Khác GIÓ QUA NHỮNG MÙA YÊU

[BOT] Wattpad

Administrator
25/9/25
160,959
0
0
409224637-256-k69988.jpg

Gió Qua Những Mùa Yêu
Tác giả: hathutq1980
Thể loại: Tiểu thuyết
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Có những tình yêu không kết thúc khi rời xa.

Chỉ là... lặng lẽ đi qua đời nhau như một cơn gió.

Hoa từng nghĩ mình đã có tất cả.

Một người chồng giỏi giang.

Một gia đình yên ấm.

Một cuộc sống mà ai nhìn vào cũng ngưỡng mộ.

Cho đến khi cô nhận ra
người đàn ông mình tin tưởng nhất... lại là người khiến cô đau nhất.

Không ồn ào.

Không nước mắt.

Chỉ là một khoảng trống lớn dần lên giữa hai người từng yêu nhau rất nhiều.

Liệu khi niềm tin đã rạn vỡ



tìnhyêu​
 
Có thể bạn cũng thích
  • (1-199) Phải cầu hôn với bảy nam nhân, làm sao bây giờ?
  • 1, Nam hữu phong linh, bắc hữu hành mộc (Gió ấm...
  • ĐÊM CUỐI CÙNG CỦA THẾ GIỚI CŨ
  • Tựa như gió thoảng qua đời ta
  • Chuyên gia giải mã giấc mơ ở giới giải trí - Khương...
  • Nơi gió không chạm tới
  • Gió Qua Những Mùa Yêu
    Chương 1: Ngày gió trở lại


    Hà Nội đầu thu.

    Ánh nắng nghiêng qua ban công, rơi nhẹ lên cây đàn guitar cũ phủ một lớp bụi mỏng, thứ đã im lặng suốt nhiều năm.

    Hoa đứng lặng.

    Từ trên tầng ba, cô nhìn xuống khoảng sân nhỏ trước khu tập thể cũ.

    Những tán cây rung nhẹ trong gió.

    Một buổi chiều bình thường như bao ngày khác.

    Cho đến khi một giai điệu vang lên.

    Rất khẽ.

    Rất quen.

    Ngón tay Hoa khựng lại trên lan can.

    Cô không cần nhìn cũng biết.

    Là anh.

    Hoà.

    Anh đang ngồi dưới sân, tựa lưng vào bức tường cũ, cây đàn đặt trên đùi.

    Vẫn dáng ngồi đó.

    Vẫn cách cúi đầu đó.

    Và vẫn là bài hát năm xưa, bài hát mà đã có lúc, cô nghĩ mình sẽ không bao giờ nghe lại nữa.

    Hoa nhắm mắt.

    Một cơn gió lướt qua.

    Ký ức theo đó mà trở về.

    Họ gặp nhau vào một ngày không có gì đặc biệt.

    Trường Đại học Công nghiệp Hà Nội.

    Hoa là lớp phó học tập, con gái của trưởng phòng hành chính trong trường.

    Cô luôn đúng giờ, luôn chuẩn bị bài đầy đủ và chưa từng để ai phải nhắc nhở.

    Còn Hoà là lớp trưởng.

    Một chàng trai quê Thanh Hoá, nước da ngăm, gương mặt góc cạnh, ít nói nhưng ánh mắt lúc nào cũng sáng lên một thứ gì đó rất khó gọi tên.

    Cậu không có nhiều thứ.

    Không tiền.

    Không điều kiện.

    Không ai chống lưng.

    Nhưng cậu có trí tuệ.

    Và một thứ còn đáng giá hơn, nghị lực.

    Từ năm nhất, Hoà đã đứng đầu lớp.

    Không chỉ học giỏi, cậu còn biết đàn, biết hát.

    Những buổi sinh hoạt, khi cả lớp còn ồn ào, chỉ cần Hoà ôm cây guitar lên, mọi thứ sẽ dần im lại.

    Không phải vì cậu hát hay nhất.

    Mà vì cách cậu hát khiến người ta muốn lắng nghe.

    Nhiều người thích Hoà.

    Hoa cũng vậy.

    Nhưng cô chưa từng nói.

    Họ thân nhau từ những điều rất nhỏ.

    Một lần cùng làm kế hoạch lớp đến tối muộn.

    Một lần cùng tranh luận đến mức suýt cãi nhau rồi lại cùng bật cười.

    Một lần cùng đi tình nguyện ở vùng cao.

    Hôm đó trời mưa.

    Mưa rất lớn.

    Cả đoàn ướt sũng.

    Trong lúc mọi người còn đang tìm chỗ trú, Hoà đã cởi áo khoác, khoác lên vai Hoa.

    Còn mình thì chỉ mặc chiếc áo mỏng, đứng co ro giữa gió lạnh.

    Hoa nhìn cậu, khẽ hỏi.

    Cậu không lạnh à.

    Hoà cười rất nhẹ.

    Tớ quen rồi.

    Cậu không cần lo cho tớ đâu.

    Chỉ một câu nói.

    Nhưng khiến tim cô chệch đi một nhịp.

    Tình cảm không đến bằng những lời tỏ tình.

    Mà bằng thời gian.

    Những buổi học nhóm kéo dài đến tối.

    Những lần thi cử căng thẳng, họ ngồi cạnh nhau, không nói nhiều nhưng đủ để hiểu.

    Những hôm mệt mỏi, chỉ cần nhìn thấy nhau đã thấy nhẹ đi một chút.

    Rồi có một thời điểm.

    Mọi thứ tưởng như dừng lại.

    Hoà gần như phải bỏ học.

    Tiền học phí, tiền trọ, tiền ăn.

    Tất cả dồn lên vai cậu, nặng đến mức không còn chỗ để gồng.

    Hoa biết.

    Nhưng cô không hỏi.

    Cô chỉ lặng lẽ đưa tiền cho cậu, nói đó là học bổng hỗ trợ.

    Hoà nhìn cô rất lâu.

    Ánh mắt ấy không phải là không biết.

    Nhưng cậu không vạch ra.

    Chỉ nói.

    Sau này tớ sẽ trả.

    Hoa lắc đầu.

    Không cần.

    Nhưng trong lòng cô, lần đầu tiên có một suy nghĩ rõ ràng đến vậy.

    Cô muốn đi cùng người con trai này.

    Dù phía trước là gì.

    Gió trên ban công khẽ thổi.

    Hoa mở mắt.

    Giai điệu dưới sân đã dừng lại từ lúc nào.

    Hoà vẫn ngồi đó.

    Không ngẩng lên.

    Không gọi cô.

    Chỉ im lặng như thể anh cũng đang nghe lại chính quá khứ của mình.

    Hoa siết nhẹ tay vào lan can.

    Nhiều năm đã trôi qua.

    Rất nhiều chuyện đã xảy ra.

    Có những thứ tưởng như đã không thể quay lại.

    Nhưng hôm nay anh lại ở đây.

    Và bài hát đó lại vang lên.

    Hoa quay lưng.

    Cô không xuống.

    Nhưng cũng không rời đi.

    Chỉ đứng đó rất lâu.

    Giữa hiện tại và quá khứ.

    Giữa một người đã từng là tất cả.

    Và một người mà cô đã học cách buông bỏ.

    Nhưng có một điều cô không dám thừa nhận.

    Trái tim mình vẫn chưa từng thật sự rời khỏi người đàn ông ấy.

    Bottom of Form
     
    Gió Qua Những Mùa Yêu
    CHƯƠNG 2: NHỮNG NĂM THÁNG ẤY


    Ngày đầu tiên Hoa nói chuyện với Hoà, chẳng có gì đặc biệt.

    Nhưng sau này, cô mới biết đó là lúc mọi thứ bắt đầu thay đổi.

    Chỉ là một buổi chiều muộn.

    Lớp còn vài người ở lại hoàn thành kế hoạch cho hoạt động ngoại khoá.

    Trời bên ngoài tối dần, ánh đèn trong phòng học bật lên, hắt xuống những trang giấy còn dang dở.

    Hoa đang cúi đầu ghi chép thì nghe tiếng Hoà:

    "Phần này cậu xem lại giúp tớ được không?"

    Cô ngẩng lên.

    Lần đầu tiên, ánh mắt hai người chạm nhau lâu đến vậy.

    Không phải là cái nhìn thoáng qua như trước.

    Mà là một sự chú ý thật sự.

    Hoa gật đầu, khẽ nói:

    "Đưa đây."

    Từ hôm đó, họ bắt đầu nói chuyện nhiều hơn.

    Ban đầu chỉ là công việc của lớp.

    Sau đó là những câu chuyện nhỏ.

    Hôm nay ăn gì.

    Bài giảng của thầy nào khó.

    Kỳ thi tới có căng không.

    Những thứ rất bình thường.

    Nhưng lại khiến người ta nhớ.

    Hoà không phải kiểu người nói nhiều.

    Cậu thường nghe nhiều hơn nói.

    Nhưng mỗi lần lên tiếng đều đúng lúc.

    Có lần cả nhóm tranh luận gay gắt về kế hoạch hoạt động.

    Không ai chịu ai.

    Hoà chỉ nói một câu:

    "Mình làm cách đơn giản thôi, nhưng làm cho tốt.

    Không lớn, nhưng phải có ý nghĩa."

    Cả nhóm im lặng.

    Rồi gật đầu.

    Hoa bắt đầu để ý đến Hoà nhiều hơn.

    Không phải vì cậu là lớp trưởng.

    Mà vì cách cậu sống.

    Buổi sáng đến sớm.

    Buổi tối về muộn.

    Luôn là người ở lại sau cùng.

    Có hôm Hoa quay lại lớp lấy đồ.

    Thấy Hoà vẫn ngồi đó, một mình dưới ánh đèn vàng.

    Trước mặt là chồng sách.

    Bên cạnh là cây đàn.

    Cô đứng ngoài cửa một lúc.

    Không bước vào.

    Chỉ lặng lẽ nhìn.

    Những ngày đi học, họ dần trở thành một thói quen của nhau.

    Nếu Hoà nghỉ học, Hoa sẽ nhận ra ngay.

    Nếu Hoa không đến lớp, Hoà sẽ hỏi.

    Không cần nói rõ.

    Nhưng ai cũng hiểu.

    Một buổi chiều, sau giờ học, cả lớp rủ nhau đi uống nước.

    Quán nhỏ ngay cổng trường.

    Tiếng cười nói ồn ào.

    Ở một góc bàn, Hoà ngồi im, tay xoay xoay chiếc cốc nhựa.

    Hoa nhìn thấy.

    "Cậu không vui à?"

    Hoà lắc đầu.

    "Không.

    Chỉ là đang nghĩ chút thôi."

    "Nghĩ gì?"

    Hoà cười nhẹ.

    "Nghĩ xem sau này mình sẽ làm gì."

    Câu hỏi đó theo Hoa suốt một thời gian dài.

    Sau này mình sẽ làm gì?

    Cô chưa từng nghĩ nhiều đến thế.

    Với cô, mọi thứ dường như đã có sẵn một con đường.

    Nhưng với Hoà,

    mỗi bước đi đều là tự mình lựa chọn.

    Rồi đến kỳ thi đầu tiên.

    Cả lớp căng như dây đàn.

    Đêm trước hôm thi, Hoa không ngủ được.

    Cô mở điện thoại.

    Một tin nhắn hiện lên:

    "Ngủ đi.

    Mai thi tốt."

    Là Hoà.

    Chỉ một dòng đơn giản.

    Nhưng khiến cô thấy yên tâm lạ thường.

    Kết quả.

    Hoà vẫn đứng đầu.

    Hoa đứng thứ hai.

    Cả lớp trêu:

    "Lớp trưởng với lớp phó đúng là một cặp."

    Hoa đỏ mặt.

    Còn Hoà chỉ cười.

    Không giải thích.

    Tình cảm đôi khi bắt đầu từ những điều rất nhỏ.

    Một tin nhắn.

    Một ánh nhìn.

    Một thói quen.

    Và lớn dần lên lúc nào không ai hay biết.

    Một ngày, khi cả hai cùng ở lại lớp muộn.

    Trời bên ngoài đổ mưa.

    Mưa rất lớn.

    Giống như lần ở vùng cao năm đó.

    Hoà đứng dậy, đi ra cửa sổ, nhìn một lúc.

    Rồi quay lại.

    "Hoa."

    Cô ngẩng lên.

    "Ừ?"

    Hoà dừng lại một chút.

    Như đang suy nghĩ điều gì đó.

    Rồi nói:

    "

    Sau này nếu tớ không ở đây nữa,

    cậu có nhớ tớ không?"

    Hoa sững lại.

    Cô chưa kịp trả lời,

    Hoà đã cười.

    "Thôi.

    Tớ đùa thôi."

    Nhưng Hoa biết.

    Cậu không đùa.

    Đêm đó, khi về đến phòng,

    Hoa nằm rất lâu.

    Nhìn lên trần nhà.

    Và lần đầu tiên cô nhận ra có một người đang dần trở thành quan trọng trong cuộc đời mình.
     
    Gió Qua Những Mùa Yêu
    CHƯƠNG 3: TIẾNG GÕ


    Buổi tối.

    Ký túc xá dần yên tĩnh.

    Ngoài hành lang, tiếng bước chân thưa dần rồi mất hẳn.

    Trong phòng, Hoa vẫn chưa ngủ.

    Cô nằm nghiêng.

    Mắt mở.

    Nhìn về phía cửa sổ.

    Cơn mưa lúc chiều đã tạnh.

    Nhưng mặt kính vẫn còn đọng những vệt nước dài.

    Cô đưa tay chạm vào điện thoại.

    Màn hình sáng lên.

    Không có tin nhắn mới.

    Hoa thở nhẹ.

    Rồi tắt máy.

    Nhưng vừa đặt xuống—

    "Cốc."

    Một tiếng động nhỏ vang lên.

    Hoa khựng lại.

    Cô ngẩng đầu.

    Nhìn về phía cửa.

    Im lặng.

    Có lẽ... nghe nhầm.

    Cô nằm xuống lại.

    "Cốc."

    Lần này rõ hơn.

    Như có ai đó gõ nhẹ.

    Hoa ngồi bật dậy.

    Tim đập nhanh hơn một chút.

    "Có ai không?"

    Cô hỏi.

    Không có tiếng trả lời.

    Chỉ có khoảng không im lặng kéo dài.

    Hoa bước xuống giường.

    Đi từng bước chậm về phía cửa.

    Tay đặt lên tay nắm.

    Dừng lại một giây.

    Rồi mở ra.

    Hành lang trống.

    Đèn vẫn sáng.

    Nhưng không có ai.

    Gió thổi nhẹ qua.

    Lạnh.

    Hoa đứng nhìn một lúc.

    Rồi khẽ lắc đầu.

    "Chắc mình nghĩ nhiều."

    Cô đóng cửa lại.

    Không biết rằng—

    Ở cuối hành lang,

    một bóng người vừa khuất sau góc tường.

    Sáng hôm sau.

    Hoa đến lớp sớm hơn thường lệ.

    Cô không ngủ ngon.

    Ánh mắt có chút mệt mỏi.

    Khi bước vào lớp, cô khựng lại.

    Hoà đã ở đó.

    Ngồi ở bàn cuối.

