"Nay anh có mang cà phê đến không đấy?"
"Tôi không biết là thỏa thuận giữa hai ta hôm nay có bao gồm cả việc phải mang cho cô đồ uống chứa cafein."
Mới chỉ là 7 giờ 15 phút của buổi sáng thứ Sáu mà thời tiết đã nóng không chịu nổi.
Cảm giác như mặt trời như hòn lửa giận dữ liên tục ném những tia thiêu đốt cháy da cháy thịt xuống trần gian.
Vậy nên cũng dễ hiểu khi hôm nay bạn xuất hiện với một chiếc mũ tối màu gắn thêm trang sức sắc xanh lục trên đầu, biểu hiện cho học phái Amurta của bạn.
"Giờ thì anh biết rồi đấy," bạn trả lời, nhìn cánh cổng của Ngọn Hải đăng Pharos hiện ra trước mắt.
Hôm nay Alhaitham đã lên con thuyền xuất bến thứ ba trong ngày từ Thành Sumeru đến Cảng Ormos, đạt kỷ lục đến nơi khi mới chỉ có 6 giờ 15 phút.
Còn bạn thì đi bộ đến địa điểm hẹn - Wikala Funduq - sau anh 45 phút, có lẽ khởi hành sau anh 2 chuyến tàu.
Rõ ràng bạn tới muộn hơn anh mà lại còn ngang ngược đòi anh cà phê.
Vị Quan Thư Ký nói thẳng suy nghĩ trong đầu này ra, đổi lại là cái nhìn mỉa mai của bạn như thể anh vừa thốt ra một lí lẽ ngu xuẩn.
"Chẳng phải anh vừa phàn nàn là mình có dư một đống thời gian sao?
Sao anh không tranh thủ đến một quán cà phê nào đó gần đây rồi mua hai cốc về đây?"
Có lẽ anh đã nên làm vậy.
Xét cho cùng thì hôm nay sẽ là một ngày dài, sẽ phải phỏng vấn bốn người và có thể nhiều hơn thế, phụ thuộc vào lượng thông tin thu thập được.
Trên đường đi đến Ngọn hải đăng, anh nói rằng hai người sẽ gặp Kishneh trước, rồi sau đó là Kuvneh.
"Còn Raju và Sư Tử Lớn thì sao?"
Bạn hỏi trên đường rời khỏi Wikala Funduq.
"Cô thấy sao nếu lát nữa tôi nói cho cô?"
"Anh thấy sao nếu nói cho tôi luôn đi, đằng nào tôi chẳng biết."
Thực ra, chính anh cũng chẳng rõ.
Mặc dù biết họ ở đâu nhưng anh có linh cảm rằng Raju và Sư Tử Lớn sẽ là một mắt xích quan trọng trong cuộc điều tra này, và anh không muốn dọa sợ họ rằng hai người các anh sẽ bỏ tù họ.
Bạn làu bàu gì đó trong miệng, gì mà "lúc nào cũng giữ thông tin khư khư", nhưng cũng không nói gì thêm.
Hai người cũng đến bến tàu hướng đến Ngọn hải đăng.
Từ xa, anh thấy Kishneh đang ngồi trên ghế, hai tay nắm chặt đặt trên đùi.
Trông cô như một học sinh lo lắng ngồi chờ kết quả bài thi tệ hại mình vừa làm.
Phía bên mạn sườn anh chợt nhói một cái.
Quan Thư Ký quay sang liền thấy bạn vừa cùi chỏ anh một cú đau điếng vừa đeo găng tay.
Không phải loại găng tay cao su y tế mà chỉ là một đôi găng bình thường làm từ vải hoặc da.
Vì lí do gì chắc anh cũng đoán được.
"Anh nên là người nói chuyện với cô ấy," bạn nói.
"Và chinh phục trái tim của Kishneh xinh đẹp với vẻ ngoài điển trai và tính cách tuyệt vời của tôi à?"
Khóe môi bạn cong nhẹ.
"Ngài Quan Thư Ký của Giáo viện Sumeru có vẻ ngày càng trở nên ái kỷ."
Anh đã quan sát rằng đây là lần thứ hai bạn không cãi lại anh, rồi tự trách bản thân thật thừa thãi khi ghi nhớ mấy thứ nhỏ nhặt này.
"Vì sao cô không nói chuyện với cô ấy?"
Nụ cười khi nãy trên môi bạn vụt tắt.
"Anh nghĩ ai lại muốn trò chuyện với cái người mổ xẻ anh họ của mình để khám nghiệm mặc dù tôi làm rất gọn gàng chứ?" bạn hỏi, tay chỉnh phần cổ đôi găng.
Đó là một đôi găng màu xanh biển đậm phối cùng trang phục cũng xanh dương của bạn, ngoại trừ biểu tượng của Amurta.
Ấy là góc khuất trong nghề của bạn, Alhaitham hiểu.
Người thân của nạn nhân sẽ không bao giờ có thể nhìn bạn một cách bình thường bởi ý niệm rằng bạn "xúc phạm người đã khuất", cho dù bạn là người đưa câu chuyện của họ ra ánh sáng.
Và anh cũng đã hiểu lí do bạn dùng găng tay – bởi sự chết chóc vốn đến từ bàn tay Tử thần.
"Thật đáng tiếc.
Ít nhất thì cô cũng nên giới thiệu bản thân mình là Pháp Y chứ?
Hay là để tôi làm điều đó thay cô như ông mai bà mối giới thiệu hôn phối cho một quý cô nhé?"
"Tôi không bao giờ tự giới thiệu bản thân là Pháp Y," bạn nhăn mày.
"Nhiều người còn không biết thuật ngữ đó tồn tại."
"Thật tiếc là họ không có học thức như tôi."
Bạn ngán ngẩm đảo mắt.
"Tiếc thật."
