Ngôn Tình Giường Anh Chia Em Một Nửa

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Giường Anh Chia Em Một Nửa
Chương 40: Làm Hòa Dễ Dàng Như Xưa Thì Khó 2


Lục Tinh cùng ăn bữa trưa với Trần Ân Tứ xong mới rời đi.

Trần Ân Tứ nghĩ đến việc hai ngày nữa lại về nông thôn quay chương trình, đảm bảo sẽ không ngủ được, nên liền đi ngủ.

Gối giường mềm mại, ánh dương chiếu rọi ngoài cửa sổ, tựa như năm tháng bình yên, Trần Ân Tứ mơ một giấc mộng.

...!
Năm năm trước,
Cô hai mươi tuổi, suốt đêm chạy trốn từ Bắc Kinh đến Thượng Hải.

Cô không đem theo nhiều tiền cứ vậy mà rời nhà, hôm đó đến khách sạn tá túc tạm một đêm.

Đêm đó, dường như cô không thể ngủ được, bên phải căn phòng là tiếng ồn inh ỏi của đám trẻ, bên trái phòng thì bắt đầu...!Cô quấn chặt mình trong chăn, run bần bật suốt đêm.

Sáng hôm sau, cô nhanh chóng thu dọn hành lý rồi đi tìm phòng.

Tìm một căn phòng đầy đủ tiện nghi mà giá rẻ, thật sự là rất khó.

Vai cô đeo balo, tay kéo vali lớn, bữa trưa cũng không ăn, cả ngày đi tìm phòng với người môi giới nhà đất, cũng không tìm được căn phòng thích hợp.

Những tưởng sẽ công cốc, nhưng người nhân viên kia lại đưa cho cô một tấm danh thϊếp, nói chủ nhà này là bạn anh ta, có gian phòng cần cho thuê nhưng không đăng ký cho bên môi giới, tiền thuê lại hợp với yêu cầu cô đề ra, nếu như cô đồng ý có thể tự hỏi thử.

Cô cảm ơn người môi giới, nhận lấy tấm danh thϊếp, mở ra xem: "Tiểu khu hoa viên, tòa số 3, phòng 402."
Từ chỗ cô đến tiểu khu đó cách năm trạm, cô lại ngồi tàu điện ngầm đến.

Tiểu khu có chút cũ, nhưng được "xanh hóa" rất tốt, khoảng cách các nhà cũng khá xa.

Cô dựa theo địa chỉ trên tấm danh thϊếp, tìm được căn nhà kia, cũng đã chạng vạng tối.

Ánh hoàng hôn rọi vào, nhuộm căn nhà thành màu đỏ cam.

Cô nhìn tờ danh thϊếp, sau ba lần, chắc chắn, mới nhấc tay gõ lên cánh cửa sắt bạc màu.

Vừa đúng năm phút, sau cánh cửa vang lên tiếng bước chân lộp cộp.

Theo tiếng leng keng vang lên, cánh cửa trước mặt mở ra, dáng hình thon dài của người thiếu niên xuất hiện ngay trước mắt.

Người thiếu niên phảng phất vẫn chưa tỉnh ngủ, mí mắt còn gục lên gục xuống, lên tiếng trước:
- Giao nước à?
Trần Ân Tứ liên tiếp lắc đầu:
- Không phải, tôi...!
Lời đằng sau còn chưa kịp nói, bỗng vang lên một tiếng cạch, cửa bị đóng lại.

Trần Ân Tứ: “...”
Đứng hình vài phút, Trần Ân Tứ lại lần nữa gõ lên cửa.

Cũng khoảng năm phút sau, cửa bị kéo ra, giọng người thiếu niên mất kiên nhẫn vang lên:
- Giao nước?
Trần Ân Tứ:
- Không phải, tôi đến để...!
Cửa tiếp tục lại bị đóng sập.

Lần nay, Trần Ân Tứ không đứng hình nữa, gõ “cốc cốc cốc”.

Chưa tới nửa phút, cửa mở ra.

- Cô...!
Người thiếu niên chưa kịp nói xong, Trần Ân Tứ lên tiếng trước:
- Tôi đến giao nước.

Thiếu niên: “...”
Ba giây sau, thiếu niên kia bật cười khanh khách, ngẩng đầu nhìn Trần Ân Tứ.

Trần Ân Tứ không kịp phòng bị thì ngay lập tức hình ảnh chỉ có trong truyện tranh đập vào mắt cô.

Đuôi tóc người thiếu niên được ráng chiều nhuộm hồng, da của anh ta còn trắng hơn cả phái nữ, mắt hẹp dài, đuôi mắt hơi rũ, đầu mắt nhàn nhạt hồng dưới ánh chiều tà ẩn hiện sự thâm sâu.

Cả hai người nhìn nhau mười giây, anh ta híp mắt nhìn về phía tay cô chỉ cầm theo điện thoại và hành lý bên người:
- Nước đâu?
⭐ Translated by YeFeiYe VietNam Fanpage|Lá Con VNFC.
 
Giường Anh Chia Em Một Nửa
Chương 41: Thuê Phòng Và Giường Của Anh 1


Trần Ân Tứ thuận miệng hỏi:
- Hả?
Rất nhanh, Trần Ân Tứ lấy từ trong balo trên vai một bình giữ nhiệt màu hồng, đưa sang cho người thiếu niên:
- Đây.

Thiếu niên kia cúi đầu, nhìn chằm chằm bình giữ nhiệt màu hồng một chốc:
- ...Tôi 22 tuổi, không phải 3 tuổi.

Cái này là đang khịa cô trẻ trâu á?
Đáy lòng Trần Ân Tứ có chút không vui, nhưng lại nghĩ người này trong tương lai sẽ là chủ phòng của mình, liền cười ngọt ngào.

- Nhà anh có cốc nước không? Tôi có thể rót nước cho anh.

Nếu như không có cũng không sao cả, ly đánh răng cũng có thể chắp vá được...!
Thiếu niên lại ngẩng đầu, nhìn về hướng Trần Ân Tứ, lần này anh nhìn cô lâu hơn vài giây, sau đó lười nhác dựa vào cửa uể oải nói:
- Nói đi, muốn đẩy lượng tiêu thụ gì?
Trần Ân Tứ:
- ...Tôi không phải nhân viên bán hàng.

- Vậy...thợ sửa ống nước?
Trần Ân Tứ hít một hơi thật sâu, trên mặt vẫn giữ vững nụ cười ngọt ngào:
- Không, anh trai, em đến thuê nhà.

Người thiếu niên bị gọi “anh trai” (nguyên văn là "ca ca") nhếch mi, qua vài giây, mới lên tiếng:
- ...Anh trai không cho trẻ vị thành niên thuê.

Trần Ân Tứ:
- Tôi thành niên rồi! Năm nay đã 20 rồi!
- Thành niên cũng không cho thuê...!
Nói xong người thiếu niên lùi về sau hai bước, đến bước thứ ba bày ra tư thế muốn đóng cửa.

Trần Ân Tứ nhanh lẹ đạp trước một bước, dùng chân chặn cửa.

Xung quanh tiểu khu này trên đường đến đây cô rất hài lòng, vừa nãy thiếu niên kia mở cửa, cô nhìn vào nhà, sạch sẽ gọn gàng, quan trọng hơn là hợp túi tiền lại còn tiện nghi.

Cô không muốn bỏ miếng bánh ngon từ trên trời rơi xuống này, cho nên ngăn chàng thiếu niên đang đóng cửa, giây sau kéo áo thun của người ta, vô ý mở miệng:
- Anh trai, em nói thật đó, không có máy lạnh cũng không sao, không bàn, không tủ quần áo cũng chẳng sao, em chỉ muốn thuê phòng và giường anh thôi...!
Thiếu niên:
- Giường tôi?
Trần Ân Tứ thấy câu nói này không có gì sai, bèn hùng hổ:
- Ừ ừ ừ.

Người thiếu niên “chậc” một cái, hỏi:
- Tiền thuê bao nhiêu đây?

Trần Ân Tứ tưởng thiếu niên quên mất giá tiền mình đề ra, giúp anh ta nhớ một chút:
- 1800*.

( 1 tệ = 3500 vnđ, có nơi khoảng 3600.)
Thiếu niên gật đầu, chợt khom người, nhìn vào mắt Trần Ân Tứ:
- Muốn thuê giường của tôi, đằng sau thêm một con số không.

Trần Ân Tứ chớp chớp mắt, lại chớp mắt, sau đó mang tai ẩn đỏ:
- Ý em không phải thuê giường của anh, ý em là, thuê giường khác của anh...!
- Thuê giường khác của tôi, em lại thêm tiếp một con số không đằng sau.

- Không phải, ý em nói là thuê cái giường mà anh không dùng ý, không phải ý kia của anh, em...!
Trong lúc Trần Ân Tứ đỏ mặt cố gắng giải thích cho người thiếu niên, một giọng nói từ phía sau vang lên:
- Kiết ca.

Trần Ân Tứ quay đầu, nam sinh mặc áo thun đen từ thang bộ nhảy lên:
- Kiết ca, tôi quên nói với cậu, tôi tự ý cho cô gái xinh đẹp này thuê phòng phụ rồi...!
- Tôi có kêu cậu tự ý làm sao?
Người thiếu niên bị gọi Kiết ca vẻ mặt không vui.

Người thiếu niên áo đen cười cười, ôm thiếu niên kia vào phòng.

Sau cánh cửa sắt, Trần Ân Tứ loáng thoáng nghe được giọng nói cao vút từ bên trong:
- Tôi xin cậu đấy Kiết ca, cậu là ba tôi có được không?
- Kiết ca, tôi quỳ cho cậu rồi!
- ...!
Ngoài cửa sổ, trời đã buông màn đen, cửa sắt mở ra, nam sinh áo đen vui tươi chạy ra giúp Trần Ân Tứ xách hành lý vào trong:
- Anh tên Dung Dữ, em có thể gọi anh là Dung Dung, phòng ngủ phụ này là của em...và người ở cùng kia, gọi là Tần Kiết...!
⭐ Translated by YeFeiYe VietNam Fanpage|Lá Con VNFC.
 
Giường Anh Chia Em Một Nửa
Chương 42: Thuê Phòng Và Giường Của Anh 2


Cái tên quen thuộc thành công thu hút sự chú ý của Trần Ân Tứ:
- Tần Kiết?
Dung Dữ:
- Đúng rồi, Tần Kiết.

Kiết trong cô độc lẻ loi, một thân một mình...!
Tần Kiết, tên và họ y hệt vị hôn phu không biết mặt mà cô bị ép hôn.

Trần Ân Tứ nghĩ nghĩ, quay đầu hỏi:
- Tần Kiết kia, anh ta là người ở đâu vậy?
Dung Dữ vì giúp Tần Kiết che giấu thân phận đào hôn, thông minh đáp:
- Người Thượng Hải.

Trần Ân Tứ gật gật đầu, “Ồ” một tiếng, nghĩ đến cả nước người trùng họ trùng tên cũng nhiều, vì thế không hỏi thêm nữa.

