Cập nhật mới

Ngôn Tình Gần Thêm Chút Nữa Là Mất Kiểm Soát

Gần Thêm Chút Nữa Là Mất Kiểm Soát
Chương 80


Trong sân của quán Homeparty, người của hai phòng ký túc xá trố mắt nhìn nhau.

Thạch Lam nhìn Tạ Linh Âm: “Sinh nhật cậu, tại sao họ cũng ở đây?”

Tạ Linh Âm cười gượng một tiếng, đi tới khoác tay Hứa Hạc Thanh, vẻ mặt ngượng ngùng: “Tớ giới thiệu với các cậu một chút, đây là bạn trai tớ, Hứa Hạc Thanh.”

Thạch Lam và Dương Khả ngây người tại chỗ, tai hai người không hỏng chứ?

Mạnh Đường bước lên chạm vào Thạch Lam, nói nhỏ: “Lúc tớ biết chuyện, phản ứng cũng giống các cậu.”

“Cho nên cậu biết trước bọn tớ?” Thạch Lam nắm bắt trọng điểm.

“Ờ…” Mạnh Đường nghẹn lời, “Chỉ sớm hơn các cậu mấy ngày thôi.”

“Vãi chưởng.” Thạch Lam đờ đẫn, “Hai người các cậu đúng là nâng cao tiêu chuẩn tìm bạn trai của tớ và Dương Khả lên rồi, thôi thì cho hai đứa tớ ế cả đời cho xong.”

Lương Hành như tìm được tri kỷ: “Hai cậu thảm bằng tôi không? Hai cậu còn có đôi có cặp, tôi thì sao? Phòng tôi chỉ còn lại mình tôi là mầm non độc nhất.”

Trong lòng Thạch Lam dễ chịu hơn chút, cảnh ngộ giống nhau khiến người ta vui vẻ.

“Tối nay hai người cứ đợi đấy.” Thạch Lam nhìn Hứa Hạc Thanh và Tạ Linh Âm, bộ dạng muốn hành hai người họ một trận.

Trong sân của quán Homeparty, người của hai phòng ký túc xá trố mắt nhìn nhau.

Thạch Lam nhìn Tạ Linh Âm: “Sinh nhật cậu, tại sao họ cũng ở đây?”

Tạ Linh Âm cười gượng một tiếng, đi tới khoác tay Hứa Hạc Thanh, vẻ mặt ngượng ngùng: “Tớ giới thiệu với các cậu một chút, đây là bạn trai tớ, Hứa Hạc Thanh.”

Thạch Lam và Dương Khả ngây người tại chỗ, tai hai người không hỏng chứ?

Mạnh Đường bước lên chạm vào Thạch Lam, nói nhỏ: “Lúc tớ biết chuyện, phản ứng cũng giống các cậu.”

“Cho nên cậu biết trước bọn tớ?” Thạch Lam nắm bắt trọng điểm.

“Ờ…” Mạnh Đường nghẹn lời, “Chỉ sớm hơn các cậu mấy ngày thôi.”

“Vãi chưởng.” Thạch Lam đờ đẫn, “Hai người các cậu đúng là nâng cao tiêu chuẩn tìm bạn trai của tớ và Dương Khả lên rồi, thôi thì cho hai đứa tớ ế cả đời cho xong.”

Lương Hành như tìm được tri kỷ: “Hai cậu thảm bằng tôi không? Hai cậu còn có đôi có cặp, tôi thì sao? Phòng tôi chỉ còn lại mình tôi là mầm non độc nhất.”

Trong lòng Thạch Lam dễ chịu hơn chút, cảnh ngộ giống nhau khiến người ta vui vẻ.

“Tối nay hai người cứ đợi đấy.” Thạch Lam nhìn Hứa Hạc Thanh và Tạ Linh Âm, bộ dạng muốn hành hai người họ một trận.

Trong sân của quán Homeparty, người của hai phòng ký túc xá trố mắt nhìn nhau.

Thạch Lam nhìn Tạ Linh Âm: “Sinh nhật cậu, tại sao họ cũng ở đây?”

Tạ Linh Âm cười gượng một tiếng, đi tới khoác tay Hứa Hạc Thanh, vẻ mặt ngượng ngùng: “Tớ giới thiệu với các cậu một chút, đây là bạn trai tớ, Hứa Hạc Thanh.”

Thạch Lam và Dương Khả ngây người tại chỗ, tai hai người không hỏng chứ?

Mạnh Đường bước lên chạm vào Thạch Lam, nói nhỏ: “Lúc tớ biết chuyện, phản ứng cũng giống các cậu.”

“Cho nên cậu biết trước bọn tớ?” Thạch Lam nắm bắt trọng điểm.

“Ờ…” Mạnh Đường nghẹn lời, “Chỉ sớm hơn các cậu mấy ngày thôi.”

“Vãi chưởng.” Thạch Lam đờ đẫn, “Hai người các cậu đúng là nâng cao tiêu chuẩn tìm bạn trai của tớ và Dương Khả lên rồi, thôi thì cho hai đứa tớ ế cả đời cho xong.”

Lương Hành như tìm được tri kỷ: “Hai cậu thảm bằng tôi không? Hai cậu còn có đôi có cặp, tôi thì sao? Phòng tôi chỉ còn lại mình tôi là mầm non độc nhất.”

Trong lòng Thạch Lam dễ chịu hơn chút, cảnh ngộ giống nhau khiến người ta vui vẻ.

“Tối nay hai người cứ đợi đấy.” Thạch Lam nhìn Hứa Hạc Thanh và Tạ Linh Âm, bộ dạng muốn hành hai người họ một trận.

Trong sân của quán Homeparty, người của hai phòng ký túc xá trố mắt nhìn nhau.

Thạch Lam nhìn Tạ Linh Âm: “Sinh nhật cậu, tại sao họ cũng ở đây?”

Tạ Linh Âm cười gượng một tiếng, đi tới khoác tay Hứa Hạc Thanh, vẻ mặt ngượng ngùng: “Tớ giới thiệu với các cậu một chút, đây là bạn trai tớ, Hứa Hạc Thanh.”

Thạch Lam và Dương Khả ngây người tại chỗ, tai hai người không hỏng chứ?

Mạnh Đường bước lên chạm vào Thạch Lam, nói nhỏ: “Lúc tớ biết chuyện, phản ứng cũng giống các cậu.”

“Cho nên cậu biết trước bọn tớ?” Thạch Lam nắm bắt trọng điểm.

“Ờ…” Mạnh Đường nghẹn lời, “Chỉ sớm hơn các cậu mấy ngày thôi.”

“Vãi chưởng.” Thạch Lam đờ đẫn, “Hai người các cậu đúng là nâng cao tiêu chuẩn tìm bạn trai của tớ và Dương Khả lên rồi, thôi thì cho hai đứa tớ ế cả đời cho xong.”

Lương Hành như tìm được tri kỷ: “Hai cậu thảm bằng tôi không? Hai cậu còn có đôi có cặp, tôi thì sao? Phòng tôi chỉ còn lại mình tôi là mầm non độc nhất.”

Trong lòng Thạch Lam dễ chịu hơn chút, cảnh ngộ giống nhau khiến người ta vui vẻ.

“Tối nay hai người cứ đợi đấy.” Thạch Lam nhìn Hứa Hạc Thanh và Tạ Linh Âm, bộ dạng muốn hành hai người họ một trận.

Trong sân của quán Homeparty, người của hai phòng ký túc xá trố mắt nhìn nhau.

Thạch Lam nhìn Tạ Linh Âm: “Sinh nhật cậu, tại sao họ cũng ở đây?”

Tạ Linh Âm cười gượng một tiếng, đi tới khoác tay Hứa Hạc Thanh, vẻ mặt ngượng ngùng: “Tớ giới thiệu với các cậu một chút, đây là bạn trai tớ, Hứa Hạc Thanh.”

Thạch Lam và Dương Khả ngây người tại chỗ, tai hai người không hỏng chứ?

Mạnh Đường bước lên chạm vào Thạch Lam, nói nhỏ: “Lúc tớ biết chuyện, phản ứng cũng giống các cậu.”

“Cho nên cậu biết trước bọn tớ?” Thạch Lam nắm bắt trọng điểm.

“Ờ…” Mạnh Đường nghẹn lời, “Chỉ sớm hơn các cậu mấy ngày thôi.”

“Vãi chưởng.” Thạch Lam đờ đẫn, “Hai người các cậu đúng là nâng cao tiêu chuẩn tìm bạn trai của tớ và Dương Khả lên rồi, thôi thì cho hai đứa tớ ế cả đời cho xong.”

Lương Hành như tìm được tri kỷ: “Hai cậu thảm bằng tôi không? Hai cậu còn có đôi có cặp, tôi thì sao? Phòng tôi chỉ còn lại mình tôi là mầm non độc nhất.”

Trong lòng Thạch Lam dễ chịu hơn chút, cảnh ngộ giống nhau khiến người ta vui vẻ.

“Tối nay hai người cứ đợi đấy.” Thạch Lam nhìn Hứa Hạc Thanh và Tạ Linh Âm, bộ dạng muốn hành hai người họ một trận.

Trong sân của quán Homeparty, người của hai phòng ký túc xá trố mắt nhìn nhau.

Thạch Lam nhìn Tạ Linh Âm: “Sinh nhật cậu, tại sao họ cũng ở đây?”

Tạ Linh Âm cười gượng một tiếng, đi tới khoác tay Hứa Hạc Thanh, vẻ mặt ngượng ngùng: “Tớ giới thiệu với các cậu một chút, đây là bạn trai tớ, Hứa Hạc Thanh.”

Thạch Lam và Dương Khả ngây người tại chỗ, tai hai người không hỏng chứ?

Mạnh Đường bước lên chạm vào Thạch Lam, nói nhỏ: “Lúc tớ biết chuyện, phản ứng cũng giống các cậu.”

“Cho nên cậu biết trước bọn tớ?” Thạch Lam nắm bắt trọng điểm.

“Ờ…” Mạnh Đường nghẹn lời, “Chỉ sớm hơn các cậu mấy ngày thôi.”

“Vãi chưởng.” Thạch Lam đờ đẫn, “Hai người các cậu đúng là nâng cao tiêu chuẩn tìm bạn trai của tớ và Dương Khả lên rồi, thôi thì cho hai đứa tớ ế cả đời cho xong.”

Lương Hành như tìm được tri kỷ: “Hai cậu thảm bằng tôi không? Hai cậu còn có đôi có cặp, tôi thì sao? Phòng tôi chỉ còn lại mình tôi là mầm non độc nhất.”

Trong lòng Thạch Lam dễ chịu hơn chút, cảnh ngộ giống nhau khiến người ta vui vẻ.

“Tối nay hai người cứ đợi đấy.” Thạch Lam nhìn Hứa Hạc Thanh và Tạ Linh Âm, bộ dạng muốn hành hai người họ một trận.

Trong sân của quán Homeparty, người của hai phòng ký túc xá trố mắt nhìn nhau.

Thạch Lam nhìn Tạ Linh Âm: “Sinh nhật cậu, tại sao họ cũng ở đây?”

Tạ Linh Âm cười gượng một tiếng, đi tới khoác tay Hứa Hạc Thanh, vẻ mặt ngượng ngùng: “Tớ giới thiệu với các cậu một chút, đây là bạn trai tớ, Hứa Hạc Thanh.”

Thạch Lam và Dương Khả ngây người tại chỗ, tai hai người không hỏng chứ?

Mạnh Đường bước lên chạm vào Thạch Lam, nói nhỏ: “Lúc tớ biết chuyện, phản ứng cũng giống các cậu.”

“Cho nên cậu biết trước bọn tớ?” Thạch Lam nắm bắt trọng điểm.

“Ờ…” Mạnh Đường nghẹn lời, “Chỉ sớm hơn các cậu mấy ngày thôi.”

“Vãi chưởng.” Thạch Lam đờ đẫn, “Hai người các cậu đúng là nâng cao tiêu chuẩn tìm bạn trai của tớ và Dương Khả lên rồi, thôi thì cho hai đứa tớ ế cả đời cho xong.”

Lương Hành như tìm được tri kỷ: “Hai cậu thảm bằng tôi không? Hai cậu còn có đôi có cặp, tôi thì sao? Phòng tôi chỉ còn lại mình tôi là mầm non độc nhất.”

Trong lòng Thạch Lam dễ chịu hơn chút, cảnh ngộ giống nhau khiến người ta vui vẻ.

“Tối nay hai người cứ đợi đấy.” Thạch Lam nhìn Hứa Hạc Thanh và Tạ Linh Âm, bộ dạng muốn hành hai người họ một trận.
 
Gần Thêm Chút Nữa Là Mất Kiểm Soát
Chương 81


Trong xe taxi hơi ấm đầy đủ, Mạnh Đường dựa đầu vào cửa sổ nhắm mắt lại.

Trông cô có vẻ khó chịu, không biết là do men rượu hay do Hứa Hạc Thanh.

“Bác tài, chạy êm một chút.” Ngụy Xuyên nhìn về phía trước nói.

Tài xế đáp: “Được thôi, cậu đỡ cô ấy một chút, cẩn thận kẻo va đập.”

“Vâng.”

Ngụy Xuyên luồn một tay qua sau gáy Mạnh Đường, tay kia đỡ lấy cằm cô, xoay người cô quay lại.

“Chóng mặt quá.”

Mạnh Đường lầm bầm một câu, Ngụy Xuyên nghe không rõ, cúi đầu ghé sát vào: “Gì cơ?”

“Chóng mặt.” Mạnh Đường rướn đầu, cố gắng tìm một tư thế thoải mái để dựa vào.

“Đã bảo cậu uống ít…”

Đầu vai trầm xuống, những lời chưa kịp nói của Ngụy Xuyên đều nghẹn lại trong cổ họng.

Hơi thở mang theo hương rượu lặng lẽ lan tỏa bên cổ cậu, tê tê dại dại giống như có kiến bò qua.

Trong xe taxi hơi ấm đầy đủ, Mạnh Đường dựa đầu vào cửa sổ nhắm mắt lại.

Trông cô có vẻ khó chịu, không biết là do men rượu hay do Hứa Hạc Thanh.

“Bác tài, chạy êm một chút.” Ngụy Xuyên nhìn về phía trước nói.

Tài xế đáp: “Được thôi, cậu đỡ cô ấy một chút, cẩn thận kẻo va đập.”

“Vâng.”

Ngụy Xuyên luồn một tay qua sau gáy Mạnh Đường, tay kia đỡ lấy cằm cô, xoay người cô quay lại.

“Chóng mặt quá.”

Mạnh Đường lầm bầm một câu, Ngụy Xuyên nghe không rõ, cúi đầu ghé sát vào: “Gì cơ?”

“Chóng mặt.” Mạnh Đường rướn đầu, cố gắng tìm một tư thế thoải mái để dựa vào.

“Đã bảo cậu uống ít…”

Đầu vai trầm xuống, những lời chưa kịp nói của Ngụy Xuyên đều nghẹn lại trong cổ họng.

Hơi thở mang theo hương rượu lặng lẽ lan tỏa bên cổ cậu, tê tê dại dại giống như có kiến bò qua.

Trong xe taxi hơi ấm đầy đủ, Mạnh Đường dựa đầu vào cửa sổ nhắm mắt lại.

Trông cô có vẻ khó chịu, không biết là do men rượu hay do Hứa Hạc Thanh.

“Bác tài, chạy êm một chút.” Ngụy Xuyên nhìn về phía trước nói.

Tài xế đáp: “Được thôi, cậu đỡ cô ấy một chút, cẩn thận kẻo va đập.”

“Vâng.”

Ngụy Xuyên luồn một tay qua sau gáy Mạnh Đường, tay kia đỡ lấy cằm cô, xoay người cô quay lại.

“Chóng mặt quá.”

Mạnh Đường lầm bầm một câu, Ngụy Xuyên nghe không rõ, cúi đầu ghé sát vào: “Gì cơ?”

“Chóng mặt.” Mạnh Đường rướn đầu, cố gắng tìm một tư thế thoải mái để dựa vào.

“Đã bảo cậu uống ít…”

Đầu vai trầm xuống, những lời chưa kịp nói của Ngụy Xuyên đều nghẹn lại trong cổ họng.

Hơi thở mang theo hương rượu lặng lẽ lan tỏa bên cổ cậu, tê tê dại dại giống như có kiến bò qua.

Trong xe taxi hơi ấm đầy đủ, Mạnh Đường dựa đầu vào cửa sổ nhắm mắt lại.

Trông cô có vẻ khó chịu, không biết là do men rượu hay do Hứa Hạc Thanh.

“Bác tài, chạy êm một chút.” Ngụy Xuyên nhìn về phía trước nói.

Tài xế đáp: “Được thôi, cậu đỡ cô ấy một chút, cẩn thận kẻo va đập.”

“Vâng.”

Ngụy Xuyên luồn một tay qua sau gáy Mạnh Đường, tay kia đỡ lấy cằm cô, xoay người cô quay lại.

“Chóng mặt quá.”

Mạnh Đường lầm bầm một câu, Ngụy Xuyên nghe không rõ, cúi đầu ghé sát vào: “Gì cơ?”

“Chóng mặt.” Mạnh Đường rướn đầu, cố gắng tìm một tư thế thoải mái để dựa vào.

“Đã bảo cậu uống ít…”

Đầu vai trầm xuống, những lời chưa kịp nói của Ngụy Xuyên đều nghẹn lại trong cổ họng.

Hơi thở mang theo hương rượu lặng lẽ lan tỏa bên cổ cậu, tê tê dại dại giống như có kiến bò qua.

Trong xe taxi hơi ấm đầy đủ, Mạnh Đường dựa đầu vào cửa sổ nhắm mắt lại.

Trông cô có vẻ khó chịu, không biết là do men rượu hay do Hứa Hạc Thanh.

“Bác tài, chạy êm một chút.” Ngụy Xuyên nhìn về phía trước nói.

Tài xế đáp: “Được thôi, cậu đỡ cô ấy một chút, cẩn thận kẻo va đập.”

“Vâng.”

Ngụy Xuyên luồn một tay qua sau gáy Mạnh Đường, tay kia đỡ lấy cằm cô, xoay người cô quay lại.

“Chóng mặt quá.”

Mạnh Đường lầm bầm một câu, Ngụy Xuyên nghe không rõ, cúi đầu ghé sát vào: “Gì cơ?”

“Chóng mặt.” Mạnh Đường rướn đầu, cố gắng tìm một tư thế thoải mái để dựa vào.

“Đã bảo cậu uống ít…”

Đầu vai trầm xuống, những lời chưa kịp nói của Ngụy Xuyên đều nghẹn lại trong cổ họng.

Hơi thở mang theo hương rượu lặng lẽ lan tỏa bên cổ cậu, tê tê dại dại giống như có kiến bò qua.

Trong xe taxi hơi ấm đầy đủ, Mạnh Đường dựa đầu vào cửa sổ nhắm mắt lại.

Trông cô có vẻ khó chịu, không biết là do men rượu hay do Hứa Hạc Thanh.

“Bác tài, chạy êm một chút.” Ngụy Xuyên nhìn về phía trước nói.

Tài xế đáp: “Được thôi, cậu đỡ cô ấy một chút, cẩn thận kẻo va đập.”

“Vâng.”

Ngụy Xuyên luồn một tay qua sau gáy Mạnh Đường, tay kia đỡ lấy cằm cô, xoay người cô quay lại.

“Chóng mặt quá.”

Mạnh Đường lầm bầm một câu, Ngụy Xuyên nghe không rõ, cúi đầu ghé sát vào: “Gì cơ?”

“Chóng mặt.” Mạnh Đường rướn đầu, cố gắng tìm một tư thế thoải mái để dựa vào.

“Đã bảo cậu uống ít…”

Đầu vai trầm xuống, những lời chưa kịp nói của Ngụy Xuyên đều nghẹn lại trong cổ họng.

Hơi thở mang theo hương rượu lặng lẽ lan tỏa bên cổ cậu, tê tê dại dại giống như có kiến bò qua.

Trong xe taxi hơi ấm đầy đủ, Mạnh Đường dựa đầu vào cửa sổ nhắm mắt lại.

Trông cô có vẻ khó chịu, không biết là do men rượu hay do Hứa Hạc Thanh.

“Bác tài, chạy êm một chút.” Ngụy Xuyên nhìn về phía trước nói.

Tài xế đáp: “Được thôi, cậu đỡ cô ấy một chút, cẩn thận kẻo va đập.”

“Vâng.”

Ngụy Xuyên luồn một tay qua sau gáy Mạnh Đường, tay kia đỡ lấy cằm cô, xoay người cô quay lại.

“Chóng mặt quá.”

Mạnh Đường lầm bầm một câu, Ngụy Xuyên nghe không rõ, cúi đầu ghé sát vào: “Gì cơ?”

“Chóng mặt.” Mạnh Đường rướn đầu, cố gắng tìm một tư thế thoải mái để dựa vào.

“Đã bảo cậu uống ít…”

Đầu vai trầm xuống, những lời chưa kịp nói của Ngụy Xuyên đều nghẹn lại trong cổ họng.

Hơi thở mang theo hương rượu lặng lẽ lan tỏa bên cổ cậu, tê tê dại dại giống như có kiến bò qua.
 
Gần Thêm Chút Nữa Là Mất Kiểm Soát
Chương 82


Ngụy Xuyên dường như nhận ra rằng, Mạnh Đường ở trong lòng cậu khác biệt so với những người khác.

Đặc biệt là sau khi Lý Hàn Tân xuất của cậu dao động đều liên quan đến đối phương.

Nhưng cậu và Lý Hàn Tân chẳng có thù oán gì, dù là tức giận hay thầm vui, chán ghét hay may mắn, đều bắt nguồn từ nhất cử nhất động của Lý Hàn Tân đối với Mạnh Đường.

Cậu vừa lo sợ, cũng vừa ghen tỵ sâu sắc.

“Cậu để tôi nghĩ đã.” Hứa Hạc Thanh ở đầu dây bên kia suy nghĩ vài giây, “Tôi cảm thấy là sự xót xa, trước khi bọn tôi ở bên nhau, tôi vô tình nhìn thấy cô ấy trốn người khác khóc, chân không nghe tôi sai bảo mà chạy đến an ủi cô ấy.”

Ngụy Xuyên “à” một tiếng.

“Cậu hỏi cái này làm gì? Theo lý mà nói cậu có kinh nghiệm mà.” Hứa Hạc Thanh nói, “Cậu và Mạnh Đường trước sau xảy ra nhiều chuyện như thế, cậu tự nghĩ xem mình thích cô ấy từ khi nào chẳng phải là được rồi sao?”

“Các cậu thực sự cảm thấy tôi rất thích cô ấy à?” Ngụy Xuyên hỏi.

“Cậu đang kể chuyện cười với tôi đấy à?” Hứa Hạc Thanh phản bác, “Với mức độ bận rộn huấn luyện của cậu, nếu cậu không thích, cậu có thể đêm hôm khuya khoắt đi dạy người ta chơi bóng rổ sao?”

“Còn nữa nhé, tuy nói viện Mỹ thuật và viện Thể thao cùng một khuôn viên, nhưng khác khoa muốn gặp nhau khó lắm, cậu tự nghĩ xem, cậu đã ngấm ngầm tạo ra bao nhiêu cuộc gặp gỡ tình cờ, tìm bao nhiêu cái cớ?”

“Từ cái sự ân cần của cậu khi theo Mạnh Đường về Nhạn Thanh, tôi đã thấy cậu không bình thường rồi, sau đó Mạnh Đường vì muốn cảm ơn tôi, định đền cho tôi cái vòng tay, dọa tôi chết khiếp.”

Ngụy Xuyên dường như nhận ra rằng, Mạnh Đường ở trong lòng cậu khác biệt so với những người khác.

Đặc biệt là sau khi Lý Hàn Tân xuất hiện, mỗi lần cảm xúc của cậu dao động đều liên quan đến đối phương.

Nhưng cậu và Lý Hàn Tân chẳng có thù oán gì, dù là tức giận hay thầm vui, chán ghét hay may mắn, đều bắt nguồn từ nhất cử nhất động của Lý Hàn Tân đối với Mạnh Đường.

Cậu vừa lo sợ, cũng vừa ghen tỵ sâu sắc.

“Cậu để tôi nghĩ đã.” Hứa Hạc Thanh ở đầu dây bên kia suy nghĩ vài giây, “Tôi cảm thấy là sự xót xa, trước khi bọn tôi ở bên nhau, tôi vô tình nhìn thấy cô ấy trốn người khác khóc, chân không nghe tôi sai bảo mà chạy đến an ủi cô ấy.”

Ngụy Xuyên “à” một tiếng.

“Cậu hỏi cái này làm gì? Theo lý mà nói cậu có kinh nghiệm mà.” Hứa Hạc Thanh nói, “Cậu và Mạnh Đường trước sau xảy ra nhiều chuyện như thế, cậu tự nghĩ xem mình thích cô ấy từ khi nào chẳng phải là được rồi sao?”

“Các cậu thực sự cảm thấy tôi rất thích cô ấy à?” Ngụy Xuyên hỏi.

“Cậu đang kể chuyện cười với tôi đấy à?” Hứa Hạc Thanh phản bác, “Với mức độ bận rộn huấn luyện của cậu, nếu cậu không thích, cậu có thể đêm hôm khuya khoắt đi dạy người ta chơi bóng rổ sao?”

“Còn nữa nhé, tuy nói viện Mỹ thuật và viện Thể thao cùng một khuôn viên, nhưng khác khoa muốn gặp nhau khó lắm, cậu tự nghĩ xem, cậu đã ngấm ngầm tạo ra bao nhiêu cuộc gặp gỡ tình cờ, tìm bao nhiêu cái cớ?”

“Từ cái sự ân cần của cậu khi theo Mạnh Đường về Nhạn Thanh, tôi đã thấy cậu không bình thường rồi, sau đó Mạnh Đường vì muốn cảm ơn tôi, định đền cho tôi cái vòng tay, dọa tôi chết khiếp.”

Ngụy Xuyên dường như nhận ra rằng, Mạnh Đường ở trong lòng cậu khác biệt so với những người khác.

Đặc biệt là sau khi Lý Hàn Tân xuất hiện, mỗi lần cảm xúc của cậu dao động đều liên quan đến đối phương.

Nhưng cậu và Lý Hàn Tân chẳng có thù oán gì, dù là tức giận hay thầm vui, chán ghét hay may mắn, đều bắt nguồn từ nhất cử nhất động của Lý Hàn Tân đối với Mạnh Đường.

Cậu vừa lo sợ, cũng vừa ghen tỵ sâu sắc.

“Cậu để tôi nghĩ đã.” Hứa Hạc Thanh ở đầu dây bên kia suy nghĩ vài giây, “Tôi cảm thấy là sự xót xa, trước khi bọn tôi ở bên nhau, tôi vô tình nhìn thấy cô ấy trốn người khác khóc, chân không nghe tôi sai bảo mà chạy đến an ủi cô ấy.”

Ngụy Xuyên “à” một tiếng.

“Cậu hỏi cái này làm gì? Theo lý mà nói cậu có kinh nghiệm mà.” Hứa Hạc Thanh nói, “Cậu và Mạnh Đường trước sau xảy ra nhiều chuyện như thế, cậu tự nghĩ xem mình thích cô ấy từ khi nào chẳng phải là được rồi sao?”

“Các cậu thực sự cảm thấy tôi rất thích cô ấy à?” Ngụy Xuyên hỏi.

“Cậu đang kể chuyện cười với tôi đấy à?” Hứa Hạc Thanh phản bác, “Với mức độ bận rộn huấn luyện của cậu, nếu cậu không thích, cậu có thể đêm hôm khuya khoắt đi dạy người ta chơi bóng rổ sao?”

“Còn nữa nhé, tuy nói viện Mỹ thuật và viện Thể thao cùng một khuôn viên, nhưng khác khoa muốn gặp nhau khó lắm, cậu tự nghĩ xem, cậu đã ngấm ngầm tạo ra bao nhiêu cuộc gặp gỡ tình cờ, tìm bao nhiêu cái cớ?”

“Từ cái sự ân cần của cậu khi theo Mạnh Đường về Nhạn Thanh, tôi đã thấy cậu không bình thường rồi, sau đó Mạnh Đường vì muốn cảm ơn tôi, định đền cho tôi cái vòng tay, dọa tôi chết khiếp.”

Ngụy Xuyên dường như nhận ra rằng, Mạnh Đường ở trong lòng cậu khác biệt so với những người khác.

Đặc biệt là sau khi Lý Hàn Tân xuất hiện, mỗi lần cảm xúc của cậu dao động đều liên quan đến đối phương.

Nhưng cậu và Lý Hàn Tân chẳng có thù oán gì, dù là tức giận hay thầm vui, chán ghét hay may mắn, đều bắt nguồn từ nhất cử nhất động của Lý Hàn Tân đối với Mạnh Đường.

Cậu vừa lo sợ, cũng vừa ghen tỵ sâu sắc.

“Cậu để tôi nghĩ đã.” Hứa Hạc Thanh ở đầu dây bên kia suy nghĩ vài giây, “Tôi cảm thấy là sự xót xa, trước khi bọn tôi ở bên nhau, tôi vô tình nhìn thấy cô ấy trốn người khác khóc, chân không nghe tôi sai bảo mà chạy đến an ủi cô ấy.”

Ngụy Xuyên “à” một tiếng.

“Cậu hỏi cái này làm gì? Theo lý mà nói cậu có kinh nghiệm mà.” Hứa Hạc Thanh nói, “Cậu và Mạnh Đường trước sau xảy ra nhiều chuyện như thế, cậu tự nghĩ xem mình thích cô ấy từ khi nào chẳng phải là được rồi sao?”

“Các cậu thực sự cảm thấy tôi rất thích cô ấy à?” Ngụy Xuyên hỏi.

“Cậu đang kể chuyện cười với tôi đấy à?” Hứa Hạc Thanh phản bác, “Với mức độ bận rộn huấn luyện của cậu, nếu cậu không thích, cậu có thể đêm hôm khuya khoắt đi dạy người ta chơi bóng rổ sao?”

“Còn nữa nhé, tuy nói viện Mỹ thuật và viện Thể thao cùng một khuôn viên, nhưng khác khoa muốn gặp nhau khó lắm, cậu tự nghĩ xem, cậu đã ngấm ngầm tạo ra bao nhiêu cuộc gặp gỡ tình cờ, tìm bao nhiêu cái cớ?”

“Từ cái sự ân cần của cậu khi theo Mạnh Đường về Nhạn Thanh, tôi đã thấy cậu không bình thường rồi, sau đó Mạnh Đường vì muốn cảm ơn tôi, định đền cho tôi cái vòng tay, dọa tôi chết khiếp.”