Hai người đã đến điểm cuối bến tàu, và có vẻ Kishneh đã nhận ra cả hai là những người cô chuẩn bị phải đối mặt.
Cô đứng phắt dậy, hai tay siết chặt chân váy đến nhàu nhĩ.
•❅───────────✧❅✦❅✧──────────❅•
Bạn có tài nhìn ra nét hấp dẫn nhất ở người khác: những gì ở ngoại hình và tính cách của người đó khiến người khác thương nhớ.
Với Kishneh, cô là một người phụ nữ ở độ tuổi đâu đó khoảng 30, khoác lên mình một bộ váy truyền thống Sumeru màu xanh nhạt cùng mái tóc hạt dẻ búi gọn sau đầu.
Cô có vẻ là kiểu người sẽ nhắc nhở người yêu của mình khi họ mải mê học quên mất thời gian, hay là người sẽ cảm động đến rơi nước mắt khi người yêu tặng bánh kếp dâu tây tự làm.
Bạn thích tự tưởng tượng những câu chuyện như vậy.
Cho tới giờ, bạn chưa từng gặp một ai trông có vẻ "khó yêu", và Kishneh cũng chẳng phải ngoại lệ.
Không phải là bạn muốn trở thành đối tượng của mấy người đó, chỉ là bạn mong những gì bạn nghĩ về người ta là đúng.
Họ thật dễ mến, và bạn mong họ sẽ tìm thấy ai yêu họ thật lòng để gửi gắm cuộc đời mình cho người đó.
Con người đơn giản chỉ vậy thôi.
"Anh là vị Quan Thư Ký đã gửi thư bồ câu cho tôi, phải không?"
Kishneh bắt tay với Alhaitham như thể đây là một cuộc giao thương quan trọng.
Bồ câu?
Bạn khó hiểu nhìn Alhaitham.
Đừng hỏi gì cả, là những gì ánh mắt anh ta nói.
Được thôi, tạm thời bỏ qua.
Cá chắc là sau buổi hôm nay anh ta kiểu gì cũng sẽ bị đè ra hỏi về tính an toàn với động vật trong phương thức liên lạc mình dùng cho mà xem.
"Còn cô chắc hẳn là người đã... mổ xẻ anh họ tôi."
Kishneh nhìn bạn, bất giác lùi lại như thể bạn là nguồn cơn của căn bệnh gì đó có tỉ lệ lây nhiễm lên đến 100% qua đường không khí trong phạm vi bán kính một mét.
Tổn thương quá.
Mà thôi, bị đối xử thế này cũng chẳng có gì lạ.
Chạm vào viền mũ, bạn cúi đầu xuống chào, bởi cô ta cũng chẳng chìa bàn tay nào ra để bắt tay với bạn.
"Thuật ngữ chính xác hơn sẽ là giải phẫu.
Cô thấy đấy, tôi không hề gây tổn hại gì đến cơ thể anh họ cô."
Hai ngày trước, vài tiếng sau khi Quan Thư Ký giá đáo tới phòng lab của bạn, Iradj đã trở lại mang Nasir về nhà để tổ chức tang lễ - bạn còn hỗ trợ ướp xác để bảo quản thi thể nữa.
Việc thân nhân muốn an táng người đã khuất càng sớm càng tốt cũng là một trong những lý do vì sao những người hành nghề pháp y như bạn luôn phải chạy đua với thời gian.
"Cho dù thế thì..."
Kishneh ngập ngừng, rồi không nói gì thêm.
Chắc hẳn cô ta đang tính nói gì mà "không cho người đã khuất ngủ yên" hay "xúc phạm người đã khuất", khéo có khi là cả hai.
"Thôi bỏ đi.
Anh chị đang điều tra vụ án này đúng không?
Hai người muốn hỏi tôi điều gì?
Tôi sẵn lòng giải đáp."
Bạn hích nhẹ Alhaitham.
Trên đường tới đây, cả hai đã đi qua một lượt danh sách câu hỏi liên quan đến bằng chứng ngoại phạm và ba vị khách bí ẩn.
Rõ ràng ban nãy bạn đã nhờ Alhaitham làm người hỏi chính, thế mà bây giờ tên khốn này lại đẩy lại bạn, ra hiệu bạn bắt đầu nói đi.
Bạn lạnh lùng liếc rồi cố ý cùi trỏ anh ta một phát.
Thánh thần ơi, chắc giờ nhìn bạn và anh ta chẳng khác nào hai khứa thiểu năng trước mặt Kishneh.
Hắng giọng, Alhaitham mở đầu: "Chúng tôi sẽ vào thẳng vấn đề.
Vào buổi sáng ba ngày trước, tại thời điểm anh họ cô bị sát hại, cô đang ở đâu?"
Nghe xong, ánh mắt căng thẳng của Kishneh dịu đi một chút, có lẽ cô cũng đoán trước được câu hỏi này (rõ ràng).
"Lúc ấy tôi đến thăm bạn gái của mình ở Sumeru.
Nasir... anh ấy..."
Cô nuốt một ngụm.
"Vụ việc xảy ra vào khoảng 5:30, đúng không?"
Bạn gật đầu.
Thời gian nạn nhân tử vong ước tính khoảng trước bình minh một chút.
Tên giết người, hoặc lũ giết người, đã kịp bỏ trốn ngay trước khi mặt trời mọc.
"Tôi nghĩ là chúng tôi - Farah và tôi - lúc đó đang ở quán trọ gần Quán rượu Lambad.
Tầm 6 giờ thì chúng tôi đi dạo quanh thành phố rồi về bến tàu hóng mát.
Tôi nghĩ Katheryne bên Hiệp Hội Nhà Mạo Hiểm và các thương nhân dựng hàng sáng sớm lúc đó đã nhìn thấy chúng tôi."