Thiếu niên tên Tần Kiết kia, sạch sẽ như nhân vật thần tiên bước ra từ thế giới truyện tranh, làm sao lại có thể là cái tên công tử ăn chơi trác táng mà mẹ kế ép cô kết hôn được chứ?
Đúng là cùng họ cùng tên, nhưng hai người có sự khác biệt quá lớn rồi.

Tần Kiết ở Bắc Kinh, đào hoa lăng nhăng, tóm lại nát đến nỗi không gì cứu vớt được...!
Dung Dữ thấy Trần Ân Tứ không hỏi chuyện của Tần Kiết nữa, ấn tượng tốt với Trần Ân Tứ lại tăng thêm.

Phải biết rằng rất nhiều cô gái gặp Tần Kiết, lại chẳng thèm quan tâm tới Dung Dữ anh.

Nữ thần của anh đúng là khác người, không có một tí cảm giác gì với Tần Kiết...!
Tiếp theo Dung Dữ ân cần chân cún giới thiệu cho Trần Ân Tứ:
- Nhà vệ sinh ở đây, phòng này khá cũ, chỉ có một nhà vệ sinh thôi.

Nhà bếp ở đây...phòng ngủ phụ đồ đạc không mấy đầy đủ, em ở tạm trước đêm nay đi, mai anh tân trang lại.

Em có gì cần cứ việc lên tiếng, anh đều làm hết.

....!
Lời Dung Dữ ríu rít bên tai, Trần Ân Tứ bừng tỉnh từ trong mộng.

Giấc ngủ này của cô đúng là rất sâu, lúc tỉnh đã là chạng vạng.

Hoàng hôn buông xuống, cảnh sắc ngả về màu cam đỏ, nhàn nhạt cả bầu trời Bắc Kinh, y hệt năm năm về trước, ngày mà cô bước vào Hoa viên tiểu khu, phòng 402 ở Thượng Hải.

Trần Ân Tứ nhìn hoàng hôn ngoài cửa sổ, đờ đẫn một lát, mới ý thức được mình vừa mơ thấy chuyện cũ năm xưa, sau ngày hôm qua nói với Lâm Nhiễm: "Buông xuống, đã sớm buông xuống rồi."
Trần Ân Tứ ngồi dậy, dựa vào đầu giường, cầm lấy di động cùng danh thϊếp Tần Kiết cho mình, trầm tư trong chốc lát, nhấn mở tin nhắn, nhập số điện thoại của Tần Kiết, bắt đầu gõ chữ: “Chào anh, tôi là Trần Ân Tứ."
Trần Ân Tứ có thói quen một tin nhắn chỉ có mấy chữ, sau khi gửi đi thành công, cô liền tiếp tục gõ, kết quả còn chưa gõ xong, trên màn hình hiện lên tin nhắn của Tần Kiết: "Ừ"
Tay Trần Ân Tứ run lên, cảm thấy vài phần hơi ái muội từ tin nhắn vừa rồi.

“Anh đêm nay có thời gian không?"
“Không có.”
Trần Ân Tứ: “…”
Qua nửa phút, Trần Ân Tứ mới tiếp tục gửi tin nhắn: “Chiều mai tôi phải rời khỏi Bắc Kinh, rất có thể đến cuối tuần mới trở lại.”
Trần Ân Tứ vừa gửi tin nhắn, sau đó còn chưa kịp gõ thêm chữ nào, Tần Kiết liền gửi tin tới: “Được.”
Được? Được cái gì?
Khi Trần Ân Tứ còn nghi hoặc, tin nhắn của Tần Kiết lại tới: “Vậy cuối tuần gặp."
Anh ta đang hiểu sai ý cô sao, cô muốn hỏi xem anh ta có thể cho tài xế qua lấy xe về hay không...!
Trần Ân Tứ nhanh chóng trả lời:
"Không phải, ý là tôi có thể để tài xế liên hệ với anh không, đợi anh rảnh rồi, tài xế chạy xe qua trả anh?"
Tần Kiết: "Không thể."
Tần Kiết: "Tôi sợ em làm thủng lốp xe, muốn kiểm tra tận mắt."
⭐ Translated by YeFeiYe VietNam Fanpage|Lá Con VNFC.
 
Giường Anh Chia Em Một Nửa
Chương 43: Gặp Mặt Kiểm Tra Người


Trần Ân Tứ: “...”
Nhìn xem, cái tên cẩu này lại bắt đầu nói tiếng người ngoài hành tinh rồi.

Đáy lòng Trần Ân Tứ “hơ hơ” một tiếng, nâng tay tiếp tục gõ chữ.

...!
Ở tòa cao ốc Ngân Hà, Tần Kiết vừa đặt điện thoại xuống, đang chuẩn bị đeo tai nghe, điện thoại liền đổ chuông “ting ting”, “ting ting.”
Tần Kiết cầm điện thoại, nhìn thấy màn hình có một tá tin nhắn gửi đến.

Trần Ân Tứ: “Ai thèm chích thủng lốp xe anh?”
Trần Ân Tứ: “Anh có thể nói như thế, sao không xuất bản sách luôn đi?”
Trần Ân Tứ: “Nói được thì cứ nói nhiều một chút!”
Trần Ân Tứ: “Còn muốn giáp mặt kiểm xe, sao không nói là giáp mặt kiểm người!”
Kiểm người...!
Tần Kiết nhìn chằm chằm hai chữ này vài giây, ngón tay mới từ từ nhấn bàn phím: “Kiểm làm sao đây?”

Trần Ân Tứ: “Kiểm thế nào là kiểm thế nào?”
Trần Ân Tứ: “Đù, bà đây chỉ nói đại!”
Trần Ân Tứ: “Còn dám ăn đậu hũ của bà?”
Trần Ân Tứ: “Tạm biệt!”
Tần Kiết không trả lời tin nhắn, nhìn chằm chằm màn hình một lúc rồi đặt điện thoại xuống.

Lúc nhấc tai nghe lên, khóe mắt anh nhìn thấy cảnh sắc ngoài cửa sổ.

Theo bản năng anh quay đầu, phát hiện ánh chiều tà nhuộm bầu trời cả thành phố thành màu hồng mộng ảo.

Anh cứ thế nhớ đến nhiều năm trước, có một người đeo chiếc balo trên vai và mang chiếc vali to đến nỗi có thể nhét bản thân người kia vào, trong lúc đắm chìm dưới ánh hoàng hôn, bàn tay trắng nho nhỏ của cô gái nắm lấy vạt áo anh, gọi: “Anh trai...em chỉ muốn thuê phòng và giường anh.”
“Lão Đại?”- giọng nói của Đường Cửu từ sau lưng vang lên.

Tần Kiết thu tầm mắt.

- Lúc nãy khi kiểm tra, phát hiện có chỗ bị lỗi.

Trong lúc Đường Cửu miêu tả, Tần Kiết lại quay đầu nhìn ra ngoài cửa sổ.

Tần Kiết ngắm cảnh đêm ngoài kia một chút, sau đó quay sang bàn phím trước mặt, đem kéo lại gần, nhìn màn hình bắt đầu gõ phím.

Ước chừng khoảng mười phút, anh cầm điện thoại, nhập số của Trần Ân Tứ, lưu vào danh bạ.

Lúc đặt tên, anh nhập “Trần Ân Tứ”, sau đó xóa đi, đổi thành “Trần Hề”, qua một lúc anh lại đổi thành “Tiểu tiên nữ.”
Trước lúc đặt điện thoại xuống, anh ngẫm một lúc, trên bàn phím nhấn vài chữ, trả lời tin nhắn của “Tiểu tiên nữ”.
...!
Trần Ân Tứ trong một lúc ai oán gửi tin mắng Tần Kiết xong, đáy lòng vui vẻ ăn bữa tối.

Sáng ngày mai phải bay về nông thôn ghi hình, sau khi Trần Ân Tứ lấp đầy bụng, nhanh chóng thu dọn những thứ cần đem đi.

Thuốc, băng vệ sinh, miếng lót giày,...dọn đến cái cuối cùng, Trần Ân Tứ mới phát hiện kính áp tròng dùng một ngày của cô không còn nhiều.

Hãng Trần Ân Tứ hay dùng là do người mua hộ mua giùm.

Cô sợ mình để thêm một lúc nữa sẽ quên chuyện này, lập tức cầm điện thoại mở Wechat liên lạc với người mua hộ*: "Có đó không?"
(Nguyên văn: "代购" là những người mua hộ.

Họ là trung gian tìm và mua hàng giúp bạn.)
Qua năm phút sau, ting ting tiếng tin nhắn gửi đến, là tin nhắn từ người mua hộ:
"Xin hỏi bạn cần mua món gì?"
Trần Ân Tứ: "Như cũ, kính áp tròng dùng một ngày."
Người mua hộ: "Xin lỗi, gần đây chỉ còn kính áp tròng một tháng, loại một ngày phải chờ thêm một tháng nữa."
Loại một tháng...Trần Ân Tứ suy nghĩ, một tháng cũng tiện, cô đi show vừa hay một tuần đem theo một bộ.

Trong lúc Trần Ân Tứ suy ngẫm, người mua hộ lại nhắn đến: "Loại một tháng cũng rất tốt, bạn dùng thử đi."
Cùng lúc, màn hình cô xuất hiện thêm một tin nhắn, cô không chú ý, mở tin nhắn đó sang giao diện Wechat, cứ thế mà gửi đi hai chữ: "Ước pháo?”*.

(
 
Giường Anh Chia Em Một Nửa
Chương 44: Gặp Mặt Kiểm Tra Người 2


Sau khi nhấn gửi, Tần Kiết theo thói quen định đặt điện thoại xuống, kết quả lại hiện ra hai chữ: "Ước pháo?”.

Tần Kiết: “......”
Anh còn chưa hết khϊếp sợ với hai chữ này, lại tiếp tục gửi đến ba chữ: “Bao nhiêu tiền?”
Tần Kiết: “...............”
Nửa phút sau, Tần Kiết ném điện thoại xuống, tiếp tục làm tổ trên ghế gõ bàn phím máy tính.

Gõ gõ, anh lại nhìn lên điện thoại, ánh mắt nhìn chăm chú mấy giây, sau đó Tần Kiết cầm điện thoại, lại xem đoạn tin nhắn ngắn kia.

Tiểu tiên nữ: “Ước pháo?”
Tiểu tiên nữ: “Bao nhiêu tiền?”
Chờ đến lúc anh dời lực chú ý sang màn hình máy tính, trong não anh vấn đề công việc cần giải quyết giống như cháo lỏng, hồ nhão, toàn bộ không biết nên làm gì.

Được lắm, cô gái nhỏ so với trước kia lợi hại hơn biết bao nhiêu, còn học được cách đùa giỡn anh.

Qua một lúc, Tần Kiết cười lên một cái, cầm điện thoại, từ từ trả lời tin nhắn cho cô.

...!
Trần Ân Tứ vừa bồn chồn lo lắng sao người mua hộ còn chưa trả lời Wechat, vừa xếp đồ vào vali.