Ngụy Xuyên dường như nhận ra rằng, Mạnh Đường ở trong lòng cậu khác biệt so với những người khác.

Đặc biệt là sau khi Lý Hàn Tân xuất hiện, mỗi lần cảm xúc của cậu dao động đều liên quan đến đối phương.

Nhưng cậu và Lý Hàn Tân chẳng có thù oán gì, dù là tức giận hay thầm vui, chán ghét hay may mắn, đều bắt nguồn từ nhất cử nhất động của Lý Hàn Tân đối với Mạnh Đường.

Cậu vừa lo sợ, cũng vừa ghen tỵ sâu sắc.

“Cậu để tôi nghĩ đã.” Hứa Hạc Thanh ở đầu dây bên kia suy nghĩ vài giây, “Tôi cảm thấy là sự xót xa, trước khi bọn tôi ở bên nhau, tôi vô tình nhìn thấy cô ấy trốn người khác khóc, chân không nghe tôi sai bảo mà chạy đến an ủi cô ấy.”

Ngụy Xuyên “à” một tiếng.

“Cậu hỏi cái này làm gì? Theo lý mà nói cậu có kinh nghiệm mà.” Hứa Hạc Thanh nói, “Cậu và Mạnh Đường trước sau xảy ra nhiều chuyện như thế, cậu tự nghĩ xem mình thích cô ấy từ khi nào chẳng phải là được rồi sao?”

“Các cậu thực sự cảm thấy tôi rất thích cô ấy à?” Ngụy Xuyên hỏi.

“Cậu đang kể chuyện cười với tôi đấy à?” Hứa Hạc Thanh phản bác, “Với mức độ bận rộn huấn luyện của cậu, nếu cậu không thích, cậu có thể đêm hôm khuya khoắt đi dạy người ta chơi bóng rổ sao?”

“Còn nữa nhé, tuy nói viện Mỹ thuật và viện Thể thao cùng một khuôn viên, nhưng khác khoa muốn gặp nhau khó lắm, cậu tự nghĩ xem, cậu đã ngấm ngầm tạo ra bao nhiêu cuộc gặp gỡ tình cờ, tìm bao nhiêu cái cớ?”

“Từ cái sự ân cần của cậu khi theo Mạnh Đường về Nhạn Thanh, tôi đã thấy cậu không bình thường rồi, sau đó Mạnh Đường vì muốn cảm ơn tôi, định đền cho tôi cái vòng tay, dọa tôi chết khiếp.”

Ngụy Xuyên dường như nhận ra rằng, Mạnh Đường ở trong lòng cậu khác biệt so với những người khác.

Đặc biệt là sau khi Lý Hàn Tân xuất hiện, mỗi lần cảm xúc của cậu dao động đều liên quan đến đối phương.

Nhưng cậu và Lý Hàn Tân chẳng có thù oán gì, dù là tức giận hay thầm vui, chán ghét hay may mắn, đều bắt nguồn từ nhất cử nhất động của Lý Hàn Tân đối với Mạnh Đường.

Cậu vừa lo sợ, cũng vừa ghen tỵ sâu sắc.

“Cậu để tôi nghĩ đã.” Hứa Hạc Thanh ở đầu dây bên kia suy nghĩ vài giây, “Tôi cảm thấy là sự xót xa, trước khi bọn tôi ở bên nhau, tôi vô tình nhìn thấy cô ấy trốn người khác khóc, chân không nghe tôi sai bảo mà chạy đến an ủi cô ấy.”

Ngụy Xuyên “à” một tiếng.

“Cậu hỏi cái này làm gì? Theo lý mà nói cậu có kinh nghiệm mà.” Hứa Hạc Thanh nói, “Cậu và Mạnh Đường trước sau xảy ra nhiều chuyện như thế, cậu tự nghĩ xem mình thích cô ấy từ khi nào chẳng phải là được rồi sao?”

“Các cậu thực sự cảm thấy tôi rất thích cô ấy à?” Ngụy Xuyên hỏi.

“Cậu đang kể chuyện cười với tôi đấy à?” Hứa Hạc Thanh phản bác, “Với mức độ bận rộn huấn luyện của cậu, nếu cậu không thích, cậu có thể đêm hôm khuya khoắt đi dạy người ta chơi bóng rổ sao?”

“Còn nữa nhé, tuy nói viện Mỹ thuật và viện Thể thao cùng một khuôn viên, nhưng khác khoa muốn gặp nhau khó lắm, cậu tự nghĩ xem, cậu đã ngấm ngầm tạo ra bao nhiêu cuộc gặp gỡ tình cờ, tìm bao nhiêu cái cớ?”

“Từ cái sự ân cần của cậu khi theo Mạnh Đường về Nhạn Thanh, tôi đã thấy cậu không bình thường rồi, sau đó Mạnh Đường vì muốn cảm ơn tôi, định đền cho tôi cái vòng tay, dọa tôi chết khiếp.”

Ngụy Xuyên dường như nhận ra rằng, Mạnh Đường ở trong lòng cậu khác biệt so với những người khác.

Đặc biệt là sau khi Lý Hàn Tân xuất hiện, mỗi lần cảm xúc của cậu dao động đều liên quan đến đối phương.

Nhưng cậu và Lý Hàn Tân chẳng có thù oán gì, dù là tức giận hay thầm vui, chán ghét hay may mắn, đều bắt nguồn từ nhất cử nhất động của Lý Hàn Tân đối với Mạnh Đường.

Cậu vừa lo sợ, cũng vừa ghen tỵ sâu sắc.

“Cậu để tôi nghĩ đã.” Hứa Hạc Thanh ở đầu dây bên kia suy nghĩ vài giây, “Tôi cảm thấy là sự xót xa, trước khi bọn tôi ở bên nhau, tôi vô tình nhìn thấy cô ấy trốn người khác khóc, chân không nghe tôi sai bảo mà chạy đến an ủi cô ấy.”

Ngụy Xuyên “à” một tiếng.

“Cậu hỏi cái này làm gì? Theo lý mà nói cậu có kinh nghiệm mà.” Hứa Hạc Thanh nói, “Cậu và Mạnh Đường trước sau xảy ra nhiều chuyện như thế, cậu tự nghĩ xem mình thích cô ấy từ khi nào chẳng phải là được rồi sao?”

“Các cậu thực sự cảm thấy tôi rất thích cô ấy à?” Ngụy Xuyên hỏi.

“Cậu đang kể chuyện cười với tôi đấy à?” Hứa Hạc Thanh phản bác, “Với mức độ bận rộn huấn luyện của cậu, nếu cậu không thích, cậu có thể đêm hôm khuya khoắt đi dạy người ta chơi bóng rổ sao?”

“Còn nữa nhé, tuy nói viện Mỹ thuật và viện Thể thao cùng một khuôn viên, nhưng khác khoa muốn gặp nhau khó lắm, cậu tự nghĩ xem, cậu đã ngấm ngầm tạo ra bao nhiêu cuộc gặp gỡ tình cờ, tìm bao nhiêu cái cớ?”

“Từ cái sự ân cần của cậu khi theo Mạnh Đường về Nhạn Thanh, tôi đã thấy cậu không bình thường rồi, sau đó Mạnh Đường vì muốn cảm ơn tôi, định đền cho tôi cái vòng tay, dọa tôi chết khiếp.”
 
Gần Thêm Chút Nữa Là Mất Kiểm Soát
Chương 83


Khăn tắm quấn hờ hững, da thịt nửa thân trên phơi bày trọn vẹn trước mắt, vai rộng eo thon, cơ ngực cơ bụng rõ ràng.

Những giọt nước chần chừ không chịu trôi xuống, lấp lánh ánh sáng vụn vỡ, làm lóa mắt Mạnh Đường.

“Cậu đợi… đợi… đợi tôi một chút.” Ngụy Xuyên lắp bắp đẩy cửa phòng ngủ dành cho khách.

Mạnh Đường lẩm bẩm: “Tỷ lệ cơ thể đẹp thật.”

Nên trở thành người mẫu danh dự của khoa điêu khắc mới đúng, nếu mặt cô không nóng bừng lên như thế này.

Mạnh Đường không đợi bao lâu thì Ngụy Xuyên mặc đồ ngủ mở cửa phòng khách ra.

“Sao cậu lại dậy rồi?” Ngụy Xuyên cười gượng gạo, chắc không phải do mình tắm rửa làm ồn đến cô chứ.

Hai phòng không tính là gần, huống hồ hiệu quả cách âm ở đây cũng tốt.

Mạnh Đường cuối cùng cũng tỉnh táo lại, cô đánh giá xung quanh, hỏi: “Đây là đâu?”

“Nhà tôi. Cậu uống say rồi.”

“Sao cậu không đưa tôi về ký túc xá?” Mạnh Đường có chút khó hiểu, “Linh Âm và mọi người không đi cùng chúng ta sao?”

Ngụy Xuyên trả lời: “Rượu cậu tự pha độ cồn hơi cao, nếu không uống chút canh giải rượu làm ấm dạ dày, ngày hôm sau cậu sẽ rất khó chịu, hơn nữa…”

Khăn tắm quấn hờ hững, da thịt nửa thân trên phơi bày trọn vẹn trước mắt, vai rộng eo thon, cơ ngực cơ bụng rõ ràng.

Những giọt nước chần chừ không chịu trôi xuống, lấp lánh ánh sáng vụn vỡ, làm lóa mắt Mạnh Đường.

“Cậu đợi… đợi… đợi tôi một chút.” Ngụy Xuyên lắp bắp đẩy cửa phòng ngủ dành cho khách.

Mạnh Đường lẩm bẩm: “Tỷ lệ cơ thể đẹp thật.”

Nên trở thành người mẫu danh dự của khoa điêu khắc mới đúng, nếu mặt cô không nóng bừng lên như thế này.

Mạnh Đường không đợi bao lâu thì Ngụy Xuyên mặc đồ ngủ mở cửa phòng khách ra.

“Sao cậu lại dậy rồi?” Ngụy Xuyên cười gượng gạo, chắc không phải do mình tắm rửa làm ồn đến cô chứ.

Hai phòng không tính là gần, huống hồ hiệu quả cách âm ở đây cũng tốt.

Mạnh Đường cuối cùng cũng tỉnh táo lại, cô đánh giá xung quanh, hỏi: “Đây là đâu?”

“Nhà tôi. Cậu uống say rồi.”

“Sao cậu không đưa tôi về ký túc xá?” Mạnh Đường có chút khó hiểu, “Linh Âm và mọi người không đi cùng chúng ta sao?”

Ngụy Xuyên trả lời: “Rượu cậu tự pha độ cồn hơi cao, nếu không uống chút canh giải rượu làm ấm dạ dày, ngày hôm sau cậu sẽ rất khó chịu, hơn nữa…”

Khăn tắm quấn hờ hững, da thịt nửa thân trên phơi bày trọn vẹn trước mắt, vai rộng eo thon, cơ ngực cơ bụng rõ ràng.

Những giọt nước chần chừ không chịu trôi xuống, lấp lánh ánh sáng vụn vỡ, làm lóa mắt Mạnh Đường.

“Cậu đợi… đợi… đợi tôi một chút.” Ngụy Xuyên lắp bắp đẩy cửa phòng ngủ dành cho khách.

Mạnh Đường lẩm bẩm: “Tỷ lệ cơ thể đẹp thật.”

Nên trở thành người mẫu danh dự của khoa điêu khắc mới đúng, nếu mặt cô không nóng bừng lên như thế này.

Mạnh Đường không đợi bao lâu thì Ngụy Xuyên mặc đồ ngủ mở cửa phòng khách ra.

“Sao cậu lại dậy rồi?” Ngụy Xuyên cười gượng gạo, chắc không phải do mình tắm rửa làm ồn đến cô chứ.

Hai phòng không tính là gần, huống hồ hiệu quả cách âm ở đây cũng tốt.

Mạnh Đường cuối cùng cũng tỉnh táo lại, cô đánh giá xung quanh, hỏi: “Đây là đâu?”

“Nhà tôi. Cậu uống say rồi.”

“Sao cậu không đưa tôi về ký túc xá?” Mạnh Đường có chút khó hiểu, “Linh Âm và mọi người không đi cùng chúng ta sao?”

Ngụy Xuyên trả lời: “Rượu cậu tự pha độ cồn hơi cao, nếu không uống chút canh giải rượu làm ấm dạ dày, ngày hôm sau cậu sẽ rất khó chịu, hơn nữa…”

Khăn tắm quấn hờ hững, da thịt nửa thân trên phơi bày trọn vẹn trước mắt, vai rộng eo thon, cơ ngực cơ bụng rõ ràng.

Những giọt nước chần chừ không chịu trôi xuống, lấp lánh ánh sáng vụn vỡ, làm lóa mắt Mạnh Đường.

“Cậu đợi… đợi… đợi tôi một chút.” Ngụy Xuyên lắp bắp đẩy cửa phòng ngủ dành cho khách.

Mạnh Đường lẩm bẩm: “Tỷ lệ cơ thể đẹp thật.”

Nên trở thành người mẫu danh dự của khoa điêu khắc mới đúng, nếu mặt cô không nóng bừng lên như thế này.

Mạnh Đường không đợi bao lâu thì Ngụy Xuyên mặc đồ ngủ mở cửa phòng khách ra.

“Sao cậu lại dậy rồi?” Ngụy Xuyên cười gượng gạo, chắc không phải do mình tắm rửa làm ồn đến cô chứ.

Hai phòng không tính là gần, huống hồ hiệu quả cách âm ở đây cũng tốt.

Mạnh Đường cuối cùng cũng tỉnh táo lại, cô đánh giá xung quanh, hỏi: “Đây là đâu?”

“Nhà tôi. Cậu uống say rồi.”

“Sao cậu không đưa tôi về ký túc xá?” Mạnh Đường có chút khó hiểu, “Linh Âm và mọi người không đi cùng chúng ta sao?”

Ngụy Xuyên trả lời: “Rượu cậu tự pha độ cồn hơi cao, nếu không uống chút canh giải rượu làm ấm dạ dày, ngày hôm sau cậu sẽ rất khó chịu, hơn nữa…”

Khăn tắm quấn hờ hững, da thịt nửa thân trên phơi bày trọn vẹn trước mắt, vai rộng eo thon, cơ ngực cơ bụng rõ ràng.

Những giọt nước chần chừ không chịu trôi xuống, lấp lánh ánh sáng vụn vỡ, làm lóa mắt Mạnh Đường.

“Cậu đợi… đợi… đợi tôi một chút.” Ngụy Xuyên lắp bắp đẩy cửa phòng ngủ dành cho khách.

Mạnh Đường lẩm bẩm: “Tỷ lệ cơ thể đẹp thật.”

Nên trở thành người mẫu danh dự của khoa điêu khắc mới đúng, nếu mặt cô không nóng bừng lên như thế này.

Mạnh Đường không đợi bao lâu thì Ngụy Xuyên mặc đồ ngủ mở cửa phòng khách ra.

“Sao cậu lại dậy rồi?” Ngụy Xuyên cười gượng gạo, chắc không phải do mình tắm rửa làm ồn đến cô chứ.

Hai phòng không tính là gần, huống hồ hiệu quả cách âm ở đây cũng tốt.

Mạnh Đường cuối cùng cũng tỉnh táo lại, cô đánh giá xung quanh, hỏi: “Đây là đâu?”

“Nhà tôi. Cậu uống say rồi.”

“Sao cậu không đưa tôi về ký túc xá?” Mạnh Đường có chút khó hiểu, “Linh Âm và mọi người không đi cùng chúng ta sao?”

Ngụy Xuyên trả lời: “Rượu cậu tự pha độ cồn hơi cao, nếu không uống chút canh giải rượu làm ấm dạ dày, ngày hôm sau cậu sẽ rất khó chịu, hơn nữa…”

Khăn tắm quấn hờ hững, da thịt nửa thân trên phơi bày trọn vẹn trước mắt, vai rộng eo thon, cơ ngực cơ bụng rõ ràng.

Những giọt nước chần chừ không chịu trôi xuống, lấp lánh ánh sáng vụn vỡ, làm lóa mắt Mạnh Đường.

“Cậu đợi… đợi… đợi tôi một chút.” Ngụy Xuyên lắp bắp đẩy cửa phòng ngủ dành cho khách.

Mạnh Đường lẩm bẩm: “Tỷ lệ cơ thể đẹp thật.”

Nên trở thành người mẫu danh dự của khoa điêu khắc mới đúng, nếu mặt cô không nóng bừng lên như thế này.

Mạnh Đường không đợi bao lâu thì Ngụy Xuyên mặc đồ ngủ mở cửa phòng khách ra.

“Sao cậu lại dậy rồi?” Ngụy Xuyên cười gượng gạo, chắc không phải do mình tắm rửa làm ồn đến cô chứ.

Hai phòng không tính là gần, huống hồ hiệu quả cách âm ở đây cũng tốt.

Mạnh Đường cuối cùng cũng tỉnh táo lại, cô đánh giá xung quanh, hỏi: “Đây là đâu?”

“Nhà tôi. Cậu uống say rồi.”

“Sao cậu không đưa tôi về ký túc xá?” Mạnh Đường có chút khó hiểu, “Linh Âm và mọi người không đi cùng chúng ta sao?”

Ngụy Xuyên trả lời: “Rượu cậu tự pha độ cồn hơi cao, nếu không uống chút canh giải rượu làm ấm dạ dày, ngày hôm sau cậu sẽ rất khó chịu, hơn nữa…”

Khăn tắm quấn hờ hững, da thịt nửa thân trên phơi bày trọn vẹn trước mắt, vai rộng eo thon, cơ ngực cơ bụng rõ ràng.

Những giọt nước chần chừ không chịu trôi xuống, lấp lánh ánh sáng vụn vỡ, làm lóa mắt Mạnh Đường.

“Cậu đợi… đợi… đợi tôi một chút.” Ngụy Xuyên lắp bắp đẩy cửa phòng ngủ dành cho khách.

Mạnh Đường lẩm bẩm: “Tỷ lệ cơ thể đẹp thật.”

Nên trở thành người mẫu danh dự của khoa điêu khắc mới đúng, nếu mặt cô không nóng bừng lên như thế này.

Mạnh Đường không đợi bao lâu thì Ngụy Xuyên mặc đồ ngủ mở cửa phòng khách ra.

“Sao cậu lại dậy rồi?” Ngụy Xuyên cười gượng gạo, chắc không phải do mình tắm rửa làm ồn đến cô chứ.

Hai phòng không tính là gần, huống hồ hiệu quả cách âm ở đây cũng tốt.

Mạnh Đường cuối cùng cũng tỉnh táo lại, cô đánh giá xung quanh, hỏi: “Đây là đâu?”

“Nhà tôi. Cậu uống say rồi.”

“Sao cậu không đưa tôi về ký túc xá?” Mạnh Đường có chút khó hiểu, “Linh Âm và mọi người không đi cùng chúng ta sao?”

Ngụy Xuyên trả lời: “Rượu cậu tự pha độ cồn hơi cao, nếu không uống chút canh giải rượu làm ấm dạ dày, ngày hôm sau cậu sẽ rất khó chịu, hơn nữa…”
 
Gần Thêm Chút Nữa Là Mất Kiểm Soát
Chương 84


Mạnh Đường móc điện thoại ra, thực ra không nói cũng chẳng sao.

Cô và Ngụy Xuyên đâu phải người yêu thật sự.

Nhưng đã nhớ ra rồi thì vẫn nên nói một tiếng.

21 này Mạnh Hoài Chương ra tù, hai ngày nay cô bị chuyện này ảnh hưởng quá nhiều.

Điện thoại đổ chuông năm sáu tiếng bên kia mới bắt máy, chỉ nghe thấy Ngụy Xuyên cười hì hì: “Tôi vừa định gọi cho cậu thì cậu gọi tới, hai ta đúng là tâm linh tương thông mà.”

“Cậu gọi cho tôi có việc gì không?” Mạnh Đường không tranh với cậu, để cậu nói trước.

Ngụy Xuyên nói: “Tôi định hỏi xem bao giờ cậu về, tôi ra bến xe tiễn cậu.”

Mạnh Đường lập tức chột dạ: “Xin lỗi nhé, quên nói với cậu, hôm nay tôi về luôn, hành lý thu dọn xong xuôi rồi.”

“Hôm nay?” Ngụy Xuyên có lịch tập luyện, gần như không được nghỉ, cậu bật dậy từ sàn nhà thi đấu, “Cậu đi chưa?”

“Vẫn chưa.” Mạnh Đường cạy cạy miếng băng dính trong suốt còn sót lại trên tay vịn cầu thang.

“Mấy giờ xe chạy?” Ngụy Xuyên cầm áo khoác đi ra khỏi nhà thi đấu.

Mạnh Đường móc điện thoại ra, thực ra không nói cũng chẳng sao.

Cô và Ngụy Xuyên đâu phải người yêu thật sự.

Nhưng đã nhớ ra rồi thì vẫn nên nói một tiếng.

21 này Mạnh Hoài Chương ra tù, hai ngày nay cô bị chuyện này ảnh hưởng quá nhiều.

Điện thoại đổ chuông năm sáu tiếng bên kia mới bắt máy, chỉ nghe thấy Ngụy Xuyên cười hì hì: “Tôi vừa định gọi cho cậu thì cậu gọi tới, hai ta đúng là tâm linh tương thông mà.”

“Cậu gọi cho tôi có việc gì không?” Mạnh Đường không tranh với cậu, để cậu nói trước.

Ngụy Xuyên nói: “Tôi định hỏi xem bao giờ cậu về, tôi ra bến xe tiễn cậu.”

Mạnh Đường lập tức chột dạ: “Xin lỗi nhé, quên nói với cậu, hôm nay tôi về luôn, hành lý thu dọn xong xuôi rồi.”

“Hôm nay?” Ngụy Xuyên có lịch tập luyện, gần như không được nghỉ, cậu bật dậy từ sàn nhà thi đấu, “Cậu đi chưa?”

“Vẫn chưa.” Mạnh Đường cạy cạy miếng băng dính trong suốt còn sót lại trên tay vịn cầu thang.

“Mấy giờ xe chạy?” Ngụy Xuyên cầm áo khoác đi ra khỏi nhà thi đấu.

Mạnh Đường móc điện thoại ra, thực ra không nói cũng chẳng sao.

Cô và Ngụy Xuyên đâu phải người yêu thật sự.

Nhưng đã nhớ ra rồi thì vẫn nên nói một tiếng.

21 này Mạnh Hoài Chương ra tù, hai ngày nay cô bị chuyện này ảnh hưởng quá nhiều.

Điện thoại đổ chuông năm sáu tiếng bên kia mới bắt máy, chỉ nghe thấy Ngụy Xuyên cười hì hì: “Tôi vừa định gọi cho cậu thì cậu gọi tới, hai ta đúng là tâm linh tương thông mà.”

“Cậu gọi cho tôi có việc gì không?” Mạnh Đường không tranh với cậu, để cậu nói trước.

Ngụy Xuyên nói: “Tôi định hỏi xem bao giờ cậu về, tôi ra bến xe tiễn cậu.”

Mạnh Đường lập tức chột dạ: “Xin lỗi nhé, quên nói với cậu, hôm nay tôi về luôn, hành lý thu dọn xong xuôi rồi.”

“Hôm nay?” Ngụy Xuyên có lịch tập luyện, gần như không được nghỉ, cậu bật dậy từ sàn nhà thi đấu, “Cậu đi chưa?”

“Vẫn chưa.” Mạnh Đường cạy cạy miếng băng dính trong suốt còn sót lại trên tay vịn cầu thang.

“Mấy giờ xe chạy?” Ngụy Xuyên cầm áo khoác đi ra khỏi nhà thi đấu.

Mạnh Đường móc điện thoại ra, thực ra không nói cũng chẳng sao.

Cô và Ngụy Xuyên đâu phải người yêu thật sự.

Nhưng đã nhớ ra rồi thì vẫn nên nói một tiếng.

21 này Mạnh Hoài Chương ra tù, hai ngày nay cô bị chuyện này ảnh hưởng quá nhiều.

Điện thoại đổ chuông năm sáu tiếng bên kia mới bắt máy, chỉ nghe thấy Ngụy Xuyên cười hì hì: “Tôi vừa định gọi cho cậu thì cậu gọi tới, hai ta đúng là tâm linh tương thông mà.”

“Cậu gọi cho tôi có việc gì không?” Mạnh Đường không tranh với cậu, để cậu nói trước.

Ngụy Xuyên nói: “Tôi định hỏi xem bao giờ cậu về, tôi ra bến xe tiễn cậu.”

Mạnh Đường lập tức chột dạ: “Xin lỗi nhé, quên nói với cậu, hôm nay tôi về luôn, hành lý thu dọn xong xuôi rồi.”

“Hôm nay?” Ngụy Xuyên có lịch tập luyện, gần như không được nghỉ, cậu bật dậy từ sàn nhà thi đấu, “Cậu đi chưa?”

“Vẫn chưa.” Mạnh Đường cạy cạy miếng băng dính trong suốt còn sót lại trên tay vịn cầu thang.

“Mấy giờ xe chạy?” Ngụy Xuyên cầm áo khoác đi ra khỏi nhà thi đấu.

Mạnh Đường móc điện thoại ra, thực ra không nói cũng chẳng sao.

Cô và Ngụy Xuyên đâu phải người yêu thật sự.

Nhưng đã nhớ ra rồi thì vẫn nên nói một tiếng.

21 này Mạnh Hoài Chương ra tù, hai ngày nay cô bị chuyện này ảnh hưởng quá nhiều.

Điện thoại đổ chuông năm sáu tiếng bên kia mới bắt máy, chỉ nghe thấy Ngụy Xuyên cười hì hì: “Tôi vừa định gọi cho cậu thì cậu gọi tới, hai ta đúng là tâm linh tương thông mà.”

“Cậu gọi cho tôi có việc gì không?” Mạnh Đường không tranh với cậu, để cậu nói trước.

Ngụy Xuyên nói: “Tôi định hỏi xem bao giờ cậu về, tôi ra bến xe tiễn cậu.”

Mạnh Đường lập tức chột dạ: “Xin lỗi nhé, quên nói với cậu, hôm nay tôi về luôn, hành lý thu dọn xong xuôi rồi.”

“Hôm nay?” Ngụy Xuyên có lịch tập luyện, gần như không được nghỉ, cậu bật dậy từ sàn nhà thi đấu, “Cậu đi chưa?”

“Vẫn chưa.” Mạnh Đường cạy cạy miếng băng dính trong suốt còn sót lại trên tay vịn cầu thang.

“Mấy giờ xe chạy?” Ngụy Xuyên cầm áo khoác đi ra khỏi nhà thi đấu.

Mạnh Đường móc điện thoại ra, thực ra không nói cũng chẳng sao.

Cô và Ngụy Xuyên đâu phải người yêu thật sự.

Nhưng đã nhớ ra rồi thì vẫn nên nói một tiếng.

21 này Mạnh Hoài Chương ra tù, hai ngày nay cô bị chuyện này ảnh hưởng quá nhiều.

Điện thoại đổ chuông năm sáu tiếng bên kia mới bắt máy, chỉ nghe thấy Ngụy Xuyên cười hì hì: “Tôi vừa định gọi cho cậu thì cậu gọi tới, hai ta đúng là tâm linh tương thông mà.”

“Cậu gọi cho tôi có việc gì không?” Mạnh Đường không tranh với cậu, để cậu nói trước.

Ngụy Xuyên nói: “Tôi định hỏi xem bao giờ cậu về, tôi ra bến xe tiễn cậu.”

Mạnh Đường lập tức chột dạ: “Xin lỗi nhé, quên nói với cậu, hôm nay tôi về luôn, hành lý thu dọn xong xuôi rồi.”

“Hôm nay?” Ngụy Xuyên có lịch tập luyện, gần như không được nghỉ, cậu bật dậy từ sàn nhà thi đấu, “Cậu đi chưa?”

“Vẫn chưa.” Mạnh Đường cạy cạy miếng băng dính trong suốt còn sót lại trên tay vịn cầu thang.

“Mấy giờ xe chạy?” Ngụy Xuyên cầm áo khoác đi ra khỏi nhà thi đấu.

Mạnh Đường móc điện thoại ra, thực ra không nói cũng chẳng sao.

Cô và Ngụy Xuyên đâu phải người yêu thật sự.

Nhưng đã nhớ ra rồi thì vẫn nên nói một tiếng.

21 này Mạnh Hoài Chương ra tù, hai ngày nay cô bị chuyện này ảnh hưởng quá nhiều.

Điện thoại đổ chuông năm sáu tiếng bên kia mới bắt máy, chỉ nghe thấy Ngụy Xuyên cười hì hì: “Tôi vừa định gọi cho cậu thì cậu gọi tới, hai ta đúng là tâm linh tương thông mà.”

“Cậu gọi cho tôi có việc gì không?” Mạnh Đường không tranh với cậu, để cậu nói trước.

Ngụy Xuyên nói: “Tôi định hỏi xem bao giờ cậu về, tôi ra bến xe tiễn cậu.”

Mạnh Đường lập tức chột dạ: “Xin lỗi nhé, quên nói với cậu, hôm nay tôi về luôn, hành lý thu dọn xong xuôi rồi.”

“Hôm nay?” Ngụy Xuyên có lịch tập luyện, gần như không được nghỉ, cậu bật dậy từ sàn nhà thi đấu, “Cậu đi chưa?”

“Vẫn chưa.” Mạnh Đường cạy cạy miếng băng dính trong suốt còn sót lại trên tay vịn cầu thang.

“Mấy giờ xe chạy?” Ngụy Xuyên cầm áo khoác đi ra khỏi nhà thi đấu.
 
Gần Thêm Chút Nữa Là Mất Kiểm Soát
Chương 85


Cúp điện thoại, Ngụy Xuyên lái xe đưa chậu sen đá ngọc lộ về nhà.

Sở Nhân thấy con trai thì vừa ngạc nhiên vừa vui mừng: “Sao con lại về rồi? Không phải bảo tết chỉ được nghỉ mười ngày, thời gian còn lại đều tập luyện ở trường sao? Không phải là nhớ mẹ rồi chứ?”

“Mẹ, mẹ có biết bạn bè con gọi con là gì không?”

“Biết chứ, Diệu Tổ mà.”

Ngụy Xuyên tức cười: “Mẹ biết là tốt rồi, cho nên bình thường mẹ đừng có khoa trường về con quá, khiến người ta hiểu lầm.”

