Cập nhật mới

Dị Giới  Hắn Tuyệt Đối Là Bug! (Vô Hạn Lưu)

Hắn Tuyệt Đối Là Bug! (Vô Hạn Lưu)
Chương 1320: Chuyến Tàu (22)


Bạc Kinh Sơn mím môi, lắc đầu: "Cái nào cũng sạch sẽ như mới."

Vạn Nhân Trảm cũng lấy tấm ga trải giường dự phòng của mình ra rồi cũng lắc đầu, trong mắt đầy vẻ hoang mang.

Chuyện quái gì đang xảy ra trên con tàu này vậy? Có liên quan đến họ không?

Hòa Ngọc l**m môi, giọng nói khàn khàn: "Đi ra ngoài trước, sắp tiến vào eo biển Gama rồi, chúng ta đi lên kia bàn tiếp."

Mọi người từ từ gật đầu, chỉ có thể đồng ý. Sắp đi vào eo biển Gama, bất kể bí mật nào về con thuyền này đều phải tạm thời đặt xuống, ít nhất phải tới khi họ biết eo biển Gama có gì.

Vạn Nhân Trảm nhìn ga trải giường, hỏi Hòa Ngọc: "Đặt ở đây à?"

Eugene cười: "Hướng dẫn sử dụng của thuyền trưởng nói, nếu phá hủy mỹ quan của du thuyền thì sẽ bị coi là vi phạm." Thảo nào tất cả giường đều quy củ chỉnh tề, thì ra một khi lộn xộn không khôi phục nguyên trạng chính là vi phạm. Và vi phạm thì đồng nghĩa là có thể bỏ mạng bất cứ lúc nào.

Vạn Nhân Trảm: "..." Gã chửi bới: "Mẹ nó, cái quy định quái quỷ gì đây? Có bệnh hả!" Vừa mắng, gã vừa đổi ga trải giường dự phòng sạch sẽ trên tay cho Hòa Ngọc, lại nhét tấm ga trải giường có vết máu vào trong ngăn kéo của mình.

Hòa Ngọc đã đi ra ngoài đầu tiên, những người khác lần lượt đuổi theo.

Quỳnh: "Anh có tìm thấy gì không?"

Hòa Ngọc lắc đầu, không nói gì.

Quỳnh nhìn cậu thật sâu, trong khoảng thời gian ngắn cũng không phán đoán được rốt cuộc Hòa Ngọc không phát hiện hay là đã phát hiện ra gì đó nhưng bởi vì chưa chắc chắn nên không nói ra.

Chỉ còn 10 phút nữa là đến eo biển Gama, cuối cùng đoàn người đã chọn lên boong tàu. Khoang lái thuyền sẽ nằm ở vị trí cao nhất, thuận lợi nhất để quan sát tình hình, mà còn có một người lái thuyền là Balle vẫn luôn kêu gào bọn họ. Không biết việc giết người lái thuyền sẽ xảy ra chuyện gì, họ quyết định tạm thời giữ lại Balle.

Ngay sau khi họ đến, Balle ngay lập tức chỉ vào bàn điều hành, khuôn mặt bình tĩnh nói với họ: "Đầu tiên là thời tiết đã thay đổi."

Gần tám giờ tối, bên ngoài tối tăm, không thể nhìn thấy gì. Nhưng người lái tàu là Balle luôn canh giữ buồng lái có thể thông qua hệ thống kiểm tra của bàn điều hành để biết một phần của tình hình phía trước, anh ta đã cố gắng nhìn xem có thể nhìn thấy nguy hiểm, không ngờ lại nhìn thấy cảnh này.

Tuyến đường của du thuyền thay đổi không phải là một điều tốt, huống chi... Đây là eo biển Gama được biết đến là vô cùng nguy hiểm.

Đoàn Vu Thần cau mày: "Cẩn thận một chút, theo cách nói chung, cơn bão có thể lật du thuyền và tàu của chúng ta sẽ không có bất kỳ công cụ thoát hiểm nào nên chỉ có thể ổn định du thuyền thôi. Nếu không, e là chúng ta sẽ tự mình đi qua eo biển Gama."

Eugene cố gắng nói chuyện, thời gian đã bắt đầu đếm ngược mười giây.

Phía trước là phạm vi eo biển Gama, ngay lúc này, tất cả họ đều ngửi thấy một mùi lạ, một mùi nhàn nhạt làm cho mọi người cảm thấy khó chịu.

Lại là loại cảm giác quỷ dị bao trùm toàn thân, khiến cho da đầu tê dại.

Ngay cả Hòa Ngọc cũng nhíu mày, giơ tay xoa xoa mi tâm.

Du thuyền kỳ lạ, eo biển Gama kỳ lạ, phó bản này...

Có quá nhiều điểm kỳ lạ.
 
Hắn Tuyệt Đối Là Bug! (Vô Hạn Lưu)
Chương 1321: Chuyến Tàu (23)


"Rầm rầm!"

Sóng lớn bắt đầu dâng trào, chưa vào eo biển Gama mà sóng biển đã ập đến khiến cho du thuyền theo đó mà lắc lư điên cuồng.

Tay lái tàu Balle đứng bên cạnh bàn điều hành, trầm mặt điều khiển máy móc. Anh ta thở phào nhẹ nhõm: "May là có cách để lái con thuyền này bằng suy nghĩ, có vẻ như người cầm lái rất quan trọng." Anh ta cố tình nhấn mạnh vai trò của mình... Miễn là anh ta còn quan trọng thì anh ta sẽ an toàn.

Hòa Ngọc liếc mắt nhìn Eugene và Cách Đới một cái, hai người không nói gì, chỉ hơi gật đầu, im hơi lặng tiếng đến gần Balle.

Bọn họ đều là người của Hành Tinh Cơ Giới, chỉ cần nhìn trộm một bước thao tác của Balle thì có thể học được cách lái tàu rất nhanh. Hòa Ngọc cũng thích lợi thế thuộc về người mình hơn. Eugene và Cách Đới thuộc đội của cậu, cho dù không phải thì việc có thêm một người lái thuyền như Balle cũng sẽ không ảnh hưởng gì nhiều.

Con thuyền vẫn tiếp tục xóc nảy, tất cả mọi người đều nắm lấy một cái gì đó. Buồng lái quá nhỏ, cứ nghiêng trái nghiêng phải thế này rất khó chịu, nhiều người đi ra ngoài nắm lấy lan can, quan sát tình hình bên ngoài, cố gắng xem eo biển Gama ở phía trước thực sự có cái gì.

Cơn bão đổ bộ, những nguy hiểm trong thầm lặng khiến mọi người gần như không thể thở được.

Đếm ngược thời gian. Nguyên Trạch nhìn thời gian, lặng lẽ đếm: "3, 2, 1."

"Bùm bùm!"

"Rầm rầm"

Giống như bật một công tắc nào đó, chỉ cần lái tàu vào eo biển Gama, cả thế giới đã thay đổi hoàn toàn, họ giống như bước vào một thế giới khác. Sóng biển cuồn cuộn, sấm sét, mưa lớn lập tức rơi xuống.

"Cẩn thận!"

"Đi vào khoang."

"A!"

Tiếng la hét vang lên, gần như ngay khi họ bước vào eo biển Gama, một số người trên boong tàu đã lao vào buồng lái, khuôn mặt sợ hãi, đầy hoảng loạn.

Hòa Ngọc ở trong buồng lái, cậu thấy rõ ràng, có rất nhiều tuyển thủ còn phản ứng nhanh hơn mấy người Vạn Nhân Trảm!

May mắn là bốn người Vạn Nhân Trảm, Đường Kha, Trảm Đặc, Đoàn Vu Thần ở bên ngoài cũng không phải ngu xuẩn, ngay khi những người khác xông vào buồng lái, bọn họ cũng lao vào bên trong, tốc độ càng nhanh hơn, động tác càng ngang ngược hơn.

Một đám người này chẳng còn phong thái của cao thủ, tựa như đang bị ác quỷ đuổi theo mà xông vào buồng lái.

"Rào rào..."

Mưa lớn đổ xuống không cho người ta cơ hội th* d*c, chưa kể những người chen chúc vào buồng lái thì còn một số người chưa vào được đã bị nước mưa bao phủ, ngay sau đó, cảnh tưởng kinh hoàng xuất hiện!

Chỉ thấy nước mưa ăn mòn cơ thể bọn họ giống như axit sunfuric đậm đặc, trong chớp mắt đã ăn mòn hoàn toàn cơ thể những người đang sống sờ sờ đó!

Không, dù axit sulfuric đậm đặc cũng không thể làm được như thế này.

Trấn Tinh hít một hơi khí lạnh, một tay bắt lấy Hòa Ngọc, bảo vệ ở phía sau. Sau lưng Hòa Ngọc, Lăng Bất Thần trầm mặt tới gần, một trước một sau, hai người che chở Hòa Ngọc thật kỹ càng.

Những người đó không có thiết bị phòng thủ ư? Những người đó không có con bài tẩy ư? Những người có thể lọt vào bán kết, top 50 trong số hàng triệu người sao có thể yếu được!

Tất cả mọi người ở trong Liên Bang đều là cao thủ, là người có thể một tay che trời ở ngoài kia.

Nhưng.... Chỉ một giây, bọn họ đã biến thành một vũng máu!

Không kịp nói, không kịp la hét, họ chỉ để lại ánh mắt hoảng sợ, kinh hoàng vào giây cuối cùng...

Cơn mưa ăn mòn này chắc chắn là điều khủng khiếp nhất mà họ từng thấy!

Với tố chất thể chất của Hòa Ngọc, chỉ cần chạm vào những giọt mưa như vậy cũng lập tức xong đời, cũng bởi vậy, đồng đội xung quanh Hòa Ngọc đều tiến đến gần cậu, bảo vệ cậu thật chặt chẽ.

Hòa Ngọc không để ý đến việc bọn họ đến gần, cao giọng nói: "Đóng cửa, đóng cửa buồng lái lại!" Ngay khi cậu hét lên, thì ai đó đã đóng cửa.

Cửa lớn đóng lại, còn chưa kịp th* d*c đã lại có náo loạn. Đường Kha gần cửa điên cuồng chen vào bên trong, Vạn Nhân Trảm tức giận, chửi bới: "Mẹ nó cậu không thấy ở đây chật ních người sao? Đừng động nữa!"

Đường Kha cắn răng, giọng nói khẽ run rẩy: "Tôi cảm nhận được gió, cánh cửa này chắc chắn có khe hở, nước biển sẽ vào." Từ trước đến nay trực giác của anh ta đều rất chuẩn, và anh ta cũng chưa sai lần nào. Ngay lúc này, anh ta gần như sợ đến mức răng va lập cập vào nhau, dường như có thể nhìn thấy cảnh tưởng kinh khủng sắp tới.

Cách Đới cau mày, quay đầu lại nhìn anh ta: "Nước biển muốn tràn vào thì cứ tràn vào như vậy..."

Hòa Ngọc hít sâu một hơi, ngắt lời gã: "Mưa ở eo biển Gama là mưa lớn như thác đổ, có tính ăn mòn, nước ở eo biển Gama sẽ không có tính ăn mòn sao?"

Mưa và nước biển là một chu kỳ tuần hoàn, mưa rơi ở eo biển Gama là nước mưa ăn mòn, nước biển dâng lên sẽ không ăn mòn sao?

Nghĩ cũng biết, không thể nào...

Nghe vậy, da đầu mọi người tê rần, cả người đều cảm thấy bất ổn.

Trấn Tinh và Lăng Bất Thần phòng vệ càng chặt chẽ hơn, Vạn Nhân Trảm cũng lập tức xoay người, chen tới bên cạnh Hòa Ngọc, nào còn có phản ứng quát lớn với Đường Kha như vừa rồi.

Đường Kha thuận thế đuổi theo, cơ thể run rẩy. Có lẽ vì sợ hãi, vô số người gần cửa đang chen chúc vào bên trong. Căn phòng vốn đã chật hẹp thực sự có quá nhiều người chen vào, vô cùng đông đúc, kín chặt không kẽ hở.

"Rào rào..."

Lại là một con sóng cuồn cuộn dâng lên khiến du thuyền điên cuồng chao đảo. Có người còn chưa chen tới thì nước biển đằng sau đằng sau đập vào cửa buồng lái, quả nhiên cánh cửa này có một khe nhỏ, có nước biển chảy vào buồng lái làm ướt chân người gần đó.

"A a aa aa!"

Tiếng kêu thảm thiết liên tục vang lên, nước biển bắt đầu ăn mòn từ bàn chân của người nọ, giống như một ngọn lửa, từ từ lây lan.

"Cứu tôi! Cứu tôi!" Anh ta hét lên.
 
Hắn Tuyệt Đối Là Bug! (Vô Hạn Lưu)
Chương 1322: Chuyến Tàu (24) - Eo biển Gama


Bạc Kinh Sơn khẽ cau mày, trước ánh mắt kinh ngạc của mọi người, anh ấy vung đao lên rồi hạ xuống. Cái chân đang bị ăn mòn kia lập tức đứt lìa từ phần mắt cá, máu chảy lênh láng khắp sàn.

Người đàn ông vội vàng uống một viên thuốc hồi phục, bàn chân dù chưa mọc lại nhưng máu đã lập tức ngừng chảy. Anh ta thở phào nhẹ nhõm sau đó nhìn Bạc Kinh Sơn: "Cảm ơn."

Mặc dù người bị chặt chân là anh, nhưng anh ta vẫn vô cùng biết ơn Bạc Kinh Sơn. Nếu lúc nãy anh ấy không ra tay, phạm vi bị ăn mòn ở chân sẽ càng lúc càng lớn, thậm chí có thể khiến anh ta mất mạng.