Đến khi cô dọn xong vali, điện thoại ting ting, cô nhanh chóng cầm lên, phát hiện có mấy cái tin nhắn chưa xem.

Sau khi nhấn vào, Trần Ân Tứ nhìn màn hình, chớp mắt, chớp chớp mắt.

Sau đó dùng sức xoa xoa mắt, khẳng định mình không xem nhầm, cô giương tay ném điện thoại, ra khỏi phòng thay đồ.

Trần Ân Tứ cứ nghĩ, lần nói xấu bị Tần Kiết bắt tại trận ở tạp chí Feng đã là lần nhục nhã nhất cuộc đời cô, nhưng lái xe chở người ta về tối hôm qua, lại càng nhục nhã hơn.

Cứ ngỡ đã là đỉnh điểm, nhưng mà đời ai mà biết núi này cao sẽ còn có núi kia cao hơn...!mới đây trình độ nhục nhã của cô lại nâng lên một tầng cao mới.

Trần Ân Tứ hít sâu, thở ra, lại hít sâu rồi thở ra, rồi từ từ bắt lại cái điện thoại vừa ném ngay trước mặt, hơi thở bình ổn, ngón tay run rẩy nhấn vào màn hình lần nữa mở Wechat lên.

Tên cẩu Tần gia: “Một tuần gần đây đều không rảnh, vì vậy tuần sau gặp.”
Trần Ân Tứ: “Ước pháo?”
Trần Ân Tứ: “Bao nhiêu tiền?”

Tên cẩu Tần gia: “Em muốn bao nhiêu tiền?”
Tên cẩu Tần gia: “Dựa theo giá trong lòng em đưa ra.”
Tên cẩu Tần gia: “Xem em là "khách quen", anh có thể giảm hai mươi phần trăm.”
“Khách quen” - hai từ này bị Tên cẩu Tần gia thêm dấu đặc biệt.

Tên cẩu Tần gia: “Bao theo tháng giảm 30 phần trăm, bao theo quý giảm 40 phần trăm, bao theo năm giảm 50 phần trăm.”
Tên cẩu Tần gia: “Bao trước bán sau.”
Trần Ân Tứ cảm thấy bên tai mình như có tám trăm chiếc xe lửa nhỏ chạy.

Ngại, quá ngại.

Nhục, quá nhục rồi.

Cái quan trọng là, Tên cẩu Tần gia gửi tin đầu, thế mà còn thuận nước đẩy thuyền nhắn thêm mấy câu này.

Trần Ân Tứ lại lần nữa vứt điện thoại rồi đi ra ngoài.

Cô vò đầu bứt tóc, lăn vài vòng trên tấm thảm lông xù, sau đó vùi mình vào tủ quần áo, qua một lúc, cô lại đâm thẳng vào phòng tắm.

Sau đó, cô nằm trên nền đất lạnh, mắt không còn gì lưu luyến nhìn trần nhà, trống rỗng như người đã mất.

⭐ Translated by YeFeiYe VietNam Fanpage|Lá Con VNFC.
 
Giường Anh Chia Em Một Nửa
Chương 45: Bạn Gái Hiện Tại Của Tần Kiết


Cô hi vọng thời gian có thể quay về...!
Hi vọng cũng chỉ là hi vọng.

Đoạn tin nhắn chỉnh tề trên điện thoại của cô, cho dù cô không muốn đối mặt nhưng họa do mình gây ra thì cũng phải do bản thân thu dọn.

Trần Ân Tứ lần nữa nhặt điện thoại về, vốn dĩ tai cô đã bớt đỏ, nhưng sau khi thấy dòng tin nhắn kia, hai tai lại lần nữa đỏ bừng.

Cô sợ mình tiếp tục rước thêm nhục như vừa rồi, lần này đánh từng chữ một ra:
“Tôi gửi tin nhắn bị sai, bàn phím có độc, chữ tôi muốn đánh là "dùng một tháng rồi bỏ", không biết tại sao chữ kia lại ở vị trí đầu tiên."
Trần Ân Tứ kiểm tra thêm một lần nữa, chắc chắn bản thân không viết sai chữ nào mới nhấn gửi đi.

Cô sợ Tần Kiết không tin, lại chụp màn hình tin nhắn trò chuyện với người mua hộ, sau đó gửi sang cho Tần Kiết.

“Nhìn thấy chưa, tôi đang cần mua gấp kính áp tròng....”
Lời này Trần Ân Tứ chưa gõ xong, điện thoại trong tay rung lên, là tin nhắn Tần Kiết trả lời.

Tên cẩu Tần gia: “Chữ thường dùng sẽ được xếp ở vị trí đầu tiên.”
Trần Ân Tứ vẫn chưa phản ứng được câu này của Tần Kiết có ý gì, tin mới từ Tần Kiết lại gửi tới.

Tần Kiết gửi ảnh chụp màn hình điện thoại của mình sang.

Nội dung ảnh là giao diện nhắn tin của hai người, phía trên bàn phím hiện chữ phiên âm: "Yue.pao" (Mời quay về chương trước.)
Bên dưới là chữ Hán, chữ đầu tiên hiện lên là "càng chạy".

Trần Ân Tứ hiểu ngay ý của Tần Kiết.

Anh ta đang nói bóng gió rằng cô hay sử dụng hai chữ “ước pháo".

Tên Cẩu này đúng là biết cách nói chuyện thật...!
Trần Ân Tứ dùng lực xóa chữ, xem như mình chưa từng đánh câu kia, chẳng thèm trả lời tin nhắn của Tần Kiết.

...!
Tần Kiết cầm điện thoại, đợi một lúc, thấy lâu như vậy vẫn chưa nhận được tin từ Trần Ân Tứ, môi nhịn không được câu lên.

Cô gái nhỏ bị anh chọc đến nỗi không thèm quan tâm anh rồi?
Tần Kiết rũ mi mắt, lại cười một chút.

Anh nhìn chăm chăm trên màn hình hiện “Tiểu tiên nữ”, sau đó nhấn vào, đổi “Tiểu tiên nữ” thành “Làm Tinh*”.

("Làm Tinh": ý là làm tiểu yêu tinh, cũng là cách ví von của việc muốn chết.)
Cô gái nhỏ tiểu yêu tinh đúng là lúc nào cũng tự muốn tìm đường chết.

...!
Trần Ân Tứ sau khi vào tổ tiết mục thì sáu giờ rời giường, mười hai giờ tối mới tan việc.

Ngày nào cũng bận ghi hình, cô căn bản chẳng có thời gian quan tâm Tần Kiết, đoạn tin nhắn làm cho lòng cô có bóng ma tâm lí cũng bị dẹp xuống.

Chớp mắt đã đến thứ sáu, còn hai ngày nữa là kết thúc tuần ghi hình thứ hai.

Thứ năm tan có chút sớm, sau khi Trần Ân Tứ tắm xong, nhìn thấy Lục Tinh nằm ngon lành trên giường nghịch điện thoại:
- Tớ tắm xong rồi, cậu mau đi tắm đi.

- Được rồi, đi ngay đây.

- Miệng thì nói thế, nhưng ánh mắt không rời khỏi điện thoại trong tay:
- Trời ụ? Lâm Tĩnh Xu và Tần Kiết ở bên nhau á?
Trần Ân Tứ đối diện gương đang nghiêm túc thoa kem dưỡng da, nghe được lời của Lục Tinh, ngẩng đầu nhìn Lục Tinh từ trong gương.

Lục Tinh:
- Hình như bạn gái hiện tại của Tần Kiết là Lâm Tĩnh Xu.

Áo hoodie của cả hai giống nhau, đến nỗi đồng hồ cũng y hệt...!Trời ụ, đồng hồ thật sự giống nhau luôn.

Đồng hồ này là loại đặt riêng, Lâm Tĩnh Xu đeo thật nghĩa là họ rất thân đó, nếu như không thân thì sẽ không như thế đâu...!
Trần Ân Tứ vừa vỗ mặt để kem dưỡng thẩm thấu, một bên lại vô tình đến trước mặt Lục Tinh, lơ đãng nhìn màn hình điện thoại của cô ấy.

Chỉ là nhìn lướt, cô nhận ra ngay tấm hình Lâm Tĩnh Xu chụp trên thảm đỏ, chiếc đồng hồ trên tay cô ta với chiếc đồng hồ của Tần Kiết là một.
 
Giường Anh Chia Em Một Nửa
Chương 46: Bạn Gái Hiện Tại Của Tần Kiết 2


- Còn có người chụp được họ người trước người sau vào hội sở 101.

Đêm đó cả hai đều không rời hội sở, mà ngày hôm sau lúc Lâm Tĩnh Xu tham gia hoạt động, đồng hồ của Lâm Tĩnh Xu là nó.

Vì vậy, đêm hôm trước hai người họ ở chung?
Khuôn mặt nhỏ nhắn lạnh nhạt của Trần Ân Tứ nhìn màn hình Lục Tinh không hề chớp mắt.

Nhìn một lúc lâu, khi nghe được hai chữ “ở chung”, môi cô có chút trề lộ ra nụ cười lạnh, chỉ Lâm Tĩnh Xu trên màn hình, lên tiếng nói:
- Cậu nhìn xem, cái mũi này lại làm thêm một lần nhỉ? Còn chưa khôi phục, lại đập tiền vào tiếp...!Còn khuôn mặt này, quên hút mỡ rồi à? Hay do chích ít quá nên nó bự thế này?
- À, còn nhân viên Photoshop nữa, chỉnh cho cô ta gì mà thành ra như vậy...!
Lục Tinh nghe Trần Ân Tứ vừa dập vừa khịa đến nỗi cười không nhịn được:
- Được được được rồi, cậu đừng nói nữa, lo mà dưỡng da của cậu đi.

Trần Ân Tứ xoay người, vừa về đến trước gương.

- ...hot search Weibo này lên top nhanh thật.

Có thể nhìn ra được, đề tài Lâm Tĩnh Xu và Tần Kiết yêu đương chưa biết thực hư ra sao này, chắc chắn sẽ lên top một...!
Từ “một” của Lục Tinh còn chưa nói xong, Trần Ân Tứ trên bàn lia ánh mắt sang Lục Tinh, táp vào cô ấy:
- Lục Tinh Tinh, xin mời cô cút vào tắm rửa có được không, đợi thêm chút nữa chẳng có nước nóng đâu!
- Được được, đi ngay.

Lục Tinh quăng điện thoại chạy vào nhà tắm.

Ánh mắt Trần Ân Tứ lướt về chiếc điện thoại trên giường của Lục Tinh, lúc nhìn gương ánh mắt càng lạnh càng nhạt.

Trần Ân Tứ sau khi dưỡng da xong vừa ngồi lên giường, muốn lấy điện thoại xem Weibo, Lục Tinh từ trong phòng tắm bước ra:
- Nước ở nông thôn thật là lúc nóng lúc lạnh...!
Ngón tay Trần Ân Tứ từ Weibo hạ xuống nhấn vào Wechat.

Lòng cô trống rỗng cứ thế mà lướt tin vòng bạn bè đăng, Lục Tinh bên kia bọc đầu thành cái mũ, đặt chân trên giường, bắt đầu lướt Weibo.

