Cập nhật mới

Ngôn Tình Gần Thêm Chút Nữa Là Mất Kiểm Soát

Gần Thêm Chút Nữa Là Mất Kiểm Soát
Chương 240


“Con trai, chúc mừng nhé, mẹ tròn con vuông, các chỉ số đều khỏe mạnh, sản phụ sẽ sớm được đưa ra thôi.”

Ngụy Xuyên như không nghe thấy câu cuối của y tá, vội hỏi:

“Vợ tôi đâu?”

“Đã bảo là sắp ra rồi mà.” Sở Nhân vội vàng bế lấy đứa bé, “Con đừng túm lấy người ta, cẩn thận đứa bé.”

Ngụy Xuyên vô thức buông tay y tá ra: “Xin lỗi.”

Sở Nhân giao đứa bé cho dì giúp việc, quay sang bảo Ngụy Lập Phong và Ngụy Tư Gia trông đứa bé, còn mình và Ngụy Xuyên ở đây đợi Mạnh Đường.

Mạnh Ngộ Xuân ngăn dì giúp việc lại: “Cho tôi xem với.”

Sở Nhân xấu hổ một trận, quên béng mất ông cụ đang ở bên.

Dì giúp việc vội bế đứa bé cho Mạnh Ngộ Xuân xem, Mạnh Ngộ Xuân cười: “Đầu hổ não hổ (trông khỏe mạnh lanh lợi).”

Ngụy Lập Phong ghé lại xem, ánh mắt tràn đầy vui mừng: “Bé thế này đã nhìn ra rồi ạ?”

“Cứ nhìn đi rồi biết.” Tâm trạng Mạnh Ngộ Xuân rất tốt, thằng bé này nhìn là biết thông minh.

Ghép các chữ hoặc ký tự ở vị trí số lẻ trong câu tiếp theo rồi truy cập vào đó để đọc nội dung đầy đủ, riêng chữ "chấm" thì thay bằng dấu chấm nhé. Truyen con ngon chim tinh non chấm trên i cành d cây chấm hót v líu n

“Con trai, chúc mừng nhé, mẹ tròn con vuông, các chỉ số đều khỏe mạnh, sản phụ sẽ sớm được đưa ra thôi.”

Ngụy Xuyên như không nghe thấy câu cuối của y tá, vội hỏi:

“Vợ tôi đâu?”

“Đã bảo là sắp ra rồi mà.” Sở Nhân vội vàng bế lấy đứa bé, “Con đừng túm lấy người ta, cẩn thận đứa bé.”

Ngụy Xuyên vô thức buông tay y tá ra: “Xin lỗi.”

Sở Nhân giao đứa bé cho dì giúp việc, quay sang bảo Ngụy Lập Phong và Ngụy Tư Gia trông đứa bé, còn mình và Ngụy Xuyên ở đây đợi Mạnh Đường.

Mạnh Ngộ Xuân ngăn dì giúp việc lại: “Cho tôi xem với.”

Sở Nhân xấu hổ một trận, quên béng mất ông cụ đang ở bên.

Dì giúp việc vội bế đứa bé cho Mạnh Ngộ Xuân xem, Mạnh Ngộ Xuân cười: “Đầu hổ não hổ (trông khỏe mạnh lanh lợi).”

Ngụy Lập Phong ghé lại xem, ánh mắt tràn đầy vui mừng: “Bé thế này đã nhìn ra rồi ạ?”

“Cứ nhìn đi rồi biết.” Tâm trạng Mạnh Ngộ Xuân rất tốt, thằng bé này nhìn là biết thông minh.

“Con trai, chúc mừng nhé, mẹ tròn con vuông, các chỉ số đều khỏe mạnh, sản phụ sẽ sớm được đưa ra thôi.”

Ngụy Xuyên như không nghe thấy câu cuối của y tá, vội hỏi:

“Vợ tôi đâu?”

“Đã bảo là sắp ra rồi mà.” Sở Nhân vội vàng bế lấy đứa bé, “Con đừng túm lấy người ta, cẩn thận đứa bé.”

Ngụy Xuyên vô thức buông tay y tá ra: “Xin lỗi.”

Sở Nhân giao đứa bé cho dì giúp việc, quay sang bảo Ngụy Lập Phong và Ngụy Tư Gia trông đứa bé, còn mình và Ngụy Xuyên ở đây đợi Mạnh Đường.

Mạnh Ngộ Xuân ngăn dì giúp việc lại: “Cho tôi xem với.”

Sở Nhân xấu hổ một trận, quên béng mất ông cụ đang ở bên.

Dì giúp việc vội bế đứa bé cho Mạnh Ngộ Xuân xem, Mạnh Ngộ Xuân cười: “Đầu hổ não hổ (trông khỏe mạnh lanh lợi).”

Ngụy Lập Phong ghé lại xem, ánh mắt tràn đầy vui mừng: “Bé thế này đã nhìn ra rồi ạ?”

“Cứ nhìn đi rồi biết.” Tâm trạng Mạnh Ngộ Xuân rất tốt, thằng bé này nhìn là biết thông minh.

“Con trai, chúc mừng nhé, mẹ tròn con vuông, các chỉ số đều khỏe mạnh, sản phụ sẽ sớm được đưa ra thôi.”

Ngụy Xuyên như không nghe thấy câu cuối của y tá, vội hỏi:

“Vợ tôi đâu?”

“Đã bảo là sắp ra rồi mà.” Sở Nhân vội vàng bế lấy đứa bé, “Con đừng túm lấy người ta, cẩn thận đứa bé.”

Ngụy Xuyên vô thức buông tay y tá ra: “Xin lỗi.”

Sở Nhân giao đứa bé cho dì giúp việc, quay sang bảo Ngụy Lập Phong và Ngụy Tư Gia trông đứa bé, còn mình và Ngụy Xuyên ở đây đợi Mạnh Đường.

Mạnh Ngộ Xuân ngăn dì giúp việc lại: “Cho tôi xem với.”

Sở Nhân xấu hổ một trận, quên béng mất ông cụ đang ở bên.

Dì giúp việc vội bế đứa bé cho Mạnh Ngộ Xuân xem, Mạnh Ngộ Xuân cười: “Đầu hổ não hổ (trông khỏe mạnh lanh lợi).”

Ngụy Lập Phong ghé lại xem, ánh mắt tràn đầy vui mừng: “Bé thế này đã nhìn ra rồi ạ?”

“Cứ nhìn đi rồi biết.” Tâm trạng Mạnh Ngộ Xuân rất tốt, thằng bé này nhìn là biết thông minh.

“Con trai, chúc mừng nhé, mẹ tròn con vuông, các chỉ số đều khỏe mạnh, sản phụ sẽ sớm được đưa ra thôi.”

Ngụy Xuyên như không nghe thấy câu cuối của y tá, vội hỏi:

“Vợ tôi đâu?”

“Đã bảo là sắp ra rồi mà.” Sở Nhân vội vàng bế lấy đứa bé, “Con đừng túm lấy người ta, cẩn thận đứa bé.”

Ngụy Xuyên vô thức buông tay y tá ra: “Xin lỗi.”

Sở Nhân giao đứa bé cho dì giúp việc, quay sang bảo Ngụy Lập Phong và Ngụy Tư Gia trông đứa bé, còn mình và Ngụy Xuyên ở đây đợi Mạnh Đường.

Mạnh Ngộ Xuân ngăn dì giúp việc lại: “Cho tôi xem với.”

Sở Nhân xấu hổ một trận, quên béng mất ông cụ đang ở bên.

Dì giúp việc vội bế đứa bé cho Mạnh Ngộ Xuân xem, Mạnh Ngộ Xuân cười: “Đầu hổ não hổ (trông khỏe mạnh lanh lợi).”

Ngụy Lập Phong ghé lại xem, ánh mắt tràn đầy vui mừng: “Bé thế này đã nhìn ra rồi ạ?”

“Cứ nhìn đi rồi biết.” Tâm trạng Mạnh Ngộ Xuân rất tốt, thằng bé này nhìn là biết thông minh.

“Con trai, chúc mừng nhé, mẹ tròn con vuông, các chỉ số đều khỏe mạnh, sản phụ sẽ sớm được đưa ra thôi.”

Ngụy Xuyên như không nghe thấy câu cuối của y tá, vội hỏi:

“Vợ tôi đâu?”

“Đã bảo là sắp ra rồi mà.” Sở Nhân vội vàng bế lấy đứa bé, “Con đừng túm lấy người ta, cẩn thận đứa bé.”

Ngụy Xuyên vô thức buông tay y tá ra: “Xin lỗi.”

Sở Nhân giao đứa bé cho dì giúp việc, quay sang bảo Ngụy Lập Phong và Ngụy Tư Gia trông đứa bé, còn mình và Ngụy Xuyên ở đây đợi Mạnh Đường.

Mạnh Ngộ Xuân ngăn dì giúp việc lại: “Cho tôi xem với.”

Sở Nhân xấu hổ một trận, quên béng mất ông cụ đang ở bên.

Dì giúp việc vội bế đứa bé cho Mạnh Ngộ Xuân xem, Mạnh Ngộ Xuân cười: “Đầu hổ não hổ (trông khỏe mạnh lanh lợi).”

Ngụy Lập Phong ghé lại xem, ánh mắt tràn đầy vui mừng: “Bé thế này đã nhìn ra rồi ạ?”

“Cứ nhìn đi rồi biết.” Tâm trạng Mạnh Ngộ Xuân rất tốt, thằng bé này nhìn là biết thông minh.
 
Gần Thêm Chút Nữa Là Mất Kiểm Soát
Chương 241


Trong 42 ngày ở cữ Mạnh Đường cũng không quá nhàm chán.

Ngoài các bài tập phục hồi chức năng, thời gian còn lại cô đều dành để chơi với con.

Tuy nói trẻ con cả ngày chỉ có ăn rồi ngủ nhưng cũng có lúc mở mắt.

Mỗi khi đến lúc đó Mạnh Đường và Ngụy Xuyên mỗi người nằm bò một bên mép giường, anh nhìn em, em nhìn anh.

Đợi con ngủ rồi hai người lại nhìn nhau mỉm cười.

Ngụy Xuyên vòng qua cuối giường, ngồi xổm xuống bên cạnh Mạnh Đường, nhỏ giọng hỏi: “Em thấy nó giống ai?”

“Giống anh.” Mạnh Đường nhìn anh, “Lúc mới sinh ra đã giống anh như đúc, nhưng dì Phương nói trẻ con sẽ thay đổi.”

“Người ta đều nói con trai giống mẹ nhiều hơn một chút, biết đâu sau này lại giống em.” Ngụy Xuyên đỡ Mạnh Đường dậy.

“Mẹ bảo mắt giống em, còn những chỗ khác giống anh.”

“Anh thì chẳng nhìn ra nó rốt cuộc giống ai.” Ngụy Xuyên bật cười, “Bé tí teo, cả ngày nhắm tịt mắt, ngoài ăn là ngủ, như chú lợn con vậy.”

Mạnh Đường tặc lưỡi: “Trẻ sơ sinh là thế mà, qua ba tháng sẽ hoạt động nhiều hơn.”

Ghép các chữ hoặc ký tự ở vị trí số lẻ trong câu tiếp theo rồi truy cập vào đó để đọc nội dung đầy đủ, riêng chữ "chấm" thì thay bằng dấu chấm nhé. Truyen con ngon chim tinh non chấm trên i cành d cây chấm hót v líu n

Trong 42 ngày ở cữ Mạnh Đường cũng không quá nhàm chán.

Ngoài các bài tập phục hồi chức năng, thời gian còn lại cô đều dành để chơi với con.

Tuy nói trẻ con cả ngày chỉ có ăn rồi ngủ nhưng cũng có lúc mở mắt.

Mỗi khi đến lúc đó Mạnh Đường và Ngụy Xuyên mỗi người nằm bò một bên mép giường, anh nhìn em, em nhìn anh.

Đợi con ngủ rồi hai người lại nhìn nhau mỉm cười.

Ngụy Xuyên vòng qua cuối giường, ngồi xổm xuống bên cạnh Mạnh Đường, nhỏ giọng hỏi: “Em thấy nó giống ai?”

“Giống anh.” Mạnh Đường nhìn anh, “Lúc mới sinh ra đã giống anh như đúc, nhưng dì Phương nói trẻ con sẽ thay đổi.”

“Người ta đều nói con trai giống mẹ nhiều hơn một chút, biết đâu sau này lại giống em.” Ngụy Xuyên đỡ Mạnh Đường dậy.

“Mẹ bảo mắt giống em, còn những chỗ khác giống anh.”

“Anh thì chẳng nhìn ra nó rốt cuộc giống ai.” Ngụy Xuyên bật cười, “Bé tí teo, cả ngày nhắm tịt mắt, ngoài ăn là ngủ, như chú lợn con vậy.”

Mạnh Đường tặc lưỡi: “Trẻ sơ sinh là thế mà, qua ba tháng sẽ hoạt động nhiều hơn.”

Trong 42 ngày ở cữ Mạnh Đường cũng không quá nhàm chán.

Ngoài các bài tập phục hồi chức năng, thời gian còn lại cô đều dành để chơi với con.

Tuy nói trẻ con cả ngày chỉ có ăn rồi ngủ nhưng cũng có lúc mở mắt.

Mỗi khi đến lúc đó Mạnh Đường và Ngụy Xuyên mỗi người nằm bò một bên mép giường, anh nhìn em, em nhìn anh.

Đợi con ngủ rồi hai người lại nhìn nhau mỉm cười.

Ngụy Xuyên vòng qua cuối giường, ngồi xổm xuống bên cạnh Mạnh Đường, nhỏ giọng hỏi: “Em thấy nó giống ai?”

“Giống anh.” Mạnh Đường nhìn anh, “Lúc mới sinh ra đã giống anh như đúc, nhưng dì Phương nói trẻ con sẽ thay đổi.”

“Người ta đều nói con trai giống mẹ nhiều hơn một chút, biết đâu sau này lại giống em.” Ngụy Xuyên đỡ Mạnh Đường dậy.

“Mẹ bảo mắt giống em, còn những chỗ khác giống anh.”

“Anh thì chẳng nhìn ra nó rốt cuộc giống ai.” Ngụy Xuyên bật cười, “Bé tí teo, cả ngày nhắm tịt mắt, ngoài ăn là ngủ, như chú lợn con vậy.”

Mạnh Đường tặc lưỡi: “Trẻ sơ sinh là thế mà, qua ba tháng sẽ hoạt động nhiều hơn.”

Trong 42 ngày ở cữ Mạnh Đường cũng không quá nhàm chán.

Ngoài các bài tập phục hồi chức năng, thời gian còn lại cô đều dành để chơi với con.

Tuy nói trẻ con cả ngày chỉ có ăn rồi ngủ nhưng cũng có lúc mở mắt.

Mỗi khi đến lúc đó Mạnh Đường và Ngụy Xuyên mỗi người nằm bò một bên mép giường, anh nhìn em, em nhìn anh.

Đợi con ngủ rồi hai người lại nhìn nhau mỉm cười.

Ngụy Xuyên vòng qua cuối giường, ngồi xổm xuống bên cạnh Mạnh Đường, nhỏ giọng hỏi: “Em thấy nó giống ai?”

“Giống anh.” Mạnh Đường nhìn anh, “Lúc mới sinh ra đã giống anh như đúc, nhưng dì Phương nói trẻ con sẽ thay đổi.”

“Người ta đều nói con trai giống mẹ nhiều hơn một chút, biết đâu sau này lại giống em.” Ngụy Xuyên đỡ Mạnh Đường dậy.

“Mẹ bảo mắt giống em, còn những chỗ khác giống anh.”

“Anh thì chẳng nhìn ra nó rốt cuộc giống ai.” Ngụy Xuyên bật cười, “Bé tí teo, cả ngày nhắm tịt mắt, ngoài ăn là ngủ, như chú lợn con vậy.”

Mạnh Đường tặc lưỡi: “Trẻ sơ sinh là thế mà, qua ba tháng sẽ hoạt động nhiều hơn.”

Trong 42 ngày ở cữ Mạnh Đường cũng không quá nhàm chán.

Ngoài các bài tập phục hồi chức năng, thời gian còn lại cô đều dành để chơi với con.

Tuy nói trẻ con cả ngày chỉ có ăn rồi ngủ nhưng cũng có lúc mở mắt.

Mỗi khi đến lúc đó Mạnh Đường và Ngụy Xuyên mỗi người nằm bò một bên mép giường, anh nhìn em, em nhìn anh.

Đợi con ngủ rồi hai người lại nhìn nhau mỉm cười.

Ngụy Xuyên vòng qua cuối giường, ngồi xổm xuống bên cạnh Mạnh Đường, nhỏ giọng hỏi: “Em thấy nó giống ai?”

“Giống anh.” Mạnh Đường nhìn anh, “Lúc mới sinh ra đã giống anh như đúc, nhưng dì Phương nói trẻ con sẽ thay đổi.”

“Người ta đều nói con trai giống mẹ nhiều hơn một chút, biết đâu sau này lại giống em.” Ngụy Xuyên đỡ Mạnh Đường dậy.

“Mẹ bảo mắt giống em, còn những chỗ khác giống anh.”

“Anh thì chẳng nhìn ra nó rốt cuộc giống ai.” Ngụy Xuyên bật cười, “Bé tí teo, cả ngày nhắm tịt mắt, ngoài ăn là ngủ, như chú lợn con vậy.”

Mạnh Đường tặc lưỡi: “Trẻ sơ sinh là thế mà, qua ba tháng sẽ hoạt động nhiều hơn.”

Trong 42 ngày ở cữ Mạnh Đường cũng không quá nhàm chán.

Ngoài các bài tập phục hồi chức năng, thời gian còn lại cô đều dành để chơi với con.

Tuy nói trẻ con cả ngày chỉ có ăn rồi ngủ nhưng cũng có lúc mở mắt.

Mỗi khi đến lúc đó Mạnh Đường và Ngụy Xuyên mỗi người nằm bò một bên mép giường, anh nhìn em, em nhìn anh.

Đợi con ngủ rồi hai người lại nhìn nhau mỉm cười.

Ngụy Xuyên vòng qua cuối giường, ngồi xổm xuống bên cạnh Mạnh Đường, nhỏ giọng hỏi: “Em thấy nó giống ai?”

“Giống anh.” Mạnh Đường nhìn anh, “Lúc mới sinh ra đã giống anh như đúc, nhưng dì Phương nói trẻ con sẽ thay đổi.”

“Người ta đều nói con trai giống mẹ nhiều hơn một chút, biết đâu sau này lại giống em.” Ngụy Xuyên đỡ Mạnh Đường dậy.

“Mẹ bảo mắt giống em, còn những chỗ khác giống anh.”

“Anh thì chẳng nhìn ra nó rốt cuộc giống ai.” Ngụy Xuyên bật cười, “Bé tí teo, cả ngày nhắm tịt mắt, ngoài ăn là ngủ, như chú lợn con vậy.”

Mạnh Đường tặc lưỡi: “Trẻ sơ sinh là thế mà, qua ba tháng sẽ hoạt động nhiều hơn.”
 
Gần Thêm Chút Nữa Là Mất Kiểm Soát
Chương 242


Nhạn Thanh, nhà cổ.

Tháng 7 oi bức, bạn nhỏ Mạnh Cạnh Phàm mặc áo ba lỗ trắng và quần đùi, nhân lúc người lớn không để ý liền bê ghế đẩu đặt cạnh bể nước.

Sau đó từ trong ngực lôi ra một con vịt con lông xù thả vào trong bể.

“Haha…” Bạn nhỏ vui vẻ vốc một vốc nước, làm ướt con vịt, cũng làm ướt cả bản thân mình.

Bụng nhỏ lạnh toát nhưng cậu bé chẳng hề cảm thấy gì.

Mạnh Đường từ xưởng sau nhà đi ra, nhìn thấy bụng Mạnh Cạnh Phàm treo trên mép bể nước, cả người lơ lửng, sợ hết hồn.

Nhưng cô không lên tiếng, sợ làm nó giật mình ngã tòm vào bể.

Mạnh Đường vội vàng đi tới, định dạy dỗ một trận, vừa bước được hai bước thì một bàn tay to đã túm lấy cổ áo sau của Mạnh Cạnh Phàm.

“Mạnh Cạnh Phàm!” Ngụy Xuyên nhíu mày, “Con lại ngứa da rồi phải không?”

“A…” Mạnh Cạnh Phàm khua tay múa chân, đung đưa giữa không trung, “Con đang cho vịt con bơi lội mà.”

Ngụy Xuyên ngước mắt lên, suýt tức ngất: “Con cứ thế thả vịt vào bể nước ăn à? Con xong đời rồi, bố nói cho con biết, dì Phương về nhất định sẽ đánh đòn con.”

Ghép các chữ hoặc ký tự ở vị trí số lẻ trong câu tiếp theo rồi truy cập vào đó để đọc nội dung đầy đủ, riêng chữ "chấm" thì thay bằng dấu chấm nhé. Truyen con ngon chim tinh non chấm trên i cành d cây chấm hót v líu n

Nhạn Thanh, nhà cổ.

Tháng 7 oi bức, bạn nhỏ Mạnh Cạnh Phàm mặc áo ba lỗ trắng và quần đùi, nhân lúc người lớn không để ý liền bê ghế đẩu đặt cạnh bể nước.

Sau đó từ trong ngực lôi ra một con vịt con lông xù thả vào trong bể.

“Haha…” Bạn nhỏ vui vẻ vốc một vốc nước, làm ướt con vịt, cũng làm ướt cả bản thân mình.

Bụng nhỏ lạnh toát nhưng cậu bé chẳng hề cảm thấy gì.

Mạnh Đường từ xưởng sau nhà đi ra, nhìn thấy bụng Mạnh Cạnh Phàm treo trên mép bể nước, cả người lơ lửng, sợ hết hồn.

Nhưng cô không lên tiếng, sợ làm nó giật mình ngã tòm vào bể.

Mạnh Đường vội vàng đi tới, định dạy dỗ một trận, vừa bước được hai bước thì một bàn tay to đã túm lấy cổ áo sau của Mạnh Cạnh Phàm.

“Mạnh Cạnh Phàm!” Ngụy Xuyên nhíu mày, “Con lại ngứa da rồi phải không?”

“A…” Mạnh Cạnh Phàm khua tay múa chân, đung đưa giữa không trung, “Con đang cho vịt con bơi lội mà.”

Ngụy Xuyên ngước mắt lên, suýt tức ngất: “Con cứ thế thả vịt vào bể nước ăn à? Con xong đời rồi, bố nói cho con biết, dì Phương về nhất định sẽ đánh đòn con.”

Nhạn Thanh, nhà cổ.

Tháng 7 oi bức, bạn nhỏ Mạnh Cạnh Phàm mặc áo ba lỗ trắng và quần đùi, nhân lúc người lớn không để ý liền bê ghế đẩu đặt cạnh bể nước.

Sau đó từ trong ngực lôi ra một con vịt con lông xù thả vào trong bể.

“Haha…” Bạn nhỏ vui vẻ vốc một vốc nước, làm ướt con vịt, cũng làm ướt cả bản thân mình.

Bụng nhỏ lạnh toát nhưng cậu bé chẳng hề cảm thấy gì.

Mạnh Đường từ xưởng sau nhà đi ra, nhìn thấy bụng Mạnh Cạnh Phàm treo trên mép bể nước, cả người lơ lửng, sợ hết hồn.

Nhưng cô không lên tiếng, sợ làm nó giật mình ngã tòm vào bể.

Mạnh Đường vội vàng đi tới, định dạy dỗ một trận, vừa bước được hai bước thì một bàn tay to đã túm lấy cổ áo sau của Mạnh Cạnh Phàm.

“Mạnh Cạnh Phàm!” Ngụy Xuyên nhíu mày, “Con lại ngứa da rồi phải không?”

“A…” Mạnh Cạnh Phàm khua tay múa chân, đung đưa giữa không trung, “Con đang cho vịt con bơi lội mà.”

Ngụy Xuyên ngước mắt lên, suýt tức ngất: “Con cứ thế thả vịt vào bể nước ăn à? Con xong đời rồi, bố nói cho con biết, dì Phương về nhất định sẽ đánh đòn con.”

Nhạn Thanh, nhà cổ.

Tháng 7 oi bức, bạn nhỏ Mạnh Cạnh Phàm mặc áo ba lỗ trắng và quần đùi, nhân lúc người lớn không để ý liền bê ghế đẩu đặt cạnh bể nước.

Sau đó từ trong ngực lôi ra một con vịt con lông xù thả vào trong bể.

“Haha…” Bạn nhỏ vui vẻ vốc một vốc nước, làm ướt con vịt, cũng làm ướt cả bản thân mình.

Bụng nhỏ lạnh toát nhưng cậu bé chẳng hề cảm thấy gì.

Mạnh Đường từ xưởng sau nhà đi ra, nhìn thấy bụng Mạnh Cạnh Phàm treo trên mép bể nước, cả người lơ lửng, sợ hết hồn.

Nhưng cô không lên tiếng, sợ làm nó giật mình ngã tòm vào bể.

Mạnh Đường vội vàng đi tới, định dạy dỗ một trận, vừa bước được hai bước thì một bàn tay to đã túm lấy cổ áo sau của Mạnh Cạnh Phàm.

“Mạnh Cạnh Phàm!” Ngụy Xuyên nhíu mày, “Con lại ngứa da rồi phải không?”

“A…” Mạnh Cạnh Phàm khua tay múa chân, đung đưa giữa không trung, “Con đang cho vịt con bơi lội mà.”

Ngụy Xuyên ngước mắt lên, suýt tức ngất: “Con cứ thế thả vịt vào bể nước ăn à? Con xong đời rồi, bố nói cho con biết, dì Phương về nhất định sẽ đánh đòn con.”

Nhạn Thanh, nhà cổ.

Tháng 7 oi bức, bạn nhỏ Mạnh Cạnh Phàm mặc áo ba lỗ trắng và quần đùi, nhân lúc người lớn không để ý liền bê ghế đẩu đặt cạnh bể nước.

Sau đó từ trong ngực lôi ra một con vịt con lông xù thả vào trong bể.

“Haha…” Bạn nhỏ vui vẻ vốc một vốc nước, làm ướt con vịt, cũng làm ướt cả bản thân mình.

Bụng nhỏ lạnh toát nhưng cậu bé chẳng hề cảm thấy gì.

Mạnh Đường từ xưởng sau nhà đi ra, nhìn thấy bụng Mạnh Cạnh Phàm treo trên mép bể nước, cả người lơ lửng, sợ hết hồn.

Nhưng cô không lên tiếng, sợ làm nó giật mình ngã tòm vào bể.

Mạnh Đường vội vàng đi tới, định dạy dỗ một trận, vừa bước được hai bước thì một bàn tay to đã túm lấy cổ áo sau của Mạnh Cạnh Phàm.

“Mạnh Cạnh Phàm!” Ngụy Xuyên nhíu mày, “Con lại ngứa da rồi phải không?”

“A…” Mạnh Cạnh Phàm khua tay múa chân, đung đưa giữa không trung, “Con đang cho vịt con bơi lội mà.”

Ngụy Xuyên ngước mắt lên, suýt tức ngất: “Con cứ thế thả vịt vào bể nước ăn à? Con xong đời rồi, bố nói cho con biết, dì Phương về nhất định sẽ đánh đòn con.”

Nhạn Thanh, nhà cổ.

Tháng 7 oi bức, bạn nhỏ Mạnh Cạnh Phàm mặc áo ba lỗ trắng và quần đùi, nhân lúc người lớn không để ý liền bê ghế đẩu đặt cạnh bể nước.

Sau đó từ trong ngực lôi ra một con vịt con lông xù thả vào trong bể.

“Haha…” Bạn nhỏ vui vẻ vốc một vốc nước, làm ướt con vịt, cũng làm ướt cả bản thân mình.

Bụng nhỏ lạnh toát nhưng cậu bé chẳng hề cảm thấy gì.

Mạnh Đường từ xưởng sau nhà đi ra, nhìn thấy bụng Mạnh Cạnh Phàm treo trên mép bể nước, cả người lơ lửng, sợ hết hồn.

Nhưng cô không lên tiếng, sợ làm nó giật mình ngã tòm vào bể.

Mạnh Đường vội vàng đi tới, định dạy dỗ một trận, vừa bước được hai bước thì một bàn tay to đã túm lấy cổ áo sau của Mạnh Cạnh Phàm.

“Mạnh Cạnh Phàm!” Ngụy Xuyên nhíu mày, “Con lại ngứa da rồi phải không?”

“A…” Mạnh Cạnh Phàm khua tay múa chân, đung đưa giữa không trung, “Con đang cho vịt con bơi lội mà.”

Ngụy Xuyên ngước mắt lên, suýt tức ngất: “Con cứ thế thả vịt vào bể nước ăn à? Con xong đời rồi, bố nói cho con biết, dì Phương về nhất định sẽ đánh đòn con.”
 
Gần Thêm Chút Nữa Là Mất Kiểm Soát
Chương 243


Thời gian chớp mắt đã đến tháng chín, ngày đầu tiên đi học mẫu giáo của bạn nhỏ Mạnh Cạnh Phàm, cả nhà đều rất coi trọng.

Thậm chí, Sở Nhân và Ngụy Lập Phong cũng từ thành phố Z đến.

“Nào, đây đều là quà khai giảng mấy bác tặng cháu.” Sở Nhân ngồi xổm xuống, nhét hết đồ chơi cho Mạnh Cạnh Phàm, “Bảo bối hôm nay đi học có khóc không nào?”

Mạnh Cạnh Phàm trợn tròn mắt, khóc là cái gì?

Ngụy Xuyên càng cạn lời: “Mẹ, mẹ nghĩ nó sẽ khóc sao?”

Sở Nhân lườm Ngụy Xuyên: “Trẻ con còn nhỏ mà, cả ngày ở trường chẳng lẽ không nhớ mẹ à?”

“Ha ha…” Ngụy Xuyên phá vỡ ảo tưởng của bà, “Nó chỉ cần ngoan ngoãn ở trường một ngày thôi là con cảm tạ trời đất rồi.”

Sở Nhân cũng biết cháu trai nghịch ngợm, nhưng trong lòng cứ thích không chịu được.

Bà cười hỏi: “Bảo bối, cháu có thích đồ chơi bà nội mang cho cháu không?”

“Thích ạ, cảm ơn bà nội và các bác ạ.” Mạnh Cạnh Phàm hôn chụt lên má Sở Nhân một cái.

“Ôi chao.” Sở Nhân ôm cậu bé vào lòng, x** n*n mạnh hai cái mới buông ra, “Đi, bà nội đưa cháu đến trường.”

“Vâng.”

Ghép các chữ hoặc ký tự ở vị trí số lẻ trong câu tiếp theo rồi truy cập vào đó để đọc nội dung đầy đủ, riêng chữ "chấm" thì thay bằng dấu chấm nhé. Truyen con ngon chim tinh non chấm trên i cành d cây chấm hót v líu n

Thời gian chớp mắt đã đến tháng chín, ngày đầu tiên đi học mẫu giáo của bạn nhỏ Mạnh Cạnh Phàm, cả nhà đều rất coi trọng.

Thậm chí, Sở Nhân và Ngụy Lập Phong cũng từ thành phố Z đến.

“Nào, đây đều là quà khai giảng mấy bác tặng cháu.” Sở Nhân ngồi xổm xuống, nhét hết đồ chơi cho Mạnh Cạnh Phàm, “Bảo bối hôm nay đi học có khóc không nào?”

Mạnh Cạnh Phàm trợn tròn mắt, khóc là cái gì?

Ngụy Xuyên càng cạn lời: “Mẹ, mẹ nghĩ nó sẽ khóc sao?”

Sở Nhân lườm Ngụy Xuyên: “Trẻ con còn nhỏ mà, cả ngày ở trường chẳng lẽ không nhớ mẹ à?”

“Ha ha…” Ngụy Xuyên phá vỡ ảo tưởng của bà, “Nó chỉ cần ngoan ngoãn ở trường một ngày thôi là con cảm tạ trời đất rồi.”

Sở Nhân cũng biết cháu trai nghịch ngợm, nhưng trong lòng cứ thích không chịu được.

Bà cười hỏi: “Bảo bối, cháu có thích đồ chơi bà nội mang cho cháu không?”

“Thích ạ, cảm ơn bà nội và các bác ạ.” Mạnh Cạnh Phàm hôn chụt lên má Sở Nhân một cái.

“Ôi chao.” Sở Nhân ôm cậu bé vào lòng, x** n*n mạnh hai cái mới buông ra, “Đi, bà nội đưa cháu đến trường.”

“Vâng.”

Thời gian chớp mắt đã đến tháng chín, ngày đầu tiên đi học mẫu giáo của bạn nhỏ Mạnh Cạnh Phàm, cả nhà đều rất coi trọng.

Thậm chí, Sở Nhân và Ngụy Lập Phong cũng từ thành phố Z đến.

“Nào, đây đều là quà khai giảng mấy bác tặng cháu.” Sở Nhân ngồi xổm xuống, nhét hết đồ chơi cho Mạnh Cạnh Phàm, “Bảo bối hôm nay đi học có khóc không nào?”

Mạnh Cạnh Phàm trợn tròn mắt, khóc là cái gì?

Ngụy Xuyên càng cạn lời: “Mẹ, mẹ nghĩ nó sẽ khóc sao?”

Sở Nhân lườm Ngụy Xuyên: “Trẻ con còn nhỏ mà, cả ngày ở trường chẳng lẽ không nhớ mẹ à?”

“Ha ha…” Ngụy Xuyên phá vỡ ảo tưởng của bà, “Nó chỉ cần ngoan ngoãn ở trường một ngày thôi là con cảm tạ trời đất rồi.”

Sở Nhân cũng biết cháu trai nghịch ngợm, nhưng trong lòng cứ thích không chịu được.

Bà cười hỏi: “Bảo bối, cháu có thích đồ chơi bà nội mang cho cháu không?”

