Ngôn Tình Hai Thai Năm Bảo Tổng Tài Bẫy Được Vợ Ngoan

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Hai Thai Năm Bảo Tổng Tài Bẫy Được Vợ Ngoan
Chương 300


Bạc Tuấn Phong nghe vậy, ngón tay thon dài xoa nhẹ ấn đường, lại hỏi: “Cô ấy đã ăn gì chứ”
“Vẫn chưa, cô ấy nói không ăn”
“Phát cáu sao?”
“Ừm…Vâng”
“Nghĩ cách gì để cho cô ấy ăn đi”
“Anh Bạc…Chúng tôi cũng đã khuyên hết rồi, thế nhưng tính tình cô Vân quá bướng bỉnh, không nghe.”
Bạc Tuấn Phong nói: “Biết rồi, chờ tôi trở về.”
“Anh Bạc, khi nào thì anh quay về?”
“Sớm thôi.”
“từ”

Bạc Tuấn Phong mới vừa cúp điện thoại thì Lâm Thanh Thủy đã thử dò hỏi: “Cô Vân không chịu ăn cái gì hết sao?”
Bạc Tuấn Phong: “Ừ”
“Nhất định là cô ấy đang hiểu lầm, anh có muốn em đi gặp cô ấy giải thích một chút không.

Lỡ như…cô ấy hiểu lầm em và anh…”
“Không cần!” Bạc Tuấn Phong cắt đứt lời nói của cô ta.

Lấy hiểu biết của anh đối với Vân Giai Kỳ thì nhất định bây giờ cô không muốn gặp lại Lâm Thanh Thủy.

“Anh không giải thích cho cô ấy sao?” Lâm Thanh Thủy lo lắng nói: “Dù sao thì tối hôm qua em thấy giống như là cô ấy đang hiểu lầm về mối quan hệ giữa em và anh! Nếu như chuyện này không giải thích thật tốt thì..”

“Cần thiết phải giải thích sao?” Bạc Tuấn Phong hỏi ngược lại: “Cô là thư ký của tôi, chỉ là như vậy mà thôi.”
Lâm Thanh Thủy nghe vậy, ngực đột nhiên như bị đâm vào, không dám nói thêm nửa lời.

hai-thai-nam-bao-tong-tai-bay-duoc-vo-ngoan-300-0.jpg


Lâm Thanh Thủy thấy Bạc Tuấn Phong như có điều suy nghĩ, đột nhiên khẩn trương nói: “Anh Bạc, nếu như…cô Vân ghét em, vậy anh sẽ không đuổi em đi chứ?”
Nếu như Vân Giai Kỳ không tha cho Lâm Thanh Thủy thì anh cũng không có lý do giữ cô ta bên người nữa.

Mặt của Lâm Thanh Thủy lập tức đỏ lên, tay chân luống cuống đứng lên.

“Anh Bạc…Anh…Anh đừng như vậy…Em có thể giải thích rõ với cô Vân mài! Tối hôm qua, liên quan tới chuyện này nên em đã suy xét suốt cả đêm.

Hành lý tôi cũng đã thu dọn xong, chỉ cần anh nói một câu thôi thì em có thể rời khỏi Mai Phiến bất cứ lúc nào! Thế nhưng… Đừng đuổi em đi có được hay không? Em muốn ở bên cạnh anh, muốn chăm sóc cho anh”
Bạc Tuấn Phong bỗng nhiên đứng dậy, đi tới trước mặt cô ta, cúi đầu đánh giá vẻ mặt lo âu trên mặt cô ta..
 
Hai Thai Năm Bảo Tổng Tài Bẫy Được Vợ Ngoan
Chương 301


Nhìn kỹ hồi lâu, người đàn ông bỗng nhiên lên tiếng.

“Tôi thừa nhận, ban đầu giữ cô ở bên cạnh tôi, thứ nhất, là cảm thấy tôi thiếu nợ cô, thứ hai, là cảm thấy dáng dấp của cô giống như cô ấy”
Anh thừa nhận đối với Lâm Thanh Thủy, anh có một chút cảm giác nhìn vật nhớ người.

Cô ta và Vân Giai Kỳ có dáng dấp rất giống, không nói đến giống như một khuôn đúc ra, lông mày và mắt thường xuyên khiến cho anh nhận sai.

Nhưng vẫn chưa đến nỗi xem cô ta là vật thay thế cho Vân Giai Kỳ.

“Nếu như cô để ý, tôi sẽ không giữ cô lại, tôi sẽ bồi thường cho cô.”
“Bồi thường?!”
“Tôi sẽ cho cô chỉ phiếu 30 tỷ, cô có thể cầm khoản tiền này mà tùy ý sử dụng”
30 tỷ, đủ để mua một căn nhà ở nội thành thủ đô.

Ở thủ đô có một căn hộ thì đồng nghĩa với việc cuộc đời sau này, dựa vào trình độ học vấn cao của Lâm Thanh Thủy, đã đủ để cho cô không lo cơm áo.

“Không muốn…Anh Bạc, anh biết em…Nếu như, em là vì tiền thì ban đầu, khi anh cho em tiền thì em sẽ không từ chối…” Lâm Thanh Thủy lập tức mù quáng.

Bạc Tuấn Phong hơi híp mắt một chút: “Tôi thích một thư ký ngoan ngoãn nghe lời, ngày hôm qua, có một số lời nói của cô vượt quá giới hạn rồi!”
Ngày hôm qua ngay trước mặt của nhiều người như vậy, nhất là ngay trước mặt của Vân Giai Kỳ, Lâm Thanh Thủy nói chuyện hạnh phúc trong đời cô ta là có người vui vẻ cùng cô ta trải qua sinh nhật.

Bạc Tuấn Phong tại đó không lên tiếng, nhưng cho tới bây giờ xem vô số người, anh đã nhận ra được, Lâm Thanh Thủy đối với anh, cũng không phải đơn gian như vẻ bề ngoài.

Tình yêu nam nữ, là chuyện thường tình của con người.

Với tư cách là thư ký của anh, lại là sớm chiều sống chung, nảy sinh tình cảm cũng khó tránh khỏi.

Thế nhưng đối với Bạc Tuấn Phong mà nói, cho dù là âm thầm sinh tình thôi cũng là vượt quá giới hạn rồi.

Khi Lâm Thanh Thủy nghe thấy lời này thì trong lòng quả thật là kinh hoàng khiếp sợ!
Cô ta có thể nhận ra được, tâm trạng của người đàn ông đối với việc làm từ một phía của cô ta ngày hôm qua rất không vui: “Lần sau em sẽ chú ý, tổng giám đốc Bạc, xin tha thứ em không kìm lòng được, sau này sẽ không có chuyện này xảy ra nữa”
Bạc Tuấn Phong không lên tiếng, qua một lúc lâu, anh xoay người, đi tới trước cửa sổ sát đất, mở rèm cửa ra, nhìn ra ngoài cửa sổ một chút, nói với cô ta: “Đi ăn cơm đi”
“Vâng”
Lâm Thanh Thủy không dám nói ra cái gì, lui ra khỏi văn phòng.

Cô ta vừa mới mở cửa, đã nhìn thấy Bạc Tiêu Dương đứng ở cửa, đang định đi vào, vừa thấy Lâm Thanh Thủy, đôi mắt người đàn ông này híp lại.

Lâm Thanh Thủy vội vàng nói: “Cậu ba Bạc.”
Bạc Tiêu Dương không thèm để ý cô ta, đi thẳng vào văn phòng.

Cửa “Âm” một tiếng đóng lại.

Bạc Tuấn Phong ngẩng đầu lên, vừa thấy Bạc Tiêu Dương đi vào, môi mỏng lạnh lùng nói: “Chuyện gì?”
Bạc Tiêu Dương bình thường không đến Thiên Ngạo.

Dù sao, Thiên Ngạo cũng là Thiên Ngạo của Bạc Tuấn Phong, nhưng ngày hôm nay lại phá lệ mà đến, xem ra là không có việc gì hay ho..
 
Hai Thai Năm Bảo Tổng Tài Bẫy Được Vợ Ngoan
Chương 302


Chỉ có hai người, Bạc Tiêu Dương cũng không có kiêng ky, trực tiếp đi thẳng vào vấn đề hỏi: “Cô ấy đâu?”
Lông mày Bạc Tuấn Phong hơi nhíu: “Ai?”
Bạc Tiêu Dương nói: “Anh biết rõ người tôi nói chính là ai”
Bạc Tuấn Phong nói: “Nói tên”
“Giai Kỳ”
Bạc Tiêu Dương nói: “Điện thoại của cô ấy tôi vẫn không gọi được, anh dẫn cô ấy đi đâu rồi?”
Bạc Tiêu Dương vẫn cảm thấy kỳ lạ.

Cậu ta cố ý đi một chuyến tới bệnh viện, Giai Kỳ cũng không ở đó, một đêm không về, gọi điện thoại cũng tắt máy, liên hệ không được, cậu †a đương nhiên là biết, chuyện gì xảy ra.

Bạc Tuấn Phong cảm thấy buồn cười cực kỳ.

Bạc Tiêu Dương đang hỏi tới người nào, lại đang đòi người từ ai?
Anh thật giống như không hiểu rõ.

“Cô ấy ở đâu, không liên quan tới cậu.”
“Bạc Tuấn Phong, không phải anh giam cầm cô ấy chứ?” Bạc Tiêu Dương híp mắt, đi tới kết luận.

Cậu ta hiểu rõ tính cách của người đàn ông này.

Làm việc, từ trước đến giờ ngông cuồng tự đại quen rồi.

Chỉ riêng cái thói tư bản của anh, nhưng mà động đến Giai Kỳ, Bạc Tiêu Dương không cách nào ngồi mặc kệ được.

Bạc Tuấn Phong nói: “Cậu hỏi người của tôi?”
“Phải!”

hai-thai-nam-bao-tong-tai-bay-duoc-vo-ngoan-302-0.jpg


Bạc Tuấn Phong đột nhiên tóm chặt cổ áo cậu ta, cảnh cáo nói: “Tôi cảnh cáo cậu, Bạc Tiêu Dương, cậu làm cái gì cũng có thể, nhưng nếu cậu dám có ý nghĩ động vào cô ấy, chính là chạm vào giới hạn của tôi!”

Bạc Tiêu Dương nói: “Tôi đến không phải để làm to chuyện với anh, anh cho rắng, anh giấu cô ấy đi, cô ấy sẽ cam tâm tình nguyện”
Bạc Tuấn Phong hừ lạnh một tiếng: “Cậu đứng trên lập trường nào mà nói với tôi mấy lời này”
Bạc Tiêu Dương đột nhiên ngẩn ra, cũng lập tức phản ứng lại.

Cậu ta đứng trên lập trường gì mà có thể nói chuyện với Bạc Tuấn Phong như vậy?
Cậu ta và Giai Kỳ không có quan hệ gì.

