Ngôn Tình Gả Vào Hào Môn

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Gả Vào Hào Môn
Chương 320: Người Đàn Ông Ngang Ngược


Thấm Quân Dao bật cười, nhưng toàn thân cô đau nhức kinh khủng.

"Trác Du Hiên, bệnh của tôi ra sao anh nghĩ tôi không biết ư? Anh đừng có lừa tôi, tôi biết mình không còn sống được bao lâu nữa.

Thời gian của tôi đã không còn nhiều nữa rồi.

Nhưng trước khi chết, tôi có thể xin anh một điều, là anh có thể ký vào đơn ly hôn có được không? Tôi mệt mỏi lắm rồi”
Thời gian cũng chẳng còn nhiều nữa, Thẩm Quân Dao cũng đã không còn sống được bao nhiêu lâu, vậy thì níu kéo để làm gì.

Thà rằng buông bỏ tất cả, thà rằng để cô ra đi trong thanh thản đi.

Cô thật sự quá mệt rồi, không thể tiếp tục được nữa, những ngày còn lại của Thẩm Quân Dao chỉ muốn sống trong bình yên mà thôi.

Trác Du Hiên nghe Thẩm Quân Dao nói như thế, cả người hắn liên tục run lên, không thể không thừa nhận rằng trong lòng của Trác Du Hiên hiện giờ đang rất lo sợ.

Người con gái ấy càng nói như thế, Trác Du Hiên lại càng thêm phần sợ hãi.

Hắn sợ Thẩm Quân Dao sẽ mãi mãi rời xa hắn, như vậy Trác Du Hiên sẽ phải làm sao đây? Cả người của Trác Du Hiên bỗng nhiên khụy xuống đất, hắn nắm chặt lấy tay của Thẩm Quân Dao, giọng nói không cách nào che đi được sự run rẩy ở trong lời nói của mình, đôi mắt của người đàn ông dâng lên một nỗi sợ vô bờ, ai cũng có thể nhận ra.

"Thẩm Quân Dao, em không được nói linh tỉnh như vậy.

Anh đảm bảo với em, em sẽ sống thật khỏe mạnh, em không cần phải lo đến những chuyện đó.

Việc bây giờ của em chính là nghỉ ngơi cho khỏe rồi về nhà mà thôi, nghe lời anh đi, em đừng bi quan như thể.

Tin anh một lần đi, anh chắc chắn sẽ không để em thất vọng đâu” Trác Du Hiên vẫn luôn ảo mộng là như thế.

Người đàn ông này vẫn không chấp nhận được sự thật rằng, Thẩm Quân Dao sắp sửa lìa xa khỏi cõi đời này.

Hản luôn ôm một mộng tưởng, Thẩm Quân Dao chắc chắn sẽ không rời xa hắn.

Nhưng chỉ tiếc rằng, sự thật là, người con gái ấy sắp sửa rời xa hắn rồi.

Trác Du Hiên nghe vậy, nhưng hắn vẫn nhất quyết không tin, hai đầu gối vẫn quỳ ở dưới đất, khuôn mặt nhăn nhó đủ mọi hình dạng đã khó coi đến đỉnh điểm rồi, từng lời mang theo bao nhiêu đau đớn đều cứ thế tuôn ra.

"Quân Dao, em đừng có nói như vậy, nhất định sẽ được mà em.

Anh đã liên hệ với bác sĩ giỏi nhất ở Mỹ rồi, vài ngày nữa ông ấy sẽ bay đến đây, em cố gắng đợi mấy ngày nữa, chắc chẩn bệnh của em sẽ khỏi thôi."
"Trác Du Hiên, tôi đã nói rồi, anh đừng có cố chấp như vậy nữa có được không? Anh nên chấp nhận sự thật rằng tôi đây sắp chết rồi.

Cho nên anh đừng có níu kéo một kẻ sắp chết như tôi làm gì nữa.

Trước khi chết, tôi chỉ có một nguyện vọng, đó là xin anh hãy ký vào đơn ly hôn, giải thoát cho tôi, để tôi sống những ngày cuối cùng ở trong yên ổn có được hay không?"
Thẩm Quân Dao thật sự bực dọc khi nhìn thấy người đàn ông này cứ khẳng định chắc nịch như thế trong khi sự thật thì không phải là như vậy.

Trác Du Hiên vẫn không có cách nào chấp nhận được việc Thẩm Quân Dao thực sự sắp ra đi rồi.

Cô nói một hồi với hắn, cơ thể lại mềm nhũn ra không còn sức lực nữa, chân tay không có sức để mà cử động, từng hơi thở dồn dập liên tục vang lên giữa không khí sặc mùi thuốc khử trùng ở trong phòng của bệnh viện này.

Nói đi nói lại một hôi, Thẩm Quân Dao chỉ là đang cố gắng thuyết phục Trác Du Hiên ký vào đơn ly hôn mà thôi, bởi vì cô thật sự không có cách nào để tiếp tục mối quan hệ rắc rối này nữa.

Nhưng lúc này, Trác Du Hiên làm gì nghe lọt tai mấy lời kia của Thẩm Quân Dao cơ chứ.

Đầu óc của hắn lúc này đã hoàn toàn trống rỗng rồi, hai tai cứ ù ù như cối xay gió, Thẩm Quân Dao nói gì hắn còn không nghe rõ..
 
Gả Vào Hào Môn
Chương 321: Mẹ Ruột Đến Thăm


Trác Du Hiên bất lực nhìn người con gái đang xoay người lại kia, hắn thở dài một hơi rồi đi thẳng ra ngoài, không muốn làm phiền Thẩm Quân Dao nghỉ ngơi.

Thẩm Quân Dao ngủ một mạch cho đến tận chiêu, khi tỉnh lại bên tai của cô đã vang lên một giọng nói.

"Con gái, con tỉnh rồi sao?"
"Bà đến đây để làm gì?"
Thẩm Quân Dao chau mày nhìn Trịnh Liên đang hớn hở ở trước mặt của mình, tay bà ta còn đang cầm một ít đồ ăn đang nhìn Thẩm Quân Dao.

Người con gái rặn mãi mới ra được âm thanh, nói xong toàn thân đều trở nên đau nhức.

Cô cứ nhìn chằm chằm bà ta, khuôn mặt tỏ ra sự khó chịu.

Bị con gái hỏi câu này, lại còn dùng thái độ lạnh nhạt kia nhìn bà ta nữa, nụ cười trên môi của Trịnh Liên hơi khựng lại, chân tay của bà ta bỗng chốc trở nên cứng đờ.

Bà ta đặt thức ăn xuống bàn, máy móc quay sang nhìn Thẩm Quân Dao, lắp bắp nói ra mấy câu.

"Mẹ chỉ là muốn đến thăm con thôi mà?"
Nghe nói dạo gần đây Thấm Quân Dao hay đổ bệnh, sức khỏe lại ngày một yếu hơn, cho nên bà ta thấy vô cùng lo lắng, muốn đến đây thăm con gái từ mây ngày trước rồi thế nhưng Trác Du Hiên đều không cho.

Lần này phải cầu xin mãi Trác Du Hiên mới cho bà ta vào đây nhìn con gái mình một chút đấy.

Khi nhìn Thẩm Quân Dao sắc mặt trắng bệch, nhợt nhạt vô cùng, toàn thân gầy gò đến mức khó coi, trong lòng của Trịnh Liên không ngừng đau xót.

Chỉ có mấy tháng không gặp, vậy mà đứa con gái số khổ này của bà ta lại thành ra cái bộ dạng thảm thương như thế này rồi.

Nghe con gái của mình nói thể, Trịnh Liên thật không biết bây giờ mình phải nói gì để đứa trẻ đáng thương ấy tin rằng bà ta không hề đến đây lấy tiền cơ chứ.

Trong lòng của Thẩm Quân Dao, Trịnh Liên chẳng qua chỉ là một con người tồi tệ như vậy thôi ư? Con bé không hề gọi bà ta một tiếng mẹ đầy yêu thương như trước đây nữa, mà đó là ba chữ lạnh nhạt và vô cùng xa cách như thế kia.

"Con à, con đừng nói như vậy, mẹ là mẹ của con mà, mẹ là mẹ ruột của con"
"Mẹ ruột? Thẩm phu nhân, bà định lừa ai vậy? Nếu tôi nhớ không nhầm thì năm xưa bà từng nói với tôi là tôi chẳng qua chỉ là một đứa trẻ mồ côi được bà nhặt về nuôi mà không phải sao? Hôm nay bà lại nói bà là mẹ ruột của tôi, bà thấy tôi có nên tin không?"
Khi xưa, chẳng phải là Trịnh Liên luôn miệng khẳng định một cách chắc nịch rằng Thẩm Quân Dao chẳng qua chỉ là con gái của một gái hát ở ngoài quán bar thôi mà không phải sao? Bà ta nói bất đắc dĩ lắm mới phải nuôi đứa con gái không ra gì này cơ mà.

Bây giờ Thẩm phu nhân này lại ở đây, nói bà ta là mẹ ruột của cô, còn lâu Thẩm Quân Dao mới tin.

Con gái của bà ta là Thấm Sơ Vũ chứ không phải là cô.

Hơn nữa, trong tiềm thức của Thẩm Quân Dao luôn khẳng định rằng, người mẹ của cô là người mà Thẩm phu nhân đây ghét bỏ không ngừng chứ không phải là bà ta.

"Thật ra....!Thật ra là....!Năm xưa...!
Trịnh Liên nghẹn họng nói không thành tiếng, hốc mắt của bà ta hơi đỏ lên.

.

truyện đam mỹ
Thẩm phu nhân từ từ kể lại mọi chuyện năm xưa cho Thẩm Quân Dao nghe..
 
Gả Vào Hào Môn
Chương 322: Bệnh Tật Hành Hạ


"Một ít thời gian là bao lâu? Tôi không còn nhiều thời gian nữa, tôi là một kẻ sắp chết rồi, không còn sống được bao lâu nữa.Bà định bù đắp kiểu gì đây, Thẩm phu nhân?"
Đôi mắt long lanh vô hồn của Thẩm Quân Dao ngước nhìn lên trần nhà màu trắng xoá kia, không hề lo lắng hay hoảng hốt mà nói ra những lời đó.

Sống chết có số, sao cần phải sợ, sao cần phải lo lắng làm gì? Những ngày cuối cùng của cuộc đời này, chỉ bằng hãy sống thật thảnh thơi đi.

Cuộc đời của Thẩm Quân Dao đã bao nhiêu là sóng gió rồi, cô chỉ hy vọng những ngày cuối cùng này có thể bình yên mà thôi.

Lời của Thẩm Quân Dao vừa mới dứt, Thẩm phu nhân ở bên kia sắc mặt đã tái xanh lại, chân tay của bà ta lập tức trở nên bủn rủn, không cách nào đứng vững được nữa.

Trịnh Liên bám vào thành giường, không để cho bản thân mình ngã xuống.

Cổ họng của bà ta đột nhiên đau rát.

"Con vừa nói gì cơ? Ai sắp chết, Quân Dao, mẹ xin con, con đừng có lừa mẹ, con còn đang sống sờ sờ như thế này, hơn nữa còn rất khỏe mạnh, làm sao có thể sắp chết được chứ? Con giận mẹ thì cứ nói ra, chứ mẹ xin con đừng nói những lời xui xẻo như vậy nữa"
Trái ngược hoàn toàn với sự lo lắng cuống cuồng của Trịnh Liên, Thẩm Quân Dao lại tỏ ra hoàn toàn bình thản.

Hai mắt của người con gái vẫn nhìn lên trên trần nhà, khóe môi cong lên tạo thành một nụ cười.

"Thẩm phu nhân, tôi lừa bà để làm gì? Bà thấy tôi lừa bà có lợi ích gì hay không? Tôi chẳng có lý do gì để mà lừa bà cả.Tôi thật sự sắp chết rồi, không còn nhiều thời gian nữa đâu, cho nên bây giờ bà muốn bù đắp cũng chả còn kịp nữa đâu"
Bởi vì tất cả đều đã quá muộn rồi! Thẩm Quân Dao thật sự sắp lìa xa nhân thế đầy đau khổ này rồi! Bệnh tình ngày một trở nặng, nhiều khi Thẩm Quân Dao còn phải dùng ống thở để thở, cô không thể thở bình thường được nữa.

Nhiều khi người con gái ấy còn đang khỏe mạnh nhưng đột nhiên lại ngất đi, không ai có thể ngờ được.

Nhìn chất lỏng màu đỏ ấy một lát, Thẩm Quân Dao nhanh chóng vò mấy tờ giấy ấy lại vứt thẳng vào thùng rác.

Nhìn con gái mình như vậy, Trịnh Liên đau xót vô cùng.

Đặc biệt khoảnh khắc Thẩm Quân Dao ho ra máu như vậy, cả người bà ta như bị ai đó hung hăng cầm một cây gậy sắt đánh một cái thật đau vậy.

Toàn thân của Trịnh Liên không ngừng run rẩy, khóe môi lắp bắp nói mãi mới được một chữ.

"Con có sao không? Để mẹ đi gọi bác sĩ đến xem cho con nhét"
"Không cần đâu.....Khụ khụ....Chuyện này thường xuyên...Khụ khụ....xảy ra....Khụ....Rồi....Không cần phải gọi bác sĩ làm gì cho mệt.....Khụ khụ....
Âm thanh đứt quãng của Thẩm Quân Dao cứ vang lên, đi kèm những tiếng nói khó khăn ấy là những cơn ho một cách dữ dội không ngừng.

