Cập nhật mới

Dị Giới  Hắn Tuyệt Đối Là Bug! (Vô Hạn Lưu)

Hắn Tuyệt Đối Là Bug! (Vô Hạn Lưu)
Chương 1300: Chuyến Tàu (2)


Nguyên Trạch đang đứng bên cạnh Trấn Tinh, thấy cảnh tượng này cũng phải nhún vai: "Xem ra có thể là do xuất hiện nội gián nên khiến mọi người thấy bất an, vì thế mọi người mới công kích lẫn nhau."

Trấn Tinh nghe thế thì bàn tay đang chơi đùa khối rubik đột nhiên khựng lại, ngẩng đầu nhìn gã, bình tĩnh đáp lại: "E là không chỉ đơn giản như vậy, phó bản tiếp theo chỉ lấy mười trong năm mươi người đấy."

Còn họ thì có tận mười hai người.

Nguyên Trạch sững sờ, lập tức cảm thấy sởn tóc gáy, lông tơ dựng hết cả lên. Đôi mắt màu xanh lam của gã lộ vẻ kinh hãi nhưng cơ thể thì không động đậy, ngay cả mái tóc dài màu nâu cũng như bị đông cứng lại vậy.

Đúng vậy. Chỉ có mười người được vào chung kết.

Hai bên cãi nhau ầm ĩ, Hòa Ngọc không hề bị phân tâm, ngược lại còn bình tĩnh đứng đó nhìn về phía Quỳnh.

Quỳnh ngẩng đầu lên nhìn cậu rồi mỉm cười. Hòa Ngọc cũng cười, cười tươi đến mức khiến Quỳnh cảm thấy lo lắng. Một Hòa Ngọc luôn yếu ớt mỏng manh với làn da tái nhợt nhưng vào lúc này ngay cả đôi mắt hạnh xinh đẹp kia cũng vô cùng dịu dàng và vô hại, ánh mắt thờ ơ nhưng trong veo ấy lại khiến Quỳnh cảm thấy mình bị cậu nhìn thấu tất cả suy nghĩ.

Cô ta kiên trì nhìn lại Hòa Ngọc.

Ánh mắt Hòa Ngọc lướt ngang qua Quỳnh, rồi lại nhìn xuống ngón út trên tay phải cô ta.

Chỉ số thông minh tăng cao cũng kéo theo cả trí nhớ của Hòa Ngọc, nó không hề kém cạnh trí nhớ vừa nhìn đã nhớ của người Hành Tinh Cơ Giới. Có rất nhiều chuyện đã từng xảy ra nhưng bây giờ cậu vẫn có thể nhớ được một cách rất rõ ràng.

Ví dụ như ải nói thật của phó bản Toàn dân yêu đương. Seattle đưa ra cho Quỳnh một câu hỏi khó, hỏi bí mật lớn nhất của Quỳnh là gì. Lúc đó đáp án của Quỳnh khiến người khác cảm thấy hoang mang, cô ta nói là ngón út trên tay phải.

Phát hiện ánh mắt của Hòa Ngọc, cơ thể Quỳnh trở nên cứng đờ.

Một lúc sau cô ta chầm chậm đưa tay lên kéo vành nón mình xuống, sau đó thu tay về, tiện thể bỏ cả hai tay vào trong túi áo, nghiêng đầu nhìn Hòa Ngọc cười, lộ ra lúm đồng tiền.

Cô ta trông gầy gò, thấp bé nhưng ngũ quan lại thanh tú, so với những cô gái xinh đẹp như Seattle thì cô ta càng giống một bé loli chưa trưởng thành hơn, trông rất vô hại. Nhưng đây lại không phải là một bé loli yếu ớt mà là người được huấn luyện đặc thù, đặt kỳ vọng của cả một hành tinh chính, sở hữu kỹ thuật hacker vượt trội hơn cả người của Hành Tinh Cơ Giới, có năng lực chiến đấu và trí tuệ cao ngút trời của khu thứ tư và là đặc công đứng đầu của Hành Tinh Hỗn Loạn.

Hòa Ngọc mỉm cười, cậu hướng về phía Quỳnh dùng khẩu hình miệng để nói một bí mật.

Quỳnh sững sờ, nhưng ngay sau đó cũng gật đầu đáp lại, không ai nhìn thấy được.

Tất cả những hành động này đều xảy ra trong chớp mắt, hai người lập tức hiểu ý nhìn đi nơi khác. Không chỉ khán giả không chú ý đến mà ngay cả những người đứng bên cạnh cũng không phát hiện ra.

Dùng sự náo nhiệt để phá tan bầu không khí căng thẳng ở trạm trung gian nhưng cũng chỉ được vài phút. Rất nhanh họ đã cảm nhận được một lực kéo, sau đó bọn họ đã biến mất khỏi trạm trung gian.

Trận chiến định mệnh trước vòng chung kết của Show sống còn đỉnh lưu chính thức được mở ra.
 
Hắn Tuyệt Đối Là Bug! (Vô Hạn Lưu)
Chương 1301: Chuyến Tàu (3)


[Hoan nghênh tiến vào vòng bán kết cuối cùng chọn mười người trong số năm mươi người của .]

[Vòng này sẽ loại bốn phần năm tuyển thủ tham gia, chỉ có mười người may mắn có thể tiến vào trận chung kết, tham gia trận chiến đỉnh cao cuối cùng, trận chung kết kịch liệt nhất, các tuyển thủ sắp bắt đầu cuộc đọ sức cuối cùng rồi, hãy cố gắng hết mình nhé!]

[Chủ đề của vòng bán kết là: Chuyến Tàu.]

[Sau đây, mọi người sẽ lên một con du thuyền có tên là "Con Số Chết Chóc". Mọi người sẽ xuất phát từ cảng tàu, vượt qua eo biển Gama đầy rẫy nguy hiểm để đến đảo Truyền Kỳ. Người thành công leo được lên trên đảo Truyền Kỳ sẽ được thăng cấp, tiến vào trận chung kết.]

[Nhiều nhất sẽ có mười tuyển thủ lên được đảo Truyền Kỳ, những người sau đó sẽ lập tức bị đào thải.]

[Để tập thể không bị loại bỏ, xin hãy xử lý những người cần bị loại trước.]

[Sau khi vào phó bản, mọi người sẽ có một trong những thân phận sau đây: 2 hành khách VIP, 1 thuyền trưởng, 1 người lái tàu, 40 hành khách bình thường, 4 bảo vệ, 2 nhân viên phục vụ. Như vậy, tổng cộng có sáu thân phận, địa vị trên du thuyền sẽ được quyết định theo theo trình tự trên.]

[Theo quy tắc, mỗi người đều phải bắt buộc hành động theo thân phận của mình. Khi vi phạm quy tắc thì người cấp cao hơn sẽ được xử lý người cấp thấp hơn.]

[Có nghĩa là hành khách VIP có quyền xử lý bất kỳ người nào vi phạm quy tắc trên thuyền, lúc này trang bị phòng ngự và năng lực chiến đấu của đối phương sẽ bị khóa lại. Thuyền trưởng chỉ có thể xử lý người lái tàu, hành khách bình thường, bảo vệ và nhân viên phục vụ khi họ vi phạm quy tắc.]

[Nhưng nếu người phạm luật không bị ai phát hiện hoặc không ai cấp cao hơn xử lý thì được miễn phạt.]

[Nhiệm vụ của cuộc thi này chính là sống sót đến được đảo Truyền Kỳ.]

[Trên du thuyền có rất nhiều bí mật chưa được khám phá ra. Trên đường đi ngang eo biển Gama sóng gió không ngừng, xin mọi người hãy thỏa thích hưởng thụ cuộc va chạm đầy nguy hiểm cũng đầy phấn khích này, hưởng thụ sự k*ch th*ch của cả hành trình.]

[Vòng thi này không được bỏ phiếu, không giới hạn thời gian thi đấu, chỉ cần đến đảo và thăng cấp. Xin hãy đặc biệt chú ý tất cả các thí sinh "lên đảo sau người thứ mười" đều sẽ bị loại.]

[Chuyến tàu sắp bắt đầu, thắng làm vua thua làm giặt, hoa tươi và tiếng vỗ tay đang đợi mọi người ở đích đến.]

Cuộc thi chính thức bắt đầu.

Hòa Ngọc từ từ mở mắt ra, hít sâu một hơi.

Đây là phó bản đã được ấp ủ từ rất lâu của người đứng phía sau bức màn, trông thì vô cùng đơn giản nhưng cuối cùng lại là...

Tên phó bản này là "Chuyến Tàu", năm mươi người cùng lên một chiếc du thuyền, mỗi người đều có một thân phận riêng, giữa các thân phận có sự phân chia giai cấp. Chỉ cần sống sót vượt qua được eo biển Gama, lên được đảo Truyền Kỳ thì sẽ thăng cấp thành công.

Những người lên đảo sau người thứ mười đều sẽ bị loại.

Nếu như vi phạm quy tắc trên thuyền thì người có thân phận cao hơn có thể dễ dàng xử lý bạn, năng lực phòng ngự và chiến đấu đều bị khóa, dường như bạn có thể bị người ta dùng một dao chém chết ngay.

Đứng ở góc độ của tuyển thủ mà nói thì phó bản này chỉ cần tập hợp mười người lại, giết bốn mươi người kia, giữa mười người họ sống hòa bình với nhau là có thể dễ dàng lên đến đảo rồi. Điều này vô cùng phù hợp với tác phong của đội Hòa Ngọc.

Nhưng mọi chuyện sẽ đơn giản thế sao?

Có "sự chênh lệch" giữa các thân phận, có "quyền xử quyết" như thế này là đã định trước du thuyền sẽ trở nên hỗn loạn, càng đừng nói đến những "bí mật chưa ai biết đến", còn có eo biển Gama đầy "sóng gió".

Phó bản này đầy rẫy những cạm bẫy.
 
Hắn Tuyệt Đối Là Bug! (Vô Hạn Lưu)
Chương 1302: Chuyến Tàu (4)


Hòa Ngọc đưa tay đẩy kính lên, nhìn về phía trước.

Lúc này cậu đang đứng trên lối ra vào của du thuyền, phía trước là cảng tàu ồn ào, một đoàn hành khách với đủ các kiểu quần áo, hai bảo vệ đang duy trì trật tự. Dường như đều là tuyển thủ dự thi.

Hòa Ngọc nghiêng đầu nhìn sang bên cạnh, đúng lúc chạm phải ánh mắt của Cách Đới đang đứng ở lối ra vào bên kia. Hai người đồng loạt rơi vào im lặng.

Hòa Ngọc chỉ cần đảo mắt, nhìn một lượt liền hiểu cách ăn mặc của Cách Đới ngay lúc này nghĩa là gì.

Là người của Hành Tinh Cơ Giới nhưng trông Cách Đới không hề kém cạnh Eugene chút nào, cả hai đều có gương mặt đúng tiêu chuẩn, dáng người hoàn hảo. Nhưng khác với nét mặt lưu manh của Eugene, trên mặt Cách Đới viết rõ sáu chữ thiếu gia nhà giàu ngạo mạn.

Mái tóc màu xám tro được chải ra phía sau trông rất gọn gàng, ngũ quan của gương mặt cực kỳ chuẩn, giữa trán có một hoa văn màu bạc mà chỉ riêng người Hành Tinh Cơ Giới mới có, trông rất đẹp.

Đương nhiên Hòa Ngọc cũng không dừng lại quá lâu trên gương mặt quá quen thuộc này, cậu đang nhìn quần áo của đối phương. Áo sơ mi trắng, áo gi-lê màu đen, cà vạt đen, quần tây.

Bộ quần áo vô cùng quen thuộc.

Hòa Ngọc hỏi: "Anh là nhân viên phục vụ à?"

Mặt của Cách Đới tối sầm lại: "Cảm ơn, cậu cũng vậy."

Tốt lắm, hai người họ đã chiếm được thân phận thấp nhất trên du thuyền: hai nhân viên phục vụ. Hai người đứng hai bên cửa ra vào của du thuyền, là nhân viên phục vụ nên phải chào đón mỗi một vị khách đặt chân lên du thuyền, rõ ràng phó bản này hơi đi theo hướng đóng vai để diễn kịch.

"Tút."

Tiếng còi báo hiệu ở cảng tàu kéo dài, đèn trên du thuyền bật sáng. Nhân viên bên ngoài cảng hô lớn: "Mời hành khách trên du thuyền Con Số Chết Chóc, mời hành khách trên du thuyền Con Số Chết Chóc lên thuyền."

Đám người Trấn Tinh ở không xa đã đi đến, nhanh chóng bước về phía Hòa Ngọc. Phó bản mới, quy tắc và trật tự đều mới nên họ cần thảo luận với nhau.

Nghe thấy tiếng hô hào, Lăng Bất Thần vừa đi vừa nói: "Lấy cái tên Con Số Chết Chóc như kia thì ai mà thèm lên tàu chứ, phó bản này đặt tên không phù hợp chút nào." Vừa nghe đã thấy xui xẻo.

Nguyên Trạch ở bên cạnh tò mò nhìn cậu ấy: "Cái tên này có gì không đúng? Con Số Chết Chóc, Con Số Địa Ngục, Con Số Nguy Hiểm, Con Số Sinh Tử đều là những chuyến tàu rất hot, đầy tính trải nghiệm."

Lăng Bất Thần: "..."