- Ế? Sao tin của Lâm Tĩnh Xu và Tần Kiết mất tiêu rồi...!Cái này không đúng với tác phong trước giờ của Lâm Tĩnh Xu.

Cô ta chỉ cần độ nóng, cho dù là minh tinh cực hot cô ta cũng đánh rớt xuống top ba.

Trần Ân Tứ không lên tiếng, tiếp tục lướt, cứ thế mà lướt.

- Tớ biết rồi, chuyện này là thật nên áp lực độ nóng rất cao, hai người họ chắc không muốn công khai.

Có lẽ do vừa hay bị phóng viên chụp được.

Lục Tinh lấy sự chuyên nghiệp của người đại diện, phân tích rõ ràng, sau đó nhìn sang Trần Ân Tứ:
- Ân Ân, cậu...và Tần Kiết, thật sự không còn khả năng sao? Tớ rất muốn để hai người thành một đôi, ngay cả tên cp tớ cũng đặt luôn rồi, gọi là cp bắt cóc...!
Trần Ân Tứ nhướng mày, khuôn mặt ghét bỏ:
- Bắt cóc?
- Đúng, có phải rất tuyệt không?
Lục Tinh vừa nói vừa ghé vào giường để mặt sát Trần Ân Tứ:
- Ân Ân, Nếu như, tớ nói, nếu như Lâm Tĩnh Xu và Tần Kiết là thật...cậu định tính như thế nào?
Trần Ân Tứ mang vẻ mặt kì quái nhìn Lục Tinh.

- Tinh Tinh, cậu bị sốt hả?
- Tớ không có, cậu trả lời nhanh đi!
- Cái này có gì hay để trả lời, còn phải làm sao? Chúc họ...!trăm năm hoà hợp đó!
 
Giường Anh Chia Em Một Nửa
Chương 47: Trên Người Cô Ấy Có Nhiều Bí Ẩn


Lục Tinh “Ách” một tiếng.

Trần Ân Tứ chuyển chủ đề:
- Được rồi, mau đi sấy tóc đi, cẩn thận không cảm bây giờ.

Đợi tới khi Lục Tinh sấy tóc, dưỡng da xong xuôi, Trần Ân Tứ nằm trên giường đã ngủ rồi.

Lục Tinh cố gắng bước nhẹ, động tác chậm rãi tắt đèn, nằm xuống bên giường còn lại.

Bởi vì quay ở nông thôn, điều kiện có chút tệ, cô và Trần Ân Tứ ngủ chung một giường, nằm trên giường không tính là lớn.

Tấm trải giường rất cứng, sau khi ngủ một đêm lưng liền bị đau.

Mặc dù đã là tuần thứ hai rồi nhưng cô vẫn chưa thể thích nghi.

Nhưng Trần Ân Tứ lại rất lạ, không hề kêu ca một tiếng giường cứng...!
Mặc dù là quay chương trình nhưng vì để mọi người thấy được độ chân thực, tổ tiết mục rất khổ.

Nghĩ lại, hai lần ghi hình này cộng lại cũng mười hai ngày, Trần Ân Tứ hình như...trước giờ chưa hề la một tiếng.

Lục Tinh nghĩ, quay đầu nhìn Trần Ân Tứ đang yên lặng ngủ.

Có đôi khi cô cảm thấy con người xinh đẹp đến mức khó tin này tựa như thiên kim tiểu thư xuất thân từ gia tộc giàu có, có khi cô lại thấy cô gái này giống như người sinh ra ở dưới đáy xã hội, lăn lộn mà lớn.

Tóm lại, trên người cô ấy có rất nhiều bí ẩn.

Không lâu sau, Lục Tinh hô hấp đều đều.

Người đang “ngủ” bên cạnh - Trần Ân Tứ từ từ mở mắt
Cô âm thầm cầm điện thoại, chỉnh độ sáng màn hình đến mức thấp nhất, sau đó đăng nhập Weibo.

Giống với lời nói của Lục Tinh, trên mục hot search không hề thấy tin yêu đương của Lâm Tĩnh Xu và Tần Kiết.

Cô trực tiếp vào thanh tìm kiếm, nhập từ khoá mà mình muốn tìm.

Tai tiếng của Tần Kiết và Lâm Tĩnh Xu nhảy ra trong nháy mắt.

Lúc nãy xem trong điện thoại của Lục Tinh cô không nhìn kỹ, giờ thấy kĩ hơn rồi, cô lướt đến tấm ảnh cuối cùng bên dưới, thấy Tần Kiết và Lâm Tĩnh Xu một trước một sau vào hội sở 101, trên mặt hai người đều treo nụ cười.

Còn có đồng hồ Lâm Tĩnh Xu đeo...cô phóng lên rất lớn, càng thêm khẳng định đó là đồng hồ của Tần Kiết.

Thật không ngờ anh ta sớm đã có người yêu rồi.

Không ngờ đến năm đó hai người còn chưa chia tay, liền cầm theo chìa khoá phòng ở chung với nữ minh tinh khác.

Mấy ngày trước lúc cô về Bắc Kinh, trong quán cà phê ngoài trời ở spa gặp Lâm Tĩnh Xu, còn nói Lâm Tĩnh Xu có dâng đến cửa Tần Kiết cũng chẳng thèm.

Vừa qua có mấy ngày, mặt của cô bị tát đến sưng luôn rồi.

Tên cẩu này do trời phái xuống để hành hạ Trần Ân Tứ cô sao?
Trần Ân Tứ mạc danh có chút táo bạo, cô nhịn cơn giận mở xem phần bình luận trên Weibo, phát hiện bình luận hot nhất có liên quan đến cô.

“Nếu Tần Kiết và Lâm Tĩnh Xu bên nhau, tôi đồng ý! Lâm Tĩnh Xu nơi nào cũng tốt hơn con nhỏ nữ cường Trần Ân Tứ kia!”
“Lầu trên, nói đúng, Lâm Tĩnh Xu pk Trần Ân Tứ, Lâm Tĩnh Xu thắng chắc!”
“Xin đừng lấy Tĩnh Xu đấu với Trần Ân Tứ, một người là giao tế hoa còn người kia là tình đầu quốc dân...quá tội cho Tĩnh Xu nhà chúng tôi rồi có hiểu không?”
“...”
Đầu Trần Ân Tứ đang nóng hừng hực, cháy đến điên cuồng.

Cô sợ mình còn xem tiếp sẽ không thể khống chế bản thân dùng nick chính đi mắng mấy anh hùng bàn phím ngu ngốc.

Cô áp chế sự giận dữ, quay về tường Weibo chính của mình.

Sau khi cô đăng liên tiếp ba bài giận dỗi Tần Kiết, cô không đăng Weibo nữa.

Cái dòng “Đừng hỏi tôi vì sao! Có một câu, Trần Gia tôi, ngựa tốt không quay đầu ăn cỏ sau lưng!” đăng lên, lượt bình luận của cô cao nhất từ trước đến giờ.

Trần Ân Tứ rối rắm ba giây, không nhịn được nhấn vào xem.

“Tôi cảm ơn cả nhà cô, xin cô hãy nhớ kĩ lời của mình, cả đời đừng quay lại!”
“Đúng là không cần liêm sỉ, đeo bám nam thần để tăng độ hot.”
“Trần Ân Tứ đang tỏ vẻ lạnh lùng à chỉ có thể như thế thôi á?”
“Ngựa tốt không quay đầu ăn cỏ? Cứ cho là cô ăn, thì phải xem mình có xứng hay không?”
“Cô đừng có mà phô dâʍ, đến chỗ nam thần để cọ nhiệt!"
“Trần Gia? Mẹ nó, Trần gà* mới đúng.”
(Bên đó hay dùng từ “Gà” để chỉ những cô gái bán bông.)
“...”
 
Giường Anh Chia Em Một Nửa
Chương 48: Trên Người Cô Ấy Có Nhiều Bí Ẩn 2


Trong các bình luận nổi nhất là câu: “Mọi người đừng mắng con người mặt silicon này, cô ta chỉ đến để bám theo nam thần lấy độ nổi thôi.

Mọi người xem cả nửa năm rồi cũng chẳng có tung tích gì, bây giờ dựa vào nam thần của chúng ta, bao nhiều lần được lên hot search."
Trừ những bình luận từ hôm đó, hôm nay cũng có rất nhiều bình luận mới.

“Trần Gà, khi cô thấy tin của Tần Kiết và Lâm Tĩnh Xu, tôi biết chắc cô rất muốn ngựa tốt quay đầu ăn cỏ đúng không? Cũng chẳng có cơ hội đâu, tôi yên tâm rồi.”
“Gà là ý chỉ kĩ nữ sao?”
“Có hiểu thì cũng đừng nói lớn” (Đằng sau là icon bắt tay.)
“....”
Cả khuôn mặt nhỏ nhắn của Trần Ân Tứ như đóng băng, khí lạnh trùng trùng.

Trong đêm cô hít thở cực sâu, cũng không thể áp được cơn tức này.

Tên cẩu đó quen bạn gái mới thì quen đi, thế nào lại kéo cô vào mà mắng?
Còn mắng cô mặt silicon? Không biết Trần Gia cô dựa vào mặt này mà nổi sao?
Nói tới nói lui đều là lỗi của tên mắm kia.

Lúc đầu cô bị dân mạng mắng mười ngày, mất hết toàn bộ thông cáo còn chưa đủ? Giờ có người yêu mới, lại bay vào mắng cô?
Cơn giận này, Trần gia cô nhịn không nổi, biến thành Trần khí cầu.

Khuôn mặt nhỏ của Trần Ân Tứ lạnh lẽo, hít sâu một lúc, lại nhớ ra một cái Weibo.

Weibo đó là lúc cô và Tần Kiết ở bên nhau, cô ép anh đăng kí, tên là: "Hội Trưởng Fan Club Toàn Cầu Của Trần Ân Tứ."
Đương nhiên cái tên hay ho này cũng là do cô nghĩ ra.

Lúc Tần Kiết đăng kí Weibo cô có nói với Tần Kiết, cái Weibo này chỉ được chia sẻ những tin liên quan đến cô, và cũng chỉ được like những bài liên quan đến cô, tất nhiên là chỉ những chuyện tốt rồi.

Lúc viết tiểu sử Weibo, cô cũng nghĩ giúp anh luôn: “Em cùng Ngân Hà đều đem cất giấu, quãng đời còn lại bên Nhím mãi không rời."
Trong lúc Trần Ân Tứ nhớ lại, cô đã bấm tìm kiếm rồi.

Sau khi cô và Tần Kiết chia tay, cô đã huỷ theo dõi Weibo này.

Về sau, khi cô ngã từ trên cao xuống cũng không còn ai la hét: "Quãng đời còn lại bên Nhím mãi không rời."
Trần Ân Tứ cứ ngỡ Weibo này đã bị gỡ từ lâu, không nghĩ tới Weibo lại vẫn còn.

Tên vẫn như cũ: “Hội Trưởng Fan Club Toàn Cầu Của Trần Ân Tứ”, ảnh đại diện cũng không đổi, đó là tấm ảnh năm đó cô thích nhất.