Mà ngày nào chẳng như vậy, ít nhất là hai lần Thẩm Quân Dao ho ra máu rồi, gọi bác sĩ đến đây làm gì để thêm phiền phức.

Sắc mặt của Thẩm Quân Dao lại càng trở nên khó coi hơn, dường như người con gái ấy đang rất khó chịu.

Chân tay như bị người ta rút ra khỏi người mình, những cơn ho cứ liên tục ập đến như những con sóng ập vào bờ vậy..
 
Gả Vào Hào Môn
Chương 323: Liên Tục Cấp Cứu


Nhìn con gái mình toàn thân đột nhiên bất động như thể, hai mắt nhắm chặt, Trịnh Liên còn chưa kịp hoàn hồn thì Thẩm Quân Dao đã ngất ở trên giường bệnh rồi.

Bà ta vội vàng lao đến ôm lấy người của Thẩm Quân Dao, miệng liên tục gào thét.

"Con ơi, con làm sao thể này?"
Nghe thấy tiếng hét của Trịnh Liên, Trác Du Hiên bên ngoài nhanh chóng chạy vào.

"Có chuyện gì? Quân Dao bị làm sao?"
Sắc mặt của Trác Du Hiên tái xanh lại vì sợ hãi, người đàn ông vội vàng lao tới ôm lấy cả người yếu ớt của Thẩm Quân Dao ở trên giường kia, đôi mắt mệt mỏi quay sang lườm Thẩm phu nhân.

Thẩm phu nhân không biết vì sao đột nhiên con gái mình lại bị như vậy nữa, bà ta run rẩy kể lại mọi chuyện cho Trác Du Hiên nghe.

"Tôi cũng không biết con bé bị làm sao, ban đầu Quân Dao rất bình thường, nhưng càng ngày nó càng ho nhiều, thậm chí là còn ho ra máu.

Tôi định gọi bác sĩ đến đây nhưng con bé nó nhất quyết không chịu, cho nên mới ngất ra như thế"
"Đúng là để bà lại gần Quân Dao là chẳng hề có chuyện gì tốt mà!"

Trác Du Hiên lạnh lùng quăng cho Trịnh Liên một câu, hắn lườm bà ta một cái nhưng rất nhanh sau đó ánh mắt quan tâm lo lắng ấy của hắn đã đặt ở trên người của Thẩm Quân Dao rồi.

Ôm lấy thân thể gầy yếu đang hơi run lên ấy của người con gái, Trác Du Hiên vỗ tay lên má cô, miệng liên tục gọi tên.

"Quân Dao, em làm sao thế, mau mở mắt ra nhìn anh đi, em đừng làm anh sợ có được không?"
Người đàn ông này không hề hay biết rằng bản thân của hẳn đang sa vào trong những mộng tưởng của bản thân lúc nào không hay biết.

Lo sợ, hoảng hốt, bao nhiêu cảm xúc lẫn lộn ở trong đầu của Trác Du Hiên.

Đôi mắt mệt mỏi của người đàn ông vẫn nhìn chằm chằm vào chiếc cửa màu trắng đang đóng lại kia, huyết mạch ở trong người hắn lúc này như ngừng trệ, từng hơi thở ngày một trở nên nặng nề và khó khăn hơn.

Quân Dao, anh xin em, em tuyệt đối không được xảy ra chuyện gì, xin em phải cố gắng lên.

Chỉ cần em khỏe lại, em muốn anh làm gì cũng được, ngay cả việc buông tay cho em để em đi tìm cuộc sống hạnh phúc của chính mình.

Anh chỉ muốn thấy em được sống khỏe mạnh mà thôi, anh thật không thể chịu nổi khi sống một cuộc sống mà không có em em có biết không? Trác Du Hiên đang không ngừng cầu xin ông trời, xin ông cứu lấy Thẩm Quân Dao.

Chỉ cần Thẩm Quân Dao được sống, muốn hắn làm gì cũng được, ngay cả bắt hắn đánh đổi mạng sống của mình, Trác Du Hiên cũng cam lòng.

Thẩm phu nhân gào khóc một hồi, đột nhiên bà ta chạy đến, khuôn mặt ướt đẫm nước mắt nhìn Trác Du Hiên, tay bà ta túm chặt lấy tay áo của người đàn ông.

"Trác Du Hiên, cậu nói đi, con gái của tôi bị bệnh gì, sao sức khỏe của nó càng ngày càng kém đi như thế.

Thậm chí là con bé sắp chết rồi, cậu nói đi, con gái của tôi mắc bệnh gì mà lại không sống được bao lâu nữa cơ chứ?"
"Bà đừng có ăn nói linh tinh.

Ai sắp chết chứ? Quân Dao chỉ là bị bệnh cảm vặt mà thôi, chắc chắn cô ấy sẽ không xảy ra chuyện gì đâu.

Cô ấy tuyệt đối sẽ không chết, tôi không cho phép bà nói mấy điều xui xẻo như vậy.

Quân Dao nhất định sẽ tiếp tục sống mà"
Trác Du Hiên dường như rất kích động khi nghe đến từ "chết" kia, hẳn ngay lập tức hất tay của Trịnh Liên ra, ánh mắt hằm hằm nhìn người phụ nữ này.

Hắn ta tuyệt đối sẽ không để cho Thẩm Quân Dao chết đâu, chắc chắn sẽ là như thế.

Thẩm Quân Dao nhất định sẽ ở bên cạnh hản mà phải không? Trịnh Liên cũng sững sờ trước sự kích động của Trác Du Hiên, bà ta không ngờ người đàn ông này lại cố chấp như thế.

Nhìn tình trạng hiện giờ của Thẩm Quân Dao, chắc chắn sẽ không khả quan..
 
Gả Vào Hào Môn
Chương 324: Hai Tuần Ngắn Ngủi


Trong lòng của Trác Du Hiên cảm thấy nhẹ nhõm hơn bao giờ hết.

Hản không ngừng cảm ơn bác sĩ, cảm ơn ông trời.

Hản đang vô cùng vui mừng và hạnh phúc vì Thẩm Quân Dao không xảy ra chuyện gì cả.

Thế nhưng, những lời tiếp theo của bác sĩ vang lên đã chặt đứt sự vui mừng ấy của hắn.

"Nhưng tôi khuyên gia đình hãy chuẩn bị tâm lý đi, thời gian sống của cô ấy không còn được bao nhiêu nữa đâu"
Bác sĩ vừa mới dứt lời, Trác Du Hiên thiếu chút nữa đã ngã xuống đất, cả người hắn lảo đảo lùi về phía sau, cũng may là cánh tay vịn vào được bức tường ở đẳng sau mình.

Niềm vui chưa nở được bao lâu nay lại bị đập tắt trong chốc lát như thế.

Trác Du Hiên nhất thời chưa tin vào những gì mình vừa nghe thấy, hắn không cách nào tin nổi những gì bác sĩ vừa mới nói ra.

Thẩm Quân Dao thật sự không còn nhiều thời gian nữa hay sao? Người con gái ấy sắp sửa rời xa hắn rồi? "Bác sĩ, ông đừng có đùa tôi, chuyện này đùa không vui đâu"
Âm thanh khàn khàn đục ngầu của người đàn ông cứ thế vang lên, hai mắt của người đàn ông đỏ hoe, một vài tia máu đỏ đã hàn sâu ở trong đôi mắt của người đàn ông đó.

Trác Du Hiên vẫn không có cách nào để chấp nhận sự thật này, hắn không chấp nhận được việc Thẩm Quân đã sắp rời xa hắn rồi.

Ông trời là đang đùa hắn có phải hay không? "Cậu à, cậu trông tôi có giống như là đang đùa cậu hay không? Chuyện này liên quan đến tính mạng của con người, tôi có lý do gì để lừa cậu chứ.

Tôi khuyên gia đình là hãy ở bên cạnh cô ấy nốt trong khoảng thời gian này đi, nếu không hối hận cũng không kịp đâu."
Trác Du Hiên lúc này hoàn toàn suy sụp.

Cả người không còn sức lực của hản đột nhiên ngã nhào xuống đất, hai mắt đau khổ tuyệt vọng.

Cổ họng của người đàn ông này bỗng nhiên trở nên đau rát, thở đối với hắn bây giờ cũng khó khăn.

"Cảm ơn bác sĩ, làm phiền ông rồi!"
"Chia buồn cùng gia đình!"

Bác sĩ cúi đầu chào họ một cái rồi mới rời đi.

Trịnh Liên hình như là còn việc gì đó nên bà ta quyết định đi theo bác sĩ, còn một mình Trác Du Hiên ngồi ở đây.

Người đàn ông này hai mắt đỏ hoe nhìn mặt đất, hai bàn tay cuộn tròn thành nắm đấm, dường như hản vẫn còn đang rất sốc.

Hơi thở nặng nề đứt quãng cứ thế vang lên giữa khoảng không gian lạnh lẽo ấy.

Mãi một lúc sau, Trác Du Hiên mới lấy lại được bình tĩnh, hản ta đứng dậy, toàn thân đã trở nên đau nhức lúc nào không hay biết.

Hắn lảo đảo đi đến nơi mà Thẩm Quân Dao đang nằm nghỉ ở đó, có lẽ người con gái ấy đã được chuyển về phòng hồi sức rồi.

Bước vào căn phòng, nhìn người con gái ấy sắc mặt trắng bệch đi, xung quanh cô còn gắn bao nhiêu là thiết bị như máy thở hoặc các thiết bị theo dõi sức khỏe khác.

Nhìn cảnh này, Trác Du Hiên thật sự cảm thấy đau lòng đây.

Bao nhiêu thiết bị hỗ trợ ở bên cạnh, có thể thấy rằng sự sống của Thẩm Quân Dao nó mong manh đến cỡ nào.

Ngồi xuống bên cạnh người con gái ấy, Trác Du Hiên đưa tay vuốt nhẹ lên gương mặt của cô, nhẹ nhàng nâng niu như một bảo vật..
 
Gả Vào Hào Môn
Chương 325: Tất Cả Đã Muộn


Thẩm Quân Dao đột nhiên cười lạnh.

"Trác Du Hiên, anh không cần phải lừa tôi làm gì.Anh cứ nói thật đi, tôi còn sống được bao nhiêu lâu nữa, tôi chịu được, nói đi"
Thẩm Quân Dao làm sao mà không biết sức khỏe của bản thân mình ra sao rồi chứ, chỉ là cô cũng không ngờ rằng bản thân mình lại chết sớm như vậy nữa.

Hai mắt vô hồn của người con gái nhìn lên trần nhà, sắc mặt càng ngày càng nhợt nhạt, người ta nhìn thấy mà xót thương.

.

truyện teen hay
Nụ cười đau xót ấy vẫn in đậm trên khuôn mặt trắng bệch của người con gái.

Nhìn Thẩm Quân Dao ở trong bộ dạng như thế này, tim của Trác Du Hiên như thể bị ai đó cầm dao đâm vào một nhát vậy.

Ngay cả hàng vạn mũi tên xuyên qua tim hắn cũng không đau bằng nỗi đau hiện giờ mà người đàn ông này đang từ từ cảm nhận.

"Quân Dao, không phải như vậy đâu, em sẽ không chết, tin anh đi, em sẽ không chết đâu.Em không phải lo đến điều đó, em nghỉ ngơi cho khỏe đi, mọi chuyện cứ để anh lo"
Trác Du Hiên an ủi Thẩm Quân Dao cũng là đang an ủi bản thân của hẳn.

Hắn vẫn luôn tự nhắc nhở bản thân của mình rằng, Thẩm Quân Dao nhất định sẽ không sao đâu, cô sẽ không rời khỏi hắn đâu mà.

Lời nói của người đàn ông hơi run run như thể đang sợ hãi.

Nhìn người con gái đang nằm trên giường bệnh kia, Trác Du Hiên đau lòng khôn xiết.

Thẩm Quân Dao khẽ cười, cô lắc đầu, ánh mắt vẫn nhìn lên trần nhà, cô vẫn chẳng thèm liếc nhìn người đàn ông kia lấy một cái.

Từng âm thanh khàn khàn của người con gái vang lên.

"Trác Du Hiên, anh đừng có tự lừa mình dối người nữa, anh hãy nên chấp nhận sự thật là tôi sắp chết rồi đi.Bây giờ anh làm ơn có thể nói cho tôi biết, tôi còn sống được bao nhiêu lâu nữa không?"
Suốt cả tuần nằm ở trong phòng bệnh như thế, Thẩm Quân Dao cũng thấy chán nản, một hôm cô nói với Trác Du Hiên.

"Trác Du Hiên, anh đưa tôi ra ngoài một lát được không, ở trong phòng ngột ngạt quá, tôi không chịu nổi.Tôi muốn ra ngoài một lát cho dễ chịu"
Đáng lẽ ra Thẩm Quân Dao có thể tự mình ra ngoài nếu như cô muốn, thế nhưng bây giờ đến đứng vững Thấm Quân Dao cũng không có cách nào đứng được rồi, làm sao có thể bước đi được.

Sức khỏe của người con gái ấy ngày càng giảm sút rồi, tay chân bây giờ chỉ cần cử động một cái toàn thân liền đau nhức vô cùng.

