Ngôn Tình Hai Thai Năm Bảo Tổng Tài Bẫy Được Vợ Ngoan

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Hai Thai Năm Bảo Tổng Tài Bẫy Được Vợ Ngoan
Chương 879: 879: Chương 875


Vân Giai Kỳ cúi đầu cũng không có ý phản kháng nữa.

Bạc Tuấn Phong bước tới cửa: “Người đâu” Hai y tá một trước một sau vội chạy tới.

Bọn họ vừa tới trước mặt Bạc Tuấn Phong lại để ý vết thương trên người anh.

“Bạc gia, tay của ngài…”
“Chuẩn bị đồ ăn cho cô ấy, trông cô ấy ăn hết”
“Cô Vân chịu ăn rồi ạ?”
Bạc Tuấn Phong lạnh lùng nhìn cô ta.

Một y tá trong đó thấy được ánh nhìn lạnh lẽo ấy, hoảng sợ liền lập tức nói: “Tôi lập tức đi chuẩn bị” Còn y tá kia vẫn đứng đó ngập ngừng hỏi: “Bạc gia, vết thương trên tay anh vẫn nên mau chóng xử lý đi ạ “Cô không cần quản”
Bạc Tuấn Phong đứng ngay cửa phòng nhìn y tá đêm thức ăn đưa tới, anh tiện tay kéo cà vạt xuống quấn quanh cổ tay để cầm máu.

Anh nhìn về phía Vân Giai Kỳ thấy cô ngoan ngoãn ăn nhất thời thần sắc anh trở nên phức tạp.

Cô chống cự không chịu ăn như vậy nhưng khi anh nói chỉ cần cô ăn bất luận điều kiện gì anh đều đáp ứng.

Cô lại muốn anh buông tha cô, cô liền lập tức chịu ăn rồi.

Buông tha cô?
Một đời Bạc Tuấn Phong anh có thể buông bỏ bất cứ thứ gì duy nhất cô không thể buông.

Muốn dứt khoát chặt đứt? Trừ khi anh chết.

Bạc Tuấn Phong thầm quan sát y tá đút cho cô ăn, anh thấy cô không nôn ra hai y tá liền thở phào nhẹ nhõm.

Vừa bước ra khỏi phòng bệnh, Bạc Tuấn phong liền kéo tay y tá lại.

“Mắt của cô ấy đang chảy máu”
Y tá nghe vậy quay đầu nhìn lại: “Chảy máu?”
“Cô nhìn xem rốt cuộc là chuyện gì”
“Vâng, tôi lập tức gọi bác sĩ đến xem ngay” Y tá vội vã chạy đi.

Một lúc sau, cô ta dẫn bác sĩ vội chạy tới.

Bác sĩ mới bước vào liền nhìn thấy Bạc Tuấn Phong dựa lưng vào tường, cung kính hỏi thăm nói: “Bạc gia…”
“Nhìn xem thử mắt cô ấy rốt cuộc xảy ra chuyện gì”

Bác sĩ bước đến trước giường quan tâm hỏi: “Cô Vân, nghe nói mắt của cô không thoải mái…”
“Ai nói với anh, mắt tôi không thoải mái?”
Y tá nói: “Bạc gia nói, mắt của cô đang chảy máu…”
Bác sĩ nhìn đôi mắt của cô, mặc dù cô kê đầu tựa vào giường nhưng không khó nhìn ra trong đôi mắt của cô toàn là †ơ máu, giống như sung huyết vậy.

Anh ta có chút lo lắng nói: “Mắt của cô không sao chứ? Ngoài chảy máu ra còn có chỗ nào không thoải mái không? Nếu có chuyện gì cô phải lập tức nói cho tôi biết, có vấn đề còn xử lý kịp thời “Không vấn đề, tôi mệt rồi muốn ngủ” Nói rồi Vân Giai Kỳ cầm tấm chăn nằm xuống: “Ra ngoài đi”
Bác sĩ nhất thời không biết làm thế nào.

Ông ta quay đầu nhìn Bạc Tuấn Phong, đến trước mặt anh nói: “Cô Vân không chịu phối hợp, tôi thực sự bất lực” Bạc Tuấn Phong lạnh lùng khoét nhìn anh ta: “Theo kinh nghiệm bấy lâu của anh, mắt chảy máu là vì cớ gì tạo ra?”
“Đây… có khả năng là do cô Vân đau buồn quá độ, cứ liên tục khóc dữ dội gây ra nhiễm trùng giác mạc.

Tình hình cụ thể vẫn khó thể biết, cần qua chẩn đoán mới có thể rút ra kết luận”
Bạc Tuấn Phong chất vấn: “Nhiễm trùng giác mạc”
“Dạ… Cô Vân bây giờ chưa ổn định cảm xúc, cô ấy không chịu phối hợp chúng tôi cũng hết cách.

Bạc gia ngài xem nếu như cô ấy có thể ổn định lại cảm xúc, chúng tôi mới có thể tiến hành bước tiếp theo…”
“Đi trước đi”
“Vâng”
Bác sĩ và y tá ngay khi được sự cho phép lập tức vội vàng ròi đi.

Bạc Tuấn Phong bước tới cạnh giường, thấy Vân Giai Kỳ nhắm chặt mắt quấn chặt tấm chắn, anh biết cô căn bản không ngủ.

Dẫu sao cô cũng ngủ được một ngày rồi.

Bạc Tuấn Phong bất ngờ nói: “Cung Bắc rất nhớ em” Lông mi Vân Giai Kỳ khẽ run..
 
Hai Thai Năm Bảo Tổng Tài Bẫy Được Vợ Ngoan
Chương 880: 880: Chương 876


Bạc Tuấn Phong nói: “Em muốn Cung Bắc không?”
Vân Giai Kỳ quay lưng về phía anh không nói gì.

Bạc Tuấn Phong ngồi xuống bên giường giơ tay lên vuốt mái tóc rối của Vân Giai Kỳ ra sau tai.

Anh thấy cô có ý trốn tránh bàn tay anh cứng đơ giữa không trung cuối cùng lặng lẽ thu lại.

Người phụ nữ này sẽ vĩnh viễn không bao giờ biết anh yêu cô nhiều như thế.

Cô cũng sẽ không bao giờ biết chữ yêu này anh không biết nói ra thành lời ra sao.

Bạc Tuấn Phong cũng không biết làm sao để biểu đạt, làm sao để cô tin tưởng, anh yêu cô hơn mọi thứ trên đời này.

Trước mặt mọi người, anh ta là một ông trùm kinh doanh, chỉ số tài chính cực kỳ cao chỉ có phương diện này anh lại rất chậm chạp thể hiện.

Khi còn rất trẻ, anh đã mắc chứng tự kỷ chức năng cao.

Anh không hiểu cần biểu đạt như thế nào, làm gì để khiến cô ấy tin tưởng.

Anh yêu cô như mạng sống của mình.

Anh ta có thể từ bỏ bất cứ thứ gì thậm chí vì cô đến cả quyền thừa kế Bạc gia cũng không cần.

Trên thế giới này không có Bách Nhạc anh có thể tái tạo nên đế chế của riêng mình.

Nhưng trên thế giới chỉ có một Vân Giai Kỳ, cô xin anh buông tha cô.

Anh làm không được trừ khi anh chết.

Trời về đêm.

Trong giấc mộng nửa tỉnh nửa mơ, Vân Giai Kỳ cảm giác bàn tay của mình bị người đàn ông nắm chặt.

Cô xoay người liền mơ hồ nghe thấy hơi thở đều đặn của người đó truyền đến.

Bạc Tuấn Phong nằm ngồi ở bên giường, một tay đan vào ngón tay cô, tay còn lại nắm lấy cánh tay cô siết chặt.

Anh dường như đang ngủ.

Vân Giai Kỳ l**m đôi môi khô khốc cố gắng thoát khỏi tay anh nhưng khi cô di chuyển, người đàn ông đột nhiên siết chặt tay cô hơn.

Cô sửng sốt tưởng rằng anh đã tỉnh, yên lặng một hồi nhưng vẫn không đáp lại cô lại cố gắng thoát ra nhưng người đàn ông lại siết chặt hơn.

Cô thả tay còn lại ra và lần mò quanh giường, dùng đầu ngón tay chạm vào khuôn mặt lạnh lùng của người đàn ông.

Mặt anh lạnh quá.

Chỉ có đôi bàn tay là ấm.

Ngay cả trong giấc ngủ anh cũng bất giác nắm chặt tay cô.

Làm sao cô có thể tin tưởng người đàn ông hoang tưởng đến tận xương tủy này sẽ thực sự buông tay.

Vân Giai Kỳ nằm trên giường cảm giác trong ngực thật ngột ngạt.

Trong đầu cô nhất thời có rất nhiều ý nghĩ hỗn loạn.

Trong ký ức, tại biệt thự cạnh bờ biển, cô thức dậy lúc nửa đêm anh luôn đem cô ôm vào trong lòng, đen xen vào giữa những ngón tay cô, khuôn mặt anh tuấn của anh chôn vùi vào vai cô.

Bọn họ đã từng có những hồi ức tuyệt đẹp.

Đời người như được sống lại những ngày đầu họ gặp nhau.

Sáng sớm hôm sau, Bạc Tuấn Phong tỉnh lại chỉ cảm thấy đầu sưng dữ dội vô thức siết chặt hai tay nhưng lại cảm thấy hai tay trống rỗng, anh đột nhiên bật dậy nhìn về phía giường thế mà không thấy người đâu.

“Giai Kỳ?”
Anh đứng dậy xông ra ngoài phòng bệnh.

Y tá thấy anh xông ra như vậy giật mình: “Bạc gia…” Bạc Tuấn Phong nắm lấy cô ta: “Người đâu?” Y tá vội nói: “Cô Vân được đưa đi kiểm tra rồi ạ”
“Kiểm tra?”
“Trước đó có làm phẫu thuật phá thai nên giờ cần siêu âm lại khôi B để xem có cặn trong buồng t* c*ng không, nếu không sạch thì phải tiến hành phẫu thuật làm sạch t* c*ng…”
“Phòng siêu âm ở lầu mấy?”
“Ở phòng khám bệnh… lâu hai”
Bạc Tuấn Phong lập tức đi về phía tòa nhà khám bệnh.

Tại tòa nhà khám bệnh.

Vân Giai Kỳ vừa lên trên lầu hai nhờ sự giúp đỡ của y tá, khi bước tới cửa phòng siêu âm tim cô đột nhiên đau dữ dội.

Cô vẫn nhớ như in cái ngày cô mang thai cũng giống như bây giờ đứng tại phòng siêu âm, cô được biết bản thân mình mang thai đứa con bảo bối, lòng cô bồn chồn, bứt rứt, hồi hộp, hoang mang….
 
Hai Thai Năm Bảo Tổng Tài Bẫy Được Vợ Ngoan
Chương 881: 881: Chương 877


Cô vừa không thể tin vừa cảm thấy hân hoan.

Bây giờ cô đưa tay nhẹ nhàng v**t v* bụng dưới của mình đột nhiên cô cảm thấy thật mỉa mai làm sao.

Lúc đầu cô vẫn còn do dự không biết có cần giữ lại đứa trẻ này không.

Bây giờ mất rồi mới ý thức được cô yêu đứa trẻ này biết mấy.

“Cô Vân cô sao vậy?” Y tá thấy sắc mặt cô rất khó coi, có chút lo lắng.

Vân Giai Kỳ nói: “Không có gì” Cô cố gắng lần mò vào trong phòng siêu âm, nhờ y tá đỡ nằm xuống giường.

Bác sĩ mở áo cô ra bôi gel lạnh lên bụng dưới của cô và bắt đầu lăn thiết bị lên.

Mỗi lần lăn bụng, cô cảm thấy rất đau.

Vân Giai Kỳ nghiến răng nghiến lợi.

Bác sĩ nhìn chằm chăm vào màn hình vừa nhìn kỹ vừa phân tích nói: “Ừm, còn có chuyện chảy máu, mấy ngày nay đều chảy máu sao?” Vân Giai Kỳ không trả lời.

