Ngôn Tình Giường Anh Chia Em Một Nửa

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Giường Anh Chia Em Một Nửa
Chương 80: Không Tôi Bị Mù Đường 2


Chuyện năm năm trước bỗng nhiên hôm nay nhớ lại, đáy mắt Tần Kiết phủ một tầng ý cười.

Cái tâm tư bé bé kia của cô gái nhỏ, anh đã sớm nhìn thấu rồi.

Cô cố gắng chọc điên hai tên ăn mày, chỉ để rước họa cho anh...!
Vì vậy lúc cô gái nhỏ vừa vỗ tay cổ vũ, giả bộ hô hào, vừa muốn chạy trốn, anh liền nhanh tay lẹ mắt kéo cô chạy cho đã luôn.

Lúc ấy hai người không tính là thân quen, trong hai ngày tiếp xúc cũng rất ít.

Chỉ ngắn ngủi hai ngày, cô đã cho anh vô số lần ngoài ý muốn.

Lần đầu gặp mặt, cô cho anh cảm giác kiêu ngạo, như một búp bê Tây Dương vậy.

Kết quả đêm đó đã làm anh thay đổi quan điểm, tính tình của cô gái nhỏ cực kỳ không tốt, một lời không hợp ý là mắng tục, mạch não kì lạ, còn nói nhiều, cố tình tỏ ra ngây thơ không hiểu vấn đề.

Anh nghĩ, cô gái nhỏ cũng chỉ như vậy, ai mà biết trong tàu điện ngầm, cô lại làm cho anh hết hồn một phen.

Cô giống búp bê hồi nào, rõ ràng là tôm tít.

- Đồ ăn giao tới rồi.

Giọng đưa cơm của Dung Dữ vang lên, đánh gãy suy tư của Tần Kiết.

Tần Kiết bừng tỉnh, mở khóa màn hình, chọn bức ảnh ăn mày của Trần Ân Tứ đổi thành ảnh đại diện Weibo.

Lúc ngồi ăn cơm, Tần Kiết không biết vì sao trong đầu hiện lên một câu.

...Trước giờ chưa nghĩ sẽ rời xa, nhưng sau này vẫn là chia xa...!
...!
Trần Ân Tứ không nghĩ đến đoạn video cô đưa đứa bé tới bệnh viện được Lục Tinh phát trên mạng lại nổi đến vậy.

Đoạn video hot không phải cái Lục Tinh đăng, mà là đoạn cắt ghép của một dân mạng vô danh nào đó.

Đoạn video chỉ vỏn vẹn có mười mấy giây, là cảnh cô ôm đứa trẻ chạy vội vàng vào viện.

Người ghép có tâm nên lúc cô nhấc chân, phóng to ngay chân cô.

Người đầu tiên share bài này là một tài khoản V lớn, thường hay lộ một chút tin tức giải trí, chỉ úp úp mở mở nhưng lại rất chuẩn, vì vậy không ít dân mạng quan tâm, cho dù là dân trong giới giải trí vẫn bị ảnh hưởng bởi vị đại đại này.

Tài khoản Weibo ấy tên @Ngu tỷ*.

(Ngu 娱 ở đây là 娱乐 - “Giải trí”, không phải ngu trong ngu ngốc.)
Trọng điểm không nằm trong video, mà là nằm trong phần caption.

“Rất ít khi lên tiếng về vấn đề của minh tinh, nhưng hôm nay nhịn không được phải lên tiếng.

Trước khi video này xuất hiện, trên mạng chỉ có một kiểu bình luận, sau khi đoạn video này được tung lên, dân mạng lại đổi chiều.

Người trước kia mắng mỏ giờ đây lại đi khen ngợi.

Tôi thật sự không hiểu vì sao lại có quá nhiều người chưa tiếp xúc với sự việc mà có thể ở sau màn hình mắng người ta lên bờ xuống ruộng.

Bạn không biết rõ sự thật, chưa làm cho rõ ràng đã suy bụng ta ra bụng người, cật lực đi mắng người khác.

Sinh ra mà làm người, làm không được điều lương thiện, vậy xin hãy ngậm miệng lại."
@Ngu tỷ đăng được mười phút sau, một số tài khoản V lớn cũng đăng theo.

@Hôm nay bạn ăn dưa chưa share @Ngu tỷ: “Lúc bạn gϊếŧ người, cái người mà bạn gϊếŧ lại âm thầm cứu mạng người khác.

Châm chọc.jpg”
@Nhật ký giải trí share @Ngu tỷ: “Cũng là một cái miệng, có thể đi an ủi người khác, nhưng có nhiều người chọn đi chỉ trích.”
@Tôi yêu a trung share @Hôm nay bạn ăn dưa chưa: “Ở cái thời đại anh hùng bàn phím không phải chịu trách nhiệm này, thì vũ khí bạo lực nhất chính là ngôn luận.”
“......”
Mấy tài khoản V lớn, bao gồm cả rất nhiều fans share khiến không ít dân mạng cũng bắt đầu share, chưa bao lâu đã lên thẳng Hot Search.

Cùng lúc, Đường An Nhàn cũng share trên Weibo: “Không xem điện thoại, đến giờ mới phát hiện một số chuyện trên mạng, nhanh chóng lên Weibo giải thích cho mọi người.

Cô Trần Ân Tứ tìm tôi chỉ để mượn chìa khóa xe, đến khi cô ấy trả chìa khóa xe cho tôi thì bị người khác chụp rồi đăng lên mạng, mọi người đừng hiểu lầm nha!”
 
Giường Anh Chia Em Một Nửa
Chương 81: Ừ Rất Muốn Yêu


- Đường An Nhàn cũng đăng Weibo rồi...!
Từ lúc Lục Tinh biết có tài khoản V lớn giúp Trần Ân Tứ, cô vẫn luôn âm thầm theo sát trạng thái của cư dân mạng:
- Đường An Nhàn đúng là người thông minh.

Việc buổi sáng ầm ĩ lớn đến thế, anh ta chẳng thèm vác mặt ra giải thích một câu, bây giờ hướng gió đổi rồi mới đứng ra nói giúp cậu, hưởng ké nhiệt từ vụ này.

Trần Ân Tứ cũng đang xem Weibo của Đường An Nhàn:
- Đường An Nhàn không đứng ra giải thích cũng là chuyện thường mà.

Tấm ảnh bạo phát của nhân viên công tác vừa nhìn đã nhận ra tớ, chẳng có ai nhận ra Đường An Nhàn.

Hồi sáng thuỷ quân loi nhoi, trừ khi anh ta mất não mới đứng ra làm sáng tỏ.

Đường An Nhàn là người mới, chỉ diễn qua một tác phẩm chiếu mạng, vào vai nam thứ.

Anh ta mới nổi lên được một tháng, cũng coi là có chút fans.

Từ nội dung trên Weibo của anh ta, có thể nhận ra được anh ta là một người tình trường cao.

Cái câu "Đến bây giờ cô Trần Ân Tứ vẫn còn chưa trả chìa khóa cho tôi" thu hút biết bao người quan tâm.

Mọi người sẽ không nghi ngờ rằng chuyện hồi sáng anh ta có thật sự biết hay không, tất cả đều lo cười vì anh ta online chỉ để chờ chìa khoá xe.

Trần Ân Tứ thấy việc này cũng nên chấm dứt rồi, nhấn thoát khỏi tài khoản Weibo, nói với Lục Tinh:
- Lát nữa cậu giúp tớ trả chìa khoá xe cho anh ta nha.

Lục Tinh thấy Trần Ân Tứ dẹp điện thoại, bồn chồn hỏi:
- Cậu không đi tiếp ứng anh ta à?
Trần Ân Tứ:
- Không cần thiết.

Nếu không phải có những tài khoản V lớn kia lên tiếng, Đường An Nhàn chắc vẫn nằm đấy giả chết đến cùng.

Bây giờ anh ta cọ nhiệt bằng cách này, cứ xem như vì anh ta cho tớ mượn chìa khóa xe mà trả ơn, còn những chuyện khác, miễn đi.

Lục Tinh ngẫm nghĩ, cảm thấy lời Trần Ân Tứ nói không có vấn đề gì.

Tiếp ứng một cái, có khi lại dấy lên tin vịt, nên cô càng thêm gật đầu:
- Cũng đúng, cứ nghe theo lời cậu vậy.

- Có điều đối với bên tổ tiết mục, một chút nữa tớ sẽ qua đó nói cho ra lẽ với họ.

Nhân viên công tác làm lớn chuyện ra bên ngoài, bọn họ nhất định phải giải thích cho chúng ta mới được.

- Việc khác cũng vậy, lần này cậu lên thanh tìm kiếm, xem như là chuyện tốt.

Mặc dù không phải trực tiếp đổi hình tượng của cậu thành thiện lương hoàn toàn, nhưng vẫn có chút thay đổi.

Tiếp theo, chúng ta nên thử đàm phán với mấy ekip, tớ nghĩ có thể sẽ nhận được một vai không tồi...!
Rất nhanh Lục Tinh đã vạch ra những điều kiện hiện tại giúp Trần Ân Tứ, cô tuỳ cơ ứng biến nhắm trúng mục tiêu.

Là một người đại diện.

Lục Tinh trước giờ đều rất chuyên nghiệp.

Người chuyên nghiệp sẽ làm việc chuyên nghiệp, Trần Ân Tứ không hề nghi ngờ với sự sắp xếp của Lục Tinh.

Lục Tinh nhìn sơ qua thời gian, cũng đã hơn một giờ trưa, liền chuyển đề tài:
- Đi thôi, đi ăn cơm trưa, chiều còn phải ghi hình tiếp.

Trần Ân Tứ đứng dậy, là một cô gái có sứ mệnh làm heo*, trước khi ra cửa vẫn không quên đánh lại son môi.

(Lời của Lục Tinh từ những chương trước.)
Lúc ra cửa, Lục Tinh lẩm bẩm một câu:
- Tớ hình như vội quá nên bỏ qua chuyện gì đó...!
Trần Ân Tứ nghi ngờ nhìn Lục Tinh.

Lục Tinh nghĩ không ra, lắc lắc đầu:
- Có lẽ do tớ quá nhạy cảm.

Cho đến khi ăn cơm xong, về đến phòng, Lục Tinh mới nhớ ra mình bỏ qua cái gì:
- Ân Ân, mấy tài khoản V lớn đó giống như là nhận tiền làm việc, chúng ta đâu có đưa tiền, tại sao họ lại đứng lên tập kết ra tay giúp đỡ cậu?
Lục Tinh nói như thế, Trần Ân Tứ cũng thấy có chỗ hơi lạ:
- ....Có thể họ bị Trần gia với tấm lòng thiện lương tốt đẹp làm cho cảm động?
Lục Tinh đã quá quen với việc Trần Ân Tứ đụng chút lại tự luyến, ngữ điệu vô cùng tự nhiên:
- Cậu nghĩ có khả năng không?

Trần Ân Tứ:
- Tớ cảm thấy không có khả năng mấy.

Trần Ân Tứ rất ít khi thuận theo, làm Lục Tinh cũng phải hết hồn nhìn sang.

Chỉ là nhìn còn chưa kĩ đã bị Trần Ân Tứ mở miệng:
- Bởi tớ nghĩ không phải cảm động, mà là đả động*.

(Nguyên văn Lá dùng 打动 cũng có ý là cảm động nhưng mạnh hơn, không chỉ dừng lại ở cảm xúc.)
Trong đầu Lục Tinh hiện lên mấy dấu chấm hỏi:
- Đả động?
Trần Ân Tứ khẳng định chắc nịch:
- Đúng, đả động, bị vẻ đẹp không ai sánh bằng của tớ đả động.

Lục Tinh: "..."
...Được rồi, tự nhiên cậu lại thuận theo câu nói của người khác, thì ra còn hơn cả tự luyến.
 
Giường Anh Chia Em Một Nửa
Chương 82: Ừ Rất Muốn Yêu 2


Trần Ân Tứ không thèm quan tâm biểu hiện cạn lời của Lục Tinh, tiếp tục lên tiếng:
- Mấy cái tài khoản V lớn kia fans cộng lại chắc cũng hơn mấy ngàn vạn nhỉ? Bạn họ đăng Weibo đúng không? Không, thứ mà họ đăng là tiền.

