Ngôn Tình Hai Thai Năm Bảo Tổng Tài Bẫy Được Vợ Ngoan

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Hai Thai Năm Bảo Tổng Tài Bẫy Được Vợ Ngoan
Chương 899: 899: Chương 895


Bác sĩ vội vàng giải thích, cô ta nói: “Lúc mới đầu kim tiêm châm vào sẽ hơi đau, nhưng lát sau sẽ tốt lên thôi, cô Vân nhẫn nại một chứt là được”
Vân Giai Kỳ nói: “Không có việc gì đây, cô cứ tiếp tục đi”
Cô hoàn toàn không biết được rằng bên cạnh cô có một người đàn ông đang đứng đó nhìn chảm chẩm mọi hành động trạng thái của bác sĩ nữ kia với một khuôn mặt lạnh như băng, ánh mắt sắc bén đến kinh người.

Bác sĩ chỉ cảm thấy cô ta bị người đàn ông ấy trừng đến mức da đầu tê dại một hồi, cô ta hít sâu một hơi, sau đó rút kim tiêm ra, cô ta run rẩy móc khăn tay trong túi nhanh chóng lau mồ hôi lạnh trên mặt mình đi, lúc nhìn về phía Bạc Tuấn Phong thì càng chột dạ hơn.

Bác sĩ cầm máu cho Vân Giai Kỳ, hỏi: “Cô còn đau không?”
‘Vân Giai Kỳ nói: “Tôi không đau nữa… Lúc bắt đầu tiêm vào mới thấy đau”
“Cô Vân, thì ra cô là người không chịu được đau nha”
“Tôi sợ tiêm”
Cô không sợ đau, nhưng cô lại sợ tiêm, cũng sợ dao phẫu thuật Đối với những máy móc chữa bệnh ấy, cô có sự sợ hãi theo bản năng.

Bạc Tuấn Phong ngồi xuống bên cạnh mép giường, anh nhẹ nhàng mà nâng tay cô lên, phát hiện cánh tay của cô vô cùng lạnh, anh thay Vân Giai Kỳ đè lại chiếc bông tẩm cồn cho cô.

‘Vân Giai Kỳ còn tưởng là bác sĩ, cô lập tức nói với anh: “Tôi có thể tự giữ được”
Nói xong, cô chuẩn bị duỗi tay ra Đương nhiên bác sĩ hiểu được việc nhìn mặt đoán ý, cô ta lập tức nói: “Tôi giữ được! Cô Vân, cô cứ năm đi”
‘Vân Giai Kỳ nằm lại lên giường, cô cảm giác bàn tay ấm áp kia đang giữ miếng bông tẩm cồn cho cô.

“Ngày mai phải làm phẫu thuật rồi, cô Vân, nhất định đêm nay cô phải nghỉ ngơi cho tốt đấy”
“Ca phẫu thuật ấy sẽ diễn ra trong bao lâu?”
“Nhanh lảm, khoảng một giờ là xong rồi”
“Nhanh như vậy ư?” Vân Giai Kỳ lạ h giác mạc cho tôi vậy?”
“Là một người hiến giác mạc ẩn danh”
“Ẩn danh ư?” Vân Giai Kỳ nói: “Tôi muốn biết tên của người hiến”
‘Người hiến thì sao? Ai là người hiến.

“Cô muốn biết làm gì?”
“Người ta đã hiển giác mạc cho tôi rồi, đương nhiên tôi phải đi cảm ơn người nhà của người đó”
“Không cần đâu, Bạc gia sẽ cho nhà đó số tiền lớn để cảm ơn”
“Không được, anh ta không thể đại diện cho tôi được, anh ta là anh ta, tôi là tôi, ‘Vân Giai Kỳ lập tức phủi sạch quan hệ với Bạc Tuấn Phong.

Bác sĩ thấy sắc mặt của Bạc Tuấn Phong càng ngày cảng lạnh, cô ta lập tức nói: “Cô Vân, Bạc gia rất cưng chiều cô đấy, ngài ấy đối xử với cô thật là tốt nhỉ?
Những người trong bệnh viện chúng tôi đều thật sự rất hâm mộ cô! Bạc gia là ai, là Thái Tử gia tôn quý nhất của nước Quốc Hoa, cũng chỉ có cô mới được ngài ấy chiều chuộng như vậy thôi…”.

Ủng hộ chính chủ vào ngay # TRUМtruye n.

M E #
“Hừ, có cái gì mà hâm mộ chứ? Ai trong mấy người thích thì nhường cho người đó đi”
Động tác của Bạc Tuấn Phong cứng đờ.

Cô dám sao?
Động tác của Bạc Tuấn Phong cũng trở nên mạnh hơn một chút ^ơ ‘Vân Giai Kỳ đau đến nhíu con: “Đau!”.
 
Hai Thai Năm Bảo Tổng Tài Bẫy Được Vợ Ngoan
Chương 900: 900: Chương 896


Bác sĩ nói: “Tôi xin lỗi, mới vừa rồi hơi thất thần cho nên nhất thời dùng lực hơi mạnh một chút…”
Mồ hôi lạnh của bác sĩ chảy ròng ròng, cô ta nhìn Bạc Tuấn Phong, thấy đôi kiếm của anh đang nhíu chặt lại, cô ta cười nói: “cô Vân, hai người đang cãi nhau, điều đó cũng không thể tránh khỏi! Nhưng có một câu cũng rất đúng, vợ chồng đầu giường cãi nhau, cuối giường thì…”
“Ai là vợ chồng với anh ta?”
“Muốn gả cho người đàn ông đó.”
Giai Kỳ sửa đúng nói: “Tôi cũng không “Thiên kim đại tiểu thư toàn thành phố, ai mà không có mơ ước được gả cho Bạc gia chứ…”
“Chẳng phải tôi đã nói rồi à, ai muốn gả cho anh ta thì người đó gả đi, tôi mới không muốn gả cho anh ta”
Bác sĩ cảm giác trường hợp này càng nói càng không ổn nữa, cô ta ngậm miệng lại, vô tội mà nhìn về phía Bạc Tuấn Phong.

Bạc Tuấn Phong lạnh lùng trừng mắt nhìn bác sĩ một cái, người sau lập tức thức thời rời khỏi phòng bệnh.

‘Vân Giai Kỳ cho rắng bác sĩ còn chưa đi, cô quay sang chỗ Bạc Tuấn Phong Tôi thấy mấy người toàn biết người biết mặt không biết lòng, mấy cô đừng có nhìn mặt ngoài.

Thoạt nhìn anh ta da dáng ra hình nhưng thật ra lại là cầm thú, vừa bá đạo lại độc đoán, không ai bì nổi được, nếu muốn gả cho anh ta, cùng anh ta sống hết cả quãng đời còn lại thì sớm hay muộn cũng bị ép tới mức điên luôn mà thôi”
Bạc Tuấn Phong nghe những lời cô thốt ra như một cái dao nhỏ đâm vào mình, sắc mặt anh càng trở nên âm u.

“Tại sao cô lại không nói nữa thế? Những lời tôi nói đều là sự thật đấy!”
Cô còn dám nói nữa sao?!
Trong lòng Bạc Tuấn Phong vô cùng tức giận, anh lập tức ném tay cô ra Vân Giai Kỳ kinh ngạc nói: “Tại sao cô lại tức giận vậy?”
Bạc Tuấn Phong trừng mắt nhìn cô.

“À! Tôi biết tồi!” Vân Giai Kỳ hừ lạnh một tiếng: “Chắc cô cũng bị bề ngoài của người đàn ông đó lừa gạt chứ gì, tuy rắng anh ta đẹp trai đấy, nhưng mà tính cách của anh ta rất bá đạo, tất cả mọi người đều không thế làm trái ý của anh ta, anh ta quả thực chính là một tên bạo quân!”
Bạc Tuấn Phong không thể nhịn được nữa, anh lập tức ấn hai cánh tay của cô sang hai bên sườn gối, cúi đầu nhìn chảm chăm mặt cô như hổ rình mồi.

“Cô làm gì…”

Cách tấm chăn, Vân Giai Kỳ lại không khó để cảm nhận được anh đang phẫn nộ.

Bạc Tuấn Phong thừa nhận rằng bản thân bị cô làm tức giận đến mức đánh mất cả lý trí, nhưng trong thời gian rất ngắn anh đã nhanh chóng bình tĩnh trở lại, Bạc Tuấn phong buông lỏng cánh tay cô ra rồi rời đi.

‘Vân Giai Kỳ ngơ ngẩn mà ngồi dậy từ trên giường, thắng đến lúc nghe được tiếng bước chân dần rời khỏi phòng bệnh, cô càng cạn lời hơn: “Vô duyên vô cớ làm sao lại tức giận rồi nhỉ?”
Cô không để chuyện này ở trong lòng, rất nhanh Vân Giai Kỳ đã năm trở lại trên giường.

Bạc Tuấn Phong vừa mới rời khỏi phòng bệnh thì nghênh diện đụng phải Tân Khải Trạch, anh nhìn thoáng qua Tân Khải Trạch với ánh mắt sâu kín, sau đó anh ta cụp mắt, ánh mắt cố kìm nén ý cười.

Anh ta đã đứng ở ngoài cửa phòng bệnh, cũng nghe hết được những lời mà Vân Giai Kỳ mới nói ban nấy.

Bá đạo, không ai bì nổi, độc đoán.

Những từ miêu tả kia vô cùng chuẩn xác!
Những từ miêu tả đó rất đúng nha!.
 
Hai Thai Năm Bảo Tổng Tài Bẫy Được Vợ Ngoan
Chương 901: 901: Chương 897


Bạc Tuấn Phong nhìn chãm châm anh ta với ánh mắt sáng quắc, Tân Khải Trạch ra vẻ làm như chưa biết chuyện gì xảy ra mà nhìn về phía anh: “Bạc gia, tại sao anh lại lườm tôi thế?”
“Ai cho phép cậu đứng ngoài cửa nghe lén?”
“Tôi chưa nghe được cái gì cả” Tần Khải Trạch nói, sau đó nhất thời không nhịn được mà “phụt” một tiếng bật cười Bạc Tuấn Phong cũng không thể nhịn được nữa.

Đang tức giận lại không có chỗ để phát tiết cơn giận này đi, anh lập tức chất vấn: “Cười cái gì?”
“Tôi cười 2″ Vẻ mặt Tân Khải Trạch hiện lên sự xấu hổ: “Cái tên khốn nàoncười vậy?”
“Vừa tồi cậu mới” Ánh mắt của Bạc Tuấn Phong ẩn chứa sự không vui.

“Bạc gia, tôi không có cười mà, tôi cũng chưa nghe được cái gì cả”
‘Sao anh ta có thể cười nhạo ông chủ nhà mình cơ chứ.

Tuy rằng ông chủ của anh ta là một người đàn ông vô cùng bá đạo lại độc đoán nhưng anh cũng là một người đàn ông đáng thương không dám cãi lại người phụ nữ của mình mà.

Tân Khải Trạch thông minh mà nói sang chuyện khác: “Bên kia đã sắp xếp xong ca phẫu thuật rồi, Vân Ngọc Hân cũng sẽ nhanh chóng sẽ tiến hành ca phẫu thuật tháo giác mạc.

Bạc gia, cô ấy nói muốn gặp anh một lần”
Bạc Tuấn Phong liếc anh ta một cái, chuẩn bị tiến vào thang máy.

Tân Khải Trạch che miệng cười trộm một tiếng, sau đó nhanh chóng thu hồi lại vẻ mặt của mình lại, cũng chạy theo bước chân của Bạc Tuấn Phong, Trong phòng phẫu thuật lạnh như băng.

“Trên mặt đất, đồ đạc bị đập loạn tạo nên một đống hỗn độn.