“Nhà mình có tiền mà, sinh mấy đứa con có sao đâu.” Sở Nhân hừ một tiếng, “Mẹ sinh con thì sao nào? Đàn ông miệng thì nói không quan trọng con trai, thực ra trong lòng để ý lắm. Nhỡ bố con thật sự sinh con trai với người khác ở bên ngoài, ba chị gái của con phải làm sao? Con ấy à, giống như V* kh* h*t nh*n vậy, nhà mình có thể không dùng nhưng không thể không có.”

Ngụy Xuyên: “…”

Lần đầu tiên nghe thấy kiểu giải thích mới mẻ thế này.

Không phải về vì bà, Sở Nhân lập tức thu lại nụ cười, bộ dạng như thể cậu là kẻ đến đòi nợ: “Thế rốt cuộc con về làm gì?”

Ngụy Xuyên nói: “Con chăm một chậu sen đá nhưng không có thời gian chăm nên mang về nhà nhờ dì giúp việc chăm hộ.”

Ngụy Xuyên cũng muốn tự chăm sóc nhưng thời gian huấn luyện cậu phải chuyển đến tòa ký túc xá chỉ định của trường để ở tập trung.

Mang theo không tiện lắm, cũng không biết chăm, càng không có thời gian.

Cúp điện thoại, Ngụy Xuyên lái xe đưa chậu sen đá ngọc lộ về nhà.

Sở Nhân thấy con trai thì vừa ngạc nhiên vừa vui mừng: “Sao con lại về rồi? Không phải bảo tết chỉ được nghỉ mười ngày, thời gian còn lại đều tập luyện ở trường sao? Không phải là nhớ mẹ rồi chứ?”

“Mẹ, mẹ có biết bạn bè con gọi con là gì không?”

“Biết chứ, Diệu Tổ mà.”

Ngụy Xuyên tức cười: “Mẹ biết là tốt rồi, cho nên bình thường mẹ đừng có khoa trường về con quá, khiến người ta hiểu lầm.”

“Nhà mình có tiền mà, sinh mấy đứa con có sao đâu.” Sở Nhân hừ một tiếng, “Mẹ sinh con thì sao nào? Đàn ông miệng thì nói không quan trọng con trai, thực ra trong lòng để ý lắm. Nhỡ bố con thật sự sinh con trai với người khác ở bên ngoài, ba chị gái của con phải làm sao? Con ấy à, giống như V* kh* h*t nh*n vậy, nhà mình có thể không dùng nhưng không thể không có.”

Ngụy Xuyên: “…”

Lần đầu tiên nghe thấy kiểu giải thích mới mẻ thế này.

Không phải về vì bà, Sở Nhân lập tức thu lại nụ cười, bộ dạng như thể cậu là kẻ đến đòi nợ: “Thế rốt cuộc con về làm gì?”

Ngụy Xuyên nói: “Con chăm một chậu sen đá nhưng không có thời gian chăm nên mang về nhà nhờ dì giúp việc chăm hộ.”

Ngụy Xuyên cũng muốn tự chăm sóc nhưng thời gian huấn luyện cậu phải chuyển đến tòa ký túc xá chỉ định của trường để ở tập trung.

Mang theo không tiện lắm, cũng không biết chăm, càng không có thời gian.

Cúp điện thoại, Ngụy Xuyên lái xe đưa chậu sen đá ngọc lộ về nhà.

Sở Nhân thấy con trai thì vừa ngạc nhiên vừa vui mừng: “Sao con lại về rồi? Không phải bảo tết chỉ được nghỉ mười ngày, thời gian còn lại đều tập luyện ở trường sao? Không phải là nhớ mẹ rồi chứ?”

“Mẹ, mẹ có biết bạn bè con gọi con là gì không?”

“Biết chứ, Diệu Tổ mà.”

Ngụy Xuyên tức cười: “Mẹ biết là tốt rồi, cho nên bình thường mẹ đừng có khoa trường về con quá, khiến người ta hiểu lầm.”

“Nhà mình có tiền mà, sinh mấy đứa con có sao đâu.” Sở Nhân hừ một tiếng, “Mẹ sinh con thì sao nào? Đàn ông miệng thì nói không quan trọng con trai, thực ra trong lòng để ý lắm. Nhỡ bố con thật sự sinh con trai với người khác ở bên ngoài, ba chị gái của con phải làm sao? Con ấy à, giống như V* kh* h*t nh*n vậy, nhà mình có thể không dùng nhưng không thể không có.”

Ngụy Xuyên: “…”

Lần đầu tiên nghe thấy kiểu giải thích mới mẻ thế này.

Không phải về vì bà, Sở Nhân lập tức thu lại nụ cười, bộ dạng như thể cậu là kẻ đến đòi nợ: “Thế rốt cuộc con về làm gì?”

Ngụy Xuyên nói: “Con chăm một chậu sen đá nhưng không có thời gian chăm nên mang về nhà nhờ dì giúp việc chăm hộ.”

Ngụy Xuyên cũng muốn tự chăm sóc nhưng thời gian huấn luyện cậu phải chuyển đến tòa ký túc xá chỉ định của trường để ở tập trung.

Mang theo không tiện lắm, cũng không biết chăm, càng không có thời gian.

Cúp điện thoại, Ngụy Xuyên lái xe đưa chậu sen đá ngọc lộ về nhà.

Sở Nhân thấy con trai thì vừa ngạc nhiên vừa vui mừng: “Sao con lại về rồi? Không phải bảo tết chỉ được nghỉ mười ngày, thời gian còn lại đều tập luyện ở trường sao? Không phải là nhớ mẹ rồi chứ?”

“Mẹ, mẹ có biết bạn bè con gọi con là gì không?”

“Biết chứ, Diệu Tổ mà.”

Ngụy Xuyên tức cười: “Mẹ biết là tốt rồi, cho nên bình thường mẹ đừng có khoa trường về con quá, khiến người ta hiểu lầm.”

“Nhà mình có tiền mà, sinh mấy đứa con có sao đâu.” Sở Nhân hừ một tiếng, “Mẹ sinh con thì sao nào? Đàn ông miệng thì nói không quan trọng con trai, thực ra trong lòng để ý lắm. Nhỡ bố con thật sự sinh con trai với người khác ở bên ngoài, ba chị gái của con phải làm sao? Con ấy à, giống như V* kh* h*t nh*n vậy, nhà mình có thể không dùng nhưng không thể không có.”

Ngụy Xuyên: “…”

Lần đầu tiên nghe thấy kiểu giải thích mới mẻ thế này.

Không phải về vì bà, Sở Nhân lập tức thu lại nụ cười, bộ dạng như thể cậu là kẻ đến đòi nợ: “Thế rốt cuộc con về làm gì?”

Ngụy Xuyên nói: “Con chăm một chậu sen đá nhưng không có thời gian chăm nên mang về nhà nhờ dì giúp việc chăm hộ.”

Ngụy Xuyên cũng muốn tự chăm sóc nhưng thời gian huấn luyện cậu phải chuyển đến tòa ký túc xá chỉ định của trường để ở tập trung.

Mang theo không tiện lắm, cũng không biết chăm, càng không có thời gian.

Cúp điện thoại, Ngụy Xuyên lái xe đưa chậu sen đá ngọc lộ về nhà.

Sở Nhân thấy con trai thì vừa ngạc nhiên vừa vui mừng: “Sao con lại về rồi? Không phải bảo tết chỉ được nghỉ mười ngày, thời gian còn lại đều tập luyện ở trường sao? Không phải là nhớ mẹ rồi chứ?”

“Mẹ, mẹ có biết bạn bè con gọi con là gì không?”

“Biết chứ, Diệu Tổ mà.”

Ngụy Xuyên tức cười: “Mẹ biết là tốt rồi, cho nên bình thường mẹ đừng có khoa trường về con quá, khiến người ta hiểu lầm.”

“Nhà mình có tiền mà, sinh mấy đứa con có sao đâu.” Sở Nhân hừ một tiếng, “Mẹ sinh con thì sao nào? Đàn ông miệng thì nói không quan trọng con trai, thực ra trong lòng để ý lắm. Nhỡ bố con thật sự sinh con trai với người khác ở bên ngoài, ba chị gái của con phải làm sao? Con ấy à, giống như V* kh* h*t nh*n vậy, nhà mình có thể không dùng nhưng không thể không có.”

Ngụy Xuyên: “…”

Lần đầu tiên nghe thấy kiểu giải thích mới mẻ thế này.

Không phải về vì bà, Sở Nhân lập tức thu lại nụ cười, bộ dạng như thể cậu là kẻ đến đòi nợ: “Thế rốt cuộc con về làm gì?”

Ngụy Xuyên nói: “Con chăm một chậu sen đá nhưng không có thời gian chăm nên mang về nhà nhờ dì giúp việc chăm hộ.”

Ngụy Xuyên cũng muốn tự chăm sóc nhưng thời gian huấn luyện cậu phải chuyển đến tòa ký túc xá chỉ định của trường để ở tập trung.

Mang theo không tiện lắm, cũng không biết chăm, càng không có thời gian.

Cúp điện thoại, Ngụy Xuyên lái xe đưa chậu sen đá ngọc lộ về nhà.

Sở Nhân thấy con trai thì vừa ngạc nhiên vừa vui mừng: “Sao con lại về rồi? Không phải bảo tết chỉ được nghỉ mười ngày, thời gian còn lại đều tập luyện ở trường sao? Không phải là nhớ mẹ rồi chứ?”

“Mẹ, mẹ có biết bạn bè con gọi con là gì không?”

“Biết chứ, Diệu Tổ mà.”

Ngụy Xuyên tức cười: “Mẹ biết là tốt rồi, cho nên bình thường mẹ đừng có khoa trường về con quá, khiến người ta hiểu lầm.”

“Nhà mình có tiền mà, sinh mấy đứa con có sao đâu.” Sở Nhân hừ một tiếng, “Mẹ sinh con thì sao nào? Đàn ông miệng thì nói không quan trọng con trai, thực ra trong lòng để ý lắm. Nhỡ bố con thật sự sinh con trai với người khác ở bên ngoài, ba chị gái của con phải làm sao? Con ấy à, giống như V* kh* h*t nh*n vậy, nhà mình có thể không dùng nhưng không thể không có.”

Ngụy Xuyên: “…”

Lần đầu tiên nghe thấy kiểu giải thích mới mẻ thế này.

Không phải về vì bà, Sở Nhân lập tức thu lại nụ cười, bộ dạng như thể cậu là kẻ đến đòi nợ: “Thế rốt cuộc con về làm gì?”

Ngụy Xuyên nói: “Con chăm một chậu sen đá nhưng không có thời gian chăm nên mang về nhà nhờ dì giúp việc chăm hộ.”

Ngụy Xuyên cũng muốn tự chăm sóc nhưng thời gian huấn luyện cậu phải chuyển đến tòa ký túc xá chỉ định của trường để ở tập trung.

Mang theo không tiện lắm, cũng không biết chăm, càng không có thời gian.

Cúp điện thoại, Ngụy Xuyên lái xe đưa chậu sen đá ngọc lộ về nhà.

Sở Nhân thấy con trai thì vừa ngạc nhiên vừa vui mừng: “Sao con lại về rồi? Không phải bảo tết chỉ được nghỉ mười ngày, thời gian còn lại đều tập luyện ở trường sao? Không phải là nhớ mẹ rồi chứ?”

“Mẹ, mẹ có biết bạn bè con gọi con là gì không?”

“Biết chứ, Diệu Tổ mà.”

Ngụy Xuyên tức cười: “Mẹ biết là tốt rồi, cho nên bình thường mẹ đừng có khoa trường về con quá, khiến người ta hiểu lầm.”

“Nhà mình có tiền mà, sinh mấy đứa con có sao đâu.” Sở Nhân hừ một tiếng, “Mẹ sinh con thì sao nào? Đàn ông miệng thì nói không quan trọng con trai, thực ra trong lòng để ý lắm. Nhỡ bố con thật sự sinh con trai với người khác ở bên ngoài, ba chị gái của con phải làm sao? Con ấy à, giống như V* kh* h*t nh*n vậy, nhà mình có thể không dùng nhưng không thể không có.”

Ngụy Xuyên: “…”

Lần đầu tiên nghe thấy kiểu giải thích mới mẻ thế này.

Không phải về vì bà, Sở Nhân lập tức thu lại nụ cười, bộ dạng như thể cậu là kẻ đến đòi nợ: “Thế rốt cuộc con về làm gì?”

Ngụy Xuyên nói: “Con chăm một chậu sen đá nhưng không có thời gian chăm nên mang về nhà nhờ dì giúp việc chăm hộ.”

Ngụy Xuyên cũng muốn tự chăm sóc nhưng thời gian huấn luyện cậu phải chuyển đến tòa ký túc xá chỉ định của trường để ở tập trung.

Mang theo không tiện lắm, cũng không biết chăm, càng không có thời gian.
 
Gần Thêm Chút Nữa Là Mất Kiểm Soát
Chương 86


Màng nhĩ rung lên một cái, Mạnh Đường vội đưa điện thoại ra xa một chút.

“Cậu nói gì đi chứ, ai bắt nạt cậu?”

Nghe thấy tiếng bóng rổ đập xuống sàn nhà bên kia đầu dây, Mạnh Đường vội nói: “Không ai bắt nạt tôi cả, vừa rồi tôi đang nói chuyện với ông nội thôi.”

“Ông già bắt nạt cậu à?” Ngụy Xuyên như không nghe hiểu, “Không phải ông ấy lại nói chuyện kết hôn sinh con với cậu đấy chứ?”

Mạnh Đường đen mặt: “… Không có, cậu lại suy diễn cái gì thế.”

“Vậy cậu khóc cái gì?” Ngụy Xuyên sốt ruột, “Tôi không chịu được cậu trêu đâu, mau nói cho tôi biết, nếu không tôi phi thẳng về Nhạn Thanh đấy.”

Mạnh Đường bật cười: “Đừng tưởng tôi không biết cậu đang tập huấn nhé, còn đòi phi về Nhạn Thanh, e là cổng trường còn chẳng ra được ấy chứ.”

“Đừng có khích tôi.”

“Đùa thôi mà.” Mạnh Đường vội nói, “Tôi chỉ nói vài câu với ông nội, thấy hơi cảm động thôi.”

Ngụy Xuyên ngạc nhiên nhướng mày: “Ông ấy nói gì với cậu?”

Mạnh Đường chơi trò trừu tượng với cậu: “Nói là chuẩn bị của hồi môn cho tôi rồi, cậu cũng biết tay nghề của ông nội tôi mà, cũng đáng giá chút tiền đấy.”

Màng nhĩ rung lên một cái, Mạnh Đường vội đưa điện thoại ra xa một chút.

“Cậu nói gì đi chứ, ai bắt nạt cậu?”

Nghe thấy tiếng bóng rổ đập xuống sàn nhà bên kia đầu dây, Mạnh Đường vội nói: “Không ai bắt nạt tôi cả, vừa rồi tôi đang nói chuyện với ông nội thôi.”

“Ông già bắt nạt cậu à?” Ngụy Xuyên như không nghe hiểu, “Không phải ông ấy lại nói chuyện kết hôn sinh con với cậu đấy chứ?”

Mạnh Đường đen mặt: “… Không có, cậu lại suy diễn cái gì thế.”

“Vậy cậu khóc cái gì?” Ngụy Xuyên sốt ruột, “Tôi không chịu được cậu trêu đâu, mau nói cho tôi biết, nếu không tôi phi thẳng về Nhạn Thanh đấy.”

Mạnh Đường bật cười: “Đừng tưởng tôi không biết cậu đang tập huấn nhé, còn đòi phi về Nhạn Thanh, e là cổng trường còn chẳng ra được ấy chứ.”

“Đừng có khích tôi.”

“Đùa thôi mà.” Mạnh Đường vội nói, “Tôi chỉ nói vài câu với ông nội, thấy hơi cảm động thôi.”

Ngụy Xuyên ngạc nhiên nhướng mày: “Ông ấy nói gì với cậu?”

Mạnh Đường chơi trò trừu tượng với cậu: “Nói là chuẩn bị của hồi môn cho tôi rồi, cậu cũng biết tay nghề của ông nội tôi mà, cũng đáng giá chút tiền đấy.”

Màng nhĩ rung lên một cái, Mạnh Đường vội đưa điện thoại ra xa một chút.

“Cậu nói gì đi chứ, ai bắt nạt cậu?”

Nghe thấy tiếng bóng rổ đập xuống sàn nhà bên kia đầu dây, Mạnh Đường vội nói: “Không ai bắt nạt tôi cả, vừa rồi tôi đang nói chuyện với ông nội thôi.”

“Ông già bắt nạt cậu à?” Ngụy Xuyên như không nghe hiểu, “Không phải ông ấy lại nói chuyện kết hôn sinh con với cậu đấy chứ?”

Mạnh Đường đen mặt: “… Không có, cậu lại suy diễn cái gì thế.”

“Vậy cậu khóc cái gì?” Ngụy Xuyên sốt ruột, “Tôi không chịu được cậu trêu đâu, mau nói cho tôi biết, nếu không tôi phi thẳng về Nhạn Thanh đấy.”

Mạnh Đường bật cười: “Đừng tưởng tôi không biết cậu đang tập huấn nhé, còn đòi phi về Nhạn Thanh, e là cổng trường còn chẳng ra được ấy chứ.”

“Đừng có khích tôi.”

“Đùa thôi mà.” Mạnh Đường vội nói, “Tôi chỉ nói vài câu với ông nội, thấy hơi cảm động thôi.”

Ngụy Xuyên ngạc nhiên nhướng mày: “Ông ấy nói gì với cậu?”

Mạnh Đường chơi trò trừu tượng với cậu: “Nói là chuẩn bị của hồi môn cho tôi rồi, cậu cũng biết tay nghề của ông nội tôi mà, cũng đáng giá chút tiền đấy.”

Màng nhĩ rung lên một cái, Mạnh Đường vội đưa điện thoại ra xa một chút.

“Cậu nói gì đi chứ, ai bắt nạt cậu?”

Nghe thấy tiếng bóng rổ đập xuống sàn nhà bên kia đầu dây, Mạnh Đường vội nói: “Không ai bắt nạt tôi cả, vừa rồi tôi đang nói chuyện với ông nội thôi.”

“Ông già bắt nạt cậu à?” Ngụy Xuyên như không nghe hiểu, “Không phải ông ấy lại nói chuyện kết hôn sinh con với cậu đấy chứ?”

Mạnh Đường đen mặt: “… Không có, cậu lại suy diễn cái gì thế.”

“Vậy cậu khóc cái gì?” Ngụy Xuyên sốt ruột, “Tôi không chịu được cậu trêu đâu, mau nói cho tôi biết, nếu không tôi phi thẳng về Nhạn Thanh đấy.”

Mạnh Đường bật cười: “Đừng tưởng tôi không biết cậu đang tập huấn nhé, còn đòi phi về Nhạn Thanh, e là cổng trường còn chẳng ra được ấy chứ.”

“Đừng có khích tôi.”

“Đùa thôi mà.” Mạnh Đường vội nói, “Tôi chỉ nói vài câu với ông nội, thấy hơi cảm động thôi.”

Ngụy Xuyên ngạc nhiên nhướng mày: “Ông ấy nói gì với cậu?”

Mạnh Đường chơi trò trừu tượng với cậu: “Nói là chuẩn bị của hồi môn cho tôi rồi, cậu cũng biết tay nghề của ông nội tôi mà, cũng đáng giá chút tiền đấy.”

Màng nhĩ rung lên một cái, Mạnh Đường vội đưa điện thoại ra xa một chút.

“Cậu nói gì đi chứ, ai bắt nạt cậu?”

Nghe thấy tiếng bóng rổ đập xuống sàn nhà bên kia đầu dây, Mạnh Đường vội nói: “Không ai bắt nạt tôi cả, vừa rồi tôi đang nói chuyện với ông nội thôi.”

“Ông già bắt nạt cậu à?” Ngụy Xuyên như không nghe hiểu, “Không phải ông ấy lại nói chuyện kết hôn sinh con với cậu đấy chứ?”

Mạnh Đường đen mặt: “… Không có, cậu lại suy diễn cái gì thế.”

“Vậy cậu khóc cái gì?” Ngụy Xuyên sốt ruột, “Tôi không chịu được cậu trêu đâu, mau nói cho tôi biết, nếu không tôi phi thẳng về Nhạn Thanh đấy.”

Mạnh Đường bật cười: “Đừng tưởng tôi không biết cậu đang tập huấn nhé, còn đòi phi về Nhạn Thanh, e là cổng trường còn chẳng ra được ấy chứ.”

“Đừng có khích tôi.”

“Đùa thôi mà.” Mạnh Đường vội nói, “Tôi chỉ nói vài câu với ông nội, thấy hơi cảm động thôi.”

Ngụy Xuyên ngạc nhiên nhướng mày: “Ông ấy nói gì với cậu?”

Mạnh Đường chơi trò trừu tượng với cậu: “Nói là chuẩn bị của hồi môn cho tôi rồi, cậu cũng biết tay nghề của ông nội tôi mà, cũng đáng giá chút tiền đấy.”

Màng nhĩ rung lên một cái, Mạnh Đường vội đưa điện thoại ra xa một chút.

“Cậu nói gì đi chứ, ai bắt nạt cậu?”

Nghe thấy tiếng bóng rổ đập xuống sàn nhà bên kia đầu dây, Mạnh Đường vội nói: “Không ai bắt nạt tôi cả, vừa rồi tôi đang nói chuyện với ông nội thôi.”

“Ông già bắt nạt cậu à?” Ngụy Xuyên như không nghe hiểu, “Không phải ông ấy lại nói chuyện kết hôn sinh con với cậu đấy chứ?”

Mạnh Đường đen mặt: “… Không có, cậu lại suy diễn cái gì thế.”

“Vậy cậu khóc cái gì?” Ngụy Xuyên sốt ruột, “Tôi không chịu được cậu trêu đâu, mau nói cho tôi biết, nếu không tôi phi thẳng về Nhạn Thanh đấy.”

Mạnh Đường bật cười: “Đừng tưởng tôi không biết cậu đang tập huấn nhé, còn đòi phi về Nhạn Thanh, e là cổng trường còn chẳng ra được ấy chứ.”

“Đừng có khích tôi.”

“Đùa thôi mà.” Mạnh Đường vội nói, “Tôi chỉ nói vài câu với ông nội, thấy hơi cảm động thôi.”

Ngụy Xuyên ngạc nhiên nhướng mày: “Ông ấy nói gì với cậu?”

Mạnh Đường chơi trò trừu tượng với cậu: “Nói là chuẩn bị của hồi môn cho tôi rồi, cậu cũng biết tay nghề của ông nội tôi mà, cũng đáng giá chút tiền đấy.”

Màng nhĩ rung lên một cái, Mạnh Đường vội đưa điện thoại ra xa một chút.

“Cậu nói gì đi chứ, ai bắt nạt cậu?”

Nghe thấy tiếng bóng rổ đập xuống sàn nhà bên kia đầu dây, Mạnh Đường vội nói: “Không ai bắt nạt tôi cả, vừa rồi tôi đang nói chuyện với ông nội thôi.”

“Ông già bắt nạt cậu à?” Ngụy Xuyên như không nghe hiểu, “Không phải ông ấy lại nói chuyện kết hôn sinh con với cậu đấy chứ?”

Mạnh Đường đen mặt: “… Không có, cậu lại suy diễn cái gì thế.”

“Vậy cậu khóc cái gì?” Ngụy Xuyên sốt ruột, “Tôi không chịu được cậu trêu đâu, mau nói cho tôi biết, nếu không tôi phi thẳng về Nhạn Thanh đấy.”

Mạnh Đường bật cười: “Đừng tưởng tôi không biết cậu đang tập huấn nhé, còn đòi phi về Nhạn Thanh, e là cổng trường còn chẳng ra được ấy chứ.”

“Đừng có khích tôi.”

“Đùa thôi mà.” Mạnh Đường vội nói, “Tôi chỉ nói vài câu với ông nội, thấy hơi cảm động thôi.”

Ngụy Xuyên ngạc nhiên nhướng mày: “Ông ấy nói gì với cậu?”

Mạnh Đường chơi trò trừu tượng với cậu: “Nói là chuẩn bị của hồi môn cho tôi rồi, cậu cũng biết tay nghề của ông nội tôi mà, cũng đáng giá chút tiền đấy.”
 
Gần Thêm Chút Nữa Là Mất Kiểm Soát
Chương 87


Không biết có phải do ông cụ lớn tuổi nghễnh ngãng hay không, cuộc gọi đầu tiên không ai nghe máy, Ngụy Xuyên nhìn màn đêm mênh mông gọi tiếp cuộc thứ hai.

Mười mấy giây trôi qua vẫn không ai nghe, Ngụy Xuyên cau mày, đè nén sự nôn nóng đang trào dâng.

Muôn vàn cảm xúc dần dần chìm xuống, ngay khi định cúp máy thì điện thoại đột nhiên kết nối.

“Ai đấy?”

Ngụy Xuyên sững sờ, suýt chút nữa thì khóc vì vui sướng: “Cháu là Ngụy Xuyên, ông già, Mạnh Đường đâu rồi?”

Mạnh Ngộ Xuân sầm mặt: “Vừa mở mồm đã ‘ông già’, còn chút lễ phép nào không hả?”

“Ngài dùng xong rồi vứt à.” Ngụy Xuyên sốt ruột nói, “Mạnh Đường đâu? Sao mấy ngày nay cháu không liên lạc được với cậu ấy?”

“Điện thoại nó hỏng rồi.”

“Điện thoại sao lại hỏng được?”

Mạnh Ngộ Xuân nói: “Ta chẻ củi, nó cứ sán lại nói chuyện với ta, thế là chẻ hỏng chứ sao.”

Ngụy Xuyên: “… Khỏe thật đấy.”

“… Thằng ranh con, nói năng linh tinh cái gì đấy?”

Không biết có phải do ông cụ lớn tuổi nghễnh ngãng hay không, cuộc gọi đầu tiên không ai nghe máy, Ngụy Xuyên nhìn màn đêm mênh mông gọi tiếp cuộc thứ hai.

Mười mấy giây trôi qua vẫn không ai nghe, Ngụy Xuyên cau mày, đè nén sự nôn nóng đang trào dâng.

Muôn vàn cảm xúc dần dần chìm xuống, ngay khi định cúp máy thì điện thoại đột nhiên kết nối.

“Ai đấy?”

Ngụy Xuyên sững sờ, suýt chút nữa thì khóc vì vui sướng: “Cháu là Ngụy Xuyên, ông già, Mạnh Đường đâu rồi?”

Mạnh Ngộ Xuân sầm mặt: “Vừa mở mồm đã ‘ông già’, còn chút lễ phép nào không hả?”

“Ngài dùng xong rồi vứt à.” Ngụy Xuyên sốt ruột nói, “Mạnh Đường đâu? Sao mấy ngày nay cháu không liên lạc được với cậu ấy?”

“Điện thoại nó hỏng rồi.”

“Điện thoại sao lại hỏng được?”

Mạnh Ngộ Xuân nói: “Ta chẻ củi, nó cứ sán lại nói chuyện với ta, thế là chẻ hỏng chứ sao.”

Ngụy Xuyên: “… Khỏe thật đấy.”

“… Thằng ranh con, nói năng linh tinh cái gì đấy?”

Không biết có phải do ông cụ lớn tuổi nghễnh ngãng hay không, cuộc gọi đầu tiên không ai nghe máy, Ngụy Xuyên nhìn màn đêm mênh mông gọi tiếp cuộc thứ hai.

Mười mấy giây trôi qua vẫn không ai nghe, Ngụy Xuyên cau mày, đè nén sự nôn nóng đang trào dâng.

Muôn vàn cảm xúc dần dần chìm xuống, ngay khi định cúp máy thì điện thoại đột nhiên kết nối.

“Ai đấy?”

Ngụy Xuyên sững sờ, suýt chút nữa thì khóc vì vui sướng: “Cháu là Ngụy Xuyên, ông già, Mạnh Đường đâu rồi?”

Mạnh Ngộ Xuân sầm mặt: “Vừa mở mồm đã ‘ông già’, còn chút lễ phép nào không hả?”

“Ngài dùng xong rồi vứt à.” Ngụy Xuyên sốt ruột nói, “Mạnh Đường đâu? Sao mấy ngày nay cháu không liên lạc được với cậu ấy?”

“Điện thoại nó hỏng rồi.”

“Điện thoại sao lại hỏng được?”

Mạnh Ngộ Xuân nói: “Ta chẻ củi, nó cứ sán lại nói chuyện với ta, thế là chẻ hỏng chứ sao.”

Ngụy Xuyên: “… Khỏe thật đấy.”

“… Thằng ranh con, nói năng linh tinh cái gì đấy?”

Không biết có phải do ông cụ lớn tuổi nghễnh ngãng hay không, cuộc gọi đầu tiên không ai nghe máy, Ngụy Xuyên nhìn màn đêm mênh mông gọi tiếp cuộc thứ hai.

Mười mấy giây trôi qua vẫn không ai nghe, Ngụy Xuyên cau mày, đè nén sự nôn nóng đang trào dâng.

Muôn vàn cảm xúc dần dần chìm xuống, ngay khi định cúp máy thì điện thoại đột nhiên kết nối.

“Ai đấy?”

Ngụy Xuyên sững sờ, suýt chút nữa thì khóc vì vui sướng: “Cháu là Ngụy Xuyên, ông già, Mạnh Đường đâu rồi?”

Mạnh Ngộ Xuân sầm mặt: “Vừa mở mồm đã ‘ông già’, còn chút lễ phép nào không hả?”

“Ngài dùng xong rồi vứt à.” Ngụy Xuyên sốt ruột nói, “Mạnh Đường đâu? Sao mấy ngày nay cháu không liên lạc được với cậu ấy?”

“Điện thoại nó hỏng rồi.”

“Điện thoại sao lại hỏng được?”

Mạnh Ngộ Xuân nói: “Ta chẻ củi, nó cứ sán lại nói chuyện với ta, thế là chẻ hỏng chứ sao.”

Ngụy Xuyên: “… Khỏe thật đấy.”

“… Thằng ranh con, nói năng linh tinh cái gì đấy?”

Không biết có phải do ông cụ lớn tuổi nghễnh ngãng hay không, cuộc gọi đầu tiên không ai nghe máy, Ngụy Xuyên nhìn màn đêm mênh mông gọi tiếp cuộc thứ hai.

Mười mấy giây trôi qua vẫn không ai nghe, Ngụy Xuyên cau mày, đè nén sự nôn nóng đang trào dâng.

Muôn vàn cảm xúc dần dần chìm xuống, ngay khi định cúp máy thì điện thoại đột nhiên kết nối.

“Ai đấy?”

Ngụy Xuyên sững sờ, suýt chút nữa thì khóc vì vui sướng: “Cháu là Ngụy Xuyên, ông già, Mạnh Đường đâu rồi?”

