Nghĩ lại thì vị Quan Thư kí cũng hiếm khi có dịp đi sâu về phía cánh Đông nơi tập trung nhiều giảng đường và phòng tự học của viện Amurta, với dãy phòng thí nghiệm kéo dài đến tận góc cuối sảnh đường.
Một điều Alhaitham rất ghét về kiến trúc của Giáo viện là mọi cánh cửa và cầu thang ở đây đều giống hệt nhau, không có bảng biểu chỉ dẫn gì trên vòm hay cánh cửa gì cả, mà nếu có thì cũng bé đến mức phải đến tận nơi mới đọc được.
Đây quả là một điểm yếu chí mạng cho những ai gặp vấn đề... hơi xấu hổ nhưng nói thẳng ra là mù tịt đường như anh.
Sau rất nhiều lần rẽ chỗ này tạt chỗ kia và lướt qua vô số sinh viên cứ nhìn thấy bóng anh là tái mặt bỏ chạy, cuối cùng Alhaitham cũng đến một căn phòng trông y chang bao phòng khác, chỉ có một tấm biển ghi "Phòng Giải phẫu / Khám nghiệm tử thi".
Nhìn qua thì căn phòng này có vẻ khá nhỏ so với một phòng thí nghiệm thông thường, ước chừng khoảng tám người vào đây là chật.
Nếu tính cả số tập tài liệu và bàn ghế ngổn ngang xung quanh thì chắc chỉ vừa khoảng năm người là cùng.
Anh tự hỏi làm thế nào bạn có thể chất chứa được nhiều dụng cụ trong đây đến vậy.
Đã 11h07 phút, cũng hơi muộn vì anh lạc đường một cách thảm hại trong một nơi đáng lẽ phải nằm lòng như ngôi nhà thứ hai của mình.
Vì vậy anh nhanh tay gõ cửa, rồi gõ thêm lần hai cho chắc chắn.
"Chờ một chút!"
Tiếng bạn vọng ra từ bên trong kèm theo tiếng loạt xoạt của giấy tờ.
Chợt, anh có chút lo lắng.
Anh có phải chuẩn bị gì trước không?
Có phải đọc tài liệu gì không?
Nhưng cánh cửa nhanh chóng mở ra trước khi anh kịp định thần.
Bạn khoanh tay đứng trước mặt anh, người tựa lên khung cửa.
"Muộn bảy phút.
Tôi đã mong anh bùng hẹn đấy."
"Cô không tin tưởng tôi gì cả," là lời đáp trả của anh.
Bạn đang mặc một chiếc áo blouse trắng, trên cổ in huy hiệu Amurta, mắt đeo kính.
Không để tâm những gì anh nói, bạn tiếp tục.
"Và anh cũng chẳng đem theo cà phê."
Với tay sang phía bên trái trong phòng lab, bạn lôi ra một chiếc áo choàng trắng tinh rồi đưa cho anh.
"Hay áo khoác.
Mặc nó vào đi, làm ơn.
Bên trong lạnh đấy."
Nói mới để ý, không khí trong phòng tỏa ra lạnh đến gai người, một trời một vực với khí hậu nóng ẩm của Sumeru.
Bạn vẫn chăm chú nhìn anh.
"Mặc đi rồi vào đây."
Bạn không nói làm ơn, nhưng nãy bạn có nói rồi, nên Alhaitham đoán rằng bạn vẫn đang cho anh một cơ hội, hoặc đang thầm kích đểu để anh từ bỏ vụ này.
Đáng tiếc cho bạn, anh khoác chiếc áo lên và bước vào phòng thí nghiệm.
Áo hơi nhỏ một chút, nhưng đủ để giữ người ấm và sạch sẽ.
Điều đầu tiên anh để ý là trong này thực sự rất lạnh đến mức phải ủ tay trong túi áo.
Ít nhất chênh lệch 15 độ so với nhiệt độ bên ngoài.
Bạn hiện đang tựa vào chiếc bàn đá ceramic đặt giữa căn phòng.
"Chất làm lạnh nhân tạo," bạn đánh mắt về phía bức tường.