Đây là một bằng chứng ngoại phạm hoàn hảo, nhất là khi đi tàu từ Thành Sumeru về Cảng cũng phải mất ít nhất nửa tiếng trong điều kiện gió thuận lợi.
Nếu bạn kiểm chứng lại với Katheryne - người không thể nói dối (hoặc chí ít chưa bao giờ nói dối với bạn trước đây), thì hoàn toàn có thể xác nhận rằng cô ta không liên quan tới vụ án.
Phải nhớ đến gặp Katheryne khi về Thành mới được, bạn tự nhủ.
"Cảm ơn cô.
Câu tiếp theo thì- ngoài cô, Kuvneh và hai người bạn của Nasir, cô còn biết ai khác đã tới nhà anh ấy gần đây không?"
Nụ cười trên môi Kishneh khi nghe lời cảm ơn của Alhaitham chợt vụt tắt.
"Không, tôi không rõ."
Ánh mắt cô ta khẽ đảo từ trái qua phải.
"Sao anh lại hỏi vậy?"
Cảm thấy bồn chồn lo lắng khi bị ép cung cũng là chuyện thường tình, nhưng có gì đó là lạ.
Lần này, bạn chủ động tiếp lời: "Không có gì, chúng tôi chỉ muốn biết liệu có ai đó có "việc riêng" với Nasir trước khi mà anh ấy...
đó."
Bạn không để lộ quá nhiều ý đồ, tránh điều hướng cô ta đến giả thuyết của bạn.
"À."
Kishneh khẽ nuốt một ngụm, mắt lại liếc liếc như đang cố đọc cái gì đó từ xa.
Thật kỳ lạ.
"Thực ra, Nasir thi thoảng có một vị khách tên là Khajeh.
Họ là... bạn thuở nhỏ."
"Khajeh?
Ý cô là vị Hiền Giả của học phái Haravatat?"
Và cũng là giáo sinh hướng dẫn cho Alhaitham, tất nhiên.
Bạn và anh khẽ nhìn nhau.
"Đúng, họ từng học cùng trường hồi nhỏ, nếu tôi nhớ không nhầm, nhưng sau đó Hiền giả Khajeh học lên cao học tại Giáo viện, từ đó bọn họ đường ai nấy đi."
Giọng nói của cô ta tự tin hơn một chút.
Bất chợt, Kishneh tỏ ra hào hứng như thể vừa nhớ ra gì đó.
Rất giống cái cách có đứa trong lớp có thắc mắc nhưng lại đẩy việc hỏi giáo viên cho em học sinh đáng thương khác ngồi trước mặt.
"Ngoài ra thì gần đây có ai đó mới kết bạn với anh tôi."
Kishneh đung đưa người nhẹ.
"Người này tên là Samuel, đến từ vùng sa mạc... chí ít là tôi nghĩ thế."
Mắt cô ta lại đảo, lần này có vẻ vì chuẩn bị tiết lộ một bí mật động trời.
"Tôi cũng nghe nói anh ta là... là một tín đồ của Vua Scarlet."
Cô ta đưa cho bạn thông tin bạn cần mà chẳng cần phải hỏi, lạ thật đấy.
Bạn lờ mờ đoán được ý đồ của cô ta rồi, hy vọng Alhaitham cũng vậy.
"Chúng tôi đã hiểu, Kishneh.
Cảm ơn cô vì đã dành thời gian cho chúng tôi."
Kishneh thở dài như vừa hoàn thành một thử thách Prometheus*, khác ở chỗ đây chỉ là trả lời một vài câu hỏi.
"Tuyệt vời.
Anh chị cũng vất vả rồi.
Giờ tôi xin phép đi nhé.
Tôi nghĩ em trai tôi cũng sắp đi tuần về rồi, thằng bé sẽ đến gặp hai người luôn thôi."
Nói xong, cô rời đi - trông giống như bỏ chạy - khỏi bạn và Alhaitham.
*Thử thách Prometheus: một việc khó khăn cần lòng dũng cảm dám đương đầu với thách thức, xuất phát từ câu chuyện trong thần thoại Hy Lạp, vị bán thần Prometheus đã liều mình đánh cắp ngọn lửa từ đỉnh Olympus để mang nền văn minh đến với loài người, bất chấp hình phạt xiềng xích từ thần Zeus.
Quan Thư Ký nhìn bạn, nhướn mày.
"Tôi đề nghị cô nên nói chuyện với Hiền giả của cô và xác nhận bằng chứng ngoại phạm sớm."
"Chắc chắn rồi."
Vụ việc này có thể có sự nhúng tay của một Hiền giả, một trong những con người có tầm ảnh hưởng không chỉ trong nội bộ Giáo viện mà còn cả toàn Sumeru.
Có thể đây là một mắt xích quan trọng trong công cuộc điều tra này.
Nhưng đồng thời dường như đang có một tấm màn vô hình che phủ lên cuộc điều, che mắt bạn khỏi những điểm mấu chốt.
Chỉ có thể cầu nguyện rằng những gì Kuvneh trả lời sắp tới sẽ cho bạn toàn cảnh câu chuyện này.
Nhưng giờ ta cần nhường chỗ cho một vấn đề cấp bách hơn.
"Anh dùng bồ câu đưa thư để tìm người à?"
Anh ta nhìn bạn như thể bạn vừa mọc ra cái đầu thứ ba.
"Trong mắt cô trông tôi giống một người ưa chim chóc thế à?"
"Ai biết được", bạn nhún vai rồi khoanh tay trước ngực.
"Biết đâu anh có cả chuồng chim đầy bồ câu với chim ưng kêu quang quác cả ngày.
Nếu thế thì bảo sao Kaveh lúc nào cũng phàn nàn về việc ở cùng nhà với anh."
Alhaitham nhướn mày.
"Cô biết Kaveh?"
"Dĩ nhiên.