- Có thể cùng lúc làm cho đám người họ xúc động, trong giới chúng ta ngoài mấy người thực lực ra, còn có ai?
- Thì là Trần Gia tớ rồi.

- Vì vậy, chắc chắn phải có người mê muội vẻ đẹp này của tớ, yêu tớ tới phát dại mới bỏ tiền ra giúp đỡ!
Lục Tinh trố mắt nghe, cảm thấy nơi nào cũng là tán dóc, nhưng cô lại không thể tìm được từ để phản bác lại vụ tán gẫu này.

Trần Ân Tứ cảm thấy lời phân tích này của mình là đúng, theo lí lẽ nói:
- Tinh Tinh, nhìn kĩ giới giải trí, mang vẻ đẹp trời ban như vậy cũng chỉ có tớ thôi nhỉ? Tớ đúng là giỏi thật...!
Lục Tinh nghe không nổi nữa, nhanh chóng đánh gẫy lời Trần Ân Tứ:
- Đúng đúng đúng, ngài giỏi nhất, xin ngài hãy khẩn trương chuẩn bị, sắp phải đi ghi hình rồi.

- Gấp cái gì, vẫn còn một tiếng cơ mà.

Trần Ân Tứ bước tới giường, cầm điện thoại:

- Tớ phải đem bí mật nhỏ này nói cho chị em biết.

Vừa nói, Trần Ân Tứ vừa mở nhóm "Hoa hồng leng keng", ngón tay dùng tốc độ ánh sáng gõ chữ.

"Chị Chén, hôm nay có điều kì diệu đã xảy ra với em, em được mấy tài khoản V bự bảo vệ.

Bọn họ đều là mấy tài khoản dùng tiền để mua, không dùng tiền mua họ sẽ không làm."
"Chị Chén, em cảm thấy không phải người bên tổ tiết mục nhờ họ làm, bởi vậy em nghi ngờ có người yêu em trong âm thầm, bỏ ra cả đống tiền mua người tẩy trắng giúp em."
"Chị Chén, trên thế gian này vẫn có người như chị, đôi mắt thông tuệ."
"Chị Chén, chị nói xem người bỏ tiền giúp em có phải là một soái ca không?"
"Không được, phải dè đặt một chút, nếu để người yêu thích em thấy được sự kích động này thì hình tượng nữ thần của em tiêu tan mất."
"Chị Chén, em đúng là Tiểu tiên nữ được người người yêu thích."
...!
Tần Kiết vừa ăn cơm được một nửa thì điện thoại cứ rung không ngừng.

Dung Dữ và Đường Cửu không hẹn mà cùng lúc ngẩng đầu nhìn chăm chăm Tần Kiết với ánh mắt hóng hớt.

Tần Kiết nhìn màn hình một cái, thấy tin nhắn gửi từ nhóm "Hoa hồng leng keng", liền cầm lên trong chớp mắt.

Dung Dữ và Đường Cửu vẫn mang ánh mắt hóng hớt mà tò mò nhìn, chỉ muốn cướp điện thoại từ tay anh xem.

Tần Kiết chú ý hai con hổ ngấm ngầm cái điện thoại, ngồi dựa về sau, mở rồi nhấn vào nhóm "Hoa hồng leng keng".

Anh vừa xem tin nhắn của Trần Ân Tứ, nội tâm lại trả lời từng tin một.

...Các tài khoản V bự là anh tìm đó, nhưng không cần dùng tiền.

...Không phải yêu thầm, là yêu quang minh chính đại.

...Chị Chén là anh, yêu thầm cũng là anh, tất cả đều là anh.

...Là một siêu cấp đại soái ca.

...Ờ, anh cũng đã biết rồi.

...Ừ, rất muốn yêu.

Nhắn nhủ: Nếu Tết này có nhiều chương hơn thì sao nhỉ?.
 
Giường Anh Chia Em Một Nửa
Chương 83: Bạn Trai Cũ Của Chị


Lục Tinh nói không sai, vụ hot search lần này đúng là có hỗ trợ Trần Ân Tứ một chút.

Mặc dù sự giúp đỡ này không lớn lắm, nhưng vẫn có đoàn làm phim cho Trần Ân Tứ cơ hội đi casting.

Cho dù chỉ là thử vai nữ thứ ba nhưng cũng khá tốt rồi.

Địa điểm thử vai ở Bắc Kinh, thời gian vừa hay không phải là ngày Trần Ân Tứ ghi hình, trùng hợp đến hơn cả trùng hợp, do vậy Trần Ân Tứ cũng đưa ra lựa chọn tốt nhất, chắc chắn phải quay về Bắc Kinh một chuyến.

Vẫn như cũ vào tối thứ bảy, chuyến bay cuối cùng về Bắc Kinh.

Thời gian thử vai là hai giờ chiều chủ nhật, cô đã dậy từ rất sớm.

Bộ phim mà cô thử vai được chuyển thể từ tiểu thuyết, do thời gian quá gấp, không thể đọc hết cuốn tiểu thuyết nên cô để cho Lục Tinh lần nữa sơ lược lại nhân vật, có điều cũng phải lên đến ba bốn trăm nghìn chữ.

Trần Ân Tứ ăn xong bữa sáng thì lấy tờ giấy từ Lục Tinh bày ra, ngồi trên sofa, đối diện với cửa kính sát đất, vừa phơi nắng vừa nghiền ngẫm nội tâm nhân vật.

Khoảng thời gian Lục Tinh và cô ở Bắc Kinh, hình như Lục Tinh có chuyện muốn làm nên Trần Ân Tứ một mình đi thử vai.

Cô đặc biệt chuẩn bị một chút trước khi đi, kết quả khi đến nơi thử vai mới phát hiện không ít người đang chờ.

Nhìn sơ qua, tinh thần ai cũng tốt, đương nhiên là đã trang điểm tỉ mỉ qua rồi.

Đột nhiên Trần Ân Tứ hú hồn, nhưng cô cũng là hú hồn có cốt khí.

Cô cứ thế bị Tần Kiết cho đóng đinh trên thanh hot search Weibo hơn nửa tháng, trở thành nữ minh tinh giới giải trí có bảng ghi chép lộ ra nhiều nhất.

Cho dù là bị mắng thành ghi chép, cũng là ghi chép.

Vốn dĩ Trần Ân Tứ sinh ra đã đẹp, đi tới đâu cũng thu hút mọi ánh nhìn nên cô vừa xuất hiện thì toàn bộ người ở hành lang trong nháy mắt đều im lặng, tất cả dù vô tình hay cố ý đều đang đánh giá cô.

Dưới ánh mắt của bàn dân thiên hạ, Trần Ân Tứ duy trì sự thản nhiên và bình tĩnh, khoảng bốn năm phút đứng chờ, cửa phòng thử vai mở ra, trợ lý đạo diễn gọi tên.

Chắc do Lục Tinh có chào hỏi trước với tổ đạo diễn rồi nên cái tên được gọi đầu tiên là Trần Ân Tứ.

Có lẽ trợ lý chưa đọc qua danh sách nên khi gọi tên cô thì có chút hốt hoảng, biểu cảm như kiểu không thể tin được, sợ mình đọc sai.

Trần Ân Tứ sau khi kí xong danh sách thử vai thì bước vào phòng.

Trần Ân Tứ từng thử vai qua rất nhiều bộ nên đã quá quen với trình tự thử vai.

Cô giới thiệu đơn giản về mình, chờ người đưa đoạn lời thoại tới, sau đó dựa theo sự chuẩn bị mà lưu loát diễn.

Trần Ân Tứ dùng chưa đầy mười phút.

Người bên ngoài chờ thử vai còn đông hơn cả lúc cô vừa đến.

Có người thì trò chuyện, có người xem điện thoại, có người thì tập luyện lại.

Khi Trần Ân Tứ đi đến cuối hàng, một giọng nói gọi cô lại:
- Trần Ân Tứ, là chị?
Trần Ân Tứ quay đầu nhìn.

Là một khuôn mặt xa lạ, cô ấy nhìn Trần Ân Tứ một lúc, lại mở miệng:
- Chị còn nhớ em không?
Trần Ân Tứ vắt óc ra suy nghĩ, nhưng vẫn không nhớ được tên người trước mắt.

Có điều người đối diện cũng không để Trần Ân Tứ ngại, rất nhanh lại lên tiếng:
- Chị không nhớ em cũng là chuyện thường, chúng ta chỉ gặp nhau có một lần ở chỗ chế tác Trương.

Chế tác Trương tên Trương Kiệt, ở bên đài quả hạnh ấy, làm chế tác chương trình kĩ thuật diễn...!
Trần Ân Tứ nhớ ra rồi, là cái bữa cơm Lục Tinh bảo cô đi ăn mà không có cơm.

Nhắc đến hôm ấy cô lại tức.

Tên cẩu đó làm hư cả ly nước ép của cô, với một cái danh mỹ miều là mượn gạt tàn thuốc!

Có điều, tức thì tức, nhưng cô vẫn phải cố gắng nhớ lại khi nào cô và cô gái có duyên này gặp, tựa như nhớ ra nên “À” một cái.

- Chị nhớ ra rồi ạ? Vốn dĩ hôm ấy em định chào hỏi chị một tiếng nhưng không tìm được cơ hội.

Chị rời đi sớm quá, thật không ngờ hôm nay chúng ta lại có thể gặp nhau, đúng là có duyên thật.

Đợi đã, cô gái, cô có thể mở miệng báo danh tính trước được không?
Trần Ân Tứ mấp máy môi, muốn nhắc cô gái trước mặt rằng cô đúng là nhớ cái bữa cơm đó nhưng cả đám người, cô làm sao biết cô ấy là ai?
Lời còn chưa đến miệng Trần Ân Tứ, cô gái kia đã nói một tràng như súng liên thanh:
- Hôm ấy chị đi sớm quá, bỏ lỡ một vụ siêu thú vị.

Chị có nhớ Tần tiên sinh đến sau cùng không? Anh Tần Kiết ấy...!
Nghe tới tên Tần Kiết, Trần Ân Tứ không muốn nói thêm gì.
 
Giường Anh Chia Em Một Nửa
Chương 84: Bạn Trai Cũ Của Chị 2


Cô gái tỏ ra thân thiết:
- Chị chắc chắn là nhớ rồi, dù sao anh ấy cũng là bạn trai cũ của chị, sao mà quên được.

Cái gì mà bạn trai cũ, quên không được?
Tên Tần cẩu đó thì cô cần gì phải phí tâm tư đi nhớ chứ?
- Sau khi chị đi, bạn trai cũ của chị làm một trận vô cùng soái! Bạn trai chị đánh bài với đám chế tác, sau đó đi đến bên ông Trương, vỗ vỗ vai hắn ta.

Chị đoán xem bạn trai cũ của chị nói gì?
Cô đoán cái búa ấy!
Tên cẩu đó thì liên quan cái mông gì tới cô!
Trần Ân Tứ trực tiếp nói:
- ...Chị không đoán đâu.

Cô gái thân thiết:
- Được rồi, chị không đoán thì em kể, bạn trai cũ của chị nói, qua đây, lựa chọn một chút, ly nước ép này ông tự uống hay để tôi đút?
- Chị không biết đâu, bạn trai cũ của chị bạo lắm, vừa mới đánh bài vui vẻ như tri kỷ với chế tác Trương, sau liền nói mình có việc gấp cần phải đi, không rảnh phí lời, cái ly nước ép này có vấn đề gì, lòng ông tự hiểu.

Điều này chưa phải là chất, cái chất nhất, bạn trai chị nói ngoan, uống nó đi.

Cái giọng của bạn trai cũ nhà chị, nó ôn hoà không thể diễn tả nổi.

Trần Ân Tứ nghe cô gái tự biên tự diễn nói “bạn trai cũ của chị”
mà nhức cả đầu, cô hơi động môi, muốn nói cho cô ấy là nên đổi cái danh "bạn trai cũ của chị" thành Tần tiên sinh hoặc là tên cẩu.

Chỉ là lời Trần Ân Tứ chưa nói ra, đã bị câu nói của cô gái chặn lại:

- Trong ly nước ép đó có tàn thuốc, lại có cả đầu thuốc, chế tác Trương chắc chắn uống không nổi rồi.

Lời Trần Ân Tứ định nói, cứ thế mà bay mất.

