Cập nhật mới

Dị Giới  Hắn Tuyệt Đối Là Bug! (Vô Hạn Lưu)

Hắn Tuyệt Đối Là Bug! (Vô Hạn Lưu)
Chương 1180: Là Đồng Đội Sao? (47)


Cách Đới nhíu mày và nói: "Dường như hơi thở của người mạnh phân bố ở khắp mọi nơi, cực kỳ rải rác cho nên không có cách nào để xác định được vị trí cụ thể, giống như là người mạnh không tồn tại vậy."

Hòa Ngọc nói: "Hãy thử dẫn dụ nó ra đi."

Trấn Tinh đồng ý: "Ở đây chúng ta không thể nhìn thấy bất cứ cái gì cả và chúng ta cũng không thể tách khỏi nhau, cho nên chúng ta hãy chuyển bị động thành chủ động."

Lăng Bất Thần xoay đàn cổ sang một hướng khác: "Tôi sẽ phụ trách ở phía đông."

Trấn Tinh nói: "Hãy để phía nam cho tôi."

Trảm Đặc khởi động cái cổ: "Vậy thì tôi sẽ phụ trách phía tây."

Bạc Kinh Sơn cầm dao khuyết nguyệt, anh ấy hướng mặt về phía bắc và nói một cách ngắn gọn: "Phía bắc."

Có bốn tuyển thủ dự thi mạnh mẽ, mỗi người chịu trách nhiệm ở một phía.

Vạn Nhân Trảm đột nhiên nói xen vào: "Tao sẽ chịu trách nhiệm bảo vệ Hòa Ngọc."

Mọi người: "..."

Eugene đảo mắt vẻ coi thường, sau đó gã hướng về phía vừa vang lên âm thanh và nói: "Tao cũng có thể bảo vệ Hòa Ngọc, mày hãy câm miệng đi."

Vạn Nhân Trảm còn định nói điều gì đó nhưng bốn người đó đã bắt đầu di chuyển.

Tiếng đàn cổ của Lăng Bất Thần vang lên ở phía đông. Lần này, âm thanh chơi đàn của cậu ấy cực kỳ chói tai, vang vọng cả một vùng sương mù. Đồng thời, các luồng năng lượng ở dưới đầu ngón tay của cậu ấy tạo thành một bề mặt rộng lớn và làm xóa tan màn sương mù.

Ở phía nam, khối rubik của Trấn Tinh trở nên lớn hơn, nó xoay tròn một cách điên cuồng rồi trực tiếp hút sương mù vào trong đó.

Ở phía tây, cây gậy dài của Trảm Đặc trở nên rất to lớn. Nó đâm về phía trước một cách mạnh mẽ, vượt qua mọi chông gai, như thể nó muốn đập nát tất cả các sinh vật ở trên đường đi, đồng thời nó cũng đánh tan màn sương mù dày đặc.

Ở phía bắc, Bạc Kinh Sơn rút con dao ra và vung nó xuống. Chuyển động của anh ấy lưu loát và sinh động như mây trôi nước chảy, động tác linh hoạt và liên tục. Sau khi thu lại con dao, ánh sáng của con dao xuyên qua màn sương mù, mạnh mẽ chém ra, lấy anh ấy là điểm đầu và chém ra thành một đường dài.

Với một đòn đánh mạnh mẽ của bốn người họ, gần như toàn bộ sương mù ở xung quanh họ đều tan biến trong một thời gian ngắn.

Những ngọn núi, kênh đào, những ngọn cỏ nhỏ bình thường tồn tại ở cách đó không xa, cũng như đoàn người họ, không có gì không bình thường cả và cũng không có bất cứ sinh vật kỳ lạ nào cả.

Điều này thậm chí còn phiền phức hơn.

Rốt cuộc thì những "sinh vật mạnh mẽ" không có ở đây hay là chúng vẫn đang ẩn nấp và sẵn sàng giáng cho họ một đòn đánh nặng nề?

Hô hấp của Vạn Nhân Trảm trở nên nặng nề, âm thanh của gã khàn khàn: "Chẳng lẽ phó bản này giống như là một trận chiến tâm lý xem ai là kẻ đang nằm vùng sao? Chúng ta đều đang bị ảo giác."

Da đầu của Đoàn Vu Thần tê dại: "Lẽ nào sinh vật mạnh mẽ này chính là vùng nước sương mù ư?"

Eugene nói: "Không phải đâu, không có dấu vết của sự sống ở đây."

Quỳnh cắn ngón tay, một lúc lâu sau, cô ta đề nghị: "Hay là chúng ta cứ đi tìm kiếm dọc theo con kênh đi. Mặc dù có chút nguy hiểm nhưng chúng ta đều là cao thủ. Có nhiều cao thủ như vậy tập trung lại một chỗ cùng với nhau thì chúng ta không cần phải sợ bất kỳ sinh vật mạnh mẽ nào."

Đoàn Vu Thần đồng ý: "Được đấy."

Trảm Đặc nhíu mày sau đó lên tiếng dặn dò với mọi người: "Tôi nghĩ chúng ta vẫn nên giữ vững đội hình, mọi người đừng có tách nhau ra. Sợi tơ của Quỳnh đang kéo chúng ta rất chặt cho nên đừng để bị tụt lại phía sau. Nếu như có bất kỳ vấn đề gì thì hãy lên tiếng ngay lập tức."

Càng không biết gì thì càng phải hành động một cách thận trọng.

Đường Kha nói: "Chẳng lẽ là sinh vật mạnh mẽ đó có thể di chuyển ư? Vì nó cảm nhận được sức mạnh của chúng ta cho nên nó mới tránh đi."

Seattle nói: "Chắc là không đến mức đó đâu, nếu thế thì làm sao chúng ta có thể hoàn thành nhiệm vụ được chứ?"

Đoàn người vừa nói vừa cực kỳ cẩn thận mà thăm dò dọc theo con kênh.

Tuy nhiên, họ đi bộ từ đầu đến cuối, từ cuối lên đến đầu, rồi lại băng qua con kênh và tìm kiếm ở phía bên kia, nhưng họ vẫn không tìm thấy cái gì cả, như thể không tồn tại cái gì ở điểm nhiệm vụ này vậy.

Trấn Tinh nhíu mày, và nói: "Nhiệm vụ thứ một trăm đúng không? Tôi không biết có bao nhiêu cái nhiệm vụ ở trên hành tinh này, nhưng số một trăm chắc chắn là một con số rất lớn."

Eugene âm thầm bổ sung thêm một câu: "Thậm chí nó còn có thể là con số lớn nhất."

Trấn Tinh nói: "Dưới tình huống như thế này, sinh vật mạnh mẽ đó vẫn có thể biến mất được thì tôi càng cảm thấy nó cực kỳ mạnh mẽ, nó mạnh đến mức chúng ta không thể phát hiện ra được."

Bạc Kinh Sơn mím môi: "Vậy thì nó cũng có thể tấn công chúng ta mà."
 
Hắn Tuyệt Đối Là Bug! (Vô Hạn Lưu)
Chương 1181: Là Đồng Đội Sao? (48)


Bạn còn 9 lượt đọc trên websiteTìm hiểu thêm

Trong lòng Lăng Bất Thần khẽ động, tiếng đàn cổ lại vang lên lần nữa. Cùng với tiếng đàn, cậu ấy đồng thời nói: "Mọi người bịt tai lại."

"Ting."

Hầu hết thời gian, tiếng đàn cổ của Lăng Bất Thần đều rất dễ nghe, ít nhất là đối với mọi người và khán giả thì là như vậy. Nhưng lúc này, tiếng đàn cổ của cậu ấy cực kỳ chói tai đến mức ngay cả khán giả ở trong phòng phát sóng trực tiếp cũng cảm thấy màng nhĩ của mình đang bị tổn thương. Nó giống như là các vũ khí bằng sắt đang cọ xát với nhau, cực kì sắc nhọn và chói tai.

Màng nhĩ của Vạn Nhân Trảm bị thương, gã cảm thấy đau đớn, đầu óc trở nên hỗn loạn. Gã bịt tai Hòa Ngọc lại theo bản năng, sau đó chửi bới: "Nếu mày còn đánh đàn nữa thì không phải là giết quái vật mà là giết chúng tao trước đấy."

Tiếng đàn lại vang lên hai lần, Lăng Bất Thần dừng lại, cực kỳ bất đắc dĩ mà nói: "Nếu như là sinh vật có đủ các giác quan thì chắc chắn nó sẽ không tiếp tục ẩn nấp nữa rồi."

Tiếng đàn lớn như vậy, nhưng nó vẫn còn chưa xuất hiện để đánh bọn họ cho nên rõ ràng là có nguyên nhân khác. Nếu bởi vì họ quá mạnh khiến cho con quái vật này cảm thấy sợ hãi thì việc này sẽ rất rắc rối.

Cách Đới lắc đầu rồi nói: "Tôi không cảm thấy như thế. Nếu nó yếu hơn so với chúng ta mà chúng ta lại có nhiều người như vậy thì chắc chắn sẽ phát hiện ra nó."

Seattle có chút cáu kỉnh, cô ta đạp chân xuống đất rồi nói: "Liệu có phải do yếu tố nào đó không thể kiểm soát hoặc là nó đã chết hay là nó đang đi ra ngoài đi dạo?"

Quỳnh đảo mắt với vẻ coi thường: "Đúng là cái gì cô cũng đoán được."

Hòa Ngọc lấy ngón tay thon dài và mảnh khảnh xoa cằm của mình, đột nhiên cậu nói xen vào: "Có lẽ là đối phương đã thật sự xảy ra chuyện ngoài ý muốn gì rồi. Nơi này cũng không có cái gì kỳ lạ cả, chúng ta đi thôi."

Mọi người: "..."

Tại sao Hòa Ngọc lại từ bỏ một cách dễ dàng như thế chứ? Họ cảm thấy có chút kỳ lạ. Nơi này thật sự rất quái dị, hơn nữa dựa vào mùi ở trong không khí thì chứng tỏ nơi này chắc chắn đã từng tồn tại một sinh vật mạnh mẽ. Họ còn chưa kiểm tra kỹ càng và cũng chưa đi lên núi.

Nhiều điểm tích lũy như vậy nhưng lại từ bỏ chúng sao? Bọn họ cảm giác điều này không giống như phong cách của Hòa Ngọc.

Vạn Nhân Trảm không phản bác lại Hòa Ngọc, gã lập tức gật đầu rồi nói: "Vậy chúng ta đi thôi, Hòa Ngọc đã nói là không có cái gì ở đây rồi thì chúng ta cũng đừng lãng phí thời gian ở đây nữa."

Khi Eugene muốn nói điều gì đó thì âm thanh của Lăng Bất Thần vang lên: "Được."

Trấn Tinh nói: "Đi thôi."

Bạc Kinh Sơn: "Ừ."

Những người khác: "..."

Mọi người đều không hiểu cho lắm, nhưng mọi người cũng chỉ có thể chấp hành. Vì vậy, đoàn người lại quay trở lại con đường cũ.
 
Hắn Tuyệt Đối Là Bug! (Vô Hạn Lưu)
Chương 1182: Là Đồng Đội Sao? (49) - "Sinh vật mạnh mẽ" với đôi mắt màu xanh


[Bình luận: "Thế này là từ bỏ rồi sao?"]

[Bình luận: "Nhiệm vụ này còn chưa có người nào làm, chắc chắn là con quái vẫn còn đang ẩn nấp. Tại sao các người lại rời đi chứ?"]

[Bình luận: "Đây là có ý gì vậy? Khó khăn lắm mới tìm được một nhiệm vụ có điểm tích lũy cao như vậy, chắc trên thế giới này cũng chỉ có khoảng một trăm nhiệm vụ. Các người đã gặp được người nào bỏ lỡ một trăm triệu chưa?"]

Tuy nhiên, các tuyển thủ dự thi hoàn toàn không thể nghe thấy tiếng kêu gào của khán giả.

Đoàn người vẫn đi ra ngoài như cũ, họ không hề quay đầu lại và nhanh chóng rời khỏi màn sương mù. Bởi vì chậm trễ trong một khoảng thời gian này nên bây giờ mặt trời đã hoàn toàn lặn, bầu trời cũng hoàn toàn tối đen và mặt trăng đã xuất hiện ở trên không trung. Mặt trăng lạnh lẽo treo trên cao vẫn soi sáng cả thế giới.

Tiếng bước chân của họ xa dần.

Lúc này, mặt nước ở trên con kênh nổi sóng dữ dội, trong vùng nước đột nhiên có một con vật nhỏ trồi lên. Nó ló đầu ra, khi nghe thấy tiếng bước chân xa dần thì vội vàng chui lên khỏi mặt nước.