Hiện tại chỉ cần chặt chân đi rồi uống một ít thuốc trị thương cao cấp là chân có thể từ từ mọc lại. Trong trường hợp có thể may mắn sống sót bước vào màn kế tiếp thì mọi thứ cũng sẽ khôi phục lại như trước, vậy nên gã cũng sẽ không mất mạng.

Eugene cau mày: "Xem ra đặc tính ăn mòn của nước mưa rất mạnh, nếu bị dính lên người thì thuốc cũng không có tác dụng, chỉ còn cách loại bỏ bộ phận bị thương."

Gã vừa nói xong, một cơn sóng khác đã ập tới như có một bàn tay vô hình khổng lồ đang muốn xé toạc cả con tàu này ra, kéo hết mọi thứ xuống biển rồi nhấn chìm tất cả.

Có người đã cố gắng lấy đồ bịt lỗ hổng kia lại, nhưng khi sóng lớn ập tới thì toàn bộ đồ đạc cũng bị ăn mòn.

"Chỉ có phần vật liệu phía ngoài cùng của tàu mới có thể ngăn được sự ăn mòn từ nước mưa." Một người kinh ngạc kêu lên.

"Làm sao bây giờ? Có cái gì khác không?" Một người khác hốt hoảng tìm kiếm.

Không cần biết họ dùng thứ gì để chặn, chỉ cần bị nước mưa dính vào thì tất cả cũng sẽ ngay lập tức bị ăn mòn, sau đó tràn ngược vào buồng lái. Nhưng du thuyền bị ăn mòn và cơ thể người bị ăn mòn hoàn toàn không giống nhau. Vấn đề khi ăn mòn cơ thể thì nó lan truyền đi theo máu, còn ăn mòn vật chất sẽ không lan ra, nhưng diện tích ăn mòn sẽ lớn hơn và phạm vi cũng rộng hơn.

Tất cả mọi người đều vội vàng lui về phía sau, chen chúc ở góc trong cùng. Ngay lập tức, căn phòng vốn dĩ đang rộng rãi giờ càng trở nên chật chội hơn. Một khoảng trống được tạo ra phía sau cánh cửa, trên mặt sàn có những vệt nước rõ ràng, hơn nữa còn đang ngày một chảy dần vào trong.

Điều này đã thật sự làm cho tất cả mọi người cảm thấy kinh hãi.

"Rào rào..."

Lại một đợt sóng lớn nữa ập tới, từ cửa sổ buồng lái Hòa Ngọc nhìn ra ngoài nhưng chỉ có thể nhìn thấy một màu đen kịt. Màu đen ở đây và màu đen của bóng đêm hoàn toàn khác nhau. Màu đen này cực kỳ tối tăm giống như bọn họ không phải đang ở eo biển Gama, mà đang ở dưới đáy vực sâu đen ngòm. Vô cùng khủng khiếp.

Sau đó, mọi người lại nhìn màn hình hiển thị trước mặt Balle. Nó đang hiển thị cảnh thực tế ngoài kia. Sau khi được xử lý đặc biệt, khung cảnh bên ngoài đã có thể được nhìn rõ hơn một chút, ít nhất cũng đã nhìn thấy được những hạt mưa đang rơi xuống con tàu.

Là màu đen.

Nước mưa bên ngoài kia có màu đen.

Eo biển Gama này quả nhiên là vực thẳm chốn địa ngục.
 
Hắn Tuyệt Đối Là Bug! (Vô Hạn Lưu)
Chương 1323: Chuyến Tàu (25)


"Nước mưa tràn vào rồi."

"A, mau tránh ra."

"Mẹ kiếp, tên nào đẩy tao đấy."

"Đừng có chen, đừng có chen nữa."

Một cơn sóng lớn nữa lại ập tới khiến du thuyền chao đảo. Có người đứng không vững, hoặc cũng có thể do bị người khác đẩy nên ngã xuống sàn, đập đầu về phía cửa sau đó bị dính thứ nước mưa đen ngòm kia.

Chưa ai kịp phản ứng thì người kia đã ngay lập tức biến mất, những người còn lại cũng nhận được thông báo rằng người kia đã bị loại. Mọi thứ xảy ra quá đột ngột.

Một cao thủ cứ thế ra đi…

Trấn Tinh che chở Hòa Ngọc đứng vững ở phía trong, có gã và Lăng Bất Thần ở đây, không ai dám xô đẩy Hòa Ngọc. Vẻ mặt gã trầm mặc, khàn giọng nói: "Không thể cứ tiếp tục thế này được."

Hòa Ngọc dời mắt đi, nhìn xuống sàn rồi bình tĩnh nói: "Đục một cái lỗ, xuống dưới trước."

Chen chúc ở đây cũng không phải ý hay, vẫn cần phải đi xuống dưới để nghĩ cách, hơn nữa nước mưa axit đang tràn vào, bên trong và bên ngoài cabin không giống nhau, đồ vật phía bên trong có thể bị nước mưa màu đen kia ăn mòn.

Sóng cuồn cuộn vỗ từng đợt, nước mưa càng lúc tràn vào càng nhiều.

Eugene gật đầu: "Để tôi làm." Gã trầm mặt, cánh tay máy móc lập tức duỗi ra, chiếc cưa điện "ong" lên một tiếng rồi bắt đầu cưa xuống sàn. Chất liệu làm nên chiếc du thuyền này rất cứng, nhưng may mắn là Eugene rất khỏe và máy cưa của gã cũng vô cùng sắc bén. Sau khi từ từ cưa một lúc đã tạo ra được một vòng tròn nhỏ, đủ để một người đi xuống.

Trong nháy mắt đồng tử của Balle co rút lại, anh ta cao giọng hỏi: "Còn tôi thì sao?" Bọn họ muốn xuống dưới lánh nạn, vậy anh ta phải làm thế nào đây. Theo quy tắc, người lái tàu không được phép rời khỏi buồng lái.

Không ai lên tiếng, hiển nhiên việc sống chết của Balle không được những tuyển thủ khác quan tâm. Mặt anh ta tái nhợt, giọng nói trở nên run rẩy: "Mấy người không thể làm vậy, tôi là lái tàu, chỉ có tôi mới lái được thuyền. Eo biển Gama rất nguy hiểm, các người không thể bỏ rơi người lái tàu được."

Có người bức xúc nói: "Thế chẳng lẽ chen chúc ở đây chờ chết à?"

Eugene phớt lờ bọn họ, tiếp tục cưa.

Hòa Ngọc nhíu mày, giọng nói vẫn bình tĩnh lạnh lùng như cũ: "Chúng ta đã thỏa thuận rồi, trước 12 giờ cố gắng giữ hòa bình, anh có thể xuống dưới, không ai cản cả."

Balle là người lái tàu, vậy nên việc rời khỏi buồng lái là vi phạm quy định. Chỉ cần để lộ việc bản thân vi phạm quy định thì người khác có thể tùy ý tấn công anh ta, còn anh ta sẽ bị tước khả năng tấn công và phòng thủ, mặc cho đối thủ tùy ý chém giết. Tuy nhiên, nếu không ai phát hiện ra anh ta vi phạm hoặc không có ai cố tình nhắm vào anh ta, vậy thì việc anh ta vi phạm quy định sẽ coi như không tồn tại.

Balle sửng sốt.

Sau đó, anh ta lập tức cảm thấy vô cùng hối hận. Đáng lẽ nên thương lượng với Hòa Ngọc về việc duy trì trạng thái hòa bình đến trước lúc rời khỏi eo biển Gama. Tất cả bọn họ đều có thể tin tưởng về nhân phẩm của Hòa Ngọc. Hơn nữa, chỉ cần Hòa Ngọc còn ở đây thì những người khác sẽ không dám tự tiện gây sự.

Ai biết được sau khi bọn họ trở mặt thật thì Hòa Ngọc có can thiệp vào hay không?

Nhưng tại sao cậu lại ra thỏa thuận đến 12 giờ?

Tuy nhiên, thà tin Hòa Ngọc còn hơn tin những kẻ không đáng tin ở phía sau.
 
Hắn Tuyệt Đối Là Bug! (Vô Hạn Lưu)
Chương 1324: Chuyến Tàu (26)


Triệu Bằng Khí vỗ vai Balle, kiên định nói: "Tôi sẽ không để những người khác tấn công anh."

Bọn họ đã chung một con thuyền từ lâu, Balle cũng từng giúp anh ta rất nhiều lần nên Triệu Bằng Khí sẽ không bỏ rơi Balle.

Balle nhìn Triệu Bằng Khí, sau đó cắn răng nói: "Cảm ơn, người anh em."

Quả nhiên, người anh ta có thể dựa dẫm vào nhất vẫn là Triệu Bằng Khí, người có uy tín nhất là Hòa Ngọc.

"Cưa xong rồi." Eugene đột nhiên thu lại cánh tay máy móc rồi cả người thoắt cái nhảy xuống hố, từ phía dưới nói vọng lên một câu: "Tôi xuống thăm dò trước, mọi người chờ đã."

Vài giây sau, Eugene gào lên: "Không sao đâu, xuống đi."

Lăng Bất Thần nhảy xuống trước, Hòa Ngọc lập tức theo sau, kế đến là Trấn Tinh, một trước một sau không để cho ai có cơ hội tấn công Hòa Ngọc.

Sau khi tất cả mọi người trong đội bọn họ đã xuống hết, những người còn lại mới bắt đầu lục đục xuống theo.

Nơi bọn họ cưa một lỗ để xuống là khu vực sinh hoạt chung ở tầng hai. Chỗ này rất rộng và được trang trí rất xa hoa, chỉ có Eugene, Trấn Tinh, Lăng Bất Thần ở tầng này.

Sau khi mọi người đã xuống hết, Eugene đặt lại tấm kim loại đã cắt lên trần, dù có những khe hở nhỏ nhưng bọn họ không bịt kín nó. Nước mưa axit đã chảy vào buồng lái, sớm hay muộn cũng sẽ ăn mòn cả căn phòng. Bọn họ để lại một khoảng trống, có thể dùng quan sát xem nước mưa có ngấm xuống tầng hai hay không. Nếu đã không thể ngăn chặn, vậy chỉ có thể quan sát thôi.

Trước cơn mưa như thế này, dù có làm gì cũng vô ích.

Du thuyền vẫn đang lênh đênh trong sóng gió nhưng ở tầng hai so với tầng trên lại tốt hơn rất nhiều, còn có cả phòng nghỉ và phòng họp, không gian ở đây khá rộng rãi.

Tất cả mọi người đều đang tập trung trong phòng họp, bên cạnh có một cửa sổ đóng kín. Thông qua lớp thủy tinh có thể nhìn rõ dòng nước đen cuồn cuộn bên ngoài.

Eugene thở phào nhẹ nhõm ngồi xuống ghế sofa, thoải mái nói: "Chuyện này xảy ra quá đột ngột, may là đa số chúng ta đều ở trong tàu." Nếu tất cả bọn họ đang đứng trên boong tàu khi cơn mưa ăn mòn kia đổ xuống thì số người ra đi có khả năng sẽ vô cùng nhiều.

Đoàn Vu Thần nhìn lướt qua đám đông: "Còn bao nhiêu người sống?"

Dữ liệu hiện ra trong nháy mắt. Còn lại 42 người.

Chỉ trong khoảnh khắc lúc nãy, 8 người đã nằm xuống.

Tất cả mọi người lục đục ngồi xuống, Balle dựa vào Triệu Bằng Khí. Thật ra anh ta rất muốn ngồi gần Hòa Ngọc một chút, nhưng đáng tiếc chỉ vừa đến gần cậu thôi đã có vài cặp mắt hung dữ trừng trừng nhìn anh ta.

Balle chỉ có thể quay về bên cạnh Triệu Bằng Khí, hết cách rồi ai bảo bây giờ anh ta đang là một bộ da giòn tan ai cũng có thể đập chết chứ?

Balle nhìn Hòa Ngọc. Anh ta mới ở trong trạng thái "da giòn" một lúc thôi mà cả người đã thấy không ổn rồi.

Còn Hòa Ngọc từ lúc thử vai đến giờ vẫn đang trong trạng thái đó, sao cậu vẫn bình tĩnh ổn định vậy nhỉ?

Anh ta có chút không hiểu rồi.
 
Hắn Tuyệt Đối Là Bug! (Vô Hạn Lưu)
Chương 1325: Chuyến Tàu (27)


Hòa Ngọc phớt lờ Balle, ngồi xuống ghế sofa.

Có người hỏi: "Tiếp theo phải làm gì đây?" Câu hỏi này không chỉ đơn giản là mong có người đưa ra ý tưởng, mà còn để mọi người bắt đầu trao đổi thảo luận với nhau.

Nhóm Trấn Tinh ăn ý nhìn về phía Hòa Ngọc.

Còn Hòa Ngọc đã tìm ra chính xác mục tiêu ở trong nhóm người kia, ánh mắt thâm thúy nhìn chằm chằm bọn họ: "Làm sao các người biết nước mưa lúc nãy có khả năng ăn mòn?"

Mọi người đều ngẩn ra, đồng loạt nhìn về phía những người bị Hòa Ngọc chỉ điểm.

Họ đều là những người đứng trên boong tàu nhưng cũng là những người phản ứng nhanh nhất, chạy vào buồng lái đầu tiên.

Tất nhiên, phía sau họ cũng có người khác chạy theo nhưng không thể xác định những người đó chạy theo vì bọn họ, hay do cũng phát hiện ra điều gì bất thường. Vậy nên, Hòa Ngọc chỉ hỏi những người có hành động sớm nhất này.

