Cập nhật mới

Dị Giới  Hắn Tuyệt Đối Là Bug! (Vô Hạn Lưu)

Hắn Tuyệt Đối Là Bug! (Vô Hạn Lưu)
Chương 1340: Chuyến Tàu Tuần Hoàn (41)


Bước chân Hòa Ngọc khựng lại. Họ không giết Moore, Moore chết trong tay chính mình.

Anh ta là một cao thủ có năng lực, có đầu óc, được mài giũa trong , trải qua biết bao thử thách, tiến hóa. Anh ta muốn trở thành một anh hùng, một cao thủ có thể oai hùng một phương ở Liên Bang. Cuộc đời huy hoàng vốn chỉ vừa mới mở ra...

Nhưng cuối cùng anh ta lại không thể ra khỏi , vĩnh viễn ở lại nơi này.

Họ muốn giết Hòa Ngọc ư? Vậy nhóm Hòa Ngọc có muốn giết họ không? Ai cũng không muốn.

Nếu gặp gỡ ngoài trận đấu, gặp gỡ trong vũ trụ này thì có lẽ họ đã trở thành bạn bè, trở thành tri kỷ thưởng thức lẫn nhau. Họ sẽ dẫn cậu đi xem Liên Bang Vũ Trụ, khoe ra quá trình trưởng thành đặc sắc của mình. Cậu cũng sẽ dẫn họ đi thăm Trái Đất, đi ngắm những phong cách và văn hóa đầy khác biệt đó. Nhưng đáng tiếc, họ lại gặp nhau trên chiến trường, chém giết nhau vì quy tắc.

Moore, Hi Sâm, thậm chí là Thành Chiêu, Seattle — một nhóm nhân vật đầy sức sống và xuất sắc, cuối cùng lại dừng lại ở nơi đây, huy hoàng cũng chấm dứt ở nơi này.

Bước chân của Hòa Ngọc chỉ dừng lại trong chớp mắt, rồi lại nhấc chân, tiếp tục bước đi.

Từng bước, kiên định về phía trước.

Bên ngoài, mưa to trút xuống, sóng to cuồn cuộn vỗ vào du thuyền. Trong thủy triều tối tăm, chiếc du thuyền màu bạc nhấp nhô chòng chành, đong đưa dần dần đi xa.

Ngoài trừ Balle vẫn còn tận tụy điều khiển thuyền thì mười ba người còn lại đều tụ tập ở phòng của Hòa Ngọc dưới tầng hầm một. Ngoài mười hai người thuộc nhóm Hòa Ngọc thì chỉ còn lại một Triệu Bằng Khí.

Trang bị của anh ta là một bộ găng tay đấm bốc. Lúc không kích hoạt thì ở dạng một cặp nhẫn, một khi bắt đầu chiến đấu thì găng tay đấm bốc sẽ lập tức bao trùm hai nắm tay, công kích hung hãn mạnh mẽ, có thể đấm nát da thịt của cả người Liên Bang với cơ thể đã được cường hoá, khá là khó chơi. Sự thật đáng buồn là anh ta cũng là người duy nhất không thuộc đội ngũ này, cho dù anh ta đến từ Trái Đất.

Eugene rất cảnh giác với anh ta, trên gương mặt máy móc đầy nghiêm túc, híp mắt, nhìn chằm chằm vào anh ta: "Cậu thuộc phe nào? Đừng nói cũng là người của phe chết đấy nhé?"

Triệu Bằng Khí cau mày, sau đó thả lỏng tay: "Không biết, ít nhất thì bây giờ tôi vẫn không có ký ức nào khác xuất hiện."

Không có ký ức tử vong, thì vẫn là người sống.

Hòa Ngọc dựa người vào giường, ngón tay v**t v* chữ "Nhị" được khắc bên trên, ánh mắt đầy suy tư.

Bên cạnh, Vạn Nhân Trảm tò mò: "Đây là mày khắc à?"

Hòa Ngọc giơ tay, dao găm xuất hiện trong lòng bàn tay, dùng góc nhọn chậm rãi khắc thêm một đường lên trên, để từ "Nhị" biến thành "Tam". Giọng của cậu bình tĩnh: "Là tôi khắc."

Nét chữ giống nhau như đúc.

Hơn nữa, việc phát hiện chuyện kỳ lạ rồi để lại dấu vết, là điều mà cậu rất có thể sẽ làm trong vòng tuần hoàn thứ hai.
 
Hắn Tuyệt Đối Là Bug! (Vô Hạn Lưu)
Chương 1341: Chuyến Tàu Tuần Hoàn (42)


Bước chân Hòa Ngọc khựng lại.

Cẩn thận v**t v* từng dấu vết, Hòa Ngọc rút tay lại, xoay người nhìn mọi người: "Tiếp tục thảo luận đi."

Trong căn phòng nhỏ hẹp có mười mấy người chen chúc, nhưng họ lại không có tâm trạng để phàn nàn. Suy nghĩ của mọi người đều đang dồn vào các vòng tuần hoàn, càng nghĩ thì lại càng thấy tuyệt vọng.

Cách Đới l**m bờ môi khô ráp, giọng nói khàn khàn: "Bây giờ chúng ta có mười bốn người. Cho dù có giết bốn người, còn lại mười người thì chúng ta cũng không thể rời khỏi eo biển Gama một cách thuận lợi được, chỉ có một con đường là lặp lại vòng tuần hoàn một lần nữa, tiến hành lần đi xuyên qua eo biển Gama thứ tư?"

Trấn Tinh nhẹ nhàng gật đầu.

Trảm Đặc: "Nếu như chúng ta không chết, thì vòng tuần hoàn này sẽ không kết thúc, đúng không?"

Trấn Tinh lắc đầu: "Không biết, nhưng theo tình huống hiện tại thì đúng là vậy."

Đôi mắt Eugene lộ vẻ chấn động, đột nhiên quay sang nhìn Hòa Ngọc, cất cao giọng: "Bảng bổ sung!"

Chỉ có ba từ nhưng mọi người đã lập tức hiểu ra.

Đoàn Vu Thần chống giường, cả người hơi run rẩy, giọng nói chói tai: "Không có lần tiếp theo, chúng ta không còn lần tuần hoàn tiếp theo nữa!"

Đã hết bảng bổ sung rồi!