Bạc Tiêu Dương nhíu chặt lông mày, lại nghe giọng nói của Bạc Tuấn Phong mang theo một chút thâm trầm: “Cậu đừng có nói với tôi, cậu động lòng với cô ấy?”
Bạc Tiêu Dương châm biếm lại: “Làm sao, anh quản lý Bạc Vân, vượt lên trên tất cả mọi người, bây giờ ngay cả thất tình lục dục cũng muốn quản?!”
Bạc Tuấn Phong cuối cùng cảnh cáo một câu: “Tôi mặc kệ cậu có động lòng với cô ấy không.

Tình cảm, lại chỉ có một chút, không cho phép cậu có bất cứ cái ý nghĩ lệch lạc gì với cô ấy.

Bằng không, đừng tưởng rằng tôi không dám động vào cậu”
Lời nói của Bạc Tiêu Dương bị nghẹn lại!
Cậu ta cắn răng, nhìn chằm chằm Bạc Tuấn Phong, nhưng mà, đối mặt với một người đàn ông quyền cao chức trọng như vậy, đến cơ hội phản kháng cậu ta cũng không có.

Bạc Tuấn Phong chính là thần ở nhà họ Bạc..
 
Hai Thai Năm Bảo Tổng Tài Bẫy Được Vợ Ngoan
Chương 303


Người nhà họ Bạc, ở bên ngoài, phong quang vô hạn, nhưng mà ở Bạc Vân, ai mà không thần phục bên dưới Bạc Tuấn Phong.

Đây là người đàn ông trên vạn người, ai có thể dễ dàng phản kháng được?
Ngay cả cái tên, Bạc Tuấn Phong cũng đã thể hiện lên sự cao quý.

Tên gọi của nhà họ Bạc, đều căn cứ theo trình tự gia phả mà đặt tên, mà cùng thế hệ với Bạc Tuấn Phong, đều có tên đệm là “Tiêu” là Minh, Bạc Tiêu Dương, Bạc Minh Lâm.

Mà chỉ có Bạc Tuấn Phong, bắt đầu dùng tên đệm là “Tuấn”, gần như không tồn tại, chỉ vì anh là con vợ cả.

Mà chữ thứ ba: “Phong”, lại dùng tên “Phong” của cụ cao tổ Bạc Tranh Phong, cũng ngụ ý rằng Bạc Ngạn Thiên rất coi trọng Bạc Tuấn Phong!
Nhà họ Bạc cùng một dòng máu, nhưng đối với Bạc Tuấn Phong chỉ có thể theo sau.

Phàm là việc Bạc Tuấn Phong muốn, tùy tiện trục xuất ai đó ra khỏi nhà họ Bạc, sống tự lập, đều chỉ đơn giản là một câu nói.

Đối với nhà họ Bạc, Bạc Tuấn Phong còn tồn tại cách nói chuyện nhân từ, nhưng nếu như Bạc Tiêu Dương dám có suy nghĩ nhớ nhung đối với người của anh…
Hậu quả khó mà lường được.

Bạc Tiêu Dương không nói nữa.

Bạc Tuấn Phong liếc mắt nhìn cậu ta, rồi rời khỏi văn phòng.

.

Ngôn Tình Sắc
Bạc Tuấn Phong rời đi, Bạc Tiêu Dương mạnh mẽ đấm lên bàn, tức giận đến cực điểm!
Cậu ta thừa nhậi Cậu ta đối với Giai Kỳ, có một chút động lòng.

Ngày hôm qua trong bữa tiệc, mấy câu nói cậu ta nói với Giai Kỳ kia cũng không có coi là thật, nhưng mà, khi cô đột nhiên tới gần cậu ta, bị cậu ta ôm vào trong ngực thì…
Một khắc đó, lòng của cậu ta xúc động mạnh mẽ.

Cũng là vào thời khắc ấy, cậu ta đã động lòng với cô!
Nhưng mà ngàn lần vạn lần không thể, cậu ta lại động lòng với với cô.

Bạc Tiêu Dương tự giễu nhếch môi, cũng biết mình nên ngăn chặn cái ý nghĩ nguy hiểm này!
Nhưng thất tình lục dục trên thế gian nếu có thể tùy ý khống chế, thế gian này, làm sao còn những đôi nam nữ sĩ tình như vậy?!

Sau khi Bạc Tuấn Phong rời khỏi công ty, trực tiếp trở về biệt thự.

Lúc xe dừng trước cửa biệt thự, Bạc Tuấn Phong mới vừa xuống xe, đã nghe thấy giọng nói thiếu kiên nhẫn của Giai Kỳ truyền qua cửa sổ trên lầu.

“Còn muốn tôi nói mấy lân? Tôi không ăn, mang đi!”
“Không ăn! Bạc Tuấn Phong đâu? Anh ta trở lại chưa!”
“Khi nào anh ta trở về?”
Bạc Tuấn Phong khóa xe, đi thẳng lên lầu.

Cửa phòng ngủ, đám người hầu mặt mũi nhìn nhau, như gặp đại địch.

Tất cả mọi người đều không biết làm sao, trong tay bưng món ăn, nhưng cũng không ai dám ngông cuồng tiến lên trước một bước.

Vừa thấy được Bạc Tuấn Phong trở về, tất cả mọi người giống như nhìn thấy đấng cứu thế.

“Gia chủ!”
“Ngài đã trở về!”
Trong phòng, Giai Kỳ vừa nghe thấy Bạc Tuấn Phong trở về, lập tức từ trên giường đứng dậy.

Cửa bị người bên ngoài đẩy ra.

Bạc Tuấn Phong đi giày tây bước vào cửa, đóng cửa lại, đi vào trong phòng dò xét một chút..
 
Hai Thai Năm Bảo Tổng Tài Bẫy Được Vợ Ngoan
Chương 304


Thấy cô đứng bên giường, áo ngủ sộc sệch, áo ngủ rộng thùng thình, mặc trên người cô, trực tiếp tụt xuống dưới đất, áo choàng rộng rãi, chỉ có thể miễn cưỡng bao lấy thân thể cô.

Giai Kỳ cắn răng nói: “Rốt cục anh muốn làm cái gì.

Anh nhốt tôi lại trong căn phòng này, không cho phép tôi đi ra ngoài, đây là giam cầm tôi sao? Tôi là phạm nhân sao? Giám sát tôi hai tư giờ?”
Bạc Tuấn Phong hỏi: “Tại sao không ăn?”
“Anh vẫn chưa trả lời vấn đề của tôi! Anh nhốt tôi ở đây, đến cùng muốn làm cái gì” Giai Kỳ lạnh lùng ép hỏi: “Lúc nào tôi có thể rời khỏi đây? Quần áo của tôi đâu?”
Bạc Tuấn Phong đi tới trước mặt cô, Giai Kỳ lui lại một bước, duy trì khoảng cách an toàn với anh: “Tôi phải về bệnh viện!”
“Em không thể trở về”
“Tại sao?” Giai Kỳ kinh ngạc đến trợn mắt lên, khó có thể tỉ sao không cho tôi trở về?”
“Từ giờ trở đi, anh không cho phép em đến gần Vũ Minh và Mạn Nhi một bước.”
“..” Giai Kỳ kinh hãi đến biến sắc.

Cô giống như đang dò xét người đàn ông trước mắt: “Dựa vào cái gì?
Không cho cô thấy Vũ Minh, cô vẫn còn có thể hiểu được.

.

Truyện Teen Hay
Dù sao, trước mắt, quyền nuôi nấng Vũ Minh vẫn còn nằm trong tay người đàn ông này.

Nhưng mà, dựa vào cái gì không cho cô gặp Mạn Nhi?
Bạc Tuấn Phong phân phó nói: “Mang đồ ăn vào”
“Vâng Người hầu hiểu ý, lập tức mang toàn bộ thức ăn vào, đặt trên bàn trà.

Vì dỗ dành Giai Kỳ ăn cơm, bếp trưởng của biệt thự đặc biệt hao tâm tổn trí, tất cả đồ ăn Tây, đồ Pháp, đồ ăn kiểu Trung đều làm, nhưng cô đều không ăn.

Giai Kỳ thấy bọn họ bắt đầu lần lượt đem thức ăn vào, nổi giận nói: “Tôi không ăn”
“Ăn”
Bạc Tuấn Phong nói: “Lại đây”
Giai Kỳ tựa vào tường, cũng không nhúc nhích.

Bạc Tuấn Phong nhíu mày: “Nhất định phải để anh cho em ăn?”
“Anh cho tôi ăn tôi cũng không ăn!” Trong lòng cô còn đang cân nhắc mấy câu nói kia của Bạc Tuấn Phong, không biết là anh nói thật lòng, hay là thủ đoạn uy h**p cô.

Bạc Tuấn Phong thấy cô trước sau không động đậy, cũng mất kiên nhẫn, đợi đến khi toàn bộ người hầu lui ra ngoài hết, người đàn ông này sải bước đi tới trước mặt cô, cánh tay ôm lấy, đưa cô ngồi xuống ôm vào trong ngực.

Giai Kỳ nổi giận: “Bạc Tuấn Phong! Tôi nói rồi, tôi không ăn!”
Nhưng người đàn ông này lại không hề bị lay động, mặc cho cô đấm đá lên người anh.

Nhưng mà sức mạnh của cô có thể lớn đến đâu?
Cho dù Giai Kỳ dùng toàn bộ sức mạnh, nhưng mấy nắm đấm đánh lên người anh, dường như cũng chả thấm gì..
 
Hai Thai Năm Bảo Tổng Tài Bẫy Được Vợ Ngoan
Chương 305


Anh ôm cô ngồi xuống ghế salông, ôm cô ngồi vào trong ngực, Giai Kỳ giẫy giụa muốn mở tay anh ra, anh lại trực tiếp siết lấy hai tay cô, quàng ra đằng sau, một cái tay khác cầm lấy chiếc đũa, gắp một miếng bò bít tết, đưa tới miệng cô.

Giai Kỳ nghiêng mặt qua, vẫn cứ không ăn.

Sự kiên nhẫn của Bạc Tuấn Phong đã tới giới hạn: “Không ăn?”
“Không ăn!”
Bạc Tuấn Phong hơi híp mắt, đột nhiên cắn thịt bò ở trong miệng, một tay kia để đũa xuống, bóp lấy mặt cô, sức mạnh rất lớn, khoang miệng của cô bất đắc dĩ hơi mở ra.

Giai Kỳ gào lên đau đớn một tiếng, nhíu mày, người đàn ông cúi đầu, dùng miệng đem miếng thịt bò này đút vào miệng của cô!
A…
Bạc Tuấn Phong đóng miệng cô lại giữ chặt: “Ăn!”
Không muốn ăn đồ ăn?
Chơi trò tuyệt thực với anh?
Không cho phép!
Anh luôn có cách đút cho cô ăn, nhẹ nhàng không được, anh cũng không ngại dùng biện pháp mạnh!