Họ đã đến gần chỗ Hòa Ngọc, nghe thế Hòa Ngọc khẽ chau mày: "Liên Bang và Trái Đất không giống nhau lắm, họ là người có thể tạo ra Show sống còn đỉnh lưu đấy."

Lăng Bất Thần: "..." Cậu hoàn toàn cạn lời: "Được thôi, tôi hiểu rồi."

Đám người Liên Bang luôn theo đuổi năng lực chiến đấu và thực lực, càng k*ch th*ch thì họ càng thích. Nếu không cũng sẽ không phát minh ra Show sống còn đỉnh lưu có hàng ngàn người tham gia nhưng chỉ có một người được thăng cấp, thế nhưng lần nào cũng có rất nhiều người đăng ký. Bao gồm cả lần này, họ mời rất nhiều người của hành tinh rác đến là để gia tăng sự đẫm máu và k*ch th*ch.

“Con Số Chết Chóc” thực sự là tên gọi nổi tiếng.

Càng nguy hiểm càng kịch liệt thì họ càng hài lòng.
 
Hắn Tuyệt Đối Là Bug! (Vô Hạn Lưu)
Chương 1303: Chuyến Tàu (5)


Vạn Nhân Trảm đang duy trì trật tự, buồn bực kéo lấy quần áo của mình, thô lỗ nói: "Đậu má, con mẹ nó chứ bảo vệ cũng chỉ tốt hơn nhân viên phục vụ."

Đúng vậy, Vạn Nhân Trảm là bảo vệ.

So với Cách Đới thì Vạn Nhân Trảm có da có thịt hơn, dáng người cũng đầy đặn hơn. Bộ đồ này lại quá ôm sát khiến gã trông vô cùng nam tính, cơ thể đầy đặn khiến quần áo căng chặt, các khối cơ trên người lộ hết ra ngoài trông rất mạnh mẽ. Phối hợp với vết sẹo trên gương mặt, đây là người hoàn toàn có thể dọa một đứa trẻ phải bật khóc, trông vừa ngầu vừa hung dữ.

Đương nhiên có đẹp hơn nữa thì cũng chỉ làm bảo vệ thôi, Vạn Nhân Trảm không thích điều này.

Bên cạnh là Bạc Kinh Sơn mặc quần áo y hệt Vạn Nhân Trảm, anh ấy bình tĩnh hô lên: "Xin hãy lập tức lên thuyền, du thuyền Con Số Chết Chóc sẽ khởi hành sau mười phút nữa." làm một người bảo vệ thực thụ.

Ngay lúc này trong đám đông bên ngoài, Vạn Nhân Trảm và Bạc Kinh Sơn là bảo vệ.

Trấn Tinh bước đến bên cạnh Hòa Ngọc, nhìn cậu bằng ánh mắt lo lắng, giọng nói nhẹ nhàng: "Thân phận của cậu trong phó bản này không có lợi cho lắm, cẩn thận chút."

Hòa Ngọc gật đầu, lúc liếc xuống bảng thân phận trước ngực Trấn Tinh thì sững sờ.

Những thứ như vận may đúng là rất kỳ diệu.

Trấn Tinh là hành khách VIP, theo sắp đặt của phó bản thì đây là người có đẳng cấp cao nhất, ngay cả thuyền trưởng cũng không đụng được.

Cách Đới nhìn qua mọi người, bày ra vẻ chế giễu nhìn Vạn Nhân Trảm: "Bảo vệ, có vẻ rất hợp với mày đấy."

Vạn Nhân Trảm lập tức lạnh lùng cười lại: "Nhân viên phục vụ cũng rất hợp với mày." Vẻ mặt gã đầy châm chọc: "Vừa rồi vẫn còn đang buồn bực vì thân phận bảo vệ này, nhưng lúc nhìn thấy mày thì đột nhiên cảm thấy như vậy cũng không tệ lắm." Dù sao vẫn còn nhân viên phục vụ tệ hơn mình.

Mắt Cách Đới lóe lên nét tức giận, trừng mắt với Vạn Nhân Trảm: "Mày đang chế giễu Hòa Ngọc sao? Có đến tận hai nhân viên phục vụ, là tao và Hòa Ngọc đấy."

Đứng trước mặt Hòa Ngọc, Vạn Nhân Trảm trông rất dữ tợn nhưng thực tế lại rất sợ cậu. Gã cẩn thận nhìn sang Hòa Ngọc, thấy đối phương không có phản ứng gì đặc biệt thì lập tức hất cằm lên: "Mày xem lại quy tắc của nhân viên phục vụ đi, bảo vệ cao hơn nhân viên phục vụ một bậc, tốt nhất mày nên biết điều với tao một chút, nếu không..."

"Nếu không thì mày sẽ thế nào?" Cách Đới lạnh lùng cười. Nếu như vì vậy mà bảo gã phải khuất phục Vạn Nhân Trảm thì nằm mơ đi.

Đoàn Vu Thần chỉ là một hành khách bình thường, anh ta lắc đầu tỏ vẻ không quan tâm đến hai người đang cãi nhau, bước lên du thuyền trước.

"Đợi đã."

Giọng nói của Eugene vang lên từ trong du thuyền, sau đó gã với mái tóc màu bạch kim và đôi mắt đen láy bước ra.

Gã mặc bộ đồng phục của thuyền trưởng, vóc dáng hoàn mỹ được khắc họa rõ rệt, đường cong cơ ngực nhấp nhô dưới lớp áo, không thể thấy rõ nhưng chắc chắn vô cùng hoàn hảo. Mặc dù bắp tay không lộ ra ngoài nhưng chắc nịch, ánh mắt sắc bén, sâu thẳm, gã chầm chậm bước ra, khí chất khác hoàn toàn với mọi người.

Còn phía sau gã là hai bảo vệ nữa. Là Trảm Đặc và Triệu Bằng Khí.

Triệu Bằng Khí có thân hình cực kỳ giống người Liên Bang, khán giả thường quên đi rằng anh ta đến từ Trái Đất. Đám người Hòa Ngọc cũng chưa từng tổ đội với anh ta, cho dù là cùng một phó bản. Lần này cũng như thế, mắt đối phương nhìn thẳng, đóng vai bảo vệ một cách hoàn hảo.

Trừ người lái tàu vẫn chưa xuất hiện thì những thân phận trong phó bản này đều đã có mặt hết.
 
Hắn Tuyệt Đối Là Bug! (Vô Hạn Lưu)
Chương 1304: Chuyến Tàu (6)


Mọi người nhìn Eugene khẽ sững sờ.

Vạn Nhân Trảm ngưỡng mộ đến bật khóc: "Tại sao mày lại là thuyền trưởng còn tao chỉ là một bảo vệ thôi thế."

Eugene nghiêng đầu nhếch miệng cười: "Thì ra vận may của mày cũng chẳng ra sao cả, ha ha ha, có thấy chưa, tao là thuyền trưởng." Hai chữ cuối cùng là cố ý nói cho Cách Đới nghe, bộ dạng vô cùng đắc ý và gợi đòn. Có người cũng vì thế mà tức đến nghiến răng.

Bộ dạng của Eugene vẫn đê tiện, thiếu đánh như thế, mái tóc màu bạch kim bay phấp phới, đôi mắt hơi híp lại đầy phong lưu. Rồi gã ưỡn ngực lên phủi phủi cái bảng thân phận của mình, khoe khoang thân phận "thuyền trưởng". Gã còn chen lấn để đứng bên cạnh Hòa Ngọc, thể hiện sức quyến rũ của mình. Bộ đồng phục của thuyền trưởng đúng thật là đẹp hơn những bộ đồ khác.

Cách Đới: "..." Tức giận đến nỗi phồng lên như cá nóc.

Cho gã thân phận một hành khách bình thường cũng tốt hơn nhiều là nhân viên phục vụ mà.

Đoàn Vu Thần ho lên một tiếng: "Thuyền trưởng, chúng ta có thể vào trong chưa?"

Eugene đáp: "Đương nhiên, không được." Gã hất cằm lên, cánh tay máy móc vươn ra, nhìn sang Trấn Tinh và Lăng Bất Thần cười tươi: "Quy tắc của du thuyền Con Số Chết Chóc chính là hành khách VIP được ưu tiên vào trước."

Hành khách VIP là Trấn Tinh và Lăng Bất Thần. Sự sắp xếp này đúng là khiến người ta ghen tị đỏ mắt.

Trảm Đặc lẳng lặng suy nghĩ, xem ra vận may của Vạn Nhân Trảm không thể so với Lăng Bất Thần được.

Cũng đúng, Vua Châu Âu hẳn phải luôn khác biệt như thế.

Lăng - Vua Châu Âu - Bất Thần yên lặng nhấc chân lên, cùng Trấn Tinh bước vào cửa ra vào của du thuyền dưới ánh nhìn của những người còn lại. Chiếc du thuyền được neo sát cảng, tấm ván trên du thuyền móc nối với bờ. Hai người họ bước lên du thuyền bằng tấm ván rộng lớn kia. Đợi khi tất cả đều đã vào trong hết thì tấm ván kia mới đóng lại, đợi đến khi du thuyền dừng lại mới được thả xuống đảo Truyền Kỳ.

Hai người họ lướt ngang qua Hòa Ngọc và Cách Đới. Trong đầu Hòa Ngọc nghe thấy âm thanh nhắc nhở rất rõ ràng.

— Quy định của du thuyền Con Số Chết Chóc, khi hành khách lên thuyền và rời đi thì nhân viên phục vụ bắt buộc phải cung kính chào đón, hoan nghênh hành khách.

Hòa Ngọc khẽ chau mày nhìn Cách Đới. Cách Đới cũng chau mày, sắc mặt trông rất khó coi nhìn Hòa Ngọc.

Quy định của du thuyền Con Số Chết Chóc. Chứng minh đây là quy tắc mà họ phải tuân theo.

Một khi họ không tuân thủ quy tắc này thì sẽ coi như phạm quy. Lúc đó, những người có cấp bậc cao hơn đồng thời cũng là tuyển thủ tham gia dự thi sẽ có thể giết họ, còn họ thì không thể phản kháng lại được. Cũng đồng nghĩa chỉ cần có người muốn giết thì chắc chắn họ sẽ phải ngồi yên chịu chết.

Cách Đới nghiến răng ken két.

Hòa Ngọc lại hết sức bình tĩnh đưa tay đặt lên trước ngực, mỉm cười, động tác chào đón trông rất đẹp: "Hoan nghênh đến với du thuyền Con Số Chết Chóc."

Cách Đới nghiến răng nghiến lợi, cũng cúi người theo: "Hoan nghênh, đến với, du thuyền Con Số Chết Chóc."

Mọi người không ai biết thông báo này nên đều trợn tròn mắt. Trấn Tinh và Lăng Bất Thần đồng loạt chau mày, hai người nhìn nhau, rất nhanh đã hiểu đây là quy tắc của hai người họ, là quy tắc thì không thể làm trái.

Lăng Bất Thần ho lên một tiếng: "Cậu đi vào trong pha trà cho tôi." Họ muốn đưa Hòa Ngọc ra chỗ khác.

Trấn Tinh nhìn sang Eugene hỏi: "Như vậy không sao đấy chứ?"

Đương nhiên, Eugene không muốn làm khó Hòa Ngọc, gã kiểm tra quyển sổ tay thuyền trưởng của mình rồi lầm bầm đáp: "Trong này có nói phải cố gắng thỏa mãn yêu cầu của hành khách VIP." Gã đóng quyển sổ tay lại, cười rất khách sáo: "Thưa quý khách VIP thân mến, đương nhiên là được rồi, hãy đưa nhân viên phục vụ Hòa Ngọc đi."

Lăng Bất Thần nhìn Hòa Ngọc. Hòa Ngọc đứng thẳng, đi theo Lăng Bất Thần vào cửa của Con Số Chết Chóc.

Phía này Cách Đới sắp khóc đến nơi.

Một Cách Đới trước giờ luôn kiêu căng nhưng nay trên mặt lại viết đầy chữ: "Đưa tôi đi với."

Đừng để tôi ở đây một mình mà.
 
Hắn Tuyệt Đối Là Bug! (Vô Hạn Lưu)
Chương 1305: Chuyến Tàu (7)


Trấn Tinh nhìn gã, mặt không cảm xúc định rời đi, nhưng Cách Đới thật sự không nhẫn nhịn được nữa nên đã lên tiếng: "Thưa quý khách, anh có cần một nhân viên phục vụ để pha trà giúp anh không, anh có thể chọn tôi đấy."

Trấn Tinh còn chưa lên tiếng thì Eugene đã mỉm cười: "Cậu thì không được."

Cách Đới lập tức nổi điên lên: "Tại sao?"

Eugene đáp: "Bởi vì cậu không dùng kính ngữ với khách hàng."

Cách Đới: "..." Gã nghiến răng: "Kính thưa quý hành khách, ngài có thể đưa tôi đi cùng không?"

Cuối cùng Trấn Tinh vẫn đưa Cách Đới theo. Rõ ràng một là đồng đội, cho dù bây giờ có hiềm khích nhưng cũng không cần thiết phải ép gã đứng bên ngoài đón tiếp hành khách.

Cách Đới thở phào một hơi thả lỏng người. Vạn Nhân Trảm lại hơi thất vọng, gã rất muốn thấy Cách Đới cúi chào mình.

"Nhân viên phục vụ đi rồi, bảo vệ, các người đến thay đi." Eugene nhìn sang bốn bảo vệ, cuối cùng đưa ra lựa chọn: "Vạn Nhân Trảm, Trảm Đặc, hai người qua đây đón tiếp hành khách, với những hành khách có hành lý thì hai người phải giúp họ cầm đấy."