Nó nhìn trông giống một cây nhân sâm nhưng lại khác nhân sâm rất nhiều.

Cơ thể của nó có hình hơi tròn, bên dưới có hai cái chân rễ, một bên trái một bên phải và còn có hai bộ rễ đang vẫy vẫy như là hai cánh tay.

Ở trên đầu nó có một chiếc lá xanh hình tròn, trông cực kỳ đáng yêu.

Nó mở hai cái chân rễ ra, hai cái rễ trông giống như là hai cái chân ngắn ngủn, sau đó nó bước nhanh và đuổi kịp đoàn người.

Bộ rễ của nó có thể cắm sâu vào trong lòng đất, nó bước đi một cách lặng lẽ, căn bản không có ai phát hiện ra, nhưng bởi vì chân ngắn nên nó cũng vừa bước đi vừa thở hồng hộc.

Ở phía trước, đoàn người đang thảo luận với nhau.

"Tiếp theo chúng ta sẽ đi đâu vậy?"

"Chúng ta sẽ tiêu diệt các tuyển thủ trước, sau đó sẽ tiếp tục đi hoàn thành nhiệm vụ."

"Eugene, Cách Đới, hai người kiểm tra xem ở xung quanh có người nào không?"

"Đừng có luôn coi tôi như một cái máy để sử dụng."

"Quỳnh, cô có thể sử dụng Eugene và Cách Đới để tạo ra mạng liên hành tinh thăm dò không?"

Đoàn người đang nói chuyện thì đột nhiên dừng lại.

Con vật nhỏ lập tức phanh lại một cách khẩn cấp, nó lùi về phía sau của tảng đá, lặng lẽ ẩn nấp, cắm rễ vào trong lòng đất, các lá cây bó vào với nhau, ngay ngắn giống như một ngọn cỏ và không hề thu hút một chút nào.

Không có bất cứ âm thanh gì.

Con vật nhỏ rung phần lá cây, nhưng nó vẫn không nghe thấy bất cứ âm thanh gì.

Nó cực kỳ cẩn thận mà mở lớp lá đang bao quanh mình ra rồi chuẩn bị thò đầu ra bên ngoài.

Một bàn tay trắng nõn như ngọc đột nhiên từ phía sau vươn ra, nắm lấy nó ở trong tay rồi nhấc nó lên. Lá cây cứng đờ, con vật nhỏ không dám nhúc nhích, giống như là bị đóng băng, rễ cây cũng tương tự, y hệt như đã đông cứng lại.

Hòa Ngọc giơ nó lên, xoay xoay một vòng, đồng thời âm thầm thở dài: "Tại sao lại để cho bản thân trở nên lộn xộn như vậy?"

Mặt trước của con vật nhỏ xuất hiện trong phòng phát sóng trực tiếp.

Cơ thể của nó nhìn như nhân sâm, hai tay hai chân đều là rễ cây gầy guộc và có một đôi mắt màu xanh lam mà tất cả mọi người đều cảm thấy quen thuộc.
 
Hắn Tuyệt Đối Là Bug! (Vô Hạn Lưu)
Chương 1183: Là Đồng Đội Sao? (50) - Nhân sâm nhỏ


[Bình luận: "?"]

[Bình luận: "A a a đôi mắt xanh!"]

[Bình luận: "Mỗi một lần anh ta đều rất bất ngờ, hahaha, cười chết mất."]

[Bình luận: "Mẹ ơi, cuối cùng lại gặp được đôi mắt xanh rồi! Tôi sẽ leo về tường nhà mình ngay lập tức"]

Bộ phận khán giả phấn khởi, đôi mắt xanh mà họ thường thấy ở trong phó bản có một ý nghĩa hoàn toàn khác, anh có quan hệ ràng buộc với Hòa Ngọc, đồng thời khiến khán giả có những cảm xúc khác nhau.

Từ Mèo lớn đến Laners, thời gian anh xuất hiện không nhiều lắm, nhưng mỗi một lần đều khiến người ta nảy sinh ra háo hức mãnh liệt, khắc sâu ấn tượng với người khác.

Lúc thấy đống tuyết Hàn Băng thú, khán giả cũng đã đoán được anh ở phó bản này, bây giờ thấy dáng vẻ xuất hiện này của anh, vẫn hết sức kinh ngạc.

Giống như là một cây nhân sâm nhỏ.

Thế nhưng... Trạng thái này sao lại không bằng cả lần trước đó?

Đám người Trấn Tinh cũng có tâm tình phức tạp, bọn họ không giống với khán giả, bây giờ bọn họ đã biết đôi mắt xanh này thật ra là

— Trạm Thần, Ly Trạm.

Trong mắt đám người Nguyên Trạch mang theo kích động, cố gắng kiềm chế, không để bản thân thể hiện khác thường.

Vẻ mặt Trảm Đặc khẽ run: "Đôi mắt xanh à..."

Ánh mắt Nguyên Trạch vừa kích động lại lo lắng, giọng nói hơi khàn khàn: "Quả nhiên gặp phải anh ta, chỉ là, sao anh ta lại biến thành như vậy."

Nói xong, gã mang theo chút phẫn nộ không kiềm chế được. Khán giả nghe nói như thế, cũng chỉ là cho là gã đang cảm thán hình dạng của đôi mắt xanh ở phó bản này.

Có người kích động, có người mặt không chút thay đổi.

Vạn Nhân Trảm thấp giọng nói: "Đúng là âm hồn bất tán, sao ở đâu cũng đều có anh ta vậy?" Vẻ mặt không kiên nhẫn, giống như cực kỳ mất hứng.

Đường Kha nghe vậy, không thể tin được nhìn về phía Vạn Nhân Trảm: "Đây chính là đôi mắt xanh đấy!"

— Đây chính là Ly Trạm đấy!

Hơn nữa, nếu như anh ta nhớ không lầm, hình như trước đây Vạn Nhân Trảm cực kỳ tôn sùng Ly Trạm, ai dám nói xấu một câu về thần tượng, gã có thể lập tức nhảy dựng lên đánh nhau...

Vạn Nhân Trảm mặt không chút thay đổi: "Thì sao? Phiền muốn chết."

Trấn Tinh đi về phía trước hai bước, đứng ở bên cạnh Hòa Ngọc, khẽ cười, mái tóc màu xanh lam ở dưới ánh trăng cũng rất dễ nhìn thấy, đôi mắt phượng dịu dàng, giọng nói đầy nghi hoặc: "Hòa Ngọc, cậu đã sớm biết anh ta đi theo phải không?"

Ở trong sương mù, Hòa Ngọc đột nhiên hạ giọng nói câu: "Mọi người đi lên phía trước đi, phía sau có người đi theo, anh ta cố tình tạo sương mù dày đặc."

Lời này vừa nhẹ vừa nhanh, nhưng đám người Trấn Tinh vẫn nghe được, lập tức làm theo.

Khi bọn họ vừa đi ra, Hòa Ngọc rời khỏi đám người, trốn ở phía sau tảng đá cách đó không xa, những người khác ngầm hiểu, bèn nghĩ cách lừa đôi mắt xanh đi ra.

Chỉ là, bọn họ đều không nghĩ tới đó là đôi mắt xanh.

Mà Hòa Ngọc... hình như cũng đã xác định từ sớm rồi?

Lúc cậu túm được đôi mắt xanh, vẫn còn chưa thấy được ánh mắt của anh, đã nói ra câu nói kia, rõ ràng là đã đoán được!

Làm thế này sao đoán được vậy?

Nghe vậy, Hòa Ngọc tiếp tục nhìn đôi mắt xanh, người này giống như là xấu hổ, uốn éo ở trên tay cậu, lại dùng lá cây bọc chính mình lại, thậm chí rễ cây cũng cuốn lấy mình, không chịu nhúc nhích.

— Giả chết, giấu đầu hở đuôi.
 
Hắn Tuyệt Đối Là Bug! (Vô Hạn Lưu)
Chương 1184: Là Đồng Đội Sao? (51)


Hòa Ngọc ý cười trong ánh mắt ngày càng sâu, giọng nói nhẹ nhàng: "Đống tuyết Hàn Băng thú nói rõ anh ta nhất định ở phó bản này, mà nếu như anh ta vẫn còn sống, đa số thời gian đều là đại boss. Rất có thể là boss lớn nhất trong nhiệm vụ vùng nước sương mù này, có đôi mắt xanh."

Lăng Bất Thần đi tới phía bên kia của Hòa Ngọc, vẻ mặt rất tò mò: "Nhưng mà, toàn bộ hành trình anh ta chưa từng xuất hiện."

Đôi mắt xanh sẽ tránh mặt Hòa Ngọc? Làm sao có khả năng đó được!

Người này mỗi lần nhìn thấy Hòa Ngọc đều rất mất giá, sao lại tránh mặt đi được?

"Về việc anh ta trốn đi, chắc là vì biến hình thành 'Sinh vật mạnh mẽ' ở nơi này, nên ngại lộ mặt." Hòa Ngọc hơi cong môi, đưa tay giật lá xanh tròn nhỏ trên đỉnh đầu của đôi mắt xanh.

Nhất thời, đôi mắt xanh có muốn giả chết cứng ngắc cũng không thể được, phiến lá điên cuồng run run, đó là kiềm chế không được phản ứng lại, rễ cây quấn quanh càng siết càng chặt, giống như muốn ghìm chết bản thân. Đương nhiên, anh chưa muốn chết, đây chỉ là phản ứng căng thẳng trong vô thức.

Hòa Ngọc buồn cười, đưa tay, dùng ngón tay thon dài nhỏ nhắn chỉnh lại rễ cây cho anh, đôi mắt xanh lại lần nữa cứng ngắc, vẫn không nhúc nhích.

Đoàn Vu Thần nghi hoặc: "Vậy cậu biết tại sao anh ta lại biến thành hình dáng này không?"

Cây nhân sâm nhỏ này thoạt nhìn không thể là sinh vật mạnh mẽ gì, thậm chí có thể nói là không có sức chiến đấu, đâu có lực uy h**p gì để coi là mạnh?

Từ "Sinh vật mạnh mẽ" biến thành "Nhân sâm nhỏ", tất nhiên là đã xảy ra biến cố quan trọng.

Đương nhiên, Đoàn Vu Thần không cảm thấy Hòa Ngọc sẽ biết, anh ta chỉ là muốn bảo Hòa Ngọc hỏi đôi mắt xanh, lấy đáp án từ đôi mắt xanh.

Nhưng Hòa Ngọc lại biết thật, cậu không hỏi, mà nói thẳng: "Lý do mà anh ta biến thành như vậy..."

Tay cậu dí dí phiến lá của nhân sâm nhỏ, khẽ nói: "Có lẽ là vì đổi sang phó bản này cho tôi, năng lượng tiêu hao quá lớn, không duy trì được hình người trong phó bản."

Mọi người: "!"

Vạn Nhân Trảm đến cả đố kỵ đôi mắt xanh cũng không để ý tới, cất cao giọng: "Đổi phó bản? Chuyện là thế nào?"

Khách quan mà nói với chuyện Ly Trạm không có hình người, và chuyện "đổi phó bản cho Hòa Ngọc" gã vẫn nghĩ là chuyện này ảnh hưởng lớn hơn, cũng càng khiến gã coi trọng hơn.

Mọi người: "..."

Eugene ghét bỏ mà nhìn gã một cái: "Mày đang làm gì thế? Trước đó mày không nghe thấy hệ thống thông báo vì sao phó bản lại đổi thành phó bản Là đồng đội sao> hả?"

Vạn Nhân Trảm: "... Không để ý đến thật."

Trong đầu gã chỉ suy nghĩ làm thế nào để tìm Hòa Ngọc, căn bản không chú ý đến nhiệm vụ của phó bản. Nhiệm vụ càng ngày càng khó, quy tắc của phó bản gã cũng chỉ nhìn lướt qua.

Những người khác không thèm để ý đến gã. Quỳnh phát hiện điểm mấu chốt, cau mày nhìn về phía Hòa Ngọc: "Đổi phó bản vì anh?"

Hòa Ngọc gật đầu: "Ừm, ở phó bản tôi bị dịch chuyển thẳng vào miệng quét thẳng vào miệng quái vật, thiếu chút nữa bỏ mạng."
 
Hắn Tuyệt Đối Là Bug! (Vô Hạn Lưu)
Chương 1185: Là Đồng Đội Sao? (52)


Hòa Ngọc nói rất hời hợt, cũng rất bình tĩnh, lại làm cho người ta sởn tóc gáy trong cơn giận dữ.

Cách Đới: "Rơi vào miệng quái vật?"

Trảm Đặc: "Đùa gì thế, từ trước tới nay mở đầu phó bản của đều tuyệt đối an toàn! Thiết kế để cậu rơi vào miệng quái vật trực tiếp mất mạng, cái đó khác gì lừa dối khán giả chứ?"