    Trước mặt là quyển vở mở sẵn.

    Nhưng cậu không viết gì.

    Chỉ nhìn ra ngoài cửa sổ.

    "Hôm nay cậu đến sớm thế?"

    Hoa hỏi.

    Hoà quay lại.

    Mỉm cười nhẹ.

    "Không ngủ được."

    Hoa im lặng một chút.

    "Cậu cũng thế à?"

    Hoà hỏi lại.

    Cô gật đầu.

    Hai người nhìn nhau.

    Một khoảnh khắc rất ngắn.

    Nhưng đủ để hiểu—

    Không phải chỉ có một người mất ngủ.

    Giờ học trôi qua chậm hơn bình thường.

    Hoa không tập trung được.

    Trong đầu cô vẫn là tiếng "cốc" tối qua.

    Rõ ràng.

    Rất thật.

    Không giống tưởng tượng.

    Ra chơi.

    Cô kể cho Hoà nghe.

    "Có thể là gió thôi."

    Hoà nói.

    Giọng bình thản.

    Nhưng ánh mắt lại không hoàn toàn như vậy.

    "Không giống gió."

    Hoa lắc đầu.

    "Như có người gõ."

    Hoà im lặng.

    Một lúc sau, cậu hỏi:

    "Cậu có mở cửa không?"

    "Có."

    "Có ai không?"

    "Không."

    Hoà gật đầu.

    Nhưng lần này, cậu không nói gì thêm.

    Chỉ cúi xuống, xoay nhẹ cây bút trong tay.

    Buổi chiều.

    Cả lớp ở lại tập cho hoạt động ngoại khoá.

    Không khí ồn ào.

    Tiếng nhạc.

    Tiếng cười.

    Nhưng ở một góc phòng, Hoa lại thấy Hoà im lặng hơn bình thường.

    Cậu nhìn về phía cửa.

    Như đang chờ ai đó.

    "Cậu đang đợi ai à?"

    Hoa hỏi.

    Hoà giật mình nhẹ.

    "Không."

    Một câu trả lời nhanh.

    Quá nhanh.

    Hoa nhìn cậu.

    Nhưng không hỏi thêm.

    Khi mọi người về gần hết.

    Trời lại tối.

    Hoà vẫn ở lại.

    Như mọi khi.

    Hoa cũng chưa về.

    Cô thu dọn sách vở chậm hơn bình thường.

    Như đang chờ điều gì đó.

    Ngoài hành lang, gió thổi mạnh hơn.

    Cánh cửa lớp khẽ rung.

    "Cốc."

    Âm thanh vang lên.

    Cả hai cùng khựng lại.

    Hoa nhìn Hoà.

    Hoà nhìn về phía cửa.

    Không ai nói gì.

    "Cốc."

    Lần thứ hai.

    Rõ ràng.

    Ngay trước cửa lớp.

    Hoà đứng dậy.

    Bước từng bước chậm.

    Tay nắm lấy tay cầm cửa.

    Mở ra.

    Hành lang trống.

    Không có ai.

    Chỉ có ánh đèn vàng kéo dài.

    Và gió lạnh.

    Hoa đứng phía sau.

    Cảm thấy sống lưng lạnh đi.

    "Cậu thấy chưa?"

    Cô nói khẽ.

    Hoà không trả lời.

    Ánh mắt cậu dừng lại ở sàn hành lang.

    Như vừa nhìn thấy thứ gì đó.

    Nhưng khi Hoa bước lên—

    Không có gì cả.

    Tối hôm đó.

    Hoa nhận được một tin nhắn.

    Không phải từ Hoà.

    Một số lạ.

    Chỉ có một dòng:

    "Đừng mở cửa vào ban đêm."

    Hoa sững lại.

    Tim đập mạnh.

    Cô lập tức gọi lại.

    Không có tín hiệu.

    Cô nhìn chằm chằm vào màn hình.

    Một cảm giác lạnh dần lan ra.

    Ai đã gửi tin nhắn đó?

    Và...

    Họ biết chuyện tối qua?

    Ở một nơi khác.

    Trong bóng tối.

    Một màn hình điện thoại vừa tắt.

    Một bàn tay buông xuống.

    Và một giọng nói rất khẽ:

    "Muộn rồi..."
     
    Gió Qua Những Mùa Yêu
    CHƯƠNG 4: NGÀY GIÓ ĐỔI CHIỀU


    Buổi sáng.

    Gió thổi qua hành lang.

    Nhẹ.

    Nhưng lạnh.

    Hoa bước vào lớp.

    Mọi thứ vẫn như mọi ngày.

    Tiếng nói cười.

    Tiếng ghế kéo.

    Nhưng cô dừng lại khi nhìn về phía bàn cuối.

    Chỗ của Hoà.

    Trống.

    Một cảm giác lạ khẽ lướt qua.

    Không rõ ràng.

    Nhưng đủ khiến cô chậm lại một nhịp.

    Cô đặt cặp xuống.

    Vẫn nhìn.

    "Chắc cậu ấy đến muộn."

    Hoa tự nhủ.

    Nhưng hết tiết một.

    Rồi tiết hai.

    Chỗ ngồi ấy vẫn trống.

    Gió bên ngoài thổi mạnh hơn.

    Cửa sổ khẽ rung.

    Một âm thanh rất nhẹ.

    Giống như

    "Cốc."

    Hoa khựng lại.

    Cô quay đầu nhìn ra cửa.

    Không có ai.

    Tim cô đập nhanh hơn.

    Ra chơi.

    Hoa lấy điện thoại.

    Nhắn tin

    "Sao hôm nay cậu nghỉ?"

    Không trả lời.

    Cô gọi.

    Chuông đổ dài.

    Vẫn không ai nghe máy.

    Một cảm giác lạnh dần lan trong lòng.

    Buổi trưa.

    Sân trường vắng.

    Nắng gắt.

    Nhưng Hoa lại thấy lạnh.

    Cô ngồi một mình trong lớp.

    Mắt dán vào màn hình điện thoại.

    Không tin nhắn.

    Không cuộc gọi lại.

    Chỉ có im lặng.

    Kéo dài.

    Nặng nề.

    Buổi chiều.

    Những lời thì thầm bắt đầu xuất hiện.

    Nhỏ.

    Rời rạc.

    Rồi nhanh chóng lan ra.

    "Nghe nói...

    Hoà gặp chuyện rồi."

    Hoa đứng sững.

    "Chuyện gì?"

    Không ai trả lời rõ.

    Chỉ là ánh mắt tránh đi.

    Và sự im lặng đáng sợ.

    Một lúc sau.

    Chị Hạnh chạy đến.

    Thở gấp.

    "Liên đâu?"

    Hoa bước lại.

    "Có chuyện gì vậy chị?"

    Chị Hạnh nhìn cô.

    Ánh mắt chần chừ.

    Rồi nói nhanh

    "Hoà bị ngã ở suối."

    Mọi âm thanh như tắt hẳn.

    Hoa lắc đầu.

    "Không thể nào..."

    Giọng cô nhỏ dần.

    Như không muốn tin.

    Chiều muộn.

    Hoa đi theo mọi người ra suối.

    Con đường vắng.

    Gió thổi mạnh.

    Tiếng lá xào xạc.

    Như có ai đó đi cùng.

    Nhưng khi quay lại

    Không có ai.

    Bờ suối hiện ra.

    Dòng nước đục.

    Chảy xiết.

    Không khí lạnh bất thường.

    Một vài người đứng tụ lại.

    Nói nhỏ.

    Khuôn mặt căng thẳng.

    Hoa bước lại gần.

    Nhìn xuống dòng nước.

    Trống rỗng.

    "Người ta đưa đi rồi."

    Một giọng nói vang lên phía sau.

    Hoa quay lại.

    "Đưa đi đâu?"

    "Bệnh viện."

    Hai chữ ấy rơi xuống.

    Nặng.

    Gió thổi mạnh hơn.

    Hoa nhìn quanh.

    Mặt đất ướt.

    Dấu chân in chồng lên nhau.

    Lộn xộn.

    Nhưng có một thứ khiến cô dừng lại.

    Ngay sát mép nước.

    Một vết trượt dài.

    Không giống trượt chân.

    Giống như

    Có ai đó bị đẩy.

    Hoặc bị kéo.

    Hoa siết chặt tay.

    Tim đập mạnh.

    Trong đầu chợt vang lên

    "Đừng mở cửa vào ban đêm."

    Cô rùng mình.

    Tối.

    Bệnh viện sáng trắng.

    Ánh đèn lạnh.

    Hành lang dài.

    Im lặng.

    Hoa đứng ngoài phòng cấp cứu.

    Không dám ngồi.

    Không dám nghĩ.

    Chỉ đứng.

    Chờ.

    Chị Liên ngồi ở ghế.

    Cúi đầu.

    Hai tay siết chặt.

    Như đang giấu điều gì đó.

    Hoa bước lại.

    Ngồi xuống.

    "Cậu ấy... sẽ ổn đúng không?"

    Giọng cô rất nhỏ.

    Chị Liên im lặng.

    Rồi khẽ nói

    "Ừ..."

    Nhưng giọng không vững.

    Cửa bật mở.

    Bác sĩ bước ra.

    Mọi người đứng dậy.

    "Bệnh nhân qua cơn nguy kịch."

    Một hơi thở nhẹ đi.

    Nhưng ngay sau đó

    "Chấn thương nặng.

    Cần theo dõi thêm."

    Hoa đứng lặng.

    Ít nhất

    Cậu còn sống.

    Đêm.

    Hoa trở về phòng.

    Không bật đèn ngay.

    Căn phòng tối.

    Yên tĩnh.

    Cô ngồi xuống giường.

    Nhìn về phía cửa.

    Rất lâu.

    Gió luồn qua khe cửa.

    Lạnh.

    Rồi

    "Cốc."

    Âm thanh vang lên.

    Rõ ràng.

    Ngay trước cửa.

    Hoa không giật mình nữa.

    Chỉ nhìn.

    Không đứng dậy.

    Không mở cửa.

    Tim đập chậm.

    Nặng.

    Và lần này

    Cô biết

    Tiếng gõ đó

    Không phải ngẫu nhiên.

    Mà là

    Một lời nhắc.

    Hoặc

    Một lời cảnh báo.
     
    Gió Qua Những Mùa Yêu
    CHƯƠNG 5: NGƯỜI BIẾT TRƯỚC


    Đêm.

    Bệnh viện.

    Ánh đèn trắng.

    Không đổi.

    Hành lang dài.

    Im lặng.

    Chỉ có tiếng bước chân rất khẽ.

    Hoa ngồi ngoài phòng bệnh.

    Lưng tựa vào tường.

    Mắt nhìn xuống sàn.

    Không ngủ.

    Không thể ngủ.

    Cánh cửa phòng khẽ mở.

    Một y tá bước ra.

    "Em có thể vào thăm, nhưng đừng lâu."

    Hoa gật đầu.

    Đứng dậy.

    Bước vào.

    Trong phòng.

    Hoà nằm trên giường.

    Mặt nhợt.

    Băng trắng quấn quanh đầu.

    Máy theo dõi kêu đều.

    "Tít... tít..."

    Hoa đứng yên một lúc.

    Rồi bước lại gần.

    Ngồi xuống ghế.

    "Cậu nghe thấy mình không?"

    Không có phản ứng.

    Chỉ có nhịp máy.

    Đều.

    Lạnh.

    Hoa nhìn bàn tay Hoà.

    Đặt lên mép giường.

    Ngập ngừng.

    Rồi chạm nhẹ.

    Lạnh.

    Không phải cái lạnh bình thường.

    Mà là

    lạnh như vừa ở ngoài trời rất lâu.

    Hoa rùng mình.

    "Đừng..."

    Một tiếng thì thào.

    Rất nhỏ.

    Hoa giật mình.

    "Hoà?"

    Không mở mắt.

    Nhưng môi cậu khẽ động.

    "Đừng... mở cửa..."

    Tim Hoa thắt lại.

    Cô cúi sát hơn.

    "Cậu nói gì?"

    "Đừng mở..."

    Giọng yếu dần.

    Rồi im bặt.

    Máy vẫn kêu.

    Nhịp đều.

    Như chưa từng có gì xảy ra.

    Hoa ngồi cứng người.

    Câu nói đó

    giống hệt.

    Tin nhắn tối qua.

    Không sai một chữ.

    Cô lùi lại.

    Nhìn Hoà.

    Ánh mắt lần đầu xuất hiện

    một nỗi sợ rõ ràng.

    Ngoài hành lang.

    Một bóng người đứng khuất ở góc tường.

    Không bước lại gần.

    Chỉ nhìn vào trong phòng.

    Rất lâu.

    Rồi quay đi.

    Sáng hôm sau.

    Hoa quay lại ký túc xá.

    Trời nhiều mây.

    Gió thổi mạnh.

    Cô bước chậm trên hành lang.

    Mọi thứ vẫn như cũ.

    Nhưng cảm giác

    không còn như cũ.

    Cô dừng lại trước cửa phòng.

    Nhìn xuống sàn.

    Ngay trước cửa.

    Một vết xước dài.

    Mảnh.

    Như bị kéo.

    Hoa cúi xuống.

    Chạm nhẹ.

    Rồi rút tay lại ngay.

    Trong phòng.

    Mọi thứ vẫn nguyên.

    Không xáo trộn.

    Không dấu hiệu bị mở.

    Nhưng

    Trên bàn.

    Điện thoại của cô sáng lên.

    Một tin nhắn mới.

    Số lạ.

    Hoa đứng im.

    Không chạm vào ngay.

    Một giây.

    Hai giây.

    Rồi cô cầm lên.

    Màn hình hiện dòng chữ

    "Cậu vẫn mở cửa đúng không?"

    Tim cô đập mạnh.

    Nhanh.

    Dồn dập.

    Hoa lập tức bấm gọi lại.

    Không tín hiệu.

    Như lần trước.

    Cô ngồi xuống giường.

    Đầu óc rối loạn.

    Hai lần.

    Cùng một kiểu.

    Cùng một cảnh báo.

    Nhưng

    Người gửi

    biết rõ hành động của cô.

    Không phải đoán.

    Mà là

    biết.

    Buổi trưa.

    Hoa quay lại bệnh viện.

    Nhưng lần này

    cô không vào phòng ngay.

    Mà đứng ở hành lang.

    Nhìn quanh.

    Chậm.

    Kỹ.

    Như đang tìm ai đó.

    Ánh mắt dừng lại ở một người.

    Một cậu con trai.

    Đứng tựa vào tường.

    Đội mũ.

    Kéo thấp.

    Nhìn điện thoại.

    Rất bình thường.

    Quá bình thường.

    Nhưng

    Khi Hoa nhìn lâu hơn một chút

    cậu ta quay đi.

    Quá nhanh.

    Hoa bước lại.

    "Cậu đến thăm ai?"

    Cậu con trai ngẩng lên.

    Ánh mắt thoáng bất ngờ.

    Rồi mỉm cười.

    "Bạn."

    "Bạn nào?"

    Một khoảng dừng rất ngắn.

    "Không quen đâu."

    Câu trả lời nhẹ.

    Nhưng không tự nhiên.

    Hoa nhìn thẳng.

    "Cậu biết Hoà không?"

