Khác [GI - Alhaitham x Reader] Hạ đến rồi hạ đi, còn anh luôn ở lại

  • Người khởi tạo Người khởi tạo [BOT] Wattpad
  • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu

[BOT] Wattpad

Administrator
25/9/25
177,795
0
0
405234238-256-k618033.jpg

[Gi - Alhaitham X Reader] Hạ Đến Rồi Hạ Đi, Còn Anh Luôn Ở Lại
Tác giả: maldaydreams
Thể loại: Bí ẩn
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Tác giả: covalentlybonded
OG work: https://archiveofourown.org/works/42788421/chapters/107486790
Relationship: Alhaitham x Reader

Tóm tắt:
Vị pháp y độc nhất và nhà ngôn ngữ học hàng đầu của Sumeru (không tình nguyện) hợp tác để phá vụ án giết người hàng loạt.

Những bí mật dần hé lộ, những toan tính được vạch trần, còn chuyện tình cảm tốt nhất xin đừng lý giải.



genshinimpact​
 
Có thể bạn cũng thích
  • 《Hoàn - Edit》 Trở Về Thời Niên Thiếu Của Chồng Tôi...
    • Người khởi tạo Người khởi tạo [BOT] Wattpad
    • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu
  • REUP-SAU KHI THOẢ THUẬN KẾT HÔN CÙNG ẢNH ĐẾ
    • Người khởi tạo Người khởi tạo [BOT] Wattpad
    • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu
  • [LingOrm] [GinJay] Phụ nữ là độc dược
    • Người khởi tạo Người khởi tạo [BOT] Wattpad
    • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu
  • [Giác Chủy-Vũ Chủy][ExB] Bông Hoa Độc Của Ta
    • Người khởi tạo Người khởi tạo [BOT] Wattpad
    • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu
  • [12 CHÒM SAO] [GIẢI MÃ] Bí Mật Kinh Hoàng Lời...
    • Người khởi tạo Người khởi tạo [BOT] Wattpad
    • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu
  • [GI X Reader|R18|R21|Yandere] Con cừu lạc giữa bày sói
    • Người khởi tạo Người khởi tạo [BOT] Wattpad
    • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu
  • [Gi - Alhaitham X Reader] Hạ Đến Rồi Hạ Đi, Còn Anh Luôn Ở Lại
    0. Lời mở đầu


    Title: Some summers come and some of them go (but mine stay with you)

    Author: covalentlybonded

    OG work: https://archiveofourown.org/works/42788421/chapters/107486790

    Relationship: Alhaitham x reader (có thể là Alhaitham x OC)

    Tags: fluff, mutual pining, minor character death, Reader is not Traveler, slow burn

    Summary:

    Vị pháp y độc nhất và nhà ngôn ngữ học hàng đầu của Sumeru (miễn cưỡng) hợp tác để phá vụ án giết người hàng loạt.

    Những bí mật dần hé lộ, những toan tính được vạch trần, còn chuyện tình cảm tốt nhất xin đừng lý giải.

    Bản dịch CHƯA có sự cho phép của tác giả.

    Vui lòng không đem đi đâu khác.

    Translator's notes:

    Tôi đã bỏ chơi Genshin được ba năm, cũng không còn đọc nhiều fic Genshin nữa.

    Tuy vậy, thi thoảng tôi vẫn lên AO3 ngóng xem fic của covalentlybonded-sensei đã có updates mới chưa.

    Thoáng qua cũng đã gần hai năm kể từ lần cuối sensei đăng tải chap mới, thời gian trôi nhanh thật đấy.

    Có thể nói các tác phẩm của sensei là một trong những tác phẩm đỉnh cao nhất mà tôi từng được đọc trên nền tảng AO3, với văn phong viết truyện cực hay và khả năng xây dựng cốt truyện cũng như tính cách nhân vật vô cùng chặt chẽ.

    Đặc biệt là với chiếc fic này, đây là fic gối đầu giường tôi từ cái hồi tôi còn chơi game và ôn thi đại học.

    Có lẽ số lượt đăng tải của sensei sẽ dừng lại ở 20 chương, và cái kết của chuyện tình giữa ngài Quan thư kí và vị Pháp y độc nhất của Giáo viện sẽ nằm trong trí tưởng tượng của độc giả.

    Tuy nhiên tôi vẫn sẽ dịch, đơn giản vì tôi thích, và các fic LOL thì hầu như đều có người dịch hết rồi (aigoo).

    Tôi không chắc mình có dịch hết được 20 chương này không (gần 178k từ là thực sự quá sức và tôi không có thời gian).

    Bản dịch của tôi có lẽ cũng không lột tả hết được những gì được truyền tải trong tác phẩm gốc (vì tôi gà).

    Tôi cũng đang dịch lậu (muốn xin per cũng khó vì sensei biến mất 2 năm nay), và tốc độ dịch chắc chắn chậm hơn con rùa, có thể bỏ ngang giữa chừng...

    Nếu bạn cảm thấy thoải mái với những điều này, thì hẵng quyết định đọc nhé (mặc dù tôi nghĩ cũng không ai đọc...)

    Cảm ơn vì đã kiên nhẫn đọc những lời tẩm đá lúc 1h sáng này.

    Chúc bạn một ngày vui vẻ!

    14/12/2025,

    maldaydreams.
     
    [Gi - Alhaitham X Reader] Hạ Đến Rồi Hạ Đi, Còn Anh Luôn Ở Lại
    1. Ai cũng có bí mật của mình


    Notes:

    - Trong tác phẩm gốc, reader là nhân vật trung tính (gender neutral).

    Nhưng trong quá trình dịch, tôi cảm thấy khá khó để giữ nhân vật trung tính theo lối viết tác giả (chắc do tôi gà), vì vậy tôi mạn phép được ấn định giới tính của reader là nữ.

    Mong bạn thông cảm cho trình độ hạn hẹp của tôi.

    - Vì đây là bộ truyện có kiến thức chuyên ngành liên quan đến Y học và Tội phạm học, bản dịch của một vài thuật ngữ trong đây có thể không chính xác.

    Nếu có bất kì sai sót nào, xin hãy thông báo cho tôi.

    Cuối cùng, chúc các bạn đọc vui vẻ~

    *Bản dịch chưa được beta.

    ----------------------------------------------------------

    Lại là một buổi sáng thứ Ba yên bình ở Giáo viện.

    Vào những ngày như vậy, vị Quan thư ký của Mahamata thường ở trong văn phòng và dành cả ngày tập trung vào các tạp chí nghiên cứu.

    Hiện tại mới chỉ là 7h30 sáng.

    Nếu là một ngày bình thường ở đây, anh sẽ thong thả ngồi trong văn phòng với cốc cà phê nóng hổi trên tay và thư thái lật từng tờ tài liệu còn dang dở từ hôm qua.

    Thế mà bây giờ anh lại ở đây, trên góc con đường trên Cảng Ormos, bước qua cánh cửa dẫn tới một xó xỉnh nào đó chỉ vì một nhiệm vụ vớ vẩn, và...

    ...dừng lại.

    Alhaitham không đi vào, chỉ im lặng dựa lên cánh cửa bên ngoài, lắng nghe tiếng nói chuyện vọng ra từ trong căn phòng.

    "...

    đây chắc chắn không phải là một vụ tự tử."

    "Ồ?

    Và vì sao lại có thể kết luận được như vậy?"

    Iradj, lính đánh thuê thuộc Lữ đoàn 30 nhún vai nói.

    Anh ta là người trung gian được phái xuống để thay Giáo viện làm việc với những điều tra viên của vụ án.

    Cũng chẳng ngạc nhiên mấy khi không có vị lãnh đạo cấp cao hạ mình trực tiếp đến hiện trường điều tra.

    "Anh thấy đấy, trước tiên là anh ta không có trong tình trạng treo lủng lẳng từ trần nhà, đúng không?"

    À.

    Vẫn đanh đá như ngày nào.

    Pháp y của Giáo viện Sumeru, "Tử thần" của viện Amurta – chính là bạn, người đồng khóa của anh – dứt khoát bước lại gần cái xác, cúi xuống nhẹ nhàng nâng cằm của nạn nhân lên.

    Thi thể nạn nhân được đặt nằm ngửa trên sàn nhà, mắt nhắm nghiền như chỉ đang chìm trong giấc ngủ sâu, trên cổ chòng một dây thòng lọng.

    "Nhìn đây.

    Khi người ta tự treo cổ, sẽ có những vết bầm ở xung quanh cổ nạn nhân.

    Nhưng phần da của anh ta ở đây hoàn toàn nguyên vẹn."

    Bạn chỉ cho tên lính.

    Bạn đang quay lưng lại ngài Quan thư ký, may mắn thay chưa phát hiện ra anh.

    Lắng nghe người khác nói về chuyên môn của họ rất thú vị, nhất là khi không có Giáo viện ở đây để phản đối mọi sự hứng thú dù chỉ một chút đến lĩnh vực pháp y.

    "Anh ta có thể đã bị ngã xuống mà."

    "Ờ, thế anh nghĩ có ai bị ngã mà vẫn giữ nguyên được tư thế hai tay đặt ngang bụng không?"

    Bạn ngán ngẩm, tay vẫn đang nâng cằm thi thể, không mấy ngạc nhiên trước khả năng suy luận bằng không của cái tên Iradj này.

    "Vậy tôi phỏng đoán cô cũng có giả thiết về chuyện gì đã xảy ra với con người đáng thương này, đúng không?"

    Iradj cau mày.

    Bạn thở dài một hơi, dường như hài lòng vì anh ta cuối cùng cũng đã chịu lắng nghe lời bạn.

    "Tất nhiên là tôi có.

    Đây nhé..." bạn chỉ vào vùng đám rối dương của nạn nhân.

    "Chắc chắn rằng khi giải phẫu ở đây, tôi sẽ tìm thấy một cục máu đông ở động mạch phổi của nạn nhân."

    * Đám rối dương (solar plexus): mạng lưới phức tạp các dây thần kinh nằm quanh động mạch chủ bụng.

    Bạn đứng dậy, phủi tay và tiếp tục khám nghiệm.

    "Mọi dấu hiệu đều chỉ ra rằng đây là một ca nhồi máu cơ tim (myocardial infarction).

    Dân dã hơn thì đây gọi là–"

    "Đau tim."

    Alhaitham bước vào và đôi lông mày nhăn lại vì khó hiểu của Iradj dần dần giãn ra.

    Anh ta dường như cũng đã nhận ra sự hiện diện của vị Quan thư ký.

    "Chính xác!

    Cuối cùng cũng có người hiểu được những thuật ngữ cơ bản của ngành y..." bạn quay đầu lại, ánh mắt đang lấp lánh vì hào hứng nhưng chợt vụt tắt ngay khi nhìn thấy người đằng sau là ai.

    "A, ngài Quan thư kí!"

    Iraji hào hứng vỗ tay chào đón người vừa bước vào, hoàn toàn không để tâm đến biểu cảm kì lạ trên gương mặt bạn.

    Bạn nhìn người kia với ánh mắt không chứa nổi một tia cảm xúc.

    Mắt không rời Alhaitham, bạn như một con nai vàng đang do dự không biết nên chạy hay nên ở.

    "À.

    Ngài Quan thư kí."

    •❅───────────✧❅✦❅✧──────────❅•

    Anh ta chặn trước lối thoát duy nhất khỏi đây, đứng nghiêm nghị với hai tay khoanh trước ngực.

    Bạn không thể nào luồn lách qua người anh ta để ra ngoài.

    Con đường đến an toàn và tự do duy nhất của bạn đã bị chặn đứng.

    "Chào buổi sáng, Pháp y."

    Anh bỏ tay xuống.

    "Rất vui khi được gặp cô ở đây."

    Lời lẽ nghe thì vui tươi phấn khởi, nhưng tông giọng và biểu cảm thì khô khan âm trì địa ngục.

    Quả nhiên là Alhaitham, vẫn chẳng có gì thay đổi so với những lần bạn bắt gặp anh trên giảng đường hay hành lang Giáo viện từ thời sinh viên.

    Đứng thẳng dậy, bạn đút hai tay vào áo, cố bày ra gương mặt không cảm xúc giống anh ta.

    Nhưng ngay sau đó, bạn chợt nhận ra hành động này chẳng khác gì đang thể hiện sự hèn hạ của bản thân, nhưng nhận ra thì cũng đã quá muộn để có thể cho tay ra khỏi túi.

    "Gặp anh ở đây cũng bất ngờ thật đấy."

    "Tôi nói là vui, không phải bất ngờ.

    Đây là hai cảm xúc khác nhau."

    Anh nghiêng đầu và ném bạn một ánh nhìn kì lạ mà bạn gọi đây là "Tia chết chóc của Alhaitham".

    Đó là cái ánh mắt mà anh ta bày ra cùng với gương mặt tỏ sự khó hiểu, như thể anh ta không tin được lời mình vừa nói và định rút lại lập tức, hay kiểu anh ta đang lấp lừng giữa cảm giác buồn nôn và mấy cảm xúc đau đớn khác.

    Nhưng lí do bạn lại gọi đó là tia chết chóc vì bất kể thứ gì thốt ra khỏi mồm anh ta ngay sau đó, dựa trên những lần bạn tiếp xúc với anh ta trước đây, thì 90% sẽ hủy hoại cả ngày của bạn.

    Hoặc thậm chí cả tuần, tùy vào mức độ nghiêm trọng.

    Nhớ một lần cách đây khoảng ba tháng, một người bạn đã nhờ bạn mang một ít đồ ăn cho một buổi họp của viện Haravatat.

    Để giữ đồ ăn còn ấm, bạn đã đi bộ hết cả quãng đường từ Tiệm cà phê Puspa đến tận phòng họp, để rồi vừa mở cửa ra đập vào mặt bạn là gương mặt lạnh như tiền của tên Quan thư kí.

    Ném bạn một Tia chết chóc, tên khốn kiếp này chậm rãi kiểm qua lần lượt các đơn hàng hết tận năm phút đồng hồ, rồi chỉ vào đơn của hắn và nói: "Món shawarma của tôi thiếu hành rồi."

    Và rồi anh ta bắt bạn phải cuốc bộ trở lại Tiệm để lấy lại đúng đơn hàng, làm bạn mồ hôi nhễ nhại từ đầu đến chân.

    Thế mà tên khốn này cũng chẳng thèm buông một lời "cảm ơn" hay "xin lỗi vì đã làm phiền", mà chỉ liếc nhìn bạn với cái tia chết chóc đó rồi cứ thế đóng sập cửa trước mặt bạn.

    Thôi thì bạn cũng đã tha thứ cho anh ta cái lần đấy và tất cả những cái lần trước đó với bao đau khổ anh gây ra cho bạn.

    Ôm hận cũng chẳng có ích gì cả.

    Nhưng trước khi bạn kịp buông lời phản bác lại thì người lính đánh thuê của Lữ đoàn 30 đã đi trước bạn một bước, vỗ vai người trước mặt.

    Alhaitham rời mắt sang người đánh thuê, môi hơi mím lại, tỏ vẻ né tránh sự đụng chạm bất ngờ của người kia.

    Nhưng Iradj chẳng để ý đến điều ấy mà chỉ vô tư nói tiếp.

    "Cảm ơn anh đã dành thời gian đến tận hiện trường để nghiên cứu những dòng chữ cổ kia."

    Ra vậy, bạn nghĩ.

    Suy cho cùng, tất nhiên là vị Quan thư kí nổi tiếng của Giáo viện với công việc dịch thuật đơn giản, "đẹp đẽ" kia vẫn tạo nhiều thiện cảm hơn là một kẻ tốt nghiệp từ viện Amurta rồi theo đuổi công việc mổ xẻ người chết.

    Nếu bình thường thì bạn sẽ bỏ đi từ lâu rồi.

    Đây không phải lần đầu tiên bạn bị né tránh chỉ vì nghề nghiệp của bạn, và bạn cũng không dư dả thời gian để bực mình chỉ vì mất đi một cơ hội.

    Nhưng không phải hôm nay.

    Đây là chính manh mối đầu tiên của bạn, một cơ thể toàn vẹn mà bạn có thể khám nghiệm để điều tra loạt vụ này.

    Các vụ mà thi thể được tìm thấy với những kí tự kì lạ khắc trên người.

    Đây chắc chắn là mấu chốt cho một vụ việc nghiêm trọng hơn nhiều, có thể đang bị lấp liếm bởi một kẻ hay một nhóm người nào đó.

    Và bạn phải đào sâu đến tận cuối cùng, kể cả khi phải đấu vật tay đôi với Alhaitham, hay kể cả lén ám sát anh ta trong lúc ngủ.

    "Tôi không chắc," tên nạn nhân trong trí tưởng tượng của bạn trả lời.

    Anh ta lại khoanh tay, nom như một con hổ đang chực xé xác con mồi đáng thương nó vừa tóm được.

    "Liệu tôi có phải xin phép chuyên gia y khoa này để làm vậy không?"

    Mới mở mồm ra nói đâu đó ba mươi từ thôi mà tên khốn này đã bắt đầu làm bạn sôi máu rồi.

    "Cứ tự nhiên, thưa chuyên gia ngôn ngữ."

    Bạn chỉ tay vào thi thể lạnh lẽo.

    "Kí tự đó ở trên xương quai xanh anh ta."

    Thông qua khám nghiệm sơ bộ ban nãy, bạn nhận ra những kí tự ấy có vẻ đã bị đóng dấu lên da nạn nhân, sử dụng bộ ngôn ngữ mà bạn chưa từng thấy bao giờ.

    Tuy bạn không thuộc học phái Haravatat, nhưng bất kỳ người nào cũng có thể nhận ra rằng đây không thuộc bất kỳ hệ ngôn ngữ phổ thông nào tồn tại hiện nay.

    Giờ đến lượt vị Quan thư kí cúi xuống và cẩn thận cởi áo của nạn nhân để quan sát dòng chữ.

    Tốt.

    Ít ra anh ta còn biết nhẹ nhàng.

    Bạn đã từng làm việc với vài người đối xử rất thô bạo với thi thể nạn nhân, không rõ là do sợ chạm vào xác chết hay sợ xúc phạm người đã khuất.

    Một vài phút yên lặng trôi qua.

    Alhaitham lặng im quan sát dòng văn tự, Iradj thấp thỏm quan sát anh ta, còn bạn thì nhìn chằm chằm vào chiếc đồng hồ treo trước mặt.

    Đôi khi bạn ước bạn dư dả thời gian như anh.

    Mỗi lần có tử thi mới là một lần bạn chạy đua với thời gian để kịp thời khám nghiệm chính xác.

    Có lẽ nếu theo con đường của một sinh viên ngành Amurta thông thường, thì giờ bạn chắc đang đi nghiên cứu nấm rừng hay đo chiều cao của một cái cây với tất cả thời gian trên đời.

    Cuối cùng, Alhaitham đứng dậy.

    Iradj nom rất hồi hộp, chờ đợi xem vị Quan thư kí sẽ đưa ra kết luận vĩ đại gì.

    Còn bạn chỉ muốn anh ta kết thúc nhanh lên để còn mang thi thể về phòng thí nghiệm của bạn.

    "Rất thú vị" là cái lời mắc dịch rất mơ hồ mà tên khốn này đúc kết.

    Bạn hơi mong chờ Iradj sẽ cho anh ta một tràng pháo tay, xét thấy nãy giờ anh ta hào hứng lắm.

    Nhưng người lính đánh thuê chỉ trầm lặng với gương mặt ánh lên nỗi thất vọng, và bạn thầm vỗ tay khen ngợi cho chút trí khôn vẫn còn đọng lại trong đầu anh ta.

    "Tôi sẽ cần nghiên cứu sâu hơn, và lâu hơn," Anh ta nói thêm, và Iradj nghe vậy thì rạng rỡ hơn chút.

    Nhưng bạn thì không.

    "Không được, ngài Quan thư kí," bạn cau mày.

    "Không phải anh dùng Kamera chụp lại vài tấm rồi đem về là xong à?"

    Về cái văn phòng ấm cúng chắc-rộng-hơn-ngàn-mét-vuông rồi cắm mặt vào nghiên cứu hay làm mấy thứ mà Haravatat mấy người vẫn làm ấy?

    "Không thể, thưa Pháp y," anh ta ăn miếng trả miếng.

    Có lẽ nhiệm vụ hôm nay của tên này là xem anh ta có thể làm bạn điên tiết đến mức nào chăng?

    Bạn lườm anh ta chết chóc, nhưng anh ta chỉ lạnh lùng nhìn lại bạn, dường như thách thức xem bạn có nảy ra được câu từ gì hay hơn anh không.

    Như cái cách anh không kết thân được với những người Sumeru khác à? là một câu này.

    Như cái cách anh không cương được lúc lăn giường à? là câu khác này.

    Như cái cách anh và mẹ không thể hòa hợp với nhau à? thì hơi quá, tự dưng lôi một người phụ nữ vô tội vào, nhưng–

    "Hay là hai người cùng đảm nhiệm vụ này đi?"

    Iradj hồn nhiên cắt ngang dòng suy nghĩ của bạn.

    "Hả?" bạn ngỡ ngàng nhìn người lính đánh thuê, cầu mong bạn nghe nhầm.

    "Hai người ấy."

    Anh ta chỉ vào bạn rồi Alhaitham, mặt hơi cau có.

    Ai mà biết là Iradj vô tư cũng nổi cáu lên được chứ.

    "Nên hợp tác với nhau trong vụ này," rồi chỉ vào cái xác trên sàn.

    "Hai cái đầu vẫn nhạy hơn một cái chứ."

    "Không." là những gì bạn bật ra ngay lập tức.

    "Cũng được." là câu nói của người kia thốt lên, giờ đây đang đứng ngay cạnh bạn.

    Bạn có thể đoán ngay được trong đầu tên này đang nghĩ gì – nẫng tay trên công việc của vị Pháp y và chứng minh rằng cô ta không là gì so với mình.

    Bạn biết mình đang suy diễn rất trẻ con, nhưng biết đâu anh ta nghĩ thế thật.

    Trước khi bạn có thể cắt ngang (một lần nữa) và trình bày lí do vì sao bạn không thể hợp tác cùng tên này dưới một bài văn nghị luận đầy đủ ba đoạn mở-thân-kết theo cấu trúc Point Explanation Evidence Link, Iradj đã cười rạng rỡ và dang tay ra như thể anh ta vừa thành công thuyết phục hai người kí kết hiệp ước hòa bình.

    "Rồi chốt thế nhé!

    Bây giờ thì tôi sẽ mang cái này–" anh ta nhìn vào cái xác, "– về phòng thí nghiệm để cô tiếp tục công việc nhé, Bác sĩ."

    Nghe vậy, bạn có chút cảm thấy mềm lòng.

    Chẳng mấy khi có người giúp bạn mang đồ về phòng lab của bạn cả.

    Iradj thật sự là một người rất tốt, tiếc là anh ta lại là tay sai của Giáo viện.

    "Không cần phải câu nệ với tôi như thế Iradj, gọi tên tôi là được rồi.

    Anh có chắc là mình có thể làm được một mình không?"

    Anh ta lắc đầu.

    "Không, tôi ổn!

    Nhiệm vụ chính của tôi là làm sao để hai người chịu hợp tác với nhau, sau đó thì tôi sẽ đến lò rèn xem họ bán vũ khí gì mới không.

    Giờ thì cho tôi xin phép, tôi phải..." anh ta hướng mắt nhìn túi đựng thi thể bên cạnh.

    "À, phải." bạn khựng lại, chợt nhận ra bạn chưa thực sự nói rằng mình sẽ nhận công việc này, rồi bỗng nhớ ra một cuộc trò chuyện thoáng qua trên đường mà bạn vô tình nghe thấy.