Y tá thay cô trả lời: “Còn đang chảy máu”
“Ừm, Cung Huyết Ninh tiếp tục ăn có điều cũng may đã chảy sạch sẽ rồi không có sót lại g Không sót lại gì…
Vân Giai Kỳ nghe đến bốn chữ lạnh lùng này trái tim cô lại đau nhói, cảm giác nghẹt thở không thể giải thích được.

Nước mắt lại rưng rưng làm hoa cả mắt.

Cô mở to mắt nhìn cố gắng nuốt nước mắt vào trong, bên tai vang lên tiếng nói chuyện của bác sĩ và y tá.

“Cũng may tháng tới sớm vì vậy chảy đi rất sạch sẽ, đây là chuyện tốt không cần chịu nỗi đau thanh lọc t* c*ng nữa”
“Đúng ạ! Thanh lọc t* c*ng rất hại cơ thể”
Sau khi bác sĩ lấy giấy lau sạch cho Vân Giai Kỳ rồi nói với cô: “Xong rồi không còn vấn đề lớn gì nữa, chảy rất sạch sẽ thuốc vẫn phải tiếp tục ăn đợi đến khi không chảy nữa liền ngưng uống thuốc”
Vân Giai Kỳ ngồi dậy khỏi giường ngơ ngác mở mắt ra: “Khi phá thai có tim không” Y tá ngơ một lúc, Vân Giai Kỳ lại hỏi: “Khi con tôi bị phá đi có tim thai chưa?” Vân Giai Kỳ cắn chặt môi có chút không nghe nỗi nửa, cô nhếch nhác từ giường bò xuống, loạng choạng mò đến cửa phòng.

Y tá vội vàng chạy đến giữ cô lại: “Cô Vân, chậm chút ạ…

Đôi mắt của cô không sao chứ?” Cô ta thấy Vân Giai Kỳ loạng choạng bước đi có chút hoài nghi đôi mắt của cô có phải xảy ra vấn đề gì rồi.

Vân Giai Kỳ không để ý cô ta vừa bước tới cửa, cô đột nhiên nghe âm thanh quen thuộc từ phòng siêu âm khác truyền đến.

“Bác sĩ, tình hình của con tôi thế nào rồi?”
“Cô Lâm, cô yên tâm lần khám thai này con cô phát triển rất tốt.

Cô chỉ cần tiếp tục chăm sóc cơ thể thật tốt thôi!”
“Thật vậy sao?”
Là giọng của Lâm Thanh Thủy.

Sắc mặt của Vân Giai Kỳ nghiêm mặt, đứng nguyên tại chỗ.

Giọng của Lâm Thanh Thủy và Mộng Yên Mi từ xa truyền đến gần hơn.

“Thanh Thủy, đoạn thời gian sau này con nhớ dưỡng thai thật tốt còn chuyện khác con đừng quan tâm.

Con chỉ cần bảo trọng thân thể bảo bối phát triển mạnh khỏe là điều quan trọng nhất!”
“Dạ! Dì Cung con biết rồi ạt Cảm ơn dì hôm nay còn đặc biệt cùng con đến khám thai”
“Dù sao đứa trẻ trong bụng con là cốt nhục của Tuấn Khanh, là huyết mạch của Bạc gia chẳng lẻ dì không hiểu được đạo lý này sao?”
“Dì Cung nói ra cũng khiến gì chê cười rồi! Đêm trước con còn nằm mơ, mơ thấy một ngày mình mở cửa ra có một bé trai đáng yêu đứng tại cửa lớn mỉm cười nói với con “mẹ ơi’ đó dị”.
 
Hai Thai Năm Bảo Tổng Tài Bẫy Được Vợ Ngoan
Chương 882: 882: Chương 878


“Đây không phải là chuyện tốt sao? Nói không chừng con sắp sinh được bé trai đấy”
“Tuấn Phong thích con trai hay con gái ạ?”
“Cho dù là con trai hay con gái, thằng bé đều thích”
“Thật vậy ạ?”
“Huyết thống của Bạc gia đều rất giỏi con cũng thấy rồi Bạc gia trai tráng hưng thịnh, dương thịnh âm suy, con nếu sinh ra con gái nói không chừng ông cụ Bạc càng mừng!”
“Hi hi! Đến cả tên con đều nghĩ xong rồi! Nếu là con trai thì lấy chữ trước là ‘Vữ’ gọi là ‘Vũ Chính thế nào ạ? Con hy vọng thằng bé lớn lên là một người ưa nhìn hiểu biết giống như Vũ Minh vậy.

Nếu là con gái thì gọi là…”
“Tên thì chờ sinh ra rồi đặt cũng không muộn” Mộng Yến Mi ngắt lời cô: “Bạc gia rất coi trọng việc đặt tên con cháu, bây giờ con đặt rồi cũng không tính được”
“Dạ được ạl”
“Con trước cứ ở đây đợi dì một lát, dì đi lấy báo cáo”
“Dạ, vất vả cho dì Cung rồ Mộng Yến Mi đi xa rồi, Vân Giai Kỳ cảm giác được bước chân Lâm Thanh thủy đến gần, sắc mặt cô trắng bệch.

Cô đẩy y tá ra mới bước ra khỏi phòng siêu âm, giọng nói kinh ngạc của Lâm Thanh Thủy truyền đến: “Vân Giai Kỳ?” Vân Giai Kỳ bước chân gấp gáp hơn.

“Vân Giai Kỳ! Đợi một chút…” Lâm Thanh Thủy vội vàng đuổi theo cô, bất ngờ nắm lấy tay cô.

Ngay khi cô ta bắt lấy Vân Giai Kỳ cô ta mơ hồ ý thức được có gì đó không ổn.

Đôi mắt của Vân Giai Kỳ căn bản không có tiêu cự, dường như giống như không nhìn thấy gì cả.

Y tá cũng vội vàng đuổi theo: “Cô Vâi “Vân Giai Kỳ, cô thế nào cũng ở đây?” Lâm Thanh Thủy giả vờ quan tâm.

Y tá lập tức nói: “Cô là bạn của cô Vân ạ? Cô Vân mới sanh non, lần này đến kiểm tra một chút coi thử có chảy sạch sẽ chưa”

Lưu Thanh thủy nghe vậy hơi nhướng mày hướng về Vân Giai Kỳ giả vờ kinh ngạc nói: “Sanh non…?” Y tá lại muốn nói gì đó, Vân Giai Kỳ nói: “Có việc gì sao?”
“Vân Giai Kỳ cô đừng tỏ ra lạnh nhạt với tôi như vậy, được không?” Nói rồi Lâm Thanh Thủy nói với y tá: “Tôi muốn cùng cô ấy nói chuyện được chứ?”
“Nhưng, tôi cần đưa cô Vân trở về phòng bệnh…”
“Phòng bệnh?” Lâm Thanh Thủy hơi sửng sốt rồi lập tức nói: “Lát tôi sẽ đưa cô ấy trở về phòng, cô yên tâm”.

Truyện mới cập nhật
Y tá nhìn sắc mặt của Vân Giai Kỳ còn cho rằng Lâm Thanh Thủy là bạn thân của Vân Giai Kỳ, nghĩ lại Vân Giai Kỳ đau buồn không vui mấy ngày nay nếu như Lâm Thanh Thủy là bạn cô vậy có thể khuyển giải rồi, cũng không tồi.

Vì thế cô ta nói: “Vậy tôi quay trở về phòng trước” Nói xong y tá liền rời đi.

Lâm Thanh Thủy nắm lấy tay cô: “Vân Giai Kỳ chúng ta qua bên này ngồi đi” Vân Giai Kỳ thoát khỏi tay cô: “Không cần giữa chúng ta không có gì để nói cả”
“Cô thế nào lại ở bệnh viện… Xin lỗi đoạn thời gian này, tôi luôn dưỡng thai không biết cô đã xảy ra chuyện gì, thế nào lại sanh non? Lúc trước không phải đang rất tốt mà? Thế nào con đột nhiên mất rồi?” Lâm Thanh Thủy cố ý chà lên vết thương của Vân Giai Kỳ.

Vân Giai Kỳ cười nhạt một tiếng: “Tôi cần thiết phải trả lời câu hỏi của cô sao?”
“Vân Giai Kỳ, cô đừng như vậy… Tôi biết con không thể giữ cô nhất định rất buồn! Tôi bây giờ cũng đã trở thành mẹ, tôi biết tình cảm của một người làm mẹ cô nhất định rất đau lòng đi”.
 
Hai Thai Năm Bảo Tổng Tài Bẫy Được Vợ Ngoan
Chương 883: 883: Chương 879


“Nếu tôi nói tôi không đau lòng chẳng phải khiến cô thất vọng sao?” Vân Giai Kỳ cười lạnh nói.

Lâm Thanh Thủy hoảng sợ: “Tôi không có ý này! Vân Giai Kỳ cô thế nào lại nghĩ tôi như vậy? Ở trong mắt cô tôi là người ác độc vậy sao?”
“Hừ” Vân Giai Kỳ nói: “Chúc mừng cô rồi cuối cùng mộng đẹp cũng thành hiện thực.

Bây giờ cô đã mang thai con của Bạc Tuấn Phong xem ra đã một bước lên mây, mọi việc đã ở trong tầm tay rồi nhỉ”
Lâm Thanh Thủy ngượng ngùng nói: “Tôi lại không nghĩ nhiều như thế… Chỉ cần đứa con này có thể bình an khỏe mạnh là tốt rồi! Còn cô, con cô sao đột nhiên mất vậy?”
“Cô không nghĩ nhiều sao? Đến cả tên cũng đặt rồi, thế mà còn nói không nghĩ nhiều?” Vân Giai Kỳ chế giễu nói.

Lâm Thanh Thủy hơi sững người, ánh mắt có chút ngượng ngùng nhưng nhanh chóng liền nở nụ cười: “Vậy là cô đã nghe được đoạn nói chuyện ban nãy của tôi với dì Cung rồi à! Hi hi đứa con bảo bối đang ở trong bụng rồi, tôi đương nhiên rất vui.

Tôi cũng là lần đầu tiên làm mẹ mà! Nhịn không được muốn đặt tên cho con có điều dì Cung cũng nói rồi, nói Bạc gia này việc lấy tên con rất quan trọng! Tôi nghĩ cũng không được tính nha”
Vân Giai Kỳ nói: “Vậy cô cố dưỡng thai cho tốt đi” Nói rồi cô dựa vào tường lần mò về phía trước.

Lâm Thanh Thủy lập tức kéo cánh tay cô lại: “Đôi mắt của cô..” Lâm Thanh Thủy có thể cảm nhận rõ điều đó, Vân Giai Kỳ giống như không thể nhìn thấy.

Mắt của cô có vấn đề?
“Đôi mắt cô có vấn đề gì rồi? Tôi đỡ cô”
Vân Giai Kỳ đẩy tay cô ta ra: “Không cần, cảm ơn!” Lâm Thanh Thủy bị đẩy qua một bên, cô ta nhìn thấy Vân Giai Kỳ mò mẫm về phía cầu thang thế là lòng nảy ra một kế, cô ta lập tức đuổi theo.

“Cô như vậy không được rồi lỡ may té ngã đụng phải cái gì thì làm sao? Tuấn Phong không ở đây sao, nếu cô như vậy anh ấy chắc chắn chăm sóc tốt cho cô nhat”
Vân Giai Kỳ nhịn không được xoay người lại: “Lâm Thanh Thủy cho dù cô diễn kịch, diễn mấy thứ này trước mặt tôi có tác dụng sao? Cô cho rằng Bạc gia là hoàng cung sao, thê thiếp thành đàn tranh sủng đoạt vị, tình cảm chị em sâu đậm?
Không phải cô rất ghét tôi sao cần gì dán loại hư tình giả ý lên mặt như vậy?”
“Tôi… Tôi không có… Tôi chỉ là lo lắng…”
“Lo lắng? Cô lo lắng cho tôi sao? Tôi thấy cô hoàn toàn không muốn tôi sống tốt.

Tốt hơn hết là cô mong tôi biến mất khỏi thế gian không chút vết tích, không còn ai cản trở cô tốt không gì bằng”
Ý cười trên mặt Lâm Thanh Thủy chợt tắt.