    Lần này

    nụ cười biến mất.

    Chỉ một giây.

    Nhưng đủ để thấy.

    Cậu ta lắc đầu.

    "Không."

    Hoa không nói thêm.

    Chỉ gật nhẹ.

    Rồi quay đi.

    Nhưng khi bước được vài bước

    Cô dừng lại.

    Quay lại.

    Hành lang trống.

    Cậu con trai

    đã biến mất.

    Chiều.

    Hoa đứng trước cửa phòng bệnh.

    Tay đặt lên tay nắm.

    Nhưng chưa mở.

    Trong đầu cô vang lên

    cùng một câu.

    "Đừng mở cửa..."

    Cô siết chặt tay.

    Rồi

    không mở.

    Ở cuối hành lang.

    Một chiếc điện thoại sáng lên.

    Tin nhắn vừa được gửi.

    "Cô ấy bắt đầu hiểu rồi."

    Một lúc sau.

    Màn hình tắt.

    Và giọng nói quen thuộc

    lại vang lên rất khẽ.

    "Nhưng vẫn còn muộn..."
     
    Gió Qua Những Mùa Yêu
    CHƯƠNG 6: DẤU VẾT KHÔNG BIẾN MẤT


    Đêm.

    Bệnh viện không ngủ.

    Nhưng có thứ khác... cũng không ngủ.

    Nó đang ở đâu đó trong hành lang này.

    Hoa vẫn ở lại.

    Cô ngồi bên giường Hoà.

    Đèn ngủ bật ánh vàng yếu.

    Gương mặt cậu đã bớt tái.

    Nhưng vẫn mong manh.

    Như có thể tan đi bất cứ lúc nào.

    Liên không còn trong phòng.

    Chị nói phải về lấy đồ.

    Nhưng đã đi khá lâu.

    Quá lâu.

    Hoa nhìn đồng hồ.

    23 giờ 17.

    Kim giây nhích từng nhịp.

    Tách.

    Tách.

    Tách.

    Như gõ thẳng vào đầu cô.

    Không ngủ được.

    Không thể.

    Câu nói của Hoà vẫn quanh quẩn:

    "Có người đứng sau mình."

    "Có người chạm vào mình."

    Hoa siết chặt tay.

    Cô đứng dậy.

    Đi ra ngoài.

    Hành lang dài.

    Đèn huỳnh quang nhấp nháy nhẹ.

    Không có ai.

    Chỉ có tiếng bước chân của chính cô.

    Cộc.

    Cộc.

    Cộc.

    Âm thanh vang xa hơn bình thường.

    Như không phải của riêng cô.

    Hoa dừng lại.

    Trước cầu thang.

    Chính chỗ lúc trưa.

    Cô đứng im.

    Nhìn xuống khoảng tối phía dưới.

    Một luồng gió lạnh thổi lên.

    Nhẹ.

    Nhưng đủ khiến da cô nổi gai.

    Hoa lấy điện thoại.

    Bật đèn.

    Ánh sáng quét qua từng bậc thang.

    Không có ai.

    Nhưng

    Cô khựng lại.

    Trên bậc thứ ba.

    Có thứ gì đó.

    Một vệt dài.

    Sẫm màu.

    Hoa bước xuống.

    Chậm.

    Cúi xuống.

    Chạm tay.

    Khô.

    Sần.

    Không phải nước.

    Cô đưa tay lại gần ánh đèn.

    Màu nâu đậm.

    Dính nhẹ.

    Giống

    Bùn.

    Hoa đứng sững.

    Tim đập nhanh.

    Bùn.

    Trong bệnh viện

    Cô ngẩng lên.

    Nhìn dọc cầu thang.

    Những vết nhỏ.

    Rải rác.

    Không đều.

    Như dấu giày.

    Đi từ dưới lên.

    Từng bước.

    Từng bước.

    Rồi dừng lại.

    Ngay chỗ cô đang đứng.

    Không quay xuống.

    Không rẽ ngang.

    Không có dấu tiếp theo.

    Như thể

    Người đó đã biến mất ngay giữa không khí.

    Một luồng lạnh chạy dọc sống lưng.

    Hoa lùi lại.

    Một bước.

    Rồi hai bước.

    Đúng lúc đó

    "Em đang làm gì ở đây"

    Giọng nói vang lên phía sau.

    Rất gần.

    Hoa giật mình.

    Quay lại.

    Liên đứng đó.

    Không biết từ lúc nào.

    Ánh mắt chị dừng lại trên tay Hoa.

    Rồi nhìn xuống bậc thang.

    Chỉ một giây.

    Rất nhanh.

    Nhưng đủ để Hoa thấy.

    Sự thay đổi.

    "Em đi dạo một chút"

    Hoa nói.

    Cố giữ giọng bình thường.

    Liên không đáp ngay.

    Chỉ nhìn cô.

    Lâu hơn cần thiết.

    "Ban đêm không nên đi lung tung"

    Giọng nhẹ.

    Nhưng cứng.

    Hoa gật đầu.

    "Vâng"

    Cô bước lên.

    Đi ngang qua Liên.

    Rất gần.

    Và rồi

    Hoa khựng lại.

    Chỉ một thoáng.

    Mùi đất.

    Rất nhẹ.

    Nhưng rõ.

    Hoa không quay đầu.

    Tiếp tục bước.

    Như không có gì.

    Nhưng tim cô đã lệch nhịp.

    Trong phòng bệnh.

    Hoà vẫn nằm im.

    Nhưng mắt cậu mở.

    Không ai biết từ lúc nào.

    Cậu nhìn trần nhà.

    Ánh mắt trống rỗng.

    Rồi chậm rãi

    Cậu quay đầu.

    Nhìn về phía cửa.

    Môi khẽ mấp máy.

    "Không phải"

    Giọng rất nhỏ.

    Gần như không nghe thấy.

    "Không phải một người"

    Cửa phòng khẽ kêu.

    Liên bước vào.

    Dừng lại.

    Khi thấy Hoà đã tỉnh.

    Ánh mắt chị thoáng thay đổi.

    Rất nhanh.

    "Em tỉnh rồi à"

    Hoà nhìn chị.

    Rất lâu.

    Không trả lời.

    Chỉ nhìn.

    Như đang cố nhớ.

    Hoặc xác nhận.

    Liên bước lại gần.

    Mỉm cười nhẹ.

    Nhưng nụ cười không chạm tới mắt.

    "Đừng cố nghĩ nhiều"

    "Không tốt cho em lúc này"

    Hoà vẫn nhìn.

    Không chớp mắt.

    Một giây.

    Hai giây.

    "Em nhớ"

    Liên khựng lại.

    "Nhớ gì"

    Hoà nói.

    Chậm.

    Rõ.

    "có hai người"

    Không khí trong phòng đông cứng.

    Liên không nói gì.

    Chỉ đứng đó.

    Rất lâu.

    "Em chắc không"

    Hoà không trả lời.

    Chỉ nhìn chị.

    Ánh mắt không còn mờ nữa.

    Mà rất rõ.

    Rất tỉnh.

    Bên ngoài hành lang.

    Có người đứng đó.

    Lần này.

    Không còn ở xa.

    Hắn tiến lại gần cửa phòng.

    Rất khẽ.

    Không gây tiếng động.

    Hắn nghiêng đầu.

    Nghe.

    Khi nghe đến câu

    "có hai người"

    Bàn tay hắn siết chặt điện thoại.

    Màn hình sáng lên.

    Một tin nhắn được gửi đi

    "Không kịp nữa rồi"

    Ba chấm hiện lên.

    Rồi biến mất.

    Tin nhắn trả lời đến ngay sau đó

    "Vậy thì xử lý cả hai"

    Trong phòng.

    Hoa quay lại.

    Đứng trước cửa.

    Cô không vào ngay.

    Tay đặt trên tay nắm cửa.

    Vì cô vừa nghe thấy.

    Rõ ràng.

    Giọng Hoà

    "có hai người"

    Tim cô chùng xuống.

    Không phải tai nạn.

    Không phải một mình.

    Mà là

    Có kế hoạch.

    Hoa từ từ siết tay nắm cửa.

    Ánh mắt thay đổi.

    Không còn chỉ là lo lắng.

    Mà là sẵn sàng đối mặt.

    Bởi vì lúc này

    Cô đã hiểu.

    Người muốn giết Hoà

    Vẫn đang ở trong bệnh viện.
     
    Gió Qua Những Mùa Yêu
    CHƯƠNG 7: TRỞ LẠI NƠI BẮT ĐẦU


    Sáng sớm.

    Sương còn chưa tan hết.

    Con đường vào suối vắng.

    Ẩm.

    Và trơn.

    Hoa đứng ở đầu lối mòn.

    Nhìn vào bên trong.

    Một lúc lâu.

    Cô không quay lại.

    Không do dự.

    Cô bước vào.

    Từng bước.

    Chậm.

    Cẩn thận.

    Cỏ hai bên còn ướt.

    Chạm vào ống quần.

    Lạnh.

    Nhưng Hoa không để ý.

    Trong đầu cô chỉ còn một điều.

    Tối qua.

    "Có hai người."

    Và vết bùn.

    Trong bệnh viện.

    Không phải ngẫu nhiên.

    Không thể.

    Tiếng nước chảy vang lên phía trước.

    Nhỏ.

    Nhưng rõ.

    Hoa dừng lại.

    Hít một hơi.

    Rồi bước tiếp.

    Ra đến bờ suối.

    Mọi thứ vẫn như cũ.

    Yên tĩnh.

    Đến mức đáng sợ.

    Hoa nhìn quanh.

    Tìm.

    Những gì hôm qua cô đã thấy.

    Dấu chân.

    Vết kéo.

    Cô đi dọc bờ.

    Mắt không rời mặt đất.

    Rồi cô khựng lại.

    Ở một khoảng đất mềm.

    Có dấu giày.

    Không phải một.

    Hai.

    Rõ ràng.

    Chồng lên nhau.

    Một dấu lớn.

    Một dấu nhỏ hơn.

    Hoa cúi xuống.

    Chạm tay.

    Đất đã khô hơn hôm qua.

    Nhưng hình vẫn còn.

    Cô lấy điện thoại.

    Chụp lại.

    Một tấm.

    Rồi thêm một tấm.

    Ở góc khác.

    Cô đứng dậy.

    Nhìn theo hướng dấu chân.

    Chúng không đi ra đường mòn.

    Mà vòng vào phía rừng.

    Hoa do dự.

    Chỉ một giây.

    Rồi cô đi theo.

    Cây cối dày hơn.

    Ánh sáng yếu dần.

    Không khí nặng.

    Khó thở.

    Một cành cây khô gãy dưới chân.

    Rắc.

    Âm thanh vang lên.

    Lớn hơn bình thường.

    Hoa dừng lại.

    Lắng nghe.

    Không có gì.

    Nhưng cô có cảm giác.

    Có người.

    Ở đâu đó.

    Đang nhìn.

    Hoa quay lại.

    Không có ai.

    Chỉ có rừng.

    Và im lặng.

    Cô quay đi.

    Tiếp tục bước.

    Nhanh hơn.

    Rồi cô thấy.

    Một thứ gì đó.

    Mắc trên bụi cây.

    Một mảnh vải.

    Màu tối.

    Rách.

    Hoa tiến lại gần.

    Tim đập nhanh.

    Cô đưa tay ra.

    Chạm vào.

    Còn dính bùn.



    Một vệt sẫm hơn.

    Khô lại.

    Hoa rụt tay.

    Không cần nghĩ cũng biết.

    Máu.

    Cô nuốt khan.

    Nhìn xung quanh.

    Cảm giác bị theo dõi rõ hơn.

    Rất gần.

    Rất thật.

    "Có ai không"

    Cô lên tiếng.

    Giọng không lớn.

    Nhưng vang xa.

    Không có câu trả lời.

    Chỉ có tiếng nước.

    Và gió.

    Hoa lùi lại một bước.

    Rồi thêm một bước.

    Đúng lúc đó

    Một tiếng động phía sau.

    Rất khẽ.

    Như có người dẫm lên lá khô.

    Hoa quay phắt lại.

    "AI ĐÓ"

    Không có ai.

    Nhưng bụi cây phía xa.

    Vừa rung.

    Rất nhẹ.

    Lần này

    Hoa không đứng lại.

    Cô quay người.

    Chạy.

    Nhanh.

    Cành cây quất vào tay.

    Rát.

    Nhưng cô không dừng.

    Tiếng bước chân phía sau.

    Có.

    Rõ ràng.

    Không phải tưởng tượng.

    Có người đang đuổi theo.

    Nhanh hơn.

    Gần hơn.

    Hoa lao ra khỏi rừng.

    Ra bờ suối.

    Rồi ra lối mòn.

    Không quay đầu.

    Không dừng.

    Cho đến khi thấy đường lớn.

    Cô mới dừng lại.

    Thở dốc.

    Tim như muốn vỡ.

    Cô quay lại.

    Nhìn vào lối mòn.

    Không có ai.

    Không một bóng người.

    Như chưa từng có ai ở đó.

    Nhưng Hoa biết.

    Có người.

    Chắc chắn.

    Cô siết chặt điện thoại.

    Trong đó.

    Có ảnh dấu chân.

    Và mảnh vải.

    Bằng chứng đầu tiên.

    Trong một góc rừng.

    Sau khi Hoa rời đi.

    Một người bước ra.

    Chậm rãi.

    Hắn cúi xuống.

    Nhặt mảnh vải còn sót lại.

    Phần nhỏ.

    Mà Hoa chưa thấy.

    Hắn nhìn theo hướng cô chạy.

    Ánh mắt lạnh.

    Rồi lấy điện thoại.

    Gọi.

    "Cô ta đã thấy"

    Giọng bên kia im lặng vài giây.

    "Bao nhiêu"

    "Đủ để nghi ngờ"

    Một khoảng dừng.

    "Không để cô ta quay lại lần nữa"

    Người đàn ông không đáp.

    Chỉ nhìn con đường.

    Nơi Hoa vừa biến mất.

    Rồi khẽ nói

    "Có lẽ đã muộn rồi"

    Trong bệnh viện.

    Hoà ngồi dậy.

    Chậm.

    Đau.

    Nhưng tỉnh.

    Ánh mắt không còn mờ nữa.

    Cậu nhìn ra cửa sổ.

    Nơi ánh sáng đang tràn vào.

    Rồi khẽ nói

    "Không phải ngã"

    Cậu siết tay.

    Như đang nhớ lại.

    "Là bị đẩy"

    Cửa phòng bật mở.

    Liên đứng đó.

    Nghe rõ.

    Từng chữ.

    Khuôn mặt chị.

    Lần đầu tiên.

    Không còn bình tĩnh.
     
    Gió Qua Những Mùa Yêu
    CHƯƠNG 8: NGƯỜI Ở GẦN NHẤT


    Buổi chiều.

    Ánh nắng yếu dần.

    Phòng bệnh yên tĩnh.

    Quá yên tĩnh.

    Hoa đứng ngoài cửa.

    Chưa vào.

    Tay cô vẫn cầm điện thoại.

    Màn hình còn mở.

    Hai tấm ảnh.

    Dấu chân.

    Và mảnh vải.

    Bằng chứng.

