Cập nhật mới

Dị Giới  Hắn Tuyệt Đối Là Bug! (Vô Hạn Lưu)

Hắn Tuyệt Đối Là Bug! (Vô Hạn Lưu)
Chương 1260: Thanh Máu (19)


[Bình luận: "Nhớ trước đây, Seattle vẫn rất bận tâm tới hình tượng bản thân..."]

[Bình luận: "Ha ha ha, lúc cô ấy ở Liên Bang cũng cực kỳ chú ý hình tượng, từ khi đi vào Show sống còn đỉnh lưu, ở chung lâu với đám người Hòa Ngọc, hình tượng hay gì đó đều không có, ha ha ha."]

[Bình luận: "Seattle là hoa hướng dương, không có gì bàn cãi. Nhưng mà… tôi càng thích hoa bá vương Seattle."]

Đúng vậy, so với Seattle trước kia, Seattle hiện tại càng đáng yêu. Cho dù cô ấy từ hoa hướng dương xinh đẹp trở thành hoa... bá vương độc ác.

Sau Seattle, Hòa Ngọc lại gặp Quỳnh. Hai người chỉ cách nhau vài phút, hơn nữa đi về cùng một phương hướng, có nghĩa là Quỳnh đi phía sau Seattle, cùng một hướng với Seattle.

Gặp được Hòa Ngọc, Quỳnh cũng cực kỳ khiếp sợ: "WTF, anh làm giả thanh máu kiểu gì vậy?" Giọng nói không rối rắm như Seattle, hiển nhiên cô ta chắc chắn thanh máu của Hòa Ngọc là giả.

Hòa Ngọc vẫn cười không nói, đi đến phía trước, nện bước không nhanh không chậm, vô cùng lười biếng.

"Chậc chậc." Quỳnh ngắm nhìn Hòa Ngọc từ trên xuống dưới, cực kỳ thưởng thức: "Đúng vậy, anh làm như vậy rất có tác dụng kinh sợ đối phương, cố mà sống sót đi. Còn lại 68 người, phó bản sắp kết thúc, tôi đi giết người tiếp đây."

Hòa Ngọc: "Được, chú ý an toàn."

Quỳnh đỡ vành nón, lộ ra đôi mắt một mí, rất có cá tính. Cô ta nhướng mày: "Yên tâm đi, anh mới là người nên chú ý an toàn." Dừng một chút, cô ta lấy ra trang bị, ném cho Hòa Ngọc: "Cầm lấy, vừa rồi chém một người, lấy được, có thể giữ mạng một lần."

Hòa Ngọc cầm lấy. Một đồ vật hình tròn giống như vỏ trứng. Khoảnh khắc cầm lấy, giới thiệu xuất hiện:

[Trang bị dùng một lần, đạn sương mù, thả ra một lượng sương khói lớn, làm mơ hồ thị giác và cảm giác của đối thủ trong 30 giây.]

Đây là đồ tốt! Hòa Ngọc lấy nó, gật đầu: "Đồ tốt, cảm ơn cô."

Quỳnh xua tay, hai người tách ra.

Lúc đi qua nhau, Quỳnh nhăn mày lại, cánh mũi giật giật: "Mùi hương rất quen thuộc… Người phụ nữ Seattle kia vừa đi qua?"

Đối thủ vĩnh viễn là người hiểu mình nhất, chỉ bằng mùi hương Quỳnh có thể nhân ra là Seattle mới vừa ở đây.

Hòa Ngọc gật đầu.

Khóe miệng của Quỳnh hơi cong lên: "Trách không được trong không khí toàn là mùi hoa thúi đ*t, chậc chậc, có lẽ cô ta cũng bị thanh máu của anh dọa sợ đúng không." Còn vài giây, Quỳnh nhanh chóng biến mất, đuổi theo về hướng Seattle, để lại một câu: "Tôi đi gặp người phụ nữ thối kia, anh cẩn thận."

Quỳnh biến mất trong tầm mắt, Hòa Ngọc hơi nhướng mày, tiếp tục đi về phía trước.

Cảm giác gặp được đồng đội rất tốt.

Chắc chắn đối phương sẽ không ra tay với chính mình, cũng chắc chắn rằng đối phương cũng hy vọng cùng mình thăng cấp.
 
Hắn Tuyệt Đối Là Bug! (Vô Hạn Lưu)
Chương 1261: Thanh Máu (20) - Có biến


[Bình luận: "Cảnh này thật sự rất ấm áp."]

[Bình luận: "Đồng đội chạm mặt chỉ có một phút, tất cả đều trao đổi trong thời gian ngắn ngủi sau đó ăn ý tách ra."]

[Bình luận: "Haizz, mặc dù như vậy không tệ, nhưng tôi cũng thích kề vai chiến đấu."]

[Bình luận: "Bọn họ như vậy cũng đang kề vai chiến đấu, không ở cùng nhau, tách ra cũng kề vai chiến đấu...... Càng dễ đẩy CP!"]

[Bình luận: "Seattle và Quỳnh cặp này cũng đủ thú vị, hai người này thực sự là 'tương ái tương sát', gặp mặt là đánh."]

Có lẽ bởi vì khoảng cách gần, lúc tuýt còi vẫn còn tiếng vang nhẹ nhàng, hiển nhiên Seattle vẫn còn trong phạm vi liên hệ nhưng hai người cũng không có gì để nói nên không liên lạc bằng còi. Dựa theo định vị, Seattle cách không xa, nếu vận khí của Quỳnh tốt, rất nhanh có thể đuổi theo.

Tuy nhiên, bởi vì đây là mê cung vô hạn, nếu đi qua đường ngã ba, khả năng cao Quỳnh sẽ không gặp được Seattle trong phó bản này.

Hòa Ngọc vẫn tản bộ như cũ, thư thái lười nhác, bước chân không nhanh không chậm.

Mười phút sau, chiếc còi có phản ứng. Hòa Ngọc không chút để ý cầm lên, khi nghe thấy chữ thứ nhất, sắc mặt thay đổi, xoay người, dẫm lên chổi bay cấp tốc bay qua, đuổi theo hướng Seattle và Quỳnh!

Trong huýt sáo, giọng nói của Seattle ngắn ngủi nhưng dồn dập.

"Hòa Ngọc, nhanh — "

Ba chữ, âm thanh đột nhiên im bặt, sắc mặt của Hòa Ngọc nặng nề.

Seattle đã xảy ra chuyện!

Hòa Ngọc cố điều chỉnh hô hấp, tốc độ của cậu rất nhanh, trong chớp mắt đã dẫm lên chổi bay bay đến chỗ Seattle biến mất. Lúc này cậu dùng còi liên hệ Seattle nhưng đều đá chìm đáy biển, đồng thời cũng không nhìn thấy bình luận nên không biết Seattle đã xảy ra chuyện gì. Nhưng rất rõ ràng, chắc chắn Seattle đã xảy ra chuyện.

Trong đầu có mấy phỏng đoán, nhưng không có cái nào có kết quả tốt, tất cả suy đoán đều hướng về phía tệ nhất. Càng sốt ruột càng bình tĩnh. Hòa Ngọc đi ngang qua một chỗ giao lộ, nhắm mắt lại, trong đầu vẽ ra các con đường đi qua, đồng thời dựa theo phương hướng và hướng đi của Seattle, dự đoán con đường cô ta chọn...

Mười giây sau, Hòa Ngọc kiên định bay về đường hầm bên trái. Tốc độ của cậu cực nhanh, xuyên qua một đường hầm, đến gần chỗ đường phân nhánh cuối cùng gần Seattle nhất thì chạm mặt với Eugene cũng chạy đến từ phương hướng khác, sắc mặt của đối phương cũng rất ngưng trọng.

Nhìn thấy Hòa Ngọc, Eugene trừng to mắt, giơ tay chỉ vào đỉnh đầu của Hòa Ngọc...

“Đây đây đây... Đây là cái quỷ gì vậy?”

Hòa Ngọc không dừng lại, gật đầu với Eugene, lướt qua gã đi về phía con đường ở giữa, sắc mặt cực kỳ nghiêm túc và nặng nề, không giống với vẻ mặt bình tĩnh thường ngày của cậu.

Eugene thấy vậy, buông sự khó hiểu về thanh máu xuống, hoang mang đuổi kịp Hòa Ngọc.

Gã đã ngửi được mùi máu tươi, nhưng không biết cụ thể đã xảy ra chuyện gì. Nhìn phản ứng của Hòa Ngọc, hiển nhiên có chuyện bất thường

Ai đã xảy ra chuyện?

Hai giây sau, cảnh tượng máu me xuất hiện trước mặt cậu, đồng tử Hòa Ngọc co rút lại, tầm mắt bình tĩnh nhìn về phía trước. Từ phòng phát sóng trực tiếp nhìn thẳng cậu, có thể nhìn thấy ánh mắt đột nhiên trở nên sắc bén của cậu, ánh mắt kia lạnh đến mức làm người phát run.

Trong nháy mắt cả thế giới yên tĩnh lại, không khí trở nên yên tĩnh, tiếng hít thở gần như biến mất.

Seattle......

Quỳnh hơi rũ mắt, mím môi nhìn về phía trước.

Trước cô ta, Seattle ngã vào giữa vũng máu, tay đặt trên trang bị nở rộ ra một đóa hoa cực kỳ xinh đẹp, cánh hoa nở rộ, màu tím diễm lệ đến dị thường. Đóa hoa to lớn bao vây lấy Seattle, sương khói màu tím tản ra, cả Seattle và trang bị cùng biến mất, hóa thành vô số ánh sao lấp lánh, chiếu sáng toàn bộ đường hầm.

Giữa vũng máu, chỉ có bông hoa ảo ảnh như ẩn như hiện, cho đến khi hoàn toàn biến mất.

[Số 727 Seattle đến từ hành tinh Sinh Vật bị đào thải, số người còn lại: 71/100.]
 
Hắn Tuyệt Đối Là Bug! (Vô Hạn Lưu)
Chương 1262: Thanh Máu (21)


Seattle bị đào thải.

Giống như con người của cô ấy, có chết cũng phải chết một cách xinh đẹp, hạ màn cũng phải để lại ấn tượng sâu đậm.

Kết thúc sinh mệnh là một đóa hoa xinh tươi nở rộ, dùng tia năng lượng cuối cùng làm hoa tươi bao vây chính mình, sau đó nở rộ ở thời khắc đẹp nhất, rồi đột nhiên điêu tàn biến mất.

Cô ấy đã xinh đẹp cả đời, đến chết cũng phải ra đi trong rực rỡ.

— Đây là Seattle, siêu sao Seattle quyến rũ xinh đẹp, số 727, khu 4 Liên Bang.

Khoảnh khắc Hòa Ngọc nghe được thông báo, dừng bước chân, cách Seattle một bước, chỉ một bước, chỉ một bước thôi, một lọ thuốc đang được cầm trong tay, đầu ngón tay trở nên trắng bệch. Cậu đứng tại chỗ, đôi mắt đen nhìn chằm chằm vào vũng máu còn sót lại.

Lúc này trong mê cung vô hạn, trong một đường hầm, Đoàn Vu Thần cứng đờ, không thể tin được ngẩng đầu, trong mắt tràn đầy khiếp sợ, âm thanh hơi run: "Seattle... Đã chết?"

Đây là show sống còn đỉnh lưu tàn khốc sao? Tổ hợp Đoàn Vu Thần, Early, Seattle ban đầu, bây giờ chỉ còn lại một mình gã.

Trảm Đặc đang truy giết, nghe thấy thông báo, tay cứng đờ lại. Người bị gã chèn ép nhân cơ hội chạy trốn, biến mất không thấy, nhưng Trảm Đặc không đuổi theo, đứng ngây người tại chỗ, ánh mắt hơi mơ hồ.

Ở phương hướng khác, Nguyên Trạch nhíu mày: "Tại sao Seattle lại chết? Ai có thể giết cô ta?" Nếu đã từng là phó bản thi đấu lúc trước, người chết là chuyện bình thường, gã tuyệt đối sẽ không quan tâm.

Nhưng hiện tại, bọn họ là đồng đội...

