Ngôn Tình Gả Vào Hào Môn

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Gả Vào Hào Môn
Chương 300: Hậu Quả Phải Gánh


"Mau dừng tay lại ngay!"
Trác Du Hiên từ phía xa ngay lập tức xông đến, hản vội vàng giữ lấy cánh tay của người phụ nữ kia, không để cho cô ta động vào người của Thẩm Quân Dao.

Hắn hất tay người phụ nữ đó ra làm cho cô ta lảo đảo suýt chút nữa thì ngã xuống sàn nhà kia.

"Ai cho cô cái quyền được phép đánh người như thế hả?"
Người phụ nữ kia đương nhiên nhận ra người đàn ông đang đứng trước mặt mình là ai, nửa lời cũng không dám thé ra.

Người phụ nữ đó im lặng cúi đầu nghe Trác Du Hiên trách mắng bản thân mình một trận.

Làm gì có ai là không biết người đàn ông này là Trác Du Hiên, một người nổi tiếng trong giới kinh doanh cơ chứ, nhưng không ngờ người đàn ông này lại thích lo chuyện bao đồng như vậy.

Trác Du Hiên nhìn Thẩm Quân Dao bị người ta đấy ngã xuống sàn nhà kia, hắn vội vàng cúi xuống đỡ cô lên, phủi bụi trên người cô rồi liên tục hỏi han.

"Em có bị làm sao hay không? Cô ta đánh em à? Nói đi, anh sẽ dạy cho cô †a một bài học.

"
Hắn đưa tay lau mặt cho Thẩm Quân Dao, nhẹ nhàng vén những lọn tóc đang rũ xuống trên gương mặt của người con gái sang một bên.

Người đàn ông liên tục thở hồng hộc, trông có vẻ như là đang rất mệt.

Hắn hơi giận nhưng lại chẳng dám lớn tiếng.

"Không phải anh đã bảo em đứng ở cổng đợi anh hay sao? Em chạy vào đây một mình làm cái gì để rồi bị người ta ức h**p thành cái bộ dạng như thế này hả? Em muốn mua gì thì có thể đợi anh đem em đi mua cơ mà"
Lúc quay lại, Trác Du Hiên không thấy bóng dáng của Thẩm Quân Dao đâu, trong lòng hắn đã hoảng loạn đến mức độ nào liệu cô có biết không? Hắn còn tưởng rằng Thẩm Quân Dao xảy ra chuyện gì nữa chứ.

Xem camera bên ngoài hắn mới biết cô đã chạy vào nơi này trước rồi.

Trác Du Hiên chạy một vòng khắp trung tâm thương mại, nhưng vẫn không thấy bóng dáng của Thẩm Quân Dao đâu.

Hắn thở hổn hển chạy đi khắp nơi, rõ ràng lần trước Trác Du Hiên đã mua hết cho Thẩm Quân Dao những thứ cô cần rồi không phải hay sao? Cô gái này tự nhiên hôm nay chạy đến đây là muốn làm gì đây? Lo lắng Thẩm Quân Dao bị lạc đường, Trác Du Hiên đến quầy tiếp tân nhờ người ta thông báo nhưng cũng không thấy bóng dáng cô ấy đâu.

Ai ngờ rằng cô lại đến khu quần áo dành cho trẻ sơ sinh cơ chứ.

Vừa hay Trác Du Hiên khi chạy đến nơi này thì hắn lại chứng kiến cảnh Thẩm Quân Dao bị nhân viên ở đây ức h**p như vậy.

Thẩm Quân Dao bị người ta trách mắng, cô chỉ biết cúi đầu xuống, rơm rớm nước mắt.

Trác Du Hiên đau lòng xoa đầu cô.

"Được rồi bảo bối, không sợ nữa, anh ở đây, sẽ không ai làm gì em cả.

Em đến đây làm gì mà để cô ta bắt nạt thế?"
Cô ngẩng đầu lên nhìn Trác Du Hiên, cánh tay bất giác chỉ về bộ quần áo đang treo trên giá kia, khó khăn từng hơi rặn ra.

"Mua!.

Mua!.

Không cho! "
"Em muốn mua bộ đó, nhưng cô ta không bán cho em rồi còn đánh em nữa, có đúng không?"
Thẩm Quân Dao liên tục gật gật đầu ngay khi Trác Du Hiên nói ra những lời đó.

Rõ ràng là người phụ nữ kia đã ức h**p cô.

Trác Du Hiên nghe vậy, trong lòng tràn đầy phẫn nộ, nhìn về phía người phụ nữ ở phía kia.

Hẳn trừng mắt nhìn cô ta, người phụ nữ này như vậy mà dám bắt nạt vợ của hắn.

Đến cả hắn cũng không dám mắng Thẩm Quân Dao một câu, vậy mà người phụ nữ này lại dám ra tay đánh cô như vậy, có phải người phụ nữ này chán sống rồi hay không? "Là cô dám ra tay đánh cô ấy? Có phải hay không cô không muốn sống nữa? Dám đánh cô ấy, đến tôi còn không dám vậy mà cô lại dám làm như vậy à? Cô có muốn tôi báo lên quản lý của cô, để cô bị đuổi việc hay không?"
Người phụ nữ kia rùng mình trước sự tức giận của Trác Du Hiên.

Cả người của cô ta run lẩy bẩy, xem ra lần này cô ta đắc tội nhầm người rồi.

Không ngờ người phụ nữ kia lại quan trọng với Trác Du Hiên như thế.

Cô ta vội vàng giải thích, âm thanh run rẩy sợ hãi.

"Tôi thật sự không biết cô ấy là người của Trác thiếu đây, nếu không tôi nhất định sẽ không như vậy.

Chỉ tại cô ấy ăn mặc như thế, với lại cô ấy tay bẩn như thế động vào quần áo ở cửa hàng chúng tôi, chúng tôi biết bán cho ai đây?"
Cô ta cúi gằm mặt, không dám ngẩng đầu lên.

Trác Du Hiên nghiến răng nghiến lợi.

"Những bộ nào cô ấy đã động vào không bán được, đưa đây tôi mua tất.

Vợ của tôi không phải là người cô muốn bắt nạt thì bắt nạt như vậy"

Cô ta nghe vậy lại càng rùng mình.

Thật không ngờ người cô ta vừa mới măng chửi kia lại là vợ của Trác Du Hiên trong truyền thuyết đó.

Xem ra, lần này cô ta chọc nhầm người rồi.

Ban đầu cứ tưởng rằng đó là tình nhân của Trác Du Hiên, ai ngờ đó lại là vợ của hắn cơ chứ.

Nếu để lân này hắn báo lên quản lý, xem như lần này cô ta chết chắc rồi.

Thẩm Quân Dao nghe thế, cô ngay lập tức chỉ về phía bộ quần áo trẻ con mà mình muốn mua.

"Mua!.

Mua!
"Em muốn mua bộ đó?"
Thẩm Quân Dao gật gật nhìn Trác Du Hiên.

Hắn nhẹ nhàng đưa tay xoa đầu cô, rồi ánh mắt sắc lạnh liếc về phía của người phụ nữ kia.

"Cô còn đứng đó làm cái gì? Còn không mau gói bộ quần áo đó lại cho tôi.

"
Cô ta nghe Trác Du Hiên nói như thế, nhanh chóng gói bộ quần áo mà Thẩm Quân Dao muốn mua lại.

Cho vào túi, nhanh chóng mang ra cho hai vị khách ngoài kia.

Thẩm Quân Dao nhìn thấy, cô nhanh chóng nhận lấy bộ quần áo đấy, rồi nhặt mấy tờ tiền ở dưới đất đưa cho cô ta.

Người phụ nữ đó hơi ái ngại nhìn Trác Du Hiên, mấp máy môi.

"Trác thiếu, chỗ này không đủ ạ.

Bộ này hơn ba mươi nghìn tệ cơ"
"Cô không phải lo chuyện đó, cô nghĩ tôi không đủ tiền trả cho cô à? Cứ nhận lấy chỗ này, lát nữa tôi sẽ thanh toán"

Nghe Trác Du Hiên nói thế, cô ta nhanh chóng nhận lấy mấy tờ tiền lẻ của Thẩm Quân Dao, miệng muốn nói gì đó nhưng lại không dám nói ra.

Trác Du Hiên lần này ánh mắt sa sầm lại, hắn gắn từng chữ nhìn người phụ nữ này.

"Có phải bây giờ tôi nên xử tội của cô vì cô dám động chân động tay với vợ của tôi hay không?"
Cả người phụ nữ đó bất giác run lên.

Trong lòng không ngừng bất an, Trác Du Hiên lần này thật sự muốn xử lý cô ta.

Cô ta nhanh chóng quỷ xuống, giọng hốt hoảng cầu xin người đàn ông đang đứng ở trước mặt mình.

"Trác thiếu, xin ngài hãy tha cho tôi đi, là tôi có mắt như mù, không nhìn thấy phu nhân.

Xin ngài hãy bỏ qua cho tôi lần này đi, tôi cũng chỉ nói vài câu, cũng không làm gì quá đáng, xin ngài hãy bỏ qua cho tôi đi"
Trác Du Hiên bất giác nhếch môi, hẳn hừ lạnh một tiếng.

"Cô còn không thừa nhận à.

Có cần tôi cho người check camera ở nơi này, nếu cô dám nói sai một chữ, tôi sẽ cắt lưỡi của cô, nếu cô dám động tay với cô ấy, có tin là tôi sẽ chặt tay của cô hay không? Tôi khuyên cô, làm gì thì hãy mau chóng nhận tội đi"
Người phụ nữ kia ngay lập tức rùng mình, không ngờ Trác Du Hiên giống hệt như người ta đồn đại, hắn lại tàn nhẫn đến mức độ như thế này.

"Xin ngài, tôi biết sai rồi, mong ngài hãy tha cho tôi đi"
"Vô ích thôi, đám động vào vợ tôi, lần này cô ở đó chờ bị đuổi việc đi: Sau khi thanh toán xong, Trác Du Hiên đưa Thẩm Quân Dao ra khỏi nơi này, bỏ mặc cho người phụ nữ kia ngồi ở đó miệng liên tục cầu xin.

Xem ra lần này cô ta xác định sẽ mất việc rồi.

.
 
Gả Vào Hào Môn
Chương 301: Biến Cố Xảy Ra


Để Thẩm Quân Dao ngồi vào trong xe, cẩn thận cài dây an toàn cho cô, nhìn bộ quần áo mà Thẩm Quân Dao đang nâng niu kia, hẳn tò mò hỏi cô.

"Quân Dao, sao tự nhiên em lại mua bộ này thế?"
"Con mặc!.

Con mặc!.

Sẽ rất đẹp! "
Nụ cười trên gương mặt của Trác Du Hiên thoáng chốc cứng đờ, các dây thân kinh trong người của người đàn ông đột nhiên căng cứng.

Ánh mắt hắn nhìn chằm chằm Thẩm Quân Dao, vẻ mặt của hắn như không cách nào tin nổi vào những gì mình vừa nghe thấy.

Tay của Trác Du Hiên đang định khởi động xe bất giác cứng đờ lại, nhìn nụ cười ngây ngô ở trên gương mặt của người con gái đang ngồi ở bên cạnh mình, hắn thật không biết diễn tả cảm xúc hiện giờ của bản thân mình như thế nào nữa.

Thẩm Quân Dao vừa mới nói gì cơ? Cô vừa nhắc đến con, chẳng lẽ trong tâm trí của Thẩm Quân Dao vẫn còn đứa trẻ đã chết ấy không có cách nào thoát ra hay sao? Nếu là như vậy, người con gái ấy chắc chắn sẽ nhớ đến chuyện Trác Du Hiên hắn đã tàn nhẫn g**t ch*t hai đứa con của mình ra sao? Như thế liệu Thẩm Quân Dao sẽ hận hắn có đúng hay không? Hắn đã cố gắng không nhớ đến hai đứa trẻ ấy, hai đứa con mới thành hình người của hắn, hai đứa nhỏ do chính tay hắn hại chết.

Nghĩ đến con, Trác Du Hiên toàn thân đau đớn không có cách nào ngừng lại.

Huyết mạch trong cơ thể như ngừng trệ hoàn toàn, từng hơi thở nặng nề giữa một không gian nhỏ hẹp như thế này.

Trước đây, Trác Du Hiên từng ước ao có một gia đình nhỏ với Thẩm Quân Dao, hai người sẽ ở cạnh nhau, sẽ sinh thật nhiều con.

Lúc đó hẳn còn tưởng tượng rằng hình dáng của bọn trẻ ra sao nữa.

Nhưng khi đã đạt được ước mơ đó rồi, Trác Du Hiên đã chính tay mình thiêu rụi đi thứ ước mơ cháy bỏng ấy của bản thân mình.

Chân tay như bị đông cứng lại, cổ họng đột nhiên đau rát phát không ra tiếng, cánh tay như bị người ta bẻ gãy ra không thể nào đưa tay ra khởi động xe được.

Âm thanh khàn khàn vang lên phát ra từ miệng của Trác Du Hiên.

"Quân Dao, em!.

!"
Trác Du Hiên vốn muốn nói điều gì đó nhưng cổ họng không cách nào phát ra tiếng nữa, dường như bên trong như có một thứ gì đó chặn lại, một ngọn lửa đang bốc cháy âm Ỉ ở trong đó.

Hắn rất muốn đưa cánh tay ra, rất muốn chạm vào gương mặt của người con gái ấy, nhưng tại sao khoảng cách giữa hai người tự nhiên lại trở nên xa như thế này? Nhìn người con gái đang ngẩn ra, trên môi còn tủm tỉm cười, Trác Du Hiên cảm thấy mình như bị dao đâm vậy.

Đáng lẽ khi nhìn thấy người con gái ấy cười, hắn phải cảm thấy vui vẻ mới đúng chứ.

Cớ sao hãn ta lại đau đớn đến mức này cơ chứ? Thẩm Quân Dao từ trước đến nay vẫn luôn ôm một mộng tưởng, trong ý thức của người con gái ấy vẫn cho rằng hai đứa con kia của mình vẫn còn sống, cho nên cô mới háo hức và vui mừng khi mua những bộ quần áo cho trẻ con này như vậy.

Trác Du Hiên tưởng rằng Thẩm Quân Dao chỉ nhớ con mà thôi, nhưng không ngờ bệnh của cô nó lại nặng đến mức độ này.

Trước đây, khi còn ở nhà, Thẩm Quân Dao cũng thường xuyên ngồi một mình, cô thường lôi ảnh siêu âm của mình ra lặng lẽ ngắm nhìn.

Cánh tay cô v**t v* đứa nhỏ ở trong bức ảnh kia, sau đó bất giác bật cười.

Trác Du Hiên phát hiện ra chuyện này, ban đầu hẳn giật mình, cực kỳ hoảng sợ.

Thỉnh thoảng chuyện này cũng xảy ra, nhưng Trác Du Hiên cũng chỉ cho rằng cô đang nhớ con của mình mà thôi.

Trác Du Hiên cũng có lúc lôi những tấm hình siêu âm của Thẩm Quân Dao ra lặng lẽ ngắm nhìn.

Những lúc ấy, hản rất vui vẻ.

Đây là con của hắn sao? Trông đứa trẻ thật dễ thương! Nếu như đứa trẻ này ra đời, chắc chắn nó sẽ rất giống hẳn.

Chỉ tiếc rằng điều đó không bao giờ có thể trở thành sự thật được nữa! Bởi vì con của hắn chết rồi! Chết hết rồi! Bây giờ, nhìn Thẩm Quân Dao trong tình trạng như vậy, Trác Du Hiên không biết bản thân mình đã đau đến mức độ nào rồi nữa.

Lúc này, không có một từ ngữ nào có thể diễn tả được nỗi đau của hản.

Nỗi đau ấy ngày một lớn hơn, từng ngày dày vò hắn, ăn sâu vào trong máu hản, khiến cho Trác Du Hiên không có cách nào có thể quên được những vết thương mà bản thân mình đã gây ra cho Thẩm Quân Dao.

Quân Dao à, anh phải làm sao bây giờ? Chúng ta thật sự không còn có cách nào có thế trở lại như lúc ban đầu được hay sao? Em à, nói anh biết đi, anh phải làm thế nào đây? Anh phải làm thế nào để xóa hết đi những vết thương lòng ở trong tâm em đây.

Em biết không, anh thật sự không muốn mất em một chút nào.

Anh rất sợ, sợ đến một ngày bản thân mình tỉnh lại sẽ không còn em nữa, đến lúc đó anh phải làm sao đây? Em nói đi, anh phải làm như thế nào bây giờ? Trác Du Hiên cố gắng bình ổn lại tâm trạng của mình, hắn lắc đầu mấy cái nhằm lấy lại tỉnh táo, khóe mắt cay xè nhìn Thẩm Quân Dao.

Người đàn ông đưa tay xoa đầu cô.

"Chắc chuyện vừa rồi khiến em hoảng sợ lắm phải không? Anh đưa em về nhà nhé! Đừng có nghĩ nhiều, không có chuyện gì đâu.

"
Thẩm Quân Dao không đáp lại lời hắn, cô chỉ nhìn vào bộ quần áo ở trong tay của mình mà bật cười khúc khích trông rất đáng yêu.

Nhưng nụ cười đó cũng chẳng làm cho Trác Du Hiên vui vẻ gì.

Hắn biết cô đang nghĩ gì, nhưng hẳn cũng không dám cắt đứt đi niềm vui ấy của cô.

Xe khởi động, rời khỏi trung tâm thương mại.

Trác Du Hiên lái xe rất chậm, hắn không muốn để cho Thẩm Quân Dao sợ khi hắn lái xe quá nhanh.

Đi từ từ trên đường, vừa đi Trác Du Hiên vừa cố gắng tìm cách bắt chuyện với cô, nhưng mà Thẩm Quân Dao vẫn chỉ chăm chăm vào bộ quần áo dễ thương kia.

Đến một đoạn đường, nhìn thấy người ta bày bán bao nhiêu là bóng bay, nào là hoa, rồi còn kẹo bông gòn nữa, Thẩm Quân Dao cứ nhìn chằm chằm vào vỉa hè nhộn nhịp kia, không kìm được mà nuốt ực nước bọt một tiếng.

Nhìn cô gái nhỏ này mê mẩn như thế, chắc là cô thích những thứ kia lắm, cho nên Trác Du Hiên mới dừng xe lại ở bên đường, quay sang nói với Thẩm Quân Dao.

"Em ngôi yên ở đây chờ anh, không được ra khỏi xe có biết hay chưa? Em thích những thứ kia, anh sẽ đi mua cho em, còn em nhớ kỹ không được bước ra khỏi xe nửa bước.

"
Trác Du Hiên luôn miệng dặn dò Thẩm Quân Dao là phải ngồi im trong xe, tuyệt đối không được phép chạy đi đâu hết.

Chứ chuyện ở trung tâm thương mại vừa rồi đã dọa cho hắn một phen hết hồn rồi.

Nhưng trong lúc Trác Du Hiên đang đi mua đồ, Thẩm Quân Dao nghe thấy tiếng nói của một đứa trẻ cứ vang lên bên tai của mình, đứa trẻ ấy nói.

"Mẹ ơi, mẹ mau đến đây với con đi"
Ngoảnh đầu lại, cô thấy một đứa trẻ đang ở ngoài đường, nó vẫy vẫy tay như muốn gọi cô lại đó.

Thẩm Quân Dao bất giác mỉm cười, đưa tay vươn ra muốn chạm vào đứa trẻ ấy.

Cửa xe được mở ra, Thẩm Quân Dao cả người tiến về phía trước, đi đến chỗ bóng dáng mà mình nhìn thấy.

Nhưng người con gái ấy lại không hề biết rằng mình đang tiến về phía của đường lớn, xe cộ đang đi lại rất nhiều, mà đứa trẻ cô nhìn thấy thực chất đó chỉ là một ảo ảnh mà thôi.

Vậy mà Thẩm Quân Dao vẫn mỉm cười từng bước bước đến đó.

Một chiếc xe đang lao nhanh như gió đến chỗ cô, nhưng Thẩm Quân Dao nào có để ý đến điều đó, vẫn sải bước về phía trước.

Đến khi Trác Du Hiên quay lại đây thì đã nhìn thấy cả người của Thẩm Quân Dao đang lao ra phía đường lớn kia, không những thế một chiếc xe ô tô đang lao nhanh về phía cô nữa.

Trác Du Hiên hét lớn.

"Quân Dao, em mau quay lại đây!".
 
Gả Vào Hào Môn
Chương 302: Hy Vọng Và Lo Lắng


"Quân Dao, em mau quay lại đây!"
Thể nhưng cô gái ấy vẫn cứ tiến về phía trước.

Toàn bộ mọi thứ trên tay của Trác Du Hiên rơi bộp xuống đất.

Nhưng giờ phút này hắn làm gì có tâm trạng để ý đến những thứ đó cơ chứ.

Trác Du Hiên lao thật nhanh ra đường lớn, nhưng tất cả đã không kịp nữa rồi.

Rầm! Một âm thanh chói tai vang lên giữa thành phố bộn bề này, cùng với đó là một tiếng thét.

"Không không khôngggggggggg!"
Trác Du Hiên hai mắt mở to, nhìn chiếc xe kia lao thẳng về phía của Thẩm Quân Dao, đến khi người con gái ấy nhận ra thì chiếc xe ấy đã lướt qua người của cô rồi.

Hai mắt người đàn ông mở to không thể tin nổi nhìn thân ảnh đầy máu me của cô gái đang nằm ở trên đường kia.

Tiếng còi xe cấp cứu kêu lên inh ỏi giữa con đường tấp nập xe cộ.

Tiếng còi ấy vang lên cũng như tâm trạng hiện giờ của Trác Du Hiên, lo lắng, hoảng hốt và bao trùm cả sợ hãi nữa.

Thẩm Quân Dao, anh xin em, không được xảy ra chuyện gì! Cả người dính đầy máu của Thẩm Quân Dao, Trác Du Hiên ngồi bệt xuống chiếc ghế bên cạnh hành lang chật chội, ánh mắt sa sầm nhìn chằm chằm vào chiếc đèn của phòng cấp cứu trước mặt.