Mạnh Ngộ Xuân sầm mặt: “Vừa mở mồm đã ‘ông già’, còn chút lễ phép nào không hả?”

“Ngài dùng xong rồi vứt à.” Ngụy Xuyên sốt ruột nói, “Mạnh Đường đâu? Sao mấy ngày nay cháu không liên lạc được với cậu ấy?”

“Điện thoại nó hỏng rồi.”

“Điện thoại sao lại hỏng được?”

Mạnh Ngộ Xuân nói: “Ta chẻ củi, nó cứ sán lại nói chuyện với ta, thế là chẻ hỏng chứ sao.”

Ngụy Xuyên: “… Khỏe thật đấy.”

“… Thằng ranh con, nói năng linh tinh cái gì đấy?”

Không biết có phải do ông cụ lớn tuổi nghễnh ngãng hay không, cuộc gọi đầu tiên không ai nghe máy, Ngụy Xuyên nhìn màn đêm mênh mông gọi tiếp cuộc thứ hai.

Mười mấy giây trôi qua vẫn không ai nghe, Ngụy Xuyên cau mày, đè nén sự nôn nóng đang trào dâng.

Muôn vàn cảm xúc dần dần chìm xuống, ngay khi định cúp máy thì điện thoại đột nhiên kết nối.

“Ai đấy?”

Ngụy Xuyên sững sờ, suýt chút nữa thì khóc vì vui sướng: “Cháu là Ngụy Xuyên, ông già, Mạnh Đường đâu rồi?”

Mạnh Ngộ Xuân sầm mặt: “Vừa mở mồm đã ‘ông già’, còn chút lễ phép nào không hả?”

“Ngài dùng xong rồi vứt à.” Ngụy Xuyên sốt ruột nói, “Mạnh Đường đâu? Sao mấy ngày nay cháu không liên lạc được với cậu ấy?”

“Điện thoại nó hỏng rồi.”

“Điện thoại sao lại hỏng được?”

Mạnh Ngộ Xuân nói: “Ta chẻ củi, nó cứ sán lại nói chuyện với ta, thế là chẻ hỏng chứ sao.”

Ngụy Xuyên: “… Khỏe thật đấy.”

“… Thằng ranh con, nói năng linh tinh cái gì đấy?”

Không biết có phải do ông cụ lớn tuổi nghễnh ngãng hay không, cuộc gọi đầu tiên không ai nghe máy, Ngụy Xuyên nhìn màn đêm mênh mông gọi tiếp cuộc thứ hai.

Mười mấy giây trôi qua vẫn không ai nghe, Ngụy Xuyên cau mày, đè nén sự nôn nóng đang trào dâng.

Muôn vàn cảm xúc dần dần chìm xuống, ngay khi định cúp máy thì điện thoại đột nhiên kết nối.

“Ai đấy?”

Ngụy Xuyên sững sờ, suýt chút nữa thì khóc vì vui sướng: “Cháu là Ngụy Xuyên, ông già, Mạnh Đường đâu rồi?”

Mạnh Ngộ Xuân sầm mặt: “Vừa mở mồm đã ‘ông già’, còn chút lễ phép nào không hả?”

“Ngài dùng xong rồi vứt à.” Ngụy Xuyên sốt ruột nói, “Mạnh Đường đâu? Sao mấy ngày nay cháu không liên lạc được với cậu ấy?”

“Điện thoại nó hỏng rồi.”

“Điện thoại sao lại hỏng được?”

Mạnh Ngộ Xuân nói: “Ta chẻ củi, nó cứ sán lại nói chuyện với ta, thế là chẻ hỏng chứ sao.”

Ngụy Xuyên: “… Khỏe thật đấy.”

“… Thằng ranh con, nói năng linh tinh cái gì đấy?”
 
Gần Thêm Chút Nữa Là Mất Kiểm Soát
Chương 88


Taxi càng đi càng đến chỗ hoang vu, đi tiếp chắc chắn sẽ bị phát hiện.

Ngụy Xuyên hỏi tài xế: “Bác tài, đường này thông đến đâu vậy ạ?”

“Nhà tù số ba.”

Ngụy Xuyên giật mình: “Nhà tù?”

Mạnh Đường đến đó làm gì?

Thừa hơi mà hỏi, đúng là nói nhảm, không thăm người thì là đón người.

Ngụy Xuyên vội bảo dừng xe, bảo tài xế đưa cậu về lại nhà lớn họ Mạnh.

Đến nơi, cậu không gõ cửa mà tìm một vị trí kín đáo bên kia đường.

Cậu có chút do dự, rốt cuộc có nên xuất hiện trước mặt Mạnh Đường không?

Trong xe taxi im lặng lạ thường, Mạnh Đường nhìn chằm chằm phía trước, đầu óc trống rỗng.

Mạnh Hoài Chương ở ghế sau như một con robot hỏng mạch cần được giải cứu gấp.

Trong xe không thích hợp để trò chuyện, ba đời nhà họ Mạnh im lặng suốt quãng đường về đến cửa nhà.

Thị lực của Ngụy Xuyên rất tốt, cách một con đường cậu nhìn thấy một người đàn ông trung niên đầu trọc lóc, vóc dáng cao lớn nhưng gầy gò.

Thoạt nhìn qua, quen mắt đến lạ.

Từ đường nét khuôn mặt đến ngũ quan, người này giống Mạnh Đường đến bảy tám phần.

Taxi càng đi càng đến chỗ hoang vu, đi tiếp chắc chắn sẽ bị phát hiện.

Ngụy Xuyên hỏi tài xế: “Bác tài, đường này thông đến đâu vậy ạ?”

“Nhà tù số ba.”

Ngụy Xuyên giật mình: “Nhà tù?”

Mạnh Đường đến đó làm gì?

Thừa hơi mà hỏi, đúng là nói nhảm, không thăm người thì là đón người.

Ngụy Xuyên vội bảo dừng xe, bảo tài xế đưa cậu về lại nhà lớn họ Mạnh.

Đến nơi, cậu không gõ cửa mà tìm một vị trí kín đáo bên kia đường.

Cậu có chút do dự, rốt cuộc có nên xuất hiện trước mặt Mạnh Đường không?

Trong xe taxi im lặng lạ thường, Mạnh Đường nhìn chằm chằm phía trước, đầu óc trống rỗng.

Mạnh Hoài Chương ở ghế sau như một con robot hỏng mạch cần được giải cứu gấp.

Trong xe không thích hợp để trò chuyện, ba đời nhà họ Mạnh im lặng suốt quãng đường về đến cửa nhà.

Thị lực của Ngụy Xuyên rất tốt, cách một con đường cậu nhìn thấy một người đàn ông trung niên đầu trọc lóc, vóc dáng cao lớn nhưng gầy gò.

Thoạt nhìn qua, quen mắt đến lạ.

Từ đường nét khuôn mặt đến ngũ quan, người này giống Mạnh Đường đến bảy tám phần.

Taxi càng đi càng đến chỗ hoang vu, đi tiếp chắc chắn sẽ bị phát hiện.

Ngụy Xuyên hỏi tài xế: “Bác tài, đường này thông đến đâu vậy ạ?”

“Nhà tù số ba.”

Ngụy Xuyên giật mình: “Nhà tù?”

Mạnh Đường đến đó làm gì?

Thừa hơi mà hỏi, đúng là nói nhảm, không thăm người thì là đón người.

Ngụy Xuyên vội bảo dừng xe, bảo tài xế đưa cậu về lại nhà lớn họ Mạnh.

Đến nơi, cậu không gõ cửa mà tìm một vị trí kín đáo bên kia đường.

Cậu có chút do dự, rốt cuộc có nên xuất hiện trước mặt Mạnh Đường không?

Trong xe taxi im lặng lạ thường, Mạnh Đường nhìn chằm chằm phía trước, đầu óc trống rỗng.

Mạnh Hoài Chương ở ghế sau như một con robot hỏng mạch cần được giải cứu gấp.

Trong xe không thích hợp để trò chuyện, ba đời nhà họ Mạnh im lặng suốt quãng đường về đến cửa nhà.

Thị lực của Ngụy Xuyên rất tốt, cách một con đường cậu nhìn thấy một người đàn ông trung niên đầu trọc lóc, vóc dáng cao lớn nhưng gầy gò.

Thoạt nhìn qua, quen mắt đến lạ.

Từ đường nét khuôn mặt đến ngũ quan, người này giống Mạnh Đường đến bảy tám phần.

Taxi càng đi càng đến chỗ hoang vu, đi tiếp chắc chắn sẽ bị phát hiện.

Ngụy Xuyên hỏi tài xế: “Bác tài, đường này thông đến đâu vậy ạ?”

“Nhà tù số ba.”

Ngụy Xuyên giật mình: “Nhà tù?”

Mạnh Đường đến đó làm gì?

Thừa hơi mà hỏi, đúng là nói nhảm, không thăm người thì là đón người.

Ngụy Xuyên vội bảo dừng xe, bảo tài xế đưa cậu về lại nhà lớn họ Mạnh.

Đến nơi, cậu không gõ cửa mà tìm một vị trí kín đáo bên kia đường.

Cậu có chút do dự, rốt cuộc có nên xuất hiện trước mặt Mạnh Đường không?

Trong xe taxi im lặng lạ thường, Mạnh Đường nhìn chằm chằm phía trước, đầu óc trống rỗng.

Mạnh Hoài Chương ở ghế sau như một con robot hỏng mạch cần được giải cứu gấp.

Trong xe không thích hợp để trò chuyện, ba đời nhà họ Mạnh im lặng suốt quãng đường về đến cửa nhà.

Thị lực của Ngụy Xuyên rất tốt, cách một con đường cậu nhìn thấy một người đàn ông trung niên đầu trọc lóc, vóc dáng cao lớn nhưng gầy gò.

Thoạt nhìn qua, quen mắt đến lạ.

Từ đường nét khuôn mặt đến ngũ quan, người này giống Mạnh Đường đến bảy tám phần.

Taxi càng đi càng đến chỗ hoang vu, đi tiếp chắc chắn sẽ bị phát hiện.

Ngụy Xuyên hỏi tài xế: “Bác tài, đường này thông đến đâu vậy ạ?”

“Nhà tù số ba.”

Ngụy Xuyên giật mình: “Nhà tù?”

Mạnh Đường đến đó làm gì?

Thừa hơi mà hỏi, đúng là nói nhảm, không thăm người thì là đón người.

Ngụy Xuyên vội bảo dừng xe, bảo tài xế đưa cậu về lại nhà lớn họ Mạnh.

Đến nơi, cậu không gõ cửa mà tìm một vị trí kín đáo bên kia đường.

Cậu có chút do dự, rốt cuộc có nên xuất hiện trước mặt Mạnh Đường không?

Trong xe taxi im lặng lạ thường, Mạnh Đường nhìn chằm chằm phía trước, đầu óc trống rỗng.

Mạnh Hoài Chương ở ghế sau như một con robot hỏng mạch cần được giải cứu gấp.

Trong xe không thích hợp để trò chuyện, ba đời nhà họ Mạnh im lặng suốt quãng đường về đến cửa nhà.

Thị lực của Ngụy Xuyên rất tốt, cách một con đường cậu nhìn thấy một người đàn ông trung niên đầu trọc lóc, vóc dáng cao lớn nhưng gầy gò.

Thoạt nhìn qua, quen mắt đến lạ.

Từ đường nét khuôn mặt đến ngũ quan, người này giống Mạnh Đường đến bảy tám phần.

Taxi càng đi càng đến chỗ hoang vu, đi tiếp chắc chắn sẽ bị phát hiện.

Ngụy Xuyên hỏi tài xế: “Bác tài, đường này thông đến đâu vậy ạ?”

“Nhà tù số ba.”

Ngụy Xuyên giật mình: “Nhà tù?”

Mạnh Đường đến đó làm gì?

Thừa hơi mà hỏi, đúng là nói nhảm, không thăm người thì là đón người.

Ngụy Xuyên vội bảo dừng xe, bảo tài xế đưa cậu về lại nhà lớn họ Mạnh.

Đến nơi, cậu không gõ cửa mà tìm một vị trí kín đáo bên kia đường.

Cậu có chút do dự, rốt cuộc có nên xuất hiện trước mặt Mạnh Đường không?

Trong xe taxi im lặng lạ thường, Mạnh Đường nhìn chằm chằm phía trước, đầu óc trống rỗng.

Mạnh Hoài Chương ở ghế sau như một con robot hỏng mạch cần được giải cứu gấp.

Trong xe không thích hợp để trò chuyện, ba đời nhà họ Mạnh im lặng suốt quãng đường về đến cửa nhà.

Thị lực của Ngụy Xuyên rất tốt, cách một con đường cậu nhìn thấy một người đàn ông trung niên đầu trọc lóc, vóc dáng cao lớn nhưng gầy gò.

Thoạt nhìn qua, quen mắt đến lạ.

Từ đường nét khuôn mặt đến ngũ quan, người này giống Mạnh Đường đến bảy tám phần.

Taxi càng đi càng đến chỗ hoang vu, đi tiếp chắc chắn sẽ bị phát hiện.

Ngụy Xuyên hỏi tài xế: “Bác tài, đường này thông đến đâu vậy ạ?”

“Nhà tù số ba.”

Ngụy Xuyên giật mình: “Nhà tù?”

Mạnh Đường đến đó làm gì?

Thừa hơi mà hỏi, đúng là nói nhảm, không thăm người thì là đón người.

Ngụy Xuyên vội bảo dừng xe, bảo tài xế đưa cậu về lại nhà lớn họ Mạnh.

Đến nơi, cậu không gõ cửa mà tìm một vị trí kín đáo bên kia đường.

Cậu có chút do dự, rốt cuộc có nên xuất hiện trước mặt Mạnh Đường không?

Trong xe taxi im lặng lạ thường, Mạnh Đường nhìn chằm chằm phía trước, đầu óc trống rỗng.

Mạnh Hoài Chương ở ghế sau như một con robot hỏng mạch cần được giải cứu gấp.

Trong xe không thích hợp để trò chuyện, ba đời nhà họ Mạnh im lặng suốt quãng đường về đến cửa nhà.

Thị lực của Ngụy Xuyên rất tốt, cách một con đường cậu nhìn thấy một người đàn ông trung niên đầu trọc lóc, vóc dáng cao lớn nhưng gầy gò.

Thoạt nhìn qua, quen mắt đến lạ.

Từ đường nét khuôn mặt đến ngũ quan, người này giống Mạnh Đường đến bảy tám phần.
 
Gần Thêm Chút Nữa Là Mất Kiểm Soát
Chương 89


Người đã ở huyền quan, chỉ còn hai bước nữa là ra khỏi cửa.

Phản ứng của Ngụy Xuyên rất nhanh, kinh ngạc nhìn về phía Mạnh Đường: “Nhạn Thanh? Cậu có nhìn nhầm không đấy?”

Nhìn biểu cảm cũng không giống giả vờ, Mạnh Đường cau mày, chẳng lẽ nhìn nhầm thật?

“Cái đầu nhỏ này của cậu đang nghĩ gì thế?” Ngụy Xuyên xoa rối tóc Mạnh Đường, trong lòng chột dạ nhưng lời nói lại chắc nịch, “Tôi mọc cánh bay đến Nhạn Thanh được chắc? Hôm qua ngoài lúc đi ăn cơm, tôi chẳng bước ra khỏi sân tập nửa bước.”

“Hơn nữa tôi đi Nhạn Thanh làm gì? Lão Hạ mà biết tôi đi tỉnh ngoài trong lúc tập huấn không lột da tôi ra mới lạ?”

Cũng đúng, Mạnh Đường giải cứu mình khỏi tay cậu, nói: “Chắc là tôi nhìn nhầm.”

“Chắc gì nữa, nhất định là cậu nhìn nhầm rồi.” Ngụy Xuyên ám thị tâm lý mãnh liệt cho cô, “Tôi phải đi thật đây, chiều nay đấu nội bộ.”

Mạnh Đường tiễn cậu ra cửa.

Ngụy Xuyên quay người lại: “Có vấn đề gì cứ nói với quản gia, cũng có thể gọi điện cho tôi.”

“Biết rồi.”

Ngụy Xuyên đi chưa được bao lâu thì quản gia gõ cửa.

Người đã ở huyền quan, chỉ còn hai bước nữa là ra khỏi cửa.

Phản ứng của Ngụy Xuyên rất nhanh, kinh ngạc nhìn về phía Mạnh Đường: “Nhạn Thanh? Cậu có nhìn nhầm không đấy?”

Nhìn biểu cảm cũng không giống giả vờ, Mạnh Đường cau mày, chẳng lẽ nhìn nhầm thật?

“Cái đầu nhỏ này của cậu đang nghĩ gì thế?” Ngụy Xuyên xoa rối tóc Mạnh Đường, trong lòng chột dạ nhưng lời nói lại chắc nịch, “Tôi mọc cánh bay đến Nhạn Thanh được chắc? Hôm qua ngoài lúc đi ăn cơm, tôi chẳng bước ra khỏi sân tập nửa bước.”

“Hơn nữa tôi đi Nhạn Thanh làm gì? Lão Hạ mà biết tôi đi tỉnh ngoài trong lúc tập huấn không lột da tôi ra mới lạ?”

Cũng đúng, Mạnh Đường giải cứu mình khỏi tay cậu, nói: “Chắc là tôi nhìn nhầm.”

“Chắc gì nữa, nhất định là cậu nhìn nhầm rồi.” Ngụy Xuyên ám thị tâm lý mãnh liệt cho cô, “Tôi phải đi thật đây, chiều nay đấu nội bộ.”

Mạnh Đường tiễn cậu ra cửa.

Ngụy Xuyên quay người lại: “Có vấn đề gì cứ nói với quản gia, cũng có thể gọi điện cho tôi.”

“Biết rồi.”

Ngụy Xuyên đi chưa được bao lâu thì quản gia gõ cửa.

Người đã ở huyền quan, chỉ còn hai bước nữa là ra khỏi cửa.

Phản ứng của Ngụy Xuyên rất nhanh, kinh ngạc nhìn về phía Mạnh Đường: “Nhạn Thanh? Cậu có nhìn nhầm không đấy?”

Nhìn biểu cảm cũng không giống giả vờ, Mạnh Đường cau mày, chẳng lẽ nhìn nhầm thật?

“Cái đầu nhỏ này của cậu đang nghĩ gì thế?” Ngụy Xuyên xoa rối tóc Mạnh Đường, trong lòng chột dạ nhưng lời nói lại chắc nịch, “Tôi mọc cánh bay đến Nhạn Thanh được chắc? Hôm qua ngoài lúc đi ăn cơm, tôi chẳng bước ra khỏi sân tập nửa bước.”

“Hơn nữa tôi đi Nhạn Thanh làm gì? Lão Hạ mà biết tôi đi tỉnh ngoài trong lúc tập huấn không lột da tôi ra mới lạ?”

Cũng đúng, Mạnh Đường giải cứu mình khỏi tay cậu, nói: “Chắc là tôi nhìn nhầm.”

“Chắc gì nữa, nhất định là cậu nhìn nhầm rồi.” Ngụy Xuyên ám thị tâm lý mãnh liệt cho cô, “Tôi phải đi thật đây, chiều nay đấu nội bộ.”

Mạnh Đường tiễn cậu ra cửa.

Ngụy Xuyên quay người lại: “Có vấn đề gì cứ nói với quản gia, cũng có thể gọi điện cho tôi.”

“Biết rồi.”

Ngụy Xuyên đi chưa được bao lâu thì quản gia gõ cửa.

Người đã ở huyền quan, chỉ còn hai bước nữa là ra khỏi cửa.

Phản ứng của Ngụy Xuyên rất nhanh, kinh ngạc nhìn về phía Mạnh Đường: “Nhạn Thanh? Cậu có nhìn nhầm không đấy?”

Nhìn biểu cảm cũng không giống giả vờ, Mạnh Đường cau mày, chẳng lẽ nhìn nhầm thật?

“Cái đầu nhỏ này của cậu đang nghĩ gì thế?” Ngụy Xuyên xoa rối tóc Mạnh Đường, trong lòng chột dạ nhưng lời nói lại chắc nịch, “Tôi mọc cánh bay đến Nhạn Thanh được chắc? Hôm qua ngoài lúc đi ăn cơm, tôi chẳng bước ra khỏi sân tập nửa bước.”

“Hơn nữa tôi đi Nhạn Thanh làm gì? Lão Hạ mà biết tôi đi tỉnh ngoài trong lúc tập huấn không lột da tôi ra mới lạ?”

Cũng đúng, Mạnh Đường giải cứu mình khỏi tay cậu, nói: “Chắc là tôi nhìn nhầm.”

“Chắc gì nữa, nhất định là cậu nhìn nhầm rồi.” Ngụy Xuyên ám thị tâm lý mãnh liệt cho cô, “Tôi phải đi thật đây, chiều nay đấu nội bộ.”

Mạnh Đường tiễn cậu ra cửa.

Ngụy Xuyên quay người lại: “Có vấn đề gì cứ nói với quản gia, cũng có thể gọi điện cho tôi.”

“Biết rồi.”

Ngụy Xuyên đi chưa được bao lâu thì quản gia gõ cửa.

Người đã ở huyền quan, chỉ còn hai bước nữa là ra khỏi cửa.

Phản ứng của Ngụy Xuyên rất nhanh, kinh ngạc nhìn về phía Mạnh Đường: “Nhạn Thanh? Cậu có nhìn nhầm không đấy?”

Nhìn biểu cảm cũng không giống giả vờ, Mạnh Đường cau mày, chẳng lẽ nhìn nhầm thật?

“Cái đầu nhỏ này của cậu đang nghĩ gì thế?” Ngụy Xuyên xoa rối tóc Mạnh Đường, trong lòng chột dạ nhưng lời nói lại chắc nịch, “Tôi mọc cánh bay đến Nhạn Thanh được chắc? Hôm qua ngoài lúc đi ăn cơm, tôi chẳng bước ra khỏi sân tập nửa bước.”

“Hơn nữa tôi đi Nhạn Thanh làm gì? Lão Hạ mà biết tôi đi tỉnh ngoài trong lúc tập huấn không lột da tôi ra mới lạ?”

Cũng đúng, Mạnh Đường giải cứu mình khỏi tay cậu, nói: “Chắc là tôi nhìn nhầm.”

“Chắc gì nữa, nhất định là cậu nhìn nhầm rồi.” Ngụy Xuyên ám thị tâm lý mãnh liệt cho cô, “Tôi phải đi thật đây, chiều nay đấu nội bộ.”

Mạnh Đường tiễn cậu ra cửa.

Ngụy Xuyên quay người lại: “Có vấn đề gì cứ nói với quản gia, cũng có thể gọi điện cho tôi.”

“Biết rồi.”

Ngụy Xuyên đi chưa được bao lâu thì quản gia gõ cửa.

Người đã ở huyền quan, chỉ còn hai bước nữa là ra khỏi cửa.

Phản ứng của Ngụy Xuyên rất nhanh, kinh ngạc nhìn về phía Mạnh Đường: “Nhạn Thanh? Cậu có nhìn nhầm không đấy?”

Nhìn biểu cảm cũng không giống giả vờ, Mạnh Đường cau mày, chẳng lẽ nhìn nhầm thật?

“Cái đầu nhỏ này của cậu đang nghĩ gì thế?” Ngụy Xuyên xoa rối tóc Mạnh Đường, trong lòng chột dạ nhưng lời nói lại chắc nịch, “Tôi mọc cánh bay đến Nhạn Thanh được chắc? Hôm qua ngoài lúc đi ăn cơm, tôi chẳng bước ra khỏi sân tập nửa bước.”

“Hơn nữa tôi đi Nhạn Thanh làm gì? Lão Hạ mà biết tôi đi tỉnh ngoài trong lúc tập huấn không lột da tôi ra mới lạ?”

Cũng đúng, Mạnh Đường giải cứu mình khỏi tay cậu, nói: “Chắc là tôi nhìn nhầm.”

“Chắc gì nữa, nhất định là cậu nhìn nhầm rồi.” Ngụy Xuyên ám thị tâm lý mãnh liệt cho cô, “Tôi phải đi thật đây, chiều nay đấu nội bộ.”

Mạnh Đường tiễn cậu ra cửa.

Ngụy Xuyên quay người lại: “Có vấn đề gì cứ nói với quản gia, cũng có thể gọi điện cho tôi.”

“Biết rồi.”

Ngụy Xuyên đi chưa được bao lâu thì quản gia gõ cửa.

Người đã ở huyền quan, chỉ còn hai bước nữa là ra khỏi cửa.

Phản ứng của Ngụy Xuyên rất nhanh, kinh ngạc nhìn về phía Mạnh Đường: “Nhạn Thanh? Cậu có nhìn nhầm không đấy?”

Nhìn biểu cảm cũng không giống giả vờ, Mạnh Đường cau mày, chẳng lẽ nhìn nhầm thật?

“Cái đầu nhỏ này của cậu đang nghĩ gì thế?” Ngụy Xuyên xoa rối tóc Mạnh Đường, trong lòng chột dạ nhưng lời nói lại chắc nịch, “Tôi mọc cánh bay đến Nhạn Thanh được chắc? Hôm qua ngoài lúc đi ăn cơm, tôi chẳng bước ra khỏi sân tập nửa bước.”

“Hơn nữa tôi đi Nhạn Thanh làm gì? Lão Hạ mà biết tôi đi tỉnh ngoài trong lúc tập huấn không lột da tôi ra mới lạ?”

Cũng đúng, Mạnh Đường giải cứu mình khỏi tay cậu, nói: “Chắc là tôi nhìn nhầm.”

“Chắc gì nữa, nhất định là cậu nhìn nhầm rồi.” Ngụy Xuyên ám thị tâm lý mãnh liệt cho cô, “Tôi phải đi thật đây, chiều nay đấu nội bộ.”

Mạnh Đường tiễn cậu ra cửa.

Ngụy Xuyên quay người lại: “Có vấn đề gì cứ nói với quản gia, cũng có thể gọi điện cho tôi.”

“Biết rồi.”

Ngụy Xuyên đi chưa được bao lâu thì quản gia gõ cửa.
 
Gần Thêm Chút Nữa Là Mất Kiểm Soát
Chương 90


“Lý Hàn Tân, trả điện thoại cho tôi.”

Động tác ăn cơm của Ngụy Xuyên khựng lại, Điền Duật ngồi đối diện hỏi: “Anh Xuyên, anh sao thế?”

Ngụy Xuyên giơ tay ra hiệu cậu ta đừng nói, cả đám người trên bàn ăn nhìn nhau ngơ ngác, ăn cơm cũng nhẹ nhàng hơn.

Mạnh Đường kiễng chân với lấy điện thoại của mình nhưng Lý Hàn Tân giơ tay tránh né, cô hoàn toàn không chạm tới được.

“Rốt cuộc anh muốn làm gì?”

“Em đã tìm Tuân Lễ An từ trước rồi phải không?” Lý Hàn Tân chất vấn Mạnh Đường.

“Tôi có tìm.” Mạnh Đường thừa nhận thẳng thắn, “Anh có gì cứ nói thẳng, trả điện thoại cho tôi, tôi còn đang nghe điện thoại đấy.”

Lý Hàn Tân bỏ ngoài tai, tức quá hóa cười: “Anh đã nói là cùng nhau bàn bạc, em lại giấu anh tự ý quyết định?”

Mạnh Đường ngẩng mặt đối diện với ánh mắt anh ta, bình tĩnh nói: “Mọi xuất phát điểm của tôi chỉ là vì bức tượng Quan Âm đó.”

Lý Hàn Tân nói: “Em đừng quên, văn vật này là phục chế khác địa điểm, một mình Tuân Lễ An nói không tính.”

“Nhưng nếu tồn tại rủi ro kỹ thuật, ông ấy có quyền từ chối phương án phục chế của các anh, ông ấy cũng có quyền tổ chức đội ngũ phục chế.”

Đội ngũ của Lý Hàn Tân là cơ quan thứ ba do địa phương sở hữu đề cử, tuy đủ tư cách nhưng những năm gần đây họ hợp tác chặt chẽ, vốn đã có hiềm nghi liên kết lợi ích.

Sở dĩ Tuân Lễ An chấp nhận anh ta phục chế khác địa điểm chẳng qua là vì danh tiếng Lý Hàn Tân từng là đồ đệ của Mạnh Ngộ Xuân.

Mạnh Đường trước đó đã phân tích rõ lợi hại với ông ấy, Tuân Lễ An đương nhiên không còn thiện cảm với Lý Hàn Tân.

“Lý Hàn Tân, trả điện thoại cho tôi.”

Động tác ăn cơm của Ngụy Xuyên khựng lại, Điền Duật ngồi đối diện hỏi: “Anh Xuyên, anh sao thế?”

Ngụy Xuyên giơ tay ra hiệu cậu ta đừng nói, cả đám người trên bàn ăn nhìn nhau ngơ ngác, ăn cơm cũng nhẹ nhàng hơn.

Mạnh Đường kiễng chân với lấy điện thoại của mình nhưng Lý Hàn Tân giơ tay tránh né, cô hoàn toàn không chạm tới được.

“Rốt cuộc anh muốn làm gì?”

“Em đã tìm Tuân Lễ An từ trước rồi phải không?” Lý Hàn Tân chất vấn Mạnh Đường.

“Tôi có tìm.” Mạnh Đường thừa nhận thẳng thắn, “Anh có gì cứ nói thẳng, trả điện thoại cho tôi, tôi còn đang nghe điện thoại đấy.”

Lý Hàn Tân bỏ ngoài tai, tức quá hóa cười: “Anh đã nói là cùng nhau bàn bạc, em lại giấu anh tự ý quyết định?”

Mạnh Đường ngẩng mặt đối diện với ánh mắt anh ta, bình tĩnh nói: “Mọi xuất phát điểm của tôi chỉ là vì bức tượng Quan Âm đó.”

Lý Hàn Tân nói: “Em đừng quên, văn vật này là phục chế khác địa điểm, một mình Tuân Lễ An nói không tính.”

“Nhưng nếu tồn tại rủi ro kỹ thuật, ông ấy có quyền từ chối phương án phục chế của các anh, ông ấy cũng có quyền tổ chức đội ngũ phục chế.”

Đội ngũ của Lý Hàn Tân là cơ quan thứ ba do địa phương sở hữu đề cử, tuy đủ tư cách nhưng những năm gần đây họ hợp tác chặt chẽ, vốn đã có hiềm nghi liên kết lợi ích.

Sở dĩ Tuân Lễ An chấp nhận anh ta phục chế khác địa điểm chẳng qua là vì danh tiếng Lý Hàn Tân từng là đồ đệ của Mạnh Ngộ Xuân.