Một người đồng đội của bọn họ đã chết, đồng đội giao phó phía sau lưng, dựa vào nhau đã chết. Không có khả năng không động lòng.

Ở một góc nào đó, Trấn Tinh và Lăng Bất Thần vừa lúc gặp nhau, Lăng Bất Thần nhíu mày: "Seattle đã chết?"

Trấn Tinh chậm rãi gật đầu, sắc mặt ngưng trọng.

Lăng Bất Thần hít một hơi thật sâu: "Đi tìm Hòa Ngọc."

Có vấn đề! Cái chết của Seattle có vấn đề!

Hai người lập tức xoay người, chạy như bay về hai hướng khác nhau, tìm kiếm Hòa Ngọc bằng trực giác.

Seattle rất mạnh, ở trong Show sống còn đỉnh lưu có thể xếp top 20. Ai sẽ ra tay với cô ta?

Thực lực tương đương với cô ta, cho dù gặp mặt cũng sẽ ăn ý tránh đi, dù sao thanh máu cũng sẽ giảm bớt. Cho dù đánh thắng Seattle, thanh máu còn lại trên đầu cũng không nhiều, gặp phải tuyển thủ khác, tuyệt đối sẽ bị thua. Cho nên người có thực lực tương đương sẽ không chiến đấu với Seattle. Phần lớn những người còn lại không đánh lại Seattle.

Có một ít người mạnh hơn Seattle, ví dụ như Trấn Tinh, Lăng Bất Thần, Bạc Kinh Sơn, Vạn Nhân Trảm, Eugene, Trảm Đặc, Đoàn Vu Thần, Nguyên Trạch, Cách Đới, Quỳnh, bọn họ đều sẽ không ra tay với Seattle. Với bản lĩnh của Seattle, cho người người mạnh hơn cô ta ra tay cũng không đến nỗi không giữ nổi mạng trong vài phút.

Seattle không nên chết ở "vòng bán kết".

Chắc chắn là có vấn đề!

Hai người nôn nóng đi tìm Hòa Ngọc. Cách Đới cũng hơi giật mình, ánh mắt mờ mịt, nhẹ giọng lẩm bẩm: "Seattle?"

Vạn Nhân Trảm thu rìu lại, lau sạch máu trên mặt, nhíu mày: "Có chuyện gì xảy ra? Sao Seattle lại chết?" Lẩm bẩm một câu, gã lập tức xoay người chạy về một phương hướng.

Đi tìm Hòa Ngọc!
 
Hắn Tuyệt Đối Là Bug! (Vô Hạn Lưu)
Chương 1263: Thanh Máu (22)


[Bình luận: "???"]

[Bình luận: "Seattle đã chết?! WTF, để tôi đi xem phát lại, rốt cuộc có chuyện gì xảy ra!"]

[Bình luận: "A a a không cần mà! CMN tôi không tiếp thu được việc này!"]

Tại chỗ, Seattle biến mất. Cô ấy không kịp nói một lời, không kịp cho bọn họ một ánh mắt. Đến cuối cùng, cô ấy chỉ kịp cho mình một chút thể diện cuối cùng, xinh đẹp rực rỡ cả đời.

Không ai biết chuyện gì đã xảy ra, Seattle biến mất, chỉ còn lại màu đỏ đầy đất, máu đỏ tươi làm lòng người kinh sợ. Vũng máu đỏ kia thay thế cho người phụ nữ màu tím đã từng ở đó.

Eugene sửng sốt một lúc lâu, gã nhìn về phía Quỳnh, khẽ nhíu mày: "Cô giết Seattle?"

Quỳnh đứng tại chỗ không nhúc nhích, mắt vẫn nhìn chằm chằm vào máu tươi trên đất, có chút ngây người. Một lúc sau, cô ta quay đầu lại nhìn về phía hai người, câu đầu tiên là: "Hạn một phút sắp hết rồi......"

Hòa Ngọc thu lại thuốc, giọng nói không gợn sóng: "Mấy người có thể tạm thời rời khỏi, chờ lát nữa lại trở lại, có lẽ một phút đếm ngược của phó bản có thể lặp lại."

Quỳnh và Eugene ngẩn ra. "Còn có thể như vậy sao?" Quả nhiên Hòa Ngọc có thể tận dụng tất cả các loại bug. Phó bản thiết kế hoàn mỹ như vậy, một phút đếm ngược cũng có thể nghĩ ra được biện pháp ứng phó, chui vào lỗ hổng. Trước tiên rời đi, chờ đi khỏi phạm vi yêu cầu của hệ thống, lại trở lại, chờ đến giờ, lại rời đi... Lặp đi lặp lại, có thể lợi dụng được không ít thời gian. Mặc dù không thể hành động cùng nhau, nhưng cũng có thể trao đổi một ít tin tức.

Nghe vậy, Quỳnh di chuyển, biến mất tại chỗ. Eugene nhìn Hòa Ngọc, lại nhìn phương hướng Quỳnh biến mất, cắn răng xoay người, cũng biến mất tại chỗ. Bọn họ đi không xa, chỉ là đi về hai hướng cách một khoảng cách nhất định, xác định an toàn lại trở về. Khoảng cách như vậy, trong chớp mắt có thể trở lại tại chỗ.

Hai người rời đi, tại chỗ chỉ còn lại Hòa Ngọc và máu tươi của Seattle. Cậu nhìn về vị trí Seattle biến mất, rũ mắt, đôi mắt phản chiếu lại màu đỏ, sâu không thấy đáy. Trong mắt không hề cảm xúc, lại cực kỳ lạnh băng.

Một lúc lâu sau, cậu nhẹ giọng nói: "Seattle, cô còn thiếu tiền của tôi, sao có thể... chết như vậy?"

Đã nói phải cẩn thận, lại đột nhiên đi trước.

"Hòa Ngọc, nhanh --"

"Hòa Ngọc, nhanh --"

"Hòa Ngọc, nhanh --"

Lúc Eugene trở lại, Hòa Ngọc đang nghe giọng nói bên trong còi, đó là câu nói cuối cùng của Seattle. Mặt Hòa Ngọc không có biểu tình, lặp đi lặp lại nghe những lời này.

Lặp đi lặp lại, một lần lại một lần.
 
Hắn Tuyệt Đối Là Bug! (Vô Hạn Lưu)
Chương 1264: Thanh Máu (23) - Câu nói cuối cùng


Eugene liếc mắt nhìn Hòa Ngọc đứng lẻ loi ở đó, thân hình gầy yếu mỏng manh, nhưng sống lưng thẳng thắn, giống như một cây tùng, trăm bẻ không gãy. Gọng kính không viền đặt trên cánh mũi, biểu cảm lạnh nhạt.

"Hòa Ngọc..." Giọng nói của Eugene khàn khàn.

Hòa Ngọc ngẩng đầu nhìn về phía gã, biểu cảm không nhìn ra được sự dị thường gì: "Quả nhiên đếm ngược một phút của hệ thống là lỗ hổng, chỉ cần đi tới đi lui với tốc độ rất nhanh thì có thể tránh được."

Eugene vẫn nhìn chằm chằm cậu, bước lên một bước: "Cậu đang nghe cái gì?"

Hòa Ngọc: "Câu cuối cùng của Seattle."

"Hòa Ngọc, nhanh --"

Trong tiếng huýt sáo vang lên là âm thanh quen thuộc của Seattle, giọng điệu nôn nóng, kết hợp với máu tươi trên mặt đất, đột nhiên tăng thêm sự thê lương và bi thương.

Eugene há miệng th* d*c, một lúc sau mới nói: "Bảo cậu đi cứu cô ta sao? Cô ta gặp phải ai? Quỳnh?"

— Hòa Ngọc, nhanh đến cứu tôi.

Lời này rất thích hợp, còn vì sao cầu cứu Hòa Ngọc, bởi vì Seattle chỉ liên kết còi với Hòa Ngọc, hơn nữa Hòa Ngọc luôn đáng tin cậy.

Vậy câu cuối cùng của Seattle cầu cứu Hòa Ngọc?

Eugene sẽ không quên cảnh tượng nhìn thấy vừa nãy, Quỳnh đứng bên cạnh Seattle, thu hồi thứ gì đó. Hai người bọn họ không hợp nhau, Quỳnh ra tay với Seattle cũng là chuyện bình thường. Eugene không nhịn được nghi ngờ Quỳnh.

Đúng lúc này, Quỳnh trở lại.

Eugene lập tức nhìn về phía cô ta, ánh mắt sắc bén, nhìn chằm chằm đôi mắt của cô ta, quan sát phản ứng: "Cô ra tay với Seattle?"

Quỳnh mím môi, khuôn mặt trầm xuống: "Tôi không giết Seattle, tôi không xuống tay với cô ta."

Mặc dù cô ta và Seattle có thù oán, nhưng cô ta tuyệt đối sẽ không giết Seattle.

Hai người giằng co, ánh mắt sắc bén. Vào khoảnh khắc này sinh ra nghi ngờ, tín nhiệm giữa đồng đội đã dao động.

Một phút sắp hết, Eugene liếc nhìn Quỳnh, lại xoay người biến mất trong đường hầm.

Quỳnh vừa mới đến, cô ta nhìn về vị trí Seattle biến mất. Nơi đó chỉ có màu đỏ đầy đất, nhưng đột nhiên, Quỳnh như nhìn thấy một người phụ nữ tóc tím quyến rũ đứng ở đó, nở nụ cười tươi sáng với cô ta, trên người không có vết thương, trên mặt không có máu.

Quỳnh nhẹ nhàng nói: "Hòa Ngọc, anh không nghi ngờ tôi sao?"

Hòa Ngọc cầm chiếc còi, cũng không quay đầu lại, lắc đầu: "Không phải cô."

Cậu rất bình tĩnh, tình cảnh càng nguy hiểm càng phải bình tĩnh, cậu đang quan sát từng chi tiết một của hiện trường.

Quỳnh muốn cười, nhưng giơ tay lên lại sờ thấy khuôn mặt ướt át.

Quỳnh nhìn giọt nước trên tay, ngẩn người.

Khóc sao? Chính mình sẽ khóc vì Seattle sao?

Thời gian còn chưa tới hạn nhưng Quỳnh lại xoay người chạy đi, không cần trang bị bay, không dùng năng lượng, dùng hai chân chạy, biến mất trong đường hầm đen tối. Chờ đến khi chạy rất xa rất xa, Quỳnh dừng lại, hai tay chống đầu gối, hô hấp dồn dập:

"Đúng là người phụ nữ thối, không phải cô ghen ghét tôi sao, muốn đánh một trận với tôi sao?"

"Đã chết...... Còn đánh kiểu gì?"

Quỳnh nhìn về phía trước, một người phụ nữ quyến rũ đứng trong đường hầm tối tăm, thấy không rõ bộ dáng, nhưng mái tóc tím chói mắt. Cô ta nâng cằm, vẻ mặt vĩnh viễn kiêu ngạo, giọng điệu cũng rất cao ngạo.

— Này, đồ yếu ớt.
 
Hắn Tuyệt Đối Là Bug! (Vô Hạn Lưu)
Chương 1265: Thanh Máu (24)


Sau khi điều chỉnh hơi thở xong, Quỳnh lại đứng dậy, ánh mắt khôi phục sự bình tĩnh, nét mặt đầy lạnh lùng. Cô ta quay lại, bay lên xuống vài cái rồi phi nhanh về chỗ cũ.

Eugene trở về cùng một lúc với cô ta. Hai người đi theo hai hướng khác nhau nhưng lại cùng gặp nhau ở một chỗ, ba người lại đụng mặt.

Quỳnh bỏ qua ánh mắt hoài nghi của Eugene mà nhìn thẳng về phía Hòa Ngọc: "Anh có tìm thấy gì không?"

Hòa Ngọc lắc đầu: "Không."

Quỳnh nhướng mày, ánh mắt thâm trầm: "Không đúng, Seattle không thể không đánh nhau với người khác được, mà chỉ cần đánh nhau thì chắc chắn đối phương sẽ để lại dấu vết..."

Hòa Ngọc thu hồi tầm mắt, nhét còi vào ba lô sau đó ngồi xổm xuống, dùng thanh kiếm gãy lấy từng chút từng chút tro dính máu trên mặt đất lên, trông cực kỳ cẩn thận.

