Ngôn Tình Gả Vào Hào Môn

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Gả Vào Hào Môn
Chương 80: Thứ Phụ Nữ Lăng Loàn


Thẩm Quân Dao rụt tay lại, khuôn mặt cô nhăn nhó lại vì đau, miệng vô thức bật ra một tiếng kêu vô cùng đau đớn.

"Aaaaaal"
Tiếng kêu đau đớn thất thanh của người con gái nghe thật đau lòng! Do không kịp đề phòng, toàn bộ nước sôi nhiệt độ vô cùng cao khiến cho bàn tay của Thẩm Quân Dao sưng vù lên.

Một mảng đỏ ửng sưng vù lên giữa làn da trắng mịn như tuyết kia của người con gái.

Vết bỏng kia càng ngày càng sưng to hơn khiến cho cánh tay của Thẩm Quân Dao ngày càng đau rát dữ dội hơn.

Nhìn cả người của Thẩm Quân Dao sõng soài trên sàn nhà, khuôn mặt đau đớn vô cùng, mồ hôi lấm tấm trên trán của người con gái, hai mắt cô nhắm chặt lại, hai hàm răng của cô siết chặt vào nhau, Trác phu nhân chỉ khinh bỉ một tiếng, bà ta hết lời nhục nhã người con gái đáng thương kia.

"Bỏng rồi có phải không? Mày biết đau vậy thì tao thì sao chứ? Mày muốn làm cho tao bỏng chết có phải không? Có tin là tao bảo Du Hiên tống cổ mày ra khỏi căn nhà này không?"
Thẩm Quân Dao khó khăn đứng dậy, một tay giữ chặt cánh tay bị bỏng sưng vù kia của mình, cúi đầu nhận tội với Trác phu nhân.

"Dạ, đây là lỗi của con! Xin phu nhân đợi con một lát, con sẽ làm cho người một bình trà khác."
Lời nói hối lỗi của Thẩm Quân Dao phát ra, mặc dù đây không phải là lỗi của cô.

Trà đáng lẽ ra phải pha nóng thì nước mới ngon, Trác phu nhân là đang cố tình làm khó đứa con dâu trên danh nghĩa này của mình hay nói đúng hơn là bà ta đang tìm mọi cách để hành hạ Thẩm Quân Dao.

Trác phu nhân bực dọc nhìn Thẩm Quân, nhanh chóng ngắt lời của cô.

"Không cần nữa! Nhìn cái bản mặt của mày là tao đã hết muốn uống rồi.

Đợi mày pha một ấm trà tốn hết bao nhiêu thời gian quý báu của tao."
Thẩm Quân Dao cắn răng nghe những lời nói vô cùng khó nghe của Trác phu nhân kia.

Tưởng bà ta cao quý lắm chứ, nhưng thực chất chỉ là một người cọc cản như mấy bà bán hàng rong ngoài chợ kia mà thôi.Để bộ truyện nhanh ra chương hơn thì ủng hộ bạn Editor bằng 1 CICK QUẢNG CÁO này nhé!
"Tao đói rồi, mau đi làm gì cho tao ăn đi!"
Sau khi nhận được lệnh của Trác phu nhân, Thẩm Quân Dao lặng lẽ đi vào bếp trong khi cánh tay còn đang sưng vù, chưa được khử trùng kia mà làm thức ăn cho vị Trác phu nhân đáng kính này.

Nhìn thấy Thẩm Quân Dao đi vào bếp, Trác phu nhân vẫn không khỏi cảm thấy bực tức.

Chẳng biết là tại vì sao cứ mỗi khi nhìn thấy mặt của người nhà họ Thẩm, bà ta lại cảm thấy bực bội đến như vậy? Có lẽ là do bà ta thân phận cao quý không ưa nổi những người ở tầng lớp dưới của bà ta chăng? Thẩm Quân Dao nhanh chóng chuẩn bị một bữa trưa thịnh soạn cho Trác phu nhân.

Chắc chản người mẹ chồng này của cô sẽ không ăn những món ăn đơn giản tâm thường đâu.

Cho nên hôm nay Thẩm Quân Dao mới muốn nấu những món thịnh soạn một chút.

Hiện tại, Trác phu nhân rất ghét cô! Đến Thẩm Quân Dao cũng phải công nhận điều đó! Nhưng cô tin rằng, chỉ cần bản thân của mình cố gắng thì sẽ chinh phục được người mẹ chồng khó tính này! Đến khi đó, cánh cửa chạm đến trái tim của Trác Du Hiên với Thẩm Quân Dao cũng không còn xa vời như trước đây nữa! Thẩm Quân Dao một mực cho rằng là như vậy! Cô ngu ngốc tin tưởng vào điều đó mà không hề hay biết răng người mẹ chồng kia của cô đã muốn tống cổ Thẩm Quân Dao cô ra khỏi nhà họ Trác này từ lâu rồi.

Chỉ là bà ta chưa tìm ra cơ hội đó mà thôi! Cánh tay sưng vù của Thẩm Quân Dao chỉ được băng bó lại cho qua loa mà không được sát trùng.

Cô vội vàng chạy vào bếp nấu cơm, vì Thẩm Quân Dao sợ rằng Trác phu nhân đợi lâu sẽ lại tức giận nữa.

Đến lúc đó, việc này mà đến tai của Trác Du Hiên thì Thẩm Quân Dao chắc chắn sẽ phải chịu một trận đòn đau đớn gấp trăm lần như lần trước.

Thẩm Quân Dao vội vàng nấu cơm, mặc dù cánh tay của cô vô cùng đau rát.

Vết thương đã sưng to vô cùng.

Thẩm Quân Dao đau đến mức nước mắt chảy ra rất nhiều, làm cho sắc mặt khó coi của người con gái trở nên ướt đẫm.

Nước mắt cùng mô hôi hoà vào nhau lăn dài trên khuôn mặt của Thẩm Quân Dao.

Không còn nhận ra đâu là nước mắt, đâu là mồ hôi nữa rồi.

Thẩm Quân Dao vừa lau mồ hôi trên mặt, vừa bận bịu chuẩn bị những món ăn cho vị Trác phu nhân cao quý kia.

Chẳng mấy chốc, những món ăn thịnh soạn đã được bày biện ở trên bàn ăn! Trông những món ăn đang được bày biện trên bàn kia thật bắt mắt, mùi hương thơm ngào ngạt trông thật hấp dẫn.

Thẩm Quân Dao sau khi xong việc, cô nhanh chóng ra ngoài mời vị phụ nhân đang chăm chút cho mấy món trang sức trên tay mình kia vào trong dùng bữa.

"Thưa phu nhân, thức ăn đã được chuẩn bị xong! Con mời phu nhân vào dùng bữa ạ!"
Thẩm Quân Dao cung kính theo lễ nghĩa mời Trác phu nhân kia vào dùng cơm.

Nhưng có vẻ như bà ta vẫn thản nhiên như không, vẫn ngắm nghía đôi tay đeo bao nhiêu là trang sức kia của bà ta.

Trác phu nhân cũng chẳng nhìn Thẩm Quân Dao lấy một cái, chỉ hời hợt trả lời.

"Biết rồi! Mày vào bày sẵn bát đũa cho tao, rồi tao sẽ vào luôn!"
"Dạ, con đã làm xong hết rồi ạ! Chỉ đợi phu nhân vào dùng bữa thôi ạ!"
Trác phu nhân lần này chẳng còn lý do nào để bắt bẻ Thẩm Quân Dao nữa, bà ta bực tức bỏ chiếc túi bên cạnh mình xuống ghế rồi hừ một tiếng, đi thẳng vào trong bàn ăn kia.

Trác phu nhân lẳng lặng nhìn mấy món ăn trên bàn, bà ta khinh bỉ tỏ ý không muốn dùng bữa.

Trác phu nhân hời hợt ngồi xuống.

Thẩm Quân Dao lúc này cũng theo vào với dáng vẻ vô cùng mong chờ.

Cô cũng chỉ hy vọng Trác phu nhân sẽ thích những món ăn này cô làm.

Mấy món này cũng thuộc dạng sang trọng, chỉ mong rằng bà ta sẽ thích chúng.

Trác phu nhân gắp một miếng thức ăn lên miệng, nhưng khi miếng thức ăn vừa chạm vào lưỡi của bà ta, ngay lập tức, khuôn mặt của bà ta nhăn nhó lại trông vô cùng khó coi.

Bà ta nhanh chóng nhổ miếng thức ăn kia ra rồi vội vàng giật lấy khăn giấy ở ngay bên cạnh nhổ hết những gì còn sót lại ra.

Thẩm Quân Dao sợ Trác phu nhân bị làm sao, trông bà ta lúc này cứ như là sắp ói ra vậy.

Cô lo lắng chạy đến hỏi han, Thẩm Quân Dao cũng sợ rằng những món mà mình làm không hợp với khẩu vị của vị Trác phu nhân cao quý này.

"Phu nhân, người làm sao vậy ạ?"
Thẩm Quân Dao đưa tay định chạm vào người của Trác phu nhân nhưng ngay lập tức bị bà ta hất ra.

Bà ta ngại những thứ bẩn thỉu như Thẩm Quân Dao chạm vào người của mình.

Bà ta ho xong, tức giận nhìn Thẩm Quân Dao mà mắng một tràng dài.

"Mày làm cái gì cho tao ăn vậy hả? Sao mày lại dám cho tao ăn những thứ đồ thấp hèn, không rõ nguồn gốc và vệ sinh như thế này chứ? Tao bị dị ứng với những thứ không sạch sẽ nghe rõ chưa?"
"Tao thật không hiểu con trai tao cưới loại phụ nữ vừa vô dụng vừa lăng loàng như mày về làm gì cơ chứ? Chỉ tổ tốn cơm tốn gạo mà lại chẳng làm được cái gì cả!"
Bà ta vừa đánh vừa mắng xối xả vào mặt của Thẩm Quân Dao.

Những lời nói thốt ra từ miệng của bà ta vô cùng độc địa, vô cùng cay nghiệt.

Thẩm Quân Dao chỉ biết đứng im chịu đựng, cô cần chặt môi chịu đựng những lời sỉ nhục, những cái tát đau đớn kia.

Nước mắt cứ thể vô thức rơi ra.

Nhưng cô càng khóc, Trác phu nhân càng mảng chửi cô nhiều hơn.

"Mày khóc cái gì mà khóc? Đúng là thứ vô dụng, chẳng làm được cái gì cả, chỉ biết ở đó khóc mà thôi! Con trai tao cưới phải mày đúng là gặp xui xẻo thật mà!".
 
Gả Vào Hào Môn
Chương 81: Gọi Trác Du Hiên Về Nhà


"Phu nhân, người làm sao vậy ạ?"
Thẩm Quân Dao đưa tay định chạm vào người của Trác phu nhân nhưng ngay lập tức bị bà ta hất ra.

Bà ta ngại những thứ bẩn thỉu như Thẩm Quân Dao chạm vào người của mình.

Bà ta ho xong, tức giận nhìn Thẩm Quân Dao mà mắng một tràng dài.

"Mày làm cái gì cho tao ăn vậy hả? Sao mày lại dám cho tao ăn những thứ đồ thấp hèn, không rõ nguồn gốc và vệ sinh như thế này chứ? Tao bị dị ứng với những thứ không sạch sẽ nghe rõ chưa?"
"Tao thật không hiểu con trai tao cưới loại phụ nữ vừa vô dụng vừa lăng loàng như mày về làm gì cơ chứ? Chỉ tổ tốn cơm tốn gạo mà lại chẳng làm được cái gì cả!"
Bà ta vừa đánh vừa mắng xối xả vào mặt của Thẩm Quân Dao.

Những lời nói thốt ra từ miệng của bà ta vô cùng độc địa, vô cùng cay nghiệt.

Thẩm Quân Dao chỉ biết đứng im chịu đựng, cô cắn chặt môi chịu đựng những lời sỉ nhục, những cái tát đau đớn kia.

Nước mắt cứ thể vô thức rơi ra.

Nhưng cô càng khóc, Trác phu nhân càng mắng chửi cô nhiều hơn.

"Mày khóc cái gì mà khóc? Đúng là thứ vô dụng, chẳng làm được cái gì cả, chỉ biết ở đó khóc mà thôi! Con trai tao cưới phải mày đúng là gặp xui xẻo thật mài!"
Trác phu nhân liên tục dí lên trán của Thẩm Quân Dao, mạnh mồm mà quát mảng.

Không những thể, bà ta còn cầm cả bát cơm kia hất thẳng vào mặt của Thẩm Quân Dao, khiến cho cô cảm thấy nhục nhã vô cùng.

"Mày nấu cơm rần như thế này tao ăn làm sao được hả? Tao không phải là người hạ đẳng giống như lũ chúng mày đâu, nghĩ tao và chúng mày cùng một đẳng cấp hay sao mà mày lại dám nấu cho tao ăn những loại thức ăn rẻ tiền, thối nát này cơ chứ"
Thẩm Quân Dao chỉ có thể đứng đó chịu đựng, lắng nghe những lời mảng chửi vô cùng tàn khốc kia.

Trác phu nhân mảng Thẩm Quân Dao một cách xối xả, mắng như tát nước vào mặt cô vậy.

Vậy mà Thẩm Quân Dao chỉ có thể đứng ở đó im lặng mà chịu đựng cơn giận dữ cực kỳ vô lý kia của bà ta.Donate cho team dịch bộ truyện này bằng 1 CICK QUẢNG CÁO nào bạn ơi!
Những hạt cơm trắng trong bát rơi xuống đất, nhưng một vài hạt còn dính trên gương mặt đau đớn, ướt đẫm nước mắt kia của Thẩm Quân Dao.

Trác phu nhân mắng cô càng nhiêu, nước mắt lại tuôn ra càng dữ dội hơn.

Cô chỉ biết đứng đó, chỉ biết rơi nước mất, chỉ biết chịu đựng mà chẳng dám phản kháng lại! Hai bàn tay của Thẩm Quân Dao bấu chặt lấy nhau tạo nên những vết thương ngày càng sâu trên da thịt của người con gái.

Chẳng những thế, vết bỏng kia trên tay của Thẩm Quân Dao ngày một sưng to hơn! Trác phu nhân măng Thẩm Quân Dao một hồi lâu, nhưng Thẩm Quân Dao vẫn giữ im lặng, chẳng cãi lại lời của bà ta, làm cho bà ta vô cùng bực bội và khó chịu.

Bà ta đấy người của Thẩm Quân Dao một cái, suýt chút nữa cô đã ngã ra sàn nhà.

Trác phu nhân khinh bỉ nhếch môi liếc xéo người con gái đang đứng ở kia.

"Đúng là loại con gái chẳng ra gì mà! Thứ con gái lì lợm, lăng loàng! Mày khóc cái gì chứ? Mày nghĩ mày khóc thì mày sẽ có được cái vị trí Trác thiếu phu nhân kia à? Năm mơ đi! Với thứ thấp hèn như mày thì đừng bao giờ mơ tưởng đến việc trở thành vợ của con trai tao nghe chưa?"
Hễ mở miệng là thứ phụ nữ thấp kém! Hễ một tí lại mảng Thẩm Quân Dao là loại phụ nữ lăng loàng! Bà ta giống hệt như Trác Du Hiên, con trai của bà ta vậy.

Chẳng lẽ sở thích, thú vui của bọn họ là hành hạ cô đến sống không bằng chết, bắt cô phải chịu dày vò đau đớn thì mới thoả mãn hay sao? Đúng! Thẩm Quân Dao thừa nhận! Cô thừa nhận bản thân cô thấp hèn.

Nhà họ Thẩm không thể nào với tới được vị trí đỉnh cao danh vọng giống như nhà họ Trác, Thẩm Quân Dao hoàn toàn hiểu rõ điều đó.

Cô yêu Trác Du Hiên một cách hèn mọn mà không cách nào buông bỏ được, trong khi người cô yêu lại suýt chút nữa trở thành anh rể của cô.

Nhưng mảng cô là loại phụ nữ lắng lơ, Thẩm Quân Dao thật sự không chịu được! Cô đã làm gì sai? Tại sao lại dùng những lời lẽ cay độc như vậy để mảng chửi cô? Thẩm Quân Dao trong lòng vô cùng ấm ức, nhưng lại không thể giãi bày ra.

Không một ai chịu hiểu cho cô cả, cho nên, sự ấm ức ấy cô chỉ có thể mãi mãi chôn vùi ở trong lòng mình mà thôi.

Thẩm Quân Dao vẫn chỉ im lặng để cho Trác phu nhân muốn mảng, muốn đánh như thế nào cũng được.

Chỉ cần bà ta không làm to chuyện, khiến cả nhà họ Thẩm không còn đường lui, như vậy cô đã cảm thấy mừng lảm rồi.

Trác phu nhân vô cùng bực mình vì đứa con gái này.

Mặc dù bà ta đã mắng chửi, xúc phạm nó đủ đường, nhưng Thẩm Quân Dao vẫn lì lợm như vậy, chẳng mở miệng nói một câu.

Bà ta tức đến đỏ mặt, không hiểu vì sao, bà ta chạy ra bên ngoài cầm lấy chiếc túi đang đặt trên bàn kia, lấy ra chiếc điện thoại đàn đặt trong đó.

Sau khi cầm chiếc điện thoại đến trước mặt Thẩm Quân Dao, bà ta bấm nút gọi cho ai đó.

Sau khi phía bên kia nhấc máy, bà ta đã bắt đầu quát tháo xối xả.

"Trác Du Hiên, mày chết dí ở đâu rồi hả? Mày mau về nhà nhanh, mẹ mày sắp bị làm cho tức chết rồi đây này!"
"Có chuyện gì vậy mẹ? Con đang ở công ty mài!"
Đầu dây bên kia là một tiếng thở dài truyền đến từ phía của Trác Du Hiên.

Hản thật sự cảm thấy mệt mỏi vì cái tính khí này của mẹ mình.

"Làm việc! Làm việc! Mày suốt ngày chỉ có làm việc thôi hả? Mày không mau về nhà đi, mẹ mày sắp bị cái đứa con gái rách nát của nhà họ Thẩm chọc cho tức chết rồi đây này.

Trác Du Hiên, mẹ nói cho mày biết, lát nữa mày không về thì đừng có trách nghe chưa?"
Quát tháo một hồi cho hả giận, bà ta lập tức cúp máy không cho Trác Du có cơ hội nói chuyện ở phía bên kia.

Trác phu nhân nhếch môi nhìn Thẩm Quân Dao, vẻ mặt vô cùng nham hiểm.

Con nhỏ nhà mày, để tao xem lần này mày có còn lì lợm được nữa hay không? Đúng hai mươi phút sau, Trác Du Hiên đã có mặt ở nhà họ Trác.

Hắn mệt mỏi đi tới chỗ mẹ mình, mặt mũi nhăn nhó hỏi bà ta.

"Mẹ, rốt cuộc là có chuyện gì? Tự dưng lại bắt con về như vậy, làm như là cháy nhà không bảng ấy?"
Trác phu nhân đánh lên người Trác Du Hiên một cái, xong cánh tay bà ta chỉ thẳng vào người của Thẩm Quân Dao bắt đầu tố giác cô.

Bà ta là muốn Thẩm Quân Dao bị đuổi ra khỏi nhà đây mà.

"Mày xem, nó rốt cuộc là loại người gì chứ? Nó nấu cơm cho tao chả khác gì nấu cơm cho chó, bảo mẹ mày ăn những thứ đó chắc? Mày không mau dạy bảo lại nó thì đừng trách mẹ.

Lúc sáng nó còn giám ngăn cản không cho tao vào nhà cơ đấy"
Nghe lời mẹ hắn, gương mặt Trác Du Hiên bỗng chốc sa sầm lại.

Hắn lạnh lẽo đi đến chỗ của Thẩm Quân Dao, bỗng dưng đưa tay bóp chặt gương mặt cô, nâng khuôn mặt ướt đẫm kia của cô lên.

Âm thanh lạnh lẽo như thường lệ phát ra từ miệng của Trác Du Hiên khiến cho cả người của Thẩm Quân Dao bỗng chốc run rẩy.

"Nói, những gì mà mẹ tôi nói có phải sự thật hay không? Cô lại dám làm thế với mẹ tôi ư?"
Thẩm Quân Dao vô cùng sợ hãi khi nghe thấy âm thanh nghiến răng nghiến lợi truyền ra từ miệng của Trác Du Hiên.

Trong lòng của cô không khỏi run rẩy.

Khoé môi của Thẩm Quân Dao hơi mấp máy, dường như là cô muốn thanh minh đó không phải là sự thật.

"Em...!
Em...!
Nhưng Thẩm Quân Dao thật sự đang rất sợ hãi, cho nên một lời cũng không tài nào thốt ra được từ miệng của Thẩm Quân Dao.

Cho nên Trác Du Hiên lại càng cho rằng những gì mà mẹ hẳn nói chính là sự thật.

Cho là vậy, Trác Du Hiên cực kì tức giận.

Cánh tay nổi đầy gân xanh của hắn siết mạnh cảm của Thẩm Quân Dao, khiến cho khuôn mặt cô nhăn lại vì đau.

Hắn gầm lên đây giận dữ với Thẩm Quân Dao.

"Thẩm Quân Dao, tại sao cô lại dám làm như vậy hả? Cô gan lắm, dám ngăn cản không cho mẹ tôi vào nhà, đã thế lại không phục vụ mẹ tôi chu toàn.

Tội lân này của cô không nhẹ đâu!".
 
Gả Vào Hào Môn
Chương 82: Đổ Thức Ăn Lên Đầu


”Mày xem, nó rốt cuộc là loại người gì chứ? Nó nấu cơm cho tao chả khác gì nấu cơm cho chó, bảo mẹ mày ăn những thứ đó chắc? Mày không mau dạy bảo lại nó thì đừng trách mẹ.

Lúc sáng nó còn giám ngăn cản không cho †ao vào nhà cơ đấy!"
Nghe lời mẹ hẳn, gương mặt Trác Du Hiên bỗng chốc sa sâm lại.

Hắn lạnh lẽo đi đến chỗ của Thẩm Quân Dao, bỗng dưng đưa tay bóp chặt gương mặt cô, nâng khuôn mặt ướt đẫm kia của cô lên.

Âm thanh lạnh lẽo như thường lệ phát ra từ miệng của Trác Du Hiên khiến cho cả người của Thẩm Quân Dao bỗng chốc run rẩy.

"Nói, những gì mà mẹ tôi nói có phải sự thật hay không? Cô lại dám làm thế với mẹ tôi ư?"
Thẩm Quân Dao vô cùng sợ hãi khi nghe thấy âm thanh nghiến răng nghiến lợi truyền ra từ miệng của Trác Du Hiên.

Trong lòng của cô không khỏi run rẩy.

Khoé môi của Thẩm Quân Dao hơi mấp máy, dường như là cô muốn thanh minh đó không phải là sự thật.

"Em...!
Em...!
Nhưng Thẩm Quân Dao thật sự đang rất sợ hãi, cho nên một lời cũng không tài nào thốt ra được từ miệng của Thẩm Quân Dao.

Cho nên Trác Du Hiên lại càng cho rằng những gì mà mẹ hắn nói chính là sự thật.

Cho là vậy, Trác Du Hiên cực kì tức giận.

Cánh tay nổi đầy gân xanh của hắn siết mạnh cằm của Thẩm Quân Dao, khiến cho khuôn mặt cô nhăn lại vì đau.Donate cho team dịch bộ truyện này bằng 1 CICK QUẢNG CÁO nào bạn ơi!
Hắn gầm lên đầy giận dữ với Thẩm Quân Dao.

"Thẩm Quân Dao, tại sao cô lại dám làm như vậy hả? Cô gan lắm, dám ngăn cản không cho mẹ tôi vào nhà, đã thế lại không phục vụ mẹ tôi chu toàn.

Tội lần này của cô không nhẹ đâu!"
Thẩm Quân Dao mặt mũi nhăn nhó lại vì đau, gương mặt trắng bệch của cô bắt đầu xuất hiện những vết đỏ ửng.

Hai mắt cô nhäm chặt, nước mắt càng ứa ra nhiều hơn do quá đau.

.

ngôn tình tổng tài
Nhìn bộ dạng này của Thẩm Quân Dao, Trác Du Hiên càng nổi điên hơn, hản đẩy mạnh cả người cô xuống sàn.

Thẩm Quân Dao đau đớn vật vã nằm trên sàn nhà, cả người cô dường như bị đông cứng, bất động hoàn toàn, không tài nào cử động được.

Cơn đau dữ dội truyền đến từ người của cô.

Nhưng chưa kịp thích nghi thì hai cánh tay nổi đầy gân xanh của Trác Du Hiên đã túm chặt lấy cổ áo của cô, lôi xềnh xệch cả người cô lên.

Trông Trác Du Hiên lúc này chẳng khác gì một con quỷ dữ cả.

Gân xanh đã giăng đầy trán của hẳn, sắc mặt đen kịt lại trông vô cùng đáng sợ.

"Giỏi! Thẩm Quân Dao, cô giỏi lắm! Hôm nay tôi không ở nhà mà cô lại dám lộng hành như vậy! Có phải cô đã quên mất thân phận của mình chỉ là một con chó rồi phải không? Đã là chó mà còn dám làm như vậy với chủ nhân của mình, gan của cô cũng lớn thật."
Thẩm Quân Dao liên tục lắc đầu.

Cô không có! Thật sự không có mài! Thẩm Quân Dao thật không biết bà ấy là mẹ của Trác Du Hiên hản.

