Ngôn Tình Hai Thai Năm Bảo Tổng Tài Bẫy Được Vợ Ngoan

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Hai Thai Năm Bảo Tổng Tài Bẫy Được Vợ Ngoan
Chương 979: 979: Chương 975


‘Vân Ngọc Hân trả lời: “Cô mới là người sẽ mất hết tất cá! Vân Giai Kỳ, thứ: cô có được hôm nay mới là thứ cô không nên có! Sớm muộn gì cô cũng sẽ mất hết tất cả! Cô nhìn lại đi, tôi mới là cô chủ của nhà họ Vân! Cô chẳng qua chỉ là đứa con ngoài dã thú, là thế thân mà thôi!”
‘Vân Ngọc Hân cũng từ trong miệng của Vân Lập Tân mới biết được chuyện thân thế thật của Vân Giai Kỳ, Nhưng cô ta không hề thấy nhà họ Cung tỏ ra bất cứ thái độ gì về việc này.

“Cho dù cô là con gái ruột của Cung Dận thì đã làm sao chứ? Ông ta có nhận cô không? Ông ta căn bản khinh thường không thèm nhận đứa con ngoài dã thú như côi”
‘Vân Giai Kỳ bình tĩnh nói: Vân Ngọc Hân, chỉ sợ lần này làm cô thất vọng rồi.

Sao cô biết ông ấy không đồng ý nhận tôi?”
Sắc mặt Vân Ngọc Hân càng trở nên trắng nhợt.

“Rốt cuộc cô có giao người không?”
Vân Giai Kỳ có chút không nhịn được: “Nếu cô không giao người ra đây, tôi có thể thu mua Vân Liên một lần thì cũng có thể thu mua nó thêm lần nữa!
Nhưng chỉ sợ Vân Liên bây giờ không thế chống cự nối rồi!”
“Ở trên thương trường, Vân Liên đã gây thù chuốc oán với không biết bao nhiêu người, bây giờ chắc chắn bọn họ đang chờ xem kịch hay của nhà họ Vân, xem kịch hay của cả cô nữa.

Vân Ngọc Hân, cô thấy nhà họ Vân chưa đủ thảm sao? Có căn tôi đốt thêm lửa góp vui không?”
Lời nói vừa rồi của Vân Giai Kỳ đã hoàn toàn chọc giận Vân Ngọc Hân.

Tuy trong lòng cực kì tức giận nhưng cô ta vẫn phải nhịn xuống.

Đột nhiên, Vân Lập Tân đoạt lấy điện thoại từ trong tay Vân Ngọc Hân, sau đó nói với Vân Giai Kỳ: “Cô muốn người đúng không? Được, muốn người thì tự mình đi đón! Nhưng cô phải đi một mình, không được mang nhiều vệ sĩ theo.

cùng.

Nếu muốn đón Lâm Tĩnh Anh thì chiều mai một mình tới đây!”
‘Vân Giai Kỳ gật đầu: “Được”
Cúp điện thoại, Vân Ngọc Hân nghiến răng tức giận, liền quay sang trách móc Vân Lập Tân: “Cha, sao cha lại đồng ý cho cô ta đem Lâm Tĩnh Anh đi?”
‘Vân Lập Tân lạnh lùng nói: “Giữ cái đồ phế vật như bà ta ở lại nhà họ Vân thì có lợi gì chứ? Giữa cha và bà ta chỉ thiếu mỗi giấy ly dị là đường ai nấy đi, tình cảm vợ chồng cũng đã hết.

Bây giờ Vân Giai Kỳ muốn đem bà ta đi, cha còn giữ.

lại làm gì?”
‘Vân Ngọc Hân nhất thời không khỏi lo lâng.

‘Vân Lập Tân không biết, nếu Lâm Tĩnh Anh bị Vân Giai Kỷ mang đi, đối với cô ta mà nói chắc chắn hậu quả khôn lường.

Mặc dù bác sĩ đều đã xác nhận, não của Lâm Tĩnh Anh bị tổn thương nghiêm trọng, có nguy cơ sẽ trở thành người thực vật.

Nhưng cũng không phải không có cơ hộ Nếu Vân Giai Kỳ đưa Lâm Tính Anh trở về chăm sóc kĩ càng, không biết chừng một ngày nào đó Lâm Tĩnh Anh sẽ tỉnh lại, vậy chẳng phải mấy chuyện cô ta làm trước kia sẽ bị bại lộ sao?
tính lại Giữ lại Lâm Tĩnh Anh chính là giữ lại mầm mống tai họa!
‘Vân Ngọc Hân xúi giục Vân Lập Tân đón Lâm Tĩnh Anh về, nguyên nhân.

chính là muốn giết người diệt khấu.

Một người sống sờ sở thì chắc chắn sẽ khó hành động, Nhưng một người đã mất đi tr giác thì muốn diệt khẩu cũng không phải chuyện khó khăn gì.

‘Vân Lập Tân không hề hay biết những chuyện Vân Ngọc Hân đã làm kia, cảng không biết chuyện chính Vân Ngọc Hân đã tự tay đấy Lâm Tĩnh Anh xuống cầu thang, Ông ta chỉ cảm thấy Lâm Tĩnh Anh giống như cục đá nóng phỏng tay, ném cảng xa càng tốt Lúc nghe thấy Vân Giai Kỳ muốn đem người đi, ông ta hận không thể ngay lập tức đưa Lâm Tĩnh Anh cho Vân Giai Kỳ, tránh cho bà ta đột nhiên chết trong nhà, như vậy sẽ càng thêm xui xẻo cho ông ta.

.
 
Hai Thai Năm Bảo Tổng Tài Bẫy Được Vợ Ngoan
Chương 980: 980: Chương 976


‘Vân Ngọc Hân không thế đem những chuyện kia nói cho Vân Lập Tân.

Thấy mọi chuyện đã không thể thay đổi được nữa, cô ta đảo mắt nhìn một vòng, trong đầu nghĩ ra kế hoạch gì đó, sau đó liền nói với Vân Lập Tân: “Vậy cũng tốt!
Ngày mai con sẽ ở nhà chờ Vân Giai Kỳ đến đem người đi”
Ừ, con khiêm tốn một chút, bớt chọc giận cô ta, tránh để cô ta lại nhấm.

vào Vân Liên.

Bây giờ Vân Liên không thể chịu thêm bất cứ cuộc tranh chấp nào nữa”
“Con biết rồi!”
‘Vân Giai Kỷ cúp máy, nhìn về phía Bạc Tuấn Phong nói: “Ngày mai tôi sẽ đi đón Lâm Tính Anh về đây”
“Có cần anh đi cùng em không?”
“Chỉ là đi đón người thôi, không cần đâu”
Bạc Tuấn Phong nói: “Anh sẽ sai người đưa em đi”
“Được”
Xe dừng ở bên trong gara.

Mới vừa xuống xe, Vân Giai Kỳ liền vội vã trở về nhà Thân thể thật sự của Vũ Minh và Mạn Nhi đã rõ ràng, trong lòng cô cực kì cảm động, chỉ muốn chạy thật nhanh trở về ôm chặt hai đứa bé.

Đột nhiên, Bạc Tuấn Phong kéo tay cô lại.

“Chờ một chút”
Vân Giai Kỳ quay đầu lại: “Sao vậy?”
“Có một chuyện anh vẫn chưa nói rõ với em”
“Chuyện gÏ?”
“Chuyện liên quan đến thân thế của Tiểu Bắc”
‘Vân Giai Kỳ nhíu mày hoài nghĩ: “Đó là chuyện gi?”
“Không phải lúc đâu em hỏi anh tại sao anh lại ngầm cho phép Lâm Thanh Thủy giữ cái thai đó, không bỏ đứa bé của cô ta?”
Nhắc tới chuyện này trong lòng Vân Giai Kỳ có chút không vui.

Bạc Tuấn Phong nhìn thấy vẻ mặt buồn râu của cô, anh liền tiến tới, ôn nhu nói: “Mộng Yến Mi nói, nếu như đứa bé trong bụng của Lâm Thanh Thủy thật sự là con của anh, vậy thì nếu máu cuống rốn được ghép thành công, nó có thể cứu được mạng Tiểu Bắc”.

Truyện chính ở — TRUМtruy en.

м E —
Ánh mắt Vân Giai Kỳ có chút hốt hoảng.

Mặc dù cô rất thương Tiểu Bắc nhưng cô cũng sẽ không rộng lượng đến mức đói Bạc Tuấn Phong thấy cô còn chưa kịp phản ứng, lại nói: “Đồ ngốc, Tiểu Bắc cũng là con trai của em”
‘Vân Giai Kỳ trợn to hai mắt: “Anh nói cái gì?”
“Tiểu Bắc là con của chúng ta, đứa bé là em trai của Vũ Minh và Mạn Nhi”
“Làm sao có thể.

.


“Lúc đâu em mang thai ba đứa bé, nhưng bác sĩ nói một đứa trong đó đã chết yếu.

Thật ra không phải do chết yếu mà đã bị y tá ôm đi, bán vào chợ đen.

Sau khi cảnh sát phá án xong, bọn họ không tìm thấy được cha mẹ của đứa bé nên đã quyết định căn cứ vào kho DNA để giám định, sau đó đưa đứa bé tới nhà họ Cung”
Lúc này Vân Giai Kỳ mới kịp phản ứng lại.

Ban đầu, đúng là cô đã không nhập thông tin DNA của bản thân vào kho dữ liệu.

.
 
Hai Thai Năm Bảo Tổng Tài Bẫy Được Vợ Ngoan
Chương 981: 981: Chương 977


Nhưng cô và nhà họ Cung có quan hệ máu mủ.

Cho nên “Tiểu Bắc… cũng là con trai tôi sao?”
“Cái này.

.

” Chuyện này quá đột ngột!
Trong lòng Vân Giai Kỳ không có chút chuẩn bị nào cả!
Mặc dù Tiểu Bắc vẫn luôn thân thiết với cô, gọi cô là mẹ, coi cô như người thân trong nhà.

Cô cũng coi Tiểu Bắc như con trai mình, yêu thương hết mực.

Nhưng đây là hai chuyện khác nhau!
Từ trước đến nay, cô vẫn luôn đau lòng đứa con đã chết yếu của mình.

Hôm nay cô mới biết được sự thật, Tiểu Bắc chính là đứa bé năm đó.

Hơn nữa Tiểu Bắc vẫn còn sống.

Trong lúc nhất thời, tâm trạng Vân Giai Kỳ đan xen lẫn lộn, vừa ngạc nhiên vui mừng, vừa đau lòng cho Tiếu Bắc Khó trách Tiểu Bác lại thân thiết với cô như vậy, khó trách cô luôn cảm thấy yêu thích, thương yêu đứa bé này một cách kì lạ Mẫu tử liền tâm, một giọt máu đào hơn ao nước lã.

Gen trong người đứa bé chính là bãng chứng rõ nhất “Thì ra Tiểu Bắc là con của côi Hốc mắt Vân Giai Kỳ nóng lên, bỗng nhiên cô cảm thấy số phận thật trêu người, nhưng có lẽ đây chính là món quà tốt nhất mà ông trời ban cho cô.

“Có thật không?”
Vân Giai Kỳ không dám tin những gì mình vừa nghe thấy: “Anh sẽ không gạt tôi chứ?”
“Anh sẽ không lừa em”
“Nhưng anh đã lừa tôi”.

Truyện Đoản Văn
“Giai Kỳ, anh nói rồi, anh sẽ không gạt em lần nữa lạc Tuấn Phong khẳng định lại Anh thương cô còn chưa đủ, sao lại có thể làm ra việc khiến cô đau lòng chứt Vân Giai Kỳ cực kì cảm động, cô tiến tới ôm chặt người đàn ông trước mắt, nước mắt chỉ trực tuôn rơi: “Sao anh không nói cho tôi biết sớm hơn? Anh còn nói anh không gạt tôi! Anh sớm đã biết thân thế của Tiếu Bắc, vậy mà lại giấu tôi cho tới tận bây giờ?”
“Ừ, đều tại anh” Bạc Tuấn Phong đưa tay xoa nhẹ khóe mắt cô, xóa đi những giọt nước mắt còn đọng lại trên má.

“Tất nhiên là tại anh rồi! Anh phải nói cho tôi biết sớm hơn chứ”
Chính anh đã khiến cô đã bỏ lỡ Tiểu Bắc quá nhiều.

