Ngôn Tình Hai Thai Năm Bảo Tổng Tài Bẫy Được Vợ Ngoan

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Hai Thai Năm Bảo Tổng Tài Bẫy Được Vợ Ngoan
Chương 1379


Chương 1379

Hôm nay, hôn lễ đột nhiên xảy ra biến cố, giống như cô ta đã hạnh phúc vô lo nửa đời người rồi, bây giờ cuối cùng ông trời cũng không đủ kiên nhẫn để ưu ái cô ta nữa Anh thực sự muốn hủy hôn?

Còn cô ta thì sao? Chẳng nhẽ cô ta phải.. chấm dứt rồi sao?

Mộ Ngọc My nhìn khăn đội đầu rơi ở dưới đất, muốn cúi người nhặt nó lên nhưng đôi giày cao gót khiến cô bị trẹo chân, chật vật ngã xuống đất.

Cuối cùng cô ta không thế chịu được, sụp đố đến nghẹn lời “Hu huhu….tại sao lại đối xử với em như vậy?” Cô ta đau lòng tuyệt vọng nhìn Bạc Tuấn Phong, đôi mặt đăm lệ: “Tuấn Phong…”

Cô ta chỉ có thể trơ mắt nhìn Bạc Tuấn Phong quay người rời đi.

“Tuấn Phong!”

Bạc Ngạn Thiên mặt đỏ bừng, đuối theo anh vài bước: “Con đang làm gì vậy?”

Bạc Tuấn Phong cứ đi không dừng lại, cũng chẳng ngoảnh mặt lại nhìn “Tuấn Phong!”

“Ngọc My!” Mẹ Mộ đấy đám đông sang hai bên để chạy tới, nhưng chỉ nhìn thấy một người mặc áo đen có mũ trùm đầu đột nhiên lao ra khỏi đám đông, “Mộ Ngọc My! Cô đi chết đi! Tôi không có được anh ấy! Cô cũng đừng hòng có được!”

Bạc Ngạn Thiên lập tức nhận ra giọng nói này.

“Vân Ngọc Hân?”

Anh nhìn theo chỗ phát ra tiếng, thấy Vân Ngọc Hân đang quấn một cái áo len dày, trong tay cầm chặt một cái chai chứa đầy chất lỏng màu.

vàng Vân Ngọc Hân đứng trước mặt Mộ Ngọc My, nghiến răng nói: “Người mà tôi không có được, cô cũng xứng có được sao? Năm mơ đi!”

Sau khi nói xong, cô ta muốn mở nắp chai.

Bạc Ngạn Thiên nhận thức được Vân Ngọc Hân muốn làm gì, hoảng loạn gào thét: “Ngăn cô ta lại! Còn không mau ngăn cô ta lại!”

Rất nhiều người đã tiến đến.

Mộ Ngọc My ngơ ngác ngẩng đầu lên, nhìn thấy Vân Ngọc Hân đang giơ tay lên, muốn hất axit trong chai về phía mình!

“Ngọc My!” Tiếng hét cưồng loạn của mẹ Mộ phát ra từ đám đông.

Mẹ Mộ nóng lòng bảo vệ con gái, bất chấp tất cả lao ra khỏi đám đông, trong chốc lát đã ôm chặt lấy Mộ Ngọc My, bảo vệ ở trước mặt bà ta.

Là một người mẹ, sao có thể giương mắt nhìn con gái đối mặt với nguy hiểm cơ chứ? Thực sự bà ta không kịp thấy rõ trong tay Vân Ngọc Hân đang có cái gì.

Trong giây tiếp theo, axit đậm đặc trong chai của Vân Ngọc Hân văng lên người bà ta.

Tiếng hét bi thảm của mẹ Mộ phát ra khiến mọi người hoảng sợ.

Axit văng trên người bà ta, không ngừng bốc khói dày đặc.

Rất nhanh sau đó, bảo vệ lao đến và khống chế Vân Ngọc Hân.

Không ít người đi tới vây quanh, nhưng bị khó chịu bởi mùi hăng nồng của axit đậm đặc nên không thể đến gần.

Đầu óc Mộ Ngọc My hoàn toàn trống rỗng. Cô ta cảm thấy bản thân bị mọi người vây quanh, mẹ bảo vệ ngay trước mặt cô ta, toàn thân thì bị dính axit.

Mùi hãng khó ngửi.

Cô ta sắp ngạt thở rồi Trước mặt mọi người cô ta bị hủy hôn, cuộc đời cô ta, danh tiếng của cô ta, tất cả đều đã bị hủy hoại rồi. Cô ta đã trở thành trò cười trong giới nối tiếng của thủ đô rồi Cô ta thua rồi!

Cô ta thua hoàn toàn rồi!

“Mau gọi xe cứu thương!”

“Xây ra chuyện rồi!”

“Đây không phải là Vân Ngọc Hân sao?
 
Hai Thai Năm Bảo Tổng Tài Bẫy Được Vợ Ngoan
Chương 1380


Chương 1380

*Nghe nói cách đây không lâu Vân Ngọc Hân bị phong sát rồi, nhưng cho dù là bị phong sát thì cô ta cũng không đến mức làm việc mất hết lương tâm như thế chứ!”

“Mộ Ngọc My cũng quá đáng thương rồi!”

“Bạc Tuấn Phong thì lòng dạ sắt đá, vứt bỏ cô ta lại lễ cưới, còn bị người ta tạt axit nữa…”

“Giữa Vân Ngọc Hân và Mộ Ngọc My có thù hận gì sao?”

“Không biết nữa… những nhà quyền thế đều có món nợ khó nói…”

Bạc Tuấn Phong vừa bước ra khỏi cửa nhà thờ liền nhìn thấy một chiếc xe vội đỗ ở cửa.

Cung Dận xuống xe, khi nhìn thấy Bạc Tuấn Phong một mình bước ra ngoài cửa, sắc mặt của Cung Dận liền biến sắc, không quan tâm những thứ khác, lập tức đi về hướng anh và siết chặt cánh tay anh.

“Ông nội cậu đâu?”

“Sao vậy?” Bạc Tuấn Phong nhìn thấy sắc mặt của Cung Dận khác thường, cũng nhận ra một manh mối: “Đã xảy ra chuyện gì rồi?”

“Giai Kỳ… Giai Kỳ bị bắt cóc rồi!” Cung Dận là một người bình tĩnh, vững vàng nhưng giờ đây cũng lộ ra vẻ mặt hoảng loạn: “Ngay cả xe chở người cũng bị một đám người không rõ danh tính cướp đi mất Bạc Tuấn Phong nhíu mày, não ngừng hoạt động mất hai giây, sau đó thật lâu mới có phản ứng: “…Cái gï?”

Chiều tối, hoàng hôn mờ ảo dưới chân trời.

Mực nước biển kéo dài, cảnh hoàng hôn tuyệt đẹp in xuống mặt biển và nhuộm thành những gam màu vô cùng rực rỡ.

Trong lúc ý thức Vân Giai Kỳ còn đang mơ hồ, cô cảm thấy mình bị người nào đó ở trên xe chuyển đến trong một cái hòm gỗ.

“Ưm…”

Cô mơ màng thốt ra vài âm thanh đứt quãng, Phía trên đầu cô truyền đến giọng của một người đàn ông nói giọng Mỹ chính gốc “Hình như người tỉnh rồi!”

Vân Giai Kỳ chỉ cảm thấy toàn thân không có sức lực, tứ chỉ mềm yếu.

Bên tai truyền đến tiếng còi du thuyền “U..”

‘Cô mở mắt nhìn cảnh vật ở xa, thấy bản thân bị bỏ vào trong một cái hòm hình vuông.

Đây là đâu.

Não cô giống như bị keo dán chặt vậy, hoàn toàn không thể chuyển động. Trong lúc mơ mơ màng màng, cô chỉ nhìn thấy bản tay bọc khăn hướng về mặt cô. Chiếc khăn tay áp chặt vào mặt cô. Đôi mắt cô tối săm lại rồi bất tỉnh nhân sự.

Đến khi hồi phục ý thức lại lần nữa, cô nhẹ nhàng mở mắt ra, cảm thấy bản thân đang nắm trên một chiếc giường.

Xung quanh bốn phía căn phòng đều trống trải.

Không đợi cô nhìn rõ xung quanh thì cô đã nhìn thấy những phụ nữ mặc đồ màu trắng vây quanh mình.

Một người phụ nữ tóc nâu, đeo kính nửa gọng, đôi mắt xanh ngọc giữ chặt lấy cô.

“Cô… cô là ai?”

“Cô gái ngoan! Đừng sợi”

Người phụ nữ vừa chiêm ngưỡng chiếc váy cưới tuyệt đẹp trên người ‘Vân Giai Kỳ vừa cười nói: “Cô thực sự là tác phẩm nghệ thuật hoàn mỹ nhất trên thế giới này đấy: Nói xong, trong tay cô ta cầm một ống kim tiêm nhọn, ngay sau đó đâm vào da của cô.

Thông qua tính mạch, một loại thuốc không rõ ngưồn gốc đã được.

đưa vào người cô.

“Đây… là cái gì vậy?”

Vân Giai Kỳ vùng vây một lúc, thấy đầu nặng chân nhẹ, toàn thân nặng như bị rót chì.

“Thư giãn đi… ngoan ngoấn ngủ một giấc.” Giọng nói của người phụ nữ giống như thôi miên, dần dần nhẹ nhàng võ về bên tai Vân Giai Kỳ: “Ngoan, nghe lời…”
 
Hai Thai Năm Bảo Tổng Tài Bẫy Được Vợ Ngoan
Chương 1381


Chương 1381

Vân Giai Kỳ mở to mắt nhưng không đến ba giây cô đã hoàn toàn mất đi cảm giác.

Trên biển.

Du thuyền di chuyển nhẹ nhàng.

Tốc độ của tàu đột ngột chậm lại. Bất giác, du thuyền đi vào vùng biển quốc tế.

Trong luật pháp quốc tế, vùng biến không chịu sự quản lý và chỉ phối của bất kỳ luật pháp quốc gia nào, do đó chúng trở thành địa điểm ngoài vòng pháp luật.

Mặt trời chiều tà trong ánh hoàng hôn.

Một chiếc trực thăng không ngừng lượn vòng. Tiếng cánh quạt như cắt ngang lưồng gió vô tận. Trực thăng bay lên trời lượn vài vòng quanh con tàu, sau đó từ từ hạ cánh về phía bãi đỏ.

Khoang cửa vừa mở, một người đàn ông tuấn tú trẻ tuổi chậm rãi bước xuống bãi đỗ.

Biển lộng gió.

Tóc người đó đen như mực tung bay trong gió, trên người mặc bộ vest kiểu Anh, khoác một chiếc áo khoác ngoài màu đen dáng dài, dáng người cao và thẳng, toát lên khí khái hào hùng mà điên rồ cuồng bạo.

Đường nét ngũ quan sắc sảo, hình dáng thâm thuý, vừa mang vẻ đẹp trai bướng bỉnh của tuối vị thành niên vừa sở hữu vẻ tao nhã chững chạc vô cùng phù hợp với lứa tuổi của anh ta.

“Ngài Black Mass, chào mừng đến với thế kỷ Sovereign”

Thuyền trưởng bước tới, trao chiếc mặt nạ một cách cung kính.

Kỳ Thiên Nam đưa tay nhẹ nhàng đeo mặt nạ lên mặt. Quay người lại, dưới lớp mặt nạ chỉ lộ ra khuôn hàm sắc sảo góc cạnh và một đôi mắt.

Đôi mắt này chứa đựng sự sắc sảo ngông cưồng tự cao tự đại Đây là du thuyền tư nhân một trăm hai mười ngàn tấn.

Thế ký Sovereign, đủ để chứa hơn năm trăm ngàn người.

Du thuyền xa hoa này có hai mươi lăm nhà hàng với phong cách khác nhau, mười tám phòng trưng bày, ngoài ra còn có sòng bạc, bế bơi trong nhà và ngoài trời, spa, suối nước nóng, sân golf, đầy đủ mọi thứ.

Mà ở trên du thuyền này hội tụ các thành viên của tố chức web đen các nơi trên thế giới Bọn họ thông qua mật khẩu thiết bị đầu cuối đế lên tàu, trên du thuyền này, bọn họ có thể thực hiện giao dịch với thế lực xấu xa nhất thế giới, cũng có thể vung tiền như rác trên sòng bạc của con tàu.

Mà anh ta chính là vị vua duy nhất của du thuyền này.