Tàn thuốc, đầu thuốc...!
Không hiểu vì sao trong đầu cô hiện ra hình dáng cô tức giận bừng bừng còn bóng anh đứng dựa cửa kính pha lê, tay hơi hơi nâng, tàn thuốc rơi vào ly nước ép.

Cô gái kia hình như bị Tần Kiết làm cho u mê không lối thoát, như chia sẻ kho báu bí mật vậy:
- Chị biết bạn trai cũ nhà chị làm thế nào không? Anh ấy trực tiếp bóp miệng chế tác Trương, đổ toàn bộ nước ép vào miệng ông ta.

Sau khi đổ xong, bạn trai cũ của chị còn cầm ly đánh lên mặt chế tác Trương, nói, thế mới ngoan.

Rồi bạn trai cũ của chị đặt ly nước bên chân ông ta, rời khỏi.
 
Giường Anh Chia Em Một Nửa
Chương 85: Không Thì Cảm Ơn Người Ta Một Cái Vậy


Sau khi Trần Ân Tứ rời khỏi, cô dừng ở trước cửa tòa nhà thử vai một lúc mới lấy điện thoại di động ra gọi cho tài xế.
Năm phút sau, xe đậu ngay trước mặt Trần Ân Tứ.

Tài xế xuống xe, gọi một tiếng "Cô ơi", rồi mở cửa sau, thấy Trần Ân Tứ không định lên xe, gọi thêm một lần: "Cô ơi?"
Trần Ân Tứ hoàn hồn, khom người ngồi vào xe.

Trần Ân Tứ một mặt cảm thấy lời của cô gái kia không liên quan đến mình, nhưng câu nói của cô gái kia cứ không ngừng lặp lại.

Chế tác Trương uống ly nước ép kia, ly nước ép mà vốn dĩ cô phải uống.

Cái ly nước ép vốn dĩ cô phải uống ấy, hóa ra đã bị bỏ một ít thứ gì đó rồi.

Tần Kiết biết cái ly ấy có vấn đề nên mới lấy lí do mượn gạt tàn thuốc.

Lòng Trần Ân Tứ xẹt qua một ý nghĩ vớ vẩn.

...Không phải ngày đó Tần Kiết cố tình xuất hiện chỉ vì cô đó chứ?
Cái cách nghĩ vừa vớ vẩn vừa đáng sợ này cứ ám Trần Ân Tứ suốt đường đi.

Về đến nhà, trong lòng Trần Ân Tứ nghĩ, không cần biết cái suy nghĩ kì lạ và đáng sợ này là thật hay giả, nhưng tóm lại hôm ấy Tần Kiết đã giúp cô thoát được điều không nên xảy ra.

Nghĩ lại gần đây, chỉ cần nhắc đến anh ta thì cô đều mắng té tát.

Còn cả số điện thoại của anh bị cô kéo vào danh sách đen, chưa gỡ.

Đột nhiên Trần Ân Tứ cảm thấy...hơi có lỗi.

Tên cẩu hại cô bị lên hot search lâu như thế, bị mắng mười mấy ngày, nhưng người mắng cô đã muốn mắng từ lâu rồi, tên cẩu này cũng chỉ là lí do mà thôi.

Suy đi ngẫm lại, mọi chuyện cũng không phải là lỗi của anh, giống như việc cô cứu đứa bé vậy, dù không liên quan tới anh nhưng vừa mới bắt đầu cô đã bị mắng té tát.

Nội tâm Trần Ân Tứ giằng xé rất lâu, cuối cùng cảm thấy bản thân không được thoải mái lắm.

Con người cô ghét nhất là việc nợ ân tình của người khác, đặc biệt đối phương lại là Tần Kiết.

Không thì, cảm ơn một cái vậy.

Trần Ân Tứ cầm điện thoại, mở danh sách chặn, do dự một giây rồi kéo tên Tần Kiết khỏi danh sách.

Cô nhìn trân trân vào mười một con số một lúc mới nhấn gọi.

Còn chưa kết nối được cô đã tắt đi.

Cô mở phần tin nhắn lên, suy nghĩ ngôn từ để cảm ơn Tần Kiết thật chân thành.

Nhưng lạ thay, bình thường cô nói năng ghê gớm lắm, giờ ngược lại đầu óc như vũng nước, chẳng nghĩ ra được gì.

Cô nhìn đăm đăm màn hình điện thoại cả nửa ngày, một chữ cũng chẳng có.

Đáy lòng cô vẫn không hiểu nổi, tên cẩu kia và cô cũng đã chia tay rồi, anh ra tay giúp đỡ cô làm gì? Rảnh quá không có việc làm à?
Nói anh ta là âm hồn bất tán thì đúng thật sự là âm hồn bất tán, cuối cùng là do cô đã tạo nghiệp gì để ngày ngày anh ta tới gây độc cho cô.

Trần Ân Tứ rũ mắt, biểu cảm hơi ảm đạm, phảng phất chút buồn.

Cô thất thần di chuyển ngón tay, lướt qua lướt lại trên màn hình, nhấn tới nhấn lui.

Không biết qua bao lâu, điện thoại trong tay cô hơi rung lên.

Cô hoàn hồn nhìn thấy phía trên Wechat có thêm một cái chấm đỏ nhắc nhở.

Lúc nhấn vào, trên giao diện có hai tin nhắn do cô gửi là:
"Hê hê hê hê hê hê hê."
"Lêu lêu lêu lêu lêu lêu."
Bên dưới có hai dòng chữ nhỏ màu xám:
"Bên trên là nội dung chào hỏi."
"Bạn và Tần Kiết đã thành bạn bè, có thể bắt đầu trò chuyện."
(Lời tác giả:
Trần Ân Tứ có điều muốn nói: "Tôi thật sự không hề chủ động kết bạn Wechat với tên cẩu."
Diệp Phi Dạ khuôn mặt không tin: "Ừ, tui tin em.")
 
Giường Anh Chia Em Một Nửa
Chương 86: Không Thì Cảm Ơn Người Ta Một Cái Vậy 2


Bốn dòng đơn giản, mỗi từ Trần Ân Tứ đều quen thuộc, tới khi cô ghép lại có hơi hoảng.

Cô ngơ ngẩn hết ba phút, mới lờ mờ hiểu ra.

Lúc nãy cô mắt mù lướt trên màn hình điện thoại, lướt ra số của Tần Kiết, lại dùng số điện thoại của Tần Kiết để tìm trên Wechat, còn chủ động kết bạn với anh ta.

Chủ động thì thôi đi, còn gửi hai lần lời mời kết bạn.

Gửi hai lần lời mời kết bạn cũng thôi đi, tin nhắn chào kết bạn không dùng tin mặc định lại đi dùng câu khác.

"Hê hê hê hê hê hê hê."
"Lêu lêu lêu lêu lêu lêu lêu."
Trong đầu Trần Ân Tứ thầm nghĩ tới cảnh Tần Kiết nhìn thấy hai tin nhắn ngu ngốc của mình, lập tức đôi mắt phàm tục của cô thấy được tình hình sụp đổ trước mặt.

Cái tay này cuối cùng có phải của cô hay không mà lại hại cô như thế?
Trần Ân Tứ cảm thấy khuôn mặt xinh đẹp của mình bị chà đạp, thật là mất hết mặt mũi.

Đối với việc cảm ơn Tần Kiết, Trần Ân Tứ ném ra sau đầu.

Bây giờ cả đầu cô chỉ còn quan tâm tới việc cùng Tần Kiết kết bạn, quên sạch toàn bộ chuyện kia.

Đời không như là mơ, cứ tưởng chuyện này đã qua, thế mà năm phút sau khi Tần Kiết kết bạn với cô, nội tâm cô vừa bớt căng thẳng chút xíu, trên màn hình hiển thị một tin nhắn.

Tần Kiết: "? "
Anh giả chết một lần không được à?
Trần Ân Tứ nhìn con dấu chấm hỏi, tâm trạng khó khăn lắm mới vơi được một ít lại lần nữa bừng lên.

Từ nhỏ đến lớn, Trần Ân Tứ có một cái bệnh đó là rất sĩ diện, mặc dù hiện tại cô đã mất hết mặt mũi nhưng vẫn phải giả ngu để tự an ủi cái tôi của mình.

Mặc dù cô và Tần Kiết cách nhau qua điện thoại nhưng cô vẫn bất tri bất giác ngồi thẳng lưng, bày ra tư thế cao quý, chậm rãi nhấn hai cái, gửi tin nhắn đi.

Trần Ân Tứ: "??"
Tần Kiết lần nữa trả lời tin vô cùng nhanh: "???"
Trần Ân Tứ để tim mình đóng băng, giả ngu nhấn thêm: "????"
Tần Kiết: "?????"
Trần Ân Tứ: "??????"
Có lẽ Tần Kiết không muốn chơi tiếp trò chấm hỏi nữa nên dừng trả lời.

Trần Ân Tứ cứ ngỡ đã qua, thở phù một hơi.

Cô vừa muốn khom lưng dựa vào ghế sofa, bỗng điện thoại "ong" lên một cái.

Cách có một phút, sau đó Tần Kiết gửi tin nhắn trả lời cô.

Còn là hai tin.

Tin đầu là tấm chụp màn hình anh và cô nhắn tin.

Anh còn đặc biệt khoanh tròn màu đỏ vào hai tin cô yêu cầu kết bạn: "Hê hê hê hê hê hê hê" và "Lêu lêu lêu lêu lêu lêu."
Tin thứ hai không phải dấu chấm hỏi nữa: "Em chủ động làm nũng bán manh* gửi lời mời kết bạn cho tôi, có chuyện gì à?"
(*Bán manh: tỏ ra dễ thương.)
Làm nũng, bán manh, chủ động...!
Mấy chữ này bay vào trong mắt Trần Ân Tứ khiến tay cô hơi run, trạng thái như chưa nhìn thấy gì trên điện thoại, vùi di động vào sofa.

May mắn là bên cạnh không có người, có điều bên tai cô hơi hồng hồng.

Cô biết mà, tên cẩu này làm sao lại có thể bỏ qua cơ hội khịa người tốt như vậy.

Aaaa, tức quá đi!
Trần Ân Tứ mò mò sofa, giây sâu nắm được điện thoại, ngồi thằng lưng, gõ vài chữ.

Trần Ân Tứ: "Tiên sinh, anh cô đơn không?"
 
Giường Anh Chia Em Một Nửa
Chương 87: Đối Phương Đang Nhập Tin Nhắn


Trần Ân Tứ: "Tiên sinh, anh cô đơn không?"
Trần Ân Tứ: "Chủ động, em gái học sinh đơn thuần, thiếu phụ thùy mị, tiếp viên hàng không khí chất, người mẫu xe hơi, ngôi sao hot mạng mới nổi, tất cả các loại phục vụ đều đang chờ anh tới chơi, muốn chơi thế nào thì chơi thế ấy."
Trần Ân Tứ: "Giá cả: khoảng 1000-2000, hai lần 90 phút."
Trần Ân Tứ: "Đặc biệt phục vụ khách hàng, tuyệt đối không phí, nếu có nhu cầu anh có thể liên hệ số điện thoại này..."
Trần Ân Tứ bấm đại 11 số vào đằng sau, rồi gửi đi.

Không biết Tần Kiết bị cô dọa sợ hay thế nào mà lại im lặng không trả lời.

Trần Ân Tứ nhẫn nại chờ đợi, một phút, hai phút...!
Mười phút sau, cô cầm điện thoại lên, không hề có chút cảm giác tội lỗi mà nhắn cho Tần Kiết: "Đó là tin nhắn nhóm gửi, nếu như làm phiền đến mọi người thì mong mọi người lượng thứ."
Trần Ân Tứ: "Vừa nãy tôi bị trộm tài khoản, đặc biệt nhắc nhở mọi người một chút, nếu như có người mượn tiền thì đừng tin là thật."
Tần Kiết: "Đã mượn rồi."
Tần Kiết: "1000 vạn*."
(*1000 vạn ở đây là 10 triệu tệ.)
Lòng Trần Ân Tứ thầm nghĩ, mượn mượn cái sh*t.

Dù sao Trần Ân Tứ cũng đã an ủi
cái tôi của mình rồi nên độ lượng không thèm so đo với Tần Kiết.