Nguyên Trạch hít một hơi khí lạnh: "Đệch, vậy cũng quá tàn ác rồi."

Đoàn Vu Thần: "Cái này là thứ đồ chơi gì vậy? Quy tắc dằn vặt người ta cũng thôi đi, lại còn làm ra loại chuyện này?"

Eugene nghiến răng nghiến lợi: "Tôi đã nói bảo sao lại đột nhiên đổi phó bản, tôi chỉ cho là bọn họ sẽ có vấn đề ở phần quy tắc, chỉ cho là bọn họ sẽ đổi cho chúng ta một phó bản khó một chút, không nghĩ tới lại làm ra hành vi ghê tởm này!"

Tay Trấn Tinh nắm chặt thành quyền, vừa buông ra, lại nắm chặt, lặp lại động tác này mấy lần, điều chỉnh trạng thái của mình. Đôi mắt gã cong cong nhìn chằm chằm Hòa Ngọc, có đau buồn, cũng có thương xót.

Từ nhỏ đến lớn, gã vẫn cảm thấy bản thân rất mạnh mẽ, chưa bao giờ gặp phải vấp ngã. Hào quang thiên tài vẫn treo ở trên đầu của gã, hơn nữa gia tộc của gã cũng rất mạnh. Gã luôn luôn cao cao tại thượng, một lòng một dạ chỉ có chiến đấu, khiêu chiến cao thủ.

Vạn Nhân Trảm từ đi ra, gã lập tức đi khiêu chiến gã ta, đồng thời chiến thắng gã ta. Bởi vì không còn thử thách bên ngoài, gã lại báo danh vào show sống còn. Trước khi tiến vào, tất cả mọi người dự đoán lần này "Đỉnh lưu" chỉ có thể là gã hoặc Eugene, chỉ có một trong hai. Mà trong lòng của gã biết, Eugene đánh không lại mình, gã tiến vào , kiểu gì cũng sẽ hạng nhất và sống sót ra ngoài.

Từ nhỏ gã đã có con đường riêng của mình, chẳng bao giờ nghĩ có cảm thấy bất lực.

Nhưng lúc này --

Gã đột nhiên cảm thấy cực kỳ bất lực.

Hòa Ngọc gặp phải chuyện bất bình, bị nhằm vào và tính toán, đều khiến gã phẫn nộ, nhưng gã ngoại trừ giúp Hòa Ngọc chiến đấu, đứng ở bên cạnh Hòa Ngọc, cái gì cũng không làm được. Gã ở trong hệ thống , mạng của gã, cũng nằm trên tay người khác.

Lúc này nếu gã ở bên ngoài, gã còn có thể bới móc tổ tiết mục, hoặc là đánh vào hoàng cung. Nhưng bây giờ, gã giống như chỉ có thể phẫn nộ trong vô vọng.

Trấn Tinh cười khổ, lớn lên cả một đời như vậy, đây vẫn là lần đầu tiên gã biết cái gì gọi là không thể tránh được…

Hòa Ngọc thì ở bên cạnh gã, thản nhiên nói: "Không có cái gì phải tức giận cả, đánh lén sau lưng thì tôi tiếp chiêu, mọi người có thể đứng ở bên cạnh trợ giúp tôi, thế là đủ."

Trấn Tinh và Lăng Bất Thần đều nhìn chằm chằm Hòa Ngọc ở bên cạnh.

— Người tốt như vậy.

Phải sống sót đi ra ngoài, phải có thế giới rộng lớn để cậu tự do bay lượn, chứ không phải bị giam ở nơi như thế này.

Seattle lấy lại bình tĩnh, áp chế phẫn nộ xuống, chú ý tới chuyện chính, cô ấy hỏi: "Cho nên đôi mắt xanh có thể đổi phó bản? Sao anh ta có thể làm được?"

Hòa Ngọc quơ quơ tay, dùng đầu ngón út gãi gãi anh: "Hỏi anh đấy, có thể nói chuyện không?"

Đôi mắt xanh: "..."
 
Hắn Tuyệt Đối Là Bug! (Vô Hạn Lưu)
Chương 1186: Là Đồng Đội Sao? (53) - Anh muốn gặp Hoà Ngọc


Anh vẫn dùng phiến lá che mặt như trước, giọng nói ồm ồm: “Miễn cưỡng thôi, di chứng sau đó có chút lớn, nên ”tôi" chết rồi."

Nếu không nhờ phản ứng nhanh, lập tức chuyển ý thức của mình vào gốc cây nhân sâm nhỏ này, sợ rằng đến Hòa Ngọc anh cũng không gặp được nữa, phó bản này cũng không có anh.

Giọng nói non nớt, giọng điệu rất trầm ổn, còn rất là dễ nghe.

Ánh mắt của đám người Trấn Tinh, Lăng Bất Thần, thậm chí là Vạn Nhân Trảm nhìn đôi mắt xanh cũng không nhịn được mà dịu đi một chút.

Là anh ta cứu Hòa Ngọc.

Nếu như không phải anh, bây giờ Hòa Ngọc còn không biết đang thế nào, thật là làm cho người khác ngẫm lại thì sau lưng ớn lạnh, cũng là bởi vì anh cứu Hòa Ngọc, liền khiến cho bọn họ vô cùng cảm kích.

Vạn Nhân Trảm nhìn gốc cây "cỏ mập" này cũng thấy thuận mắt hơn chút.

Mà giờ phút này, khán giả đã sớm bùng nổ:

[Bình luận: "Đùa gì thế? Chuyện đổi phó bản vốn là đôi mắt xanh làm, tổ tiết mục cái gì cũng không làm hả?"]

[Bình luận: "Không phải tổ tiết mục đổi phó bản sao? Thiếu chút nữa thì tôi tin tưởng bọn họ rồi!"]

[Bình luận: "Bọn họ có thể làm cái rắm gì, tin tưởng cái gì chứ? Chân trước hứa hẹn sẽ không làm gì với người tham gia thi đấu, chân sau đã gài trong vòng đấu thứ ba của Hòa Ngọc, con mẹ nó chứ vừa nhìn biết là đám người kia không thể tin được!"]

[Bình luận: "Ha ha, còn không thấy ngại còn dát vàng lên mặt cơ? Bây giờ cũng không giải thích gì cả."]

[Bình luận: "Hình như lúc tổ tiết mục giải thích không nói rõ là chính bọn họ làm?"]

[Bình luận: "Vậy càng không biết xấu hổ, đệch, giận thận chứ, đôi mắt xanh đáng thương của tôi a a a."]

[Bình luận: "Có thể vĩnh viễn tin tưởng đôi mắt xanh! Anh ta luôn luôn trợ giúp Hòa Ngọc vào lúc cậu ta cần nhất, cho dù lấy mạng ra để trả giá."]

Nói xong, đôi mắt xanh dừng một chút, thả phiến lá ra, một đôi mắt màu xanh xinh đẹp nhìn về phía Hòa Ngọc, giọng khàn khàn: "Đây là lần đầu tiên, khả năng cũng là lần cuối cùng, cậu... Sau này cẩn thận."

Hòa Ngọc hiểu, gật đầu.

Người ở phía sau màn không đơn giản, lúc này đôi mắt xanh có thể đổi phó bản, đó là bởi vì anh phát hiện ra Hòa Ngọc trước, mà người ở phía sau màn chưa kịp chuẩn bị. Nhưng về sau sẽ không giống thế nữa, người ở phía sau màn đã có chuẩn bị, đôi mắt xanh còn muốn đổi phó bản nữa, sợ rằng rất khó.

Anh rất lo lắng cho Hòa Ngọc.

Hòa Ngọc không sao cả, giữa nhiều mưu tính chết chóc như vậy, nhiều thứ nguy hiểm như vậy, từng giây từng phút cậu đều rơi vào nguy hiểm, chỉ cần nghĩ cách đối phó là được, không có cái gì phải sợ cả.

Cậu cười nhìn đôi mắt xanh: "Nếu anh đã trốn tránh không muốn gặp tôi rồi? Tại sao lại chủ động chạy đến?"

Đôi mắt xanh: "..."

Trong nháy mắt cả người anh nổi lên màu hồng, anh lại dùng phiến lá che mặt lại, không muốn để Hòa Ngọc thấy dáng vẻ "xấu hổ" của bản thân, nhưng vẫn muốn nhìn Hòa Ngọc, không nhịn được chuyển phiến lá sang một bên, lén lút nhìn cậu.

Trước khi anh trở thành "nhân sâm nhỏ", anh vẫn là hình người. Khi thiết kế nơi gặp gỡ ở trên núi tuyết, anh đột nhiên biến thành "nhân sâm nhỏ" không có phẩm giá, chỉ muốn bỏ chạy thật xa.

Trước đây ký ức không được đầy đủ, anh không thể quyết định mình sẽ biến thành hình dạng thế nào. Nhưng bây giờ có ký ức, đồng thời Hòa Ngọc đã biết mình là ai, lại biến thành những thứ có "kỳ quặc" này thì hơi xấu hổ.

Thế nhưng, Hòa Ngọc nháy mắt một cái, trực tiếp khiến anh tê dại, ngã vào trong kênh nước, đâu còn muốn rời đi?

Anh muốn gặp Hòa Ngọc!

Bọn họ mới chia tay không lâu nhưng đối với anh đó là một khoảng thời gian rất dài. Đến nỗi rõ ràng anh trốn tránh Hòa Ngọc, nhưng lại muốn ở bên cạnh...
 
Hắn Tuyệt Đối Là Bug! (Vô Hạn Lưu)
Chương 1187: Là Đồng Đội Sao? (54) - Matcha Nhật vs Matcha Đài :>>>


[Bình luận: "Mặc dù tức giận với những gì Hòa Ngọc trải qua, nhưng lúc này vẫn không nhịn được dập đầu một cái."]

[Bình luận: "Aaa đôi mắt xanh không muốn Hòa Ngọc nhìn thấy dáng vẻ lúc này của anh ta, chứ không phải là không muốn gặp Hòa Ngọc, bám theo là muốn nhìn lén Hòa Ngọc!"]

[Bình luận: "Chỉ là không nghĩ tới nhìn lén thì bị bắt."]

[Bình luận: "Mẹ nó, dập đầu bái phục, vì cứu Hòa Ngọc biến thành hình dáng này, lại không dám để Hòa Ngọc thấy, chỉ có thể lén lút bám theo, nhìn Hòa Ngọc một cái thì thỏa mãn… CP thần tiên này!"]

[Bình luận: "Toàn bộ CP khác xin nhường đường!"]

[Bình luận: "Tôi sai rồi, xin lỗi, là tôi gặp ai cắn đó..."]

Đôi mắt xanh len lén nhìn Hòa Ngọc, mà Hòa Ngọc cũng đặt anh ở trong lòng bàn tay, tròng mắt lộ ý cười nhìn anh, bầu không khí vô cùng ấm áp, cũng không giống bình thường.

Giống như là bọn họ cực kỳ ăn ý, ở trong cổng không gian khác, mà những người còn lại đều là thế giới khác, chẳng liên quan.

Cái này khiến đám người Trấn Tinh không nhịn được.

Vạn Nhân Trảm bước mấy bước đi tới trước mặt Hòa Ngọc, nhìn nhân sâm nhỏ từ trên xuống dưới, coi thường "Hừ" một tiếng, rồi sau đó nhìn về phía Hòa Ngọc, lớn tiếng: "Tuy rằng không phải 'Sinh vật mạnh mẽ', nhưng người này vốn là sinh vật mạnh mẽ, hệ thống có thể sẽ nhận định anh ta là nhiệm vụ thứ 100."

Gã khẽ cười: "Cho nên, chúng ta g**t ch*t anh ta đi."

Không một ai nói chuyện, dù sao sau khi biết đôi mắt xanh là ai xong, tất cả mọi người không hề giống như trước đây.

Một lát sau, vẫn là Eugene mở miệng trước: "Tôi đồng ý, nhiệm vụ của phó bản này là hoàn thành tất cả nhiệm vụ, tất cả, một cái cũng không thể thiếu. Như vậy, đôi mắt xanh ở phó bản này cũng nhất định phải chết."

Đôi mắt xanh ở phó bản này không chết, thì người chết chính là bọn họ.

Vạn Nhân Trảm: "Đúng rồi, chết sớm chết muộn đều giống nhau, hiện tại giết anh ta lấy điểm đi!"

Gã thấy khá ngứa mắt, thậm chí vươn "móng vuốt ác ma" hướng về phía đôi mắt xanh, ý muốn bắt đôi mắt xanh, chuẩn bị g**t ch*t anh...

Đôi mắt xanh: "..."