Trác Du Hiên thấy Thẩm Quân Dao nói vậy, ban đầu hắn đúng là có hơi lưỡng lự một chút, vì Thẩm Quân Dao còn đang rất yếu, ra ngoài sợ sẽ bị lạnh, nhưng Thẩm Quân Dao ở trong phòng nhiều, chắc hẳn cô cũng sẽ thấy chán, cho nên cuối cùng Trác Du Hiên vẫn đồng ý đưa cô ra ngoài.

Hắn đặt Thẩm Quân Dao ngồi lên xe lăn rồi đẩy cô ra ngoài hoa viên chơi.

Thẩm Quân Dao lặng lẽ ngồi trên chiếc xe lăn, ánh mắt cô hướng về phía những đứa trẻ đang nô đùa ở trong hoa viên kia.

Cảnh tượng ấy thật là vui vẻ biết bao! Trước đây, từng có một thời Thẩm Quân Dao cũng muốn được như những đứa trẻ kia, thỏa sức vui đùa, không cân quan tâm đến những gì đang xảy ra ở xung quanh mình.

Cuộc sống như vậy, thật tốt! Bỗng nhiên, ở phía sau, một chiếc áo nhanh chóng được khoác lên trên người của Thẩm Quân Dao.

Là Trác Du Hiên.

Hắn vừa nãy vì sợ cô bị lạnh nên mới trở về lấy áo cho cô.

Nhìn Thẩm Quân Dao đang cong môi cười, cô cười thật sự rất vui vẻ, Trác Du Hiên cũng vì thế mà vui lây..
 
Gả Vào Hào Môn
Chương 326: Những Giây Phút Cuối Cùng


"Nhưng bây giờ tôi lại chẳng muốn gì hết.Nhưng Trác Du Hiên này, anh có biết điều tôi hối hận nhất trên đời này là gì không?"
"Đó là gì?"
"Là yêu anh đấy!"
Lời của Thẩm Quân Dao vừa mới dứt, Trác Du Hiên nghe thấy tiếng trái tim ở trong lông ngực mình vỡ vụn, trái tim như bị ai đó bóp nát ra vậy, máu liên tục chảy ra ở trong lông ngực của người đàn ông.

Hô hấp gần như trở nên đình trệ, từng hơi thở khó khăn phát ra, dường như người đàn ông vừa gặp phải một đòn đả kích nặng nề.

Cánh tay hản run run chạm vào thành của xe lăn, hai mắt hằn lên những tia máu đỏ nhìn chằm chằm lên khuôn mặt trắng bệch của Thẩm Quân Dao.

Người con gái ấy khẽ nhắm chặt hai mắt của mình lại, cô ngửa cổ ra đằng sau, không quan tâm đến Trác Du Hiên đang nghĩ gì hay hẳn đang cảm thấy như thế nào.

Quả thật, sau tất cả những chuyện đã trải qua, Thẩm Quân Dao thật sự thấy rất hối hận, phải nói là vô cùng hối hận khi đem toàn bộ trái tim của mình trao trọn cho người đàn ông này, để rồi nhận lại những tổn thương không đáng có ấy.

Yêu hắn, để rồi phải đánh đổi quá nhiều, đánh đổi cả tuổi trẻ, cả hai sinh linh nhỏ bé của mình.

Trác Du Hiên hô hấp trở nên dồn dập, ánh mắt của người đàn ông mang theo bao nhiêu là đau khổ nhìn chằm chằm Thẩm Quân Dao, khó khăn gặng ra từng chữ, âm thanh mang theo bao nhiêu đau đớn dằn vặt.

"Quân Dao, chẳng lẽ ở trong lòng em bây giờ đối với anh chỉ có như vậy thôi hay sao? Em hối hận à, xin em đừng nói như vậy, anh không chịu được. Thẩm Quân Dao khẽ gật đầu.

"Đúng vậy, Trác Du Hiên, tôi thật sự rất hối hận vì đã đem toàn bộ tình yêu của mình đặt lên người anh, tôi hối hận vì đã yêu phải một con ác quỷ như anh.Yêu anh chính là việc ngu ngốc nhất mà Thẩm Quân Dao tôi từng làm.Nhiều khi tôi cũng chỉ ước rằng đây là mơ, vì tôi không muốn nhìn thấy mặt của anh"
Nhưng có lẽ, thời gian còn lại của Thẩm Quân Dao trên cõi đời này cũng đã sắp hết rồi.

Cô chắc không còn nhiều thời gian nữa, cho nên cơn đau đột nhiên mới ập đến như thế.

Thấy Thẩm Quân Dao có vấn đề, Trác Du Hiên nhanh chóng lao đến, hắn đỡ lấy tay của người con gái ấy lo lắng hỏi han.

"Quân Dao, em làm sao thế? Em cảm thấy không khỏe ở chỗ nào à? Không khỏe vậy để anh đưa em vào bên trong nhé, để bác sĩ khám cho em.Ở ngoài này gió lạnh không tốt lắm đâu"
Trác Du Hiên đang định đứng dậy đẩy chiếc xe lăn vào bên trong nhưng cánh tay của Thẩm Quân Dao đã tóm lấy tay áo của người đàn ông.

Khuôn mặt không ngừng méo mó vì cơn đau hành hạ, người con gái ấy dùng hết sức lực để nói với Trác Du Hiên.

"Không cân đầu, bây giờ anh có đưa tôi vào đó cũng không giải quyết được gì đâu.Có lẽ là tôi sắp chết rồi, không còn nhiều thời gian nữa.Trước khi chết, anh để tôi ở bên ngoài nhìn cảnh vật xung quanh được không.Tôi chưa bao giờ được ngắm cả, chỉ muốn rằng trước khi chết có thể nhìn ngắm nhân gian này một lần."
Thẩm Quân Dao thều thào, khó khăn lắm mới tuôn ra được một tràng dài như thế.

Thế nhưng, nói xong, toàn thân của Thẩm Quân Dao đã đau nay lại càng bị cơn đau hành hạ thêm..
 
Gả Vào Hào Môn
Chương 327: Sự Ra Đi Của Thẩm Quân Dao


Hắn đứng ở phía sau quan sát người con gái đang ngồi trên xích đu kia, hai bả vai của cô còn hơi run lên.

Trác Du Hiên còn đang thất thần nhìn cô thì Thẩm Quân Dao thều thào lên tiếng làm cho hắn giật mình.

"Trác Du Hiên, kiếp này tôi rất hối hận vì đã trao hết tình cảm của mình cho anh.

Nhưng nếu có kiếp sau, tôi hy vọng rằng, tôi sẽ không gặp lại anh nữa, mong hai ta không gặp lại!"
Có lẽ đây chính là những lời cuối cùng của Thẩm Quân Dao nói ra trước khi ra đi.

Tình cảm của cô và Trác Du Hiên ở kiếp này không khác gì một mối nghiệt duyên cả.

Ông trời cho hai người gặp nhau, yêu nhau nhưng số phận lại không cho hai người ở bên nhau.

Mối duyên nợ này hãy kết thúc ở kiếp này đi! Chỉ mong rằng kiếp sau hai ta đừng gặp lại nữa! Như thế sẽ không còn đau khổ, không còn tuyệt vọng nữa Khi cô đi rồi, hy vong Trác Du Hiên sẽ thay đổi, hy vọng người đàn ông này sẽ hạnh phúc ở bên cạnh người con gái mà hắn ta yêu! Và người đó không phải là Thẩm Quân Dao! Trác Du Hiên chân tay bủn rủn, không biết vì sao hắn lại đi đến gần Thẩm Quân Dao.

Đến cả bản thân của hắn cũng không biết được mình đã đến bên cạnh của Thẩm Quân Dao từ lúc nào nữa.

Hắn đưa tay ra, chạm vào người của Thẩm Quân Dao, và người con gái ấy cũng không còn bài xích hắn như trước nữa.

Những ngón tay của người đàn ông hơi run lên, thanh âm đau xót không ngừng.

"Quân Dao, xin em, đừng nói nữa được không? Em đừng nói gì nữa cả"
Đừng nói nữa! Anh không chịu nổi đâu! Anh thật sự sắp không trụ nổi được nữa rồi! Em đừng nói nữa, cũng xin em đừng rời xa anh! Trác Du Hiên càng ngày càng sợ hãi hơn, hắn tưởng tượng đến cảnh Thẩm Quân Dao sắp rời bỏ hẳn, tưởng tượng đến cảnh hắn phải sống một mình mà không có người con gái ấy, Trác Du Hiên thật sự rất sợ.

Cả người của Thẩm Quân Dao dựa vào người Trác Du Hiên, có lẽ cô gái ấy đã đi rồi.

Trác Du Hiên bàng hoàng đưa tay lên mũi của người con gái ấy, đúng thật là không còn hơi thở nữa.

Thế là Thẩm Quân Dao đã đi rồi ư? Cô đi rồi, cuối cùng Thẩm Quân Dao đã đi rồi, cô đi để rồi bỏ lại một mình Trác Du Hiên một mình cô độc ở trên thế gian này.

Cuối cùng người con gái ấy cũng bỏ hắn mà đi.

Trác Du Hiên hốc mắt càng thêm cay, hắn chẳng dám nhìn người con gái ấy, cũng không la hét đau đớn như trong tưởng tượng nữa.

Dường như người đàn ông này cũng đã chấp nhận sự thật rằng, Thẩm Quân Dao đã thật sự rời bỏ hắn rồi.

Mà cho dù hắn không chấp nhận thì có được gì, đến cuối cùng Thẩm Quân Dao cũng bỏ hắn mà đi rồi.

Trác Du Hiên cứ để Thẩm Quân Dao dựa đầu vào vai mình như thế, đây chính là khoảnh khắc cuối cùng mà hẳn được ở bên cạnh cô.

Cánh tay của người đàn ông vòng qua ôm lấy thân thế lạnh lẽo không còn chút hơi ấm ấy của người con gái..
 
Gả Vào Hào Môn
Chương 328: Sự Ra Đi Của Thẩm Quân Dao 2


Con người là một loại sinh vật ngu ngốc nhất trên thế gian này! Lúc có thì không biết trân trọng, còn muốn đẩy người ấy ra xa! Nhưng đến khi mất đi rồi, hối hận muốn tìm lại, thế nhưng tất cả đã quá muộn rồi! Vừa đánh mất đi thứ quý giá nhất trên cuộc đời, vừa sống một mình cô đơn lẻ loi.

Tạm biệt em, người con gái anh yêu! Cho đến khi hai vợ chồng nhà họ Thẩm chạy đến bệnh viện, thì một chiếc khăn màu trắng đã trùm lên gương mặt của Thẩm Quân Dao rồi.

Trịnh Liên nhìn con gái của mình ra đi rồi, bà ta thật sự rất sốc, không thể chịu được vội lao đến ôm lấy xác chết lạnh lẽo kia, miệng liên tục gào khóc.

"Ôi con tôi! Đứa con gái đáng thương của tôi! Sao con lại khổ như thế này? Con ơi, con đi sớm như vậy, mẹ biết phải làm sao?"
Trịnh Liên nức nở khóc to, thậm chí bà ta khóc đến mức không còn đứng vững được nữa, chỉ có thể dựa vào Thẩm lão gia đang đứng ở bên cạnh.

Bà ta không ngừng lay mạnh người của Thẩm Quân Dao, nhìn sắc mặt tái xanh không còn một chút ửng hồng của con gái mình, trái tim nơi lồng ngực đã đau đến mức muốn vỡ nát ra.

Thẩm lão gia đứng bên cạnh cũng đã rơm rớm nước mắt, hốc mắt của ông ta đã trở nên cay xè từ lúc nào không hay biết.

Trác Du Hiên thì thu mình ở một góc, hắn ta im lặng không nói một câu gì, hoàn toàn trái ngược với tưởng tượng của con người ta.

Tưởng rằng, khi Thẩm Quân Dao ra đi, Trác Du Hiên nhất định sẽ làm loạn lên, thậm chí là phát điên, thế nhưng người đàn ông này lại im lặng ngồi một chỗ, đôi mắt đau khổ vẫn nhìn chằm chằm lên cả người của Thẩm Quân Dao.

Thái độ của Trác Du Hiên đúng thật là khiến cho người ta bất ngờ, khi hắn đưa Thẩm Quân Dao về đây, người đàn ông này đã như vậy rồi.

Hắn không khóc, không nổi điên, không mắng chửi, chỉ im lặng như vậy thôi.

Trác Du Hiên đúng thật là khiến cho người khác thấy sợ hãi.

Nhận được tin này, Trác Dương Phong nhanh chóng chạy đến đây, nhìn thấy cảnh tượng đau thương này, anh cũng đau lắm.

Trác Du Hiên vẫn cứ như vậy, không màng đến mấy lời nói của em trai mình một chút.

Những ngày sau, đám tang của Thẩm Quân Dao diễn ra trong sự đau buồn, tiếc thương của mọi người.

Tuy nhiên, cái chết của Thẩm Quân Dao rất ít người biết đến, bởi vì Trác Du Hiên không muốn làm ầm ï vụ này lên.

Hẳn không muốn cái chết của người con gái quan trọng nhất cuộc đời của mình trở thành nơi để những đám người kia nịnh bợ, nói những lời ngon ngọt.

Đám tang của người con gái ấy diễn ra trong im lặng, không có giới truyên thông, không có những người ở trong giới thượng lưu đến đây, chỉ có những người thân thích ở trong gia đình có mặt ở đây mà thôi.

