Cập nhật mới

Dị Giới  Hắn Tuyệt Đối Là Bug! (Vô Hạn Lưu)

Hắn Tuyệt Đối Là Bug! (Vô Hạn Lưu)
Chương 1340: Chuyến Tàu Tuần Hoàn (41)


Bước chân Hòa Ngọc khựng lại. Họ không giết Moore, Moore chết trong tay chính mình.

Anh ta là một cao thủ có năng lực, có đầu óc, được mài giũa trong , trải qua biết bao thử thách, tiến hóa. Anh ta muốn trở thành một anh hùng, một cao thủ có thể oai hùng một phương ở Liên Bang. Cuộc đời huy hoàng vốn chỉ vừa mới mở ra...

Nhưng cuối cùng anh ta lại không thể ra khỏi , vĩnh viễn ở lại nơi này.

Họ muốn giết Hòa Ngọc ư? Vậy nhóm Hòa Ngọc có muốn giết họ không? Ai cũng không muốn.

Nếu gặp gỡ ngoài trận đấu, gặp gỡ trong vũ trụ này thì có lẽ họ đã trở thành bạn bè, trở thành tri kỷ thưởng thức lẫn nhau. Họ sẽ dẫn cậu đi xem Liên Bang Vũ Trụ, khoe ra quá trình trưởng thành đặc sắc của mình. Cậu cũng sẽ dẫn họ đi thăm Trái Đất, đi ngắm những phong cách và văn hóa đầy khác biệt đó. Nhưng đáng tiếc, họ lại gặp nhau trên chiến trường, chém giết nhau vì quy tắc.

Moore, Hi Sâm, thậm chí là Thành Chiêu, Seattle — một nhóm nhân vật đầy sức sống và xuất sắc, cuối cùng lại dừng lại ở nơi đây, huy hoàng cũng chấm dứt ở nơi này.

Bước chân của Hòa Ngọc chỉ dừng lại trong chớp mắt, rồi lại nhấc chân, tiếp tục bước đi.

Từng bước, kiên định về phía trước.

Bên ngoài, mưa to trút xuống, sóng to cuồn cuộn vỗ vào du thuyền. Trong thủy triều tối tăm, chiếc du thuyền màu bạc nhấp nhô chòng chành, đong đưa dần dần đi xa.

Ngoài trừ Balle vẫn còn tận tụy điều khiển thuyền thì mười ba người còn lại đều tụ tập ở phòng của Hòa Ngọc dưới tầng hầm một. Ngoài mười hai người thuộc nhóm Hòa Ngọc thì chỉ còn lại một Triệu Bằng Khí.

Trang bị của anh ta là một bộ găng tay đấm bốc. Lúc không kích hoạt thì ở dạng một cặp nhẫn, một khi bắt đầu chiến đấu thì găng tay đấm bốc sẽ lập tức bao trùm hai nắm tay, công kích hung hãn mạnh mẽ, có thể đấm nát da thịt của cả người Liên Bang với cơ thể đã được cường hoá, khá là khó chơi. Sự thật đáng buồn là anh ta cũng là người duy nhất không thuộc đội ngũ này, cho dù anh ta đến từ Trái Đất.

Eugene rất cảnh giác với anh ta, trên gương mặt máy móc đầy nghiêm túc, híp mắt, nhìn chằm chằm vào anh ta: "Cậu thuộc phe nào? Đừng nói cũng là người của phe chết đấy nhé?"

Triệu Bằng Khí cau mày, sau đó thả lỏng tay: "Không biết, ít nhất thì bây giờ tôi vẫn không có ký ức nào khác xuất hiện."

Không có ký ức tử vong, thì vẫn là người sống.

Hòa Ngọc dựa người vào giường, ngón tay v**t v* chữ "Nhị" được khắc bên trên, ánh mắt đầy suy tư.

Bên cạnh, Vạn Nhân Trảm tò mò: "Đây là mày khắc à?"

Hòa Ngọc giơ tay, dao găm xuất hiện trong lòng bàn tay, dùng góc nhọn chậm rãi khắc thêm một đường lên trên, để từ "Nhị" biến thành "Tam". Giọng của cậu bình tĩnh: "Là tôi khắc."

Nét chữ giống nhau như đúc.

Hơn nữa, việc phát hiện chuyện kỳ lạ rồi để lại dấu vết, là điều mà cậu rất có thể sẽ làm trong vòng tuần hoàn thứ hai.
 
Hắn Tuyệt Đối Là Bug! (Vô Hạn Lưu)
Chương 1341: Chuyến Tàu Tuần Hoàn (42)


Bước chân Hòa Ngọc khựng lại.

Cẩn thận v**t v* từng dấu vết, Hòa Ngọc rút tay lại, xoay người nhìn mọi người: "Tiếp tục thảo luận đi."

Trong căn phòng nhỏ hẹp có mười mấy người chen chúc, nhưng họ lại không có tâm trạng để phàn nàn. Suy nghĩ của mọi người đều đang dồn vào các vòng tuần hoàn, càng nghĩ thì lại càng thấy tuyệt vọng.

Cách Đới l**m bờ môi khô ráp, giọng nói khàn khàn: "Bây giờ chúng ta có mười bốn người. Cho dù có giết bốn người, còn lại mười người thì chúng ta cũng không thể rời khỏi eo biển Gama một cách thuận lợi được, chỉ có một con đường là lặp lại vòng tuần hoàn một lần nữa, tiến hành lần đi xuyên qua eo biển Gama thứ tư?"

Trấn Tinh nhẹ nhàng gật đầu.

Trảm Đặc: "Nếu như chúng ta không chết, thì vòng tuần hoàn này sẽ không kết thúc, đúng không?"

Trấn Tinh lắc đầu: "Không biết, nhưng theo tình huống hiện tại thì đúng là vậy."

Đôi mắt Eugene lộ vẻ chấn động, đột nhiên quay sang nhìn Hòa Ngọc, cất cao giọng: "Bảng bổ sung!"

Chỉ có ba từ nhưng mọi người đã lập tức hiểu ra.

Đoàn Vu Thần chống giường, cả người hơi run rẩy, giọng nói chói tai: "Không có lần tiếp theo, chúng ta không còn lần tuần hoàn tiếp theo nữa!"

Đã hết bảng bổ sung rồi!

Mà không có bảng bổ sung, thì họ không thể phủ kín một lỗ hổng lớn như thế. Vào lần tiến vào eo biển Gama tiếp theo, nước mưa ăn mòn sẽ ồ ạt tràn vào khoang thuyền… khi đó, họ sẽ thế nào?

Chết hết... Bọn họ sẽ trực tiếp bị nước mưa ăn mòn tới xương còn không còn!

Không có bảng bổ sung, họ không có lần kế tiếp nữa.

Cách Đới nghiến răng nghiến lợi: "Bảng bổ sung, vật tư trên thuyền, tuy chuyến tàu tuần hoàn, nhưng những thứ này không hề tuần hoàn!"

Nguyên Trạch: "Tôi hiểu rồi." Gã hít sâu một hơi, chậm rãi phân tích: "Lần đầu tiên, cũng là lần chúng ta vừa mới tiến vào phó bản, Vạn Nhân Trảm đá hư cửa nên chúng ta dùng một tấm bảng bổ sung để sửa lại, rồi đến khoảnh khắc xuyên qua eo biển Gama kia, sau đó chuyến tàu tuần hoàn lại đưa chúng ta tuần hoàn về điểm bắt đầu."

Quỳnh gật đầu, nói tiếp: "Vật tư tiêu hao không tuần hoàn, nhưng bảng bổ sung hoàn thiện du thuyền, trở thành một bộ phận của du thuyền, vậy nên chúng ta mới có thể thấy du thuyền hoàn hảo ban đầu."

Du thuyền mà họ thấy, là du thuyền đã được tu sửa bằng bảng bổ sung rồi.

Đoàn Vu Thần: "Lần thứ hai, lặp lại quá trình này, là phe chết có ký ức, tấn công chúng ta. Chúng ta giành chiến thắng, kết quả giống như lần tuần hoàn đầu tiên, chúng ta còn sống nên mới tiến vào vòng tuần hoàn thứ ba."

Eugene: "Lần thứ ba vẫn lặp lại quá trình này, dùng luôn cái bảng bổ sung cuối cùng. Tạm thời không thảo luận tới việc rốt cuộc ai còn sống trong số chúng ta, nhưng vòng tuần hoàn sẽ tiếp diễn, mà lần kế tiếp, chúng ta không còn bảng bổ sung nữa."

Đường Kha hít sâu một hơi: "Vậy nên, Vạn Nhân Trảm đá cửa đã trở thành sự kiện hiển nhiên. Lúc ấy tất cả mọi người đều không có ký ức, chúng ta không thể ngăn cản anh ta đá hư cửa khoang được."

Giống như lúc vòng tuần hoàn này mới bắt đầu, họ đều cho rằng mình chỉ vừa tiến vào phó bản. Họ trào phúng nhau, so kèo thân phận. Eugene sẽ châm biếm Vạn Nhân Trảm, Vạn Nhân Trảm cũng sẽ nổi giận rồi đá hư cửa du thuyền...
 
Hắn Tuyệt Đối Là Bug! (Vô Hạn Lưu)
Chương 1342: Chuyến Tàu Tuần Hoàn (43)


"Ầm."

Vạn Nhân Trảm bị đá lên tường, va thật mạnh rồi rơi xuống. Sau đó đến lượt đám người Eugene, Cách Đới, ai cũng nhào tới đánh cho gã một trận tơi bời, tung nắm đấm. Đến Quỳnh cũng âm thầm chen chân vào, nhân cơ hội đạp gã một phát.

Tức chết đi được!

Nếu gã không đạp cửa thì họ còn cơ hội để tuần hoàn, cuối cùng có thể sẽ nghĩ ra được cách để giải quyết. Nhưng bởi vì chuyện đã hư cửa đã trở thành hiển nhiên, nên họ chỉ có ba cơ hội thôi! Bây giờ đã là lần cuối cùng rồi.

Vạn Nhân Trảm ôm đầu, vì chột dạ nên để mặc cho họ đánh tơi bời, không dám đánh trả. Nếu không phải gã làm hư cửa, thì chắc chắn gã cũng sẽ đánh cho người đó một trận.

Làm hư cửa, là chuyện thất đức, vô cùng thất đức...

Nhưng bây giờ, kẻ thất đức đó chính là gã.

Vạn Nhân Trảm ôm đầu, vừa bị đánh vừa yếu ớt mở miệng: "Vậy có cách nào để cản tao lúc đó không?"

Mọi người không trả lời, có điều sức lực dồn vào nắm đấm lại lớn hơn nữa.

Hoàn toàn không cách nào cản được! Không có ký ức thì làm thế quái nào cản được.

Hòa Ngọc đưa tay đẩy mắt kính, thản nhiên nói: "Thời gian có hạn, đừng đánh nữa. Cho dù không có Vạn Nhân Trảm thì cũng sẽ có nguyên nhân khác làm hư cửa khoang thuyền, hoặc phá hư thuyền thôi."

Không có khả năng tuần hoàn vô cùng vô tận mãi được. Mà kẻ ở phía sau tấm màn lại nhất quyết muốn g**t ch*t họ, vậy thì sao có thể để con thuyền này không trục trặc được?

"Vạn Nhân Trảm đá hư cửa" chỉ là trùng hợp, nhưng "làm hư cửa" lại là yếu tố tất nhiên, là chuyện nhất định sẽ xảy ra.

Những người khác cũng hiểu được, nhưng cũng không ảnh hưởng tới việc họ muốn đánh Vạn Nhân Trảm một trận.

Đánh xong, mọi người lục tục dừng lại, sửa sang lại quần áo, đã bình tĩnh hơn một chút, vẻ mặt trở nên lạnh nhạt. Sự phẫn nộ và tuyệt vọng trong đôi mắt dần biến mất, trả lại cho sự tỉnh táo.

Đột nhiên gián tiếp nhận được thông báo như thế về phó bản, trong lòng họ như bị nghẹn một ngọn lửa, nhưng những người khác đều chết hết cả rồi, mà ai là kẻ ở phía sau màn thì vẫn chưa biết, vậy là lửa giận này không có chỗ để phát tiết.

Vạn Nhân Trảm xui xẻo đụng trúng để họ phát tiết một trận, dần dần tỉnh táo lại.

Vạn Nhân Trảm mặt mũi bầm dập bò dậy từ dưới đất, giơ tay ra với Hòa Ngọc: "Chỉ có mày là tốt với tao thôi, tao biết..."

"Bịch!"

Hòa Ngọc chậm rãi thu chân, mặt không biểu cảm đẩy kính không gọng lên: "Bây giờ mọi người nghĩ thế nào?"

Vạn Nhân Trảm: "..."
 