Eugene nhìn động tác của Hòa Ngọc, thở dài, ngồi xổm xuống giúp cậu. Tiếp đó Quỳnh cũng lấy ra một cái hộp nhỏ. Hòa Ngọc bỏ tro dính máu vào trong hộp, niêm phong nó lại.

Cậu nhìn về phía Quỳnh: "Cô cầm nhé?"

Quỳnh lắc đầu, nhìn vào cái hộp với đôi mắt phức tạp: "Anh cầm đi."

Di vật của Thành Chiêu là do Hòa Ngọc cầm, của Seattle cũng giao cho Hòa Ngọc.

Quỳnh không biết Seattle chết như thế nào nhưng cô ta biết có lẽ cô ta cũng có khả năng không thể đi tiếp. Nếu có thể thì cô ta hy vọng Hòa Ngọc cũng sẽ mang theo những di vật này rời khỏi Show sống còn đỉnh lưu.

Mỗi người đều có dấu vết đã từng tồn tại, dù ngay cả sau khi chết họ không để lại bất cứ điều gì nhưng vết tích và ký ức vẫn còn.

Quỳnh không biết tại sao Hòa Ngọc lại thu thập những thứ này nhưng có thể để lại dấu vết của Seattle cũng tốt.

Cô ta từ từ thu hồi ánh mắt, dời suy nghĩ sang chuyện khác.

[Bình luận: "Sao Hòa Ngọc muốn thu thập di vật nhỉ?"]

[Bình luận: "... Bởi vì họ là đồng đội, chỉ cần Hòa Ngọc còn sống thì sẽ không ai quên Thành Chiêu và Seattle."]

[Bình luận: "Người khác sẽ không quên, Hòa Ngọc lại càng không quên."]

Lại hết thời gian một phút, hai người lắc mình, rời đi một lúc sau đó trở về, mở lại thời gian.

Hòa Ngọc cất hộp vào ba lô, ánh mắt trầm tĩnh, giọng nói nhàn nhạt: "Chắc chắn Seattle đã từng đánh nhau với người khác, cho dù ngay từ đầu cô ta không phòng bị nhưng lúc cuối cùng cũng sẽ phản kháng, máu tươi rơi đầy đất này chính là chứng cứ."

Seattle sẽ không bao giờ nằm im chờ chết.

Eugene luôn mang một vẻ cà lơ phất phơ nhưng cái chết của Seattle vẫn cho gã một cú sốc.

Khuôn mặt không đứng đắn hàng ngày của gã giờ đây đầy vẻ nghiêm túc, tóc bạc lạnh lùng, đôi mắt đen sâu trầm, giọng nói hơi khàn khàn: "Nhưng không có dấu vết của người khác, ở đây chỉ có dấu vết của Seattle mà thôi, dấu chân, bụi bặm, hơi thở, dấu vết chiến đấu... Không có người nào khác, ít nhất là tôi không thể tìm thấy."

Là một người máy, lại giỏi việc biến mình thành một cỗ máy, Eugene có khả năng dò tìm như radar. Ngay cả gã cũng không tìm thấy bất kỳ vấn đề nào thì những người khác cũng không thể phát hiện một chút bất thường nào.

Hòa Ngọc cười lạnh: "Bởi vì dấu vết bị xóa sạch cả rồi."
 
Hắn Tuyệt Đối Là Bug! (Vô Hạn Lưu)
Chương 1266: Thanh Máu (25)


Hòa Ngọc hơi ngẩng đầu, hướng mắt nhìn lên bầu trời, hai tròng mắt sâu không thấy đáy: "Không biết là ai động thủ với Seattle nhưng nhất định đối phương rất mạnh, vừa cẩn thận lại lạnh lùng tàn nhẫn, hơn nữa, có vẻ là có 'Thần' trợ giúp."

"'Thần' trợ giúp…"

"Thần" này có vẻ không giống "Thần" bình thường.

Mắt Eugene hơi nheo lại, giống như nghĩ đến điều gì đó, gã nâng cao giọng nói: "Có liên quan đến người ở phía sau màn?!"

Người ở phía sau màn có thể can thiệp vào các quy tắc, chuyện can thiệp vào trò chơi không phải là không thể.

Lông mày của Quỳnh lập tức nhíu lại, vẻ mặt mờ mịt: "Vậy Seattle bị người ở phía sau màn giết ư? Rốt cuộc đối phương ra tay như thế nào? Hay là nhờ ai đó giúp nhỉ?"

Eugene bình tĩnh suy nghĩ: "Chắc sẽ phải nhờ có người nào đó, livestream nên người ở phía sau màn không thể tự mình ra tay được." Nếu đối phương tự mình ra tay vậy thì sẽ bị phát sóng trực tiếp ra ngoài.

Hòa Ngọc đột nhiên hỏi: "Các người nói xem, tại sao lại là Seattle?"

Hai người đồng thời ngẩn ra.

Phải, tại sao lại là Seattle?

Nếu đó là người ở phía sau màn nhúng tay vào thì tại sao chọn Seattle?

Seattle rất mạnh mẽ nhưng cô ta không quá đặc biệt như những người khác. Ví dụ như Quỳnh, Seattle đã yểm trợ cho Quỳnh. Trảm Đặc, Eugene, Nguyên Trạch, Đường Kha, Vạn Nhân Trảm... Đều là cao thủ hàng đầu thực thụ, sao người ở phía sau màn lại chỉ động thủ với Seattle chứ?

Còn những người khác thì thế nào? Người ở phía sau màn có thể xuống tay với những người khác không?

Eugene căng thẳng, cánh tay máy vô thức lộ ra: "Thế nên, chúng tôi cũng có thể gặp nguy hiểm hả?"

Lại hết một phút, hai người rời đi, trở lại nơi đếm ngược.

Phải lặp đi lặp lại, hai người khá khó chịu, vẻ mặt hơi không kiềm chế được sự nóng nảy, đặc biệt là mùi máu trong không khí vẫn chưa tan ra.

Hòa Ngọc không phủ nhận suy đoán vừa rồi của Eugene nhưng cũng không khẳng định, cậu chỉ bình tĩnh nói: "Bất cứ ai cũng rất nguy hiểm, cho dù người ở phía sau màn có ra tay hay không, chỉ cần chưa xé mặt nạ của người ở phía sau màn thì chúng ta đều trong tình trạng nguy hiểm."

Quỳnh hỏi cậu: "Vậy tiếp theo làm thế nào bây giờ?"

Hòa Ngọc chỉnh sửa trang phục, khuôn mặt tinh xảo lạnh lùng, hơi rũ mắt: "Tách ra hành động đi, nhanh chóng kết thúc phó bản này rồi vào bán kết hoặc vào trạm trung gian."

Quỳnh lo lắng nhìn Hòa Ngọc.

Eugene cũng cau mày một lần nữa: "Thanh máu của cậu là thế nào vậy?" Nếu thanh máu của Hòa Ngọc là thật thì không cần phải lo lắng.

Nhưng, rõ ràng, với sự hiểu biết của Eugene về Hòa Ngọc, nó chắc chắn là giả!

Quả nhiên, Hòa Ngọc thản nhiên gật đầu: "Là giả."

Eugene liếc mắt nhìn, khá bất lực: "Vậy cậu cứ đi loanh quanh với một thanh máu giả thế à? Cậu không thể giấu người ở phía sau màn đâu, cậu nằm trong tình huống nguy hiểm nhất đó."

Đương nhiên Hòa Ngọc biết mình sẽ gặp nguy hiểm, thanh máu là giả, ngay cả Eugene, Quỳnh và những người quen biết khác cũng không lừa được thì làm sao có thể lừa được người ở phía sau màn chứ? Cậu chỉ có thể lừa dối những tuyển thủ thi đấu là mối đe dọa đối với cậu.
 
Hắn Tuyệt Đối Là Bug! (Vô Hạn Lưu)
Chương 1267: Thanh Máu (26)


Hòa Ngọc khá bình tĩnh: "Tôi biết nhưng chúng ta không thể ở lại đây mãi, tôi an toàn mà, hai người cố gắng tự bảo vệ mình, nếu gặp những người khác thì nhớ nói với họ về thông tin này."

Quỳnh do dự một lúc, gật đầu: "Được." Sau khi đồng ý, cô ta quay người lại, bước vài bước rồi biến mất trong hang động, hoàn toàn không nhìn thấy.

Còn Eugene thì vây quanh Hòa Ngọc quan sát từ trên xuống dưới, tầm mắt dừng lại trên thanh máu vươn dài ra khỏi động, có chút im lặng: "Lại là trang bị trang sức có thể biến hình kia à?"

Hòa Ngọc gật đầu.

Eugene: "..."

Gã cực kỳ cạn lời: "Sao thứ này lại rơi vào tay cậu nhỉ!"

Thời gian đếm ngược tử vong đã lừa người ta rất thảm rồi, Eugene không còn biết nói gì về trang bị quỷ yêu này.

Bây giờ trang bị này đã tái xuất giang hồ, thanh máu này thật sự là một cái bẫy. Dường như Eugene có thể tưởng tượng rằng nếu gã gặp Hòa Ngọc và bọn họ không phải là đồng đội thì gã chắc chắn sẽ chọn từ bỏ việc đối đầu với Hòa Ngọc vì e sợ thanh máu chói mắt này...

Tuy cách làm này hơi "bẩn" nhưng vô cùng hữu dụng, rất có cảm giác đe dọa. Bất cứ ai nhìn vào cũng phải đi đường vòng.

Hòa Ngọc nhún nhún vai: "Tương đối tương hợp với tôi mà thôi."

Điều này quả thật rất đúng.

Nếu trang bị này nằm trong tay người khác thì chắc chắn họ sẽ coi như không có đồ mà ném vào ba lô, không ngờ Hòa Ngọc lại có thể nghĩ ra nhiều trò như vậy. Lúc trước khi trang bị này vừa mới xuất hiện, tất cả bọn họ đều cực kỳ ghét bỏ nó, còn trào phúng Hòa Ngọc không có được trang bị trang sức chiến đấu...

Nghĩ đến đây, Eugene liếc nhìn Hòa Ngọc một cái thật sâu: "Bảo trọng."

Hòa Ngọc gật đầu: "Được."

Thời gian cũng vừa đến, Eugene ngay lập tức quay lại và biến mất trong một hang động khác sau khi nghe thấy Hòa Ngọc đồng ý.

Hòa Ngọc vẫn đứng tại chỗ. Giờ phút này cậu vẫn không nhìn thấy bình luận. Nhưng Hòa Ngọc cũng không hoàn toàn trông cậy vào thông tin từ bình luận.

Sau khi khuyên Eugene và Quỳnh rời đi, cậu không rời khỏi mà vẫn luôn đứng tại chỗ.

Một phút, hai phút... Nếu nhìn kỹ, sẽ thấy cậu đang chờ đợi điều gì đó với một quả bom khói mà Quỳnh cho ở trên tay.

Hòa Ngọc đang chờ.

Trong lòng cậu có một suy đoán cần xác minh, có 50% khả năng xảy ra. Hòa Ngọc muốn xác định có phải là 50% hay không. Đương nhiên, một khi xác định được rồi, rất có thể cậu sẽ bị thương hoặc thậm chí bỏ mạng ở chỗ này.

Nhưng vậy thì đã sao? Điều Hòa Ngọc không sợ nhất chính là cái chết.

Đây không phải là lần đầu tiên cậu đặt cược mạng sống mình để có được một câu trả lời.

Vù vù vù -

Ngay lúc này, cậu nghe thấy một tiếng gió!

Ánh mắt Hòa Ngọc hơi trầm xuống, cậu nhắm mắt lại, dựng thẳng tai lên lắng nghe cẩn thận rồi điên cuồng tính toán vẽ bản đồ trong đầu, giống như đang có máy vi tính tinh vi cao cấp ở trong, đủ loại suy đoán và thông tin được tính toán ở tốc độ cao, với tốc độ mà một người bình thường không thể nhìn thấy rõ.

Có người đến!
 