Vân Giai Kỳ buộc phải cắn miếng thịt bò, nuốt không trôi, nhổ cũng không được, nhìn ánh mắt lạnh lùng đến tận cùng của người đàn ông này, cô không thể ngờ rằng người đàn ông này ngay cả việc ăn uống cũng bá đạo đến vậy!
Nếu cô không ăn, anh vẫn có thể cưỡng ép đút đồ ăn vào miệng cô!
Cách cho ăn đặc biệt như vậy, xem cô như một người bệnh nặng hoàn toàn không thể tự ăn được, phải nhờ đến anh cho ăn theo cách này!
Vân Giai Kỳ ngang bướng cắn chặt miếng thịt bò, nhưng không nuốt xuống.

Bạc Tuấn Phong ánh mắt hơi lạnh, giọng điệu đã tràn ngập sự cảnh cáo: “Vân Giai Kỳ, đừng để anh phải mạnh tay”
Vân Giai Kỳ trợn tròn mắt, không thể tin được!
Không phải bây giờ anh ta đang ép cô ăn sao?!
Anh ta có cách nào cứng rắn hơn sao?
Cô rốt cuộc đã làm gì sai, sao anh ta lại muốn đối xử với cô như thế này?!
Vân Giai Kỳ bị chọc tức triệt để, cô cố gắng hết sức và cuối cùng cũng thoát khỏi tay anh, cô nhổ miếng thịt bò lên đĩa ăn, đôi mắt đỏ.

bừng, cô nhìn chằm chằm vào anh một cách giận dữ.

“Buông tôi ra, tôi muốn trở về!”

“Về đâu?”
“Anh quan tâm tôi về đâu?! Anh có tư cách gì quản tôi?”
Bạc Tuấn Phong đột nhiên nắm lấy quai hàm của cô, chế nhạo: “Em muốn tìm Bạc Tiêu Dương!?”
“Tôi tìm anh ta thì sao?! Tôi về đâu, tôi đi tìm ai đều là tự do của tôi, anh không có tư cách ngăn cản tôi!”
Vân Giai Kỳ nghiến răng, hai mắt đỏ bừng nhìn anh, chật vật muốn đá anh ra.

Người đàn ông ôm chặt cô vào lòng, cô quá gầy, eo không đủ chặt, bị người đàn ông dùng một tay khống chế.

Không nghỉ ngờ gì nữa, lời nói của cô đã khiến người đàn ông này tức giận.

Bạc Tuấn Phong nhấc khóe môi giễu cợt, ánh mắt có chút lạnh lùng: “Nghĩ kĩ thân phận của em, em là ai, nên làm gì, không nên làm gì”
“Thân phận của tôi? Thân phận của tôi là gì? Tôi là bị giam cầm sao? Tôi là tù nhân của anh sao? Anh giữ tôi ở đây, cắt đứt với thế giới bên ngoài, để tôi không thể nhìn thấy ánh sáng, muốn giam cầm tôi ở đây dúng không?”
Bạc Tuấn Phong lạnh lùng nhìn cô, đối mặt với câu hỏi của cô, anh không tự chủ được mà đâm ra mất kiểm soát: “Lế nào không phải? Em là người của anh, đã là người của anh, đừng hòng trêu hoa ghẹo nguyệt.

Anh không thích đồ của mình bị người khác đụng vào! Rất không thích!”
“Đồ vật?!” Vân Giai Kỳ tức giận đến mức ứa nước mắt: “Anh nói tôi là đồ của anh?
Bạc Tuấn Phong nhìn cô cười lạnh, cắn môi đến không còn chút máu, nước mắt ướt đẫm hàng mi, cô khàn giọng tố cáo: “Đúng! Lúc đầu là tôi không nên đắc tội cầu xin anh nuôi tôi, là tôi không biết xấu hổ, muốn xin anh nuôi tôi, là tôi tình nguyện bám lấy anh.

Đúng! Tâm tình của anh không tốt! Đúng vậy! Nếu như anh có nhân tính, anh càng có thể vô tình tước đoạt quyền nuôi 2 đứa trẻ!.
 
Hai Thai Năm Bảo Tổng Tài Bẫy Được Vợ Ngoan
Chương 306


Nhìn ra toàn thể Quốc Hoa này, chỉ cần anh vui, có gì là anh không thể làm?! Đúng! Tôi nợ anh! Tôi nợ anh nhiều lắm, tôi phải lấy cái gì để trả anh đây.

Nhìn xem, tôi còn gì nữa, anh muốn gì, tôi sẽ trả lại hết cho anh!”
Vào đêm trước của kỳ thi tuyển sinh đại học, cô và Vân Lập Tân vì hợp đồng hôn nhân mà cãi một trận lớn, cô chạy đến chỗ anh ta.

Cô nói với anh, Bạc Tuấn Phong, anh nuôi em, được không?
Vào thời điểm đó, nhà họ Vân căn bản không coi cô ra gì.

Vân Giai Kỳ và Bạc Tuấn Phong có một hợp đồng hôn nhân, nhưng trước khi cô trở về nhà họ Vân, hợp đồng hôn nhân ban đầu thuộc về Vân Ngọc Hân và Bạc Tuấn Phong.

Vân Lập Tân bảo vệ Vân Ngọc Hân, đe dọa Vân Giai Kỳ và yêu cầu cô từ bỏ hợp đồng hôn nhân với Bạc Tuấn Phong.

Vân Giai Kỳ không thể chịu đựng được và suýt nữa đã đoạn tuyệt với Vân Lập Tân, cô chạy đến Bạc Vân và nói với anh: Anh nuôi em, được không?
Đúng vậy.

Cô cầu xin anh.

Cô nợ anh!
Nghĩ đến đây, Vân Giai Kỳ đột nhiên cởi bỏ áo choàng tắm, mạnh mẽ bước xuống, gắt gao ném lên người anh: “Trả lại cho anh! Không phải nói tôi nợ anh sao? Anh muốn, tôi sẽ trả lại hết cho anh, tôi không cần nữa! Lấy đi!”
Một lời thú nhận, như một con dao sắc nhọn, cứa vào vết thương khó lành, rỉ máu.

Cô giống như một con mèo bị bầm dập, hoang dã vô song, lúc này tuy rằng rơi lệ, đáng thương mà duỗi ra sắc bén móng vuốt, trong mắt tràn đây chống cụ cùng phòng bị!
“Anh còn muốn gì? Lấy, lấy tất cả đi! Tôi cầu xin anh, Bạc Tuấn Phong, tôi cầu xin anh buông tha cho tôi!”
Bạc Tuấn Phong trong mắt có chút tức giận, nắm lấy vai cô, đẩy cô dựa vào tường, lạnh lùng nói: “Em nhất định phải nói chuyện với anh như thế này?”
“Anh không phải chỉ muốn làm nhục tôi sao? Bỏ tù tôi trong căn phòng này, lấy đi tất cả đồ đạc của tôi, và thậm chí không cho tôi mặc quần áo.

Sự khác biệt giữa tôi và tù nhân bị giam giữ của anh là gì? Bạc Tuấn Phong, đến tự do và tôn nghiêm cá nhân cũng không có.

Anh còn định lấy đi cái gì của tôi nữa?”
Vân Giai Kỳ mất kiểm soát nói: “Bạc Tuấn Phong! Tôi hận anh!”
Sắc mặt người đàn ông đơ ra trong giây lát.

Khóe môi anh đột nhiên hình thành một vòng cung lạnh lùng: “ anh? Không sao, đã vậy, tại sao không để cho em hận đủ”
Trong giây tiếp theo, Vân Giai Kỳ đột nhiên cảm thấy cơ thể không trọng lượng, trời đất quay cuồng trước mặt, cô bị người đàn ông ôm vào lòng.

Hơi thở nặng nhọc của một người đàn ông phả qua tai.

Cô mơ hồ nhận ra người đàn ông định làm gì tiếp theo, như sụp đổ hoàn toàn: “Buông tôi ra! Tôi không muốn anh chạm vào tôi!!”
Lúc đầu, cô vẫn còn sức để khóc lóc và làm phiền, nhưng cuối cùng, cô cảm thấy linh hồn của mình bị kéo đi và vỡ ra thành nhiều mảnh.

Trước khi mắt cô chìm vào bóng tối, người đàn ông để lại lời cuối cùng bên tai cô.

“Em chạy không thoát đâu, Vân Giai Kỳ”
Người hầu đứng ngoài phòng, canh gác từ ngày đến đêm.

Đồ ăn nóng hổi hết lần này đến lần khác đưa tới, nhưng không có dấu hiệu mở cửa.

Cho đến nửa đêm, cửa phòng đột nhiên mở ra.

Bạc Tuấn Phong mặc áo ngủ đứng ở ngưỡng cửa, lạnh lùng nói: “Người đâu.”
Người hầu liền đứng ở cửa cung kính nói: “Bạc gia, có tôi.”
“Nước.

“Vâng”
Người hầu lập tức mang nước nóng..
 
Hai Thai Năm Bảo Tổng Tài Bẫy Được Vợ Ngoan
Chương 307


Khoảnh khắc cánh cửa mở ra, xuyên qua khe hở, người hầu thu hết can đảm liếc nhìn vào bên trong, chỉ thấy người phụ nữ năm trên giường quấn một chiếc chăn bông mỏng, bất động, một cánh tay mảnh mai trắng nõn yếu ớt buông thõng bên giường, vô hồn.

Giống như một con búp bê vải bị xé hỏng.

Mọi người đều biết, sau khi Bạc Tuấn Phong trở về, hai người đã xảy ra chuyện gì với trong phòng.

Nhìn thấy sự quan sát của người hầu, Bạc Tuấn Phong lạnh lùng hỏi: “Nhìn đủ chưa?”
Người hầu kinh ngạc ngước mắt lên, nhưng lại bắt gặp ánh mắt lạnh thấu xương của Bạc Tuấn Phong đang nhìn cô.

Người hầu lập tức cúi đầu, không bao giờ dám nhìn nữa.

Cánh cửa đóng sầm lại.

Bạc Tuấn Phong trở lại giường cầm ly nước, ngồi xuống, vỗ nhẹ lên má Vân Giai Kỳ.

“Khát không?”
Vân Giai Kỳ mở đôi mắt mờ sương của mình, tầm nhìn bị mờ đi và không thể nhìn rõ.

Cô ấy dường như đã hoàn toàn gục ngã, không còn sức lực nữa.

Mặc dù cô không thể phát ra âm thanh, gì người đàn ông nhìn thấy đôi môi nứt nẻ của cô và biết rằng cô khát.

Thấy cô thậm chí còn không có sức để ngồi dậy, Bạc Tuấn Phong uống một ngụm nước, ôm gáy cô rồi hướng về phía môi cô.

Trong khi cho cô uống nước, người đàn ông hôn sâu hơn.

Trong bệnh viện.

Vũ Minh và Mạn Nhi thấy Vân Giai Kỳ vẫn chưa về, không để ý, đã khuya rồi.