Hắn Tuyệt Đối Là Bug! (Vô Hạn Lưu)
Chương 1343: Chuyến Tàu Tuần Hoàn (44)


Chút sức lực này của Hòa Ngọc đá lên người gã chỉ giống như gãi ngứa thôi, nhưng cho dù là gãi ngứa thì gã cũng không dám lại gần Hòa Ngọc nữa, khép nép ngồi trên giường của Hòa Ngọc, trông gã đàn ông to con, cục mịch có vẻ hơi đáng thương.

Eugene hoạt động cơ thể, cánh tay máy phản xạ tia sáng chói mắt dưới ánh đèn, đôi mắt lạnh như băng: "Chúng ta đã đạt được chung nhận thức rằng phó bản này là đã định sẵn kết cục là chết hết đúng không?"

Mọi người gật đầu.

Eugene vứt sổ tay thuyền trưởng đi, giọng nói bình tĩnh: "Bây giờ chỉ còn lại nhiêu đây người, nhưng chúng ta đều đã vi phạm quy tắc, vậy nên quy tắc ban đầu của phó bản đã không còn quan trọng nữa."

Nguyên Trạch gật đầu: "Thân phận khác nhau, quy tắc cần tuân thủ, tất cả đều là thủ thuật che mắt của phó bản

Tầm mắt Eugene đảo qua mọi người, không bỏ sót bất cứ cảm xúc nào trong mắt họ: "Chúng ta đang lặp lại quá trình trong vòng tuần hoàn trước. Sở dĩ người của phe chết tấn công chúng ta là vì bọn họ đã chết, sau lần tuần hoàn đầu tiên, đều là người chết."

Gã dừng một chút mới tiếp tục: "Nhưng mà, sau lúc đó sẽ còn người của phe chết xuất hiện nữa chứ? Trong mấy người, sẽ có ai là người phe chết?"

Không nói đến chuyện đám người Moore, chỉ có thể biết được đến giờ phút này họ là những người còn sống, mà cho đến cuối vòng tuần hoàn trước ai sống ai chết thì bọn họ hoàn toàn không biết.

Sau khi nhóm Moore chết đi, còn lại tổng cộng mười bốn người. Vậy trong số mười bốn người này, còn ai là người của phe chết nữa hay không? Hoặc là nói, còn ai sắp gia nhập phe chết hay không?

Trảm Đặc lắc đầu: "Không phải tôi, tôi vẫn là người sống."

Nguyên Trạch: "Hiện tại thì tôi vẫn là người sống, sau này thì không biết. Ngoài ra, tôi cũng không nhận được bất cứ thông báo nào."

Đoàn Vu Thần: "Tôi cũng vậy, lúc trước chúng ta đều bị bọn họ tấn công, vậy nên có khả năng chúng ta đều còn sống, sống đến lúc rời khỏi eo biển Gama."

Những người khác cũng gật đầu. Dựa theo quy tắc, sau khi xuyên qua eo biển Gama thì vẫn còn một tiếng mới có thể lên đảo Truyền Kỳ. Vì vậy, vào khoảnh khắc rời khỏi eo biển Gama kia, có khả năng trên thuyền không chỉ có mười người, chuyện mười bốn người bọn họ vẫn còn sống cũng không có gì bất hợp lý cả.

Eugene dùng ánh mắt nghi ngờ nhìn sang Triệu Bằng Khí, hơi híp mắt lại: "Cậu cũng là người sống?"

Triệu Bằng Khí gật đầu: "Bây giờ thì vẫn thế."

Phải qua thời điểm nút tử vong thì mới biết được mình còn sống hay đã chết, vậy nên bây giờ anh ta vẫn còn là người sống.

Eugene nói thẳng: "Nhưng tôi không tin cậu."

Cách Đới hơi mím môi, chậm rãi đi đến phía sau Triệu Bằng Khí. Đám người Đoàn Vu Thần cũng đứng thẳng người lên, im hơi lặng tiếng vây quanh Triệu Bằng Khí.

Triệu Bằng Khí đứng thẳng, tay siết chặt thành quyền, găng tay đấm bốc bọc lấy nắm đấm, trang bị phòng ngự tăng lên tối đa.

Hòa Ngọc cắt ngang bọn họ: "Đợi đã."
 
Hắn Tuyệt Đối Là Bug! (Vô Hạn Lưu)
Chương 1344: Chuyến Tàu Tuần Hoàn (45)


Cách Đới cau mày: "Chúng ta cần phải đề phòng bọn họ, bọn họ không đáng tin."

Huống hồ, hiện tại vẫn còn tổng cộng mười bốn người, còn suất thăng hạng chỉ có mười, sớm muộn gì họ cũng sẽ ra tay, thêm một người hay bớt một người cũng chẳng có gì khác nhau.

Hòa Ngọc lắc đầu: "Tôi không ủng hộ việc giết người bây giờ, chuyện cấp bách là phải nghĩ cách rời khỏi eo biển Gama."

Trảm Đặc: "Lỡ như lát nữa bọn họ trở thành người của phe chết thì sao?"

Hòa Ngọc nhìn sang Triệu Bằng Khí, kính không gọng nằm trên sống mũi, ánh mắt bình tĩnh: "Vậy thì đúng lúc lắm, chúng ta có thể thu hoạch được nhiều tin tức hơn."

Vừa mới dứt câu, đám người Eugene đồng loạt thu hồi vũ khí. Dường như chưa từng có chuyện gì xảy ra, Eugene tiếp tục đề tài vừa rồi: "Chúng ta phải trải qua các vòng tuần hoàn là vì quy tắc ẩn của phó bản, đây là cơ hội cuối cùng của chúng ta. Nếu không nghĩ ra được cách cản Vạn Nhân Trảm trong lần tuần hoàn tiếp theo, vậy thì chúng ta bắt buộc phải thành công trong lần này!"

Nguyên Trạch mím môi: "E là chỉ có thể nghĩ cách phá vỡ tuần hoàn, rời khỏi eo biển Gama thôi." Ngăn cản Vạn Nhân Trảm trong lúc chuyện tuần hoàn còn chưa bắt đầu là chuyện không thể nào.

Cách Đới tàn nhẫn nói: "Hay là giết Vạn Nhân Trảm?"

Đoàn Vu Thần lắc đầu với vẻ mặt không biểu cảm: "Nếu có tác dụng thì bây giờ chúng ta có thể giết anh ta. Nhưng mà nó vô dụng, bây giờ giết anh ta thì đến khoảnh khắc này trong vòng lặp tiếp theo, anh ta mới có được ký ức tử vong."

Quỳnh nâng vành nón lên, cau mày: "Muốn phá vỡ tuần hoàn, nhất định phải biết nguyên nhân dẫn đến tuần hoàn."

Lăng Bất Thần: “Phó bản này thiết lập đặc tính ẩn ”tuần hoàn" là nguyên nhân dẫn đến chỉ cần qua eo biển Gama tất cả chúng ta đều phải bắt đầu một vòng tuần hoàn mới, và điều này là vì kẻ ở phía sau màn muốn giết nhóm chúng ta."

Đường Kha: "Vậy nên, cách để rời khỏi tuần hoàn chính là chúng ta phải chết?"

Eugene nở nụ cười, nhưng nụ cười lại lạnh như băng: "Nếu quy tắc là vậy, thế thì dường như chẳng khác gì trực tiếp đẩy chúng ta vào chỗ chết ngay từ lúc bắt đầu."

Đoàn Vu Thần quay phắt sang nhìn Hòa Ngọc, ánh mắt mang theo sự chờ mong: "Phó bản này còn có đường sống không?"

Hòa Ngọc giỏi nhất là tìm lỗi và lỗ hổng trong quy tắc. Ở phó bản cũng dường như chỉ có con đường chết, chẳng phải Hòa Ngọc vẫn tìm được đường ra đấy sao? Vậy lần này bọn họ còn có thể tìm được đường ra không?

Hòa Ngọc như đang ngẩn người, một lát sau mới đáp lời: “Không biết, không làm rõ được nguyên lý ”tuần hoàn" này thì không cách nào phá vỡ nó được."

Trấn Tinh khó hiểu: "Cậu đang nghĩ về điều gì?"

Hòa Ngọc dừng một chút, chậm rãi lắc đầu: "Tôi vẫn cảm thấy có chỗ nào đó không đúng lắm..."

Bây giờ họ đã biết rõ quy tắc của phó bản. thật ra là , chỉ cần họ còn tồn tại thì vòng tuần hoàn sẽ không kết thúc. Mà vì vấn đề bảng bổ sung nên lần tiếp theo họ chắc chắn phải chết... Là kết cục do kẻ ở sau tấm màn tạo ra, tử lộ rõ rành rành trước mắt.

Nhưng cậu vẫn có cảm giác có chỗ nào đó không đúng.
 
Hắn Tuyệt Đối Là Bug! (Vô Hạn Lưu)
Chương 1345: Chuyến Tàu Tuần Hoàn (46)


Lăng Bất Thần lẩm bẩm: "Phá vỡ tuần hoàn... Làm sao để phá vỡ vòng tuần hoàn này đây?"

Vạn Nhân Trảm, người vẫn luôn không dám lên tiếng vì bản thân là "đầu sỏ gây tội", giờ phút này thật sự không nhịn được nữa. Gã vỗ tay lên giường, cau mày: "Ý của mấy người là bây giờ chúng ta đang lặp lại những chuyện đã xảy ra trong vòng tuần hoàn trước à? Vậy có phải chứng tỏ, vết máu trên giường Hòa Ngọc sẽ xảy ra vào lần thứ ba này không?"

Một tia sáng lóe qua, một suy nghĩ hiện lên trong đầu Hòa Ngọc. Tay cậu siết chặt thành quyền, đôi mắt sắc bén.

Hai lần!

Mà những người khác cũng nảy sinh suy nghĩ khác.

Trấn Tinh cau mày: "Vết máu trên giường Hòa Ngọc... Là máu của Hòa Ngọc sao?"

Eugene bước tới vài bước, lấy hai tấm ga trải giường dính vết máu từ dưới giường ra, cúi đầu ngửi, khép hờ mắt lại. Sau một lúc lâu thì mở ra, ánh mắt lộ vẻ kinh hãi: "Là... Máu của Hòa Ngọc."

Trái tim lập tức thắt lại.

Đúng là Vạn Nhân Trảm không được thông minh lắm, sự chú ý của gã lúc nào cũng khá lệch pha, đa số các thời điểm đều là Hòa Ngọc. Nhưng cũng phải thừa nhận, giờ phút này điều gã phát hiện vô cùng quan trọng, quan trọng tới mức khiến người ta sởn tóc gáy.

Hòa Ngọc... Chẳng lẽ sẽ gặp chuyện gì sao?

Quỳnh hít vào một hơi thật sâu, đột nhiên nhìn sang Hòa Ngọc: "Hòa Ngọc, sẽ có người ra tay với anh đấy."

Bây giờ có tổng cộng mười bốn người, ngoài mười hai người của đội họ ra thì còn có Balle và Triệu Bằng Khí, hai người này tạm thời vẫn chưa đáng tin tưởng.

Mà trong nhóm của họ, có lẽ vẫn còn một kẻ phản bội, kẻ phản bội đã ra tay g**t ch*t Seattle.

Hòa Ngọc cau mày suy tư, tầm mắt nhìn vết máu trên giường, hơi ngẩn ngơ.

Sau một lúc lâu, cậu thì thào: "Mười bốn người, lần đầu tiên bọn họ đã chết, chúng ta sống sót, tiến vào lần tuần hoàn thứ hai. Tôi tin chắc 'Hòa Ngọc' trong vòng thứ hai cũng có thể vạch trần chuyện tuần hoàn, như vậy, mỗi một sự kiện trong lần thứ hai đều giống hệt như hiện tại... Hai lần tuần hoàn trải qua không giống nhau, vì sao lại có hai vết máu giống nhau kia chứ?"

Hòa Ngọc tiện tay đẩy gọng kính không viền lên, đôi mắt thâm thúy, cau mày: “Vẫn còn quá ít thông tin...”

Đột nhiên cậu nhìn sang Triệu Bằng Khí và Balle: "Nếu anh và Balle vào phe tử vong thì tôi mong rằng các anh có thể giữ bình tĩnh, vì tôi cần thêm tin tức."

Triệu Bằng Khí gật đầu: "Tôi thì không thành vấn đề, tôi cũng muốn biết tôi và Balle đã từng chết trong lần tuần hoàn trước hay không."

Vừa mới dứt lời thì đột nhiên Triệu Bằng Khí thay đổi sắc mặt, xoay người chạy ra bên ngoài, chỉ để lại một câu: "Balle xảy ra chuyện rồi!"

Mọi người hơi giật mình, lập tức đuổi theo anh ta.

Trong kho hàng được bố trí thành phòng điều khiển, Balle ngã vào giữa vũng máu, hoàn toàn không còn hô hấp.