Trần Ân Tứ đối mặt với hai tin nhắn của Tần Kiết, chớp chớp mắt sau đó ném điện thoại, chuẩn bị đi rót nước ép.

Cô vừa đứng lên, điện thoại trên ghế chợt rung.

Trần Ân Tứ nhìn lướt qua màn hình, là tin nhắn của Tần Kiết.

Tên cẩu này làm sao bằng với việc uống nước ép chứ...!
Bước chân cô nhẹ tênh, đi vào phòng bếp, từ trong tủ lạnh cô lấy ra nước trái cây, về lại trước ghế sofa.

Sau khi ngồi xuống, cô vừa giận hờn cầm ly nước trái cây, vừa mở điện thoại vào Wechat.

Tần Kiết gửi một đoạn video, nói rõ hơn là đoạn quay màn hình của Tần Kiết.

Nội dung đoạn video là cuộc trò chuyện Wechat giữa cô và anh ta, tin nhắn cô gửi liên quan tới mấy câu "nữ sinh đại học đơn thuần, thiếu phụ thùy mị, tiếp viên hàng không khí chất".

Trần Ân Tứ không hiểu ý của Tần Kiết là gì, dùng dấu thay cho lời nhắn: "?".

Sau khi gửi tin nhắn thành công, Trần Ân Tứ mới trừng mắt.

"Cạch" một tiếng, cô đặt ly nước trái cây xuống, cầm điện thoại nhắn tin trả lời lại.

Trần Ân Tứ: "Không phải anh nói mượn cho tôi tiền rồi sao? Không phải nói một nghìn vạn sao?"
Trần Ân Tứ: "Tôi bị hack nick, người ta đã nói rõ là quảng cáo nhỏ rồi mà."
Trần Ân Tứ: "Hờ hờ, anh đúng là trùm nói dối."
Đang lúc Trần Ân Tứ tóm được lỗi sai của Tần Kiết, mắng mỏ hăng say thì trên màn hình của cô xuất hiện một tin nhắn.

Trần Ân Tứ đang miệt mài gõ chữ, từ từ dừng hẳn.

Ba mươi giây sau, cô xem lại đoạn video quay màn hình của Tần Kiết.

Lần này thứ cô quan tâm nằm ở phần trên cùng.

"Đối phương đang nhập tin nhắn..."
Từ khúc "Tiên sinh, anh cô đơn không?" cho đến "...!Nếu như có ai mượn tiền, xin đừng tin là thật.", những chữ này chưa hề mất.

Cô...gửi xong cái quảng cáo kia, vì chờ Tần Kiết để cười trên nỗi đau của người khác nên không rời khỏi cuộc trò chuyện.

Điều này có thể nói rằng tài khoản của cô chẳng hề thoát ra nên không thể nói là bị hack nick.

Trần Ân Tứ đăm đăm nhìn màn hình, đặc biệt là mấy chữ "Đối phương đang nhập tin nhắn...!", cô hơi há miệng, cảm giác từ mặt mũi của mình đến sĩ diện bên trong đều mất sạch.

Cô luôn như thế....!
 
Giường Anh Chia Em Một Nửa
Chương 88: Đối Phương Đang Nhập Tin Nhắn 2


Bất kể là năm năm trước hay năm năm sau, ở bên Tần Kiết, cô chưa bao giờ chiếm được thế thượng phong, chưa bao giờ có được chỗ tốt.

Trừ bỏ việc bị Tần Kiết vạch mặt tại trận ra, còn có xấu hổ và sâu thẳm trong lòng cô thật sự nói không nên lời.

Qua nhiều lần giao đấu, cuối cùng đều phải ôm một bụng tức quay về.

Nhưng lần này không hiểu sao, bản thân mình không hề có cảm giác gì....!
Thôi kệ, nhục thì nhục, dù sao cô cũng bị anh ta làm cho thảm hại lắm rồi, cần gì phải quan tâm nhiều cho mệt?
Cô ấn khóa màn hình, rồi dứt khoát ném cái điện thoại lên sofa, đứng dậy vào phòng ngủ một giấc.

Lúc đầu ngủ không được, nhưng vì hôm qua về đến Bắc Kinh nằm trên giường trời cũng lờ mờ sáng, hôm nay lại phải dậy sớm, cô thật sự thiếu giấc, cuối cùng vẫn không thể nhịn được, mơ mơ màng màng tiến vào giấc ngủ.

Giấc ngủ này cô ngủ hơi lâu, khi Trần Ân Tứ tỉnh giấc cũng đã tối mất rồi.

Cô không kéo màn cửa sổ, bên ngoài bầu trời đen tuyền khiến cô cảm giác như bị cả thế giới vứt bỏ.

Cô ngồi trên giường một lúc mới xuống, rời khỏi phòng ngủ, cầm lấy điện thoại đặt trên ghế sofa ngoài phòng khách.

Trong Wechat có không ít tin nhắn chưa xem, sau khi cô nhấn vào, cái cô quan tâm nhất là số tin nhắn màu đỏ trong nhóm chat gia đình.

Cô không thích nhắn trong group, có lẽ do thấy đông người phiền phức, nên đa số các nhóm chat cô đều ẩn đi hết rồi, chỉ riêng có nhóm chat của gia đình là cô để nguyên.

Cô không quá rõ trong gia đình mình có còn người xưa nữa hay không, họ rất ít khi nào ngoi lên, cô cũng như thế giả chết, cố gắng để mình không tồn tại nhất có thể.

Trần Ân Tứ đấu tranh vài giây mới nhấn vào xem.

Là mẹ kế của cô nhắn trong group, hỏi: "Vinh Vinh, Diệu Diệu, các con hiện đang ở đâu?"
(Chị translator said: Mỗi lần ad thấy từ Vinh và Diệu lại rất muốn vào Vương Giả Vinh Diệu chơi mấy trận.

=.=)
"Nhanh đến bệnh viện đi, ba tụi con hôm nay không cẩn thận trượt chân ngã, bị đập trúng đầu chảy máu nhiều lắm."
Trần Vinh và Trần Diệu trước sau hiện hồn.

Từ những tin nhắn cô biết được một ít thông tin, Trần Thanh Sơn hiện đang ở bệnh viện, Trần Vinh và Trần Diệu đang trên đường đến đó.

Trần Ân Tứ nhìn tin nhắn một lúc, không nhịn được mà gõ một câu: "Tình hình ông ấy hiện giờ thế nào rồi ạ?"

Gõ xong, lại xóa từng chữ một.

Hỏi không như vậy họ cũng sẽ chẳng quan tâm cô.

Trước khi ngủ cô bị Tần Kiết phá nát tâm tình, đáy lòng lại dâng lên cảm giác đau thương, càng lúc càng nhiều hơn.

Trần Ân Tứ ngồi xuống cửa kính sát đất, ngắm nhìn ánh đèn thành phố, uống rượu.

Có điều, cô ngồi trên ghế sofa, chậm chạp không nhúc nhích.

Đáy lòng cô đang thấp thỏm không yên như hóa đá, trong nội tâm cô mắng lên một chữ tục, đứng dậy vào phòng ngủ.

Lúc ra ngoài, cô đổi váy ngủ thành quần jeans và áo hoodie trắng, đội mũ và đeo khẩu trang, vừa gọi xe, vừa cầm điện thoại xuống lầu.

Nửa tiếng sau xe dừng lại.

Trần Ân Tứ dùng điện thoại quét mã trả tiền, xuống xe.

Cô chờ xe chạy đi rồi đứng đối diện bệnh viện nhìn một lúc, mới cất bước.

Đặc điểm của bệnh viện lớn đó là lúc nào, giờ nào tới cũng đông người, may mà cô dùng chiêu ẩn thân nhiều lớp như thế, người đến viện cũng chẳng ai rảnh quan tâm cô là ai nên cô vào rất dễ dàng.
 
Giường Anh Chia Em Một Nửa
Chương 89: Lỗi Của Anh


(Chương này anh đang dỗ chị nên đổi xưng hô anh-em cho tình cảm nha.

Tết rồi ngọt ngào một chút, bình thường cool ngầu đủ rồi.-.)
Trần Thanh Sơn ở phòng bệnh vip.

Vì để đảm bảo cho người ở phòng vip được yên tĩnh nên không có nhân viên hỗn tạp, chỉ có hộ sĩ trực ban.

Trần Ân Tứ vừa bước tới đã có hộ sĩ ngăn cô lại:
- Vị tiểu thư này, xin hỏi cô là người nhà của bệnh nhân nào ạ?
Trần Ân Tứ nói tên Trần Thanh Sơn.

Hộ sĩ tra máy tính:
- Khu phòng bệnh vip của chúng tôi vì để tạo ra môi trường tốt nhất nên chỉ cho phép người thân vào thăm.

Ông Trần Thanh Sơn báo có vợ và con ông ấy gồm một gái một trai.

Xin hỏi cô là con gái của ông Trần sao? Nếu đúng là thế, cô có thể cho tôi xem chứng minh nhân dân không?
Một gái một trai.

Lòng cô thầm than cũng may mình đang đeo khẩu trang, nếu không đã bị người ta thấy cái cảnh chật vật này mất rồi.

Cô đứng trước quầy hộ sĩ như suy tư gì đó không trả lời.

Hộ sĩ:
- Cô ơi?
Trần Ân Tứ hoàn hồn, nhìn hộ sĩ đứng đối diện.

Hộ sĩ:
- Cô ơi, chứng minh nhân dân của cô....!
Trần Ân Tứ rũ mắt:
- Thôi.

Không đợi hộ sĩ phản ứng lại, cô đã xoay người rời đi.

Giây trước Trần Ân Tứ vào thang máy, giây sau ở một thang máy khác bước ra vài ba người.

Trong đó có một cô gái tóc ngắn, diện một thân áo quần cao cấp, bước trên đôi giày cao gót tới quầy hộ sĩ:
- Chào cô, tôi đến thăm bệnh nhân Trần Thanh Sơn, tôi là con gái của ông ấy, Trần Vinh.

Hộ sĩ kiểm tra xong thông tin của Trần Vinh mới mở cửa kính để vào khu phòng bệnh vip:
- Hóa ra cô mới là con gái của ông Trần.

Vừa nãy có một cô gái cũng tới nói thăm bệnh ông Trần, tôi còn tưởng là con của ông ấy.

Trần Vinh lo cho Trần Thanh Sơn, đối với câu nói của hộ sĩ cô cũng không mấy để ý, chỉ cười lễ phép một cái rồi vào bên trong.

...!
Từ bệnh viện ra ngoài, Trần Ân Tứ đứng ven đường đón taxi.

Nói xong địa chỉ, Trần Ân Tứ nhìn cảnh sắc bên ngoài cửa sổ,
biểu cảm rất hoảng hốt cho đến khi điện thoại trong tay rung lên.

Bởi vì trong một khoảng thời gian không chớp mắt, nên khi động mắt cô có chút hơi mờ.

Là tin nhắn quảng cáo, Trần Ân Tứ bỏ qua, vào tin nhắn Wechat.

Sau khi cô xem tin nhắn gia đình, vẫn chưa lướt xem các tin nhắn khác.

Cô không để tâm mà xem từng tin một, có tin cô sẽ trả lời một ít, có tin cô trực tiếp bỏ qua, cho đến khi cô nhấn xem tin của Tần Kiết.

Tần Kiết: "?"
Tần Kiết: "Giận rồi sao?"
Tần Kiết: "Lỗi của anh."
Trần Ân Tứ nhìn giờ gửi, tin Tần Kiết gửi là lúc cô ngủ.

Có lẽ do thấy cô không trả lời nên đại khái khoảng nửa tiếng sau, Tần Kiết lại gửi thêm một tin mới.
Tần Kiết: "Đừng giận nữa, mời em ăn bữa cơm được không."
Cuối cùng, không còn tin nhắn nào khác.

Trần Ân Tứ dừng hai giây, đang lúc chuẩn bị giả chết rời khỏi tin nhắn của Tần Kiết, ngón tay không cẩn thận nhấn vào khoảng trống nhắn tin, bàn phím cửu cung cách* xuất hiện trên màn hình.

(九宫格: Cửu cung cách là tên tiếng Trung của Sudoku, hay còn là bàn phím.)
Trần Ân Tứ định nhấn bỏ bàn phím, thì trên khung tên biến thành "Đối phương đang nhập tin nhắn...!", ngay lập tức, màn hình của cô hiện ra hai tin nhắn mới.