Vốn dĩ hôm nay làm thủ tục xuất viện, sáng mai là có thể xuất viện.

Cả Bạc Tuấn Phong và Vân Giai Kỳ đều không quay lại.

Màn đêm vô tình càng đậm đặc hơn.

Mười một giờ, Vũ Minh dỗ Mạn Nhi ngủ say, cửa phòng đột nhiên mở ra.

Cậu bé ngạc nhiên vui mừng, tưởng Vân Giai Kỳ đã trở về, hai đứa nhỏ nhìn về phía cửa, nhưng lại thấy Bạc Ngạn Thiên đang đứng ở cửa.

Vũ Minh choáng váng.

Phía sau Bạc Ngạn Thiên đứng tất cả là vệ sĩ.

Các bác sĩ và y tá kính cẩn đứng sang một bên, không dám thở mạnh.

“Đưa bọn nhỏ về”
Bạc Ngạn Thiên vỗ tay, ra lệnh.

Vũ Minh nói: “Chú Doãn Lâm!!!”
Cậu biết chú Doãn Lâm là vệ sĩ của Vân Giai Kỳ, gọi tên chú ấy, chú ấy sẽ bảo vệ bọn họ hơn.

Bạc Ngạn Thiên liếc mắt một cái, chế nhạo nói: “Doãn Lâm? Đây là người mà con đang nói tới sao?”
Phía sau, hai vệ sĩ đẩy Doãn Lâm vào.

Doãn Lâm dường như bị tấn công từ phía sau đến ngất đi, anh ta đã bất tỉnh, bị đẩy vào phòng, mềm nhũn ngã xuống thảm, bất động.

Mạn Nhi kêu lên và lao về phía Doãn Lâm.

Cô bé quỳ xuống bên cạnh Doãn Lâm, nắm chặt quần áo của anh trong tay nhỏ bé lắc lắc, nhưng anh ta đã bất tỉnh rồi..
 
Hai Thai Năm Bảo Tổng Tài Bẫy Được Vợ Ngoan
Chương 308


Mạn Nhi nước mắt lưng tròng nhìn Bạc Tuấn Phong, giọng nói ngọt ngào như sữa, nhưng lại chứa đầy phẫn nộ: “Chú Doãn Lâm đã xảy ra chuyện gì vậy!?”
Bạc Tuấn Phong hoàn toàn không để ý đến câu hỏi của cô bé, nói với vệ sĩ phía sau: “Mang cả hai đứa nhỏ đi!”
“Chú Doãn Lâm!”
“Vâng!”
Ngay khi Vũ Minh nhìn thấy những tên vệ sĩ mặc vest tiến lại gần mình, cậu bé đã bảo vệ Mạn Nhỉ trong vòng tay của mình và cảnh cáo: “Các người định làm gì!?”
“Làm gì!?” Bạc Ngạn Lâm nói: “Về nhà!”
“Con không muốn trở vì “Nghịch tử! Vũ Minh, mày nhận giặc làm mẹ, còn không muốn về nhài?”
Bạc Ngạn Thiên tức giận khi nhìn thấy cậu!
Ông ta nói: “Đưa đi!”
Hai vệ sĩ mỗi người giữ một người, Vũ Minh vẫn đang vùng vẫy khó.

khăn, tên vệ sĩ tàn nhẫn, một dao đánh ngất cậu bé, mắt cậu tối đen lại, mềm nhũn trong vòng tay của tên vệ sĩ.

Thấy vậy, Mạn Nhi kinh hãi nói: “Anh…Anh…
Cô bé hét lên được nửa đường, chỉ cảm thấy sau gáy đau âm ỉ, cũng hoàn toàn bất tỉnh.

Tân Khải Trạch nhìn Bạc Ngạn Thiên đưa hai đứa nhỏ đi, tức giận nhưng không dám nói.

Sau khi Bạc Tuấn Phong đưa người đi, anh ta lập tức lấy điện thoại di động ra gọi điện.

Cuộc gọi vừa được kết nối, anh lo lắng nói: “Tổng giám đốc Bạc, có chuyện rồi.

“Làm sao?”
“Vũ Minh và Mạn Nhi đã bị ông cụ đưa đi rồi!”
Sau nửa giờ.

Bạc Tuấn Phong lái xe trở lại nhà họ Bạc.

Anh vừa vào nhà đã nghe thấy tiếng nhưng không thấy người đâu.

“Mày còn biết trở về?”
Trong phòng khách, Bạc Ngạn Thiên đang ngồi trên ghế sô pha chống gậy, dường như ông đã biết có một người đàn ông sẽ vội vàng trở về và ông đặc biệt đang đợi người đó.

Bạc Tuấn Phong lạnh lùng nói: “Đứa nhỏ đâu?”
“Nếu mày muốn gặp bọn nó, được thôi, càng sớm càng tốt, cắt đứt với người đàn bà kia! Nếu không, mày sẽ không bao giờ gặp được chúng nó nữa!

hai-thai-nam-bao-tong-tai-bay-duoc-vo-ngoan-308-0.jpg


Bạc Tuấn Phong nắm chặt tay.

Anh biết, lần này Bạc Ngạn Thiên đã thật sự ra tay với anh!
Thậm chí còn dùng hai đứa trẻ ra uy h**p anh?.
 
Hai Thai Năm Bảo Tổng Tài Bẫy Được Vợ Ngoan
Chương 309


Bạc Ngạn Thiên nói: “Vũ Minh và Mạn Nhi đều là ruột thịt của nhà họ Bạc, người phụ nữ kia muốn chiếm giữ huyết thống nhà họ Bạc, quả thật là không để Bạc Vân vào mắt mà! Người phụ nữ đó còn giấu kín đứa con gái nhỏ suốt năm năm, tôi có thể xem như nể mặt anh mà bỏ qua chuyện cũ, nhưng lần sau không thể chiếu theo lệ này nữa!”
Bạc Tuấn Phong nói: “Sao ông phải làm như vậy!?”
Bạc Ngạn Thiên hỏi lại: “Mạn Nhi là con ruột của anh và Ngọc Hân, cô ta lấy tư cách gì nuôi dưỡng!?”
Bạc Tuấn Phong khẽ giật mình, nhưng anh nhanh chóng hoàn hồn lại, cong môi cười giễu: “Ai nói cho ông biết, Mạn Nhi là con ruột của Vân Ngọc Hân”
“Ồ? Vậy là ai nói cho anh biết, cô bé đó là của anh cùng người phụ nữ hoang dã kia?!” Bạc Ngạn Thiên trả lại cho anh câu nói giống như vậy.

Bạc Tuấn Phong triệt để ngơ ngẩn.

Đứng bên cạnh Bạc Ngạn Thiên là hai bác sĩ tư nhân nhà họ Bạc, bọn họ nhìn về phía Bạc Tuấn Phong rồi lập tức lấy trong cặp ra một ít tài liệu, nói với Bạc Tuấn Phong: “Tổng giám đốc Bạc, Tống Mạn Nhi và cô Vân Giai Kỳ không có quan hệ huyết thống.

Cô bé là con của ngài và cô Vân Ngọc Hân”
Bạc Tuấn Phong khế giật mình: “…”.

Truyện Đoản Văn

Bác sĩ tư nhân khẽ đưa xấp tài liệu vào tay người đàn ông này.

Bạc Tuấn Phong cầm lấy tờ giấy xét nghiệm quan hệ cha con, xem kỹ càng từng chỉ tiết, đôi mắt hơi lóe lên một chút.

Anh hoài nghi mà nhìn về phía Bạc Ngạn Thiên, bỗng nhiên ném mạnh xấp tài liệu xuống đất: “Không thể nào”
Anh nghiêm túc hoài nghỉ xấp tài liệu này đã bị Bạc Ngạn Thiên làm giả!
Bạc Ngạn Thiên nhìn thấu sự hoài nghỉ của anh: “Anh đang nghi ngờ tôi làm giả?”
Mày kiếm của Bạc Tuấn Phong nhíu lại: “Rốt cuộc thì ông đã dùng thủ đoạn gì?”
“Nếu như anh đang nghỉ ngờ tôi làm giả, không ngại thì anh đi xét nghiệm lại lần nữa, cũng vừa hay để anh hoàn toàn chết tâm!”
Bạc Ngạn Thiên vừa nói vừa dùng sức gõ cây gậy nhằm tạo ra uy nghiêm: “Anh cho rằng, tôi sẽ cho một vũ nữ nuôi lớn con hoang, mang thai huyết thống cao quý của Bạc Vân!? Anh là đang xem thường ai!”
Bạc Tuấn Phong hoàn toàn không nói nên lời!
Anh sẽ không nghi ngờ, Bạc Ngạn Thiên sẽ dùng thủ đoạn tàn nhãn như vậy.

Tuy Bạc Ngạn Thiên đã già, nhưng cũng là nhân vật khi xưa một tay sáng lập lên giang sơn Bạc Vân.

Bạc Ngạn Thiên nói: “Cho dù anh tin hay không thì sự thật không thể chối cãi, tôi cũng không cần thiết phải tìm cách làm giả mấy chuyện trên làm chi.

Người phụ nữ kia vọng tưởng mẹ quý nhờ con, có thể cô ta không nghĩ tới chút thủ đoạn đen tối đó của cô ta tôi sẽ để vào mắt sao? Tôi là người thế nào, còn có thể bị cô ta đùa giỡn trong lòng bàn tay ư?”
Bạc Ngạn Thiên nói xong, ông ta xoay người bước lên lầu dưới sự giúp đỡ của bác sĩ tư nhân.

Bạc Tuấn Phong cứng đờ đứng tại chỗ, máu toàn thân như đang đóng băng lại.

Bác sĩ cá nhân bước tới trước mặt anh, nhặt đống tài liệu bị vứt bỏ dưới chân anh lên, kính cẩn nói: “Tổng giám đốc Bạc, ngài còn muốn xem mấy tài liệu này nữa không?
Bạc Tuấn Phong hoàn toàn mất tự chủ, dùng một tay túm lấy cổ áo anh ta: “Các người đang giở trò gì thết?”
Vẻ mặt của bác sĩ tư nhân khẽ thay đổi, anh ta khẩn trương nhìn người đàn ông này, lắp ba lắp bắp nói: “Tổng giám đốc Bạc, ngài bớt giận… Thật sự đúng như lời ông cụ Bạc nói, trong chuyện này chúng tôi tuyệt đối không dám làm giả bản xét nghiệm! Trước đây, thật sự là chúng tôi đã cấy phôi trong ống nghiệm của ngài và cô Vân Ngọc Hân vào cơ thể cô Vân Giai KỳI”
“Không thể nào!”
“Thật..

Thật sao?”
Con ngươi của Bạc Tuấn Phong bỗng mất đi vài phần tiêu cự.