    "Tôi nghe nói lò rèn vừa bất ngờ cho ra thêm vài lô đại kiếm đấy.

    Mong là anh có thể tìm được một thứ gì tốt."

    Iradj rời đi, bỏ lại bạn ở lại hiện trường với rắc rối lớn nhất trong ngày, hiện nguyên hình dưới thân xác của một người đàn ông cao, tóc xám tro.

    •❅───────────✧❅✦❅✧──────────❅•

    "Cô không cần phải tức giận thế đâu."

    Alhaitham nói với người ngồi đối diện anh ở bên ngoài Quán rượu Dfarjar.

    Bạn nghiến răng nghiến lợi chắc đã được khoảng nửa giờ đồng hồ - toàn bộ thời gian hai người thảo luận về vụ án.

    Hoặc ít nhất cố gắng thảo luận vụ án.

    Anh lặng lẽ nhấp từng ngụm trà trên tay còn bạn thì nghiền ngẫm một xấp tài liệu chẳng biết vừa lôi ra từ đâu, và vị Quan thư kí có chút quan ngại cho bộ hàm của bạn, xét thấy bạn nghiến lợi hơi nhiều.

    "Thế thì tốt nhất anh nên từ bỏ vụ này đi." bạn ngẩng đầu, không giấu đi vẻ tức giận.

    "Mắc cái quái gì mà anh cứ thích chõ mũi vào việc của tôi vậy?"

    Với câu hỏi này của bạn, anh đưa câu trả lời ngay lập tức.

    "Đơn giản vì đây là việc của cô.

    Điều gì có thể khiến vị Pháp y khét tiếng của Giáo viện lại phải đổ nhiều công sức để giải quyết công việc giao bởi Giáo viện vậy?"

    Bạn ngả người lên ghế, nhướn mày liếc nhìn anh ta.

    "Tôi cũng có thắc mắc như vậy với anh đấy, thưa ngài Quan thư kí.

    Điều gì có thể làm cho người được mệnh danh là tên điên của Giáo viện lại thích thú với việc riêng của vị Pháp y kia vậy?"

    Vậy là bạn cũng đã nghe đến tin đồn– nghe cách anh bị chế nhạo ở học viện dù nắm giữ chức vị khá cao.

    Thực ra các Hiền giả của Giáo viện chẳng mấy ưa anh.

    Tất nhiên anh ta biết, nhưng có một thứ anh đang nắm đằng chuôi.

    Giáo viện thì không thể thiếu một Quan thư kí, và Alhaitham thì trùng hợp là người duy nhất đủ trình độ để làm công việc này.

    Anh cũng biết bạn cũng trong cảnh ngộ tương tự.

    Bạn cực kì bị ghét bởi rất nhiều Hiền giả, nhưng không phải vì tính cách nổi loạn hay thói quen xía mũi vào việc ngoài phạm vi công việc của mình.

    Có thể cũng có, nhưng thứ thực sự khiến các Hiền giả ghét bỏ bạn chỉ đơn thuần vì công việc "khó coi" của bạn.

    Anh từng một lần vô tình nghe Hiền giả phái Amurta, Nephis, nhận xét về bạn: "Tài năng thì có, nhưng lại phung phí vào cái công việc báng bổ."

    Đặt cốc nước xuống bàn, Alhaitham trả lời mượt mà.

    "Tôi nghĩ có thể nói chúng ta đều có chút máu điên trong người."

    "Ha.

    Ha.

    Ha, ngài Quan thư kí.

    Được thôi, tôi chấp nhận."

    Bạn lục qua đống tài liệu trên bàn rồi rút ra một tờ giấy đưa ra trước mặt anh.

    "Đây không phải lần đầu tiên xuất hiện trường hợp như thế này.

    Trên thực tế, tôi nghĩ đây là..." bạn nheo mắt, cố nhớ lại con số cụ thể.

    "Vụ thứ mười lăm hay gì đó.

    Các thi thể được dàn dựng như một vụ tự sát, tất cả đều có kí tự kì lạ trên xương quai xanh.

    Và tất cả dòng kí tự ấy đều dường như xuất phát từ một ngôn ngữ." bạn giải thích mọi thứ bạn biết cho anh.

    Ngay lập tức, Alhaitham nhìn ra.

    Bạn đã có mọi manh mối trong tay, vậy mà vẫn không hiểu?

    Đây có vẻ không giống bạn lắm– mặc dù có công việc khá đặc thù nhưng bạn cũng là một trong những cái tên đứng đầu danh sách tốt nghiệp của lớp, thậm chí của toàn khóa.

    "Được.

    Tôi cũng sẽ nói cho cô điều này."

    Anh nghiêng người về phía trước, hai tay khoanh lên bàn.

    "Tôi đã giải mã xong dòng chữ kia."

    Ngạc nhiên thay, bạn chẳng có tí gì kinh ngạc với lời anh nói.

    Ngạc nhiên thật đấy.

    "Ừmmm.

    Tôi cũng đoán ra từ đầu rồi.

    Trung bình một nước đi khốn nạn đặc trưng Alhaitham mà anh sẽ làm." bạn nhún vai.

    "Rồi, giờ tôi phải làm gì để biết câu trả lời đây?

    Làm trò con bò?

    Hay để anh nói rằng tôi là một kẻ ngu ngốc không hiểu gì về nghệ thuật ngôn từ?"

    "Cái gì?

    Không.

    Cô nghĩ cái quái gì vậy?

    Tôi định nói với cô ngay từ đầu rồi.

    Đây là một nhánh của hệ thống chữ cái sử dụng bởi các thầy tu ở sa mạc dưới thời của vua Scarlet."

    Alhaitham ngừng lại, cho bạn chút thời gian tiêu hóa lượng thông tin.

    Có lẽ giờ bạn cũng có chung kết luận với anh chăng?

    Bạn nghiêng đầu, thở dài.

    "Ngài Quan thư kí.

    Anh có biết anh đang nhìn tôi với ánh mắt khi lần đầu tiên chúng ta gặp nhau không?"

    Cái gì– à.

    •❅───────────✧❅✦❅✧──────────❅•

    Lần đầu tiên hai người gặp lần đầu là năm năm trước đây khi đang học năm hai tại Giáo viện.

    Hồi đó, Alhaitham đã nổi tiếng là một "sinh viên logic đến cực đoan", mặc dù anh là một trong những sinh viên xuất sắc nhất năm ấy.

    Nghe tất tần tật những tin đồn về tính cách lạnh lẽo và khô khan cùng cái miệng chỉ biết nói lời độc địa của anh, hiển nhiên bạn sẽ không hề muốn chạm mặt con người này một chút nào.

    Nhưng thực sự, bạn cũng chẳng cần cố né tránh anh ta bởi vốn dĩ hai người đã ở Học phái khác nhau rồi, và xác suất để gặp hay nói chuyện gần như bằng không.

    Cho đến một ngày, ở đài phun nước bên trong giáo viện, một người bạn của bạn - một tiền bối cũng theo học phái Amurta - đã mang đứa con của cô ấy đến vì không có ai chăm nom.

    Trong lúc chị ấy bận đi giải quyết công việc, bạn cố mua vui cho đứa trẻ bằng cách tạo những chú cá heo và cá ngựa bằng nước với vision Hydro của bạn.

    Phải công nhận rằng mình đã tạo nên một màn trình diễn cũng khá ấn tượng đấy, không chỉ thu hút sự chú ý của đứa trẻ mà chính bạn nữa, với khả năng của mình.

    Đứa bé – nếu không nhầm thì khoảng gần ba tuổi – liên tục cười khúc khích thích thú nhìn những sinh vật đại dương thu nhỏ diễn trò và nhào lộn trong không trung.

    Đột ngột một bóng đen từ đâu bước tới che khuất đi ánh sáng, y hệt trong mấy bộ tiểu thuyết kinh dị bạn đọc lúc mà nạn nhân cảm thấy bồn chồn và quay lại thì thấy tên sát nhân lăm le cây rìu trên tay.

    Tên sát nhân cầm rìu trong trường hợp này là Alhaitham.

    Bạn biết là anh ta vì bạn thường thấy anh ta xung quanh, khi thì thấy cái đầu trắng của anh ở căng tin, hay thấy mép áo choàng của anh lúc anh ta bước vào giảng đường khi bạn vô tình đi ngang qua.

    Vị Quan thư kí khi ấy tuy trẻ hơn 5 tuổi nhưng vẫn ngu ngơ như bây giờ, nhìn bạn với cái Tia chết chóc của anh ta. (Tuy nhiên hai năm sau bạn mới đúc kết được thuật ngữ này.) Nhưng bạn khi ấy vẫn còn rất trẻ và ngây thơ, nghĩ rằng mình có thể kết bạn bốn phương hoặc ít nhất không gây thù chuốc oán với ai.

    Vì vậy bạn đã gây ra sai lầm của đời mình là nhìn vào mắt anh ta với nụ cười trên môi và vẫy tay chào: "Anh là Alhaitham, đúng không?

    Anh có muốn một chú cá heo không?"

    Và rồi anh ta ném bạn cái nhìn này - chính là cái nhìn anh ta đang nhìn bạn bây giờ.

    Tương tự như Tia chết chóc nhưng mà gấp mười lần lên độ kinh tởm, như thể muốn nói Đây là một câu nói rất ngu xuẩn.

    Mắc cái quái gì tôi lại muốn một con cá heo vớ vẩn? trong suốt một phút im lặng, rồi xoay gót bỏ đi.

    Còn bây giờ, cái nhìn này có nghĩa là anh ta đã nghĩ ra kết luận của vụ án mạng, và anh ta nghĩ bạn bị ngu vì có thế vẫn chưa nghĩ ra.

    "Tôi biết là có lẽ anh đã có lập hẳn một báo cáo cách thức gây án trong đầu luôn rồi.

    Nhưng trước đó thì tôi chỉ muốn nói rằng tôi chắc là đã nghĩ như anh rồi, và sau đó thì tôi nhận ra rằng điều đó là không đúng." bạn giơ hai tay lên như đầu hàng với Alhaitham.

    Anh ta chỉ đợi bạn dứt lời là ngay lập tức nêu quan điểm của mình.

    "Những cái xác này chính là tác phẩm của những kẻ cuồng tín theo Vua Scarlet.

    Cô biết là bọn họ đang ngày càng mở rộng quy mô đúng không?"

    Bạn gật đầu.

    Anh ta đang theo đúng luồng suy nghĩ trước đó của bạn, cũng lí do làm bạn định đóng hồ sơ vụ án cho đến khi đào sâu thêm.

    "Thế nên bọn chúng giết người để làm vật tế, hoặc cho tà giáo, hoặc để phô trương thanh thế và rồi để mặc mấy cái xác cho Giáo viện dọn dẹp."

    Anh ngả người lên ghế, cầm cốc trà lên uống tiếp, có vẻ hài lòng với suy luận của mình.

    Bạn không phủ nhận, trước đó bạn cũng nghĩ y như vậy.

    Tuy nhiên có những thứ khác nổi cộm và không đúng với cách thức gây án trong hồ sơ tội phạm.

    "Nhưng nó không chỉ dừng lại ở trên bề mặt như vậy," bạn trả lời.

    "Cô chắc không?

    Dao cạo Occam nói rằng cách giải thích đơn giản nhất thường–"

    "Thường là cách đúng nhất, tôi biết, xin cảm ơn ngài triết gia tài ba, nhưng nguyên lý đấy rất tiếc không áp dụng ở đây.

    Anh nhìn đi– nếu là cho tà giáo của bọn họ hay cái gì đấy, tại sao phải dàn dựng thành một vụ tự sát?

    Tại sao phải cố ý làm nó như một vụ nạn nhân tự kết liễu bản thân?"

    *Lý thuyết Dao cạo Occam (Occam's razor): Trong số các giả thuyết cạnh tranh, giả thuyết nào yêu cầu ít giả định nhất thường là giả thuyết tốt nhất.

    Bạn chỉ vào những ghi chú của bạn về vụ giết người hôm nay.

    "Tiếp theo, rõ ràng bọn họ làm ăn rất ẩu.

    Rõ ràng muốn tạo dựng một cảnh tự sát, nhưng làm tệ hại đến mức nhìn thoáng qua là ai cũng có thể nhìn thấu.

    Chứng tỏ bọn họ không hề có chuẩn bị từ trước."

    Có vẻ đến giờ thì vẫn ổn.

    Tên Quan thư kí trông không có vẻ sẽ ngắt lời bạn, hai lông mày khẽ cau lại như thể bạn vừa thành công bắt anh ta suy nghĩ một chút.

    "Tổng quan lại, dựa theo manh mối tôi có thì có thể cho rằng có ai đó đang cố gắng lấp liếm các vụ giết người– và vì đến bây giờ mới được tiếp xúc với thi thể của một trong các nạn nhân, tôi chỉ có thể đưa ra kết luận cho tới khi làm khám nghiệm xong."

    "Tôi không bắt lỗi anh vì nghĩ rằng cách suy nghĩ của tôi là sai.

    Chính vì vậy tôi đề xuất anh từ bỏ vụ này đi." bạn mỉm cười ngọt ngào với anh ta, mặc cho ngôn từ của bạn nhuốm mùi độc địa.

    Nếu anh ta đã nghi ngờ cách làm việc của bạn thì bạn cũng nên thuyết phục anh ta hãy để bạn và vụ này yên đi.

    Bạn nín thở, hồi hộp chờ đợi câu nói Ừ, thôi được, chuyện này nhàm chán hơn tôi nghĩ đấy, tạm biệt chúc một ngày tốt lành!

    Bạn còn cho phép anh ta buông lời lạnh lùng cộng thêm cả tia chết chóc đó nữa.

    Tốt nhất là nên đường ai nấy đi từ giờ đi, trước khi bạn trở nên thật nổi tiếng ở Giáo viện vì quá chán nản đến mức thủ tiêu luôn đồng nghiệp tạm thời.

    Bạn thật là hào phóng quá mà.

    "Không."

    Một ngày nào đó, chính bạn sẽ tự tay cắt lìa cái đầu kia của Alhaitham khỏi cổ hắn.

    "Giờ trông cô như đang tính toán cách xem giết tôi luôn rồi."

    Hoặc bạn có thể mời hắn ta đến phòng lab bơm đầy khí CO2 rồi nhốt hắn trong đó luôn cũng được.

    "Cô có thể làm vậy, giết tôi ấy, khi tôi chứng minh rằng giả thuyết của cô hoàn toàn sai."

    Vị Quan thư kí đang nhìn thẳng vào mắt bạn, và bạn chắc chắn bạn đã nhìn đôi mắt xanh lam kia ở đâu đó trong những cơn ác mộng về đêm của bạn.

    "Vậy hẹn cô ở phòng thí nghiệm ngày mai, Pháp y, nếu cô cũng muốn chứng minh tôi sai nhé?

    Giờ thì anh ta đang thách thức bạn.

    Bạn chẳng hiểu vì sao anh lại có hứng thú với vụ án, nhưng bạn biết anh ta cũng đang đề xuất một lời mời.

    Và bạn biết chắc rằng anh ta không phải kiểu người hứa suông, và anh ta thực sự sẽ giúp bạn cho đến khi chứng minh giả thuyết anh ta là đúng.

    Đồng thời bạn cũng có thể lợi dụng vòng quan hệ và sức ảnh hưởng của anh ta với tư cách là Quan thư kí của Giáo viện Sumeru, và lợi dụng sức lực của anh ta góp vào đội ngũ một-mình-tôi của bạn, thêm cả khả năng thuyết phục đến đáng sợ của anh ta đến mức bạn cũng vừa bị thao túng.

    Nhưng đã quá muộn để có thể quay đầu.

    "Được thôi," bạn chống tay, tựa cằm nhìn người đối diện.

    "Hẹn anh lúc 11 giờ ngày mai, sayyidi."

    *sayyidi: cách gọi nam giới trong tiếng Ả Rập một cách cung kính.
     
    [Gi - Alhaitham X Reader] Hạ Đến Rồi Hạ Đi, Còn Anh Luôn Ở Lại
    2. Phòng vô trùng lạnh lẽo


    Nghĩ lại thì vị Quan Thư kí cũng hiếm khi có dịp đi sâu về phía cánh Đông nơi tập trung nhiều giảng đường và phòng tự học của viện Amurta, với dãy phòng thí nghiệm kéo dài đến tận góc cuối sảnh đường.

    Một điều Alhaitham rất ghét về kiến trúc của Giáo viện là mọi cánh cửa và cầu thang ở đây đều giống hệt nhau, không có bảng biểu chỉ dẫn gì trên vòm hay cánh cửa gì cả, mà nếu có thì cũng bé đến mức phải đến tận nơi mới đọc được.

    Đây quả là một điểm yếu chí mạng cho những ai gặp vấn đề... hơi xấu hổ nhưng nói thẳng ra là mù tịt đường như anh.

    Sau rất nhiều lần rẽ chỗ này tạt chỗ kia và lướt qua vô số sinh viên cứ nhìn thấy bóng anh là tái mặt bỏ chạy, cuối cùng Alhaitham cũng đến một căn phòng trông y chang bao phòng khác, chỉ có một tấm biển ghi "Phòng Giải phẫu / Khám nghiệm tử thi".

    Nhìn qua thì căn phòng này có vẻ khá nhỏ so với một phòng thí nghiệm thông thường, ước chừng khoảng tám người vào đây là chật.

    Nếu tính cả số tập tài liệu và bàn ghế ngổn ngang xung quanh thì chắc chỉ vừa khoảng năm người là cùng.

    Anh tự hỏi làm thế nào bạn có thể chất chứa được nhiều dụng cụ trong đây đến vậy.

    Đã 11h07 phút, cũng hơi muộn vì anh lạc đường một cách thảm hại trong một nơi đáng lẽ phải nằm lòng như ngôi nhà thứ hai của mình.

    Vì vậy anh nhanh tay gõ cửa, rồi gõ thêm lần hai cho chắc chắn.

    "Chờ một chút!"

    Tiếng bạn vọng ra từ bên trong kèm theo tiếng loạt xoạt của giấy tờ.

    Chợt, anh có chút lo lắng.

    Anh có phải chuẩn bị gì trước không?

    Có phải đọc tài liệu gì không?

    Nhưng cánh cửa nhanh chóng mở ra trước khi anh kịp định thần.

    Bạn khoanh tay đứng trước mặt anh, người tựa lên khung cửa.

    "Muộn bảy phút.

    Tôi đã mong anh bùng hẹn đấy."

    "Cô không tin tưởng tôi gì cả," là lời đáp trả của anh.

    Bạn đang mặc một chiếc áo blouse trắng, trên cổ in huy hiệu Amurta, mắt đeo kính.

    Không để tâm những gì anh nói, bạn tiếp tục.

    "Và anh cũng chẳng đem theo cà phê."

    Với tay sang phía bên trái trong phòng lab, bạn lôi ra một chiếc áo choàng trắng tinh rồi đưa cho anh.

    "Hay áo khoác.

    Mặc nó vào đi, làm ơn.

    Bên trong lạnh đấy."

    Nói mới để ý, không khí trong phòng tỏa ra lạnh đến gai người, một trời một vực với khí hậu nóng ẩm của Sumeru.

    Bạn vẫn chăm chú nhìn anh.

    "Mặc đi rồi vào đây."

    Bạn không nói làm ơn, nhưng nãy bạn có nói rồi, nên Alhaitham đoán rằng bạn vẫn đang cho anh một cơ hội, hoặc đang thầm kích đểu để anh từ bỏ vụ này.

    Đáng tiếc cho bạn, anh khoác chiếc áo lên và bước vào phòng thí nghiệm.

    Áo hơi nhỏ một chút, nhưng đủ để giữ người ấm và sạch sẽ.

    Điều đầu tiên anh để ý là trong này thực sự rất lạnh đến mức phải ủ tay trong túi áo.

    Ít nhất chênh lệch 15 độ so với nhiệt độ bên ngoài.

    Bạn hiện đang tựa vào chiếc bàn đá ceramic đặt giữa căn phòng.

    "Chất làm lạnh nhân tạo," bạn đánh mắt về phía bức tường.

    Anh ngẩng lên và nhìn thấy những đường ống trong suốt với chất gì đó màu xanh nhạt chảy qua.

    "Thu thập từ Slime Băng, và một chút Slime Thủy.

    Nó giúp cho nhiệt độ ở khu vực trữ đông lạnh đủ thấp để giữ mẫu vật tươi nhất có thể."

    Anh thực sự phải nén lại ham muốn đi khám phá xung quanh như một đứa trẻ bước vào cửa hàng kẹo, bởi căn phòng nhỏ này có thể coi như căn phòng thú vị nhất trong toàn Giáo viện.

    "Giáo viện cho lắp đặt cái này à?"

    "Hah!"

    Bạn bật cười.

    "Trước khi tôi tới đây, bọn họ chỉ biết dự trữ những mẫu vật giải phẫu trong mấy hộp ướp lạnh thảm hại.

    Tôi đã làm việc cùng một kĩ sư bên Kshahrewar để thiết kế và dựng lên chỗ này đấy."

    "Ra vậy."

    Không hổ danh người tốt nghiệp xuất sắc thứ hai trong toàn thế kỷ của viện Amurta.

    "Vậy hệ thống này có cần phải được nạp lại dịch Slime định kì không, hay dùng vĩnh viễn được?"

    "Cần phải nạp lại hai tuần một lần.

    Và anh biết đấy, nhiệm vụ của tôi là đi thu thập nhiên liệu." bạn thản nhiên nhún vai, như thể việc thường xuyên đi tiêu diệt Slime chẳng là chuyện gì to tát.

    Nhưng chắc hẳn là có, nhất là với Slime Băng, vì bạn sở hữu vision hệ Thủy, mà hệ Thủy thì chẳng có tác dụng gì khi đối đầu với hệ Băng.

    "Thôi thì, đây.

    Xin được giới thiệu tiết mục anh đã cất công đến xem đây."

    Bạn dang tay ra như một quản trò trong rạp xiếc, chào mừng vị khán giả duy nhất tới xem.

    "Bản khám nghiệm của Nasir, cư dân Cảng Ormos, do chính tay tôi thực hiện và được kiểm chứng bởi ngài Quan Thư kí của Học phái Haravatat."

    Nghe mắc cười thật sự.

    "Cô không cần tỏ vẻ câu nệ như vậy đâu," Alhaitham trả lời, nhìn bạn đẩy người khỏi bàn và đi về cánh cửa sắt phía cuối căn phòng, cách xa huyền quan.

    "À, nhưng cảnh tượng cũng đáng xem đấy.

    Cẩn thận nhé, sayyidi, nhất là nếu anh không ưa mùi vị của sự chết chóc."

    Mở khóa cánh cửa bạc, bạn đẩy nó ra để hé lối vào đến một căn phòng khác tràn ngập sương lạnh.

    Trong đó, vị Quan thư kí có thể thấy hằng hà sa số các hộp giấy và băng ca.

    Một nhà xác, anh nghĩ.

    Ngay giữa lòng Giáo viện, mà không ai hay biết.

    "Ngay đây." bạn kéo một băng ca ra, đóng cửa, rồi kéo nó ra chiếc bàn đá và khẽ nghiêng để thi thể - trùm trong tấm vải trắng - trượt lên bàn.

    Nói nghe thì nhẹ nhàng nhưng thực tế tệ hơn nhiều, vì động tác của bạn thuần thục và lành nghề như đã làm hàng ngàn lần, trước khi đến bên bồn rửa tay rồi đeo găng vô trùng.

    Cơ thể của nạn nhân được trùm lên một tấm vải trắng đục, nom như vết tích của một con ma đang chờ đợi linh hồn của nó trở về.

