Ngôn Tình Giường Anh Chia Em Một Nửa

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Giường Anh Chia Em Một Nửa
Chương 60: Tôi Rất Để Ý 2


Lúc nghe Tần Kiết và Lâm Tĩnh Xu nhắc vụ Weibo, Trần Ân Tứ vô thức rút điện thoại ra, vào Weibo.

Cô nhấn vào trang của Lâm Tĩnh Xu, vừa nghe bọn họ nói chuyện.

Trần Ân Tứ vào trang của Lâm Tĩnh Xu tạo mới vài lần, sau lại nghe câu:
- Còn nữa, không tiễn.

Lời vừa dứt, Lâm Tĩnh Xu cũng vừa đăng Weibo xong.

@LâmTĩnhXu: "Chiếc đồng hồ này do ba ngày trước tôi đấu giá từ thiện thành công với 800 nghìn NDT, tôi không biết đây là đồng hồ của Tần tiên sinh, để cho mọi người hiểu lầm.

Tôi rất xin lỗi, đồng thời cũng xin lỗi Tần tiên sinh."
Ảnh đi kèm là một giấy chứng nhận.

Vì vậy vụ việc hoàn chỉnh là thế này:
Tên cẩu làm mất đồng hồ, vừa hay Trương tổng tìm được, Lâm Tĩnh Xu tưởng đây là đồng hồ của Trương tổng, mượn đeo cả ngày, sau đó mới có vụ trên mạng.

Mà hôm nay tên cẩu hẹn Lâm Tĩnh Xu ra gặp mặt không phải hẹn hò, mà là bàn điều kiện với Lâm Tĩnh Xu.

Lâm Tĩnh Xu bị Tần cẩu hại đủ thảm, mượn đeo một ngày mà phải trả tận 800 nghìn.

Lần mua bán này đúng là quá lời và quá lỗ.

Nghĩ đến Lâm Tĩnh Xu lớn như vậy còn ngã từ trên người Tần Kiết xuống, chỉ sợ nơi này không có chỗ để cô ta nằm khóc lóc, Trần Ân Tứ nhịn không được bên môi ẩn hiện ý cười.

Xem ra, tên cẩu kia cũng không bị thoái hóa mắt đến nỗi nhìn chẳng rõ mắt mũi miệng.

Cảm nhận được tiếng bước chân đi về phía mình, Trần Ân Tứ hơi xoay người.

Thấy người vòng qua bức bình phong là Tần Kiết, Trần Ân Tứ nhanh chóng khóa màn hình, nhịn ý cười bên môi, tiếp tục quay về trạng thái như trước:
- Lâm Tĩnh Xu đi rồi?
Tần Kiết lạnh nhạt "Ừ" một tiếng.

Trần Ân Tứ cầm chiếc túi xách bên cạnh, đứng dậy:
- Vậy tôi cũng có thể đi rồi.

Không chờ cô nhấc chân, Tần Kiết lai gọi tên cô:
- Trần Ân Tứ.

Trần Ân Tứ mặt không cảm xúc nhìn thẳng vào mắt Tần Kiết.

Tần Kiết.

- Cùng ăn bữa cơm đi.

Trần Ân Tứ không nghĩ Tần Kiết lại nói câu này, ngẩn người, rất nhanh, cô lấy lại bình tĩnh:
- Tôi và anh không quen.

Tần Kiết:
- Ừ, Trần tiểu thư không quen biết, ăn bữa cơm nha.

Chưa chờ Trần Ân Tứ mở miệng, Tần Kiết lại bình tĩnh lên tiếng:
- "Tiểu Tiên Nữ Của Anh" không quen gì đó ơi, có thể giải thích chút, trong đáy huyệŧ của em là gì thế?
Sắc mặt Trần Ân Tứ cứng đờ.

Tần Kiết:
- Còn có Weibo, tin nhắn...!
Thấy Tần Kiết nói nửa vời cái này cái kia, Trần Ân Tứ nghĩ cũng chẳng nghĩ trực tiếp cắt đứt lời của anh:
- Anh im miệng đi.

Nói xong, cô chẳng nhìn Tần Kiết dù chỉ một cái, trực tiếp đi đến bàn ăn, kéo ghế ngồi xuống:
- Không phải chỉ ăn một bữa cơm à? Ai sợ ai?! Gọi món đi má!
(Đoạn cuối dịch cho đúng kiểu người yêu giận dỗi nhau thôi mà.
 
Giường Anh Chia Em Một Nửa
Chương 61: Ồn Hết Cả Tổ Tiên Ông Rồi


Tần Kiết chậm chạp theo sau Trần Ân Tứ, hướng về phía bàn ăn, lúc đi không quên ra hiệu bằng mắt với Đường Cửu ý rằng gọi phục vụ mang món lên.

Thức ăn đã chuẩn bị xong từ trước khi Trần Ân Tứ đến hội sở 101.

Đường Cửu rời khỏi phòng bao chưa đầy năm phút, phục vụ đã dọn hết món lên bàn, trong đó có vài món là đặc sản của hội sở.

Đường Cửu rất biết điều, không quay trở lại phòng bao.

Cũng đã tám giờ ba mươi tối rồi, Trần Ân Tứ đói bụng từ lâu, đợi phục vụ rời đi, cô không khách khí cứ thế cầm đũa lên ăn.

Tần Kiết ngồi đối diện Trần Ân Tứ, thấy cô gắp món ăn vào trong đĩa, đem rau thơm, cà rốt sợi, ớt xanh gắp từng thứ một sang chén khác, sau mới lấy từng món mình thích ăn như thịt bỏ vào miệng.

Nhiều năm trôi qua, cô gái nhỏ khi ăn cơm vẫn còn nhiều tật xấu như thế.

Tần Kiết lắc đầu, cũng bắt đầu ăn.

Có lẽ do thói quen nên tốc độ ăn của Tần Kiết rất nhanh, tương phản với Trần Ân Tứ đang nhai chậm nuốt kĩ.

Đến khi anh ăn no, buông đũa xuống thì cô gái lựa từng món hết nửa ngày kia chỉ mới ăn được vài ba miếng.

Tần Kiết không giục, kiên nhẫn ngồi đối diện cô.

Chờ đến khi anh nhìn thấy tốc độ ăn của người con gái chậm lại, biết cô ăn no rồi, lúc này mới lên tiếng:
- Trần Ân Tứ.

Trần Ân Tứ ngẩng đầu.

Tần Kiết nhìn chằm chằm vào cái chén trước mặt Trần Ân Tứ đựng đầy rau thơm, cà rốt, ớt xanh, hất cằm:
- Ăn đi.

- Muốn ăn thì anh đi mà ăn, bà đây không ăn.

Trần Ân Tứ lại động đũa lấy thức ăn, vì muốn chọc cho Tần Kiết tức chết, cô gắp từng sợi, từng sợi cà rốt ra ngoài.

Tần Kiết dõi theo động tác của cô, đợi đến khi cô gắp tới sợi cà rốt cuối cùng, đang lúc bỏ đồ ăn vào miệng, anh cầm đũa, đem toàn bộ rau củ trong chén kia nhanh chóng nhét vào miệng cô trước.

Lập tức Trần Ân Tứ muốn phun ra.

Tần Kiết biết trước cô sẽ có phản ứng như vậy.

- Em dám nhả ra, tôi sẽ dùng miệng mình để đút cho em.

Trần Ân Tứ theo bản năng dừng động tác: “...”
Cái gì gọi là dùng miệng đút cho cô...!tên cẩu này không thể nói chuyện đàng hoàng sao?
Bên tai Trần Ân Tứ ẩn hiện một tầng đỏ nhàn nhạt.

Từ sau khi gặp lại tới nay, đây đã là lần thứ bao nhiêu anh ta chiếm tiện nghi của cô trong lời nói? Rồi anh ta sẽ chiếm tiện nghi cô thật có phải không?
Trần Ân Tứ ngẫm nghĩ, hai bên tai đỏ hồng trừng mắt với Tần Kiết:
Tần Kiết:
- Chính vì tự mắng mình nên mới không được nói tục.

Trần Ân Tứ trợn tròn mắt, thật lòng cảm thấy tên cẩu trước mặt này nhiều chuyện thật, quản những thứ đâu đâu
- Đừng nói khoác, có gan thì anh dùng miệng đút đi.

Tần Kiết nhếch mày, ngay giây sau đứng dậy, cách bàn đồ ăn, anh giữ lấy ót cô, tiến sát lại gần.

Trần Ân Tứ không chịu thua nhìn thẳng vào mắt Tần Kiết.

Hai người cứ thế yên lặng mà nhìn nhau một lúc, sau đó Tần Kiết từng chút từng chút cúi thấp đầu.

Gương mặt anh cứ thế càng lúc càng gần cô, gần đến nỗi cô cũng cảm nhận được hơi thở của anh, gần đến nỗi môi cô chỉ hơi động một chút là chạm vào môi anh...!
Ngón tay Trần Ân Tứ siết chặt đũa, hơi run, theo bản năng cô ngửa đầu ra sau để trốn.

Lực tay Tần Kiết trên cổ cô càng mạnh thêm.

Anh nhìn cô một lúc, khi Trần Ân Tứ giãy giụa lần nữa thì anh đứng thẳng, lòng bàn tay từ gáy cô di chuyển lên đỉn.h đầu:
- Nghe lời, đừng kén chọn.

Giọng của Tần Kiết như có năng lực gì đó, khiến Trần Ân Tứ đem cà rốt sợi - món cô ghét nhất nhai rồi nuốt vào.

Tần Kiết rất mãn nguyện xoa xoa đầu cô.

- Ăn hết toàn bộ các thức ăn trong chén.

Nghe được câu này, Trần Ân Tứ mới phản ứng được mình vừa làm chuyện có lỗi với bản thân, cô theo bản năng há miệng: “...”
Từ “Đù” còn chưa nói ra thì giọng thanh đạm của Tần Kiết lại vang lên:
- Không được nói tục.

Lần này Trần Ân Tứ bạo dạn:
- Tôi mắng tôi, liên quan gì đến anh?!
 
Giường Anh Chia Em Một Nửa
Chương 62: Ồn Hết Cả Tổ Tiên Ông Rồi 2


Sau cùng, bữa ăn kết thúc như sau “Trần Ân Tứ ăn hết đồ trong chén, Tần Kiết xóa tin nhắn cô gửi cho anh”.

Lúc trước Trần Ân Tứ có nói cho Lục Tinh hôm nay cô phải đi trả xe, vì thế Lục Tinh đã sắp xếp tài xế đến đón cô rồi.

Để tránh việc bị người ta phát hiện hai người đi chung, Trần Ân Tứ không chờ Tần Kiết tính tiền xong đã đi trước.

Cô mở cửa đi về hướng thang máy, chưa tới năm mét, cửa phòng bao bên cạnh vừa hay cũng mở, vài người đàn ông từ trong bước ra.

Trên người họ nồng nặc mùi rượu và mùi thuốc lá, cô cách họ còn khoảng hai mét nhưng bị mùi xông lên nhịn không được nâng tay quơ quơ trước mặt, chỉ là quơ chưa được hai cái, cô nhận ra một người trong số đó.

Họ nói về chuyện thương trường, tâng bốc lẫn nhau, anh tung tôi hứng.

Người đàn ông đó cũng vậy.

Có lẽ ông ta bị cô nhìn mà quay đầu, chỉ lướt qua nơi cô đứng, hời hợt như người xa lạ rồi thu lại ánh mắt, tiếp tục cười đùa vui vẻ với những người kia, đi vào thang máy.

Rất nhanh, họ vào trong thang máy, hành lang lại yên tĩnh như cũ.

Trần Ân Tứ bất động, cô như hồ nước trong mùa đông khắc nghiệt, cả người lạnh thấu.

Cho đến khi điện thoại vang lên, tài xế gọi đến, cô mới cất bước vào thang máy.

Ngồi trên xe, cô không ngừng nhìn thành phố về đêm đang lùi về phía sau, trước mắt lại hiện ra cái nhìn của người đàn ông kia.

Cô không nhìn nhầm, ông ta thật sự không nhớ ra cô là ai.

Mắt cô cũng không bị hoa, người đó thật sự là Trần Thanh Vân, ba ruột cô.

Cô và ba của cô gặp nhau, nhưng ông không nhận ra cô là ai.

...!

Tần Kiết từ hội sở 101 ra về, trực tiếp quay lại cao ốc Ngân Hà.

Một tiếng trước, Dung Dữ đã thúc hỏi Tần Kiết và Đường Cửu khi nào đến công ty.