Tôi từng nhờ cậu ấy sửa phòng lab giúp tôi, nhưng lúc đó vì đang bận chạy dự án Cung Điện Alcazarzaray nên cậu ấy giới thiệu người khác cho tôi."
Anh ta khịt mũi, đồng thời cũng khoanh tay.
"Tất nhiên Kaveh là kẻ luôn phàn nàn trong khi chỉ là phận người ở ké."
Liếc nhìn bạn, anh tiếp tục.
"Bồ câu chỉ là một mật danh."
Rồi anh chẳng nói thêm gì, ra vẻ chẳng có gì cần phải giải thích thêm.
"Ồ."
Bạn thở dài một hơi.
"Vậy chắc tôi không thể báo cáo anh lên Cơ quan Phòng chống Ngược đãi động vật Sumeru được rồi."
"Hào hứng bỏ tù tôi quá nhỉ."
Quan Thư Ký móc mỉa.
"Mọi lời nói thốt ra từ miệng anh đã là tội ác với loài người rồi."
Có tiếng giày bốt bước mạnh trên bến tàu gỗ vang lên, thu hút sự chú ý của cả hai.
"Tôi nghĩ đó là Kuvneh," Alhaitham nói.
Bạn đã đọc tiểu sử của anh ta: một người lính đánh thuê tự do chuyên nhận công việc được trả lương ngay sau khi hoàn thành.
Đồng nghĩa là anh ta không có liên hệ với gia đình thân thích nào, chỉ trôi nổi nay đây mai đó mỗi khi được thuê mướn.
Anh ta có đôi nét giống Kishneh ở đôi mắt và màu tóc, nhưng làn da sạm màu hơn - minh chứng cho việc làm lụng dưới ánh nắng trong thời gian dài, có lẽ là khi đi tuần hoặc đi làm thuê.
Bạn đếm được anh ta trang bị tới ba loại vũ khí khác nhau trên trang phục lính đánh thuê của mình, nhưng chắc hẳn còn giấu đâu đó trên người thêm hai món nữa.
"Chào buổi sáng," anh ta cất lời, và bạn mỉm cười, tay chạm lên vành mũ thay lời đáp lại.
Không hiểu sao, dù trên người đầy vũ khí nhưng anh ta toát ra vẻ thân thiện và dễ gần hơn nhiều so với cô chị nhát người ban nãy.
"Tôi có gặp chị tôi trên đường tới đây.
Chị ấy nói rằng hai người khá thân thiện và làm việc nhanh gọn nên cần hỏi gì thì cứ hỏi tôi đi."
Alhaitham huých nhẹ mạn sườn bạn, rồi bạn nhìn anh ta.
Cô có muốn hỏi anh ta không?
Anh nghiêng đầu.
Được thôi.
Bạn khẽ gật.
" Kuvneh, cảm ơn anh đã dành thời gian đến Ngọn hải đăng vào một ngày nắng nóng như thế này.
Đây là ngài Quan Thư Ký, còn tôi là Pháp Y.
Chúng tôi phụ trách công tác điều tra vụ việc đã xảy ra với anh họ anh, Nasir."
Bạn không nói thẳng ra rằng hai người cũng là nhân sự duy nhất phụ trách vụ án này.
"Tôi muốn xác nhận nhanh thôi, vào ba ngày trước lúc khoảng 5h30 sáng, anh đang làm gì?"
Người lính đánh thuê bật cười.
"Tôi rất muốn nói rằng lúc đó mình đang ngủ, nhưng với một lính đánh thuê như tôi thì khi ấy tôi đang ở Wikala Funduq khởi động một chút trước khi đi tuần.
Cô có thể hỏi..."
Anh ngẫm nghĩ một chút.
"Desai và Vanita, hai cộng sự của tôi hôm đấy.
Tôi ở với bọn họ đến tám giờ sau khi hết ca tuần tra."
Có tới tận hai nhân chứng thì đúng là một chứng cứ ngoại phạm mạnh.
Bạn nhẩm danh sách việc cần làm trong đầu, bổ sung thêm vào sau ghi chú về Katheryne- hỏi riêng Desai và Vanita để xác định chứng cứ ngoại phạm.
"Tốt.
Ngoài chị em anh và hai người bạn của Nasir, tôi nghe Kishneh nói rằng Hiền giả Naphis cũng thi thoảng đến thăm anh ấy."
Alhaitham chợt khựng lại như nhận ra lỗi sai của bạn.
Nếu anh ta dám bắt lỗi bạn công khai thì chắc chắn bạn sẽ bẻ cổ anh ta ngay tại chỗ.
Đây là phép thử cho Kuvneh để xác nhận sự tương đồng giữa câu chuyện của anh ta và của chị gái.
May mắn thay, tên Quan Thư Ký cũng biết điều ngậm miệng lại.
Bạn chờ Kuvneh trả lời.
Anh ta gật đầu rồi lại khẽ đánh mắt sang trái.
Lại nữa?
Cặp chị em ruột này có thói quen lạ thật đấy.
"Cô nói đúng...
ý tôi là có một vị Hiền giả thi thoảng đến thăm Nasir, nhưng người đó tên là Khajeh, không phải Naphis."
Một lần nữa, có gì đó thật đáng ngờ.
"Họ là bạn học khi còn trẻ," anh ta nói thêm.
"À, đúng vậy thật.
Tôi nhầm một chút, xin lỗi anh."
Bạn nói, vờ như mình vừa thực sự nói nhầm.
"Liệu anh có biết ai khác có thể đã đặt chân vào trong nhà Nasir không?"
"Có, có đấy."
Bất ngờ thật.
"Bốn ngày trước, có một người đàn ông đã chở một lọ hoa đến nhà anh ấy.
Tôi không chắc liệu hai người có thấy nó ở đó không?"
Bạn gật đầu.