    Cảm giác thật kì lạ, mới ngày hôm qua anh ấy - Nasir, Alhaitham tự nhắc mình rằng nạn nhân cũng có tên - còn nằm sõng soài trên sàn nhà, tựa như một người chìm trong giấc ngủ sâu.

    Ngón tay bạn nắm vào mép miếng vải phía đầu thi thể, nhưng ánh mắt bạn lại hướng về vị Quan Thư kí, nghiêng đầu và xin xác nhận.

    "Anh sẵn sàng chưa?"

    Hành động của bạn khá buồn cười, vì bạn biết anh không phải kiểu người để tâm đến sự ghê rợn của cái chết, nhưng bạn vẫn ân cần hỏi anh đã chuẩn bị nhìn một xác chết chưa, thứ mà anh đã nhìn không biết bao nhiêu lần.

    Anh gật đầu để xác nhận với bạn mình ổn, và ngay tức khắc, miếng vải bị lật ra, để lộ một cơ thể vô hồn chỉ mặc đồ lót trên bàn.

    Và Nasir nhợt nhạt hơn rất nhiều so với ngày hôm qua.

    "Nasir, xin hãy để chúng tôi tìm ra kẻ đã hãm hại anh," vị Quan Thư kí và nhìn bạn đang chắp tay và nhắm mắt, lẩm bẩm như thể đang nói lời cầu nguyện.

    Việc này, và cả lúc bạn hỏi anh đã sẵn sàng chưa, là hai thứ làm anh ấn tượng nhất với bạn.

    Đây là một trong những thứ anh để ý rằng bạn sở hữu mà những tên học giả kiêu căng, thô lỗ, ngạo mạn khác của Giáo viện không có: bạn trân trọng cảm xúc, bạn quan tâm đến những thứ mà có lẽ chẳng ai biết cũng chẳng ai thèm quan tâm.

    Và rồi Alhaitham thầm kiểm điểm bản thân bởi chỉ một chút nữa thôi, anh có lẽ vô tình xuất khẩu thành nguyên một bài thơ trong đầu rồi.

    •❅───────────✧❅✦❅✧──────────❅•

    Giữa lúc đang cầu nguyện, bạn chợt nhận ra sự hiện diện của một tên Quan Thư kí vô cùng hay đánh giá người khác trong phòng, rồi bạn buông tay xuống trong im lặng.

    Chúng tôi sẽ không mạo phạm cơ thể anh quá lâu đâu, bạn hứa thầm.

    Cứ thế, bạn bắt đầu công cuộc khám nghiệm của mình.

    Nếu thám tử lùng sục hiện trường vụ án để tìm ra manh mối, thì bạn truy vết manh mối trên thân xác của những kẻ đã từng còn hơi ấm.

    Và chẳng có gì đáng sợ cả, bạn chẳng cảm thấy sợ hãi gì khi đối mặt với người đã khuất.

    Suy cho cùng, họ cũng là những người đã từng sống và được yêu thương, ấy là quá đủ để bạn chứng minh rằng họ cũng là con người bình thường như bao người khác.

    Một điều đáng tiếc là bạn đã làm việc xong xuôi từ tối hôm qua rồi, vẫn là những quy trình đó nhưng với nhiều thiết bị y tế, xô đựng máu và ảnh Kamera hơn.

    Nhưng bạn vẫn đang chuẩn bị khám nghiệm Nasir, nên bạn vẫn cầu nguyện như thường.

    "Tôi đã làm bài tập về nhà hôm qua," bạn nói rồi lôi ra một tấm ảnh trong túi áo.

    "Cẩn thận, hơi máu me đấy."

    Anh nhận lấy nó không chút đắn đo, và bạn mong anh không sợ hãi mà ngất ngất trước hình ảnh một lồng ngực mở phanh với động mạch phổi mổ toang ra, để lộ một vật thể cứng nhân tạo nho nhỏ, tròn tròn.

    "Vậy là có gì đó đã chặn đường tuần hoàn máu của anh ta," anh nói, và bạn có chút tởn với cách dùng từ nghe hết sức tầm thường của anh ta.

    Tuy nhiên anh có thể nắm bắt được mấu chốt vấn đề giữa một biển máu, thôi thế là đủ rồi.

    "Nhìn chung là, đúng.

    Tôi đã lấy vật thể lạ ra rồi, nhưng lát tôi sẽ cho anh xem sau.

    Còn giờ thì..."

    Bạn bước đến chỗ Alhaitham đang đứng - phía dưới chân Nasir.

    "Aha." bạn chỉ vào gót chân đã chuyển màu thâm đỏ tím của Nasir.

    "Tôi không thấy cái này hôm qua vì ánh đèn quá sáng và nó cũng không lộ rõ vì khi ấy thi thể mới trong giai đoạn tái nhạt tử thi*.

    Nhưng ở đây anh có thấy vết sẫm màu ở đây và–" bạn nhích sang phía thân của Nasir– "nhất là ở phần lưng không?"

    Bạn mỉm cười.

    "Tức là đây là giai đoạn hồ máu tử thi**."

    Khi hồ máu tử thi xuất hiện tại những phần cơ thể này nghĩa là chỉ có thể do một thứ duy nhất.

    Đây là lí do tại sao bạn rất yêu công việc này - không có nhân chứng để tra hỏi cũng chẳng có nghi phạm để bắt giữ, vậy nên cách duy nhất để thu thập manh mối là khám xét cẩn thận để từ đó tự mình đưa ra kết luận cuối cùng.

    Đáng tiếc là tên đàn ông tóc xám bạc bên cạnh bạn chỉ có thể đứng trân trân nhìn bạn.

    Thực ra thì cũng không tiếc lắm, vì biểu cảm này của anh ta chính là thứ bạn muốn, chính là thể hiện bản thân vượt trội hơn anh ta theo cách nào đó để có thể xé toạc bộ mặt cay nghiệt của anh ta.

    "Không phải ai cũng có thể hiểu được thuật ngữ chuyên ngành Sinh học như cô đâu, Pháp y."

    "Thứ lỗi cho tôi, thưa ngài Quan Thư kí, tôi không biết rằng anh cũng không thực sự biết tuốt như cách anh vẫn tỏ ra ạ."

    Anh ta chỉ lạnh lẽo lườm bạn, và bạn bắt đầu bài giảng của mình.

    "Đây, nhìn nhé, trái tim thực hiện nhiệm vụ bơm máu đến các bộ phận cơ thể khi ta sống, đúng không?" bạn chỉ vào sơ đồ cơ thể người treo ở sau cánh cửa ra vào.

    Chỉ vào một động mạch tim hướng đến cánh tay, bạn nói tiếp.

    "Nhưng khi con người ta chết, máu sẽ... không được bơm nữa." ngón tay bạn dừng lại, chỉ thẳng vào phần cẳng tay của bức tranh.

    "Đây được gọi là hồ máu tử thi, khi mạng lưới mao mạch bị nén lại và không tuần hoàn nữa.

    Khi ấy người chết sẽ có dáng vẻ rất nhợt nhạt."

    Bạn thuật lại các giai đoạn của cái chết và cách phân biệt chúng thuần thục như đã in sâu vào trong đầu.

    Bạn đã học về nó xuyên suốt quãng thời sinh viên tại Akademiya, chỉ khác là bây giờ bạn đang thuyết trình lại cho một con người nom chẳng có chút hứng thú gì cả.

    "Vậy thì chỗ máu này sẽ đi đâu?

    Rồi, tôi phỏng đoán anh biết trọng lực là gì, sayyidi," bạn khẽ liếc mắt sang người bên cạnh.

    "Mọi vật thể có khối lượng trong vũ trụ đều hút lẫn nhau với lực hấp dẫn tỉ lệ thuận với tích hai khối lượng và tỉ lệ nghịch với bình phương khoảng cách giữa chúng***," anh ta trả lời bạn, và bạn nhận ra anh ta đang khoanh tay lại.

    Mắc cái quái gì cái tên này cứ ít nhất năm phút lại phải khoanh tay một lần vậy?

    "Vậy là anh chắc hẳn nằm lòng hết ba Định luật Newton nhưng lại không biết hồ máu tử thi là gì," bạn lẩm bẩm, còn tên khốn kia thì nhướn mày như thể đã nghe hết từng câu từng chữ bạn vừa nói.

    Bạn hắng giọng rồi tiếp tục bài thuyết trình: "Máu sẽ chảy xuống vị trí thấp nhất, hoặc những vị trí thấp nhất trên cơ thể, xét theo tư thế mà người đó đã chết như thế nào." ngón tay bạn chỉ thẳng xuống bàn tay của bức tranh, minh họa cho quá trình hồ máu tử thi.

    Trở lại với thi thể, bạn kết luận: "Tóm lại, hiển nhiên là Nasir đã chết trong trạng thái nằm ngửa."

    Bạn phải đợi mất năm giây trôi qua (bạn vốn nghĩ chỉ có ba giây) để anh ta phản bác lại.

    "Nhưng điều đó không có nghĩa nạn nhân không bị sát hại bởi tín đồ của Vua Deshret.

    Có thể bọn chúng đã âm thầm giết nạn nhân và che đậy một cách qua loa."

    "Có thể.

    Nhưng hãy nhìn đây." bạn bước đến tủ đựng đồ nguy hiểm sinh học và lấy ra một chiếc lọ thủy tinh đóng kín đựng một vật thể nhỏ.

    Nó trông có vẻ vô hại, miễn là nếu không xuất hiện trong động mạch dẫn máu từ tim đến phổi, nhưng ai biết được chuyện gì có thể xảy ra chứ?

    Nên là bạn vẫn trữ nó trong lọ đóng kín, tránh tiếp xúc với không khí.

    "Thứ này xuất hiện trong tim của Nasir, tôi nói thật đấy." bạn đặt nó lên bàn để Alhaitham quan sát rõ hơn.

    "Tôi không rõ đây là cái gì nhưng chắc chắn nó không được bán ở trên thị trường đâu."

    "Để thứ này xuất hiện trong máu..."

    Anh cúi xuống để nhìn rõ hơn.

    "Chứng tỏ nó phải có chất đặc biệt gì đó."

    "Anh nói đúng."

    Anh ta ngẩng lên nhìn bạn với ánh mắt như muốn nói Ý cô là sao cơ?

    "Đây là một kết luận nghe khá bất khả thi, nhưng mà chất độc này hoặc là được nạn nhân uống và hòa vào trong mạch máu, rồi lại cô đặc lại trong đúng động mạch phổi, hoặc là bị tiêm vào da ở đâu đó và một lần nữa lại kết tủa gần trái tim của nạn nhân."

    Bạn cầm lọ thủy tinh lên và nói tiếp.

    "Tôi chưa từng thấy thứ này bao giờ, đồng nghĩa là thứ này có thể bị cấm kể cả cđối với học viên của Giáo viện.

    Kẻ nào có thể có được nó trong tay chắc hẳn có mạng lưới quan hệ rộng rãi.

    Hoặc là quyền hạn của hắn cao đến mức có thể biết đến sự tồn tại của thứ này."

    Nói bóng gió vậy rồi, giờ anh ta muốn hiểu sao thì hiểu.

    Chỉ có một số cái tên mới sở hữu quyền năng như vậy, và bạn mong anh cũng đang có chung suy nghĩ giống bạn.

    "Còn kia là là những dấu vân tay tôi tìm được ở hiện trường." bạn hướng anh ra phía bảng nhỏ phía góc phải căn phòng, bên cạnh bồn rửa.

    Trên bảng dán chi chít tờ ghi chú và ảnh từ Kamera của bạn, cùng với bản sao của những bản báo cáo khác nhau.

    Cũng ra dáng thám tử đấy chứ.

    Trong một trong những tấm ảnh trên bảng là một thẻ vân tay, bao gồm 12 hình dấu vân tay khác nhau.

    "Của anh, trên cửa, và của Iradj nữa, cũng ở trên cửa và các đồ vật khác tôi thấy anh ta chạm tay hôm qua." bạn giải thích, chỉ vào năm hình vẽ trên phía góc trái của tấm ảnh.

    Iradj có vẻ chưa bao giờ học cách không để lại dấu vết ở hiện trường, cứ nhìn cách sự hiện diện của anh ta ở hiện trường nhiều đến mức mà... bạn nằm lòng luôn cả hình dạng vân tay ngón cái và ngón trỏ của anh ta.

    Mà Alhaitham cũng chẳng khá hơn là mấy.

    "Còn của cô thì sao?

    Cô thu thập những thứ này từ khi nào?"

    Alhaitham hỏi.

    "Tôi có kinh nghiệm mà, nhớ không?

    Tôi biết cách không để lại dấu vết."

    Cũng không có gì khó, chỉ cần đeo găng tay nếu có chạm vào cái gì, hoặc là không chạm vào bất cứ thứ gì trong căn phòng là được.

    "Sau cuộc trò chuyện của chúng ta, tôi đã trở lại nhà Nasir để lấy dấu vân tay."

    "Ngoài chúng ta ra thì còn lại khoảng năm sáu kẻ lạ mặt khác.

    Tôi chỉ có thể xác nhận được sau khi Akasha thông qua sau."

    "Có nghĩa là cô không kiểm tra vân tay của tôi và Iradj thông qua thiết bị Akasha sao?"

    "Tất nhiên.

    Xin lệnh phê duyệt từ Akasha lâu gần chết, rồi sau mấy ông già Hiền giả có khi lại nghi...

    ý tôi là bực mình vì tôi không làm việc năng suất như họ muốn, rồi lại xuống tra hỏi khiển trách tôi các kiểu, phiền phức lắm." bạn ngán ngẩm khua tay, rồi tiếp tục tập trung phân tích.

    "Có vẻ hai chúng ta đều có chung suy nghĩ về quy định của Giáo viện." anh thầm nói.

    Hmm.

    Bất ngờ đấy.

    Phần lớn các học giả đều trung thành với Giáo viện đến mê muội.

    Dĩ nhiên là đôi khi vẫn có mấy lời phàn nàn nhỏ nhặt về thủ tục tốt nghiệp rắc rối cứng nhắc của Giáo viện, cơ mà mọi cơ sở giáo dục đều có ít nhất một tai tiếng về điều gì đó mà.

    Nhưng để Quan Thư ký của Giáo viện Sumeru trực tiếp trao đổi với Pháp y về điều này - hai chức vị khá cao ở một học viện danh giá (trên giấy tờ thì quyền hạn của bạn được coi là chỉ hơi thấp hơn một Hiền giả thực thụ và cao hơn rất nhiều so với một y sĩ ở Bimarstan) - là đủ để thành lập hồ sơ điều tra.

    Bạn hiểu ra rồi.

    Anh ta đang thăm dò bạn, dựa vào cuộc trò chuyện vừa rồi về chất độc bí ẩn, để xem rằng bạn có cùng phe với Giáo viện không.

    Bạn không.

    Vì rất nhiều lí do, thật sự.

    Thứ nhất là cái nơi này không vạch rõ ranh giới giữa các chức vụ của nhân viên, và giữa các Hiền giả và những người khác có sự chênh lệch quyền lực đến điên rồ.

    Tiếp theo là cái áp lực kinh khủng của việc theo học ở Giáo viện đè nặng lên vai tất cả các sinh viên, và để liệt kê các lí do khác nữa chắc bạn sẽ có một tờ sớ dài bằng con sông trải dài từ thành phố đến cảng mất.

    Nhưng lí do quyết định có lẽ là vụ án này, dựa vào mức độ nhúng tay vào của bọn họ vào đây.

    "Cẩn thận.

    Tường ở đây có tai mắt đấy, anh biết mà."

    Alhaitham gật đầu, hài lòng với câu trả lời của bạn.

    "Tôi sẽ ngạc nhiên lắm nếu không có.

    Tiếp đi.

    Cô lấy vân tay của tôi ở đâu?"

    Đây là một câu hỏi bạn có thể trả lời dễ dàng.

    Từ cốc của anh.

    Và trên tay vịn ghế anh ngồi ở quán rượu."

    Không để anh ta kịp càu nhàu cách thức làm việc mờ ám của bạn, bạn nói tiếp.

    "Như tôi đã nói, tôi đã hỏi hàng xóm của Nasir.

    Anh ta là con một, cả bố và mẹ đều đã mất.

    Những người hay đến thăm anh ta chỉ có hai người anh em họ, Kishneh và Kuvreh.

    Người này có vẻ cũng có hai người bạn nữa hay đến thăm, là Raju và Sư Tử Lớn, là biệt danh cho một ai đó mà hàng xóm cũng không rõ danh tính." bạn nhìn chằm chằm tấm thẻ.

    "Có điều..." bạn nghiêng người một chút, gần như vai chạm vai Alhaitham, chỉ vảo bảy bộ vân tay khác nhau và nói "... tôi có bảy bộ vân tay ở đây, nhưng tôi chỉ xác định được danh tính của bốn người."

    •❅───────────✧❅✦❅✧──────────❅•

    Bảy trừ bốn là 3, Alhaitham thầm nghĩ.

    Ba kẻ lạ mặt xuất hiện trong nhà Nasir, trong đó ít nhất một kẻ có chức vụ đủ cao hoặc có quan hệ với kẻ tai to mặt lớn nào đó để có thể sở hữu một loại chất độc bị cấm.

    Hai giây, hoặc ba bốn giây gì đó, là khoảng thời gian bạn gần như tựa lên người anh khi cho anh xem tấm thẻ.

    Một nhịp tim đập là đủ để Alhaitham nhận ra bạn đã rút lại khoảnh cách với anh nhiều đến nhường nào trong vỏn vẹn hai mươi phút.

    Anh không thích đụng chạm với người khác, anh tự nhủ, nhưng ít nhất anh đang mặc áo khoác để giảm thiểu cảm giác ấy.

    Quay đi ngay sau khi lấy tấm thẻ trên tấm bảng, bạn với lấy cái bút gần đó và khoanh tròn vào bảy bức ảnh còn lại.

    Alhaitham thở nhẹ một hơi, tự nhủ rằng vì bạn rời đi nên giờ anh lại cảm thấy thoải mái trở lại.

    "Giờ cô định làm gì với thứ này?" anh chỉ vào những bức ảnh của bạn.

    "Đấy là thứ mà tôi..." bạn ngừng lại, cố nặn ra một từ chuẩn xác nhất, nom có vẻ mắc ói "...tôi sẽ cần anh giúp đỡ, nếu anh không phiền." rồi bạn quay người đi, lấy cớ là đẩy chiếc băng ca vào tủ đông lạnh, nhưng anh khá chắc là đã thấy bạn làm động tác nôn ọe.

    Có lẽ phải nhờ vả anh làm bạn đau đớn lắm.

    Huh. thú vị đấy.

    Anh đi ra ngoài, chờ bạn bước ra và đóng cánh cửa lạnh lẽo lại.

    Tựa người lên tường, anh nghiêng đầu và hỏi: "Thế, vị Pháp y vĩ đại toàn năng đang nhờ tôi giúp sao?"

    "Anh nhầm rồi.

    Kẻ Pháp y nhỏ nhoi hèn mọn này đang kính cẩn cầu mong ngài Quan Thư kí vĩ đại có thể rộng lượng ban phát quyền năng của ngài để tôi đây có thể tìm ra câu trả lời cho vụ án này ạ."

    Bạn đanh đá đáp trả.

    "Tôi cần anh tìm ra danh tính của bốn vị khách không mời kia, vậy nên nếu anh muốn chứng minh bản thân một lần nữa thì anh phải giúp tôi."

    "Kẻ hèn mọn mà lại đe dọa bề trên như thế này thì theo tôi có vẻ không khôn ngoan lắm."

    "Tôi với anh cùng cấp bậc đấy."

    "Thế thì đừng gọi tôi là sayyidi nữa." anh phản bác.

    "Thế thì giúp tôi đi." bạn bật lại.

    Một khoảng im lặng lạnh lẽo.

    "Cô thực sự còn cần đến sự trợ giúp của tôi để tìm ra những người này sao?" anh hỏi.

    Bạn đã biết anh ta từ khi hai người còn là sinh viên, đúng, nhưng cuộc trò chuyện hôm qua với anh ta chắc mẩm chỉ mới là lần thứ tư hai người thực sự nói chuyện với nhau, nếu không tính mấy lần cà khịa nhau khi vô tình chạm mặt trên hành lang.

    Bạn có rất nhiều bạn bè, Alhaitham biết.

    Vậy tại sao bạn phải cần đến anh?

    Mà khoan, tại sao anh lại cân nhắc giúp bạn?

    Alhaitham nghĩ đến khối lượng công việc trong tuần chất đống của mình ở Giáo viện, rồi dừng lại ở một chiếc task tiêu khiển giao trực tiếp từ Giáo viện.

    "Đừng có nhìn tôi cái kiểu đấy, Quan Thư kí.

    Tôi chỉ cần anh sử dụng mạng lưới quan hệ thêm cả cái vẻ ngoài đẹp trai và tính cách tuyệt vời của mình để lấy dấu vân tay và chứng cứ ngoại phạm của họ để tôi loại trừ họ khỏi vụ này." bạn vẫy vẫy tấm thẻ trong không khí.

    Mấy ông già ở Giáo viện cũng đang muốn anh tìm một thứ gì đó bằng "mạng lưới quan hệ" của anh. (Còn có dùng cái vẻ ngoài đẹp trai và tính cách tuyệt vời thì anh không chắc).

    Anh không muốn đi tìm thứ đó, nhất là khi bên yêu cầu là Giáo viện.

    Nhưng khi đã biết đến sự tồn tại của nó thì anh phải biết được thứ đó chính xác là cái gì.

    "Tôi sẽ giúp cô."

    Alhaitham nghiêm túc nhìn thẳng vào mắt bạn.

    "Đổi lại cái gì?"

    "Đổi lấy một thứ."

    Hai người cùng nói đồng thanh.

    Anh có chút khó chịu khi thấy bạn có thể đoán được anh muốn nói gì.

    Anh dễ đoán thế à?

    "Tôi muốn thông tin về một thứ gọi là Hũ Tri Thức Thần."

    "Nếu anh không nhận ra thì thưa ngài Quan Thư kí, tôi đang nhờ anh giúp tìm thông tin đấy."

    "Tôi không cần cô đi tìm nguồn tin cho tôi."

    Anh phủi áo.

    "Tôi cần cô nói chuyện với một vài người, để họ không lần ra dấu vết của tôi."

    Bạn ồ lên một tiếng ngạc nhiên.

    "Vậy anh đang nói thẳng ra là nếu tôi gặp ai đó và chẳng may bị giết thì ít nhất người ta không biết anh là kẻ giật dây à?"

    "Chính xác."

    Anh nở một nụ cười mà theo anh là nụ cười công nghiệp tiêu chuẩn, còn bạn nhìn anh ta như nhìn một thằng điên trốn trại.

    "Được."

    Bạn búng tay, rồi khoanh tay lại.

    "Đây là một giao dịch vô lí, nhưng được thôi.

    Tôi chấp nhận."

    Alhaitham nhún vai.

    "Ngày mai khi cô gặp bọn họ rồi thì cô chẳng còn nói như vậy được đâu."

    "Ngày mai?"

    Bạn bất ngờ, không nghĩ anh ta lại chăm chỉ đến vậy.

    Nếu anh ta không biết cách liên lạc trực tiếp với mấy người đó, có lẽ anh ta sẽ chăm chỉ hơn.

    Nhưng giờ anh biết những gì bạn muốn chỉ là những thứ trong tầm tay anh.

    "Hoặc tuần sau, tùy thuộc vào tâm trạng tôi."

    "Tên khốn.

    Cút ra khỏi phòng lab của tôi."

    "Rất sẵn lòng."