Cửa thang máy mở ra, Dung Dữ thấy Tần Kiết và Đường Cửu lập tức nhảy sang:
- Không phải cậu nói tối nay chín giờ họp sao? Đã mười giờ rồi...!
Tần Kiết không thèm quan tâm anh ta, cứ thế bước vào phòng làm việc của mình.

- Từ khi nào cậu không giữ lời như vậy? Lúc nào họp cậu cũng đến rất đúng giờ...!
Dung Dữ ngồi trên bàn làm việc của Tần Kiết, thắc mắc hỏi:
- Nói đi, cậu với tiểu Cửu đã làm gì? Hai người chắc không làm chuyện xấu sau lưng tôi đâu ha?
Tần Kiết tiện tay cầm quyển sách đập lên lưng Dung Dữ, để anh ta từ trên bàn nhảy xuống:
- Cậu cút nhanh lên cho tôi.

- Cậu nói cho tôi biết cậu và tiểu Cửu làm gì, tôi lăn ngay lập tức.

- Ồn hết cả tổ tiên ông rồi.
 
Giường Anh Chia Em Một Nửa
Chương 63: Kiết Gia Hèn Mọn Mời Cơm


- Cậu làm tổ tiên ai?
Một giây sau khi hỏi, Dung Dữ hét lên "Á đù":
- Trần Ân Tứ? Cậu thế mà dám lén đi gặp nữ thần của tôi? Vì sao lại không dẫn tôi đi cùng? Cậu dựa vào cái gì mà không để tôi đi cùng? Tần cẩu, tôi không cần biết, cậu phải trả lại công đạo cho tôi, cậu dựa vào đâu lại đưa tiểu Cửu đi mà không phải tôi?
Tần Kiết bị Dung Dữ làm ồn hơi mất kiên nhẫn:
- Dựa vào việc nữ thần của cậu là tổ tiên của tôi.

Dung Dữ:
- Đù, cái này là giấm chua Trần năm xưa, giấm chua để đến giờ mới mở cũng quá đát rồi, cậu vẫn còn nhớ?
Tần Kiết lười quan tâm Dung Dữ, sau khi nhập văn kiện vào máy tính liền đi ra khỏi phòng làm việc.

Dung Dữ ngửa đầu, khuôn mặt đầy cảm thán:
- Trong lòng tôi nữ thần là nữ thần, ngoài ra, tôi cũng không còn suy nghĩ gì khác nữa rồi...!
Tần Kiết hơi dừng bước:
- Cậu nói sai rồi.

Dung Dữ không hiểu:
- Hả?
- Phải là nữ thần đối với cậu không có suy nghĩ khác.

Tần Kiết ngưng lại, rồi thêm một câu:
- Là kiểu một chút cũng chẳng hề có.

Dung Dữ: "......."
Từ phòng làm việc ra ngoài, Tần Kiết trực tiếp đi vào phòng họp.

Dung Dữ xa xa thấy Đường Cửu, lập tức bay qua:
- Cậu đi chung với Tần cẩu gặp Trần Ân Tứ?
- Đúng thế, Dữ ca!
Mắt Đường Cửu lóe sáng như phát hiện châu lục mới, không ngừng chia sẻ cho Dung Dữ:
- Anh không biết đâu, em thật sự được mở mang tầm mắt rồi.

Em nhìn thấy một lão đại mới, đó là lão đại mà em chưa từng được thấy qua.

Anh tin được không, lão đại chặn Trần Ân Tứ lại rồi nói, năm phút, chỉ cần đúng năm phút? Lúc đó giọng lão đại, em nghe không hề sai...là khẩn trương, cái kiểu khẩn trương sợ Trần Ân Tứ không đồng ý.

- Em nghĩ mãi, lão đại điên rồi sao? Hẹn Trần Ân Tứ còn hẹn cả Lâm Tĩnh Xu.

Lòng vòng hơn nửa ngày, hóa ra lão đại muốn rửa sạch tội danh trước mặt Trần Ân Tứ.

Lão đại nói năm phút thì đúng năm phút, không hề trễ một giây đã để em mời Lâm Tĩnh Xu ra ngoài...!
- Còn nữa, Trần Ân Tứ và lão đại thật sự sau lưng chúng ta lén lút liên lạc.

Lão đại hỏi Trần Ân Tứ ở trong đáy huyệŧ là sao, cái này cũng rất rõ việc Trần Ân Tứ mắng lão đại qua tin nhắn là con của cô ấy.

Lão đại coi như không có gì mà còn diễn cảnh Kiết gia hèn mọn mời cơm.

"..."
Dung Dữ và Đường Cửu ở bên ngoài phòng họp kể hết toàn bộ chuyện tối nay xong mới bước vào.

Tần Kiết ngồi giữa, máy tính cũng đã được liên kết với máy chiếu.

Chờ mọi người đến đủ, anh không lòng vòng, trực tiếp nhấn phím:
- Mọi người xem trước một chút.

Sau đó, trên màn hình chiếu một đoạn video dài mười phút, video kết thúc.

Dung Dữ tò mò:
- Cái này...là nhắm vào khối u?
Tần Kiết:
- Không sai, mọi người cũng biết rất rõ việc bệnh ung thư cách chúng ta rất gần.

Theo thống kê ước tính, ở Trung Quốc mỗi ngày có mười ngàn người chẩn đoán bị ung thư, trung bình mỗi phút sẽ có bảy người mắc bệnh ung thư.

Mà nước ta, thời gian người có thể sống khi mắc phải bệnh ung thư chỉ năm năm, thấp xa so với các nước phát triển như Âu Mỹ và Nhật Bản.

Việc này cho thấy quá trình trị liệu rất quan trọng.

Vì thế nhiệm vụ tiếp theo của chúng ta đó là tìm được máy trị khối u và hệ thống chữa bệnh ung thư.

- Khám chữa u và hệ thống chữa bệnh ung thư yêu cầu một lượng lớn bệnh án.

Bắt đầu từ giờ, chúng ta cần phân tích bệnh án, tranh thủ dùng những thành tích đạt được làm đến cuối cùng, để đưa ra những công năng chẩn đoán bệnh chính xác.

Giống như bảy năm trước vậy, khi chúng ta quyết định làm máy chẩn đoán bệnh, không cần biết tốn bao nhiêu thời gian, không quan tâm đến thành tích sẽ ra sao, dù thắng hay bại, khi đã làm thì phải làm hết mình, dù thất bại chí ít cũng để người khác biết tìm ra con đường mới.

- Tôi hi vọng chúng ta sẽ không quên ước mơ thuở ban đầu, không phải vì thành công, không phải vì muốn vang danh thiên hạ, cũng không phải vì "phú khả địch quốc"*, mà vì muốn mọi người có thể sống lâu hơn, mạnh khỏe hơn, không còn phải sợ hãi.

(Phú khả địch quốc: Giàu hơn cả quốc gia.)
 
Giường Anh Chia Em Một Nửa
Chương 64: Kiết Gia Hèn Mọn Mời Cơm 2


Phòng của Trần Ân Tứ thiết kế dựa vào yêu cầu của cô, có cửa sổ sát đất, tầng lầu cũng đủ cao, có thể nhìn thấy cảnh đêm của thành phố.

Cô có thói quen lúc tâm trạng vui vẻ thích ngồi ở cửa sổ sát đất nhìn ánh đèn muôn nhà, tâm trạng không vui, cũng thích một mình nhâm nhi ly rượu, ngắm ánh đèn bên ngoài cửa sổ.

Trừ lần trước khi chuyện của cô và Tần Kiết bị người ta phanh phui, cư dân mạng mắng chửi cô thậm tệ, cô uống một chút rượu ra thì đây là lần thứ hai cô uống rượu.

Uống xong, điện thoại cô rung lên, nhấn vào Wechat, xem ra đó là tin nhắn Wechat gửi đến nhắc nhở.

Cô có chút say, lúc muốn rời khỏi Wechat, không biết vì sao ma xui quỷ khiến nhấn vào nhóm gia đình.

Cô lại nhìn thấy tấm hình tuần trước mình từng thấy.

Phòng ăn Trần gia, Trần Thanh Sơn, mẹ kế nhỏ, Trần Vinh cùng Trần Diệu quây quần bên bàn cơm, ăn bữa tối hòa thuận, vui vẻ...!

Nhìn hai giây, Trần Ân Tứ giễu cợt cười một cái, cảm thấy một mình ngồi nơi đây uống rượu giải sầu thật không đáng.

Cô đặt ly rượu xuống, đứng dậy đi tắm.

Có lẽ do việc gặp Trần Thanh Sơn nên hôm nay Trần Ân Tứ đặc biệt yêu bản thân mình.

Cô ngâm mình trong sữa tắm hoa hồng, chà rửa cơ thể, thậm chí còn dùng cả tinh dầu mát xa hai chân.

Sau đó, cô đứng đối diện gương sấy tóc, dùng dầu dưỡng tóc, còn sử dụng nhiều loại dưỡng da thoa lên mặt.

Hai tiếng rưỡi sau, Trần Ân Tứ vào phòng ăn, rót nước ấm, uống viên vitamin, rồi dùng mặt nạ xông hơi mắt, lại nhớ đến việc mấy ngày nữa đến kì sinh lí nên dán bảo bối chườm nóng lên bụng, mới lên giường đi ngủ.

Có lẽ do uống chút rượu đỏ, Trần Ân Tứ ngủ rất nhanh.

Trước lúc ngủ, Trần Ân Tứ còn cảm thấy mình hôm nay đối xử tốt với bản thân thật, tốt đến nỗi cô cảm động cực kì.

Trần gia cô là một cô gái luôn sống lạc quan, hoàn toàn có thể minh chứng cho câu: "Cho dù không ai thương bạn, bạn cũng phải đối xử thật tốt và yêu thương chính mình."
Hôm sau, khi Trần Ân Tứ tỉnh giấc, trong vòng bạn bè từ tám giờ hôm qua Lục Tinh spam đến tận mười giờ, vì lúc đó là thời gian tập đầu tiên của show được phát sóng.

Trần gia vì vui vẻ, yêu bản thân mà quên mất việc quảng cáo show của mình ngày hôm qua.

Cô thật sự càng lúc càng không kính nghiệp rồi, ngay cả việc buôn bán của mình cũng quên.

( Tâm sự của Lá: Những lời nói của Tần Cẩu không phải chỉ để đủ số lượng từ, mà vì muốn nói cho mọi người, Tần cẩu không phải kiểu chỉ biết trêu ghẹo, lắm điều và sủng nịnh, cậu ấy là người có lí tưởng.

Quyển sách này cũng muốn thử viết về những năng lượng tích cực, hi vọng có thể đem những lí tưởng trong lòng tôi viết ra.

Tần cẩu là nhân vật hư ảo, nhưng thật ra luôn có những con người âm thầm làm những việc cao cả cho mọi người, ở đây tôi muốn gửi lời cảm ơn sâu sắc đến những con người lặng lẽ ấy.

Cũng giống như câu nói này: "Cuộc sống làm gì có nhiều năm tháng bình yên~ chỉ là có người đứng ra gánh vác cho bạn trước mà thôi.")
 
Giường Anh Chia Em Một Nửa
Chương 65: Hôm Nay Bạn Đổi Đầu Tường Sao


Nghĩ xong, Trần Ân Tứ trả lời tin nhắn của Lục Tinh - người hôm qua oanh tạc thúc giục cô đăng Weibo:
“Giờ tớ đăng còn kịp không?”
Lục Tinh trả lời: “Khỏi cần.”
Trần Ân Tứ muốn gửi tin nhắn hỏi Lục Tinh: “Tinh Tinh, cậu giận à?”, kết quả đã có tin nhắn của Lục Tinh gửi tới: “Dù sao cũng chẳng có ai xem, lên quảng cáo chỉ để mọi người tìm nơi mới mà mắng cậu.”
Trần Ân Tứ: “......”
Sau khi nói chuyện với Lục Tinh, Trần Ân Tứ liền xem tình hình của show phát sóng ngày hôm qua.
Đúng là không có bao nhiêu người xem.

Cái này lên sóng được hai mươi tiếng rồi, vẫn chỉ có vài trăm ngàn lượt đánh giá...!
Chương trình như vậy, nhưng tổ tiết mục chẳng mấy quan tâm.

Thứ hai, Trần Ân Tứ và Lục Tinh tiếp tục về nông thôn quay tập ba của show.

Cho đến ngày quay thứ tư, Trần Ân Tứ lại lên hot search.

Tiếp sau vụ của Tần Kiết, Trần Ân Tứ lại lần nữa bị đẩy lên hot search do bài đăng của nhân viên trong tổ tiết mục.

Người nhân viên công tác kia là ai, không ai biết, nhưng nickname được tổ công tác Weibo chứng nhận: Bộ phận sân chơi SG.