Đầu ngón tay anh buông lỏng, thả cổ áo bác sĩ tư nhân ra, nhíu lông mày anh luôn cảm thấy chuyện này có gì đó kỳ lạ..
 
Hai Thai Năm Bảo Tổng Tài Bẫy Được Vợ Ngoan
Chương 310


Bạc Tuấn Phong đột nhiên đẩy hai người ra rồi chạy lên lầu.

Trên hành lang lầu hai, ở trước cửa phòng có hai hàng vệ sĩ canh giữ trước cửa.

Đáy mắt Bạc Tuấn Phong lóe lên tia hoài nghi, đi về phía căn phòng đó, anh vừa bước tới gần thì lập tức có hai vệ sĩ sang đây: “Tổng giám đốc Bạc, xin dừng bước!”
“Tránh ra”
Anh biết, chắc chắn hai đứa bé đang bị nhốt trong căn phòng này.

“Bạc gia, ngài đừng làm khó chúng tôi!”
“Cút!”
“Bạc gia, nếu ngài cứ cố tình như vậy thì thật xin lỗi, đã đắc tội!”
Hai vệ sĩ lập tức vây lấy Bạc Tuấn Phong.

Tuy nhiên, bọn họ dường như đang e ngại trước giá trị tức giận của người đàn ông này, mặc dù những vệ sĩ này là những vệ sĩ hàng đầu được Bạc Ngạn Thiên chọn trong nước, thực lực không hề tầm thường.

Nhưng mà, khi đứng trước một người đàn ông tôn quý như thế, bọn họ không dám ra tay thật sự.

Hơn nữa đúng thực là Bạc Tuấn Phong đang tức giận, người đàn ông dùng một đấm hạ gục hai tên vệ sĩ, bước tới cửa, thấy toàn thân anh dường như đang tỏa ra sát khí nên không ai dám ngăn cản anh nữa.

Bạc Tuấn Phong đá tung cửa phòng, phá cửa xông vào.

Trong phòng, đèn vẫn sáng.

Một người trông trẻ đứng bên giường đang bưng chén thuốc nóng hổi, bị tiếng động lớn như vậy làm cho giật mình, chén thuốc rớt xuống đất văng tung tóe khắp sàn nhà.

Trên giường, Bạc Vũ Minh vẫn còn đang truyền nước biển, vừa thấy Bạc Tuấn Phong đã tới, cậu bé chật vật từ trên giường ngồi dậy: “Cha…”
Cậu vừa thấy người đàn ông này, hai vành mắt lập tức đỏ lên, câu nói đầu tiên mở miệng hỏi chính là: “Mẹ đâu, con muốn mẹ…”
Từ sau khi trở về, Bạc Vũ Minh liền không chịu ăn cái gì.

Bạc Ngạn Thiên cũng không quan tâm cậu, ép cậu uống dịch dinh dưỡng.

Tiểu Vũ Minh trời sinh đã có tính tình quật cường, Bạc Ngạn Thiên đã nhiều lần nhấn mạnh với cậu Vân Ngọc Hân mới là mẹ của cậu và Mạn Nhi.

Cậu không tin!
Sao Vân Ngọc Hân có thể là mẹ của cậu!?
Cậu không hề cảm nhận được một chút ấm áp và tình yêu thương của mẹ từ trên người cô ta.

Làm sao người phụ nữ kia có thể là mẹ cậu!?
Cậu không tin!
Cho dù Vân Ngọc Hân là người phụ nữ có quan hệ huyết thống với cậu, nhưng cậu cũng không muốn thừa nhận, cậu muốn Vân Giai Kỳ, cũng chỉ muốn thừa nhận Vân Giai Kỳ, muốn quay về bên cạnh cô.

Bạc Tuấn Phong nhìn khuôn mặt nhỏ bé tái nhợt của Vũ Minh, đau khổ ôm cậu vào lòng.

Anh có thể cảm thấy cơ thể Bạc Vũ Minh đang run rẩy.

Vũ Minh khàn giọng nói: “Con nhớ mẹ, sau này có phải con sẽ không được gặp mẹ nữa hay không, con sợ…
“Đừng sợ.” Bạc Tuấn Phong nói: “Sẽ không đâu, con muốn gặp thì lúc nào cũng có thể gặp.”
“Bây giờ con có thể gặp sao?” Mặt Bạc Vũ Minh đây mong chờ nhìn anh: “Con muốn quay về với mẹ ngay lập tức!”
“Ừm, cha dẫn con đi gặp cô ấy” Bạc Tuấn Phong hỏi: “Mạn Nhi đâu?”
Tiểu Vũ Minh bỗng nhiên khẩn trương nói: “Mạn Nhi bị người khác đưa đi, con không biết em ấy ở đâu..
 
Hai Thai Năm Bảo Tổng Tài Bẫy Được Vợ Ngoan
Chương 311


Bạc Tuấn Phong cũng giật mình.

Anh quay người lại, đôi mắt lạnh như băng nhìn hàng người phía sau: “Cô bé kia ở đâu?”
Vệ sĩ chặn ở ngoài cửa, mắt nhìn mũi mũi nhìn tim, cả đám đều không lên tiếng.

“Tôi đang nói các người đấy!” Bạc Tuấn Phong tức giận nói: “Mạn Nhi đang ở đâu?”
Từ ngoài cửa truyền tới một giọng nói trâm thấp của phụ nữ: “Đứng chặn ở trước cửa làm gì? Tránh ra.”

hai-thai-nam-bao-tong-tai-bay-duoc-vo-ngoan-311-0.jpg


Ngay cả trong những năm niên thiếu nổi loạn nhất của Bạc Tuấn Phong, phàm là khi Mộng Yến Mi đứng trước mặt anh, anh sẽ không bao giờ thiếu tôn trọng với Mộng Yến Mi.

Mộng Yến Mi là cô cả nhà họ Mộng, cũng là người vốn có hôn ước với nhà họ Bạc.

Tuy nhiên, lúc ấy Mộng Yến Mi đã có người trong lòng, Mộng Vân Họa lại tâm đầu ý hợp với Bạc Phong Chiến.

Vì vậy, mẹ Mộng Vân Họa liền gả cho cha Bạc Phong Chiến.

Mộng Yến Mi thì gả cho Cung Dận.

Sau này Mộng Vân Họa mắc bệnh qua đời, Bạc Phong Chiến thì ra nước ngoài theo đuổi sự nghiệp.

Hơn nữa còn không để ý sự phản đối của Bạc Ngạn Thiên, cùng một người phụ nữ mà nhà họ Bạc không chấp nhận ước định cả đời.

Bạc Ngạn Thiên tức giận đến mức đưa tất cả sản nghiệp ở nước ngoài chia cho Bạc Phong Chiến, tuyên bố cắt đứt quan hệ với ông, cả đời không qua lại với nhau.

Bạc Phong Chiến cũng kiên cường.

Nhớ lại năm đó, Bạc Ngạn Thiên tuổi cao mơ hồ có dấu hiệu thành công lui thân, Bạc Phong Chiến cũng là đứa con trai mà Bạc Ngạn Thiên coi trọng nhất.

Nhưng, Bạc Ngạn Thiên sao cũng không nghĩ tới đứa con trai mà ông ta nhìn trúng vậy mà lại là một kẻ sỉ tình.

Vì một người phụ nữ, ngay cả quyền thừa kế mà ông cũng không để vào mắt!
Lúc trước, Bạc Ngạn Thiên nói ra mấy lời độc ác nhưng hễ Bạc Phong Chiến đổi ý, chỉ cần không đưa người phụ nữ đó về nhà họ Bạc thì ông vẫn là người thừa kế Bạc Vân.

Bạc Ngạn Thiên cũng không bắt Bạc Phong Chiến phải cắt đứt quan hệ với người phụ nữ kia.

Nuôi dưỡng ở bên ngoài làm tiểu tam thì có thể, muốn đưa về nhà thì không được!
Tiểu tam nếu như đặt ở thời xưa thì chính là thiếp, vẫn là loại thê thiếp thấp hèn không thể để lộ ra ngoài sáng..
 
Hai Thai Năm Bảo Tổng Tài Bẫy Được Vợ Ngoan
Chương 312


Gia nghiệp nhà họ Bạc lớn như vậy, quy củ đa dạng.

Với tư cách là chủ nhà họ Bạc, ở bên ngoài nuôi mấy thiếp thất cũng không có gì đáng trách.

Nhưng Bạc Phong Chiến lại muốn đưa người phụ nữ đó về làm vợ ông tat Bạc Ngạn Thiên tức giận đến mức suýt lên cơn đau tim.

Những ai ở nhà họ Bạc, thì bà chủ đều có xuất thân từ trong các gia đình quyền thế, không một ai không phải là nhân vật nổi tiếng ở thủ đô?
Năm đó nhà họ Mộng thế nhưng cũng là gia đình quyền thế sánh ngang vai với nhà họ Cung, mặc dù sau này như hoàng hôn lặn về phía tây nhưng vẫn là gia tộc nổi danh số một số hai ở thủ đô chỉ sau nhà họ Bạc và nhà họ Cung!
Nhà họ Mộng tổng cộng có hai cô con gái, một người gả cho Bạc Phong Chiến, người còn lại thì gả cho Cung Dận.

Vị trí bà chủ này, cũng không phải chỗ ngồi dễ dàng gì!
Xuất thân thanh bạch, lý lịch sạch sẽ, không nói đến là một người nổi danh hàng đầu thì ít nhất cũng không thể là một thường dân.

Hơn nữa, nếu Bạc Phong Chiến và Mộng Vân Họa không có con thì xem như xong.

Nếu cưới người phụ nữ đó về, sau đó lại có thêm những đứa con khác, thì Bạc Tuấn Phong phải làm sao?
Anh mang dòng máu của nhà họ Bạc và nhà họ Mộng.

Vì có suy nghĩ muốn bảo vệ Bạc Tuấn Phong, mà Bạc Ngạn Thiên có chết cũng không cho người phụ nữ kia bước chân vào nhà.

Nhưng Bạc Phong Chiến không muốn để người phụ nữ kia chịu oan ức, tủi nhục làm vợ bé nên ông ta đã thực sự đoạn tuyệt quan hệ với Bạc Ngạn Thiên và biến mất nhiều năm.

Cũng chính vì vậy nên cậu bé Bạc Tuấn Phong một mặt vì được Bạc Ngạn Thiên cưng chiều và yêu quý hết mực, một mặt chứng kiến cảnh cha mình bị đuổi khỏi nhà họ Bạc, mẹ thì mắc bệnh mà qua đời, rồi bị nhiều thế lực khác nhắm tới, Mộng Yến Mi mới đặc biệt quan tâm, chăm sóc Bạc Tuấn Phong.

Dựa vào nhà họ Cung cùng với sự che chở từ thế lực của nhà ngoại nên Bạc Tuấn Phong mới có thể có được chỗ đứng vững chắc.