Đó là một bình gốm trang trí chất lượng cao xuất xứ từ Liyue, và vô tình bạn cũng thu được dấu vân tay của một trong những kẻ lạ mặt trên đó."
"Đó, thì tôi vô tình đến thăm nhà anh ấy đúng lúc người đó mang cái bình đấy đến.
Anh ta cứ khăng khăng đòi bê nó vào tận nhà vì nó dễ vỡ này kia.
Với tư cách là một lính đánh thuê, tôi hiểu rằng không nên cản trở công việc của người ta, thế nên tôi cứ để anh ta vào thôi."
Câu từ của anh ta không sượng trân như khi nói về Naphis ban nãy, chứng tỏ những gì anh đang kể có lẽ là thật.
Còn về phần bạn thân thuở nhỏ kia thì anh ta lại đang lấp lửng một điều gì đó.
Thật là tò mò.
Bạn nhìn người lính đánh thuê, ra hiệu cho anh tiếp tục.
"À!
Và gần đây Nasir rất thân với một người này– tên Samuel thì phải.
Một tín đồ của vua Deshret."
Thú vị thật.
Cả hai chị em nhà này đều đề cập chính xác đến những chi tiết liên quan đến vụ án này mà không cần phải được khơi gợi.
"Chờ chút.
Anh có thể mô tả lại ngoại hình người giao hàng cho tôi không?"
"Ừ ừ được!
Người này...
ừm..."
Kuvneh cau mày.
"... tóc màu vàng, buộc đuôi ngựa đằng sau và cũng khá cao.
Mắt anh ta màu nâu nhạt, màu da cũng thế, còn lông mày thì khá mảnh.
Mũi anh ta cũng khá sắc, trông không có vẻ gì là người Sumeru."
"Thế còn Samuel trông thế nào?"
Bạn không bỏ qua cách anh ta đảo mắt từ trái qua phải.
"Samuel thì...
ừm... khá thấp, tóc tối màu, cạo ngắn gần như kiểu buzzcut.
Vài lần tôi trông thấy anh ta thì tôi nhớ là anh ta có mũi tròn, lông mày rậm... mắt cũng màu nâu... nhưng da thì khá trắng, khá là lạ so với một người đến từ vùng sa mạc..."
Anh ta càng ngày càng trở nên khá căng thẳng.
Bạn không quên ghi chú lại điều này, kèm thêm cả mô tả về hai người đàn ông.
Rồi bạn gật đầu, ra hiệu đã đủ.
Kuvneh ngừng nói rồi nở một nụ cười rạng rỡ.
"Đó, thưa các vị cảnh sát.
Còn câu hỏi gì nữa không?"
Bạn không hẳn là cảnh sát, nhưng bạn vẫn hùa theo anh ta.
Các mảnh ghép đang dần ghép lại trong đầu bạn, và bạn cần bàn bạc với Alhaitham càng sớm càng tốt, hoặc ít nhất là viết nó xuống đâu đó trước khi quên mất.
"Hết rồi, Kuvneh.
Chúc anh một ngày tốt lành!"
Người lính đánh thuê vẫy chào tạm biệt và nhanh chóng rời đi.
Thanh đại kiếm bên hông gõ nhẹ trên nền đất, tiếng bước chân vang lên nặng nề hơn lúc anh mới đến Ngọn hải đăng.
Cả anh ta và chị gái đều gần như bỏ chạy ngay sau khi kết thúc buổi "phỏng vấn", càng nghĩ càng thấy kì lạ... trừ khi bọn họ đang cố gắng che giấu chuyện gì đó.
Ngay sau khi anh ta khuất bóng, bạn quay lại nhìn tên Quan Thư Ký, trưng ra ánh mắt Xin lỗi anh trước nhé, rồi nói lớn:
"Đi đứng thì phải cẩn thận chút chứ, sayyidi!"
Rồi bạn đẩy anh ta ngã vào mấy cái thùng chất đống bên cạnh.
Hi vọng anh không gãy mất cái xương quan trọng nào.
•❅───────────✧❅✦❅✧──────────❅•
Alhaitham cảm thấy bị xúc phạm kinh khủng.
Anh đang chườm vết sưng trên tay với nước lạnh cung cấp bởi chính thủ phạm vừa đả thương anh.
Còn con người ác độc đó, đúng rồi, chính là bạn đấy, thì lại huýt sáo vui vẻ, cởi bỏ đôi găng, tay lướt nhẹ trên bề mặt nước dập dìu.
"Tức là cô đang nói với tôi là những gì hai người kia nói đều được sắp đặt sao?"
Anh duỗi cổ tay trái vừa đập mạnh vào thành hộp khi ngã ban nãy.
Bạn chọc vào vết sưng thâm đỏ trên cánh tay anh, làm anh đau đớn rít lên.
"Đừng có tỏ ra trẻ con như thế.
Đúng vậy, thưa sayyidi.
Thử đoán xem bằng cách nào nào?"
Anh đoán được rồi.
"Thông qua Trạm cuối Akasha."
Khi anh ta "ngã", không một động tác thừa, bạn khéo léo giật bộ điều khiển Akasha ra khỏi cặp tai nghe của anh ta, đồng thời gỡ luôn của bạn.
Sau đó, bạn sử dụng vision Hydro cho chúng chìm trong một bong bóng nước, hiện đang lơ lửng cách đây ba mét.
"Anh có để ý cách mắt bọn họ liếc qua liếc lại như đang cố đọc cái gì không?"
Bạn ngồi trên mép bến tàu, hai chân đung đưa trên mặt nước.
"Cô đoán rằng họ được cấp thông tin qua Akasha."
Đúng, đây là một trong những điều anh nghi ngờ.
Bọn họ như đang đọc thông tin Akasha chiếu trước mắt, đủ nhỏ để người khác không đọc được, nhưng cũng đủ để khiến người ta chú ý.
