Ngôn Tình Gả Vào Hào Môn

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Gả Vào Hào Môn
Chương 340: 340: Ngoại Truyện 4 Không Thể Nào Quên 344


Trác Du Hiên từ từ suy nghĩ lại những chuyện đã xảy ra, cuối cùng hắn cũng nhớ được đã xảy ra những chuyện gì.

Đang ngẩn ngơ ra thì Trác Dương Phong lên tiếng nhắc nhở.

"Anh bây giờ có ăn không?"
Trác Du Hiên cứ ngồi ngây ra đó không khỏi khiến cho Trác Dương Phong bực mình, đã bệnh thành như vậy rồi còn không ăn, coi thường sức khỏe của mình quá rồi đẩy.

Sức khỏe ai mà chẳng có, nhưng nếu không biết giữ gìn thì sớm muộn cũng mất mà thôi.

"Nếu anh mệt không ăn được vậy thì để em đút cho anh! Anh đang bệnh đang tật như thế, không ăn là muốn chết đấy hả?"
Trác Dương Phong trừng mắt nhìn người đàn ông vừa mới giật mình vì bị anh lôi từ trên cao xuống phía dưới kia.

Nếu Trác Du Hiên nhất quyết không chịu ăn, vậy thì Trác Dương Phong đành phải dùng một chút thủ đoạn vậy.

Trác Du Hiên rất ghét người khác đút đồ ăn cho mình, cho nên anh đã lợi dụng điều này để kích động Trác Du Hiên một chút.

Quả như dự đoán của Trác Dương Phong, Trác Du Hiên ngay lập tức từ chối, hản ta xua xua tay, hai mắt còn trừng nhìn Trác Dương Phong, đứa em trai lươn lẹo của mình ở phía bên kia.

"Không cần, anh có chân có tay, có thể tự ăn được, không cần em phải đút đâu.Em tốt nhất là nên đứng im ở đó cho anh, không cân phải làm gì hết, như vậy là anh đã biết ơn em lắm rồi đấy! Em mà qua đây thì đừng có trách anh!"

Nghe mấy lời hăm doạ kia của anh trai mình, Trác Dương Phong cười khổ, anh đành phải đứng im một chỗ vậy.

Thấy Trác Dương Phong đã đứng im, Trác Du Hiên mới bắt đầu ăn từng muỗng nhỏ ở trong bát cháo mà Trác Dương Phong mang lên đây.

Ăn được vài miếng mà Trác Du Hiên đã thấy bụng mình như có thứ gì lấp đầy rồi, không thể ăn được tiếp nữa.

Nhưng chắc chắn Trác Dương Phong sẽ không để Trác Du Hiên ăn ít vậy đâu.

Biết là vậy, Trác Du Hiên miễn Cưỡng ăn thêm một vài thìa, mà sao lại khó nuốt đến như vậy.

Đang ăn, Trác Du Hiên bỗng thốt lên một câu làm cho bầu không khí giữa hai anh em bỗng nhiên thay đổi hoàn toàn, đang từ vui vẻ hai người bỗng nhiên khựng lại.

"Cháo này ai nấu mà khó ăn đến như vậy? Không ngon bằng Quân Dao nấu!"
Lời vừa mới dứt, Trác Du Hiên mới nhận ra mình vừa mới nói cái gì.

Ban đầu, hắn chỉ muốn kiếm cớ để không ăn nữa thôi, nhưng ai ngờ lại nhắc đến Thẩm Quân Dao làm cho không khí giữa hai anh em trở nên gượng gạo như vậy cơ chứ.

Nhưng có lẽ, Trác Du Hiên vẫn luôn hoài niệm về những đoạn ký ức khi xưa, hắn nhớ hương vị của những món ăn mà Thẩm Quân Dao đã nấu trước đây cho hắn, hắn nhớ từng sự chăm sóc ấm áp của người con gái ấy.

Hương vị từ những món ăn do chính tay của Thẩm Quân Dao nấu mang theo một mùi vị rất đặc biệt, Trác Du Hiên cũng không thể diễn tả được thành lời, nhưng đó chính là một hương vị độc nhất vô nhị chỉ có Thẩm Quân Dao mới có thể làm ra được.

Có lẽ đó chính là hương vị của gia đình! Trước đây, Trác Du Hiên luôn ước ao có một gia đình hạnh phúc, cho nên Thẩm Quân Dao mới đặt trọn tình cảm của mình vào trong những món ăn ấy.

Cô muốn cùng hắn xây dựng một gia đình hạnh phúc.

Vậy mà lúc đó Trác Du Hiên lại không cân, hẳn đẩy cô ra xa mà không hề hay biết hắn cân người con gái ấy đến mức nào.

Mãi mới nhận ra, người con gái mà hẳn luôn tìm kiếm lại ở gần hắn đến như thế, vậy mà Trác Du Hiên không hề nhận ra.

Xa tận chân trời gần ngay trước mắt, khi nhận ra thì hắn đã đánh mất người con gái ấy hoàn toàn rồi.

Trác Dương Phong bỗng nhiên khựng lại nhìn anh trai mình, cổ họng của anh bỗng nhiên đau rát.

Bầu không khí giữa Trác Du Hiên và Trác Dương Phong trở nên im lặng đến đáng sợ.

Mãi khi Trác Dương Phong lên tiếng, sự im ắng của không gian mới hoàn toàn bị phá vỡ.

"Anh, suốt những năm qua, anh vẫn còn nhớ đến chị ấy như vậy ư? Anh không thể bắt đầu một cuộc sống mới được à? nhưng anh không thể làm gì khác.Lắc đầu một cái, Trác Dương Phong thở dài đem bát cháo đang ăn dở của Trác Du Hiên xuống nhài Lúc này, tại nhà họ Thẩm, không khí bao trùm lên nhà cũng chỉ có sự buồn bã.Thẩm lão gia khuôn mặt nhăn nhó liên tục van xin vợ mình nhưng anh không có cách nào để quên đi Quan Dao.Anh thật sự không thể làm được!"
"Không phải là anh không thể quên, mà là anh không muốn quên mà thôi.Nếu như anh muốn, anh chắc chắn có thể làm được.Nhưng chỉ tiếc là anh vẫn không muốn quên đi chị ấy!"
Không có gì là không thể Chỉ cần người ta có muốn hay không thôi! Trác Dương Phong tin rằng, nếu Trác Du Hiên thật sự muốn quên đi Thẩm Quân Dao, hắn chắc chắn sẽ làm được.

Nhưng thực chất, người anh trai ấy của anh không muốn quên đi người con gái năm xưa.

Anh tận mắt nhìn thấy anh trai của mình gọi tên của chị dâu, khoảnh khắc ấy anh đã biết rõ anh trai của mình không thể làm được rồi.

Thế nhưng, Trác Du Hiên vẫn luôn chịu đựng những đau khổ ấy một mình, không chịu nói ra cho ai hết.

Người đàn ông ấy cứ âm thầm chịu đựng trong suốt những năm qua, trong cô độc và lạnh lẽo.

Trác Du Hiên đột nhiên bật cười, hắn chua xót nhìn em trai của mình.

"Có lẽ điều em nói là đúng.Anh thật sự không muốn quên đi cô ấy.Thẩm Quân Dao là người con gái mà anh yêu nhất trên đời này, em bảo anh làm sao mà quên đi cô ấy được cơ chứ? Quân Dao chính là lý do để anh sống tiếp ở trên đời này, nếu quên đi cô ấy rồi, anh sống tiếp để làm gì nữa?"
Làm gì có ai muốn quên đi người mà mình yêu nhất cơ chứ? Với Trác Du Hiên, điều đó thật sự quá khó khăn.

Đối với người từng yêu một cách sâu đậm, việc quên đi người mình yêu không khác gì cuộc sống không có ánh sáng.

Trác Du Hiên cũng như vậy.

Hẳn đem toàn bộ trái tim của mình giao hết cho Thẩm Quân Dao rồi, nếu thật sự quên đi cô, Trác Du Hiên sống còn có ý nghĩa gì nữa.

Quên đi Thẩm Quân Dao, Trác Du Hiên chỉ còn là một cái xác không hồn thôi! Không khí lại một lần nữa rơi vào trong im lặng! Trác Dương Phong làm sao có thể không nhận ra tình cảm của anh trai mình dành cho Thẩm Quân Dao cơ chứ.

Nhưng anh thật không đành lòng nhìn anh trai của mình sống trong tình trạng như bây giờ.

Có điều, ép Trác Du Hiên phải quên đi Thẩm Quân Dao, điều này chẳng khác gì việc cầm dao đâm vào tim của người đàn ông này.

Anh rất muốn nói gì đó với anh trai của mình, nhưng lời nói vừa mới đến cổ họng đã không thể bật ra được thành tiếng nữa rồi.

Không khí càng ngày càng im lặng, im lặng đến mức khiến cho người ta thấy sợ hãi, giữa hai người đàn ông chỉ có tiếng tích tắc của chiếc đồng hồ đang treo trên tường kia mà thôi.

Trác Du Hiên đột nhiên lên tiếng, khuôn mặt của người đàn ông này đang cố tỏ ra vui vẻ.