Nội dung trong Weibo, chưa hề bị xóa.

Lướt xuống, tất cả đều là———
"Em cùng Ngân Hà đều đem cất giấu, quãng đời còn lại bên Nhím mãi không rời."
⭐ Translated by YeFeiYe VietNam Fanpage|Lá Con VNFC.
 
Giường Anh Chia Em Một Nửa
Chương 49: Hội Fan Club Toàn Cầu Của Trần Ân Tứ


Có điều thời gian của bài đăng cuối cùng là vào năm năm trước, trước ngày cô và anh chia tay một ngày.

Nói vậy, anh ta giống cô, sau khi chia tay cũng không quan tâm tài khoản Weibo này sao?

Tài khoản Weibo này là dùng chứng minh thư của Tần Kiết để đăng kí.

Lúc đầu Tần Kiết có dùng qua vài tháng, tuy rằng là bị cô ép nhưng cũng được tính là của Tần Kiết...!
Tên cẩu kia để cô nhận biết bao nhiêu nỗi đau, vừa hay cô không có chỗ để xả cơn tức, dù sao anh ta cũng không đăng nhập Weibo này...!

Nghĩ xong, Trần Ân Tứ nhanh chóng đổi sang tài khoản phụ, bắt đầu gửi tin khủ.ng bố vào nick "Hội Trưởng Fan Club Toàn Cầu Của Trần Ân Tứ".

"Tần Cẩu, tao không thích lòng vòng, tao thích nhanh gọn, tao hi vọng mày sớm chết đi."
"Tao trước giờ không mắng người, bởi vì đối tượng tao mắng không phải là người ( mặt cười.
 
Giường Anh Chia Em Một Nửa
Chương 50: Hội Fan Club Toàn Cầu Của Trần Ân Tứ 2


Sao cô lại đánh hai chữ "Tần Cầu" chứ?
Không đúng, phải là Tần Cẩu sao lại đăng nhập Weibo?
Chiếu theo kịch bản thì Weibo này không phải đã bị bỏ vào năm năm trước rồi sao?
Cô cũng chẳng phải chưa từng mắng qua người khác, nhưng sao lần nào mắng Tần Cẩu đều bị Tần Cẩu chỉnh ngay tại trận thế này?
Ba mươi giây sau, Trần Ân Tứ nhanh chóng đăng xuất thành công khỏi Weibo.

Cuộc đời lần đầu tiên khoác áo nhỏ giả dạng đi mắng Tần Cẩu, kết quả bị Tần Cẩu lột ngay tại trận...!
Trần Ân Tứ càng nghĩ càng không cam tâm, cô không thể vì thế mà sợ Tần Cẩu.

Cô bị tên này mắng mà tức giận nên dù sao cũng phải nghĩ cách đòi lại công bằng.

Cô nằm trên giường, lăn qua lăn lại một lúc, đột nhiên nghĩ ra gì đó, lại lần nữa cầm điện thoại.

Thử dán số điện thoại Tần Kiết vào nơi tìm kiếm trên Wechat, kết quả cô tìm được Wechat của Tần Kiết thật.

Trần Ân Tứ gặm gặm ngón tay, nhanh chóng đăng xuất khỏi Wechat hiện tại, tạo một tài khoản mới.

Nick Wechat chính của cô dùng số điện thoại công việc đăng kí, số điện thoại công việc kia khi đổ chuông Lục Tinh sẽ là người nhận.

Vì vậy lúc đăng nhập nick phụ, cô dùng số của mình.

Đăng nhập xong, Trần Ân Tứ còn lên mạng tìm hình ảnh chân dung văn nghệ làm ảnh đại diện, lấy một cái tên nghe rất hay: "Tiểu Tiên Nữ Của Bạn."
Chắc chắn mình không còn vấn đề gì Trần Ân Tứ mới vào phần tìm kiếm bạn bè, nhập số điện thoại của Tần Kiết.

Trong tin nhắn gửi lời mời kết bạn, Trần Ân Tứ đánh một hàng chữ: "Anh trai ơi, có thể kết bạn Wechat với em không?" rồi gửi đi.

Trần Ân Tứ nhẫn nại đợi mất ba phút, thấy Tần Kiết vẫn chưa trả lời, lại lần nữa gửi lời mời kết bạn.

"Anh trai nhỏ, danh sách bạn bè của em thiếu một người là anh."
Lại chờ thêm ba phút, Trần Ân Tứ tiếp tục gửi lời mời kết bạn Wechat cho Tần Kiết: "Anh Trai ơi..."
Đằng sau thêm một chuỗi icon khuôn mặt đáng thương.

Trong lúc Trần Ân Tứ cứ ngỡ Tần Kiết sẽ cho mình ăn bơ thì cô nhận được một tin nhắn chấp nhận kết bạn của Tần Kiết.

Tiểu Tiên Nữ Của Bạn: "Anh trai nhỏ, em có thể hỏi anh một vấn đề không?"
Không ai quan tâm cô.

Ba mươi giây sau, Trần Ân Tứ cứ thế tiếp tục đánh chữ.

Tiểu Tiên Nữ Của Bạn: "Anh trai ơi, anh không trả lời em, em xem như là anh đồng ý nha."
Tiểu Tiên Nữ Của Bạn: "Anh trai ơi, nếu một ngày anh thức dậy."
Tiểu Tiên Nữ Của Bạn: " Anh phát hiện mình đang ở trong một căn phòng màu đỏ."
Tiểu Tiên Nữ Của Bạn: "Căn phòng đó không có cửa sổ, không có cửa ra vào."
Tiểu Tiên Nữ Của Bạn: "Anh có biết đó là ở đâu không?"
Đợi hơn một phút, Tần Kiết trả lời: "?"
Trần Ân Tứ sớm đã chuẩn bị xong câu trả lời, dùng sức gõ lên màn hình, viết ra.

Tiểu Tiên Nữ Của Bạn: "Ở trong đáy huyệŧ của em."
Gửi xong tin nhắn cuối cùng, Trần Ân Tứ không chờ Tần Kiết trả lời, trực tiếp huỷ kết bạn với người ta, rồi rời khỏi tài khoản phụ "Tiểu Tiên Nữ Của Bạn" vừa dùng, đăng nhập vào tài khoản chính "Trần Ân Tứ".

Cuối cùng cũng đánh xong một trận, tâm tình Trần Ân Tứ rốt cuộc trở nên thông thuận, thậm chí còn có tâm trạng đi suy nghĩ cảm xúc của Tần Kiết khi thấy mấy chữ "Ở trong đáy huyệŧ của em".

Nhất định sẽ là mây đen u ám, môi run bần bật, giận đến muốn gϊếŧ người.

Tâm tình Trần Ân Tứ như sau cơn mưa trời lại sáng.

Biết anh giận, em sẽ rất vui...!

Trần Ân Tứ vừa buông điện thoại, chuẩn bị đi ngủ, kết quả màn hình lại sáng lên.

Tần Kiết gửi đến hai tin nhắn, là hai bức ảnh phân biệt.

Tấm đầu tiên là khi anh dùng Wechat Tần Kiết, tìm số điện thoại của cô.

Tấm thứ hai, sau khi anh tìm số điện thoại, xuất hiện tài khoản tên là: "Tiểu Tiên Nữ Của Bạn."
Chờ Trần Ân Tứ xem xong hai tin nhắn, Tần Kiết gửi một đoạn tin nho nhỏ.

Tên Cẩu Tần Gia: "Lần sau đăng kí nick phụ chửi người, nhớ tăng cường bảo mật không để người khác tra ra số biết chưa?"
Tên Cẩu Tần Gia: "Chơi đủ chưa?"
Tên Cẩu Tần Gia: "Nếu chơi chưa đủ, tôi vẫn còn một tài khoản QQ."
Tên Cẩu Tần Gia: "Số tài khoản trước giờ vẫn vậy chưa từng đổi, em có thể tới chơi thêm một lần."
 
Giường Anh Chia Em Một Nửa
Chương 51: Trong Giai Đoạn Yêu Đương Cuồng Nhiệt Cmn Cút Đi


"..."
Trần Ân Tứ cực kì nghi ngờ nhân sinh mà chà xát màn hình điện thoại.

Khi chắc chắn đoạn tin nhắn đó của Tần Kiết tồn tại, cô hận không thể một nhát đập nứt đầu trên tường.

Có cần phải yếu thế đến như vậy không?
Hai lần ngụy trang, hai lần rớt đài...!
Trần Ân Tứ ở trong chăn dùng sức đạp chân, nghĩ đến Tần Kiết đầu bên kia chắc chắn đang dương dương tự đắc, ngực bắt đầu âm ỉ nổi giận.

Đã như thế này rồi, cô không cần phải sợ nữa...!
Giây sau, Trần Ân Tứ mở khóa màn hình, bắt đầu gõ tin nhắn.

______________________
Cao ốc Ngân Hà, cũng sắp mười một giờ khuya rồi, phòng thí nghiệm vẫn sáng đèn như cũ.

Từ một giờ trưa ngồi trước bàn máy tính, trừ hai lần đi vệ sinh, ngón tay Tần Kiết không hề rời bàn phím.

Tần Kiết vừa dừng một lúc, lần này sau khi bước ra từ nhà vệ sinh, bụng mới bắt đầu thấy đói.

Từ ngày anh chọn công việc này ăn cơm đều không theo giờ giấc, cả ngày bận rộn không ăn gì là chuyện bình thường.

Đừng nói đến việc ăn uống kén cá chọn canh, trừ khi bị bắt phải đưa ý kiến, còn lại miễn no là được.

Từ quầy dự trữ thức ăn, Tần Kiết lấy ra một hộp mì gói.

Sau khi mở ra, đổ gia vị vào hộp, chế nước sôi, anh ngồi nghỉ ngơi trên ghế sofa, cũng chẳng thèm quan tâm đến việc mì đã nở hay chưa, cứ trực tiếp dùng nĩa xoay mì trong hộp bỏ vào miệng.

Năm phút sau, Tần Kiết giải quyết xong hộp mì.

Khi anh đang chuẩn bị đứng dậy, ném hộp không và nĩa để quay lại bàn máy tính, Dung Dữ chạy sang:
- Kiết Gia, cậu lại lên hot search Weibo này...!
Mặt Tần Kiết vẫn lạnh nhạt như cũ.

Chút thời gian của anh ngủ còn chẳng đủ, hơi đâu lo mấy chuyện giải trí.

Dung Dữ:
- Nhưng lần này không phải cậu một mình lên hot search, cũng
chẳng phải lên chung với Trần Gia mà lên chung với...Lâm Tĩnh Xu.

Tần Kiết đang chuẩn bị đứng dậy, hơi ngẩng đầu nhìn về hướng Dung Dữ:
- Lâm......gì cơ?
Dung Dữ vừa nhắc cái tên đó trong ba giây, Tần Kiết đã quên rồi.

Dung Dữ:
- Lâm Tĩnh Xu - nữ chính trong bộ phim hôm trước công ty chúng ta tổ chức xem phim điện ảnh đó.