Vào khoảnh khắc họ vừa tới thì Balle biến mất.

[Balle số 908 của Hành Tinh Sinh Vật bị đào thải! Số người còn lại trong phó bản là 13/50.]

Chỉ một thoáng mà hơi lạnh đã lan từ dưới chân ra cả người, lông tơ dựng đứng, sống lưng lạnh toát.

Tổng cộng mười bốn người, mười ba người ở phòng của Hòa Ngọc, một mình Balle điều khiển thuyền.

Vậy rốt cuộc là ai đã giết anh ta?
 
Hắn Tuyệt Đối Là Bug! (Vô Hạn Lưu)
Chương 1346: Chuyến Tàu Tuần Hoàn (47)


Đúng 12 giờ đêm, Balle ở trong một góc mà họ không thấy, lặng lẽ chết đi.

Nhưng điều đáng sợ nhất là... Mười ba người họ đều ở cùng nhau, một mình Balle lái con tàu du lịch.

Khóe miệng Đoàn Vu Thần run rẩy: "Balle chết rồi, là vì chúng ta muốn tìm anh ta để lấy tin tức sao?"

Quỳnh nghiến răng nghiến lợi, nắm chặt tay thành quyền. Lúc này, cô ta vừa cảm thấy sợ hãi vừa tức giận, trạng thái này lên đến đỉnh điểm hóa thành lửa giận phun trào, khàn giọng nói: "Chắc chắn là người ở phía sau màn, cái chết của Balle chính là một nút thắt. Có thể anh ta biết được một số thông tin nào đó, vì thế người ở phía sau màn đã ra tay g**t ch*t anh ta."

Hòa Ngọc nhìn chằm chằm vết máu trên mặt đất, không nói lời nào.

Là người ở phía sau màn sao?

Bên cạnh cậu, Nguyên Trạch hít sâu một hơi, cố gắng giữ bình tĩnh phân tích nói: "Balle rất mạnh, một cao thủ mạnh như vậy, tại sao khi chết lại không có bất kỳ tiếng động nào, rất kỳ lạ."

Rõ ràng là một cao thủ ở Liên Bang, cho dù đánh không lại thì cũng sẽ có thời gian cầu cứu. Anh ta chết mà không hề kêu cứu, là do đối thủ đáng gờm hay do anh ta không đề phòng trước?

Cách Đới: "Rốt cuộc Balle biết được cái gì mà lại khiến cho người ở phía sau màn ra tay với anh ta?" Gã chỉ có thể nghĩ đến người ở phía sau màn thôi. Cả 13 người họ đều ở cùng nhau, người g**t ch*t Balle không phải là người ở phía sau màn thì còn có thể là ai nữa?

Lăng Bất Thần mím môi: "Ký ức về cái chết của Balle rất quan trọng."

Họ thảo luận về cái chết của Balle. Balle chết đi đúng là rất đáng tiếc, nhưng đây là . Thành Chiêu chết rồi, Seattle cũng chết rồi. Họ có thể cũng giống như vậy, cái chết của Balle khiến họ bị sốc, nhưng sau cú sốc đó, họ phải bình tĩnh lại để thảo luận.

Chỉ có một người có phản ứng rất khác, Triệu Bằng Khí. Anh ta trông vô cùng bình tĩnh, một sự bình tĩnh rất khác thường, nhấc chân, chậm rãi bước vào, đi về phía sàn nhà đẫm máu.

là một đấu trường chém giết hung tàn, nhưng cũng là nơi dễ dàng nhất để vun đắp tình bạn.

Lúc đầu là kẻ thù không đội trời chung, nhìn ai cũng thấy ghét, nhưng sau đó có thể trở thành đồng đội, bảo vệ nhau. Ví dụ như Seattle và Quỳnh, hay là Quỳnh và Cách Đới, Thành Chiêu và Nguyên Trạch, Trấn Tinh và Eugene. Không có cảm xúc nào khác, đơn giản chỉ là tình cảm được vung đắp khi cùng nhau chiến đấu, cùng nhau vật lộn với kẻ thù, như vậy cũng đủ để khắc cốt ghi tâm rồi.

Mối quan hệ giữa người với người, không chỉ có tình yêu.

Cũng giống như Triệu Bằng Khí và Balle.

Thành thật mà nói, Balle không phải là một đồng đội tốt, nhưng anh ta là người duy nhất sẵn lòng giúp đỡ Triệu Bằng Khí có năng lực chiến đấu thấp, không có kinh nghiệm, không có gì cả, bị mọi người ghét bỏ khi Triệu Bằng Khí mới bước vào . Mặc dù ban đầu là Balle chỉ muốn lấy bộ trang bị cao cấp Triệu Bằng Khí vô tình lụm được mà thôi.

Dẫu thế, Triệu Bằng Khí vẫn vô cùng biết ơn Balle, nếu không có Balle thì anh ta đã chết ở vòng tuyển chọn rồi, chết khi mới bước vào vòng tuyển chọn.

Khác với những người chủ động đăng ký như nhóm Hòa Ngọc, cũng khác với người tràn đầy tinh thần yêu nước như Bạc Kinh Sơn, Triệu Bằng Khí tham gia vào là bởi vì anh ta đã lỡ tay đánh chết người trên sàn đấm bốc. Người bên trên tìm đến anh ta, hy vọng anh ta sẽ tham gia vào .

Triệu Bằng Khí cũng giống như những võ sĩ quyền anh khác, khi còn nhỏ, sống trong cảnh nghèo khó. Để nuôi bà nội bị liệt, anh ta đã tham gia vào võ đài quyền anh bất hợp pháp dưới lòng đất để kiếm tiền, hết đấm này đến đấm khác, mơ mọng cuối cùng có thể trở thành nhà vô địch quyền anh, làm mình và bà nội vẻ vang.

Sau khi bà nội qua đời, Triệu Bằng Khí rất đau buồn. Bản thân anh ta là một người dễ u sầu, anh ta chỉ có thể dựa vào quyền anh để trút bỏ "sự đau khổ" của mình.

Đêm trước khi tham gia , Triệu Bằng Khí được "người bạn" mời đi đánh quyền. Lúc đó đang là giai đoạn anh ta đau khổ nhất, anh ta muốn trút bỏ sự đau khổ trong người nên đã đồng ý lời mời của "người bạn" đó. Không ngờ trên sân thi đấu, đối thủ không chịu được bất ngờ giở trò, muốn g**t ch*t Triệu Bằng Khí.

Quyền anh là cách trút giận duy nhất của Triệu Bằng Khí, làm sao anh ta có thể cho phép điều này xảy ra...

Triệu Bằng Khí đấm rất mạnh người đàn ông bị đấm chết tại chỗ.

Lúc đó anh ta biết rằng, anh ta xong đời rồi.

Anh ta không chống cự, lặng lẽ chờ đợi phiên tòa. Đối với một người đang chìm đắm trong đau khổ cùng cực, sống chết thực ra cũng không quan trọng như vậy nữa.
 
Hắn Tuyệt Đối Là Bug! (Vô Hạn Lưu)
Chương 1347: Chuyến Tàu Tuần Hoàn (48)


Không ngờ rất nhanh lại xảy ra một chuyện lớn: — Trái Đất bị buộc phải tham gia .

Người phía trên nhìn trúng anh ta, cho anh ta một cơ hội chuộc tội.

Triệu Bằng Khí không hối hận vì đã ra tay với người kia, nhưng anh ta cũng phải đối mặt với hậu quả.

Lúc Triệu Bằng Khí bước vào show sống còn, anh ta còn thấy chán nản hơn trước. Anh ta biết rằng, ở trong show sống còn, anh ta sẽ chết. Người Trái Đất, không thể nào đấu lại cao thủ của Liên Bang, yếu ớt đến nỗi không chịu nổi một đòn.

Vừa chán nản lại không có ý chí chiến đấu, dĩ nhiên, Triệu Bằng Khí đã suýt nữa mất mạng ở vòng tuyển chọn. Nhưng anh ta lại khá may mắn, nhận được một bộ trang bị cao cấp. Balle đi ngang qua và thích thú với thiết bị đó, vì vậy đối phương đã cứu mạng anh ta.

Đương nhiên, Balle làm tất cả là để đổi lấy trang bị, nhưng anh ta lại không phải là kẻ suy đồi đạo đức. Đối mặt với "một tên yếu đuối của hành tinh rác", nhấc tay thôi cũng giết được, nhưng anh ta lại vì muốn lấy được trang bị mà đã giúp Triệu Bằng Khí vượt qua vòng tuyển chọn. Sau đó, Triệu Bằng Khí lại lảo đảo bước tiếp.

Balle rất thực dụng, nhưng lại có tinh thần dám nghĩ dám làm.

Anh ta muốn sống. Dẫu biết, với thực lực của mình cũng khó lọt vào trận chung kết. Ở bên cạnh một người như vậy, người không có tinh thần chiến đấu như Triệu Bằng Khí được vực dậy. Ngày qua ngày, hết phó bản này đến phó bản khác, từ "tên yếu đuối" bị Balle coi thường đã trở thành người bạn kề vai chiến đấu, thậm chí còn mạnh hơn Balle.

Bây giờ, Balle muốn sống cũng đã chết rồi.

Triệu Bằng Khí không quan tâm đến sống chết, thậm chí còn rất chán nản vì phải tiếp tục sống.

Đúng là buồn cười. Anh ta muốn cười, khóe miệng nhếch lên, nhưng không thể cười nổi.

Sau lưng, Eugene hỏi anh ta: "Làm sao cậu biết được Balle chết rồi, hai người có phương thức liên lạc đặc biệt sao?"

Câu hỏi này rất quan trọng, trong nháy mắt đã thu hút sự chú ý của mọi người.

Triệu Bằng Khí lắc đầu. Hiển nhiên, anh ta và Balle không có phương thức liên lạc đặc biệt, hoặc là, có, nhưng vừa nãy không dùng tới.

"Vậy làm sao cậu biết Balle đã xảy ra chuyện?" Đoàn Vu Thần cau mày, trong mắt dần dần hiện lên sự nghi ngờ.

Đứng trong vũng máu, khóe miệng Triệu Bằng Khí nhếch lên, không trả lời mà quay đầu nhìn Hòa Ngọc, nhỏ giọng nói: "Nếu như cậu sống sót đi ra ngoài, cậu có nhớ đến những người đã chết ở đây không?"

Hòa Ngọc ngước mắt lên, gọng kính không viền cũng không thể cản được ánh sáng trong đôi mắt đó, đẹp như bầu trời đầy sao vậy.

Cậu chỉ nói một chữ: "Có."

Triệu Bằng Khí mỉm cười, có người thích võ đài, có người lại thích trầm mặc bi thương.

Anh ta vĩnh viễn không thể trở thành một người chói lọi như Hòa Ngọc, ngay cả khi anh ta có trở thành một nhà vô địch quyền anh.
 
Hắn Tuyệt Đối Là Bug! (Vô Hạn Lưu)
Chương 1348: Chuyến Tàu Tuần Hoàn (49) - "Cậu, là cậu đã giết tôi"


Hòa Ngọc khẽ cau mày.

Không có bất kỳ phương thức liên lạc đặc biệt nào, nhưng lại biết được Balle đã chết.

Trong đầu cậu lóe lên một ý nghĩ, ánh mắt sắc bén nhìn chằm chằm Triệu Bằng Khí: "Anh đã đến được thời điểm tử vong, thế nên mới biết được Balle đã chết."

Nếu kết quả của quá trình vòng tuần hoàn thứ nhất giống với vòng tuần hoàn thứ hai, vậy thì, Balle rất có thể đã chết vào thời điểm này của vòng tuần hoàn thứ hai. Hòa Ngọc của vòng tuần hoàn thứ hai vẫn là Hòa Ngọc, cũng sẽ đi thăm dò sự thật. Sự phát triển của sự việc và hiện tại hầu như không có sự khác biệt nào.

Lúc trước Moore đã nói qua, quá trình giống nhau, kết quả cũng sẽ giống nhau.

Balle vẫn sẽ chết vào lúc này, mà Triệu Bằng Khí biết được là vì anh ta cũng sắp chết rồi, có ký ức về cái chết của mình.

Triệu Bằng Khí không nói gì, ngầm thừa nhận.

Trảm Đặc lo lắng hỏi: "Anh có biết vì sao anh lại chết không?"

Balle đã chết, tất cả bọn họ đều ở đây, thế thì ở vòng tuần hoàn lần trước Triệu Bằng Khí đã chết thế nào? Thông tin này rất quan trọng, có thể giải quyết nhiều vấn đề.