Mạnh Đường trước đó đã phân tích rõ lợi hại với ông ấy, Tuân Lễ An đương nhiên không còn thiện cảm với Lý Hàn Tân.

“Lý Hàn Tân, trả điện thoại cho tôi.”

Động tác ăn cơm của Ngụy Xuyên khựng lại, Điền Duật ngồi đối diện hỏi: “Anh Xuyên, anh sao thế?”

Ngụy Xuyên giơ tay ra hiệu cậu ta đừng nói, cả đám người trên bàn ăn nhìn nhau ngơ ngác, ăn cơm cũng nhẹ nhàng hơn.

Mạnh Đường kiễng chân với lấy điện thoại của mình nhưng Lý Hàn Tân giơ tay tránh né, cô hoàn toàn không chạm tới được.

“Rốt cuộc anh muốn làm gì?”

“Em đã tìm Tuân Lễ An từ trước rồi phải không?” Lý Hàn Tân chất vấn Mạnh Đường.

“Tôi có tìm.” Mạnh Đường thừa nhận thẳng thắn, “Anh có gì cứ nói thẳng, trả điện thoại cho tôi, tôi còn đang nghe điện thoại đấy.”

Lý Hàn Tân bỏ ngoài tai, tức quá hóa cười: “Anh đã nói là cùng nhau bàn bạc, em lại giấu anh tự ý quyết định?”

Mạnh Đường ngẩng mặt đối diện với ánh mắt anh ta, bình tĩnh nói: “Mọi xuất phát điểm của tôi chỉ là vì bức tượng Quan Âm đó.”

Lý Hàn Tân nói: “Em đừng quên, văn vật này là phục chế khác địa điểm, một mình Tuân Lễ An nói không tính.”

“Nhưng nếu tồn tại rủi ro kỹ thuật, ông ấy có quyền từ chối phương án phục chế của các anh, ông ấy cũng có quyền tổ chức đội ngũ phục chế.”

Đội ngũ của Lý Hàn Tân là cơ quan thứ ba do địa phương sở hữu đề cử, tuy đủ tư cách nhưng những năm gần đây họ hợp tác chặt chẽ, vốn đã có hiềm nghi liên kết lợi ích.

Sở dĩ Tuân Lễ An chấp nhận anh ta phục chế khác địa điểm chẳng qua là vì danh tiếng Lý Hàn Tân từng là đồ đệ của Mạnh Ngộ Xuân.

Mạnh Đường trước đó đã phân tích rõ lợi hại với ông ấy, Tuân Lễ An đương nhiên không còn thiện cảm với Lý Hàn Tân.

“Lý Hàn Tân, trả điện thoại cho tôi.”

Động tác ăn cơm của Ngụy Xuyên khựng lại, Điền Duật ngồi đối diện hỏi: “Anh Xuyên, anh sao thế?”

Ngụy Xuyên giơ tay ra hiệu cậu ta đừng nói, cả đám người trên bàn ăn nhìn nhau ngơ ngác, ăn cơm cũng nhẹ nhàng hơn.

Mạnh Đường kiễng chân với lấy điện thoại của mình nhưng Lý Hàn Tân giơ tay tránh né, cô hoàn toàn không chạm tới được.

“Rốt cuộc anh muốn làm gì?”

“Em đã tìm Tuân Lễ An từ trước rồi phải không?” Lý Hàn Tân chất vấn Mạnh Đường.

“Tôi có tìm.” Mạnh Đường thừa nhận thẳng thắn, “Anh có gì cứ nói thẳng, trả điện thoại cho tôi, tôi còn đang nghe điện thoại đấy.”

Lý Hàn Tân bỏ ngoài tai, tức quá hóa cười: “Anh đã nói là cùng nhau bàn bạc, em lại giấu anh tự ý quyết định?”

Mạnh Đường ngẩng mặt đối diện với ánh mắt anh ta, bình tĩnh nói: “Mọi xuất phát điểm của tôi chỉ là vì bức tượng Quan Âm đó.”

Lý Hàn Tân nói: “Em đừng quên, văn vật này là phục chế khác địa điểm, một mình Tuân Lễ An nói không tính.”

“Nhưng nếu tồn tại rủi ro kỹ thuật, ông ấy có quyền từ chối phương án phục chế của các anh, ông ấy cũng có quyền tổ chức đội ngũ phục chế.”

Đội ngũ của Lý Hàn Tân là cơ quan thứ ba do địa phương sở hữu đề cử, tuy đủ tư cách nhưng những năm gần đây họ hợp tác chặt chẽ, vốn đã có hiềm nghi liên kết lợi ích.

Sở dĩ Tuân Lễ An chấp nhận anh ta phục chế khác địa điểm chẳng qua là vì danh tiếng Lý Hàn Tân từng là đồ đệ của Mạnh Ngộ Xuân.

Mạnh Đường trước đó đã phân tích rõ lợi hại với ông ấy, Tuân Lễ An đương nhiên không còn thiện cảm với Lý Hàn Tân.

“Lý Hàn Tân, trả điện thoại cho tôi.”

Động tác ăn cơm của Ngụy Xuyên khựng lại, Điền Duật ngồi đối diện hỏi: “Anh Xuyên, anh sao thế?”

Ngụy Xuyên giơ tay ra hiệu cậu ta đừng nói, cả đám người trên bàn ăn nhìn nhau ngơ ngác, ăn cơm cũng nhẹ nhàng hơn.

Mạnh Đường kiễng chân với lấy điện thoại của mình nhưng Lý Hàn Tân giơ tay tránh né, cô hoàn toàn không chạm tới được.

“Rốt cuộc anh muốn làm gì?”

“Em đã tìm Tuân Lễ An từ trước rồi phải không?” Lý Hàn Tân chất vấn Mạnh Đường.

“Tôi có tìm.” Mạnh Đường thừa nhận thẳng thắn, “Anh có gì cứ nói thẳng, trả điện thoại cho tôi, tôi còn đang nghe điện thoại đấy.”

Lý Hàn Tân bỏ ngoài tai, tức quá hóa cười: “Anh đã nói là cùng nhau bàn bạc, em lại giấu anh tự ý quyết định?”

Mạnh Đường ngẩng mặt đối diện với ánh mắt anh ta, bình tĩnh nói: “Mọi xuất phát điểm của tôi chỉ là vì bức tượng Quan Âm đó.”

Lý Hàn Tân nói: “Em đừng quên, văn vật này là phục chế khác địa điểm, một mình Tuân Lễ An nói không tính.”

“Nhưng nếu tồn tại rủi ro kỹ thuật, ông ấy có quyền từ chối phương án phục chế của các anh, ông ấy cũng có quyền tổ chức đội ngũ phục chế.”

Đội ngũ của Lý Hàn Tân là cơ quan thứ ba do địa phương sở hữu đề cử, tuy đủ tư cách nhưng những năm gần đây họ hợp tác chặt chẽ, vốn đã có hiềm nghi liên kết lợi ích.

Sở dĩ Tuân Lễ An chấp nhận anh ta phục chế khác địa điểm chẳng qua là vì danh tiếng Lý Hàn Tân từng là đồ đệ của Mạnh Ngộ Xuân.

Mạnh Đường trước đó đã phân tích rõ lợi hại với ông ấy, Tuân Lễ An đương nhiên không còn thiện cảm với Lý Hàn Tân.

“Lý Hàn Tân, trả điện thoại cho tôi.”

Động tác ăn cơm của Ngụy Xuyên khựng lại, Điền Duật ngồi đối diện hỏi: “Anh Xuyên, anh sao thế?”

Ngụy Xuyên giơ tay ra hiệu cậu ta đừng nói, cả đám người trên bàn ăn nhìn nhau ngơ ngác, ăn cơm cũng nhẹ nhàng hơn.

Mạnh Đường kiễng chân với lấy điện thoại của mình nhưng Lý Hàn Tân giơ tay tránh né, cô hoàn toàn không chạm tới được.

“Rốt cuộc anh muốn làm gì?”

“Em đã tìm Tuân Lễ An từ trước rồi phải không?” Lý Hàn Tân chất vấn Mạnh Đường.

“Tôi có tìm.” Mạnh Đường thừa nhận thẳng thắn, “Anh có gì cứ nói thẳng, trả điện thoại cho tôi, tôi còn đang nghe điện thoại đấy.”

Lý Hàn Tân bỏ ngoài tai, tức quá hóa cười: “Anh đã nói là cùng nhau bàn bạc, em lại giấu anh tự ý quyết định?”

Mạnh Đường ngẩng mặt đối diện với ánh mắt anh ta, bình tĩnh nói: “Mọi xuất phát điểm của tôi chỉ là vì bức tượng Quan Âm đó.”

Lý Hàn Tân nói: “Em đừng quên, văn vật này là phục chế khác địa điểm, một mình Tuân Lễ An nói không tính.”

“Nhưng nếu tồn tại rủi ro kỹ thuật, ông ấy có quyền từ chối phương án phục chế của các anh, ông ấy cũng có quyền tổ chức đội ngũ phục chế.”

Đội ngũ của Lý Hàn Tân là cơ quan thứ ba do địa phương sở hữu đề cử, tuy đủ tư cách nhưng những năm gần đây họ hợp tác chặt chẽ, vốn đã có hiềm nghi liên kết lợi ích.

Sở dĩ Tuân Lễ An chấp nhận anh ta phục chế khác địa điểm chẳng qua là vì danh tiếng Lý Hàn Tân từng là đồ đệ của Mạnh Ngộ Xuân.

Mạnh Đường trước đó đã phân tích rõ lợi hại với ông ấy, Tuân Lễ An đương nhiên không còn thiện cảm với Lý Hàn Tân.

“Lý Hàn Tân, trả điện thoại cho tôi.”

Động tác ăn cơm của Ngụy Xuyên khựng lại, Điền Duật ngồi đối diện hỏi: “Anh Xuyên, anh sao thế?”

Ngụy Xuyên giơ tay ra hiệu cậu ta đừng nói, cả đám người trên bàn ăn nhìn nhau ngơ ngác, ăn cơm cũng nhẹ nhàng hơn.

Mạnh Đường kiễng chân với lấy điện thoại của mình nhưng Lý Hàn Tân giơ tay tránh né, cô hoàn toàn không chạm tới được.

“Rốt cuộc anh muốn làm gì?”

“Em đã tìm Tuân Lễ An từ trước rồi phải không?” Lý Hàn Tân chất vấn Mạnh Đường.

“Tôi có tìm.” Mạnh Đường thừa nhận thẳng thắn, “Anh có gì cứ nói thẳng, trả điện thoại cho tôi, tôi còn đang nghe điện thoại đấy.”

Lý Hàn Tân bỏ ngoài tai, tức quá hóa cười: “Anh đã nói là cùng nhau bàn bạc, em lại giấu anh tự ý quyết định?”

Mạnh Đường ngẩng mặt đối diện với ánh mắt anh ta, bình tĩnh nói: “Mọi xuất phát điểm của tôi chỉ là vì bức tượng Quan Âm đó.”

Lý Hàn Tân nói: “Em đừng quên, văn vật này là phục chế khác địa điểm, một mình Tuân Lễ An nói không tính.”

“Nhưng nếu tồn tại rủi ro kỹ thuật, ông ấy có quyền từ chối phương án phục chế của các anh, ông ấy cũng có quyền tổ chức đội ngũ phục chế.”

Đội ngũ của Lý Hàn Tân là cơ quan thứ ba do địa phương sở hữu đề cử, tuy đủ tư cách nhưng những năm gần đây họ hợp tác chặt chẽ, vốn đã có hiềm nghi liên kết lợi ích.

Sở dĩ Tuân Lễ An chấp nhận anh ta phục chế khác địa điểm chẳng qua là vì danh tiếng Lý Hàn Tân từng là đồ đệ của Mạnh Ngộ Xuân.

Mạnh Đường trước đó đã phân tích rõ lợi hại với ông ấy, Tuân Lễ An đương nhiên không còn thiện cảm với Lý Hàn Tân.
 
Gần Thêm Chút Nữa Là Mất Kiểm Soát
Chương 91


Uống hai ngụm nước chanh Mạnh Đường mới thở được không khí trong lành một cách thuận lợi.

Cô cũng không hẳn là bị nghẹn, chỉ là ăn hơi vội, cơm rang nén chặt nên bị kẹt ở vị trí gần cổ họng.

Nếu thật sự tắc nghẽn đường thở thì uống nước cũng vô dụng.

Ngụy Xuyên vuốt lưng cho cô, trầm giọng hỏi: “Thế nào rồi? Còn khó chịu không?”

Mạnh Đường vỗ vỗ ngực, cuối cùng cũng hoàn hồn.

Cô lắc đầu với Ngụy Xuyên: “Không sao.”

“Dọa chết người ta.” Ngụy Xuyên thở phào nhẹ nhõm, giơ tay lau vệt nước dính bên mép cô.

Mạnh Đường sững sờ.

Nhận ra sự mạo phạm của mình, Ngụy Xuyên xoa xoa ngón tay, như muốn chữa cháy bèn giơ cốc nước chanh lên lắc nhẹ:

“Cái này… cậu còn uống không?”

Mạnh Đường đưa tay nhận lấy.

Ngụy Xuyên khẽ nhướng mày: “Không chê tôi à?”

“Tôi uống qua rồi mà.” Mạnh Đường nhỏ giọng đáp.

Giờ đưa lại cho cậu uống tiếp cũng không thích hợp lắm.

Mạnh Đường liếc cậu một cái, muốn nói lại thôi, Ngụy Xuyên cười khẽ: “Muốn nói gì?”

Uống hai ngụm nước chanh Mạnh Đường mới thở được không khí trong lành một cách thuận lợi.

Cô cũng không hẳn là bị nghẹn, chỉ là ăn hơi vội, cơm rang nén chặt nên bị kẹt ở vị trí gần cổ họng.

Nếu thật sự tắc nghẽn đường thở thì uống nước cũng vô dụng.

Ngụy Xuyên vuốt lưng cho cô, trầm giọng hỏi: “Thế nào rồi? Còn khó chịu không?”

Mạnh Đường vỗ vỗ ngực, cuối cùng cũng hoàn hồn.

Cô lắc đầu với Ngụy Xuyên: “Không sao.”

“Dọa chết người ta.” Ngụy Xuyên thở phào nhẹ nhõm, giơ tay lau vệt nước dính bên mép cô.

Mạnh Đường sững sờ.

Nhận ra sự mạo phạm của mình, Ngụy Xuyên xoa xoa ngón tay, như muốn chữa cháy bèn giơ cốc nước chanh lên lắc nhẹ:

“Cái này… cậu còn uống không?”

Mạnh Đường đưa tay nhận lấy.

Ngụy Xuyên khẽ nhướng mày: “Không chê tôi à?”

“Tôi uống qua rồi mà.” Mạnh Đường nhỏ giọng đáp.

Giờ đưa lại cho cậu uống tiếp cũng không thích hợp lắm.

Mạnh Đường liếc cậu một cái, muốn nói lại thôi, Ngụy Xuyên cười khẽ: “Muốn nói gì?”

Uống hai ngụm nước chanh Mạnh Đường mới thở được không khí trong lành một cách thuận lợi.

Cô cũng không hẳn là bị nghẹn, chỉ là ăn hơi vội, cơm rang nén chặt nên bị kẹt ở vị trí gần cổ họng.

Nếu thật sự tắc nghẽn đường thở thì uống nước cũng vô dụng.

Ngụy Xuyên vuốt lưng cho cô, trầm giọng hỏi: “Thế nào rồi? Còn khó chịu không?”

Mạnh Đường vỗ vỗ ngực, cuối cùng cũng hoàn hồn.

Cô lắc đầu với Ngụy Xuyên: “Không sao.”

“Dọa chết người ta.” Ngụy Xuyên thở phào nhẹ nhõm, giơ tay lau vệt nước dính bên mép cô.

Mạnh Đường sững sờ.

Nhận ra sự mạo phạm của mình, Ngụy Xuyên xoa xoa ngón tay, như muốn chữa cháy bèn giơ cốc nước chanh lên lắc nhẹ:

“Cái này… cậu còn uống không?”

Mạnh Đường đưa tay nhận lấy.

Ngụy Xuyên khẽ nhướng mày: “Không chê tôi à?”

“Tôi uống qua rồi mà.” Mạnh Đường nhỏ giọng đáp.

Giờ đưa lại cho cậu uống tiếp cũng không thích hợp lắm.

Mạnh Đường liếc cậu một cái, muốn nói lại thôi, Ngụy Xuyên cười khẽ: “Muốn nói gì?”

Uống hai ngụm nước chanh Mạnh Đường mới thở được không khí trong lành một cách thuận lợi.

Cô cũng không hẳn là bị nghẹn, chỉ là ăn hơi vội, cơm rang nén chặt nên bị kẹt ở vị trí gần cổ họng.

Nếu thật sự tắc nghẽn đường thở thì uống nước cũng vô dụng.

Ngụy Xuyên vuốt lưng cho cô, trầm giọng hỏi: “Thế nào rồi? Còn khó chịu không?”

Mạnh Đường vỗ vỗ ngực, cuối cùng cũng hoàn hồn.

Cô lắc đầu với Ngụy Xuyên: “Không sao.”

“Dọa chết người ta.” Ngụy Xuyên thở phào nhẹ nhõm, giơ tay lau vệt nước dính bên mép cô.

Mạnh Đường sững sờ.

Nhận ra sự mạo phạm của mình, Ngụy Xuyên xoa xoa ngón tay, như muốn chữa cháy bèn giơ cốc nước chanh lên lắc nhẹ:

“Cái này… cậu còn uống không?”

Mạnh Đường đưa tay nhận lấy.

Ngụy Xuyên khẽ nhướng mày: “Không chê tôi à?”

“Tôi uống qua rồi mà.” Mạnh Đường nhỏ giọng đáp.

Giờ đưa lại cho cậu uống tiếp cũng không thích hợp lắm.

Mạnh Đường liếc cậu một cái, muốn nói lại thôi, Ngụy Xuyên cười khẽ: “Muốn nói gì?”

Uống hai ngụm nước chanh Mạnh Đường mới thở được không khí trong lành một cách thuận lợi.

Cô cũng không hẳn là bị nghẹn, chỉ là ăn hơi vội, cơm rang nén chặt nên bị kẹt ở vị trí gần cổ họng.

Nếu thật sự tắc nghẽn đường thở thì uống nước cũng vô dụng.

Ngụy Xuyên vuốt lưng cho cô, trầm giọng hỏi: “Thế nào rồi? Còn khó chịu không?”

Mạnh Đường vỗ vỗ ngực, cuối cùng cũng hoàn hồn.

Cô lắc đầu với Ngụy Xuyên: “Không sao.”

“Dọa chết người ta.” Ngụy Xuyên thở phào nhẹ nhõm, giơ tay lau vệt nước dính bên mép cô.

Mạnh Đường sững sờ.

Nhận ra sự mạo phạm của mình, Ngụy Xuyên xoa xoa ngón tay, như muốn chữa cháy bèn giơ cốc nước chanh lên lắc nhẹ:

“Cái này… cậu còn uống không?”

Mạnh Đường đưa tay nhận lấy.

Ngụy Xuyên khẽ nhướng mày: “Không chê tôi à?”

“Tôi uống qua rồi mà.” Mạnh Đường nhỏ giọng đáp.

Giờ đưa lại cho cậu uống tiếp cũng không thích hợp lắm.

Mạnh Đường liếc cậu một cái, muốn nói lại thôi, Ngụy Xuyên cười khẽ: “Muốn nói gì?”

Uống hai ngụm nước chanh Mạnh Đường mới thở được không khí trong lành một cách thuận lợi.

Cô cũng không hẳn là bị nghẹn, chỉ là ăn hơi vội, cơm rang nén chặt nên bị kẹt ở vị trí gần cổ họng.

Nếu thật sự tắc nghẽn đường thở thì uống nước cũng vô dụng.

Ngụy Xuyên vuốt lưng cho cô, trầm giọng hỏi: “Thế nào rồi? Còn khó chịu không?”

Mạnh Đường vỗ vỗ ngực, cuối cùng cũng hoàn hồn.

Cô lắc đầu với Ngụy Xuyên: “Không sao.”

“Dọa chết người ta.” Ngụy Xuyên thở phào nhẹ nhõm, giơ tay lau vệt nước dính bên mép cô.

Mạnh Đường sững sờ.

Nhận ra sự mạo phạm của mình, Ngụy Xuyên xoa xoa ngón tay, như muốn chữa cháy bèn giơ cốc nước chanh lên lắc nhẹ:

“Cái này… cậu còn uống không?”

Mạnh Đường đưa tay nhận lấy.

Ngụy Xuyên khẽ nhướng mày: “Không chê tôi à?”

“Tôi uống qua rồi mà.” Mạnh Đường nhỏ giọng đáp.

Giờ đưa lại cho cậu uống tiếp cũng không thích hợp lắm.

Mạnh Đường liếc cậu một cái, muốn nói lại thôi, Ngụy Xuyên cười khẽ: “Muốn nói gì?”

Uống hai ngụm nước chanh Mạnh Đường mới thở được không khí trong lành một cách thuận lợi.

Cô cũng không hẳn là bị nghẹn, chỉ là ăn hơi vội, cơm rang nén chặt nên bị kẹt ở vị trí gần cổ họng.

Nếu thật sự tắc nghẽn đường thở thì uống nước cũng vô dụng.

Ngụy Xuyên vuốt lưng cho cô, trầm giọng hỏi: “Thế nào rồi? Còn khó chịu không?”

Mạnh Đường vỗ vỗ ngực, cuối cùng cũng hoàn hồn.

Cô lắc đầu với Ngụy Xuyên: “Không sao.”

“Dọa chết người ta.” Ngụy Xuyên thở phào nhẹ nhõm, giơ tay lau vệt nước dính bên mép cô.

Mạnh Đường sững sờ.

Nhận ra sự mạo phạm của mình, Ngụy Xuyên xoa xoa ngón tay, như muốn chữa cháy bèn giơ cốc nước chanh lên lắc nhẹ:

“Cái này… cậu còn uống không?”

Mạnh Đường đưa tay nhận lấy.

Ngụy Xuyên khẽ nhướng mày: “Không chê tôi à?”

“Tôi uống qua rồi mà.” Mạnh Đường nhỏ giọng đáp.

Giờ đưa lại cho cậu uống tiếp cũng không thích hợp lắm.

Mạnh Đường liếc cậu một cái, muốn nói lại thôi, Ngụy Xuyên cười khẽ: “Muốn nói gì?”
 
Gần Thêm Chút Nữa Là Mất Kiểm Soát
Chương 92


Một sức nặng đè lên ngực, Mạnh Đường nhíu mày trở mình.

Chưa ngủ được hai giây, lồng ngực vừa bí bách vừa hoảng loạn.

Cô rên nhẹ một tiếng, giơ tay đẩy sức nặng đang đè lên người mình.

Sau khi sờ thấy, cô dùng ngón tay cảm nhận ra đó là một bàn tay.

Mạnh Đường khựng lại, cả người ngồi bật dậy.

“A…”

Cô hét lên một tiếng ngắn ngủi, một chân đá vào vai đối phương.

Ngụy Xuyên ngơ ngác mở mắt, còn chưa kịp phản ứng, ngực lại ăn thêm mấy cú đá.

Đang lúc buồn ngủ lại đột nhiên bị đánh thức, Ngụy Xuyên theo bản năng tóm lấy người đang tấn công mình.

Mạnh Đường vừa chống cự vừa né tránh, chỉ trong chốc lát, mấy cái tát đã bay tới tấp vào mặt Ngụy Xuyên.

“Anh rốt cuộc là ai? Sao lại vào đây được?”

“Cút ngay, tôi báo cảnh sát đấy.”

Lực tay cô lớn thật, Ngụy Xuyên cảm thấy mũi mình lệch cả đi rồi, cậu ôm mũi nói: “Là tôi.”

Mạnh Đường đang trong cơn hoảng sợ nên không nhận ra giọng cậu.

Cô lại giơ chân lên, Ngụy Xuyên túm chặt lấy cổ chân cô, dùng sức kéo một cái, cả người đè lên trên cô.

“Cứu—”

Một sức nặng đè lên ngực, Mạnh Đường nhíu mày trở mình.

Chưa ngủ được hai giây, lồng ngực vừa bí bách vừa hoảng loạn.

Cô rên nhẹ một tiếng, giơ tay đẩy sức nặng đang đè lên người mình.

Sau khi sờ thấy, cô dùng ngón tay cảm nhận ra đó là một bàn tay.

Mạnh Đường khựng lại, cả người ngồi bật dậy.

“A…”

Cô hét lên một tiếng ngắn ngủi, một chân đá vào vai đối phương.

Ngụy Xuyên ngơ ngác mở mắt, còn chưa kịp phản ứng, ngực lại ăn thêm mấy cú đá.

Đang lúc buồn ngủ lại đột nhiên bị đánh thức, Ngụy Xuyên theo bản năng tóm lấy người đang tấn công mình.

Mạnh Đường vừa chống cự vừa né tránh, chỉ trong chốc lát, mấy cái tát đã bay tới tấp vào mặt Ngụy Xuyên.

“Anh rốt cuộc là ai? Sao lại vào đây được?”

“Cút ngay, tôi báo cảnh sát đấy.”

Lực tay cô lớn thật, Ngụy Xuyên cảm thấy mũi mình lệch cả đi rồi, cậu ôm mũi nói: “Là tôi.”

Mạnh Đường đang trong cơn hoảng sợ nên không nhận ra giọng cậu.

Cô lại giơ chân lên, Ngụy Xuyên túm chặt lấy cổ chân cô, dùng sức kéo một cái, cả người đè lên trên cô.

“Cứu—”

Một sức nặng đè lên ngực, Mạnh Đường nhíu mày trở mình.

Chưa ngủ được hai giây, lồng ngực vừa bí bách vừa hoảng loạn.

Cô rên nhẹ một tiếng, giơ tay đẩy sức nặng đang đè lên người mình.

Sau khi sờ thấy, cô dùng ngón tay cảm nhận ra đó là một bàn tay.

Mạnh Đường khựng lại, cả người ngồi bật dậy.

“A…”

Cô hét lên một tiếng ngắn ngủi, một chân đá vào vai đối phương.

Ngụy Xuyên ngơ ngác mở mắt, còn chưa kịp phản ứng, ngực lại ăn thêm mấy cú đá.

Đang lúc buồn ngủ lại đột nhiên bị đánh thức, Ngụy Xuyên theo bản năng tóm lấy người đang tấn công mình.

Mạnh Đường vừa chống cự vừa né tránh, chỉ trong chốc lát, mấy cái tát đã bay tới tấp vào mặt Ngụy Xuyên.

“Anh rốt cuộc là ai? Sao lại vào đây được?”

“Cút ngay, tôi báo cảnh sát đấy.”

Lực tay cô lớn thật, Ngụy Xuyên cảm thấy mũi mình lệch cả đi rồi, cậu ôm mũi nói: “Là tôi.”

Mạnh Đường đang trong cơn hoảng sợ nên không nhận ra giọng cậu.

Cô lại giơ chân lên, Ngụy Xuyên túm chặt lấy cổ chân cô, dùng sức kéo một cái, cả người đè lên trên cô.

“Cứu—”

Một sức nặng đè lên ngực, Mạnh Đường nhíu mày trở mình.

Chưa ngủ được hai giây, lồng ngực vừa bí bách vừa hoảng loạn.

Cô rên nhẹ một tiếng, giơ tay đẩy sức nặng đang đè lên người mình.

Sau khi sờ thấy, cô dùng ngón tay cảm nhận ra đó là một bàn tay.

Mạnh Đường khựng lại, cả người ngồi bật dậy.

“A…”

Cô hét lên một tiếng ngắn ngủi, một chân đá vào vai đối phương.

Ngụy Xuyên ngơ ngác mở mắt, còn chưa kịp phản ứng, ngực lại ăn thêm mấy cú đá.

Đang lúc buồn ngủ lại đột nhiên bị đánh thức, Ngụy Xuyên theo bản năng tóm lấy người đang tấn công mình.

Mạnh Đường vừa chống cự vừa né tránh, chỉ trong chốc lát, mấy cái tát đã bay tới tấp vào mặt Ngụy Xuyên.

“Anh rốt cuộc là ai? Sao lại vào đây được?”

“Cút ngay, tôi báo cảnh sát đấy.”

Lực tay cô lớn thật, Ngụy Xuyên cảm thấy mũi mình lệch cả đi rồi, cậu ôm mũi nói: “Là tôi.”

Mạnh Đường đang trong cơn hoảng sợ nên không nhận ra giọng cậu.

Cô lại giơ chân lên, Ngụy Xuyên túm chặt lấy cổ chân cô, dùng sức kéo một cái, cả người đè lên trên cô.

“Cứu—”

Một sức nặng đè lên ngực, Mạnh Đường nhíu mày trở mình.

Chưa ngủ được hai giây, lồng ngực vừa bí bách vừa hoảng loạn.

Cô rên nhẹ một tiếng, giơ tay đẩy sức nặng đang đè lên người mình.

Sau khi sờ thấy, cô dùng ngón tay cảm nhận ra đó là một bàn tay.

Mạnh Đường khựng lại, cả người ngồi bật dậy.

“A…”

Cô hét lên một tiếng ngắn ngủi, một chân đá vào vai đối phương.

Ngụy Xuyên ngơ ngác mở mắt, còn chưa kịp phản ứng, ngực lại ăn thêm mấy cú đá.

Đang lúc buồn ngủ lại đột nhiên bị đánh thức, Ngụy Xuyên theo bản năng tóm lấy người đang tấn công mình.

Mạnh Đường vừa chống cự vừa né tránh, chỉ trong chốc lát, mấy cái tát đã bay tới tấp vào mặt Ngụy Xuyên.

“Anh rốt cuộc là ai? Sao lại vào đây được?”

“Cút ngay, tôi báo cảnh sát đấy.”

Lực tay cô lớn thật, Ngụy Xuyên cảm thấy mũi mình lệch cả đi rồi, cậu ôm mũi nói: “Là tôi.”

Mạnh Đường đang trong cơn hoảng sợ nên không nhận ra giọng cậu.

Cô lại giơ chân lên, Ngụy Xuyên túm chặt lấy cổ chân cô, dùng sức kéo một cái, cả người đè lên trên cô.

“Cứu—”

Một sức nặng đè lên ngực, Mạnh Đường nhíu mày trở mình.

Chưa ngủ được hai giây, lồng ngực vừa bí bách vừa hoảng loạn.

Cô rên nhẹ một tiếng, giơ tay đẩy sức nặng đang đè lên người mình.

Sau khi sờ thấy, cô dùng ngón tay cảm nhận ra đó là một bàn tay.