Suốt những ngày lễ tang diễn ra, Trác Du Hiên đều im lặng không nói câu gì, hắn cứ ngẩn người ra, ai hỏi gì đều ậm ừ cho qua chuyện rồi lại ngẩn ra như thế.

Nhưng không ai là không nhận ra, sự đau thương ở trong ánh mắt của người đàn ông này.

Hắn đau khổ nhưng lại giữ một mình ở trong lòng của mình, không nói ra với ai cả, chỉ một mình chịu đau đớn.

Thỉnh thoảng, hẳn lại dựa đầu vào nơi mà Thẩm Quân Dao đang nằm bên trong, hai mắt hơi khép hờ lại.

Có lẽ Trác Du Hiên muốn trân trọng nốt những khoảnh khắc cuối cùng này ở bên cạnh của Thẩm Quân Dao..
 
Gả Vào Hào Môn
Chương 329: Cô Đơn Thống Khổ


Đúng là Trác Du Hiên đang ở đây! Hắn ta còn đang liên tục nốc rượu, xung quanh vỏ chai rượu còn vứt đầy ở khắp nơi.

Trác Dương Phong nhanh chóng lao đến giật lấy chai rượu trên tay của anh trai mình.

"Trác Du Hiên, anh đang làm trò gì ở đây thế hả?"
Nhìn Trác Du Hiên ở trong cái bộ dạng người không ra người, ngợm không ra ngợm thế kia, Trác Dương Phong thật sự bất lực khi nhìn anh trai của mình ở trong tình trạng như thế.

Anh thật sự không hiểu, tại sao anh trai mà không đến đưa tiễn chị dâu mình một đoạn cuối cùng mà lại chui vào nhà uống nhiều rượu như vậy nữa? Nhìn tình trạng này thì có lẽ Trác Du Hiên đã uống mấy ngày mấy đêm không nghỉ rồi.

Trác Du Hiên dường như đã say rồi, hắn ta tựa đầu về phía sau, hai mắt mơ màng.

Thấy chai rượu trong tay của mình bị cướp mất, người đàn ông này lảo đảo vươn tay về phía trước muốn giật lại chai rượu ở trong tay em trai mình.

"Dương Phong, em mau đưa rượu cho anh, anh muốn uống mà người đàn ông này thở ra mang theo một mùi rượu nồng nặc.

Không những thế, toàn thân của hắn vây quanh cũng là bao nhiêu mùi rượu, thật khiến cho người ta cảm thấy khó chịu.

Trác Du Hiên muốn uống rượu, bởi vì hắn muốn bản thân mình say đi, say rồi để quên đi Thẩm Quân Dao, quên đi người con gái mà hắn yêu nhất ấy! Ngày đưa tiễn cô lên đường, Trác Du Hiên không dám tới, bởi vì hắn sợ, sợ răng hắn sẽ không nỡ để Thẩm Quân Dao đi.

Trác Du Hiên một mình ở trong căn nhà này, nơi mà Thẩm Quân Dao và hắn đã từng ở đây.

Thế nhưng, ngôi nhà từng mang theo bao nhiêu hơi ấm, mang theo sự hạnh phúc trước đây nay chỉ còn một mảnh lạnh lẽo mà thôi.

Vì không muốn anh trai của mình càng ngày càng suy sụp tinh thân như thể, Trác Dương Phong buộc phải làm như vậy.

Anh không thể trơ mắt nhìn anh trai của mình ngày ngày sống như thế này được.

Một hai ngày thì không sao, nhưng Trác Du Hiên cũng không thể sống như vậy đến suốt đời được! Trác Du Hiên không nhìn đứa em trai đang giận dữ kia của mình, hắn quay đi chỗ khác, bật cười, một nụ cười mang theo bao nhiêu sự chua xót bấy lâu nay.

Hắn không phản kháng, để mặc cho Trác Dương Phong tóm lấy cổ áo của mình.

Lúc này, hắn cũng không còn sức lực để mà phản kháng nữa.

"Dương Phong, anh thật sự không muốn sống nữa! Cô ấy đi rồi, anh sống có ích gì chứ? Cuộc sống mà không có cô ấy chẳng khác gì địa ngục cả em biết không? Anh thật sự rất yêu cô ấy, yêu đến nỗi không thể mất cô ấy được.

Anh rất muốn đi theo cô ấy, không muốn một mình sống ở trên cõi đời này nữa"
Trác Du Hiên chua xót nói ra, hai hàng nước mắt không ngừng rơi xuống.

Nhiều lúc hắn đã từng nghĩ rằng, thà để bản thân mình chất đi cho rồi, để được gặp Thẩm Quân Dao..
 
Gả Vào Hào Môn
Chương 330: Chìm Trong Men Say


"Anh hai, anh hãy suy nghĩ cho kĩ đi.Em mong khi em gặp lại anh, anh sẽ đưa ra những quyết định đúng đản chứ không phải là bộ dạng hiện giờ!"
Trác Dương Phong nói xong liền lập tức bỏ về, mặc kệ cho Trác Du Hiên nằm ở đó.

Anh thật sự không thể nhìn tiếp anh trai của mình ở trong cái bộ dạng như thế này nữa.

Chỉ hy vọng rằng sau khi gặp lại, Trác Du Hiên sẽ trở về là Trác Du Hiên của trước đây, không vướng bận gì cả.

Chẳng mấy chốc từ hôm đó đã được một tuần rồi! Vậy mà, Trác Du Hiên vẫn chưa thông suốt, người đàn ông này vẫn ở trong cái bộ dạng như vậy, ngày ngày chìm ngập trong men rượu.

Trên tay của hắn không lúc nào không cầm một chai rượu cả, Trác Du Hiên lảo đảo đi khắp nơi mấy ngày, thậm chí có hôm hắn còn ngủ ở ngoài đường nhưng người đàn ông này nhất quyết không chịu về nhà.

Vì sao lại vậy ư? Bởi vì Trác Du Hiên rất sợi Hắn sợ khi về nhà, đối diện với căn nhà hoang vắng lạnh lẽo, đến cảnh đó, Trác Du Hiên sợ đến mức không dám về nhà! Trước đây, ở ngôi nhà đó, luôn có một người con gái đang chờ đợi hắn về, nhưng lúc ấy hản lại càng muốn tránh xa cô gái đấy ra, càng xa càng tốt.

Nhưng bây giờ thì sao? Bây giờ Trác Du Hiên luôn khao khát được trở về nhà, được trở về nơi có hơi ấm gia đình ấy, nhưng chỉ tiếc rằng thứ khao khát ấy của hắn đã không còn nữa rồi.

Bây giờ, ngôi nhà ấy chỉ còn sự đơn sơ được che kín đi bởi sự hào nhoáng bên ngoài của nó.

Người đàn ông rất thành công này bây giờ lại trở nên thảm hại như thế này hay sao? Đúng thật là không ngờ được! Có thể nói rằng, đây chính là quả báo của hản sau tất cả những việc mà Trác Du Hiên đã gây ra sau bao nhiêu năm nay! Hôm nay, hắn lại uống rượu! Uống đến mức say khướt không biết trời đất là gì! Chẳng hiểu vì sao, hôm nay người đàn ông này nghĩ cái gì mà tự dưng hắn lại trở về nhà.

Không phải hắn không muốn về nhà, nói đúng hơn là sợ về nhà hay sao? Vậy thì tại sao hôm nay Trác Du Hiên đột nhiên lại dở chứng về nhà cơ chứ.

Đặt chân vào nhà, trên tay của người đàn ông này vẫn còn cầm một chai rượu còn đang uống dở, hắn tu một hơi rồi mới bắt đầu quát tháo, dường như người đàn ông này đang muốn mượn rượu làm loạn đây mà.

"Quân Dao, anh về rồi này, em đang ở đâu? Quân Dao, anh say rồi, em mau ra đỡ anh vào đi! Quân Dao àI"
Nhưng Trác Du Hiên gọi mãi, gọi mãi vẫn không thấy Thẩm Quân Dao ra, gương mặt của hẳn đã ngà ngà say, đầu óc quay cuồng, đau như búa bổ.

"Cậu chủ, cậu uống say rồi, thiếu phu nhân đã mất được hơn nửa tháng rồi không phải sao?"
"Nói dối, mấy người lừa tôi.Rõ ràng vợ tôi vẫn còn sống, hôm qua tôi vừa mới nhìn thấy cô ấy mà.Ai bảo với mấy người là Quân Dao chết rồi hả? Ăn nói vớ vẩn""
Trác Du Hiên đột nhiên ngắt lời bọn họ, dường như hắn rất kích động khi nghe thấy lời của đám người kia.

Rõ ràng là hôm qua hắn vừa mới nhìn thấy Thẩm Quân Dao mà, làm sao cô lại có thể chết được.

Chắc chắn là đám người này ăn nói linh tỉnh.

Thế nhưng, Trác Du Hiên lại không hề biết rằng, Thẩm Quân Dao hôm qua hẳn nhìn thấy chỉ là một thứ ảo ảnh mà thôi.

Hản uống say rồi cho rằng Thẩm Quân Dao vẫn còn sống, cô vẫn ở bên cạnh hản.

Không chỉ có hôm nay, mà tình trạng này của Trác Du Hiên còn xảy ra thường xuyên là đằng khác.

Đám người giúp việc kia ai nấy mặt mày đều co rúm lại trước sự nổi giận của Trác Du Hiên.

Người đàn ông này đang nổi trận lôi đình lên bọn họ, chỉ vì bọn họ nói rằng Thẩm Quân Dao đã chết rồi..
 
Gả Vào Hào Môn
Chương 331: Sống Để Chuộc Tội


"Cậu chủ, cậu có sao không? Hay cậu về phòng nghỉ ngơi đi"
Trác Du Hiên lắc đầu, hắn cười một cách đau xót nhìn bọn họ.

"Không cần.Mấy người về ngủ tiếp đi.Tôi muốn ở đây một lát nữa, đừng ai làm phiền đến tôi cả"
Mấy bọn họ cho dù không muốn cũng đã bị Trác Du Hiên đuổi về phòng.

Sau khi đám người kia đi rồi, Trác Du Hiên lại lôi rượu ra uống, hẳn ta bây giờ cũng chỉ cần uống rượu mà thôi.

Bao nhiêu là những chai rượu ở trong nhà đã gần như đã bị Trác Du Hiên uống cạn sạch rồi.

Cả đêm hôm ấy, Trác Du Hiên vừa uống rượu vừa ngồi đó nhìn di ảnh lạnh lẽo ở trên bàn thờ của Thẩm Quân Dao, bây giờ chỉ có rượu mới có thể giúp được hắn xua tan đi nỗi nhớ mà hắn dành cho Thẩm Quân Dao mà thôi.

Uống mãi, uống mãi, người đàn ông này uống như thể không có điểm dừng vậy.

Hắn uống đến đầu óc quay cuồng mà vẫn có thế tiếp tục nốc rượu.

Không biết Trác Du Hiên đã uống đến khi nào, nhưng đột nhiên, hắn cảm thấy đầu óc của mình đau như búa bổ, toàn thân đều rã rời hết cả ra, trên người đổ đầy mồ hôi.

Cơn đau lan rộng toàn thân, lồng ngực của Trác Du Hiên phập phồng không ngừng vì khó thở.

Chẳng biết từ bao giờ, xung quanh của Trác Du Hiên đã bao phủ một màu đen của bóng tối.

Khi người đàn ông này mở mắt ra thì hắn đã thấy xung quanh mình đều là một màu trắng xoá, không gian xộc mùi thuốc khử trùng.

Tối hôm qua do Trác Du Hiên uống quá nhiều rượu, mà mấy hôm nay người đàn ông này lại chẳng bỏ gì vào trong bụng, uống nhiều rượu như thế tất nhiên là khiến cho bản thân của mình bị tổn thương rồi.

May mản là sáng sớm hôm nay có người giúp việc thức dậy sớm, người đó nhìn thấy Trác Du Hiên nằm ngất trên đất, không những thế bộ dạng còn vô cùng đau đớn, người giúp việc đó lập tức gọi cho xe cấp cứu rồi thông báo cho Trác Dương Phong.

Trác Dương Phong vì không muốn để cha mẹ mình lo lắng nên anh đã không báo cho họ ngay, đến đây xem tình hình của anh trai mình như thế nào trước rồi tính tiếp.

Anh vừa đến đây cũng chính là lúc Trác Du Hiên được đẩy vào phòng phẫu thuật, biết được từ phía bác sĩ do anh trai mình uống quá nhiều rượu cho nên mới dẫn đến xuất huyết dạ dày, Trác Dương Phong không khỏi bực mình vì người anh trai này của mình.

Lần trước anh đã nói như thế rồi mà Trác Du Hiên vẫn chẳng chịu nghe! Cũng may cuộc phẫu thuật không có gì nguy hiểm hết, Trác Du Hiên sau khi phẫu thuật cũng đã trở lại bình thường, không có gì đáng ngại cả.

Nghỉ ngơi vài ngày là có thể xuất viện rồi.

Trác Dương Phong lúc đó mới thở phào.

Giờ đây, nhìn anh trai mình chẳng quan tâm gì đến sức khỏe của mình như vậy, Trác Dương Phong hận không thể đánh cho Trác Du Hiên một trận.