    Anh nói, cởi chiếc áo khoác vẫn còn hơi ấm ra đưa cho bạn, bước về phía cánh cửa.

    Một tờ giấy nhỏ rơi ra ngoài túi áo, xác nhận lại những gì bạn nghĩ trong đầu.

    Chúng ta có lẽ đều biết kẻ đứng sau chuyện này rồi, đúng không?

    được viết ngay ngắn trên tờ ghi chú nhỏ.

    Anh ta viết thứ này từ khi nào vậy?

    Có lẽ là khi bạn đẩy chiếc băng ca vào.

    Bạn ngẩng đầu lên.

    Thứ cuối cùng bạn nhìn thấy là ánh mắt sắc lẹm đầy ẩn ý của Alhaitham.

    Tường ở đây có tai mắt.

    - Chú thích:

    (*), (**): Khi một người chết, cơ thể của họ sẽ trải qua bốn trạng thái: tái nhạt tử thi, hồ máu tử thi, mát lạnh tử thi và co cứng tử thi.

    Tái nhạt tử thi diễn ra vài phút sau khi tim ngừng đập, màu da sẽ trở nên nhợt nhạt.

    Sau khi tử vong 2h - 6h, cơ thể xuất hiện các vết tụ máu bầm do hồng cầu chìm xuống xuyên qua huyết tương dưới tác động của trọng lực.

    Đây là giai đoạn hồ máu tử thi / vết hoen tử thi.

    (***) Định luật vạn vật hấp dẫn của Isaac Newton
     
    [Alhaitham X Reader] Hạ Đến Rồi Hạ Đi, Còn Anh Luôn Ở Lại
    0. Lời mở đầu


    Title: Some summers come and some of them go (but mine stay with you)

    Author: covalentlybonded

    OG work: https://archiveofourown.org/works/42788421/chapters/107486790

    Relationship: Alhaitham x reader (có thể là Alhaitham x OC)

    Tags: fluff, mutual pining, minor character death, Reader is not Traveler, slow burn

    Summary:

    Vị pháp y độc nhất và nhà ngôn ngữ học hàng đầu của Sumeru (miễn cưỡng) hợp tác để phá vụ án giết người hàng loạt.

    Những bí mật dần hé lộ, những toan tính được vạch trần, còn chuyện tình cảm tốt nhất xin đừng lý giải.

    Bản dịch CHƯA có sự cho phép của tác giả.

    Vui lòng không đem đi đâu khác.

    Translator's notes:

    Tôi đã bỏ chơi Genshin được ba năm, cũng không còn đọc nhiều fic Genshin nữa.

    Tuy vậy, thi thoảng tôi vẫn lên AO3 ngóng xem fic của covalentlybonded-sensei đã có updates mới chưa.

    Thoáng qua cũng đã gần hai năm kể từ lần cuối sensei đăng tải chap mới, thời gian trôi nhanh thật đấy.

    Có thể nói các tác phẩm của sensei là một trong những tác phẩm đỉnh cao nhất mà tôi từng được đọc trên nền tảng AO3, với văn phong viết truyện cực hay và khả năng xây dựng cốt truyện cũng như tính cách nhân vật vô cùng chặt chẽ.

    Đặc biệt là với chiếc fic này, đây là fic gối đầu giường tôi từ cái hồi tôi còn chơi game và ôn thi đại học.

    Có lẽ số lượt đăng tải của sensei sẽ dừng lại ở 20 chương, và cái kết của chuyện tình giữa ngài Quan thư kí và vị Pháp y độc nhất của Giáo viện sẽ nằm trong trí tưởng tượng của độc giả.

    Tuy nhiên tôi vẫn sẽ dịch, đơn giản vì tôi thích, và các fic LOL thì hầu như đều có người dịch hết rồi (aigoo).

    Tôi không chắc mình có dịch hết được 20 chương này không (gần 178k từ là thực sự quá sức và tôi không có thời gian).

    Bản dịch của tôi có lẽ cũng không lột tả hết được những gì được truyền tải trong tác phẩm gốc (vì tôi gà).

    Tôi cũng đang dịch lậu (muốn xin per cũng khó vì sensei biến mất 2 năm nay), và tốc độ dịch chắc chắn chậm hơn con rùa, có thể bỏ ngang giữa chừng...

    Nếu bạn cảm thấy thoải mái với những điều này, thì hẵng quyết định đọc nhé (mặc dù tôi nghĩ cũng không ai đọc...)

    Cảm ơn vì đã kiên nhẫn đọc những lời tẩm đá lúc 1h sáng này.

    Chúc bạn một ngày vui vẻ!

    14/12/2025,

    maldaydreams.
     
    [Alhaitham X Reader] Hạ Đến Rồi Hạ Đi, Còn Anh Luôn Ở Lại
    1. Ai cũng có bí mật của mình


    Notes:

    - Trong tác phẩm gốc, reader là nhân vật trung tính (gender neutral).

    Nhưng trong quá trình dịch, tôi cảm thấy khá khó để giữ nhân vật trung tính theo lối viết tác giả (chắc do tôi gà), vì vậy tôi mạn phép được ấn định giới tính của reader là nữ.

    Mong bạn thông cảm cho trình độ hạn hẹp của tôi.

    - Vì đây là bộ truyện có kiến thức chuyên ngành liên quan đến Y học và Tội phạm học, bản dịch của một vài thuật ngữ trong đây có thể không chính xác.

    Nếu có bất kì sai sót nào, xin hãy thông báo cho tôi.

    Cuối cùng, chúc các bạn đọc vui vẻ~

    *Bản dịch chưa được beta.

    ----------------------------------------------------------

    Lại là một buổi sáng thứ Ba yên bình ở Giáo viện.

    Vào những ngày như vậy, vị Quan thư ký của Mahamata thường ở trong văn phòng và dành cả ngày tập trung vào các tạp chí nghiên cứu.

    Hiện tại mới chỉ là 7h30 sáng.

    Nếu là một ngày bình thường ở đây, anh sẽ thong thả ngồi trong văn phòng với cốc cà phê nóng hổi trên tay và thư thái lật từng tờ tài liệu còn dang dở từ hôm qua.

    Thế mà bây giờ anh lại ở đây, trên góc con đường trên Cảng Ormos, bước qua cánh cửa dẫn tới một xó xỉnh nào đó chỉ vì một nhiệm vụ vớ vẩn, và...

    ...dừng lại.

    Alhaitham không đi vào, chỉ im lặng dựa lên cánh cửa bên ngoài, lắng nghe tiếng nói chuyện vọng ra từ trong căn phòng.

    "...

    đây chắc chắn không phải là một vụ tự tử."

    "Ồ?

    Và vì sao lại có thể kết luận được như vậy?"

    Iradj, lính đánh thuê thuộc Lữ đoàn 30 nhún vai nói.

    Anh ta là người trung gian được phái xuống để thay Giáo viện làm việc với những điều tra viên của vụ án.

    Cũng chẳng ngạc nhiên mấy khi không có vị lãnh đạo cấp cao hạ mình trực tiếp đến hiện trường điều tra.

    "Anh thấy đấy, trước tiên là anh ta không có trong tình trạng treo lủng lẳng từ trần nhà, đúng không?"

    À.

    Vẫn đanh đá như ngày nào.

    Pháp y của Giáo viện Sumeru, "Tử thần" của viện Amurta – chính là bạn, người đồng khóa của anh – dứt khoát bước lại gần cái xác, cúi xuống nhẹ nhàng nâng cằm của nạn nhân lên.

    Thi thể nạn nhân được đặt nằm ngửa trên sàn nhà, mắt nhắm nghiền như chỉ đang chìm trong giấc ngủ sâu, trên cổ chòng một dây thòng lọng.

    "Nhìn đây.

    Khi người ta tự treo cổ, sẽ có những vết bầm ở xung quanh cổ nạn nhân.

    Nhưng phần da của anh ta ở đây hoàn toàn nguyên vẹn."

    Bạn chỉ cho tên lính.

    Bạn đang quay lưng lại ngài Quan thư ký, may mắn thay chưa phát hiện ra anh.

    Lắng nghe người khác nói về chuyên môn của họ rất thú vị, nhất là khi không có Giáo viện ở đây để phản đối mọi sự hứng thú dù chỉ một chút đến lĩnh vực pháp y.

    "Anh ta có thể đã bị ngã xuống mà."

    "Ờ, thế anh nghĩ có ai bị ngã mà vẫn giữ nguyên được tư thế hai tay đặt ngang bụng không?"

    Bạn ngán ngẩm, tay vẫn đang nâng cằm thi thể, không mấy ngạc nhiên trước khả năng suy luận bằng không của cái tên Iradj này.

    "Vậy tôi phỏng đoán cô cũng có giả thiết về chuyện gì đã xảy ra với con người đáng thương này, đúng không?"

    Iradj cau mày.

    Bạn thở dài một hơi, dường như hài lòng vì anh ta cuối cùng cũng đã chịu lắng nghe lời bạn.

    "Tất nhiên là tôi có.

    Đây nhé..." bạn chỉ vào vùng đám rối dương của nạn nhân.

    "Chắc chắn rằng khi giải phẫu ở đây, tôi sẽ tìm thấy một cục máu đông ở động mạch phổi của nạn nhân."

    * Đám rối dương (solar plexus): mạng lưới phức tạp các dây thần kinh nằm quanh động mạch chủ bụng.

    Bạn đứng dậy, phủi tay và tiếp tục khám nghiệm.

    "Mọi dấu hiệu đều chỉ ra rằng đây là một ca nhồi máu cơ tim (myocardial infarction).

    Dân dã hơn thì đây gọi là–"

    "Đau tim."

    Alhaitham bước vào và đôi lông mày nhăn lại vì khó hiểu của Iradj dần dần giãn ra.

    Anh ta dường như cũng đã nhận ra sự hiện diện của vị Quan thư ký.

    "Chính xác!

    Cuối cùng cũng có người hiểu được những thuật ngữ cơ bản của ngành y..." bạn quay đầu lại, ánh mắt đang lấp lánh vì hào hứng nhưng chợt vụt tắt ngay khi nhìn thấy người đằng sau là ai.

    "A, ngài Quan thư kí!"

    Iraji hào hứng vỗ tay chào đón người vừa bước vào, hoàn toàn không để tâm đến biểu cảm kì lạ trên gương mặt bạn.

    Bạn nhìn người kia với ánh mắt không chứa nổi một tia cảm xúc.

    Mắt không rời Alhaitham, bạn như một con nai vàng đang do dự không biết nên chạy hay nên ở.

    "À.

    Ngài Quan thư kí."

    •❅───────────✧❅✦❅✧──────────❅•

    Anh ta chặn trước lối thoát duy nhất khỏi đây, đứng nghiêm nghị với hai tay khoanh trước ngực.

    Bạn không thể nào luồn lách qua người anh ta để ra ngoài.

    Con đường đến an toàn và tự do duy nhất của bạn đã bị chặn đứng.

    "Chào buổi sáng, Pháp y."

    Anh bỏ tay xuống.

    "Rất vui khi được gặp cô ở đây."

    Lời lẽ nghe thì vui tươi phấn khởi, nhưng tông giọng và biểu cảm thì khô khan âm trì địa ngục.

    Quả nhiên là Alhaitham, vẫn chẳng có gì thay đổi so với những lần bạn bắt gặp anh trên giảng đường hay hành lang Giáo viện từ thời sinh viên.

    Đứng thẳng dậy, bạn đút hai tay vào áo, cố bày ra gương mặt không cảm xúc giống anh ta.

    Nhưng ngay sau đó, bạn chợt nhận ra hành động này chẳng khác gì đang thể hiện sự hèn hạ của bản thân, nhưng nhận ra thì cũng đã quá muộn để có thể cho tay ra khỏi túi.

    "Gặp anh ở đây cũng bất ngờ thật đấy."

    "Tôi nói là vui, không phải bất ngờ.

    Đây là hai cảm xúc khác nhau."

    Anh nghiêng đầu và ném bạn một ánh nhìn kì lạ mà bạn gọi đây là "Tia chết chóc của Alhaitham".

    Đó là cái ánh mắt mà anh ta bày ra cùng với gương mặt tỏ sự khó hiểu, như thể anh ta không tin được lời mình vừa nói và định rút lại lập tức, hay kiểu anh ta đang lấp lừng giữa cảm giác buồn nôn và mấy cảm xúc đau đớn khác.

    Nhưng lí do bạn lại gọi đó là tia chết chóc vì bất kể thứ gì thốt ra khỏi mồm anh ta ngay sau đó, dựa trên những lần bạn tiếp xúc với anh ta trước đây, thì 90% sẽ hủy hoại cả ngày của bạn.

    Hoặc thậm chí cả tuần, tùy vào mức độ nghiêm trọng.

    Nhớ một lần cách đây khoảng ba tháng, một người bạn đã nhờ bạn mang một ít đồ ăn cho một buổi họp của viện Haravatat.

    Để giữ đồ ăn còn ấm, bạn đã đi bộ hết cả quãng đường từ Tiệm cà phê Puspa đến tận phòng họp, để rồi vừa mở cửa ra đập vào mặt bạn là gương mặt lạnh như tiền của tên Quan thư kí.

    Ném bạn một Tia chết chóc, tên khốn kiếp này chậm rãi kiểm qua lần lượt các đơn hàng hết tận năm phút đồng hồ, rồi chỉ vào đơn của hắn và nói: "Món shawarma của tôi thiếu hành rồi."

    Và rồi anh ta bắt bạn phải cuốc bộ trở lại Tiệm để lấy lại đúng đơn hàng, làm bạn mồ hôi nhễ nhại từ đầu đến chân.

    Thế mà tên khốn này cũng chẳng thèm buông một lời "cảm ơn" hay "xin lỗi vì đã làm phiền", mà chỉ liếc nhìn bạn với cái tia chết chóc đó rồi cứ thế đóng sập cửa trước mặt bạn.

    Thôi thì bạn cũng đã tha thứ cho anh ta cái lần đấy và tất cả những cái lần trước đó với bao đau khổ anh gây ra cho bạn.

    Ôm hận cũng chẳng có ích gì cả.

    Nhưng trước khi bạn kịp buông lời phản bác lại thì người lính đánh thuê của Lữ đoàn 30 đã đi trước bạn một bước, vỗ vai người trước mặt.

    Alhaitham rời mắt sang người đánh thuê, môi hơi mím lại, tỏ vẻ né tránh sự đụng chạm bất ngờ của người kia.

    Nhưng Iradj chẳng để ý đến điều ấy mà chỉ vô tư nói tiếp.

    "Cảm ơn anh đã dành thời gian đến tận hiện trường để nghiên cứu những dòng chữ cổ kia."

    Ra vậy, bạn nghĩ.

    Suy cho cùng, tất nhiên là vị Quan thư kí nổi tiếng của Giáo viện với công việc dịch thuật đơn giản, "đẹp đẽ" kia vẫn tạo nhiều thiện cảm hơn là một kẻ tốt nghiệp từ viện Amurta rồi theo đuổi công việc mổ xẻ người chết.

    Nếu bình thường thì bạn sẽ bỏ đi từ lâu rồi.

    Đây không phải lần đầu tiên bạn bị né tránh chỉ vì nghề nghiệp của bạn, và bạn cũng không dư dả thời gian để bực mình chỉ vì mất đi một cơ hội.

    Nhưng không phải hôm nay.

    Đây là chính manh mối đầu tiên của bạn, một cơ thể toàn vẹn mà bạn có thể khám nghiệm để điều tra loạt vụ này.

    Các vụ mà thi thể được tìm thấy với những kí tự kì lạ khắc trên người.

    Đây chắc chắn là mấu chốt cho một vụ việc nghiêm trọng hơn nhiều, có thể đang bị lấp liếm bởi một kẻ hay một nhóm người nào đó.

    Và bạn phải đào sâu đến tận cuối cùng, kể cả khi phải đấu vật tay đôi với Alhaitham, hay kể cả lén ám sát anh ta trong lúc ngủ.

    "Tôi không chắc," tên nạn nhân trong trí tưởng tượng của bạn trả lời.

    Anh ta lại khoanh tay, nom như một con hổ đang chực xé xác con mồi đáng thương nó vừa tóm được.

    "Liệu tôi có phải xin phép chuyên gia y khoa này để làm vậy không?"

    Mới mở mồm ra nói đâu đó ba mươi từ thôi mà tên khốn này đã bắt đầu làm bạn sôi máu rồi.

    "Cứ tự nhiên, thưa chuyên gia ngôn ngữ."

    Bạn chỉ tay vào thi thể lạnh lẽo.

    "Kí tự đó ở trên xương quai xanh anh ta."

    Thông qua khám nghiệm sơ bộ ban nãy, bạn nhận ra những kí tự ấy có vẻ đã bị đóng dấu lên da nạn nhân, sử dụng bộ ngôn ngữ mà bạn chưa từng thấy bao giờ.

    Tuy bạn không thuộc học phái Haravatat, nhưng bất kỳ người nào cũng có thể nhận ra rằng đây không thuộc bất kỳ hệ ngôn ngữ phổ thông nào tồn tại hiện nay.

    Giờ đến lượt vị Quan thư kí cúi xuống và cẩn thận cởi áo của nạn nhân để quan sát dòng chữ.

    Tốt.

    Ít ra anh ta còn biết nhẹ nhàng.

    Bạn đã từng làm việc với vài người đối xử rất thô bạo với thi thể nạn nhân, không rõ là do sợ chạm vào xác chết hay sợ xúc phạm người đã khuất.

    Một vài phút yên lặng trôi qua.

    Alhaitham lặng im quan sát dòng văn tự, Iradj thấp thỏm quan sát anh ta, còn bạn thì nhìn chằm chằm vào chiếc đồng hồ treo trước mặt.

    Đôi khi bạn ước bạn dư dả thời gian như anh.

    Mỗi lần có tử thi mới là một lần bạn chạy đua với thời gian để kịp thời khám nghiệm chính xác.

    Có lẽ nếu theo con đường của một sinh viên ngành Amurta thông thường, thì giờ bạn chắc đang đi nghiên cứu nấm rừng hay đo chiều cao của một cái cây với tất cả thời gian trên đời.

    Cuối cùng, Alhaitham đứng dậy.

    Iradj nom rất hồi hộp, chờ đợi xem vị Quan thư kí sẽ đưa ra kết luận vĩ đại gì.

    Còn bạn chỉ muốn anh ta kết thúc nhanh lên để còn mang thi thể về phòng thí nghiệm của bạn.

    "Rất thú vị" là cái lời mắc dịch rất mơ hồ mà tên khốn này đúc kết.

    Bạn hơi mong chờ Iradj sẽ cho anh ta một tràng pháo tay, xét thấy nãy giờ anh ta hào hứng lắm.

    Nhưng người lính đánh thuê chỉ trầm lặng với gương mặt ánh lên nỗi thất vọng, và bạn thầm vỗ tay khen ngợi cho chút trí khôn vẫn còn đọng lại trong đầu anh ta.

    "Tôi sẽ cần nghiên cứu sâu hơn, và lâu hơn," Anh ta nói thêm, và Iradj nghe vậy thì rạng rỡ hơn chút.

    Nhưng bạn thì không.

    "Không được, ngài Quan thư kí," bạn cau mày.

    "Không phải anh dùng Kamera chụp lại vài tấm rồi đem về là xong à?"

    Về cái văn phòng ấm cúng chắc-rộng-hơn-ngàn-mét-vuông rồi cắm mặt vào nghiên cứu hay làm mấy thứ mà Haravatat mấy người vẫn làm ấy?

    "Không thể, thưa Pháp y," anh ta ăn miếng trả miếng.

    Có lẽ nhiệm vụ hôm nay của tên này là xem anh ta có thể làm bạn điên tiết đến mức nào chăng?

    Bạn lườm anh ta chết chóc, nhưng anh ta chỉ lạnh lùng nhìn lại bạn, dường như thách thức xem bạn có nảy ra được câu từ gì hay hơn anh không.

    Như cái cách anh không kết thân được với những người Sumeru khác à? là một câu này.

    Như cái cách anh không cương được lúc lăn giường à? là câu khác này.

    Như cái cách anh và mẹ không thể hòa hợp với nhau à? thì hơi quá, tự dưng lôi một người phụ nữ vô tội vào, nhưng–

    "Hay là hai người cùng đảm nhiệm vụ này đi?"

    Iradj hồn nhiên cắt ngang dòng suy nghĩ của bạn.

    "Hả?" bạn ngỡ ngàng nhìn người lính đánh thuê, cầu mong bạn nghe nhầm.

    "Hai người ấy."

    Anh ta chỉ vào bạn rồi Alhaitham, mặt hơi cau có.

    Ai mà biết là Iradj vô tư cũng nổi cáu lên được chứ.

    "Nên hợp tác với nhau trong vụ này," rồi chỉ vào cái xác trên sàn.

    "Hai cái đầu vẫn nhạy hơn một cái chứ."

    "Không." là những gì bạn bật ra ngay lập tức.

    "Cũng được." là câu nói của người kia thốt lên, giờ đây đang đứng ngay cạnh bạn.

    Bạn có thể đoán ngay được trong đầu tên này đang nghĩ gì – nẫng tay trên công việc của vị Pháp y và chứng minh rằng cô ta không là gì so với mình.

    Bạn biết mình đang suy diễn rất trẻ con, nhưng biết đâu anh ta nghĩ thế thật.

    Trước khi bạn có thể cắt ngang (một lần nữa) và trình bày lí do vì sao bạn không thể hợp tác cùng tên này dưới một bài văn nghị luận đầy đủ ba đoạn mở-thân-kết theo cấu trúc Point Explanation Evidence Link, Iradj đã cười rạng rỡ và dang tay ra như thể anh ta vừa thành công thuyết phục hai người kí kết hiệp ước hòa bình.

    "Rồi chốt thế nhé!

    Bây giờ thì tôi sẽ mang cái này–" anh ta nhìn vào cái xác, "– về phòng thí nghiệm để cô tiếp tục công việc nhé, Bác sĩ."

    Nghe vậy, bạn có chút cảm thấy mềm lòng.

    Chẳng mấy khi có người giúp bạn mang đồ về phòng lab của bạn cả.

    Iradj thật sự là một người rất tốt, tiếc là anh ta lại là tay sai của Giáo viện.

    "Không cần phải câu nệ với tôi như thế Iradj, gọi tên tôi là được rồi.

    Anh có chắc là mình có thể làm được một mình không?"

    Anh ta lắc đầu.

    "Không, tôi ổn!

    Nhiệm vụ chính của tôi là làm sao để hai người chịu hợp tác với nhau, sau đó thì tôi sẽ đến lò rèn xem họ bán vũ khí gì mới không.

    Giờ thì cho tôi xin phép, tôi phải..." anh ta hướng mắt nhìn túi đựng thi thể bên cạnh.

    "À, phải." bạn khựng lại, chợt nhận ra bạn chưa thực sự nói rằng mình sẽ nhận công việc này, rồi bỗng nhớ ra một cuộc trò chuyện thoáng qua trên đường mà bạn vô tình nghe thấy.

    "Tôi nghe nói lò rèn vừa bất ngờ cho ra thêm vài lô đại kiếm đấy.

    Mong là anh có thể tìm được một thứ gì tốt."

    Iradj rời đi, bỏ lại bạn ở lại hiện trường với rắc rối lớn nhất trong ngày, hiện nguyên hình dưới thân xác của một người đàn ông cao, tóc xám tro.

    •❅───────────✧❅✦❅✧──────────❅•

    "Cô không cần phải tức giận thế đâu."

    Alhaitham nói với người ngồi đối diện anh ở bên ngoài Quán rượu Dfarjar.

    Bạn nghiến răng nghiến lợi chắc đã được khoảng nửa giờ đồng hồ - toàn bộ thời gian hai người thảo luận về vụ án.