Mà không có bảng bổ sung, thì họ không thể phủ kín một lỗ hổng lớn như thế. Vào lần tiến vào eo biển Gama tiếp theo, nước mưa ăn mòn sẽ ồ ạt tràn vào khoang thuyền… khi đó, họ sẽ thế nào?

Chết hết... Bọn họ sẽ trực tiếp bị nước mưa ăn mòn tới xương còn không còn!

Không có bảng bổ sung, họ không có lần kế tiếp nữa.

Cách Đới nghiến răng nghiến lợi: "Bảng bổ sung, vật tư trên thuyền, tuy chuyến tàu tuần hoàn, nhưng những thứ này không hề tuần hoàn!"

Nguyên Trạch: "Tôi hiểu rồi." Gã hít sâu một hơi, chậm rãi phân tích: "Lần đầu tiên, cũng là lần chúng ta vừa mới tiến vào phó bản, Vạn Nhân Trảm đá hư cửa nên chúng ta dùng một tấm bảng bổ sung để sửa lại, rồi đến khoảnh khắc xuyên qua eo biển Gama kia, sau đó chuyến tàu tuần hoàn lại đưa chúng ta tuần hoàn về điểm bắt đầu."

Quỳnh gật đầu, nói tiếp: "Vật tư tiêu hao không tuần hoàn, nhưng bảng bổ sung hoàn thiện du thuyền, trở thành một bộ phận của du thuyền, vậy nên chúng ta mới có thể thấy du thuyền hoàn hảo ban đầu."

Du thuyền mà họ thấy, là du thuyền đã được tu sửa bằng bảng bổ sung rồi.

Đoàn Vu Thần: "Lần thứ hai, lặp lại quá trình này, là phe chết có ký ức, tấn công chúng ta. Chúng ta giành chiến thắng, kết quả giống như lần tuần hoàn đầu tiên, chúng ta còn sống nên mới tiến vào vòng tuần hoàn thứ ba."

Eugene: "Lần thứ ba vẫn lặp lại quá trình này, dùng luôn cái bảng bổ sung cuối cùng. Tạm thời không thảo luận tới việc rốt cuộc ai còn sống trong số chúng ta, nhưng vòng tuần hoàn sẽ tiếp diễn, mà lần kế tiếp, chúng ta không còn bảng bổ sung nữa."

Đường Kha hít sâu một hơi: "Vậy nên, Vạn Nhân Trảm đá cửa đã trở thành sự kiện hiển nhiên. Lúc ấy tất cả mọi người đều không có ký ức, chúng ta không thể ngăn cản anh ta đá hư cửa khoang được."

Giống như lúc vòng tuần hoàn này mới bắt đầu, họ đều cho rằng mình chỉ vừa tiến vào phó bản. Họ trào phúng nhau, so kèo thân phận. Eugene sẽ châm biếm Vạn Nhân Trảm, Vạn Nhân Trảm cũng sẽ nổi giận rồi đá hư cửa du thuyền...
 
Hắn Tuyệt Đối Là Bug! (Vô Hạn Lưu)
Chương 1342: Chuyến Tàu Tuần Hoàn (43)


"Ầm."

Vạn Nhân Trảm bị đá lên tường, va thật mạnh rồi rơi xuống. Sau đó đến lượt đám người Eugene, Cách Đới, ai cũng nhào tới đánh cho gã một trận tơi bời, tung nắm đấm. Đến Quỳnh cũng âm thầm chen chân vào, nhân cơ hội đạp gã một phát.

Tức chết đi được!

Nếu gã không đạp cửa thì họ còn cơ hội để tuần hoàn, cuối cùng có thể sẽ nghĩ ra được cách để giải quyết. Nhưng bởi vì chuyện đã hư cửa đã trở thành hiển nhiên, nên họ chỉ có ba cơ hội thôi! Bây giờ đã là lần cuối cùng rồi.

Vạn Nhân Trảm ôm đầu, vì chột dạ nên để mặc cho họ đánh tơi bời, không dám đánh trả. Nếu không phải gã làm hư cửa, thì chắc chắn gã cũng sẽ đánh cho người đó một trận.

Làm hư cửa, là chuyện thất đức, vô cùng thất đức...

Nhưng bây giờ, kẻ thất đức đó chính là gã.

Vạn Nhân Trảm ôm đầu, vừa bị đánh vừa yếu ớt mở miệng: "Vậy có cách nào để cản tao lúc đó không?"

Mọi người không trả lời, có điều sức lực dồn vào nắm đấm lại lớn hơn nữa.

Hoàn toàn không cách nào cản được! Không có ký ức thì làm thế quái nào cản được.

Hòa Ngọc đưa tay đẩy mắt kính, thản nhiên nói: "Thời gian có hạn, đừng đánh nữa. Cho dù không có Vạn Nhân Trảm thì cũng sẽ có nguyên nhân khác làm hư cửa khoang thuyền, hoặc phá hư thuyền thôi."

Không có khả năng tuần hoàn vô cùng vô tận mãi được. Mà kẻ ở phía sau tấm màn lại nhất quyết muốn g**t ch*t họ, vậy thì sao có thể để con thuyền này không trục trặc được?

"Vạn Nhân Trảm đá hư cửa" chỉ là trùng hợp, nhưng "làm hư cửa" lại là yếu tố tất nhiên, là chuyện nhất định sẽ xảy ra.

Những người khác cũng hiểu được, nhưng cũng không ảnh hưởng tới việc họ muốn đánh Vạn Nhân Trảm một trận.

Đánh xong, mọi người lục tục dừng lại, sửa sang lại quần áo, đã bình tĩnh hơn một chút, vẻ mặt trở nên lạnh nhạt. Sự phẫn nộ và tuyệt vọng trong đôi mắt dần biến mất, trả lại cho sự tỉnh táo.

Đột nhiên gián tiếp nhận được thông báo như thế về phó bản, trong lòng họ như bị nghẹn một ngọn lửa, nhưng những người khác đều chết hết cả rồi, mà ai là kẻ ở phía sau màn thì vẫn chưa biết, vậy là lửa giận này không có chỗ để phát tiết.

Vạn Nhân Trảm xui xẻo đụng trúng để họ phát tiết một trận, dần dần tỉnh táo lại.

Vạn Nhân Trảm mặt mũi bầm dập bò dậy từ dưới đất, giơ tay ra với Hòa Ngọc: "Chỉ có mày là tốt với tao thôi, tao biết..."