Bạc Kinh Sơn: "Cậu ta không thể nói, người của phe chết đều không thể nói." Triệu Bằng Khí bây giờ còn sống, nhưng anh ta đã đến lúc phải chết rồi. Trong vòng tuần hoàn trước, anh ta đã chết rồi, là người của phe tử vong, vì vậy anh ta không thể nói ra ký ức liên quan đến vòng tuần hoàn trước. Hi Sâm muốn nói ra sự thật, mọi người đã tận mắt chứng kiến cậu ta bị hệ thống xóa bỏ.

Hòa Ngọc tiến lên một bước, nhìn chăm chú vào Triệu Bằng Khí: "Không cần nói, để tôi tự hỏi."

Nhóm người Đoàn Vu Thần đứng đằng sau thở phào nhẹ nhõm.

Không thể nói giống như Hi Sâm, nhưng cũng có thể dò hỏi giống như Moore.

Với chỉ số IQ của Hòa Ngọc, chắc chắn có thể hỏi được những sự thật Triệu Bằng Khí biết mà không thể nói ra.

Nhưng Triệu Bằng Khí lại lắc đầu: "Không cần hỏi."

Mọi người sững người một lúc rồi nhíu mày.

Đoàn Vu Thần: "Cậu không muốn nói sao?"

Eugene: "Hay là cậu không biết cái gì hết?"

Nguyên Trạch tiến lên, từng bước áp sát: "Triệu Bằng Khí, sao cậu lại muốn giấu giếm?" Những nghi ngờ đột ngột nảy sinh, Triệu Bằng Khí muốn giấu giếm họ, chắc chắn có vấn đề.

Hòa Ngọc có phản ứng khác với họ, lông mày nhíu lại, mím môi, ánh mắt sắc bén nhìn về phía Triệu Bằng Khí.

"Triệu Bằng Khí, tôi có thể đoán được, có thể người của phe chết khi rời đi chưa chắc sẽ phải chết. Tôi đã phát hiện ra một số manh mối, anh có thể sống sót đấy."

Những người phía sau lại sửng sốt, đặc biệt là Lăng Bất Thần và Bạc Kinh Sơn, đồng tử co rút lại.

Họ hiểu rồi... Triệu Bằng Khí muốn nói sự thật, anh ta không muốn sống tiếp nữa....

"Triệu Bằng Khí!" Bạc Kinh Sơn lạnh lùng lên giọng.

Triệu Bằng Khí vừa cởi găng tay quyền anh vừa lắc đầu: "Tôi hơi mệt, không muốn tiếp tục nữa."

Anh ta lại nhìn Hòa Ngọc, nhẹ nhàng nói: "Cậu đã nói rồi, cậu phải nhớ kỹ bọn họ."

Dừng lại một chút, trong mắt anh ta tràn đầy chờ mong cùng chúc phúc: "Các người nhất định phải sống."

Nhìn xuống vết máu trên mặt đất, anh ta lại ngẩng đầu, anh ta nở nụ cười dịu dàng với Hòa Ngọc: "Cậu, là cậu đã giết tôi."
 
Hắn Tuyệt Đối Là Bug! (Vô Hạn Lưu)
Chương 1349: Chuyến Tàu Tuần Hoàn (50)


Lời nói ngắn gọn không vội vàng, thậm chí vừa mới mở miệng, còn chưa kịp nghe rõ ràng. Nhưng, vào lúc nói xong, bóng dáng của anh ta biến mất, không để lại dấu vết nào trong không khí.

Những người bị hệ thống xóa sổ, dứt khoát như vậy đấy.

Chỉ có một chiếc găng tay mà anh ta đã cởi ra trước đó rơi xuống vũng máu, những giọt máu bắn tung tóe.

[Triệu Bằng Khí số 4210 của Trái Đất bị đào thải, số người còn lại trong phó bản là 12/50.]

Hết người này đến người khác, cuổi cùng chỉ còn lại 12 người bọn họ.

Không khí rơi vào im lặng. Mọi người nhìn chiếc găng tay đấm bốc trên mặt đất với ánh mắt vô cùng phức tạp.

Không thể không thừa nhận, người đàn ông u sầu này, khi nãy đã nở một nụ cười rất đẹp.

"Ào ào..."

Những con sóng khổng lồ bên ngoài đang cuộn trào, vỗ vào con du thuyền khổng lồ. Du thuyền đã ngừng chuyển động đang nhấp nhô trên những ngọn sóng, giống như lục bình không có rễ, nghiêng ngả lảo đảo.

Bên trong du thuyền, 12 người đứng tại chỗ, yên lặng không ai nói chuyện. Bởi vì Triệu Bằng Khí chết, cũng bởi vì lời cuối cùng mà anh ta đã nói.

Hòa Ngọc, là Hòa Ngọc đã giết anh ta.

Lời nói cuối cùng của Triệu Bằng Khí không giống như đang trách móc Hòa Ngọc. Nụ cười cực kỳ dịu dàng, không phải trách móc cũng không phải vạch trần, giống như anh ta chỉ nói ra sự thật, cho họ một manh mối vô cùng quan trọng. Mọi người đều biết rằng anh ta không nói dối.

Anh ta đã chết rồi, cho nên anh không hề nói dối.

Nhưng làm sao có thể là Hòa Ngọc?

Hòa Ngọc hơi cụp mắt xuống, chậm rãi đi về phía chiếc găng tay đấm bốc. Cậu duỗi tay ra, ngón tay mảnh khảnh với những khớp xương rõ ràng, khéo léo cầm lấy chiếc găng tay.

Chỉ có một cái thôi, còn là Triệu Bằng Khí tự mình cởi ra. Ngoài ra, không còn lại cái gì cả.

Không biết bắt đầu từ khi nào, phó bản không còn rơi ra trang bị cho họ nữa, hoặc là nói, hiếm khi rơi ra trang bị.

Đôi găng tay đen cứng và nặng, vấy máu trên mặt đất, máu của Balle.

Hòa Ngọc nhìn găng tay, quay lưng về phía mọi người, không ai nhìn ra được cảm xúc trong mắt cậu, chỉ có thể nghe thấy giọng nói khàn khàn, nhẹ nhàng của cậu: "Tôi sẽ nhớ về bọn họ, cũng sẽ nhớ về anh."

Cậu từ từ cất đôi găng tay vào trong ba lô.

Đằng sau, Đường Kha mím môi, khàn giọng hỏi: "Hòa Ngọc, ý của Triệu Bằng Khí là gì?"

Đây là một lời chất vấn.

Lăng Bất Thần và Trấn Tinh khẽ cau mày.

Vạn Nhân Trảm trừng mắt Đường Kha: "Sao đây, mày nghi ngờ Hòa Ngọc à?"

Cho dù Triệu Bằng Khí nói Hòa Ngọc giết anh ta, vậy thì đã sao?

Ai trong số họ cũng có thể là nội gián của người ở phía sau màn, nhưng chắc chắn không phải là Hòa Ngọc. Ngay cả khi Hòa Ngọc thực sự đã giết Triệu Bằng Khí, thì chắc chắn cũng có ý nghĩa đằng sau của nó.

Hòa Ngọc quay người lại, giơ tay đẩy gọng kính không viền. Dưới mắt kính là một đôi mắt to xinh đẹp, sắc bén. Khuôn mặt kiêu ngạo, đẹp đẽ, hoàn hảo, thế nhưng bây giờ lại mang theo sự ủ rũ, tiêu điều.

Cậu giơ tay: "Eugene, Cách Đới, hai người biết lái tàu không?"
 
Hắn Tuyệt Đối Là Bug! (Vô Hạn Lưu)
Chương 1350: Chuyến Tàu Tuần Hoàn (51)


Hai người hơi giật mình.

Sau đó, Cách Đới cau mày: "Tôi đã nhìn qua cách Balle lái tàu, nhưng tôi cũng không phải người cầm lái, e rằng có hơi khó."

Hòa Ngọc: "Thử đi."

Nghe vậy, Cách Đới bước đến bàn điều khiển, vừa đi vừa nhớ lại cách làm của Balle. Đứng trước bàn điều khiển, gã khẽ nhắm mắt lại, rồi lại mở ra, ánh mắt trong veo và kiên định, trực tiếp bắt đầu.

Nhưng mà...

"Bíp bíp"

"Cảnh báo cảnh báo, có người vi phạm quy tắc chạm vào bàn điều khiển."

Cách Đới đột ngột rút lui, sắc mặt trong nháy mắt trầm xuống: "Không được rồi, tôi không có tư cách chạm vào bàn điều khiển."

Ánh mắt Hòa Ngọc suy tư.

Đoàn Vu Thần cau mày: "Có vẻ như bàn điều khiển bị hạn chế thân phận. Cách Đới chỉ là phục vụ, không thể chạm vào bàn điều khiển do người lái thuyền cầm nắm."

Vạn Nhân Trảm căng mắt nhìn màn hình hiển thị của bàn điều khiển. Từ màn hình có thể thấy rõ bên ngoài trời vẫn đang mưa như trút nước, cơn mưa ăn mòn đen kịt đánh vào du thuyền.

Phía trước là bóng tối, không có một tia sáng, giống như vực thẳm muốn nuốt hết tất cả vào trong bụng của nó, khiến người ta nảy sinh cảm xúc sợ hãi.

Vạn Nhân Trảm: "Làm sao đây, không có người cầm lái, nếu như không có ai lái du thuyền, chúng ta chỉ có thể đứng tại chỗ thôi."

Đứng nguyên tại vị trí ban đầu, thậm chí còn không phải là vòng tuần hoàn có thể quay trở lại.

Cùng nhau chờ chết.

Tay Trảm Đặc siết chặt thành quyền, nghiến răng nghiến lợi: "Là người ở phía sau màn cố ý đúng không, g**t ch*t người cầm lái, có thể tiêu diệt hết tất cả chúng ta."

Nguyên Trạch giống như nghĩ tới điều gì đó, hai mắt đột nhiên sáng lên: "Du thuyền có thể chống lại được sự ăn mòn của nước biển. Tám giờ sáng, chúng ta cần phải rời khỏi eo biển Gamma. Hơn nữa, vào lúc rời khỏi eo biển Gamma, chúng ta sẽ mở lại vòng tuần hoàn. Vòng tuần hoàn tiếp theo, chúng ta chắc chắn sẽ phải chết, Hòa Ngọc, cậu nói xem, chúng ta có nên dừng lại ở đây không?"

Quỳnh bỗng nhiên hiểu ra, giọng điệu vui mừng: "Đúng vậy, chúng ta có thể ở lại chỗ này, sau khi nghĩ ra cách phá vỡ vòng tuần hoàn thì sẽ rời khỏi eo biển Gamma."

Đây đúng là một ý tưởng không tồi.

Họ còn chưa nghĩ ra cách giải quyết, vừa rời đi eo biển thì sẽ mở ra vòng tuần hoàn mới, vòng tuần hoàn tiếp theo chắc chắn tất cả sẽ phải chết. Phó bản này không có hạn chế về thời gian, họ dừng ở đây sẽ có đủ thời gian để suy nghĩ, có lẽ, họ có thể nghĩ ra được một phương án giải quyết tình cảnh hiện tại.

Tuy nhiên, Hòa Ngọc lại lắc đầu: "Không thể."

Cách Đới cau mày: "Tại sao?"

Hòa Ngọc mím môi: "Lái tàu trước đã, phải có người lái tàu trước đã." Cậu nhìn Quỳnh: "Tìm cách phá vỡ hạn chế của bàn điều khiển để Cách Đới lái tàu, tàu không thể dừng lại được."

Từ phía sau, Eugene nhỏ giọng nói: "Này, mấy người quên tôi rồi hả?"
 
Hắn Tuyệt Đối Là Bug! (Vô Hạn Lưu)
Chương 1351: Chuyến Tàu Tuần Hoàn (52)


Mọi người nghi ngờ nhìn về phía gã.

Eugene: "Cách Đới không được nhưng tôi thì được đó." Gã ưỡn ngực, phủi phủi huy hiệu của thuyền trưởng: "Nhìn thấy chưa, tôi là ai, tôi là thuyền trưởng đó."

Cách Đới cau mày: "Thuyền trưởng có thể lái thuyền à?"

Eugene cười nhẹ một tiếng, trong mắt mang theo tia tự mãn, gã đi về phía bàn điều khiển: "Sổ tay thuyền trưởng có nói, thuyền trưởng là chuyên viên chuyên nghiệp có đủ kinh nghiệm về hàng hải đó."

Nhân viên chuyên nghiệp có đủ kinh nghiệm về hàng hải là cái gì trời, ít nhất cũng phải biết lái thuyền chứ!

Hơn nữa, thuyền trưởng khi sinh ra cũng đâu phải thuyền trưởng. Thân phận của Eugene rất hữu dụng.

Gã đặt tay lên bàn điều khiển, thử vận hành. Con tàu bắt đầu di chuyển trở lại.