Cô ta lạnh lùng liếc nhìn Vân Giai Kỳ một cái, nhìn ra bậc thang phía sau lưng cô, đột nhiên trầm giọng nói: “Vân Giai Kỳ thông minh chưa chắc là chuyện tốt!” Nói rồi, cô ta đột nhiên đi đến trước mặt Vân Giai Kỳ rồi đẩy một cái thật mạnh vào vai cô.

Vân Giai Kỳ không kịp phòng bị lăn liên tiếp xuống cầu thang.

“A…!” Lâm Thanh Thủy thất thanh la lên.

Rất nhanh người qua đường kinh động.

“Có người ngã xuống cầu thang rồi “Nhanh lên! Xem thử có vấn đề gì không, không ngã bị thương chứt”
Mộng Yến Mi bị tiếng la thất thanh của Lâm Thanh Thủy làm cho giật mình, vội vàng chạy đến nhưng nhìn thấy Lâm Thanh Thủy che miệng khóc lóc, bộ dạng kinh sợ không nói nên lời.

“Thanh Thủy? Sao vậy?”
“Con… con không phải cố ý…”
Lâm Thanh Thủy quay đầu lại nhìn Mộng Yến Mi, sắc mặt đỏ bừng nói: “Là cô ấy đẩy con, cô ý thức liền đẩy cô ấy ra không ngờ đến cô ấy đứng không vững, bản thân liền ngã xuống rồi..”.
 
Hai Thai Năm Bảo Tổng Tài Bẫy Được Vợ Ngoan
Chương 884: 884: Chương 880


Mộng Yến Mi nhìn phía dưới cầu thang chỉ thấy Vân Giai Kỳ ngã xuống dưới nằm đó không người vây quanh cô.

Vân Giai Kỳ cái gì cũng không nhìn thấy rõ, cái già cũng không thấy chỉ cảm giác có không ít người vây quanh luống cuống đỡ cô dậy.

Tiếp sau đó Mộng Yến Mi nổi giận xông tới trước mặt cô, Vân Giai Kỳ mới ngửi thấy mùi hương trên người bà ta, “bốp”một tiếng, Mộng Yến Mi đánh thật mạnh vào mặt cô.Vân Giai Kỳ che mặt khó tin quay đầu lại ngơ ngác nhìn về phía Mộng Yến Mi.

“Vân Giai Kỳ! Cô thật là tâm địa độc ác! Cô thấy Thanh Thủy mang thai rồi, bản thân cô tức giận không giữ được con vì vậy cô cũng muốn giết đứa con của con bé phải không?”
Toàn bộ người xung quanh ngây người.

Mộng Yến Mi nghiến răng nghiến lợi trừng cô, bà ta dám chắc con của Vân Giai Kỳ không còn nữa thấy bụng của Lâm Thanh Thủy mang thai, nhất định không thể nhịn được nên ra tay đẩy con bé xuống cầu thang! Ác phụ này! Quả nhiên giống như lời đồn tâm địa rắn đốc.

Vân Giai Kỳ không nói gì chỉ cảm thấy đầu óc nặng tríu, Mộng Yến Mi còn muốn nói gì đó nhưng đột nhiên nhìn thấy sau gáy Vân Giai Kỳ một dòng máu chảy xuống.

Chảy máu rồi!
Mộng Yến Mi còn cho rằng bản thân mình ra tát mạnh quá rồi, có một số người bàn luận nói: “Có phải lúc ngã xuống ngã toét đầu rồi không?”
“Chảy máu rồi! Nhất định là đụng ngã toét đầu rồi!” Âm thanh vang bên tai càng lúc càng mơ hồ.

Vân Giai Kỳ cảm thấy bản thân sắp đứng không vững rồi, chân mềm nhũn nhưng được sức lực ôm lại.

Mùi hương dịu nhẹ quen thuộc truyền đến.

Mùi hương này rõ ràng là của Bạc Tuấn Phong.

Là anh… Vân Giai Kỳ ôm trán cau mày, cô cố gắng giữ cái đầu choáng váng lại liền nghe Mộng Yến Mi nói: “Bạc Tuấn Phong! Sao con lại tới đây?”
“Giai Kỳ, em sao rồi” Bạc Tuấn Phong thấy máu phía sau đầu cô chảy không ngừng, lòng anh kinh sợ hoàn toàn không nghe Mộng Yến Mi nói gì.

Mộng Yến Mi lập tức nói: “Cô ta tự †ạo nghiệp chướng không đáng sống! Tôi hôm nay dẫn Lâm Thanh Thủy đi khám thai không ngờ đụng phải cô ta! Cô ta thật hung ác muốn đẩy Lâm Thanh Thủy xuống cầu thang nhưng cô ta không ngờ lại tự mình ngã xuống.

Đây không phải là tự làm tự chịu hay sao?”
Bạc Tuấn Phong lạnh lùng nhìn Mộng Yến Mi.

Mộng Yến Mi bị ánh mắt của anh dọa sợ lùi lại nửa bước.

Bà ta nhất thời lo lắng giải thích nói: “Tuấn Phong, con sao lại dùng ánh mắt đó nhìn dì như vậy?” Bà ta đương nhiên phải bảo vệ Lâm Thanh Thủy.

Dù sao đứa trẻ cô ta đang mang là hy vọng của Cung Bắc! Bà ta không muốn cốt nhục trong bụng Lâm Thanh Thủy có chút tổn thương nào.

Bạc Tuấn Phong nói: “Đưa cô ta đi!” Mộng Yến Mi nói: “Dì còn chưa lấy được báo cáo…”
“Sau này còn dám để người phụ nữ này xuất hiện trước mặt tôi, tôi xin thề cho dù là Lâm Thanh Thủy còn có đứa con trong bụng cô ta dì đừng hòng giữa được” Nói xong Bạc Tuấn Phong nhấc bổng Vân Giai Kỳ lên sải bước rời đi.

Lâm Thanh Thủy cuộn mình vào một góc lo lắng sợ hãi.

Vừa rồi ánh mắt Bạc Tuấn Phong nhìn cô ta giống như lưỡi kiếm sắc bén vậy.

Cô ta hoài nghỉ nếu không nhờ Mộng Yến Mi bảo vệ, Bạc Tuấn Phong đã muốn đâm cô ta rồi.

Mặc dù cô ta không biết vì sao Mộng Yến Mi bảo vệ cho mình nhưng… Nếu thật sự chọc giận Bạc Tuấn Phong mười người như Mộng Yến Mi cũng không thể bảo vệ nổi cô ta!
“Dì Cung..” Lâm Thanh Thủy uất ức nói: “Con không ngờ lại xảy ra chuyện này…”
“Sau này bớt gây thêm chuyện phiền phức giúp dì, nhìn thấy loại người này con tốt nhất tránh xa một chút nếu không dì cũng không bảo vệ nổi con”
“Dạ…”
Bạc Tuấn Phong đưa Vân Giai Kỳ trở lại phòng bệnh, mấy y tá lập tức đi theo vào.

Nhìn thấy đầu Vân Giai Kỳ toàn là máu bị dọa sợ thở hổn hển: “Sao lại như vậy…” Bạc Tuấn Phong liếc nhìn bọn họ, đột nhiên nổi giận: “Tôi không phải kêu mấy cô đi theo cô ấy cho tốt hay sao?”
“…” Y tá sợ hãi không dám lên tiếng.

Vân Giai Kỳ nói: “Anh ầmï cái gì vậy? Anh chỉ biết trút giận lên người khác thôi à?.
 
Hai Thai Năm Bảo Tổng Tài Bẫy Được Vợ Ngoan
Chương 885: 885: Chương 881


Cũng chỉ chảy chút máu mà thôi, sẽ chết sao?”
Bạc Tuấn Phong nhất thời sửng sốt: “Tốt rồi càng tốt! Chết rồi liền không cần nhìn thấy anh nữa, cho sạch mắt” Bạc Tuấn Phong: “…” Mấy y tá lập ngây ngốc nhìn nhau.

Ai cũng không dám tưởng tượng người đáng sợ như Bạc Tuấn Phong khí thế mạnh mẽ như vậy khi trước mặt Vân Giai Kỳ lại không dám lớn tiếng.

Bạc Tuấn Phong nói: “Xử lý vết thương giúp cô ấy”
“Dạ” Y tá lập tức tới xử lý vết thương cho cô.

Vân Giai Kỳ phản ứng rất kịch liệt: “Tôi không cần!”
Bạc Tuấn Phong giữa lấy cô, cô không thể chống cự nữa.

Cũng may phía sau đầu cô chỉ rách da không cần khâu lại.

Sau khi xử lý tốt vết thương, một y tá trong số đó lấy hết can đảm nói ra: “Cô Vân đôi mắt của cô tốt nhất vẫn cần để bác sĩ xem qua một chút ạ…

Bạc Tuấn Phong nheo mắt, anh đột nhiên giơ tay lên vẫy tay trước mặt Chu Vân Kỳ nhưng cô dường như không nhìn thấy, hướng nhìn không có một chút tiêu cự, không chút lay động.

Lòng anh lộp cộp’ một tiếng, anh năm chặt lấy vai cô: “Mắt của em, không nhìn thấy?” Tay của anh vẫy trước mặt cô, cô hoàn toàn không nhìn thấy.

Vân Giai Kỳ lạnh nhạt nói: “Tôi không phải nói rồi sao, chuyện của tôi không cần anh quản”
“Dù cho em muốn tức giận với anh cũng không cần như vậy với chính mình?” Bạc Tuấn Phong tức giận nói: “Em có thể dày vò nhưng đừng tự ngược đãi mình như vậy!”
“Tôi tự ngược đãi mình bởi vì tôi không đáng sống!” Vân Giai Kỳ nói: “Tôi hại chết Doãn Lâm, đến con của mình cũng không bảo vệ được tôi có tư cách gì để sống tốt?”
Doãn Lâm, Doãn Lâm lại là Doãn Lâm.

Chẳng lẽ giữa bọn họ không thể thoát khỏi ma chướng của Doãn Lâm hay sao?
Bạc Tuấn phong nói: “Không cần nhắc đến tên của cậu ta!”
“Tôi nhắc rồi thì làm sao?”
“Anh có thể vớt cậu ta lên từ biển cả cũng có thể đem cậu †a ném xuống biển!” Câu này hoàn toàn chọc giận lên Vân Giai Kỳ, cô trở nên khó chịu và nói: “Anh dám!”
“Em xem thử anh có dám hay không! Em vì anh ta không muốn ăn uống tự ngược đãi bản thân, bây giờ anh cực kỳ hận cái tên này! Nếu em cứ tiếp tục dày vò mình em có tin anh sẽ khiến cậu ta vĩnh viễn chôn sâu dưới đáy biển không!”

Vân Giai Kỳ căn chặt môi hai mắt cô đỏ ngầu đáng sợ.

Trong một khoảnh khắc, người đàn ông ấy thậm chí cho rằng thứ đang rơi không phải là nước mắt mà là máu chảy.

Anh chưa từng nhìn thấy bộ dáng uất ức của cô như thế.

Nhãn nhịn, kìm nén, khắc chế, đỏ mặt đến tận gân cổ, gân xanh nổi lên hết, đau lòng tuyệt vọng nhưng vẫn cố chấp nhìn chằm chằm như vậy, ép mình không được khóc ra.

Bạc Tuấn Phong tuyệt vọng nhắm chặt mắt, anh ngồi xuống trước mặt cô sau vài lần cân nhắc anh nắm chặt tay cô và hôn xuống thật sâu lên đầu ngón tay.

“Giai Kỳ, cần anh nói bao lần đây, em như vậy Doãn Lâm cũng không thể sống trở lại…”
“Hôm nay/ Vân Giai Kỳ đột nhiên cắt đứt lời anh nói: “Tôi nằm trên giường bác sĩ siêu âm B cho tôi, bà ta nói… chảy rất sạch sẽ không để lại tàn dư nào.

Bà ta mừng thay cho tô bởi vì như vậy không cần phẫu thuật thanh lọc t* c*ng vì làm sạch t* c*ng rất có hại cho cơ thể.