    Đầu tiên.

    Nhưng cũng là thứ khiến cô thấy lạnh.

    Hoa hít một hơi.

    Đẩy cửa.

    Bước vào.

    Hoà đang ngồi dậy.

    Dựa vào tường.

    Gương mặt vẫn nhợt.

    Nhưng mắt tỉnh.

    Rất tỉnh.

    "Cậu ổn không"

    Hoa hỏi.

    Hoà nhìn cô.

    Một lúc.

    Rồi gật nhẹ.

    "Ổn hơn rồi"

    Giọng khàn.

    Hoa bước lại gần.

    Ngồi xuống.

    "Cậu nhớ gì không"

    Hoà im lặng.

    Như đang chọn lời.

    "Không phải ngã"

    Hoa siết tay.

    "Có người phía sau"

    "Không phải một"

    "Là hai"

    Không khí trong phòng nặng xuống.

    Hoa đưa điện thoại ra.

    Đưa cho Hoà xem.

    "Cái này"

    Hoà nhìn.

    Ánh mắt thay đổi.

    Cậu đưa tay.

    Chạm nhẹ vào màn hình.

    "Giày"

    "Không giống nhau"

    Hoa gật đầu.

    "Có hai người"

    Đúng lúc đó

    Cửa mở.

    Liên bước vào.

    Hai người cùng quay lại.

    Chị đứng đó.

    Nhìn họ.

    Một thoáng.

    Rồi mỉm cười.

    "Em tỉnh rồi à"

    Giọng vẫn nhẹ.

    Như mọi khi.

    Nhưng Hoa để ý.

    Ánh mắt chị.

    Lướt qua điện thoại.

    Chỉ một giây.

    Rồi dừng lại.

    "Đang xem gì thế"

    Hoa tắt màn hình.

    "Không có gì"

    Liên bước vào.

    Chậm rãi.

    "Bác sĩ dặn em nên nghỉ ngơi"

    Chị nhìn Hoà.

    "Đừng nghĩ nhiều"

    Hoà không trả lời.

    Chỉ nhìn chị.

    Ánh mắt không rời.

    Liên khựng lại.

    Rất nhẹ.

    "Em nhìn gì thế"

    Hoà nói.

    Chậm.

    "Chị có ở bệnh viện tối qua không"

    Không khí như đông cứng.

    Hoa quay sang.

    Liên im lặng.

    Một giây.

    Hai giây.

    "Có"

    "Chị về lấy đồ rồi quay lại"

    Giọng bình thường.

    Quá bình thường.

    Hoà vẫn nhìn.

    "Chị đi đâu lúc em ngã"

    Một khoảng dừng.

    Rất ngắn.

    "Chị không biết em ngã lúc nào"

    Hoa cảm thấy rõ.

    Có gì đó lệch.

    Nhưng cô chưa kịp nói

    Điện thoại trong tay rung lên.

    Một tin nhắn.

    Số lạ.

    Hoa mở ra.

    Chỉ có một dòng.

    "Đừng quay lại đó nữa."

    Tim cô chùng xuống.

    "Lần sau sẽ không chỉ là cảnh cáo."

    Hoa siết chặt điện thoại.

    Ngẩng lên.

    Liên đang nhìn cô.

    Rất chăm chú.

    "Có chuyện gì vậy"

    Hoa tắt màn hình.

    "Không có gì"

    Nhưng lần này

    Chính cô cũng không tin lời mình nói.

    Ngoài hành lang.

    Một người đứng dựa vào tường.

    Điện thoại trên tay.

    Màn hình vừa tắt.

    Hắn ngẩng đầu.

    Nhìn vào cửa phòng.

    Ánh mắt lạnh.

    "Cô ta nhanh hơn dự tính"

    Giọng nói rất khẽ.

    Rồi hắn quay đi.

    Biến mất vào cuối hành lang.

    Trong phòng.

    Hoa nhìn Liên.

    Lần đầu tiên.

    Không còn chỉ là nghi ngờ.

    Mà là cảnh giác.

    Vì cô bắt đầu hiểu.

    Người nguy hiểm nhất

    Có thể không phải kẻ đang trốn.

    Mà là người đang đứng ngay trước mặt.
     
    Gió Qua Những Mùa Yêu
    CHƯƠNG 9: CÁI BẪY


    Chiều muộn.

    Ánh sáng ngoài cửa sổ yếu dần.

    Phòng bệnh yên tĩnh.

    Nhưng không còn bình yên.

    Hoa đứng cạnh cửa sổ.

    Nhìn xuống sân bệnh viện.

    Người ra vào.

    Bình thường.

    Quá bình thường.

    Cô quay lại.

    Hoà đang ngồi trên giường.

    Lưng tựa vào gối.

    Mặt vẫn nhợt.

    Nhưng ánh mắt đã khác.

    Tỉnh.

    Và rõ.

    "Cậu nhớ được bao nhiêu rồi?"

    Hoa hỏi.

    Hoà im lặng vài giây.

    "Không đầy đủ."

    "Nhưng đủ."

    Hoa bước lại gần hơn.

    "Đủ để làm gì?"

    Hoà nhìn cô.

    "Đủ để biết họ không muốn mình sống."

    Không khí chùng xuống.

    Hoa gật nhẹ.

    "Có hai người."

    Hoà siết tay.

    "Ừ."

    "Một người ở rất gần."

    Câu nói đó không lớn.

    Nhưng nặng.

    Hoa không hỏi thêm.

    Cô lấy điện thoại ra.

    Mở ảnh.

    Đặt trước mặt Hoà.

    "Dấu chân ở suối."

    "Và mảnh vải."

    Hoà nhìn.

    Rất lâu.

    Ánh mắt dừng lại ở mảnh vải.

    "Cái này..."

    Cậu nhíu mày.

    "Giống áo khoác."

    "Nhưng không nhớ rõ."

    Hoa không nói gì.

    Cô tắt màn hình.

    Rồi nói rất khẽ.

    "Chúng ta thử một cách."

    Hoà nhìn cô.

    "Cách gì?"

    Hoa liếc về phía cửa.

    Rồi bước lại.

    Khóa.

    Tách.

    Âm thanh nhỏ.

    Nhưng đủ rõ.

    Cô quay lại.

    Giọng hạ thấp.

    "Giả vờ."

    Hoà khựng lại.

    "Giả vờ gì?"

    "Cậu vẫn chưa nhớ gì."

    "Và không nghi ngờ ai."

    Hoà hiểu ngay.

    Ánh mắt thay đổi.

    "Để họ lộ ra."

    Hoa gật.

    "Đúng."

    Một khoảng im lặng.

    Ngắn.

    Nhưng đủ để cả hai hiểu.

    Từ lúc này.

    Không còn an toàn nữa.

    Cửa mở.

    Liên bước vào.

    Trên tay là túi đồ.

    "Chị mua ít cháo."

    Giọng nhẹ.

    Như mọi khi.

    Hoa quay lại.

    Mỉm cười.

    "Em cảm ơn."

    Hoà cũng nhìn lên.

    Ánh mắt bình thường.

    Quá bình thường.

    "Em đỡ hơn rồi."

    Liên đặt túi xuống.

    "Vậy là tốt."

    Chị kéo ghế.

    Ngồi xuống.

    "Có nhớ gì không?"

    Một câu hỏi rất nhẹ.

    Nhưng Hoa để ý.

    Ánh mắt chị.

    Không rời Hoà.

    Hoà lắc đầu.

    "Không rõ."

    "Chỉ nhớ là trượt chân."

    Một khoảng dừng rất nhỏ.

    Liên gật đầu.

    "Ừ."

    "Có thể là vậy."

    Giọng chị vẫn nhẹ.

    Nhưng không còn chắc chắn.

    Hoa nhìn hai người.

    Không nói gì.

    Chỉ quan sát.

    Đêm.

    Bệnh viện lại chìm vào im lặng.

    Hoa không ngủ.

    Cô nằm trên ghế.

    Mắt nhắm.

    Nhưng đầu tỉnh.

    Cô đếm.

    Từng âm thanh.

    "Tít..."

    "Tít..."

    Máy theo dõi vẫn đều.

    Bên ngoài.

    Có tiếng bước chân.

    Rất khẽ.

    Dừng lại.

    Ngay trước cửa.

    Hoa không mở mắt.

    Nhịp tim tăng lên.

    Nhưng hơi thở vẫn đều.

    Tay nắm cửa khẽ động.

    Rất nhẹ.

    Như có người thử.

    Nhưng cửa khóa.

    Một giây.

    Hai giây.

    Tiếng bước chân lùi lại.

    Xa dần.

    Hoa mở mắt.

    Ngồi dậy.

    Cô nhìn sang Hoà.

    Cậu cũng đang mở mắt.

    Nhìn cô.

    Không cần nói.

    Cả hai đều hiểu.

    Họ vừa thử.

    Sáng hôm sau.

    Hoa rời bệnh viện.

    Một mình.

    Cô không về ký túc xá.

    Mà đi thẳng đến con đường vào suối.

    Nơi bắt đầu.

    Không khí ẩm.

    Mùi đất nặng.

    Hoa bước chậm.

    Lần này cô không tìm dấu vết.

    Cô tìm một thứ khác.

    Cô dừng lại.

    Ở chỗ hôm qua.

    Mảnh vải đã không còn.

    Hoa không ngạc nhiên.

    Cô cúi xuống.

    Chạm đất.

    Khô hơn.

    Nhưng vẫn còn dấu.

    Cô đứng dậy.

    Nhìn xung quanh.

    "Ra đi."

    Cô nói.

    Giọng không lớn.

    Nhưng chắc.

    Không có ai trả lời.

    Hoa cười nhẹ.

    "Anh theo tôi từ bệnh viện đến đây mà."

    Im lặng.

    Một giây.

    Hai giây.

    Rồi có tiếng bước chân.

    Từ phía sau.

    Chậm.

    Không giấu nữa.

    Hoa quay lại.

    Một người đàn ông đứng đó.

    Cách vài mét.

    Mũ kéo thấp.

    Không thấy rõ mặt.

    "Cuối cùng cũng chịu ra."

    Hoa nói.

    Người đàn ông không trả lời.

    Chỉ nhìn cô.

    "Anh không định giết tôi ở đây chứ?"

    Giọng Hoa bình thản.

    Nhưng tay cô siết chặt điện thoại trong túi.

    Người đàn ông cười khẽ.

    "Cô nghĩ mình thông minh lắm à?"

    Hoa không đáp.

    Chỉ nhìn thẳng.

    "Có hai người."

    Cô nói.

    "Anh và ai nữa?"

    Không khí chùng xuống.

    Người đàn ông im lặng.

    Rồi nói.

    "Cô không nên biết."

    Hoa cười.

    "Nhưng tôi đã biết rồi."

    Cô tiến lên một bước.

    "Người còn lại ở rất gần tôi."

    "Ở bệnh viện."

    "Ở ngay cạnh chúng tôi."

    Ánh mắt người đàn ông thay đổi.

    Rất nhanh.

    Nhưng đủ.

    "Dừng lại đi."

    Hắn nói.

    Hoa không dừng.

    "Là ai?"

    Im lặng.

    Gió thổi mạnh.

    Cành cây rung.

    Người đàn ông nhìn cô.

    Không còn bình tĩnh.

    "Cô không hiểu mình đang làm gì đâu."

    Hoa nhìn thẳng.

    "Không."

    "Tôi hiểu rất rõ."

    Cô rút điện thoại ra.

    Giơ lên.

    "Và tôi không đi một mình."

    Người đàn ông khựng lại.

    "Ý cô là gì?"

    Hoa không trả lời.

    Chỉ mỉm cười.

    Phía sau.

    Một tiếng động rất nhỏ.

    Người đàn ông quay lại.

    Không có ai.

    Nhưng khi quay lại lần nữa

    Hoa đã lùi ra xa.

    Ánh mắt lạnh.

    "Anh đến trễ rồi."

    Người đàn ông nhận ra.

    Quá muộn.

    Trong bụi cây phía xa.

    Một chiếc điện thoại đặt thấp.

    Màn hình vẫn đang quay.

    Ghi lại tất cả.

    Tại bệnh viện.

    Liên đứng bên cửa sổ.

    Điện thoại trên tay.

    Màn hình sáng.

    Một video đang chạy.

    Chính là cảnh trong rừng.

    Khuôn mặt chị.

    Không còn dịu dàng.

    Chỉ còn lạnh.

    "Con bé này..."

    Chị nói rất khẽ.

    Rồi bấm gọi.

    "Chúng ta bị lộ rồi."

    Một khoảng im lặng.

    Rồi giọng bên kia vang lên.

    "Vậy thì kết thúc đi."

    Liên nhìn ra ngoài.

    Ánh mắt tối lại.

    "Ừ."

    "Đến lúc rồi."
     
    Gió Qua Những Mùa Yêu
    CHƯƠNG 10: NGƯỜI RA TAY TRƯỚC


    Chiều.

    Bệnh viện đông hơn bình thường.

    Nhưng phòng của Hoà vẫn yên tĩnh.

    Quá yên tĩnh.

    Hoà ngồi trên giường.

    Nhìn ra cửa.

    Không chớp mắt.

    Cánh cửa khép hờ.

    Không có ai.

    Nhưng cậu biết.

    Có người đang theo dõi.

    Cảm giác đó không sai.

    Không thể sai.

    Tiếng bước chân ngoài hành lang.

    Dừng lại.

    Ngay trước cửa.

    Hoà siết tay.

    "Vào đi."

    Cậu nói.

    Giọng không lớn.

    Cửa mở.

    Liên bước vào.

    Ánh sáng từ hành lang tràn theo.

    Chiếu lên khuôn mặt chị.

    Bình thường.

    Như mọi khi.

    "Em chưa ngủ à?"

    Chị hỏi.

    Hoà nhìn thẳng.

    "Chị vừa đi đâu?"

    Liên khựng lại.

    Rất nhẹ.

    "Chị đi mua đồ."

    "Lại nữa?"

    Một câu hỏi đơn giản.

    Nhưng đủ khiến không khí thay đổi.

    Liên đặt túi xuống.

    "Em muốn nói gì?"

    Hoà không trả lời ngay.

    Cậu nhìn tay chị.

    Sạch.

    Không bùn.

    Không dấu vết.

    Nhưng mùi thì không.

    Rất nhẹ.

    Ẩm.

    Nặng.

    Giống đất.

    "Chị có ra ngoài thành phố không?"

    Liên nhíu mày.

    "Không."

    "Vậy mùi này từ đâu?"

    Không khí đông cứng.

    Liên không nói.

    Chỉ nhìn cậu.

    Ánh mắt không còn mềm nữa.

    "Em nghĩ chị làm gì?"

    Giọng vẫn nhẹ.

    Nhưng đã khác.

    Hoà không né.

    "Em không biết."

    "Nhưng em nhớ."

    Một khoảng im lặng.

    Rất dài.

    Liên mỉm cười.

    Chậm.

    "Em nhớ sai rồi."

    Hoà lắc đầu.

    "Không."

    Cậu siết tay.

    "Có hai người."

    Liên không cười nữa.

    Chị đứng yên.

    Không nhúc nhích.

    "Và một người ở rất gần."

    Căn phòng trở nên nặng nề.