Cánh tay của người đàn ông thỉnh thoảng còn hơi run lên, hắn úp mặt vào hai lòng bàn tay dính đầy máu tanh nồng của mình, sắc mặt lộ rõ vẻ mệt mỏi.

Một vài nếp nhăn thỉnh thoảng xuất hiện ở trên gương mặt của người đàn ông.

Hắn ngửa đầu ra đằng sau, hai mắt khẽ khép hờ lại, những ngón tay đan xen vào nhau nhưng lại không che đi được sự run rẩy của nó.

Lòng hẳn lúc này nóng như lửa đốt, Trác Du Hiên sợ hãi, hän rất sợ khi chứng kiến cảnh tượng vừa rồi.

Lúc đó, Thẩm Quân Dao cả người nằm trên vũng máu, hai mắt nhắm lại, cho dù Trác Du Hiên có gọi như thế nào nhưng người con gái ấy vẫn không tỉnh lại nữa.

Hắn sợ, rất sợ, thân ảnh của người con gái ấy nằm trên một vũng máu loang lổ trên đường, Trác Du Hiên không biết phải dùng từ ngữ nào để diễn tả tâm trạng của mình lúc đó.

Trong lòng hắn rất lo lắng, hẳn sợ người con gái ấy sẽ rời xa hắn.

Lỡ như Thẩm Quân Dao có chuyện gì thì phải làm sao? Nếu vậy, từ nay về sau, Trác Du Hiên hãn phải sống như thể nào? Cuộc sống mà không có Thẩm Quân Dao thì thật là vô nghĩa.

Hắn không thể sống mà không có người con gái ấy.

Đến bây giờ Trác Du Hiên mới nhận ra tâm quan trọng của Thẩm Quân Dao ở trong cuộc sống của mình như thế nào.

Nếu không có cô thì có lẽ Trác Du Hiên cũng chả thiết sống nữa.

Cô là ánh sáng của cuộc đời hẳn, là người mang đến cho hắn hy vọng để sống tiếp, nếu ánh sáng ấy bị dập tắt, cuộc sống của Trác Du Hiên chẳng khác gì sẽ chìm trong bóng tối vĩnh hãng cả.

Sống trong bóng tối, một cuộc sống cô đơn lạnh lẽo, nếu vậy thì thà chết quách đi cho xong.

Trong lòng của người đàn ông không ngừng cầu nguyện, cậu nguyện rằng Thẩm Quân Dao sẽ bình an vô sự, cô sẽ không xảy ra chuyện gì hết.

Thẩm Quân Dao, anh cầu xin em, xin em đừng xảy ra chuyện gì hết! Anh không thể sống thiếu em được, van xin em đừng bỏ anh lại một mình có được không? Anh không muốn mất em, thật lòng không muốn xa em, van xin em đấy, đừng bỏ anh lại một mình có được không? Hơi thở của người đàn ông ngày càng trở nên nặng nề giữa hành lang vắng tanh không một bóng người ấy.

Trác Du Hiên cúi gằm mặt xuống, hai mắt đã trở nên thâm quãng, khuôn mặt càng thêm tiêu tụy và mệt mỏi hơn bao giờ hết.

Sợ hãi, lo lắng không ngừng xâm lấn lấy ý chí của hắn.

Sự kiên trì, mạnh mẽ của người đàn ông gần như đã sụp đổ hoàn toàn.

Thời gian lúc này như ngừng lại, nhìn đèn phòng cấp cứu vẫn còn sáng như thế kia, Trác Du Hiên lại càng thêm phần nào lo lắng và hãi hùng.

Thẩm Quân Dao, chắc chắn cô sẽ không sao phải không? Người con gái ấy vẫn yêu hắn như thế, luôn hy vọng Trác Du Hiên hắn đáp lại tình cảm của cô.

Đến nay, ước nguyện ấy đã đạt được rồi, Thẩm Quân Dao chắc chắn sẽ rất hạnh phúc mà phải không? Cho nên cô sẽ không rời khỏi hắn đâu.

Trác Du Hiên luôn tự trấn an bản thân mình là như thế, hắn luôn tự an ủi bản thân mình là như vậy.

Đang ngồi lim dim thì cánh cửa phòng cấp cứu mở ra.

Nhìn thấy bác sĩ, Trác Du Hiên lập tức lao đến cầm lấy tay bác sĩ.

"Bác sĩ, vợ của tôi sao rồi? Cô ấy có làm sao không vậy bác s"
"Mong anh hãy từ từ.

Chúng tôi phát hiện trong não của cô ấy có máu bäm, cần phải làm phẫu thuật gấp, nếu không sẽ ảnh hưởng đến tính mạng của cô ây"
"Bác sĩ, xin ông, cứu lấy vợ tôi! Mong ông hãy cứu lấy vợ tôi!"
Trác Du Hiên thành khẩn cầu xin bác sĩ, người khoác áo blouse trắng phía trước chỉ vỗ vào tay của hẳn mấy cái.

"Mong anh yên tâm, chúng tôi sẽ cố gắng hết sức mình"
Ngay sau đó, Thẩm Quân Dao đã được đẩy vào phòng phẫu thuật.

Vốn muốn đi vào đó xem tình hình của người con gái ấy thế nào, nhưng Trác Du Hiên lại bị bác sĩ ngăn cản lại, yêu cầu phải ở ngoài.

Bác sĩ bảo hắn hãy bình tĩnh lại, nhưng lúc này tâm trạng của Trác Du Hiên thật sự rất rối, đầu óc hoàn toàn trống rỗng, làm sao có thể nói bình tĩnh là bình tĩnh được chứ.

Tay chân luống cuống ngôi xuống ghế, trong lòng hản lúc này cũng chỉ hy vọng rằng Thẩm Quân Dao không xảy ra chuyện gì.

Chỉ cần cô bình an, Trác Du Hiên chấp nhận đánh đổi tất cả, ngay cả mạng sống của mình để cứu lấy cô.

Cô xứng đáng được sống, nửa đời đã đau khổ rồi, Trác Du Hiên không muốn nhìn nửa đời sau của Thẩm Quân Dao cũng bị hủy hoại như vậy nữa.

"Trác Du Hiên, cậu nói đi, con gái của tôi đã xảy ra chuyện gì?"
Trác Du Hiên đang mệt mỏi ngồi ở đó thì một giọng nói vang lên.

Đó là giọng của Trịnh Liên, mẹ ruột của người con gái đang nằm ở trong phòng phẫu thuật kia.

Bà ta ngay sau khi nhận được tin thì ngay lập tức cùng với chồng mình chạy như bay đến bệnh viện này, không màng sống chết.

Cũng giống như Trác Du Hiên lúc này, bà ta vô cùng sốt ruột, đang yên đang lành tự nhiên con bé lại xảy ra chuyện như thế.

Không phải đang rất tốt sao, đột nhiên lại xảy ra tai nạn như vậy.

Trác Du Hiên nghe thấy tiếng, hắn ngẩng đầu lên thì nhìn thấy khuôn mặt đang tái mét lại kia của Thẩm phu nhân.

Một lát sau, Trác Du Hiên gục mặt xuống, không muốn quan tâm đến người bên cạnh mình.

Bây giờ Trác Du Hiên chỉ quan tâm đến tình trạng của Thẩm Quân Dao ra sao mà thôi.

Tất cả mọi chuyện đều là lỗi của hắn.

Nếu như lúc đó hắn chịu ở lại bên cạnh của Thẩm Quân Dao, hoặc là hắn đưa cô đi cùng thì có lẽ chuyện này sẽ không xảy ra.

Nhưng mọi chuyện đều đã xảy ra cả rồi, bây giờ ngồi đây tự trách để làm gì chứ.

Thẩm Quân Dao vẫn phải đang nằm đấu tranh giữa sự sống và cái chết.

Trác Du Hiên vốn dĩ biết bệnh tình của Thẩm Quân Dao có thể tái phát bất cứ lúc nào, vậy mà Trác Du Hiên lại có thể để cô ở một mình như vậy.

Thẩm phu nhân ngày càng lo lắng, đặc biệt là Trác Du Hiên lại không trả lời, mặt mũi cứ cúi gẫm xuống như vậy.

Bà ta như thể phát điên lên, lay lay người của Trác Du Hiên.

"Trác Du Hiên, cậu nói đi, con gái tôi bị làm sao?".
 
Gả Vào Hào Môn
Chương 303: Cuộc Đời Thực Vật


"Trác Du Hiên, cậu nói đi, con gái tôi bị làm sao?"
"Đủ rồi, bà có thôi đi không, Quân Dao còn đang ở trong đó mà bà còn đứng ở đây làm loạn như thế, bà chỉ biết quát mảng người khác như vậy à?"
Trác Du Hiên gạt tay của Trịnh Liên ra, ánh mắt của người đàn ông bất giác đỏ lên nhìn người đang làm loạn kia, không kiềm chế được mà gắt lên.

Thẩm Quân Dao còn đang ở trong kia, bà ta chưa hỏi lấy một câu về cô mà cứ làm loạn lên như thế, đúng là khiến cho Trác Du Hiên bực tức.

Hắn đã đủ phiền muộn rồi, vậy mà Thẩm phu nhân này vẫn không tha cho hẳn, muốn dồn hẳn vào đường cùng mới chịu được hay sao? Trác Du Hiên bây giờ chỉ lo lắng cho Thẩm Quân Dao mà thôi, hẳn đâu có quan tâm đến mấy lời nói kia của bà mẹ vợ cơ chứ.

Bị Trác Du Hiên quát như thế, Thẩm phu nhân lại càng thêm bực mình, bà ta tóm lấy cổ áo của Trác Du Hiên, xem ra Trịnh Liên đang rất giận dữ.

Bà ta đã cố gắng không nổi giận vì con gái mình, nhưng hôm nay bà ta không có cách nào chịu được nữa.

"Cậu bảo tôi yên lặng.

Tôi yên lặng thể nào được? Con gái tôi vẫn còn đang nằm ở trong đó, không rõ sống chết ra sao, cậu bảo tôi yên lặng thế nào được.

Tôi không thể vô tâm như cậu, nhìn con gái mình đang trong tình trạng nguy kịch mà chỉ biết ngồi đó như vậy.

Còn nữa, hê mỗi lần ở cạnh cậu là con bé xảy ra chuyện, cậu nói đi, cậu hại con gái tôi chưa đủ hay sao? Cậu muốn khiến con bé mất mạng thì mới vừa lòng à?"
Tâm trạng tức giận hoàn toàn bộc phát, Trịnh Liên trút toàn bộ cơn giận của mình lên Trác Du Hiên.

Nhìn người đàn ông này vô tâm như thế trong khi con gái của bà ta vẫn còn đang cấp cứu ở bên trong kia, không một thái độ lo lắng.

Thẩm phu nhân nhìn con gái mình ở bên cạnh người đàn ông này mà không khỏi xót xa cho cuộc đời của con bé.

Nhưng liệu bà ta có còn nhớ rằng chính bà ta là người đã đẩy Thẩm Quân Dao vào cuộc sống địa ngục tù túng này hay không? Trong lòng bà ta sốt sắng chết đi được.

Ôi! Đứa con mệnh khổ này của bà ta! Quân Dao sao lại phải chịu nhiều cực khổ như thể chứ? Hết mất con rồi tâm thần phân liệt, rồi bây giờ lại gặp phải tai nạn này, bà ta kiếp trước đã tạo nghiệp gì mà lại đẩy con gái của mình vào cuộc sống tù túng, đau khổ như thế này cơ chứ? Trác Du Hiên khó chịu đẩy người của Thẩm phu nhân ra, làm cho bà ta lảo đảo thiếu chút nữa là ngã ra, cũng may là được Thẩm lão gia đỡ được.

Tâm trạng vốn đã khó chịu rồi, nay Trịnh Liên lại còn chọc ngoáy thêm vào, càng làm cho Trác Du Hiên nổi điên lên.

"Bà lo lắng? Bà nghĩ có mình bà lo lắng cho Quân Dao hay sao? Bà nghĩ tôi không lo à? Nhưng bây giờ ngoài việc làm loạn lên bà có thể làm gì? Lo như vậy sẽ cứu được cô ấy sao? Bà làm ơn ngồi im một chỗ chờ bác sĩ ra đi, bà càng làm loạn lên như thế càng chẳng được gì đâu"
Từng câu hỏi dồn dập được Trác Du Hiên đặt ra làm Thẩm phu nhân câm nín, bà ta không thể nào nói được gì cả.

Trác Du Hiên thật sự như muốn điên lên vì bọn họ vậy.

Nói hắn không lo cho Thẩm Quân Dao.

Chẳng lẽ bọn họ nhìn thấy hắn không lo cho cô ư? Trác Du Hiên rất lo lắng, thậm chí là lo gấp mười lần bọn họ là đằng khác.

Trong lòng của hắn cũng vô cùng sợ hãi, hắn sợ sẽ đánh mất người con gái ấy vào lúc không ngờ tới nhất.

Nhưng tất cả điều đó đều được Trác Du Hiên chôn giấu ở trong lòng, hản không muốn thể hiện ra bên ngoài, không muốn bọn họ nhìn thấy dáng vẻ yếu đuối của hắn.

Trên áo của Trác Du Hiên, vết máu đỏ ấy vẫn còn chưa khô.

Máu dính trên tay của hắn gần như đông lại rồi, cả người đau đớn vô lực ngồi xuống hàng ghế ở bên cạnh mình.

Người đàn ông này thật sự đang rất mệt mỏi, trên khuôn mặt của hắn thể hiện rõ điều đó.

Thẩm lão gia vội vàng nói với vợ mình.

"Trịnh Liên, cậu ta nói đúng, bây giờ bà có làm loạn lên cũng không thể giúp ích được gì đâu.

Cho nên bà hãy bình tĩnh ngồi xuống đi, đợi bác sĩ ra rồi xem tình hình như thế nào đã.

Bây giờ bà có giết cậu ta cũng không giải quyết được gì đâu.

Cho nên, nghe lời tôi, ngồi xuống đi"
Trịnh Liên thấy lời khuyên của chồng mình cũng có lý, bà ta bất đắc dĩ ngồi xuống hàng ghế kia chờ đợi bác sĩ ra bên ngoài.

Nếu không phải vì con gái bà ta thì Thẩm phu nhân hôm nay nhất quyết sẽ liều mạng với Trác Du Hiên kia.

Hễ con bé ở bên cạnh của cậu ta là y như rằng xảy ra chuyện, mà đó chẳng phải là chuyện tốt lành gì.

Trác phu nhân kia đã gây đủ hoạ rồi, nay Trác Du Hiên lại còn khiến con gái bà ta bị tai nạn nữa chứ.

Lần này tuyệt đối không thế để Quân Dao ở bên cạnh Trác Du Hiên được nữa.

Ở trên hành lang yên ắng, gần như không có người qua lại, thỉnh thoảng chỉ có một vài người mặc đồ màu xanh chạy ra từ phòng phẫu thuật kia rồi nhanh chóng chạy vào đó, ba bóng lưng cô độc đang lặng lẽ chờ đợi trong hy vọng.

Thời gian như kéo dài ra vậy, đèn phòng phẫu thuật kia vẫn còn sáng rực không hề tắt đi.

Ngoài trời cũng đã sầm tối rồi, vậy mà bác sĩ vẫn chưa ra.

Cuộc phẫu thuật kéo dài hơn sáu tiếng đồng hồ mới kết thúc.

Khi bác sĩ vừa bước ra, ba người kia như thể nhìn thấy vị cứu tinh của cuộc đời mình vậy.

Ba người đồng loạt chạy đến, đồng thanh hỏi.

"Bác sĩ, vợ tôi sao rồi?"
"Bác sĩ, con gái tôi sao rồi?"
Bác sĩ kêu người nhà của bệnh nhân hãy bình tĩnh, ông ta đưa tay gỡ khẩu trang trên mặt xuống, thở phào một tiếng rồi mới bắt đầu lên tiếng.

"Cuộc phẫu thuật diễn ra rất thành công, máu bầm ở trong não của bệnh nhân cũng đã được loại bỏ, tuy nhiên!
Ba người đang hết sức vui mừng vì bác sĩ thông báo cuộc phẫu thuật của Thẩm Quân Dao thành công thì sự vui mừng đó ngay lập tức bị dập tắt bởi câu nói ngập ngừng của bác sĩ.

Ba bọn họ, đặc biệt là Trác Du Hiên, hẳn giật thót tim, vội vàng nắm lấy tay của bác sĩ.

.

"Tuy nhiên sao? Ông mau nói đi, đừng ngập ngừng như vậy nữa có được không?"
Bác sĩ thở dài nhìn người nhà bệnh nhân.

"Tuy nhiên, do va đập quá mạnh khiến phân đầu của bệnh nhân tổn thương nặng nề, gây ảnh hưởng đến não bộ, không những vậy, bệnh nhân còn đang có bệnh ở trong người, kèm theo sự k*ch th*ch này, e rằng cô ấy cả đời sẽ không tỉnh lại được nữa.

Cho dù chúng tôi đã hết sức cứu chữa nhưng hoàn toàn bất lực.

"
Cánh tay của Trác Du Hiên bất giác buông thõng xuống đất, cả người của hắn lảo đảo lùi về phía sau.

Người đàn ông hoàn toàn ngỡ ngàng nhìn bác sĩ, cổ họng bất giác trở nên khô khát ngay sau khi những lời bác sĩ vừa dứt.

Không chỉ có Trác Du Hiên, hai vợ chồng nhà họ Thẩm đứng bên cạnh cũng sốc không kém gì Trác Du Hiên, hai bọn họ cả người run rẩy, đặc biệt là Trịnh Liên, bà ta đột nhiên gào khóc.

Trác Du Hiên một lát sau mới ổn định, hắn ngẩng đầu, đôi mắt mệt mỏi mang theo một sự tuyệt vọng nhìn bác sĩ.

Âm thanh phát ra từ miệng của hắn khàn khàn, dường như hẳn vẫn còn ôm theo một chút hy vọng nhỏ.

"Bác sĩ, không có cách nào khác sao? Chẳng lẽ cả đời này của vợ tôi phải sống một cuộc sống của người thực vật à? Ông không thể cứu vợ tôi sao?"
Bác sĩ bất lực lắc đầu.

"Thật sự không còn cách nào nữa! Chúng tôi e rằng là như anh nói, cả đời này của cô ấy sẽ không thể tỉnh lại được nữa.

Hay nói một cách khác, từ nay về sau, bệnh nhân sẽ phải sống một cuộc đời thực vật.

Người thường chúng tôi không còn cách nào để giúp cô ấy, trừ phi phép màu xảy ra.

Còn nếu không, e là sẽ như vậy.

.
 
Gả Vào Hào Môn
Chương 304: Tuyệt Đối Không Rút Ống Thở


Toàn bộ hy vọng của Trác Du Hiên trong chốc lát đã bị người ta dập tắt.

Không những thể, bác sĩ còn nói.

"Tôi nghĩ gia đình nên giải thoát cho cô ấy!"
Lời nói của bác sĩ vẫn cứ vô tư vang lên, ý của ông ta rằng là hãy giải thoát cho Thẩm Quân Dao đi, đừng để cô gái ấy sống cuộc đời như vậy nữa.

Thà chết đi chứ đừng để cô ấy sống một cuộc sống thực vật, như thế chẳng có ý nghĩa gì hết.

Trác Du Hiên ngước mặt lên nhìn bác sĩ, khoé môi của người đàn ông mấp máy phát không ra hơi.

Không những vậy,tiếng khóc lớn của hai người bên kia đã gần như hoàn toàn lấn át đi tiếng nói của Trác Du Hiên hẳn.

"Ông nói sao?"
Thẩm phu nhân bên kia cũng không còn đứng vững được nữa, bà ta khụy người xuống, hai đầu gối chạm xuống đất.

Bà ta tóm lấy tay của bác sĩ, miệng liên tục khóc lóc cầu xin.

"Bác sĩ, xin ông, coi như tôi cầu xin ông, ông hãy cứu con gái của tôi đi.

Đứa con gái mệnh khổ của tôi, nó còn chưa được yêu thương mà, không thể để nó mất mạng như vậy được.

Cho dù mất bao nhiêu tiên cũng được, tôi chỉ xin ông cứu lấy con gái của tôi thôi.

"

Vẻ mặt của bác sĩ trở nên áy náy khó xử hơn bao giờ hết, ông ta gỡ tay của Trịnh Liên ra, rồi ngỏ ý bảo Thẩm lão gia đỡ bà ta đứng dậy, đừng để Thẩm phu nhân quỷ như vậy nữa.

"Không phải là tôi không muốn cứu con của hai người, mà là không thể cứu.

Chúng tôi đã cố gắng hết sức để giữ mạng sống cho cô ấy rồi, còn bệnh nhân có thể tỉnh lại được hay không chỉ còn phụ thuộc vào ông trời thôi.

Tôi cũng khuyên gia đình là hãy nên chuẩn bị sẵn tâm lý trước, bởi vì khả năng rất cao là bệnh nhân sẽ không tỉnh lại được nữa đâu.

Bây giờ có giữ mạng sống của cô ấy hay không còn tùy thuộc vào quyết định của gia đình"
Bác sĩ cũng đâu phải không muốn cứu Thẩm Quân Dao, họ cũng đã làm hết sức của mình rồi, nhưng chấn thương ở đầu của Thẩm Quân Dao thật sự quá nặng, đến bác sĩ cũng bó tay.

Giữ được mạng sống cho Thẩm Quân Dao là vui vẻ lắm rồi, còn cô gái ấy có thể tỉnh lại hay không còn phải phụ thuộc vào chính bản thân của Thẩm Quân Dao nữa.

Xem xem người con gái ấy có còn muốn tiếp tục sống hay là không? Trịnh Liên ngả người vào trong lòng của chồng mình, toàn bộ những hy vọng nhỏ nhoi của bà ta cũng đã hoàn toàn bị dập tắt.

