Ngôn Tình Hai Thai Năm Bảo Tổng Tài Bẫy Được Vợ Ngoan

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Hai Thai Năm Bảo Tổng Tài Bẫy Được Vợ Ngoan
Chương 919: 919: Chương 915


Cung Dận nói: “Con biết yêu một người là như thế nào không? Yêu một người không phải là chiếm hữu…”
“Bây giờ chú đang dạy con cách yêu một người à?” Bạc Tuấn Phong ngắt lời ông ta.

Cung Dận nhìn anh mà nghẹn lời Ông ta chỉ đang lo lắng rằng Bạc Tuấn Phong yêu cố chấp như thế sẽ làm cho Vân Giai Kỳ bị tổn thương, Bạc Tuấn Phong nói: “Chẳng nhẽ chú còn hiểu rõ hơn con như thế nào mới gọi là yêu sao?”
Sắc mặt Cung Dận khó coi..

“Cái gì là yêu?” Ánh mắt Bạc Tuấn Phong dừng lại ở tấm chỉ phiếu trên bàn: “Là một tờ chỉ phiếu một trăm năm mươi tỷ ư?”
‘Vẻ mặt Cung Dận thay đổi kịch liệt “Tiền là thứ ít giá trị nhất” Vừa nói xong, Bạc Tuấn Phong đứng lên.

Cung Dận cũng đứng lên rồi nói: “Chú còn không có tư cách quan tâm tới con gái của mình sao?”
Bạc Tuấn Phong dừng lại Anh ngây người quay lại, lạnh lùng nói: “Trước khi nhận lại cô ấy thì chú có tư cách gì mà quan tâm Giai Kỳ chứ?”

‘Sau khi nói xong, Bạc Tuấn Phong rời khỏi phòng bao mà không nhìn lại Cung Dận nhìn tờ chỉ phiếu trên bàn, ông ta ngẩn người hồi lâu.

Ông ta rời câu lạc bộ tư nhân rồi nhanh chóng trở về nhà, vừa bước vào cửa đã thấy Mộng Yến Mi đang ngồi trong phòng khách đợi ông “Ông đã đi đâu vậy?”
Mộng Yến Mi nhanh chóng hỏi ông ta một câu Cung Dận thất thần nói: “Không đi đâu cả”
Ông ta muốn đi lên trên lầu nhưng Mộng Yến Mi lập tức đứng lên: “Ông đứng lại ngay cho tôi!”
Cung Dận không dừng lại Mộng Yến Mi đuổi theo, bắt lấy cánh tay ông ta: “Như thế nào? Thái độ của ông là như thế nào đây? Tôi chỉ hỏi ông đi chỗ nào mà ông lại một câu cũng không nói?”
Cung Dận nói: “Bà muốn tôi nói cái gì?”
“Có phải ông quay về bệnh viện không hả?”
Mộng Yến Mi hoài nghỉ mà nói: “Có phải ông đi gấp Vân Giai Kỳ đúng không?”
Cung Dận nhìn bà ta, ông ta không nói chuyện.

“Cung Dận, ông đừng nói cho tôi là muốn nhận con gái của ông về nhà họ Cung! Căn bản ông không có để tôi vào trong mắt, không để lời nói của tôi ở trong lòng chứ gï?”

“Bà còn muốn tôi nên để vào mắt, nên nghe như thế nào thì mới vừa lòng bà đây?” Cung Dận lập tức bùng nổ.

“Đó là con gái tôi! Trên người con bé đang chảy dòng máu của tôi! Máu của tôi đang chảy trên người con bé! Ở phòng bệnh kia tôi nhìn thấy con bé nhưng lại không thể nhận nó bởi vì vợ tôi nói nếu nhận con bé thì ly hôn với bà ấy!”
Mộng Yến Mi sững sờ.

“Yến Mi, bà còn muốn như thế nào nữa?”
“Ông muốn nhận nó về nhà mình?” Mộng Yến Mi nhất thời không thể tiếp nhận được.

Đối với bà ta mà nói, cho dù trong lòng Cung Dận muốn nhận Vân Giai Kỳ.

như bà ta cũng không có cách nào để chấp nhận được chuyện đó! Đây cũng giống như sự vượt quá giới hạn của tỉnh thần và linh hồn, cùng một tội danh, mức độ nghiêm trọng như nhau!
Cung Dận nói: “Đúng! Tôi muốn nhận con bé!”
Nhìn ông ta thẳng thần như thế càng khiến cho Mộng Yến Mĩ choáng váng kinh ngạc: “Cung Dận, chúng ta đã có tình cảm vợ chồng gắn bó hơn hai mươi năm, vậy mà còn không thắng nối đứa con hoang kia sao?”
Cung Dận lạnh lùng ngất lời bà ta: “Con bé không phải là con hoang! Nếu con bé là con hoang thì tôi là cái gì hả?”.
 
Hai Thai Năm Bảo Tổng Tài Bẫy Được Vợ Ngoan
Chương 920: 920: Chương 916


“Sao nó lại không phải là con hoang chứ? Cái người đàn bà Lâm Tĩnh Anh kia, cô ta không hề có ý tốt, vì ly hôn với Vân Lập Tân nên bà ta đặt cược mọi thứ lên người Vân Giai Kỳ đấy! Chỉ cần ông nhận nó thì hôm nay sẽ mang Vân Giai Kỳ về, hôm sau thì mang Lâm Tĩnh Anh về ư! Tôi thì sao? Tôi gả cho ông nhiều năm như vậy, đây là nhà của chúng ta! Ông muốn đem bọn họ về, thế tôi ở đâu hả?”
Mộng Yến Mi rơi nước mắt.

Trong quá khứ, Cung Dận sớm sẽ đau lòng bà ta Nhưng không biết tại sao khi nhìn Mộng Yến Mi rơi nước mắt, ông ta lại nghĩ tới lúc ở trong phòng bệnh lạnh ngắt kia, Vân Giai Kỳ ngồi trên giường, cô.

quật cường đến mức cúi thấp đầu, kiên quyết cần chặt răng không cho nước.

mất của mình rơi trước mặt người khác.

Không phải Cung Dận không nhìn ra Con bé rất mong muốn có một người cha và một người mẹ yêu thương, mình, Nhưng Mộng Yến Mi rất hung dữ.

Con bé nào đám có hy vọng xa vời Con bé không nghĩ muốn nhận ông ta làm cha.

Căn bản con bé không dám nhận!
Đối với chuyện này, có mỗi con bé là vô tội, mỗi con bé là người bị tổn thương sâu nhất!
Nhưng cho dù như vậy, Vân Giai Kỳ cũng không muốn rơi một giọt nước.

mất nào.

Một cô gái kiên cường như vậy chắc hẳn từ nhỏ đã phải chịu đựng rất nhiều chuyện ủy khuất nên đã tôi luyện nên một trái tìm bãng sắt thép.

Càng nghĩ Cung Dận càng cảm thấy đau lòng.

Thà rằng bây giờ Vân Giai Kỳ rơi nước mắt trước mặt ông ta thì đau lòng, sẽ muốn giữ cô lại.

Nhìn thấy Mông Yến Mi rơi nước mắt, Cung Dận chỉ cảm thấy kiệt sức.

Cung Dận lấm bẩm nói: “Tôi vẫn luôn suy nghĩ rằng tại sao đứa bé tốt như.

thế, từ nhỏ đã phải chịu đựng nhiều tiếng xấu như vậy, lúc ở trong nhà họ Vân còn chịu biết bao chuyện, con bé đã trải qua hơn hai mươi năm ấy như thể nào?”
Mộng Yến Mi ngừng khóc, bà ta nhìn ông ta với vẻ mặt đầy kinh ngạc.

“Khi con bé bưồn sẽ có người ôm, có người dỗ dành không? Khi con bé tổ chức sinh nhật sẽ có người tặng quà và cùng con bé thổi nến không? Có bánh ngọt sao? Bây giờ con bé không thể nhìn thấy được, con bé có cảm thấy sợ không?”
Con bé đã trải qua cuộc sống ấy như thế nào?

Con bé không nên sống một cuộc sống như vậy.

Nhưng người cha như ông ta nên làm gì cho cô được đây?
Khi Vân Giai Kỳ đứng trước mặt ông ta nhưng Cung Dận cũng không có cơ hội nhận con.

Mộng Yến Mi nói: “Dận…Ông đau lòng cho nó có phải không?
Ông muốn nhận nó về à? Vậy ông đi đi! Ông đi nhận nó về đi.

Không có ai ngăn cản ông đón nó về đâu! Ông muốn nhận thì đi luôn đi!”
Nói xong, bà ta đẩy Cung Dận đi.

Cung Dận cau mày nhìn bà ta thật lâu, đột nhiên quay đầu đi xuống lầu.

Mộng Yến Mi lập tức trợn tròn mắt.

Bà ta cho rắng Cung Dận sẽ giống trước đây đến ôm và dỗ mình nhưng không ngờ rằng ông ta lại quay đầu đi thẳng.

Mộng Yến Mi trứng trên cầu thang, nhìn chăm chăm ông ta đến lúc Cung Dận bước đến cửa lớn, nhất thời bà ta lo lắng trong lòng: “Ông muốn đi đâu…”
Không đợi bà ta nói xong, Cung Dận đã đi thẳng ra cửa.

“Phụ nhân..”
Người giúp việc vội vàng lên lầu, rút khăn tay ra muốn đưa cho bà ta..
 
Hai Thai Năm Bảo Tổng Tài Bẫy Được Vợ Ngoan
Chương 921: 921: Chương 917


Mộng Yến Mi nhận lấy khăn tay, đột nhiên hung dữ mà ném khăn tay xuống mặt đất “Cứp”
‘Vào ban đêm.

Vân Giai Kỳ vừa mới tỉnh lại, cô day trán ngồi dậy từ trên giường, Vân Giai Kỳ chỉ cảm thấy hai bên thái dương đau đớn như muốn nứt ra Mắt cũng đau.

Nỗi đau làm cô quay cuồng.

“Dậy rồi à?”
Giọng nói trầm thấp của Bạc Tuấn Phong phát ra bên cạnh cô.

Vân Giai Kỳ vừa ngấng đầu thì nghe thấy tiếng người đàn ông đang tới gần.

Giây tiếp theo, cô rơi vào trong vòng tay ấm áp.

“Có đau không?”
Giọng anh có vẻ hơi lo lắng, Vân Giai Kỳ mím chặt môi không nói gì mbị đau ở đâu: Bạc Tuấn Phong thấy rõ ràng cô đang cổ kìm nén cơn đau: “Anh sẽ cho người mang thuốc vào đây cho em”
“Không cần”

“Thuốc có chứa thành phần giảm đau nên sau khi uống sẽ không bị đau nữa”
“Tôi không muốn uống”
“Ngoan, nghe lời”
Nói xong, Bạc Tuấn Phong hô lên: “Mang thuốc vào”
Người giúp việc mở cửa mang thuốc đi vào.

Vân Giai Kỳ nói: “Tôi đã nói là tôi không uống”
Bạc Tuấn Phong bóp mặt cô, ép cô mở miệng, sau đó anh nhẹ nhàng nhét viên thuốc kia vào miệng Vân Giai Kỳ.

Người đàn ông cầm ly nước, anh đặt miệng ly lên môi cô cho cô uống nước.

Vân Giai Kỷ quay mặt đi không chịu uống.

Giọng nói đây ấn ý của Bạc Tuấn Phong vang lên trên đầu cô.

“Em có muốn anh tự tay đút cho em uống không?”
Vân Giai Kỳ nhíu mày nhưng vẫn không có phản ứng gì.

Giây tiếp theo, cấm cô được nhẹ nhàng nâng lên, người đàn ông cúi đầu hôn rồng nhiệt lên môi cô.

Nước trôi theo môi đi vào miệng cô.

“Ưm..”
Đột nhiên không kịp phòng bị, kết hợp với nước, thẳng đến lúc viên thuốc kia bị cô nuốt xuống thì nụ hôn này mới kết thúc.