Cô chưa gặp mẹ hẳn bao giờ, làm sao có thể biết được đấy chính là mẹ hẳn cơ chứ? Hơn nữa chẳng phải là lúc nãy Trác phu nhân đã nói sẽ không truy cứu chuyện này nữa hay sao? Tại sao bây giờ bà ta lại nhắc lại cơ chứ? Vả lại, đây là lần đầu tiên hai người gặp mặt nhau, làm sao Thẩm Quân Dao biết được sở thích của bà ta là gì mà làm cơ chứ? Cô không biết Trác phu nhân thích uống trà hoa nhài, không biết những món như thế nào mới hợp khẩu vị của bà ta.

Hơn nữa, Trác phu nhân đối với cô chắc chắn là vô cùng căm ghét, chỉ muốn tống cổ Thẩm Quân Dao cô ra khỏi đây mà thôi! Trác phu nhân phía bên kia thấy con trai bênh mình chm chăm như vậy, bà ta lấy làm đắc ý.

Bà ta còn cố tình chọc ngoáy vào mấy câu, dường như muốn đổ thêm dầu vào lửa khiến cho Trác Du Hiên càng tức giận hơn.

"Trác Du Hiên, hôm nay mày nhất định phải dạy bảo lại con nhỏ này cho mẹ.

Mày có biết lúc nãy nó cho mẹ uống nước nóng, suýt nữa khiến mẹ bị bỏng chết rôi.

Con nhỏ rách nát này muốn mưu sát mẹ mày đấy"
Trác phu nhân hất cằm khiêu khích Thẩm Quân Dao nhưng Trác Du Hiên lại không hề thấy được điều đó.

Hản chỉ nghe thấy những lời mà mẹ hắn nói, sau đó quay sang trút cơn giận lên đầu của Thẩm Quân Dao.

"Còn có chuyện này nữa à? Giỏi, Thẩm Quân Dao, cô được lắm! Cô muốn mưu sát mẹ của tôi à? Có phải cô chán sống rồi phải không?"
Thẩm Quân Dao đau đớn vô lực lắc đầu! Không cói Cô không hề có ý định như vậy! Gô thật sự không cố ý làm như vậy mài Tại sao cứ phải đổ lên đầu cô những việc mà cô không làm cơ chứ? Lại một lần nữa, Trác Du Hiên đẩy mạnh người của Thẩm Quân Dao ra, khiến cả người của cô vô lực ngã nhào xuống dưới đất.

Hản tức giận đến mức đạp liên tiếp mấy cú vô cùng mạnh vào người của Thẩm Quân Dao mà không để tâm đến việc cô đang đau đớn ra sao? "Thẩm Quân Dao, hôm nay cô dám làm như vậy với mẹ tôi thì đừng mong tôi sẽ để cho nhà họ Thẩm được sống yên ổn"
Trác Du Hiên hắn nói được làm được, hẳn nhất định sẽ không bỏ qua cho nhà họ Thẩm đâu.

Thẩm Quân Dao rùng mình một cái, hai mắt đẫm lệ của người con gái mở to, đôi đồng tử đen láy bỗng nhiên co lại.

Không được! Cô tuyệt đối không thể để cho Trác Du Hiên động vào nhà họ Thẩm được.

Thẩm Quân Dao hoảng sợ, cả người vô lực bò lại chỗ của Trác Du Hiên, cánh tay yếu ớt đã sưng vù kia của người con gái vô lực túm lấy ống quần của người đàn ông, thanh âm đau đớn nức nở cầu xin.

"Đừng! Em xin anh, đừng làm như vậy! Anh muốn làm gì em cũng được, nhưng xin anh bỏ qua cho nhà họ Thẩm! Ba mẹ em già rồi, họ sẽ không chịu nổi cú sốc này đâu"
Trác Du Hiên chán ghét đạp mạnh một cái làm cho Thẩm Quân Dao ngã sõng soài ra đất.

Tấm lưng gầy gò của cô áp trên nền đất lạnh lẽo kia, cả người đau đớn không ngừng.

Trác Du Hiên nhếch môi mảng chửi Thẩm Quân Dao.

"Cô tốt nhất đừng có chạm vào người tôi! Loại phụ nữ dơ bẩn giống như cô đừng làm tôi cảm thấy buồn nôn nữa! Bây giờ cô có khóc cũng không làm được điều gì đâu, tốt nhất là nên thu cái bộ dạng kia của cô lại đi"
Chịu đựng những lời nói vô cùng tàn nhẫn kia của chồng mình, Thẩm Quân Dao đau vô cùng, nhưng cô vẫn phải khó khăn ngồi dậy.

Cô tiến đến quỳ ở trước mặt Trác Du Hiên, hai cánh tay chắp lại, gương mặt đẫm lệ cố gắng câu xin người đàn ông kia.

"Coi như em cầu xin anh, xin anh bỏ qua cho nhà họ Thẩm đi! Mọi chuyện đều là lỗi của em, anh muốn làm gì em cũng được.

Nhưng chuyện này không liên quan đến ba mẹ của em, xin anh đừng lôi họ vào chuyện này!"
Thanh âm đau đớn cố gắng nài nỉ của Thẩm Quân Dao liên tục phát ra nhưng dường như Trác Du Hiên lại chẳng để lọt tai một lời nào cả.

Cho dù là thế nhưng Thẩm Quân Dao vẫn kiên trì cầu xin, mãi Trác Du Hiên mới nhếch môi nhìn cô.

"Cô nói tôi muốn làm gì cô cũng được?"
Thẩm Quân Dao liên tục gật đầu, nhưng sau đó cả người của cô hoàn toàn chết lặng.

"Kể cả làm như thế này sao?"
Trác Du Hiên câm lấy một ly nước cùng với một đĩa thức ăn đổ từ trên đầu của Thẩm Quân Dao xuống mà chẳng lấy một chút xót thương nào cả, mặc cho Thẩm Quân Dao đang đau khổ chết lặng ở đó!.
 
Gả Vào Hào Môn
Chương 83: Chịu Đựng Dày Vò Đau Đớn


"Cô nói tôi muốn làm gì cô cũng được?"
Thẩm Quân Dao liên tục gật đầu, nhưng sau đó cả người của cô hoàn toàn chết lặng.

"Kể cả làm như thế này sao?"
Trác Du Hiên cầm lấy một ly nước cùng với một đĩa thức ăn đổ từ trên đầu của Thẩm Quân Dao xuống mà chẳng lấy một chút xót thương nào cả, mặc cho Thẩm Quân Dao đang đau khổ chết lặng ở đói Thẩm Quân Dao vẫn im lặng ngồi đó, mặc cho Trác Du Hiên hết lời sỉ nhục, lăng mạ cô ra sao.

Chỉ cần Trác Du Hiên có thể bỏ qua cho nhà họ Thẩm, muốn Thẩm Quân Dao cô làm điều gì cũng được.

Hết đổ thức ăn, rồi nước uống lên đầu, tiếp theo đó là những lời lăng mạ vô cùng tàn nhẫn của Trác Du Hiên.

Tất cả Thẩm Quân Dao đều cam chịu! Cô cần răng nuốt những sự ấm ức kia xuống! Chỉ cần Trác Du Hiên chịu bỏ qua cho nhà họ Thẩm là được rồi.

Nhìn bộ dạng của Thẩm Quân Dao hiện giờ, trong lòng của Trác Du Hiên đang vô cùng hả hê.

Tóc của cô ướt đâm, một vài giọt nước nhỏ xuống từ trên tóc, lăn xuống trên gương mặt trắng bệch của người con gái.

Những giọt nước ấy hoà cùng hai hàng nước mắt trông cực kì thê lương.

Hỗc mắt của người con gái đỏ hoe, cay xè.

Cánh tay sưng vù kia của Thẩm Quân Dao ngày một đau hơn.

Hai đầu gối của cô quỳ dưới đất quá lâu dần trở nên tê cứng lại, hai chân của cô gần như mềm nhữn ra, không còn sức để mà tiếp tục quỳ nữa.

Nhưng cô vẫn phải tiếp tục chịu đựng.

Bởi vì Thẩm Quân Dao không muốn nhìn thấy ba mẹ mình đau lòng! Thẩm Quân Dao vẫn cứ mặt dày quỳ ở đó, khiến cho Trác Du Hiên bỗng dưng nảy ra một ý, hắn muốn nhục nhã người phụ nữ này, khiến cho Thẩm Quân Dao không còn mặt mũi nữa.

Hản hời hợt lạnh lùng nhìn Thẩm Quân Dao.

"Thẩm Quân Dao, coi như tôi cho cô một cơ hội, nếu cô khiến tôi hài lòng, tôi sẽ bỏ qua cho cả nhà họ Thẩm của cô! Sao? Có chịu không?"
Thẩm Quân Dao vui mừng gật đầu lia lịa, cô hớt hải trả lời Trác Du Hiên.Chỉ cần CLICK VÀO ĐÂY mất 3s là bạn đã ủng hộ team dịch có kinh phí dịch truyện rồi đó ^^
"Chỉ cần anh chịu bỏ qua cho nhà họ Thẩm, muốn em làm điều gì cũng được"
Khoé môi của Trác Du Hiên hơi cong lên, gương mặt của hắn lộ ra vẻ nham hiểm.

Hản lạnh lùng nhìn về phía của Thẩm Quân Dao, giơ một trân ra trước mặt người con gái.

"Thẩm Quân Dao, chỉ cần cô dùng miệng l**m sạch giày cho tôi, tôi liền bỏ qua cho nhà họ Thẩm.

Thế nào, làm được hay không?"
Thẩm Quân Dao cả người cứng đờ.

Cô thật không ngờ Trác Du Hiên lại có thể đưa ra yêu cầu tàn nhẫn như vậy.

Hắn khiến cô thảm hại như vậy chưa đủ hay sao? Bây giờ hắn lại còn muốn khiến cô nhục nhã thêm thì mới vừa lòng sao? Trác Du Hiên muốn Thẩm Quân Dao hạ mình l**m giày cho hắn! Nếu cô làm như vậy, chẳng khác gì Thẩm Quân Dao đang thừa nhận rằng bản thân của cô là một con chó của Trác Du Hiên.

Nhục nhã vô cùng.

Nhưng nếu cô không làm như vậy, Trác Du Hiên tuyệt đối sẽ không để cho nhà họ Thẩm được yên ổn đâu.

Cô nên làm sao đây? Thấy Thẩm Quân Dao còn lưỡng lự, Trác Du Hiên còn cố tình khiêu khích cô.

Hản nhìn cô hời hợt, có vẻ như là không quan tâm đến, giọng nói lạnh lẽo truyền ra từ miệng của hản cực kỳ dửng dưng.

"Sao? Không làm được? Nếu cô không làm được thì thôi vậy! Không làm được thì cô cũng đừng mong nhà họ Thẩm sẽ được yên ốn"
Trác Du Hiên đang định thu chân về thì cánh tay của Thẩm Quân Dao đã giữ chặt ống quần của hắn, cô nhắm chặt mắt chịu đựng nhục nhã như thế này.

"Không! Em làm! Chỉ cần anh chịu bỏ qua cho nhà họ Thẩm, muốn gì em cũng sẽ làm!"
Trác Du Hiên cong môi, vẻ mặt không giấu đi sự hài lòng.

Hản biết, hiện tại nhà họ Thẩm chính là điểm yếu của Thẩm Quân Dao.

Chính vì vậy, Trác Du Hiên mới lợi dụng điểm yếu này của người con gái đáng thương ấy để hành hạ, sỉ nhục cô mà Thẩm Quân Dao không thể chống lại được hắn.

Con người của Trác Du Hiên quả nhiên rất thâm hiểm! "Tốt! l**m cho sạch sẽ một chút! Nếu tôi hài lòng, tôi sẽ bỏ qua chuyện hôm nay!"
Thẩm Quân Dao nuốt nước mắt xuống, hai mắt cô nhằm chặt, cắn rằng cúi đầu xuống, đưa lưỡi chạm vào chiếc giày kia của Trác Du Hiên.

Thẩm Quân Dao cản răng chịu nhục cho đến khi chiếc giày kia của Trác Du Hiên trở nên sạch sẽ hơn.

Cô cố gắng kìm nén cơn buồn nôn ở trong người mình lại, không thể để cho Trác Du Hiên phát điên lên nữa.

Cho dù là bản thân của cô đang vô cùng khó chịu, vô cùng đau đớn, Thẩm Quân Dao vẫn phải cắn răng một mình chịu đựng.

Sự nhục nhã ê chê hôm nay của Thẩm Quân Dao khiến cho Trác Du Hiên vô cùng hài lòng.

Hắn thích nhìn thấy Thẩm Quân Dao chịu nhục nhã, thích nhìn thấy cô phải chịu đau đớn, thích nhìn thấy người con gái đáng thương ấy phải sống trong đau khổ cả đời.

Sắc mặt của Thẩm Quân Dao ngày càng khó coi, trên mặt cô không còn một giọt máu nào còn đọng lại.

Nước mắt vẫn còn vương nơi khoé mi xinh đẹp ấy, nhìn bộ dạng của Thẩm Quân Dao lúc này trông vô cùng thảm hại.

Lúc này, Trác Du Hiên mới hài lòng nói với Thẩm Quân Dao nhưng sự lạnh nhạt vẫn luôn chứa trong những lời nói phát ra từ miệng hản.

Tuy hài lòng nhưng hẳn vẫn cảm thấy căm ghét người phụ nữ này vô cùng, sự lạnh nhạt của hắn là không thể tránh khỏi.

"Tốt! Thẩm Quân Dao, coi như là cô biết điều.

Chuyện hôm nay coi như tôi bỏ qua cho cô, tôi sẽ không truy cứu chuyện này nữa.

Nhưng tôi cảnh cáo cô, lần sau còn dám để chuyện như hôm nay xảy ra, thì cô đừng trách tôi ra tay độc ác"
"Còn bây giờ, cô lập tức cút cho khuất mắt tôi!"
Thẩm Quân Dao hoảng sợ, cả người của cô loạng choạng đứng dậy, khó khăn lê từng bước đi xuống nhà.

Vừa đi, nước mắt của cô cứ tuôn ra, không có cách nào kìm lại được nữa.

Thẩm Quân Dao căn chặt môi, không để cho những tiếng nức nở đau đớn kia bật ra từ miệng của mình.

Sau khi nhìn thấy Thẩm Quân Dao đi xuống dưới, Trác Du Hiên mới quay sang chỗ của người mẹ kính yêu cũng như là vị Trác phu nhân cao quý của hắn kia, hời hợt hỏi.

"Như vậy mẹ đã vừa lòng chưa?"
Trác phu nhân gật đầu hài lòng nhìn con trai mình, quả nhiên Trác Du Hiên không làm cho bà ta thất vọng.

Thấy mẹ mình hài lòng, Trác Du Hiên mới lạnh nhạt hỏi tiếp.

"Lần này mẹ đến đây là có chuyện gì? Lại cãi nhau với ba con hay sao?"
"Ơ hay cái thẳng này, mẹ đến thăm mày mà mày lại tỏ cái thái độ như là gặp ma kia là sao? Mẹ đến đây mày không chào đón hả?"
Trác Du Hiên cười khẩy.

Trác Du Hiên thừa đoán ra mẹ hắn đến đây kiểu gì cũng đã cãi nhau một trận với ba của hắn.

Hay là vị Trác lão gia kia đã gây ra tội gì lớn lắm nên mẹ hắn mới giận dỗi chạy đến đây trút giận lên đầu của Thẩm Quân Dao.

Trác phu nhân là mẹ ruột của hắn, làm sao hắn lại không rõ cho được cơ chứ? Chỉ là Trác Du Hiên hẳn im lặng không chịu vạch trần chuyện này thôi.

Dù sao bà ta cũng là mẹ hắn, đến đây sống cũng là chuyện bình thường thôi.

"Thế lần này mẹ định ở lại đây mấy ngày?"
Hắn liếc xéo Trác phu nhân đang làm như không có chuyện gì xảy ra kia, thở dài một tiếng.

Mẹ hẳn lần nào đến gần như đều khiến cho Trác Du Hiên phát điên lên vì bà ta quản hẳn quá chặt.

"Thôi nào con trai, con đừng có làm như thấy mẹ là thấy quỷ thế chứ! Lân này mẹ sẽ ở đây với con một khoảng thời gian khá dài đấy..
 
Gả Vào Hào Môn
Chương 84: Không Cho Phép Bôi Thuốc 85


Lúc này, Trác Du Hiên mới hài lòng nói với Thẩm Quân Dao nhưng sự lạnh nhạt vẫn luôn chứa trong những lời nói phát ra từ miệng hẳn.

Tuy hài lòng nhưng hắn vẫn cảm thấy căm ghét người phụ nữ này vô cùng, sự lạnh nhạt của hắn là không thể tránh khỏi.

"Tốt! Thẩm Quân Dao, coi như là cô biết điều.

Chuyện hôm nay coi như tôi bỏ qua cho cô, tôi sẽ không truy cứu chuyện này nữa.

Nhưng tôi cảnh cáo cô, lần sau còn dám để chuyện như hôm nay xảy ra, thì cô đừng trách tôi ra tay độc ác"
"Còn bây giờ, cô lập tức cút cho khuất mắt tôi!"
Thẩm Quân Dao hoảng sợ, cả người của cô loạng choạng đứng dậy, khó khăn lê từng bước đi xuống nhà.

Vừa đi, nước mắt của cô cứ tuôn ra, không có cách nào kìm lại được nữa.

Thẩm Quân Dao cắn chặt môi, không để cho những tiếng nức nở đau đớn kia bật ra từ miệng của mình.

Sau khi nhìn thấy Thẩm Quân Dao đi xuống dưới, Trác Du Hiên mới quay sang chỗ của người mẹ kính yêu cũng như là vị Trác phu nhân cao quý của hản kia, hời hợt hỏi.

"Như vậy mẹ đã vừa lòng chưa?"
Trác phu nhân gật đầu hài lòng nhìn con trai mình, quả nhiên Trác Du Hiên không làm cho bà ta thất vọng.

Thấy mẹ mình hài lòng, Trác Du Hiên mới lạnh nhạt hỏi tiếp.

"Lãn này mẹ đến đây là có chuyện gì? Lại cãi nhau với ba con hay sao?"Để bộ truyện nhanh ra chương hơn thì ủng hộ bạn Editor bằng 1 CICK QUẢNG CÁO này nhé!
"Ơ hay cái thắng này, mẹ đến thăm mày mà mày lại tỏ cái thái độ như là gặp ma kia là sao? Mẹ đến đây mày không chào đón hả?"
Trác Du Hiên cười khẩy.

Trác Du Hiên thừa đoán ra mẹ hắn đến đây kiểu gì cũng đã cãi nhau một trận với ba của hẳn.

Hay là vị Trác lão gia kia đã gây ra tội gì lớn lắm nên mẹ hẳn mới giận dỗi chạy đến đây trút giận lên đầu của Thẩm Quân Dao.

Trác phu nhân là mẹ ruột của hắn, làm sao hẳn lại không rõ cho được cơ chứ? Chỉ là Trác Du Hiên hản im lặng không chịu vạch trần chuyện này thôi.

Dù sao bà ta cũng là mẹ hản, đến đây sống cũng là chuyện bình thường thôi.

"Thế lần này mẹ định ở lại đây mấy ngày?"
Hắn liếc xéo Trác phu nhân đang làm như không có chuyện gì xảy ra kia, thở dài một tiếng.

Mẹ hắn lần nào đến gần như đều khiến cho Trác Du Hiên phát điên lên vì bà ta quản hắn quá chặt.

"Thôi nào con trai, con đừng có làm như thấy mẹ là thấy quỷ thế chứ! Lần này mẹ sẽ ở đây với con một khoảng thời gian khá dài đấy: Thẩm Quân Dao lẳng lặng trở về phòng của mình, cô không trụ nổi được nữa, cả người của cô ngồi xụp xuống đất gục mặt mà khóc.

Tiếng nức nở đầy đau đớn của người con gái tuy rất nhỏ nhưng làm cho người nghe cực kỳ đau lòng.

Thẩm Quân Dao bị đuổi về phòng mình, cô chỉ biết khóc, khóc cho đến mệt lả rồi ngủ lúc nào không hay biết.

Cho đến khi Thẩm Quân Dao mở mắt tỉnh dậy, cả thành phố nhộn nhịp cũng đã lên đèn, không gian rộng lớn đã bị bao trùm một màu của bóng tối.

Thẩm Quân Dao cũng không biết mình mệt quá mà ngủ bao lâu nữa, nhưng có lẽ khoảng thời gian này Thẩm Quân Dao được nghỉ ngơi.

Bởi vì hiện giờ Trác Du Hiên không hề muốn nhìn thấy mặt của Thẩm Quân Dao cô, cho nên có lẽ lúc này cô cũng không cần phải lên nhà nữa.

Khoảng thời gian này có lẽ Thẩm Quân Dao nên nghỉ ngơi cho lại sức, rất hiếm khi cô mới có được một chút thời gian mà nghỉ ngơi như thế này.

Nhưng bỗng nhiên, cánh tau của Thẩm Quân Dao bỗng dưng truyền đến cơn đau khi cô khẽ nhấc cánh tay của mình lên.

Thẩm Quân Dao nhăn mặt, kêu a lên một tiếng vì quá đau.

Cánh tay còn lại kia của cô đỡ lấy cánh tay đang bị thương của mình, hơi nâng lên.

Vết thương sưng vù kia đang được che đi bởi một lớp vải màu ngà trên cánh tay của cô.

Thẩm Quân Dao khẽ tháo mảnh vải kia ra, đập vào mắt cô chính là một mảng da thịt đỏ ửng đang sưng rất to, bọng nước nổi đầy trên khắp da thịt trằng nồn kia trên tay cô trông vô cùng ghê rợn.

Ngay cả Thẩm Quân Dao cũng bị vết thương này doạ cho sợ hãi.

Vất thương này, chính là vết bỏng lúc sáng do vị Trác phu nhân cũng chính là người mẹ chồng cao quý kia của Thẩm Quân Dao tạo nên.

Do lúc đấy Thẩm Quân Dao dùng nước sôi pha trà, mà cô lại bị Trác phu nhân hất thẳng ly nước nóng bỏng kia lên tay, làm sao không bị bỏng được cơ chứ? Nếu ngay lúc đó Thẩm Quân Dao kịp thời sơ cứu, bôi thuốc cùng với băng bó vết thương ngay thì có lẽ vết thương cũng sẽ không sưng to đến như vậy.

Thẩm Quân Dao cũng muốn dừng lại bôi thuốc lắm chứ, nhưng Trác phu nhân lúc đó đang nổi giận đùng đùng như vậy, bảo Thẩm Quân Dao làm sao mà dừng lại lo cho vết thương này đây? Do không kịp thời bôi thuốc, vết thương của Thẩm Quân Dao mới sưng to đến như vậy.

Vả lại, cô lại liều mạng làm việc, rửa nước lạnh mà chẳng có một quy tắc gì như vậy, đã thế cô lại dám dùng rẻ lau để băng vết thương, như vậy rất có thể gây hoại tử vết thương này.

Điều này thật sự là vô cùng nguy hiểm! Rất có thế cánh tay của Thẩm Quân Dao sẽ không còn nữa ấy chứ nói gì là một vết thương nhỏ thôi.

Thẩm Quân Dao hoàn toàn hiểu rõ điều này! Nhưng cô phải làm sao bây giờ? Trác Du Hiên không cho phép cô dùng bất cứ đồ vật gì trong căn nhà này cả, ngay cả băng gạc cũng vậy.

Hản nói rằng thứ thích hợp với Thẩm Quân Dao chỉ là những đồ vật bẩn thỉu, đã không còn được dùng đến hay là bỏ đi mà thôi.

Ngoại trừ rẻ lau, đồ thừa hay là những vật dụng mà không còn dùng đến nữa, còn lại Trác Du Hiên đều không cho Thẩm Quân Dao chạm vào bất cứ thứ gì.

Thẩm Quân Dao chỉ biết cười khố trong lòng! Nhìn vết thương đang sưng to kia, cô cảm thấy vô cùng chua xót! Trác Du Hiên không cho phép cô động đến những thứ mà hản sử dụng, cô cũng đau đớn không biết mình phải làm sao đây? Nhưng vết thương trên tay của Thẩm Quân Dao ngày một đau hơn, Thẩm Quân Dao thật sự đau đến mức không thể chịu nổi.

Nếu không bôi thuốc và sát trùng, có lẽ Thẩm Quân Dao thật sự sẽ không chịu nổi được mất.

Đau quá không chịu nổi, Thẩm Quân Dao liều mạng lên nhà, lén lấy hộp thuốc bôi xuống nhà.

Cô cẩn thận rón rén mang xuống, cố gắng không để cho ai nhìn thấy.

Bởi vì cô biết nếu để Trác Du Hiên phát hiện ra, chắc chắn Thẩm Quân Dao sẽ không được sống yên đâu.

Thẩm Quân Dao nhanh chóng mở hộp thuốc ra, lấy ra mấy lọ thuốc ở trong đó.

Nhanh chóng mở nắp, bôi bôi một ít lên vết thương kia của mình một cách vội vàng khiến cô cảm thấy cực kỳ đau, nhưng cô vẫn phải cắn răng mà chịu, cố gắng không đế cho bản thân của mấy phát ra âm thanh.

Đang định xoa chỗ thuốc kia ra khắp vết thương, thì một giọng nói lạnh lùng đã vang lên ngay bên tai cô, khiến cho Thẩm Quân Dao giật mình hoảng sợ, tất cả những lọ thuốc trên tay của cô rơi bộp xuống đất, tim thì suýt chút nữa nhảy ra ngoài.