Anh ngẩng lên và nhìn thấy những đường ống trong suốt với chất gì đó màu xanh nhạt chảy qua.
"Thu thập từ Slime Băng, và một chút Slime Thủy.
Nó giúp cho nhiệt độ ở khu vực trữ đông lạnh đủ thấp để giữ mẫu vật tươi nhất có thể."
Anh thực sự phải nén lại ham muốn đi khám phá xung quanh như một đứa trẻ bước vào cửa hàng kẹo, bởi căn phòng nhỏ này có thể coi như căn phòng thú vị nhất trong toàn Giáo viện.
"Giáo viện cho lắp đặt cái này à?"
"Hah!"
Bạn bật cười.
"Trước khi tôi tới đây, bọn họ chỉ biết dự trữ những mẫu vật giải phẫu trong mấy hộp ướp lạnh thảm hại.
Tôi đã làm việc cùng một kĩ sư bên Kshahrewar để thiết kế và dựng lên chỗ này đấy."
"Ra vậy."
Không hổ danh người tốt nghiệp xuất sắc thứ hai trong toàn thế kỷ của viện Amurta.
"Vậy hệ thống này có cần phải được nạp lại dịch Slime định kì không, hay dùng vĩnh viễn được?"
"Cần phải nạp lại hai tuần một lần.
Và anh biết đấy, nhiệm vụ của tôi là đi thu thập nhiên liệu." bạn thản nhiên nhún vai, như thể việc thường xuyên đi tiêu diệt Slime chẳng là chuyện gì to tát.
Nhưng chắc hẳn là có, nhất là với Slime Băng, vì bạn sở hữu vision hệ Thủy, mà hệ Thủy thì chẳng có tác dụng gì khi đối đầu với hệ Băng.
"Thôi thì, đây.
Xin được giới thiệu tiết mục anh đã cất công đến xem đây."
Bạn dang tay ra như một quản trò trong rạp xiếc, chào mừng vị khán giả duy nhất tới xem.
"Bản khám nghiệm của Nasir, cư dân Cảng Ormos, do chính tay tôi thực hiện và được kiểm chứng bởi ngài Quan Thư kí của Học phái Haravatat."
Nghe mắc cười thật sự.
"Cô không cần tỏ vẻ câu nệ như vậy đâu," Alhaitham trả lời, nhìn bạn đẩy người khỏi bàn và đi về cánh cửa sắt phía cuối căn phòng, cách xa huyền quan.
"À, nhưng cảnh tượng cũng đáng xem đấy.
Cẩn thận nhé, sayyidi, nhất là nếu anh không ưa mùi vị của sự chết chóc."
Mở khóa cánh cửa bạc, bạn đẩy nó ra để hé lối vào đến một căn phòng khác tràn ngập sương lạnh.
Trong đó, vị Quan thư kí có thể thấy hằng hà sa số các hộp giấy và băng ca.
Một nhà xác, anh nghĩ.
Ngay giữa lòng Giáo viện, mà không ai hay biết.
"Ngay đây." bạn kéo một băng ca ra, đóng cửa, rồi kéo nó ra chiếc bàn đá và khẽ nghiêng để thi thể - trùm trong tấm vải trắng - trượt lên bàn.
Nói nghe thì nhẹ nhàng nhưng thực tế tệ hơn nhiều, vì động tác của bạn thuần thục và lành nghề như đã làm hàng ngàn lần, trước khi đến bên bồn rửa tay rồi đeo găng vô trùng.
Cơ thể của nạn nhân được trùm lên một tấm vải trắng đục, nom như vết tích của một con ma đang chờ đợi linh hồn của nó trở về.
Cảm giác thật kì lạ, mới ngày hôm qua anh ấy - Nasir, Alhaitham tự nhắc mình rằng nạn nhân cũng có tên - còn nằm sõng soài trên sàn nhà, tựa như một người chìm trong giấc ngủ sâu.
Ngón tay bạn nắm vào mép miếng vải phía đầu thi thể, nhưng ánh mắt bạn lại hướng về vị Quan Thư kí, nghiêng đầu và xin xác nhận.
"Anh sẵn sàng chưa?"