"Được rồi, không cần phải nói chuyện này nữa, anh ăn no rồi, em mang xuống giúp anh đi.Anh muốn đi ngủ!"
Trác Dương Phong nhìn anh trai của mình đang cố tỏ ra vui vẻ kia, anh biết trong lòng của Trác Du Hiên đang rất buồn, nhưng anh không thể làm gì khác.

Lắc đầu một cái, Trác Dương Phong thở dài đem bát cháo đang ăn dở của Trác Du Hiên xuống nhà! Lúc này, tại nhà họ Thẩm, không khí bao trùm lên nhà cũng chỉ có sự buồn bã.

Thẩm lão gia khuôn mặt nhăn nhó liên tục van xin vợ mình..
 
Gả Vào Hào Môn
Chương 341: 341: Ngoại Truyện 5 Nhớ Con


"Bà à, Quân Dao con bé nó đã mất được mấy năm rồi, bà đừng có như thế nữa có được không? Để con bé yên nghỉ đi, bà cứ như vậy thì sẽ phát điên lên đấy"
Nhưng Trịnh Liên ở bên cạnh không hề nghe thấy chồng mình nói gì, bà ta cười hì hì nhìn bức ảnh ở trong tay mình.

"Ông à, ông xem Quân Dao hồi nhỏ, có phải con bé dễ thương lắm hay không?"
Trịnh Liên dơ ra trước mặt chồng mình một bức ảnh, trong bức ảnh đó chính là hình ảnh một đứa trẻ đang cười khúc khích.

Đó chính là ảnh của Thấm Quân Dao hồi còn nhỏ, cũng chính là bức ảnh duy nhất mà Trịnh Liên có về con gái mình.

Bà ta vui vẻ hỏi chồng mình, con gái bọn họ quả nhiên rất dễ thương.

Trong album ảnh, cũng chỉ có duy nhất một bức ảnh này là của Thẩm Quân Dao, còn lại toàn bộ là Thẩm Sơ Vũ.

Cho nên những năm nay Thẩm phu nhân vô cùng nâng niu bức ảnh này, bà ta còn đóng nó thành khung để ngày ngày nâng niu nhìn ngắm nó mà không làm cho bức ảnh bị hỏng.

Thẩm lão gia thở dài, ông ta bất lực nhìn vợ của mình.

"Dễ thương lắm.

Nhưng bà này, con bé nó đã đi rồi, bà ngày ngày ngồi đây nói một mình như thế thì có ích gì không? Bà đừng có sống mãi trong hoài niệm như thế, bà để con bé yên nghỉ đi, đừng có ngày nào cũng nhắc lại chuyện này.

Bà đang tự làm mình phát điên lên đấy có biết hay không?"
Sự bất lực hiện hữu rõ trên gương mặt của Thẩm lão gia.

Ông ta tuy là một người đàn ông đã chạm mốc độ tuổi năm mươi lăm, thế nhưng những năm nay, những nếp nhăn đã in đám trên khuôn mặt của ông ta, trông ông ta không khác gì một ông già bảy mươi tuổi cả.

Ngày ngày lo lắng chuyện của Trịnh Liên như thế, ông ta cũng phải tụt mất vài tuổi mất.

Từ khi Thẩm Quân Dao mất, Trịnh Liên ngày nào cũng vậy.

Bà ta lấy ảnh của Thẩm Quân Dao ra ngồi lẩm bẩm một mình giống hệt như một kẻ điên vậy.

.

Bạn có biết trang truyện ++ TRUмtгцуe n.

м e ++
Trịnh Liên nhận thức được rằng con gái mình đã chết, nhưng bà ta vẫn không thể ngừng lại mà ngày ngày làm những việc vô nghĩa này.

Tỉnh thân của Thẩm phu nhân ngày cảng hoảng loạn, Thẩm lão gia thật sự lo lắng nếu như bà ta gặp vấn đề gì về tâm lí.

Nhưng khi đưa bà ta đi khám, bác sĩ nói bà ta không có vấn đề gì cả, chỉ là quá nhớ nhung và ám ảnh về cái chết của con gái mình, cho nên bà ta mới ở trong tình trạng như vậy mà thôi.

Cái này bác sĩ không thể nào chữa được, gia đình phải tự khắc phục mà thôi.

Thẩm lão gia không khỏi ảo não, ông ta thật không biết phải làm như thế nào để khiến Trịnh Liên trở lại như bình thường nữa.

Bà ta lúc nào cũng ngồi ngắm bức ảnh Thẩm Quân Dao mới sinh ra, đây là bức ảnh duy nhất mà bọn họ có của đứa con gái đáng thương ấy.

Nghe chồng mình nói thế, Trịnh Liên hơi khựng lại, nhưng bà ta nhanh chóng cười cười nói nói, cánh tay v**t v* đứa trẻ ở trong bức ảnh kia.

"Con của chúng ta hồi nhỏ thật là dễ thương nhỉ? Chỉ tiếc rằng lúc đó chúng ta không ôm lấy con bé, bây giờ cũng chẳng còn cơ hội để mà ôm nữa.

Thật là tiếc! Ngày xưa con bé nó đáng yêu như vậy cơ mà."
Lời của Thẩm phu nhân mang bao nhiêu là chua xót, người ta cũng không thể cân đo đong đếm được.

Nhưng có thể thấy, bà ta tuy đang cười, nhưng trong lòng đang vô cùng đau khổ.

Đương nhiên là bà ta biết Thẩm Quân Dao đã chết rồi, con gái của bà ta đã ra đi được mấy năm rồi.

Nhưng bà ta đã quá đau khổ trước cái chết của Thẩm Quân Dao khi đó, cho nên bà ta mới dùng cách này để xua tan đi những đau khổ khi đó.

Trịnh Liên luôn tỏ ra vui vẻ nhưng trông bộ dạng của người đàn bà này không khác gì một kẻ điên.

Bà ta đã cố tình giả điên, điên để không còn nhớ đến những đau khổ mà bà ta đã gây ra cho con gái của mình nữa.

Ngày ngày nhìn ngắm Thẩm Quân Dao thời còn nhỏ qua tấm ảnh duy nhất của đứa con gái đáng thương kia, Trịnh Liên đều nhớ đến những chuyện mà bà ta đã gây ra cho con gái của mình.

Đứa trẻ đáng yêu như vậy, sao bà ta nỡ vứt bỏ nó một mình cơ chứ? Đồ ăn chỉ là ăn thừa của Thẩm Sơ Vũ, sữa chỉ là những loại mà Thẩm Sơ Vũ không dùng đến.

Bữa đói bữa no, bà ta không biết nổi vì sao Thẩm Quân Dao lại có thể lớn lên được nữa.

Nhưng khi lớn lên, cô gái ấy sức khỏe yếu ớt, lại thường xuyên bị bệnh nhưng lại chẳng một ai quan tâm chăm sóc.

Nhớ lại những chuyện đó, Trịnh Liên hận không thể chết đi cho rồi.

Bà ta là một người mẹ, làm sao có thể làm ra những chuyện vô nhân tính như thế với con gái của mình chứ? Trịnh Liên vô cùng hối hận, chỉ tiếc rằng sự hối hận đó của bà ta đã quá muộn rồi.

Bà ta cũng không còn cách nào để bù đắp cho đứa con gái đáng thương ấy của mình nữa.

Bà ta ngày ngày cười nói, lau mặt rồi chăm sóc đứa trẻ ở trong ảnh rất cẩn thận, như thể muốn chăm sóc một đứa trẻ vừa mới sinh ra vậy.

Bà ta muốn làm vậy có lẽ là muốn cho con mình tình yêu thương mà năm xưa bà ta không thể cho nó, cũng muốn chuộc bớt những sai lãm mà bà ta đã gây ra.

Thế nhưng liệu rằng Thẩm Quân Dao ở trên trời có cảm nhận được sự hối hận đó của bà ta hay không? Thời gian đã trôi qua bao nhiêu năm rồi, bây giờ bà ta làm những điều này liệu có kịp không? Đứa trẻ ấy đã lớn, đã ra đi rồi, không còn là đứa trẻ khi xưa nữa, Trịnh Liên làm vậy đã không còn kịp nữa.

Nếu biết trước là như vậy tại sao trước đây lại không yêu thương? Cho dù không phải là con ruột đi chăng nữa, nhưng cũng do chính tay mình nuôi lớn, làm sao mà không có tình cảm cho được.

Nếu như lúc đó bà ta dành một chút yêu thương cho đứa trẻ đáng thương ấy thì có lẽ trước khi ra đi, bà ta sẽ được nghe con gái của mình gọi một tiếng "mẹ".

Tiếng "mẹ" ấy nghe thật thiêng liêng cao cả làm sao! Được làm một người mẹ, đó là do tạo hóa đã ban tặng cho người phụ nữ.

Nhìn con mình gọi mẹ, một chữ nghe thật đơn giản nhưng lại thật là thiêng liêng, mang bao nhiêu là tình cảm.

Nhưng có những người muốn nghe con mình gọi mẹ cũng không thể nào đạt được mong ước đó của mình, điển hình là Trịnh Liên.