Cách Đới: "Chết tiệt." Gã cũng không muốn lái tàu, nhưng gã không thích Eugene lấn át mình, cho dù là ở bất kỳ phương diện nào, đều khiến gã cảm thấy bực bội, giống như thua Eugene vậy. Đúng là bây giờ gã không còn đối kháng với Eugene nữa, nhưng việc âm thầm đọ sức đã thành một thói quen, rất khó để thay đổi.

Gã nhìn xuống quần áo của người phục vụ, khá là ghét bỏ.

Đường Kha nhìn Hòa Ngọc: "Tàu đã chạy rồi, bây giờ, cậu nên cho chúng tôi một lời giải thích."

Hòa Ngọc dặn dò Eugene: "Lái nhanh hơn đi, tiến về phía trước với tốc độ nhanh nhất."

Eugene gõ gõ ngón tay, sau đó bất đắc dĩ lắc đầu, mái tóc bạc bay bay: "Lúc trước đã là tốc độ nhanh nhất rồi, sớm nhất cũng phải là tám giờ sáng mới có thể rời khỏi eo biển Gama. Vừa rồi đã bỏ lỡ cổng thời gian, e rằng sẽ phải trễ hơn đó."

Ánh mắt Hòa Ngọc hơi trầm xuống.

Đoàn Vu Thần nhíu mày, trên mặt lộ ra vẻ khó hiểu. Anh ta chưa bao giờ hoài nghi Hòa Ngọc, nhưng mà, anh ta rất tò mò muốn biết Hòa Ngọc đã đoán được cái gì. Thói quen lúc nào cũng nói "không chắc" của người này thì ai ai cũng biết, lúc nào cũng khiến người khác phải đau đầu.

Hòa Ngọc giết Triệu Bằng Khí. Câu nói cuối cùng này như một tảng đá lớn rơi vào lòng họ, khiến họ đầy hoang mang và bất an.

Phó bản này thật sự đáng sợ hơn ngoài sức tưởng tượng, hơn nữa phó bản này được cài cắm các tình tiết vô cùng căng não, khiến họ thấy bất lực nhất từ trước đến nay. Hình như người ở phía sau màn thấy rằng không thể dùng năng lực chiến đấu để tiêu diệt Hòa Ngọc, nên đã đi nước cờ chỉ số IQ với cậu.

Hòa Ngọc rời mắt khỏi bàn điều khiển, nhưng ánh mắt lại dừng lại bên cạnh bàn điều khiển.

Dấu tay ấy lại đậm hơn rồi.

Vào buổi chiều, cậu đã phát hiện ra dấu tay này ở phòng điều khiển. Balle nói rằng anh ta vô tình lưu lại, Hòa Ngọc đã ghi nhớ nó, sau đó cũng nghĩ rằng đó là dấu vết mà Balle để lại trong vòng tuần hoàn phó bản trước đó.

Nhưng bây giờ, dấu tay đó còn đậm hơn.

Là Balle cố ý!

Tại sao anh ta lại làm vậy? Trong hoàn cảnh như thế nào anh ta mới để lại dấu tay đó, nhưng lại không có cách nào kêu cứu?

Hòa Ngọc hít một hơi thật sâu, quyết định dời mắt đi, liếc nhìn Đường Kha, sau đó nhìn Đoàn Vu Thần và những người khác, giọng nói bình tĩnh:

"Tôi nghĩ, tôi đã đoán được một phần rồi, cũng biết tại sao Triệu Bằng Khí lại nói tôi giết anh ta."

"Ký ức về cái chết của Triệu Bằng Khí, cũng chính là vòng tuần hoàn thứ hai khi tôi hợp tác với anh ta."

"Hòa Ngọc giết Triệu Bằng Khí trong vòng tuần hoàn thứ hai, là đang truyền đạt tin tức cho tôi, có thể nói rằng, bản thân tôi sẽ tự mình truyền đạt tin tức trong vòng tuần hoàn kế tiếp."
 
Hắn Tuyệt Đối Là Bug! (Vô Hạn Lưu)
Chương 1352: Chuyến Tàu Tuần Hoàn (53)


Lời này có chút phức tạp, nhưng đám người Trấn Tinh đã lập tức hiểu ra. Họ đều là những người thông minh, đã sớm đoán ra được chút gì đó. Những lời nói này vừa lướt qua trong đầu họ, họ đã nhanh chóng hiểu ra.

Đôi mắt của Quỳnh run lên, cô ta vô thức cao giọng nói: "Là bởi vì thời gian giới hạn sao? Anh bảo Eugene tăng tốc độ của tàu, không để cho tàu dừng lại, cũng là bởi vì chúng ta không còn thời gian."

Vạn Nhân Trảm hiểu những gì họ nói. Hòa Ngọc nói rằng trong vòng tuần hoàn thứ hai đã hợp tác với Triệu Bằng Khí, Quỳnh nói là thời gian có hạn. Vì thế Hòa Ngọc cần phải g**t ch*t Triệu Bằng Khí, để bản thân tự truyền tin tức trong vòng tuần hoàn thứ ba.

Gã hiểu, nhưng vẫn còn nghi ngờ.

"Sao lại vội thế?" Vạn Nhân Trảm cau mày.

Đúng vậy, quá vội vàng!

Hòa Ngọc ở vòng tuần hoàn thứ hai nóng lòng gửi thông tin cho Hòa Ngọc ở vòng tuần hoàn thứ ba, vội đến mức sau khi Balle chết đi đã lập tức g**t ch*t Triệu Bằng Khí.

Trấn Tinh hít sâu một hơi: "Tuần hoàn, con tàu tuần hoàn, nhưng có rất nhiều tài nguyên không tuần hoàn."

Ví dụ như bảng bổ sung, rồi thực phẩm trong kho, những thứ này đều không tuần hoàn. Nhưng khi con tàu tuần hoàn, bọn họ cũng lặp lại những hành động y như vậy, thậm chí rất nhiều đồ vật đã bị phá hủy trong du thuyền cũng được tuần hoàn.

Hòa Ngọc mím môi, trong mắt hiện lên sự lạnh lẽo: "Mấy người đều phát hiện ra rồi, có vài món đồ sẽ được tuần hoàn quay trở lại trạng thái ban đầu, cũng có vài món đồ không thể. Nội thất bên trong của du thuyền cũng được tuần hoàn, khiến chúng ta nhất thời không chạm được đến sự thật. Khăn trải giường tuần hoàn, nhưng vệt máu vẫn lưu lại đó, không tuần hoàn, mới khiến chúng ta phát hiện ra vấn đề."

Trái phải đều mâu thuẫn, giống như có cái gì đó đang lôi kéo, kiềm chế, loại trừ lẫn nhau.

Trảm Đặc không hiểu, lắc đầu: "Sao lại rối rắm như vậy chứ?"

Hòa Ngọc: "Đương nhiên là lộn xộn, bởi vì nó rất vô lý."

Mọi người lại nhíu mày, nghi ngờ nhìn Hòa Ngọc, Cách Đới gãi đầu, gã luôn cho rằng não bộ của người hành tinh Cơ Giới rất có ích, nhưng vào lúc này, gã lại có hơi không bắt kịp suy nghĩ của những người này.

Cách Đới hỏi: "Là sao, lôi kéo cái gì, cái gì không hợp lý, tại sao lộn xộn lại là chuyện đương nhiên chứ?"

Khóe miệng Hòa Ngọc nở một nụ cười, cậu giơ tay đẩy gọng kính, gọng kính không viền lộ ra vẻ lạnh lẽo, ánh sáng trong đôi mắt cũng mang theo sự lạnh lẽo. Áo sơ mi có hơi lộn xộn, hai cúc áo trên cùng được mở ra, xương quai xanh lúc ẩn lúc hiện. Nhưng áo gile lại không lộn xộn tí nào, lộ ra vòng eo nhỏ nhắn có thể dùng một tay nắm lấy. Cậu vươn vai, vóc dáng cậu ở trước mặt người Liên Bang cũng không tính là cao, nhưng lại cực kỳ có khí chất, tỏa sáng rực rỡ.

Chỉ cần đứng ở đó, trong mắt của những người khác sẽ không chứa nổi ai khác nữa.

Cậu nhướng mày, một nốt ruồi nơi khóe mắt như đang nhảy múa, giọng nói đầy giễu cợt: "Mấy người cho rằng, dưới tình trạng nguồn tài nguyên không tuần hoàn, người ở phía sau màn đã bố trí một phó bản chết, sẽ sắp xếp con tàu du lịch này như nào, liệu nó có an toàn không?"

Hòa Ngọc nói thêm: "Chúng ta chỉ có thể cố gắng hết sức để suy đoán ai là người ở phía sau màn."

Cậu không giải đáp nghi vấn của mọi người về chuyện "lôi kéo lộn xộn", ngược lại chuyển sang một chủ đề khác. Rõ ràng là "lôi kéo lộn xộn" không phải điều mà cậu muốn nói vào lúc này.

Tuy nhiên, sự an toàn của con thuyền cũng đủ để lôi kéo sự chú ý của mọi người rồi.

Mọi người: "..."

Trảm Đặc lập tức nhảy dựng lên: "Mẹ kiếp, chiếc tàu du thuyền này có khả năng bị chìm đó!"

Nếu như thiệt hại của hai vòng tuần hoàn trước vẫn chồng chất lên con tàu du thuyền này thì e rằng con tàu này có khả năng sẽ không chịu được cho đến khi rời khỏi eo biển Gamma.

Trong nháy mắt, lông tơ dựng hết lên, lạnh tóc gáy, sởn cả da gà.

Vào lúc sống sót rời khỏi eo biển Gamma, họ sẽ bước vào vòng tuần hoàn, bởi vì lần tuần hoàn tiếp theo không có bảng bổ sung, vì thế họ chắc chắn sẽ chết hết.

Du thuyền bị hai lần thiệt hại chồng chất, lần này họ chưa chắc có thể rời khỏi eo biển Gamma nữa.

Cái tình huống chết tiệt này đúng là không để lại cho ai con đường sống mà.
 
Hắn Tuyệt Đối Là Bug! (Vô Hạn Lưu)
Chương 1353: Chuyến Tàu Tuần Hoàn (54)


Đường Kha suy sụp: "Làm sao đây, mẹ nó, phải làm sao đây?" Anh ta điên cuồng gãi đầu: "Người ở phía sau màn sao lại dám, sao gã dám ở trước mặt toàn thể người xem toàn vũ trụ, trực tiếp g**t ch*t hết chúng ta."

Trấn Tinh mím chặt môi, tâm trí gã cũng vô cùng hỗn loạn, nhưng sau đó gã đã bình tĩnh lại, cười lạnh: "Sao lại không dám, phó bản , , phó bản nào mà không như thế?"

Chỉ là, trước đây chủ yếu nhắm vào Hòa Ngọc, còn với những người khác, người ở phía sau màn vẫn còn muốn che giấu thân phận, thuận lợi lấp l**m qua trận đấu tranh tài mùa này. Nhưng nhóm Trấn Tinh lại không chịu hợp tác, đồng thời còn đúng chung thuyền với Hòa Ngọc. Bọn họ đã đùm bọc và tin tưởng lẫn nhau, từng bước đi đến hiện tại, lần nào cũng khiến người ở phía sau màn thất thủ, khiến gã lùi bước.

Làm sao có thể nhẫn nhịn được?

Trước thềm trận chung kết, người ở phía sau màn không còn bận tâm đến việc đó nữa, bố trí một phó bản để mọi người chết hết, trực tiếp đuổi cùng giết tận nhóm của Hòa Ngọc.

Giờ phút này, tất cả mọi người đều có chút suy sụp, thậm chí còn nảy sinh một suy nghĩ có phải đã không còn cách nào chống lại quy tắc nữa rồi không.

Ánh mắt Hòa Ngọc sắc bén, giọng nói kiên trì: "Vòng tuần hoàn trước, Triệu Bằng Khí đáng lẽ không chết, Balle chết rồi, Triệu Bằng Khí không còn tâm nguyện muốn sống tiếp nữa, vì thế tôi lập tức giết anh ta."

Balle vừa chết, con tàu cũng dừng lại. Vì vậy, cho dù không có ký ức về cái chết của Triệu Bằng Khí, bọn họ cũng có thể phát hiện vào lúc đó.

Cách Đới hít sâu một hơi, cố gắng duy trì bình tĩnh: "Anh ta dùng thời điểm tử vong cùng với ký ức của mình, nhắc nhở cậu chuyện thời gian có hạn sao?"

Hòa Ngọc lắc đầu: "Không chỉ vậy, từ vòng tuần hoàn trước cho đến bây giờ, tôi có thể phát hiện ra các vấn đề này, bây giờ chẳng lẽ lại không phát hiện thêm được gì sao?"

Eugene nghiêm túc lái tàu, nhưng cũng vểnh tai lên nghe, lúc này tò mò hỏi: "Vậy cái cậu gọi là kết hợp là có ý gì?"