Vân Giai Kỳ đột nhiên nghĩ tới chuyện gì đó.

“Nhà họ Cung có biết thân thế của Tiểu Bắc không?”
cái Bạc Tuấn Phong gật đầu “Bọn họ biết sao?”
“Ừ, nhưng không biết bọn họ đã biết được bao nhiêu” Lông mày Bạc Tuấn Phong có chút vặn vẹo, nhất thời không nói lên lời Mộng Yến Mi biết Tiểu Bắc là con trai anh nhưng bà ta cũng không nhắc tới Vân Giai Kỳ.

Vi vậy, anh có chút hoài nghị, rốt cuộc bà ta đã biết được những gì: ‘Vân Giai Kỳ nói: “Dì anh thương Tiếu Bắc như vậy, nhất định sẽ không dám nói cho anh chuyện này.

Nếu để nhà họ Bạc biết, đến lúc đó, nhà họ Cung chắc.

chắn sẽ phải giao quyền nuôi dưỡng Tiểu Bắc cho bọn họ”
“Ừ” Bạc Tuấn Phong trả lời: “Nếu không phải vì bệnh tình của Tiếu Bắc không thể giấu được nữa thì chỉ sợ bà ta vẫn sẽ tiếp tục che giấu nó.


Vân Giai Kỳ có chút bưồn bực.

“Bà ta không cảm thấy làm vậy có chút quá đáng sao?” Vân Giai Kỳ nói: *Dẫu sao Tiểu Bắc cũng không phải cháu ruột của bà ta, việc bà ta giấu giếm thân phận của Tiểu Bắc rõ rằng là có âm mưu”
Bạc Tuấn Phong không lên tiếng.

Anh suy đoán rất có thể Mộng Yến Mi cũng biết thân thế của Tiếu Bắc.

.
 
Hai Thai Năm Bảo Tổng Tài Bẫy Được Vợ Ngoan
Chương 982: 982: Chương 978


Bao gồm cả chuyện Vân Giai Kỳ là mẹ ruột của Tiếu Bắc.

Thậm chí trong tất cả mọi người, bà ta là người biết sớm nhất.

Nhưng bà ta lại lựa chọn che giấu chuyện này.

Chính vì điều này, Bạc Tuấn Phong có chút không vui.

Nếu không phải vì bệnh của Tiểu Bắc, bà ta nhất định sẽ tiếp tục lừa gạt mọi người.

“Bây giờ cũng không phải là lúc nghĩ tới những chuyện này” Vân Giai Kỳ nói: “Ngày mai, tôi sẽ đi đón Lâm Tính Anh về đây, tôi không yên tâm để bà ta ở nhà họ Vân”
sự, ‘Vân Giai Kỳ bước vào biệt thự, sau đó đi lên lầu.

Trước tiên, cô muốn đi xem Cung Bắc.

Cung Bắc vẫn luôn ở trong phòng vô khuẩn.

Lúc Vân Giai Kỳ còn nằm viện, đứa nhóc này vẫn luôn ở bên cạnh cô.

Sau khi cô xuất viện, mỗi tuần Tiểu Bắc đều có thể rời khỏi phòng vô khuẩn một khoảng thời gian.

Nhưng trong khoảng thời gian đó, sức đề kháng của Tiểu Bắc cảng ngày càng kém, lại đành phải trở về phòng vô khuẩn.

‘Vân Giai Kỳ vừa đi tới cửa liền nhìn thấy Cung Bác ôm chặt chăn đang ngủ say.

Cô không muốn đánh thức thẳng bé, chỉ có thế đứng lăng lẽ trước cửa một lúc, sau đó lên phòng, ‘Vân Giai Kỳ đi tới cửa phòng của Vũ Minh, cô nhẹ nhàng đầy cửa.

Vừa bước vào, cô thấy Vũ Minh đang ngồi trên bàn đọc sách, Mạn Nhi thì nằm trên thảm, đang vẽ tranh tô màu.

Nhìn thấy Vân Giai Kỳ, Vũ Minh và Mạn Nhi ngay lập tức quay đầu lại.

Vũ Minh thấy cô đã trở lại, khóe miệng giơ cao, nở nụ cười tươi về phía cô.

Mạn Nhi quay ngoät đầu sang một bên, đem cả khuôn mặt nhỏ nhắn vùi trong gối ôm, không thèm để ý tới cô.

Khoảng thời gian này, Mạn Nhi đều uống thuốc đúng giờ.

Loại thuốc này có tác dụng làm ổn định tâm lý.

Lúc trước tâm trạng của Mạn Nhi vẫn luôn không ốn định, có thế tùy lúc đột nhiên tức giận, nhưng từ sau khi Mạnh Đồng Thanh kê đơn thuốc này thì chỉ cần uống thuốc đúng giờ, tâm trạng của Mạn Nhi đã ổn định hơn nhiều.

Mặc dù biếu hiện bên ngoài vẫn không thân thiết với cô như cũ nhưng lúc đó Mạnh Đồng Thanh đã nói, dù sao phần lớn kí ức của Mạn Nhi đều đã biến mất.

Vi vậy, trong số những kí ức ít ỏi còn sót lại của Mạn Nhi thì đối với cô bé: mà nói, Vân Giai Kỳ giống như một người xa lạ Nhưng Vân Giai Kỳ không trách Mạn Nhi Tất cả cũng đều là do chuyện tốt của Bạc Ngạn Thiên đã làm.

‘Vân Giai Kỳ đi vào trong phòng, cô ngồi xuống đối diện Mạn Nhi, nhìn cô bé vẽ tranh.

Mạn Nhĩ thật có thiên phú về mỹ thuật.

Mặc dù cô bé chưa được học qua trường lớp bài bản, nét vẽ vẫn còn non.

nớt nhưng Mạn Nhi đã có thể phối màu sắc, đường nét hải hòa cho bức tranh.

Tài năng thiên phú đó của Mạn Nhi có lẽ chính là do di truyền từ gen mỹ.

thuật của Vân Giai Kỳ.

Nhìn thấy bức tranh đã vẽ được một nửa của Mạn Nhị, trong lòng Vân Giai Kỳ không khỏi cảm thấy xúc động, trước ngực lộp bộp’ mấy tiếng.

Cô cũng biết một chút về đoán tâm lý trẻ em qua tranh vẽ.

Những bức tranh do đứa trẻ vẽ ra, trong đó thường thường sẽ thể hiện nội tâm, tâm trạng của đứa trẻ đó.

Mạn Nhi vẽ một ngôi nhà lớn trên giấy.

Ngôi nhà có chóp mái, có ống khói, nhưng lại không có cửa số, cửa ra vào..
 
Hai Thai Năm Bảo Tổng Tài Bẫy Được Vợ Ngoan
Chương 983: 983: Chương 979


Bên cạnh ngôi nhà, Mạn Nhi về một bé gái mặc váy, đứng lẻ loi bên cạnh một cái cây, biểu cảm trên mặt có chút bưồn bã, ánh mắt chỉ nhìn xuống dưới, trông giống như đang khóc.

Bầu trời thì u ám, ảm đạm.

Một mảng lớn của bức vẽ được cô bé dùng bút chì màu xám tô thật đậm.

Trong bức tranh, mây đen giăng kín bầu trời, thật giống như sắp mưa.

Ngôi nhà trong bức tranh cũng chính là hình ảnh ngôi nhà trong cảm nhận của Mạn Nhi, không hề có cảm giác an toàn.

Ngôi nhà Mạn Nhi vẽ ra xung quanh đều không có cửa, cửa sổ, cô bé không thể nào tiến vào.

Từ đó có thế thấy rõ được sự cô đơn, cô độc trong nội tâm Mạn Nhi.

Nhìn bức vẽ này khiến Vân Giai Kỳ cảm nhận được sự mất mát, cô đơn, tuyệt vọng…
Cô bé trong bức tranh không thế vào trong nhà, chỉ đành cô đơn đứng một mình bên cạnh cái cây.

Trong thâm tâm Mạn Nhi khát vọng ấm áp, khao khát một mái nhà.

Cô bé cần nhất chính là cảm giác an toàn.

.

Truyện Mỹ Thực
Mạn Nhĩ trợn mắt nhìn cô.

Cô bé nhìn Vân Giai Kỳ cầm bức vẽ của mình, sau đó sợ hãi đưa tay ra muốn lấy lại nhưng cuối cùng lại lặng lẽ rụt tay trở về.

Cái miệng nhỏ nhẫn của cô bé vếnh lên, tỏ vẻ bất mãn.

Đột nhiên Vân Giai Kỳ cầm bút màu lên, bắt đầu giúp cô bé vẽ.

Cô vẽ một cái cửa cho ngôi nhà, thêm một cái cửa số bên cạnh.

Ngay sau đó, cô dùng bút màu xanh da trời tô lại chỗ bầu trời xám xịt trên bức tranh, biến nó trở thành màu xanh đậm dịu nhẹ của ban đêm.

Ở trên bầu trời, cô vẽ thêm một văng trăng sáng, sau đó tiện thể tô thêm mấy ngôi sao nhỏ.

Phía dưới Vân Giai Kỳ còn vẽ rất nhiều cây cỏ, hoa lá và cả những con đom đóm bay lượn xung quanh.

‘Về phía ngôi nhà, cô vẽ hình ảnh một người phụ nữ đang đứng trước cửa, trên mặt mỉm cười hạnh phúc, nhìn về phía cô bé.

Người phụ nữ hiền hậu giang hai cánh tay, hoan nghênh cô bé trở về nhà.

‘Sau khi vẽ xong, Vân Giai Kỳ dè dặt đưa tới trước mặt Mạn Nhi “Con thích không?”
Mạn Nhi đưa tay cầm bức tranh, chắng hiểu sao sau khi được sửa đổi lại, bức tranh đã không còn cảm giác u ám, tĩnh lặng nữa, mà thay vào đó là cảm giác ấm áp.

Ngôi nhà có cửa sổ, có cửa ra vào rộng mở.

Ban đêm, ánh đèn sáng bừng khắp phòng, tạo nên cảm giác ấm cúng.

Người phụ nữ trong bức tranh cũng mặc chiếc váy giống hệt như cô bé, luôn trong tư thế giang tay đón chào.

Mạn Nhi xem xong bức tranh liền lập tức hiểu ra.

Cô bé có chút kinh ngạc, đồng thời dùng ánh mắt khó tin nhìn về phía Vân Giai Kỳ.

“Mạn Nhi, mẹ vẫn luôn đợi con về nhà!” Vân Giai Kỳ thử thăm dò: “Con chẳng qua là đi ra ngoài chơi rất muộn sau đó không dám về trở nhà nhưng mẹ vẫn luôn lo lắng cho con, sợ con đi lạc đường cho nên mẹ vẫn luôn mở cửa đợi con trở về!”
Mạn Nhĩ nhìn Vân Giai Kỳ một chút, sau đó lại nhìn người phụ nữ mỉm cười trong bức tranh.

Trong lúc nhất thời cô bé không lên tiếng, dường như đang suy nghĩ gì đó.

‘Vũ Minh cũng bị hấp dẫn bởi bức tranh vẽ của Vân Giai Kỳ, Cậu bé ngồi bên cạnh Mạn Nhị, cầm lấy bức tranh trong tay cô bé, nhìn một cái sau đó liền bị những nét vẽ tính tế trong bức tranh thu hút.

Cảm giác thật ấm áp.

Ban đầu nhìn thấy bức vẽ này của Mạn Nhi, cậu bé cảm thấy quá u ám, trong lòng không được thoải mái Nhưng sau khi Vân Giai Kỳ sửa lại xong, bức vẽ mang lại cho cậu bé cảm giác vô cùng ấm áp, “Đây là Mạn Nhi”
‘Vũ Minh ngay lập tức nhận ra cô bé trong bức tranh Mạn Nhĩ cũng có một cái váy giống hệt như cô bé trong tranh.

“Đây là..” Ánh mắt của Vũ Minh rơi vào người phụ nữ trong tranh, sau đó lại dời ánh mắt về phía Vân Giai Kỳ, Đây chính là dì!.
 