Vậy là không còn có cách nào có thể cứu cô nữa hay sao? Con gái của bà ta, đứa con gái mệnh khổ ấy, bà ta còn chưa bù đắp hết cho con bé mà, sao Quân Dao lại xảy ra chuyện này cơ chứ.

Thẩm phu nhân khóc lóc quay sang hỏi chồng của mình.

"Ông à, bây giờ phải làm sao đây? Con gái của chúng ta phải làm sao đây? Chẳng lẽ chúng ta cứ phải trơ mắt nhìn con bé sống một cuộc đời thực vật trong suốt phần đời còn lại hay sao?"
Thẩm lão gia cũng bất lực, ông ta đâu biết phải làm như thế nào.

Thẩm Quân Dao có ngày hôm nay tất cả đều là do bọn họ gây ra.

Đây chẳng lẽ là quả báo mà bọn họ đang phải gánh chịu do ông trời ban cho sao? Nếu thật sự là quả báo, vậy thì tại sao ông trời không giáng xuống đầu ba người bọn họ đi, sao lại cứ phải bắt Thẩm Quân Dao gánh chịu những tội ác do bọn họ tạo nên chứ? Con bé số khổ ấy, cuộc đời con bé đã khổ lắm rồi, vậy mà còn phải gặp phải kiếp nạn như thế này.

"Tôi có thể nói thêm một chút được không? Bây giờ tôi khuyên gia đình hãy rút ống thở của cô ấy đi, giải thoát cho người bệnh.

Ý chí sống của bệnh nhân gần như bằng không rồi, cho nên hãy giải thoát cho cô ấy đi.

Như thế, cô ấy cũng không phải chịu những khổ cực nữa"
Bác sĩ nhìn người nhà của bệnh nhân đang không biết phải quyết định như thế nào, cho nên mới góp ý như thế.

Đế Thẩm Quân Dao sống một cuộc đời thực vật như vậy, thế thì thà giải thoát cho người con gái ấy đi, để bệnh nhân ra đi thanh thản.

Cô ấy cũng không còn vướng bận gì trên thể giới này nữa rồi.

Thẩm lão gia bất lực vỗ vai vợ mình, ông ta rất đau lòng nhưng vẫn phải nói ra.

"Trịnh Liên, tôi thấy bác sĩ nói đúng đấy.

Chúng ta nên giải thoát cho Quân Dao đi, nhìn con bé như thế không ai là không đau lòng cả.

Vậy thì hãy sớm để nó ra đi trong thanh thản, chúng ta đừng làm khổ con bé nữa"
"Nhưng mà! ! !"

Thẩm phu nhân ngập ngừng nhìn chồng của mình, ai mà dám nỡ nhìn con của mình chết cơ chứ.

Nhưng Thẩm lão gia nói cũng không sai chút nào, nhìn Thẩm Quân Dao sống cứ như là người chết, vậy thì thà để người con gái ấy ra đi còn hơn.

Không một người mẹ nào muốn đưa ra quyết định như thế, nhưng con bé lại khổ sở một đời rồi, vậy thì hãy giải thoát cho cô đi.

Trịnh Liên đang định nói gì với bác sĩ thì một giọng nói lạnh lùng vang lên.

"Tuyệt đối không được! Tôi cấm ai được rút ống thở của Quân Dao ra, nếu có kẻ dám làm như vậy, tôi sẽ băm kẻ đó thành trăm mảnh rồi quăng xác xuống biển.

Quân Dao là vợ tôi, quyền quyết định là ở trong tay tôi, vẫn chưa đến lượt mấy người đâu.

"
ml thanh chứa đựng đầy sự lạnh lẽo ấy là của Trác Du Hiên.

Hắn loạng choạng đứng dậy, hai mắt hằm hằm nhìn bác sĩ.

Tháo ống thở sao? Không đời nào Trác Du Hiên cho phép chuyện này xảy ra.

"Cậu à, tôi nghĩ cậu đừng có cố chấp nữa.

Bệnh nhân gần như đã không tỉnh lại được nữa rồi, cho nên giải thoát cho cô ấy đi, đừng dày vò bệnh nhân như vậy nữa"
"Đừng có ai khuyên tôi, tôi đã quyết định rồi, kẻ nào dám động vào vợ tôi tôi sẽ lấy mạng của kẻ đó.

Chỉ là gần như không tỉnh lại thôi chứ không phải là chắc chắn sẽ không tỉnh lại.

Cho dù chỉ còn có không phẩy không không một phần trăm cơ hội sống, tôi vẫn muốn thử.

Tôi tin Thẩm Quân Dao nhất định sẽ tỉnh lại"
Trác Du Hiên luôn khẳng định là như vậy! Cho dù là còn rất ít khả năng thì đã sao? Không gì là một trăm phần trăm, vậy thì Thẩm Quân Dao vẫn có cơ hội để tỉnh lại.

Cho dù với tỉ lệ ít ỏi như thế, Trác Du Hiên vẫn muốn thử.

Hắn tin rằng cô nhất định sẽ tỉnh lại.

Mà cho dù Thẩm Quân Dao có không tỉnh lại được nữa thì sao, cô phải sống một cuộc sống thực vật thì sao? Miễn là cô còn sống, miễn là cô còn ở bên cạnh hẳn, như vậy là đủ rồi.

Không cần người con gái ấy phải hoàn toàn tỉnh táo, cô có hôn mê cũng được.

Trác Du Hiên hoàn toàn có khả năng chăm sóc cho Thẩm Quân Dao.

Biết là không thể lay động được quyết định của người đàn ông này, bác sĩ cũng phải bó tay chịu thua.

Ông ta chỉ lắc đầu thở dài, dù sao cũng là quyết định của người nhà bệnh nhân, ông ta không có quyền can thiệp vào quyết định đó của họ.

Thẩm Quân Dao cũng đã được chuyển đến phòng hồi sức, sau khi bác sĩ rời đi Trác Du Hiên nhanh chóng đến thăm Thẩm Quân Dao, còn hai vợ chồng nhà họ Thẩm kia thì đi gặp bác sĩ để biết rõ hơn tình trạng của con gái mình ra sao rồi.

Nhìn Thẩm Quân bị các thiết bị quấn đầy trên người kia, Trác Du Hiên nhìn mà xót xa.

Gương mặt của người con gái ấy trảng đến mức không còn một giọt máu nào ở trên đó, hơi thở thì quá mức yếu ớt, Trác Du Hiên cũng chẳng cảm nhận được là sự sống của người con gái này còn tôn tại nữa.

Hắn nhẹ nhàng nâng cánh tay yếu ớt đã bị chính hắn sai người phế đi kia, nhẹ nhàng đặt lên đó một nụ hôn.

Người đàn ông tham lam cảm nhận từng tấc thịt của người con gái ấy.

"Quân Dao, là anh đây, em có đau hay không?".
 
Gả Vào Hào Môn
Chương 305: Hôn Mê Ba Năm


"Quân Dao, là anh đây, em có đau hay không?"
Bị thương nặng như thể, chắc chắn là em cảm thấy rất đau nhỉ? Nhưng em yên tâm, anh nhất định sẽ cứu em, anh sẽ không để em mãi ở trong tình trạng như thế này đâu.

Quân Dao, chờ anh, em hãy chờ anh thêm một thời gian nữa, em sẽ tỉnh lại.

"Quân Dao, em ngủ thì ngủ, chứ đừng ngủ mãi nhé! Chắc chắn là em sẽ tỉnh lại có đúng không?"
Trác Du Hiên một mực khẳng định là như vậy.

Cho dù bác sĩ có nói Thẩm Quân Dao sẽ không bao giờ tỉnh lại được nữa, nhưng như vậy thì đã sao? Trong lòng của Trác Du Hiên vẫn ấp ủ hy sinh, chắc chắn Thẩm Quân Dao sẽ không làm sao hết.

Người con gái ấy sẽ không rời khỏi hẳn dê dàng như vậy đâu.

Kể từ đó trôi qua, Trác Du Hiên luôn túc trực ở bên cạnh Thẩm Quân Dao, ngoại trừ bác sĩ đến kiểm tra thường xuyên cho cô, hắn không để cho bất kì người nào lại gần người con gái ấy cả.

Ngay cả cha mẹ của Thẩm Quân Dao cũng chỉ được đến thăm cô trong thời gian mà Trác Du Hiên quy định, nếu không thì bọn họ sẽ không được gặp Thẩm Quân Dao nữa.

Thẩm Quân Dao vẫn hôn mê bất tỉnh ở trên giường bệnh, hệt như lúc ban đầu, người con gái ấy gần như không có dấu hiệu tỉnh lại.

Nhưng Trác Du Hiên vẫn không bỏ cuộc, hắn ngày ngày bên cô, ngày ngày chăm sóc cho Thẩm Quân Dao.

Theo lời tư vấn của những chuyên gia nước ngoài, Trác Du Hiên ngày nào cũng ở bên cạnh trò chuyện với Thẩm Quân Dao.

Có khi hắn kế cho cô nghe những câu chuyện, hay là có khi hắn kể lại cho Thẩm Quân Dao những chuyện hôm đó hắn gặp phải.

Vui mừng tâm sự với người con gái ấy trong mấy tháng liền, bác sĩ nói làm như vậy sẽ k*ch th*ch não bộ của Thẩm Quân Dao, giúp cô sớm ngày khỏe lại.

Trác Du Hiên kiên trì ngày qua ngày ở bên cạnh trò chuyện với Thẩm Quân Dao, nhưng tình trạng của cô vẫn chỉ có như vậy, vẫn nằm im lìm ở trên giường bệnh.

Nhiều người bảo hắn điên, cứ lao đầu vào những thứ không bao giờ xảy ra, nhưng Trác Du Hiên chẳng hề quan tâm đến mấy lời nói đó của bọn họ.

Thời gian cứ thế trôi đi, chẳng mấy chốc ba năm đã trôi qua Ba năm không ngờ lại trôi qua nhanh đến như vậy! Thẩm Quân Dao đã ngủ ở trên giường bệnh trong suốt ba năm nay, tình trạng của cô vẫn như lúc ban đầu, không hề có dấu hiệu tỉnh lại.

Ba năm nay, Trác Du Hiên vẫn kiên nhẫn ở bên cạnh của Thẩm Quân Dao, hắn kiên trì chăm sóc cho cô trong ba năm, không màng đến những lời đàm tiếu của đám người ngoài kia.

Trác Du Hiên cũng đã chuyển Thẩm Quân Dao về nhà để tiện chăm sóc cho cô, hắn không muốn để cô ở lại bệnh viện nữa.

Như vậy sẽ ảnh hưởng nhiều đến việc điều trị.

Không những vậy, Trác Du Hiên còn mời bao nhiêu là chuyên gia, bỏ bao nhiêu tiền để mua thuốc bổ não, nhằm giúp Thẩm Quân Dao nhanh chóng khỏe lại.

Nhưng dường như kết quả nhận lại hoàn toàn bằng không.

Thẩm Quân Dao vẫn chẳng có dấu hiệu khấm khá hơn là bao.

Ngày ngày vẫn có hộ lý ở bên cạnh thầy Trác Du Hiên chăm sóc cho người con gái ấy trong lúc Trác Du Hiên mệt mỏi đi nghỉ hay là có việc cần phải giải quyết.

Mọi người xung quanh nhìn thấy Trác Du Hiên như vậy mà xót xa.

Ai ai cũng khuyên hắn hãy giải thoát cho Thẩm Quân Dao đi, đừng ép cô gái ấy cứ phải gắng gượng sống như vậy nữa.

Như thế chỉ làm khổ cho cả hai mà thôi.

Nhưng mà Trác Du Hiên đâu hề nghe, ai nói như vậy, ngay lập tức hản liền tỏ ra khó chịu, thậm chí còn đe doạ nếu kẻ nào dám nhắc đến chuyện này thì Trác Du Hiên sẽ chôn sống kẻ đó trước tiên.

Ai ai nhìn vào cảnh tượng này đều lắc đầu ngao ngán.

Trác Du Hiên lại cứ dày vò bản thân mình như thế, hắn không mệt hay sao? Hắn không mệt thì thôi, đừng làm cô gái đáng thương kia phải mệt cùng hắn nữa.

Thẩm Quân Dao ba năm rồi không tỉnh, có lẽ cả đời này cô cũng không thể tỉnh lại được nữa, vậy mà Trác Du Hiên vẫn chưa chịu chấp nhận sự thật này hay sao? Ngày ngày ở bên cạnh trò chuyện tâm sự với Thẩm Quân Dao không biết mệt mỏi, trong suốt ba năm nay, Trác Du Hiên gần như đã thay đổi rất nhiều.

Trên đầu đã điểm bạc một vài sợi tóc, khuôn mặt đầy mệt mỏi, một vài nếp nhăn đã xuất hiện trên gương mặt của người đàn ông chưa đầy bốn mươi tuổi.

Nhìn người con gái ba năm như một ở trên giường kia, người đàn ông vô cùng xót xa.

"Thẩm Quân Dao, em đã ngủ ba năm rồi đấy, đừng ngủ nữa, em thật sự không mệt hay sao?"
"Giờ anh mới biết ngủ là sở thích của em đấy Quân Dao ạ!"
"Ngủ nhiều không mệt sao em, em dậy đi, mở mắt ra nhìn anh một lần có được khuôn? Anh nhớ em lắm, anh có rất nhiều điều muốn nói với em, em tỉnh lại đi.

Chỉ cần em tỉnh dậy thì muốn gì anh đều có thể cho em"
"Cuộc sống ba năm nay của anh rất cô đơn em biết không? Cuộc sống không có em chẳng còn ý nghĩa gì với anh hết, xin em hãy tỉnh lại đi, van câu em đừng ngủ nữa.

"
Trác Du Hiên ngồi bên giường bệnh của Thẩm Quân Dao bộc lộ hết ra những lời đó.

Những lời đó đều là những lời Trác Du Hiên giấu kín ở trong lòng bao nhiêu năm nay.

Hắn ngày một già đi, mà Thẩm Quân Dao vẫn xinh đẹp như thế, liệu khi cô tỉnh lại sẽ không còn nhận ra hắn hay không? Cuộc sống không có Thẩm Quân Dao chẳng còn có ý nghĩa gì cả.

Chán nản, vô vị, cô đơn, không một người bầu bạn bên cạnh, đó là cuộc sống của Trác Du Hiên trong suốt ba năm nay.

Hắn chỉ hy vọng Thẩm Quân Dao càng sớm tỉnh lại càng tốt, như vậy cuộc sống của hắn sẽ không còn cô đơn nữa.

Nhưng người con gái ấy bao giờ mới tỉnh lại? Hản đợi ba năm rồi, không sợ phải đợi thêm, nhưng thời hạn mười năm cuộc sống của Thẩm Quân Dao đã mất ba năm rồi, giờ chỉ còn một khoảng thời gian ngắn ngủi thôi.

Trác Du Hiên chỉ muốn tận dụng mọi thời gian để ở bên cạnh vui vẻ để ở bên cạnh người con gái này mà thôi, vậy mà đã ba năm rồi, chẳng biết cô gái này sẽ gắng gượng được đến bao giờ nữa đây.

Trác Dương Phong đến đây lại bắt gặp cảnh này, anh mệt mỏi lắc đầu nhìn người anh trai cố chấp của mình đang ngồi ở bên cạnh giường bệnh của Thẩm Quân Dao, chị dâu của anh kia.

Anh hai của anh quả thật rất ngang bướng, nói mãi vẫn không chịu nghe.

Chị dâu của anh ở trong tình trạng như thế kia chắc chắn sẽ không tỉnh lại được nữa đâu, vậy mà Trác Du Hiên vẫn chưa có ý định giải thoát cho cô gái đáng thương ấy.

Lúc trước thì đánh đập mảng chửi người ta, bây giờ hối hận, muốn ở bên cạnh của người con gái ấy nhưng lại hại con gái người ta thành ra như vậy.

"Anh hai, anh theo em ra đây, em có chuyện cần phải nói với anh"
Trác Dương Phong đi đến bên cạnh của Trác Du Hiên, anh khẽ vỗ lên vai của anh trai mình, từ từ bảo anh.

Trác Du Hiên vẫn đang ngây ngô nhìn Thẩm Quân Dao ở trên giường bệnh kia, thì nghe thấy Trác Dương Phong gọi, hắn mới ngẩng đầu lên.

Từ từ đặt đôi bàn tay của Thẩm Quân Dao xuống giường, Trác Du Hiên mới nhẹ nhàng khép cửa lại, lắng lặng đi theo Trác Dương Phong, em trai của mình ra phòng cách.

Nhìn bộ dạng sống không ra sống, chết không ra chết của anh trai mình, Trác Dương Phong nhướn mày.

.
 
Gả Vào Hào Môn
Chương 306: Con Người Cố Chấp


Từ từ đặt đôi bàn tay của Thẩm Quân Dao xuống giường, Trác Du Hiên mới nhẹ nhàng khép cửa lại, lắng lặng đi theo Trác Dương Phong, em trai của mình ra phòng cách.

Nhìn bộ dạng sống không ra sống, chết không ra chết của anh trai mình, Trác Dương Phong nhướn mày.

"Trác Du Hiên, anh xem cái bộ dạng này của anh đi, ba năm nay anh đã trở thành bộ dạng như thế nào? Anh sống có vui không?"
Nhìn Trác Du Hiên ở trong cái bộ dạng như thế này, Trác Dương Phong không khỏi đau lòng.

Nhìn anh trai của mình ở trong cái bộ dạng như thế, làm sao Trác Dương Phong không buồn bã cho được chứ.

Người anh trai này của anh thật sự vô cùng cố chấp, anh ấy cứ giữ Thẩm Quân Dao ở trong tình trạng như thế này liệu có ổn hay không? Người đàn ông mệt mỏi nhìn Trác Dương Phong, em trai của hãn cũng đã dần trở nên chững chạc hơn, không còn lêu lổng như trước kia nữa.

Âm thanh khàn khàn đục ngầu phát ra miệng của Trác Du Hiên.

"Em muốn nói gì? Nếu không còn gì nữa thì anh vào với cô ấy đây!"
Trác Du Hiên đang định xoay người, hắn muốn nhìn người con gái ấy, không muốn rời cô nửa bước thì Trác Du Hiên bị Trác Dương Phong giữ người lại.

Anh nhìn anh trai của mình, người đàn ông này vẫn mãi cố chấp như thế.

"Anh à, anh thông minh như thế chẳng lẽ lại không biết em đang nói cái gì hay sao? Trác Du Hiên, người anh trai thông minh tài giỏi của em khi xưa đâu rồi? Sao bây giờ anh lại biến thành cái bộ dạng như thế này hả? Trác Du Hiên một thời oanh liệt đâu mất rồi?"
Trác Dương Phong không biết tại sao người anh trai của mình lại biến thành cái bộ dạng cố chấp như vậy nữa, trông hắn lúc này chẳng khác gì một kẻ sống dở chết dở cả.

Người anh trai của anh trước đây đâu rồi, chẳng lẽ con người hiện tại của Trác Du Hiên đã g**t ch*t con người lạnh lùng tàn nhân như trước đây rồi hay sao? Vì chị dâu ư? Có lẽ đúng là như vậy.

Trác Du Hiên, anh trai của anh đã quá yêu chị dâu, cho nên anh ấy mới biến thành cái bộ dạng như bây giờ đây.

Nhưng như vậy, Trác Du Hiên có vui vẻ gì hay không? Không chỉ có anh trai anh, ngay cả chị dâu của anh cũng bị kéo vào chuyện này, cũng phải chịu dày vò trong khi còn đang hôn mê như thế kia.

Trác Dương Phong thật sự không muốn nhìn thấy anh trai của mình như vậy nữa, anh luôn miệng khẩn cầu.

"Trác Du Hiên, coi như em xin anh đấy, anh hãy để chị ấy đi đi, đừng làm khổ chị ấy thêm nữa.

Hai người bây giờ có khác gì đang tự làm khổ nhau hay không? Anh à, chị ấy rất có khả năng không tỉnh lại nữa đâu, anh hãy để chị ấy đi đi, em xin anh đấy.

Buông tha cho Chị ấy, cũng chính là buông tha cho anh, đừng dày vò nhau như vậy- Đây không phải là lần đầu tiên Trác Dương Phong nói với anh trai của mình điều này, nhưng đây là lần đầu tiên anh cầu xin anh ấy một cách hết lòng như vậy đấy.

Môi lần khi Trác Dương Phong nói, Trác Du Hiên đều phớt lờ, chẳng hề để tâm đến, anh ấy vẫn luôn dày vò bản thân mình như thế.

Là em trai của Trác Du Hiên, Trác Dương Phong thật không muốn nhìn thấy hai người họ cứ làm khổ nhau như thế.

Giải thoát cho nhau đi, đây chính là cách giải quyết tốt nhất cho cả hai hiện giờ.

Nhưng cho dù Trác Dương Phong có thật tâm cầu xin, Trác Du Hiên vẫn giữ nguyên thái độ cổ chấp của mình như thế, hẳn ta lạnh nhạt nhìn em trai của mình, đôi mắt còn lộ rõ quầng thâm, xem ra là đã lâu rồi không ngủ.

"Trác Dương Phong, anh đã nói rồi, cho dù chỉ còn một chút hy vọng, không gì là không thể cả.

Anh đã quyết rồi, em đừng chen chân vào chuyện này.

Quân Dao nhất định sẽ tỉnh lại, anh chắc chỉ là như thế"
Người đàn ông khẳng định chắc như đinh đóng cột.

Hắn một mực tin rằng Thẩm Quân Dao nhất định sẽ tỉnh lại mà thôi! "Còn nữa, Trác Dương Phong, anh cảnh cáo em, lẫn sau cấm em không được nhắc đến chuyện này nữa.

Nếu không đừng trách anh không nể tình chúng ta là anh em"
Trác Du Hiên đang định đi vào thì giọng nói của Trác Dương Phong bất chợt vang lên khiến cho cả người của hẳn bất giác cứng đờ lại, chân tay như bị đóng băng.