Hành động của bạn khá buồn cười, vì bạn biết anh không phải kiểu người để tâm đến sự ghê rợn của cái chết, nhưng bạn vẫn ân cần hỏi anh đã chuẩn bị nhìn một xác chết chưa, thứ mà anh đã nhìn không biết bao nhiêu lần.
Anh gật đầu để xác nhận với bạn mình ổn, và ngay tức khắc, miếng vải bị lật ra, để lộ một cơ thể vô hồn chỉ mặc đồ lót trên bàn.
Và Nasir nhợt nhạt hơn rất nhiều so với ngày hôm qua.
"Nasir, xin hãy để chúng tôi tìm ra kẻ đã hãm hại anh," vị Quan Thư kí và nhìn bạn đang chắp tay và nhắm mắt, lẩm bẩm như thể đang nói lời cầu nguyện.
Việc này, và cả lúc bạn hỏi anh đã sẵn sàng chưa, là hai thứ làm anh ấn tượng nhất với bạn.
Đây là một trong những thứ anh để ý rằng bạn sở hữu mà những tên học giả kiêu căng, thô lỗ, ngạo mạn khác của Giáo viện không có: bạn trân trọng cảm xúc, bạn quan tâm đến những thứ mà có lẽ chẳng ai biết cũng chẳng ai thèm quan tâm.
Và rồi Alhaitham thầm kiểm điểm bản thân bởi chỉ một chút nữa thôi, anh có lẽ vô tình xuất khẩu thành nguyên một bài thơ trong đầu rồi.
•❅───────────✧❅✦❅✧──────────❅•
Giữa lúc đang cầu nguyện, bạn chợt nhận ra sự hiện diện của một tên Quan Thư kí vô cùng hay đánh giá người khác trong phòng, rồi bạn buông tay xuống trong im lặng.
Chúng tôi sẽ không mạo phạm cơ thể anh quá lâu đâu, bạn hứa thầm.
Cứ thế, bạn bắt đầu công cuộc khám nghiệm của mình.
Nếu thám tử lùng sục hiện trường vụ án để tìm ra manh mối, thì bạn truy vết manh mối trên thân xác của những kẻ đã từng còn hơi ấm.
Và chẳng có gì đáng sợ cả, bạn chẳng cảm thấy sợ hãi gì khi đối mặt với người đã khuất.
Suy cho cùng, họ cũng là những người đã từng sống và được yêu thương, ấy là quá đủ để bạn chứng minh rằng họ cũng là con người bình thường như bao người khác.
Một điều đáng tiếc là bạn đã làm việc xong xuôi từ tối hôm qua rồi, vẫn là những quy trình đó nhưng với nhiều thiết bị y tế, xô đựng máu và ảnh Kamera hơn.
Nhưng bạn vẫn đang chuẩn bị khám nghiệm Nasir, nên bạn vẫn cầu nguyện như thường.
"Tôi đã làm bài tập về nhà hôm qua," bạn nói rồi lôi ra một tấm ảnh trong túi áo.
"Cẩn thận, hơi máu me đấy."
Anh nhận lấy nó không chút đắn đo, và bạn mong anh không sợ hãi mà ngất ngất trước hình ảnh một lồng ngực mở phanh với động mạch phổi mổ toang ra, để lộ một vật thể cứng nhân tạo nho nhỏ, tròn tròn.
"Vậy là có gì đó đã chặn đường tuần hoàn máu của anh ta," anh nói, và bạn có chút tởn với cách dùng từ nghe hết sức tầm thường của anh ta.
Tuy nhiên anh có thể nắm bắt được mấu chốt vấn đề giữa một biển máu, thôi thế là đủ rồi.
"Nhìn chung là, đúng.
Tôi đã lấy vật thể lạ ra rồi, nhưng lát tôi sẽ cho anh xem sau.
Còn giờ thì..."
Bạn bước đến chỗ Alhaitham đang đứng - phía dưới chân Nasir.
"Aha." bạn chỉ vào gót chân đã chuyển màu thâm đỏ tím của Nasir.
"Tôi không thấy cái này hôm qua vì ánh đèn quá sáng và nó cũng không lộ rõ vì khi ấy thi thể mới trong giai đoạn tái nhạt tử thi*.