“Thích ạ, cảm ơn bà nội và các bác ạ.” Mạnh Cạnh Phàm hôn chụt lên má Sở Nhân một cái.

“Ôi chao.” Sở Nhân ôm cậu bé vào lòng, x** n*n mạnh hai cái mới buông ra, “Đi, bà nội đưa cháu đến trường.”

“Vâng.”

Thời gian chớp mắt đã đến tháng chín, ngày đầu tiên đi học mẫu giáo của bạn nhỏ Mạnh Cạnh Phàm, cả nhà đều rất coi trọng.

Thậm chí, Sở Nhân và Ngụy Lập Phong cũng từ thành phố Z đến.

“Nào, đây đều là quà khai giảng mấy bác tặng cháu.” Sở Nhân ngồi xổm xuống, nhét hết đồ chơi cho Mạnh Cạnh Phàm, “Bảo bối hôm nay đi học có khóc không nào?”

Mạnh Cạnh Phàm trợn tròn mắt, khóc là cái gì?

Ngụy Xuyên càng cạn lời: “Mẹ, mẹ nghĩ nó sẽ khóc sao?”

Sở Nhân lườm Ngụy Xuyên: “Trẻ con còn nhỏ mà, cả ngày ở trường chẳng lẽ không nhớ mẹ à?”

“Ha ha…” Ngụy Xuyên phá vỡ ảo tưởng của bà, “Nó chỉ cần ngoan ngoãn ở trường một ngày thôi là con cảm tạ trời đất rồi.”

Sở Nhân cũng biết cháu trai nghịch ngợm, nhưng trong lòng cứ thích không chịu được.

Bà cười hỏi: “Bảo bối, cháu có thích đồ chơi bà nội mang cho cháu không?”

“Thích ạ, cảm ơn bà nội và các bác ạ.” Mạnh Cạnh Phàm hôn chụt lên má Sở Nhân một cái.

“Ôi chao.” Sở Nhân ôm cậu bé vào lòng, x** n*n mạnh hai cái mới buông ra, “Đi, bà nội đưa cháu đến trường.”

“Vâng.”

Thời gian chớp mắt đã đến tháng chín, ngày đầu tiên đi học mẫu giáo của bạn nhỏ Mạnh Cạnh Phàm, cả nhà đều rất coi trọng.

Thậm chí, Sở Nhân và Ngụy Lập Phong cũng từ thành phố Z đến.

“Nào, đây đều là quà khai giảng mấy bác tặng cháu.” Sở Nhân ngồi xổm xuống, nhét hết đồ chơi cho Mạnh Cạnh Phàm, “Bảo bối hôm nay đi học có khóc không nào?”

Mạnh Cạnh Phàm trợn tròn mắt, khóc là cái gì?

Ngụy Xuyên càng cạn lời: “Mẹ, mẹ nghĩ nó sẽ khóc sao?”

Sở Nhân lườm Ngụy Xuyên: “Trẻ con còn nhỏ mà, cả ngày ở trường chẳng lẽ không nhớ mẹ à?”

“Ha ha…” Ngụy Xuyên phá vỡ ảo tưởng của bà, “Nó chỉ cần ngoan ngoãn ở trường một ngày thôi là con cảm tạ trời đất rồi.”

Sở Nhân cũng biết cháu trai nghịch ngợm, nhưng trong lòng cứ thích không chịu được.

Bà cười hỏi: “Bảo bối, cháu có thích đồ chơi bà nội mang cho cháu không?”

“Thích ạ, cảm ơn bà nội và các bác ạ.” Mạnh Cạnh Phàm hôn chụt lên má Sở Nhân một cái.

“Ôi chao.” Sở Nhân ôm cậu bé vào lòng, x** n*n mạnh hai cái mới buông ra, “Đi, bà nội đưa cháu đến trường.”

“Vâng.”

Thời gian chớp mắt đã đến tháng chín, ngày đầu tiên đi học mẫu giáo của bạn nhỏ Mạnh Cạnh Phàm, cả nhà đều rất coi trọng.

Thậm chí, Sở Nhân và Ngụy Lập Phong cũng từ thành phố Z đến.

“Nào, đây đều là quà khai giảng mấy bác tặng cháu.” Sở Nhân ngồi xổm xuống, nhét hết đồ chơi cho Mạnh Cạnh Phàm, “Bảo bối hôm nay đi học có khóc không nào?”

Mạnh Cạnh Phàm trợn tròn mắt, khóc là cái gì?

Ngụy Xuyên càng cạn lời: “Mẹ, mẹ nghĩ nó sẽ khóc sao?”

Sở Nhân lườm Ngụy Xuyên: “Trẻ con còn nhỏ mà, cả ngày ở trường chẳng lẽ không nhớ mẹ à?”

“Ha ha…” Ngụy Xuyên phá vỡ ảo tưởng của bà, “Nó chỉ cần ngoan ngoãn ở trường một ngày thôi là con cảm tạ trời đất rồi.”

Sở Nhân cũng biết cháu trai nghịch ngợm, nhưng trong lòng cứ thích không chịu được.

Bà cười hỏi: “Bảo bối, cháu có thích đồ chơi bà nội mang cho cháu không?”

“Thích ạ, cảm ơn bà nội và các bác ạ.” Mạnh Cạnh Phàm hôn chụt lên má Sở Nhân một cái.

“Ôi chao.” Sở Nhân ôm cậu bé vào lòng, x** n*n mạnh hai cái mới buông ra, “Đi, bà nội đưa cháu đến trường.”

“Vâng.”
 
Gần Thêm Chút Nữa Là Mất Kiểm Soát
Chương 244


Mạnh Đường sao không biết suy nghĩ của ông cụ, sợ ông nói ra những lời như sau này không còn nữa, cô vâng một tiếng rồi đi vào phòng ăn.

Mạnh Ngộ Xuân bất lực lắc đầu, ông lớn tuổi rồi, chuyện sớm muộn thôi.

Trước kia không yên tâm về Mạnh Đường, bây giờ cô có người nương tựa và chăm sóc, ông cũng có thể yên tâm.

Mấy năm nay, những việc làm của Ngụy Xuyên ông đều nhìn thấy, là một người có trách nhiệm.

Bây giờ còn có thằng nhóc Mạnh Cạnh Phàm này ông càng yên tâm hơn.

Mạnh Cạnh Phàm ăn đến mức mồm miệng bóng nhẫy, Mạnh Đường ngồi xuống bên cạnh cậu bé, cười hỏi: “Ngon không?”

“Ngon ạ.” Mạnh Cạnh Phàm gật đầu, nhét một miếng bánh đầy dầu mỡ vào miệng Mạnh Đường.

Mạnh Đường cau mày vui vẻ nhận lấy.

Ăn uống no say, Mạnh Cạnh Phàm ôm chầm lấy Mạnh Đường: “Mẹ ơi, tối nay bảo bối ngủ với mẹ được không?”

“Tại sao không tự ngủ?” Mạnh Đường cười khẽ, “Con ngủ nết xấu lắm, toàn đạp người ta thôi.”

“Mẹ ơi~” Mạnh Cạnh Phàm làm nũng dính người, “Mẹ không muốn ngủ cùng con sao?”

Mạnh Đường giữ vững người cậu bé, cười cười: “Cẩn thận chút kẻo ngã.”

Mạnh Cạnh Phàm cứ như cái máy nói, Mạnh Đường không đồng ý, cậu bé liền ra sức làm nũng bán thảm.

Ghép các chữ hoặc ký tự ở vị trí số lẻ trong câu tiếp theo rồi truy cập vào đó để đọc nội dung đầy đủ, riêng chữ "chấm" thì thay bằng dấu chấm nhé. Truyen con ngon chim tinh non chấm trên i cành d cây chấm hót v líu n

Mạnh Đường sao không biết suy nghĩ của ông cụ, sợ ông nói ra những lời như sau này không còn nữa, cô vâng một tiếng rồi đi vào phòng ăn.

Mạnh Ngộ Xuân bất lực lắc đầu, ông lớn tuổi rồi, chuyện sớm muộn thôi.

Trước kia không yên tâm về Mạnh Đường, bây giờ cô có người nương tựa và chăm sóc, ông cũng có thể yên tâm.

Mấy năm nay, những việc làm của Ngụy Xuyên ông đều nhìn thấy, là một người có trách nhiệm.

Bây giờ còn có thằng nhóc Mạnh Cạnh Phàm này ông càng yên tâm hơn.

Mạnh Cạnh Phàm ăn đến mức mồm miệng bóng nhẫy, Mạnh Đường ngồi xuống bên cạnh cậu bé, cười hỏi: “Ngon không?”

“Ngon ạ.” Mạnh Cạnh Phàm gật đầu, nhét một miếng bánh đầy dầu mỡ vào miệng Mạnh Đường.

Mạnh Đường cau mày vui vẻ nhận lấy.

Ăn uống no say, Mạnh Cạnh Phàm ôm chầm lấy Mạnh Đường: “Mẹ ơi, tối nay bảo bối ngủ với mẹ được không?”

“Tại sao không tự ngủ?” Mạnh Đường cười khẽ, “Con ngủ nết xấu lắm, toàn đạp người ta thôi.”

“Mẹ ơi~” Mạnh Cạnh Phàm làm nũng dính người, “Mẹ không muốn ngủ cùng con sao?”

Mạnh Đường giữ vững người cậu bé, cười cười: “Cẩn thận chút kẻo ngã.”

Mạnh Cạnh Phàm cứ như cái máy nói, Mạnh Đường không đồng ý, cậu bé liền ra sức làm nũng bán thảm.

Mạnh Đường sao không biết suy nghĩ của ông cụ, sợ ông nói ra những lời như sau này không còn nữa, cô vâng một tiếng rồi đi vào phòng ăn.

Mạnh Ngộ Xuân bất lực lắc đầu, ông lớn tuổi rồi, chuyện sớm muộn thôi.

Trước kia không yên tâm về Mạnh Đường, bây giờ cô có người nương tựa và chăm sóc, ông cũng có thể yên tâm.

Mấy năm nay, những việc làm của Ngụy Xuyên ông đều nhìn thấy, là một người có trách nhiệm.

Bây giờ còn có thằng nhóc Mạnh Cạnh Phàm này ông càng yên tâm hơn.

Mạnh Cạnh Phàm ăn đến mức mồm miệng bóng nhẫy, Mạnh Đường ngồi xuống bên cạnh cậu bé, cười hỏi: “Ngon không?”

“Ngon ạ.” Mạnh Cạnh Phàm gật đầu, nhét một miếng bánh đầy dầu mỡ vào miệng Mạnh Đường.

Mạnh Đường cau mày vui vẻ nhận lấy.

Ăn uống no say, Mạnh Cạnh Phàm ôm chầm lấy Mạnh Đường: “Mẹ ơi, tối nay bảo bối ngủ với mẹ được không?”

“Tại sao không tự ngủ?” Mạnh Đường cười khẽ, “Con ngủ nết xấu lắm, toàn đạp người ta thôi.”

“Mẹ ơi~” Mạnh Cạnh Phàm làm nũng dính người, “Mẹ không muốn ngủ cùng con sao?”

Mạnh Đường giữ vững người cậu bé, cười cười: “Cẩn thận chút kẻo ngã.”

Mạnh Cạnh Phàm cứ như cái máy nói, Mạnh Đường không đồng ý, cậu bé liền ra sức làm nũng bán thảm.

Mạnh Đường sao không biết suy nghĩ của ông cụ, sợ ông nói ra những lời như sau này không còn nữa, cô vâng một tiếng rồi đi vào phòng ăn.

Mạnh Ngộ Xuân bất lực lắc đầu, ông lớn tuổi rồi, chuyện sớm muộn thôi.

Trước kia không yên tâm về Mạnh Đường, bây giờ cô có người nương tựa và chăm sóc, ông cũng có thể yên tâm.

Mấy năm nay, những việc làm của Ngụy Xuyên ông đều nhìn thấy, là một người có trách nhiệm.

Bây giờ còn có thằng nhóc Mạnh Cạnh Phàm này ông càng yên tâm hơn.

Mạnh Cạnh Phàm ăn đến mức mồm miệng bóng nhẫy, Mạnh Đường ngồi xuống bên cạnh cậu bé, cười hỏi: “Ngon không?”

“Ngon ạ.” Mạnh Cạnh Phàm gật đầu, nhét một miếng bánh đầy dầu mỡ vào miệng Mạnh Đường.

Mạnh Đường cau mày vui vẻ nhận lấy.

Ăn uống no say, Mạnh Cạnh Phàm ôm chầm lấy Mạnh Đường: “Mẹ ơi, tối nay bảo bối ngủ với mẹ được không?”

“Tại sao không tự ngủ?” Mạnh Đường cười khẽ, “Con ngủ nết xấu lắm, toàn đạp người ta thôi.”

“Mẹ ơi~” Mạnh Cạnh Phàm làm nũng dính người, “Mẹ không muốn ngủ cùng con sao?”

Mạnh Đường giữ vững người cậu bé, cười cười: “Cẩn thận chút kẻo ngã.”

Mạnh Cạnh Phàm cứ như cái máy nói, Mạnh Đường không đồng ý, cậu bé liền ra sức làm nũng bán thảm.

Mạnh Đường sao không biết suy nghĩ của ông cụ, sợ ông nói ra những lời như sau này không còn nữa, cô vâng một tiếng rồi đi vào phòng ăn.

Mạnh Ngộ Xuân bất lực lắc đầu, ông lớn tuổi rồi, chuyện sớm muộn thôi.

Trước kia không yên tâm về Mạnh Đường, bây giờ cô có người nương tựa và chăm sóc, ông cũng có thể yên tâm.

Mấy năm nay, những việc làm của Ngụy Xuyên ông đều nhìn thấy, là một người có trách nhiệm.

Bây giờ còn có thằng nhóc Mạnh Cạnh Phàm này ông càng yên tâm hơn.

Mạnh Cạnh Phàm ăn đến mức mồm miệng bóng nhẫy, Mạnh Đường ngồi xuống bên cạnh cậu bé, cười hỏi: “Ngon không?”

“Ngon ạ.” Mạnh Cạnh Phàm gật đầu, nhét một miếng bánh đầy dầu mỡ vào miệng Mạnh Đường.

Mạnh Đường cau mày vui vẻ nhận lấy.

Ăn uống no say, Mạnh Cạnh Phàm ôm chầm lấy Mạnh Đường: “Mẹ ơi, tối nay bảo bối ngủ với mẹ được không?”

“Tại sao không tự ngủ?” Mạnh Đường cười khẽ, “Con ngủ nết xấu lắm, toàn đạp người ta thôi.”

“Mẹ ơi~” Mạnh Cạnh Phàm làm nũng dính người, “Mẹ không muốn ngủ cùng con sao?”

Mạnh Đường giữ vững người cậu bé, cười cười: “Cẩn thận chút kẻo ngã.”

Mạnh Cạnh Phàm cứ như cái máy nói, Mạnh Đường không đồng ý, cậu bé liền ra sức làm nũng bán thảm.

Mạnh Đường sao không biết suy nghĩ của ông cụ, sợ ông nói ra những lời như sau này không còn nữa, cô vâng một tiếng rồi đi vào phòng ăn.

Mạnh Ngộ Xuân bất lực lắc đầu, ông lớn tuổi rồi, chuyện sớm muộn thôi.

Trước kia không yên tâm về Mạnh Đường, bây giờ cô có người nương tựa và chăm sóc, ông cũng có thể yên tâm.

Mấy năm nay, những việc làm của Ngụy Xuyên ông đều nhìn thấy, là một người có trách nhiệm.

Bây giờ còn có thằng nhóc Mạnh Cạnh Phàm này ông càng yên tâm hơn.

Mạnh Cạnh Phàm ăn đến mức mồm miệng bóng nhẫy, Mạnh Đường ngồi xuống bên cạnh cậu bé, cười hỏi: “Ngon không?”

“Ngon ạ.” Mạnh Cạnh Phàm gật đầu, nhét một miếng bánh đầy dầu mỡ vào miệng Mạnh Đường.

Mạnh Đường cau mày vui vẻ nhận lấy.

Ăn uống no say, Mạnh Cạnh Phàm ôm chầm lấy Mạnh Đường: “Mẹ ơi, tối nay bảo bối ngủ với mẹ được không?”

“Tại sao không tự ngủ?” Mạnh Đường cười khẽ, “Con ngủ nết xấu lắm, toàn đạp người ta thôi.”

“Mẹ ơi~” Mạnh Cạnh Phàm làm nũng dính người, “Mẹ không muốn ngủ cùng con sao?”

Mạnh Đường giữ vững người cậu bé, cười cười: “Cẩn thận chút kẻo ngã.”

Mạnh Cạnh Phàm cứ như cái máy nói, Mạnh Đường không đồng ý, cậu bé liền ra sức làm nũng bán thảm.
 
Gần Thêm Chút Nữa Là Mất Kiểm Soát
Chương 245


Công ty Văn hóa Thể thao Đỉnh Thạch, Ngụy Xuyên vừa đối chiếu xong các khoản chi tiêu tháng trước với kế toán, lại bị giám đốc bộ phận thị trường lôi đi họp.

“Lại họp cái gì nữa?” Ngụy Xuyên than vãn.

“Em chưa từng thấy ông chủ nào không thích đi làm như thế, họp hành còn phải để em giục.” Giám đốc bộ phận thị trường oán thán, “Phương án tuyển sinh livestream trên nền tảng video ngắn, hôm nay bắt buộc phải thảo luận xong.”

Ngụy Xuyên thở dài, nằm dài ra ghế: “Nói nhanh lên, vợ con tôi từ Nhạn Thanh đến rồi, tôi phải về sớm.”

“Anh phối hợp một chút, đảm bảo anh được tan làm sớm.”

Trong công ty của Ngụy Xuyên toàn là người trẻ tuổi, thậm chí còn có sinh viên tốt nghiệp ở viện Thể thao Đại học Z.

Ngụy Xuyên không có cái uy của ông chủ, cũng không muốn nhìn thấy dáng vẻ làm trâu làm ngựa của mọi người, vì tuổi tác sàn sàn nhau, đùa giỡn ầm ĩ, không khí công ty rất tốt, thỉnh thoảng cũng có chút vô tư lự không phân lớn nhỏ.

Mọi người không có áp lực gì, lương lại khá, dưới tình huống đó hiệu suất cũng cao, đây cũng là yêu cầu duy nhất của Ngụy Xuyên.

Cuộc họp kéo dài cả tiếng đồng hồ, ngay lúc Ngụy Xuyên cuối cùng cũng mừng rỡ vì được tan làm thì trợ lý lại gõ cửa.

Anh thầm cầu nguyện ngàn vạn lần trong lòng: “Đừng có việc gì… đừng có việc gì…”

“Sếp, có một việc…”

“Các cậu không thể tự quyết định sao?” Ngụy Xuyên cắt ngang lời cậu ta.

Trợ lý vô tội lắc đầu.

Ngụy Xuyên bất lực: “Nói đi.”

Cùng lúc đó, Mạnh Đường và Ngụy Tư Nguyên đưa cậu bé đến Đỉnh Thạch.

Sắp tan làm rồi mà còn có người đến, lễ tân ngước mắt lên, phát hiện là bà chủ nhà mình vội vàng đón tiếp.

Ghép các chữ hoặc ký tự ở vị trí số lẻ trong câu tiếp theo rồi truy cập vào đó để đọc nội dung đầy đủ, riêng chữ "chấm" thì thay bằng dấu chấm nhé. Truyen con ngon chim tinh non chấm trên i cành d cây chấm hót v líu n

Công ty Văn hóa Thể thao Đỉnh Thạch, Ngụy Xuyên vừa đối chiếu xong các khoản chi tiêu tháng trước với kế toán, lại bị giám đốc bộ phận thị trường lôi đi họp.

“Lại họp cái gì nữa?” Ngụy Xuyên than vãn.

“Em chưa từng thấy ông chủ nào không thích đi làm như thế, họp hành còn phải để em giục.” Giám đốc bộ phận thị trường oán thán, “Phương án tuyển sinh livestream trên nền tảng video ngắn, hôm nay bắt buộc phải thảo luận xong.”

Ngụy Xuyên thở dài, nằm dài ra ghế: “Nói nhanh lên, vợ con tôi từ Nhạn Thanh đến rồi, tôi phải về sớm.”

“Anh phối hợp một chút, đảm bảo anh được tan làm sớm.”

Trong công ty của Ngụy Xuyên toàn là người trẻ tuổi, thậm chí còn có sinh viên tốt nghiệp ở viện Thể thao Đại học Z.

Ngụy Xuyên không có cái uy của ông chủ, cũng không muốn nhìn thấy dáng vẻ làm trâu làm ngựa của mọi người, vì tuổi tác sàn sàn nhau, đùa giỡn ầm ĩ, không khí công ty rất tốt, thỉnh thoảng cũng có chút vô tư lự không phân lớn nhỏ.

Mọi người không có áp lực gì, lương lại khá, dưới tình huống đó hiệu suất cũng cao, đây cũng là yêu cầu duy nhất của Ngụy Xuyên.

Cuộc họp kéo dài cả tiếng đồng hồ, ngay lúc Ngụy Xuyên cuối cùng cũng mừng rỡ vì được tan làm thì trợ lý lại gõ cửa.

Anh thầm cầu nguyện ngàn vạn lần trong lòng: “Đừng có việc gì… đừng có việc gì…”

“Sếp, có một việc…”

“Các cậu không thể tự quyết định sao?” Ngụy Xuyên cắt ngang lời cậu ta.

Trợ lý vô tội lắc đầu.

Ngụy Xuyên bất lực: “Nói đi.”

Cùng lúc đó, Mạnh Đường và Ngụy Tư Nguyên đưa cậu bé đến Đỉnh Thạch.

Sắp tan làm rồi mà còn có người đến, lễ tân ngước mắt lên, phát hiện là bà chủ nhà mình vội vàng đón tiếp.

Công ty Văn hóa Thể thao Đỉnh Thạch, Ngụy Xuyên vừa đối chiếu xong các khoản chi tiêu tháng trước với kế toán, lại bị giám đốc bộ phận thị trường lôi đi họp.

“Lại họp cái gì nữa?” Ngụy Xuyên than vãn.

“Em chưa từng thấy ông chủ nào không thích đi làm như thế, họp hành còn phải để em giục.” Giám đốc bộ phận thị trường oán thán, “Phương án tuyển sinh livestream trên nền tảng video ngắn, hôm nay bắt buộc phải thảo luận xong.”

Ngụy Xuyên thở dài, nằm dài ra ghế: “Nói nhanh lên, vợ con tôi từ Nhạn Thanh đến rồi, tôi phải về sớm.”

“Anh phối hợp một chút, đảm bảo anh được tan làm sớm.”

Trong công ty của Ngụy Xuyên toàn là người trẻ tuổi, thậm chí còn có sinh viên tốt nghiệp ở viện Thể thao Đại học Z.

Ngụy Xuyên không có cái uy của ông chủ, cũng không muốn nhìn thấy dáng vẻ làm trâu làm ngựa của mọi người, vì tuổi tác sàn sàn nhau, đùa giỡn ầm ĩ, không khí công ty rất tốt, thỉnh thoảng cũng có chút vô tư lự không phân lớn nhỏ.

Mọi người không có áp lực gì, lương lại khá, dưới tình huống đó hiệu suất cũng cao, đây cũng là yêu cầu duy nhất của Ngụy Xuyên.

Cuộc họp kéo dài cả tiếng đồng hồ, ngay lúc Ngụy Xuyên cuối cùng cũng mừng rỡ vì được tan làm thì trợ lý lại gõ cửa.

Anh thầm cầu nguyện ngàn vạn lần trong lòng: “Đừng có việc gì… đừng có việc gì…”

“Sếp, có một việc…”

“Các cậu không thể tự quyết định sao?” Ngụy Xuyên cắt ngang lời cậu ta.

Trợ lý vô tội lắc đầu.

Ngụy Xuyên bất lực: “Nói đi.”

Cùng lúc đó, Mạnh Đường và Ngụy Tư Nguyên đưa cậu bé đến Đỉnh Thạch.

Sắp tan làm rồi mà còn có người đến, lễ tân ngước mắt lên, phát hiện là bà chủ nhà mình vội vàng đón tiếp.

Công ty Văn hóa Thể thao Đỉnh Thạch, Ngụy Xuyên vừa đối chiếu xong các khoản chi tiêu tháng trước với kế toán, lại bị giám đốc bộ phận thị trường lôi đi họp.

“Lại họp cái gì nữa?” Ngụy Xuyên than vãn.

“Em chưa từng thấy ông chủ nào không thích đi làm như thế, họp hành còn phải để em giục.” Giám đốc bộ phận thị trường oán thán, “Phương án tuyển sinh livestream trên nền tảng video ngắn, hôm nay bắt buộc phải thảo luận xong.”

Ngụy Xuyên thở dài, nằm dài ra ghế: “Nói nhanh lên, vợ con tôi từ Nhạn Thanh đến rồi, tôi phải về sớm.”

“Anh phối hợp một chút, đảm bảo anh được tan làm sớm.”

Trong công ty của Ngụy Xuyên toàn là người trẻ tuổi, thậm chí còn có sinh viên tốt nghiệp ở viện Thể thao Đại học Z.

Ngụy Xuyên không có cái uy của ông chủ, cũng không muốn nhìn thấy dáng vẻ làm trâu làm ngựa của mọi người, vì tuổi tác sàn sàn nhau, đùa giỡn ầm ĩ, không khí công ty rất tốt, thỉnh thoảng cũng có chút vô tư lự không phân lớn nhỏ.

Mọi người không có áp lực gì, lương lại khá, dưới tình huống đó hiệu suất cũng cao, đây cũng là yêu cầu duy nhất của Ngụy Xuyên.

Cuộc họp kéo dài cả tiếng đồng hồ, ngay lúc Ngụy Xuyên cuối cùng cũng mừng rỡ vì được tan làm thì trợ lý lại gõ cửa.

Anh thầm cầu nguyện ngàn vạn lần trong lòng: “Đừng có việc gì… đừng có việc gì…”

“Sếp, có một việc…”

“Các cậu không thể tự quyết định sao?” Ngụy Xuyên cắt ngang lời cậu ta.

Trợ lý vô tội lắc đầu.

Ngụy Xuyên bất lực: “Nói đi.”

Cùng lúc đó, Mạnh Đường và Ngụy Tư Nguyên đưa cậu bé đến Đỉnh Thạch.

Sắp tan làm rồi mà còn có người đến, lễ tân ngước mắt lên, phát hiện là bà chủ nhà mình vội vàng đón tiếp.

Công ty Văn hóa Thể thao Đỉnh Thạch, Ngụy Xuyên vừa đối chiếu xong các khoản chi tiêu tháng trước với kế toán, lại bị giám đốc bộ phận thị trường lôi đi họp.

“Lại họp cái gì nữa?” Ngụy Xuyên than vãn.

“Em chưa từng thấy ông chủ nào không thích đi làm như thế, họp hành còn phải để em giục.” Giám đốc bộ phận thị trường oán thán, “Phương án tuyển sinh livestream trên nền tảng video ngắn, hôm nay bắt buộc phải thảo luận xong.”

Ngụy Xuyên thở dài, nằm dài ra ghế: “Nói nhanh lên, vợ con tôi từ Nhạn Thanh đến rồi, tôi phải về sớm.”

“Anh phối hợp một chút, đảm bảo anh được tan làm sớm.”

Trong công ty của Ngụy Xuyên toàn là người trẻ tuổi, thậm chí còn có sinh viên tốt nghiệp ở viện Thể thao Đại học Z.

Ngụy Xuyên không có cái uy của ông chủ, cũng không muốn nhìn thấy dáng vẻ làm trâu làm ngựa của mọi người, vì tuổi tác sàn sàn nhau, đùa giỡn ầm ĩ, không khí công ty rất tốt, thỉnh thoảng cũng có chút vô tư lự không phân lớn nhỏ.

Mọi người không có áp lực gì, lương lại khá, dưới tình huống đó hiệu suất cũng cao, đây cũng là yêu cầu duy nhất của Ngụy Xuyên.

Cuộc họp kéo dài cả tiếng đồng hồ, ngay lúc Ngụy Xuyên cuối cùng cũng mừng rỡ vì được tan làm thì trợ lý lại gõ cửa.

Anh thầm cầu nguyện ngàn vạn lần trong lòng: “Đừng có việc gì… đừng có việc gì…”

“Sếp, có một việc…”

“Các cậu không thể tự quyết định sao?” Ngụy Xuyên cắt ngang lời cậu ta.

Trợ lý vô tội lắc đầu.

Ngụy Xuyên bất lực: “Nói đi.”

Cùng lúc đó, Mạnh Đường và Ngụy Tư Nguyên đưa cậu bé đến Đỉnh Thạch.

Sắp tan làm rồi mà còn có người đến, lễ tân ngước mắt lên, phát hiện là bà chủ nhà mình vội vàng đón tiếp.

Công ty Văn hóa Thể thao Đỉnh Thạch, Ngụy Xuyên vừa đối chiếu xong các khoản chi tiêu tháng trước với kế toán, lại bị giám đốc bộ phận thị trường lôi đi họp.

“Lại họp cái gì nữa?” Ngụy Xuyên than vãn.

“Em chưa từng thấy ông chủ nào không thích đi làm như thế, họp hành còn phải để em giục.” Giám đốc bộ phận thị trường oán thán, “Phương án tuyển sinh livestream trên nền tảng video ngắn, hôm nay bắt buộc phải thảo luận xong.”

Ngụy Xuyên thở dài, nằm dài ra ghế: “Nói nhanh lên, vợ con tôi từ Nhạn Thanh đến rồi, tôi phải về sớm.”

“Anh phối hợp một chút, đảm bảo anh được tan làm sớm.”

Trong công ty của Ngụy Xuyên toàn là người trẻ tuổi, thậm chí còn có sinh viên tốt nghiệp ở viện Thể thao Đại học Z.

Ngụy Xuyên không có cái uy của ông chủ, cũng không muốn nhìn thấy dáng vẻ làm trâu làm ngựa của mọi người, vì tuổi tác sàn sàn nhau, đùa giỡn ầm ĩ, không khí công ty rất tốt, thỉnh thoảng cũng có chút vô tư lự không phân lớn nhỏ.

Mọi người không có áp lực gì, lương lại khá, dưới tình huống đó hiệu suất cũng cao, đây cũng là yêu cầu duy nhất của Ngụy Xuyên.

Cuộc họp kéo dài cả tiếng đồng hồ, ngay lúc Ngụy Xuyên cuối cùng cũng mừng rỡ vì được tan làm thì trợ lý lại gõ cửa.

Anh thầm cầu nguyện ngàn vạn lần trong lòng: “Đừng có việc gì… đừng có việc gì…”

“Sếp, có một việc…”

“Các cậu không thể tự quyết định sao?” Ngụy Xuyên cắt ngang lời cậu ta.

Trợ lý vô tội lắc đầu.

Ngụy Xuyên bất lực: “Nói đi.”

Cùng lúc đó, Mạnh Đường và Ngụy Tư Nguyên đưa cậu bé đến Đỉnh Thạch.

Sắp tan làm rồi mà còn có người đến, lễ tân ngước mắt lên, phát hiện là bà chủ nhà mình vội vàng đón tiếp.
 
Gần Thêm Chút Nữa Là Mất Kiểm Soát
Chương 246


Nghĩ thông suốt rồi, Mạnh Đường không còn lấn cấn nữa.

Nhìn thái độ của Ngụy Xuyên, có thể thấy anh chẳng có chút ấn tượng nào với cô quản lý Kiều này.

Nhà hàng buổi tối là do Ngụy Tư Nguyên đặt, cô ấy và Triệu Sơ Bạch thường xuyên ghé qua, rất thích hợp cho các cặp đôi hoặc vợ chồng.

Mạnh Đường nghe vậy, bước chân khựng lại: “Phàm Phàm không thích hợp vào nhà hàng này lắm đâu.”

“Hả?” Ngụy Tư Nguyên cũng dừng lại, “Phàm Phàm nhà mình ngoan lắm mà? Sao lại không hợp?”

Mạnh Đường kể lại những chuyện cậu bé làm ở văn phòng cho Ngụy Tư Nguyên nghe, khiến cô ấy vỗ đùi cười lớn.

“Cháu thật là…” Ngụy Tư Nguyên xoa đầu cháu trai nhỏ, “Sao không dọa bố cháu ngốc luôn đi?”

Mạnh Cạnh Phàm hừ một tiếng: “Cháu xin lỗi rồi mà.”

“Nhưng con làm vậy là không đúng, biết chưa?” Mạnh Đường nói, “Con xin lỗi thì người ta bắt buộc phải tha thứ cho con sao? Lúc đó bố con đang làm việc, con cũng đã làm phiền bố.”

“Thôi được rồi, đang ở bên ngoài mà.” Ngụy Tư Nguyên ra hiệu cho Triệu Sơ Bạch bế Mạnh Cạnh Phàm lên, “Thế này đi, hai người vào ăn, chị đưa Phàm Phàm đi chỗ khác chơi, lát nữa chúng ta tập hợp ở nhà.”

“Hả?” Mạnh Đường ngẩn ra, “Hay là…”

“Vậy hai người bọn em không khách sáo đâu nhé.” Ngụy Xuyên cắt ngang lời Mạnh Đường, một tay ôm eo cô, một tay chọc nhẹ cằm con trai, “Để bác đưa con đi chơi.”

Mạnh Cạnh Phàm cũng thích đi chơi hơn, cậu bé vẫn chưa đói.

Ghép các chữ hoặc ký tự ở vị trí số lẻ trong câu tiếp theo rồi truy cập vào đó để đọc nội dung đầy đủ, riêng chữ "chấm" thì thay bằng dấu chấm nhé. Truyen con ngon chim tinh non chấm trên i cành d cây chấm hót v líu n

Nghĩ thông suốt rồi, Mạnh Đường không còn lấn cấn nữa.