“Ngài Black Mass ‘lễ vật” đã được chuyến đến phòng ngài rồi!”

Thuyền trưởng đưa cho một cái thẻ phòng. Kỳ Thiên Nam tiện tay nhận lấy nó.

Trong khoang thuyền.

Tại cửa phòng có hai người đàn ông đang trực, khi thấy Kỳ Thiên Nam, nhìn thấy mặt nạ trên mặt anh ta lập tức cung kính cúi đầu.

“Ngài Black Mass”

“Lui xuống đi”

“Vâng”

Kỳ Thiên Nam đẩy cửa bước vào phòng.

Trong căn phòng hơn hai trăm mét vuông, Vân Giai Kỳ năm im trên chiếc giường thạch anh.

Cô nhắm mắt, hai tay lồng vào nhau rồi đặt trước ngực, trên người mặc một bộ váy cưới đuôi cá lộng lây, chân váy được đính vô số viên kim cương Thiết kế phần eo của chiếc váy cưới tôn lên đường cong tinh tế của cô, kiểu dáng hở một bên vai hiện ra hoàn hảo xương quai xanh đẹp khiến người ta nghẹt thở, cùng với chiếc cổ thiên nga tuyệt đẹp, ngũ quan vô cùng tỉnh tế, cho dù có nhắm mắt lại nhưng hàng lông mi cong cong vẫn đẹp như được chải chuốt kỹ lưỡng, đôi môi mềm mại như hoa đào.

Mái tóc mây mềm mượt đen như mực, chiếc khăn choàng mềm mại, trên đầu đeo vương miện, đẹp đến mức rung động lòng người.
 
Hai Thai Năm Bảo Tổng Tài Bẫy Được Vợ Ngoan
Chương 1382


Chương 1382

Kỳ Thiên Nam đi tới bên giường, giơ tay lên, dùng đầu ngón tay chạm nhẹ vào má cô, chỉ cảm thấy làn da của cô truyền đến xúc cảm ớn lạnh khiến người ta cảm thấy rùng mình.

Con ngươi của người đàn ông khẽ co lại, sau đó quay người lại, đôi mắt nhìn chằm chẩm vào bọn họ: “Người chết rồi sao?”

“Chưa ạ, chỉ là chưa tỉnh lại”

“Cơ thế của cô ấy rất lạnh”

“Cô ấy chỉ đang ngủ thôi ạ…”

Đầu ngón tay của Kỳ Thiên Nam nhẹ nhàng v**t v* má cô, cho đến khi chạm vào động mạch cổ, tiện tay thăm dò, sau khi xác nhận mạch cô vẫn đang đập thì trong lòng mới yên tâm.

“Khi nào cô ấy sẽ tỉnh?

“Phu nhân Bernard nói, trong chuyện cổ tích, công chúa ngủ trong rừng tỉnh dậy như thế nào thì cô công chúa này sẽ tỉnh lại như vậy”

Công chúa ngủ trong rừng? Nếu như anh ta nhớ không nhầm thì Công chứa ngủ trong rừng là câu chuyện cố tích của hai anh em nhà Grimm.

Rất lâu trước đây, có một công chúa nhỏ xinh đẹp ra đời. Quốc vương và Hoàng hậu mời đến mười hai nàng tiên đến tham gia tiệc sinh nhật của công chúa. Có một nàng tiên không được mời đến, vì vậy rất tức giận.

Sau khi mười hai nàng tiên chúc phúc xong, nàng tiên kia liền xuất hiện: “Để trừng phạt hành vi của các người vì đã không tôn trọng ta, đứa bé này vào năm mười lãm tuổi sẽ bị mũi kim của gưồng quay tơ đâm phải rồi chết!”

Một nàng tiên khác nói rắng: “Tôi không thể hóa giải lời nguyên độc ác này, nhưng dưới lời chúc phúc của tôi, công chúa sẽ không chết, chỉ là nàng ấy sẽ ngủ một trăm năm Cho đến ngày công chúa mười lãm tuổi, cả nước đang bận rộn với tiệc sinh nhật của nàng. Chỉ có nàng cảm thấy vô vị.

Nàng đến một căn phòng, nhìn thấy một bà lão kỳ quái, trong tay cầm một thứ gì đó kỳ lạ.

“Công chúa đã từng nhìn thấy thứ này bao giờ chưa?”

Bà lão này chính là do nàng tiên độc ác kia biến thành. Bà ta đưa mũi kim của gưồng quay tơ cho công chúa.

Lời nguyền linh nghiệm rồi. Công chúa vừa chạm vào mũi kim của gưồng quay tơ ấy liền ngã xuống rồi ngủ ngay dưới đất. Cả nàng và vương quốc cùng nhau bước vào giấc ngủ.

Cho đến khi một chàng hoàng tử khôi ngô tuấn tú đến vương quốc này, sau khi công chúa đã chìm vào giấc ngủ một trăm năm, chàng hoàng tử đã đánh thức nàng bằng một nụ hôn của tình yêu đích thực.

“Ngài Black Mass, hy vọng ngài và công chứa sẽ trải qua một đêm ngọt ngào” Nói xong, hai người đàn ông cúi chào anh rồi rời khỏi căn phòng.

Ánh mắt của Kỳ Thiên Nam dán chặt vào cơ thể của Vân Giai Kỳ, Công chúa ngủ trong rừng được một hoàng tử dùng nụ hôn của tình yêu đích thực để hóa giải lời nguyền, sau đó tỉnh lại Đây là thế giới hiện thực, không phải thế giới cố tích.

Sao có thể chỉ bằng một nụ hôn liền có thể khiến người tỉnh dậy chứ?

Ở thế giới này không có vương quốc ấy, không có nàng tiên, không có.

kim của guồng quay tơ, càng không tồn tại cái gọi là ‘nụ hôn của tình yêu đích thực”

Kỳ Thiên Nam ngồi cạnh giường, đợi mãi, không có dấu hiệu tỉnh lại Đôi mất của Kỳ Thiên Nam nhìn cô thật kỹ, đột nhiên nhận ra một manh mối ân Giai Kỳ vẫn như cũ Anhta đưa tay ra, bóp nhẹ vào má cô. Kỳ Thiên Nam nhìn thấy một viên thuốc nhỏ xíu ở đầu lưỡi cô, trong khoang miệng lập tức tiết ra miếng bọt, nước bọt làm hòa tan viên thuốc, cùng với đó nuốt nó dọc theo cuống lưỡi Viên thuốc này có lẽ là thuốc để tỉnh lại, nó luôn ở trong miệng.

Khi bị hôn môi, không khí đi vào khe hở môi, nước bọt làm tan thuốc, người sẽ tỉnh lại, đây chính là lợi dụng nguyên lý này.

Để tạo bất ngờ cho anh ta, không thể không nói phu nhân Bernard đã hao tổn tâm huyết rồi. Nhưng Kỳ Thiên Nam không hề thích sự bất ngờ này.

Lại là sự chờ đợi dài đẳng đẳng.
 
Hai Thai Năm Bảo Tổng Tài Bẫy Được Vợ Ngoan
Chương 1383


Chương 1383

Kỳ Thiên Nam nhìn thấy tay của Vân Giai Kỳ đột nhiên cử động một chút Đôi mắt của cô dường như cảm nhận được ánh nẳng chợt cau mày.

“Tỉnh rồi sao?” Kỳ Thiên Nam nhìn thấy dấu hiệu có vẻ như cô đã tỉnh lại Vân Giai Kỳ lấm bẩm trong vô thức: “Lạnh… lạnh quá”

Kỳ Thiên Nam đau lòng cúi xuống, ôm cô vào lòng, *Còn lạnh không? Hử?”

“Lạnh lầm… Kỳ Thiên Nam ôm cô chặt thêm chút nữa.

“Công chúa nhỏ, mở mắt ra, xem tôi là ai.”

Tứ chỉ của Vân Giai Kỳ vẫn nặng riề như cũ.

Cô cố gắng hết sức mở mắt ra, nhìn Kỳ Thiên Nam nhưng ánh mắt lại vô cùng xa lạ.

Dường như cô hơi hoảng sợ, co người lại, có chút sợ hãi khí nhìn thấy anh ta.

“Ngoan! Là tôi đây!

Đừng sợ!”

“Anh… anh là ai?”

Vân Giai Kỳ bị dọa đến mức co người lại, hai đôi bàn tay nhỏ đặt trước.

người để phòng vệ, uất ức trừng mắt nhìn anh ta.

Ngực Kỳ Thiên Nam đập “thình thịch”, mắt hơi nhíu lại.

“Giai kỳ?”

Vân Giai Kỳ nhìn ánh mắt của anh ta, giống như nhìn một người xa lạ Vậy.

Không chỉ như vậy… nét biểu cảm và phản ứng cơ thể của cô giống như phản ứng của cô bé sáu bảy tuổi vậy, đôi mắt rụt rè nhìn anh ta, cái miệng hơi bĩu môi và run sợ.

Kỳ Thiên Nam giơ tay lên, bỏ mặt nạ xuống: “Không nhận ra tôi sao?”

“Anh là ai…” Vân Giai Kỳ lo sợ, toàn thân đang run rẩy: ‘Anh trai, em ÿ Thiên Nam vuốt nhẹ má cô: :ông chúa nhỏ, là không quen anh…”

Kỳ Thiên Nam có chút ngạc nhiên.

Anh ta búng vào tai nghe: “Gọi phu nhân Bernard đến đây”

“Vâng” Tải áp Hola để đọc tiếp, chúng mình sẽ tập trung lên tại áp nhé.

Một lúc sau, phu nhân Bernard đã đi đến ngoài cửa.

“Ngài Black Mass, ngài tìm tôï?”

Kỳ Thiên Nam nói: “Vào đ*t”

Cửa được đẩy ra từ bên ngoài. Phu nhân Bernard cung kính đi vào trong.

Ngay khi nhận ra lại có người lạ, Vân Giai Kỳ sợ hãi co vai lại, dựa vào vòng tay của Kỳ Thiên Nam.

Bản năng của cô nói với cô rằng người đàn ông này sẽ không làm hại cô, hơn nữa trong vòng tay anh ta cũng rất ấm áp.

Cô rất lạnh, tự nhiên sẽ hướng tới những chỗ ấm áp.

Kỳ Thiên Nam một tay ôm cô, một tay giơ lên, phu nhân Bernard lập tức hoảng sợ quỳ xuống.

“Ngài Black Mass, ngài có gì căn dặn ạ!”

*Cô ấy… sao cô ấy lại thế này?”

“Không phải cô ấy đã tỉnh rồi sao ạ?” Phu nhân Bernard cười nói.

Kỳ Thiên Nam nói: “Cô lại đây, nhìn xem!”

Phu nhân Bernard nơm nớp lo sợ đứng dậy, đến gần bên giường, cô ta nhìn kỹ Vân Giai Kỳ, cũng không nhận ra điều gì bất thường.

“Có vẻ rất tốt ạ”

“Rất tốt sao?”
 
Hai Thai Năm Bảo Tổng Tài Bẫy Được Vợ Ngoan
Chương 1384


Chương 1384

Kỳ Thiên Nam giễu cợt nói: “Cô ấy không nhận ra tôi, phản ứng của cô ấy rõ ràng giống như một đứa trẻ sáu bảy tuổi”

Phu nhân Bernard vô cùng ngạc nhiên. Cô ta vội vàng nhìn Vân Giai Kỳ, cô vừa nhìn thấy cô ta, bản năng liền co người lại trong vòng tay của Kỳ Thiên Nam, đôi mắt nhút nhát, rụt rè, còn có sự non nớt và ngây thơ không phù hợp với độ tuổi này của cô.

Phu nhân Bernard nheo mắt lại, đột nhiên ý thức được một khả năng, Lẽ nào là… khi tiêm thuốc cho cô, cô ta đã không làm chủ được liều lượng? Thuốc mê Ether có tác dụng gây mê thần kinh. Nếu như sử dụng quá liều sẽ gây ảnh hưởng đến trí thông minh và tư duy.

Sắc mặt Phu nhân Bernard trảng bệch, căng thắng nhìn Kỳ Thiên Nam Kỳ Thiên Nam lạnh lùng nói: “Tôi chỉ muốn các người đưa người đến, các người lại biến cô ấy thành ra thế này!” Ngừng một chút, anh ta ngước mặt lên, ánh mắt lạnh lùng: “Muốn chết sao?”

Phu nhân Bernard vội vàng quỳ dưới đất: “Ngài Black Mass, xin hãy cho tôi cơ hội chuộc tội! Tôi cũng không ngờ cô ấy lại trở thành bộ dạng như vậy!”