Anh vô thức mở to mắt, nhưng kiềm chế lại, lại giả vờ "lạnh run", nhân sâm nhỏ lớn chừng bàn tay đáng thương như thế, rất khó mà không khiến người ta động lòng.

Nhất là đôi mắt màu xanh xinh đẹp như vậy, mong chờ nhìn về phía Hòa Ngọc.

Trấn Tinh và Lăng Bất Thần phía đối diện, vẻ mặt có hơi trầm xuống.

Không sợ đôi mắt xanh mạnh mẽ.

Chỉ sợ anh vừa mạnh mẽ lại vừa trà xanh!

Người này thực sự biết cách giả vờ đáng thương, biến thành nhân sâm nhỏ, lại “bị” Hòa Ngọc phát hiện, lập tức chọn đi con đường giả vờ đáng thương.

Hòa Ngọc quả nhiên làm chủ cho anh, chuyển anh qua bàn tay còn lại, không cho Vạn Nhân Trảm chạm vào. Đồng thời, cậu vẫn còn đưa tay vỗ mu bàn tay Vạn Nhân Trảm xuống, giọng nói nghiêm túc: "Không được động vào anh ta."

Vạn Nhân Trảm: "?"

Gã cầm lấy tay, không thể tin nổi nhìn Hòa Ngọc, vẻ mặt ấm ức: "Mày vì anh ta mà đánh tao!"

Dáng vẻ đó của gã giống như sau một giây nữa sẽ gào khóc lên vậy.

Rõ ràng gã cũng bắt đầu giả bộ đáng thương rồi!

Vạn Nhân Trảm này cũng muốn đi theo con đường trà xanh, khiến cho trà xanh không có đường để đi.
 
Hắn Tuyệt Đối Là Bug! (Vô Hạn Lưu)
Chương 1188: Là Đồng Đội Sao? (55)


Mọi người: "?"

Hòa Ngọc: "..."

Thế nhưng, đôi mắt xanh giả bộ đáng thương là vì điều kiện bên ngoài cũng đủ tỏ vẻ đáng yêu và đáng thương, có thể làm vẻ tội nghiệp nằm ở trong bàn tay Hòa Ngọc, sao vậy có thể không khiến người ta quan tâm được?

Nhưng Vạn Nhân Trảm thì sao?

Một người đàn ông khỏe mạnh hơn hai mét, trên mặt còn có sẹo, nhưng lại giả vờ đáng thương...

Quả thực... cay mắt!

Mọi người yên lặng dời tầm mắt.

Hòa Ngọc khẽ cười: "Vạn Nhân Trảm, xin hãy nói chuyện bình thường."

Vạn Nhân Trảm tỏ vẻ tội nghiệp: "Tao vẫn bình thường vẫn như vậy mà ~"

Trấn Tinh cắn răng: "Nếu mày không muốn làm người, cứ việc nói thẳng."

Ngón tay của Lăng Bất Thần đặt ở trên dây đàn, khẽ cười: "Lưỡi là đồ tốt, nhưng nếu cậu không cần."

Đoàn Vu Thần vung cây búa lên.

Quỳnh kéo kéo sợi tơ trước người.

Vẻ mặt Cách Đới buồn nôn không nhịn nổi, Bạc Kinh Sơn nhìn với ánh mắt chết chóc, Đường Kha vẻ mặt suy sụp.

Seattle xoa xoa cánh tay: "Vạn Nhân Trảm, mày nói thật dễ nghe."

Eugene và Nguyên Trạch trực tiếp một trái một phải chuẩn bị kéo Vạn Nhân Trảm đi...

Vạn Nhân Trảm thoát khỏi hai người bọn họ, tránh ra, không nhịn được: "Được rồi được rồi, đừng lôi kéo tao."

Gã khôi phục biểu cảm, hung dữ nhìn chòng chọc đôi mắt xanh, giống như có thể cắn chết anh.

Quả nhiên, đây mới là Vạn Nhân Trảm!

Đương nhiên, đôi mắt xanh nhìn cũng không nhìn gã, an tĩnh nằm ở trong lòng bàn tay của Hòa Ngọc. Với tư cách "người đàn ông" trong lòng bàn tay của Hòa Ngọc, anh không cần so đo với những người khác.

[Bình luận: "Nếu như tôi có tội, mong là không cần dùng Vạn Nhân Trảm làm nũng để nghiêm phạt tôi."]

[Bình luận: "A --- Sau khi Vạn Nhân Trảm tỏ vẻ đáng thương xong, tôi nhìn cả người đôi mắt xanh, đều cảm thấy đáng yêu."]

[Bình luận: "... Nhân sâm ăn rất ngon."]

[Bình luận: "Đây chính là cuộc tranh sủng trong truyền thuyết? Đôi mắt xanh toàn thắng?"]

Vẫn là Nguyên Trạch tương đối bình tĩnh, nói về vấn đề chính: "Thế thì người này rốt cuộc xử lý thế nào? 1000 điểm đấy."

Điểm thưởng cao như thế chắc chắn không có khả năng từ bỏ được, cũng không thể không hoàn thành nhiệm vụ.

Hòa Ngọc bình tĩnh nhướn mày: "Không phải đã sớm bàn bạc xong rồi sao?"

Mọi người sững sờ.

Hòa Ngọc: "Hoàn thành hai nhiệm vụ trước đó trước, chờ cuối cùng xác định rồi hoàn thành."

Cậu giơ tay quơ quơ nhân sâm trên tay: "Còn có nhiệm vụ nào có thể thích hợp để dành lại hơn cái này sao? Dễ đối phó, điểm cao, lại còn có thể mang đi."

Nói cách khác, khi bọn họ chưa để những tuyển thủ khác đi nghỉ ngơi trước, thì coi như bọn họ muốn kết thúc thi đấu, điều đó cũng là không thể.

Một nhiệm vụ cuối cùng, bọn họ có thể mang theo trên người!

Cứ như vậy, thời gian hoàn toàn để mặc bọn họ quyết định, không bằng gấp gáp như trước, áp lực cũng không lớn như trước.

Mọi người trầm mặc.

Biện pháp này rất tốt, chỉ là đôi mắt xanh có hơi chướng mắt, hơn nữa người này còn biết nói chuyện...

Quỳnh chợt nhận ra: "Ngay từ đầu anh đề nghị như vậy, chính là muốn giữ đôi mắt xanh ở lại đến cuối cùng? Bảo vệ mạng của anh ta?"

Hòa Ngọc mỉm cười không đáp.

Mọi người đồng loạt hít một hơi khí lạnh.

Từ trước khi đổi phó bản, Hòa Ngọc rõ ràng càng thông minh hơn, cái này là đi một bước nhìn trước bao nhiêu bước rồi?

[Bình luận: "Nói xem... Dựa theo đầu óc tư duy như này của Hòa Ngọc, có thể đối đầu với phó bản này không? Thú vị phết."]

[Bình luận: "Nếu như nói là Hòa Ngọc, tôi còn thực sự tin tưởng."]

[Bình luận: "Thế nhưng phó bản này thực sự rất khó, hơn nữa vấn đề là trận doanh thứ ba của cậu ta, vấn đề của trận doanh này còn không biết giải quyết sao."]

Không giết được đôi mắt xanh, Vạn Nhân Trảm rõ ràng cực kỳ thất vọng.

Nguyên Trạch kiềm chế tâm tình kích động lại, cuối cùng gã đã có cơ hội ở cùng với thần tượng, tuy rằng trước kia cũng từng chung đụng, nhưng khi đó gã không biết đây là thần tượng.

Bây giờ biết đôi mắt xanh chính là Ly Trạm, tất nhiên hoàn toàn khác trước. Kể cả với cơ thể lớn chừng bàn tay, gã cũng nhìn ra được sự oai phong lẫm liệt trong trỏng.

Gã tằng hắng một cái, hỏi: "Kế tiếp chúng ta lập tức bắt đầu hành động sao? Vừa hoàn thành nhiệm vụ, vừa giết người?"
 
Hắn Tuyệt Đối Là Bug! (Vô Hạn Lưu)
Chương 1189: Là Đồng Đội Sao? (56)


Hòa Ngọc suy nghĩ một chút, đề nghị: "Chia làm hai nhóm? Một nhóm làm nhiệm vụ lấy điểm, nếu gặp người khác thì giết, nhóm còn lại chủ động đi giết người."

Cách Đới nhíu mày: "Nhỡ đâu điểm tích lũy chênh lệch giữa hai phe lớn thì sao?"

Phải biết rằng, lúc bọn họ thảo luận cũng đã có nói, phải bảo đảm điểm tích lũy của tất cả mọi người đều rất cao, chứ không chênh lệch quá xa, hợp tác với nhau, tự nhiên không thể phân chia cấp bậc.

Hòa Ngọc: "Bất cứ lúc nào cũng có thể điều chỉnh vị trí cho phù hợp được."

Cậu suy nghĩ một chút, nêu ví dụ: "Ví dụ như chúng ta phát hiện một điểm nhiệm vụ, có thể để người khác đi hoàn thành."

Trảm Đặc nghi ngờ: "Trí não có thể liên lạc trong phó bản này không?"

Anh ta quơ quơ trí não trên tay mình.

Trí não ở thế giới này hình như không thể liên lạc được với những người khác, nếu như phát hiện điểm nhiệm vụ, thì phân công kiểu gì? Thế giới lớn như vậy, cũng không thể mỗi lần đều tập hợp lại với nhau? Hơn nữa thời gian lúc di chuyển cũng rất đáng sợ.

Hòa Ngọc nhìn về phía Quỳnh, ánh mắt chăm chú: "Cô có thể kết nối với mạng liên hành tinh ở hành tinh này không? Đương nhiên, nếu như không được, cô có thể tự thiết lập một cái không?"

Quỳnh gãi gãi đầu: "Vấn đề cũng không lớn, nhưng cần Eugene, Cách Đới phối hợp."

Eugene, Cách Đới: "..." Đúng là công cụ hình người mà.

Hòa Ngọc cũng không hỏi ý kiến của bọn họ, khóe miệng cong lên, đồng ý luôn: "Quả nhiên, Quỳnh, cô là đồng đội vô cùng hữu ích, nhưng tôi hy vọng cô còn có thể hơn như vậy nữa."

Quỳnh được khen, mặt hơi đỏ, nhanh chóng đè thấp vành nón, hắng giọng một cái: "Khụ khụ, vậy ngay bây giờ bắt đầu đi, đang là trời tối, chúng ta có thể nghỉ ngơi một lúc."

Hòa Ngọc gật đầu đồng ý: "Sáng sớm ngày mai, mong là chúng ta có thể bắt đầu hành động."

Quỳnh tiêu sái khoát tay, đáp lại vang dội: "Yên tâm đi, không thành vấn đề!"

Sau khi đồng ý xong, cô ta đi về phía Eugene và Cách Đới, vừa đi vừa móc ra các loại công cụ, rõ ràng chuẩn bị "băm thành trăm mảnh" hai người máy "đáng thương yêu ớt" bọn họ.

Eugene và Cách Đới cùng nhau cúi đầu, cùng hô lên: "Để tôi tự làm!"

— Đệch, ai sinh ra bọn họ vậy.

Đúng là mất mặt hành tinh Cơ Giới.

Hòa Ngọc ngồi xuống một tảng đá, Đoàn Vu Thần đi qua, còn chưa mở miệng, Hòa Ngọc nhìn về phía anh ta: "Đưa công cụ rèn của anh cho tôi."

Đoàn Vu Thần: "!"

Cuối cùng Hòa Ngọc cũng muốn rèn trang bị rồi? Anh ta lập tức hào hứng lên, đến cả đám người Trấn Tinh cũng cảm thấy vô cùng hứng thú vây lại xem, dù sao, thành phẩm mỗi một lần Hòa Ngọc chế tạo ra đều làm người ta thấy choáng ngợp vì sự đẹp đẽ.

Lúc sau...

Bọn họ thấy Hòa Ngọc nung chảy một phế liệu, tốn mất nửa tiếng chế tạo ra một cái chậu hoa.

Mọi người: "..."

Hòa Ngọc bình tĩnh dùng chậu hoa trồng nhân sâm nhỏ vào, dù sao cũng là "Thực vật", vừa được bỏ vào trong đất cái, nhân sâm ngay lập tức thoải mái xòe lá cây ra, trong đôi mắt màu xanh lam tràn đầy hài lòng, phiến lá run run, anh muốn nói mình rất vui với Hòa Ngọc.

Đoàn Vu Thần dè dặt sờ sờ chậu hoa nhỏ, giọng nói mang theo thăm dò: "Thứ này có tác dụng gì vậy?"

Hòa Ngọc gật đầu, trong lúc Đoàn Vu Thần đang mong chờ đứng dậy, cậu bình tĩnh trả lời: "Có thể trồng nhân sâm."