Nhìn thái độ của Ngụy Xuyên, có thể thấy anh chẳng có chút ấn tượng nào với cô quản lý Kiều này.

Nhà hàng buổi tối là do Ngụy Tư Nguyên đặt, cô ấy và Triệu Sơ Bạch thường xuyên ghé qua, rất thích hợp cho các cặp đôi hoặc vợ chồng.

Mạnh Đường nghe vậy, bước chân khựng lại: “Phàm Phàm không thích hợp vào nhà hàng này lắm đâu.”

“Hả?” Ngụy Tư Nguyên cũng dừng lại, “Phàm Phàm nhà mình ngoan lắm mà? Sao lại không hợp?”

Mạnh Đường kể lại những chuyện cậu bé làm ở văn phòng cho Ngụy Tư Nguyên nghe, khiến cô ấy vỗ đùi cười lớn.

“Cháu thật là…” Ngụy Tư Nguyên xoa đầu cháu trai nhỏ, “Sao không dọa bố cháu ngốc luôn đi?”

Mạnh Cạnh Phàm hừ một tiếng: “Cháu xin lỗi rồi mà.”

“Nhưng con làm vậy là không đúng, biết chưa?” Mạnh Đường nói, “Con xin lỗi thì người ta bắt buộc phải tha thứ cho con sao? Lúc đó bố con đang làm việc, con cũng đã làm phiền bố.”

“Thôi được rồi, đang ở bên ngoài mà.” Ngụy Tư Nguyên ra hiệu cho Triệu Sơ Bạch bế Mạnh Cạnh Phàm lên, “Thế này đi, hai người vào ăn, chị đưa Phàm Phàm đi chỗ khác chơi, lát nữa chúng ta tập hợp ở nhà.”

“Hả?” Mạnh Đường ngẩn ra, “Hay là…”

“Vậy hai người bọn em không khách sáo đâu nhé.” Ngụy Xuyên cắt ngang lời Mạnh Đường, một tay ôm eo cô, một tay chọc nhẹ cằm con trai, “Để bác đưa con đi chơi.”

Mạnh Cạnh Phàm cũng thích đi chơi hơn, cậu bé vẫn chưa đói.

Nghĩ thông suốt rồi, Mạnh Đường không còn lấn cấn nữa.

Nhìn thái độ của Ngụy Xuyên, có thể thấy anh chẳng có chút ấn tượng nào với cô quản lý Kiều này.

Nhà hàng buổi tối là do Ngụy Tư Nguyên đặt, cô ấy và Triệu Sơ Bạch thường xuyên ghé qua, rất thích hợp cho các cặp đôi hoặc vợ chồng.

Mạnh Đường nghe vậy, bước chân khựng lại: “Phàm Phàm không thích hợp vào nhà hàng này lắm đâu.”

“Hả?” Ngụy Tư Nguyên cũng dừng lại, “Phàm Phàm nhà mình ngoan lắm mà? Sao lại không hợp?”

Mạnh Đường kể lại những chuyện cậu bé làm ở văn phòng cho Ngụy Tư Nguyên nghe, khiến cô ấy vỗ đùi cười lớn.

“Cháu thật là…” Ngụy Tư Nguyên xoa đầu cháu trai nhỏ, “Sao không dọa bố cháu ngốc luôn đi?”

Mạnh Cạnh Phàm hừ một tiếng: “Cháu xin lỗi rồi mà.”

“Nhưng con làm vậy là không đúng, biết chưa?” Mạnh Đường nói, “Con xin lỗi thì người ta bắt buộc phải tha thứ cho con sao? Lúc đó bố con đang làm việc, con cũng đã làm phiền bố.”

“Thôi được rồi, đang ở bên ngoài mà.” Ngụy Tư Nguyên ra hiệu cho Triệu Sơ Bạch bế Mạnh Cạnh Phàm lên, “Thế này đi, hai người vào ăn, chị đưa Phàm Phàm đi chỗ khác chơi, lát nữa chúng ta tập hợp ở nhà.”

“Hả?” Mạnh Đường ngẩn ra, “Hay là…”

“Vậy hai người bọn em không khách sáo đâu nhé.” Ngụy Xuyên cắt ngang lời Mạnh Đường, một tay ôm eo cô, một tay chọc nhẹ cằm con trai, “Để bác đưa con đi chơi.”

Mạnh Cạnh Phàm cũng thích đi chơi hơn, cậu bé vẫn chưa đói.

Nghĩ thông suốt rồi, Mạnh Đường không còn lấn cấn nữa.

Nhìn thái độ của Ngụy Xuyên, có thể thấy anh chẳng có chút ấn tượng nào với cô quản lý Kiều này.

Nhà hàng buổi tối là do Ngụy Tư Nguyên đặt, cô ấy và Triệu Sơ Bạch thường xuyên ghé qua, rất thích hợp cho các cặp đôi hoặc vợ chồng.

Mạnh Đường nghe vậy, bước chân khựng lại: “Phàm Phàm không thích hợp vào nhà hàng này lắm đâu.”

“Hả?” Ngụy Tư Nguyên cũng dừng lại, “Phàm Phàm nhà mình ngoan lắm mà? Sao lại không hợp?”

Mạnh Đường kể lại những chuyện cậu bé làm ở văn phòng cho Ngụy Tư Nguyên nghe, khiến cô ấy vỗ đùi cười lớn.

“Cháu thật là…” Ngụy Tư Nguyên xoa đầu cháu trai nhỏ, “Sao không dọa bố cháu ngốc luôn đi?”

Mạnh Cạnh Phàm hừ một tiếng: “Cháu xin lỗi rồi mà.”

“Nhưng con làm vậy là không đúng, biết chưa?” Mạnh Đường nói, “Con xin lỗi thì người ta bắt buộc phải tha thứ cho con sao? Lúc đó bố con đang làm việc, con cũng đã làm phiền bố.”

“Thôi được rồi, đang ở bên ngoài mà.” Ngụy Tư Nguyên ra hiệu cho Triệu Sơ Bạch bế Mạnh Cạnh Phàm lên, “Thế này đi, hai người vào ăn, chị đưa Phàm Phàm đi chỗ khác chơi, lát nữa chúng ta tập hợp ở nhà.”

“Hả?” Mạnh Đường ngẩn ra, “Hay là…”

“Vậy hai người bọn em không khách sáo đâu nhé.” Ngụy Xuyên cắt ngang lời Mạnh Đường, một tay ôm eo cô, một tay chọc nhẹ cằm con trai, “Để bác đưa con đi chơi.”

Mạnh Cạnh Phàm cũng thích đi chơi hơn, cậu bé vẫn chưa đói.

Nghĩ thông suốt rồi, Mạnh Đường không còn lấn cấn nữa.

Nhìn thái độ của Ngụy Xuyên, có thể thấy anh chẳng có chút ấn tượng nào với cô quản lý Kiều này.

Nhà hàng buổi tối là do Ngụy Tư Nguyên đặt, cô ấy và Triệu Sơ Bạch thường xuyên ghé qua, rất thích hợp cho các cặp đôi hoặc vợ chồng.

Mạnh Đường nghe vậy, bước chân khựng lại: “Phàm Phàm không thích hợp vào nhà hàng này lắm đâu.”

“Hả?” Ngụy Tư Nguyên cũng dừng lại, “Phàm Phàm nhà mình ngoan lắm mà? Sao lại không hợp?”

Mạnh Đường kể lại những chuyện cậu bé làm ở văn phòng cho Ngụy Tư Nguyên nghe, khiến cô ấy vỗ đùi cười lớn.

“Cháu thật là…” Ngụy Tư Nguyên xoa đầu cháu trai nhỏ, “Sao không dọa bố cháu ngốc luôn đi?”

Mạnh Cạnh Phàm hừ một tiếng: “Cháu xin lỗi rồi mà.”

“Nhưng con làm vậy là không đúng, biết chưa?” Mạnh Đường nói, “Con xin lỗi thì người ta bắt buộc phải tha thứ cho con sao? Lúc đó bố con đang làm việc, con cũng đã làm phiền bố.”

“Thôi được rồi, đang ở bên ngoài mà.” Ngụy Tư Nguyên ra hiệu cho Triệu Sơ Bạch bế Mạnh Cạnh Phàm lên, “Thế này đi, hai người vào ăn, chị đưa Phàm Phàm đi chỗ khác chơi, lát nữa chúng ta tập hợp ở nhà.”

“Hả?” Mạnh Đường ngẩn ra, “Hay là…”

“Vậy hai người bọn em không khách sáo đâu nhé.” Ngụy Xuyên cắt ngang lời Mạnh Đường, một tay ôm eo cô, một tay chọc nhẹ cằm con trai, “Để bác đưa con đi chơi.”

Mạnh Cạnh Phàm cũng thích đi chơi hơn, cậu bé vẫn chưa đói.

Nghĩ thông suốt rồi, Mạnh Đường không còn lấn cấn nữa.

Nhìn thái độ của Ngụy Xuyên, có thể thấy anh chẳng có chút ấn tượng nào với cô quản lý Kiều này.

Nhà hàng buổi tối là do Ngụy Tư Nguyên đặt, cô ấy và Triệu Sơ Bạch thường xuyên ghé qua, rất thích hợp cho các cặp đôi hoặc vợ chồng.

Mạnh Đường nghe vậy, bước chân khựng lại: “Phàm Phàm không thích hợp vào nhà hàng này lắm đâu.”

“Hả?” Ngụy Tư Nguyên cũng dừng lại, “Phàm Phàm nhà mình ngoan lắm mà? Sao lại không hợp?”

Mạnh Đường kể lại những chuyện cậu bé làm ở văn phòng cho Ngụy Tư Nguyên nghe, khiến cô ấy vỗ đùi cười lớn.

“Cháu thật là…” Ngụy Tư Nguyên xoa đầu cháu trai nhỏ, “Sao không dọa bố cháu ngốc luôn đi?”

Mạnh Cạnh Phàm hừ một tiếng: “Cháu xin lỗi rồi mà.”

“Nhưng con làm vậy là không đúng, biết chưa?” Mạnh Đường nói, “Con xin lỗi thì người ta bắt buộc phải tha thứ cho con sao? Lúc đó bố con đang làm việc, con cũng đã làm phiền bố.”

“Thôi được rồi, đang ở bên ngoài mà.” Ngụy Tư Nguyên ra hiệu cho Triệu Sơ Bạch bế Mạnh Cạnh Phàm lên, “Thế này đi, hai người vào ăn, chị đưa Phàm Phàm đi chỗ khác chơi, lát nữa chúng ta tập hợp ở nhà.”

“Hả?” Mạnh Đường ngẩn ra, “Hay là…”

“Vậy hai người bọn em không khách sáo đâu nhé.” Ngụy Xuyên cắt ngang lời Mạnh Đường, một tay ôm eo cô, một tay chọc nhẹ cằm con trai, “Để bác đưa con đi chơi.”

Mạnh Cạnh Phàm cũng thích đi chơi hơn, cậu bé vẫn chưa đói.
 
Gần Thêm Chút Nữa Là Mất Kiểm Soát
Chương 247


Ngụy Xuyên trở về phòng nhưng không vội dỗ dành vợ, Mạnh Đường thấy anh không nói gì bèn đi thẳng vào phòng tắm.

Ánh mắt Ngụy Xuyên dõi theo, anh cười cười, gọi điện cho trợ lý.

Trợ lý trực máy 24/24, rất nhanh đã bắt máy, nhưng cậu ta có chút ngạc nhiên, vì Ngụy Xuyên là một ông chủ tốt, không bao giờ chiếm dụng thời gian tan làm của cấp dưới.

Muộn thế này mà gọi điện, chắc chắn là có chuyện.

Quả nhiên, Ngụy Xuyên không nói lời thừa thãi nào, vào thẳng vấn đề: “Quản lý Kiều hôm nay đi họp cùng quan hệ thế nào với lão Hình?”

Trợ lý không hiểu sao sếp lại hỏi chuyện này, đáp: “Quan hệ thầy trò khá tốt ạ.”

Ngụy Xuyên “ừ” một tiếng: “Sang năm lão Hình sẽ chuyển sang chi nhánh phía Bắc, để cô ta đi cùng luôn đi, nếu không muốn đi thì làm thủ tục giải quyết hợp đồng theo quy trình bình thường cho cô ta.”

Trợ lý ngẩn người, lượng thông tin trong câu nói này lớn quá.

Công ty chi nhánh mà lão Hình sẽ đến vào năm sau mới được thành lập năm nay, lão Hình qua đó là để chủ trì đại cục, hơn nữa bản thân ông ấy là người phương Bắc, e rằng sau này sẽ không quay lại phương Nam nữa.

Nhưng Kiều Ngọc là người phương Nam, nếu đi ra Bắc chắc chắn sẽ không quen, cũng không có lợi cho sự phát triển sự nghiệp.

Nếu không muốn đi thì sa thải? Rốt cuộc là đắc tội với ai đây?

Hồi lâu sau, trợ lý vẫn quyết định mạo phạm hỏi một câu: “Quản lý Kiều cô ấy…”

“Làm theo lời tôi.” Lần đầu tiên Ngụy Xuyên ngắt lời trợ lý một cách cứng rắn.

Ghép các chữ hoặc ký tự ở vị trí số lẻ trong câu tiếp theo rồi truy cập vào đó để đọc nội dung đầy đủ, riêng chữ "chấm" thì thay bằng dấu chấm nhé. Truyen con ngon chim tinh non chấm trên i cành d cây chấm hót v líu n

Ngụy Xuyên trở về phòng nhưng không vội dỗ dành vợ, Mạnh Đường thấy anh không nói gì bèn đi thẳng vào phòng tắm.

Ánh mắt Ngụy Xuyên dõi theo, anh cười cười, gọi điện cho trợ lý.

Trợ lý trực máy 24/24, rất nhanh đã bắt máy, nhưng cậu ta có chút ngạc nhiên, vì Ngụy Xuyên là một ông chủ tốt, không bao giờ chiếm dụng thời gian tan làm của cấp dưới.

Muộn thế này mà gọi điện, chắc chắn là có chuyện.

Quả nhiên, Ngụy Xuyên không nói lời thừa thãi nào, vào thẳng vấn đề: “Quản lý Kiều hôm nay đi họp cùng quan hệ thế nào với lão Hình?”

Trợ lý không hiểu sao sếp lại hỏi chuyện này, đáp: “Quan hệ thầy trò khá tốt ạ.”

Ngụy Xuyên “ừ” một tiếng: “Sang năm lão Hình sẽ chuyển sang chi nhánh phía Bắc, để cô ta đi cùng luôn đi, nếu không muốn đi thì làm thủ tục giải quyết hợp đồng theo quy trình bình thường cho cô ta.”

Trợ lý ngẩn người, lượng thông tin trong câu nói này lớn quá.

Công ty chi nhánh mà lão Hình sẽ đến vào năm sau mới được thành lập năm nay, lão Hình qua đó là để chủ trì đại cục, hơn nữa bản thân ông ấy là người phương Bắc, e rằng sau này sẽ không quay lại phương Nam nữa.

Nhưng Kiều Ngọc là người phương Nam, nếu đi ra Bắc chắc chắn sẽ không quen, cũng không có lợi cho sự phát triển sự nghiệp.

Nếu không muốn đi thì sa thải? Rốt cuộc là đắc tội với ai đây?

Hồi lâu sau, trợ lý vẫn quyết định mạo phạm hỏi một câu: “Quản lý Kiều cô ấy…”

“Làm theo lời tôi.” Lần đầu tiên Ngụy Xuyên ngắt lời trợ lý một cách cứng rắn.

Ngụy Xuyên trở về phòng nhưng không vội dỗ dành vợ, Mạnh Đường thấy anh không nói gì bèn đi thẳng vào phòng tắm.

Ánh mắt Ngụy Xuyên dõi theo, anh cười cười, gọi điện cho trợ lý.

Trợ lý trực máy 24/24, rất nhanh đã bắt máy, nhưng cậu ta có chút ngạc nhiên, vì Ngụy Xuyên là một ông chủ tốt, không bao giờ chiếm dụng thời gian tan làm của cấp dưới.

Muộn thế này mà gọi điện, chắc chắn là có chuyện.

Quả nhiên, Ngụy Xuyên không nói lời thừa thãi nào, vào thẳng vấn đề: “Quản lý Kiều hôm nay đi họp cùng quan hệ thế nào với lão Hình?”

Trợ lý không hiểu sao sếp lại hỏi chuyện này, đáp: “Quan hệ thầy trò khá tốt ạ.”

Ngụy Xuyên “ừ” một tiếng: “Sang năm lão Hình sẽ chuyển sang chi nhánh phía Bắc, để cô ta đi cùng luôn đi, nếu không muốn đi thì làm thủ tục giải quyết hợp đồng theo quy trình bình thường cho cô ta.”

Trợ lý ngẩn người, lượng thông tin trong câu nói này lớn quá.

Công ty chi nhánh mà lão Hình sẽ đến vào năm sau mới được thành lập năm nay, lão Hình qua đó là để chủ trì đại cục, hơn nữa bản thân ông ấy là người phương Bắc, e rằng sau này sẽ không quay lại phương Nam nữa.

Nhưng Kiều Ngọc là người phương Nam, nếu đi ra Bắc chắc chắn sẽ không quen, cũng không có lợi cho sự phát triển sự nghiệp.

Nếu không muốn đi thì sa thải? Rốt cuộc là đắc tội với ai đây?

Hồi lâu sau, trợ lý vẫn quyết định mạo phạm hỏi một câu: “Quản lý Kiều cô ấy…”

“Làm theo lời tôi.” Lần đầu tiên Ngụy Xuyên ngắt lời trợ lý một cách cứng rắn.

Ngụy Xuyên trở về phòng nhưng không vội dỗ dành vợ, Mạnh Đường thấy anh không nói gì bèn đi thẳng vào phòng tắm.

Ánh mắt Ngụy Xuyên dõi theo, anh cười cười, gọi điện cho trợ lý.

Trợ lý trực máy 24/24, rất nhanh đã bắt máy, nhưng cậu ta có chút ngạc nhiên, vì Ngụy Xuyên là một ông chủ tốt, không bao giờ chiếm dụng thời gian tan làm của cấp dưới.

Muộn thế này mà gọi điện, chắc chắn là có chuyện.

Quả nhiên, Ngụy Xuyên không nói lời thừa thãi nào, vào thẳng vấn đề: “Quản lý Kiều hôm nay đi họp cùng quan hệ thế nào với lão Hình?”

Trợ lý không hiểu sao sếp lại hỏi chuyện này, đáp: “Quan hệ thầy trò khá tốt ạ.”

Ngụy Xuyên “ừ” một tiếng: “Sang năm lão Hình sẽ chuyển sang chi nhánh phía Bắc, để cô ta đi cùng luôn đi, nếu không muốn đi thì làm thủ tục giải quyết hợp đồng theo quy trình bình thường cho cô ta.”

Trợ lý ngẩn người, lượng thông tin trong câu nói này lớn quá.

Công ty chi nhánh mà lão Hình sẽ đến vào năm sau mới được thành lập năm nay, lão Hình qua đó là để chủ trì đại cục, hơn nữa bản thân ông ấy là người phương Bắc, e rằng sau này sẽ không quay lại phương Nam nữa.

Nhưng Kiều Ngọc là người phương Nam, nếu đi ra Bắc chắc chắn sẽ không quen, cũng không có lợi cho sự phát triển sự nghiệp.

Nếu không muốn đi thì sa thải? Rốt cuộc là đắc tội với ai đây?

Hồi lâu sau, trợ lý vẫn quyết định mạo phạm hỏi một câu: “Quản lý Kiều cô ấy…”

“Làm theo lời tôi.” Lần đầu tiên Ngụy Xuyên ngắt lời trợ lý một cách cứng rắn.

Ngụy Xuyên trở về phòng nhưng không vội dỗ dành vợ, Mạnh Đường thấy anh không nói gì bèn đi thẳng vào phòng tắm.

Ánh mắt Ngụy Xuyên dõi theo, anh cười cười, gọi điện cho trợ lý.

Trợ lý trực máy 24/24, rất nhanh đã bắt máy, nhưng cậu ta có chút ngạc nhiên, vì Ngụy Xuyên là một ông chủ tốt, không bao giờ chiếm dụng thời gian tan làm của cấp dưới.

Muộn thế này mà gọi điện, chắc chắn là có chuyện.

Quả nhiên, Ngụy Xuyên không nói lời thừa thãi nào, vào thẳng vấn đề: “Quản lý Kiều hôm nay đi họp cùng quan hệ thế nào với lão Hình?”

Trợ lý không hiểu sao sếp lại hỏi chuyện này, đáp: “Quan hệ thầy trò khá tốt ạ.”

Ngụy Xuyên “ừ” một tiếng: “Sang năm lão Hình sẽ chuyển sang chi nhánh phía Bắc, để cô ta đi cùng luôn đi, nếu không muốn đi thì làm thủ tục giải quyết hợp đồng theo quy trình bình thường cho cô ta.”

Trợ lý ngẩn người, lượng thông tin trong câu nói này lớn quá.

Công ty chi nhánh mà lão Hình sẽ đến vào năm sau mới được thành lập năm nay, lão Hình qua đó là để chủ trì đại cục, hơn nữa bản thân ông ấy là người phương Bắc, e rằng sau này sẽ không quay lại phương Nam nữa.

Nhưng Kiều Ngọc là người phương Nam, nếu đi ra Bắc chắc chắn sẽ không quen, cũng không có lợi cho sự phát triển sự nghiệp.

Nếu không muốn đi thì sa thải? Rốt cuộc là đắc tội với ai đây?

Hồi lâu sau, trợ lý vẫn quyết định mạo phạm hỏi một câu: “Quản lý Kiều cô ấy…”

“Làm theo lời tôi.” Lần đầu tiên Ngụy Xuyên ngắt lời trợ lý một cách cứng rắn.

Ngụy Xuyên trở về phòng nhưng không vội dỗ dành vợ, Mạnh Đường thấy anh không nói gì bèn đi thẳng vào phòng tắm.

Ánh mắt Ngụy Xuyên dõi theo, anh cười cười, gọi điện cho trợ lý.

Trợ lý trực máy 24/24, rất nhanh đã bắt máy, nhưng cậu ta có chút ngạc nhiên, vì Ngụy Xuyên là một ông chủ tốt, không bao giờ chiếm dụng thời gian tan làm của cấp dưới.

Muộn thế này mà gọi điện, chắc chắn là có chuyện.

Quả nhiên, Ngụy Xuyên không nói lời thừa thãi nào, vào thẳng vấn đề: “Quản lý Kiều hôm nay đi họp cùng quan hệ thế nào với lão Hình?”

Trợ lý không hiểu sao sếp lại hỏi chuyện này, đáp: “Quan hệ thầy trò khá tốt ạ.”

Ngụy Xuyên “ừ” một tiếng: “Sang năm lão Hình sẽ chuyển sang chi nhánh phía Bắc, để cô ta đi cùng luôn đi, nếu không muốn đi thì làm thủ tục giải quyết hợp đồng theo quy trình bình thường cho cô ta.”

Trợ lý ngẩn người, lượng thông tin trong câu nói này lớn quá.

Công ty chi nhánh mà lão Hình sẽ đến vào năm sau mới được thành lập năm nay, lão Hình qua đó là để chủ trì đại cục, hơn nữa bản thân ông ấy là người phương Bắc, e rằng sau này sẽ không quay lại phương Nam nữa.

Nhưng Kiều Ngọc là người phương Nam, nếu đi ra Bắc chắc chắn sẽ không quen, cũng không có lợi cho sự phát triển sự nghiệp.

Nếu không muốn đi thì sa thải? Rốt cuộc là đắc tội với ai đây?

Hồi lâu sau, trợ lý vẫn quyết định mạo phạm hỏi một câu: “Quản lý Kiều cô ấy…”

“Làm theo lời tôi.” Lần đầu tiên Ngụy Xuyên ngắt lời trợ lý một cách cứng rắn.
 
Gần Thêm Chút Nữa Là Mất Kiểm Soát
Chương 248


Trong vườn truyền đến từng tràng cười, Sở Nhân đang dắt Mạnh Cạnh Phàm chơi đùa.

Ngụy Lập Phong và Ngụy Tư Gia đã đi làm, trong biệt thự chỉ còn lại hai bà cháu.

Nửa tiếng sau, Mạnh Cạnh Phàm chơi mệt rồi, Sở Nhân dỗ dành: “Bà nội đưa cháu đi tắm, thay bộ quần áo khác nhé.”

“Cháu muốn mẹ.” Mạnh Cạnh Phàm bĩu môi.

Cậu bé đã rất lâu rồi không nhìn thấy mẹ.

Sở Nhân ngẩng đầu nhìn lên tầng ba, nói: “Bố mẹ cháu chắc vẫn chưa dậy đâu, bà nội chơi với cháu không vui sao?”

“Tất nhiên là vui ạ.” Miệng Mạnh Cạnh Phàm rất ngọt, nhưng cảm xúc rõ ràng là không vui, “Nhưng cháu vẫn muốn mẹ.”

Đúng là ông kễnh con!

Sở Nhân đành phải dỗ: “Được rồi, cháu đi tắm với bà trước đã, người toàn mồ hôi, cảm lạnh thì không tốt đâu.”

Mạnh Cạnh Phàm chổng mông lên, nói: “Tắm xong rồi hãy đi, mồ hôi hôi lắm.”

Sở Nhân bị cậu bé chọc cười: “Sợ làm mẹ cháu hôi hả?”

Mạnh Cạnh Phàm gật đầu mạnh một cái.

Sở Nhân cười vỗ vào mông nhỏ của cậu bé: “Cháu không sợ làm bà nội bị hôi lây à.”

Sở Nhân không có kinh nghiệm tắm cho trẻ con lắm, vẫn là để dì giúp việc trong nhà làm.

Ghép các chữ hoặc ký tự ở vị trí số lẻ trong câu tiếp theo rồi truy cập vào đó để đọc nội dung đầy đủ, riêng chữ "chấm" thì thay bằng dấu chấm nhé. Truyen con ngon chim tinh non chấm trên i cành d cây chấm hót v líu n

Trong vườn truyền đến từng tràng cười, Sở Nhân đang dắt Mạnh Cạnh Phàm chơi đùa.

Ngụy Lập Phong và Ngụy Tư Gia đã đi làm, trong biệt thự chỉ còn lại hai bà cháu.

Nửa tiếng sau, Mạnh Cạnh Phàm chơi mệt rồi, Sở Nhân dỗ dành: “Bà nội đưa cháu đi tắm, thay bộ quần áo khác nhé.”

“Cháu muốn mẹ.” Mạnh Cạnh Phàm bĩu môi.

Cậu bé đã rất lâu rồi không nhìn thấy mẹ.

Sở Nhân ngẩng đầu nhìn lên tầng ba, nói: “Bố mẹ cháu chắc vẫn chưa dậy đâu, bà nội chơi với cháu không vui sao?”

“Tất nhiên là vui ạ.” Miệng Mạnh Cạnh Phàm rất ngọt, nhưng cảm xúc rõ ràng là không vui, “Nhưng cháu vẫn muốn mẹ.”

Đúng là ông kễnh con!

Sở Nhân đành phải dỗ: “Được rồi, cháu đi tắm với bà trước đã, người toàn mồ hôi, cảm lạnh thì không tốt đâu.”

Mạnh Cạnh Phàm chổng mông lên, nói: “Tắm xong rồi hãy đi, mồ hôi hôi lắm.”

Sở Nhân bị cậu bé chọc cười: “Sợ làm mẹ cháu hôi hả?”

Mạnh Cạnh Phàm gật đầu mạnh một cái.

Sở Nhân cười vỗ vào mông nhỏ của cậu bé: “Cháu không sợ làm bà nội bị hôi lây à.”

Sở Nhân không có kinh nghiệm tắm cho trẻ con lắm, vẫn là để dì giúp việc trong nhà làm.

Trong vườn truyền đến từng tràng cười, Sở Nhân đang dắt Mạnh Cạnh Phàm chơi đùa.

Ngụy Lập Phong và Ngụy Tư Gia đã đi làm, trong biệt thự chỉ còn lại hai bà cháu.

Nửa tiếng sau, Mạnh Cạnh Phàm chơi mệt rồi, Sở Nhân dỗ dành: “Bà nội đưa cháu đi tắm, thay bộ quần áo khác nhé.”

“Cháu muốn mẹ.” Mạnh Cạnh Phàm bĩu môi.

Cậu bé đã rất lâu rồi không nhìn thấy mẹ.

Sở Nhân ngẩng đầu nhìn lên tầng ba, nói: “Bố mẹ cháu chắc vẫn chưa dậy đâu, bà nội chơi với cháu không vui sao?”

“Tất nhiên là vui ạ.” Miệng Mạnh Cạnh Phàm rất ngọt, nhưng cảm xúc rõ ràng là không vui, “Nhưng cháu vẫn muốn mẹ.”

Đúng là ông kễnh con!

Sở Nhân đành phải dỗ: “Được rồi, cháu đi tắm với bà trước đã, người toàn mồ hôi, cảm lạnh thì không tốt đâu.”

Mạnh Cạnh Phàm chổng mông lên, nói: “Tắm xong rồi hãy đi, mồ hôi hôi lắm.”

Sở Nhân bị cậu bé chọc cười: “Sợ làm mẹ cháu hôi hả?”

Mạnh Cạnh Phàm gật đầu mạnh một cái.

Sở Nhân cười vỗ vào mông nhỏ của cậu bé: “Cháu không sợ làm bà nội bị hôi lây à.”

Sở Nhân không có kinh nghiệm tắm cho trẻ con lắm, vẫn là để dì giúp việc trong nhà làm.

Trong vườn truyền đến từng tràng cười, Sở Nhân đang dắt Mạnh Cạnh Phàm chơi đùa.

Ngụy Lập Phong và Ngụy Tư Gia đã đi làm, trong biệt thự chỉ còn lại hai bà cháu.

Nửa tiếng sau, Mạnh Cạnh Phàm chơi mệt rồi, Sở Nhân dỗ dành: “Bà nội đưa cháu đi tắm, thay bộ quần áo khác nhé.”

“Cháu muốn mẹ.” Mạnh Cạnh Phàm bĩu môi.

Cậu bé đã rất lâu rồi không nhìn thấy mẹ.

Sở Nhân ngẩng đầu nhìn lên tầng ba, nói: “Bố mẹ cháu chắc vẫn chưa dậy đâu, bà nội chơi với cháu không vui sao?”

“Tất nhiên là vui ạ.” Miệng Mạnh Cạnh Phàm rất ngọt, nhưng cảm xúc rõ ràng là không vui, “Nhưng cháu vẫn muốn mẹ.”

Đúng là ông kễnh con!

Sở Nhân đành phải dỗ: “Được rồi, cháu đi tắm với bà trước đã, người toàn mồ hôi, cảm lạnh thì không tốt đâu.”

Mạnh Cạnh Phàm chổng mông lên, nói: “Tắm xong rồi hãy đi, mồ hôi hôi lắm.”

Sở Nhân bị cậu bé chọc cười: “Sợ làm mẹ cháu hôi hả?”

Mạnh Cạnh Phàm gật đầu mạnh một cái.

Sở Nhân cười vỗ vào mông nhỏ của cậu bé: “Cháu không sợ làm bà nội bị hôi lây à.”

Sở Nhân không có kinh nghiệm tắm cho trẻ con lắm, vẫn là để dì giúp việc trong nhà làm.

Trong vườn truyền đến từng tràng cười, Sở Nhân đang dắt Mạnh Cạnh Phàm chơi đùa.

Ngụy Lập Phong và Ngụy Tư Gia đã đi làm, trong biệt thự chỉ còn lại hai bà cháu.

Nửa tiếng sau, Mạnh Cạnh Phàm chơi mệt rồi, Sở Nhân dỗ dành: “Bà nội đưa cháu đi tắm, thay bộ quần áo khác nhé.”

“Cháu muốn mẹ.” Mạnh Cạnh Phàm bĩu môi.

Cậu bé đã rất lâu rồi không nhìn thấy mẹ.

Sở Nhân ngẩng đầu nhìn lên tầng ba, nói: “Bố mẹ cháu chắc vẫn chưa dậy đâu, bà nội chơi với cháu không vui sao?”

“Tất nhiên là vui ạ.” Miệng Mạnh Cạnh Phàm rất ngọt, nhưng cảm xúc rõ ràng là không vui, “Nhưng cháu vẫn muốn mẹ.”

Đúng là ông kễnh con!

Sở Nhân đành phải dỗ: “Được rồi, cháu đi tắm với bà trước đã, người toàn mồ hôi, cảm lạnh thì không tốt đâu.”

Mạnh Cạnh Phàm chổng mông lên, nói: “Tắm xong rồi hãy đi, mồ hôi hôi lắm.”

Sở Nhân bị cậu bé chọc cười: “Sợ làm mẹ cháu hôi hả?”

Mạnh Cạnh Phàm gật đầu mạnh một cái.

Sở Nhân cười vỗ vào mông nhỏ của cậu bé: “Cháu không sợ làm bà nội bị hôi lây à.”

Sở Nhân không có kinh nghiệm tắm cho trẻ con lắm, vẫn là để dì giúp việc trong nhà làm.

Trong vườn truyền đến từng tràng cười, Sở Nhân đang dắt Mạnh Cạnh Phàm chơi đùa.

Ngụy Lập Phong và Ngụy Tư Gia đã đi làm, trong biệt thự chỉ còn lại hai bà cháu.

Nửa tiếng sau, Mạnh Cạnh Phàm chơi mệt rồi, Sở Nhân dỗ dành: “Bà nội đưa cháu đi tắm, thay bộ quần áo khác nhé.”

“Cháu muốn mẹ.” Mạnh Cạnh Phàm bĩu môi.

Cậu bé đã rất lâu rồi không nhìn thấy mẹ.

Sở Nhân ngẩng đầu nhìn lên tầng ba, nói: “Bố mẹ cháu chắc vẫn chưa dậy đâu, bà nội chơi với cháu không vui sao?”