Tên Weibo người đó: "Hôm nay bạn thay đầu tường rồi sao?"
Weibo anh ta có nội dung như sau: "Nữ minh tinh tên ba chữ cả người u ám, lúc quay chương trình không một lời xin phép mất tích nửa ngày, y hệt tin bát quái, sinh hoạt của nữ minh tinh tên ba chữ kia quá loạn, sáu giờ sáng tôi chính mắt thấy cô ta bước ra từ phòng nam minh tinh khác."
Dưới bài Weibo, hắn ta còn thêm một câu: “Tôi là nhân viên công tác trong đoàn, những điều nói trên đều là sự thật.”
Bài đăng này sau khi lên liền bạo phát, rất nhiều người chia sẻ, dự đoán xem đó là ai.

Một truyền mười, mười truyền trăm, chưa đầy một giờ đã nóng đến nỗi các trang lớn cũng phải chạy sang hóng chung.

Lại có thêm các tài khoản lớn tham gia, hot search rất mau đạp lên top mười.

Năng lực của cộng đồng mạng là vô hạn, dựa theo bài đăng của “Hôm nay bạn đổi đầu tường rồi sao?”, mọi người tìm đến sân chơi SG, lại rất nhanh tìm được chương trình mới của đài sân chơi SG là "Thực Nghiệm Điền Viên", tìm hiểu nguồn gốc, dân mạng phát hiện trong chương trình "Thực Nghiệm Điền Viên" có ngôi sao Trần Ân Tứ, vừa lúc Trần Ân Tứ cũng đang ở đó quay chương trình.

Nữ ngôi sao tên ba chữ, Trần Ân Tứ là đối tượng hoàn mĩ, cả người toàn nước bẩn, đối tượng hoàn mĩ Trần Ân Tứ, đời sống loạn, đối tượng hoàn mĩ Trần Ân Tứ...!
Lúc cư dân mạng còn đoán mò, khi nhân viên công tác dắt mũi dư luận về phía Trần Ân Tứ, có một số tài khoản mua thủy quân đưa ra hình ảnh mờ mờ.

Mặc dù không nhìn rõ nhưng dựa vào thân hình trong tấm ảnh, mọi người đều đưa ra kết luận là Trần Ân Tứ.

Cô đứng trước cửa phòng, nói chuyện với một người đàn ông không rõ mặt.

Chuyện này vốn dĩ đã ồn ào, sau đó lại có thêm tấm ảnh, đồng thời các acc mua thủy quân chia sẻ mạnh mẽ, chưa đầy hai tiếng, đề tài "Trần Ân Tứ lại đen tối hơn" leo lên topic hot của Weibo.

Lúc Dung Dữ buôn chuyện với Lâm Nhiễm, mới biết việc Trần Ân Tứ bị lên hot search.

Thật ra Dung Dữ rất lười quan tâm tin giải trí bát quái, một chút hứng thú cũng không, nhưng vì đương sự là Trần Ân Tứ, anh ta thuận tay vào Weibo xem một cái.

Không xem thì thôi, vừa xem, Dung Dữ lập tức bay thẳng đến trước mặt Tần Kiết:
- Tần Cẩu, cậu bị xanh* rồi.

(
 
Giường Anh Chia Em Một Nửa
Chương 66: Hôm Nay Bạn Đổi Đầu Tường Sao 2


Tần Kiết không thèm nhìn Dung Dữ, chăm chú vào màn hình máy tính, ngón tay anh không ngừng lướt trên bàn phím, vừa nghĩ lại đoạn thời gian trước Trần Ân Tứ giận dỗi mình, chậm chạp lên tiếng:
- Biết nói chuyện thì cứ nói nhiều một chút.

Dung Dữ:
- ...Tôi không đùa giỡn với cậu đâu, là thật đó.

Trần Ân Tứ lên hot search, lí do là lúc quay chương trình, vô duyên vô cớ bị người khác chụp lại cảnh sáu giờ sáng cô ấy từ phòng minh tinh nam bước ra.

Âm thanh gõ bàn phím của Tần Kiết dần dần biến mất.

Ngón tay anh dừng trên bàn phím, chờ một lúc mới quay đầu nhìn về phía màn hình điện thoại Dung Dữ đang cầm.

Anh lướt xem nội dung Weibo, đại khái vừa hiểu được lí do Trần Ân Tứ bị lên hot search thì lập tức thu tầm mắt lại.

Chỉ là vừa định thu lại tầm mắt, khi lướt xuống bên dưới màn hình, anh bị một bình luận của dân mạng gây chú ý.

@Mày đánh tao đi: “Cái con giao tế hoa Trần Ân Tứ này đúng là càng lúc càng bê bối, trước thì ngủ với các kim chủ đại gia, các đạo diễn nổi tiếng, các nam diễn viên đang hot, bây giờ lại bắt đầu bay bướm với cả nam diễn viên không danh tiếng rồi!”
Tần Kiết hơi nhíu mày, ánh mắt lại âm trầm hơn.

Dung Dữ thấy tâm trạng Tần Kiết càng ngày càng đi xuống, lập tức nói:

- Tần Cẩu, vừa rồi tôi nói cậu bị đội nón xanh chỉ là đùa chút, cậu đừng tưởng thật.

Trong vòng giải trí của họ nhiều chuyện lắm, toàn bị người ta phóng đại mà thôi, nhìn hình bịa chuyện, một số có thể giả cũng có thể thật, không ai nói rõ được.

- Hơn nữa, tôi cũng cảm thấy Trần Ân Tứ không phải loại người này đâu, cô ấy...!
Không đợi Dung Dữ nói hết, Tần Kiết nâng ngón tay, chỉ vào bình luận của dân mạng đó:
- Bọn họ đều dùng những lời lẽ này nói cô ấy?
Dung Dữ bị hỏi hơi ngừng lại.

- Hả?
Qua vài giây, Dung Dữ biết mình hiểu sai ý, sắc mặt Tần Kiết khó coi vốn không phải do tin của Trần Ân Tứ, mà là do bình luận của cư dân mạng.

- Đúng thế, cậu không biết sao?
Tần Kiết không nói gì.

Rất nhanh Dung Dữ đã hiểu:
- Cậu không biết là chuyện bình thường.

Chúng ta làm gì có thời gian mà quan tâm mấy lời ngôn luận của bình xịt*.

Thật ra trước đây tôi cũng không biết, chỉ vì chuyện của cậu và Trần Ân Tứ bên nhau bị lên hot search, tôi mới biết vì sao họ mắng cô ấy như thế...!

(Bình xịt: từ ngữ mạng, chỉ những người chưa hiểu đúng sai đã vào công kích mắng chửi, nói bậy bạ, hoặc là phần tử anh hùng bàn phím.)
Tần Kiết vẫn im lặng, nhưng sắc mặt lại thêm âm trầm.

Dung Dữ vốn đến để cười trên nỗi đau và cà khịa chơi Tần Kiết, kết quả lại làm cho Tần Kiết mất hứng, chỉ còn cách an ủi:
- Có điều không cần quan tâm đâu, anh hùng bàn phím cả thôi, toàn một đám bại hoại xã hội, trên mạng rác rưởi.

Cậu nói đạo lí không lại với họ, kiểu người như vậy cũng chỉ biết tìm cảm xúc trên mạng, không có năng lực phân biệt đúng sai...!
Sau một trận khuyên nhủ, Tần Kiết đi vệ sinh một chuyến, lúc quay về, tâm tình có chút khôi phục lại.

Anh ngồi đối diện máy tính, không có tâm tình viết code, lên tiếng hỏi:
- Có ai không dùng tài khoản Weibo không?
Đường Cửu:
- Em có, sao vậy ạ?
Tần Kiết:
- Đưa tôi.

Đường Cửu dùng vận tốc ánh sáng gửi tin nhắn mật khẩu tài khoản cho Tần Kiết:
- Xong rồi.

Dung Dữ nhiều chuyện hỏi:
- Tần Cẩu, cậu cần tài khoản Weibo làm gì?
Tần Kiết vừa đăng nhập tài khoản Đường Cửu gửi sang, vừa đáp:
- Trả lời bình xịt.

Dạ Dạ: Xem trả lời bình xịt, Tần Cẩu đúng là Tần Cẩu.
 
Giường Anh Chia Em Một Nửa
Chương 67: Cậu Đền Nổi Tiền Vi Phạm Hợp Đồng À


Anh thật sự không xem bình luận trên mạng, thứ nhất là không có thời gian, thứ hai là không có hứng thú.

Huống hồ cách nhau một bức tường internet, ngoài đời họ cũng không quen biết nhau, không cần phải lãng phí thời gian với người xa lạ.

Nhưng lần này, anh cần phải phản bác bình xịt.

Chính vì để buông gánh nặng của người bạn nhỏ nhà anh mà kéo IQ xuống quyết đấu với đám bình xịt.

...!
Bên này trên mạng ầm ĩ đến đáng sợ, bên kia Trần Ân Tứ vẫn ngây thơ hồn nhiên không biết mình lại lần nữa bị chửi và bị bôi đen khắp nơi.

Cô gái mất tích bốn tiếng đồng hồ, sau khi quay về tổ tiết mục nơi thôn trang đã là giữa trưa mười hai giờ.

Cô lái xe, còn chưa vào đến thôn thì đã thấy Lục Tinh đang đứng ngoài cửa thôn khẩn trương đi qua đi lại.

Trần Ân Tứ cho xe lại gần thêm chút nữa, hạ cửa kính xe:
- Tinh Tinh...!

Lục Tinh nghe tiếng cô, giây sau vội vàng chạy sang:
- Trần Ân Tứ, cậu chạy đi đâu thế hả? Cậu không nói không rằng liền mất tích luôn, còn không đem theo điện thoại, làm ra chuyện lớn rồi! Cậu có biết buổi sáng tớ nói với tổ tiết mục và các diễn viên đóng chung biết bao nhiêu lời xin lỗi không...!cậu mới thành thật có mấy ngày lại bắt đầu rồi.

Trần Ân Tứ tự biết mình đuối lí, nhìn người đứng bên ngoài cửa sổ đang phẫn hận mắng cô mà cười ngọt ngào:
- Đừng giận, đừng giận, giận rồi sẽ không tốt với con gái đâu.

Lục Tinh:
- Hơ hơ, cậu biết nổi giận đối với con gái không tốt mà còn ngày ngày chọc tức tớ, tớ thật sự sống không qua ba mươi, chắc chắn là vì bị Trần Ân Tứ cậu chọc điên đó!
Trần Ân Tứ sờ sờ mũi:
- Tớ không phải đã quay về rồi sao...!
Lục Tinh:
- Cậu quay về thì có ích gì? Chẳng thà cậu đừng quay về còn hơn.

Chút nữa cậu tự mình lên mạng xem bản thân đã làm ra chuyện tốt kinh thiên động địa, oanh tạc quỷ thần gì đi!
Trần Ân Tứ vừa nghe đến đây đã biết mình trên mạng lại tạo thêm sọt để bị úp rồi.

Cô không tranh cãi với Lục Tinh nữa, đỗ xe lại, ngoan ngoãn theo Lục Tinh vào trong thôn, đi đến nơi ở.

Sau khi vào nhà, cô cười với Lục Tinh, dỗ ngọt:
- Tinh Tinh, cậu ngồi xuống trước đi, tớ rót nước cho cậu uống.

Lục tinh “Hừ” một tiếng, tìm nơi cách xa chỗ Trần Ân Tứ đang đứng.

Trần Ân Tứ lại cười hí hí với Lục Tinh, sau đó lấy điện thoại dưới gối đầu, đăng nhập vào Weibo.

Chưa xem thì thôi, vừa xem, Trần Ân Tứ lập tức nổi nóng:
- Chuyện quái quỷ gì thế này? Cái này là ai đăng lên mạng thế? Có biết sự thật không? Cứ như thế mà tạt nước bẩn vào người tớ?!
- Hôm nay tớ dậy sớm, thấy cậu còn đang ngủ ngon, không muốn gọi cậu, nên ra ngoài đi dạo một chút, thuận tiện mua luôn bữa sáng.

Sau đó, tớ thấy một đứa bé té xỉu trên mặt đất, mặt cắt không còn giọt máu, cả người run rẩy.

Cậu cũng biết rồi đấy, trong thôn này người trẻ đều đi làm công hết rồi, ở lại không phải người lớn tuổi thì cũng là trẻ nhỏ, tớ có thể làm gì? Mạng người là quan trọng nhất, tớ lập tức đưa bé vào bệnh viện...!
- Cả tổ tiết mục chỉ có Đường An Nhàn lái xe, tớ mượn chìa khóa xe của anh ta, gấp gáp đưa đứa trẻ vào viện rồi!
- Đúng, tớ thừa nhận mình đi vội, không thông báo với cậu là lỗi của tớ, nhưng sự cố lúc ấy không thể quan tâm nhiều đến thế được.