"Bịch!"

Hòa Ngọc chậm rãi thu chân, mặt không biểu cảm đẩy kính không gọng lên: "Bây giờ mọi người nghĩ thế nào?"

Vạn Nhân Trảm: "..."
 
Hắn Tuyệt Đối Là Bug! (Vô Hạn Lưu)
Chương 1343: Chuyến Tàu Tuần Hoàn (44)


Chút sức lực này của Hòa Ngọc đá lên người gã chỉ giống như gãi ngứa thôi, nhưng cho dù là gãi ngứa thì gã cũng không dám lại gần Hòa Ngọc nữa, khép nép ngồi trên giường của Hòa Ngọc, trông gã đàn ông to con, cục mịch có vẻ hơi đáng thương.

Eugene hoạt động cơ thể, cánh tay máy phản xạ tia sáng chói mắt dưới ánh đèn, đôi mắt lạnh như băng: "Chúng ta đã đạt được chung nhận thức rằng phó bản này là đã định sẵn kết cục là chết hết đúng không?"

Mọi người gật đầu.

Eugene vứt sổ tay thuyền trưởng đi, giọng nói bình tĩnh: "Bây giờ chỉ còn lại nhiêu đây người, nhưng chúng ta đều đã vi phạm quy tắc, vậy nên quy tắc ban đầu của phó bản đã không còn quan trọng nữa."

Nguyên Trạch gật đầu: "Thân phận khác nhau, quy tắc cần tuân thủ, tất cả đều là thủ thuật che mắt của phó bản

Tầm mắt Eugene đảo qua mọi người, không bỏ sót bất cứ cảm xúc nào trong mắt họ: "Chúng ta đang lặp lại quá trình trong vòng tuần hoàn trước. Sở dĩ người của phe chết tấn công chúng ta là vì bọn họ đã chết, sau lần tuần hoàn đầu tiên, đều là người chết."

Gã dừng một chút mới tiếp tục: "Nhưng mà, sau lúc đó sẽ còn người của phe chết xuất hiện nữa chứ? Trong mấy người, sẽ có ai là người phe chết?"

Không nói đến chuyện đám người Moore, chỉ có thể biết được đến giờ phút này họ là những người còn sống, mà cho đến cuối vòng tuần hoàn trước ai sống ai chết thì bọn họ hoàn toàn không biết.

Sau khi nhóm Moore chết đi, còn lại tổng cộng mười bốn người. Vậy trong số mười bốn người này, còn ai là người của phe chết nữa hay không? Hoặc là nói, còn ai sắp gia nhập phe chết hay không?

Trảm Đặc lắc đầu: "Không phải tôi, tôi vẫn là người sống."

Nguyên Trạch: "Hiện tại thì tôi vẫn là người sống, sau này thì không biết. Ngoài ra, tôi cũng không nhận được bất cứ thông báo nào."

Đoàn Vu Thần: "Tôi cũng vậy, lúc trước chúng ta đều bị bọn họ tấn công, vậy nên có khả năng chúng ta đều còn sống, sống đến lúc rời khỏi eo biển Gama."

Những người khác cũng gật đầu. Dựa theo quy tắc, sau khi xuyên qua eo biển Gama thì vẫn còn một tiếng mới có thể lên đảo Truyền Kỳ. Vì vậy, vào khoảnh khắc rời khỏi eo biển Gama kia, có khả năng trên thuyền không chỉ có mười người, chuyện mười bốn người bọn họ vẫn còn sống cũng không có gì bất hợp lý cả.

Eugene dùng ánh mắt nghi ngờ nhìn sang Triệu Bằng Khí, hơi híp mắt lại: "Cậu cũng là người sống?"

Triệu Bằng Khí gật đầu: "Bây giờ thì vẫn thế."

Phải qua thời điểm nút tử vong thì mới biết được mình còn sống hay đã chết, vậy nên bây giờ anh ta vẫn còn là người sống.

Eugene nói thẳng: "Nhưng tôi không tin cậu."

Cách Đới hơi mím môi, chậm rãi đi đến phía sau Triệu Bằng Khí. Đám người Đoàn Vu Thần cũng đứng thẳng người lên, im hơi lặng tiếng vây quanh Triệu Bằng Khí.

Triệu Bằng Khí đứng thẳng, tay siết chặt thành quyền, găng tay đấm bốc bọc lấy nắm đấm, trang bị phòng ngự tăng lên tối đa.

Hòa Ngọc cắt ngang bọn họ: "Đợi đã."
 
Hắn Tuyệt Đối Là Bug! (Vô Hạn Lưu)
Chương 1344: Chuyến Tàu Tuần Hoàn (45)


Cách Đới cau mày: "Chúng ta cần phải đề phòng bọn họ, bọn họ không đáng tin."

Huống hồ, hiện tại vẫn còn tổng cộng mười bốn người, còn suất thăng hạng chỉ có mười, sớm muộn gì họ cũng sẽ ra tay, thêm một người hay bớt một người cũng chẳng có gì khác nhau.

Hòa Ngọc lắc đầu: "Tôi không ủng hộ việc giết người bây giờ, chuyện cấp bách là phải nghĩ cách rời khỏi eo biển Gama."

Trảm Đặc: "Lỡ như lát nữa bọn họ trở thành người của phe chết thì sao?"

Hòa Ngọc nhìn sang Triệu Bằng Khí, kính không gọng nằm trên sống mũi, ánh mắt bình tĩnh: "Vậy thì đúng lúc lắm, chúng ta có thể thu hoạch được nhiều tin tức hơn."

Vừa mới dứt câu, đám người Eugene đồng loạt thu hồi vũ khí. Dường như chưa từng có chuyện gì xảy ra, Eugene tiếp tục đề tài vừa rồi: "Chúng ta phải trải qua các vòng tuần hoàn là vì quy tắc ẩn của phó bản, đây là cơ hội cuối cùng của chúng ta. Nếu không nghĩ ra được cách cản Vạn Nhân Trảm trong lần tuần hoàn tiếp theo, vậy thì chúng ta bắt buộc phải thành công trong lần này!"

Nguyên Trạch mím môi: "E là chỉ có thể nghĩ cách phá vỡ tuần hoàn, rời khỏi eo biển Gama thôi." Ngăn cản Vạn Nhân Trảm trong lúc chuyện tuần hoàn còn chưa bắt đầu là chuyện không thể nào.