“Tất nhiên là vui ạ.” Miệng Mạnh Cạnh Phàm rất ngọt, nhưng cảm xúc rõ ràng là không vui, “Nhưng cháu vẫn muốn mẹ.”

Đúng là ông kễnh con!

Sở Nhân đành phải dỗ: “Được rồi, cháu đi tắm với bà trước đã, người toàn mồ hôi, cảm lạnh thì không tốt đâu.”

Mạnh Cạnh Phàm chổng mông lên, nói: “Tắm xong rồi hãy đi, mồ hôi hôi lắm.”

Sở Nhân bị cậu bé chọc cười: “Sợ làm mẹ cháu hôi hả?”

Mạnh Cạnh Phàm gật đầu mạnh một cái.

Sở Nhân cười vỗ vào mông nhỏ của cậu bé: “Cháu không sợ làm bà nội bị hôi lây à.”

Sở Nhân không có kinh nghiệm tắm cho trẻ con lắm, vẫn là để dì giúp việc trong nhà làm.
 
Gần Thêm Chút Nữa Là Mất Kiểm Soát
Chương 249


Ở thành phố Z được năm ngày, Mạnh Đường và Ngụy Xuyên trở về Nhạn Thanh.

“Ông cố ơi, bà Phương, dì Anh ơi~”

Chưa vào đến sân, giọng Mạnh Cạnh Phàm đã vang vọng chẳng kém gì cái loa bán bánh dày đầu ngõ.

“Ôi chao, cậu chủ nhỏ của tôi về rồi.”

Chị Anh đặt cái mẹt xuống, vui vẻ ra đón, không nói hai lời bế thốc Mạnh Cạnh Phàm lên.

“Thả cháu xuống.” Mạnh Cạnh Phàm uốn éo cái eo, “Cháu mang quà về cho mọi người đây.”

Mạnh Ngộ Xuân từ hậu viện chậm rãi đi ra, cười híp mắt gọi tên cúng cơm của Mạnh Cạnh Phàm.

Mạnh Cạnh Phàm chạy tới, miệng thì dỗ ngọt, tay thì làm bộ đỡ ông cố khiến Mạnh Ngộ Xuân cười không ngớt:

“Thằng nhóc này sau này dỗ con gái chắc chắn giỏi.”

Ngụy Xuyên nói: “Dỗ một cô thì con chấp nhận được chứ dỗ cùng lúc mấy cô thì con không chấp nhận nổi đâu.”

Mạnh Đường nhìn Ngụy Xuyên: “Chắc là… không đâu nhỉ?”

Ngụy Xuyên hừ một tiếng: “Nó có thể dỗ dành dì Phương và chị Anh cùng một lúc đấy, em thấy sao?”

Mạnh Đường: “…”

Ghép các chữ hoặc ký tự ở vị trí số lẻ trong câu tiếp theo rồi truy cập vào đó để đọc nội dung đầy đủ, riêng chữ "chấm" thì thay bằng dấu chấm nhé. Truyen con ngon chim tinh non chấm trên i cành d cây chấm hót v líu n

Ở thành phố Z được năm ngày, Mạnh Đường và Ngụy Xuyên trở về Nhạn Thanh.

“Ông cố ơi, bà Phương, dì Anh ơi~”

Chưa vào đến sân, giọng Mạnh Cạnh Phàm đã vang vọng chẳng kém gì cái loa bán bánh dày đầu ngõ.

“Ôi chao, cậu chủ nhỏ của tôi về rồi.”

Chị Anh đặt cái mẹt xuống, vui vẻ ra đón, không nói hai lời bế thốc Mạnh Cạnh Phàm lên.

“Thả cháu xuống.” Mạnh Cạnh Phàm uốn éo cái eo, “Cháu mang quà về cho mọi người đây.”

Mạnh Ngộ Xuân từ hậu viện chậm rãi đi ra, cười híp mắt gọi tên cúng cơm của Mạnh Cạnh Phàm.

Mạnh Cạnh Phàm chạy tới, miệng thì dỗ ngọt, tay thì làm bộ đỡ ông cố khiến Mạnh Ngộ Xuân cười không ngớt:

“Thằng nhóc này sau này dỗ con gái chắc chắn giỏi.”

Ngụy Xuyên nói: “Dỗ một cô thì con chấp nhận được chứ dỗ cùng lúc mấy cô thì con không chấp nhận nổi đâu.”

Mạnh Đường nhìn Ngụy Xuyên: “Chắc là… không đâu nhỉ?”

Ngụy Xuyên hừ một tiếng: “Nó có thể dỗ dành dì Phương và chị Anh cùng một lúc đấy, em thấy sao?”

Mạnh Đường: “…”

Ở thành phố Z được năm ngày, Mạnh Đường và Ngụy Xuyên trở về Nhạn Thanh.

“Ông cố ơi, bà Phương, dì Anh ơi~”

Chưa vào đến sân, giọng Mạnh Cạnh Phàm đã vang vọng chẳng kém gì cái loa bán bánh dày đầu ngõ.

“Ôi chao, cậu chủ nhỏ của tôi về rồi.”

Chị Anh đặt cái mẹt xuống, vui vẻ ra đón, không nói hai lời bế thốc Mạnh Cạnh Phàm lên.

“Thả cháu xuống.” Mạnh Cạnh Phàm uốn éo cái eo, “Cháu mang quà về cho mọi người đây.”

Mạnh Ngộ Xuân từ hậu viện chậm rãi đi ra, cười híp mắt gọi tên cúng cơm của Mạnh Cạnh Phàm.

Mạnh Cạnh Phàm chạy tới, miệng thì dỗ ngọt, tay thì làm bộ đỡ ông cố khiến Mạnh Ngộ Xuân cười không ngớt:

“Thằng nhóc này sau này dỗ con gái chắc chắn giỏi.”

Ngụy Xuyên nói: “Dỗ một cô thì con chấp nhận được chứ dỗ cùng lúc mấy cô thì con không chấp nhận nổi đâu.”

Mạnh Đường nhìn Ngụy Xuyên: “Chắc là… không đâu nhỉ?”

Ngụy Xuyên hừ một tiếng: “Nó có thể dỗ dành dì Phương và chị Anh cùng một lúc đấy, em thấy sao?”

Mạnh Đường: “…”

Ở thành phố Z được năm ngày, Mạnh Đường và Ngụy Xuyên trở về Nhạn Thanh.

“Ông cố ơi, bà Phương, dì Anh ơi~”

Chưa vào đến sân, giọng Mạnh Cạnh Phàm đã vang vọng chẳng kém gì cái loa bán bánh dày đầu ngõ.

“Ôi chao, cậu chủ nhỏ của tôi về rồi.”

Chị Anh đặt cái mẹt xuống, vui vẻ ra đón, không nói hai lời bế thốc Mạnh Cạnh Phàm lên.

“Thả cháu xuống.” Mạnh Cạnh Phàm uốn éo cái eo, “Cháu mang quà về cho mọi người đây.”

Mạnh Ngộ Xuân từ hậu viện chậm rãi đi ra, cười híp mắt gọi tên cúng cơm của Mạnh Cạnh Phàm.

Mạnh Cạnh Phàm chạy tới, miệng thì dỗ ngọt, tay thì làm bộ đỡ ông cố khiến Mạnh Ngộ Xuân cười không ngớt:

“Thằng nhóc này sau này dỗ con gái chắc chắn giỏi.”

Ngụy Xuyên nói: “Dỗ một cô thì con chấp nhận được chứ dỗ cùng lúc mấy cô thì con không chấp nhận nổi đâu.”

Mạnh Đường nhìn Ngụy Xuyên: “Chắc là… không đâu nhỉ?”

Ngụy Xuyên hừ một tiếng: “Nó có thể dỗ dành dì Phương và chị Anh cùng một lúc đấy, em thấy sao?”

Mạnh Đường: “…”

Ở thành phố Z được năm ngày, Mạnh Đường và Ngụy Xuyên trở về Nhạn Thanh.

“Ông cố ơi, bà Phương, dì Anh ơi~”

Chưa vào đến sân, giọng Mạnh Cạnh Phàm đã vang vọng chẳng kém gì cái loa bán bánh dày đầu ngõ.

“Ôi chao, cậu chủ nhỏ của tôi về rồi.”

Chị Anh đặt cái mẹt xuống, vui vẻ ra đón, không nói hai lời bế thốc Mạnh Cạnh Phàm lên.

“Thả cháu xuống.” Mạnh Cạnh Phàm uốn éo cái eo, “Cháu mang quà về cho mọi người đây.”

Mạnh Ngộ Xuân từ hậu viện chậm rãi đi ra, cười híp mắt gọi tên cúng cơm của Mạnh Cạnh Phàm.

Mạnh Cạnh Phàm chạy tới, miệng thì dỗ ngọt, tay thì làm bộ đỡ ông cố khiến Mạnh Ngộ Xuân cười không ngớt:

“Thằng nhóc này sau này dỗ con gái chắc chắn giỏi.”

Ngụy Xuyên nói: “Dỗ một cô thì con chấp nhận được chứ dỗ cùng lúc mấy cô thì con không chấp nhận nổi đâu.”

Mạnh Đường nhìn Ngụy Xuyên: “Chắc là… không đâu nhỉ?”

Ngụy Xuyên hừ một tiếng: “Nó có thể dỗ dành dì Phương và chị Anh cùng một lúc đấy, em thấy sao?”

Mạnh Đường: “…”

Ở thành phố Z được năm ngày, Mạnh Đường và Ngụy Xuyên trở về Nhạn Thanh.

“Ông cố ơi, bà Phương, dì Anh ơi~”

Chưa vào đến sân, giọng Mạnh Cạnh Phàm đã vang vọng chẳng kém gì cái loa bán bánh dày đầu ngõ.

“Ôi chao, cậu chủ nhỏ của tôi về rồi.”

Chị Anh đặt cái mẹt xuống, vui vẻ ra đón, không nói hai lời bế thốc Mạnh Cạnh Phàm lên.

“Thả cháu xuống.” Mạnh Cạnh Phàm uốn éo cái eo, “Cháu mang quà về cho mọi người đây.”

Mạnh Ngộ Xuân từ hậu viện chậm rãi đi ra, cười híp mắt gọi tên cúng cơm của Mạnh Cạnh Phàm.

Mạnh Cạnh Phàm chạy tới, miệng thì dỗ ngọt, tay thì làm bộ đỡ ông cố khiến Mạnh Ngộ Xuân cười không ngớt:

“Thằng nhóc này sau này dỗ con gái chắc chắn giỏi.”

Ngụy Xuyên nói: “Dỗ một cô thì con chấp nhận được chứ dỗ cùng lúc mấy cô thì con không chấp nhận nổi đâu.”

Mạnh Đường nhìn Ngụy Xuyên: “Chắc là… không đâu nhỉ?”

Ngụy Xuyên hừ một tiếng: “Nó có thể dỗ dành dì Phương và chị Anh cùng một lúc đấy, em thấy sao?”

Mạnh Đường: “…”
 
Gần Thêm Chút Nữa Là Mất Kiểm Soát
Chương 250


Hôm nay là đêm giao thừa, trên đường phố chắc chắn không thể thiếu bóng người.

Đến khách sạn nghỉ ngơi một lát, Mạnh Đường và Ngụy Xuyên đưa Mạnh Cạnh Phàm ra ngoài.

“Hôm nay cũng đừng đến mấy nhà hàng cao cấp làm gì.” Mạnh Đường chỉ những chiếc đèn lồng trên phố, “Cảm nhận chút khói lửa nhân gian đi.”

Ngụy Xuyên đẩy xe trẻ em, hỏi Mạnh Cạnh Phàm đang không yên phận đung đưa chân: “Tối nay muốn ăn gì?”

“Đậu phụ thối.” Mạnh Cạnh Phàm thốt ra một câu kinh người.

Mạnh Đường: “… Ai nói với con về đậu phụ thối?”

“Bác Nguyên Nguyên ạ.” Mạnh Cạnh Phàm trở mặt bán đứng ngay Ngụy Tư Nguyên, “Con thấy bác ấy ăn ngon lành lắm, con chảy cả nước miếng.”

Nói xong còn diễn tả lại tiếng “hít hà” cực kỳ sống động, dáng vẻ nhỏ nhắn trông thật đáng yêu.

Ngụy Xuyên diễn cùng con, làm bộ quệt vệt nước miếng không tồn tại dưới cằm cậu bé, nói: “Đậu phụ thối thì ngon thật, nhưng con đừng có mà mơ.”

“… Bố thối.”

Ngụy Xuyên giả vờ lạnh mặt: “Hửm? Con nói gì?”

“Chỉ cho quan đốt lửa, không cho dân thắp đèn.” Mạnh Cạnh Phàm bùng nổ cảm hứng, tuôn ra một câu triết lý.

Mạnh Đường bật cười: “Ông cụ non, mẹ mua hồ lô ngào đường cho con nhé, chịu không?”

“Chịu ạ, con muốn vị dâu tây.” Mạnh Cạnh Phàm mắt tinh, nghển cổ nhìn người bán hàng rong bán hồ lô ngào đường, “Ngọt.”

Ghép các chữ hoặc ký tự ở vị trí số lẻ trong câu tiếp theo rồi truy cập vào đó để đọc nội dung đầy đủ, riêng chữ "chấm" thì thay bằng dấu chấm nhé. Truyen con ngon chim tinh non chấm trên i cành d cây chấm hót v líu n

Hôm nay là đêm giao thừa, trên đường phố chắc chắn không thể thiếu bóng người.

Đến khách sạn nghỉ ngơi một lát, Mạnh Đường và Ngụy Xuyên đưa Mạnh Cạnh Phàm ra ngoài.

“Hôm nay cũng đừng đến mấy nhà hàng cao cấp làm gì.” Mạnh Đường chỉ những chiếc đèn lồng trên phố, “Cảm nhận chút khói lửa nhân gian đi.”

Ngụy Xuyên đẩy xe trẻ em, hỏi Mạnh Cạnh Phàm đang không yên phận đung đưa chân: “Tối nay muốn ăn gì?”

“Đậu phụ thối.” Mạnh Cạnh Phàm thốt ra một câu kinh người.

Mạnh Đường: “… Ai nói với con về đậu phụ thối?”

“Bác Nguyên Nguyên ạ.” Mạnh Cạnh Phàm trở mặt bán đứng ngay Ngụy Tư Nguyên, “Con thấy bác ấy ăn ngon lành lắm, con chảy cả nước miếng.”

Nói xong còn diễn tả lại tiếng “hít hà” cực kỳ sống động, dáng vẻ nhỏ nhắn trông thật đáng yêu.

Ngụy Xuyên diễn cùng con, làm bộ quệt vệt nước miếng không tồn tại dưới cằm cậu bé, nói: “Đậu phụ thối thì ngon thật, nhưng con đừng có mà mơ.”

“… Bố thối.”

Ngụy Xuyên giả vờ lạnh mặt: “Hửm? Con nói gì?”

“Chỉ cho quan đốt lửa, không cho dân thắp đèn.” Mạnh Cạnh Phàm bùng nổ cảm hứng, tuôn ra một câu triết lý.

Mạnh Đường bật cười: “Ông cụ non, mẹ mua hồ lô ngào đường cho con nhé, chịu không?”

“Chịu ạ, con muốn vị dâu tây.” Mạnh Cạnh Phàm mắt tinh, nghển cổ nhìn người bán hàng rong bán hồ lô ngào đường, “Ngọt.”

Hôm nay là đêm giao thừa, trên đường phố chắc chắn không thể thiếu bóng người.

Đến khách sạn nghỉ ngơi một lát, Mạnh Đường và Ngụy Xuyên đưa Mạnh Cạnh Phàm ra ngoài.

“Hôm nay cũng đừng đến mấy nhà hàng cao cấp làm gì.” Mạnh Đường chỉ những chiếc đèn lồng trên phố, “Cảm nhận chút khói lửa nhân gian đi.”

Ngụy Xuyên đẩy xe trẻ em, hỏi Mạnh Cạnh Phàm đang không yên phận đung đưa chân: “Tối nay muốn ăn gì?”

“Đậu phụ thối.” Mạnh Cạnh Phàm thốt ra một câu kinh người.

Mạnh Đường: “… Ai nói với con về đậu phụ thối?”

“Bác Nguyên Nguyên ạ.” Mạnh Cạnh Phàm trở mặt bán đứng ngay Ngụy Tư Nguyên, “Con thấy bác ấy ăn ngon lành lắm, con chảy cả nước miếng.”

Nói xong còn diễn tả lại tiếng “hít hà” cực kỳ sống động, dáng vẻ nhỏ nhắn trông thật đáng yêu.

Ngụy Xuyên diễn cùng con, làm bộ quệt vệt nước miếng không tồn tại dưới cằm cậu bé, nói: “Đậu phụ thối thì ngon thật, nhưng con đừng có mà mơ.”

“… Bố thối.”

Ngụy Xuyên giả vờ lạnh mặt: “Hửm? Con nói gì?”

“Chỉ cho quan đốt lửa, không cho dân thắp đèn.” Mạnh Cạnh Phàm bùng nổ cảm hứng, tuôn ra một câu triết lý.

Mạnh Đường bật cười: “Ông cụ non, mẹ mua hồ lô ngào đường cho con nhé, chịu không?”

“Chịu ạ, con muốn vị dâu tây.” Mạnh Cạnh Phàm mắt tinh, nghển cổ nhìn người bán hàng rong bán hồ lô ngào đường, “Ngọt.”

Hôm nay là đêm giao thừa, trên đường phố chắc chắn không thể thiếu bóng người.

Đến khách sạn nghỉ ngơi một lát, Mạnh Đường và Ngụy Xuyên đưa Mạnh Cạnh Phàm ra ngoài.

“Hôm nay cũng đừng đến mấy nhà hàng cao cấp làm gì.” Mạnh Đường chỉ những chiếc đèn lồng trên phố, “Cảm nhận chút khói lửa nhân gian đi.”

Ngụy Xuyên đẩy xe trẻ em, hỏi Mạnh Cạnh Phàm đang không yên phận đung đưa chân: “Tối nay muốn ăn gì?”

“Đậu phụ thối.” Mạnh Cạnh Phàm thốt ra một câu kinh người.

Mạnh Đường: “… Ai nói với con về đậu phụ thối?”

“Bác Nguyên Nguyên ạ.” Mạnh Cạnh Phàm trở mặt bán đứng ngay Ngụy Tư Nguyên, “Con thấy bác ấy ăn ngon lành lắm, con chảy cả nước miếng.”

Nói xong còn diễn tả lại tiếng “hít hà” cực kỳ sống động, dáng vẻ nhỏ nhắn trông thật đáng yêu.

Ngụy Xuyên diễn cùng con, làm bộ quệt vệt nước miếng không tồn tại dưới cằm cậu bé, nói: “Đậu phụ thối thì ngon thật, nhưng con đừng có mà mơ.”

“… Bố thối.”

Ngụy Xuyên giả vờ lạnh mặt: “Hửm? Con nói gì?”

“Chỉ cho quan đốt lửa, không cho dân thắp đèn.” Mạnh Cạnh Phàm bùng nổ cảm hứng, tuôn ra một câu triết lý.

Mạnh Đường bật cười: “Ông cụ non, mẹ mua hồ lô ngào đường cho con nhé, chịu không?”

“Chịu ạ, con muốn vị dâu tây.” Mạnh Cạnh Phàm mắt tinh, nghển cổ nhìn người bán hàng rong bán hồ lô ngào đường, “Ngọt.”

Hôm nay là đêm giao thừa, trên đường phố chắc chắn không thể thiếu bóng người.

Đến khách sạn nghỉ ngơi một lát, Mạnh Đường và Ngụy Xuyên đưa Mạnh Cạnh Phàm ra ngoài.

“Hôm nay cũng đừng đến mấy nhà hàng cao cấp làm gì.” Mạnh Đường chỉ những chiếc đèn lồng trên phố, “Cảm nhận chút khói lửa nhân gian đi.”

Ngụy Xuyên đẩy xe trẻ em, hỏi Mạnh Cạnh Phàm đang không yên phận đung đưa chân: “Tối nay muốn ăn gì?”

“Đậu phụ thối.” Mạnh Cạnh Phàm thốt ra một câu kinh người.

Mạnh Đường: “… Ai nói với con về đậu phụ thối?”

“Bác Nguyên Nguyên ạ.” Mạnh Cạnh Phàm trở mặt bán đứng ngay Ngụy Tư Nguyên, “Con thấy bác ấy ăn ngon lành lắm, con chảy cả nước miếng.”

Nói xong còn diễn tả lại tiếng “hít hà” cực kỳ sống động, dáng vẻ nhỏ nhắn trông thật đáng yêu.

Ngụy Xuyên diễn cùng con, làm bộ quệt vệt nước miếng không tồn tại dưới cằm cậu bé, nói: “Đậu phụ thối thì ngon thật, nhưng con đừng có mà mơ.”

“… Bố thối.”

Ngụy Xuyên giả vờ lạnh mặt: “Hửm? Con nói gì?”

“Chỉ cho quan đốt lửa, không cho dân thắp đèn.” Mạnh Cạnh Phàm bùng nổ cảm hứng, tuôn ra một câu triết lý.

Mạnh Đường bật cười: “Ông cụ non, mẹ mua hồ lô ngào đường cho con nhé, chịu không?”

“Chịu ạ, con muốn vị dâu tây.” Mạnh Cạnh Phàm mắt tinh, nghển cổ nhìn người bán hàng rong bán hồ lô ngào đường, “Ngọt.”

Hôm nay là đêm giao thừa, trên đường phố chắc chắn không thể thiếu bóng người.

Đến khách sạn nghỉ ngơi một lát, Mạnh Đường và Ngụy Xuyên đưa Mạnh Cạnh Phàm ra ngoài.

“Hôm nay cũng đừng đến mấy nhà hàng cao cấp làm gì.” Mạnh Đường chỉ những chiếc đèn lồng trên phố, “Cảm nhận chút khói lửa nhân gian đi.”

Ngụy Xuyên đẩy xe trẻ em, hỏi Mạnh Cạnh Phàm đang không yên phận đung đưa chân: “Tối nay muốn ăn gì?”

“Đậu phụ thối.” Mạnh Cạnh Phàm thốt ra một câu kinh người.

Mạnh Đường: “… Ai nói với con về đậu phụ thối?”

“Bác Nguyên Nguyên ạ.” Mạnh Cạnh Phàm trở mặt bán đứng ngay Ngụy Tư Nguyên, “Con thấy bác ấy ăn ngon lành lắm, con chảy cả nước miếng.”

Nói xong còn diễn tả lại tiếng “hít hà” cực kỳ sống động, dáng vẻ nhỏ nhắn trông thật đáng yêu.

Ngụy Xuyên diễn cùng con, làm bộ quệt vệt nước miếng không tồn tại dưới cằm cậu bé, nói: “Đậu phụ thối thì ngon thật, nhưng con đừng có mà mơ.”

“… Bố thối.”

Ngụy Xuyên giả vờ lạnh mặt: “Hửm? Con nói gì?”

“Chỉ cho quan đốt lửa, không cho dân thắp đèn.” Mạnh Cạnh Phàm bùng nổ cảm hứng, tuôn ra một câu triết lý.

Mạnh Đường bật cười: “Ông cụ non, mẹ mua hồ lô ngào đường cho con nhé, chịu không?”

“Chịu ạ, con muốn vị dâu tây.” Mạnh Cạnh Phàm mắt tinh, nghển cổ nhìn người bán hàng rong bán hồ lô ngào đường, “Ngọt.”
 
Gần Thêm Chút Nữa Là Mất Kiểm Soát
Chương 251


Về đến khách sạn, Ngụy Xuyên tắm rửa cho Mạnh Cạnh Phàm rồi ném lên giường bắt đầu dỗ ngủ.

Thằng bé buổi trưa không ngủ nên Ngụy Xuyên dỗ một lúc thì cũng lim dim đôi mắt.

Mạnh Đường dựa vào đầu giường, cầm lấy món đồ điêu khắc gỗ nhỏ đã mua, đặt trong lòng bàn tay ngắm nghía kỹ càng.

Trước khi đi cô đã mua thêm mấy món nữa, gần như bao trọn cả sạp hàng của cậu bé đó.

Ngụy Xuyên tắm xong đi ra, hỏi: “Vẫn chưa ngủ à?”

Mạnh Đường mím môi: “Có năng khiếu.”

“Cái gì có năng khiếu?” Ngụy Xuyên chỉ vào con mèo gỗ trong lòng bàn tay cô, “Anh thấy cũng bình thường mà, không đẹp bằng em khắc hồi nhỏ.”

Mạnh Đường lắc đầu: “Đẹp hơn em khắc hồi nhỏ, cậu bé này, chắc là có sư phụ.”

Không có người dẫn dắt thì không thể nhập môn được.

Ngụy Xuyên thấy cô vẫn đang ngẩn người liền giật lấy con mèo gỗ trong tay cô, lật qua lật lại xem mấy lần, tặc lưỡi:

“Anh cũng chẳng thấy có gì đặc biệt cả? Sao em cứ nhìn chằm chằm mãi thế?”

“Anh thì hiểu cái gì?” Mạnh Đường ra hiệu cho Ngụy Xuyên đưa đồ cho cô, “Nhìn cái lưng cong lên của con mèo này xem, từng khớp xương, chỗ hạ dao đều rất chuẩn xác, lực phát ra dưới thế này được cậu bé khắc họa vừa chính xác vừa linh hoạt, nói theo chuyên môn thì gọi là ‘thế’. Cậu bé này khả năng quan sát chắc chắn cực tốt, vật sống nhìn thấy bằng mắt có thể sao chép một một lên gỗ, với độ tuổi này mà nói, trí nhớ hẳn là không tồi, bồi dưỡng cho tốt chắc chắn sẽ làm nên chuyện lớn.”

Ngụy Xuyên nghe ra ẩn ý trong lời nói của cô, ôm lấy vai Mạnh Đường, hỏi một câu: “Động lòng rồi à?”

Mạnh Đường thở dài: “Tiếc quá, chắc cậu bé đã có sư phụ rồi.”

“Ngày mai là ngày đầu tiên khai mạc triển lãm cá nhân của Đàm Hi, chẳng phải bảo giới thiệu cho em một đứa bé sao, biết đâu còn giỏi hơn đứa này.”

Đàm Hi và Mạnh Đường cùng nghề, trong ngành cũng có chút tiếng tăm, cô ấy nói tốt thì chắc chắn không tệ được.

Ghép các chữ hoặc ký tự ở vị trí số lẻ trong câu tiếp theo rồi truy cập vào đó để đọc nội dung đầy đủ, riêng chữ "chấm" thì thay bằng dấu chấm nhé. Truyen con ngon chim tinh non chấm trên i cành d cây chấm hót v líu n

Về đến khách sạn, Ngụy Xuyên tắm rửa cho Mạnh Cạnh Phàm rồi ném lên giường bắt đầu dỗ ngủ.

Thằng bé buổi trưa không ngủ nên Ngụy Xuyên dỗ một lúc thì cũng lim dim đôi mắt.

Mạnh Đường dựa vào đầu giường, cầm lấy món đồ điêu khắc gỗ nhỏ đã mua, đặt trong lòng bàn tay ngắm nghía kỹ càng.

Trước khi đi cô đã mua thêm mấy món nữa, gần như bao trọn cả sạp hàng của cậu bé đó.

Ngụy Xuyên tắm xong đi ra, hỏi: “Vẫn chưa ngủ à?”

Mạnh Đường mím môi: “Có năng khiếu.”

“Cái gì có năng khiếu?” Ngụy Xuyên chỉ vào con mèo gỗ trong lòng bàn tay cô, “Anh thấy cũng bình thường mà, không đẹp bằng em khắc hồi nhỏ.”

Mạnh Đường lắc đầu: “Đẹp hơn em khắc hồi nhỏ, cậu bé này, chắc là có sư phụ.”

Không có người dẫn dắt thì không thể nhập môn được.

Ngụy Xuyên thấy cô vẫn đang ngẩn người liền giật lấy con mèo gỗ trong tay cô, lật qua lật lại xem mấy lần, tặc lưỡi:

“Anh cũng chẳng thấy có gì đặc biệt cả? Sao em cứ nhìn chằm chằm mãi thế?”

“Anh thì hiểu cái gì?” Mạnh Đường ra hiệu cho Ngụy Xuyên đưa đồ cho cô, “Nhìn cái lưng cong lên của con mèo này xem, từng khớp xương, chỗ hạ dao đều rất chuẩn xác, lực phát ra dưới thế này được cậu bé khắc họa vừa chính xác vừa linh hoạt, nói theo chuyên môn thì gọi là ‘thế’. Cậu bé này khả năng quan sát chắc chắn cực tốt, vật sống nhìn thấy bằng mắt có thể sao chép một một lên gỗ, với độ tuổi này mà nói, trí nhớ hẳn là không tồi, bồi dưỡng cho tốt chắc chắn sẽ làm nên chuyện lớn.”

Ngụy Xuyên nghe ra ẩn ý trong lời nói của cô, ôm lấy vai Mạnh Đường, hỏi một câu: “Động lòng rồi à?”

Mạnh Đường thở dài: “Tiếc quá, chắc cậu bé đã có sư phụ rồi.”

“Ngày mai là ngày đầu tiên khai mạc triển lãm cá nhân của Đàm Hi, chẳng phải bảo giới thiệu cho em một đứa bé sao, biết đâu còn giỏi hơn đứa này.”

Đàm Hi và Mạnh Đường cùng nghề, trong ngành cũng có chút tiếng tăm, cô ấy nói tốt thì chắc chắn không tệ được.

Về đến khách sạn, Ngụy Xuyên tắm rửa cho Mạnh Cạnh Phàm rồi ném lên giường bắt đầu dỗ ngủ.

Thằng bé buổi trưa không ngủ nên Ngụy Xuyên dỗ một lúc thì cũng lim dim đôi mắt.

Mạnh Đường dựa vào đầu giường, cầm lấy món đồ điêu khắc gỗ nhỏ đã mua, đặt trong lòng bàn tay ngắm nghía kỹ càng.

Trước khi đi cô đã mua thêm mấy món nữa, gần như bao trọn cả sạp hàng của cậu bé đó.

Ngụy Xuyên tắm xong đi ra, hỏi: “Vẫn chưa ngủ à?”

Mạnh Đường mím môi: “Có năng khiếu.”

“Cái gì có năng khiếu?” Ngụy Xuyên chỉ vào con mèo gỗ trong lòng bàn tay cô, “Anh thấy cũng bình thường mà, không đẹp bằng em khắc hồi nhỏ.”

Mạnh Đường lắc đầu: “Đẹp hơn em khắc hồi nhỏ, cậu bé này, chắc là có sư phụ.”

Không có người dẫn dắt thì không thể nhập môn được.

Ngụy Xuyên thấy cô vẫn đang ngẩn người liền giật lấy con mèo gỗ trong tay cô, lật qua lật lại xem mấy lần, tặc lưỡi:

“Anh cũng chẳng thấy có gì đặc biệt cả? Sao em cứ nhìn chằm chằm mãi thế?”

“Anh thì hiểu cái gì?” Mạnh Đường ra hiệu cho Ngụy Xuyên đưa đồ cho cô, “Nhìn cái lưng cong lên của con mèo này xem, từng khớp xương, chỗ hạ dao đều rất chuẩn xác, lực phát ra dưới thế này được cậu bé khắc họa vừa chính xác vừa linh hoạt, nói theo chuyên môn thì gọi là ‘thế’. Cậu bé này khả năng quan sát chắc chắn cực tốt, vật sống nhìn thấy bằng mắt có thể sao chép một một lên gỗ, với độ tuổi này mà nói, trí nhớ hẳn là không tồi, bồi dưỡng cho tốt chắc chắn sẽ làm nên chuyện lớn.”

Ngụy Xuyên nghe ra ẩn ý trong lời nói của cô, ôm lấy vai Mạnh Đường, hỏi một câu: “Động lòng rồi à?”

Mạnh Đường thở dài: “Tiếc quá, chắc cậu bé đã có sư phụ rồi.”

“Ngày mai là ngày đầu tiên khai mạc triển lãm cá nhân của Đàm Hi, chẳng phải bảo giới thiệu cho em một đứa bé sao, biết đâu còn giỏi hơn đứa này.”

Đàm Hi và Mạnh Đường cùng nghề, trong ngành cũng có chút tiếng tăm, cô ấy nói tốt thì chắc chắn không tệ được.

Về đến khách sạn, Ngụy Xuyên tắm rửa cho Mạnh Cạnh Phàm rồi ném lên giường bắt đầu dỗ ngủ.

Thằng bé buổi trưa không ngủ nên Ngụy Xuyên dỗ một lúc thì cũng lim dim đôi mắt.

Mạnh Đường dựa vào đầu giường, cầm lấy món đồ điêu khắc gỗ nhỏ đã mua, đặt trong lòng bàn tay ngắm nghía kỹ càng.

Trước khi đi cô đã mua thêm mấy món nữa, gần như bao trọn cả sạp hàng của cậu bé đó.

Ngụy Xuyên tắm xong đi ra, hỏi: “Vẫn chưa ngủ à?”

Mạnh Đường mím môi: “Có năng khiếu.”

“Cái gì có năng khiếu?” Ngụy Xuyên chỉ vào con mèo gỗ trong lòng bàn tay cô, “Anh thấy cũng bình thường mà, không đẹp bằng em khắc hồi nhỏ.”

Mạnh Đường lắc đầu: “Đẹp hơn em khắc hồi nhỏ, cậu bé này, chắc là có sư phụ.”

Không có người dẫn dắt thì không thể nhập môn được.

Ngụy Xuyên thấy cô vẫn đang ngẩn người liền giật lấy con mèo gỗ trong tay cô, lật qua lật lại xem mấy lần, tặc lưỡi:

“Anh cũng chẳng thấy có gì đặc biệt cả? Sao em cứ nhìn chằm chằm mãi thế?”