Hắn Tuyệt Đối Là Bug! (Vô Hạn Lưu)
Chương 1268: Thanh Máu (27)


Hòa Ngọc chợt lách người tránh đi, mắt mở ra, ánh mắt sắc bén như đao.

Miệng cậu huýt sáo, xoay người đang muốn thổi sáo thì liền đối diện với một khuôn mặt đầy vết sẹo.

Là Vạn Nhân Trảm.

Gã không cầm vũ khí mà đang dang hai tay. Thấy Hòa Ngọc lui lại, gã cũng xoay người đuổi theo, một tay ôm Hòa Ngọc, mạnh mẽ vỗ hai cái rồi thở dài một hơi: "May mà mày không sao, vận may ông đây không tệ, tìm được mày rồi."

Hòa Ngọc: "..."

Vạn Nhân Trảm nghi ngờ: "Tại sao mày lại đứng bất động ở đây thế? Sao lại định huýt sáo?"

Hòa Ngọc: "..."

Trong khi đó, hai hang động lấp ló bóng hai người đứng, cả hai đều cầm vũ khí, gương mặt cảnh giác.

Là Eugene và Quỳnh.

Hai người bọn họ không rời đi!

Nhìn thấy Vạn Nhân Trảm, hai người đồng thời trầm mặc.

[Bình luận: "..."]

[Bình luận: "... Hình như tôi hiểu đang xảy ra chuyện gì rồi."]

[Bình luận: "Tôi cũng hiểu, họ đang chờ người ra tay với Seattle, kết quả là mọi người không chờ được người đó mà lại chờ được Vạn Nhân Trảm!"]

[Bình luận: "Tôi nói sao đột nhiên lại tách ra bây giờ được, hóa ra là tung hoả mù thôi!"]

Vạn Nhân Trảm nhìn Hòa Ngọc im lặng, lại nhìn Eugene và Quỳnh cũng đang trầm mặc vừa trở về kia.

Vạn Nhân Trảm: "?" Gã nâng cao giọng, mang vẻ không thể tin được: "Thế nào? Không chào đón tao à?"

Gã rất vất vả mới tìm được Hòa Ngọc mà sao những người này đều có sắc mặt này vậy? Vạn Nhân Trảm mất hứng.

Mặt Quỳnh và Eugene không có biểu cảm gì, cũng không nói lời nào mà quay lại rồi rời đi, biến mất trong hang động lần nữa.

Lần này họ thực sự rời đi.

Sắp tới một phút, Vạn Nhân Trảm cũng xoay người đi vào một cái hang động rồi bỗng nhanh chóng trở lại, một phút đếm ngược cũng được mở lại. Gã đứng ở trước mặt Hòa Ngọc, thân hình cao lớn cực kỳ ngang ngược bá đạo, khuôn mặt có vết sẹo cũng hung hãn dị thường, mái tóc vàng tung bay, vẻ mặt đắc ý:

"Thế nào? Mày không nghĩ là tao sẽ trở lại lần nữa, phải không? Hahaha, đó là cách tốt mà tao nghĩ đến đó, tao có thể rời đi trước sau đó trở lại tao có thể luôn luôn đi cùng mày qua tất cả mọi nơi!"

Hòa Ngọc: "..."

[Bình luận: "Làm khó đồ ngốc này rồi, vậy mà cũng có thể nghĩ ra biện pháp này..."]

[Bình luận: "Tất cả chỉ số IQ còn lại của anh ta đều được sử dụng trên Hòa Ngọc hết rồi."]

Vạn Nhân Trảm: "Thế nào? Cách này được chứ? Có phải mày cũng không nghĩ tới hay không?"

Hòa Ngọc: "..."

Mặt cậu không chút thay đổi.

Ở nơi gã không nhìn thấy, tầm mắt Hòa Ngọc hơi dừng lại ở trên đầu Vạn Nhân Trảm một lúc.

Rõ ràng không có gì khác.

Tại sao cậu lại cảm thấy não của người đàn ông này đang co lại nhỉ?
 
Hắn Tuyệt Đối Là Bug! (Vô Hạn Lưu)
Chương 1269: Thanh Máu (28)


Bạn còn 8 lượt đọc trên websiteTìm hiểu thêm

Vạn Nhân Trảm: "Mày không cảm động sao? Seattle chết rồi, phó bản này rất nguy hiểm, mê cung cũng rất hỗn loạn, bọn họ đều không tìm được mày, chỉ có tao tìm được mày thôi mà mày lại không cảm động hả?"

Không thể không nói, thật sự là kẻ ngốc có phúc của kẻ ngốc.

Đám người Trấn Tinh, Bạc Kinh Sơn, Lăng Bất Thần, Đoàn Vu Thần đều đang tìm Hòa Ngọc nhưng chỉ có đồ ngốc này, rõ ràng khoảng cách không gần nhưng lại có thể trời xui đất khiến mà xuyên thẳng qua mê cung tìm được Hòa Ngọc.

Những người khác vẫn còn trên đường, Vạn Nhân Trảm đã đứng trước mặt Hòa Ngọc.

Nghe vậy, Hòa Ngọc nói cho có lệ: "Cảm động, phi thường cảm động."

Mắt cậu nhìn xung quanh, không còn nghe thấy tiếng gió cũng không thấy bất kỳ phản ứng bất thường nào, tất cả mọi thứ bình lặng dường như không có gì xảy ra...

Trong một thời gian ngắn, Hòa Ngọc không phân biệt được vừa rồi là gió do Vạn Nhân Trảm đến hay là — một người khác đã xuất hiện. Chỉ vì bị Vạn Nhân Trảm chặn ngang một cái nên mới bị giật mình chạy đi.

Hòa Ngọc hơi nhíu mày, rơi vào trầm tư.

Vạn Nhân Trảm bĩu môi, đương nhiên gã nghe ra trong giọng điệu Hòa Ngọc đang oán giận.

Thấy vậy, gã nhỏ giọng thì thầm một câu: "Đúng là không thức thời, tình huống nguy hiểm như vậy không chỉ không biết lấy lòng tao mà còn qua loa có lệ như vậy."

Lẩm bẩm một lúc, gã lập tức quay lại rồi chạy ra xa, một lúc sau mới trở lại, thời gian đã mở lại một phút.

Vạn Nhân Trảm: "Hòa Ngọc, tiếp theo tao đi cùng mày, mày gà quá, chỉ có một chút máu như vậy— "

Giọng nói đột nhiên dừng lại, gã mang vẻ không thể tin nhìn thanh máu trên đỉnh đầu Hòa Ngọc, cao giọng: "Mẹ kiếp, đây là thứ gì vậy?!"

[Bình luận: "Thế là, tới tận lúc này anh ta mới nhìn thấy nó hả?"]

[Bình luận: "... Không thể không nói, trong mắt đồ ngốc chỉ có Hòa Thần thôi, ha ha ha."]

[Bình luận: "Thanh máu mà cũng không nhìn thấy, rốt cuộc nên nói anh ta quá tập trung hay nên nói anh ta bị mù đây?"]

Hòa Ngọc nghe vậy bèn nhìn về phía gã, mang theo thanh máu to khủng khiếp, mỉm cười đến mức sởn gai ốc: "Anh nói xem đây là cái gì?"

Vạn Nhân Trảm: "..." Gã chớp mắt, nhìn vào Hòa Ngọc rồi nhìn vào các thanh máu.

Một lát sau, gã nghiêm túc với một khuôn mặt, giọng nói chắc chắn: "Đó là giả."

Hòa Ngọc gật đầu thừa nhận: "Ừ, quả thật là giả."

Vạn Nhân Trảm gần như nhảy dựng lên, giọng cũng cao hơn: "Mẹ kiếp, đúng là giả sao?! Mày làm giả còn chưa nói nhưng sao lại làm cái này dài như vậy?" Hóa ra... Vừa rồi gã hoàn toàn dựa vào trực giác để đoán à….

Hòa Ngọc hơi dừng lại, lập tức thu hồi tầm mắt: "Anh quản tôi làm gì."

Vạn Nhân Trảm còn muốn nói cái gì, giọng điệu Hòa Ngọc sâu xa: "Còn hai giây nữa là hết một phút rồi."

"Vãi, cái thứ đếm ngược quỷ quái này!" Vạn Nhân Trảm xoay người bỏ chạy, biến mất ở hang động. Một lát sau, gã lại trở về, đếm ngược reset.

Khi Vạn Nhân Trảm trở về lại nhìn vào thanh máu chói mắt kia, muốn nói cái gì đó nhưng cuối cùng lại nhịn xuống, thu hồi ánh mắt, thở dài: "Quên đi, có tao trông chừng mày, chắc là cũng không sao."

Gã nhìn vào mắt Hòa Ngọc: "Tiếp theo tao sẽ ở lại với mày cho đến khi kết thúc phó bản này để đảm bảo sự an toàn của mày."

Dừng một chút, gã nói thêm: "Mày không nên suy nghĩ lung tung, nếu mày chết thì sẽ có ít người có thể suy luận ra sự thật, thật ra thì tao không quan tâm mày sống hay chết lắm đâu."

Vạn Nhân Trảm quay đầu, lẩm bẩm: "Cũng chỉ để ý một chút thôi, cho nên mày phải sống sót thật tốt."
 
Hắn Tuyệt Đối Là Bug! (Vô Hạn Lưu)
Chương 1270: Thanh Máu (29)


[Bình luận: "Hòa Thần chưa nói câu nào mà Vạn Nhân Trảm cũng đã đoán ra xong rồi..."]

[Bình luận: "Tự nói chuyện với chính mình, đồ ngốc, không hổ là anh."]

Phản ứng này của gã đột nhiên làm cho Hòa Ngọc nghĩ đến Seattle, cậu mím môi, nhấc chân đi về phía trước, để lại một câu: "Muốn đi theo thì cứ đi theo đi."

Cậu vừa rời khỏi nơi Seattle chết.

Seattle ra đi quá đột ngột nhưng sự thật trong đó rất cần phải được phân tích kỹ hơn mà bây giờ thì không phải lúc phù hợp.

Hòa Ngọc từng nói chỉ cần cậu còn sống, nhất định sẽ báo thù cho mọi người.

Một phút đếm ngược kết thúc, Vạn Nhân Trảm đi ra xa, để lại một tiếng gào thét: "Này! Mày đứng yên đấy, đừng nhúc nhích nhá, chờ tao!"

Việc này quá phiền phức, nếu gã quay trở về không biết con đường nào thì lúc sau họ sẽ hoàn toàn bỏ lỡ nhau.

"Hòa Ngọc, cái chết của Seattle có bất thường quá không? Ai đã giết cô ta vậy?" Vạn Nhân Trảm trở về.

Hòa Ngọc lắc đầu, cậu hơi nhíu mày, khuôn mặt tinh xảo tái nhợt mang theo suy tư: "Không biết, không có bất kỳ manh mối hay chứng cứ nào."

Chỉ có một câu "Hòa Ngọc, nhanh—", làm cho người ta khó đoán được rốt cuộc Seattle gặp phải cái gì.

"Seattle rất mạnh, không có nhiều người có thể giết cô ta. Bây giờ trong số những người còn sống, ngoại trừ chúng ta, chỉ có sáu người nữa, chúng ta có nên loại trừ từng người một không?"

Hòa Ngọc lại lắc đầu: "Không cần gấp, cố giữ mạng trong phó bản này là được."

Họ rất khó để tập hợp tất cả mọi người lại với nhau. Ngay cả khi họ gặp được thì cũng chỉ có một phút, không phải là thời gian tốt để đàm phán. Có bất cứ điều gì chỉ có thể chịu đựng, chờ đợi cho đến sau khi thăng cấp thì nói sau.

Vạn Nhân Trảm cũng trầm tư theo, đi không xa, thời gian lại kết thúc. Gã chỉ có thể chạy ra xa lần nữa sau đó vội vàng trở lại với tốc độ nhanh nhất có thể.

Hòa Ngọc nhìn về phía gã: "Anh không mệt sao?"

"Không mệt." Vạn Nhân Trảm thở hồng hộc: "Tất nhiên tao không mệt, sao vậy? Sức chiến đấu của bản thân tao siêu mạnh mẽ, không phải kiểu yếu ớt như mày có thể tưởng tượng."