"Thẩm Quân Dao, lá gan của cô cũng lớn lắm đấy nhỉ? Chẳng phải tôi đã cấm cô không được động vào những đồ vật trên nhà, đặc biệt là thuốc thang hay sao? Mà nay cô lại dám đem những thứ thuốc này dùng cho loại phụ nữ dơ bẩn như cô"
Thẩm Quân Dao trợn to mắt rùng mình một cái, cô ngoảnh mặt sang, đã thấy Trác Du Hiên đang đứng ở đó.

Tại sao hắn lại ở đây cơ chứ? Hản ta đến đây từ bao giờ, sao cô không nhìn thấy? "Cô được lắm, Thẩm Quân Dao!.
 
Gả Vào Hào Môn
Chương 85: Đau Cũng Phải Cắn Răng Mà Chịu


"Cô được lắm, Thẩm Quân Dao!"
Thẩm Quân Dao cảm thấy run sợ nhìn Trác Du Hiên đang đứng ở trước mặt cô, trên người hắn toả ra khí thế lạnh lẽo đến bức người.

Cô đã rất cẩn thận rồi cơ mà, tại sao lại để cho Trác Du Hiên phát hiện ra cơ chứ? Vả lại, tại sao Trác Du Hiên lại đến đây nhanh như vậy? Thẩm Quân Dao khó hiểu vô cùng, rốt cuộc Trác Du Hiên đã ở đây bao lâu rồi? Trác Du Hiên vẫn đứng ở đó, nhìn gương mặt trắng bệch của người con gái đang hoảng hồn chưa kịp bôi thuốc kia, khoé môi không tự chủ được mà cong lên khiển gương mặt của hẳn càng thêm quyến rũ.

Nhưng khí thể bức người toát ra khiến trong lòng của Thẩm Quân Dao đang không ngừng lo lằng.

Những ngón tay cùng với bả vai cô không ngừng run rẩy.

Sắc mặt của cô tái nhợt hẳn đi! Thẩm Quân Dao khẽ liếc nhìn những lọ thuốc đang rơi vãi trên nền đất kia, sau đó cô bất giác nhìn đến chỗ của Trác Du Hiên.

Thẩm Quân Dao vô thức cắn chặt môi, có thể thấy trong lòng của cô đang lo lắng đến mức đâ nào Trác Du Hiên cứ im lặng như vậy nhìn chảm chằm Thẩm Quân Dao, khiến cho cô cảm thấy bản thân mình cứ như đang ngồi ở trên đống lửa vậy đấy.

Cô bất giác bật ra âm thanh nhỏ bé, ánh mắt cô cứ liên tục liếc nhìn Trác Du Hiên.

"Em không cổ ý...!
Em chỉ là...!
Em chỉ là...!
Không biết vì sao, nhưng có lẽ là do quá mức sợ hãi, vì vậy, Thẩm Quân Dao mới luống cuống nói không nên lời như vậy.

Cô cứ ấp a ấp úng, trong lòng của cô đã vô cùng sợ hãi rồi, nay lại bị thái độ dửng dưng chẳng thèm quan tâm kia của Trác Du Hiên doạ cho càng sợ hơn.

Im lặng một lúc, nhìn thấy Thẩm Quân Dao cứ ấp a ấp úng, Trác Du Hiên cũng chẳng buồn nghe nữa, hắn đưa tay ngoáy ngoáy lỗ tai mình, dường như hẳn đang muốn nhắc nhở Thẩm Quân Dao rằng những lời nói của cô chỉ làm hắn cảm thấy ngứa tai vô cùng mà thôi.

"Xin anh...!
Em không cố ý......!
Chỉ là em.....Donate cho team dịch bộ truyện này bằng 1 CICK QUẢNG CÁO nào bạn ơi!
Thẩm Quân Dao đang định nói gì đó từ cổ họng khô khốc của mình thì đã bị lời nói lạnh như băng của Trác Du Hiên ngắt lời ngay lập tức.

"Đủ rồi! Cô không cần phải lắm lý do lý trấu! Tôi mặc kệ cô có lý do gì, nhưng lần này cô lại đám một lần nữa trái lời tôi.

Lâu rồi cô không ăn đòn nên cảm thấy ngứa da ngứa thịt phải không? Lâu rồi tôi chưa dạy cho cô một bài học nên cô mới được nước làm càn như vậy đó hả?"
Thẩm Quân Dao liên tục lắc đầu, vẻ mặt của người con gái co rúm lại đầy sợ hãi.

Đặc biệt là khi nghe xong những câu nói vừa mới thốt ra từ miệng của Trác Du Hiên kia, Thẩm Quân Dao lại càng hoảng sợ hơn.

Cô sợ đến mức chân tay run rấy không ngừng, sắc mặt đã trẳng lại càng thêm trằng.

"Em không cố ý thật mài! Xin anh bỏ qua cho em đi! Em biết lỗi rồi! Em sẽ ngay lập tức để chúng lại chỗ cũ có được hay không ạ?"
Thẩm Quân Dao luống cuống nhặt những lọ thuốc rơi vãi trên nền đất bẩn thỉu kia, nhanh chóng sắp gọn chúng vào trong hộp.

Cô vừa làm vừa sợ hãi, hai mắt cô mở to ra không giấu nổi sự lo lắng ở trong lòng mình.

Nhìn thấy Thẩm Quân Dao như vậy, Trác Du Hiên lại càng cảm thấy ngứa mắt.

Hản quát lớn một tiếng khiến cánh tay của Thẩm Quân Dao bỗng dưng cứng đờ lại, lửng lơ giữa không trung.

"Đủ rồi! Dùng thì cũng đã dùng rồi, bây giờ cô có đem chúng về vị trí ban đầu nhưng vẫn không thể che đi sự bẩn thỉu lây từ cô đâu.

Xong đem tất cả chúng vứt hết đi cho tôi, đồ mà chó đã dùng, tôi không muốn dùng lại nữa.

Tôi ngại bẩn!"
Trái tim của Thẩm Quân Dao nhói lên từng hồi.

Cô đau đến nghẹt thở, hai mắt cô hơi khép hờ lại ngăn không cho nước mắt rơi ra.

Thẩm Quân Dao hít một hơi thật sâu mới có can đảm ngẩng đầu lên đối diện với Trác Du Hiên.

"Nhưng nếu như thế thì phí lắm! Em xin anh đừng làm như vậy! Em chỉ mới dùng có một chút thôi, chỉ là em cảm thấy đau quá nên mới lấy một chút bôi lên vết thương cho bớt đau mà thôi"
"Tôi mặc kệ là cô bị làm sao! Nhưng sau hôm nay, tốt nhất đừng có để cho tôi nhìn thấy những thứ này nữa.

Tôi đã nói tôi không muốn dùng chung đồ với chó có nghe rõ hay không?"
Bỗng dưng, Trác Du Hiên gâm lên như phát điên vậy, khiến cho cả người của Thẩm Quân Dao bỗng dưng giật mình, nước mắt không hiểu vì sao lại bất chợt tuôn ra từ hốc mắt đỏ hoe của người con gái.

"Mà không phải tôi đã cấm cô tuyệt đối không được đụng vào những thứ này hay sao? Mà sao bây giờ cô lại dám cãi lời của tôi, đụng vào những món đồ này.

Thẩm Quân Dao, cô coi lời nói của tôi không ra gì có phải hay không?"
Nhìn bộ dạng của Trác Du Hiên lúc này vô cùng đáng sợ.

Thẩm Quân Dao liên tục lắc đầu, nước mắt cứ lã chã rơi ra, miệng của cô cứ liên tục nói.

"Không có...!
Em không cố ý mà...!
Hức....!
Hức..

Em thật sự không cố ý làm như vậy...!
Hức.."
Thẩm Quân Dao bất đắc dĩ lắm mới phải làm như vậy, chứ cô đâu có ngu gì mà làm trái lời của Trác Du Hiên cơ chứ? Bao nhiêu đau đớn suốt mấy tháng nay, thân thể gầy gò yếu ớt của cô đã gánh chịu đủ cả rồi, cô không muốn những đau đớn tiếp theo cứ thế ập xuống đầu của một như vậy đâu.

Nhưng vết thương của cô thật sự rất đau! Nếu như lúc sáng Thẩm Quân Dao sơ cứu kịp thời, có lẽ cũng không đến mức như thể này! Thẩm Quân Dao đâu có muốn làm như vậy! Chỉ là cô quá đau mà thôi! Trác Du Hiên ánh mắt đỏ ngầu nhìn chằm chằm Thẩm Quân Dao khiến cho nôi sợ ở trong lòng của cô ngày một tăng cao.

Những âm thanh phát ra từ miệng hắn tiếp theo chẳng khác gì một con dao đâm sâu vào tim của Thẩm Quân Dao vậy.

"Tôi mặc kệ cô đau đớn như thế nào! Đau chết cũng phải nhịn cho tôi! Cho dù cô đau chết tôi cũng mặc kệ, và cô cũng không có quyền được oán than.

Nhưng tuyệt đối không được động vào những món đồ mà tôi đang sử dụng.

Bởi vì cái tính mạng rẻ rách của cô còn chẳng bằng một phần của chúng"
Lúc vừa đi ra khỏi phòng, Trác Du Hiên đã thấy Thẩm Quân Dao lén la lén lút câm hộp cứu thương xuống.

Hắn cảm thấy lạ nên mới đi theo xem thử, ai ngờ lại được chứng kiến cảnh này đây.

Mà Thẩm Quân Dao lúc đấy còn hoảng hốt đến nỗi quên cả đóng cửa, khiến Trác Du Hiên hẳn dễ dàng vào đây mà chẳng bị thứ gì ngăn cản cả.

Trác Du Hiên còn im lặng một lúc, hẳn muốn xem xem Thẩm Quân Dao là muốn làm gì.

Mãi cho tới khi hẳn thấy Thẩm Quân Dao bôi thuốc lên vết thương của mình, hắn mới mở miệng, doạ cho người con gái đáng thương ấy một phen.

Tiếng khóc thút thít vô cùng đau đớn của Thẩm Quân Dao không kìm được mà bật ra từ miệng của cô.

Nước mắt rơi ngày một nhiều hơn chẳng khác gì một cơn mưa.

Nhưng cô lại không biết rằng, cô càng khóc càng khiến Trác Du Hiên cảm thấy bực bội vô cùng.

Hắn ngay lập tức lao đến túm lấy cổ áo của Thẩm Quân Dao, hai mắt hắn trợn to nhìn người con gái đang sợ hãi kia, từng âm thanh lạnh lẽo tàn nhẫn phát ra.

"Khóc? Cô khóc cái gì? Cô cứ thích khóc như vậy hay sao? Thẩm Quân Dao, lâu ngày chưa bị phạt nên cô mới được nước làm tới có phải hay không? Nếu đã như vậy, hôm nay, Trác Du Hiên tôi sẽ cho cô một bài học không bao giờ quên được.".
 
Gả Vào Hào Môn
Chương 86: Chịu Đựng Dày Vò


Nếu như lúc sáng Thẩm Quân Dao sơ cứu kịp thời, có lẽ cũng không đến mức như thể này! Thẩm Quân Dao đâu có muốn làm như vậy! Chỉ là cô quá đau mà thôi! Trác Du Hiên ánh mắt đỏ ngầu nhìn chằm chằm Thẩm Quân Dao khiến cho nỗi sợ ở trong lòng của cô ngày một tăng cao.

Những âm thanh phát ra từ miệng hắn tiếp theo chẳng khác gì một con dao đâm sâu vào tim của Thẩm Quân Dao vậy.

"Tôi mặc kệ cô đau đớn như thế nào! Đau chết cũng phải nhịn cho tôi! Cho dù cô đau chết tôi cũng mặc kệ, và cô cũng không có quyền được oán than.

Nhưng tuyệt đối không được động vào những món đồ mà tôi đang sử dụng.

Bởi vì cái tính mạng rẻ rách của cô còn chẳng bằng một phần của chúng"
Lúc vừa đi ra khỏi phòng, Trác Du Hiên đã thấy Thẩm Quân Dao lén la lén lút câm hộp cứu thương xuống.

Hắn cảm thấy lạ nên mới đi theo xem thử, ai ngờ lại được chứng kiến cảnh này đây.

Mà Thẩm Quân Dao lúc đấy còn hoảng hốt đến nỗi quên cả đóng cửa, khiến Trác Du Hiên hắn đễ dàng vào đây mà chẳng bị thứ gì ngăn cản cả.

Trác Du Hiên còn im lặng một lúc, hẳn muốn xem xem Thẩm Quân Dao là muốn làm gì.

Mãi cho tới khi hẳn thấy Thẩm Quân Dao bôi thuốc lên vết thương của mình, hắn mới mở miệng, doạ cho người con gái đáng thương ấy một phen.

Tiếng khóc thút thít vô cùng đau đớn của Thẩm Quân Dao không kìm được mà bật ra từ miệng của cô.

Nước mắt rơi ngày một nhiều hơn chẳng khác gì một cơn mưa.

Nhưng cô lại không biết rắng, cô càng khóc càng khiến Trác Du Hiên cảm thấy bực bội vô cùng.

Hắn ngay lập tức lao đến túm lấy cổ áo của Thẩm Quân Dao, hai mắt hẳn trợn to nhìn người con gái đang sợ hãi kia, từng âm thanh lạnh lẽo tàn nhẫn phát ra.

"Khóc? Cô khóc cái gì? Cô cứ thích khóc như vậy hay sao? Thẩm Quân Dao, lâu ngày chưa bị phạt nên cô mới được nước làm tới có phải hay không? Nếu đã như vậy, hôm nay, Trác Du Hiên tôi sẽ cho cô một bài học không bao giờ quên được."Để bộ truyện nhanh ra chương hơn thì ủng hộ bạn Editor bằng 1 CICK QUẢNG CÁO này nhé!
Trác Du Hiên gần từng chữ, vẻ mặt của hắn lúc này trông vô cùng đáng sợ.

Hắn chẳng khác gì một con quái vật nổi điên lên như muốn ăn tươi nuốt sống người con gái đáng thương kia.

Thẩm Quân Dao run sợ cực kỳ, khắp người cô đều run lên bần bật, hai cánh tay của cô đặt ở trước ngực chắp lại.

Thanh âm nức nở đau đớn bật ra câu xin Trác Du Hiên.

Đi cùng những lời nói đau đớn ấy là những hàng nước mắt cứ thể tuôn rơi ra tạo nên một cảnh tượng vô cùng đau lòng.

"Em câu xin anh...!
Hức...!
Xinh anh tha cho em đi..

Hức...!
Hức....!
Em thật sự không cố ý mà...!
Hu...!
Hu...!
Cầu xinh anh bỏ qua cho em đi...!
Hức....!
Hức... Ngay lập tức, cánh tay của Trác Du Hiên đã siết chặt gương mặt của Thẩm Quân Dao, khiến hai mắt cô bỗng dưng nhắm chặt lại, khuôn mặt của người con gái bỗng nhiên co rúm lại vì quá sợ hãi cùng với nỗi đau đớn thấu tâm can.

"Tha cho cô? Cô nghĩ đơn giản quá rôi đấy! Lần này tôi tuyệt đối sẽ không bỏ qua cho cô đâu! Tôi phải bắt cô chịu mọi cực hình đau đớn nhất"
Hai bên tai của Thẩm Quân Dao ù ù như cối xay gió, câu nói kia của Trác Du Hiên cô nghe được một vài từ, hoàn toàn không nghe rõ hết câu nói kia của Trác Du Hiên.

Đầu óc của cô lúc này hoàn toàn là một mảnh trống rỗng vì sự sợ hãi lấn át đi lý trí của cô.

Còn đang mơ mơ màng màng, một âm thanh "xoẹt"

một tiếng truyền đến, đó là tiếng quần áo bị xé rách khiến cho Thẩm Quân Dao vô cùng hoảng sợ.

Vô lực mở mắt ra, nửa người trên của cô hoàn toàn trần như nhộng vậy.

Thẩm Quân Dao theo bản năng đưa tay che chắn nửa người trên của mình nhưng chưa kịp làm vậy, hai cánh tay của cô đã bị Trác Du Hiên bắt lấy, áp sát lên tường.

Hắn ta kê sát gương mặt cô, từng hơi thở lạnh lẽo phả vào khuôn mặt ướt đẫm lệ kia của người con gái.

Từng âm thanh lạnh lo đến đáng sợ truyền đến tai của Thẩm Quân Dao khiển cho cô không khỏi rùng mình một cái.

"Thẩm Quân Dao, chắc cái kia của cô cũng đã hết rồi nhỉ? Bây giờ có phải đã đến lúc cô nên thực hiện nghĩa vụ của một người vợ hay không?"
Thẩm Quân Dao đau đớn lắc đầu! Cô không muốn! Cô không muốn bị ép buộc như vậy! Chẳng phải Trác Du Hiên luôn miệng nói rằng hắn không thừa nhận một người vợ như Thẩm Quân Dao hay sao? Tại sao bây giờ hắn lại đem điều này ra để ép cô thoả mãn thứ d*c v*ng kia của hắn cơ chứ? Nhìn thấy vẻ mặt không cam tâm của Thẩm Quân Dao, Trác Du Hiên càng cảm thấy phẫn nộ hơn.

Hai bàn tay nổi đầy gân xanh kia của hắn bất giác siết chặt đôi tay gầy gò yếu ớt của người con gái.

"Tại sao cô lại lắc đầu? Hử? Đây không phải là điều mà cô luôn mong muốn hay sao? Trèo lên giường của tôi, chẳng phải đây chính là mục đích mà cô muốn đạt được à? Tại sao bây giờ lại bày ra cái bộ dạng trinh liệt như vậy làm gì? Thu cái sự giả tạo đó lại đi, tôi thừa biết được bản chất thật của con người cô rồi"
Thẩm Quân Dao lắc đầu, hai hàng nước mắt lăn dài trên má làm cho khuôn mặt trằng bệch của người con gái càng ướt đâm hơn.

Cô yêu Trác Du Hiên, nhưng cô không muốn dùng cách thấp hèn này để có được trái tim của hắn.

Vậy mà Trác Du Hiên vẫn luôn gán cho cô cái tội danh này.

Một âm thanh đau đớn vô thức bật ra từ miệng của người con gái đáng thương ấy, nhưng hai mắt cô vẫn nhắm chặt, nước mất vẫn còn tuôn rơi ở trên gương mặt cô.

.

Đọc thêm nhiều truyện ở _ .ne t _
"Nếu anh muốn, tại sao anh không đi tìm người khác? Chẳng phải mấy ngày trước anh có đưa một người phụ nữ về nhà hay sao? Anh coi cô ấy là tâm can bảo bối mà, sao không đi tìm cô ấy đi?"
Thẩm Quân Dao phải đau đớn đến thế nào, cô mới có thể nói ra được câu này.

Bảo chồng của mình đi tìm người phụ nữ khác, Thẩm Quân Dao phải đau đớn đến nhường nào? Nhưng cô thật sự không thể chịu nổi cái cảnh tượng bản thân mình bị dày vò đến như vậy nữa rồi! Nói mới nhớ, không biết cô tình nhân nhỏ bé kia của Trác Du Hiên đã đi đâu rồi? Khi Thẩm Quân Dao được thả ra thì hoàn toàn không thấy bóng đáng của ả ta đâu nữa? Chẳng lẽ đã bị đuổi đi rồi?.

Đúng là như vậy! Người phụ nữ kia đã bị Trác Du Hiên đuổi đi từ lâu rồi! Hắn ta đem cô ta về nhà chỉ nhằm mục đích hành hạ, dày vò Thẩm Quân Dao mà thôi.

Mục đích đã đạt được, Trác Du Hiêr cũng không muốn để những loại phụ nữ như thế kia ở lại bên cạnh hẳn.

Câu nói kia của Thẩm Quân Dao đã vô tình chọc đến giới hạt của Trác Du Hiên, hắn ta cứ như phát điên lên, hai mắt đỏ ngầu, âm thanh nghiến răng nghiến lợi bật ra cứ như muốn ăr tươi nuốt sống người khác vậy.

"Tôi thích tìm ai không tới lượt Thẩm Quân Dao cô xen vào.

Cô chỉ là hạ nhân, tôi muốn gì cô phải làm theo, không có quyền can thiệp vào chuyện riêng của cô.

Tôi ra ngoài tìm phị nữ hay không, không tới lượt cô lên tiếng.

Cô chỉ cần biết, nết tôi muốn cô, cô nhất định phải phục vụ tôi, làm cho tôi cảm thấy hài lòng."
Nói xong, mặc kệ sự sợ hãi, đau đớn của Thẩm Quân Dao, Trác Du Hiên đã mạnh bạo như muốn xé nát cả người cô ra, không chút thương tiếc với người con gái đáng thương kia, chỉ quan tâm đến bản thân của hắn..
 
Gả Vào Hào Môn
Chương 87: Mất Đồ


Một âm thanh đau đớn vô thức bật ra từ miệng của người con gái đáng thương ấy, nhưng hai mắt cô vẫn nhắm chặt, nước mắt vẫn còn tuôn rơi ở trên gương mặt cô.

"Nếu anh muốn, tại sao anh không đi tìm người khác? Chẳng phải mấy ngày trước anh có đưa một người phụ nữ về nhà hay sao? Anh coi cô ấy là tâm can bảo bổi mà, sao không đi tìm cô ấy đi?"
Thẩm Quân Dao phải đau đớn đến thể nào, cô mới có thể nói ra được câu này.

Bảo chồng của minh đi tìm người phụ nữ khác, Thẩm Quân Dao phải đau đớn đến nhường nào? Nhưng cô thật sự không thể chịu nổi cái cảnh tượng bản thân mình bị dày vò đến như vậy nữa rồi! Nói mới nhớ, không biết cô tình nhân nhỏ bé kia của Trác Du Hiên đã đi đâu rồi? Khi Thẩm Quân Dao được thả ra thì hoàn toàn không thấy bóng dáng của ả ta đâu nữa? Chẳng lẽ đã bị đuổi đi rồi?.

Đúng là như vậy! Người phụ nữ kia đã bị Trác Du Hiên đuổi đi từ lâu rồi! Hắn ta đem cô ta về nhà chỉ nhằm mục đích hành hạ, dày vò Thẩm Quân Dao mà thôi.

Mục đích đã đạt được, Trác Du Hiên cũng không muốn để những loại phụ nữ như thể kia ở lại bên cạnh hắn.

Câu nói kia của Thẩm Quân Dao đã vô tình chọc đến giới hạn của Trác Du Hiên, hẳn ta cứ như phát điên lên, hai mắt đỏ ngâu, âm thanh nghiến răng nghiến lợi bật ra cứ như muốn ăn tươi nuốt sống người khác vậy.

"Tôi thích tìm ai không tới lượt Thẩm Quân Dao cô xen vào.

Cô chỉ là hạ nhân, tôi muốn gì cô phải làm theo, không có quyên can thiệp vào chuyện riêng của cô.

Tôi ra ngoài tìm phụ nữ hay không, không tới lượt cô lên tiếng.

Cô chỉ cần biết, nếu tôi muốn cô, cô nhất định phải phục vụ tôi, làm cho tôi cảm thấy hài lòng."
Nói xong, mặc kệ sự sợ hãi, đau đớn của Thẩm Quân Dao, Trác Du Hiên đã mạnh bạo như muốn xé nát cả người cô ra, không chút thương tiếc với người con gái đáng thương kia, chỉ quan tâm đến bản thân của hắn.

Lại một đêm đau đớn qua đi, khi Thẩm Quân Dao tỉnh dậy, người bên cạnh đã đi từ lúc nào không hay? Bên cạnh cô chỉ còn một mảnh lạnh lẽo mà thôi! Nhìn sang bên cạnh không một bóng người, Thẩm Quân Dao cảm thấy vô cùng mủi lòng, một cảm giác trống trải cứ thế ập đến.

Trên gương mặt thê lương của người con gái, những giọt nước mắt vẫn còn đọng lại nơi khoé mi của Thẩm Quân Dao, đôi mắt tràn ngập sự đau đớn, đẳng chát không một ai giãi bày.

Hai bàn tay gầy gò của cô bấu chặt lấy drap giường, ánh mắt vô hồn nhìn lên trần nhà.

Thẩm Quân Dao cảm thấy cả người của mình đau nhức vô cùng, đặc biệt là hai chân của cô, chúng mêm nhũn ra, muốn đứng dậy cũng vô cùng khó khăn.

Trên người của cô chằng chịt những vết xanh tím do trận h**n ** mãnh liệt tối hôm qua, là những dấu vết mà Trác Du Hiên đã để lại trên người của cô.Ủng hộ team dịch nhanh ra chương bằng 1 CICK QUẢNG CÁO nào!
Nước mất lại một lần nữa tuôn ra, rơi xuống drap giường trắng muốt kia.

Trong căn phòng lúc này vẫn còn ngập mùi của trận g*** h**n đêm hôm qua, mà hai người, một người thì thoả mãn, còn người còn lại vô cùng đau đớn.

Tối hôm qua, Thẩm Quân Dao bị Trác Du Hiên hành hạ đến chết đi sống lại! Mặc cho cô khóc thét, mặc người con gái đáng thương ấy van xin đến khàn cả giọng, nhưng hắn ta vẫn không chịu buông tha cho Thẩm Quân Dao.

Hơn nữa, Trác Du Hiên cực kì thô lỗ khiến cho Thẩm Quân Dao đau đến mức tưởng rằng bản thân của cô chết đi vậy! Mãi cho đến khi hắn thoả mãn, Trác Du Hiên mới chịu buông tha cho người con gái đáng thương ấy! Sau khi giải tỏa được d*c v*ng của bản thân, Trác Du Hiên rời đi, bỏ mặc người con gái đáng thương kia nẵẫm lụi xơ trên nền đất lạnh lẽo.

