ừ, hoàn thành rồi."

Eugene hít một hơi lắc đầu: "Thế này quá đơn giản rồi, tôi còn tưởng rằng khó đến mức nào chứ, xem ra là phó bản này tương đối đơn giản."

Trấn Tinh giữ vững lý trí: "Nhiệm vụ nhất định có khó có dễ, chúng ta dùng đúng phương pháp thì nhiệm vụ này trở nên rất đơn giản."

Đoàn Vu Thần tò mò: "Phần thưởng đâu?"

[Hoàn thành nhiệm vụ 28 trên đỉnh núi tuyết, nhận được điểm tích lũy và phần thưởng vật phẩm.]

Điểm tích lũy sẽ được ghi có vào tài khoản tự động, chỉ cần nhìn con số được thưởng là biết, là chia đều cho mọi người. Quy tắc mà họ muốn xác minh đã được giải đáp.

Đồng thời, phần thưởng vật phẩm cũng xuất hiện trước mặt mọi người.

— Ba tấm thẻ kiểm nghiệm thân phận.

Bầu không khí ngay lập tức trở nên căng thẳng.
 
Hắn Tuyệt Đối Là Bug! (Vô Hạn Lưu)
Chương 1157: Là Đồng Đội Sao? (24)


Thẻ kiểm nghiệm thân phận có thể xác minh xem những người xung quanh là đồng đội hay là kẻ thù.

Đây là vật phẩm vô cùng quan trọng.

Họ có ba tấm thẻ cùng lúc, nhưng không đủ cho mỗi người.

Mọi người không nói gì, nhưng ánh mắt đều dán chặt vào thẻ kiểm nghiệm thân phận. Nếu là trang bị thì họ sẽ không quá bận tâm, nhưng thẻ kiểm nghiệm thân phận lại liên quan trực tiếp đến sự sống chết của họ trong phó bản này.

Nếu xác định được một người là đồng đội, họ có thể giảm bớt một đối thủ.

Nếu xác định được một người là kẻ thù, họ có thể tìm mọi cách để loại bỏ người đó.

Nếu không có kế hoạch rõ ràng ngay từ đầu, khi điểm tích lũy của phe đối phương tăng lên mà phe mình giảm xuống, họ có khả năng thua cuộc tranh tài này.

Thua đồng nghĩa với chết.

Họ muốn sống sót để rời khỏi Show sống còn đỉnh lưu, không muốn lỡ hẹn với Hòa Ngọc, và cũng không muốn chết.

Hơn nữa, dù không tự mình có được thẻ kiểm nghiệm thân phận, họ cũng tuyệt đối không được để nó rơi vào tay người khác. Thử tưởng tượng, bạn không biết thân phận của một người, nhưng người đó lại biết bạn là kẻ thù—thật đáng sợ khi nghĩ đến việc người đó sẽ cố gắng ám sát bạn trong bí mật.

Đường Kha hít sâu một hơi, hai mắt nhìn chằm chằm vào thẻ kiểm nghiệm thân phận, khàn khàn nói: "Chỉ có ba tấm thẻ mà thôi, làm sao chia đây?"

Đoàn Vu Thần hơi nhướng mày: "Căn cứ vào mức độ đóng góp đi. Chúng ta lấy được một ngọn cỏ lửa đấy, không cần nói cũng biết cỏ lửa đó quý giá cỡ nào."

Cách Đới nhàn nhạt nói: "Ngay cả khi chia theo cỏ lửa thì các người cũng có tận bốn người."

Mà thẻ thì chỉ có ba tấm. Bên cạnh đó, lời nói của gã cũng ngụ ý không ủng hộ cách chia này.

Seattle mím môi, nhỏ giọng nói: "Các người lấy được cỏ lửa, chúng ta cũng lấy được không ít đá lửa cùng vật liệu đốt mà. Khi nhiệm vụ vừa mới hoàn thành, mọi người đều góp sức, làm sao phân biệt được ai nhiều ai ít?"