Tần Kiết: "Cuối cùng cũng xem tin của anh."
Tần Kiết: "Sau này nghe theo em hết được không?"
Nửa phút sau, lại xuất hiện một tin, lần này là tin nhắn thoại.

Trần Ân Tứ gửi mặt cười, tên cẩu này nghĩ gì mà đi gửi tin nhắn thoại cho cô, phải biết rằng tin nhắn chữ của anh cô còn lười đọc.

Điện thoại trong tay rung lên, Tần Kiết lại gửi một tin nhắn thoại mới.

Đáy lòng Trần Ân Tứ hơ một cái, tên cẩu này còn làm phiền cô, cô sẽ kéo anh ta vào danh sách đen.
 
Giường Anh Chia Em Một Nửa
Chương 90: Lỗi Của Anh 2


Điện thoại lại "ong" một tiếng, tên cẩu tiếp tục làm phiền cô rồi.

Trần Ân Tứ: "..."
Nửa phút sau, Trần Ân Tứ lấy tai nghe Bluetooth ra, nhét vào tai, nhấn mở.

Tần Kiết: "Mời em ăn cơm?"
Tần Kiết: "Món gì thì tùy em lựa chọn?"
Tần Kiết: ".....Được không?"
Có lẽ bên cạnh Tần Kiết không có người, giọng nói trầm thấp, thiếu chút thanh đạm của ngày thường mà có chút trầm khàn, truyền vào tai cô làm cô nói không nên lời.

Trần Ân Tứ nhéo đầu ngón tay nhấn điện thoại, bất giác run lên, qua một lúc cô mới lạnh lùng bắt đầu gõ chữ.

Trần Ân Tứ: "Ngại quá, người hẹn tôi ăn cơm rất nhiều, không rảnh."
Tần Kiết như cũ chậm rãi trả lời: "Vậy anh đi xếp hàng chờ vậy."
Chưa chờ Trần Ân Tứ trả lời, Tần Kiết lại gửi thêm một tin: "Có cách nào châm chước hay không?"
Hờ...Tên cẩu này đang cầu xin cô à?
Trong lòng Trần Ân Tứ dần cân bằng lại, bắt đầu gõ chữ.

Trần Ân Tứ: "Ngại quá, không nhận người chen hàng."
Trần Ân Tứ: "Tôi cũng không phải người tùy tiện đi ăn cơm với người khác, anh có kiên nhẫn thì chờ, không đủ kiên nhẫn thì thôi."
Trần Ân Tứ: "Đúng rồi, báo trước cho anh một tiếng, cho dù anh đủ kiên nhẫn chờ cũng chưa chắc tôi chịu đi ăn với anh.

Dù sao tiểu tiên nữ cũng có kiêu ngạo của tiểu tiên nữ."
Lần này Tần Kiết nhắn tới: "Được, anh chờ."
Trần Ân Tứ không trả lời tin nhắn, tự nhủ, vậy thì anh cứ chờ đi.

Tần Kiết cũng không trả lời, Trần Ân Tứ nhìn chằm chằm vào màn hình trò chuyện, nhìn một chút rồi bỏ điện thoại xuống.

Lại quay đầu, nhìn cảnh sắc ban đêm ngoài cửa sổ, Trần Ân Tứ cảm thấy mình dần dung nhập vào cảnh sắc, cũng không thấy lẻ loi là mấy.

Rất nhanh, xe đã dừng dưới lầu "Ngô Đồng Thự".

Sau khi Trần Ân Tứ trả tiền xe, cảm giác điện thoại hơi rung, sau khi vào thang máy cô mới mở màn hình.

Tần Kiết: "Không còn giận nữa chứ?"

Trần Ân Tứ không trả lời Tần Kiết.

Chỉ là lúc chờ thang máy đến tầng của cô, nhấn vài cái lên bàn phím.

Trần Ân Tứ: "Liên quan gì đến anh."
Cửa thang máy mở ra, Trần Ân Tứ đi về phía nhà mình, quét vân tay, bước vào nhà, lúc đang thay giày, màn hình lại sáng lên lần nữa.

Lại là một tin nhắn thoại.

Vì ở nhà nên Trần Ân Tứ cứ trực tiếp nhấn phát, đầu tiên là tiếng cười nhạt, sau đó là giọng trầm thấp của Tần Kiết: "Quả nhiên ngày đó sắp tới rồi."
Ngày gì sắp tới? Ngày gì mới được?
Trần Ân Tứ chớp chớp mắt, không hiểu ý Tần Kiết là gì, cô trở tay nhấn một dấu chấm hỏi.

Trần Ân Tứ: "?"
Tần Kiết lại bất động.

Trần Ân Tứ giẫm lên dép lê lông xù, đi vào toilet, ngồi trên bồn cầu, cô nhìn thấy nội y của mình thấm màu đỏ.

Thì ra là ngày ấy tới rồi...!
Câu nói của Tần Kiết lần nữa lặp lại bên tai Trần Ân Tứ, khiến da dẻ cô lộ bên ngoài quần áo ửng đỏ.

(Liêm sỉ đâu hết rồi anh ơi T.T)
 
Giường Anh Chia Em Một Nửa
Chương 91: Phá Trời Phá Đất Phá Tần Kiết


Anh ta nhớ ngày này của cô làm cái quái gì?!
Trần Ân Tứ càng nghĩ, bên tai càng nóng.

Chờ tới khi cô rời khỏi nhà vệ sinh, đi ngang gương nhìn sơ qua mặt mình thì cô nhịn không được cầm điện thoại lên, giữ mic tạo tin nhắn thoại, bắt đầu mắng Tần Kiết té tát.

"Anh biếи ŧɦái à?"
"Trong đầu anh ngày ngày nghĩ cái gì thế hả?"
"Anh đúng là có bệnh, cái đồ thần kinh! Anh tuyệt đối biếи ŧɦái, trùm biếи ŧɦái!"
...!
Tần Kiết nghe được đoạn này của Trần Ân Tứ, lông mày hơi giật giật.

Liên tục dùng điện thoại trong sáu tiếng, điện thoại nóng lan tới tay nên anh ném lên trên tủ đầu giường.

Lúc trưa nhận được lời mời kết bạn của cô gái nhỏ, anh thật sự có cảm giác rất ngoài ý muốn.

Trong suy nghĩ của anh, cô gái nhỏ chủ động tìm tới chắc chắn có vấn đề, càng thêm không thể nhắn hai cái tin vừa dễ thương lại vừa làm nũng cho anh.

Việc đầu tiên anh nghĩ đây không phải nick phụ của cô gái nhỏ, ai mà biết được sau khi đồng ý, xem vòng bạn bè cùng id Wechat mới biết thật sự là cô.

Trong nháy mắt anh ăn một quả kinh ngạc, vô cùng bất ngờ.

Anh cứ nghĩ cô gái nhỏ tìm anh chắc chắn có chuyện, chờ một hồi vẫn không thấy tin nhắn đến.

Anh chủ động nhắn đại cho cô một cái, kết quả cô gái giả ngốc, chơi trò gửi lại mấy dấu chấm hỏi.

Anh hiểu cô quá mà, hiểu cô tới nỗi biết cô thêm mấy cái dấu chấm hỏi ấy là do vô tình bấm kết bạn.

Quả nhiên, cô gái nhỏ bắt đầu phá trời, phá đất, phá Tần Kiết.

Cô gái nhỏ thế mà có thể viết ra cái quảng cáo kia lưu loát như vậy...còn 90 phút hai lần.

Lúc gõ mấy chữ này cô không biết tính toán sao?
Anh đang muốn đùa cô nên mới quay lại màn hình, vạch trần cô giở trò, sau đó chờ cô tức hộc máu bay ra mắng anh.

Một lần chờ, chờ tới nửa tiếng.

Cô bé bên ấy vẫn im lặng...!
Sự khác thường này làm cho anh hiểu cô gái nhỏ tâm trạng đang không tốt.

Việc đầu tiên, anh giở lịch ra xem.

Được rồi...vậy mà đụng phải ngày dâu rụng của cô ấy.

Không thể không nói, xa cách năm năm, cô gái nhỏ trưởng thành hơn, cũng khó chọc lắm.

Anh nhìn màn hình, chờ hết ba tiếng đồng hồ, mới thấy "Đối phương đang nhập tin...".

Nghĩ đến đây, Tần Kiết lại lần nữa nhấn nghe lời Trần Ân Tứ mắng mình.

"Anh biếи ŧɦái à!"
"Trong đầu anh ngày ngày nghĩ cái gì thế hả?"
"Anh đúng là có bệnh, cái đồ thần kinh! Anh tuyệt đối biếи ŧɦái, trùm biếи ŧɦái!"
Có thể hùng hổ mắng người thế này tức là không sao rồi.

Tần Kiết xoa xoa cái gáy vì một thời gian dài dùng điện thoại có chút nhức mỏi.

Khó khăn lắm mới có thời gian để ngủ, anh lại cứ như thế lo lắng cho cô bạn nhỏ kia.

Tần Kiết lười biếng dựa vào đầu giường, khóe môi nâng lên, nhấn mở bàn phím.

"Anh chỉ nhớ mỗi ngày này của em mà thôi..."
Sau khi gõ xong, Tần Kiết nghĩ nghĩ, nụ cười bên môi dần phai nhạt, anh xóa đi từng chữ một.

Hình như có chút lỗi thời, cũng hơi nhanh quá thì phải.

Đối phó với cô gái nhỏ này phải có trình tự, từ từ mưu tính.

Ôm chặt trong lòng không được, theo đuổi chậm quá cũng không được.

Bề ngoài cô gái nhỏ khá tùy tiện, nhưng thật ra nội tâm lại rối một nùi.

Anh vẫn nên chờ đợi thời cơ bắt cá.

Tần Kiết quẳng điện thoại di động sang bên cạnh, sau đó nằm xuống, đắp chăn rồi đi vào giấc ngủ.

Trong giấc ngủ mơ màng, anh cười khe khẽ.

Tại sao anh lại biến mình thành kiểu người khó ở thế này.
 
Giường Anh Chia Em Một Nửa
Chương 92: Phá Trời Phá Đất Phá Tần Kiết 2


Sau khi mắng Tần Kiết xong, tâm trạng của Trần Ân Tứ dần tốt hơn.

Cô từ phòng thay đồ cầm theo áo ngủ, đi vào nhà tắm.

Đang tắm, cô tự nhiên nhớ đến cảnh ra khỏi bệnh viện, cô cầm điện thoại xem tin nhắn của Tần Kiết, không cẩn thận bấm nhầm khung chat, Tần Kiết liền trả lời:
"Cuối cùng em cũng trả lời tin nhắn của anh."
Anh làm sao biết được cô đã xem tin anh gửi? Không lẽ anh vẫn luôn ở giao diện tin nhắn chờ cô sao?
Nếu không phải như thế làm sao anh lại có thể chuẩn xác thấy dòng "Đối phương đang nhập tin nhắn...", sau đó bắt được cô đang online.

Anh và cô đã chia tay, vẫn còn làm như vậy?
Tâm trạng Trần Ân Tứ đang tốt hơn, lại lần nữa nghĩ vẩn vơ.

Sau khi tắm xong, lúc cô dưỡng da nghĩ đến buổi thử vai hồi trưa, cô gái nói những câu đó, lại làm cho tâm trạng cô lộn xộn lên.

Nửa đêm, Trần Ân Tứ nằm lăn qua lăn lại hết một giờ đồng hồ, "Đù" một tiếng rồi bật dậy.

Mẹ nó, còn làm người ta không ngủ được?
Tên cẩu rảnh rỗi, cứ bay qua bay lại trong đầu cô làm gì!

Trần Ân Tứ cầm điện thoại, nhìn thời gian, sau đó thuận tiện xem các tin nhắn chưa đọc.

Mười phút trước, Lâm Nhiễm gửi cho cô một tin nhắn: "Tớ tới Bắc Kinh rồi, vừa mới làm xong thủ tục ở khách sạn Bốn Mùa, cậu có ở xa lắm không? Nếu không xa, tới chỗ tớ đi, chúng ta đi uống vài ly."
Lâm Nhiễm nổi tiếng là con cú đêm, ngày nghỉ, đêm quẩy.