Bà ta luôn ước ao được nghe Thẩm Quân Dao gọi mình một tiếng "mẹ", thứ âm thanh mà bà ta vô cùng ghét nghe khi chưa biết Thẩm Quân Dao chính là con gái mình.

Trước đây bà ta rất ghét Thẩm Quân Dao gọi mình như vậy, nhưng khi bà ta muốn thì đã không còn được nghe nữa rồi.

Lúc còn sống, Thẩm Quân Dao luôn tỏ ra lạnh nhạt với bà ta, cùng lắm mới chịu nói chuyện với bà ta vài câu, nhưng không còn là tiếng mẹ đầy yêu thương như trước đây nữa mà là ba tiếng "Thẩm phu nhân" nghe thật xa lạ làm sao! Con người đúng là kỳ lạ, khi có được thì vứt bỏ, nhưng khi muốn tìm lại thì không thể nào tìm lại được nữa! "Trịnh Liên!"
Thẩm lão gia gắt lên, hai mắt đau khổ nhìn vợ của mình như thế này.

Biết là bà ta đau buồn, nhưng cũng không thể nào hành hạ bản thân mình như vậy được chứ.

Ông ta đã khuyên rồi, nhưng Trịnh Liên vẫn nhất quyết không chịu nghe.

Thẩm phu nhân còn ngẩng đầu lên, thốt ra một tiếng vô cùng tự nhiên làm cho chồng mình không khỏi bực bội.

"Hả? Ông gọi gì tôi? Chắng lẽ ông cũng muốn xem con gái à? Này, ông xem đi, xem con gái chúng ta hồi nhỏ dễ thương như thế nào!"
Trịnh Liên dúi vào trong tay chồng mình bức ảnh của Thẩm Quân Dao trong khi tâm trạng của Thẩm lão gia đang vô cùng bực bội..
 
Gả Vào Hào Môn
Chương 342: 342: Ngoại Truyện 6 Tâm Sự Khó Nói


"Này bà, bà có thôi đi không? Ngày ngày làm những chuyện vô nghĩa như thế này thì có ích gì nữa!"
Trịnh Liên cố tình không nghe mấy lời bực bội của chồng mình, bà ta vân cười, nhưng trong lòng hoàn toàn không phải như vậy.

Nhưng Thẩm phu nhân vẫn cố tình giả điên, bà ta đột nhiên đứng dậy như vừa nhớ ra gì đó.

"Đúng rồi, tôi phải đi nấu cơm cho Quân Dao đây ông!"
"Bà sao cứ như vậy thế hả?"
Mặc cho Thẩm lão gia đang than trời than đất, Trịnh Liên đi thẳng vào nhà bếp nấu cơm cho Thẩm Quân Dao, không quan tâm đến ông chồng ngoài kia của mình nữa.

Thẩm lão gia cũng chỉ biết vỗ trán nhìn theo mà thôi.

Một lát sau, Trịnh Liên đã nấu cơm xong rồi.

Mấy năm nay bà ta đều học nấu cơm, bà ta rất chuyên tâm, bởi vì trước đây Thẩm Quân Dao từng nói rằng cô muốn ăn cơm mẹ nấu.

Vì muốn thực hiện hiện ước nguyện này của con gái, Trịnh Liên đã học nấu ăn, tay nghề của bà ta càng ngày càng tiến bộ.

Nhưng những món ăn mà bà ta nấu đã không còn người ăn nữa rồi.

Mấy món ăn bao nhiêu màu sắc được bày ở trên bàn, khói bốc lên nghi ngút, Thẩm lão gia lúc này cũng vào trong đây.

Thấy chồng của mình vào, Thẩm phu nhân vui vẻ hỏi ông ta.

"Ông à, ông xem tôi nấu những món này Quân Dao có thích hay không ông? Tôi làm dở lắm, không biết con bé có thích không nữa."
Thẩm lão gia thấy Trịnh Liên thấp thỏm như thế, ông ta đưa tay vỗ nhẹ lên vai của bà ta, nhẹ nhàng an ủi.

"Bà yên tâm, chỉ cần bà nấu nhất định con bé sẽ thích!"
"Thật sao? Nhưng mà những lần trước tôi nấu con bé đều không ăn, lần nào tôi đến thức ăn vẫn còn nguyên à.

Rõ ràng con bé nó không thích cho nên mới không ăn còn gì!"
"Trịnh Liên, bà quên rằng Quân Dao đã đi rồi hay sao? Con bé chết rồi, nó làm sao có thể ngồi dậy ăn thức ăn mà bà nấu cơ chứ"
Thẩm lão gia đau xót nhìn vợ mình.

Trịnh Liên có đôi khi đã quên mất việc Thẩm Quân Dao đã ra đi rồi, bà ta thỉnh thoảng còn tưởng rằng con gái mình còn sống nữa.

Tâm lý của bà ta có vấn đề, nhưng bác sĩ không thể nào chữa được cho bà ta.

Nụ cười trên môi của Thẩm phu nhân bỗng nhiên cứng đờ lại, khuôn mặt căng cứng vẫn gượng gạo nhìn chồng của mình.

"Phải rồi ha! Con bé nó đã đi rồi, làm sao mà ăn được nữa chứ"
Hai vợ chồng rơi vào trầm mặc, một lát sau Trịnh Liên vẫn vui vẻ lên tiếng.

"Được rồi, tôi phải mang thức ăn đến cho con đây.

Ông ở nhà đợi tôi về, một lát nữa tôi sẽ nấu cơm cho ông!"
Nhìn theo bóng lưng của vợ mình đang biến mất dần kia, Thẩm lão gia thở dài, trong ánh mắt của mình không che đi được sự đau buồn ở trong đó.

Trịnh Liên bao nhiêu năm qua vẫn cố chấp như vậy ư? Mấy năm qua, Trịnh Liên ngày nào cũng nấu đồ ăn ngon mang đến mộ cho Thẩm Quân Dao, đó là ngôi mộ mà Trác Du Hiên đã xây cho cô.

Trịnh Liên nói rằng, bà ta sợ Thẩm Quân Dao ở dưới đó không đủ ăn cho nên mới nấu thêm cho con bé như thế.

Ngày nào cũng như ngày nào, mỗi buổi Trịnh Liên đều đem đồ ăn ngon đến cho Thẩm Quân Dao.

Nhiều khi bà ta còn cho rằng Thẩm Quân Dao chưa chết, cô chỉ đi đâu đó mà thôi, nhưng lần nào bà ta cũng nhận được một kết quả như thế.

Lần nào đến, đồ ăn vẫn còn nguyên không hề mất đi một chút nào.

Những lúc ấy, Thẩm phu nhân mới bật cười, bà ta cười bản thân mình, con gái của bà ta đã chết rồi, ăn làm sao được chứ.

Biết là không thể ăn, nhưng ngày nào Thẩm phu nhân cũng làm như vậy, việc bà ta đem đồ ăn đến cho Thẩm Quân Dao cứ lặp đi lặp lại như một vòng tuần hoàn.

Có lẽ bà ta hy vọng rằng điều đó sẽ giúp cho tội lỗi của bà ta giảm bớt một phần nào đó.

Thẩm lão gia ngồi đợi ở nhà một lúc, khoảng hơn một tiếng sau Trịnh Liên đã từ nghĩa trang trở về, trên người bà ta còn dính bao nhiêu bụi bặm.

Lau sạch người rôi bà ta mới vào bàn ăn.

Những món ăn nhanh chóng được bày lên bàn, trông Thẩm phu nhân có vẻ rất vui thì phải.

Bà ta dường như còn ngồi một lúc nói chuyện với con gái mình mấy câu rồi mới đi về.

Tâm sự một mình thôi, chứ làm gì có người nào đáp lại bà ta chứt Trịnh Liên trước đây trò chuyện với con gái không nhiều, cho nên bây giờ bà ta mới muốn nói chuyện với con gái mình.

Nhưng thật tiếc khi phải thừa nhận, bây giờ bà ta chỉ có thể ngồi độc thoại một mình mà thôi, Thẩm Quân Dao không thể đáp lại, cô cũng không thể nghe thấy những lời mà bà ta nói.

Trịnh Liên đang vui vẻ ăn cơm thì Thẩm lão gia đột nhiên bảo với bà ta.

"Trịnh Liên, từ nay về sau bà đừng có đưa thức ăn đến đó nữa.

Quân Dao không ăn được đâu, con bé nó đi rồi, bà hãy để cho con bé nó yên nghỉ đi, đừng làm như vậy nữa! Như vậy chỉ càng làm khổ bản thân của mình thêm mà thôi."
Thẩm lão gia thật sự đau xót khi cứ ngày ngày nhìn vợ mình như vậy.

Biết là bà ta thương con, ông ta cũng thương con của mình không kém.

Làm gì có ai muốn nhìn thấy con gái của mình rời xa mình mãi mãi như thế chứ.

Nhưng Thẩm Quân Dao đã đi rồi, sự thật này mãi mãi không thể thay đổi được, cho dù bọn họ có làm cái gì đi chăng nữa, đó vẫn luôn là sự thật.