Khuôn mặt Vân Giai Kỳ lập tức đỏ lên, lúc này cô mới hiểu được anh nói tự mình đút cho cô uống là có ý gì!
“Nào có ai cho người khác uống thuốc như vậy?”
“Vậy em ngoan ngoãn uống thuốc đi”
Nói xong, Bạc Tuấn Phong đặt thuốc vào trong tay cô.

‘Vân Giai Kỳ vẫn ngồi yên bất động.

Bạc Tuấn Phong nói: “Vẫn muốn để anh cho em uống thuốc hả?”
Nói xong, anh chuẩn bị làm như vừa nãy.

Giai Kỳ lập tức lấy cốc nước lên, cô “ùng ục ùng uc”, uống hết nửa ly nước.

“Giỏi lắm!”
Bạc Tuấn Phong nhìn cô uống hết nửa cốc nước, anh có hơi thất vọng..
 
Hai Thai Năm Bảo Tổng Tài Bẫy Được Vợ Ngoan
Chương 922: 922: Chương 918


Anh tình nguyện để cô giận dõi không uống thuốc.

Rồi lúc đó anh sẽ lấy cái lý do này để giúp cô uống thuốc.

Này chính là nâng đỡ trong hoạn nạn đấy!
Thế mà anh có chút hưởng thủ cảm giác thân mật với cô.

Người giúp việc gõ cửa nói: “Bạc gia, có vị tiên sinh muốn tìm ngài”
“Ai “Họ Cung”
Bạc Tuấn Phong nghe thấy thế, lập tức đứng dậy đi ra ngoài cửa Cung Dận đứng ở trong phòng khách, thấy anh đi xuống thì lo lắng hỏi: Vân Giai Kỳ đâu, nó như thế nào rồi?”
“Cô ấy vừa mới vừa tỉnh lại”
Bạc Tuấn Phong nghỉ ngờ nhìn ông: “Trẻ như thế này rồi sao chú lại đến đây?”
Cung Dận vừa muốn nói chuyện thì ngẩng đầu lên, ánh mắt ông lướt qua Bạc Tuấn Phong, trồng thấy Vân Giai Kỳ đang đứng ở cầu thang…
Bạc Tuấn Phong quay lại, anh nhìn thấy Vân Giai Kỳ đang đứng bên cạnh cầu thang, người giúp việc vội vàng chạy tới phủ lên người cô một chiếc áo khoác.

“Vân Giai Kỳ à?”.

Đọc truyện tại _ TR UМtruyen.мe _
Cung Dận nói: “Tại sao con.

‘Vẻ mặt của Vân Giai Kỳ hơi thay đổi khi nghe thấy giọng của Cung Dận.

Cô xoay người, đang định đi vội về phòng thì thấy Cung Dận đột nhiên đuổi theo vài bước: “Vân Giai Kỳ! Chờ đãi”
Bước chân của Vân Giai Kỳ hơi dừng lại nhưng cô cũng không quay đầu lại mà hỏi: “Ngài Cung, ông đang tìm tôi sao? Có chuyện gì à?”
Cô cho rắng Cung Dận muốn đến tìm Bạc Tuấn Phong nên vội vàng muốn tránh đi Cung Dận bước lên lầu, thẳng đến lúc đứng trước mặt cô, ông ta nhìn cô gái còn chưa cao tới bả vai mình, dáng người gây yết đang trốn tránh ta sao?”
ng ta chợt hỏi: “Con “Không”
Cung Dận hít sâu một hơi hỏi: “Ta là cha con, con có nguyện ý nhận lại người cha này không?”
Vân Giai Kỳ nghe xong câu này, cô kinh ngạc đến mức há miệng th* d*c.

Cô không ngờ rằng Cung Dận sẽ hỏi như vậy.

Điều đó có nghĩa là gì?
“Ngài Cung, tôi hoàn toàn không hiểu ý ông” Vân Giai Kỳ nói: “Tôi có nhận ông hay không, tôi có nguyện ý hay không thì liên quan sao? Ông có nhận tôi không?”
Nghe giọng điệu có chút xa lạ của cô, Cung Dận đau lòng mà tiến lại gần về phía cô, ông ta nhẹ nhàng nắm lấy bả vai của cô.

“Tại sao ta lại không muốn nhận con? Con là con gái của ta, sao ta lại có thể không nguyện ý nhận lại con được?”
‘Vân Giai Kỳ theo bản năng lùi lại.

Cung Dận nghĩ có lẽ ông ta đã làm gì đó khiến cô sợ hãi nên khẽ buông tay, ông ta nhìn cô với ánh mắt lo lắng: “Vân Giai Kỳ? Con làm sao vậy…”
“Nếu hôm nay ông có thể nói như vậy trước mặt rất nhiều người trong bệnh viện thì tôi sẽ rất vui”
Vân Giai Kỳ cười, cô nói: “Thái độ của bà Cung rất rõ ràng.

Bà ấy không thể khoan nhượng với tôi chút nào.

Ngài Cung, ông muốn nhận tôi, vậy còn bên bà Cung thì ông định nói như thế nào? Nếu bà ta muốn lấy ly hôn để ép ông, lựa chọn của ông có thay đổi không?”
Cô nghĩ mọi chuyện rất rõ ràng và lý trí.

Nếu đánh chết Mộng Yến Mi cũng không muốn chấp nhận cô, bà ta còn lấy việc ly hôn ép Cung Dận thì ông ta sẽ làm như thể nào?
Chẳng lẽ ông ta thật sự muốn ly hôn với bà ta sao?.
 
Hai Thai Năm Bảo Tổng Tài Bẫy Được Vợ Ngoan
Chương 923: 923: Chương 919


Nhà họ Cung là một doanh nghiệp lớn.

Chuyện ly hôn không phải là một trò đùa, càng không phải là một việc nhỏ.

Không tính đến chuyện chia rế tình cảm, chỉ riêng việc chia đôi tài sản cũng đủ khiến thực lực của Cung thị lùi lại mười năm Ông ta nhận cô làm con thì phải trả giá rất nhiều thứ.

Cung Dận nói: “Bên kia ta sẽ nghĩ cách trấn an bọn họ.

Mặc dù ta không có cách nào mang con trở về nhà nhưng…”
Ông ta trầm mặc một lúc thật lâu, cuối cùng mới mở miệng: “Vân Giai Kỳ, ta không muốn con cô đơn một mình nữa”
Thân thể Vân Giai Kỳ đột nhiên run rẩy ta không muốn con cô đơn một mình nữa…
‘Vân Giai Kỳ cũng không nghĩ tới được Cung Dận sẽ thốt ra được câu nói kia Từ nhỏ đến lớn, chưa từng có ai đối xử dịu dàng với Vân Giai Kỳ, cũng không ai quan tâm chăm sóc cho cô cả.

Cô tự nhận mình là người thiếu thốn tình cảm và là người rất nhạy cảm.

Vi vậy khi cô nếm một chút yêu thương từ trên người Bạc Tuấn Phong, cô mới có thế liều mạng lao đầu vào lửa như con thiêu thân.

Lòng của Vân Giai Kỳ có chút dao động.

Nhưng cô sợ thất vọng.

“Đừng cho tôi hy vọng”
‘Vân Giai Kỳ bất đắc đ* nhếch khóe miệng: “Tôi không muốn lúc có được hy vọng nhưng cuối cùng thứ nhận lại được chỉ là sự thất vọng”
Nhìn vẻ ngoài yếu ớt của cô, Cung Dận cảm thấy vô cùng đau khổ, ông ta thận trọng tiến gần cô rồi ôm cô vào trong lòng mình: “Con hãy tin tưởng cha một lần.

Cha sẽ không để con thất vọng”
Hãy tin tưởng vào cha.

Đó là lời xưng hô mà Vân Lập Tân sẽ không bao giờ nói với cô.

Ở trước mặt Vân Ngọc Hân, ông ta hết sức yêu thương cô ta, nhưng khi đối diện với cô thì luôn dùng những lời lẽ sai khiến, bày ra dáng vẻ uy nghiêm của bậc trưởng bối Vân Giai Kỳ đã từng tự an ủi rằng Vân Lập Tân là trụ cột của nhà họ Vân, cho nên khi đứng trước mặt cô sẽ bày ra dáng vẻ uy nghiêm của một người cha nên làm.

Tuy nhiên, mãi sau này cô mới biết được không có chuyện đó.

Nếu một người cha thực sự yêu thương con gái của mình thì làm sao ông ấy có thể sẵn sàng thể hiện ra một phần uy nghiêm ấy chứ?

Sự dịu dàng kia đột nhiên khuấy động trái tim cô, Vân Giai Kỳ chưa kịp chuẩn bị đón nhận nó.

Cô theo bản năng muốn đẩy Cung Dận ra nhưng bản năng cô cũng lại tham luyến vòng ôm ấm áp này.

Ông ta là cha của cô.

‘Vân Giai Kỳ cẩn thận vươn tay, cô năm lấy ống tay áo của ông ta mà nhẹ nhàng kéo một cái, một lúc lâu sau cô cũng không nói gì nhưng nước mắt cứ: rơi xuống.

Cung Dận hoảng sợ.

Ông ta không muốn làm cô khóc.

Nhìn cô rơi nước mắt, Cung Dận nói: “Đừng khóc, con vừa phẫu thuật xong nên đừng khó.

Bạc Tuấn Phong nhíu mày đi tới, anh nhìn ngón tay nhẹ nhàng móc ống tay.

áo của Cung Dận, anh hơi nhướng con mà nắm lấy tay cô.

“Ngoan, đừng khóc nữa có được không?”
Ông ta thương tiếc lau nước mắt cho cô.

Vân Giai Kỳ lui về phía sau nửa bước, cô quay lưng về phía Cung Dận rồi nhẹ giọng kêu lên một tiếng: “Cha… Cha…”.
 
Hai Thai Năm Bảo Tổng Tài Bẫy Được Vợ Ngoan
Chương 924: 924: Chương 920


Đầu tiên Cung Dận vô cùng sửng sốt, chờ đến lúc phản ứng lại mới nhận ra Vân Giai Kỳ đang gọi mình, ông ta rất vui mừng, vội vàng đáp lại: “Vân Giai Kỳ, con nghe cha nói này.

Con phải nghỉ ngơi thật tốt, chờ cha xử lý xong xuôi mọi chuyện rồi sẽ quay lại đón con”
Vân Giai Kỳ cúi đầu không nói lời nào.

Bạc Tuấn Phong nói với Cung Dận: “Chú đi về trước đi, cô ấy nên nghỉ ngơi tôi Cung Dận nhìn anh, chỉ có thể nhẹ nhàng gật đầu: “Được rồi, lần sau chú sẽ đến xem con bé!”
Nói xong, ông ta đi từng bước về phía cầu thang, lưu luyến không muốn rời đi Nghe thấy Cung Dận đã rời đi, Vân Giai Kỳ mím môi nhưng không có dũng khí quay đầu lại, cô vẫn còn hơi sững sờ tận cho đến khi Cung Dận rời đi.

Cung Dận thực sự đã nhận cô.

Gõ… Sau này cô sẽ có cha..

Cô có thể cảm nhận được trái tim ấm nóng của Cung Dận.

Mặc dù mối quan hệ giữa cha và con gái cũng không thân thiết sau hơn hai mươi năm nhưng cô có thế cảm nhận được rằng Cung Dận thực sự quan tâm và thương tiếc cho cô…
Thế là đủ rồi Không quan trọng là cô có trở lại nhà họ Cung hay không Điều quan trọng là…Cô không còn là cỏ dại đơn độc nữa.

Cô đã có nhà.

Trong suốt một tuần tu dưỡng, Bạc Tuấn Phong đã luôn ở bên cạnh chăm sóc cô.

‘Vân Giai Kỳ hồi phục rất nhanh chóng.

Giác mạc nhiễm trùng ban đầu đã dân lành lại, đôi mát được cấy ghép cũng hồi phục rất nhanh.

Trong nửa tuần mà bác sĩ đã gọi điện tới nhắc tái khám.

Trong văn phòng, Các tấm rèm đều được đóng lại ‘Vân Giai Kỳ ngồi trên ghế còn Bạc Tuấn Phong thì đứng bên cạnh.