"Trác Du Hiên, nếu anh yêu chị ấy đến thế thì tại sao khi xưa lại làm khố chị ấy như vậy? Anh quên khi xưa mình đã làm gì rồi hay sao? Chẳng lẽ anh muốn nhìn chị ấy tiếp tục chịu đau khổ nữa à? Nhớ năm xưa anh ghét chị ấy lắm mà, ghét đến mức muốn giết người.

Bây giờ có cơ hội vậy anh ra tay đi!"
Đúng! Trác Du Hiên làm sao mà quên được! Làm sao hắn có thể quên khi xưa hắn đã làm gì với Thẩm Quân Dao cơ chứ? Chính vì như thế Trác Du Hiên mới có ngày hôm nay đây! Trác Du Hiên bây giờ chẳng khác gì một tên chán đời, một tên lưu manh vừa mới ra tù về chứ không còn là một Trác Du Hiên oai phong lẫm liệt, đầu đội trời chân đạp đất như khi xưa nữa rồi.

Hít thở một hơi, Trác Du Hiên hừ một tiếng.

"Trác Dương Phong, em đừng có dùng kế khích tướng với anh, anh sẽ không dính bẫy của em đâu.

Anh nói rôi, hôi đó chỉ vì một chút hiểu lầm cho nên anh với Quân Dao mới như vậy thôi, còn bây giờ anh chỉ muốn tập trung ở bên cạnh vợ mình, em đừng có xen vào chuyện của anh"
"Hiểu lầm? Trác Du Hiên, anh nói thế mà nghe được â? Nếu như ngày xưa anh nghe lời em, nghe lời của Lục Ngạn thì có phải mọi chuyện sẽ không đi đến bước đường này hay không? Anh quá cố chấp, quá kiêu ngạo, cho nên đã hại một người vô tội đến bước đường này rồi anh có biết không?"
Trác Dương Phong nói không sai.

Đứa em trai này của hẳn nói hoàn toàn đúng, không sai dù chỉ một chữ.

Đúng là khi xưa, nếu như Trác Du Hiên chịu nghe lời của Lục Ngạn, chịu nghe lời của em trai mình, thì có lẽ hẳn với Thẩm Quân Dao đã cùng nhau xây dựng một gia đình hạnh phúc, trọn vẹn rồi.

Nhưng hắn quá kiêu ngạo, để rồi hủy hoại chính người con gái mình yêu thành ra ngày hôm nay.

Trác Dương Phong hạ giọng xuống, anh nhìn bóng lưng cô độc của anh trai mình.

"Cho nên anh trai à, em xin anh đấy, đừng làm khổ chị ấy nữa.

Buông tha cho chị ấy cũng là buông tha cho anh đi.

Hai người đừng như vậy, để rồi không ai có kết cục tốt đâu"

"Dương Phong, anh biết tội lỗi khi xưa anh gây ra quá nặng, không có cách nào có thể bù đắp hết được.

Nhưng anh yêu cô ấy, không muốn rời xa cô ấy, cho nên anh sẽ không từ bỏ đâu.

Em đừng khuyên anh nữa, vô ích thôi: Trác Du Hiên thều thào mấy câu, sau đó hắn đi thẳng một mạch vào phòng của Thẩm Quân Dao đang dưỡng bệnh ở trong đó, để lại một mình Trác Dương Phong đứng ở nơi này.

Hắn có lẽ cũng đã quá mệt mỏi, không muốn cãi nhau nhiều với em trai của mình nữa.

Trác Dương Phong nhìn bóng lưng của anh trai mình đang dần biến mất, anh bất lực lắc đầu, gương mặt tràn trề thất vọng.

Anh đã nói như vậy rồi, vậy mà anh trai anh nhất quyết không chịu nghe lọt tai dù chỉ một từ.

Người anh trai này của anh quả thật quá cố chấp rồi.

Đến khi Trác Du Hiên quay trở lại thì cảnh tượng đập vào mắt hắn chính là hình ảnh Thẩm Quân Dao hai mắt đang mở to nhìn lên trần nhà.

Trác Du Hiên thấy cảnh này, hắn vội vã chạy đến nắm lấy tay cô.

"Quân Dao, em tỉnh rồi sao?".
 
Gả Vào Hào Môn
Chương 307: Tỉnh Lại


"Quân Dao, em tỉnh rồi sao?"
Trác Du Hiên ngay lập tức lao đến, hắn tóm lấy cánh tay yếu ớt của Thẩm Quân Dao, nhìn người con gái đã ngủ say bao nhiêu lâu nay cũng đã tỉnh lại rồi, trên gương mặt của Trác Du Hiên không dấu nổi được niềm vui.

Hắn mừng rỡ đến luống cuống tay chân, người đàn ông chạy đi chạy lại ở tại chỗ, vừa vui mừng vừa lắp bắp hỏi.

"Em cảm thấy sao rồi? Hay là em có không khỏe ở đâu không? Để anh gọi bác sĩ đến khám cho em nhé!"
Thẩm Quân Dao bất chợt tỉnh lại vào đúng thời điểm mà Trác Du Hiên không ngờ đến nhất.

Thật không ngờ cô lại tỉnh lại sớm đến như thế.

Trác Du Hiên thật sự vui mừng, chẳng lẽ cô đã nghe được những lời nói lúc nãy của hẳn, nên cô mới tỉnh lại, mới nhìn thấy hản có đúng hay không? Tỉnh lại là tốt rồi! Thật may mắn vì Thẩm Quân Dao đã tỉnh lại! Trác Du Hiên nhanh chóng hôn lên cánh tay của người con gái, hắn lẩm bẩm hỏi cô, những câu hỏi dồn dập được người đàn ông đặt ra.

"Quân Dao, em nhìn anh đi! Em có nhận ra anh hay không? Anh là Du Hiên, là Hiên ca ca của em đây.

Vừa nói, Trác Du Hiên vừa chỉ tay vào mặt của mình.

Thẩm Quân Dao không biết có nhận ra hắn hay không nữa.

Dù sao người con gái ấy cũng vừa mới tỉnh lại sau một khoảng thời gian hôn mê dài, hơn nữa cô lại còn bị chấn thương ở đầu nữa, Trác Du Hiên sợ cô sẽ không nhận ra hắn là ai nữa.

Những câu hỏi cứ liên tục phát ra, không cho người con gái nằm ở trên giường bệnh kia có cơ hội lên tiếng.

Thẩm Quân Dao quay sang nhìn chằm chằm gương mặt của người đàn ông này.

Cô nhướn mày từ từ quan sát, đầu bỗng nhiên trở nên đau nhức.

Khuôn mặt không một giọt máu của người con gái ấy bất giác nhăn lại vì đau đớn, Trác Du Hiên thấy thế vô cùng lo lắng, hắn chạm tay lên vai của cô.

"Quân Dao, em sao thế? Em có sao không, hay là không khỏe ở chỗ nào à? Để anh gọi bác sĩ đến đây nha?"
Nhìn cánh tay của Trác Du Hiên đang đặt lên người của mình, Thẩm Quân Dao đột nhiên phản ứng rất kịch liệt, đầu cũng đã giảm bớt cơn đau.

Cô giật mình lùi cả người lại, Thẩm Quân Dao bật dậy hai mắt nhìn chằm chằm người đàn ông ngỡ ngàng ở trước mặt mình.

Từng ký ức bỗng nhiên ùa về ở trong đầu cô, những ký ức đáng sợ ấy dân hiện về.

Hình như là cô đang nhớ lại mọi chuyện trước đây.

Trác Du Hiên vô cùng lo lắng, hẳn đưa tay ra muốn nắm lấy tay của Thẩm Quân Dao, nhưng người con gái ấy đã lùi lại làm cho cánh tay của Trác Du Hiên hơi khựng lại.

Gương mặt của người đàn ông đang vui mừng thoáng chốc trở nên cứng đờ lại, cánh tay căng cứng thụt về.

Có lẽ là do hắn quá vội vàng, Thẩm Quân Dao chỉ vừa mới tỉnh lại thôi, hẳn như vậy là đang làm cô sợ.

Không dám lại gân cô, Trác Du Hiên cũng chỉ lên tiếng hỏi han cô, vẻ mặt vô cùng lo lắng.

"Quân Dao, em có sao hay không? Em đừng ngồi im như thế chứt"
Trác Du Hiên thật sự không chịu nổi khi Thẩm Quân Dao vừa mới tỉnh lại mà không chịu nói ra hiện giờ bản thân của cô đang cảm thấy như thế nào? Không khỏe thì phải nói ra chứ, vậy mà cô cứ giữ im lặng như vậy, lỡ như có chuyện thì phải làm sao.

Thẩm Quân Dao trừng mắt nhìn Trác Du Hiên đang đứng ở trước mặt mình, cô nheo mắt lại âm thầm quan sát hẳn.

Một lát sau, người con gái mới hơi mấp máy hai cánh môi khô khốc của mình, thanh âm khàn đặc bật ra.

"Tôi không sao, không cần Trác thiếu đây phải quan tâm tôi như thế"
Lâu rồi không nói chuyện, cho nên bây giờ âm thanh phát ra có chút khó khăn.

Tuy hơi thở yếu ớt, âm thanh đứt quãng nhưng lời nói ấy của người con gái lại nang theo đầy sự kiên cường, bất khuất, chứ không còn lắp ba lắp bắp như Thẩm Quân Dao trước đây nữa.

Trác Du Hiên nghe Thẩm Quân Dao nói chuyện như vậy, cả người hắn bỗng nhiên run rẩy.

Đối diện với đôi mắt chứa đầy sự phẫn nộ của người con gái kia, trong lòng của Trác Du Hiên không khỏi run rẩy.

Thẩm Quân Dao nói dõng dạc như vậy, không lẽ cô đã khỏi bệnh rồi hay sao? Người đàn ông run rẩy nói.

"Quân Dao, em khỏi bệnh rồi hay sao?"

"Tôi đây có khỏi bệnh hay không không cần Trác thiếu gia đây phải quan tâm đến.

Tôi sống chết như thế nào hình như cũng không phải chuyện mà anh nên xen vào"
Trác Du Hiên đau nhói, mạch máu trong người như hoàn toàn ngừng trệ nhìn người con gái vừa mới nói ra những lời lạnh lùng tàn nhẫn kia.

Thật không ngờ vừa mới tỉnh lại, Thẩm Quân Dao lại muốn tránh xa hẳn như thể.

Hai từ "Trác thiếu"
ngang nhiên thốt ra từ miệng cô sao lại trở nên xa lạ đến thế? Trước đây, cô hay gọi hắn là Du Hiên, cùng lắm là Trác Du Hiên chứ không hề xa cách như lúc này đây! Người con gái này đã nhớ lại hết rồi hay sao? "Em....!"
Trác Du Hiên còn đang ngập ngừng nói không ra tiếng thì Trác Dương Phong ngoài kia đã xông vào đây.

Vốn dĩ anh đã định rời đi rồi, nhưng trong phòng lại nghe thấy tiếng người nói chuyện nên anh đã chạy vào đây, thật không ngờ lại chứng kiển cảnh chị dâu của mình đã tỉnh lại rồi.

Chị dâu anh như vậy mà có thể tỉnh lại! Vui mừng quá, Trác Dương Phong nhanh chóng thúc giục anh trai của mình.

"Anh, anh còn đứng ở đó làm gì nữa, còn không mau gọi bác sĩ đến xem cho chị ấy đi.

Người chị ấy còn yếu, chắc bây giờ không thể đi bệnh viện được đâu"
Trác Du Hiên ậm ờ chậm chạp phản ứng lại, hẳn còn chưa hết sốc vì những gì Thẩm Quân Dao nói với hắn.

Trong lúc Trác Du Hiên đi gọi bác sĩ, Trác Dương Phong ở lại đó, anh lại gần chị dâu của mình từ từ hỏi han.

"Chị dâu, chị sao rồi? Có cảm thấy không khỏe ở đâu không? Mà chị có nhận ra em là ai hay không?"
Thẩm Quân Dao nheo mắt lại nhìn người đàn ông đang đứng trước mặt mình đây.

"Cậu là Trác Dương Phong?"
Thẩm Quân Dao có một chút ấn tượng về người em chồng này của mình, dù sao khi xưa người này cũng đã từng giúp đỡ cô mấy lần.

"Xem ra chị đã khỏe lại rồi!"
Trác Dương Phong gật gù hỏi Thẩm Quân Dao thêm mấy câu thì bác sĩ tới đây.

Trác Dương Phong nhanh chóng bị Trác Du Hiên lôi sang một bên, để bác sĩ khám lại cho Thẩm Quân Dao.

Dù sao người con gái ấy cũng chỉ mới tỉnh lại mà thôi, cho nên cần phải xem xét.

Hơn nữa, dường như Thẩm Quân Dao cũng đã nhận ra được hắn là ai rồi! Sau khi kiểm tra một lượt cho Thẩm Quân Dao, bác sĩ vui mừng hớn hở chạy đến chỗ của Trác Du Hiên, vội vàng nói.

"Chúc mừng Trác thiếu gia, cuối cùng nỗ lực của cậu cũng đã được đền đáp rồi.

Vợ cậu đã tỉnh lại, hơn thế nữa lại còn rất khỏe nữa"
Kỳ tích! Đúng là kỳ tích mà.

Ngay cả bác sĩ cũng không có cách nào tin được một người bị chấn thương nặng như Thẩm Quân Dao được kết luận là phải sống một cuộc sống thực vật cả đời cuối cùng cũng đã tỉnh lại.

Đúng là trên đời này không một ai lường trước được việc gì cả.

"Bác sĩ, ông nói thật sao?"
Trên gương mặt của Trác Du Hiên không giấu nổi sự vui mừng.

Cuối cùng Thẩm Quân Dao cũng đã tỉnh lại rồi, cuối cùng sau bao nhiêu nỗ lực không từ bỏ của hắn cũng đã được đền đáp.

"Tất nhiên là thật rồi, hơn nữa bây giờ đầu óc của thiếu phu nhân cũng đã ổn định, gần như căn bệnh tâm thần phân liệt kia đã khỏi rồi!".
 
Gả Vào Hào Môn
Chương 308: Cảm Giác Xa Lạ


"Bác sĩ, ông nói thật sao?"
Trên gương mặt của Trác Du Hiên không giấu nổi sự vui mừng.

Cuối cùng Thẩm Quân Dao cũng đã tỉnh lại rồi, cuối cùng sau bao nhiêu nỗ lực không từ bỏ của hẳn cũng đã được đền đáp.

"Tất nhiên là thật rồi, hơn nữa bây giờ đầu óc của thiếu phu nhân cũng đã ổn định, gần như căn bệnh tâm thần phân liệt kia đã khỏi rồi!"
Vị bác sĩ kia vui mừng hớn hở nhìn Trác Du Hiên, không thể nào tin được Thẩm Quân Dao kia lại có thể tỉnh lại.

Bọn họ mấy năm nay đã tìm mọi cách để cứu chữa cho Thẩm Quân Dao, nhưng cô gái này vẫn không tỉnh lại.

Bọn họ gần như đã bỏ cuộc hoàn toàn, nhưng thật không ngờ vào đúng thời điểm này cô gái này lại tỉnh lại như vậy.

Trác Du Hiên nghe được điều này, cuộc đời u tối bao nhiêu lâu nay của hắn bỗng nhiên nở hoa.

Thẩm Quân Dao cuối cùng cũng tỉnh lại rồi, không những vậy cô gái ấy của hẳn cuối cùng cũng đã tỉnh lại nữa.

Chưa bao giờ Trác Du Hiên thấy vui mừng như ngày hôm nay cả.

Người đàn ông ríu rít cảm ơn.

"Cảm ơn bác sĩ, cảm ơn bác sĩ rất nhiều!"
"Chúng tôi đâu có đóng góp gì nhiều đâu, đa phần là do sự cố gắng của cậu đây.

Thật may mắn là bao nhiêu năm qua cậu đã không bỏ cuộc, chính vì thế nên mới có thành quả ngày hôm nay."
Bác sĩ khách sáo đáp lại, ông ta cẩn thận cúi đầu, không dám nhận lời cảm ơn của Trác Du Hiên.

Nói thật, nếu năm xưa Trác Du Hiên không kiên quyết giữ mạng sống cho Thẩm Quân Dao thì có lẽ sẽ không có ngày hôm nay.

Chẳng một ai ngờ được Thẩm Quân Dao như vậy lại có thể tỉnh lại được sau ba năm hôn mê như thế.

Cho nên quả ngọt của ngày hôm nay đều của Trác Du Hiên.

Việc Thẩm Quân Dao tỉnh lại khiến ai nấy đều vui mừng, bác sĩ cũng không phải ngày ngày nghĩ ra biện pháp cứu chữa cho Thẩm Quân Dao.

Còn Trác Du Hiên cũng không phải hao tâm tổn sức vì người con gái ấy nữa.

Nhìn anh trai mình vui vẻ như vậy, Trác Dương Phong cũng vô cùng niềm nở.

"Bác sĩ, vậy cần phải chú ý gì hay không? Chị dâu tôi tỉnh lại rồi, bây giờ cần phải điều dưỡng như thế nào để mau chóng hồi phục."
Sau khi câu hỏi của Trác Dương Phong được đặt ra, bác sĩ vội vàng đáp lời.

"Nhị thiếu gia, cậu cũng không cần phải quan trọng quá trọng chuyện này.

Thiếu phu nhân bây giờ đã tỉnh lại, sức khỏe của cô ấy cũng đã ổn định lại rồi.

Giờ chỉ cần chú ý chăm sóc sức khỏe, ăn uống đủ chất là được.

Thức ăn nên ăn những thức ăn lỏng, và không được làm việc gì nặng nhọc cả.

Hai người đàn ông gật gù nghe những lời căn dặn của bác sĩ.

Sau khi đặn dò xong, Trác Du Hiên nhanh chóng sai người giúp việc tiễn bác sĩ về.

Việc Thẩm Quân Dao tỉnh lại khiến tất cả mọi người ở trong nhà đều nhận được niềm vui.

Bác sĩ được Trác Du Hiên thưởng cho một khoản tiền rất lớn đủ để sống cả đời.

Người giúp việc trong nhà ai nấy đều được tăng lương, cho nên căn nhà hôm nay đều ngập tràn là những tiếng cười.

Thẩm Quân Dao nhìn bọn họ vui mừng như thể, tâm trạng của cô không khỏi chán nản.

Cô bất lực không thể làm gì, việc cô tỉnh lại khiến bọn họ vui mừng lắm sao? Trước đây Trác Du Hiên không phải căm ghét cô lắm sao, bây giờ hắn ta lại vui mừng niềm nở như thế.

Trên khuôn mặt của người con gái ấy không không giấu nổi sự buồn bã.

Trác Du Hiên cứ nhìn Thẩm Quân Dao như thế, hắn ta rất muốn đến gần cô nhưng lại sợ cô xa lánh mình, không muốn nói chuyện với mình, đến lúc đó thì phải làm sao? Trác Dương Phong đứng một bên nhìn cảnh tượng ngượng ngùng không kém phần xa lạ như vậy, anh đành phải chú động huých tay lên người của Trác Du Hiên.

"Anh còn đứng đó làm gì nữa, không mau đến đó hỏi thăm chị dâu đi!"
"Nhưng mà......!"

"Không nhưng nhị gì hết, anh mau chóng tới đó đi!"
Vừa nói, Trác Dương Phong nhanh chóng đẩy anh trai của mình lại gần phía của Thẩm Quân Dao trong khi người đàn ông này đang vô cùng khó xử.

Trác Dương Phong như vậy là đang muốn giúp hai người này gần nhau hơn một chút.

Dù sao hai người này cũng yêu nhau như thế, chỉ vướng một chút hiểu lầm, vậy nên anh muốn hai người họ làm hoà với nhau.

Ba năm qua, chứng kiến anh trai mình tận tâm tận lực vì chị dâu như thế, Trác Dương Phong làm sao mà không đau lòng cho được.

Vì vậy, anh cũng muốn góp một phần sức lực của mình để giúp hai người này sống hạnh phúc bên nhau.

Trác Du Hiên bị đẩy lên phía trên, hắn khó xử bước lại gần Thẩm Quân Dao, đưa tay gãi gãi đầu rồi khẽ hỏi.

"Quân Dao, em không khỏe ở đầu à? Hay là em khó chịu ở chỗ nào không, sao trông sắc mặt của em kém như vậy chứ?"
Thẩm Quân Dao hơi ngẩng đầu lên, cô giương mắt nhìn Trác Du Hiên một lát, im lặng không nói gì.

Trong lòng cô bỗng xuất hiện một cảm giác khinh bỉ tột độ.

Người đàn ông này là đang quan tâm cô sao? Nhưng hắn ta quan tâm đến cô để làm gì? Trước đây, khi cô cần hắn ta quan tâm như thế nhưng lại không được.

Còn bây giờ, khi cô không cần những thứ đó nữa, người đàn ông này lại quay lại rồi tỏ ra quan tâm thân thiết với cô như thế để làm gì? Hay là hản ta lại nghĩ ra một biện pháp trả thù mới à? Đầu óc của Thẩm Quân Dao bây giờ hoàn toàn bình thường, có lẽ là do cú va đập năm đó đã giúp Thẩm Quân Dao trở nên hoàn toàn tỉnh táo, không ngơ ngẩn như ba năm về trước nữa.

Im lặng một lát, Thấm Quân Dao mới lạnh lùng hỏi hẳn.

"Trác thiếu gia, anh quan tâm tôi như vậy làm cái gì? Tôi nhớ chúng ta không có thân thiết như vậy cơ mà.

Hay là anh lại muốn giở thủ đoạn gì để trả thù tôi à?"
Giờ ánh mắt mà Thẩm Quân Dao nhìn Trác Du Hiên chẳng khác gì nhìn kẻ thù của mình cả.

Cô lo sợ trước người đàn ông này, lúc nào cũng bày ra bộ dạng như đang phòng vệ bản thân mình, sợ Trác Du Hiên sẽ ăn thịt mình mất.