Nếu như người đàn ông này không nằm ở trên giường bệnh thì có lẽ anh đã vung nắm đấm về phía Trác Du Hiên rồi đấy..
 
Gả Vào Hào Môn
Chương 332: Thay Đổi Suy Nghĩ


"Không hề, đúng không! Trác Du Hiên, cho nên bây giờ anh phải sống, anh phải sống để mà chuộc tội, anh phải chuộc lại lỗi lầm do mình gây ra.Anh không được phép trốn tránh trách nhiệm như lúc này."
Trác Du Hiên cúi mặt, hắn im lặng nghe những lời mắng chửi của em trai mình, bỗng nhiên người đàn ông này cảm thấy xấu hổ hơn bao giờ hết.

Đến đối mặt trực tiếp với Trác Dương Phong hắn cũng không dám, người đàn ông này chỉ biết cúi đầu xuống, không dám ngẩng đầu lên.

Trác Dương Phong sau khi xả hết cơn tức giận ở trong lòng cùng sự bất mãn của mình với Trác Du Hiên, trong lòng anh cũng dễ chịu hơn phần nào.

Anh nhìn người đàn ông đang năm trên giường bệnh, hung hăng quăng cho Trác Du Hiên một câu.

"Cho anh một ngày suy nghĩ những gì em nói.Đến khi em quay lại đây, anh vẫn còn muốn chết, em cũng sẽ không ép anh nữa.Anh muốn làm gì thì làm, em cũng sẽ chẳng quan tâm vào chuyện của anh đâu"
Lời của Trác Dương Phong vừa mới dứt, anh đã đi thẳng ra ngoài, cánh cửa kia đập mạnh một cái tạo nên một tiếng "rầm".

Trác Dương Phong bỏ đi rồi, giờ phòng bệnh chỉ còn một mình Trác Du Hiên ở lại đó.

Người đàn ông đó nằm trên giường bệnh, không ngừng suy nghĩ về những lời của Trác Dương Phong.

Từng câu từng chữ càng ngày càng thấm vào trong tâm trí của Trác Du Hiên.

Trác Dương Phong nói không sai, Trác Du Hiên hắn đã gây ra bao nhiêu tội lỗi cho Thẩm Quân Dao, hắn còn chưa chuộc hết tội cho cô, làm sao hắn có thể chết dễ dàng như thế chứ? Hắn luôn tưởng rằng nếu mình thật sự chết đi thì sẽ được gặp lại Thẩm Quân Dao, người con gái mà Trác Du Hiên vô cùng yêu thương trên cuộc đời.

Nhưng hẳn chưa từng nghĩ đến chuyện, khi hắn gặp lại cô rồi, thái độ của người con gái ấy đối với hắn sẽ như thế nào đây? Cô có còn muốn nhìn mặt hắn nữa không, Thẩm Quân Dao có còn muốn nói chuyện với hắn nữa không? Thẩm Quân Dao từng nói, cô không hận Trác Du Hiên, thế nhưng người con gái ấy lại không bao giờ muốn gặp lại hắn nữa.

Chẳng lẽ Thẩm Quân Dao vẫn chưa quên được những gì mà Trác Du Hiên đã gây ra cho cô ư? Cũng buồn cười thật! Từng ấy nỗi đau mà Trác Du Hiên đã gây ra cho người con gái đáng thương ấy, cô làm sao có thể dễ dàng quên được.

Thẩm Quân Dao không hận Trác Du Hiên hắn là đã may cho hắn lắm rồi.

Ngày nào cũng chỉ chợp mắt có hơn hai tiếng rồi lại tỉnh dậy, với lại trong khi đám tang của Thấm Quân Dao diễn ra, Trác Du Hiên cũng chẳng hề chợp mắt một chút nào cả.

Chính vì thế, bây giờ hắn cần ngủ để phục hồi lại sức khỏe.

Đến khi Trác Du Hiên ngủ dậy, Trác Dương Phong cũng đã quay lại đây.

Anh đứng ở đó, khoanh tay nhìn người anh trai đang nằm trên giường bệnh kia, dường như Trác Dương Phong đang chờ đợi câu trả lời từ phía anh trai của mình.

Thời gian một ngày cũng đã hết rồi, cũng đã đến lúc Trác Du Hiên phải cho Trác Dương Phong đáp án rồi đấy.

Trác Du Hiên cũng chỉ cười, hẳn thở dài một hơi bảo với em trai của mình.

"Dương Phong, anh đói rồi, đi mua cho anh một chút gì đó ăn đi"
Phải ăn thì sức khỏe mới phục hồi được chứ.

Trác Dương Phong gật đầu nhìn anh trai của mình, trên khoé môi không giấu đi được nụ cười hài lòng.

"Anh đợi em một lát, em sẽ mua về cho anh!"
Trác Dương Phong cũng đã nhận ra qua lời nói của Trác Du Hiên, anh trai anh cuối cùng cũng đã thông suốt rồi..
 
Gả Vào Hào Môn
Chương 333: 333: Nhớ Thương Da Diết


Nhìn anh trai của mình vẫn còn buồn vì chuyện của chị dâu, tất nhiên là Trác Du Hiên vẫn còn buồn là phải rồi, anh hai của anh yêu chị ấy như vậy mà, đâu ai có thể không buồn khi chứng kiến cảnh mình và người mình yêu âm dương cách biệt như vậy chứ, nhưng Trác Dương Phong chỉ biết an ủi hắn.

"Cố lên anh, anh đừng buồn nữa, anh nhất định làm được!"
Thời gian như vậy thoáng chốc cũng đã trôi qua thật nhanh! Thẩm Quân Dao như vậy mà đã ra đi mấy năm rồi! Vài năm trôi qua, bộ dạng của Trác Du Hiên cũng đã thay đổi rất nhiều.

Những vết chân chim ngày một in đậm rõ rệt ở trên gương mặt của người đàn ông, hai mắt thâm quầng như một con gấu trúc vậy đấy.

Có thể thấy người đàn ông này mấy năm nay rất ít ngủ, thậm chí là có đêm không hề ngủ.

Suốt những năm qua, Trác Du Hiên sống một cuộc sống cô đơn, lạnh lẽo một mình ở trong căn nhà rộng lớn kia nhưng lại không có ai bầu bạn ở bên cạnh, trông người đàn ông này cũng thật đáng thương.

Trác Du Hiên vẫn cố tỏ ra là mình vẫn ổn, hắn cho mọi người thấy rằng hẳn vẫn sống rất tốt khi không có Thẩm Quân Dao.

Nhưng chẳng một ai hau biết rằng trong lòng của người đàn ông này đã cô đơn lạnh lẽo đến mức độ nào.

Suốt những năm qua, Trác Du Hiên không nhúng tay vào giới kinh doanh hay là những đấu đá ở trên thương trường nữa, hắn chỉ tập trung làm từ thiện, giúp đỡ những người khó khăn hơn mình.

Trong một năm, hắn đăng ký rất nhiều công tác tình nguyện, trở thành tình nguyện viên đi khắp mọi nơi để giúp đỡ những người có hoàn cảnh khó khăn.

Trác Du Hiên lúc nào cũng bận rộn, thậm chí là tết nhất hẳn cũng không trở về nhà nữa.

Người đàn ông này ngày nào cũng cười vui vẻ nhìn những người có hoàn cảnh khó khăn như muốn động viên họ hãy vươn lên.

Bề ngoài, nhìn Trác Du Hiên lúc nào cũng vui vẻ, lúc nào hắn cũng cười cười nói nói, nhưng đâu ai biết rằng ở trong lòng của hẳn, nhất là khi đêm về, Trác Du Hiên đã cảm thấy cô đơn đến mức độ nào.

"Quân Dao, những năm nay, anh đều đi l*m t*nh nguyện viên, được giúp đỡ những người có hoàn cảnh khó khăn, anh thật sự rất vui.Anh vui lắm, vui vì được thấy họ có thể sống một cuộc sống tốt hơn."
"Em biết không, cuộc sống những năm nay của anh thật sự rất nhàm chán.Không có em, anh thật sự không thể chịu đựng được.Mỗi khi về đêm, anh nhớ em đến phát điên, nhưng lại không thể làm gì hết.Anh sống một mình thật sự rất cô đơn, anh ước rằng cuộc sống của chúng ta có thể trở lại như trước kia, như vậy chắc chắn chúng ta sẽ rất vui vẻ nhỉ?"
"Nhưng thật tiếc rằng, ước mơ đó của anh quá xa vời! Anh ngốc lắm có phải không em?"
Trác Du Hiên nghẹn ngào nói, hẳn nhìn bức ảnh được nâng niu như một báu vật ở trong tay mình mà không khỏi rơi nước mắt.

Suốt những năm nay, đêm nào người đàn ông này cũng rơi lệ, chỉ tiếc rằng không một ai nhìn thấy Trác Du Hiên khóc mà thôi.

Người đàn ông này lại tiếp tục nói, giọng nói mang theo bao nhiêu khổ sở và đau đớn.

"Em có biết vì sao những năm nay anh đều bận rộn đi khắp nơi mà lại không về nhà không? Bởi vì anh rất sợ, anh sợ khi mình trở về nhà rồi, nhưng lại không thấy hình bóng của em, trong lòng anh cảm thấy rất cô đơn.Anh điên cuồng làm việc, điên cuồng đi khắp nơi, chỉ muốn xua tan đi hình bóng của em ở trong đầu anh.Nhưng anh vẫn không cách nào làm được.Anh càng cố gắng, em lại càng xuất hiện ở trong đầu anh nhiều hơn"
Đó chính là lý do vì sao Trác Du Hiên những năm nay không về nhài Thế nhưng, càng cố gắng quên đi, hình bóng của Thấm Quân Dao lại càng hiện hữu ở trong đầu của Thẩm Quân Dao.

Hản thật sự rất nhớ cô, thế nhưng lại không biết làm sao để quên đi người con gái ấy.

Trác Du Hiên lúc nào cũng bị nỗi nhớ ấy giảng xé tâm can..
 
Gả Vào Hào Môn
Chương 334: 334: Chỉ Có Một Người Vợ Duy Nhất


Ăn xong, đứng dậy vào phòng uống nước thì mẹ của Trác Du Hiên, Trác phu nhân bước vào nhìn con trai của mình, rồi nói với hẳn một câu.

"Du Hiên, con gái của bác Tịnh cuối tuần về nước, bác ấy mời gia đình mình ăn cơm, con đến đó với mẹ nha, mẹ thấy con bé xinh lắm!"
"Mẹ, mẹ đừng có sắp xếp cho con đi xem mắt nữa có được không? Không phải con đã nói với mẹ rằng con không có hứng thú đi xem mắt rồi hay sao, vậy mà cứ hẹn người ta như thế, đến lúc mất mặt thì con chịu đấy!"
Trác Du Hiên đưa tay vỗ trán, hản bất lực nhìn mặt của mình! Xem mắt, lúc nào cũng xem mắt! Biết ngay là mẹ hắn gọi hắn về đây là không có chuyện gì tốt rồi mài Thì ra là lại sắp xếp cho hắn đi xem mắt! Những năm nay, Trác phu nhân không ngừng sắp xếp cho Trác Du Hiên đi xem mắt, mặc dù hắn đã kiên quyết phản đổi cũng như là từ chối việc này.

Mẹ hắn lúc nào cũng căn nhắn ở bên tai hắn, bà ta nói bà ta đã già rồi, muốn bế một đứa cháu nội.

Trác Du Hiên đã ở độ tuổi này rồi, bà ta chỉ muốn thúc dục Trác Du Hiên nhanh chóng kết hôn mà thôi.

Nhưng hắn nào có muốn vậy! Trong lòng của Trác Du Hiên vốn không ưa những người phụ nữ mà mẹ hẳn đã giới thiệu cho hắn, thỉnh thoảng hắn cũng đi gặp bọn họ nhưng Trác Du Hiên liên tục hủy hoại những buổi xem mắt đó, làm cho mẹ hẳn là Trác phu nhân tức điên lên.

Trác phu nhân nhìn con trai của mình nhất quyết từ chối như vậy, bà ta hơi khó chịu nhưng vẫn phải cố gắng nói nhẹ nhàng với đứa con trai này của mình.

Tính tình thằng nhóc này nóng nảy, cho nên bà ta nhất định phải giữ hoà khí.

"Du Hiên, con nghe lời mẹ đi, đến gặp con bé ấy một lần xem sao.Mẹ thấy hai đứa rất xứng đôi, hơn nữa còn môn đăng hộ đối nữa, nhất định con sẽ thích.Dù sao con cũng ở tuổi này rồi, nhanh chóng tìm một đối tượng để kết hôn đi thôi"
Xem ra những năm nay, Trác phu nhân vẫn nhất quyết không chịu thay đổi thái độ.

Không một người phụ nữ nào có thể thay thế được vị trí của người con gái ấy.

Gia thế tốt thì đã sao? Hai người kết hôn mà không có tình yêu thì có ích gì? Trác Du Hiên đâu thể yêu người khác được nữa, toàn bộ trái tim và linh hồn của hắn đã trao trọn cho Thẩm Quân Dao hết rồi.

Trác phu nhân lông ngực phập phồng, bà ta tức giận nhìn Trác Du Hiên, nghiến răng nghiến lợi nói ra những lời vô cùng cay nghiệt.