Mặc dù không có cảm xúc gì trên mặt nhưng vẫn có thể nhìn thấy anh với đôi lông mày của anh hơi cau lại.

Anh có chút hồi hộp.

Bác sĩ bước đến gần Vân Giai Kỳ tồi cười nói: “Đừng căng thẳng! Nhẹ thôi”
‘Vân Giai Kỳ yên lặng gật đầu: “Tôi không có hồi hộp”

“Chờ tôi tháo băng gạc ra rồi thì phải từ từ chậm rãi mở mắt ra”
“Vâng”
Bác sĩ quan tâm vài câu rồi bắt đầu gỡ gạc cho Vân Giai Kỳ, Khi lớp băng gạc được tháo ra, Vân Giai Kỳ nhanh chóng cảm nhận được một lưồng ánh sáng mạnh.

Có lẽ Vân Giai Kỳ đã quen với bóng tối nên bất cứ dấu vết nào của ánh sáng cũng không thể khiến cô thích nghĩ được trong một thời gian.

Bác sĩ đã rất vui khi thấy phản ứng của cô!
Điều này cho thấy cô đã có thể cảm nhận được ánh sáng ‘Vừa tháo gạc ra, Vân Giai Kỳ vô thức đưa tay lên chặn ánh sáng.

Bác sĩ nói: “Đừng lo lắng, sẽ mất rất nhiều thời gian, cô mở mắt ra thử xem?”
‘Vân Giai Kỳ hít một hơi thật sâu, sau đó nhẹ nhàng mở ra một khe hở trên mi mắt, trong mắt vẫn còn một chút thuốc, là chất làm se da.

Kèm theo đó là cảm giác nóng rất nhẹ, cô cố hết sức mở mắt ra, nhắm mắt lại một lúc lâu vì không chịu được k*ch th*ch.

Nước mắt bắt đầu rơi.

Bạc Tuấn Phong thấy mắt cô đỏ như máu.

“Tại sao đôi mắt lại đỏ như vậy?”
Bác sĩ nói: “Bạc gia, đừng căng thẳng, chuyện như này đều rất bình thường!”
“Hơi đau?
“Rất đau à?”.
 
Hai Thai Năm Bảo Tổng Tài Bẫy Được Vợ Ngoan
Chương 925: 925: Chương 921


“Không hẳn, chỉ có một chút thôi”
“Cô có thể giữ cho đôi mắt của mở to hơn không?”
Vân Giai Kỳ lại mở mắt to hơn một chút, cho đến khi nhìn rõ bác sĩ trước mặt và Bạc Tuấn Phong đang đứng bên cạnh thì lúc này cô mới nhận ra mình đã bình phục.

Ánh sáng.

Bạc Tuấn Phong cúi xuống nhìn cô chấm chẩm: “Em có thấy gì không?”
“củ ‘Vân Giai Kỳ gật đầu.

Khóe môi mím chặt của Bạc Tuấn Phong lúc này mới giãn ra ‘Vân Giai Kỳ nói: “Tôi vẫn chưa nhì thấy rõ lắm”
“Mới trải qua một tuần rưỡi sau ca phẫu thuật mà cô đã có thế khôi phục đến mức này đã là nhanh lầm rồi.

Sau hai ngày tu dưỡng thì thị lực của cô sẽ trở lại bình thường thôi?
“rong khi giải thích, bác sĩ nói với Bạc Tuấn Phong: “Bạc gia, cô Vân đang hồi phục rất tốt! Ca phẫu thuật này tất thành công! Qua một thời gian nữa thì sẽ khôi phục hoàn toàn”
Bạc Tuấn Phong gật đầu.

Nhỏ thuốc nhỏ mắt, sau khi Vân Giai Kỳ rời khỏi phòng khám của bác sĩ, cô đột nhiên nói: “Tôi muốn đi gặp Doãn Lâm”
Bước chân của Bạc Tuấn Phong dừng lại Anh liếc nhìn cô, tuy ca mổ thành công nhưng trên khuôn mặt cô lại không có một chút vui mừng nào.

Mấy ngày tới, thì thể của Doãn lâm vẫn luôn được bảo quản trong nhà xác.

Vân Giai Kỳ có chứt lẳng tránh.

Cho đến bây giờ cô vẫn chưa thể chấp nhận được chuyện Doãn Lâm đã rời xa cô mãi mãi Bạc Tuấn Phong nói: “Được rồi”
Anh đưa cô đến nhà xác.

Vân Giai Kỳ vào trong nhà xác lạnh như băng, cô nhìn Doãn Lâm đang năm yên tính bên trong, đã có người tới chỉnh sửa trang dung người chết cho anh ta Anh ta nhìn qua rất yên tĩnh, giống như là đã ngủ rồi Nhưng Vân Giai Kỳ biết anh ta sẽ vĩnh viễn không bao giờ tỉnh lại được nữa.

‘Vân Giai Kỳ nâng tay anh ta lên thì phát hiện trong tay Doãn Lâm còn đang nắm chặt một đồ vật Đó là cái cúc áo.

Vân Giai Kỳ nhìn cái cúc áo kia, vẻ mặt cô cứng đờ, Cái cúc áo này ở trên quần áo của cô.

Ngày đó lúc cô sửa sang lại quần áo thì phát hiện chiếc áo của mình bị thiếu một cái cúc, Vân Giai Kỳ cũng không nghĩ nhiều nhưng không ngờ.

Thế nhưng nó lại ở trong tay anh ta.

Tiếng nói của Doãn Lâm phẳng phất như đang vọng ở bên tai cô: “Quê.

chúng tôi có tập tục nếu có người sắp chết nhưng kiếp sau người đó vẫn muốn gặp lại người mà mình muốn gặp thì phải nắm chặt các cúc áo của người kia trong tay.

Như vậy thì kiếp sau hai người mới có thể gặp lại nhau”
“Trái tim Vân Giai Kỳ đột nhiên đau đớn.

Cô nhìn thấy anh ta đang nắm chặt cúc áo trong tay, lúc này mới hiểu được thì ra đêm hôm đó ở đảo, Doãn Lâm đã biết mình không thể an toàn mà rời khỏi đó được.

Vân Giai Kỳ cúi đầu, cô cố gắng không để bản thân rơi nước mắt.

Vân Giai Kỳ nhìn Doãn Lâm mà yên lặng nói: “Tôi muốn…Tổ chức tang lễ vì cậu ấy”
“Được”
“Tôi muốn tự mình bố trí”
Vân Giai Kỳ hít một ngụm khí lạnh, sắc mặt của cô ảm đạm, sau đó xoay người rời đi Doãn Lâm không có người thân..
 
Hai Thai Năm Bảo Tổng Tài Bẫy Được Vợ Ngoan
Chương 926: 926: Chương 922


Anh ta vốn là cô nhị, không có người thân gì cả.

Đồ đạc cá nhân của anh ta cũng không nhiều, chỉ có một chiếc vali màu đen.

Khi Vân Giai Kỳ trở về nhà thu xếp đồ đạc, cô mở chiếc vali màu đen ấy ra, trong đó không có nhiều thứ.

Ngoại trừ một số quần áo và một đống thẻ ngân hàng, còn đâu hầu hết đều là quà mà cô đã đưa cho anh ta Trong số đó có một chiếc hộp màu đen, Vân Giai Kỳ mở hộp ra, có hơn hai mươi tấm huy chương đang lặng lẽ năm trong đó.

Trước khi là chủ của anh ta, Doãn Lâm cũng đã từng làm việc cho vật nối tiếng trong giới chính trị và chính khách hoàng gia ở nhiều quốc gia khác nhau, đã trải qua vô số nhiệm vụ nguy hiểm.

Trong lòng cô, anh ta quả thực giống như thần vậy, chỉ cần Doãn Lâm ở bên cạnh thì cô luôn có một loại cảm giác kiên định và an toàn.

Ngày đưa tang.

‘Sáng sớm, bầu trời u ám và xám xịt, khi Vân Giai Kỳ đến nhà tang lễ thì trời đổ mưa phùn.

Xe tang chở quan tài châm chậm tiến vào nhà tang lễ.

Vân Giai Kỳ mặc đồ đen, trên tay cô ôm một bó hoa.

Trong sảnh tưởng niệm trống rồng chỉ có cô và Bạc Tuấn Phong, thêm Tân Khải Trạch nữa là ba người.

‘Vân Giai Kỳ đứng trước quan tài, cô cố gắng kìm nén xúc động đi đến bên cạnh quan tài Trên mặt quan tài có mở một cửa sổ nhỏ.

‘Vân Giai Kỳ nhìn khuôn mặt trầm lãng của Doãn Lâm, anh ta vẫn mặc trên mình bộ tây trang, văn là bộ dáng đẹp trai như cũ, nhưng nghĩ đến việc sau khi kết thúc lễ truy điệu thì người này sẽ bị thiêu thành tro, Vân Giai Kỳ chỉ cảm thấy hốc mắt cô chua xót Có một loại đau đớn, một nỗi đau thấu xương nhưng cuối cùng cũng không thể rơi nước mắt được.

‘Vân Giai Kỳ nhẹ nhàng đặt một bó hoa tươi lên trên quan tài, cuối cùng cô.

không kìm nén nổi nữa, một giọt nước mặt nhẹ nhàng rơi trên mí mắt của Doãn Lâm.

Tân Khải Trạch đang đứng bên cạnh khẩn trương mà nói: “Cô Vân, cô đừng khóc, tương truyền kế rằng nếu nước mắt rơi trên thi thể người quá cố thì linh hồn sẽ khó đi vào vòng luân hồi lắm”
Nhân viên công tác nghe xong nói ngay: “Đây chỉ là lời đồn dân gian mà thôi, dân gian còn có chuyện là nếu giọt nước mắt rơi trên khuôn mặt người đã khuất sẽ hình thành dấu ấn trở thành nốt ruồi lệ, sau ba kiếp thì hai người sẽ gặp lại nhau lần nữa, gặp lại người định mệnh của mình, cả đời sẽ không bao giờ xa cách”
Nghe đến đây, vẻ mặt Bạc Tuấn Phong lạnh đi.

Anh nắm lấy tay của Vân Giai Kỳ rồi kéo cô vào lòng: “Em đừng khóc”
Nhìn thấy dáng vẻ căng thẳng của Bạc Tuấn Phong, Tân Khải Trạch cũng lường trước được là nhất định anh sẽ tin vào lời đồn kia, không muốn nước mắt của cô rơi xuống mặt Doãn Lâm.

Nhưng lúc này Vân Giai Kỳ đâu còn có tâm trạng mà chú ý tới suy nghĩ bá đạo kia của Bạc Tuấn Phong chứ.

Vốn ban đầu còn có chút đứng ngồi không yên nhưng sau khi lễ truy điệu kết thúc, Vân Giai Kỹ nhìn theo nhân viên công tác đang nâng quan tài chuẩn bị mang đi hỏa táng, cô nghĩ đến việc sau này không thể nhìn thấy Doãn Phong nữa, đột nhiên cô đuổi theo cỗ quan tài kia “Chờ một chút! Chờ một chút!
Tân Khải Trạch vội vàng nói: “Cô Vân…cẩn thận…”.

truyện xuyên nhanh
Bạc Tuấn Phong sải bước đuổi kịp và ôm chặt lấy cô.

Vân Giai Kỳ vừa khóc vừa đẩy: “Buông ra! Tôi không muốn..Tôi không muốn cậu ấy bị thiêu thành tro…”
Bạc Tuấn Phong nói với Tân Khải Trạch: “Cậu ở lại đây”
Nói xong, anh ôm lấy cô và bước ra khỏi sảnh tưởng niệm.

‘Vân Giai Kỳ vô lực phản kháng.

Cô được Bạc Tuấn Phong bế lên xe, cúi đầu nhìn huy chương trên tay.

Đây là huân chương mà Doãn Lâm tặng cho cô.

Anh ta nói rằng chỉ khi anh chỉ có người chủ mà anh ta chấp nhận thì Doãn Lâm mới đưa huân chương này cho người đó..
 
Hai Thai Năm Bảo Tổng Tài Bẫy Được Vợ Ngoan
Chương 927: 927: Chương 923


Cô không muốn cũng hỏa táng chiếc huân chương này với Doãn Lâm.