Nhưng nếu vậy thì cũng có sự bất hợp lý.
"Anh không nghĩ vậy sao?
Quả thật họ đưa ra được bằng chứng ngoại phạm rõ ràng, hoàn toàn có thể được kiểm chứng và đưa họ ra khỏi đối tượng tình nghi.
Nhưng nếu thế thì sao bọn họ lại tỏ ra sợ sệt khi trả lời câu hỏi như thể chính mình là kẻ giết người?"
Bạn lơ đãng phẩy tay, lập tức một con cá heo bằng nước hiện hình và lộn nhào tung tăng.
"Từ việc cho rằng hai chị em nhà kia dùng Akasha để đọc câu trả lời có sẵn, cô cũng đang ngầm kết tội rằng chính các Hiền giả là những kẻ chuẩn bị những đáp án đó."
Lời anh nói là cảnh báo ngầm cho bạn về hậu quả khi đối đầu với Giáo viện.
Suy cho cùng, chỉ có Hiền giả mới có quyền thao túng phương tiện Akasha của mọi người dân Sumeru.
Lũ cá heo lặn xuống rồi lại nổi lên, một con nhìn chằm chằm Alhaitham, hai vây trước quặp lại như đang giận dỗi.
Bạn chỉ tay ra cái thùng bên cạnh mà anh vừa bị bạn tàn nhẫn xô ngã vào, lơ lửng bên trên là quả cầu nước với hai thiết bị màu xanh chìm nghỉm bên trong.
"Tôi biết chứ, sayyidi.
Chứ anh nghĩ tại sao tôi lại quẳng Thiết bị của chúng ta ra ngoài thế kia?"
Có một tin đồn đã trôi nổi từ lâu.
Người ta rỉ tai nhau khắp Giáo viện rằng thực ra Akasha không phải là một hệ thống chuyển phát thông tin, mà chính là một công cụ do các Hiền giả sử dụng để theo dõi nhất cử nhất động của mọi người.
Tin đồn lan khắp Cung điện Daena và Căng tin rằng thiết bị nhỏ bé kia có khả năng theo dõi vị trí và thậm chí dự đoán điểm đến tiếp theo của bạn.
Nếu những gì bạn ẩn ý là đúng, thì tất cả những lời đồn đại kia sẽ là bản án tội trạng xâm phạm quyền riêng tư của những Lục Hiền Giả.
Chắc chắn đây sẽ là một cơn chấn động lớn có thể rung chuyển cả Sumeru.
Theo hướng tiêu cực hay tích cực, anh cũng không rõ.
"Tức là bọn họ đang cố đánh lừa chúng ta."
"Mười điểm cho ngài Quan Thư Ký."
Bạn vỗ tay.
Con cá heo lại nổi lên mặt nước, giơ cao tấm biển có số 10 trên đó.
Tại sao bạn lại sử dụng Vision theo cách... hữu hình như vậy, anh không thể hiểu nổi.
"Rồi, thử tưởng tượng vào đây."
Bạn lại phẩy tay một phát, chú cá heo kia liền biến thành giọt nước, tạo thành ảo ảnh một con phố lơ lửng trên nước, dọc hai bên đường là các tòa nhà mini với kiến trúc thường thấy ở Thành Sumeru.
Hai ảo ảnh hình người cao ngang nhau đang bước đi trên phố.
Thực sự phải dành một lời khen cho khả năng sử dụng Vision đáng nể của bạn.
"Một ngày đẹp trời nọ, anh tỉnh dậy và quyết định đi dạo.
Anh thấy trên đường có hai người đàn ông xa lạ không có liên hệ cũng chẳng giống gì nhau.
Anh nghĩ họ trông ra sao?"
Hai ảo ảnh không có khuôn mặt kia dừng lại, ngước nhìn Alhaitham.
"Gì cơ?"
"Cứ trả lời tôi đi, sayyidi.
Họ trông kì quặc hay nhạt nhòa thế nào cũng được, tùy anh."
"Được thôi."
Anh nhắm mắt lại rồi hình dung trong đầu hình dáng hai người, mặc dù vẫn không hiểu vì sao phải hùa theo trò ngớ ngẩn của bạn.
"Người đầu tiên có tóc trắng ngà, búi cao trên đỉnh đầu.
Anh ta có... mắt đen, và nét sắc sảo... cằm nhọn, mũi nhọn, xương hàm sắc... môi mỏng, và đang mặc áo choàng xanh dương.
Đủ chưa?"
"Được, thưa ngài Quan Thư Ký.
Còn người thứ hai?"
"Hừm..."
Anh ngả người ra sau, tay chống lên mặt đất.
Tay trái nhói đau một chút.
"Người thứ hai thì thấp hơn, tóc đen, mắt xanh."
Vẫn theo trình tự ban nãy, anh liệt kê.
"Hai má đầy đặn, mũi tròn với đường sống mũi dày, môi cũng dày, và mặc một chiếc *qamis, đeo một dải ruy băng chéo.
Hài lòng chứ?"
*Qamis là loại áo choàng dài truyền thống dành cho nam giới Hồi giáo, đặc biệt phổ biến ở khu vực Trung Đông.
"Được, và đây là hai người anh vừa mô tả."
Bạn nắn gương mặt của hai ảo ảnh theo những gì anh vừa tả, ngoại trừ phần màu sắc – nước vốn làm gì có màu.
Hai ảo ảnh vừa thành hình bắt đầu bước đi trên con phố dài vô tận, ngoại hình y hệt những gì Alhaitham miêu tả.
Nhìn xuống nước, bạn nói.
"Khi miêu tả hai người trong tưởng tượng, người ta có xu hướng hình dung họ theo hướng hoàn toàn trái ngược.
Đó là bản năng của con người, và cũng do ta phân biệt người khác dựa trên điểm khác biệt, không phải qua nét giống nhau."