Trong tay Vân Ngọc Hân nắm lấy chiếc dao phẫu thuật, cô ta giơ về phía bác sĩ và hộ sĩ xung quanh, khàn cả giọng nói: “Rốt cuộc mấy người muốn làm cái gỉ? Mấy người nhốt tôi trong phòng phẫu thuật làm gì?”
“Cô Vân Ngọc Hân, chúng tôi muốn làm phẫu thuật cho cô”
“Làm phẫu thuật gì chứ!?” Vân Ngọc Hân khó có thể tin mà chất vấn: “Rốt cuộc mấy người muốn làm cái gì hả? Tôi vẫn còn đang rất tốt, mấy người phải làm phẫu thuật gì cho tôi chứ?”
Một bác sĩ trong nhóm người kia cũng không tính toán giấu diễm nữa, bác sĩ đó nói với cô ta: “Làm ca phẫu thuật tháo giác mạc.”
‘Vân Ngọc Hân hoảng hốt: “Cái gì? Tháo giác mạc?”
“Đúng vậy”
“Tại sao tôi phải làm ca phẫu thuật này? Tháo giác mạc của tôi ư? Dựa vào cái gì mà muốn tháo giác mạc của tôi chứ!”
Cửa phòng phẫu thuật đột nhiên bị đấy ra ‘Vân Ngọc Hân nhìn về phía cửa, lại thấy Bạc Tuấn Phong đẩy cửa ra rồi bước đến.

Sắc mặt cô ta trắng bệch, Vân Ngọc Hân chạy về phía Bạc Tuấn Phong: “Anh Tuấn Phong! Rốt cuộc anh cũng tới rồi! Bọn họ… Bọn họ muốn em làm phẫu thuật tháo giác mạc, bọn họ…”
Bạc Tuấn Phong dùng ánh mắt lạnh lùng mà đánh giá cô ta, mặt anh vô biếu tình ra lệnh: “Buông dao xuống”
Sắc mặt Vân Ngọc Hân cứng đờ, đột nhiên cô ta hiểu được cái gì đó, hoài nghỉ mà trừng mắt nhìn anh: “Là anh… Anh Tuấn Phong, là anh bảo bọn họ làm phẫu thuật cho em sao!”.
 
Hai Thai Năm Bảo Tổng Tài Bẫy Được Vợ Ngoan
Chương 902: 902: Chương 898


Bạc Tuấn Phong không nói chuyện, anh ngầm thừa nhận.

Nét mặt Vân Ngọc Hân trở nên bỉ thương, cô ta lùi lại phía sau, cả người run lên: “Tại sao chứ? Rốt cuộc là tại sao vậy hả? Anh Tuấn Phong, em đã làm sai cái gì ư? Tại sao anh lại đối xử với em như vậy?
“Giác mạc của Giai Kỳ đã hỏng rồi, cần thay giác mạc khác, tôi thấy đôi mất của cô cũng khá phù hợp”
Vân Ngọc Hân há miệng th* d*c, cuối cùng cũng không phát ra được chút âm thanh nào!
Chỉ bởi vì Vân Giai Kỳ muốn thay giác mạc mà anh lại có thể nhẫn tâm ép cô đi hiến giác mạc ư?!
“Anh Tuấn Phong! Anh thật là tàn nhẫn.

Sao anh lại có thể đối xử với em như vậy chứ? Anh không nghĩ tới sau khi em hiến giác mạc thì đôi mắt của em phải làm sao bây giờ?”
“Thì tính sao”
Bạc Tuấn Phong nhẹ nhàng bâng quơ nói: “Vân Ngọc Hân, cô nên cảm thấy vinh hạnh đi, đối với tôi mà nói thì cô còn có chứt giá trị.

Bác sĩ đã nói sau khi hiến giác mạc càng nhanh thì hiệu quả khôi phục cảng tốt”
‘Vân Ngọc Hân khóc lớn, nước mắt không ngừng tràn ra khỏi hốc mắt.

Gô ta không ngừng quơ loạn dao phẫu thuật, trong lúc nhất thời chẳng có ai dám bước tới gân.

Bạc Tuấn Phong nhìn cô ta, bông nhiên anh bước đến gần.

“Không được qua đây!”
‘Vân Ngọc Hân sợ đến mức cuộn tròn ngồi trong một góc, nhưng người đàn ông lại càng ngày càng đến gần anh, anh đứng trước mặt cô, sau đó nắm lấy cổ tay của cô ta.

Trong tình thế cấp bách, Vân Ngọc Hân theo bản năng vươn tay, dao phẫu thuật lập tức làm cánh tay anh bị thương, nhưng khuôn mặt của người đàn ông không gợn sóng chút nào, anh trở tay cướp cái dao trong tay cô ta rồi ném sang một bên, ‘Vân Ngọc Hân hoảng loạn không còn đường chạy, Bạc Tuấn Phong bóp chặt cổ cô ta, sau đó ấn cô ta lên trên tường.

“Tuấn Phong, đừng mà… Anh đừng đối xử tàn nhẫn như vậy với em có được không? Cầu xin anh… Đừng làm như vậy…”
“Ngọc Hân” Bạc Tuấn Phong đột nhiên gi tên riêng của cô ta.

‘Vân Ngọc Hân ngẩn ra.

Đã rất nhiều năm rồi người đàn ông này không gọi cô ta như vậy.

Lúc niên thiếu, cô thích nhất là khi anh gọi cô ta: “Ngọc Hân”
Giọng nói của anh dịu dàng, phảng phất như cô là người con gái mà anh cưng chiều nhất Nhưng mà bây giờ người đàn ông ấy lại dùng ánh mắt lạnh như băng kia nhìn chảm châm cô ta, âm thanh lạnh lo, khiến cô ta không thể nhịn được mà sợ hãi rồi run lên!
Bạc Tuấn Phong nhẹ nhàng lau đi nước mắt nơi khóe mắt của cô ta.

“Đừng khóc”
Cơ thể của Vân Ngọc Hân run bần bật, ngón tay lạnh như băng của người đàn ông nhẹ nhàng vỗ về khuôn mặt của cô ta, nhưng giọng nói lại âm u lạnh lẽo đến mức đáng sợ.

“Thu nước mắt lại đi, nếu không sẽ ảnh hưởng tới hiệu quả của cuộc phẫu thuật này”
Bạc Tuấn Phong rũ lông mi xuống, anh nhìn lòng bàn tay của mình, trên đó còn lưu giữ lại nước mắt của cô ta.

Anh thuận tay lấy chiếc khăn tay ra, dùng vẻ mặt ghét bỏ mà chà mau sạch sẽ bàn tay minh: “Giác mạc tốt như vậy, nếu bị nước mắt của cô làm bấn thì tôi phải làm sao bây giờ?”
Đột nhiên ngực Vân Ngọc Hân bị đâm một nhát Lưng cô ta dán sát vào mặt tường, Vân Ngọc Hân nhìn người đàn ông tàn nhẫn trước mắt mình, cô ta chỉ cảm thấy bản thân không rét mà run, sởn cả tóc gáy!
Vân Ngọc Hân cho rằng nước mắt của cô ta sẽ khiến lòng anh sinh ra sự thương tiếc, cho dù có là sự thương hại thôi cũng được.

Nhưng không phải như vậy!
Anh chỉ lo lâng nước mắt của cô ta sẽ ảnh hưởng đến hiệu quả của cuộc phẫu thuật này mà thôi..
 
Hai Thai Năm Bảo Tổng Tài Bẫy Được Vợ Ngoan
Chương 903: 903: Chương 899


Đây là một người đàn ông vô tình đến mức nào cơ chứ!
“Tuấn Phong, em cầu xin anh đừng làm như vậy… Anh buông tha cho em đi có được không?”
Bạc Tuấn Phong nhàn nhạt mà liếc cô ta một cá, anh cũng không thèm quay đầu lại nhìn cô ta mà phân phó nói: “Lập tức tiến hành phẫu thuật đi”
“Vâng thưa Bạc gia!”
Hai vị bác sĩ lập tức tiến tới, một trái một phải khiêng Vân Ngọc Hân lên bước tới phía giường phẫu thuật.

‘Vân Ngọc Hân phát ra tiếng kêu tuyệt vọng thảm thiết: “Tôi không muốn!
Các người buông tôi rai! Mấy người không thể làm như vậy với tôi! Tuấn Phong!
Tuấn Phong, em cầu xin anh, em cầu xin anh đấy…”
Bạc Tuấn Phong cũng chẳng quay đầu lại nhìn.

Anh không quan tâm tới lời cầu xin đau khổ của Vân Ngọc Hân, hàm dưới trên khuôn mặt góc cạnh của anh hơi nâng lên, đáy mắt chỉ toàn sự âm u lạnh lẽo.

‘Vân Ngọc Hân bị nâng lên trên giường phẫu thuật, đôi tay của cô ta bị cố định trên giường, giây tiếp theo Vân Ngọc Hân bị bác sĩ tiêm thuốc gây mê vào trong tĩnh mạch của cô ta.

Đôi mắt của Vân Ngọc Hân trừng lớn, hô hấp của cô ta nhanh chóng trở nên dồn dập hơn, bác sĩ gây tê cầm mặt nạ dưỡng khí đeo lên cho cô ta, chỉ vài giây sau thì tròng mắt Vân Ngọc Hân trợn lên, cô ta liền ngất đi Bạc Tuấn Phong cũng không quay đầu lại mà rời khỏi phòng phẫu thuật.

Sau khi người rời khỏi thì cửa lớn được đóng lại Người đàn ông quay đầu lại, anh nhìn đèn của phòng phẫu thuật đang sáng lên, sau đó Bạc Tuấn Phong nói với Tân Khải Trạch: “Cậu ở nơi lại này đi, nếu có chuyện gì xảy ra thì lập tức liên hệ với tôi”
“Vâng”
Ba giờ sau, giác mạc bên mắt phải của cô ta thuận lợi được tháo ra, sau khi bảo quản cẩn thận thì đồng thời bác sĩ cũng cấy ghép giác mạc nhân tạo cho.

Vân Ngọc Hân.

Giác mạc nhân tạo khác với giác mạc tự nhiên, giác mạc nhân tạo là dùng nguyên liệu phân tử mà chế tạo.

Cho dù nó cũng có công năng giúp khôi phục thị lực nhưng sau khi cấy ghép giác mạc nhân tạo vào thì sẽ xuất hiện phản ứng bài xích nhất định, hiệu quả sau khi làm phẫu thuật cũng không thể nào bãng việc cấy ghép giác mạc tự nhiên được.

Sau khi Vân Ngọc Hân làm ca phẫu thuật xong thì cô ta cũng tỉnh lại.

Một bên mắt của cô ta bị băng gạc quấn quanh che lại, không nhìn thấy cái gì được, lại vô cùng đau nhức.

Cô ta nắm trên giường, tác dụng của thuốc gây tê vẫn chưa hoàn toàn mất đi, nhưng trong lòng cô ta Vân Giai Kỳ hãi như cũ!
Giác mạc của cô ta thật sự bị người khác lấy đi rồi!
“Trái tim của Vân Ngọc Hân đột nhiên trở nên băng giá, cô ta nghĩ lần này là đôi mắt của Vân Giai Kỳ bị thương, nhưng sau đó thì sẽ như thế nào?
Thậm chí Vân Ngọc Hân còn nghỉ ngờ rằng nếu trái tim của cô t không có vấn đề gì, Vân Giai Kỳ cũng cần trái tim thì người đàn ông đó có thể tàn nhẫn độc ác đến mức mà lôi trái tim của cô ta ra đưa cho Vân Giai Kỳ không?
Nếu lần này Vân Giai Kỳ xảy ra chuyện nguy hiểm gì thì Bạc Tuấn Phong lại sẽ làm như thế nào?
Có phải sẽ bảo cô ta lấy mạng đên mạng chăng?
Đó là nhẹ nhất rồi!.
 
Hai Thai Năm Bảo Tổng Tài Bẫy Được Vợ Ngoan
Chương 904: 904: Chương 900


Thậm chí có khi vô cùng có khả năng rắng sẽ liên lụy đến nhà họ Vân, Bạc.

Tuấn Phong sẽ khiến cho cả Vân thị cửa nát nhà tan!
Lần đầu tiên Vân Ngọc Hân nhận thức được chỗ đáng sợ của Bạc Tuấn Phong.