Vạn Nhân Trảm lập tức nổi điên lên: "Dựa vào cái gì chứ?"

Eugene cười: "Dựa vào việc tao là thuyền trưởng, còn mày chỉ là bảo vệ thôi." Gã mở quyển sổ tay thuyền trưởng ra: "Không thể trách tao được, trên sổ tay có viết bắt buộc phải có người đón tiếp hành khách."

Vạn Nhân Trảm hung dữ trừng mắt, nghiến răng đáp lại: "Vậy mày có thể bảo họ thay tao được mà."

Cách Đới cười tươi rói: "Mày muốn làm trái quy định sao?"

Hai người lập tức bối rối, đến lượt Cách Đới chế giễu ngược lại.

Vạn Nhân Trảm: "..." Hơi thở của gã trở nên dồn dập, tức đến mức mặt đỏ bừng lên, nhìn chằm chằm vào Eugene.

Có lẽ là do phó bản quy định nên quần áo của rất nhiều người đều bị thay đổi, hơn nữa còn có thêm một rương hành lý không mở ra được. Chúng rất nặng, theo quy tắc thì những thứ này đều do nhân viên phục vụ và bảo vệ mang vào trong. "Nhân viên phục vụ" bị đưa đi hết rồi, nên chỉ còn lại "bảo vệ" mà thôi.

Vạn Nhân Trảm hít sâu một hơi, nhanh chóng khiêng hành lý của mọi người vào trong.

Người cuối cùng là Đường Kha, anh ta đưa hành lý cho Vạn Nhân Trảm, cười cười dường như rất đồng cảm.

Vạn Nhân Trảm thấy vậy thì giật lấy rương hành lý, định vứt thẳng nó vào trong, nhưng rương hành lý này lại rất nặng, hơn nữa gã lại đang tức giận nên đã dùng hết sức lực của mình. Kết quả, rương hành lý đã đập vào cửa ra vào của du thuyền, vỡ một cái lỗ lớn.

Từ cánh cửa cho đến tấm ván đều bị hư hại.

Quả nhiên, Vạn Nhân Trảm không hổ là tuyển thủ có năng lực chiến đấu cá nhân mạnh nhất.

Khán giả: "..."

Vạn Nhân Trảm cũng sững sờ, bàn tay cứng đờ.

Cái này...

Sau đó, một nhân viên làm việc ở cảng tàu bước đến, sốt ruột hỏi: "Sao thế?"

Đợi khi nhân viên này nhìn thấy rõ cửa và tấm ván bị hư hại thì đồng tử đã co lại, không dám tin cất tiếng hỏi: "Cửa bị đập vỡ luôn rồi à? Trời ạ, rốt cuộc anh đã dùng bao nhiêu sức lực thế?"

Eugene chau mày hỏi: "Nên làm sao đây?"

Một kẻ khờ cũng biết cửa của một chiếc du thuyền bị hư hại thì không thể nào không có vấn đề được, ít nhất trên con thuyền Con Số Chết Chóc thì vấn đề này rất lớn.
 
Hắn Tuyệt Đối Là Bug! (Vô Hạn Lưu)
Chương 1306: Chuyến Tàu (8)


"Du thuyền Con Số Chết Chóc sắp xuất phát rồi, bảo người đến sửa còn kịp đấy."

Nhân viên ấy ôm đầu, trông vô cùng buồn phiền, hình như anh ta suy nghĩ ra được gì đó nên đã ném chìa khóa cho Hòa Ngọc: "Nhân viên phục vụ, vào kho lấy một tấm bảng bổ sung đến đây để lắp vào chỗ cánh cửa."

Anh ta tươi cười nhìn sang thuyền trưởng Eugene: "Không sao đâu thuyền trưởng, may là đúng lúc cảng chúng tôi có bảng bổ sung, có thể dùng nó để thay vào, đúng là may mắn quá mà."

Eugene nghe thế thì hai mắt sáng lên, nhếch miệng cười, sau đó gã quay đầu nhìn Hòa Ngọc: "Nhân viên phục vụ này trông yếu ớt quá, để bảo vệ đi đi."

Hòa Ngọc tiến lên một bước: "Chúng ta đi thôi."

Cậu đã lên tiếng thì cho dù đám người Eugene không hiểu thì cũng tuyệt đối không phá đám cậu được. Vì thế, Eugene gật đầu: "Vậy hai người đi nhanh đi, ba giờ thuyền sẽ xuất phát, bây giờ chỉ còn ba phút thôi đấy."

Hòa Ngọc lập tức nhấc chân lên, bước nhanh ra cửa xuống du thuyền, đi qua tấm ván để bước lên bờ, nhưng chỉ lên đến bờ vẫn chưa đủ, vị trí của nhà kho ở rất xa du thuyền họ.

Cách Đới không hiểu gì đi theo, hai người chỉ mất một phút đã đến được nhà kho. Hòa Ngọc dùng vài câu để nói rõ quá trình, cầm lấy chìa khóa, nhân viên thủ kho lập tức chỉ họ vào nơi để hàng: "Bảng bổ sung đều ở trong đó hết, mới được mang đến cách đây không lâu, hai người vào lấy đi."

Dứt lời anh ta nhỏ giọng lầm bầm: "Thật là lãng phí, bảng bổ sung đắt lắm đấy. Rõ ràng trước đó đã kiểm tra du thuyền không thấy vấn đề gì mà, rốt cuộc là ai thiếu đạo đức đến mức có thể phá hủy cả cửa du thuyền cơ chứ?"

Hòa Ngọc và Cách Đới xem như không nghe thấy, bước thẳng vào trong lấy bảng bổ sung.

Dù sao thì người thiếu đạo đức đó cũng không phải hai người họ.

Cũng không cần phải cãi lại thay cho Vạn Nhân Trảm.

Bảng bổ sung là một loại sản phẩm máy móc đặc biệt của Liên Bang, chỉ cần đặt ở nơi có lỗ hổng thì nó sẽ tự động nối liền lại với nhau. Bảng bổ sung sẽ sửa chữa lỗ hổng, khôi phục nguyên trạng của đồ vật mà không để lại dấu vết gì.

Nơi cất giữ bảng bổ sung có ba vị trí, hai vị trí đầu tiên để trống, Cách Đới không để Hòa Ngọc ra tay, đi thẳng đến vị trí thứ ba để lấy. Thời gian chỉ còn một phút hai mươi giây, hai người vội vàng ra khỏi đó.

Vào lúc chỉ còn lại mười giây thì họ quay về, lúc này những người khác đã lên du thuyền hết, Vạn Nhân Trảm cũng biết mình vừa gây họa nên vô cùng ngoan ngoãn đứng bên trong đợi hai người họ về.

Eugene thấy bảng bổ sung thì thở phào một hơi: "Sắp phải đóng cửa rồi, nhanh tay lắp nó vào đi."

Cách Đới chau mày, mặc dù gã không muốn nghe Eugene chỉ huy nhưng gã cũng biết chuyện này đang rất gấp, nên đã lập tức lắp bảng bổ sung vào. Bọn họ đều là người của Hành Tinh Cơ Giới nên hành động vô cùng rất thuần thục.

Khoảng tầm ba mươi giây sau thì bảng bổ sung đã sửa xong lỗ hổng.

Còn hai giây, cửa du thuyền dần dần đóng lại, Hòa Ngọc và Cách Đới cũng vào trong.

Một giây cuối cùng, cửa du thuyền hoàn toàn đóng chặt.

"Tút." Du thuyền Con Số Chết Chóc chính thức khởi hành.

Đám người Hòa Ngọc đứng chặn ngay cửa, cậu nhìn chằm chằm vào bảng bổ sung. Eugene nhích lại gần, gã cao hơn Hòa Ngọc nhiều, bây giờ lại mặc đồng phục, đứng bên cạnh Hòa Ngọc trông rất hài hòa.

Gã đắc ý nói: "Thế nào? Kỹ thuật của Liên Bang không tệ chứ? Hành Tinh Cơ Giới có kỹ thuật giỏi nhất, bảng bổ sung cũng do Hành Tinh Cơ Giới phát minh đấy."

Cách Đới hừ lạnh một tiếng: "Cũng đâu phải anh phát minh ra."

Nhưng gã cũng đồng ý với Eugene: "Đúng là người Hành Tinh Cơ Giới rất giỏi về mặt kỹ thuật, Hòa Ngọc, nếu như có thể sống sót trở ra ngoài thì hoan nghênh cậu đến định cư ở Hành Tinh Cơ Giới để cảm nhận rõ sự phát triển của kỹ thuật nơi đây."

Đột nhiên Hòa Ngọc đưa tay lên đẩy chiếc kính không gọng, giọng nói nhẹ nhàng: "Tôi đang suy nghĩ tới một vấn đề."

"Vấn đề gì?" Cách Đới hoang mang.

Hòa Ngọc đáp: "Nhân viên nói bảng bổ sung mới được nhập thêm vào cảng, nhân viên trong kho lại nói thứ như bảng bổ sung này không hề rẻ, nếu như không phải Con Số Chết Chóc sắp khởi hành thì dưới tình huống bình thường cũng sẽ không sử dụng bảng bổ sung mà sẽ cho người đến sửa."

Giọng điệu cậu thay đổi: "Vậy vấn đề là hai tấm bảng bổ sung còn lại đâu."
 
Hắn Tuyệt Đối Là Bug! (Vô Hạn Lưu)
Chương 1307: Chuyến Tàu (9)


Nơi cất giữ của bảng bổ sung tổng cộng có ba vị trí.

Cái mà họ lấy đi là đã là mảnh cuối cùng, cho nên hai mảnh đầu tiên rõ ràng đã bị lấy đi trước đó.

Đây chỉ là một bến cảng nhỏ, bình thường khi tàu đến đây thì đều đã được tu sửa kỹ càng. Sau khi dừng lại tại cảng, sẽ có nhân viên chuyên nghiệp kiểm tra. Khoa học và công nghệ ở Liên Bang phát triển, tàu thường sẽ mang theo công cụ sửa chữa và vật liệu của riêng mình. Vì du thuyền Con Số Chết Chóc được thiết lập bởi phó bản nên không có nhân viên bảo trì trên tàu, vì vậy, vào phút chót chỉ có thể dựa vào cảng để giải quyết vấn đề, thuộc trường hợp đặc biệt.

Cũng bởi vậy mà nhìn chung cũng không có nhiều tàu dùng đến bảng bổ sung, nhưng ba bảng bổ sung vừa mới đến mà lúc này chỉ còn lại một cái bảng cuối cùng.

Không phải trên mỗi con tàu đều có một Vạn Nhân Trảm, mạnh mẽ đến mức chỉ cần dùng sức chiến đấu của bản thân cũng có thể khiến thân tàu thủng một lỗ hổng.

Hình như là có chút không đúng...

Mọi người hơi giật mình, tầm mắt nhìn ra theo tầm mắt của Hòa Ngọc về phía cửa của kho hàng - nơi lấy bảng bổ sung - đứng sừng sững ở rìa cảng. Bọn họ đang ở bị ngăn cách với nó bởi bến cảng và địa điểm nơi hành khách đứng đợi.

Cách Đới khẽ cau mày: "Bị tàu khác sử dụng à?"

Nguyên Trạch gật đầu: “Rất có thể, dù sao nơi này cũng không chỉ có một con tàu của chúng ta.”

"Bảng bổ sung thực sự rất đắt, nếu không phải vì Vạn Nhân Trảm, chúng ta cũng không cần dùng bảng bổ sung." Eugene nhìn về phía Vạn Nhân Trảm, mỉm cười: "Mày gây họa như vậy cho du thuyền, đã xem như vi phạm quy tắc."

Vi phạm? Cái mũ này không thể chụp lung tung được đâu, chỉ cần không để ý một chút sẽ chết bất đắc kỳ tử đó.

Gã lập tức trừng mắt: "Đùa gì thế? Quy định nào viết không cẩn thận đập vỡ cửa cũng coi như là vi phạm quy định? Rõ ràng là cửa tàu không đủ chắc chắn!"

Mọi người: "..."

Mẹ nó, lý do sắc bén vãi!

Eugene ưỡn ngực, phô bày chiếc huy hiệu thân phận trước ngực, nâng cằm lên: "Vậy mày chống đối thuyền trưởng thì sao, một nhân viên bảo vệ hình như không có tư cách chống đối thuyền trưởng nhỉ."

Vạn Nhân Trảm nghiến răng nghiến lợi, gằn từng chữ: "Tao không có chống đối mày, chỉ là nói chuyện có chút lớn tiếng thôi!"

Eugene: "Thật à? Thế mày cười một cái xem nào?"

Rõ ràng gã cố ý đùa giỡn Vạn Nhân Trảm. Tuy nhiên, là một "bảo vệ" thì gã thực sự không thể chống lại "thuyền trưởng".

Vì vậy, Vạn Nhân Trảm với vẻ mặt xanh lét, chỉ đành giật giật khóe miệng, mỉm cười một cách quái dị. Một chiến sĩ hung hãn, cùng với đôi mắt tức giận đến phun lửa, cơ bắp căng lên, lồng ngực phập phồng nhưng buộc mình phải cười, cười còn khó coi hơn khóc, trông rất buồn cười.

Eugene đã được đền bù đúng như mong muốn của mình, hài lòng nói: "Coi như mày đã đậu bài kiểm tra."