Mạnh Đường khựng lại, cả người ngồi bật dậy.

“A…”

Cô hét lên một tiếng ngắn ngủi, một chân đá vào vai đối phương.

Ngụy Xuyên ngơ ngác mở mắt, còn chưa kịp phản ứng, ngực lại ăn thêm mấy cú đá.

Đang lúc buồn ngủ lại đột nhiên bị đánh thức, Ngụy Xuyên theo bản năng tóm lấy người đang tấn công mình.

Mạnh Đường vừa chống cự vừa né tránh, chỉ trong chốc lát, mấy cái tát đã bay tới tấp vào mặt Ngụy Xuyên.

“Anh rốt cuộc là ai? Sao lại vào đây được?”

“Cút ngay, tôi báo cảnh sát đấy.”

Lực tay cô lớn thật, Ngụy Xuyên cảm thấy mũi mình lệch cả đi rồi, cậu ôm mũi nói: “Là tôi.”

Mạnh Đường đang trong cơn hoảng sợ nên không nhận ra giọng cậu.

Cô lại giơ chân lên, Ngụy Xuyên túm chặt lấy cổ chân cô, dùng sức kéo một cái, cả người đè lên trên cô.

“Cứu—”

Một sức nặng đè lên ngực, Mạnh Đường nhíu mày trở mình.

Chưa ngủ được hai giây, lồng ngực vừa bí bách vừa hoảng loạn.

Cô rên nhẹ một tiếng, giơ tay đẩy sức nặng đang đè lên người mình.

Sau khi sờ thấy, cô dùng ngón tay cảm nhận ra đó là một bàn tay.

Mạnh Đường khựng lại, cả người ngồi bật dậy.

“A…”

Cô hét lên một tiếng ngắn ngủi, một chân đá vào vai đối phương.

Ngụy Xuyên ngơ ngác mở mắt, còn chưa kịp phản ứng, ngực lại ăn thêm mấy cú đá.

Đang lúc buồn ngủ lại đột nhiên bị đánh thức, Ngụy Xuyên theo bản năng tóm lấy người đang tấn công mình.

Mạnh Đường vừa chống cự vừa né tránh, chỉ trong chốc lát, mấy cái tát đã bay tới tấp vào mặt Ngụy Xuyên.

“Anh rốt cuộc là ai? Sao lại vào đây được?”

“Cút ngay, tôi báo cảnh sát đấy.”

Lực tay cô lớn thật, Ngụy Xuyên cảm thấy mũi mình lệch cả đi rồi, cậu ôm mũi nói: “Là tôi.”

Mạnh Đường đang trong cơn hoảng sợ nên không nhận ra giọng cậu.

Cô lại giơ chân lên, Ngụy Xuyên túm chặt lấy cổ chân cô, dùng sức kéo một cái, cả người đè lên trên cô.

“Cứu—”
 
Gần Thêm Chút Nữa Là Mất Kiểm Soát
Chương 93


Ngụy Xuyên tìm được tăm bông và nước tinh khiết, quay đầu thấy Mạnh Đường vẫn đứng bên xe liền giải thích:

“Bên ngoài lạnh quá, dù đứng hay ngồi tôi đều sợ nước chảy vào cổ cậu, nằm vẫn là tiện nhất, lên xe đi.”

Hai người một trái một phải lên xe.

Ngụy Xuyên đặt đồ lên bảng điều khiển trung tâm, sau đó vỗ vỗ đùi mình: “Nằm xuống nào.”

Mạnh Đường mắt nhắm mắt mở nằm xuống.

Ngụy Xuyên đổ nước tinh khiết vào nắp chai, lấy tăm bông thấm ướt, sau đó nghiêng người giữ lấy một bên mặt Mạnh Đường.

“Đừng động đậy nhé, để tôi xem ở đâu nào?”

Mạnh Đường nói: “Chắc là không dính vào nhãn cầu đâu.”

Cô ra khỏi bảo tàng, thấy mắt khô khốc, đưa tay dụi một cái, mùn cưa trên đầu ngón tay không cẩn thận dính vào trong.

“Đừng động, tôi thấy rồi.” Tay Ngụy Xuyên rất to, ngón tay cũng dài, vừa đỡ lấy cô, đầu ngón tay vừa vạch mi mắt cô ra.

Sự mát lạnh của tăm bông ướt lướt qua khóe mắt, mắt Mạnh Đường mở đến mỏi nhừ, nước mắt lưng tròng đẩy mùn cưa ra ngoài.

Ngụy Xuyên dùng ngón cái lau đi giọt nước mắt sinh lý của cô rồi cúi đầu thổi thổi.

Hơi ấm nơi khóe mắt lập tức tan đi, Mạnh Đường nắm chặt tay lại.

Sau đó giọng nói dỗ dành nhẹ nhàng vang lên: “Được rồi, xem có mở ra được không?”

Ngụy Xuyên tìm được tăm bông và nước tinh khiết, quay đầu thấy Mạnh Đường vẫn đứng bên xe liền giải thích:

“Bên ngoài lạnh quá, dù đứng hay ngồi tôi đều sợ nước chảy vào cổ cậu, nằm vẫn là tiện nhất, lên xe đi.”

Hai người một trái một phải lên xe.

Ngụy Xuyên đặt đồ lên bảng điều khiển trung tâm, sau đó vỗ vỗ đùi mình: “Nằm xuống nào.”

Mạnh Đường mắt nhắm mắt mở nằm xuống.

Ngụy Xuyên đổ nước tinh khiết vào nắp chai, lấy tăm bông thấm ướt, sau đó nghiêng người giữ lấy một bên mặt Mạnh Đường.

“Đừng động đậy nhé, để tôi xem ở đâu nào?”

Mạnh Đường nói: “Chắc là không dính vào nhãn cầu đâu.”

Cô ra khỏi bảo tàng, thấy mắt khô khốc, đưa tay dụi một cái, mùn cưa trên đầu ngón tay không cẩn thận dính vào trong.

“Đừng động, tôi thấy rồi.” Tay Ngụy Xuyên rất to, ngón tay cũng dài, vừa đỡ lấy cô, đầu ngón tay vừa vạch mi mắt cô ra.

Sự mát lạnh của tăm bông ướt lướt qua khóe mắt, mắt Mạnh Đường mở đến mỏi nhừ, nước mắt lưng tròng đẩy mùn cưa ra ngoài.

Ngụy Xuyên dùng ngón cái lau đi giọt nước mắt sinh lý của cô rồi cúi đầu thổi thổi.

Hơi ấm nơi khóe mắt lập tức tan đi, Mạnh Đường nắm chặt tay lại.

Sau đó giọng nói dỗ dành nhẹ nhàng vang lên: “Được rồi, xem có mở ra được không?”

Ngụy Xuyên tìm được tăm bông và nước tinh khiết, quay đầu thấy Mạnh Đường vẫn đứng bên xe liền giải thích:

“Bên ngoài lạnh quá, dù đứng hay ngồi tôi đều sợ nước chảy vào cổ cậu, nằm vẫn là tiện nhất, lên xe đi.”

Hai người một trái một phải lên xe.

Ngụy Xuyên đặt đồ lên bảng điều khiển trung tâm, sau đó vỗ vỗ đùi mình: “Nằm xuống nào.”

Mạnh Đường mắt nhắm mắt mở nằm xuống.

Ngụy Xuyên đổ nước tinh khiết vào nắp chai, lấy tăm bông thấm ướt, sau đó nghiêng người giữ lấy một bên mặt Mạnh Đường.

“Đừng động đậy nhé, để tôi xem ở đâu nào?”

Mạnh Đường nói: “Chắc là không dính vào nhãn cầu đâu.”

Cô ra khỏi bảo tàng, thấy mắt khô khốc, đưa tay dụi một cái, mùn cưa trên đầu ngón tay không cẩn thận dính vào trong.

“Đừng động, tôi thấy rồi.” Tay Ngụy Xuyên rất to, ngón tay cũng dài, vừa đỡ lấy cô, đầu ngón tay vừa vạch mi mắt cô ra.

Sự mát lạnh của tăm bông ướt lướt qua khóe mắt, mắt Mạnh Đường mở đến mỏi nhừ, nước mắt lưng tròng đẩy mùn cưa ra ngoài.

Ngụy Xuyên dùng ngón cái lau đi giọt nước mắt sinh lý của cô rồi cúi đầu thổi thổi.

Hơi ấm nơi khóe mắt lập tức tan đi, Mạnh Đường nắm chặt tay lại.

Sau đó giọng nói dỗ dành nhẹ nhàng vang lên: “Được rồi, xem có mở ra được không?”

Ngụy Xuyên tìm được tăm bông và nước tinh khiết, quay đầu thấy Mạnh Đường vẫn đứng bên xe liền giải thích:

“Bên ngoài lạnh quá, dù đứng hay ngồi tôi đều sợ nước chảy vào cổ cậu, nằm vẫn là tiện nhất, lên xe đi.”

Hai người một trái một phải lên xe.

Ngụy Xuyên đặt đồ lên bảng điều khiển trung tâm, sau đó vỗ vỗ đùi mình: “Nằm xuống nào.”

Mạnh Đường mắt nhắm mắt mở nằm xuống.

Ngụy Xuyên đổ nước tinh khiết vào nắp chai, lấy tăm bông thấm ướt, sau đó nghiêng người giữ lấy một bên mặt Mạnh Đường.

“Đừng động đậy nhé, để tôi xem ở đâu nào?”

Mạnh Đường nói: “Chắc là không dính vào nhãn cầu đâu.”

Cô ra khỏi bảo tàng, thấy mắt khô khốc, đưa tay dụi một cái, mùn cưa trên đầu ngón tay không cẩn thận dính vào trong.

“Đừng động, tôi thấy rồi.” Tay Ngụy Xuyên rất to, ngón tay cũng dài, vừa đỡ lấy cô, đầu ngón tay vừa vạch mi mắt cô ra.

Sự mát lạnh của tăm bông ướt lướt qua khóe mắt, mắt Mạnh Đường mở đến mỏi nhừ, nước mắt lưng tròng đẩy mùn cưa ra ngoài.

Ngụy Xuyên dùng ngón cái lau đi giọt nước mắt sinh lý của cô rồi cúi đầu thổi thổi.

Hơi ấm nơi khóe mắt lập tức tan đi, Mạnh Đường nắm chặt tay lại.

Sau đó giọng nói dỗ dành nhẹ nhàng vang lên: “Được rồi, xem có mở ra được không?”

Ngụy Xuyên tìm được tăm bông và nước tinh khiết, quay đầu thấy Mạnh Đường vẫn đứng bên xe liền giải thích:

“Bên ngoài lạnh quá, dù đứng hay ngồi tôi đều sợ nước chảy vào cổ cậu, nằm vẫn là tiện nhất, lên xe đi.”

Hai người một trái một phải lên xe.

Ngụy Xuyên đặt đồ lên bảng điều khiển trung tâm, sau đó vỗ vỗ đùi mình: “Nằm xuống nào.”

Mạnh Đường mắt nhắm mắt mở nằm xuống.

Ngụy Xuyên đổ nước tinh khiết vào nắp chai, lấy tăm bông thấm ướt, sau đó nghiêng người giữ lấy một bên mặt Mạnh Đường.

“Đừng động đậy nhé, để tôi xem ở đâu nào?”

Mạnh Đường nói: “Chắc là không dính vào nhãn cầu đâu.”

Cô ra khỏi bảo tàng, thấy mắt khô khốc, đưa tay dụi một cái, mùn cưa trên đầu ngón tay không cẩn thận dính vào trong.

“Đừng động, tôi thấy rồi.” Tay Ngụy Xuyên rất to, ngón tay cũng dài, vừa đỡ lấy cô, đầu ngón tay vừa vạch mi mắt cô ra.

Sự mát lạnh của tăm bông ướt lướt qua khóe mắt, mắt Mạnh Đường mở đến mỏi nhừ, nước mắt lưng tròng đẩy mùn cưa ra ngoài.

Ngụy Xuyên dùng ngón cái lau đi giọt nước mắt sinh lý của cô rồi cúi đầu thổi thổi.

Hơi ấm nơi khóe mắt lập tức tan đi, Mạnh Đường nắm chặt tay lại.

Sau đó giọng nói dỗ dành nhẹ nhàng vang lên: “Được rồi, xem có mở ra được không?”

Ngụy Xuyên tìm được tăm bông và nước tinh khiết, quay đầu thấy Mạnh Đường vẫn đứng bên xe liền giải thích:

“Bên ngoài lạnh quá, dù đứng hay ngồi tôi đều sợ nước chảy vào cổ cậu, nằm vẫn là tiện nhất, lên xe đi.”

Hai người một trái một phải lên xe.

Ngụy Xuyên đặt đồ lên bảng điều khiển trung tâm, sau đó vỗ vỗ đùi mình: “Nằm xuống nào.”

Mạnh Đường mắt nhắm mắt mở nằm xuống.

Ngụy Xuyên đổ nước tinh khiết vào nắp chai, lấy tăm bông thấm ướt, sau đó nghiêng người giữ lấy một bên mặt Mạnh Đường.

“Đừng động đậy nhé, để tôi xem ở đâu nào?”

Mạnh Đường nói: “Chắc là không dính vào nhãn cầu đâu.”

Cô ra khỏi bảo tàng, thấy mắt khô khốc, đưa tay dụi một cái, mùn cưa trên đầu ngón tay không cẩn thận dính vào trong.

“Đừng động, tôi thấy rồi.” Tay Ngụy Xuyên rất to, ngón tay cũng dài, vừa đỡ lấy cô, đầu ngón tay vừa vạch mi mắt cô ra.

Sự mát lạnh của tăm bông ướt lướt qua khóe mắt, mắt Mạnh Đường mở đến mỏi nhừ, nước mắt lưng tròng đẩy mùn cưa ra ngoài.

Ngụy Xuyên dùng ngón cái lau đi giọt nước mắt sinh lý của cô rồi cúi đầu thổi thổi.

Hơi ấm nơi khóe mắt lập tức tan đi, Mạnh Đường nắm chặt tay lại.

Sau đó giọng nói dỗ dành nhẹ nhàng vang lên: “Được rồi, xem có mở ra được không?”

Ngụy Xuyên tìm được tăm bông và nước tinh khiết, quay đầu thấy Mạnh Đường vẫn đứng bên xe liền giải thích:

“Bên ngoài lạnh quá, dù đứng hay ngồi tôi đều sợ nước chảy vào cổ cậu, nằm vẫn là tiện nhất, lên xe đi.”

Hai người một trái một phải lên xe.

Ngụy Xuyên đặt đồ lên bảng điều khiển trung tâm, sau đó vỗ vỗ đùi mình: “Nằm xuống nào.”

Mạnh Đường mắt nhắm mắt mở nằm xuống.

Ngụy Xuyên đổ nước tinh khiết vào nắp chai, lấy tăm bông thấm ướt, sau đó nghiêng người giữ lấy một bên mặt Mạnh Đường.

“Đừng động đậy nhé, để tôi xem ở đâu nào?”

Mạnh Đường nói: “Chắc là không dính vào nhãn cầu đâu.”

Cô ra khỏi bảo tàng, thấy mắt khô khốc, đưa tay dụi một cái, mùn cưa trên đầu ngón tay không cẩn thận dính vào trong.

“Đừng động, tôi thấy rồi.” Tay Ngụy Xuyên rất to, ngón tay cũng dài, vừa đỡ lấy cô, đầu ngón tay vừa vạch mi mắt cô ra.

Sự mát lạnh của tăm bông ướt lướt qua khóe mắt, mắt Mạnh Đường mở đến mỏi nhừ, nước mắt lưng tròng đẩy mùn cưa ra ngoài.

Ngụy Xuyên dùng ngón cái lau đi giọt nước mắt sinh lý của cô rồi cúi đầu thổi thổi.

Hơi ấm nơi khóe mắt lập tức tan đi, Mạnh Đường nắm chặt tay lại.

Sau đó giọng nói dỗ dành nhẹ nhàng vang lên: “Được rồi, xem có mở ra được không?”
 
Gần Thêm Chút Nữa Là Mất Kiểm Soát
Chương 94


Sao tự nhiên lại hỏi cái này?

Trong lòng Ngụy Xuyên nghĩ sao, miệng liền hỏi ra như vậy.

Ánh mắt Mạnh Đường không hề né tránh, nói: “Chỉ muốn biết thôi, nếu cậu không muốn trả lời thì coi như tôi chưa hỏi.”

“Không phải không muốn trả lời.” Ngụy Xuyên vội vàng nói, “Tôi đối với Tạ Linh Âm chỉ là nhất thời nhìn mặt, tôi cứ tưởng mình thích kiểu con gái có ngoại hình như cô ấy, thực ra tôi chưa từng tiếp xúc với cô ấy.”

“Câu hỏi này của cậu thực ra tôi đã từng suy nghĩ, hơn nữa còn suy nghĩ rất nghiêm túc.”

“Hai người ở bên nhau, có hợp hay không còn phải xem tính cách, tôi cảm thấy cho dù không có Hứa Hạc Thanh tôi và cô ấy cũng không hợp nhau.”

“Điền Duật và mấy đứa kia nhất thời ồn ào trêu chọc nên tôi mới chú ý đến cô ấy, lúc đó tôi thi đấu đạt thành tích cũng khá, hơi lâng lâng, Điền Duật bọn họ đều có người yêu rồi, hùa nhau khích bác tôi, tôi liền mạnh miệng nói thích Tạ Linh Âm.”

“Nhưng vì quen biết cậu, tôi có tiếp xúc với cô ấy mấy lần, phát hiện ra tôi không hề có cảm giác rung động với cô ấy.”

“Bây giờ tôi…”

“Được rồi.” Mạnh Đường ngắt lời cậu, “Tôi biết đáp án rồi, sắp đến giờ rồi, tôi phải đi đây.”

“Mạnh Đường.” Ngụy Xuyên gọi cô lại, “Bây giờ tôi không thích cô ấy, thật sự không thích.”

Mạnh Đường “ừ” một tiếng, nắm chặt hành lý nhanh chóng đi về phía phòng chờ.

Lên xe rồi mà tim vẫn đập thình thịch không ngừng.

Sao tự nhiên lại hỏi cái này?

Trong lòng Ngụy Xuyên nghĩ sao, miệng liền hỏi ra như vậy.

Ánh mắt Mạnh Đường không hề né tránh, nói: “Chỉ muốn biết thôi, nếu cậu không muốn trả lời thì coi như tôi chưa hỏi.”

“Không phải không muốn trả lời.” Ngụy Xuyên vội vàng nói, “Tôi đối với Tạ Linh Âm chỉ là nhất thời nhìn mặt, tôi cứ tưởng mình thích kiểu con gái có ngoại hình như cô ấy, thực ra tôi chưa từng tiếp xúc với cô ấy.”

“Câu hỏi này của cậu thực ra tôi đã từng suy nghĩ, hơn nữa còn suy nghĩ rất nghiêm túc.”

“Hai người ở bên nhau, có hợp hay không còn phải xem tính cách, tôi cảm thấy cho dù không có Hứa Hạc Thanh tôi và cô ấy cũng không hợp nhau.”

“Điền Duật và mấy đứa kia nhất thời ồn ào trêu chọc nên tôi mới chú ý đến cô ấy, lúc đó tôi thi đấu đạt thành tích cũng khá, hơi lâng lâng, Điền Duật bọn họ đều có người yêu rồi, hùa nhau khích bác tôi, tôi liền mạnh miệng nói thích Tạ Linh Âm.”

“Nhưng vì quen biết cậu, tôi có tiếp xúc với cô ấy mấy lần, phát hiện ra tôi không hề có cảm giác rung động với cô ấy.”

“Bây giờ tôi…”

“Được rồi.” Mạnh Đường ngắt lời cậu, “Tôi biết đáp án rồi, sắp đến giờ rồi, tôi phải đi đây.”

“Mạnh Đường.” Ngụy Xuyên gọi cô lại, “Bây giờ tôi không thích cô ấy, thật sự không thích.”

Mạnh Đường “ừ” một tiếng, nắm chặt hành lý nhanh chóng đi về phía phòng chờ.

Lên xe rồi mà tim vẫn đập thình thịch không ngừng.

Sao tự nhiên lại hỏi cái này?

Trong lòng Ngụy Xuyên nghĩ sao, miệng liền hỏi ra như vậy.

Ánh mắt Mạnh Đường không hề né tránh, nói: “Chỉ muốn biết thôi, nếu cậu không muốn trả lời thì coi như tôi chưa hỏi.”

“Không phải không muốn trả lời.” Ngụy Xuyên vội vàng nói, “Tôi đối với Tạ Linh Âm chỉ là nhất thời nhìn mặt, tôi cứ tưởng mình thích kiểu con gái có ngoại hình như cô ấy, thực ra tôi chưa từng tiếp xúc với cô ấy.”

“Câu hỏi này của cậu thực ra tôi đã từng suy nghĩ, hơn nữa còn suy nghĩ rất nghiêm túc.”

“Hai người ở bên nhau, có hợp hay không còn phải xem tính cách, tôi cảm thấy cho dù không có Hứa Hạc Thanh tôi và cô ấy cũng không hợp nhau.”

“Điền Duật và mấy đứa kia nhất thời ồn ào trêu chọc nên tôi mới chú ý đến cô ấy, lúc đó tôi thi đấu đạt thành tích cũng khá, hơi lâng lâng, Điền Duật bọn họ đều có người yêu rồi, hùa nhau khích bác tôi, tôi liền mạnh miệng nói thích Tạ Linh Âm.”

“Nhưng vì quen biết cậu, tôi có tiếp xúc với cô ấy mấy lần, phát hiện ra tôi không hề có cảm giác rung động với cô ấy.”

“Bây giờ tôi…”

“Được rồi.” Mạnh Đường ngắt lời cậu, “Tôi biết đáp án rồi, sắp đến giờ rồi, tôi phải đi đây.”

“Mạnh Đường.” Ngụy Xuyên gọi cô lại, “Bây giờ tôi không thích cô ấy, thật sự không thích.”

Mạnh Đường “ừ” một tiếng, nắm chặt hành lý nhanh chóng đi về phía phòng chờ.

Lên xe rồi mà tim vẫn đập thình thịch không ngừng.

Sao tự nhiên lại hỏi cái này?

Trong lòng Ngụy Xuyên nghĩ sao, miệng liền hỏi ra như vậy.

Ánh mắt Mạnh Đường không hề né tránh, nói: “Chỉ muốn biết thôi, nếu cậu không muốn trả lời thì coi như tôi chưa hỏi.”

“Không phải không muốn trả lời.” Ngụy Xuyên vội vàng nói, “Tôi đối với Tạ Linh Âm chỉ là nhất thời nhìn mặt, tôi cứ tưởng mình thích kiểu con gái có ngoại hình như cô ấy, thực ra tôi chưa từng tiếp xúc với cô ấy.”

“Câu hỏi này của cậu thực ra tôi đã từng suy nghĩ, hơn nữa còn suy nghĩ rất nghiêm túc.”

“Hai người ở bên nhau, có hợp hay không còn phải xem tính cách, tôi cảm thấy cho dù không có Hứa Hạc Thanh tôi và cô ấy cũng không hợp nhau.”

“Điền Duật và mấy đứa kia nhất thời ồn ào trêu chọc nên tôi mới chú ý đến cô ấy, lúc đó tôi thi đấu đạt thành tích cũng khá, hơi lâng lâng, Điền Duật bọn họ đều có người yêu rồi, hùa nhau khích bác tôi, tôi liền mạnh miệng nói thích Tạ Linh Âm.”

“Nhưng vì quen biết cậu, tôi có tiếp xúc với cô ấy mấy lần, phát hiện ra tôi không hề có cảm giác rung động với cô ấy.”

“Bây giờ tôi…”

“Được rồi.” Mạnh Đường ngắt lời cậu, “Tôi biết đáp án rồi, sắp đến giờ rồi, tôi phải đi đây.”

“Mạnh Đường.” Ngụy Xuyên gọi cô lại, “Bây giờ tôi không thích cô ấy, thật sự không thích.”

Mạnh Đường “ừ” một tiếng, nắm chặt hành lý nhanh chóng đi về phía phòng chờ.

Lên xe rồi mà tim vẫn đập thình thịch không ngừng.

Sao tự nhiên lại hỏi cái này?

Trong lòng Ngụy Xuyên nghĩ sao, miệng liền hỏi ra như vậy.

Ánh mắt Mạnh Đường không hề né tránh, nói: “Chỉ muốn biết thôi, nếu cậu không muốn trả lời thì coi như tôi chưa hỏi.”

“Không phải không muốn trả lời.” Ngụy Xuyên vội vàng nói, “Tôi đối với Tạ Linh Âm chỉ là nhất thời nhìn mặt, tôi cứ tưởng mình thích kiểu con gái có ngoại hình như cô ấy, thực ra tôi chưa từng tiếp xúc với cô ấy.”

“Câu hỏi này của cậu thực ra tôi đã từng suy nghĩ, hơn nữa còn suy nghĩ rất nghiêm túc.”

“Hai người ở bên nhau, có hợp hay không còn phải xem tính cách, tôi cảm thấy cho dù không có Hứa Hạc Thanh tôi và cô ấy cũng không hợp nhau.”

“Điền Duật và mấy đứa kia nhất thời ồn ào trêu chọc nên tôi mới chú ý đến cô ấy, lúc đó tôi thi đấu đạt thành tích cũng khá, hơi lâng lâng, Điền Duật bọn họ đều có người yêu rồi, hùa nhau khích bác tôi, tôi liền mạnh miệng nói thích Tạ Linh Âm.”

“Nhưng vì quen biết cậu, tôi có tiếp xúc với cô ấy mấy lần, phát hiện ra tôi không hề có cảm giác rung động với cô ấy.”

“Bây giờ tôi…”

“Được rồi.” Mạnh Đường ngắt lời cậu, “Tôi biết đáp án rồi, sắp đến giờ rồi, tôi phải đi đây.”

“Mạnh Đường.” Ngụy Xuyên gọi cô lại, “Bây giờ tôi không thích cô ấy, thật sự không thích.”

Mạnh Đường “ừ” một tiếng, nắm chặt hành lý nhanh chóng đi về phía phòng chờ.

Lên xe rồi mà tim vẫn đập thình thịch không ngừng.

Sao tự nhiên lại hỏi cái này?

Trong lòng Ngụy Xuyên nghĩ sao, miệng liền hỏi ra như vậy.

Ánh mắt Mạnh Đường không hề né tránh, nói: “Chỉ muốn biết thôi, nếu cậu không muốn trả lời thì coi như tôi chưa hỏi.”

“Không phải không muốn trả lời.” Ngụy Xuyên vội vàng nói, “Tôi đối với Tạ Linh Âm chỉ là nhất thời nhìn mặt, tôi cứ tưởng mình thích kiểu con gái có ngoại hình như cô ấy, thực ra tôi chưa từng tiếp xúc với cô ấy.”

“Câu hỏi này của cậu thực ra tôi đã từng suy nghĩ, hơn nữa còn suy nghĩ rất nghiêm túc.”

“Hai người ở bên nhau, có hợp hay không còn phải xem tính cách, tôi cảm thấy cho dù không có Hứa Hạc Thanh tôi và cô ấy cũng không hợp nhau.”

“Điền Duật và mấy đứa kia nhất thời ồn ào trêu chọc nên tôi mới chú ý đến cô ấy, lúc đó tôi thi đấu đạt thành tích cũng khá, hơi lâng lâng, Điền Duật bọn họ đều có người yêu rồi, hùa nhau khích bác tôi, tôi liền mạnh miệng nói thích Tạ Linh Âm.”

“Nhưng vì quen biết cậu, tôi có tiếp xúc với cô ấy mấy lần, phát hiện ra tôi không hề có cảm giác rung động với cô ấy.”

“Bây giờ tôi…”

“Được rồi.” Mạnh Đường ngắt lời cậu, “Tôi biết đáp án rồi, sắp đến giờ rồi, tôi phải đi đây.”

“Mạnh Đường.” Ngụy Xuyên gọi cô lại, “Bây giờ tôi không thích cô ấy, thật sự không thích.”

Mạnh Đường “ừ” một tiếng, nắm chặt hành lý nhanh chóng đi về phía phòng chờ.

Lên xe rồi mà tim vẫn đập thình thịch không ngừng.

Sao tự nhiên lại hỏi cái này?

Trong lòng Ngụy Xuyên nghĩ sao, miệng liền hỏi ra như vậy.

Ánh mắt Mạnh Đường không hề né tránh, nói: “Chỉ muốn biết thôi, nếu cậu không muốn trả lời thì coi như tôi chưa hỏi.”

“Không phải không muốn trả lời.” Ngụy Xuyên vội vàng nói, “Tôi đối với Tạ Linh Âm chỉ là nhất thời nhìn mặt, tôi cứ tưởng mình thích kiểu con gái có ngoại hình như cô ấy, thực ra tôi chưa từng tiếp xúc với cô ấy.”

“Câu hỏi này của cậu thực ra tôi đã từng suy nghĩ, hơn nữa còn suy nghĩ rất nghiêm túc.”

“Hai người ở bên nhau, có hợp hay không còn phải xem tính cách, tôi cảm thấy cho dù không có Hứa Hạc Thanh tôi và cô ấy cũng không hợp nhau.”

“Điền Duật và mấy đứa kia nhất thời ồn ào trêu chọc nên tôi mới chú ý đến cô ấy, lúc đó tôi thi đấu đạt thành tích cũng khá, hơi lâng lâng, Điền Duật bọn họ đều có người yêu rồi, hùa nhau khích bác tôi, tôi liền mạnh miệng nói thích Tạ Linh Âm.”

“Nhưng vì quen biết cậu, tôi có tiếp xúc với cô ấy mấy lần, phát hiện ra tôi không hề có cảm giác rung động với cô ấy.”

“Bây giờ tôi…”

“Được rồi.” Mạnh Đường ngắt lời cậu, “Tôi biết đáp án rồi, sắp đến giờ rồi, tôi phải đi đây.”

“Mạnh Đường.” Ngụy Xuyên gọi cô lại, “Bây giờ tôi không thích cô ấy, thật sự không thích.”

Mạnh Đường “ừ” một tiếng, nắm chặt hành lý nhanh chóng đi về phía phòng chờ.

Lên xe rồi mà tim vẫn đập thình thịch không ngừng.
 
Gần Thêm Chút Nữa Là Mất Kiểm Soát
Chương 95


Ngụy Xuyên sững sờ mất mười mấy giây mới tìm lại được giọng nói của mình: “Tại sao?”

Mạnh Đường trả lời cậu: “Không có tại sao cả, chẳng lẽ cậu muốn cứ lừa dối nhau, lừa dối mọi người, cứ tiếp tục thế này mãi sao?”