Hòa Ngọc: "..." Anh vui là được.

Chạy hai lần một lượt, chạy mười lần, hai mươi lần tất nhiên không mệt mỏi nhưng chạy hàng trăm lần không bị gián đoạn thì nó hoàn toàn khác nhau.

Cơ thể không mệt mỏi nhưng tinh thần cũng biết mệt.

Có điều nhìn dáng vẻ Vạn Nhân Trảm hình như còn rất phấn khởi.

[Bình luận: "..."]

[Bình luận: "Đồ ngốc, không hổ là anh."]

Vạn Nhân Trảm lại chạy ra xa lần nữa, Hòa Ngọc dừng bước.

Ngay lúc này, cậu nhìn thấy Bình luận trên màn hình, tầm mắt của cậu có thể thấy rõ các cuộc thảo luận về Seattle, dường như trong tâm trí có một máy tính đang sàng lọc thông tin hữu ích:

"Hu hu hu, Seattle lại chết rồi, tôi không thể chấp nhận đâu! Khó chịu quá đi."

"Rốt cuộc Seattle chết như thế nào vậy? Tôi vẫn chưa xem lại phát lại."

"Xem phát lại cũng không hiểu, trước khi Seattle chết, màn hình bị mất một khoảnh khắc sau đó nghe thấy Seattle hô 'Hòa Ngọc, nhanh -, lúc sau đã thấy máu tươi chảy đầy đất, Seattle ngã xuống."

"Hoàn toàn không thấy rõ à? Không thấy rõ bất kể cái gì luôn?"

"Không phải, mơ hồ cũng có thể nhìn thấy rõ ràng nhưng trong phòng phát sóng trực tiếp của Seattle cũng không có ai khác, chỉ có một mình Seattle!"

"Đúng, không nhìn thấy ai cả và cũng không biết ai đã xuống tay."

"Và khoảnh khắc vừa rồi là khoảnh khắc tất cả mọi người trong phòng phát sóng trực tiếp đều ngơ ngác, không ai biết chân tướng và cũng không ai nhìn thấy chân tướng."
 
Hắn Tuyệt Đối Là Bug! (Vô Hạn Lưu)
Chương 1271: Thanh Máu (30) - Có vấn đề


...

Hòa Ngọc đứng bên cạnh vách động, cau mày, ánh mắt xa xăm.

Thế là... Lúc đó màn hình phát sóng trực tiếp bị mờ đi trong giây lát, người xem đã bỏ lỡ một khoảnh khắc quan trọng. Nhưng không phải là hoàn toàn không thể nhìn thấy, ít nhất họ đã chứng kiến toàn bộ quá trình tử vong của Seattle nhưng hết lần này tới lần khác, ngoại trừ Seattle thì không còn ai khác ở hiện trường cả!

Suy nghĩ chủ quan? Không thể nào, rõ ràng Seattle đã chết.

Vậy ai đã giết Seattle? Hệ thống phó bản cố tình xóa sổ cô ấy sao? Nếu là như vậy thì quá bất thường. Nếu người ở phía sau màn đi một bước này thì tại sao không giết hết tất cả đám người Hòa Ngọc mà lại chỉ đi giết một Seattle?

Có vấn đề. Chắc chắn là có vấn đề khác ẩn sau vụ việc này.

Có khán giả suy đoán là người phía sau màn trực tiếp ra tay với Seattle nên đã làm mờ cảnh quay.

Hoặc, người ở phía sau màn giúp người khác giết Seattle sau đó xóa dấu vết và hình ảnh của kẻ giết người....

Cả hai phỏng đoán đều có khả năng khá cao.

Hòa Ngọc tiếp tục suy nghĩ.

Ngay lúc này, đột nhiên một tuyển thủ chui ra từ trong bóng tối, hướng trang bị về phía Hòa Ngọc.

Thân ảnh Hòa Ngọc biến mất tại chỗ, người nọ ngẩn ra. Quay lại, chỉ để thấy Hòa Ngọc ở phía sau, đồng tử của gã co rút lại, không thể tin được mở to mắt.

Thanh máu của Hòa Ngọc là thật ư?! Gã vừa mới lao lên thành công, có thể làm được điểm này đều là tuyệt đỉnh cao thủ. Vừa mới lao ra lại gặp được Hoà Ngọc, hơn nữa còn là Hoà Ngọc mang theo thanh máu thật dài.

Người đàn ông lập tức cắn răng và quay người lại, nhanh chóng chạy trốn.

"Hộc hộc — "

Máu tươi bắn tung tóe, Vạn Nhân Trảm lau sạch vết máu, bước nhanh trở về: "Chậc, quả nhiên mày cần người bảo vệ, tao mới đi một lát vậy mà lại có người ra tay với mày."

[Bình luận: "Cảm ơn anh, không có anh, một mình Hòa Ngọc cũng có thể dọa người ta bỏ chạy rồi."]

Hòa Ngọc: "..."

Cậu lấy lại tầm nhìn của mình, thu hồi thiết bị chiếu rồi tiếp tục đi về phía trước.

Vạn Nhân Trảm lẩm bẩm: "Vì vậy mày cần có ai đó ở bên cạnh bảo vệ mày, sự hiện diện của tao là rất cần thiết, mày nên có một thái độ tốt hơn đối với tao đó, bây giờ là thời gian cho mày dựa vào tao, tốt hơn mày..."

Hòa Ngọc yên lặng bước nhanh hơn.

Thời gian chỉ còn bốn giờ, mê cung vô hạn chỉ còn 60 người.

Trong vòng bốn giờ phải loại bỏ mười, nếu không kịp thời gian quy định, Hòa Ngọc sẽ bị loại.

Có lẽ nhiều người đã biết kế hoạch của Trấn Tinh và những người khác, vì vậy bây giờ không có ai chạy loạn trong mê cung mà tất cả họ đều ẩn mình, cố gắng sống sót đến cuối cùng, chờ đợi thông báo kết thúc phó bản thăng hạng. Rốt cuộc thì họ không thể đánh bại Trấn Tinh và những người khác.

Người nọ vừa mới ra tay với Hòa Ngọc cũng là đang ẩn nấp. Đúng lúc Hòa Ngọc đi ngang qua nên muốn g**t ch*t Hòa Ngọc, đám người Trấn Tinh sẽ không còn tâm tư đi tiêu diệt bọn họ nữa.

Cho nên mới ra tay.

Chỉ là gã hoàn toàn không ngờ Hòa Ngọc dừng lại đã sử dụng trang bị hình chiếu, cộng thêm thanh máu đáng sợ kia. Người đàn ông kiêng kỵ nên đã chọn rút lui. Càng không ngờ rằng còn có một Vạn Nhân Trảm đột ngột xuất hiện.

Hai người đi tiếp, đột nhiên nghe phía trước có động tĩnh! Có người khác hả?

Hòa Ngọc đi về phía hang động có động tĩnh. Vạn Nhân Trảm kéo cậu lại, hạ thấp giọng nói: "Này, phía trước đang có người đang đánh nhau, mày đi làm gì vậy? Nhỡ đâu bị người ta liên lụy thì sao?"

Hòa Ngọc cũng không quay đầu lại: "Không phải là có anh sao?"

Vạn Nhân Trảm giật mình sau đó không hiểu sao tai lại đỏ lên, lẩm bẩm: "Vậy mày chờ một chút, tao đi thăm dò đường trước." Không còn cách nào, mỗi khi Hòa Ngọc nói như vậy, gã sẽ mất luôn khả năng suy nghĩ, hoàn toàn nghe theo Hòa Ngọc...

Gã chạy về phía trước, cũng đúng lúc cần chạy đi để khôi phục lại thời gian đếm ngược một phút với Hòa Ngọc.

Vạn Nhân Trảm tới phía trước, Hòa Ngọc cũng không ở tại chỗ chờ gã mà lại nhấc gót chân lên.

— Không phải cậu không sợ chết.

Mà là, cậu cảm thấy một chuyển động quen thuộc.

Không đi được bao xa, Vạn Nhân Trảm trở về, sắc mặt kỳ quặc: "Không sao đâu, chỉ là hai người đang cãi nhau thôi, không phải người trong đội của mày, không cần quan tâm."

Gã chuẩn bị kéo Hòa Ngọc đi.

Hòa Ngọc bất động, mở miệng: "Nếu không phải đội ngũ của chúng ta, vậy tại sao anh lại không ra tay?"

Vạn Nhân Trảm: "..."

Gã ho một tiếng, nghiêm túc: "Không cần tao ra tay, họ sẽ sớm chết cùng nhau, đi thôi, chúng ta đổi hướng khác."

Hòa Ngọc nhìn Vạn Nhân Trảm một cái thật sâu, mỉm cười: "Anh cảm thấy anh có thể nói dối trước mặt tôi sao?" Dừng một chút, cậu bổ sung: "Hơn nữa, lời nói dối của anh cực kỳ vụng về."

Nói xong, Hòa Ngọc nhấc chân vòng qua Vạn Nhân Trảm, đi về phía nơi phát ra tiếng động.
 
Hắn Tuyệt Đối Là Bug! (Vô Hạn Lưu)
Chương 1272: Thanh Máu (31) - Tổ hợp lòng dạ hiểm ác tái xuất giang hồ


Lăng Bất Thần đang chiến đấu với người khác, đàn cổ màu lam nằm ngang trước người. Đôi mắt đen vốn luôn ôn nhuận giờ đây đầy vẻ sắc bén. Để che dấu vết của mình, khi chiến đấu trong mê cung vô hạn, đàn cổ cũng không phát ra âm thanh.

Nhưng lúc này, cậu ấy vẫn rất để ý xung quanh. Vừa rồi Vạn Nhân Trảm tới chỉ là nhìn thoáng qua đã lập tức xoay người rời đi, điều này làm cho Lăng Bất Thần phát hiện ra bất thường. Đương nhiên, Vạn Nhân Trảm không phản ứng đối với Lăng Bất Thần mới là bình thường nhưng cũng không đến mức trực tiếp chạy đi, thậm chí bóng lưng mặt đều có tư thế chạy trối chết.

Quá vội vàng.

Điều này khiến Lăng Bất Thần có một suy đoán, mà suy đoán này buộc cậu ấy phải tăng tốc độ chiến đấu.

Tiếng đàn vang lên, người đàn ông hoàn toàn không còn khí lực giãy dụa, ngã thẳng xuống.

[Hạ Lạp Tư của hành tinh Chiến Đấu bị loại! Thời gian còn lại của phó bản: 3 giờ 46 phút, số lượng người còn lại trong phó bản: 59/100]

3 giờ 46 phút, 9 người nữa cần phải được loại bỏ.

Lăng Bất Thần thu hồi tầm mắt trực tiếp xoay người, đối diện với ánh mắt Hòa Ngọc đang mang theo thanh máu siêu dài kia.

Đếm ngược một phút bắt đầu, rõ ràng Hòa Ngọc cũng vừa mới tới.

Sau lưng cậu, Vạn Nhân Trảm không tình nguyện đuổi theo, trên mặt đầy vẻ kháng cự.

Quả nhiên - Vạn Nhân Trảm đi cùng Hòa Ngọc cho nên sau khi gã phát hiện Lăng Bất Thần đã lập tức xoay người rời đi, có ý đồ không cho Hòa Ngọc và Lăng Bất Thần gặp mặt. Muốn nói toàn bộ Show sống còn đỉnh lưu, ngoại trừ đôi mắt xanh, Vạn Nhân Trảm không muốn nhìn thấy ba người Lăng Bất Thần, Trấn Tinh và Bạc Kinh Sơn nhất, đặc biệt là Lăng Bất Thần.

Cậu ta luôn luôn rất hiểu Hòa Ngọc...

Thật là khó chịu.

[Bình luận: "Ha ha ha, đồ ngốc vẫn là cội nguồn niềm vui của tôi."]

[Bình luận: "Tôi vẫn còn đắm mình trong nỗi buồn về cái chết của Seattle, chỉ có nhìn thấy đồ ngốc mới có thể vui vẻ hơn thôi."]