Trước nay cô ta chỉ nghe bên ngoài đôn thổi, từ trước đến giờ anh đều luôn sát phạt quyết đoán, không từ thủ đoạn, mà hiện giờ cô ta cũng đã tự mình lĩnh giáo được rồi!
Điều khiến Vân Ngọc Hân có chút ngoài ý muốn chính là Bạc Tuấn Phong còn để bác sĩ cấy ghép giác mạc nhân tạo cho cô ta Nhưng giác mạc nhân tạo sao có thể sánh được với giác mạc tự nhiên cơ chứ?
Nếu giác mạc nhân tạo tốt thì người đàn ông này nhất định cho Vân Giai Kỳ dùng rồi Giác mạc nhân tạo cần phải được yêu cầu làm riêng.

Nói cách khác thì người đàn ông kia đã sớm nhìn trúng giác mạc của cô ta từ lâu, hơn nữa cũng đã có âm mưu thực hiện việc này.

‘Vân Ngọc Hân càng nghĩ càng cảm thấy kinh hãi.

Từ trước đến nay cô ta đều biết lòng dạ của Bạc Tuấn Phong vô cùng nguy hiếm, nhưng Vân Ngọc Hân cũng chưa từng nghĩ tới có một ngày người đàn ông ấy sẽ dùng sự nguy hiểm ấy lên cô tat ‘Vân Ngọc Hân càng nghĩ sâu hơn thì cô ta cũng càng ngày càng cảm thấy ớn lạnh, ‘Sáng sớm hôm sau.

‘Vân Giai Kỳ phải dậy sớm thay quần áo làm phẫu thuật, sau đó cô ngồi chờ để làm ca phẫu thuật ấy.

Ban đầu cô còn cảm thấy có hơi sợ hãi, cũng có chút kháng cự.

Cung Bắc nói: ‘Mommy, con hy vọng đôi mắt của mẹ nhanh chóng tốt lên, chúng ta cũng sẽ lại cùng nhau đi thả diều!”

Vân Giai Kỳ nghe xong những lời này, bồng nhiên cô cảm thấy có hơi áy náy.

Từ sau khi Doãn Lâm chết đi, cô chưa gượng dậy được nổi sau cú sốc ấy, nếu không phải Cung Bắc và Tiểu Vũ Minh vẫn luôn ở bên cạnh chăm sóc cho cô thì chỉ sợ cô sẽ không thể nhanh chóng vui lên như thể được.

Lâm Tĩnh Anh đã đến đây từ sáng sớm.

Biết được Vân Giai Kỳ phải làm phẫu thuật, bà ta chạy tới muốn tự mình dẫn cô vào phòng phẫu thuật, chờ đến lúc Vân Giai Kỳ ra khỏi phòng phẫu thuật thì bà ta phải chăm sóc cho cô thật tốt “Vân Giai Kỳ, từ từ thôi, mẹ nghe bác sĩ nói ca phẫu thuật giác mạc này làm rất nhanh, Tuấn Phong đã đặc biệt yêu cầu bác sĩ tiêm thuốc gây mê cho con rồi, thẳng bé biết con sợ cho nên bảo họ tiêm thuốc gây mê, con chỉ cần ngủ ‘Vân Giai Kỳ không nóng không lạnh nói: “Vâng”
Lâm Tĩnh Anh vô cùng nhiệt tình, nhưng kết quả lại bị một chậu nước lạnh mà cô đổ cuống dập tắt Bà ta nói: “Vân Giai Kỳ, mẹ biết con hận mẹ”
Vân Giai Kỳ trả lời: “Hử? Nếu bà đã biết tôi hận bà thì tại sao bà lại còn muốn tiếp tục xuất hiện trước mặt tôi nữa?”
Lâm Tĩnh Anh do do một lúc lâu, sau đó chậm rãi nói: “Là mẹ không tốt! Từ nhỏ đến lớn mẹ chưa bao giờ làm tròn trách nhiệm của một người mẹ với con.

Vân Giai Kỳ, con tha thứ cho mẹ được không, con cho mẹ một cơ hội để đền bù cho con được không? Mẹ đã hạ quyết tâm rồi, mẹ sẽ nhất đao lưỡng đoạn với Vân Lập Tân, mẹ sẽ dùng cả đời của mình để bù đắp cho con!”
Mặt Vân Giai Kỳ mặt vô biểu tình, cô nói: “Nếu không phải bời vì Lý Uyển Đồng thì bà sẽ nhất đao lưỡng đoạn với Vân Lập Tân sao?”.
 
Hai Thai Năm Bảo Tổng Tài Bẫy Được Vợ Ngoan
Chương 905: 905: Chương 901


Lâm Tĩnh Anh sững sờ.

“Đơn giản là bà cảm thấy nếu bà đã không thể trông chờ vào Vân Lập Tân được nữa thì chỉ còn có thế cậy nhà vào đứa con gái là tôi mà thôi.

Dù gì ngoại trừ tôi ra cũng chẳng còn ai đế bà trông cậy vào nữa.

Nếu không phải Lý Uyến Đồng gây nguy hiểm đến địa vị của bà thì bà có cam tâm tình nguyện buông “Vân thái thái” không? Không phải là bà không cần mà là bà không giữ được.

Bà đã biết rõ bản thân không phải là đối thủ của Lý Uyến Đồng cho nên mới dứt khoát tìm một lối thoát khác chứ gì”’ Một lúc lâu sau Lâm Tĩnh Anh cũng không nói nên lời.

Bà ta khổ sở nói: “Nhiều ngày như vậy, con vẫn không cảm nhận được tình cảm mà mẹ dành cho con sao?”
“Tôi thừa nhận rằng mấy ngày nay bà vẫn luôn đến chăm sóc cho tôi, tôi cảm ơn bà.

Nhưng bà không cần nói đền bù cho tôi, xin lỗi tôi như thế! Bà có biết không, nếu một số chuyện đã qua đi rồi thì không bao giờ có cách nào để bù đấp được nữa! Tôi hỏi bà, bà lấy cái gì để đền bù cho tôi chứ?” Đột nhiên Vân Giai Kỳ lạnh giọng hỏi.

Lâm Tĩnh Anh không thế trả lời được “Tiền sao? Hay là quyền? Hoặc là chút tình mẹ đáng thương của bà? Bà từng yêu thương tôi chưa? Chưa bao giờ đúng không! Thứ bà yêu chính là địa vị của bà ở nhà họ Vân, là tài phú, là hư vinh! Bây giờ bà đã mất hết những thứ đó rồi, tôi mới là thứ tiếp theo, lúc bà mất đi tất cả thì mới nghĩ đến tôi, chẳng lẽ tôi phải cảm động đến rơi nước mắt hay sao?”
Mặt Lâm Tính Anh đỏ lên, cả người run rẩy.

Những lời Vân Giai Kỳ nói từ đầu đến giờ, bà ta lại không có cách nào đế phản bác lại cô được.

“Vân Giai Kỳ, con đừng có nói nữa! Chẳng lẽ con không thể cho mẹ một cơ hội để bù đập cho con thôi được hay sao?”
Vân Giai Kỳ lạnh giọng chất vấn, cô nói: “Nếu tôi cho bà cơ hội, vậy ai cho tôi cơ hội nữa đây? Tôi cũng muốn một thời thơ ấu có cha mẹ yêu thương mình, bà có thể trả lại cho tôi không?”
Lâm Tĩnh Anh lùi lại nửa bước.

.

Truyện Quân Sự
Ban đầu Lâm Tĩnh Anh còn cho rằng nếu bà ta lặng lẽ mà trả giá như vậy, chăm sóc cho cô lâu như thế thì chắc chản hiềm khích lúc trước giữa bà ta và Vân Giai Kỳ có thể tiêu tan.

‘Vân Giai Kỳ nói tiếp: “Trước kia tôi cũng có rất nhiều mong chờ, tôi lấy lòng bà, nhưng bà chưa bao giờ tiếp nhận tôi.

Bây giờ bà vạch rõ ranh giới với Vân Lập Tân, tôi xem chút nhân tình giữa mẹ con chúng ta, có thế cho bà một căn nhà để ở, cũng có thể cho bà chút tiền để nửa đời sau của bà cơm áo không lo, nhưng bà đừng bao giờ hy vọng xa vời rắng tôi còn tình cảm nào khác với bà nữa!”
Lâm Tĩnh Anh cố kìm nước mắt lại, bà ta vội nói: “Không nói chuyện này nữa! Con sắp phải vào phẫu thuật rồi, đừng nhắc tới những chuyện không vui ấy làm gi! Nếu con đã không muốn nhìn thấy mẹ thì mẹ sẽ đi, Nhưng mà mẹ không yên tâm khi người khác chăm sóc cho con, con hãy để mẹ chăm sóc cho con, mẹ cũng không nói lời gì khiến con bưn nữa”
“Tại sao lúc trước bà không phá bỏ tôi đi” Vân Giai Kỳ thình lình hỏi ra một câu ‘Sác mặt Lâm Tĩnh Anh cứng đờ.

“Nếu bà phá bỏ tôi thì thật tốt”
“Con đang nói linh tỉnh cái gì thế? Tại sao mẹ lại có thế nhẫn tâm phá bỏ con được?”
Vân Giai Kỳ còn môi, mỉa mai mà cười một tiếng, sau đó cô ngồi lên giường không nói lời nào nữa.

Hộ sĩ đấy giường phẫu thuật đã đi tới: “Cô Vân, cô chuẩn bị phải vào phòng phẫu thuật rồi!”
Bác sĩ và hộ sĩ đi tới, sau đó đỡ Vân Giai Kỳ đến giường phẫu thuật rồi đặt cô năm xuống.

Lâm Tĩnh Anh nhìn theo Vân Giai Kỳ đến tận lúc đi đến cửa phòng phẫu thuật thì lại thấy Bạc Tuấn Phong đã đứng ở cửa.

Bên cạnh anh có mấy bác sĩ đang đứng, trong tay họ đang xách theo hộp bảo quản giác mạc.

Bạc Tuấn Phong nhìn thấy Vân Giai Kỳ đã tiến vào phòng phẫu thuật, đèn của căn phòng ấy sáng lên, anh theo đó mà ngồi xuống ghế.

Đột nhiên Tân Khải Trạch hỏi: “Chúng ta nên nói như thế nào với nhà họ Vân về chuyện của cô Vân Ngọc Hân đâu?”
Bạc Tuấn Phong không cho là đúng mà hỏi: “Giải thích cái gì?”.
 
Hai Thai Năm Bảo Tổng Tài Bẫy Được Vợ Ngoan
Chương 906: 906: Chương 902


“Chuyện cô Vân Ngọc Hân bị ép tháo giác mạc”
Lâm Tĩnh Anh nghe vậy, sắc mặt bà ta biến đổi: “Giác mạc… Giác mạc ấy lấy từ trên người Vân Ngọc Hân ư?”
Tân Khải Trạch gật đầu.

Lâm Tĩnh Anh nhìn về phía Bạc Tuấn Phong: “Tuấn Phong? Chuyện này là thật ư?
Bạc Tuấn Phong nói: “Lúc trước Vân Lập Tân dám lợi dụng Giai Kỳ, mượn bụng sinh con, tôi muốn một cái giác mạc của Vân Ngọc Hân thì đã làm sao”

So với chuyện mang thai mười tháng, nỗi đau đớn khi sinh nở thì Vân Ngọc Hân chỉ cần phải trả giá mỗi một cái giác mạc.