Ngụy Xuyên nói: “Tôi không định cứ thế này mãi, có phải cậu giận vì tôi đi Nhạn Thanh mà không nói với cậu, nhìn thấy bí mật của cậu nên mới giận không?”

Mạnh Đường im lặng trong chốc lát, nói: “Chuyện này, phiền cậu giữ bí mật giúp tôi.”

Tim Ngụy Xuyên nhói lên, cậu chắc chắn sẽ không nói, nhưng lời này của Mạnh Đường rõ ràng là không tin tưởng cậu.

Bố cô từng đi tù, chuyện này đối với cô quả thực rất nhạy cảm.

Sao cậu có thể nói với người khác được?

Cậu muốn bảo vệ cô, tất nhiên muốn bảo vệ tất cả những gì thuộc về cô.

“Tôi sẽ không nói.” Giọng Ngụy Xuyên trầm xuống, còn có cảm giác tủi thân.

“Cảm ơn.”

Mạnh Đường trực tiếp cúp điện thoại.

Ngụy Xuyên ngẩn ra, lập tức gọi lại nhưng Mạnh Đường không nghe máy.

Con người khi tự bảo vệ mình sẽ đẩy hết thảy những người hoặc việc mà cô ấy cho là có nguy cơ ra xa.

Ngụy Xuyên sững sờ mất mười mấy giây mới tìm lại được giọng nói của mình: “Tại sao?”

Mạnh Đường trả lời cậu: “Không có tại sao cả, chẳng lẽ cậu muốn cứ lừa dối nhau, lừa dối mọi người, cứ tiếp tục thế này mãi sao?”

Ngụy Xuyên nói: “Tôi không định cứ thế này mãi, có phải cậu giận vì tôi đi Nhạn Thanh mà không nói với cậu, nhìn thấy bí mật của cậu nên mới giận không?”

Mạnh Đường im lặng trong chốc lát, nói: “Chuyện này, phiền cậu giữ bí mật giúp tôi.”

Tim Ngụy Xuyên nhói lên, cậu chắc chắn sẽ không nói, nhưng lời này của Mạnh Đường rõ ràng là không tin tưởng cậu.

Bố cô từng đi tù, chuyện này đối với cô quả thực rất nhạy cảm.

Sao cậu có thể nói với người khác được?

Cậu muốn bảo vệ cô, tất nhiên muốn bảo vệ tất cả những gì thuộc về cô.

“Tôi sẽ không nói.” Giọng Ngụy Xuyên trầm xuống, còn có cảm giác tủi thân.

“Cảm ơn.”

Mạnh Đường trực tiếp cúp điện thoại.

Ngụy Xuyên ngẩn ra, lập tức gọi lại nhưng Mạnh Đường không nghe máy.

Con người khi tự bảo vệ mình sẽ đẩy hết thảy những người hoặc việc mà cô ấy cho là có nguy cơ ra xa.

Ngụy Xuyên sững sờ mất mười mấy giây mới tìm lại được giọng nói của mình: “Tại sao?”

Mạnh Đường trả lời cậu: “Không có tại sao cả, chẳng lẽ cậu muốn cứ lừa dối nhau, lừa dối mọi người, cứ tiếp tục thế này mãi sao?”

Ngụy Xuyên nói: “Tôi không định cứ thế này mãi, có phải cậu giận vì tôi đi Nhạn Thanh mà không nói với cậu, nhìn thấy bí mật của cậu nên mới giận không?”

Mạnh Đường im lặng trong chốc lát, nói: “Chuyện này, phiền cậu giữ bí mật giúp tôi.”

Tim Ngụy Xuyên nhói lên, cậu chắc chắn sẽ không nói, nhưng lời này của Mạnh Đường rõ ràng là không tin tưởng cậu.

Bố cô từng đi tù, chuyện này đối với cô quả thực rất nhạy cảm.

Sao cậu có thể nói với người khác được?

Cậu muốn bảo vệ cô, tất nhiên muốn bảo vệ tất cả những gì thuộc về cô.

“Tôi sẽ không nói.” Giọng Ngụy Xuyên trầm xuống, còn có cảm giác tủi thân.

“Cảm ơn.”

Mạnh Đường trực tiếp cúp điện thoại.

Ngụy Xuyên ngẩn ra, lập tức gọi lại nhưng Mạnh Đường không nghe máy.

Con người khi tự bảo vệ mình sẽ đẩy hết thảy những người hoặc việc mà cô ấy cho là có nguy cơ ra xa.

Ngụy Xuyên sững sờ mất mười mấy giây mới tìm lại được giọng nói của mình: “Tại sao?”

Mạnh Đường trả lời cậu: “Không có tại sao cả, chẳng lẽ cậu muốn cứ lừa dối nhau, lừa dối mọi người, cứ tiếp tục thế này mãi sao?”

Ngụy Xuyên nói: “Tôi không định cứ thế này mãi, có phải cậu giận vì tôi đi Nhạn Thanh mà không nói với cậu, nhìn thấy bí mật của cậu nên mới giận không?”

Mạnh Đường im lặng trong chốc lát, nói: “Chuyện này, phiền cậu giữ bí mật giúp tôi.”

Tim Ngụy Xuyên nhói lên, cậu chắc chắn sẽ không nói, nhưng lời này của Mạnh Đường rõ ràng là không tin tưởng cậu.

Bố cô từng đi tù, chuyện này đối với cô quả thực rất nhạy cảm.

Sao cậu có thể nói với người khác được?

Cậu muốn bảo vệ cô, tất nhiên muốn bảo vệ tất cả những gì thuộc về cô.

“Tôi sẽ không nói.” Giọng Ngụy Xuyên trầm xuống, còn có cảm giác tủi thân.

“Cảm ơn.”

Mạnh Đường trực tiếp cúp điện thoại.

Ngụy Xuyên ngẩn ra, lập tức gọi lại nhưng Mạnh Đường không nghe máy.

Con người khi tự bảo vệ mình sẽ đẩy hết thảy những người hoặc việc mà cô ấy cho là có nguy cơ ra xa.

Ngụy Xuyên sững sờ mất mười mấy giây mới tìm lại được giọng nói của mình: “Tại sao?”

Mạnh Đường trả lời cậu: “Không có tại sao cả, chẳng lẽ cậu muốn cứ lừa dối nhau, lừa dối mọi người, cứ tiếp tục thế này mãi sao?”

Ngụy Xuyên nói: “Tôi không định cứ thế này mãi, có phải cậu giận vì tôi đi Nhạn Thanh mà không nói với cậu, nhìn thấy bí mật của cậu nên mới giận không?”

Mạnh Đường im lặng trong chốc lát, nói: “Chuyện này, phiền cậu giữ bí mật giúp tôi.”

Tim Ngụy Xuyên nhói lên, cậu chắc chắn sẽ không nói, nhưng lời này của Mạnh Đường rõ ràng là không tin tưởng cậu.

Bố cô từng đi tù, chuyện này đối với cô quả thực rất nhạy cảm.

Sao cậu có thể nói với người khác được?

Cậu muốn bảo vệ cô, tất nhiên muốn bảo vệ tất cả những gì thuộc về cô.

“Tôi sẽ không nói.” Giọng Ngụy Xuyên trầm xuống, còn có cảm giác tủi thân.

“Cảm ơn.”

Mạnh Đường trực tiếp cúp điện thoại.

Ngụy Xuyên ngẩn ra, lập tức gọi lại nhưng Mạnh Đường không nghe máy.

Con người khi tự bảo vệ mình sẽ đẩy hết thảy những người hoặc việc mà cô ấy cho là có nguy cơ ra xa.

Ngụy Xuyên sững sờ mất mười mấy giây mới tìm lại được giọng nói của mình: “Tại sao?”

Mạnh Đường trả lời cậu: “Không có tại sao cả, chẳng lẽ cậu muốn cứ lừa dối nhau, lừa dối mọi người, cứ tiếp tục thế này mãi sao?”

Ngụy Xuyên nói: “Tôi không định cứ thế này mãi, có phải cậu giận vì tôi đi Nhạn Thanh mà không nói với cậu, nhìn thấy bí mật của cậu nên mới giận không?”

Mạnh Đường im lặng trong chốc lát, nói: “Chuyện này, phiền cậu giữ bí mật giúp tôi.”

Tim Ngụy Xuyên nhói lên, cậu chắc chắn sẽ không nói, nhưng lời này của Mạnh Đường rõ ràng là không tin tưởng cậu.

Bố cô từng đi tù, chuyện này đối với cô quả thực rất nhạy cảm.

Sao cậu có thể nói với người khác được?

Cậu muốn bảo vệ cô, tất nhiên muốn bảo vệ tất cả những gì thuộc về cô.

“Tôi sẽ không nói.” Giọng Ngụy Xuyên trầm xuống, còn có cảm giác tủi thân.

“Cảm ơn.”

Mạnh Đường trực tiếp cúp điện thoại.

Ngụy Xuyên ngẩn ra, lập tức gọi lại nhưng Mạnh Đường không nghe máy.

Con người khi tự bảo vệ mình sẽ đẩy hết thảy những người hoặc việc mà cô ấy cho là có nguy cơ ra xa.

Ngụy Xuyên sững sờ mất mười mấy giây mới tìm lại được giọng nói của mình: “Tại sao?”

Mạnh Đường trả lời cậu: “Không có tại sao cả, chẳng lẽ cậu muốn cứ lừa dối nhau, lừa dối mọi người, cứ tiếp tục thế này mãi sao?”

Ngụy Xuyên nói: “Tôi không định cứ thế này mãi, có phải cậu giận vì tôi đi Nhạn Thanh mà không nói với cậu, nhìn thấy bí mật của cậu nên mới giận không?”

Mạnh Đường im lặng trong chốc lát, nói: “Chuyện này, phiền cậu giữ bí mật giúp tôi.”

Tim Ngụy Xuyên nhói lên, cậu chắc chắn sẽ không nói, nhưng lời này của Mạnh Đường rõ ràng là không tin tưởng cậu.

Bố cô từng đi tù, chuyện này đối với cô quả thực rất nhạy cảm.

Sao cậu có thể nói với người khác được?

Cậu muốn bảo vệ cô, tất nhiên muốn bảo vệ tất cả những gì thuộc về cô.

“Tôi sẽ không nói.” Giọng Ngụy Xuyên trầm xuống, còn có cảm giác tủi thân.

“Cảm ơn.”

Mạnh Đường trực tiếp cúp điện thoại.

Ngụy Xuyên ngẩn ra, lập tức gọi lại nhưng Mạnh Đường không nghe máy.

Con người khi tự bảo vệ mình sẽ đẩy hết thảy những người hoặc việc mà cô ấy cho là có nguy cơ ra xa.
 
Gần Thêm Chút Nữa Là Mất Kiểm Soát
Chương 96


Ngẩng đầu quá lâu, khi nhìn thẳng, Mạnh Đường có cảm giác chóng mặt trong giây lát.

Cô vịn vào cây cầu nguyện, nhìn Ngụy Xuyên: “Sao cậu lại ở đây?”

Ngụy Xuyên thở hắt ra một hơi, giải thích: “Hôm cậu nói với tôi chúng ta làm bạn, chị hai tôi từ quân đội trở về.”

“Ba năm chị ấy không về, cả nhà đã nói trước sẽ cùng đi đón người, tôi cũng đồng ý rồi.”

“Nhưng tôi đòi đến tìm cậu nên bị bố nhốt lại.”

“Ở nhà có nhân viên an ninh và camera giám sát, tôi đã thử rất nhiều lần nhưng không lần nào trốn thoát thành công.”

“Sáng nay mới được dỡ bỏ lệnh cấm.”

Ngụy Xuyên giải thích từng câu từng chữ cho Mạnh Đường, điều cậu không biết là, cậu vừa lái xe ra khỏi cửa nhà, Ngụy Lập Phong đã gọi một cuộc điện thoại cho trợ lý.

Đương nhiên là điều tra động thái của cậu, muốn xem xem ai có thể khiến cậu vội vã như lửa đốt vào ngày trước đêm Giao thừa thế này.

E là lúc này chuyện cậu đến Nhạn Thanh đã sớm bị người nhà biết rồi.

“Tôi lòng nóng như lửa đốt chạy đến Nhạn Thanh, quen đường tìm đến số 42 ngõ Thạch Bản nhưng lại được báo là cậu không có nhà.”

“Tôi hỏi ông già, ông ấy nói cũng không biết cậu đi đâu.”

“Tôi đã đến Viện Triển lãm Di sản phi vật thể gần nhà cậu, cũng tìm ở trung tâm thương mại trong khu vực, tôi đến chùa Thủy Nguyệt, chỉ là ôm tâm lý cầu may.”

“Không ngờ cậu thực sự ở đây.”

Ngẩng đầu quá lâu, khi nhìn thẳng, Mạnh Đường có cảm giác chóng mặt trong giây lát.

Cô vịn vào cây cầu nguyện, nhìn Ngụy Xuyên: “Sao cậu lại ở đây?”

Ngụy Xuyên thở hắt ra một hơi, giải thích: “Hôm cậu nói với tôi chúng ta làm bạn, chị hai tôi từ quân đội trở về.”

“Ba năm chị ấy không về, cả nhà đã nói trước sẽ cùng đi đón người, tôi cũng đồng ý rồi.”

“Nhưng tôi đòi đến tìm cậu nên bị bố nhốt lại.”

“Ở nhà có nhân viên an ninh và camera giám sát, tôi đã thử rất nhiều lần nhưng không lần nào trốn thoát thành công.”

“Sáng nay mới được dỡ bỏ lệnh cấm.”

Ngụy Xuyên giải thích từng câu từng chữ cho Mạnh Đường, điều cậu không biết là, cậu vừa lái xe ra khỏi cửa nhà, Ngụy Lập Phong đã gọi một cuộc điện thoại cho trợ lý.

Đương nhiên là điều tra động thái của cậu, muốn xem xem ai có thể khiến cậu vội vã như lửa đốt vào ngày trước đêm Giao thừa thế này.

E là lúc này chuyện cậu đến Nhạn Thanh đã sớm bị người nhà biết rồi.

“Tôi lòng nóng như lửa đốt chạy đến Nhạn Thanh, quen đường tìm đến số 42 ngõ Thạch Bản nhưng lại được báo là cậu không có nhà.”

“Tôi hỏi ông già, ông ấy nói cũng không biết cậu đi đâu.”

“Tôi đã đến Viện Triển lãm Di sản phi vật thể gần nhà cậu, cũng tìm ở trung tâm thương mại trong khu vực, tôi đến chùa Thủy Nguyệt, chỉ là ôm tâm lý cầu may.”

“Không ngờ cậu thực sự ở đây.”

Ngẩng đầu quá lâu, khi nhìn thẳng, Mạnh Đường có cảm giác chóng mặt trong giây lát.

Cô vịn vào cây cầu nguyện, nhìn Ngụy Xuyên: “Sao cậu lại ở đây?”

Ngụy Xuyên thở hắt ra một hơi, giải thích: “Hôm cậu nói với tôi chúng ta làm bạn, chị hai tôi từ quân đội trở về.”

“Ba năm chị ấy không về, cả nhà đã nói trước sẽ cùng đi đón người, tôi cũng đồng ý rồi.”

“Nhưng tôi đòi đến tìm cậu nên bị bố nhốt lại.”

“Ở nhà có nhân viên an ninh và camera giám sát, tôi đã thử rất nhiều lần nhưng không lần nào trốn thoát thành công.”

“Sáng nay mới được dỡ bỏ lệnh cấm.”

Ngụy Xuyên giải thích từng câu từng chữ cho Mạnh Đường, điều cậu không biết là, cậu vừa lái xe ra khỏi cửa nhà, Ngụy Lập Phong đã gọi một cuộc điện thoại cho trợ lý.

Đương nhiên là điều tra động thái của cậu, muốn xem xem ai có thể khiến cậu vội vã như lửa đốt vào ngày trước đêm Giao thừa thế này.

E là lúc này chuyện cậu đến Nhạn Thanh đã sớm bị người nhà biết rồi.

“Tôi lòng nóng như lửa đốt chạy đến Nhạn Thanh, quen đường tìm đến số 42 ngõ Thạch Bản nhưng lại được báo là cậu không có nhà.”

“Tôi hỏi ông già, ông ấy nói cũng không biết cậu đi đâu.”

“Tôi đã đến Viện Triển lãm Di sản phi vật thể gần nhà cậu, cũng tìm ở trung tâm thương mại trong khu vực, tôi đến chùa Thủy Nguyệt, chỉ là ôm tâm lý cầu may.”

“Không ngờ cậu thực sự ở đây.”

Ngẩng đầu quá lâu, khi nhìn thẳng, Mạnh Đường có cảm giác chóng mặt trong giây lát.

Cô vịn vào cây cầu nguyện, nhìn Ngụy Xuyên: “Sao cậu lại ở đây?”

Ngụy Xuyên thở hắt ra một hơi, giải thích: “Hôm cậu nói với tôi chúng ta làm bạn, chị hai tôi từ quân đội trở về.”

“Ba năm chị ấy không về, cả nhà đã nói trước sẽ cùng đi đón người, tôi cũng đồng ý rồi.”

“Nhưng tôi đòi đến tìm cậu nên bị bố nhốt lại.”

“Ở nhà có nhân viên an ninh và camera giám sát, tôi đã thử rất nhiều lần nhưng không lần nào trốn thoát thành công.”

“Sáng nay mới được dỡ bỏ lệnh cấm.”

Ngụy Xuyên giải thích từng câu từng chữ cho Mạnh Đường, điều cậu không biết là, cậu vừa lái xe ra khỏi cửa nhà, Ngụy Lập Phong đã gọi một cuộc điện thoại cho trợ lý.

Đương nhiên là điều tra động thái của cậu, muốn xem xem ai có thể khiến cậu vội vã như lửa đốt vào ngày trước đêm Giao thừa thế này.

E là lúc này chuyện cậu đến Nhạn Thanh đã sớm bị người nhà biết rồi.

“Tôi lòng nóng như lửa đốt chạy đến Nhạn Thanh, quen đường tìm đến số 42 ngõ Thạch Bản nhưng lại được báo là cậu không có nhà.”

“Tôi hỏi ông già, ông ấy nói cũng không biết cậu đi đâu.”

“Tôi đã đến Viện Triển lãm Di sản phi vật thể gần nhà cậu, cũng tìm ở trung tâm thương mại trong khu vực, tôi đến chùa Thủy Nguyệt, chỉ là ôm tâm lý cầu may.”

“Không ngờ cậu thực sự ở đây.”

Ngẩng đầu quá lâu, khi nhìn thẳng, Mạnh Đường có cảm giác chóng mặt trong giây lát.

Cô vịn vào cây cầu nguyện, nhìn Ngụy Xuyên: “Sao cậu lại ở đây?”

Ngụy Xuyên thở hắt ra một hơi, giải thích: “Hôm cậu nói với tôi chúng ta làm bạn, chị hai tôi từ quân đội trở về.”

“Ba năm chị ấy không về, cả nhà đã nói trước sẽ cùng đi đón người, tôi cũng đồng ý rồi.”

“Nhưng tôi đòi đến tìm cậu nên bị bố nhốt lại.”

“Ở nhà có nhân viên an ninh và camera giám sát, tôi đã thử rất nhiều lần nhưng không lần nào trốn thoát thành công.”

“Sáng nay mới được dỡ bỏ lệnh cấm.”

Ngụy Xuyên giải thích từng câu từng chữ cho Mạnh Đường, điều cậu không biết là, cậu vừa lái xe ra khỏi cửa nhà, Ngụy Lập Phong đã gọi một cuộc điện thoại cho trợ lý.

Đương nhiên là điều tra động thái của cậu, muốn xem xem ai có thể khiến cậu vội vã như lửa đốt vào ngày trước đêm Giao thừa thế này.

E là lúc này chuyện cậu đến Nhạn Thanh đã sớm bị người nhà biết rồi.

“Tôi lòng nóng như lửa đốt chạy đến Nhạn Thanh, quen đường tìm đến số 42 ngõ Thạch Bản nhưng lại được báo là cậu không có nhà.”

“Tôi hỏi ông già, ông ấy nói cũng không biết cậu đi đâu.”

“Tôi đã đến Viện Triển lãm Di sản phi vật thể gần nhà cậu, cũng tìm ở trung tâm thương mại trong khu vực, tôi đến chùa Thủy Nguyệt, chỉ là ôm tâm lý cầu may.”

“Không ngờ cậu thực sự ở đây.”

Ngẩng đầu quá lâu, khi nhìn thẳng, Mạnh Đường có cảm giác chóng mặt trong giây lát.

Cô vịn vào cây cầu nguyện, nhìn Ngụy Xuyên: “Sao cậu lại ở đây?”

Ngụy Xuyên thở hắt ra một hơi, giải thích: “Hôm cậu nói với tôi chúng ta làm bạn, chị hai tôi từ quân đội trở về.”

“Ba năm chị ấy không về, cả nhà đã nói trước sẽ cùng đi đón người, tôi cũng đồng ý rồi.”

“Nhưng tôi đòi đến tìm cậu nên bị bố nhốt lại.”

“Ở nhà có nhân viên an ninh và camera giám sát, tôi đã thử rất nhiều lần nhưng không lần nào trốn thoát thành công.”

“Sáng nay mới được dỡ bỏ lệnh cấm.”

Ngụy Xuyên giải thích từng câu từng chữ cho Mạnh Đường, điều cậu không biết là, cậu vừa lái xe ra khỏi cửa nhà, Ngụy Lập Phong đã gọi một cuộc điện thoại cho trợ lý.

Đương nhiên là điều tra động thái của cậu, muốn xem xem ai có thể khiến cậu vội vã như lửa đốt vào ngày trước đêm Giao thừa thế này.

E là lúc này chuyện cậu đến Nhạn Thanh đã sớm bị người nhà biết rồi.

“Tôi lòng nóng như lửa đốt chạy đến Nhạn Thanh, quen đường tìm đến số 42 ngõ Thạch Bản nhưng lại được báo là cậu không có nhà.”

“Tôi hỏi ông già, ông ấy nói cũng không biết cậu đi đâu.”

“Tôi đã đến Viện Triển lãm Di sản phi vật thể gần nhà cậu, cũng tìm ở trung tâm thương mại trong khu vực, tôi đến chùa Thủy Nguyệt, chỉ là ôm tâm lý cầu may.”

“Không ngờ cậu thực sự ở đây.”

Ngẩng đầu quá lâu, khi nhìn thẳng, Mạnh Đường có cảm giác chóng mặt trong giây lát.

Cô vịn vào cây cầu nguyện, nhìn Ngụy Xuyên: “Sao cậu lại ở đây?”

Ngụy Xuyên thở hắt ra một hơi, giải thích: “Hôm cậu nói với tôi chúng ta làm bạn, chị hai tôi từ quân đội trở về.”

“Ba năm chị ấy không về, cả nhà đã nói trước sẽ cùng đi đón người, tôi cũng đồng ý rồi.”

“Nhưng tôi đòi đến tìm cậu nên bị bố nhốt lại.”

“Ở nhà có nhân viên an ninh và camera giám sát, tôi đã thử rất nhiều lần nhưng không lần nào trốn thoát thành công.”

“Sáng nay mới được dỡ bỏ lệnh cấm.”

Ngụy Xuyên giải thích từng câu từng chữ cho Mạnh Đường, điều cậu không biết là, cậu vừa lái xe ra khỏi cửa nhà, Ngụy Lập Phong đã gọi một cuộc điện thoại cho trợ lý.

Đương nhiên là điều tra động thái của cậu, muốn xem xem ai có thể khiến cậu vội vã như lửa đốt vào ngày trước đêm Giao thừa thế này.

E là lúc này chuyện cậu đến Nhạn Thanh đã sớm bị người nhà biết rồi.

“Tôi lòng nóng như lửa đốt chạy đến Nhạn Thanh, quen đường tìm đến số 42 ngõ Thạch Bản nhưng lại được báo là cậu không có nhà.”

“Tôi hỏi ông già, ông ấy nói cũng không biết cậu đi đâu.”

“Tôi đã đến Viện Triển lãm Di sản phi vật thể gần nhà cậu, cũng tìm ở trung tâm thương mại trong khu vực, tôi đến chùa Thủy Nguyệt, chỉ là ôm tâm lý cầu may.”

“Không ngờ cậu thực sự ở đây.”
 
Gần Thêm Chút Nữa Là Mất Kiểm Soát
Chương 97


Ngụy Xuyên đội mưa rời khỏi Nhạn Thanh.

Bộ dạng lôi thôi lếch thếch trở về, cậu thấy mất mặt nên hẹn Tần Uyên đi uống rượu.

Uống say về nhà bị bố mắng cho một trận.

“Ngày mai là Giao thừa rồi, em xem cái bộ dạng này của nó xem?” Ngụy Lập Phong quay sang phàn nàn với Sở Nhân.

Sở Nhân đắp chăn cho Ngụy Xuyên rồi kéo chồng rón rén ra khỏi phòng.

“Em đẩy anh làm gì?”

“Nhỏ tiếng thôi, không phải anh bảo trợ lý điều tra xem Tiểu Xuyên đi làm gì à?” Sở Nhân đẩy người đến đầu cầu thang, “Tra được chưa?”

Ngụy Lập Phong nói: “Đến Nhạn Thanh, cái khác không biết.”

Nếu tra sâu hơn, bị Ngụy Xuyên biết được, nó nhất định sẽ làm ầm ĩ khiến nhà cửa không yên.

Ông bận rộn lắm, không rảnh đối phó với con trai.

“Nhạn Thanh?” Sở Nhân mặt đầy nghi hoặc, “Nó đến đó làm gì?”

Ngụy Lập Phong: “… Không biết.”

Sở Nhân trách ông: “Hay là anh đừng tra nữa, làm gì có đạo lý tra một nửa, nhìn bộ dạng ủ rũ của Tiểu Xuyên, không phải yêu đương rồi chứ?”

Ngụy Lập Phong suy tư: “Yêu đương mà uống thành thế này à? Tám phần là thất tình rồi.”

Sở Nhân ngạc nhiên: “Còn có cô gái không ưng Tiểu Xuyên sao?”

Ngụy Xuyên đội mưa rời khỏi Nhạn Thanh.

Bộ dạng lôi thôi lếch thếch trở về, cậu thấy mất mặt nên hẹn Tần Uyên đi uống rượu.

Uống say về nhà bị bố mắng cho một trận.

“Ngày mai là Giao thừa rồi, em xem cái bộ dạng này của nó xem?” Ngụy Lập Phong quay sang phàn nàn với Sở Nhân.

Sở Nhân đắp chăn cho Ngụy Xuyên rồi kéo chồng rón rén ra khỏi phòng.

“Em đẩy anh làm gì?”

“Nhỏ tiếng thôi, không phải anh bảo trợ lý điều tra xem Tiểu Xuyên đi làm gì à?” Sở Nhân đẩy người đến đầu cầu thang, “Tra được chưa?”

Ngụy Lập Phong nói: “Đến Nhạn Thanh, cái khác không biết.”

Nếu tra sâu hơn, bị Ngụy Xuyên biết được, nó nhất định sẽ làm ầm ĩ khiến nhà cửa không yên.

Ông bận rộn lắm, không rảnh đối phó với con trai.

“Nhạn Thanh?” Sở Nhân mặt đầy nghi hoặc, “Nó đến đó làm gì?”

Ngụy Lập Phong: “… Không biết.”

Sở Nhân trách ông: “Hay là anh đừng tra nữa, làm gì có đạo lý tra một nửa, nhìn bộ dạng ủ rũ của Tiểu Xuyên, không phải yêu đương rồi chứ?”

Ngụy Lập Phong suy tư: “Yêu đương mà uống thành thế này à? Tám phần là thất tình rồi.”

Sở Nhân ngạc nhiên: “Còn có cô gái không ưng Tiểu Xuyên sao?”

Ngụy Xuyên đội mưa rời khỏi Nhạn Thanh.

Bộ dạng lôi thôi lếch thếch trở về, cậu thấy mất mặt nên hẹn Tần Uyên đi uống rượu.

Uống say về nhà bị bố mắng cho một trận.

“Ngày mai là Giao thừa rồi, em xem cái bộ dạng này của nó xem?” Ngụy Lập Phong quay sang phàn nàn với Sở Nhân.

Sở Nhân đắp chăn cho Ngụy Xuyên rồi kéo chồng rón rén ra khỏi phòng.

“Em đẩy anh làm gì?”

“Nhỏ tiếng thôi, không phải anh bảo trợ lý điều tra xem Tiểu Xuyên đi làm gì à?” Sở Nhân đẩy người đến đầu cầu thang, “Tra được chưa?”

Ngụy Lập Phong nói: “Đến Nhạn Thanh, cái khác không biết.”

Nếu tra sâu hơn, bị Ngụy Xuyên biết được, nó nhất định sẽ làm ầm ĩ khiến nhà cửa không yên.

Ông bận rộn lắm, không rảnh đối phó với con trai.

“Nhạn Thanh?” Sở Nhân mặt đầy nghi hoặc, “Nó đến đó làm gì?”

Ngụy Lập Phong: “… Không biết.”

Sở Nhân trách ông: “Hay là anh đừng tra nữa, làm gì có đạo lý tra một nửa, nhìn bộ dạng ủ rũ của Tiểu Xuyên, không phải yêu đương rồi chứ?”

Ngụy Lập Phong suy tư: “Yêu đương mà uống thành thế này à? Tám phần là thất tình rồi.”

Sở Nhân ngạc nhiên: “Còn có cô gái không ưng Tiểu Xuyên sao?”

Ngụy Xuyên đội mưa rời khỏi Nhạn Thanh.

Bộ dạng lôi thôi lếch thếch trở về, cậu thấy mất mặt nên hẹn Tần Uyên đi uống rượu.

Uống say về nhà bị bố mắng cho một trận.

“Ngày mai là Giao thừa rồi, em xem cái bộ dạng này của nó xem?” Ngụy Lập Phong quay sang phàn nàn với Sở Nhân.

Sở Nhân đắp chăn cho Ngụy Xuyên rồi kéo chồng rón rén ra khỏi phòng.

“Em đẩy anh làm gì?”

“Nhỏ tiếng thôi, không phải anh bảo trợ lý điều tra xem Tiểu Xuyên đi làm gì à?” Sở Nhân đẩy người đến đầu cầu thang, “Tra được chưa?”

Ngụy Lập Phong nói: “Đến Nhạn Thanh, cái khác không biết.”

Nếu tra sâu hơn, bị Ngụy Xuyên biết được, nó nhất định sẽ làm ầm ĩ khiến nhà cửa không yên.

Ông bận rộn lắm, không rảnh đối phó với con trai.