Vạn Nhân Trảm nghiến răng: "Đừng cầm lông gà làm lệnh tiễn, không phải là vì thân phận trong phó bản, thì mày đừng thật sự cho rằng bản thân ghê gớm lắm đấy."

Khuôn mặt máy móc của Eugene nở một nụ cười, mái tóc bạc bay bay, cơ thể máy móc duỗi ra, giọng nói nhẹ nhàng: "Bảo vệ, chuyển tất cả các vali lên, sắp xếp vào phòng cho tất cả các hành khách."

Vạn Nhân Trảm: "...."

Lúc này gã thật sự muốn giết người!
 
Hắn Tuyệt Đối Là Bug! (Vô Hạn Lưu)
Chương 1308: Chuyến Tàu (10)


Bạn còn 9 lượt đọc trên websiteTìm hiểu thêm

Hai người tranh cãi, người khác đều xem náo nhiệt nhưng cũng có người không thèm để ý.

Trấn Tinh hít sâu một hơi, kéo đề tài trở về nghi vấn của Hòa Ngọc: "Cậu phát hiện bảng bổ sung có vấn đề gì à?"

Nghe vậy, những người khác ngừng hóng chuyện, ngay cả Vạn Nhân Trảm và Eugene cũng dừng lại, nhìn về phía Hòa Ngọc.

Hòa Ngọc lắc đầu, xòe tay: "Tôi cũng không biết cụ thể chỗ nào có vấn đề, tôi luôn cảm thấy kỳ quái, tất cả đều kỳ quái." Cậu dừng lại và nói thêm: "Nếu bắt buộc phải có lý do thì có lẽ đó là - trực giác."

Kể từ khi vào phó bản, Hòa Ngọc vẫn chưa nhìn thấy bình luận, cũng không thể nhận thêm thông tin gì khác. Nhưng cậu luôn cảm thấy không đúng ở đâu đó.

Tất cả mọi thứ là lạ, thậm chí là ngay cả chính mình cũng có chút không đúng.

Những người khác cau mày. Trận đấu cho đến bây giờ, các tuyển thủ thực sự cũng không phải là kẻ ngốc, ngay cả những tuyển thủ đến từ các nhóm nhỏ cũng rất nhạy cảm. Bất cứ ai tại thời điểm này, có bất kỳ trực giác kỳ lạ nào họ đều cần phải chú ý. Huống chi người này còn là Hòa Ngọc, người hiếm khi phạm sai lầm.

Ánh mắt của tất cả mọi người tập trung trên bảng bổ sung, rơi vào suy nghĩ. Tuy nhiên, không phát hiện được chút bất thường nào cả.

Đoàn Vu Thần đặt tay lên đó sờ sờ, lại nhìn nhà kho dần dần cách xa, giọng nói bất đắc dĩ: "Tôi thật sự không thấy bất cứ vấn đề gì, bảng bổ sung không có vấn đề, cũng mới giống y như bảng bổ sung ở Liên Bang. Còn có hai bảng bổ sung kia có thể thật sự là do trùng hợp ngẫu nhiên bị dùng hết, đáng tiếc chúng ta không có thời gian dò xét bến cảng."

Trảm Đặc sờ cằm: "Bến cảng quan trọng như vậy sao? Nhiệm vụ phó bản là lên bờ, nguy hiểm cũng ở eo biển Gama, một nhà kho không liên quan đến chuyến tàu, hình như cậu nhạy cảm quá đấy?"

Quỳnh cũng nghi ngờ nhưng không tìm thấy gì. Vì vậy, cô ta lắc đầu: "Thực sự, phó bản của chúng ta là chuyến tàu, trọng tâm nên được đặt vào chuyến tàu. Con tàu đã khởi hành, vì tạm thời không thể nghĩ ra, nên cứ tiếp tục thăm dò trên tàu đã."

Nghe vậy, Hòa Ngọc gật đầu, nhìn sang nơi khác. Gọng kính không viền tinh xảo đang tùy tiện nằm lên cánh mũi, đôi mắt hạnh xinh đẹp thâm thúy, cậu nhẹ nhàng nói: “Mong là chỉ là do tôi nghĩ nhiều quá.”

Giọng nói vừa dứt, bên trong tàu vang lên một tiếng hét: "Này, rốt cuộc mấy người phải ở bên ngoài bao lâu thế, quan tâm đến tôi với."

Mọi người: "..."

Eugene giơ tay xoa xoa mi tâm, nói với Hòa Ngọc: "Là Balle, người lái tàu của phó bản này, anh ta đang lái thuyền."

Hòa Ngọc hiểu rõ nên chỉ gật đầu. Cậu có ấn tượng với Balle, một cao thủ Liên Bang, có mối quan hệ rất tốt với Triệu Bằng Khí, hai người trong số họ cũng được coi là một nhóm nhỏ, đã xông pha cùng nhau cho đến bây giờ.

Trấn Tinh nhìn về phía phong cảnh bên ngoài. Bây giờ chỉ mới khởi hành, bên ngoài vẫn khá yên bình, biển xanh mây trắng, không có bất kỳ mối nguy hiểm nào. Dời mắt đi, gã nhìn về phía Hòa Ngọc: "Đi khoang điều khiển boong tàu không?"

Hòa Ngọc gật đầu, làm nhiệm vụ của một người phục vụ, đưa hành lý đến phòng riêng của họ, giọng nói bình tĩnh: "Sắp xếp mọi thứ trước đã rồi đi tìm Balle, chắc là người lái thuyền có bản đồ hành trình, tôi e là chúng ta phải lên kế hoạch sớm."

Nói xong, đoàn người nhao nhao di chuyển.

Những chiếc rương này đến từ các phó bản, không phải là do họ mang theo nhưng những thứ bên trong hoàn toàn phù hợp với thân phận "hành khách", một số quần áo thường ngày, một vài đồ dùng xách tay đơn giản, không có nhiều tác dụng và thông tin.

Trong quá trình sắp xếp đồ đạc, Hòa Ngọc quan sát toàn bộ du thuyền. Nhìn từ bên ngoài, du thuyền có tổng cộng ba tầng. Tầng trên cùng là phòng điều khiển, là nơi của người lái tàu, có một boong thuyền.

Từ tầng thượng đi xuống tầng 1 chỉ có ba phòng: thuyền trưởng Eugene và hành khách VIP Trấn Tinh, Lăng Bất Thần mỗi người một phòng.

Tầng dưới cùng là phòng của hành khách bình thường. Tầng này lớn nhất, cũng là nơi rộng nhất, hành khách bình thường thì hai người ở chung một phòng, tổng cộng có 20 phòng. Cùng với đó là khu vực ăn uống, khu vực thư giãn, tất cả đều ở tầng này.

Du thuyền không chỉ có như vậy. Tầng tiếp theo là nơi bốn bảo vệ sống với hai người phục vụ. Ở đó cực kỳ đơn sơ, chỉ có một căn phòng nhỏ, sắp xếp giường tầng và cả sáu người bọn họ đều sống trong đó.

Toàn bộ cấu trúc của du thuyền cũng tương đối đơn giản. Sau khi đi bộ một vòng, bí mật không rõ kia vẫn chưa được khám phá.
 
Hắn Tuyệt Đối Là Bug! (Vô Hạn Lưu)
Chương 1309: Chuyến Tàu (11) - Lụa đẹp vì người


Đoàn người di chuyển lên tầng trên cùng, đi đến buồng lái thuyền.

Eugene vừa đi lên, đã lập tức lớn tiếng hỏi: "Balle, sao cậu có phát hiện gì không?"

Giọng điệu Balle nặng nề: "Tôi có thể phát hiện ra gì với thân phận này đây? Nhiệm vụ của phó bản cho tôi là để cho tôi lái thuyền, tôi hoàn toàn không thể rời khỏi buồng lái!"

Thật xui xẻo. So sánh với các thí sinh khác có thể thoải mái đi tới đi lui, Balle rất nghẹn ngào.

Cách Đới hừ lạnh một tiếng: "Du thuyền có thể lái tự động, căn bản không cần anh."

Balle giậm chân: "Có cái rắm, phó bản quy định ông đây lúc nào cũng phải quan sát, nếu không thì chính là không làm tròn trách nhiệm, vi phạm quy tắc, mẹ nó không phải đang muốn bẫy người ta sao?"

Eugene hơi nhướng mày. Ở phía sau anh ta, Triệu Bằng Khí thở dài: "Balle, anh đã tự phơi bày điểm yếu của anh rồi."

Balle: "..." Đúng giận quá hoá ngu rồi!

Những nguy hiểm ở trong phó bản đương nhiên không chỉ là đến từ bên ngoài mà còn là bên trong nội bộ.

Chỉ cho phép mười người sống sót, chắc chắn bọn họ sẽ ngày nhớ đêm mong hãm hại nhau.

Anh ta đã tự phơi bày điểm yếu của mình, chỉ cần ai đó lừa anh ta ra khỏi boong tàu thì anh ta đã hoàn toàn “lĩnh cơm” được rồi.

Balle buồn bực.

Vóc dáng của anh ta cao hơn Hòa Ngọc rất nhiều nhưng so với những người Liên Bang khác thì được coi là hơi thấp bé, ngay cả chiều cao hiện tại của Triệu Bằng Khí cũng đã sắp đuổi kịp anh ta. Anh ta cũng rất đẹp trai nhưng so với các thí sinh giống như nam thần tài thế, anh ta đúng là vẫn kém hơn một chút. Thực lực của Balle cũng rất mạnh, có điều vẫn kém hơn đám người Trấn Tinh một bậc.

Một tuyển thủ bình thường như vậy nhưng chắc chắn không ai sẽ coi thường anh ta. Có thể đi đến bây giờ, không phải không có người tốt nhưng hầu hết trong số họ đều có sức mạnh và trí thông minh không tầm thường.

Thấy mình tự nói ra điểm yếu, Balle cũng không tức giận, thở dài một hơi: "Dù sao chắc chắn là tôi sẽ không rời khỏi buồng lái, mặc kệ đi."

Cách Đới nhìn Balle một cái thật sâu: "Nếu anh chỉ có thể là một người điều khiển trên boong tàu thì cũng không an toàn." Nếu người nào đó có thân phận lớn hơn anh ta muốn ra tay thì để anh ta ở đây một mình cũng là khá nguy hiểm.

Balle mỉm cười một cách khách sáo: "Không cần phải lo lắng, tôi có cách."

Cho dù thật sự anh ta không có bất kỳ kế sách hoàn chỉnh, thì hẳn anh ta cũng phải có vài dự tính, nếu không, những tuyển thủ này chắc chắn sẽ coi anh ta như một con cừu dễ săn.

Nghe vậy, Cách Đới không nhiều lời nữa.

Trảm Đặc đảo mắt nhìn qua mọi người, lại nhìn đồng phục trên người mình, bất đắc dĩ thở dài: "Thật xui xẻo, không hiểu sao tôi lại rút được thân phận bảo vệ này, hoàn toàn chẳng làm được bao nhiêu chuyện."

Cách Đới tối sầm mặt: "Tôi còn là phục vụ đây." Phục vụ - đại diện của tầng lớp dưới đáy.

Nhắc đến thân phận, Eugene liền bĩu môi, gã đến trước mặt Hòa Ngọc khoe quần áo của mình: "Thế nào? Trang phục của thuyền trưởng đẹp nhỉ? Tôi cảm thấy quần áo thuyền trưởng là đẹp nhất trong tất cả các đồng phục."

Đồng phục thuyền trưởng là một bộ đồ vest đuôi én màu đen hoàn hảo. So với áo gi-lê cùng với sơ mi của Hòa Ngọc và Cách Đới thì trang phục của gã khéo léo, áo đuôi én trông thanh lịch hơn, kết hợp với vẻ bên ngoài hoàn hảo của Eugene - người đến từ Hành Tinh Cơ Giới, thu hút không biết bao nhiêu sự chú ý.

Vạn Nhân Trảm hừ lạnh một tiếng: "Xấu chết mất." Gã lại nhìn về phía Hòa Ngọc, ho khan một tiếng: "Quần áo phục vụ không tệ..."

Không phải là quần áo tốt mà là Hòa Ngọc mặc lên trông vô cùng đẹp. Trước đây khi xem phó bản “Trò chơi tiền tệ”, bộ quần áo của Hòa Ngọc đã khiến cho Vạn Nhân Trảm vô cùng thèm thuồng.

Đương nhiên không phải gã mê quần áo mà là thèm muốn người mặc quần áo.

Bây giờ, Hòa Ngọc mặc quần áo tương tự xuất hiện trước mặt Vạn Nhân Trảm, toàn thân tỏa ra khí chất quý phái tao nhã, ngay cả quần áo phục vụ khi được cậu mặc cũng biến thành thiếu gia quý tộc, vô cùng đẹp đẽ.

Làm sao Vạn Nhân Trảm có thể không mê cho được?

Đừng nói Vạn Nhân Trảm, ngay cả đám người Trấn Tinh cũng đã len lén nhìn vài lần.

Sự cám dỗ của đồng phục quả nhiên là danh bất hư truyền.
 
Hắn Tuyệt Đối Là Bug! (Vô Hạn Lưu)
Chương 1310: Chuyến Tàu (12)


Eugene nói thêm: "Tất nhiên, chỉ có Hòa Ngọc là mặc đẹp nhất."

Cách Đới: "..." Cố ý nhấn mạnh thế ý là đang nói rằng tôi xấu xí á hả?