Câu hỏi này vô cùng có ý tứ, đặt một cái bẫy nhỏ, sau đó chờ xem có con mồi nào lọt hố hay không.

Những người bị chỉ điểm cũng vô cùng sửng sốt.

Moore trong nháy mắt hồi phục tinh thần, lập tức lắc đầu: "Tôi không biết chuyện nước mưa có khả năng ăn mòn, nhưng mà trực giác của tôi từ trước đến giờ rất nhạy, tôi cảm nhận thấy có nguy hiểm nên mới chạy vào buồng lái."

Mấy người còn lại cũng gật đầu, phụ họa theo.

"Tôi, tôi cũng vậy, tôi có một món trang bị nó có thể tăng năng lực cảm nhận của tôi."

"Tôi nhìn Moore chạy nên mới chạy theo."

"Đúng, tôi cũng có trực giác nhạy bén, có khả năng cảm nhận được điềm xấu vậy nên mới phát hiện ra sớm."

Hòa Ngọc không nói gì, chỉ gật gật đầu.

Eugene nhìn bọn họ một cách kỳ quái: "Các người ai cũng nhạy bén vậy sao?" Là một người của Hành Tinh Cơ Giới, trực giác của gã rất mạnh nhưng những người kia lại có thể nhận ra trước gã.

Cho đến hiện tại, trong số họ thật sự không có ai là kẻ yếu cả.

Hòa Ngọc nhìn kỹ phản ứng của bọn họ, hơi nheo mắt lại.

Hoàn hảo, không lộ chút sơ hở nào.

Thậm chí còn không có chút biểu hiện nói dối nào.

Tuy nhiên, cảm giác kỳ lạ đó lại quay trở lại, nó khiến cậu cảm thấy những người này có gì đó không đúng.

Không, thậm chí không phải bọn họ, mà là mọi thứ đều đang không đúng.

"Ầm ầm."

Nước biển đen kịt lại ập vào du thuyền du lịch, đập về phía cửa sổ một cách hung tợn. Thông qua lớp kính cửa sổ trong suốt, bọn họ nhìn thấy nước biển đen ngòm đáng sợ bên ngoài dường như có thể nuốt trọn tất cả mọi thứ.

Sóng to gió lớn vẫn đang tiếp tục.
 
Hắn Tuyệt Đối Là Bug! (Vô Hạn Lưu)
Chương 1326: Chuyến Tàu (28)


Nguyên Trạch nhìn thấy cảnh này, đột nhiên cảm thấy có chút thoát chết trong gang tấc: "Hên là du thuyền có thể chịu được nước biển và nước mưa ngoài kia, nếu không thì toàn bộ chúng ta chết chắc."

Đoàn Vu Thần là một thợ rèn bậc thầy, anh ta đã quan sát từ khi còn ngồi trong buồng lái, bây giờ lại nhìn dòng nước đen ngòm bên ngoài cửa sổ, anh ta nói đầy chắc nịch: "Là hợp kim phía ngoài cùng của du thuyền có khả năng ngăn sự ăn mòn của nước mưa, nhưng chỉ có lớp hợp kim đặc thù kia mới có thể chống chịu được. Rốt cuộc nó là thứ gì, tôi cũng chưa từng thấy qua."

Quỳnh cười lạnh một tiếng: "Cho dù có là vật liệu gì thì cũng không quan trọng, nó cũng chỉ là sản phẩm được tạo ra ở phó bản này, giống quy tắc được thiết lập sẵn vậy." Dừng một chút, cô ta nói thêm: "Chúng ta chỉ cần biết nước ở eo biển Gama này có thể dễ dàng xoá sổ sự tồn tại của tất cả mọi người là đủ rồi."

Mọi thứ đều có thể bị ăn mòn, kể cả trang bị của họ. Nếu bị dính mưa ăn mòn kia thì thuốc hồi phúc hoàn toàn trở nên vô dụng, chỉ có một cách chính là cắt bỏ phần cơ thể bị thương. Qua việc này có thể thấy được thuộc tính áp chế của nước nơi đây đối với bọn họ.

Nước ở eo biển Gama này, bọn họ chỉ có thể trốn tránh không thể đối phó.

Trảm Đặc đột nhiên cảm thấy lạnh sống lưng, anh ta xoa xoa cánh tay, giọng nói toát ra vẻ sợ hãi: "Cũng may là chúng ta có dùng bảng bổ sung, nếu không cái du thuyền hỏng cửa này cũng chẳng ngăn được thứ nước biển khủng khiếp kia rồi."

Có thể tưởng tượng ra được, nếu lúc đó lỗ hổng trên cửa không được vá lại kịp thời hoặc chỉ được lấp lại bằng những đồ vật khác, thì ngay lập tức nó sẽ bị nước biển ngoài kia ăn mòn, sau đó nước biển sẽ tràn vào cabin rồi nuốt chửng mọi thứ bên trong, kế đến là toàn bộ bọn họ.

Hòa Ngọc biết rõ tác dụng của bảng bổ sung, vốn dĩ món đồ này đắt như vậy không chỉ do nó có thể sửa chữa bất cứ thứ gì, mà còn nhờ khả năng có thể khôi phục lại trạng thái ban đầu của đồ vật đó. Nói cách khác, bảng bổ sung có thể được tích hợp vào du thuyền, cùng với con thuyền trở thành một, hơn nữa vật liệu của du thuyền cũng sẽ kết hợp hoàn toàn với nó, khiến nó trở thành một phần của du thuyền.

Khi sử dụng bảng bổ sung, tất cả mọi thứ sẽ trở lại nguyên trạng như ban đầu, hoàn toàn không bị hư hại chút nào. Cho dù sóng có đánh nát chiếc du thuyền này thì bảng bổ sung cũng sẽ giống như chiếc du thuyền, thực hiện chức năng của nó.

Từ đó có thể thấy được tầm quan trọng của bảng bổ sung. Nếu không có bảng bổ sung, chỉ cần một đòn của Vạn Nhân Trảm cũng có thể đưa tất cả người ở đây xuống địa ngục.

"Soạt soạt."

Mọi người đồng loạt nhìn về phía Vạn Nhân Trảm.

Vạn Nhân Trảm: "..." Hiếm khi thấy một người luôn tỏ ra bá đạo như gã giờ lại rụt cổ lại, chột dạ giống như chim sợ cành cong.

Balle nói: "Bây giờ chúng ta đang trốn trong du thuyền, con tàu này có thể ngăn được mưa ăn mòn, tức là chúng ta có thể dựa vào nó thuận lợi vượt qua eo biển Gama."

Trảm Đặc hơi cau mày: "Đơn giản vậy sao."

Trong đám đông có người xen vào nói: "Độ khó của phó bản này đã được xác nhận từ đầu, chỉ có mười người có thể sống sót trở ra. Vậy nên khoảng thời gian trên du thuyền qua eo biển Gama chính là thời gian để loại bớt tuyển thủ còn lại." Nói xong, anh ta nhìn về phía mười hai người bên nhóm Hòa Ngọc.

Nhắc tới việc loại bỏ, bầu không khí đột nhiên căng thẳng hẳn lên.

Trấn Tinh vẫn cau mày, giọng nói chứa đầy sự nghi hoặc: "Chỉ có thế thôi à?"

Cách Đới mở miệng nói: "Nếu là như vậy, phó bản này cũng quá đơn giản rồi..."

Không thể dễ như thế đâu. Phó bản bán kết không thể và cũng không được phép đơn giản đến thế.

Mục đích của phó bản trước là lọc ra từ 50 người chơi thăng cấp càng sớm càng tốt, nhưng dù vậy vẫn sử dụng yếu tố “thanh máu” để hạn chế Hòa Ngọc và tách tất cả bọn họ ra. Thế nhưng phó bản này lại không hề có ý định hạn chế Hòa Ngọc, chỉ cần để Trấn Tinh, Lăng Bất Thần – những người có sức chiến đấu hàng đầu này không rời khỏi Hòa Ngọc nửa tấc, bọn họ hoàn toàn có thể thuận lợi vượt qua cửa ải này.

Hòa Ngọc không bị hạn chế là vì muốn nhanh chóng lọc được mười người chơi thăng cấp càng sớm càng tốt tiến vào vòng chung kết định mệnh?

Lăng Bất Thần lắc đầu: "Không thể đơn giản như vậy, trận chém giết cuối cùng trước khi tiến vào vòng chung kết không thể chỉ có như vậy." Kẻ đứng phía sau tấm màn kia vốn đã không che dấu ý định muốn g**t ch*t Hòa Ngọc, làm sao gã có thể bỏ lỡ cơ hội này được?

Rất rõ ràng việc đặt cược tất cả vào trận chung kết không phải phong cách của kẻ đó.
 
Hắn Tuyệt Đối Là Bug! (Vô Hạn Lưu)
Chương 1327: Chuyến Tàu (28)


Nguyên Trạch nhìn thấy cảnh này, đột nhiên cảm thấy có chút thoát chết trong gang tấc: "Hên là du thuyền có thể chịu được nước biển và nước mưa ngoài kia, nếu không thì toàn bộ chúng ta chết chắc."

Đoàn Vu Thần là một thợ rèn bậc thầy, anh ta đã quan sát từ khi còn ngồi trong buồng lái, bây giờ lại nhìn dòng nước đen ngòm bên ngoài cửa sổ, anh ta nói đầy chắc nịch: "Là hợp kim phía ngoài cùng của du thuyền có khả năng ngăn sự ăn mòn của nước mưa, nhưng chỉ có lớp hợp kim đặc thù kia mới có thể chống chịu được. Rốt cuộc nó là thứ gì, tôi cũng chưa từng thấy qua."

Quỳnh cười lạnh một tiếng: "Cho dù có là vật liệu gì thì cũng không quan trọng, nó cũng chỉ là sản phẩm được tạo ra ở phó bản này, giống quy tắc được thiết lập sẵn vậy." Dừng một chút, cô ta nói thêm: "Chúng ta chỉ cần biết nước ở eo biển Gama này có thể dễ dàng xoá sổ sự tồn tại của tất cả mọi người là đủ rồi."

Mọi thứ đều có thể bị ăn mòn, kể cả trang bị của họ. Nếu bị dính mưa ăn mòn kia thì thuốc hồi phúc hoàn toàn trở nên vô dụng, chỉ có một cách chính là cắt bỏ phần cơ thể bị thương. Qua việc này có thể thấy được thuộc tính áp chế của nước nơi đây đối với bọn họ.

Nước ở eo biển Gama này, bọn họ chỉ có thể trốn tránh không thể đối phó.

Trảm Đặc đột nhiên cảm thấy lạnh sống lưng, anh ta xoa xoa cánh tay, giọng nói toát ra vẻ sợ hãi: "Cũng may là chúng ta có dùng bảng bổ sung, nếu không cái du thuyền hỏng cửa này cũng chẳng ngăn được thứ nước biển khủng khiếp kia rồi."

Có thể tưởng tượng ra được, nếu lúc đó lỗ hổng trên cửa không được vá lại kịp thời hoặc chỉ được lấp lại bằng những đồ vật khác, thì ngay lập tức nó sẽ bị nước biển ngoài kia ăn mòn, sau đó nước biển sẽ tràn vào cabin rồi nuốt chửng mọi thứ bên trong, kế đến là toàn bộ bọn họ.

Hòa Ngọc biết rõ tác dụng của bảng bổ sung, vốn dĩ món đồ này đắt như vậy không chỉ do nó có thể sửa chữa bất cứ thứ gì, mà còn nhờ khả năng có thể khôi phục lại trạng thái ban đầu của đồ vật đó. Nói cách khác, bảng bổ sung có thể được tích hợp vào du thuyền, cùng với con thuyền trở thành một, hơn nữa vật liệu của du thuyền cũng sẽ kết hợp hoàn toàn với nó, khiến nó trở thành một phần của du thuyền.

Khi sử dụng bảng bổ sung, tất cả mọi thứ sẽ trở lại nguyên trạng như ban đầu, hoàn toàn không bị hư hại chút nào. Cho dù sóng có đánh nát chiếc du thuyền này thì bảng bổ sung cũng sẽ giống như chiếc du thuyền, thực hiện chức năng của nó.

Từ đó có thể thấy được tầm quan trọng của bảng bổ sung. Nếu không có bảng bổ sung, chỉ cần một đòn của Vạn Nhân Trảm cũng có thể đưa tất cả người ở đây xuống địa ngục.

"Soạt soạt."

Mọi người đồng loạt nhìn về phía Vạn Nhân Trảm.

Vạn Nhân Trảm: "..." Hiếm khi thấy một người luôn tỏ ra bá đạo như gã giờ lại rụt cổ lại, chột dạ giống như chim sợ cành cong.

Balle nói: "Bây giờ chúng ta đang trốn trong du thuyền, con tàu này có thể ngăn được mưa ăn mòn, tức là chúng ta có thể dựa vào nó thuận lợi vượt qua eo biển Gama."

Trảm Đặc hơi cau mày: "Đơn giản vậy sao."

Trong đám đông có người xen vào nói: "Độ khó của phó bản này đã được xác nhận từ đầu, chỉ có mười người có thể sống sót trở ra. Vậy nên khoảng thời gian trên du thuyền qua eo biển Gama chính là thời gian để loại bớt tuyển thủ còn lại." Nói xong, anh ta nhìn về phía mười hai người bên nhóm Hòa Ngọc.

Nhắc tới việc loại bỏ, bầu không khí đột nhiên căng thẳng hẳn lên.