Khi tôi hôn mê một sinh mệnh nhỏ bé đã bị tước đoạt âm thầm đi khỏi bụng tôi, không chút tàn dư”
Sau một lúc dừng lại, Vân Giai Kỳ ngẩng đầu lên giữ lấy khóe miệng: “Bạc Tuấn Phong tôi làm thế nào để cảm ơn anh?” Sắc mặt người đàn ông đông cứng lại..
 
Hai Thai Năm Bảo Tổng Tài Bẫy Được Vợ Ngoan
Chương 886: 886: Chương 882


“Anh thật sự rất đau lòng cho tôi biết tôi không nỡ biết tôi sẽ đau lòng vì thế lúc tôi bất tỉnh liền làm phẫu thuật hoàn thành một cách lặng lẽ tàn nhãn” Vân Giai Kỳ vừa nói nước mắt liền rơi xuống: “Lúc mới mang thai tôi vẫn nghĩ nếu anh biết tôi mang thai rồi anh sẽ vui chứ? Sẽ mong đợi chứ? Anh sẽ giống như tôi cùng nhau đặt tên cho đứa trẻ bảo bối này chứ?”
Bạc Tuấn Phong cong ngón tay lên một chút, nắm chặt lại.

Vân Giai Kỳ nói: “Lâm Thanh Thủy nói cô ta đã đặt tên xong cho con của hai người rổi gọi là Vũ Chính, nghe hay không?”
Bạc Tuấn Phon “Anh nói đi chứ!” Vân Giai Kỳ đột nhiên mất khống chế: “Con của cô ta còn có cơ hội đợi đặt tên còn tôi? Con của tôi thì sao? Đến tim thai còn chưa hình thành hoàn toàn liền bị anh nhẫn tâm b*p ch*t rồi!”
Cô y tá càng nghe càng hoảng sợ.

Cô ta vội vàng nói: “Cô Vân không phải như cô nghĩ đâu… Bạc gia ngài ấy…”
“Dựa vào đâu chứ!” Vân Giai Kỳ nước mắt lưng tròng nói: “Bạc Tuấn Phong, anh nói cho tôi biết con của anh không có tư cách được sinh ra sao?” Bạc Tuấn Phong nhắm chặt đôi mắt rồi lại mở ra, đáy mắt một mảnh u tối.

Anh nhìn cô y tá đột nhiên nói: “Gọi bác sĩ khoa mắt tốt nhất bệnh viện đến đây”
“Vâng”
“Tôi không xem!”
“Em phải xem!”

“Tôi không muốn! Tôi thà để bản thân không nhìn thấy gì cũng không muốn nhìn thấy anh!” Vân Giai Kỳ nói rồi liền định trở mình xuống giường.

Bạc Tuấn Phong xông tới một tay giữ chặt tay của cô rồi đè chặt cô lên giường.

“Trói tay cô ấy lại!”
“Đây…”
“Trói lại!”
“Vâng… vâng…”
Mấy y tá liền vội vàng đi lấy băng gạc.

Vân Giai Kỳ sợ hãi nói: “Anh muốn làm gì?” Bạc Tuấn Phong không nói chuyện, đợi đến khi mấy y tá đem băng gạc tới anh liền trói chặt hai tay của cô lại trói vào phía sau.

Lòng Vân Giai Kỳ nguội lạnh.

“Bạc Tuấn Phong anh chỉ có nhiêu đây thủ đoạn thôi à?

Ngoài giam cầm tôi ra không còn thủ đoạn nào khác sao?”
“Đúng vậy, trong mắt của em anh chỉ là người đàn ông không từ thủ đoạn như vậy ư” Bạc Tuấn Phong nói: “Nếu em đã nhận định anh như vậy, anh cần gì phải để ý em nhìn anh ra sao” Cô hận ấy đến cùng cực, nếu đã như vậy cứ khiến cô hận anh đi hận đến nỗi trong tim cô chỉ có anh thôi cũng tốt.

Vân Giai Kỳ căn chặt môi cười lạnh nhật nhưng cô cũng không động đậy nữa từ bỏ kháng cự rồi.

Bác sĩ khoa mắt vội vã chạy đến thấy Vân Giai Kỳ bị trói trên giường có chút dọa Sợ.

“Bạc gia… đây…
“Xem thử mắt cô ấy rốt cuộc có vấn đề gì”
“Vâng”
Sau hơn nửa tiếng, bác sĩ tỉ mỉ khám tình hình đôi mắt của Vân Giai Kỳ đột nhiên ông trầm mặt thở dài.

Bạc Tuấn Phong nói: “Vấn đề “Bạc gia, chúng ta ra ngoài rồi nói đi”
Bạc Tuấn Phong đi với bác sĩ ra ngoài cửa.

Bác sĩ quay lưng nhìn anh nói: “Cô Vân có thể là đau thương quá độ, khóc quá kịch liệt dẫn đến viêm giác mạc.

Bình thường mà nói, giác mạc có khả năng tự phục hồi tuy nhiên nếu như nhiễm trùng nghiêm trọng có nguy cơ mất đi thị lực vĩnh viễn”.
 
Hai Thai Năm Bảo Tổng Tài Bẫy Được Vợ Ngoan
Chương 887: 887: Chương 883


“Mất đi thị lực vĩnh viễn?” Bạc Tuấn Phong hoài nghi nói: “Ý của anh là nói cô ấy sẽ bị mù” Bác sĩ trầm ngâm hồi lâu: “Trước mắt hai con mắt của cô Vân thì giác mạc mắt trái đã bị lủng lỗ nhưng nếu điều trị bằng thuốc vẫn có thể khôi phục được.

Tuy nhiên, giác mạc của mắt phải đã bị loét rất nặng tôi vẫn đề nghị cấy ghép giác mạc”
Bạc Tuấn Phong đột nhiên không nói nên lời: “Đôi mắt cô ấy bây giờ không thể nhìn thấy”
“Tôi xem qua tình hình, mắt không thấy không phải là việc của hai ngày này chắc là một khoảng thời gian rồi” Cũng có thể nói Vân Giai Kỳ đã bị mù một khoảng thời gian rồi.

Đoạn thời gian này cô cái gì cũng không thấy nhưng cái gì cũng không nói ra! Cô đã tuyệt vọng đến mức mắt không nhìn thấy gì cũng không nói với anh nửa lời? Hay là giống như cô nói thà không nhìn thấy gì cũng không muốn nhìn thấy anh.

Cô vậy mà hận anh đến vậy.

Bạc Tuấn Phong nói: “Phẫu thuật cấy ghép giác mạc có nguy hiểm không?”

“Rủi ro việc phẫu thuật cấy ghép giác mạc không lớn nếu như kết hợp chính xác thì xác suất bị đào thải rất ít”
Bạc Tuấn Phong nói: “Biết rồi”
“Ừm… trước cứ đợi cô Vân hồi phục cơ thể đã rồi suy nghĩ việc cấy ghép giác mạc cũng không muộn”
Bác sĩ vừa nói vừa lo lắng: “Dẫu sao bây giờ cơ thể cô ấy bị tổn thương nặng vừa mới sảy thai, mấy vết thương trên người còn chưa khỏi hẳn vẫn nên để cô ấy nghỉ ngơi cho tốt”
“Ừm”
“Đối với trường hợp người hiến tặng giác mạc, ngân hàng hiến tặng có thể sắp xếp phẫu thuật bất cứ lúc nào khi có người tới hiến tặng” Sau khi bác sĩ rời đi Bạc Tuấn Phong trở lại phòng bệnh nhìn Vân Giai Kỳ nằm trên giường mày kiếm khẽ chau lại.

“Nghỉ ngơi cho tốt được cấy ghép giác mạc”
“Không cần”
“Tại sao không cần?”
Vân Giai Kỳ không nói.

Bạc Tuấn Phong căn dặn y tá nói: “Cởi trói cho cô ấy” Y tá lập tức cởi trói cho Vân Giai Kỳ.

Bạc Tuấn Phong ngồi bên giường xoa nhẹ lên gò má đỏ hồng bị Mộng Yến Mị đánh của cô nhẹ giọng hỏi: “Còn đau không?”
Vân Giai Kỳ mím môi vẫn không nói chuyện chỉ là không chút biểu tình né tránh cái chạm của anh.

Bạc Tuấn Phong thu tay về đứng người dậy: “Nghỉ ngơi thật tốt” Anh bước đến bên cửa nhìn mấy bảo vệ gác cửa nói: “Để cô ấy ở phòng bệnh nghỉ ngơi cho tốt, ai cũng không được vào trong”
“Dạ”
Tại bãi đổ xe.

Tân Khải Trạch vừa mới dừng xe xong lại bất ngờ phát hiện xe của Bạc Tuấn Phong kế bên.

Anh ta bất giác nhìn vào bên trong xe nhưng anh ta đột nhiên phát hiện có người đang ngoài bên trong.

Bị dọa sợ đợi đến khi đến gân hơn cách lớp cửa kính anh ta nhìn thấy Bạc Tuấn Phong ngồi bên trong xe rồi mới thở phào nhẹ nhõm.

Tân Khải Trạch bước tới nhẹ nhàng khóa cửa xe: “Bạc gia?” Bên trong xe ngược lại không một tiếng động tần Khải Trạch thử kéo cửa xe nhưng cửa xe lại khóa trái.

Người không phải ngủ quên bên trong xe đấy chứ? Anh ta lo lắng cả khuôn mặt dán chặt lên cửa kính ô tô nhưng anh ta lại phát hiện Bạc Tuấn Phong cúi đầu, dưới ánh trăng mắt và cả khuôn mặt anh đỏ ửng.

Tân Khải Trạch nhất thời giật mình, anh ta mơ hồ nhìn thấy trên gò má người đàn ông là hàng nước mắt trong suốt lăn dài.

Anh ta đi theo Bạc Tuấn Phong nhiều năm như vậy, đây là lần đầu tiên anh ta nhìn thấy bộ dạng thất thố của Bạc Tuấn Phong như vậy.

Trong ấn tượng của anh ta người đàn ông này từ trước đến giờ chỉ chảy máu không ch** n**c mắt.

Dường như trên thế gian này, hoàn toàn không có thứ gì có thể khiến anh lộ vẻ xúc động.

Thần sắc Tân Khải Trạch một trận phức tạp.

Anh ta nói: “Bạc gia, anh không sao chứ”
Bạc Tuấn Phong nhíu mày, đầu ngón tay xoa xoa đôi chân mày một cách dữ dội, đem nước mắt lau đi, anh cố tích tụ hơi sau đó thở ra rồi mới hạ cửa sổ xuống, sắc mặt lạnh lùng trở lại.

“Sao vậy?”.
 
Hai Thai Năm Bảo Tổng Tài Bẫy Được Vợ Ngoan
Chương 888: 888: Chương 884


Có thể nhìn ra Bạc Tuấn Phong đang cố gắng hết sức che giấu.

Tân Khải Trạch mím môi, anh ta lặng lẽ đưa khăn tay qua xem như chưa nhìn thấy đôi mắt đỏ ửng khó giải thích của anh.

Bạc Tuấn Phong liếc nhìn trên tay anh ta: “Làm gì”
“…” Tân Khải Trạch nhìn thấy nước mắt trên khóe mắt của anh chưa được lau sạch chỉ xem như không thấy gì lại lặng lẽ thu về.

Tân Khải Trạch nói: “Cô Vân… vẫn không muốn nói chuyện với anh sao?”
Bạc Tuấn Phong quay mặt sang một bên cả người dựa lưng vào ghế lái, anh luôn là một ông trùm kinh doanh đầy khí phách, lúc này trên mặt không chút che giấu.

“Cô ấy nói…” Yết hầu của Bạc Tuấn Phong đột nhiên chuyển động một lúc: “Cô ấy nói cô ấy rất hận tôi”
“…Không phải cãi nhau đấy chứ?” Tân Khải Trạch lo lắng.

Bạc Tuấn Phong rũ mi mắt xuống không nói gì.

Tân Khải Trạch đau lòng nói: “Bạc gia anh với cô Vân không thể căng thẳng tiếp nữa.