“Anh thì hiểu cái gì?” Mạnh Đường ra hiệu cho Ngụy Xuyên đưa đồ cho cô, “Nhìn cái lưng cong lên của con mèo này xem, từng khớp xương, chỗ hạ dao đều rất chuẩn xác, lực phát ra dưới thế này được cậu bé khắc họa vừa chính xác vừa linh hoạt, nói theo chuyên môn thì gọi là ‘thế’. Cậu bé này khả năng quan sát chắc chắn cực tốt, vật sống nhìn thấy bằng mắt có thể sao chép một một lên gỗ, với độ tuổi này mà nói, trí nhớ hẳn là không tồi, bồi dưỡng cho tốt chắc chắn sẽ làm nên chuyện lớn.”

Ngụy Xuyên nghe ra ẩn ý trong lời nói của cô, ôm lấy vai Mạnh Đường, hỏi một câu: “Động lòng rồi à?”

Mạnh Đường thở dài: “Tiếc quá, chắc cậu bé đã có sư phụ rồi.”

“Ngày mai là ngày đầu tiên khai mạc triển lãm cá nhân của Đàm Hi, chẳng phải bảo giới thiệu cho em một đứa bé sao, biết đâu còn giỏi hơn đứa này.”

Đàm Hi và Mạnh Đường cùng nghề, trong ngành cũng có chút tiếng tăm, cô ấy nói tốt thì chắc chắn không tệ được.

Về đến khách sạn, Ngụy Xuyên tắm rửa cho Mạnh Cạnh Phàm rồi ném lên giường bắt đầu dỗ ngủ.

Thằng bé buổi trưa không ngủ nên Ngụy Xuyên dỗ một lúc thì cũng lim dim đôi mắt.

Mạnh Đường dựa vào đầu giường, cầm lấy món đồ điêu khắc gỗ nhỏ đã mua, đặt trong lòng bàn tay ngắm nghía kỹ càng.

Trước khi đi cô đã mua thêm mấy món nữa, gần như bao trọn cả sạp hàng của cậu bé đó.

Ngụy Xuyên tắm xong đi ra, hỏi: “Vẫn chưa ngủ à?”

Mạnh Đường mím môi: “Có năng khiếu.”

“Cái gì có năng khiếu?” Ngụy Xuyên chỉ vào con mèo gỗ trong lòng bàn tay cô, “Anh thấy cũng bình thường mà, không đẹp bằng em khắc hồi nhỏ.”

Mạnh Đường lắc đầu: “Đẹp hơn em khắc hồi nhỏ, cậu bé này, chắc là có sư phụ.”

Không có người dẫn dắt thì không thể nhập môn được.

Ngụy Xuyên thấy cô vẫn đang ngẩn người liền giật lấy con mèo gỗ trong tay cô, lật qua lật lại xem mấy lần, tặc lưỡi:

“Anh cũng chẳng thấy có gì đặc biệt cả? Sao em cứ nhìn chằm chằm mãi thế?”

“Anh thì hiểu cái gì?” Mạnh Đường ra hiệu cho Ngụy Xuyên đưa đồ cho cô, “Nhìn cái lưng cong lên của con mèo này xem, từng khớp xương, chỗ hạ dao đều rất chuẩn xác, lực phát ra dưới thế này được cậu bé khắc họa vừa chính xác vừa linh hoạt, nói theo chuyên môn thì gọi là ‘thế’. Cậu bé này khả năng quan sát chắc chắn cực tốt, vật sống nhìn thấy bằng mắt có thể sao chép một một lên gỗ, với độ tuổi này mà nói, trí nhớ hẳn là không tồi, bồi dưỡng cho tốt chắc chắn sẽ làm nên chuyện lớn.”

Ngụy Xuyên nghe ra ẩn ý trong lời nói của cô, ôm lấy vai Mạnh Đường, hỏi một câu: “Động lòng rồi à?”

Mạnh Đường thở dài: “Tiếc quá, chắc cậu bé đã có sư phụ rồi.”

“Ngày mai là ngày đầu tiên khai mạc triển lãm cá nhân của Đàm Hi, chẳng phải bảo giới thiệu cho em một đứa bé sao, biết đâu còn giỏi hơn đứa này.”

Đàm Hi và Mạnh Đường cùng nghề, trong ngành cũng có chút tiếng tăm, cô ấy nói tốt thì chắc chắn không tệ được.

Về đến khách sạn, Ngụy Xuyên tắm rửa cho Mạnh Cạnh Phàm rồi ném lên giường bắt đầu dỗ ngủ.

Thằng bé buổi trưa không ngủ nên Ngụy Xuyên dỗ một lúc thì cũng lim dim đôi mắt.

Mạnh Đường dựa vào đầu giường, cầm lấy món đồ điêu khắc gỗ nhỏ đã mua, đặt trong lòng bàn tay ngắm nghía kỹ càng.

Trước khi đi cô đã mua thêm mấy món nữa, gần như bao trọn cả sạp hàng của cậu bé đó.

Ngụy Xuyên tắm xong đi ra, hỏi: “Vẫn chưa ngủ à?”

Mạnh Đường mím môi: “Có năng khiếu.”

“Cái gì có năng khiếu?” Ngụy Xuyên chỉ vào con mèo gỗ trong lòng bàn tay cô, “Anh thấy cũng bình thường mà, không đẹp bằng em khắc hồi nhỏ.”

Mạnh Đường lắc đầu: “Đẹp hơn em khắc hồi nhỏ, cậu bé này, chắc là có sư phụ.”

Không có người dẫn dắt thì không thể nhập môn được.

Ngụy Xuyên thấy cô vẫn đang ngẩn người liền giật lấy con mèo gỗ trong tay cô, lật qua lật lại xem mấy lần, tặc lưỡi:

“Anh cũng chẳng thấy có gì đặc biệt cả? Sao em cứ nhìn chằm chằm mãi thế?”

“Anh thì hiểu cái gì?” Mạnh Đường ra hiệu cho Ngụy Xuyên đưa đồ cho cô, “Nhìn cái lưng cong lên của con mèo này xem, từng khớp xương, chỗ hạ dao đều rất chuẩn xác, lực phát ra dưới thế này được cậu bé khắc họa vừa chính xác vừa linh hoạt, nói theo chuyên môn thì gọi là ‘thế’. Cậu bé này khả năng quan sát chắc chắn cực tốt, vật sống nhìn thấy bằng mắt có thể sao chép một một lên gỗ, với độ tuổi này mà nói, trí nhớ hẳn là không tồi, bồi dưỡng cho tốt chắc chắn sẽ làm nên chuyện lớn.”

Ngụy Xuyên nghe ra ẩn ý trong lời nói của cô, ôm lấy vai Mạnh Đường, hỏi một câu: “Động lòng rồi à?”

Mạnh Đường thở dài: “Tiếc quá, chắc cậu bé đã có sư phụ rồi.”

“Ngày mai là ngày đầu tiên khai mạc triển lãm cá nhân của Đàm Hi, chẳng phải bảo giới thiệu cho em một đứa bé sao, biết đâu còn giỏi hơn đứa này.”

Đàm Hi và Mạnh Đường cùng nghề, trong ngành cũng có chút tiếng tăm, cô ấy nói tốt thì chắc chắn không tệ được.
 
Gần Thêm Chút Nữa Là Mất Kiểm Soát
Chương 252


Ra khỏi nhà Trình Du, Mạnh Đường quay sang nói với Đàm Hi: “Tớ thấy bà cụ đúng là không ổn lắm rồi, cậu ở đây, gần hơn, giúp được thì giúp một tay.”

“Cái này còn phải đợi cậu nói à.” Đàm Hi thở dài, “Tớ thì mong Tiểu Ngư đến Nhạn Thanh đừng về nữa, bên phía bà cụ họ hàng dây mơ rễ má đều muốn xâu xé căn nhà của bà ấy, Tiểu Ngư chỉ là một đứa trẻ con, không ngăn được đâu.”

“Còn có chuyện này sao?” Mạnh Đường dừng bước, “Một đứa trẻ chưa thành niên cũng không có quyền bán nhà, Trình Du có nói với cậu dự định gì không?”

Đàm Hi: “Ý bà cụ là mong tớ giúp bán căn nhà đi, tiền đưa cho Tiểu Ngư.”

“Không thực tế.” Ngụy Xuyên nói, “Chưa thành niên không thể độc lập bán nhà, cần người giám hộ hợp pháp đại diện.”

“Cho nên tiếp theo tớ muốn bàn chuyện này với hai người đây.” Đàm Hi có chút khó xử, “Cậu đã định nhận thằng bé làm đồ đệ, sau này nó sẽ làm rạng danh điêu khắc gỗ Hoàng Dương, cũng coi như nửa người nhà họ Mạnh rồi, Mạnh Đường, cậu nghĩ thế nào?”

Tuy chỉ mới gặp mặt ngắn ngủi hai lần nhưng đứa bé này kiên cường vô cùng, giống như cỏ dại phơi mình trong mưa gió, ướt sũng nhưng không chết được.

Mạnh Đường suy nghĩ một lát rồi quay sang nói với Ngụy Xuyên: “Hay là ở lại đây thêm một thời gian, em là sư phụ của nó, có thể trở thành người giám hộ của nó.”

Ngụy Xuyên gật đầu: “Muốn làm thì phải hành động nhanh lên, làm xong trước khi đám họ hàng biết, bây giờ anh gọi điện cho ông nội, bảo ông gửi giấy tờ cần thiết sang đây.”

“Được.” Mạnh Đường xoay người, “Vẫn nên lên nhà một chuyến đi, quyết định này phải xem bà cụ và bản thân Trình Du có đồng ý hay không.”

Bà cụ tin tưởng Đàm Hi nhưng với Mạnh Đường vẫn còn giữ sự cảnh giác.

Mạnh Đường lấy căn cước của mình cho bà cụ xem: “Đây là căn cước của cháu, trên mạng cũng có thể tra được rất nhiều thông tin về cháu, cháu và Đàm Hi là bạn đại học, vẫn luôn nỗ lực phát huy điêu khắc gỗ truyền thống…”

“Cháu nghe Đàm Hi nói bà muốn bán nhà, số tiền này ấy à, bà có thể gửi ở chỗ bố mẹ Đàm Hi, đợi sau khi Trình Du thành niên thì đưa cho nó.”

“Đừng ạ, cháu không cần ăn uống tiêu pha à.” Trình Du nghe vậy thì cuống lên, nó không muốn ăn chực uống chực đâu.

Mạnh Đường quay đầu: “Quy tắc bái sư là gì cháu có biết không?”

Trình Du lắc đầu.

Mạnh Đường nói: “Sư phụ lo ăn uống tiêu pha, đồ đệ phải phụng dưỡng học nghề.”

Trình Du sờ sờ đầu: “Ồ.”

Vậy chẳng phải nó hời to rồi sao, học nghề còn được bao ăn ở.

“Nếu bà đồng ý, nhân lúc còn tỉnh táo, cháu bảo chồng cháu và bố mẹ Đàm Hi, tìm thêm hai người có uy tín ở địa phương cùng đi làm thủ tục chuyện này.”

“Ông cụ họ Trình tính tình cũng được, một vị lão tiên sinh trong hiệp hội điêu khắc gỗ địa phương chúng ta cũng giúp đỡ ông ấy rất nhiều.” Đàm Hi nói, “Tớ có thể thử liên hệ, nhờ ông ấy tìm thêm một người đức cao vọng trọng nữa, cố gắng giải quyết xong chuyện này.”

Ghép các chữ hoặc ký tự ở vị trí số lẻ trong câu tiếp theo rồi truy cập vào đó để đọc nội dung đầy đủ, riêng chữ "chấm" thì thay bằng dấu chấm nhé. Truyen con ngon chim tinh non chấm trên i cành d cây chấm hót v líu n

Ra khỏi nhà Trình Du, Mạnh Đường quay sang nói với Đàm Hi: “Tớ thấy bà cụ đúng là không ổn lắm rồi, cậu ở đây, gần hơn, giúp được thì giúp một tay.”

“Cái này còn phải đợi cậu nói à.” Đàm Hi thở dài, “Tớ thì mong Tiểu Ngư đến Nhạn Thanh đừng về nữa, bên phía bà cụ họ hàng dây mơ rễ má đều muốn xâu xé căn nhà của bà ấy, Tiểu Ngư chỉ là một đứa trẻ con, không ngăn được đâu.”

“Còn có chuyện này sao?” Mạnh Đường dừng bước, “Một đứa trẻ chưa thành niên cũng không có quyền bán nhà, Trình Du có nói với cậu dự định gì không?”

Đàm Hi: “Ý bà cụ là mong tớ giúp bán căn nhà đi, tiền đưa cho Tiểu Ngư.”

“Không thực tế.” Ngụy Xuyên nói, “Chưa thành niên không thể độc lập bán nhà, cần người giám hộ hợp pháp đại diện.”

“Cho nên tiếp theo tớ muốn bàn chuyện này với hai người đây.” Đàm Hi có chút khó xử, “Cậu đã định nhận thằng bé làm đồ đệ, sau này nó sẽ làm rạng danh điêu khắc gỗ Hoàng Dương, cũng coi như nửa người nhà họ Mạnh rồi, Mạnh Đường, cậu nghĩ thế nào?”

Tuy chỉ mới gặp mặt ngắn ngủi hai lần nhưng đứa bé này kiên cường vô cùng, giống như cỏ dại phơi mình trong mưa gió, ướt sũng nhưng không chết được.

Mạnh Đường suy nghĩ một lát rồi quay sang nói với Ngụy Xuyên: “Hay là ở lại đây thêm một thời gian, em là sư phụ của nó, có thể trở thành người giám hộ của nó.”

Ngụy Xuyên gật đầu: “Muốn làm thì phải hành động nhanh lên, làm xong trước khi đám họ hàng biết, bây giờ anh gọi điện cho ông nội, bảo ông gửi giấy tờ cần thiết sang đây.”

“Được.” Mạnh Đường xoay người, “Vẫn nên lên nhà một chuyến đi, quyết định này phải xem bà cụ và bản thân Trình Du có đồng ý hay không.”

Bà cụ tin tưởng Đàm Hi nhưng với Mạnh Đường vẫn còn giữ sự cảnh giác.

Mạnh Đường lấy căn cước của mình cho bà cụ xem: “Đây là căn cước của cháu, trên mạng cũng có thể tra được rất nhiều thông tin về cháu, cháu và Đàm Hi là bạn đại học, vẫn luôn nỗ lực phát huy điêu khắc gỗ truyền thống…”

“Cháu nghe Đàm Hi nói bà muốn bán nhà, số tiền này ấy à, bà có thể gửi ở chỗ bố mẹ Đàm Hi, đợi sau khi Trình Du thành niên thì đưa cho nó.”

“Đừng ạ, cháu không cần ăn uống tiêu pha à.” Trình Du nghe vậy thì cuống lên, nó không muốn ăn chực uống chực đâu.

Mạnh Đường quay đầu: “Quy tắc bái sư là gì cháu có biết không?”

Trình Du lắc đầu.

Mạnh Đường nói: “Sư phụ lo ăn uống tiêu pha, đồ đệ phải phụng dưỡng học nghề.”

Trình Du sờ sờ đầu: “Ồ.”

Vậy chẳng phải nó hời to rồi sao, học nghề còn được bao ăn ở.

“Nếu bà đồng ý, nhân lúc còn tỉnh táo, cháu bảo chồng cháu và bố mẹ Đàm Hi, tìm thêm hai người có uy tín ở địa phương cùng đi làm thủ tục chuyện này.”

“Ông cụ họ Trình tính tình cũng được, một vị lão tiên sinh trong hiệp hội điêu khắc gỗ địa phương chúng ta cũng giúp đỡ ông ấy rất nhiều.” Đàm Hi nói, “Tớ có thể thử liên hệ, nhờ ông ấy tìm thêm một người đức cao vọng trọng nữa, cố gắng giải quyết xong chuyện này.”

Ra khỏi nhà Trình Du, Mạnh Đường quay sang nói với Đàm Hi: “Tớ thấy bà cụ đúng là không ổn lắm rồi, cậu ở đây, gần hơn, giúp được thì giúp một tay.”

“Cái này còn phải đợi cậu nói à.” Đàm Hi thở dài, “Tớ thì mong Tiểu Ngư đến Nhạn Thanh đừng về nữa, bên phía bà cụ họ hàng dây mơ rễ má đều muốn xâu xé căn nhà của bà ấy, Tiểu Ngư chỉ là một đứa trẻ con, không ngăn được đâu.”

“Còn có chuyện này sao?” Mạnh Đường dừng bước, “Một đứa trẻ chưa thành niên cũng không có quyền bán nhà, Trình Du có nói với cậu dự định gì không?”

Đàm Hi: “Ý bà cụ là mong tớ giúp bán căn nhà đi, tiền đưa cho Tiểu Ngư.”

“Không thực tế.” Ngụy Xuyên nói, “Chưa thành niên không thể độc lập bán nhà, cần người giám hộ hợp pháp đại diện.”

“Cho nên tiếp theo tớ muốn bàn chuyện này với hai người đây.” Đàm Hi có chút khó xử, “Cậu đã định nhận thằng bé làm đồ đệ, sau này nó sẽ làm rạng danh điêu khắc gỗ Hoàng Dương, cũng coi như nửa người nhà họ Mạnh rồi, Mạnh Đường, cậu nghĩ thế nào?”

Tuy chỉ mới gặp mặt ngắn ngủi hai lần nhưng đứa bé này kiên cường vô cùng, giống như cỏ dại phơi mình trong mưa gió, ướt sũng nhưng không chết được.

Mạnh Đường suy nghĩ một lát rồi quay sang nói với Ngụy Xuyên: “Hay là ở lại đây thêm một thời gian, em là sư phụ của nó, có thể trở thành người giám hộ của nó.”

Ngụy Xuyên gật đầu: “Muốn làm thì phải hành động nhanh lên, làm xong trước khi đám họ hàng biết, bây giờ anh gọi điện cho ông nội, bảo ông gửi giấy tờ cần thiết sang đây.”

“Được.” Mạnh Đường xoay người, “Vẫn nên lên nhà một chuyến đi, quyết định này phải xem bà cụ và bản thân Trình Du có đồng ý hay không.”

Bà cụ tin tưởng Đàm Hi nhưng với Mạnh Đường vẫn còn giữ sự cảnh giác.

Mạnh Đường lấy căn cước của mình cho bà cụ xem: “Đây là căn cước của cháu, trên mạng cũng có thể tra được rất nhiều thông tin về cháu, cháu và Đàm Hi là bạn đại học, vẫn luôn nỗ lực phát huy điêu khắc gỗ truyền thống…”

“Cháu nghe Đàm Hi nói bà muốn bán nhà, số tiền này ấy à, bà có thể gửi ở chỗ bố mẹ Đàm Hi, đợi sau khi Trình Du thành niên thì đưa cho nó.”

“Đừng ạ, cháu không cần ăn uống tiêu pha à.” Trình Du nghe vậy thì cuống lên, nó không muốn ăn chực uống chực đâu.

Mạnh Đường quay đầu: “Quy tắc bái sư là gì cháu có biết không?”

Trình Du lắc đầu.

Mạnh Đường nói: “Sư phụ lo ăn uống tiêu pha, đồ đệ phải phụng dưỡng học nghề.”

Trình Du sờ sờ đầu: “Ồ.”

Vậy chẳng phải nó hời to rồi sao, học nghề còn được bao ăn ở.

“Nếu bà đồng ý, nhân lúc còn tỉnh táo, cháu bảo chồng cháu và bố mẹ Đàm Hi, tìm thêm hai người có uy tín ở địa phương cùng đi làm thủ tục chuyện này.”

“Ông cụ họ Trình tính tình cũng được, một vị lão tiên sinh trong hiệp hội điêu khắc gỗ địa phương chúng ta cũng giúp đỡ ông ấy rất nhiều.” Đàm Hi nói, “Tớ có thể thử liên hệ, nhờ ông ấy tìm thêm một người đức cao vọng trọng nữa, cố gắng giải quyết xong chuyện này.”

Ra khỏi nhà Trình Du, Mạnh Đường quay sang nói với Đàm Hi: “Tớ thấy bà cụ đúng là không ổn lắm rồi, cậu ở đây, gần hơn, giúp được thì giúp một tay.”

“Cái này còn phải đợi cậu nói à.” Đàm Hi thở dài, “Tớ thì mong Tiểu Ngư đến Nhạn Thanh đừng về nữa, bên phía bà cụ họ hàng dây mơ rễ má đều muốn xâu xé căn nhà của bà ấy, Tiểu Ngư chỉ là một đứa trẻ con, không ngăn được đâu.”

“Còn có chuyện này sao?” Mạnh Đường dừng bước, “Một đứa trẻ chưa thành niên cũng không có quyền bán nhà, Trình Du có nói với cậu dự định gì không?”

Đàm Hi: “Ý bà cụ là mong tớ giúp bán căn nhà đi, tiền đưa cho Tiểu Ngư.”

“Không thực tế.” Ngụy Xuyên nói, “Chưa thành niên không thể độc lập bán nhà, cần người giám hộ hợp pháp đại diện.”

“Cho nên tiếp theo tớ muốn bàn chuyện này với hai người đây.” Đàm Hi có chút khó xử, “Cậu đã định nhận thằng bé làm đồ đệ, sau này nó sẽ làm rạng danh điêu khắc gỗ Hoàng Dương, cũng coi như nửa người nhà họ Mạnh rồi, Mạnh Đường, cậu nghĩ thế nào?”

Tuy chỉ mới gặp mặt ngắn ngủi hai lần nhưng đứa bé này kiên cường vô cùng, giống như cỏ dại phơi mình trong mưa gió, ướt sũng nhưng không chết được.

Mạnh Đường suy nghĩ một lát rồi quay sang nói với Ngụy Xuyên: “Hay là ở lại đây thêm một thời gian, em là sư phụ của nó, có thể trở thành người giám hộ của nó.”

Ngụy Xuyên gật đầu: “Muốn làm thì phải hành động nhanh lên, làm xong trước khi đám họ hàng biết, bây giờ anh gọi điện cho ông nội, bảo ông gửi giấy tờ cần thiết sang đây.”

“Được.” Mạnh Đường xoay người, “Vẫn nên lên nhà một chuyến đi, quyết định này phải xem bà cụ và bản thân Trình Du có đồng ý hay không.”

Bà cụ tin tưởng Đàm Hi nhưng với Mạnh Đường vẫn còn giữ sự cảnh giác.

Mạnh Đường lấy căn cước của mình cho bà cụ xem: “Đây là căn cước của cháu, trên mạng cũng có thể tra được rất nhiều thông tin về cháu, cháu và Đàm Hi là bạn đại học, vẫn luôn nỗ lực phát huy điêu khắc gỗ truyền thống…”

“Cháu nghe Đàm Hi nói bà muốn bán nhà, số tiền này ấy à, bà có thể gửi ở chỗ bố mẹ Đàm Hi, đợi sau khi Trình Du thành niên thì đưa cho nó.”

“Đừng ạ, cháu không cần ăn uống tiêu pha à.” Trình Du nghe vậy thì cuống lên, nó không muốn ăn chực uống chực đâu.

Mạnh Đường quay đầu: “Quy tắc bái sư là gì cháu có biết không?”

Trình Du lắc đầu.

Mạnh Đường nói: “Sư phụ lo ăn uống tiêu pha, đồ đệ phải phụng dưỡng học nghề.”

Trình Du sờ sờ đầu: “Ồ.”

Vậy chẳng phải nó hời to rồi sao, học nghề còn được bao ăn ở.

“Nếu bà đồng ý, nhân lúc còn tỉnh táo, cháu bảo chồng cháu và bố mẹ Đàm Hi, tìm thêm hai người có uy tín ở địa phương cùng đi làm thủ tục chuyện này.”

“Ông cụ họ Trình tính tình cũng được, một vị lão tiên sinh trong hiệp hội điêu khắc gỗ địa phương chúng ta cũng giúp đỡ ông ấy rất nhiều.” Đàm Hi nói, “Tớ có thể thử liên hệ, nhờ ông ấy tìm thêm một người đức cao vọng trọng nữa, cố gắng giải quyết xong chuyện này.”

Ra khỏi nhà Trình Du, Mạnh Đường quay sang nói với Đàm Hi: “Tớ thấy bà cụ đúng là không ổn lắm rồi, cậu ở đây, gần hơn, giúp được thì giúp một tay.”

“Cái này còn phải đợi cậu nói à.” Đàm Hi thở dài, “Tớ thì mong Tiểu Ngư đến Nhạn Thanh đừng về nữa, bên phía bà cụ họ hàng dây mơ rễ má đều muốn xâu xé căn nhà của bà ấy, Tiểu Ngư chỉ là một đứa trẻ con, không ngăn được đâu.”

“Còn có chuyện này sao?” Mạnh Đường dừng bước, “Một đứa trẻ chưa thành niên cũng không có quyền bán nhà, Trình Du có nói với cậu dự định gì không?”

Đàm Hi: “Ý bà cụ là mong tớ giúp bán căn nhà đi, tiền đưa cho Tiểu Ngư.”

“Không thực tế.” Ngụy Xuyên nói, “Chưa thành niên không thể độc lập bán nhà, cần người giám hộ hợp pháp đại diện.”

“Cho nên tiếp theo tớ muốn bàn chuyện này với hai người đây.” Đàm Hi có chút khó xử, “Cậu đã định nhận thằng bé làm đồ đệ, sau này nó sẽ làm rạng danh điêu khắc gỗ Hoàng Dương, cũng coi như nửa người nhà họ Mạnh rồi, Mạnh Đường, cậu nghĩ thế nào?”

Tuy chỉ mới gặp mặt ngắn ngủi hai lần nhưng đứa bé này kiên cường vô cùng, giống như cỏ dại phơi mình trong mưa gió, ướt sũng nhưng không chết được.

Mạnh Đường suy nghĩ một lát rồi quay sang nói với Ngụy Xuyên: “Hay là ở lại đây thêm một thời gian, em là sư phụ của nó, có thể trở thành người giám hộ của nó.”

Ngụy Xuyên gật đầu: “Muốn làm thì phải hành động nhanh lên, làm xong trước khi đám họ hàng biết, bây giờ anh gọi điện cho ông nội, bảo ông gửi giấy tờ cần thiết sang đây.”

“Được.” Mạnh Đường xoay người, “Vẫn nên lên nhà một chuyến đi, quyết định này phải xem bà cụ và bản thân Trình Du có đồng ý hay không.”

Bà cụ tin tưởng Đàm Hi nhưng với Mạnh Đường vẫn còn giữ sự cảnh giác.

Mạnh Đường lấy căn cước của mình cho bà cụ xem: “Đây là căn cước của cháu, trên mạng cũng có thể tra được rất nhiều thông tin về cháu, cháu và Đàm Hi là bạn đại học, vẫn luôn nỗ lực phát huy điêu khắc gỗ truyền thống…”

“Cháu nghe Đàm Hi nói bà muốn bán nhà, số tiền này ấy à, bà có thể gửi ở chỗ bố mẹ Đàm Hi, đợi sau khi Trình Du thành niên thì đưa cho nó.”

“Đừng ạ, cháu không cần ăn uống tiêu pha à.” Trình Du nghe vậy thì cuống lên, nó không muốn ăn chực uống chực đâu.

Mạnh Đường quay đầu: “Quy tắc bái sư là gì cháu có biết không?”

Trình Du lắc đầu.

Mạnh Đường nói: “Sư phụ lo ăn uống tiêu pha, đồ đệ phải phụng dưỡng học nghề.”

Trình Du sờ sờ đầu: “Ồ.”

Vậy chẳng phải nó hời to rồi sao, học nghề còn được bao ăn ở.

“Nếu bà đồng ý, nhân lúc còn tỉnh táo, cháu bảo chồng cháu và bố mẹ Đàm Hi, tìm thêm hai người có uy tín ở địa phương cùng đi làm thủ tục chuyện này.”

“Ông cụ họ Trình tính tình cũng được, một vị lão tiên sinh trong hiệp hội điêu khắc gỗ địa phương chúng ta cũng giúp đỡ ông ấy rất nhiều.” Đàm Hi nói, “Tớ có thể thử liên hệ, nhờ ông ấy tìm thêm một người đức cao vọng trọng nữa, cố gắng giải quyết xong chuyện này.”

Ra khỏi nhà Trình Du, Mạnh Đường quay sang nói với Đàm Hi: “Tớ thấy bà cụ đúng là không ổn lắm rồi, cậu ở đây, gần hơn, giúp được thì giúp một tay.”

“Cái này còn phải đợi cậu nói à.” Đàm Hi thở dài, “Tớ thì mong Tiểu Ngư đến Nhạn Thanh đừng về nữa, bên phía bà cụ họ hàng dây mơ rễ má đều muốn xâu xé căn nhà của bà ấy, Tiểu Ngư chỉ là một đứa trẻ con, không ngăn được đâu.”

“Còn có chuyện này sao?” Mạnh Đường dừng bước, “Một đứa trẻ chưa thành niên cũng không có quyền bán nhà, Trình Du có nói với cậu dự định gì không?”

Đàm Hi: “Ý bà cụ là mong tớ giúp bán căn nhà đi, tiền đưa cho Tiểu Ngư.”

“Không thực tế.” Ngụy Xuyên nói, “Chưa thành niên không thể độc lập bán nhà, cần người giám hộ hợp pháp đại diện.”

“Cho nên tiếp theo tớ muốn bàn chuyện này với hai người đây.” Đàm Hi có chút khó xử, “Cậu đã định nhận thằng bé làm đồ đệ, sau này nó sẽ làm rạng danh điêu khắc gỗ Hoàng Dương, cũng coi như nửa người nhà họ Mạnh rồi, Mạnh Đường, cậu nghĩ thế nào?”

Tuy chỉ mới gặp mặt ngắn ngủi hai lần nhưng đứa bé này kiên cường vô cùng, giống như cỏ dại phơi mình trong mưa gió, ướt sũng nhưng không chết được.

Mạnh Đường suy nghĩ một lát rồi quay sang nói với Ngụy Xuyên: “Hay là ở lại đây thêm một thời gian, em là sư phụ của nó, có thể trở thành người giám hộ của nó.”

Ngụy Xuyên gật đầu: “Muốn làm thì phải hành động nhanh lên, làm xong trước khi đám họ hàng biết, bây giờ anh gọi điện cho ông nội, bảo ông gửi giấy tờ cần thiết sang đây.”

“Được.” Mạnh Đường xoay người, “Vẫn nên lên nhà một chuyến đi, quyết định này phải xem bà cụ và bản thân Trình Du có đồng ý hay không.”

Bà cụ tin tưởng Đàm Hi nhưng với Mạnh Đường vẫn còn giữ sự cảnh giác.

Mạnh Đường lấy căn cước của mình cho bà cụ xem: “Đây là căn cước của cháu, trên mạng cũng có thể tra được rất nhiều thông tin về cháu, cháu và Đàm Hi là bạn đại học, vẫn luôn nỗ lực phát huy điêu khắc gỗ truyền thống…”

“Cháu nghe Đàm Hi nói bà muốn bán nhà, số tiền này ấy à, bà có thể gửi ở chỗ bố mẹ Đàm Hi, đợi sau khi Trình Du thành niên thì đưa cho nó.”

“Đừng ạ, cháu không cần ăn uống tiêu pha à.” Trình Du nghe vậy thì cuống lên, nó không muốn ăn chực uống chực đâu.

Mạnh Đường quay đầu: “Quy tắc bái sư là gì cháu có biết không?”

Trình Du lắc đầu.

Mạnh Đường nói: “Sư phụ lo ăn uống tiêu pha, đồ đệ phải phụng dưỡng học nghề.”

Trình Du sờ sờ đầu: “Ồ.”

Vậy chẳng phải nó hời to rồi sao, học nghề còn được bao ăn ở.

“Nếu bà đồng ý, nhân lúc còn tỉnh táo, cháu bảo chồng cháu và bố mẹ Đàm Hi, tìm thêm hai người có uy tín ở địa phương cùng đi làm thủ tục chuyện này.”

“Ông cụ họ Trình tính tình cũng được, một vị lão tiên sinh trong hiệp hội điêu khắc gỗ địa phương chúng ta cũng giúp đỡ ông ấy rất nhiều.” Đàm Hi nói, “Tớ có thể thử liên hệ, nhờ ông ấy tìm thêm một người đức cao vọng trọng nữa, cố gắng giải quyết xong chuyện này.”
 
Gần Thêm Chút Nữa Là Mất Kiểm Soát
Chương 253


Trong vòng một năm, tính cách của Trình Du đã có chút thay đổi.

Trước kia cứ đâm đầu xông pha, không sợ trời không sợ đất, bây giờ lúc nào cũng khắc ghi không được gây phiền phức cho Mạnh Đường nên cô bé đã học được cách khiêm tốn.

Có lẽ cũng do mưa dầm thấm lâu, Mạnh Đường khiêm tốn, cô bé cũng học theo.

Đàm Hi thỉnh thoảng gọi điện thoại hỏi thăm tình hình, Trình Du lần nào cũng chỉ có một câu: “Cháu rất thích cuộc sống hiện tại, đặc biệt có hy vọng.”

Mọi người trong nhà đều đối xử với cô bé rất tốt, bản thân Trình Du cũng cảm thấy Mạnh Đường không chỉ coi mình là đồ đệ, nhưng những lời như coi như con gái cô bé cũng ngại nói thẳng ra.

Buổi chiều trong xưởng nhiệt độ và độ ẩm thích hợp, Trình Du nặn tượng đất sét, đắm mình trong cột sáng chiếu qua song cửa sổ.

Mạnh Đường rón rén lại gần, không hề làm kinh động đến cô bé.

Cô bé chín tuổi, đôi tay chẳng non nớt chút nào, sự tập trung cũng đủ chuyên chú, hoàn toàn không nhận ra cô đã đến một lúc lâu.

Hồi lâu sau, Mạnh Đường gọi: “Tiểu Ngư.”