Tàn nhẫn hơn chính là, trong khi Trác Du Hiên còn đang ở bên cạnh của Thẩm Quân Dao, hăn lại luôn miệng gọi tên của một người con gái khác.

Những lời nói đường mật ngọt ngào mà hắn dành cho người con gái ấy khiến Thẩm Quân Dao đau đến mức nghẹt thở.

Hôm qua, Trác Du Hiên luôn miệng gọi tên.

"Thẩm Sơ Vũ"
"Thẩm Sơ Vũ"
"Em đang ở đâu?"
"Anh rất nhớ em! Sơ Vũ, về đi, anh yêu em!"
Lúc ấy, Thẩm Quân Dao chỉ biết cắn chặt môi mình, không để cho bản thân mình bật ra những tiếng nức nở đau đớn kia, nước mắt lúc ấy cứ lã chã rơi như tuôn mưa vậy.

Thẩm Quân Dao biết rõ Trác Du Hiên luôn yêu người con gái ấy, vậy mà cô vẫn không kìm được mà đau đớn vô cùng.

Cô ấy đã bỏ đi rồi, vậy mà hắn vẫn còn nhớ nhung người con gái tên Thẩm Sơ Vũ ấy đến như vậy ư? Nằm một lúc ở trên giường, cuối cùng, Thẩm Quân Dao vẫn phải cắn răng xuống giường, mặc cho cả người của cô đang đau đớn vô cùng.

Cô nhanh chóng mặc quần áo rồi đi lên nhà, tránh để việc Trác Du Hiên lại nổi giận một lần nữa.

Từng bước chân của Thẩm Quân Dao khó khăn lết đi.

Nhìn theo bóng lưng cô độc của người con gái, trong lòng người ta không khỏi dâng lên một cảm giác đau buồn, xót thương cho người con gái ãy.

Sắc mặt của Thẩm Quân Dao đã không còn một giọt máu nào ở trên đó.

Vậy mà cô vẫn phải cần răng làm việc, cắn răng chịu những lời sỉ nhục hành hạ đến từ người mẹ chồng kia.

Cả người của Thẩm Quân Dao đau nhức, nhưng mọi công việc nặng nhọc nhất đều đổ toàn bộ lên đầu cô, cô không muốn làm cũng không thể được.

Chẳng mấy chốc, một ngày vất vả nữa lại trôi qua một cách vô vị.

Sau khi làm xong các công việc trong nhà, Thẩm Quân Dao lại bận bịu cảm mặt trong bếp nấu cơm.

Hôm nay Trác phu nhân vẫn dùng cơm ở đây thì có lẽ Trác Du Hiên hôm nay sẽ vê nhà ăn cơm với mẹ của hắn.

Kinh nghiệm lần trước được rút ra, lần này Thẩm Quân Dao dùng những nguyên liệu tươi ngon, đắt tiền để nấu cơm cho người mẹ chồng đáng kính kia của cô.

Thẩm Quân Dao vừa mới nấu cơm xong thì cũng là lúc Trác Du Hiên trở về nhà.

Cô về tắm rửa cho sạch sẽ rồi lại bị Trác Du Hiên lôi lên đây.

Thẩm Quân Dao chưa ăn gì, bụng cô liên tục đánh trống nhưng Thẩm Quân Dao vẫn phải cố gắng chịu đựng.

Chịu đựng cho đến khi hai người kia cùng với con chó cưng của Trác Du Hiên ăn xong, Thẩm Quân Dao mới được phép động đũa.

Thứ cô được ăn chỉ là cơm thừa của chó mà thôi.

Đang ăn, bỗng dưng Trác Du Hiên đột nhiên la toáng lên, khiến cho Trác Du Hiên vô cùng khó hiểu.

"Thôi chết! Chiếc nhẫn kim cương của mẹ đâu rồi?"
"Mẹ làm sao thế?"
"Chiếc nhẫn kim cương mà mẹ để trong túi nay không thấy đâu nữa cả"
Trác phu nhân hoảng hốt lục tung cả chiếc túi xách của mình để tìm chiếc nhẫn kim cương của bà ta.

Nhưng mãi vẫn không thấy khiến gương mặt của bà ta bỗng dưng tái mét lại.

Thấy mẹ mình lo lắng như vậy, Trác Du Hiên cũng cảm thấy khó chịu.

Hắn vội vã hỏi mẹ mình.

"Mẹ tìm kỹ chưa?"
"Tất nhiên! Mẹ để ở trong túi mà! Đó là chiếc nhẫn vô cùng quý giá và đắt tiên đấy, mẹ đã để nó ở một nơi mà lúc nào cũng có thể nhìn thấy, nay lại không thấy nữa.

Hay là có kẻ nào ăn trộm rồi?"
Trác Du Hiên hơi nhướn mày nhìn mẹ mình, âm thanh lo lảng phát ra từ miệng hắn.

Hắn biết mẹ hản lo lắng như vậy, chắc chắn món đồ kia phải quý giá lắm.

"Mẹ cố nhớ lại xem có ai đụng vào túi của mẹ không?"
Đột nhiên, ánh mắt của Trác phu nhân đợt nhiên loé sáng.

Bà ta chỉ thẳng tay mình về phía của Thẩm Quân Dao, lời nói chắc như đinh đóng cột.

"Hôm nay, chỉ có một mình nó làm việc ở đây.

Hơn nữa mẹ có sai nó lấy túi xách lại cho mẹ để mẹ đi có việc".
 
Gả Vào Hào Môn
Chương 88: Đổ Tội Lên Đầu


"Tất nhiên! Mẹ để ở trong túi mà! Đó là chiếc nhẫn vô cùng quý giá và đắt tiền đấy, mẹ đã để nó ở một nơi mà lúc nào cũng có thể nhìn thấy, nay lại không thấy nữa.

Hay là có kẻ nào ăn trộm rồi?"
Trác Du Hiên hơi nhướn mày nhìn mẹ mình, âm thanh lo lắng phát ra từ miệng hắn.

Hắn biết mẹ hắn lo lắng như vậy, chắc chắn món đồ kia phải quý giá lắm.

"Mẹ cố nhớ lại xem có ai đụng vào túi của mẹ không?"
Đột nhiên, ánh mắt của Trác phu nhân đợt nhiên loé sáng.

Bà ta chỉ thẳng tay mình về phía của Thẩm Quân Dao, lời nói chắc như đinh đóng cột.

"Hôm nay, chỉ có một mình nó làm việc ở đây.

Hơn nữa mẹ có sai nó lấy túi xách lại cho mẹ để mẹ đi có việc"
Thẩm Quân Dao mở to mắt nhìn về phía của Trác phu nhân cùng với người đàn ông tên Trác Du kia, vẻ mặt cô hoàn toàn sững sờ.

Trác phu nhân là đang nghi ngờ cô hay sao? Đúng là lúc sáng Trác phu nhân có bảo Thẩm Quân Dao mang túi lại cho bà ta.

Nhưng Thẩm Quân Dao lại không hề động chạm tới những món đồ ở bên trong chiếc túi kia.

Cô còn không biết ở trong đó có chiếc nhẫn kim cương mà bà ta thích, làm sao cô có thế lấy trộm được cơ chứ? Trác phu nhân muốn định tội Thẩm Quân Dao khi không có bảng chứng hay sao? Trác Du Hiên thấy mẹ mình nói như vậy, hắn hơi nheo mắt lại nhìn mẹ mình, nghi ngờ hỏi lại.

Trác Du Hiên đường như không thể tin được, nhưng mẹ hắn nói chắc chắn như vậy, thật là khiến cho hẳn hơi lưỡng lự.

"Mẹ nói thật chứ?"
"Ơ hay cái thắng này, mẹ là mẹ mày, những gì mẹ mày nói mày lại không tin hay sao? Mẹ chắc chắn từ sáng đến giờ chỉ có con nhỏ kia động vào túi của mẹ.

Chắc chắn là nó đã lấy chiếc nhẫn đó."
Nghe thấy mẹ hắn nói thế, sắc mặt của Trác Du Hiên bỗng đanh lại.

Hản xoay người đi về phía vị trí của người con gái đang không ngừng run rẩy ở phía bên kia.

Trác Du Hiên đút hai cánh tay hắn vào trong túi quần, lắng lặng đi về phía chỗ của Thẩm Quân Dao, trên người hẳn toả ra khí thế lạnh lẽo đến đáng sợ.

Thẩm Quân Dao hoảng sợ cực kỳ.

Chân của cô mềm nhũn ra, cứ như bị đóng băng tại chỗ vậy.Để bộ truyện nhanh ra chương hơn thì ủng hộ bạn Editor bằng 1 CICK QUẢNG CÁO này nhé!
Cả người của cô cứng đờ, hai mắt của người con gái mở to ra nhìn người đàn ông kia đang tiến về phía của mình.

Chẳng lẽ Trác Du Hiên cũng cho rằng Thẩm Quân Dao lấy hay sao? Nếu như là vậy, cho dù Thẩm Quân Dao có lấy chiếc nhẫn kia hay không thì cũng không quan trọng nữa rồi.

Trác Du Hiên chắc chắn sẽ khăng khăng là do Thẩm Quân Dao cô lấy, mặc dù cô không hề làm như vậy.

Trác Du Hiên bắt được cánh tay gầy gò của Thẩm Quân Dao, bất giác siết chặt lại khiến gương mặt của người con gái hơi nhăn lại.

Hắn gắn từng chữ, bộ dạng trông cực kì đáng sợ như muốn g**t ch*t Thẩm Quân Dao vậy.

"Nói, nhẫn của mẹ tôi có phải là do cô lấy hay không?"
"Không phải nó thì còn ai nữa.

Từ sáng đến giờ có một mình nó ở đây, có một mình nó động vào túi của mẹ."
Trác phu nhân còn cố tình khiêu khích, bà ta đang muốn đổ thêm dầu vào lửa.

Bà ta khẳng định chắc nịch cứ như là bản thân bà ta đã trông thấy Thẩm Quân Dao lấy chiếc nhẫn quý giá kia của bà ta vậy.

Trác phu nhân một mực cho rằng nhẫn của bà ta là do Thẩm Quân Dao lấy trong khi bà ta không hề có bảng chứng gì cả.

Nghe lời khiêu khích kia của Trác phu nhân, khuôn mặt của Trác Du Hiên càng trở nên khó coi hơn.

Hắn ta đanh mặt lại, hai mắt hằn đầy tia máu nhìn Thẩm Quân Dao, âm thanh nghiến răng nghiến lợi phát ra từ miệng của hẳn.

"Thẩm Quân Dao, trả lời tôi mau, cô lấy có phải hay không?"
Thẩm Quân Dao sợ hãi lắc đầu, khuôn mặt trắng bệch của cô co rúm lại vì quá sợ hãi.

Đôi môi khô khốc của người con gái hơi mấp máy, dường như đang muốn thanh minh cho bản thân mình.

"Không có...!
Em không hề lấy...!
Em không hề lấy mà....!
"Cô còn dám chối cãi hay sao? Từ sáng đến giờ, ngoài cô ra, không còn một ai khác đụng vào túi của mẹ tôi, nếu không phải cô lấy thì ai lấy đây?"
"Chuyện này em thật sự không biết mà? Nhưng xin anh...!
Tin em....!
Em thật sự không hề ăn trộm mà."
Thẩm Quân Dao run sợ giải thích.

Cô quả thật không hề lấy, nhưng có vẻ Trác Du Hiên đang một mực khẳng định là do cô lấy vậy.

Trác Du Hiên vẫn luôn không chịu tin tưởng cô như vậy.

Trác Du Hiên nhìn cô chäm chằm, hắn ta nhếch môi khinh bỉ, hừ lạnh một tiếng.

Hai mắt của Trác Du Hiên hơi nheo lại, để lộ ra những tia máu chằng chịt trong mắt của hắn.

"Cô không lấy, ai tin cơ chứ? Thứ phụ nữ hám của, ham hư vinh bất chấp mọi thủ đoạn như cô, đến chị gái của mình còn có thể hy sinh được huống chỉ là ăn trộm một chiếc nhẫn đắt tiền.

Thứ phụ nữ hám tiền như cô thấy thứ đắt tiền như thế là sáng mắt lên rồi."
"Xin anh...!
Đừng nói nữa..

Em không có làm....!
Xin anh đừng nói nữa..."
Thẩm Quân Dao lắc đầu, nước mắt cứ lã chã rơi ra.

Cô thật sự muốn đưa tay bịt chặt tai của mình lại, Thẩm Quân Dao không muốn nghe những lời sỉ nhục của Trác Du Hiên nữa, cô thật sự không chịu nổi.

Nhưng hai cánh tay của cô đã bị Trác Du Hiên giữ chặt, không tài nào cử động được.

Thẩm Quân Dao càng không muốn nghe, Trác Du Hiên lại càng bắt cô phải nghe.

"Có phải bị tôi nói trúng tim đen nên mới không dám nghe có phải hay không, hả Thẩm Quân Dao? Bộ ba mẹ cô không biết dạy bảo cô cho đàng hoàng hay sao mà để cho nhị tiểu thư nhà họ Thẩm vác mặt đi ăn trộm như vậy cơ chứ?"
Đừng nói nữa! Làm ơn đừng nói nữa mà! Thẩm Quân Dao cô thật sự sẽ không chịu nổi mất! Đã thế, Trác phu nhân còn cố tình khoét sâu vào nỗi đau của Thẩm Quân Dao.

Bà ta xúc phạm cô, xúc phạm cha mẹ cô một cách vô cùng tàn nhẫn.

"Chắc cha mẹ nó cũng như vậy nên mới dạy ra được đứa con gái đi ăn trộm như vậy chứ sao? Ba mẹ chẳng ra làm sao, thấy tiền là sáng mắt lên như thể thì con tất nhiên cũng như vậy thôi!"
Thẩm Quân Dao khóc nấc lên, cô thật sự không thể chịu nổi khi nghe những lời nhục nhã như thế này nữa.

Nhục nhã cô là được rồi, nhưng làm ơn đừng xúc phạm cha mẹ cô như vậy có được hay không? Cha mẹ cô không hê có lỗi trong chuyện này, vả lại, chiếc nhẫn kia cũng không phải là do Thẩm Quân Dao cô lấy.

Tại sao hai người họ cứ khăng khăng là cô lấy vậy cơ chứ? Thẩm Quân Dao vẫn đau khổ giải thích, giải thích bản thân của cô là trong sạch, cô không phải là kẻ trộm, không hề lấy đồ của người khác.

Thanh âm nức nở đau đớn của người con gái tạo nên cảnh tượng vô cùng bi thương.

"Xin anh...!
Hãy tin em...!
Em không hề lấy...!
Hức...!
Hức..

Em thật sự không hề ăn trộm mà..

Hức...Hức.."
"Tin cô sao? Tôi thà tin chó còn hơn?"
Trác phu nhân đột nhiên lên tiếng chen vào cuộc nói chuyện của hai người kia, không phải nói chuyện mà chính là đang cãi vã.

Bà ta khoanh hai tay ở trước ngực, hất cảm về phía hai người.

"Nói nhiều với cô ta làm gì chứ? Cho người vào phòng cô ta lục soát, kiểu gì cũng sẽ thấy mà thôi"
Trác Du Hiên thấy mẹ mình nói như thể cũng có lí.

Ngay lập tức hắn sai ba tên vệ sĩ của mình vào phòng của Thẩm Quân Dao lục soát.

Một lúc sau, mấy tên vệ sĩ đem ra một chiếc nhẫn kim cương lấp lánh từ phòng của Thẩm Quân Dao đi ra.

Cầm lấy chiếc nhẫn kia, Trác Du Hiên trừng mắt giơ chiếc nhẫn kia ra trước mặt Thẩm Quân Dao.

"Bằng chứng rành rành như vậy, cô còn dám nói là không lấy nữa hay là không đây?".
 
Gả Vào Hào Môn
Chương 89: Chứng Cứ Rành Rành


Đã thế, Trác phu nhân còn cố tình khoét sâu vào nỗi đau của Thẩm Quân Dao.

Bà ta xúc phạm cô, xúc phạm cha mẹ cô một cách vô cùng tàn nhẫn.

"Chắc cha mẹ nó cũng như vậy nên mới dạy ra được đứa con gái đi ăn trộm như vậy chứ sao? Ba mẹ chẳng ra làm sao, thấy tiên là sáng mắt lên như thế thì con tất nhiên cũng như vậy thôi"
Thẩm Quân Dao khóc nấc lên, cô thật sự không thế chịu nổi khi nghe những lời nhục nhã như thế này nữa.

Nhục nhã cô là được rồi, nhưng làm ơn đừng xúc phạm cha mẹ cô như vậy có được hay không? Cha mẹ cô không hề có lỗi trong chuyện này, vả lại, chiếc nhẫn kia cũng không phải là do Thẩm Quân Dao cô lấy.

Tại sao hai người họ cứ khăng khăng là cô lấy vậy cơ chứ? Thẩm Quân Dao vẫn đau khổ giải thích, giải thích bản thân của cô là trong sạch, cô không phải là kẻ trộm, không hề lấy đồ của người khác.

Thanh âm nức nở đau đớn của người con gái tạo nên cảnh tượng vô cùng bi thương.

"Xin anh...!
Hãy tin em...!
Em không hề lấy...!
Hức...!
Hức..

Em thật sự không hề ăn trộm mà..

Hức...Hức.."
"Tin cô sao? Tôi thà tin chó còn hơn?"
Trác phu nhân đột nhiên lên tiếng chen vào cuộc nói chuyện của hai người kia, không phải nói chuyện mà chính là đang cãi vã.

Bà ta khoanh hai tay ở trước ngực, hất cảm về phía hai người.

"Nói nhiều với cô ta làm gì chứ? Cho người vào phòng cô ta lục soát, kiểu gì cũng sẽ thấy mà thôi"
Trác Du Hiên thấy mẹ mình nói như thể cũng có lí.

Ngay lập tức hắn sai ba tên vệ sĩ của mình vào phòng của Thẩm Quân Dao lục soát.

Một lúc sau, mấy tên vệ sĩ đem ra một chiếc nhẫn kim cương lấp lánh từ phòng của Thẩm Quân Dao đi ra.

Cầm lấy chiếc nhẫn kia, Trác Du Hiên trừng mắt giơ chiếc nhẫn kia ra trước mặt Thẩm Quân Dao.Hãy click vào đây để ủng hộ 1 click quảng cáo cho tụi mình có động lực ra chương nhé!
"Bảng chứng rành rành như vậy, cô còn dám nói là không lấy nữa hay là không đây?"
Nhìn chiếc nhẫn kim cương lóe sáng kia giữa nhà, hai mắt của Thẩm Quân Dao mở to ra, cô há hốc mồm, làm sao có thể được chứ? Mấy tên vệ sĩ kia nói rằng bọn họ tìm được chiếc nhẫn này ở dưới gối của cô.

Nhưng mà làm sao chiếc nhẫn này lại ở đó cơ chứ? Không thể nào! Tại sao lại như vậy cơ chứ? Tại sao chiếc nhẫn này lại ở dưới gối của cô cho được? Tiếp theo đó chính là âm thanh mỉa mai truyền đến từ phía của Trác phu nhân.

Bà ta hừ một tiếng, đáy mắt lộ rõ vẻ khinh bỉ nhìn về phía của Thẩm Quân Dao.

"Đấy, tao nói không sai mài! Trác Du Hiên, con thấy chưa, chính cái con nhỏ nghèo hèn bẩn thỉu này là kẻ trộm.

Mẹ mày nói đâu có sai đâu."
Thẩm Quân Dao vẫn chết lặng ở đó.

Ánh mắt cô nhìn chằm chằm chiếc nhẫn kim cương sáng rực kia.

Cô không hề biết chuyện gì cả, sao chiếc nhẫn này lại ở dưới gối của cô cho được chứ? Đồng tử trong mắt người con gái bỗng dưng co lại.

Trác Du Hiên lúc này đã thật sự giận dữ, hắn đưa chiếc nhẫn kia lại cho mẹ của mình rồi trở lại vị trí của Thẩm Quân Dao, giáng cho cô một bạt tai đầy đau đớn.

Cả người của Thẩm Quân Dao vì cú đánh bất ngờ của Trác Du Hiên mà loạng choạng ngã xuống sàn nhà.

"Thẩm Quân Dao, gan cô cũng to thật nhỉ? Cô xem nơi này là một cái chợ muốn lấy gì thì lấy hay sao? Dám lấy thuốc trong nhà tôi dùng, nay lại còn đám ăn trộm nhẫn của mẹ tôi nữa.

Cô lâu không ăn đòn nên khó chịu phải không?"
Thẩm Quân Dao hoảng sợ, cả người vô lực bò lại chỗ của Trác Du Hiên, cánh tay yếu ớt run rẩy kia của cô bám chặt lấy chân của hẳn.

Tiếng khóc thút thít của người con gái vô cùng thê lương, dường như người con gái ấy đang cố gắng giải thích cho hắn hiểu, cô không làm chuyện này.

"Em thật sự không lấy mà...!
Trác Du Hiên....!
Xin anh...!
Xin anh hãy tin em...!
Hức....!
Hức...!
Em thật sự không hề ăn trộm...."
Trác Du Hiên vô cùng bực bội, hắn dùng một cước đạp mạnh lên người của Thẩm Quân Dao, khiến cho cả người cô nằm vật vã trên sàn nhà.

Hai mắt của Thẩm Quân Dao nhắm chặt, nước mắt cứ thế chảy ra, khuôn mặt của người con gái nhăn nhó lại vì đau đớn.

Trác Du Hiên gầm lên, trông hắn lúc này chẳng khác gì một con thú giữ cả.

Bộ dạng của Trác Du Hiên lúc này đáng sợ vô cùng, không một ai dám dây vào.

"Thẩm Quân Dao, đến bây giờ rồi mà cô vẫn còn ngụy biện cho bản thân của mình như vậy à? Cô không lấy, cô nói cô không lấy thì tôi sẽ tin cô hay sao? Cô nói cô không lấy, vậy thì nói đi, tại sao nhân của mẹ tôi lại ở dưới gối của cô như vậy hả?"
Thẩm Quân Dao loạng choạng đau đớn bò dậy, cô tiến lại gần chỗ của Trác Du Hiên, tiếng nức nở nhỏ dần của người con gái tràn ngập sự đau đớn, sự thê lương.

"Em không biết...!
Em không biết tại sao chiếc nhẫn lại ở đó...!
Nhưng xin anh...!
Hức...!
Hức...!
Xin anh hãy tin em....!
Em thật sự không phải là kẻ trộm mà....!
Hức...!
Hức..."
Thẩm Quân Dao cũng không biết tại sao chiếc nhẫn đó lại ở dưới gối của cô nữa? Nhẫn không phải là do cô lấy! Vậy thì là kẻ nào rắp tâm hãm hại cô như vậy chứ? Cô thật sự không làm việc này.

Tại sao ai cũng một mực khẳng định Thẩm Quân Dao cô chính là kẻ trộm cơ chứ? Cho dù cô có nghèo đói, thấp hèn đến đâu, nhưng Thẩm Quân cô tuyệt đối sẽ không làm ra chuyện trái lương tâm như thế này.

Tuy không được đi học nhiều nhưng Thẩm Quân Dao vẫn hiểu rõ làm như vậy là sai.

Vậy nên chắc chắn cô đã bị người khác hãm hại.

Nhưng bây giờ Thẩm Quân Dao phải làm thế nào để cho Trác Du Hiên tin là cô không hề làm những chuyện này đây? Trác Du Hiên cười khẩy nhìn người con gái đang khóc nấc lên kia, khuôn mặt hắn lộ rõ một tia khinh bỉ đến tột cùng.

Những giọt nước mắt kia của Thẩm Quân Dao càng làm cho hắn cảm thấy buồn nôn mà thôi.

"Không biết.

Hừ, Thẩm Quân Dao, cô cũng giỏi ngụy biện quá nhỉ.

Chứng cứ rành rành ra như vậy rồi, cô còn dám nói là không biết hả? Cô không làm, chẳng lẽ cô nói mẹ tôi hãm hại cô hay sao?"
Trác Du Hiên luôn tin rằng mẹ của hắn tuyệt đối không thể làm chuyện đó.

Cho nên chỉ có Thẩm Quân Dao ăn cắp thứ này mà thôi.

Thẩm Quân Dao liên tục lắc đầu, nước mắt nơi khóe mi đỏ ửng kia của cô cứ tuôn ra như những hạt mưa xối xả.

Cô hết mực giải thích, nhưng Trác Du Hiên lại không hề tin tưởng điều đó, hắn ta còn chẳng thèm nghe lọt tai một lời nào của cô cả.

Trác Du Hiên còn đạp cho cô thêm một cước đầy đau đớn.

"Thôi đủ rồi, Thẩm Quân Dao, cô đừng có ngụy biện nữa, chứng cứ đã rõ ràng rồi.

Thật không ngờ nhị tiểu thư của nhà họ Thẩm lại có thể là một kẻ trộm cắp, ham vinh hoa như vậy.

Chỉ vì một chút tiền mà bán rẻ lương tâm mình"
Bán rẻ lương tâm! Ha.

Ha ha.

Ha ha ha.

Bán rẻ lương tâm hay sao? Cô đã làm gì chứ? Chiếc nhẫn kia chắc chắn là có người cố ý để nó dưới gối của cô, cổ tình hãm hại cô.

Nếu cô lấy nó thật thì Thẩm Quân Dao cô đâu có ngu mà để nó ở dưới gối của mình chứ? Vì vậy, cô chắc chắn bị người ta hãm hại.

Nhưng mà, Trác Du Hiên đâu có tin tưởng điều đó cơ chứ? Hẳn một mực cho rằng cô là kẻ trộm mà không nghe một lời giải thích nào từ cô cả.