Hai Thai Năm Bảo Tổng Tài Bẫy Được Vợ Ngoan
Chương 984: 984: Chương 980


‘Vân Giai Kỳ hy vọng Mạn Nhi có thể sớm khôi phục trí nhớ, cho dù không thể tìm lại được kí ức lúc trước nhưng cô cũng không muốn cô bé đề phòng mình như vậy.

Mạn Nhi của lúc trước đáng yêu hơn nhiều!
Lúc đó cô bé vừa ngây thơ lại vừa hồn nhiên biết bao!
“Ngoan.

Đã không còn sớm nữa, Vũ Minh và em gái mau đi nghỉ ngơi đi!”
“Vâng”
Cô dỗ hai đứa bé lên giường ngủ.

Điều khiến Vân Giai Kỳ vui mừng chính là dường như Mạn Nhỉ không còn chống cự đối với cô nữa.

Lúc trước, Mạn Nhi luôn nhìn cô với ánh mắt thù địch.

Hôm nay, cho dù Vân Giai Kỳ tự tay đắp chăn cho cô b: không tỏ vẻ chán ghét, nhưng cũng không thân mật mấy, Vân Giai Kỳ đi tới cửa, tắt đèn, sau đó quay người lại nói với hai đứa bé: “Ngủ ngonl”‘ Vũ Minh trả lời một tiếng: “Dì cũng ngủ ngon!”, nhưng phía Mạn Nhi vẫn im.

lặng, không lên tiếng.

Trong lòng Vân Giai Kỳ có chút mất mát hụt hãng.

Cô đóng cửa lại rồi rời đi, Mạn Nhi cũng Hôm sau.

Nhà họ Vân.

‘Vân Lập Tân đã đi tới công ty ‘Vân Giai Kỳ lái xe đến nhà họ Vân.

Lúc cô đi tới cửa còn chưa kịp đưa tay lên gõ thì cánh cửa đã được mở từ bên trong.

Là Vân Ngọc Hân tự mình ra mở cửa.

Cô ta vừa nhìn thấy Vân Giai Kỷ, mở miệng lãnh đạm nói: “Cô tới rồi!”
Vân Giai Kỳ nói: “Người đâu?”
“Ở trên lầu”
“Bà ấy vẫn chưa tỉnh lại sao?”
‘Vân Ngọc Hân trả lời: “Cô tự mình đi lên xem không phải sẽ rõ nhất sao?”
Vân Giai Kỳ đi lên lâu Cô đấy cửa phòng đi vào, sau đó nhìn thấy Lâm Tính Anh đang năm trên giường, cạnh đầu giường có đặt một chiếc máy thở.

Trên người bà ta cảm đầy dây ống.

‘Vân Giai Kỳ đi vào trong phòng, đóng cửa lại.

Cô ngồi xuống mép giường.

Ngay lúc này trong phòng chỉ có hai người cô và Lâm Tĩnh Anh, ‘Vân Giai Kỳ nhẹ nhàng nắm lấy tay Lâm Tĩnh Anh.

Tay bà ta khô nút, có chút lạnh lẽo.

Có lẽ để tay ở bên ngoài quá lâu nên mới trở nên như vậy.

Nhìn khuôn mặt nhợt nhạt của Lâm Tĩnh Anh, trong lòng Vân Giai Kỳ bỗng có chút xúc động Cô mơ hồ cảm thấy chuyện này có chút kỳ lạ Lâm Tĩnh Anh tự nhiên ngã từ trên lâu xuống, hơn nữa tình trạng còn cực kỳ nghiêm trọng, đến bây giờ cả người vẫn chưa tỉnh lại.

Sau đó, Vân Lập Tân cùng Vân Ngọc Hân một mực muốn đón bà ta về nhà Theo như lời giải thích của Vân Ngọc Hân, dạo gần đây giới truyền thông hết sức chú ý tới chuyện nhà họ Vân.

Bây giờ Lâm Tĩnh Anh năm ở bệnh viện khó tránh khỏi sẽ có những kẻ săn tin đột nhập vào chụp ảnh để lấy thông tin viết bài.

Vì vậy, hai người bọn họ mới muốn đón Lâm Tĩnh Anh về nhà.

Nhưng đối với lời nói của Vân Ngọc Hân, Vân Giai Kỳ sẽ không tin dù chỉ một chữ, Cô không yên tâm giao Lâm Tính Anh vào trong tay Vân Lập Tân và Vân Ngọc Hân!
Ai biết được nếu giao Lâm Tĩnh Anh vào tay hai cha con độc ác kia, bọn họ sẽ chăm sóc tốt cho bà ta sao?
‘Vân Giai Kỳ nói: “Tôi đến đón bà về”
Cô vừa nói vừa đem tay của Lâm Tĩnh Anh bỏ vào trong chăn, sau đó đứng dậy khỏi giường.

Lúc cô vừa đứng lên, ngay lập tức một bên tay nắm lại..
 
Hai Thai Năm Bảo Tổng Tài Bẫy Được Vợ Ngoan
Chương 985: 985: Chương 981


‘Vân Giai Kỳ giật mình kinh sợ.

Cô nhìn về phía Lâm Tĩnh Anh, không biết từ lúc nào bà ta đã tỉnh.

Lâm Tĩnh Anh trợn tròn mắt, ánh mắt vô hồn nhìn Vân Giai Kỳ, phía dưới dùng sức nắm chất tay cô.

“Bà, bà tỉnh rồi sao?..” Lâm Tĩnh Anh đã tỉnh!
‘Vân Giai Kỳ ngạc nhiên hỏi, trong lòng cũng có chút mừng rỡ.

‘Vân Ngọc Hân nói, Lâm Tính Anh khả năng cao sẽ trở thành người thực vật Bác sĩ cũng đã xác nhận, trong thời gian này Lâm Tĩnh Anh không thể nào tỉnh lại được!
Lâm Tĩnh Anh đột nhiên mở mát khiến Vân Giai Kỳ không khỏi bất ngờ.

Lâm Tĩnh Anh kéo chặt tay cô, há miệng to mấy cái dường như muốn nói đó nhưng lại không phát ra âm thanh nào.

‘Vân Giai Kỳ lập tức cúi thấp người xuống, đưa tai gần tới.

“Bà muốn nói gì với tôi?”
“Hả?”
‘Vân Giai Kỳ không hiểu ý của Lâm Tĩnh Anh.

Bà ta cực kỳ kích động, mặt đỏ ửng, cần chặt răng, một lúc sau lại nói ra được một vài tiếng “Mau.mau đi..”
Trong đáy mắt Lâm Tĩnh Anh tràn đầy sự lo lầng, kinh sợ.

Vân Giai Kỳ dở khóc dở cười nói: “Tôi biết, lần này tôi tới đây là để đón bà về nhà”
“Cô mau đi… cô đừng… đừng ở lại nơi này… đi mau.”
“Cái gì?”
“Không cần… không cần lo cho tôi Mỗi âm thanh Lâm Tĩnh Anh nói ra đều hết sức khó khăn.

Bà ta nằm chặt tay Vân Giai Kỳ đến mức làm cô phát đau.

“Không cần đế ý tới tôi, cô mau rời đi..”
‘Thật ra, Lâm Tính Anh đã tỉnh lại từ sớm Nhưng bà ta không dám mở mắt.

Cả đêm hôm qua, Vân Ngọc Hân một mực canh bên giường bà ta.

Lâm Tĩnh Anh sớm đã tỉnh lại nhưng không dám mở mắt Thậm chí bà ta còn cảm nhận được hơi thở của Vân Ngọc Hân khi cô ta đi ngang qua.

Lâm Tĩnh Anh đã tỉnh lại, nhưng nếu như bà ta rơi vào trạng thái người thực.

vật thì chỉ cần Vân Ngọc Hân rút ống thở, bà ta sẽ vì không thở được mà mất mạng bất cứ lúc nào.

‘Vân Ngọc Hân cho rắng Lâm Tĩnh Anh không thể tỉnh lại được nữa, vì vậy cô ta không vội rút máy thở ra ngay.

Lâm Tĩnh Anh nào dám mở mắt.

Bà ta không dám để cho Vân Ngọc Hân biết chuyện bà ta đã tỉnh.

Trong lòng Lâm Tĩnh Anh rất rõ, nếu biết được chuyện này, Vân Ngọc Hân nhất định sẽ ra tay với bà ta Nếu để Vân Ngọc Hân phát hiện chuyện bà ta đã tỉnh, ai biết được cô ta sẽ lại làm ra việc gì nữa!
Lúc Vân Giai Kỳ đấy cửa bước vào, Lâm Tĩnh Anh còn tưởng là Vân Ngọc.

Hân, vì vậy bà ta nhâm chặt mắt lại, không dám phát ra âm thanh gì Cho đến khi Vân Giai Kỳ nói muốn đón bà ta trở về.

Lâm Tĩnh Anh đổ mồ hôi lạnh cả người.

Bà ta không nghĩ tới Vân Giai Kỳ sẽ trở lại.

Nhà họ Vân đối với bà ta mà nói, nơi đây chính là hang cọp.

Bà ta lo lắng Vân Giai Kỳ sẽ gặp phải chuyện gì.

Vì vậy mặc dù bị tổn thương não nghiêm trọng, các chức năng bộ phận trên cơ thể còn chưa hồi phục nhưng Lâm Tĩnh Anh vẫn cố gảng dùng hết sức lực đuổi ‘Vân Giai Kỳ đi.

Bà ta sợ Vân Giai Kỳ sẽ bị tổn thương.

Ngay lập tức Vân Giai Kỳ hiểu được Lâm Tĩnh Anh có lời muốn nói với cô.

Cô cũng nhìn ra được Lâm Tĩnh Anh đã tỉnh lại từ sớm, vừa lúc nãy bà ta chẳng qua là đang giả vờ bị hôn mê..
 
Hai Thai Năm Bảo Tổng Tài Bẫy Được Vợ Ngoan
Chương 986: 986: Chương 982


“Bà muốn nói gì “Đi.” Trên khuôn mặt Lâm Tĩnh Anh tràn ngập nước mắt, cố gắng giục cô mau rời đi “Nguy hiểm!”
‘Vân Giai Kỳ bất giác phản ứng lại, đứng lên, hoài nghỉ nói: “Có phải Vân Ngọc Hân chính là người đã khiến bà ra nông nỗi này đúng không?”
Hốc mắt Lâm Tĩnh Anh đỏ ửng, bà ta khẽ gật đầu, từ trong miệng khó khăn phát ra vài âm thanh: “Cô ta… muốn hại tôi, cũng muốn… hại cô…”
Ở trong mắt Lâm Tĩnh Anh, Vân Ngọc Hân hoàn toàn là một kẻ mất trí.

Vào.

ngày Vân Ngọc Hân đẩy mình xuống cầu thang, Lâm Ngọc Hân đã hiểu được.

Vân Ngọc Hân muốn đồn bà ta vào chỗ chết Mặc dù cuối cùng Lâm Tĩnh Anh có thể may mản sống lại nhưng Vân Ngọc Hân nhất định sẽ không để bà ta sống sót rời khỏi nhà họ Vân.

Vân Ngọc Hân vẫn luôn muốn xóa hết dấu vết, chứng cứ phạm tội của mình, mà Lâm Tĩnh Anh lại biết bí mật cố ý giết người của cô ta, sao Vân Ngọc.

Hân lại có thể bỏ qua cho bà ta chứ?

“Tại sao cô ta lại làm thế?”
‘Vân Giai Kỳ không dám tin, sao Vân Ngọc Hân lại trở nên mất trí như vậy?
“Đều là cô ta làm… ám sát cô… cố ý thuê người cướp máy bay, đều là cô ta làm..” Lâm Tĩnh Anh khó khăn nói từng chữ, Vân Giai Kỳ nói: “Vì bà đã phát hiện ra bí mật cho nên Vân Ngọc Hân mới đuổi cùng giết tận bà?”
“tư Đột nhiên Lâm Tĩnh Anh trợn to hai mắt, nhìn về phía sau lưng Vân Giai Kỳ ‘Vân Giai Kỳ mơ hồ cảm thấy có động tĩnh sau lưng.

Lúc cô chưa kịp xoay người lại, ở phía sau liền xuất hiện một bàn tay cầm chiếc khăn vòng ra phía trước bịt kín miệng và mũi cô!
Là thuốc mêt ‘Vân Giai Kỳ lập tức nhận ra mùi này, cố gắng nín thở, “k3ấth Cô vùng vẫy một trận, sau đó cả người đột nhiên mềm nhữn ngã xuống đất.