Nhưng ở đây anh có thấy vết sẫm màu ở đây và–" bạn nhích sang phía thân của Nasir– "nhất là ở phần lưng không?"
Bạn mỉm cười.
"Tức là đây là giai đoạn hồ máu tử thi**."
Khi hồ máu tử thi xuất hiện tại những phần cơ thể này nghĩa là chỉ có thể do một thứ duy nhất.
Đây là lí do tại sao bạn rất yêu công việc này - không có nhân chứng để tra hỏi cũng chẳng có nghi phạm để bắt giữ, vậy nên cách duy nhất để thu thập manh mối là khám xét cẩn thận để từ đó tự mình đưa ra kết luận cuối cùng.
Đáng tiếc là tên đàn ông tóc xám bạc bên cạnh bạn chỉ có thể đứng trân trân nhìn bạn.
Thực ra thì cũng không tiếc lắm, vì biểu cảm này của anh ta chính là thứ bạn muốn, chính là thể hiện bản thân vượt trội hơn anh ta theo cách nào đó để có thể xé toạc bộ mặt cay nghiệt của anh ta.
"Không phải ai cũng có thể hiểu được thuật ngữ chuyên ngành Sinh học như cô đâu, Pháp y."
"Thứ lỗi cho tôi, thưa ngài Quan Thư kí, tôi không biết rằng anh cũng không thực sự biết tuốt như cách anh vẫn tỏ ra ạ."
Anh ta chỉ lạnh lẽo lườm bạn, và bạn bắt đầu bài giảng của mình.
"Đây, nhìn nhé, trái tim thực hiện nhiệm vụ bơm máu đến các bộ phận cơ thể khi ta sống, đúng không?" bạn chỉ vào sơ đồ cơ thể người treo ở sau cánh cửa ra vào.
Chỉ vào một động mạch tim hướng đến cánh tay, bạn nói tiếp.
"Nhưng khi con người ta chết, máu sẽ... không được bơm nữa." ngón tay bạn dừng lại, chỉ thẳng vào phần cẳng tay của bức tranh.
"Đây được gọi là hồ máu tử thi, khi mạng lưới mao mạch bị nén lại và không tuần hoàn nữa.
Khi ấy người chết sẽ có dáng vẻ rất nhợt nhạt."
Bạn thuật lại các giai đoạn của cái chết và cách phân biệt chúng thuần thục như đã in sâu vào trong đầu.
Bạn đã học về nó xuyên suốt quãng thời sinh viên tại Akademiya, chỉ khác là bây giờ bạn đang thuyết trình lại cho một con người nom chẳng có chút hứng thú gì cả.
"Vậy thì chỗ máu này sẽ đi đâu?
Rồi, tôi phỏng đoán anh biết trọng lực là gì, sayyidi," bạn khẽ liếc mắt sang người bên cạnh.
"Mọi vật thể có khối lượng trong vũ trụ đều hút lẫn nhau với lực hấp dẫn tỉ lệ thuận với tích hai khối lượng và tỉ lệ nghịch với bình phương khoảng cách giữa chúng***," anh ta trả lời bạn, và bạn nhận ra anh ta đang khoanh tay lại.
Mắc cái quái gì cái tên này cứ ít nhất năm phút lại phải khoanh tay một lần vậy?
"Vậy là anh chắc hẳn nằm lòng hết ba Định luật Newton nhưng lại không biết hồ máu tử thi là gì," bạn lẩm bẩm, còn tên khốn kia thì nhướn mày như thể đã nghe hết từng câu từng chữ bạn vừa nói.
Bạn hắng giọng rồi tiếp tục bài thuyết trình: "Máu sẽ chảy xuống vị trí thấp nhất, hoặc những vị trí thấp nhất trên cơ thể, xét theo tư thế mà người đó đã chết như thế nào." ngón tay bạn chỉ thẳng xuống bàn tay của bức tranh, minh họa cho quá trình hồ máu tử thi.
Trở lại với thi thể, bạn kết luận: "Tóm lại, hiển nhiên là Nasir đã chết trong trạng thái nằm ngửa."