Cô ta ngấng đầu lên, giải thích rằng: ‘Có thể là… do thuốc quá liều nên cô ấy mới dẫn đến thiểu năng trí tuệ”

“Thiếu năng trí tuệ sao…”

“Trước đây đã từng có trường hợp, sử dụng quá liều thuốc, trí tuệ đột nhiên bị thiếu năng trở thành đứa trẻ bảy tám tuổi…”

“Thiểu năng trí tuệ này mang tính tạm thời hay mang tính vĩnh viễn?”

“Dạ, có người là tạm thời… có người là vĩnh viễn ạ” Phu nhân Bernard càng nói, càng nhận thấy ánh mắt của Kỳ Thiên Nam trở nên sắc lạnh.

Trong sự hoảng loạn, cô ta vội nói: “Tôi sẽ nghĩ cách, nghĩ ra cách để cô ấy hồi phục”

“Hồi phục như thế nào?” Kỳ Thiên Nam trầm giọng nói: ô ấy biến thành thế này là chuyện tốt của cô làm đấy!”

“Tôi… chỉ là tôi muốn đem đến bất ngờ cho ngài Black Mass!”

Vân Giai Kỳ đột nhiên nói:” Khát quá…”

Kỳ Thiên Nam cúi đầu nhìn cô, thấy môi cô khô khốc, rõ ràng là cô đang khát nước.

Anh ta nói: “Nước”

Bernard gật đầu, lập tức đi ra cửa ra lệnh: “Nước, mau mang nước qua đây!”

“Vâng”

Một lúc sau, nước tỉnh khiết được mang lên.

Kỳ Thiên Nam đón lấy cốc nước, chuyển đến trước mặt Vân Giai Kỳ.

Cô có chút nghi ngờ, nhìn chäm chẩm vào cốc nước ấy, có vẻ như điều mà cô đang nghỉ ngờ chính là cốc nước, sợ nó có vấn đề gì đó.

Kỳ Thiên Nam biết cô bị dọa sợ rồi. Môi trường thì xa lạ, con người thì lạ lãm. Tư duy của cô cũng bị lùi thành đứa trẻ sáu bảy tuổi, vừa cảnh giác vừa lo Sợ.

Thế là anh ta uống một ngụm nước trước mặt cô. Đây chính là đích thân anh ta chứng minh cốc nước này không có vấn đề gì cả.

Kỳ Thiên Nam đưa cốc nước cho cô. Lần này, Vân Giai Kỳ mới yên tâm nhận nước, hai tay ôm cốc nước, uống “ừng ực ừng ực” vài ngụm.

Một cốc nước uống một loáng là hết, hoặc là do uống nhanh quá, Vân Giai Kỳ ho một tiếng, có lẽ là bị sặc.

“Châm thôi Vân Giai Kỳ giơ tay lên, muốn dùng tay lau sạch vết nước trên môi.

“Chờ đã”

Kỳ Thiên Nam nảm chặt tay cô, anh ta lấy ra một cái khăn mềm từ túi áo sơ mi, cầm một góc rồi nhẹ nhàng lau sạch vết nước trên miệng cô.

Vân Giai Kỳ có chút kinh ngạc nhìn anh ta.

Anh trai này thật là tao nhã. Mỗi cử chỉ hành động đều giống như một quý tộc. Nhìn cách ăn mặc của anh ta mà xem. Chiếc áo sơ mi được ủi kỹ lưỡng, các khớp ngón tay sạch sẽ không chút tạp chất, động tác cầm cốc nước hay động tác cầm cái khăn mềm, mỗi một chỉ tiết đều thể hiện sự cao quý của danh gia vọng tộc. Đây nhất định là một người có học vấn thuộc giới thượng lưu.
 
Hai Thai Năm Bảo Tổng Tài Bẫy Được Vợ Ngoan
Chương 1385


Chương 1385

“Anh trai, anh là ai vậy?”

Kỳ Thiên Nam nói: “Không nhận ra anh chút nào sao?”

Vân Giai Kỳ rụt rè lắc đầu: “Chúng ta có quen nhau ạ?”

Kỳ Thiên Nam tiếp tục nhíu mày.

Vừa nhìn thấy bộ dạng anh ta đang nhíu mày, Vân Giai Kỳ lập tức tủi thân mím môi thật chất, cô rụt người lại về phía sau, dường như cho rằng anh ta đang nối giận, bộ dạng có chút sợ hãi.

“Phu nhân Bernard” Kỳ Thiên Nam đứng dậy, quay người lại: “Chuyện này xử lý như thế nào đây?”

“Tôi nghĩ rắng trước tiên nên xem tình hình của cô ấy rốt cuộc như thế nào, Kỳ Thiên Nam im lặng, ngầm đồng ý.

Phu nhân Bernard lập tức đến gần Vân Giai Kỳ, nhưng cô ta mới dùng một tay chạm vào Vân Giai Kỳ, Vân Giai Kỳ giống như sợ hãi, theo bản năng co người vào trong góc, cảnh giác nhìn chãm chấm vào cô ta.

“Cô là ai?” Vân Giai Kỳ rõ ràng là có chút sợ phu nhân Bernard.

Bản năng của cô nhận thức răng người phụ nữ này không phải là người tốt!

Bernard giống như dõ dành trẻ con: ‘Ngoan, tôi sẽ không làm hại cô đâu! Cô bị bệnh rồi, tôi sẽ chữa bệnh cho cô!”

“Tôi không bị bệnh!”

Vân Giai Kỳ rõ ràng là không tin tưởng cô ta, co người lại trong góc tường, ấm ức nhìn Kỳ Thiên Nam, muốn nói gì đó nhưng lại thôi Kỳ Thiên Nam nhìn thấy ánh mắt cầu cứu vô tội của cô liền vẫy tay: “Lui xuống đi!”

“Ngài Black Mass…” Phu nhân Bernard nơm nớp lo sợ liếc nhìn anh ta.

“Cô ấy rất nhát” Kỳ Thiên Nam lạnh lùng nói: “Cô đừng dọa cô ấy nữa!”

Phu nhân Bernard lúc này mới gật đầu: “Tôi lui xuống đây ạ!”

Cô ta lập tức lui ra ngoài cửa.

Vân Giai Kỳ có chút nghỉ ngờ nhìn Kỳ Thiên Nam.

Kỳ Thiên Nam quay lại giường rồi ngồi xuống, giọng vô cùng ấm áp hỏi rắng: “Em sợ cô ta à?”

Vân Giai Kỳ chu cái môi nhỏ xinh, nhẹ nhàng gật đầu Kỳ Thiên Nam bật cười, nghiêm túc hỏi cô: “Vậy em không sợ anh à?

Ánh mắt của Vân Giai Kỳ rơi trên khuôn mặt của Kỳ Thiên Nam.

Nụ cười của người đàn ông thật ấm áp, đôi mắt như chứa đựng nước, hàng lông mi cong vút, tràn đầy vẻ dịu dàng.

Vân Giai Kỳ lắc đâu: “Không sợ.” Tải áp Hola để đọc tiếp, chúng mình sẽ tập trung lên tại áp nhé.

“Ừm!” Kỳ Thiên Nam nhìn thấy cô rõ ràng là không sợ mình, cảm thấy có chút bất ngờ.

Vân Giai Kỳ nói: ‘Anh không giống người xấu.”

Kỳ Thiên Nam nghe thấy vậy thì bật cười.

Trước đây anh ta có chút đau lòng, nếu như thật sự là do uống thuốc quá liều, mà khiến tư duy của cô biến thành đứa trẻ bảy tám tuổi, thì Kỳ Thiên Nam khó mà khống chế bản thân tự trách và cảm thấy đau lòng.

Nhưng bây giờ ngoài đau lòng, Kỳ Thiên Nam đã đưa ra quyết định, nếu như tư duy của cô gái này thực sự biến thành đứa trẻ bảy tám tuổi, thì từ nay về sau anh ta sẽ chịu trách nhiệm đến cùng.

Thấy Vân Giai Kỳ luôn im lặng nhìn mình, tay thì ôm bụng, Kỳ Thiên Nam hỏi nhỏ: “Đói rồi phải không?”
 
Hai Thai Năm Bảo Tổng Tài Bẫy Được Vợ Ngoan
Chương 1386


Chương 1386

Vân Giai Kỳ gật đầu: “Đói rồi”

Nói xong, bụng cô liền phát ra âm thanh “kéo dài”

“Ục ục..”

Vân Giai Kỳ l**m môi, đôi mắt chờ mong nhìn anh.

“Muốn ăn gì nào?”

Vân Giai Kỳ trầm tư suy nghĩ, không nói lời nào, đầu óc của cô vẫn đang rối bời.

Kỳ Thiên Nam bước ra cửa, ra lệnh: “Mang ít đồ ăn đến đây”

“Vâng”

Một lát sau, đồ ăn đã được mang đến.

Người phụ vụ mang đồ ăn đến.

Vân Giai Kỳ nhanh chóng ngửi thấy mùi đồ ăn thơm phức.

Cô ngẩng cổ lên, nhìn vào trong đĩa đồ ăn được mang lên, có bánh sừng bò, bơ, sữa, dăm bông, bánh mì nướng, thịt xông khói và một ít trái cây, Kỳ Thiên Nam đặt đĩa ăn lên giường, trước tiên lấy một lát bánh mì nướng, nắm chặt, đặt một lát dăm bông lên trên, lại cẩn thận quết lên một: lớp nước chấm, như vậy là đã xong một cái bánh sandwich đơn giản.

Vân Giai Kỳ im lặng quan sát, cho đến khi Kỳ Thiên Nam đưa bánh mì cho cô, nhưng cô không lập tức đưa tay ra nhận.

Kỳ Thiên Nam trong lòng biết rõ, liên cần một miếng, dường như để chứng minh với cô, đồ ăn này tuyệt đối an toàn Vân Giai Kỳ lặng lẽ nhận lấy, giương mắt lên nhìn trộm Kỳ Thiên Nam một cái Người đàn ông đang tỉ mỉ nhai, toàn bộ quá trình đều không phát ra tiếng động, cho đến khi anh ta im lặng nuốt đồ ăn, lúc này Vân Giai Kỳ mới yên tâm “A” mở miệng to, trực tiếp cắn một nửa chiếc bánh sandwich, rồi bắt đầu nhai Ánh mắt của Kỳ Thiên Nam nhìn lên gương mặt cô, nhất định là đói vô cùng, nhìn cái miệng cô căng phồng kìa, hai má bị nhét đầy, giống như một con chuột hamster nhỏ, với bộ dạng ăn như hố đói, vậy mà có chút đáng yêu.

Thế là, Kỳ Thiên Nam không thế chịu đựng được nữa, liền cản miếng sandwich ấy.

Không biết bãng này đồ ăn có đủ với cô không, hình như cơn thèm ăn vẫn chưa dừng lại Vân Giai Kỳ thấy anh ta cứ nhìn mình, liền ngấng đầu lên, cười híp mắt với anh ta.

Khi cô cười, má cô lõm xuống hiện lên một cái lúm đồng tiền nhẹ nhàng mờ ảo, đôi mắt vẫn nhìn châm chẵm vào sữa cạnh anh ta.

Kỳ Thiên Nam tiện tay đưa sữa cho cô.

“Em ăn chậm thôi, anh đâu có tranh với em”

Vân Giai Kỳ không hề muốn giảm chậm tốc độ nhai.

Chẳng mấy chốc đĩa đồ ăn đã bị cô ăn vơi đi hơn một nửa.

“Còn đói không?”

Cô xoa bụng, l**m môi giống như chưa được thỏa mãn cho lắm, lắc đầu nói: “Không đói nữa ạ”

Vừa nói, cô vừa dụi mắt: “Chỉ là hơi bưồn ngủ rồi Nói xong, cô ngáp một cái thật to.

Kỳ Thiên Nam nói: “Vậy thì nằm xuống đây ngủ một chút, được chứ?”

Anh ta vừa đứng dậy, Vân Giai Kỳ đột nhiên căng thẳng đưa tay ra, kéo tay áo anh ta, tưởng rằng anh ta muốn đi, trong ánh mắt cô hiện lên vẻ gấp gáp: “Anh… anh đi đâu?”

“Anh không đi đâu cả.”

“Vậy… anh sẽ ở lại cùng em chứ?”

“Ừm?

Kỳ Thiên Nam nói: “Thay quần áo rồi đi ngủ được không?”