    Hoặc ít nhất cố gắng thảo luận vụ án.

    Anh lặng lẽ nhấp từng ngụm trà trên tay còn bạn thì nghiền ngẫm một xấp tài liệu chẳng biết vừa lôi ra từ đâu, và vị Quan thư kí có chút quan ngại cho bộ hàm của bạn, xét thấy bạn nghiến lợi hơi nhiều.

    "Thế thì tốt nhất anh nên từ bỏ vụ này đi." bạn ngẩng đầu, không giấu đi vẻ tức giận.

    "Mắc cái quái gì mà anh cứ thích chõ mũi vào việc của tôi vậy?"

    Với câu hỏi này của bạn, anh đưa câu trả lời ngay lập tức.

    "Đơn giản vì đây là việc của cô.

    Điều gì có thể khiến vị Pháp y khét tiếng của Giáo viện lại phải đổ nhiều công sức để giải quyết công việc giao bởi Giáo viện vậy?"

    Bạn ngả người lên ghế, nhướn mày liếc nhìn anh ta.

    "Tôi cũng có thắc mắc như vậy với anh đấy, thưa ngài Quan thư kí.

    Điều gì có thể làm cho người được mệnh danh là tên điên của Giáo viện lại thích thú với việc riêng của vị Pháp y kia vậy?"

    Vậy là bạn cũng đã nghe đến tin đồn– nghe cách anh bị chế nhạo ở học viện dù nắm giữ chức vị khá cao.

    Thực ra các Hiền giả của Giáo viện chẳng mấy ưa anh.

    Tất nhiên anh ta biết, nhưng có một thứ anh đang nắm đằng chuôi.

    Giáo viện thì không thể thiếu một Quan thư kí, và Alhaitham thì trùng hợp là người duy nhất đủ trình độ để làm công việc này.

    Anh cũng biết bạn cũng trong cảnh ngộ tương tự.

    Bạn cực kì bị ghét bởi rất nhiều Hiền giả, nhưng không phải vì tính cách nổi loạn hay thói quen xía mũi vào việc ngoài phạm vi công việc của mình.

    Có thể cũng có, nhưng thứ thực sự khiến các Hiền giả ghét bỏ bạn chỉ đơn thuần vì công việc "khó coi" của bạn.

    Anh từng một lần vô tình nghe Hiền giả phái Amurta, Nephis, nhận xét về bạn: "Tài năng thì có, nhưng lại phung phí vào cái công việc báng bổ."

    Đặt cốc nước xuống bàn, Alhaitham trả lời mượt mà.

    "Tôi nghĩ có thể nói chúng ta đều có chút máu điên trong người."

    "Ha.

    Ha.

    Ha, ngài Quan thư kí.

    Được thôi, tôi chấp nhận."

    Bạn lục qua đống tài liệu trên bàn rồi rút ra một tờ giấy đưa ra trước mặt anh.

    "Đây không phải lần đầu tiên xuất hiện trường hợp như thế này.

    Trên thực tế, tôi nghĩ đây là..." bạn nheo mắt, cố nhớ lại con số cụ thể.

    "Vụ thứ mười lăm hay gì đó.

    Các thi thể được dàn dựng như một vụ tự sát, tất cả đều có kí tự kì lạ trên xương quai xanh.

    Và tất cả dòng kí tự ấy đều dường như xuất phát từ một ngôn ngữ." bạn giải thích mọi thứ bạn biết cho anh.

    Ngay lập tức, Alhaitham nhìn ra.

    Bạn đã có mọi manh mối trong tay, vậy mà vẫn không hiểu?

    Đây có vẻ không giống bạn lắm– mặc dù có công việc khá đặc thù nhưng bạn cũng là một trong những cái tên đứng đầu danh sách tốt nghiệp của lớp, thậm chí của toàn khóa.

    "Được.

    Tôi cũng sẽ nói cho cô điều này."

    Anh nghiêng người về phía trước, hai tay khoanh lên bàn.

    "Tôi đã giải mã xong dòng chữ kia."

    Ngạc nhiên thay, bạn chẳng có tí gì kinh ngạc với lời anh nói.

    Ngạc nhiên thật đấy.

    "Ừmmm.

    Tôi cũng đoán ra từ đầu rồi.

    Trung bình một nước đi khốn nạn đặc trưng Alhaitham mà anh sẽ làm." bạn nhún vai.

    "Rồi, giờ tôi phải làm gì để biết câu trả lời đây?

    Làm trò con bò?

    Hay để anh nói rằng tôi là một kẻ ngu ngốc không hiểu gì về nghệ thuật ngôn từ?"

    "Cái gì?

    Không.

    Cô nghĩ cái quái gì vậy?

    Tôi định nói với cô ngay từ đầu rồi.

    Đây là một nhánh của hệ thống chữ cái sử dụng bởi các thầy tu ở sa mạc dưới thời của vua Scarlet."

    Alhaitham ngừng lại, cho bạn chút thời gian tiêu hóa lượng thông tin.

    Có lẽ giờ bạn cũng có chung kết luận với anh chăng?

    Bạn nghiêng đầu, thở dài.

    "Ngài Quan thư kí.

    Anh có biết anh đang nhìn tôi với ánh mắt khi lần đầu tiên chúng ta gặp nhau không?"

    Cái gì– à.

    •❅───────────✧❅✦❅✧──────────❅•

    Lần đầu tiên hai người gặp lần đầu là năm năm trước đây khi đang học năm hai tại Giáo viện.

    Hồi đó, Alhaitham đã nổi tiếng là một "sinh viên logic đến cực đoan", mặc dù anh là một trong những sinh viên xuất sắc nhất năm ấy.

    Nghe tất tần tật những tin đồn về tính cách lạnh lẽo và khô khan cùng cái miệng chỉ biết nói lời độc địa của anh, hiển nhiên bạn sẽ không hề muốn chạm mặt con người này một chút nào.

    Nhưng thực sự, bạn cũng chẳng cần cố né tránh anh ta bởi vốn dĩ hai người đã ở Học phái khác nhau rồi, và xác suất để gặp hay nói chuyện gần như bằng không.

    Cho đến một ngày, ở đài phun nước bên trong giáo viện, một người bạn của bạn - một tiền bối cũng theo học phái Amurta - đã mang đứa con của cô ấy đến vì không có ai chăm nom.

    Trong lúc chị ấy bận đi giải quyết công việc, bạn cố mua vui cho đứa trẻ bằng cách tạo những chú cá heo và cá ngựa bằng nước với vision Hydro của bạn.

    Phải công nhận rằng mình đã tạo nên một màn trình diễn cũng khá ấn tượng đấy, không chỉ thu hút sự chú ý của đứa trẻ mà chính bạn nữa, với khả năng của mình.

    Đứa bé – nếu không nhầm thì khoảng gần ba tuổi – liên tục cười khúc khích thích thú nhìn những sinh vật đại dương thu nhỏ diễn trò và nhào lộn trong không trung.

    Đột ngột một bóng đen từ đâu bước tới che khuất đi ánh sáng, y hệt trong mấy bộ tiểu thuyết kinh dị bạn đọc lúc mà nạn nhân cảm thấy bồn chồn và quay lại thì thấy tên sát nhân lăm le cây rìu trên tay.

    Tên sát nhân cầm rìu trong trường hợp này là Alhaitham.

    Bạn biết là anh ta vì bạn thường thấy anh ta xung quanh, khi thì thấy cái đầu trắng của anh ở căng tin, hay thấy mép áo choàng của anh lúc anh ta bước vào giảng đường khi bạn vô tình đi ngang qua.

    Vị Quan thư kí khi ấy tuy trẻ hơn 5 tuổi nhưng vẫn ngu ngơ như bây giờ, nhìn bạn với cái Tia chết chóc của anh ta. (Tuy nhiên hai năm sau bạn mới đúc kết được thuật ngữ này.) Nhưng bạn khi ấy vẫn còn rất trẻ và ngây thơ, nghĩ rằng mình có thể kết bạn bốn phương hoặc ít nhất không gây thù chuốc oán với ai.

    Vì vậy bạn đã gây ra sai lầm của đời mình là nhìn vào mắt anh ta với nụ cười trên môi và vẫy tay chào: "Anh là Alhaitham, đúng không?

    Anh có muốn một chú cá heo không?"

    Và rồi anh ta ném bạn cái nhìn này - chính là cái nhìn anh ta đang nhìn bạn bây giờ.

    Tương tự như Tia chết chóc nhưng mà gấp mười lần lên độ kinh tởm, như thể muốn nói Đây là một câu nói rất ngu xuẩn.

    Mắc cái quái gì tôi lại muốn một con cá heo vớ vẩn? trong suốt một phút im lặng, rồi xoay gót bỏ đi.

    Còn bây giờ, cái nhìn này có nghĩa là anh ta đã nghĩ ra kết luận của vụ án mạng, và anh ta nghĩ bạn bị ngu vì có thế vẫn chưa nghĩ ra.

    "Tôi biết là có lẽ anh đã có lập hẳn một báo cáo cách thức gây án trong đầu luôn rồi.

    Nhưng trước đó thì tôi chỉ muốn nói rằng tôi chắc là đã nghĩ như anh rồi, và sau đó thì tôi nhận ra rằng điều đó là không đúng." bạn giơ hai tay lên như đầu hàng với Alhaitham.

    Anh ta chỉ đợi bạn dứt lời là ngay lập tức nêu quan điểm của mình.

    "Những cái xác này chính là tác phẩm của những kẻ cuồng tín theo Vua Scarlet.

    Cô biết là bọn họ đang ngày càng mở rộng quy mô đúng không?"

    Bạn gật đầu.

    Anh ta đang theo đúng luồng suy nghĩ trước đó của bạn, cũng lí do làm bạn định đóng hồ sơ vụ án cho đến khi đào sâu thêm.

    "Thế nên bọn chúng giết người để làm vật tế, hoặc cho tà giáo, hoặc để phô trương thanh thế và rồi để mặc mấy cái xác cho Giáo viện dọn dẹp."

    Anh ngả người lên ghế, cầm cốc trà lên uống tiếp, có vẻ hài lòng với suy luận của mình.

    Bạn không phủ nhận, trước đó bạn cũng nghĩ y như vậy.

    Tuy nhiên có những thứ khác nổi cộm và không đúng với cách thức gây án trong hồ sơ tội phạm.

    "Nhưng nó không chỉ dừng lại ở trên bề mặt như vậy," bạn trả lời.

    "Cô chắc không?

    Dao cạo Occam nói rằng cách giải thích đơn giản nhất thường–"

    "Thường là cách đúng nhất, tôi biết, xin cảm ơn ngài triết gia tài ba, nhưng nguyên lý đấy rất tiếc không áp dụng ở đây.

    Anh nhìn đi– nếu là cho tà giáo của bọn họ hay cái gì đấy, tại sao phải dàn dựng thành một vụ tự sát?

    Tại sao phải cố ý làm nó như một vụ nạn nhân tự kết liễu bản thân?"

    *Lý thuyết Dao cạo Occam (Occam's razor): Trong số các giả thuyết cạnh tranh, giả thuyết nào yêu cầu ít giả định nhất thường là giả thuyết tốt nhất.

    Bạn chỉ vào những ghi chú của bạn về vụ giết người hôm nay.

    "Tiếp theo, rõ ràng bọn họ làm ăn rất ẩu.

    Rõ ràng muốn tạo dựng một cảnh tự sát, nhưng làm tệ hại đến mức nhìn thoáng qua là ai cũng có thể nhìn thấu.

    Chứng tỏ bọn họ không hề có chuẩn bị từ trước."

    Có vẻ đến giờ thì vẫn ổn.

    Tên Quan thư kí trông không có vẻ sẽ ngắt lời bạn, hai lông mày khẽ cau lại như thể bạn vừa thành công bắt anh ta suy nghĩ một chút.

    "Tổng quan lại, dựa theo manh mối tôi có thì có thể cho rằng có ai đó đang cố gắng lấp liếm các vụ giết người– và vì đến bây giờ mới được tiếp xúc với thi thể của một trong các nạn nhân, tôi chỉ có thể đưa ra kết luận cho tới khi làm khám nghiệm xong."

    "Tôi không bắt lỗi anh vì nghĩ rằng cách suy nghĩ của tôi là sai.

    Chính vì vậy tôi đề xuất anh từ bỏ vụ này đi." bạn mỉm cười ngọt ngào với anh ta, mặc cho ngôn từ của bạn nhuốm mùi độc địa.

    Nếu anh ta đã nghi ngờ cách làm việc của bạn thì bạn cũng nên thuyết phục anh ta hãy để bạn và vụ này yên đi.

    Bạn nín thở, hồi hộp chờ đợi câu nói Ừ, thôi được, chuyện này nhàm chán hơn tôi nghĩ đấy, tạm biệt chúc một ngày tốt lành!

    Bạn còn cho phép anh ta buông lời lạnh lùng cộng thêm cả tia chết chóc đó nữa.

    Tốt nhất là nên đường ai nấy đi từ giờ đi, trước khi bạn trở nên thật nổi tiếng ở Giáo viện vì quá chán nản đến mức thủ tiêu luôn đồng nghiệp tạm thời.

    Bạn thật là hào phóng quá mà.

    "Không."

    Một ngày nào đó, chính bạn sẽ tự tay cắt lìa cái đầu kia của Alhaitham khỏi cổ hắn.

    "Giờ trông cô như đang tính toán cách xem giết tôi luôn rồi."

    Hoặc bạn có thể mời hắn ta đến phòng lab bơm đầy khí CO2 rồi nhốt hắn trong đó luôn cũng được.

    "Cô có thể làm vậy, giết tôi ấy, khi tôi chứng minh rằng giả thuyết của cô hoàn toàn sai."

    Vị Quan thư kí đang nhìn thẳng vào mắt bạn, và bạn chắc chắn bạn đã nhìn đôi mắt xanh lam kia ở đâu đó trong những cơn ác mộng về đêm của bạn.

    "Vậy hẹn cô ở phòng thí nghiệm ngày mai, Pháp y, nếu cô cũng muốn chứng minh tôi sai nhé?

    Giờ thì anh ta đang thách thức bạn.

    Bạn chẳng hiểu vì sao anh lại có hứng thú với vụ án, nhưng bạn biết anh ta cũng đang đề xuất một lời mời.

    Và bạn biết chắc rằng anh ta không phải kiểu người hứa suông, và anh ta thực sự sẽ giúp bạn cho đến khi chứng minh giả thuyết anh ta là đúng.

    Đồng thời bạn cũng có thể lợi dụng vòng quan hệ và sức ảnh hưởng của anh ta với tư cách là Quan thư kí của Giáo viện Sumeru, và lợi dụng sức lực của anh ta góp vào đội ngũ một-mình-tôi của bạn, thêm cả khả năng thuyết phục đến đáng sợ của anh ta đến mức bạn cũng vừa bị thao túng.

    Nhưng đã quá muộn để có thể quay đầu.

    "Được thôi," bạn chống tay, tựa cằm nhìn người đối diện.

    "Hẹn anh lúc 11 giờ ngày mai, sayyidi."

    *sayyidi: cách gọi nam giới trong tiếng Ả Rập một cách cung kính.
     
    [Alhaitham X Reader] Hạ Đến Rồi Hạ Đi, Còn Anh Luôn Ở Lại
    2. Phòng vô trùng lạnh lẽo


    Nghĩ lại thì vị Quan Thư kí cũng hiếm khi có dịp đi sâu về phía cánh Đông nơi tập trung nhiều giảng đường và phòng tự học của viện Amurta, với dãy phòng thí nghiệm kéo dài đến tận góc cuối sảnh đường.

    Một điều Alhaitham rất ghét về kiến trúc của Giáo viện là mọi cánh cửa và cầu thang ở đây đều giống hệt nhau, không có bảng biểu chỉ dẫn gì trên vòm hay cánh cửa gì cả, mà nếu có thì cũng bé đến mức phải đến tận nơi mới đọc được.

    Đây quả là một điểm yếu chí mạng cho những ai gặp vấn đề... hơi xấu hổ nhưng nói thẳng ra là mù tịt đường như anh.

    Sau rất nhiều lần rẽ chỗ này tạt chỗ kia và lướt qua vô số sinh viên cứ nhìn thấy bóng anh là tái mặt bỏ chạy, cuối cùng Alhaitham cũng đến một căn phòng trông y chang bao phòng khác, chỉ có một tấm biển ghi "Phòng Giải phẫu / Khám nghiệm tử thi".

    Nhìn qua thì căn phòng này có vẻ khá nhỏ so với một phòng thí nghiệm thông thường, ước chừng khoảng tám người vào đây là chật.

    Nếu tính cả số tập tài liệu và bàn ghế ngổn ngang xung quanh thì chắc chỉ vừa khoảng năm người là cùng.

    Anh tự hỏi làm thế nào bạn có thể chất chứa được nhiều dụng cụ trong đây đến vậy.

    Đã 11h07 phút, cũng hơi muộn vì anh lạc đường một cách thảm hại trong một nơi đáng lẽ phải nằm lòng như ngôi nhà thứ hai của mình.

    Vì vậy anh nhanh tay gõ cửa, rồi gõ thêm lần hai cho chắc chắn.

    "Chờ một chút!"

    Tiếng bạn vọng ra từ bên trong kèm theo tiếng loạt xoạt của giấy tờ.

    Chợt, anh có chút lo lắng.

    Anh có phải chuẩn bị gì trước không?

    Có phải đọc tài liệu gì không?

    Nhưng cánh cửa nhanh chóng mở ra trước khi anh kịp định thần.

    Bạn khoanh tay đứng trước mặt anh, người tựa lên khung cửa.

    "Muộn bảy phút.

    Tôi đã mong anh bùng hẹn đấy."

    "Cô không tin tưởng tôi gì cả," là lời đáp trả của anh.

    Bạn đang mặc một chiếc áo blouse trắng, trên cổ in huy hiệu Amurta, mắt đeo kính.

    Không để tâm những gì anh nói, bạn tiếp tục.

    "Và anh cũng chẳng đem theo cà phê."

    Với tay sang phía bên trái trong phòng lab, bạn lôi ra một chiếc áo choàng trắng tinh rồi đưa cho anh.

    "Hay áo khoác.

    Mặc nó vào đi, làm ơn.

    Bên trong lạnh đấy."

    Nói mới để ý, không khí trong phòng tỏa ra lạnh đến gai người, một trời một vực với khí hậu nóng ẩm của Sumeru.

    Bạn vẫn chăm chú nhìn anh.

    "Mặc đi rồi vào đây."

    Bạn không nói làm ơn, nhưng nãy bạn có nói rồi, nên Alhaitham đoán rằng bạn vẫn đang cho anh một cơ hội, hoặc đang thầm kích đểu để anh từ bỏ vụ này.

    Đáng tiếc cho bạn, anh khoác chiếc áo lên và bước vào phòng thí nghiệm.

    Áo hơi nhỏ một chút, nhưng đủ để giữ người ấm và sạch sẽ.

    Điều đầu tiên anh để ý là trong này thực sự rất lạnh đến mức phải ủ tay trong túi áo.

    Ít nhất chênh lệch 15 độ so với nhiệt độ bên ngoài.

    Bạn hiện đang tựa vào chiếc bàn đá ceramic đặt giữa căn phòng.

    "Chất làm lạnh nhân tạo," bạn đánh mắt về phía bức tường.

    Anh ngẩng lên và nhìn thấy những đường ống trong suốt với chất gì đó màu xanh nhạt chảy qua.

    "Thu thập từ Slime Băng, và một chút Slime Thủy.

    Nó giúp cho nhiệt độ ở khu vực trữ đông lạnh đủ thấp để giữ mẫu vật tươi nhất có thể."

    Anh thực sự phải nén lại ham muốn đi khám phá xung quanh như một đứa trẻ bước vào cửa hàng kẹo, bởi căn phòng nhỏ này có thể coi như căn phòng thú vị nhất trong toàn Giáo viện.

    "Giáo viện cho lắp đặt cái này à?"

    "Hah!"

    Bạn bật cười.

    "Trước khi tôi tới đây, bọn họ chỉ biết dự trữ những mẫu vật giải phẫu trong mấy hộp ướp lạnh thảm hại.

    Tôi đã làm việc cùng một kĩ sư bên Kshahrewar để thiết kế và dựng lên chỗ này đấy."

    "Ra vậy."

    Không hổ danh người tốt nghiệp xuất sắc thứ hai trong toàn thế kỷ của viện Amurta.

    "Vậy hệ thống này có cần phải được nạp lại dịch Slime định kì không, hay dùng vĩnh viễn được?"

    "Cần phải nạp lại hai tuần một lần.

    Và anh biết đấy, nhiệm vụ của tôi là đi thu thập nhiên liệu." bạn thản nhiên nhún vai, như thể việc thường xuyên đi tiêu diệt Slime chẳng là chuyện gì to tát.

    Nhưng chắc hẳn là có, nhất là với Slime Băng, vì bạn sở hữu vision hệ Thủy, mà hệ Thủy thì chẳng có tác dụng gì khi đối đầu với hệ Băng.

    "Thôi thì, đây.

    Xin được giới thiệu tiết mục anh đã cất công đến xem đây."

    Bạn dang tay ra như một quản trò trong rạp xiếc, chào mừng vị khán giả duy nhất tới xem.

    "Bản khám nghiệm của Nasir, cư dân Cảng Ormos, do chính tay tôi thực hiện và được kiểm chứng bởi ngài Quan Thư kí của Học phái Haravatat."

    Nghe mắc cười thật sự.

    "Cô không cần tỏ vẻ câu nệ như vậy đâu," Alhaitham trả lời, nhìn bạn đẩy người khỏi bàn và đi về cánh cửa sắt phía cuối căn phòng, cách xa huyền quan.

    "À, nhưng cảnh tượng cũng đáng xem đấy.

    Cẩn thận nhé, sayyidi, nhất là nếu anh không ưa mùi vị của sự chết chóc."

    Mở khóa cánh cửa bạc, bạn đẩy nó ra để hé lối vào đến một căn phòng khác tràn ngập sương lạnh.

    Trong đó, vị Quan thư kí có thể thấy hằng hà sa số các hộp giấy và băng ca.

    Một nhà xác, anh nghĩ.

    Ngay giữa lòng Giáo viện, mà không ai hay biết.

    "Ngay đây." bạn kéo một băng ca ra, đóng cửa, rồi kéo nó ra chiếc bàn đá và khẽ nghiêng để thi thể - trùm trong tấm vải trắng - trượt lên bàn.

    Nói nghe thì nhẹ nhàng nhưng thực tế tệ hơn nhiều, vì động tác của bạn thuần thục và lành nghề như đã làm hàng ngàn lần, trước khi đến bên bồn rửa tay rồi đeo găng vô trùng.

    Cơ thể của nạn nhân được trùm lên một tấm vải trắng đục, nom như vết tích của một con ma đang chờ đợi linh hồn của nó trở về.

    Cảm giác thật kì lạ, mới ngày hôm qua anh ấy - Nasir, Alhaitham tự nhắc mình rằng nạn nhân cũng có tên - còn nằm sõng soài trên sàn nhà, tựa như một người chìm trong giấc ngủ sâu.

    Ngón tay bạn nắm vào mép miếng vải phía đầu thi thể, nhưng ánh mắt bạn lại hướng về vị Quan Thư kí, nghiêng đầu và xin xác nhận.

    "Anh sẵn sàng chưa?"

    Hành động của bạn khá buồn cười, vì bạn biết anh không phải kiểu người để tâm đến sự ghê rợn của cái chết, nhưng bạn vẫn ân cần hỏi anh đã chuẩn bị nhìn một xác chết chưa, thứ mà anh đã nhìn không biết bao nhiêu lần.