Cách Đới tàn nhẫn nói: "Hay là giết Vạn Nhân Trảm?"

Đoàn Vu Thần lắc đầu với vẻ mặt không biểu cảm: "Nếu có tác dụng thì bây giờ chúng ta có thể giết anh ta. Nhưng mà nó vô dụng, bây giờ giết anh ta thì đến khoảnh khắc này trong vòng lặp tiếp theo, anh ta mới có được ký ức tử vong."

Quỳnh nâng vành nón lên, cau mày: "Muốn phá vỡ tuần hoàn, nhất định phải biết nguyên nhân dẫn đến tuần hoàn."

Lăng Bất Thần: “Phó bản này thiết lập đặc tính ẩn ”tuần hoàn" là nguyên nhân dẫn đến chỉ cần qua eo biển Gama tất cả chúng ta đều phải bắt đầu một vòng tuần hoàn mới, và điều này là vì kẻ ở phía sau màn muốn giết nhóm chúng ta."

Đường Kha: "Vậy nên, cách để rời khỏi tuần hoàn chính là chúng ta phải chết?"

Eugene nở nụ cười, nhưng nụ cười lại lạnh như băng: "Nếu quy tắc là vậy, thế thì dường như chẳng khác gì trực tiếp đẩy chúng ta vào chỗ chết ngay từ lúc bắt đầu."

Đoàn Vu Thần quay phắt sang nhìn Hòa Ngọc, ánh mắt mang theo sự chờ mong: "Phó bản này còn có đường sống không?"

Hòa Ngọc giỏi nhất là tìm lỗi và lỗ hổng trong quy tắc. Ở phó bản cũng dường như chỉ có con đường chết, chẳng phải Hòa Ngọc vẫn tìm được đường ra đấy sao? Vậy lần này bọn họ còn có thể tìm được đường ra không?

Hòa Ngọc như đang ngẩn người, một lát sau mới đáp lời: “Không biết, không làm rõ được nguyên lý ”tuần hoàn" này thì không cách nào phá vỡ nó được."

Trấn Tinh khó hiểu: "Cậu đang nghĩ về điều gì?"

Hòa Ngọc dừng một chút, chậm rãi lắc đầu: "Tôi vẫn cảm thấy có chỗ nào đó không đúng lắm..."

Bây giờ họ đã biết rõ quy tắc của phó bản. thật ra là , chỉ cần họ còn tồn tại thì vòng tuần hoàn sẽ không kết thúc. Mà vì vấn đề bảng bổ sung nên lần tiếp theo họ chắc chắn phải chết... Là kết cục do kẻ ở sau tấm màn tạo ra, tử lộ rõ rành rành trước mắt.

Nhưng cậu vẫn có cảm giác có chỗ nào đó không đúng.
 
Hắn Tuyệt Đối Là Bug! (Vô Hạn Lưu)
Chương 1345: Chuyến Tàu Tuần Hoàn (46)


Lăng Bất Thần lẩm bẩm: "Phá vỡ tuần hoàn... Làm sao để phá vỡ vòng tuần hoàn này đây?"

Vạn Nhân Trảm, người vẫn luôn không dám lên tiếng vì bản thân là "đầu sỏ gây tội", giờ phút này thật sự không nhịn được nữa. Gã vỗ tay lên giường, cau mày: "Ý của mấy người là bây giờ chúng ta đang lặp lại những chuyện đã xảy ra trong vòng tuần hoàn trước à? Vậy có phải chứng tỏ, vết máu trên giường Hòa Ngọc sẽ xảy ra vào lần thứ ba này không?"

Một tia sáng lóe qua, một suy nghĩ hiện lên trong đầu Hòa Ngọc. Tay cậu siết chặt thành quyền, đôi mắt sắc bén.

Hai lần!

Mà những người khác cũng nảy sinh suy nghĩ khác.

Trấn Tinh cau mày: "Vết máu trên giường Hòa Ngọc... Là máu của Hòa Ngọc sao?"

Eugene bước tới vài bước, lấy hai tấm ga trải giường dính vết máu từ dưới giường ra, cúi đầu ngửi, khép hờ mắt lại. Sau một lúc lâu thì mở ra, ánh mắt lộ vẻ kinh hãi: "Là... Máu của Hòa Ngọc."

Trái tim lập tức thắt lại.

Đúng là Vạn Nhân Trảm không được thông minh lắm, sự chú ý của gã lúc nào cũng khá lệch pha, đa số các thời điểm đều là Hòa Ngọc. Nhưng cũng phải thừa nhận, giờ phút này điều gã phát hiện vô cùng quan trọng, quan trọng tới mức khiến người ta sởn tóc gáy.

Hòa Ngọc... Chẳng lẽ sẽ gặp chuyện gì sao?

Quỳnh hít vào một hơi thật sâu, đột nhiên nhìn sang Hòa Ngọc: "Hòa Ngọc, sẽ có người ra tay với anh đấy."

Bây giờ có tổng cộng mười bốn người, ngoài mười hai người của đội họ ra thì còn có Balle và Triệu Bằng Khí, hai người này tạm thời vẫn chưa đáng tin tưởng.

Mà trong nhóm của họ, có lẽ vẫn còn một kẻ phản bội, kẻ phản bội đã ra tay g**t ch*t Seattle.

Hòa Ngọc cau mày suy tư, tầm mắt nhìn vết máu trên giường, hơi ngẩn ngơ.

Sau một lúc lâu, cậu thì thào: "Mười bốn người, lần đầu tiên bọn họ đã chết, chúng ta sống sót, tiến vào lần tuần hoàn thứ hai. Tôi tin chắc 'Hòa Ngọc' trong vòng thứ hai cũng có thể vạch trần chuyện tuần hoàn, như vậy, mỗi một sự kiện trong lần thứ hai đều giống hệt như hiện tại... Hai lần tuần hoàn trải qua không giống nhau, vì sao lại có hai vết máu giống nhau kia chứ?"

Hòa Ngọc tiện tay đẩy gọng kính không viền lên, đôi mắt thâm thúy, cau mày: “Vẫn còn quá ít thông tin...”

Đột nhiên cậu nhìn sang Triệu Bằng Khí và Balle: "Nếu anh và Balle vào phe tử vong thì tôi mong rằng các anh có thể giữ bình tĩnh, vì tôi cần thêm tin tức."