Eugene trực tiếp thẳng thắn nói: "Bây giờ tôi muốn một tấm, các người tùy tiện nói điều kiện đi." Gã muốn xác minh mối quan hệ của mình với Hòa Ngọc.

Vạn Nhân Trảm cười khẩy: "Tao cũng muốn một tấm, chúng mày cũng có thể tùy tiện nói điều kiện ra."

Trấn Tinh không nói gì, nhưng cơ thể gã thể hiện tư thế chiến đấu bất cứ lúc nào.

Bầu không khí tốt ban đầu ngay lập tức biến mất.

Quỳnh hít một hơi thật sâu, khẽ nhắm mắt lại, kiềm chế bản thân: "Hòa Ngọc có một tấm, không có ý kiến gì chứ?"

Cô ta vừa nói xong, không ai phản đối. Rõ ràng, họ cũng đồng ý Hòa Ngọc sẽ có một tấm. Tình huống của Hòa Ngọc rất đặc biệt, cậu gần như đã cứu tính mạng của tất cả mọi người, thậm chí không chỉ một lần. Hơn nữa, coi như bàn về cống hiến thì một người đưa ra nhiều ý tưởng như Hòa Ngọc cũng là người đóng góp lớn nhất.

Tiếp theo còn phải dựa vào Hòa Ngọc, không thể không đối xử tốt với cậu.

Hơn nữa, ngay cả từ góc độ tình cảm, nếu Hòa Ngọc có một tấm, họ sẽ không có bất kỳ phản đối nào.
 
Hắn Tuyệt Đối Là Bug! (Vô Hạn Lưu)
Chương 1158: Là Đồng Đội Sao? (25)


Eugene gật đầu: "Tôi đồng ý, năng lực chiến đấu của Ngọc Ngọc không tốt, cậu ta cần xác định được một đồng đội có thể tin tưởng được."

Đường Kha do dự một chút, sau đó nói: "Hòa Ngọc xứng đáng có một cái, nhưng tôi không muốn để cậu ta có được, tôi thà đưa nó cho người khác."

Anh ta thấy mọi người nhìn mình, vội vàng giải thích: "Tôi không có ý gì khác, nhưng tình huống của Hòa Ngọc khá đặc thù, cho dù cậu ta xác minh được một người là đồng đội thì cũng không có tác dụng gì, đối phương cũng không biết."

Giả sử Hòa Ngọc đã xác minh rằng đối phương là đồng đội, nhưng đối phương không biết, thì người đó vẫn có thể tấn công Hòa Ngọc. Chỉ khi những người khác xác minh rằng Hòa Ngọc là đồng đội, họ mới có thể yên tâm bảo vệ Hòa Ngọc.

Đường Kha nói đúng.

Đoàn Vu Thần suy nghĩ một chút, sau đó gật đầu: "Cũng có lý, hơn nữa mục đích chúng ta dùng thẻ kiểm nghiệm thân phận đều giống nhau."

Xác minh thân phận Hòa Ngọc.

Nếu xác nhận được Hòa Ngọc đang ở trong trận doanh của chính mình, là hỗ trợ mạnh nhất lại cộng thêm bộ não thông minh nhất sẽ giúp tỷ lệ chiến thắng của phe họ tăng lên rất nhiều. Nhưng nếu Hòa Ngọc ở trong trận doanh của phe địch, họ nhất định phải nghĩ ra phương pháp để giải quyết cậu.

Mọi người đều muốn có thẻ kiểm nghiệm thân phận, không ai muốn từ bỏ nó.

Họ đều nhìn chằm chằm vào tấm thẻ, bầu không khí trở nên vô cùng sốt ruột và khẩn trương.

[Bình luận: "Chết tiệt, tôi là người duy nhất lo lắng cho Hòa Ngọc sao?"]