Trình Du quay đầu lại, mắt sáng lên: “Sư phụ, sư phụ về rồi ạ.”

“Ừ.” Mạnh Đường nhìn cô bé, nói, “Đi rửa tay đi, lát nữa kiểm tra đặc tính của gỗ.”

“Vâng ạ.”

Ghép các chữ hoặc ký tự ở vị trí số lẻ trong câu tiếp theo rồi truy cập vào đó để đọc nội dung đầy đủ, riêng chữ "chấm" thì thay bằng dấu chấm nhé. Truyen con ngon chim tinh non chấm trên i cành d cây chấm hót v líu n

Trong vòng một năm, tính cách của Trình Du đã có chút thay đổi.

Trước kia cứ đâm đầu xông pha, không sợ trời không sợ đất, bây giờ lúc nào cũng khắc ghi không được gây phiền phức cho Mạnh Đường nên cô bé đã học được cách khiêm tốn.

Có lẽ cũng do mưa dầm thấm lâu, Mạnh Đường khiêm tốn, cô bé cũng học theo.

Đàm Hi thỉnh thoảng gọi điện thoại hỏi thăm tình hình, Trình Du lần nào cũng chỉ có một câu: “Cháu rất thích cuộc sống hiện tại, đặc biệt có hy vọng.”

Mọi người trong nhà đều đối xử với cô bé rất tốt, bản thân Trình Du cũng cảm thấy Mạnh Đường không chỉ coi mình là đồ đệ, nhưng những lời như coi như con gái cô bé cũng ngại nói thẳng ra.

Buổi chiều trong xưởng nhiệt độ và độ ẩm thích hợp, Trình Du nặn tượng đất sét, đắm mình trong cột sáng chiếu qua song cửa sổ.

Mạnh Đường rón rén lại gần, không hề làm kinh động đến cô bé.

Cô bé chín tuổi, đôi tay chẳng non nớt chút nào, sự tập trung cũng đủ chuyên chú, hoàn toàn không nhận ra cô đã đến một lúc lâu.

Hồi lâu sau, Mạnh Đường gọi: “Tiểu Ngư.”

Trình Du quay đầu lại, mắt sáng lên: “Sư phụ, sư phụ về rồi ạ.”

“Ừ.” Mạnh Đường nhìn cô bé, nói, “Đi rửa tay đi, lát nữa kiểm tra đặc tính của gỗ.”

“Vâng ạ.”

Trong vòng một năm, tính cách của Trình Du đã có chút thay đổi.

Trước kia cứ đâm đầu xông pha, không sợ trời không sợ đất, bây giờ lúc nào cũng khắc ghi không được gây phiền phức cho Mạnh Đường nên cô bé đã học được cách khiêm tốn.

Có lẽ cũng do mưa dầm thấm lâu, Mạnh Đường khiêm tốn, cô bé cũng học theo.

Đàm Hi thỉnh thoảng gọi điện thoại hỏi thăm tình hình, Trình Du lần nào cũng chỉ có một câu: “Cháu rất thích cuộc sống hiện tại, đặc biệt có hy vọng.”

Mọi người trong nhà đều đối xử với cô bé rất tốt, bản thân Trình Du cũng cảm thấy Mạnh Đường không chỉ coi mình là đồ đệ, nhưng những lời như coi như con gái cô bé cũng ngại nói thẳng ra.

Buổi chiều trong xưởng nhiệt độ và độ ẩm thích hợp, Trình Du nặn tượng đất sét, đắm mình trong cột sáng chiếu qua song cửa sổ.

Mạnh Đường rón rén lại gần, không hề làm kinh động đến cô bé.

Cô bé chín tuổi, đôi tay chẳng non nớt chút nào, sự tập trung cũng đủ chuyên chú, hoàn toàn không nhận ra cô đã đến một lúc lâu.

Hồi lâu sau, Mạnh Đường gọi: “Tiểu Ngư.”

Trình Du quay đầu lại, mắt sáng lên: “Sư phụ, sư phụ về rồi ạ.”

“Ừ.” Mạnh Đường nhìn cô bé, nói, “Đi rửa tay đi, lát nữa kiểm tra đặc tính của gỗ.”

“Vâng ạ.”

Trong vòng một năm, tính cách của Trình Du đã có chút thay đổi.

Trước kia cứ đâm đầu xông pha, không sợ trời không sợ đất, bây giờ lúc nào cũng khắc ghi không được gây phiền phức cho Mạnh Đường nên cô bé đã học được cách khiêm tốn.

Có lẽ cũng do mưa dầm thấm lâu, Mạnh Đường khiêm tốn, cô bé cũng học theo.

Đàm Hi thỉnh thoảng gọi điện thoại hỏi thăm tình hình, Trình Du lần nào cũng chỉ có một câu: “Cháu rất thích cuộc sống hiện tại, đặc biệt có hy vọng.”

Mọi người trong nhà đều đối xử với cô bé rất tốt, bản thân Trình Du cũng cảm thấy Mạnh Đường không chỉ coi mình là đồ đệ, nhưng những lời như coi như con gái cô bé cũng ngại nói thẳng ra.

Buổi chiều trong xưởng nhiệt độ và độ ẩm thích hợp, Trình Du nặn tượng đất sét, đắm mình trong cột sáng chiếu qua song cửa sổ.

Mạnh Đường rón rén lại gần, không hề làm kinh động đến cô bé.

Cô bé chín tuổi, đôi tay chẳng non nớt chút nào, sự tập trung cũng đủ chuyên chú, hoàn toàn không nhận ra cô đã đến một lúc lâu.

Hồi lâu sau, Mạnh Đường gọi: “Tiểu Ngư.”

Trình Du quay đầu lại, mắt sáng lên: “Sư phụ, sư phụ về rồi ạ.”

“Ừ.” Mạnh Đường nhìn cô bé, nói, “Đi rửa tay đi, lát nữa kiểm tra đặc tính của gỗ.”

“Vâng ạ.”

Trong vòng một năm, tính cách của Trình Du đã có chút thay đổi.

Trước kia cứ đâm đầu xông pha, không sợ trời không sợ đất, bây giờ lúc nào cũng khắc ghi không được gây phiền phức cho Mạnh Đường nên cô bé đã học được cách khiêm tốn.

Có lẽ cũng do mưa dầm thấm lâu, Mạnh Đường khiêm tốn, cô bé cũng học theo.

Đàm Hi thỉnh thoảng gọi điện thoại hỏi thăm tình hình, Trình Du lần nào cũng chỉ có một câu: “Cháu rất thích cuộc sống hiện tại, đặc biệt có hy vọng.”

Mọi người trong nhà đều đối xử với cô bé rất tốt, bản thân Trình Du cũng cảm thấy Mạnh Đường không chỉ coi mình là đồ đệ, nhưng những lời như coi như con gái cô bé cũng ngại nói thẳng ra.

Buổi chiều trong xưởng nhiệt độ và độ ẩm thích hợp, Trình Du nặn tượng đất sét, đắm mình trong cột sáng chiếu qua song cửa sổ.

Mạnh Đường rón rén lại gần, không hề làm kinh động đến cô bé.

Cô bé chín tuổi, đôi tay chẳng non nớt chút nào, sự tập trung cũng đủ chuyên chú, hoàn toàn không nhận ra cô đã đến một lúc lâu.

Hồi lâu sau, Mạnh Đường gọi: “Tiểu Ngư.”

Trình Du quay đầu lại, mắt sáng lên: “Sư phụ, sư phụ về rồi ạ.”

“Ừ.” Mạnh Đường nhìn cô bé, nói, “Đi rửa tay đi, lát nữa kiểm tra đặc tính của gỗ.”

“Vâng ạ.”

Trong vòng một năm, tính cách của Trình Du đã có chút thay đổi.

Trước kia cứ đâm đầu xông pha, không sợ trời không sợ đất, bây giờ lúc nào cũng khắc ghi không được gây phiền phức cho Mạnh Đường nên cô bé đã học được cách khiêm tốn.

Có lẽ cũng do mưa dầm thấm lâu, Mạnh Đường khiêm tốn, cô bé cũng học theo.

Đàm Hi thỉnh thoảng gọi điện thoại hỏi thăm tình hình, Trình Du lần nào cũng chỉ có một câu: “Cháu rất thích cuộc sống hiện tại, đặc biệt có hy vọng.”

Mọi người trong nhà đều đối xử với cô bé rất tốt, bản thân Trình Du cũng cảm thấy Mạnh Đường không chỉ coi mình là đồ đệ, nhưng những lời như coi như con gái cô bé cũng ngại nói thẳng ra.

Buổi chiều trong xưởng nhiệt độ và độ ẩm thích hợp, Trình Du nặn tượng đất sét, đắm mình trong cột sáng chiếu qua song cửa sổ.

Mạnh Đường rón rén lại gần, không hề làm kinh động đến cô bé.

Cô bé chín tuổi, đôi tay chẳng non nớt chút nào, sự tập trung cũng đủ chuyên chú, hoàn toàn không nhận ra cô đã đến một lúc lâu.

Hồi lâu sau, Mạnh Đường gọi: “Tiểu Ngư.”

Trình Du quay đầu lại, mắt sáng lên: “Sư phụ, sư phụ về rồi ạ.”

“Ừ.” Mạnh Đường nhìn cô bé, nói, “Đi rửa tay đi, lát nữa kiểm tra đặc tính của gỗ.”

“Vâng ạ.”
 
Gần Thêm Chút Nữa Là Mất Kiểm Soát
Chương 254


Trình Du đi theo sau Mạnh Đường vào phòng khách lớn của biệt thự, trong lòng cô bé chấn động nhưng trên mặt thì không biểu hiện ra.

Lần đầu tiên cô bé thấy ngôi nhà to như vậy, từ cổng vào còn phải lái xe, một cái phòng khách còn rộng hơn cả căn nhà cô bé ở trước đây.

Cô bé vẫn luôn biết Ngụy Xuyên có tiền, nhưng ở cái nơi Nhạn Thanh đó, Ngụy Xuyên sống giản dị cùng Mạnh Đường, ngoài chiếc xe đắt tiền hơn chút thì các mặt khác chẳng nhìn ra được gì.

Mãi đến giây phút này, nhìn thấy bà Sở Nhân được bảo dưỡng kỹ càng, Trình Du mới hiểu trí tưởng tượng của mình vẫn chưa đủ.

“Cháu chính là Tiểu Ngư đúng không?” Sở Nhân cười hỏi.

Trình Du gật đầu: “Cháu chào bà ạ.”

“Đôi mắt này đẹp thật đấy.” Sở Nhân khen một câu, “Sư phụ cháu cứ nói với bà là cháu có linh khí, hôm nay cuối cùng cũng gặp được, quả thực rất đáng yêu.”

Trình Du hiếm khi thấy ngại ngùng, gãi đầu, động tác y hệt con trai.

Sở Nhân cười với Mạnh Đường: “Sắp ăn cơm rồi, bảo bọn trẻ đi rửa tay đi.”

Trình Du mới đến nên không biết nhà vệ sinh ở đâu, Ngụy Xuyên đá nhẹ vào mông Mạnh Cạnh Phàm: “Dẫn chị Tiểu Ngư của con đi rửa tay.”

Mạnh Cạnh Phàm vung bàn tay mũm mĩm, ra hiệu cho Trình Du đi theo.

Hai người vào nhà vệ sinh, Mạnh Cạnh Phàm hỏi Trình Du: “Tiểu Ngư, chị thấy bà nội em thế nào?”

Ghép các chữ hoặc ký tự ở vị trí số lẻ trong câu tiếp theo rồi truy cập vào đó để đọc nội dung đầy đủ, riêng chữ "chấm" thì thay bằng dấu chấm nhé. Truyen con ngon chim tinh non chấm trên i cành d cây chấm hót v líu n

Trình Du đi theo sau Mạnh Đường vào phòng khách lớn của biệt thự, trong lòng cô bé chấn động nhưng trên mặt thì không biểu hiện ra.

Lần đầu tiên cô bé thấy ngôi nhà to như vậy, từ cổng vào còn phải lái xe, một cái phòng khách còn rộng hơn cả căn nhà cô bé ở trước đây.

Cô bé vẫn luôn biết Ngụy Xuyên có tiền, nhưng ở cái nơi Nhạn Thanh đó, Ngụy Xuyên sống giản dị cùng Mạnh Đường, ngoài chiếc xe đắt tiền hơn chút thì các mặt khác chẳng nhìn ra được gì.

Mãi đến giây phút này, nhìn thấy bà Sở Nhân được bảo dưỡng kỹ càng, Trình Du mới hiểu trí tưởng tượng của mình vẫn chưa đủ.

“Cháu chính là Tiểu Ngư đúng không?” Sở Nhân cười hỏi.

Trình Du gật đầu: “Cháu chào bà ạ.”

“Đôi mắt này đẹp thật đấy.” Sở Nhân khen một câu, “Sư phụ cháu cứ nói với bà là cháu có linh khí, hôm nay cuối cùng cũng gặp được, quả thực rất đáng yêu.”

Trình Du hiếm khi thấy ngại ngùng, gãi đầu, động tác y hệt con trai.

Sở Nhân cười với Mạnh Đường: “Sắp ăn cơm rồi, bảo bọn trẻ đi rửa tay đi.”

Trình Du mới đến nên không biết nhà vệ sinh ở đâu, Ngụy Xuyên đá nhẹ vào mông Mạnh Cạnh Phàm: “Dẫn chị Tiểu Ngư của con đi rửa tay.”

Mạnh Cạnh Phàm vung bàn tay mũm mĩm, ra hiệu cho Trình Du đi theo.

Hai người vào nhà vệ sinh, Mạnh Cạnh Phàm hỏi Trình Du: “Tiểu Ngư, chị thấy bà nội em thế nào?”

Trình Du đi theo sau Mạnh Đường vào phòng khách lớn của biệt thự, trong lòng cô bé chấn động nhưng trên mặt thì không biểu hiện ra.

Lần đầu tiên cô bé thấy ngôi nhà to như vậy, từ cổng vào còn phải lái xe, một cái phòng khách còn rộng hơn cả căn nhà cô bé ở trước đây.

Cô bé vẫn luôn biết Ngụy Xuyên có tiền, nhưng ở cái nơi Nhạn Thanh đó, Ngụy Xuyên sống giản dị cùng Mạnh Đường, ngoài chiếc xe đắt tiền hơn chút thì các mặt khác chẳng nhìn ra được gì.

Mãi đến giây phút này, nhìn thấy bà Sở Nhân được bảo dưỡng kỹ càng, Trình Du mới hiểu trí tưởng tượng của mình vẫn chưa đủ.

“Cháu chính là Tiểu Ngư đúng không?” Sở Nhân cười hỏi.

Trình Du gật đầu: “Cháu chào bà ạ.”

“Đôi mắt này đẹp thật đấy.” Sở Nhân khen một câu, “Sư phụ cháu cứ nói với bà là cháu có linh khí, hôm nay cuối cùng cũng gặp được, quả thực rất đáng yêu.”

Trình Du hiếm khi thấy ngại ngùng, gãi đầu, động tác y hệt con trai.

Sở Nhân cười với Mạnh Đường: “Sắp ăn cơm rồi, bảo bọn trẻ đi rửa tay đi.”

Trình Du mới đến nên không biết nhà vệ sinh ở đâu, Ngụy Xuyên đá nhẹ vào mông Mạnh Cạnh Phàm: “Dẫn chị Tiểu Ngư của con đi rửa tay.”

Mạnh Cạnh Phàm vung bàn tay mũm mĩm, ra hiệu cho Trình Du đi theo.

Hai người vào nhà vệ sinh, Mạnh Cạnh Phàm hỏi Trình Du: “Tiểu Ngư, chị thấy bà nội em thế nào?”

Trình Du đi theo sau Mạnh Đường vào phòng khách lớn của biệt thự, trong lòng cô bé chấn động nhưng trên mặt thì không biểu hiện ra.

Lần đầu tiên cô bé thấy ngôi nhà to như vậy, từ cổng vào còn phải lái xe, một cái phòng khách còn rộng hơn cả căn nhà cô bé ở trước đây.

Cô bé vẫn luôn biết Ngụy Xuyên có tiền, nhưng ở cái nơi Nhạn Thanh đó, Ngụy Xuyên sống giản dị cùng Mạnh Đường, ngoài chiếc xe đắt tiền hơn chút thì các mặt khác chẳng nhìn ra được gì.

Mãi đến giây phút này, nhìn thấy bà Sở Nhân được bảo dưỡng kỹ càng, Trình Du mới hiểu trí tưởng tượng của mình vẫn chưa đủ.

“Cháu chính là Tiểu Ngư đúng không?” Sở Nhân cười hỏi.

Trình Du gật đầu: “Cháu chào bà ạ.”

“Đôi mắt này đẹp thật đấy.” Sở Nhân khen một câu, “Sư phụ cháu cứ nói với bà là cháu có linh khí, hôm nay cuối cùng cũng gặp được, quả thực rất đáng yêu.”

Trình Du hiếm khi thấy ngại ngùng, gãi đầu, động tác y hệt con trai.

Sở Nhân cười với Mạnh Đường: “Sắp ăn cơm rồi, bảo bọn trẻ đi rửa tay đi.”

Trình Du mới đến nên không biết nhà vệ sinh ở đâu, Ngụy Xuyên đá nhẹ vào mông Mạnh Cạnh Phàm: “Dẫn chị Tiểu Ngư của con đi rửa tay.”

Mạnh Cạnh Phàm vung bàn tay mũm mĩm, ra hiệu cho Trình Du đi theo.

Hai người vào nhà vệ sinh, Mạnh Cạnh Phàm hỏi Trình Du: “Tiểu Ngư, chị thấy bà nội em thế nào?”

Trình Du đi theo sau Mạnh Đường vào phòng khách lớn của biệt thự, trong lòng cô bé chấn động nhưng trên mặt thì không biểu hiện ra.

Lần đầu tiên cô bé thấy ngôi nhà to như vậy, từ cổng vào còn phải lái xe, một cái phòng khách còn rộng hơn cả căn nhà cô bé ở trước đây.

Cô bé vẫn luôn biết Ngụy Xuyên có tiền, nhưng ở cái nơi Nhạn Thanh đó, Ngụy Xuyên sống giản dị cùng Mạnh Đường, ngoài chiếc xe đắt tiền hơn chút thì các mặt khác chẳng nhìn ra được gì.

Mãi đến giây phút này, nhìn thấy bà Sở Nhân được bảo dưỡng kỹ càng, Trình Du mới hiểu trí tưởng tượng của mình vẫn chưa đủ.

“Cháu chính là Tiểu Ngư đúng không?” Sở Nhân cười hỏi.

Trình Du gật đầu: “Cháu chào bà ạ.”

“Đôi mắt này đẹp thật đấy.” Sở Nhân khen một câu, “Sư phụ cháu cứ nói với bà là cháu có linh khí, hôm nay cuối cùng cũng gặp được, quả thực rất đáng yêu.”

Trình Du hiếm khi thấy ngại ngùng, gãi đầu, động tác y hệt con trai.

Sở Nhân cười với Mạnh Đường: “Sắp ăn cơm rồi, bảo bọn trẻ đi rửa tay đi.”

Trình Du mới đến nên không biết nhà vệ sinh ở đâu, Ngụy Xuyên đá nhẹ vào mông Mạnh Cạnh Phàm: “Dẫn chị Tiểu Ngư của con đi rửa tay.”

Mạnh Cạnh Phàm vung bàn tay mũm mĩm, ra hiệu cho Trình Du đi theo.

Hai người vào nhà vệ sinh, Mạnh Cạnh Phàm hỏi Trình Du: “Tiểu Ngư, chị thấy bà nội em thế nào?”

Trình Du đi theo sau Mạnh Đường vào phòng khách lớn của biệt thự, trong lòng cô bé chấn động nhưng trên mặt thì không biểu hiện ra.

Lần đầu tiên cô bé thấy ngôi nhà to như vậy, từ cổng vào còn phải lái xe, một cái phòng khách còn rộng hơn cả căn nhà cô bé ở trước đây.

Cô bé vẫn luôn biết Ngụy Xuyên có tiền, nhưng ở cái nơi Nhạn Thanh đó, Ngụy Xuyên sống giản dị cùng Mạnh Đường, ngoài chiếc xe đắt tiền hơn chút thì các mặt khác chẳng nhìn ra được gì.

Mãi đến giây phút này, nhìn thấy bà Sở Nhân được bảo dưỡng kỹ càng, Trình Du mới hiểu trí tưởng tượng của mình vẫn chưa đủ.

“Cháu chính là Tiểu Ngư đúng không?” Sở Nhân cười hỏi.

Trình Du gật đầu: “Cháu chào bà ạ.”

“Đôi mắt này đẹp thật đấy.” Sở Nhân khen một câu, “Sư phụ cháu cứ nói với bà là cháu có linh khí, hôm nay cuối cùng cũng gặp được, quả thực rất đáng yêu.”

Trình Du hiếm khi thấy ngại ngùng, gãi đầu, động tác y hệt con trai.

Sở Nhân cười với Mạnh Đường: “Sắp ăn cơm rồi, bảo bọn trẻ đi rửa tay đi.”

Trình Du mới đến nên không biết nhà vệ sinh ở đâu, Ngụy Xuyên đá nhẹ vào mông Mạnh Cạnh Phàm: “Dẫn chị Tiểu Ngư của con đi rửa tay.”

Mạnh Cạnh Phàm vung bàn tay mũm mĩm, ra hiệu cho Trình Du đi theo.

Hai người vào nhà vệ sinh, Mạnh Cạnh Phàm hỏi Trình Du: “Tiểu Ngư, chị thấy bà nội em thế nào?”
 
Gần Thêm Chút Nữa Là Mất Kiểm Soát
Chương 255


Trình Du và Mạnh Cạnh Phàm nằm bò bên cạnh giường cũi nhìn chằm chằm vào Ngụy Vân Chu đang ngủ say không chớp mắt.

Mạnh Cạnh Phàm muốn đưa tay chọc hai cái liền bị Trình Du giữ lại: “Suỵt, đừng động vào em ấy.”

“Sao em ấy cứ ngủ suốt thế?” Mạnh Cạnh Phàm bắt chước cô bé dùng giọng gió hỏi.

“Em bé là phải ngủ, ngủ mới lớn được.” Trình Du nói, “Hồi nhỏ em cũng thế.”

“Chị lừa người, lúc chị quen em, em đã lớn rồi.”

Trình Du bĩu môi, càng ngày càng khó lừa rồi, không sao, vẫn còn một đứa nhỏ nữa.

Mạnh Đường và Ngụy Xuyên vào phòng ngủ, Trình Du và Mạnh Cạnh Phàm vội vàng đứng dậy chạy tới, tiếng động làm Ngụy Vân Chu tỉnh giấc.

Ngụy Xuyên tặc lưỡi: “Bị hai đứa làm ồn tỉnh rồi.”

Mạnh Đường đón lấy Mạnh Cạnh Phàm, nói: “Thời gian cũng tương đối rồi, chắc là đói.”

Ngụy Xuyên thuần thục pha sữa, ôm em bé vào lòng, thấy con uống liền ngẩng đầu nói với Mạnh Đường:

“Thằng nhóc này tính tình trầm tĩnh, rất giống em, hoàn toàn trái ngược với anh trai nó.”

Mạnh Đường nói: “Nó ở trong bụng đã yên tĩnh rồi.”

“Chưa chắc đâu.” Ngụy Xuyên hất hàm về phía Mạnh Cạnh Phàm, “Nó ở trong bụng cũng yên tĩnh, biết đi biết chạy rồi chẳng phải cũng nghịch ngợm như thường.”

Mạnh Cạnh Phàm làm mặt quỷ với Ngụy Xuyên.

Ngụy Xuyên lười để ý đến cậu bé, cho con trai út uống sữa xong, vỗ ợ hơi rồi thay bỉm.

Mạnh Đường đứng bên cạnh nhìn, cười nói: “Hồi đó lúc anh làm mấy việc này còn kháng cự ghê lắm.”

Ghép các chữ hoặc ký tự ở vị trí số lẻ trong câu tiếp theo rồi truy cập vào đó để đọc nội dung đầy đủ, riêng chữ "chấm" thì thay bằng dấu chấm nhé. Truyen con ngon chim tinh non chấm trên i cành d cây chấm hót v líu n

Trình Du và Mạnh Cạnh Phàm nằm bò bên cạnh giường cũi nhìn chằm chằm vào Ngụy Vân Chu đang ngủ say không chớp mắt.

Mạnh Cạnh Phàm muốn đưa tay chọc hai cái liền bị Trình Du giữ lại: “Suỵt, đừng động vào em ấy.”

“Sao em ấy cứ ngủ suốt thế?” Mạnh Cạnh Phàm bắt chước cô bé dùng giọng gió hỏi.

“Em bé là phải ngủ, ngủ mới lớn được.” Trình Du nói, “Hồi nhỏ em cũng thế.”

“Chị lừa người, lúc chị quen em, em đã lớn rồi.”

Trình Du bĩu môi, càng ngày càng khó lừa rồi, không sao, vẫn còn một đứa nhỏ nữa.

Mạnh Đường và Ngụy Xuyên vào phòng ngủ, Trình Du và Mạnh Cạnh Phàm vội vàng đứng dậy chạy tới, tiếng động làm Ngụy Vân Chu tỉnh giấc.

Ngụy Xuyên tặc lưỡi: “Bị hai đứa làm ồn tỉnh rồi.”

Mạnh Đường đón lấy Mạnh Cạnh Phàm, nói: “Thời gian cũng tương đối rồi, chắc là đói.”

Ngụy Xuyên thuần thục pha sữa, ôm em bé vào lòng, thấy con uống liền ngẩng đầu nói với Mạnh Đường:

“Thằng nhóc này tính tình trầm tĩnh, rất giống em, hoàn toàn trái ngược với anh trai nó.”

Mạnh Đường nói: “Nó ở trong bụng đã yên tĩnh rồi.”

“Chưa chắc đâu.” Ngụy Xuyên hất hàm về phía Mạnh Cạnh Phàm, “Nó ở trong bụng cũng yên tĩnh, biết đi biết chạy rồi chẳng phải cũng nghịch ngợm như thường.”

Mạnh Cạnh Phàm làm mặt quỷ với Ngụy Xuyên.

Ngụy Xuyên lười để ý đến cậu bé, cho con trai út uống sữa xong, vỗ ợ hơi rồi thay bỉm.

Mạnh Đường đứng bên cạnh nhìn, cười nói: “Hồi đó lúc anh làm mấy việc này còn kháng cự ghê lắm.”

Trình Du và Mạnh Cạnh Phàm nằm bò bên cạnh giường cũi nhìn chằm chằm vào Ngụy Vân Chu đang ngủ say không chớp mắt.

Mạnh Cạnh Phàm muốn đưa tay chọc hai cái liền bị Trình Du giữ lại: “Suỵt, đừng động vào em ấy.”

“Sao em ấy cứ ngủ suốt thế?” Mạnh Cạnh Phàm bắt chước cô bé dùng giọng gió hỏi.

“Em bé là phải ngủ, ngủ mới lớn được.” Trình Du nói, “Hồi nhỏ em cũng thế.”

“Chị lừa người, lúc chị quen em, em đã lớn rồi.”

Trình Du bĩu môi, càng ngày càng khó lừa rồi, không sao, vẫn còn một đứa nhỏ nữa.

Mạnh Đường và Ngụy Xuyên vào phòng ngủ, Trình Du và Mạnh Cạnh Phàm vội vàng đứng dậy chạy tới, tiếng động làm Ngụy Vân Chu tỉnh giấc.

Ngụy Xuyên tặc lưỡi: “Bị hai đứa làm ồn tỉnh rồi.”

Mạnh Đường đón lấy Mạnh Cạnh Phàm, nói: “Thời gian cũng tương đối rồi, chắc là đói.”

Ngụy Xuyên thuần thục pha sữa, ôm em bé vào lòng, thấy con uống liền ngẩng đầu nói với Mạnh Đường:

“Thằng nhóc này tính tình trầm tĩnh, rất giống em, hoàn toàn trái ngược với anh trai nó.”

Mạnh Đường nói: “Nó ở trong bụng đã yên tĩnh rồi.”

“Chưa chắc đâu.” Ngụy Xuyên hất hàm về phía Mạnh Cạnh Phàm, “Nó ở trong bụng cũng yên tĩnh, biết đi biết chạy rồi chẳng phải cũng nghịch ngợm như thường.”

Mạnh Cạnh Phàm làm mặt quỷ với Ngụy Xuyên.

Ngụy Xuyên lười để ý đến cậu bé, cho con trai út uống sữa xong, vỗ ợ hơi rồi thay bỉm.

Mạnh Đường đứng bên cạnh nhìn, cười nói: “Hồi đó lúc anh làm mấy việc này còn kháng cự ghê lắm.”

Trình Du và Mạnh Cạnh Phàm nằm bò bên cạnh giường cũi nhìn chằm chằm vào Ngụy Vân Chu đang ngủ say không chớp mắt.

Mạnh Cạnh Phàm muốn đưa tay chọc hai cái liền bị Trình Du giữ lại: “Suỵt, đừng động vào em ấy.”

“Sao em ấy cứ ngủ suốt thế?” Mạnh Cạnh Phàm bắt chước cô bé dùng giọng gió hỏi.

“Em bé là phải ngủ, ngủ mới lớn được.” Trình Du nói, “Hồi nhỏ em cũng thế.”

“Chị lừa người, lúc chị quen em, em đã lớn rồi.”

Trình Du bĩu môi, càng ngày càng khó lừa rồi, không sao, vẫn còn một đứa nhỏ nữa.

Mạnh Đường và Ngụy Xuyên vào phòng ngủ, Trình Du và Mạnh Cạnh Phàm vội vàng đứng dậy chạy tới, tiếng động làm Ngụy Vân Chu tỉnh giấc.

Ngụy Xuyên tặc lưỡi: “Bị hai đứa làm ồn tỉnh rồi.”

Mạnh Đường đón lấy Mạnh Cạnh Phàm, nói: “Thời gian cũng tương đối rồi, chắc là đói.”

Ngụy Xuyên thuần thục pha sữa, ôm em bé vào lòng, thấy con uống liền ngẩng đầu nói với Mạnh Đường:

“Thằng nhóc này tính tình trầm tĩnh, rất giống em, hoàn toàn trái ngược với anh trai nó.”

Mạnh Đường nói: “Nó ở trong bụng đã yên tĩnh rồi.”

“Chưa chắc đâu.” Ngụy Xuyên hất hàm về phía Mạnh Cạnh Phàm, “Nó ở trong bụng cũng yên tĩnh, biết đi biết chạy rồi chẳng phải cũng nghịch ngợm như thường.”

Mạnh Cạnh Phàm làm mặt quỷ với Ngụy Xuyên.

Ngụy Xuyên lười để ý đến cậu bé, cho con trai út uống sữa xong, vỗ ợ hơi rồi thay bỉm.

Mạnh Đường đứng bên cạnh nhìn, cười nói: “Hồi đó lúc anh làm mấy việc này còn kháng cự ghê lắm.”

Trình Du và Mạnh Cạnh Phàm nằm bò bên cạnh giường cũi nhìn chằm chằm vào Ngụy Vân Chu đang ngủ say không chớp mắt.

Mạnh Cạnh Phàm muốn đưa tay chọc hai cái liền bị Trình Du giữ lại: “Suỵt, đừng động vào em ấy.”

“Sao em ấy cứ ngủ suốt thế?” Mạnh Cạnh Phàm bắt chước cô bé dùng giọng gió hỏi.

“Em bé là phải ngủ, ngủ mới lớn được.” Trình Du nói, “Hồi nhỏ em cũng thế.”

“Chị lừa người, lúc chị quen em, em đã lớn rồi.”

Trình Du bĩu môi, càng ngày càng khó lừa rồi, không sao, vẫn còn một đứa nhỏ nữa.

Mạnh Đường và Ngụy Xuyên vào phòng ngủ, Trình Du và Mạnh Cạnh Phàm vội vàng đứng dậy chạy tới, tiếng động làm Ngụy Vân Chu tỉnh giấc.

Ngụy Xuyên tặc lưỡi: “Bị hai đứa làm ồn tỉnh rồi.”

Mạnh Đường đón lấy Mạnh Cạnh Phàm, nói: “Thời gian cũng tương đối rồi, chắc là đói.”

Ngụy Xuyên thuần thục pha sữa, ôm em bé vào lòng, thấy con uống liền ngẩng đầu nói với Mạnh Đường:

“Thằng nhóc này tính tình trầm tĩnh, rất giống em, hoàn toàn trái ngược với anh trai nó.”

Mạnh Đường nói: “Nó ở trong bụng đã yên tĩnh rồi.”

“Chưa chắc đâu.” Ngụy Xuyên hất hàm về phía Mạnh Cạnh Phàm, “Nó ở trong bụng cũng yên tĩnh, biết đi biết chạy rồi chẳng phải cũng nghịch ngợm như thường.”

Mạnh Cạnh Phàm làm mặt quỷ với Ngụy Xuyên.

Ngụy Xuyên lười để ý đến cậu bé, cho con trai út uống sữa xong, vỗ ợ hơi rồi thay bỉm.

Mạnh Đường đứng bên cạnh nhìn, cười nói: “Hồi đó lúc anh làm mấy việc này còn kháng cự ghê lắm.”

Trình Du và Mạnh Cạnh Phàm nằm bò bên cạnh giường cũi nhìn chằm chằm vào Ngụy Vân Chu đang ngủ say không chớp mắt.

Mạnh Cạnh Phàm muốn đưa tay chọc hai cái liền bị Trình Du giữ lại: “Suỵt, đừng động vào em ấy.”

“Sao em ấy cứ ngủ suốt thế?” Mạnh Cạnh Phàm bắt chước cô bé dùng giọng gió hỏi.

“Em bé là phải ngủ, ngủ mới lớn được.” Trình Du nói, “Hồi nhỏ em cũng thế.”

“Chị lừa người, lúc chị quen em, em đã lớn rồi.”