Trên người cô vẫn còn đang mặc bộ váy cưới.

Vân Giai Kỳ cúi đầu nhìn váy trên người, lẩm bấm một câu: “Nhưng mà… bộ váy này rất đẹp mài”

“Mặc bộ này đi ngủ liệu có thoải mái không?” Kỳ Thiên Nam dẫn dắt từng bước.

Vân Giai Kỳ thốt lên một chữ a, rồi nói: “Thế cũng được!”

Kỳ Thiên Nam sai người mang đến một bộ váy ngủ cổ điến kiếu cung điện, anh ta đang chuẩn bị thay quần áo cho cô, thì Vân Giai Kỳ đột nhiên hai tay ôm chặt trước ngực.

“Không được!”
 
Hai Thai Năm Bảo Tổng Tài Bẫy Được Vợ Ngoan
Chương 1387


Chương 1387

Kỳ Thiên Nam cau mày: “Sao lại không được?”

“Em muốn… em muốn tự mình thay” Vân Giai Kỳ nói xong, cúi đầu mặt đỏ: “Để em tự thay, anh không được nhìn trộm!”

Kỳ Thiên Nam bật cười Anhta đặt váy ngủ trên giường, nói với cô: “Em thay xong rồi thì gọi anh, anh ở ngoài cửa.”

Nói xong, Kỳ Thiên Nam ra khỏi phòng.

Phu nhân Bernard vẫn đang ở ngoài cửa Ngay khi anh ta nhìn thấy cô ta, nụ cười dịu dàng trên mặt liền biến mất, trong nháy mắt biến thành lạnh lùng.

Phu nhân Bernard vừa thấy mặt anh ta biến sắc, kinh hồn bạt vía quỳ xuống dưới đất: “Ngài Black Mass, tôi có tội, xin hãy trừng phạt tôi!”

“Cô thực sự có tội”

Kỳ Thiên Nam mặt không biểu cảm nói: “Tôi hỏi cô, cô ấy có thể hồi phục không?”

Phu nhân Bernard cúi mặt, không dám nói.

Kỳ Thiên Nam nói: “Tôi đang hỏi cô đó!”

Phu nhân Bernard nói với giọng như sắp khóc: “Ngài Black Mass, tội của tôi đáng chết ngàn lần, tội của tôi đáng chết ngàn lần”

Cô ta không dám nói, cô ta không dám nói răng tư duy của Vân Giai Kỳ vĩnh viễn ở mức bảy tám tuối, không thế hồi phục lại như ban đầu!

Kỳ Thiên Nam lạnh lùng mím môi, tay nhẹ nhàng đặt ở thắt lưng, chậm rãi rút ra một khẩu súng lục, hướng họng súng lạnh lẽo vào g*** h** ch*n mày của Phu nhân Bernard Một tiếng “lạch cạch” vang lên, đạn đã được lên nòng Phu nhân Bernard sợ hãi đến mức nghẹt thở, cô ta quỳ rạp trên mặt đất, cả người run rấy, trên trán chảy đầy mồ hôi lạnh, cô ta lại không dám tránh né, chỉ có thể run rẩy khóc.

“Ngài Black… Black Mass”

Cô ta không muốn chết.

“Tôi hỏi cô một lần nữa, cô ấy có thể hồi phục lại như ban đầu không?”

Vẻ mặt Phu nhân Bernard như đưa đám nói: “Tôi không biết, tôi thực sự không chắc chẩn… tôi không dám tuỳ tiện kết luận… nhưng mà số lượng thuốc tôi cho Vân Giai Kỳ uống là hoàn toàn thích hợp, chắc chắn không có vấn đề gì. Trừ khi, lúc Vân Giai Kỳ bị bắt cóc đã bị cho uống Diethyl ether quá liều”

“Uống Diethyl ether quá liều?” Kỳ Thiên Nam nhíu mày hỏi: “Ai là người làm ra chuyện này?”

“Carter và Rogge.”

Ánh mắt Kỳ Thiên Nam nhìn sang hai người đàn ông bên cạnh, khẽ nheo mắt.

Carter sợ tới mức khụy xuống đất, chỉ về phía Rogge: “Là anh ta, là anh dùng Diethyl ether hai lần! Anh ta thấy cô ấy tỉnh lại, liền cho cô ấy uống thêm một liều nữa, nói là muốn cô ấy ngoan ngoãn một chút..”

Rogge bỗng nhiên tái mặt.

Mấy giây tiếp theo, chỉ nghe thấy một tiếng “râm”, cơ thể của Rogge mềm nhũn ngã xuống đất.

Phu nhân Bernard cùng với Carter sợ hãi trong lòng, không dám ngẩng đầu.

Kỳ Thiên Nam một tay cất súng vào, trầm giọng nói dính vào thảm”

“Vâng”

Carter lập tức đứng dậy, kéo xác Rogge sang một bên.

Tên này bị bản một phát vào thái dương, tắt thở ngay lập tức.

Bernard thở phào nhẹ nhõm khi thấy Kỳ Thiên Nam cất súng.

Kỳ Thiên Nam nói: “Lui ra đi, không ai được phép đến gần căn phòng này khi không có lệnh của tôi”

“Vâng”
 
Hai Thai Năm Bảo Tổng Tài Bẫy Được Vợ Ngoan
Chương 1388


Chương 1388

Kỳ Thiên Nam xoay người gõ cửa: “Thay xong chưa?”

“Ừm, đã thay xong rồi”

Kỳ Thiên Nam mở cửa bước vào phòng, nhìn thấy Vân Giai Kỷ mặc váy ngủ, cô đang mặc váy ngủ kiểu công chúa, vạt áo lá sen, tay áo phồng trắng càng làm tôn thêm làn da trắng như tuyết của cô.

Cô ngồi ở trên giường, ôm chăn bông trong lòng, nhìn thấy Kỳ Thiên Nam bước vào, mặt ửng đỏ, đột nhiên cô vỗ võ mép giường, Ý bảo anh ta ngồi xuống.

Kỳ Thiên Nam nghe theo, đi đến giường ngồi xuống, Vân Giai Kỳ ngập ngừng hỏi: “Anh… sẽ ở đây cùng với em chứ?”

“Ừ, anh đồng ý với em”

“Em ngủ rồi, anh sẽ không rời đí?”

“Sẽ không”

Vân Giai Kỳ lúc này mới yên tâm nấm xuống, Kỳ Thiên Nam ngồi bên giường lấy chăn đắp cho cô, nhẹ nhàng vén mái tóc rối bù của cô ra sau tai, Anh ta chợt nhận ra, sự thay đổi này của cô lại là một điều tốt Anhta thích cảm giác được cô cần, được cô ÿ lại vào mình.

Thậm chí, cô có ỷ vào anh ta nhiều một chút cũng được.

“Ngủ đi!”

Vân Giai Kỳ đã bưồn ngủ không nói nên lời Vốn dĩ trong người cô vẫn còn thuốc mê, nhất là sau khi ăn no, ý nghĩ muốn đi ngủ càng thêm nhiều Cô nhanh chóng nhảm mắt lại “Chúc ngủ ngon”

Kỳ Thiên Nam xoa xoa nhẹ giữa chân mày của cô, đến khi nghe thấy tiếng thở nhè nhẹ của cô, anh ta mới rút tay ra, nhưng bàn tay anh ta lại do dự dừng lại giữa không trung một lúc.

Sau cùng, đầu ngón tay anh ta nhẹ nhàng dừng lại trên má cô.

Khi chạm vào làn da non mịn, anh ta cuối cùng cũng nhận ra rằng tất cả những gì đang xảy ra là thật.

Anh ta đã có được người mà anh ta luôn mong muốn.

“Em là của anh” Kỳ Thiên Nam nói nhỏ bên tai cô: “Cả đời này em chỉ có thể thuộc về anh”

Thủ đô.

Bên ngoài phòng phẫu thuật, đèn “đang hoạt động” sáng suốt một đêm.

Bạc Ngạn Thiên ngồi ngoài cửa, thần sắc vô cùng lo lắng “Ông chủ..”

Người lái xe đi đến bên cạnh Bạc Ngạn Thiên, thấp giọng xin ý kiến: “Cậu chủ Tuấn Phong đã quay trở lại”

Bạc Ngạn Thiên khó chịu nói: “Nó còn về đây làm gì?”

Vừa dút lời, Bạc Tuấn Phong đã đi tới cửa phòng phẫu thuật.

Phía trên phòng phẫu thuật, đèn vẫn sáng.

Bạc Tuấn Phong vẫn đang mặc bộ âu phục cưới, chỉ là mái tóc màu mực có chút lộn xộn.

Bạc Ngạn Thiên không ngẩng đầu lên, chỉ hừ lạnh một tiếng: “Mày còn biết quay lại?”

Bạc Tuấn Phong hỏi: “Bác gái vẫn chưa ra khỏi phòng phẫu thuật Sao?”

Bạc Ngạn Thiên đột nhiên đứng lên, bước đến, nẳm lấy cố áo của anh: “Mày còn có mặt mũi hỏi? Mày nghĩ sao? Đồng ý kết hôn cũng là mày, bỏ người ta lại lễ đường cũng là mày! Bây giờ mày còn mặt mũi hỏi đến sao?

Mày không có tư cách hỏi!”

Bạc Tuấn Phong lạnh nhạt nói: “Nếu ông nội không muốn nhìn thấy tôi, tôi có thể đi.”

“Mày”

“Vân Ngọc Hân là ai?” Bạc Tuấn Phong đột nhiên lạnh giọng hỏi: “Tại sao cô ta lại muốn tạt axit Mộ Ngọc My?”

Bạc Ngạn Thiên sững sờ, không biết nên trả lời như thế nào.

Bạc Tuấn Phong nói: “Người đó hiện giờ đã được khống chế và đang được đưa đến sở cảnh sát.

Nói xong, ánh mắt của anh dừng trên người Bạc Ngạn Thiên: “Tại sao ông nội lại gạt tôi?”

“Mày đang nói cái gì?”
 
Hai Thai Năm Bảo Tổng Tài Bẫy Được Vợ Ngoan
Chương 1389


Chương 1389

“Rốt cuộc thì ông nội đã giấu tôi bao nhiêu chuyện?”

Bạc Ngạn Thiên nói: “Tao không hiểu mày đang nói cái gì?”

Vẻ mặt Bạc Tuấn Phong không chút biểu cảm lấy ra một quyến nhật ký.

Đó là nhật ký của Vân Giai Kỳ, trước đó đã bị Mộ Ngọc My xé thành nhiều mảnh, Vân Giai Kỳ đã tốn bao nhiêu ngày đêm mới có thế dán nó lại với nhau từng chút một.

Chuyện Vân Giai Kỳ bị bắt cóc đến bây giờ vẫn chưa có tung tích gì.

Ngay khi Bạc Tuấn Phong rời khỏi nhà thờ, anh đã biết chuyện Vân Giai Kỳ bị bắt cóc, những anh chưa kịp làm gì thì trong nhà thờ lại xảy ra chuyện Vân Ngọc Hân tạt axit Mộ Ngọc My, mẹ Mộ đã dứt khoát che chở cho con gái kịp thời, Mộ Thiên Thuyết chỉ bị một số vết thương ở tai, vai, ngực và cổ.

Nhưng mẹ Mộ liều mình che chở cho Mộ Ngọc My, thì không được may mản như vậy.

Bà ta chắn trước Mộ Ngọc My bị tạt axit khắp người và bị bỏng nặng.

Do bị tạt axit đậm đặc, mặt mẹ Mộ bị bỏng đến không thế nhận dạng được, mất mi mắt, mất hai bên cánh mũi, các đường nét trên khuôn mặt bị biến dạng nghiêm trọng, bởi vì khi bị tạt axit đã la hét nên axit cũng văng vào miệng, thực quản và cố họng..các cơ quan nội tạng cũng bị tốn thương.

Mộ Ngọc My thì đã bình an vô sự, nhưng mẹ Mộ lại được bác sĩ đưa ra khuyến cáo, chỉ nói là sẽ cố gắng cứu chữa, e là lành ít dữ nhiều.

Sau khi đưa người đến bệnh viện, Bạc Tuấn Phong lại đến sở cảnh sát.

Một bên, phải xử lý chuyện của Vân Ngọc Hân.

Một bên, phải tìm được tung tích của Vân Giai Kỳ.

Cung Dận đột nhiên đưa cho anh một quyển nhật ký, muốn anh xem hết.

Bạc Tuấn Phong xem được một nửa, đột nhiên anh nhận ra rằng nhật ký ghỉ lại những ký ức đẹp đẽ, từng chút một của anh và Vân Giai Kỳ.