Gã hừ lạnh một tiếng: "Quần áo của mấy người cũng chẳng đẹp hơn ai đâu, đồng phục thuyền trưởng lại càng xấu xí, đặc biệt là quần áo bảo vệ, xấu đến nỗi muốn mù mắt luôn." Lời nói sặc mùi ghen tị nồng nặc.

Trang phục bảo vệ rất tôn dáng, đặc biệt là thắt lưng thắt thật chặt, cổ áo ôm sát, hoàn toàn thể hiện dáng người tuyệt đẹp. Vóc dáng to lớn thon dài bị thắt lưng ôm lấy như vậy, khiến cho cả người đều có vẻ anh tuấn mà lại cao ngất. Nhìn lại bốn người mặc trang phục bảo vệ: Triệu Bằng Khí, Trảm Đặc, Bạc Kinh Sơn, Vạn Nhân Trảm, người này lại càng tuấn tú hơn người kia, mỗi người đều là mỹ nam với từng phong cách khác nhau.

Triệu Bằng Khí là Quyền Vương của Trái Đất, mang theo vẻ trầm ổn và sắc bén.

Trảm Đặc là lính đánh thuê nổi tiếng của Liên Bang, sự phô trương dung hợp với vẻ ương bướng.

Bạc Kinh Sơn là quân nhân Trái Đất, nên khắp người tỏa ra vẻ chính khí, ngay thẳng.

Vạn Nhân Trảm có vóc người hoàn mỹ, thô bạo mang theo vẻ quyến rũ hoang dã, kết hợp cùng với vòng eo hệt như chó đực, trông cực kỳ nam tính.

Chân dài, tỷ lệ hoàn hảo, quần áo bảo vệ không xấu xí chút nào mà còn rất mê người.

Vạn Nhân Trảm hiển nhiên là cực kỳ tự tin vào vẻ bề ngoài của mình, gã hất cằm lên, khinh miệt quét qua mọi người: "Cho dù các người mặc cái gì cũng không đẹp bằng tôi."

Mọi người: "..." Tên này có vẻ thiếu đánh.

Eugene đứng bên cạnh gã, nhướng mày: "Ai đẹp hơn ai? Chúng ta so thử."

Trấn Tinh không nói gì, thản nhiên đi về phía trước một bước, đứng ở phía bên kia Vạn Nhân Trảm. Không đơn thuần chỉ là đồng phục đẹp mắt, quần áo của hành khách ở đây cũng khác nhau và cực kỳ thời trang. Trấn Tinh mặc một chiếc áo khoác dài, kết hợp với mái tóc ngắn màu xanh của mình, đôi mắt phượng nhỏ hẹp, ngay cả khi trên boong tàu có rất nhiều mỹ nam thì trông gã cũng vẫn cực kỳ thu hút.

Còn có Lăng Bất Thần dịu dàng như ngọc, trên người cậu ấy mặc quần áo màu be, lưng đeo đàn cổ, chỉ cần nghiêng đầu là có thể làm cho người ta không thể chớp mắt.

Đoàn Vu Thần, Nguyên Trạch, Đường Kha, v.v... Cũng không có ai xấu xí.

Vạn Nhân Trảm nhìn về phía Hòa Ngọc: "Để Hòa Ngọc chọn, ai đẹp hơn?"

Ba chữ cuối cùng thốt ra còn mang theo một chút thẹn thùng.

Họ đã so từ đồng phục, quần áo và bây giờ lại thành ai đẹp hơn... Hơn nữa người được hỏi là Hòa Ngọc...

Lúc này, người khơi mào không chỉ có một Vạn Nhân Trảm...

Hòa Ngọc đảo qua mọi người. Giờ phút này trên boong tàu giống như là yến tiệc mỹ nam. Trang phục bảo vệ được bốn người kia mặc cực kỳ nổi bật, chưa kể còn có Eugene và Cách Đới đẹp trai ngời ngời của Hành Tinh Cơ Giới, còn có hành khách với những phong cách khác nhau...

Quỳnh bị kẹp giữa một vài người, trên mặt tràn ngập vẻ hứng thú. Vẻ mặt lộ rõ ý hóng chuyện.

Thưởng thức sắc đẹp của những người đàn ông chỉ là một phần, cô ta cảm thấy cảnh này cực kỳ buồn cười.

Một nhóm các cao thủ uy phong hiển hách, giờ phút này bởi vì so sánh một bộ quần áo, giá trị nhan sắc mà mỗi người đều im lặng “xoè đuôi” trước Hòa Ngọc.

Lưng Bạc Kinh Sơn luôn thẳng tắp nhưng giờ phút này có phải là hơi thẳng quá không vậy?

Trấn Tinh, lúc này anh còn nhìn trời làm gì chứ, là do ở góc độ này trông anh đẹp nhất đúng không?

Vạn Nhân Trảm quả thực giống như là một con công đang lắc lư, một con công đang xòe đuôi, cả người điên cuồng truyền đạt tín hiệu "ghép đôi" với Hòa Ngọc...

Còn Eugene, ánh mắt kia là đang ẩn ý gì với Hòa Ngọc vậy?!

Cách Đới... Tuy rằng cứ giả ngầu lạnh lùng nhưng giờ phút này vẻ mặt máy móc lạnh tanh cố tỏ vẻ đàn ông mạnh mẽ kia là cái quỷ gì vậy!

Còn có Nguyên Trạch, anh góp vui gì cái gì thế? Ai cũng biết mái tóc dài màu nâu của gã rất đẹp rồi không cần phô trưng tới vậy đâu!!

Một đám lưu manh dù đối mặt trước nguy cơ tử vong không thèm quan tâm mà cố toát ra sự quyến rũ gì chứ.

Có người thực sự thích Hòa Ngọc, cũng có người rõ ràng là không hiểu sao lại lộ ra vẻ h*m m**n thắng bại...

"Tôi không bận tâm đến việc ai đẹp hơn ai nhưng tại sao tôi phải thua anh chứ?"
 
Hắn Tuyệt Đối Là Bug! (Vô Hạn Lưu)
Chương 1311: Chuyến Tàu (13)


Đúng là quá buồn cười.

Quỳnh cười đến nỗi không thấy mắt đâu nhưng khi mỉm cười, khuôn mặt của cô ta từ từ thả lỏng xuống, sâu trong đáy mắt hiện lên một tia cô đơn.

Nếu là trong quá khứ, cô ta sẽ đứng đây hóng chuyện cùng với Seattle...

Nếu bây giờ Seattle đang ở đây, chắc chắn hai mắt cô ta cũng tỏa sáng, cùng mình xem náo nhiệt đến mức muốn bay lên trời. Mặc dù cô ta và Seattle không bao giờ hoà thuận phó bản nhưng bọn họ rất ăn ý trong nhiều khía cạnh.

Trong số 50 tuyển thủ dự thi, cũng không có nhiều tuyển thủ nữ còn sót lại. Những người khác chưa từng cho cô ta cảm giác ăn ý này, bởi vì họ sẽ không đứng cùng cô ta ăn dưa, tạo CP... Nghĩ đến đây, Quỳnh rũ mắt xuống, cảm xúc cô đơn có thể nhìn thấy bằng mắt thường.

Hòa Ngọc giơ tay đẩy kính, giọng nói bình tĩnh: "Quỳnh mặc váy đẹp nhất."

Quỳnh vốn ẩn nấp giữa đám đông đột nhiên bị điểm danh.

Cô ta luôn giả làm con trai, sao có thể có được thứ như váy? Nhưng ở phó bản này, lại đưa cho cô một chiếc váy, hơn nữa còn là váy ngắn màu tím! Quỳnh đội mũ, trong một nhóm người mặc đủ loại quần áo vẫn rất nổi bật.

Nghe vậy, Quỳnh vốn dĩ đang hơi cô đơn lập tức dẹp bỏ tất cả suy nghĩ, theo bản năng kéo vành mũ xuống, cực kỳ mất tự nhiên: "Đám khổng tước xòe đuôi các người, đừng có lôi tôi vào!" Trong giọng điệu có vẻ rất xấu hổ.

Vạn Nhân Trảm lại cực kỳ cảnh giác nhìn cô ta. Ngay cả Trấn Tinh, Lăng Bất Thần, Eugene và những người khác cũng nhìn qua, ánh mắt không có vẻ tán thưởng mà chỉ có phòng bị.

Hòa Ngọc thích Quỳnh à?

Hình như là vậy, ngay từ đầu khi Hòa Ngọc muốn tổ đội, người đầu tiên cậu kéo vào đội chính là Quỳnh, cậu vẫn luôn không che giấu sự tán thưởng với cô ấy...

Tròng mắt Vạn Nhân Trảm sắp lòi ra ngoài.

Đùa gã đấy à? Tình địch lớn nhất của họ hóa ra không phải đôi mắt xanh mà là Quỳnh?!

Quỳnh: "..." Cô ta không muốn nói gì cả.

Đám người thiểu năng này!! Đám đàn ông các người đều thuộc hệ chiến đấu của Liên Bang mà lại để tâm đến chuyện yêu đương sao?! Hòa Ngọc và cô ta rõ ràng chỉ là những người bạn đáng tin cậy!

Người mù còn có thể nhìn ra, ở đây người được Hòa Ngọc coi trọng nhất là đôi mắt xanh đó, muốn ghen tuông cũng nên ghen với đôi mắt xanh mới đúng.

Đôi mắt xanh đã lâu không xuất hiện, những người này liền quên anh ta rồi à? Sao lại có thể quên đôi mắt xanh chứ?

Nghĩ đến đôi mắt xanh rõ ràng lúc nào cũng trong dáng vẻ cuồng si, Quỳnh im lặng, lập tức cảm thấy mất tự nhiên kéo chiếc váy, xua xua tay, giọng nói hữu khí vô lực: "Nói chính sự đi..."

Cô ta chỉ còn lại một mình còn chưa nói, nào rảnh mà bận tâm tới sự bi thương.

Hòa Ngọc thấy vậy, nhìn sang nơi khác, đột nhiên cậu cũng nghiêm túc: "Nói vấn đề chính đi."

Cậu nhìn về phía Balle: "Làm người lái tàu, thông tin anh nhận được là gì?" Các tay lái có thể nắm bắt số thông tin quan trọng không ít hơn thuyền trưởng là bao.

Nghe vậy, tầm mắt Balle giao với Triệu Bằng Khí trước rồi mới nhìn về phía Hòa Ngọc: "Tôi vừa nghiên cứu qua lộ trình, muốn xem không?"

"Muốn." Hòa Ngọc đi qua, những người khác nhao nhao đuổi theo.

“Cuộc chiến nhan sắc” đúng là mang lại sự thả lỏng nhất định, dù đã kết thúc nhưng bầu không khí của mọi người cũng không còn căng thẳng như trước. Người sáng suốt đều biết phó bản “Chuyến tàu” này không dễ dàng, trước cuộc chiến thì việc để mọi người thư giãn, thả lỏng tinh thần là vô cùng cần thiết.

Và bây giờ, khoảng thời gian thư giãn đó nên kết thúc rồi, đến lúc trao đổi chuyện chính.
 
Hắn Tuyệt Đối Là Bug! (Vô Hạn Lưu)
Chương 1312: Chuyến Tàu (14)


Ngón tay Balle gõ trên bàn điều hành, trước mặt tất cả mọi người xuất hiện một bản đồ về hành trình khổng lồ, trên đó có vị trí của họ tại thời điểm này. Du thuyền chỉ mới rời cảng không xa, vẫn còn một khoảng cách dài nữa mới đến eo biển Gama.

"Theo dữ liệu được thiết lập sẵn, 3 giờ khởi hành từ cảng, 8 giờ tối đến eo biển Gama, theo thời gian và tuyến đường dự kiến, đi qua eo biển Gama mất 12 giờ, có nghĩa là ngày mai lúc 8 giờ sáng có thể rời eo biển Gama, 9 giờ sáng đến đảo Truyền Kỳ." Balle vừa lướt bản đồ, vừa phân tích cho họ.

Hòa Ngọc nhìn chằm chằm vào bản đồ, và ánh mắt dừng lại ở eo biển Gama.

Đoàn Vu Thần hít một hơi thật sâu: "Theo kế hoạch, dường như 9 giờ ngày mai có thể kết thúc phó bản này... Nhưng hành trình tới eo biển Gama vào lúc 11 giờ này, chắc chắn không dễ dàng."

Balle gật đầu: "Đúng vậy, nhưng trước khi tới eo biển Gama, rất có thể chúng ta sẽ an toàn và không có rủi ro khác cần phải đối phó." Anh ta ngẩng đầu nhìn Hòa Ngọc: "Trong khoảng thời gian này, có lẽ chúng ta có thể thương lượng một chút về phó bản này."

Khi vừa dứt lời, hành khách khác đã có hành động. Vô số tuyển thủ đi ra từ phía sau Balle.

Hòa Ngọc đứng đối diện Balle, cũng chính là phía bên kia bản đồ, hai người bọn họ ở hai bên bản đồ.Đám người Trấn Tinh vốn dĩ đã đứng bên cạnh Hòa Ngọc nên tất nhiên bọn họ cũng đứng ở cùng một phía. Và phía đối diện, bây giờ trừ mười một người của họ ra chính là tất cả tuyển thủ khác.

Mơ hồ hình thành một trận doanh đối đầu lẫn nhau.

Hòa Ngọc hơi nhướng mày, xem ra khi nhóm nhỏ của họ hợp ở trạm trung chuyển, những người này cũng tạm thời liên minh, hình thành một nhóm khác.