Ngoài chấp nhận ra, bọn họ cũng đâu thể làm gì khác! Những năm qua, Trịnh Liên luôn làm những điều vô nghĩa như vậy để làm gì? Chẳng phải trong tâm của bà ta vẫn luôn cho rằng Thẩm Quân Dao vẫn còn sống hay sao? Là chồng của bà ta, Thẩm lão gia không thể cứ để cho tình trạng này tiếp diễn được.

Cánh tay đang gắp thức ăn của Trịnh Liên hơi khựng lại trên không trung, khó có cách nào có thể cử động được.

Một lúc sau, Thẩm phu nhân mới gắng gượng mở miệng nói với chồng của mình.

"Tôi biết những điều này là vô nghĩa, nhưng tôi không thể nào không làm.

Tôi đương nhiên biết con bé đã chết, nhưng tôi vẫn không thể nào chấp nhận được việc con bé ra đi sớm như vậy.

Trước đây, tôi làm bao nhiêu chuyện có lỗi với con bé như vậy, mà khi nó chết rồi tôi không thể cho nó điều gì cả.

Ông biết không, tôi thật sự rất đau lòng, đau lòng nhìn con gái của mình ra đi trước mình như vậy.

Tôi muốn cho con bé những gì tốt đẹp nhất, nhưng bây giờ con bé đã hoàn toàn rời xa tôi.

Khi con bé còn sống, tôi đã không cho nó những điều tốt đẹp, không những vậy tôi lại làm tổn thương nó.

Chắc hẳn ở bên kia, con bé đang vô cùng hận tôi, thậm chí là không muốn gặp mặt tôi.

Cho nên, khi còn sống, tôi muốn làm một điều gì đó để bù đắp hết những sai lầm do mình gây ra.

Chỉ hy vọng con bé ở bên kia sẽ cảm nhận được những điều mà tôi làm cho nó.

Tôi thật sự muốn chuộc tội, chuộc hết tất cả những lỗi lầm do bản thân mình gây ra.

Khi nó còn nhỏ, tôi vứt bỏ nó ở một bên, không quan tâm đến nó.

Giờ tôi chỉ có thể dựa vào bức ảnh kia để Quân Dao có thể cảm nhận được tình thương mà tôi dành cho nó.

Như vậy, khi tôi chết rồi, sẽ không còn phải áy náy khi gặp con bé nữa!"
Đó là tất cả những lời tâm sự mà Trịnh Liên giấu ở trong lòng mình bao nhiêu lâu nay.

Bà ta vừa nói nước mắt vừa rơi xuống bát cơm ở trong tay mình, thoáng chốc những hạt cơm trong bát đã được tưới đẫm nước mắt.

Suốt những năm qua, hóa ra Trịnh Liên cũng chỉ muốn chuộc tội mà thôi.

Nghe vợ mình nói như thế, khóe mắt của Thẩm lão gia bỗng nhiên cay xè.

Hai người trầm tư, không ai nuốt nổi một hạt cơm nào nữa..
 
Gả Vào Hào Môn
Chương 343: 343: Ngoại Truyện 7 Lời Khó Nói


Phía bên kia, Trác Du Hiên đã ăn cơm xong, hẳn cũng đã khỏe hơn rồi.

Trác Dương Phong đêm nay muốn ở lại đây nhưng lại bị Trác Du Hiên đuổi khéo về.

"Em ở lại làm gì, mau về đi.Anh đã khỏe rồi em không cần phải ở lại đây, về đi!"
Trác Du Hiên là đang muốn đuổi Trác Dương Phong đi đây mà.

Kỳ thật hắn đã khỏe hơn rất nhiều rồi, cũng không cần phải có người giám sát hắn nữa.

Không những vậy, cả ngày hôm nay Trác Dương Phong đã lải nhải bên tai của hẳn không biết bao nhiêu lần rồi, Trác Du Hiên vô cùng khó chịu vì cái tính căn nhãn không khác gì đàn bà này của Trác Dương Phong.

Trước đây Trác Dương Phong đâu có như vậy, sau khi đi du học xong tính tình của người đàn ông này thay đổi chóng cả mặt, ngay cả Trác Du Hiên cũng không cách nào nhận ra được.

Đứa em trai này của hắn đúng là thay đổi quá nhiều! Biết anh trai đang muốn đuổi mình đi, Trác Dương Phong chau mày lại, khuôn mặt anh lưỡng lự.

Trác Du Hiên muốn ở một mình, anh đương nhiên biết điều đó nhưng bây giờ Trác Du Hiên đang bị bệnh chưa khỏi, lỡ như lại xảy ra chuyện gì thì phải làm sao.

Trác Dương Phong ngập ngừng, vẻ mặt đầy khó xử nhìn anh trai của mình.

"Nhưng mà.....Anh à, lỡ như nửa đêm anh bị bệnh thì phải làm sao? Để anh một mình em không yên tâm một chút nào cả.Hay để em ở lại đây một hôm, mai em sẽ trở về có được hay không?"

"Trác Dương Phong, em ở lại đây thì được ích gì chứ? Em thấy đó, chẳng phải bây giờ anh đã không sao nữa rồi không phải sao? Nếu anh có thật sự bị bệnh ấy, còn người giúp việc ở trong nhà mài! Bọn họ không ở đây làm chơi đâu, em yên tâm đi, không cần phải lo lắng như vậy đâu!"
Để minh chứng cho việc bản thân của mình đã khỏe, Trác Du Hiên đứng dậy đi lại vài vòng, hắn dang hai tay ra trước mặt Trác Dương Phong.

Người đàn ông này muốn chứng tỏ rằng bây giờ hắn đã không làm sao nữa rồi.

Không những thế, Trác Du Hiên còn cười đấy Trác Dương Phong ra ngoài cửa.

"Em đấy, ở lại đây cũng chẳng được gì đâu! Mẹ ở nhà chắc đang lo cho em đấy, mau về đi.Đừng để mẹ đến đây, đến lúc đó anh mày còn bệnh thêm đấy.Trác Dương Phong, nếu em không muốn anh bị bệnh nữa thì mau về đi cho anh!"
Trác Du Hiên thật sự sợ rằng mẹ hẳn đến đây làm loạn thì chết dở, lúc đó có khi bệnh của Trác Du Hiên hẳn sẽ càng thêm nặng mất.

Trác Dương Phong cho dù không muốn cũng phải chấp nhận đi về.

Nhưng anh biết, thực chất Trác Du Hiên chỉ muốn ở một mình mà thôi, chứ anh hai của anh không phải sợ mẹ đến làm phiền.

Người đàn ông này có khi còn đuổi cả mẹ mình đi ấy chứ, huống chỉ là ngồi đây nghe mẹ lải nhải.

Anh chỉ hơi lo là Trác Du Hiên sẽ suy nghĩ lung tung mà thôi.

Trong lòng của anh trai anh vẫn khắc sâu hình bóng của chị dâu, Trác Dương Phong lo rằng khi ở một mình Trác Du Hiên sẽ nhớ đến chị ấy.

Nhưng anh tin là Trác Du Hiên sẽ không làm điều gì dại dột đâu.

Anh hai của anh đã từng hứa sẽ sống thật tốt mà Bước ra đến cửa, bước chân của Trác Dương Phong hơi chùn lại, anh quay đầu nhìn anh trai của mình đang đứng cười ở phía đằng kia, vô thức nói ra một câu.

"Anh à, có chuyện gì thì cứ nói ra, đừng có giấu trong lòng như thế.Em sẵn sàng lắng nghe anh nói, chỉ cần anh muốn.Đừng có giữ ở trong lòng suốt, bệnh của anh sẽ càng thêm nặng mà thôi"
Trác Du Hiên là anh trai của anh, làm sao Trác Dương Phong lại không biết ở trong lòng của anh trai anh đang nghĩ gì chứ.

Tuy không giỏi giang như Trác Du Hiên, nhưng Trác Dương Phong cũng có thể biết người ta đang nghĩ gì, có lẽ đây chính là di truyền của nhà họ Trác chăng? Ngoài mặt, Trác Du Hiên đang cố tỏ ra là mình vui vẻ, cố tỏ ra là hắn rất ổn.

Người khác có thể không nhận ra, nhưng Trác Du Hiên làm sao có thể qua mắt được Trác Dương Phong cơ chứ.

Anh có thể nhận ra, ở trong lòng của Trác Du Hiên đang buồn bã, tuyệt vọng đến cỡ nào.

Chỉ là Trác Dương Phong không muốn vạch trần điều đó mà thôi, anh muốn để cho Trác Du Hiên, anh trai của anh tự mình nói ra những tâm sự đó mà thôi.

Nụ cười của Trác Du Hiên hơi khựng lại, khuôn mặt của người đàn ông này bỗng nhiên cứng đờ.

Thế nhưng, Trác Du Hiên là một người che giấu cảm xúc rất tốt, trong chốc lát khuôn mặt của người đàn ông này đã trở về với vẻ mặt bình thường như thường ngày.

Trác Du Hiên còn cố tình trêu đùa em trai mình.