Bạc Tuấn Phong nhìn cô không ngừng rớt nước mắt: “Em buồn lầm à?”
“Ứm* ‘Vân Giai Kỳ nhìn anh, nói: “Tôi rất bưồn”
Bạc Tuấn Phong nói: “Em định buồn bao lâu nữa?”
‘Vân Giai Kỳ lạnh lùng nhìn anh, hỏi ngược lại: “Anh là động vật máu lạnh à?.

truyện teen hay
Trái tìm của anh không có nhiệt độ sao?”
“Anh chữa khỏi đôi mắt cho em, không phải để em dùng nó khóc cạn nước mắt.”
“Vậy anh hy vọng tôi dùng đôi mắt để làm cái gï?”
‘Vân Giai Kỳ hỏi: “Anh hỉ vọng là trong mắt tôi chỉ có thế nhìn thấy anh, không thể nhìn thấy người khác à? Trước kia trong ánh mắt và trái tim của Vân Giai Kỳ đã từng chỉ có anh nhưng anh đối xử với tôi như thế nào? Anh là một cục đá lạnh lẽo, đáng nhẽ nếu được ủ ấm sẽ ấm áp hơn nhưng tôi vĩnh viễn không ủ ấm được trái tìm của anh”
Bạc Tuấn Phong chán nản đóng cửa xe rồi nói với tài xế: “Lái xe đi”
‘Đi đâu ‘Vân Giai Kỳ nói: “Tang lễ vẫn chưa kết thúc.”

“Tân Khải Trạch sẽ thu xếp việc tiếp theo”
“Bạc Tuấn Phong! Dừng xe lại”
Bạc Tuấn Phong nói: “Anh cho phép em tổ chức tang lễ cho cậu ta.

Đây đã là sự nhượng bộ lớn nhất của anh rồi, em còn muốn tiếp tục đau lòng vì cậu ta sao? Sự kiên nhẫn của anh có hạn”
Anh không muốn thấy cô rơi một giọt nước mắt nào nữa vì Doãn Lâm.

Đặc biệt có người nói rắng giọt nước mắt ấy sẽ trở thành nốt rưồi lệ, ba kiếp sẽ gặp lại Anh không muốn nghe, cũng không muốn nhìn nữa Cho dù là tin đôn nhưng anh cũng không muốn cô lại khóc vì Doãn Lâm.

‘Vân Giai Kỳ không ngờ người đàn ông này lại bá đạo như vậy.

Cô chua xót nói: “Sao anh độc ác quá vậy?”
Ngay khi Bạc Tuấn Phong định nói gì đó, điện thoại đột nhiên vang lên.

Anh sốt ruột nhấc điện thoại định cúp máy thì phát hiện là Mộ Bạch Cẩn gọi tới, Mộ Bạch Cẩn là viện trưởng của bệnh viện lớn nhất trực thuộc nhà họ Bạc.

Thấy anh ta đột nhiên gọi tới, Bạc Tuấn Phong trả lời: “A lô”
“Bạc gia… Ngài đang bận à?”
“Có chuyện gì vậy?”
“Có một chuyện tôi cần xác nhận với ngài một chút, ngài có tiện đến đến bệnh viện không?
“Có chuyện gì sao?”
“Tôi cần ngài đích thân tới đây”
Bạc Tuấn Phong nói: “Tôi hiểu rồi”
Anh cúp điện thoại, khuôn mặt anh trầm xuống, không nói gì nữa.

‘Vân Giai Kỳ không nói chuyện, cô cảm thấy trái tim mình có hơi lạnh, Vân Giai Kỳ biết người đàn ông này sẽ không đưa cô trở lại tang lễ nhưng xem ra Bạc Tuấn Phong cũng cần phải đi làm việc gì đó.

Cô nghĩ thầm, đợi đến khi anh đưa cô về nhà, sau khi Bạc Tuấn Phong rời đi rồi thì cô sẽ quay lại.

Cô muốn tận mắt nhìn thấy tro cốt của Doãn Lâm được chôn xuống đất.

Khi đến khu biệt thự Long Thần, Bạc Tuấn Phong nắm chặt tay cô cho đến khi anh bước vào nhà.

Sau đó anh gọi vệ sĩ tới: “Lúc tôi không có ở đây thì hãy trông coi kỹ cô ấy cho tôi, không được phép cho cô ấy ra ngoài”.
 
Hai Thai Năm Bảo Tổng Tài Bẫy Được Vợ Ngoan
Chương 928: 928: Chương 924


‘Vân Giai Kỳ thấy Bạc Tuấn Phong cho vệ sĩ trông coi mình, cô có chút bực bội nói: “Tôi là tù nhân sao? Anh bảo họ theo dõi tôi làm gì?”
“Em không được phép đi bất cứ đâu cho đến khi anh trở về”
Sau đó Bạc Tuấn Phong rời đi.

‘Vân Giai Kỳ tức giận đến mức lồng ngực bị nghẹn!
Cô bước tới cửa nhìn Bạc Tuấn Phong ngồi trong xe thể thao, cô cũng muốn đi ra ngoài nhưng vệ sĩ lập tức ngăn lại: “Cô Vân, cô không thể ra ngoài”
“Tại sao mấy người lại ngoan ngoãn nghe lời như vậy? Anh ta nói cái gì thì là cái đó hay sao? Tôi không phải phạm nhân.

Các anh không có lý do can thiệp đến tự do cá nhân của tôi!”
“Bạc gia lo lẳng cho cô, sợ cô xảy ra chuyện”
“Vậy mấy người có thế tránh ra không?”
Vài tên vệ sĩ chắn trước cửa, tư thế giống như ngay cả một con muỗi cũng đừng nghĩ có thể lọt ra ngoài được.

‘Vân Giai Kỳ tức giận nhìn bọn họ một cái, sau đó cô quay người lên lầu.

Bạc Tuấn Phong vừa đến bệnh viện, Mộ Bạch Cấn lập tức đứng dậy tiếp đón: “Bạc gia”
“Nói đi, có chuyện gì?”
“Là như thế này…Tôi mới tiếp quản ngân hàng gen của nhà họ Bạc.

Vài ngày.

trước tôi đã kiểm tra đối chiếu nội dung của ngân hàng gen thấy có chút chuyện”
Bạc Tuấn Phong liếc nhìn anh ta “Cái gi?
“Ngân hàng gen nhà họ Bạc lưu giữ gen của tất cả các thành viên trong gia tộc nhà họ Bạc, nhưng mẫu của ngài lại bị thiếu rồi”
Mộ Bạch Cẩn nhìn mặt đoán ý người đối diện mà nói.

Anh híp đôi mắt: “Thiếu mẫu của tôi?”
“Vâng, đúng vậy..

Mộ Bạch Cẩn nói với vẻ mặt nghiêm túc: “Gen đông lạnh của các thành viên trong gia tộc nhà họ Bạc được lưu trữ trong ống nghiệm thủy tỉnh, nhưng chúng tôi kiểm tra thì phát hiện ra rằng ống nghiệm thủy tỉnh có tên của ngài lại không phải là của ngài”
“Nó không phải của tôi, vậy thì đó là của ai?”

Mộ Bạch Cẩn trả lời: “Có năm bộ ống nghiệm thủy tinh được dán nhãn tên của anh nhưng chúng tôi kiểm tra các mẫu trong năm bộ, ba mẫu là của Bạc Tiêu Dương, hai mẫu còn lại thuộc về Bạc Minh Lâm”
Bạc Minh Lâm và Bạc Tiêu Dương?
Trong ống nghiệm thủy tỉnh của anh mà lại có gen của hai người đó?
“Thú vị thật đấy.

Bạc Tuấn Phong nghỉ ngờ mà nhướng mày.

Mộ Bạch Cẩn tiếp tục nói: “Cho đến nay tôi không biết liệu những mẫu này.

đã được cố tình thay đổi hay vô tình bị gần nhãn sai.

Nhưng mà chúng tôi kiểm tra thì thấy không có vấn đề gì với các gen đông lạnh khác, ngoại trừ việc không có mẫu của anh trong ngân hàng gen”’ Bạc Tuấn Phong ngồi xuống ghế sofa.

Anh nhìn thấy có một bản báo cáo trên bàn, thuận tay cầm nó lên, đó là bản báo cáo viết tay của ngân hàng gen mà Mộ Bạch Cẩn đã kiếm tra.

Nội dung báo cáo đã viết rõ ràng nội dung sai lệch của năm mẫu gen kia Nói cách khác, ngân hàng gen của nhà họ Bạc hoàn toàn không có gen của anh.

Trước đó, anh biết rằng Vân Ngọc Hân và Lâm Thanh Thủy có ý muốn động vào gen của anh ở kho đông lạnh, vốn ban đầu có chút không vui, bởi vậy mà anh đã âm thầm phân phó Mộ Bạch Cẩn đi tiêu hủy chúng, không nghĩ tới vừa kiếm tra đối chiếu thì có được kết quả này.

Sau này anh sẽ không cho phép điều đó xảy ra nữa..
 
Hai Thai Năm Bảo Tổng Tài Bẫy Được Vợ Ngoan
Chương 929: 929: Chương 925


Mộ Bạch Cẩn được lệnh phá hủy, ban đầu chỉ cần trực tiếp phá hủy ống nghiệm thủy tỉnh là tốt rồi.

Anh ta tùy tiện kiểm tra, nhưng không nghĩ tới lúc kiếm tra đối chiếu thì lại có được kết quả ấy “Có thể đây là nhầm lẫn nhưng sao có thể có nhiều mẫu sai như vậy được?”
Bạc Tuấn Phong dừng lại, sau đó lại nói: “Tôi thấy chắc chản có người đã động tay động chân vào chuyện này”
Nhà họ Bạc có quan hệ rất rộng, thế lực được trải rộng nhiều nơi.

Vì anh là trưởng tôn của nhà họ Bạc nhưng cũng có không ít người thèm muốn vị trí của anh.

Mặc dù anh không hiểu tại sao người đó lại muốn làm chuyện này nhưng đó tuyệt đối không phải chuyện không có toan tính gì Đột nhiên một tỉa sáng lóe lên trong đầu Bạc Tuấn Phong.

Nói như vậy, nếu gen đông lạnh của anh đã bị đổi thì đứa bé trong bụng Lâm Thanh Thủy cũng không nhất định đã là con của anh.

Mộ Bạch Cẩn nói: “Tôi đã cẩn thận điều tra camera giám sát nhưng trước.

mắt vẫn chưa điều tra được những mãu đó đã bị đổi khi nào, cho nên.

Bạc Tuấn Phong trầm tư một lúc, đột nhiên hỏi: “Lúc trước ai đã quản lý ngân hàng gen?”
Mộ Bạch Cẩn đáp lại: “Là thầy của tôi, nhưng mà bốn năm trước thầy ấy đã ngoài ý muốn mà qua đời rồi”
“Chuyện ngoài ý muốn sao?”
“Đúng vậy” Sắc mặt Mộ Bạch Cẩn ngưng trọng, anh ta gật đầu: “Lúc lái xe uống say nên xảy ra tai nạn xe cộ”
Hình như Bạc Tuấn Phong cũng nghe thấy chuyện này rồi.

Khi Mộ Bạch Cấn nhảc tới thầy của mình, anh ta còn có hơi cảm khái: “Tôi thật sự không tin chuyện đó lại xảy ra.

Thầy của tôi là một người nghiêm cẩn biết kiềm chế bản thân sao lại có thể phạm phải sai làm này được? Từ trước.

đến nay thầy ấy rất ít khi chạm vào rượu, cũng càng đừng nói tới việc mắc phải sai lâm say rượu lái xe này, khi đó thầy ấy say rượu rồi đụng phải xe vận tải, tôi cũng không dám tin tưởng việc đó”

Bạc Tuấn Phong đứng lên, anh đặt bản báo cáo lên trên bàn, sau đó liếc Mô Bạch Cẩn một cái, ra lệnh nói: “Tạm thời không được để lộ chuyện này ra ngoài”
“Bạc gia, ngài đang nghĩ ngờ…”
“Tôi nghỉ ngờ có người cố ý động tay động chân trong ngân hàng gen”
Bạc Tuấn Phong nói: “Nếu trong ống nghiệm của tôi không phải là gen đông lạnh của tôi vậy thì cứ giữ lại di, không cần tiêu hủy”
Nếu có những người giống như Vân Ngọc Hân hay Lâm Thanh Thủy cũng muốn động tới gen đông lạnh thì anh sẽ để bọn họ lấy hàng mẫu sai.