Chờ đến khi Vân Giai Kỳ ngất đi, lúc này Vân Ngọc Hân mới ném cái khăn xuống đất, cúi xuống đá đá chân của Vân Giai Kỳ xác định cô đã bất tỉnh hẳn rồi sau đó mới ngẩng đầu lên nhìn Lâm Tính Anh, lạnh lùng nói: “Thì ra bà đã tỉnh lại từ sớm”
Lâm Tĩnh Anh trơ mắt nhìn Vân Giai Kỳ ngã xuống đất, thấy cô đã bất tỉnh thì bà ta vội vàng mở miệng: “A a a”
“Bác sĩ nói khả năng mẹ trở thành người thực vật rất lớn, không ngờ mẹ đã sớm tỉnh lại, mẹ đang diễn kịch trước mặt con sao?”
Làm sao Lâm Tĩnh Anh có thể nghe thấy những lời này của Vân Ngọc Hân.

Bà ta không biết Vân Thục Hân bọc gì trong khăn tay, tại sao sau khi Vân Giai Kỳ nhìn thì lại ngã xuống đất.

“Yên tâm, cô ta chưa chết mà chết cũng không được” Vân Ngọc Hân dừng lại một chút, sau đó nói thêm: “Tạm th Lâm Tĩnh Anh sửng sốt: Ra đi!”
Ngay khi cô ta nói xong, ngay lập tức trên ban công xuất hiện một người đàn ông, ‘Vân Ngọc Hân n( Lâm Tĩnh Anh càng thêm sửng sốt.

Bà ta không ngờ rằng vẫn có một người trốn trên ban công.

‘Vân Ngọc Hân chỉ vào Vân Giai Kỳ nói: “Đưa cô ta lên xe đi!”
Nói xong, cô ta lại nhìn về phía Lâm Tĩnh Anh, trợn mắt rồi ra lệnh với người đàn ông: “Đưa mẹ tôi lên xe luôn”
Người đàn ông gật đầu.

Ngay lập tức người đàn ông bước đến giường và rút máy thở của Lâm Tĩnh Anh, hô hấp của Lâm Tĩnh Anh trở nên đồn dập.

Người đàn ông cúi người túm lấy cổ áo bà ta, xong đó xoay người đặt Lâm Tĩnh Anh trên vai.

Anh ta đi đến gần Vân Giai Kỳ, dùng chân đá cô, thấy cô đã bất tỉnh, anh ta nằm lấy cổ áo rồi kéo cô ra khỏi phòng, Lâm Tĩnh Anh bị người đàn ông giữ chặt ở trên vai, một chút giấy dụa cũng không có.

Bà ta trơ mắt nhìn Vân Giai Kỳ bị kéo đi, khi lên đến đầu cầu thang, người đàn ông đã không chút chút do dự đá Vân Giai Kỳ xuống cầu thang..
 
Hai Thai Năm Bảo Tổng Tài Bẫy Được Vợ Ngoan
Chương 987: 987: Chương 983


Vân Giai Kỳ nhẹ nhàng lăn xuống cầu thang, người đàn ông khiêng Lâm Tĩnh Anh xuống lầu, sau đó lại nhấc Vân Giai Kỳ đi về phai nhà để xe.

Trong nhà để xe.

Xe của Vân Giai Kỳ đã ở đây.

Người đàn ông đặt Vân Giai Kỳ vào chỗ ghế phụ, thắt dây an toàn, để Lâm Tĩnh Anh vào ghế sau rồi khóa xe lại Anh ta cầm cờ lê lên, ngồi xổm xuống bên cạnh lốp xe, phá hỏng chỗ phanh xe, mở cửa xe, võ nhẹ vào mặt Vân Giai Kỳ, thấy cô chưa tỉnh lại, anh ta cười hài lòng, ‘Vân Ngọc Hân bước tới gần người đàn ông nói: ‘Kế hoạch lần này chỉ có.

thể thành công, không được thất bại!”
“Yên tât Người đàn ông ngồi vào ghế lái, giữ vô lăng và khởi động xe.

Xe từ từ lái ra khỏi biệt thự, đi hết con đường ngoãn ngoèo.

Tới cổng biệt thự, có hai chiếc ô tô lướt qua Bạc Tuấn Phong lái chiếc Aston Martin dừng lại đột ngột.

Anh đột nhiên nhìn vào kính chiếu hậu, liếc nhìn chiếc xe mới chạy qua, liền nhận ra biển số xe của Vân Giai Kỳ, Xe của Vân Giai Kỳ?
Nhưng anh vừa nhìn thấy một người đàn ông lạ trên ghế lái Bạc Tuấn Phong nhanh chóng nhận ra tình hình không ổn, q*** t** lái và nhanh chóng và đuối theo xe của Vân Giai Kỳ, Tại ngã tư cột đèn giao thông, xe của Vân Giai Kỳ xuất phát trước, xe của Bạc Tuấn Phong bị bỏ lại phía sau.

Đèn đỏ.

Anh quan sát từng dòng xe đông đúc, Bạc Tuấn Phong đột nhiên sang số, đạp ga, lao qua đèn đỏ, nhanh chóng vượt qua dòng xe đang tắc nghẽn và đuổi theo xe của Vân Giai Kỳ Tại ngã tư của đường cao tốc Panshan, người đàn ông phanh gấp.

Sau khi ra khỏi xe, anh ta kéo vân giai kỳ vào ghế lái, lại tháo một cặp phanh xe khác rồi đóng cửa, đặt chân vân giai kỳ lên chân ga, điều chỉnh hệ thống điều khiển lộ trình đi và đóng cửa lại, chiếc xe lao vào đường cao tốc Panshan với tốc độ con đường quanh co với tốc độ tám mươi Chiếc Aston Martin theo sát phía sau.

Bên trong xe, Lâm Tĩnh Anh ngã ra sau, thấy Vân Giai Kỳ đang ngồi ngay chỗ lái xe, nhìn thẳng vào phía trước xe, Vân Giai Kỹ vẫn còn đang bất tỉnh, trong lòng bà ta thấp thỏm lo lắng Xe đang ở chế độ tự điều khiển lộ trình.

Nhưng nếu Vân Giai Kỳ còn không tỉnh lại, trước mặt đột nhiên thay đổi thì kết cục của chiếc xe là gặp tai nạn dẫn đến tử vong.

Lâm Tĩnh Anh không biết sức mạnh từ đâu phát ra, bà ta giấy dụa một lúc, cuối cùng cũng ngồi dậy, chật vật giơ bàn tay tê dại lên, nảm lấy quân áo của Vân Giai Kỳ, liều mạng xé nát.

“Vân… Giai Kỳ”
Chức năng ngôn ngữ của bà ta bị suy giảm nghiêm trọng, bà ta không thế nói rõ ràng được vì vậy bà ta chỉ có thể tuyệt vọng hét vào tai Vân Giai Kỳ.

“Aaa!”
Vân Giai Kỳ giật mình tỉnh lại, cô mở mắt ra thì một chiếc xe tải lớn và xe chở xi măng đang lao tới, âm thanh bấm còi không ngừng vang lên.

Xe của cô như mất kiểm soát và bị cuốn vào gầm xe chở xi măng!
‘Vân Giai Kỳ đánh tay lái theo bản năng, mặc dù chưa khôi phục sức khỏe nhưng cô vẫn điều khiển vô lăng bãng cả hai tay theo bản năng.

Trên đường cao tốc, chiếc xe của Vân Giai Kỳ đang lao đi với tốc độ không đối, vẫn lao thẳng với tốc độ tám mươi.

Chiếc xe Aston Martin nhanh chóng đuổi kịp và lái xe sát cánh cùng xe của cô, Bạc Tuấn Phong cô gảng tăng tốc độ, chuyển sang chế độ thể thao tốc độ cao và đuổi kịp xe của Vân Giai Kỳ, Anh hạ cửa kính xe xuống, qua cửa kính xe nhìn thấy khuôn mặt mê man của Vân Giai Kỳ, cô giữ chặt tay lái nhưng đôi mắt vẫn không mở ra được..
 
Hai Thai Năm Bảo Tổng Tài Bẫy Được Vợ Ngoan
Chương 988: 988: Chương 984


Bạc Tuấn Phong đập còi điên cưồng, tiếng còi chói tai đột ngột thu hút sự chú ý của cô, ‘Vân Giai Kỳ quay đâu lại và nhìn thấy một chiếc xe thể thao đang đi song song với cô, ngay lúc này ánh mắt lo lắng của Bạc Tuấn Phong đã hấp dẫn sự.

chú ý của cô, “Vân Giai Kỳ!”
Giọng anh nhanh chóng bởi vì gió mà không nghe rõ.

‘Vân Giai Kỳ cắn chặt hàm rãng và giật tóc, cuối cùng cũng lấy lại được sự tỉnh táo trong giây lát “Dừng lại!”
Bạc Tuấn Phong hoàn toàn không biết chuyện gì đã xảy ra với Vân Giai Kỳ, nhưng lúc này trông cô ấy không tỉnh táo cho lảm, nhìn chiếc xe của cô ấy mất kiểm soát trên đường cao tốc, thật đúng là hù dọa người khác.

Lâm Tĩnh Anh vẫn hét vào tai Vân Giai Kỳ: “A.

Bộ não của Vân Giai Kỳ cuối cùng cũng bắt đầu hoạt động, Cô không thế quan tâm được tình hình trước mắt, vừa cầm vô lãng vừa tránh xe cộ, cố gắng xác định con đường phía trước.

“Dừng lại!” Bạc Tuấn Phong vẫn đang điên cưồng hét to.

‘Vân Giai Kỳ nhấn phanh, nhưng phanh không hoạt động, chiếc xe không thể phanh lại được!
Xe không dừng được!
‘Vân Giai Kỳ há miệng, mồ hôi lạnh chạy ra từ sau lưng.

‘Đường cao tốc quanh co, lái xe với tốc độ cao, xe thì hỏng phanh!
‘Vân Giai Kỳ thản nhiên hạ cửa kính xe cho đến khi gió đột ngột tràn vào từ ngoài xe, cuối cùng thì cô cũng tỉnh táo hơn một chút Cô ngước mắt lên, nhìn thấy vẻ mặt tuyệt vọng của Lâm Tĩnh Anh trong gương chiếu hậu, cô chợt nhận ra chuyện này hẳn là do Vân Ngọc Hân gây ra Chiếc sơ này bị cô ta đụng vào.

‘Vân Ngọc Hân đúng là điên rồi “Mẹ, đừng sợ…
‘Vân Giai Kỳ vừa cố gắng giam số xe vừa trấn an Lâm Tĩnh Anh, nhưng việc giảm số không thế buộc xe dừng lại.

Cô vừa mở miệng, trái tim gần như mắc kẹt nơi cố họng!
Không xong rồi!
‘Vân Giai Kỳ nhìn biển báo phía trước, đoạn đường bên phải có thể lái xe ra khỏi con đường ngoãn ngoèo, cô không chút do dự quay đầu lái xe về phía đoạn đường, xe của Bạc Tuấn Phong nhanh chóng chạy theo.

Đường xuống dốc.

‘Vân Giai Kỳ nghiến răng nghin lợi, giảm số xuống vị trí thấp nhất, đột ngột “bùm” một tiếng, tốc độ của xe giảm xuống còn sáu mươi Cô liều mạng đạp phanh, chép lấy một cơ hội, hy vọng chiếc xe sẽ phanh lại ngay lập tức!
Vân Giai Kỷ chợt nhận ra ngã tư này là nơi cô bị tai nạn xe hơi cách đây năm năm.

Đúng lúc này, ở phía trước, có một chiếc xe lớn đột nhiên rẽ trái!
Thân xe dài gần cả chục mét vượt ra khỏi đầu xe của cô, tạo thành một hàng rào tử thần đáng sợ Giống như lịch sử đang được lặp lại!
‘Vân Giai Kỳ chợt nhớ lại ký ức năm năm về trước.