Đoàn Vu Thần: "..... Là vậy á?"

Hòa Ngọc: "Thì là vậy."

Đoàn Vu Thần: "..."
 
Hắn Tuyệt Đối Là Bug! (Vô Hạn Lưu)
Chương 1190: Là Đồng Đội Sao? (57)


Vạn Nhân Trảm lại bắt đầu ghen tị, đãi ngộ của đôi mắt xanh cũng quá tốt rồi!

Gã liếc nhìn đôi mắt xanh một cái, tầm mắt nhìn về phía Hòa Ngọc, rầm rì: "Mày lại còn chế tạo riêng cho anh ta một cái chậu hoa, cuối phó bản cũng bị g**t ch*t, sao phải lãng phí thời gian? Sao mày không chế tạo vũ khí cho tao?"

Nghe thấy giọng nói không thân thiện như thế, Đường Kha: "..."

Đây chính là đôi mắt xanh, là Ly Trạm đấy!

Hòa Ngọc ngẩng đầu, một đôi mắt hạnh xinh đẹp dưới ánh trăng nhìn vô cùng sâu xa, ánh trăng lạnh lẽo chiếu lên trên mặt của cậu, khiến cậu càng giống như mỹ nhân. Gọng kính không viền tùy ý chống ở trên mũi, càng tạo thêm cảm giác lười biếng cho khuôn mặt tinh tế ấy.

Cậu đặt chậu hoa ở trên tảng đá, hoạt động cổ tay, giọng nói trong trẻo lạnh lùng lại hờ hững như không: "Đúng là nên chế tạo lại trang bị cho mọi người một lần, vũ khí của mọi người đều cần nâng cấp."

Vạn Nhân Trảm sững sờ, đôi mắt ngay lập tức sáng lên.

Hòa Ngọc nâng cấp vũ khí cho gã?

Trời ạ, quả nhiên cậu cũng rất để ý gã!

Trong lúc Vạn Nhân Trảm đang vui vẻ nghĩ như vậy, tầm mắt của Hòa Ngọc và Trấn Tinh gặp nhau, rất ăn ý, cậu vươn tay về phía Trấn Tinh: "Nào, đưa khối rubik với vật tư anh chuẩn bị ra đây."

Vạn Nhân Trảm: "?"

Gã trừng to mắt: "Mày không chế tạo cho tao trước!"

Hòa Ngọc liếc gã một cái, thu tầm mắt lại: "Trấn Tinh nhờ trước anh."

Trên thực tế, Trấn Tinh đã nói muốn nâng cấp trang bị từ trước, thậm chí gã lấy ra hết vô số những trang bị tích lũy được lúc gã chém giết trong trận đấu đầu tiên, chỉ chờ để sử dụng vào bây giờ. Hòa Ngọc đã nhận lời với gã từ trước, chỉ tiếc trong một phó bản không có thời gian và điều kiện để chế tạo.

Hòa Ngọc nhận lấy khối rubik, đồng thời nói với Vạn Nhân Trảm: "Anh có thể bảo Đoàn Vu Thần chế tạo cho anh, anh ta cũng nắm giữ phương pháp chế tạo mới, hơn nữa qua phó bản trước, anh ta cũng rất thành thạo với phương pháp chế tạo mới rồi."

Dừng một chút, cậu nói tiếp: "Trang bị của mọi người cũng đã rất mạnh rồi, cũng đã qua cải tiến, cho nên tôi sẽ không chế tạo lại nữa, chỉ là nâng cấp thêm, gia tăng cho trang bị có liên quan tới mọi người, theo tiến độ thời gian tu luyện của mọi người, trang bị sẽ tăng theo."

Đoàn Vu Thần cười khổ: "Điều này thì tôi vẫn chưa làm được."

Hòa Ngọc: "Cũng không khó, chỉ cần đồng thời nắm vững kiểm soát năng lượng và phương pháp rèn liên bang, anh chắc chắn có thể làm được."

Cậu ra hiệu Đoàn Vu Thần nhóm lửa, giọng nói bình tĩnh: "Tôi làm cho anh nhìn một lần."

[Bình luận: "Một đám cao thủ ở chung một chỗ, chỉ lát nữa là đi chặn giết người khác, còn đặc biệt nâng cấp trang bị nữa á."]

[Bình luận: "Bây giờ tôi nhìn những tuyển thủ khác là lại thấy đau lòng, bọn họ căn bản không biết cái gì đang chờ đợi bọn họ... Chậc chậc."]

Thực ra phương pháp chế tạo của Hòa Ngọc tương đối đơn giản, từ trang bị chỉ sử dụng năng lượng của bản thân, chuyển thành sử dụng thêm năng lượng bên ngoài, khiến trang bị có thêm năng lượng lớn hơn. Bây giờ sức chiến đấu của hệ thống là áp chế năng lượng sử dụng, sau khi mở rộng năng lượng hệ thống, kỹ thuật rèn, chế tạo ra trang bị, tất cả sẽ tăng lên trên diện rộng.

Độ lợi hại của trang bị sẽ giống như bảo vật cấp thần, bảo vật cấp thần thực ra chính là trang bị có thể điều khiển năng lượng mạnh mẽ. Giống như sau khi nắm giữ hoàn toàn năng lượng sẽ đạt tới gần tới cấp "Thần".

Không khó như trong tưởng tượng, chỉ là một cách nghĩ khác mà thôi.
 
Hắn Tuyệt Đối Là Bug! (Vô Hạn Lưu)
Chương 1191: Là Đồng Đội Sao? (58)


Hòa Ngọc bắt đầu xử lý trang bị của Trấn Tinh.

Lần thứ hai chế tạo không giống với lần chế tạo đầu tiên.

Lần đầu chế tạo tương đối tùy ý, lần thứ hai chế tạo thì phải làm rất nhiều thứ, không thể phá hủy trang bị gốc mà phải thay đổi nó.

Đám người Trấn Tinh ở bên cạnh nhìn chăm chú, nhất là Trấn Tinh, ánh mắt sáng quắc. Đoàn Vu Thần điên cuồng nhóm lửa, điều khiển lửa đến lớn nhất, giống như hổ đói nhìn mỗi một động tác của Hòa Ngọc.

Khối rubik của Trấn Tinh đã cực kỳ lợi hại, nhất là đã trải qua rất nhiều lần nâng cấp. Gã lấy trang bị lợi hại tương tự, trong đó vật tư chế tạo chiếm phân nửa, gã cũng không cầm từng món từng món ra, mà là trực tiếp đổ ra, xếp thành núi nhỏ.

Mọi người: "..."

Nguyên Trạch hâm mộ muốn khóc: "Sao anh có nhiều trang bị như vậy?"

Eugene đang bị Quỳnh sử dụng, đầu treo ở bên cạnh, lúc này cũng mở to mắt, cất cao giọng: "Ông đã tích nhiều trang bị như thế rồi á? Trời ạ, vận may này đỉnh thật!"

Quỳnh: "... Tôi cứ cho là tôi đã tích lũy rất nhiều, bây giờ so với anh, đúng là gặp phải dân chơi thứ thiệt rồi."

Trảm Đặc: "Thật hâm mộ..."

Vẻ mặt Trấn Tinh bình tĩnh, không hề để trong lòng, để Hòa Ngọc tùy ý chọn.

Hòa Ngọc nhặt nhặt một ít trong đống vật tư chế tạo, còn lại để ở bên cạnh, bắt đầu dung hợp từng loại vào trong khối rubik, một bước quan trọng nhất ở giữa là chính là dùng năng lượng rửa sạch.

Không biết tại sao, những người khác không có cách nào điều khiển năng lượng khổng lồ như vậy giống như Hòa Ngọc.

Nhưng trong một giây ngắn ngủi này, Đoàn Vu Thần đã nghĩ tới một phương pháp khác tương tự:

— Tiết tấu.

Hòa Ngọc có thể điều khiển năng lượng khổng lồ để rửa sạch trang bị, để đạt được mục đích biến đổi về chất. Cậu hoàn toàn có thể đánh vào nó không ngừng, để tinh luyện trang bị từng bước một, đồng thời khiến trang bị xảy ra việc biến đổi về chất.

Nghĩ tới đây, hai mắt Đoàn Vu Thần đã sáng lên, kiềm chế hưng phấn, tiếp tục xem.

Việc chế tạo vật tư kết hợp với rửa sạch là cùng một quá trình, tuy rằng rất tốn sức, độ khó cũng cao hơn việc chế tạo trang bị mới, nhưng thời gian làm lại hơi ngắn một chút.

Đến nửa đêm, dưới ánh lửa chiếu rọi, Hòa Ngọc lập tức thu tay lại, đồng thời dập lửa.

Khối rubik xoay tròn, Hòa Ngọc cũng không ngẩng đầu lên: "Máu."

Trấn Tinh lập tức cắt ngón tay, giọt máu rơi vào khối rubik, khối rubik điên cuồng xoay tròn!

Đây đã là trang bị gã dùng thuần thục, máu dung hợp vào cực kỳ tốt. Vốn là Trấn Tinh có cảm ứng với khối rubik, loại cảm ứng này hiện đang tăng mạnh, khối rubik bay thẳng tới phía Trấn Tinh.

Trấn Tinh đưa tay, nhận lấy khối rubik.

Khối rubik không có gì thay đổi so với trước kia, chỉ là nhìn rõ ràng hơn một chút, nhưng Trấn Tinh biết, khối rubik này đã xảy ra thay đổi long trời lở đất!

Gã hít sâu một hơi, đưa tay, khối rubik biến to ra, đánh một cú toàn lực về phía sương mù dày đặc.

"Đùng --"

Sương mù nổ tung, vốn là sương mù đang che hết toàn bộ tầm mắt lại biến ra một con đường, bùn đất tung tóe, dòng nước phía bên trong dâng lên, long trời lở đất.

Vị trí chân tiếp xúc mặt đất có hơi tê dại, mặt đất cũng đang rung lên.

Chỉ với một đòn đánh!

Trấn Tinh hít sâu một hơi, ánh mắt say mê, khóe miệng là hài lòng không kiềm chế được, gã quay đầu lại nhìn về phía Hòa Ngọc: "Rất mạnh, gần như gấp đôi, hơn nữa tôi có thể cảm nhận được nó vẫn còn có thể tiếp tục nâng cấp."

Đường Kha tỏ vẻ ước ao: "Đây chẳng phải là..."

Trấn Tinh gật đầu: "Đúng, cuối cùng sẽ có một ngày, nó sẽ trở thành bảo vật cấp thần!"

Mọi người: "!"

Hâm mộ muốn khóc.
 
Hắn Tuyệt Đối Là Bug! (Vô Hạn Lưu)
Chương 1192: Là Đồng Đội Sao? (59)


Trấn Tinh cầm lấy khối rubik, đôi mắt nhìn chằm chằm Hòa Ngọc, ánh mắt đầy dịu dàng: "Cảm ơn cậu đã cải tạo trang bị cho tôi, tôi rất thích."

Vạn Nhân Trảm: "?"

Sao giọng điệu có chút đáng ghét thế?

[Bình luận: "... Giọng điệu này của Trấn Tinh, rất giống như Hòa Ngọc sinh đứa nhỏ cho anh ta vậy ha ha ha ha."]

[Bình luận: "Khối rubik chính là đứa con của CP Tinh Hòa!"]

Hòa Ngọc vô cùng bình tĩnh, cậu chỉ vào đống trang bị: "Được rồi, anh có thể lấy đống này để tăng cường thực lực lên."

Đây là phương pháp Bạc Kinh Sơn đã nghĩ ra, phá vỡ những trang bị này, có thể phóng thích một lượng lớn năng lượng, mà năng lượng của người với trang bị đều có thể hấp thu. Nếu không thể hấp thu toàn bộ, có thể hấp thu hơn phân nửa cũng đã nâng cấp trên diện rộng. Những thứ này vốn chính là trang bị không dùng được, đổi thành sức chiến đấu của bản thân, cải thiện bản thân, không thể tốt hơn.

Trấn Tinh gật đầu, mang theo núi nhỏ trang bị đi đến bên cạnh tu luyện.

Vạn Nhân Trảm trực tiếp cầm cây búa tiến lên, tiến đến trước mặt Hòa Ngọc: "Hòa Ngọc, giúp tao cải tạo trang bị với."

Đôi mắt xanh đứng trước gã, Trấn Tinh cũng đứng trước gã, người thứ ba chắc đến lượt gã rồi?

Vạn Nhân Trảm có chút ấm ức.

Cách đó không xa, Quỳnh ngẩng đầu mỉm cười: "Cảm ơn, tôi đã xếp hàng trước rồi."