"Anh biết rồi mà! Trác Dương Phong, anh làm gì có tâm sự gì, em đừng có đứng đó mà nói linh tinh nhé! Mau về đi, đừng có đứng đó lải nhải nữa"
Trác Du Hiên xua xua tay như có ý muốn đuổi Trác Dương Phong, em trai của hản về.

Trác Dương Phong im lặng nhìn anh trai mình, Trác Du Hiên vẫn cố tỏ ra là bản thân của mình đang vui vẻ, anh muốn nói gì đó nhưng ngập ngừng mãi rồi lại thôi.

Anh lắc đầu một cái rồi thở dài nói với anh trai mình.

"Thôi, em về đây! Anh nghỉ ngơi cho tốt, có gì thì gọi điện cho eml Sáng mai em sẽ đến đây thăm anh, anh nhớ phải nghỉ ngơi cho đàng hoàng đấy!"
"Biết rồi khổ lắm cơ Trác Dương Phong, em về thì cứ về đi, em cứ đứng đó lải nhải hoài, anh mày sắp đau đầu muốn chết rồi đây này!"
Nhìn Trác Du Hiên đang than phiền, Trác Dương Phong không muốn cũng phải rời khỏi nơi này.

Anh trở về nhà trong tâm trạng vô cùng não nề.

Sau khi bóng dáng của Trác Dương Phong đã hoàn toàn biến mất, xác nhận anh đã rời khỏi căn nhà này, nụ cười trên khuôn mặt của Trác Du Hiên ngay lập tức biến mất.

Không những thế, gương mặt của người đàn ông này trở nên căng cứng, ánh mắt đang vui vẻ đột nhiên trở nên buồn bã.

Hắn thở dài một tiếng, đi thẳng đến chiếc tủ phía trước mặt mình, lấy ở trong đó một chai rượu cùng vài cái ly thuỷ tỉnh ra.

Nét mặt của Trác Du Hiên hơi trầm xuống, hình như hẳn lại muốn uống rượu.

Nhưng không phải người đàn ông này đang bị bệnh hay sao, đột nhiên lôi rượu ra uống để làm gì? Thấy Trác Du Hiên muốn mang rượu lên phòng, một người giúp việc vội vàng chạy đến ngăn cản hắn, bộ dạng của người đó thật vô cùng lo lắng.

"Cậu chủ, cậu đang bị bệnh đấy, cậu đừng có uống rượu nữa, không tốt cho thần kinh của cậu đầu.Cậu Dương Phong đã căn dặn chúng tôi là không được để cậu uống rượu."
Trác Dương Phong quả nhiên là lo xa rồi, anh lo anh trai của mình sẽ uống rượu nên mới căn dặn người giúp việc nhắc nhở anh.

Trác Du Hiên hơi im lặng, trông người đàn ông này có vẻ đang suy nghĩ điều gì đó.

Một lát sau, hẳn cười bảo người giúp việc kia.

"Yên tâm đi, tôi không ngủ được nên mới uống một hai ly cho dễ ngủ thôi.Tôi sẽ không để sức khỏe của mình bị làm sao đâu, cô không cần phải lo"
"Nhưng...!"
"Cô đã thấy tôi lừa ai bao giờ chưa?"
Người giúp việc kia bị lay động, đúng thật là Trác Du Hiên chưa từng lừa ai.

Quá tin tưởng Trác Du Hiên, cho nên người giúp việc đó mới để cho người đàn ông này mang rượu lên phòng.

Nhưng chỉ tiếc rằng niềm tin của người giúp việc kia đã đặt sai chỗ mất rồi! Trác Du Hiên không chỉ uống một hai ly, hắn ta uống rất nhiều.

Từng ly từng ly dốc thẳng vào trong miệng của hắn.

Nửa đêm, đợi đám người giúp việc kia đi ngủ hết, Trác Du Hiên xuống nhà đem lên phòng mình không biết bao nhiêu là rượu..
 
Gả Vào Hào Môn
Chương 344: 344: Ngoại Truyện 8 Mệt Mỏi Không Muốn Tiếp Tục


Trác Du Hiên Liên tục uống rượu, thoáng chốc mùi rượu nồng nặc đã toả ra khắp căn phòng của Trác Du Hiên.

Lấy ra trong túi một bức ảnh của Thẩm Quân Dao, hắn đưa tay chạm nhẹ vào môi cô.

"Quân Dao, anh không làm được! Anh không thể sống mà không có em!"
"Em biết không, anh thật sự quá cô đơn, anh tưởng rằng chỉ cần cố gắng là mình có thể sống tốt.Nhưng đến hôm nay anh mới nhận ra, anh không làm được.Anh không thể sống mà không có em được.Thật sự rất buồn chán và cô đơn em biết không?"
Trác Du Hiên liên tục nấc rượu, đôi mắt của hắn đã cay xè nhìn chằm chằm bức ảnh ở trong tay của mình.

Chai rượu trong tay liên tục đổ thẳng vào mồm, hắn không ngừng uống rượu, uống đến mức rượu đổ lênh láng ở trên nền đất.

Trong không gian vắng lặng này, những lời bộc bạch thật lòng của Trác Du Hiên từ từ vang lên.

Hắn muốn uống rượu để nói hết ra những lời ở trong lòng đó, hẳn muốn muộn men rượu để giải tỏa hết những ưu phiền trong lòng.

Trác Du Hiên thật sự không có can đảm để nói những lời trong lòng mình ở trước mặt của người khác.

Đêm khuya, người đàn ông này chỉ có thể mượn rượu giải sâu mà thôi! Nhưng hôm qua đến giờ, sau khi làm sinh nhật cho Thẩm Quân Dao, trong đầu của Trác Du Hiên đã không ngừng suy nghĩ.

Hắn suy nghĩ về rất nhiều điều.

Đến hôm nay, người đàn ông này mới nhận ra một điều rằng, cuộc sống này nếu không có Thẩm Quân Dao thì thật là nhàm chán và vô vị.

Không có cô, Trác Du Hiên thấy thật cô đơn.

Hắn lạc lõng ở trên đời, không ai chỉ hắn đi đúng hướng, không ai ở bên cạnh hẳn mỗi khi hắn vui vẻ hoặc buồn bã.

Tưởng rằng bản thân chỉ cần cố gắng là đủ, nhưng bao nhiêu nỗ lực ấy của Trác Du Hiên suốt bao nhiêu năm qua đều trở nên vô ích mỗi khi người đàn ông này đối diện với nỗi cô đơn ở trong lòng mình mỗi khi về đêm.

Hản thật sự không thể làm được! Trác Du Hiên dựa lưng vào thành giường, chai rượu ở trong tay liên tục đổ thẳng vào miệng.

Chất lỏng màu đỏ cay xè dốc thẳng vào miệng hản, vài giọt chảy xuống nhuộm đỏ cả chiếc áo sơ mi mà Trác Du Hiên đang mặc trên người.

Hai mắt của người đàn ông lim dim nhìn lên trần nhà, hắn cười khẩy một tiếng, không hiểu vì sao nước mắt từ đâu cứ chảy xuống.

Nước mắt mặn chát hoà vào chất lỏng màu đỏ kia tạo nên một mùi vị cực kỳ khó nuốt.

Trác Du Hiên nhắm hai mắt lại, cảm giác đắng ngắt ở trong khoang miệng đột nhiên lan rộng khắp toàn thân của người đàn ông này.

Cho dù bộ dạng hiện giờ của Trác Du Hiên thảm hại cỡ nào, nhưng hẳn vẫn không để cho bức ảnh ở trong tay mình bị nhàu nát hay vấy bẩn dù chỉ một chút.

Trác Du Hiên nâng niu tấm ảnh ấy, không dám dùng lực mạnh khiến bức ảnh kia bị nhàu nát.

Giơ bức ảnh lên trước mặt, Trác Du Hiên bật cười, nhưng nước mắt vẫn không ngừng tuôn ra ở nơi khoé mi.

Từng âm thanh mang bao nhiêu nỗi đau xót của người đàn ông cứ vang lên giữa màn đêm vắng lặng và lạnh lẽo.

"Quân Dao, em nhìn bộ dạng của anh hiện giờ đi, thảm hại lắm có phải hay không? Em biết vì sao không? Bởi vì không có em, anh mới trở nên thảm hại như vậy đấy.Một thằng đàn ông mà rơi nước mắt thì làm gì được nữa.Người ta nói với anh, những thằng đàn ông rơi nước mắt đều là những tên vô dụng, những tên thất bại"
"Có lẽ em cũng thấy rằng anh vô dụng lắm phải không? Nhưng anh không thể nào khống chế được nước mắt của mình, anh không có cách nào làm cho nó ngừng rơi.Quân Dao, anh thật sự rất nhớ em, nhớ em đến phát điên lên em có biết không? Nhưng em không còn ở đây nữa rồi! Em nói xem, anh phải sống ra sao đây? Cuộc sống không có em, anh thật không chịu nổi nữa rồi!"
Trác Du Hiên đưa tay chạm nhẹ vào gương mặt đang cười tươi của người con gái ấy.