"Thẩm Quân Dao, chẳng lẽ từ nhỏ ba mẹ cô không dạy cô không được đi ăn trộm hay sao? Nếu cha mẹ cô không dạy, thì hôm nay để tôi dạy cô thế nào là hậu quả của việc ăn trộm"
"Người đâu, mang dây thừng lên đây cho tôi!".
 
Gả Vào Hào Môn
Chương 90: Đánh Đập Dã Man


"Thôi đủ rồi, Thẩm Quân Dao, cô đừng có nguy biện nữa, chứng cứ đã rõ ràng rồi.

Thật không ngờ nhị tiểu thư của nhà họ Thấm lại có thể là một kẻ trộm cắp, ham vinh hoa như vậy.

Chỉ vì một chút tiền mà bán rẻ lương tâm mình"
Bán rẻ lương tâm! Ha.

Ha ha.

Ha ha ha.

Bán rẻ lương tâm hay sao? Cô đã làm gì chứ? Chiếc nhẫn kia chắc chắn là có người cố ý để nó dưới gối của cô, cố tình hãm hại cô.

Nếu cô lấy nó thật thì Thẩm Quân Dao cô đâu có ngu mà để nó ở dưới gối của mình chứ? Vì vậy, cô chắc chắn bị người ta hãm hại.

Nhưng mà, Trác Du Hiên đâu có tin tưởng điều đó cơ chứ? Hắn một mực cho rằng cô là kẻ trộm mà không nghe một lời giải thích nào từ cô cả.

"Thẩm Quân Dao, chẳng lẽ từ nhỏ ba mẹ cô không dạy cô không được đi ăn trộm hay sao? Nếu cha mẹ cô không dạy, thì hôm nay để tôi dạy cô thế nào là hậu quả của việc ăn trộm"
"Người đâu, mang dây thừng lên đây cho tôi!"
Nghe đến đây, Thẩm Quân Dao không khỏi rùng mình một cái.

Dây thừng? Chẳng lẽ Trác Du Hiên lại muốn đánh cô như lần trước hay sao? Đừng mài! Đừng làm như vậy có được hay không? Vết thương lần trước trên người của Thẩm Quân Dao chưa kịp lành lại, nay lại säp sửa có thêm những vết thương mới xuất hiện trên da thịt của cô.

Sau khi lệnh của Trác Du Hiên truyền xuống phía dưới, một sợi dây thừng nhanh chóng được đem lên.

Trác Du Hiên cầm lấy sợi dây kia từ tay của tên vệ sĩ, hắn hơi nhếch môi nham hiểm nhìn về phía của Thẩm Quân Dao.

Cả người của Thẩm Quân Dao không kìm được mà run rẩy.

Sắc mặt của Thẩm Quân Dao trắng bệch, cả người của cô bỗng dưng lạnh toát.

Mồ hôi chảy nhễ nhại trên trán cô, hoà vào dòng nước mắt mặn chát kia mà rơi xuống phía dưới.Hãy click vào đây để ủng hộ 1 click quảng cáo cho tụi mình có động lực ra chương nhé!
Cảnh tượng trông vô cùng thê lương! Nhưng Trác Du Hiên lại không vì thế mà mủi lòng buông tha cho Thẩm Quân Dao.

Hắn khinh bỉ nhìn cô, giọng nói lạnh lẽo cứ thế truyền ra khiến cho Thẩm Quân Dao cảm thấy ớn lạnh.

"Thẩm Quân Dao, những gì bây giờ cô phải chịu đều do chính tay cô gây ra.

Lần này tôi tuyệt đối sẽ không bỏ qua cho cô đâu.

Hôm nay, tôi sẽ cho cô nhớ kỹ thân phận của bản thân mình là gì"
Trác Du Hiên hơi nâng sợi dây thừng lên, Thẩm Quân Dao theo bản năng lùi về phía sau.

Cô càng lùi, Trác Du Hiên lại càng tiến đến, sợi dây kia càng được nâng lên cao.

Thấy Thẩm Quân Dao quá cứng đầu, Trác Du Hiên cho gợi hai tên vệ sĩ vào đây.

Vậy là, chẳng mấy chốc, hai cánh tay của Thẩm Quân Dao đã bị hai tên vệ sĩ kia giữ chặt, cho dù có muốn vùng vẫy cũng không thể nào được.

Cô chỉ là một người phụ nữ yếu đuối, làm sao có thể chống lại hai tên đàn ông khỏe mạnh kia cơ chứ.

Sợi dây thừng trong tay của Trác Du Hiên đã được đưa lên cao, Thẩm Quân Dao vì quá sợ hãi, hai mắt cô nhắm chặt lại, không dám đối diện.

Bên tai của Thẩm Quân Dao chỉ vang lên những tiếng vút vút của sợi dây thừng cùng tiếng va chạm của da thịt đầy đau đớn.

Hai mắt của Thẩm Quân Dao vẫn nhảm chặt, nước mắt cứ dàn dụa ra bên ngoài, khiến khuôn mặt của cô ướt đẫm.

Cô cảm nhận được sợi dây thừng kia đi qua khắp mọi nơi trên người cô, mỗi chỗ mà nó đi qua cô đều cảm thấy đau đến thấu xương.

Cô không đám mở mắt ra, không dám nhìn cảnh tượng Trác Du Hiên đánh cô, nó đau đớn đến mức độ nào cơ chứ.

Trác Du Hiên càng ngày càng mạnh tay hơn.

Hắn dùng một lực vô cùng mạnh, đem sợi dây thừng kia đánh thật mạnh vào người của Thẩm Quân Dao.

Nay hắn đánh cô, toàn bộ những người trong nhà đều có thể thấy được.

Nhìn cảnh tượng vô cùng dã man ở trước mắt mình, ai nấy đều không dám nhìn nữa.

Nhưng thấy Trác Du nổi điên như vậy, chẳng ai dám thở lấy một tiếng.

Bọn họ chỉ có thể trơ mắt nhìn Thẩm Quân Dao bị chính người chồng của mình bạo hành tàn bạo như thế kia.

Trác Du Hiên cứ điên cuồng trút giận lên người của Thẩm Quân Dao, dường như hẳn đã đem toàn bộ sự hận thù của mình trút hết lên người của người con gái đáng thương đang bị hắn hành hạ ấy.

Bao nhiêu nỗi hận, nay hắn đã bộc lộ ra toàn bộ.

Nhìn cảnh tượng dã man ấy có thể thấy được Trác Du Hiên hận Thẩm Quân Dao đến mức độ nào.

Âm thanh vút vút của sợi dây thừng ngày một lớn hơn, tần suất va chạm vào da thịt mỏng manh của người con gái ngày một nhiều.

Cùng với đó chính là sự đau đớn không một từ ngữ nào có thể dùng để diễn tả nỗi đau lúc này của Thẩm Quân Dao cả.

Vừa đau, vừa rát, lại vừa xót cứ như bị ai đó sát muối vào vết thương của mình vậy.

Ánh mắt của Trác Du Hiên đỏ ngầu nhìn gương mặt trắng bệch của người con gái kia, hai mắt cô nhắm chặt, nước mắt tuôn ra xối xả như những trận mưa.

Trác Du Hiên vô cùng không hài lòng, hắn muốn Thẩm Quân Dao phải nhìn thấy bản thân mình bị hắn ta hành hạ đến mức độ nào.

"Hai người, bắt cô ta mở mắt ra cho tôi.

Tôi phải để cho cô ta thấy hậu quả của việc dám ăn trộm là như thế nào?"
Sau khi nhận được lệnh của Trác Du Hiên, hai tên vệ sĩ kia ngay lập tức ép Thẩm Quân Dao mở to hai mắt của cô ra.

Thẩm Quân Dao không cách nào chống cự, chỉ đành mở mắt ra.

Nhìn dòng máu đỏ tanh nồng đang không ngừng chảy ra từ phía người mình, cô thật sự không biết phải hình dung cảm xúc của mình bằng cách nào ngoại trừ hai từ chua xót ra nữa.

Trác Du Hiên lại có thể tàn độc ép cô phải chứng kiến cái cảnh tượng vô cùng dã man này.

Sau khi Thẩm Quân Dao mở mắt ra, Trác Du Hiên lại tiếp tục vung tay quất thật mạnh dây thừng lên người của Thẩm Quân Dao, khiến cho cô không kìm được mà bật ra những âm thanh nức nở vô cùng đau đớn.

Thanh âm nức nở cùng tiếng kêu vô cùng tang thương kia bật ra từ miệng của người con gái đáng thương ấy khiến cho người ta vô cùng xót thương.

Xót thương bây giờ thì làm được gì? Thẩm Quân Dao vẫn phải chịu sự hành hạ dã man kia đến từ chính người chồng của mình, không một ai giúp đỡ.

Còn người mẹ chồng kia của cô vẫn còn đứng đó cười, vẻ mặt vô cùng thoả mãn.

Không biết Trác Du Hiên đánh cho tới khi nào, Thẩm Quân Dao vì không trụ được mà ngất đi.

Thấy Thẩm Quân Dao đã không còn cử động được nữa, Trác Du Hiên mới chịu buông tha cho cô, buông tha cho cả người dính đầy máu tươi kia của cô.

"Hai người kéo cô ta xuống cho tôi.

Hiện giờ tôi không muốn nhìn thấy cái kẻ ăn trộm mà vẫn cố tỏ ra mình vô tội này nữa.

Nhưng phải nhớ, phải để cô ta sống cho tôi, không cần phải trị thương cho cô ta, nhưng tôi muốn cái mạng của cô ta phải được giữ lại.

Cô ta sẽ không được phép chết dễ dàng như vậy.

Nếu mấy người dám để cô ta chết thì cẩn thận cái mạng của mấy người đấy"
Sau khi Trác Du Hiên nói xong, hai tên vệ sĩ kia nhanh chóng kéo Thẩm Quân Dao người đầy thương tích kia xuống dưới.

Sợi dây thừng vừa được Trác Du Hiên hắn dùng để đánh Thẩm Quân Dao hiện tại đã dính đầy máu tươi của người con gái.

Trác Du Hiên vứt cho một người giúp việc, kêu bọn họ vứt chúng đi.

Còn về phía Trác phu nhân, nhìn Thẩm Quân Dao bị hai tên vệ sĩ kia lôi đi, khoé môi của bà ta không tự chủ được mà cong lên thành một đường.

Nhìn mọi người, cả con trai bà ta cũng đã về phòng, một âm thanh rất nhỏ mới phát ra từ miệng của bà ta.

"Con nhỏ rách nát, đáng đời lắm.

Cứ tận hưởng đi, bởi vì tao sẽ khiến cho mày không còn được ở trong căn nhà này thêm nữa đâu.".
 
Gả Vào Hào Môn
Chương 91: Sự Thật Là Gì


"Hai người kéo cô ta xuống cho tôi.Hiện giờ tôi không muốn nhìn thấy cái kẻ ăn trộm mà vẫn cố tỏ ra mình vô tội này nữa.Nhưng phải nhớ, phải để cô ta sống cho tôi, không cần phải trị thương cho cô ta, nhưng tôi muốn cái mạng của cô ta phải được giữ lại.Cô ta sẽ không được phép chết dễ dàng như vậy.Nếu mấy người dám để cô ta chết thì cẩn thận cái mạng của mấy người đấy"
Sau khi Trác Du Hiên nói xong, hai tên vệ sĩ kia nhanh chóng kéo Thẩm Quân Dao người đầy thương tích kia xuống dưới.

Sợi dây thừng vừa được Trác Du Hiên hắn dùng để đánh Thẩm Quân Dao hiện tại đã dính đầy máu tươi của người con gái.

Trác Du Hiên vứt cho một người giúp việc, kêu bọn họ vứt chúng đi.

Còn về phía Trác phu nhân, nhìn Thẩm Quân Dao bị hai tên vệ sĩ kia lôi đi, khoé môi của bà ta không tự chủ được mà cong lên thành một đường.

Nhìn mọi người, cả con trai bà ta cũng đã về phòng, một âm thanh rất nhỏ mới phát ra từ miệng của bà ta.

"Con nhỏ rách nát, đáng đời lắm.

Cứ tận hưởng đi, bởi vì tao sẽ khiến cho mày không còn được ở trong căn nhà này thêm nữa đâu."
Trác phu nhân kia nhếch môi đầy nham hiểm, đôi mắt của bà ta mang theo vẻ thâm sâu cực kì khó lường.

Dường như là bà ta đã biết rõ chuyện này rồi, hơn nữa còn vô cùng hứng thú đối với chuyện này nữa cơ mà.

Bà ta biết trước cũng là đúng thôi! Bởi vì chính là do bà ta, mọi chuyện ngày hôm nay xảy ra đều là do một tay của Trác phu nhân đây tạo thành cơ mà.

Làm sao bà ta lại không nắm rõ mọi chuyện được cơ chứ? Việc tìm ra chiếc nhãn ở dưới gối của Thẩm Quân Dao, hay việc Trác Du Hiên, con trai bà ta đánh đập đứa con gái kia một cách dã man, tất cả đều nằm trong dự tính của bà ta cả.

Trác phu nhân đã sắp xếp hết toàn bộ mọi chuyện, rồi bà ta chỉ đứng một bên xem kịch mà thôi.Hãy click vào đây để ủng hộ 1 click quảng cáo cho tụi mình có động lực ra chương nhé!
Việc chiếc nhẫn kim cương kia làm sao lại ở dưới gối của Thẩm Quân Dao, chuyện này cũng là do một tay bà ta sắp xếp cả.

Bà ta cố tình bắt Thẩm Quân Dao cầm chiếc túi xách kia đến chỗ bà ta.

Sau đó, nhân lúc Thẩm Quân Dao còn đang mải mê làm việc, Trác phu nhân đã cầm lấy chiếc nhẫn kim cương đắt tiền kia đưa cho một người giúp việc, bảo cô ta đem đến để vào dưới gối của Thẩm Quân Dao.

Xong chuyện, Trác phụ nhân chỉ cần ngồi đấy chờ đợi.

Chờ đợi màn kịch này diễn raI Quả nhiên, toàn bộ mọi chuyện đều diễn ra theo đúng sắp xếp của bà ta mà không hề sai lệch một ly một tí nào cải Trác Du Hiên, con trai bà ta ngay sau khi nhìn thấy bà ta bảo mình bị mất chiếc nhẫn kia, lo lắng một hồi, bà ta còn cổ tình chỉ điểm người cầm vào chiếc túi kia của mình là Thẩm Quân Dao, thế là Trác Du Hiên ngay lập tức phát điên lên mà măng chửi đứa con gái kia một cách thậm tệ.

Hơn nữa Trác phu nhân còn cố gắng khiêu khích, bà ta đổ thêm dầu vào lửa càng khiến cho con trai bà ta là Trác Du Hiên càng nổi điên hơn.

Từ đó, Trác Du Hiên lại càng khẳng định rằng người ăn trộm chiếc nhẫn kim cương quý giá kia của Trác phu nhân chính là Thẩm Quân Dao.

Kể cả việc cho người xuống phòng của Thẩm Quân Dao lục soát, Trác phu nhân cũng đã lên kế hoạch trước rồi.

Cho nên bà ta mới bảo người giúp việc mà bà ta sai để chiếc nhẫn ở ngay dưới gối của Thẩm Quân Dao, để cho mấy tên vệ sĩ kia có thể dễ dàng nhìn thấy chiếc nhẫn kim cương lấp lánh trong căn phòng tối tăm kia.

Nhìn thấy Thẩm Quân Dao bị con trai mình đánh đập dã man, Trác phu nhân cảm thấy cực kỳ vui mừng.

Bởi vì bà ta ghét Thẩm Quân Dao, ghét những con người thấp hèn, ghét những kẻ ở tầng lớp dưới của xã hội.

Mà kẻ đó lại dám cả gan gả cho Trác Du Hiên, con trai bà ta.

Nhà họ Trác đường đường là danh gia vọng tộc, bà ta làm sao có thể chấp nhận được việc một kẻ thấp hèn như Thẩm Quân Dao vào làm dâu nhà họ Trác cơ chứ.

Bà ta không hề ưa mấy người con gái nhà họ Thẩm một chút nào cả, ngay cả con gái cưng của nhà họ Thẩm, Thẩm Sơ Vũ, bà ta còn chẳng vừa lòng huống chỉ là một người không danh không phận ở trong nhà họ Thẩm như là Thẩm Quân Dao.

Thế nên, Trác phu nhân đã tìm mọi cách để làm cho Thẩm Quân Dao không chịu nổi mà chủ động bỏ đi khỏi căn nhà này.

Chiêu này của Trác phu nhân quả nhiên cao siêu! Vừa khiến cho nhà họ Trác không phải chịu bất cứ tổn hại gì hoặc không gặp bất cứ đả kích gì từ phía truyền thông, còn giúp cho cổ phiếu của công ty tăng mạnh nữa là đằng khác.

Vả lại, bà ta còn có thể tống cổ được Thẩm Quân Dao ta khỏi đây, coi như nhổ được cái gai ở trong mắt mình vậy.

Một mũi tên trúng hai con nhạn! Quả nhiên là Trác phu nhân, mẹ của Trác Du Hiên! Thảo nào, bà ta còn luôn khẳng định người lấy nhân của bà ta chính là Thẩm Quân Dao chứ không phải ai khác.

Hóa ra mọi chuyện đều là do một tay Trác phu nhân bà ta sắp đặt.

Dù gì bà ta vẫn là mẹ chồng của Thẩm Quân Dao, làm sao bà ta lại có thế tàn nhẫn với cô như vậy cơ chứ? Trác phu nhân thì biết cái gì là tốt hay xấu cơ chứ? Bà ta cũng giống như Trác Du Hiên, chỉ biết quan tâm đến lợi ích của bản thân mình mà thôi.

Vì đạt được lợi ích cho mình, hai người sẵn sàng hy sinh những người bên cạnh mình, những người đó lại là những người yêu bọn họ nhất.

Quả nhiên là mẹ con ruột, giống hệt nhau như đúc! Không chỉ có tính cách, ngay cả sự tàn nhẫn, hai người bọn họ cũng giống hệt như nhau! Người chịu tổn thương trong mọi chuyện vẫn là Thẩm Quân Dao.

Người con gái đáng thương ấy vẫn phải cần răng mà chịu đựng những dày vò, đau đớn mà bọn họ đã mang lại cho cô, nhưng Thẩm Quân Dao lại không một lời nào oán trách.

Cô luôn âm thầm chịu đựng, âm thầm gánh toàn bộ mọi đau đớn tủi nhục mà không một ai hay biết điều đó.

Thẩm Quân Dao sau khi bị hai tên vệ sĩ kia lôi xuống nhà, cô gần như bất tỉnh nhân sự hoàn toàn.

Hai tên vệ sĩ kia lôi xềnh xệch Thẩm Quân Dao xuống căn phòng rách nát kia của cô, mạnh tay quăng thẳng người của Thẩm Quân Dao vào trong đó, khiến cho cả người của cô va đập mạnh xuống đất, khiến cho máu càng chảy ra nhiều hơn.

Hai bọn họ sau khi ném Thẩm Quân Dao vào trong phòng, bọn họ tàn nhẫn bỏ đi, trước khi đi, bọn họ đóng "râm"
cánh cửa mục nát kia lại, khiến cho cánh cửa đã sắp vỡ vụn kia suýt nữa bung ra.

Hai tên vệ sĩ kia tàn nhẫn bỏ đi, bỏ mặc người con gái đáng thương ấy năm một mình giữa nên đất lạnh lẽo ấy.

Thẩm Quân Dao mơ mơ hồ hồ nằm trên sàn nhà lạnh lẽo, máu đỏ từ trong da thịt của cô chảy ngày một nhiều hơn.

Những giọt nước mắt vẫn còn vương lại nơi khoé mi của người con gái, sắc mặt của cô trảng bệch cứ như một cái xác chết vậy.

Ánh mắt cô mơ mơ hồ hồ không rõ là tỉnh hay thức nữa.

Máu đỏ chảy ra ngày một nhiều hơn, Thẩm Quân Dao mơ hồ, chỉ thấy mọi thứ xung quanh mình là một mảnh mờ ảo.

Cô không biết bản thân của mình còn sống hay là đã chết nữa, hai bên tai của cô ù ù như cối xay gió vậy.

Cánh tay thì vô lực yếu ớt lửng lơ giữa không trung, máu đỏ nhuộm kín cánh tay trắng nõn của người con gái.

Trong cơn mê man, Thẩm Quân Dao chỉ nghe thấy một tiếng gọi bên tai của mình một cách mơ hồ, không rõ đó là thật hay là mơ.

Nhưng khi đó, người ấy luôn gọi cô.

"Cô Thẩm! Cô Thẩm! Cô tỉnh lại đi cô Thấm! Tôi mang cho cô một chút nước với mang thuốc xuống cho cô này cô Thẩm! Cô ngồi dậy để tôi bôi thuốc cho cô đã!".
 
Gả Vào Hào Môn
Chương 92: Người Phụ Nữ Tốt Bụng


Người chịu tổn thương trong mọi chuyện vẫn là Thẩm Quân Dao.

Người con gái đáng thương ấy vẫn phải cắn răng mà chịu đựng những dày vò, đau đớn mà bọn họ đã mang lại cho cô, nhưng Thẩm Quân Dao lại không một lời nào oán trách.

Cô luôn âm thầm chịu đựng, âm thầm gánh toàn bộ mọi đau đớn tủi nhục mà không một ai hay biết điều đó.

Thẩm Quân Dao sau khi bị hai tên vệ sĩ kia lôi xuống nhà, cô gần như bất tỉnh nhân sự hoàn toàn.

Hai tên vệ sĩ kia lôi xềnh xệch Thẩm Quân Dao xuống căn phòng rách nát kia của cô, mạnh tay quăng thẳng người của Thẩm Quân Dao vào trong đó, khiến cho cả người của cô va đập mạnh xuống đất, khiến cho máu càng chảy ra nhiều hơn.

Hai bọn họ sau khi ném Thẩm Quân Dao vào trong phòng, bọn họ tàn nhẫn bỏ đi, trước khi đi, bọn họ đóng "râm"
cánh cửa mục nát kia lại, khiến cho cánh cửa đã sắp vỡ vụn kia suýt nữa bung ra.

Hai tên vệ sĩ kia tàn nhẫn bỏ đi, bỏ mặc người con gái đáng thương ấy nằm một mình giữa nên đất lạnh lẽo ấy.

Thẩm Quân Dao mơ mơ hồ hồ nằm trên sàn nhà lạnh lẽo, máu đỏ từ trong da thịt của cô chảy ngày một nhiều hơn.

Những giọt nước mắt vẫn còn vương lại nơi khoé mi của người con gái, sắc mặt của cô trắng bệch cứ như một cái xác chết vậy.

Ánh mắt cô mơ mơ hồ hồ không rõ là tỉnh hay thức nữa.

Máu đỏ chảy ra ngày một nhiều hơn, Thẩm Quân Dao mơ hồ, chỉ thấy mọi thứ xung quanh mình là một mảnh mờ ảo.

Cô không biết bản thân của mình còn sống hay là đã chết nữa, hai bên tai của cô ù ù như cối xay gió vậy.

Cánh tay thì vô lực yếu ớt lửng lơ giữa không trung, máu đỏ nhuộm kín cánh tay trắng nõn của người con gái.

Trong cơn mê man, Thẩm Quân Dao chỉ nghe thấy một tiếng gọi bên tai của mình một cách mơ hồ, không rõ đó là thật hay là mơ.Hãy click vào đây để ủng hộ 1 click quảng cáo cho tụi mình có động lực ra chương nhé!
Nhưng khi đó, người ấy luôn gọi cô.

"Cô Thẩm! Cô Thẩm! Cô tỉnh lại đi cô Thẩm! Tôi mang cho cô một chút nước với mang thuốc xuống cho cô này cô Thẩm! Cô ngồi dậy để tôi bôi thuốc cho cô đất"
Trong mơ hồ, Thẩm Quân Dao cảm thấy cả người của mình hình như bị ai đó nâng lên, cánh tay của người đó vô cùng cẩn thận chạm vào vết thương của cô, không muốn vết thương càng chảy ra nhiều máu hơn nữa.

Thẩm Quân Dao hơi mơ màng nhìn người đó, hình như là một người phụ nữ.

Hay chính xác hơn, đó là một trong những người giúp việc trong căn nhà này.

Thẩm Quân Dao không nhìn rõ mặt cô ấy, nhưng trong lòng của cô vô cùng cảm kích, cho dù là thương hại hay nhận lệnh của ai, nhưng người ấy vẫn quan tâm đến cô, còn hơn là việc bỏ mặc cô ở đây một mình trong cái giá lạnh của thời gian kia.

Người phụ nữ kia khẽ nâng người của Thẩm Quân Dao lên, cô ấy nhẹ nhàng cởi chiếc áo đẫm máu của cô ra, tạm thời để cho Thẩm Quân Dao dựa người vào thành giường.

Sau đó, cô ấy mở hộp thuốc mà mình đã lén mang xuống kia, cẩn thận, nhẹ nhàng bôi lên vết thương của Thẩm Quân Dao sau khi cô ấy dùng khăn bông cùng thuốc khử trùng qua vết thương cho người con gái đáng thương ấy.

Sau khi bôi thuốc, máu cũng đã không còn chảy ra nhiều nữa.

Tuy nhiên vẫn còn một vài giọt máu vẫn cứ ứa ra từ những vết nứt đang chẳng chịt của người con gái đáng thương ấy.

Nhìn những vết thương trên khắp người của Thẩm Quân Dao, vết thương chồng chất vết thương thật khiến cho người ta cảm ghê rợn, đáng sợ.