Hòa Ngọc: "Từ hai vòng tuần hoàn trước đây cho đến bây giờ, tôi đã xác định là sẽ thất bại, bởi vì biết rằng chỉ còn một tấm bảng bổ sung nữa, thế nên chắc chắn vòng tuần hoàn tiếp theo sẽ đến, và cũng là vòng tuần hoàn cuối cùng."

Hòa Ngọc hít một hơi thật sâu: “Sau khi tôi xác nhận được điều này ở vòng tuần hoàn trước, tôi chắc chắn sẽ cần phải ”kết hợp" với tôi trong vòng tuần hoàn này. Vì vậy, tôi đã dứt khoát g**t ch*t Triệu Bằng Khí, sau đó dùng nút thắc tử vong và ký ức của Triệu Bằng Khí nói cho tôi ở thời điểm hiện tại, thời gian có hạn, đừng lãng phí thời gian suy nghĩ và kết luận nữa, còn có sự tồn tại của tôi khi ấy nữa."

Quỳnh chấn động, trong đầu có một suy đoán, nhưng không chắc, vì vậy lẩm bẩm nói: "Anh của hiện tại không suy nghĩ, vậy ai sẽ là người suy nghĩ đây?"

"Tôi, tôi của vòng tuần hoàn trước."

Hòa Ngọc mím môi, đẩy kính và hơi hếch cằm lên, độ cong hoàn mỹ nhìn từ góc nghiêng giống như một con dao sắc lạnh. Cậu cười cười, nhưng lại giống như màn sương giá tháng Chạp, giọng nói trong trẻo nghe rất êm tai: "Vòng tuần hoàn trước tôi chỉ làm một việc, tìm ra manh mối, dùng cách của chính tôi để nói cho tôi."

“Tôi của vòng tuần hoàn này, dùng thời gian còn lại giải quyết vấn đề. Chúng tôi phối hợp trong các vòng tuần hoàn khác nhau, phân công làm việc.”

Chỉ có bản thân mới hiểu rõ bản thân mình nhất.

Chuyện mà Hòa Ngọc ở vòng tuần hoàn thứ hai muốn làm, chỉ có Hòa Ngọc ở vòng tuần hoàn thứ ba là nắm rõ nhất, chỉ cần đưa ra đủ gợi ý, lập tức sẽ có câu trả lời.

Quỳnh mở miệng, giống như những người khác, kinh ngạc nhìn Hòa Ngọc.

Lúc này, cậu đang đứng đó, mặc áo sơ mi trắng, gile đen, dáng người cao gầy nhưng thẳng tắp như một cây tùng xanh. Cặp kính không viền hờ hững đặt trên sống mũi thanh tú và hoàn mỹ, nốt ruồi ở khóe mắt tăng thêm vẻ lạnh lùng.

Dáng người mỏng manh yếu ớt nhưng linh hồn lại vô cùng mạnh mẽ.

Thông minh hơn người. Giờ khắc này, trong đầu họ chỉ lóe lên bốn chữ này.

Hòa Ngọc ở vòng tuần hoàn trước đã xác định rằng trong vòng tuần hoàn đó không thể nào giải quyết được vấn đề, vì thế cậu quyết đoán "g**t ch*t" Triệu Bằng Khí, lấy anh ta làm trung gian, nhắc nhở bản thân ở vòng tuần hoàn tiếp theo.

Mà Hòa Ngọc, người hiểu rõ bản thân mình, khi thông tin không đủ, bắt buộc phải đi thu thập. Hòa Ngọc ở vòng tuần hoàn thứ hai đi thu thập thông tin, suy ra sự thật. Cậu sẽ dùng cách của riêng mình để nói với Hòa Ngọc ở vòng tuần hoàn thứ ba.

Hòa Ngọc ở vòng tuần hoàn thứ ba bắt buộc phải đi giải quyết các vấn đề cấp bách khác, ví dụ như nguồn tài nguyên không thể tuần hoàn. Vòng tuần hoàn thứ ba, con tàu du thuyền chưa chắc đã trụ nổi cho đến lúc rời khỏi eo biển Gamma.

Thật đáng sợ, bản thân bị tuần hoàn hai lần, thế mà lại có thể thông qua Triệu Bằng Khí để kết hợp, phối hợp trao đổi thông tin tiến hành một kế hoạch không cần nói thành lời.

Phó bản và người ở phía sau màn đã sắp xếp cho bọn họ một kết cục phải chết, nhưng chưa đến lúc thực sự ngã xuống, cậu sẽ không bao giờ chấp nhận cái kết đó.
 
Hắn Tuyệt Đối Là Bug! (Vô Hạn Lưu)
Chương 1354: Chuyến Tàu Tuần Hoàn (55)


Đoàn Vu Thần có chút nghi ngờ, hỏi: "Tại sao lại là Triệu Bằng Khí, bởi vì anh ta không muốn sống nữa sao?"

Điều này không giống phong cách của Hòa Ngọc.

Hòa Ngọc và Triệu Bằng Khí hợp tác trong vòng tuần hoàn thứ hai, lấy nút tử vong và cảnh tượng khi chết của Triệu Bằng Khí để truyền thông tin, muốn thế thì phải chắc chắn rằng Triệu Bằng Khí phải đứng ở phe mình. Nhưng theo tính cách của Hòa Ngọc, nếu như cậu đã mặc định Triệu Bằng Khí vào phe của mình, sẽ đồng ý g**t ch*t đối phương, biến đối phương trở thành cò mồi như vậy sao?

Nhớ lại những gì Hòa Ngọc nói với Triệu Bằng Khí vừa rồi...

Người của phe chết chưa chắc sẽ chết, tôi đã phát hiện ra một số manh mối, anh có thể sống sót đấy.

Cách Đới cao giọng: "Phe chết là giả!"

Là giả, chưa chắc là chỉ nhóm người Moore đã là "phe chết", hơn nữa "phe sống" và "phe chết" có lẽ sẽ không hình thành cái gọi là đối lập.

Nghe vậy, Hòa Ngọc cười lạnh gật đầu nói: "Tôi của vòng tuần hoàn trước giết Triệu Bằng Khí, đủ để chứng minh một điểm, sự hỗn loạn của trật tự tuần hoàn, có khả năng sẽ dẫn đến chuyện tôi của vòng tuần hoàn trước đã phát hiện ra manh mối mà tôi không thể phát hiện ra được ở vòng tuần hoàn này, càng có thể có được nhiều suy đoán hơn."

Quá trình giống nhau, không có nghĩa là tất cả các chi tiết và manh mối đều giống nhau.

Dừng lại một chút, cậu nói với vẻ chắc chắn: "Tôi không biết được vòng tuần hoàn trước tôi đã phát hiện ra điều gì, nhưng giết Triệu Bằng Khí, vào phe chết, nhưng cuối cùng chưa chắc đã chết."

Vòng tuần hoàn trước đã "chết", nhưng vòng tuần hoàn này vẫn còn sống. Có khả năng này hay không? Sự đối lập giữa phe sống và phe chết là do phó bản gợi mở dẫn dắt họ ra tay với nhóm Hòa Ngọc.

Phó bản chết tiệt này, không chỉ là tiêu diệt nhóm Hòa Ngọc.

Trong nháy mắt, hai tay siết chặt thành quyền, Nguyên Trạch nghiến răng nghiến lợi nói: “Cho nên, hai mươi tám người đã chết đều chết vô ích. Bọn họ rõ ràng “còn sống” ở vòng tuần hoàn này, nhưng lại bị phó bản dẫn dụ đối đầu với chúng ta. Nếu như không phải chúng ta giết bọn họ thì sẽ là bọn họ giết chúng ta.”

Hòa Ngọc hít sâu một hơi, ánh mắt bình tĩnh: "Du thuyền nhất định không được dừng lại, phó bản tuần hoàn nhưng vật chất không tuần hoàn. Tổn hại của hai vòng tuần hoàn trước vẫn còn lưu lại khiến cho du thuyền tuyệt đối sẽ không tuần hoàn nữa đâu. Vì vậy, phòng điều khiển sẽ có khe hở, khe hở đó chắc chắn là do hai vòng tuần hoàn trước phá."

Nghĩ đến cảnh Hi Sâm không muốn chết, nghĩ đến Moore tự sát. Giờ khắc này, khí huyết dâng trào. Không chỉ có Nguyên Trạch mà trong lòng tất cả mọi người đều như nổi lửa, giống như muốn đốt sạch mọi thứ.

Bạc Kinh Sơn mang theo dao Khuyết Nguyệt, giọng nói khàn khàn: "Hòa Ngọc, tiếp theo nên làm gì?"

Chưa đến buộc phải chết, họ tuyệt đối sẽ không bao giờ cúi đầu trước người ở phía sau màn.

Đốt ngọn lửa này lên đi, dù có thiêu rụi bản thân mình, bọn họ cũng nhất định phải thiêu rụi kẻ ở phía sau kia.

Cách Đới đột nhiên nghĩ tới cái gì, đồng tử co rút lại, giọng nói có chút run run: "Kho hàng có vệt nước."

Hô hấp của mọi người đều ngưng trệ.

Dưới tình huống nào thì nước chảy vào...

Nước tràn vào rồi.

Hoặc tàu sắp chìm rồi.
 
Hắn Tuyệt Đối Là Bug! (Vô Hạn Lưu)
Chương 1355: Chuyến Tàu Tuần Hoàn (56)


Cách Đới vẫn còn nhớ khung cảnh lúc đi vận chuyển chất dinh dưỡng. Vệt nước dưới những cái hòm đó cũng khiến gã cảm thấy kỳ lạ. Tuy nhiên, vì phải vội vàng chuẩn bị bữa tối, cho nên họ không đủ thời gian để nắm được manh mối. Cách Đới chỉ có thể đem chuyện vệt nước đó ném ra sau đầu.

Nhưng vào lúc này, thậm chí cả những suy đoán lúc trước, sau đó nghĩ đến vết nước kia, một cơn ớn lạnh chạy dọc sống lưng.

Bất luận là nước mưa ăn mòn hay là đắm tàu, đối với họ mà nói đều là sự tấn công mang tính tiêu diệt. Bên ngoài mưa bão không dứt, nước mưa ăn mòn thì không ngừng trút xuống, đây là chuyện khó tránh khỏi.

"Đi xem sao." Cách Đới lập tức xoay người.

Hòa Ngọc: "Đợi đã." Cậu không muốn lãng phí thời gian, trực tiếp phân công: "Vạn Nhân Trảm và Trấn Tinh đến nhà kho, còn Quỳnh và Cách Đới nghĩ cách lên buồng lái để kiểm tra thiệt hại trên bề mặt của du thuyền. Nguyên Trạch, Trảm Đặc, Đoàn Vu Thần, Đường Kha đi kiểm tra toàn bộ du thuyền, tôi muốn số liệu cụ thể. Cách Đới và Quỳnh hãy phối hợp với những người khác."

"Đã rõ." Biết thời gian không còn nhiều, mọi người đồng ý, xoay người rời đi.

Không biết ai đã giết Balle, có thể còn có một "nội gián" đang ẩn nấp trong họ, còn những nguy hiểm tiềm ẩn khác. Vì vậy, cho dù là phân công làm việc, thì ít nhất cũng phải có hai người một đội. Và vì người không rơi vào tình trạng nguy hiểm nhất là Hòa Ngọc, cho nên Lăng Bất Thần và Bạc Kinh Sơn ở lại để bảo vệ cậu, Eugene lái tàu.

Người hành tinh Cơ Giới và Quỳnh là người dễ dàng có được số liệu chuẩn xác nhất, nhưng Eugene bắt buộc phải ở lại lái tàu, áp lực chỉ có thể đặt lên vai Cách Đới và Quỳnh.

Sau khi tám người rời đi, Hòa Ngọc nhìn hình ảnh trên màn hình, bên ngoài vẫn tối đen như vực thẳm, trong bóng tối dường như ẩn chứa một cái miệng lớn đầy máu, có thể nuốt chửng mọi thứ. Hít một hơi thật sâu, cậu nhìn đi chỗ khác, lấy cuốn sổ và cây bút của mình ra.

Vừa lái tàu, Eugene vừa tò mò hỏi: "Hòa Ngọc, tại sao cậu vẫn chưa giải thích về vấn đề trật tự rối loạn, vẫn không có đủ manh mối sao?"

Bởi vì thân phận "thuyền trưởng" chỉ là do phó bản giao phó, kỹ năng lái tàu của Eugene cũng ở mức bình thường, lại còn phải lái với tốc độ nhanh nhất, vì thế gã cần phải tập trung hết mức vào đó. Nhưng hiện tại, trong cái tình hình tồi tệ này liên quan đến sống chết của mỗi người, nên gã bắt buộc phải để ý, cho dù là tập trung hết mức vào việc lái tàu thì cũng muốn dỏng tai lên hóng hớt gì đó, tự nhiên sẽ nảy sinh ra sự nghi ngờ.