Trấn Tinh vẫn cau mày, giọng nói chứa đầy sự nghi hoặc: "Chỉ có thế thôi à?"

Cách Đới mở miệng nói: "Nếu là như vậy, phó bản này cũng quá đơn giản rồi..."

Không thể dễ như thế đâu. Phó bản bán kết không thể và cũng không được phép đơn giản đến thế.

Mục đích của phó bản trước là lọc ra từ 50 người chơi thăng cấp càng sớm càng tốt, nhưng dù vậy vẫn sử dụng yếu tố “thanh máu” để hạn chế Hòa Ngọc và tách tất cả bọn họ ra. Thế nhưng phó bản này lại không hề có ý định hạn chế Hòa Ngọc, chỉ cần để Trấn Tinh, Lăng Bất Thần – những người có sức chiến đấu hàng đầu này không rời khỏi Hòa Ngọc nửa tấc, bọn họ hoàn toàn có thể thuận lợi vượt qua cửa ải này.

Hòa Ngọc không bị hạn chế là vì muốn nhanh chóng lọc được mười người chơi thăng cấp càng sớm càng tốt tiến vào vòng chung kết định mệnh?

Lăng Bất Thần lắc đầu: "Không thể đơn giản như vậy, trận chém giết cuối cùng trước khi tiến vào vòng chung kết không thể chỉ có như vậy." Kẻ đứng phía sau tấm màn kia vốn đã không che dấu ý định muốn g**t ch*t Hòa Ngọc, làm sao gã có thể bỏ lỡ cơ hội này được?

Rất rõ ràng việc đặt cược tất cả vào trận chung kết không phải phong cách của kẻ đó.
 
Hắn Tuyệt Đối Là Bug! (Vô Hạn Lưu)
Chương 1328: Chuyến Tàu (29)


Balle hơi khựng lại, sau đó lập tức nhíu mày lắc đầu: "Nước mưa từ khe nứt đó chảy vào rất nhỏ, sẽ có ngấm vào trong cabin cũng sẽ ăn mòn sàn tàu, nhưng vì số lượng ít nên chắc sẽ không ăn mòn hết nội thất bên trong con tàu đâu. Du thuyền lớn thế này, chúng ta chỉ cần kiên trì..."

Anh ta nhảy dựng lên, cao giọng nói: "Khoan đã — nếu buồng lái của tôi đã bị phá hỏng ở phía trên, du thuyền sẽ không thể tiến về phía trước được nữa."

Balle cuối cùng cũng nhận ra. Nếu ít bị ảnh hưởng bởi nước biển cùng với việc du thuyền có diện tích lớn thế này, chỉ cần kiên trì tới khoảng 8 giờ sáng mai là có thể rời khỏi eo biển Gama. Nhưng nếu bảng điều khiển bị ăn mòn khiến tàu dừng lại thì lại khác.

Một khi con tàu dừng lại ở một nơi tựa vực thẩm địa ngục như eo biển Gama, bọn họ chỉ có thế chờ chết mà thôi.

Sợ điếng người!

Có người hít sâu một hơi: "Vậy bây giờ phải làm sao đây? Buồng lái có khe hở, chúng ta không thể ngăn nước mưa rơi vào ăn mòn bảng điều khiển được."

Trên mặt tất cả mọi người đều lộ ra vẻ sợ hãi và bất an, ánh mắt lo âu nhìn lên phía trên trần nhà.

"Có thể chuyển nó đi được không?" Lăng Bất Thần hỏi.

"Tất cả mọi thứ đều là chương trình được lập trình sẵn. Nếu chuyển đi thì có thể dẫn đến việc tự động dừng lại" Cách Đới lắc đầu.

Lăng Bất Thần ngạc nhiên hỏi lại: "Vậy thì chỉ cần lái bằng tay thôi?"

Mọi người: "..."

Bầu không khí căng thẳng chìm vào sự im lặng trong giây lát.

Một lúc sau, Eugene nói: "Công nghệ của Trái Đất vẫn còn lạc hậu, nhưng đúng là một số hoạt động vẫn dựa trên quy tắc..."

Thiết lập tàu lái tự động, một khi thiết lập này huỷ bỏ, bọn họ hoàn toàn không biết phải làm thế nào. Họ hoàn toàn quên rằng mình có thể lái bằng tay.

Hòa Ngọc nhìn về phía Balle: "Anh có giá trị rồi đấy."

Balle xúc động phát khóc.

Mẹ kiếp, anh ta đang lo sau 10 giờ phải trở về buồng lái thì sự an toàn của bản thân sẽ không được đảm bảo nữa, thế nhưng bây giờ mấy người này cho anh ta một cái cớ quá hay.

Anh ta còn giá trị, anh ta vẫn được sống.

Kế hoạch đã được đưa ra, lập tức hành động. Lỗ hổng trên sàn lại được cạy ra lần nữa, vài giọt nước mưa theo đó mà nhỏ xuống, trong nháy mắt ăn mòn chiếc thảm thành vài lỗ lớn. Có lẽ vì thảm không phải vật sống, vậy nên dù diện tích ăn mòn không nhỏ nhưng cũng không có xu hướng lan rộng ra.

Eugene, Cách Đới, Quỳnh và Balle cùng nhau giải quyết vấn đề bảng điều khiển . Dưới sự hỗ trợ của những người khác, bọn họ tháo bảng điều khiển của con tàu và chuyển nó thẳng đến nhà kho ở tầng một - nơi an toàn hơn.

Balle ngồi tự lái thuyền trong nhà kho. Triệu Bằng Khí muốn tuần tra ở tầng này, tiện thể bảo vệ anh ta.

Đương nhiên, chỉ cần bọn họ không muốn chết nếu không sẽ chẳng có ai ngu đến nỗi đi tấn công anh ta.

Một khi con tàu này dừng lại, tất cả mọi người đều sẽ chết hết.

Thân tàu lắc lư dữ dội, Trảm Đặc cảm thán: "Sóng gió bên ngoài càng lúc càng lớn..."

Balle: "Xin lỗi nhé..."

Trảm Đặc nghi hoặc: "Anh xin lỗi cái gì?"

Balle lúng túng cười: "Chưa quen tay, cho nên lúc nãy sơ ý tăng tốc, va phải đầu ngọn sóng."

Trảm Đặc: "..."

Mọi người: "..."

Tất cả đều không nói gì mà rời khỏi nhà kho.

Cũng may không cần ai phải lo lắng xem Balle có nghiêm túc lái tàu hay không, dù sao đi chăng nữa thì việc này liên quan đến chính mạng của anh ta. Nếu không muốn chết, anh ta phải nghiêm túc mà lái.

Eugene liếc nhìn đồng hồ: "10 giờ rồi, quay về phòng thôi."

Ngoại trừ bốn nhân viên bảo vệ, tất cả mọi người đều phải trở về phòng, nếu không sẽ vi phạm quy định. Bảo vệ trở về phòng cũng là vi phạm. Một khi đã vi phạm quy định, người có cấp bậc thân phận cao hơn sẽ dễ dàng ra tay xử lý họ.

Vì vậy, mọi người nhao nhao trở về phòng.

Nếu du thuyền đã được xác nhận có thể chống đỡ được, bọn họ có thể rời khỏi eo biển Gama một cách thuận lợi, nhưng vẫn sẽ chỉ có mười người lên được bờ.

Tất cả mọi người đều biết, tối nay con tàu này nhất định sẽ sặc mùi máu tanh.

Tách nhau ra cũng chính là để cho mỗi người có thời gian chuẩn bị ra tay.

Trấn Tinh và Lăng Bất Thần không đi lên lầu, bọn họ đi theo Hòa Ngọc đến tầng tiếp theo. Tầng này có sáu cái giường, bên ngoài có bốn bảo vệ. Hiện tại trong phòng chỉ có bốn người.

Cách Đới ngồi trên giường, nhíu mày: "Phó bản này thật sự đơn giản như vậy sao?" Có Trấn Tinh và Lăng Bất Thần bảo vệ, đội của bọn họ rất dễ dàng trở thành những người sống sót cuối cùng. Còn có du thuyền bảo vệ bọn họ khỏi mưa axit và Balle đang lái tàu. Chỉ cần giữ nguyên như vậy bọn họ có thể thuận lợi rời khỏi eo biển Gama.

Quá đơn giản, đơn giản đến mức làm người khác sợ hãi.

Lăng Bất Thần mím môi: "Hòa Ngọc, tôi thấy hơi bất an, cảm giác như có chuyện không tốt sắp xảy ra." Với tư cách là "Vua may mắn", trực giác của cậu ấy cực kỳ mạnh. Ngay lúc này, cậu ấy đang có linh cảm xấu cực kỳ mãnh liệt.

Hòa Ngọc đang v**t v* chữ "Nhị" được khắc trên giường, nghe vậy thì rút tay về, hơi cau mày: "Chắc chắn không thể đơn giản như vậy được, nếu tôi đoán không sai thì phó bản này là do những kẻ đứng sau tấm màn kia tỉ mỉ thiết lập, mục đích chính là tiêu diệt đội của chúng ta."

Lên thuyền lâu như vậy rồi, nhưng một lần xử phạt cũng không thấy. Là do chưa ai vi phạm sao?

Cậu từ từ ngồi xuống giường. Đêm nay, sẽ không ai có ý định đi ngủ.

"A—" bên ngoài đột nhiên vang lên tiếng hét thảm, mọi người lập tức ngẩng đầu quay ra nhìn về phía cửa.
 
Hắn Tuyệt Đối Là Bug! (Vô Hạn Lưu)
Chương 1329: Chuyến Tàu (30)


Lúc này đã là mười một giờ đêm, cách thời gian từng người về phòng khoảng một tiếng.

Hiển nhiên từ góc độ này không thể nhìn thấy cái gì, dường như ánh đèn lờ mờ ngoài hành lang có thể che giấu tất cả trong bóng tối. Tiếng hét thảm thiết lập tức ngừng lại, mùi máu tươi nồng nặc như đang len lõi từng ngóc ngách,

Mọi người liếc nhau, ai cũng mang vẻ nghiêm túc.

Cách Đới cau mày: "Có chuyện gì vậy?"

Trấn Tinh đứng trước mặt Hòa Ngọc, nhìn chằm chằm bên ngoài với vẻ cảnh giác.

Lăng Bất Thần ôm đàn cũng đứng chắn trước mặt Hòa Ngọc như thế, vẻ mặt khá nghiêm túc: "Cẩn thận."

Hòa Ngọc: "Đi xem thử đi."

Lăng Bất Thần hơi giật mình, nghiêng đầu nhìn sang Hòa Ngọc, đối diện với một đôi mắt nghiêm túc. Hiển nhiên, Hòa Ngọc đang bảo cậu ấy đi ra ngoài xem bên ngoài xảy ra chuyện gì.

Đây không phải là một lựa chọn sáng suốt.

Trấn Tinh và Lăng Bất Thần đều là người bảo hộ hàng đầu của Hòa Ngọc, tối nay chắc chắn sẽ có người tới đòi mạng. Cách ứng đối tốt nhất của bọn họ là không được rời Hòa Ngọc dù chỉ nửa tất.

Nhưng Hòa Ngọc lại bảo cậu ấy ra ngoài.

Lăng Bất Thần cũng không nói gì, chỉ nghe theo đi ra ngoài thăm dò.

Không đến năm phút, tiếng đàn vang lên, nghe thì có vẻ âm thanh truyền từ trên lầu xuống, nhưng rất nhanh, tiếng đàn liền biến mất.

Đúng vậy, là đột nhiên im bặt!

Như đã có chuyện gì ngoài ý muốn xảy ra, khiến cho Lăng Bất Thần gián đoạn việc công kích?

Vẻ mặt Cách Đới hơi thay đổi.

Hòa Ngọc nhìn sang Trấn Tinh: "Đi ra ngoài xem thử."

Ánh mắt của cậu hơi lạnh lùng, vẻ mặt lạnh nhạt, đôi mắt sâu không thấy đáy. Cậu đứng trước giường, cả người thả lỏng, dáng người thon dài mảnh khảnh nhưng lại đầy quyền uy.

Cách Đới càng cau mày chặt hơn, vẻ mặt không tán đồng: "Trấn Tinh không thể rời đi được, cậu cần người bảo vệ." Hòa Ngọc là "bộ não" của bọn họ, cũng là một tên "da giòn", sao có thể để cậu rời khỏi phạm vi bảo vệ của Trấn Tinh và Lăng Bất Thần được chứ? Lỡ như là kế điệu hổ ly sơn của kẻ khác thì sao?

Hòa Ngọc lắc đầu: "Không sao đâu, có anh bảo vệ tôi mà."

Cách Đới vẫn không đồng ý như cũ, nhưng mà Trấn Tinh lại nghe lời cậu, nhấc chân đi ra ngoài.

Trong phòng chỉ còn lại Cách Đới và Hòa Ngọc.

Hai người là người có thân phận thấp nhất trên thuyền du lịch này, còn Hòa Ngọc thì gần như không có sức chiến đấu.

Áp lực của Cách Đới vô cùng lớn. Vào thời điểm thế này, gã chỉ có thể tự giác tiến gần lại Hòa Ngọc bảo vệ cậu an toàn thôi.

Cách Đới vừa phát điên vừa đau đầu: "Cậu không nên để bọn họ đi ra ngoài, mặc kệ bên ngoài xảy ra chuyện gì, việc đầu tiên chúng ta là phải bảo đảm an toàn cho mình trước mới đúng."

Gã biết từ trước đến nay Hòa Ngọc không sợ chết, nhưng lúc này vẫn không thèm để bụng như vậy, đã không thuộc phạm vi "không quan tâm" nữa rồi, mà là “điếc không sợ súng” “lợn chết không sợ nước sôi”.