    Anh gật đầu để xác nhận với bạn mình ổn, và ngay tức khắc, miếng vải bị lật ra, để lộ một cơ thể vô hồn chỉ mặc đồ lót trên bàn.

    Và Nasir nhợt nhạt hơn rất nhiều so với ngày hôm qua.

    "Nasir, xin hãy để chúng tôi tìm ra kẻ đã hãm hại anh," vị Quan Thư kí và nhìn bạn đang chắp tay và nhắm mắt, lẩm bẩm như thể đang nói lời cầu nguyện.

    Việc này, và cả lúc bạn hỏi anh đã sẵn sàng chưa, là hai thứ làm anh ấn tượng nhất với bạn.

    Đây là một trong những thứ anh để ý rằng bạn sở hữu mà những tên học giả kiêu căng, thô lỗ, ngạo mạn khác của Giáo viện không có: bạn trân trọng cảm xúc, bạn quan tâm đến những thứ mà có lẽ chẳng ai biết cũng chẳng ai thèm quan tâm.

    Và rồi Alhaitham thầm kiểm điểm bản thân bởi chỉ một chút nữa thôi, anh có lẽ vô tình xuất khẩu thành nguyên một bài thơ trong đầu rồi.

    •❅───────────✧❅✦❅✧──────────❅•

    Giữa lúc đang cầu nguyện, bạn chợt nhận ra sự hiện diện của một tên Quan Thư kí vô cùng hay đánh giá người khác trong phòng, rồi bạn buông tay xuống trong im lặng.

    Chúng tôi sẽ không mạo phạm cơ thể anh quá lâu đâu, bạn hứa thầm.

    Cứ thế, bạn bắt đầu công cuộc khám nghiệm của mình.

    Nếu thám tử lùng sục hiện trường vụ án để tìm ra manh mối, thì bạn truy vết manh mối trên thân xác của những kẻ đã từng còn hơi ấm.

    Và chẳng có gì đáng sợ cả, bạn chẳng cảm thấy sợ hãi gì khi đối mặt với người đã khuất.

    Suy cho cùng, họ cũng là những người đã từng sống và được yêu thương, ấy là quá đủ để bạn chứng minh rằng họ cũng là con người bình thường như bao người khác.

    Một điều đáng tiếc là bạn đã làm việc xong xuôi từ tối hôm qua rồi, vẫn là những quy trình đó nhưng với nhiều thiết bị y tế, xô đựng máu và ảnh Kamera hơn.

    Nhưng bạn vẫn đang chuẩn bị khám nghiệm Nasir, nên bạn vẫn cầu nguyện như thường.

    "Tôi đã làm bài tập về nhà hôm qua," bạn nói rồi lôi ra một tấm ảnh trong túi áo.

    "Cẩn thận, hơi máu me đấy."

    Anh nhận lấy nó không chút đắn đo, và bạn mong anh không sợ hãi mà ngất ngất trước hình ảnh một lồng ngực mở phanh với động mạch phổi mổ toang ra, để lộ một vật thể cứng nhân tạo nho nhỏ, tròn tròn.

    "Vậy là có gì đó đã chặn đường tuần hoàn máu của anh ta," anh nói, và bạn có chút tởn với cách dùng từ nghe hết sức tầm thường của anh ta.

    Tuy nhiên anh có thể nắm bắt được mấu chốt vấn đề giữa một biển máu, thôi thế là đủ rồi.

    "Nhìn chung là, đúng.

    Tôi đã lấy vật thể lạ ra rồi, nhưng lát tôi sẽ cho anh xem sau.

    Còn giờ thì..."

    Bạn bước đến chỗ Alhaitham đang đứng - phía dưới chân Nasir.

    "Aha." bạn chỉ vào gót chân đã chuyển màu thâm đỏ tím của Nasir.

    "Tôi không thấy cái này hôm qua vì ánh đèn quá sáng và nó cũng không lộ rõ vì khi ấy thi thể mới trong giai đoạn tái nhạt tử thi*.

    Nhưng ở đây anh có thấy vết sẫm màu ở đây và–" bạn nhích sang phía thân của Nasir– "nhất là ở phần lưng không?"

    Bạn mỉm cười.

    "Tức là đây là giai đoạn hồ máu tử thi**."

    Khi hồ máu tử thi xuất hiện tại những phần cơ thể này nghĩa là chỉ có thể do một thứ duy nhất.

    Đây là lí do tại sao bạn rất yêu công việc này - không có nhân chứng để tra hỏi cũng chẳng có nghi phạm để bắt giữ, vậy nên cách duy nhất để thu thập manh mối là khám xét cẩn thận để từ đó tự mình đưa ra kết luận cuối cùng.

    Đáng tiếc là tên đàn ông tóc xám bạc bên cạnh bạn chỉ có thể đứng trân trân nhìn bạn.

    Thực ra thì cũng không tiếc lắm, vì biểu cảm này của anh ta chính là thứ bạn muốn, chính là thể hiện bản thân vượt trội hơn anh ta theo cách nào đó để có thể xé toạc bộ mặt cay nghiệt của anh ta.

    "Không phải ai cũng có thể hiểu được thuật ngữ chuyên ngành Sinh học như cô đâu, Pháp y."

    "Thứ lỗi cho tôi, thưa ngài Quan Thư kí, tôi không biết rằng anh cũng không thực sự biết tuốt như cách anh vẫn tỏ ra ạ."

    Anh ta chỉ lạnh lẽo lườm bạn, và bạn bắt đầu bài giảng của mình.

    "Đây, nhìn nhé, trái tim thực hiện nhiệm vụ bơm máu đến các bộ phận cơ thể khi ta sống, đúng không?" bạn chỉ vào sơ đồ cơ thể người treo ở sau cánh cửa ra vào.

    Chỉ vào một động mạch tim hướng đến cánh tay, bạn nói tiếp.

    "Nhưng khi con người ta chết, máu sẽ... không được bơm nữa." ngón tay bạn dừng lại, chỉ thẳng vào phần cẳng tay của bức tranh.

    "Đây được gọi là hồ máu tử thi, khi mạng lưới mao mạch bị nén lại và không tuần hoàn nữa.

    Khi ấy người chết sẽ có dáng vẻ rất nhợt nhạt."

    Bạn thuật lại các giai đoạn của cái chết và cách phân biệt chúng thuần thục như đã in sâu vào trong đầu.

    Bạn đã học về nó xuyên suốt quãng thời sinh viên tại Akademiya, chỉ khác là bây giờ bạn đang thuyết trình lại cho một con người nom chẳng có chút hứng thú gì cả.

    "Vậy thì chỗ máu này sẽ đi đâu?

    Rồi, tôi phỏng đoán anh biết trọng lực là gì, sayyidi," bạn khẽ liếc mắt sang người bên cạnh.

    "Mọi vật thể có khối lượng trong vũ trụ đều hút lẫn nhau với lực hấp dẫn tỉ lệ thuận với tích hai khối lượng và tỉ lệ nghịch với bình phương khoảng cách giữa chúng***," anh ta trả lời bạn, và bạn nhận ra anh ta đang khoanh tay lại.

    Mắc cái quái gì cái tên này cứ ít nhất năm phút lại phải khoanh tay một lần vậy?

    "Vậy là anh chắc hẳn nằm lòng hết ba Định luật Newton nhưng lại không biết hồ máu tử thi là gì," bạn lẩm bẩm, còn tên khốn kia thì nhướn mày như thể đã nghe hết từng câu từng chữ bạn vừa nói.

    Bạn hắng giọng rồi tiếp tục bài thuyết trình: "Máu sẽ chảy xuống vị trí thấp nhất, hoặc những vị trí thấp nhất trên cơ thể, xét theo tư thế mà người đó đã chết như thế nào." ngón tay bạn chỉ thẳng xuống bàn tay của bức tranh, minh họa cho quá trình hồ máu tử thi.

    Trở lại với thi thể, bạn kết luận: "Tóm lại, hiển nhiên là Nasir đã chết trong trạng thái nằm ngửa."

    Bạn phải đợi mất năm giây trôi qua (bạn vốn nghĩ chỉ có ba giây) để anh ta phản bác lại.

    "Nhưng điều đó không có nghĩa nạn nhân không bị sát hại bởi tín đồ của Vua Deshret.

    Có thể bọn chúng đã âm thầm giết nạn nhân và che đậy một cách qua loa."

    "Có thể.

    Nhưng hãy nhìn đây." bạn bước đến tủ đựng đồ nguy hiểm sinh học và lấy ra một chiếc lọ thủy tinh đóng kín đựng một vật thể nhỏ.

    Nó trông có vẻ vô hại, miễn là nếu không xuất hiện trong động mạch dẫn máu từ tim đến phổi, nhưng ai biết được chuyện gì có thể xảy ra chứ?

    Nên là bạn vẫn trữ nó trong lọ đóng kín, tránh tiếp xúc với không khí.

    "Thứ này xuất hiện trong tim của Nasir, tôi nói thật đấy." bạn đặt nó lên bàn để Alhaitham quan sát rõ hơn.

    "Tôi không rõ đây là cái gì nhưng chắc chắn nó không được bán ở trên thị trường đâu."

    "Để thứ này xuất hiện trong máu..."

    Anh cúi xuống để nhìn rõ hơn.

    "Chứng tỏ nó phải có chất đặc biệt gì đó."

    "Anh nói đúng."

    Anh ta ngẩng lên nhìn bạn với ánh mắt như muốn nói Ý cô là sao cơ?

    "Đây là một kết luận nghe khá bất khả thi, nhưng mà chất độc này hoặc là được nạn nhân uống và hòa vào trong mạch máu, rồi lại cô đặc lại trong đúng động mạch phổi, hoặc là bị tiêm vào da ở đâu đó và một lần nữa lại kết tủa gần trái tim của nạn nhân."

    Bạn cầm lọ thủy tinh lên và nói tiếp.

    "Tôi chưa từng thấy thứ này bao giờ, đồng nghĩa là thứ này có thể bị cấm kể cả cđối với học viên của Giáo viện.

    Kẻ nào có thể có được nó trong tay chắc hẳn có mạng lưới quan hệ rộng rãi.

    Hoặc là quyền hạn của hắn cao đến mức có thể biết đến sự tồn tại của thứ này."

    Nói bóng gió vậy rồi, giờ anh ta muốn hiểu sao thì hiểu.

    Chỉ có một số cái tên mới sở hữu quyền năng như vậy, và bạn mong anh cũng đang có chung suy nghĩ giống bạn.

    "Còn kia là là những dấu vân tay tôi tìm được ở hiện trường." bạn hướng anh ra phía bảng nhỏ phía góc phải căn phòng, bên cạnh bồn rửa.

    Trên bảng dán chi chít tờ ghi chú và ảnh từ Kamera của bạn, cùng với bản sao của những bản báo cáo khác nhau.

    Cũng ra dáng thám tử đấy chứ.

    Trong một trong những tấm ảnh trên bảng là một thẻ vân tay, bao gồm 12 hình dấu vân tay khác nhau.

    "Của anh, trên cửa, và của Iradj nữa, cũng ở trên cửa và các đồ vật khác tôi thấy anh ta chạm tay hôm qua." bạn giải thích, chỉ vào năm hình vẽ trên phía góc trái của tấm ảnh.

    Iradj có vẻ chưa bao giờ học cách không để lại dấu vết ở hiện trường, cứ nhìn cách sự hiện diện của anh ta ở hiện trường nhiều đến mức mà... bạn nằm lòng luôn cả hình dạng vân tay ngón cái và ngón trỏ của anh ta.

    Mà Alhaitham cũng chẳng khá hơn là mấy.

    "Còn của cô thì sao?

    Cô thu thập những thứ này từ khi nào?"

    Alhaitham hỏi.

    "Tôi có kinh nghiệm mà, nhớ không?

    Tôi biết cách không để lại dấu vết."

    Cũng không có gì khó, chỉ cần đeo găng tay nếu có chạm vào cái gì, hoặc là không chạm vào bất cứ thứ gì trong căn phòng là được.

    "Sau cuộc trò chuyện của chúng ta, tôi đã trở lại nhà Nasir để lấy dấu vân tay."

    "Ngoài chúng ta ra thì còn lại khoảng năm sáu kẻ lạ mặt khác.

    Tôi chỉ có thể xác nhận được sau khi Akasha thông qua sau."

    "Có nghĩa là cô không kiểm tra vân tay của tôi và Iradj thông qua thiết bị Akasha sao?"

    "Tất nhiên.

    Xin lệnh phê duyệt từ Akasha lâu gần chết, rồi sau mấy ông già Hiền giả có khi lại nghi...

    ý tôi là bực mình vì tôi không làm việc năng suất như họ muốn, rồi lại xuống tra hỏi khiển trách tôi các kiểu, phiền phức lắm." bạn ngán ngẩm khua tay, rồi tiếp tục tập trung phân tích.

    "Có vẻ hai chúng ta đều có chung suy nghĩ về quy định của Giáo viện." anh thầm nói.

    Hmm.

    Bất ngờ đấy.

    Phần lớn các học giả đều trung thành với Giáo viện đến mê muội.

    Dĩ nhiên là đôi khi vẫn có mấy lời phàn nàn nhỏ nhặt về thủ tục tốt nghiệp rắc rối cứng nhắc của Giáo viện, cơ mà mọi cơ sở giáo dục đều có ít nhất một tai tiếng về điều gì đó mà.

    Nhưng để Quan Thư ký của Giáo viện Sumeru trực tiếp trao đổi với Pháp y về điều này - hai chức vị khá cao ở một học viện danh giá (trên giấy tờ thì quyền hạn của bạn được coi là chỉ hơi thấp hơn một Hiền giả thực thụ và cao hơn rất nhiều so với một y sĩ ở Bimarstan) - là đủ để thành lập hồ sơ điều tra.

    Bạn hiểu ra rồi.

    Anh ta đang thăm dò bạn, dựa vào cuộc trò chuyện vừa rồi về chất độc bí ẩn, để xem rằng bạn có cùng phe với Giáo viện không.

    Bạn không.

    Vì rất nhiều lí do, thật sự.

    Thứ nhất là cái nơi này không vạch rõ ranh giới giữa các chức vụ của nhân viên, và giữa các Hiền giả và những người khác có sự chênh lệch quyền lực đến điên rồ.

    Tiếp theo là cái áp lực kinh khủng của việc theo học ở Giáo viện đè nặng lên vai tất cả các sinh viên, và để liệt kê các lí do khác nữa chắc bạn sẽ có một tờ sớ dài bằng con sông trải dài từ thành phố đến cảng mất.

    Nhưng lí do quyết định có lẽ là vụ án này, dựa vào mức độ nhúng tay vào của bọn họ vào đây.

    "Cẩn thận.

    Tường ở đây có tai mắt đấy, anh biết mà."

    Alhaitham gật đầu, hài lòng với câu trả lời của bạn.

    "Tôi sẽ ngạc nhiên lắm nếu không có.

    Tiếp đi.

    Cô lấy vân tay của tôi ở đâu?"

    Đây là một câu hỏi bạn có thể trả lời dễ dàng.

    Từ cốc của anh.

    Và trên tay vịn ghế anh ngồi ở quán rượu."

    Không để anh ta kịp càu nhàu cách thức làm việc mờ ám của bạn, bạn nói tiếp.

    "Như tôi đã nói, tôi đã hỏi hàng xóm của Nasir.

    Anh ta là con một, cả bố và mẹ đều đã mất.

    Những người hay đến thăm anh ta chỉ có hai người anh em họ, Kishneh và Kuvreh.

    Người này có vẻ cũng có hai người bạn nữa hay đến thăm, là Raju và Sư Tử Lớn, là biệt danh cho một ai đó mà hàng xóm cũng không rõ danh tính." bạn nhìn chằm chằm tấm thẻ.

    "Có điều..." bạn nghiêng người một chút, gần như vai chạm vai Alhaitham, chỉ vảo bảy bộ vân tay khác nhau và nói "... tôi có bảy bộ vân tay ở đây, nhưng tôi chỉ xác định được danh tính của bốn người."

    •❅───────────✧❅✦❅✧──────────❅•

    Bảy trừ bốn là 3, Alhaitham thầm nghĩ.

    Ba kẻ lạ mặt xuất hiện trong nhà Nasir, trong đó ít nhất một kẻ có chức vụ đủ cao hoặc có quan hệ với kẻ tai to mặt lớn nào đó để có thể sở hữu một loại chất độc bị cấm.

    Hai giây, hoặc ba bốn giây gì đó, là khoảng thời gian bạn gần như tựa lên người anh khi cho anh xem tấm thẻ.

    Một nhịp tim đập là đủ để Alhaitham nhận ra bạn đã rút lại khoảnh cách với anh nhiều đến nhường nào trong vỏn vẹn hai mươi phút.

    Anh không thích đụng chạm với người khác, anh tự nhủ, nhưng ít nhất anh đang mặc áo khoác để giảm thiểu cảm giác ấy.

    Quay đi ngay sau khi lấy tấm thẻ trên tấm bảng, bạn với lấy cái bút gần đó và khoanh tròn vào bảy bức ảnh còn lại.

    Alhaitham thở nhẹ một hơi, tự nhủ rằng vì bạn rời đi nên giờ anh lại cảm thấy thoải mái trở lại.

    "Giờ cô định làm gì với thứ này?" anh chỉ vào những bức ảnh của bạn.

    "Đấy là thứ mà tôi..." bạn ngừng lại, cố nặn ra một từ chuẩn xác nhất, nom có vẻ mắc ói "...tôi sẽ cần anh giúp đỡ, nếu anh không phiền." rồi bạn quay người đi, lấy cớ là đẩy chiếc băng ca vào tủ đông lạnh, nhưng anh khá chắc là đã thấy bạn làm động tác nôn ọe.

    Có lẽ phải nhờ vả anh làm bạn đau đớn lắm.

    Huh. thú vị đấy.

    Anh đi ra ngoài, chờ bạn bước ra và đóng cánh cửa lạnh lẽo lại.

    Tựa người lên tường, anh nghiêng đầu và hỏi: "Thế, vị Pháp y vĩ đại toàn năng đang nhờ tôi giúp sao?"

    "Anh nhầm rồi.

    Kẻ Pháp y nhỏ nhoi hèn mọn này đang kính cẩn cầu mong ngài Quan Thư kí vĩ đại có thể rộng lượng ban phát quyền năng của ngài để tôi đây có thể tìm ra câu trả lời cho vụ án này ạ."

    Bạn đanh đá đáp trả.

    "Tôi cần anh tìm ra danh tính của bốn vị khách không mời kia, vậy nên nếu anh muốn chứng minh bản thân một lần nữa thì anh phải giúp tôi."

    "Kẻ hèn mọn mà lại đe dọa bề trên như thế này thì theo tôi có vẻ không khôn ngoan lắm."

    "Tôi với anh cùng cấp bậc đấy."

    "Thế thì đừng gọi tôi là sayyidi nữa." anh phản bác.

    "Thế thì giúp tôi đi." bạn bật lại.

    Một khoảng im lặng lạnh lẽo.

    "Cô thực sự còn cần đến sự trợ giúp của tôi để tìm ra những người này sao?" anh hỏi.

    Bạn đã biết anh ta từ khi hai người còn là sinh viên, đúng, nhưng cuộc trò chuyện hôm qua với anh ta chắc mẩm chỉ mới là lần thứ tư hai người thực sự nói chuyện với nhau, nếu không tính mấy lần cà khịa nhau khi vô tình chạm mặt trên hành lang.

    Bạn có rất nhiều bạn bè, Alhaitham biết.

    Vậy tại sao bạn phải cần đến anh?

    Mà khoan, tại sao anh lại cân nhắc giúp bạn?

    Alhaitham nghĩ đến khối lượng công việc trong tuần chất đống của mình ở Giáo viện, rồi dừng lại ở một chiếc task tiêu khiển giao trực tiếp từ Giáo viện.

    "Đừng có nhìn tôi cái kiểu đấy, Quan Thư kí.

    Tôi chỉ cần anh sử dụng mạng lưới quan hệ thêm cả cái vẻ ngoài đẹp trai và tính cách tuyệt vời của mình để lấy dấu vân tay và chứng cứ ngoại phạm của họ để tôi loại trừ họ khỏi vụ này." bạn vẫy vẫy tấm thẻ trong không khí.

    Mấy ông già ở Giáo viện cũng đang muốn anh tìm một thứ gì đó bằng "mạng lưới quan hệ" của anh. (Còn có dùng cái vẻ ngoài đẹp trai và tính cách tuyệt vời thì anh không chắc).

    Anh không muốn đi tìm thứ đó, nhất là khi bên yêu cầu là Giáo viện.

    Nhưng khi đã biết đến sự tồn tại của nó thì anh phải biết được thứ đó chính xác là cái gì.

    "Tôi sẽ giúp cô."

    Alhaitham nghiêm túc nhìn thẳng vào mắt bạn.

    "Đổi lại cái gì?"

    "Đổi lấy một thứ."

    Hai người cùng nói đồng thanh.

    Anh có chút khó chịu khi thấy bạn có thể đoán được anh muốn nói gì.

    Anh dễ đoán thế à?

    "Tôi muốn thông tin về một thứ gọi là Hũ Tri Thức Thần."

    "Nếu anh không nhận ra thì thưa ngài Quan Thư kí, tôi đang nhờ anh giúp tìm thông tin đấy."

    "Tôi không cần cô đi tìm nguồn tin cho tôi."

    Anh phủi áo.

    "Tôi cần cô nói chuyện với một vài người, để họ không lần ra dấu vết của tôi."

    Bạn ồ lên một tiếng ngạc nhiên.

    "Vậy anh đang nói thẳng ra là nếu tôi gặp ai đó và chẳng may bị giết thì ít nhất người ta không biết anh là kẻ giật dây à?"

    "Chính xác."

    Anh nở một nụ cười mà theo anh là nụ cười công nghiệp tiêu chuẩn, còn bạn nhìn anh ta như nhìn một thằng điên trốn trại.

    "Được."

    Bạn búng tay, rồi khoanh tay lại.

    "Đây là một giao dịch vô lí, nhưng được thôi.

    Tôi chấp nhận."

    Alhaitham nhún vai.

    "Ngày mai khi cô gặp bọn họ rồi thì cô chẳng còn nói như vậy được đâu."

    "Ngày mai?"

    Bạn bất ngờ, không nghĩ anh ta lại chăm chỉ đến vậy.

    Nếu anh ta không biết cách liên lạc trực tiếp với mấy người đó, có lẽ anh ta sẽ chăm chỉ hơn.

    Nhưng giờ anh biết những gì bạn muốn chỉ là những thứ trong tầm tay anh.

    "Hoặc tuần sau, tùy thuộc vào tâm trạng tôi."

    "Tên khốn.

    Cút ra khỏi phòng lab của tôi."

    "Rất sẵn lòng."

    Anh nói, cởi chiếc áo khoác vẫn còn hơi ấm ra đưa cho bạn, bước về phía cánh cửa.

    Một tờ giấy nhỏ rơi ra ngoài túi áo, xác nhận lại những gì bạn nghĩ trong đầu.

    Chúng ta có lẽ đều biết kẻ đứng sau chuyện này rồi, đúng không?

    được viết ngay ngắn trên tờ ghi chú nhỏ.

    Anh ta viết thứ này từ khi nào vậy?

    Có lẽ là khi bạn đẩy chiếc băng ca vào.

    Bạn ngẩng đầu lên.

    Thứ cuối cùng bạn nhìn thấy là ánh mắt sắc lẹm đầy ẩn ý của Alhaitham.

    Tường ở đây có tai mắt.