Đúng là vậy thật.
Hai người anh vừa tưởng tượng quả thật không có điểm gì giống nhau.
Ồ, anh chưa bao giờ nghĩ đến điều đó.
Bạn lại huých anh lần nữa, may là lần này bạn ngồi phía bên phải anh, chứ không là tay trái anh đã tàn càng thêm tạ.
"Họ cũng nói rằng người ta thường miêu tả một người theo đúng sở thích của mình, còn người kia thì theo đúng sở ghét đó."
"Thật sao?
Thú vị đấy."
"Nah, tôi xàm đấy."
Và biến anh thành trò cười.
Đã hai lần rồi đấy.
Anh nhớ lại lúc ngã vào hộp ban nãy, vết đau đã tấy càng thêm tấy.
"Nhưng mà chuyện ngoại hình hai người đối lập nhau là có thật đấy.
Đồng nghĩa là Kuvneh nói dối hoặc về người giao hàng, hoặc về Samuel, hoặc là cả hai."
Alhaitham nghĩ lại, từng cử chỉ của Kuvneh hiện lên trong đầu.
"Anh ta rõ ràng rất thoải mái khi nói về người giao hàng.
Thêm nữa, cô cũng nói rằng các dấu vân tay chỉ ở trên lọ hoa, vậy chắc hẳn anh ta không nói dối về người đó."
"Ờ hớ."
Bạn gật đầu, tay vuốt nhẹ trên mặt nước, lập tức ảo ảnh biến mất.
Mặt nước dập dìu cũng bình lặng trở lại.
"Có nghĩa là cái người tên Samuel kia không hề tồn tại."
"Bọn họ cũng liên tục nói rằng anh chàng "Samuel" này là tín đồ của Vua Deshret, cứ như họ biết rõ ta đang điều tra cái gì vậy."
Alhaitham nói thêm, còn bạn gật đầu lia lịa.
"Chính xác, đúng không?
Cứ như thể họ dâng câu trả lời lên tận mồm cho ta mặc dù ta chưa cả bắt đầu làm gì."
Quan Thư Kí bẽ bàng ôm đầu.
"Mấy lão già đó nghe lén chúng ta."
"Chính xác."
Bạn thở dài.
"Không ngờ đến giờ chúng ta mới nhận ra."
"Mới chỉ ba ngày thôi," anh nói.
Gọi là chút an ủi.
"Chúng ta đã ở Giáo viện đến, bao nhiêu, bảy năm rồi.
Ai biết được mấy lão Lục Hiền Giả đó đã nung nấu kế hoạch này từ bao giờ."
Những gì bạn nói đã động đến điều anh cố trốn tránh, rằng cả hai người đều đã vô tình bỏ qua hàng tung của các Hiền giả, trong khi anh đã tự hứa sẽ để mắt đến bọn họ.
Những khi như thế này, anh không biết nói gì cả.
Người ta vẫn nói rằng anh là một Quan Thư Ký vĩ đại, kiên định, luôn có kế hoạch cho mọi thứ, nhưng điều đó hiển nhiên không đúng.
Alhaitham vẫn có khi mắc lỗi, nói sai, làm sai, đôi khi còn lơ đãng.
Chẳng hạn như bây giờ.
"Ok."
Bạn bẻ từng khớp tay.
"Hiện tại chưa biết làm gì cũng không sao đâu" như thể bạn đọc được suy nghĩ trong đầu anh.
"Hãy xem lại những gì chúng ta đã có và đã biết nào."
Bạn lôi ra một cuốn sổ và bút rồi bắt đầu hí hoáy.
"Rồi, án mạng của Nasir – không phải vụ đầu tiên, nhưng là vụ án điều tra chính của ta.
Nói mới nhớ, Quan Thư Ký, nhớ nhắc tôi đưa anh các ghi chép về dòng chữ cổ trên người những nạn nhân trước đó mà tôi lấy được nhé."
Anh gật đầu, còn bạn cũng tự viết một cột checklist với những nhiệm vụ như "Xác nhận chứng cứ ngoại phạm của Katheryne", "xác nhận chứng cứ ngoại phạm của Desai & Vanita", hiện bổ sung thêm "Đưa văn tự cổ cho AH".
AH là cách viết tắt tên anh hay là "(tên ngớ ngẩn và) AssHole (tên khốn nạn), anh cũng không biết nữa.
"Tiếp theo... là sự góp mặt của những thành phần khác."
Bạn ngừng lại, đầu bút chạm vào môi dưới.
"Chúng ta vẫn không thể loại trừ hoàn toàn khả năng có sự tham gia của các tín đồ Vua Deshret."
Alhaitham bình thản nói thêm, tò mò xem phản ứng của bạn.
Xét cho cùng, lý do anh muốn giúp bạn với vụ này là để chứng minh rằng nhóm người này là kẻ đứng sau chuỗi vụ án liên hoàn này mà.
Một khi họ bị loại ra khỏi diện tình nghi, anh đoán rằng bạn nghĩ anh cũng tự động xéo đi ngay, chẳng phải đó là điều bạn muốn sao?
Nhưng bạn chỉ phủi tay.
"Tất nhiên rồi.
Thứ ta muốn tìm ra là lí do vì sao Giáo viện cứ khăng khăng muốn ta nghĩ rằng mọi việc là 100% do tín đồ của Vua Deshret gây ra."
Bạn khoanh tròn rồi nối một đường giữa Giáo viện và cái tên của Nasir, rồi lại nối nó với hình vuông bao quanh "Tín đồ Vua Deshret??"
Ngó qua vai bạn, Alhaitham lướt xem những gì bạn đã viết.
Có nhiều thứ phải làm đây.
Chỉ vào phần ghi "Nhân chứng", anh nói: "Nghe này, cô Pháp y.