Nếu là trước kia, Cách Đới đã sớm mở miệng mắng ùm sùm rồi.

Hai tên Trấn Tinh và Lăng Bất Thần kia cũng ngu như vậy, Hòa Ngọc nói cái gì thì làm cái đó, không thèm suy nghĩ là Hòa Ngọc sẽ rơi vào nguy hiểm sao?

Hòa Ngọc nhìn sang gã, cười khẽ: "Anh có thể bảo vệ tôi an toàn, tôi tin anh."

Cách Đới: "..." Nhưng tôi không tin bản thân tôi có được không!
 
Hắn Tuyệt Đối Là Bug! (Vô Hạn Lưu)
Chương 1330: Chuyến Tàu (31)


Gương mặt máy móc vốn nghiêm túc của Cách Đới lại càng trở nên lạnh lùng cứng rắn hơn, cả người gồng lên: "Thân phận của tôi là nhân viên phục vụ, dù là ai muốn tiến vào giết cậu, tôi cũng không cách nào ngăn cản đối phương."

Gã rất mạnh, nhưng gã cũng không có cách đảm bảo Hòa Ngọc an toàn tuyệt đối.

Để Trấn Tinh và Lăng Bất Thần đi ra ngoài xem xét, đúng là một quyết định vô cùng sai lầm.

Vừa mới nghĩ như vậy đã cảm nhận được một bóng người đang lao về phía Hòa Ngọc!

Cách Đới thay đổi sắc mặt, lập tức nghênh đón, chiếc đao máy hung hãn. Hiển nhiên người tới cũng không phải kẻ yếu, hai người nhanh chóng lao vào đánh nhau.

"Ầm!"

"Leng keng!"

Hai người không ngừng so chiêu, lúc bóng người đan xen, Cách Đới thấy rõ ràng khuôn mặt hơi quen của đối phương, mặt mũi lập tức sa sầm, nghiến răng nghiến lợi: "Moore, mày dám tập kích chúng tao!"

Người đến là Moore!

Trước đó, bọn họ từng giao hẹn sẽ không tấn công trước mười hai giờ, bây giờ chỉ mới mười một giờ, vậy mà đám người này đã không chờ nổi rồi. Không chỉ thế, không ngờ bọn họ đầu tiên là ra tay với Hòa Ngọc.

Vì thấy cậu yếu sao? Hay là muốn toàn diệt đội của bọn họ ngay đêm đầu tiên?

Trên mặt Cách Đới lộ ra vẻ hung ác, những đòn tấn công ngày càng tàn nhẫn, ép cho Moore liên tục thối lui, đao máy mạnh mẽ, thế như chẻ tre.

"Con mẹ nó mày đi chết đi, Moore!" Cách Đới mắng.

Moore hơi nhếch môi không nói lời nào, đối phó với Cách Đới đang từng bước ép sát, trên tay vẫn không do dự chút nào, kéo dài thời gian giữ chân Cách Đới. Gã không mạnh như Cách Đới, nhưng Cách Đới muốn g**t ch*t gã ngay lập tức cũng không phải chuyện dễ dàng.

Cách Đới không dám kéo dài thời gian nên ra tay rất tàn nhẫn quyết đoán. Moore cắn răng chống trả.

— Nhưng vào lúc này!

Rõ ràng đang ở trong phòng kín nhưng Hòa Ngọc lại cảm nhận được có một cơn gió đánh úp tới, hai bóng người đồng thời tấn công về phía Hòa Ngọc!

Tầm mắt của Cách Đới chú ý tới cảnh này, khóe mắt như muốn nứt ra: "Hòa Ngọc, cẩn thận!"

Quả nhiên là kế điệu hổ ly sơn!

Không ngờ những người khác lại bắt tay với nhau nhanh như vậy. Ngoài tám người đã chết, cùng với mười hai người của đội bọn họ thì còn ba mươi tuyển thủ dự thi, không lẽ tất cả bọn họ đều hợp tác với nhau sao?

Ba mươi người hợp tác muốn giết bọn họ, chắc chắn không dễ đối phó chút nào!

Đầu tiên là dẫn dắt Lăng Bất Thần rời đi, sau đó lại dùng Lăng Bất Thần để dẫn Trấn Tinh đi. Nếu không có gì bất ngờ xảy ra thì có lẽ hai người kia cũng bị vây đánh, thậm chí là bị rất nhiều người vây đánh.

Moore kiềm chân Cách Đới còn những người khác thì tấn công Hòa Ngọc.

Hòa Ngọc có sức chiến đấu yếu ớt nhất, là phụ trợ mạnh nhất, lại còn là bộ não của bọn họ. Giết Hòa Ngọc đầu tiên, sau đó vây đánh từng người, đám người này tính kế hay thật!

Cách Đới giận điên lên, đẩy Moore ra, lao về phía Hòa Ngọc.

Moore lập tức ra tay, quấn lấy Cách Đới sát sao.

Cách Đới tuyệt vọng hô lên: "Trấn Tinh! Lăng Bất Thần!"

Tình hình căng thẳng, nhưng Hòa Ngọc đứng trước giường vẫn bất động như núi, lặng lẽ giương mắt nhìn người lao tới tập kích, thậm chí còn không có ý định tránh đi...

Trang bị hung hãn, vũ khí mang theo sát khí bổ về phía Hòa Ngọc.

Đừng nói Hòa Ngọc có thể đỡ được hay không, đòn tấn công như thế chỉ cần nhắm vào Hòa Ngọc là có thể trực tiếp chém chết cậu rồi!
 
Hắn Tuyệt Đối Là Bug! (Vô Hạn Lưu)
Chương 1331: Chuyến Tàu (32)


Tiếng gió gào thét, khơi dậy sự hung hãn trong không khí, phối hợp cùng với mưa rền gió dữ ngoài cửa sổ cùng với tiếng sóng lớn vỗ vào, giống như đang chơi một khúc ca tử thần.

Nhưng mà, Hòa Ngọc vẫn đứng im như cũ.

Cơn gió từ đòn tấn công đã thổi loạn tóc của cậu, con đao sắc bén phản chiếu lên mặt Hòa Ngọc, hơi thở mạnh mẽ tấn công về phía Hòa Ngọc, sắp áp sát lên mặt cậu.

"Keng!"

Đòn tấn công của hai người va vào nhau, còn Hòa Ngọc giữa hai người họ lại biến mất không thấy tăm hơi.

Đúng vậy, biến mất không thấy đâu.

Cậu đã dùng trang bị hình chiếu!

Hai người sửng sốt, ánh mắt đồng thời hiện ra vẻ ngỡ ngàng, ngay sau đó lập tức quay đầu, trên mặt mang theo vẻ sốt ruột và sợ hãi.

Hòa Ngọc chưa từng sử dụng trang bị hình chiếu trước mặt những người này, đột nhiên nhìn thấy bóng người biến mất, là ai thì cũng không nhịn được sợ hãi, trong lòng dâng lên các loại suy đoán bất an.

Nhất là người tên Hòa Ngọc này, có được những con bài mà ai cũng biết là khó chơi.

Giờ phút này Hòa Ngọc đang đứng ở cửa, nhìn bọn họ với vẻ mặt lạnh tanh.

Mặc kệ! Cần phải giết Hòa Ngọc ngay lúc này!

Hai người lại nhấc chân, giơ vũ khí lên, chuẩn bị đánh về phía Hòa Ngọc.

Nhưng mà vừa mới có hành động, sau lưng, một cái cưa điện dừng lại trên cổ một người, một sợi tơ thì siết chặt cổ người còn lại...

Hai người cứng đờ.

Không biết từ khi nào mà trên trần nhà có hai lỗ hổng, Eugene, Quỳnh, Đoàn Vu Thần, Trảm Đặc, Đường Kha, Nguyên Trạch đã lặng yên không một tiếng động leo xuống từ bên trên, đột nhiên ra tay.

Hai người không dám cử động nữa, Hòa Ngọc cười khẩy nhìn bọn họ. Cả người cậu dựa vào cửa, giơ tay đẩy mắt kính lên: "Dùng kế điệu hổ ly sơn để bẫy tôi à? Chậc chậc, đúng là không thông minh chút nào."

Gài bẫy cậu sao? Là đám người này đánh giá cao chỉ số thông minh của mình, hay là quá xem thường chỉ số thông minh của Hòa Ngọc rồi?

Bọn họ có thể dùng kế điệu hổ ly sơn, vậy thì tại sao Hòa Ngọc không thể dùng gậy ông đập lưng ông chứ?

Cách Đới cũng sửng sốt, ánh mắt ngỡ ngàng: "Mọi người cố ý sao? Thương lượng từ bao giờ thế?"

Eugene quơ một cánh tay máy móc khác, nghiêng đầu: "Đương nhiên là lúc tách ra hồi mười giờ, hơn nữa, cần thương lượng làm gì, chỉ cần một ánh mắt là biết rồi."

Khi tách ra vào lúc mười giờ, đám người Đoàn Vu Thần làm hành khách nên không thể ở chung một tầng lầu với Hòa Ngọc được. Thế nên bọn họ nhìn sang Hòa Ngọc, hòng nhìn ra sự sắp xếp của cậu.

Hòa Ngọc không nói chuyện, tầm mắt đảo qua cánh tay máy của Eugene, hai ngón tay gõ lên một cánh tay khác, mấy người lập tức hiểu được ý của Hòa Ngọc.

Cắt sàn nhà, yên tĩnh quan sát.

Rõ ràng ý cậu là đêm nay sẽ có chuyện lớn xảy ra!

Hơn nữa, "cắt sàn nhà" cũng có hàm ý, lúc đó bọn họ ở lầu một, cắt ra là chỉ tầng bên dưới sàn nhà lầu một, mà tầng bên dưới chính là chỗ của đám Hòa Ngọc.

Đêm nay, chỗ của đám Hòa Ngọc chắc chắn xảy ra chuyện.

Đây là sự ăn ý, chỉ một ánh mắt, một động tác đã lập tức hiểu được lời không cần nói của đối phương.

Biết được điều này, mấy người Eugene đã sớm có kế hoạch, lúc Moore xuất hiện, Eugene bọn họ đã muốn ngay lặp tức xuống dưới ứng phó, nhưng bàn tay chắp sau lưng của Hòa Ngọc lại khẽ động đậy, vậy nên bọn họ mới không làm ra hành động gì.

Vượt qua nhiều phó bản cùng nhau như vậy, nhảy nhót giữa ranh giới sống chết nhiều như vậy, sao bọn họ lại không hiểu ý nhau cho được?
 
Hắn Tuyệt Đối Là Bug! (Vô Hạn Lưu)
Chương 1332: Chuyến Tàu (33)


Trấn Tinh và Lăng Bất Thần bị dẫn đi, Cách Đới bị cầm chân.

Nhưng vẫn còn nhóm Eugene. Những người này còn chưa xuất hiện, vậy mà không hiểu sao bọn họ còn dám ra tay với Hòa Ngọc đầu tiên?!

Cách Đới bừng tỉnh, khó trách Hòa Ngọc không sợ hãi chút nào, không phải cậu ngu xuẩn, mà là tất cả đã nằm trong kế hoạch của cậu.

Nghe vậy, mặt mũi Moore trắng bệch, vẻ mặt đầy hoảng hốt trong nháy mắt, mà trong trận chiến, để bản thân hoảng hốt là điểm trí mạng.

Cách Đới nhân cơ hội áp sát, dùng trang bị trói buộc để trói tay Moore lại, sau đó đặt đao máy lên cổ cậu ta, vẻ mặt lạnh như băng.

Moore suy sụp, không giãy giụa nữa. Cho dù gã có thoát khỏi Cách Đới thì vẫn còn những người khác như hổ rình mồi.

Ba người đi vào phòng đã bị bắt lại. Đoàn Vu Thần lạnh lùng nhìn bọn họ một cái, lại nhìn sang Hòa Ngọc: "Bọn họ bắt tay nhau hành động, chúng tôi cũng giết vài người bên trên, còn phần lớn thì chắc vây đánh Trấn Tinh và Lăng Bất Thần rồi."

Hòa Ngọc gật đầu: "Không cần phải xen vào." Cậu có lòng tin rằng hai người kia chắc chắn sẽ thắng. Hơn nữa, bên trên còn có nhóm của Vạn Nhân Trảm, trận chiến sẽ nhanh chấm dứt thôi.

Hòa Ngọc đứng thẳng người, bước một bước về phía Moore, nhìn đám cao thủ Liên Bang đang bị trói này.

Moore cũng đang nhìn cậu, đột nhiên nở nụ cười: “Vậy là hiệp ước hòa bình trước mười hai giờ, ngay từ đầu các người cũng không tính tuân thủ đúng không?”

Tất cả mọi người đều biết Hòa Ngọc giữ chữ tín, có hiệp ước mười hai giờ, còn tưởng rằng có thể gài bẫy đoàn đội của Hòa Ngọc trước đó. Không ngờ tất cả đều nằm trong kế hoạch của Hòa Ngọc.

"Không, tôi đã tính sẽ tuân thủ rồi." Hòa Ngọc lắc đầu, ánh mắt sắc bén: "Nhưng mà tôi phát hiện, dường như các người không tính tuân thủ, hơn nữa... rõ ràng các người còn giấu giếm một bí mật nào đó."

Moore cứng đờ, đôi mắt kia đang nhìn chằm chằm Hòa Ngọc.

Nguyên Trạch cười lạnh: "Bọn tôi còn chưa quyết định nên xử lý mấy người thế nào, vậy mà mấy người đã tự động tới đây tìm chết trước."