Đứa bé bị viêm ruột thừa cấp tính, lúc được tớ đưa đến bệnh viện liền trực tiếp vào phòng phẫu thuật, bác sĩ nói đến trễ thêm chút nữa đứa bé có khả năng sẽ gặp nguy hiểm.

Tốt xấu gì cũng phải chờ tớ về hỏi một chút tình hình đã chứ, cái gì cũng không hỏi đã đăng lên mạng rồi...!Đù, không thể nhịn!
Lục Tinh sau khi hiểu rõ đầu đuôi câu chuyện, trong nháy mắt không thể trách Trần Ân Tứ được.

Rất nhiều người hỏi Lục Tinh, cô không phải là không có năng lực, vì sao lại chết dính trên người Trần Ân Tứ.

Cũng rất nhiều người khuyên cô nhân lúc còn sớm từ bỏ Trần Ân Tứ, cô ấy đã không còn cơ hội mà chuyển mình rồi.

Thật ra trong lòng cô hiểu rõ Trần Ân Tứ đã từng chặn con đường của rất nhiều người, muốn xoay chuyển, còn khó hơn lên trời.

Cho dù có khó khăn hơn, cô cũng không rời bỏ Trần Ân Tứ, vì đối với cô cũng như đứa trẻ kia, đều mang ơn cô ấy.

Mặc dù không phải là ơn cứu mạng lớn như đứa trẻ đó, nhưng ơn nhỏ đến mấy cũng là ơn.

Lúc cô quen Trần Ân Tứ, Trần Ân Tứ như vì sao chói lọi trên trời, mặc cho giờ ngôi sao ấy bị rớt đài, viên trân châu bị che lấp, cứ thế mà đi xuống, mà ảm đạm, cô cũng sẽ bảo vệ cô ấy.

Vì từ trên người Trần Ân Tứ cô có thể nhìn thấy được sự ấm áp.

Không quan tâm thế giới tàn nhẫn với cô ấy ra sao, cô ấy vĩnh viễn chưa hề mắng chửi thế giới, thậm chí còn ra tay giúp đỡ thế giới.

Nói Lục Tinh báo ân không bằng nói Lục Tinh đang cố gắng bảo vệ phần ấm áp này...!
- Tớ hỏi những cư dân mạng trong nhóm, sau đó đi tìm người phụ trách tổ chương trình...!
Trần Ân Tứ táo bạo nhấn vào trang chủ Weibo của mình, xem bình luận đầu tiên.

Lục Tinh nghe được lời này thì hốt hoảng:
- Tôi nói này bà cô ơi, bà bình tĩnh chút được không? Lúc này là lúc đi giận dỗi à? Bây giờ phải nghĩ biện pháp, giúp bà tẩy những vết bẩn đó...!
- Cậu là người đại diện, đó à chuyện của cậu.

Trần Ân Tứ nói năng hùng hồn, hợp tình hợp lý:
- Nếu chuyện này còn để tớ giải quyết thì tớ cần cậu làm người quản lý làm gì nữa?
Lục Tinh vừa nãy còn thương xót đau lòng cho Trần Ân Tứ, bây giờ lại muốn tìm cây côn mà đập người nghệ sĩ dưới trướng ngày nào cũng kiếm chuyện làm mình không được yên này.
 
Giường Anh Chia Em Một Nửa
Chương 68: Cậu Đền Nổi Tiền Vi Phạm Hợp Đồng À 2


Lục Tinh hít sâu, lại hít thật sâu: - Dạ dạ dạ, chị nói không sai, đó là chuyện của em, nhưng bà cô của tôi à, giờ đừng có gây gổ với dân mạng được không? Tớ thật sự sợ giúp cậu dọn dẹp mối quan hệ xã hội, đến cuối cùng, chính cậu - người đồng đội như heo, không cẩn thận nói câu gì đó, thành công tống tớ vào quan tài luôn.

Trần Ân Tứ:
- Lục Tinh, cậu thật sự quá đáng, chúng ta bây giờ ngay lập tức hủy hợp đồng đi, tớ không muốn hợp tác với người không dùng từ "ngu" thì dùng từ "tường", giờ lại dùng từ "heo" để hình dung tớ...!
Lục Tinh đã quá quen với việc Trần Ân Tứ vĩnh viễn không nắm được trọng điểm ở nơi nào, phần tự luyến bành trướng:
- Hủy hợp đồng? Cậu bồi thường nổi tiền vi phạm hợp đồng không...!

Lời Lục Tinh còn chưa nói xong, điện thoại trong túi cô đột nhiên rung lên.

Cô lấy ra nhìn một cái, thấy tên người phóng viên quen thuộc gọi sang.

- Giờ tớ đi nghe điện thoại, cậu đừng có lên mạng quậy, có chuyện gì thì chờ tớ về rồi nói...!
Lục Tinh trước khi nghe điện thoại còn không quên cảnh cáo Trần Ân Tứ.

Trần Ân Tứ cầm điện thoại trên tay, gật đầu “Ừ ừ” hai tiếng.

Lục Tinh đi nghe điện thoại, cũng không biết kí giả nói gì, cô kinh ngạc:
- Thật không? Tôi còn chưa kịp xem đó, hóa ra người mẹ đứa trẻ được Ân Ân nhà tôi cứu đứng ra lên tiếng rồi à.

Đúng thế, Ân Ân nhà tôi không phải cố ý không chào hỏi, bỏ rơi tổ tiết mục như thả bồ câu mà Ân Ân nhà tôi vì trượng nghĩa nên rút dao tương trợ...!
 
Giường Anh Chia Em Một Nửa
Chương 69: Chén Tỷ Em Yêu Chị


"Lúc đó tình trạng của đứa bé rất nguy cấp, Ân Ân nhà chúng tôi liền nhanh chóng đưa bé đến bệnh viện, bác sĩ cũng khen Ân Ân nhà tôi, nói chỉ cần đến trễ một chút thì sẽ nguy kịch."
“Không phải bịa đặt, làm sao lại lấy chuyện này ra để bịa đặt.

Chỉ là do Ân Ân nhà chúng tôi không kịp thông báo với tổ tiết mục mới gây ra hiểu lầm, cũng chẳng biết nhân viên nào không chịu nhịn một chút đã chạy lên mạng nói bậy.

Tôi đương nhiên phải lấy lại sự trong sạch cho Ân Ân, đang liên hệ người để xem lại băng ghi hình khi cậu bé được Ân Ân giúp.

Rất nhanh thôi sẽ có, đến lúc đó làm phiền các anh giúp Ân Ân nhà tôi chia sẻ...!Vậy tôi thật sự cảm ơn anh rồi, lần sau về Bắc Kinh nhất định sẽ mời anh ăn cơm.

Được, tạm biệt.”
Sau khi ngắt cuộc gọi, Lục Tinh nhìn Trần Ân Tứ ngồi bên giường đang đánh chữ trên điện thoại, cô vừa tìm danh bạ, vừa không yên lòng mà dặn dò:
- Ân Ân, không được giận cư dân mạng, chuyện này sắp giải quyết xong rồi!
Nói xong, Lục Tinh lại gọi một cuộc điện thoại: "Cảnh sát Lý phải không? Em giờ đang ở thành phố S, anh có chiến hữu nào ở đây không, giúp em chuyện này với.

Cũng không phải chuyện gì lớn, là Ân Ân nhà chúng em, không phải đang bị hiểu lầm sao, em muốn lên mạng làm rõ.

Anh xem có thể giúp em liên hệ với người thành phố S, tìm lịch sử ghi hình của bệnh viện và giao thông không...Thật sự cảm ơn anh, cảnh sát Lý, tóm lại vẫn làm phiền anh rồi.

Về Bắc Kinh nhất định mời anh ăn cơm, lúc trước đúng là quá bận mà, lần này về em sẽ mời anh đàng hoàng..."
Chưa đến nửa giờ, Lục Tinh lấy được đoạn ghi hình.

Cô vừa gửi cho trợ lí để cô ấy nhanh chóng đăng lên khi chuyện còn nóng, vừa liên hệ với các đơn vị truyền thông lớn hi vọng họ có thể giúp chia sẻ, cuối cùng cũng không quên mua hot search: #Trần Ân Tứ thích giúp đỡ người khác#.

Lục Tinh gọi tới mười mấy cuộc điện thoại, nói đến khô rát cổ họng mới có cơ hội được thở.

Cô vừa dốc chai nước uống ừng ực, vừa đăng nhập xem hướng gió trên Weibo.

Mẹ của đứa trẻ đến sở cảnh sát thay Trần Ân Tứ nói về video kia, đa số bình luận bên dưới đều nghi ngờ, đương nhiên cũng nhiều luồng ngôn luận bay vào.

“Trần Ân Tứ là đang cố ý dùng bồ câu tổ tiết mục để tẩy trắng sao, dùng nhiều tiền để kiếm người diễn nhỉ?”
“Thì cái loại như Trần Ân Tứ đó, chỉ biết dựa vào mặt để ngủ với đàn ông.

Loại đàn bà này thì biết làm gì nữa? Cô ta mà biết làm việc tốt, tui livestream ăn phân cho mấy người xem.”
"Đầu năm nay vẫn có người nghĩ làm việc tốt để sao tác? Trần Ân Tứ đúng là đứa có độc trong giới giải trí.”
“Trần Ân Tứ thật sự vì cứu đứa trẻ mới để tổ tiết mục thành bồ câu sao? Nếu như thế, tôi cảm thấy có thể thông cảm và lí giải.”
Lục Tinh đại khái nhìn một lượt các bình luận đứng đầu, mới nhấn vào đề tài #Trần Ân Tứ thích giúp đỡ người khác#.

Đề tài cứ nằm ở top Weibo, video trong đó có nội dung: Trần Ân Tứ lái xe đưa đứa bé vào bệnh viện, cô ôm đứa trẻ dùng hết sức lực chạy như bay vào khu cấp cứu tìm bác sĩ, trên đường chạy một chiếc giày cao gót bị rơi, còn chiếc kia cô cũng đá luôn; đứa trẻ được đưa vào phòng phẫu thuật.

Ai cũng không thể đoán được sự việc cứ thế bị xoay chuyển, mặc dù chỉ cách nhau hai tiếng.

Đương nhiên, việc này cũng đổi chiều cư dân mạng.

Những người trà trộn trên mạng là thế, lật mặt còn nhanh hơn lật bánh tráng, giây trước còn hung hăng mắng chửi, giây sau đã tâng lên chót vót.

"Hóa ra người tốt làm việc tốt là thật, không phải sao tác? Cảm thấy Trần Ân Tứ cũng không mấy đáng ghét.”
"Lúc trước mọi người không làm rõ sự việc đã nhảy vào mắng Trần Ân Tứ lâu như vậy, cô ấy chắc chắn rất buồn?”
“Cảm thấy Trần Ân Tứ đáng thương thật sự, tôi phải qua Weibo cô ấy an ủi hai câu mới được.”
“Tôi cũng phải qua Weibo của Trần Ân Tứ, có điều tôi chỉ xin lỗi và xóa phần bình luận mắng cô ấy.”
“...”
Thấy dư luận cuối cùng cũng chuyển hướng, tim Lục Tinh treo lơ lửng trên cao mới được thả xuống, sau đó cô theo mọi người sang tường của Trần Ân Tứ.

Không xem thì thôi, vừa xem Lục Tinh tưởng chừng như muốn qua đời.

Trong lúc mà cô đi nhận điện thoại, Trần Ân Tứ bên này vừa lúc chia sẻ năm bài liên tiếp trên mặt tường Weibo.

Mà chỉ chia sẻ của duy nhất một người.