Lâm Thanh Thủy.

Nói không chừng đứa bé trong bụng của cô ta chính là con của Bạc Minh Lâm hoặc Bạc Tiêu Dương.

Lúc này anh có lý do chính đáng để khẳng định đứa con trong bụng cô ta là của người khác Bạc Tuấn Phong cong môi, lạnh lùng nói: ‘Mặc dù không biết người đã làm việc này là ai làm nhưng tôi có nên cảm ơn người đó không?”
“Tại sao Bạc gia lại nói vậy?”
“Không có gì”
Bạc Tuấn Phong nói: “Từ giờ trở đi đừng đưa mật mã của ngân hàng gen cho bất kỳ ai, anh sẽ phải tự mình chịu trách nhiệm.

Nếu ngân hàng gen bị đánh cấp một lần nữa thì đó là trách nhiệm của anh”
Mộ Bạch Cẩn vội vàng gật đầu: “Vâng, tôi sẽ nhớ kỹ lời nói cúa Bạc gia”.
 
Hai Thai Năm Bảo Tổng Tài Bẫy Được Vợ Ngoan
Chương 930: 930: Chương 926


Bạc Tuấn Phong rời bệnh viện nhưng không về nhà mà thay vào đó anh đến chỗ của Lâm Thanh Thủy.

Anh vừa dừng ở cửa, mới bước vào thì nhìn thấy Lâm Thanh Thủy đang ngồi đan áo len trong phòng khách.

Người giúp việc nhìn thấy Bạc Tuấn Phong thì lập tức kính cẩn nói: “Bạc giai”
Lâm Thanh Thủy kinh ngạc quay lại, nhìn thấy Bạc Tuấn Phong, cô ta khẩn trương mà đứng lên khỏi ghế sô pha: “Tuấn Phong, sao anh… Sao anh lại tới đây?
Bạc Tuấn Phong không nói nhưng ánh mắt anh lặng lẽ nhìn xuống bụng của côta Lâm Thanh Thủy lùi lại, có hơi khẩn trương mà nhìn anh.

Dù gì người đàn ông này cũng từng có ý định muốn xóa bỏ đứa bé trong bụng cô ta, Lâm Thanh Thủy vừa nhìn thấy ánh mắt lạnh như bãng kia của người đàn ông thì đương nhiên cô ta sẽ cảnh giác.

“Cô không cần căng thẳng như vậy” Bạc Tuấn Phong nói: “Nếu tôi muốn xóa bỏ đứa nhỏ đó thì không ai có thế cản tôi được”

Lâm Thanh Thủy sững sờ.

“Cô cho rằng ai có thể bảo vệ được cô vậy? Hay là thì cô vẫn có thể giữ lại đứa nhỏ này được?”
“Tuấn Phong…”
Lâm Thanh Thủy khẩn cầu: “Đứa nhỏ vô tội, anh đừng.”
“Tôi sẽ không xóa bỏ đứa trẻ này” Bạc Tuấn Phong ngất lời cô ta.

Một lúc lâu, Lâm Thanh Thủy vẫn chưa phản ứng ứng lại được, mãi sau mới nhận ra ý trong lời anh nói thì trên mặt cô ta hiện lên sự vui mừng: “Thật vậy sao? Anh đã thừa nhận đứa bé này rồi đúng không?”
Bạc Tuấn Phong lạnh lùng nói: “Tôi đã nói là sẽ nhận đứa nhỏ này khi nào?”
Nụ cười trên mặt Lâm Thanh Thủy đông cứng lại “Vậy anh…”
Cô ta thực sự không thể hiểu rõ được thái độ của Bạc Tuấn Phong.

Bạc Tuấn Phong nói đây ẩn ý: Làm sao tôi có thế chắc chắn đứa trẻ trong bụng cô có phải là của tôi không? Cô có bằng chứng gì?”
“Tuấn Phong, cái gì anh cũng có thể nghỉ ngờ nhưng không thể nghỉ ngờ huyết thống của đứa nhỏ này!” Lâm Thanh Thủy chắc chản nói: “Em thừa nhận đứa trẻ cách em có được đứa nhỏ này không quang minh lỗi lạc chút nào!
Nhưng cho dù em có dùng bất kỳ thủ đoạn thì thì đứa bé trong bụng chắc chắn là của anh! Em có thế vô cùng chắc chản điều mình nói là sự thật”
“Tôi muốn xem bằng chứng”
Lâm Thanh Thủy lập tức kích động nói: “Em có thể cho anh xem bằng chứng! Cho em một chút thời gian, chờ đến khi thai nhỉ ổn định thì em sẽ tiến hành chọc nước ối làm xét nghiệm ADN!”
Bạc Tuấn Phong nói: “Lúc cô lấy ra được kết quả xét nghiệm ADN thì nói với tôi những lời này cũng không quá muộn”
Lâm Thanh Thủy thận trọng nói: ‘Nếu kết quả xét nghiệm ADN chứng minh đứa bé là con của anh thì anh có nguyện ý nhận nó không?”
Bạc Tuấn Phong lạnh lùng nhìn cô ta: ‘Bây giờ còn chưa rõ thân thế của đứa bé kia thì cô không có tư cách gì để hỏi tôi câu này!”
‘Vừa nói xong, anh vừa đi đến gần cô ta rồi siết lấu khuôn mặt Lâm Thanh Thủy: ‘Lâm Thanh Thủy, thủ đoạn của cô đã làm cho tôi mở rộng tâm mắt Nhưng mà cô nghĩ rắng chỉ với đứa con trong bụng này mà cô nghĩ mình có thể nhất lao vĩnh dật sao? Tôi cho cô một cơ hội, bây giờ cô có thế lựa chọn phá bỏ đứa bé rồi rời khỏi thành phố này, biến mất vĩnh viễn khỏi mất tôi.

Nếu không khi có kết quả xét nghiệm ADN mà cha ruột của đứa bé lại là một người khác thì tôi nên xử lý cô như thế nào đây nhỉ?”
‘Sác mặt Lâm Thanh Thủy tái nhợt.

Cô ta tủi thân nói: “Anh Tuấn Phong, anh muốn em nói gì thì anh mới có thể tin đứa bé trong bụng là con của anh đây?”
“Tôi nói đưa ra chứng cứ”.
 
Hai Thai Năm Bảo Tổng Tài Bẫy Được Vợ Ngoan
Chương 931: 931: Chương 927


“Được thôi!”
Lâm Thanh Thủy nói: “Vậy em sẽ cho anh xem bãng chứng!”
“Tôi chỉ hy vọng chứng cứ của cô sẽ không khiến tôi thất vọng”
Cho đến khi Bạc Tuấn Phong rời đi, Lâm Thanh Thủy cũng chưa kịp th* d*c.

Đột nhiên đáy lòng cô ta có hơi lung lay.

‘Vốn dĩ cô ta nghĩ bản thân sẽ được an tâm mà dưỡng thai, sai khi đứa bé được sinh ra đời thì mọi thứ đều nước chảy thành sông, Nhưng cô ta lại nghĩ tới thái độ hôm nay của Bạc Tuấn Phong, đột nhiên cũng không chắc chắn chuyện này, bây giờ anh nghỉ ngờ thân thế của đứa bé trong bụng cô ta, nếu Lâm Thanh Thủy làm xét nghiệm ADN mà kết quả lại chứng minh đứa bé chính là cốt nhục của anh thì có lẽ anh sẽ thay đổi thái độ đối xử với cô ta.

Cho dù là Vũ Minh cũng được, hay Mạn Nhi cũng thế, hai đứa nhỏ ấy lại không phải con ruột của anh mà trên người chúng chảy dòng máu của Vân Ngọc Hân.

Bạc Tuấn Phong vẫn vô cùng cưng chiều bọn chúng.

Chỉ cần đứa bé trong bụng cô ta là của Bạc Yến Khanh thì nhất định đứa nhỏ ấy sẽ có được sự cưng chiều của Bạc Tuấn Phong!
Nghĩ đến đây, Lâm Thanh Thủy nảy ra một suy nghĩ.

Bây giờ cô ta đã mang thai hơn tám tuần Vì tháng còn quá nhỏ nên thực sự không thích hợp để chọc vỡ nước ối, nếu không sẽ có nguy hiểm.

Nhưng bằng vào kỹ thuật tiên tiến hiện này thì có thể hạn chế mức thương tốn xuống nhỏ nhất.

Đến lúc cô ta lấy ra kết quả xét nghiệm ADN từ việc xét nghiệm nước ối, chờ đến khi cô ta cầm bắng chứng tới trước mặt Bạc Tuấn Phong thì nhất định anh sẽ nhận đứa nhỏ này!
Nghĩ đến đây, trong lòng Lâm Thanh Thủy nảy sinh ý tưởng Bạc Tuấn Phong vừa lên xe, Bạc Ngạn Thiên đã gọi điện tới.

‘Vừa mới nhận cuộc gọi tới, giọng nói chứa đựng sự phân nộ của ông cụ Bạc truyền đến.

“Con đang ở đây vậy?”
“Có chuyện gì vậy ạ?”
“Con nói đi Giờ ông đang ở nhà họ Vân đây!”
Bạc Ngạn Thiên nối giận đùng đùng nói: “Đôi mắt của Ngọc Hân bị nhiễm trùng, đây chẳng phải là chuyện tốt mà con làm ra hay sao! Vì người phụ nữ ác độc kia mà con lấy giác mạc của Ngọc Hân! Bây giờ bác sĩ nói tình trạng bài xích một bên mắt củ nó rất nghiêm trọng, thị lực kém đi, chỉ sợ có nguy cơ sẽ bị mù Bạc Tuấn Phong nói: “À”
Phản ứng thản nhiên của anh cảng khiến Bạc Ngạn Thiên giận tím mặt: “Con có thái độ gì vậy? Con không cảm thấy áy náy một chứt nào sao? Vì con mà đôi mắt của Ngọc Hân bị hủy hoại rồi, con phải cho Ngọc Hân một cái công, bảng!”
Bạc Tuấn Phong vô biểu tình nói: “Sau này nếu ông gọi tới chỉ vì chuyện của Vân Ngọc Hân thì cũng đừng gọi cho con nữa, chuyện của cô ta không có quan hệ gì với con”
Nói rồi anh vô tình ngất điện thoại sau đó ném nó sang bên cạnh.

Thấy Bạc Tuấn Phong cứ như vậy mà ngắt điện thoại, Bạc Ngạn Thiên tức giận đến mức sắc mặt xanh mét.

‘Vân Ngọc Hân nói: “Ông ơi, ông đừng trách anh Tuấn Phong! Nhất định anh ấy đã bị Vân Giai Kỳ mê hoặc rồi, cháu không trách anh ấy”
Bạc Ngạn Thiên xoay người: Ngọc Hân, cháu không trách nó nhưng ông tuyệt đối sẽ không tha thứ cho nó! Nó phải cho con một công đạo về chuyện này, chuyện này không thể cứ chấm dút như thế được!”
‘Vân Lập Tân ngồi ở một bên, ông ta trầm mặc không lên tiếng, Dù cho có oán hay hận Bạc Tuấn Phong..
 
Hai Thai Năm Bảo Tổng Tài Bẫy Được Vợ Ngoan
Chương 932: 932: Chương 928


Nhưng làm trò đứng trước mặt Bạc Ngạn Thiên, đương nhiên ông ta không thế trách móc quá nặng rề.

Cho dù Bạc Tuấn Phong có ngàn sai vạn sai thì đó cũng là trưởng tôn của nhà họ Bạc.

Bạc Ngạn Thiên có thể nói nhưng ông ta thân là người ngoài thì không thể nói được, Bạc Ngạn Thiên đương nhiên sẽ che chở cho Bạc Tuấn Phong.