Đường Kha: "Vậy thì thật đúng lúc, chúng ta có thể xử lý bọn họ rồi."

Cách Đới chống đao, nhìn sang Đoàn Vu Thần: "Bọn họ có tổng cộng bao nhiêu người?"

Đoàn Vu Thần: "Hai mươi tám người, ngoài Balle và Triệu Bằng Khí thì tất cả đều ra tay."

Hai mươi tám người!

Quỳnh cười lạnh: "Không ngờ mấy người có thể gạt bỏ mâu thuẫn nội bộ sang một bên để bắt tay với nhau, nhưng đáng tiếc là, vẫn thua."

Trong mắt Moore hiện lên vẻ tức giận, nhìn chằm chằm vào bọn họ: "Chúng tôi có chết thì mấy người cũng không sống được đâu!"

Eugene cau mày: "Có ý gì?"

Moore qyyết ngậm chặt miệng.

Hòa Ngọc nhìn ba người bọn họ, hơi nhướng mày: "Không ngờ mấy người lại hợp tác, tổ hợp kỳ quái này, đúng là ngoài dự đoán của tôi."

Đoàn đội của Hòa Ngọc gồm mười hai người, quá mức áp đảo.

Cũng vì vậy mà những người khác mới đứng cùng một phe, giống như lúc đàm phán với bọn họ vào buổi chiều, khiến bọn họ thấy kiêng kị là chuyện rất bình thường, nhưng thật sự bắt tay nhau, hơn nữa còn quyết đoán tấn công bọn họ như thế, vậy thì hơi kỳ quái rồi.

Quả quyết và phối hợp như vậy, tất nhiên là cần một "keo dán" vô cùng chắc chắn.
 
Hắn Tuyệt Đối Là Bug! (Vô Hạn Lưu)
Chương 1333: Chuyến Tàu (34)


Hòa Ngọc xoay người đi ra ngoài: "Mang theo bọn họ, đi tìm Trấn Tinh và Lăng Bất Thần thôi."

Dù sao tất cả mọi người đều vi phạm quy định hết rồi, tương đương với việc, chiếu theo quy tắc, không ai có thể trừng phạt ai, có thể tùy ý đi lại.

Lúc Hòa Ngọc đến thì cuộc chiến ở lầu một cũng vừa kết thúc.

Lăng Bất Thần đột nhiên bị tập kích, những người này đều là cao thủ, người nào người nấy cũng có lá bài tẩy, thoáng chốc đã quấn lấy Lăng Bất Thần, khiến đòn tấn công của cậu ấy bị gián đoạn. Đương nhiên, bọn họ đã thất bại trong việc g**t ch*t Lăng Bất Thần.

Sau đó Trấn Tinh đi lên, Vạn Nhân Trảm, Bạc Kinh Sơn, Trảm Đặc, Triệu Bằng Khí, tổng cộng sáu người, đối phó với một đám người nhưng không hề lép vế.

Hai phe đánh nhau thắng bại khó phân, ngay từ đầu bọn họ còn có thể ỷ vào việc đông người, tạm thời ngăn chặn đám người Trấn Tinh. Nhưng rất nhanh, đánh một hồi, bọn họ cũng phát hiện đám người Trấn Tinh này toàn là cao thủ trong cao thủ có thể lấy một địch ba!

Phải biết rằng, nơi này là trận đấu của năm mươi người mạnh nhất, còn có thể lấy một địch ba, đúng là vô cùng đáng sợ.

Bọn họ đã có xu thế thua, gần mười tuyển thủ đã bị đào thải.

Hòa Ngọc dẫn người tới, Nguyên Trạch, Đoàn Vu Thần, Đường Kha lập tức tham gia vào trận chiến. Đối phương vốn đã rơi vào thế thua cuộc, tình hình lúc này lại càng nghiêng về một phía, bị đám người Trấn Tinh chèn ép hoàn toàn.

Bọn họ ra tay trước, đám người Trấn Tinh không nhường nhịn chút nào, trực tiếp ra đòn sát thủ lấy mạng từng người.

Cuối cùng chỉ để lại Moore, Ivan, cùng với người do Quỳnh và Eugene bắt lấy, giữ người lại không phải vì bọn họ mềm lòng, mà là cần tra hỏi để có được tin tức hữu dụng.

Những người này, rõ ràng là có vấn đề.

Vạn Nhân Trảm chống búa xuống, thở hồng hộc: "Mẹ nó chứ, bọn người kia đúng là khó đối phó." Gã nhìn sang Hòa Ngọc: "Mày không sao chứ?" Gã rất mạnh, nhưng những người này cũng rất mạnh, bọn họ lại lấy một chọi nhiều, đối phương còn có đủ loại thủ đoạn, có mấy món trang bị phụ trợ đúng là khiến người ta thấy phiền chết đi được.

Nghe vậy, Hòa Ngọc lắc đầu.

Bạc Kinh Sơn thu hồi dao Khuyết Nguyệt, cau mày: "Bọn họ hợp tác sớm như vậy, còn chưa tới mười hai giờ."

Đoàn Vu Thần cũng cảm thấy khó hiểu: "Rất lạ, cũng chưa từng thấy bọn họ lén lút bàn bạc, vậy mà có thể hành động cùng một lúc, những người này còn có thể phối hợp ăn ý tới vậy sao?"

Đùa cái gì thế, đừng nói là bọn họ, đến đám người Trấn Tinh lúc ban đầu chưa có lòng tin với nhau, cũng khó mà hành động ăn ý nếu như không thương lượng trước.

Chẳng lẽ những người này đã hình thành sự ăn ý trong lúc bọn họ không phát hiện sao?

Eugene đạp Moore một phát: "Nói chuyện."

Moore không mở miệng, Bạc Kinh Sơn bóp chặt huyệt đau của Ivan, Ivan kêu la thảm thiết: "Á!"

Bạc Kinh Sơn: "Có nói hay không?"

Khuôn mặt Ivan tái nhợt, đầu đầy mồ hôi nhưng vẫn cắn răng không chịu mở miệng, lòng bàn tay lặng lẽ lấy ra một con dao nhỏ.

Hòa Ngọc: "Giết anh ta đi."

Bạc Kinh Sơn giơ tay chém xuống, nhưng lúc mọi người còn chưa kịp phản ứng lại thì Ivan đã biến mất ngay tại chỗ, bọn họ nhận được thông báo đào thải của hệ thống.

Hòa Ngọc lại nhìn sang người kế tiếp, vẻ mặt người nọ đầy hoảng sợ: "Các người không thể giết tôi được! Giết tôi rồi, các người cũng sẽ chết!"
 
Hắn Tuyệt Đối Là Bug! (Vô Hạn Lưu)
Chương 1334: Chuyến Tàu (35) - "Tất cả các người đều đã chết rồi"


Đoàn Vu Thần nghe thấy thế thì cau mày.

Người nọ nhìn chằm chằm Hòa Ngọc: "Tôi có thể nói cho cậu biết chân tướng, nhưng cậu phải đồng ý với tôi, phải để tôi sống, cậu cần phải..."

Nhưng vẻ mặt Hòa Ngọc vẫn không thay đổi: "Giết anh ta đi."

Quỳnh không chần chờ, trong ánh mắt hoảng sợ của người thứ hai, tay cô ta hơi dùng sức, sợi tơ cắt qua cổ.

Hòa Ngọc bước tới trước mặt người thứ ba, gọng kính không viền đặt trên sống mũi. Vẻ mặt cậu hơi bực bội, tất nhiên ánh mắt cũng không thân thiện gì.

Cậu mảnh khảnh, gầy yếu, lại thông minh có trách nhiệm, hơn nữa cũng đáng để tín nhiệm, nhưng điều đó không có nghĩa cậu là người tốt, cũng không có nghĩa cậu thiện lương, nhân từ.

Ngược lại, từ trước tới nay Hòa Ngọc vẫn luôn vô cùng tàn nhẫn, với người khác hay là với bản thân mình.

Thậm chí cậu cố gắng "mọi người đều thăng cấp", "mọi người" này chỉ là những người mà cậu tin tưởng thôi. Mặc kệ những người này có bí mật và nỗi khổ riêng gì, nhưng khi bọn họ đã lựa chọn không hợp tác với Hòa Ngọc, bọn họ chọn đứng vào phe đối lập, vậy thì bọn họ không còn thuộc phạm vi "mọi người" của Hòa Ngọc nữa rồi.

Nhân từ với kẻ địch chính là tàn nhẫn với đồng đội của mình.

Người thứ ba không đợi Hòa Ngọc mở miệng, phòng tuyến tâm lý đã hoàn toàn sụp đổ rồi, gào thét: "Không giết mấy người thì chúng tôi chết, chắc chắn mấy người sẽ giết chúng tôi! Lão đại, cũng không phải tôi cố ý muốn đối đầu với anh đâu!"

Cái cụm "chắc chắn sẽ giết" này... Hình như không giống với mấy cái trước lắm?

Eugene cau mày: "Vì sao? Vì sao mà mấy người đều khẳng định như vậy?"

Vẻ mặt người nọ hoảng sợ tột độ, ánh mắt lộ ra vẻ khủng hoảng: "Bởi vì, bởi vì chúng tôi đã..."

Như bị tự động tắt tiếng, người nọ biến mất ngay tại chỗ, đồng thời, trong đầu mọi người cũng nhận được thông báo cậu ta bị đào thải.

Sắc mặt Hòa Ngọc trầm xuống.

Những người khác cũng thay đổi sắc sắc mặt.

Sau một lúc lâu, giọng nói khàn khàn của Quỳnh vang lên: "Bị hệ thống xoá sổ sao?"

Đoàn Vu Thần hít sâu một hơi, giọng nói cũng khàn khàn: "Có lẽ bọn họ còn vướng quy tắc khác, một khi tiết lộ sẽ bị phó bản xóa bỏ."

Trảm Đặc há miệng th* d*c: "Rốt cuộc bọn họ đang cất giấu bí mật gì thế?"

Năm mươi người, khi mưa ăn mòn kéo tới trực tiếp làm tám người chết, hai mươi tám người bắt tay nhau muốn g**t ch*t bọn họ, lại bị bọn họ giết ngược lại hai mươi bảy người.

Trong chớp mắt, bây giờ chỉ còn lại có mười lăm người bọn họ.

Đội của Hòa Ngọc gồm mười hai người, Balle và Triệu Bằng Khí, cùng với Moore vẫn còn bị bắt giữ.

Trong số những người này, có người từng hợp tác trong phó bản , có người từng mở toạ đàm ở trạm trung gian...

Bọn họ từng quyết đấu với nhau, bọn họ từng tung Hòa Ngọc lên cao sau khi phó bản kết thúc, vui mừng khôn xiết...

Người vừa mới chết tên là Hi Sâm, Hòa Ngọc nhớ kỹ. Ở phó bản , cậu ta đã tự tát mình một cái, dùng cách tự sát để rời đi, lúc đó cậu ta cũng từng gọi Hòa Ngọc là lão đại.

Hòa Ngọc biết, cậu ta không muốn trở thành kẻ địch của mình.

Nhưng mà, đi từng bước tới hôm nay, để rồi bị loại bỏ, có thể trách ai được đây?

Trách nhóm của Hòa Ngọc sao? Không, là do đám của Hi Sâm ra tay trước, nếu không đánh trả thì người chết chính là nhóm Hòa Ngọc.

Trách nhóm của Hi Sâm? Không, dường như về tình thì có thể tha thứ cho bọn họ.

Nếu muốn trách, thì chỉ có thể trách quy tắc, trách bàn tay phía sau đã lập ra những thứ này, trách không công bằng với bất kỳ người nào.

Hòa Ngọc chậm rãi nhắm mắt lại.

Moore giãy giụa hai cái, cười khổ: "Thả ra đi, để tôi tự rời đi."

Chỉ còn lại một mình gã, gã không thể chuyển bại thành thắng được và cũng không có năng lực đó. Làm cao thủ Liên Bang, con cưng của trời, hy vọng cuối cùng của Moore là chết trong tay chính mình.

Hòa Ngọc mở to mắt, xoay người nhìn sang Moore, vẻ mặt bình tĩnh: "Anh muốn cứ vậy mà chết sao? Anh không muốn kẻ đứng sau tấm màn bị lôi ra à?"

Ánh mắt Moore hiện lên vẻ hung ác, sau đó lại lắc đầu tuyệt vọng, khóe miệng cười chua xót: "Hòa Ngọc, cuối cùng bây giờ tôi cũng hiểu rồi, sức người không thể nào chống chọi lại quy tắc được, một lần hai lần, cuối cùng cũng đầu hàng trước quy tắc thôi..."

Cậu ta chớp mắt, nén nước mắt vào trong: "Cậu cũng thấy rồi, không thể nói, cái gì cũng không thể nói."

Chẳng lẽ hai mươi tám người bọn họ không biết sẽ thua sao?

Bọn họ biết chứ, xác suất cao là thua, đối đầu với nhóm của Hòa Ngọc, tỷ lệ thắng là cực kỳ thấp. Nhưng bọn họ không thể nói gì hết, chỉ có thể cược vào tỷ lệ cực kỳ nhỏ bé kia, kết quả cuối cùng không ngoài dự đoán, bọn họ thua.

Hòa Ngọc vẫn bình tĩnh như trước: "Cậu không thể nói, vậy để tôi nói đi."

Cậu bước về phía Moore, một bước lại một bước.

"Tất cả các người đều đã chết rồi."
 