Triệu Bằng Khí gật đầu: "Tôi thì không thành vấn đề, tôi cũng muốn biết tôi và Balle đã từng chết trong lần tuần hoàn trước hay không."

Vừa mới dứt lời thì đột nhiên Triệu Bằng Khí thay đổi sắc mặt, xoay người chạy ra bên ngoài, chỉ để lại một câu: "Balle xảy ra chuyện rồi!"

Mọi người hơi giật mình, lập tức đuổi theo anh ta.

Trong kho hàng được bố trí thành phòng điều khiển, Balle ngã vào giữa vũng máu, hoàn toàn không còn hô hấp.

Vào khoảnh khắc họ vừa tới thì Balle biến mất.

[Balle số 908 của Hành Tinh Sinh Vật bị đào thải! Số người còn lại trong phó bản là 13/50.]

Chỉ một thoáng mà hơi lạnh đã lan từ dưới chân ra cả người, lông tơ dựng đứng, sống lưng lạnh toát.

Tổng cộng mười bốn người, mười ba người ở phòng của Hòa Ngọc, một mình Balle điều khiển thuyền.

Vậy rốt cuộc là ai đã giết anh ta?
 
Hắn Tuyệt Đối Là Bug! (Vô Hạn Lưu)
Chương 1346: Chuyến Tàu Tuần Hoàn (47)


Đúng 12 giờ đêm, Balle ở trong một góc mà họ không thấy, lặng lẽ chết đi.

Nhưng điều đáng sợ nhất là... Mười ba người họ đều ở cùng nhau, một mình Balle lái con tàu du lịch.

Khóe miệng Đoàn Vu Thần run rẩy: "Balle chết rồi, là vì chúng ta muốn tìm anh ta để lấy tin tức sao?"

Quỳnh nghiến răng nghiến lợi, nắm chặt tay thành quyền. Lúc này, cô ta vừa cảm thấy sợ hãi vừa tức giận, trạng thái này lên đến đỉnh điểm hóa thành lửa giận phun trào, khàn giọng nói: "Chắc chắn là người ở phía sau màn, cái chết của Balle chính là một nút thắt. Có thể anh ta biết được một số thông tin nào đó, vì thế người ở phía sau màn đã ra tay g**t ch*t anh ta."

Hòa Ngọc nhìn chằm chằm vết máu trên mặt đất, không nói lời nào.

Là người ở phía sau màn sao?

Bên cạnh cậu, Nguyên Trạch hít sâu một hơi, cố gắng giữ bình tĩnh phân tích nói: "Balle rất mạnh, một cao thủ mạnh như vậy, tại sao khi chết lại không có bất kỳ tiếng động nào, rất kỳ lạ."

Rõ ràng là một cao thủ ở Liên Bang, cho dù đánh không lại thì cũng sẽ có thời gian cầu cứu. Anh ta chết mà không hề kêu cứu, là do đối thủ đáng gờm hay do anh ta không đề phòng trước?

Cách Đới: "Rốt cuộc Balle biết được cái gì mà lại khiến cho người ở phía sau màn ra tay với anh ta?" Gã chỉ có thể nghĩ đến người ở phía sau màn thôi. Cả 13 người họ đều ở cùng nhau, người g**t ch*t Balle không phải là người ở phía sau màn thì còn có thể là ai nữa?

Lăng Bất Thần mím môi: "Ký ức về cái chết của Balle rất quan trọng."

Họ thảo luận về cái chết của Balle. Balle chết đi đúng là rất đáng tiếc, nhưng đây là . Thành Chiêu chết rồi, Seattle cũng chết rồi. Họ có thể cũng giống như vậy, cái chết của Balle khiến họ bị sốc, nhưng sau cú sốc đó, họ phải bình tĩnh lại để thảo luận.

Chỉ có một người có phản ứng rất khác, Triệu Bằng Khí. Anh ta trông vô cùng bình tĩnh, một sự bình tĩnh rất khác thường, nhấc chân, chậm rãi bước vào, đi về phía sàn nhà đẫm máu.

là một đấu trường chém giết hung tàn, nhưng cũng là nơi dễ dàng nhất để vun đắp tình bạn.

Lúc đầu là kẻ thù không đội trời chung, nhìn ai cũng thấy ghét, nhưng sau đó có thể trở thành đồng đội, bảo vệ nhau. Ví dụ như Seattle và Quỳnh, hay là Quỳnh và Cách Đới, Thành Chiêu và Nguyên Trạch, Trấn Tinh và Eugene. Không có cảm xúc nào khác, đơn giản chỉ là tình cảm được vung đắp khi cùng nhau chiến đấu, cùng nhau vật lộn với kẻ thù, như vậy cũng đủ để khắc cốt ghi tâm rồi.

Mối quan hệ giữa người với người, không chỉ có tình yêu.

Cũng giống như Triệu Bằng Khí và Balle.

Thành thật mà nói, Balle không phải là một đồng đội tốt, nhưng anh ta là người duy nhất sẵn lòng giúp đỡ Triệu Bằng Khí có năng lực chiến đấu thấp, không có kinh nghiệm, không có gì cả, bị mọi người ghét bỏ khi Triệu Bằng Khí mới bước vào . Mặc dù ban đầu là Balle chỉ muốn lấy bộ trang bị cao cấp Triệu Bằng Khí vô tình lụm được mà thôi.

Dẫu thế, Triệu Bằng Khí vẫn vô cùng biết ơn Balle, nếu không có Balle thì anh ta đã chết ở vòng tuyển chọn rồi, chết khi mới bước vào vòng tuyển chọn.

Khác với những người chủ động đăng ký như nhóm Hòa Ngọc, cũng khác với người tràn đầy tinh thần yêu nước như Bạc Kinh Sơn, Triệu Bằng Khí tham gia vào là bởi vì anh ta đã lỡ tay đánh chết người trên sàn đấm bốc. Người bên trên tìm đến anh ta, hy vọng anh ta sẽ tham gia vào .

Triệu Bằng Khí cũng giống như những võ sĩ quyền anh khác, khi còn nhỏ, sống trong cảnh nghèo khó. Để nuôi bà nội bị liệt, anh ta đã tham gia vào võ đài quyền anh bất hợp pháp dưới lòng đất để kiếm tiền, hết đấm này đến đấm khác, mơ mọng cuối cùng có thể trở thành nhà vô địch quyền anh, làm mình và bà nội vẻ vang.