    Không khí như đặc lại.

    Liên bước một bước.

    Lại gần giường.

    Rất chậm.

    "Em nên nghỉ ngơi."

    Chị nói.

    "Đừng nghĩ linh tinh."

    Hoà không lùi.

    "Người đó là ai?"

    Im lặng.

    Một giây.

    Hai giây.

    Ba giây.

    Liên thở ra nhẹ.

    Rồi nói.

    "Em thực sự muốn biết à?"

    Giọng rất khẽ.

    Hoà nhìn chị.

    Không chớp mắt.

    "Có."

    Liên cúi xuống.

    Gần hơn.

    Rất gần.

    Đến mức Hoà nghe rõ hơi thở.

    "Vậy thì..."

    Chị dừng lại.

    Một nhịp.

    Rồi mỉm cười.

    "Đợi Hoa về rồi hãy hỏi."

    Hoà khựng lại.

    Ngay lúc đó.

    Cửa bật mở.

    Hoa bước vào.

    Nhanh.

    Ánh mắt quét qua căn phòng.

    Dừng lại ở Liên.

    Rồi đến Hoà.

    "Có chuyện gì?"

    Cô hỏi.

    Không ai trả lời ngay.

    Liên đứng thẳng dậy.

    Quay sang Hoa.

    Mỉm cười.

    "Không có gì."

    "Chị chỉ đang nói chuyện với em ấy."

    Hoa không tin.

    Nhưng không nói ra.

    Cô bước vào.

    Đặt túi xuống bàn.

    Rồi nhìn thẳng vào Liên.

    "Chị vừa đi đâu?"

    Câu hỏi lặp lại.

    Nhưng không khí khác hẳn.

    Liên nhìn cô.

    Một giây.

    Hai giây.

    "Đi mua đồ."

    Hoa gật nhẹ.

    "Ở đâu?"

    "Quán gần đây."

    "Quán nào?"

    Một khoảng dừng.

    Rất ngắn.

    Nhưng đủ.

    Liên cười.

    "Em hỏi nhiều quá rồi."

    Hoa không cười.

    "Vì em thấy lạ."

    Không khí căng lên.

    Rõ ràng.

    Không còn che giấu.

    Hoà nhìn hai người.

    Tim đập nhanh.

    Mọi thứ đang đi quá xa.

    "Thôi."

    Cậu nói.

    "Để sau đi."

    Hoa không rời mắt khỏi Liên.

    "Không."

    "Em muốn biết ngay."

    Liên nhìn cô.

    Ánh mắt lạnh dần.

    "Em đang nghi ngờ chị à?"

    Hoa không trả lời.

    Nhưng ánh mắt đã nói đủ.

    Một khoảng im lặng kéo dài.

    Rồi Liên bật cười.

    Nhẹ.

    Nhưng không vui.

    "Nghe này."

    "Em đang đi quá xa rồi."

    Hoa siết tay.

    "Có thể."

    "Nhưng em không sai."

    Không khí như chạm ngưỡng.

    Chỉ cần một chút nữa.

    Sẽ vỡ.

    Đúng lúc đó.

    Điện thoại Hoa rung lên.

    Một tin nhắn.

    Số lạ.

    Cô mở ra.

    "Quay lại đi."

    Tim cô khựng lại.

    Tin nhắn thứ hai đến ngay sau đó.

    "Nếu không muốn cậu ta chết lần nữa."

    Hoa ngẩng lên.

    Nhìn Hoà.

    Rồi nhìn Liên.

    Ánh mắt thay đổi.

    Rất nhanh.

    Cô tắt màn hình.

    "Em ra ngoài một chút."

    Không đợi trả lời.

    Hoa quay đi.

    Rời khỏi phòng.

    Cánh cửa đóng lại.

    Cạch.

    Trong phòng.

    Chỉ còn Hoà và Liên.

    Im lặng.

    Dày đặc.

    Hoà nhìn chị.

    "Chị biết không?"

    Cậu nói.

    "Em không sợ nữa."

    Liên không đáp.

    "Vì em biết."

    "Người đó không phải một mình."

    Liên cười nhẹ.

    Lần này không giấu.

    "Đúng."

    Chị nói.

    "Không phải một mình."

    Hoà lạnh sống lưng.

    "Chị..."

    Chưa kịp nói hết.

    Điện thoại Liên rung lên.

    Chị nhìn xuống.

    Một tin nhắn hiện lên.

    "Cô ta đang quay lại."

    Liên tắt màn hình.

    Ngẩng lên.

    Ánh mắt thay đổi hoàn toàn.

    Không còn dịu dàng.

    Chỉ còn lạnh.

    "Có vẻ..."

    "Trò chơi kết thúc sớm hơn dự kiến."

    Hoà siết chặt ga giường.

    "Chị định làm gì?"

    Liên không trả lời.

    Chị bước lại gần.

    Chậm.

    Rất chậm.

    Bàn tay đặt lên thành giường.

    Rồi nhấn xuống.

    Ngoài hành lang.

    Hoa dừng lại.

    Không đi tiếp.

    Cô nhìn điện thoại.

    Màn hình tắt.

    Không có thêm tin nhắn.

    Cô quay đầu.

    Nhìn về phía phòng bệnh.

    Một linh cảm xấu.

    Rất rõ.

    Cô quay người.

    Chạy.

    Trong phòng.

    Tiếng máy theo dõi thay đổi.

    Nhanh hơn.

    Dồn dập.

    "Tít... tít... tít..."

    Hoà thở gấp.

    "Chị..."

    Cậu cố nói.

    Nhưng không ra tiếng.

    Liên đứng đó.

    Nhìn xuống.

    Không biểu cảm.

    "Xin lỗi."

    Chị nói.

    "Đáng lẽ em không nên nhớ lại."

    Cửa phòng bật mở.

    Hoa lao vào.

    "DỪNG LẠI"
     
    Gió Qua Những Mùa Yêu
    CHƯƠNG 11: KẺ QUEN MẶT


    Cánh cửa đóng lại.

    Một tiếng "cạch" khô.

    Như chốt lại mọi lối thoát.

    Không ai nói.

    Không ai di chuyển.

    Chỉ có ánh mắt.

    Người đàn ông đứng giữa phòng.

    Bình thản.

    Như thể nơi này là của hắn.

    Hoa đứng chắn phía trước Hoà.

    Theo bản năng.

    Liên lùi về phía tường.

    Nhưng mắt không rời hắn.

    Người đàn ông tháo mũ.

    Chậm.

    Cố ý.

    Để lộ khuôn mặt.

    Ánh sáng rơi xuống.

    Rõ ràng.

    Hoa sững lại.

    Cô đã thấy người này.

    Không chỉ một lần.

    Ở hành lang.

    Ở cuối dãy.

    Ở cầu thang.

    Luôn ở đó.

    Nhưng chưa từng đủ gần.

    Cho đến bây giờ.

    Hoà nhìn chằm chằm.

    Mắt mở lớn.

    Hơi thở dồn dập.

    "Là...

    ông..."

    Giọng cậu run.

    Nhưng rõ.

    Người đàn ông cười nhẹ.

    "Cuối cùng cũng nhớ ra rồi."

    Hắn bước thêm một bước.

    Hoa lập tức lùi lại.

    Nhưng không tránh.

    Chỉ chắn.

    "Ông là ai?"

    Cô hỏi.

    Giọng không còn run.

    Chỉ còn căng.

    Người đàn ông không nhìn cô.

    Ánh mắt hắn dừng ở Liên.

    "Em không định giới thiệu à?"

    Không khí vỡ ra.

    Hoa quay phắt sang Liên.

    "Chị quen hắn?"

    Liên không trả lời ngay.

    Mắt vẫn nhìn hắn.

    Một cách phức tạp.

    Sợ.

    Giận.

    Và... quen thuộc.

    Rồi chị nói.

    Rất chậm.

    "Anh ta..."

    "...là anh họ chị."

    Hoa chết lặng.

    Hoà cũng vậy.

    Không ai nói nên lời.

    Người đàn ông nhếch môi.

    "Giờ mới nói à?"

    Giọng hắn nhẹ.

    Nhưng đầy mỉa mai.

    Hoa lùi lại một bước.

    "Anh họ...?"

    Cô lặp lại.

    Như không tin nổi.

    Liên gật đầu.

    Nhưng ánh mắt không rời hắn.

    "Trước đây."

    Chị nói thêm.

    Nhấn mạnh.

    Người đàn ông cười khẽ.

    "Nghe đau lòng thật."

    Hắn bước lại gần hơn.

    Không ai cản được.

    "Nhưng tiếc là..."

    "...chúng ta vẫn là người một nhà."

    Hoà siết chặt tay.

    "Ông đã đẩy tôi."

    Giọng cậu không còn run.

    Chỉ còn chắc.

    Người đàn ông nhìn cậu.

    Một giây.

    Rồi gật đầu.

    "Đúng."

    Không chối.

    Không né.

    Hoa sững lại.

    "Ông điên à?"

    Cô bật ra.

    "Ông suýt giết người!"

    Người đàn ông nghiêng đầu.

    Nhìn cô.

    Như nhìn một đứa trẻ.

    "Suýt thôi mà."

    Một câu nói.

    Lạnh đến mức rợn người.

    Liên bước lên.

    "Đủ rồi."

    Giọng chị run.

    Nhưng cứng.

    "Anh dừng lại đi."

    Người đàn ông nhìn chị.

    Nụ cười biến mất.

    "Dừng?"

    Hắn lặp lại.

    "Em nghĩ giờ còn dừng được à?"

    Liên siết tay.

    "Anh đã làm đủ rồi."

    "Không."

    Hắn cắt ngang.

    Giọng lạnh hẳn.

    "Chưa đủ."

    Không khí nặng xuống.

    Hoa nhìn hai người.

    Nhận ra.

    Mọi thứ không chỉ là tai nạn.

    Mà là...

    Một chuyện từ trước.

    "Rốt cuộc là chuyện gì?"

    Cô hỏi.

    Không vòng vo.

    Người đàn ông không trả lời.

    Chỉ nhìn Liên.

    "Em nói đi."

    "Hay để anh nói?"

    Liên nhắm mắt.

    Một giây.

    Rồi mở ra.

    Quyết định.

    "Chuyện ở khu đất đó."

    Chị nói.

    Nhẹ.

    Nhưng rõ.

    Hoà nhíu mày.

    "Khu đất?"

    Hoa cũng vậy.

    Liên tiếp tục.

    "Chỗ con suối."

    "Trước đây..."

    "...là đất của gia đình chị."

    Người đàn ông cười.

    "Và cũng là thứ đáng giá nhất."

    Hắn thêm vào.

    Giọng thấp.

    "Cho đến khi..."

    "...có người muốn giữ nó."

    Hoa hiểu ra một phần.

    "Ý là tranh chấp đất?"

    Người đàn ông nhìn cô.

    Gật đầu.

    "Thông minh đấy."

    Liên nói tiếp.

    "Hoà..."

    "Em đã nhìn thấy."

    Căn phòng im bặt.

    Hoà khựng lại.

    "Thấy gì?"

    Liên nhìn cậu.

    Ánh mắt đầy áp lực.

    "...thấy anh ta."

    "Đang làm gì đó...

    ở đó."

    Người đàn ông không phủ nhận.

    Chỉ đứng im.

    Nhìn.

    Hoà thở gấp.

    Ký ức tràn về.

    Đêm.

    Suối.

    Một bóng người.

    Đào.

    Chôn.

    Giấu.

    Cậu mở to mắt.

    "Ông..."

    Giọng nghẹn lại.

    "...ông đã chôn cái gì?"

    Không ai trả lời ngay.

    Không khí đông cứng.

    Rồi người đàn ông cười.

    Lần này.

    Không còn nhẹ nữa.

    Mà... lạnh.

    Rất lạnh.

    "Thứ mà..."

    Hắn nói.

    Chậm.

    Từng chữ một.

    "...không ai được phép tìm thấy."

    Hoa lạnh sống lưng.

    Liên đứng sững.

    Hoà không nói nên lời.

    Và ngay lúc đó.

    Ngoài hành lang.

    Có tiếng chạy.

    Nhanh.

    Gấp.

    Rồi dừng lại trước cửa phòng.

    Một tiếng gõ mạnh.

    "Cạch!

    Cạch!

    Cạch!"

    Một giọng người vang lên.

    "Có chuyện gì trong đó không?"

    Người đàn ông quay đầu.

    Ánh mắt thay đổi.

    Lần đầu tiên.

    Không còn hoàn toàn kiểm soát.

    Hắn nhìn Liên.

    Rồi nhìn Hoa.

    Rồi khẽ nói.

    "Chúng ta... chưa xong đâu."
     
    Gió Qua Những Mùa Yêu
    CHƯƠNG 12: CÁNH CỬA KHÔNG MỞ RA


    Tiếng gõ vẫn tiếp tục.

    Mạnh hơn.

    Dồn dập hơn.

    Có ai trong đó không

    Giọng bên ngoài bắt đầu mất kiên nhẫn.

    Trong phòng không ai trả lời.

    Không ai dám.

    Người đàn ông đứng yên.

    Một giây.

    Hai giây.

    Rồi hắn lùi lại.

    Chậm.

    Rất chậm.

    Ánh mắt không rời Hoa.

    Chúng ta sẽ còn gặp lại

    Giọng hắn thấp.

    Nhưng chắc.

    Hoa siết chặt tay.

    Không nói.

    Không cử động.

    Hắn quay người.

    Mở khoá.

    Cửa bật ra.

    Ánh sáng từ hành lang tràn vào.

    Một y tá đứng đó.

    Hơi khựng lại.

    Ở đây có chuyện gì

    Cô chưa nói hết.

    Người đàn ông đã bước ngang qua.

    Bình thản.

    Không vội.

    Không quay đầu.

    Như chưa từng tồn tại trong căn phòng này.

    Y tá nhìn theo.

    Nhíu mày.

    Anh ta là ai

    Không ai trả lời.

    Cửa đóng lại.

    Không khí trong phòng chùng xuống.

    Hoa thở ra.

    Một hơi dài.

    Nhưng tim vẫn đập nhanh.

    Chúng ta phải báo công an

    Cô nói.

    Lần này không do dự.

    Liên đứng im.

    Mắt vẫn nhìn về phía cửa.

    Chưa được

    Hoa quay phắt lại.

    Đến lúc này rồi mà chị còn

    Em không hiểu

    Liên cắt ngang.

    Giọng thấp nhưng gắt.

    Hoa khựng lại.

    Hoà lên tiếng.

    Vì sao

    Liên im lặng.

    Một lúc.

    Rồi nói.

    Tên anh ta không quan trọng

    Quan trọng là thứ anh ta đang giữ

    Căn phòng lặng đi.

    Hoa nhíu mày.

    Cái mà hắn chôn

    Liên gật đầu.

    Nếu chuyện đó lộ ra

    Chị dừng lại.

    Không chỉ một người gặp nguy hiểm

    Hoa không chấp nhận.

    Chị đang sợ cái gì

    Liên nhìn thẳng vào cô.

    Không phải sợ

    Là biết

    Không khí nặng xuống.

    Hoà siết chặt tay.

    Vậy chúng ta cứ để vậy sao

    Liên không trả lời.