Đây là thứ Vân Lập Tân nợ Vân Giai Kỳ!
Cũng là Vân Ngọc Hân nợ Vân Giai Kỳ!
“Chờ sau khi cô ta hồi phục rồi thì mang cô ta trở về”
“Vâng”
Tân Khải Trạch chạy tới phòng bệnh, nơi mà Vân Ngọc Hân đang ở, anh ta thấy cô ta đã tỉnh lại thì liền nói với Vân Ngọc Hân: “Cô Vân Ngọc Hân, tôi đến đưa cô về”

‘Vân Ngọc Hân nhìn thấy anh ta mà như nhìn thấy quỷ, vừa nghe thấy Tân Khải Trạch nói muốn đưa cô ta trở về, Vân Ngọc Hân tức giận nói: “Mấy người không sợ tôi nói cho cha và Bạc gia gia biết chuyện này, sau đó hỏi tội Vân Giai Kỳ hay sao?”
Tân Khải Trạch trả lời: “Việc này là ý của Bạc gia, mặc dù cô cũng có thế hỏi tôi, nhưng cũng không thế chạy tới chỗ cô Vân Giai Kỳ mà hỏi tội được”
“Nếu không phải vì Vân Giai Kỳ thì Bạc Tuấn Phong sẽ lấy giác mạc của tôi 2 Nhất định đây là chủ ý của Vân Giai Kỳ!”
“Chuyện này không liên quan tới cô Vân Giai Kỳ”
‘Vân Ngọc Hân nén giận, hiệu quả của thuốc tê trên người cô ta cũng ta đi một chút, Vân Ngọc Hân nhanh chóng chạy đi thay quần áo, cô ta cảnh giác mà trừng Tân Khải Trạch: “Anh thật sự đến đưa tôi về nhà à?”
Tân Khải Trạch nói: “Cô Vân Giai Kỳ đang làm phẫu thuật, cô Vân Ngọc Hân có thể về nhà, hai tuần sau cô tiếp tục đến đây khám là được”
‘Vân Ngọc Hân nghiến răng nghiến lợi nói: “Thù này tôi nhớ kỹ!”.
 
Hai Thai Năm Bảo Tổng Tài Bẫy Được Vợ Ngoan
Chương 907: 907: Chương 903


Tân Khải Trạch đưa Vân Ngọc Hân về nhà họ Vân Mấy ngày nay cô ta mất tích, Vân Lập Tân đã tìm đến mức điên luôn rồi, thấy Vân Ngọc Hân đột nhiên trở về nhưng mắt phải của cô ta lại quấn băng, gạc, ông ta khấn trương chạy đến: “Ngọc Hân! Con đi đâu vậy? Cha còn tưởng con đã xảy ra chuyện gì ngoài ý muốn chứ! Đôi mắt của con… Đôi mắt của con bị sao vậy?”
‘Vân Ngọc Hân lập tức nhào vào trong lòng ngực ông.

Cô ta tủi thân mà rơi nước mắt.

‘Vân Lập Tân càng lo lắng hơn, ông ta hỏi: “Con làm sao vậy?”
“Ô ô ô! Cái con ả Vân Giai Kỳ đáng chết kial Đôi mắt của cô ta không tốt, phải cần tới giác mạc khác đế thay thế, cô ta xui khiến anh Tuấn Phong để anh ấy lấy giác mạc của con đi rồi thay vào mắt của cô ta! Mắt của con, mắt phải của con, nếu không có giác mạc thì sau này con nên làm gì bây giời Ô ô ô..”
Cô ta càng khóc cảng đau lòng, càng nói càng kích động.

‘Vân Lập Tân nghe vậy, ông ta giận dữ: “Cái gi? Thế mà Tuấn Phong lại làm ra chuyện này”
“Nhất định là ý kiến của Vân Giai Kỳ! Đôi mắt của cô ta mù rồi, tìm giác mạc.

của ai không tốt mà lại muốn đi lấy của con chứ? Nhất định là cô ta đang trả thù con!”
“Cha đã nói nó là loại người ác độc rồi! Chuyện này mà nó cũng làm ra được! Còn cả Tuấn Phong nữa, Tuấn Phong cũng bị nó mê hoặc tâm trí, thế mà lại còn dám làm ra chuyện như vậy!” Vân Lập Tân ngơi ngừng lại, ông ta nói: “Đil Chúng ta đến nhà họ Bạc xin ông cụ Bạc gia cho chúng ta một cái công đạo!”
‘Vân Ngọc Hân gật đầu.

‘Vân Lập Tân dẫn Vân Ngọc Hân tới nhà họ Bạc.

Bạc Ngạn Thiên xuống lầu đi đến phòng khách, nhìn thấy Vân Lập Tân dẫn Vân Ngọc Hân đến ngồi trên ghế sô pha, ông ta vừa nhìn thấy Vân Ngọc Hân đã hoảng sợ.

“Ngọc Hân, đôi mắt của cháu bị sao vậy?”
Ông ta vừa dứt lời, cơn tức giận của Vân Lập Tân liền bùng lên, ông ta đứng dậy nói với Bạc Ngạn Thiên: “Ông cụ, ông cần phải làm chủ cho Ngọc Hân nhà tôi!”
“Sao lại thế này?”
“Tuấn Phong vì đôi mắt của Vân Giai Kỳ, thế mà lại còn lấy giác mạc của Ngọc Hân đi để Vân Giai Kỳ cấy ghép! Đáng thương cho Ngọc Hân của tôi, một bên mắt của con bé đang tốt nhưng cuối cùng lại bị hủy trên tay Vân Giai Kỳ!
Đây là chuyện hoang đường gì vậy chứ!”

Bạc Ngạn Thiên vừa nghe thấy thế ông ta vẫn còn chưa tin tưởng được “Sao có thể chứ? Tại sao Tuấn Phong lại có thể làm ra việc này?”
“Đây là sự thật!”
‘Vân Ngọc Hân tửi thân mà khóc lóc kế lể, cô ta nói: “Ông ơi, chẳng lẽ cháu phải tháo bãng gạc xuống cho ông xem hay sao! Đôi mắt của cháu vẫn đang tốt, nhưng vì Vân Giai Kỳ mà nó đã hỏng rồi!”
Bạc Ngạn Thiên nhìn thoáng qua bên mắt đang quấn băng gạc của cô ta, ông ta tức giận đến mức cả cơ thể run lên.

Ông ta oán giận hỏi: “Vân Giai Kỳ đang ở đâu?”
‘Vân Ngọc Hân báo tên bệnh viện cho ông ta biết.

“Anh Tuấn Phong mang cháu tới bệnh viện, giác mạc của cháu vừa mới bị lấy đi thì bác sĩ đang mang giác mạc đó đi làm phẫu thuật cho Vân Giai Kỳ!
Chắc hắn lúc này cô ta đã hoàn thành xong ca phẫu thuật rồi!”.

Ngôn Tình Hay
“Cô ta dám hủy đôi mắt của cháu, ông sẽ khiến cô ta bồi thường cháu cải đôi mắt của cô tai”
Nói xong, ông ta nói với quản gia: “Đến bệnh viện!”
“Lão gia, bây giờ thân thể của ngài không được tốt, cơ thể mới vừa khôi phục không lâu, bác sĩ đã bảo ngài ở nhà tĩnh dưỡng thân thể..”.
 
Hai Thai Năm Bảo Tổng Tài Bẫy Được Vợ Ngoan
Chương 908: 908: Chương 904


“Ngọc Hân bị bắt nạt, tôi không thế đứng nhìn mặc kệ con bé được, tôi nhất định phải lấy lại công bãng cho Ngọc Hân!”
Nói rồi ông ta lại gọi người tới, sau đó chạy đến bệnh viện.

Vân Giai Kỳ vừa mới được chuyển ra khỏi phòng mỏ, cô vừa trở lại phòng bệnh thì Bạc Ngạn Thiên đã vội vàng dẫn người chạy tới Ông ta vừa đi đến cửa phòng bệnh thì nhìn thấy Bạc Tuấn Phong đang đứng ở mép giường.

Anh thấy Bạc Ngạn Thiên tới, mày kiếm ngả ngớn: “Tại sao mấy người lại chạy tới rồi?”.

ngôn tình ngược
“Con còn không biết xấu hố mà hỏi ông à?!”
Bạc Ngạn Thiên chạy tới trước mặt Bạc Tuấn Phong, không nói hai lời đã giờ tay lên giáng xuống mặt anh một cái tát, tiếng “bang” cất lên vang dội.

Bạc Tuấn Phong không tránh, anh nhận cái tát kia, sau đó lạnh lùng nhìn về Bạc Ngạn Thiên.

phí “Ông đến đây vì Vân Ngọc Hân à?”
“Con nói xem”
Bạc Ngạn Thiên chỉ tay về phía chiếc giường nơi Vân Giai Kỳ đang năm, nghiến răng nghiến lợi nói: “Con vì đứa tiện nhân này mà làm cho đôi mắt của Ngọc Hân thành ra như vậy! Con định làm cái gì vậy hả? Trong mắt con còn có ông không? Ông hỏi con, nếu như thứ người phụ nữ này muốn không phải là đôi mắt của Ngọc Hân mà là đôi mắt của ông thì con cũng định tháo giác mạc của ông xuống đưa cho nó sao?”
Bạc Tuấn Phong im lăng không nói.

“Con lên tiếng đi chứ! Vì nó mà con còn chuyện nào không làm ra được không hả? Nếu như nó có ý muốn động tới ông thì con cũng sẽ vì nó mà lấy đôi mắt của ông, móc luôn cả tìm ông ra cho nó sao hả?”
Khi thuốc mê mất tác dụng thì Vân Giai Kỳ mơ màng tỉnh lại, cô nghe thấy tiếng Bạc Ngạn Thiên đang cãi nhau trong phòng bệnh.

Cô lờ mờ nghe được Bạc Ngạn Thiên nhắc đến Vân Ngọc Hân nhưng chẳng hiếu chuyện gì đang xảy ra cả.

‘Vân Ngọc Hân?
Đôi mắt?
Giác mạc?
Cô cố hết sức đế ngồi dậy từ trên giường, mắt của cô ấy bị che bởi băng, gạc, không thấy gì ở trước mắt cả, Vân Giai Kỳ cảm giác có một trận gió thổi qua, Bạc Ngạn Thiên đã đi đến trước mặt cô, ngay sau đó cô có cảm giác được.

bàn tay của ông ta đang hướng về mặt mình.

Bây giờ căn bản là cô không còn sức lực nào để chặn nó lại nữa Một giây sau, Bạc Tuấn Phong nhanh chân chạy đến chặn trước mặt Bạc Ngạn Thiên, sắc mặt anh chứa đây sự tức giận:“Ông làm gì vậy?”
“Chuyện đến nước này mà con vẫn muốn bảo vệ nó à? Con còn muốn bảo.

vệ người phụ nữ độc ác này đến khi nào nữa hả? Nó hại Ngọc Hân thành ra như.

vậy, khiến Ngọc Hân phải sinh non, còn lấy luôn cả đôi mắt của Ngọc Hân, ông nghe nói lúc trước nó còn suýt chút nữa đấy Lâm Thu Thủy đẩy xuống cầu thang, vậy mà con vẫn bảo vệ nó sao?”
Bạc Tuấn Phong đáp: “Việc này không liên quan đến cô ấy”
“Lâm sao mà không liên quan đến nó được?”
“Là con muốn đôi mắt của Vân Ngọc Hân, là con sắp xếp cuộc phẫu thuật này “Con ư?” Bạc Ngạn Thiên không tin lấy một chữ.

Ông ta nhất quyết chắc chẩn rằng chuyện này là chủ ý của Vân Giai Kỳ.

“Con còn bảo vệ nó à? Tuấn Phong à Tuấn Phong, con một đời anh danh, đừng có để bị hủy hoại trong tay con yêu nữ này!”
‘Vân Giai Kỳ không nhịn được nữa bèn nói: “Rốt cuộc là có chuyện gì vậy?”.
 