Dường như quá khứ trước đây đã làm Thẩm Quản Dao trở nên ám ảnh hơn bao giờ hết.

Nụ cười trên gương mặt của Trác Du Hiên ngay lập tức cứng đờ lại, không ngờ rằng Thẩm Quân Dao lại nhìn hắn bằng ánh mắt như thế.

Khuôn mặt của người đàn ông trở nên gượng gạo, chẳng lẽ hẳn lại đáng sợ đến mức như vậy ư? Giọng nói của người đàn ông phát ra run run, hẳn đang cố gắng giải thích với người con gái ấy.

"Em đừng hiểu lâm, anh thật sự không có ý đó.

Anh chỉ muốn xem em có không khỏe ở chỗ nào mà thôi."
"Hiểu lầm? Coi như là vậy đi, nhưng chúng ta không thân thiết đến mức anh phải tỏ ra quan tâm tôi như thế, anh đừng có dọa tôi sợ.

Còn hiện tại tôi đang rất khỏe, không cần anh đây phải bận tâm tới"
Thấm Quân Dao ngay lập tức cắt lời của Trác Du Hiên, cô không muốn nghe người đàn ông này nói.

Quan tâm sao? Thẩm Quân Dao có chết cũng không tin Trác Du Hiên là đang quan tâm cô.

Nhìn Thẩm Quân Dao trên giường mà ai cũng cảm thấy xót xa.

Trác Du Hiên nhìn cô, ánh mắt vô cùng đau khổ.

Bây giờ cho dù hắn có nói gì cô cũng không tin sao? Không khí giữa hai người vô cùng gượng gạo, không ai nói với ai câu nào cả.

Đúng lúc này, Trịnh Liên xông vào phá vỡ bầu không khí im lặng ấy.

"Trác Du Hiên, con gái tôi tỉnh rồi sao?".
 
Gả Vào Hào Môn
Chương 309: Không Nhận Mẹ Ruột


"Trác Du Hiên, con gái tôi tỉnh rồi sao?"
Cả Trác Du Hiên lần Thẩm Quân Dao đều giật mình bởi tiếng hét của Thẩm phu nhân kia.

Bốn mắt nhìn về phía bà ta một cách kinh ngạc, nhưng rất nhanh sau đó hai người họ đã thu về bộ dạng như ban đầu.

Trịnh Liên có lẽ đã nhận được tin của Trác Dương Phong, sau khi thông báo con gái của bà ta đã tỉnh thì Thẩm phu nhân đã ngay lập tức xông đến đây.

Lời nói vừa mới dứt, Thẩm phu nhân đã nhìn thấy con gái của mình đang ngồi ở trên giường, hai mắt lạnh lùng nhìn mình chằm chằm.

Trịnh Liên lúc này vô cùng vui mừng, con gái của bà ta sau bao nhiêu lâu nay cuối cùng cũng đã tỉnh lại rôi.

Quả nhiên ông trời đã không phụ lòng người, con gái của bà ta đã phải chịu nhiều đau khổ như thế, nhất định sau này sẽ có được hạnh phúc.

Vội vàng lao đến, Thẩm phu nhân gượng cười nhìn con gái của mình, lúc này bà ta luống cuống không biết mình phải nói gì cả.

Có lẽ Trịnh Liên cũng đã biết được việc Thẩm Quân Dao đã hồi phục rồi, căn bệnh tâm thần phân liệt kia của con gái bà ta cũng đã hoàn toàn biến mất.

Nhưng cũng chính vì như thế mới khiến bà ta lo lắng.

"Quân Dao, là mẹ đây! Con có nhận ra mẹ không? Nghe nói con đã tỉnh, cho nên mẹ mới tới đây thăm con! Con bây giờ có ổn không Dao Dao?"
Trịnh Liên đang rất sợ đứa con gái này của bà ta không muốn nhận mình hoặc không nhận ra mình là ai.

Nhớ lại, đồng nghĩa là những tội lỗi của bà ta gây ra cho con gái của mình đầu hoàn toàn in đậm trong ký ức của Thấm Quân Dao.

Lỡ như con bé không muốn nhận ra bà ta thì sao đây? Hồi hộp, lo lắng, sợ hãi tất cả đều ở trong lòng của Trịnh Liên.

Tay chân bà ta luống cuống không thể đứng yên, miệng liên tục mấp máy nhưng lại không biết phải nói gì cả.

Hồi hộp chờ đợi câu trả lời đứa con gái của mình, Trịnh Liên không biết phải miêu tả cảm xúc của mình lúc này thế nào nữa.

Thẩm Quân Dao ngước mặt nhìn người mẹ vô cùng tàn nhẫn này của mình, ánh mắt lạnh lùng vô hồn giương mắt nhìn chäm chằm người đàn bà này, một lát sau cô mới lạnh nhạt lên tiếng.

"Thăm tôi? Thẩm phu nhân, bà muốn thăm tôi hay là muốn tiên? Nói đi, bà cần bao nhiêu, tôi sẽ cho bà!"
Tâm trí của Thẩm Quân Dao vốn đã ám ảnh một điều, đó chính là Trịnh Liên tìm đến cô chỉ là vì muốn tiên mà thôi.

Những lần trước là như vậy, có lẽ lần này cũng như thế.

Thẩm Quân Dao không có cách nào quên đi được những gì mà Thẩm phu nhân này đã gây ra cho mình, nỗi đau ấy đã in đậm sâu trong tâm trí của Thẩm Quân Dao rồi.

Lời nói lạnh nhạt của Thẩm Quân Dao khiến Trịnh Liên đứng bên đó không khỏi ngỡ ngàng.

Con gái bà ta không hề gọi bà ta một tiếng mẹ như trước đây nữa, mà là ba từ "Thẩm phu nhân"
hoàn toàn xa cách như vậy.

Trịnh Liên làm sao mà không đau lòng được chứ? Con bé vẫn còn giận bà ta hay sao? Thẩm phu nhân vội vàng giải thích, bà ta xua xua tay, chân tay cuống cuồng lên.

"Không.

Quân Dao, con đừng nghĩ mẹ như vậy.

Mẹ chỉ đến thăm con thôi, không hề có ý gì khác cả.

Mẹ không cần tiền, con có thể đừng xa cách với mẹ như thế có được không?"
Thẩm Quân Dao bật cười, cô nhìn bà ta, ánh nhìn đầy mỉa mai và khinh thường.

Thăm cô sao? Còn lâu Thẩm Quân Dao mới tin điều đó.

Với lại, lân nào đến xin tiền bà ta không nịnh nọt thì chửi mắng, Thấm Quân Dao đã quá quen thuộc với người đàn bà này rồi.

"Thẩm phu nhân, hình như chúng ta không thân thiết đến như vậy đâu.

Tôi không phải con gái bà, cho nên bà không cần phải mẹ mẹ con con với tôi làm gì đâu.

Trực tiếp đi vào vấn đề đi.

Với lại, mẹ của Thẩm Quân Dao tôi là Trầm Khanh An, không phải bà, cho nên mong bà hãy cẩn thận một chút"
Không sai! Trong lòng của Thẩm Quân Dao luôn nhận định rằng, mẹ ruột của cô chính là người mà năm xưa bị Trịnh Liên hại, Trâm Khanh An chứ không phải là Thẩm phu nhân cao quý như bà ta.

Hơn nữa, cô còn chưa quên những gì bà ta đã làm với cô, với mẹ của cô đâu.

Giờ bà ta ở đây tỏ ra thân thiết như vậy, chắc chắn là có ý định gì đó.

Thẩm phu nhân ngỡ ngàng đến kinh ngạc, bà ta vừa nghe thấy gì vậy? Thẩm Quân Dao, con gái của bà ta nay lại không muốn nhận người mẹ ruột này, chẳng lẽ đứa trẻ ấy lại hận bà ta đến như vậy sao? Trong lòng của Thẩm Quân Dao, hóa ra Trịnh Liên chỉ là một người phụ nữ tâm cơ, độc địa, không biết quan tâm người khác như vậy..

Trịnh Liên vội vã nắm lấy tay của Thẩm Quân Dao, những ngón tay của bà ta run run, miệng vội vàng giải thích.

"Con à, mẹ là mẹ của con mà, con đừng như vậy có được không? Mẹ biết mẹ đã làm rất nhiều điều có lỗi với con, nhưng mẹ biết sai rồi.

Xin con, xin con hãy cho mẹ một cơ hội, để mẹ bù đắp những sai lầm.

Mẹ câu xin con đó."
"Thẩm phu nhân, tôi đã nói tôi không phải con của bà rồi.

Tôi không phải là Thẩm Sơ Vũ, cho nên mấy người không cần phải tỏ ra như vậy.

Tôi nhắc lại, tôi là Thẩm Quân Dao chứ không phải là Thẩm Sơ Vũ, cho nên mấy người tránh nhận nhầm đi"
Thẩm Quân Dao nhanh chóng rụt tay lại, cô cực kỳ không thích Trịnh Liên cứ động chân động tay vào người của mình.

Những đòn đánh, những trận đánh đập khi xưa Thẩm phu nhân đã gây ra cho cô quá mức kinh khủng, cho nên cô không muốn bọn họ chạm vào người mình một chút nào cả.

Hơn nữa, Trịnh Liên luôn miệng bảo cô chính là con gái ruột của bà ta, không phải Thẩm phu nhân này nhận nhầm cô với Thẩm Sơ Vũ đấy chứ? Bao nhiêu sự việc trải qua, Thẩm Quân Dao làm sao có thể tin được những lời của người đàn bà này nói ra.

Nếu bà ta cần tiền, Thấm Quân Dao sẽ cho bà ta, chỉ cần Trịnh Liên không làm phiền đến cuộc sống của cô nữa.

Trước sự ngỡ ngàng đầy đau đớn của người "mẹ ruột"
kia, Thẩm Quân Dao liếc mắt nhìn gương mặt đã co rúm lại của Trịnh Liên, ngang nhiên nói ra mấy câu.

"Thẩm phu nhân, bà cần bao nhiêu tiền, chiều tôi sẽ đi lấy nếu đó ở trong khả năng của tôi.

Tôi có tích cóp được một số tiền nhỏ, chiều tôi sẽ đưa tất cho bà, chỉ xin bà đừng làm phiên đến tôi nữa"
"Mẹ không..........!"
Trịnh Liên nghẹn ứ họng lại, trong mắt của đứa con gái này, bà ta đến đây gặp cô chỉ là vì muốn xin tiền thôi hay sao? Thẩm Quân Dao khổ cực một đời, con bé mới tích cóp được một khoản tiền, làm sao mà Thẩm phu nhân lấy được chứ.

Nhưng đứa con gái này lại không muốn gặp bà ta đến như vậy ư? Trác Du Hiên đứng một bên chứng kiến toàn bộ mọi chuyện, cánh tay hắn bất giác siết chặt lại.

Trước đây, Thẩm phu nhân này từng đến đòi Thẩm Quân Dao đưa tiền cho bà ta hay sao? Nhìn Thẩm Quân Dao phản ứng như vậy, hắn khẳng định bà ta không chỉ một mà là rất nhiều lân đến đòi tiền Thấm Quân Dao.

Bà ta là muốn bóc lột sức lao động của người khác à? Có lẽ chính vì vậy cho nên Thẩm Quân Dao mới tỏ thái độ rõ rệt với bà ta như thể, thậm chí là còn không muốn gặp lại là đằng khác.

"Quân Dao, mẹ thật sự không muốn đến đây lấy tiền mà!"
Trịnh Liên hết lời giải thích, nhưng Thẩm Quân Dao vẫn ngoảnh mặt làm ngơ..
 
Gả Vào Hào Môn
Chương 310: Phủ Nhận Mối Quan Hệ


Có lẽ chính vì vậy cho nên Thẩm Quân Dao mới tỏ thái độ rõ rệt với bà ta như thể, thậm chí là còn không muốn gặp lại là đằng khác.

"Quân Dao, mẹ thật sự không muốn đến đây lấy tiền mà!"
Trịnh Liên hết lời giải thích, nhưng Thẩm Quân Dao vẫn ngoảnh mặt làm ngơ.

Trác Dương Phong thấy không khí giữa Thẩm Quân Dao, chị dâu của mình với Trịnh Liên kia đang hết sức căng thẳng, anh vội vàng can thiệp.

"Thôi nào mọi người, đừng cãi nhau nữa.

Chị ấy cũng vừa mới tỉnh lại thôi mà!"
"Cho nên đừng ép chị ấy quá, không tốt đâu! Chắc chị ấy cũng đói bụng rồi nhỉ, đưa chị ấy đi ăn chút gì đi!"
Trác Dương Phong đứng ra giữa bọn họ hoà giải, không để cho ai ở trong cái tình huống khó xử như thế này cả.

Anh gọi Thẩm phu nhân đến đây vì nghĩ dù sao bà ta cũng là mẹ của chị dâu, cho nên cũng có quyền được biết chuyện này nhưng ai ngờ mối quan hệ của bọn họ lại căng thẳng đến mức này cơ chứ.

Thôi thì đành làm dịu cái không khí căng như dây đàn này trước đã rồi tính sau! Mà anh không nên gọi Trịnh Liên kia đến đây, để chị dâu cũng phải khó xử như thế.

Đoán rằng chắc bà ta cũng chẳng tốt đẹp là bao nhiêu đâu, cho nên Thẩm Quân Dao mới bài xích bà ta một cách mãnh liệt như thế.

Trác Du Hiên gật đầu, Trác Dương Phong nói không sai, Thẩm Quân Dao chỉ mới tỉnh dậy sau một thời gian dài, đương nhiên là chưa thể thích ứng được với hiện tại rồi.

Hơn nữa, cô vừa khỏe lại, mới nhớ lại, đương nhiên chưa thể chấp nhận được những tổn thương mà bọn họ gây ra cho cô, vì vậy Thẩm Quân Dao mới không tin tưởng bọn họ.

Nhưng mà thời gian còn dài, Trác Du Hiên nhất định sẽ khiến Thẩm Quân Dao tin tưởng mình một lần nữa.

Hắn ta đi đến, rất muốn chạm vào người cô, muốn ngồi xuống bên cạnh người con gái ấy nhưng dường như chuyện này là quá khó khăn với Trác Du Hiên hawsn rồi.

Người đàn ông nhẹ nhàng lên tiếng hỏi Thẩm Quân Dao, lời nói tình cảm không hề mang một chút dục niệm hay tức giận.

"Quân Dao, em đói không? Em muốn ăn gì, để anh kêu người nấu cho em!"
Hắn cúi đầu xuống, cố gắng nhịn gương mặt vẫn nhợt nhạt không chút máu nào của cô.

Bao nhiêu năm sống một cuộc đời thực vật, tất nhiên là Thẩm Quân Dao chưa thích ứng được, nhưng Trác Du Hiên cho rằng cô chắc chắn vẫn đói bụng.

Thẩm Quân Dao khẽ liếc mắt nhìn người đàn ông một cái, cô khẽ thở dài xoay người lại, không muốn nhìn thấy ai cả.

Mấy năm hôn mê, những người này thay đổi đến mức Thẩm Quân Dao không nhận ra được.

Bọn họ đang muốn làm gì đây? Lợi dụng cô để đạt được mục tiêu à? Nếu bọn họ muốn thì cứ nói thẳng ra, Thẩm Quân Dao sẵn sàng đáp ứng việc mình trở thành công cụ để bọn họ lợi dụng.

Bây giờ cô đã chẳng còn gì nữa rồi, sống cũng như không mà thôi.

Trác Du Hiên đau lòng nhìn người con gái đang ngồi trên giường kia, cô đến nhìn hẳn một cái bây giờ cũng chả cần.

Liệu trong lòng của Thẩm Quân Dao bây giờ có còn vị trí nào để cho hắn nữa hay không? "Quân Dao, em giận thì giận nhưng cũng phải ăn đi chứ.

Em muốn ăn gì để anh kêu người giúp việc nấu cho em? Em đừng có không chú ý đến sức khỏe của mình như thể có được không?"
Lời nói của người đàn ông mang theo bao nhiêu đau đớn cùng với sự khẩn cầu.

Hắn đang cầu xin Thẩm Quân Dao, cầu xin cô đừng không quan tâm đến sức khỏe của mình nữa.

Nếu giận thì hãy trút lên đầu hắn đây này, Trác Du Hiên thật sự không muốn nhìn thấy một Thẩm Quân Dao như thế.

Nhưng đáp lại hắn vẫn chỉ là một tiếng lạnh nhạt.

"Trác thiếu gia, anh hiểu lầm rồi, tôi chả giận gì cả.

Mà tôi cũng chả có quyền gì để mà giận, cho nên anh không cần nghĩ rằng tôi đang giận.

Hơn nữa, chúng ta cũng không thân thiết đến mức để anh gọi thẳng tên tôi như vậy đâu.

Anh có thể gọi tôi là cô Thẩm hoặc là Thẩm Quân Dao, chứ mong anh đừng gọi trực tiếp tôi như thể"

Cô là đang vạch rõ ranh giới giữa mình và Trác Du Hiên hay sao? Trác Du Hiên hơi mấp máy môi, người đàn ông này dường như đang muốn nói gì đó nhưng cổ họng của hắn đã nghẹn ứ lại phát không ra tiếng.

Đôi mắt dâng lên những tia đau khổ tuyệt vọng rõ rệt ở trên khuôn mặt mệt mỏi của người đàn ông.

Thẩm Quân Dao đang muốn cắt đứt toàn bộ mối quan hệ này của hai người hay sao? Không! Trác Du Hiên thật sự không muốn điều này xảy rai Nếu là như vậy, Trác Du Hiên thà chết còn hơn! Cô muốn cắt đứt với hẳn, muốn rời xa hẳn đến như vậy sao? Có lẽ chính là như thế, ngay cả xưng hô giữa hai người bây giờ cũng đã hoàn toàn khác rồi.

Trước đây, Thẩm Quân Dao cho dù có đau khổ hay uất hận đến mấy, cô cũng sẽ khóc lóc hoặc gào thét lên mảng chửi hắn, hoàn toàn không phải là bộ dạng lạnh nhạt như hiện giờ.

.

Truyện Hot
Bây giờ, Trác Du Hiên như đang rơi vào thế tiến thoái lưỡng nan, không biết phải làm như thế nào cả.

Hắn không muốn rời xa cô, nhưng cũng không muốn làm cô đau khổ.

Tuyệt vọng xen lẫn đau khổ, người con gái này là đang trừng phạt hẳn sao? Cô muốn để hắn phải nếm trải từng nỗi đau trước đây mà Trác Du Hiên đã gây ra cho cô à? Trác Dương Phong càng nghĩ càng khó hiểu, rốt cuộc mấy người này đã làm gì mà dân đến hiểu lầm nghiêm trọng như vậy chứ.

Anh trai của anh rất yêu chị dâu, nhưng chị dâu của anh có vẻ không muốn nhận lấy thứ tình cảm ấy.

"Anh hai, chị dâu, hai người không thể làm hòa được hay sao? Đừng căng thẳng như thế nữa, mệt lắm.

Chị à, em biết chị giận, nhưng anh hai của em cũng đã hối lỗi rồi, chị cho anh em một cơ hội sửa sai đi!"
Bao nhiêu năm qua nhìn anh ấy lao lực vì chị như thế, em đây cũng đau lắm.

Mệt? Thẩm Quân Dao tất nhiên là mệt rồi.

Nhưng không có nghĩa việc đó sẽ khiến cô chấp nhận Trác Du Hiên.

Hối lỗi.

Người đàn ông này bây giờ mới hối lỗi thì có ích gì? Con của cô cũng chết rồi, cô cũng không thể làm mẹ được nữa, cho Trác Du Hiên thêm một cơ hội để hắn hành hạ cô thêm sao? Thẩm Quân Dao cũng đâu còn sống được bao lâu nữa, chỉ muốn bọn họ buông tha cho cô mà thôi.

Cô khẽ lắc đầu, thanh âm phát ra từ miệng thều thào và mệt mỏi.

"Tôi mệt rồi, mãy người ra ngoài đi, đừng làm phiền đến tôi."
Thấm Quân Dao đang muốn đuổi khéo bọn họ à? Cho dù bây giờ có không muốn đi cũng không thể ở lại đây được nữa.

Trác Dương Phong kéo hai người kia đi ra ngoài, hiện giờ cũng không thể ép Thẩm Quân Dao chấp nhận hết bọn họ được.

Mấy ngày sau đó, Trác Du Hiên đều đến thăm Thẩm Quân Dao đều đều, cô vân giữ thái độ lạnh nhạt như thế, không thèm nói chuyện với hắn.

Vẫn muốn bắt chuyện với cô nhưng xem ra cô vẫn lạnh nhạt với hắn như vậy.

Cho dù Trác Du Hiên có cố gắng đến đâu nhưng Thẩm Quân Dao vẫn không chấp nhận hắn, có đôi khi thái độ ghét bỏ còn thể hiện rõ trên gương mặt của người con gái ấy.

Hôm nay, Trác Du Hiên theo thường lệ đem đồ ăn đến cho Thẩm Quân Dao, mấy ngày nay cô mới ăn được một chút, dỗ mãi mới chịu ăn uống.

Nếu cứ không ăn như thế sức khỏe của cô làm sao mà chịu đựng được.

"Quân Dao, xem này, anh mang mấy món em thích đến này, em mau ăn đi!".
 
Gả Vào Hào Môn
Chương 311: Ác Quỷ Cũng Biết Yêu Sao


Hôm nay, Trác Du Hiên theo thường lệ đem đồ ăn đến cho Thẩm Quân Dao, mấy ngày nay cô mới ăn được một chút, dỗ mãi mới chịu ăn uống.

Nếu cứ không ăn như thể sức khỏe của cô làm sao mà chịu đựng được.

"Quân Dao, xem này, anh mang mấy món em thích đến này, em mau ăn đi!"
Trác Du Hiên nhanh chóng đặt bàn thức ăn xuống trước mặt Thẩm Quân Dao, hắn hớn hở chờ Thẩm Quân Dao ăn hết chỗ này.