Hắn Tuyệt Đối Là Bug! (Vô Hạn Lưu)
Chương 1335: Chuyến Tàu (36)


Lời này thốt ra, thế mà Moore lại không phải là người kinh ngạc đầu tiên, mà là đám người Đoàn Vu Thần.

Cách Đới giật mình kêu lên: "Đã chết rồi sao?"

Trảm Đặc híp mắt nhìn sang Moore, cẩn thận đánh giá. Nguyên Trạch cũng có vẻ mặt giống hệt, đầy vẻ nghi ngờ.

Vạn Nhân Trảm trực tiếp ra tay, sờ cả người Moore từ trên xuống dưới, cau mày, tỏ vẻ hơi thất vọng: "Sống mà, vẫn có nhiệt độ."

Hòa Ngọc: "..."

Moore: "..."

Vậy là, anh đang mong chờ sờ vào thấy lạnh hay gì?

Moore mím môi nhìn sang Hòa Ngọc, không nói chuyện, nhưng cũng không phản đối.

Thật ra anh ta có oán hận, nhưng không phải oán hận Hòa Ngọc mà là quy tắc, là kẻ đứng sau tấm màn. Cho nên, mặc dù không thể mở miệng nói ra chân tướng, nhưng anh ta cũng sẵn lòng để một ít gợi ý. Cho dù anh ta cho rằng bọn họ chỉ đang làm chuyện vô ích thôi.

Hòa Ngọc giơ tay đẩy mắt kính lên, giọng nói bình thản: "Biết tại sao tôi lại đề phòng mấy người không? Vì lúc ở khoang điều khiển, mấy người phản ứng quá nhanh, phản ứng còn nhanh hơn người của Hành Tinh Cơ Giới nữa, nên chắc chắn không phải là do trực giác mạnh, mà là mấy người đã từng trải qua cảnh tượng này rồi."

Eugene và Cách Đới đồng thời cau mày. Hóa ra, ngay từ lúc đó Hòa Ngọc đã bắt đầu nghi ngờ đám người này.

Trấn Tinh và Lăng Bất Thần nhìn nhau, đều thấy được vẻ nặng nề trong mắt đối phương. Bọn họ đã đoán ra được gì đó rồi.

Moore cười khổ: "Chúng tôi chưa từng nói dối."

Hòa Ngọc nghiêm túc gật đầu: "Đúng vậy, mấy người chưa từng nói dối, lúc đó, mấy người thật sự tưởng rằng mình cảm nhận được. Nhưng theo thời gian trôi qua, từng giây từng phút, thời gian ở eo biển Gama càng lâu, mấy người cũng dần có thêm những ký ức và nhận thức mới..."

Cậu dừng lại một lúc, bình tĩnh bổ sung: "Ví dụ như, nhận thức được rằng mấy người đã chết."

Moore sững sờ, nhìn chằm chằm vào Hòa Ngọc. Sau một lúc lâu, cậu ta mới thì thào: "Cậu rất thông minh."

Thừa nhận.

Anh ta thế mà lại thừa nhận chuyện bọn họ đã chết!

Tròng mắt Đoàn Vu Thần muốn trừng rớt ra ngoài. Vạn Nhân Trảm muốn nói gì đó, nhưng Trảm Đặc bên cạnh đã giữ chặt gã, lắc đầu, vì thế Vạn Nhân Trảm ngậm miệng lại.

Lúc này, vẫn nên giao mọi chuyện lại cho Hòa Ngọc.

Hòa Ngọc nở nụ cười, mi mắt cong cong: "Trước khi tiến vào eo biển Gama, mấy người hoàn toàn không có cảm giác gì khác thường. Sau khi tiến vào eo biển Gama rồi, mấy người chỉ có cảm thấy mơ hồ, nhưng càng vào sâu eo biển Gama..."

Cậu khựng lại, sau đó nghiêng đầu, ánh mắt suy tư, giọng nói nhẹ nhàng: "Không, không phải là có được ký ức mới, phản ứng của mấy người đều rất phiến diện, dường như chỉ có mỗi nhận thức về việc đã chết thôi..."

"Tôi ngẫm lại... Có lẽ là sau khi qua thời điểm tử vong, nhận thức chuyện mình đã chết sẽ xuất hiện."

Hòa Ngọc nhẹ nhàng lẩm bẩm: "Nói cách khác, vào thời điểm này, mấy người đều đã chết. Chúng tôi còn sống, có thể là vẫn sẽ sống tiếp, hoặc cũng có thể là chưa đến thời điểm đã chết..."
 
Hắn Tuyệt Đối Là Bug! (Vô Hạn Lưu)
Chương 1336: Chuyến Tàu (37) - Tuần hoàn


Hòa Ngọc nhìn thẳng vào Moore, ánh mắt sắc bén, hỏi: "Vậy nên, sau khi xác định mình đã chết, không đúng, là từng chết rồi, mấy người nhận được thông báo không thể tiết lộ của hệ thống, có đúng không?"

Moore mím môi, ngầm thừa nhận. Anh ta không thể nói ra sự thật, nên im lặng cũng là một dạng thừa nhận

Hòa Ngọc tò mò hỏi tiếp: "Xác nhận lại một chút, mấy người không có ký ức về việc đó sao?" Moore vẫn im lặng.

Hòa Ngọc hiểu rõ nên gật đầu, tiếp tục hỏi: "Là biết rõ hay chỉ là những đoạn ký ức ngắn?"

Moore hơi chần chờ, không biết nên phản ứng thế nào để không bị hệ thống đánh là vi phạm rồi bị xoá bỏ.

Hòa Ngọc lại gật đầu: "Tôi biết rồi, là những đoạn hình ảnh ngắn, ví dụ như kiểu… anh thấy được cách thức mình chết như thế nào."

Moore kinh ngạc nhìn cậu.

Hòa Ngọc nhếch môi: “Không cần phải kinh ngạc, phản ứng của anh đã nói cho tôi biết đáp án, không tính là vi phạm quy tắc.”

Đồng tử Moore co lại, sau một lúc lâu, giọng nói khàn khàn của cậu ta vang lên: "Cậu thật đáng sợ."

“Không, tôi hoàn toàn không ”đáng sợ" như ảnh nghĩ đâu, đáng sợ là một thứ khác kìa." Hòa Ngọc cười lạnh: “Khó trách đột nhiên mấy người lại ăn ý được như thế, bất ngờ bắt tay nhau để tấn công bọn tôi, là vì mấy người đã bị buộc cùng một thuyền từ lâu rồi, đây là “keo dán” mạnh mẽ khiến mấy người phải đồng lòng đối phó với những người “còn sống” khác.”

Trấn Tinh cau mày, thấy khó hiểu nên hỏi: "Bọn họ đã chết, vậy tại sao lại muốn giết chúng ta?"

Hòa Ngọc giơ tay đẩy gọng kính không viền lên, nhưng vẫn không giấu được tia sáng lạnh lẽo trong đôi mắt, giọng nói lạnh như băng: “Bởi vì bọn họ đã chết, mà chúng ta còn sống, đây chính là nguyên nhân. Một khi rời khỏi eo biển Gama, người đã chết như bọn họ còn ”sống" được nữa sao?"

Đây không còn là vấn đề qua tối nay còn sống được nữa hay không. Bọn họ và nhóm Hòa Ngọc đã thuộc hai phe khác nhau, là phe “còn sống” hoặc “đã chết”.

Cho dù “còn sống” rời khỏi eo biển Gama, thì chỉ cần phe còn lại vẫn tồn tại thì đám người Moore vẫn sẽ chết. Vì bọn họ là người “đã chết” rồi.

Vạn Nhân Trảm vẫn không hiểu gì cả: "Tao vẫn không hiểu, gì mà người chết người sống chứ, không phải bọn họ còn sống sờ sờ ra đấy sao?" Rõ ràng là còn sống, sao tự dưng lại thành người chết rồi?

Lăng Bất Thần há miệng th* d*c, sau một lúc lâu mới thốt ra hai chữ "luân hồi".

Bây giờ bọn họ đang sống, nhưng trong vòng luân hồi trước đó thì bọn họ đã chết rồi!

Hòa Ngọc đột nhiên ngẩng đầu lên nhìn về phía bọn họ, ánh mắt sắc bén.

"Không, tôi không thấy nên gọi cái này là luân hồi đâu, luân hồi là chỉ chúng ta đều chết hết, sau đó tiến vào vòng luân hồi mới, nhưng hiển nhiên, chúng ta vẫn còn sống, vậy nên nó chỉ là tuần hoàn."

Không ai là kẻ ngu dốt, chỉ một thoáng chân tướng đã hiện lên trong đầu.

Đồng tử Cách Đới co lại, không thể tin tưởng được: "Tuần hoàn?" Cánh môi gã run rẩy: "Nói cách khác... Chúng ta đã lên chiếc du thuyền này không chỉ một lần sao?"

Hòa Ngọc gật đầu, vẻ mặt lạnh lùng: "Đúng vậy, chắc chắn không phải là lần đầu tiên."
 
Hắn Tuyệt Đối Là Bug! (Vô Hạn Lưu)
Chương 1337: Chuyến Tàu Tuần Hoàn (38) - Chân tướng của phó bản


Sao lại có thể?

Theo bản năng, Cách Đới muốn phản bác lại, nhưng rất nhanh, các manh mối dần hiện lên trong đầu:

— Gã và Hòa Ngọc lấy đi bảng bổ sung thứ ba, trên chiếc du thuyền của bọn họ lại có dấu vết của người từng sinh sống, vật tư trên thuyền cũng có dấu hiệu tiêu hao, còn cả vết máu trên giường Hòa Ngọc... Đó không phải người khác để lại, mà là do chính bọn họ để lại. Chuyện Vạn Nhân Trảm đá hư cửa thuyền du lịch cũng không phải lần đầu tiên.

Mất một lúc lâu, Cách Đới mới mở miệng thì thào: "Lần thứ ba, chúng ta đã vào vòng tuần hoàn hai lần, đây là lần thứ ba chúng ta xuyên qua eo biển Gama."

Lần thứ ba lên thuyền, lần thứ ba đá hư cửa, lần thứ ba xuyên qua eo biển Gama...

Vạn Nhân Trảm hít vào một hơi thật sâu. Trong nháy mắt đó, cảm giác lạnh lẽo từ dưới chân lan ra khắp toàn thân, lông tơ dựng đứng, sống lưng lạnh toát.

Đáng sợ quá.

Rõ ràng bọn họ tiến vào phó bản một cách bình thường, chỉ vừa mới nghĩ cách để vượt qua phó bản này, nhưng đột nhiên lại nói cho họ biết rằng đây đã là lần thứ ba bọn họ tiến vào đây. Vậy hai lần trước đó thì sao?

Trảm Đặc nghiến răng nghiến lợi: "Đệt, con mẹ nó rốt cuộc là cái quái gì đang xảy ra vậy!"

Không có ký ức, không biết đã xảy ra chuyện gì, rõ ràng là chuyện mà bọn họ từng trải qua, thế mà lại bắt bọn họ phải tự đào xới lại ký ức...

Rốt cuộc xem bọn họ là cái gì chứ?

Quỳnh là người suy nghĩ cẩn thận, cô ta lập tức phát hiện vấn đề trong đó, giọng nói gay gắt: "Chúng ta đang ở vòng tuần hoàn lần thứ ba, vậy hai lần trước thì sao? Chúng ta thành công hay là thất bại?"

Nguyên Trạch mím môi: "Nếu thành công thì chúng ta đã không ở chỗ này rồi."

Bạc Kinh Sơn cau mày: "Moore bọn họ muốn giết nhóm chúng ta." Dựa vào phân tích vừa rồi của Hòa Ngọc, đám người Moore muốn giết nhóm bọn họ là vì đám người Moore đã chết, mà bọn họ còn sống, vậy nên "người chết" giết "người sống", "người chết" mới có đường sống. Nhưng nếu bọn họ thất bại, bọn họ cũng sẽ thành "người chết", vậy thì đám người Moore giết bọn họ làm gì?

Thành công không được, mà thất bại cũng không được.

Chuyện này quá mâu thuẫn rồi.

Eugene tiến lên một bước, nhìn chằm chằm vào Moore: "Tôi chỉ muốn hỏi anh một câu thôi, chúng tôi là người sống đúng không?"

Moore không nói chuyện, mím môi.

Lại ngầm thừa nhận. Anh ta mấp máy môi, hơi chần chờ, nhưng bởi vì không thể nói ra nên liền ngậm miệng lại.

Eugene thở dài một hơi, nhưng biểu cảm vẫn không thả lỏng, ngược lại còn trông nghiêm túc hơn: "Người chết trong vòng tuần hoàn trước sẽ có được ký ức tử vong, vậy nên mới biết bản thân đã chết. Hoặc là nói, bọn họ vượt qua thời điểm hay nút tử vong mà Hòa Ngọc đã đề cập, thì bọn họ cũng trở thành 'người chết'. 'Người chết' có thể phân biệt được 'người sống' với 'người chết'."

Eugene nhìn sang Hòa Ngọc: "Nhưng có điều này tôi vẫn không hiểu, làm sao có thể phân biệt được?"

Hòa Ngọc nhìn chằm chằm vào vẻ chần chờ trên mặt Moore, nghe vậy, nhếch môi: "Những người đã chết đều biết tới chuyện tuần hoàn, để không làm lộ bí mật, hệ thống thông báo cho bọn họ là không thể tiết lộ cho ai đúng không?"

Cậu khom người, đầu ghé sát vào trước mặt Moore, chăm chú nhìn vào đôi mắt của anh ta, không để sót bất cứ cảm xúc nào trong mắt anh ta.