Sau khi bà nội qua đời, Triệu Bằng Khí rất đau buồn. Bản thân anh ta là một người dễ u sầu, anh ta chỉ có thể dựa vào quyền anh để trút bỏ "sự đau khổ" của mình.

Đêm trước khi tham gia , Triệu Bằng Khí được "người bạn" mời đi đánh quyền. Lúc đó đang là giai đoạn anh ta đau khổ nhất, anh ta muốn trút bỏ sự đau khổ trong người nên đã đồng ý lời mời của "người bạn" đó. Không ngờ trên sân thi đấu, đối thủ không chịu được bất ngờ giở trò, muốn g**t ch*t Triệu Bằng Khí.

Quyền anh là cách trút giận duy nhất của Triệu Bằng Khí, làm sao anh ta có thể cho phép điều này xảy ra...

Triệu Bằng Khí đấm rất mạnh người đàn ông bị đấm chết tại chỗ.

Lúc đó anh ta biết rằng, anh ta xong đời rồi.

Anh ta không chống cự, lặng lẽ chờ đợi phiên tòa. Đối với một người đang chìm đắm trong đau khổ cùng cực, sống chết thực ra cũng không quan trọng như vậy nữa.
 
Hắn Tuyệt Đối Là Bug! (Vô Hạn Lưu)
Chương 1347: Chuyến Tàu Tuần Hoàn (48)


Không ngờ rất nhanh lại xảy ra một chuyện lớn: — Trái Đất bị buộc phải tham gia .

Người phía trên nhìn trúng anh ta, cho anh ta một cơ hội chuộc tội.

Triệu Bằng Khí không hối hận vì đã ra tay với người kia, nhưng anh ta cũng phải đối mặt với hậu quả.

Lúc Triệu Bằng Khí bước vào show sống còn, anh ta còn thấy chán nản hơn trước. Anh ta biết rằng, ở trong show sống còn, anh ta sẽ chết. Người Trái Đất, không thể nào đấu lại cao thủ của Liên Bang, yếu ớt đến nỗi không chịu nổi một đòn.

Vừa chán nản lại không có ý chí chiến đấu, dĩ nhiên, Triệu Bằng Khí đã suýt nữa mất mạng ở vòng tuyển chọn. Nhưng anh ta lại khá may mắn, nhận được một bộ trang bị cao cấp. Balle đi ngang qua và thích thú với thiết bị đó, vì vậy đối phương đã cứu mạng anh ta.

Đương nhiên, Balle làm tất cả là để đổi lấy trang bị, nhưng anh ta lại không phải là kẻ suy đồi đạo đức. Đối mặt với "một tên yếu đuối của hành tinh rác", nhấc tay thôi cũng giết được, nhưng anh ta lại vì muốn lấy được trang bị mà đã giúp Triệu Bằng Khí vượt qua vòng tuyển chọn. Sau đó, Triệu Bằng Khí lại lảo đảo bước tiếp.

Balle rất thực dụng, nhưng lại có tinh thần dám nghĩ dám làm.

Anh ta muốn sống. Dẫu biết, với thực lực của mình cũng khó lọt vào trận chung kết. Ở bên cạnh một người như vậy, người không có tinh thần chiến đấu như Triệu Bằng Khí được vực dậy. Ngày qua ngày, hết phó bản này đến phó bản khác, từ "tên yếu đuối" bị Balle coi thường đã trở thành người bạn kề vai chiến đấu, thậm chí còn mạnh hơn Balle.

Bây giờ, Balle muốn sống cũng đã chết rồi.

Triệu Bằng Khí không quan tâm đến sống chết, thậm chí còn rất chán nản vì phải tiếp tục sống.

Đúng là buồn cười. Anh ta muốn cười, khóe miệng nhếch lên, nhưng không thể cười nổi.

Sau lưng, Eugene hỏi anh ta: "Làm sao cậu biết được Balle chết rồi, hai người có phương thức liên lạc đặc biệt sao?"

Câu hỏi này rất quan trọng, trong nháy mắt đã thu hút sự chú ý của mọi người.

Triệu Bằng Khí lắc đầu. Hiển nhiên, anh ta và Balle không có phương thức liên lạc đặc biệt, hoặc là, có, nhưng vừa nãy không dùng tới.

"Vậy làm sao cậu biết Balle đã xảy ra chuyện?" Đoàn Vu Thần cau mày, trong mắt dần dần hiện lên sự nghi ngờ.

Đứng trong vũng máu, khóe miệng Triệu Bằng Khí nhếch lên, không trả lời mà quay đầu nhìn Hòa Ngọc, nhỏ giọng nói: "Nếu như cậu sống sót đi ra ngoài, cậu có nhớ đến những người đã chết ở đây không?"

Hòa Ngọc ngước mắt lên, gọng kính không viền cũng không thể cản được ánh sáng trong đôi mắt đó, đẹp như bầu trời đầy sao vậy.

Cậu chỉ nói một chữ: "Có."

Triệu Bằng Khí mỉm cười, có người thích võ đài, có người lại thích trầm mặc bi thương.

Anh ta vĩnh viễn không thể trở thành một người chói lọi như Hòa Ngọc, ngay cả khi anh ta có trở thành một nhà vô địch quyền anh.
 
Hắn Tuyệt Đối Là Bug! (Vô Hạn Lưu)
Chương 1348: Chuyến Tàu Tuần Hoàn (49) - "Cậu, là cậu đã giết tôi"


Hòa Ngọc khẽ cau mày.

Không có bất kỳ phương thức liên lạc đặc biệt nào, nhưng lại biết được Balle đã chết.

Trong đầu cậu lóe lên một ý nghĩ, ánh mắt sắc bén nhìn chằm chằm Triệu Bằng Khí: "Anh đã đến được thời điểm tử vong, thế nên mới biết được Balle đã chết."

Nếu kết quả của quá trình vòng tuần hoàn thứ nhất giống với vòng tuần hoàn thứ hai, vậy thì, Balle rất có thể đã chết vào thời điểm này của vòng tuần hoàn thứ hai. Hòa Ngọc của vòng tuần hoàn thứ hai vẫn là Hòa Ngọc, cũng sẽ đi thăm dò sự thật. Sự phát triển của sự việc và hiện tại hầu như không có sự khác biệt nào.