Hôm nay hắn đã chính tay xuống bếp nấu thử đồ ăn cho Thẩm Quân Dao, cũng muốn hết lòng vì cô vậy.

Hắn muốn từng bước từng bước bù đắp hết những sai lầm dành cho Thẩm Quân Dao, cũng muốn chữa lành vết thương mà hắn đã gây ra cho Thẩm Quân Dao.

Thẩm Quân Dao khẽ liếc nhìn khay đồ ăn mà Trác Du Hiên mang tới, sau đó cô mệt mỏi nhắm mắt lại làm như đang ngủ, không quan tâm đến Trác Du Hiên đang ở đây nữa.

Lúc này cô vẫn không muốn nhìn thấy mặt của người đàn ông này, và cũng không muốn bị ai làm phiền.

Thẩm Quân Dao hiện giờ chỉ muốn ở một mình mà thôi.

Trác Du Hiên nhìn Thẩm Quân Dao đang lảng tránh mình như thế kia, hắn cũng chỉ thở dài một hơi, đặt khay thức ăn ở trong tay mình xuống, nhẹ nhàng vỗ tay lên vai của Thẩm Quân Dao.

"Quân Dao, đừng ngủ nữa, ngủ nhiều quá không tốt đâu! Dậy ăn một chút gì đi rồi ngủ tiếp em.

Mấy ngày nay em ăn ít quá!"

Nhưng hắn không ngờ rằng khi Trác Du Hiên vừa mới chạm vào người của Thẩm Quân Dao, ngay lập tức người con gái ấy giật mình bật dậy, hai mắt nhìn hắn chằm chằm như đang nhìn kẻ thù vậy đấy.

Dường như Thẩm Quân Dao rất sợ hắn, không muốn hắn chạm vào người mình.

Nhìn bộ dạng phòng vệ của người con gái ấy, Trác Du Hiên hơi đau nhói nhưng trên gương mặt của hắn vẫn rặn ra một nụ cười gượng gạo nhìn Thẩm Quân Dao.

"Anh có làm cho em một ít đồ ăn, em dậy ăn một chút rồi đi ngủ tiếp.

Đừng có bỏ đói bản thân như thế, hại sức khỏe lắm.

Dù sao em cũng vừa mới tỉnh lại, không nên bỏ đói bản thân như thế"
"Trác thiếu gia, anh không đi quan tâm đến vợ của mình mà ở đây quan tâm một người không danh không phận như tôi làm gì? Tôi đây không có phúc phận được ăn món của anh nấu, tốt nhất là anh nên đem cho người khác đi.

Tôi đây không dám ăn đâu.

Lần sau cũng đừng có làm mấy việc như vậy nữa"
Thẩm Quân Dao nói thẳng ra như thế, cô thật không muốn người đàn ông này đến đây làm phiền cô nữa.

Không phải Trác Du Hiên luôn miệng nói hắn yêu Thẩm Sơ Vũ hay sao, hôm nay ở đây bày trò ra để làm gì.

Lời nói của cô đầy lạnh nhạt, không đau khổ, không hận thù, cũng không quan tâm.

Dường như cô không còn muốn để tâm đến người đàn ông tên Trác Du Hiên này nữa.

Trác Du Hiên hơi khựng lại, hẳn vốn muốn giải thích, người hắn yêu không phải là Thẩm Sơ Vũ nữa, hắn biết khi xưa hắn nhận nhầm người rồi, người hắn yêu bây giờ chính là Thẩm Quân Dao cô, nhưng khi lời nói vừa mới bật ra không thể nói ra thành tiếng.

Quân Dao, anh phải làm sao thì em mới chịu để tâm đến anh đây? "Anh biết là em không muốn nhìn thấy mặt anh, nhưng em ngồi dậy ăn một chút đi, em ăn xong anh sẽ ngay lập tức biến khỏi tầm mắt của em, em sẽ không phải nhìn thấy mặt của anh nữa.

Nhưng anh muốn nói rằng, người anh yêu là em, anh biết em là cô gái năm xưa, anh cũng biết tội lỗi mình gây ra là quá nhiều.

Anh muốn bù đắp có được không?"
Lấy toàn bộ can đảm trong lòng, Trác Du Hiên mới dám dõng dạc nói ra hết những lời trong lòng đó của mình.

Hắn không muốn Thẩm Quân Dao cứ nhận định rằng mình chỉ là thế thân cho Thẩm Sơ Vũ nữa.

Trước đây vì hắn từng coi cô là Thẩm Sơ Vũ, có lẽ chính là vì thể nên người con gái ấy mới luôn miệng đuổi hắn đi như vậy.

Thẩm Quân Dao cười lạnh một tiếng, thanh âm phát ra từ miệng của cô mang theo bao nhiêu phần khinh bỉ, cô cũng không biết nữa.

"Yêu? Ác quỷ cũng biết yêu hay sao?"
Trác Du Hiên toàn thân cứng đờ, gương mặt của người đàn ông này đã khó coi đến đỉnh điểm rồi.

Trái tim như bị ai đó hung hăng đâm một nhát vào vậy.

Hóa ra, ở trong lòng của Thẩm Quân Dao, Trác Du Hiên hắn chả khác một con ác quỷ vậy.

Nhưng Trác Du Hiên còn có thể làm gì? Với những gì mà Trác Du Hiên đã gây ra cho cô, Thẩm Quân Dao đã coi hẳn chẳng khác gì một con ác quỷ từ lâu rồi.

Muốn bù đắp cho cô, nhưng liệu người con gái ấy có còn cho hắn cơ hội hay không? Cô coi hắn là ác quỷ, vì thế mới không muốn hắn chạm vào người mình.

Đau đớn, tuyệt vọng, không một từ ngữ nào có thể diễn tả được cảm xúc của hẳn lúc này cả.

Trác Du Hiên thật sự rất đau, chưa bao giờ hắn đau như lúc này cả.

Người con gái mình yêu nhất lại coi mình chẳng khác gì một con ác quỷ, còn nỗi đau nào đau hơn cơ chứ.

Trác Du Hiên nói không ra hơi, đã vậy Thẩm Quân Dao còn tiếp tục nói.

"Trác thiếu à, tôi mong anh đừng đùa như vậy nữa, không vui một chút nào cả.

Hơn nữa, tôi cũng không có phúc phận để hưởng tình yêu đó của anh, cho nên chuyện này, tôi không muốn nghe lại"
Thẩm Quân Dao nói xong, ngay lập tức cô cầm lấy khay thức ăn mà Trác Du Hiên đã mang đến đây ăn vài miếng.

Thái độ này của người con gái là đang muốn ăn thật nhanh để Trác Du Hiên nhanh chóng rời khỏi nơi này hay sao? Toàn thân của Trác Du Hiên không thể nhúc nhích, hắn sững sờ nhìn người con gái đang liên tục ăn, da đầu của hản hoàn toàn tê dại.

Chẳng lẽ lời nói của hắn không đáng tin như vậy hay sao? Thẩm Quân Dao không muốn nhận lấy thứ tình cảm mà xưa nay cô luôn ước ao có được nữa rồi.

Trác Du Hiên phải làm gì để có thể cứu vãn mối quan hệ của hai người, làm sao để lấy lại được sự tin tưởng mà trước đây Thẩm Quân Dao đã đặt ở trên người hắn đây? Những thứ tưởng chừng như đơn giản nhưng Trác Du Hiên lại không thể có được.

Nhìn người con gái kia vội vàng ăn cơm đến mức không muốn nhìn thấy mặt của hắn nữa, Trác Du Hiên thật sự đau đớn, cơn đau lan rộng khắp người của hản.

Rặn mãi mới ra thành tiếng.

"Em ăn từ từ thôi, không là nghẹn đấy.

Không những vậy, như thế dạ dày sẽ bị đau, không có lợi đâu em"
Dạ dày của Thẩm Quân Dao ấy đã không được tốt rồi, thường xuyên lại bị đau nữa, Thẩm Quân Dao cứ ăn như vậy thì sẽ không tốt cho sức khỏe đâu.

Nhưng Thẩm Quân Dao lúc này chẳng để tâm đến mấy lời nói kia của hắn, cô chỉ cúi gằm mặt xuống mà ăn.

Ngày qua ngày như thế vẫn trôi qua Những ngày ấy, Thẩm Quân Dao vẫn cư xử lạnh nhạt với Trác Du Hiên như vậy cho người đàn ông ấy có đối xử tốt với cô như thể nào đi chăng nữa.

Hẳn mua cho cô rất nhiều thứ, hay là bao nhiêu là đồ ăn ngon, quần áo đẹp, Thẩm Quân Dao vẫn không thèm để tâm đến điêu đó.

Hôm nay, vân theo thường lệ, Trác Du Hiên vẫn mang đồ ăn đến cho cô.

Thẩm Quân Dao vẫn ăn thật nhanh, cô không muốn nhìn thấy mặt của Trác Du Hiên một chút nào cả.

Nhưng hôm nay, trước khi người đàn ông ấy đem đồ ăn ra ngoài, Thẩm Quân Dao đột nhiên lại lên tiếng làm bước chân của người đàn ông kia khựng lại.

"Trác Du Hiên, chúng ta hãy mau ly hôn đi!".
 
Gả Vào Hào Môn
Chương 312: Giải Thoát Cho Nhau


"Trác Du Hiên, chúng ta hãy mau ly hôn đi!"
Chiếc khay trên tay của Trác Du Hiên thiếu chút nữa đã rơi xuống đất ngay khi lời nói của Thẩm Quân Dao vừa mới dứt.

Gương mặt đang vui vẻ kia của Trác Du Hiên đột nhiên tái mét lại, mặt hắn hơi co rúm vì sợ hãi.

Những khớp ngón tay đột nhiên run rẩy, cổ họng đột nhiên khô khốc nói không ra hơi.

Hắn không dám quay đầu nhìn người con gái ấy, thật sự không dám đối mặt với cô.

Điều mà Trác Du Hiên sợ nhất bao nhiêu lâu nay cuối cùng cũng đến! Suốt những ngày ở bên cạnh của Thẩm Quân Dao khi cô vừa mới khỏe lại, Trác Du Hiên luôn luôn sống trong lo lẳng, sợ hãi.

Vì một khi cô đã nhớ lại thì những tổn thương khi xưa mà Trác Du Hiên đã gây ra cho cô, gây ra cho hai sinh linh vô tội ở trong bụng của cô, nhất định người con gái ấy sẽ rất hận hẳn.

Không chỉ có hận, rất có thể Thẩm Quân Dao sẽ rời xa hắn.

Thấp thỏm lo sợ bao nhiêu ngày qua, cuối cùng Thẩm Quân Dao cũng chính miệng nói ra hai từ "ly hôn" ấy, hai từ mà Trác Du Hiên cực kì lo lắng mỗi khi đối mặt với người con gái này.

Hản trở nên ám ảnh hai từ này, hắn yêu Thẩm Quân Dao rất nhiều, hắn không muốn rời xa người con gái ấy, hản muốn ở cạnh cô cả đời.

Trước đây, khi Thẩm Quân Dao nhắc đến hai từ "ly hôn" này, Trác Du Hiên đều tìm cách lảng tránh.

Lúc đó đúng là hắn không biết bản thân mình bị làm sao, nhưng mãi sau này hắn mới hiểu rằng, Trác Du Hiên không muốn đánh mất người con gái ấy, hản không muốn rời xa người con gái mà hắn yêu.

Thứ tình yêu giản dị mà hẳn luôn khao khát có được, cuối cùng lại gần như đánh mất.

Trác Du Hiên khó khăn xoay người lại nhìn vẻ mặt cương định của Thẩm Quân Dao, biết rằng lúc này không thể thuyết phục được cô, với lại người con gái ấy vẫn chưa sẵn sàng để tha thứ cho hãn.

Người đàn ông rặn mãi mới ra được một chữ trong khi cổ họng của mình vẫn còn đang đau rát.

"Quân Dao, em nghỉ ngơi đi, anh còn có việc cân phải ra ngoài trước.

Anh ở bên ngoài, có gì thì em cứ gọi anh"
Trác Du Hiên nhanh chóng ra ngoài, hắn không để Thẩm Quân Dao nói thêm một câu nào nữa.

Người đàn ông này đang cố tình lảng tránh, hẳn vờ như không nghe thấy gì cả, vẫn chăm sóc cho Thấm Quân Dao nhưng không hề để ý đến hai chữ ly hôn kia.

Thẩm Quân Dao lặng lẽ nhìn theo bóng lưng của Trác Du Hiên, cô thở dài một hơi nhìn hắn.

Không phải người đàn ông này ghét cô lắm hay sao? Chẳng phải hẳn ta luôn tìm cách thoát khỏi cô, không muốn ở bên cạnh cô à? Vậy thì lý do là gì mà hắn phải lảng tránh Thẩm Quân Dao đến như thế? Những ngày sau đó, Trác Du Hiên vẫn chăm sóc cho Thẩm Quân Dao rất tận tình.

Mỗi khi gặp mặt hẳn, không lúc nào là Trác Du Hiên không nhắc đến hai từ ly hôn kia cả.

Gương mặt của người đàn ông lúc đó đã khó coi đến mức độ nào không một ai có thể tưởng tượng ra được.

Tuy trong lòng khó chịu nhưng Trác Du Hiên vẫn cố gắng cười, hản tìm cách đánh trống lảng, không đề cập đến vấn đề mà Thẩm Quân Dao đang nói.

Thẩm Quân Dao thật sự khó chịu khi Trác Du Hiên cứ lảng tránh mình như thế, có lần cô đã phải gắt lên.

"Trác Du Hiên, tôi nói chúng ta ly hôn đi, anh không nghe thấy hay sao? Tôi thật sự mệt lắm rồi, coi như tôi cầu xin anh, anh buông tha cho tôi đi có được không?"
Cô thật sự rất mệt, không muốn tiếp tục mối quan hệ rắc rối này nữa.

Đơn ly hôn cũng đã có, cô đã đưa cho Trác Du Hiên mấy lần rồi nhưng dường như người đàn ông này không hề để tâm đến điều đó.

Cô thật sự rất khó chịu, Thẩm Quân Dao thảm vậy chưa đủ hay sao, tại sao hắn cứ phải dày vò cô như vậy mới được? "Trác Du Hiên, không phải là anh yêu Thẩm Sơ Vũ hay sao? Anh yêu cô ta thì xin anh ly hôn với tôi đi, cầu xin anh giải thoát cho tôi đi, tôi mệt lắm rồi, không chịu được nữa.

Anh còn muốn dày vò tôi đến khi nào nữa?"
"Quân Dao, chẳng lẽ em nghĩ anh giữ em lại chỉ là muốn trả thù hành hạ em hay sao?"
Người đàn ông bỗng nhiên lao đến, hắn giữ chặt lấy vai của Thẩm Quân Dao, hai bàn tay của hắn bóp chặt lấy hai bả vai gầy gò yếu ớt của người con gái ấy.

Dường như Trác Du Hiên đang rất kích động, trong đôi mắt hắn dâng lên một sự đau khổ tột cùng, còn vài tia máu đỏ hắn lên trong đó nữa.

Thẩm Quân Dao bị hắn giữ chặt như vậy, cô khó chịu, dùng sức lực yếu ớt của mình để đẩy Trác Du Hiên ra.

"Không phải là cho rằng, mà sự thật chính là như vậy.

Anh giữ tôi lại ở bên cạnh không phải là muốn dày vò tôi cho đến chết thì là cái gì? Anh hận tôi như vậy cơ mà, có được cơ hội tất nhiên là muốn trả thù tôi rồi"
Thẩm Quân Dao cười cợt nhìn khuôn mặt đã xuất hiện những nếp nhăn nơi khoé mắt của người đàn ông này.

Trong tâm trí cô, Thẩm Quân Dao luôn khẳng định một điều rằng Trác Du Hiên giữ mình ở bên cạnh chẳng qua chỉ là muốn trả thù thôi mà, không phải sao? Không phải là cô không tin hắn, mà là người đàn ông này không đáng để cho Thẩm Quân Dao tin tưởng.

Cánh tay đang giữ chặt bả vai của Thẩm Quân Dao đột nhiên buông thõng xuống, nét mặt của Trác Du Hiên đã co rúm lại từ lúc nào không hay.

Cánh tay máy móc hạ xuống ở trong không gian, người đàn ông hơi mấp máy nói không ra hơi, cố gắng lắm mới nói được từng chữ một.

"Quân Dao, không phải, không phải như em nghĩ đâu.

Anh không trả thù em, cũng không muốn hành hạ em nữa.

Anh chỉ muốn ở bên cạnh em, muốn bù đắp cho em thôi.

Coi như anh xin em, xin em cho anh một cơ hội đi, xin em cho anh ở bên cạnh em có được không?"
Trác Du Hiên đang cầu xin Thẩm Quân Dao hay sao? Cho hắn một cơ hội, để Trác Du Hiên ở bên cạnh cô? Nhưng người đàn ông này có nhớ rằng trước đây Thẩm Quân Dao đã từng hạ mình cầu xin hắn, cô xin hắn hãy cho cô một cơ hội để ở bên cạnh hắn.

Nhưng lúc đó Trác Du đã đối xử với cô như thế nào, chẳng lẽ hản lại không nhớ một chút gì hay sao? Giờ đây, Trác Du Hiên lại đứng ở trước mặt cô, hắn cầu xin sự tha thứ của Thẩm Quân Dao.

Hắn xin cô cho hắn một cơ hội, nhưng người đàn ông này liệu có còn nhớ đến bao nhiêu nỗi đau mà hắn đã gây ra cho Thẩm Quân Dao hay không? Thẩm Quân Dao nhìn khuôn mặt viết rõ hai từ đau khổ ở trên đó, cô nhìn hắn, đôi mắt không hề mang theo tình yêu như trước đây nữa, mà đó chỉ là sự vô cảm mà thôi.

Cô thảnh thơi nói ra, thanh âm trong trẻo nhưng lại không mang theo một nỗi oán hận nào.

"Nếu anh không hận tôi nữa, vậy thì xin anh buông tha cho tôi đi.

Càng như vậy anh sẽ càng làm tôi đau khổ thêm mà thôi.

Coi như chúng ta buông tha cho nhau đi, mối nghiệt duyên này không thể tiếp tục được nữa.

Cuộc hôn nhân này vốn dĩ chính là một sai lãm, bây giờ chúng ta cần phải sửa sai, không thể để sai lầm tiếp diễn nữa"
Nếu đã không hận thì buông tha cho nhau đi! Không còn hận thì xin đừng dày vò nhau nữa! Giải thoát cho nhau, để cả hai không cần phải khó xử nữa! Không liên quan đến nhau, nghĩa là không còn đau khổ.

Sống không đau khổ, như vậy không phải tốt hơn rất nhiều hay sao?.
 
Gả Vào Hào Môn
Chương 313: Không Hận Tức Là Không Yêu


"Quân Dao, em đừng nói như vậy.

Hôn nhân này không phải là sai lâm, tất cả mọi chuyện đều do anh gây ra cả, hãy để anh sửa chữa sai lầm này có được không? Xin em, đừng rời xa anh, anh thật sự không muốn mất em đâu"
"Sửa chữa? Sửa chữa bằng cách nào? Giữa hai chúng ta còn tồn tại mạng sống của hai đứa trẻ, anh bảo tôi nên đối diện với kẻ đã chính tay g**t ch*t con của mình như thế nào đây?"
Thẩm Quân Dao thật sự không có can đảm để ở cùng người đàn ông này thêm một phút giây nào nữa.

Hắn ta là người g**t ch*t con của cô, không chỉ một đứa mà là hai đứa, hai sinh linh bé nhỏ tội nghiệp ấy của cô bị chính tay người đàn ông này hại chết, bảo cô ngày ngày đối diện với Trác Du Hiên, Thẩm Quân Dao thật sự không có can đảm để làm như vậy.

Bảo cô ăn chung một mâm cơm, ngủ chung một chiếc giường, ngày ngày nhìn mặt kẻ hại chết hai sinh linh tội nghiệp ở trong bụng cô vẫn còn sống thanh thản như vậy, Thẩm Quân Dao không cách nào làm được điều đó.

Không thể báo thù nhưng cũng không thể tha thứ, vậy thì giải thoát cho nhau chính là cách tốt nhất rồi! Nghe Thẩm Quân Dao nói ra những lời ấy, trái tim của Trác Du Hiên như bị hàng vạn cây kim xuyên xỏ qua đó, một cảm giác đau đớn đến khó tả.

Hồ hấp như hoàn toàn ngừng trệ, huyết mạch trong người không thể lưu thông được, suýt chút nữa Trác Du Hiên đã ngã xuống sàn nhà rồi.

"Vậy thì em hận anh đi, em cứ hận anh cũng được.

Em hận anh hay ghét bỏ anh, anh đều không để tâm đến, nhưng xin em đừng rời xa anh được không.

Cho anh một cơ hội, em nói cho anh biết cách nào để em tha thứ cho anh đi, chứ anh không thể mất em em biết không?"
Từng lời đau đớn nhói lòng được bật ra từ miệng của người đàn ông được mệnh danh là ông hoàng trẻ tuổi nhất của giới kinh doanh kia, Trác Du Hiên.

Thẩm Quân Dao không cần phải yêu hắn, cô hận hắn cũng được, không muốn nhìn mặt hắn cũng được, chỉ cần người con gái ấy mãi ở bên cạnh hắn mà thôi.

Trác Du Hiên sẵn sàng không xuất hiện trước mặt Thẩm Quân Dao nếu như cô không cần, hoặc hắn chỉ cần đứng từ xa nhìn cô là được.

Chỉ cần Thẩm Quân Dao ở bên cạnh hắn, Trác Du Hiên sẵn sàng làm tất cả mọi chuyện vì người con gái ấy.

Thẩm Quân Dao lắc đầu, cô mỉm cười nhìn người đàn ông đang đứng ở trước mặt của mình, nhẹ nhàng nói ra những lời rất nhẹ, không mang theo một mối hận thù truyền kiếp hay là sự tức giận, lời nói của cô nhẹ nhàng nhưng lại rất xa cách.