Chiếc xe của cô đã đâm sâm vào chiếc xe kéo lớn, thiếu chút nữa thì cô chết trong vụ tai nạn xe hơi đó!
Nhìn thấy xe phía trước lao về phía xe đầu kéo, Vân Giai Kỳ liều mạng đạp phanh, ngoài cửa sổ, tiếng lốp xe cào vào lòng đường vô cùng chói tai ‘Vết phanh sâu để lại trên đường nhựa Bạc Tuấn Phong nhanh chóng đuổi theo, anh lao thẳng về hướng cô, xe Aston Martin nhanh chóng tiếp cận xe của Vân Giai Kỳ, giây tiếp theo, anh lái một chiếc xe thế thao, đối đầu với xe của Vân Giai Kỳ, với quán tính và sức mạnh mạnh mẽ, chiếc xe của cô đã lướt về phía khu vực trống, ‘Vân Giai Kỳ chỉ cảm thấy thân xe đầy sự hỗn loạn kịch liệt..
 
Hai Thai Năm Bảo Tổng Tài Bẫy Được Vợ Ngoan
Chương 989: 989: Chương 985


Tia lửa bản tung tóe!
‘Vân Giai Kỳ đột nhiên hiếu ra, Bạc Tuấn Phong muốn đấy mui xe của mình sang một bên, theo bản năng cô quay người lại, trong tích tắc chiếc xe lao qua lan can, lao ra ngoài hàng chục mét, về phía ra của khoảng đất trống.

Cô chỉ cảm thấy đại não mình trống rỗng và hỗn độn!
Cô biết rằng Bạc Tuấn Phong đang bảo vệ cô.

Nhưng nếu anh làm điều này, xe của anh chắc chân sẽ va chạm với xe đầu kéo “Tuấn Phong!” Vân Giai Kỳ kêu lên Cô còn chưa kịp phản ứng, ngay sau đó, chiếc xe đã lao thẳng vào gốc cây, tất cả túi khí trong xe đều bung ra!
Dưới lực nổ cực lớn, Vân Giai Kỳ va vào túi khí an toàn, nhất thời mất đi ý thức.

Vài phút sau, cô tỉnh táo trở lại, nhanh chóng hồi phục lại ý thức, cô ngơ ngác mở mắt ra, nhìn thấy mui xe phía trước, đã bị móp méo nghiêm trọng, đầu xe bốc khói nghĩ ngút Bên tai, tiếng khóc hoảng loạn của Lâm Tĩnh Anh, cùng với tiếng còi xe cảnh sát nhanh chóng vang lên.

“Cứu người!”
“Gọi xe cấp cứu!”
“Cảnh sát đến rồi!”
Toàn bộ chiếc xe đã bị biến dạng rất nghiêm trọng, Vân Giai Kỳ cố gắng mở cửa xe, nhưng cửa xe méo mó khiến cô bị kẹt lại bên trong, Vài cảnh sát chạy đến bên hông xe, dùng tay và chân cạy cửa.

Lâm Tĩnh Anh ở rất gần cửa sổ, cửa sau hoàn toàn không mở được, ngay sau đó, cảnh sát phá cửa kính xe lôi bà ta ra khỏi cửa kính xe.

“Môt! Hai! Bai”
Cảnh sát vẫn đang cố gắng cạy cửa chỗ người lái xe ngồi Phải nghiêng cửa xe biến dạng thực sự rất khó mở.

Nhưng may mẫn thay, một số cảnh sát có kinh nghiệm, động tác linh hoạt, rất nhanh sau đó, cửa xe đã bị cạy tung.

Một cảnh sát dựa vào, thấy Vân Giai Kỳ vẫn tỉnh táo, nhẹ nhốm cười nói: “Người vẫn tỉnh táo!”
Anh ta vừa cởi dây an toàn cho Vân Giai Kỳ, vừa đưa cô ra ngoài, nhưng chân của Vân Giai Kỳ đã bị tấm chắn làm kẹt lại.

Toàn bộ phần đầu xe găm vào đuôi xe đâu kéo, trục bánh sau đã bị gãy nát, lốp xe văng hết ra ngoài không thấy vết tích.

Hàng chục cảnh sát vây xung quanh xe Aston Martin, ngay sau đó xe cứu hỏa cũng đến.

‘Vân Giai Kỳ hoàn toàn không nhìn thấy Bạc Tuấn Phong trong đám đông, chỉ thấy những người lính cứu hỏa đang cầm dụng cụ chuyên dùng dọn dẹp hiện trường.

“Thưa cô, cô bị thương rồi, cô có thể phối hợp với chúng tôi đế sơ cứu được không?”
Mấy y tá chạy đến.

Vân Giai Kỳ đấy bọn họ ra.

Cô lo lắng chạy về phía đám đông, trong đám đông chen chúc, cô đột nhiên thấy cửa xe Aston bị gãy ra ngoài.

Bên trong xe túi khí an toàn đã nổ và xẹp.

xuống.

Bạc Tuấn Phong cúi đầu xuống, máu chảy đây đầu dựa vào ghế lái Tóc trên trán lộn xộn che khuất lông mày, tuy nhìn không rõ sắc mặt nhưng có thể biết được anh đã hôn mê!
Nhân viên cảnh sát và đội cứu hỏa tích cực làm việc xung quanh chiếc xe thế thao, Bạc Tuấn Phong hoàn toàn bất tỉnh, yên tĩnh kẹt trong ghế lái.

‘Vân Giai Kỳ cảm thấy ngực thất lại: “Bạc Tuấn Phong!”
Cô vội vàng chạy đến bên chiếc xe thể thao, vươn tay định nảm lấy tay Bạc Tuấn Phong nhưng bị người khác ngăn lại Bác sĩ và y tá chạy đến lần nữa.

“Thưa cô, cô không được chạy lung tungf”
“Thả tôi rat”
Trong mắt của Vân Giai Kỳ đều là hình ảnh toàn thân đây máu của Bạc Tuấn Phong..
 
Hai Thai Năm Bảo Tổng Tài Bẫy Được Vợ Ngoan
Chương 990: 990: Chương 986


Sao anh lại bị thương đến mức này?
“Mau cứu lấy anh ấy.”
‘Vân Giai Kỳ giọng nói run run: “Anh chảy rất nhiều máu.

Cô không ngừng gọi tên anh.

Nhưng anh không hề có chút phản ứng gì cả.

Trong lòng Vân Giai Kỳ vô cùng hoảng hốt!
Cô không biết vết thương của anh như thế nào, có còn sống không!
“Anh ấy thế nào rồi…”
Cảnh sát nói: “Yên tâm, vẫn còn sống…”
“Chỉ là thùng xe bị biến dạng nghiêm trọng…”
“Cắt trụ B ra mới có thế lôi người raf Lực lượng cứu hỏa lấy máy cắt ra.

‘Vân Giai Kỳ nhìn đến sợ hãi “Hãy để tôi xem anh ấy…”
Vân Giai Kỳ đau khổ cầu xin xông qua rào chản, đến bên cạnh chiếc xe, đưa tay ra, không dễ dàng mới bắt được ống tay áo của Bạc Tuấn Phong.

Mu bàn tay của anh thị lạnh, giống như không có nhiệt độ.

Hai mắt Vân Giai Kỳ đỏ lên, nước mất đột nhiên rơi xuống: “Tuấn Phong anh tỉnh lại đi…”
Cô không ngừng vuốt tay anh, hận không thể truyền cho anh tất cả nhiệt độ cơ thể mình, Khi cảnh sát nhìn thấy toàn thân Vân Giai Kỳ cũng đây máu, cau mày gọi bác sĩ: “Mau đưa người bị thương đến bệnh viện!”
“Vâng”
Bác sĩ ép buộc kéo Vân Giai Kỳ đi nhưng Vân Giai Kỳ sống chết không muốn rời đi Cô phải nhìn thấy Bạc Tuấn Phong bình an vô sự thì mới có thể an tâm.

‘Vân Giai Kỳ giấy dụa kịch liệt khiến mấy cô y tá luống cuống đến vò đầu sứt trán, bác sĩ bước đến nâm cánh tay cô rồi tiêm cho cô một mũi thuốc an thần, cả người cô mềm nhữn và được đỡ lên cáng cứu thương.

Y tá đeo mặt nạ dưỡng khí cho cô và bắt đầu rửa sạch vết thương.

“Tuấn… Tuấn Phong…” Vân Giai Kỳ bất tỉnh mà vẫn gọi tên anh.

Cho đến khi cô được đưa vào xe cứu thương, cửa xe cứu thương đóng chặt lại kèm theo một tiếng “rầm”
“Thì lòng cô cũng bị đóng băng thành mảng lớn!
“Di du di du..* Xe cứu thương bấm còi phóng thẳng về phía bệnh viện.

Trong xe cứu thương, hô hấp của Vân Giai Kỳ càng ngày càng gấp gáp, ngay cả sức lực để ngồi dây cũng không có, chỉ có thể híp mắt mơ màng nhìn lên nóc xe.

Bên này mấy y tá bàn tán sôi nối “Hiện trường tai nạn rất khúng khiếp đó…”
“Nghe nói chủ nhân chiếc xe thể thao kia là người của nhà họ Bạc…”
“Không thể nào! Bạc Tuấn Phong?”
“Hiện trường thảm thiết như vậy không biết còn cứu được không…”
“Không biết cứu được không nữa… Nghe nói động mạch bị cắt, nếu là vậy thật thì hy vọng còn sống thật xa vời…”
“Khó nói lảm… Cảnh sát nói, chiếc xe thể thao kia đã có thể tránh được, nhưng mà…”
Tiếng nói chuyện càng lúc càng xa vời, Vân Giai Kỳ bấu chặt chiếc chăn bệnh viện, nghẹn ngào.

Cô không thể phát ra tiếng chỉ có nước mắt không ngừng chảy xuống..
 
Hai Thai Năm Bảo Tổng Tài Bẫy Được Vợ Ngoan
Chương 991: 991: Chương 987


Anh sẽ không sao.

Chắc chắn sẽ không sao!
Bạc Tuấn Phong anh tuyệt đối đừng xảy ra chuyện.

Ba tiếng sau trong bệnh viện.

Bạc Tiều Dương vội vàng chạy tới bệnh viện, xe cứu thương cũng củng lúc đi đến.

‘Vừa mới xuống xe Bạc Tiêu Dương đã nhìn thấy cửa xe cứu thương mở ra, Bạc Tuấn Phong được bác sĩ đưa xuống.

Cho dù khuôn mặt người kia toàn là máu nhưng Bạc Tiêu Dương vẫn có thể lập tức nhận ra, cậu ta ba bước thành hai chạy đến cáng cứu thương nhìn Bạc.

Tuấn Phong nhắm chặt mắt nắm trên đó, vùng cổ băng bó kín mít Bạc Tiêu Dương hít một hơi, ngấng đầu lên níu lấy cánh tay một bác sĩ, hỏi: “Anh ấy thế nào rồi bác sĩ?”

“Chúng tôi sẽ lập tức đưa bệnh nhân vào phòng cấp cứu”
“Mất máu quá nhiều… Tình huống rất khẩn cấp..”
“Mất máu quá nhiều?”
“Vết cắt ở động mạch, chúng tôi đã khẩn cấp truyền máu, nhưng tình huống cụ thể thì… chúng tôi sẽ cố gắng hết sức”
Bạc Tiêu Dương lập tức buông ra, không cản trở bác sĩ nữa, mà nói: “Phải cứu sống anh ấy!”
“Được! Chúng tôi nhất định sẽ làm hết khả năng!”
Bạc Tiêu Dương nhìn theo bác sĩ và y tá đẩy Bạc Tuấn Phong vào phòng cấp cứu.

Một lúc sau cảnh sát cũng đến, bọn họ vừa nhìn đã nhận ra Bạc Tiêu Dương, đi tới chào hỏi: “Cậu Tiêu Dương cũng ở đây à?”
Bạc Tiêu Dương quay lại hỏi: “Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?”
“Người của chúng tôi còn đang khám nghiệm hiện trường, nhìn qua không giống như tai nạn bình thường”
“Tai nạn?”
“Đúng vậy”
Cảnh sát nói: “Xe của nhà họ Bạc đụng vào xe móc lớn khiến xe thể thao biến dạng, hư hại rất nghiêm trọng..”
Bạc Tiêu Dương không nói lời nào, cậu biết rõ kỹ thuật lái xe của Bạc Tuấn Phong, anh có rất nhiều xe thể thao, tuy không phải tay đua chuyên nghiệp, nhưng kỹ thuật lái xe tuyệt đối không tầm thường.