    - Chú thích:

    (*), (**): Khi một người chết, cơ thể của họ sẽ trải qua bốn trạng thái: tái nhạt tử thi, hồ máu tử thi, mát lạnh tử thi và co cứng tử thi.

    Tái nhạt tử thi diễn ra vài phút sau khi tim ngừng đập, màu da sẽ trở nên nhợt nhạt.

    Sau khi tử vong 2h - 6h, cơ thể xuất hiện các vết tụ máu bầm do hồng cầu chìm xuống xuyên qua huyết tương dưới tác động của trọng lực.

    Đây là giai đoạn hồ máu tử thi / vết hoen tử thi.

    (***) Định luật vạn vật hấp dẫn của Isaac Newton
     
    [Alhaitham X Reader] Hạ Đến Rồi Hạ Đi, Còn Anh Luôn Ở Lại
    3. Ánh sáng (kèm cái nóng) ban ngày


    "Nay anh có mang cà phê đến không đấy?"

    "Tôi không biết là thỏa thuận giữa hai ta hôm nay có bao gồm cả việc phải mang cho cô đồ uống chứa cafein."

    Mới chỉ là 7 giờ 15 phút của buổi sáng thứ Sáu mà thời tiết đã nóng không chịu nổi.

    Cảm giác như mặt trời như hòn lửa giận dữ liên tục ném những tia thiêu đốt cháy da cháy thịt xuống trần gian.

    Vậy nên cũng dễ hiểu khi hôm nay bạn xuất hiện với một chiếc mũ tối màu gắn thêm trang sức sắc xanh lục trên đầu, biểu hiện cho học phái Amurta của bạn.

    "Giờ thì anh biết rồi đấy," bạn trả lời, nhìn cánh cổng của Ngọn Hải đăng Pharos hiện ra trước mắt.

    Hôm nay Alhaitham đã lên con thuyền xuất bến thứ ba trong ngày từ Thành Sumeru đến Cảng Ormos, đạt kỷ lục đến nơi khi mới chỉ có 6 giờ 15 phút.

    Còn bạn thì đi bộ đến địa điểm hẹn - Wikala Funduq - sau anh 45 phút, có lẽ khởi hành sau anh 2 chuyến tàu.

    Rõ ràng bạn tới muộn hơn anh mà lại còn ngang ngược đòi anh cà phê.

    Vị Quan Thư Ký nói thẳng suy nghĩ trong đầu này ra, đổi lại là cái nhìn mỉa mai của bạn như thể anh vừa thốt ra một lí lẽ ngu xuẩn.

    "Chẳng phải anh vừa phàn nàn là mình có dư một đống thời gian sao?

    Sao anh không tranh thủ đến một quán cà phê nào đó gần đây rồi mua hai cốc về đây?"

    Có lẽ anh đã nên làm vậy.

    Xét cho cùng thì hôm nay sẽ là một ngày dài, sẽ phải phỏng vấn bốn người và có thể nhiều hơn thế, phụ thuộc vào lượng thông tin thu thập được.

    Trên đường đi đến Ngọn hải đăng, anh nói rằng hai người sẽ gặp Kishneh trước, rồi sau đó là Kuvneh.

    "Còn Raju và Sư Tử Lớn thì sao?"

    Bạn hỏi trên đường rời khỏi Wikala Funduq.

    "Cô thấy sao nếu lát nữa tôi nói cho cô?"

    "Anh thấy sao nếu nói cho tôi luôn đi, đằng nào tôi chẳng biết."

    Thực ra, chính anh cũng chẳng rõ.

    Mặc dù biết họ ở đâu nhưng anh có linh cảm rằng Raju và Sư Tử Lớn sẽ là một mắt xích quan trọng trong cuộc điều tra này, và anh không muốn dọa sợ họ rằng hai người các anh sẽ bỏ tù họ.

    Bạn làu bàu gì đó trong miệng, gì mà "lúc nào cũng giữ thông tin khư khư", nhưng cũng không nói gì thêm.

    Hai người cũng đến bến tàu hướng đến Ngọn hải đăng.

    Từ xa, anh thấy Kishneh đang ngồi trên ghế, hai tay nắm chặt đặt trên đùi.

    Trông cô như một học sinh lo lắng ngồi chờ kết quả bài thi tệ hại mình vừa làm.

    Phía bên mạn sườn anh chợt nhói một cái.

    Quan Thư Ký quay sang liền thấy bạn vừa cùi chỏ anh một cú đau điếng vừa đeo găng tay.

    Không phải loại găng tay cao su y tế mà chỉ là một đôi găng bình thường làm từ vải hoặc da.

    Vì lí do gì chắc anh cũng đoán được.

    "Anh nên là người nói chuyện với cô ấy," bạn nói.

    "Và chinh phục trái tim của Kishneh xinh đẹp với vẻ ngoài điển trai và tính cách tuyệt vời của tôi à?"

    Khóe môi bạn cong nhẹ.

    "Ngài Quan Thư Ký của Giáo viện Sumeru có vẻ ngày càng trở nên ái kỷ."

    Anh đã quan sát rằng đây là lần thứ hai bạn không cãi lại anh, rồi tự trách bản thân thật thừa thãi khi ghi nhớ mấy thứ nhỏ nhặt này.

    "Vì sao cô không nói chuyện với cô ấy?"

    Nụ cười khi nãy trên môi bạn vụt tắt.

    "Anh nghĩ ai lại muốn trò chuyện với cái người mổ xẻ anh họ của mình để khám nghiệm mặc dù tôi làm rất gọn gàng chứ?" bạn hỏi, tay chỉnh phần cổ đôi găng.

    Đó là một đôi găng màu xanh biển đậm phối cùng trang phục cũng xanh dương của bạn, ngoại trừ biểu tượng của Amurta.

    Ấy là góc khuất trong nghề của bạn, Alhaitham hiểu.

    Người thân của nạn nhân sẽ không bao giờ có thể nhìn bạn một cách bình thường bởi ý niệm rằng bạn "xúc phạm người đã khuất", cho dù bạn là người đưa câu chuyện của họ ra ánh sáng.

    Và anh cũng đã hiểu lí do bạn dùng găng tay – bởi sự chết chóc vốn đến từ bàn tay Tử thần.

    "Thật đáng tiếc.

    Ít nhất thì cô cũng nên giới thiệu bản thân mình là Pháp Y chứ?

    Hay là để tôi làm điều đó thay cô như ông mai bà mối giới thiệu hôn phối cho một quý cô nhé?"

    "Tôi không bao giờ tự giới thiệu bản thân là Pháp Y," bạn nhăn mày.

    "Nhiều người còn không biết thuật ngữ đó tồn tại."

    "Thật tiếc là họ không có học thức như tôi."

    Bạn ngán ngẩm đảo mắt.

    "Tiếc thật."

    Hai người đã đến điểm cuối bến tàu, và có vẻ Kishneh đã nhận ra cả hai là những người cô chuẩn bị phải đối mặt.

    Cô đứng phắt dậy, hai tay siết chặt chân váy đến nhàu nhĩ.

    •❅───────────✧❅✦❅✧──────────❅•

    Bạn có tài nhìn ra nét hấp dẫn nhất ở người khác: những gì ở ngoại hình và tính cách của người đó khiến người khác thương nhớ.

    Với Kishneh, cô là một người phụ nữ ở độ tuổi đâu đó khoảng 30, khoác lên mình một bộ váy truyền thống Sumeru màu xanh nhạt cùng mái tóc hạt dẻ búi gọn sau đầu.

    Cô có vẻ là kiểu người sẽ nhắc nhở người yêu của mình khi họ mải mê học quên mất thời gian, hay là người sẽ cảm động đến rơi nước mắt khi người yêu tặng bánh kếp dâu tây tự làm.

    Bạn thích tự tưởng tượng những câu chuyện như vậy.

    Cho tới giờ, bạn chưa từng gặp một ai trông có vẻ "khó yêu", và Kishneh cũng chẳng phải ngoại lệ.

    Không phải là bạn muốn trở thành đối tượng của mấy người đó, chỉ là bạn mong những gì bạn nghĩ về người ta là đúng.

    Họ thật dễ mến, và bạn mong họ sẽ tìm thấy ai yêu họ thật lòng để gửi gắm cuộc đời mình cho người đó.

    Con người đơn giản chỉ vậy thôi.

    "Anh là vị Quan Thư Ký đã gửi thư bồ câu cho tôi, phải không?"

    Kishneh bắt tay với Alhaitham như thể đây là một cuộc giao thương quan trọng.

    Bồ câu?

    Bạn khó hiểu nhìn Alhaitham.

    Đừng hỏi gì cả, là những gì ánh mắt anh ta nói.

    Được thôi, tạm thời bỏ qua.

    Cá chắc là sau buổi hôm nay anh ta kiểu gì cũng sẽ bị đè ra hỏi về tính an toàn với động vật trong phương thức liên lạc mình dùng cho mà xem.

    "Còn cô chắc hẳn là người đã... mổ xẻ anh họ tôi."

    Kishneh nhìn bạn, bất giác lùi lại như thể bạn là nguồn cơn của căn bệnh gì đó có tỉ lệ lây nhiễm lên đến 100% qua đường không khí trong phạm vi bán kính một mét.

    Tổn thương quá.

    Mà thôi, bị đối xử thế này cũng chẳng có gì lạ.

    Chạm vào viền mũ, bạn cúi đầu xuống chào, bởi cô ta cũng chẳng chìa bàn tay nào ra để bắt tay với bạn.

    "Thuật ngữ chính xác hơn sẽ là giải phẫu.

    Cô thấy đấy, tôi không hề gây tổn hại gì đến cơ thể anh họ cô."

    Hai ngày trước, vài tiếng sau khi Quan Thư Ký giá đáo tới phòng lab của bạn, Iradj đã trở lại mang Nasir về nhà để tổ chức tang lễ - bạn còn hỗ trợ ướp xác để bảo quản thi thể nữa.

    Việc thân nhân muốn an táng người đã khuất càng sớm càng tốt cũng là một trong những lý do vì sao những người hành nghề pháp y như bạn luôn phải chạy đua với thời gian.

    "Cho dù thế thì..."

    Kishneh ngập ngừng, rồi không nói gì thêm.

    Chắc hẳn cô ta đang tính nói gì mà "không cho người đã khuất ngủ yên" hay "xúc phạm người đã khuất", khéo có khi là cả hai.

    "Thôi bỏ đi.

    Anh chị đang điều tra vụ án này đúng không?

    Hai người muốn hỏi tôi điều gì?

    Tôi sẵn lòng giải đáp."

    Bạn hích nhẹ Alhaitham.

    Trên đường tới đây, cả hai đã đi qua một lượt danh sách câu hỏi liên quan đến bằng chứng ngoại phạm và ba vị khách bí ẩn.

    Rõ ràng ban nãy bạn đã nhờ Alhaitham làm người hỏi chính, thế mà bây giờ tên khốn này lại đẩy lại bạn, ra hiệu bạn bắt đầu nói đi.

    Bạn lạnh lùng liếc rồi cố ý cùi trỏ anh ta một phát.

    Thánh thần ơi, chắc giờ nhìn bạn và anh ta chẳng khác nào hai khứa thiểu năng trước mặt Kishneh.

    Hắng giọng, Alhaitham mở đầu: "Chúng tôi sẽ vào thẳng vấn đề.

    Vào buổi sáng ba ngày trước, tại thời điểm anh họ cô bị sát hại, cô đang ở đâu?"

    Nghe xong, ánh mắt căng thẳng của Kishneh dịu đi một chút, có lẽ cô cũng đoán trước được câu hỏi này (rõ ràng).

    "Lúc ấy tôi đến thăm bạn gái của mình ở Sumeru.

    Nasir... anh ấy..."

    Cô nuốt một ngụm.

    "Vụ việc xảy ra vào khoảng 5:30, đúng không?"

    Bạn gật đầu.

    Thời gian nạn nhân tử vong ước tính khoảng trước bình minh một chút.

    Tên giết người, hoặc lũ giết người, đã kịp bỏ trốn ngay trước khi mặt trời mọc.

    "Tôi nghĩ là chúng tôi - Farah và tôi - lúc đó đang ở quán trọ gần Quán rượu Lambad.

    Tầm 6 giờ thì chúng tôi đi dạo quanh thành phố rồi về bến tàu hóng mát.

    Tôi nghĩ Katheryne bên Hiệp Hội Nhà Mạo Hiểm và các thương nhân dựng hàng sáng sớm lúc đó đã nhìn thấy chúng tôi."

    Đây là một bằng chứng ngoại phạm hoàn hảo, nhất là khi đi tàu từ Thành Sumeru về Cảng cũng phải mất ít nhất nửa tiếng trong điều kiện gió thuận lợi.

    Nếu bạn kiểm chứng lại với Katheryne - người không thể nói dối (hoặc chí ít chưa bao giờ nói dối với bạn trước đây), thì hoàn toàn có thể xác nhận rằng cô ta không liên quan tới vụ án.

    Phải nhớ đến gặp Katheryne khi về Thành mới được, bạn tự nhủ.

    "Cảm ơn cô.

    Câu tiếp theo thì- ngoài cô, Kuvneh và hai người bạn của Nasir, cô còn biết ai khác đã tới nhà anh ấy gần đây không?"

    Nụ cười trên môi Kishneh khi nghe lời cảm ơn của Alhaitham chợt vụt tắt.

    "Không, tôi không rõ."

    Ánh mắt cô ta khẽ đảo từ trái qua phải.

    "Sao anh lại hỏi vậy?"

    Cảm thấy bồn chồn lo lắng khi bị ép cung cũng là chuyện thường tình, nhưng có gì đó là lạ.

    Lần này, bạn chủ động tiếp lời: "Không có gì, chúng tôi chỉ muốn biết liệu có ai đó có "việc riêng" với Nasir trước khi mà anh ấy...

    đó."

    Bạn không để lộ quá nhiều ý đồ, tránh điều hướng cô ta đến giả thuyết của bạn.

    "À."

    Kishneh khẽ nuốt một ngụm, mắt lại liếc liếc như đang cố đọc cái gì đó từ xa.

    Thật kỳ lạ.

    "Thực ra, Nasir thi thoảng có một vị khách tên là Khajeh.

    Họ là... bạn thuở nhỏ."

    "Khajeh?

    Ý cô là vị Hiền Giả của học phái Haravatat?"

    Và cũng là giáo sinh hướng dẫn cho Alhaitham, tất nhiên.

    Bạn và anh khẽ nhìn nhau.

    "Đúng, họ từng học cùng trường hồi nhỏ, nếu tôi nhớ không nhầm, nhưng sau đó Hiền giả Khajeh học lên cao học tại Giáo viện, từ đó bọn họ đường ai nấy đi."

    Giọng nói của cô ta tự tin hơn một chút.

    Bất chợt, Kishneh tỏ ra hào hứng như thể vừa nhớ ra gì đó.

    Rất giống cái cách có đứa trong lớp có thắc mắc nhưng lại đẩy việc hỏi giáo viên cho em học sinh đáng thương khác ngồi trước mặt.

    "Ngoài ra thì gần đây có ai đó mới kết bạn với anh tôi."

    Kishneh đung đưa người nhẹ.

    "Người này tên là Samuel, đến từ vùng sa mạc... chí ít là tôi nghĩ thế."

    Mắt cô ta lại đảo, lần này có vẻ vì chuẩn bị tiết lộ một bí mật động trời.

    "Tôi cũng nghe nói anh ta là... là một tín đồ của Vua Scarlet."

    Cô ta đưa cho bạn thông tin bạn cần mà chẳng cần phải hỏi, lạ thật đấy.

    Bạn lờ mờ đoán được ý đồ của cô ta rồi, hy vọng Alhaitham cũng vậy.

    "Chúng tôi đã hiểu, Kishneh.

    Cảm ơn cô vì đã dành thời gian cho chúng tôi."

    Kishneh thở dài như vừa hoàn thành một thử thách Prometheus*, khác ở chỗ đây chỉ là trả lời một vài câu hỏi.

    "Tuyệt vời.

    Anh chị cũng vất vả rồi.

    Giờ tôi xin phép đi nhé.

    Tôi nghĩ em trai tôi cũng sắp đi tuần về rồi, thằng bé sẽ đến gặp hai người luôn thôi."

    Nói xong, cô rời đi - trông giống như bỏ chạy - khỏi bạn và Alhaitham.

    *Thử thách Prometheus: một việc khó khăn cần lòng dũng cảm dám đương đầu với thách thức, xuất phát từ câu chuyện trong thần thoại Hy Lạp, vị bán thần Prometheus đã liều mình đánh cắp ngọn lửa từ đỉnh Olympus để mang nền văn minh đến với loài người, bất chấp hình phạt xiềng xích từ thần Zeus.

    Quan Thư Ký nhìn bạn, nhướn mày.

    "Tôi đề nghị cô nên nói chuyện với Hiền giả của cô và xác nhận bằng chứng ngoại phạm sớm."

    "Chắc chắn rồi."

    Vụ việc này có thể có sự nhúng tay của một Hiền giả, một trong những con người có tầm ảnh hưởng không chỉ trong nội bộ Giáo viện mà còn cả toàn Sumeru.

    Có thể đây là một mắt xích quan trọng trong công cuộc điều tra này.

    Nhưng đồng thời dường như đang có một tấm màn vô hình che phủ lên cuộc điều, che mắt bạn khỏi những điểm mấu chốt.

    Chỉ có thể cầu nguyện rằng những gì Kuvneh trả lời sắp tới sẽ cho bạn toàn cảnh câu chuyện này.

    Nhưng giờ ta cần nhường chỗ cho một vấn đề cấp bách hơn.

    "Anh dùng bồ câu đưa thư để tìm người à?"

    Anh ta nhìn bạn như thể bạn vừa mọc ra cái đầu thứ ba.

    "Trong mắt cô trông tôi giống một người ưa chim chóc thế à?"

    "Ai biết được", bạn nhún vai rồi khoanh tay trước ngực.

    "Biết đâu anh có cả chuồng chim đầy bồ câu với chim ưng kêu quang quác cả ngày.

    Nếu thế thì bảo sao Kaveh lúc nào cũng phàn nàn về việc ở cùng nhà với anh."

    Alhaitham nhướn mày.

    "Cô biết Kaveh?"

    "Dĩ nhiên.

    Tôi từng nhờ cậu ấy sửa phòng lab giúp tôi, nhưng lúc đó vì đang bận chạy dự án Cung Điện Alcazarzaray nên cậu ấy giới thiệu người khác cho tôi."

    Anh ta khịt mũi, đồng thời cũng khoanh tay.

    "Tất nhiên Kaveh là kẻ luôn phàn nàn trong khi chỉ là phận người ở ké."

    Liếc nhìn bạn, anh tiếp tục.

    "Bồ câu chỉ là một mật danh."

    Rồi anh chẳng nói thêm gì, ra vẻ chẳng có gì cần phải giải thích thêm.

    "Ồ."

    Bạn thở dài một hơi.

    "Vậy chắc tôi không thể báo cáo anh lên Cơ quan Phòng chống Ngược đãi động vật Sumeru được rồi."

    "Hào hứng bỏ tù tôi quá nhỉ."

    Quan Thư Ký móc mỉa.

    "Mọi lời nói thốt ra từ miệng anh đã là tội ác với loài người rồi."

    Có tiếng giày bốt bước mạnh trên bến tàu gỗ vang lên, thu hút sự chú ý của cả hai.

    "Tôi nghĩ đó là Kuvneh," Alhaitham nói.

    Bạn đã đọc tiểu sử của anh ta: một người lính đánh thuê tự do chuyên nhận công việc được trả lương ngay sau khi hoàn thành.

    Đồng nghĩa là anh ta không có liên hệ với gia đình thân thích nào, chỉ trôi nổi nay đây mai đó mỗi khi được thuê mướn.

    Anh ta có đôi nét giống Kishneh ở đôi mắt và màu tóc, nhưng làn da sạm màu hơn - minh chứng cho việc làm lụng dưới ánh nắng trong thời gian dài, có lẽ là khi đi tuần hoặc đi làm thuê.

    Bạn đếm được anh ta trang bị tới ba loại vũ khí khác nhau trên trang phục lính đánh thuê của mình, nhưng chắc hẳn còn giấu đâu đó trên người thêm hai món nữa.

    "Chào buổi sáng," anh ta cất lời, và bạn mỉm cười, tay chạm lên vành mũ thay lời đáp lại.

    Không hiểu sao, dù trên người đầy vũ khí nhưng anh ta toát ra vẻ thân thiện và dễ gần hơn nhiều so với cô chị nhát người ban nãy.

    "Tôi có gặp chị tôi trên đường tới đây.

    Chị ấy nói rằng hai người khá thân thiện và làm việc nhanh gọn nên cần hỏi gì thì cứ hỏi tôi đi."

    Alhaitham huých nhẹ mạn sườn bạn, rồi bạn nhìn anh ta.

    Cô có muốn hỏi anh ta không?

    Anh nghiêng đầu.

    Được thôi.

    Bạn khẽ gật.

    " Kuvneh, cảm ơn anh đã dành thời gian đến Ngọn hải đăng vào một ngày nắng nóng như thế này.

    Đây là ngài Quan Thư Ký, còn tôi là Pháp Y.

    Chúng tôi phụ trách công tác điều tra vụ việc đã xảy ra với anh họ anh, Nasir."

    Bạn không nói thẳng ra rằng hai người cũng là nhân sự duy nhất phụ trách vụ án này.

    "Tôi muốn xác nhận nhanh thôi, vào ba ngày trước lúc khoảng 5h30 sáng, anh đang làm gì?"

    Người lính đánh thuê bật cười.

    "Tôi rất muốn nói rằng lúc đó mình đang ngủ, nhưng với một lính đánh thuê như tôi thì khi ấy tôi đang ở Wikala Funduq khởi động một chút trước khi đi tuần.

    Cô có thể hỏi..."

    Anh ngẫm nghĩ một chút.

    "Desai và Vanita, hai cộng sự của tôi hôm đấy.

    Tôi ở với bọn họ đến tám giờ sau khi hết ca tuần tra."

    Có tới tận hai nhân chứng thì đúng là một chứng cứ ngoại phạm mạnh.

    Bạn nhẩm danh sách việc cần làm trong đầu, bổ sung thêm vào sau ghi chú về Katheryne- hỏi riêng Desai và Vanita để xác định chứng cứ ngoại phạm.

    "Tốt.

    Ngoài chị em anh và hai người bạn của Nasir, tôi nghe Kishneh nói rằng Hiền giả Naphis cũng thi thoảng đến thăm anh ấy."

    Alhaitham chợt khựng lại như nhận ra lỗi sai của bạn.

    Nếu anh ta dám bắt lỗi bạn công khai thì chắc chắn bạn sẽ bẻ cổ anh ta ngay tại chỗ.

    Đây là phép thử cho Kuvneh để xác nhận sự tương đồng giữa câu chuyện của anh ta và của chị gái.

    May mắn thay, tên Quan Thư Ký cũng biết điều ngậm miệng lại.

    Bạn chờ Kuvneh trả lời.

    Anh ta gật đầu rồi lại khẽ đánh mắt sang trái.

    Lại nữa?

    Cặp chị em ruột này có thói quen lạ thật đấy.

    "Cô nói đúng...

    ý tôi là có một vị Hiền giả thi thoảng đến thăm Nasir, nhưng người đó tên là Khajeh, không phải Naphis."

    Một lần nữa, có gì đó thật đáng ngờ.

    "Họ là bạn học khi còn trẻ," anh ta nói thêm.

    "À, đúng vậy thật.

    Tôi nhầm một chút, xin lỗi anh."

    Bạn nói, vờ như mình vừa thực sự nói nhầm.