Lúc trước, khi anh bị hôn mê trong bệnh viện, đã có người ở bên cạnh anh đọc nhật ký, chính là nội dung của quyển nhật ký này.

Bé ngoan của anh, là Vân Giai Kỳ.

Người anh yêu sâu đậm là Vân Giai Kỳ, Người anh muốn kết hôn, cũng là Vân Giai Kỳ Chấp niệm duy nhất trong cuộc đời này của anh, chỉ có Vân Giai Kỳ.

Nhưng khi anh tỉnh lại, Mộ Ngọc My đã lừa anh, vì anh mà thêu dệt nên một đoạn nói dối, để khiến anh tin rằng cô ta là bạn gái của anh, là người anh muốn cưới Ngay cả Bạc Ngạn Thiên, Bạc Kinh Hồng, Mộng Yến Mi, Bạc Tiêu Dương cũng vậy, tất cả bọn họ đều đang lừa anh.

Bạc Tuấn Phong nhìn Bạc Ngạn Thiên, gắn giọng từng chữ: “Từ đầu đến cuối, người tôi yêu chỉ có duy nhất Vân Giai Kỹ. Tại sao ông nội là nói dối tôi?” Tải áp Hola để đọc tiếp, chúng mình sẽ tập trung lên tại áp nhé.

Bạc Ngạn Thiên lập tức lộ ra vẻ mặt vô cùng ngượng ngùng.

“Nói đi” Bạc Tuấn Phong nhất định cần một câu trả lời: “Tại sao lại nói dối tôi?”

Bạc Ngạn Thiên sốt ruột nói: “Mày vừa nghe ai nói nhảm vậy?”

Ông ta có chút nghi ngờ không biết Bạc Tuấn Phong đã hồi phục lại trí nhớ chưa, nếu như anh đã đọc nhật ký của Vân Giai Kỳ, như vậy chắc chẩn có một số điều không thể giấu được.

Nhưng Bạc Ngạn Thiên vẫn chưa nghĩ ra là nói như thế nào mới đúng.

Cho dù Bạc Tuấn Phong đã đọc nhật ký thì sao? Cho dù người anh cần là Vân Giai Kỳ thì sao?

Bạc Ngạn Thiên không cho phép anh bỏ rơi không đếm xỉa tới Mộ Ngọc My.

Hôn lễ của Bạc Tuấn Phong và Mộ Ngọc My đã gây chấn động khắp Thủ đô, rất nhiều phương tiện truyền thông được mời đến, trên dưới toàn bộ Quốc Hoa, thậm chí là toàn thế giới đều nhìn về đây, không ai là không biết, không ai là không rõ.

Ngay cả những đám cưới Hoàng gia xôn xao toàn cầu, cũng không có được độ nối tiếng như vậy.

Dù cho Bạc Tuấn Phong đã bỏ lại Mộ Ngọc My ở lễ đường để bỏ đi, sau đó không biết Vân Ngọc Hân đã vào được bằng cách nào, đế rồi gây nên cảnh tượng ngoài ý muốn như vậy.
 
Hai Thai Năm Bảo Tổng Tài Bẫy Được Vợ Ngoan
Chương 1390


Chương 1390

Nhưng mà Bạc Ngạn Thiên vẫn dùng mọi biện pháp, để có thể đè sóng gió này xuống.

Hiện giờ, bên ngoài vẫn chưa biết chuyện này, còn tưởng răng hôn lễ đã diễn ra suôn sẻ.

Cả nước đều cho rằng Mộ Ngọc My là con dâu của nhà họ Bạc, là vợ của Bạc Tuấn Phong, Bạc Ngạn Thiên nói: “Đừng hỏi nhiều như vậy, hỏi nhiều như vậy thì có ích lợi gì? Ngọc My là vợ của mày, mày là chồng của con bé, những chuyện khác mày không cần quan tâm đến”

“Không tìm thấy Vân Giai Kỳ” Bạc Tuấn Phong nói đâu, tôi nhất định phải điều tra ra tung tích của c Ýy bị bắt đi “Quan hệ của mày và cô ta là gì?” Bạc Ngạn Thiên tức giận nói: “Cô ta là em dâu của mày, là vợ của Tiêu Dương”

Bạc Tuấn Phong nói: “Họ vẫn chưa tổ chức hôn lễ!”

“Vậy thì sao? Cả nước đều biết Ngọc My là vợ của mày và Tiêu Dương là chồng của Vân Giai Kỳ, như vậy là đủ rồi! Mày không cần quan tâm chuyện Vân Giai Kỳ bị bắt cóc. Tao đã cử một số người kết hợp với sở cảnh sát để điều tra. Đây là chuyện của Tiêu Dương, không có liên quan gì đến mày”

Bạc Tuấn Phong lạnh nhạt cười nhạo: “Tại sao lại không liên quan đến tôi? Mộ Ngọc My mới là không liên quan đến tôi.”

“Con bé là vợ của mày! Là mợ chủ được cưới hỏi đàng hoàng của nhà họ Bạc! Bây giờ, vì mày mà phải nãm ở phòng bệnh, mẹ con bé vì mày mà bị tạt axit, sống chết chưa rõ.”

“Vi tôi sao?“ Bạc Tuấn Phong giống như được nghe một chuyện cười lớn: “Ông nội, ông không nghĩ rằng mình mới là đầu sỏ gây nên một trận bỉ kịch này sao?”

Bạc Ngạn Thiên ngỊ mặt: “Mày nói vậy là c “Lúc trước, nếu không phải ông ép tôi cưới Vân Ngọc Hân, cô ta sẽ không tự cho mình là vợ chưa cưới của tôi nhiều năm như vậy. Cô ta muốn giữ lấy tôi, là ông ngầm đồng ý, cô ta đi đến bước đường này, cũng là do có sự cho phép của ôn Bạc Ngạn Thiên kinh hãi lùi lại một bước!

Tuấn Phong… nó đã nhớ lại? Chỉ vì đọc quyến nhật ký đó, mà nó nhớ lại hết tất cả?

Bạc Tuấn Phong từng bước tới gần: “Trên đời này sự thật chỉ có một Cho dù có che giấu cỡ nào, cũng không có cách gì để che giấu suốt đời”

Rất lâu sau đó, Bạc Ngạn Thiên cũng không nói được nguyên do tại sao thấy anh chỉ mũi nhọn về mình, tức giận tím cả “Chỉ vì ông nội không thích xuất thân của Vân Giai Kỳ, nên ông nội đã nói dối tôi, che giấu tôi, bắt tôi hết cưới Vân Ngọc Hân đến cưới Mộ Ngọc.

My vậy thì ông nội mới có thể như ý nguyện, nhưng ông nội chưa từng quan tâm đến nguyện vọng và ý kiến của tôi Bạc Ngạn Thiên vung tay lên, vẻ mặt tức giận nói: “Bây giờ nói những chuyện này còn có ý nghĩa gì? Sớm đã chẳng giải quyết được vấn đề! Là một tay mày chủ trương muốn cử hành hôn lễ với Ngọc My, là mày muốn cưới con bé, là mày muốn con bé gả cho mày: Ông ta quay đầu, liếc nhìn Bạc Tuấn Phong: “Hôm nay mày đã tổ chức hôn lễ rồi, hối hận cũng không được gì, toàn bộ kết cục đều đã được định sẵn!”

Bạc Tuấn Phong nói: “Hôn lễ cũng chưa hoàn thành”

Bạc Ngạn Thiên nói: “Tao mặc kệ hôn lễ có hoàn thành hay không, hiện tại mày chỉ có duy nhất một người vợ là Mộ Ngọc My, ngoài con bé ra, nhà họ Bạc sẽ không chấp nhận một người con gái nào khác!”

Vừa nói, ông ta vừa nhìn về phía Bạc Tuấn Phong: “Rốt cuộc là mày đang nghĩ cái gì? Bỏ Mộ Ngọc My không quan tâm đến, lại đi muốn đứa con hoang không rõ lai lịch đó sao? Gia thế của Ngọc My tốt thế nào? Có trì thức hiếu lễ nghĩa, dịu dàng hiền thục, hiện giờ con bé bởi vì mày mà bị tạt axit, mẹ con bé còn đang cấp cứu không rõ sống chết! Mày lại ở đây một lòng nghĩ đến người con gái khác!”

Bạc Ngạn Thiên chỉ vào cửa phòng phẫu thuật: “Mày phải chịu trách nhiệm về việc này! Nếu không, người ngoài sẽ nghĩ như thế nào về nhà họ Bạc!? Mày coi hôn nhân là trò đùa trẻ con sao? Muốn làm gì là làm, bỏ con gái nhà người ta lại hôn lễ, còn mình thì bỏ đi!

“Đến cuối cùng ai mới là người đem hôn nhân biến thành trò đùa?”

Bạc Tuấn Phong lạnh giọng nói: “Tôi không phải là công cụ của ông, tôi là người sống sờ sờ, tôi có tình cảm, có d*c v*ng và mong muốn của tôi, tôi không có nghĩa vụ phải hoàn toàn nghe theo lời của ông, mặc cho ông điều khiển cuộc đời tôi!”

Bạc Ngạn Thiên tức giận một lúc, không nói nên lời: “Mày không cần tình cảm! Mày không cần tự do! Mày là người thừa kế của nhà họ Bạc, tương lai là chủ nhà họ Bạc, quyền lực, tiền tài mới là thứ mày cần phải chinh phục, đó mới nên là dã tâm của mày! Là người đứng đầu nhà họ.

Bạc, lại cam tâm tình nguyện thua trên tay một người con gái sao?”
 
Hai Thai Năm Bảo Tổng Tài Bẫy Được Vợ Ngoan
Chương 1391


Chương 1391

Bạc Tuấn Phong lạnh lùng nhìn chäm chảm vào ông ta.

Trong mắt anh nổi lên tơ máu, hốc mắt đỏ hoe, tưởng chừng như sắp ra mắt máu.

Bạc Ngạn Thiên nhìn thấy được ánh mắt nóng cháy của Bạc Tuấn Phong, ông ta nhíu mày và nằm chặt tay nói: “Mày không cần dùng ánh mắt đó nhìn tao! Sớm muộn gì, mày cũng sẽ biết được ý tốt mà tao dành cho mày! Tao nói cho mày biết, hiện giờ thứ mày có được, đó là mơ ước của biết bao nhiêu người? Tao có thể cho mày tất cả, nhưng người con gái đó, thì không! Cô ta chỉ biết liên lụy nhà họ Bạc, cô ta chỉ biết làm cho nhà họ Bạc nghiêng trời lệch đất! Người con gái đó làm cho tao cảm thấy nguy hiểm, đáng sợ!”

Bạc Tuấn Phong cười mỉa mai: “Nếu nhà họ Bạc lớn như vậy mà bị cô ấy làm cho long trời lở đất, tôi thấy rắng gia tộc lớn nhất Quốc Hoa này cũng chỉ có thế mà thôi”

“Láo xược!” Bạc Ngạn Thiên tức giận nối trận lôi đình: “Như thế thì sao? Mày có biết mày là con cháu nhà họ Bạc, từ khi sinh ra đã ngậm thìa vàng, mày là người đứng trên đỉnh của thế giới. Đây là những thứ tao đã ban cho mày, có nhà họ Bạc, mới có Bạc Tuấn Phong của ngày hôm nay, mày lại nói nhà họ Bạc “chỉ có thế mà thôi?”

Cửa phòng phẫu thuật đột ngột mở ra.

Bạc Ngạn Thiên ngây người quay lại, nhìn thấy bác sĩ bước ra với vẻ mặt ảm đạm.

Trong lòng ông ta nhảy “lộp bộp” một tiếng, cảm thấy tình huống có gì đó không ổn.

Bác sĩ bước đến trước mặt ông, hỏi: “Ông có phải là người nhà của bà Mộ không?”

Bạc Ngạn Thiên xoay người, nói với cấp dưới: “Đi mời Tổng giám đốc.

Mộ đến đây!”

Ông ta nhìn về phía Bạc Tuấn Phong, nói: “Mày ở lại đây, không được đi đâu hết!”

Bạc Tuấn Phong không nói gì Một lát sao, Mộ Khánh An vội vàng chạy đến.

Ông ta nhìn thấy Bạc Tuấn Phong cũng đã tới, cơ mặt giận dữ co giật một chút, nhưng ông ta không nói gì, mà chỉ đi về phía bác sĩ.