Đối với cô ấy, trong hai mươi tư giờ khoảng thời gian này là lúc phấn khởi nhất, sau khi sắp xếp thời gian cho mình, ngay lập tức tìm cô cũng là chuyện thường.

Đáng lẽ, ngày đầu tiên tới kì cô sẽ cự tuyệt uống, có điều hôm nay là tình huống đặc biệt, cô cũng rất muốn uống hai ly.

Tay cô bèn nghe theo con tim, rất nhanh, trên màn hình đã xuất hiện câu trả lời cô gửi đến Lâm Nhiễm.

Trần Ân Tứ: "Được, chỗ tớ ở cách khách sạn Bốn Mùa khoảng tám trăm mét, cậu chờ tớ một chút."
Lâm Nhiễm: "Được được, cậu mau tới đây, tớ chờ cậu."
Trần Ân Tứ không trả lời tin nhắn của Lâm Nhiễm, cô vào phòng thay đồ chọn quần áo.

Sau khi Trần Ân Tứ thay xong quần áo, vừa ra ngoài vừa xem tin nhắn Lâm Nhiễm gửi.

Lâm Nhiễm: "Vừa nãy chờ cậu năm phút mà không thấy cậu trả lời, tưởng đâu cậu ngủ mất, tớ chạy sang hẹn Dung Dữ rồi."
Lâm Nhiễm: "Nhưng mà không sao, tớ vừa mới từ chối Dung Dữ."

Lâm Nhiễm: "Tớ đủ thành ý chưa?"
Lâm Nhiễm gửi sang một bức ảnh.

Bức ảnh là cuộc trò chuyện giữa Lâm Nhiễm và Dung Dữ.

Lâm Nhiễm: "Anh không cần tới đâu."
Dung Dữ: "???"
Lâm Nhiễm: "Em không cần anh tới nữa."
Dung Dữ: "Nhưng mà CMN anh mặc xong quần áo rồi."
Lâm Nhiễm: "Vậy anh cởi ra đi."
Dung Dữ: "....."
Xem xong, Trần Ân Tứ giơ ngón tay lên: "Đủ hài."
Lâm Nhiễm: "Chờ chút nữa gặp mặt rút đao nói chuyện đi."
Trần Ân Tứ gửi icon "khoe khoang nhảy nhót", đi tới thang máy.

Lâm Nhiễm cố tình tìm góc tối nhất ở ngoài hành lang khách sạn Bốn Mùa.

Lúc Trần Ân Tứ tới nơi, Lâm Nhiễm đã chọn theo khẩu vị rượu bình thường mà Trần Ân Tứ thích.

Lâm Nhiễm trước giờ nổi danh tửu lượng cực kém, uống chỉ có một chút rượu đã ba hoa:
- Cậu có biết vì sao tớ chạy về Bắc Kinh không? Vì tớ bị bức tới ngốc rồi, tớ muốn chết.

Khi tớ về tới nhà, mẹ tớ dễ thương vô cùng, một câu một từ Nhiễm Nhiễm, cứ mỗi ngày trôi qua mẹ tớ đều sẽ hỏi, bao giờ con có người yêu, con nhìn con đi, đã lớn thế này rồi đàn ông nó cũng không thèm, con xem Đại Hoàng nhà kế nó cũng đã XXOO rồi, con vẫn độc thân...!
 
Giường Anh Chia Em Một Nửa
Chương 93: Đại Hoàng Cẩu


(*Đại hoàng cẩu: cún vàng to xác, ám chỉ kẻ vô cùng nghe lời người yêu.)
- Cậu nói xem, đây là lời của người làm mẹ nên nói sao? Tớ thật sự không hiểu mẹ tớ như thế nào, một câu mà mỗi ngày nói cả chục lần.

Tớ chẳng thể phản bác, cũng không thể bày ra tư thế chống đối được.

Nếu không thì vị kia nhà tớ lại bắt đầu khóc lóc, nói mẹ nuôi con lớn từng này vất vả biết bao, vậy mà con một câu cũng không nghe theo mẹ gì cả.

Trần Ân Tứ nghe chăm chú thế nhưng một chữ cũng không vào, cô vẫn luôn im lặng, không ngừng uống rượu.

- Hề Hề à, cậu không biết trong nửa tháng qua tớ sống ở Thượng Hải giống như lên núi đao, xuống biển lửa thế nào đâu.

Tớ bị mẹ oán trách tới nỗi nghi ngờ
nhân sinh quan của mình luôn rồi.

Mọi thứ đảo lộn cả lên, chẳng thà tớ đi tìm đại hoàng cẩu mà XXOO cho rồi.

- Người nhà tớ theo chủ nghĩa nối nghiệp, đem chuyện yêu đương của con cái thành chuyện vô cùng quan trọng.

- Đại hoàng cẩu dễ tìm như thế, tớ đã sớm tìm cho mẹ thấy rồi...!
"...."
Trong chốc lát, nửa bình rượu đã vào bụng của Lâm Nhiễm.

Cô vẫn chưa say, nhưng ánh mắt nhìn về phía Trần Ân Tứ nhiễm chút mê ly:
- Hề Hề, đừng nói về tớ nữa, nói đôi chút về cậu đi.

Trần Ân Tứ bưng ly rượu "A" một tiếng.

- A là ý gì? Nói về đại hoàng cẩu của cậu đi.

Lâm Nhiễm ôm bình rượu, ghé mặt về phía Trần Ân Tứ hỏi một cách thần bí:
- Lần trước tụ họp lại, cậu và Tần Kiết không hề có chút tiến triển?
- Không có.

Trần Ân Tứ chính vì muốn chạy trốn Tần Kiết mà mới tới đây ngồi với Lâm Nhiễm, thấy Lâm Nhiễm bắt đầu hỏi tới việc mà mình không muốn nhắc đến, liền
cầm điện thoại lập tức đổi đề tài: - Tớ có chuyện quan trọng này muốn nói với cậu, tớ mới tìm được một người chị em.

Trần Ân Tứ mở Weibo, gõ @Bạn Xem Cái Chén Này Vừa To Lại Vừa Tròn thì trang chủ xuất hiện:
- Là chị này, giúp tớ mắng cư dân mạng khiến tớ cực kì cảm động.

Lâm Nhiễm nhìn lướt qua màn hình điện thoại của Trần Ân Tứ, lập tức chú ý tới ảnh đại diện của @Bạn Xem Cái Chén Này Vừa To Lại Vừa Tròn:
- Này, chị em đó là fan lâu năm của cậu đấy.

Ảnh đại diện là ảnh nhân vật trong bộ phim đầu tiên cậu đóng.

Lúc này Trần Ân Tứ mới quan tâm đến tấm ảnh đại diện của @Bạn Xem Cái Chén Này Vừa To Lại Vừa Tròn.

- Bộ phim này khi ấy chẳng tạo làn sóng gì cho cậu, theo lí mà nói cũng sẽ không ai nhớ đến vai ăn mày này của cậu đâu.

À, nói đến vai diễn này tớ nhớ ra một chuyện.

Lúc ấy tớ và cậu chưa thân thiết lắm, tớ ăn cơm cùng Dung Dữ và Tần Kiết, sau đó vừa hay thấy cậu đang quay phim.

Dung Dữ là người đầu tiên phát hiện ra cậu, rồi tụi tớ đứng bên ngoài nhìn cậu diễn...!
Trần Ân Tứ nhớ lại một chút, đúng là có chuyện như thế, nhưng hình như cô không nhắc với ai về chuyện này:
- Sao cậu biết?
Lâm Nhiễm:
- Do trong lúc Tần Kiết nhận điện thoại, vô tình nghe được nam diễn viên chính đang hút thuốc, nói chuyện với người khác.

Hắn ta bảo cậu không biết tốt xấu, trên dưới thế nào, muốn chỉnh cậu một trận, còn nói cậu mặc dày như thế, dưới ánh nắng mặt trời chắc chắn rất khó chịu, hắn ta cố tình quay hỏng mấy lần để cậu gặp rắc rối.

- Có điều, nam diễn viên ấy sợ đạo diễn, không dám quay hỏng nhiều, qua vài lần liền từ từ nhập vai.

Kết quả anh ta vừa quay xong, Tần Kiết lại bước vào trong ống kính, ném mấy đồng xu vào chén của cậu.

Lúc đó chọc tức đạo diễn, ông ta mắng người phụ trách không chuyên tâm rào chắn chỗ quay, để người lạ đi vào...!
- Kế tiếp, đoàn phim chỉ có nước quay lại mà thôi.

Nam diễn viên kia có lẽ bị Tần Kiết phá rối, nên phải đợi một khoảng thời gian mới từ từ nhập được vai.

Tới lúc hắn ta nhập vai, Tần Kiết lại thừa dịp mọi người không ai chú ý, bước đến chỗ cậu, lấy mấy đồng xu trong chén đạo cụ của cậu đi...!

- Lúc đấy, đạo diễn tức tới nỗi thở phì phò, trừng mắt, kết quả Tần Kiết chỉ bình tĩnh nói một câu nếu mọi người ở đây đang đóng phim, thì tôi tới lấy lại tiền...!
- Trời đất quỷ thần ơi, tôi tới lấy lại tiền của mình.

Anh ấy chỉ ném cho cậu mấy đồng xu.

Nhưng cái cách điên rồ của Tần Kiết làm cho nam diễn viên kia không thể diễn tiếp, hai lần nhập vai đều bị phá nát.

Sau đó hắn ta không thể vào vai diễn...!Đạo diễn vốn dĩ đang giận vì anh ta quay hỏng mấy lần, bây giờ lại do Tần Kiết - chẳng phải người trong đoàn phim, mắng không được, thế là đạo diễn bốc hỏa mắng nam diễn viên kia té tát...!
Việc nam diễn viên kia tỏ tình với Trần Ân Tứ*, bản thân cô chỉ nhớ mơ hồ, nhưng chuyện Tần Kiết phá đoàn làm phim thì cô nhớ rất rõ.

(
 
Giường Anh Chia Em Một Nửa
Chương 94: Đại Hoàng Cẩu 2


Đến giờ, theo lời Lâm Nhiễm nói cô mới biết, hóa ra lại có chuyện như vậy.

Lâm Nhiễm nói nhiều, uống non nửa cốc rượu, nhâm nhi hồi lâu, mới nhìn Trần Ân Tứ, nói:
- Lúc ấy tớ cũng không nghĩ nhiều, bây giờ xâu chuỗi lại, hóa ra từ khi ấy Tần Kiết đã có ý với cậu rồi đúng không?
Trần Ân Tứ không nói gì nhưng tần suất uống rượu lại nhiều hơn lúc trước.

- Nói thật nhé, bảo là anh ấy đá cậu, nhưng tớ vẫn cảm giác cậu đá người ta thì có...!
Giọng của Lâm Nhiễm có một ít phiền muộn:
- Tớ thật sự không hiểu nổi, Tần Kiết tốt với cậu như thế, vì sao cuối cùng lại chia tay...!
Trần Ân Tứ uống cạn ly rượu, cười khanh khách nhìn Lâm Nhiễm:
- Chuyện đơn giản như vậy cư dân mạng còn biết, cậu thật sự không biết sao?
Trần Ân Tứ cười xán lạn, mắt ngọc mày ngà, ánh mắt hơi dao động:

- ...Bởi vì tớ và anh ấy không thuộc về cùng một thế giới.

Lâm Nhiễm không cho là đúng, trề môi:
- Linh tinh.

Trần Ân Tứ cười cười, rót thêm nửa ly rượu.

Vốn muốn dùng rượu để giảm bớt cơn giận, ai ngờ ngược lại càng bốc hỏa hơn.

Ngoài việc mượn cái gạt tàn thuốc, việc chờ Wechat của cô cả buổi trưa, giờ lại thêm chuyện xưa này nữa...!
Trong lòng Trần Ân Tứ lại bùng cháy rồi.

Một giờ khuya, Trần Ân Tứ tạm biệt Lâm Nhiễm.

Lâm Nhiễm không uống say, nhưng uống nhiều, bước đi có hơi loạng choạng.

So với cô ấy, Trần Ân Tứ đi vững hơn nhiều, lúc rời khỏi còn không quên đeo khẩu trang và đội mũ.