Cũng may là hôm nay Thẩm Quân Dao đã gặp được nữ giúp việc tốt bụng kia, nếu không không biết cái mạng này của cô có còn giữ được hay là không nữa.

Trong bóng tối, gương mặt của người phụ nữ kia không hề rõ ràng, nhưng quả thật cô ấy là một con người tốt bụng.

Người ấy lại có thế to gan làm trái lời của Trác Du Hiên, xuống đây xem xem tình hình của Thẩm Quân Dao ra sao rồi.

Nhưng cô ấy làm như vậy, chứng tỏ cô ấy vẫn còn có lương tâm, vẫn còn là con người chứ không vô tâm như những kẻ khác ở trong nhà kia.

Trong mơ hồ, Thẩm Quân Dao cảm thấy vết thương của mình không còn đau như trước nữa.

Cô còn cảm nhận được rằng, có một thứ gì đó mát lạnh chạm vào da thịt của cô, khiến cho sự đau đớn của da thịt giảm đi.

Lúc này, cổ họng của Thẩm Quân Dao khô khốc, đau rát.

Khoé môi của người con gái đáng thương hơi mấp máy, tuy bị bóng tối che lấp, nhưng sự đau đớn tột cùng cùng với vẻ bi thương vẫn còn hiện hữu ở trên khuôn mặt của Thẩm Quân Dao.

Âm thanh nức nở cầu xin của người con gái nghe thật não lòng.

"Nước!"
"Nước!"
"Làm ơn, cho tôi nước!"
Thẩm Quân Dao khua khua cánh tay của mình như muốn với lấy thứ gì đó, hay cô muốn lấy nước.

Thẩm Quân Dao lúc này thật sự đang rất khát, khoang miệng của cô đăng chát càng khiến cho sự đau rát phía dưới họng cô tăng lên.

Thấy Thẩm Quân Dao như vậy, người phụ nữ kia nhanh chóng cầm lấy cốc nước mà cô ấy đã đem theo khi xuống đây, nhẹ nhàng đưa lên miệng của Thẩm Quân Dao.

Biết là lúc này Thẩm Quân Dao không thể cầm nổi cái cốc này, thế nên người phụ nữ ấy mới cẩn thận giúp Thẩm Quân Dao uống nước.

Sau khi ly nước kia chạm vào môi của Thẩm Quân Dao, cô liên tục uống ừng ực theo tốc độ chảy của nước vào trong miệng của mình.

Thẩm Quân Dao uống nhanh tới mức suýt chút nữa đã sặc toàn bộ nước ra ngoài.

Thấy vậy, người phụ nữ kia nhẹ nhàng đưa tay v**t v* tấm lưng gầy yếu của Thẩm Quân Dao, giọng nói của cô ấy trầm ổn, nhẹ nhàng, cứ như một người chị gái đang quan tâm em của mình vậy.

"Cô Thẩm, cô uống từ từ thôi, không ai giành mất của cô đâu! Cẩn thận không lại sặc, đến lúc đó lại ảnh hưởng đến vết thương"
Thẩm Quân Dao chỉ nghe mơ hồ những lời mà người phụ nữ kia nói.

Nhưng dù sao, cô cũng cảm thấy vô cùng ấm lòng.

Hóa ra, trên đời này, vẫn còn có người quan tâm đến cô Vân còn có người chịu giúp đỡ côi Cho dù đó chỉ là một sự giúp đỡ vô cùng nhỏ nhặt, không đáng là bao.

Nhưng với Thẩm Quân Dao, đó chính là sự giúp đỡ vô cùng to lớn, đó chính là cứu tinh của cô trong lúc cô không biết bản thân của mình còn sống hay là đã chết.

Thẩm Quân Dao được người phụ nữ kia dìu lên giường nghỉ ngơi.

Sau khi đắp chăn cẩn thận cho Thẩm Quân Dao, người phụ nữ ấy mới cẩn thận rời đi, cố gắng không làm kinh động đến Thẩm Quân Dao hay là bất cứ một người nào ở trong nhà.

Không biết Trác Du Hiên đã ra lệnh nhốt Thẩm Quân Dao lại mấy ngày, chỉ biết là khi cô tỉnh lại thì đã ở trong căn phòng tối tăm này rồi.

Không thức ăn, không nước uống, Thẩm Quân Dao vô cùng mệt mỏi.

Cũng may, người phụ nữ tốt bụng kia mấy hôm trước giúp đỡ cô nay lại ngày ngày lén mang cơm cùng với nước uống cho Thẩm Quân Dao.

Tuy đó chỉ là những hạt cơm nguội nhưng với Thẩm Quân Dao, cô cũng chỉ cần như vậy mà thôi.

Hôm nay, người ấy lại lén đưa cơm vào trong cánh cửa cho Thẩm Quân Dao, tuy nhiên người ấy lại không hề để lộ mặt, khiến cho Thẩm Quân Dao vô cùng tò mò.

Cô rất muốn biết người ấy là ai? Thấy hộp cơm cùng nước được đẩy vào, Thẩm Quân Dao nhanh chóng nhận lấy, trước khi người kia bỏ đi, Thẩm Quân Dao đã kịp thời lên tiếng hỏi người ấy? "Cô rốt cuộc là ai? Tại sao cô lại muốn giúp đỡ tôi? Cô không sợ tôi liên lụy đến cô hay sao?".
 
Gả Vào Hào Môn
Chương 93: Bị Trác Du Hiên Phát Hiện


"Cô rốt cuộc là ai? Tại sao cô lại muốn giúp đỡ tôi? Cô không sợ tôi liên lụy đến cô hay sao?"
Thẩm Quân Dao nuốt ực nước bọt một tiếng, lặng lẽ chờ đợi câu trả lời của người kia.

Nhưng có vẻ như cô ấy không muốn trả lời thì phải, Thẩm Quân Dao đợi mãi, đợi mãi, nhưng đáp lại cô vẫn chỉ là sự im lặng mà thôi! Cô cảm thấy hơi thất vọng, nhưng cũng chẳng hề lên tiếng oán than! Có vẻ như người đó không muốn để cho Thẩm Quân Dao biết mình là ai, nên mới không nói.

Thẩm Quân Dao cũng hoàn toàn thông cảm cho cô ấy.

Có lẽ cô ấy làm vậy là không muốn để cho Trác Du Hiên phát hiện ra việc người đó âm thầm giúp đỡ cô, lại có thể dám làm trái mệnh lệnh của Trác Du Hiên hắn.

Tuy hôm đó Thẩm Quân Dao nửa tỉnh nửa mê, nhưng cô vẫn nhận ra cô ấy chính là người bôi thuốc cho cô hôm ấy.

Thẩm Quân Dao vô cùng cảm kích người ấy, không những giúp đỡ cô trong lúc cô khó khăn, tuy đó chỉ là một việc vô cùng nhỏ, mà bây giờ cô ấy còn lén lút đưa cơm đến đây cho cô hàng ngày nữa.

Nhưng chính vì như vậy đã khiến cho Thẩm Quân Dao cực kỳ lo sợ Nỗi sợ ấy cứ vô thức dâng lên ở trong tâm cô suốt mấy hôm nay! Cô sợi Thẩm Quân Dao chính là sợ nếu như Trác Du Hiên phát hiện ra chuyện này, đến lúc đó sẽ như thế nào? Thẩm Quân Dao chắc chắn sẽ bị Trác Du Hiên trừng phạt nặng hơn nữa.

Không những thế, còn khiến cho người phụ nữ kia bị liên lụy.

Một mình Thẩm Quân Dao chịu thì thôi đi, cô tuyệt đối không thể để cho ân nhân của mình bị liên lụy vì cô như vậy được.

Thấy bên ngoài im lặng một lúc lâu, Thẩm Quân Dao không kìm được mà lên tiếng gọi người kia.

Cô đột nhiên cảm thấy buồn cười, có lẽ người ấy đã đi rồi, vậy mà Thẩm Quân Dao vẫn còn cố chấp muốn hỏi, chẳng lẽ cô đang muốn nói chuyện với không khí hay sao? "Cô à, cô còn ở ngoài đó không?"
"Cô Thẩm, tôi vẫn ở đây, chưa đi đâu đâu!"

Nghe thấy tiếng đáp lại của người phụ nữ kia, Thẩm Quân Dao mới thở phào một hơi.

Cô còn tưởng räng cô ấy gặp chuyện gì rồi cơ chứ.

Cũng may, là không có chuyện gì xảy ra, nếu không Thẩm Quân Dao sẽ ân hận cả đời mất.

"Cô Thẩm, có phải là cô cần gì không? Để tôi đi lấy giúp cô"Chỉ cần CLICK VÀO ĐÂY mất 3s là bạn đã ủng hộ team dịch có kinh phí dịch truyện rồi đó ^^
"Không, không cần đâu.

Tôi không cân gì cả.

Cô bận thì cứ đi làm việc của mình đi, đừng lo cho tôi: Thẩm Quân Dao ngay lập tức từ chối lời đề nghị của người phụ nữ tốt bụng kia.

Với cô, như vậy là đủ rồi.

Hơn nữa, cô ấy không thể bị liên lụy vì cô được.

Tránh để cho Trác Du Hiên phát hiện ra thì tốt nhất là không nên nhờ cô ấy giúp đỡ quá nhiều.

"Cô cứ yên tâm, tôi chờ cô ăn xong rồi đem bát đi rửa một thể.

Tránh tình trạng để cho người khác phát hiện ra""
Thẩm Quân Dao gật đầu, cô "ừm"
một tiếng.

Lời của cô ấy nói cũng có lý, như vậy sẽ không để cho người khác phát hiện ra.

"Mà cô này, tôi có thể hỏi cô một chuyện được hay không?"
"Cô Thẩm có gì muốn hỏi thì cứ hỏi đi!"
Sau khi tiếng nói của người phụ nữ kia truyền vào từ bên ngoài, xuyên qua cánh cửa đang đóng chặt lại, đang giam giữ Thẩm Quân Dao trong căn phòng tối tăm kia, Thẩm Quân Dao mới e dè cẩn thận hỏi người phụ nữ tốt bụng ấy.

"Cô có thể cho tôi biết tại sao cô lại giúp tôi không? Mọi người ai cũng không thích tôi, có khi còn chẳng thèm nhìn tôi lấy một cái, vậy thì tại sao cô lại tốt bụng giúp đỡ tôi như vậy?"
Bên ngoài tĩnh lặng một lát, rồi một tiếng cười khẽ ập đến, len lỏi qua những khe hở vô cùng nhỏ qua cánh cửa.

"Tôi giúp cô, bởi vì tôi vẫn còn là người, vẫn còn có nhân tính.

Tôi biết cậu chủ không thích cô, thậm chí còn hận cô, việc tôi duy nhất có thể làm lúc này chỉ có thể là âm thầm giúp đỡ cô như vậy thôi."
Hai mắt của Thẩm Quân Dao rưng rưng nước mắt! Cảm ơn cô! Cảm ơn vì đã thương xót một kẻ hèn mọn như tôi! Thẩm Quân Dao không biết phải báo đáp người ấy thế nào nữa ngoại trừ hai lời cảm ơn ríu rít và sâu sắc ở trong lòng mình mà thôi.

Hóa ra, trên đời này, vẫn còn có những người quan tâm đến cô, mặc dù hai người chỉ là người dưng nước lã, nhưng có khi tình cảm còn sâu sắc hơn là tình thân.

Thẩm Quân Dao vô cùng cảm động nói với người phụ nữ kia.

Nhưng trong âm thanh phát ra từ miệng cô vẫn chất chứa một nỗi lo lắng vô cùng lớn, cô là đang lo cho người ấy.

Cô sợ vì cô mà khiến cho cô ấy bị Trác Du Hiên trách phạt.

"Nhưng cô cứ giúp tôi như vậy, lỡ để cho cậu chủ của cô phát hiện ra thì sao? Cô không sợ bị trách phạt à mà dám liều mạng giúp đỡ một kẻ không danh không phận bị người khác coi thường như tôi chứ?"
Tiếng cười khe khẽ lại một lần nữa truyền đến, người kia vô cùng thản nhiên đáp lại câu hỏi của Thẩm Quân Dao, âm thanh không hề mang theo một chút sợ sệt, lời nói vô cùng hiên ngang.

"Tôi không hề làm việc gì trái với lương tâm của mình, làm sao tôi lại cảm thấy sợ cơ chứ? Cho dù để cậu chủ phát hiện ra chuyện này, muốn đuổi việc tôi, tôi cũng chấp nhận.

Tôi muốn sống đúng với cuộc sống mà mình mong muốn."
Nói là như vậy nhưng Thẩm Quân Dao vẫn cảm thấy cực kỳ lo lắng cho người phụ nữ ấy.

Cô ấy không sợ, nhưng cô sợ.

Lỡ như bị Trác Du Hiên phát hiện ra, rồi đuổi việc cô ấy, đến lúc đó, Thẩm Quân Dao còn mặt mũi nào để nhìn người ta cơ chứ? Những ngày tháng tiếp theo đó trôi qua vô cùng bình yên! Nhưng đó cũng chính là báo hiệu cho một cơn bão vô cùng lớn chuẩn bị diễn ra! Không hiểu vì sao, mấy ngày nay, trong lòng của Thẩm Quân Dao vẫn cứ luôn thấp thỏm không yên, nhất là lúc người phụ nữ kia mang thức ăn đến cho cô.

Hàng ngày, vào đúng giờ này, người ấy đều đưa cơm đến cho cô.

Và hôm nay cũng vậy! Người phụ nữ kia đang loay hoay đẩy hộp cơm cùng một ly nước vào bên trong phòng của Thẩm Quân Dao, nhưng lại không hề chú ý đến mọi thứ ở xung quanh mình.

Gô ấy vội vàng đi đến đây mà không hề để ý có một người đã đi theo Sau lưng mình từ lâu.

Trác Du Hiên đã đứng ở đó, hẳn ta muốn xem xem người phụ nữ này muốn làm gì.

Cho Tới khi hộp cơm chuẩn bị được đẩy vào qua một khe hở nhỏ thì Trác Du Hiên mới đi tới gần chỗ cô ta, giọng nói hắn lạnh lẽo như băng vang lên.

"Cô gan cũng to lắm nhỉ, cô lại dám làm trái lời của tôi, dám giúp đỡ cho con tiện nhân đang bị nhốt ở trong kia hả?"

Người phụ nữ kia thấy sau lưng mình toả ra một luồng khí lạnh.

Cô cũng hoàn Toàn nhận ra Trác Du Hiên đã phát hiện ra chuyện này.

Thế nên, cô cũng chỉ bị mất bình tĩnh trong chốc lát, nhưng rất nhanh sau đó, vẻ mặt của của người giúp việc ấy cũng đã nhanh chóng trở lại như cũ.

Sau khi đẩy hộp cơm vào trong cho Thẩm Quân Dao, người phụ nữ kia mới quay người lại, để cho Trác Du Hiên nhìn thấy mặt mình.

Cô cũng không hề sợ việc Trác Du Hiên phát hiện ra chuyện này, cô chỉ là trẻ mồ côi, không có gia đình, được Trác gia mua về, thế nên cô cũng chẳng lấy làm sợ hãi.

"Thưa cậu chủ, tôi không thấy những gì mình làm là sai cả.

Tôi không hiểu tại sao lại không được giúp cô ấy, trong khi cô ấy đã bị nhốt trong đó lâu như vậy?"
Bị chính hạ nhân của mình chất vấn, Trác Du Hiên vô cùng bực tức nhưng lại không thể làm gì.

Gan của người này cũng thật lớn, đám làm trái lời hắn như vậy.

Hắn trừng mắt nhìn người phụ nữ kia.

"Cô chỉ là một hạ nhân ở nơi này, tôi là chủ, lời của tôi nói, cho dù thế nào cô cũng phải nghe theo, cấm được phép quay lại chất vấn tôi.

Nhiệm vụ của cô chỉ là thi hành mệnh lệnh thôi".
 
Gả Vào Hào Môn
Chương 94: Kết Cục Của Kẻ Làm Trái Lệnh


Trác Du Hiên đã đứng ở đó, hắn ta muốn xem xem người phụ nữ này muốn làm gì.

Cho tới khi hộp cơm chuẩn bị được đẩy vào qua một khe hở nhỏ thì Trác Du Hiên mới đi tới gân chỗ cô ta, giọng nói hắn lạnh lẽo như băng vang lên.

"Cô gan cũng to lắm nhỉ, cô lại dám làm trái lời của tôi, dám giúp đỡ cho con tiện nhân đang bị nhốt ở trong kia hả?"
Người phụ nữ kia thấy sau lưng mình toả ra một luồng khí lạnh.

Cô cũng hoàn toàn nhận ra Trác Du Hiên đã phát hiện ra chuyện này.

Thế nên, cô cũng chỉ bị mất bình tĩnh trong chốc lát, nhưng rất nhanh sau đó, vẻ mặt của của người giúp việc ấy cũng đã nhanh chóng trở lại như cũ.

Sau khi đẩy hộp cơm vào trong cho Thẩm Quân Dao, người phụ nữ kia mới quay người lại, để cho Trác Du Hiên nhìn thấy mặt mình.

Cô cũng không hê sợ việc Trác Du Hiên phát hiện ra chuyện này, cô chỉ là trẻ mồ côi, không có gia đình, được Trác gia mua về, thế nên cô cũng chẳng lấy làm sợ hãi.

"Thưa cậu chủ, tôi không thấy những gì mình làm là sai cả.

Tôi không hiểu tại sao lại không được giúp cô ấy, trong khi cô ấy đã bị nhốt trong đó lâu như vậy?"
Bị chính hạ nhân của mình chất vấn, Trác Du Hiên vô cùng bực tức nhưng lại không thể làm gì.

Gan của người này cũng thật lớn, đám làm trái lời hắn như vậy.

Hắn trừng mắt nhìn người phụ nữ kia.

"Cô chỉ là một hạ nhân ở nơi này, tôi là chủ, lời của tôi nói, cho dù thế nào cô cũng phải nghe theo, cấm được phép quay lại chất vấn tôi.

Nhiệm vụ của cô chỉ là thi hành mệnh lệnh thôi.

Trác Du Hiên đay nghiến từng chữ, hắn ta cực kỳ tức giận khi chính hạ nhân ở trong nhà lại dám làm trái lời của hẳn như vậy.Chỉ cần CLICK VÀO ĐÂY mất 3s là bạn đã ủng hộ team dịch có kinh phí dịch truyện rồi đó ^^
Gan của kẻ này không ngờ cũng lớn thật đấy, thật không ngờ rằng cô ta lại dám giúp đỡ kẻ tiện nhân kia ngay sau lưng hắn một thời gian dài như vậy.

Người giúp việc kia sắc mặt vẫn không một chút sợ hãi nhìn Trác Du Hiên.

Cô cảm thấy mình chẳng có gì phải sợ cả.

Cô không hê làm sai điều gì, cô cũng không hề làm điều gì có lỗi với ai, tại sao cô phải sợ cơ chứ? Giọng nói hiên ngang của cô ta dường như đang chất vấn, đang phản pháo lại lời nói của Trác Du Hiên.

"Cậu chủ, đúng là tôi chỉ là một hạ nhân, là một kẻ ở trong nhà này.

Nhưng mệnh lệnh của cậu, tôi thật sự cảm thấy vô lý.

Sao cậu có thể nhãn tâm đối xử như vậy với một người con gái yếu ớt cơ chứ?"
"Đó là chuyện của tôi, cô không cần phải biết nhiều.

Nhiệm vụ của cô chính là nghe lệnh tôi, vậy mà cô lại dám làm trái lời tôi nói như vậy.

Cô có biết làm như vậy, hậu quả bản thân của cô phải gánh chịu là gì hay không?"
Mắt của Trác Du Hiên hẳn lên những tia máu trông vô cùng đáng sợ, bàn tay của hẳn cuộn tròn thành nắm đấm làm cho người ta không khỏi run sợ.

Bộ dạng của Trác Du Hiên như là muốn giết người vậy, ai cũng có thể nghe ra âm thanh nghiến răng nghiền lợi phát ra từ miệng hẳn.

"Nhưng thưa cậu chủ, tôi là một con người, lương tâm của tôi không cho phép tôi làm như vậy.

Cậu muốn trách phạt tôi sao cũng được, tôi chấp nhận chịu đựng mọi hình phạt, nhưng xin cậu đừng hành hạ cô Thẩm nữa, cô ấy đã rất đáng thương rồi"
Người phụ nữ kia vẫn còn muốn nói thêm gì đó nhưng đã bị tiếng quát lớn của Trác Du Hiên chặn ngang họng.

Trác Du Hiên điên tiết gầm lên, thật không ngờ chỉ là một kẻ giúp việc mà lại dám ăn nói với hắn như vậy.

"Hay cho một kẻ hạ nhân dám nói chuyện, cãi lại lời tôi nói.

Cô gan lắm, lại dám dùng cái giọng điệu như vậy chất vấn tôi.

Cô muốn tôi phạt cô, cô yên tâm, tôi nhất định sẽ đáp ứng yêu cầu này của cô.

Không những phạt cô mà còn phải phạt cô thật nặng, đế cho cô biết được hậu quả của việc dám chống lại tôi là như thế nào?"
Trác Du Hiên ngừng lại một chút, hẳn trừng mắt nhìn người phụ nữ kia, gương mặt của người đó vẫn bình thản như lúc đầu mà chẳng hề tỏ ra một chút sợ sệt nào cả.

Điều đó càng khiến cho khuôn mặt của Trác Du Hiên sa sầm lại, không ngờ kẻ này lại không hề sợ hẳn, hay là sợ những lời đe doạ kia của hẳn.

Trên thương trường này, vô cùng hiếm những người dám bày ra vẻ mặt như thể này với hẳn đấy! Gần như là không hề có ai.

Vậy mà, ngày hôm nay, hạ nhân trong nhà của hẳn lại dám làm trái lệnh hắn, đã thế còn dám dùng vẻ mặt đó, những lời nói không hề tỏ ra là sợ hãi kia với hắn.

Vì thế, Trác Du Hiên quyết định phải phạt kẻ này thật nặng để răn đe đám người làm trong nhà.

Hắn tuyệt đối sẽ không để cho trường hợp này xảy ra thêm bất kì một lần nào nữa! Thẩm Quân Dao ở bên trong đã nghe toàn bộ cuộc nói chuyện của hai người bọn họ.

Cô hoảng sợ không ngừng, cứ liên tục đi qua đi lại, cô vô cùng lo lắng Trác Du Hiên sẽ làm gì cô gái kia.

Mọi chuyện đều là vì cô, cô không muốn liên lụy đến người khác.

Thẩm Quân Dao đang định đưa tay đập cửa gọi Trác Du Hiên, cô định xin Trác Du Hiên đừng làm gì cô ấy thì cánh cửa bằng gỗ kia đã được bật ra, ánh sáng chói mắt chiếu thẳng vào gương mặt của Thẩm Quân Dao.

Sắc mặt của cô vẫn tái nhợt như thế, tuy nhiên một chút hồng hào đã hiện lên trên khuôn mặt của người con gái.

Trác Du Hiên sau khi mở cửa ra, lập tức bắt lấy cánh tay của Thẩm Quân Dao ghì chặt cả người cô vào tường.

Hắn hai mắt đỏ ngầu nhìn chằm chằm người con gái đáng thương kia, dường như toàn bộ cơn giận của hẳn đều muốn trút toàn bộ lên người của Thẩm Quân Dao.

"Thẩm Quân Dao, cô cũng gan lắm nhỉ.

Thật không ngờ diễn xuất của cô lại có thể chinh phục được một trong những hạ nhân trong nhà tôi, để cho cô ta giúp đỡ cô đấy"
Thẩm Quân Dao nghẹn ngào nói, hai mắt cô rưng rưng lệ nhìn người đàn ông chẳng khác gì con thú giữ ở trước mặt mình, nức nở mà cầu xin.

"Trác Du Hiên, em xin anh, anh hãy bỏ qua cho cô ấy đi.

Tất cả lỗi đều là do em gây ra, không hê liên quan gì đến cô ấy cả.

Em xin anh, anh muốn trách phạt thì cứ trách phạt em đi, đừng làm hại người vô tội."
Trác Du Hiên hừ lạnh một tiếng, hắn khinh bỉ nhìn Thẩm Quân Dao.

"Thẩm Quân Dao, cái mạng chó của cô còn chưa giữ được mà giờ cô lại muốn đi cầu xin cho người khác à? Cô yên tâm, tội của cô, tôi sẽ từ từ tính"
Trác Du Hiên lạnh lùng nói, sau đó hẳn liếc mắt nhìn sang chỗ của người giúp việc kia, lời nói phát ra như muốn nhắc nhở, cảnh cáo người đó vậy.

"Nhưng trước khi tôi xử tội của cô, tôi phải xử lý kẻ hạ nhân không nghe lời này đã.

Tôi nhất định phải cho toàn bộ mọi người trong nhà thấy được hậu quả của việc dám trái lời tôi là như thế nào?"
Thẩm Quân Dao vô cùng run sợ trước những lời nói nhẫn tâm ấy của Trác Du Hiên, khoé môi của Thẩm Quân Dao hơi mấp máy, dường như cô đang định lên tiếng cầu xin hản, xin hản đừng làm như vậy, xin hắn đừng làm liên lụy người vô tội thì âm thanh sắc bén vô cùng lạnh lẽo của Trác Du Hiên đã chặn họng của Thẩm Quân Dao lại.

"Người đâu, mang dây thừng với dao lại đây cho tôi? Và gọi toàn bộ những người đang làm việc trong căn nhà này ra đây, tôi phải để cho bọn họ biết được kết cục của việc dám làm trái lệnh của tôi sẽ thê thảm như thế nào".
 