Hòa Ngọc: "Anh có thể bảo Đoàn Vu Thần làm cho."

Đoàn Vu Thần lập tức đứng lên, vẻ mặt hưng phấn: "Đúng, tao có thể, Vạn Nhân Trảm tao cải tạo giúp mày."

Vạn Nhân Trảm mặc kệ, gã chỉ muốn Hòa Ngọc chế tạo cho gã, lúc này đứng ở phía sau Hòa Ngọc, làm tư thế "Mày phải chế tạo cho tao".

Đoàn Vu Thần: "..."

Nguyên Trạch tiến lên: "Thầy Đoàn, anh cải tạo giúp tôi đi."

Gã cực kỳ tin tưởng thực lực chế tạo của Đoàn Vu Thần, cứ trông cậy vào Hòa Ngọc thì không hợp lý, Hòa Ngọc bận bịu không xong được.

Hai người ăn khớp với nhau, Đoàn Vu Thần đi chế tạo công cụ rèn, rồi sau đó cải tạo trang bị cho Nguyên Trạch.

Hòa Ngọc cải tạo sợi tơ của Quỳnh, Trảm Đặc và Lăng Bất Thần đang nhóm lửa giúp cậu, Bạc Kinh Sơn ôm dao Khuyết Nguyệt ngồi dưới đất tu luyện một cách điên cuồng.

Quỳnh dùng Eugene và Cách Đới chế tạo mạng liên hành tinh, ngón tay gõ rất nhanh chóng.

Đường Kha và Seattle đang vây xem Hòa Ngọc với Đoàn Vu Thần chế tạo, thực ra bọn họ muốn nói chuyện với thần tượng, nhưng thần tượng không để ý đến bọn họ, chỉ đành ngồi nhìn Hòa Ngọc.

Chỉ có Vạn Nhân Trảm không có việc gì, gã đứng ở phía sau Hòa Ngọc, còn bên cạnh chính là tảng đá kia, bên trên để đôi mắt xanh trồng trong chậu hoa...

Cũng chỉ có đôi mắt xanh, anh lặng yên cầm một chiếc lá, đôi mắt màu xanh lam nhìn chằm chằm Hòa Ngọc không chớp mắt.

Rìu của Vạn Nhân Trảm khẽ nhúc nhích, mắt nhìn bóng lưng của Hòa Ngọc, nhất thời càng ngày càng hung dữ.
 
Hắn Tuyệt Đối Là Bug! (Vô Hạn Lưu)
Chương 1193: Là Đồng Đội Sao? (60) - Nhân sâm vị "trà xanh"


Vạn Nhân Trảm ngứa mắt đôi mắt xanh lâu rồi.

Gã không thèm che giấu điều này, dù rằng biết đôi mắt xanh là ai nhưng gã vẫn cảm thấy ngứa mắt, nhất là khi đối phương dính lấy Hòa Ngọc.

Trước kia, mỗi lần gặp đôi mắt xanh là Vạn Nhân Trảm đều muốn nhanh chóng rời khỏi phó bản. Dù sao thì NPC khác bọn họ. Bây giờ biết được tên này là ai, còn biết anh ta "dai như đỉa đói".

Cho dù anh ta là thần tượng Ly Trạm thì cũng không được!!

Đương nhiên, đó cũng là bởi vì hiện tại Ly Trạm không có hình dạng con người, cho nên dù biết anh là ai, cũng rất khó liên hệ với vị Trạm Thần bỉ ổi kia.

Vạn Nhân Trảm vươn cánh tay độc ác của mình ra, đi về phía cây nhân sâm nhỏ cắm rễ trong đất.

— Hay là trực tiếp giết luôn?

Không được, Hòa Ngọc sẽ không vui.

— Vậy thì đánh một cái?

Vạn Nhân Trảm còn đang suy tư trong đầu, tay cũng vừa mới đụng tới cây nhân sâm nhỏ...

Đôi mắt xanh nhìn về phía gã, bên trong đôi mắt màu xanh không hề có cảm xúc, gương mặt không chút thay đổi, ánh mắt lạnh như băng.

Vạn Nhân Trảm trừng mắt, nhe răng với anh ta, đồng thời chuẩn bị nắm lấy lá nhân sâm.

— Gã kéo chiếc lá này xuống, xem anh ta còn giả vờ dễ thương cái gì?

Lúc này, đôi mắt xanh đột nhiên nở nụ cười có chút xấu xa.

Vạn Nhân Trảm sửng sốt.

"Bịch-"

Cây nhân sâm trong chậu hoa mà gã chạm vào đang lăn xuống từ trên hòn đá, Vạn Nhân Trảm phản ứng theo bản năng định chụp lại, nhưng chậu hoa ở trên không trung lại rơi xuống một cách quỷ dị rồi vòng qua tay gã, rơi xuống mặt đất, tạo ra một tiếng vang lớn, lôi kéo sự chú ý của mọi người.

Sau đó, chậu hoa chứa nhân sâm nhỏ lăn tới bên chân Hòa Ngọc.

Đôi mắt xanh: "Hòa Ngọc, Hòa Ngọc."

Anh vẫn duy trì tư thế nằm thẳng, vẻ mặt tủi thân, phiến lá run rẩy, có vẻ cực kỳ đáng thương.

Vạn Nhân Trảm: "?"

Mặc dù Hòa Ngọc đang rèn, nhưng vẫn giơ một tay ra ôm lấy chậu hoa, giọng nói dịu dàng: "Sao vậy?"

Đôi mắt xanh chỉ về phía Vạn Nhân Trảm ở đằng sau: "Cậu ta đẩy tôi!"

"Soàn soạt soàn soạt", thoáng chốc tất cả mọi người ở cửa đều nhìn về phía Vạn Nhân Trảm, ánh mắt vừa khiếp sợ vừa không vui, gương mặt đầy vẻ lên án.

Đường Kha tức giận: "Anh quá đáng rồi."

— Đây chính là Trạm Thần mà!!

Seattle liếc mắt: "Vạn Nhân Trảm, đây chính là điểm tích lũy chung của chúng ta."

—- Giết một người không biết có chuyện gì xảy ra?

Gương mặt Nguyên Trạch u ám: "Vạn Nhân Trảm, muốn đánh nhau à?"

—- Dám bắt nạt thần tượng của tôi khi anh ta đang bị thu nhỏ hả!

Trảm Đặc hừ lạnh một tiếng: "Không được làm bậy."

Vạn Nhân Trảm: "???"

Gã không thể tin nổi cất lớn giọng: "Tao không có đẩy anh ta!"

Gã đột nhiên nhìn về phía Hòa Ngọc: "Thật đấy, tao chỉ vừa mới chạm vào anh ta mà thôi, còn chưa động thủ nữa!"

Đường Kha buồn bã nói: "Còn chưa động thủ, chứng tỏ vẫn tính chuẩn bị động thủ..."

"Tao-"

Hòa Ngọc vừa rèn, vừa bình tĩnh nói: "Vạn Nhân Trảm, thành thật một chút."

Vạn Nhân Trảm: "???"

Gã thật sự rất oan uổng.

Khuôn mặt Hòa Ngọc không chút thay đổi: "Tiếp theo vẫn chưa đến lượt anh đâu, anh xếp cuối đi."

Vạn Nhân Trảm: "???"
 
Hắn Tuyệt Đối Là Bug! (Vô Hạn Lưu)
Chương 1194: Là Đồng Đội Sao? (61) - VNT đã đính kèm #toicanluatsu


Vạn Nhân Trảm nổi trận lôi đình: "Anh ta giả vờ, thật sự là anh ta đang giả vờ đó! Tao không có động thủ."

Nguyên Trạch: "Vậy anh đứng bên cạnh tảng đá làm gì, tôi nhớ rõ anh vốn cũng không đứng ở bên đó."

Sắc mặt của gã rất xấu, Vạn Nhân Trảm dám động đến Ly Trạm, gã sẽ liều mạng với Vạn Nhân Trảm.

Vạn Nhân Trảm: "..."

Gã đúng là hết đường chối cãi, có miệng cũng nói không rõ được!

Đôi mắt xanh uất ức nhìn Hòa Ngọc, khuôn mặt của nhân sâm nhỏ lộ ra vẻ sợ hãi, hai sợi rễ quấn lấy ngón út của Hòa Ngọc, đáng thương mở miệng: "Hòa Ngọc, tôi muốn đi theo cậu."

Anh bổ sung: "Tôi quấn trên tay cậu là được rồi."

Vạn Nhân Trảm tức giận đến mũi muốn bốc khói, gã đã hiểu, tên này muốn mượn cơ hội dính lên người Hòa Ngọc!!

Gã còn chưa kịp nói gì, Hòa Ngọc bất đắc dĩ mở miệng: "Thực vật nên trồng ở trong đất, ngoan ngoãn chờ tôi, ngày mai đưa anh đi."

Hòa Ngọc đưa chậu hoa cho Lăng Bất Thần.

Đôi mắt xanh lại ngập nước nhìn Hòa Ngọc vài lần, không muốn buông tay.

Hòa Ngọc khẽ mỉm cười: "Lại giả vờ lần nữa."

Nghe vậy, đôi mắt xanh phẫn nộ thu hồi vẻ đáng thương, ngoan ngoãn buông lỏng rễ cây, trở lại trong chậu hoa, vô cùng hiếu chuyện: "Vậy được rồi, tôi chờ cậu."

Hòa Ngọc cười cười, thu lại sự chú ý tiếp tục tập trung rèn đúc. Người này cũng không phải người có thể bớt lo.

Lăng Bất Thần không có hảo cảm gì với đôi mắt xanh, nhưng cậu ấy sẽ không ra tay với đôi mắt xanh, cho nên cậu ấy trực tiếp đặt đôi mắt xanh lên tảng đá rồi xoay người đi hỗ trợ Hòa Ngọc.

Trên tảng đá, lại chỉ còn lại một mình chậu hoa.

Bên cạnh, Vạn Nhân Trảm vừa phẫn nộ vừa cảm thấy hả giận, trừng mắt nhìn đôi mắt xanh, hạ giọng: "Anh tính kế cũng vô dụng, khi Hòa Ngọc làm việc nghiêm túc sẽ không dẫn anh theo, chỉ biết giả vờ đáng thương, đồ đạo đức giả."

Đôi mắt xanh chăm chú nhìn bóng lưng Hòa Ngọc, căn bản không để ý tới Vạn Nhân Trảm, cực kỳ lạnh lùng. Cho dù vừa nãy anh có bộ dạng đáng thương, thì bây giờ cũng chỉ còn lại một sự thờ ơ từ chối người ngoài cách xa ngàn dặm.

Vạn Nhân Trảm càng tức giận!

Nhưng ngẫm lại những lời vừa rồi những người khác lên án gã, cùng với bộ dạng Hòa Ngọc dỗ dành đôi mắt xanh...

Vạn Nhân Trảm hạ giọng, hừ lạnh một tiếng: "Nếu anh ta vu mình tao, nếu như mình không làm gì cả, vậy chẳng phải mình là người trong sạch bị chỉ trích vô ích sao?"

Không chỉ bị Hòa Ngọc chỉ trích, còn đem thứ tự rèn vũ khí của gã xếp ở vị trí cuối cùng, quả thật là không thể chịu đựng được.

Vừa nói dứt lời, gã giơ tay, tát về hướng đôi mắt xanh một cái.

Lần này gã đã chuẩn bị sẵn sàng, gã còn đưa tay ra phía bên đối diện để ngăn đôi mắt xanh lăn về phía Hòa Ngọc.

Nhưng mà -

"Bốp!"

Cơ thể Vạn Nhân Trảm biến mất tại chỗ, gã cắt qua trời cao, cắt qua chân trời, biến mất trong bầu trời đêm.

"A a a a!"

Nương theo tiếng kêu thảm thiết của gã, tất cả mọi người nhìn thấy một vật khổng lồ bay ra ngoài, theo âm thanh càng ngày càng xa, gã biến thành một điểm đen, bóng đen lại càng ngày càng nhỏ, cho đến khi ẩn vào bóng tối, biến mất không thấy nữa.

Mọi người: "..."

Đây là đã xảy ra chuyện gì thế???
 
Hắn Tuyệt Đối Là Bug! (Vô Hạn Lưu)
Chương 1195: Là Đồng Đội Sao? (62)


Seattle nuốt một ngụm nước miếng, nói với Lăng Bất Thần bên cạnh: "Vạn Nhân Trảm là bị ai tấn công?"

Mặc dù là câu hỏi, nhưng ánh mắt lại nhìn đôi mắt xanh, tương đối xác định.