Hai Thai Năm Bảo Tổng Tài Bẫy Được Vợ Ngoan
Chương 909: 909: Chương 905


Vân Giai Kỳ lờ mờ hiểu được gì đó: “Bạc Tuấn Phong, anh đừng nói với tôi là giác mạc đã cấy ghép cho tôi là của Vân Ngọc Hân đấy?”
Bạc Ngạn Thiên nói: “Cô còn giả ngu à? Cô còn tính diễn đến khi nào nữa?”
Vân Giai Kỳ không thèm để ý đến ông ta, cô quay sang hỏi Bạc Tuấn Phong; “Bạc Tuấn Phong, anh trả lời tôi đi”
Bạc Tuấn Phong nói: “Đúng vậy”
Anh vốn không muốn nói chuyện này cho Vân Giai Kỳ biết nhưng không ngờ rẳng Bạc Ngạn Thiên lại như sấm rền gió cưồn mà chạy tới nhanh như thế: Vân Giai Kỳ vừa nghe nói giác mạc của minh lấy từ trên người Vân Ngọc Hân thì nét mặt cô trở nên cực kỳ sợ hãi: “Tại sao anh lại làm như vậy..”
Tại sao anh lại lấy giác mạc của Vân Ngọc Hân cho cô?
Cô vốn không cần cái giác mạc đó của Vân Ngọc Hân!
Bạc Ngạn Thiên nói: “Cô còn làm bộ làm tịch gì nữa, cô còn mặt mũi để hỏi sao? Nếu không phải là chủ ý của cô thì Tuấn Phong nó có làm không hả?”
Khuôn mặt Vân Giai Kỳ đỏ cả lên: “Ông à, ông nghĩ cho kỹ trước khi nói một chút điITôi kính trọng ông vì ông là trưởng bối, ông đừng cậy mình lớn tuổi mà lên mặt! Cái gì gọi là ý của tôi? Ông cho rằng tôi cần giác mạc của Vân Ngọc Hân à? Dù cô ta có hiến cho tôi thì tôi cũng cảm thấy vô cùng dơ bẩn nữa ấy!
Lấy giác mặt của loại người này cấy ghép vào mắt của tôi ư, ông nghĩ tôi sẽ báng lòng sao?”

“Cô nói cái gì vậy hả?”
“Tôi không cần giác mạc của Vân Ngọc Hân! Bây giờ phẫu thuật gỡ xuống là được chứ gì! Cả cái thế giới này không có lấy nổi cái giác mạc của người khác phù hợp với tôi à, sao tôi phải dùng của cô ta chứ? Chẳng lẽ giác mạc của cô ta cao quý hơn sao? Tôi chỉ cảm thấy nó rất dơ bẩn mà thôi”
Bạc Ngạn Thiên bị tức giận đến mức suýt nữa bệnh tim lại tái phát Ông ta được đỡ sang một bên, nhìn Bạc Yến Phong rồi lại nhìn về phóa Vân Giai Kỳ, ánh mắt kia quả thực là hận thấu xương “con yêu nữ” trước mặt mình!
Lâm Tính Anh vừa bước vào phòng bệnh đã nghe được tiếng cãi vã.

Khi thấy Bạc Ngạn Thiên tới, bà ta xấu hổ nói: “Ông cụ Bạc”
Bạc Ngạn Thiên xoay người, ông ta nhìn thấy Lâm Tĩnh Anh thì hơi kinh ngạc: “Lâm Tĩnh Anh, cháu làm gì ở đây vậy?”
Ông ta nhìn Lâm Tính Anh rồi lại nhìn Vân Giai Kỳ.

“Cháu tới để chăm sóc Giai Kỳ” Lâm Tĩnh Anh nói.

“Cháu tới chăm sóc nó ư? Vậy Ngọc Hân thì sao?”
“Ngọc Hân..” Lâm Tính Anh đoán Bạc Ngạn Thiên đã biết chuyện này, bà ta lập tức phủ nhận quan hệ: “Cháu đã không còn là người của nhà họ Vân nữa”
“Cháu đang nói cái gì vậy?”
Lâm Tĩnh Anh nói: “Cháu với Vân Lập Tân sớm đã không còn tình cảm với nhau, chỉ là trong khoảng thời gian này có quá nhiều việc ngoài ý muốn xảy ra nên cháu không thế ly hôn với ông ấy! Nhưng mà bây giờ chuyện ly hôn chỉ là vấn đề giấy tờ mà thôi!”
‘Vân Lập Tân rất khôn ngoan, cho dù ly hôn thì bà ta cũng đừng hòng có.

được nửa phần chỗ tốt Vi vậy dù có ly hôn sớm hay muộn gì thì cũng như nhau mà thôi.

Đó là bà tà mình không bước ra khỏi nhà họ Vân.

Bây giờ bà ta chỉ muốn toàn tâm toàn ý chăm sóc Vân Giai Kỳ, đợi đến khi cô bình an vô sự mà xuất viện trở về nhà, bà ta sẽ lập tức giải quyết vấn đề này một cách đàng hoàng, Bạc Ngạn Thiên nói với vẻ mặt khó tin: “Đang yên đang lành sao cháu lại đột nhiên ly hôn?”
“Cái này bác phải hỏi ông ấy! Ông ấy đưa một vũ nữ về nhà, còn muốn đưa cô ta lên làm Vân thái thái, cháu còn không biết thức thời mà nhường vị trí này sao cho cô ta sao?”.
 
Hai Thai Năm Bảo Tổng Tài Bẫy Được Vợ Ngoan
Chương 910: 910: Chương 906


“Vũ nữ ư? Là Lý Uyển Đồng ư?”
“Còn không phải à? Bác còn không biết người phụ nữ Lý Uyển Đồng là tình nhân mà Vân Lập Tân nuôi ở bên ngoài ư? Bọn họ đã sớm tình đầu ý hợp, sao cháu lại không để cả nhà bọn họ đoàn tụ chứ?”
Bạc Ngạn Thiên càng nghe càng cảm thấy thấy chuyện này thật sự quá ly kỳ, Ông ta nói: “Cho dù cháu có ly hôn với Vân Lập Tân thì cháu chạy tới chỗ đứa con hoang này làm gỉ? Nó đã mang đến tai họa cho cả nhà họ Bạc, hại cả Tuấn Phong còn chưa đủ, vậy mà giờ cháu cũng cam tâm tình nguyệ để nó.

mang tai họa đến cho cháu ư?”
‘Vân Giai Kỳ định đáp trả lại bằng những lời mỉa mai thì Lâm Tính Anh đã lập tức nói: “Con bé không phải con hoang! Con bé là con gái của cháu, sao con bé có thế thế là con hoang được chứ?”
Lần đầu tiên Bạc Ngạn Thiên nhìn thấy Lâm Tĩnh Anh bảo vệ Vân Giai Kỳ như vậy.

Bạc Ngạn Thiên nói: “Lâm Tĩnh Anh à, mặc kệ cháu có nghĩ về nó như thế nào đi chăng nữa thì bác cũng sẽ không bao giờ công nhận nó.

Ngay cả Vân Lập Tân còn không nhận nó thì cháu còn mong bác công nhận sao?”

“Sao tôi lại muốn Vân Lập Tân thừa nhận tôi chứ?” Vân Giai Kỳ nó “Ông ta căn bản không phải cha của tôi”
“Nghe nó nói kia! Nó nói cái gì vậy chứ?” Bạc Ngạn Thiên nói: “Cô quả thật là đại nghịch bất đạo!”
“Chỉ cho nhà họ Vân không nhận tôi, còn tôi thì không được nhận nhà họ Vân sao? Thật là mấy thứ đạo lý vớ vẩn!”
“Cô…”
Lâm Tĩnh Anh lạnh lùng nói: “Vân Lập Tân vốn không phải cha ruột của con bé”
Trong phòng nhất thời yên lặng.

Bạc Ngạn Thiên hoài nghỉ nhìn về phía bà ta: “Cháu nói cái gì?”
Lâm Tĩnh Anh hít một ngụm khí lạnh: “Cháu nói Vân Lập Tân vốn không phải cha ruột của con bé! Con bé không có lý do gì để nhận Vân Lập Tân làm cha”
“Cháu…”
Bạc Ngạn Thiên không thể tin được mà nói: “Cháu phản bội Lập Tân sao?”
Vi vậy Vân Lập Tân biết được chuyện này cho nên mới muốn đuổi bà ta mình không ra khỏi nhà, đòi ly hôn ư?

“Lâm Tĩnh Anh cháu chưa bao giờ phản bội ông ấy! Là ông ấy bán vợ cầu vinh, phản bội cháu! Ông ấy vì muốn Vân thị phát triển mà… Lợi dụng cháu…”
Lâm Tĩnh Anh không nói được nữa.

Nhưng khi bà ta nhìn về phía Vân Giai Kỳ, trong lúc nhất thời không biết Lâm Tĩnh Anh lấy đâu ra dung khí mà nói toàn bộ ra: “Ông ấy vì Vân thị mà dám lợi dụng cháu để đổi lấy vốn đầu tư!”
“Rốt cuộc tại sao lại có chuyện này?” Bạc Ngạn Thiên càng nghe càng mơ hồ Vân Giai Kỳ không nghĩ tới Lâm Tính Anh lại nói ra những chuyện này cho Bạc Ngạn Thiên biết Lâm Tĩnh Anh nói: “Vân Giai Kỳ không phải con hoang! Con bé là con gái của cháu và Cung Dận! Con bé là huyết mạch của nhà họ Cung, tại sao nó lại là con hoang được chứ? Mẹ con bọn cháu chỉ là đá kế chân để Văn Lập Tân tính kế mà thôi!”
“Cháu đang nói cái gì vậy!” Khuôn mặt Bạc Ngạn Thiên trắng bệch: “Cung Dận ư?”
Tại sao Vân Giai Kỳ lại có quan hệ với Cung Dận?
Bạc Tuấn Phong cũng kinh nghi mà nhìn về phía Lâm Tĩnh Anh.

‘Vân Giai Kỳ lạnh lùng nói: “Đừng nói nữa, bà nói những chuyện này với ông ta làm gì”
Bạc Tuấn Phong nhìn về phía cô.

Cô cũng biết chuyện này sao?
Bạc Tuấn Phong nói: “Rốt cuộc sao lại thế này?”.
 
Hai Thai Năm Bảo Tổng Tài Bẫy Được Vợ Ngoan
Chương 911: 911: Chương 907


Lâm Tĩnh Anh nói: “Vân Giai Kỳ, dù con có để cho mẹ nói hay không thì nhất định hôm nay mẹ phải nói hết sự thật cho mọi người biết! Hai mươi mấy năm trước, tài chính của Vân thị gặp nguy hiểm gần phá sản, vì muốn nhà họ Cung rót vốn nên Vân Lập Tân lợi dụng cháu, đưa cháu lên trên giường của Cung Dận.

Lúc đó Cung Dận đã đính hôn với Mộng Yến Mi, bởi vì chuyện này mà ông ấy đã đồng ý điều kiện của Vân Lập Tân để giấu chuyện đó đi không cho người nào biết”
Bà ta dừng một chút, sau đó lại nói: “Qua một thời gian thì cháu đã mang thai! Cháu lại giả vờ không biết chuyện này, nhưng Vân Lập Tân biết rõ đứa bé mà cháu đang mang trong bụng chính là con của ai, ông ấy nguyện ý đế cháu sinh hạ đứa bé ấy ra.

Cháu cho rằng ông ấy đã chấp nhận đứa bé này rồi nhưng ai ngờ rằng thì ra ông ấy đã tỉnh kế tử lâu, ông ẩy nuôi người phụ nữ khác ở bên ngoài, sau đó đối đứa con của người phụ nữ ấy với con của cháu! Cháu đã ấn nhẫn nhiều năm như vậy cũng chỉ đơn giản vì hy vọng ông ấy nhớ tới tình cảm vợ chồng! Nhưng ông ấy lại dẫn Lý Uyến Đồng tới, cuối cùng cháu chỉ có thể nghĩ rằng tình cảm nhiều năm như vậy đã cho chó ăn hết rồi!”
Lâm Tĩnh Anh càng nói càng cảm thấy đau lòng: “Để ông ta cùng ả tiện nhân kia tương thân tương ái, ở cạnh nhau suốt đời đi!”
‘Sau khi bà ta nói xong, Bạc Ngạn Thiên lại im lặng.

Ông ta quay đầu nhìn Bạc Tuấn Phong, lại thấy anh cũng im lặng không nói gì, nhìn ánh mắt ngoài ý muốn của anh, ông ta cũng biết anh không rõ chuyện này ra sao.

‘Vân Giai Kỳ là con gái của Cung Dận ư?

“Tôi không tin!” Sau một hồi lâu, cuối cùng Bạc Ngạn thiên lại thốt ra một câu như vậy.