Người đó tên là: "Bạn xem cái chén vừa to vừa tròn."
Tin đầu tiên chia sẻ lại tình hình trên Weibo thế này:
@Mày đến đánh tao đi tag @Trần Ân Tứ: "Cái con giao tế hoa Trần Ân Tứ này đúng là càng lúc càng bê bối, trước thì ngủ với các kim chủ đại gia, các đạo diễn nổi tiếng, các nam diễn viên đang hot, bây giờ lại bắt đầu bay bướm với cả nam diễn viên không danh tiếng rồi!”
@Bạn xem cái chén vừa to vừa tròn tag @Mày đến đánh tao đi: “Bạn biết bạn thiếu gì không? Thiếu từ thứ ba trong tên Weibo của bạn."
@Trần Ân Tứ share lại @Bạn xem cái chén vừa to vừa tròn: “Đồng ý hai tay hai chân."
Tin thứ hai đăng trên Weibo là thế này:
@Y nha y nha u: “Có phải cô ta một ngày thiếu đàn ông thì sống không nổi không vậy? Nói thật, tôi không cảm thấy cô ta đẹp ở đâu cả, chỉ cần tôi giảm cân được, chưa chắc đã kém ả.”
@Bạn xem cái chén vừa to vừa tròn trả lời @Y nha y nha u: “Trong một rừng hoa tươi trẻ, bạn lớn lên như bông hoa sen đá*"
(
 
Giường Anh Chia Em Một Nửa
Chương 70: Chén Tỷ Em Yêu Chị 2


@Trần Ân Tứ share lại bài của @Bạn xem cái chén này vừa to vừa tròn: “Còn là loại hoa sen đá to nữa.”
Tin thứ ba như sau:
@Ba giờ rưỡi sáng: “Mỗi ngày phải thức thâu đêm nhìn kĩ lịch trình của ca ca, sợ Trần Ân Tứ trong đám người liếc nhìn ca ca, làm vấy bẩn ca ca của tôi.”
@Bạn xem cái chén này vừa to vừa tròn trả lời @Ba giờ rưỡi sáng: “Bác sĩ thú y nói chuyện hợp với bạn hơn.”
@Trần Ân Tứ lại share @Bạn xem cái chén này vừa to vừa tròn: “Lời ít ý nhiều, nói bạn có bệnh, cần phải đi tìm bác sĩ thú y.”
Tin thứ tư, thứ năm, thứ sáu...!
Không thể không nói “Bạn xem cái chén này vừa to vừa tròn” là cao thủ, mắng người không thấy một chữ tục nào, mà cũng không hề bị lặp ý.

Anh ta đi mắng không ít cư dân mạng, Trần Ân Tứ cứ thế chia sẻ bấy nhiêu bài.

Sau cùng, “Bạn xem cái chén này vừa to vừa tròn” không bị cạn kiệt từ ngữ, ngược với Trần Ân Tứ nghèo vốn từ, lúc share lại, không dùng biểu cảm “đóa hoa hồng” thì dùng “môi” hoặc “trái tim đỏ”...!
Lục Tinh: “...”
Cơn giận của cô nhịn không nổi nữa mà bùng nổ:
- Trần Ân Tứ, cậu giải thích ngay vụ này cho tớ, chưa đến ba mươi phút, phát mười mấy cái tin trên Weibo là có ý gì?
Trần Ân Tứ:
- Rất đơn giản, để cả thế giới này nhìn cho kĩ vào, không phải ai cũng mắt mù như bọn họ.

Dừng một chút, Trần Ân Tứ nhớ đến Lục Tinh luôn nhắc đi nhắc lại nhiều lần là không được oán giận cư dân mạng, liền nói:
- Tinh Tinh, tớ không hề oán cư dân mạng mà! Người giận là "Bạn xem cái chén này vừa to vừa tròn", tớ chỉ tiện tay share lại chút thôi...!
Lục Tinh: “......”

Cậu đúng là tiện tay quá ha!
Chưa chờ Lục Tinh trả lời, Trần Ân Tứ như nhớ ra cái gì đó, mắt sáng rực, lên tiếng thêm lần nữa:
- Tớ quyết định rồi!
- Quyết định cái gì?
Thâm tâm Lục Tinh nhảy dựng lên, chỉ thiếu điều gọi người đem thuốc trợ tim tới gấp.

- Tớ muốn để "Bạn xem cái chén này vừa to vừa tròn" trở thành đối tượng quan tâm đặc biệt trên Weibo của tớ!
Nói xong Trần Ân Tứ lập tức nhấn chú ý @Bạn xem cái chén này vừa to vừa tròn.

Lục Tinh xem phần chú ý của Weibo Trần Ân Tứ, hoàn toàn vô cảm.

- Tớ quyết định rồi, tớ muốn làm chị em với "Bạn xem cái chén này vừa to vừa tròn"!
Trần Ân Tứ vừa nói vừa nhấn quan tâm @Bạn xem cái chén này vừa to vừa tròn, gửi một tin nhắn Weibo: “Chén tỷ, em yêu chị!”
 
Giường Anh Chia Em Một Nửa
Chương 71: Chơi Với Bạn Nhỏ Mệt Rồi


Tần Kiết dựa vào bình luận top trên Weibo của Trần Ân Tứ mà đáp trả đám bình xịt.

Anh thường viết mã code, tốc độ gõ chữ nhanh đến kinh người, tay tùy tim động, gần như trong đầu vừa nghĩ ra câu nào thì giây sau câu đó hiện ngay trong khu bình luận.

Dung Dữ cứ ngỡ Tần Kiết chỉ nói vài câu với đám bình xịt, ai biết được anh ta vào phòng trà ngồi uống hết ly cà phê, nghỉ ngơi thêm một lúc, quay về phòng thực nghiệm thấy Tần Kiết lười biếng ngồi dựa vào ghế, hai chân vắt chéo, tùy ý gác lên bàn làm việc, tay vẫn cầm điện thoại, ngón tay lướt trên màn hình.

Dung Dữ:
- Không phải chứ? Còn chưa xịt xong?
Tần Kiết vẫn một lòng một dạ đáp trả đám bình xịt trên mạng, không thèm quan tâm Dung Dữ.

Đường Cửu quay đầu, trả lời Dung Dữ:
- Chưa, từ lúc anh rời khỏi phòng đến giờ, tay lão đại chưa từng dừng lại.

Dung Dữ “Hei” một tiếng, duỗi thẳng cổ, nhìn thoáng qua màn hình điện thoại Tần Kiết, còn chưa nhìn được cái gì thì đã ngồi vào ghế của mình, cầm điện thoại, đăng nhập tài khoản Weibo, bắt đầu xem kịch.

Vừa xem, Dung Dữ vừa bình luận tại hiện trường.

- Tên Tần cẩu này, cái miệng đúng là quá tuyệt...!
- Ông còn lo Tần cẩu xịt không nổi, bắt tay vào làm mới hiểu mình lo lắng thừa thãi, Kiết gia thắng cả thiên quân vạn mã.

- Kiết gia uy vũ! Kiết gia khí phách! Một mình Kiết gia giữ vững biên ải vạn quân khó địch!
“...”
- Ế! Ông không xem lầm chứ?
Dung Dữ đột nhiên xoay chuyện:
- Trần Ân Tứ, chứng nhận Weibo V đỏ, diễn viên, tác phẩm tiêu biểu "Cung Thành Biệt".

Ông không nhìn lầm, là thật, thật sự là Trần Ân Tứ, cô ấy thế mà dùng nick chính share các lời đáp trả bình xịt của Tần cẩu.

Công phu nói chuyện của tôi, Trần Ân Tứ vừa share một tin, giờ lại share thêm một tin...!
Động tác gõ của Tần Kiết hơi ngừng lại, anh kéo màn hình điện thoại để làm mới, có vài tin nhắc nhở từ Weibo.

Anh nhấn vào, vừa nhìn, toàn bộ đều là bài share của Trần Ân Tứ.

Anh theo bản năng hơi kéo xuống, sau đó mỗi lần làm mới lại sẽ có tin nhắc Trần Ân Tứ chia sẻ bài.

Dung Dữ:
- Tần cẩu, Trần Ân Tứ còn share này, đã là bài thứ mười lăm rồi, bài mười sáu rồi...!
Đường Cửu nhiều chuyện không ngừng quay đầu hóng biến, nhịn không được chạy tới trước mặt Dung Dữ:
- ...tin thứ hai mươi rồi, Trần Ân Tứ đang muốn share lại hết toàn bộ những lời đáp trả tụi bình xịt đó...!
Tần Kiết không nói gì, chỉ là không ngừng kéo đổi mới tin, sau vài lần kéo đổi mới, chỗ "@ của tôi" liên tiếp xuất hiện hai tin nhắc nhở Trần Ân Tứ đã share bài.

Lần chia sẻ cuối cùng, Trần Ân Tứ hình như lười đánh chữ, đổi thành icon như đóa hoa hồng, môi, trái tim đỏ...!
Dung Dữ:
- Trần gia đúng là Trần gia, một tháng không lên Weibo, vừa lên đã đánh một trận làm chúng dân lóa mù mắt.

Tần Kiết nhìn phần @ bị Trần Ân Tứ spam hoa hồng, môi và trái tim đỏ, cười khẽ một tiếng.

Cái gì gọi là đánh tới lóa mù mắt dân chúng chứ, rõ ràng là bướng.

Cô gái nhỏ đúng là bướng từ trong xương cốt mà.

Dung Dữ:
- Đù, Trần Ân Tứ quan tâm Tần cẩu rồi! Đù đù, số người Trần Ân Tứ quan tâm trước giờ đều là 0, đù đù đù, thế mà Tần cẩu được làm người thứ nhất!
Trong khi Dung Dữ than khóc, Tần Kiết lại làm mới Weibo một cái, có thông báo tin nhắn, anh nhấn vào.

Trần Ân Tứ: “Chén tỷ, em yêu chị!”
Chén tỷ? Chị?
Tần Kiết hơi nhăn mày.

Màn hình lại xuất hiện hai tin nhắn mới.

Trần Ân Tứ: “Chị em!”
Trần Ân Tứ: “Chị là chị ruột của em!”
Thật CMN chị em!
Sau năm năm, cô lại xem anh thành con gái...!
Màn hình lại hiện thêm tin mới.

Trần Ân Tứ: “Chén tỷ, chị có được đôi mắt đẹp nhất thế giới.

Người khác nhìn thế giới bằng mắt thường, còn chị thì khác, chị dùng tim để cảm nhận.”
Trần Ân Tứ: “Chị là tiểu tiên nữ từ trên trời bay xuống trần gian.”
Trần Ân Tứ: "Chén tỷ, người chị em, em ước định rồi!"
Tiểu tiên nữ, người chị em.

Tần Kiết nhịn không nổi nhấc ngón tay, viết lại câu nói năm năm trước, bỏ đi những lời xưng hô không cần thiết, cứ thế mà gõ chữ.

“Trần Ân Tứ, tôi đàn ông đích thực.”
Trong lúc Tần Kiết chuẩn bị nhấn gửi, Trần Ân Tứ gửi một tin nhắn sang.

Trần Ân Tứ: “Chén tỷ, chị có bằng lòng cả đời làm chị em với em không? Nếu có thì chúng ta thêm Wechat đi, em kéo chị vào hội chị em của em!”
Tần Kiết nhớ đến chuyện ở hội sở 101 mấy hôm trước, cô kéo số điện thoại của anh vào danh sách đen, đến giờ vẫn chưa kéo anh ra khỏi cái danh sách đen bé nhỏ ấy...!
Ba giây sau, Tần Kiết xóa mấy chữ kia, trả lời lại: “Được.”
Rất nhanh, Trần Ân Tứ gửi một cái Wechat: “Chén tỷ, chị thêm em đi, lúc gửi lời mới nhớ viết "Trần Ân Tứ là tiểu tiên nữ", đây là ám hiệu để em chấp nhận lời mời.”
 
Giường Anh Chia Em Một Nửa
Chương 72: Chơi Với Bạn Nhỏ Mệt Rồi 2


Năm phút sau, Tần Kiết xin được một cái Wechat mới, lấy tên trên Weibo “Bạn xem cái chén này vừa to vừa tròn” làm nick name, rồi lại thêm Wechat của Trần Ân Tứ, cũng ở chỗ thêm bạn bè, đánh ám hiệu của cô: Trần Ân Tứ là tiểu tiên nữ.

Trần Ân Tứ chấp nhận anh.

Giây tiếp theo, Trần Ân Tứ tạo một nhóm.

Trong nhóm chỉ có hai người, Tần Kiết tận mắt thấy Trần Ân Tứ đổi tên nhóm thành: Hoa hồng leng keng.

Tần Kiết: “.......”
Sau khi tạo nhóm, Trần Ân Tứ bắt đầu công cuộc spam.