Vừa đi đến trước mặt bác sĩ, đã nghe bác sĩ nói với vẻ mặt tiếc nuối: “Ông Mộ, thật đáng tiếc… chúng tôi đã cố gắng hết sức đế cứu chữa!

Toàn thân Bà Mộ, bỏng đến bảy mươi lăm phần trăm, chủ yếu tập trung vào các bộ phận trọng yếu là đầu, vai và cổ, tóm lại tình hình rất bất ổn, hiện tại người vẫn còn sống, nhưng chưa qua khỏi cơn nguy kịch”

“Bà ấy thế nào rồi?”

“Diện mạo bị hủy hoại hoàn toàn, axit tràn vào miệng làm cho cơ quan nội tạng bị bỏng rất nhiều, phối bị thương nặng do hít nhiều khí hóa học, hiện tại còn giữ được hô hấp, là do tôi đã cho mở khí quản, mang theo máy thở. Chủ yếu là gan và phổi tổn thương quá nghiêm trọng.”

Mồ hôi Mộ Khánh An chảy nhê nhại Càng nghe bác sĩ nói, da đầu ông ta càng thêm tê dại.

Chỉ cần nghe bác sĩ mô tả vết thương, ngay lập tức có thể tưởng tượng được, hiện giờ tình trạng người nẫm trong đó nghiêm trọng đến mức nào. Tải áp Hola để đọc tiếp, chúng mình sẽ tập trung lên tại áp nhé.

Bác sĩ nói: “Tóm lại, mọi người nên chuẩn bị hậu sự cho bà ấy, nếu bà ấy có thế sống sót qua thời kỳ lây nhiêm, đó là điều may mản nhất bên trong xui xẻo, nhưng tốt nhất vẫn nên chuẩn bị tâm lý”

Bác sĩ dừng lại một lúc, rồi nói: “Bây giờ chúng tôi sẽ chuyển bệnh nhân đến phòng chăm sóc đặc biệt ICU”

“Chờ đất” Mộ Khánh An hỏi: “Hiện giờ bà ấy đã tỉnh lại chưa?”

Bác sĩ lắc đầu.

“Con gái tôi… luôn muốn gặp bà ấy” Mộ Khánh An hỏi: “Hiện tại có thế vào gặp được không?”

Bác sĩ do dự.

Mộ Khánh An nói: “Anh cũng có nói tình hình của bà ấy không được lạc quan, nói chúng tôi chuẩn bị tâm lý, nên hãy cho hai mẹ con gặp nhau, cũng coi như là nói lời từ biệt đi? Nếu chẳng may bà ấy không qua khỏi, chưa nói được một lời từ biệt, con gái của tôi nhất định sẽ không gượng dậy nối”

“Được rồi”

Bác sĩ trịnh trọng nói: “Ông Mộ, xin đừng đau buồn quá”
 
Hai Thai Năm Bảo Tổng Tài Bẫy Được Vợ Ngoan
Chương 1392


Chương 1392

Nói xong, anh ta quay trở lại phòng phẫu thuật.

Mộ Khánh An xoay người nhìn về phía Bạc Tuấn Phong, ông ta đột nhiên nấm chặt hai tay, đi tới trước mặt anh, nói: “Tuấn Phong, tôi có chuyện muốn nói với một mình cậu”

Bạc Tuấn Phong nói: “Nói ngay tại đây đi”

Mộ Khánh An nói: “Được!”

Ông ta nhìn xung quanh, đưa tay lên phất phất, cấp dưới nhanh chóng lùi xa hơn năm mét, không cho bất kỳ ai lại gần.

Trước mặt Bạc Ngạn Thiên, nên Mộ Khánh An tỏ vẻ ngấm ngăm nhãn nhịn, nhưng giọng nói vẫn mang vẻ trách móc.

“Tôi mặc kệ là cậu nghĩ thế nào! Cậu đã đồng ý lấy con gái của tôi, hứa hẹn cho nó một cuộc sống hạnh phúc! Hôm nay, cậu đột nhiên hủy hôn, tôi không hỏi lí do, cũng không muốn biết tại sao! Bỏ mặc con gái tôi ở lại hôn lễ tôi cũng không trách cậu! Làm con gái tôi bị tạt axit tôi cũng không trách cậu! Bà nhà tôi vì cậu, sinh mạng giờ như mành chỉ treo.

chuông, sống chết không rõ, tôi cũng không trách cậu! Nhưng Ngọc My là do tôi và vợ tôi dùng tính mạng để đổi lấy! Tôi tuyệt đối không cho phép cậu được phụ lòng nó!”

Bạc Tuấn Phong lạnh nhạt nói: “Chuyện xảy ra trong hôn lễ không liên quan gì đến tôi”

Mộ Khánh An mở to mắt: “Tại sao không liên quan đến cậu? Nếu không phải vì cậu không xử lý tốt cục diện rối rẩm kia của Vân Ngọc Hân, hôm nay sao cô ta có thể trà trộn vào hôn lễ, lao đến tạt axit lên người con gái tôi?”

Bạc Tuấn Phong nói lựa chọn địa điểm tổ chức đám cưới lần này là do chính con gái ông chọn cơ mà, an ninh của hội trường đám cưới cũng là do chính ông đã chủ trương ôm đồm hết còn gì”

Mộ Khánh An bỗng chốc không nói nên lời “Nếu như đó là trường hợp của tôi, thì loại người này chắc chẳn sẽ không thế trà trộn vào đây được. Ông Mộ, ông có thế trách cứ tôi, nhưng mà trách cứ tôi một cách không đâu vào đâu như vậy thì tôi không chấp nhận!”

“Cậu..” Mộ Khánh An hận đến nỗi phải âm thầm cần răng.

Thẳng nhóc này thật sự không đế lại một chút thế diện nào cho ông taàt Mộ Khánh An nói: “Nhà họ Bạc ỷ thế ức h**p người, nhưng cũng không thể đè đầu cưỡi cổ nhà họ Mộ được! Cậu không thể nào cứ như vậy mà không giữ lời hứa về chuyện cưới xin này được! Tin tức về đám cưới cũng được công bố cho công chúng hết rồi, đám cưới ngày hôm nay cũng đã được đăng tải trên các phương tiện truyền thông, quan hệ công chúng và báo chí hết rồi! Cả thế giới đều biết con gái tôi là vợ của cậu, bây giờ cậu trở mặt không giữ lời hứa như vậy, chẳng lẽ muốn tôi trơ mắt ra nhìn con gái mình trở thành người phụ nữ bị chồng rưồng bỏ hay sao?”

Bạc Ngạn Thiên hẳng giọng một cái rồi nói với Mộ Khánh An: “Khánh An, chuyện này cứ để sau rồi lại nói tiếp, việc cấp bách trước mắt bây giờ là người nhất định phải cấp cứu được người cái đã”

Mộ Khánh An rơm rớm nước mắt, xoay người lại nói: “Cấp cứu được thì sẽ như thế nào? Bây giờ vợ tôi đã bị thương thành ra như vậy rồi, cho dù bà ấy có được cấp cứu thành công đi chăng nữa thì cũng không khác gì một cái xác sống, nếu như bà ấy nhìn thấy mình bị thiêu bỏng thành bộ dạng hoàn toàn khác biệt như thế này thì nhất định sẽ một mực đòi sống đòi chết mất!

Bạc Ngạn Thiên bỗng chốc không biết nên nói điều gì.

Ông ta đi tới trước mặt Mộ Khánh An và nói: “Ông yên tâm! Cho dù có thế nào đi chăng nữa thì Ngọc My cũng là đứa cháu dâu mà tôi đã nhận định, con bé đã là con gái đã về nhà chồng rồi, từ nay về sau chính là người của nhà họ Bạc rồi! Con bé sẽ không phải trở thành người phụ nữ bị chồng rưồng bỏ đâu”

“Con bé được gả vào nhà họ Bạc rồi thì có làm sao?” Mộ Khánh An nói: “Tôi cũng không giống con bé phải một mình canh giữ phòng trống, chỉ giữ được một cái hư danh “Bà Bạc” mà không có được sự yêu thương chiều chuộng của người chồng.”

Ông ta đi tới trước mặt Bạc Tuấn Phong và nói với anh răng: “Tôi không quan tâm sau này cậu sẽ có người phụ nữ nào hay có bao nhiêu người phụ nữ bên ngoài, nhưng ít nhất cậu không thể phụ lòng Ngọc My.”

Bạc Ngạn Thiên trừng mất lên nhìn Bạc Tuấn Phong một cái vì sợ rãng anh sẽ lại nói ra những lời kinh thiên động địa.

Ôn ta vỗ về an ủi tỉnh thần Mộ Khánh An và nói: “Khánh An, chuyện này ông cứ yên tâm, có tôi ở đây rồi thì ngoại trừ Ngọc My ra, tôi cũng không chấp nhận người phụ nữ khác!”

“Ông cụ, tôi biết tấm lòng mà ông dành cho Ngọc My, ông có thể yêu thương Ngọc My như thế là phúc đức mấy đời mà Ngọc My tích lũy được”
 
Hai Thai Năm Bảo Tổng Tài Bẫy Được Vợ Ngoan
Chương 1393


Chương 1393

“Cha.”

Giọng nói của Mộ Ngọc My truyền tới.

Cánh tay, vai, cổ của cô ta, đều đang được băng bó một ít Lớp trang điểm trên mặt đã bị phai nhoè đi một nửa, sắc mặt lộ ra vẻ vừa nhợt nhạt vừa tiều tụy, yếu đuối như thể gió cũng có thể thổi qua vậy.

Cô ta vừa nhìn thấy Bạc Tuấn Phong thì những giọt nước mắt đầy oan ức rơi xuống ngay lập tức.

“Tuấn Phong.”

Cô ta vẫn tủi thân về chuyện cô ta bị Bạc Tuấn Phong bỏ mặc lại một mình trong đám cưới Bạc Tuấn Phong nhìn lướt qua cô ta một cách lạnh lùng sau đó lại di chuyển ánh mắt ra chỗ khác.

Mộ Ngọc My nhìn thấy quyển nhật ký nhàu nát trong tay anh thì trong lòng đột nhiên cảm thấy lo lẳng.

Cô ta nhớ là đã xé nát cuốn nhật ký này rồi mà làm thế nào.

Có thế thấy rằng cuốn nhật ký này đã được ai đó chắp vá, khôi phục lại từng chút từng chút một và đang dính đầy những lớp băng keo trong.

Làm thế nào mà Bạc Tuấn Phong lại có quyến nhật ký này trong tay chứ?

Anh… đọc rồi?

Mộ Ngọc My bỗng nhiên hoang mang, lòng dạ rối bời Cô ta có thể cảm nhận được sự lạnh lùng mà trước giờ chưa từng có của Bạc Tuấn Phong đổi với cô ta.

Cô ta bất lực nhìn về phía Bạc Ngạn Thiên, trưng ra cái dáng vẻ như sắp khóc đến nơi vậy.

Bạc Ngạn Thiên đau lòng đi qua và nói: “Ngọc My, sao con không nằm trên giường đi mà chạy lung tung ra ngoài này làm cái gì?”

“Con sợ… khi con tỉnh lại thì sẽ không bao giờ được nhìn thấy mẹ”

Mộ Ngọc My nghẹn ngào rơi nước mắt.

Trái tìm Bạc Ngạn Thiên đau như đang bị dao cứa vào.

Lúc đó ở hội trường, ông ta đã tận mắt chứng kiến Mộ Ngọc My bị tạt axxít su-phu+ric, bà Mộ đã không ngần ngại lao tới phía trước và ôm lấy cô ta vào trong lòng mình, làm cho ông ta cảm động mãi không thôi về tình mẹ con cao cả này.

“Ngọc My ngoan! Mẹ con không sao đâu”

“Thật không ạ? Vậy khi nào con có thể gặp bà ấy ấy?”

“Ông sẽ sắp xếp ngay bây giờ đây” Tải áp Hola để đọc tiếp, chúng mình sẽ tập trung lên tại áp nhé.

Sau khi bác sĩ chuyển bà Mộ sang phòng ICU, Bạc Ngạn Thiên và Mộ Khánh An sẽ dẫn Mộ Ngọc My đi thăm bà ta Cứ thế, một đám người đến trước cửa phòng bệnh, Mộ Khánh An và Mộ Ngọc My đi vào bên trong.

Mới vừa bước vào phòng ICU, Mộ Ngọc My đã bị người đang nắm trên giường bệnh dọa cho giật mình.