Gả Vào Hào Môn
Chương 95: Hình Phạt Tàn Khốc


"Người đâu, mang dây thừng với dao lại đây cho tôi? Và gọi toàn bộ những người đang làm việc trong căn nhà này ra đây, tôi phải để cho bọn họ biết được kết cục của việc dám làm trái lệnh của tôi sẽ thê thảm như thế nào"
Nhận được lệnh của Trác Du Hiên, mấy tên vệ sĩ kia nhanh chóng có mặt, tay bọn chúng câm dao cùng với dây thừng đến trước mặt của Trác Du Hiên.

Những người giúp việc kia cũng mau chóng có mặt đủ tại trước cửa phòng của Thẩm Quân Dao, hay phải nói là có mặt trước cửa của nhà kho mới đúng.

Thẩm Quân Dao nãy giờ vẫn không ngừng hoảng sợ, sắc mặt hồng hào lên một chút nay lại tái nhợt đi không còn một giọt máu nào trên đó.

Cả người bị Trác Du Hiên giữ chặt không thể vùng vẫy, Thẩm Quân Dao ngoại trừ khóc lóc cầu xin Trác Du Hiên ra, cô không còn cách nào khác để ngăn hẳn lại.

"Trác Du Hiên, coi như em cầu xin anh.

Cầu xin anh, hãy tha cho cô ấy đi! Cô ấy thật sự không hề có tội tình gì ở trong chuyện này cả.

Tất cả mọi chuyện đều do em mà ra."
Nước mắt từ khoé mi của người con gái cứ dạt đào rơi ra cùng những âm thanh nghẹn ngào, đau đớn kia.

Hai mắt của Thẩm Quân Dao đỏ hoe, không biết đã cay xè từ lúc nào không hay.

Thấy bộ dạng này của Thẩm Quân Dao, Trác Du Hiên ngay lập tức giáng cho Thẩm Quân Dao một bạt tai vô cùng đau đớn, khiến một vết ửng đỏ in đậm ngay trên khuôn mặt cô.

Trác Du Hiên siết chặt hai cánh tay của người con gái, tức giận nói.

"Thẩm Quân Dao, cô câm miệng cho tôi, đây không phải là chỗ cô muốn lên tiếng là lên tiếng.

Cô chỉ được phép đứng nhìn, không được phép lên tiếng".

Truyện Thám Hiểm
Trác Du Hiên đường như đã bị chọc đến đỉnh điểm.

Hơn thế nữa, hắn căm ghét cái bộ dạng này của Thẩm Quân Dao.

Bản thân của mình còn lo chưa xong nay lại muốn xen vào chuyện của người khác hay sao? Thẩm Quân Dao nức nở, nhưng không dám mở miệng cầu xin khi trông thấy bộ dạng của Trác Du Hiên như vậy.Donate cho team dịch bộ truyện này bằng 1 CICK QUẢNG CÁO nào bạn ơi!
Nhưng cô không muốn nhìn ân nhân của mình lại vì mình mà bị ảnh hưởng, bị Trác Du Hiên trách phạt.

Sau khi Thẩm Quân Dao im lặng, Trác Du Hiên quay sang ra lệnh cho hai tên vệ sĩ kia giữ chặt người phụ nữ kia lại.

Tên còn lại một tay cầm dao, một tay cầm dây thừng, chỉ cần Trác Du Hiên ra lệnh là tên này có thể hành động rồi.

Vậy mà, người phụ nữ kia lại chẳng tỏ một thái độ sợ sệt hay là lo lắng gì cả.

Cô đứng thẳng người chờ đón nhận hình phạt mà Trác Du Hiên dành cho cô.

Cô cây ngay không sợ chết đứng, không làm gì sai, cớ gì mà phải thấy sợ chứ? Giọng nói của Trác Du Hiên lúc này lạnh lẽo vang lên.

"Mấy người nhìn cho kỹ đi, đây chính là kết cục của việc dám chống lại lệnh tôi, ra tay giúp đỡ cho con tiện nhân này.

Đây chính là sự cảnh cáo cho những người khác, từ nay kẻ nào dám giúp đỡ Thẩm Quân Dao thì cũng sẽ có kết cục hệt như cô ta"
Xong, hẳn quay sang trừng mắt nhìn Thẩm Quân Dao, cánh tay hẳn bóp chặt lấy gương mặt cô, ép cô phải nhìn đến chỗ người phụ nữ sắp nhận hình phạt kia.

"Thẩm Quân Dao, cô nhìn kỹ cho tôi, xem kẻ giúp đỡ cô trong suốt thời gian qua phải nhận hình phạt như thế nào."
Thẩm Quân Dao sợ hãi lắc đầu, trong thâm tâm của cô liên tục gào thét, cầu xin một cách yếu ớt.

Đừng mài Đừng làm như vậy! Mấy người hãy buông tha cho cô ấy đi! Cầu xin đừng làm như vậy mài! Nhưng Trác Du Hiên liệu có nghe thấy những lời đau đớn van xin kia? Cho dù hẳn nghe thấy thì đã sao chứ? Hẳn sẽ chịu buông tha cho cô ấy, buông tha cho người mà Thẩm Quân Dao coi như là ân nhân của mình kia hay sao? Không! Không bao giờ Hắn ta sẽ không dừng lại đâu! Trác Du Hiên ra lệnh cho tên vệ sĩ kia bät đầu.

Sau khi nhận được lệnh, tên vệ sĩ kia liên tiếp dùng dây thừng đánh liên tiếp vào người của nữ giúp việc kia một cách dã man và vô cùng tàn bạo.

Âm thanh vút vút vang lên nghe thật chói tai, khiến da thịt của người phụ nữ kia ngày một trở nên ửng đỏ, chất lỏng đỏ chói kia cứ thế ứa ra.

Cảnh tượng vô cùng tàn nhẫn! Vậy mà, trên khuôn mặt của người phụ nữ kia lại không hề mang theo một chút sợ sệt nào cải Ngoại trừ hai mắt khép hờ cùng với gương mặt trắng bệch kia, thì cô ấy vẫn không có một biểu hiện nào khác.

Đau đớn cũng không hề có.

Người phụ nữ ấy cắn chặt môi mình cam tâm chịu bị đánh.

Thẩm Quân Dao bị cảnh tượng hiện giờ doạ cho kinh hãi một phen.

Cô liên tục cầu xin Trác Du Hiên, gương mặt người con gái rưng rưng hai hàng lệ, đôi mắt ngập tràn sự đau đớn khi chứng kiến ân nhân của mình đang phải vì mình mà chịu đựng những trận đòn roi kia.

"Trác Du Hiên, em xin anh, hãy dừng lại đi!"
"Đừng đánh nữa!"
"Mấy người đừng đánh nữa!"
Thẩm Quân Dao lao cả người mình lên, cô thật muốn xông đến giật mạnh sợi dây thừng trong tay tên đàn ông kia ra.

Nhìn máu me chảy khắp người cô gái kia, Thẩm Quân Dao vô cùng đau đớn.

Cô vẫn không ngừng tự trách bản thân mình, nếu không phải vì cô, cô ấy cũng sẽ không bị như vậy.

Tất cả đều là lỗi của cô! Nhưng Trác Du Hiên đã giữ chặt người của Thẩm Quân Dao lại, không cho cô lao lên đó phá hỏng mọi chuyện của hắn.

Không cho cô lên đó, nhưng Trác Du Hiên lại nhẫn tâm ép Thẩm Quân Dao chứng kiến toàn bộ cảnh tượng này.

Sau khi thấy đã đủ, nhìn người của nữ giúp việc kia máu me đầy mình, Trác Du Hiên mới kêu tên vệ sĩ kia dừng lại.

Tuy nhiên, lời nói kế tiếp của hắn khiến cho toàn bộ những người đang đứng ở đây đều cảm thấy ghê rợn, đặc biệt là Thẩm Quân Dao.

"Chặt một cánh tay của cô ta, coi như là răn đe cho những người còn lại.

Nếu không muốn giống cô ta tốt nhất là nên ngoan ngoãn vâng lời của tôi."
Con dao loé sáng trong tay của tên vệ sĩ kia được nâng lên cao, một âm thanh chói tai vang lên.

Chất lỏng màu đỏ cứ thế ào ào chảy ra như nước lũ.

Bàn tay cùng với cánh tay của người con gái kia đã lìa khỏi nhau.

Hai mắt Thẩm Quân Dao mở to, đôi đồng tử co lại vì bị Trác Du Hiên bắt phải nhìn thấy cái cảnh tượng kinh khủng như thế kia.

Nước mắt vẫn lăn dài trên má của người con gái, nhưng cả thân thế của cô đã hoàn toàn bất động.

Thẩm Quân Dao thật không ngờ rằng Trác Du Hiên lại có thể ra tay độc ác đến như vậy đấy.

Hắn lại có thể tàn nhẫn chặt đi cánh tay của người phụ nữ kia.

Thẩm Quân Dao bị cảnh tượng này doạ cho hoảng sợ, không biết cô đã ngất đi lúc nào không hay.

Trác Du Hiên vẫn giữ chặt thân thể không ngừng run lên của người con gái, khuôn mặt vẫn không chút biến sắc ra lệnh cho đám vệ sĩ kia dọn dẹp sạch sẽ chỗ này, hắn không muốn nơi này bị ô nhiễm bởi cái mùi máu kia.

Đám người giúp việc kia kinh hãi đến mức không dám nhìn cái cảnh tượng kia.

Có kẻ suýt chút nữa thì ngất đi vì quá hoảng sợ.

Trác Du Hiên lần này ra tay trừng phạt cũng quá độc ác rồi.

Thật không ngờ hắn ta lại có thể tuyệt tình đến như vậy! Trác Du Hiên vẫn đỡ Thẩm Quân Dao vẫn còn bị dọa cho sợ tới mức ngất rồi vẫn chưa hết kinh hãi kia, ánh mắt lạnh lão nhìn đám người giúp việc kia mà răn đe bọn họ.

"Mấy người nhớ cho kĩ, đây chính là hậu quả của việc dám làm trái lời của tôi.

Lân sau, kẻ nào còn tái phạm, hậu quả sẽ còn nặng nề hơn, đừng trách tôi không nhắc trước.

Còn bây giờ, mấy người có thể cút về phòng mình rồi".
 
Gả Vào Hào Môn
Chương 96: Đáng Thương


"Chặt một cánh tay của cô ta, coi như là răn đe cho những người còn lại.Nếu không muốn giống cô ta tốt nhất là nên ngoan ngoãn vâng lời của tôi"
Con dao loé sáng trong tay của tên vệ sĩ kia được nâng lên cao, một âm thanh chói tai vang lên.

Chất lỏng màu đỏ cứ thế ào ào chảy ra như nước lũ.

Bàn tay cùng với cánh tay của người con gái kia đã lìa khỏi nhau.

Hai mắt Thẩm Quân Dao mở to, đôi đồng tử co lại vì bị Trác Du Hiên bắt phải nhìn thấy cái cảnh tượng kinh khủng như thế kia.

Nước mắt vẫn lăn dài trên má của người con gái, nhưng cả thân thể của cô đã hoàn toàn bất động.

Thẩm Quân Dao thật không ngờ rằng Trác Du Hiên lại có thể ra tay độc ác đến như vậy đấy.

Hắn lại có thể tàn nhẫn chặt đi cánh tay của người phụ nữ kia.

Thẩm Quân Dao bị cảnh tượng này doạ cho hoảng sợ, không biết cô đã ngất đi lúc nào không hay.

Trác Du Hiên vẫn giữ chặt thân thể không ngừng run lên của người con gái, khuôn mặt vẫn không chút biến sắc ra lệnh cho đám vệ sĩ kia dọn đẹp sạch sẽ chỗ này, hắn không muốn nơi này bị ô nhiễm bởi cái mùi máu kia.

Đám người giúp việc kia kinh hãi đến mức không dám nhìn cái cảnh tượng kia.

Có kẻ suýt chút nữa thì ngất đi vì quá hoảng sợ.

Trác Du Hiên lần này ra tay trừng phạt cũng quá độc ác rồi.

Thật không ngờ hẳn ta lại có thể tuyệt tình đến như vậy! Trác Du Hiên vẫn đỡ Thẩm Quân Dao vẫn còn bị dọa cho sợ tới mức ngất rồi vẫn chưa hết kinh hãi kia, ánh mắt lạnh lẽo nhìn đám người giúp việc kia mà răn đe bọn họ.

"Mấy người nhớ cho kĩ, đây chính là hậu quả của việc dám làm trái lời của tôi.Hãy click vào đây để ủng hộ 1 click quảng cáo cho tụi mình có động lực ra chương nhé!
Lân sau, kẻ nào còn tái phạm, hậu quả sẽ còn nặng nề hơn, đừng trách tôi không nhắc trước.

Còn bây giờ, mấy người có thể cút về phòng mình rồi"
Cả đám người kia nhanh chóng trở về phòng của mình, chứ bọn họ cũng sợ lảm rồi, không dám ở lại đây thêm một chút nào nữa.

Chứng kiến cảnh tượng tàn khốc như vậy, chân tay của ai chẳng bủn rủn hết cả lên, rồi sắc mặt người nào người đấy đều tái mét lại như thế kia.

Trác Du Hiên đẩy người của Thẩm Quân Dao cho một tên vệ sĩ, ý hắn bảo tên kia đỡ lấy Thẩm Quân Dao, rồi Trác Du Hiên đưa tay phủi phủi áo của mình cứ như bị bẩn vậy.

Trác Du Hiên giữ chặt người của Thẩm Quân Dao một lúc cũng khiến hắn cảm thấy vô cùng kinh tởm rồi, không muốn bất cứ thứ gì của Thẩm Quân Dao dính lên người của hắn.

Trác Du Hiên quay ngoät nhìn tên vệ sĩ đang giữ lấy người của Thẩm Quân Dao kia, lạnh lẽo mà ra lệnh cho tên đó.

"Trông chừng cô ta cẩn thận cho tôi, đừng có vì sự lêu lổng của mấy người mà để chuyện như vậy xảy ra một lần nữa.

Nếu để tôi phát hiện ra vẫn còn kẻ có thể giúp đỡ cô ta, không chỉ kẻ đó phải nhận hình phạt tàn khốc, mà cái mạng của mấy người cũng không giữ được đâu"
Trác Du Hiên hắn không cần những kẻ không đủ năng lực, không có trách nhiệm ở bên cạnh.

Hắn vô cùng ghét làm việc với những kẻ như vậy, đặc biệt đó lại là thuộc hạ dưới trướng của hắn.

Lần này Trác Du Hiên không truy cứu trách nhiệm của mấy tên vệ sĩ kia, còn lần sau, đừng hòng hắn giữ lại mạng sống cho bọn họ.

Sau khi tên vệ sĩ kia gật đầu vâng lệnh, Trác Du Hiên lạnh lùng xoay người bỏ đi, bỏ lại người con gái đáng thương sắc mặt nhợt nhạt kia ở lại đó, để cô cho tên vệ sĩ kia trông chừng.

Máu của nữ giúp việc kia tới giờ vẫn còn đọng lại ở đó rất nhiều, mùi máu tanh nồng bốc lên trông vô cùng ghê rợn và cực kì khó chịu.

Tên vệ sĩ kia đưa Thẩm Quân Dao vào phòng rồi khóa cửa lại.

Hắn ta không thể để sơ xuất lần nữa.

Thẩm Quân Dao vì quá hoảng sợ, kinh hãi mà ngủ rất lâu.

Cho tới khi cô tỉnh lại, vẫn là cảnh tượng quen thuộc hàng ngày.

Bóng tối sâu thẳm không một tia sáng đang bao phủ lên hai bên vai của người con gái, lúc này là ban ngày hay ban đêm, Thẩm Quân Dao cũng không biết nữa.

Cô đau đớn hơi nhích người dậy, để lưng mình dựa vào thành giường liên tục kêu kẽo kẹt kia, hình như là giường đã sắp hỏng.

Bóng tối màu đen không thể nào giấu đi những giọt nước mắt mặn chát đầy đau đớn vẫn còn vương trên gương mặt trắng bệch của người con gái kia.

Đôi mắt đen láy tràn ngập đau thương, trông vô cùng não nề! Thẩm Quân Dao khép mình vào một vị trí, đôi tay gầy gò run rẩy lặng lẽ ôm lấy hai đầu gối của mình.

Cô hơi tì nhẹ lên hai đầu gối đã rã rời kia, lặng lẽ gối đầu lên đó, nước mắt không hiểu vì sao cứ thế liên tục giàn giụa ra khiến cho gương mặt của Thẩm Quân Dao ướt nhẹp đi.

Đặc biệt là đôi mắt của cô Hai mắt của Thẩm Quân Dao đỏ hoa ướt đảm hàng lệ lạnh lẽo kia.

Hai hàng mi của người con gái ngày càng ướt hơn, dường như không bao giờ có thể hoe đi.

Trong lòng của Thẩm Quân Dao lúc này, cô đang không ngừng tự trách bản thân của mình! Là tại cô Tất cả đều là tại côi Nếu không phải vì cô, nếu không giúp đỡ cô, người phụ nữ kia cũng sẽ không phải chịu những cảnh tượng tàn khốc mà vô cùng đau đớn ấy.

Đến Thẩm Quân Dao nhìn còn cảm thấy sợ chứ huống chỉ là người phải chịu đựng những đau đớn ấy như cô gái kia.

Mọi chuyện đều do cô mà rai Nếu ban đầu, Thẩm Quân Dao không nhận sự giúp đỡ từ cô ấy! Nếu như cô không nhận cơm cô ấy mang đến, thì Trác Du Hiên chắc chắn sẽ không phát hiện ra chuyện này, rồi trừng phạt cô ấy độc ác như vậy! Một người đang bình thường làm sao có thể chịu nổi khi nhìn bản thân của mình đã không còn một cánh tay nữa chứ! Cô ấy chắc chắn sẽ không thiết sống nữa, bỗng dưng trở thành một người vô dụng, ai mà chịu được.

Đã thế người đó chỉ có một mình, không ai nương tựa, giờ trở nên như vậy thì biết làm sao đây? Nhưng tất cả mọi chuyện đã xảy ra rồi, thời gian cũng không thể quay lại nữa.

Thẩm Quân Dao không biết mình phải làm như thế nào để đền ơn cũng như chuộc lỗi với cô ấy đây.

Thẩm Quân Dao đang thắn thờ nhìn vào khoảng không vô định kia thì một tiếng "két"
vang lên.

Cánh cửa bằng gỗ kia sau khi được mở ra thì một người đàn ông cao to bước vào.

Nhìn thấy bộ dạng thống khổ kia của Thẩm Quân Dao, khoé môi người đàn ông không kìm được mà bất giác cong lên.

Trác Du Hiên xuống đây làm gì? Chẳng lẽ hắn muốn nhìn thấy cảnh tượng Thẩm Quân Dao đang không ngừng dẫn vặt bản thân mình hay sao? Thấy Trác Du Hiên, Thẩm Quân Dao bất giác ngẩng đầu lên nhìn người đàn ông cao lớn nhưng vô cùng tàn nhẫn này, đôi mắt đau đớn của cô vẫn ngập nước.

Người đàn ông này chính là chồng cô, cũng là kẻ vừa hại ân nhân của cô thành bộ dạng sống dở chết dở.

Trác Du Hiên lạnh lùng quăng bọc cơm trên tay mình vào mặt của Thẩm Quân Dao, lạnh lẽo nói với cô, lời nói của hắn vẫn luôn tàn nhẫn, độc địa như vậy.

"Ăn đi cho tôi! Ăn đi, không cô chết ra đây thì làm bẩn nhà của tôi lắm"
Thẩm Quân Dao im lặng cầm lấy bọc cơm mà Trác Du Hiên mang đến cho mình, cô đau đớn nhìn bọc cơm kia một lát rồi mới dám ngẩng đầu lên hỏi Trác Du Hiên.

"Anh có thể cho em biết, cô ấy ra sao rồi được không?"
Trác Du Hiên chưa để cho Thẩm Quân Dao hỏi tiếp, đã cắt ngang lời cô.

"Đây không phải là chuyện cô phải quan tâm".
 
Gả Vào Hào Môn
Chương 97: Lời Mời Từ Đối Thủ


"Ăn đi cho tôi! Ăn đi, không cô chết ra đây thì làm bẩn nhà của tôi lắm"
Thẩm Quân Dao im lặng cầm lấy bọc cơm mà Trác Du Hiên mang đến cho mình, cô đau đớn nhìn bọc cơm kia một lát rồi mới dám ngẩng đầu lên hỏi Trác Du Hiên.

"Anh có thể cho em biết, cô ấy ra sao rồi được không?"
Trác Du Hiên chưa để cho Thẩm Quân Dao hỏi tiếp, đã cắt ngang lời cô.

"Đây không phải là chuyện cô phải quan tâm"
Trác Du Hiên trợn mắt nhìn Thẩm Quân Dao, bộ dạng chẳng khác gì một tên ác quỷ.

Cả người của Thẩm Quân Dao bỗng nhiên co rúm lại khi đối diện với sự lạnh lùng đến đáng sợ kia toả ra từ người của Trác Du Hiên.

Thẩm Quân Dao vô thức cắn chặt môi! Cô cũng chỉ muốn biết cô ấy có làm sao hay không thôi mà.

Dù gì người đó cũng đã giúp đỡ Thẩm Quân Dao rất nhiều, mà cô lại chính là người gây ra toàn bộ chuyện này.

Hay cô chính là tai hoạ đối với cô ấy.

Chắc chắn cô ấy sẽ sốc lắm khi biết một bàn tay của mình không còn nữa rồi.

Chỉ cầu mong cô ấy không sao, có thể mạnh mẽ đứng lên vượt qua mọi chuyện.

Như vậy, Thẩm Quân Dao cũng cảm thấy yên tâm hơn phần nào.

Nếu không, cô không biết mình phải làm gì để đền tội, để bù đắp cho cô ấy sau những gì mà Thẩm Quân Dao cô đã gây ra cho người ấy nữa.

Lúc này, trong lòng của Thẩm Quân Dao đang nóng như lửa đốt! Cô thật sự rất lo lắng về tình trạng của cô ấy! Không biết cô ấy có sao không? Hay là bây giờ cô ấy đang ở đâu, có được chăm sóc kĩ lưỡng hay không? Vậy mà Trác Du Hiên lại nhẫn tâm không cho phép Thẩm Quân Dao xen vào chuyện này.

Từ thái độ kia của Trác Du Hiên, cô hoàn toàn có thể nhận ra được.Chỉ cần CLICK VÀO ĐÂY mất 3s là bạn đã ủng hộ team dịch có kinh phí dịch truyện rồi đó ^^
Cô vô thức cắn đôi môi khô khốc của mình, lặng lẽ, đau đớn nhìn người đàn ông cao lớn ở trước mặt mình.

Khóe môi của người con gái hơi run run bật ra từng âm thanh chứa đầy sự đau đớn.

"Coi như em xin anh, anh hãy cho em biết cô ấy hiện giờ ra sao rồi có được không?"
Mặc cho những lời nói đang tha thiết cầu xin kia của Thẩm Quân Dao, Trác Du Hiên vẫn chẳng hề quan tâm đến.

Hắn ta chỉ lạnh lẽo nhìn người con gái cả người đang run lên kia, từng lời nói phát ra từ miệng của hắn như muốn đe dọa.

"Câm miệng lại ăn đi! Đây không phải là chuyện của côi Nếu cô còn dám lên tiếng hỏi một câu nữa, tôi sẽ ngay lập tức cho người lấy mạng của cô ta.

Để tôi xem đến lúc đó cô làm như thế nào?"
Thẩm Quân Dao lúc này chỉ biết cúi mặt xuống đau đớn nhìn năm cơm kia, nước mắt lặng lẽ chảy ra từ hốc mắt của người con gái.

Cô cắn chặt môi không để những tiếng nức nở đau đớn kia phát ra, Thẩm Quân Dao cũng không dám lên tiếng nói bất cứ một lời nào nữa.

Bởi vì cô hiểu, những lời nói kia của Trác Du Hiên không phải là đe doạ, nếu hản thật sự tức giận lên thì chắc chắn sẽ làm ra cái chuyện mất nhân tính kia thật.

Thẩm Quân Dao thật không muốn vì mình mà khiến cho người phụ nữ kia gặp phải bất cứ chuyện gì nữa.

Mất đi một bàn tay đã là một cú sốc quá lớn đối với cô ấy rồi, Thẩm Quân Dao không thể trơ mắt nhìn người ấy lại mất mạng vì mình nữa.

Thấy Thẩm Quân Dao ngoan ngoãn ăn cơm, nhưng bộ dạng của cô lúc này vô cùng thảm hại, hai bả vai hơi run run, khó khăn nuốt từng hạt cơm kia xuống cùng với những tiếng nức nở của mình, gương mặt của Trác Du Hiên lúc này mới dẫn ra, không còn hằm hằm như lúc mới bước vào đây nữa.

Nhưng ánh mắt của hắn lộ rõ một tia khinh bỉ nhưng Thẩm Quân Dao lại không hê nhìn thấy điều đó.

Cô chỉ cúi đầu xuống, không dám ngẩng mặt lên nhìn người đàn ông tàn nhẫn kia nữa! Mọi chuyện hôm nay xảy ra với Thẩm Quân Dao mà nói, nó đã trở thành một nỗi ám ảnh ở trong tâm trí cô rồi.

Hơn nữa, cô cũng không muốn cho Trác Du Hiên nhìn thấy bộ dạng đau đớn, tàn tạ kia của mình.