Có ai biết rằng những năm nay Trác Du Hiên đã cô độc đến cỡ nào không? Hẳn cô đơn một mình, không một ai bên cạnh cũng không muốn bên ai.

Hắn chỉ cần Thẩm Quân Dao mà thôi, nhưng thật tiếc rằng người con gái ấy đã mãi mãi lìa xa thế gian này rồi.

Không gian một lần nữa chìm vào trong im lặng.

Trác Du Hiên tu một hơi thật nhiều rượu, chất lỏng cay xè ây chạy thẳng xuống dạ dày của hắn.

Do uống quá nhiều rượu làm cho bụng dạ của người đàn ông này không có cách nào chịu nổi mà kêu lên vài tiếng.

Trác Du Hiên uống rượu để lấy hết can đảm để mà nói tiếp.

"Quân Dao, những năm nay anh luôn cố gắng sống thật tốt, anh muốn sống một cuộc sống thật vui vẻ.Thế nhưng bây giờ anh mệt lắm, anh không muốn cố gắng nữa.Từ hôm qua sau khi thăm em về, anh mới cảm thấy những cố gắng bao nhiêu năm qua của mình đều là vô nghĩa.Anh làm tất cả những điều đó đều là vì em, nhưng em đã không ở bên cạnh anh nữa, anh cố gắng làm những điều đó để làm cái gì?"
Không sai, suốt những năm qua, tất cả những cố gắng đó của Trác Du Hiên là vì Thẩm Quân Dao.

Hản muốn cho cô thấy, hắn vẫn có thể sống tốt khi không có cô.

Hắn vẫn ung dung vui vẻ trên đời này.

Trác Du Hiên muốn để Thẩm Quân Dao hối hận vì đã rời xa hắn.

Nhưng người con gái ấy chưa kịp hối hận, thì Trác Du Hiên đã mệt mỏi rồi! Hắn không thể cố gắng được nữa! Trác Du Hiên nhận ra, nếu như không có Thẩm Quân Dao ở trên đời này, hắn làm những việc đó để làm gì, tất cả đều trở nên vô nghĩa mà thôi.

Bao nhiêu năm qua, hắn có thể sống một mình trong cô đơn, trong lạnh lẽo khi người mình yêu không còn nữa, hẳn đã cố gắng hết sức rồi.

Nhưng bây giờ hắn không còn làm được nữa! Không thể không thừa nhận rằng sức chịu đựng của Trác Du Hiên rất giỏi, hắn có thể sống một cuộc sống như vậy trong gần chục năm trời.

"Quân Dao, em ở bên đó cô đơn lắm đúng không? Nhưng em yên tâm, em cố gắng đợi anh thêm một thời gian nữa, sớm thôi em sẽ không còn cô đơn.Rất nhanh thôi gia đình chúng ta sẽ được đoàn tụ, em và anh cũng sẽ không còn cô đơn nữa."
Trác Du Hiên bỏ ly rượu ở trong tay mình xuống đất, hẳn đau xót ngắm nhìn người con gái ở trong bức ảnh kia.

Đã rất lâu rồi hắn vẫn chưa gặp Thẩm Quân Dao, không biết cô hiện giờ thế nào rồi? "Anh bây giờ già lắm có phải không? Mà em còn trẻ trung xinh đẹp như thể, sợ rằng em sẽ không nhận ra anh mất thôi! Nhưng anh nghĩ là em sẽ nhận ra anh, chỉ xin em đừng chê anh già là được rồi!"
Vừa nói, Trác Du Hiên vừa lấy ra trong hộc tủ một hộp thuốc.

Đổ ra tay đến chục viên thuốc màu trắng, đây chính là thuốc ngủ mà Trác Du Hiên đã chuẩn bị từ lâu.

Xem ra người đàn ông này đã đưa ra lựa chọn, hắn quyết định từ bỏ, Trác Du Hiên thật sự mệt rồi, bây giờ hắn chỉ muốn đi tìm Thẩm Quân Dao mà thôi.

Bỏ mấy viên thuốc màu trắng vào ly rượu màu đỏ kia, đợi chúng tan ra, Trác Du Hiên mới bật cười.

"Quân Dao, chờ anh, anh đến với em đây!"
Trong chốc lát, ly rượu đã được pha rất nhiều thuốc ngủ kia đã trôi thẳng vào bụng của Trác Du Hiên.

Một lát sau, hai mắt của người đàn ông từ từ nhắm lại, sắc mặt bỗng trở nên nhợt nhạt, từng hơi thở nặng nề ngày một yếu ớt hơn.

Hai cánh tay vô lực buông thõng xuống đất, cả người của Trác Du Hiên ngã nhào xuống sàn nhà, trước mắt hắn giờ đây chỉ là một màu của bóng tối.

Trác Du Hiên thấy trước mắt mình mờ, không nhìn rõ được sự vật xung quanh, bên tai của hắn loáng thoáng nghe được ai đó đang gọi hắn.

"Trác Du Hiên, anh sao vậy, Trác Du Hiên!".
 
Gả Vào Hào Môn
Chương 345: 345: Ngoại Truyện 9 Một Cơ Hội Để Làm Lại


"Trác Du Hiên, anh sao vậy, Trác Du Hiên!"
Hình như có người đang lay lay vào người của Trác Du Hiên, nhưng lúc này đầu óc của người đàn ông này hoàn toàn mơ hồ, phía trước nhìn không rõ.

Thấp thoáng trước mặt là một cô gái thì phải, hình như cô ấy đang mặc bộ váy cưới.

Trác Du Hiên im lặng không trả lời, hắn đưa tay xoa xoa thái dương của mình, tiếng gọi bên tai ngày một nhiều hơn, người nào đó cứ liên tục gọi tên hắn, là giọng của một người phụ nữ.

"Trác Du Hiên, anh không sao chứ? Anh có làm sao không? Em thấy anh hình như không ổn lắm!"
Khoan đã, Trác Du Hiên sực nhớ ra điều gì đói.

Giọng nói này tại sao lại quen đến như vậy? Đây chính là giọng của Thẩm Quân Dao không phải sao? Nhận ra giọng nói của người con gái ấy, Trác Du Hiên như sực tỉnh cả người.

Trước mắt hắn ngày một rõ ràng hơn, hình ảnh của Thẩm Quân Dao càng ngày càng xuất hiện rõ ở trước mặt hắn.

Trên người của cô gái ấy còn đang khoác lên mình chiếc váy cưới tinh xảo, gương mặt của người con gái ấy dường như đang rất lo lắng.

Trác Du Hiên giật mình, hắn nhảy cẫng lên, khuôn mặt ngạc nhiên không ngớt khi nhìn thấy người con gái xinh đẹp ở trước mặt.

Thẩm Quân Dao đang đứng trước mặt hẳn rất xinh đẹp, đây là cô gái thời thiếu nữ không phải sao? Từ từ đã! Hàng loạt câu hỏi xuất hiện ở trong đầu của Trác Du Hiên.

Không phải vừa nãy hắn vừa mới uống thuốc ngủ sao? Vậy đây là nơi nào? Trác Du Hiên hắn chết rồi? Vậy đây là thiên đường hay là địa ngục? Trác Du Hiên không có cách nào giải thích được những chuyện đang xảy ra.

Hắn chết rồi hay sao? Trác Du Hiên đánh mắt nhìn một lượt xung quanh nơi này, đây không phải là thiên đường, cũng không phải là địa ngục, mà là một căn phòng thì phải.

Nơi này được bài trí rất lãng mạn, không những thế, những ánh nến được thắp sáng khắp nơi, hương hoa thơm ngát tỏa khắp mọi nơi.

Trác Du Hiên tự hỏi rằng, nơi này là đâu? Người đàn ông này còn chưa hết bàng hoàng, hẳn có vẻ như là rất sốc khi nhìn thấy nơi này.

Cô gái ở trước mặt hơi nheo mắt lại, cánh tay khua khua trước mặt của Trác Du Hiên, một âm thanh trong trẻo vang lên.

"Trác Du Hiên, anh có làm sao không? Anh cứ ngây người ra từ lúc nãy rồi đấy!"
Trác Du Hiên bị âm thanh trong trẻo kia làm cho giật mình.

Hẳn đưa mắt nhìn người con gái xinh đẹp đang khoác trên mình một bộ váy cưới kia, quan sát kĩ cô ấy, chắc chắn là Thẩm Quân Dao, Trác Du Hiên có thể khẳng định điều đó.

Hóa ra người con gái ấy thuở thiếu nữ lại xinh đẹp đến như thế.

Nhìn cô gái trước mặt đang cắn chặt môi, những ngón tay đang đan xen lại với nhau, mặt cúi xuống không dám nhìn thẳng.

Thẩm Quân Dao hình như là đang sợ hãi! Trác Du Hiên còn chưa hiểu chuyện gì xảy ra, nhưng bộ dạng của Thẩm Quân Dao như vậy đập vào mắt hắn như vậy, Trác Du Hiên không khỏi ngây ngô nhìn người con gái này, vô thức hỏi.

"Em là Thẩm Quân Dao?"
Cô gái trước mặt khẽ gật đầu, từng thanh âm nhỏ bé vang lên mang theo một chút sợ hãi.