    Hoa đứng bật dậy.

    Không

    Giọng cô chắc.

    Em sẽ không dừng lại

    Cô nhìn thẳng vào Liên.

    Dù chị có nói hay không

    Liên không cản.

    Chỉ nhìn cô rất lâu.

    Rồi nói.

    Vậy thì đừng đi một mình

    Hoa khựng lại.

    Nhưng không đáp.

    ...

    Đêm.

    Ký túc xá.

    Gió mạnh.

    Cửa sổ rung nhẹ.

    Hoa ngồi trên giường.

    Điện thoại sáng.

    Hai tấm ảnh hiện rõ.

    Dấu chân.

    Mảnh vải.

    Cô phóng to.

    Nhìn kỹ.

    Rất kỹ.

    Đôi giày lớn.

    Đế dày.

    Cô nhớ.

    Hành lang bệnh viện.

    Người đàn ông đó.

    Giống.

    Rất giống.

    Cô chuyển sang ảnh thứ hai.

    Dấu nhỏ hơn.

    Mảnh.

    Gọn.

    Không phải của hắn.

    Hoa dừng lại.

    Tim chậm đi một nhịp.

    Rồi đập mạnh hơn.

    Người thứ hai

    Cô thì thầm.

    Không phải hắn.

    Vậy là có người khác.

    Gần hơn.

    Rất gần.

    Một ý nghĩ lóe lên.

    Nhanh.

    Sắc.

    Hoa đứng bật dậy.

    Không thể

    Cô khoác áo.

    Mở cửa.

    Bước ra hành lang.

    Đèn vàng yếu.

    Không có ai.

    Cô đi nhanh.

    Đến cuối dãy.

    Dừng lại trước một cánh cửa.

    Phòng của Liên.

    Hoa đứng im.

    Một giây.

    Hai giây.

    Rồi gõ cửa.

    Không có tiếng trả lời.

    Cô thử đẩy.

    Cửa không khoá.

    Mở ra.

    Kẽo kẹt.

    Bên trong tối.

    Hoa bước vào.

    Bật đèn.

    Ánh sáng tràn ra.

    Phòng trống.

    Gọn gàng.

    Không dấu hiệu có người.

    Nhưng

    Hoa khựng lại.

    Ngay dưới sàn.

    Gần cửa.

    Một vệt nhỏ.

    Mảnh.

    Màu nâu sẫm.

    Cô cúi xuống.

    Chạm nhẹ.

    Khô.

    Sần.

    Giống hệt.

    Ở bậc thang bệnh viện.

    Hoa đứng sững.

    Lạnh.

    Cô nhìn quanh.

    Rồi dừng lại ở góc phòng.

    Một đôi giày.

    Nhỏ.

    Đế mảnh.

    Dính bùn.

    Chưa khô.

    Mọi thứ trong đầu ghép lại.

    Nhanh.

    Quá nhanh.

    Không

    Giọng cô rất khẽ.

    Cánh cửa phía sau đóng lại.

    Một tiếng click nhẹ.

    Hoa giật mình quay lại.

    Liên đứng đó.

    Không biết từ lúc nào.

    Ánh mắt không còn né tránh.

    Không còn do dự.

    Chỉ còn bình tĩnh.

    Lạnh.

    Em vào phòng chị

    Giọng Liên nhẹ.

    Mà không gõ cửa lần hai à

    Hoa lùi lại.

    Một bước.

    Chị

    Cô nhìn xuống đôi giày.

    Rồi nhìn lên.

    Chị cũng ở đó

    Không phải câu hỏi.

    Liên im lặng.

    Rồi bước lại gần.

    Chậm.

    Chị đã nói rồi

    Giọng rất nhỏ.

    Có những chuyện biết rồi sẽ không quay lại được

    Hoa siết tay.

    Chị là người thứ hai

    Không khí đông cứng.

    Liên nhìn cô.

    Rồi khẽ cười.

    Cuối cùng em cũng hiểu

    Tim Hoa hụt xuống.

    Một khoảng lạnh rỗng.

    Vì sao

    Giọng cô khàn.

    Liên dừng lại.

    Rất gần.

    Vì chị không còn lựa chọn

    Hoa lắc đầu.

    Đó không phải lý do



    Liên cắt ngang.

    Ánh mắt sắc lại.

    Em không biết đâu

    Một khoảng lặng.

    Rồi chị nói.

    Rất chậm.

    Tối hôm đó

    Người đẩy Hoà

    Hoa nín thở.

    Không phải anh ta

    Mọi thứ vỡ ra.

    Vậy là

    Hoa không nói hết câu.

    Liên nhìn thẳng vào cô.

    Không né.

    Là chị

    Im lặng.

    Hoàn toàn.

    Chỉ còn tiếng tim.

    Đập mạnh.

    Dồn dập.

    Hoa lùi lại.

    Không tin.

    Không thể tin.

    Không

    Cô lẩm bẩm.

    Liên đứng yên.

    Không tiến thêm.

    Chị không muốn

    Giọng chị thấp.

    Nhưng chị buộc phải làm

    Hoa siết chặt tay.

    Buộc bởi ai

    Liên không trả lời ngay.

    Chỉ nói một câu.

    Người em chưa gặp

    Ngoài cửa.

    Một bóng người đứng đó.

    Không gõ.

    Không vào.

    Chỉ nghe.

    Khi nghe đến câu đó.

    Bàn tay hắn siết chặt.

    Điện thoại rung nhẹ.

    Một tin nhắn hiện lên.

    Xong chưa

    Hắn nhìn cánh cửa.

    Rồi trả lời.

    Chưa

    Một giây.

    Rồi thêm một dòng.

    Nhưng sắp rồi
     
    Gió Qua Những Mùa Yêu
    CHƯƠNG 13: NGƯỜI KHÔNG LỘ MẶT


    Không khí trong phòng đặc lại.

    Hoa đứng im.

    Mắt không rời Liên.

    Là chị.

    Câu nói vẫn còn vang trong đầu.

    Không thể đẩy ra.

    Không thể chấp nhận.

    Tại sao

    Giọng Hoa thấp.

    Nhưng run.

    Liên không trả lời ngay.

    Chị nhìn xuống tay mình.

    Như đang nhớ lại.

    Rồi nói.

    Hôm đó chị không định làm vậy

    Hoa bật lại.

    Nhưng chị vẫn làm

    Liên nhắm mắt.

    Một giây.

    Rồi mở ra.

    Ánh mắt không còn yếu nữa.

    Nếu chị không làm

    Người bị đẩy sẽ là em

    Hoa sững lại.

    Câu nói quá nhanh.

    Quá bất ngờ.

    Em

    Giọng cô khẽ.

    Liên gật đầu.

    Hắn đã theo dõi em từ trước

    Hoa lùi lại.

    Một bước.

    Không tin.

    Không thể.

    Không

    Cô lắc đầu.

    Em chưa từng gặp hắn

    Liên nhìn thẳng.

    Em nghĩ vậy thôi

    Một khoảng lặng.

    Nặng.

    Hoà lên tiếng.

    Vậy còn tôi

    Tại sao lại là tôi

    Liên quay sang.

    Vì em đã thấy

    Hoà siết tay.

    Thấy cái gì

    Liên không trả lời.

    Chỉ nói một câu.

    Em không nên quay lại chỗ đó

    Căn phòng im phăng phắc.

    Hoa nhìn cả hai.

    Mọi thứ bắt đầu lệch.

    Không còn đơn giản.

    Không còn rõ ràng.

    Vậy người kia là ai

    Cô hỏi.

    Lần này không vòng vo.

    Liên im lặng.

    Lâu hơn trước.

    Rồi lắc đầu.

    Chị không biết

    Hoa cười nhạt.

    Không biết

    Hay không dám nói

    Liên không phản ứng.

    Chỉ nhìn cô.

    Ánh mắt mệt mỏi.

    Nếu chị nói

    Em sẽ không còn đường lui

    Hoa siết chặt tay.

    Em chưa từng có đường lui

    Một khoảng lặng.

    Dài.

    Nặng.

    ...

    Ngoài cửa.

    Người đàn ông vẫn đứng đó.

    Nghe.

    Từng câu.

    Khi nghe đến đoạn đó.

    Hắn nhíu mày.

    Rút điện thoại.

    Nhắn một dòng.

    Cô ta đang nói nhiều quá

    Tin nhắn gửi đi.

    Không có trả lời ngay.

    Hắn chờ.

    Một giây.

    Hai giây.

    Màn hình sáng lên.

    Chỉ một câu.

    Đưa cô ta ra khỏi đó

    Ánh mắt hắn tối lại.

    Hắn nhìn vào cánh cửa.

    Rồi bước lùi lại.

    Biến mất vào hành lang.

    ...

    Trong phòng.

    Hoa vẫn đứng đó.

    Không rời Liên.

    Nếu không phải hắn

    Thì ai ra lệnh cho chị

    Liên không trả lời.

    Chỉ nói rất khẽ.

    Em không nên hỏi

    Hoa bước lên.

    Một bước.

    Em sẽ tự tìm

    Ngay lúc đó.

    Điện thoại Hoa rung lên.

    Mạnh.

    Bất ngờ.

    Cô giật mình.

    Nhìn xuống.

    Số lạ.

    Giống trước.

    Rất quen.

    Hoa do dự.

    Một giây.

    Rồi bắt máy.

    Alô

    Không có tiếng trả lời.

    Chỉ có tiếng thở.

    Rất nhẹ.

    Rất gần.

    Hoa đông cứng.

    Cô không nói thêm.

    Không dám.

    Một giây.

    Hai giây.

    Rồi giọng nói vang lên.

    Rõ.

    Chậm.

    Em đang ở sai chỗ rồi

    Tim Hoa đập mạnh.

    Ai

    Cô hỏi.

    Giọng thấp.

    Bên kia cười.

    Rất nhẹ.

    Không phải người em nên tìm

    Hoa siết chặt điện thoại.

    Vậy là ai

    Một khoảng lặng.

    Rồi câu trả lời.

    Người đứng sau em

    Hoa chết lặng.

    Cô quay phắt lại.

    Phía sau.

    Không có ai.

    Chỉ có bức tường.

    Lạnh.

    Trống.

    Nhưng—

    Cô cảm nhận được.

    Rất rõ.

    Có gì đó.

    Sai.

    Rất sai.

    Trong phòng này.

    Hoà nhìn cô.

    Có chuyện gì

    Hoa không trả lời.

    Chỉ lùi lại.

    Ánh mắt quét quanh phòng.

    Chậm.

    Từng góc.

    Từng khoảng.

    Rồi—

    Cô dừng lại.

    Ở trần nhà.

    Một góc nhỏ.

    Đen.

    Gần như không thấy.

    Nếu không nhìn kỹ.

    Một chấm tròn.

    Rất nhỏ.

    Hoa nín thở.

    Không

    Cô thì thầm.

    Không thể

    Liên nhìn theo ánh mắt cô.

    Rồi khựng lại.

    Mặt tái đi.

    Hoà cũng ngẩng lên.

    Cả ba cùng nhìn.

    Một camera.

    Rất nhỏ.

    Gắn vào góc trần.

    Im lặng.

    Không phát ra tiếng.

    Nhưng đang nhìn.

    Đã nhìn từ lúc nào.

    Không ai biết.

    Điện thoại trong tay Hoa.

    Giọng nói vang lên lần nữa.

    Rất rõ.

    Lần này không giấu.

    Tôi đã nói rồi

    Các người không ở một mình

    Hoa siết chặt điện thoại.

    Mắt không rời cái camera.

    Ông là ai

    Cô hỏi.

    Lần này không run.

    Bên kia im lặng.

    Một giây.

    Rồi nói.

    Em sẽ sớm gặp thôi

    Cuộc gọi tắt.

    Màn hình tối lại.

    Trong phòng.

    Không ai nói gì.

    Chỉ còn ba người.

    Và cái camera.

    Đang nhìn xuống.

    Lạnh.

    Không cảm xúc.

    Hoa lùi lại.

    Một bước.

    Rồi nói.

    Chậm.

    Nhưng chắc.

    Hắn không phải người đứng sau

    Liên không phản bác.

    Chỉ thì thầm.

    Chị biết

    Hoà nhìn cả hai.

    Vậy là...

    Còn một người nữa

    Không ai trả lời.

    Nhưng lần này.

    Cả ba đều hiểu.

    Người nguy hiểm nhất.

    Vẫn chưa xuất hiện.
     
    Gió Qua Những Mùa Yêu
    CHƯƠNG 14: NƠI KHÔNG CÒN LỐI QUAY LẠI


    Đêm.

    Gió mạnh hơn.

    Cửa sổ rung liên hồi.

    Trong phòng.

    Không ai nói.

    Không ai rời mắt khỏi cái camera.

    Nó vẫn ở đó.

    Nhỏ.

    Im lặng.

    Nhưng đủ để khiến không khí ngạt thở.

    Hoa đứng yên.

    Điện thoại vẫn trong tay.

    Màn hình đã tắt.

    Nhưng câu nói kia vẫn còn.

    Các người không ở một mình

    Cô quay sang Liên.

    Chị biết từ trước đúng không

    Liên không trả lời.

    Chỉ nhìn cái camera.

    Rồi khẽ nói.

    Chị nghi ngờ

    Hoa cười nhạt.

    Nghi ngờ

    Nhưng không nói

    Liên siết tay.

    Chị không chắc

    Hoa lắc đầu.

    Không tin.

    Không còn tin nữa.

    Vậy bây giờ thì sao

    Hoà lên tiếng.

    Giọng thấp.

    Nhưng rõ.

    Chúng ta bị theo dõi

    Không ai phản bác.

    Không ai có thể.

    Hoa hít một hơi.

    Rồi nói.

    Phải quay lại đó

    Cả hai người còn lại nhìn cô.

    Không hiểu.

    Liên lập tức lắc đầu.

    Không

    Hoa quay lại.

    Ánh mắt chắc.

    Chỉ có ở đó

    Mới tìm ra thứ hắn giấu

    Liên bước lên.

    Giọng gắt.

    Đó chính là điều hắn muốn

    Hoa không lùi.

    Em cũng muốn

    Một khoảng lặng.

    Ngắn.

    Nhưng căng.

    Hoà nhìn Hoa.

    Rồi nói.

    Tôi đi cùng

    Liên quay sang.

    Không được

    Hoà không nhìn chị.

    Chỉ nói.

    Tôi là người bị đẩy

    Tôi có quyền biết

    Không ai cãi được.

    Liên đứng im.

    Một lúc lâu.

    Rồi thở ra.

    Được

    Nhưng không tách nhau

    Hoa gật đầu.

    ...

    Nửa đêm.

    Con đường vào suối tối đen.

    Không trăng.

    Không đèn.

    Chỉ có ánh đèn điện thoại.

    Yếu.

    Chập chờn.

    Ba người đứng ở đầu lối mòn.

    Không ai nói.

    Chỉ nghe tiếng gió.

    Và tim mình.

    Hoa bước trước.

    Chậm.

    Cẩn thận.

    Cỏ ướt.

    Lạnh.

    Bám vào chân.

    Như giữ lại.

    Nhưng cô không dừng.

    Tiếng nước vang lên.