Bạn phải đợi mất năm giây trôi qua (bạn vốn nghĩ chỉ có ba giây) để anh ta phản bác lại.
"Nhưng điều đó không có nghĩa nạn nhân không bị sát hại bởi tín đồ của Vua Deshret.
Có thể bọn chúng đã âm thầm giết nạn nhân và che đậy một cách qua loa."
"Có thể.
Nhưng hãy nhìn đây." bạn bước đến tủ đựng đồ nguy hiểm sinh học và lấy ra một chiếc lọ thủy tinh đóng kín đựng một vật thể nhỏ.
Nó trông có vẻ vô hại, miễn là nếu không xuất hiện trong động mạch dẫn máu từ tim đến phổi, nhưng ai biết được chuyện gì có thể xảy ra chứ?
Nên là bạn vẫn trữ nó trong lọ đóng kín, tránh tiếp xúc với không khí.
"Thứ này xuất hiện trong tim của Nasir, tôi nói thật đấy." bạn đặt nó lên bàn để Alhaitham quan sát rõ hơn.
"Tôi không rõ đây là cái gì nhưng chắc chắn nó không được bán ở trên thị trường đâu."
"Để thứ này xuất hiện trong máu..."
Anh cúi xuống để nhìn rõ hơn.
"Chứng tỏ nó phải có chất đặc biệt gì đó."
"Anh nói đúng."
Anh ta ngẩng lên nhìn bạn với ánh mắt như muốn nói Ý cô là sao cơ?
"Đây là một kết luận nghe khá bất khả thi, nhưng mà chất độc này hoặc là được nạn nhân uống và hòa vào trong mạch máu, rồi lại cô đặc lại trong đúng động mạch phổi, hoặc là bị tiêm vào da ở đâu đó và một lần nữa lại kết tủa gần trái tim của nạn nhân."
Bạn cầm lọ thủy tinh lên và nói tiếp.
"Tôi chưa từng thấy thứ này bao giờ, đồng nghĩa là thứ này có thể bị cấm kể cả cđối với học viên của Giáo viện.
Kẻ nào có thể có được nó trong tay chắc hẳn có mạng lưới quan hệ rộng rãi.
Hoặc là quyền hạn của hắn cao đến mức có thể biết đến sự tồn tại của thứ này."
Nói bóng gió vậy rồi, giờ anh ta muốn hiểu sao thì hiểu.
Chỉ có một số cái tên mới sở hữu quyền năng như vậy, và bạn mong anh cũng đang có chung suy nghĩ giống bạn.
"Còn kia là là những dấu vân tay tôi tìm được ở hiện trường." bạn hướng anh ra phía bảng nhỏ phía góc phải căn phòng, bên cạnh bồn rửa.
Trên bảng dán chi chít tờ ghi chú và ảnh từ Kamera của bạn, cùng với bản sao của những bản báo cáo khác nhau.
Cũng ra dáng thám tử đấy chứ.
Trong một trong những tấm ảnh trên bảng là một thẻ vân tay, bao gồm 12 hình dấu vân tay khác nhau.
"Của anh, trên cửa, và của Iradj nữa, cũng ở trên cửa và các đồ vật khác tôi thấy anh ta chạm tay hôm qua." bạn giải thích, chỉ vào năm hình vẽ trên phía góc trái của tấm ảnh.
Iradj có vẻ chưa bao giờ học cách không để lại dấu vết ở hiện trường, cứ nhìn cách sự hiện diện của anh ta ở hiện trường nhiều đến mức mà... bạn nằm lòng luôn cả hình dạng vân tay ngón cái và ngón trỏ của anh ta.
Mà Alhaitham cũng chẳng khá hơn là mấy.
"Còn của cô thì sao?
Cô thu thập những thứ này từ khi nào?"
Alhaitham hỏi.
"Tôi có kinh nghiệm mà, nhớ không?
Tôi biết cách không để lại dấu vết."
Cũng không có gì khó, chỉ cần đeo găng tay nếu có chạm vào cái gì, hoặc là không chạm vào bất cứ thứ gì trong căn phòng là được.
"Sau cuộc trò chuyện của chúng ta, tôi đã trở lại nhà Nasir để lấy dấu vân tay."