Phụ nữ ấy mà là cần võ về, lừa gạt nhiều vào.

Anh vì cô ấy trả giá nhiều như vậy có bao giờ cho cô ấy biết đâu.

Anh chưa từng nói làm sao khiến cho cô ấy hiểu rõ tình cảm của anh chứ?”
Bờ môi mỏng của Bạc Tuấn Phong khế mở: “Tôi nên nói như thế nào?”
Tân Khải Trạch trầm mặc:… Anh ta có hơi đau đầu mà đỡ trán, Tân Khải Trạch vòng ra ghế phụ, mở cửa xe rồi ngồi xuống.

Bầu không khí trong xe yên tĩnh không có chút tiếng động nào.

Tân Khải Trạch nói: “Anh nên bày tỏ suy nghĩ của mình với cô Vân nhiều hơn.

Anh yêu cô ấy, trong trái tim anh chỉ có mỗi mình cô ấy mà thôi, tất cả mọi chuyện mà anh làm đều chỉ vì bảo vệ cô ấy, nhưng anh lại chưa bao giờ nói cho cô Vân biết.”
Bạc Tuấn Phong nhìn ra ngoài cửa sổ, im lặng không nói gì Tân Khải Trạch than thở ở trong lòng.

“Cô Vân đau lòng là bởi vì… Những gì mà anh biểu hiện ra ngoài đều là dáng vẻ anh không tin cô ấy, điều đó khiến cho cô Vân rất đau đớn, huống chỉ bên cạnh cô Vân còn có một vệ sĩ bảo vệ cô ấy lâu như vậy, chỉ vì bảo vệ cô Vân mà bây giờ anh ta đã năm trong nhà xác lạnh như băng kia, đương nhiên cô ấy sẽ vô cùng đau buồn.

Hơn nữa… Anh còn bắt cô Vân phá thai, chuyện này càng khiến cô ấy hận anh hơn”

Bạc Tuấn Phong nhớ tới đứa bé kia, ánh mắt anh càng trở nên buồn bã.

Anh nắm chặt tay lái, đốt ngón tay trở nên trắng bệch, đầu ngón tay của anh cũng đang run lên, hốc mắt Bạc Tuấn Phong lại đỏ hoe.

Người đàn ông nhíu lông con lại, cố gắng kìm nước mắt không cho nó trào ra, anh quay khuôn mặt quay sang bên cạnh nhìn cảnh sắc ngoài cửa sổ xe.

Tân Khải Trạch biết bản thân đã đề cập tới một chủ đề không nên nhắc tới ở đây.

Chuyện của đứa bé kia cũng là một cái gai trong lòng Bạc Tuấn Phong.

Cho dù khi đứng trước mặt Vân Giai Kỳ thì anh cũng dùng dáng vẻ ẩn nhãn chịu đựng không bộc lộ ra ngoài, cho nên khiến người ta hiểu lầm rằng căn bản là anh không hề quan tâm chút nào.

Nhưng tại sao Bạc Tuấn Phong lại có thể không quan tâm cơ chứ?
Làm sao anh lại không đau lòng được?
Dù gì đứa bé ấy cũng là con của anh.

Trái tim của anh cũng không phải làm bằng sắt thép.

“T¿ Tân Khải Trạch lập tức chăm chú lắng nghe: “Hửm?”
Giọng nói của người đàn ông hơi run run: “Tôi sợ”
“Anh sợ cái gì…”
“Tôi sợ cô ấy, sợ cô ấy hận tôi, không cần tôi nữa” Bạc Tuấn Phong nói: “Tôi không cho phép cô ấy không cần tôi”.
 
Hai Thai Năm Bảo Tổng Tài Bẫy Được Vợ Ngoan
Chương 889: 889: Chương 885


“Có đôi khi anh càng muốn nắm chặt một thứ gì đó, giống như một nắm cát vậy, anh càng dùng sức nắm chặt hơn thì nó càng xói mòn nhanh hơn.

Bạc gia à, khi anh quá quan tâm đến suy nghĩ một người, lại yêu người đó quá sâu sắc thì anh sẽ càng nhanh chóng mất cô ấy nhanh hơn mà thôi”
“Tôi sẽ không để mất cô ấy”
Bạc Tuấn Phong không cho phép loại chuyện giống như thế này xảy ra.

Tân Khải Trạch: “… Ý của tôi không phải là vậy, tôi chỉ cảm thấy anh nên cho cô Vân có cơ hội để thở một chút.”
Bạc Tuấn Phong nói: “Tôi không dám”
Anh sợ khi anh cho cô đôi cánh thì cô thật sự sẽ chạy đi mất.

Tân Khải Trạch nhẹ nhàng đặt tay lên bờ vai của anh: “Bạc gia à, anh và cô Vân cũng chưa kết hôn đấy đấy, nếu sau này kết hôn rồi thì mỗi lần anh cãi nhau với cô Vân thì anh không thể ngồi trong xe đến sáng sớm được đâu.

Nếu cô Vân tức giận, đau lòng thì anh phải dỗ dành cô ấy nhiều vào.”
“Sẽ không cãi nhau.”
“Cũng đúng, nếu hai người thật sự cãi nhau thì anh cũng không cãi nhau được với cô Vân.”
Đôi mắt của Bạc Tuấn Phong nheo lại, anh liếc về phía Tân Khải Trạch.

Tân Khải Trạch xấu hổ mà hắng giọng: “Được rồi, không có cãi nhau được chưa, chỉ là do Bạc gia có phong thái của một quý ông nên không muốn tranh cãi với cô Vân”
Bạc Tuấn Phong lạnh lùng nhìn chằm chằm anh ta.

Tân Khải Trạch lập tức nói sang chuyện khác: “Tôi còn tưởng anh vẫn đang ở trong phòng bệnh, nhưng mà cũng đúng lúc, tôi có chuyện muốn báo cáo với anh một chút”
“Nói đi”
“Bên cục cảnh sát nói muốn qua đây để làm ghi chép với cô Vân, bọn họ muốn điều tra vụ án cướp máy chay kia”
“Không cần”
“Làm sao vậy?”

“Chẳng phải hung thủ cướp máy chay kia đã chết rồi sao?”
Bạc Tuấn Phong nói: “Nếu đã chết rồi thì không có chứng cứ nào nữa, nếu bây giờ tiếp tục điều tra thì còn cái gì để điều tra nữa?”
“Thế chúng ta cứ để yên vụ án đó thôi sao?”
Bạc Tuấn Phong nói: “Tôi sẽ tự đi điều tra”
Tân Khải Trạch gật đầu.

Sau đó anh ta lại nghĩ tới cái gì đấy: “Ngày đó… Vân Ngọc Hân đã tới bệnh viện.”
Ánh mắt của Bạc Tuấn Phong trở nên thâm thúy, anh nhìn về phía Tân Khải Trạch: “Khi nào?”
“Tôi không biết… Tôi biết được chuyện này từ một hộ sĩ, ngày đó Vân Ngọc Hân đã đến bệnh viện một lần, sau đó cô Vân bị Doãn Lâm mang đến sân chay.

Tôi nghi ngờ rằng là Vân Ngọc Hân đã xui khiến cô Vân bỏ trốn”
Một tia sáng lóe lên trong đầu Bạc Tuấn Phong.

Anh có chút nghi ngờ, buổi tối ngày hôm đó ở phủ Nguyệt Mặc gặp được hung thủ của vụ ám sát kia hay sự kiện cướp máy bay hôm ấy cũng nhiều ít có liên quan tới Vân Ngọc Hân.

Tân Khải Trạch nói: “Bạc gia, anh làm sao vậy?”.
 
Hai Thai Năm Bảo Tổng Tài Bẫy Được Vợ Ngoan
Chương 890: 890: Chương 886


Anh ta nhìn thấy sắc mặt của Bạc Tuấn Phong biến đổi liên tục, cũng không biết anh đang suy nghĩ cái gì.

Bạc Tuấn Phong lấy lại tinh thầ Anh nhìn về phía Tân Khải Trạch: “Cậu mau về nghỉ ngơi sớm một chút đi”
“Không có gì.”
“Vâng, vậy Bạc gia cũng về nghỉ ngơi sớm đi”
Trong phòng bệnh.

Hộ sĩ gõ cửa tiến vào.

“Cô Vân, cô ngủ chưa vậy ạ?”
Vân Giai Kỳ đưa lưng về phía cửa, không đáp lại lời của hộ sĩ kia.

Hộ sĩ ôm một đống đồ vật đặt lên trên bàn.

Vân Giai Kỳ nghe thấy động tĩnh phía sau, cô hỏi: “Có chuyện gì sao?”

Hộ sĩ hoảng sợ: “Cô Vân, cô không ngủ ư?”
“Ừ”
“Làm là chuyện này, quần áo trên người và vật mà cô mang theo ngày hôm ấy đều ở đây.

Tôi đã giúp cô sắp xếp sửa sang lại những đồ vật kia rồi, nhưng mà quần áo đã rách…”
Đột nhiên Vân Giai Kỳ ngồi dậy, cô nói với hộ sĩ kia: “Vậy cô mang những đồ vật đó lại đây cho tôi đi”
“Được rồi”
Hộ sĩ ôm đồ vật qua cho cô.

Vân Giai Kỳ Giai s* s**ng quần áo một hồi, đột nhiên cô sờ thấy một đoạn dây đồng hồ.

Lòng bàn tay của cô nhẹ nhàng v**t v* sợi dây ấy, sau đó nhàn nhạt nói: “Cô ra ngoài trước đi”
“Vâng, vậy cô hãy nghỉ ngơi sớm một chút đấy, bây giờ cũng không còn sớm nữa rồi”
Hộ sĩ nói xong thì đi ra ngoài.

Vân Giai Kỳ ngơ ngác mà cầm sợi dây đồng hồ kia.

Đây là món quà mà cô đã tặng cho Doãn Lâm, bởi vì máy bay trực thăng thiêu nhiên liệu, nên lúc anh ta bị đội cứu viện vứt xuống biển, cô đã nắm lấy sợi dây đồng hồ đeo tay của anh ta, nhưng cuối cùng vẫn chỉ có thể trơ mắt mà nhìn anh ta chìm vào trong biển.

Nếu nói đồ vật cuối cùng mà Doãn Lâm lưu lại cho cô thì chỉ có mỗi sợi dây đồng hồ này mà thôi.

Cô ngơ ngẩn một lúc lâu, thế cho nên căn bản là không nhận ra được có người bước vào trong phòng bệnh.

Bạc Tuấn Phong vừa mới bước tới mép giường thì nhìn thấy cô đang dựa người vào đầu giường, trong tay cô nắm lấy một đoạn dây đồng hồ bằng thép không gỉ, ánh mắt Vân Giai Kỳ dại ra, sau đó anh cũng nhìn về phía đồ vật trong tay cô.

Liếc mắt nhìn một cái thì sắc mặt của anh liền biến đổi.

Đây là…
Đồng hồ Vacheron Constantin phiên bản giới hạn.

Kiểu dáng của chiếc đồng hồ này là loại giới hạn, anh chỉ nhìn thấy qua nó trên tay của Doãn Lâm.

Đây là đồ vật của Doãn Lâm ư?
Bạc Tuấn Phong đột nhiên vươn tay lấy sợi dây đồng hồ đó đi, Vân Giai Kỳ hơi kinh ngạc, cô cảnh giác hỏi: “Ai vậy?”
Lông con của cô nhíu lại, Vân Giai Kỳ cảm nhận được tiếng hít thở trầm thấp của người đàn ông, hoài nghỉ nói: “Bạc Tuấn Phong?!”
Bạc Tuấn Phong nói: “Em còn giữ lại thứ này làm gì hả?”.
 
Hai Thai Năm Bảo Tổng Tài Bẫy Được Vợ Ngoan
Chương 891: 891: Chương 887


“Trả lại cho tôi!”
Vân Giai Kỳ duỗi tay đoạt lại, Bạc Tuấn Phong tránh khỏi động tác của cô, cô đứng quỳ dậy rồi vươn tay túm lấy quần áo của anh: “Trả lại cho tôi!”
Cô không thể nhìn thấy cái gì trước mắt mình cả.