Đối với Bạc Tuấn Phong, Mộng Yến Mi vừa là một người mẹ vừa là một người dì, nên ngoài yêu thương, anh còn rất kính trọng bà ấy.

Bạc Tuấn Phong hỏi: “Sao dì lại ở đây?”
“Dì nhớ con mà không đến được sao? Đã lâu không được gặp con rồi: Mộng Yến Mi cười cười rồi nói với người giúp việc: “Chuyện này là như thế nào? Sao lại làm đổ chén thuốc? Một chén thuốc nhỏ như vậy mà bưng cũng không xong à?”
“Tôi xin lỗi, tôi xin lỗi…
Mộng Yến Mi nói: “Còn không mau dọn dẹp sạch sẽ rồi cút ra ngoài?”
“Vâng vâng…”
Người giúp việc toát mồ hôi lạnh, vội vàng thu dọn rồi đi ra ngoài.

Cửa phòng đã đóng lại.

Mộng Yến Mi ngồi xuống bên giường.

Bà ấy nhìn Bạc Vũ Minh, nhưng Bạc Vũ Minh lại nấp sau lưng Bạc Tuấn Phong, không nhìn bà ấy..
 
Hai Thai Năm Bảo Tổng Tài Bẫy Được Vợ Ngoan
Chương 313


Mộng Yến Mi nói: “Tuấn Phong, bây giờ con đã là hai mươi tám tuổi rồi, con cũng đã trưởng thành rồi.

Con làm gì cũng nên cẩn trọng một chút.

Tại sao chỉ vì một người phụ nữ mà con lại khiến cho ông nội con phải chịu sự sỉ nhục như vậy.

Con quên rằng trước đây cha con bị đuổi khỏi nhà họ Bạc cũng chỉ vì một người phụ nữ mà ông nội con căm ghét sao?
Chỉ vì người phụ nữ đó mà cha của con ngay cả gia đình cũng không cần.

Ông nội con vô cùng yêu thương cha con như vậy mà vẫn trách mắng ông ấy.

Cho đến tận bây giờ, dì vẫn không dám nhắc đến Phong Chiến nửa lời trước mặt ông ấy.

Chẳng lẽ con định đi vào vết xe đổ của cha con hay sao?”

Hơi thở của Bạc Tuấn Phong trong phút chốc trở nên nặng nề hơn, ánh mắt lạnh lùng.

“Dì biết, dì không nên nhắc tới cha của con.

Nhưng Tuấn Phong, con cũng biết ông nội con vô cùng kiêng kị chuyện này.

Ông ấy nhất định sẽ không để nhà họ Bạc mất mặt chỉ vì người phụ nữ không có nghề nghiệp đứng đắn, đàng hoàng.

Mặc dù theo quan điểm của con, con yêu người phụ nữ đó nên con không muốn bỏ rơi cô ấy.

Nhưng quan điểm của ông nội con lại khác.

Người phụ nữ này chẳng khác gì người phụ nữ đã khiến ông ấy và cha con phải cắt đứt quan hệ cha con hết!
Con càng chống lại ông ấy, ông ấy càng cho rằng người phụ nữ đó không thể chấp nhận được.

Ông nội con cũng có tuổi rồi, tính khí cũng ngày một ngang bướng.

Hà cớ gì con phải chống lại ông ấy?”
Mộng Yến Mi nói xong, ý tứ sâu sa, nói tiếp: “Bây giờ tuy con đã là chủ của nhà họ Bạc rồi, nhưng con vẫn chưa ngồi chắc vị trí này! Con cũng biết dì đã phải tốn bao nhiêu công sức mới có thể giúp con ngồi vào vị trí này mà.

Tuy rằng bây giờ con đã là tổng giám đốc của tập đoàn Thiên Ngạo, nhưng ông cụ vẫn là chủ tịch của Bạc Vân.

Nếu con thực sự chọc giận ông ấy, không biết chừng vị trí này lại vào tay người khác!”
Bạc Vũ Minh không hiểu Mộng Yến Mi đang nói gì.

Cái gì mà chủ nhà, cái gì mà vị trí.

Cậu bé nghe đều không hiểu chuyện gì.

Nhưng cậu bé biết Mộng Yến Mi có địa vị nhất định trong nhà họ Bạc.

Nhưng lúc này cậu bé không dám nói xen vào mà lặng lẽ ôm eo.

Bạc Tuấn Phong, vùi khuôn mặt nhỏ nhắn của cậu bé vào khuỷu tay anh.

Bạc Tuấn Phong cúi đầu, nhìn Bạc Vũ Minh, rồi lại nhướng mắt hỏi: “Dì, có chuyện gì dì cứ nói thẳng, đừng ngại.

Có chuyện gì muốn nói với con thì dì cứ nói.

Không cần vòng vo như thế!”
Mộng Yến Mi thở dài, cười nói: “Nếu con yêu người phụ nữ đó như vậy, con có thể nuôi cô ấy ở bên ngoài như một người vợ bé.

Sau này nếu cô ấy có con với con, chắc chắn nhà họ Bạc cũng sẽ chấp nhận!
Chỉ cần là dòng máu của nhà họ Bạc thì không có lý do gì để nhà họ Bạc từ chối hết.

Tuy không phải huyết thống của vợ cả, nhưng khi về nhà họ Bạc, ngoài việc không đủ tư cách kế thừa vị trí chủ nhà họ Bạc ra, thì vẫn có quyền thừa kế”
“Dì muốn cô ấy làm vợ bé sao?”
Là con trai cả của vợ lớn nhà họ Bạc.

Bên cạnh năng lực cá nhân phi thường và lòng dũng cảm thì đây cũng là một trong những lý do quan trọng nhất để Bạc Tuấn Phong có thể thừa kế nhà họ Bạc.

“Vợ bé sao?” Bạc Tuấn Phong nhếch môi chế nhạo: “Dì, đây là ý của ông nội phải không?”
“Không chỉ ý của ông nội con, mà còn là ý của dì nữa” Mộng Yến Mi nói: “Tuấn Phong, con cần một người vợ chính thức, có gia thế trong sạch, cho dù đó không phải là Vân Ngọc Hân, Thẩm Ngọc Hân hay Lý Ngọc Hân, nhưng tuyệt đối không phải là Vân Giai Kỳ!
Mặc dù cô ấy là con gái lớn nhà họ Vân nhưng ánh mắt người ngoài không phải đều sáng như tuyết sao? Nếu con dám công khai quan hệ của mình với cô ấy, ngày mai sẽ có tin tức trên báo nói rằng cô ấy được một vũ nữ nuôi lớn!
Dòng máu nào của nhà họ Bạc lại đi cưới một người phụ nữ được vũ nữ nuôi về làm vợ.

Con đem mặt mũi, thể diện nhà họ Bạc đặt ở đâu?”.
 
Hai Thai Năm Bảo Tổng Tài Bẫy Được Vợ Ngoan
Chương 314


Bạc Tuấn Phong nói: “Chuyện này con tự biết sắp xếp.

Dì không cần quan tâm nhiều đâu!”

“Nếu con biết tự sắp xếp, con sẽ không vì một người phụ nữ mà đem trên dưới nhà họ Bạc làm loạn lên!”

Lời nói của Mộng Yến Mi có chút trách móc.

Lúc này, Bạc Ngạn Thiên vô cùng tức giận.

Mộng Yến Mi cũng từng nghe nói rằng Vân Giai Kỳ kia không chỉ đem người tới đập phá nhà họ Vân, mà ngay cả nhà họ Bạc cô cũng dám đập phá.

Đây là lần đầu tiên trong đời Bạc Ngạn Thiên bị loại phụ nữ như thế này coi thường.

Ông ta có thể không tức giận sao?

Nhà họ Vân bị đập phá nghiêm trọng.

Nghe nói những bức tranh mà ông cụ Vân yêu quý đều bị đập nát.

Bây giờ ông cụ Vân vô cùng căm hận Vân Giai Kỳ.

Ông ta vẫn là ông nội ruột của Vân Giai Kỳ!

Đến cả ông nội còn ghét người phụ nữ này thì làm sao Bạc Ngạn Thiên có thể yêu mến cô được chứ?

Người phụ nữ này quá kiêu ngạo!

Nếu sau này cô thực sự được gả vào nhà họ Bạc, liệu nhà họ Bạc có còn yên ổn không?

Chỉ sợ từ nay về sau sẽ không còn bình yên nữa!

Bạc Tuấn Phong nói: “Chính nhà họ Vân phụ bạc cô ấy trước.”

hai-thai-nam-bao-tong-tai-bay-duoc-vo-ngoan-314-0.jpg


Hơn nữa, ông ấy cũng đang nhượng bộ từng chút.

Nếu con thật yêu người phụ kia thì hãy nuôi dưỡng cô ấy ở bên ngoài, đừng mang về.

Nhà họ Bạc sẽ một mắt nhắm, một mắt mở mà cho qua!”

Mộng Yến Mi nói một hơi nhưng ngay lập tức chọc đến anh.

Thấy Bạc Tuấn Phong nắm chặt tay, người phụ nữ thông minh này lập tức nhận ra câu nói vừa rồi của mình rõ ràng đã chạm tới giới hạn chịu đựng của anh.

Bà ấy cũng không đi sâu vào chuyện của Vân Giai Kỳ nữa.

Thay vào đó, bà ta chậm rãi nói: “Phải trông coi một gia sản lớn như vậy thật không dễ dàng.

Ông cụ Bạc đã trông coi nhà họ Bạc nhiều năm như vậy, nên ông ấy cũng không muốn dòng họ mình bị phá hoại bởi một người phụ nữ!”

Bạc Tuấn Phong càng cảm thấy nực cười.

Theo như những gì dì tôi nói, một gia sản lớn như vậy có thể bị phá hủy trong tay một người phụ nữ.

Dì đã quá coi thường tôi, hay là đã quá để mắt đến Vân Giai Kỳ vậy?”

Mộng Yến Mi nói: “Nhìn con kìa, vì một người phụ nữ mà mất hồn mất vía.

Đây không phải không có chừng mực sao? Bây giờ con như thế này, tương lai sẽ xảy ra chuyện gì nữa? Ai dám tưởng tượng? Từ xưa đến nay, yêu nữ làm loạn triều cương, ai mà không phải dùng thực lực bản thân? Quốc gia to như thế nói gục là gục, sao Bạc Vân không thể không như thế? Nhìn con mê cô ta đến mức nào rồi mới mất tâm trí như vậy?”

Thấy Bạc Tuấn Phong lại định cắt ngang lời mình, Mộng Yến Mi lập tức nói: “Nghe lời dì khuyên một câu.

Cho dù con không cần phải ở bên cô ta, nhưng ít nhất, bây giờ ông cụ đang tức giận, con cũng chỉ có thể theo vuốt lông người mà thôi.

Nếu bây giờ con đối đầu với người sẽ chỉ khiến người càng thêm ghét Vân Giai Kỳ mà thôi.