[Bình luận: "Tôi cũng lo lắng cho Hòa Ngọc, nếu bọn họ lấy được tấm thẻ, nhất định sẽ xác minh quan hệ với Hòa Ngọc, lập tức phát hiện Hòa Ngọc là trận doanh của phe địch."]

[Bình luận: "Đúng vậy, đáng sợ nhất là không ai xác minh ra Hòa Ngọc là người của cùng trận doanh, điều đó có nghĩa là sẽ không ai sẽ bảo vệ Hòa Ngọc!!"]

Khán giả đang rất lo lắng. Theo cách nhìn của họ, một khi ai đó xác minh rằng Hòa Ngọc là đối thủ, họ chắc chắn sẽ tìm cách loại bỏ cậu, người có mối nguy hiểm tiềm ẩn lớn nhất.

Ngay cả khi người không muốn chiến đấu với Hòa Ngọc xác minh ra, họ cũng có thể lựa chọn cách xa Hòa Ngọc, hành động một mình, gom góp điểm tích lũy.

Nếu như mọi người đều cảm thấy rằng Hòa Ngọc không phải người trong trận doanh của chính mình, tất cả đều lựa chọn tránh xa, Hòa Ngọc sẽ không có ai bảo vệ nữa!

Cậu rất khó có thể hoàn thành nhiệm vụ một mình do năng lực chiến đấu của cậu, nếu gặp phải những tuyển thủ dự thi khác, người đó có nhiều khả năng sẽ trực tiếp tấn công Hòa Ngọc, ưu tiên loại bỏ cậu.

Hòa Ngọc rơi vào tình huống nguy hiểm!

Khán giả nóng lòng muốn chết, nhìn chằm chằm vào ba tấm thẻ trên màn hình, ước gì không có thứ này.

Tất nhiên, không thể không có.

Thế là bọn họ lại tìm đến tổ tiết mục, nhưng không biết chuyện gì xảy ra, lần này tổ tiết mục bất luận thế nào cũng giả chết, không chịu giải thích, làm cho những người ở bên ngoài hoàng cung tức giận đến nỗi đập cả cửa.

Vương cũng bị sứt đầu mẻ trán.

Tuy nhiên, Hòa Ngọc rất bình tĩnh, bình tĩnh nhìn ba tấm thẻ, như thể cậu không biết chuyện gì, không có chuyện gì xảy ra.

Bạc Kinh Sơn đột nhiên nhìn cậu: "Hòa Ngọc, cậu cảm thấy ba tấm thẻ này nên xử lý như thế nào?"

Ngay lập tức, mọi người đều nhìn về phía Hòa Ngọc.

Trấn Tinh, Vạn Nhân Trảm, Lăng Bất Thần, Bạc Kinh Sơn, họ hoàn toàn ủng hộ Hòa Ngọc vô điều kiện. Quỳnh, Seattle, Eugene, Đoàn Vu Thần cũng sẽ tin tưởng Hòa Ngọc. Cách Đới, Nguyên Trạch, Trảm Đặc, Đường Kha, họ cũng rất sẵn lòng tham khảo lời của Hòa Ngọc.

Vì vậy, mọi người đều nhìn chằm chằm, đợi cậu ra quyết định.
 
Hắn Tuyệt Đối Là Bug! (Vô Hạn Lưu)
Chương 1159: Là Đồng Đội Sao? (26)


Những người khác giờ đây đều lấm lem bùn đất, chỉ có Hòa Ngọc vẫn sạch sẽ tinh tươm, chỉ có đôi giày hơi bẩn, quần áo trên người vẫn trắng như tuyết, mặt và tay cũng sạch sẽ.

Cậu giơ tay đẩy gọng kính: "Bây giờ đơn giản chỉ có hai cách. Một là, các người đánh nhau, ai thắng thì có được."

Bầu không khí trở nên căng thẳng hơn, hơi thở của mọi người đều có chút ngưng trệ, liên tục dùng khóe mắt nhìn chằm chằm người khác.