Bạc Tuấn Phong đã từng gặp tai nạn một lần, một chiếc xe bồn xi măng lao tới nhưng anh đã lập tức phản ứng được bẻ tay lái tránh được trong gang tấc, sao có thể phạm phải sai lầm đơn giản như vậy được.

“Tình huống cụ thể chúng tôi còn phải căn cứ vào hiện trường điều tra thêm.

mới có thể đưa ra phán đoán.

Trước mắt hai người bị thương đều đang được chữa trị”
“Hai người bị thương?”
“Phải, còn có một cô gái nữa”
Bạc Tiêu Dương hỏi: “Tên cô ấy là gì?”
“Chúng tôi còn chưa gặp, nhưng có vẻ là có quen biết với nhà họ Bạc”
“Xe của cô gái bị tháo mất thẳng, chúng tôi nghĩ ngờ lúc xe của cô gái không thẳng được mất khống chế sắp lao vào xe móc thì được xe thể thao ép.

chạy qua một khu đất trống, nhưng cuối cùng xe thể thao lại không tránh được…”
Bạc Tiêu Dương đột nhiên lo lằng: “Cô gái bị thương kia giờ đang ở đâu?”
Bác sĩ nói: “Cũng được đưa vào bệnh viện này, bây giờ chắc là đang ở trong phòng cấp cứu”
Bạc Tiêu Dương chạy đến phòng cấp cứu..
 
Hai Thai Năm Bảo Tổng Tài Bẫy Được Vợ Ngoan
Chương 992: 992: Chương 988


Trong phòng bệnh.

‘Vân Giai Kỷ hôn mê chưa tỉnh lại.

Bác sĩ và y tá thay túi truyền nước sau đó đira Vân Giai Kỳ đã chảy mồ hôi đây người, cho dù đã qua cơn nguy kịch nhưng cô vẫn chưa tỉnh lại.

Mọi người đều cảm thán trãi qua vụ tai nạn thảm khốc như vậy vẫn còn giữ được mạng sống đúng là kỳ tích!
Một bóng người lấp lóe trước cửa phòng bệnh, Vân Ngọc Hân toàn thân mặc đồ đen đứng trước cửa híp mắt lạnh lùng nhìn cả người Vân Giai Kỳ cảm đầy dây nhợ.

Cô ta đội nón lưỡi trai màu đen, mặc quần áo không giống ngày thường, không xinh đẹp gọn gàng như đứng trước ống kính mà là một bộ đô.

không hi nổi bật.

Cô ta đứng ngoài cửa sổ nhìn Vân Giai Kỳ, sau đó cần răng đi tới một bước đưa tay lên, vừa định mở cửa thì sau lưng vang lên giọng nói lạnh nhạt: “Làm gì đấy”
‘Vân Ngọc Hân giật mình sợ hãi, đột nhiên đèn hành lang gặp trục trặc tất mất, cô ta quay lại nhìn thấy Bạc Tiêu Dương đứng cách đó không xa đang lạnh lùng đánh giá mình ‘Vân Ngọc Hân cũng cảnh giác nheo mắt lại, Bạc Tiêu Dương chậm rãi đi qua, cho đến khi tới trước mặt Vân Ngọc Hân thì dừng lại, ánh mắt giống như cất da xẻo thịt cô ta.

“Cậu…” Vân Ngọc Hân bị khí thế của Bạc Tiêu Dương dọa sợ lùi mấy bước, nhưng vẫn cố tỏ ra vẻ bình tĩnh, cười gượng hỏi: “Sao cậu lại tới đây?”
“Lời này tôi hỏi cô mới phải”
Bạc Tiêu Dương đi tới một bước giọng rét lạnh hỏi: “Tôi hỏi cô, cô tới đây làm gì “Anh có thể tới còn tôi thì không à?”
“Sao cô biết Vân Giai Kỳ đang ở bệnh viện” Bạc Tiêu Dương nghỉ ngờ hỏi.

‘Vân Ngọc Hân cứng đờ, nhưng rất nhanh đã bình tĩnh hỏi ngược lại: “Sao.

chứ, tôi không thể biết à? Làm sao anh biết được thì tôi cũng giống như vậy đấyt Bạc Tiêu Dương đột nhiên bắt cánh tay Vân Ngọc Hân gắn từng chữ: “Vân Ngọc Hân, cô đừng có dùng mấy lời có lệ đó qua loa với tôi.

Tôi cảnh cáo cô, nếu cô đụng tới điểm mấu chốt khiến tôi tức giận thì tôi không tha cho cô đâu”
Nếu Bạc Tiêu Dương, cậu thích Vân Giai Kỳ đến vậy?” Vân Ngọc Hân n( đã thích như vậy thì sao không cướp cô ta về?”
Bạc Tiêu Dương nói: “Cô cho rằng ai cũng không từ thủ đoạn giống cô à”
“Chuyện tình cảm nếu đã không thể chia sẻ thì chỉ bãng thoải mái dứt bỏ tình cảm trong lòng nhường cho người khác ư? Tình cảm vốn dĩ chính là ích kỷ, không từ thủ đoạn có gì sai sao?”
Bạc Tiêu Dương đè giọng xuống nói: “Nếu cô lại dám có ý xấu với Vân Giai Kỹ thì đừng trách tôi tàn nhẫn độc ác.

Nếu cô dám động vào cô ấy..”
Bạc Tiêu Dương dừng lại, không khí yên tính như bị đóng băng, từng chữ một rành mạch rơi vào tai Vân Ngọc Hân.

“Tôi sẽ gi cô”
‘Vân Ngọc Hân giật mình, nhưng ngoài mặt vẫn tự nhiên mỉm cười: “Cậu đang uy h**p tôi?”
Bạc Tiêu Dương lạnh lùng nói: “Biến đi!”
‘Vân Ngọc Hân không cười nổi nữa, chột dạ không dám nhìn thẳng Bạc Tiêu Dương, sau đó nói: “Không quấy rây”
Nói xong đi vòng qua Bạc Tiêu Dương đến chỗ thang máy.

Bạc Tiêu Dương quay lại nhìn Vân Ngọc Hân đi vào thang máy, thấy cô ta đột nhiên quay lại nhìn thoáng qua mình một cái.

Rất khả nghỉ.

‘Vân Ngọc Hân hành xử kỳ lạ không giống bình thường chút nào.

Bạc Tiêu Dương không thèm suy nghĩ gì nhiều, cậu ta trực tiếp đấy cửa bước vào phòng bệnh.

Trên giường bệnh, Vân Giai Kỳ vẫn đang hôn mê, mặc dù cô đã qua cơn nguy kịch, nhưng vẫn chưa tỉnh lại Bạc Tiêu Dương ngồi xuống bên giường, cậu ta nhẹ nhàng nắm lấy tay cô..
 
Hai Thai Năm Bảo Tổng Tài Bẫy Được Vợ Ngoan
Chương 993: 993: Chương 989


Tay của cô rất lạnh.

Dường như không có nhiệt độ vậy.

Ánh mắt của Bạc Tiêu Dương có chút thương xót.

Lòng bàn tay cậu ta nhẹ nhàng nắm chặt mu bản tay cô, nhìn về phía cô mà thở dài, vuốt nhẹ từng ngón tay cô, bây giờ trong phòng chỉ còn hai người là cậu ta và Vân Giai Kỳ, vì vậy cho nên cậu ta không cần phải đề phòng và che giấu nữa, sự đau xót và lo lâng trong ánh mắt cậu ta hiện lên vô cùng rõ ràng.

Cũng chỉ trong không gian yên tĩnh như vậy, Bạc Tiêu Dương không cần giấu đi cảm xúc của mình.

Cậu ta cúi đầu, hôn nhẹ lên mu bàn tay cô, áp trán lên mu bàn tay cô, rồi lại thở dài một tiếng.

“Tôi chưa từng nghĩ rằng, mình sẽ quan tâm đến một người nhiều như thế này”
Bạc Tiêu Dương ngước mắt nhìn sắc mặt tái nhợt của Vân Giai Kỳ, lúng túng nói: “Nếu như lúc ban đầu, người đầu tiên mà cô gặp là tôi, chứ không phải là Tuấn Phong, thì cô có thể thích tôi như thích anh ta không? ° Vân Giai Kỳ vẫn đang nhắm mắt nên đương nhiên không thể trả lời cậu ta.

Bạc Tiêu Dương cong môi, tự cười chế giễu mình: “Đáng tiếc, không có nếu như: ‘Vận mệnh giống như một ván cờ, không hối tiếc, ở trong bóng tối, dường như tất cả mọi thứ đều đã được định sẵn.

Cổng biệt thự.

Cung Bắc vừa tỉnh dậy, thì nghe thấy âm thanh ngoài cửa, tiếng nói chuyện hoảng hốt của người giúp việc gì? Cô Vân bị thương nặng?”
Cung Bắc đột nhiên lo lắng.

Cậu bé mặc kệ rằng trên người mình đang mặc bộ đồ ngủ, lăn người xuống giường chạy ra cửa, vừa mở cửa, thì thấy người giúp việc đang nghe điện thoại, vẻ mặt hốt hoảng.

Cung Bắc vội hỏi: “Mẹ, làm sao vậy?”
Người giúp việc đặt điện thoại xuống và nói với Cung Bắc: “Cô Vân bị tai nạn ô tô, bây giờ đang ở bệnh viện.

Cái gì?
Trái tim Cung Bắc bỗng nghẹn lại Tai nạn ô tô?
Cung Bắc hỏi: ‘Bệnh viện nào?”
Người giúp việc đưa cho cậu bé một mẩu giấy: “Tôi vừa mới viết tên bệnh viện ra..”
Cung Bắc nói: “Tài xế đâu? Bây giờ tôi cần đến bệnh viện”
Nói xong, cậu bé quay về phòng thay quần áo.

Có thể thấy rõ ràng là tâm trạng của cậu bé này đang lo lắng bồn chồn, vốn đ*, trước giờ cậu bề luôn mặc quần áo rất tỉ mi, vậy mà lúc nãy vừa mới nghe tin Vân Giai Kỳ bị tai nạn xe, trong lúc gấp rút, cúc áo của cậu bé cũng đã cài sai chỗ, Người giúp việc vào phòng, lo lắng nói: “Cậu chủ nhỏ, cậu không nên đến bệnh viện.

trong viện có nhiều vi khuẩn như vậy, lỡ như…
“Tôi phải đi!”
Cung Bắc quay người lại, ra lệnh cho người giúp việc: “Sắp xếp tài xế cho tôi Mặc dù vô cùng lo lắng, nhưng những gì cậu bé biếu hiện đều là sự điềm đạm và bình tính không hề phù hợp với lứa tuổi của cậu bé.

Người giúp việc do dự nói: “Tôi không thể tự mình quyết định, lỡ như… cậu xảy ra chuyện gì, tôi sợ không gánh nổi trách nhiệm này!
“Tôi không cần cô chịu trách nhiệm! Cô chỉ cần giúp tôi sắp xếp tài xế là được rồi”
Người giúp việc vẫn còn do dự không quyết.

Cung Bắc bỗng chốc đỏ mặt, hiểm khi mà ra lệnh nói: “Đi nhanh”
Lúc này người giúp việc mới miễn cưỡng gật đầu: “Dạ vâng!”
Mười phút sau, Cung Bắc đeo khẩu trang bước đến nhà xe, xe đã nổ máy.

Người giúp việc mở cửa xe, dìu cậu bé ngồi vào ghế sau, lo lắng nói: “Cậu chủ nhỏ, cậu thật sự vẫn quyết định đi sao?”
Đóng cửa xe lại”
Người giúp việc nói: “Tôi đi với cậu nhét”
“Không cần!”
Người giúp việc đóng cửa xe lại, xe đã bắt đâu chuyển động.

Trên đường đi, Cung Bắc luôn cảm thấy có điều gì đó không ổn, nhưng nhất thời lại không thể nhận ra..
 
Hai Thai Năm Bảo Tổng Tài Bẫy Được Vợ Ngoan
Chương 994: 994: Chương 990


Bên trong buồng xe ngập tràn một mùi rất kỳ lạ.

Cung Bắc đeo khẩu trang nhưng vẫn có thể ngửi thấy được mùi giống như mùi máu tanh.