Trần Ân Tứ cảm thấy nhà mình cách nơi này có tám trăm mét nên đã từ chối việc Lâm Nhiễm gọi xe giùm.

Cô tạm biệt Lâm Nhiễm ở tầng 37, mỗi người một ngả.

Từ lúc rời khỏi khách sạn, Trần Ân Tứ bước trên con đường hướng về nhà mình.

Lúc đầu cô đi lưng còn thẳng, càng đi càng cong lưng, cuối cùng cong tới nỗi cô trực tiếp chạy vào phòng trực ban hai tư giờ:
- Chú cảnh sát, xin hỏi các chú có phải nhận vật bị đánh rơi không? Cháu lỡ đánh rơi mình mất rồi, cháu có thể ở trong này trước, chờ vật bị mất đến, nhận lại được không...!
⭐ Translated by YeFeiYe VietNam Fanpage|Lá Con VNFC.
 
Giường Anh Chia Em Một Nửa
Chương 95: Bình Thường Cháu Không Đánh Rơi Đâu


Trực đêm ở đồn công an chỉ có một người đàn ông đứng tuổi, lúc Trần Ân Tứ bước vào, ông đang ôm một ly nước kỷ tử, hơi chợp mắt.

Đại khái khi ông nghe "vật bị đánh rơi", còn là đánh rơi bản thân, liền tỉnh hẳn:
- Cháu gái này, cháu uống hơi nhiều rồi, đừng làm loạn bên ngoài nữa, mau về nhà sớm đi.

- Cháu không uống nhiều ít gì hết, tửu lượng cháu tốt lắm...!
Trần Ân Tứ với kinh nghiệm ba hoa đầy mình nói với chú cảnh sát.

Cô say tới mức chân muốn nhũn ra, chút nữa là hôn mặt đất, cũng may lúc đó còn vướng mép bàn nên mới thuận lợi ngồi vào ghế.

Trần Ân Tứ say rượu, cảm thấy lời nói dối của mình bị người khác lật tẩy, lấy tay sờ sờ mặt trong lớp khẩu trang, không cam lòng lên tiếng giải thích lần nữa: - Cháu chỉ là không biết vì sao hôm nay tửu lượng tệ như thế thôi, nên cháu mới đánh rơi bản thân mất tiêu.

Chứ bình thường cháu không đánh rơi mình đâu...!
Cảnh sát nhịn không được, trực tiếp cười ra tiếng:
- Hóa ra ngày nào cháu cũng ném mình thế này à.

Trần Ân Tứ rất chân thành đáp:
- Không đâu, cháu có giá lắm, không thể quăng bừa được.

Cảnh sát lại cười:

- Vậy cháu còn nhớ mình sống ở đâu không?
Trần Ân Tứ:
- Chú cảnh sát ơi, chú đúng là biết dụ dỗ đó.

Chú từng thấy qua người tự làm mất bản thân mà tìm được đường về nhà chưa?
Trần Ân Tứ tự biên tự diễn:
- À, có, trừ một vài chú cún tự chạy mất.

Nói xong, Trần Ân Tứ thêm một câu:
- Cháu lại chẳng phải cún.

Cảnh sát nhìn Trần Ân Tứ tự biên tự diễn mà không biết nên khóc hay nên cười, nhưng ông biết người trước mặt này đang thật sự say:
- Vậy cháu bị thất lạc thì muốn ai đưa về nhà?
Trần Ân Tứ lấy điện thoại từ trong túi mình, sau đó dùng một chút xíu lí trí mở khóa màn hình:
- Chú nhớ tìm một người đáng tin cậy đưa cháu về nhà nhá.

Cảnh sát:
- Cháu nói cho chú biết người nào đáng tin để chú tìm số điện thoại người đó cho cháu, được không?
- Cháu cũng chẳng biết ai đáng tin nữa.

Đại não Trần Ân Tứ đang bị lu mờ, chỉ muốn ngủ, cô từ từ dán mình lên mặt bàn:
- Chú là cảnh sát, cháu tin chú sẽ có thể phán đoán được ai tốt ai xấu, cháu tin chú.

Trong lòng cảnh sát thầm nghĩ, tôi chỉ dựa vào một chiếc điện thoại, xem mười một con số đã có thể phân biệt được người tốt và người xấu, thì còn ngồi ở đây mà trực đêm à?
Nhìn người trước mặt này, hỏi cũng chẳng ra, cảnh sát chỉ đành mở danh bạ điện thoại.

Vừa nhìn xuống, toàn mấy cái tên cực kì đặc biệt, cái gì mà Trương tổng tâm địa bất chính, Lâm tổng lòng gà, Bông hoa trắng đáng ghét Lâm, Mẹ già trẻ Lục, Trần tổng có thể loạn côn đánh chết, Hôm nay CMN lại bị ép hôn, Tiểu thịt tươi mà chẳng tươi chút nào...!
Danh bạ điện thoại của cô không có quá nhiều người, cảnh sát lại lướt thêm một lần, cuối cùng phát hiện ra hai cái tên miễn miễn cưỡng cưỡng cũng tính là...!Khen ngợi?
Người đẹp tấm lòng lương thiện Trần gia và Tên cẩu Tần gia.

Cảnh sát dùng điện thoại bàn gọi cho Người đẹp tấm lòng lương thiện Trần gia, kết quả điện thoại trong tay rung lên.

Cảnh sát: "...."
Ba mươi phút sau, ông nhớ lại con gái mình khi yêu đương, đặt tên danh bạ của đối phương là Dự bị cho con dâu.

Vài lần ông cố tình nhìn, không phải Vua móng heo* thì cũng là Cún nhà tôi.

(*Vua móng heo: chỉ "không phải dạng đàn ông tốt lành gì".)
Ông hỏi con gái mình, tên thì đặt cho đàng hoàng, sao lại mắng người ta thế này.

Con gái nói cái này là thú vui tình cảm...!
Cảnh sát dựa theo cách nghĩ của giới trẻ thì Tên cẩu Tần gia và Vua móng heo cũng giống nhau.

Ông nhìn trong điện thoại Trần Ân Tứ rồi nhấn từng số một vào và gọi.

Tần Kiết sau khi thức hai đêm đang ngủ ngon lành thì bị chuông điện thoại đánh thức, mi tâm nhíu lại.

Anh "Hừ" một tiếng, sau đó nằm trên giường vài giây mới mò mẫm tìm điện thoại.

Lúc nghe máy, ngón tay dài của anh cào tóc, thuận tiện dùng sức xoa xoa mặt.

- Alo?
Tần Kiết vừa tỉnh ngủ, tiếng đầu tiên nói không ra, anh ho nhẹ, lại "Alo" thêm lần nữa.

- Xin chào, đây là đồn cảnh sát, tôi là cảnh sát trực ca tối hôm nay...!
"Đồn cảnh sát", mấy chữ này nghe rất quen thuộc.

Tần Kiết còn chưa tỉnh ngủ, trong một khoảng thời gian ngắn vẫn chưa định hình được.

- Cậu có phải quen người tên....!
Cảnh sát bên đầu dây hơi ngưng lại một lúc.

Đại khái hỏi đơn giản, bên kia có một âm thanh hơi khàn khàn, sau đó giọng nói khẩn trương của cảnh sát lại truyền đến:
- ...Cô gái Trần Hề không?
Đồn công an, Trần Hề...!Anh và cô chỉ mới nhắn tin Wechat cách đây bốn tiếng, cô gái nhỏ lại phá nữa?
Giọng Tần Kiết thanh hơn một chút:
- Đánh nhau sao?
- Hả?
Cảnh sát bị Tần Kiết hỏi, vài giây sau mới đáp:
- Không không không, là do uống nhiều, không về được nhà, nói là phải tìm người nhận vật bị đánh rơi là chính mình đưa về nhà...!
Ngày đèn đỏ tới, còn đi uống rượu?
Giỏi quá nhỉ!
Tần Kiết cuộn chăn lại, vào phòng thay đồ.

Cảnh sát thấy Tần Kiết không trả lời, lại hỏi:
- Cái đó, cậu có thời gian chứ? Bây giờ có thể tới nhận cô ấy về không?
Tần Kiết lấy áo sơ mi, khoác lên người, một tay gài cúc áo:
- Nhận.

- Vậy là tốt rồi, cậu biết địa chỉ chứ?
 
Giường Anh Chia Em Một Nửa
Chương 96: Bình Thường Cháu Không Đánh Rơi Đâu 2


Cảnh sát hỏi hai câu, trước khi cúp máy, vì để kiểm chứng suy đoán của mình, lại hỏi thêm:
- Đúng rồi, Trần Hề là bạn gái cậu sao?
Anh đang ngủ ngon giấc thì bị đánh thức, cô đã không biết uống rượu lại còn đi uống lúc nửa đêm.

- Cô ấy giống tổ tiên của tôi hơn!
...!
Sau khi cúp máy, cảnh sát trả điện thoại cho Trần Ân Tứ.

Trần Ân Tứ nói một tiếng cảm ơn, nhớ lại lời nói lúc nãy của cảnh sát, cô chân thành nói thêm một câu:
- Cháu không uống nhiều, chỉ là trong khoảng thời gian ngắn quên đường về nhà thôi.

Người thông minh đều biết không nên nói lí lẽ với người say, cảnh sát nói "phải, phải, phải" rồi đứng lên lấy nước ấm.

Lúc quay về, cảnh sát rót thêm cho Trần Ân Tứ một ly nước ấm: - Uống chút nước đi, chậm thôi.

Trần Ân Tứ ngoan ngoãn "Dạ" một tiếng.

Phòng trực ban vô cùng im ắng.

Rượu ngấm vào khiến đầu Trần Ân Tứ bắt đầu càng lúc càng đau, cô mệt tới mức mí mắt díp lại.

Cảnh sát thấy cô quật cường không chịu ngủ, bèn nói:
- Nếu cháu mệt quá thì chợp mắt một lúc đi.

Trần Ân Tứ lắc lắc đầu:

- Không thể, cháu không thể ngủ.

Trần Ân Tứ cố gắng căng mắt nhìn bản đồ treo trên tường, nói nhỏ trong miệng:
- Người đó dặn cháu rồi.

Chỉ cần là uống rượu, mệt thế nào cũng không được ngủ, chỉ khi về đến nhà mới được ngủ...!
Cảnh sát nghe không rõ:
- Cháu nói gì thế?
- Cháu quên mất rồi, chú chờ cháu nhớ lại đã...!
Trần Ân Tứ tiếp tục cúi đầu, rất nhanh cô lại ngẩng lên:
- Cháu không nhớ nổi...!chú cần biết lắm sao?
- Chú cũng không muốn biết lắm...!
Cảnh sát còn chưa trả lời hết câu hỏi của Trần Ân Tứ, cửa đã bị gõ.
 
Giường Anh Chia Em Một Nửa
Chương 97: Mất Não


(*缺根筋: Chỉ những người tay nhanh hơn não, làm việc không cân nhắc, suy nghĩ, cứ xông vào làm.)
Tần Kiết đẩy cửa tiến vào.

Việc đầu tiên anh làm là nhìn qua người ngồi trước mặt cảnh sát, thấy cô không sao mới quay sang:
- Xin chào, tôi là...!
Tần Kiết dừng một chút, sửa lại:
- ...!Người tới nhận vật bị thất lạc.

Cảnh sát cười cười, thấy hai người đùa giỡn cũng hùa theo, chỉ vào Trần Ân Tứ:
- Làm phiền cậu đưa một ít thông tin của vật bị thất lạc.

Tần Kiết chẳng cần mặt mũi, cứ thế nói:
- Trần Hề, nữ, cao 169cm, cung Bạch Dương, sinh ngày 25 tháng 3, số chứng minh nhân dân...!
Cảnh sát lúc đầu chỉ định nói đùa thôi, ai biết được Tần Kiết lại trả lời lưu loát đến thế, ông thật sự muốn tìm trò vui vào buổi trực đêm, nhìn sang Trần Ân Tứ:
- Thông tin này có chính xác không?
"Vật thất lạc" nằm bò ra bàn, nâng mí mắt, đưa một ngón tay lên lắc qua lắc lại:
- Có một cái không đúng, cháu một mét bảy đó!
Cảnh sát không quan tâm đến chiều cao Trần Ân Tứ chênh lệch bao nhiêu, trực tiếp nhìn sang Tần Kiết:
- Vật thất lạc ở đây, cậu kiểm tra xem có bị mất gì không?
Tần Kiết liếc nhìn Trần Ân Tứ, người đang dùng tay chống mí mắt:
- Mất não.