Tần Kiết phản ứng một chút:

- Cái bộ phim nát mà chiếu 116 phút tôi ngủ hết 115 phút 60 giây?
Dung Dữ:
- ...Đúng vậy, cái bộ mà cậu lăn ra ngủ ngon lành ấy.

Nữ chính của bộ đó nói đang yêu đương cuồng nhiệt với cậu...!
Tần Kiết cứ ngỡ mình nghe sai:
- Trong giai đoạn gì?
- Giai đoạn yêu đương cuồng nhiệt...!
Dung Dữ cầm điện thoại đưa sang cho Tần Kiết,
- Cậu tự xem đi...không biết tên nào chụp hai người cùng vào hội sở 101, còn soi được đồng hồ của hai người...!
Tần Kiết không nói gì, cúi đầu tỉ mỉ xem bài báo lá cải một lần.

Chỉ ngắn ngủi nửa phút, anh đã hiểu rõ chuyện này.

Đúng là hôm qua anh có vào hội sở 101 để gặp cô Tần Nam.

Cô anh là chủ công ty truyền thông Thần Quang, đúng lúc đang nói đến việc đầu tư phim điện ảnh, ở đó có vài người, anh cũng chẳng chú ý ai với ai...!
Anh uống một chút rượu với người cô đã lâu không gặp, cũng ngủ luôn ở hội sở 101, ngày hôm sau liền nhanh chóng rời khỏi.

Anh không để ý đến việc mình đánh rơi đồng hồ.

Cho đến khi Trương tổng của Thần Hoa Truyền Thông gọi sang, anh mới biết hôm qua mình để quên đồng hồ trên bồn rửa tay.

Còn việc vì sao đồng hồ của anh nằm trong tay diễn viên của Trương tổng, việc này phải hỏi Trương tổng rồi.

Tần Kiết vừa lướt điện thoại của mình, vừa trả lại điện thoại của Dung Dữ, nói:
- Trong giai đoạn yêu đương cuồng nhiệt, CMN cút đi.

Tần Kiết cầm điện thoại, không nói nửa lời, biểu cảm nhàn nhạt nghe Trương tổng liên tục xin lỗi.

"Thật sự rất xin lỗi, Ngài Tần, đều do tôi tắc trách, không dặn dò nghệ sĩ của mình đó là đồng hồ của ngài, cô ấy tưởng là của tôi nên đã đeo đi rồi.

Bây giờ tôi đang cho người gỡ tin trên hot search.

Đây chỉ là một sự hiểu lầm, Tần tiên sinh.

Nói như thế nào cũng do lỗi của tôi, lần sau tôi làm chủ, mời ngài bữa cơm để xin lỗi đàng hoàng..."
Tần Kiết lạnh lùng đánh gãy lời Trương tổng: "Khỏi cần, tôi sợ lần sau ngài mời tôi, không phải đang yêu đương cuồng nhiệt với nghệ sĩ nhà ngài mà biến thành yêu đương cuồng nhiệt với ngài."
 
Giường Anh Chia Em Một Nửa
Chương 52: Trong Giai Đoạn Yêu Đương Cuồng Nhiệt Cmn Cút Đi 2


"Ngài Tần, tôi là đàn ông, làm sao có thể yêu đương cuồng nhiệt với ngài đây..."
Trương tổng bên đầu kia điện thoại cười ngượng: "Ngài Tần, ngài đừng để trong lòng..."
Tần Kiết lại lần nữa đánh gãy lời Trương tổng: "Vẫn làm ngài thất vọng rồi, khi đã vào lòng tôi thì khóa chết ra cũng không được."
Trương tổng liên tục bị nghẹn họng hai lần, vẫn tìm cách lươn lẹo vụ lần này.

Có điều Tần Kiết lười nói nhảm với Trương tổng: "Nếu người đâm thọt là nghệ sĩ nhà ông thì để nghệ sĩ nhà ông tự giải quyết vụ này đi..."
"Có thể, có thể..."
Trương tổng không ngừng đồng ý, sau đó hỏi nhỏ: "Có điều, ngài Tần, khi nào thì được? Thông cáo của Lâm Tĩnh Xu rất nhiều, tất cả đã kí hết rồi, nếu giờ hủy thì sợ phải bồi thường hợp đồng mất.

Ngài có thể chọn thời gian cụ thể không?"
"Thời gian cụ thể không quan trọng, quan trọng là tôi muốn mấy người hộc máu."
Nói xong, Tần Kiết cúp điện thoại.

Dung Dữ thấy Tần Kiết cúp máy, lập tức lên tiếng:
- Cậu nói xem, Trần Ân Tứ sẽ xem tin này rồi chứ?

Tần Kiết không quan tâm Dung Dữ, bước chân hướng về máy tính.

Dung Dữ theo sau:
- Tôi nghĩ cô ấy sẽ xem.

Lâm Tĩnh Xu và cô ấy đều trong giới giải trí, ít nhiều sẽ quan tâm tin lá cải của nhau.

Tần Kiết kéo ghế làm việc ngồi xuống.

Dung Dữ vỗ vào lưng ghế, khom người:
- Nói vậy, hội sở 101 đêm hôm đó, khi tôi để mọi người đi sạch sẽ, cho cậu cơ hội tốt như thế, cậu và Trần Ân Tứ có làm chuyện gì không? Ví dụ, cậu mượn rượu tỏ tình hay giả say để hôn người ta gì đó...!
Tần Kiết lườm Dung Dữ:
- Cút.

- Tần Cẩu, cậu chẳng có ý tứ gì cả.

Hôm đó tôi vì làm cho cậu bất ngờ phải giả say để gửi tin cho Trần Ân Tứ, một câu, mười chữ sai mất tám chữ, cậu nghĩ tôi dễ sống lắm à?
Tần Kiết hơi hơi đứng lên.

Dung Dữ "Moah moah" một tiếng rồi lăn luôn.

Tần Kiết ngồi lại vào ghế, anh nhìn một đống số liệu trên màn hình, không có chút tâm tình gì để làm việc.

Qua một lúc sau, anh cầm điện thoại lên, tải Weibo.

Anh dựa vào trí nhớ của mình, đăng nhập vào tài khoản Weibo duy nhất của anh: "Hội Trưởng Fan Club Toàn Cầu Của Trần Ân Tứ".

Năm năm trước, anh từng bị cô ép chia sẻ từng bài từng bài một.

Từ trên xuống dười, các bài share toàn câu khẩu hiệu của cô: "Em cùng Ngân Hà đều đem cất giấu, quãng đời còn lại bên Nhím mãi không rời."
Cho tới khi anh lướt đến bài đăng cuối cùng, anh nhận được một tin nhắn.

Là tin nhắn từ một tài khoản phụ, toàn bộ là những câu mắng chửi, chỉ cần nhìn lướt qua anh đã biết tài khoản phụ khoác áo giáp kia là của ai rồi.

Tiểu yêu tinh tìm đường chết lại tới đưa đầu tìm đường chết...!
 
Giường Anh Chia Em Một Nửa
Chương 53: Tiểu Tiên Nữ Của Anh


Có điều cô gái nhỏ hôm nay đúng là muốn tìm chết, từ Weibo quậy đến Wechat.

Cô gái nhỏ muốn quậy chết, thì anh đây quậy cùng cô.

Cô kết bạn Wechat với anh, anh cố tình không chấp nhận hai lần, sau khi chấp nhận, lại cố ý bơ người ta, mặc cho cô bung lụa.

Có điều cô gái nhỏ lần này khôn hơn rồi, sau khi chiếm được lợi thế trên Wechat ngay lập tức xóa kết bạn với anh.

Anh chủ động gửi kết bạn cô thêm lần nữa cô cũng chẳng quan tâm, anh đành nhắn tin nhắn cho cô.

Chẳng ngoài ý muốn của anh, mười phút sau, người nào đó bị anh lột hai lớp áo, hết kiên nhẫn, trực tiếp quang minh chính đại mà oán.

Tiểu tiên nữ: "Anh thì biết cái quái gì, tôi cố tình để anh phát hiện đấy!"
Tiểu tiên nữ: "Người tôi mắng là anh đấy!"
Tiểu tiên nữ: "May là anh không đứng trước mặt tôi, chứ không anh xem tôi có đâm anh hay không!"
Tiểu tiên nữ: "Ông đây chỉ muốn mắng người, không thèm mắng anh."
"..."
Tần Kiết nhìn tin nhắn liên tiếp gửi đến trên màn hình, anh thật sự muốn cười nhạo một tiếng.

Vốn dĩ tâm tình rất không vui do nữ minh tinh kia, đột nhiên tốt hơn nhiều.

Không biết vì sao, anh nghĩ đến tên tài khoản phụ của cô mà anh chấp nhận kết bạn: "Tiểu tiên nữ của anh".

Tiểu tiên nữ của anh.

Đúng vậy, tiểu tiên nữ của anh.

Em đã từng là...tiểu tiên nữ của anh.

Tần Kiết vuốt màn hình điện thoại, nhớ về năm năm trước.

...!
Tần Kiết đào hôn, không nghĩ đến mình sẽ cho người ta thuê phòng, càng không nghĩ đến sẽ cho một cô gái chưa đủ tuổi vị thành niên thuê.

Về sau ngẫm lại, anh vừa nhìn đã bị sắc dụ nổi lòng tham, chứ anh còn lâu mới đồng ý việc Dung Dữ cầu xin mà để cô ở lại.

Anh gật đầu đồng ý xong thì về phòng mình tiếp tục giấc ngủ.

Phòng ngủ đó hơi lâu năm, hiệu quả cách âm kém, giọng nói luyên thuyên của Dung Dữ với Trần Ân Tứ anh đều nghe rất rõ, sau đó anh vì ồn mà không ngủ được, cũng chẳng ngồi dậy, cứ thế nằm trên giường nghe hai người họ nói chuyện.

Giọng cô gái không lớn, anh nghe không rõ lắm, nhưng từ tiếng của Dung Dữ anh biết được cô gái tên Trần Hề.

Nửa giờ sau, Dung Dữ mới mở cửa phòng anh, vẻ mặt hớn hở:
- Kiết Gia, đại ân đại đức của ngài con xin ghi tạc vào lòng.

Chỉ cần con và nữ thần có thể bên nhau, kiếp sau con xin làm trâu làm ngựa để báo ơn ngài.

- Nữ thần của tôi đúng là quá đẹp mà tên cũng hay nữa.

Trần Hề, Trần Hề, Hề Hề...!
Không biết có phải do ngủ không đủ giấc hay không, bị Dung Dữ làm ồn mà đầu hơi đau, nghe cậu ta gọi Hề Hề từng tiếng một mà lòng thấy phiền, anh cầm cái gối đầu, ném thẳng vào mặt Dung Dữ:
- Từ đâu tới thì lăn về chỗ đó.

- Dạ.

Như sợ Tần Kiết nổi giận sẽ đuổi nữ thần đi, Dung Dữ lăn luôn.

Đến khi anh tỉnh giấc, bầu trời ngoài cửa sổ tối đen, cũng đã mười một giờ rồi.