Hòa Ngọc dùng bút viết và vẽ lên cuốn sổ, thản nhiên đáp: "Ừ."

Vẫn còn thiếu thông tin và manh mối, kết luận không đến 80%, thì cậu cũng không có ý định nói.

Eugene không từ bỏ, ngược lại càng có hứng thú: "Cậu của vòng tuần hoàn thứ hai đang phối hợp cậu của hiện tại, vậy thì, cậu ta truyền tin cho cậu kiểu gì, manh mối mà cậu ta suy ra được sẽ nói với cậu bằng cách nào?"

Điểm này khiến người ta nghi ngờ, ít nhất Eugene khó có thể tưởng tượng được bản thân trong vòng tuần hoàn trước sẽ hợp tác với bản thân trong vòng tuần hoàn này như thế nào.

Hòa Ngọc dừng bút, sau đó tiếp tục viết: "Không biết."

Cậu phụ trách giải quyết vấn đề, truyền đạt thông tin là việc của bản thân trong vòng tuần hoàn trước. Nếu như Hòa Ngọc còn băn khoăn sẽ làm chậm trễ thời gian, dẫn đến lại một lần thất bại nữa.

Eugene không thể hiểu được, vẫn còn hoang mang: "Nếu như manh mối mà cậu ta truyền cho cậu bị người ở phía sau màn xóa sạch thì sao? Dù sao thì, có vài món đồ vòng tuần hoàn, có vài món đồ lại không vòng tuần hoàn. Vòng tuần hoàn nào bước đi của chúng ta cũng giống nhau, nhưng tình tiết thì lại không giống, tình tiết có khi nào bị người ở phía sau màn đổi rồi không?"

Hòa Ngọc đột nhiên ngẩng đầu nhìn gã.

Eugene liếc mắt nhìn, sau đó hơi sửng sốt: "Sao cậu lại nhìn tôi như vậy?"

Gã cao giọng, nói với vẻ không thể tin được: "Chẳng lẽ thông tin có khả năng bị xóa sao, như thế chẳng phải những điều cậu đã làm ở vòng tuần hoàn trước đều là phí công à?"
 
Hắn Tuyệt Đối Là Bug! (Vô Hạn Lưu)
Chương 1356: Chuyến Tàu Tuần Hoàn (57) - Tin xấu


Làm chuyện vô ích cũng không sao, dù sao thì vòng tuần hoàn trước cũng đã trôi qua, kết quả đã được định sẵn rồi.

Nhưng mà, Hòa Ngọc cần phải có được thông tin của vòng tuần hoàn trước. Hòa Ngọc của vòng tuần hoàn thứ hai suy ra manh mối, truyền đạt cho Hòa Ngọc ở vòng tuần hoàn thứ ba, còn Hòa Ngọc ở vòng tuần hoàn thứ ba chỉ cần giải quyết vấn đề, tiết kiệm thời gian. Bây giờ, Hòa Ngọc trong vòng tuần hoàn thứ hai không thể truyền đạt thông tin, Hòa Ngọc của vòng tuần hoàn thứ ba làm sao giải quyết vấn đề đây?

Phải biết rằng, hiện nay những vấn đề mà họ đang phải đối mặt rất phức tạp:

Ai đã giết Balle?

Trong bọn họ ai là nội gián?

Sự thật đằng sau vòng tuần hoàn này là gì?

Làm thế nào để phá vỡ vòng tuần hoàn?

Làm cách nào để vượt qua eo biển mà không kích hoạt vòng tuần hoàn mới?

Và người ở phía sau màn là ai?

Rất nhiều vấn đề chất chồng lên nhau, bây giờ là một giờ sáng, chỉ còn bảy tiếng nữa là đến tám giờ. Đến tám giờ, vào lúc rời khỏi eo biển Gama, tiếp tục vòng tuần hoàn, chắc chắn sẽ phải chết.

Nghe thấy vậy, Lăng Bất Thần và Bạc Kinh Sơn cũng khẽ cau mày.

Hòa Ngọc đeo chiếc gọng kính không viền lên trên mũi, ánh mắt sắc bén nói: "Anh nói đúng, có cái vòng tuần hoàn, có cái lại không vòng tuần hoàn. Người đã chết cũng có thể sống lại, chỉ là xóa đi một vài thông tin, dễ như trở bàn tay."

Cậu cụp mắt xuống, ngón tay lật lật cuốn sổ, cẩn thận lướt qua từng trang.

Không có. Cái gì cũng không có.

Nếu như phó bản này đến cả ghi chép trong sổ cũng có thể xóa đi, vậy thông tin mà cậu để lại của vòng tuần hoàn trước chắc hẳn cũng bị xóa, không giữ lại bất kỳ cái gì.

Bản thân của vòng tuần hoàn trước có thể đoán được...

Có thể. Chắc chắn đoán ra được.

Vì vậy, tất cả các thông tin được truyền đi của vòng tuần hoàn trước, chắc chắn đã dùng một cách nào đó không thể xóa đi được để truyền đạt thông tin.

Bây giờ cậu vẫn chưa nhận được nhiều thông tin, vẫn chưa đến lúc sao?

Hòa Ngọc khẽ nhắm mắt lại, che đi sự sắc bén trong mắt.

Lúc này, những người khác lần lượt trở về.

Vạn Nhân Trảm là người đầu tiên quay lại, sắc mặt nặng nề, giọng điệu gấp gáp: "Tao và Trấn Tinh đã đi kiểm tra nhà kho, nước đúng là đã vào bên trong rồi, màu đen, nước biển có tính ăn mòn."

Nhà kho dưới tầng hầm bị ngập, lại không có đồ để bổ sung vào, con tàu này sớm muộn cũng sẽ bị chìm.

Eugene thở hổn hển.

Lăng Bất Thần mím môi, đứng sau lưng Hòa Ngọc không lên tiếng.

Bạc Kinh Sơn từ từ đứng dậy, ôm lấy con dao, nhìn chằm chằm vào Vạn Nhân Trảm.

Hòa Ngọc cũng không bất ngờ: "Số liệu đâu?"

Vạn Nhân Trảm: "Cách Đới ghi chép số liệu ở buồng lái sau đó lại đến nhà kho ghi chép rồi."

Trong lòng gã đang rất hỗn loạn, nhưng dưới ánh mắt bình tĩnh của Hòa Ngọc, gã cũng đã dần lấy lại bình tĩnh.

Lo lắng hoảng loạn, cũng vô ích.

Mười phút sau, tất cả mọi người quay lại, mang về một tin xấu.
 
Hắn Tuyệt Đối Là Bug! (Vô Hạn Lưu)
Chương 1357: Chuyến Tàu Tuần Hoàn (58)


Nguyên Trạch ủ rũ nói: "Quả nhiên, lớp vỏ ngoài làm bằng chất liệu đặc biệt của tàu du lịch đã bị tổn hại không thể chống chịu thêm một vòng tuần hoàn nữa. Tôi còn cho rằng có chiếc du thuyền này, ít nhất chúng ta sẽ không phải sợ tính ăn mòn của nước biển nữa, không ngờ rằng..."

Trảm Đặc hít sâu một hơi, sắc mặt khó coi: "Nhà kho bị hư hại, nước biển có tính ăn mòn đã tràn vào trong rồi, căn phòng trong góc của tầng một cũng có một khe hở nhỏ giống với phòng điều khiển, nước có tính ăn mòn đã tràn vào. Chúng tôi đã đem thảm, bàn ghế chuyển qua đó."

Chuyển qua đó không phải vì chặn vào khe hở, bởi vì nước màu đen có tính ăn mòn kia, không gì có thể chặn được. Họ chỉ là lợi dụng những thứ này để kéo dài thời gian, thứ họ đang thiếu chính là thời gian. Đương nhiên, cũng không kéo dài được bao lâu.

Hòa Ngọc gật đầu.

Trấn Tinh suy nghĩ một chút rồi đề nghị: "Chúng ta có thể dùng tất cả đồ đạc để kéo dài thời gian ăn mòn. Chỉ cần cố gắng đến tám giờ sáng mai, có lẽ sẽ còn cơ hội."

Lăng Bất Thần cau mày lắc đầu, từ chối đề nghị này: "Rời khỏi eo biển Gama lúc tám giờ sáng, chúng ta sẽ rơi vào vòng tuần hoàn một lần nữa, cho dù cố gắng kéo dài đến tám giờ, cũng phải nghĩ cách để thoát ra khỏi vòng tuần hoàn này."

Nếu không, vào lúc tám giờ, họ sẽ bị tuyên bố là thất bại.

Hòa Ngọc đưa tay ra: "Cách Đới, số liệu."

Cách Đới đưa tất cả số liệu ghi chép được cho Hòa Ngọc.

Eo biển Gama rất đặc biệt, đã bước vào nơi nước mưa có tính ăn mòn như thế này thì đương nhiên không thể sử dụng trí não để truyền tin được. Nhưng chỉ cần bật được trí não, tác dụng ghi chép cơ bản nhất vẫn có thể sử dụng được. Bản thân Cách Đới có thể trở thành một máy dò rất hữu ích, cho dù bị tín hiệu ở eo biển Gama gây nhiễu thì ảnh hưởng không lớn.

Hòa Ngọc kéo một cái ghế qua, ngồi xuống, nhìn chằm chằm vào số liệu, hiển nhiên là tiến vào trạng thái tính toán, thỉnh thoảng sẽ cầm bút viết vào trong cuốn sổ. Lúc này cậu giống như một cái máy tính có độ chính xác cao, điên cuồng tính toán. Trong đầu, lướt qua hết con số này đến con số khác.

Những người khác không dám làm phiền cậu, đứng nhìn nhau, đều nhìn ra sự lo lắng trong mắt đối phương.

Quỳnh thở dài: "Phó bản này thật sự rất khó."

Đoàn Vu Thần: "Càng gần đến chung kết, chắc chắn sẽ càng khó, người ở phía sau màn sẽ cản chúng ta lại, không cho chúng ta cơ hội bước vào trận chung kết."

Trảm Đặc cảm thấy hơi kỳ lạ: "Nếu như chúng ta chết hết, vậy thì chẳng phải mùa này sẽ không có đỉnh lưu sao?"

Mặt của Cách Đới vô cảm, giọng nói lạnh lùng nói: "Điều đó còn quan trọng sao? Mặc dù chúng ta không đoán được người ở phía sau màn là ai, nhưng ai ai cũng biết đến sự tồn tại của đối phương, hành động cố ý can thiệp vào cũng rõ ràng rồi."

Ai cũng biết có người ở phía sau màn, và ai cũng biết người ở phía sau màn đang can thiệp vào show sống còn.

Dưới tình hình này, chẳng còn gì để mất, ra tay mạnh hơn một chút thì đã sao?

Đường Kha lẩm bẩm nói: "Mùa trước còn có một Vạn Nhân Trảm, mùa này là đoàn diệt toàn bộ sao?"

Quỳnh nhíu mày, lâm vào trầm tư: "Tôi cảm thấy có hơi kỳ lạ, từ khi bắt đầu, người ở phía sau màn vì không muốn để lộ thân phận, cho nên can thiệp rất ít, khiến người khác không nắm được bằng chứng, cũng để chúng ta có thể tìm thấy đường ra. Nhưng khi Hòa Ngọc sắp tra ra được thân phận của đối phương, thì đối phương lại can thiệp rất róng ràng, đến bây giờ, thậm chí còn không kiêng dè người bên ngoài phát hiện."

"Lạ ở chỗ nào?" Trảm Đặc khó hiểu.

Eugene lái tàu, nhẹ nhàng trả lời: "Vì nếu đối phương kiêng dè nên sẽ chừa phó bản ít nhất một con đường lui, để Hòa Ngọc có thể tìm thấy lỗ hổng rồi từ đó thăng cấp. Bây giờ đối phương đã sẵn sàng để tiêu diệt tất cả chúng ta, vậy thì không cần kiêng dè gì nữa. Mà một khi đã không kiêng nể gì thì tại sao không trực tiếp xóa sổ chúng ta?"

Điểm kỳ lạ nằm ở đây! Trực tiếp xóa bỏ chẳng phải sẽ nhẹ nhàng hơn sao, việc gì phải rắc rối như vậy?

Điều này mang đến cho người ta một cảm giác rất mâu thuẫn, giống như đối phương muốn dứt khoát xử lý họ, nhưng lại luôn chần chừ vì một điều gì đó.

Trấn Tinh lẩm bẩm: "Chẳng lẽ một khi đối phương trực tiếp xóa bỏ thì sẽ bị bại lộ thân phận ra bên ngoài sao?"

Có khả năng! Vậy rốt cuộc kẻ đó có thân phận gì, mà khi trực tiếp xóa bỏ thì sẽ bị phát hiện.

Quỳnh vò đầu suy sụp: “Người ở phía sau màn, rốt cuộc là ai đây?”