"Ngoài chúng ta ra thì còn lại khoảng năm sáu kẻ lạ mặt khác.
Tôi chỉ có thể xác nhận được sau khi Akasha thông qua sau."
"Có nghĩa là cô không kiểm tra vân tay của tôi và Iradj thông qua thiết bị Akasha sao?"
"Tất nhiên.
Xin lệnh phê duyệt từ Akasha lâu gần chết, rồi sau mấy ông già Hiền giả có khi lại nghi...
ý tôi là bực mình vì tôi không làm việc năng suất như họ muốn, rồi lại xuống tra hỏi khiển trách tôi các kiểu, phiền phức lắm." bạn ngán ngẩm khua tay, rồi tiếp tục tập trung phân tích.
"Có vẻ hai chúng ta đều có chung suy nghĩ về quy định của Giáo viện." anh thầm nói.
Hmm.
Bất ngờ đấy.
Phần lớn các học giả đều trung thành với Giáo viện đến mê muội.
Dĩ nhiên là đôi khi vẫn có mấy lời phàn nàn nhỏ nhặt về thủ tục tốt nghiệp rắc rối cứng nhắc của Giáo viện, cơ mà mọi cơ sở giáo dục đều có ít nhất một tai tiếng về điều gì đó mà.
Nhưng để Quan Thư ký của Giáo viện Sumeru trực tiếp trao đổi với Pháp y về điều này - hai chức vị khá cao ở một học viện danh giá (trên giấy tờ thì quyền hạn của bạn được coi là chỉ hơi thấp hơn một Hiền giả thực thụ và cao hơn rất nhiều so với một y sĩ ở Bimarstan) - là đủ để thành lập hồ sơ điều tra.
Bạn hiểu ra rồi.
Anh ta đang thăm dò bạn, dựa vào cuộc trò chuyện vừa rồi về chất độc bí ẩn, để xem rằng bạn có cùng phe với Giáo viện không.
Bạn không.
Vì rất nhiều lí do, thật sự.
Thứ nhất là cái nơi này không vạch rõ ranh giới giữa các chức vụ của nhân viên, và giữa các Hiền giả và những người khác có sự chênh lệch quyền lực đến điên rồ.
Tiếp theo là cái áp lực kinh khủng của việc theo học ở Giáo viện đè nặng lên vai tất cả các sinh viên, và để liệt kê các lí do khác nữa chắc bạn sẽ có một tờ sớ dài bằng con sông trải dài từ thành phố đến cảng mất.
Nhưng lí do quyết định có lẽ là vụ án này, dựa vào mức độ nhúng tay vào của bọn họ vào đây.
"Cẩn thận.
Tường ở đây có tai mắt đấy, anh biết mà."
Alhaitham gật đầu, hài lòng với câu trả lời của bạn.
"Tôi sẽ ngạc nhiên lắm nếu không có.
Tiếp đi.
Cô lấy vân tay của tôi ở đâu?"
Đây là một câu hỏi bạn có thể trả lời dễ dàng.
Từ cốc của anh.
Và trên tay vịn ghế anh ngồi ở quán rượu."
Không để anh ta kịp càu nhàu cách thức làm việc mờ ám của bạn, bạn nói tiếp.
"Như tôi đã nói, tôi đã hỏi hàng xóm của Nasir.
Anh ta là con một, cả bố và mẹ đều đã mất.
Những người hay đến thăm anh ta chỉ có hai người anh em họ, Kishneh và Kuvreh.
Người này có vẻ cũng có hai người bạn nữa hay đến thăm, là Raju và Sư Tử Lớn, là biệt danh cho một ai đó mà hàng xóm cũng không rõ danh tính." bạn nhìn chằm chằm tấm thẻ.
"Có điều..." bạn nghiêng người một chút, gần như vai chạm vai Alhaitham, chỉ vảo bảy bộ vân tay khác nhau và nói "... tôi có bảy bộ vân tay ở đây, nhưng tôi chỉ xác định được danh tính của bốn người."
•❅───────────✧❅✦❅✧──────────❅•
Bảy trừ bốn là 3, Alhaitham thầm nghĩ.