Hòa Ngọc: "Nhưng điều đó cũng có nghĩa là các người có thể giết đồng đội của chính mình. Một số người sẽ chết trước khi họ bắt đầu trận đấu. Trước khi thể hiện sức mạnh, họ chỉ có thể chờ kết quả của người khác, đặt mạng sống của mình vào tay người khác."

Mọi người: "..."

Còn ngột ngạt hơn nữa, điều đó chắc chắn là không thể nào! Ngay cả khi bây giờ chết không phải là thật sự chết, họ cũng không sẵn sàng trao mạng sống của mình cho người khác. Tất cả các tuyển thủ đang có mặt ở đây đều là cao thủ, họ là trụ cột của các trận doanh, là những người sẽ đi đến cuối phó bản.

Đoàn Vu Thần lắc đầu: "Điều này không khả thi, chúng tôi đã đồng ý trước ngày hôm nay sẽ không ra tay với ai cả, chỉ hợp tác mà thôi."

Eugene: "Còn cách thứ hai thì sao?"

Hòa Ngọc nói như là điều đương nhiên: "Đưa hết cho tôi."

Cậu nhìn lướt qua đám người, bình tĩnh nói: "Tôi giữ ba tấm thẻ kiểm nghiệm thân phận, đợi đến khi nào để chúng ta có thể mỗi người một tấm thì chia ra."

Đây là cách công bằng nhất, mà càng nhiều người, càng nhiều sức mạnh thì càng dễ dàng hoàn thành nhiệm vụ. Đến lúc đó, mỗi người có một tấm thẻ và họ có thể bắt đầu hành động của riêng mình.

Trấn Tinh gật đầu: "Đồng ý."

Lăng Bất Thần và Bạc Kinh Sơn càng sẽ không đưa ra ý kiến trái ngược, trực tiếp gật đầu.

Vạn Nhân Trảm tiến về phía trước, nhưng khi nhìn thấy Hòa Ngọc sạch sẽ từ đầu đến chân, sau đó lại nhìn mình bẩn thỉu khắp người, gã lặng lẽ rút lui về bên cạnh Hòa Ngọc, lên tiếng: "Hòa Ngọc nói đúng, tao cảm thấy đề nghị của mày rất tốt. Chúng tao đã có năm người đồng ý, bọn mày có ý kiến trái ngược gì khác không?"

Khi nói đến ý kiến trái ngược, gã bắt đầu vặn cổ và cánh tay của mình, hiển nhiên là ai dám nói ra ý kiến trái ngược thì người đó liền đi tìm cái chết!

Mọi người: "..."

Eugene lại trợn tròn mắt, gã cảm thấy Vạn Nhân Trảm của hiện tại còn khó chịu hơn so với Vạn Nhân Trảm miệng thì nói ghét nhưng thân thể lại chính trực của lúc trước.

Eugene: "Tôi không phản đối, biện pháp của Hòa Ngọc khả thi."

Những người khác cũng gật đầu.

Họ vẫn đồng ý với quan điểm của Hòa Ngọc. Nếu mọi người không chịu từ bỏ, họ chỉ có thể chiến đấu, nhưng cuộc chiến không phải là kết quả mà họ muốn thấy.

Phương pháp của Hòa Ngọc khá hợp lí.

Tất nhiên, lời đe dọa của Vạn Nhân Trảm cũng có tác dụng. Khi không thể sử dụng trang bị, Vạn Nhân Trảm tuyệt đối là vô địch, cho nên lúc này, tại nơi này, bọn họ không muốn trở thành kẻ địch của Vạn Nhân Trảm.

Hòa Ngọc gật đầu, rất thờ ơ: "Được rồi, vậy chuẩn bị đi đến địa điểm nhiệm vụ tiếp theo đi."

Cậu bình tĩnh lấy đi ba tấm thẻ. Tấm thẻ để ở chỗ Hòa Ngọc, tất cả mọi người đều cảm thấy yên tâm.
 
Back
Top Bottom