Ông cụ Bạc khôn khéo như vậy sao có thể không biết Bạc Tuấn Phong tự chủ trương làm ra chuyện đó.

Nhưng sao ông ta có thể thừa nhận được, vì thế mà ông ta đố hết toàn bội chuyện này lên đầu Vân Giai Kỳ, ‘Vân Lập Tân nói: “Ông cụ Bạc, ngài có chút tâm ý này với Ngọc Hân khiến chúng tôi rất cảm động, nhưng mà chúng tôi cũng không muốn chỉ vì chuyện này mà khiến cho quan hệ giữa ngài và Bạc Tuấn Phong trở nên gay gắt hơn”
“Lập Tân, cậu có thể hiểu được tâm trạng của tôi là tốt rồi!” Bạc Ngạn Thiên thở dài một tiếng, sau đó ông ta ngồi xuống bên cạnh Vân Ngọc Hân, nằm tay cô ta rồi dặn dò: “Ngọc Hân, cháu phải tự biết chăm sóc tốt cho mình đấy! Biết không hả? Cho dù có như thế nào đi chăng nữa thì ông vẫn sẽ định cháu là cháu dâu của ông.

Cháu cứ yên tâm mà nghỉ ngơi đi, sau này khi gả vào nhà họ Bạc, chờ đến lúc cháu trở thành cháu dâu của nhà họ Bạc chúng ta thì ông xem còn có ai dám bất nạt cháu nữa!”
‘Vân Ngọc Hân suy yếu mà mỉm cười: “Cháu cảm ơn ông ạI”
“Thời gian cũng không còn sớm nữa, ông cụ Bạc, tôi tiễn ông về nhà!”
‘Vân Lập Tân chủ động đứng dậy muốn đưa Bạc Ngạn Thiên đi về.

“Ngọc Hân, cha đưa ông cụ Bạc về nhà, con cứ nghỉ ngơi trước đi”
“Vâng ạ”
Chờ đến lúc Vân Lập Tân và Bạc Ngạn Thiên rời đi thì nụ cười trên khuôn mặt cô ta lạnh đi Cô ta cúi đầu lấy điện thoại của mình ra nhìn thoáng qua.

“Trên điện thoại có tin nhắn được gửi tới “Khi nào cô chuyển nốt mười lăm tỷ đây?”
Sắc mặt của Vân Ngọc Hân lập tức trầm xuống.

‘Vân Ngọc Hân vén chăn bông lên, cô ta cầm điện thoại đi tới ban công gọi cho bên kia.

Ngay khi Vân Lập Tân rời đi, Lâm Tĩnh Anh vội vàng quay lại ‘Vừa bước vào cửa thì bà ta đã nhìn thấy người giúp việc đang bận rộn trong phòng khách.

Bà ta nhìn xung quanh rồi lạnh lùng thốt lên một câu: “Vân Lập Tân đang ở đâu?”
Người giúp việc nhìn thấy bà ta vẫn cung kính ân cần trả lời một tiếng: “Thưa thái thái, tiên sinh đã đi ra ngoài rồi ạ”
Lâm Tĩnh Anh liếc nhìn họ, bà ta có thế phát hiện rõ ràng có sự thay đối trong thái độ của họ đối với mình, Lâm Tĩnh Anh tức giận nói: “Đừng cho rằng tôi ly hôn với Văn Lập Tân thì các người có thể dùng thái độ đó nói chuyện với tôi! Trước khi tôi ly hôn với Vân Lập Tân thì tôi vẫn là thái thái nhà họ Vân! Mấy người dám dùng loại thái độ đó nói chuyện với tôi à?”
Người giúp việc mắt nhìn mũi mũi nhìn tìm Lâm Tĩnh Anh tức giận nói: “Hai người kia, đi lên thu dọn hành lý cho tôi ‘Vi Vân Lập Tân không có ở nhà nên bà ta chỉ có thể đóng gói hành lý của mình trước, sau đó chờ ông ta trở lại thì sẽ bàn bạc kỹ càng chuyện ly hôn.

Lâm Tĩnh Anh đi lên lầu trở về phòng, bà ta lệnh cho người giúp việc thu dọn hết quần áo của bà ta lại, sau đó đi đến phòng để quần áo, Lâm Tĩnh Anh tính toán cũng mang hết trang sức châu báu của mình đi.

Bà ta đã sẵn sàng đế ly hôn.

Ly hôn với Vân Lập Tân thì ba ta chẳng chiếm được một xu nào, nhưng trong đống đồ trang sức và châu báu kia có chút ít là của hồi môn của nhà ngoại mang tới đây, có một phần là Vân Lập Tân mua cho bà ta, Lâm Tĩnh Anh có thể mang chúng đi!
Lâm Tĩnh Anh đột nhiên nhớ tới ngọc bội gia truyền đã đưa cho Vân Ngọc Hân.

Vật gia truyền đó rất có giá trị Nếu đã ly hôn thì bà a sẽ không để lại cho Vân Ngọc Hân nữa, vì thế Lâm Tĩnh Anh tính toán sẽ mang nó đi luôn.

Lâm Tĩnh Anh đi tới phòng Vân Ngọc Hân, định gõ cửa nhưng mơ hồ nghe thấy Vân Ngọc Hân đứng trên ban công gọi điện thoại cho ai đó..
 
Hai Thai Năm Bảo Tổng Tài Bẫy Được Vợ Ngoan
Chương 933: 933: Chương 929


Bà ta lén lút mở cửa ra, giọng nói phần nộ có chút đè nén của Vân Ngọc.

Hân vang lên ~ “Mấy người đều là một đám phế bật! Ngay cả một Vân Giai Kỳ thôi mà mấy người cũng không giải quyết được, giờ các người còn mặt mũi gì mà tới đòi tôi thanh toán nốt phần còn lại? Hai lân làm việc thì cả hai lần đều thất bại, thiếu chút nữa còn khiến tôi bị bại lộ, giao dịch này không được tính!”
Lâm Tĩnh Anh kinh hãi không thôi, bà ta nín thở chăm chú lắng nghe, qua khe cửa nhìn thấy Vân Ngọc Hân đang đứng trên ban công với vẻ mặt tức giận đến hộc máu.

‘Vân Ngọc Hân thật sự đang tức giận, đương nhiên không nhận ra được có người đang nghe lén.

“Cô Vân, chúng ta đã giao dịch rồi, sau khi nhiệm vụ kết thúc thì cô phải chuyển nốt tiền cho chúng tôi, vì chuyện đó mà chúng tôi cũng tốn thất vô cùng nặng rề..”
“Tổn thất nặng nề à? Anh nói với tôi rắng tốn thất năng nề sao? Vậy thì anh có thấy tốn thất nặng nề giống như tôi không? Nếu anh sớm giải quyết được Vân Giai Kỳ thì t “Chúng tôi đều dựa theo lệnh của cô mà làm việc.

Vân Giai Kỳ ngắt lời bọn họ, cô ta cười nhạo: “Tôi không hiểu được, các người đã đi cướp máy bay có cô ta rồi, toàn bộ người trên máy bay cũng đã chết nhưng chỉ có duy nhất cô ta còn sống! Rốt cuộc các người làm ăn kiểu gì vậy? Thứ tôi muốn là cái mạng của Vân Giai Kỳ, còn mấy thứ mèo chó kia chết thì có quan hệ gì đến tôi à? Các người đã thất bại hai lần liên tục rồi, vậy mà giờ còn dám đòi tiền sao?”
sẽ bị mù một con mắt sao?”
“Vệ sĩ bên cạnh cô ta thực sự quá lợi hại, chiếc máy bay bị chúng tôi cướp lại nổ giữa không trung, thế mà cô ta còn chưa chết… Chỉ có thế nói số cô ta quá tốt…”
“Mạng cô ta lớn sao, vậy tôi trả tiền thuê các người làm gì? Mười lăm tỷ ư!
Phi vụ thất bại, các người còn dám đòi tiền tôi, gan các người lớn thật”
Thấy Vân Ngọc Hân từ chối không chịu trả tiền cho nên người bên kia cũng muốn chó cùng rứt giậu.

Cô Vân, không phải cô muốn quyt tiền đấy chứ? Chuyện này đã gây nên rắc rối lớn như vậy, tất cả chúng tôi cũng sắp bỏ mạng rồi.

Việc đó đã làm kinh động đến cả cảnh sát quốc tế, nếu mà tra ra thì chỉ sợ sẽ vào tù mọt gông, cuối cùng là ăn súng! Chúng tôi lấy mạng ra để làm việc cho cô, nếu cô không trả nốt tiền thì chúng tôi cũng không để yên như thế đâu!”
‘Vân Ngọc Hân lại không sợ những lời uy h**p kia: “Anh đang uy h**p ai vậ Anh cho rắng anh là ai hả? Tôi là cháu dâu đã định của nhà học Bạc, là mợ tương lai của nhà họ Bạc! Mấy người dám uy h**p tôi sao, mấy người không sợ chọc tới nhà họ Bạc à?”
“Chúng tôi cũng sắp mất mạng rồi, cô có là mợ của nhà họ Bạc thì như thế nào? Cho dù cô có là ông trời thì chuyện này cũng không xong được đâu! Chản con đường làm ăn của người khác cũng như giết cha mẹ của người đó vậy!
Chúng tôi chân trần mà còn sợ người xỏ giày như cô ư?”
‘Vân Ngọc Hân nghe vậy, sắc mặt cô ta trắng bệch, ánh mắt sắc bén: “Làm sao, tôi không cho mấy người số tiền này thì mấy người muốn làm gì tôï?”
“Cùng lầm là cá chết lưới rách, đồng quy vu tận thôi! Mệnh của cô tốt hơn hay mệnh của chúng tôi tốt hơn đây?”
Nhất thời Vân Ngọc Hân không nói được gì nữa.

Cô ta trầm ngâm một lúc lâu, rõ ràng bên kia cũng chẳng còn kiên nhẫn để tiếp tục chờ đợi nữa, người đó thúc giục: “Hạn là trước đêm nay phải chuyển hết số tiền còn lại cho chúng tôi”
“Anh muốn tiền sao, tôi không cho đấy! Các người chưa hoàn thành nhiệm vụ thì tôi không thể đưa số tiền đó cho các người được! Trừ khi mấy người hoàn thanh nhiệm vụ, giúp tôi diệt trừ cái mối tai họa kia, đừng nói là mười lăm tỷ hay một trăm năm mươi tỷ, chờ tôi trở thành mợ của nhà họ Bạc thì chẳng lế không đưa nổi cho mấy người hay sao?”
Người bên kia có chút dao động.

‘Vân Ngọc Hân nói: “Làm sao vậy, không phải mấy người sợ rồi chứ? Yên tâm đi! Chỉ cần mấy người làm xong chuyện này thì tôi sẽ không cho mấy người ít tiền đau! Mười lăm tỷ hay một trăm năm mươi tỷ, các người muốn nhiều hay ít cũng được! Nếu có một trăm năm mươi tỷ thì cho dù các người có chạy trốn tới nơi nào đi chăng nữa thì số tiền ấy cũng đủ để mấy người sống cả quãng đời giàu có”.
 
Hai Thai Năm Bảo Tổng Tài Bẫy Được Vợ Ngoan
Chương 934: 934: Chương 930


Dừng một lúc, sau đó Vân Ngọc Hân lại nói tiếp: “Làm việc không phải làm như vậy đâu! Cho dù các người xuất lực cũng không đủi Tôi không mu nhìn quá trình, tôi chỉ muốn xem kết quả! Mấy người tổn thất nhân lực đó là do mấy người không có bản lĩnh! Dù các người có khiến người trên máy bay chết hết mà Vân Giai Kỳ lại không chết thì giao dịch này không tính được!”
‘Vân Ngọc Hân ra vẻ trấn định, nhưng thật ra cô ta cũng rất sợ hãi hỉ Dù gì cô ta cũng đang nói chuyện với bên kia, Nếu cô ta bày ra bộ dáng sợ hãi thì nhất định bên kia sẽ cảng cần chặt cô ta hơn nữa.