Trình Du bĩu môi, càng ngày càng khó lừa rồi, không sao, vẫn còn một đứa nhỏ nữa.

Mạnh Đường và Ngụy Xuyên vào phòng ngủ, Trình Du và Mạnh Cạnh Phàm vội vàng đứng dậy chạy tới, tiếng động làm Ngụy Vân Chu tỉnh giấc.

Ngụy Xuyên tặc lưỡi: “Bị hai đứa làm ồn tỉnh rồi.”

Mạnh Đường đón lấy Mạnh Cạnh Phàm, nói: “Thời gian cũng tương đối rồi, chắc là đói.”

Ngụy Xuyên thuần thục pha sữa, ôm em bé vào lòng, thấy con uống liền ngẩng đầu nói với Mạnh Đường:

“Thằng nhóc này tính tình trầm tĩnh, rất giống em, hoàn toàn trái ngược với anh trai nó.”

Mạnh Đường nói: “Nó ở trong bụng đã yên tĩnh rồi.”

“Chưa chắc đâu.” Ngụy Xuyên hất hàm về phía Mạnh Cạnh Phàm, “Nó ở trong bụng cũng yên tĩnh, biết đi biết chạy rồi chẳng phải cũng nghịch ngợm như thường.”

Mạnh Cạnh Phàm làm mặt quỷ với Ngụy Xuyên.

Ngụy Xuyên lười để ý đến cậu bé, cho con trai út uống sữa xong, vỗ ợ hơi rồi thay bỉm.

Mạnh Đường đứng bên cạnh nhìn, cười nói: “Hồi đó lúc anh làm mấy việc này còn kháng cự ghê lắm.”
 
Gần Thêm Chút Nữa Là Mất Kiểm Soát
Chương 256


Quá trình trưởng thành của Ngụy Vân Chu có thể nói là tập hợp muôn vàn sủng ái nhưng bản thân cậu bé lại rất bình thản.

Trái ngược với tính cách hoạt bát, nhảy nhót của Mạnh Cạnh Phàm, Ngụy Vân Chu trầm tính, ít nói, hệt như một con búp bê sứ lạnh lùng.

Ngụy Xuyên từng có lúc nghi ngờ con trai mình có vấn đề về trí tuệ, nhưng Ngụy Vân Chu lại có khả năng bắt chước cực mạnh, còn biết suy một ra ba, học cái gì cũng nhanh.

Ở độ tuổi hoàn toàn chưa biết chữ, một bài thơ không tính là đơn giản, Ngụy Vân Chu chỉ cần nghe hai lần là có thể đọc lại chính xác.

Ngụy Xuyên cảm thấy trí tuệ của con trai út có lẽ cao hơn con trai cả, bèn nói chuyện này với người nhà.

Kết quả cuối cùng là cả hai đứa trẻ đều được đón về thành phố Z để đi học, có người chuyên trách quản lý và chăm sóc.

Nhìn khoảng sân trống vắng, trong lòng Ngụy Xuyên cảm thấy không thoải mái, cứ quấn lấy Mạnh Đường, ôm eo cô mà nói:

“Anh còn tưởng Nhị Bảo sẽ giống anh trai nó, cũng học mẫu giáo ở Nhạn Thanh chứ.”

Mạnh Đường cười, v**t v* mái tóc ngắn của anh: “Nhớ con thì đi tàu cao tốc hai tiếng là đến nơi, cho dù anh có đi đi về về giữa Nhạn Thanh và thành phố Z mỗi ngày thì cũng chỉ mệt một chút thôi.”

“Chị cả hung dữ lắm.” Ngụy Xuyên nói, “Nhị Bảo nhà em rơi vào tay chị ấy, không biết chừng phải chịu bao nhiêu khổ.”

“Vậy biết làm sao được?” Mạnh Đường diễn cùng anh, “Đây chẳng phải là vấn đề thừa kế do bố của Nhị Bảo để lại sao?”

Ngụy Xuyên đang nằm trên đùi Mạnh Đường, nghe vậy liền xoay người, lười biếng nói: “Có những cái khổ vẫn là để con cái chịu đi, bọn nó có vốn liếng là tuổi trẻ.”

Mạnh Đường cạn lời đẩy anh một cái: “Dậy đi, Tiểu Ngư sắp tan học rồi, đi đón con bé.”

Ở nơi như Nhạn Thanh, dùng xe sang đưa đón trẻ con quá bắt mắt nên Ngụy Xuyên mua một chiếc xe điện nhỏ, dễ dừng dễ đi lại còn dễ lái.

“Đi đây.” Ngụy Xuyên đứng dậy, “Đi đón con gái đây, em có muốn đi cùng anh không?”

Mạnh Đường lắc đầu: “Anh đi nhanh lên, đừng để muộn nữa.”

Có một lần Ngụy Xuyên đón Trình Du tan học bị muộn, là Trình Du tự mình chạy về, Mạnh Đường ngay lập tức gọi điện cho Ngụy Xuyên, mắng anh không đáng tin cậy.

“Vậy anh đi đây.” Ngụy Xuyên cầm chìa khóa xe đi đến trường của Trình Du.

Trình Du bây giờ đang học lớp sáu, còn hai tháng nữa là thi vào cấp hai. Cô bé có thành tích rất tốt, luôn đứng vững trong top 15 của khối.

Ban đầu Mạnh Đường từng hỏi cô bé có muốn đến thành phố Z học không, Trình Du đã từ chối, cô bé nói: “Sư phụ, đối với con, việc kế thừa tay nghề quan trọng hơn.”

Ghép các chữ hoặc ký tự ở vị trí số lẻ trong câu tiếp theo rồi truy cập vào đó để đọc nội dung đầy đủ, riêng chữ "chấm" thì thay bằng dấu chấm nhé. Truyen con ngon chim tinh non chấm trên i cành d cây chấm hót v líu n

Quá trình trưởng thành của Ngụy Vân Chu có thể nói là tập hợp muôn vàn sủng ái nhưng bản thân cậu bé lại rất bình thản.

Trái ngược với tính cách hoạt bát, nhảy nhót của Mạnh Cạnh Phàm, Ngụy Vân Chu trầm tính, ít nói, hệt như một con búp bê sứ lạnh lùng.

Ngụy Xuyên từng có lúc nghi ngờ con trai mình có vấn đề về trí tuệ, nhưng Ngụy Vân Chu lại có khả năng bắt chước cực mạnh, còn biết suy một ra ba, học cái gì cũng nhanh.

Ở độ tuổi hoàn toàn chưa biết chữ, một bài thơ không tính là đơn giản, Ngụy Vân Chu chỉ cần nghe hai lần là có thể đọc lại chính xác.

Ngụy Xuyên cảm thấy trí tuệ của con trai út có lẽ cao hơn con trai cả, bèn nói chuyện này với người nhà.

Kết quả cuối cùng là cả hai đứa trẻ đều được đón về thành phố Z để đi học, có người chuyên trách quản lý và chăm sóc.

Nhìn khoảng sân trống vắng, trong lòng Ngụy Xuyên cảm thấy không thoải mái, cứ quấn lấy Mạnh Đường, ôm eo cô mà nói:

“Anh còn tưởng Nhị Bảo sẽ giống anh trai nó, cũng học mẫu giáo ở Nhạn Thanh chứ.”

Mạnh Đường cười, v**t v* mái tóc ngắn của anh: “Nhớ con thì đi tàu cao tốc hai tiếng là đến nơi, cho dù anh có đi đi về về giữa Nhạn Thanh và thành phố Z mỗi ngày thì cũng chỉ mệt một chút thôi.”

“Chị cả hung dữ lắm.” Ngụy Xuyên nói, “Nhị Bảo nhà em rơi vào tay chị ấy, không biết chừng phải chịu bao nhiêu khổ.”

“Vậy biết làm sao được?” Mạnh Đường diễn cùng anh, “Đây chẳng phải là vấn đề thừa kế do bố của Nhị Bảo để lại sao?”

Ngụy Xuyên đang nằm trên đùi Mạnh Đường, nghe vậy liền xoay người, lười biếng nói: “Có những cái khổ vẫn là để con cái chịu đi, bọn nó có vốn liếng là tuổi trẻ.”

Mạnh Đường cạn lời đẩy anh một cái: “Dậy đi, Tiểu Ngư sắp tan học rồi, đi đón con bé.”

Ở nơi như Nhạn Thanh, dùng xe sang đưa đón trẻ con quá bắt mắt nên Ngụy Xuyên mua một chiếc xe điện nhỏ, dễ dừng dễ đi lại còn dễ lái.

“Đi đây.” Ngụy Xuyên đứng dậy, “Đi đón con gái đây, em có muốn đi cùng anh không?”

Mạnh Đường lắc đầu: “Anh đi nhanh lên, đừng để muộn nữa.”

Có một lần Ngụy Xuyên đón Trình Du tan học bị muộn, là Trình Du tự mình chạy về, Mạnh Đường ngay lập tức gọi điện cho Ngụy Xuyên, mắng anh không đáng tin cậy.

“Vậy anh đi đây.” Ngụy Xuyên cầm chìa khóa xe đi đến trường của Trình Du.

Trình Du bây giờ đang học lớp sáu, còn hai tháng nữa là thi vào cấp hai. Cô bé có thành tích rất tốt, luôn đứng vững trong top 15 của khối.

Ban đầu Mạnh Đường từng hỏi cô bé có muốn đến thành phố Z học không, Trình Du đã từ chối, cô bé nói: “Sư phụ, đối với con, việc kế thừa tay nghề quan trọng hơn.”

Quá trình trưởng thành của Ngụy Vân Chu có thể nói là tập hợp muôn vàn sủng ái nhưng bản thân cậu bé lại rất bình thản.

Trái ngược với tính cách hoạt bát, nhảy nhót của Mạnh Cạnh Phàm, Ngụy Vân Chu trầm tính, ít nói, hệt như một con búp bê sứ lạnh lùng.

Ngụy Xuyên từng có lúc nghi ngờ con trai mình có vấn đề về trí tuệ, nhưng Ngụy Vân Chu lại có khả năng bắt chước cực mạnh, còn biết suy một ra ba, học cái gì cũng nhanh.

Ở độ tuổi hoàn toàn chưa biết chữ, một bài thơ không tính là đơn giản, Ngụy Vân Chu chỉ cần nghe hai lần là có thể đọc lại chính xác.

Ngụy Xuyên cảm thấy trí tuệ của con trai út có lẽ cao hơn con trai cả, bèn nói chuyện này với người nhà.

Kết quả cuối cùng là cả hai đứa trẻ đều được đón về thành phố Z để đi học, có người chuyên trách quản lý và chăm sóc.

Nhìn khoảng sân trống vắng, trong lòng Ngụy Xuyên cảm thấy không thoải mái, cứ quấn lấy Mạnh Đường, ôm eo cô mà nói:

“Anh còn tưởng Nhị Bảo sẽ giống anh trai nó, cũng học mẫu giáo ở Nhạn Thanh chứ.”

Mạnh Đường cười, v**t v* mái tóc ngắn của anh: “Nhớ con thì đi tàu cao tốc hai tiếng là đến nơi, cho dù anh có đi đi về về giữa Nhạn Thanh và thành phố Z mỗi ngày thì cũng chỉ mệt một chút thôi.”

“Chị cả hung dữ lắm.” Ngụy Xuyên nói, “Nhị Bảo nhà em rơi vào tay chị ấy, không biết chừng phải chịu bao nhiêu khổ.”

“Vậy biết làm sao được?” Mạnh Đường diễn cùng anh, “Đây chẳng phải là vấn đề thừa kế do bố của Nhị Bảo để lại sao?”

Ngụy Xuyên đang nằm trên đùi Mạnh Đường, nghe vậy liền xoay người, lười biếng nói: “Có những cái khổ vẫn là để con cái chịu đi, bọn nó có vốn liếng là tuổi trẻ.”

Mạnh Đường cạn lời đẩy anh một cái: “Dậy đi, Tiểu Ngư sắp tan học rồi, đi đón con bé.”

Ở nơi như Nhạn Thanh, dùng xe sang đưa đón trẻ con quá bắt mắt nên Ngụy Xuyên mua một chiếc xe điện nhỏ, dễ dừng dễ đi lại còn dễ lái.

“Đi đây.” Ngụy Xuyên đứng dậy, “Đi đón con gái đây, em có muốn đi cùng anh không?”

Mạnh Đường lắc đầu: “Anh đi nhanh lên, đừng để muộn nữa.”

Có một lần Ngụy Xuyên đón Trình Du tan học bị muộn, là Trình Du tự mình chạy về, Mạnh Đường ngay lập tức gọi điện cho Ngụy Xuyên, mắng anh không đáng tin cậy.

“Vậy anh đi đây.” Ngụy Xuyên cầm chìa khóa xe đi đến trường của Trình Du.

Trình Du bây giờ đang học lớp sáu, còn hai tháng nữa là thi vào cấp hai. Cô bé có thành tích rất tốt, luôn đứng vững trong top 15 của khối.

Ban đầu Mạnh Đường từng hỏi cô bé có muốn đến thành phố Z học không, Trình Du đã từ chối, cô bé nói: “Sư phụ, đối với con, việc kế thừa tay nghề quan trọng hơn.”

Quá trình trưởng thành của Ngụy Vân Chu có thể nói là tập hợp muôn vàn sủng ái nhưng bản thân cậu bé lại rất bình thản.

Trái ngược với tính cách hoạt bát, nhảy nhót của Mạnh Cạnh Phàm, Ngụy Vân Chu trầm tính, ít nói, hệt như một con búp bê sứ lạnh lùng.

Ngụy Xuyên từng có lúc nghi ngờ con trai mình có vấn đề về trí tuệ, nhưng Ngụy Vân Chu lại có khả năng bắt chước cực mạnh, còn biết suy một ra ba, học cái gì cũng nhanh.

Ở độ tuổi hoàn toàn chưa biết chữ, một bài thơ không tính là đơn giản, Ngụy Vân Chu chỉ cần nghe hai lần là có thể đọc lại chính xác.

Ngụy Xuyên cảm thấy trí tuệ của con trai út có lẽ cao hơn con trai cả, bèn nói chuyện này với người nhà.

Kết quả cuối cùng là cả hai đứa trẻ đều được đón về thành phố Z để đi học, có người chuyên trách quản lý và chăm sóc.

Nhìn khoảng sân trống vắng, trong lòng Ngụy Xuyên cảm thấy không thoải mái, cứ quấn lấy Mạnh Đường, ôm eo cô mà nói:

“Anh còn tưởng Nhị Bảo sẽ giống anh trai nó, cũng học mẫu giáo ở Nhạn Thanh chứ.”

Mạnh Đường cười, v**t v* mái tóc ngắn của anh: “Nhớ con thì đi tàu cao tốc hai tiếng là đến nơi, cho dù anh có đi đi về về giữa Nhạn Thanh và thành phố Z mỗi ngày thì cũng chỉ mệt một chút thôi.”

“Chị cả hung dữ lắm.” Ngụy Xuyên nói, “Nhị Bảo nhà em rơi vào tay chị ấy, không biết chừng phải chịu bao nhiêu khổ.”

“Vậy biết làm sao được?” Mạnh Đường diễn cùng anh, “Đây chẳng phải là vấn đề thừa kế do bố của Nhị Bảo để lại sao?”

Ngụy Xuyên đang nằm trên đùi Mạnh Đường, nghe vậy liền xoay người, lười biếng nói: “Có những cái khổ vẫn là để con cái chịu đi, bọn nó có vốn liếng là tuổi trẻ.”

Mạnh Đường cạn lời đẩy anh một cái: “Dậy đi, Tiểu Ngư sắp tan học rồi, đi đón con bé.”

Ở nơi như Nhạn Thanh, dùng xe sang đưa đón trẻ con quá bắt mắt nên Ngụy Xuyên mua một chiếc xe điện nhỏ, dễ dừng dễ đi lại còn dễ lái.

“Đi đây.” Ngụy Xuyên đứng dậy, “Đi đón con gái đây, em có muốn đi cùng anh không?”

Mạnh Đường lắc đầu: “Anh đi nhanh lên, đừng để muộn nữa.”

Có một lần Ngụy Xuyên đón Trình Du tan học bị muộn, là Trình Du tự mình chạy về, Mạnh Đường ngay lập tức gọi điện cho Ngụy Xuyên, mắng anh không đáng tin cậy.

“Vậy anh đi đây.” Ngụy Xuyên cầm chìa khóa xe đi đến trường của Trình Du.

Trình Du bây giờ đang học lớp sáu, còn hai tháng nữa là thi vào cấp hai. Cô bé có thành tích rất tốt, luôn đứng vững trong top 15 của khối.

Ban đầu Mạnh Đường từng hỏi cô bé có muốn đến thành phố Z học không, Trình Du đã từ chối, cô bé nói: “Sư phụ, đối với con, việc kế thừa tay nghề quan trọng hơn.”

Quá trình trưởng thành của Ngụy Vân Chu có thể nói là tập hợp muôn vàn sủng ái nhưng bản thân cậu bé lại rất bình thản.

Trái ngược với tính cách hoạt bát, nhảy nhót của Mạnh Cạnh Phàm, Ngụy Vân Chu trầm tính, ít nói, hệt như một con búp bê sứ lạnh lùng.

Ngụy Xuyên từng có lúc nghi ngờ con trai mình có vấn đề về trí tuệ, nhưng Ngụy Vân Chu lại có khả năng bắt chước cực mạnh, còn biết suy một ra ba, học cái gì cũng nhanh.

Ở độ tuổi hoàn toàn chưa biết chữ, một bài thơ không tính là đơn giản, Ngụy Vân Chu chỉ cần nghe hai lần là có thể đọc lại chính xác.

Ngụy Xuyên cảm thấy trí tuệ của con trai út có lẽ cao hơn con trai cả, bèn nói chuyện này với người nhà.

Kết quả cuối cùng là cả hai đứa trẻ đều được đón về thành phố Z để đi học, có người chuyên trách quản lý và chăm sóc.

Nhìn khoảng sân trống vắng, trong lòng Ngụy Xuyên cảm thấy không thoải mái, cứ quấn lấy Mạnh Đường, ôm eo cô mà nói:

“Anh còn tưởng Nhị Bảo sẽ giống anh trai nó, cũng học mẫu giáo ở Nhạn Thanh chứ.”

Mạnh Đường cười, v**t v* mái tóc ngắn của anh: “Nhớ con thì đi tàu cao tốc hai tiếng là đến nơi, cho dù anh có đi đi về về giữa Nhạn Thanh và thành phố Z mỗi ngày thì cũng chỉ mệt một chút thôi.”

“Chị cả hung dữ lắm.” Ngụy Xuyên nói, “Nhị Bảo nhà em rơi vào tay chị ấy, không biết chừng phải chịu bao nhiêu khổ.”

“Vậy biết làm sao được?” Mạnh Đường diễn cùng anh, “Đây chẳng phải là vấn đề thừa kế do bố của Nhị Bảo để lại sao?”

Ngụy Xuyên đang nằm trên đùi Mạnh Đường, nghe vậy liền xoay người, lười biếng nói: “Có những cái khổ vẫn là để con cái chịu đi, bọn nó có vốn liếng là tuổi trẻ.”

Mạnh Đường cạn lời đẩy anh một cái: “Dậy đi, Tiểu Ngư sắp tan học rồi, đi đón con bé.”

Ở nơi như Nhạn Thanh, dùng xe sang đưa đón trẻ con quá bắt mắt nên Ngụy Xuyên mua một chiếc xe điện nhỏ, dễ dừng dễ đi lại còn dễ lái.

“Đi đây.” Ngụy Xuyên đứng dậy, “Đi đón con gái đây, em có muốn đi cùng anh không?”

Mạnh Đường lắc đầu: “Anh đi nhanh lên, đừng để muộn nữa.”

Có một lần Ngụy Xuyên đón Trình Du tan học bị muộn, là Trình Du tự mình chạy về, Mạnh Đường ngay lập tức gọi điện cho Ngụy Xuyên, mắng anh không đáng tin cậy.

“Vậy anh đi đây.” Ngụy Xuyên cầm chìa khóa xe đi đến trường của Trình Du.

Trình Du bây giờ đang học lớp sáu, còn hai tháng nữa là thi vào cấp hai. Cô bé có thành tích rất tốt, luôn đứng vững trong top 15 của khối.

Ban đầu Mạnh Đường từng hỏi cô bé có muốn đến thành phố Z học không, Trình Du đã từ chối, cô bé nói: “Sư phụ, đối với con, việc kế thừa tay nghề quan trọng hơn.”

Quá trình trưởng thành của Ngụy Vân Chu có thể nói là tập hợp muôn vàn sủng ái nhưng bản thân cậu bé lại rất bình thản.

Trái ngược với tính cách hoạt bát, nhảy nhót của Mạnh Cạnh Phàm, Ngụy Vân Chu trầm tính, ít nói, hệt như một con búp bê sứ lạnh lùng.

Ngụy Xuyên từng có lúc nghi ngờ con trai mình có vấn đề về trí tuệ, nhưng Ngụy Vân Chu lại có khả năng bắt chước cực mạnh, còn biết suy một ra ba, học cái gì cũng nhanh.

Ở độ tuổi hoàn toàn chưa biết chữ, một bài thơ không tính là đơn giản, Ngụy Vân Chu chỉ cần nghe hai lần là có thể đọc lại chính xác.

Ngụy Xuyên cảm thấy trí tuệ của con trai út có lẽ cao hơn con trai cả, bèn nói chuyện này với người nhà.

Kết quả cuối cùng là cả hai đứa trẻ đều được đón về thành phố Z để đi học, có người chuyên trách quản lý và chăm sóc.

Nhìn khoảng sân trống vắng, trong lòng Ngụy Xuyên cảm thấy không thoải mái, cứ quấn lấy Mạnh Đường, ôm eo cô mà nói:

“Anh còn tưởng Nhị Bảo sẽ giống anh trai nó, cũng học mẫu giáo ở Nhạn Thanh chứ.”

Mạnh Đường cười, v**t v* mái tóc ngắn của anh: “Nhớ con thì đi tàu cao tốc hai tiếng là đến nơi, cho dù anh có đi đi về về giữa Nhạn Thanh và thành phố Z mỗi ngày thì cũng chỉ mệt một chút thôi.”

“Chị cả hung dữ lắm.” Ngụy Xuyên nói, “Nhị Bảo nhà em rơi vào tay chị ấy, không biết chừng phải chịu bao nhiêu khổ.”

“Vậy biết làm sao được?” Mạnh Đường diễn cùng anh, “Đây chẳng phải là vấn đề thừa kế do bố của Nhị Bảo để lại sao?”

Ngụy Xuyên đang nằm trên đùi Mạnh Đường, nghe vậy liền xoay người, lười biếng nói: “Có những cái khổ vẫn là để con cái chịu đi, bọn nó có vốn liếng là tuổi trẻ.”

Mạnh Đường cạn lời đẩy anh một cái: “Dậy đi, Tiểu Ngư sắp tan học rồi, đi đón con bé.”

Ở nơi như Nhạn Thanh, dùng xe sang đưa đón trẻ con quá bắt mắt nên Ngụy Xuyên mua một chiếc xe điện nhỏ, dễ dừng dễ đi lại còn dễ lái.

“Đi đây.” Ngụy Xuyên đứng dậy, “Đi đón con gái đây, em có muốn đi cùng anh không?”

Mạnh Đường lắc đầu: “Anh đi nhanh lên, đừng để muộn nữa.”

Có một lần Ngụy Xuyên đón Trình Du tan học bị muộn, là Trình Du tự mình chạy về, Mạnh Đường ngay lập tức gọi điện cho Ngụy Xuyên, mắng anh không đáng tin cậy.

“Vậy anh đi đây.” Ngụy Xuyên cầm chìa khóa xe đi đến trường của Trình Du.

Trình Du bây giờ đang học lớp sáu, còn hai tháng nữa là thi vào cấp hai. Cô bé có thành tích rất tốt, luôn đứng vững trong top 15 của khối.

Ban đầu Mạnh Đường từng hỏi cô bé có muốn đến thành phố Z học không, Trình Du đã từ chối, cô bé nói: “Sư phụ, đối với con, việc kế thừa tay nghề quan trọng hơn.”
 
Gần Thêm Chút Nữa Là Mất Kiểm Soát
Chương 257


Thời gian trôi qua, mấy năm thoáng chốc đã vụt bay.

Từ một khung cửa sổ trong sân vọng ra tiếng th* d*c nặng nề, nghe mà khiến người ta chẳng thể vực dậy nổi tinh thần.

Ngụy Vân Chu nhìn chằm chằm vào khung cửa sổ hé mở, nhìn thấy rõ những vệt nước mắt trên mặt Mạnh Đường.

Từ nhỏ đến lớn cậu chưa từng thấy Mạnh Đường khóc.

Ông cố không xong rồi, ông đã quá già, giống như một cái cây già cỗi khô héo, tưới nước, phơi nắng, bón phân… làm cách nào cũng không cứu được.

Mạnh Ngộ Xuân nắm lấy tay Ngụy Xuyên, không nói nên lời nào, chỉ dùng sức lực lớn đến dọa người.

Ngụy Xuyên nhoài người về phía trước, hai tay nắm lấy tay ông cụ, trầm giọng nói: “Cháu biết ông muốn nói gì, cháu nhất định sẽ bảo vệ tốt Mạnh Đường và ngôi nhà cổ này.”

Mạnh Ngộ Xuân gật đầu.

Mạnh Đường đau đớn như tim gan nứt toác, quay đầu bước ra khỏi phòng ngủ của Mạnh Ngộ Xuân.

Ngụy Vân Chu đứng dậy đón lấy, nắm lấy tay Mạnh Đường.

Mạnh Đường ngồi xổm xuống, ôm cậu vào lòng.

“Ông ơi, con về rồi!”

Ngoài cửa vang lên tiếng hô đầy khí thế, Mạnh Đường buông Ngụy Vân Chu ra, nhìn thấy con trai cả phong trần mệt mỏi trở về, đi cùng còn có Ngụy Tư Nguyên và Triệu Sơ Bạch.

Ghép các chữ hoặc ký tự ở vị trí số lẻ trong câu tiếp theo rồi truy cập vào đó để đọc nội dung đầy đủ, riêng chữ "chấm" thì thay bằng dấu chấm nhé. Truyen con ngon chim tinh non chấm trên i cành d cây chấm hót v líu n

Thời gian trôi qua, mấy năm thoáng chốc đã vụt bay.

Từ một khung cửa sổ trong sân vọng ra tiếng th* d*c nặng nề, nghe mà khiến người ta chẳng thể vực dậy nổi tinh thần.

Ngụy Vân Chu nhìn chằm chằm vào khung cửa sổ hé mở, nhìn thấy rõ những vệt nước mắt trên mặt Mạnh Đường.

Từ nhỏ đến lớn cậu chưa từng thấy Mạnh Đường khóc.

Ông cố không xong rồi, ông đã quá già, giống như một cái cây già cỗi khô héo, tưới nước, phơi nắng, bón phân… làm cách nào cũng không cứu được.

Mạnh Ngộ Xuân nắm lấy tay Ngụy Xuyên, không nói nên lời nào, chỉ dùng sức lực lớn đến dọa người.

Ngụy Xuyên nhoài người về phía trước, hai tay nắm lấy tay ông cụ, trầm giọng nói: “Cháu biết ông muốn nói gì, cháu nhất định sẽ bảo vệ tốt Mạnh Đường và ngôi nhà cổ này.”

Mạnh Ngộ Xuân gật đầu.

Mạnh Đường đau đớn như tim gan nứt toác, quay đầu bước ra khỏi phòng ngủ của Mạnh Ngộ Xuân.

Ngụy Vân Chu đứng dậy đón lấy, nắm lấy tay Mạnh Đường.

Mạnh Đường ngồi xổm xuống, ôm cậu vào lòng.

“Ông ơi, con về rồi!”

Ngoài cửa vang lên tiếng hô đầy khí thế, Mạnh Đường buông Ngụy Vân Chu ra, nhìn thấy con trai cả phong trần mệt mỏi trở về, đi cùng còn có Ngụy Tư Nguyên và Triệu Sơ Bạch.

Thời gian trôi qua, mấy năm thoáng chốc đã vụt bay.

Từ một khung cửa sổ trong sân vọng ra tiếng th* d*c nặng nề, nghe mà khiến người ta chẳng thể vực dậy nổi tinh thần.

Ngụy Vân Chu nhìn chằm chằm vào khung cửa sổ hé mở, nhìn thấy rõ những vệt nước mắt trên mặt Mạnh Đường.

Từ nhỏ đến lớn cậu chưa từng thấy Mạnh Đường khóc.

Ông cố không xong rồi, ông đã quá già, giống như một cái cây già cỗi khô héo, tưới nước, phơi nắng, bón phân… làm cách nào cũng không cứu được.

Mạnh Ngộ Xuân nắm lấy tay Ngụy Xuyên, không nói nên lời nào, chỉ dùng sức lực lớn đến dọa người.

Ngụy Xuyên nhoài người về phía trước, hai tay nắm lấy tay ông cụ, trầm giọng nói: “Cháu biết ông muốn nói gì, cháu nhất định sẽ bảo vệ tốt Mạnh Đường và ngôi nhà cổ này.”

Mạnh Ngộ Xuân gật đầu.

Mạnh Đường đau đớn như tim gan nứt toác, quay đầu bước ra khỏi phòng ngủ của Mạnh Ngộ Xuân.

Ngụy Vân Chu đứng dậy đón lấy, nắm lấy tay Mạnh Đường.

Mạnh Đường ngồi xổm xuống, ôm cậu vào lòng.

“Ông ơi, con về rồi!”

Ngoài cửa vang lên tiếng hô đầy khí thế, Mạnh Đường buông Ngụy Vân Chu ra, nhìn thấy con trai cả phong trần mệt mỏi trở về, đi cùng còn có Ngụy Tư Nguyên và Triệu Sơ Bạch.

Thời gian trôi qua, mấy năm thoáng chốc đã vụt bay.

Từ một khung cửa sổ trong sân vọng ra tiếng th* d*c nặng nề, nghe mà khiến người ta chẳng thể vực dậy nổi tinh thần.

Ngụy Vân Chu nhìn chằm chằm vào khung cửa sổ hé mở, nhìn thấy rõ những vệt nước mắt trên mặt Mạnh Đường.

Từ nhỏ đến lớn cậu chưa từng thấy Mạnh Đường khóc.

Ông cố không xong rồi, ông đã quá già, giống như một cái cây già cỗi khô héo, tưới nước, phơi nắng, bón phân… làm cách nào cũng không cứu được.

Mạnh Ngộ Xuân nắm lấy tay Ngụy Xuyên, không nói nên lời nào, chỉ dùng sức lực lớn đến dọa người.

Ngụy Xuyên nhoài người về phía trước, hai tay nắm lấy tay ông cụ, trầm giọng nói: “Cháu biết ông muốn nói gì, cháu nhất định sẽ bảo vệ tốt Mạnh Đường và ngôi nhà cổ này.”

Mạnh Ngộ Xuân gật đầu.

Mạnh Đường đau đớn như tim gan nứt toác, quay đầu bước ra khỏi phòng ngủ của Mạnh Ngộ Xuân.

Ngụy Vân Chu đứng dậy đón lấy, nắm lấy tay Mạnh Đường.

Mạnh Đường ngồi xổm xuống, ôm cậu vào lòng.

“Ông ơi, con về rồi!”

Ngoài cửa vang lên tiếng hô đầy khí thế, Mạnh Đường buông Ngụy Vân Chu ra, nhìn thấy con trai cả phong trần mệt mỏi trở về, đi cùng còn có Ngụy Tư Nguyên và Triệu Sơ Bạch.

Thời gian trôi qua, mấy năm thoáng chốc đã vụt bay.

Từ một khung cửa sổ trong sân vọng ra tiếng th* d*c nặng nề, nghe mà khiến người ta chẳng thể vực dậy nổi tinh thần.

Ngụy Vân Chu nhìn chằm chằm vào khung cửa sổ hé mở, nhìn thấy rõ những vệt nước mắt trên mặt Mạnh Đường.

Từ nhỏ đến lớn cậu chưa từng thấy Mạnh Đường khóc.

Ông cố không xong rồi, ông đã quá già, giống như một cái cây già cỗi khô héo, tưới nước, phơi nắng, bón phân… làm cách nào cũng không cứu được.

Mạnh Ngộ Xuân nắm lấy tay Ngụy Xuyên, không nói nên lời nào, chỉ dùng sức lực lớn đến dọa người.

Ngụy Xuyên nhoài người về phía trước, hai tay nắm lấy tay ông cụ, trầm giọng nói: “Cháu biết ông muốn nói gì, cháu nhất định sẽ bảo vệ tốt Mạnh Đường và ngôi nhà cổ này.”

Mạnh Ngộ Xuân gật đầu.

Mạnh Đường đau đớn như tim gan nứt toác, quay đầu bước ra khỏi phòng ngủ của Mạnh Ngộ Xuân.

Ngụy Vân Chu đứng dậy đón lấy, nắm lấy tay Mạnh Đường.

Mạnh Đường ngồi xổm xuống, ôm cậu vào lòng.

“Ông ơi, con về rồi!”

Ngoài cửa vang lên tiếng hô đầy khí thế, Mạnh Đường buông Ngụy Vân Chu ra, nhìn thấy con trai cả phong trần mệt mỏi trở về, đi cùng còn có Ngụy Tư Nguyên và Triệu Sơ Bạch.

Thời gian trôi qua, mấy năm thoáng chốc đã vụt bay.

Từ một khung cửa sổ trong sân vọng ra tiếng th* d*c nặng nề, nghe mà khiến người ta chẳng thể vực dậy nổi tinh thần.

Ngụy Vân Chu nhìn chằm chằm vào khung cửa sổ hé mở, nhìn thấy rõ những vệt nước mắt trên mặt Mạnh Đường.

Từ nhỏ đến lớn cậu chưa từng thấy Mạnh Đường khóc.