[Bình luận: "Làm sao anh ta có thể ngăn cản Hòa Ngọc và Lăng Bất Thần gặp mặt nhỉ? Cho dù ngăn cản ngay lúc này thì cũng không ngăn được một đời mà."]

Tầm mắt Lăng Bất Thần dừng lại trên thanh máu trên đỉnh đầu Hòa Ngọc. Ngay từ đầu cậu ấy và những người khác đã có phản ứng giống nhau như đúc, đều là hơi giật mình lại có chút kinh ngạc.

Nhưng ngay sau đó, đôi mắt của cậu ấy lóe lên.

Lăng Bất Thần chuyển tầm mắt từ trên thanh máu gần như vươn ra khỏi hang động đến trên mặt Hòa Ngọc, nở nụ cười: "Đúng vậy, làm như vậy rất tốt, Hòa Ngọc, cậu thật thông minh."

Khán giả: "— Quả nhiên không hổ là tổ hợp hai người lòng dạ hiểm ác, quá hiểu đối phương mà."

Đúng vậy, tổ hợp hai người lòng dạ hiểm ác.

Đây là danh hiệu mà khán giả dành cho Hòa Ngọc và Lăng Bất Thần. Hai người này thoạt nhìn đều rất thuần khiết, lương thiện nhưng bên trong đều đen như mực!

Trước kia có thể dễ dàng bỏ qua Lăng Bất Thần nhưng hiện tại, cho dù không có cảm giác tồn tại, bọn họ vẫn không thể nào bỏ qua Lăng Bất Thần tay cầm bảo vật cấp thần được. Đồng thời, nhìn vào vào cách Lăng Bất Thần ứng phó với mấy sự kiện trong các phó bản trước, bọn họ đều có thể nhìn ra

— Cái người này chắc chắn có lòng dạ toàn là màu đen.

Tổ hợp hai người lòng dạ hiểm ác, Hòa Ngọc và Lăng Bất Thần.
 
Hắn Tuyệt Đối Là Bug! (Vô Hạn Lưu)
Chương 1273: Thanh Máu (32)


Vạn Nhân Trảm: "..." Mẹ nó, quả nhiên Lăng Bất Thần vô cùng hiểu Hòa Ngọc!

Cậu ấy còn không hề hoài nghi đây là thật hay giả, vậy mà cậu ấy hoàn toàn biết mục đích Hòa Ngọc làm như vậy là gì!

Vạn Nhân Trảm nghiến răng, giống như nghĩ đến cái gì đó, tròng mắt gã đảo quanh.

Gã lặng yên không một tiếng động lui về phía sau, chuẩn bị lặng lẽ mở lại một phút. Gã sẽ không nhắc nhỏ Lăng Bất Thần, cho dù cưỡng chế Lăng Bất Thần và Hòa Ngọc chiến đấu, Vạn Nhân Trảm tin tưởng mình cùng với Hòa Ngọc nhất định có thể chiến thắng Lăng Bất Thần.

Tất nhiên, đó chỉ là một chút kỳ vọng nhỏ của gã chứ thật ra bản thân gã cũng biết không thể.

Lăng Bất Thần không để ý chuyện thời hạn một phút, thời gian trôi qua hơn phân nửa. Hòa Ngọc cũng sẽ nhắc nhở, cho dù Hòa Ngọc không nhắc nhở thì Lăng Bất Thần cũng không phải kẻ ngốc không nhìn quy tắc, nhất định sẽ rời đi trước khi đến một phút.

Lăng Bất Thần rời đi, là những gì Vạn Nhân Trảm muốn nhìn thấy.

Vạn Nhân Trảm vừa mới rút lui, còn chưa đi xa đã nghe Lăng Bất Thần nói: "Hòa Ngọc, cậu chờ một chút, tôi rời đi một lúc để mở lại một phút đếm ngược cái đã."

Vạn Nhân Trảm: "..." Gã viết rõ sự thất vọng của mình trên khuôn mặt.

Thì ra biện pháp này không chỉ có một mình gã nghĩ đến, thế mà Lăng Bất Thần cũng nghĩ đến…

Trở lại một lần nữa, ba người gặp nhau.

Lăng Bất Thần mím môi, tầm mắt nhìn Hòa Ngọc, vẻ mặt nghiêm túc: "Có Vạn Nhân Trảm đi cùng cậu thì tôi rất yên tâm, các cậu chú ý an toàn, tôi tiếp tục đi tìm người khác."

Cậu ấy và Hòa Ngọc đều có mái tóc đen, mắt đen nhưng Hòa Ngọc lộ ra vẻ đẹp đơn bạc yếu ớt, còn Lăng Bất Thần thì giống như một khối ngọc hiền hòa, thoạt nhìn cực kỳ bao dung.

Tất nhiên, đây đều chỉ bên ngoài, bên trong thực ra đều là hai con cừu đen "lòng dạ hiểm ác".

Vạn Nhân Trảm sửng sốt, gã mờ mịt mở miệng: "Mày không đi theo Hòa Ngọc à?" Lăng Bất Thần đã có biện pháp ở lại bên cạnh Hòa Ngọc thì vì lý do gì lại không đi theo Hòa Ngọc chứ? Gã còn tưởng rằng tên này nhất định sẽ quấn lấy Hòa Ngọc.

Lăng Bất Thần lắc đầu: "Còn có chín người cần bị đào thải."

Đã hết ba giờ rồi, mặc dù vẫn còn một phần tư thời gian quy định của phó bản nhưng những người còn lại chắc chắn sẽ khó giết hơn lúc ban đầu, thậm chí họ còn ẩn thân vô cùng kỹ, chờ đợi để thăng cấp. Trong số họ cũng có người ở trong top 50 nhưng cũng có người ngoài 50, lúc trước đã có rất nhiều người chết, khi phó bản kết thúc, họ có thể được thăng cấp thành công nhờ vào cách xếp hạng sức mạnh chiến đấu ban đầu.

Thế nên sẽ không có ai sẽ đi ra vào giờ phút này cả.

Thời gian cấp bách, cho dù Lăng Bất Thần có nhiều lời muốn nói với Hòa Ngọc thì cũng sẽ không vội vàng vào ngay giờ khắc này.

Cậu ấy phải bảo đảm tính mạng Hòa Ngọc trước.

Giống như đám người Trấn Tinh bây giờ, bọn họ đều từ bỏ việc tìm kiếm Hòa Ngọc, từ bỏ chuyện thăm dò nguyên nhân cái chết của Seattle mà đổi thành loại bỏ người chơi còn lại, giành lấy vị trí thăng cấp cho Hòa Ngọc, không thể để thời gian về 0 mà vẫn chưa đủ số lượng người cần bị đào thải.

Thời gian về tới 0, nhất định Hòa Ngọc sẽ bị đào thải!

Nếu chọn giữa tính mạng của Hòa Ngọc và các tuyển thủ khác, xin lỗi, họ sẽ chỉ chọn Hòa Ngọc.
 
Hắn Tuyệt Đối Là Bug! (Vô Hạn Lưu)
Chương 1274: Thanh Máu (33)


Cậu đội trưởng của họ, là người lãnh đạo của họ và là một người bạn đã cứu mạng sống của họ nhiều lần. So với những người khác, đương nhiên họ tin tưởng Hòa Ngọc nhiều hơn. Mà Hoà Ngọc cũng chưa từng làm bọn họ thất vọng, chính Hòa Ngọc đã tập hợp tất cả bọn họ lại với nhau.

Một khi Hòa Ngọc chết, tất nhiên bọn họ sẽ chia năm xẻ bảy. Bí mật của Show sống còn đỉnh lưu này sẽ không thể được khui ra.

Có lẽ trận tranh tài này có thể không đáng chú ý, những người may mắn thì còn sống, còn phần lớn đều bị chôn vùi ở đây. Dù có như vậy, Hòa Ngọc cũng không thể bỏ mạng ở đây được, và họ sẽ cố gắng hết sức để làm được điều đó, giành giật slot đi tiếp cho Hoà Ngọc.

Đây là trận đấu chém giết, hơn nữa họ đều được bồi dưỡng ra từ một khái niệm "Sức mạnh là yếu tố quyết định duy nhất" của Liên Bang, làm sao bọn họ có thể nhân từ nương tay với đối thủ chứ? Làm sao có thể giậm chân tại chỗ được?

Ngay cả những tuyển thủ tham gia khác, miễn là có cơ hội, những người đó sẽ ra tay với họ. Phó bản này chỉ có thể để năm mươi người sống sót thì người trong nhóm của họ đều phải dành được vị trí đi tiếp đó.

Seattle đã chết rồi. Không thể có thêm cái chết của người nào khác trong nhóm hết.

Họ là những kẻ giết người nhưng chung quy tất cả điều này cũng là do quy tắc cố tình thiết kế như vậy, là do người ở phía sau màn, là Show sống còn đỉnh lưu.

Vạn Nhân Trảm hiểu được ý của Lăng Bất Thần, mím môi, hiếm khi không cãi nhau với Lăng Bất Thần mà liếc nhìn cậu ấy thật sâu, ánh mắt phức tạp: "Biết rồi, tao sẽ bảo vệ Hòa Ngọc tốt."

Lăng Bất Thần hài lòng gật đầu, nhìn về phía Hòa Ngọc lần nữa, ánh mắt sáng lên.

Hòa Ngọc cũng đang nhìn cậu ấy, đôi mắt đen thâm thúy. Một lúc lâu sau, cậu hỏi: "Anh muốn cái gì?" Cậu ấy nhìn mình như thế này, rõ ràng là đã có kế hoạch.

Lăng Bất Thần nở nụ cười: "Bản đồ."

Hòa Ngọc nghe vậy, hiểu rõ gật gật đầu. Tầm mắt hai người đối diện nhau, đồng thời nhếch môi, dường như tất cả mọi chuyện đều không cần nói nên lời.

Vạn Nhân Trảm: "?" Gã vẫn mang khuôn mặt bối rối: "Mày có ý gì?"

[Bình luận: "Sự ăn ý của tổ hợp hai người lòng dạ hiểm ác thực sự là không thể chê nổi."]

[Bình luận: "Đúng đó, tôi cũng không biết họ nói thế là có ý gì, chỉ có mình họ hiểu thôi."]

Không cần phải nói rõ ràng nhưng cả hai đều hiểu.

Đây là sự ăn ý tới cỡ nào chứ!?

Nghe vậy, Hòa Ngọc giơ tay lên, ý bảo bọn họ chuẩn bị hết thời gian một phút. Lăng Bất Thần lập tức biến mất, Vạn Nhân Trảm không hiểu cái gì cũng rời đi rồi lại mờ mịt trở về.

Khi gã trở về, Hòa Ngọc đang cầm bút và quyển sổ vẽ tranh. Lăng Bất Thần cũng đứng ở bên cạnh.

Vạn Nhân Trảm: "Rốt cuộc là ý gì vậy? Bản đồ gì?"

Lăng Bất Thần giải thích với gã: "Cậu trông Hòa Ngọc, chúng tôi đi giết người, Hòa Ngọc vẽ bản đồ mê cung cho chúng tôi để thu hẹp phạm vi tìm kiếm."

Vạn Nhân Trảm có hơi mờ mịt: "Chúng ta đang ở mê cung vô hạn mà." Mê cung trên ngọn đồi này là vô hạn, không có ranh giới, bản đồ có ý nghĩa gì?

Hòa Ngọc ngẩng đầu, đôi mắt đen nhánh nhìn ra phía trên kính, ánh mắt không gợn sóng, nhưng trầm ổn mà bình tĩnh: "Mê cung vô hạn có nghĩa là mê cung không có ranh giới, điều đó không có nghĩa là mê cung đang hoạt động nên vẫn có thể sử dụng bản đồ."

Mê cung này mặc dù gọi là vô hạn nhưng không giống như Mê cung hỗn loạn ban đầu.

Mê cung hỗn loạn là một con thú mê cung sống vì thế các hang động thay đổi liên tục, bản đồ cũng vô ích. Nhưng mê cung này là vật chết, ngay cả khi không có ranh giới thì vẫn có thể vẽ một phạm vi nhất định của bản đồ để xác định được các khu vực.