Khi nói chuyện cùng với những loại người này thì phải trở nên cường thế hơn!
‘Vân Ngọc Hân càng nói càng rối trí, cô ta xoay người lại thì thình lình nhận ra cửa phòng không được đóng kín Cô ta khẩn trương đi về phía cửa nhìn, Lâm Tĩnh Anh không trốn kịp nên bị cô ta bắt gặp.

‘Vân Ngọc Hân theo bản năng cất điện thoại đi, co ta cảnh giác mà nhìn bà ta một cái, thấy rõ là Lâm Tính Anh, cô ta nghí ngờ mà nhướng mày: “Mẹ ạ?”
Lâm Tĩnh Anh đã nghe được từ đầu tới cuối cuộc trò chuyện kinh khủng kia Cho dù không nghe thấy rõ nhưng bà ta cũng mơ hồ đoán được rủi ro của chiếc máy bay tư nhân mà Vân Giai Kỳ đi có lẽ có quan hệ với Vân Ngọc Hân.

Có lẽ…
Chuyện Vân Giai Kỳ bị ám sát cũng có quan hệ với Vân Ngọc Hân!

‘Vậy mà Vân Ngọc Hân lại dám thuê sát thủ ư2 Lâm Tĩnh Anh không dám tin tưởng đứa nhỏ mà bà ta cưng chiều từ bé đến lớn, khi đứng trước mặt bà ta thì Vân Ngọc Hân luôn luôn ngoan ngoãn hiền thục, thế mà cuối cùng lại làm ra chuyện táng tân lương tâm thể kia!
‘Vân Ngọc Hân trừng mắt với Lâm Tĩnh Anh, biểu tình trên mặt thiên biến vạn hóa trong chớp mắt, Cô ta không biết Lâm Tĩnh Anh đã đứng ngoài cửa được bao lâu rồi, cũng không rõ bà ta đã nghe được bao nhiêu, nhưng rất nhanh khuôn mặt của cô ta trở lại vẻ mặt rạng rỡ, Vân Ngọc Hân nở nụ cười ngọt ngào, sau đó đi tới trước mặt Lâm Tĩnh Anh, đảo mắt đã bắt lấy tay của bà ta: “Mẹ! Cuối cùng mẹ cũng về nhà rồi sao? Mẹ quyết định làm hòa với cha rồi à?”
Lâm Tĩnh Anh cũng cười theo: “Không phải, mẹ… Mẹ chỉ trở về thu dọn hành lý thôi!”
‘Vân Ngọc Hân giả bộ ngạc nhiên: ‘A? Tại sao ạ? Mẹ thật sự tính ly hôn với cha sao?”
“Chẳng phải ly hôn là chuyện tốt hay sao? Ba người các người một nhà đoàn viên, cái nhà này cũng chẳng còn là chỗ mà mẹ nên ở nữa rồi!”
“Lâm sao lại có chuyện đó chứ? Thật ra… So với Lý Uyến Đồng thì con cảng thích mẹ hơn! Mẹ đừng ly hôn với cha có được không ạ?”
Nói rồi Vân Ngọc Hân nũng nịu ôm lấy bà ta: “Mẹ, con không nỡ để mẹ đi.

Có lẽ nếu là trước kia thì khi nhìn thấy thái độ này của Vân Ngọc Hân, Lâm Tĩnh Anh sẽ rất cảm động.

Nhưng mà tận đến lúc khi nghe được cuojc trò chuyện ban nãy của cô ta, sau đó còn bị cô ta ôm thì Lâm Tĩnh Anh chỉ cảm thấy sởn cả tóc gáy, không rét mà run!

Bà ta nhận ra được có lẽ từ trước đến nay bà ta chưa bao giờ nhìn thấy rõ gương mặt thật của Vân Ngọc Hân!
Thế mà cô ta lại là loại người có tâm địa ác độc như thế, lại còn dám thuê sát thủ đi giết người.

Lâm Tĩnh Anh nhẹ nhàng đẩy cô ta ra, miễn cường cười, bà ta nói: “Ngọc.

Hân, mẹ cũng không nỡ rời xa con! Nhưng mà bây giờ con cũng thấy rồi đó, cuộc hôn nhân giữa mẹ và ông ấy chỉ tồn tại trên danh nghĩa mà thôi, sao mẹ lại không thể buông tay được chứ?”
‘Vân Ngọc hân nói: “Vậy sau khi ly hôn thì sao? Mẹ tính làm gì bây giờ?”
Lâm Tĩnh Anh đáp lời: “Mẹ vẫn chưa có tính toán gì cả”
Bà ta nhanh chóng nói sang chuyện khác: “Con nhớ lúc trước mẹ từng cho.

con một cái ngọc bội không? Lần này mẹ trở về thu dọn đồ đạc, ngọc bội kia…”
‘Vân Ngọc Hân nói: “Con đặt nó trong hộp trang sức, mẹ cần sao ạ, đợi con một lát để con đi lấy”
Lâm Tĩnh Anh gật đầu: “Được”.
 
Hai Thai Năm Bảo Tổng Tài Bẫy Được Vợ Ngoan
Chương 935: 935: Chương 931


‘Vân Ngọc Hân đi đến trước gương trang điểm, cô ta mở hộp trang sức ra, khóe mắt lại liếc về phia Lâm Tĩnh Anh đang đứng ở cửa vẫn luôn không bước vào phòng ‘Thần thái khẩn trương của bà ta đến cả cô ta cũng nhận ra được rằng Lâm Tĩnh Anh rất cảnh giác.

‘Vân Ngọc Hân cầm ngọc bội niết nó trong tay, cô ta cẩn thận v**t v* nhưng, trong nội tâm lại là một trận sóng to gió lớn.

Đủ loại dấu hiện cho thấy nhất định Lâm Tính Anh đã nghe được nội dung nói chuyện ban nãy của cô ta rồi.

‘Vân Ngọc Hân không biết bà ta đã nghe được bao nhiêu, nhưng nói không chừng cũng đã nghe được nội dung trọng điểm trong cuộc nói chuyện kia Nghĩ đến đây, Vân Ngọc Hân nở nụ cười, cô ta ngẩng đầu nói với Lâm Tĩnh: “Tại sao mẹ không vào trong vậy 4?”
Lâm Tĩnh Anh nói: “À… Mẹ sợ sẽ làm cho phòng của con bừa bộn”
“Làm sao lại có chuyện đó chứ ạ? Nếu bừa bộn hay bẩn thì để cho người giúp việc tới dọn là được rồi, bắng không còn thuê người giúp việc làm gì nữa am Anl Lúc này Lâm Tĩnh Anh mới căng da đầu mà bước vào.

Trong một cái chớp mất như vậy, thậm chí bà ta cũng chẳng muốn cái ngọc bội kia nữa mà chỉ muốn nhanh chóng thu dọn đồ đạc rồi rời khỏi nơi này.

Lâm Tĩnh Anh chậm rìrì bước tới bên cạnh Vân Ngọc Hân, cô ta cười xoay người lại nhìn Lâm Tĩnh Anh.

Cho dù cô ta luôn cười nhưng không biết tại sao.

Lâm Tĩnh Anh lại có cảm giác ánh mắt khi Vân Ngọc Hân cười lên vô cùng rợn người.

“Mẹ, tại sao vừa nấy mẹ không vào phòng thế?”
“À, mẹ sợ làm ảnh hưởng tới con”
“Vừa tồi con còn gọi điện thoại đấy” Vân Ngọc Hân cười nói: “Người đại diện của con gọi điện thoại tới báo đến tận bây giờ có nhà làm phim chưa.

thanh toán nốt tiền đóng phim cho con, cô ấy còn tức giận nữa đấy”

Lâm Tĩnh Anh không nhìn cô ta mà chỉ nhìn quanh bốn phía, sau đó nói với cô ta: “Mấy người đó thật rắc rối!”
‘Vân Ngọc Hân cười, cô ta nhìn kỹ từ sự biến hóa nhỏ nhất trên mặt bà ta, cô ta thấy từ đầu đến cuối Lâm Tĩnh Anh không dám nhìn chính diện với cô ta, ý cười trên khóe môi của Vân Ngọc Hân càng rõ ràng hơn.

Sau đó có hơi ngưng đọng lại.

Nhất định bà ta đã nghe được nội dung của cuộc trò chuyện kia Cái này thật sự khó giải quyết.

Ánh mắt Vân Ngọc Hân nhìn xuống cái ngọc bội trên tay mình, cô ta nhẹ nhàng v**t v* nó, trong nháy mắt ấy có vô số suy nghĩ điên cưồng Khóe mắt của Lâm Tĩnh Anh khẽ nhìn thoáng qua sự biến hóa trong ánh mất của cô ta, ngực bà ta hơi “lộp bộp”
Chỉ một cái nhìn thoáng qua kia thôi mà thậm chí bà ta còn cảm nhận được sát ý mà Vân Ngọc Hân lơ đãng toát ra.

Lâm Tính Anh sợ tới mức lùi lại nửa bước, vốn đ* muốn nhận ngọc bội nhưng lại đột nhiên lùi về sau, bà cười cười: “Ngọc Hân, mẹ thấy con thích ngọc.

bội này như thế, hay mẹ để lại cho con được không?”
Lúc bà nói những lời này, nghe vào thì vô cùng cưng chiều như ánh mắt cứ trốn tránh càng khiến Vân Ngọc Hân chắc chắn rằng nội dung mà Lâm Tĩnh Anh nghe thấy được không ít!.
 
Hai Thai Năm Bảo Tổng Tài Bẫy Được Vợ Ngoan
Chương 936: 936: Chương 932


Đột nhiên Vân Ngọc Hân thở dài một tiếng, cô ta sở ngọc bội trong tay mình, sau đó ngước mắt lên lần nữa, thế nhưng trong mắt của cô ta lại chứa nước mắt: “Mẹ đổi xử với con thật tốt! Con thật sự không nỡ để mẹ đi… Mẹ, mẹ.

còn coi con là con gái mẹ không? Hay là càng muốn Vân Giai Kỳ hơn cho nên không cần con nữa?”
“Làm sao có chuyện đó được chứ? Con vẫn luôn là đứa con gái ngoan, là cô con gái tốt của mẹ”
“Phải vậy không?”
‘Vân Ngọc Hân nâng tay lên, cô ta nhẹ nhàng dùng đầu ngón tay lau nước mắt, bật cười nói: “Vậy mẹ thật sự để lại cái ngọc bội này cho con sao? Chắc hẳn ngọc bội này rất quan trọng với mẹ đúng không! Lúc trước mẹ đã nói cái ngọc bội này là đồ gia truyền, là của hồi môn của mẹ, sau này khi con gả ra ngoài thì mẹ cũng sẽ để lại cho con!”
Lâm Tính Anh gật đầu: “Nếu con đã thích nó như vậy thì mẹ có thế đế lại làm của hồi môn cho con, như vậy được chưa?”
‘Vân Ngọc Hân nhẹ nhàng mà nghiêng đầu: “Con còn cho rắng mẹ muốn lấy nó đi chứ..”
“Không phải đâu, chỉ là mẹ cảm thấy lấy cái ngọc bội này làm của hồi môn, cuộc hôn nhân của mẹ cũng không hạnh phúc, mẹ sợ nếu để ngọc bội ấy lại cho con làm của hồi môn thì con cũng sẽ không hạnh phúc… Đây là dấu hiệu không lành”
‘Vân Ngọc Hân cười, cô ta nấm chặt ngọc bội trong ta, sâu kín nói: “Cho dù không dùng nó làm của hồi môn, nhưng nếu giữ cái này bên người thật giống như mẹ luôn ở bên cạnh con vậy”
“Vậy… Con cảm ơn mẹ” Vân Ngọc Hân càng nói, âm thanh càng trầm thấp.

.

Truyện Hot
Trái tim Lâm Tĩnh Anh cũng run lên Bà lùi lại phía sau mấy bước, thấy Vân Ngọc Hân vẫn đứng tại chỗ, cô ta đang dùng ánh mắt quỷ dị đánh giá bà ta, Lâm Tĩnh Anh càng ngày càng cảm thấy lòng mình kinh sợ, nhưng bà vẫn cố trấn định lại: “Mẹ… Mẹ đi xem người giúp việc đã dọn xong chưa đây!”
Nếu không phải bởi vì sợ khiến cho Vân Ngọc Hân nghỉ ngờ thì bà ta đã sớm sợ tới mức quay đầu bỏ chạy.