Đột nhiên cô bất cẩn ngã nhào vào trong lòng ngực của Bạc Tuấn Phong.

Vân Giai Kỳ theo bản năng muốn đẩy anh ra, nhưng Bạc Tuấn Phong lại dùng sức ấn cô vào trong lòng ngực mình, trầm giọng nói: “Tại sao em vẫn còn giữ đồ vật của anh ta?”
“Anh quản tôi làm cái gì? Trả lại cho tôi!”
“Bạc Tuấn Phong! Trả lại cho tôi!”
Nhìn dáng vẻ vội vàng của cô, trong lòng Bạc Tuấn Phong vô cùng hụt hãng.

Anh nhìn ra được, dường như cô rất yêu quý sợi dây đồng hồ này, chẳng lẽ người đã chết rồi mà cô vẫn còn muốn lưu giữ lại đồ vật của người đó để tưởng niệm ư?
Bạc Tuấn Phong nói: “Muốn anh trả lại cho em cũng được, nhưng chỉ cần sau này em ngoan ngoãn ăn cơm và phối hợp điều trị với bác sĩ…”
“Anh dám uy h**p tôi ư?” Vân Giai Kỳ tức giận nói: “Anh dựa vào cái gì mà uy h**p tôi chứ?”
Bạc Tuấn Phong nói: “Em để ý cậu ta như vậy sao?”
“Tôi quan tâm tới cậu ấy đấy!”
“Em để ý đến cậu ta còn hơn cả anh sao?”
“Để ý tới anh? Tại sao tôi phải quan tâm tới anh? Căn bản là tôi không quan tâm anh chút nào! Sau này cho dù anh có xảy ra chuyện gì thì cũng chẳng có quan hệ gì với tôi! Tại sao tôi cần quan tâm đến anh chứ?”
Sắc mặt của Bạc Tuấn Phong trầm xuống.

Ban đầu anh muốn trở lại phòng bệnh này chỉ vì muốn nhìn xem cô có nghỉ ngơi chưa.

Kết quả lúc tiến vào phòng bệnh lại nhìn thấy bộ dáng ảm đạm đau lòng mà nắm chặt lấy sợi dây đồng hồ kia của cô, rốt cuộc cái tên Doãn Lâm đó có bao nhiêu phân lượng trong lòng cô chứ?

Còn quan trọng hơn cả anh sao?
Bạc Tuấn Phong nói: “Nếu em không ngoan ngoãn nghe theo lời anh thì anh sẽ ném ngay thứ này đi.”
“Anh dám?”
Bạc Tuấn Phong xoay người, sau đó tàn nhẫn ném mạnh sợi dây kia ra ngoài cửa sổ.

Cảm nhận được động tác ném đồ vật của anh, sắc mặt Vân Giai Kỳ biến đổi kịch liệt, cô luống cuống tay chân mà bò xuống giường, sau đó bổ nhào về phía cửa sổ.

Bạc Tuấn Phong lại dùng một tay kéo lại cô vào trong lòng ngực mình: “Em muốn đi đâu?”
“Tại sao anh lại ném đồ vật của tôi đi?”
Vân Giai Kỳ tức giận đến đỏ cả mắt!
Đây là di vật của Doãn Lâm.

Ý nghĩa của nó đối với cô vô cùng đặc biệt, thế mà anh nói ném là ném saol Bạc Tuấn Phong nói: “Anh ném nó đi, đỡ cho sau này em lại nhìn vật đó mà nhớ người.”
“Anh…”
Vân Giai Kỳ đau lòng đến ch** n**c mắt, cô nhịn không được khóc lên, sau đó nắm chặt tay đấm vào ngực anh: “Đồ đáng ghét! Đồ đáng ghét!”.
 
Hai Thai Năm Bảo Tổng Tài Bẫy Được Vợ Ngoan
Chương 892: 892: Chương 888


Nắm tay đấm vào ngực anh của cô không có chút sức lực gì, sau một hồi đấm đá ấy đối với anh mà nói lại không đau mà cũng chẳng ngứa.

Bạc Tuấn Phong bắt được nắm tay của cô, Vân Giai Kỳ càng phản kháng kịch liệt hơn: “Tôi không cho phép anh chạm vào tôi!”
“Em không cho anh chạm vào em thì còn ai có thể chạm vào em nữa?”
“Ai cũng đều có thể chạm vào tôi! Nhưng mà riêng anh thì không thể chạm vào tôi!”
Đôi con kiếm của Bạc Tuấn Phòng càng nhíu chặt hơn, giọng điệu cũng càng nguy hiểm hơn vài phần: “Em nói cái gì?”
“Tôi nói là bất kể ai chạm vào tôi cũng được, nhưng riêng anh thì không thể chạm vào tôi! Anh quá dơ bẩn, anh mau cút ngay đi!”
Giây tiếp theo, cô bị người đàn ông ấy ấn mạnh xuống giường.

Bạc Tuấn Phong cúi người ép cô xuống, anh năm lấy hàm dưới của cô, đôi mắt nheo lại: “Em muốn để ai chạm vào em?”
Vân Giai Kỳ xoay mặt đi.

Anh lại xoay mặt cô trở lại: “Không nói sao?”
Chỉ cần cô nói một cái tên ra, cho dù có là ai đi chăng nữa thì anh cũng đều sẽ không bỏ qua cho người đó!
Đột nhiên Vân Giai Kỳ đau lòng mà khóc lên: “Bạc Tuấn Phong! Anh mau vứt những suy nghĩ nông cạn kia của anh đi!
Anh cho rằng tình cảm của tôi đối với Doấn Lâm là gì chứ?

Anh nói Doãn Lâm không có chút ý nghĩa nào với tôi sao?”
Đôi tay cô dùng sức đẩy anh ra, Vân Giai Kỳ vừa đẩy vừa khóc lóc mà nói: “Từ nhỏ đến lớn, cậu ấy luôn là người đối xử với tôi tốt nhất! Cậu ấy vì tôi mà ngay cả tính mạng của bản thân cũng không cần tới! Tất cả mọi người đều không yêu tôi, nhà họ Vân cũng thế, nhà họ Bạc cũng vậy, bọn họ đều chán ghét thân phận ti tiện của tôi, ngay cả Tống Hạo Hiên có đối xử với tôi rất tốt nhưng anh ta cũng có mục đích của mình!
Nhưng chỉ có duy nhất Doãn Lâm, cậu ấy không quan tâm tôi có thể cho cậu ấy cái gì, nhưng Doãn Lâm lại vĩnh viễn bảo vệ tôi vô điều kiện! Cậu ấy là người nhà của tôi, là người nhà, anh có hiểu không?”
Bạc Tuấn Phong ngơ ngẩn.

“Nhất định là anh không hiểu điều đó! Anh chính là một con người có lòng dạ sắt đá, anh biết cái gì gọi là tình cảm không? Anh cho rằng tình cảm thì chỉ có tình yêu giữa nam và nữ thôi sao? Cũng đúng thôi, đối với tôi mà nói thì Doãn Lâm là một người vô cùng quan trọng! Bởi vì trên thế giới này chỉ có cậu ấy mới vì tôi mà ngay cả tính mạng của bản thân mình cũng không cần tới”
“Anh cũng có thể làm như vậy!” Bạc Tuấn Phong ngắt lời cô: “Giai Kỳ, anh có thể vì em mà không cần tới tính mạng của mình, em có biết điều đó không?”
“Tôi không cần biết! Tôi chỉ biết anh đã hại chết Doãn Lâm, anh hại chết đứa con của tôi! Bạc Tuấn Phong, bất hạnh lớn nhất cả đời này của tôi đều bắt nguồn từ chính anh!”
Bạc Tuấn Phong đau đớn mà ôm chặt lấy cô: “Anh thật sự xin lỗi, em muốn anh làm như thế nào thì mới có thể tha thứ cho anh đây?”
Vân Giai Kỳ khóc đến mức thở hổn hển: “Anh muốn biết làm như thế nào thì tôi mới tha thứ cho anh ư? Cũng đúng, người chết đã không thể sống lại được nữa, tha thứ cho anh thì Doãn Lâm cũng không thể quay trở lại được! Tôi có lý do gì để tha thứ cho anh chứ, chỉ bởi vì một câu “vô cùng xin lỗi của anh thôi sao?”.
 
Hai Thai Năm Bảo Tổng Tài Bẫy Được Vợ Ngoan
Chương 893: 893: Chương 889


Vân Giai Kỳ lại chất vấn nói: “Nếu đời này tôi không yêu anh nữa thì anh cũng có thể bảo vệ tôi vô điều kiện, cưng chiều tôi, đau tôi sao? Anh làm được như thế không?”
Bạc Tuấn Phong nâng khuôn mặt cô lên, anh nhìn vào đôi mắt đẫm lệ và mê mang của cô, gän từng chữ một mà nói: “Cho dù đời này em không còn yêu anh, cũng vĩnh viễn không bao giờ yêu anh nữa thì anh cũng sẽ bảo vệ em vô điều kiện”
“Anh lấy cái gì mà đòi bảo vệ tôi? Người gây ra thương tổn cho tôi nhiều nhất chẳng phải là anh hay sao?”
Bạc Tuấn Phong như bị sét đánh mà thẫn thờ.

“Anh lấy cái gì yêu tôi, lại yêu tôi như thế nào? Tình yêu của anh chỉ đơn giản là chặt đứt đôi cánh của tôi đi rồi nhốt tôi trong chiếc lồng bằng vàng mà anh đã tạo ra thôi, để cả đời này của tôi chỉ vây quanh anh.

Nhưng tôi không phải chim hoàng yến, tôi cũng không muốn làm chim hoàng yến! Tôi là người, là một người sống! Tôi cũng có trái tim, trái tim của tôi cũng làm bằng thịt, nó cũng sẽ biết đau, anh biết không hả?”
Vân Giai Kỳ vừa khóc vừa nói: “Anh không biết! Anh có thể để cho em được tự do không?”
Bạc Tuấn Phong nhắm mắt lại, sau đó mở mắt ra, trong ánh mắt anh ẩn chứa vài phần âm u lạnh lẽo, cũng ẩn chứa sự đau lòng và vài phần hổ thẹn…
“Anh không làm được.”
Anh không thể để cô tự do được.

Vân Giai Kỳ cúi đầu, cô nghẹn ngào khóc.

Đột nhiên tay cô bị anh nắm lấy, ngay sau đó một thứ đồ vật lạnh lẽo nào đó dán lên lòng bàn tay của cô.

Là dây đồng hồ.

Cô cả kinh mà hơi nhíu con, Vân Giai Kỳ cho rằng anh đã thật sự ném thứ này đi.

Mất mà tìm lại, cô nắm chặt sợi dây đồng hồ ấy trong lòng bàn tay mình ch** n**c mắt.

Bạc Tuấn Phong đau lòng mà nâng mặt cô lên, anh nhẹ nhàng m*t hôn lên những giọt nước mắt trên mặt cô, sau đó ôm chặt cô vào trong lòng ngực mình.

Vân Giai Kỳ cũng không biết bản thân đã khóc bao lâu, cô khóc đến mức đôi mắt cũng trở nên đau đớn, khóc đến mức toàn thân mệt rã rời, thế nhưng cô lại ngủ thiếp đi trong lòng ngực anh rồi.

Bạc Tuấn Phong ôm Vân Giai Kỳ rồi đặt cô nằm xuống giường, sau đó anh cẩn thận đắp chăn cho cô, mặc cho cô gối lên cánh tay anh.

Bạc Tuấn Phong ngắm nhìn khuôn mặt lúc ngủ của Vân Giai Kỳ, nhìn đôi mắt sưng lên vì khóc khiến cho người ta đau lòng kia.

Biết rõ đôi mắt của cô không được khóc nữa.

Nhưng anh vẫn không cẩn thận lại khiến cho cô khóc rồi.

Từ nhỏ cô đã không thích khóc.

Sự quật cường của Vân Giai Kỳ khắc sâu vào trong tận xương cốt của cô, cho dù có gặp chuyện đau lòng đến mức nào, dù muốn khóc thì nhất định cô cũng sẽ tìm đến một góc không người nào đó mà lén lút khóc.