    "Liệu anh có biết ai khác có thể đã đặt chân vào trong nhà Nasir không?"

    "Có, có đấy."

    Bất ngờ thật.

    "Bốn ngày trước, có một người đàn ông đã chở một lọ hoa đến nhà anh ấy.

    Tôi không chắc liệu hai người có thấy nó ở đó không?"

    Bạn gật đầu.

    Đó là một bình gốm trang trí chất lượng cao xuất xứ từ Liyue, và vô tình bạn cũng thu được dấu vân tay của một trong những kẻ lạ mặt trên đó."

    "Đó, thì tôi vô tình đến thăm nhà anh ấy đúng lúc người đó mang cái bình đấy đến.

    Anh ta cứ khăng khăng đòi bê nó vào tận nhà vì nó dễ vỡ này kia.

    Với tư cách là một lính đánh thuê, tôi hiểu rằng không nên cản trở công việc của người ta, thế nên tôi cứ để anh ta vào thôi."

    Câu từ của anh ta không sượng trân như khi nói về Naphis ban nãy, chứng tỏ những gì anh đang kể có lẽ là thật.

    Còn về phần bạn thân thuở nhỏ kia thì anh ta lại đang lấp lửng một điều gì đó.

    Thật là tò mò.

    Bạn nhìn người lính đánh thuê, ra hiệu cho anh tiếp tục.

    "À!

    Và gần đây Nasir rất thân với một người này– tên Samuel thì phải.

    Một tín đồ của vua Deshret."

    Thú vị thật.

    Cả hai chị em nhà này đều đề cập chính xác đến những chi tiết liên quan đến vụ án này mà không cần phải được khơi gợi.

    "Chờ chút.

    Anh có thể mô tả lại ngoại hình người giao hàng cho tôi không?"

    "Ừ ừ được!

    Người này...

    ừm..."

    Kuvneh cau mày.

    "... tóc màu vàng, buộc đuôi ngựa đằng sau và cũng khá cao.

    Mắt anh ta màu nâu nhạt, màu da cũng thế, còn lông mày thì khá mảnh.

    Mũi anh ta cũng khá sắc, trông không có vẻ gì là người Sumeru."

    "Thế còn Samuel trông thế nào?"

    Bạn không bỏ qua cách anh ta đảo mắt từ trái qua phải.

    "Samuel thì...

    ừm... khá thấp, tóc tối màu, cạo ngắn gần như kiểu buzzcut.

    Vài lần tôi trông thấy anh ta thì tôi nhớ là anh ta có mũi tròn, lông mày rậm... mắt cũng màu nâu... nhưng da thì khá trắng, khá là lạ so với một người đến từ vùng sa mạc..."

    Anh ta càng ngày càng trở nên khá căng thẳng.

    Bạn không quên ghi chú lại điều này, kèm thêm cả mô tả về hai người đàn ông.

    Rồi bạn gật đầu, ra hiệu đã đủ.

    Kuvneh ngừng nói rồi nở một nụ cười rạng rỡ.

    "Đó, thưa các vị cảnh sát.

    Còn câu hỏi gì nữa không?"

    Bạn không hẳn là cảnh sát, nhưng bạn vẫn hùa theo anh ta.

    Các mảnh ghép đang dần ghép lại trong đầu bạn, và bạn cần bàn bạc với Alhaitham càng sớm càng tốt, hoặc ít nhất là viết nó xuống đâu đó trước khi quên mất.

    "Hết rồi, Kuvneh.

    Chúc anh một ngày tốt lành!"

    Người lính đánh thuê vẫy chào tạm biệt và nhanh chóng rời đi.

    Thanh đại kiếm bên hông gõ nhẹ trên nền đất, tiếng bước chân vang lên nặng nề hơn lúc anh mới đến Ngọn hải đăng.

    Cả anh ta và chị gái đều gần như bỏ chạy ngay sau khi kết thúc buổi "phỏng vấn", càng nghĩ càng thấy kì lạ... trừ khi bọn họ đang cố gắng che giấu chuyện gì đó.

    Ngay sau khi anh ta khuất bóng, bạn quay lại nhìn tên Quan Thư Ký, trưng ra ánh mắt Xin lỗi anh trước nhé, rồi nói lớn:

    "Đi đứng thì phải cẩn thận chút chứ, sayyidi!"

    Rồi bạn đẩy anh ta ngã vào mấy cái thùng chất đống bên cạnh.

    Hi vọng anh không gãy mất cái xương quan trọng nào.

    •❅───────────✧❅✦❅✧──────────❅•

    Alhaitham cảm thấy bị xúc phạm kinh khủng.

    Anh đang chườm vết sưng trên tay với nước lạnh cung cấp bởi chính thủ phạm vừa đả thương anh.

    Còn con người ác độc đó, đúng rồi, chính là bạn đấy, thì lại huýt sáo vui vẻ, cởi bỏ đôi găng, tay lướt nhẹ trên bề mặt nước dập dìu.

    "Tức là cô đang nói với tôi là những gì hai người kia nói đều được sắp đặt sao?"

    Anh duỗi cổ tay trái vừa đập mạnh vào thành hộp khi ngã ban nãy.

    Bạn chọc vào vết sưng thâm đỏ trên cánh tay anh, làm anh đau đớn rít lên.

    "Đừng có tỏ ra trẻ con như thế.

    Đúng vậy, thưa sayyidi.

    Thử đoán xem bằng cách nào nào?"

    Anh đoán được rồi.

    "Thông qua Trạm cuối Akasha."

    Khi anh ta "ngã", không một động tác thừa, bạn khéo léo giật bộ điều khiển Akasha ra khỏi cặp tai nghe của anh ta, đồng thời gỡ luôn của bạn.

    Sau đó, bạn sử dụng vision Hydro cho chúng chìm trong một bong bóng nước, hiện đang lơ lửng cách đây ba mét.

    "Anh có để ý cách mắt bọn họ liếc qua liếc lại như đang cố đọc cái gì không?"

    Bạn ngồi trên mép bến tàu, hai chân đung đưa trên mặt nước.

    "Cô đoán rằng họ được cấp thông tin qua Akasha."

    Đúng, đây là một trong những điều anh nghi ngờ.

    Bọn họ như đang đọc thông tin Akasha chiếu trước mắt, đủ nhỏ để người khác không đọc được, nhưng cũng đủ để khiến người ta chú ý.

    Nhưng nếu vậy thì cũng có sự bất hợp lý.

    "Anh không nghĩ vậy sao?

    Quả thật họ đưa ra được bằng chứng ngoại phạm rõ ràng, hoàn toàn có thể được kiểm chứng và đưa họ ra khỏi đối tượng tình nghi.

    Nhưng nếu thế thì sao bọn họ lại tỏ ra sợ sệt khi trả lời câu hỏi như thể chính mình là kẻ giết người?"

    Bạn lơ đãng phẩy tay, lập tức một con cá heo bằng nước hiện hình và lộn nhào tung tăng.

    "Từ việc cho rằng hai chị em nhà kia dùng Akasha để đọc câu trả lời có sẵn, cô cũng đang ngầm kết tội rằng chính các Hiền giả là những kẻ chuẩn bị những đáp án đó."

    Lời anh nói là cảnh báo ngầm cho bạn về hậu quả khi đối đầu với Giáo viện.

    Suy cho cùng, chỉ có Hiền giả mới có quyền thao túng phương tiện Akasha của mọi người dân Sumeru.

    Lũ cá heo lặn xuống rồi lại nổi lên, một con nhìn chằm chằm Alhaitham, hai vây trước quặp lại như đang giận dỗi.

    Bạn chỉ tay ra cái thùng bên cạnh mà anh vừa bị bạn tàn nhẫn xô ngã vào, lơ lửng bên trên là quả cầu nước với hai thiết bị màu xanh chìm nghỉm bên trong.

    "Tôi biết chứ, sayyidi.

    Chứ anh nghĩ tại sao tôi lại quẳng Thiết bị của chúng ta ra ngoài thế kia?"

    Có một tin đồn đã trôi nổi từ lâu.

    Người ta rỉ tai nhau khắp Giáo viện rằng thực ra Akasha không phải là một hệ thống chuyển phát thông tin, mà chính là một công cụ do các Hiền giả sử dụng để theo dõi nhất cử nhất động của mọi người.

    Tin đồn lan khắp Cung điện Daena và Căng tin rằng thiết bị nhỏ bé kia có khả năng theo dõi vị trí và thậm chí dự đoán điểm đến tiếp theo của bạn.

    Nếu những gì bạn ẩn ý là đúng, thì tất cả những lời đồn đại kia sẽ là bản án tội trạng xâm phạm quyền riêng tư của những Lục Hiền Giả.

    Chắc chắn đây sẽ là một cơn chấn động lớn có thể rung chuyển cả Sumeru.

    Theo hướng tiêu cực hay tích cực, anh cũng không rõ.

    "Tức là bọn họ đang cố đánh lừa chúng ta."

    "Mười điểm cho ngài Quan Thư Ký."

    Bạn vỗ tay.

    Con cá heo lại nổi lên mặt nước, giơ cao tấm biển có số 10 trên đó.

    Tại sao bạn lại sử dụng Vision theo cách... hữu hình như vậy, anh không thể hiểu nổi.

    "Rồi, thử tưởng tượng vào đây."

    Bạn lại phẩy tay một phát, chú cá heo kia liền biến thành giọt nước, tạo thành ảo ảnh một con phố lơ lửng trên nước, dọc hai bên đường là các tòa nhà mini với kiến trúc thường thấy ở Thành Sumeru.

    Hai ảo ảnh hình người cao ngang nhau đang bước đi trên phố.

    Thực sự phải dành một lời khen cho khả năng sử dụng Vision đáng nể của bạn.

    "Một ngày đẹp trời nọ, anh tỉnh dậy và quyết định đi dạo.

    Anh thấy trên đường có hai người đàn ông xa lạ không có liên hệ cũng chẳng giống gì nhau.

    Anh nghĩ họ trông ra sao?"

    Hai ảo ảnh không có khuôn mặt kia dừng lại, ngước nhìn Alhaitham.

    "Gì cơ?"

    "Cứ trả lời tôi đi, sayyidi.

    Họ trông kì quặc hay nhạt nhòa thế nào cũng được, tùy anh."

    "Được thôi."

    Anh nhắm mắt lại rồi hình dung trong đầu hình dáng hai người, mặc dù vẫn không hiểu vì sao phải hùa theo trò ngớ ngẩn của bạn.

    "Người đầu tiên có tóc trắng ngà, búi cao trên đỉnh đầu.

    Anh ta có... mắt đen, và nét sắc sảo... cằm nhọn, mũi nhọn, xương hàm sắc... môi mỏng, và đang mặc áo choàng xanh dương.

    Đủ chưa?"

    "Được, thưa ngài Quan Thư Ký.

    Còn người thứ hai?"

    "Hừm..."

    Anh ngả người ra sau, tay chống lên mặt đất.

    Tay trái nhói đau một chút.

    "Người thứ hai thì thấp hơn, tóc đen, mắt xanh."

    Vẫn theo trình tự ban nãy, anh liệt kê.

    "Hai má đầy đặn, mũi tròn với đường sống mũi dày, môi cũng dày, và mặc một chiếc *qamis, đeo một dải ruy băng chéo.

    Hài lòng chứ?"

    *Qamis là loại áo choàng dài truyền thống dành cho nam giới Hồi giáo, đặc biệt phổ biến ở khu vực Trung Đông.

    "Được, và đây là hai người anh vừa mô tả."

    Bạn nắn gương mặt của hai ảo ảnh theo những gì anh vừa tả, ngoại trừ phần màu sắc – nước vốn làm gì có màu.

    Hai ảo ảnh vừa thành hình bắt đầu bước đi trên con phố dài vô tận, ngoại hình y hệt những gì Alhaitham miêu tả.

    Nhìn xuống nước, bạn nói.

    "Khi miêu tả hai người trong tưởng tượng, người ta có xu hướng hình dung họ theo hướng hoàn toàn trái ngược.

    Đó là bản năng của con người, và cũng do ta phân biệt người khác dựa trên điểm khác biệt, không phải qua nét giống nhau."

    Đúng là vậy thật.

    Hai người anh vừa tưởng tượng quả thật không có điểm gì giống nhau.

    Ồ, anh chưa bao giờ nghĩ đến điều đó.

    Bạn lại huých anh lần nữa, may là lần này bạn ngồi phía bên phải anh, chứ không là tay trái anh đã tàn càng thêm tạ.

    "Họ cũng nói rằng người ta thường miêu tả một người theo đúng sở thích của mình, còn người kia thì theo đúng sở ghét đó."

    "Thật sao?

    Thú vị đấy."

    "Nah, tôi xàm đấy."

    Và biến anh thành trò cười.

    Đã hai lần rồi đấy.

    Anh nhớ lại lúc ngã vào hộp ban nãy, vết đau đã tấy càng thêm tấy.

    "Nhưng mà chuyện ngoại hình hai người đối lập nhau là có thật đấy.

    Đồng nghĩa là Kuvneh nói dối hoặc về người giao hàng, hoặc về Samuel, hoặc là cả hai."

    Alhaitham nghĩ lại, từng cử chỉ của Kuvneh hiện lên trong đầu.

    "Anh ta rõ ràng rất thoải mái khi nói về người giao hàng.

    Thêm nữa, cô cũng nói rằng các dấu vân tay chỉ ở trên lọ hoa, vậy chắc hẳn anh ta không nói dối về người đó."

    "Ờ hớ."

    Bạn gật đầu, tay vuốt nhẹ trên mặt nước, lập tức ảo ảnh biến mất.

    Mặt nước dập dìu cũng bình lặng trở lại.

    "Có nghĩa là cái người tên Samuel kia không hề tồn tại."

    "Bọn họ cũng liên tục nói rằng anh chàng "Samuel" này là tín đồ của Vua Deshret, cứ như họ biết rõ ta đang điều tra cái gì vậy."

    Alhaitham nói thêm, còn bạn gật đầu lia lịa.

    "Chính xác, đúng không?

    Cứ như thể họ dâng câu trả lời lên tận mồm cho ta mặc dù ta chưa cả bắt đầu làm gì."

    Quan Thư Kí bẽ bàng ôm đầu.

    "Mấy lão già đó nghe lén chúng ta."

    "Chính xác."

    Bạn thở dài.

    "Không ngờ đến giờ chúng ta mới nhận ra."

    "Mới chỉ ba ngày thôi," anh nói.

    Gọi là chút an ủi.

    "Chúng ta đã ở Giáo viện đến, bao nhiêu, bảy năm rồi.

    Ai biết được mấy lão Lục Hiền Giả đó đã nung nấu kế hoạch này từ bao giờ."

    Những gì bạn nói đã động đến điều anh cố trốn tránh, rằng cả hai người đều đã vô tình bỏ qua hàng tung của các Hiền giả, trong khi anh đã tự hứa sẽ để mắt đến bọn họ.

    Những khi như thế này, anh không biết nói gì cả.

    Người ta vẫn nói rằng anh là một Quan Thư Ký vĩ đại, kiên định, luôn có kế hoạch cho mọi thứ, nhưng điều đó hiển nhiên không đúng.

    Alhaitham vẫn có khi mắc lỗi, nói sai, làm sai, đôi khi còn lơ đãng.

    Chẳng hạn như bây giờ.

    "Ok."

    Bạn bẻ từng khớp tay.

    "Hiện tại chưa biết làm gì cũng không sao đâu" như thể bạn đọc được suy nghĩ trong đầu anh.

    "Hãy xem lại những gì chúng ta đã có và đã biết nào."

    Bạn lôi ra một cuốn sổ và bút rồi bắt đầu hí hoáy.

    "Rồi, án mạng của Nasir – không phải vụ đầu tiên, nhưng là vụ án điều tra chính của ta.

    Nói mới nhớ, Quan Thư Ký, nhớ nhắc tôi đưa anh các ghi chép về dòng chữ cổ trên người những nạn nhân trước đó mà tôi lấy được nhé."

    Anh gật đầu, còn bạn cũng tự viết một cột checklist với những nhiệm vụ như "Xác nhận chứng cứ ngoại phạm của Katheryne", "xác nhận chứng cứ ngoại phạm của Desai & Vanita", hiện bổ sung thêm "Đưa văn tự cổ cho AH".

    AH là cách viết tắt tên anh hay là "(tên ngớ ngẩn và) AssHole (tên khốn nạn), anh cũng không biết nữa.

    "Tiếp theo... là sự góp mặt của những thành phần khác."

    Bạn ngừng lại, đầu bút chạm vào môi dưới.

    "Chúng ta vẫn không thể loại trừ hoàn toàn khả năng có sự tham gia của các tín đồ Vua Deshret."

    Alhaitham bình thản nói thêm, tò mò xem phản ứng của bạn.

    Xét cho cùng, lý do anh muốn giúp bạn với vụ này là để chứng minh rằng nhóm người này là kẻ đứng sau chuỗi vụ án liên hoàn này mà.

    Một khi họ bị loại ra khỏi diện tình nghi, anh đoán rằng bạn nghĩ anh cũng tự động xéo đi ngay, chẳng phải đó là điều bạn muốn sao?

    Nhưng bạn chỉ phủi tay.

    "Tất nhiên rồi.

    Thứ ta muốn tìm ra là lí do vì sao Giáo viện cứ khăng khăng muốn ta nghĩ rằng mọi việc là 100% do tín đồ của Vua Deshret gây ra."

    Bạn khoanh tròn rồi nối một đường giữa Giáo viện và cái tên của Nasir, rồi lại nối nó với hình vuông bao quanh "Tín đồ Vua Deshret??"

    Ngó qua vai bạn, Alhaitham lướt xem những gì bạn đã viết.

    Có nhiều thứ phải làm đây.

    Chỉ vào phần ghi "Nhân chứng", anh nói: "Nghe này, cô Pháp y.

    Tôi sẽ đi tìm Raju và Sư Tử Lớn rồi liên lạc với cô sau, trong lúc đó thì cô đi kiểm tra chứng cứ ngoại phạm và tìm Hiền giả Haravatat rồi xác nhận mối quan hệ của ông ta với Nasir nhé."

    Anh chỉ vào danh sách việc cần làm.

    "Gì cơ?

    Ông ấy là Hiền giả bên anh, đâu phải bên tôi."

    "Chính vì ông ta là Hiền giả bên tôi nên chắc hẳn cô cũng đoán được mối quan hệ giữa chúng tôi như thế nào."

    Một bên là Khajeh nổi cơn thịnh nộ, một bên là Alhaitham chẳng màng quan tâm.

    Được rồi, cũng không hẳn là anh ta hoàn toàn không quan tâm, chỉ là ghi thù trong thầm lặng.

    "Tôi vẫn nghĩ tốt nhất là tôi nên đi cùng anh đến nói chuyện với Raju và Sư Tử Lớn."

    Bạn ngắt lời, hoàn toàn không hài lòng với việc chia lẻ công việc như vậy.

    Alhaitham nhìn nghiêm túc nhìn thẳng vào mắt bạn, cố giãi bày một cách chân thành nhất có thể.

    "Raju và Sư Tử Lớn sống ở khu ổ chuột của Sumeru, nghe nói bọn họ có thể hóa thành chuột cống mỗi khi cảm thấy bị đe dọa.

    Tôi sợ rằng bọn họ có thể làm tổn hại cô."

    Một quãng im lặng trôi qua.

    Nhìn ánh mắt sững sờ của bạn, anh không nhịn được khẽ cong môi lên cười.

    Thấy rồi nhé, tên khốn.

    "Gì chứ, chỉ có anh mới là con chuột cống lớn nhất ở đây thôi.

    Đừng chọc tôi như vậy."

    Bạn lườm anh, thở dài một hơi.

    "Tôi xin lỗi.

    Tôi thấy cũng hài mà."

    Anh duỗi cánh tay trái ra, vẫn còn đau sau cú ngã ban nãy.

    "Cô đã tạm thời phế bỏ tay trái tôi.

    Tôi nghĩ cô có thể trả món nợ này bằng việc để cho tôi làm những gì mình muốn và đừng đi theo là được."

    "Tôi làm vậy để bọn họ không nghi ngờ chúng ta mà!"

    Bạn cãi.

    Alhaitham đứng dậy, phủi bụi trên quần.

    "Ngăn người ngoài nghe lén bằng việc bẻ gãy tay đồng đội.

    Cái lối suy nghĩ trái khoáy này của cô, tôi chịu, không thể hiểu nổi."

    "Tay của anh đã gãy đâu... thôi được, quên đi.

    Anh muốn làm gì thì làm.

    Chúng ta sẽ gặp nhau sau vào bốn giờ chiều mai tại Căng tin."

    Bạn gập cuốn sổ, đứng dậy rồi bỏ nó vào túi áo.

    "Tôi tưởng chúng ta sẽ hẹn gặp vào tối nay."

    Cả anh và bạn đều có rất nhiều việc, bao gồm công việc cá nhân khác ngoài cuộc điều tra này, thêm cả thời gian về Thành cũng mất khoảng một giờ, nếu tính cả thời gian lên và xuống tàu.

    "Nếu nay là một ngày thường thì đúng, nhưng tôi muốn tham dự buổi Thuyết Giảng Toàn Phái* tối nay.

    Nghe nói đồ ăn nhẹ hôm nay là bánh croissant nhập từ Fontaine."

    Bạn vươn vai.

    *Thuyết Giảng Toàn Phái(Full House Lecture): buổi thuyết giảng công cộng tổ chức hai tuần một lần cho cả sáu học phái, bất kì ai cũng có thể tham gia: từ sinh viên, nhân viên Giáo viện và cả người dân thường.

    Lại gần về phía hai chiếc Trạm Cuối Akasha trong quả cầu nước lơ lửng trên mấy cái thùng, bạn cất tiếng gọi:

    "Ngài Quan Thư Ký?"

    "Có chuyện gì?"

    Thật ngớ ngẩn khi bạn cứ gọi anh bằng chức vụ hay cái danh xưng "Ngài".

    Hai người các bạn vốn ngang hàng nhau, bạn nên gọi anh thẳng bằng tên thì hơn.

    "Nếu bọn họ có hỏi về việc kết nối bị ngắt, cứ nói rằng anh đẩy tôi xuống nước, rồi tôi kéo anh theo để trả thù là được."

    Phải.

    Âm mưu của Giáo viện đã được sáng tỏ, đồng nghĩa là cả hai người đều cần phải cực kỳ cẩn trọng, như tội phạm lởn vởn ngay cạnh sở cảnh sát, hay đúng hơn là như cảnh sát thăm dò quanh hang ổ tội phạm.

    Dù là gì đi nữa, tất cả đều phụ thuộc vào kết quả của cuộc điều tra này.

    Nhận lại thiết bị từ tay bạn, Alhaitham đeo nó lên tai.

    "Cẩn thận."

    Lời nói buột ra trước khi anh kịp suy nghĩ, cũng không rõ vì sao.

    Có lẽ anh lo rằng bạn sẽ vô tình tiết lộ gì đó cho các Hiền giả, dù cho bạn trông sẽ không làm vậy.

    "Anh cũng vậy."

    Bạn gật đầu.

    Hai Trạm Cuối Akasha cùng sáng đèn, báo hiệu đã đến lúc giữ im lặng về vụ việc, ít nhất là cho tới khi hai người gặp lại.

    Khi bạn vô tình sượt qua anh để về bến cảng, có một cảm giác gì đó lành lạnh lướt trên da anh, hẳn do vision Hydro của bạn.

    Và Alhaitham nhận ra rằng cái chạm tay của Thần chết có lẽ cũng chẳng đáng sợ như lời đồn.
     
    Back
    Top Dưới