Lúc trước Moore đã nói qua, quá trình giống nhau, kết quả cũng sẽ giống nhau.

Balle vẫn sẽ chết vào lúc này, mà Triệu Bằng Khí biết được là vì anh ta cũng sắp chết rồi, có ký ức về cái chết của mình.

Triệu Bằng Khí không nói gì, ngầm thừa nhận.

Trảm Đặc lo lắng hỏi: "Anh có biết vì sao anh lại chết không?"

Balle đã chết, tất cả bọn họ đều ở đây, thế thì ở vòng tuần hoàn lần trước Triệu Bằng Khí đã chết thế nào? Thông tin này rất quan trọng, có thể giải quyết nhiều vấn đề.

Bạc Kinh Sơn: "Cậu ta không thể nói, người của phe chết đều không thể nói." Triệu Bằng Khí bây giờ còn sống, nhưng anh ta đã đến lúc phải chết rồi. Trong vòng tuần hoàn trước, anh ta đã chết rồi, là người của phe tử vong, vì vậy anh ta không thể nói ra ký ức liên quan đến vòng tuần hoàn trước. Hi Sâm muốn nói ra sự thật, mọi người đã tận mắt chứng kiến cậu ta bị hệ thống xóa bỏ.

Hòa Ngọc tiến lên một bước, nhìn chăm chú vào Triệu Bằng Khí: "Không cần nói, để tôi tự hỏi."

Nhóm người Đoàn Vu Thần đứng đằng sau thở phào nhẹ nhõm.

Không thể nói giống như Hi Sâm, nhưng cũng có thể dò hỏi giống như Moore.

Với chỉ số IQ của Hòa Ngọc, chắc chắn có thể hỏi được những sự thật Triệu Bằng Khí biết mà không thể nói ra.

Nhưng Triệu Bằng Khí lại lắc đầu: "Không cần hỏi."

Mọi người sững người một lúc rồi nhíu mày.

Đoàn Vu Thần: "Cậu không muốn nói sao?"

Eugene: "Hay là cậu không biết cái gì hết?"

Nguyên Trạch tiến lên, từng bước áp sát: "Triệu Bằng Khí, sao cậu lại muốn giấu giếm?" Những nghi ngờ đột ngột nảy sinh, Triệu Bằng Khí muốn giấu giếm họ, chắc chắn có vấn đề.

Hòa Ngọc có phản ứng khác với họ, lông mày nhíu lại, mím môi, ánh mắt sắc bén nhìn về phía Triệu Bằng Khí.

"Triệu Bằng Khí, tôi có thể đoán được, có thể người của phe chết khi rời đi chưa chắc sẽ phải chết. Tôi đã phát hiện ra một số manh mối, anh có thể sống sót đấy."

Những người phía sau lại sửng sốt, đặc biệt là Lăng Bất Thần và Bạc Kinh Sơn, đồng tử co rút lại.

Họ hiểu rồi... Triệu Bằng Khí muốn nói sự thật, anh ta không muốn sống tiếp nữa....

"Triệu Bằng Khí!" Bạc Kinh Sơn lạnh lùng lên giọng.

Triệu Bằng Khí vừa cởi găng tay quyền anh vừa lắc đầu: "Tôi hơi mệt, không muốn tiếp tục nữa."

Anh ta lại nhìn Hòa Ngọc, nhẹ nhàng nói: "Cậu đã nói rồi, cậu phải nhớ kỹ bọn họ."

Dừng lại một chút, trong mắt anh ta tràn đầy chờ mong cùng chúc phúc: "Các người nhất định phải sống."

Nhìn xuống vết máu trên mặt đất, anh ta lại ngẩng đầu, anh ta nở nụ cười dịu dàng với Hòa Ngọc: "Cậu, là cậu đã giết tôi."
 
Hắn Tuyệt Đối Là Bug! (Vô Hạn Lưu)
Chương 1349: Chuyến Tàu Tuần Hoàn (50)


Lời nói ngắn gọn không vội vàng, thậm chí vừa mới mở miệng, còn chưa kịp nghe rõ ràng. Nhưng, vào lúc nói xong, bóng dáng của anh ta biến mất, không để lại dấu vết nào trong không khí.

Những người bị hệ thống xóa sổ, dứt khoát như vậy đấy.

Chỉ có một chiếc găng tay mà anh ta đã cởi ra trước đó rơi xuống vũng máu, những giọt máu bắn tung tóe.

[Triệu Bằng Khí số 4210 của Trái Đất bị đào thải, số người còn lại trong phó bản là 12/50.]

Hết người này đến người khác, cuổi cùng chỉ còn lại 12 người bọn họ.

Không khí rơi vào im lặng. Mọi người nhìn chiếc găng tay đấm bốc trên mặt đất với ánh mắt vô cùng phức tạp.

Không thể không thừa nhận, người đàn ông u sầu này, khi nãy đã nở một nụ cười rất đẹp.

"Ào ào..."

Những con sóng khổng lồ bên ngoài đang cuộn trào, vỗ vào con du thuyền khổng lồ. Du thuyền đã ngừng chuyển động đang nhấp nhô trên những ngọn sóng, giống như lục bình không có rễ, nghiêng ngả lảo đảo.

Bên trong du thuyền, 12 người đứng tại chỗ, yên lặng không ai nói chuyện. Bởi vì Triệu Bằng Khí chết, cũng bởi vì lời cuối cùng mà anh ta đã nói.

Hòa Ngọc, là Hòa Ngọc đã giết anh ta.

Lời nói cuối cùng của Triệu Bằng Khí không giống như đang trách móc Hòa Ngọc. Nụ cười cực kỳ dịu dàng, không phải trách móc cũng không phải vạch trần, giống như anh ta chỉ nói ra sự thật, cho họ một manh mối vô cùng quan trọng. Mọi người đều biết rằng anh ta không nói dối.

Anh ta đã chết rồi, cho nên anh không hề nói dối.

Nhưng làm sao có thể là Hòa Ngọc?

Hòa Ngọc hơi cụp mắt xuống, chậm rãi đi về phía chiếc găng tay đấm bốc. Cậu duỗi tay ra, ngón tay mảnh khảnh với những khớp xương rõ ràng, khéo léo cầm lấy chiếc găng tay.