Nhưng hôm nay cô lại không nhiều như vậy trước mặt anh.

Bạc Tuấn Phong thương tiếc mà xoa mí mắt mắt của cô, anh càng ôm chặt cô vào lòng hơn.

“Momny…”
“Mommy?”
Vân Giai Kỳ mơ mơ màng màng tỉnh lại, cô cảm giác đôi mắt sưng bản thân sưng đến mức không mở ra được.

Giọng nói của Cung Bắc truyền đến: “Mommy! Mẹ tỉnh rồi ạ”
“Tiểu Bắc?”.
 
Hai Thai Năm Bảo Tổng Tài Bẫy Được Vợ Ngoan
Chương 894: 894: Chương 890


Vân Giai Kỳ kinh ngạc mà ngồi dậy từ trên giường, bên kia lại truyền đến tiếng của Tiểu Vũ Minh: “Tại sao đôi mắt của mẹ lại sưng như vậy ạ?”
Cô theo âm thanh nhìn lại: “Vũ Cung Bắc nói: “Hừ hừ! Nhất định là cha em đã khiến mommy khóc”
“Đó cũng là chú của anh đấy”
Cũng Bắc đang đeo một chiếc khẩu trang rất dày, bởi vậy mà giọng nói có hơi rầu rĩ: Mommy, mẹ có đói bụng không ạ?”
Cậu bé vừa nói, vừa bê một bát cháo lên.

“Mommy, Tiểu Bắc đút mẹ ăn cháo được không?”
Đứa bé nhỏ như vậy nhưng lại dùng một giọng nói vô cùng cưng chiều mà nói với cô…
Vân Giai Kỳ căn bản là không có cách nào để chống cự.

Cho dù cô muốn ăn uống, nhưng Cung Bắc lại tự mình đút cho cô, đương nhiên cô sẽ không từ chối cậu bé.

Vân Giai Kỳ cười cười: “Được nha”

Cung Bắc nói: “Mommy, tại sao mẹ lại gầy như thế, nhất định là mẹ chưa ăn cái gì đúng không?”
“Mẹ không muốn ăn”
“Không muốn thì mẹ vẫn phải ăn”
Cũng Bắc vừa nói, vừa nắm lấy cái muỗng, sau đó cậu bé nói với Tiểu Vũ Minh: “Em mau tới đây thổi cho mommy đi, cháo quá nóng”
Cậu bé đeo khẩu trang, cho nên không tiện thổi cháo.

Tiểu Vũ Minh đi đến bên cạnh cậu bé, cái miệng nhỏ của cậu nhẹ nhàng thổi cháo, thổi đến mức cháo cũng lạnh đi rồi thì Cung Bắc mới yên tâm mà đưa đến bên miệng của Vân Giai Kỳ Vân Giai Kỳ ngoan ngoãn mà ăn một ngụm cháo kia, cô tò mò hỏi: “Tại sao các con lại… Tới bệnh viện thăm mommy vậy?”
“Bọn con không được tới bệnh viện thăm mommy ư?”
“Ừm… Được mà”.

Truyện mới cập nhật
‘Vân Giai Kỳ nhớ tới Mạn Nhi, lo lắng hỏi: “Mạn Nhi đâu rồi? Con bé ở nhà một mình sao?”
Cung Bắc nhìn về phía Tiểu Vũ Minh, Tiểu Vũ Minh lập tức nói: “Mẹ không cần lo lắng đâu ạ, bây giờ em ấy rất tốt”

Mạnh Đồng Thanh đã kê đơn thuốc cho Mạn Nhi.

Thuốc có thành phần nhất định.

Chỉ cần mỗi ngày ngoan ngoãn uống thuốc là được, bây giờ cảm xúc của Mạn Nhi đã trở nên rất ổn định.

Vân Giai Kỳ nghe xong, lúc này cô mới cảm thấy yên tâm.

“Bây giờ mommy cũng không tự chăm sóc được cho bản thân mình tốt mà còn lo lằng cho Mạn Nhi được 2?”
Ngoài cửa, Bạc Tuấn Phong đang đứng ở khoảng cách rất xa nhìn hai tên nhóc kia một trái một phải đút cho Vân Giai Kỳ ăn cháo.

Anh thừa nhận bản thân đã dùng chút thủ đoạn nho nhỏ.

‘Vân Giai Kỳ không chịu ngoan ngoãn ãn cái gì, nhưng nếu có Minh Minh và Cung Bắc cùng đến chăm sóc cô thì nhất định cô sẽ ngoan ngoãn mà đi vào khuôn khổ.

Chuyện xảy ra cho tới bây giờ thì cũng chỉ có hai tên nhóc ấy mới có khả năng khiến cô ngoan ngoãn ăn cái gì đó..
 
Hai Thai Năm Bảo Tổng Tài Bẫy Được Vợ Ngoan
Chương 895: 895: Chương 891


Anh đi ra khỏi phòng bệnh, sau đó phân phó cho bảo tiêu canh giữ ở cửa rồi rời khỏi bệnh viện.

Tại Nhà họ Vân ‘Vân Ngọc Hân mới dừng xe lại thì thình lình phát hiện xe của Bạc Tuấn Phong cũng dừng ở cửa.

Cô ta tò mò đi qua nhìn, cửa số xe của anh hạ xuống, Bạc Tuấn Phong nhìn về phía cô ta: “Lên xe”
‘Vân Ngọc Hân ngay tức khắc thụ sửng nhược kinh: “Anh Tuấn Phong à, anh tới tìm em sao?”
“Lên xe”
Bạc Tuấn Phong lại lặp lại câu kia một lần nữa.

Trong lòng Vân Ngọc Hân vui vẻ, cô ta lập tức vòng ra cửa ghế phụ rồi lên xe “Anh Tuấn Phong ơi, khó có dịp anh chủ động tới tìm em, anh có chuyện gì sao?”
‘Vân Ngọc Hân vô cùng cẩn thận mà đánh giá sắc mặt của anh.

Bạc Tuấn Phong khởi động xe, sau khi xe chạy ra khỏi khu biệt thự, anh nhìn con đường phía trước, đột nhiên mở miệng hỏi: “Vân Ngọc Hân, ngày đó cô đã đến bệnh viện tìm Vân Giai Kỳ đúng không?”
‘Vân Giai Kỳ hơi ngẩn ra: “Ngày nào cơ ạ?”
“Ngày đó, sau khi cô đi tìm Vân Giai Kỳ, Doãn Lâm đã đến bệnh viện mang, cô ấy đi.

Cô ấy không có cách nào liên lạc với những người ở bên ngoài, vậy tại sao cô ấy lại có thể liên hệ với Doãn Lâm được?”
‘Säc mặt Vân Ngọc Hân cứng đờ.

Giọng nói của cô ta trở nên rầu tĩ, nói: “Anh Tuấn Phong, anh tới tìm em chỉ vì muốn hỏi chuyện đó thôi sao?”
Khuôn mặt Bạc Tuấn Phong vô biểu tỉnh, anh mở miệng nói: “Vân Ngọc Hân, tôi không thích loanh quanh lòng vòng, sao cô không trực tiếp nói cho tôi biết, chuyện cướp máy chay có liên quan gì đến cô không?”
‘Vân Ngọc Hân sửng sốt lần thứ hai.

Cô ta có hơi tủi thân mà nói: “Anh Tuẩn Phong, không phải là anh nghỉ ngờ sát thủ cướp máy chay kia là người em thuê chứ?”
‘Đáy mắt Bạc Tuấn Phong hiện lên sự âm u lạnh lẽo: “Tôi có nói với cô rằng người cướp máy chay là sát thủ không?”

Vân Ngọc Hân lập tức nghẹn họng!
Quả thật anh không có nói.

“Hay là cô đã sớm biết người cướp máy bay đó là sát thủ rồi?”
“Em… Em chỉ cảm thấy vậy mà thôi! Nhất định người kia có mưu đồ gây rối với Vân Giai Kỳ, cho nên mới lên chiếc máy chay ấy.

Anh nhất định phải điều tra kỹ càng chuyện đó, nhỡ đây Vân Giai Kỳ gây thù chuốc oán ở bên ngoài, cho nên kẻ thù của cô ấy thuê hung thủ giết người, không phải không có khả năng xảy ra chuyện đó”
‘Vân Ngọc Hân càng nói thì âm thanh của cô ta càng nhỏ đi.

Khóe mắt của Bạc Tuấn Phong liếc cô ta một cái, nhìn thấy cô ta cố ra vẻ bình tĩnh, anh nhìn chấm chấm đôi mắt của cô ta.

Thế nhưng Vân Ngọc Hân lại đột nhiên cảm thấy chột dạ: “Anh Tuấn Phong, anh làm sao vậy…”
“Đôi mắt của cô rất đẹp”
Vân Ngọc Hân Thấy anh đột nhiên khen đôi mắt của cô ta đẹp cho nên có hơi ngạc nhiên: “Thật vậy ạ?”
Bạc Tuấn Phong sâu kín nói: “Tôi nhớ rõ cô từng nói qua với tôi rằng cô có thể vì tôi mà trả giá tất cả”.
 
Hai Thai Năm Bảo Tổng Tài Bẫy Được Vợ Ngoan
Chương 896: 896: Chương 892


Vân Ngọc Hân vội càng không ngừng gật đầu: “Vâng! Đó là chuyện đương nhiên! Anh Tuấn Phong, cho dù có chuyện gì xảy ra thì em có thể trả giá tất cả vô điều kiện vì anh!”
Bạc Tuấn Phong nhếch môi mỉm cười: “Hửm?”
“Lời em nói là sự thật!” Vân Ngọc Hân trịnh trọng nói chuyện: “Anh Tuấn Phong ơi, cho tới bây giờ anh còn không rõ tấm lòng của em sao?”
“Rất tốt”
Bạc Tuấn Phong đột nhiên dùng xe ở một bên.

‘Vân Ngọc Hân nhìn ra ngoài cửa số xe, là bệnh viện tư nhân trên danh nghĩa của Bạc gia.

Cô ta kinh ngạc mà hỏi: “Anh Tuấn Phong, anh đưa em tới bệnh viện làm gì vậy?”
Bạc Tuấn Phong nói: “Vân Ngọc Hân”
Anh quay đầu lại nhìn chăm chú vào đôi mắt của cô ta: “Tôi muốn một thứ trên người của cô”

Vân Ngọc Hân kinh ngạc mà há miệng th* d*c: “Đôi mắt của cô”
Tái giá?
‘Vân Ngọc Hân sửng sốt.

Nhất thời cô ta không hiểu rõ thâm ý trong lời mà Bạc Tuấn Phong nói.

Người đàn ông nâng tay lên, nhẹ nhàng xoa nhẹ lên khỏe mắt của cô ta, trong ánh mắt của anh phiếm lên ánh sáng âm u lạnh lẽo, sau đó ung dung thong thả mà nói: “Đôi mắt xinh đẹp như vậy, vừa đúng lúc nên được sử dụng”
‘Vân Ngọc Hân còn chưa kịp hỏi rõ ràng ràng thì giây tiếp theo người đàn ông ấy đã xuống xe, sau đó rất nhanh có một đám bảo tiêu mặc chiếc tây trang thuần một màu bao vây chiếc xe.

‘Vân Ngọc Hân kinh sợ mà ngồi yên trên ghế trong xe, cô ta có hơi không biết nên làm sao: “Anh Tuấn Phong ơi… Tuấn…
“Mang cô ta vào trong đi”
Tân Khải Trạch đi tới, sau đó nhận lấy chiếc chia khóa trong tay Bạc Tuấn từ Bạc Tuấn Phong, anh ta gật đầu nói: “Vâng”

Bạc Tuấn Phong xoay người rời đi ‘Vân Ngọc Hân gấp đến mức đẩy cửa xe ra muốn đuổi theo anh: “Anh Tuấn Phong! Sao anh lại làm vậy?”
Cô vừa mới đuối theo anh được mấy bước thì đã bị Tần Khải Trạch ngăn cản lại “Buông tôi rat”
“Cô Vân Ngọc Hân, cô mau đi theo chúng tôi đi”
“Đi chỗ nào chứ? Rốt cuộc mấy người muốn làm gì?”
‘Vân Ngọc Hân nhìn về phái phương hướng của Bạc Tuấn Phong, cô ta gấp đến mức kêu lên: “Anh Tuấn Phong! Anh Tuấn Phong!”
Nhưng mà cho dù cô ta có kêu lớn đến đây thì Bạc Tuấn Phong cũng lại làm như không nghe thấy, rất nhanh anh đã bước lên một chiếc xe sau đó bỏ đi.