Ba kẻ lạ mặt xuất hiện trong nhà Nasir, trong đó ít nhất một kẻ có chức vụ đủ cao hoặc có quan hệ với kẻ tai to mặt lớn nào đó để có thể sở hữu một loại chất độc bị cấm.
Hai giây, hoặc ba bốn giây gì đó, là khoảng thời gian bạn gần như tựa lên người anh khi cho anh xem tấm thẻ.
Một nhịp tim đập là đủ để Alhaitham nhận ra bạn đã rút lại khoảnh cách với anh nhiều đến nhường nào trong vỏn vẹn hai mươi phút.
Anh không thích đụng chạm với người khác, anh tự nhủ, nhưng ít nhất anh đang mặc áo khoác để giảm thiểu cảm giác ấy.
Quay đi ngay sau khi lấy tấm thẻ trên tấm bảng, bạn với lấy cái bút gần đó và khoanh tròn vào bảy bức ảnh còn lại.
Alhaitham thở nhẹ một hơi, tự nhủ rằng vì bạn rời đi nên giờ anh lại cảm thấy thoải mái trở lại.
"Giờ cô định làm gì với thứ này?" anh chỉ vào những bức ảnh của bạn.
"Đấy là thứ mà tôi..." bạn ngừng lại, cố nặn ra một từ chuẩn xác nhất, nom có vẻ mắc ói "...tôi sẽ cần anh giúp đỡ, nếu anh không phiền." rồi bạn quay người đi, lấy cớ là đẩy chiếc băng ca vào tủ đông lạnh, nhưng anh khá chắc là đã thấy bạn làm động tác nôn ọe.
Có lẽ phải nhờ vả anh làm bạn đau đớn lắm.
Huh. thú vị đấy.
Anh đi ra ngoài, chờ bạn bước ra và đóng cánh cửa lạnh lẽo lại.
Tựa người lên tường, anh nghiêng đầu và hỏi: "Thế, vị Pháp y vĩ đại toàn năng đang nhờ tôi giúp sao?"
"Anh nhầm rồi.
Kẻ Pháp y nhỏ nhoi hèn mọn này đang kính cẩn cầu mong ngài Quan Thư kí vĩ đại có thể rộng lượng ban phát quyền năng của ngài để tôi đây có thể tìm ra câu trả lời cho vụ án này ạ."
Bạn đanh đá đáp trả.
"Tôi cần anh tìm ra danh tính của bốn vị khách không mời kia, vậy nên nếu anh muốn chứng minh bản thân một lần nữa thì anh phải giúp tôi."
"Kẻ hèn mọn mà lại đe dọa bề trên như thế này thì theo tôi có vẻ không khôn ngoan lắm."
"Tôi với anh cùng cấp bậc đấy."
"Thế thì đừng gọi tôi là sayyidi nữa." anh phản bác.
"Thế thì giúp tôi đi." bạn bật lại.
Một khoảng im lặng lạnh lẽo.
"Cô thực sự còn cần đến sự trợ giúp của tôi để tìm ra những người này sao?" anh hỏi.
Bạn đã biết anh ta từ khi hai người còn là sinh viên, đúng, nhưng cuộc trò chuyện hôm qua với anh ta chắc mẩm chỉ mới là lần thứ tư hai người thực sự nói chuyện với nhau, nếu không tính mấy lần cà khịa nhau khi vô tình chạm mặt trên hành lang.
Bạn có rất nhiều bạn bè, Alhaitham biết.
Vậy tại sao bạn phải cần đến anh?
Mà khoan, tại sao anh lại cân nhắc giúp bạn?
Alhaitham nghĩ đến khối lượng công việc trong tuần chất đống của mình ở Giáo viện, rồi dừng lại ở một chiếc task tiêu khiển giao trực tiếp từ Giáo viện.
"Đừng có nhìn tôi cái kiểu đấy, Quan Thư kí.
Tôi chỉ cần anh sử dụng mạng lưới quan hệ thêm cả cái vẻ ngoài đẹp trai và tính cách tuyệt vời của mình để lấy dấu vân tay và chứng cứ ngoại phạm của họ để tôi loại trừ họ khỏi vụ này." bạn vẫy vẫy tấm thẻ trong không khí.