"Chẳng lẽ trong lòng của con vẫn còn con hồ ly tỉnh kia hay sao? Trác Du Hiên, con tỉnh lại đi, Thẩm Quân Dao đã chết rồi, con cũng phải có một cuộc sống mới, không thể lúc nào cũng nhớ đến cái con nhỏ chết tiệt đấy được.Cô ta không xứng với con, con nhớ đến cô 1a để làm gì?"
"Mẹ, Quân Dao là vợ của con, cô ấy có tên đàng hoàng, không phải là hồ ly tinh như mẹ nói đâu.Mong mẹ tôn trọng vợ con một chút, cho dù bây giờ cô ấy đã chất rồi thì đã sao chứ? Thẩm Quân Dao vẫn luôn sống ở trong tim con, cả đời này của Trác Du Hiên con chỉ có một người vợ duy nhất, đó là Thẩm Quân Dao, con nhất định sẽ không kết hôn với người phụ nữ nào khác đâu."
Trác Du Hiên phẫn nộ gắt lên, trong lòng hắn không thể chịu nổi khi chính người mẹ ruột của hắn cứ liên tục mắng chửi vợ hắn như thế.

Thẩm Quân Dao tuy đã chết rồi, nhưng người con gái ấy vẫn còn sống mãi ở trong trái tim của hẳn.

Cô luôn sống trong lòng hẳn rồi, cho nên không một người phụ nữ nào có thể đặt chân vào trái tim đã khép lại kia của hẳn..
 
Gả Vào Hào Môn
Chương 335: 335: Mẹ Con Bất Hòa


"Du Hiên, con không xem mắt cũng được, nhưng con có thể cùng mẹ ăn một bữa cơm được không? Nghe mẹ, gặp mặt con bé đó một lần, nể mặt mẹ đi con!"
Trác Du Hiên đã nói như vậy rồi mà Trác phụ nhân vẫn nhất quyết bảo hắn đi như vậy.

Đến gặp mặt người phụ nữ đó thì được cái gì? Dù sao cũng sẽ bị hắn doạ chạy mất mà thôi.

Trác Du Hiên không đi là cho mẹ của hắn một chút mặt mũi rồi, vậy mà vị Trác phu nhân này lại nhất quyết bắt hắn đi.

Người đàn ông này hằm hằm nhìn người mẹ gương mặt đang khó chịu, lông ngực hơi phập phồng như đang đè nén cơn tức giận trong lòng của mình xuống.

Trác Du Hiên cũng không quan tâm đến cảm nhận của Trác phu nhân như thế nào, hắn vẫn tỏ ra ung dung.

"Mẹ, không phải là con đã nói rõ ràng với mẹ rồi hay sao? Đến đấy ăn cơm không phải là đi xem mắt à? Mẹ không phải lừa con, trong đầu của mẹ đang nghĩ cái gì sao con lại không biết được chứ.Con không phải là đứa trẻ nên ba mà để mẹ dễ dàng điều khiến như thế"
Cả cuộc đời của Trác Du Hiên gần như đã không mấy vui vẻ rồi, Trác phu nhân, mẹ của hắn, luôn muốn điều khiển cuộc sống của hắn.

Ngay cả việc hẳn muốn kết hôn với ai, muốn yêu ai cũng muốn khống chế.

Ngày xưa, không phải Trác phụ nhân đã khống chế toàn bộ cuộc sống của hắn hay sao.

Nay Trác Du Hiên cũng chỉ muốn yên ổn vài ngày thôi mà, như vậy cũng không được à? Trác Du Hiên không muốn sống dưới sự điều khiển của người khác nữa, giờ đây hắn chỉ muốn làm những điều mình thích mà thôi.

"Con!"
Trong lòng của bà ta lúc này đang không ngừng măng chửi Thẩm Quân Dao.

Không phải con nhỏ đó đã chết rồi hay sao, vậy mà vẫn còn ám con trai bà ta như thế.

Bà ta lúc này hận không thể làm cho Thẩm Quân Dao bốc hơi khỏi thế giới này, khiến tất cả mọi người, kể cả con trai bà ta, Trác Du Hiên, quên đi người phụ nữ đó.

Trác phu nhân lúc này chỉ ước rằng đứa con gái tên Thẩm Quân Dao đó không hề tồn tại ở trên thế giới này, như vậy Trác Du Hiên sẽ nghe lời của bà ta.

Nhưng thật tiếc rằng nguyện vọng đó của bà ta không thể nào thực hiện được nữa rồi! "Mẹ, không phải con đã nói rồi sao, vợ con có tên đàng hoàng, mong mẹ hãy tôn trọng vợ của con một chút.Nếu mẹ cứ gọi cô ấy như thế, thì từ nay về sau con cũng sẽ không về nhà nữa.Mẹ đừng có hòng gặp lại con."
Trác Du Hiên nghiến răng nghiến lợi nhắc nhở mẹ của mình.

Vừa nãy hẳn đã nói một lần rồi, Thẩm Quân Dao chính là vợ của hản, cô không phải là hồ ly tinh giống như trong lời của mẹ hắn nói.

Cho dù người đứng ở trước mặt đây chính là mẹ của hắn, nhưng việc bà ta xúc phạm Thẩm Quân Dao như thế, đó là điều không thể chấp nhận được.

"Mẹ, cho dù mẹ là mẹ của con nhưng không có nghĩa là mẹ có quyền xúc phạm vợ con như thể..
 
Gả Vào Hào Môn
Chương 336: 336: Nghiệt Duyên Của Hai Ta Kết


"Mẹ, con sẽ không đi xem mắt đâu.Mẹ thích thì mẹ đi đi!"
Trác phu nhân bị Trác Du Hiên chọc tức đến nghẹn họng, bà ta tức muốn bốc khói lên đầu nhưng lại không thể làm gì được Trác Du Hiên.

Đứa con trai này của bà ta sao lại có thể trở nên như vậy chứ? Không ngờ thẳng con trai này của bà ta lại có thể ăn nói như thế này.

Chưa để cho Trác phu nhân nói gì, Trác Du Hiên đã ngay lập tức chặn họng bà ta, không để bà ta nói nữa.

"Còn nữa, nếu mẹ muốn bế cháu thì hãy bảo Dương Phong kết hôn sinh con đi, đừng đặt tâm mắt lên người của con nữa.Con cả đời này sẽ không kết hôn đâu, mẹ đừng hao tâm tổn sức vào con, vô ích thôi!"
Trác Dương Phong đứng ở bên kia nằm không cũng trúng đạn, anh bày ra cái vẻ mặt không thể nào hiểu nổi, những dấu chấm hỏi xuất hiện ngày một nhiều ở trên khuôn mặt của người đàn ông này.

Gì gì? Tự nhiên lôi Trác Dương Phong anh vào đây làm gì? Không đùa chứ Trác phu nhân dường như rất sốc, cả người bà ta cứ thế ngã ra, cũng may là Trác Dương Phong đã đỡ bà ta kịp thời, nếu không chắc chắn vị Trác phụ nhân này sẽ ngã ra đất mất.

Miệng bà ta không ngừng gào khóc, làm Trác Dương Phong đứng bên cạnh điếc hết cả tai.

Trác Du Hiên càng tỏ ra không quan tâm, hắn mặc kệ bà ta đi trở về nhà.

Trác Du Hiên biết nếu hẳn còn ở đây Trác phu nhân tức là mẹ của hắn sẽ vẫn còn tiếp tục lải nhải ở ngay bên tai hắn như vậy.

Đầu của người đàn ông này đã đau lắm rồi, không thể tiếp tục nghe mấy lời lải nhải của mẹ mình được.

Nhìn Trác Du Hiên bỏ đi, Trác phu nhân tức như muốn trào máu huyết ra bên ngoài vậy, tí nữa bà ta đã ngất xỉu, miệng run run phát ra từng âm thanh.

"Trác Du Hiên, con quay lại cho mẹ!"
Nhưng Trác Du Hiên nào dám quay lại! Trác phu nhân liền lay lay cánh tay của Trác Dương Phong, đứa con trai đứng ngay ở bên cạnh mình.

"Đấy, con xem đi, thái độ của nó thế đấy! Đó là thái độ của nó đối với người sinh ra nó đấy!"
"Mẹ à, mẹ đừng có ép anh hai đi xem mắt nữa, như thế sẽ càng khiến hai người trở nên xa cách mà thôi.

Anh tuyệt đổi sẽ không để cho những người phụ nữ ngoài kia đặt chân vào nhà của chúng ta.

Anh sẽ không để họ dùng đồ của em, nằm lên giường của em đâu.

Em không cần phải quá lo về điều đó.

Nhưng Quân Dao à, em có biết không, anh nhớ em đến mức sắp phát điên lên rồi.

Nhớ em nhưng lại không thể gặp em, em bảo anh phải làm như thế nào đây.

Trong đầu anh lúc nào cũng có hình bóng của em, lúc nào cũng có nụ cười rạng rỡ của em khi xưa.

Nhưng mỗi khi anh vươn tay ra muốn chạm vào em, thì em lại biến mất.

Quân Dao, không phải em nói không hận anh hay sao? Em không hận anh, tại sao phải rời xa anh? Tại sao em lại bỏ anh một mình ở trên cõi đời này? Thật sự cô đơn lắm đấy em biết không.

Anh dường như trở thành một kẻ điên, ai ai cũng măng anh là thằng điên khi anh luôn cho rằng em chưa chết, chỉ là em không muốn xuất hiện trước mặt anh nữa thôi.

Quân Dao, em cũng thấy anh là một kẻ điên đúng hay không? Không sao hết nếu điều đó làm cho em cảm thấy vui.

Lúc này, anh rất muốn đến bên cạnh em, muốn hỏi thăm em, muốn xem xem em có sống tốt không? Em à, hai đứa con của chúng ta chắc hẳn là dễ thương lắm nhỉ, giờ em đang ở bên cạnh con có phải hay không? Anh cũng ước rằng mình có thể đến bên cạnh mẹ con em lắm, nhưng khoảng cách giữa hai chúng ta thật sự rất xa, anh đi mãi, đi mãi cũng không có cách nào đến gặp em.

Tách! Tách! Trên bức ảnh người con gái đang cười rạng rỡ kia, những giọt nước mắt cứ rơi xuống không ngừng, rơi xuống đúng hai cánh môi đỏ hồng đang nở nụ cười toả sáng ấy của Thẩm Quân Dao..
 
Gả Vào Hào Môn
Chương 337: 337: Ngoại Truyện 1 Sinh Nhật Của Thẩm Quân


"Quân Dao, chúc mừng sinh nhật!"
"Hôm nay là sinh nhật của em này, anh đến mừng sinh nhật với em đây!"
Ở một khu nghĩa trang nọ, Trác Du Hiên khoác lên mình một chiếc áo sơ mi trắng, hắn quỳ ở trước một ngôi mộ, đó có lẽ là mộ của Thẩm Quân Dao.

Thật ra, những năm trước đây, tro cốt của Thẩm Quân Dao đã được giải xuống biển rồi, nhưng Trác Du Hiên vẫn xây cho cô một ngôi mộ.

Bởi vì hắn rất nhớ cô, nỗi nhớ nhung da diết không cách nào chịu được, để thỏa lòng nhớ nhung, Trác Du Hiên đành phải xây ngôi mộ này cho Thẩm Quân Dao, để ngày ngày có thể được gặp người con gái ấy.

Cánh tay của Trác Du Hiên khẽ v**t v* nụ cười của người con gái đang nở một nụ cười thật đẹp ấy.

Chiếc bánh sinh nhật được đặt trước ngôi mộ của Thẩm Quân Dao! Hôm nay là sinh nhật của côi Năm nào Trác Du Hiên cũng tổ chức sinh nhật cho Thẩm Quân Dao, nhưng đây là năm đầu tiên hắn ở bên cạnh của người con gái ấy như vậy.

Nhanh chóng mở bánh sinh nhật ra, Trác Du Hiên vừa cười vừa nói nhìn Thẩm Quân Dao, ai cũng có thể nghe ra sự chua xót ở trong lời nói của hẳn.

"Quân Dao, em xem, anh mua cho em bánh sinh nhật này.

Không phải trước đây em rất thích ăn đồ ngọt hay sao? Anh mua bánh ngọt cho em đây!"
Vừa nói, những cây nến nhanh chóng được cảm lên chiếc bánh sinh nhật được trang trí rất đơn giản nhưng lại có nhiều hoạ tiết ở trên đó.

Trác Du Hiên liên tục lấm bẩm điều gì đó, hẳn cười nhìn bức ảnh của người con gái đang cười trên kia, hắn làm ra bộ dạng vui vẻ nhưng trong lòng đau như dao cắt.

Hăn tổ chức sinh nhật cho cô, nhưng thật tiếc rằng người con gái ấy đã không còn ở trên đời này nữa rồi! Trước đây, Thẩm Quân Dao luôn ao ước có một bữa tiệc sinh nhật giản đơn.

Không ai biết rằng hồi nhỏ, nhìn cha mẹ tổ chức sinh nhật cho chị gái của mình, cô đã ghen tị đến mức độ nào.

Thẩm Quân Dao chỉ một lần ước rằng cô được cha mẹ làm sinh nhật cho mình, dù chỉ là một lần cũng được.

Nay điều ước đó đã trở thành sự thật, nhưng chỉ tiếc rằng người con gái ấy đã không còn trên thế gian này nữa! Ước nguyện đã được thực hiện, nhưng sao người đã không còn? Trác Du Hiên chua xót nhìn bức ảnh của người con gái ở trên tấm bia mộ kia, từng âm thanh văng vẳng của người đàn ông ở trên khu nghĩa trang rộng lớn không một bóng người kia.