Nếu con thực sự muốn tốt cho Vân Giai Kỳ, đừng xúc phạm đến sự tức giận của ông cụ.

Từ nay về sau, có cơ hội thì phải hòa hoãn.

Tuấn Phong, tình yêu và hôn nhân là hai chuyện khác nhau, hôn nhân của người bình thường khác vớ hôn nhân của một gia đình giàu có..
 
Hai Thai Năm Bảo Tổng Tài Bẫy Được Vợ Ngoan
Chương 315


Đừng tưởng rằng chỉ cần con và cô ta có tình yêu là đủ.

Không phải vậy, hôn nhân của một gia đình giàu có là trò chơi giữa hai gia đình.

Muốn oán trách thì trách trời sinh con ra là người nhà họ Bạc, nhà họ Bạc đã giao cho con sứ mạng như vậy thì cũng coi như là số mệnh”

Bạc Tuấn Phong nhắm mắt lại, cảm xúc trầm xuống, nói với Mộng Yến Mi: “Mấy lời dì nói tôi đều biết, chuyện này tôi tự có chừng mực”

“Đứa bé Mạn Nhi kia…”

Mộng Yến Mi nói: “Ông cụ đã giấu con bé đi, nhưng đừng lo lắng, con bé là máu thịt của con.

Ông cụ sẽ để con bé phải chịu uất ức sao?

Cô gái nhỏ có tính tình quật cường, vừa mới đến nhà họ Bạc chưa quen nơi sống, cảm thấy uất ức, nhớ mẹ, điều đó là khó tránh khỏi.

Nhưng khi con bé thích nghỉ với nhà họ Bạc, làm cô chủ của nhà họ Bạc không tốt hay sao? Sớm muộn gì con bé cũng sẽ thích nhà họ Bạc bởi vì nhà họ Bạc có thể cho con bé tất cả những gì mà nó muốn”

Mộng Yến Mi cố gắng thuyết phục anh, nhưng Bạc Tuấn Phong không thể nghe vào nửa câu.

Anh đột nhiên nói: “Tôi chỉ hỏi một điều”

“Hử?”

“Mạn Nhi rốt cuộc là con của ai?”

Mộng Yến Mi giật mình, đột nhiên bật cười: “Nếu con bé là con của Vân Giai Kỳ, con nghĩ với tính cách của ông cụ, người sẽ hấp tấp đưa con bé về sao? Con bé đương nhiên là máu thịt của anh và Vân Ngọc Hân.

Chuyện này báo cáo thẩm định giấy trắng mực đen đã giám định rõ ràng rồi, con không thể phủ nhận”

Đồng tử của Bạc Tuấn Phong mất tiêu cự một lúc.

“Không thể nào” Anh không tin.

Anh nghĩ Mạn Nhi là con của Vân Giai Kỳ và Tống Hạo Hiên.

Anh thậm chí còn sẵn sàng nhận đứa trẻ này và xem nó như của riêng mình.

Nhưng bây giờ đột nhiên có một đòn cảnh tỉnh nói với anh rằng, Mạn Nhi là con của anh và Vân Ngọc Hân.

Bạc Tuấn Phong dù thế nào cũng không thể chấp nhận.

Anh nói: “Vân Giai Kỳ đã nuôi con bé ở bên cạnh cô ấy nhiều năm như vậy, cô ấy chắc chắn sẽ làm xét nghiệm quan hệ mẹ con.

Nếu con bé là con của Vân Ngọc Hân thì sao cô ấy có thể coi con bé như mạng sống chứ?”

Dẫu sao thì Vân Giai Kỳ cũng hận Vân Ngọc Hân rất nhiều.

Mộng Yến Mi cười nhẹ: “Con là đàn ông, không hiểu phụ nữ, càng không hiểu người phụ nữ đang làm mẹ.

Dù hai đứa trẻ này không có dòng máu của cô ta chảy trong người nhưng chúng cũng là do cô ta mang thai mười tháng, trải qua trăm ngàn cay đắng, sinh tử một kiếp mới sinh ra được.

Ban đầu, trong tai nạn xe cộ kia, suýt nữa thì Vân Giai Kỳ mất mạng, sống nương tựa với Mạn Nhi nhiều năm như vậy, vấn đề trong thân thể Mạn Nhi có chảy dòng máu của cô ta hay không có còn quan trọng không?”

Bà ta đứng dậy, đi đến bên cửa sổ, quay lưng về phía Bạc Tuấn Phong mà gắn từng chữ: “Dù sao thì hai đứa nhỏ này cũng lớn lên trong bụng cô ta”

Ánh mắt Bạc Tuấn Phong có chút không đúng.

“Hơn nữa, dì cũng đã gặp Nhà họ Tống, hỏi Tống Hạo Hiên chuyện này, lúc đầu cậu ta mang Vân Giai Kỳ và Mạn Nhi đi, cậu ta thấy Vân Giai Kỳ vừa trải qua sinh tử, sợ cô ta không chịu nổi đả kích nên mới lừa gạt cô ta rằng Mạn Nhi là ruột thịt của cô ta, nếu không khi ấy Vân Giai Kỳ sao có thể sống nổi?”

“Mạn Nhi này đối với cô ấy lúc đó, không khác gì cái phao cứu mạng cuối cùng, cũng là cột trụ tinh thần cuối cùng và duy nhất.

Đây có thể coi là lời nói dối thiện ý của người đàn ông đối với cô”

Lời nói dối thiện ý?

Anh thà rằng Mạn Nhỉ là con của cô và Tống Hạo Hiên.
 
Hai Thai Năm Bảo Tổng Tài Bẫy Được Vợ Ngoan
Chương 316


Nếu như đã nhiều năm như vậy rồi, người phụ nữ đó đột nhiên biết răng Mạn Nhi không phải là con ruột của mình, thế giới của cô sẽ sụp đổ ngay lập tức.

Dù là ai cũng không thể chấp nhận chuyện đó được.

Điều này đối với cô thật tàn nhẫn và độc ác.

Tống Hạo Hiên?

Bạc Tuấn Phong đột nhiên nghĩ đến người đàn ông này, thình lình đứng dậy.

Thấy anh đi, Mộng Yến Mi lo lắng nói: “Con đi đâu vậy?”

“Dì nghỉ ngơi sớm đi, tôi có việc phải làm”

Bạc Tuấn Phong bước nhanh, ngay sau đó tiếng bước chân đã đi xa.

Bạc Vũ Minh dựa vào giường, nhìn về phía Mộng Yến Mi, rồi đột nhiên quấn mình trong chăn.

Bên trong chăn bông, thật là nhàm chán.

Bạc Vũ Minh ban nãy cũng nghe được đại khái.

Khi nghe tin cậu và Mạn Nhi không phải được Vân Giai Kỳ sinh ra, tim cậu bỗng như có hàng nghìn mũi kim châm.

Chuyện gì đã xảy ra?

Sao lại có thể như vậy?

Một người phụ nữ ấm áp như vậy sao có thể không phải là mẹ ruột của cậu chứ?

Bạc Vũ Minh mím chặt môi, vô thức nước mắt tuôn rơi trên khuôn mặt.

Nhà họ Tống.

Lúc Tống Hạo Hiên từ Tống Thiên trở về, vừa mới đậu xe, ngẩng đầu lên, đột nhiên nhìn thấy một chiếc Rolls Royce đậu ở cổng nhà họ Tống.

Anh ta nhìn chăm chú liền thấy Bạc Tuấn Phong tựa vào trước cửa xe, đầu ngón tay có một tia lửa nhấp nháy chiếu lấp lánh trong màn đêm.

Ban đêm, đột nhiên có một trận gió lớn thổi đến, mưa gió sắp ập đến, nhưng không thổi tung được quần áo của Bạc Tuấn Phong.

Trong cơn gió mạnh, người đàn ông hoàn toàn lạnh lùng.

“Bạc Tuấn Phong?” Vừa nhìn thấy anh, sắc mặt Tống Hạo Hiên đột nhiên trở nên lạnh lùng.

Bạc Tuấn Phong quay người lại, tiện tay ném rơi tàn thuốc xuống đất, tia lửa bắn tung tóe.

Tống Hạo Hiên cười lạnh một tiếng: “Bạc Tuấn Phong, sao anh lại ở đây?”

Bạc Tuấn Phong sải bước về phía anh ta.

Không đợi Tống Hạo Hiên đặt câu hỏi, giây tiếp theo người đàn ông đã đè anh ta xuống cửa xe, lạnh giọng hỏi: “Tống Hạo Hiên, anh không được phép giở trò thủ đoạn với tôi.

Tôi hỏi anh, rồi cuộc Mạn Nhi là con của ai?”

Tống Hạo Hiên trợn to hai mắt, lộ ra vẻ kinh ngạc.

“ Cả người Bạc Tuấn Phong đầy sát khí hung hãn.

Tống Hạo Hiên nhướng mày: “Ồ? Anh cũng biết rồi à?”

Sắc mặt Bạc Tuấn Phong càng đen hơn.

“Tôi còn tưởng rằng chuyện này có thể che giấu, làm sao anh biết?”

“Tống Hạo Hiên, đừng chơi trò chơi chữ với tôi.

Bây giờ tôi hỏi anh, Mạn Nhi rốt cuộc là con của ai?”

Tống Hạo Hiên đột nhiên nắm lấy cổ áo Bạc Tuấn Phong, nghiến răng nghiến lợi nói: “Bạc Tuấn Phong, anh còn có mặt mũi hỏi đến vấn đề này sao?”

Bạc Tuấn Phong nhướng mày.
 
Hai Thai Năm Bảo Tổng Tài Bẫy Được Vợ Ngoan
Chương 317


“Đây chẳng phải là điều tốt mà nhà họ Bạc các anh đã làm sao? Ban đầu, nhà họ Bạc đã cấy phôi trong ống nghiệm của Vân Ngọc Hân vào cơ thể của Vân Giai Kỳ.

Vì Vân Ngọc Hân bị vô sinh nên anh đã sử dụng cô ấy như một công cụ để mang thai.

Năm năm trước Vân Giai Kỳ sinh ra Mạn Nhị, tôi phải tốn biết bao công sức mới che giấu chuyện này được.

Nhiều năm như vậy rồi, Mạn Nhi vẫn là tính mạng của cô ấy, không phải là nhà họ Bạc các người tàn nhẫn như vậy, muốn hoàn toàn phá hủy cô ấy sao?”

“Không thể nào”

Bạc Tuấn Phong nói: “Ở nhà họ Bạc không người nào dám làm loại chuyện này ở dưới mí mắt tôi.”

“Bạc Ngạn Thiên thì sao?”

Tống Hạo Hiên nói: “Đây chính là chuyện tốt ông ta làm ra đấy.

Anh không đi hỏi xem thử lúc trước ông ta đã làm cái gì với Vân Giai Kỳ, còn có mặt mũi chạy tới chất vấn tôi sao?”

Đột nhiên tim của Bạc Tuấn Phong giống như là bị khoét một lỗ rỗng.