Thấy Thẩm Quân Dao ngoan ngoãn, Trác Du Hiên mới xoay người bỏ đi.

Thực chất hắn chỉ muốn xuống đây xem thử Thẩm Quân Dao thảm hại đến mức độ nào.

Giờ đây, sau khi đã đạt được mục đích, hắn cũng không muốn ở lại nơi này thêm một phút giây nào nữa.

Trác Du Hiên vô cùng khó chịu khi đứng tại cái nơi này, đặc biệt là nhìn thấy cái gương mặt kia của Thẩm Quân Dao.

Trác Du Hiên bỏ đi, tiện tay tạo nên một tiếng "rầm"
khi đóng cửa.

Cùng với âm thanh của cánh cửa, trái tim của Thẩm Quân Dao cũng run lên theo từng nhịp.

Lúc này, bọc cơm trong tay của Thẩm Quân Dao đã rơi xuống đất, từng hạt cơm vương vãi khắp mọi nơi trên nền đất bẩn thỉu kia.

Cánh tay của Thẩm Quân Dao liên tục run lên, hai bàn tay của cô mềm nhũn ra, dường như đã không còn một chút sức lực nào nữa.

Thẩm Quân Dao không kìm được mà bật khóc nức nở Nghe âm thanh đau đớn ấy thật khiến cho tâm trạng của người ta vô cùng tồi tệ! Tiếng khóc nghe thật não lòng! Thẩm Quân Dao co do lại một góc, cả người cô co quắp lại, hai bả vai không ngừng run lên.

Cùng với đó nước mắt mặn chát nơi khóe mi của người con gái cứ lã chã rơi xuống, tạo nên một mảnh ướt đẫm trên áo của cô.

Thật tàn nhẫn! Thật bất công! Tại sao những người tốt với cô, những người quan tâm cô đều phải chịu những hậu quả nặng nề đến như vậy cơ chứ? Họ đã làm gì sai hay sao? Những người đó chỉ muốn giúp đỡ cô thôi mà, tại sao Trác Du Hiên lại không thể bỏ qua cho họ cơ chứ? Thẩm Quân Dao rốt cuộc là đã gây thù chuốc oán gì với hẳn? Tại sao hãn ta lại có thể nhẫn tâm làm ra chuyện này? Thẩm Quân Dao chỉ biết khóc, khóc đến mức hai mắt sưng vù nhưng chẳng một ai để tâm đến điều đó cả.

Trác Du Hiên sau khi rời khỏi nơi mà Thẩm Quân Dao đang bị nhốt kia, mặt mày hãn vân lạnh lẽo như băng.

Hắn ta đang định đi lên nhà thì tiếng chuông điện thoại trong túi của hẳn vang lên.

Trác Du Hiên lấy điện thoại từ trong túi của hẳn ra ấn nút nghe, giọng nói vẫn lạnh lẽo đến mức đáng sợ.

"Alo, gọi tôi có chuyện gì?"
"Chào Trác tổng, ngài vẫn còn nhớ tôi chứ? Tôi là Hướng Nghiệp Minh đây."
Khoé môi của Trác Du Hiên hơi cong lên, làm sao hẳn ta không nhớ tên này là ai cơ chứ.

Đây chẳng phải là Hướng Nghiệp Minh, đối thủ một mất một còn với Trác Du Hiên hẳn ở trên thương trường hay sao? Trác Du Hiên chỉ hừ lạnh một người.

"Gọi tôi có chuyện gì?"
Đầu dây bên kia rộ lên tiếng cười vô cùng vui vẻ.

"À, chẳng qua là cuối tuần, công ty tôi có tổ chức một buổi tiệc lớn, tôi chính là muốn mời Trác tổng đây đến chung vui ấy mà"
"Được thôi! Hôm đấy tôi sẽ có mặt đúng giờ!"
Trác Du Hiên lập tức cúp máy, trên môi hắn vẫn giương lên một nụ cười khinh bỉ cùng hưng phấn.

Hắn cũng muốn xem xem, lần này Hướng Nghiệp Minh là muốn giở thủ đoạn gì để đấu với Trác Du Hiên hẳn đây.

Bên kia, một người đàn ông gương mặt đã bị bóng tối che khuất nhưng trên môi hắn ta vẫn không giấu nổi một nụ cười vô cùng hài lòng.

Hắn cười lớn nhìn người phụ nữ đang đứng ở trước mặt hẳn.

"Cuối cùng cá cũng đã cắn câu rồi, kế hoạch chuẩn bị được tiến hành thôi."
Người phụ nữ kia chỉ dạ một tiếng rồi ngay lập tức lui ra ngoài.

Người đàn ông kia vẫn không giấu nổi nụ cười kia, để lộ ra một nửa khuôn mặt vô cùng quyến rũ.

Trác Du Hiên, để xem lần này mày thẳng nổi tao hay không? Tao không tin lần này mày không thân bại danh liệt..
 
Gả Vào Hào Môn
Chương 98: Quách Tịnh Kỳ


Thẩm Quân Dao rốt cuộc là đã gây thù chuốc oán gì với hắn? Tại sao hắn ta lại có thể nhẫn tâm làm ra chuyện này? Thẩm Quân Dao chỉ biết khóc, khóc đến mức hai mắt sưng vù nhưng chẳng một ai để tâm đến điều đó cả.

Trác Du Hiên sau khi rời khỏi nơi mà Thẩm Quân Dao đang bị nhốt kia, mặt mày hắn vẫn lạnh lẽo như băng.

Hắn ta đang định đi lên nhà thì tiếng chuông điện thoại trong túi của hắn vang lên.

Trác Du Hiên lấy điện thoại từ trong túi của hẳn ra ấn nút nghe, giọng nói vẫn lạnh lẽo đến mức đáng sợ.

"Alo, gọi tôi có chuyện gì?"
"Chào Trác tổng, ngài vẫn còn nhớ tôi chứ? Tôi là Hướng Nghiệp Minh đây."
Khoé môi của Trác Du Hiên hơi cong lên, làm sao hẳn ta không nhớ tên này là ai cơ chứ.

Đây chẳng phải là Hướng Nghiệp Minh, đối thủ một mất một còn với Trác Du Hiên hẳn ở trên thương trường hay sao? Trác Du Hiên chỉ hừ lạnh một người.

"Gọi tôi có chuyện gì?"
Đầu dây bên kia rộ lên tiếng cười vô cùng vui vẻ.

"À, chẳng qua là cuối tuần, công ty tôi có tổ chức một buổi tiệc lớn, tôi chính là muốn mời Trác tổng đây đến chung vui ấy mà"
"Được thôi! Hôm đấy tôi sẽ có mặt đúng giờ!"
Trác Du Hiên lập tức cúp máy, trên môi hẳn vẫn giương lên một nụ cười khinh bỉ cùng hưng phấn.

Hắn cũng muốn xem xem, lần này Hướng Nghiệp Minh là muốn giở thủ đoạn gì để đấu với Trác Du Hiên hẳn đây.

Bên kia, một người đàn ông gương mặt đã bị bóng tối che khuất nhưng trên môi hắn ta vẫn không giấu nổi một nụ cười vô cùng hài lòng.Donate cho team dịch bộ truyện này bằng 1 CICK QUẢNG CÁO nào bạn ơi!
Hản cười lớn nhìn người phụ nữ đang đứng ở trước mặt hẳn.

"Cuối cùng cá cũng đã cản câu rồi, kế hoạch chuẩn bị được tiến hành thôi"
Người phụ nữ kia chỉ dạ một tiếng rồi ngay lập tức lui ra ngoài.

Người đàn ông kia vẫn không giấu nổi nụ cười kia, để lộ ra một nửa khuôn mặt vô cùng quyến rũ.

Trác Du Hiên, để xem lần này mày thẳng nổi tao hay không? Tao không tin lần này mày không thân bại danh liệt.

Chẳng mấy chốc, cuối tuần cũng đã đến.

Sau khi Trác Du Hiên dày vò Thẩm Quân Dao một hồi lâu cho tới khi hắn ta thoả mãn mới chịu buông tha cho người con gái ấy.

Hắn ăn mặc lịch sự, phải nói là vô cùng sang trọng mới đúng, sau đó bỏ đi mà chẳng thèm đoái hoài gì đến người con gái đáng thương đang đau đớn ở kia.

Hơn nữa, hẳn cũng tiện tay nhét vào miệng của Thẩm Quân Dao một viên thuốc màu trắng đẳng ngắt như thường lệ, mỗi khi xảy ra quan hệ xong, Trác Du Hiên đều ép Thẩm Quân Dao uống thứ thuốc này.

Đó là thuốc tránh thai! Thẩm Quân Dao cũng biết đó là thuốc tránh thai! Nhưng cô cũng phải cản răng nuốt viên thuốc đẳng ngòm kia xuống cho dù cô không muốn một chút nào.

Trác Du Hiên trên người toả ra khí thế lạnh lẽo vô cùng đáng Sợ, gương mặt hắn lạnh như băng đi thẳng một mạch đến nơi xe của hản đang đậu ở đó.

Trác Du Hiên nhanh chóng lái xe đến khách sạn, nơi mà Hướng Nghiệp Minh, kẻ luôn luôn bại trận trước hẳn mời hắn đến tham dự bữa tiệc xa hoa kia! Trác Du Hiên cũng đang muốn xem xem, tên Hướng Nghiệp Minh này là muốn dở trò gì với hắn! Một lát sau, chiếc xe của Trác Du Hiên dừng lại ngay trước cổng khách sạn của công ty HB, hay cũng chính là công ty của Hướng Nghiệp Minh tạm thời đang lãnh đạo.

Ánh đèn chói loá của nơi này sáng rực lên như trở thành trung tâm của thành phố Bắc Kinh xa hoa lộng lẫy này đang bị màn đêm bao phủ.

Dòng người cứ lũ lượt tiến vào chiếc cống được bài trí vô cùng lộng lẫy kia.

Và có vẻ an ninh ở đây dường như rất nghiêm ngặt.

Xem ra lần này bỏ không ít công sức vào bữa tiệc này rồi, hắn ta còn cho bao nhiêu là cảnh sát đi kiểm tra khắp mọi nơi quanh khu vực này như vậy mà.

Trác Du Hiên cũng nhanh chóng đi vào, nhưng hình như hẳn được đặc cách, không cần giấy mời khi vào nơi này.

Cũng phải thôi, Trác Du Hiên hiện giờ là kẻ mạnh nhất trên thương trường lúc này mà, làm sao đám người kia không kiêng nể hắn cho được chứ? Thấy Trác Du Hiên đến nơi, Hướng Nghiệp Minh tỏ vẻ thân thiết chạy lại ôm hắn một cái, trên môi người đàn ông kia không giấu nổi sự hài lòng cùng với vui mừng khi nhìn thấy Trác Du Hiên đến đây.

"Trác tổng, mừng ngài đến đây? Tôi còn tưởng ngài không đến nữa cơ chứ"
Trác Du Hiên cũng cười khẩy đáp lại Hướng Nghiệp Minh, hắn cũng theo lễ đáp trả cái ôm kia của người đàn ông cũng chính là đối thủ mạnh nhất của hắn.

"Hướng tổng đã đích thân mời tôi, làm sao Trác Du Hiên tôi lại có thể không đến dự cơ chứ? Như thế chẳng khác gì đang vả vào mặt của Hướng tổng đây có phải hay không?"
Lời nói của Trác Du Hiên có phần châm chọc, nhưng nụ cười trên gương mặt của Hướng Nghiệp Minh lại không hề vụt tắt, chẳng những thế nụ cười ấy lại càng đậm hơn trước nữa.

"Trác tổng cứ nói thế.

Ngài không đến tuy cũng chẳng ảnh hưởng gì đến tôi nhưng Hướng Nghiệp Minh tôi cảm thấy vô cùng vui khi một người cao cao tại thượng như Trác tổng đây vẫn có thể hạ mình đến dự bữa tiệc cỏn con này của công ty tôi.

Tôi thật lấy làm vinh hạnh đó."
Hai người buông nhau ra, ai nấy đều cười cười nhìn nhau, không một ai là tỏ ra yếu thế trước đổi phương cả.

Lời nói của bọn họ tuy rất bình thường nhưng ai đã đứng ở trên thương trường nhiều năm thì đều có thể nhận ra trong lời nói của hai người đàn ông mang đậm mùi thuốc súng, không ai chịu ai.

Trác Du Hiên và Hướng Nghiệp Minh chính là đang cạnh tranh ở bên trong, chỉ là bọn họ không thể hiện ra ngoài, làm như là bạn thân thiết mà thôi.

Một lúc sau, Hướng Nghiệp Minh cũng bận bịu đi tiếp khách khứa, còn Trác Du Hiên thì đi chào hỏi những người có danh tiếng cùng với vị thế lớn trên thương trường đang có mặt tại nơi này.

Tất cả bọn họ đều quy tụ tại nơi này.

Xem ra Hướng Nghiệp Minh lần này là đang công khai đổi chọi trực tiếp với Trác Du Hiên hẳn rồi.

Nhưng để xem, Hướng Nghiệp Minh có thể làm ra trò gì đây.

Dù sao cũng chỉ là một kẻ bại trận mà thôi, trước đây cũng thế, và sau này kết quả cũng sẽ như vậy.

Hướng Nghiệp Minh cũng giống như Trác Du Hiên, một trong những doanh nhân trẻ tuổi và vô cùng thành đạt, đứng đầu của Trung Quốc hiện nay.

Tuổi trẻ tài cao, nhưng Hướng Nghiệp Minh lại luôn luôn là kẻ bại trận ở dưới tay của Trác Du Hiên hắn.

Bao nhiêu năm nay, hai người bọn họ vẫn đối chọi cực kỳ gay gắt, và kết quả luôn là Trác Du Hiên giành được chiến thắng.

Hướng Nghiệp Minh cũng không cam tâm, hắn không tin hẳn không thắng nổi Trác Du Hiên.

Nhất định sẽ có ngày Hướng Nghiệp Minh hản sẽ khiến cho Trác Du Hiên thân bại danh liệt.

Trác Du Hiên đi chào hỏi rất nhiều khách khứa tại nơi này, đó đều là những nhân vật có tiếng trên thương trường hoặc là quan chức chính phủ.

Mặc dù hiện giờ rất thành công, nhưng Trác Du Hiên vẫn cần phải thiết lập thêm quan hệ với những người kia.

Đến chỗ của Quách Văn Dương, đó là một vị nghị sĩ đã về hưu nhưng vẫn rất có tiếng nói.

Nếu Trác Du Hiên hẳn kết giao được với cố nghị sĩ họ Quách này, Trác Du Hiên từ nay sẽ là kẻ bất khả chiến bại ở trên thương trường rồi.

Nói chuyện với Quách Văn Dương một hồi, có một cô gái trẻ chạy đến ôm lấy tay của người họ Quách kia, Quách Văn Dương thây thế cũng cười nói với người đó, sau đó quay sang, đưa tay giới thiệu cô gái kia cho Trác Du Hiên.

"Giới thiệu với Trác tổng, đây là con gái tôi, Quách Tịnh Kỳ".
 
Gả Vào Hào Môn
Chương 100


Hướng Nghiệp Minh cũng giống như Trác Du Hiên, một trong những doanh nhân trẻ tuổi và vô cùng thành đạt, đứng đầu của Trung Quốc hiện nay.

Tuổi trẻ tài cao, nhưng Hướng Nghiệp Minh lại luôn luôn là kẻ bại trận ở dưới tay của Trác Du Hiên hắn.

Bao nhiêu năm nay, hai người bọn họ vẫn đối chọi cực kỳ gay gắt, và kết quả luôn là Trác Du Hiên giành được chiến thẳng.

Hướng Nghiệp Minh cũng không cam tâm, hắn không tin hắn không thăng nổi Trác Du Hiên.

Nhất định sẽ có ngày Hướng Nghiệp Minh hắn sẽ khiến cho Trác Du Hiên thân bại danh liệt.

Trác Du Hiên đi chào hỏi rất nhiều khách khứa tại nơi này, đó đều là những nhân vật có tiếng trên thương trường hoặc là quan chức chính phủ.

Mặc dù hiện giờ rất thành công, nhưng Trác Du Hiên vẫn cần phải thiết lập thêm quan hệ với những người kia.

Đến chỗ của Quách Văn Dương, đó là một vị nghị sĩ đã về hưu nhưng vẫn rất có tiếng nói.

Nếu Trác Du Hiên hắn kết giao được với cố nghị sĩ họ Quách này, Trác Du Hiên từ nay sẽ là kẻ bất khả chiến bại ở trên thương trường rồi.

Nói chuyện với Quách Văn Dương một hồi, có một cô gái trẻ chạy đến ôm lấy tay của người họ Quách kia, Quách Văn Dương thấy thế cũng cười nói với người đó, sau đó quay sang, đưa tay giới thiệu cô gái kia cho Trác Du Hiên.

"Giới thiệu với Trác tổng, đây là con gái tôi, Quách Tịnh Kỳ: Trác Du Hiên cũng tươi cười nhìn sang cô gái mặc chiếc váy màu trảng kia, nhưng khi vừa nhìn thấy gương mặt của người con gái ấy, khuôn mặt của Trác Du Hiên ngay lập tức cứng đờ.

Ly rượu trên tay của Trác Du Hiên suýt chút nữa thì đã bị hẳn bóp nát rồi.

Vẻ mặt của Trác Du Hiên không giấu nổi sự kinh ngạc khi nhìn thấy cô gái tên Quách Tịnh Kỳ kia.

Quách Tịnh Kỳ cũng theo lễ giơ tay ra chào hỏi Trác Du Hiên.

"Trác tổng, nghe danh đã lâu, bây giờ mới gặp mặt, thật là vinh hạnh.

Nhưng Trác Du Hiên vẫn không hề có phản ứng, ánh mắt của hắn vẫn nhìn chằm chằm gương mặt của người con gái kia.

Trác Du Hiên hơi nheo mắt âm thầm quan sát.

Giống.Donate cho team dịch bộ truyện này bằng 1 CICK QUẢNG CÁO nào bạn ơi!
Khuôn mặt của người này rất giống với người con gái mà Trác Du Hiên hẳn yêu sâu nặng, Thẩm Sơ Vũ.

Hai người bọn họ giống nhau đến nỗi khiến cho Trác Du Hiên suýt chút nữa lãm tưởng rằng đây chính là người con gái mà hắn đã tìm kiếm bấy lâu nay mà không rõ tung tích.

Thẩm Sơ Vũ dường như đã bốc hơi khỏi thành phố này, cho dù Trác Du Hiên hắn đã lật tung cả cái thành phố Bắc Kinh này lên nhưng vẫn không hề có tung tích của người con gái ấy.

Nhìn người phụ nữ trước mặt như vậy, Trác Du Hiên tí nữa thì bật ra ba tiếng Thẩm Sơ Vũ, người mà hắn luôn nhung nhớ ãy.

Sao trên đời lại có hai người giống nhau như đúc vậy chứ? Giống đến nỗi khiển cho Trác Du Hiên hắn suýt nữa lâm tưởng rằng Quách Tịnh Kỳ chính là người mà hắn yêu bao nhiêu lâu nay, Thẩm Sơ Vũ.

Nhưng Trác Du Hiên đã kịp thời nhận ra, đó là Quách Tịnh Kỳ, con gái của Quách Văn Dương chứ không phải là Thẩm Sơ Vũ, người mà Trác Du Hiên hắn vẫn luôn đợi chờ bao lâu nay.

Nhìn cách ăn mặc, cách trang điểm cùng giọng nói của Quách Tịnh Kỳ, Trác Du Hiên hoàn toàn có thể phân biệt được hai người bọn họ.

Bởi vì Thẩm Sơ Vũ và Quách Tịnh Kỳ, hai người bọn họ khác nhau một trời một vực.

Trác Du Hiên vẫn còn cảm thấy nghi hoặc, tại sao hai người bọn họ lại có thể giống nhau như đúc đến vậy chứ? Trùng hợp sao? Không thể nào! Trên đời không thể nào có hai người giống nhau như đúc chẳng khác gì hai chị em sinh đôi như vậy cả.

Cho dù giống cũng chỉ có thể giống nhau một vài nét thôi, không thể nào giống hệt cả khuôn mặt như vậy được.

Nếu không có những cử chỉ cùng lời nói của Quách Tịnh Kỳ thì Trác Du Hiên chắc chắn sẽ hiểu lầm đây là Thẩm Sơ Vũ đấy.

Nhưng thân phận của Quách Tịnh hoàn toàn vượt bậc so với Thẩm Sơ Vũ.

Quách Tịnh Kỳ đường đường là con gái cưng của Quách Văn Dương, cố nghị sĩ của chính phủ, so với Thẩm Sơ Vũ, con gái của nhà họ Thẩm thì hoàn toàn cao quý hơn rất nhiều ở trong giới thượng lưu.

Quách Tịnh Kỳ thấy Trác Du Hiên chẳng hề lên tiếng chào lại cô ta, cô ta hơi nheo mắt nhìn người đàn ông đang đứng ở trước mặt mình, ly rượu trong tay hản ta suýt chút nữa thì vỡ vụn ra luôn rôi.

Quách Tịnh Kỳ luôn miệng gọi.

"Trác tổng!"
"Trác tổng!"
"Ngài có vấn đề gì không Trác tống?"

Trác Du Hiên cũng bị tiếng gọi của Quách Tịnh Kỳ kia làm cho bừng tỉnh.

Hẳn hơi nhếch môi mỉm cười nhìn người con gái trước mặt, nhẹ nhàng nhìn cô ta.

"Xin lỗi chẳng qua là tôi thấy Quách tiểu thư đây rất giống với một người quen của tôi thôi.

Xin lỗi vì đã khiến Quách tiểu thư đây sợ hãi"
"Tôi rất vinh dự khi được gặp mặt cũng như trò chuyện với Quách tiểu thư đây"
Trác Du Hiên cũng đưa tay ra, bắt lấy tay của Quách Tịnh Kỳ theo lễ nghĩa.

Chào hỏi xong, Quách Tịnh Kỳ cũng buông tay của Trác Du Hiên ra cô ta cười cười nhìn Trác Du Hiên, người đàn ông được mệnh danh là ác ma kia.

"Xin hỏi Trác tổng là tôi giống với người quen nào của ngài vậy"
Quách Tịnh Kỳ cong môi cười, lời nói vô cùng sắc bén, chứng tỏ người phụ nữ này cũng không phải dạng tầm thường đâu.

Trác Du Hiên bị nụ cười của Quách Tịnh Kỳ làm cho ngây người một lúc.

Nụ cười đó thật khiến cho hắn nhớ đến Thẩm Sơ Vũ, nhớ đến những ngày hai người bọn họ còn mặn nồng bên nhau.

Nhìn thấy Quách Tịnh Kỳ, điều đó càng khiến cho Trác Du Hiên nhớ Thẩm Sơ Vũ đến phát điên lên.

Nhưng rất nhanh, Trác Du Hiên đã hồi phục trạng thái như ban đầu, hẳn nhếch môi để lộ gương mặt vô cùng quyến rũ.

"Cũng không có gì đâu, chúng tôi lâu rồi cũng không gặp nhau, cũng không được gọi là thân thiết.

Quách Văn Dương thấy con gái mình cùng với Trác Du Hiên nói chuyện vui vẻ như vậy, trong lòng ông ta không khỏi vui mừng nhưng đã cố gắng nhẫn nhịn.

Ông ta chỉ cười cười tìm đại một lý do để rời khỏi nơi này, dành lại không gian riêng cho con gái mình.

"Trác tổng, ngài với tiểu Kỳ cứ nói chuyện đi nhé, tôi còn có việc, xin phép đi trước"
Ngay sau khi cha của mình đi, Quách Tịnh Kỳ cầm lấy một ly rượu vang trên chiếc bàn được bài trí sang trọng kia giơ ra trước mặt của Trác Du Hiên.

"Không biết một kẻ như tôi đây có thể mời Trác tổng một ly hay không?"
Nụ cười trên môi của Trác Du Hiên càng đậm dần.

Hắn đưa tay chạm vào ly rượu trên tay của Quách Tịnh Kỳ, những ngón tay của hắn còn m*n tr*n da thịt của cô ta, ánh mắt thâm sâu vô cùng khó lường.

Trác Du Hiên kê sát vành tai của Quách Tịnh Kỳ khẽ liễm nhẹ vành tai của cô ta.

"Quách tiểu thư, cô là đang công khai dụ dỗ tôi đấy hả?"
Sắc mặt Quách Tịnh Kỳ cũng không hề thay đổi, ý cười trên gương mặt của cô ta cũng không hề biến mất.

Cô ta nhếch môi kê sát khuôn mặt của Trác Du Hiên, cảm nhận từng hơi thở lạnh lẽo của hắn ta.

"Nếu như vậy thì sao? Tôi chỉ sợ một người yêu vợ như Trác tổng đây không cho tôi cơ hội đó thôi."
Cánh tay còn lại kia của Trác Du Hiên bất chợt ôm lấy eo của Quách Tịnh Kỳ, âm thanh phát ra cực kỳ quyến rũ.

"Nếu Quách tiểu thư đây đã muốn như vậy, thì tôi đây cung kính không bằng tuân lệnh, đành chấp nhận lời mời gọi của em vậy.

Tôi nhất định sẽ khiến cho Quách tiểu thư em cảm thấy vui vẻ."
Hai người cứ thế cười nhìn nhau, ai ai cũng nhìn thấy dáng vẻ vô cùng ái muội của hai bọn họ, nhưng ai thèm quan tâm cơ chứ.

Ở một góc nào đó, khoé môi của một người đàn ông hơi nhếch lên.

"Cuối cùng thì cá cũng đã cắn câu rồi!".
 
Back
Top Bottom