Mấy ông già ở Giáo viện cũng đang muốn anh tìm một thứ gì đó bằng "mạng lưới quan hệ" của anh. (Còn có dùng cái vẻ ngoài đẹp trai và tính cách tuyệt vời thì anh không chắc).
Anh không muốn đi tìm thứ đó, nhất là khi bên yêu cầu là Giáo viện.
Nhưng khi đã biết đến sự tồn tại của nó thì anh phải biết được thứ đó chính xác là cái gì.
"Tôi sẽ giúp cô."
Alhaitham nghiêm túc nhìn thẳng vào mắt bạn.
"Đổi lại cái gì?"
"Đổi lấy một thứ."
Hai người cùng nói đồng thanh.
Anh có chút khó chịu khi thấy bạn có thể đoán được anh muốn nói gì.
Anh dễ đoán thế à?
"Tôi muốn thông tin về một thứ gọi là Hũ Tri Thức Thần."
"Nếu anh không nhận ra thì thưa ngài Quan Thư kí, tôi đang nhờ anh giúp tìm thông tin đấy."
"Tôi không cần cô đi tìm nguồn tin cho tôi."
Anh phủi áo.
"Tôi cần cô nói chuyện với một vài người, để họ không lần ra dấu vết của tôi."
Bạn ồ lên một tiếng ngạc nhiên.
"Vậy anh đang nói thẳng ra là nếu tôi gặp ai đó và chẳng may bị giết thì ít nhất người ta không biết anh là kẻ giật dây à?"
"Chính xác."
Anh nở một nụ cười mà theo anh là nụ cười công nghiệp tiêu chuẩn, còn bạn nhìn anh ta như nhìn một thằng điên trốn trại.
"Được."
Bạn búng tay, rồi khoanh tay lại.
"Đây là một giao dịch vô lí, nhưng được thôi.
Tôi chấp nhận."
Alhaitham nhún vai.
"Ngày mai khi cô gặp bọn họ rồi thì cô chẳng còn nói như vậy được đâu."
"Ngày mai?"
Bạn bất ngờ, không nghĩ anh ta lại chăm chỉ đến vậy.
Nếu anh ta không biết cách liên lạc trực tiếp với mấy người đó, có lẽ anh ta sẽ chăm chỉ hơn.
Nhưng giờ anh biết những gì bạn muốn chỉ là những thứ trong tầm tay anh.
"Hoặc tuần sau, tùy thuộc vào tâm trạng tôi."
"Tên khốn.
Cút ra khỏi phòng lab của tôi."
"Rất sẵn lòng."
Anh nói, cởi chiếc áo khoác vẫn còn hơi ấm ra đưa cho bạn, bước về phía cánh cửa.
Một tờ giấy nhỏ rơi ra ngoài túi áo, xác nhận lại những gì bạn nghĩ trong đầu.
Chúng ta có lẽ đều biết kẻ đứng sau chuyện này rồi, đúng không?
được viết ngay ngắn trên tờ ghi chú nhỏ.
Anh ta viết thứ này từ khi nào vậy?
Có lẽ là khi bạn đẩy chiếc băng ca vào.
Bạn ngẩng đầu lên.
Thứ cuối cùng bạn nhìn thấy là ánh mắt sắc lẹm đầy ẩn ý của Alhaitham.
Tường ở đây có tai mắt.
- Chú thích:
(*), (**): Khi một người chết, cơ thể của họ sẽ trải qua bốn trạng thái: tái nhạt tử thi, hồ máu tử thi, mát lạnh tử thi và co cứng tử thi.
Tái nhạt tử thi diễn ra vài phút sau khi tim ngừng đập, màu da sẽ trở nên nhợt nhạt.
Sau khi tử vong 2h - 6h, cơ thể xuất hiện các vết tụ máu bầm do hồng cầu chìm xuống xuyên qua huyết tương dưới tác động của trọng lực.
Đây là giai đoạn hồ máu tử thi / vết hoen tử thi.
(***) Định luật vạn vật hấp dẫn của Isaac Newton