Đột nhiên Tống Hạo Hiên cảnh giác nói: “Chuyện này Vân Giai Kỳ biết không?”

Thấy Bạc Tuấn Phong không nói lời nào, Tống Hạo Hiên bỗng nhiên nóng nảy đứng lên: “Sẽ không phải là anh thật sự đối với cô ấy tàn nhãn đến vậy chứ? Nếu để cho cô ấy biết, Mạn Nhi không phải là cốt nhục của cô ấy, anh sẽ hủy diệt cô ấy”

Bạc Tuấn Phong: “Lời nói dối vụng về như vậy, anh cho là tôi sẽ tin sao?”

“Có tin hay không là chuyện của anh”

Tống Hạo Hiên nói: “Tôi không có nghĩa vụ giải thích cho anh nhiều như vậy”

Một tiếng “Bốp” vang lên.

Bạc Tuấn Phong chợt đấm một cái lên mặt Tống Hạo Hiên.

Tống Hạo Hiên bất ngờ không kịp đề phòng, sau lưng nặng nề đụng vào trên cửa xe, rên lên một tiếng.

Cửa nhà họ Tống đột nhiên mở ra.

Tống Hưng Thịnh và Diệp Thi Thơ nghe thấy động tĩnh liền chạy ra, vừa thấy được cảnh Tống Hạo Hiên nằm ở bên cạnh xe, Diệp Thi Thơ kinh hãi hét lên một tiếng, lập tức nhào tới.

“Hạo Hiên? Hạo Hiên, con không sao chứ?”

Bà ta đỡ Tống Hạo Hiên lên, ngẩng đầu nhìn Bạc Tuấn Phong đang tức giận, giọng run sợ nói: “Tổng giám đốc Bạc, cậu làm cái gì vậy?”

Tống Hưng Thịnh cũng không vui nói: “Tổng giám đốc Bạc, đây là có ý gì? Tống Thiên và Bạc Vân xưa nay không thù không oán, đứa nhỏ Hạo Hiên này nếu có chỗ nào đắc tội với cậu, cậu rộng lượng có thể nói cho.

tôi.

Nếu như nó thật sự có sai, tôi thay mặt nó bồi tội điều không phải với cậu.

Cậu ra tay làm tổn thương người khác, cần gì phải đến mức như vậy?

Bạc Tuấn Phong lạnh lùng nhìn Tống Hưng Thịnh một cái, trầm giọng chất vấn: “Tôi cần thiết phải giải thích cho ông nghe sao?”

“Cha”

Tống Hạo Hiên tức giận nói: “Không cần để ý đến cái kẻ điên này.

Bạc Tuấn Phong, tôi biết bây giờ Vân Giai Kỳ ở trong tay anh, nhanh chóng đem người giao ra.

Anh cho là mang cô ấy giấu ở một nơi không thể cho ai biết đến, là có thể biến mất cả đời sao?”

Tống Hưng Thịnh thấy con trai vẫn còn nhớ mãi không quên đối với Vân Giai Kỳ, cũng tức giận, nhưng ở trước mặt Bạc Tuấn Phong, ông ta cho Tống Hạo Hiên mấy phần mặt mũi, không biểu lộ ra.

Bạc Tuấn Phong nói: “Tống Hạo Hiên, chuyện này sẽ không kết thúc ở đây đâu.

Đừng để cho tôi biết anh đang giở thủ đoạn chơi trò gì với tôi, chẳng may mà để cho tôi biết, tôi nhất định sẽ để cho anh mang Tống Thiên ra trả đủ.”

Nói xong, Bạc Tuấn Phong cũng không quay đầu lại rời đi.
 
Hai Thai Năm Bảo Tổng Tài Bẫy Được Vợ Ngoan
Chương 318


Tống Hạo Hiên nhìn chiếc xe xịn Rolls Royce chạy đi, cắn răng, trong nháy mắt ánh mắt liền lộ ra vẻ tàn ác.

Ở phía chân trời, một tiếng sấm vang lên, một tia chớp hiện ra sáng như ban ngày.

Ánh sáng trắng lạnh lẽo, chiếu vào trên khuôn mặt Bạc Tuấn Phong, khuôn mặt đẹp trai của người đàn ông giống như bao phủ một lớp băng lạnh.

Ngay sau đó, một trận mưa to xảy ra bất ngờ, trắng xóa trời đất.

Biệt thự ven biển.

Vân Giai Kỳ bất chợt bị ngoài tiếng sấm cửa sổ đánh thức.

Cô vén chăn lên, mặc thêm quần áo, đi tới đứng bên cửa sổ, hạt mưa lớn chừng hạt đậu rơi trên cửa sổ.

Ngón tay cô vén rèm cửa, lại nghe được tiếng nổ của động cơ xe.

Một chiếc Rolls Royce đậu trước cửa biệt thự.

Cửa xe mở ra.

ppjpg


Anh vẫn đứng như vậy trong màn mưa, chậm chạp không có động tác nào nữa.

Tài xế vội vàng mở dù ra che trên đỉnh đầu anh, trong lòng run sợ không biết nên nói cái gì với anh bây giờ, nhưng Bạc Tuấn Phong đẩy anh ta ra.

Dù rơi trên mặt đất.

Vân Giai Kỳ vội vàng mặc thêm quần áo do người giúp việc mang tới, một đường đi tới trước cửa biệt thự, mở cửa, gió lạnh tràn vào.

Cô không sợ lạnh lẽo, đi vào trong màn mưa, nhìn về phía Bạc Tuấn Phong, nhíu mày, đi về phía anh đang đứng.

Đột nhiên tim cô đập rất nhanh.

Đêm nay gió to, mưa lớn, dường như cũng có nghĩa là đêm nay nhất định không phải là một đêm yên bình.

Vân Giai Kỳ đi tới trước mặt Bạc Tuấn Phong, hạt mưa rơi trên âu phục của anh, tan ra, lăn xuống, cả người anh lạnh như băng, hai mắt tối sâm.

“Bạc Tuấn Phong”

Vân Giai Kỳ nói đùa một câu: “Anh dùng loại ánh mắt này nhìn tôi là có ý gì?”

Đau lòng, thương tiếc, hay áy náy.

Thấy thấy cô trong lòng anh run sợ.

Bỗng nhiên Bạc Tuấn Phong đem cô ôm vào trong ngực.

Vân Giai Kỳ còn chưa kịp giãy giụa, đỉnh đầu truyền tới thanh âm trầm thấp khàn khàn của người đàn ông “Thật xin lỗi”

Im lặng thật lâu, nhưng chờ được là một câu xin lỗi.

Nhưng Vân Giai Kỳ biết, câu nói xin lỗi này, tuyệt đối có thâm ý khác.

.
 
Hai Thai Năm Bảo Tổng Tài Bẫy Được Vợ Ngoan
Chương 319


“Bạc Tuấn Phong, đem lời nói cho rõ ràng.

Tại sao lại nói xin lỗi với tôi?”

Bạc Tuấn Phong ôm cô càng chặc hơn: “Chúng ta sau này sẽ có đứa con thuộc về chính chúng ta”

Với câu nói này, nhịp tim Vận Giai Kỳ bỗng nhiên chùng xuống.

Cô mở to mắt nghi ngờ nhìn Bạc Tuấn Phong, lông mi cô run rẩy kịch liệt.

“Có ý gì?”

Vân Giai Kỳ nhìn một chút về phía sau lưng Bạc Tuấn Phong, muốn nói với tài xế đang đứng ở một bên nhưng lại thôi.

Tân Khải Trạch đang dùng một loại ánh mắt vô cùng thương hại nhìn mình, lòng cô đột nhiên run SỢ.

“Mạn Nhi đâu?”

Bạc Tuấn Phong chỉ ôm cô thật chắc, vẫn không nói lời nào.

Tân Khải Trạch nói: “Cô Vân Giai Kỳ, xin cô đừng lo lắng, hôm nay cô Mạn Nhi và cậu Vũ Minh vẫn bình an”

“Bọn nhỏ đang ở nơi nào?”

Tân Khải Trạch nói: “Bọn nhỏ… bị ông cụ Bạc mang về nhà họ Bạc”

Vân Giai Kỳ lập tức nổi giận: “Ông ta dựa vào cái gì mà dám mang Vũ Minh và Mạn Nhi đi?”

Cô nhìn Bạc Tuấn Phong, nhưng lại thấy người đàn ông rũ mi xuống, trầm mặc không nói lời nào.

Cô dùng sức đẩy anh ra một chút: “Nói chuyện đi.

Tại sao anh không nói lời nào?”

“Cô Vân Giai Kỳ…”

Tần Khải Trạch há miệng một cái, giọng trầm trầm nói: “Ông cụ nói, cô Mạn Nhi và cậu Vũ Minh đều là con cháu nhà họ Bạc, Mạn Nhi là cốt nhục của tổng giám đốc Bạc và cô Vân Ngọc Hân, cô…”

“Oanh” một tiếng sấm vang lên, hoàn toàn cắt đứt lời anh ta.

Mặt Vân Giai Kỳ vốn đã trắng bệch, bây giờ lại càng nổi bật thêm vẻ ảm đạm nhợt nhạt.

Cô giống như nghe được lời đùa giỡn vậy: “Anh đang nói đùa với tôi cái gì thế? Mạn Nhi là con của tôi.

Con bé là con gái của tôi..

“Ông cụ Bạc đã làm giám định ADN cho cô Mạn Nhi, kết quả giám định, cô bé là con của tổng giám đốc Bạc và cô Vân Ngọc Hân”

“Không phải vậy” Vân Giai Kỳ không muốn nghe chuyện hoang đường này của anh ta.

Cô nhìn về phía Bạc Tuấn Phong, hai tay gắt gao bấu vào bả vai anh, nhìn Bạc Tuấn Phong nói: ‘Bạc Tuấn Phong, tôi đã lừa anh.

Mạn Nhi là con gái của chúng ta, con bé không phải là con gái của Tống Hạo Hiên, con bé là con chúng ta.

Tôi không lừa anh, anh cũng không cần thiết phải lừa gạt tôi, có được không?”

Bạc Tuấn Phong nhìn khuôn mặt cô, nước mưa hoàn toàn làm ướt tóc của Vân Giai Kỳ, dính chặt ở trên khuôn mặt nhỏ nhắn, một ánh mặt lạnh lẽo thê lương mang vẻ vô cùng tuyệt vọng.

Bạc Tuấn Phong nói: “Anh cũng hy vọng, con bé là con gái của chúng ta”

Sắc mặt Vân Giai Kỳ trong nháy mắt lạnh lẽo không còn khí sắc.

Cô buông lỏng bả vai Bạc Tuấn Phong, thất thần lui lại mấy bước, cảm giác cả người lạnh như băng từng đợt.

Nhưng trong lòng cô rất rõ ràng, không phải là do gió thổi mưa rơi
 
Back
Top Bottom