“Bạc gia, kết quả kiểm tra đã có rồi, độ hoàn chỉnh giác mạc của cô Vân Ngọc Hân rất tốt”
Bạc Tuấn Phong khép văn kiện lại, anh ngẩng đầu nhìn về phía Tân Khải Trạch: “Ừ, tôi đã biết”
“Nhưng mà thật sự phải dùng giác mạc của cô Vân Ngọc Hân sao ạ? Đến tận bây giờ cô Vân Ngọc Hân còn chưa biết chuyện gì đang xảy ra, cô ấy vẫn đang bị nhốt trong bệnh viện, khóc nháo đòi ra ngoài.

Nếu để nhà họ Vân biết chuyện này thì tôi sợ Nhà họ Vân sẽ dây dưa không rõ với chúng ta”
“Đã biết thì làm sao?“ Bạc Tuấn Phong nhướng con: “Đôi mắt của Giai Kỳ hỏng rồi, đương nhiên phải bắt cô ta tới bồi thường cô ấy”
Lúc nhắc tới tên của Vân Giai Kỳ, rõ ràng nghe giọng nói của người đàn ông vẫn cực kỳ cưng chiều, nhưng mà nửa câu sau khi nhắc tới Vân Ngọc Hân, lời nói mà anh thốt ra lại khôi phục sự lạnh lẽo u ám và thản nhiên Tân Khải Trạch nói: “Bạc gia, anh nghỉ ngờ chuyện cướp máy chay kia có quan hệ với cô Vân Ngọc Hân sao?”
Bạc Tuấn Phong lạnh lùng nói: “Bất kể có đúng hay không thì cô ta là người đã xúi giục Giai Kỳ rời khỏi tôi” Ánh mắt của anh đột nhiên tối sầm lại: “Cô ta đáng chết”.
 
Hai Thai Năm Bảo Tổng Tài Bẫy Được Vợ Ngoan
Chương 897: 897: Chương 893


Cho dù có là ai, mặc kệ có là người phương nào, phàm là người có chút tâm tư xấu đối với người của anh thì Bạc Tuấn Phong tuyệt đối không buông tha cho kẻ đó.

Tống Hạo Hiên cũng vậy, Vân Ngọc Hân cũng thế.

Vân Giai Kỳ là vảy ngược duy nhất trên người anh mà không ai có thể chạm vào được.

Cô là vùng cấm của anh.

Nhưng chỉ là giác mạc mà thôi.

Cái giá phải trả cũng quá nhỏ.

Tân Khải Trạch vẫn luôn biết thủ đoạn của ông chủ nhà mình.

Lúc đứng trước mặt Vân Giai Kỳ, anh có thế bày ra hết sự dịu dàng mà bản thân có, nhưng khi đứng trước mặt những người khác thì anh lại là một Thái Tử gia mặt lạnh.

Bạc Tuấn Phong cúi đầu, mặt vô biếu tình mà sửa sang lại ống tay áo của bộ tây trang đang mặc trên người, đốt ngón tay thon dài của anh v**t v* nút áo tỉnh xảo trên tay áo, sau đó Bạc Tuấn Phong mở miệng nói: “Chờ đến lúc đôi mắt của Giai Kỳ tốt lên…”
Anh hơi ngừng lại vài giây, Bạc Tuấn Phong nhìn ra ngoài cửa sổ, trong đôi mắt của anh nổi lên ánh sáng dịu nhẹ.

Tân Khải Trạch chờ anh nói nốt câu sau.

Khóe môi của Bạc Tuấn Phong hơi cong lên: “Tôi muốn kết hôn với cô ấy,”
Nét mặt Tân Khải Trạch kinh ngạc: “Kết hôn sao?”
“Ngày hôm qua tôi đã mơ thấy một giấc mơ” Bạc Tuấn Phong quay đầu lại, anh nhìn về phía Tân Khải Trạch: “Tôi mơ thấy cô ấy mặc một chiếc váy cưới mà đứng trước mặt tôi, rất đẹp”
Thật sự khiến người ta động lòng Anh đã có vô số lần tưởng tượng cảnh cô mặc trên mình chiếc váy rồi chậm rãi đi về phía anh, đó nhất định là hình ảnh mà anh khao khát nhất trong cuộc đời của mình.

Bạc Tuấn Phong nói: “Chờ đến lúc thân thể của cô ấy khỏe mạnh hơn thì tôi sẽ cùng kết hôn với cô ấy”

Tân Khải Trạch có chút lo lâng nói: “Bạc gia, đây là một chuyện tốt, nhưng mà cô Vân sẽ đồng ý sao ạ?”
“Cô ấy sẽ đồng ý Bạc Tuấn Phong nói: “Cô ấy sẽ gả cho tôi, trở thành Bạc thái thái của tôi, cô ấy sẽ trở thành người phụ nữ hạnh phúc nhất thế giới này, cô ấy sẽ là người vợ duy nhất của Bạc Tuấn Phong tôi đây”
Không thể không nói chút tâm tư nho nhỏ của Bạc Tuấn Phong dùng lên trên người Vân Giai Kỳ quả thật đúng là có chút tác dụng.

Mấy ngày nay có Cung Bắc và Tiểu Vũ Minh ở bên cạnh chăm sóc, mỗi ngày ba bữa cơm, Vân Giai Kỳ đều ngoan ngoãn đúng hạn mà ăn cơm.

Đáng quý chính là sắc mặt của cô cuối cùng cũng từ từ khôi phục lại như thường Mỗi ngày Bạc Tuấn Phong có thể nhàn rồi thì anh sẽ đứng bên ngoài phòng bệnh nghỉ chân, anh cũng không bước vào trong phòng bệnh mà chỉ đứng ở cửa nhìn cô Có đôi khi là cô đang ngủ.

Có đôi khi cô tỉnh lại nghe Tiểu Bắc kể chuyện xưa cho cô nghe.

Cũng chỉ có lúc cô ngủ say thì anh mới có thể bước vào trong phòng bệnh canh giữ bên người cô, thẳng đến lúc cô có chút dấu hiệu muốn tỉnh lại thì anh mới lặng yên không tiếng động rời đi Cơ thể của Vân Giai Kỳ chậm rãi khôi phục bình thường trở lại Ca phẫu thuật cũng nhanh chóng được sắp xếp.

Buổi tối trước ca phẫu thuật một ngày, Bạc Tuấn Phong trở lại phong bệnh thì anh nhìn thấy Vân Giai Kỳ đang nằm trên giường, Tiểu Bắc và Vũ Minh cũng không ở đây, cô cứ như vậy mà lắng lặng nhìn lên trần nhà.

Bạc Tuấn Phong chỉ dựa vào cạnh cửa mà yên tĩnh nhìn ngắm cô.

.
 
Hai Thai Năm Bảo Tổng Tài Bẫy Được Vợ Ngoan
Chương 898: 898: Chương 894


Bác sĩ vừa mới chuẩn bị tiến vào phòng bệnh tính kiểm tra bốn hạng mục trước khi cho Vân Giai Kỳ làm ca phẫu thuật, cô ta vừa ngẩng đầu lên đã nhìn thấy Bạc Tuấn Phong đang đứng ở cửa, vừa muốn nói chuyện thỉ thấy Bạc Tuấn Phong đã giơ tay ngăn cản, anh không vui mà trừng mắt liếc cô ta một cái “Ai vậy?”
‘Vân Giai Kỳ nghe được tiếng động ngoài cửa, cô lập tức ngồi dậy khỏi giường.

Bác sĩ hơi xấu hổ, cô ta nhìn thoáng qua Bạc Tuấn Phong đang đứng bên cạnh mình, ánh mắt của người đàn ông lập tức đảo qua, cô ta lập tức ngầm hiếu mà nói với Vân Giai Kỳ: “Cô Vân, có phải tôi đã quấy rầy cô nghỉ ngơi hay không? Ngày mai đã phải làm ca phẩu thuật cấy ghép giác mạc rồi, chúng tôi tới làm cuộc kiểm tra toàn diện trước khi tiến hành ca phẫu thuật ngày mai”
“À, vậy cô vào đi”
Lúc này bác sĩ mới căng da đầu mà đi qua Bạc Tuấn Phong cũng đi theo phía sau, anh đi đến trước giường của cô.

‘Vân Giai Kỳ hỏi: “Bác sĩ muốn rút máu sao?”
Bác sĩ “ừm’” một tiếng, cô ta vừa chuẩn bị rút máu, vừa cảm khái mà nói: ‘Cô Vân này, gần đây sắc mặt của cô khá tốt đấy! Xem ra mấy ngày nay nghỉ ngơi khá tốt nhỉ “Cũng được” Vân Giai Kỳ nói: “Chỉ cần không nhìn thấy người kia thì đương nhiên tâm trạng của tôi sẽ tốt lên”
Bác sĩ hơi quản bách, cô ta quay đầu nhìn thoáng qua Bạc Tuấn Phong, người đàn ông lạnh lùng mà trừng mắt liếc cô ta một cái, cô ta lập tức mắt nhìn mũi, mũi nhìn tim rồi tiếp tục làm công việc kiểm tra.

Đôi mắt của cô Vân không thế nhìn thấy được, cô không nhìn thấy Bạc Tuấn Phong đang đứng ở mép giường, khuôn mặt anh còn đang trở nên xanh mét!
Vân Giai Kỳ đột nhiên tò mò hỏi: “Bệnh viện của cô toàn là bác sĩ nữ thôi à?”
“Không phải đâu”
“Những người tới khám cho tôi đều là bác sĩ nữ.


Bác sĩ hẳng giọng mà nói: “Bạc gia đã phân phó, ngài ấy không cho phép bác sĩ nam vào phòng bệnh của cô, cho nên…”
“À”
Cô cũng đoán được rồi Đây thật sự chính là phong cách làm việc của Bạc Tuấn Phong, Bá đạo lại độc đoán.

‘Vân Giai Kỳ lại hỏi: “Thế Bạc Tuấn Phong đâu rồi? Gần đây anh ta như đang mai danh ẩn tích vậy”

Bạc Tuấn Phong thấy cô lại chủ động hỏi thăm bản thân, đôi môi mỏng của anh hơi nhếch lên.

Bác sĩ nói: “Khó thấy được cô Vân lại quan tâm tới Bạc gia đấy?”
“Cô nghe kiểu gì mà thấy tôi quan tâm anh ta vậy? Mấy ngày nay anh ta không ở đây, tôi cảm thấy vô cùng yên bình”
Bác sĩ: “…”
Bạc Tuấn Phong: ”…”
Người đàn ông hơi nhíu con, sắc mặt cực kỳ lạnh lếo.

“Nào, rút máu thôi”
Bác sĩ rũ mắt mà nói sang chuyện khác, Vân Giai Kỳ năm xuống, mặc cho bác sĩ vén ống tay áo của cô lên, bác sĩ buộc dây chun lên cánh tay cô, ngay sau đó chiếc kim tiêm sắc bén kia đâm vào da thịt Nhà họ Vân Kỳ.

Vân Giai Kỳ đau đến hơi nhíu con, Bạc Tuấn Phong khẩn trương mà đi qua nhìn, anh thấy lông con cô đang nhíu chặt lại, ánh mắt sắc bén như đao của Bạc Tuấn Phong ngay lập tức trừng về phía bác sĩ!
Đáng thương cho bác sĩ bị ánh mắt cảnh cáo kia của anh dọa ra một thân đầy mồ hôi lạnh!
Ánh mắt của người đàn ông dường như đang cảnh cáo cô ta: Cô ấy nói cô ấy đau!.
 
Back
Top Bottom