Lâm Tĩnh Anh ngạc nhiên mà nhìn về phía ông ta.

“Bác không tin sao?”
“Chuyện này quá hoang đường! Tôi không tin!” Bạc Ngạn Thiên nói “Nếu cháu biết nó là con gái của Cung Dận thì sao lại không để cho Cung Dận nhận nó?”
“Là tôi không muốn nhận ông ta!” Vân Giai Kỳ nói: “Tôi cũng đã sớm biết chuyện này rồi, nhưng sao tôi lại muộn nhận ông ta chứ?”
Bạc Ngạn Thiên hừ lạnh một tiếng: “Cô cho rằng tôi không hiểu cô sao?
Phàm là cho cô một cơ hội thì cô đã sớm leo lên rồi! Nếu cô đã biết mình là con gái của Cung Dận từ lâu thì chắc chân cô cũng ước gì được nhận làm người nhà của nhà họ Cung đúng không! Tôi thấy rõ ràng là cô chột dạ không dám nhận!”
Nói rồi ông ta bảo với quản gia đang đứng một bên: “Mau đi gọi điện thoại gọi hết người nhà họ Cung đến đây! Hôm nay coi như tôi làm chủ cho Lâm Tính Anh!”
Dừng một chứt, ông ta nhìn về phía Vân Giai Kỳ: “Tôi ngược lại cũng muốn nhìn xem khi người nhà họ Cung đến đây, xem Cung Dận có muốn nhận cô là con gái mình hay không!”
“Vâng”
Quản gia đi đến một góc gọi điện thoại.

‘Vân Giai Kỳ kinh ngạc nói: “Ông có ý gì?”
“Chẳng phải cô là con gái của Cung Dận sao? Nếu đã như vậy thì tôi cho cha con cô cơ hội để nhận nhau, cô còn không biết quý trọng à?” Bạc Ngạn Thiên châm chọc nói Ông ta chắc chản Lâm Tĩnh Anh và Vân Giai Kỳ đang lừa mình.

‘Vân Giai Kỳ nói: “Tôi không muốn nhận, ông còn có thể nói lý như thế để ép tôi nhận ư?”
“Làm sao? Sợ rồi à? Con hoang chính là con hoang, loại lời nói dối thấp kém như vậy mà còn muốn lừa gạt được tôi hay sao?”
‘Vân Giai Kỳ nắm chặt ga trải giường.

Nửa tiếng sau.

Mộng Yến Mi và Cung Chiến vội vàng chạy đến.

Bà ta bước vào phòng bệnh, đúng lúc nhìn thấy trận đấu khẩu đang diễn ra, bà ta trợn tròn mắt.

Cung Chiến cũng giật mình: “Ông, cô à”.
 
Hai Thai Năm Bảo Tổng Tài Bẫy Được Vợ Ngoan
Chương 912: 912: Chương 908


Anh ta đưa mắt nhìn thoáng qua Vân Giai Kỳ, thấy đôi mắt của cô bị quấn kín băng gạc, sau đó lại thấy Bạc Tuấn Phong đang đứng một góc, nhất thời anh ta cũng không hiểu chuyện gì đang diễn ra: “Đã xảy ra chuyện gì vậy?”
“Dận đâu?”
“Dận đang trên đường đến.

Mộng Yến Mi còn tưởng rằng ông ta lại phát bệnh, bà ta vội vàng chạy đến, cũng chẳng biết đã xảy ra chuyện gì.

“Bác à, sao sắc mặt của bác lại khó coi thế này, đã xảy ra việc gì mà phải cho người gọi chúng con đến?”
Mộng Yến Mi quan tâm hỏi han.

“Không việc gì phải vội cả! Chờ Dận đến rồi nói cũng chưa muộn!”
Mộng Yến Mi cũng không rõ Bạc Ngạn Thiên đang toan tính gì chuyện gì.

Hơn hai mươi phút sau.

Cung Ngay sau khi ông ta bước vào phòng bệnh thì ngay tức khắc phát hiện bầu không khí đang vô cùng kì lạ trong phòng.

ận chậm rãi đến muộn.

Mộng Yến Mi nhìn ông ta một cái rồi lập tức nói với Bạc Ngạn Thiên: “Bá à, Dận cũng đã đến rồi! Bác có lời gì muốn nói thì hãy nói đi”
Bạc Ngạn Thiên liếc Lâm Tĩnh Anh một cái: “Lâm Tĩnh Anh, nếu mọi người đã đến hết rồi thì bây giờ cháu có thế nói rõ ràng toàn bộ mọi chuyện được chưa?”
Mộng Yến Mi thấy Bạc Ngạn Thiên đẩy chủ đề lên trên người Lâm Tĩnh Anh, trong lòng bà ta hơi “lộp bộp” một chút, Mộng Yến Mi cũng đã mơ hồ đoán được cái gì, sắc mặt vô cùng khó coi Lâm Tĩnh Anh buồn bực không nói gì “Có chuyện gì vậy? Người đều đến cả rồi, tại sao còn chưa nói? Nếu cháu thật sự chịu ủy khuất thì hôm nay bác sẽ không ngại mà làm chủ thay cháu.

Nhưng nếu là vì Vân Giai Kỳ mà nói sai sự thật khiến Dận mang tiếng xấu thì chuyện hôm nay không đơn giản là xong như vậy đâu!”
Bạc Ngạn Thiên buông lời cảnh cáo.

Cung Dận cũng dần dà hiểu chuyện gỉ đang diễn ra Mộng Yến Mi tức giận nói: “Lâm Tính Anh! Thực chất là cô đang muốn làm gì vậy”
Lễ nào bà ta đã nói gì với Bạc Ngạn Thiên sao?
Lâm Tĩnh Anh nhìn khuôn mặt đang tức giận của Mộng Yến Mi, bà ta cẳn chặt răng, sau đó đột nhiên nhìn về phía Cung Dận: “Cung Dận, tôi hỏi ông, hôm nay tất cả mọi người đều ở đây rồi, Vân Giai Kỳ chính là con gái ruột của ông, ông có nhận hay không?”

Mọi người đều đang hướng mắt về phía Cung Dận.

Chỉ riêng Vân Giai Kỳ đang cúi đầu, vẻ mặt như tro tàn.

Cung Chiến là người bất ngờ nhất, anh ta nhìn về phía Cung Dận, trong lòng tràn đầy sự phức tạp.

Cung Dận nhìn Vân Giai Kỳ, ông ta nhíu mày lại, nhất thời không biết nên nói gì “Ông nói gì đi chứt”
Lâm Tĩnh Anh nóng nảy.

“Con bé là con gái của ông, trong lòng ông cũng hiểu rõ chuyện này, kể cả Mông Yến Mi cũng biết.

Hôm nay mọi người đều đang ở đây, con bé cũng ở ngay đây rồi, rốt cuộc ông cũng chỉ cần nói ra một câu mà thôi, tóm lại ông có.

nhận con bé hay không? Ông nhận cũng được, mà không nhận cũng chẳng sao.

Mộng Yến Mi thẹn quá hóa giận, bà ta bước đến trước mặt Lâm Tĩnh Anh tát cho bà ta một cái: “Lâm Tĩnh Anh! Lế nào cô điên rồi phải không?
Tôi biết ngay là cô chẳng có ý tốt mà, cô không quản được người đàn ông kia, giờ lại chạy tới trước mặt chồng tôi mà dùng lời lẽ mê hoặc, cô đang cố ý mang tai họa đến cho người khác hay sao?”
Lâm Tĩnh Anh bị Mộng Yến Mi tát cho hai cái bạt tay..
 
Hai Thai Năm Bảo Tổng Tài Bẫy Được Vợ Ngoan
Chương 913: 913: Chương 909


Bạc Tuấn Phong đi đến nằm chặt lấy cổ tay Mộng Yến Mi: “Dì”
“Tuấn Phong! Rốt cuộc là cháu ở phe ai hả? Làm sao phải bảo vệ người phụ nữ này chứ? Cháu nhìn không rõ hay sao? Cô ta đang sợ là thế giới không loạn lên đấy!”
Lâm Tĩnh Anh che mặt, bà ta hoàn toàn không để ý đến Mộng Yến Mi mà chỉ nhìn Cung Dận bằng ánh mắt sáng quác: “Cung Dận, ông nói gì đi chứ! Ông, có dám nhận con bé hay không? Nó chính là con gái ruột của ông, là cốt nhục của ông! Ông có nhận nó hay không?”
Giọng nói của Lâm Tính Anh vừa thấp vừa như thấm dò.

Cung Dận nhìn Vân Giai Kỳ, ông ta nắm chặt tay lại Cuối cùng Vân Giai Kỳ cũng nhịn không nối nữa, cô nói: “Có thế nói đến đây thôi được không?
Cô ngẩng đầu hướng về phía Cung Dận, tiếng nói nghẹn trong cổ họng.

Một hai phải ép cô trải qua thêm một lần thất vọng nữa sao?
‘Vân Giai Kỳ biết rõ Cung Dận sẽ không đời nào nhận cô.

Bởi lẽ cô nghĩ mãi cũng chẳng nghĩ ra lý do gì để Cung Dận nhận cô cả.

Nhiều năm như vậy, người đàn ông này không hề dành có chút tình cảm gì với cô, cũng chỉ bởi vì dòng máu đang chảy trong cơ thể này mà bắt ông ta nhận một đứa con gái xa lạ này thôi ư?
Nhất định muốn cô chính tai nghe một lần cự tuyệt chối bỏ mới cam tâm hay sao?
“Đủ rồi!” Vân Giai Kỳ đột nhiên nói: “Từ nhỏ đến giờ tôi chưa một ngày ôm hy vọng sẽ được công nhận! Nói tôi con hoang cũng được, nói tôi có mẹ sinh ra nhưng không được cha nhận cũng được, tôi đều chấp nhận những điều đó!”
Cô quay đầu nhìn Bạc Ngạn Thiên, nói: “Ông đơn giản chỉ muốn chứng minh tôi chính là con hoang không ai nhận sao? Bây giờ ông hài lòng rồi chứ? Nhà họ Cung sẽ chẳng đời nào nhận tôi, người đàn ông này càng không muốn nhận tôi!
Tôi chính là con hoang, được chưa? Ông nhất định phải đối xử tàn nhẫn với tôi như vậy sao?”
“Vân Giai Kỳ”
Cung Dận bỗng nhiên mở miệng ngắt lời cô.

‘Vân Giai Kỳ lập tức im lặng.

Cô rụt vại lại, cơ thể run lên từng hồi Cung Dận nhìn bộ dáng cô gầy yếu, nhìn bả vai run rẩy của cô, rõ ràng đứa con gái ấy quật cường đến thế, nhưng lại là lần đầu tiên trong đời lộ rõ dáng vẻ sợ sột rụt rè.

Trái tìm ông ta như thể bị đâm từng nhát từng nhát một.

Cung Dận đột nhiên nói với Bạc Ngạn Thiên: “Con bé đúng là con gái của cháu”
Lâm Tĩnh Anh và Mông Yến Mi đồng loạt xoay đầu, một người vui mừng, một người tức giận!
Bạc Ngạn Thiên cũng vô cùng sửng sốt.

Mộng Yến Mi phải mất một lúc sau mới lấy lại tỉnh thần: “Dận! cái gì vậy hả?”
“Con bé là con gái ruột của tôi, chẳng phải ngay cả bà cũng đã biết việc này rồi hay sao?”
Cung Dận vừa nhìn Vân Giai Kỳ vừa nói: “Cháu là cha của con bé, là cha ruột của nó, chuyện này không thể phủ nhận được”
‘Vân Giai Kỳ không nghĩ rằng chính Cung Dận sẽ thừa nhận chuyện này, nghe giong điệu của ông, hình như ông cũng đã sớm biết chuyện này rồi!
Cô kinh ngạc ngẩng đầu lên, mặc dù bác sĩ đã nhiều lần cảnh cáo sau khi phẫu thuật tuyệt đối không thể để rơi nước mắt, nhưng khi nghe câu “Con bé thật sự là con gái ruột của cháu”, nước mắt cô không thể ngừng rơi xuống.