Triệu Bằng Khí vốn đứng phía sau Eugene, trong lúc đám đông di chuyển, anh ta liếc mắt nhìn Hòa Ngọc một cái sau đó kiên định đi tới bên cạnh Balle, đứng ở phía bên kia bản đồ. Thế nhưng, Hòa Ngọc cũng không để ở trong lòng. Không phải đến từ cùng một hành tinh, thì lúc nào cũng phải đứng cùng trận doanh, mọi người đều có sự lựa chọn riêng.

Tầm nhìn của cậu quét qua nhóm tạm thời gồm có 38 người kia, rõ ràng nhóm này không đoàn kết, họ thông minh, đầy tính toán và phòng bị lẫn nhau. Nhưng khi có Hòa Ngọc ở đây, những người này có thể tạm thời để khúc mắc sau đầu, tạm thời hợp tác.

Hòa Ngọc hiểu, đây là do thí sinh khác không cho phép họ liên thủ “dọn dẹp” tất cả những tuyển thủ còn lại.

Loại chuyện này, đám Hòa Ngọc đã có tiền án rồi. Vào phó bản “Là đồng đội sao”, họ đã “giết” những người khác, chỉ để lại đội của họ.

Cho dù Hòa Ngọc không phải là trận doanh thứ ba, e rằng họ vẫn sẽ làm như vậy, sau khi chỉ còn lại bọn họ, tiến hành một trận chiến nữa để xác định ai sẽ ở lại, ai sẽ đi tiếp.

Đoàn đội Hòa Ngọc quá mạnh, những người khác hoàn toàn không có cách nào đơn phương ngăn cản. Dựa trên thực lực mà nói thì họ sẽ không có cơ hội lọt vào trận chung kết nhưng bọn họ vẫn phải cố gắng, biết đâu may mắn có thể thành công.

Mỗi một kẻ mạnh ngã xuống thì họ có thêm một chút hy vọng.

38 người liên minh, đúng là áp lực không nhỏ.

12 người và 38 người giằng co ở hai phía của bản đồ hành trình.

Trấn Tinh và những người khác không nói gì, Hòa Ngọc đứng ở giữa họ, là đội trưởng và bộ não của họ, họ đang chờ cậu mở miệng.

Hòa Ngọc gật đầu: "Vậy, các người có ý gì?" Cậu hất cằm về phía 38 người đối diện, khuôn mặt bình tĩnh, gọng kính không viền lạnh băng.

Balle l**m môi: "Không có ý gì khác, chỉ là không thể để cho các người quét sạch chúng tôi như vậy được."

Hòa Ngọc nhếch môi: "Cho nên? Các người muốn đoàn diệt chúng tôi sao?" Cậu mỉm cười và lắc đầu: "Anh có 38 người, đạt được lợi thế về số lượng nhưng chúng tôi có lợi thế rất lớn về sức mạnh. Hơn nữa, cũng chính vì phe của anh có 38 người, nên e rằng không thể quét sạch chúng tôi được."

Trong đội của Balle lập tức có người cau mày, một cao thủ tên là Moore lạnh lùng lên tiếng: "Tại sao? Các cậu rất mạnh nhưng chúng tôi cũng không yếu, còn chưa kể ở những phó bản trước cho đến nay, chúng tôi cũng có con bài tẩy của mình."

Hòa Ngọc vẫn lắc đầu như cũ, ánh mắt đầy chân thành: "Anh không hiểu ý của tôi rồi, các người có 38 người, liệu mọi người sẽ đảm bảo sẽ thật sự đoàn kết lại để đối phó với 12 người chúng tôi sao? Cho dù các người thắng thì cuối cùng cũng chỉ có 10 người có thể thăng cấp. Trong trường hợp này, đội mấy người sẽ rất bất ổn, khi tranh đấu sợ rằng sẽ không dốc toàn lực, nhưng nếu như thế thì sao có thể loại bỏ chúng tôi được."

Balle và Moore tức khắc cau mày, vẻ mặt rất khó coi.

Hòa Ngọc nói rất đúng, bọn họ hoàn toàn không thể đoàn kết ra tay cùng lúc. Đám người Hòa Ngọc có thể yên tâm giao lưng cho nhau, mà 38 người bọn họ dám sao?

Đây là Show sống còn đỉnh lưu, chuyện các tuyển thủ dự thi không từ thủ đoạn để dành được chiến thắng, phản bội, toan tính là chuyện hiển nhiên.

Bởi vì một khi trở thành kẻ thua cuộc, cái giá phải trả chính là sinh mạng của chính mình.

Bao gồm cả chính Balle. Có thể nói rằng ở đây không tồn tại “người nhân từ” như vậy, ít nhất là không có một người nào sẽ vì nhân từ mà nương tay, càng không có một người nào dám quên mình vì người khác.

Đột nhiên, Triệu Bằng Khí mở miệng: "Hòa Ngọc, ở nhóm các cậu cũng tồn tại vấn đề tương tự, thăng cấp chỉ có 10 suất, mà các người có 12 người, các cậu đã chuẩn bị từ bỏ ai chưa?"

Hòa Ngọc lập tức nhìn về phía Triệu Bằng Khí bằng ánh mắt sắc bén.

Người đàn ông im lặng ít phát biểu nhưng vô cùng thông minh.

Chỉ một câu đã ngay lập tức khuếch đại mâu thuẫn của nhóm Hòa Ngọc, ý đồ chia rẽ nhóm của họ.
 
Hắn Tuyệt Đối Là Bug! (Vô Hạn Lưu)
Chương 1313: Chuyến Tàu (15)


Triệu Bằng Khí vừa nói thì đã nói đúng vào trọng tâm. Hòa Ngọc công kích mối quan hệ trong đội Balle, vậy là Triệu Bằng Khí liền công kích lại phía bọn họ bằng trò tương tự.

Mười hai người chỉ có mười người được thăng cấp, buộc phải bỏ rơi hai người, họ sẽ bỏ ai đây?

Sắc mặt Đường Kha hơi thay đổi.

Anh ta chỉ xem như nhân vật râu ria trong đội Hòa Ngọc, thực lực không mạnh lắm, cũng không đóng góp gì nhiều, nếu đám người Hòa Ngọc muốn bỏ rơi... Chắc chắn sẽ là anh ta.

Hòa Ngọc vẫn không hề quay đầu lại xem những người phía sau có vẻ mặt gì, cậu chỉ hờ hững nhướng mày, khóe miệng lại nhếch lên tạo thành nụ cười: "Đúng, đây cũng là vấn đề của nhóm chúng tôi, cho nên vì sao các anh lại phải lo lắng chứ?"

38 người đối diện ngẩn ra, tất cả đều nhìn về phía Hòa Ngọc.

Hòa Ngọc rũ mắt xuống, tầm mắt nhìn về phía màn hình chiếu lộ trình ở trước mặt. Màn chiếu lớn như vậy không chỉ bao gồm các tuyến đường mà còn bao gồm bản đồ xung quanh. Có lẽ do giới hạn của phó bản nên toàn bộ bản đồ chỉ có một phạm vi vòng tròn, tuyến đường được in đậm có dạng sóng, xoay tròn từ cảng cho đến đảo Truyền Kỳ. Từ dạng đồ họa thoạt nhìn rất giống với biểu đồ Thái Cực của Trái Đất được chia thành hai nửa đan xen lẫn nhau đến vô tận.

Tầm mắt Hòa Ngọc cuối cùng dừng lại ở ba chữ "Eo biển Gama", giọng nói thong dong: "Ngay cả vấn đề nội bộ của mình, chúng tôi cũng không giải quyết được thì làm sao còn hơi sức đâu giải quyết các anh đây?"

Nếu 12 người của họ đoàn kết để cùng nhau thăng cấp thì không có gì phải nói, chắc chắn sẽ ra tay với 38 người còn lại. Nhưng ít nhất hai người trong số họ cần phải chết. Điều này không giống lần ở phó bản “Là đồng đội sao?”, ở phó bản đó vào lúc phán định họ là hai trận doanh đối lập, có loại trừ là loại trừ cả một trận doanh, còn ở phó bản này chỉ cần phải loại trừ hai người.

Sau khi g**t ch*t 38 người, 12 người còn lại, chọn ra hai người bị loại, hai người đó sẽ gần như không có sức mạnh để đánh trả.

Không ai muốn rơi vào tình trạng đó.

Nỗi lo của nhóm 38 người, thì bọn Hòa Ngọc cũng có, chỉ có điều xuất phát từ sự tin tưởng vào Hòa Ngọc, nhóm 12 người bọn họ cũng ít lo hơn một chút.

Nói xong, cậu ngẩng đầu nhìn Balle, người đối diện cũng đang nhìn chằm chằm vào cậu, dường như đang phán xét ý tứ của cậu là thật hay giả.

Triệu Bằng Khí hỏi tiếp: "Thế có nghĩa là, cậu muốn chung sống hòa bình à."

Hòa Ngọc lắc đầu, cực kỳ thản nhiên: "Không đảm bảo được."

Trong phút chốc, bầu không khí ở cả hai bên đều trở nên căng thẳng. Trong vô thức, mọi người đã cầm trang bị trong tay. Hơn nữa, hầu như tất cả đều nhìn về phía Hòa Ngọc, chỉ cần một động tác, lập tức có thể lấy được tính mạng yếu ớt của Hòa Ngọc. Hòa Ngọc là đội trưởng của đội đối diện, lại là người yếu nhất, muốn xuống tay thì họ cũng sẽ đánh cậu trước.

Vẻ mặt Vạn Nhân Trảm căng chặt, đứng ở trước Hòa Ngọc, tay cầm rìu, ánh mắt hung hãn nhìn chằm chằm đối phương. Trấn Tinh, Lăng Bất Thần không nói gì, chỉ đứng ở một trái một phải bảo vệ Hòa Ngọc.

Bầu không khí cực kỳ căng thẳng.

Hòa Ngọc cười, đẩy Vạn Nhân Trảm ra, đứng ở phía trước thu hút ánh mắt của 38 người kia, vẻ mặt không chút sợ hãi: "Không cần sợ hãi như thế, nếu có người tự ý ra tay đánh nhau là vi phạm quy tắc của du thuyền, chúng ta có thuyền trưởng, có hai hành khách VIP, ba người có đẳng cấp cao nhất của du thuyền đều ở bên..."

Đe dọa!

Đây chắc chắn là đe dọa!

Biết rõ là bị đe dọa nhưng những người cầm vũ khí đối diện vẫn chậm rãi buông xuống, ánh mắt phức tạp. Nếu bây giờ họ tự tiện ra tay, thì ba người Trấn Tinh, Lăng Bất Thần, Eugene có thể lập tức xử tử những người động thủ đánh nhau theo các quy tắc, hơn nữa, họ không thể phản kháng.

Vì vậy, ngay cả khi muốn ra tay thì cũng chỉ có thể lặng lẽ thực hiện.
 
Hắn Tuyệt Đối Là Bug! (Vô Hạn Lưu)
Chương 1314: Chuyến Tàu (16)


"Rốt cuộc ý của cậu là gì?" Balle trầm giọng hỏi.

Hòa Ngọc tỏ thái độ vô cùng chân thành: “Chắc chắn không có cách nào đảm bảo được hòa bình tuyệt đối, dù sao từ phó bản ”Là đồng đội sao?", quy tắc bắt đầu đề phòng chúng ta lại hợp tác lợi dụng bug, và hiện tại chỉ có 10 người là có thể lên đảo, hệ thống sẽ không cho phép để hơn 10 người lên đảo được." Ánh mắt cậu lướt qua tất cả mọi người: "Ngay cả khi tôi nói, tôi sẽ đảm bảo người bên tôi sẽ không phát động tấn công trước khi rời khỏi eo biển Gama, bên anh cũng vậy, anh sẽ tin tưởng và đồng ý sao?"

Gần như lập tức trong lòng Balle hô lên...

Chắc chắn là không! Nếu không làm suy yếu sức mạnh của đội Hòa Ngọc thì khi xảy ra cuộc hỗn loạn ở eo biển Gama, liệu họ có thể rời khỏi eo biển Gama một cách suôn sẻ, 38 người của họ có cơ hội để giành chiến thắng sao? Và làm thế nào để đảm bảo trong hiệp ước hoà bình này sẽ thực sự không có ai lén lút ra tay giết người?

Đây là Show sống còn đỉnh lưu, ở đây không có sự tin tưởng.

Nhóm Hòa Ngọc đã dần tạo ra sự tin tưởng lẫn nhau nhưng những người khác thì vẫn chưa, họ vẫn sẽ nghi kỵ, cảnh giác lẫn nhau.

Triệu Bằng Khí nhìn Hòa Ngọc, ánh mắt trầm ổn: "Không muốn vội vàng giải quyết chúng tôi, lại không thể đảm bảo sẽ không ra tay, Hòa Ngọc, cậu chỉ muốn một khoảng thời gian đình chiến thôi sao?"

Hòa Ngọc gật đầu: "Đúng, tôi muốn một khoảng thời gian đính chiến đến trước 12 giờ đêm nay." Vẻ mặt của cậu trở nên tự tin, giọng nói chắc chắn hơn, không có gì để xoay chuyển: "Bây giờ chúng ta đang chưa biết tình huống ở eo biển Gama như thế nào, tại sao chúng ta phải vội vàng động thủ làm gì, cho nhau chút thời gian để thăm dò không tốt hơn sao?"

Mốc thời gian 12 giờ này rất tốt.