Lăng Bất Thần nói thêm: "Có bản đồ thì có thể tránh được lãng phí thời gian lặp đi lặp lại, cũng có thể phân công hợp tác, có kế hoạch hơn để càn quét hiệu quả hơn."

Vạn Nhân Trảm bừng tỉnh đại ngộ. Điều này không khó hiểu, gã chỉ đơn giản là rơi vào logic "mê cung vô hạn không có bản đồ" mà thôi. Một khi logic được thay đổi thì gã lập tức có thể hiểu rõ ý của hai người.

Nhưng sau khi lý giải rõ ràng, vẻ mặt Vạn Nhân Trảm trở nên phức tạp.

Hai người này, quả thật đúng là tâm linh tương thông.
 
Hắn Tuyệt Đối Là Bug! (Vô Hạn Lưu)
Chương 1275: Thanh Máu (34)


Hòa Ngọc nhìn về phía Lăng Bất Thần: "Đây là nơi chúng ta đang ở bây giờ, anh vẽ những khu vực anh đã đi qua ra."

Lăng Bất Thần gật đầu, mang theo quyển sổ và bút rời đi.

Vạn Nhân Trảm đi qua lại năm lần thì Lăng Bất Thần mới trở về, trả lại quyển sổ cho Hòa Ngọc: "Tôi đã lưu lại một con đường rồi, tiếp theo tôi sẽ đi về phía đông, nếu gặp được người khác, tôi sẽ trao đổi thông tin bản đồ với bọn họ."

Hòa Ngọc gật đầu, nhận lấy quyển sổ: "Được, tôi ở chỗ này không đi đâu cả."

Mê cung vô hạn, một khi đi vào nó sẽ không dễ dàng để phân biệt vị trí, nhất là khi ở bên trong trong một thời gian dài, không biết điểm khởi đầu ở đâu, họ cần một mốc. Hòa Ngọc đứng yên ở đây sẽ chính là mốc, một người ngồi ở đây có thể khống chế toàn cục, để người khác xác định được phương hướng và khu vực mốc.

Lăng Bất Thần nhìn thật sâu vào Hòa Ngọc, xoay người rời đi, bóng lưng kiên định, chỉ để lại một câu: "Chờ chúng tôi, chính các cậu cũng cẩn thận, không thể hoàn toàn tin tưởng bất kỳ kẻ nào hết." Cậu ấy ôm cây đàn cổ màu lam, chớp chớp một vài sau đó biến mất trong hang động.

Không khí trở nên yên tĩnh.

Ngay lúc sau, Vạn Nhân Trảm cũng rời đi rồi lại trở về lần nữa, thời gian đã được mở lại. Tầm mắt của gã nhìn về phía Hòa Ngọc, ánh mắt mờ mịt bất an: "Hòa Ngọc... Lời nói của tên đó có ý gì?"

Hòa Ngọc không trả lời, chỉ lắc đầu, mặt mày tinh xảo có vẻ hơi lạnh lùng. Vạn Nhân Trảm biết, không phải Hòa Ngọc không hiểu ý tứ câu nói cuối cùng của Lăng Bất Thần mà là:

— Bây giờ tôi không muốn nói.

Cậu kẹp cuốn sách dưới cánh tay của mình, ngón tay quay quay. Còi của Seattle cho cậu xuất hiện trong lòng bàn tay, đôi mắt của cậu trở nên sắc lạnh sau đó lập tức rời mắt, ngậm còi trên miệng, bắt đầu tuýt còi.

Người đầu tiên nghe thấy tiếng huýt sáo và chạy tới là Đoàn Vu Thần. Lúc này chỉ còn lại 3 giờ 30 phút, còn 58 người còn sống, tình hình rất căng thẳng.

Không giống như phản ứng của những người khác, ngay lúc Đoàn Vu Thần nhìn thấy họ đã lập tức tiến lên, đôi mắt nhìn chằm chằm về phía Hòa Ngọc: “Rốt cuộc Seattle xảy ra chuyện gì vậy? Tôi vừa gặp Quỳnh, chỉ có một phút thôi nên cô ta nói khá đơn giản.”

Quỳnh chỉ nói rằng có thể mở lại thời gian, và cái chết của Seattle rất phức tạp, không biết ai đã làm điều đó nhưng chắc chắn có liên quan đến người ở phía sau màn. Đoàn Vu Thần không hiểu rõ nên vẫn giữ nghi hoặc, giờ phút này gặp được Hòa Ngọc, đương nhiên là lập tức hỏi ra, hy vọng nhận được đáp án từ chỗ cậu.

Đoàn Vu Thần và Seattle có mối quan hệ rất tốt. Khi Seattle chết, họ vừa là đồng đội vừa là bạn bè bên ngoài vì thế không thể không khiếp sợ.

Hòa Ngọc lắc đầu, nói ngắn gọn: "Tôi cũng không biết, cái chết của Seattle rất đột ngột, chắc chắn trong đó phải có uẩn khúc, tôi cần thời gian để suy nghĩ, cũng cần thời gian để trao đổi với mọi người."

Và rõ ràng, bây giờ họ không có thời gian, bây giờ họ thiếu nhất là thời gian.

Sau tất cả, giới hạn một phút trao đổi quá phiền phức

Họ không có nhiều thời gian, nếu thảo luận bây giờ thì sẽ kéo dài, kéo dài cho đến khi lãng phí hết thời gian đếm ngược còn lại của phó bản, Hòa Ngọc sẽ bị loại.
 
Hắn Tuyệt Đối Là Bug! (Vô Hạn Lưu)
Chương 1276: Thanh Máu (35)


Đoàn Vu Thần mím môi, hít sâu một hơi, lại thở dài: "Được rồi, chờ phó bản kết thúc sẽ thảo luận tiếp."

Giọng nói của anh ta khô khốc: "Seattle... Thực sự đã chết."

Chết ở những nơi mà họ không thể nhìn thấy, chết trong tay của những sinh vật chưa biết. Hòa Ngọc không nói gì, có điều ánh mắt trở nên thâm trầm hơn.

Chỉ vài giây thôi, Đoàn Vu Thần khàn giọng: "Phó bản này có sự nguy hiểm ngoài sức tưởng tượng của chúng ta, Hòa Ngọc, cậu nhất định phải cẩn thận. Vạn Nhân Trảm trông chừng Hòa Ngọc thật kỹ. Chúng tôi cần phải giết tám người còn lại trong vòng ba giờ, thời gian gấp gáp, tôi đi trước nhé."

Nói xong, Đoàn Vu Thần liền muốn xoay người rời đi.

Hòa Ngọc nhướng mày: "Chờ đã, bản đồ."

Đoàn Vu Thần xoay ngoắt người lại, ánh mắt nhìn Hòa Ngọc chợt sáng ngời.

Hòa Ngọc huýt sáo, nhìn lại anh ta, khóe miệng gợi lên một nụ cười không rõ ý nghĩa.

Quy tắc phó bản và người ở phía sau màn muốn anh ta chết. Nhưng anh ta thì không, anh ta muốn sống.

Sống có thể làm rất nhiều điều, ví dụ, bắt được người ở phía sau màn...

Mười phút sau, Đoàn Vu Thần mang theo bản đồ mới sau khi bổ sung của mình rời đi về hướng Lăng Bất Thần sẽ không đi, bóng dáng nhanh như chớp, trong chớp mắt đã biến mất trong hang động.

Sau khi Đoàn Vu Thần rời đi, Hòa Ngọc vẫn dựa vào tường, một chân cong lên, lười biếng tựa vào, ngón tay xoay bút, tầm mắt dừng lại ở một vị trí nào đó trên bản đồ. Toàn bộ bản đồ được chia thành ba phần, với vị trí của Hòa Ngọc làm điểm kết nối, điều này cũng được đánh dấu đặc biệt, được coi là điểm khởi đầu.

Nhưng tại thời điểm này, tầm nhìn của Hòa Ngọc dừng lại ở một nơi nào đó không quá chú ý. Những người khác không biết nó là gì nhưng Hòa Ngọc biết.

Nơi chôn cất của Seattle. Ánh mắt Hòa Ngọc hơi trầm xuống.

Vạn Nhân Trảm chạy đi mở lại thời gian một phút, cứ cách năm mươi chín giây lại lặp lại một lần. Cũng may tố chất thân thể gã cường hãn, sức chiến đấu cao, đi qua đi lại cũng không sợ mệt đến chết.

Lại tới một lần đi mở lại thời gian nữa, Vạn Nhân Trảm hơi phiền não: "Sao vẫn không có tên nào xuất hiện chứ?"

Chỉ còn 2 giờ 40 phút, 7 người nữa cần bị loại. Thời gian ngày càng ít, những người ẩn náu là những người biết trốn thật kỹ, nếu không cũng là một cao thủ rất lợi hại, không thể dễ dàng bị giết. Vạn Nhân Trảm không thể không nóng nảy, gã cực kỳ muốn Hòa Ngọc thăng cấp.

Trong cuộc đua này, người nằm trong tình huống nguy hiểm nhất là Hòa Ngọc. Thật không may, dường như Hòa Ngọc cũng không may mắn, và thời gian thì chẳng chờ đợi ai cả.

Sau khi Vạn Nhân Trảm rời đi, gã vừa chuẩn bị trở về thì đột nhiên dừng bước, dựng tai cẩn thận lắng nghe động tĩnh, không bỏ sót một chút bất thường nào.

Không có âm thanh gì...

Không đúng! Gã vung mạnh rìu, chặn đường hầm đi tới nơi Hòa Ngọc, quả nhiên nó đã bị va vào một trang bị khác.

Ánh mắt Vạn Nhân Trảm trở nên tàn nhẫn, mạnh mẽ đẩy người ra muốn giết người.

Cuối cùng gã cũng gặp được.

Tuy nhiên —

Ngay khi ánh mắt hai người đối diện nhau, cả hai bên đều giật mình.
 
Hắn Tuyệt Đối Là Bug! (Vô Hạn Lưu)
Chương 1277: Thanh Máu (36)


Vạn Nhân Trảm trợn trắng mắt: "Là mày hả, Đường Kha."

Đường Kha thu hồi trang bị, khá bất đắc dĩ: "Tôi còn tưởng cuối cùng cũng tìm được một con cừu lạc đàn, không ngờ lại là anh..."

Vạn Nhân Trảm cất rìu, vì người trước mặt là Đường Kha nên ngừng chiến đấu nhưng không nhường lối đi, cũng không tiết lộ bất kỳ thông tin nào. Gã đến từ cùng một khu vực với Đường Kha nhưng họ không thể hoàn toàn tin tưởng lẫn nhau.

Cái chết của Seattle rất kỳ lạ, trước khi chưa rõ ràng, ngoài bản thân và Hòa Ngọc, Vạn Nhân Trảm không tin ai nữa.

Đường Kha cũng không có ý muốn nhất quyết phải đi qua đây, anh ta nâng tay lên: "Tôi vừa mới gặp Đoàn Vu Thần, anh ta nói cho tôi Hòa Ngọc ở chỗ này, tôi tới bổ sung bản đồ."

Hơn hai giờ, nhất thiết phải loại bỏ bảy người.

Biết Trấn Tinh và những người khác đã g**t ch*t các thí sinh xung quanh, những người nhận được tin tức lập tức ẩn mình, thậm chí nhiều người còn chọn không giết người khác mà bắt đầu tìm chỗ ẩn náu.

Họ không thể nhìn thấy bảng xếp hạng thực sự, tất cả mọi người đang đặt cược mình là người chơi có thanh máu trong vòng top 50, bây giờ đi ra là chết, chờ đợi cho đến khi phó bản kết thúc cũng có ít nhất một nửa tỷ lệ chiến thắng... Đó là lý do tại sao những người đó đang ẩn náu.

Họ có một nửa tỷ lệ chiến thắng nhưng Hòa Ngọc thì không. Khi thời gian đến, ngay cả lúc chỉ có 51 người, người bị loại cũng là Hòa Ngọc.

Đường Kha chính là vì biết tình cảnh này cho nên mới vô cùng lo lắng. Cũng may trên đường gặp được Đoàn Vu Thần, đối phương cho anh ta xem bản đồ, Đường Kha lập tức quyết định trở về tìm Hòa Ngọc, bổ sung bản đồ.