Toàn bộ cái cô gửi là các icon
“Tặng bạn túi”, “Tặng bạn giày”, “Tặng bạn quần áo đẹp”, "Đồ ăn ngon tặng bạn”, "Mĩ phẩm tặng bạn”, “Băng vệ sinh tặng bạn”...!
Tần Kiết nhìn đầy đủ các icon trên màn hình, chậm rãi trả lời: “?”
Trần Ân Tứ: “Đây là một chút thành ý của em, đều tặng chị hết.”
Trần Ân Tứ: “Bên dưới là các câu tuyên ngôn của chị em chúng ta.”
Trần Ân Tứ: “Một tiếng chị em cao tận trời, vai ngang vai sánh bước bên nhau.”
Trần Ân Tứ: “Nếu hỏi chị em bên nhau bao lâu, tim đập bao lâu ta bên nhau bấy lâu.”
Trần Ân Tứ: “Chén tỷ, giờ tới chị rồi.”
Tần Kiết lại chậm rãi: “?”
Trần Ân Tứ: “Quà em tặng chị rồi, tuyên ngôn cũng hét rồi, chị đó? Dù gì cũng phải làm chút đại biểu đi, chứ không có thì sao chúng ta vui vẻ làm chị em được đây?”
Ai muốn làm chị em với em, còn làm chị em vui vẻ nữa...!
Tần Kiết thật sự không muốn chơi với bà cô này nữa rồi.

Hai phút sau nhóm “Hoa hồng leng keng” bị spam.

"Bạn xem cái chén này vừa to vừa tròn" gửi liên tiếp icon “Tặng bạn túi”, “Tặng bạn giày”, “Tặng bạn quần áo đẹp”, "Đồ ăn ngon tặng bạn”, "Mĩ phẩm tặng bạn”, “Băng vệ sinh tặng bạn”...!
Bạn xem cái chén này vừa to vừa tròn: “Một tiếng chị em cao tận trời, vai ngang vai sánh bước bên nhau."
Bạn xem cái chén này vừa to vừa tròn: “Nếu hỏi chị em bên nhau bao lâu, tim đập bao lâu ta bên nhau bấy lâu.”
Sau khi buông điện thoại di động, Tần Kiết xoa xoa mi tâm.

Dung Dữ:
- Sao? Đáp trả tụi bình xịt mệt rồi?
Tần Kiết nhấc mi mắt, quét qua Dung Dữ:
- Chơi với bạn nhỏ mệt rồi.
 
Giường Anh Chia Em Một Nửa
Chương 73: Trái Tim Mong Manh


Dung Dữ:
- ...Cậu có thể đừng đen tối thế không?
Tần Kiết nghĩ đổi chữ “chơi” thành chữ “ngủ” rồi nói lại câu đó thêm lần nữa, nhưng anh hơi mấp máy môi, cuối cùng không nói gì cả.

Dung Dữ vẫn ngồi lướt Weibo, nhìn thấy cảnh Trần Ân Tứ ôm đứa bé chân không chạy vào bệnh viện, nhịn không được lên tiếng:
- Trần Ân Tứ chân không chạy trong bệnh viện, tôi nhìn cũng thấy đau, lòng bàn chân chắc chắn bị xước rồi.

Nếu như tôi là người trong bộ phận truyền thông của cô ấy, chắc chắn sẽ kêu ca thảm thương, chụp bàn chân, càng thảm càng tốt, để người đại diện lén lút đăng lên mạng.

Trần Ân Tứ bị đau thế nào thì cứ thế mà than, chắc chắn sẽ khiến nhiều người cũng tự nhiên đau lòng, nhân cơ hội ấy marketing một đợt, biết đâu lại tẩy trắng bản thân quá nửa.

Lần này Trần Ân Tứ làm người tốt việc tốt, rất nhiều lời khen, cứ thế chỉ lấy mỗi cái video này ra làm sáng tỏ, lại bỏ qua cơ hội tốt? Đoàn đội quản lí của cô ấy thật sự không ổn rồi...!
Tần Kiết im lặng, lúc nãy bận phun mấy bình xịt, vẫn chưa xem tình hình hot search.

Sau khi anh xem xong video Trần Ân Tứ đưa đứa bé vào bệnh viện, mới đáp Dung Dữ:

- Cái này không liên quan đến đoàn đội quản lí của cô ấy, chắc do cô ấy không muốn làm.

Dung Dữ kinh ngạc:
- Hả? Trần Ân Tứ không làm? Cái cơ hội lớn thế này, cứ mở to mắt cho qua ư.

Phải biết rằng các ngôi sao khác vì độ hot, vì sao tác, lúc quay phim hơi xước da một chút lại chuyện bé xé ra to như bị gãy xương thật vậy...!
- Cậu cũng biết đó là ngôi sao khác.

Ngữ điệu anh lạnh nhạt, vừa nói vừa kéo video về lại đoạn cô chân trần bế em nhỏ chạy trong bệnh viện.

Dung Dữ:
- Thật ra tôi cũng không thích các ngôi sao lăng xê bản thân, nhất là mấy minh tinh bị cảm chút xíu, đi đóng phim, rồi nói rằng bản thân kính nghiệp, chuyên nghiệp, để fans chạy theo khen ngợi.

Nói thật chứ nghề nào chẳng có lúc bị bệnh, chỉ là không phải bệnh nặng, ai mà chẳng mang bệnh vặt đi làm.

Ngẫm nghĩ, cái vòng giải trí của họ, cũng thật thần thánh hóa bệnh tật...!
- Nhưng vẫn phải nói lại, thế giới này là như thế, trẻ con biết khóc mới có kẹo ăn, Trần Ân Tứ lại là kiểu không thích khóc, tính cách cô ấy như thế rất có hại...!
- Có điều, tôi cảm thấy Trần Ân Tứ đã quen rồi.

Cô ấy có tâm trạng đi share bài đáp trả của cậu, nói lên rằng cô ấy chẳng thèm quan tâm tụi bình xịt kia mắng gì.

Cô ấy do bị mắng quá nhiều mới tập được sao? Đúng thôi, không làm gì cũng bị đám chưa phân rõ trái phải đó chửi, không làm quen thì còn phải thế nào? Cô ấy mới 25 tuổi, cũng không tính là lớn, những chuyện trải qua như thế này đối với cô ấy hơi bị tàn nhẫn đó.

Có điều cũng may, cô ấy không phải người mang trái tim mong manh dễ vỡ.

Tần Kiết lại lần nữa xem video cảnh Trần Ân Tứ ôm đứa bé chân không chạy vào bệnh viện.

Biểu cảm anh lạnh nhạt như không nghe thấy lời nói của Dung Dữ, nhưng từng câu từng chữ trong lời Dung Dữ, như từng nhát dao cứa vào tim anh.

Cô gái nhỏ không phải trái tim mong manh, nhưng hôm nay anh...trái tim mong manh mất rồi.

Dung Dữ nói thế giới này là như vậy, trẻ con biết khóc mới có kẹo ăn...!
Dựa vào đâu? Dựa vào đâu mà trẻ em khóc sẽ có kẹo ăn? Chỉ vì biết khóc thôi sao?
Do ai đặt ra quy định này, đứa trẻ biết khóc thì nhất định không làm việc sai? Đứa trẻ không biết khóc mới đáng bị mắng?
Nếu như đứa trẻ nhà anh không khóc được, vậy thì để anh thay cô khóc đi!
Tần Kiết xem video Trần Ân Tứ ôm đứa bé chân trần chạy trong bệnh viện vài lần, nghĩ gì đó, rồi lấy cái laptop bên cạnh đang gập lại.

Chưa đầy mười phút, một đoạn video được lưu vào laptop của Tần Kiết.

Mở điện thoại, liên kết bluetooth với laptop, tốc độ mạng trong phòng thực nghiệm cực nhanh, video đã đồng bộ vào mục album ảnh trong điện thoại Tần Kiết.

Tần Kiết nhấn mở video, xem lại lần nữa trên điện thoại, chắc chắn không còn vấn đề gì mới mở Wechat, gửi sang cho cô Tần Nam.

Giây trước gửi thành công video, giây sau Tần Kiết nhận được cuộc gọi từ Tần Nam.

Lúc nghe điện thoại, Tần Kiết không trả lời, giọng nói Tần Nam lạnh lùng truyền sang: “Nói đi, muốn xin giúp đỡ chuyện gì?”
Tần Kiết: “Cô à, theo lời cô thì cháu gọi điện chắc chắn là phải nhờ cô xử lí những chuyện cháu làm không được...Thời gian trước, lúc trong hội sở, cô uống biết bao nhiêu rượu, không phải cháu đang gọi sang quan tâm hỏi thăm cô sao?”
Tần Nam không khách khí “hơ hơ”: “Lấy việc đã xảy ra hơn nửa tháng đi quan tâm tôi, thiếu gia à, ngài đúng là biết cách quan tâm ghê.”
Tần Kiết mặt dày, trào phúng nói với Tần Nam, còn ba hoa: “Cô à, bởi vì việc đã xảy ra được nửa tháng rồi, cháu vẫn còn vướng mắc, điều đó chứng minh thành ý tuyệt đối cao của cháu...”
“Được rồi”, Tần Nam nhịn không nổi đánh gãy lời nói tào lao của Tần Kiết: “Đừng lấy cái vụ này ra dọa tôi, mười phút nữa tôi còn có cuộc họp đó.”
Tần Kiết biết Tần Nam đang muốn để mình nói chuyện chính: “Cháu muốn mượn một ít tài nguyên của cô.”
Tần Nam: “Tài nguyên gì cơ?"
Tần Kiết: “Không phải công ty truyền thông Thần Quang của cô nuôi ngầm mấy tài khoản chứng nhận V* sao?”
(Là tài khoản được chứng nhận trên Weibo.)
Tần Nam dùng biết bao nhiêu tiền tài năng lực để nuôi ra mấy tài khoản V có sức ảnh hưởng, bị thằng nhóc Tần Kiết dùng ba chữ "tài nguyên nhỏ" để hình dung, nổi giận một trận: “Cái này gọi là tài nguyên nhỏ á? Nó là tài nguyên nhỏ á?”
Tần Kiết: “Đối với mấy vị nhận giải ảnh đế, ảnh hậu, thị đế, thị hậu của cô thì cái này không phải tài nguyên nhỏ sao.”
Tần Nam: “Sao nào? Có phải muốn nghệ sĩ công ty cô ra mặt giúp cô bạn gái nhỏ của cháu đúng không?”
Tần Kiết: “Nếu như cô muốn, cháu chắc chắn sẽ cung kính không bằng tuân mệnh.”
“Nằm mơ đi con! Muốn cũng đừng hòng!”
 
Giường Anh Chia Em Một Nửa
Chương 74: Trái Tim Mong Manh 2


Tần Nam lại mắng Tần Kiết vài câu trong điện thoại, mắng thì mắng, không biết tại sao lại nhớ đến lúc nãy mình nói “Bạn gái nhỏ”, sau đó chuyển đề tài: “Lúc nãy cô nói sai, là cô bạn gái cũ bé nhỏ...thiếu một chữ cũ.

Thiếu là sai, thật là khác biệt biết bao.

Nhìn mà xem bản thân ngu đến mức nào, lúc trước giúp cháu đính hôn, tự mình đào hôn, đào hết nửa ngày, cuối cùng muốn cưới người ta.

Từ đầu ngoan ngoãn ở nhà đi, cưới cái là xong, cần gì phải đến bây giờ tới trước mặt tôi, hạ thấp mình xin tôi giúp cậu một ít tài nguyên...”
Tần Nam đầu bên kia mắng cho đã, không để Tần Kiết một cơ hội mở miệng nào, lập tức dập máy.

Tần Kiết nghe được trong điện thoại vang lên tiếng tút tút tút.

Nói thì nói đi, cần gì phải đi công kích người khác?
Mắng vẫn hoàn mắng, mười phút sau, Tần Kiết nhận được một tin nhắn thoại Wechat của Tần Nam.

Đại khái lúc nãy do anh dùng “tài nguyên nhỏ” nên cô tức giận, giọng tuyệt nhiên không còn chút lương thiện: “Chỉ lần này thôi, công ty của tôi là công ty lớn, không phải nơi để con nít đùa nghịch.

Về sau mấy vụ làm hư chuyện kiểu này, bớt phiền tôi.”
Trong lòng Tần Kiết nghĩ, “Ít còn hơn cả ít đến làm phiền cô”, rồi vào Weibo.
 
Giường Anh Chia Em Một Nửa
Chương 75: A Mình Nghèo Quá Đi


Mấy tài khoản V mà Tần Nam nuôi kia từ từ lên trận, rất nhanh, video mà anh cắt ghép ấy đã bay vọt lên hot search.

Tần Kiết vô cùng hài lòng, trước khi rời khỏi Weibo, không quên vào tường của Trần Ân Tứ, like mười mấy bài share của cô từ @Bạn xem cái chén vừa to vừa tròn, sau đó tiện tay báo cáo đồng loạt lũ bình xịt.

Lúc Tần Kiết làm chuyện này, Dung Dữ cầm điện thoại bay tới chỗ anh hỏi trưa nay muốn gọi món gì ăn, khi nhìn thấy thao tác của anh, nhịn không được “Xì” một tiếng:
- Tần cẩu, cậu cũng rảnh đến đau trứng thật*.