8 giờ họ sẽ đi vào eo biển Gama, chỉ cần 4 tiếng là đủ để xác định tình hình của eo biển Gama, mà cách khoảng thời gian đến eo biển còn 8 tiếng, đủ cho những người muốn ra tay giết người hành động.

Rất hợp lý.

Balle nhìn về phía Triệu Bằng Khí ở đằng sau, Triệu Bằng Khí gật đầu.

Moore khẽ nhíu mày, nhưng rất nhanh lại thả lỏng ra, giọng nói dịu lại: "Hòa Ngọc vẫn luôn nói được làm được, hẳn là không đến mức lừa gạt chúng ta."

Eugene rất thiếu kiên nhẫn: "Đây là thời gian mà Hòa Ngọc cho mấy người sống lâu thêm một chút, ngay cả khi cậu không đồng ý thì mấy người dám làm gì sao? Đừng dông dài nữa."

Họ dù muốn động thủ nhưng vừa động thủ là bị đánh dấu vi phạm quy định, ba người ở nhóm đối diện có cấp bậc cao nhất, có thể dễ dàng xử tử bọn họ.

Việc này thực ra rất có lợi cho nhóm 38 người. Tất nhiên điều đó cũng không gây hại gì cho đội 12 người.

Eugene hiểu được sự lựa chọn của Hòa Ngọc, tình hình ở eo biển Gama vẫn chưa được thăm dò, nhỡ đâu cần nhiều người hơn để đối phó với nó thì sao? Hơn nữa, một khi xử lý hết 38 người, 12 người bọn họ sẽ phải đối mặt với sự mâu thuẫn xung đột nội bộ.

Đình chiến tạm thời là sự sắp xếp tốt nhất.

Balle nghe vậy nghiến răng gật đầu: "Được rồi, vậy thì sống hòa bình đến trước 12 giờ."

"Cạch cạch-"

Tất cả mọi người đều thu hồi trang bị, đám người Trấn Tinh cũng cất đi, bầu không khí khẩn trương lập tức biến mất, tinh thần mọi người cũng được thả lỏng trở nên thoải mái hơn.

Trước 12 giờ, bọn họ vẫn an toàn.

Hòa Ngọc hài lòng gật đầu, tầm mắt của cậu vẫn dừng lại trên bản đồ chỉ tuyến đường, một lúc lâu sau cũng chưa dời đi.

Buông bỏ mâu thuẫn, Balle khôi phục lại dáng vẻ trước đó, tò mò tiến lên, hỏi: "Cậu đang nhìn gì thế? Bản đồ này có gì đẹp à? Chỉ có tuyến đường thôi mà, nhìn cũng không thấy gì nguy hiểm."

Du thuyền là kiểu có thể lái tự động, cho nên ở tình huống bình thường, họ không phải lo lắng về việc không biết hướng đi và đường. Hơn nữa, những rủi ro của eo biển Gama tất cả sẽ không được hiện trên bản đồ đường đi, nếu không đi vào eo biển Gama, thì họ sẽ không biết.
 
Hắn Tuyệt Đối Là Bug! (Vô Hạn Lưu)
Chương 1315: Chuyến Tàu (17) - Dấu tay kỳ lạ


Hòa Ngọc khẽ nhíu mày, lẩm bầm một câu: "Tôi cứ cảm thấy phó bản này thoạt nhìn hơi đơn giản quá."

Cho họ nhiều thời gian thảo luận ở trạm trung gian như vậy, người phía sau màn đã cẩn thận chuẩn bị một phó bản cho họ vậy mà chỉ có như vậy thôi sao?

Thảo nào Hòa Ngọc còn chưa tiến vào eo biển Gama đã bắt đầu cảm thấy kỳ lạ, mà so với những phó bản ẩn giấu các loại sát khí trước kia, phó bản này thật sự có vẻ quá đơn giản. Không chỉ thế, do những hạn chế giữa các cấp độ thân phận, họ không thể tự do ra tay hành động. Ít nhất là không thể để mọi người tự do thăm dò trên du thuyền.

Trấn Tinh nhíu mày theo, tầm mắt cũng nhìn về phía bản đồ tuyến đường, ánh mắt dừng lại ở khu vực dài nhất ở giữa: "Có lẽ, nguy hiểm đều nằm ở eo biển Gama?"

Đoàn Vu Thần sờ sờ cằm: "Có chút kỳ lạ, quy tắc của phó bản này đều không nhằm vào Hòa Ngọc."

Vì ý đồ đằng sau đã bị bại lộ, ở các phó bản trước kia nó đều nhằm vào Hòa Ngọc mà không hề che giấu. Nào là sát thủ, trận doanh thứ ba, thanh máu gì gì đó đều không phải để vây giết Hòa Ngọc hay sao?

Phó bản này thế mà chỉ hạn chế thân phận, lại có hai người có cấp bậc cao nhất là Trấn Tinh, Lăng Bất Thần hộ tống, quả thật có vẻ khá kỳ lạ.

Đường Kha vẫn còn lo lắng về sự an toàn của chính mình, khuôn mặt của anh ta hiện rõ nỗi buồn: "'50 nhưng chỉ 10, chỉ có 10 suất, quá ít." Anh ta luôn cảm thấy bản thân sẽ là một trong những người bị bỏ lại, hoặc là một trong những người bị loại bỏ.

"Không nhất thiết phải có mười người." Hòa Ngọc nói đầy ẩn ý: "Nhiều nhất là mười người lên đảo Truyền Kỳ, hình như những phó bản trước kia chưa từng dùng kiểu nói này."

Mọi người: "!!!"

Đúng, hình như trước đây không thêm hai từ "nhiều nhất"? Hai từ dường như không quá nổi bật nhưng nếu ngẫm nghĩ một cách kỹ lưỡng thì quả thực là sởn gai ốc... Rõ ràng, quy tắc này là để nói rằng phó bản này có thể có ít hơn mười người được thăng cấp, tám, năm, hoặc thậm chí hai, một người...

Miễn là không lớn hơn 10 người thì đều được.

Nguyên Trạch l**m l**m đôi môi khô khốc, thanh âm khàn khàn: "Chắc chắn phó bản có ẩn giấu cạm bẫy, ít nhất câu nói 'trên du thuyền có rất nhiều bí mật không biết có thể khám phá' đã chứng tỏ điểm này. Hành trình đầy k*ch th*ch, chỉ sợ chưa kịp đến eo biển Gama đã là nguy hiểm đến cùng cực."

Trảm Đặc nhìn vào thời gian: "Bây giờ là 4:30, 4 tiếng nữa đến eo biển Gama là vào lúc 8 giờ, chúng ta có nên đi thăm dò thêm không?" Vừa nãy bọn họ đã thử thăm dò qua, nhưng cũng không phát hiện gì.

Eugene lật xem sổ tay thuyền trưởng và lắc đầu: "Chờ đã, sổ tay thuyền trưởng nói, du thuyền bắt đầu dùng bữa tối lúc 5 giờ, chúng ta chờ ăn xong rồi hãy đi khám phá." Ở những nơi không rõ sẽ ẩn giấu những rủi ro không xác định, tốt nhất là hành động theo các quy tắc. Ví dụ, bữa ăn lúc 5 giờ, nếu chưa chuẩn bị bữa tối cho hành khách thì tất cả các nhân viên của du thuyền Con Số Chết Chóc đều bị coi là không tuân theo quy định, cũng vi phạm các quy tắc.

Hòa Ngọc gật đầu đồng ý, tầm mắt hướng ra bên ngoài.

Hơn bốn giờ chiều, mặt trời vẫn chưa lặn, lơ lửng trên bầu trời, chờ đợi cho đến khi mặt trời lặn, màn đêm buông xuống, đến khi mặt trời nhô lên lần nữa thì đã là ngày mới rồi. Ánh mặt trời chói chang, bầu trời xanh trong, thậm chí bầu trời còn không có một gợn mây nào. Chim biển nghiêng mình bay qua, một con cá nhỏ nhảy lên mặt nước thông khí lại bị con chim biển lao xuống, ngậm lấy.

Cậu từ từ dời mắt nhìn sang nơi khác, nhìn về phía buồng lái. Buồng lái không lớn, vì vậy có nhiều người trong số họ đứng trên boong lái tàu, nhóm Hòa Ngọc ở bên trong còn những người khác ở bên ngoài.

Bên cạnh Hòa Ngọc là bàn điều khiển. Cậu nhìn lướt qua bàn điều khiển rồi lại nhìn sang nơi khác, đặt ở trên một dấu tay.

Trên bàn điều khiển lại bị một dấu tay in hằn lên, hơi khó để ý nhưng nhìn thấy sẽ cảm thấy rất chướng mắt.
 
Hắn Tuyệt Đối Là Bug! (Vô Hạn Lưu)
Chương 1316: Chuyến Tàu (18)


Hòa Ngọc tò mò: "Ở đây đã xảy ra chuyện gì vậy?"

Balle nhìn qua, hơi khựng lại, ánh mắt có chút mờ mịt, lập tức đặt tay lên trên, vừa chuẩn với dấu tay của mình, anh ta lắc đầu: "Có lẽ trước đó tôi vô tình để lại."

Hòa Ngọc từ chối cho ý kiến: "Vậy thì sức anh cũng khá lớn đó."

Cậu không nhìn nữa, Balle cũng không quá để tâm, đi về phía trước hai bước, cất bản đồ đường đi ở bàn điều khiển, bỗng nhiên tất cả mọi người đều không có gì để làm.

Eugene đang lợi dụng quyền thuyền trưởng của mình, gã nhếch môi: "Phục vụ, vào nhà bếp nấu ăn đi, còn bốn nhân viên bảo vệ đi bưng thức ăn, lái thuyền tiếp tục lái đi."

Lái thuyền Balle: "..." Nếu có thể, hãy để tôi đi làm việc, đừng để tôi ở đâu một mình mà.

Cách Đới lập tức trừng mắt, nghiến răng: "Sao tôi phải đi chứ?"

Eugene ưỡn ngực: "Ai bảo cậu là phục vụ chứ, cậu còn định để thuyền trưởng đích thân đi làm à?"

Cách Đới: "..."

Gã luôn luôn giả ngầu lúc nào cũng trưng ra bộ mặt lạnh lùng nhưng ngay lúc này lại thực sự không thể kiểm soát nổi nữa, gã giơ ngón giữa, tức giận vọt về phía cầu thang, dậm chân rất mạnh.

Eugene nói to rồi cười: "Này, cậu có biết nhà bếp ở đâu không đấy?"

Cách Đới: "Ông đây biết rồi, đếch anh quan tâm."

Vẻ mặt Hòa Ngọc hơi trầm xuống, môi mím lại với nhau.

Lại nữa. Cảm giác kỳ lạ và bất an đó lại đến một lần nữa.

Hòa Ngọc không nhận được bản đồ du thuyền nhưng cậu cũng biết nhà bếp của du thuyền ở đâu, không chỉ biết nhà bếp, mà còn là một số chi tiết của du thuyền.

Đoàn Vu Thần bất đắc dĩ lắc đầu, lại nhìn Eugene: "Cậu cứ giày vò người ta đi, ỷ vào quyền của thuyền trưởng rồi sai khiến linh tinh, lúc trận chung kết cẩn thận thân phận bọn họ cao hơn anh đấy."

Eugene xua tay, không để trong lòng: "Cao hơn tôi thì cao hơn tôi thôi, có thể vào chung kết cũng là một chuyện tốt rồi."

Gã lại trừng mắt nhìn đám người Vạn Nhân Trảm: "Sao bảo vệ còn không mau đi đi?"

Vạn Nhân Trảm tức giận đến nỗi nghiến răng: “Bảo vệ cũng không có nhiệm vụ phải bưng đĩa, mày muốn đi thì tự mình đi, tao không đi.”

Hòa Ngọc nhấc chân lên, đuổi theo Cách Đới.

"Này, Hòa Ngọc mày đi đâu đấy?" Vạn Nhân Trảm cao giọng.

Hòa Ngọc: "Vào bếp." Cậu quay đầu lại, nhướng mày, cười như không cười: "Mấy người yên tâm để Cách Đới đi một mình như thế à, không sợ anh ta hạ độc hố tất cả hả?"

Mọi người: "..."

Mẹ kiếp, đúng thật là có thể như vậy nhỉ!

Vạn Nhân Trảm: "Chờ tao, tao cũng đi!"

Eugene tối sầm mặt, vừa rồi Vạn Nhân Trảm còn kiên quyết không đi, bây giờ thấy Hòa Ngọc muốn lập tức thay đổi chủ ý thật sự khiến người ta không biết nên nói gì.
 
Hắn Tuyệt Đối Là Bug! (Vô Hạn Lưu)
Chương 1317: Chuyến Tàu (19) - Dấu vết kỳ lạ trong nhà kho


Nhà bếp nằm ở tầng dưới cùng, cách không xa phòng ngủ của Hòa Ngọc.

Khi Hòa Ngọc vào bếp, Cách Đới đã ở bên trong, đối phương đang hùng hùng hổ hổ: "Trong phòng bếp này không có gì cả thì sao mà làm bữa tối được? Mẹ nó anh ta cố tình làm khó tôi."

Hòa Ngọc giơ tay đẩy kính, nhướng mày: "Anh biết cách nấu bữa tối à?"

Cách Đới hừ lạnh một tiếng: "Người của Hành Tinh Cơ Giới cái gì cũng biết."