“Thật ra mấy người cũng không dám chắc sau này bọn tôi ”còn sống" hay không, mấy người chỉ có thể xác định bọn tôi còn sống vào lúc này thôi."

"Trong mấy người có vài người chết lúc cơn mưa ăn mòn đổ xuống, nhưng cũng có vài người chết trong tay bọn tôi, có đúng không?"

"Slot thăng hạng chỉ có mười người, những người đã chết như mấy người, muốn sống thì phải làm 'người sống' biến thành 'người chết' giống như mấy người, mặc kệ có còn bao nhiêu vòng tuần hoàn nữa, bọn tôi cũng phải chết một lần, đây là mục đích của mấy người, có đúng không?"

Suy nghĩ của đám người Moore cũng quá phiến diện, nhưng bọn họ xác định bản thân đã chết, mà Hòa Ngọc bọn họ còn sống. Bọn họ muốn sống thì nhất định phải biến "người sống" thành người giống như mình. Phe chết và phe sống vốn đối lập nhau, nhóm Hòa Ngọc và bọn họ cũng đối lập, hai lớp đối lập này đè lên nhau đã đủ lý do để bọn họ ra tay với đám Hòa Ngọc rồi.

Dù sao, bọn họ cũng đã "chết".

Giọng của Moore khàn khàn: "Hòa Ngọc, tôi hiểu ra được một chuyện."

Hòa Ngọc nhìn sang cậu ta, ý bảo cậu ta nói đi.

Moore: "Mấy người cũng quay lại đây. Giết bọn tôi, kết quả của lần tuần hoàn này cũng giống như trước đó thôi, rồi mấy người cũng sẽ quay trở lại."

Có nghĩa là, bây giờ bọn họ đang lặp lại chuyện từng xảy ra lúc trước! Quá trình lặp lại, đồng nghĩa với kết quả cũng sẽ lặp lại.

Vạn Nhân Trảm miễn cưỡng hiểu rõ được trình tự, gã hỏi Hòa Ngọc: "Chúng ta giết bọn họ rồi, kết quả lại lặp lại chuyện lúc trước, nói cách khác, chúng ta vẫn sẽ chết? Rồi rơi vào vòng tuần hoàn lần nữa?"

Lăng Bất Thần cười lạnh: "Không, nếu chúng ta chết rồi thì sẽ không còn vòng tuần hoàn nào nữa."

Không phải mục đích của kẻ đứng sau màn là giết bọn họ à? Bọn họ chết rồi thì làm gì có chuyện tuần hoàn nữa? Bọn họ còn sống, nên kẻ đứng sau mới khiến bọn họ tuần hoàn trở về, để đám "người chết" như Moore giết bọn họ.

Hòa Ngọc gật đầu, khóe miệng mang theo nụ cười, nhưng lại không có chút độ ấm nào: "Quả nhiên, phó bản muốn giết chúng ta thì sao mà đơn giản như thế được? Chúng ta tiến hành dựa theo quy tắc của phó bản, chúng ta tồn tại bước lên đảo Truyền Kỳ. Không, chúng ta không sống được đến lúc bước lên đảo Truyền Kỳ, nơi kỳ quái nhất chính là eo biển Gama, chỉ cần chúng ta còn sống vượt qua eo biển Gama thì chúng ta sẽ quay ngược trở về, tuần hoàn lại lần nữa, cho đến khi..."

Ánh mắt Trấn Tinh sâu không thấy đáy, giọng nói khàn khàn: "Cho đến khi chúng ta chết hết."

Hòa Ngọc nở nụ cười: "Đây mới là phó bản trận bán kết thật sự, đây mới là ý nghĩa của du thuyền Con Số Chết Chóc chân chính."

Vừa mới dứt lời thì tất cả mọi người đã nghe thấy rõ ràng tiếng nhắc nhở.

[Khởi động bí mật lớn nhất của Con Số Chết Chóc, sau khi Con Số Chết Chóc thần bí tiến vào eo biển Gama sẽ sinh ra từ trường kỳ lạ, phát động quy tắc tuần hoàn.]

[Chúc mừng các tuyển thủ đã tháo gỡ được chân tướng của phó bản, phó bản "Chuyến Tàu" đổi tên thành "Chuyến Tàu tuần hoàn"!]
 
Hắn Tuyệt Đối Là Bug! (Vô Hạn Lưu)
Chương 1338: Chuyến Tàu Tuần Hoàn (39)


Thông báo vừa vang lên, tất cả mọi người im lặng một cách đáng sợ. Trong cái chớp mặt đó, thậm chí đến tiếng hít thở cũng biến mất.

Nhưng rất nhanh, tiếng hít thở đã vang lên dồn dập, như có một ngọn lửa đang thiêu đốt trong lòng ngực, muốn đốt cháy sạch sẽ hết mọi thứ.

Phải mất một lúc lâu sau, Trảm Đặc mới nén cơn giận vào rồi phun ra một từ: "Đệt."

Ngón tay Vạn Nhân Trảm siết chặt chiếc búa trong tay, đầu ngón tay trắng bệch, gân xanh trên cổ tay hiện lên, khóe mắt như muốn nứt ra, ánh mắt hung ác: "Chuyến Tàu... tuần hoàn? Một phó bản ẩn khác dưới phó bản "

Giọng của Đoàn Vu Thần khàn khàn: "Đây đúng là muốn diệt hết chúng ta mà..."

Nào có loại phó bản thi đấu như thế này!

Không chỉ che giấu chân tướng của phó bản, còn xóa con mẹ nó ký ức đi, lặp đi lặp lại.

Ít nhất từ góc độ của bọn họ thì giờ phút này chính là toàn bộ ký ức của bọn họ. Buổi chiều lúc 2:50 đã tiến vào từ trạm trung gian, xông pha thẳng một đường đến tận bây giờ, đối phó với mưa ăn mòn, đối phó với đợt tấn công của những tuyển thủ khác, mọi thứ chân thật đến thế. Vậy mà bây giờ phó bản lại nói cho bọn họ biết, đến tên của phó bản cũng là giả!

Sao có thể không tức chết cho được?

Trấn Tinh và Lăng Bất Thần đã đoán được tuần hoàn, vậy nên giờ phút này hệ thống công bố đổi tên phó bản, bọn họ là người chấp nhận nhanh nhất, cũng lập tức tiến hành phân tích ngay trong đầu.

Trấn Tinh cười lạnh: "Con Số Chết Chóc, vũ khí giết người chân chính của kẻ ở phía sau tấm màn, là đây rồi."

“Con Số Chết Chóc”, quả nhiên danh xứng với thực. Một chiếc du thuyền đã định sẵn là không thể rời khỏi eo biển Gama.

Lăng Bất Thần nói với vẻ ẩn ý: "Vậy nên vừa rồi thảo luận xem hai lần tuần hoàn trước có thành công hay không là chuyện hoàn toàn vô nghĩa, bởi vì hai lần trước làm gì có chuyện thành công hay không, vốn dĩ chúng ta chưa từng rời khỏi eo biển Gama."

Lực chú ý của đám người Đoàn Vu Thần đều đặt ở chuyện đột nhiên thay đổi tên phó bản, không chú ý hai chữ "tuần hoàn" đã viết sẵn kết cục của bọn họ.

Nghe vậy, khuôn mặt đầy tức giận của đám người Đoàn Vu Thần đã cứng đờ.

Bị tính kế, bị hãm hại, bị rơi vào âm mưu, đột nhiên biết được thì tất nhiên sẽ tức giận, nhưng sau khi bọn họ nhận ra được chuyện đã rơi vào vòng tuần hoàn đã định sẵn phải chết, trên mặt dù vẫn tỏ vẻ tức giận, tuyệt vọng và bi thương cũng lại bắt đầu lặng lẽ lan tràn...

Moore đã sớm đoán được, cậu ta ngửa đầu cười trào phúng: "Xem đi, hoàn toàn không có lối thoát, mấy người cũng không có."

Anh ta nhìn chằm chằm Hòa Ngọc, ánh mắt dần mang theo vẻ thương hại.

Sao con người có thể chống lại được quy tắc kia chứ?

Bọn họ nằm trong tay của kẻ ở phía sau tấm màn, đối phương chỉ cần tùy tiện thay đổi quy tắc, chỉ cần bày ra một cục diện hẳn phải chết cho bọn họ, thì bọn họ làm sao có thể chiến đấu đi ngược với ý trời đây?

Không có bug, thậm chí phó bản này còn không có một cái lỗ nào để bọn họ lách.

Phó bản mà kẻ ở phía sau màn tạo ra: một "Con Số Chết Chóc", một eo biển Gama, một nhóm tuyển thủ đứng ở phe đối lập với nhóm của Hòa Ngọc... Nếu bọn họ giết đoàn đội Hòa Ngọc thì mọi chuyện diễn ra êm đẹp, còn nếu Hòa Ngọc giết đám người bọn họ thì ngay tại khoảnh khắc rời khỏi eo biển Gama kia, vòng tuần hoàn sẽ kích hoạt trở lại.

Vẫn luôn tuần hoàn, mãi cho đến khi bọn họ đều chết hết.
 
Hắn Tuyệt Đối Là Bug! (Vô Hạn Lưu)
Chương 1339: Chuyến Tàu Tuần Hoàn (40)


Nhóm của Moore thật sự rất thảm.

Họ không có ký ức toàn vẹn, chỉ những đoạn hình ảnh ngắn ngủi. Vì vậy, đối với Moore, hiện tại chỉ đơn giản là cậu ta vừa bước vào phó bản, đang chật vật tìm cách sống sót, rồi đột nhiên bị thông báo rằng mình đã chết.

Tuyệt vọng không? Chắc chắn rồi.

Nhưng với nhóm của Hòa Ngọc, những người vẫn rõ ràng vẫn còn sống mà lại định sẵn kết cục phải chết, thì sự tuyệt vọng của họ cũng không kém cạnh Moore là bao.

Hòa Ngọc đã đoán ra mọi chuyện từ sớm, nên giờ phút này cậu vô cùng bình tĩnh. Cậu từ từ đứng thẳng, gọng kính không viền đeo trên sống mũi, đôi mắt rũ xuống, hàng lông mi dày như hai bàn chải nhỏ che khuất một nửa tầm nhìn.

Giọng cậu bình tĩnh: "Moore, anh không cần mỉa mai hay thương hại bọn tôi đâu. Anh vẫn chưa phát hiện ra điều gì bất thường à?"

Moore hơi giật mình, ánh mắt ngỡ ngàng: "Cái gì?"

Bất thường? Có chỗ nào bất thường chứ?

Môi Hòa Ngọc khẽ mở: "Chúng ta đã tuần hoàn hai lần, đây là lần thứ ba đi xuyên qua eo biển Gama. Anh có mấy lần ký ức như vậy? Chẳng lẽ hai lần trước anh cũng chết trong cơn mưa ăn mòn sao?"

Moore sửng sốt, ánh mắt đờ đẫn nhìn Hòa Ngọc.

Anh ta chỉ có đoạn ký ức về việc mình chết trong mưa ăn mòn.

Anh ta đã chết, nên anh ta thuộc phe tử vong, phải đối đầu với nhóm Hòa Ngọc – phe còn sống – giết bọn họ…

Nhưng mà, đã tuần hoàn lần thứ hai rồi!

Lần đầu tiên, anh ta chết trong mưa ăn mòn. Lần thứ hai, giống bây giờ, chết trong lần tấn công thất bại.

Anh ta chỉ sống đến nút thời gian tử vong trong lần tuần hoàn đầu tiên, vẫn chưa đến nút thời gian tử vong trong lần thứ hai!

Giây phút này, chính là nút tử vong thứ hai của anh ta trong vòng tuần hoàn thứ hai!

Phó bản thiết kế với quy tắc như vậy, chỉ khiến họ lặp lại lựa chọn giống hệt như trong vòng tuần hoàn thứ hai thôi.

Nếu biết trước lần thứ hai sẽ chết thế nào, liệu họ có còn dám ra tay với nhóm Hòa Ngọc nữa không?

Tất nhiên là không, họ không có hy vọng, chỉ có lòng hận thù, sẽ bắt tay với Hòa Ngọc phá huỷ thế trận đã được định sẵn này.

Không có ký ức về việc thất bại, sự phản kháng của họ chẳng qua là lặp lại sự giãy giụa trước khi chết mà thôi. Rõ ràng họ vẫn còn sống sờ sờ, vậy mà lại giống như những "boss nhỏ" được thiết lập trong phó bản, được “làm mới” mỗi vòng tuần hoàn đợi sẵn nhóm Hòa Ngọc tới rồi lại “chết đi”, mục đích chỉ để nhóm của Hòa Ngọc nhận rõ sự thật tuyệt vọng này.

Cả đám vẫn còn sống sờ sờ, ấy vậy mà lại không giống con người.

Phe chết hẳn phải chết.

Phe sống, không có lối thoát.

Quá thảm, ai cũng thảm.

Hòa Ngọc nhìn chăm chú vào Moore một cái, rồi xoay người: "Đổi chỗ khác rồi thảo luận tiếp."

Tất cả những gì cần hỏi từ Moore thì đã hỏi hết rồi, không cần tiếp tục thẩm vấn nữa.

Eugene nhìn Moore, không nói chuyện, nhấc chân đuổi theo Hòa Ngọc.

Không ai trong số họ ra tay với Moore.

Lúc đi lên cầu thang, trong đầu họ vang lên tiếng thông báo máy móc lạnh như băng:

[Moore số 291 của Hành Tinh Chiến Đấu bị đào thải! Số người còn lại trong phó bản là 14/50.]
 
Back
Top Bottom