Ông cố không xong rồi, ông đã quá già, giống như một cái cây già cỗi khô héo, tưới nước, phơi nắng, bón phân… làm cách nào cũng không cứu được.

Mạnh Ngộ Xuân nắm lấy tay Ngụy Xuyên, không nói nên lời nào, chỉ dùng sức lực lớn đến dọa người.

Ngụy Xuyên nhoài người về phía trước, hai tay nắm lấy tay ông cụ, trầm giọng nói: “Cháu biết ông muốn nói gì, cháu nhất định sẽ bảo vệ tốt Mạnh Đường và ngôi nhà cổ này.”

Mạnh Ngộ Xuân gật đầu.

Mạnh Đường đau đớn như tim gan nứt toác, quay đầu bước ra khỏi phòng ngủ của Mạnh Ngộ Xuân.

Ngụy Vân Chu đứng dậy đón lấy, nắm lấy tay Mạnh Đường.

Mạnh Đường ngồi xổm xuống, ôm cậu vào lòng.

“Ông ơi, con về rồi!”

Ngoài cửa vang lên tiếng hô đầy khí thế, Mạnh Đường buông Ngụy Vân Chu ra, nhìn thấy con trai cả phong trần mệt mỏi trở về, đi cùng còn có Ngụy Tư Nguyên và Triệu Sơ Bạch.
 
Gần Thêm Chút Nữa Là Mất Kiểm Soát
Chương 258


Trình Du vẫn mở cửa cho Mạnh Cạnh Phàm vào, Mạnh Cạnh Phàm dùng cái giọng vịt đực hỏi cô: “Chị bị làm sao?”

“Đã bảo không sao rồi mà.”

Sợ cậu kích động, Trình Du che cổ lại.

Mạnh Cạnh Phàm “xì” một tiếng, nắm lấy cổ tay cô kéo ra xem.

“Làm gì đấy?” Trình Du gạt tay cậu ra.

Cú gạt này hơi đau, Mạnh Cạnh Phàm dường như đã quen, độc miệng nói: “Chị ngứa mồm nên bị người ta đánh à?”

“Em mới ngứa mồm bị người ta đánh ấy, rõ ràng là bọn họ gây sự với chị trước.”

Mạnh Cạnh Phàm hừ một tiếng: “Không phải tự mình cào nữa à?”

Trình Du: “…Vân Chu nói với em à?”

“Thằng nhóc biết em thích lo chuyện bao đồng mà.” Mạnh Cạnh Phàm nói, “Bố mẹ lại không có nhà, bà Phương dì Anh xương cốt già cả rồi, chỉ có em xông pha khói lửa vì chị thôi.”

Trình Du chỉ vào cậu: “Còn dám bảo bà Phương xương cốt già cả, cẩn thận bà ấy không nấu cơm cho em ăn đâu.”

“Đừng đánh trống lảng.” Mạnh Cạnh Phàm nhìn cô, “Đứa nào rảnh rỗi sinh nông nổi đi gây sự với chị?”

Dù sao võ lực của Trình Du cũng khá cao, giống như Mạnh Đường, thích mang theo dao khắc bên người. Miệng lưỡi cũng lợi hại, người bình thường sẽ không dây vào cô.

“Mấy đứa ngốc ấy mà.” Trình Du nói xong lại cảm thấy mình nói tục làm hư trẻ con, bèn nói, “Đừng học chị nói bậy nhé, sau này em mà làm diễn viên, hình tượng quan trọng lắm đấy.”

Trình Du mãi không chịu nói, Mạnh Cạnh Phàm biết cô không muốn nói với mình.

“Được.” Mạnh Cạnh Phàm không dây dưa thêm, “Chị tự sát trùng bôi thuốc đi, em đi đây.”

Trong lòng Trình Du rất cảm động, hai đứa nhóc này thực sự coi cô là chị gái.

Mạnh Cạnh Phàm về phòng, thấy Ngụy Vân Chu vẫn còn ở đó, ngạc nhiên hỏi một câu: “Sao còn ăn vạ ở đây?”

Ngụy Vân Chu nhìn cậu: “Chị Tiểu Ngư sao rồi? Đánh nhau à?”

“Không sao.” Mạnh Cạnh Phàm xua tay, “Chị ấy không muốn nói, nhưng ngày mai chị ấy phải đến phòng vẽ, anh sẽ đi theo xem sao.”

Ghép các chữ hoặc ký tự ở vị trí số lẻ trong câu tiếp theo rồi truy cập vào đó để đọc nội dung đầy đủ, riêng chữ "chấm" thì thay bằng dấu chấm nhé. Truyen con ngon chim tinh non chấm trên i cành d cây chấm hót v líu n

Trình Du vẫn mở cửa cho Mạnh Cạnh Phàm vào, Mạnh Cạnh Phàm dùng cái giọng vịt đực hỏi cô: “Chị bị làm sao?”

“Đã bảo không sao rồi mà.”

Sợ cậu kích động, Trình Du che cổ lại.

Mạnh Cạnh Phàm “xì” một tiếng, nắm lấy cổ tay cô kéo ra xem.

“Làm gì đấy?” Trình Du gạt tay cậu ra.

Cú gạt này hơi đau, Mạnh Cạnh Phàm dường như đã quen, độc miệng nói: “Chị ngứa mồm nên bị người ta đánh à?”

“Em mới ngứa mồm bị người ta đánh ấy, rõ ràng là bọn họ gây sự với chị trước.”

Mạnh Cạnh Phàm hừ một tiếng: “Không phải tự mình cào nữa à?”

Trình Du: “…Vân Chu nói với em à?”

“Thằng nhóc biết em thích lo chuyện bao đồng mà.” Mạnh Cạnh Phàm nói, “Bố mẹ lại không có nhà, bà Phương dì Anh xương cốt già cả rồi, chỉ có em xông pha khói lửa vì chị thôi.”

Trình Du chỉ vào cậu: “Còn dám bảo bà Phương xương cốt già cả, cẩn thận bà ấy không nấu cơm cho em ăn đâu.”

“Đừng đánh trống lảng.” Mạnh Cạnh Phàm nhìn cô, “Đứa nào rảnh rỗi sinh nông nổi đi gây sự với chị?”

Dù sao võ lực của Trình Du cũng khá cao, giống như Mạnh Đường, thích mang theo dao khắc bên người. Miệng lưỡi cũng lợi hại, người bình thường sẽ không dây vào cô.

“Mấy đứa ngốc ấy mà.” Trình Du nói xong lại cảm thấy mình nói tục làm hư trẻ con, bèn nói, “Đừng học chị nói bậy nhé, sau này em mà làm diễn viên, hình tượng quan trọng lắm đấy.”

Trình Du mãi không chịu nói, Mạnh Cạnh Phàm biết cô không muốn nói với mình.

“Được.” Mạnh Cạnh Phàm không dây dưa thêm, “Chị tự sát trùng bôi thuốc đi, em đi đây.”

Trong lòng Trình Du rất cảm động, hai đứa nhóc này thực sự coi cô là chị gái.

Mạnh Cạnh Phàm về phòng, thấy Ngụy Vân Chu vẫn còn ở đó, ngạc nhiên hỏi một câu: “Sao còn ăn vạ ở đây?”

Ngụy Vân Chu nhìn cậu: “Chị Tiểu Ngư sao rồi? Đánh nhau à?”

“Không sao.” Mạnh Cạnh Phàm xua tay, “Chị ấy không muốn nói, nhưng ngày mai chị ấy phải đến phòng vẽ, anh sẽ đi theo xem sao.”

Trình Du vẫn mở cửa cho Mạnh Cạnh Phàm vào, Mạnh Cạnh Phàm dùng cái giọng vịt đực hỏi cô: “Chị bị làm sao?”

“Đã bảo không sao rồi mà.”

Sợ cậu kích động, Trình Du che cổ lại.

Mạnh Cạnh Phàm “xì” một tiếng, nắm lấy cổ tay cô kéo ra xem.

“Làm gì đấy?” Trình Du gạt tay cậu ra.

Cú gạt này hơi đau, Mạnh Cạnh Phàm dường như đã quen, độc miệng nói: “Chị ngứa mồm nên bị người ta đánh à?”

“Em mới ngứa mồm bị người ta đánh ấy, rõ ràng là bọn họ gây sự với chị trước.”

Mạnh Cạnh Phàm hừ một tiếng: “Không phải tự mình cào nữa à?”

Trình Du: “…Vân Chu nói với em à?”

“Thằng nhóc biết em thích lo chuyện bao đồng mà.” Mạnh Cạnh Phàm nói, “Bố mẹ lại không có nhà, bà Phương dì Anh xương cốt già cả rồi, chỉ có em xông pha khói lửa vì chị thôi.”

Trình Du chỉ vào cậu: “Còn dám bảo bà Phương xương cốt già cả, cẩn thận bà ấy không nấu cơm cho em ăn đâu.”

“Đừng đánh trống lảng.” Mạnh Cạnh Phàm nhìn cô, “Đứa nào rảnh rỗi sinh nông nổi đi gây sự với chị?”

Dù sao võ lực của Trình Du cũng khá cao, giống như Mạnh Đường, thích mang theo dao khắc bên người. Miệng lưỡi cũng lợi hại, người bình thường sẽ không dây vào cô.

“Mấy đứa ngốc ấy mà.” Trình Du nói xong lại cảm thấy mình nói tục làm hư trẻ con, bèn nói, “Đừng học chị nói bậy nhé, sau này em mà làm diễn viên, hình tượng quan trọng lắm đấy.”

Trình Du mãi không chịu nói, Mạnh Cạnh Phàm biết cô không muốn nói với mình.

“Được.” Mạnh Cạnh Phàm không dây dưa thêm, “Chị tự sát trùng bôi thuốc đi, em đi đây.”

Trong lòng Trình Du rất cảm động, hai đứa nhóc này thực sự coi cô là chị gái.

Mạnh Cạnh Phàm về phòng, thấy Ngụy Vân Chu vẫn còn ở đó, ngạc nhiên hỏi một câu: “Sao còn ăn vạ ở đây?”

Ngụy Vân Chu nhìn cậu: “Chị Tiểu Ngư sao rồi? Đánh nhau à?”

“Không sao.” Mạnh Cạnh Phàm xua tay, “Chị ấy không muốn nói, nhưng ngày mai chị ấy phải đến phòng vẽ, anh sẽ đi theo xem sao.”

Trình Du vẫn mở cửa cho Mạnh Cạnh Phàm vào, Mạnh Cạnh Phàm dùng cái giọng vịt đực hỏi cô: “Chị bị làm sao?”

“Đã bảo không sao rồi mà.”

Sợ cậu kích động, Trình Du che cổ lại.

Mạnh Cạnh Phàm “xì” một tiếng, nắm lấy cổ tay cô kéo ra xem.

“Làm gì đấy?” Trình Du gạt tay cậu ra.

Cú gạt này hơi đau, Mạnh Cạnh Phàm dường như đã quen, độc miệng nói: “Chị ngứa mồm nên bị người ta đánh à?”

“Em mới ngứa mồm bị người ta đánh ấy, rõ ràng là bọn họ gây sự với chị trước.”

Mạnh Cạnh Phàm hừ một tiếng: “Không phải tự mình cào nữa à?”

Trình Du: “…Vân Chu nói với em à?”

“Thằng nhóc biết em thích lo chuyện bao đồng mà.” Mạnh Cạnh Phàm nói, “Bố mẹ lại không có nhà, bà Phương dì Anh xương cốt già cả rồi, chỉ có em xông pha khói lửa vì chị thôi.”

Trình Du chỉ vào cậu: “Còn dám bảo bà Phương xương cốt già cả, cẩn thận bà ấy không nấu cơm cho em ăn đâu.”

“Đừng đánh trống lảng.” Mạnh Cạnh Phàm nhìn cô, “Đứa nào rảnh rỗi sinh nông nổi đi gây sự với chị?”

Dù sao võ lực của Trình Du cũng khá cao, giống như Mạnh Đường, thích mang theo dao khắc bên người. Miệng lưỡi cũng lợi hại, người bình thường sẽ không dây vào cô.

“Mấy đứa ngốc ấy mà.” Trình Du nói xong lại cảm thấy mình nói tục làm hư trẻ con, bèn nói, “Đừng học chị nói bậy nhé, sau này em mà làm diễn viên, hình tượng quan trọng lắm đấy.”

Trình Du mãi không chịu nói, Mạnh Cạnh Phàm biết cô không muốn nói với mình.

“Được.” Mạnh Cạnh Phàm không dây dưa thêm, “Chị tự sát trùng bôi thuốc đi, em đi đây.”

Trong lòng Trình Du rất cảm động, hai đứa nhóc này thực sự coi cô là chị gái.

Mạnh Cạnh Phàm về phòng, thấy Ngụy Vân Chu vẫn còn ở đó, ngạc nhiên hỏi một câu: “Sao còn ăn vạ ở đây?”

Ngụy Vân Chu nhìn cậu: “Chị Tiểu Ngư sao rồi? Đánh nhau à?”

“Không sao.” Mạnh Cạnh Phàm xua tay, “Chị ấy không muốn nói, nhưng ngày mai chị ấy phải đến phòng vẽ, anh sẽ đi theo xem sao.”

Trình Du vẫn mở cửa cho Mạnh Cạnh Phàm vào, Mạnh Cạnh Phàm dùng cái giọng vịt đực hỏi cô: “Chị bị làm sao?”

“Đã bảo không sao rồi mà.”

Sợ cậu kích động, Trình Du che cổ lại.

Mạnh Cạnh Phàm “xì” một tiếng, nắm lấy cổ tay cô kéo ra xem.

“Làm gì đấy?” Trình Du gạt tay cậu ra.

Cú gạt này hơi đau, Mạnh Cạnh Phàm dường như đã quen, độc miệng nói: “Chị ngứa mồm nên bị người ta đánh à?”

“Em mới ngứa mồm bị người ta đánh ấy, rõ ràng là bọn họ gây sự với chị trước.”

Mạnh Cạnh Phàm hừ một tiếng: “Không phải tự mình cào nữa à?”

Trình Du: “…Vân Chu nói với em à?”

“Thằng nhóc biết em thích lo chuyện bao đồng mà.” Mạnh Cạnh Phàm nói, “Bố mẹ lại không có nhà, bà Phương dì Anh xương cốt già cả rồi, chỉ có em xông pha khói lửa vì chị thôi.”

Trình Du chỉ vào cậu: “Còn dám bảo bà Phương xương cốt già cả, cẩn thận bà ấy không nấu cơm cho em ăn đâu.”

“Đừng đánh trống lảng.” Mạnh Cạnh Phàm nhìn cô, “Đứa nào rảnh rỗi sinh nông nổi đi gây sự với chị?”

Dù sao võ lực của Trình Du cũng khá cao, giống như Mạnh Đường, thích mang theo dao khắc bên người. Miệng lưỡi cũng lợi hại, người bình thường sẽ không dây vào cô.

“Mấy đứa ngốc ấy mà.” Trình Du nói xong lại cảm thấy mình nói tục làm hư trẻ con, bèn nói, “Đừng học chị nói bậy nhé, sau này em mà làm diễn viên, hình tượng quan trọng lắm đấy.”

Trình Du mãi không chịu nói, Mạnh Cạnh Phàm biết cô không muốn nói với mình.

“Được.” Mạnh Cạnh Phàm không dây dưa thêm, “Chị tự sát trùng bôi thuốc đi, em đi đây.”

Trong lòng Trình Du rất cảm động, hai đứa nhóc này thực sự coi cô là chị gái.

Mạnh Cạnh Phàm về phòng, thấy Ngụy Vân Chu vẫn còn ở đó, ngạc nhiên hỏi một câu: “Sao còn ăn vạ ở đây?”

Ngụy Vân Chu nhìn cậu: “Chị Tiểu Ngư sao rồi? Đánh nhau à?”

“Không sao.” Mạnh Cạnh Phàm xua tay, “Chị ấy không muốn nói, nhưng ngày mai chị ấy phải đến phòng vẽ, anh sẽ đi theo xem sao.”

Trình Du vẫn mở cửa cho Mạnh Cạnh Phàm vào, Mạnh Cạnh Phàm dùng cái giọng vịt đực hỏi cô: “Chị bị làm sao?”

“Đã bảo không sao rồi mà.”

Sợ cậu kích động, Trình Du che cổ lại.

Mạnh Cạnh Phàm “xì” một tiếng, nắm lấy cổ tay cô kéo ra xem.

“Làm gì đấy?” Trình Du gạt tay cậu ra.

Cú gạt này hơi đau, Mạnh Cạnh Phàm dường như đã quen, độc miệng nói: “Chị ngứa mồm nên bị người ta đánh à?”

“Em mới ngứa mồm bị người ta đánh ấy, rõ ràng là bọn họ gây sự với chị trước.”

Mạnh Cạnh Phàm hừ một tiếng: “Không phải tự mình cào nữa à?”

Trình Du: “…Vân Chu nói với em à?”

“Thằng nhóc biết em thích lo chuyện bao đồng mà.” Mạnh Cạnh Phàm nói, “Bố mẹ lại không có nhà, bà Phương dì Anh xương cốt già cả rồi, chỉ có em xông pha khói lửa vì chị thôi.”

Trình Du chỉ vào cậu: “Còn dám bảo bà Phương xương cốt già cả, cẩn thận bà ấy không nấu cơm cho em ăn đâu.”

“Đừng đánh trống lảng.” Mạnh Cạnh Phàm nhìn cô, “Đứa nào rảnh rỗi sinh nông nổi đi gây sự với chị?”

Dù sao võ lực của Trình Du cũng khá cao, giống như Mạnh Đường, thích mang theo dao khắc bên người. Miệng lưỡi cũng lợi hại, người bình thường sẽ không dây vào cô.

“Mấy đứa ngốc ấy mà.” Trình Du nói xong lại cảm thấy mình nói tục làm hư trẻ con, bèn nói, “Đừng học chị nói bậy nhé, sau này em mà làm diễn viên, hình tượng quan trọng lắm đấy.”

Trình Du mãi không chịu nói, Mạnh Cạnh Phàm biết cô không muốn nói với mình.

“Được.” Mạnh Cạnh Phàm không dây dưa thêm, “Chị tự sát trùng bôi thuốc đi, em đi đây.”

Trong lòng Trình Du rất cảm động, hai đứa nhóc này thực sự coi cô là chị gái.

Mạnh Cạnh Phàm về phòng, thấy Ngụy Vân Chu vẫn còn ở đó, ngạc nhiên hỏi một câu: “Sao còn ăn vạ ở đây?”

Ngụy Vân Chu nhìn cậu: “Chị Tiểu Ngư sao rồi? Đánh nhau à?”

“Không sao.” Mạnh Cạnh Phàm xua tay, “Chị ấy không muốn nói, nhưng ngày mai chị ấy phải đến phòng vẽ, anh sẽ đi theo xem sao.”
 
Gần Thêm Chút Nữa Là Mất Kiểm Soát
Chương 259


Mạnh Cạnh Phàm vừa đi, cả nhà cổ yên tĩnh hẳn đi.

Cho dù vì cậu đang vỡ giọng không thích nói chuyện nhưng tiếng chơi game cả ngày cũng vang vọng khắp sân.

Trước khi đi cậu còn đặc biệt kéo Trình Du sang một bên: “Em cảnh cáo chị đấy nhé, đừng có mềm lòng, để mấy kẻ bắt nạt chị cút xa bao nhiêu thì cút.”

“Biết rồi.” Trình Du cũng chẳng biết cậu cả ngày lo lắng nhiều thế làm gì, “Đại minh tinh, đi nhanh đi.”

Mạnh Cạnh Phàm gãi đầu, đối với xưng hô này có chút ngại ngùng, cố giữ vẻ mặt ngầu lòi bước lên xe.

Cho đến khi xe cậu rời đi Trình Du mới quay lại trong sân.

Cô vừa định đi vào xưởng thì cổng lớn lại bị người ta đập rầm rầm, chị Anh nghe thấy, vẫy tay với cô: “Để dì ra mở.”

Ngụy Xuyên từ trong nhà đi ra, vẫy tay gọi Trình Du: “Lại đây ngồi.”

Trình Du quay người lại liền nhìn thấy Mạnh Đường.

“Sư phụ.” Trình Du chào, đợi Mạnh Đường ngồi xuống mới ngồi xuống đối diện hai người.

Lúc này chị Anh chạy bước nhỏ tới nói với Mạnh Đường: “Ngoài cửa có mấy chiếc xe đến, bảo là đến xin lỗi, có cho người ta vào không? Còn xách theo không ít quà cáp.”

Mạnh Đường mắt cũng không ngước lên: “Không gặp.”

“Vâng.”

Chủ gia đình đã lên tiếng, chị Anh lập tức ra cửa từ chối khéo.

Trình Du hơi khó hiểu: “Sư phụ, tại sao không gặp ạ?”

Ngụy Xuyên nói: “Chẳng có gì hay mà gặp, Tiểu Ngư, chúng ta không dễ dàng gây chuyện nhưng cũng tuyệt đối không sợ chuyện. Sau lưng con có chú và sư phụ. Chú nói khó nghe một chút, với bối cảnh của con, con với bọn họ không cùng một tầng lớp, sau này không cần để ý. Người lớn nhà bọn họ chắc cũng biết thái độ của chú, mấy đứa học sinh bắt nạt con ấy, sau này nhìn thấy con sẽ phải đi đường vòng.”

Ghép các chữ hoặc ký tự ở vị trí số lẻ trong câu tiếp theo rồi truy cập vào đó để đọc nội dung đầy đủ, riêng chữ "chấm" thì thay bằng dấu chấm nhé. Truyen con ngon chim tinh non chấm trên i cành d cây chấm hót v líu n

Mạnh Cạnh Phàm vừa đi, cả nhà cổ yên tĩnh hẳn đi.

Cho dù vì cậu đang vỡ giọng không thích nói chuyện nhưng tiếng chơi game cả ngày cũng vang vọng khắp sân.

Trước khi đi cậu còn đặc biệt kéo Trình Du sang một bên: “Em cảnh cáo chị đấy nhé, đừng có mềm lòng, để mấy kẻ bắt nạt chị cút xa bao nhiêu thì cút.”

“Biết rồi.” Trình Du cũng chẳng biết cậu cả ngày lo lắng nhiều thế làm gì, “Đại minh tinh, đi nhanh đi.”

Mạnh Cạnh Phàm gãi đầu, đối với xưng hô này có chút ngại ngùng, cố giữ vẻ mặt ngầu lòi bước lên xe.

Cho đến khi xe cậu rời đi Trình Du mới quay lại trong sân.

Cô vừa định đi vào xưởng thì cổng lớn lại bị người ta đập rầm rầm, chị Anh nghe thấy, vẫy tay với cô: “Để dì ra mở.”

Ngụy Xuyên từ trong nhà đi ra, vẫy tay gọi Trình Du: “Lại đây ngồi.”

Trình Du quay người lại liền nhìn thấy Mạnh Đường.

“Sư phụ.” Trình Du chào, đợi Mạnh Đường ngồi xuống mới ngồi xuống đối diện hai người.

Lúc này chị Anh chạy bước nhỏ tới nói với Mạnh Đường: “Ngoài cửa có mấy chiếc xe đến, bảo là đến xin lỗi, có cho người ta vào không? Còn xách theo không ít quà cáp.”

Mạnh Đường mắt cũng không ngước lên: “Không gặp.”

“Vâng.”

Chủ gia đình đã lên tiếng, chị Anh lập tức ra cửa từ chối khéo.

Trình Du hơi khó hiểu: “Sư phụ, tại sao không gặp ạ?”

Ngụy Xuyên nói: “Chẳng có gì hay mà gặp, Tiểu Ngư, chúng ta không dễ dàng gây chuyện nhưng cũng tuyệt đối không sợ chuyện. Sau lưng con có chú và sư phụ. Chú nói khó nghe một chút, với bối cảnh của con, con với bọn họ không cùng một tầng lớp, sau này không cần để ý. Người lớn nhà bọn họ chắc cũng biết thái độ của chú, mấy đứa học sinh bắt nạt con ấy, sau này nhìn thấy con sẽ phải đi đường vòng.”

Mạnh Cạnh Phàm vừa đi, cả nhà cổ yên tĩnh hẳn đi.

Cho dù vì cậu đang vỡ giọng không thích nói chuyện nhưng tiếng chơi game cả ngày cũng vang vọng khắp sân.

Trước khi đi cậu còn đặc biệt kéo Trình Du sang một bên: “Em cảnh cáo chị đấy nhé, đừng có mềm lòng, để mấy kẻ bắt nạt chị cút xa bao nhiêu thì cút.”

“Biết rồi.” Trình Du cũng chẳng biết cậu cả ngày lo lắng nhiều thế làm gì, “Đại minh tinh, đi nhanh đi.”

Mạnh Cạnh Phàm gãi đầu, đối với xưng hô này có chút ngại ngùng, cố giữ vẻ mặt ngầu lòi bước lên xe.

Cho đến khi xe cậu rời đi Trình Du mới quay lại trong sân.

Cô vừa định đi vào xưởng thì cổng lớn lại bị người ta đập rầm rầm, chị Anh nghe thấy, vẫy tay với cô: “Để dì ra mở.”

Ngụy Xuyên từ trong nhà đi ra, vẫy tay gọi Trình Du: “Lại đây ngồi.”

Trình Du quay người lại liền nhìn thấy Mạnh Đường.

“Sư phụ.” Trình Du chào, đợi Mạnh Đường ngồi xuống mới ngồi xuống đối diện hai người.

Lúc này chị Anh chạy bước nhỏ tới nói với Mạnh Đường: “Ngoài cửa có mấy chiếc xe đến, bảo là đến xin lỗi, có cho người ta vào không? Còn xách theo không ít quà cáp.”

Mạnh Đường mắt cũng không ngước lên: “Không gặp.”

“Vâng.”

Chủ gia đình đã lên tiếng, chị Anh lập tức ra cửa từ chối khéo.

Trình Du hơi khó hiểu: “Sư phụ, tại sao không gặp ạ?”

Ngụy Xuyên nói: “Chẳng có gì hay mà gặp, Tiểu Ngư, chúng ta không dễ dàng gây chuyện nhưng cũng tuyệt đối không sợ chuyện. Sau lưng con có chú và sư phụ. Chú nói khó nghe một chút, với bối cảnh của con, con với bọn họ không cùng một tầng lớp, sau này không cần để ý. Người lớn nhà bọn họ chắc cũng biết thái độ của chú, mấy đứa học sinh bắt nạt con ấy, sau này nhìn thấy con sẽ phải đi đường vòng.”

Mạnh Cạnh Phàm vừa đi, cả nhà cổ yên tĩnh hẳn đi.

Cho dù vì cậu đang vỡ giọng không thích nói chuyện nhưng tiếng chơi game cả ngày cũng vang vọng khắp sân.

Trước khi đi cậu còn đặc biệt kéo Trình Du sang một bên: “Em cảnh cáo chị đấy nhé, đừng có mềm lòng, để mấy kẻ bắt nạt chị cút xa bao nhiêu thì cút.”

“Biết rồi.” Trình Du cũng chẳng biết cậu cả ngày lo lắng nhiều thế làm gì, “Đại minh tinh, đi nhanh đi.”

Mạnh Cạnh Phàm gãi đầu, đối với xưng hô này có chút ngại ngùng, cố giữ vẻ mặt ngầu lòi bước lên xe.

Cho đến khi xe cậu rời đi Trình Du mới quay lại trong sân.

Cô vừa định đi vào xưởng thì cổng lớn lại bị người ta đập rầm rầm, chị Anh nghe thấy, vẫy tay với cô: “Để dì ra mở.”

Ngụy Xuyên từ trong nhà đi ra, vẫy tay gọi Trình Du: “Lại đây ngồi.”

Trình Du quay người lại liền nhìn thấy Mạnh Đường.

“Sư phụ.” Trình Du chào, đợi Mạnh Đường ngồi xuống mới ngồi xuống đối diện hai người.

Lúc này chị Anh chạy bước nhỏ tới nói với Mạnh Đường: “Ngoài cửa có mấy chiếc xe đến, bảo là đến xin lỗi, có cho người ta vào không? Còn xách theo không ít quà cáp.”

Mạnh Đường mắt cũng không ngước lên: “Không gặp.”

“Vâng.”

Chủ gia đình đã lên tiếng, chị Anh lập tức ra cửa từ chối khéo.

Trình Du hơi khó hiểu: “Sư phụ, tại sao không gặp ạ?”

Ngụy Xuyên nói: “Chẳng có gì hay mà gặp, Tiểu Ngư, chúng ta không dễ dàng gây chuyện nhưng cũng tuyệt đối không sợ chuyện. Sau lưng con có chú và sư phụ. Chú nói khó nghe một chút, với bối cảnh của con, con với bọn họ không cùng một tầng lớp, sau này không cần để ý. Người lớn nhà bọn họ chắc cũng biết thái độ của chú, mấy đứa học sinh bắt nạt con ấy, sau này nhìn thấy con sẽ phải đi đường vòng.”

Mạnh Cạnh Phàm vừa đi, cả nhà cổ yên tĩnh hẳn đi.

Cho dù vì cậu đang vỡ giọng không thích nói chuyện nhưng tiếng chơi game cả ngày cũng vang vọng khắp sân.

Trước khi đi cậu còn đặc biệt kéo Trình Du sang một bên: “Em cảnh cáo chị đấy nhé, đừng có mềm lòng, để mấy kẻ bắt nạt chị cút xa bao nhiêu thì cút.”

“Biết rồi.” Trình Du cũng chẳng biết cậu cả ngày lo lắng nhiều thế làm gì, “Đại minh tinh, đi nhanh đi.”

Mạnh Cạnh Phàm gãi đầu, đối với xưng hô này có chút ngại ngùng, cố giữ vẻ mặt ngầu lòi bước lên xe.

Cho đến khi xe cậu rời đi Trình Du mới quay lại trong sân.

Cô vừa định đi vào xưởng thì cổng lớn lại bị người ta đập rầm rầm, chị Anh nghe thấy, vẫy tay với cô: “Để dì ra mở.”

Ngụy Xuyên từ trong nhà đi ra, vẫy tay gọi Trình Du: “Lại đây ngồi.”

Trình Du quay người lại liền nhìn thấy Mạnh Đường.

“Sư phụ.” Trình Du chào, đợi Mạnh Đường ngồi xuống mới ngồi xuống đối diện hai người.

Lúc này chị Anh chạy bước nhỏ tới nói với Mạnh Đường: “Ngoài cửa có mấy chiếc xe đến, bảo là đến xin lỗi, có cho người ta vào không? Còn xách theo không ít quà cáp.”

Mạnh Đường mắt cũng không ngước lên: “Không gặp.”

“Vâng.”

Chủ gia đình đã lên tiếng, chị Anh lập tức ra cửa từ chối khéo.

Trình Du hơi khó hiểu: “Sư phụ, tại sao không gặp ạ?”

Ngụy Xuyên nói: “Chẳng có gì hay mà gặp, Tiểu Ngư, chúng ta không dễ dàng gây chuyện nhưng cũng tuyệt đối không sợ chuyện. Sau lưng con có chú và sư phụ. Chú nói khó nghe một chút, với bối cảnh của con, con với bọn họ không cùng một tầng lớp, sau này không cần để ý. Người lớn nhà bọn họ chắc cũng biết thái độ của chú, mấy đứa học sinh bắt nạt con ấy, sau này nhìn thấy con sẽ phải đi đường vòng.”

Mạnh Cạnh Phàm vừa đi, cả nhà cổ yên tĩnh hẳn đi.

Cho dù vì cậu đang vỡ giọng không thích nói chuyện nhưng tiếng chơi game cả ngày cũng vang vọng khắp sân.

Trước khi đi cậu còn đặc biệt kéo Trình Du sang một bên: “Em cảnh cáo chị đấy nhé, đừng có mềm lòng, để mấy kẻ bắt nạt chị cút xa bao nhiêu thì cút.”

“Biết rồi.” Trình Du cũng chẳng biết cậu cả ngày lo lắng nhiều thế làm gì, “Đại minh tinh, đi nhanh đi.”

Mạnh Cạnh Phàm gãi đầu, đối với xưng hô này có chút ngại ngùng, cố giữ vẻ mặt ngầu lòi bước lên xe.

Cho đến khi xe cậu rời đi Trình Du mới quay lại trong sân.

Cô vừa định đi vào xưởng thì cổng lớn lại bị người ta đập rầm rầm, chị Anh nghe thấy, vẫy tay với cô: “Để dì ra mở.”

Ngụy Xuyên từ trong nhà đi ra, vẫy tay gọi Trình Du: “Lại đây ngồi.”

Trình Du quay người lại liền nhìn thấy Mạnh Đường.

“Sư phụ.” Trình Du chào, đợi Mạnh Đường ngồi xuống mới ngồi xuống đối diện hai người.

Lúc này chị Anh chạy bước nhỏ tới nói với Mạnh Đường: “Ngoài cửa có mấy chiếc xe đến, bảo là đến xin lỗi, có cho người ta vào không? Còn xách theo không ít quà cáp.”

Mạnh Đường mắt cũng không ngước lên: “Không gặp.”

“Vâng.”

Chủ gia đình đã lên tiếng, chị Anh lập tức ra cửa từ chối khéo.

Trình Du hơi khó hiểu: “Sư phụ, tại sao không gặp ạ?”

Ngụy Xuyên nói: “Chẳng có gì hay mà gặp, Tiểu Ngư, chúng ta không dễ dàng gây chuyện nhưng cũng tuyệt đối không sợ chuyện. Sau lưng con có chú và sư phụ. Chú nói khó nghe một chút, với bối cảnh của con, con với bọn họ không cùng một tầng lớp, sau này không cần để ý. Người lớn nhà bọn họ chắc cũng biết thái độ của chú, mấy đứa học sinh bắt nạt con ấy, sau này nhìn thấy con sẽ phải đi đường vòng.”
 
Back
Top Bottom