Tần Kiết vừa dọn đến, nhà vẫn chưa kịp mua đồ ăn dự phòng, anh đói bụng liền mặc đại cái áo, vuốt tóc vài lần rồi xuống lầu kiếm đồ ăn.

Ăn một tô mì gần nhà, lấp đầy cái bụng đói của mình, sau đó anh đến cửa hàng tiện lợi ngay gần, mua một số vật dụng thường ngày cùng đồ ăn thức uống, xách về.
 
Giường Anh Chia Em Một Nửa
Chương 54: Tiểu Tiên Nữ Của Anh 2


Vì đi trên vỉa hè, anh bước ngang qua một con hẻm tối đèn, sau đó gặp được một màn cẩu huyết.

Cánh tay của gã xã hội đen đang trêu đùa con gái nhà người ta.

Cô gái con nhà lành hơi cuộn bả vai, lưng dán vào tường, môi run rẩy nói không rõ ràng:
- Anh, anh, anh là ai? Tôi, tôi không quen anh...!
- Không quen? Không sao, em theo anh, chút nữa sẽ quen thôi...!
Tên xã hội đen vừa nói vừa đến sát cô gái:
- Anh sẽ để em từ từ quen anh.

Cô gái nhà lành càng kinh sợ, nói lắp bắp:
- Nhưng tôi, tôi, tôi, tôi không, không muốn, quen...quen biết anh...!
Tên xã hội đen cười:
- Việc này không phải do em quyết mà do anh đây quyết.

Đi thôi, em gái, đừng để anh đây đánh người.

Nói xong, tên xã hội đen ra tay muốn bắt cổ tay cô gái.

Cô gái con nhà lành hoảng sợ, từng giọt nước mắt như những viên trân châu lăn dài trên má:
- Tôi, tôi không cần, xin anh, xin anh hãy tha tôi đi, tôi, tôi có thể đưa anh tiền, anh cần bao nhiêu, tôi, bao nhiêu...!
- Nói rồi, ông đây không cần tiền, ông đây cần người!
Người đàn ông xã hội đen mất kiên nhẫn vươn tay lần nữa.

Lần này hắn ta không nhân nhượng cho cô gái, tay hắn ta lau nước mắt trên má cô gái đang khóc, hướng vào bên trong con hẻm mà bước:
- Em gái đừng khóc, giữ sức để chút nữa anh nói chuyện với em.

Tần Kiết chứng kiến hết một màn trước mắt, lắc lắc đầu vừa chuẩn bị nói "Ê" để nhắc nhở tên kia rằng ở đây còn có người đang nhìn.

Kết quả từ "Ê" còn chưa phát ra, "Đù" - giọng nói thấp thấp phát ra từ bên người anh.

Còn là giọng của một cô gái...âm thanh yêu kiều mềm mại có chút quen thuộc...!
Tần Kiết theo bản năng im lặng, quay đầu về sau.

Anh còn chưa nhìn thấy dung mạo người ta đã nghe một tiếng "bịch", túi mua hàng bị ném xuống đất, bên trong đựng toàn các vật dụng hằng ngày.

Ngay sau đó một bóng dáng xinh đẹp kéo cây lau nhà mới mua, "bốp" vào đầu người đàn ông xã hội đen ức hϊếp cô gái:
- Thằng chó, buông cô ấy ra cho bà.

Thân hình mảnh khảnh kia đánh quá nhanh, tên kia vẫn chưa kịp chuẩn bị sọt đã úp vào đầu, ngã lăn trên mặt đất.

Chỉ nghe "Ui da" - tên xã hội đen kêu lên một tiếng, giây sau nổi giận đùng đùng hét lên:
- ĐM, thằng nào? Thằng nào đánh tao, không muốn sống nữa hả?
Chưa chờ tên xã hội đen nói xong, thân ảnh ấy lại xách cây lau sàn lên đập tới tấp:
- Mày rửa sạch cái mõm rồi hẵng nói! Đừng có mở miệng là ông đây, tao mới là ông mày đấy.

- Biết lí do vì sao lại có tệ nạn xã hội không? Vì có những thằng như mày đó.

Học hành thì không biết tới đâu, cái tốt không học lại đi học mấy cái bại hoại tào lao! Thời này là thời nào rồi còn loi nhoi đú đởn đi bắt nạt con gái nhà lành.

- Còn giữ sức để để nói chuyện với anh trai? Chỉ bằng mày cũng xứng hai chữ anh trai? Mày có thấy kinh tởm không vậy...!
- Không phải nói là đàng hoàng giao lưu hả? Qua đây, nói chuyện với Trần Gia tao này...nói xong Trần Gia tao dắt mày lên đồn tiếp tục đàm đạo với chú cảnh sát...!
Tần Kiết lớn chừng này lần đầu thấy một tên xã hội đen cao to hung hãn bị đánh sấp mặt nằm liệt trên đất, có chút đứng hình nói không nên lời "..."
Hóa ra cô em gái nhỏ cầm bình nước màu hồng lại là cô gái đầy cốt khí thế này cơ đấy!
Đúng là không thể...trông mặt mà bắt hình dong!
 
Giường Anh Chia Em Một Nửa
Chương 55: Tôi Là Người Đàn Ông Chân Chính


(
 
Giường Anh Chia Em Một Nửa
Chương 56: Tôi Là Người Đàn Ông Chân Chính 2


Nói xong, Tần Kiết ấn nút phát:
"Đi thôi, em gái, đừng để anh động thủ...!Anh đây không cần tiền, anh chỉ cần người.

Giữ sức để chút còn nói chuyện đàng hoàng với anh.”
Sau khi nhấn phần ghi âm, Tần Kiết chỉ tên côn đồ nói:

- Trừ những lời nói trong đoạn ghi âm, tôi còn tận mắt thấy hắn dùng nắm đấm đòi tiền của cô gái.

Tên đàn ông không hề dùng nắm đấm đòi tiền, thấy mình bị thêm mắm dặm muối, nổi giận đùng đùng chửi:
- *ụ, mày nói bậy bạ.

- Anh câm miệng cho tôi, giơ hai tay lên đầu, ngồi vào góc tường.

Cảnh sát sau khi nghe được đoạn ghi âm liền biết ai đúng ai sai, chỉ vào người đàn ông giáo huấn một trận.

Tên côn đồ giật giật môi không thể biểu lộ trước cảnh sát, tức full colors giơ hai tay ngồi xổm nơi góc tường.

(Đoạn này translator nhà chúng ta đang high, các bạn thông cảm.
 
Giường Anh Chia Em Một Nửa
Chương 57: Sau Này Nói Cho Em Biết


Trần Ân Tứ chưa kịp nói hết câu,
Tần Kiết đã ép cô vào tường:
- Vị thành niên, tôi là đàn ông chân chính.

Tần Kiết nhìn Trần Ân Tứ xong không biết tại sao lại thêm một câu:
- Em muốn thử không?
Trần Ân Tứ ngẩng đầu, chớp chớp mắt nhìn Tần Kiết:
- Thử bằng cách nào?
Cô gái nhỏ còn rất phóng khoáng nha...!
Đáy lòng Tần Kiết cười khẽ một tiếng, vừa định trả lời thì anh thấy đôi mắt hoài nghi của cô, ngẩn người, lời đến môi liền im bặt, cúi đầu nhìn một hồi vào đôi mắt đen nhánh sạch sẽ như xác định rằng cô thật sự không hiểu những gì mình vừa nói khi nãy.

Nói cô vị thành niên, thật sự là vị thành niên...!
Tần Kiết chợt cười, anh cầm gói băng vệ sinh, nhẹ nhàng cọ vào cổ cô:
- Sau này nói cho em biết.

Nói xong, anh ném gói băng vào mũ của cô rồi vào phòng mình.

____________
Chờ khi Tần Kiết từ trong hồi ức quá khứ trở về thực tại, thời gian đã là một giờ khuya.

Không biết có phải do dư âm để lại hay không nhưng bên môi vẫn treo nụ cười.

Lúc ấy cô gái nhỏ rất đơn thuần, tựa như một tờ giấy trắng vậy.

Cho đến sau này, chuyện nên hiểu cũng đã hiểu hết, nhưng ngại quá, anh chỉ tùy tiện nói một câu, khuôn mặt ấy lại đỏ cả nửa ngày.

...!
Mười giờ tối thứ bảy, sau khi Trần Ân Tứ kết thúc show ghi hình, cô và Lục Tinh ngồi chuyến bay cuối về Bắc Kinh.

Máy bay được lắp wifi, hai cô gái ngồi sau Trần Ân Tứ và Lục Tinh, cứ luyên thuyên tin tức bát quái.

- Nghe nói Chu Nhiễm muốn nhận phim cổ trang, bộ "Ôn rượu ủ trà"...!

- A! Sao tớ lại thấy có tin Mục Sở Từ muốn đóng bộ này vậy.

- Tin vịt? Mục Sở Từ là ai chứ? Tam Kim Ảnh Đế, xứng danh người đứng đầu mảng điện ảnh, sao lại đi đóng phim bộ?
- Nói cũng đúng, không phải lúc trước Mục Sở Từ muốn lên show của đài Quả Hạnh sao? Là cái chương trình diễn xuất diễn viên đó, cũng không biết vì sao cuối cùng lại không tham gia.

- Thường thôi, Mục Sở Từ mỗi năm một bộ phim, toàn kỉ lục doanh thu phòng vé, nhiều chương trình đều dùng tiếng tăm của anh ấy mà tăng độ hot, có điều...!tôi nghe nói cái cô Lâm Tĩnh Xu kia muốn chuyển hướng từ phim bộ sang phim điện ảnh, hình như nữ chính trong phim điện ảnh tiếp theo của Mục Sở Từ là cô ta.

Nếu thật sự là thế, Lâm Tĩnh Xu lại càng lúc càng nổi thêm.

Trần Ân Tứ tính ngủ lấy sức nhưng lại bị tin của hai cô gái đằng sau thu hút sự chú ý, cô nhịn không được vươn sang Lục Tinh, nhỏ giọng hỏi:
- Thật không vậy? Mục Sở Từ hợp tác với Lâm Tĩnh Xu trong bộ điện ảnh mới?
Lục Tinh lắc lắc đầu:
- Cũng không rõ lắm.

Theo thói quen Trần Ân Tứ tính đâm thọt Lâm Tĩnh Xu hai câu, một trong hai nữ sinh đằng sau gọi hồn cô.

- Lâm Tĩnh Xu thật sự quen với Tần Kiết sao? Nếu như vậy thì Lâm Tĩnh Xu đúng là người thắng được quá nhiều thứ trong cuộc đời rồi, vừa Tần Kiết, vừa ảnh đế...!
- Tần Kiết chỗ nào cũng tốt, chỉ có một chút lỗi là cô bạn gái cũ Trần Ân Tứ.
 
Giường Anh Chia Em Một Nửa
Chương 58: Sau Này Nói Cho Em Biết 2


Lục Tinh nâng tay nhấn chuông.