Nơi này rộng lớn như thế, nhưng chỉ có một bóng người, đó là Trác Du Hiên.

"Quân Dao, sinh nhật em, em đừng có ngủ nữa.

Mau ngồi dậy cắt bánh đi, anh mua bánh ngọt mà em thích nhất đây! Đừng nằm đó nữa, nay là sinh nhật của em, em mau dậy thổi nến đi.

Một mình đón sinh nhật anh cô đơn lắm"
Âm thanh đầy chua xót của Trác Du Hiên cứ vang lên giữa không gian rộng lớn của nghĩa trang! Nay là sinh nhật của Thẩm Quân Dao, nhưng người con gái ấy sao cứ nằm đó ngủ mãi như thế.

Sinh nhật của cô, nhưng chủ nhân của bữa tiệc này lại không hề ở đây, chỉ có một mình Trác Du Hiên ở nơi này, hẳn thật sự cô đơn.

Chiếc bánh sinh nhật ấy lớn như thể, một mình Trác Du Hiên làm sao ăn hết được cơ chứ.

Không có Thẩm Quân Dao, những năm nay, Trác Du Hiên thật sự rất cô đơn.

Tim đau như dao cắt, thế nhưng trên gương mặt của Trác Du Hiên vẫn cố gắng rặn ra một nụ cười gượng gạo, hắn cố gắng tỏ ra vui vẻ.

Người đàn ông này như muốn chứng tỏ với Thẩm Quân Dao răng, không có cô, hắn vẫn có thể sống.

Nhưng chỉ là một cuộc sống cô đơn buồn tủi không có hạnh phúc giống như con người ta "Chúng ta thắp nến nha!"
Vừa nói, Trác Du Hiên vừa câm chiếc bật lửa ở trong tay nhanh chóng thắp những cây nến trên chiếc bánh sinh nhật kia.

Trong chốc lát, chiếc bánh sinh nhật đã trở nên rực rỡ bởi những ngọn nến lung linh sắc màu.

Trong màn đêm đang bao phủ lấy toàn thành phố, ở một góc nhỏ của không gian rộng lớn, có những đốm sáng nhỏ đang lung linh sắc màu tỏa sáng giữa không gian rộng lớn của toàn thành phố ấy.

Happy birthday to you
Happy birthday to you
Happy birthday to you
Happy birthday, happy birthday!
Happy birthday to you!
Bài hát sinh nhật lặng lẽ vang lên giữa bóng tối yên ắng của nghĩa trang.

Từng lời ca cất lên phá vỡ đi bầu không khí im lặng, những tiếng hát ấy như thêm sự vui vẻ trong không gian.

Nhưng sao càng nghe những tiếng ca kia cất lên, lòng người ta lại man mác buồn! Không khí vui vẻ đột nhiên lại trở nên u buồn rõ rệt! Trong lời ca ấy, ai cũng có thể nghe ra tiếng chua xót của Trác Du Hiên, lòng hắn đang từng lúc bị một con dao sắc nhọn liên tục cứa vào từng nhát.

Bức tường mạnh mẽ bên ngoài của người đàn ông này hoàn toàn sụp đổ.

Hắn không thể cố gắng được nữa rồi! Cả người của Trác Du Hiên như bị người ta rút cạn hết sức lực, toàn thân hắn đột nhiên ngã khuỵu xuống nền đất lạnh lẽo kia.

Từng bụi cỏ mọc trên nền đất chạm vào người hắn nhưng cũng đủ khiến cho Trác Du Hiên cảm thấy đau.

Đau về thể xác hay là trong lòng đã đau không chịu nổi đây? Đôi mắt của Trác Du Hiên bỗng rưng rưng hai hàng lệ, hẳn nhìn người con gái đang nở nụ cười ở trên khuôn mặt kia, âm thanh chua xót vang lên.

"Quân Dao, hôm nay là sinh nhật em mà, em đừng ở đó nữa, mau ngồi dậy thổi nến rồi cắt bánh đi.

Em thích ăn đồ ngọt lắm không phải sao? Mau dậy đi.

Một mình anh ăn không hết đâu.

Em à, cứ tưởng rằng không có em, anh vẫn có thể sống tốt.

Nhưng anh thật sự đã sai rồi.

Anh cô đơn một mình trên đời, những năm nay, chưa bao giờ anh cảm thấy hạnh phúc cả.

Quân Dao, cuộc sống không có em thật là nhàm chán, vô vị.

Em biết không, hằng đêm anh đã suy nghĩ rất nhiều, anh muốn sống tốt, nhưng không thể nào sống được mà không có em.

Nhiều khi anh muốn đến gặp em, nhưng anh lại sợ rằng em sẽ không muốn gặp anh, không muốn tha thứ cho anh.

Anh sợ lắm, sợ khi đó em sẽ không muốn gặp anh nữa, như thế anh phải làm sao? Nghĩ đến điều đó, anh mới can đảm để sống tiếp.

Nhưng Quân Dao à, anh thật sự không thể trụ được nữa rồi! Anh nhận ra, anh không thể sống thiếu em được, cho nên em đừng bỏ anh một mình có được không.

Anh luôn nghĩ rằng, khi anh đến đây, một điều kì diệu sẽ xảy ra.

Tưởng rằng em sẽ đứng trước mặt anh, cười với anh.

Nhưng cuối cùng anh lại phải thất vọng rồi.

Bao lâu nay anh vẫn luôn ôm trong mình một thứ ảo tưởng, đó là em vẫn còn sống.

"
Không gian ngày một trở nên vắng lặng, cô đơn hơn bao giờ hết.

Không khí lạnh lẽo như muốn nuốt chứng lấy con người ta vậy đấy.

Đột nhiên, những giọt nước mắt trên khóe mi của Trác Du Hiên cứ thế rơi xuống, những âm thanh tí tách tí tách cứ vang lên giữa khoảng không rộng lớn này.

Bỗng nhiên, trời đổ mưa rào! Cơn mưa đổ ập xuống một cách bất ngờ khiến cho những ngọn nến lung linh kia hoàn toàn bị dập tắt.

Cả một vùng sáng ở trong khu nghĩa trang thoáng chốc đã trở thành một nơi tối tăm, nước mưa trút xuống không ngừng, giống như tiếng lòng đang không ngừng gào thét của Trác Du Hiên vậy.

Trác Du Hiên không hề tìm chỗ trú mưa, hắn vẫn ngồi quỳ ở đó, những giọt nước mắt hoà với dòng nước mưa lạnh lẽo chảy dài trên gương mặt của hắn.

Tóc tai, quần áo thoáng chốc đã trở nên ướt đẫm, những giọt nước còn liên tục nhỏ xuống từ trên tóc của hẳn.

.
 
Gả Vào Hào Môn
Chương 338: 338: Ngoại Truyện 2 Sinh Nhật Của Thẩm Quân Dao 2


Thật lạnh! Lạnh đến thấu xương! Dưới trời mưa, người con gái kia vẫn nở nụ cười thật tươi nhìn Trác Du Hiên, trái tim của người đàn ông đau thắt lại, một vài tiếng nói rất nhỏ vang lên.

"Quân Dao, bây giờ anh mới biết em là một người vô tâm như vậy đấy!"
Em vô tâm đến mức có thể ngồi ở đó nhìn anh ở đây đau lòng không hê đến an ủi anh! Em vô tâm đứng nhìn anh đứng giữa trời mưa vì em nhưng lại không hê động lòng một chút nào cải.

Anh tổ chức sinh nhật cho em, nhưng em lại không thèm đến bên cạnh anh, một mình anh làm sao có thể ăn hết chiếc bánh sinh nhật kia chứ.

Hơn nữa, mưa đã làm hỏng hết chiếc bánh mà anh mua cho em rồi em biết không? Mưa lộp độp rơi xuống trên lớp kem mềm xốp của bánh, từng đợt từng đợt phá hủy đi bề mặt của chiếc bánh, rồi nước mưa từ từ ngấm vào bên trong làm cho chiếc bánh sinh nhật kia trong chốc lát đã bị nước mưa làm hỏng đi.

Đó là chiếc bánh mà Trác Du Hiên đã đem trọn tình cảm của mình đặt vào đó, hẳn muốn cho Thẩm Quân Dao thấy rằng, hắn yêu người con gái ấy đến cỡ nào.

Vậy mà Thẩm Quân Dao lại không hề nhận lấy tình cảm ấy của hẳn! Thẩm Quân Dao, em thật là vô tâm! Âm thanh của Trác Du Hiên khàn khàn vang lên giữa trời mưa, hoà lẫn vào trong tiếng mưa rơi không ngừng tạo nên một cảnh tượng thê lương tột độ.

Hai mắt đã đỏ hoe của người đàn ông cứ nhìn chằm chằm chiếc bánh kem đã bị nước mưa phá hủy kia, gương mặt trở nên ướt đẫm.

Bây giờ, người ta đã không còn phân biệt được trên gương mặt của Trác Du Hiên là nước mưa hay là nước mắt nữa rồi! Nước mưa lạnh lẽo vô tình dội trực tiếp lên người của hẳn không một chút thương tiếc nào cả.

Mà người đàn ông đó vẫn lì lựm ngồi ở đó, mặc cho nước mưa cứ trút xuống người của mình một cách không ngừng nghỉ, từng cơn ho cứ lũ lượt kéo đến.

Hai bàn tay siết chặt lại, đầu gối quỳ ở dưới đất đã lâu dần trở nên tê dại, nhưng người đàn ông này vẫn cứ cố chấp quỳ ở đó.

Trác Du Hiên trách Thẩm Quân Dao vô tâm vì hẳn đã quỳ ở đây bao nhiêu lâu rồi mà cô vẫn không chịu để tâm đến hản, không chịu đến đây gặp mặt hắn.

Nhưng liệu người đàn ông này có còn nhớ rằng có một lần hắn cũng từng đối xử với Thẩm Quân Dao như vậy không? Khi đó, hắn vì Quách Tịnh Kỳ mà bắt Thẩm Quân Dao quỳ giữa trời mưa một ngày một đêm, không hề quan tâm đến người con gái ấy như thế nào.

Lúc đó, hắn chỉ mải quấn quýt ở bên Quách Tịnh Kỳ, làm gì có tâm trạng mà quan tâm đến người con gái đáng thương ấy.

Hắn nói cô vô tâm, nhưng chính hắn mới là người vô tâm! Vì hắn quá vô tâm cho nên mới có kết quả như ngày hôm nay mà thôi! Đây có lẽ chính là quả báo của Trác Du Hiên hắn! Tất cả những gì trước đây hắn đối với Thẩm Quân Dao đến bây giờ hắn đều cảm nhận được, tất cả những nỗi đau ấy của người con gái hắn đều có thể cảm nhận được tất cả.

Hóa ra từng việc mà hẳn đã gây ra cho Thẩm Quân Dao nó lại đau đến như vậy.

Đúng là ác giả ác báo! Trước đây hắn gây tội! Bây giờ hắn phải trả một cái giá quá nặng, đó là đánh mất đi người con gái mình yêu nhất trên đời này, còn Trác Du Hiên phải sống một cuộc đời cô độc cho đến hết đời.

Cứ ngồi đó không biết cho đến bao giờ, nhưng đột nhiên Trác Du Hiên đưa tay ra chạm vào chiếc bánh kem đã vỡ nát kia, từng lớp kem trên bánh đang dần hoà vào trong nước mưa.

Người đàn ông cầm lấy một miếng bánh ngấm đầy nước mưa kia dơ ra trước mặt của Thẩm Quân Dao.

"Quân Dao, em nhìn xem, bánh kem đã hỏng hết rồi đây này! Em mau đến đây ăn đi, nếu không thì sẽ không còn gì đâu"
Từng âm thanh nghe thật não lòng, bởi những tiếng nói ấy đều mang theo sự xót xa, dằn vặt cùng với sự đau khổ tột cùng của Trác Du Hiên.

Suốt mấy năm nay, không lúc nào là Trác Du Hiên không cảm thấy hối hận cả.

Đột nhiên, Trác Du Hiên cho miếng bánh sinh nhật ở trên tay của mình vào miệng nhai tóp tép, vừa nhai vừa cười nhìn bức ảnh của người con gái trên tấm bia kia.

Hắn cười, nhưng lòng lại là bao nhiêu nỗi chua xót không ai hiểu thấu.

Từng âm thanh phát ra từ miệng của Trác Du Hiên thật khiến cho người ta thấy đau lòng khôn xiết.

"Quân Dao, bánh ngon lắm, lại ngọt nữa.

Em mau đến đây đi, nếu không anh sẽ ăn hết bánh kem đó, anh sẽ không phần cho em đâu.

Em mà đến muộn là hết bánh đấy.

Quân Dao thích ăn đồ ngọt như vậy mà, mau đến đây ăn đi em, ngon lắm đấy!"

Chiếc bánh rõ ràng là ngọt như thế, nhưng tại sao Trác Du Hiên lại chẳng cảm nhận được vị ngọt của nó cả.

Trong miệng hắn chẳng có một tí mùi vị gì hết, không hề ngọt, nhưng hắn lại thấy thật đẳng.

Người đàn ông hơi nhăn mặt, hắn nhìn chiếc bánh kia rồi đau lòng trách móc Thẩm Quân Dao như một đứa trẻ đang giận dỗi.