    Gần hơn.

    Rõ hơn.

    Họ ra đến bờ suối.

    Mọi thứ vẫn như cũ.

    Yên tĩnh.

    Đáng sợ.

    Hoa giơ điện thoại.

    Chiếu xuống đất.

    Dấu chân cũ vẫn còn.

    Mờ hơn.

    Nhưng chưa biến mất.

    Cô đi theo.

    Không do dự.

    Vào rừng.

    Bóng cây dày.

    Ánh sáng yếu dần.

    Không khí nặng.

    Khó thở.

    Hoà đi phía sau.

    Chậm hơn.

    Nhưng không dừng.

    Liên đi cuối.

    Mắt không rời xung quanh.

    Cảnh giác.

    Rất cao.

    Một cành cây gãy.

    Rắc.

    Âm thanh vang lên.

    Cả ba dừng lại.

    Không ai nói.

    Chỉ nghe.

    Im lặng.

    Quá im lặng.

    Hoa bước tiếp.

    Nhanh hơn.

    Rồi—

    Cô dừng lại.

    Đột ngột.

    Trước một khoảng đất trống.

    Không lớn.

    Nhưng đủ để thấy.

    Đất bị xới.

    Rất rõ.

    Chưa lâu.

    Chưa kịp khô.

    Hoa tiến lại.

    Tim đập mạnh.

    Cô quỳ xuống.

    Chạm tay.

    Mềm.

    Ẩm.

    Mới.

    "Ở đây..."

    Giọng cô khẽ.

    Hoà bước tới.

    Nhìn xuống.

    Mặt tái đi.

    Liên đứng sau.

    Không tiến thêm.

    Chị biết.

    Rất rõ.

    Đây là chỗ nào.

    Đào lên

    Hoa nói.

    Không nhìn ai.

    Liên lập tức lên tiếng.

    Không được

    Hoa quay lại.

    Muộn rồi

    Cô nói.

    Giọng chắc.

    Rồi dùng tay.

    Gạt đất.

    Từng lớp.

    Từng lớp.

    Chậm.

    Nhưng không dừng.

    Hoà cũng cúi xuống.

    Giúp.

    Liên đứng đó.

    Không ngăn nữa.

    Chỉ nhìn.

    Ánh mắt nặng.

    Như biết chuyện gì sẽ xảy ra.

    Đất dần bị đào lên.

    Mùi ẩm.

    Nặng.

    Khó chịu.

    Bắt đầu lan ra.

    Hoa khựng lại.

    Chỉ một giây.

    Rồi tiếp tục.

    Ngón tay chạm vào thứ gì đó.

    Cứng.

    Không phải đất.

    Cô dừng lại.

    Thở chậm.

    Rồi gạt thêm.

    Một góc.

    Hiện ra.

    Màu tối.

    Không phải đá.

    Không phải gỗ.

    Hoa kéo mạnh.

    Một tấm vải.

    Bẩn.

    Dính đất.

    Lộ ra.

    Hoà lùi lại.

    Một bước.

    Không nói.

    Không cần nói.

    Hoa kéo tiếp.

    Chậm.

    Rồi—

    Thứ bên dưới lộ ra.

    Một bàn tay.

    Trắng.

    Cứng.

    Không còn sự sống.

    Hoa đông cứng.

    Mọi thứ xung quanh biến mất.

    Chỉ còn hình ảnh đó.

    Rõ.

    Gần.

    Không thể chối.

    Hoà thở dốc.

    Liên nhắm mắt.

    Một giây.

    Rồi quay đi.

    Hoa lùi lại.

    Ngã ngồi xuống đất.

    Không rời mắt.

    "Xác..."

    Giọng cô vỡ.

    Không hoàn chỉnh.

    Không cần hoàn chỉnh.

    Đủ hiểu.

    Đúng lúc đó.

    Một tiếng động phía sau.

    Rất nhẹ.

    Nhưng rõ.

    Cả ba quay phắt lại.

    Bóng tối.

    Dày.

    Không thấy gì.

    Nhưng—

    Có tiếng bước chân.

    Chậm.

    Từng bước.

    Tiến lại.

    Hoa đứng dậy.

    Tim đập điên loạn.

    Ai đó

    Cô hét.

    Không trả lời.

    Chỉ có tiếng bước chân.

    Gần hơn.

    Rồi dừng lại.

    Ngay ngoài vùng sáng.

    Một giọng nói vang lên.

    Rất quen.

    Rất lạnh.

    Tốt

    Giọng đó nói.

    Cuối cùng các người cũng tìm được

    Hoa chết lặng.

    Không phải người đàn ông kia.

    Không phải.

    Giọng này khác.

    Trầm hơn.

    Lạnh hơn.

    Người đó bước ra.

    Chậm.

    Ánh sáng điện thoại chạm vào khuôn mặt.

    Lộ ra.

    Rõ ràng.

    Hoa sững lại.

    Mắt mở lớn.

    Không tin.

    Không thể tin.

    "Ông..."

    Giọng cô nghẹn lại.

    Người đó mỉm cười.

    Nhẹ.

    Nhưng đáng sợ.

    "Chào em."

    Một khoảng lặng.

    Rồi hắn nói.

    Rất chậm.

    Như đã chờ từ lâu.

    "Giờ thì..."

    "...trò chơi mới thực sự bắt đầu."
     
    Gió Qua Những Mùa Yêu
    CHƯƠNG 15: KẺ ĐỨNG SAU MỌI THỨ


    Gió vẫn thổi.

    Nhưng không ai còn cảm nhận được.

    Hoa đứng chết lặng.

    Mắt không rời người đàn ông trước mặt.

    Khuôn mặt đó.

    Không xa lạ.

    Một ký ức mơ hồ lướt qua.

    Nhưng chưa kịp rõ.

    "Không nhận ra sao?"

    Giọng hắn trầm.

    Chậm.

    Như đang thưởng thức sự hoảng loạn của cô.

    Hoà lùi lại.

    Chân vấp nhẹ.

    "Ông là ai?"

    Giọng cậu khàn đặc.

    Người đàn ông không trả lời.

    Chỉ nhìn Hoa.

    "Em từng gặp tôi rồi."

    Tim Hoa chệch nhịp.

    "Ở đâu?"

    Cô hỏi.

    Hắn mỉm cười.

    "Ngay từ đầu."

    Không khí đông cứng.

    Ngay từ đầu.

    Ba chữ đó khiến mọi thứ trong đầu Hoa vỡ ra.

    Hành lang.

    Bệnh viện.

    Cầu thang.

    Cô đã thấy hắn.

    Rất nhiều lần.

    Nhưng luôn ở xa.

    Luôn vừa đủ để không bị chú ý.

    "Ông theo dõi tôi..."

    Giọng cô thấp.

    "Không."

    Hắn lắc đầu.

    "Tôi quan sát."

    Liên bước lên.

    Chắn trước Hoa.

    "Đủ rồi."

    Giọng chị run.

    Nhưng vẫn cứng.

    Người đàn ông nhìn chị.

    Ánh mắt thay đổi.

    "Em vẫn chọn đứng về phía họ."

    Liên không trả lời.

    "Anh dừng lại đi."

    Người đàn ông cười.

    "Em nghĩ giờ còn dừng được à?"

    Một khoảng lặng.

    Rồi hắn nói.

    "Các em đã đào lên thứ không nên thấy."

    Hoa siết tay.

    "Đó là ai?"

    Cô hỏi.

    Người đàn ông nghiêng đầu.

    "Em thật sự muốn biết?"

    Hoa không lùi.

    "Có."

    Một giây im lặng.

    Rồi hắn nói.

    "Người đầu tiên... là người đã cố rời khỏi đây."

    Không khí lạnh đi.

    Hoà nhíu mày.

    "Người đầu tiên...?"

    Hắn gật đầu.

    "Không phải một."

    "Không phải hai."

    Một nụ cười nhạt.

    "Mà là nhiều hơn."

    Hoa cảm thấy tim mình như rơi xuống.

    "Ông điên rồi."

    Cô bật ra.

    Người đàn ông không phản ứng.

    Chỉ nói tiếp.

    "Và em..."

    Ánh mắt hắn khóa chặt cô.

    "...là người cuối cùng còn chưa hiểu hết."

    Liên bước lên một bước.

    "Đừng nói nữa."

    Giọng chị gắt.

    Người đàn ông quay sang.

    "Em sợ à?"

    Liên không trả lời.

    Nhưng ánh mắt đã lộ rõ.

    Sợ.

    Lần đầu tiên.

    Hoa nhìn chị.

    Rồi nhìn lại hắn.

    "Người ra lệnh cho ông là ai?"

    Cô hỏi thẳng.

    Một khoảng dừng.

    Người đàn ông không cười nữa.

    Không khí thay đổi.

    Nặng.

    Rất nặng.

    "Cuối cùng em cũng hỏi đúng."

    Giọng hắn thấp xuống.

    Hoa nín thở.

    Hắn nhìn thẳng vào cô.

    Rồi nói.

    "Người đó..."

    Một cơn gió mạnh thổi qua.

    Lá cây rít lên.

    "...đang đứng rất gần em."

    Hoa giật mình quay lại.

    Phía sau.

    Không có ai.

    Chỉ có Liên.

    Và Hoà.

    Nhưng—

    Một âm thanh.

    Rất khẽ.

    Phía sau lưng cô.

    Không phải từ hai người đó.

    Mà từ...

    Bên phải.

    Hoa quay phắt lại.

    Một bóng người.

    Đứng trong bóng tối.

    Từ lúc nào.

    Không ai biết.

    Không một tiếng động.

    Chỉ đứng đó.

    Nhìn.

    Người đàn ông phía trước khẽ cười.

    "Đến rồi à."

    Hoa đứng cứng.

    Tim đập điên loạn.

    Không khí đặc lại.

    Bóng người bước ra.

    Chậm.

    Ánh sáng chạm vào mặt.

    Hoa sững lại.

    Mắt mở lớn.

    Không tin.

    "Không thể..."

    Giọng cô vỡ.

    Vì người đó

    không phải người lạ.

    Mà là

    người cô tin nhất.

    Một giọng nói vang lên.

    Rất quen.

    Rất gần.

    "Xin lỗi."

    Một bước tiến.

    "Đáng lẽ em không nên quay lại."

    Hoa lùi lại.

    Một bước.

    Rồi thêm một bước.

    Mọi thứ trong đầu sụp đổ.

    Vì lúc này

    cô hiểu

    trò chơi này

    không phải mới bắt đầu

    mà đã bắt đầu từ rất lâu

    và cô

    chỉ là người cuối cùng

    bị đưa vào.
     
    Gió Qua Những Mùa Yêu
    CHƯƠNG 16: NGƯỜI KHÔNG THỂ GỌI TÊN


    Không ai nói gì.

    Không ai cử động.

    Khoảnh khắc vừa rồi vẫn còn như treo lơ lửng trong không khí, chưa kịp rơi xuống.

    Hoa đứng chết lặng.

    Ánh mắt cô dính chặt vào người vừa kéo mình rời khỏi vòng khói.

    Cô không tin.

    "Không thể..."

    Giọng cô vỡ ra.

    Người đó nhìn cô.

    Không tiến lại.

    Không rời đi.

    Chỉ đứng yên như đã chờ khoảnh khắc này từ rất lâu.

    Hoà bước lên một bước.

    Giọng cậu khàn đặc.

    "Anh là ai?"

    Người đàn ông khẽ thở ra.

    "Em vẫn chưa nhớ ra sao?"

    Câu nói khiến Hoà khựng lại.

    Hoa lắc đầu liên tục.

    "Không... anh không thể ở đây..."

    Người đàn ông nhìn cô rất lâu rồi nói chậm rãi.

    "Nhưng tôi vẫn luôn ở đây."

    Liên đứng phía sau không nói gì.

    Nhưng bàn tay chị siết chặt lại, rất chặt.

    Hoa quay sang Liên.

    "Chị biết anh ta?"

    Liên im lặng một giây rồi gật đầu.

    Chậm rãi.

    Cái gật đầu đó khiến mọi thứ trong Hoa như sụp xuống.

    Người đàn ông bước thêm một bước.

    Không vội, không cần vội.

    "Các em luôn nghĩ mình đang tìm sự thật.

    Nhưng thực ra các em chỉ đang đi đúng con đường tôi đã sắp sẵn."

    Hoà siết tay.

    "Ông đã đẩy tôi."

    Người đàn ông gật đầu.

    "Đúng."

    Không chối.

    Không né.

    Hoa lùi lại.

    "Vì sao?"

    "Vì có thứ không thể để lộ ra."

    Liên khẽ hỏi.

    "Anh đang nói về khu đất đó?"

    Người đàn ông mỉm cười.

    "Không chỉ là khu đất.

    Là tất cả những gì các em đang đứng trên đó."

    Không khí nặng xuống.

    Hoà lẩm bẩm.

    "Vậy cái xác dưới kia..."

    Người đàn ông không trả lời ngay.

    Rồi nói.

    "Không phải một.

    Không phải hai.

    Là những người đã cố đào sâu hơn mức họ được phép."

    Hoa lạnh sống lưng.

    "Ông giết họ?"

    Người đàn ông nhìn cô.

    "Không.

    Là họ tự chọn."

    Liên bước lên một bước.

    "Dừng lại đi.

    Đủ rồi."

    Người đàn ông quay sang nhìn chị.

    "Em vẫn như vậy.

    Luôn muốn dừng mọi thứ khi đã quá muộn."

    Liên cắn môi.

    "Anh không cần kéo thêm người vào."

    Người đàn ông khẽ cười.

    "Nhưng em đã kéo họ vào từ lâu rồi."

    Hoà nhìn Liên.

    "Chị biết từ đầu đúng không?"

    Liên im lặng.

    Rồi nói nhỏ.

    "Chị biết có chuyện không đúng.

    Nhưng chị không biết nó lớn đến vậy."

    Hoa bước lên.

    "Vậy còn camera?"

    Liên khựng lại.

    Người đàn ông cười nhẹ.

    "Em thấy rồi sao?"

    Hoa siết tay.

    "Anh theo dõi chúng tôi?"

    Người đàn ông lắc đầu.

    "Tôi chỉ quan sát.

    Người khác mới là người điều khiển."

    Hoa sững lại.

    "Người khác?"

    Người đàn ông nhìn cô.

    "Em nghĩ tôi là người đứng sau tất cả sao?"

    Không khí như bị rút cạn.

    "Không.

    Tôi chỉ là người giữ bí mật.

    Còn người ra lệnh đang đứng ngay trong các em."

    Hoa quay sang Liên.

    Hoà cũng vậy.

    Không ai nói gì.

    Chỉ có tiếng tim đập rất rõ.

    Liên lùi lại một bước.

    "Anh đừng nói nữa."

    Người đàn ông nhìn chị.

    "Em sợ rồi sao?"

    Liên không trả lời.

    Hoà lẩm bẩm.

    "Vậy tôi là gì trong chuyện này..."

    Người đàn ông đáp.

    "Em là người chứng kiến.

    Và cũng là người không được phép nhớ hết."

    Hoa siết tay.

    "Ông đang nói gì vậy?"

    Người đàn ông nhìn cô.

    "Em sẽ hiểu.