Rất nhanh, tiếp viên hàng không đến, Lục Tinh nói nhỏ bên tai tiếp viên gì đó.

Tiếp viên treo bên môi nụ cười chuyên nghiệp, bước ra phía sau, trước mặt hai cô gái đang luyên thuyên:
- Rất xin lỗi, hai cô có thể nói nhỏ một chút không ạ.

Có hành khách phản ánh hai cô quấy rầy giấc ngủ của họ, xin hai cô hợp tác.

Tiếp theo không còn âm thanh gì nữa.

Trần Ân Tứ đeo bịt mắt, nằm trên ghế nhưng cả chuyến bay không chợp mắt nổi.

Hạ cánh ở Bắc Kinh lúc này đã là hai giờ ba mươi sáng, chờ đến lúc lấy hành lý xong từ sân bay về đến nhà, cũng khoảng bốn giờ sáng rồi.

Trần Ân Tứ trước giờ luôn như thế, tắm xong, dưỡng da, bên ngoài trời cũng đã sáng.

Ngủ trễ thì dậy trễ, ba giờ chiều, Trần Ân Tứ trợn mắt, cầm điện thoại, vừa nhìn đã thấy tin nhắn của Tần Kiết.

Tên cẩu Tần gia: "Bảy giờ đêm nay, hội sở 101, đừng quên đến trả xe."
Tâm trạng được ngủ đủ giấc của Trần Ân Tứ cũng bị cuốn bay.

Đêm nay sau khi trả xe, xem bà có đưa số của tên cẩu đó vào danh sách đen hay không.

Hẹn lúc bảy giờ, Trần Ân Tứ cố tình chờ đến bảy giờ một phút mới lấy chìa khóa xe ra khỏi nhà.

Nơi cô sống cách hội sở rất xa, tới nơi cũng đã tám giờ.

Nghĩ đến việc tên cẩu đó chờ cô một tiếng đồng hồ, tâm trạng cô không biết vì sao lại vui.

Từ hầm để xe lên tầng trên, Trần Ân Tứ chẳng thèm nhắn một tin nào cho Tần Kiết để hỏi anh ta ở đâu.

Đường Cửu ngoài sảnh chờ cô suốt một tiếng, nhanh chóng chạy sang:
- Trần tiểu thư, lão đại chờ cô bên trong, để tôi dẫn cô vào...!
Trần Ân Tứ theo châm ngôn "Đồng bọn của tên cẩu cũng không phải người tốt", cực kỳ lạnh lùng gật đầu theo chân Đường Cửu, khí thế ngôi sao mà vào phòng bao của Tần Kiết.

Đẩy cửa, Đường Cửu làm động tác mời Trần Ân Tứ.

Trần Ân Tứ cũng chẳng nhìn Đường Cửu một cái, trực tiếp bước vào.

Giây trước Đường Cửu đóng cửa, giây sau Trần Ân Tứ ném chìa khóa xe trước mặt Tần Kiết:
- Tạm biệt!
Tạm biệt, cũng không gặp lại.

Nói xong, Trần Ân Tứ xoay người bước ra ngoài.

Cô chưa đi được hai bước, cửa phòng đã bị Đường Cửu đẩy ra:
- Lão đại, Lâm Tĩnh Xu đến rồi.

Nghe được ba chữ này, mặt Trần Ân Tứ lúc trước lạnh nhạt bao nhiêu bây giờ lại thêm vài phần.

Cẩu nam nhân này cố ý hẹn cô và bạn gái hiện tại cùng một lúc.

Được rồi, không cần chờ cô ra khỏi phòng mới đưa anh ta vào danh sách đen nữa...!
Trần Ân Tứ nghĩ xong liền lấy điện thoại ra, trước mặt Đường Cửu và Tần Kiết, kéo số Tần Kiết vào sanh sách chặn.

Tần Kiết nhìn thấy một màn kéo chặn, đáy mắt hiện ý cười:
- Trần Ân Tứ, em không nên đi tiếp nữa.

Trần Ân Tứ không quan tâm Tần Kiết, bước đi càng nhanh.

Tần Kiết:
- Đi nữa, em sẽ gặp Lâm tiểu thư.

Trần Ân Tứ không để ý việc Tần Kiết gọi "Lâm tiểu thư", tay đặt trên nắm cửa.

Tần Kiết:
- Tôi thì không sao, nhưng chuyện em một mình đến gặp tôi nếu truyền ra ngoài...!
Động tác chuẩn bị mở cửa nhanh chóng dừng lại.

Tần Kiết đứng lên, bước đến trước mặt Trần Ân Tứ:
- Năm phút.

- Năm phút, anh bảo đảm cô ta sẽ đi.

Em ra sau bình phong đi, ngồi chờ năm phút.

Tần Kiết như sợ Trần Ân Tứ không đồng ý, lại thêm bốn chữ:
- Chỉ năm phút thôi.

Tần Kiết nhìn Trần Ân Tứ vài giây, thấy cô không còn lạnh lùng như ban nãy, biết cô đã chấp nhận, kéo tay cô từ cửa quay trở về, đưa cô ra sau bình phong.

Lúc anh ấn cô ngồi xuống, còn thêm hai chữ:
- Tin anh.

Khuôn mặt Trần Ân Tứ nhăn nhó nhìn sang bên cạnh, cho Tần Kiết một cái ót.

Tần Kiết cười không ra tiếng, muốn vuốt ót của cô, nhưng lại dẹp ý nghĩ đó rồi bước ra ngoài tấm bình phong.
 
Giường Anh Chia Em Một Nửa
Chương 59: Tôi Rất Để Ý


Trần Ân Tứ ở sau bức bình phong không biết chuyện gì, nhưng cô nghe được tiếng cửa bị đẩy ra và tiếng giày cao gót thanh thúy.

Từ âm thanh của đôi giày truyền đến, có thể thấy được chủ nhân của đôi giày cao gót bước đi rất nhỏ, lại rất chậm, như do dự chuyện gì đó.

Tới khi tiếng giày dừng hẳn, sau bức bình phong rất yên tĩnh.

Khoảng hơn nửa phút, âm thanh của Lâm Tĩnh Xu truyền đến:
- Tần...Tần tiên sinh, chào ngài.

Không ai trả lời Lâm Tĩnh Xu.

Mặc dù Trần Ân Tứ bị bức bình phong che khuất nhưng cô vẫn có thể nhìn thoáng được đằng sau.

...!
Bên ngoài bức bình phong, Lâm Tĩnh Xu hít sâu rồi lên tiếng:
- Tần tiên sinh, tôi đến để trả đồng hồ cho ngài.

Tần Kiết vẫn không trả lời câu hỏi của Lâm Tĩnh Xu.

Lâm Tĩnh Xu cố lấy dũng khí bước lên, đặt đồng hồ trong tay trước mặt Tần Kiết:
- Có thể nói vào trọng tâm không?
Lâm Tĩnh Xu thấp thỏm nhìn Tần Kiết hai giây:
- Tần...!

Chưa chờ cô nói xong, Tần Kiết lại lên tiếng:
- Cô biết tôi muốn nghe gì.

Căn phòng lại im lặng như cũ.

Không bao lâu, Tần Kiết nâng tay gõ lên mặt bàn, thúc giục Lâm Tĩnh Xu.

Lâm Tĩnh Xu dùng sức cắn môi, nhỏ giọng nói:
- Tần tiên sinh, thật sự rất xin lỗi.

Tần Kiết:
- Vì sao lại xin lỗi?
Lâm Tĩnh Xu bị ngữ khí hùng hổ của Tần Kiết dọa sợ, nghẹn họng, trầm mặc một lúc, lại mở miệng:
- Tôi thật sự không biết đồng hồ này do ngài bất cẩn để trên bồn rửa tay, được Trương tổng nhặt được...!Tôi cứ nghĩ là của Trương tổng nên tự tiện đeo cả một ngày...!
Tần Kiết:
- Như lời Lâm tiểu thư vừa nói, đồng hồ là của tôi, chưa hỏi ý kiến của tôi, đó không phải là mượn mà là trộm.

Lâm Tĩnh Xu bị lời nói sắc bén của Tần Kiết đâm một nhát, mặt cắt không còn một giọt máu.

- Tần tiên sinh, tôi lúc đó thật sự không biết đây là đồng hồ của ngài, tôi chỉ cảm thấy chiếc đồng hồ rất đẹp, cũng không nghĩ đến sẽ làm rùm beng trên mạng như vậy, thế nên rất xin lỗi, vẫn mong ngài đừng để ý.

- Tôi rất để ý.

Tần Kiết lại xem điện thoại, thấy năm phút gần hết, chỉ còn lại chưa tới năm mươi giây, không đợi Lâm Tĩnh Xu tiêu hóa hết lời nói của anh, lại lên tiếng:
- Hai sự lựa chọn, một là đăng đoạn đối thoại vừa nãy của chúng ta lên mạng, hai là cho tôi mượn điện thoại của cô dùng một lát.

Lâm Tĩnh Xu do dự vài giây, đưa điện thoại cho Tần Kiết.

Tần Kiết nhận điện thoại, ngón tay nhấn trên bàn phím mấy cái, sau đó trả điện thoại cho Lâm Tĩnh Xu.

Lâm Tĩnh Xu nhận lại, nhìn đoạn Tần Kiết vừa viết:
"Chiếc đồng hồ này do ba ngày trước tôi đấu giá từ thiện thành công với 800 nghìn NDT, tôi không biết đây là đồng hồ của Tần tiên sinh, khiến mọi người hiểu lầm.

Tôi rất xin lỗi, đồng thời cũng xin lỗi Tần tiên sinh."
- Đây là vật phẩm quyên góp cho buổi từ thiện, số tiền vừa đúng 800 nghìn, Lâm tiểu thư nếu không còn vấn đề gì thì chụp tấm ảnh, nhấn đăng.

Tần Kiết nói xong, đặt lên bàn giấy chứng nhận, đẩy đến trước mặt Lâm Tĩnh Xu.

Lâm Tĩnh Xu vùng vẫy vài giây, nhưng cuối cùng vẫn làm theo.

Anh cho cô ta hai sự lựa chọn, người thường đều sẽ lựa chọn đăng Weibo.

Vừa làm từ thiện, vừa giữ được mặt mũi, mặc dù mất một đống tiền nhưng có những lúc dùng tiền giải quyết được thì dùng, dù sao cũng không phải việc gì khó.

Nhìn chăm chăm đến khi Lâm Tĩnh Xu nhấn đăng, Tần Kiết thấy thời gian cũng đủ rồi, tri kỉ mà đóng giấy chứng nhận lại, sau đó để đồng hồ lên giấy chứng nhận, chuyển sang cho Lâm Tĩnh Xu:
- Lâm tiểu thư, 800 nghìn đó do tôi ứng trước, số tài khoản ngân hàng Đường Cửu sẽ nói cho cô, phiền cô sau khi nhận được thì chuyển tiền cho tôi.

Dù sao chiếc đồng hồ này hiện tại cũng là của cô, cô muốn làm gì, tùy ý.

- Còn nữa, không tiễn.
 
Back
Top Bottom