Cậu bé muốn mở cửa sổ ra để tản bớt mùi, nhưng mà vừa ấn nút mở cửa sổ, cửa xe đã hạ xuống một nửa, nhưng nó vẫn đang ở trạng thái khóa an toàn.

Cung Bắc nhìn về phía ghế lái xe nói với tài xế: “Mở cửa xe xuống một chút”
Không ai đáp lại.

Cung Bắc càng thêm nghĩ ngờ: “Bác Trương?”
Ngày thường khi có việc đi ra ngoài, chủ yếu đều là do ông Trương đưa đón.

Ông Trương là tài xế riêng của Bạc Tuấn Phong, ngoài bốn mươi tuổi, vì do lớn tuối nên ông ấy hơi mập, cổ thô to và còn có hai cảm, Nhưng từ góc độ nhìn của Cung Bắc, người ngồi ở ghế lái dường như là một người đàn ông vừa trẻ tuổi lại vừa gầy.

Trong gương chiếu hậu, người đàn ông đội mũ lưỡi trai có cắm nhọn, cổ rất nhỏ và trái cổ rất nhô lên.

Người đàn ông này đem đến cho người khác một cảm giác xa lạ, từ trước đến giờ Cung Bắc chưa bao giờ nhìn thấy anh ta Cung Bắc đột nhiên cảnh giác hơn.

Cậu bé lại vươn tay ra ấn vào cái nút nâng cửa kính xe lên xuống, một tiếng “Lạch cạcH” vang lên, cửa kính xe trực tiếp bị khóa kín lại, Cung Bắc sửng sốt, cửa kính xe lại từ từ nâng lên, dính chặt vào kế hở.

Nút điều khiến ở chỗ tài xế ngồi Nói cách khác, người đàn ông xa lạ này đã trực tiếp khóa hết tất cả cửa kính xe.

Nhịp tim của Cung Bắc đột nhiên tăng nhanh.

Lúc này, xe chạy thật nhanh.

Cậu bé nhìn ra ngoài cửa sổ, mơ hồ nhận ra rằng đây không phải là hướng đi về nội thành.

Chiếc xe đang đi ngược với hướng đi về nội thành.

Không gian kín như vậy, không còn nghỉ ngờ gì nữa chắc chẩn là một nhà tù di động với tốc độ cực nhanh.

Cung Bắc tháo khẩu trang xuống, cái mùi là lạ kia xộc vào lỗ mũi cậu bé càng nặng hơn.

Cậu bé vừa khụt khit mũi, vừa liếc nhìn về phía băng ghế sau, không ngờ lại nhìn thấy một người đang năm ở sau xe.

Người đó bất động, cả người bê bết máu, bất ngờ thay đó lại chính là Trương Bác Trung quen thuộc của cậu bé!
Thà nói đó là người còn hơn nói đó là một thi thể lạnh như băng!
Trên mặt Trương Bác Trung dính đầy vết máu, ông ấy ngã ngồi ở đẳng sau, hai mắt mở to, bất động, xem ra đã chết từ lâu rồi Trong lòng Cung Bắc hơi hoảng sợ, suýt chút nữa là đã hét lên.

Cậu bé dè dặt đưa tay ra, lưồn qua khe hở trên ghế ngồi, dò xét hơi thở của ông ấy, ông ấy đã tắt thở từ lâu.

Ông ấy đã chết rồi!
Thoáng một cái cậu bé đã khẳng định được rằng Trương Bác Trung đã bị người đó tấn công một cách bất ngờ, mà người tấn công Trương Bác Trung đó rất có thể chính là người đang lái xe lúc này.

Người đàn ông không rõ lai lịch này còn tấn công Trương Bác Trung, giả làm ông ấy rồi cướp chiếc xe này, đó chắc chắn không phải là một người tốt đẹp gì!
Cung Bắc rút tay về, trái tim như sắp nhảy lên đến cổ họng!
Cậu bé chưa từng nhìn thấy cảnh tượng kinh khủng như thế này bao giờ, ngoại trừ trên tỉ vi, đây vẫn là lần đầu tiên cậu bé nhìn thấy một thi thể ở ngo: đời thực.

Nhìn dáng vẻ chết không nhắm mắt của Trương Bác Trung, Cung Bắc xoay người lại, nhìn người đàn ông ngồi trên ghế lái trong gương chiếu hậu, người đàn ông liếc nhìn cậu bé băng một ánh mắt âm u, hơi nheo mắt lại..
 
Hai Thai Năm Bảo Tổng Tài Bẫy Được Vợ Ngoan
Chương 995: 995: Chương 991


Trong ánh mắt đó rõ ràng là có sát khít Rốt cuộc anh ta là ai?
Tại sao anh ta lại tấn công tài xế?
Anh ta muốn lái xe đi đến đâu?
Trong lúc nhất thời, có quá nhiều câu hỏi hiện lên trong đầu Cung Bắc.

Cậu bé không dám phát ra tiếng động, cố gắng giữ cho bản thân mình bình tĩnh hết sức có thể, nhưng rất nhanh cậu bé đã nhận ra được rằng người đàn ông không rõ lai lịch này đã nhận ra Cung Bắc đã phát hiện ra thi thể rồi!
Cung Bắc cuộn tròn mình trong góc, không dám nhúc nhích.

Chiếc xe lao vun vút với tốc độ cực nhanh như vậ) thể chạy trốn được.

Cậu bé hoàn toàn không Cửa xe và cửa số đều bị khóa kín, cậu bé có thể trốn đi đâu được chứ?
Cho dù là cậu bé có nhảy xe đi chăng nữa thì cũng không có cơ hội!
Đúng lúc này, chiếc xe đột ngột thẳng gấp.

Cung Bắc mất trọng tâm ngay lập tức đập mạnh vào lưng ghế.

Dưới sự va chạm nặng nề này, cậu bé chỉ cảm thấy trước mắt vô cùng choáng váng, tiếng rên đau đớn còn chưa kịp tràn ra khỏi môi thì một bàn tay từ phía sau đột nhiên xông tới, bụm chặt miệng cậu bé lại, một cuộc tấn công bằng dao đánh vào gáy của cậu bé!
Cung Bắc chỉ cảm thấy cả người giống như là bị sấm sét đánh trúng vậy, sắc trời mờ tối, trong lúc ý thức không được tỉnh táo, dư quang thoáng nhìn thấy còn có một người đàn ông ngồi ở đăng sau, cậu bé theo bản năng đưa tay ra níu lấy cổ áo của người đàn ông đó, còn chưa kịp có cơ hội chống cự thì đã hôn mê bất tỉnh.

Chiếc xe chạy đến góc chết của camera giám sát thì đột nhiên dừng lại Cửa xe được mở ra.

Hai người đàn ông mở cốp xe sau ra rồi ném Cung Bắc vào đó.

Còn có một đứa bé năm trong cốp xe sau nữa, bất ngờ thay đó lại là Mạn Nhi đang bị trói hai tay.

.

đam mỹ hài
Cung Bắc ngay lập tức ngã lên trên người cô bé, cô bé trong nháy mất đã tỉnh dậy, vừa mở mắt ra đã nhìn thấy Cung Bắc đang bất tỉnh nhân sự, cô bé trợn to hai mắt, muốn hét lên nhưng lại bị bọn họ căn dặn là phải ngậm miệng lại, hoàn toàn không được phát ra một âm thanh nào.

“Aa…”
Mạn Nhi vùng vẫy rất mãnh liệt.

Người đàn ông đội mũ lưỡi trai tiến lên, lạnh lùng nói: “Nếu mày dám phát ra dù chỉ là một tiếng động thôi thì tao sẽ g**t ch*t mày ngay lập tức!”
Lời đe dọa này có tác dụng.

Đúng thật là Mạn Nhi không còn dám phát ra âm thanh nữa, có lẽ cô bé cũng có ý thức được rằng tình cảnh hiện tại của mình là gọi trời, trời không nghe kêu đất, đất không thấu, chỉ có thể cố gắng hết sức để bảo vệ bản thân mình.

Cốp xe sau lại được đóng lại một lần nữa.

Cô bé cuộn mình ngồi bên cạnh Cung Bắc, đặt mình vào trong một không gian vừa tối tăm lại vừa chật hẹp, nhất thời không biết cô bé và Cung Bắc sẽ bị đưa đi đến đâu!
Trong bệnh viện.

‘Vân Giai Kỳ chợt giật mình tỉnh lại.

Trong khoảng thời gian hôn mê này, cô lại gặp ác mộng, nhưng lúc mở mắt ra, cô hoàn toàn không nhớ mình đã nảm mơ thấy cái gì hết.

“Tỉnh rồi à?”
Một giọng nói quen thuộc truyền tới bên người.

Vân Giai Kỳ quay đầu lại thì nhìn thấy sắc mặt đầy căng thẳng của Bạc Tiêu Dương.

Cô theo bản năng muốn ngồi dậy, nhưng lại cảm thấy phần eo giống như bị điện giật vậy, vừa đau đớn lại vừa tê dại, hoàn toàn không thể ngồi dậy được “Cô cứ nằm xuống đó đi đừng lộn xộn”“.
 
Hai Thai Năm Bảo Tổng Tài Bẫy Được Vợ Ngoan
Chương 996: 996: Chương 992


Bạc Tiêu Dương nhấn chuông gọi y tá.

Rất nhanh sau đó, bác sĩ và y tá cũng đã đến.

Bọn họ vây quanh Vân Giai Kỳ để làm kiểm tra một phen rồi nói với Bạc.

Tiêu Dương: “Nếu người đã tỉnh táo lại thì không có gì đáng lo ngại nữa rồi”
‘Vết thương của Vân Giai Kỳ không nghiêm trọng lắm.

Bị trật khớp vai, một ít mô mềm ở chân bị bầm tím và chấn động não nhẹ vậy nên chỉ cần tỉnh lại là đã chứng minh rằng cô không có gì đáng ngại cả.

Vân Giai Kỳ đỡ lấy cái đầu đau nhức âm ỉ, hỏi: “Bệnh viện à?”
Cô bỗng dưng nhớ lại những chuyện đã xảy ra trước khi hôn mê, lại trở nên căng thẳng: “Tuấn Phong đâu?”

Bạc Tiêu Dương còn chưa kịp trả lời lại thì Vân Giai Kỳ đã nắm chặt lấy cánh tay của cậu ta, hỏi: “Anh ấy thế nào rồi?”
Bạc Tiêu Dương cũng nắm lại tay cô: “Cô đừng căng thẳng, anh ấy chắc hẳn là sẽ không sao đâu”
“Chắc hẳn?”
“Mới ra khỏi phòng cấp cứu, bác sĩ nói là không có nguy hiểm đến tính mạng, chỉ là người vẫn còn đang hôn mê.

Anh ấy bị thương nặng hơn cô một chút, đến bây giờ vẫn chưa tỉnh lại, tôi còn chưa đi qua thăm anh ấy nữa”
Bạc Tiêu Dương nhìn thấy vẻ mặt lo lắng của cô, vỗ về nói: “Đầu cô vẫn còn đau đúng không?”
‘Vân Giai Kỳ còn tâm tư nào nữa để mà chú ý đến bản thân chứ, cô vừa mới nghe nói Bạc Tuấn Phong vẫn chưa tỉnh lại là lập tức muốn xuống giường đi ra ngoài ngay: “Để tôi đi thăm anh ấy một chút, anh ấy ở phòng bệnh nào?”
Cô vừa mới chống người để ngồi dậy thì Bạc Tiêu Dương đã giơ tay lên đè cô năm xuống giường lại.

“Không phải đã nói với cô là đừng có lộn xộn rồi sao?”
“Nắm yên đó đi”
“Tôi muốn đi thăm anh ấy”
“Cô lo cho mình trước đi, sau đó rồi hãng lo cho anh ấy”

Vân Giai Kỳ đột nhiên trở nên căng thẳng: “Rốt cuộc là anh ấy bị làm sao vậy? Có phải là cậu đang giấu tôi cái gì đó đúng không?”
Cô sợ Bạc Tuấn Phong có bất trắc gì, Bạc Tiêu Dương giấu cô, không muốn cô lo lắng Bạc Tiêu Dương phì cười: “Cô cho rằng tôi lừa cô không thành à?”
Trong mắt Giai Kỳ vẫn một mối hoài nghỉ cũ Nếu cô quả thật không yên tâm, tôi đi tìm một chiếc xe lăn, dù sao bây giờ cô cũng không thể đi lại”
Giai Kỳ nói: “Vậy cậu đi tìm xe lăn, tôi chờ cậu”
Bạc Tiêu Dương nhướn mày rồi đứng dậy, đi ra cửa.