“Nhạn Thanh?” Sở Nhân mặt đầy nghi hoặc, “Nó đến đó làm gì?”

Ngụy Lập Phong: “… Không biết.”

Sở Nhân trách ông: “Hay là anh đừng tra nữa, làm gì có đạo lý tra một nửa, nhìn bộ dạng ủ rũ của Tiểu Xuyên, không phải yêu đương rồi chứ?”

Ngụy Lập Phong suy tư: “Yêu đương mà uống thành thế này à? Tám phần là thất tình rồi.”

Sở Nhân ngạc nhiên: “Còn có cô gái không ưng Tiểu Xuyên sao?”

Ngụy Xuyên đội mưa rời khỏi Nhạn Thanh.

Bộ dạng lôi thôi lếch thếch trở về, cậu thấy mất mặt nên hẹn Tần Uyên đi uống rượu.

Uống say về nhà bị bố mắng cho một trận.

“Ngày mai là Giao thừa rồi, em xem cái bộ dạng này của nó xem?” Ngụy Lập Phong quay sang phàn nàn với Sở Nhân.

Sở Nhân đắp chăn cho Ngụy Xuyên rồi kéo chồng rón rén ra khỏi phòng.

“Em đẩy anh làm gì?”

“Nhỏ tiếng thôi, không phải anh bảo trợ lý điều tra xem Tiểu Xuyên đi làm gì à?” Sở Nhân đẩy người đến đầu cầu thang, “Tra được chưa?”

Ngụy Lập Phong nói: “Đến Nhạn Thanh, cái khác không biết.”

Nếu tra sâu hơn, bị Ngụy Xuyên biết được, nó nhất định sẽ làm ầm ĩ khiến nhà cửa không yên.

Ông bận rộn lắm, không rảnh đối phó với con trai.

“Nhạn Thanh?” Sở Nhân mặt đầy nghi hoặc, “Nó đến đó làm gì?”

Ngụy Lập Phong: “… Không biết.”

Sở Nhân trách ông: “Hay là anh đừng tra nữa, làm gì có đạo lý tra một nửa, nhìn bộ dạng ủ rũ của Tiểu Xuyên, không phải yêu đương rồi chứ?”

Ngụy Lập Phong suy tư: “Yêu đương mà uống thành thế này à? Tám phần là thất tình rồi.”

Sở Nhân ngạc nhiên: “Còn có cô gái không ưng Tiểu Xuyên sao?”

Ngụy Xuyên đội mưa rời khỏi Nhạn Thanh.

Bộ dạng lôi thôi lếch thếch trở về, cậu thấy mất mặt nên hẹn Tần Uyên đi uống rượu.

Uống say về nhà bị bố mắng cho một trận.

“Ngày mai là Giao thừa rồi, em xem cái bộ dạng này của nó xem?” Ngụy Lập Phong quay sang phàn nàn với Sở Nhân.

Sở Nhân đắp chăn cho Ngụy Xuyên rồi kéo chồng rón rén ra khỏi phòng.

“Em đẩy anh làm gì?”

“Nhỏ tiếng thôi, không phải anh bảo trợ lý điều tra xem Tiểu Xuyên đi làm gì à?” Sở Nhân đẩy người đến đầu cầu thang, “Tra được chưa?”

Ngụy Lập Phong nói: “Đến Nhạn Thanh, cái khác không biết.”

Nếu tra sâu hơn, bị Ngụy Xuyên biết được, nó nhất định sẽ làm ầm ĩ khiến nhà cửa không yên.

Ông bận rộn lắm, không rảnh đối phó với con trai.

“Nhạn Thanh?” Sở Nhân mặt đầy nghi hoặc, “Nó đến đó làm gì?”

Ngụy Lập Phong: “… Không biết.”

Sở Nhân trách ông: “Hay là anh đừng tra nữa, làm gì có đạo lý tra một nửa, nhìn bộ dạng ủ rũ của Tiểu Xuyên, không phải yêu đương rồi chứ?”

Ngụy Lập Phong suy tư: “Yêu đương mà uống thành thế này à? Tám phần là thất tình rồi.”

Sở Nhân ngạc nhiên: “Còn có cô gái không ưng Tiểu Xuyên sao?”

Ngụy Xuyên đội mưa rời khỏi Nhạn Thanh.

Bộ dạng lôi thôi lếch thếch trở về, cậu thấy mất mặt nên hẹn Tần Uyên đi uống rượu.

Uống say về nhà bị bố mắng cho một trận.

“Ngày mai là Giao thừa rồi, em xem cái bộ dạng này của nó xem?” Ngụy Lập Phong quay sang phàn nàn với Sở Nhân.

Sở Nhân đắp chăn cho Ngụy Xuyên rồi kéo chồng rón rén ra khỏi phòng.

“Em đẩy anh làm gì?”

“Nhỏ tiếng thôi, không phải anh bảo trợ lý điều tra xem Tiểu Xuyên đi làm gì à?” Sở Nhân đẩy người đến đầu cầu thang, “Tra được chưa?”

Ngụy Lập Phong nói: “Đến Nhạn Thanh, cái khác không biết.”

Nếu tra sâu hơn, bị Ngụy Xuyên biết được, nó nhất định sẽ làm ầm ĩ khiến nhà cửa không yên.

Ông bận rộn lắm, không rảnh đối phó với con trai.

“Nhạn Thanh?” Sở Nhân mặt đầy nghi hoặc, “Nó đến đó làm gì?”

Ngụy Lập Phong: “… Không biết.”

Sở Nhân trách ông: “Hay là anh đừng tra nữa, làm gì có đạo lý tra một nửa, nhìn bộ dạng ủ rũ của Tiểu Xuyên, không phải yêu đương rồi chứ?”

Ngụy Lập Phong suy tư: “Yêu đương mà uống thành thế này à? Tám phần là thất tình rồi.”

Sở Nhân ngạc nhiên: “Còn có cô gái không ưng Tiểu Xuyên sao?”
 
Gần Thêm Chút Nữa Là Mất Kiểm Soát
Chương 98


Trò chơi là luân phiên làm người dẫn chương trình, sử dụng đủ loại biểu tượng emoji có sẵn trong phần mềm.

Lý Trác là người đầu tiên, cậu ta gửi hình con khỉ, lịch, con ngựa và mặt trăng.

Thạch Lam là người đầu tiên đoán đúng, nhìn đáp án trực quan “Năm thân tháng ngọ” (Hầu niên mã nguyệt – ý chỉ thời gian xa xôi không biết bao giờ tới), Mạnh Đường đã hiểu cách chơi.

Cô mở một phần mềm khác, tìm kiếm rất nhiều thành ngữ emoji kiểu này.

Chơi được hai ba vòng, Mạnh Đường cảm thấy có chút thú vị, cho đến khi Ngụy Xuyên gửi bốn biểu tượng emoji, tất cả mọi người đều ngơ ngác.

Một dấu gạch chéo đỏ, một trái tim đỏ, tiếp theo lại là một dấu gạch chéo đỏ, cuối cùng là hình người nhỏ đang kéo dù nhảy.

“Gạch chéo… tim…” Mạnh Đường lẩm bẩm, “Không đúng, dấu ‘x’ này nghĩa là gì? Vô? Vô tâm vô… hạ? Dù? Không đúng không đúng… Vô, không? Không tim không… bay? Không tim không phổi?”

Mạnh Đường thăm dò gửi “Vô tâm vô phế” vào nhóm.

Ngụy Xuyên: [Đoán đúng rồi.]

Lương Hành cằn nhằn: [Ngụy Xuyên, trong hàng biểu tượng mặt cười đầu tiên chẳng phải có hình lá phổi sao? Cậu làm cái mà để cái hình trừu tượng dữ vậy?]

Ngụy Xuyên: [Tôi thích.]

Lý Trác: [Ây da, người này vì muốn thắng mà bất chấp thủ đoạn rồi.]

Những người khác nhao nhao gửi lì xì cho Mạnh Đường.

Trò chơi là luân phiên làm người dẫn chương trình, sử dụng đủ loại biểu tượng emoji có sẵn trong phần mềm.

Lý Trác là người đầu tiên, cậu ta gửi hình con khỉ, lịch, con ngựa và mặt trăng.

Thạch Lam là người đầu tiên đoán đúng, nhìn đáp án trực quan “Năm thân tháng ngọ” (Hầu niên mã nguyệt – ý chỉ thời gian xa xôi không biết bao giờ tới), Mạnh Đường đã hiểu cách chơi.

Cô mở một phần mềm khác, tìm kiếm rất nhiều thành ngữ emoji kiểu này.

Chơi được hai ba vòng, Mạnh Đường cảm thấy có chút thú vị, cho đến khi Ngụy Xuyên gửi bốn biểu tượng emoji, tất cả mọi người đều ngơ ngác.

Một dấu gạch chéo đỏ, một trái tim đỏ, tiếp theo lại là một dấu gạch chéo đỏ, cuối cùng là hình người nhỏ đang kéo dù nhảy.

“Gạch chéo… tim…” Mạnh Đường lẩm bẩm, “Không đúng, dấu ‘x’ này nghĩa là gì? Vô? Vô tâm vô… hạ? Dù? Không đúng không đúng… Vô, không? Không tim không… bay? Không tim không phổi?”

Mạnh Đường thăm dò gửi “Vô tâm vô phế” vào nhóm.

Ngụy Xuyên: [Đoán đúng rồi.]

Lương Hành cằn nhằn: [Ngụy Xuyên, trong hàng biểu tượng mặt cười đầu tiên chẳng phải có hình lá phổi sao? Cậu làm cái mà để cái hình trừu tượng dữ vậy?]

Ngụy Xuyên: [Tôi thích.]

Lý Trác: [Ây da, người này vì muốn thắng mà bất chấp thủ đoạn rồi.]

Những người khác nhao nhao gửi lì xì cho Mạnh Đường.

Trò chơi là luân phiên làm người dẫn chương trình, sử dụng đủ loại biểu tượng emoji có sẵn trong phần mềm.

Lý Trác là người đầu tiên, cậu ta gửi hình con khỉ, lịch, con ngựa và mặt trăng.

Thạch Lam là người đầu tiên đoán đúng, nhìn đáp án trực quan “Năm thân tháng ngọ” (Hầu niên mã nguyệt – ý chỉ thời gian xa xôi không biết bao giờ tới), Mạnh Đường đã hiểu cách chơi.

Cô mở một phần mềm khác, tìm kiếm rất nhiều thành ngữ emoji kiểu này.

Chơi được hai ba vòng, Mạnh Đường cảm thấy có chút thú vị, cho đến khi Ngụy Xuyên gửi bốn biểu tượng emoji, tất cả mọi người đều ngơ ngác.

Một dấu gạch chéo đỏ, một trái tim đỏ, tiếp theo lại là một dấu gạch chéo đỏ, cuối cùng là hình người nhỏ đang kéo dù nhảy.

“Gạch chéo… tim…” Mạnh Đường lẩm bẩm, “Không đúng, dấu ‘x’ này nghĩa là gì? Vô? Vô tâm vô… hạ? Dù? Không đúng không đúng… Vô, không? Không tim không… bay? Không tim không phổi?”

Mạnh Đường thăm dò gửi “Vô tâm vô phế” vào nhóm.

Ngụy Xuyên: [Đoán đúng rồi.]

Lương Hành cằn nhằn: [Ngụy Xuyên, trong hàng biểu tượng mặt cười đầu tiên chẳng phải có hình lá phổi sao? Cậu làm cái mà để cái hình trừu tượng dữ vậy?]

Ngụy Xuyên: [Tôi thích.]

Lý Trác: [Ây da, người này vì muốn thắng mà bất chấp thủ đoạn rồi.]

Những người khác nhao nhao gửi lì xì cho Mạnh Đường.

Trò chơi là luân phiên làm người dẫn chương trình, sử dụng đủ loại biểu tượng emoji có sẵn trong phần mềm.

Lý Trác là người đầu tiên, cậu ta gửi hình con khỉ, lịch, con ngựa và mặt trăng.

Thạch Lam là người đầu tiên đoán đúng, nhìn đáp án trực quan “Năm thân tháng ngọ” (Hầu niên mã nguyệt – ý chỉ thời gian xa xôi không biết bao giờ tới), Mạnh Đường đã hiểu cách chơi.

Cô mở một phần mềm khác, tìm kiếm rất nhiều thành ngữ emoji kiểu này.

Chơi được hai ba vòng, Mạnh Đường cảm thấy có chút thú vị, cho đến khi Ngụy Xuyên gửi bốn biểu tượng emoji, tất cả mọi người đều ngơ ngác.

Một dấu gạch chéo đỏ, một trái tim đỏ, tiếp theo lại là một dấu gạch chéo đỏ, cuối cùng là hình người nhỏ đang kéo dù nhảy.

“Gạch chéo… tim…” Mạnh Đường lẩm bẩm, “Không đúng, dấu ‘x’ này nghĩa là gì? Vô? Vô tâm vô… hạ? Dù? Không đúng không đúng… Vô, không? Không tim không… bay? Không tim không phổi?”

Mạnh Đường thăm dò gửi “Vô tâm vô phế” vào nhóm.

Ngụy Xuyên: [Đoán đúng rồi.]

Lương Hành cằn nhằn: [Ngụy Xuyên, trong hàng biểu tượng mặt cười đầu tiên chẳng phải có hình lá phổi sao? Cậu làm cái mà để cái hình trừu tượng dữ vậy?]

Ngụy Xuyên: [Tôi thích.]

Lý Trác: [Ây da, người này vì muốn thắng mà bất chấp thủ đoạn rồi.]

Những người khác nhao nhao gửi lì xì cho Mạnh Đường.

Trò chơi là luân phiên làm người dẫn chương trình, sử dụng đủ loại biểu tượng emoji có sẵn trong phần mềm.

Lý Trác là người đầu tiên, cậu ta gửi hình con khỉ, lịch, con ngựa và mặt trăng.

Thạch Lam là người đầu tiên đoán đúng, nhìn đáp án trực quan “Năm thân tháng ngọ” (Hầu niên mã nguyệt – ý chỉ thời gian xa xôi không biết bao giờ tới), Mạnh Đường đã hiểu cách chơi.

Cô mở một phần mềm khác, tìm kiếm rất nhiều thành ngữ emoji kiểu này.

Chơi được hai ba vòng, Mạnh Đường cảm thấy có chút thú vị, cho đến khi Ngụy Xuyên gửi bốn biểu tượng emoji, tất cả mọi người đều ngơ ngác.

Một dấu gạch chéo đỏ, một trái tim đỏ, tiếp theo lại là một dấu gạch chéo đỏ, cuối cùng là hình người nhỏ đang kéo dù nhảy.

“Gạch chéo… tim…” Mạnh Đường lẩm bẩm, “Không đúng, dấu ‘x’ này nghĩa là gì? Vô? Vô tâm vô… hạ? Dù? Không đúng không đúng… Vô, không? Không tim không… bay? Không tim không phổi?”

Mạnh Đường thăm dò gửi “Vô tâm vô phế” vào nhóm.

Ngụy Xuyên: [Đoán đúng rồi.]

Lương Hành cằn nhằn: [Ngụy Xuyên, trong hàng biểu tượng mặt cười đầu tiên chẳng phải có hình lá phổi sao? Cậu làm cái mà để cái hình trừu tượng dữ vậy?]

Ngụy Xuyên: [Tôi thích.]

Lý Trác: [Ây da, người này vì muốn thắng mà bất chấp thủ đoạn rồi.]

Những người khác nhao nhao gửi lì xì cho Mạnh Đường.

Trò chơi là luân phiên làm người dẫn chương trình, sử dụng đủ loại biểu tượng emoji có sẵn trong phần mềm.

Lý Trác là người đầu tiên, cậu ta gửi hình con khỉ, lịch, con ngựa và mặt trăng.

Thạch Lam là người đầu tiên đoán đúng, nhìn đáp án trực quan “Năm thân tháng ngọ” (Hầu niên mã nguyệt – ý chỉ thời gian xa xôi không biết bao giờ tới), Mạnh Đường đã hiểu cách chơi.

Cô mở một phần mềm khác, tìm kiếm rất nhiều thành ngữ emoji kiểu này.

Chơi được hai ba vòng, Mạnh Đường cảm thấy có chút thú vị, cho đến khi Ngụy Xuyên gửi bốn biểu tượng emoji, tất cả mọi người đều ngơ ngác.

Một dấu gạch chéo đỏ, một trái tim đỏ, tiếp theo lại là một dấu gạch chéo đỏ, cuối cùng là hình người nhỏ đang kéo dù nhảy.

“Gạch chéo… tim…” Mạnh Đường lẩm bẩm, “Không đúng, dấu ‘x’ này nghĩa là gì? Vô? Vô tâm vô… hạ? Dù? Không đúng không đúng… Vô, không? Không tim không… bay? Không tim không phổi?”

Mạnh Đường thăm dò gửi “Vô tâm vô phế” vào nhóm.

Ngụy Xuyên: [Đoán đúng rồi.]

Lương Hành cằn nhằn: [Ngụy Xuyên, trong hàng biểu tượng mặt cười đầu tiên chẳng phải có hình lá phổi sao? Cậu làm cái mà để cái hình trừu tượng dữ vậy?]

Ngụy Xuyên: [Tôi thích.]

Lý Trác: [Ây da, người này vì muốn thắng mà bất chấp thủ đoạn rồi.]

Những người khác nhao nhao gửi lì xì cho Mạnh Đường.

Trò chơi là luân phiên làm người dẫn chương trình, sử dụng đủ loại biểu tượng emoji có sẵn trong phần mềm.

Lý Trác là người đầu tiên, cậu ta gửi hình con khỉ, lịch, con ngựa và mặt trăng.

Thạch Lam là người đầu tiên đoán đúng, nhìn đáp án trực quan “Năm thân tháng ngọ” (Hầu niên mã nguyệt – ý chỉ thời gian xa xôi không biết bao giờ tới), Mạnh Đường đã hiểu cách chơi.

Cô mở một phần mềm khác, tìm kiếm rất nhiều thành ngữ emoji kiểu này.

Chơi được hai ba vòng, Mạnh Đường cảm thấy có chút thú vị, cho đến khi Ngụy Xuyên gửi bốn biểu tượng emoji, tất cả mọi người đều ngơ ngác.

Một dấu gạch chéo đỏ, một trái tim đỏ, tiếp theo lại là một dấu gạch chéo đỏ, cuối cùng là hình người nhỏ đang kéo dù nhảy.

“Gạch chéo… tim…” Mạnh Đường lẩm bẩm, “Không đúng, dấu ‘x’ này nghĩa là gì? Vô? Vô tâm vô… hạ? Dù? Không đúng không đúng… Vô, không? Không tim không… bay? Không tim không phổi?”

Mạnh Đường thăm dò gửi “Vô tâm vô phế” vào nhóm.

Ngụy Xuyên: [Đoán đúng rồi.]

Lương Hành cằn nhằn: [Ngụy Xuyên, trong hàng biểu tượng mặt cười đầu tiên chẳng phải có hình lá phổi sao? Cậu làm cái mà để cái hình trừu tượng dữ vậy?]

Ngụy Xuyên: [Tôi thích.]

Lý Trác: [Ây da, người này vì muốn thắng mà bất chấp thủ đoạn rồi.]

Những người khác nhao nhao gửi lì xì cho Mạnh Đường.
 
Gần Thêm Chút Nữa Là Mất Kiểm Soát
Chương 99


Xuống tàu cao tốc, Mạnh Đường đẩy vali đi đến lối ra đã hẹn với Dương Khả.

Cô còn đang ngó nghiêng tìm kiếm thì Dương Khả ở vị trí phía trước bên phải vẫy tay với cô: “Mạnh Đường!”

Mạnh Đường quay đầu sang, thấy người, bước chân bất giác nhanh hơn.

Hai người ôm nhau một cái thật nhanh rồi hàn huyên đôi câu.

Dương Khả đón lấy vali của cô: “Đi đi đi, xe đỗ bên đường ấy, người đông quá, hai ta có thể phải đi bộ một đoạn.”

Mạnh Đường còn tưởng cô ấy gọi xe nên cũng không nghĩ nhiều.

Băng qua quảng trường rộng lớn, vượt qua những bồn hoa, hai người đi đến bên đường cái.

Chen qua khe hở hàng rào lên làn đường xe cơ giới, bên đường đỗ một chiếc xe việt dã đang bật đèn khẩn cấp.

Biển số xe quen thuộc đến thế.

Cô cứng ngắc quay đầu lại hỏi Dương Khả: “Xe này là cậu gọi à?”

“Gọi cái gì mà gọi.” Dương Khả nói, “Xe bạn trai cậu cậu cũng không nhận ra à?”

“Vậy…” Mạnh Đường lắp bắp, “Hai người cùng đi à?”

Dương Khả lắc đầu: “Tớ bắt xe đến đây thì thấy cậu ấy, chẳng lẽ không phải cậu ấy đến đón cậu?”

Cô ấy xuống taxi thì nhìn thấy Ngụy Xuyên bên bồn hoa ven đường.

Xuống tàu cao tốc, Mạnh Đường đẩy vali đi đến lối ra đã hẹn với Dương Khả.

Cô còn đang ngó nghiêng tìm kiếm thì Dương Khả ở vị trí phía trước bên phải vẫy tay với cô: “Mạnh Đường!”

Mạnh Đường quay đầu sang, thấy người, bước chân bất giác nhanh hơn.

Hai người ôm nhau một cái thật nhanh rồi hàn huyên đôi câu.

Dương Khả đón lấy vali của cô: “Đi đi đi, xe đỗ bên đường ấy, người đông quá, hai ta có thể phải đi bộ một đoạn.”

Mạnh Đường còn tưởng cô ấy gọi xe nên cũng không nghĩ nhiều.

Băng qua quảng trường rộng lớn, vượt qua những bồn hoa, hai người đi đến bên đường cái.

Chen qua khe hở hàng rào lên làn đường xe cơ giới, bên đường đỗ một chiếc xe việt dã đang bật đèn khẩn cấp.

Biển số xe quen thuộc đến thế.

Cô cứng ngắc quay đầu lại hỏi Dương Khả: “Xe này là cậu gọi à?”

“Gọi cái gì mà gọi.” Dương Khả nói, “Xe bạn trai cậu cậu cũng không nhận ra à?”

“Vậy…” Mạnh Đường lắp bắp, “Hai người cùng đi à?”

Dương Khả lắc đầu: “Tớ bắt xe đến đây thì thấy cậu ấy, chẳng lẽ không phải cậu ấy đến đón cậu?”

Cô ấy xuống taxi thì nhìn thấy Ngụy Xuyên bên bồn hoa ven đường.

Xuống tàu cao tốc, Mạnh Đường đẩy vali đi đến lối ra đã hẹn với Dương Khả.

Cô còn đang ngó nghiêng tìm kiếm thì Dương Khả ở vị trí phía trước bên phải vẫy tay với cô: “Mạnh Đường!”

Mạnh Đường quay đầu sang, thấy người, bước chân bất giác nhanh hơn.

Hai người ôm nhau một cái thật nhanh rồi hàn huyên đôi câu.

Dương Khả đón lấy vali của cô: “Đi đi đi, xe đỗ bên đường ấy, người đông quá, hai ta có thể phải đi bộ một đoạn.”

Mạnh Đường còn tưởng cô ấy gọi xe nên cũng không nghĩ nhiều.

Băng qua quảng trường rộng lớn, vượt qua những bồn hoa, hai người đi đến bên đường cái.

Chen qua khe hở hàng rào lên làn đường xe cơ giới, bên đường đỗ một chiếc xe việt dã đang bật đèn khẩn cấp.

Biển số xe quen thuộc đến thế.

Cô cứng ngắc quay đầu lại hỏi Dương Khả: “Xe này là cậu gọi à?”

“Gọi cái gì mà gọi.” Dương Khả nói, “Xe bạn trai cậu cậu cũng không nhận ra à?”

“Vậy…” Mạnh Đường lắp bắp, “Hai người cùng đi à?”

Dương Khả lắc đầu: “Tớ bắt xe đến đây thì thấy cậu ấy, chẳng lẽ không phải cậu ấy đến đón cậu?”

Cô ấy xuống taxi thì nhìn thấy Ngụy Xuyên bên bồn hoa ven đường.

Xuống tàu cao tốc, Mạnh Đường đẩy vali đi đến lối ra đã hẹn với Dương Khả.

Cô còn đang ngó nghiêng tìm kiếm thì Dương Khả ở vị trí phía trước bên phải vẫy tay với cô: “Mạnh Đường!”

Mạnh Đường quay đầu sang, thấy người, bước chân bất giác nhanh hơn.

Hai người ôm nhau một cái thật nhanh rồi hàn huyên đôi câu.

Dương Khả đón lấy vali của cô: “Đi đi đi, xe đỗ bên đường ấy, người đông quá, hai ta có thể phải đi bộ một đoạn.”

Mạnh Đường còn tưởng cô ấy gọi xe nên cũng không nghĩ nhiều.

Băng qua quảng trường rộng lớn, vượt qua những bồn hoa, hai người đi đến bên đường cái.

Chen qua khe hở hàng rào lên làn đường xe cơ giới, bên đường đỗ một chiếc xe việt dã đang bật đèn khẩn cấp.

Biển số xe quen thuộc đến thế.

Cô cứng ngắc quay đầu lại hỏi Dương Khả: “Xe này là cậu gọi à?”

“Gọi cái gì mà gọi.” Dương Khả nói, “Xe bạn trai cậu cậu cũng không nhận ra à?”

“Vậy…” Mạnh Đường lắp bắp, “Hai người cùng đi à?”

Dương Khả lắc đầu: “Tớ bắt xe đến đây thì thấy cậu ấy, chẳng lẽ không phải cậu ấy đến đón cậu?”

Cô ấy xuống taxi thì nhìn thấy Ngụy Xuyên bên bồn hoa ven đường.

Xuống tàu cao tốc, Mạnh Đường đẩy vali đi đến lối ra đã hẹn với Dương Khả.

Cô còn đang ngó nghiêng tìm kiếm thì Dương Khả ở vị trí phía trước bên phải vẫy tay với cô: “Mạnh Đường!”

Mạnh Đường quay đầu sang, thấy người, bước chân bất giác nhanh hơn.

Hai người ôm nhau một cái thật nhanh rồi hàn huyên đôi câu.

Dương Khả đón lấy vali của cô: “Đi đi đi, xe đỗ bên đường ấy, người đông quá, hai ta có thể phải đi bộ một đoạn.”

Mạnh Đường còn tưởng cô ấy gọi xe nên cũng không nghĩ nhiều.

Băng qua quảng trường rộng lớn, vượt qua những bồn hoa, hai người đi đến bên đường cái.

Chen qua khe hở hàng rào lên làn đường xe cơ giới, bên đường đỗ một chiếc xe việt dã đang bật đèn khẩn cấp.

Biển số xe quen thuộc đến thế.

Cô cứng ngắc quay đầu lại hỏi Dương Khả: “Xe này là cậu gọi à?”

“Gọi cái gì mà gọi.” Dương Khả nói, “Xe bạn trai cậu cậu cũng không nhận ra à?”

“Vậy…” Mạnh Đường lắp bắp, “Hai người cùng đi à?”

Dương Khả lắc đầu: “Tớ bắt xe đến đây thì thấy cậu ấy, chẳng lẽ không phải cậu ấy đến đón cậu?”

Cô ấy xuống taxi thì nhìn thấy Ngụy Xuyên bên bồn hoa ven đường.

Xuống tàu cao tốc, Mạnh Đường đẩy vali đi đến lối ra đã hẹn với Dương Khả.

Cô còn đang ngó nghiêng tìm kiếm thì Dương Khả ở vị trí phía trước bên phải vẫy tay với cô: “Mạnh Đường!”

Mạnh Đường quay đầu sang, thấy người, bước chân bất giác nhanh hơn.

Hai người ôm nhau một cái thật nhanh rồi hàn huyên đôi câu.

Dương Khả đón lấy vali của cô: “Đi đi đi, xe đỗ bên đường ấy, người đông quá, hai ta có thể phải đi bộ một đoạn.”

Mạnh Đường còn tưởng cô ấy gọi xe nên cũng không nghĩ nhiều.

Băng qua quảng trường rộng lớn, vượt qua những bồn hoa, hai người đi đến bên đường cái.

Chen qua khe hở hàng rào lên làn đường xe cơ giới, bên đường đỗ một chiếc xe việt dã đang bật đèn khẩn cấp.

Biển số xe quen thuộc đến thế.

Cô cứng ngắc quay đầu lại hỏi Dương Khả: “Xe này là cậu gọi à?”

“Gọi cái gì mà gọi.” Dương Khả nói, “Xe bạn trai cậu cậu cũng không nhận ra à?”

“Vậy…” Mạnh Đường lắp bắp, “Hai người cùng đi à?”

Dương Khả lắc đầu: “Tớ bắt xe đến đây thì thấy cậu ấy, chẳng lẽ không phải cậu ấy đến đón cậu?”

Cô ấy xuống taxi thì nhìn thấy Ngụy Xuyên bên bồn hoa ven đường.

Xuống tàu cao tốc, Mạnh Đường đẩy vali đi đến lối ra đã hẹn với Dương Khả.

Cô còn đang ngó nghiêng tìm kiếm thì Dương Khả ở vị trí phía trước bên phải vẫy tay với cô: “Mạnh Đường!”

Mạnh Đường quay đầu sang, thấy người, bước chân bất giác nhanh hơn.

Hai người ôm nhau một cái thật nhanh rồi hàn huyên đôi câu.

Dương Khả đón lấy vali của cô: “Đi đi đi, xe đỗ bên đường ấy, người đông quá, hai ta có thể phải đi bộ một đoạn.”

Mạnh Đường còn tưởng cô ấy gọi xe nên cũng không nghĩ nhiều.

Băng qua quảng trường rộng lớn, vượt qua những bồn hoa, hai người đi đến bên đường cái.

Chen qua khe hở hàng rào lên làn đường xe cơ giới, bên đường đỗ một chiếc xe việt dã đang bật đèn khẩn cấp.

Biển số xe quen thuộc đến thế.

Cô cứng ngắc quay đầu lại hỏi Dương Khả: “Xe này là cậu gọi à?”

“Gọi cái gì mà gọi.” Dương Khả nói, “Xe bạn trai cậu cậu cũng không nhận ra à?”

“Vậy…” Mạnh Đường lắp bắp, “Hai người cùng đi à?”

Dương Khả lắc đầu: “Tớ bắt xe đến đây thì thấy cậu ấy, chẳng lẽ không phải cậu ấy đến đón cậu?”

Cô ấy xuống taxi thì nhìn thấy Ngụy Xuyên bên bồn hoa ven đường.
 
Back
Top Bottom