    Nhưng không phải bây giờ."

    Đúng lúc đó từ xa có tiếng bước chân dồn dập, ánh đèn quét vào rừng.

    Người đàn ông khẽ nghiêng đầu.

    "Cuối cùng cũng đến."

    Liên hoảng hốt.

    "Không..."

    Tiếng loa vang lên.

    "Bao vây khu vực.

    Không ai được rời khỏi."

    Hoa lùi lại.

    "Công an?"

    Người đàn ông khẽ cười.

    "Không chỉ công an."

    Hắn nhìn thẳng vào Hoa.

    "Trò chơi này đã kết thúc vòng một.

    Giờ là vòng hai."

    Rồi hắn quay đi.

    Nhưng trước khi biến mất hắn nói một câu cuối.

    "Nhớ kỹ.

    Người em tin nhất chưa từng nói toàn bộ sự thật."

    Hắn biến mất vào rừng.

    Tiếng bước chân càng lúc càng gần.

    Hoa đứng chết lặng.

    Liên không nói gì.

    Hoà thở gấp.

    Không ai biết nên tin vào đâu nữa.

    Và trong khoảnh khắc đó, Hoa hiểu rằng mọi thứ không còn là tìm sự thật nữa, mà là chọn xem ai trong số họ đang nói dối ít nhất.
     
    Gió Qua Những Mùa Yêu
    CHƯƠNG 17: KẺ KHÔNG THỂ TRỞ LẠI


    Gió trong rừng thổi mạnh hơn, cuốn theo mùi ẩm lạnh và đất mục.

    Không ai nói gì thêm sau khi người kia xuất hiện.

    Không gian như bị bóp nghẹt lại.

    Hoa đứng chết lặng, ánh mắt không rời bóng người vừa bước ra khỏi bóng tối.

    Khuôn mặt đó...

    Không xa lạ.

    Nhưng cũng không phải thứ cô muốn tin là thật.

    "Không..."

    Hoa lùi lại một bước, giọng run.

    "Không thể là anh..."

    Người đàn ông mỉm cười, chậm rãi như thể đã chờ câu nói đó từ rất lâu.

    "Vẫn nhận ra à?"

    Hoà siết chặt tay, thở gấp.

    "Anh là ai?"

    Người kia không trả lời ngay.

    Hắn chỉ bước thêm một bước.

    Đất dưới chân ướt, phát ra tiếng sột soạt rất khẽ.

    Liên đứng bất động.

    Mặt chị trắng bệch.

    Không phải sợ đơn thuần.

    Mà là kiểu sợ của người đã biết trước điều này sẽ xảy ra.

    "Đừng..."

    Liên khẽ nói.

    "Anh dừng lại đi."

    Người đàn ông quay sang nhìn chị.

    Ánh mắt lạnh đi một chút.

    "Em vẫn dùng giọng đó nói với anh sao?"

    Không khí như vỡ ra.

    Hoa quay sang Liên.

    "Chị quen hắn thật à?"

    Liên không trả lời ngay.

    Bàn tay chị run nhẹ.

    Rồi chị gật đầu.

    Một cái gật rất nhỏ.

    Nhưng đủ khiến mọi thứ trong đầu Hoa sụp xuống.

    "Trước đây..."

    Liên nói khẽ.

    "Anh ấy từng là người trong gia đình."

    Hoà bật ra một tiếng cười khô.

    "Gia đình?

    Người đẩy tôi xuống suối là người nhà chị?"

    Không ai trả lời.

    Chỉ có tiếng nước chảy xa xa vọng lại.

    Người đàn ông khẽ nghiêng đầu.

    "Không phải đẩy."

    Hắn nói rất nhẹ.

    "Chỉ là... sắp xếp lại mọi thứ thôi."

    Hoa siết chặt tay.

    "Anh nói vậy mà nghe được sao?

    Anh suýt giết người!"

    Hắn nhìn cô.

    Ánh mắt dừng lại lâu hơn một chút.

    "Suýt thôi mà."

    Câu nói rơi xuống như một nhát dao lạnh.

    Liên nhắm mắt lại.

    "Đủ rồi."

    Giọng chị run hơn.

    "Anh đã đi quá xa rồi."

    Người đàn ông bật cười khẽ.

    "Quá xa?"

    Hắn bước thêm một bước.

    "Ngay từ đầu, không ai trong số các em hiểu chuyện này bắt đầu từ đâu."

    Hoa nhìn hắn.

    "Vậy bắt đầu từ đâu?"

    Một khoảng lặng dài.

    Rừng như cũng ngừng thở.

    Rồi hắn nói.

    "Bắt đầu từ chỗ mà các em vừa đào lên."

    Hoà giật mình.

    "Cái xác đó..."

    Hắn gật đầu.

    "Không phải một người."

    Không khí lạnh buốt.

    Hoa cảm giác tim mình chậm lại.

    "Ông đang nói gì vậy?"

    Người đàn ông nhìn xuống đất, giọng thấp hơn.

    "Có những người đã cố rời khỏi nơi này.

    Có người đi không đủ xa.

    Có người quay lại."

    Hắn ngẩng lên.

    "Và có người bị buộc phải ở lại."

    Liên mở mắt ra.

    Giọng chị khàn.

    "Anh đang nhắc đến họ..."

    Hắn không trả lời.

    Chỉ im lặng.

    Nhưng cái im lặng đó đủ để xác nhận tất cả.

    Hoà lùi lại một bước.

    "Không... chuyện này không thể thật được..."

    Người đàn ông quay sang cậu.

    "Em là người duy nhất còn nhớ một phần."

    Câu nói khiến Hoà khựng lại.

    "Nhớ gì?"

    Hắn không trả lời.

    Chỉ cười nhạt.

    "Em sẽ nhớ hết thôi.

    Sớm thôi."

    Hoa bước lên một bước.

    "Anh đang che giấu cái gì?"

    Người đàn ông nhìn cô.

    Lần này ánh mắt hắn khác.

    Không còn chỉ là lạnh.

    Mà có thứ gì đó sâu hơn.

    "Không phải che giấu."

    Hắn nói.

    "Mà là giữ cho các em chưa kịp hiểu hết."

    Liên siết chặt tay.

    "Anh không thể tiếp tục nữa."

    Người đàn ông quay sang chị.

    "Anh đã dừng lại từ lâu rồi."

    Giọng hắn thấp xuống.

    "Nhưng có người không cho phép."

    Không khí lập tức đổi khác.

    Hoa cau mày.

    "Ai?"

    Hắn không trả lời ngay.

    Chỉ nhìn về phía rừng sâu phía sau họ.

    Rất lâu.

    Rồi nói một câu.

    "Người mà các em sắp gặp."

    Một cơn gió mạnh thổi qua.

    Lá cây rơi xuống.

    Rừng phía sau như đậm đặc hơn.

    Đen hơn.

    Hoa quay lại nhìn.

    Không có ai.

    Nhưng cảm giác lạnh sống lưng khiến cô không thể đứng yên.

    Hoà thì thầm.

    "Tôi không muốn gặp ai nữa..."

    Liên không nói gì.

    Nhưng ánh mắt chị đang thay đổi.

    Như thể vừa xác nhận một điều tồi tệ hơn cả những gì họ nghĩ.

    Người đàn ông quay lưng lại.

    "Chạy đi."

    Hoa giật mình.

    "Cái gì?"

    Hắn không quay lại.

    Chỉ nói tiếp.

    "Không phải vì tôi."

    "Vì thứ đang đến."

    Liên kéo Hoa lùi lại.

    "Đi!"

    Hoà cũng quay đầu.

    Ba người lao đi.

    Nhưng vừa bước được vài mét.

    Một tiếng động vang lên phía sau.

    Không phải bước chân.

    Mà giống như... thứ gì đó bị kéo lê qua đất.

    Rất chậm.

    Rất gần.

    Hoa quay đầu lại.

    Và cô thấy.

    Trong bóng tối.

    Một hình người đang đứng đó.

    Không rõ mặt.

    Không rõ hình dạng.

    Nhưng đang nhìn thẳng vào họ.

    Và lần này...

    Không ai trong số họ biết đó là ai nữa.
     
    Gió Qua Những Mùa Yêu
    CHƯƠNG 18: NGƯỜI KHÔNG CÓ TÊN


    Tiếng kéo lê trong rừng dừng lại.

    Nhưng không gian không hề yên.

    Ngược lại, nó căng lên như một sợi dây sắp đứt.

    Hoa đứng khựng lại.

    Không chạy tiếp được nữa.

    Vì cô cảm nhận rất rõ.

    Nếu quay đi lúc này... sẽ có thứ bám theo họ mãi mãi.

    Hoà thở gấp.

    "Chạy nữa không?"

    Liên không trả lời ngay.

    Ánh mắt chị dán chặt vào bóng người trong rừng.

    Rồi chị nói rất khẽ.

    "Không được chạy thẳng."

    Hoa quay sang.

    "Vậy làm gì?"

    Liên siết tay.

    "Phải làm nó lộ ra."

    Không khí đông cứng.

    Bóng người phía xa vẫn đứng đó.

    Không tiến.

    Không lùi.

    Như đang chờ họ quyết định.

    Hoa hít sâu.

    "Muốn nó lộ ra... thì phải có người làm mồi."

    Hoà lập tức phản đối.

    "Không ai làm mồi cả."

    Liên nhìn Hoa.

    Ánh mắt chị không còn do dự.

    "Chị làm."

    Hoa giật mình.

    "Không."

    Liên gật đầu chậm.

    "Chị quen cách nó di chuyển hơn hai em."

    Hoà bước lên.

    "Không ai đi một mình hết."

    Không ai trả lời.

    Chỉ có gió rít qua rừng.

    Rồi Liên nói.

    "Vậy chia ra."

    Hoa quay lại.

    "Chia?"

    Liên gật.

    "Một người dẫn nó ra ánh sáng."

    "Một người quan sát."

    "Một người giữ đường lui."

    Hoa hiểu ngay ý.

    Nhưng cô không thích nó.

    "Và ai làm gì?"

    Liên nhìn thẳng vào Hoa.

    "Em quan sát."

    Rồi nhìn Hoà.

    "Cậu giữ đường lui."

    Hoa lập tức lắc đầu.

    "Chị muốn tự đi vào đó một mình?"

    Liên không né.

    "Chị đã sống với nó đủ lâu để biết nó không tấn công ngay."

    Hoà siết tay.

    "Nhưng chị không chắc lần này giống trước."

    Liên im lặng một giây.

    Rồi nói.

    "Không còn lựa chọn nào khác."

    Bóng người trong rừng vẫn đứng.

    Không hề nhúc nhích.

    Nhưng Hoa có cảm giác nó đang nghe từng chữ.

    Liên bước lên trước.

    Một bước.

    Rồi dừng lại.

    "Đứng yên."

    Chị nói nhỏ.

    "Dù có chuyện gì xảy ra."

    Hoa muốn giữ lại.

    Nhưng không kịp.

    Liên đã bước vào rừng.

    Không gian lập tức thay đổi.

    Như thể bóng tối dày hơn khi chỉ còn một người.

    Hoa nín thở.

    Mắt không rời Liên.

    Hoà đứng phía sau, tay nắm chặt một cành cây.

    Sẵn sàng.

    Liên đi chậm.

    Rất chậm.

    Như cố tình để tiếng bước chân vang lên.

    Bóng người phía xa khẽ động.

    Lần đầu tiên nó phản ứng.

    Hoa thì thầm.

    "Nó thấy chị ấy rồi..."

    Hoà không trả lời.

    Mắt dán chặt vào khoảng tối.

    Liên dừng lại giữa khoảng trống.

    "Ra đây."

    Giọng chị không lớn.

    Nhưng rõ.

    Một giây.

    Hai giây.

    Rồi bóng người bước ra.

    Chậm.

    Từng bước một.

    Đất dưới chân không phát ra âm thanh.

    Như thể nó không chạm đất.

    Hoa nín thở.

    "Không phải người..."

    Hoà lẩm bẩm.

    Ánh sáng chạm vào khuôn mặt nó.

    Và cả ba người đều chết lặng.

    Không có mặt.

    Không rõ mắt.

    Chỉ là một khoảng trống méo mó như bị xóa đi.

    Liên lùi nhẹ một bước.

    Nhưng không chạy.

    "Cuối cùng cũng chịu lộ."

    Giọng Liên thấp xuống.

    Bóng người nghiêng đầu.

    Và một giọng nói vang lên.

    Không từ miệng.

    Mà như từ xung quanh.

    "Tôi luôn ở đây."

    Hoa lạnh sống lưng.

    "Không... nó không nói..."

    Hoà siết chặt cành cây.

    "Cẩn thận..."

    Liên hỏi.

    "Anh muốn gì?"

    Không có câu trả lời ngay.

    Chỉ có gió.

    Rồi giọng đó vang lên lần nữa.

    "Không phải tôi muốn gì."

    "Mà là các người đã lấy gì."

    Hoa giật mình.

    "Lấy gì?"

    Bóng người quay chậm.

    Và trong khoảnh khắc đó ánh sáng phía sau lưng nó mở ra như một vết nứt trong không khí.

    Hoà lùi lại.

    "Cái gì vậy..."

    Liên đứng im.

    Mặt chị tái đi.

    "Không..."

    Bóng người nói.

    "Các người đã mở lại thứ không nên mở."

    Ngay lúc đó đất dưới chân Liên rung nhẹ.

    Rất nhẹ thôi.

    Nhưng đủ để cô nhận ra.

    Có gì đó đang di chuyển bên dưới.

    Hoa hét lên.

    "Chị Liên!"

    Nhưng đã quá muộn.

    Từ lòng đất phía sau Liên một bàn tay trồi lên.

    Nắm lấy cổ chân chị.

    Liên giật mạnh.

    "Không!"

    Nhưng lực kéo quá mạnh.

    Kéo thẳng xuống.

    Hoà lao tới.

    Hoa cũng chạy.

    Nhưng bóng người phía trước giơ tay lên.

    Và cả khu rừng như bị đóng băng.

    Không khí dừng lại.

    Âm thanh biến mất.

    Chỉ còn giọng nói đó.

    "Không ai rời khỏi đây nữa."

    Liên bị kéo xuống nửa thân người.

    Mắt chị nhìn Hoa lần cuối.

    Không sợ.

    Chỉ có một điều chưa kịp nói.

    Hoa hét.

    "CHỊ LIÊN!"

    Rồi ánh sáng bùng lên.

    Một tiếng nổ lớn như xé rừng.

    Tất cả bị nuốt vào bóng tối.

    Khi ánh sáng trở lại Liên đã biến mất.

    Chỉ còn lại mặt đất bị xới tung.

    Và dấu tay kéo dài xuống lòng đất.

    Hoa đứng chết lặng.

    Hoà quỳ xuống.

    Không nói được gì.

    Bóng người kia vẫn đứng đó.

    Nhưng giờ nó đang mờ dần.

    Như vừa hoàn thành xong một việc.

    Trước khi biến mất, nó nói.

    "Giờ thì...

    đến lượt hai người còn lại."

    Và rừng lại im lặng.

    Nhưng lần này.

    Không còn ai chắc mình sẽ còn sống để quay ra ngoài.
     
    Back
    Top Dưới