Lúc này, Hòa Ngọc đột nhiên ngẩng đầu lên, khép quyển sổ lại, l**m l**m đôi môi khô khốc, bình tĩnh nói: "Tôi có một tin xấu và một tin tốt, mọi người muốn nghe cái nào trước."

Mọi người: "..."

Đoàn Vu Thần: "Nghe tin xấu trước đi."

Hòa Ngọc gật đầu: "Tin xấu là theo như tình hình bây giờ, du thuyền chỉ có thể chịu được đến sáu giờ, cho dù chúng ta dùng tất cả các trang bị kéo dài thời gian đi chăng nữa, cũng chỉ có thể kéo dài đến bảy giờ thôi. Lỗ hổng của du thuyền đang lớn dần, nhất là bây giờ lỗ hổng ở nhà kho bị nước biển đánh vào sẽ càng ngày càng to ra, tốc độ chìm sẽ rất nhanh."

Lòng mọi người chùng xuống.

Quả nhiên... Du thuyền không thể chống đỡ được, không chống đỡ nổi cho đến khi rời khỏi eo biển Gama.

Trảm Đặc vội vàng hỏi: "Còn tin tốt thì sao?"

Ngón tay Hòa Ngọc xoay xoay bút, lộ ra nụ cười: "Tin tốt là tôi có cách để thay đổi tình cảnh bây giờ, thậm chí là kéo dài thời gian để chúng ta có thể ở lại eo biển Gama, để chúng ta có thêm thời gian giải quyết vấn đề vòng tuần hoàn."
 
Hắn Tuyệt Đối Là Bug! (Vô Hạn Lưu)
Chương 1358: Chuyến Tàu Tuần Hoàn (59)


Mắt của mọi người sáng lên trong chốc lát. Cách Đới bước về phía trước trong vô thức, cất cao giọng nói: "Cách gì vậy?"

Hòa Ngọc nhìn về phía Đoàn Vu Thần, môi hơi mở, giọng nói nhàn nhạt lại có khí phách phun ra một từ: "Rèn đúc."

Đoàn Vu Thần ngơ ngác, sau đó lập tức phản ứng lại. Anh ta nuốt nước miếng, giọng nói mang theo sự thăm dò: "Ý của cậu là... Chúng ta dùng nguyên liệu từ vỏ của du thuyền này để rèn đúc ra một chiếc du thuyền khác?"

Hòa Ngọc gật đầu: "Đúng, nếu như nguyên liệu làm vỏ của du thuyền có thể chống lại nước biển và mưa ăn mòn, chúng ta sử dụng đúng loại nguyên liệu này rèn đúc ra lại một chiếc thuyền cứu hộ mới, chỉ cần có thể chứa 12 người chúng ta là được, thân tàu càng nhỏ, thời gian có thể duy trì càng dài."

Mắt của Nguyên Trạch sáng lên, truy hỏi: "Nhưng làm thế nào để tiến hành đây?"

Gương mặt Hòa Ngọc bình tĩnh: "Nếu như tôi đã nói ra, thì chắc chắn có thể làm được." Cậu cúi đầu nhìn số liệu ghi chép trên cuốn sổ, nhấc tay đẩy kính, tuy chỉ ngồi ở đó, nhưng lại có vẻ đáng tin cậy giống như Định Hải Thần Châm, giọng nói lạnh lẽo bình tĩnh:

"Căn cứ theo số liệu của các anh, và cả số liệu của du thuyền này, tôi đã tính ra thể tích nguyên liệu đặc thù của du thuyền hiện có, với mục tiêu là thuyền chở được 12 người, tính khả thi là chín mươi chín phẩy chín phần trăm."

Cậu nhìn về phía mọi người: "Đương nhiên, bởi vì sự hao tổn nguyên liệu, và cả hao tổn trong quá trình rèn đúc, cho dù chỉ rèn đúc ra một chiếc thuyền nhỏ chở được 12 người, cũng không thể kéo dài thêm được bao nhiêu thời gian, chỉ có kiên trì đến mười giờ ngày mai."

Tám giờ là thời gian rời khỏi eo biển Gama, chín giờ đến đảo Truyền Kỳ. Thuyền có thể kiên trì đến mười giờ, đã nhiều hơn một tiếng đồng hồ. Nếu như lấy du thuyền bây giờ chỉ có thể kiên trì đến 5 giờ làm mốc, thì sau khi rèn đúc lại, có nghĩa là sẽ có thêm 5 tiếng đồng hồ! Đó chính là 5 tiếng đồng hồ.

5 tiếng đồng hồ có thể nghịch thiên cải mệnh!

Hô hấp của Trảm Đặc dồn dập hơn, ánh mắt tỏa sáng: "Có thể ở lại eo biển Gama một tiếng đồng hồ cũng là tốt mà, ít nhất, chúng ta đã có thêm một tiếng đồng hồ thời gian suy nghĩ, cách này là cách có thể nghĩ đến, tốt nhất rồi."

Trên thực tế, nếu như không phải Hòa Ngọc đề nghị rèn đúc một chiếc thuyền mới, bọn họ căn bản không nghĩ ra cách giải quyết nào khác.

Đoàn Vu Thần là một bậc thầy rèn đúc, hiểu rõ rèn đúc. Khác với sự vui vẻ đơn thuần của những người khác, anh ta có rất nhiều lo ngại, cau mày hỏi: "Khả năng để có thể rèn đúc thì sao? Làm sao để lấy nguyên liệu đặc thù xuống?"

Nguyên liệu đặc thù bao quanh lấy du thuyền chính là loại chống ăn mòn. Nếu như họ lấy vỏ xuống, du thuyền dưới sự tấn công của mưa ăn mòn sẽ lập tức bị phá hủy, lúc đó họ còn có thể sống không?

Hòa Ngọc lắc đầu: "Tôi tin là anh cũng có thể nhìn ra, lấy xuống rồi rèn đúc lại, căn bản không có thời gian."

Những người khác đều không lên tiếng nữa, im lặng nhìn hai người. Họ chỉ hiểu sơ sơ đối với việc rèn đúc, không hề chen lời, cũng không can thiệp bậy bạ.

Đoàn Vu Thần từng bước ép sát hỏi: "Không thể lấy xuống, vậy làm thế nào rèn đúc ra thuyền cứu hộ?"

Giọng nói Hòa Ngọc chắc chắn: "Trực tiếp rèn."

Hô hấp của Đoàn Vu Thần ngừng lại, anh ta vừa rồi đã có suy đoán, chỉ là từ đầu đến cuối không dám tin, từ bên trong rèn đúc nguyên liệu ở tầng ngoài cùng, còn phải rèn đúc ra một con thuyền mới...

Điều này, con mẹ nó, đúng là mới nghe lần đầu!

Anh ta không thể tin được trừng lớn mắt: "Chúng ta ở bên trong du thuyền, lại phải rèn đúc nguyên liệu vỏ ngoài của du thuyền? Điều này thực hiện như thế nào? Tôi chưa từng thấy qua cách rèn đúc kiểu này!"

Hòa Ngọc chớp chớp mắt: "Tôi cũng chưa từng thấy."

Đoàn Vu Thần: "..."

Vậy mà cậu cũng dám nghĩ?!
 
Hắn Tuyệt Đối Là Bug! (Vô Hạn Lưu)
Chương 1359: Chuyến Tàu Tuần Hoàn (60)


Giọng nói Hòa Ngọc tràn ngập cám dỗ: "Cho nên chúng ta phải sáng tạo lên, nếu như mà thành công, anh xem, chúng ta lại sáng tạo ra cách rèn đúc mới, nếu thành công chính là đồng thời mở một cánh cửa mới cho con đường rèn đúc của toàn xã hội."

Đoàn Vu Thần: "..." Anh ta hít sâu một hơi, cố gắng duy trì bình tĩnh: "Cách này của cậu nắm chắc bao nhiêu phần trăm?"

Hòa Ngọc bày ra dáng vẻ hợp tình hợp lý: "Năm mươi phần trăm."

Đoàn Vu Thần trợn to hai mắt: "Lúc nãy không phải cậu nói chín mươi chín phẩy chín phần trăm sao?"

Gương mặt Hòa Ngọc vô tội: "Tôi nói là dưới tiền đề nếu như rèn đúc thành công, có thể thành công tới chín mươi chín phẩy chín phần trăm."

Đoàn Vu Thần: "..."

Mọi người: "..."

Hòa Ngọc nhìn thoáng qua thời gian, mỉm cười: "Muốn thử không?"

Đoàn Vu Thần muốn khóc rồi, giọng nói ảm đạm: "Không có cách nào khác!" Căn bản không có cách khác mà, chỉ có thể thử!

Lăng Bất Thần an ủi mọi người: "Nghĩ thoáng chút, xác suất năm mươi phần trăm là rất cao rồi."

Mọi người: "..."

Cảm ơn nhé, không hề cảm thấy được an ủi chút nào.

Nhưng mà, theo Hòa Ngọc nhảy disco trên lằn ranh sinh tử nhiều lần như thế, xác suất thắng năm mươi phần trăm đúng là khá cao rồi.

Năm mươi phần trăm, tận một nửa!

Mặc dù bọn họ cảm thấy cách rèn đúc này vô cùng đáng nghi ngờ, xác suất thành công có vẻ thấp đến nỗi vô lý, nhưng Hòa Ngọc nói có năm mươi phần trăm, thì chắc là cậu có cách rèn đúc đặc biệt có thể đạt đến năm mươi phần trăm. Tài năng rèn của Hòa Ngọc, vẫn luôn khiến người kinh ngạc.

Nghĩ đến đây, Đoàn Vu Thần và mọi người hơi thả lỏng hơi chút.

Hòa Ngọc: "Đoàn Vu Thần, chúng ta cùng nhau rèn."

Đoàn Vu Thần: "???" Trái tim vừa mới rơi xuống của anh ta lần nữa nhấc lên, không dám tin mà cất cao giọng nói: "Cái gì?! Chúng ta cùng nhau sao? Tôi hoàn toàn không biết mà."

Anh ta có thể yên tâm là bởi vì người trực tiếp rèn là Hòa Ngọc. Nếu như anh ta cũng tham gia vào, thì chính là không thể yên tâm được!

Đổi câu nói khác, Đoàn Vu Thần không tin tưởng bản thân có năng lực nghịch thiên như vậy.

Gương mặt Hòa Ngọc bình tĩnh: "Một mình tôi thì sẽ không kịp thời gian, xác suất thắng năm mươi phần trăm là chúng ta cùng nhau rèn đúc, hơn nữa, anh là chủ lực."

Đoàn Vu Thần: "..." Anh ta muốn khóc luôn rồi: "Tôi không làm được..."

"Anh làm được, anh bắt buộc phải làm được." Hòa Ngọc mỉm cười: "Lần rèn đúc này tôi chỉ có thể phụ trợ, từ bên trong rèn đúc nguyên liệu bên ngoài, chúng ta lại vẫn đang trong du thuyền, khu rèn đúc cần phải được canh chừng thật kỹ, thao tác mượt mà. Cách rèn đúc của tôi trước giờ luôn thô bạo, xác suất thành công thấp hơn anh."

Đối với Hòa Ngọc mà nói, phương pháp rèn đúc của Liên Bang quá phiền phức, các thể loại động tác tay, các thể loại xử lý chi tiết... Thời gian cậu học rèn khá ngắn, nên vẫn chưa thể nắm vững hoàn toàn. Mà Đoàn Vu Thần lại không giống như thế, thuyền cứu hộ họ muốn rèn đúc không cần quá nhiều năng lượng, cũng không cần quá nhiều năng lực chiến đấu, chỉ cần cẩn thận rèn đúc ra, là đủ rồi.

Vì thế, lần rèn đúc này càng thích hợp để Đoàn Vu Thần đảm nhiệm. Hòa Ngọc chỉ thích hợp rèn đúc vũ khí có tính sát thương, không thích hợp với thao tác lưu loát như thế này lắm.

Áp lực của Đoàn Vu Thần lớn như núi, theo bản năng anh ta muốn giao phần áp lực này cho Hòa Ngọc. Anh ta chưa từng thử qua cách rèn đúc này, cho nên chắc chắn bản thân không làm được. Sau khi nhìn thấy kỹ thuật rèn đúc của Hòa Ngọc, vị bậc thầy rèn đúc của Liên Bang này đã lập tức bị Hòa Ngọc đè bẹp...

Bây giờ đột nhiên nói xác suất thành công của anh ta rất cao, khiến cho Đoàn Vu Thần không thể nào tin tưởng được, lòng tin bắt đầu lung lay.

Nhưng mà lúc này, Hòa Ngọc lại vô cùng kiên quyết, nghiêm túc nhìn về phía anh ta.

Giống như là chắc chắn anh ta có thể làm được.
 
Back
Top Bottom