Bạc Ngạn Thiên nói: “Dận, chẳng lẽ cháu cũng đã sớm biết việc này rồi ư?”
Bạc Ngạn Thiên nóng nảy: “Dận, cháu có chắc không? Cháu có chắc chân rằng nó là con gái ruột của cháu không? Hay bởi vì Lâm Tĩnh Anh nói những lời khi nấy nên cháu..cháu nhận cho qua loa vậy thôi?”
Cung Dận nói: “Cháu cũng đã làm giám định quan hệ cha con rồi.

Con bé là con gái của cháu, cháu chắc chắn những lời mà cháu vừa nói là sự thật”.
 
Hai Thai Năm Bảo Tổng Tài Bẫy Được Vợ Ngoan
Chương 914: 914: Chương 910


Khuôn mặt Bạc Ngạn Thiên trắng bệch.

Đã sớm làm giám định ư?
Chẳng lẽ Cung Dận đã sớm biết chuyện này rồi sao?
Mộng Yến Mi cũng đã biết luôn rồi?
Vậy là tất cả mọi người đều đã biết rồi nhưng có duy nhất mỗi ông ta chưa biết thôi ư2 Điều ngoài ý muốn duy nhất của Cung Dận chính là ông ta cũng không hiểu biết rằng Vân Giai Kỳ cũng đã biết chuyện này.

Nếu Vân Giai Kỳ đã sớm biết thì tại sao cô không nói lời nào.

Lễ nào là bởi vì cô không có ý muốn nhận ông ta làm cha hay sao?
Bạc Ngạn Thiên nói: “Chuyện quỷ quái gì đang diễn ra thế này? Sao tôi càng nghe càng thấy mơ hồ…”
Mộng Yến Mi đẩy Lâm Tính Anh sang một bên, bà ta đi đến trước mặt Cung Dận, hung hăng nói: “Ông đã hứa với tôi những gì, lẽ nào ông đã quên hay sao? Thái độ này là sao hả, ông muốn nhận lại đứa con hoang này ư? Tôi cũng đã cho ông thấy rõ lập trường của tôi rồi, nếu ông dám nhận nó thì nhà họ Cung cũng không còn tôi nữa!”

Bạc Tuấn Phong nói: “Di à, vậy dì cũng đã sớm biết chuyện này rồi?”
Mộng Yến Mi xoay người: “Đúng! Dì đã biết chuyện này từ lâu rồi!
Di đã sớm biết điều này.

Tuấn Phong, có phải cháu cũng muốn dì nhận đứa con gái này chứ?”
Bà ta nhìn về phía Cung Dận rồi nói: “Lúc trước khi tôi gả cho ông, ông đã hứa với tôi những gì? Ông sẽ không bao giờ phản bội lại tôi, ông sẽ chỉ yêu mình tôi, cả đời này chỉ sẽ đối tốt với tôi! Ông ở bên ngoài cùng ả đàn bà khác có con thì thôi, nhưng chẳng lẽ hôm nay ông lại còn khăng khăng muốn thừa nhận đứa con hoang này đem về nuôi hay sao? Thế ông xem tôi là cái gì, xem Chiến và Phi là cái gì?”
Cung Dận nói: “Yến Mi, bà bình tĩnh một chút”
“Ông kêu tôi bình tĩnh như thế nào?” Mộng Yến Mi nói: “Ông gạt tôi, lừa dối tôi khiến tôi đau khổ quá đây! Chẳng phải ông đã sớm biết chuyện này rồi à?
Ông chưa bao giờ nói với tôi! Hiện tại đột nhiên ông có thêm một đứa con gái, muốn nhận nó về, ông đem tôi đặt ở đâu? Cung Dận! Hôm nay tôi sẽ nói hết ra ở đây, nếu ông dám nhận nó thì ông thì ly hôn đi!”
Cung Chiến nhìn về phía Cung Dận: “Cha, rốt cuộc sao lại thế này?”
Cung Dận xoa trán, ông ta nhìn về phía Vân Giai Kỳ thì thấy cô cúi đầu, hai tay nấm chặt ga trải giường, trong lúc nhất thời lại vô cùng im lặng.

Ông ta biết Mộng Yến Mi nói được làm được.

Đối mặt với người phụ nữ mà mình yêu, Cung Dận cảm thấy đau đầu không thôi Cung Chiến thấy Mộng Yến Mi tức giận đến mức rơi nước mắt, anh ta đi đến bên cạnh bà ta, ôm chặt bả vai của Mộng Yến Mi: “Mẹ, mẹ đừng kích động như thế”
“Chiến, con không biết… Biết cha của con có con gái riêng ở bên ngoài, vì chuyện này mà mẹ mơ thấy ác mộng rất nhiều ngày! Mẹ mơ thấy ông ấy dẫn nó về nhà mình”
Đột nhiên, Mộng Yến Mi tức giận nói: “Đó là nhà của chúng ta! Ông ấy dựa vào cái gì mà muốn nhận đứa con hoang kia về nhà chúng ta chứ!”
Bạc Tuấn Phong nói: “Cô ấy không phải con hoang!”
Cho dù Mộng Yến Mi có nối điên lên như thế nào cũng chẳng sao.

Nhưng bà ta không được nói Vân Giai Kỳ là con hoang!
Mộng Yến Mi khó tin mà quay đầu lại, bà ta nhìn vẻ mặt lạnh lùng của Bạc Tuấn Phong, trái tìm càng đau đớn hơn.

“Tuấn Phong, khi nào con mới có thể đứng ở lập trường của di mà thông cảm được cho dì vậy?”
Lâm Tĩnh Anh nói: “Mộng Yến Mi, cho dù cô có nghĩ như thế nào thì Vân Giai Kỳ chính là con gái của Cung Dận.

Ông ta nhận cũng được, mà không nhận cũng chẳng sao, nhưng cô không thế thay đối được sự thật này!”.
 
Hai Thai Năm Bảo Tổng Tài Bẫy Được Vợ Ngoan
Chương 915: 915: Chương 911


Đột nhiên Vân Giai Kỳ bật cười Mọi người nhìn về phía cô.

Bạc Ngạn Thiên tức giận mảng: “Cô cười cái gì?”
“Tôi cười vì các người đều tự cho minh là đúng!”
‘Vân Giai Kỳ nói: “Ông tưởng tôi muốn về nhà họ Cung à? Ông tưởng tôi sẽ nhận nhà học Cung sao? Tôi không cần nhận, cũng không muốn các người nhận tôi.

Cung thái thái, bà cứ yên tâm, tôi sẽ không về đó đâu, tôi là con gái ruột của ngài Cung thì làm sao? Nhiều năm như thế mà tôi chỉ giống như cỏ dại bên đường vậy.

Hiện tại nhà họ Cung muốn nhận tôi về thì cũng chưa chắc tôi đã nguyện ý trở về nhận người thân đâu!”
‘Sau đó cô tiếp tục nói với Cung Dận: “Tôi đã sớm biết chuyện này, nếu tôi muốn được nhận về thì đã sớm nói từ lâu rồi! Tôi không phải là mối uy h**p với nhà họ Cung, nhưng tôi cũng không cho phép gia đình của ông coi thường tôi!
Tôi không phải là con hoang, tôi cũng không tự nguyện đến thế giới này.

Tôi là con gái của ai, ai lại là cha tôi, ai lại là mẹ tôi cũng không phải do tôi tự quyết định được!”
Cung Dận kinh ngạc nói: “Vân Giai Kỳ..”
“Các người đều đi ra ngoài cho tôi Đột nhiên Vân Giai Kỳ nói lời đuổi khách.

Bạc Ngạn Thiên nói: “Cô có ý gì, cô đang muốn đuổi chúng tôi đi sao?”
“Nơi này là phòng bệnh của tôi, nơi đây không chào đón các người Tôi không muốn các người làm phiền sự yên tính của tôi.

Lý do này chưa đầy đủ à?”
Nói xong, cô đứng dậy s* s**ng xung quanh muốn xuống giường.

“Đi ra ngoài! Đi ra ngoài hết cho tôi!”
‘Vân Giai Kỳ vươn hai tay sờ xung quanh, lập tức đụng phải người Cung Dận.

Cung Dận muốn giơ tay ra đỡ cô.

‘Vân Giai Kỳ theo bản năng đẩy người ra, cô chỉ vào cửa nói: “Đi ra ngoài!
Các người đi ra ngoài cho tôi! Tôi không muốn nhìn thấy các người nữa!”
Bạc Ngạn Thiên hừ một tiếng: “Cô cho rằng tôi đến nhìn cô à?
Chuyện của Ngọc Hân không dễ dàng chấm dứt như vậy đâu! Hôm nay tạm thời không tính toán với cô nữa.

Nếu đôi mắt của Ngọc Hân có vấn đề gì thì đôi mất của cô cũng không còn đâu!”
Ông ta dẫn đầu đi ra khỏi phòng bệnh.

Mộng Yến Mi cũng theo sát đi ra ngoài Cung Dận đứng bất động tại chỗ.

Vân Giai Kỳ nói: “Ngài Cung, tôi đã mời ông rời đi rồi, tại sao ông còn chưa đi nữa? Ông yên tâm, tôi sẽ không gây rắc rối cho ông, cũng sẽ không về cái nhà đầy thị phi kia Đó không phải là nhà của tôi”
Cô vốn không có hy vọng xa vời răng sẽ có người cho cô một mái nhà.

Bởi vì cô biết nhà họ Cung sẽ không bao giờ nhận cô.

Chẳng lẽ cô lại yêu cầu Cung Dận sẽ vì cô mà cãi nhau với Mộng Yến Mi hay sao?
Cung Chiến nói: “Vân Giai Kỳ..”
Vân Giai Kỳ xoay người, đôi môi cô khẽ run: “Anh còn muốn nói gì nữa?”
Nhất thời anh ra không biết nói gì.

Nếu không phải hôm nay Lâm Tĩnh Anh nói ra hết những việc này thì có lế anh ta cũng không biết…Bản thân còn có một cô em gái Đứng ở lập trường của Mộng Yến Mi thì có lẽ anh ta nên có hận, lẽ ra nên chán ghét, kháng cự lại bài xích cô, nhưng khi anh ta nhìn thấy bộ dáng yếu ớt nhưng vẫn cố vực dậy lại quật cường ấy thì anh ta không thể nhản tâm được.

“Đi ra ngoài”
Một tay cô đẩy Cung Dận, một tay đấy Cung Chiến, đuổi hai người bọn họ ra khỏi phòng bệnh..
 
Hai Thai Năm Bảo Tổng Tài Bẫy Được Vợ Ngoan
Chương 916: 916: Chương 912


Lâm Tĩnh Anh thấy cô sắp va vào cửa, bà ta lo lắng mà bước tới: “Giai Kỳ..”
“Bà cũng đi ra ngoài cho tôi”
Cô đấy Lâm Tĩnh Anh ra khỏi cửa, sau đó quay người lại đóng cửa “rầm/”
một tiếng.

‘Vân Giai Kỳ dựa lưng vào cửa, đôi môi run rấy kịch liệt Bạc Tuấn Phong đi đến trước mặt Vân Giai Kỳ, anh đưa tay lên muốn vuố gương mặt củac ô: “Giai Kỳ..”
Đột nhiên, Giai Kỳ đẩy tay anh ra, cô cản răng nói: “Anh cũng đi ra ngoài!”
Cô đưa tay ra định đấy anh ra nhưng Bạc Tuấn Phong đã trở tay siết chặt lấy cổ tay cô bằng tay trái rồi kéo cô vào trong lòng ngực mình ‘Vân Giai Kỳ càng giấy giụa lợi hại hơn.

“Buông ra! Buông tôi ra! Bạc Tuấn Phong! Anh buông tôi ra!”
“Anh không muốn!”
Bạc Tuấn Phong nói: “Anh sẽ không buông em ra đâu!”
“Anh cũng giống như bọn họ mà thôi!”
‘Vân Giai Kỳ nói: “Tại sao anh lại lấy giác mạc của Vân Ngọc Hân cấy ghép cho tôi chứ Tôi không muốn đôi mắt của cô ta! Bây giờ nhờ món quà của anh mà tôi đã mang trên mình một tội lỗi không thể tha thứ được.