Chưa đầy năm phút cậu ta đã đẩy chiếc xe đến bên giường, cậu ta khom người ôm cô vào lòng.

Sau khi sụt cân, cô vô tình nhận ra mình để lộ ra bờ vai, khe hở mỗi khi giơ tay, cô cũng đột nhiên phát hiện ra bên trong nội y trống rồng.

Vì phải làm phẫu thuật nên toàn bộ nội y của cô được cởi ra hết, chỉ mặc một bộ đồ bệnh nhân.

Giai Kỳ theo bản năng dùng tay còn lại che chắn, lại cảm thấy thành động này chỉ càng giấu đầu lòi đuôi Bạc Tiêu Dương cúi đầu nhìn khuôn mặt khốn đốn của cô, càng biết rốt cuộc đang vì cái gì mà khốn đốn.

“Cái gì nên xem đều đã xem hết rồi”
‘Vân Giai Kỳ kinh ngạc: “Cái gì?”
“Cô biết tôi đang nói cái gì mà”.
 
Hai Thai Năm Bảo Tổng Tài Bẫy Được Vợ Ngoan
Chương 997: 997: Chương 993


“Tôi không biết!” Vân Giai Kỳ cảnh giác nói: “Cậu đã làm cái gì rồi?”
“Khoảng thời gian mà cô hôn mê, người giúp cô lấy người là tôi.”
Giai Kỳ thoáng chốc mặt đỏ tía tai, do thẹn quá hóa giận, cô vê vê nằm tay, đấm vào vai cậu ta một đấm: “Đồ khốn nạn!”
Bạc Tiêu Dương đau kêu một tiếng: “Lực tay cfing không tồi?”
“Ai nhờ cậu lau người cho tôi?”
“Cô hôn mê bất tỉnh nhân sư, toàn thân đều là máu, ai chăm sóc cô chứ?
Chỉ có tôi đến lo cho cô, cô đã không cảm ơn, còn hung dữ với tôi?” Bạc Tiêu Dương lộ ra vẻ mặt tội nghiệp.

“Ai còn lạ lòng dạ của cậu chứ?” Giai Kỳ lạnh nhạt nói: “Câu không biết nhờ y tá giúp tôi lau à?”
“Y tá bận bịu như vậy, bọn họ làm gì có thời gian chứ” Bạc Tiêu Dương tỏ vẻ biết đạo lý.

Giai Kỳ cạn lời nói: “Cậu không hiểu câu nam nữ thọ thọ bất tương thân sao sao?”
“Không hiểu” Bạc Tiêu Dương nhìn dáng vẻ bực bội của Giai Kỳ lại cảm thấy thật thú vị.

Cậu ta vốn dĩ không hề lau cơ thể cho cô, chỉ là cố ý nói như thế, biết rõ cô sẽ vì việc này mà tức giận, cũng là muốn trêu chọc cô mà thôi Giai Kỳ nhớn nhác nói: “Bạc Tiêu Dương tôi thấy cậu là đang cố ý!
“Ừ, là tôi cố ý.

Cô muốn làm gì tôi đây?”
‘Vân Giai Kỳ quay mặt đi, giận không thèm quan tâm cậu ta nữa.

Người cô rất nhẹ.

Ôm cô như vậy, bỗng chốc có chút không nỡ buông tay ra.

Mãi đến khi Bạc Tiêu Dương ẫm cô đến bên xe lăn, Giai Kỳ thấy động tác cậu ta kề cà không chịu thả cô xuống, mới không nhịn được nữa mà nói: “Boe tôi xuống!”
Bạc Tiêu Dương nhướn mày, khom lưng ẫm cô ngồi vào xe lăn, cầm lấy tấm.

chăn, giúp cô đắp lên người, gắn bình truyền dịch lên chiếc xe lăn và đẩy cô ra ngoài.

Bạc Tuấn Phong và cô ở cùng một tầng, chỉ là cô đã được chuyển đến phòng bệnh thường từ sớm, còn Bạc Tuấn Phong thì vẫn phải ở phòng bệnh đặc biệt Vân Giai Kỳ được đẩy đến cửa phòng bệnh thì nhìn thấy người nhà họ Bạc đều ở đó.

Bạc Ngạn Thiên, Bạc Kinh Hồng, Bạc Minh Lâm, Bạc Thuý Quỳnh.

‘Vân Giai Kỳ vừa nhìn thấy mấy người bọn họ thì da đầu đều ngứa ran.

Chúng tỏ tình trạng của Bạc Tuấn Phong rất nặng, nếu không sẽ chẳng kinh động đến nhiều người như vậy.

Bạc Thuý Quỳnh nhìn thấy Giai Kỳ trước tiên, lại thấy Bạc Tiêu Dương đẩy cô, không băng lòng nói: “Anh! Em hỏi anh đang đi đâu vậy chứ?”
Giọng điệu của cô ta khiến Bạc Ngạc Thiên và Bạc Kinh Hồng chú ý.

Bạc Ngạc Thiên vừa thấy Giai Kỳ, không thể không tức giận!
Lại là thứ ăn hại!
Mỗi lần Bạc Tuấn Phong có chuyện, lúc nào cũng liên quan đến cô ta!
Thậm chí ông ta còn hoài nghị, Giai Kỳ trời sinh mang bản chất khắc tinh, vân chưa kết hôn, một khi kết hôn rồi thì không phải cả nhà họ Bạc đều sẽ bị cô †a g**t ch*t sao?
Giống như mọi ngày, ở trước mặt Bạc Tuấn Phong, cho dù là việc gì Bạc Ngạn Thiên cũng nhảm vào cô, cho đến bây giờ Bạc Tuấn Phong vẫn chưa tỉnh lại, ông cụ vẫn đang chờ đợi trong sự lo lắng, khi nhìn thấy Vân Giai Kỳ, ông ta không thể kiềm chế cảm xúc của mình, đem tất cả cảm xúc trút hết lên người cô “Cô đúng là không có bất kỳ bản lĩnh nào khác, chỉ có bản lĩnh gây tai họa cho Tuấn Phong là không nhỏ thôi! Tuấn Phong cũng vì cô mà gặp phải không ít chuyện xui xẻo?”
Vân Giai Kỳ không nhìn vào Bạc Ngạn Thiên, cô chỉ muốn nhìn thấy Bạc Tuấn Phong, cô không hề quan tâm đến suy nghĩ của người khác Bạc Thúy Quỳnh đi tới, trừng mắt nhìn Bạc Tiêu Dương: “Anh! Anh dẫn cô ta đến đây để làm gì? Cô ta gây tai họa cho anh Tuấn Phong nhiều như vậy rồi mà anh vẫn chưa thấy đủ sao? Bây giờ Anh Tuấn Phong vẫn còn chưa tỉnh lại, tất cả cũng tại người phụ nữ này hết đó!”.
 
Hai Thai Năm Bảo Tổng Tài Bẫy Được Vợ Ngoan
Chương 998: 998: Chương 994


Vân Giai Kỳ nói: “Rõ ràng là cô biết tôi sẽ gây ra tai họa người khác, vậy mà còn đứng gần tôi như vậy làm gì? Cô không sợ tôi sẽ hại cô hay sao?”
Bạc Thúy Quỳnh nói: “Cô cũng biết là cô có bản lĩnh hại người à! Xem ra, cô cũng hiểu rõ bản thân mình đấy chứ”
Cô ta chỉ tay vào mặt: “Cô cút khỏi đây cho tôi! Bây giờ, nhà họ Bạc, không có ai muốn nhìn thấy cô đâu”
Vân Giai Kỳ nói: “Cô có tư cách gì mà bắt tôi cút khỏi đây chứ?”
Những người này đã đuối cô đi mà không phân biệt đúng sai gì cả.

Họ thì có tư cách gì?
Ánh mắt của Vân Giai Kỳ hướng về phía Bạc Ngạn Thiên, vẻ mặt không chút cảm xúc: “Rốt cuộc thì ai mới là đồ hại người đây? Tại sao lại đổ hết trách nhiệm lên người tôi như vậy chứ?”
“Tất cả là tại cô, chính cô đã hại anh Tuấn Phong trở nên như thế này!”
“Tại sao tôi lại là người hại anh ấy chứ?” Vân Giai Kỳ nói: “Tôi cũng là người bị hại mà”
“Cô cũng là người bị hại à? Vân Giai Kỳ, cũng không biết là vì điều gì mà cô.

đã phát điên lên, rồi lái xe va chạm lung tung trên đường lớn, cô lại còn thích đua xe, đến tính mạng cũng không cần, vậy mà cô còn làm liên lụy đến anh Tuấn Phong không phải sao”
“Đua xe?” Vân Giai Kỳ nói: “Làm phiền mọi người khi đổ tội cho tôi, thì hãy đưa ra chứng cứ rõ ràng, đừng có mà không phân biệt đúng sai như vậy.

Ai nói với cô là tôi đua xe trên đường lớn chứ hả?”
Bạc Ngạn Thiên chống gậy bước tới và hỏi: “Vậy thì bây giờ cô phải nói rõ mọi chuyện cho tôi biết! Rốt cuộc là hôm nay đã xảy ra chuyện gì?”
‘Vân Giai Kỳ nói: “Tôi đến nhà họ Vân để đón Lâm Tĩnh Anh, nhưng cuối cùng lại bị Vân Ngọc Hân tấn công.

Cô ta còn làm hỏng hệ thống phanh trên xe của tôi và muốn tạo ra hiện trường của một vụ tai nạn ngoài ý muốn nữa.

Đi được.

nửa đường, tôi tỉnh dậy và phát hiện xe đã hoàn toàn bị mất kiểm soát”
“Vân Ngọc Hân?” Bạc Thúy Quỳnh mở miệng hỏi.

Bạc Ngạn Thiên không khỏi nghỉ ngờ: “Vân Ngọc Hân? Cô nói con bé đã tấn công cô sao?”
“Lâm Tĩnh Anh đâu?” Vân Giai Kỳ hỏi: “Bà ta thế nào rồi?”

Bạc Tiêu Dương nói: “Bác gái vẫn còn chưa tỉnh, nhưng mà bác sĩ nói là không có vấn đề gì lớn cả”
“Sự việc của Lâm Tĩnh Anh, từ đầu đến cuối đều không phải là một vụ tai nạn, tôi nghĩ rằng bà ta không thế nào vô duyên vô cớ ngã từ cầu thang xuống như vậy được”
Cô nghĩ vấn đề này phức tạp hơn rất nhiều.

Vân Giai Kỳ nghỉ ngờ răng Lâm Tĩnh Anh có thể đã biết được bí mật gì đó của Vân Ngọc Hân, cho nên đã bị Vân Ngọc Hân hãm hại Có lẽ là Vân Ngọc Hân muốn giết Lâm Tĩnh Anh.

Chỉ là, Lâm Tĩnh Anh mạng lớn nên mới có thể sống sót.

Cũng may là cô thông minh, biết giả làm người thực vật để lừa Vân Ngọc Hân, nếu không thì Vân Ngọc Hân đã ra tay với cô từ lâu rồi.

Bạc Ngạn Thiên nói: “Không thể nào! Ngọc Hân không bao giờ làm những chuyện hồ đồ như vậy đâu!”
“Có thể hay không thể, các người không tin tôi, nhưng các người có thể hỏi Lâm Tĩnh Anh.

Bà ta sẽ không bao giờ nói dối các người, cũng không cần phải nói dối các người làm gì”
‘Vân Giai Kỳ dừng lại, sau đó nói tiếp: “Ông cụ à, ai mới là người gây ra tai họa? Ông đã nuôi hổ nhiều năm như vậy mà lại còn đổ lỗi cho tôi, đúng thật là quá vô lý mà!”
Bạc Ngạn Thiên nói: “Vấn đề này, không phải chỉ cần cô nói là xong đâu! Nếu chuyện không được làm rõ, thì cô đừng có ở đó mà khua tay múa chân trước mặt tôi”
“Tôi không hề muốn khua tay múa chân trước mặt ông, tôi đến đây chỉ để gặp Tuấn Phong thôi”.
 
Back
Top Bottom