"Lợi hại như vậy sao?" Hòa Ngọc thuận miệng nói một câu, đồng thời lật xem các loại tủ lạnh và tủ chứa đồ. Tủ lạnh cũng tương tự với không gian nhỏ như ở Liên Bang, hoàn toàn không chiếm bất cứ diện tích nào, nhưng không gian lại lớn, rất dễ sử dụng.

Nhưng ngay lúc này, những không gian nhỏ và tủ chứa đồ này không hề có gì, trống rỗng. Bên trong tủ lạnh còn có vài miếng rau còn sót lại, cậu lấy ra nhìn, rất tươi, chẳng qua là vì tủ lạnh không gian của Liên Bang có tác dụng bảo quản rất tốt, cho dù là để từ hai ngày trước thì vẫn còn tươi.

Cách Đới: "Tất nhiên, Hành Tinh Cơ Giới là nơi tốt nhất, hòa bình, thân thiện, công nghệ phát triển..."

Vạn Nhân Trảm từ phía sau đi tới, trừng mắt một cái: "Mày nói nhảm vậy, Hành Tinh Cơ Giới chính là một giống loài cao cao tại thượng, không, bọn mày được xem như giống loài sao?"

Ánh mắt Cách Đới lạnh như băng: "Đây đã là lần thứ N mày sỉ nhục Hành Tinh Cơ Giới rồi đấy, mày chán sống à?"

Vạn Nhân Trảm lẩm bẩm, còn chuẩn bị đốp chát cái gì đó.

Hòa Ngọc xoay người, ngắt lời bọn họ: "Còn đồ ăn nào khác không?"

Cách Đới chỉ vào nhà kho bên cạnh: "Bên trong còn có một số dịch dinh dưỡng và đồ ăn đóng hộp, chỉ là đồ ăn đóng hộp không còn nhiều, không đủ để làm thức ăn." Nếu như chỉ đặt chất dinh dưỡng nguyên bản lên bàn sẽ cực kỳ bất lịch sự. Cách Đới không chắc chắn rằng nếu phát cho mỗi người một hộp chất dinh dưỡng có tính là phạm quy hay không.

Vạn Nhân Trảm nhíu mày: "Vậy bọn mày làm sao bây giờ?" Bữa tối là công việc của phục vụ, không làm đương nhiên sẽ bị vi phạm quy định.

Hòa Ngọc nói đầy ẩn ý: "Rất đơn giản mà, cứ làm món từ chất dinh dưỡng này thôi, lấy một cái bát đựng, trang trí một chút coi như là cháo."

Vạn Nhân Trảm, Cách Đới: "???" Mẹ kiếp, còn có thể như vậy

Hòa Ngọc đã vào kho lấy chất dinh dưỡng ra, Vạn Nhân Trảm và Cách Đới nhanh chóng đuổi theo.

Bên trong nhà kho cũng không có nhiều chất dinh dưỡng, chúng được niêm phong bên trong rương, xếp chồng lên nhau. Hòa Ngọc di chuyển một cái rương ở gần nhất, có điều vừa dịch ra cậu đã nhíu mày.

"Có chuyện gì vậy?" Cách Đới thấy cậu không nhúc nhích, hỏi.

Hòa Ngọc chỉ vào góc: "Các anh xem."

Cách Đới nhìn qua theo hướng của cậu, hơi ngẩn ra, sau khi cái rương được di chuyển ra, dọc theo đường vân có thể nhìn thấy vệt nước đọng rõ ràng.

Làm sao lại có thể có vệt nước trong nhà kho?

Vạn Nhân Trảm cũng cau mày: "Rò rỉ nước sao?"

Sau khi kiểm tra, Cách Đới lắc đầu: "Xung quanh không có dấu vết đáng ngờ nào, nhà kho cũng không có dấu vết bị rò rỉ, chỉ có một chút vệt nước ở đây trông thực sự kỳ lạ."

"Chuyện kỳ lạ là, nếu không bị rò rỉ nước thì chẳng lẽ đã có ai đó cố tình hất nước vào kho hả? Hơn nữa còn để sót lại dấu vết nữa?" Vẻ mặt Vạn Nhân Trảm mờ mịt: "Chẳng lẽ là chất dinh dưỡng bị đổ sao?"

Hòa Ngọc chăm chú nhìn vào vệt nước, cùng hai người kiểm tra thêm một lần nữa bên trong và ngoài nhà kho, xác định không có gì xảy ra trục trặc, lúc này mới đi ra ngoài, bắt đầu chuẩn bị bữa tối.
 
Hắn Tuyệt Đối Là Bug! (Vô Hạn Lưu)
Chương 1318: Chuyến Tàu (20)


5 giờ đúng.

Hòa Ngọc và Cách Đới, cùng với bốn nhân viên bảo vệ và Vạn Nhân Trảm đẩy chiếc xe ăn uống đi tới boong lái tàu, trên đó bày đầy bát, bên trong đều là chất dinh dưỡng.

Khóe miệng Nguyên Trạch giật giật: "Vậy là bữa tối phải ăn cái này sao?"

Cách Đới: "Có ăn là tốt rồi."

Mỗi người được phát một bát nhưng không ai dám ăn.

Hòa Ngọc thấy vậy, bưng một bát chất dinh dưỡng lên uống. Buổi tối ở eo biển Gama không dễ chịu, mặc dù chất dinh dưỡng không phải là một chế độ ăn uống tốt nhưng có thể bổ sung năng lượng hiệu quả.

Cách Đới và những người khác cũng lần lượt bưng bát.

Trấn Tinh vươn tay, cầm một chén, nhìn chất dinh dưỡng trong đó, ánh mắt gã trở nên dịu dàng: "Chủ ý của Hòa Ngọc hả?" Hành động như vậy có lẽ cũng chỉ có Hòa Ngọc nghĩ ra thôi.

Vạn Nhân Trảm đang uống, chép chép môi: "Đúng vậy, Hòa Ngọc còn tự tay rót vào bát đấy."

Eugene bưng bát, uống một ngụm, lớn tiếng nói: "Ngon quá!"

Cách Đới yếu ớt nói: "... Bát kia của anh là tôi làm."

Eugene không chút do dự: "Hừ, có mùi kỳ lạ, khó uống chết mất."

Cách Đới: "..."

Chỉ có một bát chất dinh dưỡng, mười phút đã được giải quyết xong. Có rất nhiều người vì lo lắng nên không uống, vì vậy, Hòa Ngọc và Cách Đới lại mang bát trở lại nhà bếp.

Lúc 5:20, đoàn người bắt đầu kiểm tra toàn bộ du thuyền.

6 giờ, kiểm tra lần đầu tiên, không tìm thấy điều gì khả nghi.

7 giờ, thay đổi người, tiến hành tìm kiếm lần thứ hai, vẫn không tìm thấy gì.

Lúc 7:30, ngày càng gần eo biển Gama, vẫn không có phát hiện đặc biệt.

Trấn Tinh lắc đầu, có chút thất vọng: "Không tìm thấy gì cả."

Lăng Bất Thần dừng một chút, bổ sung: "Nhưng mà, tôi luôn cảm thấy con du thuyền này có dấu vết sự sống của người khác."

Quỳnh đã thay quần áo, cô ta thực sự không quen với việc mặc váy, thấy sắp bước vào eo biển Gama, sau đó còn phải chuẩn bị chiến đấu nữa nên mặc váy cũng không thuận tiện. Nghe vậy, cô ta từ trong phòng đi ra, nhìn về phía Lăng Bất Thần: "Ý anh là, du thuyền này còn có người khác chưa xuất hiện sao?"

Đoán Vu Thần cũng đi tới, cau mày: “Phó bản được tự động hoàn thiện, du thuyền này trước khi khởi hành nhất định phải trải qua kiểm tra, nếu còn có người ở lại, vậy nhất định có huyền cơ.”

Ánh mắt Hòa Ngọc trống rỗng, lẩm bầm: "Bảng bổ sung, nhà bếp với nhà kho trống rỗng, vết nước đọng dưới chất dinh dưỡng..." Cậu nhấc chân lên và đi xuống tầng dưới cùng: "Tôi đi xem phòng của tôi."

Mọi người ngẩn ra, nhao nhao đuổi theo. Balle hét lên ở trên: "Này, mấy người định làm gì thế? Nói cho tôi một tiếng với..."

Không ai để ý đến anh ta, tất cả đều đi theo Hòa Ngọc.

Phòng của Hòa Ngọc là phòng sáu người, giường tầng dùng cho hai người nằm, phòng vô cùng nhỏ hẹp, không thể để tất cả mọi người chen vào, cũng chỉ có sáu người Hòa Ngọc, Cách Đới, Vạn Nhân Trảm, Bạc Kinh Sơn, Trảm Đặc, Triệu Bằng Khí đi vào.

Dù đã lục soát căn phòng này hai lần nhưng cũng họ cũng không tìm thấy bất cứ điều gì đặc biệt cả. Thông tin ẩn nếu được kích hoạt, lúc ấy sẽ kèm theo thông báo của hệ thống, có điều cho đến nay, không ai nhận được lời nhắc nhở từ hệ thống cả. Có nghĩa là vẫn chưa phát hiện ra tình tiết ẩn. Nếu không đã có thông báo đặc biệt về bí mật của du thuyền.

Phòng rất gọn gàng và sạch sẽ, trống rỗng, liếc mắt qua đã thấy tất cả mọi thứ, không có gì.

Hòa Ngọc đi thẳng đến giường của mình.
 
Hắn Tuyệt Đối Là Bug! (Vô Hạn Lưu)
Chương 1319: Chuyến Tàu (21) - Nhị


Bộ chăn ga trải giường tối màu, phía trên sạch sẽ, không có gì, một tấm chăn đúng tiêu chuẩn được xếp chồng lên nhau ở cùng một vị trí. Hòa Ngọc trực tiếp lấy chăn ra, vẫn là không có gì.

Giường của cậu ở tầng dưới, cậu cúi xuống, kiểm tra bên trong và bên ngoài, vẫn không có gì.

Không có gì hết sao?

Tay cậu chống lên trên mép giường, giường phía trên là của Vạn Nhân Trảm, cũng đã được kiểm tra từ lâu rồi.

Ánh mắt cậu trống rỗng, bàn tay di chuyển đột nhiên sờ thấy cái gì đó, cảm giác gập ghềnh của ngón tay rất rõ ràng, chắc chắn là có dấu vết gì đó.

Hòa Ngọc đẩy kính, tiến lại gần xem.

Vạn Nhân Trảm cũng tiến lại: "Vết trầy xước này là gì?"

Hòa Ngọc khẽ khàng nói: "Nhị, đây là chữ 'Nhị'."

Hai vết trầy xước, rõ ràng là chữ “Nhị”, nghĩa là...

Nói xong, cậu từ từ ngồi trên giường, rơi vào trầm tư, ngón tay vô thức bấu chặt lên trên đệm giường.

"Đây là cái gì?" Triệu Bằng Khí nhíu mày, chỉ vào phía sau Hòa Ngọc.

Hòa Ngọc nhìn theo hướng của anh ta, thoạt nhìn không có gì nhưng từ góc độ đặc biệt lại có thể mơ hồ nhìn thấy có một chỗ có màu sắc bất thường.

Hòa Ngọc đứng lên, Vạn Nhân Trảm cau mày, kéo ga trải giường xuống. Chất liệu của khăn trải giường Liên Bang và Trái Đất tất nhiên không giống nhau. Vạn Nhân Trảm nâng ga trải giường lên cao, nương theo ánh sáng rực rỡ trong khoang thuyền để nhìn thật kỹ, quả thật trên đó có dấu vết nhàn nhạt.

Gã đến gần ngửi thử, đột nhiên trầm mặt: "Là mùi máu."

Sao trên du thuyền lại có những dấu vết này? Hơn nữa, tại sao ở đây lại có vết máu?

Eugene hít sâu một hơi: "Xem ra lúc trước đã xảy ra chuyện gì đó trên con thuyền này, có điều không biết có liên quan gì đến phó bản hay không."

Hòa Ngọc lắc đầu, ánh mắt vẫn đầy suy tư dường như đang điên cuồng suy nghĩ, suy luận cái gì đó.

Vạn Nhân Trảm có chút ghét bỏ mở miệng: "Ga giường này bẩn rồi, đổi một cái trước đã, cái này chính là manh mối nên để sang một bên." Gã thuần thục mở một ngăn kéo nhỏ từ dưới gầm giường ra, ở đó có một bộ ga giường thay thế.

Người đàn ông cứng nhắc, cẩu thả thường ngày lại khiến người ta cảm thấy một chút mới lạ.

Vạn Nhân Trảm giật ga trải giường ra thì giật mình, sắc mặt lập tức hoàn toàn thay đổi, đôi mắt nhìn chằm chằm vào ga trải giường, những người khác nhìn theo tầm mắt của gã, đồng tử co rụt lại.

Trên tấm ga trải giường dự phòng này có dấu vết y hệt.

Dấu vết, y, hệt...

Không hiểu sao bọn họ đột nhiên lạnh sống lưng, một cảm giác lạnh lẽo từ dưới chân vọt lên trên khiến da đầu tê dại, đến mức lông tơ đã dựng thẳng lên.

Gần như cùng một lúc, tất cả mọi người trong phòng đều có hành động, họ kiểm tra khăn trải giường của mình sau đó lấy khăn trải giường dự phòng ra, kiểm tra cẩn thận.

Sạch sẽ -

Vô cùng sạch sẽ -
 
Back
Top Bottom