Lúc này đôi mắt xanh đã được trồng vào trong chậu hoa, chậu hoa lại đặt trên tảng đá, anh đội một phiến lá cây tròn trịa đáng yêu, đôi mắt trông mong nhìn bóng lưng Hòa Ngọc, ngoan ngoãn chờ đợi. Nhìn thế nào cũng không giống như là người đánh bay Vạn Nhân Trảm.

Đơn thuần, nhỏ yếu, vô hại.

Nhưng —

Đối tượng tình nghi chỉ có một mình anh ta mà thôi!

"Đôi mắt xanh." Lăng Bất Thần không chút do dự, bình tĩnh trả lời: "Đương nhiên là anh ta, tuy rằng thoạt nhìn anh ta rất yếu, nhưng đừng quên anh ta là ai."

Đây chính là một vị thần của Liên Bang, cho dù biến thành cây nhân sâm nhỏ, biến thành một đồ vật nhìn qua rất vô dụng nhưng bản thân anh đã nắm giữ năng lực có thể khống chế lượng năng lượng khổng lồ. Vạn Nhân Trảm rất mạnh, nhưng không có chuẩn bị gì đã đối mặt với đôi mắt xanh, Vạn Nhân Trảm cũng không chịu nổi một cú.

Chậc chậc, cho nên vừa nãy thật sự oan uổng Vạn Nhân Trảm rồi.

Đôi mắt xanh này đánh bay Vạn Nhân Trảm như đồ chơi, sao có thể bị Vạn Nhân Trảm bắt nạt chứ? Rõ ràng là muốn mượn cơ hội để Hòa Ngọc ôm anh ta trên tay, phát hiện kế không thành công mới không rảnh chơi đùa với Vạn Nhân Trảm, dám đưa tay là chặt.

Ánh mắt Đường Kha nhìn đôi mắt xanh, lại nhìn về phương hướng Vạn Nhân Trảm biến mất, sau đó nuốt nước miếng, lặng lẽ tránh xa đôi mắt xanh.

Đôi mắt xanh vẫn ngoan ngoãn nhìn bóng lưng Hòa Ngọc, phong thái cao quý không tranh sự đời.

Lúc hừng đông, Hòa Ngọc đã cải tạo xong trang bị của Quỳnh.

Mà lúc này, Quỳnh cũng làm mạng liên hành tinh được cơ bản, Đoàn Vu Thần còn đang rèn, theo tiến độ cũng đã gần kết thúc, sắp hoàn thành.

Vạn Nhân Trảm biến mất, khi trở về thì mặt mũi bầm dập, vẻ mặt vô cùng căm phẫn.

Gã vốn định trực tiếp tìm đôi mắt xanh tính sổ, nhưng nghĩ đến Hòa Ngọc, gã đột nhiên chuyển mắt.

Hòa Ngọc ôm chậu hoa lên, đang chuẩn bị đi về phía Quỳnh.

Vạn Nhân Trảm đầy sát khí bước ra ngăn cản đường đi của cậu, gã cao to, đứng phía trước Hòa Ngọc tạo nên cảm giác đầy áp bức, tay cầm rìu, cúi đầu, khuôn mặt sẹo hung hãn nhìn chằm chằm Hòa Ngọc, như thế muốn ăn thịt người.

Trước kia thì đám người Lăng Bất Thần còn có thể đề phòng, nhưng hiện tại bọn họ lại khá là bình tĩnh. Vạn Nhân Trảm thà chém bản thân cũng sẽ không chém Hòa Ngọc.

Hòa Ngọc vẻ mặt bình tĩnh: "Làm gì?"

Đôi mắt màu xám bạc của Vạn Nhân Trảm trợn tròn, thô lỗ nói: "Hòa Ngọc, anh ta đánh tao!"

Ngón tay gã chỉ vào đôi mắt xanh.

Đáng lẽ đây là một khuôn mặt đầy nam tính với các vết sẹo hung hãn, các đường nét sâu hoắm, bây giờ lại bầm dập mặt mũi, bầm chỗ này xanh bầm tới chỗ kia tím, giống như là bảng pha màu vẽ, cực kỳ... khó coi.

Gã còn cố tình làm ra vẻ oan ức, cương quyết học theo đôi mắt xanh vụ làm nũng.

Hòa Ngọc: "..."

Những người khác: "..."
 
Hắn Tuyệt Đối Là Bug! (Vô Hạn Lưu)
Chương 1196: Là Đồng Đội Sao? (63)


[Bình luận: "Kể một câu chuyện cười kinh dị, Vạn Nhân Trảm làm nũng, ha ha ha."]

[Bình luận: "Cười chết đi được, đây là muốn học theo đôi mắt xanh cách cáo trạng đây mà."]

Hòa Ngọc không nhìn mặt gã, vẫn bình tĩnh mở miệng: "À, vì sao anh ấy đánh anh?"

Vạn Nhân Trảm: "..."

Cái vẻ cây ngay không sợ chết đứng trên mặt gã dần biến mất, chân cũng lùi về phía sau một bước theo bản năng, gã há miệng, nghẹn đỏ mặt một lúc lâu cũng không phun ra một chữ.

Bởi vì, gã muốn đánh đôi mắt xanh trước.

Hòa Ngọc: "Cho nên, đã bảo anh đừng có trêu chọc anh ấy."

Dưới góc nhìn của cậu, đây rõ là nhân vật điển hình muốn bị đánh, rõ ràng là đánh không lại, sao còn nhất định phải đi khiêu khích nữa?

Vạn Nhân Trảm tức giận: "Hòa Ngọc, mày bất công!"

Hòa Ngọc khẽ cười.

Đôi mắt xanh được cậu cầm trên tay cũng khẽ mỉm cười, cùng lúc giật giật râu.

Vạn Nhân Trảm mạnh mẽ lui về phía sau vài bước, rìu đặt ngang trước người, đề phòng nhìn chằm chằm vào đôi mắt xanh, sợ lại bị đánh bay ra ngoài.

Song, đôi mắt xanh bình tĩnh thu hồi ánh mắt, cũng không đánh gã, chỉ làm rễ cây nhô ra, quấn vào bàn tay cầm chậu hoa của Hòa Ngọc, ánh mắt thỏa mãn.

Hòa Ngọc cũng thu hồi tầm mắt, đi về phía Quỳnh.

Vạn Nhân Trảm vừa bực bội vừa oan uổng!

Tức đến nỗi thành cá nóc.

Gã nghĩ không chỉ không bắt nạt được Ly Trạm, không chỉ bị trách, còn bị đánh bay ra ngoài, nếu như không phải gã da dày thịt mỡ, có thể đỡ đòn, gã còn mạng để trở về hay không cũng là một chuyện.

Sao có thể không bực bội oan uổng?

Phía bên kia, Quỳnh lắp ráp xong cơ thể cho Eugene và Cách Đới, hai người cử động cổ, người sau cay đắng hơn người trước.

Tâm trạng của Quỳnh rất tốt: "Đã xong."

Hòa Ngọc đứng trước mặt cô ta, hỏi: "Có thể liên lạc với nhau rồi?"

Quỳnh khẽ nâng cằm, vành nón cao lên, cằm lộ ra, vẻ mặt kiêu ngạo: "Chức năng cơ bản mà thôi, tôi tự thiết lập một mạng lưới kết nối, lấy Eugene và Cách Đới làm trung tâm, một người có thể kết nối nhiều nhất là mười trí não, có thể chia sẻ vị trí, đồng thời còn có thể tìm kiếm vị trí của các tuyển thủ dự thi khác ở thế giới này, vô cùng thuận tiện."

Hòa Ngọc cũng cười, ánh mắt tràn đầy sự khen ngợi: "Rất tốt, Quỳnh, cô rất lợi hại."

Quỳnh ho khan một tiếng, không được tự nhiên nói: "Bình thường, chỉ cần hai người bọn họ không chết thì kết nối vẫn tồn tại, cậu có thể ra lệnh thông qua trí não, những người khác cũng có thể phản hồi tin tức thông qua trí não."

Đoàn Vu Thần cũng rèn xong, ánh mắt nhìn qua: "Cực kỳ tốt, bên tôi cũng đã rèn xong, chúng ta chính thức bắt đầu hành động?"

Hòa Ngọc gật đầu, gọi Trấn Tinh và Bạc Kinh Sơn cách đó không xa trở về.

Người đã đông đủ, bao gồm cả Vạn Nhân Trảm không tình không nguyện cũng đi tới.

Sau khi kết nối trí não của tất cả mọi người vào mạng liên hành tinh mới, màn hình chiếu trước mặt Hòa Ngọc có thể nhìn thấy rõ ràng vị trí và tình huống của những người khác, đương nhiên, những người khác cũng có thể nhìn thấy của cậu.

Không chỉ như thế, lấy Eugene và Cách Đới làm trung tâm, tín hiệu radar dò thám không ngừng phát ra về bốn phía, phạm vi trí não có thể nhìn thấy càng lúc càng lớn, cũng càng ngày càng rõ ràng.

Hòa Ngọc trượt bản đồ mới trước mặt, trực tiếp sắp xếp -

"Trấn Tinh, Cách Đới, Bạc Kinh Sơn, Lăng Bất Thần, Nguyên Trạch, Quỳnh, sáu người các người chia thành ba tổ, tìm ba điểm nhiệm vụ, tạo ra chút động tĩnh, ở đó ôm cây đợi thỏ, chờ những người khác chui đầu vào lưới."

"Những người còn lại chia làm hai tổ, giết sạch các tuyển thủ dự thi, báo cáo tin tức bất cứ lúc nào."

Trấn Tinh không có ý kiến, gật gật đầu: "Được."

Cách phân công này rất hợp lý, bọn họ đều là những người cầm trong tay vũ khí đã được cải tạo, lại kết hợp với Cách Đới của hành tinh Cơ Giới, phạm vi càng có thể mở rộng thêm, bổ sung cho bản đồ.

Cách Đới đi theo bọn Trấn Tinh, vậy Eugene nhất định phải đi cùng Hòa Ngọc, như vậy thì tín hiệu mạng liên hành tinh mới có thể ổn định.

Vạn Nhân Trảm muốn nói gì đó, Lăng Bất Thần đột nhiên nói: "Tôi chỉ có một ý kiến, Vạn Nhân Trảm phải đi theo cậu."

Cậu ấy nhìn Hòa Ngọc nói.

Hòa Ngọc dừng một chút, sau đó gật đầu: "Được."

Vạn Nhân Trảm sửng sốt, kỳ quái liếc mắt nhìn Lăng Bất Thần một cái. Sao đột nhiên người này lại tốt với gã vậy?

Quên đi, mặc kệ, Hòa Ngọc đã đồng ý để bọn họ một tổ.

Gã lập tức tiến đến bên cạnh Hòa Ngọc, nở nụ cười làm vẻ mặt phơi phới, những người khác ghét bỏ dời tầm mắt.
 
Hắn Tuyệt Đối Là Bug! (Vô Hạn Lưu)
Chương 1197: Là Đồng Đội Sao? (64)


[Bình luận: "..."]

[Bình luận: "Mắt nhìn không nổi rồi..."]

[Bình luận: "Nhưng cũng có thể hiểu được, dù sao ở tình huống Trấn Tinh và Lăng Bất Thần đều không có mặt, Vạn Nhân Trảm nhất định sẽ bảo vệ Hòa Ngọc."]

Hòa Ngọc thân dài như ngọc, dáng người mảnh khảnh cũng không nổi bật trong đám người cao lớn ở Liên Bang, nhưng khí chất của cậu lại không giống người thường, làm cho người ta liếc mắt một cái là có thể chú ý tới cậu, vô cùng hấp dẫn tầm mắt của người khác.

Trên tay cậu ôm chậu hoa sứ trắng, bên trong là một cây nhân sâm nhỏ với ngọn lá xanh tròn, tầm mắt nhìn về hướng mặt trời mọc, lộ ra nụ cười: "Xuất phát thôi."

Quỳnh xoay sợi tơ trên tay, vẻ mặt tự tin, Trấn Tinh tay cầm khối rubik, nắm hết mọi chuyện trong lòng bàn tay.

Bạc Kinh Sơn và Lăng Bất Thần vẫn an tĩnh như trước, một người cầm đao, một người đeo đàn, hơi thở mạnh mẽ đánh úp lại.

Eugene, Cách Đới thì hung bạo với cánh tay máy, Vạn Nhân Trảm tay cầm rìu, Nguyên Trạch, Đường Kha, Seattle, Đoàn Vu Thần, Trảm Đặc, mỗi người đều là cao thủ, mỗi một người đều khiến cho người ta kiêng kỵ...

Bọn họ lấy sương mù dày đặc bên ngoài làm điểm bắt đầu, cơ thể cường tráng và mạnh mẽ nháy ra khỏi màn sương, mang theo vũ khí của mình, bọn họ nhanh chóng lao về bốn phía trước mặt, rất nhanh đã biến mất khỏi tầm mắt.