Tôi là người phụ nữ xấu xa, tất cả mọi người đều nghĩ rằng tôi xúi giục anh lấy giác mạc của Vân Ngọc Hân rồi ghép cho tôi! Tôi có lòng dạ rắn rết, tôi cực kỳ độc ác! Anh hài lòng chưa?”
Bạc Tuấn Phong ôm chặt cô: “Đây là Vân Ngọc Hân nợ em!”
‘Vân Giai Kỳ chật vật cuộn người ở góc tường, lưng của cô dựa trên cửa, hai tay đấm vào vai anh: “Vậy thì món nợ mà anh thiếu tôi đâu? Anh có thể trả lại đứa con cho tôi không?”
Vân Giai Kỳ vừa khóc, cô vừa dọc theo bờ tường trượt dần xuống.

Bạc Tuấn Phong quỳ một gối trên mặt đất, anh nâng khuôn mặt của cô lên và nói: “Giai Kỳ, anh sẽ cưới em, sẽ cùng em kết hôn.

Em là Bạc thái thái của anh, là người vợ duy nhất của anh.

Sau này chúng ta sẽ có con, em thích con trai chúng ta sẽ sinh con trai, em thích con gái thì chúng ta sẽ sinh con gái”
“Tôi không cần!”
‘Vân Giai Kỳ cúi đầu: “Tôi không muốn gả cho anh! Tôi không muốn kết hôn với anh.

Bạc Tuấn Phong đột nhiên cau mày.

Vân Giai Kỳ nức nở nói: “Tôi phải về nhà… Tôi muốn về nhà”

Cô muốn trở về ngôi nhà đó, ngôi nhà có Mạn Nhi, cái ngôi nhà mà vừa mở, cửa ra sẽ có ánh đèn ấm ấp, có tiếng cười của Mạn Nhỉ trong nhà Bạc Tuấn Phong mím chặt đôi môi mỏng của mình.

Đột nhiên anh ôm cô vào lòng, trầm giọng nói: “Chúng ta về nhà thôi”
Khu biệt thự Long Thần.

Chiếc xe Maybach vững vàng dừng lại trước cửa.

Bạc Tuấn Phong ôm Vân Giai Kỳ xuống xe.

Đọc đường đi cô vẫn luôn khóc lóc, giấy dụa và chống cự, anh ôm cô vào lòng không buông tay, mặc cho cô làm loạn trong lòng ngực mình, làm loạn đến mức mệt mỏi thì Vân Giai Kỳ liền trực tiếp ngủ trong lòng anh “Tổng giám đốc Bạc”
Người giúp việc lập tức.

đó kinh ngạc nói: “Cô Giai Kỳ!
“Ôi, ngài mau vào đi, bên ngoài lạnh lầm”
Bạc Tuấn Phong ôm cô đi vào cửa.

Cánh cửa đóng lại sau lưng anh lên chào hỏi, nhìn Giai Kỳ trong tay anh, người Tiếng cánh cửa đóng lại làm kinh động đến người đang nắm trong vòng tay anh Giai Kỳ mơ hồ lẩm bẩm nói: “Tôi muốn về nhà.

“Chúng ta về nhà rồi”.
 
Hai Thai Năm Bảo Tổng Tài Bẫy Được Vợ Ngoan
Chương 917: 917: Chương 913


Vân Giai Kỳ nói: “Anh gạt tôi…Nơi này không phải nhà của tôi..”
“Là nhà của chúng ta”
“Tôi và anh không có nhà…”
Bạc Tuấn Phong hôn lên trán Vân Giai Kỳ rồi bế cô lên lầu.

‘Vào phòng ngủ, anh đặt cô trên giường, đắp chăn cho cô.

Giai Kỳ kéo lên chăn chui vào trong, cô quay lưng về phía anh.

Bạc Tuấn Phong nhìn bóng dáng nhỏ gầy đang co lại trong chăn bông kia, khuôn mặt tuấn tú hơi tối sầm lại Anh nói: “Em nghỉ ngơi đi”
Nói xong, Bạc Tuấn Phong đứng dậy đi ra cửa, anh quay người lại nhìn thoáng qua chiếc giường kia, thấy cô vẫn không nhúc nhích, anh nhẹ nhàng.

đóng cửa lại.

Nhìn người giúp việc đứng ở trước cửa, nói với bọn họ: “Trông coi cô ấy cấn thận”

“Vâng”
‘Vừa bước xuống tầng, đột nhiên Cung Dận gọi điện thoại tới Điện thoại vừa được kết nối thì Cung Dận ở đầu bên kia nói: “Giai Kỳ đâu rồi”
Ông ta đưa Mộng Yến Mi về nhà rồi mới quay trở lại bệnh viện một lần nữa.

Nghe hộ sĩ nói Bạc Tuấn Phong đã đưa Giai Kỳ rời khỏi bệnh viện, ông ta không yên tâm nên gọi điện thoại tới cho anh.

Bạc Tuấn Phong nói: “Chú, có chuyện gì ạ?”
“Giai Kỳ đang nghỉ ngơi, con không cho phép ai được quấy tầy cô ấy”
“Hiện tại con có rảnh không? Chúng ta ra ngoài gặp nhau trò chuyện đi”
Bạc Tuấn Phong giơ tay lên, anh nhìn đồng hồ rồi nói: “Gặp nhau ở đâu ạ?”
Nửa tiếng sau.

Ở câu lạc bộ tư nhân.

Bạc Tuấn Phong vừa mới đẩy cửa phòng bao ra, Cung Dận lập tức ngồi dậy khỏi ghế sô pha, vừa thấy anh tới thì cười: “Con đã đến rồi!
Anh đi đến ngồi đối diện với Cung Dận.

“Chú tìm con có chuyện gì không?”
“Trong khoảng thời gian này con đã chăm sóc cho Giai Kỳ rất nhiều rồi”
Cung Dận thở dài một tiếng, có thể nhìn thấy rắng bởi vì chuyện này mà làm cho ông ta sứt đầu mẻ trán.

Bạc Tuấn Phong không nói gì nhìn ông, Đột nhiên Cung Dận lấy ra một tờ chỉ phiếu Ông ta lấy một cây bút điền vào một số tiền, sau đó đẩy tờ chỉ phiếu kia đến trước mặt Bạc Tuấn Phong, Bạc Tuấn Phong liếc nhìn rồi nhướng mày: “Đây là cái gì?”
“Đây là một trăm năm mươi tỷ.

Nhiều năm như vậy, chú chưa từng làm tròn trách nhiệm của một người cha với con bé.

Đây là chút bồi thường mà chú muốn đưa cho Giai Kỳ”
‘Vừa nói xong, Cung Dận nhìn anh: “Chú hy vọng con bé có thể chấp nhận nó.

Bạc Tuấn Phong im lăng không nói gì trong hai giây, khuôn mặt anh không có biếu cảm nào mà đấy tấm chỉ phiếu về: “Cô ấy không cần thứ này của chú”
“Làm sao con biết được con bé sẽ không cần thứ này?
Bạc Tuấn Phong nói: “Chú cho rằng cô ấy thiếu tờ chỉ phiếu một trăm năm mươi tỷ này của chú à?”
Cung Dận sửng sốt nhìn anh.

Bạc Tuấn Phong nói: “Cô ấy không thiếu thứ”
“Vậy con bé thiếu cái gï?”.
 
Hai Thai Năm Bảo Tổng Tài Bẫy Được Vợ Ngoan
Chương 918: 918: Chương 914


“Thứ cô ấy thiếu, chú không lấy ra được, cũng không cho được”
Cung Dận lập tức không nói được lời nào.

Ông ta hoài nghỉ nhìn anh, nói: “Con biết chuyện này khi nào?”
“Hôm nay”
“Con…”
úc trước con vẫn luôn không biết à?”
Bạc Tuấn Phong nhâm mắt lại, sau đó lại mở mắt ra lần nữa, giọng nói của anh vô cùng lạnh lùng: “Cô ấy là con của ai, ai là cha cô ấy, ai lại là mẹ cô ấy thì chuyện đó cũng chẳng có liên quan gì tới con cả.

Điều mà con quan tâm nhất chính là Giai Kỳ, như vậy là đủ rồi”
Anh không quan tâm đến thân thế của cô.

Cung Dận nói: “Chuyện này xảy ra đã lâu rồi cho nên chú không biết được.

hóa ra bản thân lại có một đứa con gái.

Chuyện ấy đã trôi qua quá lâu, lâu đến mức thậm chí chú đã quên nó đã từng xảy ra rồi”

Ông ta nói xong rồi lại vội vàng nói tiếp: “Chú có thể làm mọi cách để bù đắp cho con bé! Không cần biết con bé muốn gì, chỉ cần chú có khả năng là được, chú sẽ làm được điều đó…
“Nhưng chú không có cách nào để nhận con gái của mình”
Bạc Tuấn Phong ngắt lời ông ta.

Nét mặt của Cung Dận lại trở nên cứng ngắc thêm một lần nữa Ông ta nhìn ra bên ngoài cửa số, đôi mắt dân mất đi tiêu cự: “Không phải chú không muốn nhận con bé”
Dù gì thì đó cũng là máu mủ ruột thịt của chính mình nên chẳng có lý do gì mà ông ta lại không muốn thừa nhận.

Cho dù lúc trước Vân Lập Tân có làm ra bao nhiêu chuyện khốn nạn đi chăng nữa, dù Lâm Tĩnh Anh có tâm tư gì khi nói ra thân thế của Vân Giai kỳ thì cô cũng là người vô tội.

Nhưng thái độ của Mộng Yến Mi rất quyết liệt Bà ta không có khả năng tiếp nhận Vân Giai hoan nghênh con bé trở về nhà họ Cung.

Cung Dận nói: “Khi dì con gả cho chú, chú đã hứa hẹn cả đời sẽ không bao giờ phụ cô ấy”
Bạc Tuấn Phong nói: “Đây là việc của nhà chú, con không có quyền bình luận việc gì cả”
Cung Dận nhìn anh, lòng ông ta rét lạnh cũng sẽ không thể vui vẻ Từ trước đến nay, người đàn ông này đều lạnh lùng như thế.

Hội chứng Asperger.

Những người mắc hội chứng Asperger cực kỳ thiếu sự đồng cảm.

Bạc Tuấn Phong chưa bao giờ có thể cảm nhận hay trải qua những của bất kỳ ai.

Hạnh phúc, vui,do chướng ngại về việc nhận biết cảm xúc nên anh không.

có cách nào để cảm nhận được sự thương tâm và nỗi đau của người khác.

Người khác sẽ thương tâm khổ sở, Còn anh thì lạnh lùng, thờ ơ từ tận trong xương cốt.

Dù sau này lớn lên anh đã dần giao tiếp và trò chuyện với mọi người, nhưng dù là buồn hay vui anh cũng chẳng bao giờ cảm nhận được chúng.

Bởi vậy anh không thể cảm nhận được nỗi bưồn khi Vân Giai Kỳ mất đi Doãn Lâm, cũng như nỗi đau mất con của cô.

Điều cố chấp duy nhất của anh chính là cho dù có chuyện gì xảy ra, anh cũng sẽ không cho phép Vân Giai Kỳ rời xa mình.

Trên thế giới này chỉ có Vân Giai Kỳ mới có thể ảnh hưởng đến cảm xúc của anh Năm năm trước, vụ tai nạn xe cộ kia gần như hủy hoại Bạc Tuấn Phong.

Mọi người đều có thể cảm nhận được dường như linh hồn của anh đã đi theo Vân Giai Kỳ mà xuống mồ.

Mãi cho đến khi Vân Giai Kỳ trở lại, anh mới như được sống lại “Tuấn Phong, con yêu con bé sao?”
Bạc Tuấn Phong nghe thế, anh chỉ lạnh lùng quay mặt đi..
 
Back
Top Bottom