Thẩm Quân Dao vô thức cắn môi trả lời.

"Dạ vâng! Anh biết em sao?"
Trác Du Hiên ngay lập tức giật mình trước câu hỏi này của Thẩm Quân Dao.

Cô hỏi hắn biết cô, chẳng lẽ Thẩm Quân Dao không nhớ những gì đã xảy ra hay sao? Cô gái này đã quên mất hẳn là ai rồi.

Trác Du Hiên vô cùng kích động nhưng hẳn lại không dám nổi giận làm cho Thẩm Quân Dao sợ hãi, người đàn ông cố gắng giữ bình tĩnh.

"Quân Dao, em không nhớ anh sao? Trước đây chúng ta đã trải qua rất nhiều chuyện đó, lên thiên đường rồi mà em quên anh luôn à?"
"Trác Du Hiên, anh nói vớ vẩn cái gì thế? Anh uống nhiều rượu quá đâm ra lú lẫn rồi à? Thiên đường gì? Anh đang rủa em chết à? Dù em chỉ là cô dâu thay thế nhưng anh cũng không thể nói em như vậy chứ.

Anh ghét em lắm sao?"
Thẩm Quân Dao ngây ngô nhìn người đàn ông này, đôi mắt long lanh của cô mở to ra nhìn người đàn ông trước mặt mình.

Trong đôi mắt xinh đẹp của người con gái ấy còn dâng lên một tầng sương mỏng.

Trác Du Hiên ghét cô đến nỗi muốn cô chết hay sao? Trác Du Hiên há hốc mồm nhìn người con gái ở trước mặt.

Thẩm Quân Dao đang nói cái gì vậy? Cô dâu thay thế? Cô dâu, cô kết hôn sao? Trác Du Hiên vô cùng tò mò, không kìm được mà hỏi Thẩm Quân Dao.

"Kết hôn? Em đang nói gì thế?"
"Anh không nhớ hôm nay là ngày mình kết hôn à?"
Trác Du Hiên giật mình nhìn một lượt xung quanh, bây giờ hắn mới nhận ra đây là phòng tân hôn, trên người của Thẩm Quân Dao còn đang mặc một bộ váy cưới nữa.

Trông người con gái ấy giờ này thật xinh đẹp, nhưng kết hôn là sao? Trác Du Hiên thật sự bị làm cho quay cuồng rồi.

"Quân Dao, năm nay là năm bao nhiêu?"
"2011"
Thẩm Quân Dao trả lời theo bản năng.

Bây giờ là năm 2011.

Không phải thời gian đó là khoảng thời gian hắn và Thẩm Quân Dao vừa mới kết hôn và có những hiểu lầm không đáng có hay sao? Nhưng tại sao Trác Du Hiên lại ở đây? Nếu hắn đoán không nhầm thì đây chính là thời điểm hẳn và Thẩm Quân Dao vừa mới kết hôn xong.

Chuyện khỉ gì đang xảy ra thế? Trác Du Hiên nhớ rằng hắn đang uống rượu rồi uống bao nhiêu là thuốc ngủ không phải sao? Vậy thì sao bây giờ Trác Du Hiên lại trở về khoảng thời gian này? Hắn chết rồi, đúng chứ? Chẳng lẽ hắn sống lại hay sao? Đây chính là lời giải đáp duy nhất cho những chuyện kỳ lạ đang xảy ra ở đây.

Trác Du Hiên đã sống lại, hắn trở về khoảng thời gian mà hắn và Thẩm Quân Dao vừa mới kết hôn xong.

Ông trời thương tình hắn nên mới cho Trác Du Hiên một cơ hội để làm lại, cho hắn một cơ hội để bù đắp cho Thẩm Quân Dao sao? Kinh ngạc và vui mừng, đó chính là cảm xúc ở trong lòng của Trác Du Hiên lúc bấy giờ.

Trên khuôn mặt của người đàn ông không giấu nổi một nụ cười vui vẻ, Trác Du Hiên ngây ngô nhìn cô gái đang e dè trước mặt, nhìn Thẩm Quân Dao đang khoác trên mình bộ váy cưới ấy càng tôn lên vẻ đẹp ấy của người con gái.

Thẩm Quân Dao vốn dĩ đã rất xinh đẹp, phải nói là cô vốn xinh đẹp ở trong mắt của Trác Du Hiên, nay lại mặc lên bộ váy cưới kia lại càng xinh đẹp hơn.

Trác Du Hiên vươn tay ra, hắn muốn chạm vào khuôn mặt ấy của Thẩm Quân Dao, muốn xác nhận xem đây là thật hay mơ.

Hắn cũng vừa mới véo vào cánh tay của mình, rất đau.

Đây chẳng lẽ là sự thật sao? Trác Du Hiên muốn xác nhận lại một lần nữa, hắn đưa tay chạm vào người cô, nhưng đột nhiên Thẩm Quân Dao lại rụt người lại.

Cả người đang mặc váy cưới của Thẩm Quân Dao ngã nhào xuống đất, cả người của cô gái ấy hơi run lên, hai cánh tay của người con gái ấy bịt chặt tai mình.

"Đừng đánh em! Em cũng chỉ là bị ép buộc thôi.

Em không biết chị Sơ Vũ đang ở đâu hết! Em không biết gì cả, xin anh bỏ qua cho em đi!"
Cánh tay của Trác Du Hiên hơi khựng lại.

Thẩm Quân Dao vẫn như lúc trước, vẫn sợ hắn như vậy sao? Người con gái này đang sợ việc mình được đưa đến đây thay chị mình à? Nhưng Trác Du Hiên chỉ muốn quan tâm cô thôi mà, Thẩm Quân Dao có cần sợ hãi như vậy không? Nhưng cũng không trách cô được, Trác Du Hiên hiểu rõ, con người hắn quá nhẫn tâm, cho nên Thẩm Quân Dao mới sợ như thế.

Trác Du Hiên ngồi xuống, hắn vươn tay ra nhẹ nhàng chạm vào người của Thẩm Quân Dao, hắn ôm người con gái ấy vào trong lòng mình.

"Đừng sợ, anh không làm gì em cả, chỉ muốn ôm em thôi!".
 
Gả Vào Hào Môn
Chương 346: 346: Ngoại Truyện 10 Hồi Kết


Cánh tay của người đàn ông khẽ xoa đầu của Thẩm Quân Dao, từng hơi thở đều đặn của hai người đều phả vào da thịt của nhau.

Hắn từ từ an ủi Thẩm Quân Dao, nhìn thấy hắn chắc Thẩm Quân Dao sợ lắm.

Hắn cũng sợ không kém, tự nhiên lại sống lại như vậy, đúng thật là bất ngờ.

Trước đây, Trác Du Hiên không hề tin những chuyện quái dị như thể này, nhưng hôm nay, chính hắn là người trải nghiệm, Trác Du Hiên không tin cũng không được.

Nhưng ông trời đã cho hẳn cơ hội như vậy, Trác Du Hiên làm sao có thể bỏ lỡ được chứ.

Hắn vỗ nhẹ lên vai của người con gái đang không ngừng run rẩy kia, nhẹ nhàng an ủi cô, hành động dịu dàng này đúng thật là làm cho người khác bất ngờ.

"Anh không làm gì em đâu, em không cần phải sợ đến mức như vậy.Em cứ yên tâm đi, anh nhất định sẽ chăm sóc em có được không?"
Trác Du Hiên nhẹ nhàng nắm lấy tay của Thẩm Quân Dao, lời nói mang đầy chân tình.

Kiếp trước hắn không biết trân trọng người con gái này, đã tạo nên một bi kịch như vậy, bây giờ, ông trời cho Trác Du Hiên một cơ hội, đương nhiên hẳn phải trân trọng người con gái này rồi.

Kiếp trước, Thẩm Quân Dao không thể sống vui vẻ hạnh phúc, vậy thì để kiếp này Trác Du Hiên cho cô được hạnh phúc.

Những lời hứa kiếp trước chưa thực hiện được, vậy thì kiếp này Trác Du Hiên sẽ hoàn thành hết những lời hứa đó mà hẳn đã không làm được.

Ban đầu Thẩm Quân Dao bị Trác Du Hiên ôm, cô hơi giật mình nhưng lại chứng kiến hành động dịu dàng không ngờ này của Trác Du Hiên, Thẩm Quân Dao vô cùng ngạc nhiên.

Cô ngẩng đầu lên, đôi mắt long lanh to tròn giương mắt nhìn Trác Du Hiên, sự ngạc nhiên rõ ràng ở trên gương mặt của người con gái ấy.

"Anh không tức giận sao?"
Thẩm Quân Dao không thể ngờ rằng, Trác Du Hiên lại hoàn toàn không tức giận đấy.

Nhớ lại bộ dạng của người đàn ông này trong lễ cưới, không phải là Trác Du Hiên đang tức giận lắm sao, giận đến mức muốn bóp nát cánh tay của Thẩm Quân Dao vậy đấy.

Nhưng bây giờ sao người đàn ông này lại như biến thành một người khác vậy? Cô biết rõ, Trác Du Hiên được mệnh danh là một người vô cùng lạnh lẽo tàn khốc, ra tay không một chút thương tình.