Thợ săn đã xuất phát!

[Bình luận: "Eo ơi, mặc niệm cho các tuyển thủ dự thi khác."]

[Bình luận: "Một người thôi đã đủ phiền rồi, giờ mười mấy cao thủ đỉnh cao hợp tác, vừa tạo ra mạng liên hành tinh, vừa tăng cường trang bị... Quả thực là không muốn cho các tuyển thủ dự thi khác đường sống mà."]

[Bình luận: "He he he, nhưng tôi muốn xem!"]

[Bình luận: "Bọn họ làm vậy cũng là để thăng cấp cho tất cả thành viên, hy vọng sẽ có kết quả tốt."]



Bên ngoài nhiệm vụ số 23.

Hai tuyển thủ dự thi phát hiện ra điểm nhiệm vụ này, bọn họ đã xác định thân phận đồng đội, cho nên cũng xem như tin tưởng đối phương, ít nhất là có thể hợp tác ở phó bản này.

"Yên tĩnh quá, có khi nào là vấn đề gì không?"

"Hẳn là không đâu, nhiệm vụ số 23, hẳn là không khó."

"Đi thôi, nhanh chóng hoàn thành nhiệm vụ tích điểm tích lũy."

Tiếng nói vừa dứt, hai người đột nhiên dừng bước, ngừng thở.

Sau đó, một người trong đó liền ngã xuống, biến mất không còn thấy, cùng lúc đó, một giọng nữ vang lên: "Chừa cho tôi một người."

Bạc Kinh Sơn bình tĩnh thu đao.

Quỳnh nắm lấy sợi tơ trên tay thắt cổ một người khác, người nọ bắt lấy sợi tơ, hét lên: "Từ từ! Chúng ta có thể là đồng đội, đừng-"

Quỳnh mỉm cười với người này: "Xin lỗi, là đồng đội cũng phải chết."

Cô ta vô tội chớp chớp mắt: "Đi nghỉ ngơi đi, hy vọng có thể gặp lại."

Tiếng nói rơi ra, trên tay dùng sức, người nọ hoàn toàn biến mất.

Bạc Kinh Sơn xoay người trốn đi, giọng nói khàn khàn: "Cô quá chậm."

Quỳnh: "..."

Cô ta nhỏ giọng nói thầm một câu: "Cũng không phải thi ai giết nhanh."

"Tít tít."

Quỳnh nhìn về phía trí não, chỉ thấy một tin nhắn gửi tới - [Seattle - tôi đã giải quyết được ba người rồi nha~]

Quỳnh bị nghẹn, một lúc lâu mới nói: "Có cái gì đặc biệt đâu chứ….. tại điểm nhiệm vụ này của chúng ta có quá ít người đến thôi..."
 
Hắn Tuyệt Đối Là Bug! (Vô Hạn Lưu)
Chương 1198: Là Đồng Đội Sao? (65)


Chỗ nhiệm vụ số 91.

Nhiệm vụ này tương đối khó, hơn nữa còn rất bí ẩn.

Nhưng không sao.

Trấn Tinh lấy ra một cái gương, nhắm ngay mặt trời, ngay lập tức, nơi này phát ra ánh sáng mạnh mẽ, thu hút sự chú ý của mọi người.

Cách Đới rất ngạc nhiên: "Sao mày lại nghĩ ra cách này?"

Trấn Tinh nghĩ đến "dao cùn" của Hòa Ngọc, khóe miệng dần lộ ra một nụ cười, nhưng cũng không trả lời.

Người này luôn ít nói, cách gọi "Hành hiệp cô độc" chưa bao giờ là cách gọi cho vui.

Cách Đới nhún vai, cũng không tức giận, yên lặng chờ đợi.

Đợi thêm mười phút, có người đến.

Cách Đới còn đang chờ người kia tới gần, Trấn Tinh đã ra tay. Những người đó còn chưa biết xảy ra chuyện gì đã bỏ mạng, dáng vẻ Trấn Tinh nhặt mạng người vừa nhanh vừa tàn nhẫn.

Cách Đới: "..."

Gã không kiềm được ánh mắt hâm mộ.

Năng lực chiến đấu của bản thân anh ta đã tăng lên rất nhiều, năng lực chiến đấu của khối rubik cũng tăng lên. Nếu là Trấn Tinh của trước kia thì gã còn có thể đối đầu, nhưng Trấn Tinh của hiện tại không phải là người mà gã có thể đối phó.

Một vài người đang vội vàng trốn chạy.

Vụt vụt vụt -

Bọn họ chạy rất nhanh, vừa vặn đụng phải một đội ngũ khác ở phía trước.

Cách thức hoàn thành phó bản này rất dễ dàng để kết bạn cùng đi. Sau khi nhận được thẻ kiểm nghiệm thân phận, xác định thân phận đồng đội là có thể cho phép người ta gia nhập đội ngũ của mình, cùng nhau hoàn thành nhiệm vụ. Nếu trong quá trình có người tử vong thì nhiệm vụ đã hoàn thành trong quá trình gia nhập đội vẫn sẽ góp phần làm đội phát triển.

Nhóm người đang nghỉ ngơi thấy có người đến đây, lập tức đứng lên, vẻ mặt đề phòng, tất cả vũ khí đều đặt ngang trước người.

Không đợi người kia tới gần, người nọ lập tức nói: "Là đồng đội sao?"

Trong trường hợp này, thông thường cần phải lấy thẻ kiểm nghiệm ra để chứng minh thân phận. Đương nhiên, nếu như không có thẻ kiểm nghiệm thân phận, tốt nhất là không nên tới gần, cứ một mực coi là bên địch.

Song người nọ vẫn không dừng lại, ngay tại thời điểm nhóm người nghỉ ngơi kia chuẩn bị đánh nhau, bên chạy trốn hít thở dồn dập, giọng nói cuống cuồng: "Còn không mau chạy đi! Có người đang đuổi giết chúng ta!"

"Ai? Kẻ địch của mấy người à?" Bên nghỉ ngơi nhíu mày.

Bên chạy nghiến răng nghiến lợi: "Không phải! Là top 30 các cao thủ, hình như bọn họ hợp tác, chuẩn bị dọn sạch toàn bộ những người khác để ra ngoài."

"Nói đùa cái qq gì thế?"

"Dọn sạch trận doanh phe địch là được, cũng không thể thanh lý cả phe mình chứ?"

"Đúng vậy, trên người chúng ta cũng có không ít điểm tích lũy, hơn nữa chúng ta đều cùng một phe, có thẻ kiểm nghiệm thân phận có thể chứng minh thân phận."

Bên chạy gấp muốn chết, lắc đầu: "Bọn họ căn bản không quan tâm phe nào cả!"

Bên chạy quyết định không để ý tới những người này, bọn họ tiếp tục chạy về phía trước, đồng thời để lại một câu

— "Chúng tôi đang quyết đấu với trận doanh phe địch, bọn họ đột nhiên xuất hiện, giết toàn bộ chẳng phân biệt phe nào, vất vả lắm chúng tôi mới trốn thoát được, mấy người thích tin hay không thì tùy!"
 
Hắn Tuyệt Đối Là Bug! (Vô Hạn Lưu)
Chương 1199: Là Đồng Đội Sao? (66)


Nếu không phải lo lắng vì bọn họ là quân bên mình, họ cũng lười nhắc nhở.

Mà sở dĩ bọn họ có thể xác định những người đó giết lung tung, chính là bởi vì thời điểm bọn họ xuất hiện, bọn họ đang chiến đấu với một bên khác, bọn họ đã xác định được trận doanh của phe địch.

Cho nên mặc kệ những cao thủ kia là người của phe nào, trong hai phe thì chung quy cũng phải có đồng đội của bọn họ chứ?

Nhưng —

Những người đó giết sạch!

Bọn họ giết chẳng phân biệt phe nào, cho dù bọn bên chạy nói như thế nào, những người đó cũng không chút do dự, cực kỳ kiên định.

Quá rõ ràng, đây là một kế hoạch đã được tính toán từ trước.

Mấy người bên chạy trốn này cũng không phải tất cả đều cùng một phe, người vừa mới chiến đấu của hai phe đều chạy ra, bọn họ chạy một đường trốn tới nơi này, cũng không hề có ý định dừng lại.

Người bên chạy trốn đi rồi, bên nghỉ ngơi nhìn nhau.

Đột nhiên một cơn gió lạnh thổi qua —

Người mạnh nhất bên nghỉ ngơi lập tức đứng lên, cắn răng: "Chúng ta cũng chạy!"

Vì thế, đội ngũ bỏ chạy lại tăng lên số lượng mới.

Người có trang bị phi hành bay ngay lên trời, nhưng cũng sợ quá dễ thấy, chỉ bay ở tầng trời thấp. Người không có trang bị phi hành thì chạy hết tốc lực, một đội ngũ liều mạng chạy về phía trước.

Nhưng mà chạy tới chạy lui, người phía trước đột nhiên phanh lại, người phía sau mẫn cảm phát hiện không đúng, cũng dừng lại theo.

Trên cánh đồng hoang vu trước mặt có một người đang đứng, người đó mặc một thân đồ trắng, mái tóc đen càng tôn lên làn da trắng nõn của người đó, đôi mắt đen xinh đẹp nhìn bọn họ, có vẻ vô cùng chuyên chú. Người đó ôm một chậu hoa, bên trong là một gốc cây nhân sâm màu xanh lá, kỳ quái nhưng lại hài hòa một cách quỷ dị, dáng người người đó cao ngất như tùng, chỉ đứng ở nơi đó, đã đẹp như là một bức tranh phong cảnh.

Phía sau là cánh đồng hoang vu vô tận, người đó như một pho tượng làm từ ngọc, không buồn không vui nhìn bọn họ.

"Hòa Ngọc..."

Giọng nói khàn khàn của một người thì thào ra cái tên này.

Là Hòa Ngọc!

Cái tên này đã sớm không còn là tuyển thủ số 2333 Hòa Ngọc của hành tinh rác, mà là tuyển thủ Hòa Ngọc làm cho người ta kiêng kị nhất .

Mọi người đều biết năng lực chiến đấu của cậu ta, bất cứ người nào cũng có thể b*p ch*t cậu ta như b*p ch*t con kiến.

Nhưng cậu ta đứng ở nơi đó, lại khiến cho người ta không dám tiến lên một bước, không dám hành động thiếu suy nghĩ.

Dự cảm xấu lan ra toàn thân.

Có người nuốt nước miếng, giọng nói khàn khàn mở miệng: "Là đồng đội sao?"

Hòa Ngọc nhìn về phía bọn họ, gọng kính không viền có vẻ trong trẻo nhưng lạnh lùng, cậu đưa tay đẩy mắt kính, giọng nói lạnh nhạt: "Không quan trọng, tôi tìm mọi người để thương lượng một chuyện."

"Cái, cái gì?" Có người lắp bắp hỏi.

Bầu không khí này quá mức dọa người, hơn nữa rõ ràng là có vấn đề, bọn họ có thể cảm giác được cái lạnh thấu xương, làm cho người ta lạnh sống lưng, lông tơ cả người dựng đứng.

Hòa Ngọc quả thật đẹp như tranh vẽ, nhưng không ai có tâm trạng thưởng thức.

"Thình thịch thình thịch -"

Bọn họ có thể nghe được tiếng tim đập dữ dội của mình, không một ai nói chuyện, xung quanh chỉ có tiếng gió.

Hòa Ngọc đi về phía trước hai bước, tiếng bước chân rất nhẹ, lại giống như nhịp trống đánh vào trong lòng mọi người, cậu chậm rãi mở miệng: "Tôi muốn giành được thành tựu thăng cấp toàn bộ các thành viên, cần mọi người phối hợp."

"Làm, làm sao, phối hợp?"

Hòa Ngọc nhếch môi cười: "Mời mọi người đến trạm trung gian nghỉ ngơi trước."

Tiếng nói vừa dứt, xung quanh xuất hiện vài bóng đen, giết vào đám người, năng lực chiến đấu bộc phát, đánh đâu thắng đó, không gì cản nối.

Vô số người ngã xuống, vô số người khiếp sợ trừng to mắt.

Trong chớp mắt, một đám người chỉ còn lại có một vài người, Vạn Nhân Trảm xoay người, trên mặt dính máu me hung hãn, đang muốn chém rìu qua.

Người nọ lắp bắp: "Tôi sẽ tự làm!"

Cậu ta vô mạnh vào cổ mình một cái nặng nề, câu nói cuối cùng cậu ta nói trước khi chết là nói với Hòa Ngọc-

"Toàn bộ tuyển thủ thăng cấp, anh đã nói được thì phải làm được."
 
Back
Top Bottom