"Trác Du Hiên, tôi không hận anh, anh không cần phải để ý chuyện này.

Nếu sự tha thứ của tôi có thể đổi lấy sự giải thoát, tôi chấp nhận tha thứ cho anh.

Tôi tha thứ cho tất cả những gì anh đã gây ra cho tôi, tha thứ cho những tổn thương bao nhiêu năm qua mà anh đã ép tôi chịu đựng"
Oan oan tương báo bao giờ mới dứt? Hận thù làm gì để hành hạ bản thân.

Thẩm Quân Dao không hận Trác Du Hiên, cô cho rằng những gì mình trải qua đều do sự sắp đặt của ông trời, đều là do sự sắp đặt của số phận nghiệt ngã.

Hai bọn họ, đâu ai có quyền lựa chọn số phận của mình.

Cô thấu hiểu cho hẳn, vì lúc đó hẳn quá yêu Thấm Sơ Vũ nên mới làm người con gái ấy, nhưng nếu cô đã không còn tình cảm với hẳn, vậy thì Trác Du Hiên cứ một mực giữ Thẩm Quân Dao ở bên cạnh để làm gì? Lòng của hãn lúc này đau như dao cắt, hàng loạt những câu hỏi hiện lên ở trong đầu của người đàn ông này.

Trác Du Hiên hẳn nên làm thế nào đây? Hãn không muốn buông tay dễ dàng như thế, vì Trác Du Hiên cần Thẩm Quân Dao.

"Quân Dao, nếu em đã tha thứ cho anh thì em có thể thử mở lòng với anh một lần nữa có được hay không? Coi như là em thử ở bên cạnh anh một thời gian, nếu em vẫn không chấp nhận được anh thì anh sẽ ký vào đơn ly hôn có được không?"
Dù đã biết trước kết quả, nhưng Trác Du Hiên vẫn muốn tìm cách níu giữ, hản muốn níu giữ người con gái ấy ở bên cạnh mình.

Trác Du Hiên không nỡ xa Thẩm Quân Dao.

Trong ba năm người con gái ấy hôn mê không tỉnh, Trác Du Hiên đã khổ sở, bộ dạng của người đàn ông này đã tàn tạ đến mức độ nào, không một ai là không thấy được.

Nếu như Thẩm Quân Dao thật sự rời xa hẳn, vậy thì Trác Du Hiên sẽ phải sống sao đây? "Trác Dụ Hiên, tôi tha thứ cho anh không có nghĩa là tôi có thể ở bên cạnh anh.

Tổn thương mà anh gây ra cho tôi thật sự quá lớn, trái tim của tôi nó gần như đã vỡ nát hết rôi.

Tôi mệt lắm, không muốn tiếp tục nữa"
Tha thứ không có nghĩa là có thể bắt đầu một cuộc sống mới.

Tha thứ không có nghĩa là quên đi bao nhiêu tổn thương mà mình đã phải chịu.

Những tổn thương năm xưa quá sâu nặng, Thẩm Quân Dao thật sự không còn đủ can đảm để mà đối mặt tiếp nữa.

Buông tha cho cô, cũng chính là buông tha cho Trác Du Hiên.

Hai người buông tha cho nhau, như vậy mới không còn đau khổ nữa.

Trác Du Hiên hốc mắt càng ngày càng cay, hắn thật sự không thể nào nghe thêm được nữa.

Người đàn ông liên tục lắc đầu nhìn Thẩm Quân Dao, đừng nói nữa, hẳn không thể nghe tiếp được nữa.

Một người đàn ông mạnh mẽ như Trác Du Hiên cũng có ngày yếu đuối như hôm nay, hắn thật sự muốn khóc, rất muốn xả hết những mệt mỏi trong thời gian qua mà hắn đã chôn giấu ở trong lòng.

Người con gái ấy gương mặt vẫn còn nở một nụ cười sau những gì mà mình đã phải trải qua.

Cô cười mà không phải là khóc.

Cô cười nhưng lại khiến cho Trác Du Hiên đau đớn không ngừng.

Trác Du Hiên cảm thấy sắp không thở được nữa rồi, từng hơi thở của người đàn ông nặng nề, lông ngực phập phồng nhìn đôi mắt u buồn của Thẩm Quân Dao kia.

Chẳng lẽ không thể cứu vãn được nữa hay sao? "Quân Dao, giữa chúng ta thật sự không thể nữa sao? Em thật sự không thể cho anh một cơ hội, không để anh ở bên cạnh lo lắng cho em sao?"
"Trác thiếu gia, anh nói xem, nếu như một người đã làm tổn thương anh rất nhiều, thậm chí là còn giết con của anh, anh có đồng ý ở bên cạnh người ấy hay không?"
Trác Du Hiên nghẹn họng, hắn thật sự không biết phải trả lời câu hỏi này của Thẩm Quân Dao như thế nào cả.

Bỗng dưng Thẩm Quân Dao thấy thật buồn cười, nếu như Trác Du Hiên nói những lời này với cô sớm hơn một chút, thì có lẽ cô sẽ gật đầu đồng ý cho hẳn một cơ hội.

Nhưng chỉ tiếc rằng, hẳn đã nói quá muộn rồi.

"Quân Dao, không phải là em nói yêu anh hay sao? Tại sao không thể cho anh một cơ hội?".
 
Gả Vào Hào Môn
Chương 314: Ai Cố Chấp Hơn Ai


"Quân Dao, không phải là em nói yêu anh hay sao? Tại sao không thể cho anh một cơ hội?"
Trác Du Hiên nhìn thẳng gương mặt của Thẩm Quân Dao, vô thức hỏi cô.

Hắn cũng không biết vì sao mình lại hỏi Thẩm Quân Dao câu đó nữa.

Người con gái ấy chỉ nhẹ tênh đáp lại hắn.

"Đúng.Trác Du Hiên, tôi đã từng yêu anh, yêu rất sâu đậm.Nhưng đó cũng chỉ là đã từng mà thôi.Còn bây giờ, Trác Du Hiên à, tôi đã không còn đủ can đảm để yêu anh nữa rồi"
Thanh âm khàn khàn, rất nhẹ nhàng nhưng cũng đủ để làm tổn thương người khác đến sâu nặng.

Không sai! Thẩm Quân Dao đã từng yêu Trác Du Hiên, thế nhưng đó tất cả chỉ là đã từng mà thôi.

Cô yêu hắn hơn cả mạng sống của mình, yêu hắn đến vứt bỏ cả tôn ti của bản thân.

Nhưng còn Trác Du Hiên thì sao? Chẳng những người đàn ông đó không hề yêu cô mà hắn còn dẫm đạp lên thứ tình cảm thiêng liêng ấy mà Thẩm Quân Dao đã dành cho hắn.

Bây giờ người đàn ông này lại quay lại đây, câu xin cô quay lại nhìn hắn.

Nhưng thật tiếc rằng, Thẩm Quân Dao đã không còn đủ can đảm để tiếp tục mối quan hệ này, cô không muốn ở bên cạnh Trác Du Hiên để cho bản thân mình tổn thương nữa.

Trác Du Hiên nhìn chằm chằm Thẩm Quân Dao, vẻ mặt đau đớn bất lực của người đàn ông đã hoàn toàn nói rõ tâm trạng của hắn lúc này như thế nào.

Không còn can đảm để yêu nữa, vậy là hắn với Thẩm Quân Dao thật sự không thể tiếp tục được nữa hay sao? Trước đây, người con gái ấy đã từng rất yêu hắn, cô yêu hắn sâu đậm, nhưng lúc ấy Trác Du Hiên lại không cần đến thứ tình cảm ấy của cô.

Hắn lấy tình cảm của cô ra để làm thú vui mà chà đạp, mà xúc phạm cô.

Không những vậy, người đàn ông này còn liên tục công khai ngoại tình cho giới truyền thông biết, đế người đời nói ra nói vào về Thấm Quân Dao.

Quá đáng nhất chính là Trác Du Hiên dám lợi dụng tình cảm mà Thẩm Quân Dao dành cho hắn ra để trục lợi.

Danh dự, nhân phẩm của Thẩm Quân Dao đều bị một tay người đàn ông này hủy hoại, làm sao người con gái ấy có thể ngoảnh đầu lại mà yêu hẳn.

Nhưng Trác Du Hiền biết trách ai đây? Hắn không thể trách móc bất kì ai cả, bởi vì những chuyện này đều là do một tay của Trác Du Hiên gây ra.

Hắn đã hủy hoại đi cuộc đời của người con gái hẳn yêu, nhấn chìm cuộc đời tươi đẹp của Thẩm Quân Dao xuống vũng bùn tăm tối.

Để bây giờ hắn ta quay lại đây, hắn quay lại cầu xin Thẩm Quân Dao cho hắn một cơ hội.

Nói thật, mặt của Trác Du Hiên thật sự rất dày, dày đến mức không một ai có thể tưởng tượng! Thẩm Quân Dao từng yêu hắn bằng một tình yêu giản dị và đơn thuần đến thế, vậy mà chính tay của Trác Du Hiên đã hủy hoại đi thứ tình yêu đơn thuần ãy, hủy hoại đi chính thứ tình yêu mà hắn đã khao khát bao nhiêu lâu nay.

Chính tay hắn đã hủy hoại đi mọi thứ, để rồi hối hận cũng đã không còn kịp nữa rồi.

Nhìn vẻ mặt khó coi kia của Trác Du Hiên, Thấm Quân Dao từ từ lên tiếng, cô chỉ muốn nhẹ nhàng nói với hắn, không ai muốn cãi nhau cả.

"Trác Du Hiên, hôn nhân của hai chúng ta vốn không hê có tình yêu, đừng cố níu giữ nữa.

Chẳng những không được gì mà còn làm khổ cả hai người mà thôi.

Buông bỏ đi, để rồi cuộc đời của cả hai sẽ đều thanh thản"
Vốn biết Trác Du Hiên sẽ không hề yêu mình, cho nên Thẩm Quân Dao cũng không muốn đâm đầu vào thứ tình cảm mà mình không thể đạt được nữa.

Những thứ không thuộc về mình thì sẽ mãi mãi không phải là của mình, vì thế, có cố gắng cũng vô ích mà thôi.

Nếu cố gắng đã không được gì vậy thì buông bỏ đi.

Thẩm Quân Dao thật sự không muốn tiếp tục cuộc hôn nhân không hạnh phúc này nữa.

Trác Du Hiên nghe những lời nói kia của Thẩm Quân Dao, tâm trí hắn như bừng tỉnh lại, hắn nhìn chằm chằm khuôn mặt lúc nào cũng buồn bã của Thẩm Quân Dao, ngay lập tức phủ định lời cô nói.

"Thẩm Quân Dao, tại sao em biết giữa chúng ta không có tình yêu? Em không nhìn ra tình cảm anh dành cho em hay sao? Quân Dao à, anh thật sự không thể buông bỏ em.Em biết không, nhiều khi anh rất muốn buông tay, nhưng nghĩ đến cuộc sống không có em, anh thật sự không làm được."
"Lý do vì sao tôi biết giữa hai chúng ta không có tình yêu à, không phải những năm qua thời gian đã chứng minh hết tất cả rồi hay sao? Anh yêu Thẩm Sơ Vũ, còn tôi cũng không muốn tiếp tục yêu anh nữa, sống như vậy thì có ích gì? Tôi không muốn sống với một người không yêu mình, càng không muốn sống với một người mình không yêu"
Tình cảm mà Trác Du Hiên dành cho Thẩm Quân Dao không lẽ chỉ là thương hại? Hắn thương hại cô, nhưng Thẩm Quân Dao không cần điều đó.

Cô không cần sự thương hại đó của Trác Du Hiên.

Hơn nữa, sống một cuộc sống với người không yêu mình thật sự rất đau khố.

"Quân Dao, anh nói người anh yêu là em em có tin không? Năm xưa là anh nhận nhầm người, anh nhận nhầm Thẩm Sơ Vũ thành em.

Xin em, đừng rời khỏi anh có được hay không? Để anh thực hiện những lời hứa năm đó"
Chưa bao giờ Trác Du Hiên phải đi van xin người khác nhiều đến như thế.

Lần này, hắn đã vứt bỏ hết đi tôn nghiêm của bản thân mình, vứt bỏ đi toàn bộ sự lạnh lùng vốn có để cầu xin Thẩm Quân Dao, chỉ hy vọng rằng người hắn yêu có thể cho hắn thêm một cơ hội Thẩm Quân Dao bật cười.

"Bây giờ anh nhận ra tôi thì làm sao? Tất cả mọi chuyện cũng đã đi quá xa rồi.Tôi cũng không cân anh phải thực hiện những lời hứa năm đó, tôi chỉ xin anh buông tha cho tôi mà thôi.Buông tha cho tôi khó khăn đến như vậy sao?"
Bây giờ, cuộc đời gần như đã bị nhấn chìm vào trong bóng tối, Trác Du Hiên có cho cô một cuộc sống tươi đẹp hơn thì như thế nào chứ, cuộc đời của Thấm Quân Dao vẫn chỉ mãi ngập chìm trong bóng tối lạnh lão mà thôi, không cách nào có thể thoát ra được.

Mà người đàn ông này cũng chẳng hề yêu cô, hắn †a yêu chính là đoạn kí ức kia.

Trác Du Hiên kiên quyết giữ cô lại chẳng qua là cảm thấy hối lỗi với cô mà thôi.

Thẩm Quân Dao không cần điều đó.

Nhưng thái độ của Trác Du Hiên rất kiên quyết, cho dù từ nãy đến giờ Thẩm Quân Dao có nói thế nào, hắn cũng chỉ đưa ra một quyết định.

"Quân Dao, không thể, anh sẽ không buông tay em đâu.Anh cần em, không thể thiếu em được.Còn nữa, anh nhất định sẽ không ly hôn, Thẩm Quân Dao em có chết thì vẫn là vợ của anh"
"Trác Du Hiên, như vậy anh không mệt sao? Cứ lao đầu vào thứ mình không bao giờ có thể chạm tới như vậy? Anh không mệt nhưng tôi thật sự rất mệt đấy"
"Không sao cả, nếu em mệt sẽ có anh chống đỡ cho em, em không phải lo đến điều đó.Thẩm Quân Dao, em là vợ anh, cả cuộc đời này em chỉ có thế là vợ của anh mà thôi.Em muốn hận anh cũng được, ghét anh cũng được, nhưng anh sẽ không bao giờ ly hôn đâu"
Người đàn ông này thật sự quá cố chấp rồi! Biết như vậy là ép buộc Thẩm Quân Dao, nhưng hắn không còn cách nào khác.

Trác Du Hiên thật sự không muốn nhìn thấy Thẩm Quân Dao đi, không muốn sống một cuộc sống không có hình bóng của người con gái ấy.

Mặc kệ Thẩm Quân Dao có hận hắn hay không, Trác Du Hiên cũng không quan tâm, hắn chỉ cần cô ở bên cạnh mình là được.

Nếu Thẩm Quân Dao thật sự hận hắn thì chứng tỏ trong lòng của cô vẫn còn có Trác Du Hiên hắn.

Thẩm Quân Dao chau mày nhìn người đàn ông đang đứng ở trước mặt mình..
 
Gả Vào Hào Môn
Chương 315: Ai Hành Hạ Ai


"Trác Du Hiên, chẳng lẽ anh lại muốn giam cầm tôi giống khi xưa hay sao?"
"Em muốn nghĩ như vậy thì tùy em, nói tóm lại anh sẽ không ly hôn đâu."
"Vậy thì anh sống với một cái xác chết đi!"
Thẩm Quân Dao hung hăng nói ra câu đó, ánh mắt cô sắc lạnh nhìn Trác Du Hiên.

Nếu người đàn ông này cứ kiên quyết muốn giữ Thẩm Quân Dao cô lại, vậy thì hắn cứ giữ một cái xác không hồn đi.

Nếu không chịu buông tha, vậy thì cứ dày vò nhau đi! Trác Du Hiên nhìn Thẩm Quân Dao, hản bất lực, dường như muốn nói gì đó nhưng cổ họng đã nghẹn ứ lại phát không ra tiếng.

Hắn biết là như thế sẽ khiến Thẩm Quân Dao bị tổn thương, hoặc người con gái ấy sẽ nghĩ là hắn đang giam cầm cô, Trác Du Hiên không muốn làm như vậy nhưng cô vẫn cố chấp rời xa hắn, cho nên Trác Du Hiên mới phải làm như thể.

Hẳn tin rằng, trong thời gian sống chung, chắc chắn Trác Du Hiên sẽ làm cho Thẩm Quân Dao lay động, hắn nhất định sẽ dùng sự chân thành và tình yêu để khiến người con gái ấy mở lòng và chấp nhận hản một lần nữa.

Thẩm Quân Dao, em không còn can đảm, vậy thì anh sẽ cho em.

Anh nhất định sẽ làm cho em yêu anh lần nữa.

Trác Du Hiên khẳng định là như vậy, nhưng liệu rằng người con gái đã từng chịu biết bao nhiêu là tốn thương ấy có chấp nhận hẳn một lần nữa hay không? Liệu hắn có thế chữa lành vết thương ở trong lòng của Thẩm Quân Dao hay không? Không biết chắc chắn bao nhiêu, nhưng Trác Du Hiên sẽ cố gắng hết sức mình, hắn nhất định sẽ khiến cho người con gái ấy rung động một lần nữa.

Hai người nhìn nhau một lát rồi Thẩm Quân Dao bỏ về, mặc kệ Trác Du Hiên cố chấp đứng ở đây đang suy nghĩ gì đó, cô cũng không muốn quan tâm.

Những ngày sau đó, Thẩm Quần Dao cũng không hề nhắc đến hai từ ly hôn, nhưng thái độ mà cô đối với Trác Du Hiên lại càng thêm phần lạnh nhạt hơn.

Nhưng chẳng lẽ cô không hiểu, hắn làm vậy là vì quá yêu cô hay sao? Vì yêu cô cho nên Trác Du Hiên mới nhất quyết giữ cô lại ở bên cạnh mình, vì yêu nên mới không muốn buông tay cô, chẳng lẽ Thẩm Quân Dao không chịu hiểu hay sao? Hôm nay, Trác Du Hiên ngủ dậy thì hắn thấy Thẩm Quân Dao sắc mặt tái nhợt, tay đang cầm cây chổi quét nhà, trán mướt mải mồ hôi.

Nhanh chóng chạy đến giật lấy cây chổi ở trong tay của Thẩm Quân Dao, Trác Du Hiên lo lắng hỏi.

"Quân Dao, em làm cái gì vậy hả? Đây vốn là công việc của người giúp việc mà, sao em lại cầm chổi làm cái gì? Sức khỏe em vừa mới bình phục, không thể làm được việc nặng nhọc em có biết không?"
Thẩm Quân Dao lườm Trác Du Hiên một cái, cô không nói cái gì liền đi lấy một chiếc khăn lau ướt để lau bàn ghế.

Người đàn ông thấy vậy lại càng bực mình, hắn giật lấy chiếc khăn kia rồi vứt đi, đưa tay giữ chặt người của Thấm Quân Dao, gặng hỏi.

"Đang yên đang lành tự dưng em lại đi làm mây việc này làm cái gì thế? Người giúp việc trong nhà đâu hết rồi sao em lại phải làm những công việc này?"
Trác Du Hiên thấy Thẩm Quân Dao không trả lời, hắn ngay lập tức gọi toàn bộ người giúp việc trong nhà ra đây, tức giận hỏi bọn họ.

"Mấy người chạy đi đâu mà phải để vợ tôi làm những việc này hả? Đây vốn là công việc của mấy người, nhưng cô ấy lại phải làm, nói đi, lý do là gì?"
"Cậu chủ, chúng tôi đã cố gắng ngăn cản nhưng thiếu phu nhân nhất định đời làm, chúng tôi không thể ngăn được.

Mong cậu bỏ qua, nhưng thiếu phu nhân thật sự quá cố chấp, chúng tôi nói nhưng cô ấy không nghe".
 
Gả Vào Hào Môn
Chương 316: Thời Gian Chẳng Còn Bao Lâu


"Quân Dao, anh không bắt em làm như vậy, anh muốn em được nghỉ ngơi chứ không phải vất vả cực nhọc như vậy nữa.Coi như anh xin em, em muốn trút giận thì trút hết lên đầu của anh đi, anh chỉ xin em đừng tự hành hạ bản thân mình nữa được không? Anh chỉ muốn em sống một cuộc sống vui vẻ mà thôi"
"Vui vẻ sao? Nhưng chỉ tiếc rằng cả đời này của tôi sẽ không bao giờ có thể sống trong vui vẻ hạnh phúc như lời anh nói nữa rồi "
Từng lời nói của người con gái mang nặng vẻ thê lương.

Suy cho cùng, cả cuộc đời của Thẩm Quân Dao không bao giờ có thể sống trong vui vẻ hạnh phúc nữa, bao nhiêu đau khổ mà cô đã trải qua đã hoàn toàn nhấn chìm hết những hạnh phúc mà Thẩm Quân Dao nên được hưởng rồi.

Vui vẻ sao? Nhìn Thấm Quân Dao hiện giờ có vui vẻ hay không? Cô không hề vui vẻ, mà lúc nào cũng buồn.

Thẩm Quân Dao cũng không dám mơ đến một cuộc sống vui vẻ nữa, đó là một ước mơ quá xa vời.

Với người bình thường, ước mơ ấy tưởng chừng như rất đơn giản nhưng với Thẩm Quân Dao, có được cuộc sống hạnh phúc vui vẻ ấy còn khó hơn cả lên trời.

Vậy mà Trác Du Hiên lại có thể nói rằng sẽ cho cô một cuộc sống vui vẻ và hạnh phúc.

Nhìn sự bi quan của Thẩm Quân Dao, Trác Du Hiên đau lòng khôn xiết, hắn thật sự không biết phải nói với cô như thế nào nữa.

Đôi bàn tay bất giác siết chặt lại, hắn nhìn người con gái ấy, ánh mắt tràn ngập là đau khổ tột cùng.