Đối diện với người đàn ông đã hoàn toàn thay đổi so với trước đây này, Thẩm Quân Dao cũng sợ hãi lắm chứ.

Nhưng cô không phải Thẩm Sơ Vũ, không phải người hẳn yêu, vậy mà người đàn ông này lại không tức giận.

Thẩm Quân Dao thấy hơi là lại Trác Du Hiên bật cười, hắn xoay người Thẩm Quân Dao lại, nhẹ nhàng nhấc bổng cả người của Thẩm Quân Dao lên, để cho cô ngồi lên chiếc giường đã trải đầy hoa thơm kia.

Đối diện với Thẩm Quân Dao, Trác Du Hiên khẽ vén những lọn tóc đang rũ xuống trên mặt của người con gái ấy, dịu dàng chạm nhẹ vào gò má của Thẩm Quân Dao.

"Sao anh phải giận chứ? Em đâu có làm gì sai, anh có lý do gì phải giận em đâu!"
"Nhưng em không phải cô dâu của anh, anh thật sự không giận khi em không phải là chị Sơ Vũ hay sao? Em tưởng là anh yêu chị ấy lắm chứ!"
Thẩm Quân Dao cúi gằm mặt xuống, không dám nhìn thẳng gương mặt của Trác Du Hiên.

Cô vô thức cắn chặt môi cô.

Vốn dĩ cô chỉ được đưa đến đây để làm một kẻ thay thế mà thôi, cô rất sợ Trác Du Hiên sẽ tức giận.

Thẩm Quân Dao sợ rằng mình sẽ ảo tưởng đến những thứ không thuộc về mình.

Trác Du Hiên nhìn Thẩm Quân Dao như vậy mà xót xa, hắn từ từ nâng khuôn mặt của cô lên, động tác dịu dàng và nâng niu như một bảo vật.

Hắn vô cùng cấn thận không làm cô đau.

Hai tay của người đàn ông giữ lấy bả vai còn hơi run lên kia của người con gái.

"Quân Dao, nhìn anh! Anh không hề giận giữ vì chuyện hôm nay em bị đưa đến đây! Anh không những không giận, mà anh còn rất vui là đẳng khác.

Vui vì hôm nay cô dâu của anh là em chứ không phải là người khác!"
"Nhưng không phải anh yêu chị Sơ Vũ sao? Bây giờ anh lại nói vui mừng khi lấy em, em thật sự không hiểu"
Thẩm Quân Dao ấm ức cúi mặt xuống, Trác Du Hiên không phải là luôn công khai người hắn yêu là Thẩm Sơ Vũ hay sao? Bây giờ người đàn ông này lại nói thật may mắn khi cô dâu chính là cô.

Không chỉ có sốc mà còn là vô cùng ngạc nhiên nữa.

"Anh không biết phải nói với em thế nào nhưng em hãy tin rằng, hôm nay em đã gả cho anh, anh nhất định sẽ toàn tâm toàn ý chăm sóc em.Từ nay về sau, Trác Du Hiên anh chỉ có một người vợ là Thẩm Quân Dao em.Còn về Sơ Vũ, anh và cô ấy đã kết thúc rồi, hai bọn anh không hề có quan hệ gì hết.Cô ấy đi tìm hạnh phúc của cô ấy, bây giờ anh cũng muốn trân trọng hạnh phúc của mình!"
Hản đưa tay khẽ vuốt má của Thẩm Quân Dao, người đàn ông này đang giải thích với cô.

Trác Du Hiên bây giờ không muốn để cho Thẩm Quân Dao có bất cứ một hiểu lầm gì về mình cả.

Nhất định kiếp này Trác Du Hiên sẽ trân trọng Thẩm Quân Dao, không để cho người con gái ấy phải sống trong đau khổ nữa.

Thẩm Quân Dao ngây người raI Trác Du Hiên là đang tỏ với cô hay sao? Quá bàng hoàng, Thẩm Quân Dao vẫn chưa tin được những gì đang xảy ra trước mắt mình.

Người đàn ông cô yêu nay lại ở trước mặt cô nói những lời ngọt ngào ấy, Thẩm Quân Dao thật sự rất hạnh phúc.

Hạnh phúc là vậy, nhưng ở trong lòng của Thẩm Quân Dao cũng có lo sợ.

Cô sợ rằng Trác Du Hiên chỉ là nhất thời nói như vậy thôi, còn tình cảm của hẳn và Thẩm Sơ Vũ, đâu có thể nói hết là hết được.

Thẩm Quân Dao ngập ngừng, cô vẫn cúi mặt xuống, thật sự không dám ngẩng đầu mà nhìn Trác Du Hiên.

"Nhưng anh không hề yêu em Anh yêu chị em như vậy, đâu có thể quên dễ dàng như thế"
Đây chính là điều mà Thẩm Quân Dao lo lắng.

Trác Du Hiên yêu Thẩm Sơ Vũ như thế, đâu thể nói quên là quên ngay được.

Trác Du Hiên biết trong lòng của Thẩm Quân Dao đang lo lắng điều gì, hẳn vươn tay ra, trong chốc lát cả người của Thẩm Quân Dao đã ngồi trong lòng của Trác Du Hiên.

Người đàn ông ôm lấy cô, từng hơi thở nóng rực của người đàn ông liên tục phả vào gương mặt của Thẩm Quân Dao làm cho da thịt của người con gái đột nhiên đỏ bừng hết cả lên.

"Quân Dao, sao em biết anh không yêu em? Anh vẫn chưa quên chuyện những năm trước đâu, cô gái năm xưa bây giờ sao lại rụt rè đến như thế.Tin anh đi Quân Dao, anh nhất định sẽ không phụ lòng em đâu! Để cho anh một cơ hội có được hay không?"
Cho anh một cơ hội, để anh sửa chữa những sai lầm khi xưa mà anh đã gây rai Thẩm Quân Dao ngượng chín mặt, chưa biết phải nói gì thì Trác Du Hiên lại tiếp tục lên tiếng.

Hắn nhẹ nhàng nắm lấy tay của Thẩm Quân Dao, bao nhiêu chân thành đều truyên ra cùng với lời nói của người đàn ông này.

"Được không em? Ở bên anh, em nhất định sẽ hạnh phúc, tin anh một lần được không?"
Thẩm Quân Dao ngượng ngùng gật đầu.

Được người mình yêu đáp lại như thế, ai mà không vui vẻ cơ chứ? Cô ngại ngùng nép vào trong lòng của Trác Du Hiên, tận hưởng sự ấm áp của người đàn ông này mang lại cho cô.

Thẩm Quân Dao đồng ý, Trác Du Hiên tất nhiên là vui mừng rồi.

Hắn từ từ đặt lên môi của người con gái ấy một nụ hôn nhẹ nhàng, không một chút dục niệm.

Người con gái trong lòng cũng âm thầm đáp lại hắn, Trác Du Hiên thật sự vô cùng phấn khích.

Cả căn phòng lung linh lúc này ngập tràn không khí hạnh phúc vô cùng.

Hình ảnh trước mắt đột nhiên mờ dần mờ dần! Trác Du Hiên đang nằm trên giường bệnh lặng lẽ mỉm cười, xung quanh người đàn ông này còn gắn bao nhiêu là thiết bị hỗ trợ sự sống nữa.

Người đàn ông này chưa chết, những hình ảnh vừa rồi cũng không hề có thật.

Chẳng qua là Trác Du Hiên cảm thấy quá có lỗi với Thẩm Quân Dao cho nên hắn mới nhìn thấy những cảnh tượng đó mà thôi.

Những hình ảnh ấy có lẽ chính là khát khao duy nhất của Trác Du Hiên! Hắn muốn cùng người con gái mình yêu xây dựng một cuộc sống hạnh phúc, gia đình vui vẻ! Nhưng đó chỉ có thể xuất hiện ở trong giấc mơ của người đàn ông này mà thôi.

Lúc Trác Du Hiên tự tử, cũng may là được Trác Dương Phong đưa đến bệnh viện kịp thời, cho nên mạng sống đã giữ được.

Nhưng người đàn ông này còn có thể tỉnh lại được hay không, cũng phải tùy thuộc vào bản thân của Trác Du Hiên nữa.

Nhưng có lẽ người đàn ông này sẽ không bao giờ muốn tỉnh lại nữa khi bản thân hẳn đang chìm đảm trong cảnh tượng hạnh phúc ở bên cạnh Thẩm Quân Dao kia.

Có lẽ, đây chính là kết cục tốt nhất của hai người sau những ân oán, những hiểu lầm không đáng có, những tổn thương sâu sắc kia.

Một người ra đi, một người mãi mãi ngủ say, như vậy cũng tốt! Nhưng cho dù là như vậy, cả cuộc đời này của Trác Du Hiên vẫn nợ người con gái đáng thương tên là Thẩm Quân Dao ấy ba chữ, ba chữ mà hắn có muốn nói cũng không thể nào nói được nữa.

Đó chính là: Anh yêu em!
Toàn văn hoàn!.
 
Back
Top Bottom