Cảnh sát cười, vì để bảo đảm an toàn cho mọi công dân, không quên làm thủ tục đăng kí thông tin nhận lại vật.

Tần Kiết tiến lên phía trước hai bước, lúc chuẩn bị ký tên, Trần Ân Tứ ôm chặt cánh tay anh, không cho anh ký:
- Chú cảnh sát, sao chú lại tìm tên đại hoàng cẩu này đến đón cháu?
Tần Kiết rũ mắt:
- Buông ra.

Trần Ân Tứ sống chết ôm chặt tay phải Tần Kiết không buông, mắt long lanh nhìn cảnh sát hỏi: - Chú cảnh sát, vật bị mất có thể ở đây thêm hai ngày để chờ người khác đến nhận lại.

- Chú cảnh sát à, tên đại hoàng cẩu này là người mù đường, anh ta có thể đưa cháu đi con đường cần mười phút mà chạy bốn mươi phút...!
Tần Kiết cảm thấy mình nhịn không nổi nữa, nhấc tay trái gỡ hai tay của cô ra khỏi tay phải, sau đó dùng tay trái ôm cô vào lòng, cúi người ký tên, đăng ký số chứng minh nhân dân và các phương thức liên hệ.

Hạ bút, Tần Kiết lễ phép nói với cảnh sát một tiếng:
- Cảm ơn.

Đợi cảnh sát kiểm tra xong chứng minh nhân dân, lấy lại chứng minh của mình, anh nhìn Trần Ân Tứ người bị một tay mình ôm lấy:
- Còn đi được không?
Trần Ân Tứ làm gì mà sợ say, hiểu sai ý Tần Kiết, tỏ vẻ nói:
- Hơ hơ, anh xem thường ai thế? Tôi không những đi được, tôi còn có thể chạy đấy!
Trần Ân Tứ hơi động bả vai, làm tư thế như muốn đi cho Tần Kiết xem.

Tần Kiết hơi thả lỏng tay để cô từ từ đứng thẳng.

Chờ cô bước đi xiêu vẹo rời khỏi đồn cảnh sát mấy bước, Tần Kiết mới quay người nói lời tạm biệt, đuổi theo.

Lúc đi đến cửa, Trần Ân Tứ cầm điện thoại mở lên xem.

- Hai giờ bảy phút.

Cảnh sát nhìn thấy cảnh này "chu choa*" một tiếng:
- Có thể nhìn được thời gian trên điện thoại chứng tỏ chỉ hơi say, không phải say tới quên trời đất.

(*呦: Từ này biểu thị sự kinh ngạc giống như ây ya, chu choa, ya...)
Trần Ân Tứ bước đến cửa kính, nhìn cảnh trời đen mù mịt:
- Ế? Hai giờ bảy phút chiều, không có mặt trời thì thôi đi, sao lại đen thui thế này? Nhật thực rồi à?
Cảnh sát: "......"
Tần Kiết như đã quá quen với việc này, khuôn mặt bình tĩnh đẩy cửa kính.

Lúc Trần Ân Tứ xuống bậc thang, anh đỡ cô một phen.

Trần Ân Tứ không sốt ruột đẩy tay anh ra mà đợi cô đứng trên mặt đất, xác định bản thân sẽ không té ngã nữa, khuôn mặt mới lập tức tỏ vẻ chán ghét đẩy tay anh ra.

Tần Kiết thuận thế buông tay cô ra, cười nhạt lên tiếng:
- Qua cầu rút ván.

- Không!
Trần Ân Tứ chậm rãi tiến về phía trước:
- Em đây là "tá ma gϊếŧ lừa"*.

(*Tá ma gϊếŧ lừa: Sau khi xay đồ xong thì gϊếŧ con lừa đã ra sức giúp mình kéo máy xay.)
 
Giường Anh Chia Em Một Nửa
Chương 98: Mất Não 2


- Anh không xứng để lên cầu.

Tần Kiết không nói gì, nhắm mắt theo đuôi sau lưng cô, đi đường vòng theo cô, có lúc nâng tay đỡ cô để cô đứng vững, lại bị cô "tá ma gϊếŧ lừa", đưa tay đánh cho một cái.

Lực tay của cô không mạnh, nhưng lần nào lần nấy cũng chuẩn xác đánh vào mu bàn tay anh cùng một chỗ.

Da tay anh trắng, từng cú đánh sang, đánh tới cuối cùng trên tay anh nhàn nhạt đỏ và đau.

Khi đi ngang qua đèn đường, Tần Kiết nhìn liếc qua tay mình, phát hiện bên trên đỏ ửng, anh không nhịn được "xì" một tiếng.

Trần Ân Tứ uống say, tai nghe không rõ lắm, giây sau dừng bước, quay đầu nhìn Tần Kiết:
- Anh nói xấu em?
Tần Kiết đau đầu:
- Không.

Trần Ân Tứ:
- Anh mới nói xấu em, em nghe cả rồi.

Dám nói nhưng không dám nhận, anh là cái con người rác rưởi...!
Tần Kiết: "....."
Trần Ân Tứ:
- Anh nói em một mét sáu chín, em rõ ràng cao một mét bảy.

Cãi nhau với ma men, sợ là cãi đến sáng mai mặt trời lên cũng chưa xong...!

Tần Kiết tỏ ra kẻ thức thời là trang tuấn kiệt:
- ...Phải, em cao một mét bảy.

Trần Ân Tứ mãn nguyện, cất bước tiến về phía trước.

- Trần Ân Tứ, em đi ngược rồi.

Tần Kiết theo bản năng kéo cánh tay cô lại.

- Em biết chứ!
Trần Ân Tứ thoát khỏi tay Tần Kiết, vòng quanh đèn đường bên cạnh vài vòng:
- Em thật sự muốn rớt đầu...!
Tần Kiết: "..."
Hai người một trước một sau, đi chưa được vài bước, Trần Ân Tứ lại dừng chân.

Tần Kiết xoa xoa ấn đường, nội tâm gào thét, bà cô của tôi ơi lại muốn quậy phá tác quái gì nữa?
Trần Ân Tứ:
- Nói nhỏ cho anh biết, thật ra em cao 169,5cm, anh không được nói cho người khác nha.

Tần Kiết chợt cười.

Cô gái nhỏ lần này đến để kể bí mật nha...!
Anh gật gật đầu, đang định nói "Được", giây sau Trần Ân Tứ mở miệng:
- Em không quá tin anh, anh thề một cái đi.

Chữ "Được" của Tần Kiết cứ thế bị nuốt xuống.

Trần Ân Tứ:
- Anh phải thề.

Anh không thề, em sẽ không đi.

Anh phải phát lời thề độc, loại nhẫn tâm ấy.

Như vậy thì em mới yên tâm...!
Tần Kiết thầm than, em cứ như thế phá nát anh luôn đi.

Cuối cùng Tần Kiết mang biểu tình "không nguyện ý" phát lời thề, Trần Ân Tứ mới chịu buông tha, tiếp tục đi về phía trước.

Từ đồn cảnh sát đến biệt thự Ngô Đồng chỉ có năm trăm mét, nhưng bị Trần Ân Tứ đi thành năm ngàn mét.

Khó khăn lắm mới đi tới đường lớn, xa xa đã nhìn thấy Ngô Đồng Thự, Trần Ân Tứ lại dừng chân.

Chưa chờ cô xoay người, thái dương hai bên của Tần Kiết hơi giật giật.

Trần Ân Tứ:
- Em cảm thấy mình uống nhiều rồi, em mới bắt đầu tìm đồn cảnh sát...Em rất khát, nhưng em không uống nước của chú cảnh sát đưa.

Còn nữa, em rất buồn ngủ...nhưng em cố không ngủ....!
Tần Kiết không ngờ rằng lần này Trần Ân Tứ lại nghe lời mình đến thế.

Màn đêm tĩnh lặng, anh nhìn người con gái thấp hơn mình cả cái đầu một lúc lâu, lâu đến mức người con gái nghĩ rằng anh không nghe thấy lời mình nói, đúng lúc chuẩn bị xoay người, anh vươn tay, xoa xoa đầu cô:
- Ừ, rất ngoan.
 
Giường Anh Chia Em Một Nửa
Chương 99: Biết Em Muốn Lên Trời


Trần Ân Tứ quay lại nhìn Tần Kiết.

Rất nhanh, cô lại cúi đầu, xoay người, bước về phía trước.

Đi một lúc, cô lẩm bẩm:
- Có ngoan đi nữa cũng chẳng còn liên quan gì đến anh rồi...!
Bước chân Tần Kiết dừng lại một chút, anh nhìn bóng lưng xiêu vẹo của cô, mở miệng định nói gì đó rồi lại thôi.

Cuối cùng, anh lại lần nữa cất bước, đi theo cô.

Trần Ân Tứ không hề dừng lại, mang theo sự tức giận về đến cửa tiểu khu.

Chỉ là khi vào cửa tiểu khu, đột nhiên cô phàn nàn:
- Em không muốn về nhà.

Tần Kiết nhún nhún vai:
- Anh biết mà.

Trần Ân Tứ:
- Anh biết cái gì?
Tần Kiết:
- Biết em muốn lên trời.

- Không, em không muốn.

Trần Ân Tứ vô cùng nghiêm túc nhìn Tần Kiết lắc đầu:
- Em chỉ là không muốn về nhà...!
Tần Kiết cảm thấy huyệt thái dương của mình lại bắt đầu đau nhức:
- Vậy em muốn làm gì?
- Em không biết nữa nhưng em không muốn về nhà.

Trần Ân Tứ nói xong giọng lại càng lúc càng nhỏ:
- Trong nhà không có ai cả, họ đều ở bệnh viện, sẽ chẳng ai chờ em về...!
Những lời nói phía sau của cô quá nhỏ, nhỏ đến mức khi Tần Kiết nhìn sang chỉ thấy cô đang động môi, căn bản không nghe được gì cả.

Tần Kiết chỉ nghĩ cô đang say, nói lảm nhảm la lối mà thôi, hiếm khi anh kiên nhẫn dỗ dành cô:
- Đã khuya lắm rồi, về ngủ một giấc, nghe lời.

Trần Ân Tứ cúi đầu, im lặng.

Tần Kiết muốn kéo cô vào tiểu khu, bị cô tránh đi, thậm chí còn lùi về đằng sau hai bước, kéo xa khoảng cách giữa anh và cô.

Tần Kiết cứ thế nhìn Trần Ân Tứ, yên lặng một lúc:
- Vậy...!qua chỗ anh?
Trần Ân Tứ tiếp lời:
- Anh thành tâm mời em, em sẽ suy xét thêm.

- Được, anh chân thành mời em đến nhà anh, được chưa?
- Được thôi.

Xe của Tần Kiết đậu ở bên đường cách đấy không xa, anh để cô đứng yên tại chỗ còn mình đi lấy xe chạy sang bên này.

Xe dừng bên cạnh cô, Tần Kiết kéo cửa xe xuống:
- Lên xe.

Trần Ân Tứ đứng yên:
- Anh có bị sao không vậy, đã nói em đứng yên tại chỗ không được nhúc nhích đi lung tung, em làm sao mà lên xe?
Tần Kiết:
- ....Trần Ân Tứ, em có thể nhúc nhích rồi.

Trần Ân Tứ "Ồ" một tiếng, mới đi đến chiếc xe trước mặt, mở cửa ngồi vào trong.

Nửa tiếng sau, xe Tần Kiết đỗ dưới tầng hầm biệt thự.

Trần Ân Tứ đã mệt đến mơ hồ, lời cũng nói ít đi nhiều.

Bình thường cũng chỉ có một mình ở nhà, các phòng ngủ kia đã bị anh sử dụng với mục đích khác, đành dẫn cô lên tầng hai, phòng ngủ chính của mình:
- Ngủ đi.

Trần Ân Tứ gật đầu, bước vào phòng ngủ, nằm trên giường nhắm mắt lại.

- Trần Ân Tứ, đắp chăn lên.

- Trần Hề, đắp chăn lên.
 
Back
Top Bottom