"Vợ à, rõ ràng trước đây em nói bánh kem rất ngọt không phải sao? Nhưng bây giờ khi anh ăn nó, lại thấy nó đắng như thế.

Em đến đây nói cho anh biết lý do là gì đi!"
Chiếc bánh sinh nhật kia rõ ràng là cho không biết bao nhiêu đường, nhưng Trác Du Hiên lại thấy đẳng chứ không phải là vị ngọt thường thấy.

Ngọt ngào của tình yêu đẹp đẽ! Đẳng của sự chia xa không bao giờ gặp lại nữa! Trác Du Hiên gọi mãi, gọi mãi nhưng Thẩm Quân Dao vẫn không hề đến.

Hản đã cố gắng ăn hết chiếc bánh kem kia, nhưng cô vẫn không chịu đến gặp hản.

Không phải Thẩm Quân Dao rất thích đồ ngọt sao, hắn mua cho cô, ăn của cô, mà người con gái ấy vân chẳng chịu đến đây gặp hắn một lần.

Hay là cô đã thật sự ghét bỏ hắn, không muốn gặp hắn nữa rồi? Hàng loạt câu hỏi liên tiếp xuất hiện ở trong đầu của Trác Du Hiên, cộng với nước mưa vẫn ô ạt trút xuống làm cho đầu của Trác Du Hiên đau không ngừng.

Trong nghĩa trang, ngoài tiếng mưa rơi lộp bộp, cũng chỉ có tiếng của người đàn ông lấm bẩm rất nhỏ, Trác Du Hiên nói không biết bao nhiêu điều với Thẩm Quân Dao, thế nhưng không một ai nghe thấy được người đàn ông đó đang nói gì cả.

Chẳng biết cho đến khi nào, Trác Du Hiên đã ngủ gục bên cạnh ngôi mộ của Thẩm Quân Dao lúc nào không hay biết.

Hắn ngủ nhưng trên khuôn mặt vẫn ướt đẫm, một dòng nước mặn chát vẫn từ từ chảy xuống khi người đàn ông ấy đang ngủ.

Mưa vẫn rơi, vẫn rơi! Mưa rơi cả một đêm không ngừng nghỉ! Những hạt mưa ấy vẫn rơi trên người của Trác Du Hiên, không hề muốn buông tha cho người đàn ông ấy.

Đam Mỹ Hài
Đến khi Trác Du Hiên tỉnh lại thì mưa cũng đã ngừng rơi! Trời lúc này đã hoàn toàn sáng, mặt trời cũng đã nhô cao.

Ngẩng đầu lên, vẫn là hình ảnh Thẩm Quân Dao đang cười vui vẻ, Trác Du Hiên nhẹ nhàng đưa tay lau vài giọt nước mưa ở trên đó rồi ra về.

Khó khăn lắm Trác Du Hiên mới có thể đứng dậy, vì toàn thân của hẳn đau nhức, hai chân gân như trở nên tê dại hoàn toàn.

Từng hơi thở phập phồng, dường như người đàn ông này đang cảm thấy khó chịu ở trong người.

Đầu óc quay cuồng, hai mắt lờ đờ không nhìn rõ được phương hướng nữa.

Không biết vì sao Trác Du Hiên có thể đi ra xe, rồi làm cách nào để lái xe về nhà hắn cũng không biết nữa.

Khi hắn về đến nhà, toàn thân của người đàn ông này đã cứng ngắc không thể cử động được, suýt chút nữa thì ngã ra, cũng may là có Trác Dương Phong đỡ được.

"Anh hai, cả đêm hôm qua anh đã đi đâu? Sao lại thế này?".
 
Gả Vào Hào Môn
Chương 339: 339: Ngoại Truyện 3 Đổ Bệnh


Không biết vì sao Trác Du Hiên có thể đi ra xe, rồi làm cách nào để lái xe về nhà hẳn cũng không biết nữa.

Khi hắn về đến nhà, toàn thân của người đàn ông này đã cứng ngắc không thể cử động được, suýt chút nữa thì ngã ra, cũng may là có Trác Dương Phong đỡ được.

"Anh hai, cả đêm hôm qua anh đã đi đâu? Sao lại thế này?"
Nhìn anh trai của mình cả người ướt nhẹp, sắc mặt trắng bệch vô cùng khó coi như thế này làm cho Trác Dương Phong không khỏi lo lắng.

Hôm qua mẹ anh liên tục cằn nhằn làm Trác Dương Phong vô cùng khó chịu, nên anh đã bỏ đến đây với anh trai của mình vài ngày.

Nhưng căn nhà này vẫn tối om, không một bóng người.

Ban đầu, Trác Dương Phong còn tưởng rằng anh trai của mình đi đâu đó một lúc, nhưng Trác Du Hiên cả một đêm không về, khiến Trác Dương Phong có hơi lo lắng.

Đoán rằng anh trai mình đi thăm chị dâu hoặc uống rượu giải sâu, nhưng điều mà Trác Dương Phong lo đó chính là anh trai của mình quá đau buồn rồi làm ra những chuyện dại dột không may.

Thật may là không có chuyện gì hết! Cuối cùng Trác Du Hiên cũng đã trở về rồi! Nhưng nhìn anh trai của mình như vậy, Trác Dương Phong đoán rằng Trác Du Hiên đã dầm mưa cả đêm hôm qua.

Đỡ lấy cả người nặng trịch của Trác Du Hiên, thấy hơi thở của người đàn ông này khá yếu, Trác Dương Phong lo lắng nhìn anh trai của mình.

"Anh hai, anh đi đâu cả đêm hôm qua mà để bản thân mình biến thành cái bộ dạng như thế này? Đừng nói là anh dầm mưa cả đêm đấy"
"Hôm qua là sinh nhật của Quân Dao, anh chỉ muốn tổ chức sinh nhật cho cô ấy mà thôi.

Bao nhiêu năm anh bỏ mặc cô ấy như vậy, bây giờ làm được những gì thì làm thôi.

Ai ngờ được trời lại mưa cơ chứ.

Ông trời đúng là không thương anh rồi"
Trác Du Hiên bật cười nhìn em trai của mình, hai mắt của hắn hơi lim dim lại.

Găng gượng lắm mới rặn ra được từng chữ, cổ họng đau rát liên tục, mãi mới nói được ra những tiếng thều thào.

Trác Dương Phong đau xót nhìn anh trai của mình, hóa ra hôm qua là sinh nhật của chị dâu, cho nên hôm qua Trác Du Hiên mới ở bên cạnh chị ấy cả đêm.

Nhưng cũng không thể vì vậy mà gây ảnh hưởng đến sức khỏe của mình thế chứ.

Anh trách móc anh trai của mình.

"Anh cũng thật là! Sinh nhật thì sinh nhật, nhưng trời mưa to như vậy thì cũng phải tìm chỗ trú đi chứ.

Anh như vậy lỡ như bị bệnh thì làm sao? À mà không phải lỡ như nữa, anh xem anh bệnh thật rôi đây này! Sao anh không biết thương bản thân mình một chút nào vậy?"
Trác Dương Phong đặt tay lên trán của anh trai mình, cả người của anh trai hắn nóng bừng lên, có vẻ như là bệnh rồi.

Đúng thật là không thương bản thân của mình gì hết! Trác Du Hiên chỉ cười nhạt, hắn không trả lời để mặc đứa em trai kia của mình lên tiếng trách móc.

Biết là Trác Dương Phong có ý tốt, cho nên Trác Du Hiên cũng chẳng nói gì cả.

Trác Dương Phong từ từ dìu anh trai của mình về phòng nghỉ ngơi, trông tình trạng của Trác Du Hiên có vẻ không ổn.

Đặt anh trai của mình xuống giường, nhìn sắc mặt không ổn của anh trai mình, Trác Dương Phong trong lòng lo lắng hỏi anh trai mình.

"Anh có sao không? Hay để em đưa anh đến bệnh viện nhé! Em trông anh có vẻ không ổn chút nào cải"
Trác Du Hiên chỉ cười nhạt, hắn lắc đầu, trên mặt đổ đầy mồ hôi không ngừng.

"Không cần đâu! Anh ngủ một giấc là ốn thôi! Em không cần quan tâm đến anh!"
Trác Du Hiên cứ luôn miệng nói như thế nhưng là một người em trai, Trác Dương Phong làm sao có thể không lo cho được chứ.

Gọi người thay đồ cho Trác Du Hiên, nhìn anh trai của mình ngủ mê man như thế, hơn nữa người đàn ông này lại ngày một sốt cao, Trác Du Hiên càng không yên tâm hơn.

Thấy có vẻ không ổn, nhưng với tình hình này chắc không thể đưa Trác Du Hiên đến bệnh viện được nữa, Trác Dương Phong đành gọi cho bác sĩ đến đây khám cho Trác Du Hiên vậy.

Cũng may chỉ là cảm vặt là thôi, uống thuốc rồi nghỉ ngơi một thời gian nữa là khỏe lại thôi.

Trác Dương Phong đêm nay đành ở lại đây một đêm để xem xem anh trai của mình thế nào, lỡ như nửa đêm lại gặp vấn đề gì thì còn có thể giúp đỡ được.

Cũng may là nửa đêm Trác Du Hiên không sốt hay là gặp chuyện gì, nhưng đêm đó Trác Dương Phong cũng không thể ngủ yên được.

Đêm hôm đó, Trác Du Hiên liên tục gặp ác mộng.

Dường như đó là một cơn ác mộng cực kỳ kinh khủng, cho nên trông hắn mới hoảng hốt đến như thế.

Trác Dương Phong thức cả đêm, chứng kiển toàn bộ mọi chuyện, trong lòng anh không khỏi chán nản.

Thấy miệng của anh trai mình liên tục lấm bẩm.

"Quân Dao, đừng đi, em đừng bỏ lại anh ở đây một mình!"
"Đừng đi mà Quân Dao!"
"Đừng mà!"
Trong lòng của Trác Dương Phong không khỏi nản chí.

Anh trai của anh suốt bao nhiêu năm qua vẫn chưa quên được chị dâu, anh đương nhiên biết điều đó, nhưng anh chỉ đau lòng khi chứng kiến cảnh anh trai của mình một mình chịu đựng nỗi nhớ nhung ấy mà không hề nói ra.

Âm thầm chịu đựng bao nhiêu năm nay, Trác Du Hiên làm sao mà không khó chịu được chứ.

Trác Dương Phong trong lòng buồn bực, anh trai của anh luôn cố tỏ ra mạnh mẽ, luôn vui vẻ ở trước mặt mọi người nhưng ở trong lòng thì lại rất cô độc, luôn âm thầm chịu đựng nỗi khổ sở dày vò.

Nếu có thể, Trác Dương Phong sẵn sàng lắng nghĩ những lời tâm sự của anh trai mình, nhưng chỉ tiếc rằng Trác Du Hiên lại chẳng chịu nói ra, như vậy Trác Dương Phong làm sao có thể giúp được cơ chứ.

Cả đêm, Trác Du Hiên không ngừng gọi tên Thẩm Quân Dao ở trong đau đớn, quản quại.

Ở trong giấc mơ, hắn nhìn thấy Thẩm Quân Dao và hắn đang vui vẻ nô đùa, nhưng đột nhiên người con gái ấy lại biến mất, cho dù hắn có gọi đến khàn cả giọng nhưng Thẩm Quân Dao vẫn không quay lại.

Cả người của Trác Du Hiên đổ đầy mồ hôi, Trác Dương Phong đành phải sai người giúp việc thay nhau lau người và thay quần áo cho anh trai của mình.

Thế là một đêm cô đơn nữa lại trôi quai Trác Du Hiên ngủ một ngày một đêm, hôm sau, hẳn tỉnh lại, tuy đầu không còn đau nữa nhưng hai mắt của Trác Du Hiên vẫn hơi mờ, không thể nhìn thấy rõ những gì ở phía trước mình.

Miệng của hắn đăng ngắt, không những thế, toàn thân trở nên ê ẩm, cổ họng như có một thứ gì đó chặn lại làm hắn không thể nào nói ra tiếng.

Đang mơ màng thì Trác Dương Phong đem một bát cháo nóng vào cho Trác Du Hiên, anh đặt xuống bàn rồi nhìn người anh trai mệt mỏi nằm trên giường kia của mình.

"Anh tỉnh rồi à? Tỉnh rồi thì mau ăn cháo đi cho khỏe bệnh.

Anh hại em thức trắng một đêm rồi đấy, cho nên mau ăn đi, em không muốn cứ phải thức đêm như vậy đâu"
Trác Du Hiên hơi nhíu mày, hắn nhìn một lượt xung quanh rồi khó khăn mở miệng hỏi Trác Dương Phong.

Giọng của người đàn ông này khàn đặc, có vẻ như đó là do dầm mưa quá nhiều.

"Anh bị làm sao vậy? Bị bệnh gì à, tại sao anh lại thấy toàn thân đau nhức đến như thế?"
"Trác Du Hiên, anh không nhớ gì hay sao? Anh đâm mưa cả đêm rồi bị cảm lạnh, cũng may là không có vấn đề gì.

Trác Dương Phong từ từ giải thích cho Trác Du Hiên.

Người anh trai này của anh sau một giấc ngủ hình như là đã quên hết những chuyện vừa xảy ra rồi.

.
 
Back
Top Bottom