(Đau trứng: từ ngữ mạng ý kích động, không có sự nhẫn nại, nghĩa gốc là gì thì mọi người cũng biết rồi.)
Vừa hay lúc đang báo cáo các tài khoản, có chỗ cần Tần Kiết viết lí do vì sao, anh lướt ngón tay, đánh ra câu “Rảnh đến đau trứng”, sau đó nhấn gửi.

Dung Dữ:
- ......!Dâʍ, vẫn là Tần cẩu cậu dâʍ!
Tần Kiết cóc thèm quan tâm Dung Dữ, lại động ngón tay, mới nhìn đến điện thoại cậu ta cầm.

Anh không hề kén ăn, thuận theo nhà hàng Dung Dữ chọn, trên đó gõ hai món thì xong chuyện rồi.

Đợi khi Dung Dữ đi, anh xem phần quan tâm trên Weibo của Trần Ân Tứ, nhìn số “1” vài giây.

Anh nhấn vào rồi đi tới trang cá nhân của mình, bỏ follow các Weibo tào lao trước đó Đường Cửu quan tâm, cũng giống Trần Ân Tứ, chỉ để lại số lượng “1”.

Avatar của Đường Cửu là hình ảnh "Shin vung voi lớn"*.

(Thiết nghĩ ai từng xem “Shin - Cậu bé bút chì” thì cũng biết voi lớn là gì rồi, còn bạn nào chưa biết mà muốn hiểu rõ thì các bạn thử tra Google từ này 蜡笔小新甩大象的图片.)
Tần Kiết thấy không phù hợp với phong cách của mình, thuận tay nhấn đổi ảnh đại diện.

Anh trượt trên màn hình, từ trong album tìm được tấm ảnh Trần Ân Tứ mặc bộ quần áo rách nát, mặt đầy vết dơ, đầu tóc như ổ quạ ngồi xổm trên vỉa hè.

Đó, là tạo hình bộ phim đầu tiên Trần Ân Tứ năm ấy từng đóng...!
________________
Trừ ngày đầu Trần Ân Tứ vào ở nhà của Tần Kiết, họ vô tình gặp nhau hai lần đó ra, thì một tuần sau cả hai người cũng chẳng chạm mặt.

Khi đó, Tần Kiết một lòng một dạ nghiên cứu robot trị bệnh, gần như toàn bộ thời gian đều ngồi trước máy tính.

Sinh hoạt của anh cũng rất hỗn loạn, không có thời gian ngủ nhất định cũng chẳng có thời gian dậy nhất định.

Trần Ân Tứ cũng không làm phiền hay chào hỏi anh, ở nhà anh chẳng gây ra bất kì tiếng động gì.

Cho đến tối một ngày, lúc anh đi tắm ngang qua cửa phòng cô, nghe thấy từ bên trong câu “A, mình nghèo quá”, anh bất giác nhìn chằm chằm cửa phòng cô một lúc mới phản ứng được, à, nhà mình còn có một đứa chưa đủ tuổi vị thành niên đó.

Cách hai ngày sau, Tần Kiết đi tắm cũng vào giờ đó, lại nghe giọng Trần Ân Tứ sau cánh cửa đóng chặt truyền đến câu: “A, mình nghèo quá mà!”
Tần Kiết vừa lau tóc vừa câm lặng từ từ quay về phòng của mình.

Lúc đóng cửa, trong lòng anh nghĩ, hóa ra đứa trẻ vị thành niên sát vách là một bé nghèo.

Sau đó, Tần Kiết đặc biệt đúng giờ, mỗi ngày cứ vào giờ đó sẽ đi tắm, mười lần thì tám lần đều nghe câu than: “A, mình nghèo quá đi mà.”
Cùng Trần Ân Tứ gặp mặt, là ngày thứ mười sau khi cô chuyển vào nhà Tần Kiết ở.

Tần Kiết thức cả đêm trong phòng, đến bảy giờ sáng mới ngáp, đứng dậy đi vệ sinh cá nhân, sau đó chuẩn bị xuống lầu ăn sáng rồi quay về ngủ bù.

Đánh răng rửa mặt xong, Tần Kiết từ trong nhà tắm bước ra, chạm mặt Trần Ân Tứ.

Trần Ân Tứ mặc một bộ đồ rách rưới tùm lum, tóc tai như ổ quạ, trên mặt còn cố ý hóa trang đánh xám vài chỗ.

Cô gái nhỏ đại khái không nghĩ đến sẽ giáp mặt với người ở chung nhà, từ từ nặn ra một nụ cười với anh:
- Chào.
 
Giường Anh Chia Em Một Nửa
Chương 76: A Mình Nghèo Quá Đi 2


Tần Kiết bừng tỉnh, nhận ra tên ăn mày bé nhỏ trước mặt này là vị thành niên.

Anh nhìn cô, đánh giá một vòng từ trên xuống dưới:
- ...giả trên cầu, hay giả ở tàu điện ngầm?
Trần Ân Tứ bị Tần Kiết hỏi chớp chớp mắt, qua một lúc mới phản ứng, anh ta thật sự xem cô là ăn mày nhỏ rồi.

...Rõ ràng cô đang diễn, diễn làm một người ăn mày nhỏ.

Có điều, Trần Ân Tứ cũng không chắc ekip đoàn phim có nhận mình hay không, vì vậy thuận miệng đáp:
- Làm ở vỉa hè gần đường lớn.

Tần Kiết “Ồ” một cái không nói gì thêm.

Trần Ân Tứ gấp gáp ra ngoài, đến chỗ đoàn phim, vẫy vẫy tay, thay giày.

Lúc Trần Ân Tứ xuống tới lầu ba, Tần Kiết chân thon dài, một bước ba bậc vượt qua cô.

Lúc đi đến chỗ cua của cầu thang, Tần Kiết quay đầu nhìn Trần Ân Tứ:
- Vị thành niên, anh kiến nghị em nên ngồi ở trền cầu lúc người ta đi xuống, hoặc ngồi ở trạm tàu điện ngầm, mở thêm một chút nhạc bi thương, lại tạo thêm một câu chuyện về thân phận gia thế thảm hại, chắc chắc sẽ tốt hơn ngồi ở vỉa hè đường lớn nhiều.

Trần Ân Tứ:
- ......em cảm ơn anh nha!
- Không cần khách sao.

Tần Kiết lại nghĩ, bổ sung thêm một câu:
- Cái quan trọng chỉ sợ cô gái ăn mày - em không thể trả nổi tiền nhà tháng sau thôi.

Trần Ân Tứ: “......”
Trần Ân Tứ nghĩ đến, cô làm ổ trong nhà không ra khỏi cửa, xem ra rất giống người không có thu nhập, một người thất nghiệp.

Bị anh ta nghĩ mình thành ăn mày, cô không vui hỏi:
- Cho dù có tính em là ăn mày, thì em cũng có thu nhập, anh thì sao? Anh có thu nhập chắc?
Tần Kiết:
- Có chứ, mỗi tháng 1800.

1800...!Không phải là tiền thuê nhà của cô sao?
Trần Ân Tứ: “......”
Trần Ân Tứ quay đầu, không thèm quan tâm tới Tần Kiết.

Tần Kiết cười nhẹ một tiếng, chỉ trong nháy mắt, anh bước chân dài của mình, không thấy hình bóng đâu.

Ăn xong bữa sáng, về đến nhà, Tần Kiết ngủ một giấc đến ba giờ chiều.

Lúc thức dậy, nhận được cuộc gọi của tiến sĩ Trương, Tần Kiết ngáp một cái, tắm xong thay một bộ quần áo sạch sẽ rồi ra ngoài.

Ra khỏi phòng nghiên cứu của tiến sĩ Trương đã là chín giờ tối.

Tiến sĩ Trương và Tần Kiết thuận đường, ông ấy cần phải đi tàu cao tốc, Tần Kiết cũng đi cùng.

Sau hai trạm, Tần Kiết đổi chuyến, mỗi người mỗi ngả với tiến sĩ Trương.

Tần Kiết đổi là trạm số 2, cũng đã qua giờ cao điểm tàu điện ngầm cũng không mấy người, anh vừa bước vào, đã thấy một người ăn mày nhỏ.

Tần Kiết “Xì” một tiếng, không ngồi xuống, dựa đại vào cửa tàu điện ngầm không mở, nhìn chằm chằm người ăn mày nhỏ.

Mặc dù không quá nhiều người, nhưng cũng có người đi qua đi lại ở tàu điện ngầm, không ít người đi lướt ngang trước mặt cô, nhưng chẳng một ai cho cô tiền.

Tần Kiết đứng dậy, nói mấy câu “Cho qua”, đến trước mặt Trần Ân Tứ:
- Ăn mày nhỏ, cũng nghe lời nhỉ, thật sự đến làm ở tàu điện ngầm.

Trần Ân Tứ đảo mắt, không quan tâm Tần Kiết.

Tần Kiết:
- Ăn mày thế này không ổn, tốt xấu gì em cũng phải chuẩn bị một cái chén vỡ, còn phải mở nhạc thê lương, mang thân thế bi thảm...!
Trần Ân Tứ không quan Tần Kiết, đổi một toa xe khác.

Tần Kiết theo sau cô, cũng đổi toa khác.

Trong toa xe này người cũng tương đối nhiều.

Còn trùng hợp hơn, có ăn mày hàng thật giá thật, chống gậy, cầm trên tay một cái bát vỡ, hành nghề trên toa xe:
- Cảm ơn, cảm ơn mọi người, xin mọi người thương hại tôi...!
Tần Kiết tiến đến bên Trần Ân Tứ đằng trước:
- Nhìn thấy chưa, học hỏi chút đi.
 
Giường Anh Chia Em Một Nửa
Chương 77: Lão Đại Của Đội Cái Bang


Trần Ân Tứ không buồn nhìn Tần Kiết, bước sang bên hai bước, kéo dài khoảng cách với Tần Kiết.

Dáng người Tần Kiết đủ cao, Trần Ân Tứ tính là bước sang hai bước thì anh chỉ cần hơi hơi nhích người, vẫn có thể di đến bên đỉnh đầu của cô:
- Vì tiền nhà tháng sau, anh sẽ cố gắng giúp em.

Trần Ân Tứ mang vẻ mặt “Không hiếm gặp” liếc xéo Tần Kiết, sau đó quay đầu ném cho anh một cái ót.

Tần Kiết nhìn ổ quạ trên đầu cô, không hiểu sao tự nhiên thấy có chút dễ thương.

Cô gái nhỏ càng bơ anh, anh càng muốn chọc cô...!
Anh vừa mua vé tàu khi nãy nên móc túi tìm được tiền lẻ, đẩy đến trước mặt Trần Ân Tứ:
- Chỉ cần em học được họ khoảng bảy mươi phần trăm thôi, tiền này thuộc về em.

Trần Ân Tứ nhìn tiền trong tay Tần Kiết một cái, bày ra bộ dáng còn lâu mới nhúc nhích.

Tần Kiết:
- Cái này...Học không được, sợ mất mặt?
Trần Ân Tứ lúc ấy, đặc biệt chưa trải qua kíƈɦ ŧɦíƈɦ, nghe được lời như vậy lập tức nổi giận, xoay đầu, trừng mắt với anh:
- Ai nói tôi học không được? Tôi học giống lắm đó!

Tần Kiết nâng nâng mày:
- Ya, còn nổ nữa!
CMN ai thèm nổ với anh! Cô giỏi nhất là diễn kịch đấy!
Giây sau, trên gương mặt hơi lấm lem của Trần Ân Tứ treo biểu cảm đáng thương, kéo kéo áo thun trắng của Tần Kiết, nhỏ giọng ủy khuất lên tiếng:
- Anh ơi, người ta đói bụng quá, anh thương hại người ta đi mà.

Nói xong, Trần Ân Tứ còn kéo kéo vạt áo Tần Kiết:
- Anh ơi...!
Tần Kiết như bị điểm huyệt, cứng đơ người.

Qua một lúc sau, anh nhìn khuôn mặt hơi bẩn, lại nhìn ngón tay trắng trắng của cô, mí mắt chợt lóe lên, nhẹ nhàng dựa vào toa tàu điện ngầm một chút, y hệt công tử ăn chơi vô công rồi nghề, cười cười:
- Cô gái nhỏ, em đây không giống ăn mày, em giống...!
Anh ngừng một chút, hơi cúi
đầu, đè âm thanh xuống thấp:
- ....câu dẫn anh đấy.

Trần Ân Tứ không nghĩ đến Tần Kiết sẽ nói câu như thế, cô lập tức trợn tròn mắt.