Nếu không thể tìm thấy 7 người trong 2 giờ 40 phút thì phải thử các cách khác!

Nghe vậy, lúc này Vạn Nhân Trảm mới nhường đường, gã và Đường Kha mở lại một phút, chạy tới điểm nơi Hòa Ngọc đứng.

Khi đến nơi, Quỳnh và Trảm Đặc đều có mặt.

Hòa Ngọc đang bổ sung bản đồ, Trảm Đặc hỏi cậu: "Cậu có biện pháp rèn trang bị cho tôi không? Để gia tăng độ dài thanh máu của tôi ấy?"

Hòa Ngọc cũng không ngẩng đầu lên, trên tay tiếp tục vẽ bản đồ, miệng huýt sáo, âm thanh hơi mơ hồ: "Vô nghĩa thôi, quy tắc là nói độ dài thanh máu ban đầu, có nghĩa là sự thay đổi giữa chừng không được đưa vào phạm vi tính toán."

Chậc, thật tàn nhẫn.

Điều này rõ ràng được thiết kế để chống lại cậu.

Hòa Ngọc muốn tăng chiều dài thanh máu của mình cũng không phải không có cách, thế nên các quy tắc phó bản chỉ tính toán giá trị ban đầu, không cho Hòa Ngọc có cơ hội lợi dụng lỗ hổng.

Trảm Đặc có hơi thất vọng, cũng may Hòa Ngọc vẫn đang vẽ lại bản đồ.

Mười lăm phút sau, bản đồ về tuyến đường của bảy người Hòa Ngọc, Lăng Bất Thần, Đoàn Vu Thần, Vạn Nhân Trảm, Quỳnh, Trảm Đặc và Đường Kha được hình thành, vẫn là nơi khoanh tròn ở Hòa Ngọc giống như một điểm mốc.

Hòa Ngọc xé từng tờ từng tờ, đưa cho mấy người: "Quỳnh hướng đông nam, Trảm Đặc hướng tây bắc, Đường Kha hướng tây."

Quỳnh: "Được."

Trảm Đặc: "Không có vấn đề gì."

Đường Kha: "Được."

Sau khi đồng ý, ba người hỏa tốc biến mất tại chỗ, đi về phía trước với ba hướng.

Vạn Nhân Trảm nhìn về phía Hòa Ngọc: "Có ổn không? Còn 2 giờ 25 phút nữa, con số này vẫn dừng ở 57..."

Gã mím môi, ánh mắt hơi tàn nhẫn.

Nếu chỉ còn lại một chút thời gian cuối cùng mà vẫn không thể tìm thấy ai, Vạn Nhân Trảm sẽ không thể chắc chắn những gì họ sẽ làm vào thời điểm đó.
 
Hắn Tuyệt Đối Là Bug! (Vô Hạn Lưu)
Chương 1278: Thanh Máu (37)


Hòa Ngọc vẫn ngậm huýt sáo như trước, rũ mắt mơ màng đáp: "Không biết nữa, cứ cố hết sức thôi."

Vạn Nhân Trảm l**m l**m đôi môi khô khốc, thời gian càng ngày càng ít đi, gã không kiềm chế được càng ngày càng căng thẳng. Trong lúc này, năm người đã đi xa cùng với năm người chưa có bản đồ đang chạy như điên, sử dụng tất cả mọi thứ để tìm những người đang ẩn nấp.

[Bình luận: "Tất cả mọi người đang làm việc chăm chỉ giúp Hòa Ngọc thăng cấp, thực sự, rất tốt."]

[Bình luận: "Lần cuối cùng ở phó bản trước, Hòa Ngọc cũng cố gắng thăng cấp cho họ, vào thời điểm đó, Hòa Ngọc gần như liều mạng luôn, cậu ta xứng đáng với sự ủng hộ của những người này."]

[Bình luận: "Không hiểu sao tôi lại rơi nước mắt, các quy tắc của phó bản tách họ ra nhưng họ vẫn chiến đấu bên cạnh nhau, ở những nơi khác nhau, các hang động khác nhau."]

[Bình luận: "Nếu Seattle vẫn còn đó thì tốt biết bao? Nhóm mười ba người, bây giờ chỉ còn lại mười hai người..."]

[Bình luận: "Không, là một đội mười sáu người, có cả Thành Chiêu, Khúc Vật và Annie nữa."]

Đếm ngược chỉ còn 2 giờ, số lượng người trong phó bản còn lại vẫn là 57.

Hàng chục phút đã trôi qua mà họ vẫn không tìm thêm được bất kỳ ai cả!

Nguyên Trạch dừng lại, hít một hơi thật sâu, đôi tai dựng lên. Tuy nhiên xung quanh vẫn không có động tĩnh, họ đang ở mê cung vô hạn quá lớn, những người đó tùy tiện tìm một nơi mai phục thì bọn họ cũng không có cách nào. Có rất nhiều đường hầm, mê cung có phạm vi vô hạn, nếu tình cờ gặp phải người muốn tìm thì quá khó khăn.

Cứ tiếp tục như thế này cũng không được. Nguyên Trạch cau mày, suy nghĩ về giải pháp.

Hai mươi phút sau, gã gặp Trảm Đặc, người cầm hai bản đồ, đi về phía trước với ý đồ gì đó.

Nguyên Trạch hơi kinh ngạc: "Đây là cái gì?"

Trảm Đặc nhìn thấy gã, đôi mắt sáng lên: "Đây là bản đồ, do Hòa Ngọc vẽ, vị trí của cậu xa Hòa Ngọc quá rồi, không cần phải quay trở lại đâu. Bức này cho cậu, cậu ghé qua nơi nào thì vẽ con đường cậu đã đi qua, đây là nơi của Hòa Ngọc, đây là nơi chúng ta đang ở ngay bây giờ."

Dừng một chút, Trảm Đặc bổ sung: "Tất nhiên, có thể có một số khác biệt nhưng không phải vấn đề lớn."

Cho dù cao thủ Liên Bang có trí nhớ cực tốt cũng không thể nào nhớ rõ ràng tất cả các con đường mê cung được, chắc chắn sẽ có chút khác biệt nhưng may là không có vấn đề gì lớn, chỉ cần xác định phạm vi tìm kiếm của họ là khác nhau thì có thể cầm bản đồ đến các khu vực chưa được tìm kiếm.

Mắt Nguyên Trạch cũng sáng lên, lập tức nhận bản đồ, liếc mắt một cái đã cảm thán: "Bản đồ này vẽ vừa rõ ràng vừa cẩn thận..." Chắc chắn gã không thể vẽ tới cấp độ này mà chỉ có thể qua loa thôi. Để đối phó với những người Liên Bang có trí nhớ siêu quần, mê cung của Liên Bang cũng hỗn loạn đến thái quá.

Trảm Đặc nở nụ cười: "Dù sao cũng là đồ của Hòa Ngọc vẽ."

Nguyên Trạch cầm bản đồ xoay người, ý nghĩa của Hòa Ngọc đối với bọn họ không cần nói cũng biết. Cho dù kẻ nào cũng có thể chết trong phó bản nhưng tuyệt đối không thể là Hòa Ngọc!

Mười phút sau, hai người cầm bản đồ chia ra hành động, đi đến khu vực bên ngoài bản đồ…

Đếm ngược 1 giờ 30 phút, số lượng người vẫn là 57.

Nguyên Trạch cầm bản đồ và gặp Eugene. Eugene của hành tinh Cơ Giới có trí nhớ siêu phàm nên có thể bổ sung bản đồ rồi mang theo bản đồ mới đến một khu vực khác. Phải nói rằng rất cần có bản đồ, điều đó tránh lãng phí thời gian tìm kiếm rất hiệu quả mà có thể bước vào các khu vực mới chưa đặt chân.

Đếm ngược 1 giờ 20 phút, Trảm Đặc bị phục kích trong khu vực mới, cánh tay anh ta bị thương, máu lập tức chảy ra.

Nhưng anh ta không hoảng loạn chút nào, ngược lại đôi mắt còn sáng lên, cả người tràn đầy tinh thần.

Tìm được một người rồi!
 
Hắn Tuyệt Đối Là Bug! (Vô Hạn Lưu)
Chương 1279: Thanh Máu (38)


Trảm Đặc hoàn toàn không để ý đến vết thương trên cánh tay mà giơ gậy lên, chặn ngang công kích của đối phương. Đó là trang bị đã trải qua hai lần rèn bằng phương pháp mới, hoàn toàn không phải vũ khí mà trang bị khác có thể so sánh được. Vũ khí của người nọ lập tức mẻ một lỗ!

Đồng tử người đó co rút lại, hoảng sợ lùi lại vài bước sau đó mới nhìn rõ mặt người đến. Đó là Trảm Đặc! Ngay khi nhìn thấy rõ ràng khuôn mặt kia, người đàn ông vội vã lùi lại, giọng nói lắp bắp: "Xin lỗi, tôi không có ý phục kích anh..."

Nói xong, anh ta xoay người bỏ chạy.

Bây giờ chỉ còn lại 57 người, anh ta có một nửa tỷ lệ thắng nhưng cũng chỉ có một nửa, suy cho cùng thì anh ta không thể nhìn thấy bảng xếp hạng nên cũng không biết xếp hạng sức mạnh chiến đấu hiện tại của mình trên bảng thế nào. Thế nên để chắc chắn, anh ta muốn giết sạch 7 người, đảm bảo rằng anh ta sẽ được thăng cấp.

Anh ta mai phục ở nơi này, rất ít người đi ngang qua nhưng mỗi người đi ngang qua đều không quá phòng bị, anh ta đã dùng phương pháp phục kích để giết một người, không nghĩ tới lần thứ hai lại gặp Trảm Đặc! Anh ta mai phục thế này là đụng phải tấm sắt rồi.

Người nọ muốn chạy nhưng Trảm Đặc lại dùng gậy chặn hắn lại, nhếch môi cười lạnh: "Vất vả lắm tôi mới tìm được một người, cậu cảm thấy tôi sẽ thả cậu đi à?"

Người đàn ông ngay lập tức cầu xin: "Cầu xin anh buông tha cho tôi, xếp hạng của anh chắc chắn có thể thăng cấp, tại sao phải giết tôi?"

Trảm Đặc rũ mắt: "Theo kinh nghiệm của tôi, thứ hạng của cậu chắc chắn là sau 50..."

Anh ta đang phân tích, ánh mắt sắc bén.

Người nọ thế mà lại hướng về phía mắt Trảm Đặc tung ra cái gì đó! Bóng người Trảm Đặc chợt lóe lên tránh đi, đồng thời gậy dài ngang qua, người nọ trừng mắt ngã xuống đất không dậy nổi.

Đã chết.

Gậy dài của Trảm Đặc chống trên mặt đất, hơi nghiêng đầu, ngũ quan sắc bén, khóe miệng nhếch lên một nụ cười lạnh: "Thật sự cho rằng tôi không phòng bị sao? Cậu chết cũng đáng lắm."

Đếm ngược: 1 giờ 18 phút.

Số người còn lại: 56.

Trảm Đặc nhấc gậy dài lên, bước chân đi nhanh, biến mất trong đường hầm.

Cách Đới không gặp bất cứ ai, vì vậy gã không biết về bản đồ và vị trí của mình đang rất thuận lợi, gần như rất ít khi gặp phải khu vực của người dân. Nếu đó là trường hợp khác, gã có thể trực tiếp nhắm mắt ngủ rồi chờ đợi để thăng hạng.

Nhưng không phải bây giờ.

Cách Đới đứng tại chỗ, cau mày.

Trước đây gã không thích Hòa Ngọc, thậm chí còn nói rất chán ghét. Khi ở phó bản Trường đào tạo Lê Minh, gã khá không ưa Hòa Ngọc, thường xuyên châm biếm cậu. Thậm chí sau phó bản đó, gã cũng mỉa mai Hòa Ngọc khá nhiều.

Rốt cuộc là từ lúc nào, gã bắt đầu tín nhiệm Hòa Ngọc, hơn nữa nghe theo Hòa Ngọc chỉ huy, không còn châm chọc Hòa Ngọc nữa nhỉ?
 
Back
Top Bottom