Lâm Tĩnh Anh vừa mới đi ra khỏi phòng thì nghe được tí truyền đến từ phía sau.

Bà ta không dám quay đầu lại nhìn, bước chân cũng càng lúc càng nhanh.

nh g bước chân ‘Sau lưng truyền đến tiếng của Vân Ngọc Hân: “Mẹ đi chậm một chút, cẩn thân ngã đấy”
Lâm Tĩnh Anh run run rấy rấy quay đầu lại, dưới chân vướng phải thảm, bà ta lập tức lảo đảo ngã xuống đất.

‘Vân Ngọc Hân ra khỏi phòng, thấy bà ta ngã trên mặt đất, mày liễu nhíu lại bước về phía bà ta.

“Không phải con đã bảo mẹ đi chậm một chút thôi sao? Mẹ nhìn đi, đi nhanh như vậy, mẹ ngã có đau không?”
Nói rồi cô ta muốn tiến lại đã bà ta dậy.

Lâm Tĩnh Anh không dám nắm tay cô ta, bà ta chật vật bò dậy từ trên mặt đất.

Tay Vân Ngọc Hân cương giữa không trung, cô ta nhìn dáng vẻ nghiêng ngả lảo đảo của Lâm Tĩnh Anh, bỗng nhiên nhắm lại mắt, cô ta đột nhiên nhanh chóng bước về phía bà ta.

“Mẹ, mẹ đợi con với”
Lâm Tĩnh Anh nào dám chờ cô ta Bà ta chỉ có thể chạy nhanh để thoát khỏi cái nơi quỷ quái này thôi!
‘Vân Ngọc Hân lại đi rất nhanh, đảo mắt cái đã chạy đến phía sau Lâm Tĩnh Anh.

Thấy bà ta muốn xuống lầu, Vân Ngọc Hân hơi do dự một chút, sau đó lập tức vọt ra sau lưng bà ta, đột nhiên vươn tay đẩy Lâm Tĩnh Anh xuống lầu!
Lâm Tĩnh Anh kêu thảm thiết một tiếng, dọc theo thang lầu một đường lăn xuống ‘Vân Ngọc Hân ra vẻ kinh hoảng mà kêu: “Mẹt”
Cô ta nhanh chóng chạy đến dưới lâu, trơ mắt mà nhìn đâu Lâm Tĩnh Anh va phải cột đá cẩm thạch, trán bà ta vỡ ra, máu chảy không ngừng.

‘Vân Ngọc Hân kinh hách nói: “Mẹ! Mẹ làm sao vậy!?”.
 
Hai Thai Năm Bảo Tổng Tài Bẫy Được Vợ Ngoan
Chương 937: 937: Chương 933


Cô ta vừa quan tâm vừa giả vờ muốn đỡ bà ta dậy nhưng tay kia lại tiện tay cầm cái bình hoa bên cạnh đập vào gáy Lâm Tĩnh Anh.

‘Vân Ngọc Hân đập mạnh xuống!
“Rầm” một tiếng!
Đồ sứ vỡ vụn đầy đất.

“Trước mắt Lâm Tĩnh Anh tí “Mẹt”
‘Vân Ngọc Hân ngồi xổm xuống, vừa khóc gọi bà ta, vừa vươn tay kiểm tra xem bà ta còn thở hay không, sau đó cô ta tiện tay cầm mảnh sứ trên mặt đất lên muốn cứa vào động mạch của Lâm Tĩnh Anh.

“Phu nhân!”
“Thái thái!”
‘Vân Ngọc Hân ném mảnh sứ kia xuống mặt đất, người giúp việc chạy tới, cô ta cản chặt răng, lập tức ra vẻ đại kinh thất sắc: “Mẹ! Mẹ! Mẹ không sao chứ! Mẹ mau tỉnh lại đi! Tỉnh lại đi me…”
sâm, lập tức mất đi ý thức.

“Cô chủ, chuyện gì đã xảy ra vậy?”
‘Vân Ngọc Hân nói: “Mẹ không cẩn thận cho nên ngã từ trên lầu xuống, đầu va phải bình hoa, kết quả… Mau gọi xe cứu thương tới đi!”
“Vâng, vâng…”
Một người giúp việc lập tức chạy đi gọi điện thoại.

‘Vân Ngọc Hân nhìn một người giúp việc khác, thấy cô ta luống cuống tay chân cầm hộp cứu thương tới đây, Vân Ngọc Hân khẩn trương nói: “Cô đang làm gì vậy?”
“Phu nhân chảy rất nhiều máy, trước tiên tôi cầm cầm máu cho bà ấy đã.

‘Vân Ngọc Hân hận đến nghiến răng nghiến lợi, nhưng lại không thể không tránh ra, cô ta nói với người giúp việc: “Cô biết làm sao? Cô đừng chạm vào mẹ tôi, nhỡ đâu cô càng khiến bà ấy bị thương nặng thêm thì sao!”
“Cô chủ ơi, trước kia tôi từng là hộ sĩ, cô cứ yên tâm, tôi có kinh nghiệm.

Sắc mặt Vân Ngọc Hân cứng đờ.

Hơn mười phút, xe cứu thương chạy tới ‘Vân Ngọc Hân trơ mắt mà nhìn Lâm Tĩnh Anh bị được nâng lên xe cứu thương, cô ta không kịp suy nghĩ quá nhiều, cũng đi đến trước xe muốn lên xe cứu thương.

Người giúp việc gọi điện thoại tới cho Vân Lập Tân.

“Tiên sinh, không tốt rồi, phu nhân đã từ cầu thang xuống, vỡ đầu chảy máu..”
một hồi điện thoại, đánh cho Vân Lập Tân.

“Tiên sinh, không hảo, phu nhân ngã xuống thang lầu, vỡ đầu chảy máu…”
‘Vân Lập Tân nhíu mày: “Sao lại thế này?”
“Tôi cũng không biết… Cô chủ đã đi theo lên xe cứu thương đưa phu nhân đi bệnh viện”
‘Vừa nghe Vân Ngọc Hân cũng đi theo bệnh viện, Vân Lập Tân tức giận nói “Bây giờ đôi mắt của con bé còn chưa tốt lên, sao lại có thể đi lung tung như’ thế! Tôi lập tức đến đây”
Bạc Ngạn Thiên còn ở trên xe, vừa nghe thấy Lâm Tĩnh Anh xảy ra chuyện, ông ta cũng không yên lòng,cho xe chở Văn Lập Tân đến bệnh viện.

Xe đối phương hướng đi.

Nửa giờ sau, Vân Lập Tân và Bạc Ngạn Thiên đuổi tới bệnh viện, Lâm Tĩnh Anh còn ở trong phòng mổ ‘Vân Ngọc Hân thấy Bạc Ngạn Thiên và Vân Lập Tân đều tới, cô ta đứng dậy, cổ kìm nước mắt nói: “Cha, mẹ… Ngã từ trên cầu thang xuống!.
 
Hai Thai Năm Bảo Tổng Tài Bẫy Được Vợ Ngoan
Chương 938: 938: Chương 934


“Sao lại thế này?”
“Con không biết… Mẹ vừa trở về nhà đã tức giận, thái độ đối với con cũng không tốt, sau đó hỏi ngọc bội mà mẹ đã đưa con nói đây là đồ gia truyền của mẹ, mẹ muốn mang đến đưa cho Vân Giai Kỳ”
‘Vân Lập Tân vừa nghe, tức giận nói: “Bà ta còn có mặt mũi mà về nhà!”
“Mẹ nói trở về thu dọn hành lý… Con muốn giữ lại nhưng mẹ lại đầy con một cái, sau đó tự mình ngã xuống cầu thang…”
‘Vân Ngọc Hân càng nói càng tửi thân.

Bạc Ngạn Thiên nói: “Lâm Tính Anh cũng chẳng ra sao cải Tại sao cô ta lại có thế làm ra loại chuyện này được?”
‘Vân Ngọc Hân lắc đầu: “Bây giờ cháu cũng không quan tâm mẹ đối xử với cháu như thế nào, chỉ hy vọng mẹ bình an không xảy ra chuyện gì xấu!”
‘Vân Lập Tân lạnh lùng nói: “Bà ta đối xử với con như vậy mà con còn hy vọng bà ta bình an không xảy ra chuyện gì ư? Tốt nhất bà ta nên chết ở bên trong, cũng chẳng ai quan tâm tới bà ta”
‘Vừa dứt lời, lúc này Vân Lập Tân nhận ra Bạc Ngạn Thiên đang đứng bên cạnh nhíu mày, lúc này mới thu lại sự tức giận: “Bà ấy thật là thích làm loạn!
Cho dù muốn ly hôn với ba cũng không nên trút giận lên Ngọc Hân!”
Bạc Ngạn Thiên nói: “Tóm lại người không có việc gì là tốt rồi!”
‘Vân Ngọc Hân mất hồn mất vía chờ ngoài cửa phòng cấp cứu, cô ta vẫn luôn nhìn chiếc đèn đang sáng lên của phòng mổ, sợ Lâm Tĩnh Anh được cứu sống.

Cô ta không kịp ra tay.

Nếu không mảnh sứ kia sẽ cứa qua động mạch ở ở, máu chảy nhiều, ngay.

cả thần tiên cũng khó có thể cứu được.

Cũng không biết cú ngã này của Lâm Tính Anh có ảnh hưởng tới chỗ nào không Nếu não bị thương thì mới tốt.

Nếu bị thương không nặng thì tiếp theo nên xử lý như thế nào thì thần không biết quỷ không hay mà khiến bà ta biến mất, Vân Ngọc Hân không thể không suy xét đến chuyện này.

Cô ta sợ hãi nhất chính là nếu Lâm Tĩnh Anh được cứu, khi tỉnh lại mà nói lời gì đó không nên nói Cô ta cảng nghĩ càng là kinh hồn táng đảm.

Nhìn bộ dáng Vân Ngọc Hân đứng ngồi không yên, Bạc Ngạn Thiên còn tưởng rằng Vân Ngọc Hân đang lo lắng cho an nguy của Lâm Tĩnh Anh, ông ta vui mừng nói: “Ngọc Hân thật là một đứa trẻ hiểu thuận!”
Ông ta đi qua trấn anh cô ta: “Ngọc Hân, cháu đừng lo lắng, cát nhân tự có thiên tướng, bà ấy sẽ không có việc gì đâu!”
‘Vân Ngọc Hân ngậm nước mắt nói: “Ông ơi, cháu sợ.

“Đừng sợ, mặc kệ có xảy ra chuyện gì thì gia gia sẽ vĩnh viễn ở bên cạnh cháu”
‘Vân Ngọc Hân gật gật đầu, nhưng cô ta vẫn thất thần như cũ Cô ta ngấng đầu nhìn cái đèn vẫn luôn sáng lên của phòng mố, cô ta cắn chặt răng, cơ thể tiết ra mồ hôi lạnh.

‘Vân Giai Kỷ nắm ở trên giường một buổi trưa, cô lăn qua lộn lại, mơ mơ màng màng mà ngủ rồi lại tỉnh, lần thứ hai tỉnh lại thì ngoài trời đã là hoàng hôn Cô làm cách gì cũng không thể ngủ được, Vân Giai Kỳ khoác áo khoác áo khoác mỏng lên người đi ra cửa thì nhìn thấy mấy người giúp việc ngay ngắn đứng ngoài cửa.

“Cô Vân, cô tỉnh rồi à?”
sửa “Cô đói bụng không, cô có muốn tôi mang đồ ăn cho cô không?”
“Không cần”
Cô không muốn ăn uống gì cả.

“Cô ăn một chút gì đi! Nhất định cô đói bụng rồi, không muốn ăn gì thì cũng phải ăn một chút”
“Vậy mang chút trái cây tới cho tôi đi”.
 
Back
Top Bottom