Bà Mộ đang nằm trên giường bệnh, những chỗ bị tạt a-xít sun-phu+ric đã bị cháy xém đi một mảng, bà ta còn đang phải đeo cả ống thở, cả người đều không có chút sức sống nào, toàn thân cũng đang cắm đầy những ống dẫn, thì thoảng mới nhìn thấy lớp da thịt lộ ra bên ngoài, nhưng cũng đang được phủ một lớp thuốc mỡ dày.

Cả người tưởng chừng như là khúc than củi được trục vớt ra từ trong biến lửa, bị thiêu đốt đến nỗi không còn hình dạng gì nữa.

Mô Khánh An thấy vậy nhíu mày ngay lập tức Mộ Ngọc My thì Cô ta nhào đến bên giường bệnh, nhìn người đang nấm trên giường bệnh một cách đau đón khóc, nước mắt tuôn trào như mưa: “Mẹ…”

Từ nhỏ đến lớn, cô ta là viên ngọc quý được nâng niu trong lòng bàn tay của nhà họ Mộ, tình cảm đối với mẹ cũng rất sâu nặng.

Tuy rằng Mộ Khánh An cũng yêu thương chiều chuộng cô ta nhưng cũng không tốt bằng mẹ.

Tình cảm mà Mộ Ngọc My dành cho cha có cả yêu có cả hận lẫn lộn.
 
Hai Thai Năm Bảo Tổng Tài Bẫy Được Vợ Ngoan
Chương 1394


Chương 1394

Mộ Khánh An rất thích ăn chơi, cho nên từ trước tới nay đã bao nuôi không biết bao nhiêu người phụ nữ bên ngoài, tìm hoa hỏi liễu, chơi bời trăng hoa bên ngoài.

Một mình mẹ phải trông coi một nhà họ Mộ to lớn như vậy thật không dễ dàng.

Nếu như không phải bà ta cố gắng gìn giữ, thì chỉ sợ Mộ Khánh An đã mang những người phụ nữ không ra gì kia về nhà từ lâu rồi.

“Mạ”

Mộ Ngọc My nức nở nói: “Mẹ ơi, mẹ có nghe thấy con nói gì không ạ?”

Thậm chí cô ta còn không dám chạm vào bà ta một cách tuỳ tiện.

Bà Mộ đã sớm bị bỏng đến mức thương tích đây mình, thậm chí Mộ.

Ngọc My còn tự hỏi rắng nếu như cô ta chỉ đụng nhẹ một cái thôi thì liệu những vùng da bị cháy đó có thể rơi ra hay không.

Bà Mộ vẫn không có phản ứng gì “Mẹ.

Mộ Ngọc My gọi một cách thật cẩn thận.

Đột nhiên ánh mắt của cô ta nhìn thấy ngón tay đen thui của người phụ nữ bất ngờ động đậy.

Mộ Ngọc My ngạc nhiên một chút, thế nhưng còn chưa kịp vui mừng thì đột nhiên nghe được tiếng điện tâm đồ đang rối loạn.

“Píp píp PÍp… PÍp…

Chẳng bao lâu sau, điện tâm đồ trở thành một đường thẳng dài Mộ Ngọc My hoá đá ngay tại chỗ như thể đã bị sét đánh vậy.

Ở bên kia, Mộ Khánh An lòng như lửa đốt gọi bác sĩ: “Bác sĩ! Bác sĩ Mau đến đây!”

Trong chốc lát, bác sĩ và y ta vội vã chạy vào phòng bệnh.

Họ vây xung quanh trước giường bệnh, chẩn đoán một lúc, ngay sau đó liền đế lộ ra nét mặt thương tiếc, quay qua läe läc đầu với Mộ Khánh An.

Mộ Ngọc My hô to một tiếng đầy tuyệt vọng giống như cả thế giới đã bị sụp đổ: “Mẹ!”

Bạc Tuấn Phong đứng ở ngoài cửa, nghe được tiếng khóc lóc thảm thiết của Mộ Ngọc My khóc thì ngay lập tức biết được rắng bà Mộ đã qua đời Anh có một cảm giác phiền muộn khó chịu không thể giải thích được.

Một mạng người.

Anh không hề có bất kỳ tình cảm gì đối với nhà họ Mộ.

Bà Mộ qua đời mà tâm trạng của anh cũng không hề dao động.

Anh vẫn luôn luôn là một người lạnh lùng từ trong xương cốt, hiếm lầm mới thấy có thể cảm xúc có sự dao động.

Hiện giờ, điều duy nhất có thể ảnh hưởng đến tình trạng của anh, ảnh hưởng đến suy nghĩ của anh chính là tung tích của Vân Giai Kỳ.

Một mạng người này của bà Mộ, nhất định sẽ trở thành chướng ngại vật đối với anh.

Anh biết rằng nhất định nhà họ Mộ sẽ lấy cớ một mạng người này để đè lên người anh, ép anh phải nhận khoản nợ này.

Suy cho cùng thì bà Mộ cũng là xảy ra chuyện ở hội trường đám cưới, cho dù chuyện này không liên quan gì đến anh nhưng chuyện anh đã bỏ Mộ Ngọc My một mình ở hội trường đám cưới là sự thật.

Chỉ sợ đến lúc đó nhà họ Mộ sẽ bắt chẹt chuyện này và bắt đầu gây khó dễ.

Bạc Tuấn Phong đột nhiên xoay người lại, Bạc Ngạn Thiên nhìn thấy anh đang muốn đi thế là vội vàng nói: “Mày muốn đi đâu?”

“Đi tìm tung tích của Vân Giai Kỳ”

“Mày vẫn còn muốn đi tìm cô ta à?”

Bạc Ngạn Thiên tức giận đến muốn hộc máu, chỉ vào ICU nói: “Một mạng người vừa mới mất, mày không ở lại đây mà trấn an vợ của m trấn an cha vợ của mày thì thôi không nói làm gì, thế mà còn muốn đi tìm người phụ nữ đó để làm cái gì?”

“Chẳng phải Ngọc My chính là cháu dâu mà chính ông đã chấp nhận hay sao?” Bạc Tuấn Phong nhướn mày lên và nói một cách lạnh lùng: “Vậ thì ông tự mình đi mà an ủi cho tốt”
 
Hai Thai Năm Bảo Tổng Tài Bẫy Được Vợ Ngoan
Chương 1395


Chương 1395

“Khốn nạn! Đó là vợ của mày, không phải là vợ của tao!”

“Đó là cháu dâu mà ông nội đã tự minh tình nguyện chấp nhận, chứ: không phải là người phụ nữ mà tôi chấp nhận”

“Mày..” Bạc Ngạn Thiên đi tới trước mặt Bạc Tuấn Phong và nói với anh: “Mày cũng đừng quên là chính mày mới là người kéo tay Ngọc My và tuyên bố tin tức kết hôn trước mặt tất cả mọi người, thế mà bây giờ mày lại nói không chấp nhận là liền không chấp nhận, mày tự nghĩ xem mày có.

phải là đứa khốn nạn không?”

“Đúng, tôi khốn nạn!”

Bạc Tuấn Phong thản nhiên nói: “Tôi thừa nhận là tôi đã phụ lòng Ngọc My”

Bạc Ngạn Thiên ngạc nhiên trợn to hai mắt, ngẩn người không nói nên lời “Tôi là một người đàn ông bạc tình bạc nghĩa, thậm chí đến ngay cả máu đang chảy ngược chảy xuôi bên trong xương cốt tôi cũng không có độ ấm đâu. Ông nội nói tôi là đố khốn nạn, tôi chấp nhận”

“Mày.”

“Sao?” Bạc Tuấn Phong nói: “Vừa rồi tôi ở lại đây là đang chờ đợi một cái kết quả, bây giờ người cũng đã không còn nữa thì tôi cũng không cần thiết phải ở lại đây làm gì nữa”

“Nếu như mày dám đưa người phụ nữ đó trở lại thì tao..”

Thiên nghiến răng nghiến lợi nói: “Ông sẽ đánh gãy chân cô tai”

“Có tôi ở đây xem ai dám đánh gãy chân cô ấy”

“Bây giờ quyền lực của nhà họ Bạc vẫn chưa hoàn toàn giao vào tay mày đâu đấy!”

“Đúng thế” Bạc Tuấn Phong nói tiếp: “Nhưng ông nội cũng có thế giao quyền lợi này cho người khác mà. Bạc Minh Lâm? Bạc Tiêu Dương? Là Thiên Ngao cần đến tôi, là Thiên Ngạo ỷ lại vào tôi, chứ không phải tôi nhất quyết đòi Thiên Ngao phải coi trọng tôi”

Bạc Ngạn Thiên không còn lời nào để nói.

Vừa rồi ông ta nhất thời kích động nên đã muốn lấy quyền thừa kế Thiên Ngao ra để uy h**p anh.

Nhưng làm sao mà ông ta quên được?

Đứa cháu đích tôn mà ông ta vẫn luôn lấy làm tự hào vốn dĩ sẽ không chịu thua trước những lời uy h**p như thế này.

Bởi vị, những gì anh nói là đều là sự thật!

Đúng là Thiên Ngao cần anh.

Đúng là Thiên Ngạo đã ý lại anh.

Trong khoảng thời gian mà ông ta còn đang hôn mê kia, giá cả cổ phiếu trên thị trường chứng khoán vẫn dao động hỗn loạn mặc dù nhà họ Bạc vẫn luôn che giấu tin tức và không dám để lộ ra bên ngoài Bạc Tuấn Phong không buồn để ý tới Bạc Ngạn Thiên nữa mà rời đi một cách hiên ngang.

Chân trước của Bạc Tuấn Phong vừa rời đi thì Mộ Khánh An cũng đuối tới sau lưng, khi nhìn thấy Bạc Tuấn Phong không có ở đây thì ngây ngẩn cả người.

“Tuấn Phong đâu.

Bạc Ngạn Thiên xoay người nhìn về phía Mộ Khánh An, sau đó thở dài một hơi và nói: “Khánh An… tôi không dạy dỗ nổi đứa cháu bất hiếu này nữa rồi! Bây giờ đôi cánh của nó đã đủ cứng cáp rồi, nên đến ngay cả tôi mà nó cũng không coi ra gì, những lời tôi nói nó cũng bỏ ngoài tai hoàn toàn!”

Mộ Khánh An nói âu ta đi đâu vậy?”

“Đi tìm tung tích của người phụ nữ kia rồi!”

Mộ Khánh An nghe vậy tức giận từ tận đáy lòng nhưng lại không biểu lộ lên mặt.

Ông ta biết rất rõ ràng.

Đối với nhà họ Bạc mà nói, ông ta chỉ là người ngoài nên không có cách nào can thiệp vào chuyện của nhà họ Bạc, nên cũng không có tư cách quản đến Bạc Tuấn Phong.

Nhưng Bạc Ngạn Thiên là lợi thế duy nhất của ông ta bây giờ.
 
Hai Thai Năm Bảo Tổng Tài Bẫy Được Vợ Ngoan
Chương 1396


Chương 1396

Chỉ cần Bạc Ngạn Thiên chấp nhận con gái ông ta một ngày thì Mộ Ngọc My chính là mợ chủ của nhà họ Bạc một ngày!

“Cậu ta chấp nhận hay không đều không quan trọng! Chỉ cần ông chấp nhận đứa cháu dâu Ngọc My này là đủ rồi!”

Bạc Ngạn Thiên kinh ngạc nói: “Khánh An..”

“Tôi cũng đã nghĩ rất thông suốt rồi! Cậu ta mà đã muốn có người phụ nữ kia, cậu ta muốn như thế nào cũng được, nhưng cậu ta cũng không thể rũ sạch quan hệ với con gái tôi như vậy được! Cho dù chỉ là một cặp vợ chồng hữu danh vô thực cũng được, cho dù cậu ta không thương con gái tôi, không yêu con gái tôi, cho con gái tôi được một cái danh phận, tôi cũng sẽ không tính toán! Còn những chuyện khác, tôi chỉ đành mở một mắt và nhăm một mắt vậy!”

Bạc Ngạn Thiên nói: “Khánh An à, ông không cần suy nghĩ quá nhiều về chuyện này đâu, người phụ nữ kia có thế sống sót trở về hay không rồi hãy còn nói tiếp!”