Nhìn anh, cô như nhớ tới điều gì đó, mở to miệng, một chữ cũng nói không được, mang tai ửng đỏ.

Nhìn thấy bộ dạng của cô như thế, Tần Kiết đem tiền trong tay quơ qua quơ lại trước mặt cô:
- Anh trai được câu dẫn muốn đưa em về nhà.

Trần Ân Tứ như chú thỏ nhỏ vậy, dùng tốc độ ánh sáng buông vạt áo của anh, lùi về đằng sau nửa bước.

Cô cúi đầu, không nhìn anh, nhưng từ góc độ của anh có thể nhìn thấy cả cổ cô ửng đỏ.

Rất nhanh, tàu ngầm đã đến trạm.

Cửa tàu điện ngầm vừa mở, Trần Ân Tứ nhanh chóng vọt ra ngoài đầu tiên.

Tần Kiết không nhanh không chậm theo sau.

Hai người một trước một sau ra khỏi tàu ngầm, lúc đi đến nơi ít người qua lại, có hai tên ăn mày chặn đường Trần Ân Tứ lại.

- Tuyến số 2 này là địa bàn của bọn tao, mày không được hành nghề ở đây!
- Không cần biết mày từ đâu chui ra, tóm lại, đến địa bàn của bọn tao làm ăn mày, đồng nghĩa với việc khiêu khích bọn tao.

Trần Ân Tứ biết nghề ăn mày cũng có luật lệ riêng, mà cô
chẳng phải ăn mày, vì vậy Trần Ân Tứ theo 36 kế, chạy là thượng sách.

Chỉ là lúc cô định trả lời thì dư quang khóe mắt thấy Tần Kiết đáng lẽ phải đi sau lưng mình, giờ đây đã đi trước.

Cô nhớ đến hành vi lúc trên tàu của anh, mắt đảo qua vài vòng, giây sau chỉ vào lưng Tần Kiết nói với hai tên ăn mày hung hãn:
- Hai vị đại ca, em bị anh ấy điều đến tuyến số 2 tác nghiệp.

Đấy là lão đại của đội cái bang chúng em, anh ấy nói rồi, anh ấy muốn cướp công việc làm ăn mày ở tuyến số 2 của tất cả mọi ngươi!
Tần *Lão đại của đội cái bang* Kiết: “......”
Hai tên ăn mày thuận theo ngón tay chỉ của Trần Ân Tứ, một trước một sau quay đầu về hướng Tần Kiết.

Tần Kiết bị cô gái nhỏ làm cho hú hồn chim én một trận, nhìn chằm chằm cô, mới quay sang nhìn hai tên ăn mày.

Đối mặt với ánh mắt đầy chết chóc của hai người kia, Tần Kiết chẹp chẹp miệng: “......”
Anh muốn nói, tôi chỉ là người qua đường...!
Chỉ là một chữ anh cũng chưa nói, Trần Ân Tứ liền chạy bổ về phía anh, cứ thế nấp sau lưng anh:
- Lão đại, cứu em, lão đại, anh không thể bỏ mặc tiểu Hề, tiểu Hề sợ...!
Tiểu Hề...!

Lời đến bên miệng bị nuốt trở về: “.....”
Trần Ân Tứ một lòng một dạ kéo Tần Kiết xuống nước, diễn càng lúc càng nhập vai, xuất thần tới nỗi muốn khóc luôn rồi:
- Lão đại, từ nay về sau Tiểu Hề Hề đều nghe theo lời của anh, chỉ cần anh cứu Hề Hề...Tiểu Hề Hề thật sự sợ lắm.

Lão đại...!Tiểu Hề Hề sợ lắm...!
Tiểu Hề Hề...!
Tần Kiết không nói nên lời nhìn chăm chăm Trần Ân Tứ khóc tới mức không thể nào giả hơn nữa, cảm thấy môi mình hơi run.

Cũng may sức chịu đựng của anh tốt nên biểu cảm mới không bị hủy hoại, còn bình tĩnh nhìn Trần Ân Tứ kế bên diễn kịch.

Anh ẩn nhẫn lên tiếng với hai tên ăn mày đằng sau:
- Tôi là thiếu niên con nhà lành, từ trước tới giờ chưa từng làm lão đại, có điều cô gái đã kêu cứu như thế, mấy người cứ theo lời cô ấy đi.

Tổ đội hai tên ăn mày: “......”
Trần Ân Tứ: “...”
Không biết trong lòng hai tên ăn mày nghĩ gì, riêng Trần Ân Tứ có cảm giác như hôm nay là ngày phân cún.
 
Giường Anh Chia Em Một Nửa
Chương 78: Lão Đại Của Đội Cái Bang 2


Cái gì gọi là...cứ theo lời cô mà nói...!
Anh nhận úp cái nồi thì nhận đi, còn bồi thêm câu nói kia làm gì.

Moi móc cô tại trận ư? Không thấy cô diễn rất vất vả sao?!
Trần Ân Tứ thấy Tần Kiết làm cho hai tên ăn mày kia không biết chuyện gì xảy ra, giây sau nghĩ ra kế hướng hai tên kia lên tiếng:
- Lão đại của tôi tương lai sẽ làm trùm cái bang, chỉ dựa vào mấy người, còn muốn tranh địa bàn với lão đại nhà tôi? Tôi chấp mấy người về hú anh em tới nói chuyện với lão đại tôi...!
- Nhan sắc lão đại nhà tôi cao thế này, lúc mấy người gọi anh em tới, nhớ tìm người đẹp trai một chút...!
- Nếu đã đánh không lại, còn không đẹp trai, đúng thật là khó mà chấp nhận!
Hai tên ăn mày bị Trần Ân Tứ chọc cho ứa gan nổi giận, một tên lên tiếng th.ô tục mắng:
- Con ăn mày cỏn con kia, lúc anh em chúng tao chiếm được tuyến số hai này, còn không biết hai chúng mày đang nghịch cát ở đâu.

Tìm tới một thằng nhóc vắt mũi chưa sạch, lại muốn làm gia trước mặt tụi tao, đúng là không biết trời cao đất dày!

Trần Ân Tứ thừa dịp hai tên ăn mày hùng hùng hổ hổ muốn xử đẹp Tần Kiết, lại thêm dầu vào lửa:
- Không không không, lão đại của tôi không thích làm gia, mà thích làm ba...!
Hai kẻ ăn mày nổi giận.

- Mẹ nó, thật là không xem ai ra gì! Không cần nói nhiều với nó, xử chúng cho gọn, đập đến không dám lết qua tuyến số 2 này đi!
- Nói đi, nhóc con, mày muốn bị tao xử trước, hay bị anh tao xử trước!
- Tôi không muốn bị xử...!
Tần Kiết bình tĩnh như đang nói “Tôi không muốn ăn trứng gà” vậy:
- Tôi thích đánh nhanh gọn lẹ.

- Vì vậy hai người cùng lên đi.

Tần Kiết nói xong, trong ánh mắt còn tặng thêm câu “Cho dù chúng bay có thêm mười người nữa cũng địch không nổi”.

Người đàn ông này, kéo thù chuốc oán còn nhiều hơn cả cô...!
Trần Ân Tứ nhìn khói giận nghi ngút đầy trời của hai tên kia, lòng thầm cổ vũ:
- Nhanh, cùng nhau đánh anh ta đi, hùng dũng mà đập tàn tên cẩu này trong tàu ngầm đi!
Vì để tránh bị đánh, Trần Ân Tứ quyết định chuồn trước.

Tránh cho Tần Kiết nhìn thấy kế hoạch, cô vừa giả cổ vũ vừa lén lút lùi về đằng sau:
- Lão đại giỏi quá nha!
- Lão đại, cố lên!
- Lão đại, uy...!
Trần Ân Tứ còn chưa kịp thêm chữ “vũ” đã bị Tần Kiết cách cô nửa mét kéo tay, giây sau nam sinh lôi cô chạy bán sống bán chết.
Trần Ân Tứ bị Tần Kiết kéo chạy hết mười phút, mệt tới thở phì phò.

Lúc này cô mới phản ứng được hóa ra tên cẩu nói đánh nhanh thắng nhanh, tức là...chạy?
 
Giường Anh Chia Em Một Nửa
Chương 79: Không Tôi Bị Mù Đường


(*: Dạ dùng từ 路痴 ý chỉ những người mù hơn cả mù đường, không thể nhận ra được là đường gì, không sống thiếu được Google Maps.)
- Anh đúng là không biết xấu hổ gì hết, cái đánh nhanh thắng nhanh của anh là chạy ấy hả?
- Anh đúng là giỏi nhỉ, giỏi quá giỏi luôn!
- Anh còn chẳng bằng một tiểu tiên nữ như tôi, có thể lừa hai kẻ ăn xin kia!
- Anh đúng là con gà yếu*...!
(Gà yếu: vô cùng yếu đuối.)
- Muốn chạy thì anh tự mà chạy, tôi chạy không nổi, thả tôi ra.

- Đù, anh vẫn còn chạy? Anh chạy đủ chưa? Hai tên ăn xin kia cũng đâu có đuổi theo đâu...!
“......”
Trong lúc Trần Ân Tứ đang như núi lửa phun trào thì Tần Kiết - người chạy ba mươi phút mặt vẫn không đỏ nhả ra một câu:
- Đừng nói chuyện.

- Không muốn nghe tôi nói chuyện? Vậy anh buông tôi ra.

Anh không muốn tôi nói thì tôi phải dừng à? Tôi chẳng có nhiều mặt mũi như vậy, cứ nói đó...!
Trần Ân Tứ cả quãng đường lên án, không hề ngừng nghỉ một chút nào.

Tần Kiết túm cô tiếp tục chạy về phía trước:

- Dễ bị đau xóc.

Trần Ân Tứ chợt thấy đau xóc hông, chỉ có thể dùng một từ để diễn tả trạng thái bấy giờ: Đù.

Tên cẩu này cố tình, chắc chắn chờ cô nói đến mức đau xóc hông mới giả bộ nhắc cô...Cái thế giới này vì sao lại tồn tại tên cẩu như vậy?
Về đến nhà cũng đã là bốn mươi phút sau.

Lúc lên lầu, hai chân run rẩy như đó không còn là chân của cô nữa, vừa vào cửa, cô cứ thế đặt mông ngồi bệt trên mặt đất.

Đối nghịch với Trần Ân Tứ đang ngồi trên mặt đất thở phì phò, Tần Kiết đi một vòng dưới lầu, rồi dựa vào tủ giày, lên tiếng với ăn mày nhỏ ngồi bên chân:
- Đứng lên, đi thêm chút.

Trần Ân Tứ mệt tới mức chẳng thèm nói chuyện, cứ thế lăn ra nằm trên đất thay cho câu trả lời Tần Kiết.

Tần Kiết nhìn cô gái nhỏ nằm bên chân mình thì cười phụt một tiếng:
- Đi một chút đi, nếu không ngày mai chân em sẽ mỏi đó.

- Muốn đi thì anh tự mà đi, chuyện ngày mai cứ để mai tính.

Trần Ân Tứ chạy đến khát khô cả cổ, cứ thế bò sang bàn trà.

Ý cười nơi đáy mắt của Tần Kiết càng đậm, anh đứng thẳng người, tiến lên phía trước hai bước, khom lưng xách cổ áo trực tiếp kéo cô đứng lên.

Trần Ân Tứ giãy giụa không được, cứ thế mắng.

Tần Kiết kéo cô đi vài vòng phòng khách, sau đó ném cô lên ghế sofa, thuận tay cầm ly nước, đưa tới trước mặt cô:
- Uống nước đi.

Trần Ân Tứ “Hờ” một cái, dùng lực lấy ly nước.

Trần Ân Tứ uống từng ngụm nhỏ, như khi các vị tướng trong Vương Giả Vinh Diệu* hồi máu, hồi phục nguyên khí từng chút một.

(Tâm sự của chị translator: 王者荣耀 - “Vương Giả Vinh Diệu” là bản gốc của Liên quân.

Cái trò làm cho Lá và cả translator u mê không muốn ra chương, ngọn nguồn của sự lười biếng.

Trong lúc ad dịch đoạn này đã rất cố gắng kiềm chế cảm xúc để không mở VGVD lên chơi.)
Trước một giây khi cô hồi đầy máu, đột nhiên nhớ ra rằng từ trạm tàu điện ngầm chạy về tới tiểu khu chỉ còn cách đúng một con đường, tự nhiên Tần Kiết kéo cô chạy vòng quanh cả bốn mươi phút...!
Đột nhiên Trần Ân Tứ ngẩng đầu:
- Anh...cố ý đúng không?
Tần Kiết:
- Không, tôi bị mù đường.
 
Back
Top Bottom