Tôi sẽ đi tìm Raju và Sư Tử Lớn rồi liên lạc với cô sau, trong lúc đó thì cô đi kiểm tra chứng cứ ngoại phạm và tìm Hiền giả Haravatat rồi xác nhận mối quan hệ của ông ta với Nasir nhé."
Anh chỉ vào danh sách việc cần làm.
"Gì cơ?
Ông ấy là Hiền giả bên anh, đâu phải bên tôi."
"Chính vì ông ta là Hiền giả bên tôi nên chắc hẳn cô cũng đoán được mối quan hệ giữa chúng tôi như thế nào."
Một bên là Khajeh nổi cơn thịnh nộ, một bên là Alhaitham chẳng màng quan tâm.
Được rồi, cũng không hẳn là anh ta hoàn toàn không quan tâm, chỉ là ghi thù trong thầm lặng.
"Tôi vẫn nghĩ tốt nhất là tôi nên đi cùng anh đến nói chuyện với Raju và Sư Tử Lớn."
Bạn ngắt lời, hoàn toàn không hài lòng với việc chia lẻ công việc như vậy.
Alhaitham nhìn nghiêm túc nhìn thẳng vào mắt bạn, cố giãi bày một cách chân thành nhất có thể.
"Raju và Sư Tử Lớn sống ở khu ổ chuột của Sumeru, nghe nói bọn họ có thể hóa thành chuột cống mỗi khi cảm thấy bị đe dọa.
Tôi sợ rằng bọn họ có thể làm tổn hại cô."
Một quãng im lặng trôi qua.
Nhìn ánh mắt sững sờ của bạn, anh không nhịn được khẽ cong môi lên cười.
Thấy rồi nhé, tên khốn.
"Gì chứ, chỉ có anh mới là con chuột cống lớn nhất ở đây thôi.
Đừng chọc tôi như vậy."
Bạn lườm anh, thở dài một hơi.
"Tôi xin lỗi.
Tôi thấy cũng hài mà."
Anh duỗi cánh tay trái ra, vẫn còn đau sau cú ngã ban nãy.
"Cô đã tạm thời phế bỏ tay trái tôi.
Tôi nghĩ cô có thể trả món nợ này bằng việc để cho tôi làm những gì mình muốn và đừng đi theo là được."
"Tôi làm vậy để bọn họ không nghi ngờ chúng ta mà!"
Bạn cãi.
Alhaitham đứng dậy, phủi bụi trên quần.
"Ngăn người ngoài nghe lén bằng việc bẻ gãy tay đồng đội.
Cái lối suy nghĩ trái khoáy này của cô, tôi chịu, không thể hiểu nổi."
"Tay của anh đã gãy đâu... thôi được, quên đi.
Anh muốn làm gì thì làm.
Chúng ta sẽ gặp nhau sau vào bốn giờ chiều mai tại Căng tin."
Bạn gập cuốn sổ, đứng dậy rồi bỏ nó vào túi áo.
"Tôi tưởng chúng ta sẽ hẹn gặp vào tối nay."
Cả anh và bạn đều có rất nhiều việc, bao gồm công việc cá nhân khác ngoài cuộc điều tra này, thêm cả thời gian về Thành cũng mất khoảng một giờ, nếu tính cả thời gian lên và xuống tàu.
"Nếu nay là một ngày thường thì đúng, nhưng tôi muốn tham dự buổi Thuyết Giảng Toàn Phái* tối nay.
Nghe nói đồ ăn nhẹ hôm nay là bánh croissant nhập từ Fontaine."
Bạn vươn vai.
*Thuyết Giảng Toàn Phái(Full House Lecture): buổi thuyết giảng công cộng tổ chức hai tuần một lần cho cả sáu học phái, bất kì ai cũng có thể tham gia: từ sinh viên, nhân viên Giáo viện và cả người dân thường.
Lại gần về phía hai chiếc Trạm Cuối Akasha trong quả cầu nước lơ lửng trên mấy cái thùng, bạn cất tiếng gọi:
"Ngài Quan Thư Ký?"
"Có chuyện gì?"
Thật ngớ ngẩn khi bạn cứ gọi anh bằng chức vụ hay cái danh xưng "Ngài".
Hai người các bạn vốn ngang hàng nhau, bạn nên gọi anh thẳng bằng tên thì hơn.
"Nếu bọn họ có hỏi về việc kết nối bị ngắt, cứ nói rằng anh đẩy tôi xuống nước, rồi tôi kéo anh theo để trả thù là được."
Phải.
Âm mưu của Giáo viện đã được sáng tỏ, đồng nghĩa là cả hai người đều cần phải cực kỳ cẩn trọng, như tội phạm lởn vởn ngay cạnh sở cảnh sát, hay đúng hơn là như cảnh sát thăm dò quanh hang ổ tội phạm.
Dù là gì đi nữa, tất cả đều phụ thuộc vào kết quả của cuộc điều tra này.
Nhận lại thiết bị từ tay bạn, Alhaitham đeo nó lên tai.
"Cẩn thận."
Lời nói buột ra trước khi anh kịp suy nghĩ, cũng không rõ vì sao.
Có lẽ anh lo rằng bạn sẽ vô tình tiết lộ gì đó cho các Hiền giả, dù cho bạn trông sẽ không làm vậy.
"Anh cũng vậy."
Bạn gật đầu.
Hai Trạm Cuối Akasha cùng sáng đèn, báo hiệu đã đến lúc giữ im lặng về vụ việc, ít nhất là cho tới khi hai người gặp lại.
Khi bạn vô tình sượt qua anh để về bến cảng, có một cảm giác gì đó lành lạnh lướt trên da anh, hẳn do vision Hydro của bạn.
Và Alhaitham nhận ra rằng cái chạm tay của Thần chết có lẽ cũng chẳng đáng sợ như lời đồn.