Chỉ có một cái thôi, còn là Triệu Bằng Khí tự mình cởi ra. Ngoài ra, không còn lại cái gì cả.

Không biết bắt đầu từ khi nào, phó bản không còn rơi ra trang bị cho họ nữa, hoặc là nói, hiếm khi rơi ra trang bị.

Đôi găng tay đen cứng và nặng, vấy máu trên mặt đất, máu của Balle.

Hòa Ngọc nhìn găng tay, quay lưng về phía mọi người, không ai nhìn ra được cảm xúc trong mắt cậu, chỉ có thể nghe thấy giọng nói khàn khàn, nhẹ nhàng của cậu: "Tôi sẽ nhớ về bọn họ, cũng sẽ nhớ về anh."

Cậu từ từ cất đôi găng tay vào trong ba lô.

Đằng sau, Đường Kha mím môi, khàn giọng hỏi: "Hòa Ngọc, ý của Triệu Bằng Khí là gì?"

Đây là một lời chất vấn.

Lăng Bất Thần và Trấn Tinh khẽ cau mày.

Vạn Nhân Trảm trừng mắt Đường Kha: "Sao đây, mày nghi ngờ Hòa Ngọc à?"

Cho dù Triệu Bằng Khí nói Hòa Ngọc giết anh ta, vậy thì đã sao?

Ai trong số họ cũng có thể là nội gián của người ở phía sau màn, nhưng chắc chắn không phải là Hòa Ngọc. Ngay cả khi Hòa Ngọc thực sự đã giết Triệu Bằng Khí, thì chắc chắn cũng có ý nghĩa đằng sau của nó.

Hòa Ngọc quay người lại, giơ tay đẩy gọng kính không viền. Dưới mắt kính là một đôi mắt to xinh đẹp, sắc bén. Khuôn mặt kiêu ngạo, đẹp đẽ, hoàn hảo, thế nhưng bây giờ lại mang theo sự ủ rũ, tiêu điều.

Cậu giơ tay: "Eugene, Cách Đới, hai người biết lái tàu không?"
 
Hắn Tuyệt Đối Là Bug! (Vô Hạn Lưu)
Chương 1350: Chuyến Tàu Tuần Hoàn (51)


Hai người hơi giật mình.

Sau đó, Cách Đới cau mày: "Tôi đã nhìn qua cách Balle lái tàu, nhưng tôi cũng không phải người cầm lái, e rằng có hơi khó."

Hòa Ngọc: "Thử đi."

Nghe vậy, Cách Đới bước đến bàn điều khiển, vừa đi vừa nhớ lại cách làm của Balle. Đứng trước bàn điều khiển, gã khẽ nhắm mắt lại, rồi lại mở ra, ánh mắt trong veo và kiên định, trực tiếp bắt đầu.

Nhưng mà...

"Bíp bíp"

"Cảnh báo cảnh báo, có người vi phạm quy tắc chạm vào bàn điều khiển."

Cách Đới đột ngột rút lui, sắc mặt trong nháy mắt trầm xuống: "Không được rồi, tôi không có tư cách chạm vào bàn điều khiển."

Ánh mắt Hòa Ngọc suy tư.

Đoàn Vu Thần cau mày: "Có vẻ như bàn điều khiển bị hạn chế thân phận. Cách Đới chỉ là phục vụ, không thể chạm vào bàn điều khiển do người lái thuyền cầm nắm."

Vạn Nhân Trảm căng mắt nhìn màn hình hiển thị của bàn điều khiển. Từ màn hình có thể thấy rõ bên ngoài trời vẫn đang mưa như trút nước, cơn mưa ăn mòn đen kịt đánh vào du thuyền.

Phía trước là bóng tối, không có một tia sáng, giống như vực thẳm muốn nuốt hết tất cả vào trong bụng của nó, khiến người ta nảy sinh cảm xúc sợ hãi.

Vạn Nhân Trảm: "Làm sao đây, không có người cầm lái, nếu như không có ai lái du thuyền, chúng ta chỉ có thể đứng tại chỗ thôi."

Đứng nguyên tại vị trí ban đầu, thậm chí còn không phải là vòng tuần hoàn có thể quay trở lại.

Cùng nhau chờ chết.

Tay Trảm Đặc siết chặt thành quyền, nghiến răng nghiến lợi: "Là người ở phía sau màn cố ý đúng không, g**t ch*t người cầm lái, có thể tiêu diệt hết tất cả chúng ta."

Nguyên Trạch giống như nghĩ tới điều gì đó, hai mắt đột nhiên sáng lên: "Du thuyền có thể chống lại được sự ăn mòn của nước biển. Tám giờ sáng, chúng ta cần phải rời khỏi eo biển Gamma. Hơn nữa, vào lúc rời khỏi eo biển Gamma, chúng ta sẽ mở lại vòng tuần hoàn. Vòng tuần hoàn tiếp theo, chúng ta chắc chắn sẽ phải chết, Hòa Ngọc, cậu nói xem, chúng ta có nên dừng lại ở đây không?"

Quỳnh bỗng nhiên hiểu ra, giọng điệu vui mừng: "Đúng vậy, chúng ta có thể ở lại chỗ này, sau khi nghĩ ra cách phá vỡ vòng tuần hoàn thì sẽ rời khỏi eo biển Gamma."

Đây đúng là một ý tưởng không tồi.

Họ còn chưa nghĩ ra cách giải quyết, vừa rời đi eo biển thì sẽ mở ra vòng tuần hoàn mới, vòng tuần hoàn tiếp theo chắc chắn tất cả sẽ phải chết. Phó bản này không có hạn chế về thời gian, họ dừng ở đây sẽ có đủ thời gian để suy nghĩ, có lẽ, họ có thể nghĩ ra được một phương án giải quyết tình cảnh hiện tại.

Tuy nhiên, Hòa Ngọc lại lắc đầu: "Không thể."

Cách Đới cau mày: "Tại sao?"

Hòa Ngọc mím môi: "Lái tàu trước đã, phải có người lái tàu trước đã." Cậu nhìn Quỳnh: "Tìm cách phá vỡ hạn chế của bàn điều khiển để Cách Đới lái tàu, tàu không thể dừng lại được."

Từ phía sau, Eugene nhỏ giọng nói: "Này, mấy người quên tôi rồi hả?"
 
Back
Top Bottom