Mộ Khánh An nghe vậy vẫn bất lực như trước: “Cho dù người phụ nữ này không thể trở về được nữa, nhưng từ đầu đến cuối trong lòng Tuấn Phong đều không có Ngọc My”

“Trong lòng có Ngọc My hay không có quan trọng không?” Bạc Ngạn Thiên nói: “Tôi thừa nhận là thắng nhóc kia đã yêu người phụ nữ kia, nhưng đó cũng chỉ là sự yêu mến nhất thời mà thôi, cuộc đời này vẫn còn dài lắm! Trẻ con cũng rất yêu thích đồ chơi, sự yêu mến đối với đồ chơi cũng lớn đến nỗi không muốn buông tay. Nhưng liệu nó có thể chơi thứ đồ chơi đó cả đời được không? Cho dù có thích một thứ đồ chơi đến đâu đi chăng nữa thì sớm hay muộn rồi cũng có một ngày, một ngày nó cảm thấy chán nản và mệt mỏi thôi! Tôi là đàn ông, ông cũng là đàn ông, không phải là ông và tôi đều nên biết rõ hơn về bản chất của một người đàn ông hay sao?”

Mộ Khánh An nghe xong thì nhíu mày nhưng lại gật gật đầu Ông ta nói: “Cứ để nó đi đi! Tôi chỉ muốn bảo vệ Ngọc My, con bé mới vừa phải chịu sự đả thích lớn vì nỗi đau mất mẹ, trong một thời gian ngắn chắc cũng không thể hồi phục lại một cách nhanh chóng như vậy được đâu!”

Bạc Ngạn Thiên gật gật đầu, nói: “Kìm nén đau bưồn và thích nghỉ với quá khứt”

Trước cửa đồn cảnh sát.

Bạc Tiêu Dương mới vừa đi ra liền đụng phải một chiếc Maybach dừng lại một cách vội vàng trước mặt.

Cửa kính ô tô hạ xuống.

Bạc Tuấn Phong nhìn Bạc Tiêu Dương qua cửa kính ô tô.

Cậu ta giữ áo khoác của mình trong tay, nét mặt ảm đạm, nhìn dáng.

vẻ đó thì có vẻ như không điều tra ra được kết quả gì Bạc Tiêu Dương híp mắt lại và hỏi: “Anh đến đây làm gì?”

Bạc Tuấn Phong xuống xe, đi tới trước mặt cậu ta, sau đó lại nhìn vào đồn cảnh sát phía sau cậu ta rồi thấp giọng hỏi: “Không có tiến triển gì à?”

Bạc Tiêu Dương chíu chặt hai đầu lông mày.

Cậu ta nắm chặt tay lại, chỉ cảm thấy trong tim có một thứ cảm giác gì đó không thể giải thích được.

Quỷ quái!

Thủ đô lớn như vậy, cậu ta đã huy động nhiều lực lượng an ninh và cảnh sát như vậy, tìm kiếm và lục soát suốt tám tiếng đồng hồ rồi mã vẫn không tìm ra được một chút tung tích nào.

Như thể Vân Giai Kỳ đã bốc hơi khỏi thế giới này rồi vậy.

Khó có thế tin được.

Ở nước Quốc Hoa này, ở thủ đô này, ngay dưới con mắt nhà họ Bạc, vậy mà lại có người có thể đưa người đi một cách thần không biết quỷ không hay, còn không để lại một chút tin tức gì Bạc Tiêu Dương nói: “Anh trở về chăm sóc cho Mộ Ngọc My của anh cho tốt đi, chuyện của Vân Giai Kỳ không cần anh quan tâm”

Bạc Tuấn Phong không nói gì Bạc Tiêu Dương đột nhiên không khống chế được tình cảm, cậu ta túm lấy cố áo Bạc Tuấn Phong một cách mạnh mẽ, rồi hét lên một câu đầy giận dữ với anh: “Tôi bảo anh không cần quan tâm nữa, anh đã nghe rõ chưa hả? Anh còn đứng đây để làm gi!”
 
Hai Thai Năm Bảo Tổng Tài Bẫy Được Vợ Ngoan
Chương 1397


Chương 1397

Bạc Tuấn Phong phản kháng lại, nằm lấy tay cậu ta, nhíu mày và nói “Làm sao? Không thể điều tra được tung tích của người, phiên muộn xấu hố vì thành tích nên tức giận à?”

Bạc Tiêu Dương giật mình!

Cậu ta nghiến răng nói: “Bạc Tuấn Phong, anh còn muốn tôi nhắc nhở lại cho anh không? Rẵng Vân Giai Kỳ là vợ của tôi, cô ấy đã danh chính ngôn thuận là vợ của tôi rồi, là mợ ba, anh còn nhiệt tình như vậy để làm cái gì? Anh là anh cả của tôi, quan tâm đến em dâu một cách quá mức như vậy à? Anh không cảm thấy là nên tránh hiềm khích sao?”

“Cô ấy và cậu vẫn còn chưa kết hôn”

Bạc Tiêu Dương ngạc nhiên trừng mắt lên nhìn anh.

Bạc Tuấn Phong lại nói tiếp: “Cô ấy vẫn chưa tổ chức đám cưới với cậu thì làm sao có thể tính là vợ danh chính ngôn thuận của Bạc Tiêu Dương giống như đang đánh giá một con quái vật, nói: “Cho nên anh nói như vậy là có ý.

“Cô ấy là người của tôi, làm sao mà tôi có thể không quan tâm được?”

Bạc Tiêu Dương nói một cách giận dữ: “Oô ấy không phải là người của “Cô ấy có phải là người của tôi hay không, cậu nói không tính”

“Cô ấy có phải là người của anh hay không, anh nói cũng không tính!”

Bạc Tiêu Dương nói: “Bạc Tuấn Phong, tôi mặc kệ anh đã nhớ ra cái gì, nhưng chính anh là người đã đánh mất cô ấy, chính anh là người đã buông tay. Bây giờ, cô ấy là vợ tôi, không phải là vợ anh! Anh phải phân biệt nó rõ ràng, rắng gương vỡ khó lành, có một số lời nói một khi đã nói ra rồi thì không có chỗ cho sự hối tiếc!”

“Mặc dù cô ấy đã trở thành vợ của cậu rồi, nhưng cũng chỉ là hữu danh vô thực thôi.”

Sắc mặt Bạc Tiêu Dương tức giận đến mức tái xanh đi.

Bạc Tuấn Phong nói tiếp: “Tôi đến đây không phải là để tranh chấp với cậu đâu. Cậu đã ở đồn cảnh sát trong một thời gian lâu như vậy rồi, có manh mối gì chưa?”

Bạc Tiêu Dương xoay người lại với vẻ mặt u ám.

Bạc Tuấn Phong siết chặt bả vai cậu ta và nói: “Nói cho tôi đi, cho dù chỉ có một chút manh mối thôi cũng nói cho tôi đi”

Bạc Tiêu Dương mím chặt môi, sau một lúc lâu mới chậm rãi nói: “Cảnh sát không chịu nói bất cứ điều gì, nhưng trước mắt tôi chỉ có thể nói cho anh biết rằng đây không phải là một vụ bất cóc”

Từ lúc xảy ra sự việc này đến bây giờ anh không hề nhận được bất kỳ cuộc gọi nào.

Các manh mối còn lại tại hiện trường ngoại trừ một cái thi thể, một số manh mối do các nhân chứng đã tận mắt chứng kiến cung cấp, thì có thế suy luận rằng đây là một vụ bắt cóc kỳ lạ Bạc Tiêu Dương nói: “Tôi đã có đối tượng tình nghỉ, nhưng tôi không chắc chắn”

“Cậu nói đi”

“Kỳ Thiên Nam”

Bạc Tuấn Phong giật mình ngay lập tức.

“Kỳ Thiên Nam?”

Ngày hôm đó, rốt cuộc người đàn ông ở với Vân Giai Kỳ trên đảo Baii làai?

Bạc Tuấn Phong đã từng điều tra về anh ta.

Là người của Tổ chức cảnh sát hình sự quốc tế.

Có vẻ như xuất thân không đơn giản.

“Lai lịch của người đàn ông này không hề đơn giản như vậy đâu. Tôi đang nghĩ, chuyện này có thế có liên quan đến anh ta”

“Cậu dựa vào đâu mà cảm thấy anh ta có thể chính là người đã bắt cóc Vân Giai Kỳ?”
 
Hai Thai Năm Bảo Tổng Tài Bẫy Được Vợ Ngoan
Chương 1398


Chương 1398

“Thay vì nói là bắt cóc, nói một cách chính xác hơn đó là cướp” Bạc Tiêu Dương nói tiếp: “Anh ta và tôi đều muốn có người”

Dường như Kỳ Thiên Nam có hứng thú cực kỳ sâu đậm đối với Vân Giai Kỳ Bạc Tiêu Dương bỗng chốc không phân biệt được rõ ràng rằng rốt cuộc phần hứng thú này là sự hứng thú trong lúc giây lát, hay là anh ta thật sự đã cảm mến Vân Giai Kỳ rồi.

Tại bữa tối từ thiện đó, anh ta đã chỉ rất nhiều tiền chỉ để nâng đỡ Vân Giai Kỳ trở thành đại sứ từ thiện của đêm đó.

Anh ta đã trao lại chiếc vương miện đã đấu giá được cho cô, lại còn vì cô mà đặt cho cô một chiếc váy cưới theo yêu cầu. Vân Giai Kỳ đột nhiên bị bắt cóc vào đúng ngày cưới như vậy, không có một tin tức gì, mà đồng thời Kỳ Thiên Nam cũng rời khỏi thủ đô và không biết đã đi đâu.

Ngoại trừ Kỳ Thiên Nam ra thì Bạc Tiêu Dương không thể nghĩ ra được khả năng nào khác.

“Anh ta vẫn còn ở thủ đô chứ?”

“Không còn”

“Anh ta đã dùng cách nào để rời khỏi kinh thành? “

Bạc Tiêu Dương tiếp lời: “Không rõ. Bởi vì sự đặc thù của thân phận nên hành tung của anh ta luôn luôn là một bí mật cấp cao cấp”

Cậu ta ngước mắt lên, nhìn về phía Bạc Tuấn Phong và nói đây anh định làm như thế nào?”

Bạc Tuấn Phong nói: “Nếu như cậu đã nghỉ ngờ anh ta, vậy thì cứ tiếp tục điều tra đi”

Vân Giai Kỳ mơ màng tỉnh giấc tỉnh lại Mới vừa tỉnh lại, cô vươn tay ra, theo bản năng mà thăm dò bên giường thế nhưng lại sờ thấy một khoảng trống.

Vân Giai Kỳ sợ hãi bật dậy, tỉnh dậy sau một chỉ còn lại một mình cô.

“Anh trai? “

Vân Giai Kỳ nhìn khắp bốn phía xung quanh một cách mờ mịt: “Anh cả ngủ trong phòng.”

Anh cả đang chơi trốn tìm với cô phải không?

Vân Giai Kỳ xoay người bước xuống giường, nãm sấp trên mặt đất, nhìn thoáng qua dưới gầm giường nhưng không có ai.

Cô lại đi đến tủ quần áo, mở cửa tủ ra thì chỉ thấy có một bộ quần áo treo trên cánh cửa.

Không có bất kỳ ai ở trong phòng. Tải áp Hola để đọc tiếp, chúng mình sẽ tập trung lên tại áp nhé.

Đột nhiên cô trở nên lo lắng không nguôi.

“Anh cả đâu rồi?”

Cô đi đến cửa phòng, mở cửa thì chỉ nhìn thấy một hành lang dài Vân Giai Kỳ đi dọc theo hành lang, cứ thế đi tới mà không có mục tiêu.

Đêm đã khuya.

Gió lạnh đang thổi lồng lộng trên biển.

Trên du thuyền đang nhộn nhịp tiếng hát và tiếng nhảy múa.

Trong phòng VI: một vài người đàn ông mặc âu phục và đi giày da, đứng tụ tập xung quanh bàn bi-a nói cười vui vẻ, nhưng lại nhìn chấm châm vào nhau như hổ đói.

Trên bản tròn là những thẻ đánh bạc chất thành núi Ai giành chiến thẳng trong trò chơi này sẽ có thể mang đi tất cả những thẻ đánh bạc đi Tiếng ‘bụp” vang lên, quả bóng nhanh chóng rơi xuống lỗ.

Một người đàn ông tóc nâu đứng dậy, đi vòng qua phía bên kia, nhìn chảm chẳm vào quả bóng số chín, bày ra với một dáng vẻ nhất định phải đánh được.

Anh ta nhìn về phía người đàn ông mặc áo sơ mi màu đỏ ngồi tr góc và thản nhiên nói: “Kỳ gia, xem ra người thẳng trận này không ph; thì là ai!”
 
Back
Top Bottom