Khó khăn lắm người đàn ông ấy mới rặn ra được từng chữ.

"Quân Dao, em đừng bỉ quan như vậy có được không? Em chỉ cần tin tưởng anh, dù chỉ một lần, anh nhất định sẽ mang đến cho em một cuộc sống hạnh phúc mà em luôn mong muốn"
Thẩm Quân Dao nhìn Trác Du Hiên, cô cười nhìn hắn, một nụ cười đầy thê lương và chua xót.

"Trác Du Hiên, cuộc sống hạnh phúc mà anh nói tôi chẳng dám mơ đến nữa.

Với tôi, đó là một giấc mơ quá xa vời rồi.

Còn tin tưởng anh, tôi rất xin lôi, tôi không có can đảm để đặt niềm tin vào anh nữa rồi"
Lời nói ấy của Thẩm Quân Dao chẳng khác gì những lưỡi dao đâm sâu vào trái tim của Trác Du Hiên vậy.

Cô nói như vậy là không muốn cho Trác Du Hiên một cơ hội nữa hay sao? Hai người thật sự không thể quay trở lại như lúc ban đầu nữa à? Nhưng Trác Du Hiên chẳng biết từ lúc nào, tình cảm mà hắn dành cho người con gái này thật sự quá sâu đậm, sâu đậm đến mức hẳn không có cách nào dứt ra được.

Bao nhiêu lâu nay, hắn luôn cố gắng, luôn cố gắng để Thẩm Quân Dao tha thứ cho mình.

Nhưng dường như sự cố gắng ấy của hắn vẫn không làm lay động được trái tim của người con gái mà hẳn yêu.

Thấm Quân Dao đối với hẳn chỉ có sự lạnh nhạt, trong lòng của người con gái ấy không hề hận hắn, nhưng vị trí của Trác Du Hiên ở trong lòng cô đã không còn quan trọng như trước đây nữa rồi.

Trác Du Hiên im lặng, Thẩm Quân Dao vẫn nhìn hắn như vậy, trên môi vẫn in đậm một nụ cười đầy thê lương, từng âm thanh đứt quãng phát ra từ miệng của người con gái nghe sao thật xót xa.

"Hơn nữa, Trác Du Hiên à, tôi cũng đã không còn sống được bao lâu nữa rồi, anh giữ tôi lại bên cạnh thì có ích gì.Tôi biết mình sẽ không còn sống được bao lâu nữa, cho nên nốt phần đời còn lại của tôi, tôi xin anh hãy trả lại tự do cho tôi đi.Để tôi sống nốt một thời gian nữa trong yên ổn"
Đây không phải là sự ép buộc mà đó chính là lời thỉnh cầu của Thẩm Quân Dao.

Đây là lần cuối cùng, người con gái ấy đã hạ mình quỳ gối xuống để cầu xin Trác Du Hiên.

Cô cầu xin hắn hãy buông tha cho cô đi, xin hắn hãy trả lại tự do cho cô.

Thẩm Quân Dao đã quá mệt mỏi rồi.

Cô biết, bản thân của mình cũng đã không còn sống được bao lâu nữa.

Thẩm Quân Dao bị làm sao, bản thân cô chính là người biết rõ nhất rồi.

Bệnh tình của cô, cô đã biết khi mình vừa ra khỏi tù, nhưng cô cũng không muốn điều trị, để nó đến đâu thì đến.

Bây giờ, cô cảm thấy sức khỏe của bản thân ngày càng giảm sút rồi, có lẽ thời gian của cô cũng chẳng còn được bao nhiêu lâu nữa đâu.

Cho nên người con gái ấy mới phải thỉnh cầu Trác Du Hiên, cô van xin hắn hãy buông tha cho cô đi, buông tha để Thấm Quân Dao sống nốt khoảng thời gian không được bao lâu nữa ấy.

Trác Du Hiên nghe được câu này, cả người hẳn thoảng chốc lạnh toát.

Vậy là Thấm Quân Dao đã biết mình bị bệnh gì rồi hay sao? Trái tim của hẳn đột nhiên đau nhói như thế bị ai đó bóp nghẹt lại vậy.

Cố họng dường như đang có một ngọn lửa âm ỉ bùng cháy, khó chịu vô cùng.

"Quân Dao, em đừng nói như vậy.Em yên tâm, anh nhất định sẽ mời bác sĩ với các chuyên gia giỏi nhất ở nước ngoài về chữa bệnh cho em, chắc chắn em sẽ khỏe lại mà thôi.Em không cần phải lo đến chuyện này, anh đảm bảo em có thể sống thật lâu "
"Trác Du Hiên, anh không cần phải tự lừa mình dối người như vậy đâu.Bệnh của tôi ra sao, tôi chính là người hiểu rõ nhất, anh không cần phải an ủi tôi làm gì cả.Cho nên, tôi mới xin anh, xin anh hãy buông tha cho tôi đi, xin anh đừng bắt tôi phải đau khổ trong thời gian sống cuối cùng của mình nữa"
Thẩm Quân Dao lắc đầu, cô thản nhiên nói ra những lời nói đó.

Trác Du Hiên quá cố chấp, sức khỏe của Thẩm Quân Dao cô ra sao, tất nhiên là cô hiểu rõ rồi.

Cô biết, bệnh của mình không ai có thể chữa khỏi được nữa, cho dù Trác Du Hiên có mời chuyên gia về cũng vô ích mà thôi.

Ông trời cũng thật trớ trêu, lúc cô cần thì không cho cô hạnh phúc, ép cô phải chịu đau khổ, đến lúc cô không cân thứ hạnh phúc ấy nữa rồi, thì ông trời lại cho cô thứ hạnh phúc ấy.

Trác Du Hiên sững người, Thẩm Quân Dao ở trước mặt hắn đây gần như là đã không còn thiết sống nữa rồi.

Người con gái ấy càng lúc càng trở nên bi quan hơn bao giờ hết.

Nhưng Trác Du Hiên làm sao có thể để cô ra đi được chứ, hắn không muốn tiếp tục chủ đề này nữa, bèn tìm cách lảng tránh.

"Được rồi, chuyện này em cứ để anh lo, em không cần phải quan tâm đến chuyện này.Em chỉ cần nghỉ ngơi cho khỏe là được.Còn nữa, việc nhà em cũng không cần phải làm đâu, để người giúp việc làm đi.Bây giờ em mệt rồi nhỉ, để anh đưa em về phòng"
Không để cho Thẩm Quân Dao phản pháo, Trác Du Hiên ngay lập tức lôi người con gái ấy về phòng nghỉ, không để cô nói thêm một câu nào nữa.

Thấm Quân Dao bất lực để người đàn ông cao to lực lưỡng này lôi mình đi mà không thể nói gì.

Những ngày tiếp theo đó, Thẩm Quân Dao không nhắc đến hai từ ly hôn ấy, nhưng cô lại liên tục làm những việc chống đối Trác Du Hiên.

Hắn không cho cô làm việc nhà, cô lại cứ lao đầu vào mà làm, nhiều khi hắn tức giận nhưng không thế làm gì được.

Trác Du Hiên cũng không nỡ lớn tiếng với người con gái ấy, hắn chỉ nói nhẹ nhàng nhưng cô nhất định không nghe.

Trác Du Hiên biết Thẩm Quân Dao nhất định ép hắn tới bước đường cùng, cô muốn ép hắn ký vào đơn ly hôn kia, nhưng Trác Du Hiên cũng nhất định cố chấp không ký.

Hai con người cố chấp này ở với nhau cũng thật sự rất hợp đấy.

Một hôm, khi ngủ dậy, Trác Du Hiên không thấy bóng dáng của Thẩm Quân Dao đâu cả.

Vốn dĩ sáng nào cô cũng ở trong nhà làm việc nhà, nhưng hôm nay chạy ra ngoài, Trác Du Hiên lại không thấy hình bóng của người con gái ấy đâu.

Hắn chạy loạn lên đi tìm khắp nhà cũng không thấy, ngoài trời thì đang mưa rất to, mưa như là trút nước xuống vậy.

Thấm Quân Dao đi đâu được chứ?.
 
Gả Vào Hào Môn
Chương 317: Không Ly Hôn Sẽ Không Đứng Dậy


Trời mưa to đến như vậy, Thẩm Quân Dao chạy ra ngoài, chẳng lẽ cô không sợ nguy hiểm hay sao? Trong lòng của Trác Du Hiên bỗng nhiên cảm thấy thật lo sợ, chẳng lẽ cô muốn rời khỏi hẳn nên mới trốn ư? Chạy ra ngoài sân, đập vào mắt Trác Du Hiên chính là hình ảnh toàn thân Thẩm Quân Dao ướt sũng đang quỳ ở dưới sân kia.

Người đàn ông vội vàng lao đến.

"Em làm gì ở ngoài này vậy?"
Trác Du Hiên đầu trần chạy ra ngoài mưa, những giọt nước mắt bắn tung toé khắp nơi, hắn nhanh chóng lao đến chỗ của Thẩm Quân Dao, vội vàng lôi người con gái ấy lên, thế nhưng Thẩm Quân Dao lại ghì người xuống, nhất quyết không chịu đứng dậy.

Trác Du Hiên chau mày, chân tay hắn cuống cuồng hết cả lên, dường như người đàn ông này đang vô cùng vội vã.

Thẩm Quân Dao đang bị bệnh, cô lại quỳ ở ngoài trời đang mưa như thế này, chắc chắn sẽ bị cảm mất.

Âm thanh đầy thúc dục phát ra từ miệng của Trác Du Hiên.

"Thẩm Quân Dao, em đang yên đang lành ra đây quỳ làm cái gì chứ? Em không biết bản thân mình đang bị bệnh à, mau đứng dậy nhanh lên.Trời mưa to như thế, mau vào nhà đi, không sẽ bị cảm lạnh đấy"
Cho dù Trác Du Hiên có lôi như thế nào, Thẩm Quân Dao cũng nhất quyết không chịu đứng dậy.

Đáng lẽ ra Trác Du Hiên chỉ cần mạnh tay một chút là có thể đưa Thẩm Quân Dao vào trong nhà rồi, nhưng hắn không nỡ làm cho cô đau nên mới không không dám mạnh tay.

Nhưng Thẩm Quân Dao nhất định không chịu vào, người con gái ấy vẫn cứ quỳ ở đó, mặc cho Trác Du Hiên nói hết lời, hắn muốn nhấc cô lên nhưng lại sợ làm cô đau.

Cơn mưa trút xuống thành phố một cách xối xả, dội thẳng vào hai con người đang đứng ở dưới trời mưa kia.

Sắc mặt của Thẩm Quân Dao đã trắng đến mức không thế nào trắng hơn được nữa, những giọt nước đọng trên gương mặt của người con gái cứ tí tách rơi xuống đất cùng với những giọt mưa kia.

Tóc tai rũ rượi khắp khuôn mặt của người con gái ấy, cả người ướt sũng, đầu gối vẫn quỳ trên đất.

Người đàn ông này vốn muốn nói gì đó, nhưng cổ họng lại không thể nào phát ra tiếng.

Hóa ra, Thẩm Quân Dao cứ ngồi lì ở đây là muốn ép Trác Du Hiên ly hôn với cô ư? Sống với hắn khó khăn đến như vậy hay sao? Thẩm Quân Dao không muốn ở bên cạnh hẳn, cho nên cô mới dùng cách này để ép buộc Trác Du Hiên ký vào tờ đơn ly hôn kia.

Bởi vì người con gái này biết được, Trác Du Hiên bây giờ không dám làm tổn thương cô, cho nên cô mới dùng cách này để ép buộc hắn.

Khó khăn lắm Trác Du Hiên mới có thể nói được vài chữ, giọng nói khàn khàn của người đàn ông cứ vang lên giữa trời mưa như trút nước.

"Khoan nói chuyện này đã, chúng ta vào trong nhà, sau đó em muốn nói gì cũng được.Ở ngoài đây lâu sẽ bị cảm lạnh đấy"
"Không! Trác Du Hiên, nếu anh không đồng ý ly hôn, tôi nhất định sẽ không vào đâu.Tôi sẽ cứ quỳ ở đây cho đến khi anh đồng ý ly hôn.Nếu anh không đồng ý, tôi sẽ cứ quÿ ở đây cho đến chết đấy"
Thẩm Quân Dao biết nếu cô theo Trác Du Hiên vào trong nhà, người đàn ông này chắc chắn sẽ không đồng ý ly hôn đâu.

Vì muốn rời xa người đàn ông này, vì không muốn sống trong đau khổ trong thời gian còn lại nữa, Thẩm Quân Dao buộc phải dùng cách này để ép Trác Du Hiên ký vào đơn ly hôn.

Nếu hắn không ký, Thấm Quân Dao sẽ cứ quỳ ở đây cho hắn xem.

Trác Du Hiên khuyên can hết lời, nhưng Thẩm Quân Dao nhất quyết không chịu nghe..
 
Gả Vào Hào Môn
Chương 318: Ngã Bệnh


Trác Du Hiên chỉ có thể đứng nhìn Thấm Quân Dao từ xa mà không dám đến gần.

"Cậu chủ, tôi mang trà gừng lên cho thiếu phu nhân đây.Cậu cho cô ấy uống đi!"
Trác Du Hiên còn đang đứng ngây người ra đó thì một người giúp việc đã nhanh chóng đem lên hai chén trà gừng lên đây.

Trác Du Hiên là người đã bảo bọn họ làm, bởi vì hắn sợ Thẩm Quân Dao dầm mưa quá lâu cho nên sợ cô sẽ bị lạnh rồi bị cảm thì không hay.

Hắn bảo người giúp việc làm một chén nhưng do Trác Du Hiên cũng đứng ngoài mưa rất lâu nên tiện thể bọn họ đã nấu hai chén trà gừng cho Trác Du Hiên một chén luôn.

Người đàn ông bị tiếng gọi làm cho giật mình, nhưng rất nhanh sau đó Trác Du Hiên đã đi đến nhận lấy hai tách trà mà người giúp việc vừa đem lên kia.

Ban đầu người đàn ông hơi thắc mắc.

"Tôi bảo mấy người nấu một chén thôi không phải sao? Tự dưng nấu hai chén làm gì?"
Người giúp việc vội vàng lên tiếng giải thích.

"À, tại tôi thấy cậu chủ cũng dầm mưa nên mới làm thêm cho cậu thôi.Cậu uống đi để tránh bị cảm lạnh"
Trác Du Hiên gật đầu nhìn hai tách trà ở trong tay của mình, tuy nhiên hẳn im lặng không nói gì.

Người giúp việc nhanh chóng lên tiếng nhắc nhở cậu chủ của mình.

"Cậu chủ, cậu mau cho thiếu phu nhân uống đi, sức khỏe của thiếu phu nhân kém lắm, mai cho cô ấy uống, đừng để cô ấy bị cảm lạnh"
"Tôi biết rồi, mấy người xuống làm việc đi, tôi cho cô ấy uống ngay đây!".

truyện teen hay
Trác Du Hiên gật đầu, sau khi người giúp việc đi khỏi, cánh cửa trước mắt thoáng chốc được đóng lại, người đàn ông vội vàng đem tách trà gừng đến chỗ của Thẩm Quân Dao.

Thấm Quân Dao thể chất vốn đã rất yếu rồi, lại còn dầm mưa lâu như vậy làm sao mà chịu nổi.

Khi Trác Du Hiên mang cơm tối đến cho Thẩm Quân Dao, người con gái ấy vẫn còn ngủ say, tuy nhiên sắc mặt của cô đã nhợt nhạt đến mức khó coi rồi.

Không những thế, cả người của Thẩm Quân Dao đổ đầy mồ hôi lạnh, làm Trác Du Hiên thật sự lo lắng vô cùng.

Hắn nhanh chóng lay người của Thẩm Quân Dao gọi cô dậy, lúc này toàn thân của người con gái ấy nóng như lửa đốt vậy.

Trác Du Hiên sợ hãi kêu lên.

"Quân Dao, em có sao không? Em mở mắt ra nhìn anh điI"
Kỳ thật, Trác Du Hiên mỗi lần nhìn thấy Thẩm Quân Dao bị bệnh là trong lòng hắn đang vô cùng lo sợ.

Bác sĩ từng nói, bất kì căn bệnh nào cũng có thể đem Thẩm Quân Dao rời khỏi thế gian này, ngay cả bị cảm, cho nên Trác Du Hiên mới sợ hãi đến mức như vậy.

Gọi mãi, cuối cùng Thẩm Quân Dao cũng chịu tỉnh lại, tuy nhiên một cơn ho lại liên tục ập đến.

Thẩm Quân Dao ho khụ khụ, thậm chí người con gái ấy còn ho cả ra máu nữa.

Nhìn chất lỏng màu đỏ đặc sệt ở trong lòng bàn tay của Thẩm Quân Dao, Trác Du Hiên hoảng sợ cầm lấy giấy lau tay và những vết máu còn đọng ở khóe miệng cô, tay chân của người đàn ông luống cuống không ngừng sợ hãi.

Trác Du Hiên lắp ba lắp bắp, hắn lo lắng đến mức nói cũng chẳng được rõ ràng nữa..
 
Gả Vào Hào Môn
Chương 319: Thời Gian Không Còn Nhiều


"Được rồi, em cứ nghỉ ngơi đi.Thấy không khỏe thì cứ gọi anh!"
Thẩm Quân Dao cũng chỉ ậm ừ vài tiếng cho qua chuyện, sau đó ngay lập tức người con gái ấy đã ngủ say mất lúc nào không biết.

Trác Du Hiên nhìn người con gái đang vùi đầu vào trong chăn kia, hẳn ta thở dài, bất lực bưng tô cháo gần như còn nguyên ra ngoài, để Thẩm Quân Dao một mình ở trong đó nghỉ ngơi.

Lúc Trác Du Hiên quay lại, Thẩm Quân Dao cuối cùng cũng đã hạ sốt, Trác Du Hiên cũng an tâm hơn.

Tuy nhiên, nửa đêm, người con gái ấy lại một lần nữa sốt rất cao, làm Trác Du Hiên thức trắng đêm không cách nào ngủ được.

Lúc đó hắn nằm ở bên cạnh cô nhưng vì lo lắng cho Thẩm Quân Dao nên hắn đã không chợp mắt, vì thế nửa đêm khi phát hiện ra Thẩm Quân phát sốt thì người đàn ông đã ngay lập tức bật dậy rồi.

Thẩm Quân Dao sốt đến mức mê man, cho dù Trác Du Hiên có gọi như thế nào thì người con gái ấy vẫn không tỉnh lại, dường như cô đã rơi vào hôn mê.

Hắn định đưa Thấm Quân Dao đến bệnh viện nhưng bây giờ là nửa đêm, bệnh viện chắc gì đã còn người, không những vậy sợ đưa Thẩm Quân Dao ra ngoài sẽ khiến cô bị nhiễm lạnh.

Không còn cách nào khác, suốt cả đêm hôm ấy, Trác Du Hiên không hề chợp mäắt dù chỉ một chút, hẳn thức cả đêm để chăm sóc cho Thẩm Quân Dao.

Hết lau người rồi liên tục đo nhiệt độ cho Thẩm Quân Dao, Trác Du Hiên cả đêm hôm đó chạy đi chạy lại xung quanh căn phòng không biết bao nhiêu lần.

Người đàn ông dường như không biết mệt mỏi, bởi vì lúc này hẳn chỉ để tâm đến Thẩm Quân Dao ra sao rồi thôi.

Cũng may, cuối cùng người con gái ấy cũng đã hạ sốt.

Cố gắng lắm Trác Du Hiên mới cho Thẩm Quân Dao uống được thuốc cảm, cho nên bệnh của cô cũng đã có phần nào thuyên giảm.

Từ đó tới sáng, Thẩm Quân Dao ngủ một mạch không biết gì, cô cũng không phát sốt nữa.

Thời gian của cô có lẽ đã không còn được lâu nữa rồi.

Ông trời cũng thật là nhẫn tâm, sao ông không để cho Thẩm Quân Dao chết khi bị tai nạn luôn đi, sao bây giờ mới bắt cô chết cơ chứ.

Thẩm Quân Dao bây giờ chết cũng chẳng nuối tiếc gì nữa, nhưng trước khi chết cô chỉ mong Trác Du Hiên ký vào đơn ly hôn, giải thoát cho cô mà thôi.

Thẩm Quân Dao không muốn làm ma của nhà họ Trác, cô muốn một cuộc sống tự do, không có gò bó.

Cô đã tìm cách để nói chuyện này với Trác Du Hiên nhưng người con gái ấy đến nói chuyện cũng khó khăn, huống chỉ là nói được rõ ràng rành mạch cơ chứ.

Những ngày này, Trác Du Hiên đã cho mời bao nhiêu chuyên gia, bác sĩ giỏi về nhằm giúp chữa bệnh cho Thẩm Quân Dao.

Thế nhưng, kết quả mọi lần đều như một, ai nấy đều lắc đầu chán nản nói với hắn.

"Trác thiếu, bệnh tình của vợ cậu đã không thể chữa được nữa rồi.Hơn nữa, theo kết quả kiểm tra, thời gian sống của cô nhà cũng đã không còn nhiều nữa đâu.Cậu hãy tận dụng khoảng thời gian cuối cùng này để ở bên cạnh vợ mình đi"
Trác Du Hiên thật sự rất sốc khi nghe những lời nói đó của bác sĩ.

Vậy là Thẩm Quân Dao đã không còn sống được bao lâu nữa rồi hay sao? Cô sắp rời xa hắn rồi, hắn thật sự sắp đánh mất người con gái quan trọng nhất của đời mình rồi hay sao? Không, Trác Du Hiên không muốn, Thẩm Quân Dao không thể rời xa hắn sớm như thế.

Trác Du Hiên còn chưa bù đắp hết tất cả những lỗi lầm mà hắn đã gây ra cho cô mà, bao nhiêu những tổn thương mà Thẩm Quân Dao phải chịu còn chưa được chữa lành, cô làm sao có thể rời xa hắn sớm như vậy được..
 
Back
Top Bottom